Cập nhật mới

Khác [ Xử Nữ ] Tờ Báo London

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
193660470-256-k49246.jpg

[ Xử Nữ ] Tờ Báo London
Tác giả: VirgoHouse
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhâm nhi tách cà phê bữa sáng ngày hôm nay, trên tay không thể thiếu tờ báo buổi sáng.

Lướt qua tiêu đề, lại là các vụ chính trị tuyển cử nhàm chán nhưng... bạn sẽ mất vài giây để dừng lại, nheo mắt chăm chú vào trang báo cuối cùng.

" Tờ Báo London: [...] - Nhà báo: Virgo "

Ồ, vẫn như mọi khi thôi.

Một nhà báo chuyên đi đánh hơi các vụ án xảy ra tại thủ đô London.

Bài viết của hắn luôn là vụ án ly kì, tuy đã được giải quyết nhưng vẫn luôn lôi cuốn người đọc báo như thể có lực hấp dẫn.

Nếu hỏi lí do, bạn sẽ nhận được duy nhất câu trả lời: " Nó bí ẩn !

"

Và quả thật, câu trả lời đó làm tôi cũng thấy thật "bí ẩn"



âu​
 
[ Xử Nữ ] Tờ Báo London
Lời Mở Đầu


• Title: [ Xử Nữ ] Tờ Báo London

• Author: TTL

• Rating: T

• Category: Detective, Thriller

• Warning:

+ Series: Kì Quan Siêu Luận Lí ( I )

+ Bản quyền thuộc Virgo's House

~•~

Summary

Nhâm nhi tách cà phê bữa sáng ngày hôm nay, trên tay không thể thiếu tờ báo buổi sáng.

Lướt qua tiêu đề, lại là các vụ chính trị tuyển cử nhàm chán nhưng... bạn sẽ mất vài giây để dừng lại, nheo mắt chăm chú vào trang báo cuối cùng.

"Tờ Báo London: [...] - Nhà báo: Virgo"

Ồ, vẫn như mọi khi thôi.

Một nhà báo chuyên đi đánh hơi các vụ án xảy ra tại thủ đô London.

Bài viết của hắn luôn là vụ án ly kì, tuy đã được giải quyết nhưng vẫn luôn lôi cuốn người đọc báo như thể có lực hấp dẫn.

Nếu hỏi lí do, bạn sẽ nhận được duy nhất câu trả lời: " Nó bí ẩn !

"

Và quả thật, câu trả lời đó làm tôi cũng thấy thật "bí ẩn".

~•~

Mục Lục

CHƯƠNG I - SƯƠNG MÙ VÀ TĂM TỐI

CHƯƠNG II - TÒA SOẠN BÁO VÀ NGHỀ NGHIỆP

CHƯƠNG III - BUÔN TRẺ EM

CHƯƠNG IV - VƯỢT MẶT

CHƯƠNG V - GỬI THƯ CHO NGƯỜI QUÁ CỐ

CHƯƠNG VI - KẺ THÙ

CHƯƠNG VII - KÌ QUAN ĐẦU TIÊN

PHIÊN NGOẠI I - ÁN MẠNG Ở QUÁN ĂN

PHIÊN NGOẠI II - TIỆM CHỤP ẢNH QUÁ KHỨ

PHIÊN NGOẠI III - CHUYỆN TÌNH BẠN

[ Lưu ý: Mục Lục có thể sẽ được cập nhật thường xuyên ]
 
[ Xử Nữ ] Tờ Báo London
CHƯƠNG I - SƯƠNG MÙ VÀ TĂM TỐI


~•~

Trời xanh biếc, gió mát.

Đánh dấu hôm nay là một ngày đẹp trời.

Trời màu tối, hôi hám.

Thành phố sương mù đưa đẩy con mồi vào cạm bẫy đã giăng.

Tôi - một nhân vật phụ của phụ nhưng sẽ đứng trong câu chuyện sương mù này.

Sự bí ẩn thúc đẩy trí tò mò của con người !

~•~

Harrow

10.8.19

10: 49

Tại một quán ăn gần nhà, người đàn ông với ánh mắt chán nản thờ thẫn theo dõi phía bên ngoài.

Cứ như sẽ có điều thú vị xảy ra đột ngột nên gã cứ phải chăm chú.

Chiếc áo khoác vắt lên thành ghế, chân giẫm lên phần đế giày và trên bàn là món xúc xích Đức cùng với tờ nhật báo.

Tình cảnh này đã quá quen thuộc, ông chủ quán đã dành hẳn chỗ ngồi đó cho riêng gã.

Dường như gã ta có được sự ưu ái này là do vấn đề được giải quyết trong quá khứ, ngay tại quán ăn này.

Gã vẫn ngồi đấy, im lặng thưởng thức.

Tuy nhiên, che khuất tầm nhìn của gã lúc này là một người đàn ông khác vô duyên.

- Này !

Chỗ này đâu phải của anh bạn ?

Gã lên tiếng nhưng kẻ đối diện vẫn lặng thinh.

- Này !

- Gã gọi tiếp.

Rồi sau đó hắn ta quay lưng lại, nghiêng đầu giây lát.

Cái vẻ ngơ ngác kia làm gã thấy khó chịu.

- Tôi đang có vấn đề rắc rối.

- Hắn ta nói.

- Và tôi không phải nhà tâm lí.

- Gã lạnh lùng trả lời, thêm một cái nhún vai.

Chưa dừng lại, hắn ta ngồi xuống ghế đối diện sau đó làm vẻ mặt nghiêm túc.

Hắn ta kể:

- Lúc 9 giờ sáng nay, một tên lạ mặt đã tới nhà tôi.

Trông giống với mấy tên đòi nợ, cái mặt sẹo và thân hình vạm cỡ.

Hắn ta nhìn về cửa nhà tôi suốt, dầu tôi có gọi từ trên ban công thì hắn vẫn cái nhìn chăm chăm về phía tôi mà chẳng nói gì.

Hắn ta đã lặp lại việc này suốt 3 ngày nay rồi.

- Anh bạn nên đến gặp cảnh sát...

Hắn ta chỉ lắc đầu.

- Tôi là Miller Pisces, nhà báo.

Trước đây đã từng lừa đảo cảnh sát để lấy thông tin, giờ quay lại thì họ sẽ chẳng tin tôi đâu.

Thật sự tôi chẳng biết nên nói cho ai cả...

Gã vẫn lạnh nhạt:

- E rằng tôi không thể giải quyết !

Nó không liên can tới tôi.

Ngay lúc này ông chủ quán đã bước lại chỗ bàn ăn, ông ta vỗ vai gã rồi nài nỉ.

- Đây là người quen của tôi, anh ta gặp vấn đề rắc rối và đã tới tìm tôi.

Anh biết đấy, tôi không có khả năng và tôi nhớ tới anh là người có thể trông cậy.

Coi như anh nể tình tôi, giúp anh ta như đã giúp tôi trong vụ cũ.

Tôi sẽ tặng anh phiếu giảm giá 100% của quán !

Gã ta gật gù, đung đưa cái ghế, hai tay làm vài động tác duỗi thẳng.

Sau đó, gã chìa bàn tay ra và ngỏ ý giới thiệu:

- Virgo !

Hân hạnh.

Pisces nhận lấy cái bắt tay, vẻ mặt vô cùng mừng rỡ.

- Cảm ơn anh !

Ông chủ quán hài lòng, sau đó quay lại tiếp tục công việc dở dang.

Gã ta - Virgo ấy đã thản nhiên như người nhiệt tình tốt bụng.

Thực chất thì vẫn là mong phiếu giảm giá của ông chủ quán.

Virgo bắt đầu phân tích qua lời kể của Pisces.

- Câu chuyện của anh khá thú vị và cũng rất đáng thương.

Cái tên lạ mặt ấy anh nên tránh xa đi thì hơn.

Hắn ta sẽ đến tìm bắt anh cho bằng được.

- Tại sao ?

- Đầu tiên, anh là một nhà báo.

Tôi đã đọc bài viết của anh sáng nay rồi, xem nào, nói về đầu dây buôn bán của một tội phạm ở Katharine Docks bại lộ.

Một tin giật gân đấy và anh đang bị chúng nhắm tới trả thù.

Virgo vừa nói vừa lật tờ nhật báo trên bàn.

Pisces vẫn chưa hiểu.

Anh ta cần lời giải thích rõ hơn.

- Gã mặt sẹo và to lớn, trông giống đi đòi nợ đó hẳn là đàn em của tên tội phạm anh lật tẩy.

Đến nhà anh ba lần liên tục, thấy anh nhưng không ra tay là để canh chừng và quan sát.

Rồi đến khi anh chỉ có một mình thì chúng sẽ tới hạ sát anh.

- Tôi cần sự trợ giúp của cảnh sát !

- Pisces bất ngờ kêu lên.

- Đúng đấy anh bạn, hãy nhanh lên đi.

Cho tôi địa chỉ và số điện thoại, chiều nay tôi sẽ tới.

Pisces cuống cuồng viết vài dòng rồi gấp lại đưa cho gã ta.

Sau đó tạm biệt rồi quay đi.

Về phần gã, bỏ tờ giấy đó vào túi áo xong thì gã cũng đi tìm người có thể giúp đỡ.



Một chiếc xe đã sẵn sàng, Virgo có mặt trong này cùng với một người được coi là có thể nhờ cậy vào lúc này.

Đó là thanh tra Libra Noble - người đã nhiều lần cộng tác điều tra với Virgo trong các vụ án diễn ra ở London này.

- Đường Brown, A1803.

- Tôi chẳng khác nào một tài xế riêng của anh cả !

- Thanh tra Libra rít lên cơn bực tức.

Gã ta lại trở nên thích thú với điều này.

- Này Libra, đây sẽ là công vụ lớn nhất mà anh đã từng gặp.

Vụ này vừa lớn vừa rắc rối vì nó toàn các mảnh ghép vụn.

Nhiệm vụ của ta là sắp xếp chúng lại.

Nhưng giờ ta cần đến giúp đỡ anh bạn mới của tôi đang gặp nguy hiểm.

Libra không tin lời gã, nhếch nhạt môi và ra ý cho qua.

Anh ta làm vậy vì anh vô cùng ghét gã.

Chưa bao giờ anh cảm thấy ổn hơn khi gã được sếp ưu ái hơn anh cả.

Cứ mỗi lần hỏi mối quan hệ của họ thì luôn luôn câu trả lời là: " Là bạn, chỉ thế thôi ".

Nó làm sao có thể thuyết phục được Libra chứ ?

16: 30

Chiếc xe của họ đã tới nhà Miller Pisces, tuy nhiên lại không trực tiếp vào.

Họ tới khách sạn cách đó mấy bước chân, đặt phòng ở tầng hai có ban công hướng sang phía nhà Pisces.

- Gọi cho anh ta chưa ?

- Libra bắt đầu thấy chán nản.

Từ nãy giờ chỉ mỗi mình Libra đứng ngoài cửa sổ theo dõi căn nhà của Miller.

Còn Virgo thì nhởn nhơ đọc sách báo.

Lúc đầu gã ta đã ra vẻ vụ này rất nguy hiểm và bạn của gã cũng gặp nạn lớn vậy mà khi tới đây thì thái độ thay đổi rõ rệt.

- 30 phút nữa !

Virgo yêu cầu chờ thêm.

Thanh tra Libra nghe theo, ngồi xuống thành cửa sổ rồi thư giãn.

Chẳng biết vì sao anh lại làm theo lời gã nói nữa.

17:00

Một tiếng động lớn xuất hiện làm mọi người giật mình rồi hoảng hốt.

Căn nhà A1803 ấy đã bị hoả hoạn.

Khói đen bốc lên mù mịt.

- Virgo !

Mau tới xem thôi.

- Libra ngay lập tức đứng chờ sẵn ở cửa.

Ngược lại, gã ta lại tỏ ra sự thờ ơ.

- Xe cứu hoả tới rồi.

Chúng ta giờ đi bắt hung thủ thôi.

- Cái gì cơ ?

- Libra đã ngạc nhiên, anh trố mắt nhìn gã một lát.

Virgo kéo anh đi đến nhà hàng, chưa mất tới ba phút đi bộ.

Gã ta đẩy cửa rồi sải bước tự nhiên tới bàn cuối cùng.

Lúc ấy nhà hàng chỉ đang có duy nhất một người ngồi ở bàn kia.

- Pisces bạn tôi ơi, xem tôi đã đưa đến cho anh là ai này !

Virgo huých nhẹ anh về phía trước, Libra được đối diện với người đó, chính là Miller Pisces.

- Anh đây rồi Virgo và... anh bạn thanh tra này nữa.

- Pisces cợt nhả, thái độ không hề nghiêm túc.

- Chúng ta vào thẳng vấn đề luôn đây.

Tôi có ba điều kiện mà anh cần chấp thuận, được chứ ?

- Gã giơ ra ba ngón tay biểu thị.

Cái dáng vẻ như của người thắng cử vậy.

Kiêu hãnh và tự tin.

- Anh nói thử xem.

Gương mặt Pisces trở nên lo lắng, đôi mắt nhăn lại rồi buông thả.

Anh ta vừa đấu tranh tâm lí.

- Đầu tiên, tôi muốn anh thú nhận bài viết của anh là sai sự thật rằng đó là trò lừa gạt.

Katharine Docks không hề có vụ trao đổi hàng hóa trái phép nào.

Tôi biết rõ đấy anh bạn à.

Và cả việc anh đến đồn để bịa chuyện "moi tin từ cảnh sát", cụ thể hơn là "có danh sách các vụ trao đổi bí mật, tội phạm và cả thời gian địa điểm mà cảnh sát sẽ đánh úp để bắt tại trận".

Đáng thương thật đấy, bài viết của anh đã gây chú ý tới bọn tội phạm và giờ chúng truy giết anh để bịt đầu mối hay lấy thông tin.

Anh muốn thế nào ?

Pisces nhăn mặt, hai tay xoa xoa thái dương, mắt nhắm mắt mở rồi thở dài.

- Theo ý anh muốn.

- Tốt, điều thứ hai đây.

Anh phải chi trả 7000 bảng để tóm những con chuột nhắt lởn vởn xung quanh và bịt đầu mối thông tin về anh.

- Gã ta ra điều kiện tiền bạc.

- Không thành vấn đề.

Virgo khoái chí rồi ra điều kiện cuối cùng.

- Cho tôi biết có những ai tham gia với anh ?

- Sao anh lại hỏi thế ?

- Pisces thắc mắc, mặt ngẩn hẳn ra.

Đến Libra cũng không kịp hiểu lời gã nói.

Virgo chỉ cười trừ rồi lạnh lùng.

- Trong số những tội phạm nhắm đến anh là một kẻ tai to mặt lớn nhất nước Anh, hẳn là anh không tự nghĩ ra cái trò này chứ nhỉ ?

- Ừ thì đúng là như thế.

Chỗ tôi có người mới đến, thông minh và lanh lợi, mục tiêu của cô ta là bắt được tên tội phạm khét tiếng.

Cô ta là người có tài nên tôi lo sợ sẽ bị mất danh tiếng nên lén lút lấy trộm ít thông tin mà cô ta thu thập được.

- Tôi có thể biết tên cô ấy chứ ?

- Cancer Vivian.

- Cô ấy chưa đăng bài viết nào.

- Phải.

Cô ta là kẻ ngạo mạn, luôn miệng nói sẽ bắt được tội phạm nguy hiểm.

Virgo suy nghĩ thấu đáo một chút rồi tạm dừng:

- Được rồi, khi nào tâm trạng tốt hơn anh sẽ phải rủ tôi đi ăn.

Đi trọ ở đâu đó đi anh bạn, chắc chuẩn bị đồ đạc sẵn rồi chứ ?

Tôi về đây.

- Virgo gác cuộc trò chuyện lại.

Gã ta khoác lấy tay Libra định cùng nhau ra khỏi quán và chấm dứt cuộc chơi của lũ chuột lảng vảng quanh nhà Miller.

Đoàng !

Âm thanh lạ mà quen vang lên rồi biến mất.

Gã ta lập tức quay đầu lại nhưng chỉ coa thể trố mắt nhìn mà không kịp ra tay.

Có ai đã đo tốc độ với đường đạn bao giờ chưa ?

Miller Pisces nãy còn đó, giờ đã ngã xuống với tư thế nằm nửa vời trên ghế.

Libra chạy ra ngoài, nhìn lên phía các toà nhà cao tầng rồi nheo mắt tìm vị trí của kẻ bắn tỉa.

Rồi anh cũng phát hiện ra và lập tức gọi hỗ trợ đến toà nhà ấy.

Virgo vội vã lại gần Pisces, nâng người hắn dậy và gọi:

- Này...

đừng dễ bỏ cuộc thế !

Gắng lên !

Tuy nhiên, hắn đang gần như chẳng còn sức lực nào, thì thào vài lời cuối:

- file...e...

Dứt câu, Pisces nhắm mắt buông xuôi.

Virgo hướng lên trần nhà, mắt nhắm tịt khoảng một lúc rồi mới mở ra, gã vừa thực hiện động tác hít thở mạnh.

Một toán người mặc màu trắng toát chạy vào, vội vàng khiêng xác Pisces lên cáng và đưa lên xe cứu thương.

Virgo nhìn theo chiếc xe cho đến khi khuất dần sau con đường.

Gã chỉ nói bằng giọng buồn bã:

- Mọi chuyện không có trong dự đoán của tôi.

Kết cục đã không đi tới hồi kết tốt đẹp và tôi đã sai lầm đưa anh tới đây.

Tôi vô cùng hổ thẹn và áy náy, nhưng tôi nhất định sẽ bắt được hung thủ, không để cái chết của anh uổng phí.

Gã cẩu nhanh chóng đi tới chỗ Libra, hợp tác phá án.

Lily, trợ lí thanh tra Libra đã nhanh nhẹn tới báo cáo.

- Thưa, một chiếc va li bò cạp đỏ bị bỏ lại.

Bên trong chứa tờ báo bị cắt, đó là mảnh tin của Miller Pisces sáng nay.

Tên bắn tỉa đã tẩu thoát.

- Bò cạp đỏ...

Không ai khác chính là hắn, Scorpio X.

Đến cả việc bịa do Pisces mà hắn cũng xuất hiện thì chắc chắn phải có điều gì đó đáng sợ.

Libra thử suy đoán.

Và, Virgo gật một cái nhẹ đồng ý.

Gã cẩu đề nghị:

- Phiền anh cho người tìm hành lí và đồ đạc còn sót lại của Pisces.

Chắc chắn anh ta đã giữ bí mật nào đó đe dọa nghiêm trọng tới chúng.

Thanh tra đồng ý, truyền lệnh tới các sĩ quan.

Tuy nhiên, nhìn qua dáng vẻ của Virgo là biết gã chẳng mong đợi điều gì nhiều.

- Hi vọng là... bọn chúng chưa khử đi bất cứ manh mối nào.

- Gã ta nói với giọng chán nản não nề, nặng trịch.

20: --

Phải mất nhiều thời gian mới có kết quả báo cáo.

Và đúng y như dự đoán của gã, chẳng thu được manh mối nào.

Mọi đồ đạc đều có dấu hiệu xáo trộn, có người khác đã ra tay trước.

Không ai tìm thấy máy tính xách tay của nạn nhân.

Gã ta bất giác ngồi xuống, ánh mắt sắc bén vô cùng.

Virgo đang suy nghĩ miên man, gã cẩu này đang giải mã lời nói trước khi chết của Pisces.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, gã tự trách sao bản thân không thể nhớ nó ngay.

- Libra, chúng ta phải tới toà soạn The Times một chuyến.

Pisces đã đánh cắp tài liệu của Cancer Vivian, cô ta có thể biết thông tin mà anh ta đã lấy.

Một trong số đó là bí mật của tổ chức vô cùng quý giá !

Libra lắng nghe, cũng có chút biểu hiện ngạc nhiên rồi giữ im lặng.

Gã tiếp tục:

- Khoảng ba ngày thôi !

Sau khi điều tra xong về cô ta, chúng ta sẽ lập tức truy bắt tên Scorpio X đó.

Hai ngày tiếp theo, lũ đấy sẽ để lộ hành tung và nhiệm vụ của ta là lần theo manh mối.

Tôi nghĩ, chúng sẽ nhất khó nhằn đây.

- Đó chỉ là dự đoán của anh thôi nhỉ ?

Libra thở dài não nuột.

Virgo cũng chỉ cười trừ mà an ủi.

- Tươi tỉnh lên đi, không thì đi uống vài ly với tôi.

Sương mù đêm nay thật dày và bóng tối đang nuốt chửng ta !

Virgo đập tay lên vai anh, sau đó vỗ nhẹ vài cái.

- Nói khó hiểu vậy.

- Libra không hiểu ý nghĩa của câu cuối.

Nó dường như đang nhắn nhủ điều gì đó mà anh không thể biết được.

~•~

" Tờ Báo London: [...

Scorpio X xuất hiện tại Harrow.

Tình nghi là thủ phạm của vụ ám sát nhà báo M.P...]

- Nhà báo: Virgo "
 
[ Xử Nữ ] Tờ Báo London
CHƯƠNG II - TÒA SOẠN BÁO VÀ NGHỀ NGHIỆP


~•~

Cancer Vivian ngồi xuống, tay vén lọn tóc lên vành tai, cố sao cho không để người khác trông thấy.

Mọi ánh mắt giờ đang đổ dồn về phía khác, tâm điểm của việc này.

Cô hoàn toàn có thể an tâm.

Cô đang có mặt trong một phiên toà với tư cách là một phóng viên.

Đây là vụ án mạng sát hại cả một gia đình giàu có, hung thủ đã bị bắt và đem ra xét xử.

Không khí ngột ngạt, tiếng gõ của thẩm phán vẫn đập từng hồi, hai bên luật sư và công tố viên vẫn cạnh tranh nhau.

Tuy nhiên, mọi lời lẽ đến từ cả hai đều màu mè và không thuyết phục.

Cancer bắt đầu phát chán phiên xét xử này.

Vậy tại sao cô vẫn tới đây ?

Chắc chắn không phải là để viết bài báo về vụ án tẻ nhạt này rồi.

Sát hại gia đình giàu có nhưng hung thủ bị bắt quá dễ dàng, thậm chí tên đó phần nào tự đầu thú trước.

Cancer luôn chỉ thu thập tin tức về tội phạm khét tiếng mà thôi.

- Vivian, để cô đợi lâu rồi.

Cô đã biết thêm gì từ vụ án vừa rồi chưa ?

- Clara đặt khay ăn xuống bàn, tâm tình hỏi.

- Một ít...

Chỉ là khẳng định giả thiết "Scorpio X đã đánh xe tới Sutton vào vài tháng trước".

Cancer trả lời.

Một sự thờ ơ đến khó tin xuất hiện ở đôi mắt cô.

Clara cũng chỉ nhàn nhạt cười trừ.

- Thật sự khó tin !

Tên nghi phạm ấy lại là kẻ buôn bán trái phép các hàng hoá kém chất lượng của công ti thực phẩm.

Chỉ vì ông chủ đòi sa thải hắn mà lên kế hoạch giết cả gia đình.

- Không đâu.

Hắn quá sơ sài khi giết người thế nên mới bị bắt dễ dàng như vậy.

Hắn hoạt động buôn bán, cũng giống công việc của Scorpio X tức là cũng có vài mối quan hệ với bọn giết mướn mà không thuê thì hơi kì lạ.

Nhưng mà từ hắn tôi đã có những thông tin xác thực cho giả thiết rồi.

- Eh...

Từ lời khai "Tôi trao đổi hàng hóa cho một tên cùng nghề, một tên luôn trao trả bằng tiền mặt trong chiếc vali bò cạp đỏ " ?

Cancer gật đầu.

Biểu tượng bò cạp đỏ không được công chúng rộng rãi biết.

Thế nên chẳng có gì lạ khi những người bình thường không nhận ra điều gì.

- Tớ không có ý gì đâu nhưng tớ mong cậu có thể tránh xa công việc này.

Nó quá đỗi nguy hiểm !

Cô bạn Clara đột nhiên bất bình.

Cancer chỉ chăm chăm nhìn cô ấy rồi lại thôi.

Clara đã nhìn thấy sự ngạc nhiên rồi sau đó là sự thật hiển nhiên bắt buộc phải có vậy.

Không một ai có quyền quyết định bản thân phải theo con đường nào !

Không phải là phải theo truyền thống, theo ý định cha mẹ mà là phải quyết định của bản thân.

Một con người tự do luôn là người tự đứng lên bằng đôi chân mình, tự lắng nghe cuộc đời bằng chính trái tim.

Cancer tự cho rằng, mong muốn của mình là trở thành nhà báo, viết các bài viết vạch trần tội ác của những tên tội phạm.

Clara lại không cho vậy.

Người cha của Cancer là một tội phạm, nghe đâu là người của tổ chức sản xuất vũ khí trái phép.

Mẹ của cô biết chuyện này nhưng bà giữ bí mật, gắng sức bảo vệ hạnh phúc gia đình vì khi ấy Cancer còn quá nhỏ.

Một năm, cha cô đã bị bắt và kết tội tử hình.

Bà mẹ lúc ấy đã vô cùng suy sụp và tiều tụy, ngay sau đó lâm bệnh nặng.

Cancer khi đó là 16 tuổi.

Trong đầu cô đã định hình một nhận định không thể thay đổi: "Mẹ cô cố gắng đến sinh bệnh là vì cha cô là tội phạm ".

Hướng đi của cô trở nên rõ ràng, Cancer chọn cho mình nghề nghiệp là một nhà báo, trước đó đã thử làm cảnh sát nhưng không khả quan.

Sự cay nghiệt đối với tội phạm vẫn cắm sâu vào tâm trí Cancer.

Thậm chí, cô vẫn luôn tự nói rằng:

- Tôi sẽ tóm gọn tất cả bọn chúng !

Có lẽ vì vậy mà Cancer Vivian không được các đồng nghiệp quan tâm và thậm chí là xa lánh.

Miller Pisces cũng như vậy, anh ta đã trộm tài liệu mà cô vất vả thu thập ở cảng Katharine Docks rồi viết tin xằng bậy.

Hậu quả đã đến cướp sinh mạng của anh.

Văn phòng Toà Soạn Báo The Times thường luôn tấp nập nhưng giờ thì không.

Ai nấy đều đi dự lễ tang của Pisces.

Cancer vẫn tiếp tục làm việc, tiếng lạch cạch từ bàn phím vẫn kêu liên tục không ngừng nghỉ.

Tiếng nhạc chuông điện thoại của cô vang lên, cô nhấc máy.

- Cancer Vivian, nữ và 24 tuổi.

Kinh nghiệm hành nghề hai năm...

- Ai !

- Cancer bỗng gay gắt.

Một số lạ đã gọi tới cô và bắt đầu đọc thông tin cá nhân của mình.

Cancer nghi vấn phía bên kia là của lũ tội phạm.

- Hiking Virgo... một nhà báo.

Chúng ta nói chuyện chứ ?

Tôi đang ở dưới.

Đầu dây bên kia trả lời.

Cancer lập tức lao tới chỗ cửa sổ, nhòm xuống bên dưới.

Một gã đàn ông đang nhìn lên phía cô bằng thái độ mà Cancer cho là kiêu ngạo.

Tai gã vẫn đang nghe điện thoại, đích thị là kẻ đang nói với cô - Hiking Virgo.

Gã ta cứ như đọc vị được Cancer, nói qua điện thoại.

- Tôi có những thông tin cô cần.

Chúng ta sẽ trao đổi chứ ?

- Được.

Không một chút do dự, Cancer Vivian cũng hống hách không kém đáp lại.

Gió lay động.

11.8.19

8:09

Không khí căng thẳng dường như bao trùm cả căn phòng.

Virgo ngồi đó lẩm bẩm.

Cancer bước vào, đặt lên bàn loại cà phê ly giấy.

- Tôi biết anh đấy...Virgo.

Sao nhỉ, gã nhà báo luôn phá được các vụ án mà cảnh sát không thể giải quyết ?

Cancer nhếch mép khinh thường.

Và, gã ta hoàn toàn để bụng chuyện đó.

- Tôi có thể biết lí do cô lại dấn thân vào việc này chứ ?

- Anh nghĩ xem.

Tôi sẽ không nói sớm vậy đâu.

Gã ta trầm ngâm rồi cũng ngao ngán thở dài.

- Cái thái độ đó... cô nên nói chuyện nghiêm túc hơn đi !

- Virgo bỗng nhiên gằn mạnh.

Cancer giật mình rồi cũng trở nên cáu kỉnh.

- Một kẻ lông bông như anh mà cũng đòi dạy tôi à ?

- Thế đấy !

Cô đâu có thành tích gì ?

Tôi hơn cô ở chỗ đấy đó.

- Gã cợt nhả, khiêu khích Cancer.

Giận tím mặt, cô ném chiếc túi bộp vào mặt gã một cách bạo lực.

Giấy tờ theo đó mà văng bừa bãi.

Cancer nói thật lớn:

- Rồi anh sẽ biết tôi đã làm được gì !

Cô rời khỏi đó nhưng vẫn không ngừng rủa thầm gã ta.

9 : 01

Cancer vò chặt tờ báo rồi tự thề.

- Để xem bọn ngươi sẽ trốn được đi đâu.

Không giống với gã cẩu kì quặc kia, ta sẽ cho tan biến cái bóng tối và bới móc cả sương mù.

Cancer Vivian cô biết.

Virgo đã ngầm ám chỉ cô là mục tiêu tiếp theo của chúng và bảo cô phải tránh xa việc này.

Cô sẽ không làm vậy và lại càng tức giận vì bị coi là kẻ ngoài cuộc.

Chiếc túi cô ném là hầu hết các dữ liệu cô thu thập được suốt mấy năm nay.

Tuy nhiên đó không phải tất cả.

Một trong số đó đã bị Pisces đánh cắp nhưng cô vẫn nhớ được toàn bộ thông tin.

Đầu tiên, cô sẽ nhắm vào nơi này trước - Sutton.

Harrow

17:45

Virgo nằm ườn ra bàn, giấy tờ vất lăn lóc, bừa bộn.

Ông chủ quán vẫn vậy, dành chỗ ngồi riêng cho gã.

Tuy nhiên gã vẫn rất áy náy khi tới đây nhưng không thể tránh mặt đi được.

- Virgo !

- Tôi đây.

Mọi thứ đã có sẵn, anh thử đoán xem chuyện gì sẽ diễn ra ?

Gã ta cười cười nhưng cũng chợp tắt nhanh chóng.

Libra ngồi xuống và ngao ngán nhìn một đống trên bàn.

Rồi anh cũng kiên trì sắp xếp lại và đọc.

Những thông tin này rất có giá trị, nhiều điều anh không hề biết đã được bổ sung hết.

Nhưng gã ta chỉ nói rằng:

- Đó không phải thứ ta cần !

Một thứ quan trọng hơn cả, Cancer đã giấu nó đi.

Không chỉ khiến tiến trình giăng bẫy Scorpio X chậm trễ mà còn nguy hiểm đối với bản thân Cancer.

- Vậy tôi phải làm gì ?

- Libra với gương mặt vô cùng phiền muộn, hỏi.

- Libra Noble !

Tài xế riêng của tôi.

Gã đột nhiên nói lớn, không phải quá lớn nhưng trong tình huống này giọng gã bỗng lớn hơn cũng đúng.

Libra đã một phen giật mình rồi không nói lại, anh thực hiện bằng hành động, lao tới như muốn đánh nhau với gã.

- Khoan đã nào.

Tôi thật sự đang cần tài xế riêng !

- Virgo né tránh, hai tay giơ lên đầu hàng.

Libra gằn từng chữ:

- Đi đâu ?

- Ilford.

- Virgo đáp.

Nếu như Cancer đã giấu một thông tin quan trọng thì Virgo cũng làm y hệt.

Gã cũng có manh mối về danh tính của kẻ bắn tỉa thuê ở vụ Harrow.

Và giờ gã ta sẽ cùng Libra đến Ilford để tìm nơi ở của hắn.

Ilford

19:--

Chiếc xe dừng lại bên vệ đường, Virgo lập tức lao ra khỏi xe rồi xồng xộc chạy vào một căn nhà.

Ít phút sau, gã bước ra với tờ giấy nhớ trên tay.

- Phiền anh đưa tôi tới địa chỉ này.

Nó ở gần đây thôi...là một căn nhà cho thuê của bất động sản Dennis House.

Gã ta vừa nói vừa chỉ tay về đoạn đường phía trước.

Libra theo đó mà lái xe tới.

Chưa tới 10 phút đi xe, cả hai đã có mặt trước một ngôi nhà cỡ bình thường.

Nhìn chung cũng khá vừa mắt, giá thuê chắc cũng ổn.

Libra nhìn chằm chằm rồi tự gật đầu tán thưởng.

Anh suy tính sau này có dọn ra riêng thì sẽ thuê kiểu nhà này.

Đến đây anh mới nhận ra, bèn quay sang hỏi:

- Chúng ta có việc gì ở chỗ này ?

Gã ta đã trả lời thế này:

- Tôi nhận giải quyết một vụ xem ra cũng rất thú vị.

Chắc anh biết kẻ giết cả nhà chủ một công ty thực phẩm bị bắt đưa ra toà sáng nay chứ ?

Anh gật đầu.

Tuy nhiên anh không quá tìm hiểu sâu về vụ đó.

- Khách hàng của tôi là hắn đấy !

- Gã ta thú nhận.

Điều này đã khiến Libra bất động một lúc.

Đến khi anh ta tiêu hoá xong thì hét lên thật lớn, khiến kẻ đang loay hoay tra chìa khoá nhà kia phải giật mình.

- Anh nói cái gì cơ ?

- Khẽ thôi.

- Gã ta nhắc nhở.

Libra cũng ngượng mà im bặt.

Sau khi thành công mở được cái cửa, gã ta hướng tay vào trong và nói:

- Vào đi.

Tôi sẽ giải thích rõ ràng hơn cho anh đây.

19 : 24

Libra dậm chân thật mạnh, nghiến răng ken két, không khỏi cằn nhằn.

- Tôi không nghĩ rằng anh có mối quan hệ rộng như vậy đấy.

- Nghề nghiệp mà.

- Gã ta trả lời vô cùng thờ ơ.

Gã là một nhà báo, một biên tập viên của toà soạn London và cũng là kẻ nổi tiếng.

Ít nhất là gã cẩu này luôn là mối đe doạ của những tổ chức tội phạm.

Điều đó có liên quan tới công việc ngay lúc này của họ đây.

Trước khi bị bắt, tên sát nhân đã gửi yêu cầu với khoản tiền lớn.

Nôm na thì, hắn với gã từng là bạn xã giao.

Yêu cầu của hắn vỏn vẹn là bắt tại trận Gemini Calendar.

Chính hắn ta là sát thủ thuê mướn, bị truy nã gắt gao nhưng khi thất bại vào cuộc ám sát gia chủ của hắn, Gemini đã biến mất.

Có lẽ hắn chỉ nghỉ ngơi vài năm hoặc vẫn âm thầm hoạt động cẩn trọng.

- Anh đang tìm gì vậy ?

- Libra thắc mắc.

Gã ta từ lúc bước vào nhà đã mải miết lục lọi như thể cần tìm thứ gì đó.

- Vài manh mối thôi, chẳng hạn như kéo hoặc vài mảnh báo...

- Nếu là báo thì tôi thấy nó ở kia kìa, kẹp vào giá kệ ấy !

- Anh chỉ tay vào chiếc kệ sau lưng gã.

Virgo lật ra, và thật bất ngờ.

Bên trong túm báo nhăn ấy là chiếc kéo cùng các mảnh báo bị cắt ra.

Đọc thì mới biết là trang báo London.

Anh chợt nhớ ra điều gì và hỏi:

- Tên Gemini ấy là tên bắn tỉa ở Harrow ?

- Đúng đấy.

- Gã ta đưa hai tay sau gáy, trả lời nhưng mặt tiu nghỉu.

- Để tôi liên lạc với sở !

- Libra vội vàng lôi điện thoại ra.

Gã chỉ đứng đậy, phủi quần áo và lạnh nhạt bảo:

- Tôi chẳng mong tình huống này xảy ra tí nào.

- Tại sao ?

- Libra nghe thấy rồi nhướn mày hỏi.

Tuy nhiên Virgo chỉ lắc đầu ngao ngán rồi đi lại về phía phòng tắm.

Giờ anh mới nghe thấy, tiếng róc rách nước chảy nhỏ xíu đang xuất phát từ chỗ nhà tắm.

Anh lập tức đi vào, mở cánh cửa ra, làn sương nóng toả ra, che khuất tầm nhìn.

Đến khi sương vơi đi, viễn cảnh tồi tệ xuất hiện.

Một tên lạ mặt đã nằm chết bên bồn tắm từ lúc nào.

Khuôn mặt cứng đơ, hốc hác như thể không còn giọt máu.

Tiếng nước rò rỉ là chất lỏng màu đỏ hoà với nước từ chiếc bồn tắm bị tràn ra ngoài.

Khoảng vài phút sau, cảnh sát đã tới hiện trường.

Lúc khiêng xác đi, cứ ngỡ là cắt động mạch ở tay rồi thả xuống nước nóng nhưng cả cánh tay của nạn nhân được xác nhận là bị chặt đứt.

Hung khí là một chiếc dao làm bếp chưa phi tang mà giấu hở ở tủ lạnh.

Xét nghiệm tử thi cho thấy nạn nhân tử vong lúc 18 giờ hơn.

Tức là hung thủ đã ra tay khoảng 1 tiếng trước khi gã và Libra đến.

Muốn bắt hung thủ thì có lẽ rất khó nhưng hoàn toàn biết được kẻ đó là ai.

Nhãn mác bò cạp đỏ chết tiệt được dán lên chiếc bật lửa trong túi áo nạn nhân.

Và, sau khi xác nhận danh tính cũng biết được nạn nhân là Gemini Calendar.

- Chẳng nghi ngờ được gì đâu.

Scorpio X đã nhìn thấu tôi và ra tay trước.

Gã cẩu ấy nói vậy.

Rồi gã tự băn khoăn mà đi xem xét hiện trường.

Nếu nhìn qua thì trông giống một phòng bình thường nhưng nếu là người chuộng phong thủy hay là người hay dò xét từng tí một thì sẽ phát hiện ra ngay.

Chiếc gương của phòng tắm bị dịch chuyển, quan sát kĩ hơn là được người không chuyên môn làm.

Như đánh hơi thấy điều gì đó, gã tháo chiếc gương ra, bên trong chứa một tệp hồ sơ bìa nâu.

Virgo mang tệp hồ sơ đó đi, bóc ra và kiểm tra cẩn trọng.

Thật hay làm sao !

Tổ chức không tìm thấy để mà thu hồi vật chứng chứa bí mật quan trọng của chúng.

Và nó đang trong tay của gã.

Một dòng chữ in đậm nhưng thiếu rõ ràng: "Vụ án bắt cóc trẻ em hàng loạt ở Manchester " và "---hôn nhân " ?

Có lẽ là do in vội từ dữ liệu của máy tính của Pisces nên mới bị nhòe như vậy.

Gã có nảy lên một suy nghĩ rằng Gemini Calendar là kẻ phản bội bị tổ chức trừ khử...

~•~

12.8.19

6 : 00

Ting !

Bạn nhận được thông báo.

[ Tờ báo London ] lúc 6 giờ luôn sẵn sàng, cảm ơn quý khách đã đặt hẹn trước.

Hãy xem website...

News Internet

Thông tin bị chặn...

Đang hiển thị...

" Tờ Báo London: [ G.

C---Scorpio X--- ]

- Nhà Báo: Virgo "

~•~

• Cre: Ann_Glaz _MilkTeam_
 
[ Xử Nữ ] Tờ Báo London
CHƯƠNG III - BUÔN TRẺ EM


~•~

Sutton London

15.08

24 : --

Bóng dáng con người nào đó đứng in hình trên rèm cửa sổ, tay giơ một con dao.

Phập !

Hắn đã đâm một thứ gì đó...

Văng lên rèm cửa nhiều vết loang lổ như chất lỏng vậy.

Đột nhiên gương mặt hắn quay sang cửa sổ, mặc dù đang bị che bởi rèm nhưng hắn vẫn nhìn.

Mặt mày cô tái mét, lo sợ hắn đang nhìn về phía cô qua chiếc rèm kia.

Ivan lập tức cúi người xuống, không dám ngẩn mặt lên nhìn trộm căn nhà đối diện.

16.08

1 : --

Ivan hoảng hốt bừng tỉnh, cô vừa mới thiếp đi thì phải.

Cơ thể nhễ nhại mồ hôi, chân tay vẫn còn run rẩy.

- Là giấc mơ khủng khiếp thôi.

Cô tự an ủi tinh thần chính mình.

Để kiểm chứng lần nữa, Ivan khẽ nhòm qua cửa sổ, hướng ánh mắt vào căn nhà đối diện.

Một vài người, quần áo toàn màu đen làm cô khó nhận ra.

Duy có một kẻ cô quan sát được hành động của hắn.

Tên đó bước ra từ căn nhà, tay xách theo một chiếc vali đen có logo hình bọ cạp.

Chiếc vali được soi rọi dưới ánh đèn đường và cô đã thấy, nó có màu đỏ.

Hắn có lẽ là một ông sếp lớn được những kẻ khác quy phục, cúi người mở cửa xe đàng hoàng.

Nhưng thật kỳ lạ khi một kẻ giàu như vậy lại xuất hiện ở khu phố này.

Đèn đường vẫn sáng nháy, soi toàn cảnh cho Ivan chứng kiến.

Đợi cho chiếc xe đi xa hơn, cô mới có thể bình tâm lại.

Ivan chợt để ý thấy căn nhà đối diện không bật đèn.

Chiếc rèm cửa kia lại tối đen như mực.

Ivan mong mỏi rằng, nó chỉ là cơn ác mộng và đám người vừa rồi không liên quan.

10 : --

Cảnh sát tập trung phong toả xung quanh căn nhà.

Một buổi sáng ồn ào.

- Lily, cô đã xác nhận được danh tính các nạn nhân chưa ?

Libra hỏi trợ lí của mình.

Cô ấy vội vàng báo cáo.

- Thưa thanh tra, chúng tôi mới chỉ xác nhận được một nạn nhân chết gần đây.

Còn các nạn nhân chết trước đó đã bị hủy hoại gương mặt nên không thể xác nhận !

Rồi một người khác chen vào.

- Nạn nhân đó là ai ?

- Thưa, tên nạn nhân là Leon Ackerman, mới chỉ mười hai tuổi.

Được cho là nạn nhân của vụ bắt cóc ba tháng trước ở Manchester.

Chúng tôi đang liên lạc với gia đình nạn nhân.

Lily trả lời, sau đó mới nhận ra người hỏi không phải là thanh tra mà là gã nhà báo.

Virgo đã có mặt tại hiện trường từ bao giờ.

Libra đã chẳng còn ngạc nhiên nhưng mỗi lần nhìn thấy gã can thiệp vào vụ án là làm anh khó chịu.

Libra đẩy gã sang một bên, đàng hoàng đối diện với Lily.

- Đội pháp y đã khám nghiệm chưa ?

- Thưa, trên cơ thể phát hiện rất nhiều vết bầm tím cũ và mới.

Nguyên nhân tử vong là bị đâm phần bụng, mất máu đến chết.

Ngoài ra còn được xác nhận là bị cưỡng hiếp.

Thời điểm tử vong là khoảng từ 21 giờ đến 0 giờ tối qua.

Lily đọc báo cáo kết quả từ đội pháp y.

Xong, cô đưa lại cho thanh tra kiểm tra.

Libra ngẫm một lát, anh hỏi:

- Người phát hiện nạn nhân là...

Ivan Napoleon, nhỉ ?

- Vâng.

Hiện cô ấy đang được Virgo tra khảo.

- Lily trả lời, tay chỉ về phía gã.

Từ lúc nãy, khi Libra đẩy sang một bên thì gã đang lon ton điều tra trước rồi.

Trong khi đó Libra vẫn còn phải đọc tình hình vụ án.

Thẳng thừng, anh vò tờ giấy rồi đập mạnh vào đầu gã.

- Đau đấy !

- Virgo bất giác kêu lên, hai tay phản xạ ôm lấy đầu.

Anh còn trừng mắt như thể đang đe doạ gã.

Tất nhiên Virgo cố lờ đi lời cảnh cáo ấy.

- Thật đấy !

Tôi đã nhìn thấy kẻ giết người.

Dù tôi mong đó là ác mộng nhưng thật sự có người bị giết !

Cô gái tên Ivan ấy không để tâm tới chuyện bị ngắt quãng, thay vì đó cô ta cố gắng thuyết phục cảnh sát.

Libra khoát tay, ý muốn nói cô ta phải thật bình tĩnh.

Sau đó anh mới hỏi:

- Được rồi thưa quý cô !

Chúng tôi sẽ hỏi rõ hơn về vấn đề này.

Trước tiên cô có biết thời điểm chính xác cô nhìn thấy nạn nhân bị sát hại không ?

- Chính là lúc 0 giờ đêm tối qua.

- Ivan trả lời.

- Có đặc điểm gì đặc biệt để nhận dạng hung thủ hay không ?

- Libra hỏi tiếp.

Ivan dừng lại vài giây để ngẫm lại.

Hung thủ thì cô không thể thấy vì bị rèm che...

Phải, là rèm !

- Tôi không nhìn thấy hung thủ nhưng có chiếc rèm cửa ấy, các ngài phải kiểm tra !

Nó có dính máu và... sau khi ra tay, hắn đã nhìn về phía tôi qua chiếc rèm.

Virgo huých nhẹ vào người Libra.

Anh chàng thanh tra cũng như gã nhận ra điều kì lạ này.

- Hiện trường không hề có chiếc rèm cửa.

- Không đúng !

Tôi chắc chắn là có chiếc rèm.

- Ivan hoảng hốt.

- Cửa sổ không có rèm nhưng lại có vết cậy mở kì lạ, có thể mở ra được.

- Libra đọc báo cáo giám định.

Virgo hỏi một câu khác.

- Cô nói là bị hung thủ nhìn mình qua chiếc rèm, vậy chuyện gì đã xảy ra sau đó ?

- Tôi đã sợ hãi không dám nhìn nữa rồi thiếp đi một lúc.

Sau đó tôi tỉnh lại thì lại nhìn thấy một toán người lạ, toàn thân lại mặc đồ đen nữa.

Virgo vẫn bình tĩnh hỏi về đám người lạ theo như lời của Ivan.

Cô ta trả lời:

- Một người có vẻ giống sếp, tay xách chiếc va li bước ra từ căn nhà.

- Cũng có thể đó là chủ căn nhà, kẻ bắt cóc ?

Chúng giết toàn bộ đám trẻ khi không cần nữa rồi bỏ chạy ?

- Libra xoa cằm đưa ra một giả thiết.

Tuy nhiên, Virgo lại đang sôi máu.

Thông tin gã đọc được ở hồ sơ của Pisces là hoàn toàn đúng.

- Chiếc va li đó có logo hình bò cạp đỏ, đúng chứ ?

- Phải, chính là vậy.

- Ivan đột nhiên nhớ ra.

Libra gương mặt trở nên âm u hơn.

Anh không tự chủ được mà thốt lên:

- Scorpio X...

- Chết tiệt !

Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, căn nhà này là nơi trú ẩn của tên tội phạm đấy.

- Virgo cũng giận dữ, chẳng thấy nét loi nhoi trước giờ của gã ở đâu.

Cái tên được Libra nhắc tới - Scorpio X - một tên tội phạm buôn bán trái phép khét tiếng chưa hề bị bắt.

Trước đây, thời điểm đúng ba tháng trước tức thời gian Leon Ackerman bị bắt cóc, Scorpio được phát hiện là đã ở Manchester.

Trùng hợp hơn, căn nhà mang số hiệu SM1RZ trên con đường Crown này lại là nơi trú ẩn của chúng.

Nghi vấn duy nhất ở đây là: Scorpio X có phải kẻ giết những đứa trẻ mà hắn bắt cóc hay không ?

Hay là có kẻ nào khác ra tay ?

- Này, chúng ta cần phải làm rõ một điều !

Lí do căn nhà SM1RZ này được chọn làm nơi giam giữ những đứa trẻ bị bắt ?

Rất có thể liên quan tới vụ án này.

- Libra rơi vào trạng thái trầm ngâm.

Virgo nghe xong, liền quay sang phía Ivan.

Gã hỏi:

- Cô Ivan, trước giờ cô có biết gì về căn nhà này không ?

- Không...

Tôi chỉ biết nhà đối diện chuyển tới cũng khá lâu rồi nhưng chưa hề gặp họ.

À nhắc mới nhớ !

Anh York nhà bên từng mắng rằng nhà này rất ồn ào, tuy là tôi thấy kín tiếng.

Còn anh Louis từng bảo là thấy có trẻ con vào dạo gần đây, có hỏi tôi nuôi trẻ không nữa.

Ivan chống cằm nghĩ ngợi, kể về hai nhà hàng xóm bên cạnh SM1RZ.

- Mau đi mời họ đến đây !

- Libra ra chỉ thị tới Lily.

- Không có ai ở nhà đâu, họ đi làm cả rồi.

Tôi chỉ biết anh Louis làm giáo viên, thường chiều mới về.

Ivan dùng tay cản Lily lại.

- Không sao, chúng tôi chỉ đang thi hành công vụ.

- Lily lập tức gạt nhẹ tay của Ivan ra.

Cô còn dùng gương mặt thân thiện và giọng điệu nhạt thếch.

Virgo bất giác cảm thấy điều kì lạ từ cuộc đổi thoại giữa họ.

13 : 23

- Lâu thật đấy ?

- Virgo bất chợt than vãn.

Libra cũng thể hiện sự đồng tình.

Ivan Napoleon nhanh nhảu đáp:

- Đó, thấy chưa ?

Họ đang làm việc...

- Thưa sếp, tôi đã đưa hai nghi phạm đến !

- Lily xuất hiện, cắt ngang lời của Ivan.

Virgo lại thấy thoáng qua trên gương mặt Lily một cái nhìn đắc ý còn Ivan là sự cay nghiệt.

Gã dường chư có chút hứng thú về hai người họ.

Nhưng sự hứng thú này phải để sau đã.

- Được rồi, hai người có thể giới thiệu bản thân và căn nhà SM1RZ kia chứ ?

Giọng nói của thanh tra đã khiến gã cẩu quay đầu lại với vụ án dở dang.

Hai người đàn ông kia, thái độ rất khác thường.

- Tôi là York Caledonia, làm tiếp tân quầy bar, đêm không có ở nhà và sáng cũng vậy.

Tôi chỉ về nhà vào chiều muộn hoặc không.

Quan hệ với nhà bên ?

Tôi không có, chẳng bắt gặp họ lần nào cả.

Một anh chàng, mái tóc vàng cùng với ánh mắt kiên định.

Virgo có vài điều còn lấn cấn về lời khai của anh ta.

- Anh bị nhà đó làm phiền à ?

- Vâng, chiều nào tôi cũng mệt nên muốn chợp mắt một lát nhưng nhà bên lại gây tiếng ồn quái đản.

- Nó ra sao ?

- Nghe quái đản lắm... tôi khó mà miêu tả được

- Tôi hiểu rồi.

Gã cẩu tiếp tục với người còn lại.

Theo lời của Ivan thì, người đàn ông diện mạo giống 30 tuổi, đeo chiếc kính đen nghiêm túc kia là một giáo viên.

- Louis Argentine, giáo viên.

Không có gặp họ.

- Cô Ivan đã nói rằng anh gặp được trẻ con của nhà đấy.

- Không, do lần đầu gặp mới vậy.

Lần sau tôi hỏi, đứa trẻ ấy đến từ nơi khác.

Virgo như đang đợi câu trả lời này của Louis, gã cười nhếch.

- Được rồi, tôi biết ai là hung thủ giết Leon Ackerman.

Phải không anh Louis Argentine ?

Ivan hoảng hốt, cô trừng mắt nhìn.

York không hiểu nhưng chỉ lặng thinh.

- Không.

- Louis chỉ đáp ngắn gọn, tay theo thói quen đẩy gọng kính lên.

- Leon là đứa trẻ lớn nhất và thông minh so với các đứa trẻ còn lại.

"Tên chủ nhà bắt cóc" đó thường vắng nhà từ chiều đến tầm nửa đêm.

Chính khoảng thời gian vắng nhà đó, Leon và những đứa trẻ khác ngày nào cũng miệt mài cạo lối cửa sổ tạo tiếng khó nghe.

Có lẽ hắn đã phát hiện ra, cùng với việc đám trẻ không còn lợi ích cho hắn nên các đứa trẻ ngoại trừ Leon đều bị giết.

Theo kiểm tra thì, những đứa trẻ đó bị giết vào sáng hôm qua còn Leon là 24 giờ đêm qua.

Chắc chắn là, Leon đã thoát ra từ trước rồi quay trở lại vào nửa đêm.

Lúc cô bé thoát ra đó đã được anh Louis bắt gặp.

Anh đã giữ cô bé lại, hỏi và biết về căn nhà kia.

Trước đó, anh đã hỏi Ivan để xem đứa trẻ đó là của nhà nào.

Khi đã chắn chắn đứa trẻ này là của "tay bắt cóc ", anh có ra tay thì cũng không bị nghi ngờ.

Anh hỏi thời gian hắn vắng nhà và lên kế hoạch.

Tối đó anh dẫn cô bé quay trở lại nhà, cửa nhà lại không hề bị khóa và phát hiện các xác của những đứa trẻ khác.

Anh đưa cô bé Leon vào phòng khách, mắc cái rèm để khi bật đèn sẽ được che kín.

Anh cưỡng bức cô bé, sau đó dùng dao sát hại...

Louis Argentine giận dữ, không thể kiềm chế được bản thân.

Anh ta quát lên.

- Đủ rồi !

Tất cả chỉ là suy diễn của anh, không có bằng chứng !

- Anh Louis...

- Ivan lo lắng.

Gã cẩu thản nhiên trả lời:

- Kiểm tra nhà anh ta, hẳn là thiếu một chiếc rèm hoặc nếu hắn để lại sẽ lưu lại vết máu.

Còn không thì giám định spermatozoon*.

- Không...

đủ rồi.

- Louis đầu hàng.

Libra còng tay hắn lại, sau đó đem ra xe cảnh sát.

- Này, anh có biết gì kẻ bắt cóc ?

- Virgo hỏi.

- Tôi không biết.

Đứa trẻ ấy chỉ nói rằng hắn có mặt hàng khác chất lượng hơn và không cần những món hàng đến từ Manchester như chúng nữa.

Ngoài ra, trước khi rời khỏi căn nhà đấy tôi đã thấy mấy tờ ghi nhớ ghi " Kensington...

Us...

" mà tôi không nhìn rõ.

Tôi nghĩ nó đã được gỡ ra rồi.

Như sét đánh ngang tai, Virgo tức tối lên một chiếc xe cảnh sát.

Gã ta vội vàng:

- Nhanh !

High Street Kensington Underground station !

Libra ngăn lại, anh thấy gã đã quá kích động.

- Bình tĩnh đi !

Giờ có đến cũng muộn rồi.

Hãy để mai !

Virgo bơ phờ một lát, rồi gã cũng im tiếng, không mất bình tĩnh nữa.

Lily đảm nhận việc lấy lại lời khai, đặc biệt là của nhân chứng.

Cô gằn giọng với Ivan.

- Được rồi, chị dâu yêu quý...

đi nào !

- Đừng có gọi như vậy !

Tôi chia tay rồi.

Cuộc đọ sát khí vẫn tiếp tục.

Libra mới nhận ra hai người họ quen biết nhau.

Như thể nhận ra được điều gì đó, anh nói với gã:

- Này, còn lí do tên Louis Argentine nhìn về phía cô Ivan qua chiếc rèm nữa.

Virgo đáp lại, giọng nói thật uể oải và thiếu sức sống.

- Chỉ là ngộ nhận thôi.

Máu văng lên chiếc rèm rồi thì sao phân biệt được hắn có nhìn phía mình không chứ ?

Libra không trả lời, chỉ khẽ gật.

Anh quay lại xe cảnh sát về đồn, còn gã cẩu sẽ được người khác hộ tống về nhà.

~•~

" Tờ Báo Lodon: [ Phát hiện hang ổ cũ và hành vi tội phạm của Scorpio X...

Vụ án cưỡng hiếp và sát hại đứa trẻ L.A đã được làm sáng tỏ. ]

- Nhà báo: Virgo "

" Tờ báo The Times: [ Phát hiện đường tẩu thoát của Scorpio X là ga tàu điện ngầm Kensington high Street.

Tuy nhiên, hắn đã tẩu thoát ]

- Nhà báo: Cancer "

~•~

*) spermatozoon: Không khuyến khích tra lên Google.

Trong chương này, spermatozoon là nói đến phương pháp giám định của các vụ cưỡng hiếp nếu xảy ra chưa quá 72 giờ.

•Credit banner by BlackCatTeam_KCT
 
[ Xử Nữ ] Tờ Báo London
CHƯƠNG IV - VƯỢT MẶT


~•~

Watford

16.08

7 : 05

Tờ nhật báo sáng nay vừa ra lò đã ngay lập tức gây xôn xao dư luận.

Tôi cũng có chút tò mò nên vào ngồi nghe người ta bàn tán.

Những người đàn ông trung niên, có tuổi đều tụ tập quanh chiếc bàn.

Nghe thì có vẻ quan trọng nhưng họ đều chỉ là những thành viên của câu lạc bộ "Dư luận", hôm nay được phen tất cả ngồi họp mặt với nhau.

- The Times đã không còn xa lạ rồi nhưng cái tên Cancer rõ là người mới !

- Jackson, ông ta nói về nhà báo viết tin trên tờ nhật báo sáng nay.

Tôi cũng có chút tìm hiểu và đây chính là bài viết đầu tiên của Cancer.

Tuy nhiên không một ai chúng tôi tin anh ( cô ) ta là người mới vào nghề đã truy bắt được đầu mối về tên trùm Scorpio X.

Trong khi đó, Virgo là nhà báo quốc dân thì chỉ kịp biết địa điểm mà không thể ra tay.

- Nó quá khó hiểu đi !

Bài viết của Cancer chỉ khiến tôi chú ý tới tựa đề mà nội dung gần như chẳng cuốn hút.

Thật sự là nó quá rườm rà và không liên kết với tựa đề.

Tôi nghi vấn Cancer mua tin của Virgo rồi viết bài.

- Không đúng, Virgo sẽ chẳng bao giờ bán thông tin !

Có lẽ tên Cancer ấy lén lút nghe biết được ít rồi viết vớ vẩn.

Rồi họ đều gật, cho rằng điều đó chí phải.

Tôi như thể bị cuốn theo, cũng gật gật.

Kết thúc cuộc họp mặt, tất cả thành viên câu lạc bộ " Dư luận " đều ra về.

Kết quả vẫn chỉ tóm gọn, Cancer là kẻ cắp.

Lối suy nghĩ nông cạn của họ làm tôi chưa thể tin tưởng ngay nhưng trong lòng vẫn rạo rực niềm tin về Virgo.

Xu hướng bài báo hôm nay không thuộc về gã ta như mọi khi, một tên nhà báo mới đã giành lấy.

Thật đáng tiếc...

Trên tờ nhật báo nhắc tới địa điểm là nhà ga nằm ở Kensington.

Tôi đánh liều, bắt vé xe chạy tới đó.

Thuận theo lẽ thường, tôi đi tới quầy vé và lọ mọ quan sát như thể một thám tử điều tra thật sự.

Nhưng tôi chỉ đang bắt chước mà thôi.

- Xin lỗi đã làm phiền !

Chúng tôi hiện đang làm việc, xin hãy đợi lát.

- Một cô cảnh sát tới ngăn tôi trước quầy vé.

Giờ tôi để ý phía trước là toán người mặc đồng phục cảnh sát, tôi đoán rằng họ đang đi điều tra.

Scorpio X vẫn luôn gây chú ý và đáng cảnh báo, buôn bán tất cả mọi thứ trái phép cho các tổ chức nguy hiểm khác, kẻ giật dây đáng sợ đằng sau.

Quả là tôi vẫn không nên đi vào quá sâu.

- Anh Degeford, sao anh lại ở đây ?

- Lily à...

Không có chuyện gì cả.

Cảnh sát nữ ấy là Lily, mặc dù là anh trai ruột nhưng tôi đã suýt quên mất nó.

Tôi ái ngại gãi đầu, cười trừ.

- Có lẽ trên báo đã dấu tên nhưng bạn gái anh, Ivan là nhân chứng của vụ án hôm qua đấy.

Cô ta không nói gì với anh à ?

- Lily cạnh khoé.

Rõ là con bé muốn tôi tức điên lên nhưng không được như ý.

Tôi không nổi giận.

Lặng lẽ rời khỏi cũng không quên chào lại.

Con bé ấy chăm chăm nhìn rồi cũng thôi.

Nó đang làm việc, đâu thể nói chuyện riêng nhiều được.

Kensington là khu thương mại lớn, nếu đã đến đây thì cũng nên thử lượn qua siêu thị.

Tôi rất thạo đường và còn biết cả đường tắt, suy ngẫm một lát cũng quyết định đi đường này tới.

Là may hay hoạ ?

Tôi đã bắt gặp một cuộc đối thoại.

- Đủ rồi Cancer !

Tránh xa khỏi vụ này.

Gã đàn ông, khá thấp đã gọi tên người phụ nữ, quát tháo gay gắt.

- Kìa, xem ai đang cay vì bị tôi nẫng tay trên đây.

Anh không có quyền ra lệnh cho tôi đâu Virgo !

Người phụ nữ đanh thép đáp trả.

Và, tôi đoán được họ là ai.

Nghe lén người khác nói chuyện là điều xấu thậm chí họ còn đang bí mật nói chuyện, tôi cũng nhận thức và muốn đi ngay.

Tuy nhiên, tôi rất muốn theo dõi tiếp.

Bởi, tôi biết họ đang bàn về vấn đề gì.

- Vậy là tôi biết nhân cách của cô thế nào rồi đấy...kẻ đã đến căn nhà SM1RZ ở đường Crown, Sutton ?

Nhìn thấy vụ án mà không báo cảnh sát hay trình báo về tờ giấy manh mối mà cô đã xé.

Ôm tất cả để chạy tới đây đi tìm Scorpio X một cách ngu muội và viết bài báo dở tệ ?

- Anh không có quyền phán xét tôi đâu !

Người phụ nữ đã trở nên cáu gắt trước bình phẩm của gã ta về mình.

Đúng là cô ta đã giận dữ.

- Tôi có lời khuyên... là nhắc nhở cô luôn, hãy nhờ cảnh sát bảo vệ cho mấy ngày tới đi.

- Virgo gạt thái độ không tốt của cô, bình tĩnh nói chuyện.

Cancer không hiểu.

- Tại sao ?

- Vụng về xé tờ giấy ấy là sai lầm của cô nhưng vẫn có thể đổ tội lên hung thủ Louis Argentine ấy.

Nhưng chẳng thể cứu vãn, tờ nhật báo đã đăng lên sáng nay.

Bọn chúng sẽ tìm tới cô.

- Gã giải thích cho cô nàng.

Cancer là mẫu người phụ nữ hiện đại, mạnh mẽ và háu thắng.

Điều đó được thể hiện qua cách ăn mặc và lời nói của cô và như cách đáp lại lời gã.

- Ha, bọn chúng đã rời London.

Dẫu còn đồng bọn hay thậm chí tên Scorpio X đó quay lại thì chỉ giúp tôi thêm kết quả thôi.

Mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát, tạm biệt.

Cancer lạnh lùng bước qua, cô ta đã ngạo mạn quá mức khinh thường, không nghe theo lời gã.

- Cầu Chúa mọi chuyện sẽ ổn.

Virgo đã cầu nguyện như vậy, như thể gã đang mong một chuyện nào đó sẽ không xảy ra.

Gã rời đi.

Lúc này tôi mới ló đầu ra và thở gấp.

Cảm giác lúc này đây cứ như đã nghe được chuyện động trời.

- Không được tiết lộ...

- Tôi đã tự nhẩm suốt những lời đó cho đến khi về nhà.

Áp lực vẫn cứ đang đè nặng lên tôi cho đến khi thức dậy vào sáng hôm sau.

Một tờ nhật báo, một tin mà khiến tôi phải sốc nặng và sợ hãi.

Barnes

15 : --

Virgo sau cuộc nói chuyện với Cancer đã lên xe bus tới một căn nhà ở vùng ngoại ô Barnes để làm thăm gia đình.

- Chào ông bà, hai người vẫn khoẻ chứ ?

- Ôi, nhóc Vir !

Trông lớn bảnh bao thật đấy.

Một người bà lớn tuổi, cỡ bảy mươi, cái nhìn đầy trìu mến và tốt bụng.

- Cậu Vir lại đây.

Chúng tôi cần cậu giúp đỡ.

- Ông nhà ở bên trong, vẫy tay gọi gã vào.

Virgo tháo giày, xỏ vào chiếc dép dành cho khách, gã bước lại gần phía ông nhà.

Đây là nhà của ông bà Hiking, nằm ở vùng ngoại ô Barnes và đối diện với dòng sông Thames.

Hai người họ là người bảo hộ hợp pháp của gã.

Virgo đã từng có một thời gian sống cùng họ trước khi dọn ra ở riêng.

Tuy nhiên thì gã không phải người cháu ruột chỉ là được nhận nuôi nhưng đối với gã, gia đình Hiking là những người thân thiết nhất của mình.

Nếu nhắc đến người cháu đích tôn của gia đình thì chính là Cục Trưởng Cục cảnh sát London - người thường ra mặt giúp gã tham gia phá án cùng các cảnh sát.

- Chúng tôi có lá thư này, nhìn xem, nó thật kì lạ !

Hãy giúp chúng tôi biết được nó nói về gì.

Gã hơi cúi người, nheo mắt nhìn vào dòng chữ đánh máy nét có nét không.

Nó đã bị nhăn nheo và làm mất vài nét chữ.

Nôm na trong lá thư đó là: " Sắp tới sẽ ghé thăm ".

Có lẽ là một vị khách nào đó.

- Ôi, chỉ vậy đó thôi ư ?

- Bà Hiking kêu lên.

- Vâng, còn vài từ bị mất nhưng nội dung thì đại loại là như vậy.

- Virgo trả lời cho sự ngỡ ngàng của bà.

Ông Hiking chẳng cần đến tờ giấy đó nữa, gã phải cầm lấy và hình như nó không có giá trị gì.

- Nếu không có gì thì cháu về.

Gã thấy mình không còn nhiệm vụ nào nữa.

- Xin lỗi nhóc, chúng tôi không biết nó đến từ đâu nên mới hỏi.

- Bà nhà cười, nó khiến gã không bao giờ cảm thấy giận dữ.

- Ông bà không biết địa chỉ của nó ?

- Gã nảy lên ý nghĩ nghi ngờ.

- Phải, nó được cho vào khe cửa nhà.

Bà ấy trả lời, tay chỉ về phía khe cửa nhỏ ngang được thiết kế với mục đích bỏ thư vào trong.

- Nó gửi đến vào sáng nay ạ ?

- Gã hỏi.

- Đúng vậy.

- Đến ông Hiking trả lời.

Một lá thư giấu mặt, gửi vào thời điểm sáng nay.

Gã ta không muốn nghĩ sâu xa hơn nên dừng lại.

- Này, hôm nọ nhóc Anna tới nhờ ông sửa cái lò sưởi.

Ông đã làm chưa ?

Bà Hiking bỗng nhắc nhở ông nhà.Và ông ấy đã thật sự quên mất.

- Lưng tôi đau lắm...

- Ông Hiking bắt đầu sờ soạng cái lưng già.

Gã ta cũng có chút bất đắc dĩ, nhận ra được điều ông nhà muốn gì.

- Được rồi.

Để cháu làm cho.

Ngay lập tức ông ấy đã cười.

Thật sự mỗi khi nhận họ cười là gã không thể từ chối bất cứ điều gì.

Gã lật đật dậy, đứng gần cái ghế, chống tay lên một cách nặng nhọc.

Virgo có bao giờ khoái làm việc khác bao giờ đâu.

Nhà bên cạnh, cái căn nhà hai tầng nhưng lại quá mờ nhạt so với các căn nhà nổi bật khác.

Chủ nhà là cô Anna Sophie, nhân viên quản lí của một nhà hàng cũng là người hàng xóm thân thiết với nhà Hiking.

- Anh là ai ?

Anna cau mày, tỏ vẻ rất khó chịu.

Theo lời của bà nhà, cô gái này là người rất thân thiện.

- Hả ?

Cháu nhà ông bà già đó à ?

Rồi, vào sửa nhanh hộ tôi.

Một thái độ bất lịch sự, khinh miệt và chán ghét.

Anna thành công gây ấn tượng xấu với gã.

Nhưng không muốn ông bà phải phật lòng, gã nhẫn nhịn cho qua.

Bước vào trong mới biết, căn nhà này nó khá hẹp và chật chội.

Xung quanh vẫn còn vài túi rác chưa đổ, mùi bốc lên kinh khủng đến buồn nôn.

Gã tặc lưỡi rồi bịt mũi, bỏ vào nhanh phòng bếp.

Tính ra thì căn bếp khá gọn gàng và ngăn nắp hơn phòng khách nhiều.

Lò sưởi được đặt ở dưới liên kết với nguồn mạch chính.

Tuy nhiên nó lại bị hỏng điện trở khiến lò sưởi chạy quá năng suất rồi hỏng.

Virgo lấy những dụng cụ cần thiết, sửa chữa lại dây điện.

Còn lò sưởi thì cần phải mua cái khác nhưng Anna không đồng ý.

- Tôi không cần biết, từ giờ tới đêm anh chưa sửa xong không thì đừng bỏ đi.

- E rằng là không thể.

- Tại sao ?

Virgo trả lời với giọng tông lạnh lùng:

- Đó không phải là thuốc bổ, cũng chẳng phải dùng để xả stress đâu.

Anna nghiêng đầu chưa tiêu hoá hết lời gã nói.

Sau đó ngớ ngẩn hiểu ra mà hét:

- Anh nói cái gì vậy !

- Tôi nhìn thấy rất nhiều chất kích thích dạng nước ngay trong đống rác ngoài kia.

Cái lò sưởi bị cô phá khủng khiếp, bộ phận chạy toả nhiệt của nó bị cô đổ hộp đó vào.

Cái chức quản lí của cô cũng giúp cô kiếm nhiều tiền đó, cô có thể vung tay đổ đống chất nghiện đó vào lò sưởi cơ mà.

- Tôi...

Anna hoảng loạn, tay cào cào lên mặt bàn khiến chúng trở nên xấu xí.

Đó là biểu hiện của người dùng chất kích thích.

- Đó không phải tiền của tôi !

Chỉ là đống tiền tôi chôm được trước cửa nhà ông già đó thôi !

- Số tiền đó bắt đầu gửi về từ khi nào ?

- Sáng nay...cùng với một lá thư - Anna chột dạ trả lời.

- Cô có biết nó đến từ đâu không ?

- Gã hỏi tiếp.

- Sao tôi biết được !

- Cô ta giận dữ.

16 : --

Phải nhiều phút sau, cảnh sát mới tới đưa Anna Sophie đi.

Gã không gặp được Libra, mà là Lily.

- Có manh mối chứ ?

Sự thờ ơ trong câu nói của gã đã nói lên tất cả.

Gã không cần nghe nhưng vẫn nói cho có vậy.

Lily không thích điều này.

- Không có gì đặc biệt.

Chúng tôi chụp vài tấm ảnh để báo cáo rồi thôi.

Còn thanh tra Libra vẫn kiên quyết ở Kensington.

Lily đưa cho gã một tập giấy báo cáo, trông khá dày nhưng chẳng có gì nhiều.

Cô không quên nhắc tới Libra nghiêm túc tới dường nào nhưng xem ra thì gã nào có quan tâm.

- Ừ, tôi biết.

Một câu trả lời lạnh nhạt.

- Ồ, đây là...

WC và Ball ?

- Gã đột nhiên nhìn chăm chăm vào tấm ảnh.

- Phải, chúng tôi tình cờ nhìn thấy nó khi kiểm tra ở ngoài.

Thấy cũng kì kì nên chụp lại.

- Lily trả lời.

Rồi gương mặt gã lấm lét, sau đó là biểu hiện lo lắng.

- " We comeback " Lũ khốn đó quay trở lại rồi.

- Là sao cơ...?

- Lily không nhận ra vấn đề.

Gã không giải thích ngay mà yêu cầu cô phải đi lấy xe gấp.

Còn phần gã sẽ đi chào tạm biệt ông bà.

- Nhóc Vir đi à ?

- Bà Hiking tỏ vẻ tiếc nuối.

- Cậu ta phải đi làm việc.

- Ông Hiking chững chạc hơn như thể ông ấy rất hiểu gã.

Virgo cúi thấp người, áp đầu vào lòng ông như một đứa trẻ.

Gã thủ thỉ:

- Sau cháu sẽ đến.

- Thôi, đi cẩn thận.

Khi nào xong việc hẵng quay lại.

Gã mỉm cười và giây phút ấy không đủ để gã nhận ra.

Ông bà Hiking cười với gã lần cuối, thoáng nét trên gương mặt họ chính là sự kì vọng và tình cảm dành cho Virgo.

Gã rời đi, cái bóng lưng cứ như thế khuất dần.

Bầu trời đã âm sầm ánh hoàng hôn, dải lụa màu cam vàng phủ xuống khắp mái nhà và toả sáng cho con đường của gã đang đi.

Virgo vẫn sẽ luôn đem đến sự thật.

Chiếc xe vừa đỗ xuống, gã đã vội vàng chạy đến văn phòng làm việc của Toà Soạn Báo The Times.

- Rất tiếc thưa ngài.

Cancer đã đi từ mấy tiếng trước và không thấy quay lại.

Tổng biên tập với cái nhìn chán nản, tay chống lên bàn và ngụ ý xua đuổi họ đi.

Gã cũng không thể làm gì hơn, chỗ làm việc không có, nhà riêng không có hay liên lạc bằng điện thoại cũng không được.

Ngay chính lúc gã điên đầu thì có một cuộc gọi đến từ Libra.

- Virgo, hôm nay mũi anh không được thính.

Mau đến Kensington !

- Chuyện gì đã xảy ra !?

- Gã bồn chồn.

Cổ Libra nghẹn ắng hẳn lại, mặt cứng đờ.

Anh lặng đi ít phút, tưởng chừng có gì đó vướng ở cổ, ngăn anh nói.

Rồi rốt cuộc anh đã có thể rặn ra từng chữ nhưng giọng đã lạc đi.

- Cancer... cô ấy chết rồi.

16: 27

Tít !

Tít !

Một cuộc gọi bất ngờ tới.

- Anh, anh đang ở đâu ?

- Người gọi chính là Virgo.

- Wimbledon... anh vừa bắt được một băng đảng cướp ngân hàng.

Trong đó tự tay anh đã hạ một tên.

Kể ra thì cũng nguy hiểm thật.

- Đầu dây bên kia trả lời.

- Chuyện xảy ra khi nào cơ ?

Phía bên kia xuất hiện giọng cười lớn:

- Em quan tâm tới chuyện này cơ à !

Chúng đột kích vào nửa đêm hôm qua.

~•~

• Credit banner by @Darkhorse984
 
Back
Top Bottom