Cập nhật mới

Khác Xoáy Nước Vùng Balkan

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
397114591-256-k327957.jpg

Xoáy Nước Vùng Balkan
Tác giả: KevinRavenscroft
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong khói lửa của Thế chiến II, một vị tướng trẻ tuổi và tài năng của Đức, Kevin Muller, lao vào Chiến dịch Balkan với một khát khao duy nhất: vinh quang.

Từ những chiến thắng chớp nhoáng ở Nam Tư và Hy Lạp đến những cuộc đối đầu tàn khốc với du kích tại Sarajevo, câu chuyện theo chân Muller trên con đường binh nghiệp đẫm máu của mình.

Nhưng vinh quang có cái giá của nó.

"Xoáy Nước Vùng Balkan" không chỉ là một câu chuyện về chiến tranh, mà là hành trình nội tâm của một người lính khi anh dần nhận ra sự thật trần trụi đằng sau những tấm huân chương và sự tàn khốc của cuộc chiến mà anh đang góp phần tạo nên.

Sau khi chiến tranh kết thúc, từ một tù binh chiến tranh đến một tác giả ẩn dật, Kevin Muller phải đối mặt với di sản của chính mình, để lại cho hậu thế những chiêm nghiệm sâu sắc về chiến tranh, lòng yêu nước và bản chất của con người.

Đây là một bản hùng ca bi tráng về một con người đi tìm vinh quang và cuối cùng tìm thấy sự thấu hiểu trong im lặng.



đức​
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Lời mở đầu


Mùa xuân năm 1941, châu Âu đang chìm trong khói lửa.

Cỗ máy chiến tranh của Đức Quốc xã dường như không thể ngăn cản.

Tuy nhiên, ở phía đông nam, một mồi lửa mới đang âm ỉ.

Đồng minh Ý của chúng ta đã sa lầy trong cuộc xâm lược Hy Lạp, và một cuộc đảo chính ở Nam Tư đã lật đổ chính quyền thân phe Trục.

Lãnh tụ Adolf Hitler không thể chấp nhận một sườn phía nam không ổn định, đặc biệt là khi các mỏ dầu quý giá của Romania có thể bị đe dọa.

Mệnh lệnh được ban ra: bình định vùng Balkan.

Trong hàng ngũ những sĩ quan được giao phó nhiệm vụ trọng đại này, có một cái tên còn vô danh, Thiếu tướng Kevin của Sư đoàn Panzer số 9.

Đối với anh, đây không chỉ là một chiến dịch; đó là một lò lửa để thử thách tài năng và giành lấy vinh quang vĩnh cửu.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Chương 1: Mệnh Lệnh Từ Berlin


Tháng 3 năm 1941, không khí tại tổng hành dinh của Cụm tập đoàn quân số 12 ở Bulgaria đặc quánh mùi thuốc lá và sự căng thẳng.

Bên ngoài, mưa xuân lất phất trên những cánh đồng sắp đâm chồi, nhưng bên trong căn lều chỉ huy rộng lớn, mùa đông dường như vẫn còn ngự trị.

Thiếu tướng Kevin đứng nghiêm, lưng thẳng tắp, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt dán chặt vào tấm bản đồ khổng lồ trải trên bàn.

Tấm bản đồ chi chít những ký hiệu quân sự, những mũi tên màu đỏ và xanh lam đan xen vào nhau trên địa hình hiểm trở của Nam Tư và Hy Lạp.

Những ô lục giác trên bản đồ tác chiến, giống hệt như trong các buổi huấn luyện, giờ đây đại diện cho những thung lũng chết chóc, những con đèo hiểm trở và những thành phố cổ kính sắp trở thành mục tiêu.

Kevin là một kẻ ngoại lệ.

Ở tuổi ba mươi lăm, anh là một trong những thiếu tướng trẻ nhất của Wehrmacht.

Mái tóc vàng óng được cắt tỉa gọn gàng, đôi mắt xanh biếc toát lên vẻ thông minh và một sự quyết đoán lạnh lùng.

Anh không xuất thân từ tầng lớp quý tộc quân sự Phổ, mà vươn lên bằng tài năng chiến thuật thiên bẩm và sự táo bạo trên chiến trường Ba Lan và Pháp.

Tuy nhiên, ở Balkan, anh vẫn là một ẩn số.

Anh được đặt dưới quyền chỉ huy của Thống chế Wilhelm List, một chiến lược gia dày dạn kinh nghiệm, người đang vạch ra những nét bút cuối cùng cho chiến dịch "Marita".

"Người Ý đã làm chúng ta thất vọng, Kevin à," Thống chế List nói, giọng ông trầm và đều đều, không để lộ cảm xúc.

Ông chỉ vào vùng Epirus, nơi các mũi tấn công của Ý không chỉ bị chặn đứng mà còn bị quân Hy Lạp đẩy lùi sâu vào lãnh thổ Albania.

"Họ đã đánh giá thấp tinh thần của người Hy Lạp.

Và giờ, người Anh đã bắt đầu đổ bộ, biến Hy Lạp thành một bàn đạp nguy hiểm."

Kevin gật đầu, nhưng mắt anh không rời khỏi Nam Tư.

"Thưa Thống chế, cuộc đảo chính ở Belgrade đã thay đổi mọi thứ.

Giờ đây chúng ta không chỉ có một mặt trận, mà là hai.

Kẻ thù của chúng ta không chỉ có người Hy Lạp và quân viễn chinh Anh, mà còn cả một đội quân Nam Tư đông đảo."

"Chính xác," List đáp.

"Và đó là lý do Lãnh tụ đã ra lệnh thực hiện 'Chiến dịch 25', một cuộc tấn công chớp nhoáng để đè bẹp Nam Tư trước khi họ kịp huy động toàn bộ lực lượng.

Sư đoàn Panzer số 9 của cậu sẽ là một trong những mũi nhọn chủ lực.

Nhiệm vụ của cậu là xuyên thủng phòng tuyến phía nam của họ, tiến thẳng đến Niš, sau đó vòng lên uy hiếp Belgrade từ phía sau."

Kevin cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Đây chính là cơ hội anh chờ đợi.

Không phải một cuộc tấn công phụ trợ, mà là một vai trò trung tâm trong một chiến dịch blitzkrieg kinh điển.

Anh nhìn vào các mục tiêu trên bản đồ, những cái tên như Sarajevo, Belgrade hiện lên như những thử thách vinh quang.

Anh biết rằng địa hình Balkan không phải là những đồng bằng bằng phẳng của Pháp.

Nơi đây đầy rẫy núi non hiểm trở, những con đường hẹp và thời tiết khó lường.

Xe tăng của anh sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

"Người Anh đang cố gắng xây dựng một mặt trận mới với nhiều quốc gia trong khu vực," một sĩ quan tham mưu đọc to bản báo cáo tình báo, lời lẽ gần giống như trong phần tóm tắt nhiệm vụ anh nhận được.

"Khi họ đạt được thỏa thuận, nó sẽ có tác động tiêu cực rất lớn đến sự bành trướng của chúng ta.

Mặc dù chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho chiến tranh, chúng ta phải hành động phủ đầu."

"Phủ đầu," Kevin lẩm bẩm.

Đó là một từ anh thích.

Nó mang ý nghĩa của sự chủ động, của việc áp đặt ý chí của mình lên kẻ thù.

Anh bắt đầu hình dung ra cuộc tiến công.

Những chiếc Panzer III và IV của anh sẽ gầm rú vượt qua biên giới, bộ binh cơ giới theo sát phía sau, và những chiếc Stuka sẽ bổ nhào từ trên trời, tiếng còi rú của chúng là khúc nhạc báo tử cho quân phòng thủ.

Buổi họp kết thúc.

Kevin quay trở lại sở chỉ huy của sư đoàn mình.

Anh triệu tập các trung đoàn trưởng, những sĩ quan dày dạn kinh nghiệm đã cùng anh vào sinh ra tử.

Anh trải tấm bản đồ của riêng mình ra, bắt đầu giải thích kế hoạch.

"Mục tiêu đầu tiên của chúng ta là thung lũng Morava.

Chúng ta cần chiếm các cây cầu trước khi chúng bị phá hủy.

Tốc độ là tất cả.

Tôi không muốn sư đoàn của chúng ta bị sa lầy.

Chúng ta sẽ bỏ qua các ổ đề kháng nhỏ, giao chúng cho bộ binh đi sau.

Mũi nhọn của chúng ta phải luôn hướng về phía trước, như một mũi khoan thép xuyên qua lớp gỗ mục."

Anh chỉ vào Sarajevo trên bản đồ.

"Sau khi ổn định mặt trận phía đông, một phần lực lượng của chúng ta sẽ được giao nhiệm vụ quan trọng: chiếm đóng Sarajevo.

Đây không chỉ là một mục tiêu quân sự, mà còn là một trung tâm chính trị.

Kiểm soát Sarajevo là kiểm soát trái tim của Bosnia."

Anh nhìn vào mắt từng người.

"Thưa các quý ông, chiến dịch này sẽ không dễ dàng.

Chúng ta sẽ phải đối mặt với một kẻ thù ngoan cường và một địa hình khắc nghiệt.

Nhưng chúng ta là lính Đức.

Chúng ta được sinh ra cho những thử thách như vậy.

Lịch sử sẽ ghi nhớ những gì chúng ta làm ở đây.

Vì vinh quang của Sư đoàn 9, và vì vinh quang của Đế chế.

Ngày 6 tháng 4 sẽ là ngày chúng ta bắt đầu viết nên trang sử đó."

Đêm đó, Kevin không ngủ được.

Anh đi dạo quanh khu doanh trại.

Tiếng kim loại va vào nhau khi các đội kỹ thuật kiểm tra lại xích xe tăng lần cuối.

Tiếng những người lính khẽ hát những bài hát quê hương.

Anh cảm nhận được sự im lặng trước cơn bão.

Balkan, một cái tên luôn gợi lên hình ảnh của sự hỗn loạn, xung đột và những đế chế sụp đổ.

Giờ đây, anh và những người lính của mình sắp lao vào chính tâm của xoáy nước đó.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy một sự phấn khích tột độ.

Vinh quang đang chờ đợi anh ở phía bên kia biên giới.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Chương 2: Chiến Dịch 25 - Cú Đấm Thép Vào Nam Tư


Bình minh ngày 6 tháng 4 năm 1941, bầu trời vẫn còn mờ sương, nhưng mặt đất đã rung chuyển bởi tiếng động cơ của hàng trăm chiếc xe tăng.

Chiến dịch 25 đã bắt đầu.

Từ lãnh thổ Bulgaria, Sư đoàn Panzer số 9 của Thiếu tướng Kevin lao qua biên giới như một dòng lũ thép, mở đầu cho cuộc xâm lược Nam Tư.

Kevin đứng trên tháp pháo chiếc Panzer chỉ huy của mình, ống nhòm dán chặt vào mắt.

Anh có thể thấy những vị trí phòng thủ đầu tiên của quân đội Nam Tư, được xây dựng một cách vội vã, giờ đây đang chìm trong biển lửa bởi pháo binh Đức.

Những chiếc máy bay ném bom bổ nhào Stuka, với tiếng còi xé tai đặc trưng, gieo rắc kinh hoàng từ trên không, dọn đường cho lực lượng mặt đất.

"Tốc độ!

Duy trì tốc độ!" tiếng Kevin vang lên trong radio.

"Trung đoàn Tiên phong, bỏ qua cứ điểm bên sườn trái.

Ưu tiên chiếm cầu Pirot.

Không được để chúng cho nổ tung!"

Kế hoạch của anh rất rõ ràng: không cho quân Nam Tư có thời gian để tập hợp và tạo ra một phòng tuyến vững chắc.

Anh biết rằng quân đội Hoàng gia Nam Tư, mặc dù đông đảo, nhưng lại thiếu sự cơ động, trang bị lỗi thời và bị chia rẽ bởi những căng thẳng sắc tộc nội bộ.

Điểm yếu chí mạng của họ là khả năng phản ứng chậm chạp, và Kevin quyết tâm khai thác triệt để điều đó.

Địa hình ngay lập tức trở thành một thử thách lớn.

Những con đường đất nhỏ hẹp nhanh chóng biến thành bùn lầy dưới sức nặng của hàng nghìn phương tiện cơ giới.

Những chiếc xe tăng phải gầm rú để leo lên những con dốc thoai thoải, trong khi bộ binh cơ giới phải vật lộn để theo kịp.

Kevin liên tục ra lệnh cho các đơn vị công binh đi đầu, gia cố cầu và san lấp những đoạn đường khó đi.

Anh đã dự liệu trước điều này, và các đơn vị của anh đã được huấn luyện đặc biệt để tác chiến ở địa hình đồi núi.

Đến giữa trưa, mũi nhọn của sư đoàn đã đến được ngoại ô Pirot.

Quân phòng thủ Nam Tư, bị choáng ngợp bởi sức mạnh và tốc độ của cuộc tấn công, đã chiến đấu dũng cảm nhưng vô vọng.

Một cuộc giao tranh ngắn nhưng ác liệt nổ ra quanh cây cầu chiến lược bắc qua sông Nišava.

Kevin trực tiếp chỉ huy trận đánh từ tuyến đầu.

"Pháo binh, tập trung hỏa lực vào các ụ súng máy ở đầu cầu bên kia!

Stuka, yêu cầu yểm trợ ngay lập tức!" anh hét vào micro.

Vài phút sau, hai chiếc Stuka từ trên trời lao xuống.

Những quả bom phát nổ chính xác, thổi bay các vị trí phòng thủ của địch.

Nhân cơ hội đó, một tiểu đội công binh cảm tử dưới làn đạn che của xe tăng đã lao lên, gỡ bỏ các khối thuốc nổ được gài sẵn.

Cây cầu đã được an toàn.

Những chiếc Panzer đầu tiên lăn bánh qua cầu, tiếng xích sắt của chúng nghiến trên mặt đường như một bản tuyên ngôn chiến thắng.

Việc chiếm được Pirot đã mở toang cánh cửa vào thung lũng Morava.

Sư đoàn của Kevin giờ đây có thể phát huy tối đa lợi thế về tốc độ.

Họ bỏ lại phía sau những ổ đề kháng đang bị bộ binh đi sau bao vây và tiêu diệt, tiếp tục lao sâu vào lãnh thổ Nam Tư.

Người dân địa phương nhìn họ với ánh mắt sợ hãi và căm thù.

Kevin nhận thấy điều đó.

Anh biết rằng mỗi tấc đất họ chiếm được đều gieo một hạt giống hận thù, thứ sẽ nảy mầm thành các phong trào kháng chiến sau này.

Nhưng lúc này, anh không có thời gian cho những suy nghĩ đó.

Mục tiêu duy nhất là chiến thắng.

Đến ngày thứ ba của chiến dịch, Sư đoàn 9 đã chiếm được thành phố Niš, một ngã tư đường sắt và đường bộ quan trọng.

Việc này đã cắt đứt đường rút lui của Tập đoàn quân số 5 Nam Tư, khiến họ bị cô lập và đối mặt với nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn.

Chiến thắng này đã vượt xa sự mong đợi của Bộ Tư lệnh Tối cao.

Thống chế List đã gửi một bức điện chúc mừng, ca ngợi "sự táo bạo và tốc độ thần sầu" của Sư đoàn 9.

Vinh quang đầu tiên đã đến, và nó ngọt ngào như Kevin đã tưởng tượng.

Trong sở chỉ huy dã chiến được lập vội tại Niš, Kevin nhìn lại bản đồ.

Mũi tên đỏ biểu thị cho cuộc tiến công của anh đã vẽ một đường thẳng sâu hoắm vào lãnh thổ địch.

Nhưng anh biết cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

Ở phía tây, các thành phố lớn như Sarajevo và thủ đô Belgrade vẫn còn nằm trong tay địch.

"Tình hình Sarajevo thế nào?" anh hỏi sĩ quan tình báo của mình.

"Thưa Thiếu tướng, các báo cáo cho thấy quân đội Nam Tư đang cố gắng tái tập hợp lực lượng phòng thủ quanh thành phố.

Địa hình miền núi xung quanh Sarajevo là một lợi thế cực lớn cho quân phòng thủ.

Sẽ không dễ dàng để chiếm nó bằng một cuộc tấn công chớp nhoáng."

Kevin gật đầu.

Sarajevo, một trong những mục tiêu trong danh sách của anh, sẽ đòi hỏi một cách tiếp cận khác.

Nhưng trước mắt, mục tiêu lớn hơn là Belgrade.

Lãnh tụ muốn thủ đô của Nam Tư phải sụp đổ một cách nhanh chóng để làm suy sụp tinh thần chiến đấu của cả quốc gia.

"Chuẩn bị cho sư đoàn chuyển hướng lên phía bắc," Kevin ra lệnh.

"Chúng ta sẽ tham gia cuộc đua tới Belgrade.

Hãy cho các chàng trai của tôi nghỉ ngơi một ngày.

Họ xứng đáng với điều đó.

Nhưng hãy nói với họ rằng, bữa tiệc chính vẫn còn ở phía trước."

Khi màn đêm buông xuống Niš, Kevin ngồi một mình trong văn phòng, nghiên cứu các báo cáo.

Anh đọc về sự sụp đổ nhanh chóng của các mặt trận khác.

Ở phía bắc, các sư đoàn Panzer của Đức đã tiến vào từ Áo và Hungary.

Ở phía nam, quân Ý bắt đầu tiến công từ Albania.

Cỗ máy chiến tranh của phe Trục, dù có những trục trặc ban đầu, giờ đây đang hoạt động một cách đồng bộ và hủy diệt.

Vương quốc Nam Tư đang bị xé nát từ mọi phía.

Kevin cảm thấy mình là một phần của một sự kiện lịch sử vĩ đại.

Anh không chỉ là một người lính, mà còn là một kiến trúc sư của một trật tự châu Âu mới.

Cái giá phải trả là máu và sự tàn phá, nhưng anh tin rằng mục đích cuối cùng sẽ biện minh cho phương tiện.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những người lính của mình đang ngồi quanh đống lửa, tiếng đàn accordion vang lên một giai điệu buồn vui lẫn lộn.

Họ là những công cụ của chiến tranh, cũng giống như anh.

Và họ sẽ tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình, tiến về phía trước, tiến vào tâm của xoáy nước Balkan, để giành lấy vinh quang hoặc một nấm mồ vô danh.

Đối với Kevin, chỉ có lựa chọn đầu tiên là đáng để cân nhắc.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Chương 3: Khải Hoàn Môn Ở Belgrade


Cuộc đua tới Belgrade đã trở thành tâm điểm của toàn bộ chiến dịch Nam Tư.

Các mũi tấn công của Đức từ nhiều hướng khác nhau đang hội tụ về thủ đô, mỗi sư đoàn đều muốn mình là người đầu tiên cắm lá cờ chữ vạn lên pháo đài Kalemegdan lịch sử.

Đối với Thiếu tướng Kevin và Sư đoàn Panzer số 9, đây là một cuộc chạy đua với thời gian và với chính những đồng đội của mình.

Sau khi củng cố vị trí tại Niš, sư đoàn của Kevin đã quay mũi lên phía bắc, men theo thung lũng Morava.

Con đường tới Belgrade giờ đây ít bị kháng cự hơn.

Sự sụp đổ của các tuyến phòng thủ chính và sự hỗn loạn trong bộ chỉ huy Nam Tư đã khiến các đơn vị còn lại của họ mất đi sự phối hợp.

Các cuộc không kích liên tục của Luftwaffe đã biến Belgrade thành một biển lửa, làm tê liệt mọi nỗ lực phòng thủ có tổ chức.

Tuy nhiên, thách thức lớn nhất của Kevin không còn là kẻ thù, mà là công tác hậu cần.

Cuộc tiến công quá nhanh đã kéo dãn các đường tiếp tế.

Nhiên liệu cho xe tăng và đạn dược phải được vận chuyển một cách chật vật qua những con đường đã bị tàn phá.

Kevin đã phải nhiều lần cho dừng đội hình, chờ đợi các đoàn xe tải tiếp viện theo kịp.

Sự sốt ruột gặm nhấm anh.

Anh biết rằng chỉ cần một chút chậm trễ, vinh quang sẽ thuộc về tay kẻ khác.

"Chúng ta không thể chờ đợi," Kevin nói trong một cuộc họp tham mưu dã chiến.

"Trung đoàn trinh sát sẽ đi trước với tất cả số nhiên liệu dự trữ có thể mang theo.

Các đơn vị chiến đấu sẽ đi theo từng đợt ngay khi được tiếp nhiên liệu.

Tôi muốn có một áp lực không ngừng nghỉ lên kẻ thù."

Vào ngày 12 tháng 4, một sự kiện đáng kinh ngạc đã xảy ra, một sự kiện đã trở thành huyền thoại trong quân đội Đức.

Đại úy Fritz Klingenberg thuộc Sư đoàn SS "Das Reich", chỉ với một đội tuần tra nhỏ, đã táo bạo tiến vào Belgrade, lừa thị trưởng thành phố đầu hàng bằng cách phô trương lực lượng không có thật.

Khi tin tức này đến tai Kevin, anh vừa cảm thấy khâm phục sự táo bạo đó, vừa có một chút thất vọng.

Vinh quang lớn nhất đã không thuộc về anh.

Tuy nhiên, việc chiếm đóng thực sự thành phố vẫn cần đến lực lượng áp đảo.

Sáng ngày 13 tháng 4, những chiếc xe tăng đầu tiên của Sư đoàn Panzer số 9 đã tiến vào ngoại ô một Belgrade tan hoang.

Khung cảnh thật khủng khiếp.

Nhiều tòa nhà đã sụp đổ, đường phố đầy những mảnh vỡ và xác xe cộ cháy đen.

Không có sự kháng cự nào.

Những người lính Nam Tư còn lại đã buông vũ khí, và người dân thì ẩn náu trong các hầm trú ẩn hoặc đã sơ tán.

Kevin tiến vào thành phố trên chiếc xe chỉ huy của mình.

Anh không cảm thấy niềm vui của một kẻ chinh phục, mà là một sự trống rỗng kỳ lạ.

Chiến thắng quá dễ dàng, quá nhanh chóng.

Nó giống như đấm vào một bức tường đã mục nát.

Anh đi qua tòa nhà quốc hội, nơi lá cờ chữ vạn khổng lồ đã được treo lên.

Những người lính của anh, mệt mỏi nhưng tự hào, vẫy tay chào anh.

Họ đã hoàn thành nhiệm vụ.

Chỉ vài ngày sau, vào ngày 17 tháng 4, Vương quốc Nam Tư chính thức ký văn kiện đầu hàng vô điều kiện.

Chiến dịch chỉ kéo dài 11 ngày.

Một chiến thắng chớp nhoáng nữa cho cỗ máy chiến tranh Đức.

Nam Tư bị chiếm đóng và chia cắt.

Một "Nhà nước Độc lập Croatia" thân Đức và Ý được thành lập.

Serbia bị đặt dưới sự quản lý của quân đội Đức , trong khi các vùng lãnh thổ khác bị Ý, Hungary và Bulgaria sáp nhập.

Xoáy nước Balkan dường như đã tạm thời lắng xuống dưới bàn tay sắt của phe Trục.

Trong những ngày sau đó, Kevin được giao nhiệm vụ đảm bảo an ninh cho khu vực phía nam Belgrade.

Sư đoàn của anh lập các trạm kiểm soát, giải giáp các đơn vị Nam Tư còn lại và cố gắng lập lại trật tự.

Đây là một công việc nhàm chán so với sự phấn khích của cuộc chiến, nhưng Kevin hiểu tầm quan trọng của nó.

Việc bình định một quốc gia vừa bị chinh phục cũng quan trọng như việc chinh phục nó.

Một buổi chiều, khi đang đi kiểm tra một cây cầu, anh nhìn thấy một nhóm người dân bị lính Đức lùa đi.

Họ là những người Do Thái và người Di-gan, những nạn nhân đầu tiên của chính sách chủng tộc của Đế chế.

Ánh mắt họ trống rỗng, không còn hy vọng.

Kevin quay mặt đi.

Anh tự nhủ rằng đây là công việc của SS, của các cơ quan chính trị.

Anh là một người lính, nhiệm vụ của anh là chiến đấu.

Nhưng một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí anh.

Vinh quang mà anh theo đuổi có phải được xây dựng trên nỗi đau của những người này không?

Anh gạt bỏ suy nghĩ đó.

Chiến tranh là tàn khốc.

Không có chỗ cho sự yếu mềm.

Anh nhận được mệnh lệnh mới từ Thống chế List.

Chiến dịch ở Nam Tư đã kết thúc, nhưng cuộc chiến ở Hy Lạp vẫn tiếp diễn.

Các lực lượng Hy Lạp và quân viễn chinh Anh-Úc-New Zealand đang chiến đấu ngoan cường.

"Kevin, tôi cần sự táo bạo của cậu ở phía nam," mệnh lệnh viết.

"Sư đoàn 9 sẽ được tái trang bị và bổ sung khẩn cấp.

Sau đó, các cậu sẽ di chuyển xuống phía nam, xuyên qua Macedonia, và tấn công vào sườn của quân Đồng minh ở Hy Lạp.

Nhiệm vụ của cậu: chiếm thành phố cảng Patras, cắt đứt đường rút lui của chúng ra đảo Crete."

Một luồng sinh khí mới chảy trong huyết quản Kevin.

Lại là một nhiệm vụ đầy thử thách, một mục tiêu rõ ràng.

Patras.

Anh nhìn vào bản đồ.

Đó là một chặng đường dài và hiểm trở.

Lần này, anh sẽ không chỉ đối mặt với một đội quân đang trên đà sụp đổ, mà là những người lính Anh và khối Thịnh vượng chung, những chiến binh thiện chiến và được trang bị tốt.

Đây sẽ là một bài kiểm tra thực sự cho tài năng của anh.

Anh triệu tập các sĩ quan của mình.

"Thưa các quý ông, chúng ta đã chiến thắng ở Nam Tư.

Nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

Một thử thách lớn hơn, một vinh quang lớn hơn đang chờ chúng ta ở Hy Lạp.

Hãy chuẩn bị tinh thần và máy móc.

Chúng ta sẽ cho người Anh thấy sức mạnh thực sự của một sư đoàn Panzer Đức.

Hãy đi về phía nam!"

Khi đoàn xe tăng của anh rời khỏi Belgrade, để lại sau lưng một thành phố bị chinh phục và một quốc gia đã chết, Kevin không ngoái lại nhìn.

Mắt anh hướng về phía trước, về những ngọn núi của Hy Lạp, nơi một chương mới trong cuộc tìm kiếm vinh quang của anh sắp bắt đầu.

Anh không biết rằng, cuộc chiến ở Hy Lạp sẽ còn khốc liệt hơn, và bóng ma của cuộc kháng chiến ở Balkan chỉ vừa mới bắt đầu hình thành trong bóng tối.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Chương 4: Vượt Qua Phòng Tuyến Metaxas


Việc chuyển quân từ Nam Tư sang mặt trận Hy Lạp là một thách thức khổng lồ về hậu cần.

Những con đường núi quanh co, chật hẹp của vùng Macedonia đã thử thách đến giới hạn khả năng của các đơn vị công binh và hậu cần của Sư đoàn Panzer số 9.

Nhưng tinh thần của binh lính rất cao.

Họ vừa trải qua một chiến thắng vang dội, và giờ đây họ cảm thấy mình là đội quân bất khả chiến bại.

Thiếu tướng Kevin đã tận dụng thời gian di chuyển để nghiên cứu kỹ lưỡng về kẻ thù và chiến trường mới.

Đối thủ của anh lần này không phải là quân đội Nam Tư đã mất tinh thần, mà là một liên minh giữa quân đội Hy Lạp ngoan cường và Lực lượng Viễn chinh Anh (bao gồm cả các đơn vị từ Úc và New Zealand).

Họ đang trấn giữ một phòng tuyến phòng thủ kiên cố ở miền bắc Hy Lạp, nổi tiếng với cái tên Phòng tuyến Metaxas.

Phòng tuyến này, được xây dựng dọc biên giới với Bulgaria, là một hệ thống các pháo đài bê tông, ụ súng máy và công sự chống tăng, được thiết kế để chặn đứng mọi cuộc xâm lược từ phía bắc.

Một cuộc tấn công trực diện sẽ là một hành động tự sát và sẽ làm tiêu hao sinh lực của sư đoàn một cách vô ích.

"Chúng ta sẽ không húc đầu vào bức tường đó," Kevin tuyên bố dứt khoát trong cuộc họp với các sĩ quan của mình tại một ngôi làng gần biên giới Hy Lạp.

Anh chỉ vào bản đồ, nơi các lực lượng Đức khác đang chuẩn bị tấn công trực diện vào phòng tuyến.

"Đó là nhiệm vụ của bộ binh.

Nhiệm vụ của chúng ta, những kỵ sĩ thiết giáp, là tìm ra kẽ hở và đâm vào sau lưng địch."

Kế hoạch của Thống chế List, và cũng là của Kevin, dựa trên một nguyên tắc cơ bản của blitzkrieg: sự cơ động.

Trong khi các quân đoàn bộ binh cầm chân quân Hy Lạp tại Phòng tuyến Metaxas, mũi nhọn thiết giáp, bao gồm cả Sư đoàn 9 của Kevin, sẽ thực hiện một cú đánh vòng táo bạo.

Họ sẽ không tấn công Hy Lạp từ Bulgaria, mà từ lãnh thổ Nam Tư vừa bị chiếm đóng, đi qua Thung lũng Axios.

Con đường này cho phép họ đi vòng qua sườn phía tây của Phòng tuyến Metaxas, nơi hệ thống phòng thủ yếu hơn nhiều.

"Đây là đòn quyết định," Kevin giải thích, vạch một mũi tên dài trên bản đồ, đi vòng qua phòng tuyến và hướng thẳng đến Thessaloniki, thành phố lớn thứ hai của Hy Lạp.

"Nếu chúng ta chiếm được Thessaloniki, toàn bộ Tập đoàn quân Đông Macedonia của Hy Lạp đang phòng thủ tại Metaxas sẽ bị cắt rời khỏi phần còn lại của đất nước.

Họ sẽ bị bao vây và buộc phải đầu hàng."

Cuộc tấn công bắt đầu cùng lúc với các đợt tấn công chính vào phòng tuyến.

Sư đoàn của Kevin, được yểm trợ bởi không quân, đã nhanh chóng chọc thủng tuyến phòng thủ mỏng yếu của Hy Lạp-Nam Tư ở biên giới.

Một lần nữa, tốc độ là yếu tố sống còn.

Những chiếc Panzer gầm rú qua những ngôi làng nhỏ, bộ binh Hy Lạp phòng thủ chống cự một cách dũng cảm nhưng bị áp đảo hoàn toàn về hỏa lực và quân số.

Lần đầu tiên, Kevin phải đối mặt với các đơn vị của Anh.

Gần thị trấn Vevi, một đơn vị thiết giáp của Anh đã thiết lập một vị trí chặn đường.

Một trận đấu tăng ngắn đã nổ ra.

Những chiếc xe tăng Matilda của Anh, với lớp giáp dày, đã gây ra một số khó khăn cho pháo 37mm của những chiếc Panzer III đời đầu.

"Nhắm vào xích xe của chúng!"

Kevin ra lệnh qua radio, quan sát trận đánh từ xa.

"Dùng pháo 88mm làm vũ khí chống tăng!

Vòng ra sườn chúng, đừng đối đầu trực diện!"

Những khẩu pháo phòng không 88mm huyền thoại, được hạ nòng để bắn thẳng, đã chứng tỏ sự hiệu quả khủng khiếp.

Đạn của chúng xuyên qua lớp giáp dày nhất của xe tăng Anh như dao cắt bơ.

Chẳng mấy chốc, các vị trí phòng thủ của Anh bị vô hiệu hóa, và con đường lại được rộng mở.

Kevin thầm ghi nhận sức mạnh của đối thủ mới.

Người Anh kỷ luật và được trang bị tốt.

Cuộc chiến ở phía nam sẽ không phải là một cuộc dạo chơi.

Chỉ sau ba ngày chiến đấu, mũi nhọn của Sư đoàn 9 đã xuất hiện ở ngoại ô Thessaloniki.

Tin tức về việc quân Đức đã ở sau lưng họ đã gây ra sự hoảng loạn trong hàng ngũ quân Hy Lạp đang chiến đấu tại Phòng tuyến Metaxas.

Ngày 9 tháng 4, Tập đoàn quân Đông Macedonia của Hy Lạp, với hơn 70,000 binh sĩ, đã đầu hàng.

Phòng tuyến tưởng chừng bất khả xâm phạm đã sụp đổ không phải vì bị xuyên thủng, mà vì bị qua mặt.

Chiến thắng này là một thành công rực rỡ của chiến thuật blitzkrieg và khẳng định tài năng của Kevin.

Anh nhận được một bức điện khen ngợi nữa từ Hitler.

Tên tuổi của anh bắt đầu được nhắc đến trong các bản tin của quân đội.

Vinh quang đang đến gần hơn bao giờ hết.

Sau khi Thessaloniki được bảo đảm, nhiệm vụ của Sư đoàn 9 vẫn chưa kết thúc.

Giờ đây, họ phải quay về phía tây nam, truy đuổi quân Anh và các đơn vị Hy Lạp còn lại đang rút lui về phía nam, về phía thủ đô Athens và các cảng biển ở bán đảo Peloponnese.

"Họ sẽ cố gắng thực hiện một cuộc 'Dunkirk' thứ hai," Kevin nói với các sĩ quan của mình.

"Họ sẽ cố gắng di tản lực lượng của mình đến Crete hoặc Ai Cập.

Chúng ta không được để điều đó xảy ra.

Mục tiêu tiếp theo, như mệnh lệnh đã nêu rõ: Patras."

Patras, một thành phố cảng quan trọng ở bờ biển phía tây của Hy Lạp, đã trở thành mục tiêu chiến lược tiếp theo.

Chiếm được nó có nghĩa là đóng lại một trong những lối thoát hiểm chính của quân Đồng minh.

Cuộc đua đến Patras đã bắt đầu.

Trên đường đi, sư đoàn của Kevin đã đi qua đèo Thermopylae lịch sử, nơi 300 chiến binh Sparta đã từng chặn đứng đội quân Ba Tư khổng lồ.

Lần này, các đơn vị Úc và New Zealand đã thiết lập một tuyến phòng thủ tại đây.

Họ đã chiến đấu với sự ngoan cường của những người Sparta cổ đại, cầm chân quân Đức đủ lâu để phần lớn lực lượng Đồng minh có thể rút lui.

Kevin tôn trọng sự dũng cảm của họ.

"Họ là những người lính giỏi," anh nói khi quan sát trận địa sau cuộc chiến.

"Nhưng họ đang chiến đấu cho một sự nghiệp đã thua cuộc."

Con đường đến Patras và Athens giờ đã rộng mở.

Sư đoàn 9, cùng với các đơn vị Đức khác, lao về phía nam như một cơn bão không thể cản nổi.

Kháng cự của quân Đồng minh ngày càng yếu đi khi họ cố gắng tổ chức cuộc di tản hỗn loạn.

Kevin biết rằng anh đang ở rất gần một chiến thắng quyết định nữa.

Nhưng anh cũng không thể không nghĩ về những người lính Úc và New Zealand đã ngã xuống tại Thermopylae.

Họ chiến đấu vì đất nước của họ, cũng giống như anh.

Có lẽ, trong chiến tranh, vinh quang và bi kịch là hai mặt của cùng một đồng xu.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Chương 5: Cuộc Đua Tới Biển - Chặn Đứng Tại Patra


Sau khi vượt qua được tuyến phòng thủ cuối cùng của quân Đồng minh tại Thermopylae, cuộc tiến công của quân Đức vào miền nam Hy Lạp biến thành một cuộc truy đuổi tàn nhẫn.

Lực lượng Viễn chinh Anh, cùng với tàn quân Hy Lạp, đang trong một cuộc rút lui hỗn loạn về các cảng biển ở bán đảo Peloponnese, hy vọng vào một cuộc di tản thần kỳ như ở Dunkirk.

Đối với Thiếu tướng Kevin, mệnh lệnh rất rõ ràng: ngăn chặn cuộc di tản đó bằng mọi giá, và mục tiêu cụ thể của anh chính là thành phố cảng Patras.

"Họ đang chạy đua với thời gian, và chúng ta cũng vậy," Kevin nói qua radio, giọng anh khẩn trương nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh.

Chiếc xe tăng chỉ huy của anh đang dẫn đầu đoàn quân, lao đi trên những con đường bụi bặm của vùng Attica.

"Mỗi giờ chúng ta chậm trễ là có thêm hàng trăm lính địch thoát được.

Tôi muốn tất cả các đơn vị phát huy tốc độ tối đa.

Bỏ qua mọi thứ không cần thiết.

Mục tiêu là cây cầu bắc qua Kênh đào Corinth."

Kênh đào Corinth là một con hào nhân tạo sâu, cắt ngang eo đất nối liền bán đảo Peloponnese với phần còn lại của Hy Lạp.

Chiếm được cây cầu này một cách nguyên vẹn là chìa khóa để bẫy toàn bộ lực lượng Đồng minh trên bán đảo.

Kevin biết rằng quân Anh chắc chắn sẽ cố gắng phá hủy nó.

Một đơn vị lính dù Đức đã được giao nhiệm vụ táo bạo là đổ bộ trực tiếp xuống cây cầu để chiếm giữ nó.

Sư đoàn của Kevin có nhiệm vụ tiếp ứng họ càng nhanh càng tốt.

Cuộc đua trở nên nghẹt thở.

Những chiếc Panzer gầm rú, xích sắt nghiến trên đường nhựa, để lại sau lưng những đám mây bụi mù mịt.

Họ đi qua những ngôi làng cổ kính, những vườn ô liu bạt ngàn, nhưng không ai có thời gian để thưởng thức vẻ đẹp của Hy Lạp cổ đại.

Chiến tranh đã khoác lên mọi thứ một màu xám xịt của sự hủy diệt.

Khi họ đến gần Kênh đào Corinth, tiếng súng và tiếng nổ đã vang lên từ phía trước.

Lính dù Đức đã hạ cánh và đang giao tranh ác liệt với quân Anh bảo vệ cầu.

Đúng lúc đó, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, làm rung chuyển mặt đất.

Cây cầu chính đã bị nổ tung, rơi xuống lòng kênh.

"Chết tiệt!"

Kevin đấm mạnh vào thành xe tăng.

Kế hoạch đã thất bại một phần.

Nhưng ngay sau đó, một báo cáo khác được truyền đến.

Lính dù đã kịp chiếm được một cây cầu nhỏ hơn gần đó trước khi nó bị phá.

"Tất cả các đơn vị, chuyển hướng đến cây cầu phụ!

Công binh đi trước, dọn đường và gia cố ngay lập-tức!"

Kevin nhanh chóng ra lệnh mới.

Anh không cho phép sự thất vọng làm mình chùn bước.

Trong chiến tranh, khả năng ứng biến là tối quan trọng.

Vài giờ sau, những chiếc xe tăng đầu tiên của Sư đoàn 9 đã qua được Kênh đào Corinth, tiến vào bán đảo Peloponnese.

Họ đã thành công trong việc bẫy một phần đáng kể quân Đồng minh.

Giờ đây, mục tiêu cuối cùng là Patras.

Cuộc tiến quân đến Patras không còn gặp phải sự kháng cự có tổ chức nào nữa.

Các đơn vị Đồng minh đã tan rã, cố gắng tìm đường đến những bãi biển hẻo lánh, hy vọng được các tàu của Hải quân Hoàng gia Anh cứu vớt.

Sư đoàn của Kevin quét qua bán đảo như một lưỡi hái, bắt giữ hàng nghìn tù binh.

Họ là những người lính mệt mỏi, bẩn thỉu và mất hết tinh thần chiến đấu.

Nhiều người trong số họ là những chàng trai trẻ đến từ Úc và New Zealand, những người đã đi nửa vòng trái đất để chiến đấu trong một cuộc chiến mà giờ đây họ đã thua.

Kevin nhìn những hàng dài tù binh.

Anh không cảm thấy hả hê.

Anh chỉ thấy sự lãng phí khủng khiếp của chiến tranh.

Những người này, cũng như những người lính của anh, đều là con người, có gia đình, có ước mơ.

Nhưng số phận đã đặt họ ở hai bên chiến tuyến.

Vào ngày 27 tháng 4, những chiếc xe tăng của Kevin tiến vào Patras mà không tốn một viên đạn.

Thành phố cảng xinh đẹp nằm im lìm dưới ánh nắng Địa Trung Hải.

Cuộc đua đã kết thúc.

Anh đã hoàn thành mục tiêu của mình.

Việc chiếm được Patras đã đóng lại một trong những lối thoát quan trọng nhất, góp phần vào việc bắt giữ hàng chục ngàn lính Đồng minh.

Cùng ngày hôm đó, quân Đức tiến vào Athens.

Trận chiến vì Hy Lạp đại lục đã kết thúc.

Kevin đứng trên một ngọn đồi nhìn xuống bến cảng Patras.

Anh đã thành công.

Anh đã dẫn dắt sư đoàn của mình qua hai chiến dịch, chinh phục hai quốc gia, đánh bại nhiều kẻ thù.

Tên của anh giờ đây chắc chắn sẽ được ghi vào lịch sử quân sự Đức.

Anh đã có được vinh quang mà anh hằng khao khát.

Một sĩ quan phụ tá mang đến cho anh một bản báo cáo.

"Thưa Thiếu tướng, cuộc di tản của quân Anh vẫn tiếp tục ở các bãi biển phía đông.

Họ đã đưa được khoảng 50,000 người đi, nhưng đã bỏ lại toàn bộ vũ khí hạng nặng và phương tiện."

Kevin gật đầu.

Đó không phải là một thất bại hoàn toàn của quân Đức, nhưng cũng không phải là một chiến thắng tuyệt đối.

Người Anh, dù bị đánh bại, vẫn giữ được phần lớn sinh lực của mình.

Anh nhìn về phía hòn đảo lớn thấp thoáng ở phía xa, qua làn nước trong xanh của Vịnh Corinth.

Đó là đảo Crete.

Anh biết rằng nhiều người trong số những người lính vừa thoát khỏi Hy Lạp đã được đưa đến đó.

"Crete," anh lẩm bẩm.

"Cuộc chiến vẫn chưa thực sự kết thúc."

Anh có một linh cảm rằng hòn đảo đó sẽ là màn cuối cùng của chiến dịch Balkan.

Và anh cũng có cảm giác rằng nó sẽ là màn đẫm máu nhất.

Nhưng đó là chuyện của tương lai.

Hiện tại, anh và người của mình có thể tận hưởng khoảnh khắc chiến thắng.

Họ đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong gần một tháng.

Họ đã vượt qua núi non, bùn lầy và sự kháng cự của kẻ thù để cắm lá cờ của mình trên bờ biển Địa Trung Hải.

Đêm đó, trong một biệt thự sang trọng bị trưng dụng ở Patras, các sĩ quan của Sư đoàn 9 đã mở một bữa tiệc ăn mừng.

Họ uống rượu vang Hy Lạp, hát những bài hát chiến thắng và kể lại những câu chuyện về sự dũng cảm và may mắn.

Kevin cũng tham gia, nhưng tâm trí anh lại ở nơi khác.

Anh nghĩ về những mục tiêu còn lại trong danh sách nhiệm vụ ban đầu của mình: Sarajevo và Saranda.

Cuộc chiến ở Hy Lạp có thể đã kết thúc, nhưng nhiệm vụ của anh ở Balkan vẫn chưa hoàn thành.

Anh biết rằng, sau khi giải quyết xong Crete, quân đội Đức sẽ phải quay lại đối mặt với con quái vật mà họ đã tạo ra: cuộc chiến tranh du kích trên vùng đất mà họ vừa chinh phục.

Vinh quang trên chiến trường có thể đến nhanh chóng, nhưng để giữ được nó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Chương 6: Liên Minh Gượng Ép và Cái Gai Saranda


Sau khi Hy Lạp đại lục sụp đổ, một không khí tạm thời yên bình bao trùm Sư đoàn Panzer số 9.

Binh lính được nghỉ ngơi, máy móc được bảo dưỡng, và các sĩ quan, bao gồm cả Thiếu tướng Kevin, có thời gian để suy ngẫm về chiến dịch vừa qua.

Vinh quang đã được xác lập, nhưng danh sách nhiệm vụ ban đầu vẫn còn những mục tiêu chưa hoàn thành.

Một trong số đó là Saranda, một thành phố cảng ở miền nam Albania, gần biên giới Hy Lạp.

Về mặt chiến lược, sau khi Hy Lạp thất thủ, Saranda không còn là một mục tiêu quân sự cấp bách đối với quân Đức.

Tuy nhiên, đối với đồng minh Ý của họ, nó lại mang một ý nghĩa biểu tượng.

Người Ý, sau cuộc tấn công thất bại vào Hy Lạp, đã bị đẩy lùi và mất mặt.

Giờ đây, khi quân Đức đã làm tất cả những công việc khó khăn, họ muốn khẳng định lại quyền lực của mình trong khu vực.

Và việc "giải phóng" Saranda, một thành phố nằm trong vùng ảnh hưởng của họ, là một phần của nỗ lực đó.

Kevin nhận được mệnh lệnh mới, không phải từ Thống chế List, mà thông qua các kênh liên lạc của phe Trục.

Anh và một phần của Sư đoàn 9 được giao nhiệm vụ "hỗ trợ" quân đội Ý trong việc đảm bảo an ninh cho khu vực Epirus và chiếm đóng Saranda.

Từ "hỗ trợ" được gạch dưới, nhưng Kevin hiểu ý nghĩa thực sự của nó: anh phải đi và làm thay công việc cho người Ý.

Anh cảm thấy một sự bực bội không hề nhẹ.

Anh và những người lính của mình đã chiến đấu với quân Anh, Úc, New Zealand và Hy Lạp.

Giờ đây họ phải đóng vai trò bảo mẫu cho một đội quân đã chứng tỏ sự kém cỏi của mình.

Mối quan hệ giữa các sĩ quan Đức và Ý luôn có sự căng thẳng ngầm.

Người Đức tự coi mình là những chiến binh chuyên nghiệp, hiệu quả, trong khi họ thường nhìn người Ý với vẻ trịch thượng, cho rằng họ vô tổ chức và thiếu tinh thần chiến đấu.

"Đây là một nhiệm vụ chính trị, không phải quân sự," Kevin nói với viên sĩ quan phụ tá thân cận của mình, Klaus, khi họ lái xe về phía biên giới Albania.

"Chúng ta phải tỏ ra thân thiện, phải để họ 'dẫn dắt', nhưng phải đảm bảo công việc được hoàn thành theo tiêu chuẩn của Đức."

Cuộc gặp gỡ với vị tướng Ý chỉ huy khu vực xác nhận những định kiến của Kevin.

Tướng Falconi là một người đàn ông béo tốt, với bộ ria mép được chải chuốt cẩn thận và bộ ngực đầy những huy chương trông có vẻ quá sặc sỡ.

Ông ta chào đón Kevin bằng những lời hoa mỹ về "tình huynh đệ sắt son của phe Trục" và "chiến thắng chung vĩ đại".

"Thiếu tướng Kevin, sự hiện diện của ngài và những người lính dũng cảm của ngài ở đây là một vinh dự lớn," Falconi nói bằng tiếng Pháp ngọng nghịu.

"Chúng ta sẽ cùng nhau tiến vào Saranda trong một cuộc diễu hành chiến thắng!"

Kevin chỉ muốn công việc kết thúc càng nhanh càng tốt.

"Thưa Tướng quân Falconi, tôi ở đây để hỗ trợ ngài.

Xin hãy cho tôi biết kế hoạch của ngài, và sư đoàn của tôi sẽ thực hiện vai trò của mình."

Kế hoạch của Falconi, đúng như Kevin dự đoán, thiên về phô trương hơn là hiệu quả.

Nó bao gồm một cuộc tiến quân chậm chạp, với nhiều điểm dừng để chụp ảnh và phát biểu trước dân chúng.

Kevin đã phải dùng đến tất cả sự khéo léo ngoại giao của mình để thuyết phục Falconi điều chỉnh kế hoạch, nhấn mạnh vào các khía cạnh an ninh và tốc độ.

"Chúng ta không thể loại trừ khả năng các nhóm tàn quân Hy Lạp hoặc các phần tử kháng chiến địa phương vẫn còn hoạt động," Kevin lập luận.

"Một cuộc tiến quân nhanh chóng sẽ làm họ bất ngờ và đảm bảo an toàn cho binh lính của cả hai bên."

Cuối cùng, một kế hoạch thỏa hiệp đã được đưa ra.

Quân Ý sẽ đi đầu, nhưng các đơn vị trinh sát và thiết giáp của Đức sẽ đi kèm để "bảo vệ hai bên sườn".

Thực chất, Kevin đang kiểm soát cuộc hành quân.

Đoàn quân hỗn hợp tiến vào miền nam Albania.

Vùng đất này đã bị chiến tranh tàn phá.

Những ngôi làng bị đốt cháy, những cây cầu bị phá hủy là minh chứng cho cuộc giao tranh ác liệt giữa quân Ý và Hy Lạp vài tháng trước.

Kevin nhận thấy sự khác biệt rõ rệt giữa binh lính của mình và quân Ý.

Lính Đức di chuyển một cách im lặng, có mục đích, mắt liên tục quan sát xung quanh.

Lính Ý thì ồn ào hơn, ít kỷ luật hơn, dường như coi đây là một cuộc dạo chơi.

Khi họ đến gần Saranda, các đơn vị trinh sát Đức báo cáo có sự hiện diện của một nhóm kháng chiến nhỏ người Albania đang ẩn náu trên những ngọn đồi xung quanh thành phố.

Họ được trang bị kém, nhưng lại thông thạo địa hình và có tinh thần chiến đấu cao.

Kevin ngay lập tức đề nghị cho một tiểu đoàn Đức đi vòng để bao vây họ.

Tướng Falconi ban đầu phản đối, cho rằng đó là không cần thiết và muốn tiến thẳng vào thành phố.

"Thưa Tướng quân," Kevin nói, giọng anh giờ đây đã mất đi vẻ ngoại giao và trở nên cứng rắn.

"Đây là một mối đe dọa thực sự.

Tôi không thể để binh lính của mình gặp nguy hiểm vì sự chủ quan.

Hoặc chúng ta tiêu diệt họ, hoặc tôi sẽ cho quân của mình dừng lại và thiết lập một vành đai phòng thủ tại đây.

Sự lựa chọn là của ngài."

Trước sự quyết đoán của Kevin, Falconi cuối cùng cũng phải miễn cưỡng đồng ý.

Cuộc giao tranh ngắn ngủi nhưng dữ dội.

Nhóm kháng chiến Albania đã chiến đấu đến người cuối cùng.

Kevin không cảm thấy vui mừng trước chiến thắng này.

Anh chỉ thấy đó là một việc phải làm, một cái gai cần phải nhổ bỏ.

Cuối cùng, họ tiến vào Saranda.

Thành phố cảng nhỏ bé chào đón họ trong sự im lặng.

Tướng Falconi đã có cuộc diễu hành chiến thắng của mình.

Cờ Ý và Đức được treo lên.

Nhưng đối với Kevin, đây là một chiến thắng rỗng tuếch.

Nó không có vinh quang của việc đánh bại một kẻ thù xứng tầm.

Nó chỉ là một công việc dọn dẹp tẻ nhạt, bị phức tạp hóa bởi sự bất tài của đồng minh.

Khi đứng trên ban công nhìn ra bến cảng Saranda, Kevin nghĩ về Sarajevo.

Đó là mục tiêu cuối cùng trong danh sách của anh.

Không giống như Saranda, Sarajevo là một thành phố lớn, một trung tâm chiến lược và là một cái nồi hầm chứa đầy những căng thẳng sắc tộc và chính trị.

Chiếm được nó và giữ được nó sẽ là một thử thách hoàn toàn khác.

Anh biết rằng ở đó, anh sẽ không phải đối phó với những vị tướng thích phô trương, mà là với một kẻ thù vô hình và nguy hiểm hơn nhiều: cuộc kháng chiến của nhân dân.

Nhiệm vụ ở Albania đã cho anh một bài học quý giá về sự phức tạp của chiến dịch Balkan.

Đây không chỉ là một cuộc chiến của xe tăng và máy bay.

Nó còn là một cuộc chiến của chính trị, của lòng tự tôn dân tộc, và của những mối hận thù đã ăn sâu qua nhiều thế kỷ.

Xoáy nước Balkan sâu hơn nhiều so với những gì anh đã tưởng tượng.

Và anh biết rằng, trước khi có thể thoát ra khỏi nó, anh sẽ phải lặn sâu hơn nữa, vào chính trái tim của nó: Sarajevo.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Chương 7: Trái Tim Bất Kham - Trận Chiến Vì Sarajevo


Sau khi hoàn thành nhiệm vụ không mấy hứng thú ở Albania, Thiếu tướng Kevin và Sư đoàn Panzer số 9 được lệnh quay trở lại Nam Tư.

Mục tiêu cuối cùng trong danh sách ban đầu của anh, mục tiêu quan trọng và cũng là thách thức nhất, đang chờ đợi: Sarajevo.

Nếu như cuộc chiến ở Nam Tư và Hy Lạp là một bản giao hưởng của tốc độ và hỏa lực, thì nhiệm vụ ở Sarajevo lại giống như một ván cờ căng thẳng, nơi mỗi nước đi đều có thể dẫn đến một cái bẫy chết người.

Quân đội Hoàng gia Nam Tư có thể đã đầu hàng, nhưng tinh thần kháng chiến của người dân thì không.

Sarajevo, nằm gọn trong một thung lũng giữa những ngọn núi Dinaric Alps trùng điệp, đã nhanh chóng trở thành một trung tâm của các hoạt động du kích.

Hai nhóm kháng chiến chính đang hình thành: những người Chetnik bảo hoàng của người Serb và những người Partisan cộng sản do Josip Broz Tito lãnh đạo.

Cả hai đều căm ghét quân chiếm đóng Đức.

Kevin nhận ra rằng chiến thuật blitzkrieg đã đưa anh đến vinh quang sẽ trở nên vô dụng ở đây.

Xe tăng không thể phát huy hiệu quả trên những con phố hẹp của khu phố cổ Baščaršija hay trên những sườn núi dốc đứng.

Kẻ thù của anh không mặc quân phục, không tập trung thành các đơn vị lớn.

Họ là những người nông dân, công nhân, sinh viên vào ban ngày và là những chiến binh vào ban đêm.

Họ ở khắp mọi nơi và không ở đâu cả.

"Đây là một loại chiến tranh khác," Kevin nói với các sĩ quan của mình khi họ nghiên cứu bản đồ địa hình chi tiết của Sarajevo.

"Chúng ta không thể chiếm thành phố rồi bỏ đi.

Chúng ta phải kiểm soát nó.

Điều đó có nghĩa là kiểm soát người dân.

Chúng ta cần tình báo, cần các cuộc tuần tra liên tục, và cần phải thể hiện một bàn tay sắt."

Kế hoạch của Kevin bao gồm hai giai đoạn.

Giai đoạn một là một cuộc biểu dương lực lượng áp đảo.

Sư đoàn của anh sẽ tiến vào Sarajevo từ nhiều hướng, thiết lập một vành đai thép xung quanh thành phố để ngăn chặn du kích ra vào.

Các điểm cao chiến lược nhìn xuống thành phố sẽ bị chiếm đóng và biến thành các đồn bốt pháo binh.

Anh muốn gửi một thông điệp rõ ràng: mọi sự kháng cự sẽ bị đè bẹp không thương tiếc.

Giai đoạn hai, và cũng là giai đoạn khó khăn hơn, là chiến dịch "bình định".

Các đơn vị bộ binh cơ giới, được yểm trợ bởi xe bọc thép hạng nhẹ, sẽ tiến hành các cuộc lùng sục có hệ thống trong từng khu phố.

Lệnh giới nghiêm sẽ được ban hành.

Bất kỳ ai bị phát hiện mang vũ khí sẽ bị xử bắn tại chỗ.

Các con tin sẽ bị bắt giữ từ dân chúng để đảm bảo sự hợp tác.

Đó là một chiến thuật tàn nhẫn, và Kevin biết điều đó.

Nó đi ngược lại với quy ước chiến tranh mà anh đã được dạy.

Nhưng anh tự biện minh rằng đây là cách duy nhất để đối phó với một cuộc chiến tranh phi quy ước.

Để dập tắt ngọn lửa, đôi khi phải dùng đến một ngọn lửa lớn hơn.

Cuộc tiến vào Sarajevo diễn ra tương đối suôn sẻ.

Lực lượng áp đảo của Đức đã khiến các nhóm du kích phải tạm thời rút sâu vào vùng núi xung quanh.

Thành phố rơi vào một sự im lặng căng thẳng.

Cờ chữ vạn được treo lên Tòa thị chính.

Nhưng Kevin biết rằng đây chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão.

Ngay sau đó, các cuộc tấn công bắt đầu.

Một đoàn xe tải Đức bị phục kích trên con đường núi dẫn vào thành phố.

Một sĩ quan bị ám sát khi đang đi dạo trong công viên.

Những khẩu hiệu chống Đức xuất hiện trên các bức tường qua đêm.

Mỗi hành động kháng cự lại được đáp trả bằng những biện pháp trừng phạt tàn bạo hơn của quân Đức.

Các cuộc hành quyết công khai diễn ra.

Nhiều ngôi làng bị nghi ngờ chứa chấp du kích đã bị đốt trụi.

Kevin cảm thấy mình đang bị kéo vào một vòng xoáy của bạo lực.

Mỗi ngày, anh nhận được báo cáo về thương vong của binh lính mình – không phải trong các trận đánh lớn, mà là trong các cuộc đụng độ lẻ tẻ, từ những viên đạn của lính bắn tỉa, hay những quả mìn tự chế.

Áp lực đè nặng lên anh.

Bộ Tư lệnh Tối cao ở Berlin muốn có kết quả, họ muốn một Sarajevo đã được "bình định".

Một trong những trận đánh ác liệt nhất diễn ra tại một khu phố cổ.

Một đơn vị bộ binh Đức bị bao vây trong một mê cung các con hẻm nhỏ.

Du kích Partisan, thông thạo địa hình như lòng bàn tay, đã tấn công từ các mái nhà, các cửa sổ và thậm chí từ dưới các đường cống.

Kevin phải đưa xe tăng hạng nhẹ và súng phun lửa vào để giải vây.

Cuộc chiến diễn ra từ nhà này sang nhà khác.

Khi trận đánh kết thúc, cả khu phố đã biến thành đống đổ nát.

Hàng chục lính Đức và hàng trăm người Nam Tư, cả du kích và dân thường, đã thiệt mạng.

Đứng giữa sự tàn phá đó, Kevin cảm thấy một vị đắng trong miệng.

Đây có phải là vinh quang không?

Anh đã chiếm được thành phố, nhưng anh đã thất bại trong việc chinh phục trái tim và khối óc của người dân.

Anh đã mang lại trật tự bằng sự sợ hãi, nhưng bên dưới bề mặt đó, sự căm thù đang sôi sục, chỉ chờ cơ hội để bùng lên trở lại.

Sau nhiều tuần giao tranh đẫm máu, hoạt động kháng cự có tổ chức bên trong Sarajevo cuối cùng cũng tạm thời bị dập tắt.

Thành phố đã được "kiểm soát".

Kevin đã hoàn thành mục tiêu cuối cùng của mình.

Anh đã chiếm đóng tất cả các khu vực trọng yếu được giao: Belgrade, Patras, Saranda, và giờ là Sarajevo.

Về mặt lý thuyết, anh là một người chiến thắng.

Anh gửi báo cáo về Berlin, tuyên bố Sarajevo đã được bình định.

Anh biết đó là một lời nói dối được tô vẽ.

Anh chỉ dập được ngọn lửa trên bề mặt, còn đám than hồng vẫn âm ỉ cháy bên dưới.

Cuộc chiến ở Balkan sẽ không bao giờ thực sự kết thúc, nó chỉ đơn giản là biến đổi thành một dạng khác, một cuộc chiến tranh du kích kéo dài và tàn bạo sẽ làm tiêu hao sinh lực của quân đội Đức trong nhiều năm tới.

Khi nhận được lệnh điều chuyển sư đoàn của mình sang một mặt trận khác, Kevin cảm thấy một sự nhẹ nhõm.

Anh muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi vùng đất của những hận thù dai dẳng và những chiến thắng không có niềm vui.

Sarajevo đã dạy cho anh một bài học cay đắng về giới hạn của sức mạnh quân sự.

Anh có thể chinh phục một vùng đất, nhưng anh không thể chinh phục được một dân tộc.

Vinh quang mà anh tìm kiếm ở đây hóa ra chỉ là một ảo ảnh, tan biến trong khói lửa của những ngôi nhà đang cháy và tiếng than khóc của những người vô tội.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Chương Cuối: Phản Chiếu Trong Xoáy Nước


Tháng 6 năm 1941.

Chiến dịch Balkan đã chính thức kết thúc.

Sau một cuộc tấn công bằng lính dù đẫm máu và tốn kém, hòn đảo Crete cuối cùng cũng rơi vào tay quân Đức.

Từ bờ Biển Đen đến Địa Trung Hải, từ dãy Alps đến Aegean, lá cờ chữ vạn bay trên toàn bộ bán đảo.

Phe Trục đã giành được một chiến thắng chiến lược vang dội.

Toàn bộ Albania, Nam Tư và Hy Lạp đều nằm dưới sự kiểm soát của họ.

Thiếu tướng Kevin đứng trên pháo đài Kalemegdan ở Belgrade, nhìn xuống nơi dòng sông Sava gặp gỡ dòng Danube.

Anh đã quay trở lại nơi chiến dịch của mình bắt đầu.

Trong vòng chưa đầy hai tháng, anh và Sư đoàn Panzer số 9 đã viết nên một chương huyền thoại.

Họ đã chọc thủng các tuyến phòng thủ, chiếm giữ các thành phố, bắt giữ hàng chục ngàn tù binh.

Họ đã đối mặt với quân đội Nam Tư, Hy Lạp, Anh, Úc, New Zealand, và cả những chiến binh du kích vô hình.

Họ đã chiến thắng tất cả.

Trên ngực áo của Kevin giờ đây lấp lánh Huân chương Chữ thập Sắt Hiệp sĩ, một phần thưởng cao quý do chính Lãnh tụ trao tặng để ghi nhận vai trò của anh trong chiến dịch.

Tên của anh đã được cả nước Đức biết đến.

Anh đã đạt được vinh quang mà anh hằng mơ ước khi còn là một thiếu sinh quân.

Anh đã bước vào "xoáy nước Balkan" như một sĩ quan vô danh và bước ra như một anh hùng chiến tranh, một bậc thầy của chiến thuật blitzkrieg.

Nhưng khi nhìn vào dòng nước cuồn cuộn bên dưới, anh không cảm thấy niềm hân hoan trọn vẹn của kẻ chiến thắng.

Thay vào đó, một cảm giác phức tạp và nặng nề xâm chiếm tâm hồn anh.

Anh nhớ lại những hình ảnh của chiến dịch, những hình ảnh không có trong các bản tin tuyên truyền.

Anh nhớ đến ánh mắt căm thù của những người dân thường Nam Tư khi xe tăng của anh tiến vào làng của họ.

Anh nhớ đến sự dũng cảm tuyệt vọng của những người lính Hy Lạp bảo vệ quê hương mình.

Anh nhớ đến những khuôn mặt non choẹt của các tù binh Úc và New Zealand tại Thermopylae.

Anh nhớ đến sự tàn phá của Sarajevo, đến mùi khét của những ngôi nhà cháy và sự im lặng chết chóc sau mỗi cuộc càn quét.

Anh đã giành được chiến thắng, nhưng cái giá phải trả là gì?

Hàng ngàn sinh mạng, cả bạn và thù, đã bị dập tắt.

Cả một khu vực rộng lớn đã bị nhấn chìm trong bạo lực và sự áp bức.

Anh đã giúp áp đặt một "trật tự mới", nhưng đó là một trật tự được duy trì bằng súng đạn và sự sợ hãi.

Anh biết, sâu thẳm trong lòng, rằng trật tự này sẽ không bao giờ bền vững.

Cuộc kháng chiến ở Nam Tư, Hy Lạp và Albania, mặc dù tạm thời bị đàn áp, nhưng chắc chắn sẽ bùng lên trở lại, dữ dội hơn, có tổ chức hơn.

Nó sẽ buộc Đức và các đồng minh phải duy trì hàng trăm ngàn quân đồn trú tại đây, rút bớt những nguồn lực quý giá khỏi các mặt trận khác, đặc biệt là mặt trận phía Đông sắp tới với Liên Xô.

Vùng Balkan, thay vì trở thành một sườn phía nam an toàn, lại có nguy cơ biến thành một vết thương không bao giờ lành, liên tục chảy máu cho cỗ máy chiến tranh của Đế chế.

Kevin nhận ra một sự thật trớ trêu.

Chiến dịch Balkan, một chiến thắng chiến thuật rực rỡ, lại có thể là một sai lầm chiến lược khủng khiếp.

Nó đã trì hoãn Chiến dịch Barbarossa, cuộc xâm lược Liên Xô, mất đi vài tuần thời tiết mùa hè quý giá.

Và nó đã sa lầy một lực lượng lớn vào một cuộc chiến tranh chống du kích không có hồi kết.

Viên sĩ quan phụ tá Klaus đến bên cạnh anh.

"Thưa Thiếu tướng, chúng ta đã nhận được lệnh mới.

Sư đoàn sẽ được tái trang bị và chuyển đến Ba Lan.

Một nhiệm vụ lớn đang chờ đợi chúng ta ở phía Đông."

Kevin gật đầu.

Anh biết nhiệm vụ đó là gì.

Cuộc chiến lớn nhất trong lịch sử sắp bắt đầu.

Những gì anh đã trải qua ở Balkan, dù khốc liệt đến đâu, cũng chỉ là một khúc dạo đầu.

"Hãy chuẩn bị đi, Klaus," anh nói, giọng trầm xuống.

"Xoáy nước thực sự vẫn còn ở phía trước."

Anh nhìn xuống dòng sông lần cuối.

Anh đã tìm kiếm vinh quang trong xoáy nước Balkan, và anh đã tìm thấy nó.

Nhưng anh cũng đã tìm thấy một cái gì đó khác: một sự hiểu biết sâu sắc và đáng buồn về bản chất của chiến tranh và chinh phục.

Vinh quang trên chiến trường thật phù du, và chiến thắng thường mang theo hạt mầm của thất bại trong tương lai.

Khi anh quay lưng lại với Balkan để đối mặt với những cánh đồng rộng lớn của nước Nga, anh mang theo không chỉ những tấm huân chương, mà còn cả gánh nặng của những gì anh đã thấy và đã làm.

Anh là một anh hùng của Đế chế, nhưng trong tâm hồn, anh là một người lính đã nhìn thấy sự thật trần trụi của chiến tranh, và sự thật đó sẽ ám ảnh anh mãi mãi.

Xoáy nước Balkan đã định hình anh, đã trao cho anh vinh quang, nhưng cũng đã lấy đi của anh sự ngây thơ của một người lính.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
Phần kết: Tiếng Vọng Của Một Người Lính


Sau chiến dịch Balkan, vinh quang của Thiếu tướng Kevin tiếp tục được củng cố trên những mặt trận khốc liệt nhất ở cả phía Đông và Tây.

Được thăng đến cấp Trung tướng, anh trở thành một huyền thoại về chỉ huy thiết giáp, nổi tiếng với sự quyết đoán và khả năng xoay chuyển tình thế trong những hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Tuy nhiên, khi chiến tranh đi đến hồi kết, cỗ máy chiến tranh Đức không còn đủ sức chống đỡ các đòn tấn công từ mọi phía.

Vào tháng 4 năm 1945, sư đoàn của Kevin, cùng với phần còn lại của Cụm Tập đoàn quân B, đã bị quân đội Đồng minh phương Tây bao vây trong một vòng vây khổng lồ được biết đến với tên gọi "Cái túi Ruhr".

Thay vì một cuộc chiến đấu vô ích đến chết, Kevin, với trách nhiệm của một người chỉ huy muốn bảo toàn mạng sống cho những người lính còn lại của mình, đã ra lệnh cho sư đoàn buông vũ khí.

Ông bị quân đội Hoa Kỳ bắt làm tù binh.

Thời gian trong trại tù binh của quân Đồng minh phương Tây, dù không khắc nghiệt như ở Siberia, nhưng lại là một giai đoạn đối mặt với sự thật và lương tâm.

Không còn tiếng gầm của đại bác, Kevin bị bao quanh bởi sự im lặng và những câu hỏi.

Anh đã dành thời gian này để đọc, suy ngẫm và đối diện với vai trò của mình trong một cuộc chiến đã gây ra quá nhiều đau khổ.

Anh được trả tự do vào năm 1947 và trở về một nước Đức đang cố gắng gượng dậy từ đổ nát.

Trở thành một công dân bình thường, Kevin (sinh ngày 15/04/1898) đã sống một cuộc đời lặng lẽ, hoàn toàn khác xa với quá khứ huy hoàng của mình.

Để kể lại câu chuyện của sư đoàn và để tìm kiếm sự thanh thản cho tâm hồn, ông đã viết cuốn hồi ký nổi tiếng "Thép, Bùn và Vinh Quang Vụn Vỡ".

Cuốn sách không phải để bào chữa, mà là để thấu hiểu.

Trong đó, ông đã đúc kết kinh nghiệm lãnh đạo của mình qua một câu nói bất hủ:

"Trong chiến tranh, tôi nhận ra có hai loại người lãnh đạo.

Loại thứ nhất là sư tử, chúng gầm lên những mệnh lệnh từ ngai vàng an toàn ở hậu phương, đòi hỏi sự hy sinh tuyệt đối từ kẻ khác để tô điểm cho vinh quang của riêng mình.

Loại thứ hai là sói đầu đàn, chúng lặng lẽ dẫn đường ở phía trước, luôn là người đầu tiên đối mặt với hiểm nguy và chia sẻ miếng ăn cuối cùng với bầy của mình.

Lịch sử có thể được viết bởi những con sư tử, nhưng các trận chiến thực sự được chiến thắng – và được sống sót – bởi bầy sói."

Ông sống một cuộc đời dài, chứng kiến đất nước mình tái sinh từ đống tro tàn.

Ông tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị: một khu vườn nhỏ, những cuốn sách và những đứa cháu yêu quý.

Vào đêm 24 tháng 12 năm 1968, đêm Giáng sinh, Trung tướng Kevin, ở tuổi 70, đang ngồi yên bình trên chiếc ghế bành bên cạnh cây thông lấp lánh ánh đèn.

Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi nhẹ, phủ trắng cả một vùng.

Ông nhìn những đứa cháu của mình đang vui đùa, không khí ấm áp và tràn ngập yêu thương.

Cuộc đời ông đã trải qua những cơn bão tố dữ dội nhất, nhưng giờ đây, bến đỗ cuối cùng lại là sự bình yên tuyệt đối.

Ông khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười mãn nguyện và thanh thản nở trên môi.

Có lẽ ông đang mơ về một Giáng sinh không có tiếng súng, một Giáng sinh của hòa bình mà ông đã không có được trong phần lớn cuộc đời mình.

Trong giấc ngủ yên bình đó, giữa tiếng cười của con trẻ và giai điệu quen thuộc của bài "Silent Night", trái tim của người lính già đã ngừng đập.

Trung tướng Kevin đã ra đi, để lại sau lưng một cuộc đời đầy biến động nhưng kết thúc trong sự bình an trọn vẹn.

Chúc cho ông một Giáng sinh vĩnh hằng, nơi chỉ có nụ cười mãn nguyện ấy.
 
Xoáy Nước Vùng Balkan
BÁO SÜDDEUTSCHE ZEITUNG - SỐ RA NGÀY 26/12/1968


Tác giả: Klaus Richter, Phóng viên Quân sự

Trung tướng Kevin Muller, một trong những chỉ huy thiết giáp lừng danh và phức tạp nhất của Đức trong Thế chiến II, người mà sau chiến tranh đã trở thành tác giả của cuốn hồi ký có ảnh hưởng sâu rộng, đã từ trần một cách thanh thản tại tư gia ở Bavaria vào đêm Giáng sinh, ngày 24 tháng 12.

Ông hưởng thọ 70 tuổi.

Sự ra đi của ông khép lại một cuộc đời phi thường, trải dài qua hai cuộc thế chiến và phản ánh những biến động dữ dội nhất của lịch sử Đức trong thế kỷ 20.

Sinh ngày 15 tháng 4 năm 1898 trong một gia đình thượng lưu ở Munich, Kevin Muller dường như đã được định sẵn cho một cuộc sống êm đềm.

Tuy nhiên, tiếng súng của Thế chiến I đã gọi chàng thanh niên 18 tuổi ra trận.

Những trải nghiệm kinh hoàng trên các chiến hào ở Mặt trận phía Tây đã không làm ông khiếp sợ, mà ngược lại, đã hun đúc nên một quyết tâm sắt đá theo đuổi binh nghiệp.

Trở về sau chiến tranh, ông gia nhập quân đội Reichswehr của nền Cộng hòa Weimar và nhanh chóng nổi lên như một nhà chiến thuật trẻ tuổi, đầy tài năng, đặc biệt say mê học thuyết chiến tranh cơ giới mới nổi.

Khi Thế chiến II bùng nổ, tên tuổi của Muller đã gắn liền với sức mạnh hủy diệt và tốc độ thần sầu của các Sư đoàn Panzer.

Ông nhanh chóng được thăng cấp nhờ sự táo bạo và khả năng chỉ huy xuất sắc trên chiến trường Ba Lan và Pháp.

Tuy nhiên, chính tại Chiến dịch Balkan vào mùa xuân năm 1941, tài năng của ông mới thực sự tỏa sáng rực rỡ.

Dưới quyền chỉ huy của ông, Sư đoàn Panzer số 9 đã đóng một vai trò then chốt trong cuộc xâm lược chớp nhoáng vào Nam Tư và Hy Lạp, đạt được các mục tiêu chiến lược như Sarajevo và Patras với một tốc độ đáng kinh ngạc, góp phần vào sự sụp đổ nhanh chóng của mặt trận này.

Sự nghiệp quân sự lẫy lừng của ông tiếp tục trên các mặt trận khác, nhưng cũng như số phận của cả nước Đức, nó đã đi đến hồi kết vào tháng 4 năm 1945.

Ông và tàn quân của mình đã bị lực lượng Hoa Kỳ bắt giữ trong vòng vây Ruhr.

Sau hai năm trong trại tù binh chiến tranh, ông được trả tự do và trở về một nước Đức hoàn toàn khác.

Từ bỏ mọi liên quan đến quân sự, Muller sống một cuộc đời ẩn dật.

Trong sự tĩnh lặng của những năm tháng này, ông đã viết nên tác phẩm để đời của mình, cuốn hồi ký "Thép, Bùn và Vinh Quang Vụn Vỡ".

Cuốn sách không phải là một sự ca ngợi chiến thắng, mà là một cái nhìn trần trụi, đầy suy tư về cái giá của chiến tranh.

Nó đã gây được tiếng vang lớn không chỉ ở Đức mà trên toàn thế giới.

Đặc biệt, một đoạn văn trong sách đã trở nên bất hủ, được các nhà sử học và quân sự trích dẫn như một sự đúc kết sâu sắc về nghệ thuật lãnh đạo:

"Trong chiến tranh, tôi nhận ra có hai loại người lãnh đạo.

Loại thứ nhất là sư tử, chúng gầm lên những mệnh lệnh từ ngai vàng an toàn ở hậu phương, đòi hỏi sự hy sinh tuyệt đối từ kẻ khác để tô điểm cho vinh quang của riêng mình.

Loại thứ hai là sói đầu đàn, chúng lặng lẽ dẫn đường ở phía trước, luôn là người đầu tiên đối mặt với hiểm nguy và chia sẻ miếng ăn cuối cùng với bầy của mình.

Lịch sử có thể được viết bởi những con sư tử, nhưng các trận chiến thực sự được chiến thắng – và được sống sót – bởi bầy sói."

Cuộc đời của Kevin Muller là một nghịch lý: một chiến binh xuất sắc phục vụ cho một chính thể sai lầm, một anh hùng trên chiến trường nhưng sau này lại trở thành một nhà phê bình sâu sắc về chính bản chất của vinh quang quân sự.

Ông qua đời thanh thản trong đêm Giáng sinh, một sự kết thúc bình yên cho một cuộc đời đã từng chỉ biết đến bão tố.

Ông để lại một di sản phức tạp, không phải của một vị thánh hay một ác quỷ, mà của một con người đã sống trọn vẹn trong những thời khắc vĩ đại và bi thảm nhất của dân tộc mình.

Ông sống một cuộc đời dài, chứng kiến đất nước mình tái sinh từ đống tro tàn.

Ông tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị: một khu vườn nhỏ, những cuốn sách và những đứa cháu yêu quý.

Vào đêm 24 tháng 12 năm 1968, đêm Giáng sinh, Trung tướng Kevin Muller, ở tuổi 70, đang ngồi yên bình trên chiếc ghế bành bên cạnh cây thông lấp lánh ánh đèn.

Bên ngoài, tuyết rơi nhẹ, phủ trắng cả một vùng.

Đứa cháu trai lớn của ông, Thomas, bước đến bên cạnh, tò mò nhìn vào những tấm ảnh cũ trên lò sưởi, một trong số đó là tấm ảnh người lính trẻ Kevin Muller trong bộ quân phục của Thế chiến I.

"Ông ơi," cậu bé hỏi với giọng ngây thơ, "ông đã chiến đấu trong cả hai cuộc chiến tranh.

Có phải ông là một người hùng không?"

Kevin nhìn đứa cháu trai, ánh mắt ông không còn sự sắc bén của một vị tướng mà chỉ còn lại sự hiền từ và một nỗi buồn sâu thẳm.

Ông khẽ vẫy tay gọi cậu bé lại gần, bàn tay run run xoa đầu nó.

Giọng ông trầm và yếu, như một tiếng thì thầm từ quá khứ.

"Trước khi ông nhắm mắt," ông nói, "ông muốn con nhớ điều này..."

Ông dừng lại, hít một hơi thật sâu.

"Không một ai sinh ra mà được trở thành ác quỷ cả... nhưng vì đất mẹ, họ có thể trở thành ác quỷ mà chiến đấu.

Không một ai có thể đánh giá con người ở bề ngoài, nhưng họ có thể thấu hiểu cho những kẻ chiến đấu vì quê hương."

Nói xong câu đó, một sự thanh thản lạ thường hiện lên trên gương mặt ông.

Gánh nặng của cả một cuộc đời dường như đã được trút bỏ.

Ông khẽ mỉm cười với đứa cháu, một nụ cười mãn nguyện và thanh thản.

Rồi ông từ từ ngả đầu vào lưng ghế, nhắm mắt lại.

Trong giấc ngủ yên bình đó, giữa tiếng cười của con trẻ và giai điệu quen thuộc của bài "Silent Night", trái tim của người lính già đã ngừng đập.

Trung tướng Kevin Muller đã ra đi, để lại sau lưng một cuộc đời đầy biến động và một lời trăn trối cuối cùng, một lời khẩn cầu cho sự thấu cảm, không phải để bào chữa, mà là để thấu hiểu cho những con người đã bị cuốn vào vòng xoáy của lịch sử.
 
Back
Top Bottom