Cập nhật mới

Khác [Xuất bản] Đổ vỏ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
149878336-256-k643798.jpg

[Xuất Bản] Đổ Vỏ
Tác giả: Vanessaoith
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Mình bảo mình hãy còn son

Ta đi qua ngõ thấy con mình bò

Con mình những trấu cùng tro

Ta đi gánh nước rửa cho con mình

Con mình vừa đẹp vừa xinh

Một nửa giống mình, nửa lại... giống ta."

Bìa: Dương Quốc Định



vietnam​
 
[Xuất Bản] Đổ Vỏ
Mở đầu


"Mình bảo mình hãy còn son

Ta đi qua ngõ thấy con mình bò

Con mình những trấu cùng tro

Ta đi gánh nước rửa cho con mình

Con mình vừa đẹp vừa xinh

Một nửa giống mình, nửa lại... giống ta."

[Ca dao Việt Nam – Khuyết danh]

Người ta rỉ tai nhau, nhà ông Sầu được ba thằng con trai, mà đứa nào cũng làm mất mặt tông đường.

Hai thằng Khán, Khò vì không chịu cảnh áp bức của ông huyện mà gây gổ đánh nhau, cuối cùng rủ nhau bỏ xứ trốn biệt.

Những tưởng thằng Lục biết điều hơn, chịu khó ở lại chăm sóc cha già, ngờ đâu cũng vì phẫn uất mà biệt tích gần hai năm.

Thành thử cái gian rách nhà ông chỉ còn lại hai ông bà già ngồi nhìn nhau, nhìn đến độ nhớ rõ gỉ mắt của nhau có màu gì, thằng ranh mới chịu vác xác về.

Bà cụ phải can mãi ông mới không xông tới vả chết thằng con.

Thôi thì cũng có tí của để dành, ông cũng nguôi nguôi, nhưng rồi ngày một, ngày hai, đến ngày thứ ba thì ông lại được thể sôi tiết.

Ôi cái thằng ngu dốt nhà ông, chẳng hiểu con nào không dây, lại vớ ngay cái loại sa đoạ, lẳng lơ!

Yêu ai không yêu, sao cứ phải nhắm đúng cái đứa một con, chưa chồng!

Đành rằng hai đứa quen nhau từ thời tóc còn để chỏm, cứ coi như chúng nó có ý với nhau, nhưng ai đời lại đi đối đãi với con người ta như ruột thịt, cam chịu làm cái kiếp kẻ ăn ốc, người đổ vỏ.

Hỏi xem ông có điên tiết không cơ chứ!

Chuyện con Cửu từng là đời đồn đãi của làng trên xóm dưới không biết bao nhiêu ngày, khiến bà Long u nó ra ngoài chẳng dám nhìn ai.

Ông cũng từng mấy lần chép miệng dè bỉu cái thằng mất dạy nào có làm mà không có nhận.

Cuối cùng thì sao?

Nói chán nói chê, cái thằng mất dạy đấy lại là con ông.

Có đánh có mắng nó cũng chẳng chối, cứ khăng khăng xin ông cho cưới con Cửu, làm cha đứa bé.

Cha cha cái con khỉ!

Cho dù nhìn kĩ lại con bé có cái mũi giống ông, cái cằm giống thằng Lục, nhưng thế chắc gì đã là cháu ông?

Biết bao nhiêu thằng mèo mả gà đồng ngoài kia có cái mũi, cái cằm trông vậy chứ cứ riêng gì con ông?

Ông không nhận, càng không muốn cưới cái loại con dâu chửa hoang.

Dù nhà có làm nông nghèo kiết xác thì cũng đã bảy đời thanh sạch, sao lại để cho một đứa con rơi ất ơ nào về làm con cháu trong nhà.

Có nói thế nào nó cũng không chịu, một mực dập đầu xin cưới, mặc cho cái thân già này tức đến thở cũng không thông.

Bất hiểu đến thế là cùng!

Ngu đến thế là cùng!

Ôi, ông tức phát điên mất thôi...
 
[Xuất Bản] Đổ Vỏ
Chương I. Sông trăng


Trời dần xuống nắng.

Cái bóng dài lêu nghêu chạm đến rặng tre đầu làng rồi dừng lại.

Gió bắt đầu thổi mạnh từ hướng Đông, mang theo hơi thở của những ký ức xưa cũ.

Gã trai thuận theo hướng gió nhìn về ruộng lúa xa xa, rồi đánh qua cây đa già đã gần trăm tuổi.

Trông vậy mà đã hơn tám năm rồi.

Hắn nheo mắt lại nhìn cho rõ, rồi cố gắng mường tượng ra sắc vàng năm ấy trên cái nền ảm đạm của một buổi chiều tà.

Đằng sau có tiếng người gọi vọng.

"Trông ai như thằng Lục nhà Sầu ấy nhỉ?"

Gã trai xoay người, cười đáp: "Chào bác Sinh."

"Tưởng đằng ấy đi là đi biệt luôn chứ?"

"Thôi, về mà lấy vợ, bác ạ.

Không cụ nhà con tức chết."

Bà Sinh thấy vậy vỗ đốp vào vai hắn: "Dạo này ăn nói điềm đạm gớm, hẩy?

Quả là đi một đàng học một sàng khôn.

Khôn phết đấy.

Về đúng lúc này.

Bây mà về muộn quá, gái làng này nó đi lấy chồng hết, thì chỉ còn nước trắng tay thôi."

"Bác cứ khéo lo."

Trông gã trai chín chắn hẳn, bà tiến lại gần, nói nhỏ: "Thế có mối nào chưa?

Tao còn con cháu mới được con trăng, hay là..."

Hắn gãi đầu: "Thú thật với bác, có thì cũng có rồi.

Chỉ sợ người ta không chịu."

"Giờ mày như này, có đứa nào mà lại không chịu?

Mà nếu thật không chịu, thì bây qua nhà tao, hôm nào gặp thử con Hêu, nhé?"

Lục gật đầu cười, không nói gì nữa.

Ráng chiều phủ lên gương mặt hắn, không rõ nét vui hay buồn.

Trong cổ họng hắn vẫn hơi nghèn nghẹn.

Chịu hay không, câu hỏi này hắn cũng đã tự vấn mình hàng năm giời, rồi chẳng bao giờ chịu thừa nhận.

Còn chết gì mà tơ với tưởng nữa?

Cái tính tình cục cằn của hắn, đã trực tiếp đá phăng mọi cơ hội đi mất rồi.

Tính ra, hắn quen thị cũng đã tám năm trời.

Từ cái thuở đầu còn để chỏm, áo nâu sòng vá chằng vá đụp, miệng ngậm nhành cỏ nằm vắt vẻo dưới gốc đa đầu làng.

Như mọi năm, cứ đến tầm này là hắn phải ra đồng trông lúa.

Năm ấy được mùa nên lúa vàng đượm lắm.

Xung quanh hắn là những bó lúa đã gặt được buộc lại, to bằng cả vòng tay người ôm.

U dặn phải dè chừng đám trâu của lũ mục đồng kẻo chúng ăn mất lúa.

Từng bị một trận vầy nên Lục không dám ngủ nữa.

Hắn tựa đầu vào gốc đa, chân vắt chữ ngũ, tay mân mê một cây sáo cũ rích.

Một vài âm thanh đứt quãng cất lên, rồi chẳng mấy chốc, âm đã đều hơn, gió đưa khúc sáo trong trẻo bay khắp cánh đồng.

Ngoài kia nắng vẫn thiêu đốt da thịt, nhưng dưới bóng cây đa lại mát mẻ khoan khoái lạ.

Dần dà, cũng có vài thợ gặt ngồi cạnh đấy nghỉ trưa.

Thổi mãi cũng chán, Lục nhìn mọi người chợp mắt gần hết mà lòng hơi tỵ.

Giá mà hắn cũng được ngủ một tẹo.

Cái việc trông lúa cỏn con thế kia sao mà chán quá, lúc nào cũng phải bó gối một góc rồi trông trời, ngắm mây.

Đôi khi lại còn phải xua mấy con gà của nhà nào chạy lạc.

Hắn quăng cây sáo một cách chán chường, nhún người, đu ngược lên nhánh đa gần nhất.

Đám chăn trâu thì vẫn ở tít xa...

Vậy mà ở đây, hắn vẫn không thể nằm ngủ.

Đầu Lục để chỏm, lúc rũ ngược xuống nhìn thật tức cười.

Người hắn đen nhẻm, mặt nhem nhuốc những đất với cát.

Nhưng điều này vốn chẳng đáng để hắn phải bận tâm.

Một thằng nhãi còn chưa đến tuổi nhổ giò, thì còn có thể nghĩ ngợi chuyện gì ngoài việc chọc làng phá xóm cùng đám bạn?

Nhưng rồi cái bộ dáng bất cần thế cũng chẳng giữ được lâu.

Đột nhiên nắng dịu dần.

Trước mặt hắn bỗng xuất hiện một cái bóng.

Lục ngửa mặt ra sau, phát hiện ra một đứa bé đang tiến đến gần mình.

Là một con nhóc bé chỏn lỏn, chân tay gầy nhẳng, người ngợm đen thui chẳng kém gì hắn.

Thứ duy nhất nổi bật trên mặt nó mà hắn để ý được, là đôi mắt hạnh sáng lấp lánh như sông trăng.

Nó chớp mắt nhìn hắn, cười toe toét: "Anh không ngủ ạ?"

Lục bỗng ngẩn người, trượt chân ngã đùng xuống đất.

Hắn lồm cồm bò dậy, rồi giật mình nhận ra bản thân nhếch nhác quá.

Bóng con bé vẫn phản chiếu trong đôi mắt hắn.

"Sao anh không trả lời?"

"Thì...

đang trông lúa."

"Mệt lắm sao?

Nhìn anh uể oải quá."

"Không mệt.

Nhưng chán lắm.

Cứ ngồi đây đến nửa ngày trời.

Chẳng được cái nước gì, chỉ tổ kiến cắn chân."

Con bé nghiêng đầu rồi hỏi: "Anh có nóng không?"

"Cũng một chút."

"Vậy anh xơi tí nước!"

Lúc này hắn mới để ý con nhóc đang bê một chén chè tươi, "Trời nóng như này, có chén nước cho dễ chịu."

Hương chè đặc bốc lên thoang thoảng, quyện vào mùi những đụn lúa chín, chảy đượm vào lòng hắn.

Không phải lúc nào Lục cũng được người lạ quan tâm thế này.

Hắn ngẩn ngơ đưa tay đón lấy trong khi mắt vẫn không rời khỏi con bé.

Chè tươi có vị chát, nhưng vào miệng hắn bỗng thấy ngòn ngọt.

Con bé chăm chú nhìn hắn uống cạn chén nước, miệng cứ nhoẻn lên tươi rói.

Chết tiệt, sao trông nó cứ sáng chói thế kia...

"Xong rồi hở anh?"

Con bé nhận lại chén nước, nhanh miệng hỏi.

"Ừ."

Theo một cách rất tự nhiên, Lục nhanh chóng bị cuốn theo nó.

Con bé ngồi xổm xuống nhìn hắn, tay chống cằm cười hì hì.

"Ôi, cám ơn nhé.

Anh ơi, hai xu!"

Lục vẫn tiếp tục gật đầu.

Lúc này trong cái đầu tròn lốc của hắn chẳng còn nghĩ được sao chăng gì ngoài cái lúm đồng tiền ẩn hiện bên má phải của con bé.

"Vậy thì trả tiền đi anh!"

Thấy người đối diện mơ màng, nó rướn người tới vỗ vào trán hắn một cái.

Đến lúc này Lục mới tỉnh hẳn.

"Hả?

Gì cơ?"

"Hai xu anh ơi."

Nó đáp gọn lỏn, "U em bán nước đằng kia, em ra chào hàng thôi.

Nước chè nước vối, cái gì cũng có!"

"Ơ..."

Nghe đến đây con bé đứng phắt dậy, khoanh tay trước ngực.

"Ơ iếc cái gì?

Đưa nhanh cho em về nào?

Em còn phải đi mời nước những người khác nữa."

Thái độ đột ngột của con bé khiến chút ấm áp trong lòng hắn bỗng dưng nguội ngắt.

Lục hơi cau mày.

Gì mà hai xu?

Là nó mời hắn uống nước cơ mà?

Sao lúc mời nước nó không nói từ trước?

Hắn chỉ ra ngoài trông lúa, tay không cầm theo một cắc, giờ biết lấy đâu tiền mà trả đây?

Con bé bắt đầu sốt ruột: "Sao cứ ngây như phỗng thế?

Hay là anh tính ăn quỵt?"

Các cụ nói cấm có sai, đúng là ở đời chẳng ai cho không cái gì.

Giờ thì cổ họng hắn lại đắng chát.

Chẳng nhẽ lại bảo nó là không có tiền.

Thế thì nhục quá.

Hay là chạy về nhà lấy?

Vậy lại càng không được, thầy hắn vốn keo kiệt, một đồng quà bằng ba đồng thóc, nếu biết được kiểu gì cũng đánh cho nhừ tử.

Thấy hắn cứ ậm ừ không mở nổi miệng, con nhóc chờ không nổi nữa.

Nó giật phắt lấy cái chén rồi chạy về mách u.

Tối hôm ấy, hắn thấy u nó qua nói chuyện với thầy hắn.

Chẳng rõ họ nói với nhau những gì, chỉ biết sau đó hắn bị ăn đòn quắn đít.

Lâu lâu nhớ lại kỉ niệm cũ, Lục lại thấy buồn cười.

Sau trận đòn nọ hắn đâm ghét con bé An nhà bà Long bán nước cùng làng.

Trông nó đen nhẻm, chân tay khẳng khiu, cái răng sứt sứt mỗi khi hé miệng nhìn đến là ghét.

Từ đó trở đi, hễ cứ gặp là hắn lại tìm cách sinh sự.

Khi thì bắt sâu thả tóc, khi thì bắt rắn hù doạ, khi thì trèo cây chọi ổi, khế, na,...

Nhưng rồi lần nào cũng bị nó chơi lại đến điếng người.

An tuy không nghịch như đám con trai, nhưng nó lại rất lì.

Nhiều lần nó sợ đến suýt khóc, nhưng vẫn cố cắn răng, thui thủi chạy về nhà rồi tìm cách trả đũa.

Nó hành sự kín đáo, không để lại dấu vết, nên cho dù biết là nó ra tay nhưng không lần nào Lục có thể bắt tận nơi được.

Càng lớn lên, hắn càng ghét con An phải biết.

Cái giống gì càng lớn càng ranh.

Trong khi đồng áng khiến da hắn đen thùi lùi như cột nhà cháy, thì nó lại càng trắng mơn mởn.

Răng nó cũng chẳng sứt nữa.

Chân tay vốn gầy đét giờ lại đầy đặn hẳn ra.

Chỉ có đôi mắt hạnh trong veo của nó là chưa bao giờ đổi, nhưng điều này lại càng khiến hắn đâm bực.

Cũng chỉ vì thế mà đám bạn từ thuở biết đi của hắn không chịu hùa theo trêu chọc nó nữa.

Hắn ngước lên, nhìn bầu trời đã ngả tối.

Hôm ấy cũng là một ngày xây xẩm thế này.

Lục một mình nằm vắt trên chạc khế, mùi ngai ngái từ đất xộc vào khoang mũi khiến hắn càng thêm chán chường.

Hắn uể oải bứt một quả khế, nhai rau ráu.

Vị chát thấm dần trong miệng hắn...

Vậy là một ngày nhạt nhẽo nữa lại trôi qua, Lục chống cằm, ngáp dài một cái.

Gì mà chán đến phát hờn!

Bỗng nhiên đằng xa xuất hiện một bóng người.

Lục bật vội người dậy, nheo mắt trông cho kỹ.

Quả đúng là con An nhà bà Long.

Trông nó đi đâu mà lén lút gớm.

Tay cầm bọc vải, ánh mắt liên láo, mặt thì cúi gằm, nhìn thôi đã thấy đáng nghi rồi.

Lục nhận ra nó đi về hướng nhà hắn.

Nghĩ đến những chuyện mất nết mà nó có thể làm, hắn bỗng thấy phấn chấn hẳn.

Hôm nay thì bắt tận tay day tận mặt, để xem con ranh đó chối tội kiểu gì.

Hắn liền rình cho nó tới gần, rồi lấy đà nhảy phịch xuống đất.

"Mày ăn trộm gì của người ta mà lấm lét thế?"

Không để con bé kịp trả lời, hắn đã tiến lại gần.

Chưa dập bã trầu đã thấy chiếc bọc đang vung vẩy trên tay hắn.

Nhìn gương mặt tái mét của An, Lục càng nghĩ mình đoán đúng.

Chỉ có đứa nào làm chuyện khuất tất mới hoảng sợ khi bị người ta bắt gặp thế này.

Con bé lao vào người hắn toan giành lại: "Anh làm gì thế?

Trả đây!"

"Có trộm gì thì đừng giữa ban ngày ban mặt thế này chứ?

Thôi chia tao nửa, tao không nói với ai đâu."

Nó hốt hoảng, hắn lại càng vui.

Coi như có trò để tiêu khiển nhân lúc chán chường.

Gương mặt kinh hãi của nó càng làm hắn thấy phấn khởi.

Hắn đẩy tay nó ra, thoăn thoắt lựa tháo nút vải.

"Thằng điên, trả ngay đây!"

Con An sợ quá đâm liều, nhào đến túm chặt tóc hắn.

Lục mất đà, cả hai liền ngã chồm ra đất.

Đứa vật, đứa giằng, đứa cấu xé, lăn lộn trên đất phải mấy vòng.

Lục cứ đẩy ra là con An lại lao tới, với bằng được đến cái bọc kia.

Hắn bất lực giữ chặt hai tay nó, nhưng An không chịu thua, nó rướn người lên húc thẳng trán vào mũi hắn.

Cú húc mạnh khiến Lục tỉnh táo lại.

Hắn hơi ngạc nhiên.

Bình thường bị bắt nạt con An toàn nhẫn nhịn rồi ngấm ngầm trả đũa, chứ có bao giờ chống trả ra mặt thế này đâu.

Liệu trong bọc có gì mà khiến nó gay gắt đến vậy?

Đã thế thì càng phải mở.

Hắn xoay người quặp chặt lưng nó.

Sức con gái làm sao có thể bì được mấy thằng làm nông, vậy nên rất nhanh hai cổ tay An đã bị hắn giữ chắc lại.

Nút bọc được cởi ra.

Lục nở một nụ cười đắc thắng.

Nhưng rồi ô kìa.

Chẳng có gì bên trong ngoài đống vải màn thẫm đỏ.

"Sao mà lắm máu thế?

Mày giết con gì à?"

Bên dưới hắn không có dấu hiệu đáp trả.

Lục chán nản đứng lên.

Nhưng khi thấy quần áo mình dính máu, hắn sững người.

"Máu dính cả trên váy mày kìa!"

Con An gục mặt sang một bên, cắn môi đến tím tái.

Ánh mắt của nó làm hắn thấy hoảng quá.

Lục lật đật tiến đến kéo nó dậy, không quên phủi bụi cho nó.

Nhưng con bé vẫn cứ cắm gằm mặt xuống đùi, mặc cho máu loang dần, có lay thế nào cũng chẳng chịu ngẩng lên.

"Tao thề, con gái tao không đánh mạnh, làm sao mà bị thương đến mức thế được."

An vẫn ôm mặt.

Từng giọt nước mắt nối đuôi nhau chảy xuống váy, trong chốc lát chiếc váy đụp đã thẫm nước.

Lục bắt đầu thấy chột dạ.

Dù không hiểu An đang gặp chuyện gì, nhưng những tiếng nấc nghẹn của nó khiến hắn thấy mình thật tồi.

"Này."

Hắn rón rén bắt lời trước.

Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đến đáng sợ.

Lục đưa tay gạt nước mắt nó: "Thôi nín đi, lỗi tao.

Là tao đùa ác."

Nhưng con bé vẫn không chịu nhúc nhích gì.

Phía bên dưới, máu tràn xuống cả thềm cỏ.

Lúc này Lục đã cuống lắm rồi.

Hắn chọc chọc vào vai nó, ỏn ẻn hỏi: "Tao hỏi thật, sắp chết chưa, tao đi tìm thầy lang..."

Thình lình con An ngẩng mặt lên.

Đôi mắt nó đỏ lựng, ướt đẫm nước.

Lục thấy ngực trái mình nhói lên một cái.

Hắn toan tiến tới đỡ, nhưng con An gạt ra, tát bốp vào mặt hắn rồi luống cuống ôm bọc bỏ chạy.

Lục vẫn ngẩn tò te, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Từ đợt đó trở đi hắn không dám chơi dại nữa.

Bọn nó vẫn chạm mặt nhau một hai lần, nhưng lần nào con An cũng né mặt hắn.

Lục lấy thế làm bực lắm, nhưng cũng chẳng làm được gì.

Ai bảo hôm ấy đứa tội nặng là hắn.

Cơn bực dọc cứ mãi chẳng chịu dừng.

Đôi lúc hắn nghĩ cứ kệ cha nó, con An càng giận, hắn lại càng mừng.

Đáng lẽ hắn nên nhảy cẫng lên vì thích chí khi cuối cùng cũng ép được nó khóc.

Nhẽ ra phải thế, chứ không phải lúc nào họng cũng như có cục nghẹn nuốt chẳng trôi.

Mỗi lần nghĩ thôi thì mặc xác nó, là hắn lại nhớ đến đôi mắt đỏ hoe đẫm nước.

Bóng trăng trên sông ấy, vì hòn đá của hắn mà vỡ tan thành nhiều mảnh.

Đáng lẽ, hắn không nên vì một chuyện cỏn con hồi xưa mà chấp nhặt đến mức này.

Chẳng biết từ bao giờ, Lục thấy tính mình khô khốc lạ.

Hắn chẳng còn hứng thú gì trước câu hát bông đùa của bọn con gái, cũng không buồn giao du với đám bạn hồi xưa.

Từ khi hai thằng Khán, Khò gây chuyện với ông lớn bỏ làng đi, hắn chỉ chăm chăm làm lụng để nuôi các cụ.

Việc đồng áng bận rộn khiến hắn không còn nghĩ đến chuyện năm trước nữa, chỉ thi thoảng đụng mặt nhau trên đường, đầu óc hắn vẫn hơi mơ hồ.

Có khi thế này cũng được, Lục vẫn tự nhủ với lòng mình vậy.

Hắn đối xử tệ với thị cũng nhiều.

Bớt gặp nhau, bớt sinh sự, thù ghét, âu cũng là cái tốt.

Đôi lúc lén nhìn thị cười đùa với mấy đứa phường dệt, cơn nhộn nhạo của hắn cũng dần lắng.

Trông tươi thế chắc là khoẻ rồi.

Thôi thì thị cứ khoẻ, cứ vui, còn lòng hắn có ra sao, Lục cũng chẳng bận tâm nữa.

Vốn hắn cứ nghĩ thế, cho đến ngày bắt gặp An bị một thằng lôi kéo ở rặng tre gần làng.

Mặc dù thị đã hất tay nhiều lần, nhưng gã trai vẫn cứ gắng lôi kéo.

"Chuyện anh nói em sẽ về thưa u.

Nhưng xin anh đừng vậy."

Bấy giờ đang là giữa thu, nhưng Lục vẫn thấy oi bức lắm.

Hắn ném lại một ánh nhìn hờ hững, rồi vác cày bước qua.

Rặt một bọn người giời, nóng thế này mà cứ ôm ấp cho bằng được.

"Tỏ lòng ba lần, sao lần nào em cũng lạnh nhạt thế?

Hay là em chê tôi không đủ nuôi em?"

"Không..."

"Mày không thấy nó phát khóc đến nơi à?"

Lời nói ra khiến Lục sực tỉnh.

Đến lúc hắn nhận ra mình đang bẻ quặt tay gã thì cũng đã quá muộn.

Gã trai bị đau nhưng vẫn cố không kêu, trừng mắt đáp trả: "Mày có quyền nói tao?

Ở cái làng này ai mà chả biết mày bắt nạt An?

Giờ lại ra vẻ tốt đẹp gì?"

Gã giằng ra, rồi lại tiếp tục nắm tay thị: "Đi thôi.

Có tôi ở đây, tôi thương em, tôi sẽ không để hắn động đến em."

"Thương cái mả cha."

Hắn đấm thẳng vào mặt gã, "Mày nắm đến tím tay nó thế này thì thương cái nỗi gì?"

"Tổ sư cái thằng chết đâm chết chỉa!"

Gã trai phản công lại, "Bắt nạt thì thôi, giờ mày lại còn phá cả tình duyên của người ta?"

Lục né cú đấm của gã, giáng lại vào bụng hai phát nữa.

Cả hai lao vào vật nhau, đánh đến nỗi mặt mũi tím tái, hai má đều sưng vù.

An can không nổi, đến lúc dân làng chạy ra ngăn thì cả hai mới chịu ngừng lại.

Buổi trưa hôm ấy thị cứ nhìn hắn với ánh mắt là lạ.

"Nhìn cái gì?

Tao đuổi người tình mày đi à?"

Nhưng đáp lại hắn vẫn là sự im lặng như thường nhật.

Hắn cau mày hỏi: "Sao không lên tiếng?

Hay là tao gọi nó lại cho mày?"

"Cảm...

ơn."

Chẳng hiểu tiết trời kiểu gì mà hắn lại thấy khó thở.

Lục ho khan vài tiếng, ánh mắt đảo qua lại rồi đặt tại đầu rặng tre.

"Ngứa mắt quá thôi.

Dù sao, tao cũng không thích mấy thằng cứ động tay động chân như vậy."

Thị chỉ cười.

Dạo này thị lớn quá.

Gã không còn nhìn thấy đứa con gái còi nhom đưa nước thuở nào nữa.

Có điều đã lâu vậy rồi, sao cái lúm đồng tiền vẫn còn duyên đến thế.

Mặt mũi hắn bầm tím, nhưng tai thì đỏ như gấc.

Lục không nói gì nữa, chỉ vụng về gãi đầu rời đi.

Ừ thì hôm nay nắng gắt phải biết.

Nhưng hắn lại chẳng thấy bức bối nữa rồi.

...

Lục vừa đi đường, lại vừa tủm tỉm nghĩ lại cái điệu bộ ngu ngốc của mình khi ấy.

Sau một chặng thì hắn gặp chuyện, thị và hắn cũng chẳng gặp nhau nữa.

Đến giờ cũng phải ngót hai năm.

Trong lúc bỏ xứ, đêm nào hắn cũng nhìn chong chong vào mảnh trăng từ khe cửa, rồi chìm dần trong dòng nước lạnh vô hình.

Ruột hắn quặn thắt lại.

Bên trong hắn mục dần như đang có con dòi khoét rỗng lồng ngực.

Bao nhiêu lần hắn cố nhắm mắt cho qua ngày, nhưng lại càng nhắm càng không thể ngủ được.

Bóng đêm đặc quánh càng làm đôi mắt trong vắt của thị trở nên rõ ràng hơn...

Không biết bao nhiêu ngày như thế để hắn nhận ra rằng mình nhớ thị.

Những dòng hoài niệm chấm dứt khi Lục đặt chân đến cổng nhà cuối làng.

Những lớp bùn trát tạm bợ đập thẳng vào mắt hắn.

Rơm lợp từ hồi hắn còn để chỏm, theo trận gió vương vãi khắp sân nhà.

Hàng chuối đầu vườn trơ trọi, chẳng còn ra hoa.

Trong lòng hắn có chút ngẩn ngơ.

Liệu khi nào trong nhà này đã không còn bàn tay của thị?

Lục tần ngần đẩy cổng bước vào.

Có tiếng chó sủa ông ổng.

Tiếng trẻ con khóc ré lên.

Tiếng chân trần loẹt quẹt chạy lại.

Một người đàn bà mặc yếm nâu sòng, người hốc hác, da sạm đi vì cháy nắng tiến đến gần gã.

"Anh...

Lục?"

Xa cách một thời gian dài, hắn không ngờ ánh mắt đầu tiên cả hai nhìn nhau lại là sự chết lặng.

Tầm mắt hắn run run hạ xuống đứa bé trên tay thị.

Thì ra, khi mất rồi, mới biết thế nào là đau thương.

Chẳng cái dại nào tê tái bằng cái dại đàn bà.
 
[Xuất Bản] Đổ Vỏ
Chương II. Một gã điên


Tiếng quạ kêu dáo dác trên cành khế.

Ve ngân râm ran.

Cái oi bức của một buổi chiều hè vơi dần, làm dịu đi mùi đất ngai ngái.

Ông Sầu vác cái cày trên vai, vừa đi vừa ư hử một làn điệu không rõ lời.

Bỗng đằng xa có tiếng người í ới gọi lại.

Ông trễ cái nón rách tươm xuống, uể oải đáp: "Gì mà ồn ào thế?"

"A, ông Sầu!"

Bà Tám Gà giơ tay chào, nhe hàm răng thưa đen bóng như hột na.

Ông hờ hững chào lại.

Sở dĩ gọi mụ là Tám Gà không chỉ vì nhà mụ bán gà, mà còn bởi cái miệng mụ lúc nào cũng quang quác như gà canh năm.

Cứ mỗi lần thấy mụ hồ hởi thế này, là y rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

"Ông biết gì chửa?

Con gái nhà bà Long cuối làng, trông thế mà lại chửa hoang đấy!"

Đôi mắt lờ đờ của ông vô thức liếc về phía gốc đa gần đó.

Đúng là dạo này chẳng thấy bà Long lụi cụi gánh nước bán nữa.

Thế thì dễ là thật rồi.

"Mụ nghe đâu đấy?"

"Làng đến bắt vạ, người ta đồn ầm lên kia kìa.

Đến là gớm.

Con nhãi giấu giỏi khiếp, vậy mà đã tháng thứ tám rồi.

Nếu không phải sắp đẻ thì có khi cũng chưa lộ đâu."

Ông Sầu trầm ngâm.

Con gái bà Long thì ông chẳng lạ gì nữa.

Nó với thằng Lục nhà ông ngày nào mà chẳng chí choé nhau.

Lớn lên trông cũng xinh xắn không đến nỗi nào, ai ngờ giờ lại thành ra như vậy.

"Thế chưa bắt được thằng cha à?"

"Bắt được đếch.

Cạy mồm nó ra từ qua giờ còn chẳng được.

Mồm miệng gì cứ kín như bưng ấy."

Ông thấy hơi khinh: "Gớm, nó đã thế thì dám khai thế nào.

Nhỡ đâu chính nó lại không biết..."

"Ơ, cái mồm!"

Một bà khác xen vào, "Tính ra thì thằng con ông đáng nghi nhất đấy nhé!

Cái thời điểm nó bỏ đi sao mà khéo thế..."

"Mụ thôi tầm bậy tầm bạ!"

Ông vứt vội củ khoai nóng rẫy từ đâu trượt đến tay mình, giãy nảy, "Chúng nó đánh nhau từ bé giờ các mụ còn chưa thấy đủ à?

Thằng Lục nhà này cục như chó, có khối phải nó!"

Nghe vậy các bà mới ngớ ra không nói được gì.

Ai chứ thằng Lục thì còn lạ gì nữa.

Nó thì biết quái gì ba cái chuyện gái trai.

Nếu bảo nó làm bậy, thì thà chạch đẻ ngọn đa, sáo đẻ dưới nước nghe còn có lý hơn.

Đinh ninh cái sự thật hiển nhiên này khiến ông Sầu yên lòng.

Thậm chí thi thoảng, ông cũng chửi góp cùng các mụ cái thằng chết cha nào có làm mà không có gan nhận.

Chửi chán chửi chê ông lại càng thấy yên tâm.

Đúng là trên đời này, chẳng có thằng nào hâm đến mức lại có con với đứa mình ghét cả.

Cái giọng kể hằn học của ông ịn một dấu ngoạm to đùng vào miếng bánh nếp.

Những ký ức về mùa hè năm ngoái phai dần theo làn khói mờ của ấm chè tươi mới hãm.

Ông ngửa cổ tu một chén chè đặc, chống chân lên phản, lèm bèm chửi thằng con.

"Rồi sao vừa về mày không hỏi thăm gì thầy u mà lại hỏi đến nó?"

"Thì... con tò mò."

"Tò mò?

Tò mò cái khỉ gì khi mày không thèm về nhà mà lại tót luôn sang bên ấy?"

Thấy nó cứ tần ngần mãi chẳng chịu đáp làm ông thấy hơi rầu rĩ.

Chết cha rồi!

Trước thì cứ oang oang cái mồm lên.

Giờ thái độ nó thế, lỡ con mụ đoán đúng thì làm thế nào?

Chẳng cái mo nào đủ dày để ông che khi ra đường nữa.

Thằng cả Lục cứ đờ đẫn thế này đã nửa ngày trời, đến giờ hoàn hồn lại thì bèn hỏi ông chuyện con An.

Từ khi nào nó quan tâm đến con nhãi đó vậy?

Không phải chúng nó ghét nhau lắm à?

Nghĩ đến đây là ruột ông lại muốn lộn tùng phèo.

Chẳng nhẽ thằng Lục nhà này nó bị hâm thật?

"Tao hỏi thật...

Mày với nó, có gì không đấy?"

Sự ngỡ ngàng sững lại trong đôi mắt Lục.

Ngực ông Sầu đập mạnh.

Thôi phen này chết rồi, hỏng rồi!

"Cô ấy né con còn không kịp."

Câu trả lời của nó khiến ông vừa mừng vừa nghi: "Thật là không làm gì?"

"Nếu có gì thật, thì có sống chết con cũng không rời đi."

"Thế hóa ra mày..."

Lục lắc đầu, mắt hắn cụp xuống: "Thôi.

Còn gì nữa."

"Vậy thì tốt."

Ông thầm thở phào, "Mày thấy nó thế rồi đấy.

Sau đừng lảng vảng gần nữa.

Cố nghĩ cho tao."

Nhưng đáp lại ông vẫn chỉ là cái im lặng, chần chừ.

Ông già thở hắt một cái.

Cái thằng khỉ này đúng là chẳng giấu được ai cái gì.

"Tao cấm tiệt đấy!

Hai năm đi xa, đem được tiền về để sửa nhà, lấy vợ thì thầy u cũng mừng.

Nhưng mà có lớn cũng cần có khôn, con ạ.

Thôi, muốn làm gì thì xéo đi, ở đây chỉ tổ ngứa mắt."

Nắng hanh hao.

Gió đồng nội thổi rì rào qua những tầng lá.

Lục vác cái cày ra thửa ruộng sau làng như một thói quen cũ hắn từng làm không biết bao lần.

Hai năm trèo rừng lội suối càng làm hắn thấy yêu công việc đồng áng này hơn cả.

Tiết trời gần thu đỡ bức bối hơn hẳn, nhưng sao trong đầu hắn vẫn còn mịt mờ quá.

Con đường làng vàng ruộm phản chiếu trong mắt hắn cũng thành một màu xám tro.

Vẫn là rặng tre, bãi đá ấy, nhưng sao trong hắn có gì khang khác.

Hai năm.

Hai năm rồi...

Sao mà nhanh thế nhỉ?

Đôi lúc hắn cũng thấy thị đến là dại.

Từ xưa đến giờ, quanh thị thì thiếu gì thằng.

Từ bé thị thừa khôn lỏi, vậy mà ngờ đâu lại bại trước một gã hèn.

Hắn ngẫm nghĩ, rồi bất chợt tay siết lại.

May cho nó, nếu thật sự biết nó là ai, hắn sẽ đánh đến độ thầy u nó cũng chẳng dám nhận mặt.

Bất thình lình tiếng khóc vang lên khiến Lục sực tỉnh.

Bấy giờ hắn đã đứng trước cổng nhà bà Long tự lúc nào chẳng hay.

Lục siết chặt bàn tay, tự chửi mình một câu.

Khốn thật!

Cứ lúc nào không chú ý là hắn lại vô thức bước đến đấy.

Chiếc cổng tre nhà bà Long tuềnh toàng đến độ chỉ cần động mạnh một cái là có thể đổ sụp.

Hắn hạ tầm mắt xuống sợi dây thừng buộc trên cổng, rồi chắc mẩm chẳng có ai ở nhà.

Vậy mà tiếng trẻ con khóc cứ inh ỏi mãi.

"Thôi kệ xác nó."

Hắn nghĩ, rồi toan xoay người bước đi, "Khóc chán rồi cũng nín thôi.

Chẳng dại gì mà dây vào người.

Nhỡ có làm sao thì lại mang tiếng."

Nhưng rồi bên trong nhà lại có tiếng đổ vỡ loảng xoảng.

Đứa nhóc ré lên, khua đôi chân ngắn tũn chạy lạch bạch ra ngoài.

Lục không kìm được nhìn cho thật kĩ.

Đó là một con bé chừng một tuổi, da dẻ đen thui, người ngợm nhem nhuốc những tro với trấu.

Trông nó nghịch và bẩn đến kinh hồn.

Thấy nó không bị làm sao, hắn toan đi, nhưng rồi con bé thấy bên ngoài có người bèn lập tức chạy lại.

Bấy giờ hắn mới để ý nó cũng có một đôi mắt sáng rỡ.

"Bà...!"

Con nhãi tập tễnh phi lại, rồi vấp ngã lăn kềnh ra nền đất.

Người nó đã bẩn nay còn lấm lem hơn.

Cái mũi nó đỏ ửng vì đau.

Nhưng ngược với dự đoán của hắn, nó không khóc, mà cứ ngước lên chớp mắt nhìn hắn một hồi rồi nhoẻn miệng cười.

Bốn cái răng sữa bé tí trồi lên trông ngồ ngộ.

Dường như không bỏ cuộc sau cú ngã, nó lại tiếp tục cong mông bò dậy, lao về phía hắn.

"Bà, bà...!"

"Bà cái thằng cha mày!"

Lục lầm bầm chửi, nhưng rồi tay không tự chủ được cởi dây buộc cổng, "Chả hiểu u mày, chăm con mà thế này đấy!"

Vừa dứt lời đã thấy có cục thịt mềm oặt sà vào chân mình.

Lục đứng hình.

Bao nhiêu lời trách móc hằn học bỗng kẹt cứng trong cổ họng hắn.

"Bà!"

Hắn run rẩy cúi xuống đối diện với đôi mắt trong vắt như mặt sông đêm rằm.

Sao mà trong đến thế!

Cái đôi mắt ấy cứ nhìn chằm chằm vào hắn, lay động, tràn ngập ánh cười.

Cái tay tròn lẳn tí teo vươn về phía hắn như đòi bế.

Cổ họng hắn nghẹn lại, cảm giác khô rát như thiếu dưỡng khí.

Phải mất một lúc lâu để hắn có thể nhấc bổng con bé lên bằng đôi bàn tay của mình.

Con bé được người bế liền bật cười khanh khách.

"Hay lắm mà cười!"

Quan sát gần mới thấy đứa bé cũng có nét xinh xắn dễ nhìn.

Có điều bẩn quá.

Nước dãi nó chảy ra tùm lum, lẫn bụi với đất lem nhem khắp cả người.

Lục cau mày nhìn vẻ lếch thếch của nó, bất giác thở dài.

Lát sau hắn đặt nó xuống đất rồi nhấc gót rời đi.

Đứa trẻ cứ ngẩn tò te nhìn theo bóng lưng hắn mãi.

Đến lúc Lục quay trở lại, con bé đang nghịch trên tay một con bọ đất.

Hắn đặt thùng nước xuống cạnh đấy, rồi hất con bọ ra khỏi tay nó.

Đứa bé mất đồ chơi liền vùng vằng giãy ra.

Thấy hắn không chịu, nó đâm cáu bẳn, co chân đá vào tay hắn một cái.

"Nghịch y như u nó vậy."

Lục vừa lầm bầm, vừa kì cọ những vết bùn đất trên người nó.

Thấy sức mạnh áp đảo nó mới chịu thôi, ngoan ngoãn mặc cho hắn rửa sạch bụi bẩn trên mặt, trên người.

"Ai đời lại để con một mình như này bao giờ!"

Tắm rửa xong xuôi, hắn mới bế con bé trở lại tấm phản trong nhà, rồi dọn dẹp lại đồ đạc bị nó huých đổ.

Trong nhà đúng là chẳng còn ai...

Lục nhìn ngôi nhà còn tàn tạ hơn cả gian bếp nhà mình, lòng thầm thở dài.

Thời gian qua hẳn thị chật vật lắm.

Trong một khoảnh khắc, hắn nghĩ thật may khi đã trở về.

Khép lại cánh cửa tre mòn vẹt, hắn ngước lên trời xanh mà nghĩ mãi.

Hắn không kiềm được lòng mà giúp thị.

Kể cả khi đã biết thị dại thế, nhưng sâu thẳm trong hắn, trong đêm dài đằng đẵng, hắn vẫn khao khát được nhìn thấy lại ánh mắt, nụ cười kia.

Lục biết mình điên rồi.

Nhưng hắn chấp nhận điều đó.

Hắn là gã điên tuy biết mình điên nhưng chấp nhận cả đời không chịu tỉnh.

Được ngày một sẽ có ngày hai, hắn lại đến tắm cho đứa bé.

Run rủi thế nào, hắn lại thích việc ấy.

Đến ngày thứ ba thì bà Long phát hiện ra, nhìn thấy hắn rồi thở dài.

Lục ngại ngùng bắt thêm cho bà con cá, con cua.

Bà nhận lấy mà mắt cứ rưng rưng: "Rõ là người có tình có ý, sao lại muộn màng đến vậy?"

Hắn chỉ cười, hỏi con bé ăn được những gì.

Bà Long đắn đo không dám trả lời, chỉ hỏi lại: "Thế An có biết chuyện này không?"

"Không biết.

Nhưng cháu cũng không dám cho cô ấy biết."

Bà Long cúi đầu.

Cũng tại cái chân đau mà bà chẳng làm thêm được nhiều việc nặng.

Thành ra An phải suốt ngày đầu tắt mặt tối chỗ phường dệt, rồi lại cày thuê, gặt mướn, ai nhờ gì thì làm nấy, chẳng ngơi nghỉ được buổi nào.

"Cậu cũng biết tình cảnh con tôi rồi, sao còn..."

"Vâng, cháu biết.

Nhưng cháu không ngại."

Đến lúc này bà không nói được gì nữa.

Khi xưa bà cũng nhìn ra, hắn vốn có lòng.

Có điều tuổi trẻ lỗ mãng, bà không xen vào được.

Giá mà Lục không bỏ đi, thì có khi bây giờ con bà cũng đã có chỗ dựa.

Hoặc giả dụ ông Sầu không gay gắt quá, rồi con bà chịu hạ cái tôi xuống, bớt cố chấp đi, thì hẳn bà cũng dập đầu xuống xin thằng Lục nhận nó làm vợ.

Lẽ thôi cũng được, ít ra u con nó còn có chốn nương nhờ, cháu bà cũng không bị người đời mắng chửi là đồ con hoang.

"Sao u lại có suy nghĩ ấy?"

Bà Long nhìn chằm chằm vào miếng cà cắn dở.

Hình như bà vừa mới buột lời.

An nhìn thẳng vào bà, mày nhăn lại.

Bà Long không dám ngẩng lên.

Cái tôi con bà nó to thế đấy!

Bị người đời vùi dập thế nào mà sống lưng vẫn cứ thẳng tưng.

Nhưng bà già rồi, bà hiểu.

Thẳng quá thì lại càng dễ gãy mà thôi.

Con An nó cứ đối chọi với người ta cả đời sao được.

Vậy nên bà đánh liều nói tiếp: "Nó có ý với mày đấy.

Giờ được nó rước là cái phúc của mày.

U biết trước giai theo mày nhiều như kiến, nhưng giờ thì khác rồi.

Kiêu lắm cũng chẳng được gì, con ạ."

"Mình con làm thuê vẫn đủ nuôi cả u lẫn con bé.

Chuyện hắn ghé qua nhà mình, con cũng mới được nghe.

Nhà mình chưa thảm hại đến mức phải nhận lòng thương xót từ người ngoài.

Sau này có gặp, u bảo hắn đừng đến nữa."

"Mày không nghĩ cho u, thì cũng phải nghĩ cho con Siêng chứ!

Nó lớn lên trong sự bêu rếu của người ngoài mãi đâu có được.

Cũng tại mày nhất quyết không chịu khai ra thằng cha nó.

Không thì có chết tao cũng phải lôi nó về cưới mày cho bằng được.

Mày cứng đầu mãi, chỉ làm khổ con khổ cái mà thôi."

An cúi gằm mặt không đáp.

Trong đầu thị vẻ như đang đấu tranh ghê gớm lắm.

Nhiều khi thị cũng muốn buông bỏ, khai ra tất cả để thân mình được yên.

Nhưng rồi lời của kẻ đó cứ văng vẳng bên tai thị...

Miếng cơm trong miệng đã nhai nhuyễn từ lâu, chẳng còn đọng lại vị gì.

Có gì đấy âm ấm chảy từ kẽ má thị, nhỏ tong tong vào bát cơm đã nguội tanh nguội ngắt.

Quả là đau đớn thay cái tình của đàn bà.
 
[Xuất Bản] Đổ Vỏ
Chương III. Kẻ say, người tỉnh


Vào một khắc không kìm được lòng, hắn ghé sát người thị.

Đối diện với đôi mắt đẫm nước là nét ngà ngà lơ đễnh của một kẻ say mèm.

Nhưng không giống như một kẻ say rượu thông thường, đáy mắt hắn sâu quá.

Sâu đến độ tưởng chừng chỉ cần sểnh ra một chút thôi là thị có thể bị hút trọn vào cái giếng không đáy ấy.

"Lúc nào cũng khóc."

Hắn lầm bầm, rồi lại đưa tay gạt những giọt nước trong suốt trên gò má.

Hơi rượu phả nhẹ vào mi mắt thị.

Một cảm giác mềm mềm chạm khẽ lên khoé mắt, rồi sau đó kéo xuống má, xuống tai.

Đến lúc hoàn hồn nhận ra, thì thị đã bị cuốn theo men say của hắn tự lúc nào.

Thị rón rén chạm nhẹ lại yết hầu hắn.

Đôi mắt hắn sáng quắc giữa đêm đen.

Đầu gối họ liền nhau, rồi hơi ấm lan dần qua từng hơi thở.

Một đêm không trăng, nhưng trăng sáng trong lòng thị.

Ở một chốn xa xôi nào đấy, ánh trăng bàng bạc vẫn cứ rọi xuống mặt sông vốn lạnh lẽo im lìm.

An bật người dậy.

Bấy giờ lưng thị đã ướt sũng nước.

Bên ngoài vẫn ồm ộp tiếng ếch kêu.

Trong nhà võng đưa kẽo kẹt qua lại.

Lại một đêm không trăng.

Sương đậu xuống cửa buồng, phủ lạnh cả người thị.

An gục mặt xuống đầu gối, tay bấu vào người đến tái bệch.

Đêm vẫn lặng như tờ.

...

Phiên chợ sớm bắt đầu bởi những âm thanh xôn xao: tiếng gà vịt quang quác trong lồng, tiếng cá nhảy nước tung toé, tiếng rao sớm của những cô bán bánh khúc xôi vò, xen lẫn cả tiếng chửi lanh lảnh của mấy ả hàng thịt.

Mặt trời chỉ mới lưng chừng mà chợ đã nhốn nháo người qua lại.

Ông Sầu xách theo nải chuối xanh trên đường, vừa đi vừa căng mũi hít một hơi thật mạnh.

Hương bưởi và na đầu mùa tràn dần vào khoang mũi ông.

Chòm râu thích chí rung nhẹ, ông ngẩng đầu nhìn trời, đúng là chẳng gì khoan khoái bằng không khí của một ngày chợ mới.

Nhác thấy bóng ông, bà Tám Gà từ đâu chạy lại.

"Ơ kìa, ông Sầu!"

Đôi mắt đang lim dim của ông bỗng nhắm tịt lại.

Ông giả điếc, cố gắng đi tiếp.

Nhưng ả ta nào có chịu dễ dàng bỏ qua.

"Thấy người ta mà lại bỏ đi thế hả?

Cái ông này!"

"Ô, bà Tám đấy à?

Tôi đang mải nghĩ, nào có để ý."

"Gớm, lại bắt chước bọn văn sĩ ấy à."

Tám Gà bĩu môi, "Thôi, ông qua đây làm chén nước chè đã.

Bọn này cũng vừa nhắc đến ông đấy!

Lâu lắm chả thấy mặt mũi đâu."

Nghe thấy ả mồi đúng chỗ hiểm của mình, ông cay cú lắm nhưng vẫn đành ngậm bồ hòn chạy qua.

Xung quanh là một đám đàn bà đang ngồi tám chuyện.

Ông cũng chẳng lạ gì cái nhóm này, vì ngày trước trong lúc rảnh rỗi, ông vẫn thường cùng các mụ chửi xéo mấy đứa con gái hư hỏng trong làng.

Lần này cũng chẳng khác gì, nạn nhân trong câu chuyện của các mụ vẫn là con An nhà bà Long.

"Sao dạo này, ông hiền lành thế?

Tưởng trước giờ ghét nhất mấy phường lả lơi?"

Ông Sầu im im, không dám to mồm như xưa nữa.

"Ôi, nhìn cái mắt đong đưa của nó trông đến là đĩ.

Tôi bảo từ xưa mà có ai nghe đâu.

Giờ thì thấy rồi đấy.

Chứ làm gì có đứa gái nhà lành nào mà lại dây dưa với bao nhiêu thằng như thế."

Bấy giờ ông mới nhận ra bên cạnh bà Tám Gà là con mụ Sa bán cá.

Cứ mỗi lần nhìn nốt ruồi to tổ chảng gần mép mụ bị ép lại bởi cái mồm xoen xoét là ông lại thấy chướng mắt.

Đúng là mấy con mụ bán cá thường chẳng nói được gì ra hồn.

"Gì mà bà cay nghiệt thế?"

"Không có lửa thì làm sao có khói?

Cũng tại năm xưa thằng cu cháu nhà tôi dại quá, vì cái con đấy mà bị đánh đến sưng cả mặt.

Mà nó thì sao, đến hỏi thăm cũng chẳng được một lời."

Bà Tám Gà tiếp lời: "Ơ, hình như là gây với thằng Lục nhà ông thì phải?"

Đến rồi!

Ông biết ngay, mấy con mụ này chả bao giờ có ý gì tốt đẹp.

"Chuyện qua lâu rồi, sau đó bọn nó cũng chẳng dính líu nữa.

Mụ nhắc lại làm gì?"

"Qua là qua thế nào!

Thế mấy hôm rày ông không biết à?"

Mụ Sa ghé sát tai ông thì thầm.

Mặt ông Sầu đỏ au.

Không quan tâm đến cái nét mày co rúm lại như thể bị táo bón của ông nữa, mấy mụ lại tiếp tục bàn tán với nhau, rồi che miệng cười khúc khích.

Ông Sầu hùng hục vác nải chuối về nhà, đóng sầm cổng lại rồi réo um thằng con.

"Thằng Lục đâu?

Mày chết dí ở cái xó nào rồi?"

Hắn lục đục chạy lên từ sau vườn: "Thưa, thầy gọi gì con thế?"

Ông đi qua đi lại mấy vòng, nhác thấy nó liền nhảy đổng lên: "Cái thằng bã đậu!

Dặn như thế rồi còn không nghe!

Rồi giờ sao?

Mấy con mụ đó đang đồn ầm mày đi đổ vỏ kìa!"

Hắn im lặng không lời giải thích.

Ông Sầu càng giận hơn: "Im ỉm thế, tao cũng biết tỏng rồi!

Nhưng sao mày ngu quá...

Làm gì thì làm, cũng đừng để cho chúng nó dựng chuyện chứ?"

"Ý thầy là..."

"Chúng nó bảo...

Mà thôi!

Tao hỏi lại, mày với con An thật là không có gì không?

Chẳng phải là mày chung chạ với nó rồi bỏ trốn đấy chứ?

Nên giờ mới thấy tội lỗi..."

Hắn cả giận: "Con người con như nào, thầy lại không rõ nữa sao?

Con thà bị người đời chửi là thằng ngu, chứ nhất quyết không làm một thằng hèn!"

Ông Sầu giật mình, đâm giãy nảy: "Mày quát tao?

Có thế mà mày dám quát tao?

Đấy là tao hỏi, chứ đã chắc chắn gì đâu."

Hai tai ông lại trở nên đỏ tía, "Mà nhỡ...

Lúc đó đầu óc mày chập cheng, nhớ nhớ quên quên thì biết thế quái nào?"

Vừa dứt lời, đôi bên bỗng trở nên im lặng.

Bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ.

Ông Sầu biết mình lỡ lời, nhưng vẫn cứng cựa không chịu nói tiếp.

Ông hừ một tiếng, quay ngoắt đi làm việc khác.

Thi thoảng tranh thủ lúc nó không để ý, ông mới len lén liếc nhìn thằng con.

Nó vẫn chìm nghỉm trong hàng ngàn gánh suy nghĩ.

Thấy cái dáng ngỡ ngàng của nó lúc ấy, ông lại đâm rầu.

Đếch hiểu các cụ thân sinh lại đặt cho ông cái tên Sầu làm gì, để rồi suốt ngày chỉ ôm những sầu với muộn.

Nhà được ba thằng con trai, mà thằng nào cũng đá phứt đi cái mặt mũi tông đường.

Chưa kể, thỉnh thoảng trong lúc ra ruộng, ông có liếc vào trông tận mắt cái đứa con hoang như thế nào.

Xưa mải khinh miệt nên không để ý, nhưng giờ thì...

Ôi cái cằm chẻ đấy sao mà quen thế!

Ông Sầu nguầy nguậy lắc đầu, không muốn nghĩ tới nữa.

Nó đã khăng khăng không làm thì liên quan quái gì đến nhà ông.

Sau cứ vịn vào cớ đấy mà cãi, mấy con mụ đó có mồm năm miệng mười thì cũng chẳng có bằng chứng.

Cứ im ỉm đi một thời gian.

Rồi cái tin này, cũng sẽ trôi vào dĩ vãng mà thôi.

Những gì xoay quanh tâm trí Lục lúc bấy giờ chỉ là những hình ảnh đứt đoạn.

Rất nhiều ký ức xưa ập đến, phai dần, rồi kéo tuột hắn vào một hố sâu không đáy.

Lần này khoảng không đen kịt dừng lại ở một chiều nắng tàn.

Trông thấy thị thầm lặng ôm vết thương do cái thói tị nạnh của bọn con gái trong làng mà hắn cứ nghĩ ngợi mãi.

Trêu thị từ nhỏ đến lớn, hắn biết thị lì.

Có phá ra sao cũng đố có làm thị rỏ được một giọt nước mắt.

Vậy mà khi ấy, thị khóc.

Cái dáng vẻ tức tưởi của thị làm lòng hắn như quặn lại.

Vậy nên chẳng hiểu cái lý gì, hắn lại đi tìm lá trầu không đến băng giúp thị.

"Mày lì quá.

Lớn mà vẫn lì."

Mặt hắn cúi gằm nên không rõ An thế nào, chỉ biết rằng chân tay thị căng cứng, "Ráng mà thuỳ mị lại đi.

Cứ gay gắt thế, chúng nó không tha đâu."

Mãi sau thị mới thỏ thẻ đáp lại: "Nó đã ghen thì đời nào nó tha.

Nhẽ nào cứ nhẫn nhịn mãi."

"Mấy con quỷ cái, chấp làm gì.

Sau này có gặp chuyện thì gọi tao, tao xử lý."

Bấy giờ hắn mới nghe thấy tiếng cười khúc khích: "Lớn rồi, ra dáng thế."

Lục luống cuống giấu vội đôi tai nóng ran: "Mình tao thì được.

Chứ đứa nào bắt nạt mày, tao ghét."

Ráng chiều đỏ rực.

Lời của hắn khi ấy như một sợi chỉ buộc hắn và thị lại gần nhau hơn một chút.

Sau này An cũng ngoan ngoãn nghe lời hắn, gắng nhẫn nhịn hơn chứ không đối nghịch như trước nữa.

Nhưng cuối cùng cũng chẳng thắng nổi cái ghen tuông của bọn đàn bà.

Đến lúc hắn nghe được tiếng kêu cứu cũng là lúc bốn năm thằng đang vây lại gần thị.

Đợt ấy đang là hội làng.

Rượu vào, máu hăng, hắn đánh bọn kia đến mặt mũi nhầy nhụa be bét.

Đến lúc tỉnh lại thì đã thấy bản thân nằm ở nhà, vải quấn quanh người, mùi thuốc nồng nặc.

Hắn không nhớ rõ làm thế nào mình lết được về đến nhà.

Tâm trí hắn khi ấy, chỉ đọng lại tiếng cười khanh khách của đám con gái đã bẫy được thị cho đám thằng Sáu Điệp mà thôi.

Nhà thằng Điệp nhiều ruộng đất nhất cái huyện này.

Nghe đâu thầy nó còn có nhiều mối với quan to.

Vậy nên để nó bớt chèn ép nhà mình, Lục phải đến tận nơi xin lỗi nhà nó.

Những lời sỉ nhục khiến hắn phẫn uất, quyết dứt áo rời đi.

Đến lúc có tiền, hắn mới dám thẳng lưng trở về.

Lục ôm đầu nghĩ ngợi.

Nếu lúc ấy thằng đó làm nhục An, ắt hẳn nó sẽ không buông tha cho thị.

Thằng đó thì nổi tiếng hay bắt gái tơ về làm lẽ.

Kể cả khi hắn đi cũng chẳng còn ai giúp đỡ thị nữa.

Vậy nguyên nhân do đâu, mà nó cuối cùng lại bỏ qua cho thị đến tận giờ?

Hắn rùng mình khi nghĩ đến một đáp án hoang đường.

"Có gì bận lòng hả con?"

Bà Sầu gắp miếng dưa vào bát hắn, lo lắng hỏi, "Từ sáng giờ mà cứ thừ người ra mãi."

Hắn lắc đầu, run run gắp miếng dưa bỏ vào miệng.

Bát cơm chẳng còn rõ vị gì.

"Thôi, tao biết cả rồi.

Thầy mày xưa nay to mồm, u còn lạ gì nữa."

"Vậy u nghĩ sao?"

Giọng bà trầm lại: "Thực ra... có chuyện này, u không biết có nên kể với mày không nữa."

"Sao vậy ạ?"

"Mày nhớ hôm hội làng chứ?

Hôm đó mày say khướt, đi đánh nhau với thằng Sáu Điệp, nửa đêm bị vứt ở cổng nhà.

Quần áo xộc xệch, người ngợm nhơ nhớp, lại có vết kéo lê trên mặt đất.

Vậy mà tiền mang theo lại còn nguyên, cũng không ai gọi thầy u mày ra đỡ, chỉ đập cổng cho chó xồ ra..."

Lục thấy sống lưng mình cứng lại.

"Thiết nghĩ là mấy thằng bạn mày, nhưng chẳng lẽ chúng yếu đến mức không vác nổi mày hay sao?

Lại không lên tiếng gọi mà chỉ đập cửa, phải chăng chúng nó lo sợ điều gì?"

Đũa trên tay hắn vô thức rơi xuống.

"Nhẽ ra chả ai nhớ đâu, chẳng qua...

Từ lúc con An mang vạ, u cứ nghĩ mãi.

Thời điểm ấy và ngày nó đẻ, sao mà khớp vậy.

U cũng lo sợ lắm!

Ai mà biết được đâu, trước giờ chúng mày vẫn ghét nhau như chó với mèo..."

Bấy giờ hắn không còn giữ nổi bình tĩnh nữa.

Chân tay luống cuống va cả vào bàn.

Bóng tối đổ dần.

Lục chạy ào ra như con thiêu thân đi tìm ánh sáng.

Gió vẫn rung rinh trên hàng lá.

Tu hú tíu tít gọi bầy, ve ngân râm ran.

Vài giọt nắng cuối cùng hắt hiu đậu trên mái đầu hắn.

Mọi thứ dần trở nên vỡ òa.

Lục đến nhà thị khi trời nhá nhem tối.

Bà Long đi đâu chẳng có nhà.

Căn nhà cũ được vá lại tạm bợ đến mức gió vẫn lùa vào bên trong.

Tại gian ngoài, An đang dỗ đứa bé ngủ.

Con bé ngoan ngoãn nằm trên chõng, tay nghịch ngợm con gà bằng đất nung.

Mặc cho u hát ru mà mắt nó cứ mở thao láo.

Nó nhìn u nó đung đưa cánh tay mà toe toét cười.

Trông vậy, Lục liền khựng lại, chỉ đứng bên ngoài âm thầm quan sát.

Thứ cảm giác yên ấm này làm hắn thấy mình như kẻ thừa.

"Anh còn đứng đó làm gì?"

Biết là Siêng không muốn ngủ, An ngừng hát ru, tay vỗ về nó.

Thấy thị không buồn đưa mắt nhìn hắn, Lục đành lặng lẽ bước vào.

Nhác thấy bóng hắn, con bé Siêng lại được thể tíu tít: "Bà!"

Hắn nhìn nó mà lòng nhẹ hẳn.

An đặt con xuống, chắn trước mặt hắn.

Ánh mắt thị đanh lại.

Dạo này có thịt thà nên da dẻ thị cũng tốt lên đôi chút.

Hắn trông thế mà yên tâm.

Có điều sau hai năm gặp lại, ánh sáng trong mắt thị đục quá.

"Quên đi.

Nó không phải con anh."

An chặn lại tất cả những gì hắn định nói.

Nhưng Lục kiên định đối diện với thị.

Đây là cơ hội trời ban cho hắn.

Dẫu có ra sao, hắn cũng không thể bỏ lỡ lần này.

"Tôi đã không hề biết.

Là lỗi của tôi."

Thị cười nhạt: "Không, anh chẳng có lỗi gì cả.

Là tôi lăng loàn, tự làm tự chịu.

Đừng trưng ra cái vẻ mặt ấy.

Trời tối rồi, anh nên về đi thôi, kẻo thầy anh lại phải sang mắng mỏ nhà tôi."

Càng nói, hắn càng tiến lại gần.

An đâm sợ hãi.

Thị run rẩy vớ lấy cái quạt mo, đánh vào người hắn.

"Về đi!"

Lục cứ đứng yên như cái bị bông cho thị xả.

Đánh mãi cũng chẳng được, thị cả giận đẩy hắn ra ngoài.

Lần này thì Lục giữ lấy tay thị.

Không để thị kịp phản kháng, hắn đã kéo thị vào lòng: "Chuyện năm ấy, tôi nhớ ra rồi.

Để tôi chuộc lỗi với em."

An giật mình đối diện với đáy mắt hắn khi ấy.

Một nỗi niềm cồn cào trào dâng trong lòng thị.

Cả hai chẳng nói với nhau một lời nào, chỉ có ánh mắt là thay ngàn lời khó tỏ.

Chân thị mềm nhũn, nhưng cái bản tính lì lợm khiến thị giằng ra bằng được.

Nhưng sức thị giờ đây sao có thể so nổi hắn.

Giãy giụa một hồi, cuối cùng thị vẫn phải chấp nhận ở yên trong vòng tay của hắn.

Gồng mình bao năm, thị những tưởng bản thân mình chai sạn.

Nhưng sao giờ đây thị thấy mình đớn hèn quá.

Hai năm đắng cay thị cứ thế rèn cho bản thân thật cứng cựa để đối chọi với người đời.

Vậy mà giờ đây, chỉ vì một cái ôm mà khiến lòng thị mềm nhũn.

Nước mắt cứ thế tuôn trào.

Ấm ức đè nén bao năm qua cũng vỡ oà thành tiếng nức nở.

Thị đấm vào lồng ngực hắn, không mắng, không chửi, chỉ có tiếng khóc là rấm rứt không ngừng.

An luôn là người cam chịu như thế.

Khi bị hắn bắt nạt, thị im lặng đáp trả.

Khi bị bọn con gái hãm hại, thị câm lặng chịu đau.

Vậy nên đến lúc phải lòng hắn, thị cũng lặng lẽ chôn giấu thật kĩ.

Tư thù cùng mặc cảm nghèo khó khiến thị nét chặt cảm xúc của mình vào tận sâu thẳm trong đáy lòng.

Chỉ có đêm hắn cứu thị, thị mới có thể bộc lộ suy nghĩ của bản thân.

Nhưng rồi lần tự tin duy nhất mà thị đã dùng can đảm cả đời đánh đổi, lại bị chính hắn vùi dập mất rồi.

"Lại khóc.

Ghét tao thế thì mai tự quên đi."

Hắn gục đầu xuống hõm cổ thị, "Đau đầu quá...

Khóc lóc bù lu bù loa như này chẳng khác gì đám con Đào, con Mai cả."

Đêm đen kịt.

An thấy đất trời như dại đi.

Hắn thì đã say khướt, vậy mà thị lại cứ tỉnh trơ trơ.

Thảng thốt.

Bẽ bàng.

Càng tỉnh, mới càng thấu thế nào là đau.

Rẻ rúng thay cái tình của đàn bà.

Đến đây thì An chợt bừng tỉnh.

Thị giằng người ra, mặc bản thân ngã sõng soài ra đất.

"Đi ra."

"Sao lại...?"

"Nhanh!"

Thị rít lên, vùng dậy rồi đẩy mạnh hắn ra khỏi nhà.

Trước khi Lục kịp lên tiếng, chiếc cửa tre cót két đã đóng sầm lại.

Lục ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì.

Nhưng hắn biết, thị chưa bao giờ giận dữ đến thế.

Kể cả hồi hắn cướp bọc vải màn khi xưa, ánh mắt thị cũng không đau đớn gay gắt đến nhường này.

Lục ngẩng mặt nhìn trời, khoé mắt hắn khô rát.

Đêm buông dần.

Bên ngoài hiên, mưa bắt đầu rơi.
 
[Xuất Bản] Đổ Vỏ
Chương IV. Nắng đầu mùa


Sớm tinh mơ người ta đã thấy ông Sầu vò đầu bứt tai, đi đi lại lại trước cổng nhà.

Ông vừa đi vừa lầm bầm, mặt sưng sỉa, hai tai đỏ lừ như đang say rượu.

Cứ hễ ai đi qua không vừa mắt là ông lại chửi.

Già rồi mà cái miệng ông còn ngoa ngoắt lắm.

Lát sau đã thấy ông chửi nhau với con mụ Tám Gà.

Căng đến độ tưởng chừng sắp giết nhau đến nơi.

Những tưởng chuyện to tát gì, ai ngờ lại chỉ vì một con gà xổng chuồng.

Nhưng có mà tin được ấy?

Cả cái làng này chẳng ai còn lạ gì lão Sầu chuyên giận cá chém thớt, có khi lão lại đang tức thằng khỉ gió nào đó cũng nên.

Đôi bên giằng co một hồi không phân thắng bại.

Tức mình, ông trói nghiến con gà ném thẳng vào mặt mụ.

Mụ càng chửi, ông càng vênh tợn.

"Ờ đấy, rồi sao?

Con chó lắm mồm, nói năng như dùi đục chấm mắm cáy."

"Á à, cái thằng già quắt này nữa!"

Mụ Tám Gà tức tốc phi vội vào nhà xách con dao bầu to tướng.

Giọng chửi của ông Sầu bé dần.

Nhưng những lời tục tĩu từ miệng ông vẫn luyến thoắng không ngớt.

Bà Sầu trông vậy phải lôi vội ông vào buồng rồi khoá cửa lại, còn mình chạy ra can mụ nhà bên.

Nói khản cả cổ mụ mới chịu thôi, trước khi đi về còn nhổ toẹt một bãi nước bọt.

Bấy giờ trong buồng cũng không còn tiếng chửi nữa, thay vào đó là tiếng thở hắt thật dài.

Bà Sầu ngồi bó gối, dựa vào thành cửa, nhỏ giọng khuyên nhủ lão chồng.

Không phải lúc nào ông cũng hâm tính sinh sự thế này.

Biết ông cay cú Tám Gà từ đợt nọ, nhưng nó cũng chưa làm gì mình, việc gì cứ gây thù kết oán vào người.

Ông hừ lạnh, không đáp.

Bà Sầu thở dài.

Sở dĩ ông như vậy không hẳn vì con mụ Tám, mà lại chính do thằng con ông bà mà ra.

Gà gáy canh tư, bà đã tỉnh giấc.

Mở mắt ra thì thấy thằng con quỳ rạp trước đầu giường.

Trông nó xác xơ đến tệ.

Đầu tóc rối bù, bọng mắt thâm quầng như cả đêm không ngủ.

Duy chỉ có đôi mắt nó là vẫn sáng rực trong cái màn đêm ấy.

Ngó sang bên cạnh đã thấy ông chồng bà trợn trừng mắt: "Thằng ranh, tao đã chết đâu mà mày lạy?"

Thằng Lục dập đầu: "Thưa thầy, thưa u, thầy u cho phép con lấy An làm vợ."

Nghe xong thì đúng là ông chết thật.

Chết trơ, chết sững.

Bà phải kìm vai ông lại trước khi ông xông đến vả chết thằng con.

"Chả được cái nước gì!

Yêu ai không yêu, sao cứ phải nhắm đúng cái đứa một con, chưa chồng?

Người ta đồn mày đi đổ vỏ còn chưa đủ hả?

Giờ lại tính biến thành thật để người ta bôi tro trát trấu vào mặt tao."

Bà Sầu can vội: "Chính ông cũng nhìn rồi.

Cái mũi cái cằm nó, không của nhà này thì còn của ai nữa?"

"Thiếu đếch gì mấy thằng mèo mả gà đồng giống vậy?

Tao không nhận, có chết cũng không đồng tình.

Nhà này không chứa chấp loại chửa hoang!"

Lục vẫn cúi rạp người: "Thầy đừng nói như vậy, đấy là con gái con."

Dù cũng đã ngờ ngợ từ trước, nhưng khi nghe chính mồm nó thú nhận, ông cũng không khỏi sững người.

"Ô thế ra là mày?

Là mày thật?"

"Tất cả là lỗi do con."

"Ngay hôm qua thôi, mày còn chắc nịch với tao là không làm!

Giờ thì nói nhăng cuội gì đấy?"

Ông Sầu bật người dậy, lọ mọ vớ lấy cái chổi dựng ở xó nhà, "Hay là mày dại gái quá rồi cái gì cũng nhận.

Nó bảo mày nói vậy với thầy u à?"

"Trước đó con ngu dại không biết, nhưng giờ, con đã nhận ra cái dốt của mình rồi.

Xin thầy cho con cưới An làm vợ."

Không kìm được, ông bèn lao đến quật túi bụi thằng con.

Ông vừa đánh vừa chửi: "Thế hoá ra chúng nó kêu mày ngu dốt đi đổ vỏ, là đổ vỏ cho chính mày à?

Hay gớm nhỉ?"

Rồi cổ họng ông nghẹn cứng lại, không chửi được nữa.

Tâm trí ông quay về một năm trước.

Ông cũng từng góp miệng dè bỉu cái thằng mất dạy nào có làm mà không có nhận.

Cuối cùng thì sao?

Cả đời ông cũng không ngờ được, cái thằng mất dạy đấy lại chính là con ông.

Giờ nó lại cứ lì mặt ra đấy, khăng khăng đòi cưới con An bằng được.

Nếu giờ mà cưới xin thì ông còn lỗ nào mà chui nữa?

Bất hiếu đến thế là cùng...

Ông vứt cán chổi xuống đất rồi nói: "Giờ có chết tao cũng không còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên nữa!"

Bấy giờ bà Sầu mới thở hắt ra.

"Ông nói thế mãi rồi cũng có chết đâu?

Bây giờ cháu thì cũng là cháu của mình.

Chuyện vỡ ra rồi, chẳng lẽ lại cứ để u con nó bơ vơ ngoài ấy.

Ông coi trọng bộ mặt, thì cũng đừng để người đời chửi mình là bất nhân chứ."

"Chắc gì đã là con của nó?

Thằng Lục nhà mình vốn ngu, nhỡ đâu nó lại bị lừa đổ vỏ."

"Nó có lừa, thì cũng phải lừa nhà có tiền.

Chứ thèm thuồng gì cái nhà này.

Ông hão vừa thôi."

Lúc này ông Sầu im bặt, không cãi được nữa.

Nhưng mặt ông vẫn đỏ lên phừng phừng: "Tao không cần biết.

Không có cưới xin gì sất!"

Bà Sầu lờ tiệt đi.

"Tiền mày làm ra, u vẫn giữ.

Thôi thì nhà mình cũng chẳng ăn tới.

Cứ để một phần ra mà lo sính lễ.

Số còn lại để mà lo cho vợ con.

Sau này gắng mà sửa cái tính cục, giữ lễ nghĩa với người ngoài, tránh tai tránh vạ mà bảo vệ chúng nó, nghe chưa?"

Hắn dập đầu tạ ơn thầy u.

Ông Sầu định ú ớ lên tiếng thì bị bà véo thật mạnh vào sườn.

Ông cả giận, ngã phịch ra giường: "Thôi!

U con mày coi như tao đã chết đi."

Mặt trời đã lên đến chóp đình.

Ông Sầu ngồi trong buồng cũng ngứa ngáy không chịu nổi nữa, đành bỏ ra ngoài.

Lễ vật đã được bác cả đưa đi hơn một canh giờ.

Tuy hơi vội, nhưng bà Sầu cũng đã kịp thời chuẩn bị cau trầu làm lễ.

Dù nằng nặc không cho cưới nhưng lúc này ông còn bồn chồn hơn cả bà.

Những câu chửi đổng thường trực trong miệng đã bay biến đâu hết.

Bấy giờ bà Sầu chỉ thấy ông cứ hết ngồi, lại nằm, rồi lại đi không ngừng nghỉ.

Cái mày ông cứ chau lại như đang nghĩ ngợi gì kinh khủng lắm.

Chờ chán chờ chê, bà đành chép miệng: "Sao mãi chẳng thấy bác nó về?"

Ông Sầu được thể giãy nảy: "Bà lải nhải ít thôi!

Sốt ruột!"

Nửa canh sau, đầu ngõ mới có tiếng người vọng lại.

Cả hai ông bà liền vểnh tai lên nghe.

Âm thanh xôn xao cứ mỗi lúc một gần.

Biết là đúng rồi, ông liền chỉnh vội lại nếp tóc, vuốt phẳng phiu chiếc áo mới toanh.

Rồi cứ thế nhảy tót lại vào trong buồng.

"Cưới con bà đấy!

Ra mà đón bác nó kìa.

Thông qua bà tất!

Chứ giờ tôi có khác gì người thừa trong cái nhà này đâu..."

Bà Sầu không thèm chấp với lão chồng nữa, hí hửng chạy vội ra sân ngóng tin từ bác cả.

Mải mê chờ nên bà không để ý, lúc này cửa sổ buồng bà đang mở ra he hé.

Nhưng rồi, những gì bà nhận được lại là đống sính lễ bị trả lại y nguyên.

...

Bóng chiều rủ xuống rất nhanh sau lũy tre làng.

Lục nằm chết vật ở đấy, xung quanh là những vò rượu cạn không.

Đôi mắt hắn đục ngầu, chẳng nhìn rõ trời đất gì nữa.

Vò rượu thứ tư đã không còn một giọt.

Hắn vật vờ ngồi dậy, tựa người vào gốc tre.

Bóng chim dáo dác như khuấy nát tầm nhìn của hắn.

Lục thấy mình thật hèn khi tìm đến rượu.

Nhưng trong cái lúc rối bời thế này, hắn chẳng rõ phải làm sao nữa.

Lôi hết lòng mề ra hắn cũng làm rồi.

Mọi sự đều là lỗi của hắn, giờ có ra sao cũng chẳng thể đổ tại ai.

Có trách, cũng chỉ biết trách hắn chỉ là thằng bị thịt.

Cục cằn cho lắm vào để rồi được nước gì?

Hắn cứ nghĩ là mình đang giúp thị, rồi cuối cùng lại thành ra hại thị mà thôi.

Chẳng biết từ lúc nào, tiếng ca múa từ đâu cứ văng vẳng bên tai hắn.

Lục lắc đầu.

Đêm hội làng năm ấy cứ thế hiển hiện trước mặt hắn, rạo rực, sục sôi.

Hắn đẩy vội mấy đứa con gái đang ngồi sát lại, rồi đứng lên đi theo tiếng người vang vọng gọi tên mình.

Tiếng kêu thống thiết cứ mỗi lúc một gần.

Lục đập phịch vai mình vào chạc cây đa.

Có vài ba con mắt nhoè đi trong cái nhìn của hắn.

Dưới ánh sáng lập loè từ ngọn lửa hội đằng xa, trông hắn giờ đây chẳng khác gì con quỷ bước lên từ âm ti địa phủ.

Có tiếng người ngã bịch xuống, rồi thêm cả tiếng rắc của sống mũi trẹo đi.

Quanh hắn văng vẳng những câu chửi rủa, nhưng hắn chẳng còn nghe rõ gì nữa.

Trong đầu hắn lúc này chỉ còn hằn lại đôi mắt đẫm nước tuyệt vọng mà thôi.

Máu túa ra đỏ thẫm cả nền đất.

Dù có sức trâu đến thế nào, hắn cũng không địch được một lúc bốn năm thằng.

Tuy bọn chúng chẳng thằng nào còn lành lặn, nhưng người hắn cũng không khỏi rách toác, tả tơi.

Lục nhắm mắt.

Chẳng hiểu sao hắn lại nhớ về những cảnh xưa cũ.

Hắn đánh nhau cũng nhiều.

Nhưng chỉ duy nhất lần ấy, dù ở thế kém hơn, nhưng hắn đã thấy mình thắng một cách sung sướng, vẻ vang.

"Sao anh lại thế nữa?"

Cơn đau buốt thình lình kéo hắn trở lại.

Lục giật nảy mình.

Bấy giờ hắn không còn ở rặng tre nữa, mà đã ở gốc đa cạnh truông.

Đối diện với hắn là tia hỗn loạn trong đáy mắt thị.

"Tôi nghe thấy em gọi tên tôi."

"Tôi đâu hề gọi!"

Mắt thị vẫn đỏ hoe, "Tôi đâu có cần anh cứu tôi.

Chúng nó đã làm vậy nhiều lần, tôi vẫn có thể thoát kia mà."

Vẫn cái điệu bộ lúng túng khi ấy.

Thị chẳng khác gì.

Mi hắn lại sụp xuống, díu lại.

Có lẽ rượu vào khiến hắn vẫn đang nằm mơ.

"Cha nó đây, đã chết đếch đâu mà hoang với chẳng lậu!"

Ừ, có khi men say khiến hắn lú lẫn thật.

Lục chẳng thể nhớ được câu nói kia hắn đã gầm lên lúc nào.

Hồi đấy thị vẫn còn trong sạch, làm gì mà đã mang tiếng chửa hoang?

...

Đến khi gió lạnh táp vào mặt, hắn mới choàng tỉnh dậy.

Lại là một màn đêm âm u.

Lục thử cử động chân tay, nhưng rồi thấy người mình nặng quá.

Hắn nhìn tán cây đa đang xào xạc trong gió thu, rồi chợt bật cười.

Thì ra đó chẳng phải là mơ.

"Vui lắm mà cười."

Có tiếng người hằn học mắng.

Nụ cười Lục lại càng sâu tợn.

Hắn chẳng cần ngước lên để biết đó là ai.

"Vui chứ.

Thì ra em vẫn lo cho cái thân tôi."

Mùi lá trầu không xộc lên trong không khí.

Sương đêm đọng xuống người khiến hắn cảm nhận được da mình hơi ẩm.

Mùi máu đã không còn gay mũi nữa.

An đâm thẹn, đẩy hắn ra rồi toan đứng lên bỏ đi.

Nhưng cánh tay thị nhanh chóng bị giữ lại.

"Tôi... hỏi cưới em không phải vì chuộc lỗi."

Thị luống cuống rút khỏi tay hắn: "Anh tỉnh rồi, cần uống tí nước."

Thứ đang níu lại cổ tay Lục bỗng nhẹ bẫng.

Hắn ngẩn ngơ nhìn theo.

Bóng thị phản ngược với ánh trăng rọi, sao mà lay lắt quá.

Một lúc sau thì thị đã gánh cái thùng nước về.

Ở sát bên thị, hắn cảm nhận được mùi hương nhè nhẹ vấn vít cánh mũi.

Đột nhiên hắn lại muốn chạm vào thị.

Bàn tay hắn miết nhẹ lấy má thị, rồi men theo đó xuống cằm, xuống vai.

Người An cứng lại.

Nhưng sau rốt thị vẫn không có thêm hành động gì.

"Hai năm qua, em khổ quá."

Hắn chưa bao giờ là một kẻ chóng rơi lệ.

Dù có bị đánh, bị người đời đay nghiến, hắn cũng chẳng bận lòng.

Thế mà bây giờ, giọt nước nóng ẩm cứ tách ra từ rãnh mắt hắn.

"Tôi ở đây rồi.

Để tôi bảo vệ hai u con."

An không đáp lời.

Thị chỉ cúi gằm mặt xuống, rồi bỗng chốc lại đưa tay áo lên quệt một lần.

Dù đã lau cho hắn sạch sẽ, nhưng thị lại không đoái hoài gì đến mình.

Máu và đất lem bẩn mặt thị.

Vai An run run.

Nhưng không để tấm vai trần của thị chịu lạnh quá lâu, hơi ấm từ cánh tay đã phủ trọn người thị.

"Sao đến tận giờ anh mới chịu nói?"

Thị nức nở, "Anh bảo tôi quên đi, nhưng ngay cả tôi chưa kịp làm gì, anh đã quên tiệt.

Anh biết đêm ấy, tôi có cảm giác gì không?

Tôi đã nghĩ mình trút được một cái gông kìm kẹp bấy lâu.

Lần đầu tiên, tôi dám chạy theo tiếng lòng mình.

Chính vì tin anh, nên ngay trong đêm ấy, tôi đã mơ về ngày hai ta cùng về một nhà.

Si tâm vọng tưởng về ngày mai như thế, để rồi sao?

Tôi nhận ngay một cú tát bẽ bàng.

Anh bảo tôi giống như con Đào, con Mai, tức là trong lòng anh khi ấy, tôi chẳng là gì cả.

Men say làm anh chung chạ với ai cũng được, chứ nào có phải vì thương tôi?"

Lục ngẩn người.

Hắn không nhớ mình đã nói những gì, bởi đêm hôm đó, hắn quên sạch.

Hắn đã quá đần độn và vô tâm.

Những lời lúc say không chút suy nghĩ mà hắn đã nói ra, lại vô tình ám ảnh thị trong một khoảng thời gian dài, khắc lên người thị những vết thương sâu hoắm cùng với nỗi mặc cảm đớn hèn.

Giờ thì hắn đã rõ nghiệp mình thế nào.

Lục kéo An vào lòng, hắn chỉ muốn ôm ghì lấy thị, để người thị hòa vào người hắn cho thỏa nỗi nhớ mong, nhưng cuối cùng, hắn vẫn không nỡ siết quá chặt.

Dẫu trong người hắn vẫn còn men say, nhưng hắn đã biết sợ.

Hắn sợ làm thị đau.

Vết thương gây ra cho thị quá lớn, vậy nên hắn không muốn thị phải chịu thêm cơn đau nào nữa.

"Sao em lại nghĩ thế?

Có khi nào tôi lại không thương em?"

Hắn vỗ về vai thị.

"Tôi đã thương em từ rất lâu rồi.

Lâu đến độ chính tôi còn không rõ.

Chẳng biết bao giờ, tôi đã nhung nhớ từng ánh mắt, nụ cười, cả dáng vẻ em bẽn lẽn bên bờ ao.

Rồi tôi thương cả những lần em khóc.

Khi xưa, tôi không dám đối mặt với lòng mình.

Nhưng đấu tranh trong thâm tâm lắm lại càng khiến tôi nghĩ về em nhiều, nên những lần gặp em, tôi chẳng biết phải xử sự ra sao ngoài cái vẻ cục cằn.

Tôi biết mình là một thằng dốt nát.

Nhưng dẫu dốt thế nào, tôi vẫn thấu rõ, một khi tâm đã hướng về ai thì thân sẽ không động vào người nào khác nữa."

Đôi mắt thị đỏ hoe: "Anh nghĩ như thế, nhưng sao khi ấy, anh lại đi biệt?

Tôi đã nghĩ anh không muốn bị bắt vạ mà bỏ làng đi.

Tôi rất căm anh, nhưng trong thâm tâm, rõ là tôi biết anh đâu hèn hạ đến thế.

Nhưng rồi anh cứ đi mãi, đi mãi chẳng chịu về.

Bỏ lại tôi một mình ở đây, chống chọi với bao điều tiếng ngoài kia.

Nhiều lúc tôi chỉ muốn chết quách đi cho rồi.

Tôi cũng là con người, chứ có phải vật vô tri, vô giác đâu mà chịu đựng được mãi?"

Lục cúi xuống, mắt hắn đối diện với mắt thị.

Trán của hai người chạm vào nhau.

Tai hắn đỏ rực.

"Ngày ấy nếu không bị thằng Sáu Điệp sỉ nhục, tôi cũng chẳng bao giờ nhận ra bản thân chỉ là thằng bị thịt.

Tôi không có đầu óc, của cải không nhiều, lại chỉ có mỗi sức khoẻ, thì làm sao lo được cho vợ, cho con?

Lúc ấy cũng vì tự ái bồng bột mà tôi phẫn chí rời làng.

Nhưng rồi ngay sau đó, tôi hối hận.

Hai năm.

Hai năm trời không có ngày nào, tôi không tự trách mình vì trước khi đi đã không đến tìm em lần cuối."

Nước mắt An lăn khỏi gò má: "Tôi đã muốn dứt hẳn hy vọng với anh từ lâu.

Nhưng rồi tôi hèn quá.

Chẳng vì cái lí gì mà tôi vẫn cứ ngóng, cứ đợi chờ..."

Lục đưa tay lên vuốt mái tóc thị.

Mùi bồ kết và vỏ bưởi ngọt đượm cổ họng hắn.

Rồi hắn cúi xuống, hôn vào khoé mi còn đang ửng đỏ.

"Rồi từ mai, mình chỉ cần ở nhà ngóng tôi đi làm về thôi, nhé?"

An sững lại, thị không nói gì nữa.

Lục cứ vậy ôm thị hồi lâu.

Gió thổi hiu hiu làm mắt hắn khép hờ.

Cảm giác lâng lâng mơ màng khiến hắn quên mất là mình đang bị thương.

Tâm trí Lục chìm dần vào màn đêm đặc quánh.

Chỗ hắn vừa nằm, máu vẫn đỏ thẫm trên nền đất lạnh.

...

Nguyên một tuần trời, hễ sáng ra là người ta lại nghe thấy tiếng chửi đổng của ông Sầu.

Nhưng lần này có gì đó khang khác.

Ông không chửi vu vơ nữa, mà lại chửi chết cha thằng mồ mả nào đánh con ông.

Lời lẽ của ông sao mà cay nghiệt.

Tức nước vỡ bờ, đến sáng hôm nay thì đám u thầy của những thằng bị chửi kéo đến tận nhà ăn vạ.

Tiếng chó sủa lẫn với tiếng người sao mà đinh tai nhức óc.

Nhưng ông Sầu đâu phải dạng vừa.

Một mình ông vẫn có thể cân tất mấy bà kia.

"Con hoang?

Làm gì có đứa nào hoang với chả dại?

Ông bà thầy u nó đầy đủ ở đây, còn chưa chết đứa nào thì hoang cái nỗi gì."

"Thôi thầy nó ơi, còn đôi co gì nữa.

Nhanh vào chuẩn bị rồi còn mang cau sang nhà nó!"

Tiếng bà Sầu vọng lại.

Ông Sầu hậm hực đi vào, nhưng vẫn tranh thủ kịp thả mấy con chó ra.

Tiếng mắng chửi của các bà bé dần.

Ông lấy vậy làm thích chí, huýt lên một tiếng dài châm chọc.

Bà Sầu lắc đầu cười.

Những lúc phấn khởi, ông chẳng khác gì một đứa trẻ lên mười.

Tóc điểm bạc rồi mà tính vẫn tưng tửng quá.

Sau đêm Lục gây lộn, thái độ của ông cũng khác hẳn.

Chẳng rõ hai cha con họ đã nói với nhau cái gì, chỉ biết rằng trận cãi vã ỏm tỏi đã không xảy ra như bà dự đoán.

Cả ngày hôm ấy ông Sầu cứ ra hiên ngồi lặng thinh.

Rồi ông ra góc vườn đào lên một cái chum đất, bên trong là mấy quan tiền đã cũ xì.

"Rảo cái chân lên.

Bà lề mề quá!"

"Ngay đây!"

Bà vui vẻ ôm đồ chạy theo ông.

Lúc này ở phía sau nhìn lại mới thấy sống lưng ông sao mà thẳng.

Nắng đầu mùa cứ thế sáng rực lên trên mái đầu hoa râm của ông, reo mừng nhảy nhót qua chùm lá khế.
 
[Xuất Bản] Đổ Vỏ
Thông báo phát hành


Chương 4 không phải là kết thúc của Đổ vỏ.

Đổ vỏ vẫn còn hai truyện ngắn cùng hệ liệt và ba chương ngoại truyện, tất cả sẽ có trong bản sách giấy với thông tin dưới đây:



Tác giả: Thủy Trần (Vanessaoith).



Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm

✨ Bối cảnh làng quê Việt Nam

🌾 Giới thiệu nội dung:

"Bắc thang lên đến tận trời,

Hỏi rằng duyên đứt thì đời tính sao?

Trời cười trời bảo chẳng sao,

Tìm ngay đứa cắt mà rào thẳng tay.

Ngữ này mà cứ cò quay,

Mày đem duyên nó buộc ngay duyên mày.

Đã đeo thì phải mặt dày,

Không dai nó chạy mày cay đến già."

_____________

Thị tên Duyên.

Nhưng đời thị vô duyên.

Kể từ khi bị thầy bói phán duyên đứt, trai làng nghe danh thị đã chạy xa cả dặm.

Thấy sính lễ thầy u ra càng ngày càng thấp nhưng vẫn chẳng có ma nào nhòm ngó, thị uất lắm.

Cái uất ức theo thị vào trong giấc mơ, thị tìm Nguyệt lão ăn vạ.

Nguyệt lão thấy phiền, phán một câu rồi đá thị xuống hạ giới.

Duyên choàng tỉnh, trong đầu nhớ lại lời căn dặn của ngài: "Đứa nào đồn, thì dồn nó lại mà đánh.

Đứa nào cắt, thì bắt nó phải buộc lại tơ duyên..."

Thế là Duyên tìm ngay thằng thầy bói để bắt hắn nối lại tơ tình vốn đã rách nát của mình.

***

Ông Sầu có ba người con trai tên là Lục, Khán, Khò.

Mỗi người một vẻ, mười phân "báo" mười.

Khi còn nhỏ chúng để trâu phá lúa, lớn thì kẻ gây vạ rời làng, người lại một mực đòi cưới gái chửa hoang...

Hại cái thân già của ông mấy lần điêu đứng.

Ấy vậy khi bao điêu đứng qua đi, người ta lại bảo nhau ông Sầu trông thế mà lắm phúc.

Nhà êm cửa ấm, con cháu đầy đàn, anh em hoà thuận đùm bọc lẫn nhau...

Thế không lắm phúc, thì phải như nào mới là lắm phúc nữa?

-----

🌾 Duyên đứt gánh bản sách giấy sẽ có những gì?

🌟 Chuyện tình đầy "oan gia" giữa thầy bói rởm và gái ế

🌟 Duyên nợ trái ngang giữa kẻ xa làng và gái chưa chồng, một con

🌟 Tình thương người và lý tưởng nghề y của cặp đôi "học trò - con thầy"

🌟 Và cuối cùng là dàn cameo đến từ Nhà em có đàn sầu riêng.

Đặt sách tại link ở bình luận dưới đây.
 
[Xuất Bản] Đổ Vỏ
Trích đoạn ngoại truyện


Cơm nước xong xuôi cũng là lúc tiếng mở cổng vang lên.

Thị chỉ kịp đậy mâm, rồi chạy ra đón.

"Thầy u đã về ạ?"

Nhưng trước mặt thị lúc bấy giờ không phải hai cụ nhà, mà lại là đức ông chồng của mình.

Thị đá mắt nhìn hắn nằm vật đấy, rồi xỉa thầm.

Biết ngay.

Lại uống rượu.

Nhớ được đường về đến nhà là cũng giỏi đấy.

An tính kệ quách hắn, nhưng rồi lại không nỡ.

Đất lạnh, nhỡ nằm đấy lâu lại ốm thì sao?

Thế là thị lục đục đỡ hắn vào.

Người hắn nồng nặc mùi rượu.

Thị tức quá, liền mắng.

"Có khổ không?

Còn chưa qua đầu ba đã nát rượu."

Hơi ấm đột ngột khiến Lục tỉnh dần.

Hắn được vợ dìu đến chõng, trông thấy cặp mắt quen thuộc kia liền kéo thị xuống ngồi cùng.

Rồi hắn áp tay vào má thị: "Con gái nhà ai mà duyên dáng thế?"

Thị vỗ đét vào cánh tay hắn: "Khiếp!

Ba đứa rồi mà cứ ra vẻ còn son."

Lục cười hề hề, sán lại gần vợ: "Mơn mởn thế này, còn son nữa thì ối thằng chết."

[Trích Duyên đứt gánh - Ngoại truyện 2: Một gánh tình]
 
Back
Top Bottom