Đô Thị Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng

Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 20: Chương 20


Tô Hướng Dương ăn no, đợi mẹ làm xong rồi cùng về.

Bây giờ là cuối tháng sáu, chưa phải lúc nóng nhất, nhưng mặt trời vẫn rất gay gắt.

Tô Hướng Dương vừa ra khỏi cửa đã bị ánh nắng chói chang làm cho nheo mắt, nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui.

Cuộc đời mẹ anh đã thay đổi.

Anh không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng anh thật sự rất cảm ơn trời đã cho anh cơ hội này.

Chu Anh Anh về nhà ngủ, Tô Hướng Dương không muốn về nên đi đến thành phố điện ảnh.

Hôm qua anh làm việc cả ngày, hôm nay trưởng nhóm không sắp xếp công việc, nhưng anh có thể đến hỏi xem ngày mai có việc không.

Dù anh muốn làm đạo cụ kiếm tiền, nhưng hiện tại thì không có cách nào, tạm thời vẫn phải làm diễn viên quần chúng.

Ngoài ra, Tô Hướng Dương còn muốn đi tìm Quý Vệ Ngôn.

Là người trong giới, anh từng nghe rất nhiều chuyện về Quý Vệ Ngôn, theo những gì anh biết, những năm đầu Quý Vệ Ngôn sống rất khó khăn.

Nhưng Quý Vệ Ngôn là người không chịu thua, dù gặp bao khó khăn vẫn không gục ngã, đi qua bao gian khổ, cuối cùng cũng thành công.

Kiếp trước, Tô Hướng Dương từng gặp Quý Vệ Ngôn, nhưng không nói chuyện nhiều.

Anh không biết hiện giờ Quý Vệ Ngôn đang ở đoàn phim nào.

Hoặc có thể, Quý Vệ Ngôn vẫn chưa bắt đầu làm diễn viên quần chúng?
Thời buổi này, quản lý diễn viên quần chúng ở thành phố điện ảnh rất giỏi bóc lột người khác, Quý Vệ Ngôn mới mười sáu tuổi, Tô Hướng Dương sợ hắn bị ức h**p, đương nhiên muốn tìm thấy hắn sớm một chút.

Tô Hướng Dương đến tìm quản lý chuyên tuyển người địa phương làm việc.

Đối phương họ Vương, dân địa phương gọi là ông chủ Vương, trước đây Tô Hướng Dương cũng gọi như vậy, nhưng hôm nay anh gọi là "Chú Vương", còn gọi rất thân thiết.

Nói chuyện một lúc, Tô Hướng Dương biết ngày mai đoàn phim hôm qua anh làm việc vẫn cần diễn viên quần chúng.

"Ngày mai bọn họ sẽ chọn người đóng một vài vai nhỏ, cháu ăn mặc sạch sẽ một chút, biết đâu lại có lời thoại.

" Quản lý nói.

"Cảm ơn chú Vương.

" Tô Hướng Dương mỉm cười cảm ơn.

Vì biết anh là học sinh cấp ba, làm thêm để kiếm tiền học đại học, nên ông chủ Vương cũng rất quan tâm anh.

Ra khỏi chỗ ông chủ Vương, Tô Hướng Dương đạp xe vòng quanh thị trấn, gặp người nào tóc vàng đều nhìn thật kỹ.

Thời này phong cách Smart vừa mới xuất hiện, nhưng ở thị trấn của bọn họ, rất ít người nhuộm tóc.

Vì gần thành phố điện ảnh, thanh niên thị trấn đa phần có ước mơ trở thành minh tinh ngôi sao, suốt ngày chạy qua thành phố điện ảnh, dù vài năm sau phong cách Smart thịnh hành, thì Táng Ái gia tộc ở thị trấn cũng không nhuộm tóc, vì thành phố điện ảnh sẽ không chọn diễn viên quần chúng nhuộm tóc.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 21: Chương 21


Tô Hướng Dương không tìm thấy Quý Vệ Ngôn, gần đến giờ cơm tối, anh đạp xe về, định nấu chút cháo.
Đường về nhà trùng với đường mẹ anh đi làm hôm qua.
Sáng nay nơi này rất đông, mọi người đứng xem cảnh sát trục vớt xe tải, bây giờ đã vắng tanh...!Tô Hướng Dương đạp xe nhìn xung quanh, bỗng thấy một người đầu trọc đang đi bộ, mặc bộ quần áo rất quen thuộc.
Chờ đã, đó không phải là Quý Vệ Ngôn sao?
Hôm qua còn tóc vàng, hôm nay đã trọc lóc?
Tô Hướng Dương đạp xe đuổi theo: "Bạn học ơi, bạn học ơi, đợi đã."
Quý Vệ Ngôn quay lại, thấy Tô Hướng Dương thì có chút ngạc nhiên, sau đó nhíu mày, có chút gắt gỏng hỏi: "Anh gọi tôi làm gì?"

Thái độ của Quý Vệ Ngôn không tốt, nếu Tô Hướng Dương mới mười tám tuổi, chỉ gặp hắn một lần, chắc chắn đã đạp xe rời đi.
Nhưng tâm lý Tô Hướng Dương đã ba mươi lăm tuổi, lại biết Quý Vệ Ngôn là người đã cứu mẹ mình kiếp trước...!Ở tuổi mười sáu, Quý Vệ Ngôn trong mắt anh chỉ là một đứa trẻ.
Đứa trẻ ở tuổi này rất dễ nhạy cảm, không nói năng tử tế...!Tô Hướng Dương cũng không để ý thái độ của Quý Vệ Ngôn: "Hôm qua cũng coi như quen biết nhau, tôi chỉ muốn nói chuyện thôi."
Tô Hướng Dương mỉn cười, thái độ rất thân thiện, làm Quý Vệ Ngôn có chút xấu hổ, khó chịu nói: "Anh muốn nói gì?"
Tô Hướng Dương nói: "Nghe giọng cậu không phải người địa phương? Cậu thuê nhà ở đây hay ở nhờ nhà người thân?"
Tô Hướng Dương vừa nói vừa quan sát Quý Vệ Ngôn.
Quý Vệ Ngôn vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, đã nhăn nhúm, chất lượng không tốt, hắn còn rất gầy, trông như cây sậy.

Nhìn dáng vẻ này...!có lẽ cuộc sống của Quý Vệ Ngôn không dễ dàng.
Quý Vệ Ngôn bĩu môi, chỉ vào một hướng: "Tôi ở trong ngôi miếu kia."
Tô Hướng Dương ngạc nhiên.
Hôm qua Quý Vệ Ngôn đi ra từ con đường nhỏ, cuối con đường đó thực sự có một ngôi miếu.
Ngôi miếu này có lịch sử một hai trăm năm, trước đây bị phá ra dùng để nuôi lợn, sau đó được dọn dẹp sạch sẽ, dùng làm miếu.
Nhưng trong miếu không có tượng Phật, chỉ thỉnh thoảng có người già trong vùng mang ghế đến tụng kinh, hoặc người trong thôn có tang lễ, người thân đến miếu đốt vàng mã, phổ biến nhất là đốt một chiếc ghế tre, một cây tre và những thứ linh tinh khác.
Ngôi miếu rất tồi tàn, ai cũng có thể vào, phòng không khóa...!Quý Vệ Ngôn lại ở trong đó?
"Sao cậu lại ở đó? Ở đó không có điện nước." Tô Hướng Dương nói, anh nhớ vài năm nữa, khi mọi người có tiền hơn, sẽ có người quyên góp sửa sang ngôi miếu, lúc anh chết, khu vực này đã bị giải tỏa, ngôi miếu cũng được xây lại, bên cạnh còn xây nhà văn hóa thôn, dùng làm đường đi dạo.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 22: Chương 22


"Tôi không có tiền, ở đó thì sao?" Quý Vệ Ngôn ngẩng đầu nói, trông như sắp nổi giận.
Tô Hướng Dương hù dọa: "Mùng một và ngày rằm hàng tháng sẽ có người đến tụng kinh, bọn họ thấy cậu rất có thể sẽ đuổi cậu đi."
Quý Vệ Ngôn sửng sốt.
Tô Hướng Dương lại hỏi: “Cậu đến thành phố điện ảnh làm diễn viên quần chúng đúng không? Tôi nghĩ cậu không nên ở trong miếu, tìm một vài việc để làm, thuê một phòng ở nông thôn không đắt đâu."
Nhà ở nông thôn thường khá lớn, Quý Vệ Ngôn thuê một phòng, một tháng chỉ mất một trăm tệ.
Kiếp trước Quý Vệ Ngôn giúp mẹ anh trả bốn trăm tệ tiền viện phí, chắc là có tiền.
Quý Vệ Ngôn nói: "Tôi muốn làm diễn viên quần chúng, nhưng hỏi khắp nơi không ai nhận...!đúng rồi, thuê nhà như thế nào?"

Giọng Quý Vệ Ngôn mềm mỏng hơn, Tô Hướng Dương nói: "Cậu có muốn về nhà tôi ở không? Nhà tôi khá nghèo, đang muốn cho thuê phòng để tăng thêm chút thu nhập.

Còn về tìm việc làm, ngày mai tôi có thể dẫn cậu đến chỗ quản lý hỏi."
Để Quý Vệ Ngôn tự mình bươn chải ở thành phố điện ảnh, không biết sẽ gặp phải chuyện gì, Tô Hướng Dương nghĩ đưa hắn về nhà mình sẽ an toàn hơn.
Ngoài ra, Quý Vệ Ngôn muốn diễn xuất...!Trong số các quản lý ở thành phố điện ảnh, ông chủ Vương là đáng tin cậy nhất.
Quý Vệ Ngôn theo anh đến chỗ ông chủ Vương, dù không nhiều việc, mỗi tháng kiếm một hai nghìn cũng đủ sống.
Anh làm quản lý nhiều năm, có kinh nghiệm, có thể giúp Quý Vệ Ngôn tìm vai diễn phù hợp.

Dù Quý Vệ Ngôn có nhiều scandal, nhưng diễn xuất của hắn hoàn toàn không thể chê được.
Hắn được người trong giới công nhận là diễn gì ra nấy, nghe nói có đạo diễn rất có thành kiến với hắn, cuối cùng vẫn phải dùng hắn.
Quý Vệ Ngôn nhìn Tô Hướng Dương một lúc.
Hắn rất cảnh giác, không dễ tin người lạ.
Nhưng Tô Hướng Dương trạc tuổi hắn, qua cuộc nói chuyện hôm qua hắn cũng biết Tô Hướng Dương là người địa phương, thậm chí hắn còn gặp mẹ Tô Hướng Dương.
Tô Hướng Dương không có lý do gì để hại hắn...!Quý Vệ Ngôn hỏi: "Nhà anh cho thuê giá bao nhiêu?"
Tô Hướng Dương nói: "Tôi chia cho cậu một phòng, một tháng một trăm tệ, bao gồm tiền nước điện...!Nói trước, nhà tôi không tốt lắm." Với nhà và vị trí nơi ở của anh, cho thuê một trăm tệ một tháng thì có hơi đắt, nhưng bao gồm điện nước thì lại rất hợp lý.
Quý Vệ Ngôn suy nghĩ một lúc, sau đó nói: "Được! Tôi thuê phòng ở nhà anh!"
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 23: Chương 23


Ngôi miếu đó thật sự không phải nơi dành cho người ở, không có điện nước thì thôi đi, còn rất nhiều muỗi.

Nếu không vì sợ bị bắt trở về, lo lắng chưa có thu nhập mà đã miệng ăn núi lở, hắn đã không ở đó.

Thỏa thuận xong, Tô Hướng Dương hỏi Quý Vệ Ngôn có gì cần thu dọn gì không.

Quý Vệ Ngôn nói: "Không có gì cần thu dọn.

"
Không có gì cần thu dọn? Quý Vệ Ngôn ở miếu không có chăn gối? Tô Hướng Dương có chút sững sờ, sau đó cười bói: "Vậy cậu lên xe đi, tôi chở cậu về nhà.

"
Chiếc xe đạp của Tô Hướng Dương có yên sau khá rộng, nhưng là sắt, ngồi không thoải mái.

Thấy Quý Vệ Ngôn ngồi ổn định, Tô Hướng Dương nói: "Lần sau về tôi sẽ làm đệm ngồi, để cậu ngồi thoải mái hơn.

"
"Ừ.

" Quý Vệ Ngôn lạnh lùng đáp, hai tay nắm chặt lò xo dưới yên xe, không chạm vào Tô Hướng Dương.

Quý Vệ Ngôn đến trấn Trường Khê chưa lâu, từ khi bỏ nhà ra đi, hắn bắt nhiều một chuyến xe không cần dùng đến chứng minh thư, cuối cùng xuống xe ở trấn Trường Khê.

Lúc đi chỉ mang theo chứng minh thư, một bộ quần áo và năm trăm tệ, không có gì khác.

Khách sạn đắt đỏ, cần chứng minh thư, hắn sợ dùng chứng minh thư sẽ bị phát hiện, không dám ở.

Nhà cho thuê ở thị trấn khá ít, giá lại cao, thuê phòng và đặt cọc xong, sẽ hết tiền luôn.

Ra ngoài mọi thứ đều tốn tiền, năm trăm tệ chẳng là gì, hắn không dám tiêu xài lung tung.

Hắn chưa nghĩ tới chuyện thuê phòng ở nông thôn, nhưng dù có nghĩ cũng vô ích, hắn nói chuyện với dân làng, hắn là người ngoài thôn, bọn họ không tin tưởng, không muốn cho thuê.

Không có thu nhập, sợ dùng hết tiền, hắn quyết định ở trong miếu, định tìm việc rồi mới đổi chỗ ở.

Nhưng việc lại không dễ tìm.

Tô Hướng Dương bất ngờ chạy đến nói chuyện, muốn cho hắn thuê phòng, đối với hắn là một kinh hỉ bất ngờ.

Nhưng hắn cảm thấy mình có chút dơ, sợ Tô Hướng Dương chán ghét.

Tô Hướng Dương mười tám tuổi khỏe mạnh, xe đạp chạy nhanh trên con đường làng dài hẹp, Quý Vệ Ngôn thấy càng lúc càng đi xa thị trấn, cũng hiểu tại sao Tô Hướng Dương đồng ý cho thuê một trăm tệ một tháng, còn bao điện nước.

Nơi xa xôi thế này, ai mà tới thuê nhà chứ!
Tô Hướng Dương về đến nhà, nhìn thấy cửa mở, chắc mẹ đã dậy nấu cơm.

Anh dẫn xe vào nhà.

Nhà không có bậc cửa, nhưng cửa mới xây không có ngạch cửa.

Bên ngoài ngôi nhà không quét vôi, nhưng bên trong nhà có quét vôi trắng, nền xi măng.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 24: Chương 24


"Đây là nhà tôi, chắc mẹ tôi đang nấu cơm, để tôi dẫn cậu đi gặp bà.

" Tô Hướng Dương sợ Quý Vệ Ngôn không muốn ở lại, trực tiếp kéo hắn vào trong, tiền trảm hậu tấu, nói bằng tiếng phổ thông: "Mẹ, bạn của con muốn thuê phòng ở nhà mình!"
Chu Anh Anh từ trong bếp ra, thấy một thanh niên trạc tuổi con trai, liền nói: "Bạn của con đến ở, cần gì nói thuê hay không thuê? Cứ ở thôi.

"
"Cậu ấy là bạn của con ở thành phố điện ảnh, không phải người địa phương, sẽ ở khá lâu, nói một tháng sẽ trả một trăm tệ tiền thuê phòng.

" Tô Hướng Dương cười nói.

Thực ra Tô Hướng Dương không hề quan tâm tiền thuê một trăm tệ một tháng của Quý Vệ Ngôn, đưa đối phương về nhà là vì anh cảm thấy ở nhà an toàn hơn, có thể giới thiệu việc làm cho đối phương, nấu đồ ăn ngon cho đối phương bồi dưỡng sức khỏe.

Nhưng nếu không lấy tiền, lại thành có ý đồ khác, nên tiền vẫn phải lấy, anh còn tỏ vẻ rất vui khi lấy tiền.

Trước đó Chu Anh Anh nói tiếng địa phương, nghe Tô Hướng Dương nói Quý Vệ Ngôn không phải người địa phương, liền dùng tiếng phổ thông không chuẩn nói: "Ở thì cứ ở đi, không thu tiền.

"
"Mẹ, mẹ không lấy tiền cậu ấy sẽ ngại không dám ở, mẹ cứ lấy tiền đi, buổi tối nấu đồ ăn ngon cho cậu ấy ăn là được.

" Tô Hướng Dương nói.

Chu Anh Anh nghe con trai nói vậy, cuối cùng cũng đồng ý, hỏi Quý Vệ Ngôn: "Cháu tên gì? Còn chút nữa mới nấu cơm xong, để A Dương dẫn cháu đi xem nhà.

"
Quý Vệ Ngôn vẫn luôn không cho ai mặt mũi, nhưng trước ánh mắt hiền hoà của Chu Anh Anh, hắn nhỏ giọng nói: "Cháu tên Quý Vệ Ngôn.

"
"Tên rất hay, người cũng đẹp trai, dì sống đến giờ mới gặp thanh niên tuấn tú như cháu.

" Chu Anh Anh nói.

Quý Vệ Ngôn mím chặt môi không nói gì, Tô Hướng Dương nói: "Mẹ, mẹ không phải luôn nói con là người đẹp trai nhất thế giới sao?"
"Mẹ nói vậy chỉ là con hát mẹ khen hay thôi.

" Chu Anh Anh cười cười, nói xong liền đi nấu cơm.

Tô Hướng Dương nhìn Quý Vệ Ngôn: "Tôi lên tầng dọn phòng cho cậu, cậu có muốn đi tắm không? Cậu có quần áo thay không? Tôi đi lấu một bộ cho cậu?"
Quý Vệ Ngôn nhìn quần áo bẩn của mình, xấu hổ, lại dựng lông lên: "Tôi không có quần áo thay, chỉ có một bộ này! Trời nóng, tắm xong một lúc là mặc lại được ngay, không cần quần áo của anh!"
Tô Hướng Dương biết Quý Vệ Ngôn xấu hổ, dù đối phương dựng lông cũng không để ý: "Vẫn nên thay bộ khác, tôi đi lấy quần áo, còn có cả q**n l*t mới cho cậu.

"
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 25: Chương 25


q**n l*t đó mẹ anh mua cho anh mang lúc vào đại học, nhưng kiếp trước anh không định đi đại học.
Anh học tiểu học và trung học ở nông thôn, thi vào trường cấp ba cũng không ra gì, xếp cuối thành phố.
Nhưng huyện này chỉ có ba ngôi trường cấp ba, anh thi đậu cũng tốt rồi - trường trung học anh học, chỉ có hơn mười người thi đậu cấp ba.
Lên cấp ba, thành tích của anh ở mức trung bình khá.
Lúc này, đại học đã mở rộng tuyển sinh, nhưng số lượng vẫn khá ít, thi đậu không hề dễ dàng.
Nếu lớp 11 và lớp 12 anh cố gắng một chút, có thể thi đậu trường loại 2, nhưng lúc đó gia đình nợ nần, mỗi khi nghỉ hè anh đều đi làm thêm...!Dựa vào số điểm thi thử của anh, cao nhất là trường loại 3 hoặc là cao đẳng.

Trường loại 3 có học phí khá cao, nhiều người nói học cao đẳng không có ích gì, gia đình lại nợ nần, tự nhiên anh không định học tiếp.
Còn đời này...!anh cũng không định đi.
Kỳ thi đã kết thúc, lúc thi anh không quá để tâm, thành tích tự nhiên không tốt, anh nhớ rõ điểm của mình chỉ đủ thi đậu cao đẳng.
Ba mươi lăm tuổi, quay lại học chắc chắn không thích ứng được, học cao đẳng không giúp gì cho sự nghiệp của anh...!có thời gian học, anh thà cố gắng một chút, nhanh chóng trả hết nợ cho gia đình.
Kiếp trước Tô Hướng Dương không hiểu biết nhiều về tài chính, không đầu tư cổ phiếu, mua quỹ, nhưng anh hiểu rõ giới giải trí, biết phim nào sẽ thành công.
Nhưng biết cũng vô ích, anh không có tiền đầu tư.
Cho nên...!việc cấp bách bây giờ là phải kiếm tiền.

Tô Hướng Dương dẫn Quý Vệ Ngôn lên tầng, vào phòng mình, lấy một chiếc q**n l*t ra, sau đó là một bộ quần áo.
Tuy nhà không dư dả, nhưng quần áo của anh cũng không ít, quần áo mùa hè mẹ anh mua vải về tự may cho anh, không tốn nhiều tiền, còn quần áo mùa đông, mẹ anh đan áo len, một chiếc có thể mặc nhiều năm.
Quần áo anh đưa cho Quý Vệ Ngôn là do chính mẹ anh tự làm.
“Quần áo này bao nhiêu tiền?” Quý Vệ Ngôn nhìn phòng ngủ có sàn nhà bằng xi măng, còn có đồ dùng trong phòng, phỏng chừng có tuổi đời hơn 20 năm lịch sử.
"q**n l*t giá năm tệ, quần áo mẹ tôi làm, tôi mặc rồi, không tính tiền." Tô Hướng Dương nói.
Quý Vệ Ngôn lấy một cuộn tiền trong túi ra, lấy hai tờ một trăm đưa cho Tô Hướng Dương: "Tôi đưa anh hai trăm, thuê phòng một tháng.

Có thể tôi sẽ cần mua đồ dùng sinh hoạt và ăn uống...!cần bao nhiêu anh cứ trừ vào trong đó."
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 26: Chương 26


"Được.

" Tô Hướng Dương nhận lấy, nhìn sấp tiền trong tay Quý Vệ Ngôn, thở dài.

Sắp tiền này chỉ có bốn tờ một trăm, còn lại toàn là tiền lẻ.

Vậy là kiếp trước Quý Vệ Ngôn giúp mẹ anh trả bốn trăm tệ tiền viện phí, gần như dốc hết gia sản?
Quý Vệ Ngôn hỏi: "Tôi đi tắm, có xà phòng với bột giặt không?"
Tô Hướng Dương đưa Quý Vệ Ngôn ra giếng trời tắm.

Giếng trời nhà anh không có mái che như nhà chú, là lộ thiên.

Trong giếng có hồ nước, bên cạnh là bệ rửa mặt làm bằng gạch, bên cạnh bệ rửa có mái lợp nilon dùng để che mưa.

Những lúc thời tiết không lạnh, chỉ cần bưng chậu nước ấm ra đây tắm là được.

Tô Hướng Dương lấy hai bình nước nóng, đưa cho Quý Vệ Ngôn chậu rửa mặt của mình, để hắn tắm dưới mái che nilon.

Nhà anh đơn giản, nhưng anh cũng không cảm thấy xấu hổ ngượng ngùng trước mặt Quý Vệ Ngôn.

Anh nhớ Quý Vệ Ngôn từng nói trong một bài phỏng vấn, hắn sinh ra ở nông thôn, thời nhỏ thường xuyên bị đói!
Nhà anh không dư dả, nhưng chưa từng chịu đói! gia đình Quý Vệ Ngôn chắc chắn còn nghèo hơn.

Tô Hướng Dương đang nghĩ thì thấy Quý Vệ Ngôn cởi áo, lộ ra thân hình gầy gò, nhìn như suy dinh dưỡng.

Cái này không phải vấn đề, nhưng trên người Quý Vệ Ngôn có rất nhiều vết thương, như bị đánh bằng vật gì đó, một một vài vết có vẻ cũ, một số thì mới.

Tô Hướng Dương cảm thấy trong lòng trùng xuống.

Quý Vệ Ngôn mới mười sáu tuổi, dù để tóc vàng trông như thiếu niên bất lương, nhưng với tính cách của hắn, chắc không làm chuyện gì phạm pháp.

Nếu vậy, ai đã đánh hắn thành thế này? Tại sao lại đánh?
Không lẽ nhà hắn không những nghèo, lại còn bị bạo lực gia đình?
"Tiểu Quý, sao trên người cháu lại nhiều vết thương thế này? Ai đánh cháu?" Chu Anh Anh từ phòng ăn bước ra, thấy vết thương trên người Quý Vệ Ngôn.

Quý Vệ Ngôn lập tức chui vào buồng tắm, không nói gì.

Chu Anh Anh tức giận: "Còn nhỏ như vậy, sao lại bị đánh thành thế này? Tiểu Quý, vết thương này rốt cuộc là ai đánh cháu?"
Quý Vệ Ngôn vẫn không nói gì, Chu Anh Anh nói: "Tiểu Quý, vết thương này vẫn chưa lành, có đau không? Dì đi mua thuốc cho cháu bôi! "
Lúc này Quý Vệ Ngôn mới nói: "Ông nội cháu đánh! không đau, không cần bôi thuốc.

"
Quý Vệ Ngôn nói không cần bôi thuốc, nhưng Chu Anh Anh vẫn đi mua thuốc.

Tô Hướng Dương nghe Quý Vệ Ngôn nói, nhớ lại một chuyện, Quý Vệ Ngôn từng nói trong một bài phỏng vấn là cha hắn mất sớm, mẹ đi làm ăn, hắn sống với ông bà nội từ nhỏ!
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 27: Chương 27


Xem ra là ông bà nội không tốt với hắn.

Sau khi kế hoạch hoá gia đình, nhà nào cũng không có nhiều con cái, những đứa nhỏ trạc tuổi với bọn họ ở trong thôn rất được cưng chiều, thế mà Quý Vệ Ngôn lại bị đánh thành như vậy.

Cũng khó trách lúc hắn tốt nghiệp cấp 2, liền chạy ra ngoài làm việc.

Tô Hướng Dương thở dài trong lòng, thấy Quý Vệ Ngôn tắm xong, lập tức lanh lẹ đưa quần áo cho hắn thay, càng cảm thấy hổ thẹn không bằng.

Trước kia nhà anh chưa xây không thiếu nợ, mẹ anh có không ít thời gian rảnh rỗi, anh đều không tự giặt quần áo, chỉ giặt q**n l*t của mình.

Nhưng con nhà nghèo trưởng thành sớm, Quý Vệ Ngôn như vậy cũng không lạ.

Nhà Tô Hướng Dương phơi quần áo trên ban công tầng hai, nơi đó có nhiều nắng, lại không lo mưa ướt.

Tô Hướng Dương bảo Quý Vệ Ngôn lên tầng phơi đồ, còn mình thì vào bếp.

Nồi cháo lớn đã được nấu chín từ lâu, có lẽ mẹ đã nấu trước khi bọn họ về, bên cạnh là mấy chiếc bánh trứng nóng hổi, làm từ bột mì trộn trứng và hành lá, chắc mẹ làm khi thấy Quý Vệ Ngôn đến.

Tô Hướng Dương biết nấu ăn từ nhỏ, mẹ đi làm, bà nội không quan tâm, anh tự học nấu ăn, nấu nhiều nên biết, chỉ là tay nghề không tốt lắm.

Chu Anh Anh mua thuốc về, mang theo túi nilon đựng đậu phộng và đậu tương rang, hai thứ này bán lẻ ở quán nhỏ trong thôn, giá rẻ, người dân trong thôn thường mua thêm vào bữa ăn.

"Tiểu Quý, trong nhà không có gì ngon, cháu ăn tạm nhé.

" Chu Anh Anh ngại ngùng nói.

"Đã rất tốt rồi, cảm ơn dì.

" Quý Vệ Ngôn cảm ơn, vừa ăn bánh trứng vừa ăn cháo, động tác ăn uống rất tao nhã.

Chu Anh Anh bận rộn từ đêm qua đến nay, dù buổi chiều ngủ bốn tiếng nhưng vẫn không đủ, bảo Tô Hướng Dương bôi thuốc cho Quý Vệ Ngôn, sau đó bà đi nghỉ.

Vết thương trên người Quý Vệ Ngôn đã qua mấy ngày, lúc đó bị trầy da, bây giờ đã đóng vảy.

Nhưng vì Quý Vệ Ngôn không chăm sóc kỹ, có chỗ bị nhiễm trùng, bôi chút thuốc đỏ cũng tốt.

Tô Hướng Dương lấy thuốc bôi cho Quý Vệ Ngôn.

Người mạnh mẽ như Quý Vệ Ngôn cũng không chống cự lại, nhỏ giọng nói: "Tiền ăn tối và tiền thuốc, anh trừ vào tiền tôi đưa, nếu không đủ, tôi sẽ đưa thêm.

"
"Được.

" Tô Hướng Dương nhận lời, bôi thuốc đỏ lên lưng Quý Vệ Ngôn.

Thực ra anh muốn biết tại sao ông nội Quý Vệ Ngôn lại đánh hắn, nhưng hai người không thân quen lắm, nên anh không hỏi.

Bôi thuốc xong, Tô Hướng Dương lên tầng dọn phòng.

Nhà anh có rất nhiều phòng trống, còn có một chiếc giường cũ của ông nội.

Giường hơi cũ nhưng không bị hỏng, dì và em họ thỉnh thoảng đến chơi đều nằm trên giường này.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 28: Chương 28


Sau khi dì của anh kết hôn nhiều năm vẫn không có con, mãi mới có một đứa, suýt chết trên bàn sinh, sau đó không thể sinh thêm.

Hiện nay lại có kế hoạch hóa gia đình, mỗi nhà chỉ sinh một con, nhưng chú anh trọng nam khinh nữ, chỉ muốn có con trai.

Vì lý do đó, chú đối xử không tốt với dì, thỉnh thoảng uống rượu về còn đánh đập, dì chịu uất ức thì về nhà mẹ đẻ.

Vì tính tình chị dâu anh không tốt, nên dì thường đến nhà anh.

Phòng còn khá sạch, Tô Hướng Dương quét dọn sơ qua, giặt chiếu tre cho Quý Vệ Ngôn, sau đó trải lên giường, còn nói: "Nhà tôi không tốt lắm, nhưng mùa đông tôi có thể cho cậu mượn chăn, ở đây cậu sẽ không thiệt.

"
"Ừ.

" Quý Vệ Ngôn ừ một tiếng, bây giờ mới cuối tháng sáu, còn ba tháng nữa mới tới tháng lạnh, đến lúc đó ai biết sẽ thế nào?
Tâm trạng Tô Hướng Dương rất tốt, lấy chăn lông nhà máy của mẹ cho Quý Vệ Ngôn, sau đó nói: “Cậu muốn xuống tầng ngồi chơi không? Tôi kể cho cậu nghe về thành phố điện ảnh.

"
Sao nói chuyện thành phố điện ảnh lại phải xuống tầng? Quý Vệ Ngôn thắc mắc nhưng không phản đối, theo Tô Hướng Dương xuống tầng.

Sau đó hắn thấy Tô Hướng Dương đốt một khoanh nhang muỗi, bắt đầu đạp máy may, dùng vải vụn của mẹ cắt may đệm xe đạp.

Quý Vệ Ngôn ngạc nhiên nhìn Tô Hướng Dương.

Tô Hướng Dương cười: "Cậu muốn học không? Rất đơn giản.

" Đạp máy may thực sự rất đơn giản.

Có cha mẹ sợ con làm hỏng đồ không cho con đụng vào máy may, nhưng mẹ anh không như vậy, anh tò mò máy may, mẹ liền dạy anh, nên anh biết.

Nhưng anh chỉ biết dùng máy may để may vải, không biết cắt vải làm quần áo.

Quý Vệ Ngôn lắc đầu, vừa nghe Tô Hướng Dương kể chuyện về thành phố điện ảnh, vừa nhìn anh may đệm.

Tô Hướng Dương không mất bao nhiêu thời gian đã làm xong đệm, còn nhồi thêm bông hóa sợi.

Loại bông này dân địa phương gọi vậy, Tô Hướng Dương nghĩ nó là sợi polyester, vì rất mềm, thường dùng làm gối, mẹ anh làm ở nhà máy hóa sợi, trong nhà có khá nhiều.

Làm đệm xong, anh cố định vào yên sau xe đạp, hỏi Quý Vệ Ngôn: "Cậu còn gì muốn hỏi không? Nếu không có, thì đi ngủ sớm đi.

"
Lăn lộn cả ngày, bây giờ đã tám giờ, trẻ mười sáu tuổi còn đang phát triển, nên ngủ sớm.

Anh cũng nên ngủ sớm.

Kiếp trước anh đột tử vì thức đêm quá nhiều.

"Không có gì.

" Quý Vệ Ngôn đáp.

Vừa rồi Tô Hướng Dương kể rất chi tiết, hắn cũng được mở mang tầm mắt, tạm thời không muốn biết thêm gì nữa.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 29: Chương 29


Tô Hướng Dương nhìn cái đầu trọc của Quý Vệ Ngôn, cười nói: "Ngày mai cậu có thể đi cùng tôi đến chỗ chú Vương tìm việc, cậu cạo trọc cũng rất tốt, một số đoàn phim cổ trang thích diễn viên quần chúng đầu trọc! còn tóc vàng thì không được, không có đoàn phim nào muốn.

"
Quý Vệ Ngôn: "! "
Sáng nay nghe dân trong thôn nói đã báo cảnh sát, sợ bị hỏi nên anh mới bỏ đi.

Lo mình sẽ bị bắt lại, cảm thấy tóc vàng quá nổi bật, sáng nay hắn ra chợ gần thị trấn, đến chỗ cắt tóc cho người già, tốn ba tệ cạo trọc đầu.

Không ngờ vô tình lại thành việc tốt.

Lúc lên tầng ngủ, Quý Vệ Ngôn bỗng hỏi: "Anh đưa tôi về nhà ở, không sợ tôi là kẻ xấu à?" Tô Hướng Dương còn chưa hỏi xem chứng minh thư của hắn!
Tô Hướng Dương nói: "Cậu là người tốt, tôi tin cậu.

"

Quý Vệ Ngôn ngẩn người.

Tô Hướng Dương nói tiếp: "Hơn nữa nhà tôi nghèo, không có gì hết, cậu muốn trộm cũng không có gì để trộm.

"
Quý Vệ Ngôn không nói gì, một bước leo lên bốn bậc thang, đi lên nhanh chóng.

Tô Hướng Dương nhỏ giọng nói: "Cẩn thận chút, cầu thang nhà tôi không có lan can! " Nhà xây đến đoạn này thì hết tiền, cầu thang cũng không sơn, càng không có lan can.

Anh chưa nói xong, đã không thấy bóng dáng của Quý Vệ Ngôn.

Dạo này trời nóng, nhưng trong phòng có quạt, đủ dùng.

Còn điều hòa! nhà anh không có.

Tô Hướng Dương nói bao điện nước vì nhà anh không có nhiều đồ điện.

Máy giặt, tủ lạnh đều không có, tivi đen trắng mẹ mua cũng bị hỏng, đồ điện ngoài đèn và quạt chỉ có nồi cơm điện.

Tiền điện nhà anh dùng rất ít, trước đây anh học nội trú, mẹ ở nhà một mình, tiền điện một tháng chưa đến năm tệ.

Bây giờ đã là năm 2005, vì thành phố điện ảnh, dân trong thôn kiếm được ít nhiều tiền, đa số gia đình đều có tivi màu, tủ lạnh, lắp điều hòa, cả nhà cùng dùng vào mùa hè.

Còn trong thị trấn! Tô Hướng Dương nhớ có lần đến nhà bạn học, nhà bạn có đủ mọi thiết bị điện, máy tính có hai cái, không khác gì mười năm sau.

Dĩ nhiên cũng có nhà nghèo hơn, trong thôn cũng có trường hợp tương tự, công nhân ngoài tỉnh làm ở thành phố điện ảnh, cuộc sống đa phần đều không tốt.

Tô Hướng Dương nghĩ về kiếp trước, sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ.

Quý Vệ Ngôn ở phòng bên cạnh nằm trên giường, cảm giác lạ lẫm.

Từ nhỏ đến giờ, ngoài ngôi miếu mà hắn ở mấy ngày trước, hắn chưa từng ở ngôi nhà nào tồi tàn, ngủ trên chiếc giường cũ như vậy.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 30: Chương 30


Nhưng hắn lại cảm thấy bình yên chưa từng có.

Dù trông Tô Hướng Dương rất thích tiền, hắn cảm nhận được Tô Hướng Dương đang rất chăm sóc hắn.

Có lẽ đối phương cảm thấy hắn đáng thương.

Nhưng thực ra nhà hắn rất giàu, còn là kiểu cực kỳ giàu, có bảo mẫu, tài xế, ở biệt thự lớn.

Nhưng với hắn, đó không khác gì nhà tù.

Tổ tiên của nhà họ Quý từng là thương nhân giàu có nhất vùng, nhưng vì cha của ông nội là kẻ phá gia chi tử, hơn nữa cũng do thời thế thay đổi, bọn họ không để lại gì cả.

Thậm chí, có những năm ông nội và cha của hắn phải sống rất khổ cực.

Cha của hắn đã nghe nói rất nhiều về những câu chuyện thời hoàng kim từ ông nội, ông luôn ấp ủ mong muốn khôi phục lại nhà họ Quý.

Vào thập niên 80, ông đã mạo hiểm đi làm ăn, vay một khoản tiền lớn để mua lại một nhà máy thực phẩm.

Đáng tiếc là cha của hắn không có năng khiếu kinh doanh, khiến nhà máy suýt phá sản.

Cuối cùng, mẹ của hắn không thể chịu nổi cảnh đó, bèn tiếp quản nhà máy, sau đó cứu vãn tình hình, biến lỗ thành lãi.

Thấy vậy, cha của hắn chuyển sang kinh doanh thứ khác, nhưng lại thua lỗ.

Sau vài lần thất bại, gia đình không cho cha hắn làm kinh doanh nữa.

Ông cũng từ bỏ, dồn mọi sự chú ý vào hắn, lúc đó hắn mới hai tuổi.

Cha của hắn nghĩ rằng ông không thể khôi phục lại vinh quang của tổ tiên, nên đã đặt kỳ vọng vào hắn.

Lúc đó hắn còn nhỏ, không hiểu gì, chỉ biết một điều từ sáng đến tối, hắn không có một phút giây nào rảnh rỗi.

Năm giờ sáng hắn đã phải thức dậy học, phải học đàn piano, học thư pháp, học vẽ, học tiếng Anh… đến chín giờ tối mới được đi ngủ.

Thậm chí, những gì hắn ăn, uống, mặc, cả khi nào đi vệ sinh đều bị quy định nghiêm ngặt.

Nếu hắn không thích món gì, cha hắn sẽ nấu món đó mỗi ngày, ép hắn phải ăn.

Không dừng lại ở đó, dù hắn bị ốm hay không khỏe trong người, cũng không được nghỉ ngơi, dù hắn có khóc lóc thế nào, cha hắn cũng chỉ lạnh lùng đứng bên cạnh, nghĩ do hắn quá yếu đuối, không chịu được khó khăn.

Thậm chí cha hắn còn bắt hắn bơi vào mùa đông, phơi nắng vào mùa hè, với lý do là rèn luyện ý chí.

Cha hắn còn yêu cầu hắn tự giặt đồ, học nấu ăn, làm hết việc trong nhà để tránh biến thành kẻ phá gia.

Hắn cảm thấy bản thân như không thể thở nổi.

Khi hắn vào lớp một, hắn đã biết hầu hết các chữ thông dụng, cũng có thể nói tiếng Anh trôi chảy.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 31: Chương 31


Cũng vì lúc đi học, hắn nhận ra có điều không đúng.

Cuộc sống của người khác không giống như vậy!
Bạn bè của hắn có thể xem TV, chơi với bạn bè, ăn những món mình thích, trong khi hắn không có gì cả.

Hắn bắt đầu không nghe lời, phản kháng lại cha mình, sau đó bị mắng là "hư hỏng", bị đánh đòn.

Nếu là người khác, sau vài lần bị đánh có thể sẽ sợ hãi, không dám phản kháng nữa, nhưng hắn không phải người như vậy.

Cha hắn càng đánh, hắn càng không chịu, càng muốn phản kháng.

Nhưng lúc đó hắn còn quá nhỏ, khả năng có hạn.

Nếu hắn không nghe lời, cha hắn sẽ không cho hắn ăn, còn theo dõi nhất cử nhất động của hắn, nên cuối cùng hắn đành phải nghe lời.

Ngoài giờ học, hắn còn phải tham gia đủ các loại lớp phụ đạo và lớp năng khiếu.

Dưới áp lực của cha, hắn trở thành một học sinh tiểu học xuất sắc, thậm chí còn nhảy lớp hai lần.

Nhưng mỗi ngày hắn đều sống trong đau khổ.

Đến lớp sáu, hắn không thể chịu nổi nữa.

Có một lần, khi cha hắn đánh hắn, hắn đã đánh lại.

Lúc đó hắn mới mười tuổi, tất nhiên không thể đánh thắng cha, sự phản kháng của hắn càng khiến cha tức giận, sau đó dùng gậy đánh hắn.

Hắn bị đánh gãy tay, phải nhập viện.

Nằm trên giường bệnh, hắn lên kế hoạch bỏ nhà đi, nhưng sau đó biết tin cha hắn bị tai nạn xe qua đời trong lúc đến bệnh viện thăm hắn.

Hắn bàng hoàng, từ bỏ kế hoạch bỏ nhà đi.

Mẹ hắn rất bận rộn, hầu như không quan tâm đến hắn, hai mẹ con mỗi tháng chỉ gặp nhau vài lần, gặp rồi cũng không nói được nhiều.

Bây giờ cha hắn không còn nữa, đương nhiên hắn được giao cho ông bà nội chăm sóc.

Ông bà nội hắn rất ghét hắn, cho rằng vì hắn không ngoan nên cha hắn mới chết.

Dù trong mắt người khác cha hắn là người thế nào đi nữa thì trong mắt ông bà nội, ông là người tuyệt vời nhất.

Cha hắn luôn nói hắn không nghe lời, ông bà nội cũng nghĩ vậy, thêm vào việc bọn họ cho rằng chính hắn là nguyên nhân khiến cha hắn qua đời, nên bọn họ càng không thích hắn.

Ngoài ra, ông nội cũng quản hắn nghiêm ngặt như cha hắn, Quý Vệ Ngôn nghĩ chắc chắn cha hắn học từ ông nội.

Cha hắn chết, hắn cũng rất đau lòng, hai năm đầu còn nghe lời, nhưng dù hắn nghe lời, ông nội cũng không bao giờ hài lòng, luôn bắt hắn học thêm, thỉnh thoảng còn giáo huấn, tìm đủ cách bắt lỗi hắn.

Hắn thi được hạng nhất lớp, ông nội vẫn lấy lý do môn Văn bị trừ điểm nhiều để bắt hắn tự kiểm điểm, viết bản kiểm điểm.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 32: Chương 32


Nếu hắn không nhận lỗi, không viết bản kiểm điểm, sẽ không được ăn cơm.

Hắn không nghĩ mình sai, nên không nhận, kết quả là thường xuyên phải nhịn đói.

Ông nội bắt lỗi không chỉ trong vấn đề học tập, mà cả trong cuộc sống.

Nếu hắn dám cãi lại một câu, sẽ bị cho là không kính trọng người lớn, phải quỳ trước bàn thờ tổ tiên.

Nếu không quỳ, chắc chắn sẽ bị đánh, bị nhịn đói.

Buồn cười là hắn học ở một trường cấp ba tư thục hàng đầu, có gia sư dạy kèm với giá cực cao, có xe hơi đưa đón, người giúp việc chăm sóc, nhưng lại không đủ ăn, không có tiền tiêu vặt.

Để tránh hắn trở thành kẻ phá gia, ông nội không cho hắn một xu.

Nếu không nhờ bữa trưa ở trường, có lẽ hắn đã chết đói từ lâu.

Cuộc sống như vậy, hắn không thể chịu đựng được nữa, hắn bắt đầu phản kháng.

Có giỏi thì đánh chết hắn đi, làm hắn đói chết, hắn vẫn sẽ đối đầu với bọn họ!
Từ lớp chín, hắn lên lớp là ngủ, bài kiểm tra không viết một chữ.

Lúc bị ông nội đánh, hắn sẽ đánh lại, sau đó bỏ chạy.

Lúc này hắn đã lớn rồi, muốn đánh hắn cũng không dễ.

Nhưng lúc đó hắn vẫn hy vọng, nghĩ khi vào cấp ba, hắn sẽ có thể thoát khỏi gia đình.

Rất nhiều bạn bè của hắn học cấp ba sẽ đi du học hoặc ở nội trú.

Nếu hắn có thể rời khỏi ngôi nhà ngột ngạt đó, thì trời cao đất rộng, tha hồ bay nhảy.

Nhưng hắn thất bại.

Hắn nhảy lớp, năm mười bốn tuổi thi vào cấp ba.

Dù trước đó hắn không viết gì trong các bài kiểm tra, nhưng thực tế vẫn học, hắn thi rất tốt, đậu vào trường cấp ba loại khá.

Hắn nghĩ mình sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng thành tích của hắn lại trở thành bằng chứng cho thấy hắn cố tình không thi, muốn chống đối, lại bị đánh một trận.

Mẹ hắn cũng nghĩ hắn quá đáng, cố tình đối đầu với gia đình.

Hắn muốn lên cấp ba sẽ ở nội trú, nhưng ông bà nội không cho, lý do là sợ hắn học điều xấu, sau này còn tệ hơn.

Mẹ hắn cảm thấy có lý.

Vào cấp ba, hắn vẫn sống cuộc sống không có tự do, hắn cố gắng cầu cứu mẹ, nhưng mẹ lại nghĩ hắn không nghe lời nên mới bị đánh.

Nếu hắn học hành chăm chỉ, biết sai nhận lỗi, ông bà nội sao có thể đánh hắn? Sao có thể không cho hắn ăn cơm?
Mẹ mắng hắn một trận, sau đó lại bận rộn công việc.

Không ai quan tâm hắn nghĩ gì, muốn gì.

Trong thời gian học cấp ba, hắn không đến trường, hắn đánh nhau, gây rối, bỏ nhà đi, nhuộm tóc, hoàn toàn không nghe lời.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 33: Chương 33


Nhưng gia đình hắn không bình thường, hắn luôn bị bắt về.

Lúc đó hắn cũng hiểu, không có giấy tờ tùy thân, dù có bỏ nhà đi cũng khó tìm được việc nuôi sống bản thân.

Một tuần trước, hắn nhận được giấy tờ tùy thân do hắn lén lút làm sau khi đủ mười sáu tuổi từ chỗ công an.

Đồng thời, vào sinh nhật mẹ, gia đình mời một số người thân bạn bè đến ăn.

Ban đầu hắn không muốn cãi nhau, nhưng khi mọi người nói tới việc hắn không nghe lời, không chịu đi học, hắn không kiềm chế được nữa.

Ông bà nội liệt kê những tội trạng của hắn, mẹ cũng nghĩ hắn không biết ơn, đã có điều kiện tốt như vậy mà lại không nghe lời, làm người không đứng đắn, thật sự không thể dạy dỗ được.

Cuối cùng hắn không nhịn được nữa.

Hắn nói hắn không hề muốn những thứ được gọi là "điều kiện tốt" đó, hắn xui xẻo mới sinh ra trong gia đình này.

Hắn nói hắn thà chưa từng được sinh ra, ở trong gia đình này hắn thà chết đi còn hơn.

Hắn nói mẹ có giỏi thì giết hắn đi, nếu còn đối xử với hắn như vậy, hắn sẽ nhảy lầu.

Hắn nói rất nhiều, thậm chí lật bàn.

Mẹ tức giận nói hắn sống trong phúc mà không biết quý trọng, nhưng cái "phúc" đó không phải thứ hắn muốn.

Dù là cha hắn, ông bà nội hay là mẹ, đều không chịu được bất kỳ ai chống đối, không nghe lời bọn họ, nhất là trước mặt rất nhiều người thân, mẹ nói ngay trước mặt mọi người, nếu hắn chê gia đình này, thì cút đi, đừng quay về nữa.

Lúc đó mọi người khuyên nhủ bọn họ bình tĩnh lại, hắn bị đẩy vào phòng ngủ.

Nửa đêm hôm đó, hắn mang theo năm trăm tệ bán đồng hồ của mình và giấy tờ tùy thân mới lấy, bỏ đi.

Hắn không có tiền tiêu vặt, trước đó nhuộm tóc cũng do bán quần áo, giày dép để có tiền, tất nhiên bị đánh nhiều lần cũng vì chuyện này.

Giữa đêm, hắn rời khỏi căn biệt thự nguy nga lộng lẫy, đi bộ hơn hai tiếng đến bến xe, lên một chiếc xe buýt hôi hám, đi tìm tự do.

Dù ở miếu hoang cũng không sao, hắn đã tự do rồi!
Dù mấy ngày trước bị muỗi cắn đầy người, hắn vẫn vui vẻ, chỉ sợ mẹ nói không giữ lời, tìm người bắt hắn về.

Nhưng dù thế nào, hắn cũng không quay về nữa.

***

Tô Hướng Dương ngủ sớm, nên sáng hôm sau năm giờ đã thức dậy.

Chu Anh Anh đã đi làm, trong nhà không có gì để ăn, anh liền dùng nồi cơm điện nấu một ít cơm, sau đó dùng bếp đất đun nước.

Nhà bếp của anh có một cái bếp đất dùng gạch xây dựng, là kiểu thường thấy ở nông thôn, bình thường dùng để nấu cháo với đun nước, thỉnh thoảng nấu cơm thì dùng bếp đất hoặc nồi cơm điện.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 34: Chương 34


Nồi cơm điện này đã mua được rất nhiều năm, lúc gia đình anh mới mua, trong thôn còn chưa ai sử dụng thứ này.

Mẹ anh luôn muốn chi tiêu để nâng cao chất lượng cuộc sống, nhưng mấy năm gần đây, khi những người xung quanh kiếm được nhiều tiền, nâng cao chất lượng cuộc sống thì gia đình anh lại phải xây nhà, gặp không ít vấn đề rắc rối, làm bọn họ trở nên không dư dả.

Khi Quý Vệ Ngôn dậy xuống lầu, thì Tô Hướng Dương đã đun nước và nấu cơm xong, còn xào một đĩa rau xanh và một đĩa trứng chiên, sau đó gọi Quý Vệ Ngôn ăn cơm.

“Tiền ăn anh tự khấu trừ đi.

” Quý Vệ Ngôn nói xong liền hăng hái ăn.

Tối qua Tô Hướng Dương đã để ý thấy, Quý Vệ Ngôn ăn rất khỏe.

Thật ra anh cũng ăn khá nhiều, ở độ tuổi này, đúng là thời điểm ăn nhiều nhất.

Ở đây buổi sáng thường mọi người chỉ ăn cháo, anh sợ cháo không đủ no, nên đã đặc biệt nấu cơm.

Sau khi ăn no, Tô Hướng Dương đẩy xe đạp ra ngoài, khóa cửa lại, sau đó vỗ vỗ yên sau của xe đạp nói với Quý Vệ Ngôn: “Lên đi, tôi chở cậu đến thành phố điện ảnh!”
Quý Vệ Ngôn ngồi lên xe đạp, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.


Tô Hướng Dương mỉm cười, chở Quý Vệ Ngôn đi.

Hôm nay anh cảm thấy bản thân rất oách, có thể chở ảnh đế đi ra ngoài.

Nếu có ai chụp hình bọn họ, sau mười mấy năm nữa, anh có thể nổi tiếng một lần.

Bảy giờ sáng, hai người đến chỗ ông chủ Vương, lúc này đã có rất nhiều diễn viên quần chúng đang chờ đợi.

Đoàn phim quay không phân biệt ngày đêm, diễn viên quần chúng cũng rất nỗ lực.

“Chào buổi sáng, chú Vương.

” Tô Hướng Dương mỉm cười chào ông chủ Vương.

“Tiểu Tô đến rồi à! đây là?” Ông chủ Vương lập tức chú ý đến Quý Vệ Ngôn ở bên cạnh Tô Hướng Dương.

Không có bao nhiêu người đầu trọc, người đầu trọc mà đẹp trai như thế này lại càng ít, Quý Vệ Ngôn thật sự rất nổi bật.

Tô Hướng Dương nói: “Chú Vương, đây là họ hàng xa của cháu, muốn làm diễn viên quần chúng! Cậu ấy có thể đi theo chú không?”
Quản lý diễn viên quần chúng thường không ngại nhận thêm người, vì dù nhận người thì cũng không phải ngày nào cũng có việc làm.

Quan trọng nhất là Quý Vệ Ngôn lại rất đẹp trai.

Có những diễn viên quần chúng không cần lộ mặt, nên là nam hay nữ, già hay trẻ đều không quan trọng, nhưng có một số cảnh lại cần phải lộ mặt.

Ví dụ như hôm qua có một đoàn phim thời Dân Quốc cần tìm một số nữ sinh để quay cảnh nữ chính đi học về, nên yêu cầu diễn viên quần chúng phải là các cô gái trẻ.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 35: Chương 35


Hôm nay đoàn phim cổ trang cần một số nam thanh niên đẹp trai, nên chú Vương lập tức đồng ý: “Được thôi, cháu cứ dẫn cậu ấy theo.


Thời gian này, việc quản lý diễn viên quần chúng tại thành phố điện ảnh còn khá lỏng lẻo, số lượng diễn viên quần chúng dưới quyền ông chủ Vương cũng rất nhiều, cho nên không có hợp đồng gì cả, ông chủ Vương cũng không yêu cầu xem chứng minh thư của Quý Vệ Ngôn.

Quý Vệ Ngôn thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn đi theo Tô Hướng Dương, nhớ kỹ những lời dặn dò của Tô Hướng Dương.

Thật kỳ lạ, rõ ràng Tô Hướng Dương chỉ trạc tuổi hắn, nhưng lại rất trưởng thành, ở bên Tô Hướng Dương, hắn luôn cảm thấy rất yên tâm.

Tô Hướng Dương và Quý Vệ Ngôn chờ một lúc, đến tám giờ, ông chủ Vương dẫn một nhóm người đi đến đoàn phim mà Tô Hướng Dương đã từng làm việc.

Vì là diễn viên quần chúng, nên tất nhiên đạo diễn chính của đoàn phim sẽ không gặp bọn họ, mà là phó đạo diễn họ Vương mà Tô Hướng Dương đã gặp trước đây.

Hôm nay, cảnh quay là nam chính sau khi đánh trận trở về, dân chúng ra đón, xảy ra một số sự kiện, diễn viên quần chúng phải đóng vai dân chúng.

Vì không có nhiều kỹ thuật, thời gian quay cũng không dài, mỗi người nhận được một trăm tệ, ông chủ Vương không lấy năm mươi năm mươi như người khác, chỉ lấy ba mươi phần trăm, nên Tô Hướng Dương và mọi người nhận được bảy mươi tệ.

Chu Anh Anh làm việc ở nhà máy, lương tháng cộng với tiền chuyên cần, khoảng một ngàn ba trăm tệ, bà đặc biệt làm ca đêm, đồng nghiệp sẽ cho bà thêm tiền, tổng cộng một tháng có thể nhận một ngàn sáu trăm tệ.

Ngoài ra, mỗi ngày bà còn tới quán ăn nhanh làm việc bốn tiếng, một tháng được tám trăm tệ.

Thu nhập của diễn viên quần chúng khá tốt, nhưng phần lớn đều bị lấy mất năm mươi phần trăm, một ngày làm việc chỉ còn năm mươi tệ, hơn nữa không phải ngày nào cũng có việc.

Sau khi bàn bạc xong công việc hôm nay, phó đạo diễn Vương còn đặc biệt xem qua Tô Hướng Dương, Quý Vệ Ngôn và một số thanh thiếu niên ưa nhìn khác được ông chủ Vương chọn, rất hài lòng: “Tốt lắm, mấy cậu này đều khá được, tất cả đều được nhận.


Tô Hướng Dương nghe phó đạo diễn Vương và ông chủ Vương nói chuyện, mới biết phó đạo diễn Vương muốn tìm một số thanh thiếu niên trẻ tuổi đóng vai nam sủng của nữ phụ trong bộ phim này.

Số lượng nam sủng nhiều hay ít không quan trọng, nhưng phải đẹp trai anh tuấn, nên ông ta đã nói trước với ông chủ Vương chọn một số người mang đến.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 36: Chương 36


Ông chủ Vương đã chọn năm người bao gồm cả Tô Hướng Dương, sau đó thêm Quý Vệ Ngôn, phó đạo diễn Vương đều nhận hết, còn yêu cầu Tô Hướng Dương và mọi người hai giờ chiều ngày kia đến đoàn phim hóa trang.

Cảnh phim này quay vào buổi tối, nhưng diễn viên quần chúng phải đến sớm để chuẩn bị, sau đó chờ đợi.

Bộ phim này quay về thời Hán, nữ phụ là một công chúa, cảnh của cô ta xuất hiện cùng nam sủng không nhiều, nhưng các nam sủng phải lộ mặt, cũng có một vài lời thoại, cộng thêm việc quay sẽ kéo dài đến buổi tối, mỗi người được trả hai trăm tám mươi tệ.

Ông chủ Vương nói sẽ trả cho mỗi người hai trăm tệ.

Dù được trả hai trăm tệ, nhưng đóng vai nam sủng nhẹ nhàng hơn so với việc đóng vai binh sĩ mặc áo giáp kín mít trong cái nóng mùa hè rất nhiều, còn có thể để lại ấn tượng với đạo diễn, mọi người đều rất vui mừng.

Tô Hướng Dương cũng rất vui, anh sẵn sàng đóng bất kỳ vai nào, miễn là có tiền, còn Quý Vệ Ngôn! anh nhớ kiếp trước Quý ảnh đế trước khi nổi tiếng, còn đóng cả vai người môi giới, vai nam sủng chắc không là gì đâu đúng không?

Tất nhiên anh vẫn hỏi ý kiến của Quý Vệ Ngôn một câu, quả nhiên Quý Vệ Ngôn không phản đối, còn có chút háo hức.

Nhưng cảnh phim này phải đợi ngày kia mới quay, hôm nay bọn họ chỉ đóng vai người qua đường.

Tô Hướng Dương khá quen với quy trình, dẫn Quý Vệ Ngôn đi nhận quần áo, còn cố gắng chọn cho Quý Vệ Ngôn một bộ tương đối sạch sẽ.

Thời kỳ này, giới giải trí chưa có nhiều vốn như sau này, điều kiện của đoàn phim cũng không tốt lắm, bộ phim này không phải sản xuất lớn, nên càng tầm thường.

Theo Tô Hướng Dương biết, bộ phim này do một công ty sản xuất phim của đài truyền hình tỉnh đầu tư, sau khi quay xong, được phát trên một số đài truyền hình tỉnh vài lần, cũng được chiếu trên các đài truyền hình địa phương khác, không bùng nổ nhưng thành tích khá tốt so với các phim cùng kỳ, có rất nhiều người xem.

Quý Vệ Ngôn nhận bộ quần áo có mùi, không hề chê bai, mặc vào rồi cảm ơn lần nữa: “Cảm ơn.


“Không cần cảm ơn.

” Tô Hướng Dương vỗ vai Quý Vệ Ngôn, đội mũ cho Quý Vệ Ngôn.

Đoàn phim không cung cấp tóc giả cho diễn viên quần chúng, họ phải đội mũ để che tóc ngắn hoặc đầu trọc.

Bọn họ đã chuẩn bị từ sớm, nhưng chờ đợi một tiếng rồi vẫn chưa bắt đầu quay, chỉ ngồi bên cạnh trò chuyện.

Bọn họ đều là người địa phương, nên chủ đề nói chuyện tự nhiên là chuyện trong thôn, nói một hồi liền nói đến vụ tai nạn xe tải lao xuống sông tối hôm kia.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 37: Chương 37


“Cháu tôi làm ở đội cảnh sát giao thông, nghe nói người đó uống rượu, đầu óc không tỉnh táo mới lái xe lao xuống sông.


“Không phải người ở đây, là tài xế chạy xe đường dài từ nơi khác đi qua, bây giờ thi thể vẫn chưa có ai đến nhận.


“Cửa sổ xe thực ra có mở, nhưng anh ta không thắt dây an toàn, khi rơi xuống thì bị ngất, nên không thoát ra được.


“Đúng là tạo nghiệp mà.


……
Tô Hướng Dương không ngờ lại nghe được hậu quả của vụ tai nạn hôm kia.

Kiếp trước anh rất căm ghét người này, bây giờ cuối cùng cũng cảm thấy có chút nhẹ nhõm.

Còn Quý Vệ Ngôn, không hiểu phương ngữ, nghe chỉ hiểu được một nửa, liền hỏi Tô Hướng Dương: “Bọn họ đang nói gì vậy?”
Tô Hướng Dương kể lại những gì đã nghe, sợ Quý Vệ Ngôn cảm thấy buồn vì không cứu được người, còn nói: “Lúc rơi xuống nước anh ta đã bị ngất rồi, dù chúng ta có xuống cứu cũng chưa chắc cứu được, cậu đừng tự trách.


Quý Vệ Ngôn nói: “Tôi không sao, mỗi người đều có số phận.


Tô Hướng Dương nghe thấy hắn nói vậy, liền cười cười.

Tâm trạng của Quý ảnh đế vẫn rất tốt, đúng là, nếu tâm trạng của hắn không tốt, cũng không thể giống như một chú gián không bao giờ chết, bất kể gặp phải bao nhiêu chuyện, vẫn có thể đứng dậy.

Trong cơ thể gầy yếu của Quý Vệ Ngôn, giống như có một ngọn lửa đang bùng cháy, muốn phá vỡ mọi xiềng xích!

Không biết sau này tại sao đối phương lại ở cùng một chỗ với Hạng Nhạc Hồng.

Có lẽ không phải đối phương tự nguyện, nhìn những bức ảnh đó, đối phương cũng không phải quá thân thiện với Hạng Nhạc Hồng.

Có lẽ Quý Vệ Ngôn đã gặp chuyện gì đó rất khó khăn, bị ép buộc.

Nhìn thấy cánh tay gầy gò lộ ra dưới bộ quần áo của Quý Vệ Ngôn, Tô Hướng Dương suy nghĩ, sau khi quay xong cảnh này, sẽ đi chợ mua một miếng thịt, để bổ sung dưỡng chất cho đối phương.

Tô Hướng Dương và mọi người chờ đến hơn mười giờ mới bắt đầu quay phim.

Việc bọn họ phải làm rất đơn giản, chỉ là đi qua đi lại hò reo, trong khung hình, bọn họ chỉ là phông nền.

Nhưng làm phông nền cũng rất mệt, bọn họ đứng đến hơn bốn giờ chiều, tất nhiên giữa chừng được nghỉ một tiếng, ăn cơm hộp.

Quay xong nhận tiền tại chỗ, cầm tiền trong tay, Tô Hướng Dương liền vẫy tay gọi Quý Vệ Ngôn: “Tiểu Quý, đi thôi!”
Quý Vệ Ngôn: “……” Mình cũng không nhỏ hơn Tô Hướng Dương bao nhiêu mà?!
Quý Vệ Ngôn bĩu môi, ngoan ngoãn đi theo sau Tô Hướng Dương.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 38: Chương 38


Khi Tô Hướng Dương đến chợ, chợ đã sắp đóng cửa, quầy thịt cũng không còn nhiều thịt.

Cũng được, thịt đã bày cả ngày nhìn không đẹp lắm.

Nhưng cũng không có cách nào! Tô Hướng Dương mua một miếng thịt đùi trước, nghĩ lại, dẫn Quý Vệ Ngôn đến quầy thực phẩm chế biến sẵn, hỏi Quý Vệ Ngôn: “Cậu thích ăn cái gì?”
Quý Vệ Ngôn ngẩn ra, sau đó nói: “Ở đây không có gì tôi không thích ăn.

” Lúc nhỏ hắn không thích ăn bí đao và mướp, những loại đồ mềm mềm, đặc biệt là bí đao, hắn cực kỳ ghét.

Nhưng cha hắn ép hắn ăn, nếu không ăn còn nhét vào miệng hắn.

Bây giờ hắn rất ghét hai loại thực phẩm này, nhưng trên quầy thực phẩm chế biến sẵn không có hai loại này, toàn là những thứ cha mẹ không cho hắn ăn, vì bọn họ cảm thấy quá nhiều gia vị, không sạch sẽ.

Nhưng hắn thích mùi thơm hấp dẫn này!
Tô Hướng Dương thấy hắn thèm như vậy, liền mua hai tệ đậu hũ chay, hai tệ đậu phụ khô, và một phần tư con vịt.

Anh không dám mua nhiều, ai bảo anh nghèo cơ chứ.

Hai người về nhà, Chu Anh Anh vẫn đang ngủ trưa, Tô Hướng Dương liền đi nấu cơm.

Quý Vệ Ngôn nói: “Để tôi giúp anh.


Tô Hướng Dương không từ chối, bảo hắn ra sân rửa rau, thấy hắn làm rất thành thạo, liền yên tâm.

Khi Chu Anh Anh dậy, Tô Hướng Dương đã nấu cơm xong.

Anh cắt phần mỡ của miếng thịt đó, làm mỡ heo, đổ vào cốc men, sau đó dùng tóp mỡ xào rau xanh, thêm thực phẩm mua sẵn, bữa tối rất phong phú.

Phần nạc của miếng thịt đó, Tô Hướng Dương ướp muối, dự định để ngày mai ăn.

Lúc ăn, Chu Anh Anh liên tục gắp thức ăn cho Quý Vệ Ngôn, bảo Quý Vệ Ngôn ăn nhiều một chút, Tô Hướng Dương thì dùng tiếng phổ thông kể chi tiết những chuyện xảy ra ở đoàn phim hôm nay cho Chu Anh Anh nghe.

Chu Anh Anh có thể hiểu tiếng phổ thông, còn Quý Vệ Ngôn không hiểu phương ngữ, Tô Hướng Dương liền thay đổi thói quen ở nhà nói phương ngữ.

Tô Hướng Dương mười tám tuổi thực ra không giỏi nói chuyện, nhưng Tô Hướng Dương ba mươi lăm tuổi muốn làm vui lòng mẹ, thì quá đơn giản!
“Mẹ, đạo diễn để con đóng vai một mỹ nam!” Tô Hướng Dương gắp một miếng thịt vịt cho Chu Anh Anh: “Mẹ, tất cả là nhờ mẹ đó, mẹ sinh con ra đẹp trai như vậy.


“Con chỉ biết nịnh! Không đúng, Tiểu Quý còn đẹp trai hơn con, sao đạo diễn không để nó đóng?” Chu Anh Anh đã biết hai người đi cùng nhau.

“Mẹ nói vậy làm con đau lòng quá! nhưng cậu ấy cũng rất đẹp, nên đạo diễn để chúng con đóng chung với nhau.


 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 39: Chương 39


“Còn có nhiều mỹ nam khác à?”
Tô Hướng Dương hắng giọng: “Đúng là có nhiều! ”
“Con đóng vai gì?” Chu Anh Anh tò mò.

Tô Hướng Dương lập tức tỏ vẻ rất tự hào: “Con đóng vai nam sủng của công chúa, mẹ, mẹ xem đạo diễn đánh giá cao con như thế nào! Ông ấy nghĩ nếu con sinh ra ở cổ đại, còn có thể sống bằng nhan sắc.


Chu Anh Anh bị chọc cười, không nhịn được mà cười to.

Tô Hướng Dương cũng không quên Quý Vệ Ngôn: “Tiểu Quý, cậu cũng thấy tôi rất đẹp đúng không?”
Khóe miệng Quý Vệ Ngôn hơi nhếch lên: “Ừm.



Tô Hướng Dương tiếp tục kể chuyện đoàn phim cho mẹ nghe, thỉnh thoảng còn lôi kéo Quý Vệ Ngôn, làm cho bầu không khí trên bàn ăn trở nên sôi nổi.

Ăn xong, Chu Anh Anh muốn rửa bát nhưng bị Tô Hướng Dương ngăn lại, anh bảo mẹ đi ngủ sớm.

Tô Hướng Dương thực sự không muốn mẹ làm ca đêm nữa, ca đêm quá hại sức khỏe, nhưng nhà bọn họ đang nợ tiền.

Dù là mượn tiền từ họ hàng, nhưng nợ nhiều không trả luôn có người nói ra nói vào, nên mẹ anh muốn nhanh chóng trả hết nợ.

Anh vừa sống lại, chưa có tiền giúp mẹ trả nợ, chắc chắn mẹ không muốn nghỉ việc.

Ưu tiên hàng đầu vẫn là kiếm tiền, đúng rồi, anh còn phải đưa mẹ đi nội soi đại tràng.

Mẹ anh qua đời vì ung thư đại tràng.

Kiếp trước, sau khi mẹ anh bị gãy chân bảy tám năm, luôn bị táo bón nhưng không nói với anh! cuối cùng anh phát hiện ra điểm bất thường, đưa mẹ đến bệnh viện thì đã là ung thư đại tràng giai đoạn cuối.

Đó là chuyện của nhiều năm sau, nhưng anh ước gì bây giờ có thể lôi mẹ đến bệnh viện kiểm tra ngay lập tức.

Nhưng mẹ anh không có bảo hiểm y tế, làm nội soi đại tràng cũng không rẻ, lại phải xin nghỉ, nếu anh trực tiếp bảo mẹ đi, chắc chắn mẹ không đồng ý.

Tô Hướng Dương suy nghĩ, mấy ngày nữa sẽ nghĩ cách lừa mẹ đi bệnh viện kiểm tra.

Anh có để dành một số tiền riêng, đủ để làm nội soi đại tràng, chỉ là phải nghĩ cách lừa mẹ đi, cần phải cẩn thận suy nghĩ thêm.

Trong lúc Tô Hướng Dương rửa bát, Quý Vệ Ngôn giúp đỡ dọn dẹp nhà bếp.

Kiếp trước Tô Hướng Dương quản lý rất nhiều nghệ sĩ, trong số nhiều nghệ sĩ anh quen biết, tính tình của Quý Vệ Ngôn không phải tốt nhất, mấy ngày nay nói chuyện với Quý Vệ Ngôn, toàn là anh chủ động.

Nhưng anh cảm thấy so với những người khéo léo biết nịnh bợ, Quý Vệ Ngôn thẳng thắn như vậy lại đáng yêu hơn.
 
Back
Top Dưới