Khác Xin Hãy Yêu Em

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,089
Điểm tương tác
0
Điểm
0
320942986-256-k314467.jpg

Xin Hãy Yêu Em
Tác giả: _tnphthpn_
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tác giả: Huỳnh Thiên Kỳy



phinhungmanhquynh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • AllNegav - Em bé ngoan xinh yêu của các anh trai
  • Xinh đẹp ngu ngốc vai ác NP【 mau / xuyên 】hoàn...
  • Xin lỗi vì tất cả (bắcxkhang)
  • Yêu Đế xin ngài tha cho ta !!!!!
  • Nhân Vật Chính, xin chào. Tôi là tác giả
  • Xin Chớ Vội Vàng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xin Hãy Yêu Em
    Chương 36


    Động phòng (h+)

    Phi Nhung đi vào phòng đã được khách sạn chuẩn bị sẵn cho anh và cô đêm nay.

    Từ chối một người thì cũng đâu vui vẻ gì, với lại Nguyễn Kiên rất tốt với cô, lúc nào cũng đối xử dịu dàng với cô.

    Phi Nhung nằm dài xuống giường.

    Hôm nay thật sự rất mệt, nhưng cũng rất vui.

    Ước nguyện khoác tay Mạnh Quỳnh lên lễ đường đã thành sự thật, cô bây giờ chỉ mong thời gian trôi qua nhanh để sinh con cho anh.

    Phi Nhung đặt tay lên chiếc bụng phẳng lì của mình, Mạnh Quỳnh cũng đã 33 tuổi rồi, chắc anh rất mong có một đứa con để chơi đùa.

    Nhưng cô bây giờ chỉ là sinh viên năm nhất, còn 3 năm nữa mới ra trường, phải làm sao đây?

    Đang suy nghĩ vu vơ thì bỗng dưng Mạnh Quỳnh mở cửa đi vào, anh tiến lại gần cô, ngồi xuống giường nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của cô.

    " Suy nghĩ gì vậy?

    Sao không thay đồ"

    " Khách về hết rồi sao anh?

    "

    Phi Nhung ngồi dậy, đưa tay cởi áo vest, gile và cavat cho anh.

    " Còn một số người, nhưng đã có Lục Song lo rồi "

    " Anh kỳ quá, sao không ở lại tiếp khách mà lên đây "

    " Anh phải lên động phòng chứ, đâu thể để cho vợ anh chờ lâu được "

    Mạnh Quỳnh vừa cởi từng khuy áo sơ mi vừa nói.

    Những người còn lại không quan trọng lắm, có thể để cho Lục Song tiếp được.

    Phi Nhung ngại ngùng nhìn anh, dù cả hai đã ân ái với nhau rồi nhưng ngày hôm nay rất đặc biệt, nó làm cô nôn nao rất khó tả.

    Chiếc áo sơ mi rơi xuống dưới đất, Mạnh Quỳnh bế bổng Phi Nhung lên đi vào nhà tắm.

    Cô vì bất ngờ mà câu lấy cổ anh.

    " Em lười quá, để anh thay đồ giúp cho "

    Mạnh Quỳnh cười gian tà, giúp thay đồ là phụ thôi, ăn thịt cô mới là chính.

    Hơn 30 phút, trong phòng tắm vọng ra tiếng rên rỉ mê hồn của Phi Nhung , anh đã động phòng ngay tại phòng tắm mà chẳng kịp đi ra giường.

    Bên trong phòng tắm Phi Nhung đang ngồi trên bồn rữa mặt, Mạnh Quỳnh thì đứng ở giữa hai chân của cô, cậu nhỏ của anh cũng đã chôn vùi vào bên trong chặt khít của cô.

    " Thả lỏng ra bảo bối "

    " Quỳnh ...ưm..ra giường..."

    " Ngoan, chiều anh một chút thôi, sẽ rất nhanh "

    Gương mặt của anh lúc này đã đỏ ngầu do khó chịu, Phi Nhung lúc nào cũng chặt làm anh sung sướng đến run người.

    Phi Nhung ngã người thả lỏng cơ thể để cho anh làm càng, Mạnh Quỳnh rút cậu nhỏ phân nữa rồi một đường đâm mạnh vào, cả hai đều rên lên trong sung sướng.

    " Ưm..."

    Mạnh Quỳnh ôm chặt lấy mông của Phi Nhung mãnh liệt ra vào, miệng của anh thì liếm láp bầu ngực đang đung đưa trước mặt anh.

    " Ưm...ưm "

    Âm thanh va chạm da thịt liên tục vang lên, tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ cũng hòa vào nhau.

    " Quỳnh....nhẹ một chút...ưm "

    Qua một lúc Mạnh Quỳnh rút ra, để Phi Nhung đứng rồi xoay người cô lại đăm mạnh vào.

    Ở tư thế này, khiến cho anh đi vào sâu hơn, cảm giác kích thích nhiều hơn.

    " Áaa...Ưm...Sâu quá...."

    Phi Nhung không thể chịu nổi loại kích thích này mà la hét lên, nhưng đối với anh như vậy mới đủ thỏa mãn.

    " Nhung...rên lớn lên cho anh nghe "

    " Ưm...anh nhẹ thôi...ưm "

    " Anh không thích nhẹ "

    " Quỳnh...Ưm..."

    Một lúc sau, cả hai đạt tới cao trào, Mạnh Quỳnh rút cậu nhỏ ra, bắn thẳng t*nh d*ch ấm nóng lên mông của cô.

    Anh dụi mặt vào tấm lưng mịn màng của cô hôn hít lên.

    " Sướng không bảo bối?

    "

    Phi Nhung lúc này đã xụi lơ trong vòng tay của Mạnh Quỳnh.

    Cô vừa được anh đưa lên đỉnh, cảm giác cứ lân lân vô cùng thoải mái.

    " Vẫn chưa đủ sao?

    Để anh phục vụ thêm "

    Mạnh Quỳnh lại bế Phi Nhung đi ra giường, cả hai bắt đầu lăn qua lộn qua trên đó.

    Tiếng cười khút khít của cả hai cũng vang lên khi cô bị anh thọc lét.

    " Đừng...nhột em "

    " Bảo bối, thêm vài hiệp nữa nhé?

    "

    " Em muốn ở...trên "

    " Được, em muốn gì cũng được "

    Mạnh Quỳnh ngã người ra giường, Phi Nhung liền chèo lên người anh, cúi xuống cắn nhẹ vào đầu ti nhỏ xíu của anh.

    " Ưm "

    Cả người của Mạnh Quỳnh run lên, Phi Nhung hôm nay lại biết làm trò kích thích anh, nhưng như vậy rất tốt, anh thấy rất sung sướng.

    " Chồng, sao này anh không được giành sữa với con đó có biết không?

    "

    Phi Nhung đưa bầu ngực của mình ngay trước miệng của Mạnh Quỳnh.

    Anh hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng há miệng ngậm lấy, bên kia thì xoa bóp đến biến dạng.

    Chết tiệt, hôm nay sao Phi Nhung lại bạo như vậy?

    " Chồng ơi, em chịu hết nổi rồi, mau cho em "

    phi Nhung vừa thở dốc vừa nói, bầu ngực của cô đã bị anh chơi đùa đến sưng bóng, căng cứng lên.

    Bên dưới thì dịch nhầy cứ chảy ra, nó làm cô ngứa ngáy, trống rỗng vô cùng khó chịu.

    " Được, cho em, dang rộng chân ra vợ yêu à "

    Mạnh Quỳnh lật người để cho Phi Nhung nằm dưới thân anh.

    Cô rất nghe lời, mở rộng chân ra, cho anh đi vào.

    Từng nhịp ra vào mãnh kiệt của Mạnh Quỳnh làm cho cả hai sung sướng đến mức muốn phát điên lên.

    Cô rên rỉ thỏa mãn, tay thì luồn vào tóc anh kích thích, nương theo từng nhịp ra vào của anh.

    " Á...sướng quá...chồng ơi...ưm"

    " Nhung, em làm anh muốn phát điên lên"

    Cả hai mây mưa đến 4 giờ sáng, hết hiệp này rồi đến hiệp khác.

    Mạnh Quỳnh đã bắn đầy lên trên bụng dưới của cô, rồi xuống drap giường.

    Phi Nhung mệt mỏi mà ngất đi, sao anh đã già mà tinh lực lại dồi dạo như vậy?

    Cô không thể chịu nổi với sức của anh rồi.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 37


    Chịu Trách Nhiệm

    Hơn 9 giờ sáng Mạnh Quỳnh và Phi Nhung vẫn ôm nhau ngủ ngon lành trong phòng mà không có dấu hiệu thức giấc.

    Chiếc chăn chỉ đắp hờ hững ngang hông, trên người của cô bây giờ tấm tít dấu hôn do anh để lại.

    *reng reng reng *

    Điện thoại của Mạnh Quỳnh vang lên trong không gian yên tĩnh.

    Phi Nhung vô cùng khó chịu với tiếng chuông đó, cô lấy tay đập đập lên trên ngực trần của anh nhưng mắt vẫn nhắm, anh thì ngủ say như chết mà chẳng hay gì cả.

    " Quỳnh...điện thoại của anh...reo kìa "

    * Reng reng reng *

    " Quỳnh...Mạnh Quỳnh...Nguyễn Mạnh Quỳnhh"

    " Mặc kệ nó đi "

    Hôm qua do uống nhiều rượu, lại thêm hoạt động cả đêm nên bây giờ anh chẳng thể dậy nổi.

    Phi Nhung cũng rất nghe lời, kéo chăn chùm lên đầu, vùi mặt vào người của anh tiếp tục việc ngủ, nhưng đời đâu như là mơ.

    Điện thoại của Mạnh Quỳnh vang lên liên tục, hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác.

    Mạnh Quỳnh nghiến răng ken két ngồi dậy tìm điện thoại, điện thoại vẫn nằm trong túi áo vest của anh.

    Nó đang nằm dưới nền.

    Mạnh Quỳnh cầm điện thoại lên, trên màn hình hiện lên hai chữ ' Lục Song '.

    Anh thật sự tức chết, Lục Song cứ phá đám anh hết chuyện này đến chuyện khác.

    Anh mắc nợ Lục Song sao?

    " Nói đi "

    (" Thiếu gia, ngài ở đâu vậy?

    Có chuyện lớn rồi thiếu gia ")

    " Chuyện gì?

    "

    (" Nhậm Hàn...Nhậm Hàn bị tiểu thư ăn rồi thiếu gia.

    Hiện tại đang ở Nguyễn gia, lão gia với phu nhân bảo tôi gọi cho ngài về giải quyết ")

    Mạnh Quỳnh đang buồn ngủ mà khi nghe Lục Song nói xong anh chẳng buồn ngủ nữa.

    Khả Ái lại làm trò gì nữa vậy, tại sao lại dám lấy chuyện đó ra làm trò đùa?

    " Được, tôi về liền "

    Mạnh Quỳnh day day thái dường rồi ngồi xuống giường nhìn Phi Nhung đang ôm chăn ngủ ngon lành.

    " Nhung, mau dậy đi em, anh đưa em về nhà rồi ngủ tiếp "

    " Không...buồn ngủ lắm...mệt nữa "

    " Ngoan, về nhà rồi ngủ, anh phải về Nguyễn gia rồi "

    Phi Nhung mở mắt ra nhìn Mạnh Quỳnh, anh về Nguyễn gia làm gì?

    Quên mất, cô cũng phải về Nguyễn gia trong ngày đầu làm dâu chứ.

    " Anh bế em vào phòng tắm, em không thể đi nổi "

    Cả hai vào phòng tắm, Phi Nhung thì ngâm mình trong bồn tắm còn anh thì đứng dưới vòi sen.

    Cô vừa ngâm mình vừa ngắm nhìn thân hình hoàn hảo của Mạnh Quỳnh, đến khi nhìn vào cậu nhỏ của anh thì bỗng dưng mặt của cô đỏ lên, những hình ảnh đêm qua ùa về.

    " Nhung, em về nhà nghỉ ngơi đi, chắc chiều anh mới có thể về với em "

    Mạnh Quỳnh vừa lấy khăn lau mình vừa nói.

    Tâm trạng của anh đang không tốt.

    " Anh về Nguyễn gia à?

    "

    " Ừm "

    " Anh cho em theo với "

    Phi Nhung chu môi nói, sao anh về Nguyễn gia mà không cho cô theo chứ?

    " Em đang mệt, ngày mai khỏe lại rồi về chơi cũng được "

    " Không, em muốn đi bây giờ à, em khỏe rồi "

    " Được "

    - ---------------

    Gần 11 giờ Mạnh Quỳnh và Phi Nhung mới đi đến Nguyễn gia.

    Cô thì đã uống một hộp sữa tươi, còn anh thì chẳng ăn uống gì cả.

    Cả hai đi vào, bước chân của Phi Nhung không được tự nhiên vì cô đang rất đau.

    Khi nãy anh đã định bế cô vào nhưng cô nhất quyết không chịu.

    Làm vậy chẳng khác nào thừa nhận với mọi người rằng đêm qua cả hai rất mãnh liệt.

    Nhưng khi nhìn vào dáng đi của cô thì ai cũng hiểu nhưng bây giờ chẳng ai có tâm trạng để ghẹo.

    " Ba mẹ, con mới về ạ "

    " Ừm "

    Phi Nhung nhíu mày nhìn ông bà Nguyễn rồi nhìn sang mọi người ngồi xung quanh.

    Sắc mặt của ai cũng rất khó coi, chỉ riêng Khả Ái là rất vui.

    " Ba mẹ không khỏe sao?

    Con thấy sắc mặt của ba mẹ không tốt, hay là gọi bác sĩ đến "

    Phi Nhung ngồi xuống gần bà Nguyễn, cô vẫn chưa biết chuyện gì cả, Mạnh Quỳnh cứ im im không nói gì cả.

    " Mọi chuyện như thế nào?

    Nhậm Hàn, cậu nói tôi nghe?

    "

    Mạnh Quỳnh lạnh lùng ngồi xuống cạnh Mạnh Quỳnh.

    Không khí bây giờ vô cùng căng thẳng, Nhậm Hàn hoàn toàn không có tình cảm với Khả Ái nhưng cô thì cứ bám lấy anh, hôm qua còn dám bỏ thuốc anh.

    " Anh hai, em và anh Nhậm Hàn đã ngủ với nhau.

    Chuyện cần làm cũng đã làm rồi, vậy nên anh ấy phải chịu trách nhiệm với em "

    Đôi mắt của Phi Nhung mở to ra.

    Khả Ái sao lại bạo như vậy?

    Chẳng lẽ cách lúc trước Khả Ái chỉ cô đã áp dụng lên người của Nhậm Hàn.

    " Em có biết mình đang làm gì không hả?

    "

    Mạnh Quỳnh tức giận đến mức mặt mày đỏ ngầu lên.

    Khả Ái năm nay đã 23 tuổi rồi thì tại sao lại có suy nghĩ, hành động ngu xuẩn như vậy.

    Có biết chuyện đó xảy ra người chịu thiệt thòi là mình không?

    Hình như Nguyễn gia chiều cô đến hư rồi, bây giờ muốn làm gì thì làm mà chẳng cần suy nghĩ gì cả.

    " Anh la em?

    Em đã làm gì chứ?

    Trai gái ngủ với nhau là chuyện bình thường.

    Anh và Phi Nhung cũng ngủ với nhau đó, có ai nói gì đâu "

    Lăng Khả Ái cũng không chịu thua.

    Cô đã thích Nhậm Hàn thì Nhậm Hàn phải là của cô.

    Từ nhỏ đến giờ, cô muốn gì thì chắc chắn phải có cho bằng được thứ đó.

    Phi Nhung ngại ngùng.

    Sao ngồi yên mà cũng bị nhắc đến vậy, còn nhắc đến chuyện tế nhị nữa chứ?

    " Khả Ái, em đừng trẻ con nữa.

    Anh và Phi Nhung là vợ chồng, em sao có thể so sánh được "

    " Vậy thì em và Nhậm Hàn đi đăng ký kết hôn là được chứ gì "

    Mạnh Quỳnh tức điên lên, tay cuộn tròn lại.

    Muốn theo đuổi như thế nào anh không quản vì đó là chuyện trai gái bình thường.

    Còn lần này Khả Ái đã đi quá giới hạn rồi, anh không thể chấp nhận được.

    " Nhậm Hàn, tôi xin lỗi "

    " Thiếu gia, ngài không cần phải xin lỗi tôi đâu.

    Tôi không muốn ngài phải khó xử khi tiểu thư là em gái của ngài, tôi sẽ chịu trách nhiệm với tiểu thư.

    Lão gia, phu nhân tôi xin lỗi vì đã không thể kiềm chế được bản thân mà xảy ra quan hệ với tiểu thư.

    Nếu lão gia và phu nhân không chê thì cho phép tôi kết hôn với tiểu thư "

    Nhậm Hàn cúi đầu trước ông bà Nguyễn.

    Quả thật anh không có tình cảm với Khả Ái vì anh đã dặn lòng là không lấy vợ, sinh con.

    Nhưng mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi, anh cũng đã lấy đi lần đầu tiên của cô thì anh cũng nên chịu trách nhiệm với cô.

    Anh là đàn ông mà, anh không muốn mình trở thành một người đàn ông tồi, dù sự việc điều do Khả Ái sắp xếp.

    Khả Ái mỉm cười, ôm lấy cánh tay của Nhậm Hàn.

    Dù anh có giỏi kiềm chế như thế nào thì cũng không thể kiềm chế được với loại xuân dược mà cô đã cho vào rượu.

    Hôm qua cô cũng không có ý định là sẽ bỏ xuân dược với anh, nhưng cô thấy anh thân thiết với người con gái khác mà lạnh nhạt với cô.

    Cơn ghen bùng lên nên cô đã biến anh trở thành người đàn ông của mình.

    Để xem còn ai dám thân thiết với anh nữa không khi anh đã là chồng của cô.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 38


    Muốn Sinh Con

    Hôm qua cô cũng không có ý định là sẽ bỏ xuân dược với anh, nhưng cô thấy anh thân thiết với người con gái khác mà lạnh nhạt với cô.

    Cơn ghen bùng lên nên cô đã biến anh trở thành người đàn ông của mình.

    Để xem còn ai dám thân thiết với anh nữa không khi anh đã là chồng của cô.

    " Nhậm Hàn, thiệt thòi cho cậu rồi.

    Tôi biết cậu không yêu Khả Ái, nhưng mọi chuyện cũng đã thành ra thế này rồi.

    Mong cậu sau này hãy mở lòng đón nhận tình cảm của Khả Ái "

    Ông Nguyễn rất buồn khi mọi chuyện thành ra thế này.

    Ông không ngờ Khả Ái lại làm ra loại chuyện này, cô đường đường là tiểu thư của Nguyễn gia vậy mà lại đi bỏ thuốc một người đàn ông để ngủ cùng mình.

    Thật hết nói nổi.

    " Dạ, con sẽ cố gắng chăm sóc cho tiểu thư "

    Bà Nguyễn không nói gì nắm lấy tay của Phi Nhung đi vào phòng bếp.

    Mọi chuyện thành ra như vậy lỗi hoàn toàn thuộc về ông Nguyễn.

    Chính ông đã nuông chiều Khả Ái đến hư, không còn xem ai ra gì.

    " Hai đứa chưa ăn gì phải không?

    "

    " Dạ, khi nãy con có uống tạm hộp sữa "

    Phi Nhung thật thà nói với bà.

    Cô không ngại vì cô đã quá quen với Nguyễn gia.

    Từ lâu cô đã xem ông bà Nguyễn như ba mẹ của mình.

    " Vậy thì con ăn đi, nhịn đói không tốt đâu, đêm qua chắc Mạnh Quỳnh rất mãnh mẽ hả?

    "

    " Mẹ ghẹo con "

    Phi Nhung gương mặt đỏ trạch nũng nịu với bà Nguyễn, bà Nguyễn phì cười véo má của cô.

    Bà thấy thương cho cô vì cô đã chịu nhiều thiệt thòi khi lấy con trai của bà.

    Tuy Mạnh Quỳnh có tất cả mọi thứ nhưng không thể phủ nhận rằng anh đã trải qua một đời vợ.

    Mạnh Quỳnh cũng đi vào ăn trưa với Phi Nhung.

    Chuyện của Khả Ái coi như tạm giải quyết xong.

    Dù có thiệt thòi cho Nhậm Hàn nhưng dù sao đây cũng là lần đầu của Khả Ái.

    Khả Ái lại yêu Nhậm Hàn đến điên dại, từ từ rồi cả hai bồi đắp tình cảm.1

    Nhậm Hàn và Lục Song đi về nhà, Khả Ái liền chạy theo Nhậm Hàn.

    Bây giờ thì cô đã đường đường chính chính đi bên anh rồi.

    Ông Nguyễn thở dài nhìn con gái của mình.

    Thiếu gia con nhà tài phiệt không chịu, lại đi yêu một người không yêu mình, công việc thì rất nguy hiểm vì bây giờ Nguyễn bang của Mạnh Quỳnh đã giao cho Nhậm Hàn và Lục Song.

    Trên bàn ăn, bà Nguyễn liên tục kiếm chuyện không cho ông Nguyễn gấp thức ăn.

    Phi Nhung nhìn thấy mà mím môi cười.

    Ba mẹ chồng của cô thật là đáng yêu nha, ước gì sao này cô và anh cũng sẽ như vậy.

    Vui vẻ, hạnh phúc với nhau đến già.

    " Em ăn đi, ăn xong rồi chúng ta về "

    Mạnh Quỳnh gấp thức ăn cho cô, đang ăn mà cứ suy nghĩ chuyện gì không.

    " Hôm nay chúng ta ở lại đây đi, ngày mai rồi về, hôm nay anh cũng đâu có đi làm"

    " Ừm, anh sao cũng được "

    Mạnh Quỳnh cũng không lo lắng đến chuyện mẹ chồng nàng dâu vì anh biết mẹ anh rất thương Phi Nhung, đã từ lâu xem cô như con ruột.

    " Mẹ à, vài hôm nữa rủ chị Khả Ái đi shopping nha mẹ "

    " Chị Khả Ái?

    Khả Ái bây giờ phải gọi con là chị dâu rồi, con bé này thật là "

    " Nhưng mà gọi không quen mẹ ơi "

    Phi Nhung mỉm cười.

    18 năm qua cô luôn gọi Khả Ái là chị, bây giờ đổi ngược lại có chút không quen nha.

    " Không quen cũng cố gắng "

    " Dạ "

    Buổi cơm trưa khá vui vẻ khi có Phi Nhung.

    Cô xuất hiện ở đâu thì tiếng cười tiếng nói um sùm tới đó.

    Bà Nguyễn cũng rất vui vẻ, không khí gia đình cũng vui lên.

    Buổi tối trong căn phòng rộng lớn của Mạnh Quỳnh ở Nguyễn gia.

    Mạnh Quỳnh nằm gối đầu trên cánh tay rắn chắc của anh, hôm nay cô mặc một chiếc áo thun của anh do ở đây không có quần áo dành cho cô, sáng mai sẽ có người đem quần áo đến.

    " Chồng à, nếu sao này em chỉ sinh được con gái cho anh thì sao?"

    " Không có sao cả, anh rất thích bé gái "

    " Nhưng mà Nguyễn gia cũng cần có con trai để nối dõi, em sợ mình không sinh được con trai "

    Giọng của Phi Nhung ngày một nhỏ đi, cô sợ mình làm anh mất mặt vì không sinh được bé trai cho anh.

    Còn Nguyễn gia nữa, anh là người kế thừa thì chắc chắn phải có con trai.

    " Sinh con trai hay con gái đều do anh, nhưng anh không quan trọng.

    Không có anh thì còn Nguyễn Kiên, chẳng lẽ vợ em ấy cũng không sinh được con trai "

    " Nhưng mà em sợ ba mẹ sẽ buồn "

    " Ngốc quá, em xem đấy, Khả Ái là bị ba chiều hư đấy, nếu em sinh con gái ba mẹ rất vui là đằng khác "

    Mạnh Quỳnh an ủi Tần Tử Ninh.

    Cô vợ ngốc của anh lại suy nghĩ lung tung rồi, con nào mà chẳng là con, chỉ cần là con của anh là được.

    " Chồng à, hay là chúng ta sinh con đi.

    Anh cũng đã 33 tuổi rồi "

    Phi Nhung đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện có con.

    Tuy còn việc học nhưng mang thai vẫn đi học được mà, nếu bụng to thì bảo lưu kết quả đợi sinh xong thì học tiếp.

    " Em sợ anh già không đủ sức để làm em mang thai à?

    "

    Mạnh Quỳnh bật cười.

    " Không phải...anh đã 33 tuổi rồi, em biết anh rất muốn có con "

    " Phải, anh rất muốn có con nhưng anh không thể ích kỷ được.

    Anh tôn trọng việc học của em, đợi ra trường rồi chúng ta sinh con "

    Mạnh Quỳnh nhớ lại ngày xưa.

    Lúc đó anh rất muốn có một đứa con để chơi đùa vì thế nên anh không dùng biện pháp tránh thai nào cả.

    Nhưng mà Hàn Vân Tranh vẫn lén anh uống thuốc, lúc đó anh rất tức giận.

    Anh biết năm đó mình cũng sai, cũng ích kỷ không nghĩ cho Hàn Vân Tranh.

    Nhưng lúc đó anh cứ nghĩ cô đã có đầy đủ tất cả mọi thứ, anh không nghĩ cô lại muốn hơn như thế, thậm chí anh còn thua cả sự nghiệp của cô.

    " Nhưng mà Nguyễn gia cũng cần có con trai để nối dõi, em sợ mình không sinh được con trai "

    " Nhưng mà mang thai vẫn đi học được mà "

    " Thôi, như vậy cực lắm, 3 năm sẽ rất nhanh mà "

    Mạnh Quỳnh nhéo yêu chóp mũi của Phi Nhung.

    Cô yêu anh nhiều đến mức không nghĩ cho bản thân của mình, chỉ muốn anh vui vẻ mà thôi.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 39


    Bảo Vệ

    Một tuần trôi qua nhẹ nhàng.

    Một tuần này Mạnh Quỳnh không đi làm mà đưa Phi Nhung đi chơi, đi về nhà ông bà Phạm.

    Cả hai ngồi ăn sáng, Phi Nhung miệng thì nhai nhưng mắt vẫn nhắm.

    Cô quá buồn ngủ, đêm qua anh đã hành cô đến 2 giờ sáng.

    " Hay là nghỉ một hôm nữa đi "

    " Thôi, em học được mà "

    Mạnh Quỳnh thở dài, anh cũng không muốn làm nhiều như vậy đâu nhưng Phi Nhung cứ khiêu khích anh.

    Dám giở trò quyến rũ anh trên giường, không biết cô học ở đâu ra cái thói hư hỏng như vậy.

    Phi Nhung ngước mắt qua nhìn Tiêu Dao đang cậm cụi dọn dẹp, mấy hôm nay cô cứ thấy Tiêu Dao có chuyện gì đó giấu cô, cô còn thấy Tiêu Dao không được thoải mái khi gặp Mạnh Quỳnh.

    " Chị Tiêu Dao, chị ngồi xuống ăn luôn đi, chị mang thai ăn trễ không tốt đâu "

    " Không cần đâu thiếu phu nhân "

    " Em đã bảo chị đừng gọi em như thế mà "

    Mấy hôm nay Tiêu Dao đã thay đổi cách xưng hô với Phi Nhung vì cô thấy người làm trong nhà đều gọi là thiếu phu nhân.

    Cô biết thân phận của mình nên cũng không dám.

    Tiêu Dao dự định sẽ ở lại đây đến khi nào cô sinh xong, đứa bé cứng cáp thì cô sẽ rời đi thật xa.

    Hiện tại bây giờ nếu cô rời đi thì rất khó khăn, không việc làm, không người thân, còn đang mang thai.

    " Tôi không dám"

    " Chị cứ gọi em là Phi Nhung, nếu không em sẽ giận chị "

    " Được, Phi Nhung"

    Mạnh Quỳnh không nói gì cứ chăm chú ăn sáng, ăn xong thì uống cafe và xem tin tức trên Ipad chờ cô ăn sáng.

    Phi Nhung đã ăn nhiều mà còn ăn chậm, lần nào anh cũng ngồi đợi cô.

    " Em xong rồi "

    " Uống hết ly sữa"

    " Ngán lắm "

    Phi Nhung chu môi nũng nịu, hôm nào cũng bắt uống sữa, cô đã ngán lắm rồi.

    Mạnh Quỳnh không nói gì cầm ly sữa lên đưa ngay miệng cho cô, bắt cô uống hết.

    Anh vẫn thấy cô rất ốm, ôm không đã gì hết.

    Phi Nhung ngậm lấy một đóng sữa trong miệng rồi câu lấy cổ anh, áp môi mình lên môi của anh, truyền sữa từ miệng mình cho anh.

    Mạnh Quỳnh cũng không từ chối, được vợ đút sữa kiểu này thì ai mà không thích chứ.

    " Haha, xem anh còn ép em nữa không?

    "

    " Ngon "

    Mạnh Quỳnh liếm môi, đánh yêu lên mông của cô.

    Cô gái này bày trò suốt ngày, sao này không biết làm mẹ kiểu gì, chắc lại hơn thua với con.

    " Đi học thôi, sắp trễ giờ rồi "

    - ---------------

    Không hiểu sao một tuần này Mộ Duật Hành cứ rủ anh đi bar uống rượu suốt.

    Anh đã từ chối rất nhiều lần nên hôm nay đành có mặt để khuyên, dù gì cả hai cũng là bạn thân.

    " Này, không có phụ nữ sẽ chết à?

    Cậu như vậy người ta còn xem thường cậu hơn.

    Bản lĩnh của cậu đâu rồi?

    "

    " Cậu nói dễ nhưng tôi làm rất khó, tôi yêu cô ấy rất nhiều "

    Mộ Duật Hành dốc hết ly rượu, bây giờ chỉ có rượu mới làm cho anh cảm thấy thoải mái.

    Mạnh Quỳnh lắc đầu chán nãn, cũng chỉ vì một chữ yêu mà khiến cho người ta trở nên như vậy.

    Ngồi nói chuyện được một lát thì Mạnh Quỳnh nhìn thấy Hàn Vân Tranh và một người đàn ông đang giằng co với nhau.

    Cả hai đang làm gì trong đây?Nếu anh nhìn không lầm thì người đàn ông đó là Ngụy Mạch Khê, một đạo diễn nổi tiếng bên Mỹ.

    Mạnh Quỳnh ngay lặp tức đứng lên đi nhanh lại với Hàn Vân Tranh.

    Dù thế nào anh cũng không thích loại đàn ông ức hiếp phụ nữ.

    " Buông tôi ra, Ngụy Mạch Khê.

    Nếu không đừng trách tôi "

    " Vậy thì làm gì tôi?

    Em đừng quên rằng chúng ta từng có một đêm vui vẻ với nhau "

    " Buông cô ấy ra, Ngụy Mạch Khê "

    Mạnh Quỳnh lạnh lùng lên tiếng.

    Ngụy Mạch Khê và Hàn Vân Tranh đều dừng lại mọi động tác, cô hốt hoảng vung mạnh tay của Ngụy Mạch Khê ra.

    Cô sợ anh sẽ biết cô đã dơ bẩn, anh sẽ khinh thường cô mất.

    " Là đàn ông mà lại đi động tay, động chân với phụ nữ sao?"

    Mạnh Quỳnh kéo Hàn Vân Tranh ra sau mình.

    Dù anh và cô hết tình cảm, duyên nợ chỉ đến đó nhưng không thể phủ nhận rằng cả hai từng hạnh phúc.

    Hết tình thì vẫn còn nghĩa, anh không thể vươn mắt nhìn người khác ức hiếp cô.

    Hàn Vân Tranh cảm thấy đau lòng, nước mắt của cô rơi xuống.

    Cô từng rất mạnh mẽ, nhưng không hiểu sao bây giờ cô lại rất yếu đuối, cô muốn được dựa dẫm vào Mạnh Quỳnh, để anh bảo vệ cho mình như lúc này.

    " Nguyễn tổng, nếu tôi nhớ không lầm thì ngài và Hàn tiểu thư đã ly hôn.

    Tôi và Hàn tiểu thư có như thế nào thì cũng không liên quan đến ngài "

    Ngụy Mạch Khê đút hai tay vào túi quần cười cợt Mạnh Quỳnh.

    Là đàn ông thì rất khó qua ải mỹ nhân.

    Một tuần trước đính hôn rình rang với người phụ nữ khác, bây giờ thì lại đi quan tâm đến người phụ nữ khác.

    Vợ nhỏ ở nhà chắc đau lòng lắm.

    " Vậy thì đã sao?

    Tôi cảnh cáo cậu không được động đến Vân Tranh, nếu không đừng trách tôi "

    " Haha, Mạnh Quỳnh ơi là Mạnh Quỳnh.

    Không biết ngày xưa cô ta đã cấm cho ngài bao nhiêu chiếc sừng trên đầu mà bây giờ ngài lại bảo vệ cô ta.

    Nói cho ngài biết, vì tôi nên cô ta mới qua Mỹ làm việc, vì tôi nên mới ly hôn với ngài "

    Ngụy Mạch Khê cười lớn, anh thấy trên báo lúc đó đăng tin của Hàn Vân Tranh và Mạnh Quỳnh liên tục.

    Có những bài báo cho rằng cô ngoại tình, còn có những hình ảnh đi ăn tối với nhiều người đàn ông khác.

    * Bốp*

    " Tôi cấm anh không được sỉ nhục tôi "

    Hàn Vân Tranh tức giận đánh vào một bên mặt của Ngụy Mạch Khê.

    " Thẹn quá hóa giận sao?

    Em từng nằm dưới thân tôi rên rỉ thỏa mãn như thế nào, em quên rồi sao Vân Tranh "

    * Bốp *

    " Anh đừng nói bậy, tôi và anh không có gì cả "

    Hàn Vân Tranh đánh thêm vào mặt của Ngụy Mạch Khê.

    Cô không muốn nhắc đến nỗi ám ảnh đó, cô cũng không muốn cho Mạnh Quỳnh biết chuyện.

    Mạnh Quỳnh nhíu mày nhìn Ngụy Mạch Khê, thái độ không giống nói láo lắm.

    Hàn Vân Tranh từng phúng túng như vậy sao?Sao cô lại thành ra như vậy?

    3 năm qua cô sống như thế nào?

    " Nguyễn tổng, tôi thấy vợ nhỏ của ngài rất xinh đẹp.

    Nếu ngài không muốn mất thì đừng liên quan đến chuyện của tôi "

    " Nếu tôi muốn liên quan thì như thế nào?

    Mạnh Quỳnh tôi chưa từng biết sợ ai.

    Nếu không muốn mất sự nghiệp, mất vợ con thì đừng bao giờ làm trái lời tôi "

    Mạnh Quỳnh nghiến từng chữ một, ánh mắt cũng đỏ ngầu lên do tức giận.

    Ngụy Mạch Khê nhỏ bé mà dám lên mặt với anh, dám uy hiếp Hàn Vân Tranh sao?

    Trên đời này không một ai dám sai bảo anh làm việc gì và anh cũng không ngán một ai.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 40


    Anh Thật Đã Hết Yêu Em Rồi Sao ?

    Mạnh Quỳnh kéo tay của Hàn Vân Tranh ra khỏi quán bar.

    Anh muốn biết sau khi cả hai ly hôn chuyện gì đã xảy ra với cô, cuộc sống của cô như thế nào?

    Chẳng lẽ cô đã thay đổi trở nên phúng túng như những lời của Ngụy Mạch Khê nói.

    Hàn Vân Tranh cứ đờ người để cho Mạnh Quỳnh kéo đi.

    Mỗi lần thấy anh là cô đau lòng, cô muốn ích kỹ giành lấy nhưng không thể vì anh đã hết yêu cô rồi.

    Anh bây giờ đã là của Phi Nhung.

    Một tuần trước, khi nhìn thấy hình ảnh của anh và Phi Nhung xuất hiện trên khắp mặt báo thì trái tim của cô như có hàng ngàn mũi dao đâm vào.

    Không một ai hiểu được, cũng không một ai chịu được nổi đau khổ của cô.

    " Mạnh Quỳnh"

    " 3 năm qua em sống như thế nào?"

    Mạnh Quỳnh dừng bước chân lại, quay sang nhìn cô.

    Khuôn mặt của cô bây giờ đã đẫm nước mắt.

    " Em sống rất tốt, em đã có tất cả mọi thứ em muốn trong sự nghiệp "

    Hàn Vân Tranh không muốn, ngàn lần cô không muốn anh biết rằng cô đã dơ bẩn.

    Liệu khi biết rồi anh sẽ nghĩ gì?

    Nghĩ rằng cô bị cưỡng hiếp hay là nghĩ rằng cô tự nguyện trao thân.

    Mạnh Quỳnh không nói gì cứ nhìn chằm chằm vào mặt của Hàn Vân Tranh.

    Anh biết cô đã có tất cả trong sự nghiệp, chỗ đứng của cô bây giờ trong showbiz rất vững chắc, không phải ai muốn qua mặt cũng được.

    " Vậy còn Ngụy Mạch Khê?

    "

    " Em và anh ta có hợp tác trong một vài dự án.

    Mạnh Quỳnh, anh đừng quan tâm em nữa, anh cứ mặc kệ em đi "

    Hàn Vân Tranh quay sang hướng khác bật khóc.

    Thà anh cứ lạnh lùng với cô, như vậy trái tim của cô sẽ dễ chịu hơn là anh quan tâm cô.

    " Vân Tranh, em xứng đáng được hạnh phúc "

    " Không, em không xứng đáng được hạnh phúc.

    Nếu như lúc trước em biết cách cân bằng giữa gia đình và sự nghiệp thì em đã không mất anh.

    Mạnh Quỳnh, hôm ở phòng làm việc là do em và Nguyễn Kiên sắp xếp để cho Phi Nhung hiểu lầm.

    Em rất đáng ghét lắm phải không anh?

    "

    Mạnh Quỳnh biết rõ mọi chuyện điều do Hàn Vân Tranh và Nguyễn Kiên sắp xếp, nhưng anh cũng không thể bỏ mặt cô để cho Ngụy Mạch Khê ức hiếp.

    Nếu hôm nay không có anh thì liệu cô sẽ xảy ra chuyện gì.

    Cái mà anh không ngờ đến đó chính là Hàn Vân Tranh đã thay đổi như một người khác.

    Năm đó cô rất hồn nhiên, ngây thơ, nhưng càng về sau thì cô càng thay đổi.

    Chắc là do môi trường làm việc trong showbiz, những áp lực đã làm cô đánh mất đi chính mình.

    " Chuyện qua rồi thì cho qua đi, Phi Nhung không trách em đâu, cô ấy rất mau quên "

    " Mạnh Quỳnh , cho em gửi lời xin lỗi đến Phi Nhung.

    Em không muốn như vậy đâu, tất cả đều là do Nguyễn Kiên ép em "

    " Tại sao Nguyễn Kiên ép em?

    "

    " Em...em...em không nói được, anh đừng hỏi em "

    " Được, nếu sao này em gặp khó khăn thì cứ đến tìm tôi.

    Tôi sẽ giúp em với tư cách là một người bạn "

    " Cảm ơn anh, Mạnh Quỳnh "

    Hàn Vân Tranh nói xong thì quay bước bỏ đi, nước mắt của cô lả chả rơi xuống.

    Mạnh Quỳnh chay mày nhìn bóng lưng cô độc đó, anh thầm cầu mong có một người đàn ông tốt sẽ bảo vệ, chăm sóc cho cô.

    Mạnh Quỳnh định đi vào trong quán bar với Mộ Duật Hành thì bỗng dưng anh thấy Hàn Vân Tranh ngất xỉu, cả cơ thể nằm dài xuống đường.

    Anh nhanh chóng chạy lại xem cô như thế nào.

    " Vân Tranh, Vân Tranh "

    Anh liên tục lay người cô nhưng cô vẫn không tỉnh.

    Do dạo này cô làm việc ngày đêm, không ăn không ngủ, lại chịu áp lực, đau buồn nhiều thứ nên cơ thể đã không chịu được.

    Mạnh Quỳnh thấy không ổn nên đã lấy điện thoại gọi cho tài xế của mình mau chóng lấy xe đưa Hàn Vân Tranh đến bệnh viện.

    Anh không biết phải thông báo với ai khi ba mẹ của cô đã ly hôn, ai cũng có cuộc sống riêng và họ đều ở nước ngoài.

    Chỉ có một mình cô là đơn độc sống ở đây mà thôi.

    Mạnh Quỳnh bế Hàn Vân Tranh vào xe rồi đi đến bệnh viện.

    Nhưng anh hoàn toàn không biết rằng mình sắp xảy ra chuyện lớn khi người qua đường đã chụp ảnh đăng lên mạng xã hội.

    Hơn 10 giờ tối, Hàn Vân Tranh vẫn nằm im lìm trên giường bệnh truyền nước.

    Mạnh Quỳnh ngồi đó nhìn vào thân hình gầy gò, ốm yếu, sắc mặt thì xanh xao của cô.

    Không biết cô đã chăm sóc cho bản thân của mình như thế nào mà đến nỗi suy nhược cơ thể.

    Mạnh Quỳnh nhíu mày nhìn vào đồng hồ đeo tay của mình.

    Đã 10 giờ 15 phút rồi, chắc Phi Nhung đã ngủ rồi, anh định gọi cho cô nói rằng anh sẽ về trễ nhưng lại sợ phá giấc ngủ của cô.

    Mạnh Quỳnh đứng dậy đi lại cửa sổ nhìn ra bầu trời.

    Anh đã cho người điều tra về mối quan hệ giữa Ngụy Mạch Khê và Hàn Vân Tranh.

    Anh không hy vọng mọi chuyện như anh đã nghĩ.

    Hơn 20 phút sau đó Hàn Vân Tranh mới lờ mờ mở mắt, xung quanh căn phòng là màu trắng tinh, cô biết mình đang nằm ở trong bệnh viện.

    Nhưng ai đã đưa cô vào đây?

    Là Mạnh Quỳnh sao?

    Hàn Vân Tranh ngồi dậy tìm kiếm Mạnh Quỳnh, nhìn thấy tấm lưng to rộng của anh đang đứng ở cửa sổ mà cô mỉm cười nhẹ.

    Anh vẫn còn rất quan tâm cô.

    " Quỳnh..."

    Giọng nói nhẹ nhàng của Hàn Vân Tranh vang lên.

    Anh xoay lại nhìn cô.

    " Tỉnh rồi à, sao này làm việc cũng phải nhớ chú ý đến sức khỏe "

    " Dạ, cảm ơn anh "

    " Được rồi, tôi về, Phi Nhung đang đợi tôi "

    Mạnh Quỳnh xoay người đi ra cửa, nhưng vừa đặt tay lên ổ khóa định mở cửa thì bị câu nói của Hàn Vân Tranh làm cho dừng lại.

    " Quỳnh, anh thật đã hết yêu em rồi sao?"

    " Quỳnh, có phải anh đính hôn với Phi Nhung chỉ vì muốn trả thù em thôi phải không?

    Vậy thì anh đã thành công rồi, em rất đau lòng, rất đau khổ "

    Nước mắt của Hàn Vân Tranh lộp độp rơi xuống, nếu anh đã không còn yêu cô thì tại sao lại quan tâm đến cô nhiều như vậy chứ?

    Xem chừng anh chỉ muốn làm cô đau khổ, muốn cô hiểu được cảm giác của anh nên mới đính hôn với Phi Nhung.

    Phải

    Nhất định là như vậy.

    " Vân Tranh, em đừng nghĩ nhiều đến như vậy.

    Tôi yêu Phi Nhung nên mới đính hôn với cô ấy, tôi chưa bao giờ lấy hôn nhân ra làm trò đùa "1

    " Anh nói dối "

    " Tin hay không tùy em, tôi phải về với Phi Nhung rồi "

    Mạnh Quỳnh dứt khoát mở cửa bỏ đi.

    Tại sao Hàn Vân Tranh lại có suy nghĩ anh đính hôn với Phi Nhung là vì trả thù cô chứ?

    Anh chưa bao giờ thù ghét cô cả, anh tôn trọng sự lựa chọn của cô.

    3 năm qua anh không liên lạc, không quan tâm đến cô là vì anh muốn quên cô và anh đã làm được.

    Anh biết rõ trong trái tim của anh bây giờ có ai.

    Anh muốn mỗi ngày được ở bên cạnh Phi Nhung, hôn vào đôi môi ngọt ngào đó.

    Xa cô một chút anh đã thấy nhớ, cô hờn giận một chút anh đã thấy buồn và đặc biệt anh muốn cùng cô sinh con.

    Cả hai sẽ có những thiên thần thật đáng yêu.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 41


    Làm ơn, đừng rời xa anh

    Trong căn phòng vắng lặng, yên tĩnh giữa màn đêm.

    Phi Nhung nằm im trên giường, nhắm mắt như đã ngủ, nhưng thật ra cô chưa hề ngủ.

    Ở hiện tại thông tin Nguyễn Mạnh Quỳnh và vợ cũ Hàn Vân Tranh cùng nhau đi quán bar, rồi cùng nhau lên xe rời đi là thông tin hot nhất, được chia sẻ khắp nơi.

    Mọi người đặt ra câu hỏi rằng, mối quan hệ của cả hai ở hiện tại là như thế nào?

    Mạnh Quỳnh mở cửa đi vào phòng.

    Trong phòng tối om, anh bật đèn ngủ lên thì thấy hình dáng nhỏ nhắng của Phi Nhung đang nằm ngủ trên giường.

    Anh cũng không nghĩ ngợi gì nhiều mà đi vào phòng tắm.

    Hơn 30 phút anh đi ra với chiếc quần đùi để ngủ, ngay lặp tức lên giường nằm cạnh Phi Nhung.

    Mạnh Quỳnh để hai tay của Phi Nhung vào trong chăn rồi ôm cô vào lòng, nếu là bình thường cô nhất định sẽ cuộn tròn trong lòng của anh nhưng hôm nay cô không làm vậy.

    Cô đẩy anh ra xa rồi nằm nghiêng quay lưng lại với anh.

    " Nhung, em chưa ngủ à ?"

    Ngủ?

    Có người vợ nào ngủ ngon khi chồng mình đang ở bên ngoài cùng với người phụ nữ khác không?

    Người đó còn là vợ cũ.

    Anh bảo vợ chồng thì nên tin tưởng nhau, nhưng anh làm cô thật thất vọng.

    Cô cũng muốn tin lắm, nhưng những hình ảnh anh cùng Hàn Vân Tranh là như thế nào?

    Hết lần này đến lần khác gặp nhau.

    Hình như lần trước cô bỏ qua quá dễ dàng nên anh không thấy quan trọng.

    Anh nghĩ, anh muốn làm gì bên ngoài cũng được, về nhà năn nỉ vài câu thì cô đã hết giận rồi sao.

    Không, lần này sẽ không như vậy.

    Làm ơn, đừng xem cô là trẻ con nữa.

    " Nhung, em sao vậy?

    "

    Mạnh Quỳnh ngồi dậy nhìn cô.

    Phi Nhung đang giận dỗi vì anh về trễ sao?

    Nhưng anh có thể giải thích lý do mà.

    " Tôi mệt lắm, hãy để tôi yên đi "

    " Giận vì anh về trễ sao?

    Hôm nay anh đi quán bar với Mộ Duật Hành..."

    " Anh đừng nói nữa, tôi không cần nghe lý do của anh đâu "

    Dù là lý do gì thì ở hiện tại cô cũng không muốn nghe.

    Cô muốn yên tĩnh để nhìn nhận lại mọi thứ, cô không muốn làm ồn ào lên vì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi.

    " Em sao vậy?

    Chỉ vì anh về trễ mà em như vậy sao?

    "

    Trong lòng của Mạnh Quỳnh vô cùng khó chịu.

    Tại sao cô không nói gì?

    Thà là cô cứ la hét lên thì anh còn biết trong lòng của cô khó chịu chuyện gì.

    Đằng này cô cứ nằm im, không chịu nói lý do tại sao lại khó chịu với anh.

    Mạnh Quỳnh khó chịu quăng chiếc gối qua một bên rồi bước ra khỏi phòng.

    Lúc này nước mắt của cô chảy dài xuống, cô tủi thân, vô cùng tủi thân.

    Tại sao anh không hiểu cho cô, nếu đổi ngược lại là cô làm vậy thì anh có vui không?

    Anh từng nói với cô những gì, anh đã quên hết rồi.

    Phi Nhung cuộn tròn lại trong chăn, cảm giác cô độc bao trùm lấy cô.

    Khi cô nhìn thấy hình ảnh của anh và Hàn Vân Tranh thân mật ở bên ngoài, rồi anh bế Hàn Vân Tranh lên xe, nó khiến cho cô đau đến tận tâm can, trái tim như ai cào xé nát.

    Trong màn đêm u tối, trong căn phòng rộng lớn chỉ có một mình Phi Nhung nằm đó.

    Những chuyện này đều là do cô tự mình chuốc lấy, cô yêu anh thì cô phải chấp nhận.

    Trên đời này liệu có được mấy ai chung tình?

    Mạnh Quỳnh đi qua thư phòng, anh lấy điếu thuốc ra hút.

    Ai biết rõ hôn nhân là phải có sóng gió nhưng anh không nghĩ sẽ nhanh đến như vậy.

    Tại sao Phi Nhung lại không chịu nghe anh giải thích?

    Anh không muốn giấu giếm cô việc gì cả, vì vợ chồng không nên che giấu hay có bí mật.

    Chưa bao giờ anh nghĩ sẽ che giấu cô về sự việc ngày hôm nay.1

    *Reng reng reng *

    " Nói "

    (" Thiếu gia, có chuyện lớn rồi, ngài mau lên xem các trang mạng xã hội.

    Hình ảnh của ngài và Hàn tiểu thư đầy rẫy trên đó ")

    " Cái gì?

    Mau cho người xóa hết cho tôi.

    Chết tiệt "

    Mạnh Quỳnh đập tay xuống bàn làm việc.

    Chết tiệt, hèn gì Phi Nhung lại giận đến như vậy.

    " Vâng "

    Mạnh Quỳnh quăng điện thoại xuống bàn làm việc.

    Bây giờ phải nói với Phi Nhung làm sao đây?

    Thì ra là cô nhìn thấy những hình ảnh đó.

    Tại sao lại xảy ra sự việc này?

    Là Ngụy Mạch Khê sao?.

    Mạnh Quỳnh ngay lập tức đi về phòng.

    Phi Nhung vẫn nằm đó, anh nhẹ nhàng đi lại giường ngồi xuống cạnh cô.

    " Phi Nhung , em hiểu lầm rồi.

    Mọi chuyện không như em nghĩ đâu "

    " Tôi đã nói là anh không được nói nữa.

    Tôi không muốn nghe "

    Phi Nhung hét lên.

    Hiểu lầm?

    Chẳng lẽ anh không đi gặp Hàn Vân Tranh?

    Chẳng lẽ anh không bế Hàn Vân Tranh lên xe.

    Chẳng lẽ mọi hình ảnh điều do người khác cắt ghép?

    Anh hoàn toàn vô tội sao?

    " Nhung, em phải nghe anh giải thích chứ "

    " Giải thích cái gì?

    Giải thích rằng hôm nay anh không gặp vợ cũ của anh sao?

    "

    " Anh có gặp, nhưng mà không phải như em nghĩ đâu.

    Anh chỉ tình cờ thấy Vân Tranh đang giằng co với người khác, anh chỉ muốn giúp thôi.

    Sau đó thì cô ấy ngất xỉu, anh phải đưa vào bệnh viện "

    Phi Nhung bật cười, nước mắt tự nhiên rơi xuống nhưng cô đã nhanh chóng gạt đi.

    Giúp đỡ?

    Đưa vào bệnh viện?

    Cô ngồi một mình đợi anh về suốt cả buổi tối nhưng anh lại chạy đi quan tâm người phụ nữ khác.

    Trong lòng của anh cô vẫn xếp sau Hàn Vân Tranh.

    " Phi Nhung, em đừng khóc mà "

    " Không, tôi không có khóc đâu.

    Anh yên tâm mà đi lo cho vợ cũ của anh đi "

    Mạnh Quỳnh đau lòng đưa tay vuốt ve khuôn mặt đỏ trạch của cô, nhưng bị cô gạt tay ra, quay sang hướng khác.

    " Nhung, em phải tin tưởng anh, anh không có làm gì sai trái với em đâu "

    "....

    "

    " Nếu em không tin, ngày mai có thể cho người điều tra "

    " Ở hiện tại tôi không biết phải đối diện với người khác như thế nào?

    Bạn bè của tôi sẽ nghĩ gì?

    Xem tôi là kẻ đáng thương bị chồng bỏ rơi.

    Anh làm vậy có nghĩ cho tôi không?

    Nếu trong lòng anh, tôi không quan trọng thì xin đừng thương hại tôi, tôi không cần "

    Rồi đây, ngày mai cô đi học mọi người sẽ nhìn cô bằng ánh mắt thương sót, tội nghiệp vì bị chồng bỏ rơi sau khi đính hôn một tuần.

    Cô phải làm sao, nói gì nếu mọi người hỏi cô về sự việc này.

    Chẳng lẽ cô nói rằng mọi chuyện đều do có người đứng phía sau sắp xếp, Mạnh Quỳnh hoàn toàn không xuất hiện tại nơi đó, đêm qua anh ở nhà cùng cô.

    " Tôi quyết định rồi, tôi sẽ đi du học, tôi không muốn ở lại đây nữa.

    Tôi không biết phải đối diện với mọi người như thế nào "

    " Anh sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này.

    Làm ơn, đừng rời xa anh "

    Mạnh Quỳnh ôm chặt Phi Nhung vào lòng.

    Anh không ngờ câu chuyện này lại dẫn đi ra xa đến như vậy.

    Cô lại muốn bỏ đi.

    Anh không bao giờ cho phép cô rời xa anh, mãi mãi cô phải ở bên cạnh anh.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 42


    Rầm rộ

    Mới hơn 6 giờ sáng ông bà Nguyễn đã đi qua biệt thự của Mạnh Quỳnh và Phi Nhung.

    Cả đêm hôm qua bà Nguyễn không thể nào ngủ được vì tức giận khi Khả Ái cho bà xem tin tức trên mạng.

    Bà có gọi điện cho cả hai nhưng không ai nghe máy cả.

    Đêm hôm qua bà đã định đi đến nhưng ông Nguyễn ngăn lại vì trời đã khuya và ông thấy anh đủ chững chạc để giải quyết mọi chuyện.

    Dù Lục Song có ngăn chặn như thế nào thì cũng không thể làm cho mọi chuyện lắng xuống được.

    Mọi người đều lên mạng xã hội phê phán cả hai và thương xót cho Phi Nhung.

    Mọi người còn bảo cô hủy hôn vì hiện tại cô còn rất trẻ, tương lai sự nghiệp còn phía trước, không cần thiết phải kết hôn hay tha thứ cho một người đàn ông lăng nhăng như Mạnh Quỳnh.

    Mới đính hôn xong đã đi ra ngoài vụng trộm với vợ cũ, không một người phụ nữ nào có thể thông cảm hay chấp nhận được.

    Hàn Vân Tranh cũng đau đầu không kém Mạnh Quỳnh.Mọi người bình luận thẳng vào trang cá nhân của cô, cho rằng cô là người phụ nữ không biết xấu hổ, họ còn đào lại những bài báo khi trước cho rằng cô ngoại tình, cấm sừng anh, bây giờ thì lại phá hoại gia đình của anh.

    Cô không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy, cô chắc chắn Ngụy Mạch Khê đã nhún tay vào.

    Mạnh Quỳnh đi xuống nhà bảo người pha sữa cho Phi Nhung.

    Cả đêm hôm qua đến bây giờ cô vẫn giữ im lặng, không khóc cũng không làm gì, cứ nằm im trên giường khiến anh vô cùng khó chịu.

    " Cái thằng chết tiệt này, mày muốn làm cho ba mẹ mất mặt đến chết sao?

    "

    Bà Nguyễn lấy túi xách quăng vào người của Mạnh Quỳnhh.

    Bà đã định đi lên phòng lôi đầu anh xuống rồi đấy.

    " Mẹ à, con cũng không muốn như vậy đâu"

    " Mạnh Quỳnh, con đã lớn rồi thì phải biết suy nghĩ một chút.

    Con làm như vậy ba mẹ phải ăn nói làm sao với ba mẹ của Phi Nhung đây.

    Lần này nhất định họ sẽ không bỏ qua cho con đâu, ba mẹ cũng không còn mặt mũi nào để nói giúp con "

    Mạnh Quỳnhh thở dài ngồi xuống sofa.

    Lần này nhất định ông bà Phạm sẽ bắt Phi Nhung lại, bây giờ cô còn lại muốn đi du học, anh chẳng biết phải làm sao bây giờ.

    " Con và Vân Tranh có gì với nhau không?

    "

    Bà Nguyễn dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Mạnh quỳnhh.

    Tuy bà sinh anh ra nhưng không bao giờ đoán được anh nghĩ gì trong đầu.

    Ai bảo con trai của bà lúc trước cả trăm người phụ nữ, lỡ như có giây phút lỡ dại với Hàn Vân Tranh thì phải làm sao, dù gì cả hai ngày xưa cũng từng yêu nhau.

    " Tất nhiên là không rồi "

    Mạnh Quỳnhh chán nãn dựa người ra sau ghế sofa, đến mẹ anh còn không tin anh thì làm sao mọi người tin anh đây.

    Quá khứ chết tiệt kia cứ đeo bám anh, để anh bị mọi người hiểu lầm như vậy.

    " Phi Nhung đâu rồi?

    "

    " Cô ấy trên phòng "

    " Phi Nhung có nói gì không?

    "

    Mạnh Quỳnh lắc đầu.

    Phi Nhung ngày càng khó dỗ, bây giờ cứ im lặng nằm trên giường.

    " Con định giải quyết chuyện này như thế nào?

    "

    Ông Nguyễn hỏi.

    Hàn Vân Tranh là người nổi tiếng, hoạt động trong showbiz.

    Còn anh là đại thiếu gia của Nguyễn gia, Tổng giám đốc của Nguyễn thị.

    Cả hai đều được công chúng biết tới, lại thêm anh vừa mới đính hôn với Phi Nhung.

    Thông tin đính hôn chưa hết hot thì bây giờ lại rầm rộ chuyện này, ở hiện tại không phải dùng tiền- quyền là có thể giải quyết được.

    " Con đã cho Lục Song đánh sập những trang báo đó cho mọi chuyện lắng xuống, còn Phi Nhung thì con sẽ dỗ dành cô ấy.

    Cô ấy cũng không quá cố chấp "

    " Để mẹ lên khuyên Phi Nhung"

    " Vâng "

    Bà Nguyễn thở dài đi lên phòng của cả hai.

    Đứng trước cửa phòng mà làm bà do dự, bà không biết phải nói gì với cô.

    * Cốc cốc *

    " Phi Nhung à, là mẹ đây, mẹ vào nhé con "

    Phi Nhung ngồi dậy nhìn về phía cánh cửa.

    Cô giở chăn ra, bước xuống giường mở của cho bà Nguyễn.

    " Mẹ mới đến ạ "

    " Ừm con.

    Sao mặt con xanh xao dữ vậy?

    Cả đêm con không ngủ à?"

    Bà Nguyễn nắm tay cô đi lại sofa ngồi xuống.

    Phi Nhung không nói gì cứ cúi mặt xuống nhưng nước mắt của cô chảy dài xuống, cô thấy tủi thân.

    " Phi Nhung à, con như thế này mẹ đau lòng lắm.

    Thà là con cứ đánh cứ chửi Mạnh Quỳnh đi, chứ con đừng hành hạ mình như vậy "

    " Mẹ, anh ấy không thương con "

    " Đứa bé ngốc này, Mạnh Quỳnh rất thương con "

    Bà Nguyễn ôm cô vào lòng dỗ dành.

    Đứa trẻ này rất ngoan lại rất ít khi khóc, hôm nay khóc chắc hẵn trong lòng rất đau, rất buồn.

    " Phi Nhung , con xuống ăn chút gì đó rồi ngủ một giấc, nếu để ba mẹ con nhìn thấy con như thế này chắc chắn sẽ rất buồn "

    " Con ăn không vô mẹ ơi "

    " Vậy mẹ bảo Mạnh Quỳnh pha sữa đem lên cho con nha, con cứ đánh cứ chửi nó thoải mái.

    Ba mẹ không binh nó đâu, trong chuyện này nó sai hoàn toàn, già rồi mà vẫn không biết cách xử lý "

    Bà Nguyễn rất tức Mạnh Quỳnh .

    Đã 33 tuổi rồi mà cũng không biết cách ứng xử, để vợ ở nhà đau lòng.

    Bà biết Phi Nhung rất yêu anh, bà còn biết tại sao cô lại chọn ở lại đây mà không về nhà của ông bà Phạm.

    Nếu là người khác chắc hẵn đã dọn đồ về nhà ba mẹ ruột.

    Vì trước đây ông bà Phạm không cho phép cô yêu Mạnh Quỳnhh.

    Xảy ra sự việc này cô không còn mặt mũi nào để về nhà ông bà Phạm vì cô đã cải lời ba mẹ, là cô tự chọn thì phải tự chấp nhận.

    Ở hiện tại cô chỉ biết cam chịu mà không thể chia sẻ với ai.

    Nhưng cô hoàn toàn không hối hận.

    Khoảng 2 tháng nay cô rất hạnh phúc bên anh, bấy nhiêu đây thôi cũng đã đủ rồi.

    " Đừng khóc nữa, Phi Nhung à, đôi khi sự việc con tận mắt nhìn thấy cũng chưa chắc là sự thật.

    Con chỉ mới 18 tuổi thôi, con vẫn chưa hoàn toàn hiểu được cuộc sống bên ngoài nó khắc nghiệt như thế nào"

    Phi Nhung không nói gì.

    Từ nhỏ cô đã sống trong bảo bộc, nuông chiều của ba mẹ, đến khi yêu anh cô mới biết đau khổ là như thế nào?.

    Mạnh quỳnhh đứng bên ngoài nhìn vào.

    Anh quên mất cô chỉ mới 18 tuổi, cái tuổi còn quá trẻ để hiểu sự đời.

    Anh biết chuyện này đã làm cô tổn thương rất nhiều, nhưng rõ ràng anh đâu thể vươn mắt nhìn người khác ức hiếp Hàn Vân Tranh, nhìn cô ngất xỉu bên đường.

    Hết tình thì vẫn còn nghĩa, dù gì cả hai cũng đã có thời gian hạnh phúc.

    Ngụy Mạch Khê, thù này Nguyễn Mạnh Quỳnhh tôi nhất định sẽ trả.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 43


    Đừng bỏ anh

    Mạnh Quỳnh đứng bên ngoài nhìn vào.

    Anh quên mất cô chỉ mới 18 tuổi, cái tuổi còn quá trẻ để hiểu sự đời.

    Anh biết chuyện này đã làm cô tổn thương rất nhiều, nhưng rõ ràng anh đâu thể vươn mắt nhìn người khác ức hiếp Hàn Vân Tranh, nhìn cô ngất xỉu bên đường.

    Hết tình thì vẫn còn nghĩa, dù gì cả hai cũng đã có thời gian hạnh phúc.

    Ngụy Mạch Khê, thù này Nguyễn Mạnh Quỳnh tôi nhất định sẽ trả.

    Mạnh Quỳnh cầm ly sữa đi vào, anh nhìn mẹ mình như kiểu bảo bà đi ra ngoài để anh dỗ vợ.

    Bà Nguyễn nghiến răng, trừng mắt với anh rồi bỏ đi ra ngoài.

    Phi Nhung thấy vậy nên đứng dậy đi lại giường tiếp tục nằm xuống.

    " Nhunh à, em uống chút sữa đi "

    " Anh đi ra ngoài đi, tôi không uống cũng không muốn nhìn thấy mặt anh "

    " Phi Nhung, vợ chồng là phải tin tưởng lẫn nhau.

    Anh biết trong trường có rất nhiều người thích em và cả Nguyễn Kiên cũng vậy, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng em sẽ phản bội anh vì anh chọn tin tưởng em.

    Vậy thì tại sao em lại không tin tưởng anh?

    "

    Phi Nhung cười nhạt.

    Bắt cô tin tưởng anh khi hết lần này đến lần khác cô bắt gặp anh thân mật với Hàn Vân Tranh.

    Lần trước cả hai hôn nhau trong phòng làm việc, cô bỏ qua, chắc có lẽ như vậy nên anh chẳng xem cô ra gì.

    Anh nói được nhưng anh không làm được.

    Anh từng nói rằng sẽ giữ khoảng cách với Hàn Vân Tranh nhưng rồi thì sao?

    Anh nói rằng anh chọn tin tưởng cô.

    Nhưng xem từ khi yêu anh có bao giờ cô tiếp xúc gần gũi với người khác giới nào không?

    Những lúc gặp Nguyễn Kiên cô đều tránh né vì sợ anh hiểu lầm, và cũng cho Nguyễn Kiên bỏ cuộc.

    Cô luôn nghĩ cho anh, nhưng chưa một lần nào anh nghĩ cho cô cả.

    Hôm nay cô không dám đến trường vì sợ mọi người sẽ tiếp tục bàn tán, mọi người sẽ hỏi cô sự việc như thế nào?

    Lúc đó cô phải giải thích làm sao đây?

    Chẳng lẽ cô đi tìm từng người giải thích rằng anh không có phản bội cô.

    Nhưng liệu người ta có tin không khi hình ảnh ngập tràn trên mạng xã hội.

    " Nhung, anh làm gì thì em mới có thể hết giận đây "

    Mạnh Quỳnh đặt ly sữa xuống bàn rồi đi lại ngồi xuống cạnh cô, cúi xuống hôn vào gò má của cô.

    " Tránh ra "

    Tay chân của Phi Nhung đẩy đạp anh ra, nhưng anh vẫn mặt dày ôm chặt lấy cô.

    " Nguyễn Mạnh Quỳnh...anh buông tôi ra"

    ' Chụt '

    " Không phải khi trước chúng ta đã thỏa thuận rồi sao?

    Dù có giận nhau như thế nào thì cũng phải hôn nhau.

    Em vẫn chưa hôn anh đấy "

    Mạnh Quỳnh đưa mặt mình trước mặt của cô, anh biết mình mặt dày một chút thì cô sẽ hết giận.

    Chứ nếu anh làm lớn lên thì chắc chắn cô sẽ nổi điên lên.

    Thôi thì nhịn một chút cũng không sao.

    * Bốp *1

    Phi Nhung không thương tiếc mà tát thẳng vào mặt của anh một cái rõ đau.

    Anh cứng đờ người, anh như vậy mà bị vợ đánh sao?

    Sao lần nào cô giận, cô cũng đánh anh hết vậy?1

    " Nhung, em tát anh đấy à?

    "

    " Vậy thì sao, anh tát lại tôi đi "

    Mặt của Mạnh Quỳnh đỏ ngầu lên.

    Nếu là người khác thì chắc chắn anh đã cho một viên đạn vào đầu.

    " Ai mà lại đi đánh vợ chứ?

    Đúng không bảo bối?

    "

    ' Chụt '

    " Anh tránh ra cho tôi "

    Phi Nhung ngồi dậy đẩy mạnh Mạnh Quỳnh ra nhưng không thể vì anh ôm quá chặt.

    " Nguyễn Mạnh Quỳnh tôi bảo anh buông tôi ra.

    Nếu anh muốn có thể đi đến ôm vợ cũ của anh ".

    " Đừng nhắc đến Vân Tranh nữa được không?

    "

    " Sao?

    Đau lòng à?

    "

    Phi Nhung nhướn mày.

    Mạnh Quỳnh buông Phi Nhung ra, đứng dậy day day thái dương.

    Anh cũng biết mệt vậy?

    Anh cũng biết khó chịu vậy?

    Anh đã thay đổi rất nhiều từ khi yêu cô.

    Lúc trước tính anh rất nóng và có phần gia trưởng.

    Nếu anh cho rằng mình không làm sai thì chắc chắn sẽ không bao giờ hạ mình năn nỉ hay xin lỗi.

    * Cốc cốc cốc *

    Cả hai đều nhìn về hướng cánh cửa, sau đó anh đã đi lại mở cửa xem có chuyện gì.

    " Thiếu gia, thiếu phu nhân, ông bà Phạm đến tìm hai người "

    Mạnh Quỳnh nhắm mắt lại.

    Chuyện gì đến cũng đã đến rồi, lần trước ông Phạm đã cảnh cáo anh rồi, lần này sẽ không bỏ qua dễ dàng cho anh như vậy đâu.

    Ngụy Mạch Khê, Ngụy Mạch Khê.

    Mạnh Quỳnh bây giờ chỉ biết nguyền rủa 3 đời nhà Ngụy Mạch Khê.

    Trong lòng của Phi Nhung cũng đang rất rối, cô sợ phải đối diện với ba mẹ mình.

    Sợ ba mẹ mình lại làm khó Mạnh Quỳnh.

    " Phi Nhung, anh xin em đó, đừng bỏ anh, anh biết lỗi của mình rồi "

    Mạnh Quỳnh nhảy lên giường năn nỉ cô.

    Bây giờ chỉ còn cách làm cho Phi Nhung hết giận anh.

    Nếu để cho ông bà Phạm đem cô về thì chắc chắn anh sẽ không bao giờ có cơ hội gặp được cô, chắc chắn cô sẽ đi du học bỏ lại anh một mình.

    " Phi Nhung, em muốn anh làm gì cũng được.

    Em tha lỗi cho anh đi.

    Sau này 6 giờ tối là anh có mặt ở nhà được không?

    Anh không đi đâu hết, nếu đi anh sẽ dẫn em theo được không bảo bối "

    Mạnh Quỳnh ôm hôn khắp mặt của Phi Nhung.

    Anh phải tranh thủ mới được, nếu không sẽ không có cơ hội.

    Bây giờ 1 giây đối với anh cũng rất quan trọng, chỉ cần cô gật đầu là mọi chuyện đã giải quyết xong.

    Một vị tổng tài cao cao tại thượng, một lão đại máu lạnh vô tình bây giờ lại trở thành một kẻ sợ vợ.

    Nếu để người khác nhìn thấy hoặc Mộ Duật Hành nhìn thấy thì chắc Mạnh Quỳnh mất mặt lắm.

    Nhưng bây giờ thà mất mặt còn hơn mất vợ.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 44


    Thật sự thất Vọng

    Mạnh Quỳnh và Phi Nhung đi xuống nhà.

    Ông bà Phạm thì đang ngồi uống trà, nói chuyện với ông bà Nguyễn.

    " Ba mẹ mới đến "

    Mạnh Quỳnh cúi đầu chào ông bà Phạm.

    Dù khi nãy anh có năn nỉ ra sao thì Phi Nhung vẫn không hết giận, cô cứ im lặng, khuôn mặt lạnh tanh với anh.

    Ông bà Phạm nhìn thấy anh là cơn giận kéo đến.

    Bây giờ thì hay rồi, cả nước ai cũng cho rằng anh là một người đàn ông lăng nhăng, qua lại với vợ cũ mặc dù vừa mới đính hôn.

    Ông đã cảnh cáo anh rồi mà, Phi Nhung là bảo bối của ông, nếu không chăm sóc, lo lắng được thì trả lại cho ông.

    " Con muốn giải thích không?

    "

    Ông Phạm nhìn anh.

    Những lời bàn tán trên mạng xã hội, những hình ảnh của anh và Hàn Vân Tranh quả thật làm ông rất tức giận.

    " Ba mẹ, sự việc mà mọi người nhìn thấy không phải là sự thật.

    Quả thật con có gặp Vân Tranh nhưng chỉ là tình cờ.

    Trùng hợp cô ấy bị ngất xỉu nên con đã đưa cô ấy đến bệnh viện.

    Nếu ba mẹ không tin có thể cho người điều tra "

    "Mạnh Quỳnh, ba từng nói với con như thế nào?

    "

    Mạnh Quỳnh cúi mặt không nói gì.

    Lần trước ông Phạm chọn cách tin tưởng anh và bỏ qua cho anh, nhưng ông đã nói rằng không có lần sau.

    Dù lần sau anh có lỗi hay không thì ông cũng sẽ bắt Phi Nhung vlại vì cô là bảo bối của ông, ông không thể để cho con gái của mình chịu thiệt thòi.

    " Mẹ thật sự rất thất vọng về con "

    Gương mặt của bà Phạm hiện lên sự buồn bã và thất vọng, cả đêm qua bà cũng không ngủ được.

    Bà chỉ có một người con gái này thôi.

    Bà cảm thấy rất hối hận vì khi trước đã không kiên quyết phản đối để bây giờ xảy ra vấn đề này.

    Sự việc này cũng không phải là lần đầu tiên, lần trước cũng vậy nhưng bà đã hy vọng rằng qua chuyện đó anh sẽ nghĩ cho Phi Nhung và khéo léo hơn.

    Nhưng bà hy vọng rồi lại thất vọng.

    MẠNH Quỳnh làm bà thật thất vọng.

    " mạnh Quỳnh , ba không hiểu tại sao một người chững chạc, hiểu chuyện như con mà lại làm vậy.

    Rõ ràng con có thể nhờ người đưa Vân Tranh đến bệnh viện, hay là con quá lo lắng không nỡ?

    "

    Ông Phạm nhất quyết không bỏ qua lần này đâu.

    Mối quan hệ giữa Hàn Vân Tranh và Mạnh Quỳnh quá nhạy cảm.

    Tại sao anh không hiểu vấn đề đó hay là anh không muốn hiểu.

    Từ lần ăn cơm ở Nguyễn gia, ông bà Phạm nhìn thấy rõ Hàn Vân Tranh muốn níu kéo lại Mạnh Quỳnh.

    Liệu anh có kiềm lòng được trước một cô gái quyến rũ, xinh đẹp, khéo léo như Hàn Vân Tranh không.

    Ông cảm nhận được con gái của ông không quan trọng bằng Hàn Vân Tranh ở trong lòng của Mạnh Quỳnh.

    Phi Nhung nhìn ba mẹ mình.

    Cô là một người con vô cùng bất hiếu, cô luôn làm cho ba mẹ của mình phải lo lắng, đau lòng.

    " Ba mẹ à, mọi chuyện không phải như ba mẹ nghĩ đâu.

    Anh ấy và chị Vân Tranh không có gì với nhau cả, cả hai chỉ là bạn bè thôi ạ.

    Hôm qua con cũng có đi cùng với anh ấy, chắc là do góc chụp thôi.

    Con xin lỗi đã để cho ba mẹ phải lo lắng rồi "

    Phi Nhung chủ động ôm lấy cánh tay của Mạnh Quỳnh .

    Anh quá bất ngờ với hành động cũng như lời nói này của cô.

    Vậy là cô đã bỏ qua cho anh rồi sao?

    Ông bà Phạm và ông bà Nguyễn đều nhìn chằm chằm vào người của cả hai.

    Ông bà Phạm biết con gái của mình đang nói dối, nhưng cô càng làm vậy thì bà Phạm càng thêm tức giận.

    Tại sao lần nào con gái của bà cũng phải hy sinh, chịu thiệt thòi.

    " Phi Nhung, con đừng qua mặt mẹ, mẹ sinh con ra, mẹ hiểu rõ con đang nghĩ gì "

    " Thật mà mẹ "

    Phi Nhung mỉm cười gượng gạo, cô không muốn ba mẹ của mình tiếp tục nói nặng anh, thôi thì mọi chuyện để cô gánh hết.

    " Phi Nhung, con đừng mù quáng nữa, nếu con cứ tiếp tục thì người đau khổ cũng chỉ có mình con "

    " Con không có "

    " Mẹ à, mọi chuyện là lỗi của con.

    Mẹ muốn trách thì cứ trách con "

    Chỉ cần Phi Nhung hết giận thì dù anh có bị ông bà Phạm mắng cũng được.

    Là anh không nghĩ cho cô, không nghĩ cho hạnh phúc gia đình.

    " Anh chị Nguyễn à, tôi xin phép được đón Phi Nhung về nhà một thời gian cho cả hai nhìn nhận lại mối quan hệ, và cũng cho Mạnh Quỳnh biết rõ trong lòng của mình có ai "

    " Không được, ba mẹ không được dẫn cô ấy đi.

    Trong lòng của con chỉ có Phi Nhung mà thôi "

    Mạnh Quỳnh quýnh quáng ôm chặt lấy eo của Phi Nhung.

    Xa vợ sao anh chịu nỗi, dù cách gì anh cũng không thể để cho cô đi.

    " Mạnh Quỳnh, con chắc chắn chứ?

    "

    " Chắc chắn "

    " Nhưng ba thấy trong lòng của con vẫn còn có hình bóng của Vân Tranh.

    Lần này đã là lần thứ 2 rồi đó Mạnh Quỳnh, ba không tin tưởng con nữa "

    " Anh chị Phạm à, hay là anh chị cho Mạnh Quỳnh thêm một cơ hội nữa.

    Tôi sẽ quản nó, không cho nó làm cho Phi Nhung buồn nữa đâu "

    Bà Nguyễn phút cuối mới lên tiếng.

    Nãy giờ bà chỉ biết cúi mặt vì chẳng còn mặt mũi nào nhìn ông bà Phạm.

    " Cứ để cho Phi Nhung về với anh chị Phạm.

    Là đàn ông thì phải chịu trách nhiệm với việc làm của mình "

    Ông Nguyễn lên tiếng.

    Trước đây ông từng khuyên anh nên hàn gắn lại với Hàn Vân Tranh nhưng anh không đồng ý vì không còn tình cảm.

    Nhưng bây giờ thì sao?

    Lần nào cả hai cải nhau, giận nhau cũng liên quan đến Hàn Vân Tranh.

    Ông cũng đang có suy nghĩ rằng anh vẫn chưa quên được, nếu đã là như vậy thì nên cho cả hai xa nhau một thời gian.

    Một là để cho anh quên, hai là cho Phi Nhung đừng đau lòng nữa.

    Ông có con gái, ông hiểu được nổi khổ của ông Phạm.

    " Ông nói cái giống gì vậy "

    Bà Nguyễn nghiến răng, nhéo vào eo của ông Nguyễn.

    " Phi Nhung, theo ba mẹ về nhà "

    Bà Phạm đi lại nắm lấy tay cô, bàn tay của cô lạnh ngắt, sắc mặt thì xanh xao, bà nhìn mà vô cùng đau lòng.

    Phi Nhungnhìn ba mẹ của mình rồi nhìn Mạnh Quỳnh.

    Cô thật sự rất khó xử, cô yêu anh nhưng cô cũng rất thất vọng về anh.

    " Phi Nhung"

    Đôi mắt của Mạnh Quỳnh đỏ au lên nhìn cô.

    Trái tim của anh nhói lên từng hồi, anh từng nói rằng anh không sợ gì cả nhưng hôm nay anh biết mình sợ gì rồi.

    Anh sợ mất cô, Phạm Phi Nhung.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 45


    Đến Tìm

    Phi Nhung nhìn ba mẹ của mình rồi nhìn Mạnh Quỳnh.

    Cô thật sự rất khó xử, cô yêu anh nhưng cô cũng rất thất vọng về anh.

    " Phi Nhung"

    Đôi mắt của Mạnh Quỳnh đỏ au lên nhìn cô.

    Trái tim của anh nhói lên từng hồi, anh từng nói rằng anh không sợ gì cả nhưng hôm nay anh biết mình sợ gì rồi.

    Anh sợ mất cô, Phạm Phi Nhung.

    Bà Phạm nắm tay cô bước đi, bàn tay của anh đặt ngay eo của cô cũng buông lỏng ra.

    Nước mắt của cô lăn dài xuống.

    Từng bước, từng bước rời xa anh.

    Ông bà Phạm và Phi Nhung lên xe rời đi, Mạnh Quỳnh đi lại sofa ngồi xuống.

    Anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay, anh chưa từng nghĩ việc làm của mình ngày hôm qua lại dẫn đến sự việc như thế này.

    Anh không bao giờ muốn làm tổn thương cô, không bao giờ muốn làm cô buồn.

    Anh thật lòng rất yêu cô.

    " Bắt tên Ngụy Mạch Khê lại cho tôi "

    Mạnh Quỳnh lấy điện thoại gọi cho Lục Song.

    Nếu không phải tại Ngụy Mạch Khê thì Phi Nhung cũng sẽ không giận anh, cũng sẽ không bỏ anh mà đi.



    Tại Nguyễn bang của Mạnh Quỳnh, Ngụy Mạch Khê bị trói tay trói chân nằm đại xuống đất, trên người đầy vết thương do Nhậm Hàn ban tặng.

    Đó chính là cái giá đụng vào anh.

    " Mau thả tôi ra "

    " Im miệng lại, nếu không đừng trách tôi "

    Nhậm Hàn nghiến răng.

    Cái tên này quá nhát gan nhưng lại chọc giận Nguyễn Mạnh Quỳnh, đúng là ngu ngốc.

    Mạnh Quỳnh đạp cửa đi vào, nhìn thấy Ngụy Mạch Khê mà anh muốn lấy súng bắn một phát cho chết ngay.

    " Hừ... cậu nói xem, cậu ăn gan gì mà dám chơi tôi?

    "

    Mạnh Quỳnh ngồi xuống ghế nhìn dáng vẻ đầy tội nghiệp của Ngụy Mạch Khê.

    " Nguyễn tổng, tôi làm gì dám đụng tới ngài, xin ngài hãy tha cho tôi "

    " Hôm qua to giọng lắm mà, còn dám lấy vợ tôi ra uy hiếp tôi sao?

    Cậu nghĩ tôi không cho người bảo vệ cô ấy à?"

    Mạnh Quỳnh cười khẩy.

    Lấy Phi Nhung ra uy hiếp anh là một sai lầm vì lúc nào cũng có người đi theo bảo vệ cô từ xa.

    Anh biết mình có rất nhiều kẻ thù và cô chính là điểm yếu chí mạng của anh.

    Để đảm bảo an toàn cho cô thì chỉ có cách như vậy.

    " Nói, giữa cậu và Vân Tranh có mối quan hệ như thế nào?

    Nếu thành thật, tôi sẽ xem xét lại "

    Ngụy Mạch Khê đảo mắt suy nghĩ.

    Nếu nói thật là anh chuốc thuốc Hàn Vân Tranh thì rất có thể ngày này năm sau là ngày giỗ của anh.

    Nhưng liệu nói dối có ổn không?

    Mạnh Quỳnh đã biết rõ sự thật chưa?.

    Mạnh Quỳnh cay mày.

    Trước khi đến đây Nguyễn Kiên có đến tìm anh, Nguyễn Kiên đã biết tất cả mọi chuyện và bảo anh tha cho Ngụy Mạch Khê một con đường sống vì Ngụy Mạch Khê từng giúp đỡ Nguyễn Kiên.

    " Tôi và Hàn Vân Tranh là tình một đêm "

    " Tình một đêm?

    "

    " Vâng, chỉ là tình một đêm "

    Nếu như bỏ qua vụ chuốc thuốc thì cũng có thể gọi là tình một đêm.

    Mẹ kiếp, tên chết tiệt này làm vợ anh giận anh.

    Nếu hôm qua không xuất hiện ở quán bar thì bây giờ gia đình của anh vẫn rất hạnh phúc.

    "

    Sau này tôi cấm cậu không được đụng vào Vân Tranh nữa.

    Hiểu không?"

    " Ngài còn yêu Vân Tranh sao?

    "

    Ngụy Mạch Khê thật sự không hiểu nổi Mạnh Quỳnh.

    Có cô vợ nhỏ xinh đẹp như vậy nhưng lại vẫn quan tâm Hàn Vân Tranh.

    Trong lòng của Mạnh Quỳnh, Hàn Vân Tranh vẫn còn có chỗ đứng sao?

    " Câm miệng lại "

    Mạnh Quỳnh nghiến răng.

    Tại sao ai cũng cho rằng anh vẫn còn yêu Hàn Vân Tranh.

    Chẳng lẽ anh tham lam đến như vậy, muốn có cả hai sao?

    Không, anh chỉ cần Phi Nhung mà thôi.

    Anh chỉ xem Vân Tranh là bạn bè, anh không nỡ nhìn người khác ức hiếp cô.

    Anh muốn cả hai đều được vui vẻ, hạnh phúc với sự lựa chọn của mình.

    Anh chọn gia đình, còn cô chọn sự nghiệp.

    Sâu trong lòng anh vẫn chưa từng hận cô, đó chính là sự giải thoát cho một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.

    Còn hận là còn yêu, anh không hận cô và cũng không muốn ai tổn thương cô.

    Ở hiện tại anh chỉ muốn sống hạnh phúc, êm đềm bên Phi Nhung

    Cái chết thì có thể tha nhưng Ngụy Mạch Khê đã bị thuộc hạ của Mạnh Quỳnh đánh chỉ còn nữa cái mạng và tống về Mỹ.

    Nếu không phải vì Nguyễn Kiên thì Ngụy Mạch Khê đã đi xuống gặp diêm vương.

    Anh là thế, máu lạnh vô tình.

    - ---------------

    Hơn 10 giờ tối, Phi Nhung vẫn không thể nào ngủ được, cô bắt đầu lo lắng cho Mạnh Quỳnh .

    Không biết anh đã về nhà chưa hay lại bỏ đi uống rượu?

    Không biết anh có nhớ cô không?

    Có muốn tìm cô không?.

    Mạnh Quỳnh làm gì chịu nổi, nỗi nhớ Phi Nhung.

    Anh đã uống rất say và bảo tài xế lái đến biệt thự của ông bà Phạm làm mạng.

    Nếu ông bà Phạm không trả Phi Nhung lại cho anh, anh sẽ chết ở đó, dù anh làm ma cũng phải ở bên cô.

    [ liều vậy achus -)) ]

    Mạnh Quỳnh lảo đảo xuống xe đi bấm chuông.

    Chuông cửa liên tục vang lên, Phi Nhung cảm thấy lạ nên đã chạy ra ban công xem thử là ai.

    Là Mạnh Quỳnh

    Phi Nhung vội vàng chạy xuống, nhìn dáng đứng của anh thì cô đã biết anh đang rất say.

    Ông bà Phạm cũng đi ra, thằng rễ chết tiệt này nữa đêm không cho ai ngủ hết.

    " Ba mẹ, ba mẹ mở cửa cho con vào đi, con nhớ Phi Nhung lắm "

    Ông bà Phạm nhìn thấy dáng vẻ này của anh mà lắc đầu.

    Còn đâu là tổng tài cao ngạo lạnh lùng nữa chứ, sắp khóc tới nơi rồi.

    " Con về đi, ngày mai tỉnh rượu rồi đến đây "

    " Không, con không về, có chết cũng không về "

    " Ba mẹ, anh ấy say rồi, hay là để anh ấy vào nhà đi "

    Phi Nhung chạy đến, cô không thể ngừng quan tâm anh, ngừng yêu anh.

    Ông bà Phạm nhìn cả hai rồi thở dài bỏ đi vào nhà.

    Ông bà quá mệt mỏi, chưa đầy một ngày mà đã đến đây đòi người.

    Phi Nhung nhanh chóng mở cửa cho anh, Mạnh Quỳnhh liền lau đến ôm chầm lấy cô.

    " Bảo bối, anh nhớ em...anh nhớ em lắm"

    " Bảo bối, anh biết lỗi của mình rồi.

    Anh không làm cho em buồn nữa đâu."

    " Anh vào nhà đi "

    Phi Nhung vỗ vỗ lưng anh.

    Nhìn thấy anh như thế này thì lòng của cô đã mềm nhũn như nước.

    Thật sự cô rất ngốc, cô luôn tha thứ cho anh, luôn yêu anh.

    " Em hết giận anh chưa...bảo bối...anh thề là anh không còn tình cảm gì với Vân Tranh nữa hết...em phải tin anh "

    " Được rồi, anh lên phòng đi, đừng đứng ở đây nữa, ngoài đây gió lớn sẽ nhiễm bệnh"
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 46


    Đủ Rồi, Hãy Để Cho Tôi Yên

    Sáng hôm sau, Mạnh Quỳnh đi xuống nhà thì thấy ông bà Phạm đang ngồi uống trà ở phòng khách.

    Dù tối qua Phi Nhung cho anh vào nhà, cho anh ngủ chung giường nhưng cô vẫn còn rất giận.

    Cô không cho anh ôm, cứ đẩy rồi đạp anh ra xa.

    " Ba mẹ "

    " Con về đi, Phi Nhung không về đâu "

    Ông Phạm nhìn anh.

    Phi Nhung từ trên lầu đi xuống.

    Trên người mặc áo sơ mi trắng và quần tây, trên vai thì đeo balo.

    " Ba mẹ, con xin phép đi học "

    " Anh đưa em đi học "

    Đôi mắt của Mạnh Quỳnh sáng rỡ lên.

    Đưa đi học xong anh sẽ đón cô về nhà luôn, đến ông trời còn giúp anh mà.

    Phi Nhung lườm anh, cô biết anh đang nghĩ gì trong đầu.

    Đừng hòng qua mặt cô.

    " Ba mẹ cho con đón Phi Nhung về được không?

    Con không thể thiếu cô ấy được "

    Ông bà Phạm không nói gì, ánh mắt đăm chiêu suy nghĩ.

    Phi Nhung thấy vậy nên chủ động nắm tay anh.

    Trong chuyện này anh cũng không sai, giúp người là một việc làm tốt.

    Nếu như cô thấy Vân Tranh như vậy, cô cũng sẽ giúp.

    Anh chỉ sai khi không nghĩ cho cảm xúc, mặt mũi của cô, để bây giờ mọi người đều thấy cô tội nghiệp.

    " Ba mẹ, con tin tưởng anh ấy, ba mẹ đừng làm khó anh ấy nữa."

    Bà Phạm tức giận nhìn cô.

    Con gái của bà quá ngu ngốc, cứ như vậy thì sao Mạnh Quỳnh biết sợ được chứ.

    Sau này sẽ tiếp tục làm cô buồn.

    " Con muốn làm gì thì làm đi, sao này mẹ không quan tâm đến nữa "

    Bà Phạm đứng dậy bỏ đi lên lầu.

    Phi Nhung nhìn theo mà nước mắt rơi xuống, mẹ cô nói vậy là bỏ rơi cô luôn rồi sao?

    Mạnh Quỳnh ôm cô vào lòng, lau đi những giọt nước mắt của cô.

    Tại anh mà cô phải khó xử như vậy.

    Anh đã làm cho ông bà Tần mất niềm tin về anh.

    "Phi Nhung , mẹ con giận nên mới nói như vậy thôi, chứ mẹ con thương con hơn tất cả mọi thứ "

    " Híc..."

    " Ngoan, đừng khóc.

    Ăn sáng rồi hãy đi học "

    " Dạ vâng...híc "

    Phi Nhung lủi thủi đi vào phòng bếp.

    Cô không muốn ăn đâu nhưng cô sợ ba mẹ sẽ lo lắng cho sức khỏe của cô.

    Đợi Phi Nhung đi vào trong thì ông Phạm nhìn sang Mạnh Quỳnh.

    " Mạnh Quỳnh, chưa lần nào ba thất vọng về con như lần này.

    Là đàn ông mà để vợ mình phải đứng giữa như vậy thì rất thất bại.

    Bản lĩnh của con ở đâu rồi?

    "

    " Để con lên nói chuyện với mẹ "

    " Không cần đâu, sau này con đừng làm Phi Nhung buồn nữa là được rồi "

    Ông Phạm nói xong thì cũng đi lên lầu với bà Phạm.

    Mạnh Quỳnh ngồi xuống sofa, anh thật sự rất thất bại, anh làm vợ của anh phải buồn, làm ba mẹ vợ thất vọng về anh.

    Phi Nhung ăn sáng xong thì được Mạnh Quỳnh đưa đi học.

    Cả hai ngồi trong xe nhưng không ai nói gì cả.

    Chiếc xe dừng trước cổng trường, Phi Nhung mở cửa bước xuống.

    Mạnh Quỳnh cũng vậy, bước xuống với cô.

    " Phi Nhung"

    Cô quay đầu lại nhìn anh.

    " Anh xin lỗi "

    " Em vào lớp, trưa nay anh không cần đến đón em đâu "

    " Em còn giận anh à?"

    " Không, em vào lớp học "

    Phi Nhung nói rồi đi vào trường.

    Mạnh Quỳnh nhìn theo mà đau lòng.

    Suốt cả buổi học ai cũng nhìn Phi Nhung xong rồi nói nhỏ với nhau.

    Cô biết họ đang cười cợt cô nhưng cô cũng chẳng quan tâm đến mà chỉ chăm chú việc học.

    " Nguyễn thiếu phu nhân hôm nay đi học rồi sao?

    Tôi cứ nghĩ cô sẽ buồn đến nghĩ học luôn chứ?

    "

    Kiều Nhi khoanh tay trước ngực nhếch môi cười khẩy, cô thấy Phi Nhung rất chướng mắt, hôm nay bị như vậy cô thấy rất vui.

    " Việc gì phải buồn?

    "

    Phi Nhung nhướn mày.

    " Ồ, còn mạnh miệng quá nhỉ, bây giờ ai cũng biết cô bị cấm sừng.

    Trước sau gì cũng bị Mạnh Quỳnh đá đi mà thôi "

    " Có bị cấm sừng hay không cũng là chuyện của tôi, liên quan gì đến cô?"

    " Để xem còn hóng hách được bao lâu?

    Chị Vân Tranh là diễn viên nổi tiếng, xinh đẹp còn cô là gì?

    Chỉ giỏi cái miệng "

    Đôi mắt của Phi Nhung đỏ au lên, bàn tay cuộn tròn lại.

    Nhưng cô thấy Kiều Nhi nói phải, cô là gì?

    Cô không là gì cả, hiện tại cô không làm ra tiền, sống phụ thuộc vào ba mẹ rồi Mạnh Quỳnh.

    Nếu so sánh thì cô không bằng một góc của Hàn Vân Tranh.

    " Cậu đủ rồi đấy Kiều Nhi.

    Cậu làm Phi Nhung buồn, cậu vui lắm sao?

    "

    Hà Tô Diệp tức giận nói.

    " Phải, thấy Phi Nhung đau khổ tôi rất vui và sảng khoái "

    " Cậu...."

    " Bỏ đi Tô Diệp, mặc kệ cô ta muốn nói gì thì nói "

    Phi Nhung nói rồi kéo Hà Tô Diệp rời đi, cô không muốn hơn thua với Kiều Nhi.

    Mọi người ở đó điều nhìn Kiều Nhi và Phi Nhung , kẻ thương sót, kẻ cười vì hả dạ.

    Tan học, Phi Nhung lang thang bước ra cổng trường, cô cảm thấy rất mệt mỏi với sự việc này.

    Nhưng khi vừa bước ra tới cổng thì cảnh tượng trước mắt làm cô như chết đứng, Mạnh Quỳnh và Hàn Vân Tranh đang đứng nói chuyện với nhau.

    Đôi mắt của Phi Nhung đỏ lên, cô cố gắng bình tĩnh mà bước tới lướt ngang qua cả hai.

    " Phi Nhung "

    Mạnh Quỳnh nhìn thấy mà kéo tay cô lại.

    " Đủ rồi, hãy để cho tôi yên "
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 47


    Không Làm Phiền

    Tan học, Phi Nhung lang thang bước ra cổng trường, cô cảm thấy rất mệt mỏi với sự việc này.

    Nhưng khi vừa bước ra tới cổng thì cảnh tượng trước mắt làm cô như chết đứng, Mạnh Quỳnh và Hàn Vân Tranh đang đứng nói chuyện với nhau.

    Đôi mắt của Phi Nhung đỏ lên, cô cố gắng bình tĩnh mà bước tới lướt ngang qua cả hai.

    Mạnh Quỳnh nhìn thấy mà kéo tay cô lại.

    " Đủ rồi, hãy để cho tôi yên "

    " Phi Nhung à, chị có chuyện muốn nói với em"

    Hôm nay Hàn Vân Tranh đến đây chỉ với mục đích là giải thích cho Phi Nhung hiểu về sự việc đang được mọi người bàn tán trên mạng xã hội.

    Mấy ngày nay cô cũng rất mệt mỏi, họ còn đòi tẩy chai cô vì cho rằng cô là kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác.

    " Được, chị nói đi "

    Phi Nhung khoanh tay trước ngực, nhướn mày nhìn Hàn Vân Tranh.

    " Phi Nhung à, mọi chuyện em nhìn thấy trên mạng xã hội không...."

    " Chị diễn viên Vân Tranh kìa, woa, chị ấy đẹp thật đấy "

    Câu nói chưa dứt thì mọi người cùng nhau chạy lại bao quanh Hàn Vân Tranh xin chụp ảnh và xin chữ ký.

    Phi NHUNG nhìn thấy mà nhếch môi cười lạnh, sự nổi tiếng này đâu phải có bằng thực lực, bằng chính nổ lực của bản thân.

    Nếu không có Mạnh Quỳnh phía sau chống lưng, nếu không nhờ mang danh là vợ của Mạnh Quỳnh thì liệu có ngày hôm nay hay không?

    Câu trả lời chắc chắn là không.

    " Chị Vân Tranh, nếu chị có chuyện muốn nói với tôi thì cứ đến nhà của tôi, tôi chờ chị "

    Phi Nhung dõng dạc nói với Hàn Vân Tranh trước mặt mọi người rồi bước vào trong xe của Mạnh Quỳnh .

    Dù cô không là gì nhưng cô là phu nhân của Mạnh Quỳnh.

    Câu chuyện này cũng nên kết thúc rồi, để xem Hàn Vân Tranh muốn nói gì với cô.

    Cô đã nhịn đủ rồi, lần trước ở phòng làm việc cô bỏ qua nhưng lần này thì đừng hòng, cô không phải là người cam chịu, nhẫn nhịn đâu.

    Mạnh Quỳnh cũng lên xe cùng với Phi Nhung.

    Anh chỉ muốn đến đón cô tan học vậy mà lại gặp chuyện này.

    " Nhung, anh không biết sẽ gặp Vân Tranh ở đây.

    Khi nãy anh và cô ấy chỉ nói về vấn đề công việc mà thôi "

    Phi Nhung không nói gì, khoanh tay trước ngực nhìn ra ngoài đường phố.

    Mạnh Quỳnh thở dài, hôm nay đúng là xui xẻo, anh chỉ muốn đến đón cô đi ăn trưa vậy mà lại gặp Hàn Vân Tranh để cô giận thêm.

    " Bảo bối à, em chưa đọc báo à"

    Mạnh Quỳnh ôm lấy Phi Nhung đặt lên đùi của mình.

    Anh mỉm cười rồi hôn nhẹ lên môi của cô.

    Sáng nay anh đã ra mặt trước truyền thông, báo chí để giải quyết sự việc này.

    Anh muốn đính chính rằng bản thân mình vô cùng trong sạch và không bao giờ có việc phản bội Phi Nhung.

    Giữa anh và Hàn Vân Tranh chỉ có mối quan hệ bạn bè và sau này cũng sẽ như vậy, quá khứ đã là quá khứ và anh không muốn nhắc tới.

    Anh còn khẳng định rằng bản thân mình rất yêu Phi Nhung và không thể sống thiếu cô.

    Anh còn công bố cả giấy đăng ký kết hôn của cả hai, ở hiện tại Phi Nhung chính là vợ hợp pháp của anh, sau khi cô ra trường sẽ lặp tức tổ chức hôn lễ và lên kế hoạch có con.

    Mạnh Quỳnh còn kiên quyết nói rằng sẽ không tha cho những ai nhắc lại vấn đề này, vì nó sẽ làm ảnh hưởng tới tinh thần, cuộc sống và việc học tập của bảo bối nhỏ của anh.

    " Đọc gì chứ?

    "

    Phi Nhung nhíu mày không hiểu.

    " Anh yêu em nhất trên đời, bảo bối à "

    Mạnh Quỳnh dụi mặt vào cổ cô.

    Những ngày qua đã quá đủ rồi, sau này anh sẽ không gặp cũng không liên quan đến Hàn Vân Tranh nữa.

    Khi nãy anh hoàn toàn bất ngờ khi thấy Hàn Vân Tranh đến trường.

    " Bảo bối, em muốn ăn trưa ở đâu?

    "

    " Về nhà "

    " Đừng thế mà "

    " Hừ "

    Chiếc xe lái vào biệt thự riêng của cả hai.

    Mạnh Quỳnh cưng chiều bế Phi Nhung xuống xe, cô khó chịu cứ vùng vẫy mãi.

    " Bỏ xuống, tôi có chân mà "

    " Thôi nào, đừng quậy nữa.

    Để anh bế em đi tắm rồi ăn cơm trưa nhé bảo bối "

    Phi Nhung trừng mắt với anh, cô đâu có nhờ, nhưng anh có lòng như vậy thì cô sẽ đày chết anh.

    " Được, mau bế tôi đi tắm "

    Mạnh Quỳnh cười gian tà bế Phi Nhung đi lên phòng.

    Nhưng điều mà Mạnh Quỳnh hông ngờ đến đó chính là Phi Nhung chỉ cho nhìn chứ không cho chạm.

    Cô đang muốn cho cậu nhỏ của anh bị liệt sao?

    " Anh đi ra ngoài lấy đồ cho tôi, lấy cả đồ lót nữa đó "

    Mạnh Quỳnh nuốt ngụm nước bọt rồi đi ra ngoài lấy đồ cho cô.

    Khó chịu chết đi được, cảnh đẹp thì cứ trước mắt mà chẳng làm ăn được gì cả.

    Sau khi tắm xong thì Phi Nhung và Mạnh Quỳnh đi xuống nhà ăn trưa.

    Nhưng vừa xuống thì đã thấy Hàn Vân Tranh ngồi ở phòng khách.

    " Chị có chuyện gì muốn nói với tôi?

    "

    " Phi Nhung, chị đã muốn gặp em để giải thích từ lâu nhưng lại không có thời gian.

    Chị muốn xin lỗi em về những chuyện đã qua "

    " Chị muốn xin lỗi tôi về việc gì?

    Nếu là sự việc vừa rồi thì không cần vì chị không có lỗi "

    Phải, sự việc vừa qua Hàn Vân Tranh cũng đâu muốn xảy ra.

    Phi Nhung cũng đâu phải cố chấp, không hiểu vấn đề.

    Nếu có sai, có giận thì cũng là Mạnh Quỳnh, nếu anh không muốn thì không ai ép anh được.

    " Thật ra hôm ở phòng làm việc là chị cố tình làm vậy để cho em hiểu lầm.

    Nhưng Tử Ninh à, việc đó là do Nguyễn Kiên ép chị làm "

    " Chị Vân Tranh, nói thật em không thích chị, lúc trước hay hiện tại cũng vậy.

    Chị có dám chắc rằng chị chưa từng có ý muốn giành lại anh ấy không?

    "

    Đôi mắt của Hàn Vân Tranh đỏ lên.

    Phải, cô từng muốn giành lại Mạnh Quỳnh.

    Mỗi lần gặp anh là trái tim của cô rất đau, cô muốn quay lại khoảng thời gian hạnh phúc của trước đây.

    " Chị về đi, tôi cũng không muốn tổn thương chị, những chuyện đã qua thì cho qua đi "

    Phi Nhung quay sang hướng khác.

    Mặc dù rất khó chịu nhưng khi nhìn thấy Hàn Vân Tranh như vậy thì cô lại không nỡ nói thêm.

    Chỉ mong sau này ai cũng được hạnh phúc, không ai tranh giành của ai cả.

    Phi Nhung là thế, cô không muốn tổn thương ai và cũng mong không ai tổn thương cô.

    " Được, cảm ơn em, sau này nhất định chị sẽ không làm phiền đến hạnh phúc của em và anh Mạnh Quỳnh ".
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 48


    Hôn Em Đi, Em Sẽ Hết Giận Anh

    Buổi tối, Phi Nhung nằm nghiêng trên giường nhìn ra bên ngoài bầu trời.

    Dù mọi chuyện đã qua nhưng sâu trong lòng của cô vẫn không thể vui nổi.

    Khi nãy cô có gọi điện thoại về cho bà Phạm nhưng bà không nghe máy, chắc là mẹ cô còn đang giận cô.

    Phải rồi, hết lần này đến lần khác cãi lời ba mẹ, cô thật sự rất bất hiếu.

    Mạnh Quỳnh từ thư phòng đi về phòng ngủ.

    Anh có cuộc họp video không thể nào không có mặt được.

    Mạnh Quỳnh giở chăn ra rồi lên giường ôm lấy Phi Nhung.Anh biết cô đang suy nghĩ chuyện gì, buồn chuyện gì.

    " Nhung, ngày mai chúng ta về nhà ba mẹ chơi.

    Anh sẽ tìm cách cho mẹ hết giận "

    Phi Nhung im lặng không nói gì.

    Mạnh Quỳnh phát hiện ra từ khi anh và cô yêu nhau, anh có rất nhiều nỗi sợ.

    Sợ mất cô

    Sợ cô im lặng như thế này.

    Mạnh Quỳnh rút cánh tay ở eo của cô ra rồi nằm ngửa ra giường nhìn lên trần nhà.

    Nếu cứ tiếp tục anh sợ mình sẽ không chịu nổi mà nỗi điên lên với cái tính im lặng của cô.

    Thà là cô cứ mắng chửi anh, đánh anh cũng được nhưng phải nói cho anh biết rằng cô đang muốn gì, buồn việc gì.

    " Uống sữa "

    Giọng nói của Phi Nhung vang lên chỉ có hai chữ ngắn gọn nhưng đầy quyền lực.Mạnh Quỳnh nhìn qua cô, cô vẫn nằm y như vậy, anh thở dài ngồi dậy đi xuống bếp pha sữa cho cô.

    Hơn 10 phút sau thì Mạnh Quỳnh mang ly sữa nóng lên cho cô.

    Nào giờ anh chưa từng phải xuống bếp, đến pha cafe anh còn bảo người làm nhưng vì cô anh bằng lòng làm mọi thứ.

    " Em ngồi dậy uống sữa đi "

    Phi Nhung ngồi dậy cầm ly sữa lên uống.

    Cô cố tình làm rơi một bên dây đầm ngủ xuống, bầu ngực to tròn trắng noãn hiện lên trước mắt anh.

    Mạnh Quỳnh cả người nóng ran lên, anh liên tục nuốt nước bọt, không phải anh thèm sữa của cô đang uống mà thèm khát bầu ngực của cô, thèm khát cơ thể của cô.

    " Nhung, anh thèm "

    Mạnh Quỳnh đưa đôi mắt hết sức tội nghiệp nhìn Phi Nhung,cô mím môi cười đưa ly sữa cho anh.

    " Anh uống đi "

    " Không phải, anh thèm cái khác "

    Mạnh Quỳnh ngồi xuống gần cô, chỉ tay vào bầu ngực của cô.

    " Anh mơ đi, em không cho anh đâu "

    Phi Nhung lấy chân đạp vào ngực anh, anh bắt cái chân nuột nà, trắng sáng của cô lại rồi cúi xuống hôn.

    Cô đừng đày đọ anh như thế chứ.

    Nếu như cô không thấy tội nghiệp anh thì cũng nên tội nghiệp cho cậu nhỏ của anh.

    Từ chiều đến giờ đã chịu thiệt thòi mấy lần rồi.

    " Đi mà, bảo bối, một chút thôi, anh thấy khó chịu quá "

    " Bỏ ra, cái tên biến thái này "

    Mạnh Quỳnh giật lấy ly sữa từ tay của Phi Nhung để lên bàn rồi nằm đè lên người của cô.

    Không cho thì anh cướp, dù gì thì cô cũng là vợ của anh mà.

    Phi Nhung la oai óai lên, tay đánh thùm thụp vào lưng anh, nhưng Mạnh Quỳnh cũng không dừng lại, đánh như vậy như gãi ngứa anh mà thôi.

    Anh không cho cô làm loạn nữa, bắt lấy hai tay của lại cô giữ chặt, cúi xuống hôn vào vùng cổ thơm tho của cô.

    " Bỏ ra, ai cho anh hôn chứ "

    " Nguyễn Mạnh Quỳnh, anh không tôn trọng em "

    Mạnh Quỳnh nghe ba chữ ' Không tôn trọng ' thì dừng lại, anh chỉ muốn làm cho cô hết giận, chỉ muốn sống những ngày tháng hạnh phúc bên cạnh cô mà thôi.

    " Em ngủ trước đi, anh đi qua thư phòng giải quyết một số công việc "

    Phi Nhung lồm cồm ngồi dậy nhìn bóng lưng rời đi của anh.

    Cô mếu máo lấy gối quăng thẳng vào người của anh.

    " Anh đứng lại, em đã cho anh đi đâu "

    Mạnh Quỳnh thở dài nhặt chiếc gối lên quay lại giường nằm dài xuống, kéo chăn chùm lên đầu.

    Anh đã đoán được mình sẽ có ngày hôm nay mà, nhưng không ngờ lại khó chịu nhiều như vậy.

    " Ai cho anh ngủ chứ "

    Phi Nhung kéo chiếc chăn xuống ra khỏi đầu của Mạnh Quỳnh.

    Cô đã hết giận anh từ đêm qua rồi, nhưng cô chỉ giả vờ giận để đày ải anh mà thôi.

    " Nhung, anh phải làm gì thì em mới có thể hết giận?

    Anh phải làm gì thì chúng ta mới có thể như ngày trước, lúc nào cũng vui vẻ bên nhau.

    Anh thật sự không chịu nổi khi chúng ta cứ như thế này rồi "

    Mạnh Quỳnh ngồi dậy cầm bã vai của cô, nhìn vào ánh mắt của cô.

    Anh biết những ngày qua mình có lỗi với cô khi không nghĩ cho cảm xúc của cô, để cô phải đứng giữa anh và gia đình.

    Tính tình của Phi Nhung trẻ con, tinh nghịch, lại hay ghen tuông nhưng đó chính là tính tình của cô anh phải tôn trọng và chấp nhận nó.

    Cô không phải là một người phụ nữ bản lĩnh, cũng không hoàn hảo nhưng lúc nào cô cũng suy nghĩ cho anh, yêu anh bằng cả một trái tim.

    " Hôn em đi, em sẽ hết giận anh "

    Chân mày của Mạnh Quỳnh nhíu lại, anh không thể nào đoán được trong đầu của Phi Nhung đang nghĩ gì.

    Sao khi nãy không cho anh hôn, bây giờ lại bảo anh hôn.

    " Không hôn thì lại sofa mà ngủ "

    " Hôn, anh hôn mà "

    Mạnh Quỳnh quýnh quáng ôm lấy cô, hôn nhẹ lên môi của cô nhưng Phi Nhung nào chịu vậy.

    Cô câu lấy cổ anh, vụng về hôn anh, cô cũng thèm nụ hôn của anh lắm rồi.

    Trong mắt của Mạnh Quỳnh hiện lên ý cười.

    Từ khi yêu cô, anh thấy mình trẻ hơn cả chục tuổi, tiếng cười ngày một nhiều hơn.

    3 năm nay anh lúc nào cũng chỉ có công việc rồi công việc, nhưng bây giờ đến cầm văn kiện lên xem anh cũng chả muốn xem.

    Chỉ muốn mỗi giây mỗi phút được ở bên cô, cùng cô tận hưởng cuộc sống hạnh phúc này.

    Qua một lúc, Mạnh Quỳnh rời môi của cô rồi miết mạnh lấy một cái.

    Khuôn mặt của Phi Nhung lúc này đã đỏ ửng lên, đôi mắt long lanh, xinh đẹp đến nao lòng nhìn anh.

    " Đã hết giận chưa, bảo bối?

    "

    Phi Nhung ngã đầu vào ngực anh, đưa tay ôm lấy thất lưng của anh.

    Hôm qua khi thấy anh say sỉn chạy đến năn nỉ thì cô đã không chịu nổi rồi.

    Lúc nào cô cũng thua trước anh, ai bảo cô yêu nhiều như vậy, lúc nào cũng sợ mất anh.

    " Quỳnhh, anh đừng bỏ em.

    Đừng phụ tình yêu của em được không?Em biết mình không có gì cả, em không bằng chị Vân Tranh, em...."

    " Đừng, đừng nói nữa.

    Anh yêu em, vì em là em "

    Hôm nay khi nghe Kiều Nhi nói cô cảm thấy rất sợ.

    Dù Hàn Vân Tranh có nhờ quyền lực của Mạnh Quỳnh nên mới có ngày hôm nay nhưng thật sự có thực lực và cố gắng, cô không phủ nhận điều đó.

    Cô bây giờ chỉ là sinh viên khoa Luật, tương lai không biết sẽ như thế nào.

    " Bảo bối à, đừng so sánh mình với người khác.

    Hiện tại, tương lai anh chỉ cần có em thôi.

    Nếu em không muốn học nữa thì có thể ở nhà anh nuôi, anh đâu thất bại đến mức không thể nuôi nổi em "

    " Nhưng anh sẽ khinh thường em "

    " Nhung, chúng ta bên nhau từ nhỏ, em không hiểu con người của anh sao?

    "

    Mạnh Quỳnh cúi xuống hôn vào đỉnh đầu của cô.

    Anh trân trọng tình yêu của cô.

    Hôm trước khi nhìn thấy cô đứng ra bảo vệ anh trước mặt ông bà Phạm thì anh đã biết mình nên trân trọng, yêu thương người con gái này nhiều nhiều hơn nữa.

    Không phải ai cũng may mắn có được, như Mộ Duật Hành vậy, yêu một người con gái đến điên dại, làm tất cả mọi thứ cho người đó, sẵn sàng hy sinh tính mạng cho người đó nhưng đổi lại là sự đau khổ, cô đơn.

    Anh cảm thấy mình rất may mắn, rất hạnh phúc.

    [ tới đây thôi nhe mai đăng tiếp
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 49


    Huyết Thống Của Nguyễn Gia?

    Sáng hôm sau Phi Nhung thức giấc thì đã hơn 8 giờ.

    Vì hôm nay là chủ nhật nên Mạnh Quỳnh không gọi cô dậy, anh biết cô rất mê ngủ và đang rất mệt.

    Phi Nhung cười tủm tỉm khi nhớ lại đêm qua cô và anh đã ân ái bên nhau.

    Lúc đầu anh rất ngọt ngào nhưng lúc sau thì đã biến thành sói ăn sạch sẽ cô.

    Một lúc sau Phi Nhung vscn xong thì đi xuống nhà tìm Mạnh Quỳnhh, hỏi người làm thì người làm nói anh đang ở phòng bếp.

    Thế là Phi Nhung lon ton đi vào, đứng trước cửa phòng bếp cô nghe được cuộc nói chuyện của anh và Tiêu Dao.

    Hai người họ đang nói chuyện gì với nhau vậy nhỉ?

    " Dù gì thì đứa bé trong bụng của cô cũng là huyết thống của Nguyễn gia "

    " Thiếu gia, cảm ơn ngài nhưng sau khi sinh tôi muốn rời đi "

    " Tại sao?

    Cô yên tâm, Nguyễn gia không tàn nhẫn đến mức giành đứa bé với cô đâu "

    Phi Nhung cảm thấy choáng váng với câu nói của Mạnh Quỳnh.

    Huyết thống của Nguyễn gia?

    Nguyễn Gia không tàn nhẫn đến mức giành đứa bé?

    Vậy là Tiêu Dao đang mang thai con của Mạnh Quỳnh?

    Phi Nhung cố gắng đi lên phòng để bình tĩnh suy nghĩ lại mọi việc.

    Nếu tính thời gian thì lúc đó cô và anh đang yêu nhau, nếu anh muốn cô có thể đáp ứng cho anh mà, sao anh lại có thể cưỡng hiếp Tiêu Dao chứ?

    Không, Mạnh Quỳnhh không phải là con người như vậy.

    Nhưng nếu như vậy thì đứa bé trong bụng của Tiêu Dao là con của ai chứ?

    Nguyễn Kiên.

    Trong đầu của Phi Nhung nghĩ ngay đến Nguyễn Kiên vì Nguyễn gia chỉ có hai người cháu trai là anh và Mạnh Quỳnh.

    Nếu không phải Mạnh Quỳnh thì chắc chắn là anh, Nguyễn Kiên.

    Đang miên man suy nghĩ thì Mạnh Quỳnh mở cửa đi vào.

    Trên tay là đồ ăn sáng dành cho cô.

    " Bảo bối, em ăn sáng đi rồi chúng ta về nhà ba mẹ chơi "

    Phi Nhung híp mắt nhìn anh, anh cũng rất có thể nha, ngày xưa anh từng là một tay chơi gái khét tiếng.

    " Chồng, anh lại đây "

    " Hửm?

    Gì vậy?

    "

    Mạnh Quỳnh bỏ đồ ăn sáng xuống bàn rồi đi lại giường với Phi Nhung.

    Cô gái này lại muốn giở trò gì nữa vậy?.

    " Quỳnh, em hỏi anh?

    Anh có chuyện gì giấu em phải không?

    "

    Phi Nhung nghiêng đầu nhìn anh.

    Anh mà gật đầu một cái thì xác định hôm nay anh sẽ no đòn với cô, cô nhất định sẽ thiến anh như lời đã nói.

    Không phải cả hai đã có thỏa thuận với nhau rồi sao, là sẽ không bao giờ có bí mật gì, chuyện gì cũng phải chia sẻ với nhau.

    " Ờ thì...không phải anh muốn giấu, mà là không có thời gian để nói với em "

    Mạnh Quỳnh dường như đã đoán được Phi Nhung đang nghĩ gì trong đầu.

    Anh không phải muốn giấu cô đâu nhưng anh muốn đợi thời điểm thích hợp mà thôi.

    Mạnh Quỳnh cũng không tốt bụng đến mức nuôi vợ con của người khác.

    Anh muốn đợi đứa bé lớn hơn một chút để Nguyễn Kiên không thể bắt Tiêu Dao phá thai được nữa.

    Anh là đang muốn ép Nguyễn Kiên chịu trách nhiệm với việc làm của mình.

    Anh và Nguyễn Kiên lớn lên cùng nhau, làm việc cùng nhau nên anh quá hiểu rõ con người của Nguyễn Kiên.

    Nói vô tình thì cũng không hẵn là vô tình nhưng chắc chắn là sẽ không đồng ý nếu như Lăng Kiên không muốn.

    Giống như sự việc vừa rồi, anh đã dùng tiền để bù đắp cho Tiêu Dao chứ không muốn chịu trách nhiệm với cô.

    " Bây giờ anh có thời gian rồi chứ?

    "

    " Thật ra đứa bé trong bụng của Tiêu Dao là con của Nguyễn Kiên "

    Phi Nhung thở phào.

    May quá, không phải là con của anh.

    Nếu không cô cũng không biết phải đối diện với gia đình, với Tiêu Dao và cả đứa bé như thế nào.

    " Em nghĩ là con của anh à?

    "

    Mạnh Quỳnh cong môi cười, nhéo yêu chóp mũi của cô.

    Cô gái này trí tưởng tượng thật phong phú.

    " May cho anh đó Mạnh Quỳnh, nếu không đừng có trách em "

    " Nếu là con của anh thì em sẽ giải quyết như thế nào?

    "

    Ánh mắt của Phi Nhung rũ xuống, cô giải giải quyết như thế nào sao?

    Chắc có lẽ cô sẽ rời đi, nhường anh lại cho hai mẹ con của Tiêu Dao vì đứa bé vô tội, nó cần một gia đình hoàn chỉnh có ba và mẹ.

    " Thôi nào, sẽ không có chuyện đó đâu bảo bối à "

    Mạnh Quỳnh ôm lấy Phi Nhung vào lòng dỗ dành.

    Thấy cô như thế này thì ai nỡ tổn thương chứ.

    Bây giờ anh còn không dám cãi nhau với cô, cô lúc nào cũng đúng, anh chịu hết phần sai.

    " Quỳnh, anh định sẽ như thế nào?

    Có nên nói cho ba mẹ biết không?

    Chị Tiêu Dao rất tội nghiệp "

    " Anh sẽ nói cho Nguyễn Kiên biết, dù gì thì em ấy cũng là ba của đứa bé "

    " Liệu anh ấy có chấp nhận hay không?

    Không ngờ rằng người mà em mắng chửi lại chính là Nguyễn Kiên "

    Mạnh Quỳnh cau mày suy nghĩ.

    Theo anh đoán thì Nguyễn Kiên sẽ tiếp tục dùng tiền để giải quyết vấn đề, hoặc có thể bảo Tiêu Dao phá thai.

    Anh biết trong lòng của Nguyễn Kiên ở hiện tại vẫn chưa thể quên được Phi Nhung.

    " Em thật không thể hiểu nổi tại sao Nguyễn Kiên lại làm vậy?

    Rõ ràng anh ấy có thể nuôi tình nhân bên ngoài mà "

    " Nhung à, em đừng suy nghĩ nhiều, mọi chuyện để anh giải quyết "

    Nếu Phi Nhung biết được lúc đó vì Nguyễn Kiên uống rượu say nên mới nhìn Tiêu Dao thành cô mà xảy ra quan hệ thì chắc chắn cô sẽ cảm thấy rất có lỗi với Tiêu Dao.

    Lúc đầu Tiêu Dao cũng không thể ngờ rằng Phi Nhung chính là người con gái trong lòng của Nguyễn Kiên.

    Vậy là hai anh em lại tranh giành một người con gái.

    Phi Nhung thật hạnh phúc khi có hai người đàn ông yêu mình, muốn bảo vệ mình, chăm sóc mình.

    Còn cô thì chẳng có ai cả, cô chỉ có đứa bé trong bụng mà thôi.

    [ nay đăng 1 trap thôi mai mình bù nhe^^]
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 50


    Phá bỏ hay giữ lại?

    7 giờ tối, Mạnh Quỳnh có hẹn với Nguyễn Kiên đi quán bar uống rượu.

    Ở hiện tại Lăng Kiên đã thật sự buông bỏ đoạn tình cảm đơn phương đó với Phi Nhung.

    Hôm ở buổi tiệc đính hôn, khi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của cô thì anh đã chấp nhận buông bỏ dù trong lòng của anh rất đau, rất rất đau.

    Từ ngày đó đến bây giờ thì Nguyễn Kiên ngày đêm vùi đầu vào công việc rồi bia rượu, thuốc lá để quên cô.

    Giá như anh chưa từng yêu cô, giá như cô không yêu anh họ của anh thì hay biết mấy.

    Anh nguyện cả đời chăm sóc, yêu thương, chiều chuộng cô, không bao giờ làm cô buồn và thất vọng.

    Đây là những lời thật lòng không chút giả dối của Nguyễn Kiên.

    " Anh hẹn em ra đây có việc gì sao?

    "

    Nguyễn Kiên ngồi xuống ghế nhìn Mạnh Quỳnh.

    " Không, chỉ là lâu rồi anh em chúng ta không ngồi uống rượu với nhau "

    Nguyễn Kiên nhếch môi cười cầm chai rượu lên rót vào ly của mình.

    Cả hai từng rất thân với nhau, nhưng vì Nguyễn thị, vì Phi Nhung mà trở nên xa cách.

    " Kiên, em đã 30 tuổi rồi.

    Em cũng nên lập gia đình, sinh con "

    " Không phải Nguyễn gia có anh nối dõi rồi sao?

    Em lập gia đình hay không, không quan trọng "

    " Thứ Nguyễn gia muốn, ba mẹ em muốn là em được hạnh phúc.

    Có được một gia đình trọn vẹn "

    Nguyễn Kiên dựa người về sau ghế thở dài chán nãn.

    Anh cũng muốn được hạnh phúc, cũng muốn có một gia đình trọn vẹn nhưng cả trái tim của anh đã trao trọn cho Phi Nhung rồi.

    Anh không thể yêu ai được nữa.

    " Anh à, chuyện lúc trước em xin lỗi "

    Mạnh Quỳnh bật cười vỗ vào vai của Nguyễn Kiên.

    " Chúng ta là anh em.

    Ai cũng từng có sai lầm mà "

    " Anh phải chăm sóc, yêu thương Phi Nhung.

    Em không giành với anh nữa "

    " Em nhắm giành lại với anh sao?

    "

    Mạnh Quỳnh nhướn mày nữa đùa, nữa thật.

    Phi Nhung là vợ của anh, trừ khi cả hai đã hết yêu nhau.

    Nếu không, không bao giờ anh buông tay cô.

    Và cũng không cho phép ai làm tổn thương đến cô, sự việc vừa rồi anh cảm thấy mình rất thất bại, rất đáng trách.

    " Anh may mắn vì Phi Nhung yêu anh.

    Nếu không, cũng rất khó nói "

    Cả hai cùng nhau bật cười, rồi cùng nhau uống cạn ly rượu.

    Nguyễn Kiên còn nhớ rất rõ lúc nhỏ Mạnh Quỳnh vì cứu anh mà để lại vết sẹo dài trên ngực.

    Dù mọi chuyện có như thế nào thì anh cũng sẽ không bao giờ làm tổn hại đến tính mạng của anh họ của mình.

    Cả hai lúc nào cũng cạnh tranh công bằng với nhau.

    Không bao giờ làm tổn hại đến nhau.

    " Ừm, Nguyễn Kiên, anh muốn nói với em một chuyện?

    "

    " Chuyện gì thế?

    "

    " Anh vào thẳng vấn đề nhé.

    Em biết Tiêu Dao chứ?

    "

    Nguyễn Kiên ngay lập tức nhíu mày nhìn Mạnh Quỳnh.Tại sao anh họ của anh lại biết Tiêu Dao?

    Anh họ của anh đang muốn nói đến chuyện gì?

    " Em biết, có chuyện gì sao?

    "

    " Cô ta đang mang thai "

    Mang thai

    Hai chữ đó đánh thẳng vào đầu của Nguyễn Kiên.

    Tiêu Dao mang thai, là đứa con của ai?

    Theo anh biết về Tiêu Dao thì cô không phải là người dễ dãi, hơn nữa đêm đó còn là lần đầu tiên của cô.

    Nếu là như vậy thì rất có thể Tiêu Dao mang thai đứa con của anh.

    Không thể nào?

    Không thể nào một đêm đã có thai được.

    " Anh Mạnh Quỳnh , anh muốn nói gì với em "

    " Em là người thông minh.

    Anh nói như vậy chắc hẵn em đã đón ra ba của đứa bé là ai "

    Trong lòng của Nguyễn Kiên vô cùng bối rối, anh cầm ly rượu lên uống cạn.

    Anh không biết mình nên vui hay nên buồn.

    Anh được là ba, nhưng mẹ của đứa bé không phải là người anh yêu.

    Phải rồi, đứa bé chắc chắn là con của anh.

    Vì mang thai con của anh nên Tiêu Dao mới chọn cách rời đi.

    Anh phải làm sao đây?

    Bảo Tiêu Dao phá bỏ hay giữ lại?

    Nếu giữ lại anh phải có trách nhiệm với cuộc đời của đứa bé, vì nó chính là giọt máu của anh.

    Nhưng làm vậy có ổn không khi anh không có một chút tình cảm nào với Tiêu Dao.

    " Nguyễn Kiên, em đã 30 tuổi rồi.

    Anh nghĩ em nên chọn gia đình.

    Đứa bé là giọt máu của em, em nên chịu trách nhiệm với nó "

    " Nếu là anh, anh sẽ như thế nào?"

    " Anh sẽ không từ bỏ nó, vì anh đang rất muốn làm ba "

    Nếu là anh ở trong hoàn cảnh của Nguyễn Kiên thì chắc chắn anh sẽ bảo Tiêu Dao sinh ra nó.

    Nếu trong khoảng thời gian chăm sóc cô mang thai, anh cảm thấy yêu Tiêu Dao thì anh sẽ cưới cô làm vợ, cho đứa bé có một gia đình hoàn chỉnh.

    Còn nếu như cả hai không có tình cảm thì anh sẽ cho cô một số tiền để cô làm lại cuộc đời.

    Tất nhiên anh sẽ cùng cô chăm lo cho đứa bé, để đứa bé không phải thiếu thốn tình thương của ai cả.

    Hơn 9 giờ thì Mạnh Quỳnh đã đi về với Phi Nhung.

    Anh biết cô sẽ không ngủ nếu như anh chưa về.

    Đối với anh bây giờ Phi Nhung là tất cả của anh.

    Qua mọi chuyện anh hiểu rằng mình không thể sống thiếu cô.

    Nguyễn Kiên vẫn ngồi đó trâm ngâm suy nghĩ.

    Nếu không cho đứa bé một gia đình hoàn chỉnh thì tốt nhất đừng sinh nó ra.



    Mạnh Quỳnh mở cửa phòng ngủ ra thì thấy Phi Nhung đang ngồi trên giường cậm cụi đan len.

    " Bảo bối, anh về rồi "

    Mạnh Quỳnh đi lại ôm chầm lấy cô, cô liền phồng má đẩy anh ra.

    Người của anh dơ muốn chết mà cứ ôm ôm cô.

    " Anh vào thay đồ đi, người anh toàn mùi rượu "

    " Được "

    Anh mỉm cười hôn vào gò má của cô rồi mới chịu đi vào phòng tắm.

    Hơn 30 phút, Mạnh Quỳnh đi ra với chiếc áo choàng ngủ.

    Anh nhanh chóng đi lại ôm chặt lấy cô cho thỏa nhớ nhung.

    " Đừng mà, nhột em, em không làm được này "

    Phi Nhung chu môi trách móc khi anh cứ sờ vào những chỗ nhạy cảm của cô.

    Cô đang rất tập trung để đan len mà anh cứ phá miết.

    " Em biết đan len?

    "

    " Mẹ mới dạy em đấy "

    Hôm nay cả hai đã qua nhà của ông bà Phạm chơi.

    Ông bà Phạm cũng đã hết giận cả hai, bà còn dạy cô cách đan len.

    Tình mẫu tử rất thiêng liêng, không gì có thể sánh bằng.

    " Em đan gì vậy?

    "

    " Em đan khăn choàng cổ cho anh "

    Phi Nhung mỉm cười xinh đẹp với anh.

    Cô cũng ra dáng nữ công gia chánh lắm chứ bộ.

    Chỉ nấu ăn hơi dỡ thôi nhưng nấu mì hay luộc trứng cô cũng biết làm mà.

    Cũng đâu có tệ lắm.

    " Em chắc chắn là choàng cổ được chứ?

    "

    Nụ cười trên môi của Phi Nhung tắt hẵn.

    Anh đang đùa với cô đấy à, nhưng cô không đùa với anh.

    Cô đang rất nghiêm túc muốn đan khăn choàng cho anh.

    " Anh đùa mà, anh xin lỗi bảo bối "

    Phi Nhung cười lạnh.

    Cô cầm lấy cái gối bên cạnh đánh liên tục vào người của anh.

    Anh không chịu được mà bỏ chạy, cô cũng không chịu thua mà chạy đuổi theo anh.

    " Anh đứng lại, dám khinh thường em sao?

    "

    " Bảo bối, anh đùa mà, anh biết em rất khéo tay, nấu ăn rất giỏi "

    Phi Nhung càng nghe thì càng không chịu đựng được.

    Nấu ăn rất giỏi?

    Anh là đang cố tình trêu chọc cô nấu ăn giở đấy mà.

    " Nguyễn Mạnh Quỳnh, anh chết với em "

    [ xl mn tui off nhe nào rãnh ra tiếp ^^]
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 51


    Kết cục của kiều nhi

    Sáng hôm sau Mạnh Quỳnh và Phi Nhung đi xuống nhà ăn sáng và anh đưa cô đi học.

    Vừa bước xuống thì Nguyễn Kiên đi vào, ánh mắt đượm buồn nhìn Phi Nhung.

    " Em đến tìm Tiêu Dao "

    " Anh định làm gì chị ấy?

    Anh không được quá đáng, đứa bé là con của anh "

    " Em định sẽ như thế nào?

    "

    Mạnh Quỳnh nhìn thấy sắc mặt của Nguyễn Kiên thì hình như đã đoán được anh định làm gì.

    " Phá bỏ, đứa bé không nên giữ lại "

    Tay của Phi Nhung cuộn tròn lại, mặt mày đỏ tươi lên tức giận khi nghe Nguyễn Kiên nói vậy.

    Cô từng cho rằng anh là một người đàn ông rất tốt, rất bản lĩnh nhưng qua sự việc này cô cảm thấy rất thất vọng về anh.

    Dù không yêu Tiêu Dao nhưng anh cũng phải chịu trách nhiệm với hành động của mình và với đứa bé.

    Đứa bé hoàn toàn vô tội, nó có quyền được chào đời.

    " Nguyễn Kiên, em thật không ngờ anh lại có thể thốt ra được những lời như vậy.

    Chị Tiêu Dao đã làm gì sai sao?Đứa bé có tội gì sao?

    Sao anh lại có thể nhẫn tâm như vậy chứ?

    "

    Phi Nhung không thể chịu nổi.

    Cô từng hứa sẽ bảo vệ, chăm sóc cho Tiêu Dao thì nhất định cô sẽ không bao giờ cho phép ai làm hại đến Tiêu Dao và cả đứa bé.

    Với lại đứa bé là con cháu của Nguyễn gia.

    Cô là con dâu của Nguyễn gia, cô có trách nhiệm bảo vệ huyết mạch của Nguyễn gia.

    " Em không hiểu đâu Phi Nhung.

    Giữa anh và Tiêu Dao không có tình cảm, đứa bé chỉ là sự cố.

    Em nghĩ nó sẽ hạnh phúc khi ba mẹ của nó như vậy sao?"

    Một đứa trẻ sinh ra đã được định sẵn là thiếu thốn tình cảm.

    Không có một gia đình hoàn chỉnh như bạn bè thì sinh ra để làm gì.

    Anh không tốt, anh cũng không sẵn sàng làm ba.

    " Nguyễn Kiên, dù thế nào em cũng sẽ không cho anh làm hại đến chị Tiêu Dao và cả đứa bé đâu.

    Đứa bé đã gần 3 tháng rồi, không thể phá được "

    Tiêu Dao đứng ở trong góc khuất nghe được cuộc nói chuyện mà nước mắt rơi xuống như mưa.

    Cô không ngờ Nguyễn Kiên lại tàn nhẫn đến vậy, nỡ đành lòng giết hại đứa con của mình.

    Tiêu Dao đặt tay lên bụng mình.

    Đứa bé đã 11 tuần tuổi rồi, dù thế nào cô cũng sẽ không bỏ đứa bé.

    " Nguyễn Kiên, em nên suy nghĩ kỹ lại một lần nữa "

    Mạnh Quỳnh nói rồi ôm Phi Nhung đi vào phòng bếp ăn sáng.

    Đứng đây cãi nhau cũng không giải quyết được vấn đề.

    Mỗi người mỗi suy nghĩ và cách tính khác nhau nên anh cũng không thể ép Lăng Kiên được.

    Nhưng anh cũng sẽ không để cho hai mẹ con của Tiêu Dao gặp nguy hiểm, dù gì thì đứa bé đó cũng là cháu của anh.

    Phi Nhung đi vào trong thì thấy Tiêu Dao đứng khóc một mình, cô đi lại ôm lấy Tiêu Dao.

    Không phải ai cũng may mắn, không phải ai cũng tìm được một người đàn ông thật sự thương mình và bảo vệ mình.

    " Chị đừng khóc, dù thế nào em cũng sẽ không cho anh ấy làm vậy đâu "

    " Phi Nhung , chị xin em, chị xin em hãy giúp chị bảo vệ đứa bé...hức "

    Phi Nhung bây giờ chính là cái phao cho Tiêu Dao bám vào.

    Nếu bây giờ không có Phi Nhung thì chắc chắn Nguyễn Kiên sẽ bắt cô phá bỏ đứa bé.

    Dù cô có muốn trốn cũng không được.

    " Chị yên tâm, chị ở đây thì không ai dám làm hại chị và cả đứa bé đâu "

    - ---------------

    Phi Nhung ngồi trên xe đi học mà vẫn hậm hực khó chịu.

    Cô thật sự rất muốn thiến Nguyễn Kiên cho sau này anh không thể làm chuyện bậy bạ, đã vậy bây giờ còn muốn phá bỏ đứa bé.

    Anh thật sự không xứng làm đàn ông, không xứng làm ba.

    " Thôi nào, em đừng khó chịu nữa "

    Mạnh Quỳnh ôm cô đặt lên đùi, cô gái nhỏ này khi giận cũng rất đáng yêu.

    " Đàn ông các người ai cũng đáng ghét hết "

    " Anh đâu có đáng ghét "

    " Anh đáng ghét, hôm qua anh chọc em "

    Phi Nhung nhéo vào ngực của anh cách một lớp áo sơ mi.

    Anh bật cười nhéo yêu chóp mũi của cô, anh thương anh mới chọc mà.

    Đến trường Mạnh Quỳnh mở cửa bước xuống và Phi Nhung cũng vậy.

    " Bảo bối, trưa nay anh sẽ đến đón em "

    " Vâng "

    Mạnh Quỳnh cúi người xuống hôn vào gò má của Phi Nhung mặc kệ xung quanh có rất nhiều người.

    Phi Nhung ngại ngùng đánh vào người anh rồi chạy vào trường.

    Không phải khi nãy trên xe đã hôn rồi sao, hôn như thế này người khác nhìn sẽ mắc cỡ lắm.

    Mạnh Quỳnh dựa lưng vào xe mỉm cười.

    Anh thấy rất hài lòng với cuộc sống ở hiện tại, bây giờ chỉ còn chờ Phi Nhung ra trường rồi sinh vài cục cưng đáng yêu mà thôi.

    Phi Nhung đi vào phòng học thì bị Kiều Nhi chặn đường lại, kiếm chuyện không cho cô ngồi vào bàn.

    " Kiếm chuyện với tôi à?

    Đừng quên tôi là ai "

    Phi Nhung khoanh tay trước ngực, nhướn mày nhìn Kiều Nhi.

    " Cô là ai không quan trọng, vài bữa cũng bị bỏ thôi "

    " Ganh tị sao?

    Vài bữa bỏ cũng được, nhưng hiện tại tôi là vợ của Nguyễn Mạnh Quỳnh.Tiền của chồng tôi thiêu chết cô còn được "

    " Tôi mắc gì phải ganh tị chứ?

    Đại gia theo đuổi tôi không thiếu, nhưng tôi có lòng tự trọng không phải như cô thích dạng háng ra vì tiền, vì địa vị "

    * Bốp *

    Phi Nhung tức giận giơ tay đánh vào một bên mặt của Kiều Nhi.

    Không ai được phép xúc phạm cô, xúc phạm tình yêu cô dành cho anh.

    " Cô đánh tôi "

    Kiều Nhi nghiến răng nhìn Phi Nhung.

    " Tôi thích đánh thì như thế nào?

    Tôi cấm cô không được xúc phạm tôi, nếu không đừng trách tôi "

    " Mày dạng háng thì tao nói dạng háng.

    Đừng làm như người ta không biết mày theo đuổi Mạnh Quỳnh"

    * Bốp *

    Phi Nhung không thể kiềm chế cơn tức giận mà đánh vào mặt của Kiều Nhi một lần nữa.

    Lần này Kiều Nhi không chịu thua mà giơ tay đánh lại cô, nhưng đã bị một người nào đó giữ tay lại.

    Khi nãy vào xe thì Mạnh Quỳnh phát hiện Phi Nhung để quên điện thoại trong xe, thế là anh đã đem lên cho cô và chứng kiến được cảnh này.

    Bảo bối của anh, anh còn không dám lớn tiếng vậy mà bị người khác sỉ nhục còn suýt bị đánh như vậy.

    " Nguyễn...tổng..."

    Kiều Nhi lắp bắp nhìn anh, sợ đến nổi bật khóc.

    Mạnh Quỳnh không chút thương tiếc hắt mạnh cánh tay của Kiều Nhi ra làm cô ngã xuống nền.

    " Cô dám nói vợ tôi như thế à?"

    Mạnh Quỳnh kéo Phi Nhung ôm vào lòng.

    Mọi người ở đây nhìn thấy ai cũng thầm cầu nguyện cho Kiều Nhi, nhưng cũng không ai dám xen vào.

    Phi Nhung ủy khuất ôm lấy thắt lưng của anh, cũng như muốn khẳng định rằng Mạnh Quỳnh là của cô.

    " Tôi...tôi..xin lỗi..."

    " Bảo bối, em muốn thế nào?

    "

    " Em không muốn thấy cô ta xuất hiện ở trường nữa "

    " Đơn giản vậy sao?

    "

    " Mày dạng háng thì tao nói dạng háng.

    Đừng làm như người ta không biết mày theo đuổi Mạnh Quỳnh"

    Ngay sau đó Kiều Nhi chính thức bị đuổi học.

    Ở đời thứ gì không nên đụng đến thì đừng đụng đến, nếu không hậu quả rất khó lường.

    - ---------------

    " Mau xin lỗi cô ấy.

    Và tôi nhắc luôn cho các người biết là không ai được ức hiếp vợ tôi.

    Nếu không, không đơn giản như thế này đâu "

    Dù Kiều Nhi rất không muốn xin lỗi Phi Nhung nhưng cô bắt buộc phải xin lỗi vì Mạnh Quỳnh quá đáng sợ.

    Nếu không kết cục cô không thể nào tưởng tượng được.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 52


    Chú già của em

    Trong phòng tổng giám đốc, Mạnh Quỳnh nghiêm túc làm việc.

    Phi Nhung từ phòng nghỉ bước ra, trên người là chiếc áo sơ mi trắng của anh.

    " Chồng à "

    Phi Nhung mắt nhắm, mắt mở đi lại.

    Cô vừa mới ngủ trưa dậy nên chưa được tỉnh táo hẵn.

    " Anh đây "

    Phi Nhung mỉm cười đi lại ngồi xuống đùi của anh, tay ôm chặt thắt lưng của anh.

    Cô ước gì mỗi ngày đều ngọt ngào, hạnh phúc như thế này.

    " Chiều nay em không có tiết học, hay là chúng ta về Nguyễn gia chơi đi "

    " Em định mách với mẹ về việc của Nguyễn Kiên à?"

    Phi Nhung bị nói trúng tim đen liền dụi mặt vào ngực anh nũng nịu.

    " Sao anh lại biết chứ "

    " Anh lớn hơn em tận 15 tuổi lận đấy "

    Mạnh Quỳnh ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp của Phi Nhung rồi hôn lung tung lên.

    Anh quá hiểu tính tình của cô, vô cùng trẻ con.

    " Không phải đâu, em về chơi với chị Khả Ái "

    " Chị Khả Ái?

    "

    Mạnh Quỳnh ngã người về sau ghế bật cười.

    Vợ của anh không thích làm lớn.

    Nguyễn Kiên thì gọi là anh, Khả Ái thì gọi là chị, trong khi đó cô là chị dâu của bọn họ.

    " Em thật sự không quen.

    Ai bảo anh già quá làm gì "

    Phi Nhung lườm anh.

    Cô đã quen gọi là chị Khả Ái, bây giờ gọi Khả Ái xưng chị cô cảm thấy không quen, cứ ngượng miệng.

    " Anh già lắm sao?

    "

    Nụ cười trên môi của Mạnh Quỳnh tắt hẵn đi, đưa tay sờ vào mặt mình.

    Anh thấy mình cũng còn rất phong độ, lịch lãm mà.

    " Đúng vậy, anh đã già lắm rồi, em thấy chán quá "

    Phi Nhung thở dài ra một hơi, gương mặt đau sót, buồn bã nhìn Mạnh Quỳnh.

    " Thật sự già sao?

    "

    " Chú à, chú đã 33 tuổi rồi còn không chịu già.

    Chú nghĩ mình 23 tuổi à?

    "

    " Chú?

    Em gọi anh là chú?

    "

    Mặt mày Mạnh Quỳnh bây giờ rất khó coi, còn Phi Nhung thì rất hả hê trong lòng.

    Ai bảo đêm qua anh ghẹo cô nấu ăn giở, không biết đan len.

    " Đúng, chú già của em "

    Phi Nhung mỉm cười véo vào hai bên mặt của anh.

    Nói là nói vậy nhưng trong lòng của cô thấy anh rất đẹp trai, phong độ và rất lịch lãm, chuyện chăn gối thì khỏi bàn vì anh có kỹ thuật rất tốt.

    Nói chung chồng của cô là hoàn hảo. kkk

    " Phi Nhung, em có chán anh không?"

    Phi Nhung bật cười thành tiếng, sao cô có thể chán anh chứ?

    Cô còn đang sợ mất đây này.

    " Chồng an tâm đi.

    Sau này em sẽ dìu anh đi, sẽ đút cơm cho anh, sẽ tắm cho anh thật sạch sẽ "

    Mạnh Quỳnh thở dài, anh cảm thấy hết tự tin về mình.

    Anh sợ cô sẽ chán anh rồi chạy theo mấy tên trẻ trâu bây giờ.

    - ---------------

    Nguyễn Kiên từ trong thang máy của tập đoàn bước ra.

    Bước đi được vài bước thì anh chợt nhìn thấy có một bé gái rất xinh xắn ngồi cùng với mẹ ở sofa sảnh lớn của tập đoàn.

    " Ba ba "

    Đợt nhiên cô bé đó lại cất giọng nói trong veo, ngọt ngào và còn chạy lại phía anh.

    Nhưng không, cô bé đó không chạy lại với anh mà chạy lại ' ba ba ' của mình ở phía sau lưng anh.

    Đó chính là con gái của giám đốc Ngô, năm nay đã 4 tuổi.

    " Con gái, sao lại chạy đến đây "

    " Con nhớ ba ba "

    Nguyễn Kiên quay lưng lại.

    Cảnh tượng giám đốc Ngô bế con gái của mình lên cưng nựng mà làm anh cảm thấy rất khó chịu, vô cùng khó chịu.

    " Phó tổng "

    " Ừm, con gái của anh sao?

    "

    " Đúng vậy, còn chào chú đi Hi Hi "

    " Hi Hi chào chú ạ "

    Nguyễn Kiên vô thức mỉm cười, đưa tay sờ vào khuôn mặt bầu bĩnh, trắng noãn của Hi Hi.

    Lúc này trong đầu của anh nghĩ ngay đến đứa con của anh và Tiêu Dao.

    Nếu sinh ra, con của anh cũng sẽ đáng yêu như thế này sao?

    " Phó tổng, cậu thích như vậy thì mau kết hôn rồi sinh vài cực cưng "

    Giám đóc Ngô nhìn anh mỉm cười.

    " Ừm, sẽ nhanh thôi "

    - ---------------

    Buổi tối ở Nguyễn gia, Mạnh Quỳnh nằm dài trên giường nhìn lên trần nhà.

    Anh thật sự đã già rồi sao?

    Từ trưa đến giờ anh vẫn rất khó chịu về tuổi tác của mình.

    Mạnh Quỳnh nhìn vào đồng hồ, đã hơn 9 giờ tối rồi mà Phi Nhung và Lăng Khả Ái vẫn chưa chịu về.

    Hôm nay cả hai về Nguyễn gia và Khả Ái đã kéo cô đi chơi để anh một mình ở đây.

    Cánh cửa phòng ngủ mở ra, Phi Nhung xiêu vẹo đi vào.

    Trên người nồng nặc mùi rượu.

    Mạnh Quỳnh ngồi bật dậy, chạy lại đỡ cô

    Chuyện gì đây?

    Phi Nhung đi uống rượu sao?

    " Chồng ơi, em chống mặt quá "

    " Anh thật hết nói nổi em "

    Mạnh Quỳnh cau mày bế ngang Phi Nhung lên đi vào phòng tắm thay đồ, tẩy trang cho cô.

    Nhưng cô cứ không chịu ngồi yên cho anh làm giúp mà cứ sờ mó lung tung khắp cơ thể anh.

    " Yên để anh thay đồ "

    " Anh lớn tiếng với em "

    Phi Nhung chu môi nũng nịu.

    Cô cũng không muốn uống rượu nhiều như vậy đâu nhưng Khả Ái cứ thách thức cô.

    Nếu cô không uống thì sẽ mất mặt lắm.

    Gần cả tiếng đấu tranh với Phi Nhung ở trong phòng tắm thì anh bế cô ra ngoài đặt xuống giường

    Sau này anh phải quản cô gái này thật kỷ mới được, nếu không sẽ hư mất.

    " Chồng, ôm em.

    Chồng ôm em, em mới ngủ được "

    Mạnh Quỳnh thở dài nằm xuống giường ôm cô vào lòng.

    Vậy mà Phi Nhung vẫn không chịu ngủ, cứ đụng chạm vào người của anh.

    " Chồng, em muốn~~"

    Mạnh Quỳnh cong môi cười, bắt cái tay làm loạn của cô lại.

    " Muốn gì?

    "

    " Muốn sướng a ~~"

    Mạnh Quỳnh mở mắt to kinh ngạc.

    Vợ của anh đây sao?

    Sao hôm nay lại mạnh dạn như vậy nhỉ?

    " Nhưng anh không muốn.

    Anh già rồi, không còn sức nữa ".

    Phi Nhung chề môi, anh đang nói láo, rõ ràng hai hôm trước anh còn làm cả đêm.

    Phi Nhung không nhịn được mà trèo lên người của anh, cúi xuống hôn vào môi anh, bàn tay vuốt ve ngực trần của anh.

    " Thế nào?

    Anh có sức chưa?"

    " Ch...chưa "

    Phi Nhung không chịu dừng lại, cô lọt sạch những thứ trên người mình quăng xuống dưới nền.

    Bàn tay thon dài vuốt ve khuôn mặt tuấn mỹ của anh.

    Mạnh Quỳnh liên tục nuốt nước bọt, anh như muốn vỡ tung ra vì hưng phấn.

    " Bảo bối, là em tự mình chuốc lấy.

    Ngày mai đừng hòng đi học được "

    Dứt lời, Mạnh Quỳnh lộn người lại để Phi Nhung nằm dưới thân anh.

    Mạnh bạo chiếm lấy môi cô, len lỏi vào bên trong khoan miệng của cô.

    Rời môi cô, anh nhanh chóng cúi xuống ngậm lấy một bên nhũ hoa cắn mút khiến cô khẽ rên lên, bàn tay luồn vào tóc anh khích thích.

    Cả hai cứ như thế mà triền miên với nhau tới 3-4 giờ sáng.

    Sau trận hoan ái kịch liệt, Phi Nhung mệt mỏi thiếp đi, Mạnh Quỳnh cũng vậy, anh ngã người ra giường ôm cô ngủ ngon llành.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 53


    Nguyễn Kiên Và Tiêu Dao

    Hôm sau Phi Nhung không thể nào đi học nổi, đã vậy còn bị Khả Ái và bà Nguyễn chọc ghẹo làm cô rất mắc cỡ.

    Vì người làm gọi đến nói là có Nguyễn Kiên đến tìm nên cả hai nhanh chóng đi về.

    Phi Nhung đã căn dặn người làm rất kỹ, nếu như không có cô ở nhà thì không được mở cổng cho anh đi vào.

    Cô là đang sợ anh sẽ làm hại đến Tiêu Dao khi không có cô.

    Nguyễn Kiên đã suy nghĩ rất kỹ, anh quyết định sẽ không ép Tiêu Dao phá thai nữa mà sẽ cùng cô chăm sóc cho đứa bé.

    Hôm qua khi gặp Tiểu Hi Hi, anh phát hiện ra mình cũng rất thích trẻ con và rất thích được làm ba.

    " Em tìm anh có chuyện gì sao?

    "

    Mạnh Quỳnh ôm Phi Nhung ngồi xuống sofa.

    Cô không thể đứng lâu, đi nhiều được vì đang rất đau.

    " Em muốn đón Tiêu Dao về chăm sóc "

    Mạnh Quỳnh cong môi cười.

    Anh đã đoán được Nguyễn Kiên sẽ thay đổi quyết định.

    Nếu không phải bây giờ thì là sau này.

    Là một người đàn ông khi đã bước tới tuổi 30 thì cần một mái ấm gia đình có vợ, có con.

    Và anh cũng vậy, anh thay đổi và cố gắng cũng vì hai chữ gia đình.

    " Em không đồng ý "

    Không phải Phi Nhung không muốn cho Tiêu Dao về cùng Nguyễn Kiên nhưng cô chỉ sợ anh sẽ làm hại đến Tiêu Dao.

    Hôm qua anh còn kiên quyết bắt Tiêu Dao phá thai, bây giờ cô đâu dám giao Tiêu Dao cho anh chăm sóc.

    Và chưa chắc Tiêu Dao sẽ đồng ý, những tổn thương mà anh gây ra cho Tiêu Dao quá nhiều và quá sâu, đâu thể nói bỏ qua là bỏ qua.

    Nếu là cô, cô sẽ hận người đó suốt đời.

    " Anh là thật lòng muốn chăm sóc cho Tiêu Dao và cả đứa bé "

    " Ai mà biết anh thật lòng hay không chứ.

    Khi rời khỏi đây, anh muốn làm gì mà chả được "

    " Anh không đáng để mọi người tin tưởng như vậy sao?

    "

    Nguyễn Kiên cười khổ.

    Anh thật lòng nhưng không ai tin tưởng anh cả.

    Bỏ đứa bé anh cũng đau lòng lắm chứ, nhưng sinh ra rồi thì phải làm sao đây?

    Nhưng ở hiện tại anh muốn được làm ba, anh sẽ dùng những thứ mình có để bù đắp cho đứa bé và Tiêu Dao.

    " Phải đó.

    Nguyễn Kiên, anh thật sự rất tệ, khi biết anh là ba của đứa bé thì em rất thất vọng về anh.

    Anh cưỡng hiếp chị Tiêu Dao nhưng lại không chịu trách nhiệm.

    Chị ấy mang thai thì anh muốn phá bỏ, đó là con của anh mà....

    Anh nghĩ mình xứng đáng để nhận sự tha thứ của chị ấy sao?

    "

    Đôi mắt của Nguyễn Kiên đỏ au lên.

    Nếu đêm đó anh không say rượu, anh không nhìn nhầm Tiêu Dao thành cô thì cũng không có ngày hôm nay.

    " Nhung à, đây là chuyện của Nguyễn Kiên và Tiêu Dao, em để cho hai người họ tự giải quyết với nhau đi "

    Mạnh Quỳnh vuốt vuốt tấm lưng cho cô hạ hỏa và hắt mặt bảo người làm gọi Tiêu Dao đi ra.

    Tiêu Dao chầm chậm bước ra.

    Cô biết Phi Nhung nhất định sẽ bảo vệ được cô và cả đứa bé.

    " Tiêu Dao, tôi không bắt em phá thai nữa.

    Em về cùng tôi, tôi sẽ chăm sóc cho em và cả đứa bé.

    Tôi sẽ cho em một danh phận "

    Nước mắt của Tiêu Dao rơi xuống.

    Chăm sóc?

    Một danh phận?

    Những thứ này nghe quá xa xỉ với cô, thứ cô cần bây giờ là bình yên sinh đứa bé này.

    Cô không muốn làm vợ của anh vì anh không yêu cô, người anh yêu là Phi Nhung.

    " Nguyễn Kiên, tôi không cần danh phận gì cả, tôi chỉ muốn bình yên mà thôi "

    " Tôi thề, tôi không bắt em phá bỏ đứa bé nữa đâu.

    Dù gì thì đứa bé cũng là con của tôi "

    Tiêu Dao đôi mắt có nước nhìn Phi Nhung.

    Cô liền hiểu ý, đi lại ôm lấy Tiêu Dao.

    " Nếu anh thật lòng muốn chăm sóc thì hãy đến đây.

    Khi nào chị ấy thấy cảm động và tha thứ cho anh thì chị ấy sẽ theo anh về "

    Mạnh Quỳnh mặt mày khó chịu nhìn Phi Nhung.

    Đây là cái nhà chứ không phải khách sạn mà hết người này đến người khác đến sống.1

    " Nhưng..."

    " Anh không đồng ý thì đi về đi.

    Em và chị Tiêu Dao không thay đổi quyết định đâu "

    Phi Nhung nói rồi nắm tay của Tiêu Dao đi vào trong.

    Cô phải xem thử Nguyễn Kiên có xứng đáng làm ba hay không.

    " Anh, em..."

    Nguyễn Kiên nhìn qua Mạnh Quỳnh.

    " Được rồi, nếu em muốn thì cứ đến "

    " Cảm ơn anh "



    Ngày hôm sau thì ba mẹ của Nguyễn Kiên đi về nước.

    Ông bà vừa nghe bà Nguyễn nói là sắp có cháu nội thì ông bà đã lên máy bay về liền.

    Trời vừa sáng thì ông bà Nguyễn và ba mẹ của Nguyễn Kiên đi đến tìm Tiêu Dao.

    Hai vợ chồng của Mạnh Quỳnh vẫn ôm nhau ngủ ngon lành mặc kệ ngoài kia xảy ra chuyện gì.

    Anh đã tốt bụng lắm rồi nên mới để Nguyễn Kiên và Tiêu Dao ở lại.

    " Ba mẹ, hai người về khi nào vậy?

    "

    Nguyễn Kiên hốt hoảng, anh vừa mới thức dậy định đi vào bếp pha sữa cho Tiêu Dao.

    Tuy cả hai còn ngượng ngùng nhưng cũng đang cố gắng hòa hợp vì đứa bé.

    Cả hai đã thống nhất với nhau rằng chỉ chăm sóc cho đứa bé.

    Sau khi sinh đứa bé ra, Tiêu Dao vẫn để cho đứa bé mang họ Lăng nhưng phải do cô nuôi dưỡng.

    Nếu không cô sẽ bế đứa bé đi thật xa, không bao giờ cho Nguyễn Kiên nhận con.

    Nguyễn Kiên cũng không có ý định sẽ giành đứa bé với Tiêu Dao nên cũng đồng ý.

    Tạm thời cả hai chỉ có thể như vậy thôi, chứ tiến xa hơn chắc là không thể.

    " Con định giấu mẹ đến khi nào?

    Đến cháu nội của mẹ đi học sao?

    "

    Cả bốn người ngồi xuống sofa, ai cũng nhìn Nguyễn Kiên như người ngoài hành tinh.

    " Không phải, đứa bé còn chưa được 3 tháng, mọi người làm quá lên "

    " Con định như thế nào?

    "

    " Thì chăm sóc cho đứa bé "

    " Còn cô gái đó?

    "

    " Tới đâu thì tính tới đó "

    Trong lòng của Nguyễn Kiên vô cùng rối bời.

    Anh và Tiêu Dao không có một chút tình cảm nào thì làm sao kết hôn được.

    Với lại bây giờ dù anh có muốn cho cô một danh phận thì cô cũng không đồng ý.

    Lòng tự trọng của cô rất cao, nếu không phải vì đứa bé thì đời này cô cũng không muốn gặp lại Nguyễn Kiên.

    Mạnh Quỳnh từ trên lầu đi xuống.

    Anh thở dài khi nhìn thấy mọi người đầy đủ ở đây.

    Bây giờ nhà của anh không phải là khách sạn nữa mà giống như siêu thị vậy.

    Ai muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, anh không quản nổi.
     
    Xin Hãy Yêu Em
    Chương 54


    Tạo Em Bé (H+)

    Ba mẹ của Nguyễn Kiên quyết định sẽ ở lại chăm sóc cho Tiêu Dao đến ngày cô sinh nở.

    Còn chuyện sau này giữa cô và Nguyễn Kiên thì ông bà sẽ để cho cả hai tự giải quyết với nhau.

    Nhưng chắc chắn Nguyễn gia sẽ không để cho cô chịu thiệt thòi.

    Ông bà cũng đã đón Tiêu Dao về biệt thự của Nguyễn Kiên để thuận tiện chăm sóc và không muốn làm phiền đến cuộc sống của vợ chồng Mạnh Quỳnh.

    Dù công việc khá nhiều nhưng Mạnh Quỳnh vẫn cố gắng dành thời gian cho Phi Nhung .

    Cô chấp nhận lấy anh đã là thiệt thòi lắm rồi, anh muốn bù đắp cho cô, cho cô vui vẻ hạnh phúc.

    Hôm nay Mạnh Quỳnh đưa Phi Nhung đi ăn tối ở bên ngoài.

    Trùng hợp Hoắc Kiến Vũ hôm nay cũng đưa vợ con của mình đi ăn tối.

    " Hoắc tổng "

    " Nguyễn tổng đưa vợ đi ăn tối à?

    "

    " Ừm, công việc thì công việc nhưng cũng phải dành thời gian cho gia đình "

    " Phải, gia đình là trên hết mà "

    Hoắc Kiến Vũ bật cười xoa xoa đầu con trai của mình, đối với anh vợ con là trên hết.

    Mạnh Quỳnh và Phi Nhung rời đi lại bàn ăn của mình đã được đặt sẵn.

    Nãy giờ cô quan sát thấy anh cứ chăm chú nhìn tiểu thiếu gia của Hoắc gia, chắc anh cũng muốn có một đứa con như vậy.

    Cả hai ăn tối xong thì cùng nhau nắm tay đi dạo.

    Mạnh Quỳnh thấy Phi Nhung rất lạ, ánh mắt cứ đăm chiêu suy nghĩ chuyện gì đó.

    " Có chuyện gì sao?

    "

    " Mạnh Quỳnh , hay là chúng ta sinh một đứa đi anh.

    Em rất muốn được làm mẹ "

    Mạnh Quỳnh nhìn cô không nói gì.

    Anh biết cô nói như vậy là vì anh, nghĩ cho anh.

    Nhưng anh lại không đành lòng để cho cô mang thai bây giờ, Phi Nhung chỉ mới 18 tuổi, còn quá trẻ để làm mẹ.

    " Đi mà anh, sinh một đứa đi "

    Phi Nhung nũng nịu lay lay cánh tay của Mạnh Quỳnh.

    " Em không hối hận sao?"

    " Sao phải hối hận chứ?

    Chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi mà "

    Câu nói vừa dứt thì đột nhiên Mạnh Quỳnh bế ngang Phi Nhung lên, vợ của anh nói như vậy thì anh phải chiều thôi.

    " Anh làm gì vậy, đang nói chuyện mà "

    " Về nhà chúng ta tạo em bé "

    Phi Nhung bật cười vỗ vào vai anh.

    Chuyện gì thì cũng phải từ từ chứ, để tự nhiên cũng được mà, đâu nhất thiết là hôm nay phải làm.

    Cả hai đi về nhà, anh nhanh chóng bế cô lên phòng làm chuyện đại sự.

    Thả Phi Nhung xuống giường, hai tay ôm lấy mặt cô hôn sâu, đêm nay chắc sẽ rất dài...

    Mạnh Quỳnh lột sạch quần áo trên người của cả hai quăng xuống dưới nền rồi nằm đè lên người của cô.

    Cảm xúc của cả hai bùng lên mạnh mẽ, giờ phút này chỉ muốn ân ái mặn nồng bên nhau mà thôi.

    Anh cúi xuống tham lam bú mút ngực của cô như đứa trẻ khát sữa, bên kia điên cuồng nắn bóp.

    Nơi này đã làm anh nghiện mất rồi, mỗi ngày anh đều muốn thưởng thức nó.

    " Đừng cắn...ưm "

    Bàn tay của anh bắt đầu lả lướt trên từng tất da thịt mịn màng của Phi Nhung rồi dừng lại nơi chặt hẹp, anh chen hai ngón tay vào khích thích, đút vào rồi lại rút ra.

    Trên dưới đều bị anh khích thích, Phi Nhung cảm thấy vừa ngứa ngáy nhưng cũng vừa cảm thấy sung sướng.

    Giây phút này cô không nghĩ được gì, cô chỉ muốn nhiều hơn, nhiều hơn như vậy nữa.

    " Dang rộng chân ra bảo bối à "

    Phi Nhung như bị thôi miên, cô mở rộng hai chân ra.

    Mạnh Quỳnh mỉm cười hài lòng, ngón tay ra vào nhanh hơn, tìm điểm G liên tục công kích cô, làm cô la hét vì không chịu nổi loại kích thích này.

    Đột nhiên Mạnh Quỳnh rút hai ngón tay ra.

    Mạnh mẽ đăm cậu nhỏ đang sừng sững vào bên trong ẩm ướt của cô.

    Ở bên trong cô thật sung sướng, anh không thể kiềm chế được mà di chuyển nhanh dần, những cú thúc cũng rất mạnh.

    " Ưm...."

    " Anh...nhẹ một chút...Ưm "

    Mạnh Quỳnh nào chịu nghe lời, anh bóp chặt lấy mông cô, dùng sức ra vào.

    Phi Nhung thật muốn giết chết cái tên này, cô bảo nhẹ nhưng ngược lại anh còn làm mạnh hơn.

    Mạnh Quỳnh lật người Phi Nhung lại, nâng mông của cô lên rồi tiến vào, ở tư thế này cậu nhỏ của anh chôn vùi hết vào bên trong cô, anh khẽ hừ một tiếng rồi tiếp tục luân động mạnh mẽ.

    " Quỳnh ...sâu quá...ưm "

    " Sâu mới sướng bảo bối à "

    Anh nhếch môi cười vỗ vào cặp mông tròn trịa của cô.

    Phi Nhung thật không chịu nổi với anh, nhưng mà...sướng thật.

    Qua rất lâu sau đó, Mạnh Quỳnh gắt gao chạy nước rút, anh không rút ra mà bắn thẳng vào bên trong của cô.

    Vợ anh muốn mang thai thì anh phải hợp tác chứ...

    Phi Nhung nằm xụi lơ trên giường, mặc anh cứ ôm lấy hôn hít lung tung.

    " Khoan, đợi em nghỉ mệt một chút "

    " Thì em cứ nằm nghỉ đi, anh có bắt em làm gì đâu "

    Phi Nhung đỡ trán, cô quá mệt mỏi với cái tên tinh lực dồi dào này.

    Thế là đêm đó cả hai quấn quýt với nhau không rời.

    Tiếng rên rỉ, tiếng cầu xin của cô vang dội cả căn phòng rộng lớn.

    [ nay mình end luôn nhe 😇]
     
    Back
    Top Dưới