Cập nhật mới

Truyện Teen Xin Lỗi Anh Sai Rồi!

Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 19


Cả ngày hôm đó,..Hắn không còn ngồi chung vs nó,không được nhìn thấy nó,tim hắn cứ như nhớ nhung ai đó và người đó là nó.Từ lúc có nó bên cạnh anh thì anh không bao giờ nhớ đến người con gái cũ và giờ đây cô gái anh nhớ nhung cũng đã về nhưng anh không cảm giác sự vui sướng.Chợt hắn mới nhận ra người thật sự hắn thích là nó,đôi mắt đó,bờ môi đó,..đã in sâu vào tâm trí hắn khi nào k biết.Hắn đứng dậy cầm cặp ik về nhà để tìm hình bóng ai đó.Hắn bước vào nhà,không thấy nó đâu bước lên phòng nó,hắn bước vào thì ra nó đang ngủ.Hắn bước lại gần nó hơn,giờ hắn ms nhận ra nó có vẻ đẹp nhưng thiên thần vậy đó.Hắn ngồi xuống giường ngắm nhìn nó một hồi lâu.

-Nhìn thế là đủ về phòng ik.+nó

-à tôi muốn rủ cô ik chơi vs 2 đứa kia.+hắn

-tôi lớn hơn a sao+nó

-sao.+hắn

Nó không ns j bước ra ngoài,hắn ngồi 1 mình suy nghĩ câu nó ns.Hắn nghĩ mãi cũng k ra.

-Jun ns thế là sao?

-chẳng lẽ người như mk không hiểu sao.

-Hay là cô ấy đang thử sự thông minh của mk.

-.........

Còn nó thì ngược tâm trạng với hắn,Nó buồn khi Ken ns vậy,với người ta thì anh em ngọt ngào.Bỗng đt nó reo lên.

-Alo.

-chị 2 các bang phái khác đang âm mưu giết ông chủ,để dụ chị ra đó.

-chi tiết ik

-có thể tối nay bang nhật nguyệt đứng thứ 5 sẽ xâm nhập vào nhà.

-lo chuyện bảo mật,k đc ns cho con Mik biết nghe chưa.

-dạ.

Nó ik vô nhà.Hôm nay nó muốn nấu ăn và giữ nhà yên tĩnh nên đám vệ sĩ ik về giúp việc cũng k.Nó mang tạp dề xuống bếp.Hắn tắm xong khi ngắt bỏ suy nghĩ về câu ns của nó.

-cô làm j thế.+hắn

-nấu.+nó

-cô bt nấu sao.+hắn cười

-sao.+nó

-ăn có đau bụng không thế.+hắn

-z đừng ăn.+nó ns rồi nấu tiếp.

Một lúc sau...

-Xong chưa đói quá.+hắn nằm dài lên bàn

-rồi.+nó lần lượt bưng thức ăn ra.Hắn ngồi muốn lé mắt muốn,không ngờ nó lại nấu ăn ngon đến thế.

Hắn lấy đũa gắp ăn.

-cô nấu ngon đó.

-đó là đều đương nhiên.+nó

-tui khen cí xíu đừng nở mũi nha.+hắn

-có đâu.+nó ns vs giọng vui vui.

..............................................................................

Sau khi ăn xong,nó lên phòng thay đồ bước xuống.

-đi đâu ek.+hắn

-ik chơi.+nó

-cho ik vs.+hắn

-ở nhà ik,tôi ik xíu về.+nó ns ik ra lấy chiếc xe moto rồi ik.nó lái thẳng đến nhà pa nó nhưng nó không vào nhà,nó đeo một cái mặt nạ.Đúng như tay sai của nó ns đứng là có người đột nhập vào nhà.Nó lấy điện thoại ra điện cho pa.

-ông chú ý nha,chúng nó thực hiện rồi khoảng 200 đứa nhưng vẫn còn có người phòng phủ sẵn,ông đủ người chớ.

-đủ,nhưng con nhớ cẫn thận, chúng nó đang nhắm vào con đó.+

Nó tắt máy,nhìn vào nhà.nÓ đứng trên cây phóng phi tiêu đàn hồi nhiểm đọc cực mạnh do nó sáng chế,có thể giết 5 người đứng gần nhau.Cứ thế chết dần mà mợi người k ai phát hiện ra nó hết.Bọn chúng đã vào nhà được,nó cũng phóng vào nahf theo con đường bí mật.Nó đứng rải thuốc mê có lẫn thuốc độc,chết gần hết trong lúc đó,đúng như nó dự đoán thì có thêm hơn 500 người nữa.Ông Trần xuất hiện đứng trước đám đó.

-không biết là ai mà vào nhà tôi không bấm chuông thế.

-là tôi.+có 1 người ik lên ns

-thế cho hỏi đến đây làm j.

-diết ông và cả con gái của ông.

-z lên ik.+sau câu ns của ông,2 quân đấu vs nhau,đang nghiêng phía nó nhưng k may có 1 thằng đang nhắm súng vào ông Trần.Đùng...nhanh như cắt nó rút ra 1 cái cây bút về phía viên đạn.Viên đạn phát nổ làm chết 1 đám chỗ đó.
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 20


Sau khi đó,nó bay lên cây và ik về.Trên xe ik về vs 1 tốc độ bàn thờ,với những cái suy nghĩ vu vơ trong dâu thì cuối cũng nó cũng về đến nhà.Nó bước vào nhà,cứ tưởng không có ai nó ngã mk xuống ghế sopa dài mà không biết có người bên cạnh do 1 phần nó đang rất mệt,đau đầu.

Sáng hôm sau,nó tỉnh giấc thì phát hiện có ai đó đang ôm mk.Nó quay lại thấy kèn đang nằm ôm nó ngủ,nó cũng k vừa nằm trong lòng ngực hắn ta ngủ.Nhưng sao lúc này,nó mới có thể chứng kiến khuôn mặt soái ca của hắn.Được 1 lúc thì hắn thức dậy.

-làm j mà nhìn tôi dữ z.+hắn

-anh có bt a ôm tôi k.+nó

-à mà có sao đâu,dù sao thì mk cũng là vợ chồng.+hắn

-nhưng tôi không nghĩ z.+nó

Nó ns đứng dậy ik rửa mặt.Hôm nay là ngày chủ nhật và cũng là ngày sinh nhật của nó.

.....................................****......................

Rót đến tràn ly, em chìm đắm trong men cay đắng nồng,

Khóc chát làn mi, uống cùng em cho đêm nay say chất ngất!

Dẫu năm tháng ấy còn đâu những đam mê ta kiếm tìm?

Màu mắt xanh ngời lạc giữa mây ngàn về chốn xa xôi...

Hãy say cùng em, hãy hát cùng em, hãy khóc cùng em

Thêm 1 lần...

Để em được gần trái tim của anh dù trong phút giây,

Hình bóng người tan biến dần phía sau những nỗi sầu,

Với anh chắc quá đủ cho một mối tình...

Dẫu anh không thể ở lại với anh,

Mình chẳng cùng với nhau đi hết quãng đường, ôm ấp hi vọng một ngày ngát xanh...

Tháng năm thăng trầm dòng đời ngả nghiêng,

Mình tự rời bỏ nhau,

Say đến điên dại, say hết kiếp người, say cho cháy lòng...

-alo.

-m hôm nay trường tổ chức bóng rổ tại trường m ik không.+nhỏ

-t làm biến qá.+nó

-có nhiều người lắm,có ken,kan,hoàng nam,..+nhỏ

-thui đc r m đến trường trước ik.+nó ns cất đt vào trong.Nó lên thay bộ đồ áo thun quần đùi rean đơn giản.

-Cô có ik đến trường k.+hắn

-có.

-thế tôi chở cô ik.+hắn

-ok.

Thế là ai người đi chung đến trường.cuộc đấu đã diễn ra đã chuẩn bị đến lớp nó.Hắn,cậu,hoàng anh,..và một số người khác vào sân.các con điểm nhảy mãi vs độ chs bóng như thế.Sau cuộc đấu,nó vs nhỏ nhảy xuống dưới đó.Hoàng Anh vs hắn cùng bước đến bên nó.Nó kéo hoàng anh ik.

-cái chuyện đó bỏ ik nha.+nó

-e thật k có tình cảm vs anh sao.

-k.

Nó ns bước ik vào.

-ek m chs k lâu rồi chưa chs.+nhỏ

-ok.

Nó,nhỏ,hắn,cậu chỉ có nhiu đó thui mà chs cả buổi.Nó liên tục làm bóng vào rổ ghi điểm,hắn vs cậu vô cùng ngạc nhiên với trình độ của nó.sau khi mệt tụi nó ik vào quán nước ngồi uống ngĩ ngơi.

-công nhận Jun chs ghê thật.+kan

-ủa thế còn tui.+nhỏ nns

-Mik chs cũng rất hay.+kan

-mơn.mà Jun chơi hay cũng đúng thui,nó 14t đã ik thi quốc gia các môn thể thao rồi mà.+nhỏ

-trời ơi ghê thế.+cậu

-có j đâu.+nhỏ

-ủa sao hai ng chẳng ns j hết z.

-có j đâu mà ns.+cả hai người đồng thanh ns.
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 21: Sự cố


Buổi tối nó đang mân mê cái ipad thì điện thoại của nó đổ chuông, nó thực sự rất mệt vì cả ngày phải vận động nhưng người gọi cho nó là anh nó và thường thì có chuyện quan trọng thì anh nó mới gọi cho nó

- “…..”_nó bắt máy nhưng k nói gì, anh nó cũng biết điều mà tự lên tiếng trước

- trong bang có chuyện cần e giải quyết

- Sao _nó nghe xong khẽ nhíu mày nói

- Trong bang có tay trong _ah nói

-‘…”

- Có người đang phản bội lại chúng ta, e mau đến đi _anh

- Đc _nó nói rồi cúp máy

Nó thật sự rất khó chịu nhưng cũng vì chuyện của cả bang nên cũng đành đi thay đồ mà xuống nhà. Nó vận một chiếc áo phông trắng khoác ngoài là chiếc áo da ngắn, quần bò bó hơi xước nơi gối và đùi, khuôn mặt trang điểm nhẹ để che đi vẻ mệt mỏi của nó và tóc đã đc nó búi cao lộ ra cái cổ trắng nõn của mình => trông nó rất đẹp và quyến rũ. Nó đi xuống, thấy thế nhỏ hỏi

- Bà đi đâu thế? Ăn mặc rất có phong cách …. _nhỏ vừa nói vừa lấy tay xoa cằm trông rất là ….thi sĩ

Nó thấy nhỏ làm vẻ mặt đấy thì khẽ mỉm cười nói:- Đến bang, đi k?

- Ukm thì hiện tại ……

Nó k nói gì cả, nó cũng thừa biết tính nhỏ “ đã k muốn thì k ai có thể nói đc nhỏ phải để nhỏ tự nguyện sẽ hay hơn “ nên nó đi ra gara lấy con xe mui trần của mk ra mà phóng vs tốc độ * bàn thờ * đến quán bar. Vừa bước vào trong thì 1 thằng đàn e tên là minh chạy lại ngay nói

- Đại tỷ đã đến, phòng em đã chuẩn bị rồi

Tiếng nhạc át hết tiếng nói của Minh làm nó cảm thấy khó chịu, nó cũng k nói gì đi thẳng đến phòng Minh đã chuẩn bị. Nó ngồi xuống ghế nói

- Chuyện gì?

- Tỷ cứ từ từ, còn đợi người nữa đến thì cùng giải quyết cho nhanh _Minh nói

- Ai?_nó khẽ nhíu mày

- Thì bang chủ bang Devil ạ, mình cùng hợp tác vs họ mà _Mịnh nói

- Chị uống đi _Minh vừa nói vừa đưa cho nó ly rượu trên tay, nó cũng k nói gì thêm cầm ly rượu lên nhấm nháp

Tầm khoảng 5 phút sau cửa phòng bật mở, hắn bước vào. Thấy thế Minh cũng chạy ra đón khách, nó cũng ngừng uống mà nhìn hắn. nó phải công nhận rằng hắn hôm nay rất đẹp trai, trên người mặc chiếc áo sơ mi sắn tay vs chiếc quần jean đen xước gối trông rất phong cách. Hắn ngồi xuống đối diện vs nó, hắn giơ tay ra nó cũng giơ tay ra bắt tay vs hắn

- Chào, rất vui đc gặp lại cô _Hắn nói

Nó khẽ gật đầu nói:- Tôi cũng vậy, chúng ta gặp nhau lần đầu

- Thật sao??_ hắn ngỡ ngàng trước câu nói của nó

- Tôi nghĩ thế, anh nghĩ thế nào thì tùy _nó nói kèm theo một nụ cười

Hắn nhìn nó cười mà đơ người trong mấy giây,hắn có cảm giác nụ cười này rất wen, Minh đi đến trên tay cũng kèm theo một ly rượu đưa ra mời hắn, hắn cũng quay lại cầm

- Chuyện trong bang chắc anh cũng nghe Minh nói rồi phải k?_nó hỏi

- Tôi nghe Minh nói qua rồi, tôi và cô đến đây cùng mục đích mà _ Hắn nói vs vẻ mặt rất nghiêm túc

- Đúng, tôi cũng như anh muốn tìm ra kẻ phản bội trong bang _nó nói rồi nhìn sang Minh

Minh không hẹn mà nói:

- Đại tỷ theo như em điều tra đc thì trong bang có một số người đã đem bán thông tin mật cho những bang khác _Minh cũng nghiêm túc nói

- Đã tìm ra ai chưa?_Hắn hỏi

- Vẫn chưa, nhưng bây giờ chúng ta cũng đang gặp rắc rối lớn ….._nói đến đây Minh k dám nói nữa vì sợ nó và hắn nổi giận

- Sao?_nó cũng mất hết kiên nhẫn mà nghe Minh trình bày sự việc

- Rắc rối gì? _hắn cũng giống như nó mất hết kiên nhẫn

Đối diện 2 người đẹp toàn diện mà khuôn mặt *kh*ng b* * thì coi như mọi gánh nặng đè hết lên người Minh. Minh cố gắng lắm mới nói đc

- Dạ…. các bang khác đang lăm le sang thâu tóm bang mk, em đã có chuẩn bị hết rồi nhưng mọi kế hoạch bọn họ đều biết hết ….. nên chúng ta đang bị dồn vào đường cùng _Minh hít một hơi rồi nói ra

Nghe xong hắn và nó đều rất tức giận, Minh biết nếu mk còn ở đây thì chắc chắn sẽ bị làm thịt bởi hai con người đang tức giận cực đỉnh nên cũng khôn khéo mà đưa ra một đống giấy tờ đặt lên trên bàn nói:

- Mọi chuyện em đã nói hết rồi, còn đây là những gì em đã điều tra đc. _nói xong Minh đi ra ngoài để lại nó và hắn

Trong không gian yên tĩnh hai con người hai suy nghĩ, mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ của mk.

- Chuyện này chúng ta cần phải giải quyết nhanh _hắn nói tay vẫn đang vân vê ly rượu trong tay

- ‘…..’ _nó k nói gì mà chỉ lặng lẽ cười, một nụ cười trông rất thâm hiểm đến hắn nhìn còn thấy sợ chút chút

Hắn và nó cùng nhau thảo luận một số vấn đề trong bang và cũng giải quyết một vài giấy tờ quan trọng.tối nay nó ở chung vs nhỏ càng hắn vs cậu ở chung.

11h…. nó thực sự rất mệt mỏi. Nó mới bước vào nhà và đập ngay vào mắt nó là cái cảnh rất chi là bá đạo của nhỏ. Phải nói là nhỏ tạo cái dáng ngủ rất chi là bá đạo,phải miêu tả thế nào nhỉ: một chân trên ghế, chân còn lại gác rất thoải mái trên thành ghế … trông nhỉ rất trẻ con. Nó lấy điện thoại của nhỏ ra chụp vài tấm rồi hí hoái trên điện thoại của nhỏ một hồi rồi đi ra đỡ nhỏ về phòng rồi mới về phòng mình.

Sáng 6h

- Aaaaaaaaaa………_tiếng hét trong một buổi sáng thanh bình

Vâng chủ nhân của tiếng hét đó chính là nhỏ và nhỏ hét lên cũng có nguyên nhân cả. Thấy thế nó chạy sang phòng nhỏ thì thấy nhỏ cầm chiếc điện thoại, mắt nhìn nó như ăn tươi nuốt sống nó, nó cũng biết nguyên nhân nhưng lại vờ như k biết hỏi

- Sao

- Sao chăng gì giờ này nữa hả, bà có pải bà k?

- “….”

- Bà chơi ác nó vừa thôi, nhỡ ai thấy thì sao hả?_nhỏ tức giận hét lên rồi mở điện thoại lên đưa ra cho nó coi

Nó cầm điện thoại của nhỏ lên mà bất giác cười, một nụ cười trông rất thân thiện nhưng đối vs nhỏ nụ cười đấy là nụ cười đểu nhất …. Màn hình điện thoại của nhỉ hiện lên cái dáng ngủ rất bá đạo của nhỏ tối qua và thủ phạm làm ra cái chuyện này là nó, nó đã chụp ảnh và cài ảnh đấy làm màn hình khóa cho cái điện thoại của nhỏ và khi cái điện thoại báo thức thì đập vào mắt nhỏ là cái hình

- K sao?_nó thản nhiên nói

- Bà …

- Để hình đấy cho cái điện thoại nó thêm cá tính hơn _nó nói đùa

Nhỏ rất ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên thấy nhỏ nói đùa mọi tức giận cũng theo đó mà bay đi, nhỏ nói

- Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây hay sao ý _nhỏ lầm bầm nói

- Chuẩn bị đi _nó nói

- Đi đâu?_nhỏ hỏi

- Đến trường, hôm nay phải đi sớm _nó cũng k nói nhiều đi luôn

- Đến trường gì mà sớm thế …..ak _nói rồi nhỏ chạy vội vào phòng vệ sinh cá nhân rồi quay ra chuẩn bị vài bộ quần áo cho việc đi chơi cùng lớp

Nó và nhỏ đi đến trường, cũng vừa lúc thầy giáo bảo ra đăng kí để đi. Nhỏ kéo nó đi nhưng nó nói

- Tôi k đi

- Sao vậy?_nhỏ hỏi vì nếu nó k đi thì mất vui

- Có việc _nó nói

- Việc gì?

- Trong bang đang xảy ra chuyện k hay, cần có người ở lại để giải quyết

- Có Minh rồi còn gì _nhỏ nói

- Minh k đc _nó nói

- Vậy tôi k đi nữa, chúng ta về _nhỏ kéo vội nó về

Về đến nhà nhỏ bắt nó kể chuyện trong bang cho nhỏ nghe, nó cũng k nói nhiều những câu nói ngắn gọn nhưng súc tích làm nhỉ cũng hiểu đc phần nào vấn đề

- Có trò vui mà k để cho người ta chơi cùng, bà keo kiệt vừa thôi _nhỏ nói

- Thích thì tham gia –nó nói

- Vậy khi nào mới đc “vận động “ vậy ngứa tay lắm rồi _nhỏ nói trên mặt nở nụ cười rất thâm độc và căn bản là nhỏ cũng rất thích oánh nhau nên cũng thấy vui vui

- Ngày kia _nó nói rồi đi thẳng lên lầu

Vì cả lớp nó đi chơi 1 tuần nên những người k đi sẽ đc nghỉ 1 tuần và nó vs nhỏ cũng có một tuần để nghỉ ngơi cũng như lo việc trong bang
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 22


Màn đêm luôn đi kèm với màu đen tối của bầu trời. Khi những vì tinh tú lên cao cùng với ánh trăng sáng thay thế mặt trời. Bầu trời thật yên tĩnh nhưng dưới thế gian lại ồn ào biết nhường nào.

Nó ik lang thang về về nhà. Lúc này đồng hồ điểm 21p.m.bỗng điện thoại nó reo lên.

-alo.

-.......

-ok,đến liền.

nó vừa đi được 1 lúc thì có vài chiếc xe khác màu đen trắng phía sau cứ bám theo.nó biết có điều chẳng lành sắp diễn ra nên nó sẽ thử chúng xem chúng muốn mạo hiểm đến đâu.

Thiên Kỳ lái xe với tốc độ nhanh như tên lửa. Mấy chiếc xe phía sau cũng phóng nhanh theo. Jun tập trung vào lái cứ lượn hết đường này đến đường kia. Thỉnh thoảng nó mới nhìn qua gương chiếu hậu để theo dõi mấy chiếc xe phía sau mình thế nào...

- Chết rồi, điện thoại mình đâu rồi...ở vừa đây mà...+nó lay hoay kiếm,nhưng hình như nó đã rớt.

-nó lấy mặt nạ lúc nãy đổi thành một cái mặt nạ mới có đính 2 viên ruby đỏ.

Nó vừa xuống xe hàng loạt tiếng súng nhắm về nó.Nó nhanh như cắt núp vào xe vì xe nó là xe chống đạn mà.Nó rút con súng ra,bắn liên tục và tiến sâu vào trong.Bên trong như bãi chiến đã kết thúc theo như con mắt khách quan thì quân nó đang hao toàn.Nó móc trong túi ra 10 cái phi tiêu phóng thẳng về tên chủ mưu.hắn ngả lăn xuống.Nó nhảy vào đỡ từng đòn 1.nó tiến lại chỗ người con trai đang đứng.

-mệt hông.+nó ns lanh băng

-mệt.

-sao không chờ lệnh.+nó

-tại sao.+

-đứng đây.

Nó nói xong,nhảy bay,đấm,đá mấy cước mà hình như ngã hết rồi.hắn ta đứng trỡn mắt kinh ngạc không ngờ có người giỏi hơn mk,nhưng hắn ta có cảm giác người này rất wen nhưng k thể biết là ai.

-ik về ik.+nó ns xong bước ra xe phóng ik.

Hắn ta cũng từ từ mò ra xe,mà thật ra người con trai đó chính là ken.Hắn lấy xe ik về.Về đến nhà thấy nó đang ngồi ăn trái cây,xem tivi vs vẻ mặt thản nhiên.

-cả buổi tối cô ở nhà hả.+hắn

-chớ ik đâu.+nó

-à không..+hắn nói xong bước lên lầu vs 1 đống suy nghĩ.

*sao cách ns chiện của 2 người giống nhau thế,*

*nếu là thiệt thì Jun ms cứu mk.*

*nhưng k thể nó không phải người nham hiểm*.

Nó ngồi đó vs những suy nghĩ riêng của mk.

*tôi bt anh đang nghĩ j nhưng có nói dối về chiện đó đổi lại hạnh phúc cho ken cũng đc,tôi sẽ không ns cho anh bt thân phận thật của tôi,và những người đã chết dưới tay tôi.*Nó đứng dậy lên phòng ngủ..
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 23


Mà nguyên nhân quan trọng nhất là...........

-Này mày không nghĩ sớm như vậy mà đã đồng ý hẹn hò cùng anh ta sao-nó

-Sớm gì nữa.Dù gì bọn mình cũng gặp nhau được 1 2 tháng rồi-nhỏ tỏ vẻ không có gì cả nhìn đồng hồ trả lời

-Tao bó tay mày luôn.Nhưng nhìn tên đó biết chắc là dạng cà lơ phất phơ chuyên đi trêu hoa ghẹo nguyệt-nó bĩu môi đáp lại

-Gì chứ mày không được sỉ nhục honey của tao-Linh lên tiếng phản bác bảo vệ honey của mình

-Whatttty.Mày làm tao nổi hết da gà lên rồi đây này.........ghê wá mẹ ơi-nó ôm lấy thân mình ghê sợ nói

-Hứ tao không thèm nói chuyện với người không am hiểu về tình yêu như mày..............Ôi HONEY....mật ong của em- mik vừa thấy bóng dáng anh kan nhà ta mặc kệ lời nó nói bay đi mất

-ỐI MẸ ƠI......ghê w á đi à.........-nó thấy cảnh này bưng miệng sắp ói đến nơi chạy mất........

Dạo này Mik chính thức hẹn hò với Kan rồi nên không có thời gian rảnh bà tám với nó nữa.Sáng nào cũng bắt nó dậy sớm đi học sớm để cô ả có thời gian với jhoney của mình.Nó tức chết đi được nhưng vẫn nhịn.Vì lâu nay mik chỉ có bạn trai 24h chưa có ai kiên trì đến 24h01 phút cả nên nó nghĩ lần này chắc Linh thích anh chàng mặt trời đó rồi nên nhịn nhục mà hi sinh giấc ngủ của mình vì hạnh phúc của bạn thân(t/g:*lấy khăn lau nước mắt* cảm động quá đi à).

Vừa đến trường là con bạn thối tha đó trọng sắc khinh bạn bỏ nó một mình mà chạy đi với tình yêu của cô ả.Đến trường sớm chả biết làm gì nên nó tính đi tham quan trường một tí.Lúc này nó mới thấy trường quý tộc có khác to thật.Phòng nhạc,phòng thể thao,sân tập,thư viện.........

to đùng và bao trùm một diện tích lớn.Trường này không chỉ nghiêng về xây dựng mà cũng rất chăm chút cho cảnh quan.Nó chăm chú vào những vườn hoa.

Những đóa hồng và đủ lạo hoa khác màu trắng tinh khiết kết hợp với màu hồng nhí nhảnh tạo nên sự tinh tế sắc sảo của nó.Rồi xen kẽ là những bông hoa phong lữ đỏ rực nổi trội làm bắt mắt người xem mà không làm mất đi tư chất của nó.

Xa xa là những đóa hồng vàng kiêu hãnh vươn lên.Nếu nói hoa hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu thì những bông hồng vàng lại tượng trưng cho tình bạn thắm thiết bền chặt.

Nhưng lướt qua một vòng nó cũng chỉ đánh giá là đẹp chứ không có ấn tượng quá sâu sắc.Buồn chán nên nó tiếp tục đi ngắm cảnh.

Đi được một lúc nó mới biết mình đi xa quá rồi nên tìm cách trở về.Xuyên qua vườn cây rậm rạp sau trường nó đi tiếp.Nhưng lúc này chân của nó không nhúc nhích nữa vì nó đã thật sự mất hồn rồi.Hồn của nó đang bị hút vào rừng hoa diên vỹ ở đằng kia.Giữa những hào nhoáng xa hoa ở bên ngoài thì sau này như một thế giới đối lập vậy.Một thiên đường hoa diên vỹ tím hài hòa vào trong ánh nắng như tránh xa thế tục và hào quang mà lặng yên phát sáng ở nơi này.

Mắt nó mở to sáng rực miệng há to không ngừng hét lên

-woa.........Vườn hoa này đẹp thật.Không biết ai trồng nó thế nhỉ...nhỉ-nói xong nó nhảy nhót về phía vườn hoa màu tím.Nó trước giờ chưa rừng thấy như thế này bao giờ vì nó gặp qua không ít loài hoa quý và đẹp nhưng lại bị vườn diên vỹ tím này cuốn hút

Một biển màu tím của hoa hồng bao trùm nên một thân ảnh nhỏ mặc đồng phục trắng xanh nhảy nhót quả là hài hòa đến động lòng người.Như bức tranh yên bình trời mùa thu vậy.Yên lặng không gợn sóng.

Nó đang chơi thích thú thì thấy một bóng người ở đằng xa.Đang nhìn về phía mặt trời và đưa bóng lưng về đây.Nó mạnh dạn lại gần thì thấy anh chàng vẫn thẩn thơ một mình................

-ai thế.+nó

Người con trai đó quay lại nhìn nó trên tay một đóa hoa hồng.và đương nghiên người đó là Ken.

-sao lại ở đây.+nó

-vì hôm nay tôi muốn ns..+hắn ns ấp úng

-ns j.+nó

-làm bạn giá tôi nha.+hắn ns quỳ xuống nhìn nó hờ mong nó đồng ý.

Nó rất vui vì hắn cầu hôn nó nhưng chợt nó nhớ những mối đe dọa đang ở xung quanh nó.nó ngập ngùng.

-k cần trả lời ngay bây h đâu.+hắn ns đứng lên đưa hoa cho nó.Nó nhận hoa và nở một nụ cười tươi nhưng trong nụ cười đó là sự đau bùn.....Hắn biết
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 24


Con đường quê mịt mùng trong đêm đen. Không gian yên ắng đến nỗi chỉ thi thoảng mới nghe được chút âm thanh của những loài côn trùng hoạt động về đêm. Ngày ấy, vẫn chưa có ngọn đèn nào thắp sáng những con đường vẫn lầy lội bùn đất khi mưa về như thế này. Trong cái tăm tối đến ngạt thở ấy, có hai con người đang dắt tay nhau chạy thật nhanh về phía cổng làng, chạy như thể đó là cơ hội duy nhất để thoát khỏi. Một người vùng chạy đi với ảo vọng về ngày mai đổi đời, còn người kia, chỉ đơn thuần... vì tiếng gọi của tình yêu.

Nó giật mình tỉnh dậy giữa đêm, một phần vì tâm trạng đang nhấn chìm trong nó, phần còn lại cũng là do giấc mơ quá thật kia. viễn tượng ấy cứ như một thói quen, quen đến nỗi nếu nó không trở về hằng đêm thì có lẽ chị cũng chẳng thể ngon giấc. Chiêm bao cho cái quá khứ xuẩn ngốc đã qua. Chị trở mình, cố gắng nhẹ nhàng để không đánh thức đứa bé đang tựa đầu vào lòng mình say giấc. Đã từng có lúc tuyệt vọng đến nỗi nó dường như muốn thả trôi mọi thứ, mặc kệ tất cả những ràng buộc để tâm hồn được ngơi nghỉ. Thế nhưng, chỉ cần nhìn đến tương lai bình yên trong giấc mơ thì Nó lại không nỡ bỏ đi hiện tại. Có lẽ, Hắn và nó quen nhau sẽ không có được hạnh phúc dù hắn có yêu nó, nó có yêu hắn nhưng không thể đến với nhau được.Nghĩ tới đây, nước mắt nÓ lại không khỏi lăn dài... vÀ nó đã quyết định được câu trả lời cho hắn vào ngày mai.

SÁNG SỚM...

-안녕하세요.+xin chào+nhỏ

-mới sáng sao tươi thế+nó

-tao mờ tươi không cần tưới.+nhỏ

-Đi học.+nó nói rồi kéo nhỏ ik....

Hai đứa ra lấy xe Rolls.......===== Rolls-Royce Ghost (trên 300.000 USD): Rolls-Royce đã giới thiệu một chiếc xe được sơn bằng bột kim cương tại Geneva Motor Show năm nay. Xe sử dụng hơn 1.000 viên kim cương có chứng nhận xuất xứ. Loại sơn này có tên là "Diamond Stardust", được sử dụng cho phần trên của chiếc xe sang trọng Ghost.========

Lướt nhanh trên con đường,khiến cho mợi người ngước nhìn về chiếc xe có 102 trong thế giới làm mọi người ngỡ ngàng.

Đến trường đưa xe đi cất nó với nhỏ vào lớp vừa vào lớp thì đã có anh chàng kan chạy đến rước nàng về chỗ ngồi còn nó tiến về chỗ mình ngồi thì chú ý đến người đang ngồi cạnh mình nó dâu nhói nhưng không thể làm gì hơn.Nó nghĩ nó sẽ tạo những kỉ niệm đẹp trước khi ik

Con đường quê mịt mùng trong đêm đen. Không gian yên ắng đến nỗi chỉ thi thoảng mới nghe được chút âm thanh của những loài côn trùng hoạt động về đêm. Ngày ấy, vẫn chưa có ngọn đèn nào thắp sáng những con đường vẫn lầy lội bùn đất khi mưa về như thế này. Trong cái tăm tối đến ngạt thở ấy, có hai con người đang dắt tay nhau chạy thật nhanh về phía cổng làng, chạy như thể đó là cơ hội duy nhất để thoát khỏi. Một người vùng chạy đi với ảo vọng về ngày mai đổi đời, còn người kia, chỉ đơn thuần... vì tiếng gọi của tình yêu.

Nó giật mình tỉnh dậy giữa đêm, một phần vì tâm trạng đang nhấn chìm trong nó, phần còn lại cũng là do giấc mơ quá thật kia. viễn tượng ấy cứ như một thói quen, quen đến nỗi nếu nó không trở về hằng đêm thì có lẽ chị cũng chẳng thể ngon giấc. Chiêm bao cho cái quá khứ xuẩn ngốc đã qua. Chị trở mình, cố gắng nhẹ nhàng để không đánh thức đứa bé đang tựa đầu vào lòng mình say giấc. Đã từng có lúc tuyệt vọng đến nỗi nó dường như muốn thả trôi mọi thứ, mặc kệ tất cả những ràng buộc để tâm hồn được ngơi nghỉ. Thế nhưng, chỉ cần nhìn đến tương lai bình yên trong giấc mơ thì Nó lại không nỡ bỏ đi hiện tại. Có lẽ, Hắn và nó quen nhau sẽ không có được hạnh phúc dù hắn có yêu nó, nó có yêu hắn nhưng không thể đến với nhau được.Nghĩ tới đây, nước mắt nÓ lại không khỏi lăn dài... vÀ nó đã quyết định được câu trả lời cho hắn vào ngày mai.

SÁNG SỚM...

-안녕하세요.+xin chào+nhỏ

-mới sáng sao tươi thế+nó

-tao mờ tươi không cần tưới.+nhỏ

-Đi học.+nó nói rồi kéo nhỏ ik....

Hai đứa ra lấy xe Rolls.......===== Rolls-Royce Ghost (trên 300.000 USD): Rolls-Royce đã giới thiệu một chiếc xe được sơn bằng bột kim cương tại Geneva Motor Show năm nay. Xe sử dụng hơn 1.000 viên kim cương có chứng nhận xuất xứ. Loại sơn này có tên là "Diamond Stardust", được sử dụng cho phần trên của chiếc xe sang trọng Ghost.========

Lướt nhanh trên con đường,khiến cho mợi người ngước nhìn về chiếc xe có 102 trong thế giới làm mọi người ngỡ ngàng.

Đến trường đưa xe đi cất nó với nhỏ vào lớp vừa vào lớp thì đã có anh chàng kan chạy đến rước nàng về chỗ ngồi còn nó tiến về chỗ mình ngồi thì chú ý đến người đang ngồi cạnh mình nó dâu nhói nhưng không thể làm gì hơn.Nó nghĩ nó sẽ tạo những kỉ niệm đẹp trước khi ik.

*THÔNG BÁO TOÀN TRƯỜNG,NHÂN DỊP NGÀY THÀNH LẬP TRƯỜNG THÌ TRƯỜNG SẼ TỔ CHỨC ĐI CHƠI VÀo 2 NGÀY NỮA*

Cả trường xôn sao lên....ai cũng mong chờ đến ngày được đi choi,nghe nhà trường thông báo nhỏ hỉu í nó vì nó là người đề suất chiến ik chơi này mà.
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 25


Sáng hôm đi chơi,nó không đi xe của nhà trường mà đi một mình trên con xe Ferrari California T mới nhất.

-ay mầy tao đi chung với hoeney của tao mầy đi 1 mình nha.+nhỏ

-uk.+nó ns rồi lái xe lượn với tốc độ cao ra khổi nhà trường.

-Mik à Jun nó có phải là con gái không thế.+anh

-anh nghĩ nó con gì.+nhỏ ngước lên hỏi cười.

-anh không biết nhưng chắc chắn nó không phải là con gái rồi.+anh nới rồi nhìn nhỏ cười hai người tay trong tay ik nhưng không biết có người đang đứng nhìn nó khi nó bước vào trường và khi nó ik.

-THằng kia từ khi mày có Mik m chẳng ngó ngàng đến tao.+hắn

-đây là điều đương nhiên rồi.+Kan

-anh em mà dẫy đó.+hắn

-tao có em iu tao là được.

-thui đi thui.

Thế là mợi người leo lên xe đi đến nên du lịch cũng cả trường.

Quay lại với nó khi nó ra khỏi trường nó không ik đến nơi du lịch mà lái xe đến vùng ngoại ô nơi có sóng biển rì rào...từng ngọn gió nhỏ từ biển thổi vào cứ như những đứa trẻ đang vui đùa từng đợt rồi từng đợt.Nó dừng xe lại thả mình vào gió đông của biển.Được một lúc nó lên xe đến nơi du lịch của trường.Nó là một ngọn núi cao và đó chính là nơi sinh hoạt vui chơi của trường.

Cả trường đã đến nơi và cả nó cũng đã đến.Mọi người đang chăm chú dựng liều cho nhóm một nhóm khoảng 4 người.

Nó bước lại chỗ của nhỏ vs kan và ken đang đứng.

-á m đây rồi m ik đâu mà giờ mới đến.+nhỏ

-tao ik chơi xíu.

-chớ không phải Jun đi đua xe đã h mới sao +anh

-cái ông này.+nhỏ trừng mắt nhìn Kan

-thui anh đùa đó thui nha anh ik dựng liều đây.+anh nói xong kéo hắn ik.
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 26


Sau khi ổn định được vị trí lều trại thì tới phần ik kiếm ăn cko bưởi trưa.Cả trường bắt đầu cuộc hành trình leo núi để kiếm thức ăn do nhà trường sắp đặt.Quay lại với tụi nó.

-Đi thui.+nhỏ nói háo hứng nắm kéo nó ik.Nó thì đeo heaphone nghe nhạc,mặc cko nhỏ làm j làm.

Còn hai anh chàng kia thì lẻo đẻo theo sau.Đi một lúc nó cũng mệt nên ở lại ngồi dưới gốc cây chơi nói chơi nhưng thật ra là nó đang lướt bản tin thị trường công ty nó với bàn tín dụ thế giới ngầm.Thấy Nó ngồi có một mình nên hắn lại ngồi chung với nó còn Kan đi với nhỏ.

15 PHÚT....Nó chẳng có động tĩnh không biết là nó không nghe hay là cố tình giả mù nữa.Cuối cùng hắn không chịu được nữa cầm tai phone nó ra.Nó quay lại nhìn hắn vs đôi mắt nheo lại.Rồi hắn đeo vào tai hắn.

-Có phải e đang trốn tránh tôi.+hắn

-...............+đáp lại với hắn là sự im lặng tĩnh mịch.quay lại thấy nó nhìn chằm chằm vào iphone của mình.

-này có nghe j không?+hắn.

Cuối cùng nó cũng ngước lên.

-anh đang nói chuyện với tôi sao.+nó nhìn vs bộ mặt ngây thơ.

-chớ chẳng lể tôi nói chuyện với cây.+hắn

-không tôi tưởng anh tử kỉ chớ.+nó ns như có ý cười làm cho hắn muốn ngả ngửa ra sau.

-này mấy chú có thức ăn rồi.+kan từ xa chạy đến chỗ nó.

-giỏi dệ.+nó ns nhìn kan đang xách cả đùm cá.

-Nhậu đi anh em.+nhỏ từ phía sau nhảy lên.

-let go.+hắn.

Thế là đến giờ ăn rồi (cắt bớt đoạn nha chờ ăn xong nói tiếp)
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 27


Cả buổi chiều tụi nó tham gia các chương trình của trường khá vui vẻ nhưng riêng nó như 1 thế giới vậy.Nó không thể vui khi xung quanh nó là cẵm bẫy,không thể vui khi lừa dối mọi người.Bỗng nhạc reo,tay nó lướt nhẹ lên màn hình điện thoại.Nó chạy rất nhanh.nhanh rất nhanh.Thật ra người gọi hồi nãy chính là số điện thoại do đàn em của nó điện báo tin ở thành phố''Rằng ba nó đã bị bắt,có thể giết nếu nó không đến''Trong đầu nhớ những gì mà ba nó đã làm nhưng nó không thể bỏ ba nó không thể,Đầu nó đang hoang mang thì mới phát hiện mình đã đến nên.Một mình bước vào căn phòng đó.

-Uả Jun đâu rồi Ken.+nhỏ hỏi

-không biết hồi nãy thấy ngồi ở đây mà.+hắn

-để gọi thử.+nhỏ bấm điện nó....Trả cuộc gọi cho nhỏ là giọng một cô gái nói rất ngột ngào'Số quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách liên lạc lại sau'

-sao có được không.+kan

-sao e có cảm giác bất an.+nhỏ

-chắc không sao đâu.+kan nói ôm nhỏ vào lòng không để tâm hắn đang đứng thẵn thờ.

Quay lại với nó...

Nó bước vào trong với cảm giác ớn lạnh nhưng không bằng sức lạnh của nó đang reo rắt trong này.Tiến sâu vào trong thấy cả tập đoàn người biến dạng.Người thì xăm trỗ, người thì mặt sẹo sọ tùm lum,người thì thì đen thui như than.

-Ba tao đâu.+nó lạnh giọng nói từ chữ

-ba mày ba đây này.+tên chủ chốt trong đó.Sau câu nói đó có người dẫn lên người đó máu me rất nhìu,ai nhìn cũng phải kiếp sợ.Dù rất đau nhưng ông vẫn cố nói.

-con chạy đi.+ông nói chưa xong thì bị hai đứa kia đánh đến ngất lun(chắc chết lun chớ xỉu gì)

-mày nge bà mày nói chưa không 1 hồn thì nhường cho tao 2 là mày phải chết.

-chưa biết ai chết.+nó nói xong hứ nhẹ rồi đem bao tay đã vào.Cả đám người hơn 200 con người kia xông lên.Những cứ sút,đá rất chi là mạnh nễ vì nó đang rất tức giận khi ba nó như thế.''Nó là người lùn nói nó sẽ hận ba nó mãi mãi nhưng một lần học lớp 5,có con bn trong lớp đi và vào nó,nhưng ỉ là con nhà giàu nên hống hách nó..-cha mầy không biết dạy mày à,kêu ổng ra đi lóp dép tao nge chưa..chưa hỏi cái mô chuyện gì xảy ra nhưng con nhỏ mới nói nằm dài xuống đất còn nó đang vô cùng băng giá lạnh lùn tỏ ra khắp nên.-tao nói mấy nhớ cko kĩ nói tao t có thể nhịn nhưng nó cha t đừng chắc t độc ác+nó nói dẫm lên tay con nhỏ đó,nhỏ đó la đau đớn.Sau vụ đó không ai dám đụng vào nó''

Quay lại hiện tại,càng ngày nó càng kiệt sức,cứ diệt được nữa thì lại hơn nữa đám khác lại vào.Nó cứ tưởng là zomibi không á(Jun à người đó,một chơi với 1000 sao chơi lại).Cuối cùng nó quyết định sài mưu không dùng tay nữa,ráng thêm chục thằng nó lần tiếng lại chỗ ba nó,ba nó đang nằm chỗ gaand cửa sổ,nhanh như cắt nó nâng ba nó lên bay ra cửa sổ sau khi nó bay ngoài,BÙM BÙM...2 cái bôm nổ sức công phá lớn diết hết lũ zombi nhưng nó không qên để lại cái bông hồng chứng tỏ nó đã tiêu diệt xong bang này.
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 28


Điều buồn cười nhất là khi người ta cố tìm xem sau khi chia tay, nguyên do từ đâu đúng sai lỗi lầm của ai?!

Để rồi tìm thấy thì có vui không?! Có nhẹ vơi phần nào nỗi đau!? Đã một khi ta chia tay nhau thì còn gì đâu..

Đã cùng khóc cùng nhớ, đã cùng thương cùng yêu. Nên đau cùng nhau cũng là điều lứa đôi phải học thôi. Giờ đây hết thì nghĩa là hết, quên cả hai cùng quên. Quan tâm làm chi kết cục là đúng hay sai?!

Một người đau một người vui sao!? Một người đau thì một người khóc,ai cũng có những câu chuyện phải quên đi. Đường ở phía trước giờ một mình bước có ai không lo sợ những điều tổn thương. Trời đất bao la rồi đây ai cũng sẽ thấy nơi ta thuộc về...

Người hạnh phúc thì mình hạnh phúc. Người đau đớn thì mình đau đớn. Thôi cố chấp để biết học cách quay lưng. Chỉ cần ngày nào còn được bên nhau đã trao cho nhau trọn vẹn cả trái tim thì tháng năm dài ngày sau ta còn nhớ tên nhau. Yêu chưa bao giờ là sai!

***************************************************************************************

Vẫn là một bữa sáng bình thường nhưng đặc biệt hôm nay là chủ nhật.Chợt phát hiện trời đã sáng,người con gái đang lăn lộn trên giường cũng đã chịu dậy rồi.Cô đứng dậy mang trên mình bộ đồ ngủ pikachu với đôi dép cũng ik chan(t/g chắc cùng bộ rồi*.*)

Đầu tiên là VSCN trước rồi,sau đó ăn sáng và tiếp theo là kiu con sâu lười Mik kia...

-Mik dậy đi,muộn rồi+nó bước vào phòng Mik với bộ váy trắng ngắn.

Người trên giường đó trở mình,mặt nhăn nhó hỏi.

-Mấy giờ rồi?+Mik

-8h rồi.+nó

-Hả.8..8.8h rồi sao.+MIk bật dậy mặt hoảng hốt hỏi lại.

-uk.+nó ngã mình vào tường.

-chết tao rồi hôm nay t có hẹn với Kan sao giờ.+Mik chạy tùm lum.Nó chỉ lắc đầu đi ra ngoài hoa viên nhà dạo quanh những đó hoa hồng.Chợp điện thoại nó rung lên.

-Nói.+nó nói lạnh với người bên kia.

-..........

Nó tắt máy bước vào nhà lên trên phòng,thay bộ đồ khác gồm một chiếc áo đen da,quần đùi ôm sát để lại cả đôi chân dài,Khác xa với người lúc trước.Đúng lúc Mik cũng chạy xuống,

-Tao vào bang,mà này từ nay mày không còn liên quan tới bang nữa.+nó ns lạnh lùng rồi lướt qua không quay lại lun.

-sao như vậy được 1 mình mày làm sao có thể.+Mik.đáp lại với nhỏ là sự im lặng đến lạnh lùng.

*tao xin lỗi,chỉ vì tao muốn tốt cho mày thui mầy rồi đi thì mày sẽ tìm được hạnh phúc thay vì bên tao mà chiụ khổ*Nó vẫn khuôn mặt đó đi

Nó ra lấy chiếc xe Marello Gandini, Phóng nhanh trên con đường wen,và điểm dừng của nó là bar JJ (trụ sở hiện tại ở việt nam).

Nó lạnh lùng bước vào tất cả đồng loạt hô to*Kính chào bang chủ*.Nó không để tâm bước vào bên trong.Trong đó có một chàng trai khá quyến rũ với chiếc áo sơ mi hở 3 nút.Chợt nó nhìn vào đôi mắt đó đầu hình dung ra Ken nhưng không thể nào.Nó bước lại đó.

-chào cậu.+nó bước lại đưa tay mình tỏ ý muốn bắt tay.Chàng trai đó nhìn nó rồi..

-uk chào bang chủ.+Hai tay chạm vào nhau,nó nhận ra nó đã đoán đúng chính là Ken người mà nó yêu.

-bang cậu đang đứng thứ 2 thế giới cũng là đối thủ nặng kí.+nó mép miệng cười gian

-không dám.+ken

-cho một lời hẹn.+nó vào thẳng vấn đề.

-tối mai 9h.+hắn nói.Nó bỏ đứng dậy đi.vì không thể kìm chế mớ hộn độn trong đầu.

Ra khỏi quán chợt điên thoại nó lại reo lên...

*****************************************************

Cảm ơn các độc giả đã đọc truyện,hình như là mình viết không hay nhưng mấy bạn có thể tạo động lực cho mình được không ạ...
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 29: Đau


có chuyện gì không kan.+nó trả lời

-Jun làm gì mà sao hôm nay Mik buồn thiu thế.+kan

-trời ơi hết chiện,hỏi nó chớ sao Jun.+Jun cười.

-Ukm,thế thôi nha.+kan

Nó cất điện thoại lái xe về nhà.Vừa về tới nhà đã thấy nhỏ đang ngồi với khuôn mặt lạnh tanh.

-Có chuyện gì phải không?.+nhỏ nói đứng dậy lại chỗ nó.

-khôn có chi là không phải mày cũng phải cưới Kan sao sớm hay muộn thì mày cũng phải rời thôi.+nó cố giải thích.

-Mầy không xem tao là bạn.+nhỏ nhìn dô mắt của nó nói.

-Lí do.+nó ns có lãng tránh ánh mắt đó.Không chờ câu trả lời nó bước thẳng lên phòng.

*****tus thời gian nha,càng nói là sám lun đó******

Tối hôm sau..

-mầy đi ăn với tao.+nhỏ hỏi lúc đó là 8.30

-mấy điên na giờ đi ăn.+nó

-ăn khi nào chẳng được.+nhỏ chu mỏ nói.

Bỗng điện thoại nhỏ reo lên.

-cho chuyện gì z Kan.+nhỏ cười tư như hoa.

-………………..

-ukm,vậy hẹn bữa khác.+nhỏ sụ mặt xuống.

-Thâu ngủ sớm đi mai đi học,tao ra ngoài xíu về.+nó

-mầy đi đâu cho đi với.+nhỏ năn nỉ

-ở nhà đi,tao đi vệ sinh mầy đi chung hông.+nó nói xong đi để lại nhỏ ngồi chèo queo như cái dưa leo.

Nó ra lấy xe phóng nhanh vì thời gian hạn chớ,ngồi nói cho nhỏ khỏi đòi theo là hết.

-ra trước đi.+nó nói đúng ba từ không chờ bên kia hồi âm,nhưng họ hiểu được,và cũng biết đó là mệnh lệnh.

Nó lái đến điểm hẹn,hình như là đã đến đông đủ chỉ thiếu có mình nó thui.Nó tiến sâu vào bên trong,nơi đó cô gió lạnh cô đơn,lúc trước có nhỏ thì nó đỡ xíu bây giờ có mình nó thì hơi khổ đây còn chính là người mình yêu nữa nhưng …Đang miên man với đống suy nghĩ trong đầu,thì mới chợp phát hiện mình đã đi đến chỗ hẹn rồi

-Xin lỗi đến muộn.+Nó nở nụ cười nửa miệng đầy nham hiểm.

Nụ cười ấy sao lại cảm giác thân thuộc,trong đầu hai chàng trai đang nghĩ về Jun,người bn của mình,nhưng sao có thể là Jun được chớ nhệ(nghĩ đúng rồi đó mấy anh chàng).Như đã nói từ đầu,Ken và Kan là bang chủ của bang,nên cả hai điều có mặt để đấu trận này.Thoát khỏi suy nghĩ của bản thân chợt nhận ra mình đang đứng ngẩn người ra làm ai cũng tưởng bị ma nhập.

-À không sao,có thể bắt đầu được chớ.+hắn tỉnh ra ròi đó.

Nó không nói chỉ gật đầu nhẹ,rồi lấy trong tay người đàn em một đôi bao tay da.Trận chiến bắt đầu…Hai bên đổ xô đánh đấm lẫy nhau.

Nó nâng trên tay một ly rượu đỏ.

-xin mạo muội hỏi một câu được không.+kan lên tiếng.

-nói.+nó không rời mắt khỏi ly rượu trên tay.

-Lúc trước bang này có 2 người đứng đầu nhưng giờ thì có một mình cô.+kan

-không có nhu cầu để trả lời.+nó

Hắn nãy giờ không nói gì chỉ quan sát những cử chỉ của nó như chợt nhận ra điều gì đó thì phải.15 phút sau,hình như quân nó đang chiếm ưu thế.Kan nhảy vào trận,một cách nhanh chóng từng người ngã xuống.Nó cũng phải dô trận,nếu như còn nhỏ thì nó không cần đụng một ngón tay nhưng giờ còn một mình biết làm sao.Những cú đấm đá một cách nhẹ nhàng của nó cũng khiến cả đám người chết.Cứ thế nó cứ diệt lần.Hắn ta cũng muốn thử sức xem bang chủ đứng đầu thế giới ngầm như thế nào.Nó thật sự muốn ngừng lại nhưng không thể các đòn giáng xuống ngày càng tinh vi làm cho nó thoát khỏi tư tưởng đó.Nó giáng xuống một đòn mà hắn không ngờ,hắn ngã xuống đất,máu từ miệng chảy ra,nó đau lắm nhưng không còn cách khác.Kan thấy Ken gặp nguy,lấy súng trong mình ra nhắm vào nó.Đùng…Viên đạn bay thẳng vào nó,lấy cây súng khác chỉa về phía viên đạn đang bay.Nhanh như cắt hai viên đạn va vào nhau là Kan đứng hình,không thể tin được mà.Không chú ý có một tên khác đang đứng sau nó giáng xuống liên tục hai nhác dao.Nó ngã xuống,đau và mệt lắm rồi.nó cố lấy sức bắn súng lên trời lập tức Bùm…Bùm..Bùm…tiếng nổ vang lên khắp vùng nhưng đặc biệt chỗ hắn và Kan thì không sao.Một chiếc trược thăng đậu xuống nó bước lên và thả xuống một cái bông hồng.Kan chạy lại chỗ hắn.

-mầy có sao không.+kan đỡ hắn đứng dậy.

-không sao về thui.+hắn đi với kan lên xe đi về.

Quay lại với nó,khi lên trượt thăng máu cứ chạy ra,nó đang rất đau nhưng không để nó hiện rõ ra ngoài.

-Bang chủ có sao không.+một tên lên tiếng lo lắng.

-không.+nó lạnh lùng nói.

Tên đó không nói gì thêm quay đi.Nó bước vô nhà nó khi trượt thăng hạ cánh.Máu bắt đầu túa ra khi nó cử động.cả một chiếc áo thấm đẩm máu,máu cứ thế rơi xuống khắp nhà.Nó lấy điện thoại ra gọi cho ai đó,một lúc sau có một đám người dô làm sạch chỗ máu đó.Nó cố lếch lên phòng(nói quá rồi…hihi).thay bộ đồ đó ra,mặc bộ váy mỏng,một cô gái trẻ bước vào phòng nó,trên tay cầm hộp y tế bước vào.Sau kh sơ cứu băng bó xong cô ấy nói.

-em nhớ cận thận dừng cử động mạnh nha,không lại rách vết thương đó.+

-ukm.thôi chị về ngĩ đi.+nó nói xong khoác chiếc áo mỏng lên mình.
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 30: Jun bị thương


Sau ngày hôm qua, nó đã từ phòng tắm mệt mỏi bước ra, ban đầu theo nó là một mình bang nó cũng có thể giải quyết tất, ý định của nó cũng như hắn là chỉ đc 1 mất 1 còn, nhưng không hiểu sao sau khi biết hắn là chủ bang thì nó lại chừng chừ một cách lạ thường và giờ đây nó đã làm vscn xong nhưng lại ngồi nhâm nhi tách trà suy ngẫm lại chuyện hôm qua, hôm qua khi gặp hắn đột nhiên nó lại nhớ đến hình ảnh đây là lần đầu tiên tim nó bị trật một nhịp mạnh mẽ đến thế, nó nghĩ mình đang có vấn đề vì ai mà ngờ được lần đầu tiên tim mình đập mạnh vì khi đối diện với ai đó thì người nói mình yêu họ, đằng này lại trong giấc mơ, dù mơ nhưng sao cảm giác nó thật quá khiến nó thật mệt mỏi, đồng hồ reo 7h 30 thế là nó bước xuống ăn sáng, hôm nay lớp nó có tiết thể dục nên nó mặc đồ thể dục đi học, đồ thể dục cũng đẹp k thua kém gì đồ đồng phụ nha, áo là áo thun có cổ, bên ngực trái áo được in logo trường nó, quần thun đen dài đến ngang đồ gối mặc rất thoải mái, nó bước đi nhẹ nhàng xuống phòng khách.

-một li cappuccino+nó nhẹ nhàng ngồi xuống salon vì lưng khá đau.

-vâng thưa cô chủ.+quản gia.

Bổng điện thoại nó vang lên.

-alo.+nó ns nhắm hờ mắt vì mệt mỏi.

-tao đi hc trước nha,mầy đi sau nhen nhớ ăn sáng vô tao thấy mầy ốm rồi đó.+Mik

-ukm,tao biết rồi vậy thôi nha.+nó bỏ máy xuống,trước mặt nó là một li cappuccino

_Vâng, vậy có cần đưa cô chủ đi hay người tự lâi xe đi? – Quản gia

_gọi xe - Nó

Nói xong thì nó cũng đánh chén nhanh rồi lái xe thẳng tiến đến trường, nay nó đi khá muộn vì k mún gặp hắn, ai ngờ đâu hắn cũng như nó nhưng với hắn lý do đi muộn là vì để chờ nó (2 anh chị thần giao cách củm gê) chiếc xe nó vừa đổ xuống, nó bước ra, sân trường đã rất đông học sinh, thấy chiếc khác đậu đến, thấy thế nó quay đầu lại thì nhìn thấy hắn nên đi thẳng lên lầu, hắn thấy nó vậy định chào hỏi nhưng chưa kịp nói thì nó đi mất tiêu làm hắn rất hụt hẫn, nó đâu biết được là hắn cũng mơ thấy nó như cách nó mơ thấy hắn,nhưng giấc mơ của hắn là thấy nóp rời xa mình và không bào giờ trở lại.

-Jun xíu nữa đi chơi tao không?+Mik

-không tao không đi.+Nó

-ủa sao hôm nay bn Jun của chúng ta lại từ chối nhưng..+Kan nói giọng láo cá

-nhưng gì.+nó mệt mỏi nói

-nhưng Jun không có quyền để từ chối.+kan cười

-đúng.+nhỏ nói quay sang Kan cười.

-rồi tôi chịu.+nó

Cả đám đi trong đó có hắn,chia làm hai xe,nhỏ với Kan,còn hắn và nó đi chung.Vì nó đâu có xe.

Trên đường đi.Hai người rơi vào tình trạng im lặng.Cuối cùng hắn cũng mở lời.

-Tại sao phải tránh mặt.+Ken hỏi

Nó chợt tỉnh ra,và nghe được câu hỏi đó thật sự nó không muốn mình phải tạo mối quan hệ rắc rối thì khi nó xa thì hắn xẽ đau khổ như thế nào.

-không chỉ là tâm trạng không tốt thôi.+nó nói cố tạo ra một nụ cười để an ủi.

-Hứa đừng bao giờ rời xa Ken nha.+hắn quay lại nhìn nó.

Nó chợt trầm lại vì câu nói đó.

Vừa đến CVGT thì cảnh tượng đầu tiên nó vs hắn thấy chính là Kan đang bị Mik vò đầu bức tóc,.

_Ê, Jun vs Ken tới rồi kìa – kan vừa thấy 2 đứa nó thì hét toáng lên trong vui mừng vì mái tóc anh giữ gìn bao năm nay (xạo đó) xém xíu đã bị Mik bức cho thành ông….Ken vs Jun thì chỉ cười, k nói gì.

_Giờ vầy, chia ra thành 2 cặp, mạnh cặp nào cặp nấy đi, xong r thì 1h 30 quay lại tại đây rồi mình đi ăn, Ok? - Hắn ra đề nghị

_Đc đấy - Kan thấy có lợi đương nhiên là đồng ý

_Ơ...-Chưa để Mik nói hết thì cả đám đã đường ai nấy đi

~~~~Ở chỗ Nó vs Hắn~~~~

_Giờ đi đâu? - Hắn hỏi tỉnh bơ

_Đâu cũng được, - Nó nói nhưng trong lòng khá ấm áp vì khi bên cạch Ken.

_Hứ, Aaa, hay chơi đu quay đi - Nó nhìn trò đu quay trước mặt 1 cách thích thú

_Được thôi, đi - Hắn nắm tay dẫn Nó lại đó mua vé rồi cả 2 chọn 1 boong màu xanh ngồi

_Oa, thích thật - Nó ngắm hồ gươm từ xa khi đã lên cao gần đỉnh, Trông nó bây giờ phải nói là rất rất dễ thương, khiến hắn k kiềm được lun.

_Ken yêu Jun - Hắn nhìn nó thật ấm áp nói

_Uhm - Nó thấy yêu hắn biết bao

_Không yêu Ken à? - Hắn biết câu tl nhưng vẫn mún hỏi

-Không thể trả lời.+nó ns

_ trái tim này 1 lúc nào đó k đập nữa nhưng chắc chắn là em vẫn sẽ yêu anh, nếu luc còn sống, Em yêu Anh và muốn Anh bên cạnh thì đến lúc em chết, Em sẽ dõi theo từng bước chân của anh, sẽ yêu Anh theo cách của Em - Nó nghĩ nhiều như vậy nhưng chỉ nói - Có, Em Yêu Anh rất nhiều - Nó cười, nhưng sao nụ cười đó hắn thấy rất tươi nhưng đôi mắt nó lại buồn đến thế, liệu là do mắt nó màu nâu hay do trong lòng nó đang buồn?

_Ken nhất định sẽ chỉ yêu mình Jun - Hắn biết, ngoài nó hắn k thể yêu ai được nữa, nếu nó k còn, hắn sẽ sống, nhưng là cuộc sống của cơ quan tim tuần hoàn chứ k phải sống cho bản thân mình

-ukm - Nó như muốn khóc, khóc vì 1 lý do khiến nó rất rất sợ một ngày k còn nó, hắn liệu sẽ còn nhớ đã có ai tên Nguyễn Hoàng Mai Aanh đã bước vào tim hắn hay không?

Sau khi chơi xong thì nó với hắn đến chơi trò cuối để r đến chỗ hẹn vs tụi kia, đây là 1 ngôi nhà ma, nó vs hắn thì chẳng ai sợ ma nhưng lại rất thích thú khi chơi trò này, 2 ng mua vé xong thì bước vào trong, phía sau có 1 ng đi theo 2 ng nãy giờ cũng mua 1 vé mà bước vào trong đó

Khi vào trong, cả 2 nắm tay nhau, người ta đi 1 bước la 1 tiếng, nó vs hắn đi 1 bước cười 1 tràn, con ma người ta lại gần người mình né, nó vs hắn thấy ma lại gần thì lại bóp mặt con ma hay đại loại như là sờ mó, đi được đến 1 nửa đoạn đường thì có 1 con ma trước mặt và phía sau, 2 ng định đánh cả 2 nhưng tự nhiên phía sau có ai đó đẩy hắn té lăn ra phía trước và đương nhiên 2 ng buông tay nhau ra, nó thấy vậy định quay lại xem là ai thì bị chém 1 nhát ngay khuỷ tay, xoay ng lại hoàn toàn lại bị thêm 1 nhát phía sau lưng, nó đau lắm, đến nỗi mất luôn cả cảm giác, nó chỉ la "Á" 1 tiếng, hắn nghe tiếng nó la thì đứng dậy mò tìm nó, thấy đc đôi bàn tay nó thì mới yên tâm, nhưng sao hắn có cảm giác tay nó ướt ướt, hắn nghĩ là do nó sợ nên chảy mồ hôi tay

_ sợ sao? - Hắn hỏi nó giọng ấm áp

_Uhm - Nó uhm đại, nó sợ hắn biết thì sẽ rất lo cho nó, nó bit máu đg chảy rất nhiều vì giờ nó có cảm giác như có nước trong ng chảy như suối ấy.Lại còn rách vết thương cũ của hôm qua nữa

_Có Ken bên cạnh, đừng sợ, mình đi ra thôi - Hắn cười nhẹ, đủ để nó hình dung đc nụ cười hiện giờ của hắn, 1 nụ cười đủ để nó bước chân trong máu chính mình mà đi tiếp, 1 nụ cười đủ để nó ấm lòng trong cơn đau

_Ra rồi này - Hắn cười vui vẻ quay mặt lại nhìn Nó thì giật mìh, nó bây giờ mặt trắng k còn giọt máu, nhìn xuống thì toàn thân nó toàn là máu, hắn hoảng hốt nhìn nó - Jun, em sao thế này?? - Hắn lo lắng

_Em không sao, đứng lo lắng - Nó vừa nói xong thì cũng ngất trên bàn tay hắn

Hắn cấp tốc gọi đt cho bệnh viện, bế nó chạy thật nhanh ra cổng CVGT thì có sẵn xe cấp cứu đến, bế nó lên xe, nhìn ng nó giờ đầy máu mà tim hắn như có 1 nhát dao vào tim, hắn sợ lắm, rất sợ, hắn trách mình lắm, đi bên cạnh nó nhưng lại chẳng bảo vệ nỗi ng mình yêu, là do hắn, tất cả đều do hắn. Xe bệnh viện vừa đến bệnh viện lớn nhất tp thì đã có hẳn 1 hàng ngũ bs y tá đưa nó vào phòng cấp cứu nhanh, hắn đợi ở ngoài phòng cấp cứu mà lòng đau như cắt, hắn thề, thề sẽ làm cho ng dám làm ng hắn yêu thế này chết k toàn thay, ng đi qua đi lại dần thưa thớt hơn, dần cuối cùng chẳng ai dám tiến lại nữa, cái khí lạnh chết ng phát ra từ ng hắn cộng thêm ánh mắt đổ máu của hắn khiến chẳng ai dám vác xác qua đường này nữa, bỗng dưng đt hắn reo

_Ê thằng kia, Mầy vs Jun đi đâu r, đợi nãy giờ chẳng thấy tụi bây đâu - Kan hét ầm lên trong đt vì nghĩ 2 đứa bọn nó còn đg vui chơi quên đường về

_Jun có chuyện r, đang trong bệnh viện Gia PHong, tụi bây tới đây đi - Hắn đáp lại 1 cách lạnh tanh cả tí ấm,Kan nghe thế cũng hết sức lo lắng báo cả đám kia chạy tới bv hắn nói

_Bin, điều tra cho anh việc Jun bị người kHác hại ở CVGT trưa nay trong khu nhà ma - Hắn gọi Bin nói như ác ma

_Vâng, chị Jun bị sao anh? - Kan hỏi

_Bị chém vài nhát đg trong bv, điều tra nhanh cho anh, có 100 cái mạng chúng cũng k trẻ giá nổi việc mình làm - Hắn nói nhưng ánh mắt lạnh tanh vẫn k ngừng nhìn về phía phòng cấp cứu

_Vâng - Kan, nói xong cả 2 cúp máy

_Ken, Jun có chuyện gì –Mik tức giận hỏi, cùng lúc đó cả Kan cũng đến đi phía sau

_¥£%}$@&¥#%£@/% - Hắn kể lại đầu đuôi cho cả bọn nghe - Tất cả là tại Tao, là tao thể bảo vệ cô ấy - Hắn đau lòng nói

_Thôi k sao, ta sẽ cho ng điều tra rõ việc này cùng con - Ông ánh mắt lo lắng nhìn về phía phòng cấp cứu

Hắn ngồi trên một góc dãy gế chờ của bệnh viện, 1 giọt...2 giọt...3 giọt dần dần ánh mắt hắn nhìn về phía cửa phòng cấp cứu còn đóng kín lại mà nước mắt rơi

_Em đừng có chuyện gì nha, Anh xin lỗi vì đã k bảo vệ được em, anh vẫn chưa cầu hôn em, chưa chứng minh rằng anh yêu em rất nhiều nên...nhất định em k đc xa anh, trừ khi anh cho phép, ngoài ra e mãi mãi k đc rời xa anh, mãi mãi, và cũng k bao giờ anh cho phép anh cho em rời xa anh, Anh Yêu Em - Nói xong câu đó cũng là lúc nước mắt hắn trực trào

Mik thì nghe được sự việc thì xỉu ngay tại chỗ được Kan và bác sĩ đưa vào phòng chuyền nước biển, Kan lần đầu nhìn thấy Hắn khóc thì cũng ngạc nhiên nhưng lại hiểu lý do,

Điện thoại hắn treo lên, Kan gọi đến báo, hắn nghe xong thì ánh mắt chỉ còn lại băng tuyết, cùng lúc đó cửa phòng cấp cứu mở ra, hắn vs Kan chạy lại hỏi

-Cô ấy sao rồi bác sĩ - Hắn vs Kan đồng thanh,

_Cô ấy bị mất quá nhiều máu, cũng may là đưa đến bệnh viện kịp thời nên đã ổn nhưng cần phải nghỉ ngơi nhiều để vết thương lành hẳn mới đc vận động mạnh, nếu vận động mạnh khi vết thương chưa lành có thể làm bệnh nhân suất huyết máu dẫn đến nguy hiểm đến tính mạng, mong ng nhà thận trọng,có phải lúc trước khi bị thương có phải cô ấy đã bị thương không?

-Bác sĩ - chủ tịch bệnh viện đích thân cấp cứu cho Jun

-vì đây k phải ng thường

_Cám ơn bác sĩ - Hắn, vs Kan thì cười tươi lại bớt lo lắng hơ

_Các ng có thể vào phòng chăm sóc đặc biệt thăm bệnh nhân - Bs

Nghe xong thì cả đám vào phòng thăm Nó, ai cũng bớt lo lắng trong lòng, hắn vui lắm, nếu nó có chuyện gì, hắn sẽ chết theo nó.Nhưng mà không vết thương lúc trước sao,Jun làm gì mà bị thương trong đầu hai anh chàng.
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 31: Bước đầu muốn rời xa anh


Sau 2 ngày,nó mới tỉnh dậy,từ từ mở mắt ra thì thấy mình đang nằm ở trên giường cảm thấy cánh tay như có vật gì đó đè lên đưa mắt nhín sang thấy hắn đang ngủ trên tay mình, nó khẽ mỉm cười.Chợt hắn tỉnh đậy thấy nó đang tỉnh hắn ta mừng lắm.Hắn nói móc:

-Chịu tỉnh rồi sao,sao không ngủ luôn đi.+Hắn

-Thích như vậy à.+Nó chợt mỉm cười với đôi môi nhợt nhạt.

-Đùa thôi, ăn gì không?+Hắn

-Không muốn ăn,muốn về nhà.+Nó

-Không được.+Hắn nghiêm giọng bước ra ngoài

Nó ngồi yên trên giường, tựa vào chiếc gối phía sau lưng mình, thật là buồn bực, nó phát chán với cái không khí ngột ngạt ở bệnh viện này lắm rồi. Bứt rứt khó chịu nó thở ra một hơi đầy bực tức, nó muốn được mau chóng rời khỏi đây, được khỏe trở lại, càng nghĩ đến những gì mà mình đang phải chịu đựng cơn tức giận trong nó lại dâng lên sùng sục, nó nghiến hàm răng buông một câu chửi rủa, bàn tay nắm chặt, (thật may là tay nó không nắm bất cứ cái gì, nếu không cái đó chắc sẽ bị hắn bóp nát thành từng mảnh cũng nên.)

-Gì nữa đây cô nương tỉnh lại rồi lại lên cơn điên nữa hả?+Mik đẩy cửa bước vào.

-Tao là lên cơn là kan mất vợ rồi đó nhợ.+Nó quay kan nói.

-Vậy cho xin tha nương tử tôi một mạng.+Kan cười

-nỡ tình chồng mị xin ta tạm tha,vào đi.+Nó cười nói chỉ tay vào ghế.

-Mày có biết ai đâm mày không?Lúc trước mày đã từ bị…+Nhỏ đang nói chợt nhận ra ánh mắt lạnh nhìn mình.

-Tao không sao,chuyện cũng qua rồi.Kan đi xem thử Ken ở đâu.+Nó

-OK,ck đi nha vk,đi nha Jun.+Kan cười bước lại chỗ nhỏ rồi chào bước ra ngoài.

Hai người rơi vào trạng thái im lặng,từng cơn gió nhẹ thổi qua cũng có cảm giác.Không thể chịu được nữa,nhỏ lên tiếng phá bỏ sự im lặng đáng sợ này.

-Rồi mầy nói cho tao nghe đi.+Nhỏ

-Vết thương đó không quan trọng,tao sẽ nói cho mày biết tất cả nhưng…+Nó lạnh giọng nói ngập ngừng.

-Nhưng gì?

-Mày không được nói cho ai biết.+Mặt nó nghiêm lại

-mầy nói đi.

-Tao là Nữ hoàng thế giới ngầm và cũng là tất cả các bang sẽ nhắm vào tao,tao cần mày giúp.

-Sao mày không nói cho tao sớm hơn.+Nhỏ nhíu mày nói

-chỉ là muốn tốt cho mày,tao với mày sẽ tạo ra một kịch để tao có thể rời xa Ken để anh ấy bớt đau khổ.

-Tụi tao có thể giúp mày mà.Không cần mày phải làm như thế.

-Không.

-Nhưng…

-Hai người đang nói chuyện gì thế?+Kan chạy vào đi phía sau là Ken.

-Chuyện con gái hỏi chi.+Nhỏ quay lại tức giận nói.

-E là gì ghê vậy.+Kan nhìn nhỏ nói

-Thôi mọi người đi ăn gì đó đi,chắc ai cũng đói rồi.+Nó lên tiếng

-2 người đi ăn đi.+Ken

-Ken anh đi luôn đi,anh khổ rồi.+Nó nói quay sang nhìn ra cửa sổ.

-Nghe lời nó đi,đi thôi.+Nhỏ nói kéo hai ông tướng ra ngoài.

-Điều tra cho tôi về Lê Kiều Trang 30p +Nó nói sau đó cất điện thoại nằm xuống nghỉ ngơi.

30p sau..Ring Ring…

-Thưa bang chủ hiện tại cô ta đang sống tại Mĩ,là em kết nghĩa của Ken,trước khi cô ta qua Mĩ đã từ yêu Ken nhưng bị từ chối.Nghe nói chuẩn bị về nước để gặp Cậu.+

Nó tắt máy nở một nụ cười nữa miệng chua xót ///Có lẽ em không thuộc về anh///
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 32: Nhân vật mới


Trong trí nhớ của em còn vẹn nguyên bóng hình anh.Và những điều ngọt ngào lúc xưa dường như vẫn đây

.Trong trí nhớ của em, là bao ước muốn dài lâu.Bao ước hẹn ngày ta có nhau đến tận mãi sau

.Trong trí nhớ của em là ngày em xa rời anh.Sao những lời hẹn thề lúc xưa trôi đi quá nhanh

.Bao phút chốc giờ đây chợt như một giấc mộng say.Em thấy mình lạc lõng giữa bao kỉ niệm đong đầy

2 ngày sau…Cuối cùng cô cũng thoát ra được nơi địa ngục trần gian.Nó như chú chim lạc bầy cứ chạy lên như điên.Lấy đi biết bao nụ cười của mọi người xung quanh.

-Jun bớt bớt lại.+Ken cười nói.

-Kệ…+Nó nói chu mỏ trông rất dễ thương.

-Cạn lời!!!!+Ken đưa tay lên đầu vuốt tóc đi.

Bỗng điện thoại Ken reo lên.

-Có chuyện gì z?

-………………………………………………..

-Tôi biết rồi.

-Chuyện gì z?+Nó chạy lại hỏi.

-Anh sẽ đưa em về rồi anh có việc phải đi.

-Z thôi anh đi đi em về được.

-Thế em về cẩn thận nha.anh đi đây.

Hắn chạy ra xe đi mất,Nó cầm điện thoại lên:

-Về rồi sao?

-………

Sáng hôm sau…Tụi nó đi học lại cho zui.Khi có tiếng chuông học sinh chạy như ong vỡ tổ để về lớp.Cô giáo bước vô lớp:

-Chào các em hôm nay lớp ta có thêm một bạn mới.Em vào đi.

-Chào các bạn,Mình là Lê Kiều Trang mong các bạn giúp đỡ.+Kiều Trang bước vô khá tự tin giới thiệu bản thân sẵn tặng cho mọi người nụ cười thật tươi.

-Em xem còn chỗ nào để ngồi không?Chúng ta bắt đầu vào học.

Kiều Trang bước xuống nhìn ngó xung quanh như đang kím tìm điều gì chợt dừng mắt tại chỗ bàn của Jun và Ken.Tung tăng chạy lại bàn đó,làm cho cả lớp phải ồ lên vì ai chẳng biết gia thế của gia đình hai ng chưa kể họ là một cặp.

-Bạn gì ơi,bạn có thể nhường cho mình chỗ của bạn được không? +Kiều Trang cười nhìn Jun.

Jun không nói gì quay sang nhìn Ken sau đó đứng lên xách cặp đi ra khỏi chỗ ngồi,Ken nắm tay nó lại như mong muốn điều gì nhưng rồi lại buông ra làm tim nó đau như cắt có che giấu sự rỉ máu của con tim nó có lấy lại sự lạnh lùng của mình.Cầm điện thoại lên gọi cho ai đó.Một lúc sau một chiếc bàn được chuyển lên.Nó bước lại bàn đặt cặp xuống khẽ đưa mắt lên nhìn Ken thì thấy Kiều Trang đang âu yếm nói chuyện với Ken.Đánh mắt sang chỗ khác để không thấy được cảnh tình tứ đó.Mik và Kan nãy giờ đang nhìn sắc mặt của Ken,và họ vô cùng thất vọng khi thấy Ken không níu kéo mà còn buông tay để Jun đi.Mik tức giận đập bàn muốn nhào qua xé xác Ken ra nhưng được Kan cản lại.Mik rất hiểu Jun nó chỉ cố tạo ra vỏ bao bọc lạnh lùng để bảo trái tim đừng đau nhưng lại cố làm đau bản thân không muốn cho mọi người xung quanh thấy.

Cuối cùng giờ học cũng đã kết thúc.Jun lặng lẽ lướt mặt mọi người bước đi ra về.Mik kéo Kan chạy theo Jun.Nhưng lúc này Jun đã lên taxi để đi về vì lúc sáng đi xe của Ken.

Quay lại với Ken...Từ lúc học đến bây giờ thì Kiều Trang cứ đu theo anh làm anh vô cùng khó chịu nhưng đây là trách nhiệm của anh là bên cạnh cô và bảo vệ cô ta.
 
Xin Lỗi Anh Sai Rồi!
Chương 33: Hông mà,không thể tin được mà..


Tối hôm đó,tụi nó có hẹn đi chơi với nhau nên Mik,Kan đi từ rất sớm và mọc rễ tại nhà của Jun.(cây lá xum xê)

-Anh bỏ cái chân chỗ khác coi.+Mik bực mình hét lên vì cái chân của Kan mất nên không thấy gì hết.

-Em bỏ bì bim bim xuống coi.+Kan hét lên.

Thật ra 2 con người này đang nằm xem phim tại ghế sopa mà nằm dài ra. Đồ ăn,đồ uống đầy dẫy,vứt lung tung.Mik gác lên Kan,Kan nằm lên Mik nhìn như hai đứa dính lẹo í.Hai đứa hét in ỏi như con nít vậy,lôi nhoi.Jun bước từ trên lầu bước xuống.Hôm nay Jun có điều đặc biệt là mặc váy ngắn khá là tuổi teen,nhưng mà có biết teen không mà đen thui thùi lùi.

-Tụi mầy là tao gato nha.+Jun bước xuống cười cười nói đùa.

Đưa mắt nhìn xung quanh cả một bãi chiến trường nhìn mà muốn dơ kiếp.Ánh mắt cô hiện ra tia khó chịu khò nhìn thấy.

Kan và Mik đều đánh mắt sang nhìn Jun nhận ra được sự khác biệt với mọi hôm và ánh mắt giết người.Kan bay lại chỗ Jun đứng.

-Hôm nay Jun đẹp gái bay.+Kan ôm vai Jun nói

-Chớ trước giờ không đẹp na.+Jun qua nói có vẻ đùa mà cũng có vẻ như đang điên làm cho Kan đổ mồ hôi hột.

-Có có, đẹp hơn…+Kan chưa kịp nói hết câu bị ăn một đạp liền nằm dài dưới đất nhìn rất thê thảm.

-Thôi thôi đi đi đừng có phá banh nhà tui nghe chưa.Dọn dẹp đi,nếu không thì đừng mong đi +Jun nói với giọng ngiêm nghị đi vào nhà bếp.

5p sau…Kan và Jun cũng đã dọn xong.Đã nói là dọn mệt muốn chết mà hai đứa còn cải lộn làm cho Jun nhứt cả óc.Bước lại chỗ hai đứa đang cải lộn xong kéo con sư tử hà đông và con nai tơ ra ngoài lấy xe.

3 đứa lấy 2 chiếc xe trong gara chạy ra ngồi.Jun lựa chiếc xe mui trần màu đen.Hai đứa kia dù có cải nhau nhưng vẫn đi chung trên con mui trần màu đỏ.Mở cổng bước ra ngoài,có một chiếc xe Mercedes–Benz A-Class mới nhất hiện nay và người lái chiếc xe đó không ai khác là Ken và ngồi bên cạnh là Kiều Trang.Vừa nhìn thấy ánh mắt của Jun trùng xuống nhưng bề ngoài cố tỏ ra bình thường nhưng thoát khỏi ánh mắt của Mik nhìn.3 chiếc xe thi nhau chạy trên dòng người tấp nập,Jun thả mình và gió nhưng không biết có một giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt và bay theo gió.

Điểm dừng là Công viên giải trí Green.5 người bước ra từ các siêu xe liền thu hút tầm mắt của những người trong đó.5 đứa tiến lại ngoài và một các bàn trong quán cà phê nhỏ trong công viên.

-Chơi gì bây giờ.+Mik bá vai Kan nói.

-Hay tụi bay muốn chơi gì chơi,chơi chán rồi quay lại đây.+Kan nói chưa kịp chờ trả lời mà đã kéo Mik chạy đi mất.

Ken nhìn Jun miệng nhấp máy như muốn nói gì đó nhưng chưa kịp nói thì Kiều Trang kéo đi.Jun ngồi trầm ngân một lúc móc điện thoại ra.

-Tùy cơ ứng biến.

Jun thả bộ đi được một lúc thì thấy Mik và Kan đang chơi trượt patin khá là thân mật cả sân trượt tụi nó bao trọn nên có hai đứa nó chơi thôi.Jun tiến lại.

Mik nhìn ra thấy Jun mà lúc này Mik đang dạy cho Kan chơi vì từ nhỏ đến bây giờ có khi nào chơi mấy trò này đâu.Vô tình Mik mất thăng bằng té kéo theo Kan té chung hai đứa nằm êm dưới đất nhìn thê thảm.

Jun bún tay 1 cái ông chủ cầm một đôi giày patin cho Jun.Mang giày vào chân bước vào trong sân.Kan cứ tưởng Jun cũng giống mình không biết trượt nên lên tiếng.

-Jun ư,hai mình giống nhau quá nhỉ?

-Why? +Jun hỏi không hiểu sao Kan lại nói vậy.

-Thì hai đứa không biết trượt. +Kan

-Ai nói? +Jun hỏi lại còn Mik cười khì lên.

-Nó còn chơi giỏi gấp mấy lần em nữa đó.+Mik nói không thể nín cười với vẻ ngây thơ của anh chàng

-Hả aaaaaaaa.+Kan đứng hình miệng hả ra cả mét.

-Ngậm cái mồm lại.+Jun nói.

Kan xấu hổ ngậm miệng lại đánh trống lãng.Không thì mất mặt chết.Đường đường là đại thiếu gia người người ngưỡng mộ,người người chết mê chết mệt mà làm sao để mất mặt trước 2 người phụ nữ như thế này.

-Mik ơi dạy anh chơi nữa nha.+Kan làm nũng Mik.

-Rồi rồi…

Jun trượt chạy vài vòng khởi động cơ thể rồi kéo Mik và Kan đi sâu vào nơi tập luyện partin chuyên nghiệp để chơi.

-Lâu rồi không thử,đua không? Jun cười cười nói

-m là ai?,t không biết,m đi ra đi! +Mik giả bộ ngây thơ mang tính chất châm chọc là chủ yếu

Jun sải bước dài đạp mạnh rồi co chân trái lên giống như động tác lo cò vậy,cắt xéo chân liên tục qua các chiếc cốc ở phía dưới,mỗi cái cách khoảng 10cm nhìn sơ ra thì rất khó nhưng những người chuyên nghiệp thì vô cùng dở trong đó có Jun và Mik.Tiếp theo là nhảy cao qua chiếc xà lan cao khoảng 50cm,rồi lên cái dốc cao liên tục khoảng 4,5 cái.sau đó cô móc trong túi ra một hộp diêm rồi châm khoảng 5 cây ra khu đổ xăng,Jun lướt chuyên nghiệp ẻo lã một lúc qua khu đó liền bốc lửa hiện ra chữ Ken Jun vô cùng đẹp,Kan nhanh tay chụp lại cái chữ đó và vô cùng khâm phục và cuối cùng Jun nhón chân lên và di chuyển bằng 1 bánh xe tạo tư thế ngồi trên không.

Đến Mik cô cũng di chuyển giống Jun nhưng nhìn không chuyên nghiệp như Jun vì Jun là cấp trên mà.Cô khắc chữ I love cũng khá là tỉ mỉ.

-Hông mà,không thể tin được mà…+Kan đang đứng lí thiết 1 trang liền bị Mik cốc vào đầu một cái rõ đau.

-Không chuyện gì là không thể.Đúng không Jun?

-Đúng ròi.+Jun gật gù theo

Quay lại với Ken và Kiều Trang…Hai người đó kéo nhau đi khắp nơi nào là gắp thú,thả bóng,bắn súng,…Nhưng chỉ có Kiều Trang chơi thôi còn Ken chẳng thèm sờ mấy thứ đó.Chợt có một đám đông đi qua vì quá ham chơi Kiều Trang bị lìa khỏi tay Ken,anh chàng cũng chẳng nhớ đến cô ta làm gì sau khi đám đông đó đi qua,anh nhìn thấy mấy người này có vẻ bất thường nhìn kĩ hơn anh phát hiện trong đám người đó có một người có hình xăm bông hồng màu đen trên cánh tay vì lúc này anh ta xăn tay áo lên nên có thể thấy rõ.Đầu Ken chợt nghĩ đến Bad girl đứng đâu thế giới ngầm.Chợt Ken nhớ ra Kiều Trang không còn ở bên anh nữa,ngó nhìn xung quanh thì cũng không thấy anh bắt đầu lo lắng.
 
Back
Top Bottom