Ngôn Tình Xin Đừng Trèo Cao

Xin Đừng Trèo Cao
Chương 80: Chương 80


Sau khi chuyện nhóm chat cầu hôn vì có sự xuất hiện của nữ chính mà mất hết mặt mũi, người trong cuộc họ Thẩm nào đó quay về Hồng Kông trốn hơn nửa tháng.
Thư ký Trương nghĩ lần này cậu thật sự xong đời rồi, nhưng kết quả giám đốc Thư không những không trách mắng cậu, ngược lại còn ôm bụng cười khen cậu làm rất tốt.
Vị trí thư ký số một này của cậu xem như vất vả bảo trụ được rồi.

Từ Thiến Diệp muốn chia sẻ chuyện cười này cho mọi người, nhưng cô ấy lại không dám đắc tội với cháu trai lớn nhiều tiền này của cô ấy, chỉ có thể giấu ở trong lòng, buổi tối trước khi đi ngủ, đều trùm chăn kín cười bật cười.
Từ Thiến Diệp có thể thỏa thích cười trong lòng nhưng lại không dám bộc lộ ra ngoài, ngoài mặt vẫn phải để ý cảm xúc của cháu trai lớn, giúp anh nghĩ chiêu.
"Trước tiên anh phải chọn một chiếc nhẫn để cầu hôn."
Kích thước của chiếc nhẫn kim cương "Ngôi sao hồng" kia có hơi lớn, ngón tay Thư Thanh Nhân lại mảnh khảnh, lúc đeo có hơi rộng, hơn nữa nếu như thật sự dùng chiếc nhẫn kim cương hồng này làm nhẫn cầu hôn thì Thư Thanh Nhân cũng không có khả năng mỗi ngày đều đeo một viên kim cương lớn bằng quả trứng cút kia đi rêu rao khắp nơi.
Muốn biết kích cỡ ngón tay của Thư Thanh Nhân cũng đơn giản, đến tâm trạng sức cô thường mua hỏi một chút là có thể biết được.
Mấy cửa hàng trang sức Thư Thanh Nhân thích đều đã đi hỏi, ngay cả cửa hàng trang sức của Pháp một năm nay không ra mẫu mã mới nào cũng đều trả lời là không có.

Thư Thanh Nhân không lưu lại kích cỡ ngón tay trái áp út của mình ở mấy cửa hàng này.
Nguyên nhân là vì Thư Thanh Nhân cơ bản không có nhu cầu đặt làm một chiếc nhẫn để đeo lên ngón áp út của mình.

Mà nhẫn cưới trước đó của cô, đều là bên nhà trai chuẩn bị.
Chẳng lẽ phải chạy đến hỏi chồng trước của cô, chẳng khác nào một trò cười cả?
Gần đây Tống Tuấn Hành cũng rất bận rộn, anh ta và em trai cùng bố khác mẹ kia bây giờ xem như hoàn toàn không nể mặt mũi của nhau, đang đấu đá giành quyền lực, xé bỏ lớp ngụy trang anh em.

Hai anh em nhà này đều xem đối phương là kẻ địch.
Sau đó cuối cùng vẫn là Thẩm Tư Ngạn cầm một sợi dây tự mình ra trận, anh định nhân lúc Thư Thanh Nhân ngủ sẽ lén đo k*ch th*ch ngón áp út của cô.
Buổi tối ngày hôm đó, Thư Thanh Nhân bị anh quấn lấy làm mấy lần, đến cuối cùng cô không còn chút sức lực nào nữa, cầu xin anh buông tha cho cô.

Cô không biết người đàn ông này lấy đâu ra nhiều sức như thế.
"Anh còn muốn." Anh nói bên tai cô.
Thư Thanh Nhân nhăn mũi từ chối, "Đừng mà."
"Đừng cái gì," tay của anh thọc vào phía dưới, "Còn rất ướt."
Thư Thanh Nhân cắn môi, "Em không thoải mái, em không làm nữa."
Anh híp mắt lại, nhìn cô cười, "Rõ ràng em thoải mái đến mức.

.

.

"
"Không cho nói." Thư Thanh Nhân đỏ mặt ngắt lời anh.
Thẩm Tư Ngạn không nói chuyện nữa, chuyên tâm làm chuyện anh muốn làm.
Thư Thanh Nhân bị anh trêu chọc, lý trí của cô bắt đầu tan rã, cô cố giữ một chút tỉnh táo cuối cùng, "Anh Tư Ngạn, cầu xin anh đó, em thật sự làm không nổi rồi."
Thẩm Tư Ngạn vẫn luôn cực kỳ để bụng chuyện vai vế của anh nhỏ hơn Thư Thanh Nhân, mặc dù hai người bọn họ không có quan hệ huyết thống, nhưng anh luôn cảm thấp ở trên phương diện xưng hô này bản thân bị thiệt thòi.

Anh thậm chí lớn hơn Thư Thanh Nhân mấy tuổi, nếu như không phải vì cái vai vế chó má này, Thư Thanh Nhân ngay cả họ tên của anh cũng không được gọi thẳng ra như vậy, mà phải anh anh một tiếng anh trai.
Thư Thanh Nhân bình thường không muốn để anh được lợi nên không chịu gọi, chỉ có những lúc như thế này mới biết thức thời.
Thẩm Tư Ngạn vỗ vỗ mặt của cô, coi như bỏ qua cho cô, "Em ngủ đi."
Thư Thanh Nhân rất nhanh ngủ thiếp đi.
Thẩm Tư Ngạn ngồi dậy, lấy sợi dây anh đã chuẩn bị sẵn ở trên đầu giường ra, cẩn thận nắm lấy bàn tay của cô, sau đó cuốn sợi dây vòng quanh ngón áp út của cô.
Ngón tay bị dây quấn lấy mà cô không hề hay biết.

Thẩm Tư Ngạn hài lòng cất dây đi, ôm cô chìm vào trong giấc ngủ.
Mơ mơ màng mảng ngủ đến nửa đêm, người trong ngực bỗng nhiên động đậy.
Giấc ngủ của Thẩm Tư Ngạn không sâu, bị cô làm cho tỉnh giấc, nhưng cơn buồn ngủ vẫn còn nên anh không nhúc nhích.
Anh biết cô không thích bị người khác ôm ngủ, chê cánh tay anh không mềm bằng gối, nhưng anh lại khác, nhất là mỗi khi làm xong chuyện kia với cô, anh thích ôm cô ngủ, thích nghịch tóc của cô, bóp mặt cô, tóm lại muốn ôm thân thể mềm mại của cô vào trong lòng, muốn tiếp tục dán cả người vào cùng với cô.
Một chút nữa cô ngủ say không động đậy nữa, anh lại ôm cô trở lại trong ngực là được.
Thẩm Tư Ngạn nghĩ vậy nên từ từ nhắm mắt ngủ tiếp, nhưng Thư Thanh Nhân lại vén chăn ngồi dậy.
Anh hơi hé mắt, thấy cô đi chân trần rón rén đi vòng qua bên phía anh nằm, trên người cô quấn một cái chăn mỏng, anh thở dài, thầm nghĩ một lúc nữa có khi sẽ nghe thấy cô lén lút mắng anh cũng không chừng.
Nhưng sau đó không biết cô cầm thứ gì trên tay, Thẩm Tư Ngạn có thể cảm nhận được cô nhẹ nhàng nâng tay của anh lên, sau đó có mọt sợi dây rất mảnh quấn quanh ngón tay của anh.
Mấy giây sau, sợi dây bị lấy ra.
Thẩm Tư Ngạn nghe thấy cô lén cười, sau đó cô nằm lại lên giường, còn nhẹ nhàng hôn lên cằm của anh.
Anh vẫn nằm im, giả vờ như không biết gì.
***
Thẩm Tư Ngạn nhanh hơn cô một bước, anh đưa cô đi Hồng Kông một chuyến.
Ngày cô còn nhỏ, ở Trung Quốc Đại Lục chưa có công viên Disneyland, mặc dù khi Disneyland khai trương ở Thượng Hải cô đã cùng bạn đi chơi, chỉ là không đi xem mấy người đóng vai nhân vật trong chuyện cổ tích, mà đi chơi trò chơi trong công viên.
Lần đầu cô đi chơi ở Disneyland là đi ở Hồng Kông, bố cô dẫn cô đi, khi đó cô nằng nặc đòi nhìn thấy chuột Mickey thật, bố cô giúp cô thực hiện nguyện vọng này.
Khi đó cô cực kỳ thích bộ váy của xanh của Cinderella, vì vậy cô đã mặc một chiếc váy cùng kiểu dáng với Cinderella nhưng nhỏ hơn vài size và dạo chơi ở Disney cả một ngày.
Ngày hôm đó cô chụp ảnh với rất nhiều nhân vật khác nhau, trong buổi diễu hành xe hoa buổi tối, không biết bố cô đã dùng cách nào để cô được ngồi lên chiếc xe của Cinderella.
Công chúa Cinderella tóc vàng mắt xanh nắm lấy tay cô, dẫn cô đi theo chào khán giả xung quanh thị trấn nước Mỹ.
Sau này khi cô trưởng thành câu chuyện cổ tích năm xưa đã dần phai nhạt, người bố đưa cô đi chơi Disney Land cũng đã qua đời, lúc chưa tốt nghiệp thì bận học, tốt nghiệp rồi thì bận chuyện công ty, cũng không có cơ hội đi lần thứ hai.
Disneyland có quy định không cho phép người lớn mặc đồ hóa trang nhân vật truyện cổ tích, khi Thư Thanh Nhân cầm chiếc váy tương đương với dáng người của mình, cô cảm thấy chắc chắn Thẩm Tư Ngạn đã đút lót tiền giống như cha cô hồi đó.
Thật ra cô không hề lo lắng về việc bị những đứa trẻ khác nhìn thấy, bởi vì cô vẫn luôn ngồi trong xe bí ngô, phía trước có hai người đóng giả nhân vật chú chuột biến thành người lái xe đưa cô đi khắp các tòa nhà lớn nhỏ theo phong cách phương Tây, và cuối cùng dừng lại ở phía trước một tòa lâu đài.

Lúc cô xuống xe, bên cạnh có một bàn tay vươn ra.
Người đàn ông chớp mắt nhìn cô, "Tiểu thư Sandyrilla, mời."
Sắc trời đã tối, ánh đèn vàng chiếu dọc đường đi, bóng đèn neon quấn quanh tòa lâu đài toát lên vẻ thơ mộng rực rỡ.
Những bông hồng trắng khổng lồ lơ lửng trên bầu trời nở rộ, bột kim tuyến vàng rơi xuống xung quanh cô, làm sáng rực lên bộ váy cô đang mặc.
Trên bầu trời pháo hoa nở rộ vô cùng đẹp mắt, chưa kể đến những pháo hoa này chỉ thuộc về một mình cô.
Chim bồ câu ngậm hộp đựng nhẫn bay về phía cô, chú chim bay quanh cô vài vòng, cuối cùng đậu trên tay người đàn ông.
Con đường lát đá cuội hơi gồ ghề, nhưng anh vẫn quỳ một chân xuống.
Những nhân vật trong truyện cổ tích đã cùng cô đi vào giấc ngủ yên bình trong vô số đêm đang vây quanh cô, nhảy múa và thúc giục cô đồng ý.
Cô thấy vịt Daisy đánh mạnh vào đầu vịt Donald, như thể như cô ấy đang trách người bạn của mình không đủ lãng mạn.
Minnie ôm mặt và tựa vào vòng tay Mickey.
Chú chó Pluto đang che kín mắt mình lại, một chú chó độc thân như nó không thích hợp chứng kiến cảnh tượng cầu hôn như thế này, sẽ rất đau lòng.
Chú sóc Chip và Dale đang nắm tay nhau, gấu Pooh đang ôm bình mật ong, thuyền trưởng Jack giống như không đồng ý, muốn chạy đến quấy rối nhưng bị, Duffy và Shirley ngăn lại.
Những câu chuyện cổ tình này chưa từng biến mất, ngay cả khi cô đã lớn lên.
Disneyland đã hiện thực hóa giấc mơ thuần khiết nhất trong trái tim của tất cả trẻ em, và họ cũng gìn giữ giấc mơ này cho những đứa trẻ đã lớn.
Bất kể tuổi tác, giấc mơ cổ tích trong trái tim mỗi cô gái sẽ không bao giờ biến mất.
Thuở còn nhỏ, bố giúp cô thực hiện ước mơ này, bây giờ trưởng thành, có một người đàn ông khác đến giúp cô thực hiện nó.
Những nhân vật trong truyện cổ tích này vẫn luôn ở đó, họ theo dõi cô từ khi cô mới chỉ là một đứa bé chập chững biết đi đến khi cô có thể một mình gánh vác trách nhiệm, họ chứng kiến cô từ khi sinh ra đến khi kết hôn, và cuối cùng khi già đi, chỉ cần cô vẫn còn đó, họ sẽ luôn tồn tại.
Thẩm Tư Ngạn chuẩn bị cho cô một chiếc nhẫn vừa với kích cỡ ngón tay của cô.
"Chị em nói, khi còn bé em thường đòi đến Disneyland chơi, sau này trưởng thành, không thấy em đòi đến đây nữa," anh nói, "Nếu như em muốn, từ giờ trở đi, em có thể trở về như ngày còn bé, một năm đến đây chơi bao nhiêu lần cũng được, sau này anh sẽ tiếp nối công việc của bố em, dẫn em đến đây chơi."
Thư Thanh Nhân dụi dụi mắt, "Anh muốn em không đi làm được nữa đúng không?"
"Vậy thì chờ đến khi em về hưu? Lúc đó bảy tám mươi tuổi anh vẫn sẽ cùng em đến đây?" Thẩm Tư Ngạn nghĩ đến đây, anh cười, "Sẽ bị các em nhỏ cười."
Hai người già cả tóc bạc trắng vẫn còn đến Disneyland chơi, cũng không biết nên nói là tính tình trẻ con không chịu lớn hay là không chịu thừa nhận mình đã già.
"Lấy anh đi, những câu chuyện cổ tích trong lòng em, sau này anh sẽ giúp em thực hiện."
Thư Thanh Nhân khẽ gật đầu với anh, "Được, chúng ta ngoéo tay."
Thẩm Tư Ngạn ngoéo tay với cô.
Về sau Thư Thanh Nhân mới biết được, Thẩm Tư Ngạn nói muốn dẫn cô đến Disney chơi, cũng không hoàn toàn chỉ vì cô thích các nhân vật trong hoạt hình Disney.

Cô tìm thấy búp bê Buzz Lightyear và Sheriff Woody trong căn phòng củ ở Hồng Kông của anh.
Chú họ Thẩm Độ vô tình vạch trần câu chuyện xấu hổ ngày bé của Thẩm Tư Ngạn cho cô nghe.
"Khi còn nhỏ lúc xem phim hoạt hình xong, cậu ta cảm thấy Buzz Lightyear và Woody cũng sẽ chuyển động, ầm ĩ đòi lắp camera trong phòng mình bằng được, mỗi ngày đều sẽ lặng lẽ quan sát xem hai con búp bê đó có chuyển động hay không.

Cậu ta quan sát cả một buổi tháng, phát hiện hai con búp bê Buzz Lightyear và Woody này của mình sẽ không chuyển động sau khi chủ nhân của nó đi học.

Cậu ta đã hờn dỗi rất lâu vì nghĩ rằng chúng tôi mua đồ chơi giả cho cậu ta."
Khi Thẩm Tư Ngạn còn là một đứa bé, anh cũng ngây thơ cho rằng những nhân vật trong Disney đều có thật.
Là nhân vật người thật bước ra từ trong cuộc chuyện cổ tích.
Trong một lần diễu hành xe hoa theo thường lệ của Disneyland, lúc đến chiếc xe của Cinderella đi ngang qua, anh đã nhìn thấy hai công chúa lọ lem.
Một lớn một nhỏ, người lớn tóc vàng mắt xanh, giống như dáng vẻ công chúa lọ lem trong phim hoạt hình, nhưng công chúa lọ lem nhỏ lại có tóc đen mắt đen, hồng nhuận thanh tú, cực kỳ xinh xắn, nhìn thế nào cũng không thấy giống người nước ngoài.
Thẩm Tư Ngạn giật giật tay áo Thẩm Độ, Dunn, sao ở bên kia lại có hai công chúa Lọ Lem?
Thẩm Độ trả lời qua loa, cô bé nhỏ kia là con gái của công chúa Lọ Lem.
Thẩm Tư Ngạn càng nhìn càng cảm thấy kỳ lạ, công chúa Lọ Lem người nước ngoài có thể sinh ra một cô con gái người Châu Á tóc đen mắt đen?
Cậu bé tròn xoe đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào cô bé Lọ Lem ngồi trên xe diễu hành.
Cô bé Lọ Lem nhỏ kia dường như cũng đã nhìn thấy cậu bé.
Cô bé mím môi, lấy hết can đảm để vẫy tay với cậu bé.
Cậu bé sững sờ, lúng túng vẫy tay lại với cô bé.
Disneyland Hồng Kông đã được thành lập nhiều năm và đã hiện thực hóa giấc mơ cổ tích trong trái tim của không biết bao nhiêu em nhỏ.
Kể cả cô bé Lọ Lem này và cậu bé tò mò về di truyền học ngày hôm đó.
Câu truyện cổ tích trong một khu rừng yên tĩnh và vắng lặng, nơi đây vừa có tuyết rơi, cây cối như được mài dũa từ ngọc, cỏ như san hô trắng, mặt hồ trong xanh như gương soi.

Ánh sáng lọt qua tấm rèm xanh rọi sáng con đường nhỏ trước mắt, có tiếng chim hót cùng tiếng nước suối chảy róc rách, vươn tay phủi đi lớp sương đông mờ mịt trong rừng, con ngươi trong veo ẩn hiện trong rừng rậm sâu thẳm, anh ấy chờ bạn từ rất lâu rồi, cuối cùng bạn cũng đã đến.

------oOo------
 
Xin Đừng Trèo Cao
Chương 81: Chương 81


Thư Thanh Nhân mười bảy tuổi đang lo lắng về chuyện tương lại học hành của mình.
Sau khi kỳ thi CIE* gửi kết quả điểm A-level, Thư Thanh Nhân đợi sáu tuần, bộ phận tuyển sinh của đại học London đã gửi email trả lời trạng thái của cổng vòm đăng nhập đã được cập nhập, ngày hôm sau cô nhận được thư báo trúng tuyển của trường đại học kiến trúc UCL từ bên kia đại dương.
*CIE có nghĩa là Cambridge International Examinations, là nơi quản lý các bằng GCSE, IGCSE A-level, IGCSE, chứng chỉ giáo dục Trung học phổ thông quốc tế, thi bằng tiếng anh, được phát triển bởi kỳ thi quốc tế của Đại học Cambridge.

Cùng lúc đó, cô cũng nhận được rất nhiều giấy trúng tuyển của các trường đại học khác.
"Thanh Nhân, ý của mẹ vẫn như vậy, mẹ ủng hộ con theo học tài chính chuyên nghiệp," Từ Lâm nữ sĩ nói, "Con gái học kiến trúc rất mệt."
Từ Lâm muốn cho cô đi học tài chính ở đại học Hồng Kông.
Ban đầu khi nộp hồ sơ vào các trường đại học, ngoại trừ các trường đại học ở Vương Quốc Anh, các định hướng chuyên môn của các trường đại học ở các khu vực khác đều được điền "chưa quyết định".

Từ Lâm nữ sĩ không hy vọng cô chỉ có một lựa chọn duy nhất là kiến trúc, nên bà giúp cô chuẩn bị tài liệu xin vào các trường chuyên tài chính, với thành tích A-level của Thư Thanh Nhân, lựa chọn của cô cũng nhiều hơn.
Theo quan điểm của Từ Lâm nữ sĩ, tương lai Thư Thanh Nhân vào làm ở tập đoàn Hằng Tuấn, chức vụ cũng sẽ ở mức quản lý trở lên, thay vì đi học kiến trúc không bằng học tài chính hoặc là quản lý kinh doanh còn tốt hơn.
Bà cũng không muốn Thư Thanh Nhân đi du học tại London xa xôi, nói thế nào thì học ở Hồng Kông cũng gần hơn London rất nhiều.
"Nhưng mà con thích chuyên ngành này." Thư Thanh Nhân nói.

Từ Lâm nữ sĩ hỏi cô: "Con thật sự thích ngành này? Hay bởi vì bố của con nên con mới thích ngành này?"
Thư Thanh Nhân không trả lời được, cô cảm thấy hứng thú với ngành kiến trúc đúng là có liên quan đến chuyện bố của cô xuất thân từ ngành kiến trúc, nhưng phần nhiều hơn là vì bố đã từng nói với cô, kiến trúc không chỉ ngôi nhà được xây dựng bằng bê tông cốt thép, hay là một cái hộp chứa đồ vật và con người trong đó, mà kiến trúc là cả một thành phố, là một phần của một đất nước.

Kiến trúc không chỉ là một cái vỏ rỗng lạnh lẽo không hồn, mà nó còn là hiện thân của lịch sử và địa lý nhân loại.
Thư Thanh Nhân không có được sự ủng hộ của Từ Lâm nữ sĩ, cô đành phải đi tìm Thư Bác Dương xin giúp đỡ.
"Thật ra bố cũng không hy vọng con học kiến trúc," Thư Bác Dương nói với cô bằng giọng trầm ấm của ông, "Chuyên ngành này đối với con gái có hơi vất vả một chút."
Thư Thanh Nhân có chút không vui, Thư Bác Dương lại nói với cô, chuyện đăng ký học ngành nào do chính cô tự quyết định, nếu như cô kiên trì muốn học ở UCL, ông ấy sẽ nghĩ cách thuyết phục Từ Lâm nữ sĩ.
Thư Thanh Nhân sao mà có thể không hiểu được, đề nghị của bố mẹ đưa ra thật sự là vì muốn tốt cho cô.
Cô lại đi hỏi Từ Thiến Diệp, người chị họ học hành không đến đâu này của cô cơ bản thì không đưa ra được đề nghị nghiêm túc nào, thay vì giúp cô suy nghĩ cách đơn giản nhất cô ấy lại đưa ra cách bạo dạn nhất.
"Dù sao thì cậu cũng học xong rồi, sao cậu không tự mình đi nhìn xem? Xem xét trường học, điều kiện nhà ở, xem trường nào có nhiều trai đẹp hơn.

Cậu thấy thế nào?"
Lời đề nghị này của Từ Thiến Diệp chỉ là nói đùa, không ngờ Thư Thanh Nhân lại thật sự nghiêm túc gật đầu.
Nếu Từ Lâm đã muốn cô đi Hồng Kông học, vậy cô sẽ đi Hồng Kông nhìn một chút.
***
Từ Thiến Diệp theo cô đi Hồng Kông, mặt ngoài là đưa cô đi cùng nhau khảo sát tình hình, nhưng trên thực tế là đi chơi.
Trên chiếc ghế sô pha da cứng màu xanh lá cây, Từ Thiến Diệp đang vui vẻ vui vẻ chọc lớp trứng mềm và trơn bọc bên ngoài phần cơm trứng.
Từ đại tiểu thư chưa bao giờ xuống bếp cảm thấy món ăn này rất thú vị, "Sao mà người ta làm thế này được nhỉ, lúc trở về mình sẽ bảo dì trong nhà mình nghiên cứu làm thử."
Thư Thanh Nhân hút một ngụm trà sữa trân châu, cô cảm thấy trà sữa này hơi đắng vị trà.
Trong quán ăn đang bật bài hát của Trương Quốc Vinh, một vài tờ báo cũ có hình của Trương Quốc Vinh được kẹp dưới tấm kính đặt trên mặt bàn.
Quán trà này khá nổi tiếng, nằm trong một con hẻm nhỏ nào đó không biết tên ở khu trung tâm, quanh co bên ngoài khu mua sắm sầm uất, đi qua một cầu thang lụp xụp mới tìm được quán này.
Từ Thiến Diệp làm nũng đòi bố mẹ một khoản ngân sách gọi là quỹ đi khảo sát, ban đầu người nhà cô ấy không muốn cho cô nhiều như thế, cô ấy lấy Thư Thanh Nhân ra làm lý do, nói muốn đưa em gái đi dạo phố mua đồ.

Mà sự thật là tâm tư của Thư Thanh Nhân không hề đặt ở đây, trong đầu cô đều là cảnh tượng sẽ đi UCL học.
Cơm nước xong xuôi, Thư Thanh Nhân bị Từ Thiến Diệp kéo đi vào khu mua sắm, đi dạo phố tiêu cơm.
Quảng trường Bách Nhã ở Hồng Kông là khu vực tấc đất tấc vàng, trung tâm mua sắm cao bốn tầng nằm ở khu trung tâm của quảng trường, tầng một là các dãy cửa hàng bách hóa, bên trong khu trung tâm thương mại có một cầu thang bộ nối thẳng lên hàng lang lầu trên, trong đó có một cây đại thụ trăm năm tuổi, cành lá xum xuê xanh tốt bao phủ cả một bầu trời.
Từ Thiến Diệp bảo Thư Thanh Nhân nói tiếng Anh.
Thư Thanh Nhân nhìn cô ấy thử mấy cái váy, hơn nữa nhìn dáng vẻ này có vẻ sẽ không dừng lại ở đây, cuối cùng cô không nhịn được hỏi cô chị họ này của mình, hôm nay có đi đại học Hồng Kông không.
Lúc này Từ Thiến Diệp mới nói, hôm nay đi chơi trước, mai sẽ dẫn cậu đi đại học Hồng Kông.
Thư Thanh Nhân nghĩ thầm, mình biết ngay mà.
Sau đó bọn họ lại đi đến một cửa hàng bán đồ trang sức, Thư Thanh Nhân chống cằm ngồi trên ghế chờ ngẩn người.
Từ Thiến Diệp nhìn trúng một sợi dây chuyền trắng làm từ gỗ của cây bối mẫu, chị nhân viên xinh đẹp đang gói lại thành hộp quà, Từ Thiến Diệp còn mua chưa đã tay, nhân cơ hội này tranh thủ dạo qua vài cửa hàng khác, dặn Thư Thanh Nhân ngồi ở đây giúp cô ấy chờ lấy hộp quà đang gói kia.
Trong tiệm không có nhiều người, chỉ có hai, ba vị phu nhân ăn mặc sành điệu đang đứng chọn đồ.

Thư Thanh Nhân đang mặc một cái váy ôm kiểu phương tây khá ngắn, một chân vắt lên chân bên kia thỉnh thoảng đung đưa mấy cái, càng lộ ra vẻ lạc lõng, cô đơn của cô.
Đột nhiên cô nghe thấy chị nhân viên xinh đẹp nói: "Thiếu gia Senan ngày tốt lành."

Thư Thanh Nhân quay đầu nhìn sang, trong tiệm đột nhiên náo nhiệt hơn hẳn, có một đám thanh niên đi vào trong tiệm.
Chàng trai đi đầu hai tay đút vào túi quần, là người dáng người cao lớn đẹp trai nhất nên anh là người Thư Thanh Nhân nhìn thấy đầu tiên.
Người đó trẻ tuổi khuôn mặt điển trai, mí mắt buông thõng, khóe môi khẽ cong, mặc một cái áo phông trắng đơn giản, nhưng lại nổi trội hơn những người khác, mà dáng vẻ của anh lại có hơi uể oải không để ý những chuyện khác.
Anh nhíu mày nói với chị nhân viên xinh đẹp cái gì đó bằng tiếng Quảng Động.
Giọng của anh trong trẻo pha lẫn chút lành lạnh, chỉ tiếc Thư Thanh Nhân nghe không hiểu tiếng Quảng Đông, sau đó chị nhân viên xinh đẹp đáp lại vâng, vâng, rồi lấy mấy món trang sức ở trong tủ kính ra đưa cho bọn họ xem.
"Thiếu gia Senan, cậu thấy mấy món này thế nào?"
Anh nhếch miệng, "Ồ, không biết bạn gái của tôi có vừa ý không."
Thư Thanh Nhân chỉ dựa vào mấy chữ cô nghe hiểu đoán có vẻ anh đến chọn quà cho bạn gái.
Ngón tay thon dài của anh cầm sợi dây chuyền dài nhỏ lên, đưa đến trước mặt nhìn mấy cái sau đó ném qua cho bạn của anh.
Đám thanh niên cười cười nói nói, Thư Thanh Nhân cảm thấy bên tai có hơi ầm ĩ, trong lòng thầm mắng, đến mua đồ trang sức thôi có cần phải kéo theo một đám con trai thế không.
Ba tên ngốc chụm lại, ngay cả Gia Cát Lượng cũng không cứu nổi.*
三个臭皮匠, 臭死诸葛亮, Nghĩa gốc của câu thành ngữ này là hai cái đầu bao giờ cũng hơn một cái đầu, nhưng tác giả cố ý dùng từ khác đi để chỉ nghĩ ngược lại.
Cô lặng lẽ quay mặt đi.
Thư Thanh Nhân cố gắng lờ đám thanh niên này đi, không có nghĩa là bọn họ cũng sẽ lờ cô đi.
Có một chàng trai khác phát hiện cô ngồi bên này một mình, nhìn cô buộc tóc đuôi ngựa, để lộ cái cổ trắng nõn, nghiêng người dựa vào quầy hàng, thân hình mảnh khảnh hơi cong lại, đùi trắng khoác lên nhau đung đưa qua lại, ở người cô tỏa ra cảm giác tươi mới đặc biệt của tuổi trẻ.
Cuối cùng vẫn có người đi đến bắt chuyện với cô.
Có người vỗ vai của cô, Thư Thanh Nhân quay đầu lại, cô vừa định mở miệng nói chuyện thì người kia hai mắt sáng bừng lên tiếng trước.
"Người đẹp."
Cô chỉ nghe hiểu hai từ này, sau đó tốc độ nói chuyện của người kia quá nhanh, cô nghe không hiểu.
Thư Thanh Nhân nhớ Từ Thiến Diệp có dặn dò cô, một số người Hồng Kông rất xem thường du khách đến từ Đại Lục, có người rõ ràng biết tiếng phổ thông nhưng lại giả vờ nghe không hiểu du khách đang nói cái gì, nên dặn cô giao tiếp bằng tiếng Anh.
Đây không phải chuyện hai cô gái nhỏ có thể giải quyết, nhưng bọn họ tin sau này Đại Lục sẽ càng ngày càng phát triển, rồi những thành phố ở Đại Lục cũng sẽ phát triển phồn hoa không kém gì Hồng Kông, đến lúc đó người Hồng Kông sẽ biết cuối cùng ai mới là người phát triển hơn.
"Sorry, I cant speak Cantonese."
Thanh niên kia "A" một tiếng, "Korean? Japanese? Singaporean?"
Thư Thanh Nhân không trả lời, tiếp tục nữa sẽ thành ra dây dưa không dứt.
Thanh niên kia cũng cảm thấy được cô không muốn nói chuyện, nhún vai hai cái nói bye bye với cô sau đó quay về chỗ tụ tập với bạn mình.

Thư Thanh Nhân có thể cảm giác được có ánh mắt đang nhìn chòng chọc vào lưng mình, cả người cô cứng ngắc, thầm nghĩ sao Từ Thiến Diệp còn chưa quay lại.
Cô không chịu nổi nữa, quyết định đi ra ngoài đi tìm Từ Thiến Diệp.
Sau khi ra khỏi tiệm trang sức, Thư Thanh Nhân nhìn trái nhìn phải, nhận ra bản thân căn bản không hề biết Từ Thiến Diệp chạy đi chỗ nào, trong lòng thầm mắng bà chị họ này một trận, Thư Thanh Nhân không dám đi loạn, cô cũng không muốn lại đi vào trong đợi.
Cô đứng bên ngoài cửa tiệm, đám thanh niên kia vừa cười vừa nói đi ra ngoài.
Thư Thanh Nhân nhìn bóng lưng rời đi của bọn họ, thở dài một hơi, quay người định đi vào bên trong.
Vừa mới bước chân đã đụng phải một người khác.
Cái mũi thẳng tắp của Thư Thanh Nhân đụng phải một lồng ngực rắn chắc.
Anh lễ phép lùi về sau mấy bước, tay hơi đỡ lấy vai của cô, "Sorry, are you ok?"
Cái mũi của Thư Thanh Nhân bị đập một cái có hơi nhức, nhưng cơn đau này nhanh chóng biến mất trong nháy mắt, cô nheo mắt lại, theo phản xạ dùng tiếng mẹ đẻ nói xin lỗi với đối phương.
Chàng trai kia rất lâu không đáp lại, Thư Thanh Nhân mới nhận ra cô xong rồi, vừa rồi còn ở trước mặt đám người này giả vờ mình là người nước ngoài.
Thư Thanh Nhân đang định tiếp tục giả ngu, kết quả tiếng cười của chàng trai kia từ trên đầu cô truyền đến, "Người Trung Quốc à?"
Tiếng phổ thông khá chuẩn, Thư Thanh Nhân sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh.
Chàng trai này cso đôi mắt hẹp dài, trong đôi mắt của anh là vẻ tìm tòi nghiền ngẫm.
"Này," tay anh đút trong túi quần, nghiêng người nhìn thẳng vào trong mắt cô, môi mỏng của anh khẽ cong lên, "Vừa rồi vì sao giả làm người nước ngoài, sợ chúng tôi nghe không hiểu tiếng phổ thông à?"
Thư Thanh Nhân cũng không muốn trả lời anh vấn đề này, đúng lúc này thì chị nhân viên xinh đẹp đến nói với cô hộp quà của cô đóng gói xong rồi.
Cô nhanh chóng đi vào trong, nhận hộp quà trên tay chị nhân viên xinh đẹp, vẫn như cũ dùng tiếng anh giao tiếp với chị nhân viên.
Anh cũng không có vạch trần cô, cười tủm tỉm gõ gõ lên tấm kính thủy tinh trên quầy hàng, nhìn cô giả vờ.
Chị nhân viên xinh đẹp hỏi anh muốn ghi sổ hay trực tiếp quẹt thẻ, anh nói ghi sổ đi.
Hóa ra anh ở lại trả tiền.
Cô nhìn thấy anh chọn sợi dây chuyền nạm vàng xanh xanh đỏ đỏ đính kim cương, sau khi chị nhân viên xinh đẹp xác nhận xong, cầm dây chuyền đi ra quầy phía sau gói lại.
Mấy cô gái trẻ tuổi ai mà lại thích kiểu dáng rườm rà như vậy, đây chẳng khác gì hận không thể chọn món đồ nào trông có vẻ giá trị nhất đeo lên đâu.
Cô thấy anh không bóc mẽ mình, nên cô quyết định làm người tốt cho anh lời khuyên.
"Trước khi mua đồ cho bạn gái, tốt nhất nên hỏi trước xem cô ấy thích kiểu gì, nếu không đến lúc mua phải kiểu dáng cô ấy không thích, cô ấy sẽ không muốn đeo, vậy thì món quà này anh mua vô ích rồi."
Chàng trai bật cười, "Tôi lấy đâu ra bạn gái?"
Thư Thanh Nhân có hơi không hiểu, "Nhưng không phải vừa rồi anh mới nói.

.

."

Chàng trai kéo dài giọng à một tiếng, "Xem ra cô nghe hiểu tiếng Quảng Đông đó nha."
Thư Thanh nhân không nói gì, cô chỉ có thể nghe hiểu được một vài từ nghe na na giống tiếng phổ thông thôi, cái này còn do coi nhiều phim của đài TVB.
"Kia là mua cho bạn gái của bạn tôi, tôi cá độ bóng đá với bọn họ, thua mấy trái.

Sau đó cậu ta bảo tôi mua cho bạn gái cậu ta một sợi dây chuyền của hãng này, đến lúc tặng thì nói là cậu ta mua.

Tôi nói là mua cho bạn gái của tôi là vì tôi không muốn để chú tôi biết được tôi móc tiền của chú đi mua quà cho bạn gái của bạn mình."
Cho dù là mua cho bạn gái của bạn mình cũng không thể mua quà xấu như vậy được.
"Cái anh vừa chọn không đẹp đâu, bạn gái của bạn anh chắc chắn cũng sẽ không thích."
Chàng trai kia nhướng mày, "Em gái nhỏ, em còn nhỏ, chọn quà tất nhiên sẽ chọn cái mình thích.

Nhưng các chị gái chị thích đắt tiền thôi, em hiểu không?"
Thư Thanh Nhân cái hiểu cái không khẽ gật đầu.
Vừa đúng lúc Từ Thiến Diệp cầm theo chiến lợi phẩm quay lại.
"Nhân Nhân, mình không kiềm chế nổi mua hơi nhiều, cậu đợi lâu rồi đúng không, chúng ta đi thôi." Từ Thiến Diệp đi đến, "Hôm nay cứ chơi tận hứng đi, buổi tối bọn mình về khách sạn nghỉ ngơi thật thoải mái, sáng sớm mai mình cùng cậu đi xem đại học Hồng Kông."
Từ Thiến Diệp nói chuyện rất thoải mái, dù sao cũng mua xong rồi, cũng không cần phải chào hỏi với mấy chị nhân viên xinh đẹp ở đây nữa, hơn nữa bọn họ cũng không hiểu tiếng phổ thông nên Từ Thiến Diệp cảm thấy cũng không cần phải chú ý gì nhiều.
"Đại học Hồng Kông?" Chàng trai khẽ nhướng mày, "Ồ" một tiếng sau đó hỏi Thư Thanh Nhân, "Em cũng là học sinh của đại học Hồng Kông?"
"Ơ? Anh cũng là người đến từ Đại Lục à?"
Từ Thiến Diệp nghe ra tiếng phổ thông quen thuộc, cô ấy lập tức cảm thấy thân thiết, tiến lên hỏi, "Anh chàng đẹp trai, anh cũng là người từ Đại Lục đến đây đi học sao?"
Chàng trai lắc đầu, "Không phải, tôi là người ở đây."
Từ Thiến Diệp có hơi thất vọng, "À, tôi còn tưởng rằng em gái của tôi sẽ gặp được một người đồng hương chứ."
"Em gái của cô cũng là học sinh của đại học Hồng Kông à?"
"Không phải, nhưng mà cũng sắp rồi, con bé trúng tuyển đại học Hồng Kông rồi," Từ Thiến Diệp thay Thư Thanh Nhân trả lời, "Cho nên mới đến đên nhìn một chút."
Đáy mắt chàng trai hiện lên ý cười, "Hóa ra là đàn em."
Thư Thanh Nhân không hiểu vì sao anh lại đổi giọng gọi cô là đàn em.
Chàng trai tự giới thiệu, "Anh tên là Thẩm Tư Ngạn, là học sinh của đại học Hồng Kông," sau khi dừng một chút, anh nhìn khuôn mặt xinh đẹp hơi ngơ ngác của Thư Thanh Nhân, bỗng dưng bật cười thành tiếng, "Đàn em, chào mừng em đến Hồng Kông."

------oOo------
 
Xin Đừng Trèo Cao
Chương 82: Chương 82


Hai lần gả vào nhà giàu này của Thư Thanh Nhân có thể được ghi vào trong sổ sách.
Thử hỏi xem có ai còn thể lại hai lần tham gia hôn lễ của gia đình giàu có với tư cách là cô dâu trong cái con đường một chiều này.
Rất nhiều người tò mò, đối với Thư Thanh Nhân thì hai lần kết hôn này có sự khác biệt gì không.

Đối với Thư Thanh Nhân mà nói, Tống Tuấn Hành chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa còn trên thực tế anh ta giống như một người bạn cùng nhà hơn.

còn Thẩm Tư Ngạn mới thật sự là chồng của cô.
Cô đã quen hình thức đối đãi giữa vợ chồng giống như hồi còn ở chung với Tống Tuấn Hành, tức là giữa vợ chồng vẫn có sự khách khi, anh không động chạm đến tôi, tôi không quấy rầy anh.

Nếu như anh khỏe mạnh, vậy tốt ngày hôm đó trời đẹp, nếu như anh không khỏe, thì cũng có liên quan gì đến tôi.
Vậy nên lần kết hôn này Thư Thanh Nhân giống như bỏ đi tất cả thói quen cũ làm lại từ đầu, vừa mới bắt đầu vào thời kỳ đôi vợ chồng mới cưới, cái gì cũng đều không hiểu, có rất nhiều chuyện cô vẫn chưa làm quen được.
Ví dụ như có những lúc cuối tuấn, anh phải về Hồng Kông, ngay cả khi lúc đó là sáng sớm, Thư Thanh Nhân vẫn còn nằm ỳ trên giường ngủ say.
Thẩm Tư Ngạn đào bằng được Thư Thanh Nhân từ trong đống chăn ra, để cô thắt cà vạt cho mình.
Thư Thanh Nhân kéo chăn lên che kín đầu, giọng điệu không mất kiên nhẫn, "Anh không có tay à?"
Thẩm Tư Ngạn nghe câu này bật cười, "Nếu như anh không có tay, chẳng lẽ tối hôm qua anh dùng chân sờ em à?"

Nói đến chuyện này, Thư Thanh Nhân tỉnh cả ngủ, lập tức vén chăn ngồi dậy, thắt cà vạt cho anh.
Lúc ra cửa, Thẩm Tư Ngạn cúi người xuống, đưa mặt đến trước mặt cô, Thư Thanh Nhân hiểu ý của anh, tiến lên hôn lên gương mặt anh một cái.
"Miệng." Người đàn ông lời ít ý nhiều nhắc nhở cô hôn nhầm chỗ.
Thư Thanh Nhân có hơi ngượng ngùng, "Em còn chưa đánh răng."

Thẩm Tư Ngạn nhíu mày, "Đâu có bắt em phải vươn lưỡi ra đâu."
Thư Thanh Nhân: ".

.

.

"
Thẩm Tư Ngạn: "Miệng."
Thư Thanh Nhân nhăn nhó hôn lên môi anh.
Đúng lúc dì giúp việc trong nhà đến, bà chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc của mình thì bắt gặp cảnh ông bà chủ đang hôn nhau.
Dì đã hơn năm mươi tuổi, bà nở nụ cười, nhanh chóng dùng tay lắc lắc cổ quay mặt đi chỗ khác, "Ai da, bị sái cổ rồi."
Sau khi dì giúp việc rời đi, Thư Thanh Nhân đánh anh, "Anh xem, bị dì nhìn thấy rồi đó?"
Thẩm Tư Ngạn cười cười, "Vợ chồng hôn nhau là phạm pháp à?"
Cô còn đang ngây người, anh đột nhiên híp mắt lại, một bên khóe môi khẽ nhếch lên, bỗng ôm eo cô cúi người trao cho cô một nụ hôn thật sâu.
Thư Thanh Nhân đẩy anh, "Không phải anh nói sẽ không dùng lưỡi sao?"
"Dù sao thì cũng bị thấy rồi, dùng lưỡi hay không dùng lưỡi có gì khác nhau," Thẩm Tư Ngạn bóp bóp mặt của cô, "Hơn nữa, vừa rồi với lát nữa ngứa ngáy có gì khác nhau sao?
***
Thẩm Tư Ngạn tạm thời quay về Hồng Kông, Thư Thanh Nhân tiếp tục sự nghiệp của cô, ngoài trừ đi ra ngoài đi đâu, thì cũng chỉ ngồi trong phòng làm việc.
Từ Thiến Diệp không có việc gì làm đến quấy rối cô.
"Hai người cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách," cô ấy nói, "Thẩm Tư Ngạn cứ đi đi về về giữa Hồng Kông với Đại Lục sẽ rất mệt mỏi, k*ch th*ch giữa vợ chồng sẽ rất nhanh sẽ biến mất, chẳng lẽ bình thường anh ta không có lúc nào thể hiện nhiệt tình thái quá với cậu à?"
Thư Thanh Nhân im lặng, Từ Thiến Diệp nở nụ cười bỉ ổi, "Trong đầu cậu đang nghĩ cái thế?"

Cô xấu hổ, "Không phải cậu bảo mình nghĩ sao?"
"Mình đâu có nói đến chuyện đó đâu," Từ Thiến Diệp lập tức vỗ ngực sờ lại lương tâm của mình, "Mình nói đến chuyện vợ chồng hàng ngày ở chung."
Hàng ngày ở chung?
Thư Thanh Nhân nói: "Vợ chồng hàng ngày ở với nhau cũng cần phải có nhiều chuyện k*ch th*ch à?"
Cô thật sự không hiểu, chuyện hai người ở chung, cô chỉ từ chỗ của bố cô và Từ Lâm nữ sĩ thấy được một chút, bố qua đời đã nhiều năm, Từ Lâm nữ sĩ vẫn luôn ở một mình, bà ấy dần dần quen với việc trong nhà chỉ có một người, một mình sống qua ngày.
"Cậu hỏi mình? Mình còn chưa kết hôn, tự cậu cảm nhận đi chứ."
Từ Thiến Diệp bỏ lại vấn đề này cho cô, khiến cô lo lắng có chút không tập chung được.
Cô đúng là có nghe nói vợ chồng cách xa rất dễ cách lòng, thời gian Thẩm Tư Ngạn ở lại Đồng Châu khá dài, thỉnh thoảng mới về Hồng Kông một chuyến, có việc gấp thì sẽ ở lại bên đó lâu hơn vài ngày.

Công việc của hai người không ở cùng một chỗ, chuyện phiền phức này không có cách nào loại bỏ được.
Cuối tuần này Thẩm Tư Ngạn có việc phải xử lý, bắt buộc phải ở lại Hồng Kông, Thư Thanh Nhân thì lại khá rảnh rỗi, theo tính cách của cô, cuối tuần này hai người xác định là sẽ cách xa nhau.
Cô suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng quyết định đặt vé máy bay đi Hồng Kông.
Cô không nói chuyện này cho Thẩm Tư Ngạn biết, muốn tạo niềm vui bất ngờ cho anh.
Cô trực tiếp đến trụ sở chính của Bất Động Sản Bách Lâm ở Hồng Kông, quản lý cấp cao ở đây đều biết dáng dấp thái tử phi ra sao, nên khi cô đến đã có người dẫn cô đi thẳng đến văn phòng của Thẩm Tư Ngạn.
Thái tử phi trẻ tuổi xinh đẹp lần đầu tiên đến trụ sở chính, mỗi lần đều là thái tử một mình trở về, thỉnh thoảng có người hỏi anh sao không dẫn theo vợ mình về cùng, thái tử gia nói đều nói cô ấy bận.
Có người tin, cũng có người không tin.
Mọi người đi tám chuyện đều biết vị thái tử phi này tính tình kiêu căng, là do thái tử bỏ ra rất nhiều công sức mới theo đuổi được.

Sau khi cưới được người vào cửa, mọi người nghĩ thái tử sẽ đưa thái tử phi cùng theo về Hồng Kông định cư, ngay cả nhà tân hôn bên Thẩm thị cũng đã chuẩn bị xong đâu vào đó rồi, kết quả thái tử phi chỉ ở trong thời gian diễn ra hôn lễ, sau khi kết hôn xong lại quay về Đồng Châu, bận rộn với sự nghiệp riêng của mình.
Thái tử gia chạy tới chạy lui giữa hai nơi, khi nào có cuộc họp thì sẽ chạy về, ngay cả cổ áo bị gió thổi lật ngược lên cũng không kịp chỉnh chủ lại cho gọn gàng, đã vội vàng cầm văn kiện đi vào trong phòng họp.

Tình cảm vợ chồng giữa hai người bọn họ thế nào, không ai biết được.
Nhưng chắc chắn nếu tình cảm giữa bọn họ tốt thì sẽ không thành ra như vậy.
Thư Thanh Nhân không biết suy nghĩ này của những người khác, cô chỉ đơn thuần cảm thấy cứ để Thẩm Tư Ngạn chạy tới chạy lui cũng không tốt lắm, cô muốn bản thân chủ động hơn, nào có đạo lý giữa vợ chồng với nhau luôn chỉ có một người bôn ba mệt nhọc như vậy.
Lúc cô đi vào phòng làm việc, đúng lúc Thẩm Tư Ngạn đang nổi cáu.
Anh vứt văn kiện xuống đất, mấy chục tờ giấy trắng bay toán loạn trong không khí, cuối cùng lần lượt rơi lên mặt đất.
Anh lạnh giọng nói: "Đừng có mà cầm loại giấy tờ kiểu này đến lãng phí thời gian của tôi."
Hai người cấp dưới của anh nhặt tài liệu lên, cúi đầu đồng thanh nói xin lỗi rồi lần lượt đi ra ngoài.
Thẩm Tư Ngạn day trán, liếc mắt qua thấy dường như ở cửa phòng làm việc còn có bóng người, tức giận nói, "Còn chưa đi?"
Thư Thanh Nhân mím môi, "Em vừa mới đến, đã đuổi em đi rồi?"
Người đàn ông nghe thấy giọng nói này lập tức ngẩng đầu lên, sau khi xác nhận người phụ nữ trước mắt mình không phải là ảo giác, biểu cảm trên gương mặt anh lộ rõ vẻ ngạc nhiên hơi há hốc miệng.
"Sao em đến Hồng Kông thế?"
Thư Thanh Nhân sờ sờ lỗ tai, đi đến bên cạnh bàn làm việc của anh, "Cuối tuần rảnh rỗi, đến thăm anh."
Gương mặt của người đàn ông không có biểu cảm gì, anh dựa lưng vào ghế, vẫy tay với cô.
Cô đi qua, bị ta dùng một tay kéo cô ngồi lên đùi anh.
"Đến kiểm tra?" Anh nhẹ giọng hỏi.
Thư Thanh Nhân cũng không biết nên trả lời thế nào, thuận theo anh khẽ gật đầu, "Cũng không khác mấy."
"Biết thế anh đã gọi thêm mấy cô đến đây," anh tựa đầu vào trong hõm cổ của cô, "Không tra ra được cái gì hết, chắc là đã khiến em thất vọng rồi?"
Thư Thanh Nhân bỗng mở to mắt, "Anh dám!"
Người đàn ông nhìn biểu cảm của cô bỗng trở nên phong phú, bỗng dưng cong môi cười, "Hóa ra em cũng biết sợ anh sẽ đi tìm người phụ nữ khác."
Thư Thanh Nhân nhíu mày, "Lo lắng chuyện này không phải là chuyện rất bình thường sao?"
"Mấy ngày này anh ở Hồng Kông, em không gọi điện, Wechat cũng không thấy nhắn, anh còn tưởng em không sợ." Anh cười cười.
Thư Thanh Nhân sửng sốt, cô nói: "Em sợ làm chậm trễ công việc của anh."
"Anh không sợ," anh thở dài, "Ngược lại á, anh lại sợ em sẽ quên mất người chồng này luôn."
Thư Thanh Nhân nhanh chóng lắc đầu, ôm cổ của anh nói: "Thật ra nói ra cũng không sợ anh cười, em đã kết hôn hai lần rồi, nhưng em vẫn không biết phải làm một người vợ như thế nào, cũng không biết nên ở chung với chồng mình như thế, em lo lắng nếu quá dính lấy anh sẽ khiến cho anh cảm thấy nặng nề, lại lo lắng bản thân không chủ động sẽ khiến anh cảm thấy em lạnh lùng."
"Anh nói ra cũng không sợ em cười, đây là lần đầu tiên anh kết hôn," anh tựa đầu của mình lên trán cô, "Lần đầu tiên cùng người phụ nữ mình yêu kết hôn lập thành gia đình, lần đầu tiên làm chồng, không biết phải làm sao, lại có chút lo lắng sẽ lần nữa khiến em cảm thấy thất vọng, khiến em cảm thấy kết hôn với anh không có hạnh phúc giống như trong tưởng tượng của em."

"Vậy sau này, nếu như anh bận rộn thì em sẽ đến thăm anh," Thư Thanh Nhân mím môi, "Dù sao thì em cũng không phải không mua nổi vé máy bay."
Thẩm Tư Ngạn "À" một tiếng, "Vậy em định làm như vậy đến khi nào mới kết thúc đây"
"Vậy phải làm sao bây giờ, sự nghiệp của anh tập trung ở Hồng Kông, em cũng không thể bỏ Hằng Tuấn lại được." Thư Thanh Nhân cảm thấy làm thế nào cũng không ổn.
"Như vậy đi," anh nói, "Chúng ta sinh một đứa bé là được."
Đến lúc đó quăng công ty lại cho con là được.
Thư Thanh Nhân cảm thấy cách này rất được, hai vợ chồng còn chưa sinh được con ra, đã bắt đầu nghĩ đến những ngày tháng tốt đẹp sau khi về hưu.
***
Thư Thanh Nhân nằm trên giường, chặn bàn tay đang sờ tới sờ lui của Thẩm Tư Ngạn.
"Hôm nay em ngồi máy bay lâu nên mệt mỏi lắm," cô nhíu mày, "Anh Tư Ngạn, em không được nữa đâu."
Lúc cô ăn nói khép nép gọi anh một tiếng anh thế này, là lúc cô thật sự rất mệt.
Bình thường Thẩm Tư Ngạn sẽ bỏ qua cho cô, chỉ là hôm nay, anh không để ý đến cô, tiếp tục chuyển động, giọng nói khàn khàn, "Em mới ngồi máy bay đến đây một lần đã mệt mỏi rồi? Sao không nghĩ đến anh?"
Thư Thanh Nhân rất biết cách kiếm cớ, "Anh là đàn ông, em là phụ nữ."
Thẩm Tư Ngạn bị lý do trắng trợn này của cô chặn họng không nói thành lời.
"Bây giờ em đã hết pin rồi," Thư Thanh Nhân lẩm bẩm, ra vẻ dễ thương với anh, "Chỉ còn có một phần trăm pin thôi, cần phải nhanh chóng được nạp điện."
Thẩm Tư Ngạn dở khóc dở cười, "Em coi mình là điện thoại đó hả?"
"Đúng vậy, em là điện thoại," cô lật người, vùi mặt vào trong gối, "Điện thoại di động nhãn hiệu Thư Thanh Nhân."
Ngón tay của anh m*n tr*n xương bướm xinh đẹp của cô, sau đó dán lên đó một nụ hôn, "Vậy em sạc pin không cần cắm điện à?"
Thư Thanh Nhân chớp mắt mấy cái, "Không cần, em là điện thoại sạc pin không dây."
"Sạc pin không dây không nhanh bằng sạc pin có dây cắm đâu," anh khẽ cười, nằm đè lên người cô, "Nào để anh sạc điện cho em."
Có vật lạ đâm vào trong người, Thư Thanh Nhân lập tức mở to mắt.
Cô nói sạc pin không phải là ý này!!!!
"Vì để điện thoại nhãn hiệu Thư Thanh Nhân này của chúng ta có thể sạc đầy pin," Thẩm Tư Ngạn trêu ghẹo cô, thấp giọng nở nụ cười xấu xa, "Phải sạc một lúc lâu mới được."

------oOo------
 
Xin Đừng Trèo Cao
Chương 83: Chương 83


Ngày cháu gái ra ngoài, trong bệnh viện từ trên xuống người không ít bạn bè thân thích đến thăm hỏi.
Từ Lâm lần lượt nhận từng lời chúc phúc của tất cả mọi người.
Đứa bé nhỏ xíu như búp bế vẫn còn đang híp mắt, cả người đỏ ửng như con khỉ đít đỏ, cực kỳ giống Thư Thanh Nhân lúc mới đẻ.

Con rể Thẩm Tư Ngạn cực kỳ thích đứa con gái này, nhưng cũng vô cùng lo lắng.
Con gái vừa mới ra đời được mấy tiếng đồng hồ, người làm bố như anh đã bắt đầu lo lắng sau này con gái cưng sẽ bị thằng nhóc thối nào đó bắt cóc đi mất.
Từ Thiến Diệp nói: "Hay là thế này đi, đợi sau này tôi sinh được con trai, chúng ta kết thông gia từ bé, phù sa không chảy ruộng ngoài."
Thẩm Tư Ngạn cười cười, nhưng cũng không đồng ý.
Mạnh Thời không nói gì, nhưng từ sắc mặt anh ta có thể nhìn ra được, hiển nhiên anh ta cũng không tán thành ý tưởng này.
Thư Thanh Nhân nói: "Định chơi loạn luân à?"
Từ Thiến Diệp không để ý, "Không phải cậu và Senan cũng là loạn luân sao?"

"Được rồi," Thư Thanh Nhân nói, "Con gái của mình, đừng nói chơi trò mai mối trước này, sau này để con bé tự tìm lấy thôi."
Lúc đó Từ Lâm đang gọt hoa quả, nghe thấy câu này động tác gọt hoa quả trên tay bà dừng một chút, rủ mắt xuống, mấp máy môi nói gì đó.
***
Từ Thiến Diệp và Mạnh Thời ở lại một lúc rồi mới rời đi.
"Mẹ," sau khi hai người bọn họ rời đi, Thư Thanh Nhân mới nói với Từ Lâm nữ sĩ, "Mẹ không biết con hâm mộ bố mẹ đến nhường nào đâu."
Từ Lâm cười cười, ôm lấy cô, lần nữa nói câu xin lỗi với cô.
"Bố của con không có cái phúc đó, ôm hộ ông ấy một chút."
Thư Bác Dương thật sự không được may mắn.
Trước khi kết hôn, Từ Lâm căn bản không hề có ý định sẽ yêu thương thắm thiết gì với người chồng mới gặp mặt được mấy lần này.
Dù sao hai bọn họ kết hôn đề là vị lợi ích nhu cầu riêng.
Bây giờ mỗi lần Từ Lâm nhớ lại, vẫn còn cảm thán, sao trên đời này có thể tồn tại một người đàn ông như Thư Bác Dương.
Một người đàn ông đối xử với bà tốt đến tận tủy tận xương, dịu dàng cũng rất mạnh mẽ, nhã nhặn lại biết quan tâm săn sóc.
Tính tình của bà thì không được tốt, nhưng Thư Bác Dương tựa như một ao suối nước nóng, bao dung bà từng chút một, Thư Thanh Nhân tính cách giống bà, cũng rất kiêu căng, ông cũng rất yêu chiều con bé đến mức không có giới hạn, chiều đến tận xương tủy.
Đêm tân hôn của hai người bọn họ, Từ Lâm nói, đừng gọi bà là vợ, hai người còn chưa có thân thiết như vậy.
Thư Bác Dương cười hỏi, vậy sau này anh gọi em như thế nào?

Từ Lâm nói, gọi tôi là nữ sĩ là được.
Thư Bác Dương đồng ý, trong cuộc hôn nhân ngắn ngủi hơn hai mươi năm của bọn họ, ông chưa từng thay đổi xưng hô này.
Đến tận giây phút ông không còn chút sức lực nào nằm trên giường bệnh, ông vẫn chậm rãi, suy yếu nói, Từ nữ sĩ, xin lỗi em, anh không chiến thắng nổi bệnh tật.
Ông nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, trắng còn hơn cả tuyết trắng, lúc nói câu ông không muốn nói chút nào, khóe môi vẫn còn nở nụ cười.
Ông trời luôn thích mang đi những sự vật cùng những người tốt đẹp nhất trên thế giới này.
Từ Lâm nói, Thư Bác Dương, anh không phải người yếu ớt như vậy, chúng ta có tiền, có tiền nhất định có thể sẽ chữa được hết bệnh cho anh."
Ông ôm bà vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ về bà.
Số tiền kia để lại đi, sau này làm đồ cưới cho em, đồ cưới cho Nhân Nhân.
Từ Lâm tức giận đến mức trừng mắt với ông, anh có ý gì? Anh còn chưa có chết đã nghĩ muốn đưa cho em người đàn ông khác?
Thư Bác Nhân lắc đầu, không phải, không phải như vậy đâu, chỉ là.

.

.

Ông nói được một nửa, giọng của ông dần trở nên nghẹn ngào, đè nén giọng nói buồn rầu của mình, Từ nữ sĩ, anh không muốn chết.
Ông chưa từng yếu ớt như thế này, ở trước mặt con gái, ông luôn tươi cười, có khi còn nghịch ngợm tạo dáng một vận động viên thể hình, Nhân Nhân, con nhìn xem, bố khỏe mạnh thế nào, bố nhất định sẽ không sao đâu.
Nhưng Từ Lâm và Thư Thanh Nhân đều biết, ông gầy như que củi, khuôn mặt đầy đặn hiền hậu của ông ngày xưa giờ đã tiều tụy tái nhợt.
Hai mẹ con các cô không phải kẻ ngốc.
Ông đã bệnh thành ra thế này, nhưng vẫn luôn giấu bọn họ ôm laptop làm việc.
Từ Lâm tức giận, giành lấy laptop đóng lại cất vào một chỗ trên cao, rồi bắt đầu trách mắng ông một trận.
Người đàn ông lúc đó như một đứa trẻ, dáng vẻ vừa bối rối vừa luống cuống nhìn bà, cuối cùng nhìn laptop ở phía xa, ông biết không thể lấy lại laptop được, chỉ có thể thở dài một hơi.
Từ Lâm rất tức giận, tức giận đến mức nguyên một ngày không để ý đến Thư Bác Dương.
Nhưng trong lòng lại mơ hồ mong chờ, bà nghĩ ông đã có thể làm việc được, như vậy có nghĩ là bệnh của ông thật ta không nghiêm trọng như vậy, cuối cùng cũng sẽ có một ngày hôm sẽ khỏe lại thôi.
Chỉ là cảm giác chờ mong chỉ duy trì được mấy ngày, hiện thực tàn nhẫn đã đập tan hy vọng của bà.
Ngày hôm đó thời tiết trong lành, Nhân Nhân mới mua cho bố một bó hoa, cô còn chưa kịp cắm hoa vào bình, đã hoảng sợ đánh thức Từ Lâm thức đêm canh bên giường bệnh vừa mệt mỏi không nhịn được ngủ thiếp đi.
Bà nhìn đôi mắt đỏ ửng của con gái, môi khẽ há ra, cằm không ngừng run lên.

Mẹ ơi, bố, bố.

.

.
Thư Thanh Nhân ở bên cạnh vừa khóc vừa nói, nhưng lại không nói thành câu được.
Bác sĩ chăm sóc riêng của Thư Bác Dương vội vàng chạy đến, mà sau đó đã xảy ra chuyện gì, Từ Lầm không muốn nhớ lại.
Nhân Nhân ngồi xổm bên góc tường không ngừng khóc, lúc thi thể của Thư Bác Dương được đẩy ra ngoài phòng bệnh, con bé chạy lại bám lấy giường bệnh không ngừng nói, bố chưa chết, đừng mang bố đi, ông ấy chỉ ngủ thiếp thôi, ông ấy sẽ tỉnh lại, cầu xin cô chú đừng mang ông ấy đi.
Bác sĩ khó xử nhìn Từ Lâm.

Từ Lâm kéo tay Nhân Nhân ra, Nhân Nhân nói với bà, mẹ, mẹ nói với bọn họ đi, bố chưa chết, bọn họ không tin lời của con, bọn họ nhất định sẽ tin mẹ.
Từ Lâm bình tĩnh ôm con gái, giọng nói dường như không có một chút cảm giác gì, ông ấy chết rồi.
Mãi cho đến khi đưa tang Thư Bác Dương, loại cảm giác này vẫn không chân thực.

Từ Lâm cảm thấy, có lẽ Thư Bác Dương đi xa nhà một thời gian, qua một khoảng thời gian ngắn nữa ông ấy sẽ về nhà thôi.
Bà đi vào trong thư phòng của Thư Bác Dương, ngồi trong đó chờ ông vài ngày, nhưng ông không hề xuất hiện.
Người ấy đã chết thật rồi.
Biến mất thật rồi, bóng hình của ông, giọng nói của ông, mùi hương của ông, tất cả sẽ không xuất hiện nữa.
Đây chính là sự khác biệt của sinh ly tử biệt.
Còn sống mà phải xa nhau thì sẽ đau khổ, chết đi rồi xa cách thì lại giống như trái tim này không còn đập.
Cho dù bà có nghĩ về ông ấy nhiều như thế nào, có nhớ ông ấy đến nhường nào, trong giấc mơ chờ mong ông trở về đến thế nào, ngay cả nước mắt cũng đã chảy khô cạn, người ấy cũng sẽ không thể trở về.
Từ Lâm nắm chặt cây bút máy ông sẽ không bao giờ dùng nữa trong bàn tay mình, cuối cùng bật khóc không thành tiếng.
Khi đưa tang, ở trước mặt mọi người bà phải cố gắng đè nén, những ngày gần đây bà không ngừng đè nén cảm xúc của bản thân, giờ phút này toàn bộ nước mặt mới thoải mái chảy ra.
Bà đã mất rất nhiều năm, mới có thể dần dần tiếp nhận sự thật này.
Thư Bác Dương đã chết rồi.
***

Tiệc đầy tháng của cháu gái, bà ngoại Từ Lâm chuẩn bị cho cháu gái của mình một bao lì xì rất dày.
Búp bê nhỏ không biết đây là cái gì, bàn tay nhỏ xíu cầm bao lì xì to đùng, y a y ôi cười hở cả lợi.
Một bao lì xì khác được gửi từ Mỹ đến, dù vậy bao lì xì này cũng không hề ít hơn bao lì xì của bà ngoài một chút nào.
"Chú Tấn vẫn luôn chờ mẹ," Thư Thanh Nhân nói, "Mẹ, có chuyện con vẫn chưa nói cho mẹ, trước khi bố rời đi, bố có viết email để lại cho chúng ta, con mới chỉ đọc email viết cho con và Senan thôi, còn email viết cho mẹ và một người đàn ông khác con không đọc, mẹ có rảnh thì đăng nhập vào đó đọc một chút đi."
Từ Lâm nữ sĩ hỏi cô: "Ông ấy viết gì cho con?"
Thư Thanh Nhân lấy điện thoại ra, cho bà con email cô đã chụp màn hình lại.
"Nhân Nhân của bố,
Con còn nhớ lúc con còn nhỏ tập chạy xe đạp không? Con ngã mấy lần, sau đó con nhất định không chịu tập nữa.
Lúc đó bố nói với con, nếu như biết chạy xe đạp, con có thể cùng các bạn đạp xe đạp dạo chơi, đi ăn đi dã ngoại, sẽ rất vui vẻ.
Con bĩu môi nói, vậy thì con sẽ đạp xe đạp có bánh phụ trợ.

Bố nói với con, lớn lên mà vẫn cần bánh phụ trợ sẽ bị cười đó.
Con nói, vậy sau này bố sẽ chở con, con đi đâu bố sẽ chở con đi chỗ đó.
Khi đó bố đã cười con, dám lấy bố làm lái xe cho con.
Con nói, dù sao có bố rồi, có biết chạy xe đạp hay không cũng không quan trọng.
Nhưng sau này cuối cùng con vẫn tập chạy được, khi bố buông tay, nhìn con chạy xiêu xiêu vẹo vẹo về phía cưỡi, con cách bố càng lúc càng xa.
Nếu như có thể, bố muốn chở con đi bất kỳ nơi nào mà con muốn đi.
Nhân Nhân à, bố xin lỗi, bố thất hứa mất rồi, trước khi con trưởng thành có thể tự mình đứng vững một phương trời, bố lại bệnh nặng như vậy.
Bố không kịp nhìn thấy con tốt nghiệp, không nhìn thấy được khi con bước vào đời hòa mình với xã hội này, cũng không kịp nhìn thấy con đưa bạn trai về để cho bố kiểm định.
Nhưng bố tin rằng, với ánh mắt của con, cho dù không có bố kiểm định thì bạn trai tương lai của con nhất định cũng sẽ đối với con vô cùng, vô cùng tốt.
Nhân Nhân, con gái của bố, bố yêu con.
Cảm ơn con đã làm con gái của bố."
***
Rất lâu về sau, Từ Lâm mới mở email Thư Bác Dương viết cho mình, cũng đưa email còn lại cho Tấn Thiệu Ninh.
"Từ nữ sĩ,
Thật ra anh vẫn luôn muốn gọi em là Tiểu Lâm, hoặc là Lâm Lâm, chỉ là em kiên trì muốn anh gọi em là Từ nữ sĩ, anh gọi nhiều năm như vậy rồi cũng thành quen, sau này lại không đổi được.
Mỗi lần anh gọi em như vậy, có vẻ như em thật sự rất vui vẻ.
Em luôn hỏi anh, vì sao lại đối tốt với em như vậy.
Anh vẫn luôn giấu diếm không nói, là vì lo sợ em sẽ quá đắc ý, người làm chồng như anh sau này ở trước mặt em sẽ rất mất mặt.
Bây giờ anh sẽ nói cho em biết, anh đối tốt với anh, thật ra là vì anh thích em, rất thích em.
Anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Lúc bố nói với anh, bảo anh lấy tiểu thư nhà họ Từ, anh nghe theo lời bố, không thể nói là vui vẻ, nhưng cũng không thể coi là thất vọng.

Nhưng khi anh nhìn thấy vẻ đẹp lạnh lùng cao ngạo của em, anh cảm thấy bản thân thật may mắn.
Tính tình của em không tốt, nhưng em là người rất tốt bụng cũng rất lạc quan, thỉnh thoảng em sẽ tùy hứng, nhưng đa phần em sẽ rất chu đáo và cẩn thận.
Em nhìn thấy ở bản thân rất nhiều điều không tốt, mà anh thì lại thấy ở em có rất nhiều điều tốt đẹp.
Người yêu trong mắt hóa Tây Thi mà, anh chưa từng nhìn em bằng ánh mắt nhìn người yêu, bởi vì em đối với anh, giống như thiếu nữ tinh khôi giặt đồ bên dòng suối nhỏ vậy.
Trước khi anh chưa từng tin sẽ có kiếp trước kiếp này, đến giờ phút này, mỗi đêm ngay cả nằm mơ anh cũng nghĩ đến, trước kiếp đã qua, kiếp này cũng sắp kết thúc, anh ước ao, kiếp sau có thể gặp được em.
Anh nói chuyện như vậy có chút tùy hứng, anh dung túng cho em cả một đời, hy vọng lần này, em có thể nể tình anh bị bệnh, cho phép anh tùy hứng một lần.
Vợ à, anh yêu em."
Thư Bác Dương viết thư cho những người ông nghĩ đến, ông viết tổng cộng bốn cái email, trong đó ba cái email này đều chất đầy tình cảm chân thành tha thiết, chứa đựng sự dịu dàng ấm áp vô tận.
Duy nhất chỉ có một email ông viết cho người chồng tương lai của vợ mình, lời ít ý nhiều, chỉ đơn giản vài câu.
Có lẽ đàn ông cuối cùng vẫn không thể nào chiến thắng sự ghen tuông này của bản thân.
"Chồng tương lai của Từ nữ sĩ,
Tôi hy vọng anh sẽ có một thân thể khỏe mạnh, đừng để cô ấy phải khóc nữa.
So với ký ức, thật ra con người sẽ càng khuất phục trước hiện thực ấm áp hơn.
Không cần phải vì một người đã chết như tôi mà cãi nhau rồi tức giận đâu, không đáng.
Hãy sống thật tốt cuộc sống của hai người.
Chúc hai người hạnh phúc.
Người chồng chết sớm lưu bút."
Tấn Thiệu Ninh nhìn thấy câu tự giễu cuối thư này của Thư Bác Dương, không nhin được bật cười thành tiếng.
Thư Thanh Nhân ở phía xa gọi ông, "Chú Tấn, mau lại đây chụp ảnh gia đình nào!"
Tấn Thiệu Ninh dụi dụi mắt, làm như không có chuyện gì đi về phía bọn họ.
Thẩm An Yểu đã lớn hơn mấy tuổi giật giật ống quần của ông, "Ông ơi ôm cháu, ông ơi ôm cháu."
Thư Thanh Nhân và Từ Lâm đồng thời thở dài.
Thẩm Tư Ngạn có chút không vui, "Yểu Yểu, sao con có thể không có lương tâm như thế hả, không cho bố ôm con."
"Mỗi ngày bố đều ôm con rồi, hôm nay để cho ông ôm con nha."
Từ Thiến Diệp cười đến run cả người, "Cháu trai lớn à, con gái còn chưa nuôi lớn, người làm bố như anh đã thất sủng rồi, đến khi Yểu Yểu trưởng thành anh phải làm sao đây."
Thẩm Tư Ngạn phản bác, "Cô và Mạnh Thời sinh con trai, cũng đâu không thấy con trai hai người dính lấy hai người."
Mạnh Thời thản nhiên nói: "Con trai và con gái không giống nhau."
Từ Lâm "Ai da" một tiếng, "Đừng cãi nhau nữa, chụp ảnh nào."
Trong tấm hình đó, cả nhả bọn họ đều nhìn vào ống kính cười vô cùng vui vẻ.
Thư Bác Dương ở thế giới bên kia, chắc hắn cũng sẽ rất vui vẻ nhỉ?.
 
Back
Top Dưới