Khác Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
353,179
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
348889455-256-k578506.jpg

Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Tác giả: Darkofkimetsu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

.



muitan​
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Uta Komi


Cho tui xin ít phút nhoa, mà chắc mấy giây thui cũng đủ=)), chap đầu ngắt nóa hơi...ờm, ố dề nên tui xin nhỗi(◍•ᴗ•◍)

._._._._._._._._._._._._._._._._._._._.

._._._.Cuộc họp các trụ cột._._._.

- Ta muốn giới thiệu với các con một trụ cột mới.

Chúa công nói, lấp ló sau ngài là bóng dáng một bé gái.

Nezuko bây giờ đã trở lại làm người và cô đã trở thành một Hashira, anh trai cô là Tanjirou đã lên chức Hỏa trụ, Zenitsu là Minh trụ còn Inosuke là Thú trụ.

Nezuko có được chức vụ Mộc trụ.

- Cô bé đã giết được 57 con quỷ trong vòng 1 năm.

Đúng luật ai giết được trên 50 con quỷ sẽ lên làm trụ cột.

Cô bé tóc trắng bên trái ngài lên tiếng:

- Cô mau ra đi.

Cô gái đằng sau Chúa công bước ra, một cô gái với mái tóc buộc nới lỏng phần dưới, đôi mắt vàng long lanh nhưng nhìn rất vô hồn, cô mặc bộ đồ Sát quỷ tiêu chuẩn với chiếc haori xanh nhạt với họa tiết bông tuyết, nụ cười toát ra vẻ giả tạo:

- Chào mọi người, em tên là Uta Komi.

Em sẽ trở thành trụ cột từ hôm nay, mong mọi người giúp đỡ.

Cô lên tiếng, giọng nói của cô khá trầm:

- Vậy, từ bây giờ Komi sẽ giữ chức Băng trụ.

Cuộc họp các trụ cột giải tán.

Chúa công ôn tồn rồi đi vào trong cùng hai bé gái.

Mọi người thi nhau đi hỏi chuyện của Komi, trên trời dưới biển, vươn tầm vũ trụ ( hơi lạc đề (•‿•).

Nhưng có vài người không quan tâm đến cô lắm, Tanjirou, Inosuke, Giyuu, Muichirou và Nezuko đứng một góc:

- Sao trên người chị ấy tỏa ra mùi nồng của máu tanh thế nhỉ.

Tanjirou nghĩ thầm, Komi để ý cậu nên liền đi tới:

- A, em dễ thương quá à~~~

Cô ôm lấy cậu nói, *Có lẽ mình tưởng tưởng thôi*, thấy vậy cậu nghĩ lại.

Nezuko và 3 người kia đang nhìn cô rất khinh bỉ, Nezuko đẩy cô ra nói:

- Tránh xa nii-chan của tôi ra, nhỏ kia!/ lườm /
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Nhắc xàm


À để tui nhắc nhoa, trong truyện sẽ có đoạn Nezuko bắn rap và khá là thấm nên mọi ngừi nhớ đọc nha.

Bé nó bắn hay lắm, Muichirou, Zenitsu và Kanao nữa, =)))♪ヽ(・ˇ∀ˇ・ゞ)

Kí tên

Hổ

Hổ ăn chay
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
HAPPY BIRTHDAY MUI AND YUI


Hi, cho tui xin một chap để: CHÚC MỪNG SINH NHẬT CHỒNG IUUUUUU(≧▽≦)(≧▽≦)

Hôm nay là ngày sinh nhật bé hạt tiêu và bé hạt ớt.

Một bé tròn 120 và một bé tròn 123 tủi(◍•ᴗ•◍)❤

Cảm ơn cô bé trước màn hình đã chúc mừng sinh nhật tui nha(◍•ᴗ•◍)❤

Yêu bạn nhắm❤❤❤

Nhìn nè, tui khỏe hông?

Y//n thấy tui cười đẹp hông?

Trượt tuyết đê(◍•ᴗ•◍)

Thẹc lè O M G

Hù, sợ chưa( ╹▽╹ )

Cậu có nhớ tụi tui hông hả?(◍•ᴗ•◍)

Tri thức chưa??

Thấy tui dẻo hông?😉))

Cậu ngồi vào lòng tui đi, y//n!

Hái 🍄cùng tụi tui nha(◍•ᴗ•◍)

Hớt gòi, nhớ zô đọc chap mới của tui nghe, bye (◍•ᴗ•◍)
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Sự hiểu lầm không đáng có...


Nezuko nói, Muichirou, Giyuu và Inosuke cũng gật đầu, cô chỉ cười nhẹ, nhưng thâm tâm cô đang:

- Thằng khốn, nó sẽ lấy hết sự chú ý của mình mất.

Chờ đấy, mày chắc chắn sẽ chết dưới tay tao.

Cô ta chửi thầm Tanjirou, thế rồi cô có nhiệm vụ nên cần phải đi.

Cô ta chạy nhanh, haori của cô bay nhẹ tỏa ra mùi gì đó rất nồng:

- Ưm, sao người chị ấy toàn mùi máu vậy.

Tanjirou che miệng nghĩ, Giyuu hỏi cậu làm sao mà che miệng thì cậu lắc đầu.

Ánh mắt nghi ngờ của cậu vẫn đang dán vào nhỏ Komi.

Lúc này, ả Băng trụ đã đến nơi được giao, cô ta xử lý nhanh con quỷ rồi đi đâu đó.

Cô ta nói con quạ tìm Tanjirou và chạy hướng ngược lại.

Con quả cũng bay đi, nó liếc mắt tìm Tanjirou, thấy cậu đang đi lên núi, nó vội về báo với ả chủ nhân.

Nhận được tin, cô ta nói với hai tân binh đi cùng mình và con quạ.

Nó dẫn cô đến ngọn núi đó, bỗng cô ta rút kiếm và đâm chết hai tân binh, đã thế còn cắt đôi người họ.

Máu bắn lên người ả ta, một mùi tanh nồng tỏa ra:

- A, Komi, chị là....

Tanjirou thấy ả thì định chào nhưng cậu lại chết lặng với khung cảnh trước mắt:

- Chị...chị làm cái gì vậy hả?

Komiiiiiiii?

Cậu hét lên, ả ta chỉ cười và bỗng la toáng lên:

- AAAAAAAAAA, EM....EM ĐÃ LÀM GÌ, TANJIROU?

CHUYỆN NÀY LÀ SAO?

AAAAAAAAAAAA....

Cô ta la hét thất thanh, thu hút sự chú ý của Uzui và Sanemi đang ở gần đấy.

Tanjirou thì hoang mang bỗng:

- Mày đã làm gì vậy, Tanjiro?

Sanemi gào lên, Uzui thì bất động:

- Hức, em đang đến chào cậu ấy thì thấy cậu ấy đang giết người.

Máu bắn lên áo em, hức...hức

Ả ta giả tạo khóc lóc, Tanjirou thì lắc đầu nhưng vẫn bị Sanemi lôi cổ đi.

Anh siết chặt cổ cậu đến mức cậu suýt ngạt thở.

._._._.Thủ phủ Lãnh chúa._._._.

- Chính mắt con đã tận mắt chứng kiến em ấy giết người.

Ả Komi khóc lóc nói, Tanjirou đang bị đè dưới đất lên tiếng:

- Không, chính chị ta mới là kẻ giết người.

Người chị ta dính nhiều máu như vậy mà con giết người tại sao không có lấy một vết máu trên người ạ?

Ái....

Cậu phản đối thì bị Sanemi ghè mạng cổ:

- Gãy cổ nii-chan, bỏ ra/ đẩy Sanemi /.

Thưa, anh ấy nói đúng ạ, nii-chan sẽ không bao giờ làm việc ấy, con nhỏ thối tha/ lườm Komi /.

Nezuko hét lên và đến bên Tanjirou:

- Lời giải thích của cậu ấy rất đúng ạ, tại sao giết người lại không có lấy một vết máu còn kẻ chứng kiến lại dính máu toàn thân ạ?/ lườm Komi /

Muichirou nói, cậu lừ lừ nhìn ả khiến ả cứng người:

- Ừm, Muichirou và Nezuko nói đúng, Komi, con giải thích đi?

Chúa công nói:

- Con đã nhìn thấy, Komi vô tội thưa Chúa công.

- Chính xác ạ.

Sanemi và Uzui đứng ra bảo vệ con nhỏ thối tha, lại thêm con quạ của ả cũng bênh vực nên Chúa công nói:

- Vậy, con sẽ phải tự sát để đền tội, Tanjirou.

Giải tán.

Ngài nói với giọng như sắp khóc đến nơi, nụ cười thánh thiện cũng vụt tắt.

Hai cô bé đứng cạnh ngài cũng đã dập đi nụ cười của mình.

Ả Komi thì cười thầm trong bụng.

Tanjirou tuyệt vọng, bỗng " Bốp ", Nezuko dùng một lực mạnh tát ả Komi khiến ả quay như đĩa hát:

- CON CHÓ ĐẺ, MÀY DÁM HẠI ANH TAO. **** TAO XIÊN CHẾT MÀY LUÔNNNNNNNNNN.
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Sai lầm lớn...


Nezuko gào lên, cô chĩa kiếm vào Komi, Tanjirou đứng lên:

- Nezuko, dừng lại.

Đúng, chính anh đã giết họ.

Bỏ cây kiếm xuống.

Đưa tôi đến nơi hành xử.

Cậu vừa nói vừa khóc, mọi người nhìn cậu bàng hoàng.

Sau đó, họ đưa cậu đến một vách đá, họ nhìn cậu không chút biểu cảm ( khi cậu tự nhận lỗi):

- Đây là nơi em tự sát đền tội.

Shinobu nói, rồi cô ngoảnh đầu đi vì không muốn thấy cảnh sắp tới, Tanjirou nói:

- Em cảm ơn những ngày tháng vừa qua.

Em không làm nhưng mọi người vẫn không tin em, em không thể nói thêm gì nữa.

Em không trách mọi người, em chỉ trách em vì đã quá tin người thôi.

Cảm...ơn và tạm biệt...

Cậu nở nụ cười cùng với hàng nước mắt dài, cậu đứng bên vách đá, cậu chuẩn bị nhảy xuống:

- Mày cũng biết điều đấy, chết đi thằng chó.

Quả là đúng ý tao mà, nếu mày chết rồi thì đừng có hóa ma quay về ám tao đó.

Ả Komi thầm rủa cậu, Giyuu, Muichirou lúc này vô tình nhìn thấy nụ cười đắc ý của ả thì đã hiểu ra tất cả, họ chạy đến bên vách đá hét lớn tên cậu.

Nhưng họ muộn mất rồi.

Họ gào khóc trong đau lòng:

- Tanjirou, anh xin lỗi em, xin lỗi em rất nhiều.

Anh đã hại em rồi, xin lỗi em, xin lỗi emmmmmmm.....

Hai người hét to hết mức để cậu có thể nghe thấy, cậu đang rơi xuống cười nhẹ, vì vẫn có người tin tưởng cậu là được rồi:

- Nà....này, hai ngươi bị sao mà gào khóc vậy?

Đứng lên đi..chứ...

Sanemi nhìn họ với ánh mắt khó hiểu, Obanai cũng hỏi:

- Chẳ...chẳng lẽ chúng ta sai sao, này, phả..phải giải thích chứ...

- Phải, chúng ta sai hoàn toàn rồi, ta hại chết em ấy rồi.

Con ả kia mới chính là hung thủ...

Giyuu nói, mọi người chết lặng trước thông tin ấy, Nezuko gục xuống:

- KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGG, NII-CHANNNNNNNNNN....

Cô gào lên trong tuyệt vọng, Mitsuri cũng òa lên khóc nức nở, không khí đau thương bao trùm lấy họ.

Họ đã hại chết mặt trời của họ rồi, họ đã không nghe em giải thích, họ đã tự dập tắt đi mặt trời của mình, bây giờ...hối hận cũng đã muộn, ả Komi thì đã rời đi lúc nào không hay, nhưng Sanemi vẫn kiên quyết rằng Tanjirou là kẻ sát nhân rồi anh cũng rời đi sau đó:

- KOMI, CHÍNH TAY TAO VÀ THANH NHẬT LUÂN KIẾM NÀY SẼ BĂM MÀY RA THÀNH TRĂM MẢNH, CON CHÓ ĐẺ.

Nezuko hằm giọng, cô siết chặt cây kiếm trên tay đến nỗi nó hóa đỏ luôn.

Mọi người trấn an và lấy lại bình tĩnh cho cô bé, họ nói sẽ tìm cách giết chết Komi và họ mang trong mình một niềm tin: TANJIROU CHƯA CHẾT ( trừ Sanemi ).

Con ả Komi lúc này thì đang tự đắc, ả nở nụ cười lạnh lẽo đến mức nó như có thể giết chết người nhìn vậy.

Tanjirou sau khi rơi tự do đã va chạm với vô số mỏm đá nhỏ khác, giờ cậu đang nằm dưới vực.

Cậu bị thương rất nhiều chỗ, hơi thở của cậu rất yếu, nó yếu đến mức như sẽ ngừng bất cứ lúc nào:

- Mi...mình, sẽ....chết....mấ...mất th...thôi...
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Ý kiến gì?


Cậu nghĩ, bỗng có một bàn tay ấm áp chạm vào má cậu, hình bóng người ấy hiện ra, những vì đã kiệt sức nên cậu đã ngất đi...

._._._.Tại Hồ Điệp trang viên._._._.

Nezuko lúc này đang tự nhốt mình trong phòng, cô không nói chuyện với ai, cô đang tuyệt vọng sau khi anh trai tự sát.

Mọi người gọi cũng không được, mọi người bây giờ đều biết rằng chính Komi đã giết người nhưng không có cách nào buộc tội được cô ta nên đành phải sống giả với chính bản thân mình.

- Ưm, a...đau quá, đây...là đâu?

Tanjirou tỉnh lại, cậu hoang mang vì mình đang nằm trong một căn nhà nhỏ, các vết thương của cậu đã được băng bó cẩn thận.

Cậu đang không hiểu chuyện gì thì có ai đó bước vào phòng:

- Chịu dậy rồi á hả?

Một giọng nói vang lên, hình như là của một cậu trai.

Không, hóa ra có hai người, một nam một nữ:

- A, may quá, anh tỉnh rồi à?

Một cô bé khoảng 10 tuổi chạy vào và ngồi cạnh Tanjirou, * Em ấy xinh quá *, cậu thầm nghĩ.

Cậu trai đằng sau có vẻ là anh hai của cô bé, nhìn cậu khá nhỏ con, chắc khoảng 11 tuổi là cùng:

- Em chào anh, tên em là Ai Huo, còn đây là anh hai em, tên Ai Haru.

Còn anh tên gì ạ???

Cô bé hỏi cậu, cậu trả lời:

- A...à, tên anh là Kamado Tanjirou.

Em là người cứu anh sao?

Cậu nói, cô bé gật đầu:

- Vânggg, vừa nãy em chỉ định đi dạo thôi, đi được một lúc thì thấy anh đang bị trọng thương, em vội vàng đến đưa anh về đấy ạ!

Cô vui vẻ nói, cậu đang định cảm ơn thì:

- Ha...hai em là quỷ!?

Giờ cậu mới để ý, hai em ấy có hơi khác so với bình thường:

- Thì sao?
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Là quỷ á, ok ko?


Cậu trai lên tiếng, cậu đứng khoanh tay nhìn Tanjirou:

- Chúng em là quỷ thì sao?

Ý kiến gì?

- Anh nói chuyện có hồn chút đi, anh đừng để ý, nii-chan hay vậy lắm/ cười /

Huo nói, cô đánh vào chân Haru và kêu cậu nói chuyện cẩn thận ( tui miêu tả qua hai bé quỷ noày nhoa (. ❛ ᴗ ❛.)

AI HUO: Cô bé có đôi mắt tím nhạt cùng một chút trắng.

Mái tóc trắng được búi gọn có một vài lọn tóc thả ra, em dùng chiếc cặp tóc quả thông được Haru làm cho.

Cô bé mặc một bộ kimono mỏng màu vàng nhạt, khoác thêm chiếc haori xanh lá. ( Đóa là zìa Huo nhoa ).

AI HARU: Cậu bé có đôi mắt xanh dương với chút trắng.

Mái tóc trắng của cậu khá đẹp, trên tay cậu có đeo một chiếc vòng hạt dẻ nhỏ được Huo làm tặng.

Cậu mặc một bộ hakama màu xanh lá, thêm chiếc haori vàng nhạt. ( Còn đây là Haru nhoa ).

- Sao hai em có thể đi dưới nắng, hai em có ăn...thịt người không?

Sao hai em không chịu sự kiểm soát của Muzan?

Cậu ngập ngừng hỏi, Huo cười:

- Bọn em thuộc dạng " Quỷ Âm ", sức khỏe bọn em gấp 8 lần bọn Thượng huyền quỷ, bọn em có thể đi dưới nắng vì tế bào máu bọn em thay đổi liên tục.

Bọn em không chịu sự kiểm soát của hắn vì hắn đã quên gài lời nguyền vô, và bọn em chỉ cần ăn bình thường như người là được, không cần tới máu ạ♡

Huo giải thích, Tanjirou cũng hiểu ra và cười một cái, cậu nói " Cảm ơn " hai người:

- Má ơi, anh cười đẹp thế!!!!

Huo hét lên, Haru nhìn cô lắc đầu, Tanjirou nhìn cô bé mà nhớ đến Nezuko:

- Từ giờ anh cứ ở đây cùng bọn em, nii-chan sẽ luyện tập để hồi sức cho anh, còn em sẽ chăm sóc anh nha!!!

Tanjirou bất ngờ, cậu trả lời :

- Nếu hai em không phiền, anh xin phép ở lại.

Huo gật đầu, Haru bỗng nói:

- Làm cái gì mà có cái Nhật luân kiếm bên hông vậy?

Bộ ông anh là kiếm sĩ diệt quỷ à?

Cậu hỏi, Tanjirou nhìn xuống hông và gật đầu:

- Em nói đúng đó, anh là trụ cột của Sát quỷ đoàn, nhưng bị vu oan nên anh bị trục xuất/ thở dài /

Haru và Huo giờ mới biết, Haru nghĩ:

- Tội!
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Anh cứ yên's tâm's!!!


Huo nhìn cậu, cô bé bảo anh cứ nằm nghỉ, mình và nii-chan đi kiếm lá để làm thuốc, cảm thấy cũng đã hồi phục nên cậu xin phép giúp đỡ nhưng Haru không đồng ý:

- Bộ anh dở người à?

Đang phế thì ngồi im đi, không lại bệnh thêm nặng.

Anh mà thế thì tôi với nhỏ có mà ngỏm luôn à?

Ngồi nghỉ đó đi ông anh!

Cậu nói, tuy có phần độc miệng nhưng Tanjirou lại ngửi thấy mùi lo lắng của Haru, và cậu đang lo cho anh:

- Anh cứ kể nii-chan, tuy anh ấy lạnh lùng nhưng thân thiện lắm!

- Ưm.

Cậu gật mạnh đầu, hai nhóc quỷ đi ra ngoài, để Tanjirou lại trong căn nhà nhỏ:

- Nii-chan, anh thấy anh Tanjirou đáng thương hông?

- Có-câu trả lời ngắn gọn của Haru.

- Giống em, tội anh ấy ghê-Huo nói.

Hai nhóc quỷ đang đi trong rừng hái thảo dược và nấm cho bữa tối, có vẻ như hai em định chế ra thuốc gì đó.

Hai người thực ra có thể gọi là dược sĩ tập sự, nhất là Huo, em ấy rất giỏi trong việc điều chế thuốc.

Hai em đã cứu rất nhiều ngươi qua thứ thuốc mà Huo chế tạo ra.

Tanjirou ở nhà vì quá cuồng chân tay và không quen nằm im nên cậu quyết định dọn dẹp nhà.

Cậu chạy loanh quanh chỉ để tìm cái chổi:

- Nhà hai em ấy không có chổi à, thế nào mà nhà vẫn sạch hay vậy???

Cậu nghĩ, cậu vẫn cố tìm nhưng chẳng thấy đâu, bỗng tiếng của Haru vang lên:

- Làm cái gì mà chạy lông nhông vậy?

Anh tìm cái gì hả?

Tanjirou giật mình quay ra, cậu gãi đầu nói:

- À, nằm một chỗ chán quá nên anh đi tìm chổi để quét nhà mà, hai em để nó ở đâu vậy?

Haru nhìn Tanjirou với ánh mắt hỏi chấm, Huo cười:

- Haha, bọn em không có chổi, mà dùng huyết quỷ thuật để dọn nhà.

Em có huyết quỷ thuật "Bồng bềnh" nên có thể vứt rác một cách dễ dàng, và em cũng dùng nó để khiêng anh về đấy, chứ sao em bê được anh, hihi!!!

Tanjirou hiểu ra nên gật đầu, cậu hỏi thêm:

- Thế chắc Haru cũng dùng huyết quỷ thuật "Bồng bềnh" nhỉ?!

Haru khoanh tay lắc đầu:

- Không, em dùng huyết quỷ thuật "Đóng băng".

Em có thể làm đồ vật, con vật, con người hay cả quỷ bị đóng băng trong 1 tiếng.

Tanjirou "À, à" cậu nghĩ nếu hai nhóc này trở thành quỷ bình thường thì Sát quỷ đoàn có mà diệt vong từ lúc nào rồi cũng nên:

- Nii-chan toàn đóng băng em thôi.

Hễ em làm sai là bị anh ấy đóng băng.

Hứ.

Huo nói, giọng nói pha chút bướng bỉnh:

- Bà chắc hiền, suốt ngày dùng cái huyết quỷ thuật để nâng tôi lên cao, toàn di chuyển tôi ra suối rồi thả cái tùm xuống.

- Ai kêu anh đóng băng em chi!

- Đâu phải lúc nào cũng đóng!

- Nói dối!

- Dối hồi nào!?

- Thôi thôi xin hai em!/ xua tay /

Tanjirou phải đi ngăn hai đứa để chúng không cãi nhau nữa.

Bằng 1001 câu nói đạo lý thì cũng có thể khiến hai em dừng lại.

Huo bảo anh trai dậy kiếm thuật cho Tanjirou, cậu ngạc nhiên vì Haru biết sử dụng kiếm.

Haru nhìn Tanjirou, nhóc không nói gì mà lôi cổ cậu đi luôn. * Ặc, s..sao nhìn nó nhỏ con mà...oái..nó khỏe thế..ặc ặc *.

Đằng sau ngôi nhà nhỏ là cả một vùng rộng lớn, nó được bảo vệ với vô số núi đá hiểm trở.

Cậu nhìn qua Haru:

- Haru, em biết kiếm thuật à?
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Nổ cái bùm (✯ᴗ✯)


Haru đang cầm trên tay cây kiếm gỗ, được hỏi nên cậu trả lời:

- Vâng, em có biết.

Thôi, vào tư thế đê!

Cậu nói với vẻ ra lệnh, Tanjirou thấy thế liền bảo để cậu múa điệu Hỏa thần thần lạc cho Haru xem, cậu thấy lạ nên cũng hơi phấn khích, cậu gật đầu:

- Ok, vậy giờ để anh múa cho xem nha(. ❛ ᴗ ❛.)

Cậu vung kiếm và đọc to tên các chiêu thức.

Những vầng hào quang hiện ra rất đẹp mắt, cộng thêm thần thái đỉnh của đỉnh mà Tanjirou nhìn không giống người bình thường nữa.

Haru lúc này đang mắt chữ A mồm chữ O vì điệu múa của Tanjirou quá đỗi hoàn hảo.

Biểu diễn đủ tất cả các chiêu thức, Tanjirou quay quá chỗ Haru:

- Đó, Điệu múa của hỏa thần được không?

Ủa, em sao vậy, Haru?

Haru lúc này đang bất động, bị đánh thức, cậu bỗng vỗ tay:

-Quoa, đỉnh dễ sợ.

Đẹp quá trời, anh dạy em đi!!!

Haru khen Tanjirou làm cậu có chút ngại ngùng( ꈍᴗꈍ), thấy Haru cũng muốn học, cậu đến gần em và nói:

- Nếu em muốn sẽ được, nhưng anh chỉ sợ em không hợp với dạng hơi thở này.

Thấy Tanjirou nhắc đến cụm từ " Dạng hơi thở " chưa nghe nên cậu hỏi với khuôn mặt hơi ngơ ngơ nhưng cũng rất đáng yêu, Tanjirou nhìn thấy thì vô thức nói:

- Muichirou...

- Ai vậy anh?

- Ha...hả?

Thấy thế cậu mới trở về trạng thái ban đầu, cậu xua tay bảo không có gì đâu, Haru đang không hiểu thì...

BÙM, một tiếng nổ lớn phát ra, Huo từ trong bước đến, người cô bé bẩn vì toàn bụi, * Khụ, khụ *, cô ho ra tiếng, Tanjirou và Haru đến cạnh:

Tanjirou: Huo, có chuyện gì với em vậy?/ lau mặt cho cô bé /

Haru: Mày lại báo nữa à?
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Nii-chan thương em lắm(◕ᴗ◕✿)


Huo nhìn Haru, cô lè lưỡi trêu cậu, cô bé quay sang Tanjirou:

- Anh ơi, em làm thuốc nhưng bị nhầm một tí nên thất bại.

Tiếng nổ vừa nãy là do em ạ./ cúi xuống /

Tanjirou nhìn cô bé, anh cười và xoa đầu Huo:

- Không sao đâu, ai chả có lúc sai sót.

Em có thể làm lại, Huo còn nhỏ mà đã biết làm thuốc rồi, giỏi ghê!

Em có bị thương không?

Huo lắc đầu không sao rồi cô bé ôm chân cậu:

- Chỉ giỏi báo, có làm tí thôi mà cũng nổ.

Không làm thì được thì đừng làm nữa, phế!!!!

Haru quát cô em gái nhỏ của mình, Huo vì sợ nên đã rưng rưng nước mắt, Tanjirou lau nước mắt cho cô bé, nói:

- Thôi nào, Haru.

Em ấy còn nhỏ mà, em không nên mắng em ấy.

Ai cũng có lúc sai mà, bây giờ đang là giai đoạn bướng của Huo nên đừng mắng em ấy nha, Haru./ xoa đầu Haru /.

- Em ghét nii-chan, hức.

Cô bé hét lên rồi lôi Tanjirou đi, mặc kệ Haru muốn làm gì thì làm.

Cậu với Huo ngồi nghỉ ở bên một con suối nhỏ:

- Nii-chan suốt ngày quát em, chả bao giờ cười với em.

Nii-chan chỉ quan tâm kết quả mà không để ý quá trình.

Nii-chan đáng ghét lắm, hức....

Huo nói, những giọt nước mắt còn đọng lại trên đôi mi của em lại tuôn rơi.

Tanjirou nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em nói:

- Không phải vậy đâu, nii-chan thương em lắm đấy.

Anh ấy quát em vì lo lắng cho em có bị sao không thôi, anh ngửi được mùi lo lắng cho em từ cậu ấy mà.

Em không nên nói nii-chan như thế nha.

Huo bất ngờ, bây giờ cô bé mới biết, khứu giác của Tanjirou rất nhạy bén.

Cô hỏi với giọng ngây thơ:

- Thật ạ?

Tanjirou cười rồi gật đầu, cậu bế cô bé lên và đưa cô về nhà, lúc này Haru đang dọn dẹp chỗ vừa rồi:

- Nii-channnn.
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Bất ổn chương!


W

eo, thẹc lè toẹt zời (. ❛ ᴗ ❛.)

Hai cây mới được nha=)))

Òa, sợ chư(◍•ᴗ•◍)

Xời, đẹp không(✯ᴗ✯)

Ngày diễn thời's trang's của công ty đa cấp Bỉ ngạn xanh=)))

Đốt nhà đê(☆▽☆)

Cụ Yor sợ Cụ nhất

Cụ nhất sợ Hạt tiêu

Hạt tiêu sợ Hạt ớt=))

Add: ủa, Hạt ớt to nhất phim à?=)))

Bài văn: Ông của em( ╹▽╹ )

Họ Kanzakiiiiiiiii(☆▽☆)

Mất dép kìa Yushirou ơi(◔‿◔)

Bí cap gòi...

__End__

Nhớ zô đọc chap mới tối nay cóa của tui nhoa!
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Anh lạ quá à( ╹▽╹ )


Nghe thấy tiếng Huo, cậu quay người lại nhìn thì thấy cô bé đang lao đến chỗ mình, chưa định hình được thì cô bé ôm chầm lấy cậu:

- Em...em làm gì vậy...bỏ ra...

Cậu đỏ mặt nói, tay cố đẩy Huo nhưng không thể, cô bé ôm cậu cậu chặt quá mà.

Nhìn thấy Haru mặt đã đỏ như trái cà chua chín, Huo và Tanjirou bật cười:

- Haha, có gì mà em đỏ mặt thế, Haru?

Tanjirou hỏi, Haru lúc này cũng thoát ra được, cậu quay mặt đi:

- Đâu...đâu có, mắc gì em phải ngại!?

Ngoài miệng thì nói thế thôi chứ thâm tâm cậu đang:

- Oa, em ấy vừa ôm mình, dễ thương quá đi à(◍˃̶ᗜ˂̶◍)ノ”

Như đọc được suy nghĩ của Haru, Tanjirou trêu cậu:

- Đã nghiện mà còn bày đặt ngại.

Dễ thương ghê(*´ω`*)

Huo thấy vậy thì ôm bụng cười, Haru thì mặt đã đỏ nay càng thêm đỏ hơn, cậu ngại ngùng hét lên:

- Em không có!!!!!('^´o)=3

Nói rồi cậu đánh Tanjirou một cái vào tay rồi chạy biến vào nhà, Huo thì lần đầu tiên thấy Haru ngại nên khá phấn khích mà không ngừng cười được.

Tanjirou thì thấy hai anh em nhà này đáng yêu hết mức.

Huo đòi cậu nấu ăn cùng cô bé và cậu cũng chiều theo ý cô.

Haru thì vẫn chư hết ngại, cậu đang lấy hai tay đánh bốp bốp vào má để bình thường trở lại.

Huo đi ngang phòng của cậu thấy thế thì cố gắng đi qua mà không cười, nhưng muốn cũng chả được, cô cười phá lên và kết cục là bị Haru đóng băng。゚( ゚^∀^゚)゚

._._._.Tại Hồ Điệp trang viên._._._.

Nezuko đang chơi với Muichirou, Zenitsu và Kanao, cô đã có thể bình tĩnh lại nhờ Muichirou ngày đêm an ủi.

Shinobu thấy vậy thì cũng yên tâm, nhìn Nezuko vui vẻ trở lại chị Điệp cũng vui lây:

- Chào mấy emmmm!!

Hông liên quan nhưng tui có cái ảnh chụp được lúc đi chơi nè, tui chụp ó
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Thấm chưa, con ả kia?


Một giọng nói ngọt như nước cống vang lên, chủ nhân của nó không ai khác ngoài con ả Băng trụ.

Nezuko lập tức bật mod lạnh lùng, Muichirou, Zenitsu và Kanao cũng thế:

- A, chào con ả thối hơn cả dòng máu tên quỷ Muzan!

Mà ta có cái đéo họ hàng gì với nhau đâu mà chào!/ nhếch mép /

Nezuko rút cây kiếm ra và chào ả kia, mỗi khi đứng trước con chúa quỷ phiên bản người này là cô không thể kiềm chế được, ả kia có chút rén:

- Thôi nào cưng~~~Chị chỉ muốn chào hỏi thôi mà!

- Cục cứt thì có, bọn tao nói mày đấy!/ lườm /

Muichirou, Zenitsu và Kanao nói, hai ông kia giống như người hộ tống Nezuko và Kanao vậy, nhìn hai cô bé rất chi là ngầu 😎.

Ả kia đang nhắm tới hai anh trụ cột ngon nghẻ liền tỏ vẻ nai con:

- Trời ơi, mấy anh sao quát em dợ?

Em có làm gì đâu, mấy anh nặng lời quá à!!!( tui mắc ói 🤮 )(;¬д¬)

- Sợ thì cút mẹ đi, đứng đấy nói chuyện làm cái đéo gì?!

Đã từng hoặc đang làm rác của xã hội thì đừng lên tiếng với tụi tao.

Cục cứt trôi sông mà cứ tưởng mình là bông hồng Nhật Bản!

Mà cục cứt nó còn có đạo đức hơn mày đấy, chó ạ!

Cút đi cho trong trời, nhìn mày ngứa cả mắt!!!

Nezuko chửi một tràng dài làm ả ngây người, mấy người kia thì không khỏi thán phục:

- Nè, nè, chị lớn hơn em đó, 17 tuổi đó!

Ăn nói cho cẩn thận!

- Mày lớn hơn tụi tao mà xưng hô " em " làm cái đéo gì!

Bộ mày rảnh nợ à hả con đặc cầu kia!

Muichirou, Zenitsu và Kanao nói, con ả kia không nói được gì liền bỏ đi với một sự nhục không hề nhẹ.

Lớn hơn mà còn bị bọn nhỏ hơn chửi, nghĩ có tức không???

Đang đi thì ả đâm ngay vào Giyuu, thấy thế nó lại ra vẻ:
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Sát thương ( sao cái tên nó bất ổn zậy )


- A~Em đau đầu quá à!

Có lẽ cần một bờ vai ai đó~~

- Con đĩ thần kinh!

Anh nói một câu có sức sát thương 100%, ả nghe xong thì bất động, anh cứ thế mà đi lướt qua con đĩ như không nhìn thấy nó.

Ả đâu biết, người ả hại là bảo bối của Giyuu và Muichirou, ai đụng vào cậu coi như là tàn đời với hai anh.

Giyuu đến Điệp phủ rồi cùng Muichirou đi đâu đó.

._._._.Ở chỗ của Huo và Haru._._._.

Tanjirou và hai nhóc quỷ chuẩn bị ăn cơm tối, Huo làm nũng:

- Anh Tanjirou đút cho em đi/ há miệng /

- Hihi, thế há miệng nào/ đút cho em một miếng cơm nắm /

Haru nhìn họ với ánh mắt khinh bỉ, bỗng Tanjirou quay sang:

- Em muốn ăn không, Haru?/ nghiêng đầu cười /

Haru đỏ mặt nhưng cũng ngập ngừng gật đầu, cậu há miệng:

- Anh Haru nay lạ thế, măm măm.

Huo nói, thấy thế Haru ngại quá quay mặt đi, Tanjirou ôm cậu nói:

- Nói "a" nào.
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Tanjirou


Tui thấy mấy chap tui ziết cóa hơi ngắn ( tại dạo này hơi bận ), nếu mấy bồ cũng thấy vậy thì cho mị xin lỗi ạ(◕︿◕✿), mị sẽ rút kinh nghiệm ạ!

._._._._._._._._._._._._._._._._._._._.

- Nói "a" nào.

Cậu đút cho em miếng cơm nắm, sau lần này, Haru có tình cảm với Tanjirou mợ rồiΣ>―(〃°ω°〃)♡→.

Ăn xong Huo và Haru đòi xem cậu múa điệu múa của Hỏa thần, Huo đòi vì cô chưa thấy, Haru đòi vì muốn xem lại, Tanjirou cũng đồng ý:

- Được rồi, chiều theo hai em, đi nào!

Lần này hai em kéo cậu ra chỗ của một con suối.

Hai nhóc hào hứng giục Tanjirou, Tanjirou ok rồi biểu diễn Hơi thở của Mặt Trời với tất cả các thức, thần thái phải gọi là đỉnh.

Gần đấy, Muichirou và Giyuu đang đi thì thấy những vầng hào quang Mặt trời, cảm thấy nó rất quen thuộc nên cả hai chạy ra đó.

Tan cũng đã biểu diễn xong, Huo thốt lên:

- Oa, nhìn anh đẹp trai quá à, tim em muốn nhảy ra ngoài luôn òi nè, á á á á ~~~

Haru có chút ghen, cậu cốc đầu cô bé:

- Mê trai ít thôi.

Tanjirou nhìn hai bé mà bật cười.

Giyuu và Muichirou lúc này cũng đến, hai anh không tin vào mắt mình, TANJIROU VẪN CÒN SỐNG:

- TANJIROUUUUUUUUUUU....

Hai anh hét lên, giọng nói quen thuộc làm Tanjirou quay ra, cậu sững sờ:

- Ha...hai người.....

- Em có biết bọn anh nhớ em tới mức nào không?

Anh biết bảo bối của bọn anh còn sống mà, hức...hức

Hai người khóc ôm chầm lấy cậu, họ bảo cậu cùng về Sát quỷ đoàn nhưng cậu ngập ngừng:

- Không, em đã bị trục xuất, em...em không thể về...

Vừa dứt câu, Huo nhìn hai anh kia lừ lừ rồi lôi Tanjirou chạy đi, Haru thì lạnh lùng nói:

- Tôi không biết hai anh là ai?

Nhưng có lẽ là người thương của anh Tan.

Nhưng bây giờ, ANH ẤY LÀ CỦA TÔI!

( Hai ông kia hóa đá bà nó rồi =)))) )
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Em biết anh vẫn sống mà!


Cậu nói làm hai người bất động, lúc định thần lại thì cả hai không thấy bóng dáng Haru đâu nữa, nhưng họ rất mừng vì Tanjirou còn sống.

Hai người vội vàng trở về Điệp phủ để thông báo...Tuy vậy nhưng họ cũng rất buồn khi Tanjirou không muốn về Sát quỷ đoàn và thoáng qua khuôn mặt iêu kiều nhưng có nỗi buồn sâu thẳm, hai anh có thể nhận ra rằng, trái tim nhỏ bé và bảo bối của hai anh là Tanjirou đã tổn thương rất nhiều rồi...

._._._.Chỗ của Huo và Haru._._._.

- Ra là vậy, anh Tanjirou là bảo bối của hai người đó à!

Huo sau khi nghe Tan giải thích thì cũng biết, nhưng Haru thì không vui tẹo nào, cậu tưởng Tanjirou chưa có người thương nên định tỏ tình, ai mà ngờ là hoa đã có chậu rồi.

Nhưng nhóc quỷ vẫn sẽ giữ Tanjirou ở lại!

._._._.Tại Hồ Điệp trang viên._._._.

- HAI ANH DẪN EM ĐI ĐI, LÀM ƠN, ĐIIIIIIIIIIIIII!!!!!

Nezuko sau khi biết anh mình vẫn còn sống đã không giấu nổi cảm xúc, cô vui lắm, Mộc trụ còn bắt hai người đưa mình đến đấy, nhưng chỗ mà họ gặp Tan chỉ là tạm thời, chứ họ có biết em ấy ở đâu đâu?

Nezuko và mọi người đã đúng, Tanjirou vẫn còn sống.

Bỗng cô nhận nhiệm vụ nên đành gác chuyện kia để thi hành mệnh lệnh.

Cô chạy phăm phăm vào một khu rừng, nhưng cô đâu biết, cô đang bước vào vùng của hai anh em Haru và Huo.

Haru lúc này đang ngồi ở vách đá nhỏ, cậu thẩn thơ hát, giọng nói rất đáng yêu.

Cậu nhìn lên những đám mây, cậu tưởng tượng ra rất nhiều hình thù ngộ nghĩnh, bỗng:

- A HÀ, CON QUỶ TA CẦN GIẾT ĐÂY RỒI.

ĐỨNG IM CẤM CÓ CHẠY ĐÓ!!!!!!!

( tối hoặc chìu cóa chap nha )
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Ủa???


Giọng nói của Nezuko xuyên thủng tai của Haru, cậu sợ hãi quay ra sau thì thấy Nezuko đang cầm cây Nhật luân kiếm và cô đang định đọc to thức thứ ba của Hơi thở của lá:

- HƠI THỞ CỦA LÁ: THỨC THỨ BA: VĂN TỰ NGỌC LƯ....

Chưa nói hết câu, cô đột ngột dừng lại vì thấy Tanjirou đang bế Haru và chĩa kiếm vào cô:

- Anh yêu cầu em bỏ cây kiếm đó xuống, ngay.

Cô bất động đánh rơi thanh Katana xuống đất, đứng trước cô đang là người anh Tanjirou, cô lấy lại bình tĩnh và nhặt cây kiếm lên:

- Nii-chan, anh...anh vẫn còn sốnggggggg!

Cô lao đến ôm chầm lấy Tanjirou, cậu cũng vậy, Haru vừa được đặt xuống đất đang ghen với Nezuko vì được Tanjirou ôm.

Bỗng cô hỏi:

- Nii-chan, sao anh lại bảo vệ cho con quỷ này/ túm tóc Haru /

- A, hức...đau..đau quá..hức...a

Haru vì bị túm chặt quá nên rưng rưng nước mắt, Tanjirou bỏ tay Nezuko ra và ôm Haru vào lòng:

- Thôi nào, không khóc nữa nha, anh thương. / xoa đầu Haru /

Nezuko nhìn anh đầy khó hiểu, bỗng máu cà khịa cô nổi lên ( bị nhiễm của bà Shinobu (. ❛ ᴗ ❛.):

- Ara ~ ara, Mui và Giyuu mà thấy cảnh này chắc anh liệt 1 tuần quá à, Tanjirou!

Tan nhìn cô bé với một chút tức giận, nhưng tự nhiên anh bảo cô xin lỗi Haru:

- Em xin lỗi Haru đi.

Em ấy là quỷ tốt, không phải xấu!

Cô ngạc nhiên, nhìn qua thì thấy Haru đang nép đằng sau anh hai, cô đưa tay lên cằm nghiêng đầu:

- Là sao?

Anh bất lực nói cô theo anh và Haru đi đâu đó, cô cũng lon ton đi theo nhưng ánh mắt chết chóc vẫn dán vào Haru khiến nhóc quỷ sợ xanh mặt.

Đến một ngôi nhà, Nezuko thấy một cô bé quỷ đang hái hoa thì lại rút kiếm ra nhưng bị Tanjirou cản lại:

( mị thấy nó bất ổn seo seo ấy =))))
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Em xin lỗi...


- Đây là Haru và Huo, hai em ấy là ân nhân cứu mạng anh đấy.

Một năm trước lúc tự sát và khi anh đang nằm hấp hối thì Huo đi đến và giúp anh.

Em ấy còn đưa anh về chăm sóc, Haru thì luôn luyện tập giúp anh hồi phục đó.

Chứ nếu không có hai em ấy thì bây giờ anh sao còn đứng sờ sờ ở đây để nói chuyện với em được.

Sau khi nghe Tanjirou giải thích, cô rối rít xin lỗi Haru và Huo:

- Cho chị xin lỗi, chị không biết nên mới định giết hai em.

Nếu được thì chị chân thành cảm ơn vì hai em đã cứu nii-chan, chị xin lỗi hai em lần nữa(⌣_⌣”)

Huo và Haru cũng tha thứ cho cô, hai nhóc mời cô vào nhà chơi:

- Nii-chan, anh quay về Sát quỷ đoàn đi, mọi người mong anh lắm đấy(´;ω;`).

Nezuko năn nỉ Tanjirou, nhưng cậu vẫn cứ từ chối cô bé.

Cậu đã chịu nhiều tổn thương rồi, cậu không muốn thêm nữa.

Cậu đã rất đau lòng khi không một ai tin cậu ở thời khắc cậu cần được bảo vệ.

Trái tim nhỏ bé của Tan đã vỡ vụn rồi.( ᵒ̴̶̷᷄ д ᵒ̴̶̷᷅ ) Nezuko thương anh trai nhiều lắm, cô chỉ muốn anh lúc nào cũng vui tươi mà thôi.

Huo và Haru giờ mới biết, hóa ra Tanjirou cũng có em gái.

Cả hai lúc đầu tưởng Nezuko rất đáng sợ khi cô cứ đòi vác kiếm đi chém hai nhóc, nhưng sau đó họ mới biết Nezuko rất dịu dàng và yêu thương anh trai.

._._._.Đến tối._._._.

Nezuko ra về một mình vì không thể thuyết phục anh trai, cô sắp khóc đến nơi rồi, lí do là vì cô đã không thể nhận ra anh trai cô đã chịu nhiều tổn thương tới mức nào, cô cũng đã không tin tưởng anh vào lúc đó, cô đã gián tiếp khiến trái tim anh vỡ ra.

Tanjirou thì cũng rất buồn, cậu muốn về lắm nhưng thâm tâm cậu không cho, những người kia đã hằn lên cậu một vết thương tâm hồn, có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ lành được...

Đêm nay có là cậu sẽ không ngủ... ( không liên quan dzề lun =)))
 
Xin Lỗi Em, Ánh Nhật Dương Của Tụi Anh...
Cũng là Kimetsu no Yaiba mà nó lạ lắm =))


Cụ nhất anh Yui said: Cái quần què gì vậy????????

=)))))

Làm bạn được chết liền =)))

Hết thuốc chữa cho nó rồi 🙂))

Cười đẹp quá Nez ơi
 
Back
Top Bottom