Cập nhật mới

Khác [Xuất bản] Duyên đứt gánh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
105081020-256-k643653.jpg

[Xuất Bản] Duyên Đứt Gánh
Tác giả: Vanessaoith
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Bắc thang lên đến tận trời
Hỏi rằng duyên đứt thì đời tính sao
Trời cười trời bảo chẳng sao
Tìm ngay đứa cắt mà rào thẳng tay
Ngữ này mà cứ cò quay
Mày đem duyên nó buộc ngay duyên mày
Đã đeo thì phải mặt dày
Không dai nó chạy mày cay đến già."

Chuyện về gái ế và thằng thầy bói phán nó ế.



vietnam​
 
[Xuất Bản] Duyên Đứt Gánh
Mở đầu


“Bắc thang lên đến tận trời,

Hỏi rằng duyên đứt thì đời tính sao?

Trời cười trời bảo chẳng sao.

Tìm ngay đứa cắt mà rào thẳng tay.

Ngữ này mà cứ cò quay,

Mày đem duyên nó buộc ngay duyên mày.

Đã đeo thì phải mặt dày,

Không dai nó chạy mày cay đến già.”

Phận gái ế đeo tôi hai chục năm ròng, đến nỗi thầy tôi chẳng dám ra đường, u đi cày ruộng còn phải vác thêm một cái mo.

Tôi rầu rầu nhìn mặt ao, nom mình chẳng nên nỗi, thậm chí cười lên còn có cái lúm be bé xinh xinh.

Tính tình chẳng phải đanh đá chua ngoa, cớ sao con Cúc nhà bên đã đẻ đến đứa thứ ba mà tôi vẫn chưa có người rước.

Tôi hậm hực ném cục đá xuống sông, rồi nhớ lại cái ngày đi xem bói ở cuối làng.

Thầy cầm bát tự của tôi, nhăn mày một lúc rồi phán, kiếp trước tôi làm thằng đàn ông ăn ở thất đức với vợ con nên kiếp này bị cắt mất tơ duyên, có đến với ai cũng dễ đứt gánh giữa đường.

Tiếng xấu đồn xa, chẳng cần đến ngày thứ ba trai làng nhìn thấy tôi đã lờ tiệt.

Tôi đâm uất.

Cái uất ức này bám lấy tôi vào tận trong mơ, khi đang ngẩn ngơ giữa chốn mây khói bồng bềnh, tôi thấy mình đi đến trước cửa miếu Nguyệt lão.

Bao nhiêu tủi hờn cứ thế tuôn ra, tôi lao vào trong miếu la khóc om sòm.

Nguyệt lão đương ngủ trưa bị tiếng ồn làm cho tỉnh giấc, lừ lừ đi ra trước mặt tôi, chống nạnh quát:

“Tơ duyên còn nguyên đây, đã đứt đoạn nào mà mày lên bắt vạ?”

Tôi rưng rưng nước mắt: “Thật ạ?

Nhưng dưới trần, cả làng đang đồn ầm lên là duyên con rách nát tả tơi, lấy con khéo gặp phải chuyện không may.

Nếu thật không phải, ngài thương tình thì truyền lời lại giúp con với.”

Nguyệt lão càng tức hơn: “Đứa nào đồn thì tìm nó mà bắt vạ, chứ kêu tao được tích sự gì?

Đến là bực, vô duyên vô cớ mất giấc nghỉ trưa.”

Nói rồi ngài liền đá tôi xuống dưới hạ giới.

Tôi choàng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Bị rơi khỏi tầng mây làm tôi thấy sợ quá, khóc thút thít.

Khóc chán chê rồi mới sực nhớ ra, tôi nào đã trông thấy Nguyệt lão bao giờ mà tự nhiên lại mơ thấy ngài?

Liệu có khi nào, Nguyệt lão thấy tôi chưa tận duyên mà phải chịu cảnh gối chiếc giường đơn nên đã thương tình báo mộng?

Bấy giờ trong đầu tôi chợt văng vẳng lời căn dặn của ngài.

“Đứa nào đồn, thì dồn nó lại mà đánh.

Đứa nào cắt, thì bắt nó phải buộc lại tơ duyên…”

Thế là tôi phấn chấn trở lại, tìm ngay cái thằng phán tôi ế để bắt nó nối lại tơ tình vốn đã rách nát của mình.
 
[Xuất Bản] Duyên Đứt Gánh
Chương 1. Gái ế


Trời vừa hửng nắng.

Mưa đọng trên mái tranh cứ chốc lại nhỏ tong tong xuống hiên nhà.

Bà cô bên nội cởi nón, rũ người cho ráo nước rồi bước vào sân nhà tôi.

Lúc này u tôi còn đang lúi húi dưới bếp.

Thấy thầy ngồi nhàn nhã uống nước chè, cô đon đả chạy đến, không quên dúi cho ông ít lá thuốc: "Của thầy cái Na nhờ tôi biếu anh đấy."

Thầy tôi nhận lấy gói lá của cô: "Nay cô nó sang là có chuyện gì?"

Cô đánh nhẹ vào người ông: "Ơ hay, anh em một nhà, muốn qua thăm còn phải có chuyện nữa?"

"Thôi, tính cô thì tôi lạ gì.

Cô cứ nói đi, tôi không thích vòng vo."

Bấy giờ cô mới bĩu môi, vờ như không để ý thầy nữa.

Thay vào đó là cô chuyển qua tôi: "Duyên đấy hử?

Để lại rổ rau, ra đây cô bảo."

Ban đầu tôi không muốn ra lắm, nhưng nhận được ánh mắt không vui của thầy nên đành tiến lại gần.

Cô nắm tay tôi như thể thân thiết lắm: "Duyên năm nay là tròn đôi mươi nhỉ?"

"Dạ thưa, cũng chừng ấy."

"Hôm nọ cô nghe phong thanh ông phú Tân làng bên đang rao tin tìm vợ đấy.

Cô nhìn rồi.

Tướng tá đĩnh đạc, của nả xếp từ đây đến cuối làng còn chưa hết."

Tôi nghe đã thấy điềm chẳng lành, bèn nói: "Vậy thì sao ạ?

Giàu như thế nào đến lượt mình."

"Giàu thật, nhưng tuổi cũng trạc tứ tuần rồi.

Người ta thích gái làng mình nên phải tranh thủ.

Lứa chưa chồng giờ non quá, suy đi tính lại có mỗi mày vừa khéo đẹp tuổi, nên cô ướm hỏi xem sao.

Người ta ưng rồi cô mới dám qua đây xin ý nhà mình..."

Đúng lúc này, u tôi bưng nồi cháo từ dưới bếp lên.

Nghe loáng thoáng tiếng cô, u bật cười, đáp lại: "Cô khéo quá, anh cô năm nay mới ba tám mà cô mối cho cháu hẳn người tứ tuần."

Bà cô dẩu miệng cãi lại: "Chị thì biết gì, đàn ông phải tầm ấy mới chín."

Nhìn hai người ngấm ngầm kèn cựa nhau làm tôi với thầy im re, không ai dám nói lời nào.

Chẳng hiểu vì sao cô đột nhiên quan tâm tôi thế, trong khi thuở xưa u tôi mới về nhà này, hai người cứ như nước với lửa.

Thậm chí còn mấy lần suýt cạch mặt đến nơi.

Những tưởng sau chừng ấy bận cãi nhau đến đổ đình đổ chùa, thấy anh mình bênh vợ, bà cô đâm ghét lây, chẳng thiết ngó ngàng gì đến ba người nhà tôi nữa.

Ấy vậy mà khi nghe làng đồn duyên phận tôi hẩm hiu, cô được thể cứ chạy qua đây mãi.

U tôi không lọt tai lời chèo chống của cô bèn nói tiếp: "Chín thì chín, sao ngần ấy tuổi mới chịu tìm vợ?"

"Nghe bên ấy bảo, bà cả lâm bệnh nặng lắm nên người ta mới tìm bà hai để quán xuyến nhà cửa..."

Nghe xong u tôi đuổi thẳng cổ.

Bà cô bị tống ra khỏi nhà liền giẫm chân hậm hực, quát lại: "Gớm nữa, giàu nứt đố đổ vách mà ông bà còn chê à?

Chứ số con Duyên, có người rước cho là cái phúc phận của nó rồi!"

Thầy tôi đi vào buồng không tiếp, còn u thì thả nguyên một bầy chó tiễn khách.

Tiếng mắng mỏ của cô tôi bé dần, rồi chìm hẳn trong tiếng chó sủa liên hồi.

...

Tôi tên Duyên, nhưng đời tôi vô duyên.

Năm nay tôi vừa tròn đôi mươi, tạm coi là khúc cuối của cái tuổi xuân thì.

Cái Cúc nằm cùng chõng với tôi từ thuở còn bé giờ cũng đã ba đứa rồi.

Con đầu lòng của thị là một thằng bé kháu khỉnh, xinh trai, khiến tôi phải nhẩm tính khéo đợi nó đến mười lăm tôi sẽ đánh liều đi làm dâu nhà thị.

Người đời chê già đầu gặm cỏ non tôi cũng chịu, còn hơn là cứ thế để thầy u nhà mình tuyệt tự, không có nổi một đứa cháu bế bồng.

Tôi ế, nhưng không phải lỗi do tôi.

Ấy là do cái duyên nó đứt, do thằng sống kiếp trước ăn ở bạc bẽo mà để giờ tôi phải còng lưng gánh nghiệp thế này.

Ôm mặt khóc lóc với Cúc, thị chỉ biết an ủi: "Nhớ khi xưa xung quanh mày đâu vắng hoe vậy?

Hồi mới cập kê còn có một anh chuyên đi cắt cỏ cùng..."

Nhớ đến anh trai cắt cỏ ngày nào giờ con cũng đã biết bò, tôi càng khóc tợn: "Thì từ hồi thầy phán duyên đứt, người ta chạy cả rồi."

"Lạ thật.

Thầy mới phán duyên mày bị cắt, dễ đứt gánh giữa đường, chứ có khắc chồng khắc con đâu mà họ lại e?"

"Mày biết mà.

Lời qua bao miệng người làng mình, tao lại chả thành cả đời cô độc, ai dính phải đều gặp chuyện chẳng may?

Một đồn mười, mười đồn trăm, tao có muốn minh oan cũng chẳng thể."

Cúc nghe xong đành ngậm ngùi vỗ vai tôi.

Oan này kêu trời chẳng thấu, lâu dần tôi đâm hận thằng kiếp trước ăn ở bạc bẽo, hận cả gã thầy bói đã nhận tiền của thầy u tôi còn đem rêu rao khắp nơi.

Sau này được Nguyệt lão báo mộng chỉ điểm, tôi không còn than trời trách đất nữa, mà trút hết cơn giận lên gã thầy bói.

Phán duyên trắc trở thì thôi, ai mượn hắn còn bô bô ra ngoài làm tôi mất hết danh tiếng.

Loại ấy bị trả thù là đáng lắm.

Bao trò chơi khăm tôi nghĩ ra hắn đều hứng chịu hết, không biết đứa nào làm nên chỉ chửi bâng quơ rồi phủi mông bỏ đi.

Mỗi lần như thế, tôi lấy làm hả lòng hả dạ.

Nhưng hôm nay không hiểu trời xui đất khiến thế nào, hắn túm được tôi.

Hắn xách tôi lên như xách một cái bị.

Nhìn gần rồi tôi mới thấy người này trẻ gớm, mặt mũi cũng coi như sáng sủa khôi ngô.

Có điều thứ làm tôi ngẩn ngơ lại là đôi mắt sâu hun hút.

Đẹp quá!

Đôi mắt hắn còn lấp lánh hơn cả giếng nước dưới trời sao.

Lỡ nhìn vào đôi mắt ấy làm tiếng chửi của tôi kẹt cứng ở cổ họng.

Bao nhiêu khí thế ban nãy mất sạch, tôi ấp a ấp úng không biết nói câu gì.

Hắn quát sa sả vào mặt tôi: "Mày làm gì thế con ranh?"

"Tôi..."

"Một lần tao không thèm chấp, nhưng đây cũng đã đến lần thứ ba, thứ tư rồi.

Chẳng biết cái giống ôn ở đâu, mới nứt mắt ra đã suốt ngày nghĩ kế chơi khăm người khác, mày hết việc để làm à?

Hay lớn bằng đấy rồi mà vẫn không biết làm gì, chỉ giỏi nằm nhà ăn hại?"

Tôi sực tỉnh mộng, cãi lại: "Ông mới không chịu làm gì..."

"Con mắt mày mọc ở lưng hay sao mà không thấy tao làm việc?"

Hắn giơ lên hai con cá trắm, nói tiếp, "Không làm thì tao móc con này từ trên cây à?

Thứ đàn bà mồm mép điêu ngoa, lần này mày lại chơi tao cái gì nữa?

Phân trâu?

Mày còn tính bẫy tao ngã vào hố phân?"

Nghe hắn quát thế làm tôi co rúm người lại, nói: "Tôi xin lỗi..."

"Trước giờ anh...

à không tao lại hiền với mày quá?

Phân trâu à?

Này thì phân!"

Nói rồi hắn xốc ngược tôi lên vai, thấy tôi vùng vẫy kêu la nên dùng vải trói nghiến lại.

Hắn ôm tôi trèo lên cây, rồi cứ thế treo tuốt người tôi trên ấy.

Một lúc sau tôi đã thấy hắn hót hết đống phân trâu vào một tàu lá chuối, khệ nệ bê ra đặt bên dưới chỗ tôi đang bị treo.

Chiếc áo vốn đã sứt chỉ, giờ phải chống đỡ cả người tôi liền toạc ra cả mảng.

Tôi cố gắng níu lấy cành cây, chân quặp cả vào cành khác để giữ cho nó không gãy.

Nhưng cũng chẳng được bao lâu.

Cành cây mà tôi cố bám víu đã võng hẳn xuống, chỉ chực chờ gãy ra để cả người tôi rơi vào bãi phân ấy.

Nước mắt tôi không kìm lại được nữa, tuôn ra giàn giụa, miệng không ngừng van xin: "Con cắn rơm cắn cỏ lạy ông, ông cho con xuống, sau này con sẽ không chơi khăm ông nữa."

"Tao đã gây thù chuốc oán gì mà mày bày trò mất nết thế?"

Tôi rụt cổ nghe mắng, nhưng vẫn cãi cố: "Ông phán thì cứ phán, sao còn đi đồn con đứt mất tơ duyên, để giờ không có ai màng đến?"

Hắn khác quá, khác hẳn với thường ngày.

Gã thầy bói tôi gặp hồi đó giờ nào có đanh đá bằng ba bà bán cá thế này.

Nhưng không phải hắn thì là ai?

Chẳng lẽ trên đời còn mọc ra người thứ hai giống hắn nữa?

"Tao phán khi nào?"

"Ông phán gì mà ông không nhớ hả?

Chính ông bảo con kiếp trước ăn ở bạc bẽo với vợ con, nên kiếp này có đến với ai cũng chẳng thành.

Phán mà không nhớ thì chỉ tổ nói điêu."

"Ngày có bao nhiêu khách, sao mà tao nhớ nổi?"

Hắn hục hặc chỉ vào tôi, "Mà cái giống giặc giời như mày ế là phải, cần gì đến lời phán của tao."

Tôi có khóc lóc van xin thế nào hắn cũng chẳng tha.

Tim tôi đập thình thịch, mặt đã ướt đẫm nước.

Giờ thì tôi chừa rồi.

Gì mà Nguyệt lão kêu tôi đi bắt vạ hắn?

Cái ngữ đanh đá như này có lại gần tôi cũng chẳng dám, nữa là bắt hắn nối lại tơ duyên.

Cành cây mỗi lúc một sà sâu.

Chân tôi chới với, duỗi cổ chân cố gắng với lấy chạc cây để có đà nhảy xuống, nhưng có duỗi thế nào cũng chẳng đu được đến khúc ấy.

Lá trên đầu tôi rụng xuống lả tả.

Không nỡ nhìn từng chiếc lá rơi xuống cắm thẳng bãi phân, tôi nhắm chặt mắt, thương lượng với hắn.

"Hay là ông đánh lại con nhé?

Đánh rồi thì cho con xuống, con chóng mặt quá."

Rồi tôi cắn răng, nói thêm, "Nhưng có đánh, thì đánh nhẹ thôi.

Kẻo đánh mạnh quá, gãy xương con."

"Mày...!"

Hắn nghẹn họng, chưa biết tìm lời gì để mắng tôi, thì đột nhiên có một gã thầy bói khác giống hệt kẻ kia đang ung dung về nhà.

Thấy tôi, gã đâm hoảng, chạy đến gõ lên đầu kẻ kia, vừa đánh vừa mắng liên hồi.

Tên hót phân bị gã đánh đến đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch, không chịu được nữa liền buông lời vặc lại.

Nhưng gã ta nào có để yên.

Gã lấy được cái cành cây gãy ở đâu, quất vào mông hắn mấy cái, mắng tiếp: "Ai dạy mày cư xử với con gái như vậy..."

Tôi ở trên cây rất cảm kích, nhưng không chịu được nữa đành ngắt ngang: "Anh gì ơi, cứu tôi với!

Tôi sắp ngã xuống bãi phân rồi."

Gã ngớ người, chạy vội đến để đỡ tôi.

Đến khi được gã ta bế xuống, mặt tôi đã tèm lem nước, không cần nhìn cũng biết lếch thếch đến cỡ nào.

Gã đưa cho tôi một tấm khăn.

Tôi không khách sáo nhận lấy, lau sạch nước mắt nước mũi trên mặt.

Có lẽ trông dáng vẻ của tôi xấu xí quá nên gã chợt phì cười.

Tôi lại ngẩn ngơ.

Người đẹp thì đến nụ cười cũng đẹp, người gã cứ như toả vầng hào quang dưới nắng.

Đương lúc e ấp không biết thốt câu gì, thằng cha hót phân trâu lại nhảy vào phá bĩnh: "Làm trò đủ chưa?

Anh cứ thế thì bảo sao nó chẳng bắt nạt?"

Người đàn ông trước mặt tôi lừ mắt: "Mày bớt ngoa ngoắt lại đi."

Lúc này tôi mới ngớ ra.

Hoá ra bọn họ là anh em, trách sao lại giống nhau đến vậy.

Thảo nào...

Ngày thường tôi có chơi khăm, gã cũng chỉ lẳng lặng bỏ đi, còn hôm nay thì cứ như mấy bà ngoài chợ nạt tôi sa sả.

Gã anh nheo mắt nhìn kỹ gương mặt tôi, sau đó cười hiền bảo: "Hẳn là tôi đã gặp em trước kia."

Nụ cười gã sao mà rạng rỡ.

"Tôi tên Khán, còn kia là em tôi, tên Khò.

Chúng tôi từ trấn khác đến, nhờ chút tài bói toán để kiếm kế sinh nhai."

"Dạ vâng.

Còn em tên Duyên, là cô ế bị cắt mất tơ duyên mà các anh phán năm xưa."

Tôi cũng cười tươi rói đáp trả, "Nhờ kế sinh nhai mà các anh rêu rao, nên dạo này sính lễ hai cụ nhà em tụt giá lắm.

Giờ thân em chỉ đáng giá đúng bằng một con gà, không hơn."
 
[Xuất Bản] Duyên Đứt Gánh
Chương 2. Gã bán bún làng Sêu


Mấy năm gần đây, xứ Hoa Yên bỗng nổi danh một gã tên Khò.

Chính là thằng Khò hay chửi ở làng Sêu.

Tướng đi khệnh khạng, miệng lưỡi chua ngoa, chỉ nhìn mặt thôi đã biết là chẳng phải dạng hiền lành.

Hắn có một cái chòi bán bún ở cuối chợ làng, ngày nào cũng đông nghịt khách.

Người ta tìm đến hắn bởi vì nước dùng ngon quá, đến nỗi dù hắn có chửi Đông chửi Tây, chửi đến chó trèo lên cây, chim sa mặt nước, dân tứ xứ vẫn đổ về đây xếp một hàng dài.

Ban đầu có nhiều người chối tai, nhưng chỉ cần thử một hớp nước dùng thôi là họ thấy tiếng chửi phong long nghe cũng đầy thi vị.

Biết điều ấy nên Khò càng lấy làm kiêu, mặt vênh tợn, chẳng chịu nể nang bất kỳ kẻ nào.

Khò có một người anh trai tên Khán, làm thầy bói ở một gian nhà cuối làng.

Thoạt đầu danh thầy bói vốn là của người chú bọn họ, nhưng rồi sau này chú mất, Khán kế thừa chốn này, dần dần cũng mất khách đi.

Khán và Khò giống nhau như đúc nhưng tính nết lại hoàn toàn trái ngược.

Nếu như Khò suốt ngày chửi nhau với mấy bà bán cá, thì thầy bói Khán lại hoà nhã, thương người như thể thương thân, được nhiều người trong làng quý mến.

Với tính nết như thế, dù đã quá đôi mươi, Khán vẫn được rất nhiều chị em trong làng để ý, trong khi quanh Khò lại chẳng có nổi một bóng hồng.

Ban đầu Khò hơi tỵ, nhưng rồi bận rộn lâu ngày, hắn cũng chẳng buồn để tâm gì cho mệt.

Một ngày nọ, khi đang trông nhà cho anh lên chợ huyện, Khò chạm mặt một cô gái.

Hắn vẫn nhớ như in mặt đứa con gái này, bởi thị đã năm lần bảy lượt đến đây để chơi khăm anh mình.

Chỉ có cái loại thấy gái mắt tớn lên trời như Khán mới chịu để yên cho thị, chứ hắn thì không được tốt tính vậy.

Nên nhè lúc thị núp xó chờ bẫy mình, Khò lén ra sau, túm cổ thị rồi treo thẳng lên cành cây.

Nhẽ ra thị đã nhận được một bài học nhớ đời nếu như Khán không về nhà giữa chừng.

Gã gõ mấy phát lên đầu hắn, rồi quay sang bế cô gái xuống như anh hùng cứu mỹ nhân.

Khò bĩu môi, khinh khỉnh.

Ngữ này thì bị gái bẫy vào hố phân cũng đáng lắm.

"Hẳn là tôi đã từng gặp em trước kia."

Khán bắt đầu cười giả lả, "Tôi tên Khán, còn kia là em tôi, tên Khò.

Chúng tôi từ trấn khác đến, nhờ chút tài bói toán để kiếm kế sinh nhai."

Thị cũng không kém cạnh: "Dạ vâng.

Còn em tên Duyên, là cô ế bị cắt mất tơ duyên mà các anh phán năm xưa.

Nhờ kế sinh nhai mà các anh rêu rao, nên dạo này sính lễ các cụ nhà em tụt giá lắm.

Giờ thân em chỉ đáng giá đúng bằng một con gà, không hơn."

Nụ cười Khán cứng lại.

Khò nghe xong, xì một tiếng: "Nghe chưa?

Tạo nghiệp cho người ta thì lo mà trả đi."

Hai người họ vốn không phải người có căn cơ.

Trước đó chú dạy chừng nào thì bọn họ biết chừng ấy, cùng lắm cũng chỉ quanh quẩn những ngón nghề như xem tướng, chỉ tay.

Sau này lúc chú ra đi, họ cũng không còn khách nữa.

Nhưng Khán vì nhớ thương chú nên vẫn cố giữ lấy nghề này.

Đã là thầy dởm thì phán vô thưởng vô phạt đi, đây lại còn ảnh hưởng danh tiếng con nhà người ta.

Này là gã tự gây nghiệp, thì liệu đường mà trả.

Ai ngờ đâu Khán ngẫm một lúc rồi mới hỏi Khò: "Mày lại làm loạn gì rồi?"

"Làm gì?

Trông nhà cho anh chứ làm quái gì?

Anh còn tính lấy oán báo ân nữa?"

Mày Khán cau lại, hắn nói: "Trước giờ gặp khách nào tao đều ghi chép lại hết.

Nhưng cô Duyên này tao chưa xem bao giờ.

Mày nhớ lại xem, có từng bói cho người ta không?"

Rồi Khán quay sang dịu dàng hỏi thị.

"Em đến đây xem từ khi nào?"

Duyên nhẩm lại: "Chừng hai năm trước, thầy u em đến bói duyên, xem gả vào nhà nào thì tốt.

Ngờ đâu đã chẳng được nhà nào, trai làng thấy em còn né xa cả dặm."

"Em nhớ rõ thời điểm nào không?"

"Hình như ngày ấy vừa mới chớm đông."

Khán lập tức lấy sổ tra xét.

Mùa đông hai năm trước, gã tra từng dòng một cũng không thấy bất cứ người nào tên Duyên.

Tìm mãi chẳng xong, Khán đành vỗ tay Khò, hỏi lại:

"Mày khai thật đi.

Năm ấy có mấy hôm anh sang làng bên nhờ mày trông nhà hộ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Làm quái có chuyện gì?"

"Chú cứ nói đi, anh không đánh đâu."

Đến lúc này Khò mới chột dạ: "Mùa đông thì làm gì có ma nào..."

Rồi hắn như sực nhớ ra điều gì đó, "À không, cũng có hai ông bà đến đây xem bói duyên cho con.

Nhưng con nhãi này vừa nghịch vừa láo, nó dám đánh thị Lèo của em, nên em nói bừa gì đấy để trả đũa nó rồi."

Thị Lèo là con chó của hắn.

Hồi đầu đến làng này làm ăn, hắn từng bị con ranh này ăn vụng.

Tính đánh một trận nhừ tử cho chừa cái thói trộm cắp thì con ranh ngước lên, mắt rơm rớm, hắn nghĩ thế nào lại không đánh nữa.

Từ đấy trở đi, hắn cho nó ở lại chòi để trông hàng, coi như trả nợ dần.

Ấy vậy cũng đã bốn, năm năm rồi mà vẫn chưa hết nợ.

Đứa con gái bừng bừng lửa giận: "Không phải con chó ấy cắn rách quần tôi à?

Phát vào mông là còn nhẹ đấy!

Biết ngay là phán láo mà, trả lại danh tiếng cho tôi!"

Khò gắt gỏng: "Xấu người xấu nết đến chó mửa mèo chê mà còn lý sự.

Thôi, có làm có chịu.

Cô muốn đền gì?"

"Bảo rằng các anh phán điêu, đường tình duyên của tôi rất tốt."

Khán phản đối: "Không được, dù gì danh tiếng nơi đây gây dựng từ chú tôi, nếu đồn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến tên tuổi của chú ấy."

Duyên đốp chát ngay: "Nếu là vậy, sao anh em hai người còn nỡ lòng nào rêu rao tiếng xấu của tôi ra cho cả làng cùng biết?

Anh tính đền lại tôi như nào bây giờ?"

Khán lườm Khò: "Mày còn đi rêu rao nữa?"

Khò vặc lại: "Rỗi hơi đâu mà làm thế."

Rồi hắn bấm tay, nhớ lại, "Hình như đương coi cho hai ông bà nọ thì bà Truyền qua mượn cái chày giã gạo, em có bắt bà ta chờ một lúc..."

Bấy giờ thì tất cả đã rõ mười mươi.

Duyên ấm ức không chịu: "Rõ ràng đường tình duyên của tôi tốt thế mà bị huỷ hoại qua miệng mấy người!"

Lúc này Khán mới lên tiếng đầy ái ngại: "Cô Duyên này, không biết tôi có nên nói với cô không."

Hắn nhìn kỹ gương mặt thị, "Thú thực thì tôi cũng biết xem tướng.

Thằng Khò nói láo, nhưng nó cũng không hẳn nói sai.

Đường tình của cô... quả thật không tốt lắm."

"Là sao?"

Thị có vẻ sốt ruột.

"

Sau này cô sẽ lấy phải kẻ không có nhân phẩm cao, tài phú không nhiều, đường sinh nhai cũng trắc trở gian nan.

Tôi rất lấy làm tiếc..."

Khò nghe vậy càng buồn cười tợn.

Mặt Duyên xám ngoét.

Dường như không nghe nổi nữa, thị đã nước mắt ngắn nước mắt dài, ôm mặt chạy đi.

Khán thở dài, vỗ vai Khò: "Chú vừa nói cái gì ấy nhỉ?

Tạo nghiệp cho người ta, thì lo mà trả đi."

Nụ cười của hắn tắt dần.

...

Mấy ngày sau Khán lại có việc rời làng.

Khò để ý gã vắng mặt nhiều hơn, nhưng cũng không hỏi gì.

Hai năm trước Khán hữu duyên gặp được một y sĩ trên kinh, từ đó nhận ra mình quả thực không có duyên với bói toán nên dốc lòng muốn theo nghề thuốc.

Có điều y sĩ ấy nổi danh khắp vùng, đạo đồ lên đến mấy chục người, Khán không muốn mình quá thảm hại trước khi gặp lại ông.

Vậy nên cứ cách vài ngày, hắn lại qua thầy lang làng bên để phụ việc hái thuốc.

Khò mãi cũng quen, ban đầu hắn còn để tâm trông nhà, nhưng sau mặc kệ, cứ đóng cửa để đấy rồi chôn chân cả ngày ở hàng bún.

Hắn kiếm sống chính từ chòi bán bún này.

Khách đến ăn ngày một đông, hắn nghỉ ngày nào là coi như mất cả đống tiền ngày ấy.

Người dân làng Sêu đời sống sung túc, ấm êm, nên cũng không ít người ngày nào cũng thích ăn quà.

Thậm chí người ta còn coi việc vừa ăn bún, vừa nghe chửi như một thú vui dân dã.

Vậy nên từ ngày có Khò chuyển về đây, khu chợ bớt ảm đạm hẳn, bởi lúc nào người ta cũng hóng được khối chuyện xô bồ.

Tỉ dụ ngay lúc này đây, Khò đang chửi nhau với một đứa con gái.

Thị bám dính ở đây đã dăm ba hôm rồi, mặt cứ câng câng lên, đuổi mãi chẳng chịu đi.

Con Lèo ghét thị lắm, hễ gặp là lại sủa ầm ĩ.

Tiếng người chửi hoà cùng với tiếng chó sủa làm người ta nhức cả đầu.

Khò thấy thị phá bĩnh vậy thì đâm bực bội, chửi mãi mà mặt cứ trơ trơ chẳng biết phải làm sao.

Hắn gắt lên với thị: "Cô tính phá đến bao giờ nữa?"

Duyên chớp mắt, trả lời: "U tôi dặn, thằng nào phá mình một, thì mình phải phá nó mười.

Anh phá tình duyên của tôi hai năm, thì tôi cũng phải ăn vạ ở đây cỡ... hai chục năm."

Thị Lèo bèn sủa đổng ba tiếng phản đối.

"Hai chục cái mả cha.

Suýt cắm bãi phân trâu còn chưa chừa à?"

Thị núp vội xuống chân bàn: "Đàn ông đàn ang mà ngoa ngoắt quá đàn bà!

Ai lấy phải anh thì đúng là vô phúc!"

Hắn cười khẩy: "So với phúc lấy chồng nhân phẩm cao như cô, tôi cô độc cả đời cũng được."

Thế là thị nổi đoá, đá hắn một cái rồi tức tốc chạy về nhà.

Dường như Duyên không được duyên dáng như cái tên của thị, ngày nào hắn cũng thấy thị đến hàng chầu chực.

Ngồi chán ngồi chê, thấy người ta xếp hàng mua bún nhiều quá làm thị cũng đâm tò mò.

Duyên đắn đo một hồi, thò tay vào túi, nhẩm tính tiền mua thịt u đưa thừa một chút nên cắn răng đòi thử.

Tiền trao thì cháo múc, Khò cũng chẳng thèm kèn cựa với thị nhiều.

Ngờ đâu thị xin thêm bát nữa, rồi cứ thế tằng tằng mỗi ngày một bát khiến hắn không khỏi hoảng hồn.

Con Lèo quen dần hơi thị nên không sủa nữa.

Hắn cũng thây kệ, chẳng buồn quản thị cho mệt người.

Tiếng chó sủa không còn đinh tai nhức óc cả góc chợ nên người tìm đến hàng bún lại càng đông hơn trước.

Hàng làm ăn tốt trở lại, Khò trở tay không xuể, bèn đẩy cái đứa đương ăn không ngồi rồi đi bưng bê hộ mình.

Thị Lèo như thấy có kẻ đồng cảnh ngộ nên càng thân thiết với Duyên hơn.

Mặc dù làm việc không công nhưng ngày nào thị cũng vác mặt đến đây.

Ban đầu thiếu nữ còn ngại ngùng trả tiền bún, nhưng về sau thấy phải bưng bê nhiều quá nên tự giác múc luôn cho mình một bát.

Hoá ra cũng như những người dân xứ này, thị chết mê chết mệt thứ nước dùng của hắn.

Ngày xưa con Lèo cũng vì thế mà chịu ở lại.

Càng tiếp xúc lâu ngày, hắn càng thấy thị và con Lèo giống nhau.

Cũng đôi mắt ươn ướt, cũng cái điệu ngúng nguẩy, sao mà lại hợp nhau đến vậy.

Không rõ từ bao giờ, hắn nhận ra, mình bắt đầu có những hành động điên rồ.

Tỉ dụ như... ngơ ngẩn ngồi ngắm thị nhiều hơn.

Rồi lại so sánh với con chó.

Lèo và Duyên ăn ý đến mức, khi hắn bị bà Xoan bán cá đối diện chạy sang vu tội ăn trộm thớt, cả người cả chó đều xông ra "nghênh chiến".

"Mả cha cái thằng đầu trộm đuôi cướp!

Tao kiếm sống ở cái chợ này ba chục năm nay, có mỗi cái thớt mòn để chặt cá mà mày cũng nẫng mất của bà!"

Duyên mắng lại: "Con dao cái thớt bà để hớ hênh, đến lúc mất thì lại đi đổ vạ tứ phương!

Chứng cớ đâu mà bà bảo anh ta ăn cắp thớt?"

"Quanh đây toàn người thân quen mấy đời, con Thắm con Thơm tao còn biết cả đời cụ nó, tính chúng thế nào, tao lạ gì nữa?

Chỉ có thằng này mặt mũi cả ngày cứ đăm đăm, nhìn thôi đã thấy chẳng phải phường tốt lành.

Người ta bảo chập tối qua, nó cứ cắm cúi làm gì ở góc hàng của tao.

Nếu không phải nó thì còn ai nữa?"

Duyên lục đục chạy vào trong, bê ra một cái thớt gỗ đã cũ xì: "Có cái thớt cũng nhặng cả lên, bà nhìn đi, thớt của anh ta có giống của bà không?

Cái tính hay đổ thừa, nói cho thì lại tự ái!"

Lèo sủa mấy tiếng đầy bất mãn.

Bà Xoan chống nạnh, chỉ vào mặt thị: "Nó lấy cắp, có ngu mà nó dùng luôn.

Nó phải giấu, rồi tới khi mọi người quên đi thì nó mới lấy ra dùng.

Tao còn lạ gì trò đó?"

Duyên xắn tay áo, không chịu kém cạnh.

Dường như ở cạnh Khò lâu khiến thị mắng người ngày càng khí thế.

"Lòng dạ đen thui, lúc nào cũng thích suy bụng ta ra bụng người!

Bà nghĩ vậy, chứng tỏ bà ăn cắp nhiều rồi hử?

Hay để tôi chạy qua hàng của bà, tôi cầm từng món đi rêu rao khắp chợ, xem có nhà nào chạy ra nhận của quen không nhé?"

Tiếng mắng chửi của bà Xoan nhỏ dần.

Lèo được đà, cắn càng hăng hơn nữa.

Khò đứng ở bên bấy giờ mới kéo thị trở lại, xỉa thẳng vào mặt bà: "Rỗi hơi đâu mà đôi co với con mụ dở người.

Già đầu già cả mồm, mở miệng ra là thối bảy gian nhà, ba gian bếp."

Người đàn bà còn đương tức tối tính nói thêm gì nữa, đột nhiên có ông hàng thịt tất tả chạy ra can: "Hôm qua tôi còn qua mượn thím cái thớt, thím quên rồi à?

Cái thớt của thím đang ở quầy của tôi kìa.

Thím trách nhầm nó rồi!"

Bà Xoan ngừng ngay tiếng chửi.

Khò lừ mắt, kéo tay Duyên vào chòi.

Con Lèo vểnh đít bước theo sau.

Những người đứng hóng tản dần đi.

Nguyên ngày hôm ấy, góc chợ yên tĩnh hẳn.

Không ai dám sinh sự với "nhà" Khò nữa, vì người ta rỉ tai nhau, giờ không chỉ là một, mà họ sẽ phải đôi co với tận ba thằng Khò.

Tự dưng không phải tiếp đống chuyện dư thừa khiến cái miệng hắn rảnh rang hẳn, mà rảnh quá thì lại sinh ra những suy nghĩ vẩn vơ.

Khò ở đây đã năm năm, chuyện gì cũng từng trải qua, nhưng đây là lần đầu tiên có người chửi nhau để bênh hắn.

Phải rất lâu rồi Khò mới có lại cảm giác này, một thứ cảm xúc dựa dẫm mà dường như hắn đã quên hẳn.

Hồi còn ở làng, thầy hắn cũng từng vặc nhau với bà hàng xóm chỉ vì có đứa vu anh em hắn ăn trộm gà.

Sau ngày hôm ấy, hắn nhìn Duyên với ánh mắt khác.

Hắn đã quen với việc sáng nào cũng thấy thị lấp ló trước cửa, quen với cái mỏ dẩu lên mỗi lần cãi nhau, quen cả thói cứ hễ ngại ngùng là lại vén tóc mai của thị.

Rồi hắn nhận ra, thực ra thị với Lèo cũng có điểm khác.

Lèo sẽ chẳng bao giờ vì những lời bông đùa của khách ăn về hắn mà đỏ mặt tía tai.

Một hôm mưa rào tháo trận, hàng của hắn vắng tanh chẳng có khách vào.

Hai người một chó nhàn tản ngồi nhìn nhau, rồi thi thoảng đá sang vài câu châm chọc.

Đương nhiên vẫn là hắn khơi chuyện trước: "Cô ở đây cả tháng rồi, thầy u ở nhà không thấy ngại à?

Thậm chí cô còn chẳng phải lo chuyện đồng áng, nhà cửa gì sất?"

Lúc này Duyên đang xì xụp húp bát bún măng, ngẩng đầu lên nói: "Tôi bảo u đi 'sửa' lại tơ duyên.

Thế là u đồng ý, bảo tôi không cần phải làm gì nữa.

Các cụ muốn tống tôi đi sớm mà không được."

Hắn chậc một tiếng: "Đòi hết nổi hai mươi năm không?

Cô cứ ở lì đây thì còn tống được cho ai."

Duyên nhoẻn miệng cười tươi: "Đòi được."

Tự dưng hắn thấy đứa con gái trước mặt mình thật phiền phức.

Nhưng hắn vẫn không kìm được đưa tay gạt sợi bún vương trên mép thị: "Lớn đầu rồi, ăn cũng chẳng nên hồn."

Gương mặt thị chợt đỏ ửng.

Thị lại vén tóc mai.

Duyên húp nốt bát bún, rồi luống cuống dọn vội đi.

"Quên mất đấy, nay thầy dặn tôi phơi lúa.

Anh không nhắc thì đúng là chết toi.

Thôi nhé, tôi về trước!"

"Sao u cô bảo không phải làm gì?"

"U chứ đâu phải thầy!"

Duyên nhanh chân chạy luôn, để lại một người một chó vẫn chưa hết ngỡ ngàng.

"Cơ mà... trời mưa thế này, thì phơi cho ma à?"

Thị Lèo ăng ẳng hùa với hắn, rồi lại tiếp tục xì xụp bát nước xáo.

Bấy giờ Khò mới nhìn sang cái bát thị vứt tơ hơ dưới đất, lập tức nhăn mày.

"Tổ sư nó, lười thì có, ăn chực xong cũng không biết đường rửa.

Hôm sau đến nữa ông mày đánh què chân!"
 
[Xuất Bản] Duyên Đứt Gánh
Chương 3. Đeo duyên


Sau khi nghe lời phán của Khán, tôi tuyệt vọng, không kìm được nữa mà bỏ về nhà.

U thấy tôi bưng mặt chạy tọt vào buồng thì ngạc nhiên lắm.

Bà đuổi theo sau, trông thấy tôi đang ôm chân giường rấm rứt mãi bèn hỏi han: "Sao vậy con?"

Tôi ôm chầm lấy bà than thở: "U ơi...

Duyên con bạc quá."

"Lại bị đứa khác chê à?"

U tôi lờ mờ đoán được ngay, "Thôi, mày bị như này, u cũng chấp nhận rồi.

Mày không phải cố quá.

Tích đức hành thiện dần, nào đến đầu ba, u dắt mày lên chùa..."

Thế là tôi lại càng khóc to hơn: "U đừng như thế, con sợ lắm!

Phận con chỉ không nương nhờ được đàn ông, chứ nào đã muốn dứt hẳn duyên trần.

Nay con biết đứa phá duyên con rồi, hại con hai năm phải chịu cảnh uất ức.

Cục tức này, con nuốt không trôi."

U nghe xong xắn luôn tay áo: "Là đứa nào, để u xử nó cho mày?"

Tôi toan mách hết, nhưng rồi chợt nhớ ra Khán đã cầu xin tôi đừng vạch trần chuyện này.

Chẳng hiểu sao trong chốc lát, gương mặt đẹp đẽ sáng rực dưới nắng lại hiện lên trong đầu, khiến tôi ú ớ không nói được câu nào nữa.

Tôi đành cụp mắt: "Khi xưa con được Nguyệt ông báo mộng, rằng muốn sửa lại tơ duyên thì phải bắt vạ đứa cắt.

Nay con tìm được rồi, u để con tự đòi xem sao."

Nghe vậy, u đành gật đầu: "Chuyện phá duyên, nó mà phá mình một, thì mình phải trả lại gấp mười.

Mày cứ đi đi, việc ở nhà đã có u lo."

Tôi liền nghe theo lời u, hôm sau chạy một mạch đến nhà thầy bói tìm người.

Nhưng gã anh trai đã đi vắng rồi, nghe bà Vương hàng xóm bảo là sang làng bên đến cả tháng mới về.

Tôi tức tối dậm chân, nợ thì chưa kịp đòi, mà người đã trốn đi biền biệt.

Thế thì còn đòi cái gì nữa?

Tôi lựa lời hỏi thêm người em giờ đang ở đâu.

Bà chỉ tay về hướng Tây, trả lời: "Đi đến cuối chợ làng mình, thấy hàng bún nào có người đang chửi thì là hắn ở đó."

Nghe họ nói khiến tôi hơi chùn chân.

Thằng em đanh đá như thế, giờ tôi đến liệu hắn có treo tôi lên cây nữa không?

Dường như hiểu được lòng tôi, bà Vương tiếp lời.

"Sợ đứa em, hử?

Cái miệng nó thế chứ tâm nó tốt, hôm nọ còn qua giúp bác dựng lại nhà kìa.

Sau này cô gặp Khò, nó nói cái gì, cô cứ lờ đi là được."

Vậy là tôi hạ quyết tâm, không bắt vạ người anh thì cũng phải phá bĩnh bằng được thằng em chứ nhất định không để hắn được ung dung tự tại.

Ban đầu tôi chỉ định phá dăm bữa nửa tháng thôi, nhưng khi đến rồi, thấy khách đến hàng nhiều quá làm tôi cũng đâm tò mò.

Không biết ở trong nồi ấy chứa gì mà lại hấp dẫn người ta đến vậy?

Cũng chỉ là tí nước xáo nước xương, mùi hương cũng chẳng khác gì những hàng khác, mà sao người ta có nghe chửi cũng vẫn bằng lòng xếp hàng chờ đợi?

Đến lúc thử rồi, tôi mới hiểu tại sao.

Hương vị của nhiều loại cỏ cây quyện lại với cái ngọt lịm từ xương ninh nhừ, sao mà ngon đến lạ.

Tôi ăn liền một lúc hai bát.

Ăn xong bụng thì no mà miệng vẫn chưa hết thòm thèm.

Từ khoảnh khắc đó, tự nhiên tôi thấy tiếng hắn chửi nghe cũng êm, thôi thì mình nghe như chó sủa bên tai chứ nào ai thèm chấp với cái thằng ấy làm gì.

Mấy hôm đầu con Lèo ghét tôi lắm, cứ hở ra là sủa, nhè lúc tôi không để ý là lại cắn trộm vào quần.

Tức mình, tôi phát mông nó một cái, thế là thằng đành hanh ấy và tôi lại xông vào chửi nhau.

Ghét nhau là thế, nhưng khi có đứa ranh con nào đấy định vặt lông con Lèo, tôi cầm lòng không đặng, đánh vào tay nó.

Đứa trẻ gào lên mách u.

Hai u con họ quay sang mắng tôi: "Ở nhà làm báo cô chưa đủ hay sao còn ra ngoài sinh sự!"

Khò chỉ cái muôi vào bà ta rồi quát: "Mắt bà mọc trên cây hay sao mà dám bảo nó gây sự?

Thế đứa nào vừa vặt lông con chó của ông?"

Bà ta thẹn quá, đành xách tai đứa trẻ đi về.

Sau đợt ấy, tự dưng tôi thấy không chỉ tiếng chửi của hắn dễ nghe mà cái mặt cũng dễ nhìn.

Càng ngày tôi đến chỗ hắn nhiều hơn, quên luôn cả việc phải phá hắn.

Khi nào đông khách quá, tôi cũng bằng lòng đi phụ.

Nhiều người nhìn tôi với hắn cứ hở ra là cãi cọ nhưng mãi vẫn chưa thấy tôi rời đi, bèn buông lời trêu chọc.

"Cãi nữa làm gì, đằng nào tối về chẳng đóng cửa bảo nhau?"

Tôi ngại quá, sau này cũng bớt ngang ngạnh với hắn hơn.

Một hôm đến sớm, tôi bắt gặp Khò đang cho thị Lèo ăn.

Nhìn ánh mắt dịu dàng hiếm hoi của hắn mà lòng tôi chợt ngẩn ngơ.

Ngày thường đúng là hắn hay mắng mỏ con Lèo, nhưng chưa bao giờ bạc đãi nó.

Thậm chí là vào tay hắn, Lèo còn béo tốt hơn cả đám chó khác trong làng.

Tôi nhớ lại hắn kể ngày gặp con Lèo, người nó bẩn thỉu, lông bê bết máu, thân gầy đến trơ cả xương.

Nếu không có hắn, chẳng biết nó đã chết queo ở xó nào mất rồi.

Lời của bà Vương hàng xóm chợt vang lên trong đầu tôi.

"Miệng nó thế, chứ tâm nó tốt, hôm nọ còn giúp bác dựng lại nhà kia.

Nó cục cằn thế thôi, chứ đứa nào lấy phải nó chưa chắc đã khổ.

Có điều tính tình thằng này xa cách quá, chẳng biết làm sao cho nó mở lòng..."

Nhớ đến đây, tôi rũ sạch mọi suy nghĩ trong đầu, chạy vội đi.

...

Trời mưa tầm tã.

Tôi hồng hộc đội nón chạy về nhà, mặc cho mưa thấm đẫm vai áo.

Nước mưa thì lạnh, mà người tôi lại cứ nóng ran.

Ngại quá đi mất, ban nãy không hiểu tôi đầu óc bay đi đâu mà bịa chuyện cũng chẳng nên hồn.

Gì mà về nhà phơi lúa?

Mưa đến chó cũng chết trôi thế này thì phơi cái quái gì!

Cho đến lúc về đến cửa nhà, tim tôi vẫn đập thình thịch.

Đập gì mà lắm thế!

Mãi chẳng chịu dừng.

Hình như thấy biểu hiện tôi lạ quá, u chạy đến đỡ tôi, nhắc vào buồng thay áo kẻo bị cảm.

"Duyên đấy à?

Khéo quá!

Cả nhà vừa nhắc đến con xong..."

Giọng bà cô vang lên khiến tôi không khỏi giật mình.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy cô đang ngồi ở gian khách, uống chè đối diện thầy.

Mặt cô tươi rói, còn mặt thầy thì cứ đăm đăm.

Thâm tâm tôi đã nghĩ ngay đến chuyện chẳng lành.

"Cô sang chơi ạ?"

Bà cô cũng đi đến đỡ tôi: "Mưa gió thế này mà còn chạy đâu đấy?

Từ chợ về hử?

Thế nó cũng để mày về nhà trong cái tiết trời này à?"

Thầy tôi càng sa sầm nét mặt hơn.

U thấy thế, bèn quở: "Thôi, cô để yên cho nó vào buồng thay đồ đã."

Nhưng có bao giờ bà cô chịu bỏ qua: "Nó là con cháu trong nhà, em mới phải nói.

Chứ người dưng nước lã là em kệ lâu rồi.

Chuyện nó gian díu với thằng ngụ cư bán bún trong làng ai mà chẳng biết.

Tiếng xấu gã thế nào, em chẳng nói lại nữa.

Chỉ mong anh chị giúp cháu tỉnh ra, tránh lún sâu vào thôi."

Tôi dần hiểu ý cô: "Tiếng xấu như nào ạ?

Cớ đâu mà cô lại nói thế?"

Thấy thế thầy tôi lại nạt: "Thôi!

Còn chưa đủ xấu hổ hay sao."

U đứng lên trước, bảo vệ tôi: "Lỗi tôi, con nó muốn bắt vạ kẻ phá duyên, tôi mới để nó tự liệu.

Chỉ có điều không ngờ, kẻ phá duyên lại chính là em trai gã thầy bói..."

Cô tôi chêm lời: "Bắt vạ cũng thôi đi, đây lại còn ngày nào cũng ra ấy phụ giúp như đôi vợ chồng son.

Mày biết mình ế, nên không cần thanh danh gì nữa hử?

Con gái người ta là trâu đi tìm cọc, đây nhà mình lại là cọc tìm trâu!"

Nói rồi cô ngồi phịch xuống, "Trâu tốt còn chẳng ăn ai, nữa là cái loại trâu hoang vô chủ.

Rồi về cái nhà này, nó chửi cho bằng hết tông chi họ hàng mình à?"

"Nhưng mà, con và người ta đã làm gì..."

Thầy tôi cũng nói: "Mày cứ liệu đấy.

Nó là dân ngụ cư, xuất thân như nào, gia cảnh có tội nợ gì, không một ai biết.

Cứ coi như nó ở làng mình năm năm, nhưng nào đã ai biết gì về quá khứ của nhà ấy.

Hỏi cả làng cũng chỉ biết hai anh em họ có một người chú làm thầy bói đã chết thôi."

"Đến anh cả cũng thấy thế, chứ không phải mỗi mình cô.

Duyên ạ, cô chỉ không muốn mày chịu khổ thôi.

Mày cứ suy nghĩ cho kỹ.

Ông phú Tân bên kia là cháu dòng thứ nhà quan tri huyện, nhà mấy đời buôn lụa tơ tằm, tính tình cũng thật thà, chất phác.

Mỗi tội là có một đời vợ thôi.

Nhưng về đấy thì mày sướng, của ăn chẳng hết, mà thầy u ở nhà cũng được nhờ."

Tôi tức phát nghẹn: "Cô đã nhận gì của người ta, mà cứ ép con sang ấy làm lẽ vậy?

Thầy u đừng gả con qua bên ấy.

Nếu phải làm lẽ cho người, thà mai u dắt con lên chùa quy y cửa Phật còn hơn."

"Ơ hay, lẽ gì mà lẽ!

Bà cả người ta sắp mất rồi, mày về ấy làm bà kế, chẳng thích à?"

Bỏ lại tiếng nheo nhéo của cô đằng sau, tôi lao vào buồng, không muốn đôi co tiếp nữa.

Dành cả đêm suy nghĩ, hôm sau tôi quyết định đến gặp Khò lần cuối, coi như buông tha cho người ta.

Tôi không muốn phá hắn, cũng không bắt hắn phải nối lại tơ duyên nữa.

Mặc dù tôi thích món bún của hắn thật, càng không nỡ xa con Lèo, nhưng tôi không chịu được khi bà cô lại tiếp tục sang nhà tôi kể xấu hắn với thầy u.

Tôi không cãi được, cũng không biết cãi thế nào, bởi chính tôi cũng chẳng mảy may hay biết gì về hắn.

Mà như thế thì bất lực lắm.

Khi tôi đến nơi, Khò đã ngồi đấy tự lúc nào.

Tôi vờ như không có chuyện gì, chạy đến vỗ lưng hắn: "Này, hôm nay tôi có chuyện muốn nói..."

Khò quay lại nhìn tôi, mỉm cười: "Duyên à?

Chào em."

Tôi ôm vội chân bàn: "Tôi có làm nên tội tình gì, anh tha cho tôi.

Chứ anh như vầy, tôi sợ lắm!"

Khò tỏ vẻ ngạc nhiên: "Sao mặt em tái thế?

Có bị bệnh gì không?"

Tôi ôm cổ con Lèo: "Cứu tao.

Khò bị dở người rồi..."

Trên đầu tôi phát ra tiếng phì cười: "Khò nào?

Tôi là Khán mà.

Mới một tháng mà em đã quên rồi à?"

Bấy giờ tôi mới chớp mắt, nhìn lên.

Quả đúng là Khán thật.

Hai người này tuy giống nhau, nhưng nhìn kỹ lại tôi mới để ý, trán Khán cao hơn, mặt mũi cũng có vẻ sáng sủa, thông minh hơn một chút.

Còn Khò thì mày rậm, cằm vuông, mặt lúc nào cũng đăm đăm như bị chuột ăn mất chĩnh gạo.

Thấy tôi đang ở đây, gã cũng mở lời: "Lần này tôi về làng, cũng đang tính tìm em để giải quyết lỗi lầm xưa.

Tôi nghĩ thế này.

Danh tiếng của chú tôi vẫn muốn giữ, nên chỉ còn cách tìm một thầy cúng làm lễ cải vận, giúp tình duyên em thuận hơn.

Hết bao nhiêu cứ để tôi liệu.

Thầy cúng là người quen của chú tôi nên em yên tâm.

Rồi sau lễ ấy, tôi sẽ rao tin, lấy lại danh tiếng cho em."

Tôi hân hoan nói: "Được thế thì tốt quá!

Anh không về nhanh, cô tôi sắp sửa bán tôi đi làm lẽ cho người khác rồi."

Khàn trầm mặt: "Suy cho cùng là lỗi tại chúng tôi, em cứ để tôi lo liệu chu toàn.

Hết mùa hạ này hai anh em tôi sẽ lên kinh, không ở lại làng nữa.

Chí ít trước khi đi, tôi cũng phải giải quyết xong xuôi cho em đã."

Nụ cười tôi sững lại trên môi: "Sao cơ ạ?"

"Hai năm qua em chịu bao khổ sở, tôi biết chừng này vẫn chưa đủ bù đắp.

Vậy nên em muốn gì cứ nói, tôi sẽ cố gắng đáp ứng."

Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại tức giận: "Thôi, các anh cứ đi luôn, tôi chẳng cần!"

Đúng lúc ấy Khò từ bên kia chợ đi sang, tay còn xách theo vài mớ rau.

"Sớm ra đã bù lu bù loa gì đấy!

Cô ấy, lớn đầu rồi, có cái bát cũng không thèm rửa, tính chừa lại làm của hồi môn cho thằng này à?"

Lửa giận bùng lên, tôi bèn gắt gỏng với hắn: "Tôi không rửa đấy, anh làm được gì?

Nay tôi đến đây coi như chào anh lần cuối.

Sau này anh lên kinh rồi, không phải chịu đựng kẻ như tôi phá bĩnh nữa.

Nhất anh rồi còn gì!"

Rồi nước mắt tôi không kìm được mà trào ra, ướt đẫm gò má.

Thẹn quá, tôi đành chạy đi, không để hắn kịp nói câu gì.

Con Lèo chưa hiểu đầu cua tai nheo gì nhưng thấy tôi khóc cũng gầm ghè với hắn, rồi ngúng nguẩy bỏ đi.

Cuối cùng chỉ còn lại hai anh em họ nhìn nhau trong chòi bún còn chưa mở cửa.

Tôi dắt Lèo ra bờ sông, để cho nó đuổi bắt chuồn chuồn bên bãi cỏ.

Ánh bình minh hồng phớt, phản chiếu vào mi mắt còn chưa kịp khô.

Đêm qua mưa to nên hôm nay trời rất sáng, bãi cỏ đọng nước lấp lánh dưới nắng mai, nhưng qua mắt tôi lại thành một màu ảm đạm.

Sương sớm tan dần bên mu bàn chân tôi, chạy dọc xuống kẽ chân, sao mà lạnh buốt.

Tôi ôm lấy đầu gối, biết mình sai, nhưng lại chẳng ngăn nổi nỗi tủi hờn cứ trào dâng trong lòng.

Những tưởng dành cả đêm suy nghĩ thì sẽ quyết buông được hắn, nhưng ngay khi hay tin hắn sắp rời đi, tôi biết mình sai rồi.

Tôi không những không buông bỏ được, mà còn y như lời cô, càng ngày càng lún sâu, đến lúc muốn rút chân ra cũng không nổi nữa.

Tôi muốn trách, nhưng biết trách ai bây giờ?

Chỉ trách từ đầu tôi cố chấp nghe theo báo mộng của Nguyệt lão mà bấu víu vào viễn cảnh một ngày tơ duyên được nối lại, để rồi về sau bám rịt lấy tên này.

Nhưng ở cạnh hắn, tôi vui lắm!

Vui đến nỗi quên hết cả việc duyên mình bị hắn hại ra sao, hay ở trong làng tôi, mọi người hay đồn đại hắn thế nào...

Tất cả, tôi đều quên tiệt.

Trong đầu tôi những ngày ấy chỉ toàn là ánh mắt dịu dàng của hắn.

Đột nhiên nền cỏ bên cạnh tôi lún xuống.

Tôi vẫn giấu mặt vào hai đầu gối, không chịu ngẩng lên.

Hơi thở của tôi với hắn cứ thế hoà thành một nhịp, cả thế gian ngoài kia bỗng chốc lặng như tờ, tôi không còn nghe thấy tiếng con Lèo hay tiếng hát của mục đồng nữa.

Cả hai cứ ngồi cạnh nhau như vậy, lâu thật lâu, cho đến khi hắn lên tiếng.

"Này."

Tôi ngoảnh mặt đi, không đáp.

"Cô sao đấy?

Quay lại đây."

Không thấy, không nghe.

Hắn tức mình không gọi nữa, mà thò tay xuống véo eo tôi thật đau.

Tôi ré lên một tiếng, đánh vào lưng hắn.

"Đồ chết giẫm, anh làm trò gì vậy?"

Khò cũng không phải dạng vừa: "Con ả dở người.

Không chịu rửa bát thì thôi, giận dỗi cái gì?"

Tôi cáu bẳn: "Cái đầu anh chỉ nghĩ được tôi không chịu rửa bát nên giận à?

Thôi, anh đi đi, ra khỏi làng này đi, tôi không cần anh phải dỗ!"

Hắn không phản ứng gì nữa, mặc cho tôi đánh bồm bộp vào người.

Đối với hắn, những cái đánh như mèo cào của tôi chẳng nhằm nhò gì.

Khò thở dài, hướng mắt về mặt nước đằng xa.

"Cô đã ghét vậy, thì tôi cũng chẳng giữ nữa."

Tai tôi hơi lùng bùng, rồi hỏi lại: "Giữ gì cơ?"

"Chẳng phải cô thích anh tôi, nên đòi theo lên kinh à?"

"Anh nhìn sao lại nghĩ tôi thích Khán?"

"Cái cách cô xử sự với hắn khác hẳn với tôi."

"Nhưng mà..."

Tôi suýt lỡ lời, hỏi lại, "Không phải anh mới là người sắp sửa cùng Khán dọn lên kinh?"

"Ở làng này quen rồi, tôi chẳng muốn đi lắm.

Khán ở trên kinh vì muốn theo một y sĩ học nghề thuốc.

Nhưng nếu tôi lên đấy thì lại phải gây dựng lại từ đầu.

Chưa kể chốn kinh đô của ngon vật lạ nào chẳng có, nếu lên ấy mà không làm ăn được thì chi bằng ở lại nơi này còn hơn."

Tôi không biết mình đang cảm thấy như nào nữa: "Nếu mà... giả dụ tôi theo Khán lên kinh thật, thì anh nghĩ sao?"

"Khán là người cẩn thận, sẽ lo cho cô chu toàn."

Con tim tôi sụp đổ.

Chẳng nói chẳng rằng gì với hắn nữa, tôi lại úp mặt xuống đầu gối.

Tôi đã nghĩ gì khi đâm đầu vào tên khô như củi này đây?

"Chỉ có điều...

Tôi không thích thế."

Tôi ngẩng mặt lên hỏi: "Vì sao?'

"Người trên kinh khác ở đây, tôi sợ cô lên đấy sẽ thấy lạc lõng."

Rồi hắn gãi đầu, nói tiếp, "Chưa kể nếu cô đi rồi, con Lèo ở đây sẽ buồn lắm."

"Còn anh thì thế nào?"

"Bớt một người phụ việc, cũng không vui."

"Anh chẳng bao giờ nói được gì dễ nghe cả!"

Nhưng tôi vẫn không dằn được mình, ôm chầm lấy hắn.

Người đâu mà cứng đét, khô rang, khô cả trong lẫn ngoài.

Vậy mà tôi vẫn cứ ngu si đâm đầu vào khúc củi ấy.

Khò nhảy dựng lên, mắng tôi một trận.

Nhưng rồi sau đó vì tôi mặt dày không buông, hắn không làm gì được, nên quay sang mắng cả con Lèo.

Có lẽ tôi sẽ không tránh khỏi ý trời.

Quả đúng như Khán nói, tôi đã thích một kẻ không có nhân phẩm cao, lại chẳng có gia thế, tiền tài.

Ấy vậy mà tôi vẫn quyết định nắm lấy tay hắn, không buông.

"Quê anh ở đâu thế?"

"Làng Sét trấn Thiên Trà, cách đây chừng trăm dặm."

"Nghe phong thanh anh đến đây với chú.

Vậy quê nhà giờ còn ai không?"

"Vẫn còn thầy u và một anh trai."

"

Sau này anh tính về làng, hay vẫn ở đây?"

"Chưa biết.

Có lẽ sẽ về, nhưng chắc chẳng ở lâu."

"Thôi, đừng về lâu.

Anh mà về, thì tôi sẽ nhớ anh lắm."

Hắn không đáp gì nữa, chỉ quay mặt đi.

Đợi đến khi mặt trời nhô đến ngọn tre, Khò mới hỏi tôi: "Ôm đủ chưa?"

"Chưa đủ."

Tôi thỏ thẻ đáp lại.

"Nhưng ông thì đủ rồi!"

Hắn gắt lên với tôi, "Trưa tới đít rồi còn tay ôm tay ấp, muốn chết đói thì tự chết một mình đi.

Để yên cho ông về mở hàng."

Lúc nào rồi mà hắn còn thô lỗ với tôi.

Miệng tôi méo xệch.

Thấy mắt tôi lại rưng rưng, Khò vò đầu bứt tai, đưa tay cho tôi: "Về thôi."

"Dạ."

Tôi đặt bàn tay mình vào tay hắn, nhỏ giọng trả lời.

Khò đi trước, tôi theo sau, bóng chúng tôi cứ thế chồng lên nhau trên triền đê lộng gió.

Nhưng khi về đến gian hàng, tôi mới nhận ra là thiêu thiếu thứ gì đó, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng nhớ ra là thứ gì.
 
[Xuất Bản] Duyên Đứt Gánh
Chương 4. Mầm cây trong đá


Thị Lèo trở về nhà khi trời nhá nhem tối.

Lúc này Khò vừa mới từ chợ về, mở cổng trông thấy nó đang bắt kiến gần bụi chuối thì chợt ngẩn người.

Chết cha, hắn quên mất con Lèo ở bờ cỏ.

Chẳng rõ sáng nay bị thứ gì nhập vào đầu mà hắn cứ mơ mơ màng màng, thậm chí còn tính nhầm cả cho người ta.

Lèo thấy tiếng mở cổng liền ngóc đầu vểnh đuôi, nhưng rồi nó sững lại, mắt cụp xuống đầy vẻ hờn dỗi, cúp đuôi về chuồng nằm.

Hắn biết mình sai, bèn lên tiếng: "Đói chưa?

Có bát nước xương phần mày, đợi chút rồi tao đi lấy."

Thị ngoảnh mặt đi, không thấy, không nghe.

Khò chép miệng khó chịu.

Cái của nợ sao mà giống nhau đến lạ!

Rõ ràng Lèo là chó của hắn, nhưng chẳng hiểu vì sao lại ngày càng giống cái đứa hay đến hàng bún chầu chực.

Đến cái điệu ti hí lúc dỗi hờn cũng y như đúc.

Hắn lại gần, ký lên đầu nó: "Cái tốt chẳng học, toàn đi học thói xấu của người ta!"

Con Lèo nhảy dựng lên ra vẻ phẫn nộ lắm.

Mắt nó rơm rớm, miệng kêu ư ử.

Khò thấy thế lại mềm lòng, ghì cổ nó.

"Thôi, lỗi tao, để mày phải chật vật cả một ngày.

Nhớ khi xưa mày tồ đến mức mò từ nhà ra chợ chẳng xong, mà nay lại tự biết tìm đường về nhà.

Thế là khôn ra đấy!

Không bõ công tao nuôi mày béo múp thế này."

Lèo ta tự hiểu là được khen, vểnh mặt đắc chí lắm.

Nó sủa liền hai cái.

Khò hiểu ngay, đem thêm một bát nữa cho nó, rồi nạt.

"Ăn cho lắm, rồi ngày mai lại bỏ chủ theo gái!"

Nhưng nó nào có lọt tai được gì.

Thị Lèo được ăn no liền hết dỗi, ưỡn bụng lên đánh một giấc dài.

Trời chập choạng, Khò đem quần áo ra giếng để giặt.

Tiếng ve xào xạo dai dẳng bên tai khiến hắn nhận ra mình lưu lạc nơi đây đã được mùa hè thứ năm.

Ngày bọn họ rời làng, có lẽ trời cũng lưng lửng tối thế này, hoặc có khi sậm màu hơn nữa, nhưng hắn chẳng nhớ lắm.

Hắn từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quên ngày hôm đó, nhưng rồi cũng có ngày, hắn quên thật.

Những gì sót lại trong tâm trí hắn lúc bấy giờ chỉ còn là từng mảnh hồi ức đứt đoạn, đi cùng nỗi đau đã dần phai mờ mà thôi.

Cũng giống như việc hắn tìm mọi cách để sống đến lúc quay về làng, nhưng rồi giờ đây, động lực thôi thúc hắn về cũng chẳng còn nhiều nữa.

Khò thò tay xuống mặt nước, cảm giác mát lạnh như tràn vào tâm trí khiến hắn tỉnh táo dần.

Hắn trải đồ ra, bắt đầu giặt, thôi nghĩ vẩn vơ.

Rồi đột nhiên cách đấy không xa vang lên một tiếng thét đứt quãng.

Khò giật nảy mình, cố gắng nghe.

Giọng người ban nãy hệt như cái giọng ngày nào cũng cãi hắn leo lẻo.

Nhưng tiếng thét chỉ mới vọng ra, rồi như có gì đó bịt lại, lúc rõ, lúc không.

Hắn bỏ vội áo để đấy, rồi phi thẳng về hướng có tiếng sột soạt ở đằng sau rặng tre.

Có lẽ bởi lao nhanh quá nên tai hắn như ù đi.

Tim gõ trống thình thình.

Rồi hắn bắt đầu nghĩ, có khi nào bởi cái ôm đột ngột của sáng nay làm hắn nghe đâu cũng ra tiếng thị?

Nhỡ đâu tiếng hét ấy không phải của Duyên thì sao?

Tiếng xấu của hắn đã bay xa khắp nơi, nếu người kia không phải thị, đến lúc hắn cứu rồi, kẻ thủ ác chạy mất, người ta tỉnh lại thì hắn biết giải thích sao cho phải?

Liệu hắn có bị đổ tội, rồi bị đuổi khỏi làng không?

Nhưng rồi tiếng chân lê trên đất bỗng đập vào tai hắn, khiến đầu óc hắn tỉnh lại.

Là ai thì cũng mặc kệ.

Có người bị bắt thì phải cứu.

Hậu quả như nào, cũng chẳng làm gì được hắn.

Cùng lắm là lại cò nhau một trận, chứ có chết đâu?

Việc đếch gì hắn phải sợ dăm lời điều tiếng.

Trên đường đi, Khò đụng phải một toán người đang uống rượu về.

Đương men say, người ta thấy mặt hắn bèn túm cổ ra đe: "Mày muốn sinh sự hử?"

Hắn cau mày, khó chịu nói: "Bỏ ra.

Tao đang cứu người."

"Thằng như mày không đánh người ta thì thôi, chứ cứu ai?

Còn làm bộ làm tịch để bọn này thả đi nữa."

Khò lười đôi co, đẩy phắt người gã ra.

Đám còn lại chệnh choạng, chân nọ đá chân kia dường như muốn thủ thế nghênh chiến.

Gã kia bị đẩy ra, cơn tức xộc lên, chặn đường không cho hắn đi.

"Mày cố tình lờ bọn tao?"

Tiếng người bị kéo đi ngày một xa.

Nỗi sợ hãi bất lực thuở xa xưa chợt ập vào tâm trí hắn.

Đã rất lâu rồi, Khò mới cảm thấy hối hận vì cái tính khó ưa của mình.

Tiếng hắn xấu quá, giờ hắn có nói gì cũng không làm họ thôi nghi ngờ.

Nhưng hắn không muốn chuyện năm xưa xảy ra một lần nữa.

Vậy nên Khò cắn răng, nắm chặt cánh tay gã, ánh mắt như khẩn khoản, van xin.

"Cho tao đi đã, người ta sắp bị bắt đi đến nơi rồi!"

Gã thấy vậy, cũng không làm khó hắn nữa: "Mày nói có thật không?

Đứa nào dám cả gan bắt người làng ta?"

Khò chợt ngỡ ra.

Nếu có người làm chứng, không ai có thể buộc tội hắn được nữa!

Nhỡ đối phương có nhiều hơn một người, hắn cũng sẽ có đồng minh để cùng bắt kẻ gian.

Tự dưng hắn thấy thật may khi đụng độ bọn này.

Khò cố tỏ ra hoà hoãn, kể hết với đám người bọn họ.

Đang sẵn hơi men, bọn họ chia nhau đi tìm, có kẻ còn khí thế bẻ một cành cây để đánh què chân cái thằng to gan lớn mật ấy.

Ngoài tiếng động loẹt quẹt rất nhỏ trên đất, hắn không tìm được manh mối gì nữa.

Khò bắt đầu sốt ruột, nhưng không dám hô to đánh động gã kia.

Chân hắn cứ mải miết chẳng chịu dừng.

Đến lúc hắn bắt gặp một tiếng động như gậy gỗ chạm vào lưng trần, bụng hắn đã không chịu nổi mà nhộn nhạo cả lên.

Thế nhưng, khi tìm đến nơi, mọi sự đều không diễn ra như hắn nghĩ.

Duyên bị khống chế nên quần áo tóc tai đã rối bù, nhưng dáng vẻ ấy lại không thể che khuất đi ánh nhìn hung hăng của thị.

Chẳng ai biết Duyên đã thoát ra bằng cách nào, chỉ thấy thị cầm cái sào tre, xông đến vụt kẻ kia túi bụi.

"Dám bắt bà này!

Quân khốn nạn, bắt thì thôi đi, sao còn làm rách yếm bà mày!"

Gã toan giằng lấy cây gậy, nhưng Duyên đã nhanh tay vụt ngay giữa mặt.

"Đau à?

Oan lắm mà kêu!

Cái giống đâu ra đã bắt người ta mà cứ đòi đập đầu cho ngất.

Đau chết đi được!

Mày đánh bà một, thì bà phải đánh lại mười.

Để xem mày ngất trước, hay roi bà gãy trước."

Duyên đánh thêm mấy cái nữa.

Nhưng đến đòn cuối, thị bị đối phương đoán được, chặn đứng cây sào.

Hắn vặn ngược lại.

Thị xoay người, toan né.

Nhưng ngay khi vừa quay sang bên phải, thị đã bắt gặp cái nhìn ngỡ ngàng của một đám người.

Duyên chớp mắt, vứt vội cây sào, ngã khuỵu xuống mặt đất khóc lóc: "Ôi, nó đẩy tôi..."

Một chốc lặng thinh.

Những người còn lại nghe thấy tiếng quát mắng của con gái đã rồng rắn nhau đứng đầy góc ấy tự lúc nào, bấy giờ ai cũng há hốc miệng trong câm lặng.

Khò thở hắt một hơi, rồi tiến lại gần.

Nhưng gã kia nào có để yên.

Nhận ra có nhiều người đang vây lấy mình, gã ghì cổ thị, đe cả bọn: "Muốn cứu con đàn bà này, thì phải để cho tao thoát đã."

Thế nhưng Khò đã nhanh tay lao vào thụi hắn một cú.

Tên bắt cóc bị đánh bất ngờ liền vội thả Duyên ra.

Hắn tức tối đánh lại Khò, nhưng không tài nào kìm được lửa giận của đối phương.

Cuối cùng sau khi ăn thêm vài cú đấm nữa, tên bắt cóc ngã sang một bên, bất tỉnh tại chỗ.

Những người còn lại phải khiêng gã lên đình làng.

Ánh trăng tỏ dần.

Duyên cúi gằm mặt, không nói được câu gì.

Khò đứng đối diện thị.

Ánh mắt hắn lướt qua chỗ rách trên áo thị, rồi nhanh chóng rời đi.

Hắn đưa tay ra cho thị nắm: "Về thôi!"

Duyên mím môi: "Nhưng mà... không đứng dậy được."

Giọng hắn hơi giễu: "Sợ quá, không dậy nổi à?"

"Ngã nhanh quá, nên trẹo chân mất rồi."

"..."

Hắn ngồi hẳn xuống, nương theo ánh trăng để nhìn cho rõ.

Đúng là cổ chân thị hơi sưng.

Chẳng nói chẳng rằng, Khò xoay người ra sau, xốc thị lên lưng.

Duyên đâm hoảng, bám lấy cổ hắn: "Vậy có ổn không?"

Khò nhướng mày: "Hay là cô muốn vác lên vai?"

Thị cười toe: "Thôi, thế này cũng êm."

Trên đường về nhà, Khò chẳng nói câu gì, nhưng thị thì cứ ngâm nga mãi.

Chân thị vung vẩy, còn va vào cả mạn sườn Khò, khiến hắn nhăn mặt, hít một hơi thật sâu.

Duyên thấy thế bèn rụt cổ lại, chẳng dám ngo ngoe gì nữa.

Ánh trăng dát bạc theo từng bước chân hắn.

Khi bọn họ về đến cổng nhà, thầy u Duyên đã sốt sắng đợi ở đó.

Ông bà Lương biết chuyện thì xót con, rối rít cảm ơn hắn rồi đưa thị vào nhà băng bó.

Sáng hôm sau người ta đã bu lại kín đình làng để coi chuyện xô bồ.

Sau khi tra khảo tên bắt cóc, dân làng mới biết hắn là thằng hầu nhà ông phú Tân làng bên.

Hoá ra Tân đi cầu cạnh khắp nơi, rồi nghe đâu có thể dùng máu của một trinh nữ đã qua đôi mươi để làm thuốc cho người vợ sắp chết của gã.

Mà cả cái xứ này, còn mấy ai đã đôi mươi mà vẫn lẻ bóng như Duyên?

Vậy nên ngay từ đầu gã đã nhắm thị, tung tin đồn tìm vợ hai kèm theo phần thưởng hậu hĩnh cho ai mối được người vợ son trên đôi mươi cho gã.

Nhưng chờ mãi, vợ sắp không qua khỏi mà người thì chẳng thấy đâu, gã đành đánh liều, sai thằng hầu đi bắt thị qua bên ấy.

Mọi người ai nghe xong cũng không khỏi rùng mình.

Duy chỉ có mặt bà cô của Duyên là trắng bệch.

Bà tức tốc chạy về nhà mình, chưa giập bã trầu đã thấy hổn hển trở lại, ném mạnh cái vòng vàng vào người thằng hầu: "Về báo với ông mày, lộc này tao nhận chẳng nổi!"

Lúc bấy giờ thầy u thị mới vỡ lẽ, vì sao bà cô cả đời chẳng qua được mấy bận, nhưng dạo gần đây lại cứ lời ong tiếng ve bên tai ông bà mãi.

Thấy chuyện trở nên nghiêm trọng, dân làng áp giải tên hầu cho xã trưởng xử trí.

Còn chuyện sau này như nào, chẳng ai biết.

Bởi lẽ dẫu gì tên phú Tân đó cũng là người nhà quan trên, các ngài có muốn làm gì, dân họ cũng chẳng quản được.

Có điều sau này làng mình phải canh nghiêm ngặt hơn.

Thống nhất xong xuôi, người làng cũng tản dần.

Bà cô sau khi bị dân làng chỉ trỏ thì xấu hổ quá, chẳng dám nán lại nữa.

Nhác thấy bóng Khò với Khán đằng xa, hai ông bà Lương mới nhìn nhau áy náy, rồi kéo đến trước mặt hắn.

Duyên cũng chạy theo sau.

Thấy thầy u có vẻ hối hận vì đã từng nghi ngờ hắn, thị bèn dẩu miệng: "Con bảo mà thầy u chẳng nghe.

Gia đình, quê quán người ta vẫn còn, cả nhà đều mấy đời làm nông, chứ nào phải mấy phường phạm tội mà hai người cứ e..."

Bà Lương nhanh tay nhéo thị một cái.

Duyên giật mình ré lên.

Ông Lương day day thái dương cho bớt nhức đầu, rồi đánh trống lảng.

"Nghe bảo nhà cậu ở trấn Thiên Trà?"

Khò gật đầu: "Vâng, đúng vậy."

"Xa xôi quá.

Cậu có định về hẳn nơi ấy không?"

"Cháu chưa nghĩ tới."

"Nếu định cư luôn tại làng Sêu, sau này cậu cần giúp đỡ gì, nhà tôi nhất định sẽ có mặt.

Ơn cứu cái Duyên tôi luôn khắc ghi trong lòng.

Nhưng hai ta cứ kết thân trước đã.

Đến lúc hiểu nhau rồi, có nhiều chuyện... phải khi ấy mới xuôi được."

Duyên chợt đỏ mặt.

Khò ú ớ chẳng hiểu gì, nhưng Khán đã nhanh trí chặn lời: "Thưa, được thế thì còn gì bằng.

Khò thích làng mình, cháu đã mấy lần hỏi lên kinh mà hắn vẫn chẳng theo.

Nhưng nếu bỏ lại đây, cháu lo hắn chỉ có một thân một mình, ốm đau chẳng ai biết, khó khăn chẳng ai hay.

Nếu giờ kết thân với nhà hai bác, có người để mắt giúp, cháu mừng quá."

Ông bà Lương thấy Khán ăn nói lễ độ, hiểu chuyện, không như những gì đồn đại thì yên tâm.

Trò chuyện qua lại một hồi, chẳng hiểu Khán khua môi múa mép kiểu gì mà ánh mắt hai ông bà nhìn anh em họ trìu mến hẳn.

Suốt buổi hôm ấy, Khò và Duyên cứ mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, bởi không ai cho họ có cơ hội hó hé bất cứ câu gì.

Cũng chính vì thế, màn làm quen thuận lợi hẳn.

Đến lúc về gian nhà, Khò khoanh tay tựa vào thành cửa, hỏi Khán: "Nghe phong thanh em sắp theo anh lên kinh?"

Khán đang cúi xuống nghịch lông con Lèo bỗng sững lại, rồi mỉm cười: "Ôi, lộ mất rồi."

"Dẫu biết mồm anh giỏi bốc phét điêu toa, vậy mà thằng này vẫn lại bị lừa.

Đến là nhục nhã!"

"Nhục gì mà nhục?

Thô thiển như mày có mà sống cô độc cả đời.

Anh chỉ giúp cho lần này thôi.

Sau này có như nào, mày tự đi mà nỗ lực."

Khò xua tay: "Trăn trối mãi.

Cuốn xéo luôn lên trên ấy đi, hàng bún của thằng này chỉ đủ nuôi ba miệng ăn thôi."

Khán nhếch môi; "Không tính anh, thì đâu ra ba miệng ăn thế?

Từ khi nào mà mày ăn bằng hai cái miệng vậy?"

Khò biết mình lỡ lời, không đáp lại Khán.

Hắn chỉ lẳng lặng bỏ đi làm việc của mình.

Từ khi nào ư?

Từ ngay sau ngày Khán đi, hắn đã phải đèo bòng thêm một của nợ nữa rồi.

Khò ngẩng đầu, phóng tầm mắt ra ngoài mái hiên.

Có tiếng chim ríu rít bên trên đầu hắn.

Bầu trời hôm nay trong trẻo đến lạ lùng, hoặc trước giờ nó vẫn trong và xanh như thế, nhưng đến tận giờ hắn mới chịu để ý.

Rõ ràng nội tâm hắn đang thay đổi.

Đâu đó trong cái hốc đá khô cằn, mầm cây bắt đầu nhú lên, rồi chẳng mấy chốc sẽ vươn mình thành một tán cây tươi tốt.

Hắn biết, ông bà Lương đang thử thách mình.

Danh tiếng của hắn chẳng tốt lắm.

Dân làng không có thiện cảm với hắn, trước giờ vẫn tỏ ra bằng mặt chỉ vì hàng bún của hắn giúp chợ nhộn nhịp hơn hẳn.

Khò biết hết điều ấy, nhưng hắn vốn chẳng để tâm.

Đời mình, thích ra sao thì ra, người ta có lời ra tiếng vào thì ảnh hưởng quái gì đến mình?

Quá lắm thì lại bỏ đi, đến một nơi khác.

Hắn có nghề, cũng chẳng chết đói được.

Nhưng giờ đây, hắn lại không muốn gạt bỏ ngoài tai thêm nữa.

Khò muốn ở lại làng Sêu.

Hắn muốn ở bên cạnh thị.

Nếu muốn chở che cho thị, hắn cũng nên bận tâm đến con mắt của người đời.
 
[Xuất Bản] Duyên Đứt Gánh
Thông báo phát hành


Chương 4 không phải là kết thúc của Duyên đứt gánh!

Duyên đứt gánh vẫn còn hai truyện ngắn cùng hệ liệt và ba chương ngoại truyện, tất cả sẽ có trong bản sách giấy với thông tin dưới đây:



Tác giả: Thủy Trần (Vanessaoith).



Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm

✨ Bối cảnh làng quê Việt Nam

🌾 Giới thiệu nội dung:

"Bắc thang lên đến tận trời,

Hỏi rằng duyên đứt thì đời tính sao?

Trời cười trời bảo chẳng sao,

Tìm ngay đứa cắt mà rào thẳng tay.

Ngữ này mà cứ cò quay,

Mày đem duyên nó buộc ngay duyên mày.

Đã đeo thì phải mặt dày,

Không dai nó chạy mày cay đến già."

_____________

Thị tên Duyên.

Nhưng đời thị vô duyên.

Kể từ khi bị thầy bói phán duyên đứt, trai làng nghe danh thị đã chạy xa cả dặm.

Thấy sính lễ thầy u ra càng ngày càng thấp nhưng vẫn chẳng có ma nào nhòm ngó, thị uất lắm.

Cái uất ức theo thị vào trong giấc mơ, thị tìm Nguyệt lão ăn vạ.

Nguyệt lão thấy phiền, phán một câu rồi đá thị xuống hạ giới.

Duyên choàng tỉnh, trong đầu nhớ lại lời căn dặn của ngài: "Đứa nào đồn, thì dồn nó lại mà đánh.

Đứa nào cắt, thì bắt nó phải buộc lại tơ duyên..."

Thế là Duyên tìm ngay thằng thầy bói để bắt hắn nối lại tơ tình vốn đã rách nát của mình.

***

Ông Sầu có ba người con trai tên là Lục, Khán, Khò.

Mỗi người một vẻ, mười phân "báo" mười.

Khi còn nhỏ chúng để trâu phá lúa, lớn thì kẻ gây vạ rời làng, người lại một mực đòi cưới gái chửa hoang...

Hại cái thân già của ông mấy lần điêu đứng.

Ấy vậy khi bao điêu đứng qua đi, người ta lại bảo nhau ông Sầu trông thế mà lắm phúc.

Nhà êm cửa ấm, con cháu đầy đàn, anh em hoà thuận đùm bọc lẫn nhau...

Thế không lắm phúc, thì phải như nào mới là lắm phúc nữa?

-----

🌾 Duyên đứt gánh bản sách giấy sẽ có những gì?

🌟 Chuyện tình đầy "oan gia" giữa thầy bói rởm và gái ế

🌟 Duyên nợ trái ngang giữa kẻ xa làng và gái chưa chồng, một con

🌟 Tình thương người và lý tưởng nghề y của cặp đôi "học trò - con thầy"

🌟 Và cuối cùng là dàn cameo đến từ Nhà em có đàn sầu riêng.

Đặt sách tại link ở bình luận dưới đây.
 
[Xuất Bản] Duyên Đứt Gánh
Trích đoạn ngoại truyện


Ở trên nhà, Duyên cũng đã ngửi thấy mùi bánh.

Thị ì ạch bò xuống phản, vác cái bụng to tướng mò xuống dưới bếp hỏi: "Mình đang làm bánh đúc cho em đấy ư?"

"Không thế, thì chắc là làm cho con Lèo."

Duyên nhoẻn miệng, cười tươi: "Thơm quá đi mất!

Vậy thì nhất em rồi, không uổng mấy hôm nay chẳng ăn được gì."

Hắn chỉ lừ mắt với thị: "Nón đâu?

Đi ngay lên trên nhà.

Ông bảo bao lần rồi, ra ngoài thì đội nón vào."

Thị gãi đầu, không dám cãi hắn.

Lèo cũng nhanh chân chạy theo thị, vì nó biết cứ ở gần thị là sẽ được ăn ngon.

Khò làm nốt cho hết mẻ bột, xắt nhỏ bánh, rồi mới đem lên gian nhà trên.

Duyên nhìn thấy miếng bánh nần nẫn, nuốt nước bọt, không khỏi xuýt xoa.

Đúng là phải nhà mình làm thì mới thơm được như thế.

Lèo quấn lấy chân hắn.

Mới ba hôm trước đây, Duyên cứ đòi nằng nặc ăn bánh đúc.

Khi ấy Khò còn chưa mở hàng, nghe thị nói vậy thì cũng ra chợ mua lấy một phần.

Nhưng thị chỉ ăn được đúng mấy miếng, rồi gẩy đũa.

"Chẳng ngon gì cả."

Khò cau mày: "Có của ăn là quý rồi, đừng phí phạm."

Duyên lắc đầu: "Không ăn nữa đâu, nồng vôi, lại bở lắm."

Hắn chống nạnh: "Thế đứa nào mới sớm ra đã đòi ăn bằng được?"

"Người ta đòi, là muốn mình tự làm kia.

Chứ ai bảo mình mua đâu?

Bánh đúc ở chợ chẳng ngon được như của mình..."

"Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!

Ông đây còn phải ra chợ bán hàng, rỗi hơi đâu mà làm bánh."

Duyên nghe vậy thì xị mặt xuống, nhưng cũng biết điều không đòi nữa.

Chỗ còn lại chỉ vỗ béo con Lèo.

Khò thấy thị ngoan ngoãn thì không mắng nữa, quay lại chợ mở hàng.

Con Lèo được đặc cách ở nhà với Duyên.

Buổi chiều hôm ấy nó lại ra cổng đón Khò về như thường lệ, nhưng chờ mãi đến khi tắt nắng mới thấy bóng dáng Khò từ xa.

Nó chạy đến mừng hắn, rồi nhận ra Khò xách về nhiều đồ hơn ngày thường.

[...]

Tối muộn, khi hắn vừa đặt lưng xuống giường, Duyên lại ghé tai hắn thỏ thẻ: "Hôm sau mình làm bánh tẻ cho em nhé?"

Hắn làu bàu: "Chỉ giỏi vẽ việc!"

"Nhé?

Em thèm lắm.

Không lại chẳng ăn được gì."

Rồi thị rướn người mổ chụt vào mặt hắn.

Khò im ngay.

Hôm sau hắn lại vác cái mặt đăm đăm đi chợ, mua đồ, rồi hì hụi dưới bếp cả buổi.

Duyên mừng, cười tít mắt.

Con Lèo lại càng mừng, bởi từ lúc bụng Duyên to ra, nó được ăn biết bao nhiêu của lạ.

Bụng Duyên phình đến đâu là cái mông của nó lại càng sệ ra đến đấy.

[Trích Duyên đứt gánh - Ngoại truyện 2: Một gánh tình]
 
Back
Top Bottom