[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 129,420
- 0
- 0
[Xong][Bhtt - Mx - Edit] Bắt Nàng Làm Phản Diện, Xấu Tính Không Nổi Làm Sao Đây
Chương 39: Thế giới hai - Đã xong
Chương 39: Thế giới hai - Đã xong
Khi không có việc gì Khương Phù sẽ dẫn Mộc Duyệt ra ngoài dạo chơi, định kiếm việc gì đó để làm, chủ yếu là Mộc Duyệt tìm, bằng không mọi chuyện đều do nàng làm hết, trong lòng Mộc Duyệt chắc chắn sẽ không thoải mái.
Cuối cùng, Mộc Duyệt dựa vào khả năng hội họa của mình tìm được công việc gia sư dạy vẽ cho trẻ con, lòng nàng cũng nhẹ nhõm phần nào.
Khương Phù thì tìm cơ hội bán một số đồ có trong tay, kiếm được một khoản tiền lớn, dù sao ở trong thành phố cũng có rất nhiều nơi có thể tiêu tiền.
Đợi khi buông lỏng hơn chút, nàng còn có thể đi làm buôn bán nhỏ gì đó.
Cơ hội này đến khá nhanh, nàng còn tìm cả Mộc Kiến Lương đang vừa học vừa làm đến, cần người thì đương nhiên gọi người nhà đến thì tốt hơn.
Mộc Duyệt thì không cùng Khương Phù làm những việc này, chị đã có mục tiêu của riêng mình, quyết định tập trung vào mảng nghệ thuật.
Chỉ vì một cơ hội tình cờ, có người mua tranh của chị, ngay tắp lự khiến cho lòng tự tin của chị dâng cao.
Đợi khi có điều kiện, Mộc Kiến Lương liền đón Trần Gia Anh đến thành phố sống chung.
Tạm thời Mộc Kiến Huy không theo cùng, cậu có suy nghĩ của riêng mình, ở trong thôn sẽ tiện hơn.
Học hành thì chắc chắn vẫn phải học rồi, Mộc Kiến Huy không quên lời sư phụ nói với cậu, học hành có thể giúp cậu ưu tú hơn, cậu muốn trở thành một thợ mộc xuất sắc.
Ở thành phố quả thật là không tiện, trước hết là rất khó kiếm được các loại gỗ phù hợp yêu cầu.
Cả nhà tụ tập lại bàn bạc, cuối cùng lại hỏi thêm ý kiến của Khương Phù.
Khương Phù cảm thấy có mục tiêu rõ ràng thì rất tốt, Mộc Kiến Huy đã có chủ kiến và suy nghĩ của riêng mình, vậy thì cứ thử đi.
Nhận được sự ủng hộ của Khương Phù, Mộc Kiến Huy liền yên tâm ở lại trong thôn phát huy tài năng.
"Bước đầu sự nghiệp của chúng ta bây giờ đã ổn định, trong tay cũng đã có một ít tiền rồi, hay là chúng ta chuyển ra ngoài ở đi?"
Khương Phù nói, bây giờ các nàng đều khá bận, lại không cùng chuyên ngành, thời gian một ngày ở bên nhau cũng không được nhiều.
Mộc Duyệt không nghĩ ngợi gì liền nói: "Chị đã sớm có ý định này rồi, khoảng thời gian này em bận quá nên chị chưa nói với em."
So với Khương Phù, thật ra Mộc Duyệt không bận rộn đến thế.
Khương Phù thì suốt ngày chạy ra ngoài, bây giờ chị dâu đã đến, chuyện bên ngoài đã có người luôn trông nom, thì giờ mới nhiều hơn.
Hai người nhìn nhau cười, nắm tay nhau đi tìm nhà.
Cũng không nói với ai chuyện này, đợi đến khi họ phát hiện ra rồi nói sau.
Bây giờ các nàng vẫn còn đang đi học, cũng không muốn quá phô trương gây ra ảnh hưởng xấu, có thể không gây rắc rối thì vẫn không nên gây ra rắc rối thì tốt hơn, dù sao thời đại này vẫn không được coi là đặc biệt cởi mở.
Nếu có người muốn gây khó dễ cho các nàng, hơi hơi tố cáo thì thật sự sẽ khó mà thoát được.
Tìm được nhà, sống cùng nhau, người khác đều cho rằng hai người là chị em tốt, tình cảm tốt, không có hoài nghi gì nhiều.
Sắp đến Tết, gia đình họ Mộc lại bàn bạc xem nên ăn Tết ở đâu.
Cuối cùng quyết định, để Mộc Kiến Huy đến thành phố.
Dù sao, người nhà họ Mộc và người trong thôn cũng không có thân thiết gì mấy, về hay không về cũng chẳng sao.
Thế là, trước Tết, Mộc Kiến Huy mang theo túi lớn túi nhỏ đến thành phố.
Nhưng mà, Khương Phù lại phải về nhà họ Khương để ăn Tết.
Nhưng vào hôm trước, nàng đã đến nhà họ Mộc, đây là gia đình họ Mộc cố ý quyết định, ăn tết sớm hơn một ngày, muốn giống như trước đây cùng Khương Phù đón tết.
Mộc Kiến Huy nhìn thấy thái độ của cả nhà đối với Khương Phù, lẳng lặng ăn đồ ăn, anh cả và chị dâu chắc vẫn chưa biết sự thật.
Thôi vậy, sư phụ và chị hai tự có chừng mực, cậu quản nhiều vậy để làm gì chứ?
Năm này rồi lại năm khác trôi qua, mấy người Khương Phù dù là trong học tập hay là trong sự nghiệp thì đều đạt được thành tựu, cuộc sống trôi qua êm đềm.
Lần này lại ăn Tết ở thành phố, cuối cùng Mộc Kiến Huy không nhịn được mà dịch sang bên cạnh Khương Phù và Mộc Duyệt, khẽ hỏi dò: "Sư phụ, chị hai, chuyện của hai người vẫn cứ phải giấu giếm sao?
Không nói với họ sao?"
"Nói ra là có thể tổ chức đám cưới ngay sao?"
Khương Phù hỏi, "Lại không ảnh hưởng gì đến cuộc sống, hơn nữa..."
Nói đến đây, nàng dừng lại đôi chút: "Cậu thật sự cho rằng anh cả và chị dâu không nhận ra được gì sao?
Dù sao trước giờ đều cùng ở chung dưới một mái nhà mà."
Mộc Kiến Huy trợn tròn mắt, còn có chuyện này sao?
Tổ chức đám cưới chắc chắn là không thể rồi, chuyện này mà phô trương quá nhất định sẽ gây ra phiền phức.
Thật đáng tiếc, cậu còn đang muốn giúp sư phụ và chị hai làm toàn bộ nội thất trong nhà, nhưng các nàng không tổ chức đám cưới, cũng không công bố chuyện của các nàng, mà làm ra hết những thứ này thì cũng thật khó hiểu.
Khương Phù nhìn vẻ mặt rối rắm của cậu, ôm cánh tay Mộc Duyệt cọ cọ: "Cậu đừng vội, đợi chúng ta kiếm thêm chút, tốt nghiệp rồi, sau này tìm một nơi tương đối cởi mở rồi tổ chức đám cưới sau."
Với tình hình hiện tại, chỉ có thể ra nước ngoài thôi.
Xa hơn một chút, dù có ảnh hưởng gì thì cũng không truyền về trong nước.
"Đến lúc đó tui và chị Duyệt Duyệt mua nhà, đồ nội thất giao hết cho cậu."
Mộc Kiến Huy vội vàng gật đầu: "Không thành vấn đề," rồi cậu lại khẽ hỏi, "Anh cả và chị dâu thật sự không phát hiện ra điều gì sao?"
Mộc Duyệt vẫn luôn im lặng lại bật cười: "Em có thể đi hỏi thử, thử là biết liền thôi."
Mộc Kiến Huy vò đầu: "Lỡ như không biết, chẳng phải là em đã làm lộ chuyện của hai người sao, không tốt lắm đâu?"
"Chị và Phù Phù không để ý đâu, vốn dĩ sớm muộn gì họ cũng sẽ biết chuyện này thôi."
Mộc Duyệt nói.
Khương Phù phất phất tay: "Sư phụ cho phép cậu thỏa mãn sự tò mò của mình, cứ mạnh dạn đi đi."
Chỉ là tình hình lúc đó, sợ là cũng không giống như trong tưởng tượng của đối phương, hy vọng là đồ đệ đừng bị dọa sợ.
Mộc Kiến Huy luôn cảm thấy vẻ mặt của sư phụ nhà mình có hơi kỳ lạ, nhưng cậu vẫn muốn biết anh cả và chị dâu có biết chuyện này không, sư phụ và chị hai đều không để tâm, thì sao cậu không đi hỏi thử?
Thế là, Mộc Kiến Lương và Trần Gia Anh liền thấy Mộc Kiến Huy thỉnh thoảng lượn lờ trước mặt họ.
Cuối cùng khi Mộc Kiến Lương ra ngoài mua đồ, Mộc Kiến Huy lẳng lặng theo sau, mới phát hiện Mộc Kiến Lương đang đứng chờ cậu ở một con hẻm nhỏ.
Cậu hơi đau đầu, nhưng vẫn cắn răng đi lên.
"Cả ngày cứ lượn lờ trước mặt bọn anh, rốt cuộc là muốn nói gì?"
Mộc Kiến Lương hỏi.
Mộc Kiến Huy muốn nói lại thôi, vẫn còn chút lo lắng, lỡ như anh cả và chị dâu không biết, đến lúc đó lại không chấp nhận được thì sao?
Nhưng sớm muộn gì cũng phải biết, chuyện này cậu đã nói với sư phụ và chị hai rồi, anh cả đã hỏi, vậy thì cậu cứ nhân cơ hội này mà nói ra thôi.
"Anh," Mộc Kiến Huy khẽ giọng, "Anh có biết sư phụ và chị hai họ..."
Mộc Kiến Lương vẻ mặt hiểu rõ, rồi vỗ vai cậu, nhỏ giọng hỏi: "Em cũng phát hiện ra sao?"
"Tiểu Huy, làm người đừng có phong kiến như vậy, thực ra hai cô gái ở bên nhau cũng bình thường mà.
Em xem họ chưa từng làm hại gì ai, ở bên nhau cũng vui vẻ hạnh phúc, không có gì không tốt cả, đúng không?
Hạnh phúc hơn rất nhiều cặp nam nữ đã kết hôn.
Là em trai, em phải hiểu.
Có thể đảm bảo tìm được người để chị em gả đi, mà người đó có thể đối xử tốt với chị hai như em gái Khương Phù đã làm sao?"
Mộc Kiến Lương khuyên nhủ, sợ rằng em trai mình là một người có tư tưởng phong kiến, không chấp nhận được chuyện như vậy.
Mặc dù lúc đầu khi nhận ra chuyện này, anh cũng sửng sốt rất lâu.
Nhưng nghĩ đến khi em Khương Phù và em thứ của mình ở cạnh nhau, cả hai đều rất tốt, đều rất quan tâm đến đối phương.
Lúc đó anh với vợ mới hiểu ra, vì sao em Khương Phù lại có gì tốt cũng mang đến cho nhà họ, chắc chắn chỉ có thể là vì em thứ.
Phát hiện ra chuyện này đã được mấy năm rồi, biết em thứ cũng rất thích em Khương Phù, họ đã tự lòng công tác tư tưởng một phen cũng đã dần dần chấp nhận rồi.
Dần dà, lại cảm thấy như vậy rất tốt.
Với thói đời thời nay, ai có thể đảm bảo em thứ tìm được một người đàn ông để kết hôn thì nhất định là điều tốt?
Dù có tốt, cũng không phải là người mà em thứ yêu, em thứ thích mới là điều quan trọng, hơn nữa em Khương Phù luôn là lòng một dạ với em thứ.
Vì em thứ, đối với nhà họ Mộc anh có thể nói là dốc hết tâm huyết, nếu không ai sẽ tốn nhiều công sức như vậy để dạy họ học hành, dạy em út nghề mộc?
Còn dạy vợ anh cách điều chế hương liệu.
Có thể nói, căn bản là không tìm được một người đàn ông nào tốt như em Khương Phù.
Mắt Mộc Kiến Huy đều trợn tròn, hóa ra anh cả và chị dâu thật sự đã biết sao?
Mộc Kiến Lương thấy vẻ mặt kinh ngạc của Mộc Kiến Huy, cau mày, quyết định khuyên thêm một chút.
Em út vẫn biết bên nào nặng bên nào nhẹ, có thể chỉ là không thể chấp nhận được trong thời gian ngắn, sẽ không làm ra chuyện gì gây tổn thương cho em thứ và Khương Phù.
Điểm này vẫn khiến người ta yên tâm.
Nào ngờ Mộc Kiến Huy mở miệng: "Anh cả, hai người biết từ khi nào?"
Hai anh em nhìn nhau, đều có chút hiểu ra, thì ra là thế.
Sau đó so sánh lại thời gian, mới phát hiện ra Mộc Kiến Huy biết chuyện này sớm hơn.
Thôi được rồi, cả nhà đều có thể chấp nhận, không cần lo lắng gì nữa.
"Vẫn nên lo lắng chuyện, người nhà sư phụ..."
Mộc Kiến Huy nói, "Có lẽ nên hỏi sư phụ nên làm thế nào, nếu có cơ hội, em vẫn hy vọng các nàng có thể tổ chức một cái đám cưới."
Tối đó, gia đình họ Mộc công khai nói chuyện.
Khương Phù và Mộc Duyệt đã sớm đoán được, điều này vốn dĩ cũng là nằm trong sự cho phép của các nàng, Mộc Kiến Huy mới đi tìm Mộc Kiến Lương.
Đối mặt với sự lo lắng của họ, Khương Phù nói: "Mọi người cứ yên tâm đi, nhà em sẽ không phản đối đâu, họ chỉ cảm thấy em chọn chị Duyệt Duyệt là lẽ hiển nhiên, dù sao lúc đó suýt nữa thì em đã không sống nổi, chỉ có chị Duyệt Duyệt đối xử tốt với em."
Người nhà họ Mộc đồng loạt im lặng, mặc dù Khương Phù rất lợi hại, nhưng sự chật vật ban đầu của đối phương họ vẫn không quên được, có lẽ... thật sự như nàng nói?
Chuyện đã đến nước này, ngày tết Khương Phù đưa Mộc Duyệt về nhà, và công khai mọi chuyện với nhà họ Khương.
Ban đầu cả nhà họ Khương đều rất sốc, có chút không chấp nhận được, nhưng nghe Khương Phù nói chỉ có Mộc Duyệt sẵn lòng quan tâm nàng, còn chia khẩu phần ăn cho nàng, nhất thời đều đỏ mắt, cảm thấy lựa chọn của nàng thật sự quá đỗi bình thường.
Họ không hề ghét bỏ Mộc Duyệt, nếu không có chị, có lẽ bây giờ đã không được thấy Khương Phù nữa rồi.
Hai bên đều đã giải quyết xong, ở trong nhà Khương Phù và Mộc Duyệt càng thêm tự do, có thể nói là vô tư.
Bầu không khí ngọt ngào của hai người khiến người nhà đều thấy ê răng.
Thoáng chốc, cuộc sống đại học đã bước sang năm thứ ba.
Mấy năm nay đã thay đổi rất nhiều, dù là nhà họ Mộc, hay là nhà họ Khương, thôn Lê Hoa... hay cả quốc gia.
Tết này, Khương Phù theo gia đình họ Mộc về thôn Lê Hoa.
Người thôn Lê Hoa thấy nàng đến, đều cười chào hỏi, Khương Phù lấy kẹo phát cho họ và trẻ con trong thôn, những người này tự nhiên đều sẽ nói lời hay ý đẹp.
Họ tưởng đây là Khương Phù mua kẹo nhiệt tĩnh đãi họ khi về thăm thôn, nào ngờ đối với Khương Phù và Mộc Duyệt mà nói, thì đây là đang phát kẹo mừng, chỉ là lúc này họ chắc chắn không biết được.
Nhưng hai người cũng không có gì tiếc nuối, có thể ở bên nhau là hai người đã rất vui rồi.
Vừa về đến nhà, người trong thôn đến chơi chia sẻ những chuyện phiếm gần đây với Khương Phù, lại là còn của một người quen.
"Khương tri thanh còn nhớ rõ cái người Trình tri thanh đó không?
Tên là Trình Đông Chính ấy."
Mắt Khương Phù mở to hơn chút, lại là chuyện của Trình Đông Chính sao?
Nàng biết Lư Gia Du chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Trình Đông Chính, nhưng bây giờ tin tức không phát triển, muốn biết điều gì thì thật quá khó.
Người trong thôn thấy nàng hứng thú, lập tức nhiệt tình hẳn lên, còn xích lại gần hơn.
Khương Phù vội vàng nắm một nắm hạt dưa đưa cho đối phương, khiến cho người ta vui vẻ nheo cả mắt, cũng không chần chừ, nhanh chóng chia sẻ những gì mình biết.
Thì ra có người ở trường của Trình Đông Chính tố cáo Trình Đông Chính có tác phong không đứng đắn, rõ ràng đã cưới vợ sinh con, vợ và nhà vợ đối xử với hắn rất tốt, nhưng sau khi thi đỗ hắn lại chưa bao giờ quay về, còn ở trường học quyến rũ các nữ sinh khác.
Những hành động này, rõ ràng là muốn ruồng bỏ vợ con.
Là một người biết chuyện thật sự không thể chịu nổi nữa, nhất định phải tố cáo loại người vong ơn bội nghĩa này, còn chỉ trích nhà trường, loại người như vậy thật sự có thể góp sức xây dựng tổ quốc sao?
Ảnh hưởng quá tiêu cực, thế là nhà trường vội vàng sắp xếp người đi điều tra.
Thôn Mã Gia và thôn Lê Hoa đều đến, thôn dân nào đã được thấy cảnh tượng như vậy, đều kể hết những gì mình biết, ngay cả chuyện Trình Đông Chính lúc đó an tâm nhận lấy sự quan tâm chăm sóc của Lư Gia Du cũng kể sạch bách.
Thái độ của người nhà họ Mã là, vì chưa đăng ký kết hôn, họ chấp nhận thua, lòng người ta không muốn, họ cưỡng ép giữ lại cũng chỉ là một cặp vợ chồng bất hòa.
Bất kể kết quả điều tra lần này có thế nào, cũng không liên quan gì đến nhà họ Mã nữa.
Từ khi Trình Đông Chính ra ngoài, không gửi cho họ một lá thư nào, họ cứ coi như không có người này tồn tại, với điều kiện cả gia đình nhà họ Mã thì nuôi một đứa trẻ không phải là vấn đề gì.
Bởi thái độ của nhà họ Mã, phía nhà trường đương nhiên sẽ không chuyển hộ khẩu của Trình Đông Chính về nhà họ Mã nữa.
"Chỉ còn chút nữa là Trình Đông Chính đã học xong, còn được phân phối việc làm, lại đang cặp kè với con gái của lãnh đạo nhà trường, tương lai sáng lạn, ông trời đột nhiên có mắt, phơi bày sạch sành sanh những chuyện đó của hắn."
"Bây giờ đừng nói là cặp kè với con gái của lãnh đạo, thân phận sinh viên cao đẳng cũng không giữ được."
"Cũng tại hắn tự tìm lấy."
"Nhà Mã Đào đối xử với hắn cũng coi như là hiền hậu rồi, nghe nói lúc đó hắn thi đỗ cao đẳng, tên trường học cũng nói sai cho người ta, cũng chẳng nói địa chỉ cụ thể.
Sau này lại không có một lá thư nào, này rõ ràng là không quay về nữa, sợ nhà họ Mã đến làm lỡ tương lai rộng mở của hắn."
"May mà lúc đó Lư tri thanh đến đại đội thôn chúng ta đã tỉnh ngộ, không giúp kẻ bạc tình này nữa, nếu không thì không biết cuối cùng sẽ ra sao nữa."
"Loại người nhân cách thối tha như này, nhà trường nên đuổi học cho rồi."
Thôn dân bàn tán xôn xao, đối với kết quả mà Trình Đông Chính phải chịu Khương Phù hoàn toàn không bất ngờ, dù sao Lư Gia Du cũng đã sống lại, kiếp trước đã trải qua những chuyện khủng khiếp như vậy, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Trình Đông Chính.
Tuy nhiên chuyện có thể làm đến nước này, hẳn là có liên quan đến nhà họ Lư.
Nhưng Trình Đông Chính cũng là đáng đời.
"Hắn không đáng đời sao?
Cái thằng Lý Nhị Oa ở thôn bên cạnh ấy, bây có biết không?
Năm nay gần bốn mươi rồi, vẫn chưa tìm được vợ.
Thằng Lý Nhị Oa này là một tên lười biếng, nhà lại nghèo, cô gái nào lại muốn theo hắn chứ?
Đừng nói là nuôi con, cơm còn không có mà ăn."
"Thằng Lý Nhị Oa thì làm sao?"
Có người hiếu kỳ.
Khương Phù cũng vểnh tai lên nghe, đúng vậy, Lý Nhị Oa thì làm sao.
Nàng biết người tên Lý Nhị Oa này, chính là tên đàn ông có liên quan đến Lư Gia Du trong cốt truyện.
Trong cốt truyện nói là có người nhìn thấy tên Lý Nhị Oa và Lư Gia Du chui vào rừng cây nhỏ, nhưng Lư Gia Du chưa từng thừa nhận.
Thế nhưng trong nội dung truyện, dưới sự cố ý dẫn dắt của Trình Đông Chính, Lư Gia Du đã trở thành một cô gái dây dưa dai dẳng, để lại ấn tượng không tốt chút nào cho thôn dân.
Còn Trình Đông Chính thì sao?
Chính là một thanh niên tuấn tú chăm chỉ bị một người phụ nữ điên rồ đeo bám.
Sau khi thi đỗ đại học, lại bị người phụ nữ điên rồ hãm hại, may mà có nhân chứng, người ta tận mắt thấy cô và Lý Nhị Oa chui vào rừng cây nhỏ, không liên gì đến Trình Đồng Chính.
Dù cho có người cảm thấy trong đó còn có khúc mắc, nhưng ai sẽ sẵn lòng đi minh oan giúp cho một người không thân chẳng quen còn không có bất kỳ quan hệ gì với mình?
Căn bản là tự tìm đến phiền phức, nói không chừng còn rước họa vào thân.
Mộc Duyệt mang đồ ra phơi nắng, đã thấy Khương Phù đầy vẻ hứng thú, không khỏi mỉm cười.
Thấy đồ ăn đã hết, chị quay người bưng ra một đĩa hạt dưa bánh kẹo, nhét vào tay Khương Phù.
Phù Phù vẫn luôn thích hóng hớt, nghe chuyện phiếm của người khác.
"Vừa ăn vừa giết thời gian, chị dọn dẹp nhà cửa trước đã."
Mộc Duyệt lại tiến vào nhà, đặc biệt là căn phòng của chị, lâu ngày không có người ở, phải dọn dẹp thật kỹ mới được.
Mộc Kiến Huy ở lại trong thôn, nên phòng khách và nhà bếp thì sạch sẽ.
Khương Phù ôm đĩa hạt dưa và bánh kẹo, liên tục gật đầu, rồi thúc dục mấy bà thím trong thôn đang bàn tán tiếp tục, tiện tay nắm lấy một ít đồ ăn đưa cho họ, lập tức khiến cho mấy thím này vui vẻ mắt đều híp cả lại thành một đường.
"Người ở bên trên xuống điều tra chuyện của Trình Đông Chính, hỏi hết những người hắn thường tiếp xúc, lúc ấy sắc mặt thằng Lý Nhị Oa đã có gì đó không đúng, không dám giấu giếm, liền nói với thanh tra rằng sau khi Trình Đông Chính thi đỗ đại học, đã từng tìm hắn nhờ làm một chuyện."
"Nói lúc đó còn có thể không mất tiền mà có được một người vợ, đặc biệt đặc biệt xinh đẹp.
Thằng Lý Nhị Oa liền động lòng, chỉ là sau này chuyện không thành.
Tuy hắn có chút tức giận, nhưng hắn cũng không muốn đắc tội Trình Đông Chính đã thi đỗ đại học, không ngờ... chuyện này lại còn có hậu quả."
"Thì ra Trình Đông Chính định hãm hại Lư tri thanh, chỉ là Lư tri thanh đã sớm không còn qua lại gì với hắn, cũng không muốn cùng hắn về thành phố, đã vậy còn gọi người nhà đến đón."
Bà thím nói với vẻ mặt sợ hãi, "Lòng dạ Trình Đông Chính thật sự là độc ác lắm, cô gái tốt như Lư tri thanh, đắc tội gì hắn chứ?"
"Chính là không cho hắn chiếm lợi, hắn thẹn quá hóa giận thôi."
Nghe xong đầy tai chuyện phiếm, đợi tới lúc thích hợp, mấy bà thím trong thôn cũng ra về.
Nhà họ Mộc đã dọn dẹp sạch sẽ, Khương Phù chui vào phòng Mộc Duyệt để sưởi ấm, cũng như chia sẻ với chị những chuyện vừa nghe được.
Mộc Duyệt không biết chuyện kiếp trước và kiếp này, nhưng cũng cảm thấy vui thay cho Lư Gia Du vì đã có thể tránh thoát được một kiếp nạn.
Khương Phù không ngờ rằng, mấy ngày sau, Lư Gia Du lại đến thôn Lê Hoa.
"Khương Phù, còn nhớ mấy năm trước mình nói muốn bàn một vụ làm ăn lớn không?"
Lư Gia Du nháy mắt, "Mình muốn một cái tủ trang điểm cực kỳ đẹp."
Khương Phù chống cằm, rồi quay đầu đi tìm Mộc Kiến Huy: "Đồ đệ, mau đến đây, có đơn hàng lớn tới cửa rồi này."
"Đã nhiều năm mình không động đến rồi, để đồ đệ mình làm đi, cậu ấy rất có thiên phú ở mảng này, có thể để cậu ấy vẽ bản vẽ trước."
Lư Gia Du không kiêu kỳ như vậy, hơn nữa rất tin tưởng Khương Phù, nên đã lập tức đồng ý.
Lư Gia Du không ở lại thôn Lê Hoa, mà ở lại khách sạn trên thị trấn, thỉnh thoảng lại đến tìm Khương Phù, hỏi tiến độ bản vẽ của Mộc Kiến Huy.
Nguyên cái Tết năm nay, cô đều ở nhà họ Mộc.
Trong thời gian đó, cô còn cùng Khương Phù bàn tán về Trình Đông Chính, lúc này Khương Phù mới được biết Trình Đông Chính đã bị đuổi học, còn bị trả về nguyên quán, lúc này muốn thị đại học lại chắc chắn đã không còn cơ hội nữa rồi.
Còn cô con gái lãnh đạo mà hắn quyến rũ, sau khi biết chuyện đã cắt đứt liên lạc với hắn ngay tức thì.
Chuyện của hắn đã lan truyền khắp nơi, có thể nói là tương lai tan nát.
"Hắn đến tìm mình, thật nực cười."
Lư Gia Du cười lạnh một tiếng, thật sự không biết ai đã cho đối phương cái sự tự tin đó.
"Bây giờ đang ở nhà ăn bám, người nhà họ Trình cũng rất ghét bỏ hắn vì làm cho nhà mất mặt."
Nhưng Lư Gia Du không đồng tình, lúc đó khi cô còn một lòng vì Trình Đông Chính, người nhà họ Trình đâu có thấy con trai họ đâu có gì là sai khi nhận lợi lộc từ cô.
Còn phía nhà họ Mã, Lư Gia Du không có ý kiến gì.
Cô và người nhà họ Mã lại không có thù hận gì, đương nhiên sẽ không xen vào chuyện của họ.
Nói trắng ra là, những tri thanh năm xưa muốn tìm một cô gái trong thôn để kết hôn, không phải là bởi vì chính mình không chịu nổi khó khăn, chỉ muốn sống tốt hơn thôi sao?
Tất cả đều là tự mình tìm lấy.
Sau đó Mộc Kiến Huy đưa ra bản vẽ, còn là năm bản liền, là để cho Lư Gia Du chọn.
Hai mắt Lư Gia Du sáng lên: "Đều đẹp, tôi muốn hết!
Một cái cho tôi, một cái cho mẹ, một cái cho chị dâu, một cái cho em gái, ừm... còn lại một cái thì cho em dâu còn chưa biết ở nơi đâu của tôi đi."
Mộc Kiến Huy: ...
Khương Phù không nhịn được mà bật cười, ngay lúc nhìn thấy đồ đệ nàng cầm năm bản vẽ đến, nàng đã biết sẽ có chuyện như này.
Mộc Kiến Huy nghĩ rằng cái giá mà Lư Gia Du đưa ra rất cao, vốn dĩ đối phương cũng là vì sư phụ mà đến, bây giờ sư phụ giao nhiệm vụ này cho cậu, cậu đương nhiên phải làm cẩn thận.
Nào ngờ...
Vị Lư tri thanh này lại muốn hết!
Phải biết rằng tủ trang điểm trong mấy bản vẽ này đều rất phức tạp, lại còn phải do cậu tự tay hoàn thành, chủ yếu là với độ phức tạp này, hiện ở nơi này, ngoài cậu ra thì chỉ có sư phụ là làm được.
Được người khác công nhận, Mộc Kiến Huy vẫn rất vui, rồi lại hăng hái bắt tay vào làm.
Lý Kỳ nghe nói Khương Phù về, liền tìm đến.
Chủ yếu là muốn hỏi thăm tình hình của Diêu Tiểu Lệ.
Quả thật Khương Phù không có cắt đứt liên lạc với Diêu Tiểu Lệ, nhưng cũng sẽ không tiết lộ nửa lời cho Lý Kỳ, đối mặt với Lý Kỳ nhìn già hơn mấy tuổi so với người đồng trang lứa, chỉ lắc đầu nói không biết, sau này hai người cũng chưa từng gặp mặt.
Quả thật không gặp mặt, chỉ thư từ qua lại mà thôi, Diêu Tiểu Lệ còn gửi cho nàng đặc sản địa phương.
Lý Kỳ thất vọng rời đi, năm khôi phục kỳ thi đại học, cô chuyển dạ ở phòng thi, đi sinh con.
Cô cảm thấy nếu không phải vì sinh con, chắc chắn đã có thể thi đỗ, thế là năm thứ hai đi thi, kết quả là trượt.
Năm thứ ba cũng đi thi, vẫn trượt.
Bây giờ nhà chồng không ủng hộ cô đi thi nữa, đối với lựa chọn năm xưa cô vô cùng hối hận.
Cô hận Diêu Tiểu Lệ, đối phương tại sao không khuyên cô nhiều hơn chứ?
Nhưng cô lại không nhịn được mà nhớ đến năm xưa người chăm sóc quan tâm cô nhất là Diêu Tiểu Lệ, luôn nghĩ rằng nếu đối phương có thể quay về thăm một chút, chắc chắn sẽ không nhìn nổi cô thành ra như vậy đúng chứ?
Nhưng Diêu Tiểu Lệ không có ý định quay về.
Cô nhìn Khương Phù và Mộc Duyệt đang nói cười trong sân, tức giận mắng trong lòng một câu, Diêu Tiểu Lệ căn bản không coi cô là bạn, nếu không thì đã sớm quay về thăm rồi.
Nhìn Khương Phù xem, có quan hệ tốt với Mộc Duyệt như vậy.
Nghe nói sau này Trình Đông Chính còn quay về thôn Mã Gia, hắn với Lư Gia Du đã là chuyện không thể, đột nhiên nhớ đến Mã Đào, người luôn đối xử hòa nhã với hắn, ngay cả sau khi hắn thi đại học không quay trở về, cũng chẳng tìm hắn gây rắc rối.
Bây giờ nghĩ lại, thật ra Mã Đào cũng rất tốt.
Xinh đẹp, dịu dàng, ngoại trừ có hơi lạnh nhạt ra, thì đối xử với hắn cũng rất tôn trọng.
Người nhà họ Mã đều có tính cách hòa nhã, một nhà vợ tốt như vậy thật sự rất khó tìm.
Hắn tưởng chỉ cần hắn quay về, Mã Đào nhất định sẽ chấp nhận hắn, ai ngờ chờ đợi hắn là bị người thôn Mã Gia dùng chổi đuổi ra.
Dù bị đánh đến máu thịt be bét, hắn vẫn la hét muốn gặp Mã Đào một lần.
Mã Đào đến, nàng cũng không đần độn mà nói cho Trình Đông Chính biết sự thật gì cả, chỉ nói rằng vì lúc đó hắn đã lựa chọn bỏ đi, vậy thì nhà họ Mã cũng chỉ coi như là không có người này.
Từ đó, Trình Đông Chính cuối cùng phát hiện ra không ai cần hắn cả, trong lòng đầy nỗi hối hận.
Rõ ràng ngay từ đầu có rất nhiều người đối xử tốt với hắn, hắn không biết đủ nên mới đi đến bước đường ngày hôm nay.
Hắn không biết rằng, người nhà họ Lư luôn sắp xếp người theo dõi hắn, đảm bảo kiếp này của hắn không thể ngóc đầu lên được, những ngày tháng khó khăn của hắn còn dài lắm.
Thời gian thoắt cái đã trôi qua, Khương Phù và Mộc Duyệt cùng Mộc Kiến Lương đều tốt nghiệp đại học.
Khương Phù không lựa chọn công việc do nhà trường phân phối, Mộc Kiến Lương cũng vậy.
Việc kinh doanh nhỏ mà Khương Phù làm lúc trước, bây giờ đã thành kinh doanh lớn rồi, còn thành lập công ty, Mộc Kiến Lương chính là một trong những thành viên cốt cán của công ty.
Sau này Trần Gia Anh thi đỗ trung cấp nghề, không đi làm ở công ty, mà đi nghiên cứu những gì mình thích, điều chế hương liệu.
Mộc Duyệt thì tiếp tục học lên cao, vẫn chọn trau dồi thêm về mỹ thuật, vì có năng lực chuyên môn vững vàng, chị còn được mời làm giáo viên của trường.
Năm Mộc Duyệt ra nước ngoài học lên cao, Khương Phù đã đi theo.
Nửa năm sau, gia đình họ Khường và họ Mộc đều vội vã chạy qua, đồng thời được thông báo đến dự đám cưới còn có Lư Gia Du, Diêu Tiểu Lệ, Lang Phượng và Tiêu Thanh Yến.
Xác định họ sẵn lòng đến, Khương Phù sắp xếp người đi cùng lo liệu mọi việc.
Lư Gia Du và mấy người kia chỉ biết Khương Phù sắp kết hôn, lại còn là kết hôn ở nước ngoài, tưởng rằng nàng đã tìm được một đối tượng người nước ngoài, trên đường vẫn còn đang bàn tán liệu yêu người nước ngoài có gặp phải trở ngại trong giao tiếp hay không.
Sau đó lại nhớ đến sự lợi hại của Khương Phù, chắc hẳn là không có trở ngại gì rồi.
Khi họ đến nơi, thấy Khương Phù và Mộc Duyệt đều ở đó, còn khá vui vẻ, lúc này vẫn chưa nhận ra người kết hôn chính là hai người trước mặt này.
Ngày cưới, họ thấy Khương Phù và Mộc Duyệt đều mặc váy cưới, Lư Gia Du còn kinh ngạc hỏi: "Hai người cùng nhau kết hôn sao?"
Tình cảm này cũng quá tốt rồi, thật hâm mộ huhu!
Khương Phù suýt nữa thì đã bật cười thành tiếng, nàng cảm thấy dù là Lư Gia Du, hay mấy người kia, hình như đều không nhận ra được là nàng và Mộc Duyệt kết hôn.
Đã là như vậy rồi, thì cứ giả vờ thêm chút nữa đi.
Trong lúc mọi người còn đang chờ chú rể đến, lại phát hiện Khương Phù và Mộc Duyệt cùng nhau đi xe đến thánh đường, đang suy nghĩ trong lòng, lẽ nào phong tục ở nước ngoài lại khác bên mình, là tự mình đi đến kết hôn, chứ không cần đi đón?
Thôi vậy, dù sao cũng không phải là mình kết hôn, trong ngày cười của người ta, họ thật sự không tiện nói gì nhiều.
Hơn nữa người kết hôn lại là Khương Phù và Mộc Duyệt, những năm này, họ đã từng chịu thiệt trong tay ai sao?
Chỉ là khi đến thánh đường, vẫn không thấy chú rể, Lư Gia Du và mấy người kia dần nhận ra có điều gì đó không đúng.
Cho đến khi Khương Phù và Mộc Duyệt hai người mặc váy cưới, nắm tay nhau, đều cầm hoa cưới đi đến trước mặt Linh Mục cử hành nghi thức Thánh lễ Hôn phối, họ đần người ra!
Lư Gia Du và mấy người khác trợn tròn mắt xem hết Thánh lễ Hôn phối, cho đến khi Khương Phù và Mộc Duyệt trao nhẫn, cuối cùng họ mới tin rằng chuyện này là thật.
Thấy cả nhà họ Mộc và họ Khương đều không ngạc nhiên, họ có hơi tê dại, dám chắc là hai nhà đã bàn bạc xong hết với nhau rồi có đúng không?
Cũng đúng, đều đã kết hôn rồi, gia đình phải biết từ sớm rồi.
Trên mặt Mộc Kiến Huy toàn là nụ cười, sư phụ và chị hai cuối cùng cũng đã kết hôn rồi, những năm này cậu lo lắng mãi.
"Bây giờ nghĩ lại thì, mình thật sự là một tên hề."
Lư Gia Du cầm ly rượu nâng ly chúc mừng Khương Phù và Mộc Duyệt, "Hai người giấu kỹ quá à, ai mà nghĩ ra được chứ, có đúng không?"
Cô hỏi những người khác.
Những người còn lại gật đầu sâu sắc, đúng vậy, họ vẫn luôn nghĩ Khương Phù và Mộc Duyệt là chị em tốt, bạn bè tốt, chưa từng nghĩ đến phương diện này.
Thấy hai người ân ái, họ vẫn ghen tị như cũ.
Một ngày nọ, Khương Phù phát hiện thế giới lại đột ngột chững lại, cảnh tượng quen thuộc này khiến nàng nhớ đến lúc vừa mới xuyên đến thế giới này.
Nàng hồi tưởng lại những người đáng lẽ phải bị nàng giết chết trong mạch truyện chính, khẽ ho một tiếng, lật người bò dậy khỏi giường.
Trời vẫn còn tối.
Nàng nhìn đồng hồ, bây giờ là bốn giờ sáng.
Dựa trên cốt truyện, đáng lẽ nàng sẽ đẩy một người bạn thân quen ở đại học xuống vách núi, đó là lúc các nàng đã leo núi để đợi ngắm mặt trời mọc.
Thảo nào bây giờ là bốn giờ sáng.
Khương Phù lấy từ trong ngăn kéo ra sổ, bút và một cái kéo, đi lên sân thượng của biệt thự, đứng ở rìa sân thượng mà cắt giấy.
Người bị đẩy lần này tên là Liễu Vi, nàng cắt ra một người giấy nhỏ, rồi dùng bút viết tên Liễu Vi lên.
Lại dùng giấy cắt một vách núi, thậm chí còn có mặt trời mọc.
Nàng dùng ngón trỏ đẩy người giấy Liễu Vi từ trên vách núi xuống, còn rất chuyên nghiệp mà lộ ra một vẻ mặt độc ác đầy vẻ đắc ý.
[Ta có giống như đang có bệnh nặng không?]
Hệ thống: ...
Làm xong tất cả chuyện này, Khương Phù nhận thấy thế giới đã hoạt động trở lại, nàng vò nát người giấy thành từng mảnh vụn, cất vào không gian, bởi vì nàng nghe thấy tiếng bước chân.
Quả nhiên, giây tiếp theo Mộc Duyệt đã lên đến, giọng nói còn có chút vội vã: "Phù Phù?
Sao lại lên đây?"
Mộc Duyệt vừa đột nhiên tỉnh giấc, phát hiện bên cạnh không có người, có chút hoảng loạn.
Dù sao chị biết Phù Phù có bí mật của riêng mình, chị chưa từng hỏi, bởi vì nếu bí mật này bị nhiều người biết, có thể sẽ mang đến nguy hiểm cho Phù Phù.
Vì vậy khi thấy bên cạnh không có người, chị thật sự đã sợ hãi.
Vậy mà phát hiện Phù Phù đi lên sân thượng, vội vàng đi lên.
Thấy người vẫn còn ở đó, chị không tự chủ được mà thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Khương Phù như không nghe thấy gì, quay người chuẩn bị xuống lầu, nhưng khi đi ngang qua Mộc Duyệt, tiện thể nắm tay chị dắt đi.
Có chút mộng du thì rất hợp lý phải không?
Mộc Duyệt nhìn thấy trạng thái của Khương Phù, phát hiện có khả năng nàng đang mộng du, nên mặc cho nàng dắt về phòng.
Nằm xuống giường, Khương Phù ôm Mộc Duyệt nhắm mắt ngủ.
Hệ thống: [Ký chủ, thật sự là không biết phải nói gì với ngươi luôn.]
Khương Phù: [Có một số chuyện giải thích khá là phiền phức, có chút bệnh vặt thì chị Duyệt Duyệt sẽ cảm thấy ta không thể rời xa vòng tay của chị ấy!]
Hệ thống: ...
Cùng lúc đó, Lư Gia Du và Tiêu Thanh Yến, những người đã được sống lại, vẫn không yên tâm về một số chuyện, đều đang quan tâm đến tình hình của Liễu Vi.
Liễu Vi và Khương Phù căn bản không có bất kỳ giao điểm nào, lẽ ra hôm nay là ngày đối phương gặp chuyện, đối phương vẫn bình an vô sự ở nhà, sau này cũng sẽ gặp phải chuyện gì, càng không có giao điểm gì với Khương Phù.
Lần này họ cuối cùng đã xác định được, Khương Phù tuyệt đối không phải là kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội ở kiếp trước của họ.
Khi tụ họp, họ nhìn thấy Khương Phù và Mộc Duyệt ân ân ái ái, đều lắc đầu cười cười, Khương Phù như thế này, sao có thể là kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội cơ chứ?
Lư Gia Du và Tiêu Thanh Yên vẫn cứ đúng ngày đúng giờ sẽ để ý đến, khi những người đáng lẽ phải bị kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội Khương Phù của kiếp trước hại chết vẫn còn bình an vô sự, họ mới hoàn toàn buông xuống chuyện này.
Mộc Duyệt đã dần quen thuộc, điều khiến chị cảm thấy an tâm hơn là, mỗi lần Phù Phù mộng du trở về mà gặp chị, đều sẽ tiện tay dắt chị về phòng.
Ngay cả khi mộng du cũng nhớ đến chị, chắc chắn Phù Phù vô cùng yêu chị.
Hẳn là sẽ không bỏ rơi chị, mà một mình lén lút rời khỏi thế giới này, dù có đi, nhất định cũng sẽ tiện tay mang chị theo cùng!
-----------
Update: 28.02.2026