[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 129,420
- 0
- 0
[Xong][Bhtt - Mx - Edit] Bắt Nàng Làm Phản Diện, Xấu Tính Không Nổi Làm Sao Đây
Chương 59
Chương 59
Những người đến diện kiến Thái hậu lần lượt rời đi, Thái hậu cũng tỏ vẻ đã mệt, cần nghỉ ngơi.
Lúc này Khương Dược đang ở trong Ngự thư phòng, nghe Ảnh Long Vệ bẩm báo lại cuộc trò chuyện giữa Khương Phù và Thái hậu.
So với sự xa cách lạnh nhạt trước kia, một người thỉnh an, một người gặp mặt rồi giải tán, nội dung hôm nay rõ ràng là đặc sắc hơn nhiều.
Khương Dược nghe xong cũng bật cười: "Lão bà kia cứ tưởng có thể chưởng quản tất cả, kết quả con gái ruột căn bản không thèm để ý đến bà tà, e rằng sắp tức chết thật rồi."
"Nỏ mạnh hết đà mà thôi, không đáng ngại."
Tâm trạng Khương Dược rất tốt, tin tức hôm nay đã chứng minh Khương Phù hận Thái hậu thấu xương, hai mẹ con tuyệt đối không thể đạt thành hợp tác.
Hơn nữa Khương Phù trông cũng chỉ muốn làm một vị Công chúa thoải mái tự do, không có tâm tư khác.
Như vậy, những chuyện liên quan đến Thiên La Vệ không cần phải nôn nóng, có thể từ từ mưu tính.
Chính vì lần trước đã quá nóng vội, hại hắn tổn thất toàn bộ 23 Ảnh Long Vệ đã phái ra ngoài, khiến hắn xót xa hồi lâu.
Tuy nói Ảnh Long Về vì phương thức huấn luyện đặc biệt, tuổi thọ vốn cũng không dài, vẫn luôn tuyển người để bồi dưỡng, qua vài năm lại có thêm một đợt mới, nhưng vẫn chưa phát huy được bao tác dụng mà đã tốn thất, thì thật quá đáng tiếc.
"Sắp tới sắp xếp thêm một số người đi bảo vệ Thái quý phi, trách việc lão bà kia trước khi chết còn muốn kéo người làm đệm lưng."
Khương Dược phên phó, "Bà ta chính là rất không cam lòng đấy."
Ảnh Long Vệ bên dưới lập tức đáp lời.
"Còn chỗ Chây Mỹ nhân cũng sắp xếp thêm người, nhất định phải bảo vệ nàng ấy cho tốt."
Nghĩ ngợi, Khương Dược lại nói thêm.
Hiện tại nơi đối phương muốn ra tay, chẳng qua chỉ có hắn, Thái quý phi, cùng với Châu mỹ nhân đang có hy vọng hạ sinh Hoàng tử.
Vốn là gần đây hắn sống rất vui vẻ, chuyện xảy ra hôm nay càng khiến Khương Dược ăn thêm được hai bát cơm.
Dạo này hắn đều dùng bữa ở chỗ Tiêu mỹ nhân, cũng chính là Tần Nhược Hoa đã đổi tên thành Tiêu Chỉ.
Tần Nhược Hoa thấy vậy liền cười hỏi: "Hôm nay sao bệ hạ lại vui vẻ đến thế?
Có chuyện gì tốt sao?"
Khương Dược cười rộ lên: "Là có chút chuyện tốt."
Thấy hắn không nói tiếp, Tần Nhược Hoa cũng không hỏi nhiều.
Vị này chính là Hoàng Đế, nghe ngóng bí mật của đối phương tuyệt đối không phải là chuyện gì đáng để người ta yêu thích.
Khương Dược cũng rất hưởng thụ, cảm thấy Tiêu mỹ nhân của hắn quả nhiên là tài hoa xuất chúng, dịu dàng hiền thục, ở cùng đối phương hắn cảm thấy rất thoải mái, đây là điều không thể tìm thấy được ở các phi tần khác.
Hắn đã gặp qua vô số mỹ nhân, Tiêu mỹ nhân tuy đẹp, nhưng vẫn còn có người đẹp hơn nàng, song không ai có thể chiếm được lòng hắn như nàng.
Hôm nay, Tần Nhược Hoa tự nhiên là tiếp tục được Khương Dược giữ lại.
Cuối cùng cũng vào được nơi này, đương nhiên nàng ta phải sớm có long chủng, mới có được hy vọng bước lên ngôi vị Thái hậu.
Nếu có thể, nàng ta còn muốn là Nữ Đế, đáng tiếc nàng ta vẫn tự hiểu được bản lĩnh của mình tới đâu.
Nữ Đế là làm không được rồi, nhưng làm một vị Thái hậu buông rèm nhiếp chính thì vẫn có hy vọng.
Xuyên việt một chuyến, không làm nên chút việc lớn thì thật là có lỗi với bản thân.
Có điều nàng ta vào cung cũng đã bấy nhiêu thời gian, cơ thể nàng ta rất khỏe mạnh, vì sao mãi vẫn không thấy có thai?
Lại thêm hiện giờ nàng ta mới biết được, ngoại trừ Châu Mỹ nhân đang mang thai ra, dưới gối Khương Dược chỉ có hai vị Công chúa.
Thế này thì không ổn.
Y học của thời đại này không tốt bằng thời đại của nàng ta, không có cách nào kiểm tra những thứ này, thụ tinh ống nghiệm lại càng không thể.
Đợi thêm một thời gian nữa, nếu vẫn không có động tĩnh gì, nàng ta sẽ nghĩ cách khác.
Y học không phát triển, cũng chứng minh không có giám định ADN, vẫn còn có rất nhiều cách để làm, chỉ là chuyện này phải cẩn thận một chút, tuyệt đối không được để người khác phát giác, nếu không nàng ta sẽ tiêu đời.
Khương Phù đã trở về Công chúa phủ không hề biết rằng, Tần Nhược Hoa vừa vào cung làm phi tần đã bắt đầu cân nhắc việc tặng cho Khương Dược một chiếc nón xanh.
Nếu là biết, ước chừng cũng sẽ nói một câu, không hổ là kẻ tàn nhẫn Tần Nhược Hoa trong cốt truyện, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.
Thi Hương sắp đến, Kinh thành trở nên náo nhiệt hơn.
Gần đây xảy ra nhiều chuyện, Khương Phù ngày ngày đưa Mộ Lan Sơ ra ngoài dạo chơi, thỉnh thoảng còn mang theo cả Mộ Lan Doanh.
Lúc đầu Mộ Lan Doanh không nhận ra điều gì, cho đến khi ngồi trong xe ngựa, cô phát hiện đại tỷ nhà mình và Trưởng công chúa ngày càng có gì đó không đúng.
Cô là một gái thẳng, lúc đó còn tưởng quan hệ của họ rất thân thiết.
Nhưng về sau cảm thấy họ có hơi thân mật quá mức, nhưng vẫn chưa nhận ra điểm gì bất thường.
Cho đến khi Mộ Lan Sơ cứ thích tặng Khương Phù mấy món đồ chơi thủ công nho nhỏ, dần dần những thứ Khương Phù mang trên người đều là do tay Mộ Lan Sơ làm ra.
Còn vị Trưởng công chúa Khương Phù này thì, hở ra là nhét đồ tốt vào tay Mộ Lan Sơ, làm như là chuyện thường tình lắm vậy.
Cảm thấy kỳ quái rồi lại tiếp tục quan sát, Mộ Lan Doanh cuối cùng cũng chậm rãi nhận ra giữa đại tỷ tỷ nhà mình và Trưởng công chúa căn bản chính là tràn đầy mùi hoa bách hợp!!
Hiện tại cô đang cực lực khống chế bản thân không nhìn lung tung, nhưng thật sự khống chế không nổi nữa.
Biết được bí mật lớn như vậy, hiện tại cô lại còn là người trên thuyền của Trưởng công chúa, chắc sẽ không có chuyện gì đâu chứ nhỉ?
Cầu được ước thấy, Khương Phù quyết định nói chuyện với Mộ Lan Doanh một chút, tránh để đối phương mỗi lần đều lộ ra vẻ mặt sống không bằng chết.
"Như ngươi đã thấy, bản cung và Lan Sơ là lưỡng tình tương duyệt, ngươi là một cô nương có suy nghĩ khác biệt, chắc là có thể hiểu được đúng không?"
Khương Phù cười tủm tỉm.
Mộ Lan Doanh gật đầu như gà mổ thóc, gần đây không phải đang thịnh hành thoại bản về hai thê thê tiên nữ xuống trần độ kiếp sao?
Mọi người đều khá thích nghe, cô cảm thấy người cổ đại thật quá cởi mở.
Sở dĩ không cảm thấy tò mò về thoại bản này, vẫn là do Mộ Lan Doanh có kiến thức rộng rãi, trong lịch sử cô cũng từng đọc qua, cũng không phải là không có chuyện giữa nữ với nữ, có gì mà phải ngạc nhiên?
Nam với nam còn nhiều hơn nữa kìa, giống như người đời sau ở thế giới cũ của cô, rảnh rỗi là lại thích thảo luận xem vị tổ tông nào là đồng tính...
Đều cảm thấy lão tổ tông cởi mở hơi nhiều so với trong tưởng tượng của họ.
"Cho nên ngươi cũng đừng lo lắng, yên tâm mà giúp bản cung làm việc đi, sẽ không bạc đãi ngươi."
"Nghe Lan Sơ nói trong nhà muốn đính hôn cho ngươi, nếu ngươi không có ý đó, bản cung có thể giúp ngươi giải quyết chuyện này."
Mắt Mộ Lan Doanh sáng rực lên, gần đây cô đang phiền não vì chuyện này.
Cô cũng biết chủ mẫu là có lòng tốt, hai vị biểu ca kia tài mạo song toàn, nhân phẩm tốt, lại có học vấn, nhưng cô mới 14 tuổi thôi mà, thật sự không muốn đính hôn gả chồng vào lúc này.
Hơn nữa, cho dù người có tốt đến mấy, lập gia đình rồi cô còn có thể làm sự nghiệp như bây giờ sao?
Nay có lời của Trưởng công chúa, cô cảm thấy chắc chắn là ổn rồi.
Cô nguyện vì Trưởng công chúa điện hạ mà đầu rơi máu chảy: "Sếp à, người yên tâm, ta nhất định sẽ giúp người làm tốt mọi việc."
Lời vừa ra khỏi miệng, Mộ Lan Doanh mới nhớ ra thời đại đã khác, vội vàng đổi cách xưng hô: "Điện hạ, thần nữ nhất định sẽ nỗ lực giúp người làm việc."
Lén liếc nhìn Trưởng công chúa điện hạ, thấy nàng không tức giận, còn cười híp mắt, gánh nặng trong lòng Mộ Lan Doanh như được trút bỏ, một vị sếp tốt như vậy, lại còn là một vị Công chúa cổ đại, cô thật sự quá may mắn rồi.
Mô Lan Doanh hớn hở rời đi, Mộ Lan Sơ mới từ sau bình phong bước ra, ngồi xuống bên cạnh Khương Phù: "Không ngờ nhị muội muội lại có thể dễ dàng tiếp nhận chuyện này như vậy, đúng là đã thay đổi rất nhiều."
"Nghe nói người từng trải qua sinh tử tính tình sẽ thay đổi."
Khương Phù nói, chuyện Mộ Lan Doanh là người xuyên việt vẫn nên bỏ qua thì hơn, để lộ thì không phải là chuyện gì tốt.
Mộ Lan Sơ gật đầu, về việc Mộ Lan Doanh từng bị Thư di nương chèn ép, cô vẫn có chút hiểu biết, bị áp bức quá mức, nay bộc phát thì cũng thật đáng sợ.
Khương Phù chuẩn bị cùng vợ thưởng thức trà chiều, chẳng ngờ Hồng Chậu vội vã tiến đến, mắt nhìn Mộ Lan Sơ mới nói: "Mộ tiểu thư, Mộ đại công tử xảy ra chuyện rồi."
Mặt mày Mộ Lan Sơ thay đổi, dùng sức siết chặt quyền, vẫn dùng ngữ điệu bình tĩnh, nhưng rõ ràng có thể nghe ra sự lo lắng trong đó: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Khương Phù nắm lấy tay Mộ Lan Sơ, quả thực đã trấn an được người đôi chút.
Các Thi Hương không quá một tháng, để xảy ra chuyện vào lúc này, thật sự là không may.
Trong cốt truyện, Mộ Trạch Phong vì đi tìm Mộ Lan Sơ mà bị gãy chân, sau đó không khí trong nhà ảm đạm, căn bản không có tham gia Thi Hương.
Hiện tại mọi chuyện đều chưa xảy ra, lại có chuyện gì đây?
Lần này Khương Phù đi theo, với sự coi trọng của nàng dành cho Mộ Lan Sơ hiện nay, đi một chuyến cũng không có gì lạ, không chỉ vậy, còn mang theo phủ y đi qua.
"Nghe nói là ngựa phát điên, bị xe ngựa đâm gãy chân, đại phu đang kiểm tra, tình hình cụ thể thế nào vẫn chưa rõ."
Người của Thông Uy Hầu phủ thấy Khương Phù thế mà cũng tới, còn mang theo cả phủ y, vừa kinh ngạc vừa cảm kích, chẳng qua hiện tại bọn họ lo lắng cho thương thế của đại công tử Hầu phủ hơn.
Mắt thấy Thi Hương đã cận kề, e là sẽ có ảnh hưởng.
Cho dù vết thương có dưỡng tốt, bỏ lỡ lần này, thì phải đợi thêm ba năm.
Người của Hầu phủ đã đông đủ, Thư di nương vẫn đỏ hoe mắt lau nước mắt.
Đại phu kiểm tra xong, lại nói gãy chân rất nghiêm trọng, phải tĩnh dưỡng hơn nửa năm mới có thể khôi phục, nhưng sau này không thể chạy nhảy được nữa, đi đứng bình thường thì không vấn đề gì, nhưng đi nhanh một chút thì sẽ có chút cà thọt.
Dứt lời, vẻ mặt mọi người trong Hầu phủ đều khó coi, đây không nghi ngờ gì là sấm sét đánh giữa trời quang.
"Ngươi đi xem xem."
Khương Phù ra hiệu cho phủ y, vị phủ y này là khôi lỗi của nàng.
Lần này tới đây, chính là muốn chữa khỏi cho Mộ Trạch Phong.
Đây là anh trai ruột của vợ nàng, đối xử với vợ cũng tốt, đương nhiên không thể xảy ra chuyện, đối phương nếu có chuyện, nàng làm sao có thể cùng vợ vui vẻ sống qua ngày ở nhà?
"Đây vốn là một vị thần y trong dân gian, y thuật vô cùng cao minh."
Khương Phù tự khen một câu, không nghi ngờ gì đã đem lại cho người trong Hầu phủ thêm chút hy vọng.
Trong lúc phủ y giúp kiểm tra thương thế, Khương Phù không để lại dấu vết mà quan sát đám người Hầu phủ.
Không biết tao ngộ của Mộ Trạch Phong là trùng hợp, hay là bị người khác mưu hại, không trách nàng đa nghi, cốt truyện của thế giới này luôn tràn ngập đủ loại tính kế.
Nàng điềm nhiên quét mắt qua Thư di nương và Mộc Trạch Húc, người trong Hầu phủ rất đơn giản, nếu nói đến xung đột lợi ích, thì cũng chỉ có hai người này.
Tuy nhiên vì nàng là Trưởng công chúa, đa số mọi người đều hơi rũ mắt không dám ngẩng đầu nhìn lung tung, thậm chí Thư di nương còn một bên đỏ mắt lộ vẻ lo lắng, một bên giữ chặt Mộ Trạch Húc, sợ con trai mình mạo phạm Công chúa.
Mộ Trạch Húc chỉ là một đứa trẻ mới mười mấy tuổi, quả thực không nhịn được mà lén nhìn Khương Phù, nhưng rất nhanh đã bị Thư di nương đè lại, còn nhéo hắn một cái.
Thư di nương còn phân tâm nhìn chằm chằm phủ y, trông cũng rất căng thẳng.
Đứng ở góc độ của bà ta, nếu mà Mộ Trạch Phong có chuyện, người hưởng lợi chắc chắn là con trai mình, nhưng gà bà ta chắc chắn không lớn đến thế.
Trong cốt truyện, vị này chính là loại người có tặc tâm nhưng không có gan làm, không dám đắc tội người có thân phận cao hơn mình.
Trái lại là Mộ Trạch Húc, sau này lại là phụ tá đắc lực của Khương Dược, mất đi hào quang che chở của người anh cả Mộ Trạch Phong, không mấy năm đã trở thành lang quân mà các quý nữ trong Kinh thành muốn gả.
Có thể được Hoàng Đế trọng dụng, hiển nhiên không phải hạng người đơn giản.
Trong cốt truyện cũng không tiết lộ thêm gì khác, suy cho cùng sau khi Mộ Trạch Phong gặp chuyện, Mộ Trạch Húc cũng coi như là thuận buồm xuôi gió, không có xung đột trực tiếp với một Mộ Trạch Phong đã suy sụp.
Còn về việc đằng sau có ai nhúng tay hay không, cốt truyện thực sự không có gợi ý.
"Đại phu, con của ta có thể cứu được không?"
Mộ Vũ Tường lo lắng hỏi.
Phủ y vuốt râu, cười nói: "Tuy rằng khá nghiêm trọng, nhưng trong tay lão phu vừa vặn có cao dán tổ truyền, chỉ cần mỗi ngày dùng cao dán, lại uống thêm một ít thuốc, một tháng là có thể khỏi hẳn.
Tuy nhiên ba tháng tiếp theo không được chạy nhảy, kiên trì ba tháng, liền có thể khôi phục như thường.
Dứt lời, lòng mọi người trong Hầu phủ nhẹ nhõm hẳn, Mộ Vũ Tường và Mai Tố nhìn nhau nở nụ cười, vậy là tốt rồi, không hổ là phủ y do Trưởng công chúa mang tới, thế mà lại lợi hại tới như vậy.
Chẳng lẽ Ngự y còn lợi hại hơn sao?
Khương Phù cười, thực sự không phải vậy, Ngự y sao mà sánh được với khôi lỗi của nàng.
Còn về việc y thuật của phủ y bị đồn ra ngoài, Khương Phù cũng không quan tâm, chẳng phải rất tốt hay sao?
Không có sự cho phép của nàng, hắn sẽ không cứu bất kỳ ai.
Vừa rồi Khương Phù phát giác ra một chuyện, Mộ Trạch Húc vốn đang yên tĩnh, thoạt nhìn thì như một thiếu niên tò mò, khi nghe nói Mộ Trạch Phong chỉ một tháng là có thể khôi phục, cơ thể đột nhiên căng cứng, còn vô thức liếc nhìn phủ y, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin nổi.
Nhưng rất nhanh đã cúi đầu.
Những người khác đang đắm chìm trong niềm vui sướng nên không chú ý, chỉ có Khương Phù nhìn thấy.
Quả nhiên là có vấn đề mà.
Khương Phù khẽ giọng phân phó Hồng Châu bên cạnh một câu, đương nhiên là cho người đi tra Mộ Trạch Húc.
Mới 12 tuổi đã làm ra loại chuyện này, không biết là có đồng bọn hay không, nàng cảm thấy chắc chắn là có.
-----------
Update: 24.03.2026