Ngày hôm sau, cả đội tập trung sớm hơn thường lệ.
Huấn luyện viên đứng giữa sân, bên cạnh là một gương mặt mới.
"Đây là Kiên.
Thủ môn mới của đội."
Tiếng vỗ tay vang lên rải rác.
Kiên cúi đầu chào, nụ cười khá sáng.
HLV nói tiếp:
"Bắc, từ hôm nay cậu kèm Kiên.
Hai người chung đội tập chiến thuật."
Không khí khựng lại một nhịp rất nhỏ.
Bắc hơi sững.
"Em ạ?"
"Ừ.
Cậu hướng dẫn thêm cho Kiên."
Ở phía bên kia, Khang im lặng.
Không ai nói gì, nhưng ánh mắt Khang khẽ dừng lại trên Kiên lâu hơn bình thường.
⸻
Buổi tập bắt đầu.
Kiên khá chủ động, nói chuyện nhiều, lại hay cười.
"Anh Bắc, chỗ này em đứng vậy đúng chưa?"
"Anh Bắc, em bắt vậy được không?"
"Anh Bắc, anh sút mạnh lên đi."
Bắc đáp lại, nhưng giọng không thoải mái như thường ngày.
"Ừ, được."
"Ổn."
"Đứng cao lên chút."
Kiên lại tiến gần hơn mỗi khi nói chuyện.
Bắc lùi nửa bước theo phản xạ.
Không phải vì ghét.
Chỉ là... hơi khó chịu.
Mỗi lần vô thức nhìn sang sân bên kia, anh đều bắt gặp ánh mắt Khang.
Không rõ là đang nhìn anh, hay nhìn Kiên.
⸻
Giữa giờ nghỉ, Kiên ngồi cạnh Bắc.
"Anh Bắc hay tập riêng với anh Khang lắm hả?"
Bắc cười nhạt.
"Ừ."
"Em thấy hai anh thân thật đó."
"Ừ."
Kiên nghiêng người lại gần hơn chút.
"Anh dạy em giống vậy được không?"
Bắc nhíu mày.
"Giống cái gì?"
"Giống cách anh kiên nhẫn với anh Khang ấy."
Bắc im lặng hai giây.
"Kiên, đứng cách ra chút."
Kiên khựng lại.
"Dạ?"
"Không cần sát vậy."
Giọng Bắc không cười.
Lần đầu tiên từ đầu buổi, anh không đùa.
⸻
Nhưng chuyện không dừng ở đó.
Những ngày sau, Kiên vẫn rất nhiệt tình.
Mang nước cho Bắc.
Nhặt bóng cho Bắc.
Còn vô tư khoác vai khi cười.
Ban đầu Bắc gạt ra.
Sau dần... không gạt nữa.
Không phải vì thích.
Chỉ vì mệt giải thích.
⸻
Ở phía bên kia sân, Khang bắt đầu ít nói hơn.
Có hôm, trong một pha tranh bóng, Khang sút quá mạnh khiến Kiên ngã.
Bắc lập tức quay sang.
"Khang!
Nhẹ thôi."
Giọng không lớn, nhưng đủ để người nghe cảm nhận được sự bênh vực.
Khang khựng lại.
"Tôi đá bóng."
"Thì tôi có nói cậu không đá đâu."
Kiên ngồi dậy, vội vàng:
"Không sao đâu anh, em ổn."
Nhưng Bắc vẫn quay sang Khang.
"Lần sau để ý chút."
Khoảng lặng rơi xuống giữa ba người.
Khang không nói gì thêm.
Chỉ gật đầu, rồi quay đi.
⸻
Tối hôm đó, Khang nhắn tin.
"Xin lỗi."
Bắc nhìn màn hình.
"Vì cái gì?"
"Vì đá mạnh."
"Cậu có làm gì sai đâu."
Khang gõ rất lâu mới gửi tiếp:
"...Tôi không cố ý."
Bắc thở dài.
"Tôi biết."
Nhưng anh không nhắn thêm câu nào nữa.
⸻
Những ngày sau, chuyện kỳ lạ bắt đầu.
Khang không làm gì sai, nhưng lại thường là người nói xin lỗi.
Xin lỗi vì đá mạnh.
Xin lỗi vì lỡ va vào Kiên.
Xin lỗi vì nói chuyện hơi lạnh.
Trong khi đó, Kiên càng ngày càng tự nhiên hơn với Bắc.
Có lần Kiên cười nói:
"Anh Bắc mắng em hoài vậy mà em vẫn thích được anh kèm đó."
Bắc bật cười.
"Thích bị mắng à?"
"Dạ.
Vì anh quan tâm."
Câu đó vô tình rơi vào tai Khang.
Cậu đứng cách đó không xa.
Không nói gì.
⸻
Chiều hôm ấy, khi sân chỉ còn vài người, Khang đi ngang qua Bắc.
"Cậu bận không?"
Bắc đang hướng dẫn Kiên động tác.
"Chút nữa nói được không?"
"Ừ."
Khang đứng đó thêm vài giây.
Rồi quay đi.
⸻
Lần đầu tiên, khoảng cách giữa hai người không phải vì bận tập.
Mà vì có một người đứng giữa.
Không ai cố ý chen vào.
Nhưng vẫn chen vào.
⸻
Tối muộn, khi về gần hết, Khang mới lên tiếng.
"Bắc."
"Ừ?"
"Cậu thấy Kiên... thế nào?"
Bắc cười nhẹ.
"Ổn mà.
Nhiệt tình."
"Ừ."
Im lặng.
Bắc nhìn Khang.
"Sao?"
"Không sao."
Khang quay mặt đi.
Bắc đột nhiên thấy khó chịu.
"Cậu nói thẳng đi."
Khang im rất lâu.
"...Tôi không thích."
"Không thích cái gì?"
"Cách cậu bênh Kiên."
Bắc sững lại.
"Tôi chỉ nhắc cậu đá nhẹ thôi."
"Nhưng cậu chưa bao giờ nói tôi như vậy trước mặt người khác."
Giọng Khang không lớn.
Nhưng run.
Bắc thở ra.
"Khang, đừng nghĩ nhiều."
"Tôi không nghĩ nhiều."
"Vậy sao lúc nào cũng xin lỗi?"
Câu hỏi làm Khang nghẹn lại.
Cậu cười gượng.
"Thì... tôi sợ cậu khó xử."
Bắc im lặng.
Lần đầu tiên, anh không biết nên nói gì.
⸻
Ở phía xa, Kiên đang thu dọn găng tay.
Cậu quay lại nhìn hai người một chút.
Rồi quay đi.