Sau khi Hy Lạp đại lục sụp đổ, một không khí tạm thời yên bình bao trùm Sư đoàn Panzer số 9.
Binh lính được nghỉ ngơi, máy móc được bảo dưỡng, và các sĩ quan, bao gồm cả Thiếu tướng Kevin, có thời gian để suy ngẫm về chiến dịch vừa qua.
Vinh quang đã được xác lập, nhưng danh sách nhiệm vụ ban đầu vẫn còn những mục tiêu chưa hoàn thành.
Một trong số đó là Saranda, một thành phố cảng ở miền nam Albania, gần biên giới Hy Lạp.
Về mặt chiến lược, sau khi Hy Lạp thất thủ, Saranda không còn là một mục tiêu quân sự cấp bách đối với quân Đức.
Tuy nhiên, đối với đồng minh Ý của họ, nó lại mang một ý nghĩa biểu tượng.
Người Ý, sau cuộc tấn công thất bại vào Hy Lạp, đã bị đẩy lùi và mất mặt.
Giờ đây, khi quân Đức đã làm tất cả những công việc khó khăn, họ muốn khẳng định lại quyền lực của mình trong khu vực.
Và việc "giải phóng" Saranda, một thành phố nằm trong vùng ảnh hưởng của họ, là một phần của nỗ lực đó.
Kevin nhận được mệnh lệnh mới, không phải từ Thống chế List, mà thông qua các kênh liên lạc của phe Trục.
Anh và một phần của Sư đoàn 9 được giao nhiệm vụ "hỗ trợ" quân đội Ý trong việc đảm bảo an ninh cho khu vực Epirus và chiếm đóng Saranda.
Từ "hỗ trợ" được gạch dưới, nhưng Kevin hiểu ý nghĩa thực sự của nó: anh phải đi và làm thay công việc cho người Ý.
Anh cảm thấy một sự bực bội không hề nhẹ.
Anh và những người lính của mình đã chiến đấu với quân Anh, Úc, New Zealand và Hy Lạp.
Giờ đây họ phải đóng vai trò bảo mẫu cho một đội quân đã chứng tỏ sự kém cỏi của mình.
Mối quan hệ giữa các sĩ quan Đức và Ý luôn có sự căng thẳng ngầm.
Người Đức tự coi mình là những chiến binh chuyên nghiệp, hiệu quả, trong khi họ thường nhìn người Ý với vẻ trịch thượng, cho rằng họ vô tổ chức và thiếu tinh thần chiến đấu.
"Đây là một nhiệm vụ chính trị, không phải quân sự," Kevin nói với viên sĩ quan phụ tá thân cận của mình, Klaus, khi họ lái xe về phía biên giới Albania.
"Chúng ta phải tỏ ra thân thiện, phải để họ 'dẫn dắt', nhưng phải đảm bảo công việc được hoàn thành theo tiêu chuẩn của Đức."
Cuộc gặp gỡ với vị tướng Ý chỉ huy khu vực xác nhận những định kiến của Kevin.
Tướng Falconi là một người đàn ông béo tốt, với bộ ria mép được chải chuốt cẩn thận và bộ ngực đầy những huy chương trông có vẻ quá sặc sỡ.
Ông ta chào đón Kevin bằng những lời hoa mỹ về "tình huynh đệ sắt son của phe Trục" và "chiến thắng chung vĩ đại".
"Thiếu tướng Kevin, sự hiện diện của ngài và những người lính dũng cảm của ngài ở đây là một vinh dự lớn," Falconi nói bằng tiếng Pháp ngọng nghịu.
"Chúng ta sẽ cùng nhau tiến vào Saranda trong một cuộc diễu hành chiến thắng!"
Kevin chỉ muốn công việc kết thúc càng nhanh càng tốt.
"Thưa Tướng quân Falconi, tôi ở đây để hỗ trợ ngài.
Xin hãy cho tôi biết kế hoạch của ngài, và sư đoàn của tôi sẽ thực hiện vai trò của mình."
Kế hoạch của Falconi, đúng như Kevin dự đoán, thiên về phô trương hơn là hiệu quả.
Nó bao gồm một cuộc tiến quân chậm chạp, với nhiều điểm dừng để chụp ảnh và phát biểu trước dân chúng.
Kevin đã phải dùng đến tất cả sự khéo léo ngoại giao của mình để thuyết phục Falconi điều chỉnh kế hoạch, nhấn mạnh vào các khía cạnh an ninh và tốc độ.
"Chúng ta không thể loại trừ khả năng các nhóm tàn quân Hy Lạp hoặc các phần tử kháng chiến địa phương vẫn còn hoạt động," Kevin lập luận.
"Một cuộc tiến quân nhanh chóng sẽ làm họ bất ngờ và đảm bảo an toàn cho binh lính của cả hai bên."
Cuối cùng, một kế hoạch thỏa hiệp đã được đưa ra.
Quân Ý sẽ đi đầu, nhưng các đơn vị trinh sát và thiết giáp của Đức sẽ đi kèm để "bảo vệ hai bên sườn".
Thực chất, Kevin đang kiểm soát cuộc hành quân.
Đoàn quân hỗn hợp tiến vào miền nam Albania.
Vùng đất này đã bị chiến tranh tàn phá.
Những ngôi làng bị đốt cháy, những cây cầu bị phá hủy là minh chứng cho cuộc giao tranh ác liệt giữa quân Ý và Hy Lạp vài tháng trước.
Kevin nhận thấy sự khác biệt rõ rệt giữa binh lính của mình và quân Ý.
Lính Đức di chuyển một cách im lặng, có mục đích, mắt liên tục quan sát xung quanh.
Lính Ý thì ồn ào hơn, ít kỷ luật hơn, dường như coi đây là một cuộc dạo chơi.
Khi họ đến gần Saranda, các đơn vị trinh sát Đức báo cáo có sự hiện diện của một nhóm kháng chiến nhỏ người Albania đang ẩn náu trên những ngọn đồi xung quanh thành phố.
Họ được trang bị kém, nhưng lại thông thạo địa hình và có tinh thần chiến đấu cao.
Kevin ngay lập tức đề nghị cho một tiểu đoàn Đức đi vòng để bao vây họ.
Tướng Falconi ban đầu phản đối, cho rằng đó là không cần thiết và muốn tiến thẳng vào thành phố.
"Thưa Tướng quân," Kevin nói, giọng anh giờ đây đã mất đi vẻ ngoại giao và trở nên cứng rắn.
"Đây là một mối đe dọa thực sự.
Tôi không thể để binh lính của mình gặp nguy hiểm vì sự chủ quan.
Hoặc chúng ta tiêu diệt họ, hoặc tôi sẽ cho quân của mình dừng lại và thiết lập một vành đai phòng thủ tại đây.
Sự lựa chọn là của ngài."
Trước sự quyết đoán của Kevin, Falconi cuối cùng cũng phải miễn cưỡng đồng ý.
Cuộc giao tranh ngắn ngủi nhưng dữ dội.
Nhóm kháng chiến Albania đã chiến đấu đến người cuối cùng.
Kevin không cảm thấy vui mừng trước chiến thắng này.
Anh chỉ thấy đó là một việc phải làm, một cái gai cần phải nhổ bỏ.
Cuối cùng, họ tiến vào Saranda.
Thành phố cảng nhỏ bé chào đón họ trong sự im lặng.
Tướng Falconi đã có cuộc diễu hành chiến thắng của mình.
Cờ Ý và Đức được treo lên.
Nhưng đối với Kevin, đây là một chiến thắng rỗng tuếch.
Nó không có vinh quang của việc đánh bại một kẻ thù xứng tầm.
Nó chỉ là một công việc dọn dẹp tẻ nhạt, bị phức tạp hóa bởi sự bất tài của đồng minh.
Khi đứng trên ban công nhìn ra bến cảng Saranda, Kevin nghĩ về Sarajevo.
Đó là mục tiêu cuối cùng trong danh sách của anh.
Không giống như Saranda, Sarajevo là một thành phố lớn, một trung tâm chiến lược và là một cái nồi hầm chứa đầy những căng thẳng sắc tộc và chính trị.
Chiếm được nó và giữ được nó sẽ là một thử thách hoàn toàn khác.
Anh biết rằng ở đó, anh sẽ không phải đối phó với những vị tướng thích phô trương, mà là với một kẻ thù vô hình và nguy hiểm hơn nhiều: cuộc kháng chiến của nhân dân.
Nhiệm vụ ở Albania đã cho anh một bài học quý giá về sự phức tạp của chiến dịch Balkan.
Đây không chỉ là một cuộc chiến của xe tăng và máy bay.
Nó còn là một cuộc chiến của chính trị, của lòng tự tôn dân tộc, và của những mối hận thù đã ăn sâu qua nhiều thế kỷ.
Xoáy nước Balkan sâu hơn nhiều so với những gì anh đã tưởng tượng.
Và anh biết rằng, trước khi có thể thoát ra khỏi nó, anh sẽ phải lặn sâu hơn nữa, vào chính trái tim của nó: Sarajevo.