Sau khi nghe lời phán của Khán, tôi tuyệt vọng, không kìm được nữa mà bỏ về nhà.
U thấy tôi bưng mặt chạy tọt vào buồng thì ngạc nhiên lắm.
Bà đuổi theo sau, trông thấy tôi đang ôm chân giường rấm rứt mãi bèn hỏi han: "Sao vậy con?"
Tôi ôm chầm lấy bà than thở: "U ơi...
Duyên con bạc quá."
"Lại bị đứa khác chê à?"
U tôi lờ mờ đoán được ngay, "Thôi, mày bị như này, u cũng chấp nhận rồi.
Mày không phải cố quá.
Tích đức hành thiện dần, nào đến đầu ba, u dắt mày lên chùa..."
Thế là tôi lại càng khóc to hơn: "U đừng như thế, con sợ lắm!
Phận con chỉ không nương nhờ được đàn ông, chứ nào đã muốn dứt hẳn duyên trần.
Nay con biết đứa phá duyên con rồi, hại con hai năm phải chịu cảnh uất ức.
Cục tức này, con nuốt không trôi."
U nghe xong xắn luôn tay áo: "Là đứa nào, để u xử nó cho mày?"
Tôi toan mách hết, nhưng rồi chợt nhớ ra Khán đã cầu xin tôi đừng vạch trần chuyện này.
Chẳng hiểu sao trong chốc lát, gương mặt đẹp đẽ sáng rực dưới nắng lại hiện lên trong đầu, khiến tôi ú ớ không nói được câu nào nữa.
Tôi đành cụp mắt: "Khi xưa con được Nguyệt ông báo mộng, rằng muốn sửa lại tơ duyên thì phải bắt vạ đứa cắt.
Nay con tìm được rồi, u để con tự đòi xem sao."
Nghe vậy, u đành gật đầu: "Chuyện phá duyên, nó mà phá mình một, thì mình phải trả lại gấp mười.
Mày cứ đi đi, việc ở nhà đã có u lo."
Tôi liền nghe theo lời u, hôm sau chạy một mạch đến nhà thầy bói tìm người.
Nhưng gã anh trai đã đi vắng rồi, nghe bà Vương hàng xóm bảo là sang làng bên đến cả tháng mới về.
Tôi tức tối dậm chân, nợ thì chưa kịp đòi, mà người đã trốn đi biền biệt.
Thế thì còn đòi cái gì nữa?
Tôi lựa lời hỏi thêm người em giờ đang ở đâu.
Bà chỉ tay về hướng Tây, trả lời: "Đi đến cuối chợ làng mình, thấy hàng bún nào có người đang chửi thì là hắn ở đó."
Nghe họ nói khiến tôi hơi chùn chân.
Thằng em đanh đá như thế, giờ tôi đến liệu hắn có treo tôi lên cây nữa không?
Dường như hiểu được lòng tôi, bà Vương tiếp lời.
"Sợ đứa em, hử?
Cái miệng nó thế chứ tâm nó tốt, hôm nọ còn qua giúp bác dựng lại nhà kìa.
Sau này cô gặp Khò, nó nói cái gì, cô cứ lờ đi là được."
Vậy là tôi hạ quyết tâm, không bắt vạ người anh thì cũng phải phá bĩnh bằng được thằng em chứ nhất định không để hắn được ung dung tự tại.
Ban đầu tôi chỉ định phá dăm bữa nửa tháng thôi, nhưng khi đến rồi, thấy khách đến hàng nhiều quá làm tôi cũng đâm tò mò.
Không biết ở trong nồi ấy chứa gì mà lại hấp dẫn người ta đến vậy?
Cũng chỉ là tí nước xáo nước xương, mùi hương cũng chẳng khác gì những hàng khác, mà sao người ta có nghe chửi cũng vẫn bằng lòng xếp hàng chờ đợi?
Đến lúc thử rồi, tôi mới hiểu tại sao.
Hương vị của nhiều loại cỏ cây quyện lại với cái ngọt lịm từ xương ninh nhừ, sao mà ngon đến lạ.
Tôi ăn liền một lúc hai bát.
Ăn xong bụng thì no mà miệng vẫn chưa hết thòm thèm.
Từ khoảnh khắc đó, tự nhiên tôi thấy tiếng hắn chửi nghe cũng êm, thôi thì mình nghe như chó sủa bên tai chứ nào ai thèm chấp với cái thằng ấy làm gì.
Mấy hôm đầu con Lèo ghét tôi lắm, cứ hở ra là sủa, nhè lúc tôi không để ý là lại cắn trộm vào quần.
Tức mình, tôi phát mông nó một cái, thế là thằng đành hanh ấy và tôi lại xông vào chửi nhau.
Ghét nhau là thế, nhưng khi có đứa ranh con nào đấy định vặt lông con Lèo, tôi cầm lòng không đặng, đánh vào tay nó.
Đứa trẻ gào lên mách u.
Hai u con họ quay sang mắng tôi: "Ở nhà làm báo cô chưa đủ hay sao còn ra ngoài sinh sự!"
Khò chỉ cái muôi vào bà ta rồi quát: "Mắt bà mọc trên cây hay sao mà dám bảo nó gây sự?
Thế đứa nào vừa vặt lông con chó của ông?"
Bà ta thẹn quá, đành xách tai đứa trẻ đi về.
Sau đợt ấy, tự dưng tôi thấy không chỉ tiếng chửi của hắn dễ nghe mà cái mặt cũng dễ nhìn.
Càng ngày tôi đến chỗ hắn nhiều hơn, quên luôn cả việc phải phá hắn.
Khi nào đông khách quá, tôi cũng bằng lòng đi phụ.
Nhiều người nhìn tôi với hắn cứ hở ra là cãi cọ nhưng mãi vẫn chưa thấy tôi rời đi, bèn buông lời trêu chọc.
"Cãi nữa làm gì, đằng nào tối về chẳng đóng cửa bảo nhau?"
Tôi ngại quá, sau này cũng bớt ngang ngạnh với hắn hơn.
Một hôm đến sớm, tôi bắt gặp Khò đang cho thị Lèo ăn.
Nhìn ánh mắt dịu dàng hiếm hoi của hắn mà lòng tôi chợt ngẩn ngơ.
Ngày thường đúng là hắn hay mắng mỏ con Lèo, nhưng chưa bao giờ bạc đãi nó.
Thậm chí là vào tay hắn, Lèo còn béo tốt hơn cả đám chó khác trong làng.
Tôi nhớ lại hắn kể ngày gặp con Lèo, người nó bẩn thỉu, lông bê bết máu, thân gầy đến trơ cả xương.
Nếu không có hắn, chẳng biết nó đã chết queo ở xó nào mất rồi.
Lời của bà Vương hàng xóm chợt vang lên trong đầu tôi.
"Miệng nó thế, chứ tâm nó tốt, hôm nọ còn giúp bác dựng lại nhà kia.
Nó cục cằn thế thôi, chứ đứa nào lấy phải nó chưa chắc đã khổ.
Có điều tính tình thằng này xa cách quá, chẳng biết làm sao cho nó mở lòng..."
Nhớ đến đây, tôi rũ sạch mọi suy nghĩ trong đầu, chạy vội đi.
...
Trời mưa tầm tã.
Tôi hồng hộc đội nón chạy về nhà, mặc cho mưa thấm đẫm vai áo.
Nước mưa thì lạnh, mà người tôi lại cứ nóng ran.
Ngại quá đi mất, ban nãy không hiểu tôi đầu óc bay đi đâu mà bịa chuyện cũng chẳng nên hồn.
Gì mà về nhà phơi lúa?
Mưa đến chó cũng chết trôi thế này thì phơi cái quái gì!
Cho đến lúc về đến cửa nhà, tim tôi vẫn đập thình thịch.
Đập gì mà lắm thế!
Mãi chẳng chịu dừng.
Hình như thấy biểu hiện tôi lạ quá, u chạy đến đỡ tôi, nhắc vào buồng thay áo kẻo bị cảm.
"Duyên đấy à?
Khéo quá!
Cả nhà vừa nhắc đến con xong..."
Giọng bà cô vang lên khiến tôi không khỏi giật mình.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy cô đang ngồi ở gian khách, uống chè đối diện thầy.
Mặt cô tươi rói, còn mặt thầy thì cứ đăm đăm.
Thâm tâm tôi đã nghĩ ngay đến chuyện chẳng lành.
"Cô sang chơi ạ?"
Bà cô cũng đi đến đỡ tôi: "Mưa gió thế này mà còn chạy đâu đấy?
Từ chợ về hử?
Thế nó cũng để mày về nhà trong cái tiết trời này à?"
Thầy tôi càng sa sầm nét mặt hơn.
U thấy thế, bèn quở: "Thôi, cô để yên cho nó vào buồng thay đồ đã."
Nhưng có bao giờ bà cô chịu bỏ qua: "Nó là con cháu trong nhà, em mới phải nói.
Chứ người dưng nước lã là em kệ lâu rồi.
Chuyện nó gian díu với thằng ngụ cư bán bún trong làng ai mà chẳng biết.
Tiếng xấu gã thế nào, em chẳng nói lại nữa.
Chỉ mong anh chị giúp cháu tỉnh ra, tránh lún sâu vào thôi."
Tôi dần hiểu ý cô: "Tiếng xấu như nào ạ?
Cớ đâu mà cô lại nói thế?"
Thấy thế thầy tôi lại nạt: "Thôi!
Còn chưa đủ xấu hổ hay sao."
U đứng lên trước, bảo vệ tôi: "Lỗi tôi, con nó muốn bắt vạ kẻ phá duyên, tôi mới để nó tự liệu.
Chỉ có điều không ngờ, kẻ phá duyên lại chính là em trai gã thầy bói..."
Cô tôi chêm lời: "Bắt vạ cũng thôi đi, đây lại còn ngày nào cũng ra ấy phụ giúp như đôi vợ chồng son.
Mày biết mình ế, nên không cần thanh danh gì nữa hử?
Con gái người ta là trâu đi tìm cọc, đây nhà mình lại là cọc tìm trâu!"
Nói rồi cô ngồi phịch xuống, "Trâu tốt còn chẳng ăn ai, nữa là cái loại trâu hoang vô chủ.
Rồi về cái nhà này, nó chửi cho bằng hết tông chi họ hàng mình à?"
"Nhưng mà, con và người ta đã làm gì..."
Thầy tôi cũng nói: "Mày cứ liệu đấy.
Nó là dân ngụ cư, xuất thân như nào, gia cảnh có tội nợ gì, không một ai biết.
Cứ coi như nó ở làng mình năm năm, nhưng nào đã ai biết gì về quá khứ của nhà ấy.
Hỏi cả làng cũng chỉ biết hai anh em họ có một người chú làm thầy bói đã chết thôi."
"Đến anh cả cũng thấy thế, chứ không phải mỗi mình cô.
Duyên ạ, cô chỉ không muốn mày chịu khổ thôi.
Mày cứ suy nghĩ cho kỹ.
Ông phú Tân bên kia là cháu dòng thứ nhà quan tri huyện, nhà mấy đời buôn lụa tơ tằm, tính tình cũng thật thà, chất phác.
Mỗi tội là có một đời vợ thôi.
Nhưng về đấy thì mày sướng, của ăn chẳng hết, mà thầy u ở nhà cũng được nhờ."
Tôi tức phát nghẹn: "Cô đã nhận gì của người ta, mà cứ ép con sang ấy làm lẽ vậy?
Thầy u đừng gả con qua bên ấy.
Nếu phải làm lẽ cho người, thà mai u dắt con lên chùa quy y cửa Phật còn hơn."
"Ơ hay, lẽ gì mà lẽ!
Bà cả người ta sắp mất rồi, mày về ấy làm bà kế, chẳng thích à?"
Bỏ lại tiếng nheo nhéo của cô đằng sau, tôi lao vào buồng, không muốn đôi co tiếp nữa.
Dành cả đêm suy nghĩ, hôm sau tôi quyết định đến gặp Khò lần cuối, coi như buông tha cho người ta.
Tôi không muốn phá hắn, cũng không bắt hắn phải nối lại tơ duyên nữa.
Mặc dù tôi thích món bún của hắn thật, càng không nỡ xa con Lèo, nhưng tôi không chịu được khi bà cô lại tiếp tục sang nhà tôi kể xấu hắn với thầy u.
Tôi không cãi được, cũng không biết cãi thế nào, bởi chính tôi cũng chẳng mảy may hay biết gì về hắn.
Mà như thế thì bất lực lắm.
Khi tôi đến nơi, Khò đã ngồi đấy tự lúc nào.
Tôi vờ như không có chuyện gì, chạy đến vỗ lưng hắn: "Này, hôm nay tôi có chuyện muốn nói..."
Khò quay lại nhìn tôi, mỉm cười: "Duyên à?
Chào em."
Tôi ôm vội chân bàn: "Tôi có làm nên tội tình gì, anh tha cho tôi.
Chứ anh như vầy, tôi sợ lắm!"
Khò tỏ vẻ ngạc nhiên: "Sao mặt em tái thế?
Có bị bệnh gì không?"
Tôi ôm cổ con Lèo: "Cứu tao.
Khò bị dở người rồi..."
Trên đầu tôi phát ra tiếng phì cười: "Khò nào?
Tôi là Khán mà.
Mới một tháng mà em đã quên rồi à?"
Bấy giờ tôi mới chớp mắt, nhìn lên.
Quả đúng là Khán thật.
Hai người này tuy giống nhau, nhưng nhìn kỹ lại tôi mới để ý, trán Khán cao hơn, mặt mũi cũng có vẻ sáng sủa, thông minh hơn một chút.
Còn Khò thì mày rậm, cằm vuông, mặt lúc nào cũng đăm đăm như bị chuột ăn mất chĩnh gạo.
Thấy tôi đang ở đây, gã cũng mở lời: "Lần này tôi về làng, cũng đang tính tìm em để giải quyết lỗi lầm xưa.
Tôi nghĩ thế này.
Danh tiếng của chú tôi vẫn muốn giữ, nên chỉ còn cách tìm một thầy cúng làm lễ cải vận, giúp tình duyên em thuận hơn.
Hết bao nhiêu cứ để tôi liệu.
Thầy cúng là người quen của chú tôi nên em yên tâm.
Rồi sau lễ ấy, tôi sẽ rao tin, lấy lại danh tiếng cho em."
Tôi hân hoan nói: "Được thế thì tốt quá!
Anh không về nhanh, cô tôi sắp sửa bán tôi đi làm lẽ cho người khác rồi."
Khàn trầm mặt: "Suy cho cùng là lỗi tại chúng tôi, em cứ để tôi lo liệu chu toàn.
Hết mùa hạ này hai anh em tôi sẽ lên kinh, không ở lại làng nữa.
Chí ít trước khi đi, tôi cũng phải giải quyết xong xuôi cho em đã."
Nụ cười tôi sững lại trên môi: "Sao cơ ạ?"
"Hai năm qua em chịu bao khổ sở, tôi biết chừng này vẫn chưa đủ bù đắp.
Vậy nên em muốn gì cứ nói, tôi sẽ cố gắng đáp ứng."
Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại tức giận: "Thôi, các anh cứ đi luôn, tôi chẳng cần!"
Đúng lúc ấy Khò từ bên kia chợ đi sang, tay còn xách theo vài mớ rau.
"Sớm ra đã bù lu bù loa gì đấy!
Cô ấy, lớn đầu rồi, có cái bát cũng không thèm rửa, tính chừa lại làm của hồi môn cho thằng này à?"
Lửa giận bùng lên, tôi bèn gắt gỏng với hắn: "Tôi không rửa đấy, anh làm được gì?
Nay tôi đến đây coi như chào anh lần cuối.
Sau này anh lên kinh rồi, không phải chịu đựng kẻ như tôi phá bĩnh nữa.
Nhất anh rồi còn gì!"
Rồi nước mắt tôi không kìm được mà trào ra, ướt đẫm gò má.
Thẹn quá, tôi đành chạy đi, không để hắn kịp nói câu gì.
Con Lèo chưa hiểu đầu cua tai nheo gì nhưng thấy tôi khóc cũng gầm ghè với hắn, rồi ngúng nguẩy bỏ đi.
Cuối cùng chỉ còn lại hai anh em họ nhìn nhau trong chòi bún còn chưa mở cửa.
Tôi dắt Lèo ra bờ sông, để cho nó đuổi bắt chuồn chuồn bên bãi cỏ.
Ánh bình minh hồng phớt, phản chiếu vào mi mắt còn chưa kịp khô.
Đêm qua mưa to nên hôm nay trời rất sáng, bãi cỏ đọng nước lấp lánh dưới nắng mai, nhưng qua mắt tôi lại thành một màu ảm đạm.
Sương sớm tan dần bên mu bàn chân tôi, chạy dọc xuống kẽ chân, sao mà lạnh buốt.
Tôi ôm lấy đầu gối, biết mình sai, nhưng lại chẳng ngăn nổi nỗi tủi hờn cứ trào dâng trong lòng.
Những tưởng dành cả đêm suy nghĩ thì sẽ quyết buông được hắn, nhưng ngay khi hay tin hắn sắp rời đi, tôi biết mình sai rồi.
Tôi không những không buông bỏ được, mà còn y như lời cô, càng ngày càng lún sâu, đến lúc muốn rút chân ra cũng không nổi nữa.
Tôi muốn trách, nhưng biết trách ai bây giờ?
Chỉ trách từ đầu tôi cố chấp nghe theo báo mộng của Nguyệt lão mà bấu víu vào viễn cảnh một ngày tơ duyên được nối lại, để rồi về sau bám rịt lấy tên này.
Nhưng ở cạnh hắn, tôi vui lắm!
Vui đến nỗi quên hết cả việc duyên mình bị hắn hại ra sao, hay ở trong làng tôi, mọi người hay đồn đại hắn thế nào...
Tất cả, tôi đều quên tiệt.
Trong đầu tôi những ngày ấy chỉ toàn là ánh mắt dịu dàng của hắn.
Đột nhiên nền cỏ bên cạnh tôi lún xuống.
Tôi vẫn giấu mặt vào hai đầu gối, không chịu ngẩng lên.
Hơi thở của tôi với hắn cứ thế hoà thành một nhịp, cả thế gian ngoài kia bỗng chốc lặng như tờ, tôi không còn nghe thấy tiếng con Lèo hay tiếng hát của mục đồng nữa.
Cả hai cứ ngồi cạnh nhau như vậy, lâu thật lâu, cho đến khi hắn lên tiếng.
"Này."
Tôi ngoảnh mặt đi, không đáp.
"Cô sao đấy?
Quay lại đây."
Không thấy, không nghe.
Hắn tức mình không gọi nữa, mà thò tay xuống véo eo tôi thật đau.
Tôi ré lên một tiếng, đánh vào lưng hắn.
"Đồ chết giẫm, anh làm trò gì vậy?"
Khò cũng không phải dạng vừa: "Con ả dở người.
Không chịu rửa bát thì thôi, giận dỗi cái gì?"
Tôi cáu bẳn: "Cái đầu anh chỉ nghĩ được tôi không chịu rửa bát nên giận à?
Thôi, anh đi đi, ra khỏi làng này đi, tôi không cần anh phải dỗ!"
Hắn không phản ứng gì nữa, mặc cho tôi đánh bồm bộp vào người.
Đối với hắn, những cái đánh như mèo cào của tôi chẳng nhằm nhò gì.
Khò thở dài, hướng mắt về mặt nước đằng xa.
"Cô đã ghét vậy, thì tôi cũng chẳng giữ nữa."
Tai tôi hơi lùng bùng, rồi hỏi lại: "Giữ gì cơ?"
"Chẳng phải cô thích anh tôi, nên đòi theo lên kinh à?"
"Anh nhìn sao lại nghĩ tôi thích Khán?"
"Cái cách cô xử sự với hắn khác hẳn với tôi."
"Nhưng mà..."
Tôi suýt lỡ lời, hỏi lại, "Không phải anh mới là người sắp sửa cùng Khán dọn lên kinh?"
"Ở làng này quen rồi, tôi chẳng muốn đi lắm.
Khán ở trên kinh vì muốn theo một y sĩ học nghề thuốc.
Nhưng nếu tôi lên đấy thì lại phải gây dựng lại từ đầu.
Chưa kể chốn kinh đô của ngon vật lạ nào chẳng có, nếu lên ấy mà không làm ăn được thì chi bằng ở lại nơi này còn hơn."
Tôi không biết mình đang cảm thấy như nào nữa: "Nếu mà... giả dụ tôi theo Khán lên kinh thật, thì anh nghĩ sao?"
"Khán là người cẩn thận, sẽ lo cho cô chu toàn."
Con tim tôi sụp đổ.
Chẳng nói chẳng rằng gì với hắn nữa, tôi lại úp mặt xuống đầu gối.
Tôi đã nghĩ gì khi đâm đầu vào tên khô như củi này đây?
"Chỉ có điều...
Tôi không thích thế."
Tôi ngẩng mặt lên hỏi: "Vì sao?'
"Người trên kinh khác ở đây, tôi sợ cô lên đấy sẽ thấy lạc lõng."
Rồi hắn gãi đầu, nói tiếp, "Chưa kể nếu cô đi rồi, con Lèo ở đây sẽ buồn lắm."
"Còn anh thì thế nào?"
"Bớt một người phụ việc, cũng không vui."
"Anh chẳng bao giờ nói được gì dễ nghe cả!"
Nhưng tôi vẫn không dằn được mình, ôm chầm lấy hắn.
Người đâu mà cứng đét, khô rang, khô cả trong lẫn ngoài.
Vậy mà tôi vẫn cứ ngu si đâm đầu vào khúc củi ấy.
Khò nhảy dựng lên, mắng tôi một trận.
Nhưng rồi sau đó vì tôi mặt dày không buông, hắn không làm gì được, nên quay sang mắng cả con Lèo.
Có lẽ tôi sẽ không tránh khỏi ý trời.
Quả đúng như Khán nói, tôi đã thích một kẻ không có nhân phẩm cao, lại chẳng có gia thế, tiền tài.
Ấy vậy mà tôi vẫn quyết định nắm lấy tay hắn, không buông.
"Quê anh ở đâu thế?"
"Làng Sét trấn Thiên Trà, cách đây chừng trăm dặm."
"Nghe phong thanh anh đến đây với chú.
Vậy quê nhà giờ còn ai không?"
"Vẫn còn thầy u và một anh trai."
"
Sau này anh tính về làng, hay vẫn ở đây?"
"Chưa biết.
Có lẽ sẽ về, nhưng chắc chẳng ở lâu."
"Thôi, đừng về lâu.
Anh mà về, thì tôi sẽ nhớ anh lắm."
Hắn không đáp gì nữa, chỉ quay mặt đi.
Đợi đến khi mặt trời nhô đến ngọn tre, Khò mới hỏi tôi: "Ôm đủ chưa?"
"Chưa đủ."
Tôi thỏ thẻ đáp lại.
"Nhưng ông thì đủ rồi!"
Hắn gắt lên với tôi, "Trưa tới đít rồi còn tay ôm tay ấp, muốn chết đói thì tự chết một mình đi.
Để yên cho ông về mở hàng."
Lúc nào rồi mà hắn còn thô lỗ với tôi.
Miệng tôi méo xệch.
Thấy mắt tôi lại rưng rưng, Khò vò đầu bứt tai, đưa tay cho tôi: "Về thôi."
"Dạ."
Tôi đặt bàn tay mình vào tay hắn, nhỏ giọng trả lời.
Khò đi trước, tôi theo sau, bóng chúng tôi cứ thế chồng lên nhau trên triền đê lộng gió.
Nhưng khi về đến gian hàng, tôi mới nhận ra là thiêu thiếu thứ gì đó, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng nhớ ra là thứ gì.