Ngôn Tình Xin Chào, Chồng Trước

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 20: Đã trở lại


Chương 20 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

THÔNG BÁO: Lịch đăng truyện vào là thứ 3, 5, 7 nha. Vì mình vào học rồi nên không còn nhiều thời gian như trước, mọi người thông cảm cho mình nhé.

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 21: Nhận nhầm


Chương 21 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

THÔNG BÁO: Lịch đăng truyện vào là thứ 3, 5, 7 nha. Vì mình vào học rồi nên không còn nhiều thời gian như trước, mọi người thông cảm cho mình nhé.

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 22: Lui vòng


Chương 22 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

THÔNG BÁO: Lịch đăng truyện vào là thứ 3, 5, 7 nha. Vì mình vào học rồi nên không còn nhiều thời gian như trước, mọi người thông cảm cho mình nhé.

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 23: Đánh mất


Chương 23 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

THÔNG BÁO: Lịch đăng truyện vào là thứ 3, 5, 7 nha. Vì mình vào học rồi nên không còn nhiều thời gian như trước, mọi người thông cảm cho mình nhé.

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 24: Chân tướng


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 24 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 25: Thất sách


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 25 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 26: Rơi tâm


Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

Chương 26: Tâm ném

Trên đường trở về Trình Trạch vẫn luôn trầm mặc không nói, Trình Na biết lần này Dương Huệ và Trình An đã hoàn toàn đoạn tuyệt tất cả quan hệ với Trình gia. Ý tưởng của cô và anh trai không giống nhau. Cô cảm thấy nên sớm đem tình hình thực tế nói cho bố biết, biết sớm ông mới có thể giải thoát sớm.

Dì Dương đã từ bỏ, tại sao ông không thể, mấy năm nay hai người bọn họ tra tấn lẫn nhau còn chưa đủ sao?

Chỉ là ý nghĩ này cô không dám nói với anh trai, trong xe quá mức yên tĩnh, cô liền tìm một đề tài để nói, nghĩ đến An Triết cô nghi hoặc mở miệng hỏi: "Anh, An Triết là con trai Khang Trạm sao?"

Trình Trạch gật đầu, người Hải Thành đều biết Khang Trạm có hai người con trai, chỉ là đối với người con thứ hai này rất ít người biết tên, ngay cả anh cũng là thông qua bố mới biết đến hắn. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

"Anh ấy với Trình An quen thuộc như vậy, liên hôn trước đó không phải là của hai người bọn họ đấy chứ?" Sau đó cô nghĩ nghĩ lại phủ nhận: "Không có khả năng."

Ai dám nói con trai Khang Trạm là con vợ lẽ mà làm sao Khang Trạm sẽ để con mình liên hôn với một đứa con gái riêng? Lúc ấy mọi người đều biết con gái Dương Huệ là con riêng, Trình gia đối với việc này vẫn luôn tỏ thái độ cam chịu. Lại nói nếu Khang Trạm thật sự đồng ý, Quan gia cũng sẽ không chịu ngồi yên không quan tâm. Ông ngoại Khang Tây Triết 5 năm trước qua đời vì bệnh, suốt cả cuộc đời người ông yêu thương nhất là đứa cháu ngoại này.

Lúc ấy người đứng ra hợp tác giữa hai nhà chính là tam lão gia Khang gia, phần lớn các lĩnh vực hợp tác là hạng mục của ông, ông ta cũng có một đứa con trai là do tình nhân sinh, sau đó cũng đón về nhà.

"Chắc hẳn hắn chính là con trai Khang Trạm, lúc ấy Khang gia có tìm mấy đứa con cháu ở bên ngoài đưa về nhà nhưng mà Dương Huệ chướng mắt bọn họ. Đối tượng liên hôn lần đó là do chính tay bà lựa chọn." 6 năm trước thời điểm Trình An kết hôn; Trình Trạch và Trình Na đều ở nước ngoài, Trình Trạch là thông qua bạn bè mà biết được việc này còn Trình Na là thông qua thời sự mà biết.

Chỉ là thông tin mà Trình Trạch biết nhiều hơn so với Trình Na, mắt nhìn người của Dương Huệ rất chuẩn, bà chọn vị hôn phu cho bảo bối của mình chắc chắn không thể kém được. Tuy mọi người luôn nói thân phận của hắn rất xấu hổ nhưng mẹ của hắn – Quan Tuyết là hòn ngọc quý giá trên tay Quan gia, không có khả năng sẽ đi làʍ ŧìиɦ nhân cho người ta. Chỉ là sự tình trong này người ngoài không hiểu hết thôi.

Đời trước không nói, đồng lứa của cô cũng có một số bạn bè tuy rằng tuổi không lớn nhưng tính tình cũng đã lộ rõ; thâm tình, chung thủy gì đó cô chưa từng thấy một ai. Như bạn trai cũ của cô cũng thế không phải cũng bỏ cô thông đồng với người khác đấy sao? Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

Cho nên từ tận đáy lòng Trình Na vẫn luôn hâm mộ Trình An, từ nhỏ cô ấy đã luôn có người bảo hộ, Dương Huệ cũng không để cô tham gia yến hội của giới thượng lưu, cũng không công khai đề cập đến con gái, thậm trí có lần người khác nhắc đến con bà, bà lập tức bỏ đi.

Trình Na từng cho rằng Dương Huệ không thích Trình An. Hiện tại cô đã hiểu đó là một sự bảo hộ kĩ lưỡng nhất, dùng nhiều tâm sức nhất nên Trình An mới có thể sống đơn giản đến như vậy.

"Nói cái gì đâu đâu! Trong vòng này phu thê ân ái còn thiếu sao, Na Na, em đừng chỉ nhìn những gương không tốt." Dừng một chút Trình Trạch lại nói tiếp: "Anh sẽ không hy sinh hôn nhân của em, Na Na yên tâm đi."

Nói xong anh nắm chặt tay lái, không hy sinh em gái thì chỉ có thể hy sinh chính mình. Liên hôn thương nghiệp cùng với kết hôn không giống nhau, nó là một loại hợp tác thương nghiệp, liên hôn chẳng qua là phủ thêm chiếc áo khoác "tình nghĩa" để mục đích không xuất hiện tr*n tr** trước mặt người ngoài mà thôi, tuy rằng phần lớn mọi người đều biết "bộ mặt" thật của nó.

_____________________

"Để anh ôm một chút là tốt rồi." Lời Khang Tây Triết nói vang trên đỉnh đầu cô, cằm hắn vừa vặn kề sát đỉnh đầu cô, thời điểm hắn nói chuyện âm thanh có chút run run nhưng Trình An nghe ra được hắn thất vui vẻ, tựa hồ còn cười trộm. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

Lại một hồi lâu sau Trình An mới thoát ra khỏi lòng hắn, ngồi ngay ngắn ở trên sô pha nhìn người đối diện đang đứng thẳng hỏi: "Tôi cho anh một cơ hội giải thích."

Khang Tây Triết nghe vậy nhìn nhìn bốn phía rồi hỏi một câu: "An An, trong nhà có ván giặt đồ không?"

Trình An biết hắn chính là cố ý, trước đó hắn có quay một bộ phim cũng xuất hiện cảnh tương tự như này chỉ là hiện tại hắn có là gì của cô đâu, muốn ván giặt đồ làm gì?

Ngày đó mẹ anh làm thủ tục ly hôn trước nên anh đi thẳng từ Cục Dân Chính đến khách sạn luôn, mẹ không muốn nhìn thấy anh khó xử nên không đến tham dự, cũng là lúc đó anh mới phát hiện có người cầm đồ của chúng ta đi làm giấy kết hôn, sau đó đưa đến.

Hôm kết hôn là lần đầu tiên anh gặp em, thật sự là ngày đó em rất xinh đẹp. Anh có nghe nói qua về em rồi nhưng đến ngày đó gặp mặt anh mới cảm thấy em với những gì bọn họ nói không giống nhau. Còn có anh không nghĩ tới em còn hào phóng hơn anh, thế mà lại chủ động duỗi tay ra bắt tay với anh. Khi đó anh thực sự khiếp sợ, nhưng cũng không phải nhất kiến chung tình. Bởi vì anh ngốc nghếch cho rằng em muốn hấp dẫn sự chú ý của anh. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

Đến lúc ra ngoài, em chủ động bảo anh đi đổi giấy chứng nhận; căn bản anh không nghĩ em sẽ trực tiếp đến Cục Dân Chính xử lý thủ tục luôn. Lúc trên xe anh còn định nói với em rằng nếu em không ngại thì chúng ta có thể thử xem hoặc có thể liên thủ, chỉ là nhìn vẻ mặt vô tình của em cùng với bộ dáng lái xe như bay làm anh không dám mở miệng.

Ly hôn xong em liền tiện tay ném chứng nhận ly hôn vào thùng rác, nói thật động tác này thực sự dọa sợ anh, lúc ấy không biết anh nghĩ gì mà lại nhặt nó về, sau đó anh tháo hoa trên ngực ném đi rồi đứng ngoài của Cục Dân Chính chờ xe. Thấy em khó khăn lấy xe ra khỏi gara, nhìn em loay hoay hơn 10' cũng chưa ra khỏi đó anh liền đi tới hỗ trợ, kết quả là em không hề nhận ra anh.

Sau đó anh đoán rằng hẳn là em không biết lái xe, anh ngồi trên taxi đi theo em một đoạn đường, em đi mất 2 tiếng, anh ở phía sau vui vẻ 2 tiếng. Nhưng mà kết quả của việc vui sướng khi người khác gặp họa chính là anh phát hiện đồ vật quan trọng của mình rơi mất."

Khang Tây Triết nói xong cười cười, cũng không biết ngày đó anh bị làm sao mà bảo taxi đi theo cô, lúc ấy tài xế còn cười anh, bảo: "Vừa nhìn đã biết vợ cậu là người mới, ông chồng cẩn thận như cậu thật sự không nhiều đâu." Bởi vì nhìn thấy bọn họ đi ra từ Cục Dân Chính, tài xế còn tưởng rằng bọn họ đi kết hôn a.

Ánh mắt Trình An với hắn khác nhau, chuyện này đối với cô như nghe một chút chuyện cũ vậy cũng không có ảnh hưởng gì cả, chỉ là nghe hắn kể hắn vẫn luôn đi theo cô, trong lòng cô liền có chút khó chịu.

"Anh làm rơi cái gì?" Hai tay Trình An ôm ở trước ngực thật nghiêm túc hỏi.

Khang Tây Triết không trả lời vấn đề đó mà nói tiếp: "Sau đó anh có đến trường đại học của em để tìm em, là vào buổi tối hôm kết hôn. Anh nhớ rõ khi đó trời mưa, anh nhìn thấy em đứng trước cổng trường cầm ô đợi người. Lúc ấy anh có gọi điện cho em chỉ là khi đó bạn học của em đến nên em không có nhận điện thoại." Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

Sự tình từ hồi xa xưa như vậy khẳng định Trình An không nhớ nổi, thời tiết Hải Thành vốn dĩ rất thất thường; việc bạn cùng phòng các cô cầm ô đi đón nhau là chuyện thường xuyên xảy ra. Lại nói bây giờ cuộc gọi quấy rối nhiều như vậy, cô cũng không vì một cuộc gọi nhỡ từ số lạ mà nghi ngờ cái gì.

A, hiện tại cô mới nhớ, hóa ra hắn vẫn luôn có số điện thoại của cô; cô là người nhớ tình bạn cũ cho nên số điện thoại này từ trước đến giờ vẫn không đổi qua.

"Vì sao không tìm tôi lấy, không phải anh nói rất quan trọng sao?" Hiện tại Trình An đoán rằng khả năng hắn thực sự mất cái gì đó nên mới hỏi câu này. Chỉ là cô thực sự không nghĩ đến thứ gì cả. Chiếc xe lúc trước đó vẫn còn, căn bản cũng không có ai dùng qua, không biết hiện tại đi tìm có thể tìm được không? Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

"Ngày đó thấy em cười rất xán lạn, anh liền buông bỏ. Vốn cho rằng đây là đồ rất quan trọng nhưng bỗng nhiên anh cảm thấy sau khi dùng nó anh sẽ sống rất mệt mỏi cho nên vì một khoảng khắc đó anh liền từ bỏ." Khang Tây Triết nói thẳng. Thật sự ngày đó nhận được điện thoại báo không tìm thấy đồ, trong máy tính cũng không có sao lưu; trong nháy mắt anh như trút được gánh nặng.

Nói Trình An không có lòng hiếu kỳ cũng đúng, nếu đổi thành người khác ước chừng sẽ hỏi tới cùng, nhưng mà cô thì không, nghe xong còn rất là tán đồng gật gật đầu: Nếu đã buông xuống, đồ vật kia liền không có tác dụng cho nên cô cũng yên tâm, cũng không cần tìm nữa.

Trình An nghe vậy trực tiếp đứng dậy chỉ về phía cửa: "Khang tiên sinh, mời trở về, nơi này không chào đón anh!" Thật là, đến lúc này còn lừa cô, bộ dáng vừa nãy của hắn đúng là có rơi cái gì đó, đồ vật ấy là gì cô không biết nhưng tuyệt đối không phải như hắn vừa nói là "Tâm". Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

"Anh không có đùa, An An, em đừng nóng giận, em nghe anh nói đã......" Khang Tây Triết bị đẩy đến cửa mới mở miệng muốn giải thích.

Trình An chần chờ một chút liền hỏi: "Mặt thiên nga kia là của anh?"

Khang Tây Triết gật đầu. Trình An trừng mắt nhìn hắn một hồi lâu mới xoay người vào trong lấy. Nếu là nó thì nó vẫn dùng tốt, nếu biết là của hắn thì cô đã không luôn mang theo bên người.

Cô thật sự rất thích mặt thiên nga này, nói thế nào thì thiên nga trắng cũng đã bên cô 6 năm. Sau khi cô đưa cho hắn liền thấy Khang Tây Triết 'cạch' một tiếng bẻ gãy cánh thiên nga trắng, cô rất là tức giận: "Anh làm gì thế, từ bỏ cũng không thể phá hủy a!" Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

Thật là, đồ cô coi như bảo bối lâu như vậy thế mà vừa đưa cho hắn một lúc hắn liền bẻ hỏng rồi, cô thật muốn đi qua đánh hắn một trận mà.

TRUYỆN ĐĂNG TẠI truyenwiki1.com: TRISTEARIN (TRIS2111)
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 27: Suy nghĩ nhiều


Edit + Beta: Tris

"Đi ngay!" Trình An tức giận mở cửa nhà, dùng sức đẩy hắn ra ngoài.

"An An, đừng nóng, cái này vẫn có thể ghép lại." Thấy cô thực sự tức giận, Khang Tây Triết vội đưa thiên nga trắng đã mở ra cho cô xem, thiên nga trắng có một bên cánh có thể tháo rời chỉ là hơi khó tháo mà thôi.

"Máy nghe lén?" cái đầu tiên Trình An nghĩ đến là cái này. Không phải chứ, thứ này cô mang theo người 6 năm trời, nếu thực sự là máy nghe lén vậy không phải cô...

Nghĩ nghĩ cô lại trở về phòng mình lấy mặt thiên nga đen mang ra, dùng bao nhiêu sức cũng không thể mở được.Cô đã nghĩ kĩ rồi, nếu cái này là máy nghe lén cô liều chết cũng không đưa cho hắn, sau đó cầm thứ này đi tố cáo hắn xâm phạm quyền riêng tư.

"Đừng suy nghĩ linh tinh, cái con em cầm là nguyên bản , còn cái này chỉ thuộc về anh, hiện tại vật về với chủ." Khang Tây Triết không tự giác giơ tay sờ sờ đầu cô. Tóc cô rất mềm, sờ lên mềm mại thật trêu người.

"Không được, anh nhất định phải nói cho tôi biết đây là cái gì nếu không đừng hòng rời khỏi đây!" Trình An nói xong đứng chắn trước cửa lớn. Tuy rằng thân thể nhỏ bé của cô muốn ngăn cản hắn có chút khó khăn, nhưng cô sẽ cố gắng bằng bất cứ giá nào. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

"Đây là một phần kế hoạch anh làm 6 năm trước." Khang Tây Triết xem xong rồi di chuyển chuột định xóa nó đi, Trình An trực tiếp ngăn cản: "Không được, anh phải giải thích rõ ràng cho tôi."

"Vì cái này anh mất 2 năm chuẩn bị, thêm ba năm sửa chữa và hoàn thành , nếu ngày đó anh không đổi chủ ý thì ngay trong đêm đó 20% cổ phần của tập đoàn Khang Mỹ sẽ là của anh, hơn nữa còn có cổ phần trong tay mẹ, ông ngoại và cậu giúp đỡ, anh sẽ trở thành cổ đông lớn thứ hai tập đoàn, chỉ sau ông ta.

Đây là kế hoạch năm đó của anh, nếu anh không thu tay, Khang Mỹ chỉ có hai kết cục; một là phá hủy hoàn toàn, hai là trở thành của anh.

"Anh......" Trình An nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải. Nói hắn từ bỏ vì cô, cô tuyệt đối không tin nhưng có lẽ cô thật sự là mồi dẫn lửa nhỉ.

"Lúc ấy mẹ anh đã nhận thấy hành động của anh, bà không phản đối cũng không tán đồng. Ngày đó khi anh chở bà rời đi từ Cục Dân Chính bà chỉ nói bà hy vọng anh có thể sống đơn giản vui vẻ mà không phải như bà, bà còn nói hy vọng anh có thể tìm được người để yêu thương, đối xử thật lòng chứ không cần giống ông ta."

Thật ra cô không biết, nhân mạch của Khang Tây Triết vẫn luôn ở đó, cổ phần trong tay Quan Tuyết cũng là của anh, nếu anh nguyện ý chỉ cần anh hơi sửa đổi, dựa theo cái kế hoạch này, tập đoàn Khang Mỹ vẫn có thể thu vào trong túi. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

"Đi thôi, chúng ta đi siêu thị một chuyến, mua nhiều thức ăn chút, một tuần này người đại diện trước của anh cấm anh ra ngoài, cho nên chúng ta đi nhanh về nhanh." Khang Tây Triết thấy cô ngồi quỳ ở trên thảm, vươn tay ra muốn kéo cô lên.

Trình An lắc đầu, hiện tại chân cô đã tê rần rồi căn bản không đứng lên nổi, cô cũng không muốn đi siêu thị; bây giờ cô cũng không nấu ăn được nên cô định tuần này chỉ gọi cơm hộp thôi. Chờ tới cuối tuần cô tháo băng rồi sẽ bồi thường mình một bữa lớn.

"Chân tê rồi sao? Tới, anh đỡ em lên." Thấy cô bất động Khang Tây Triết liền hiểu, khẳng định là do cô quỳ lâu nên chân không động đậy nổi, nói xong hắn cong người muốn ôm cô lên.

Trình An cũng không định cự tuyệt, hiện tại tay không sử dụng lực được, dùng tay trái chống lên thật sự có chút khó khăn, cho nên cô duỗi tay ra để hắn giúp.

Thấy hắn trực tiếp dùng tư thế ôm kiểu công chúa Trình An có chút không bình tĩnh được: "Ai a, anh có biết đỡ là như nào không vậy, anh như này là ôm hiểu không?" Cô tranh cãi cũng không thay đổi được gì, Khang Tây Triết vẫn rất nhẹ nhàng ôm cô lên. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

"Về phòng hay vẫn ở trong này?" Chờ sau khi bế được cô lên, Khang Tây Triết mỉm cười dò hỏi ý kiến cô. Trình An hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái: "Liền ở chỗ này là được rồi."

"A —— hai người các cậu, ban ngày ban mặt tuyên dâm thì thôi đi nhưng có thể đóng cửa lại được không!" Đinh Quả kêu một tiếng sợ hãi Trình An sợ tới mức giật mình ôm lấy cổ Khang Tây Triết.

Vốn dĩ Khang Tây Triết đang đưa lưng về phía Đinh Quả, thời điểm cô bị bế lên tầm nhìn cũng bị hắn che mất cho nên căn bản cô không thấy được Đinh Quả đến lúc nào. Sức tưởng tượng trong đầu cô nàng phong phú như sao trên trời, hơn nữa đoạn đối thoại vừa của bọn họ khẳng định bị nghe thấy, không cần nghĩ cũng biết trong đầu cô nàng đang nghĩ cái gì!

"Đinh Quả, cậu suy nghĩ nhiều rồi. Nhanh dừng trí tưởng tượng của cậu lại." Nói xong cô vỗ vỗ vai Khang Tây Triết ý bảo hắn thả cô xuống, cô phải ổn định lại cô nàng Đinh Quả này đã.

"Dừng, hai người đủ rồi a! Mình vẫn nên rời đi thì hơn..." Vốn dĩ Đinh Quả muốn tới hỏi thăm chút tin tức, hôm qua tự nhiên An An cúp điện thoại cô còn chưa hiểu rõ, không hiếu kỳ mới là lạ. Xem ra trước hết vẫn không nên hiếu kỳ thì hơn, càng không được làm bóng đèn. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

"Không được!"

"Được."

Hai câu trả lời hoàn toàn khác nhau, Đinh Quả quả quyết chọn người đằng sau, sau đó còn rất tri kỷ, 'phịch' một tiếng đóng cửa lại cho bọn họ.

"Anh làm cái gì a, cô ấy hiểu lầm rồi!" Sau khi được buông ra, Trình An rất không vui duỗi tay đẩy hắn một cái, người này rõ ràng là cố ý.

"Em còn chưa nghĩ thông suốt làm sao có thể giải thích quan hệ của chúng ta cho cô ấy được, vẫn nên để cô ấy về trước thì hơn." Khang Tây Triết cười giải thích lý do, thời điểm nói chuyện anh còn tranh thủ xoa xoa đầu nhỏ của cô.

Cuối cùng hai người họ vẫn cùng nhau ra ngoài, để tránh phiền toái Khang Tây Triết còn lấy khẩu trang đeo lên.

Khi vào siêu thị Trình An cố tình tách hắn ra, cô tự mình đẩy xe ra khu đồ ăn vặt, dù sao mấy hôm nữa cô cũng không định tự nấu cơm, mua ít đồ về nhấm nháp là được rồi.

Còn Khang Tây Triết thì đẩy xe đến khu rau quả, nếu dì đã giao cô cho anh chăm sóc thì dù thế đi nữa trong tháng này hắn cũng muốn đem người nuôi đến trắng trẻo mập mạp, nếu không thì không thể báo cáo kết quả nhiệm vụ được.

Tuần này Khang Tây Triết nghỉ ngơi để chỉnh đốn thời gian, việc ở công ty anh xử lý ở nhà cũng được. Còn tuần sau giám đốc nhiệm kỳ này muốn nghỉ, vợ hắn có thai nên phải rời đi một năm; Khang Tây Triết cố ý giữ hắn lại, hắn suy nghĩ cẩn thật rồi cũng đồng ý chỉ là kỳ nghỉ kéo dài đến một năm rưỡi cho nên tiếp theo anh phải bận rộn lo chuyện công ty. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

Trình An chọn xong đồ ăn vặt liền đi thanh toán trước chỉ là lúc cô tới quầy thu ngân mới phát hiện cô không chỉ không cầm điện thoại, thậm chí cả ví tiền cũng không mang theo. Bây giờ hai tay đều trống trơn a, cô rất khó xử giải thích với nhân viên thu ngân, hỏi xem cô ấy có thể chờ một chút hay không.

Thu ngân mỉm cười chỉ chỉ Khang Tây Triết cách đó không xa: "Cô ở một bên chờ một lát vậy, đợi chồng cô đến rồi thanh toán chung luôn."

Trình An thấy cô ấy chỉ hướng Khang Tây Triết, rất bất đắc dĩ cười cười, như thế nào đã biến thành chồng cô rồi, ánh mắt người này thật là.

Lúc này người trong siêu thị cũng không nhiều lắm, thu ngân che miệng nhẹ giọng nói với cô: "Tôi nhớ rõ hai người a, lần trước có fans đuổi theo anh ấy, không phải cô tới giải vây sao? Trong thông báo lưu vòng của anh ấy trên Weiboi, chắc chắn là nói đến cô rồi."

"Làm sao mà cô biết được." Trình An rất khó hiểu, hiện tại mắt ai cũng như mắt diều hâu vậy à?

"Ha ha...... Cái này rất đơn giản a, với cái thời tiết này còn người nào đi siêu thị mà đeo khẩu trang chứ."

Trình An cảm thấy cô ấy nói rất đúng, lúc này mới tháng chín nhiệt độ của Hải Thành còn rất cao, ai không có việc gì thì cần gì mang theo khẩu trang a, cái này khác gì lạy ông tôi ở bụi này?

Sau đó cô lại nghe thấy cô ấy nói thêm một câu:"Khu Tây Cẩm Sơn Nam Uyển chỉ có mỗi anh ấy là minh tinh, hơn nữa còn là khách quen cho nên người ở siêu thị này đều biết anh ấy a. Nhưng mà bình thường hắn đều tới một mình, hai lần gần đây mới đến cùng cô cho nên tôi càng thêm chắc chắn nga."

"An Triết!" Nghe thấy có người gọi hắn, Trình An phản xạ có điều kiện ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ở phía đối diện có hai cô gái cầm điện thoại chụp bọn họ.

Đợi Khang Tây Triết phản ứng lại thì đã không đuổi kịp rồi. Trình An có chút lo lắng nên trên đường trở về vẫn luôn rầu rĩ không vui, lúc ấy cô vừa nghe thấy tiếng gọi đã ngẩng đầu, cũng không biết có bị chụp chính diện không nữa, cô sợ những người đó sẽ làm lộ thân phận của mình. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

"Đừng sợ, chuyện này anh sẽ xử lý, đảm bảo ảnh chụp sẽ không bị lộ ra ngoài." Khang Tây Triết nhìn đến bộ dáng ưu thương của cô thì rất là đau lòng, là anh quá sơ suất, thật không nghĩ tới lui vòng rồi còn có người theo dõi.

Khang Tây Triết gọi mấy cuộc điện thoại ngay trước mặt cô nhưng Trình An vẫn bán tín bán nghi đến cơm trưa cũng không ăn được mấy miếng.

Buổi chiều anh nhận được một cuộc điện thoại, người nọ nói đã có người liên lạc với hắn, đúng là có chụp được nhưng không phải chụp chính diện bởi vì khoảng cách quá xa, mấy ảnh đầu đều là cảnh hai người họ đứng chờ thanh toán, còn cái cuối cùng là lúc Trình An véo anh, bởi vì do góc chụp nên nhìn qua giống cô kéo tay anh vậy nhìn rất thân mật.

"Nếu ảnh này phát ra thì sẽ tiêu đề sẽ là gì?" Bên kia kinh ngạc một hồi mới cười cười đáp lại: "Nếu lúc trước Triết thiếu cũng muốn chúng tôi phát ra tin tức, hôm nay ngài cũng không rơi vào kết cục như này." Trước kia bọn họ nhận được tin tức của hắn, mặc kệ là tuyên truyền hay lăng xê tất cả đều bị đè xuống, những cái đó chỉ cần lộ ra một chút đều có thể làm hắn tức giận. Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111). Đây là bản thiếu. Qua Watt vào hồ sơ của mình để biết cách đọc bản đầy đủ nhé.

"Phát ra đi, dùng một tấm hình cuối cùng thôi với cả làm mờ mặt cô ấy. Còn nữa nhớ ghi rõ An Triết đã lui vòng xin đừng tiếp tục quấy rầy."

Đầu bên kia điện thoại sửng sốt một hồi lâu mới phản ứng lại, đi sắp xếp người chuẩn bị.

Chạng vạng, Trình An mở điện thoại ra, nhìn thấy tin tức của hắn trên mạng, trực tiếp lao ra khỏi phòng: "Khang Tây Triết! Không phải anh đảm bảo ảnh chụp sẽ không bị lộ ra ngoài sao, đây là cái gì?!"

TRUYỆN ĐĂNG TẠI truyenwiki1.com: TRISTEARIN (TRIS2111)
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 28: Xấu hổ


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 28 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 29: Trầm luân


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 29 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 30: Quấy rầy


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 30 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 31: Không quản được


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 31 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 32: Đi làm


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín (trên FB) trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 32 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 33: Không còn gì để nói


Tâm sự nho nhỏ: Tui mới nhận được 1 e bìa siu xinh cả nhà ạ.

E bìa xinh xẻo đến từ page Phường Hoan Ca nên:

Chương này mình dành tặng cho b admin và b edit bìa của page nha.

Cảm ơn rất nhiều 😘😘😘. Mình ưng e bìa lắm luôn á. 😍

***

Edit + Beta: Tris

Hiện tại cô đang cần tiền gấp nên phải có cái này cô mới ra điều kiện với Trình An được. Không phải cô ta còn có một người bạn trai sao? Mấy ông lão kia mới không rảnh để chơi mấy trò tình cảm ấu trĩ này, cho nên vì giấu diếm chắc chắn cô ta sẽ thỏa hiệp.

Còn có chuyện ở công ty cũ, cô hy vọng Trình An vĩnh viễn câm miệng, đừng nói gì cả. Cô không nghĩ tới việc đã đổi thành phố, vào một công ty nhà như này rồi còn gặp phải người quen cũ!

__________

Tiểu Giang với chị Hạ đều biết đồ ăn nơi này giá cả đắt đỏ nên chỉ chọn vài món giá hợp lý mà thôi nhưng Tiêu Tiêu thì không như thế, cô cố ý muốn thử xem Trình An lấy được bao nhiêu lợi ích, lúc gọi món đều chọn những thứ đắt nhất. Một bên gọi một bên quan sát sắc mặt Trình An, cô ta càng bình tĩnh trong lòng cô càng vui vẻ.

"Được rồi Tiêu Tiêu, gọi nhiểu quá chúng ta cũng không ăn hết." Chị Hạ có ý tốt nhắc nhở, dù sao tiền lương của Trình An cũng không nhiều lắm, cộ sợ gọi mấy thứ này, lấy hết lương một tháng ra cũng không đủ dùng.

"Nếu Tiêu Tiêu thích thì cứ gọi nhiều thêm một chút, em không sao." Trình An biết cô ta cố ý, không thèm quan tâm đến việc cô có trả được không; chẳng may thật sự không trả được đi nữa thì không phải nói cô bị "bao dưỡng" sao, khẳng định kim chủ sau lưng cô có thể gánh được.

Tiêu Tiêu chính là muốn thử Trình An, thấy cô ta mở miệng hào phóng như vậy liền buông thực đơn xuống.

"Mình vào toilet một chút, An An, quần áo mình có chút không thoải mái, cậu đi cùng giúp mình chỉnh lại được không." Tiêu Tiêu mở miệng, Trình An cũng không từ chối.

Phòng bao của các cô có phòng vệ sinh riêng, hai người vừa đi vào Trình An lập tức gọi điện thoại cho Tiểu Giang, Tiểu Giang trực tiếp nhận đồng thời ấn ghi âm lại. Chị Hạ không biết các cô đang làm gì nhưng mà cô ấy rất thích Trình An nên cũng không hỏi gì cả.

_____________

"An An, cô nói cho tôi biết đi, rốt cuộc kim chủ của cô là ai?" Vừa đóng cửa lại Tiêu Tiêu trực tiếp hỏi; ở nơi như thế này mà đến mắt cô ta cũng không nháy tí nào, khẳng định là có mờ ám.

Thấy Tiêu Tiêu hỏi thẳng như vậy, Trình An nhất thời không phản ứng kịp, người này không thể nói chuyện hàm súc một chút sao, gấp gáp như vậy à?

Trình An nghe xong trừng mắt nhìn cô ta: "Cô nói cái gì vậy, kim chủ gì? Ý cô là tôi bị bao dưỡng phải không? Tin đồn ở công ty là do cô truyền?"

Tiêu Tiêu không trực tiếp phủ nhận chỉ nói: "Tôi chỉ nói cô sống ở Cẩm Sơn Nam Uyển, còn lại là do họ tự suy đoán. Hơn nữa Cẩm Sơn Nam Uyển là nơi như nào so với họ cô càng phải hiểu rõ hơn chứ, cho nên không cần thiết phải giấu diếm làm gì. Lại nói nó cũng không phải chuyện gì mất mặt, nhất định phải giấu sao?"

Tam quan của cô bị cô ta làm cho tan nát rồi; bị bao dưỡng, làm tiểu tam còn không phải chuyện mất mặt! Suy nghĩ của Tiêu Tiêu quá vặn vẹo rồi, cô không hiểu nổi.

"Cô muốn nói gì thì nói thẳng đi." Trình An hỏi thẳng luôn, nếu cô ta nhất định nghĩ cô muốn giấu chuyện có kim chủ thì chỉ cần cô hỏi thêm vài câu nữa, trên cơ bản có thể chứng minh được chuyện này là do cô ta dựng lên; ngoài kinh Tiểu Giang đã ghi âm lại, nếu Tiêu Tiêu lại làm trò trước mặt mọi người trong công ty, cô sẽ lấy cái này ra để chứng minh trong sạch.

"Giới thiệu cho tôi một người!" Tiêu Tiêu dùng giọng điệu ra lệnh nói chuyện. Thật ra cô cũng ghi âm, cô sợ ra khỏi đây Trình An không thừa nhận cho nên cô chuẩn bị lấy cái này cũng cô ta "hợp tác" lâu dài.

Trình An nghe vậy cười nhẹ: "Tiêu Tiêu, chúng ta biết nhau nhiều năm như vậy, cô cũng biết tôi là người như nào. Cô ở công ty loan truyền lời đồn làm ảnh hưởng đến danh dự của tôi, mời cô ngày mai công khai xin lỗi tôi trước mặt đồng nghiệp nếu không tôi sẽ kiện cô tội phỉ báng!"

Cô thật sự chưa thấy ai mặt dày như vậy, lại còn giới thiệu kim chủ, cô không phải tú bà lầu xanh không làm được chuyện xấu xa như vậy.

Tiêu Tiêu không ngờ Trình An sẽ đột nhiên trở mặt, rất tức giận nói: "An An, đừng hạn chế đường làm ăn của chị em thế, kiếm được đại gia phải biết chia sẻ chứ, ăn lợi nhiều quá dễ bị nghẹn chết lắm. Đoạn đối thoại vừa rồi tôi đã ghi âm rồi, bữa cơm này tôi không ăn nữa, tôi cho cô thời gian 1 đêm để suy nghĩ, ngày mai không nhận được câu trả lời thì đừng trách tôi không khách khí."

Nói xong cô 'phịch' một tiếng đẩy cửa, thở phì phò đi ra. Thật là một kẻ không biết điều, hãy đợi đấy, nếu không nhận được câu trả lời hài lòng, cô liền đem sự việc ngày hôm nay phát ra, để xem lúc đấy cô ta còn mặt mũi ở lại công ty hay không.

Thế mà cô ta cũng ghi âm, quả nhiên a. Lúc Trình An đi ra, Tiểu Giang cho cô dấu "ok". Đoạn đối thoại đã được lưu về, để xem sau này cô nàng còn giáo khua môi múa mép nữa không.

Chị Hạ cũng nghe hết đoạn đối thoại của hai cô từ đầu đến cuối, từ ngày đầu tiên Tiêu Tiêu đi làm cô cũng biết cô gái này không an phận nhưng không nghĩ tới tâm địa lại dơ bẩn như vậy.

"An An những thứ này thực sự quá đắt, hay là chúng ta bảo họ giảm bớt vài món đi." Chị Hạ thấy hải sản đã bắt đầu được mang lên liền nói, ngay từ đầu đã gọi quá nhiều rồi bây giờ lại bớt đi một người khẳng định không ăn hết, quá lãng phí.

Trình An nghĩ nghĩ, có chút ngượng ngùng mở miệng: "Chị Hạ, Tiểu Giang, nếu hai người không ngại, em gọi bạn trai em đến được không, công ty anh ấy cũng gần đây."

Hôm nay Khang Tây Triết tăng ca, tầm giờ này chắc anh còn chưa đi. Tiểu Giang đã sớm tò mò bạn trai của cô là ai. Hạ tỷ thấy cô ấy nhắc tới bạn trai liền cười xán lạn cũng gật đầu, được sự đồng ý của hai người, cô lập tức vui vẻ gọi điện thoại.

Khang Tây Triết đến rất nhanh, thật khéo a, cô gọi điện đúng lúc anh muốn xuống nhà ăn ăn cơm.

_________________

"A -- đây không phải An Triết sao? Em từng thần tượng anh ấy!" Khang Tây Triết vừa vào cửa, Tiểu Giang liền hét lên. Chị Hạ cũng nhận ra anh, cũng rất kích động nhìn.

"Tôi là Khang Tây Triết, bạn trai Trình An." Khang Tây Triết giới thiệu đơn giản cũng đã nói lên thân phận. Biết anh vì người mình yêu mà lui vòng, hai người cũng mỉm cười chào hỏi, đồng thời gọi anh là Khang tiên sinh.

"Khang tiên sinh, anh quen chị An An bao lâu rồi a?" Tiểu Giang tuổi còn nhỏ lại hay nói, nay gặp thần tượng ở ngoài bình dị, gần gũi như vậy, liền tự nhiên hỏi chuyện.

"2496 ngày." Đáp án chính xác thế này, đừng nói đến Tiểu Giang và chị Hạ ngay cả Trình An cũng lắp bắp kinh sợ; người này a, không có việc gì đếm ngày làm chi vậy.

Tiểu Giang đếm đếm đầu ngón tay tính toán một chút, tầm 6 năm mười mấy tháng gì đó, thật lâu quá đi, cô nhóc rất hâm mộ mở miệng: "Khang tiên sinh, nghệ danh An Triết của anh khẳng định là ghép từ tên An An và tên anh, đúng không! Oa, lãng mạn quá nha."

Căn bản Trình An không nghĩ tới vấn đề này, đột nhiên Tiểu Giang nhắc tới cô mới để ý. Thật ra trong lòng cô đã có đáp án, nhưng cô vẫn mỉm cười nhìn về phía Khang Tây Triết dò hỏi ý anh, cô muốn nghe chính anh trả lời a.

Khang Tây Triết nhìn cô, ý cười trên mặt dần dần mở rộng: "Giang tiểu thư nói đúng, đúng là như vậy."

Đồ ăn bọn họ gọi không hề ít, đa số đều là hải sản, Khang Tây Triết sợ các cô ăn nhiều cái này buổi tối bụng không thoải mái, lại gọi cho họ bát canh nhạt nhạt dưỡng dạ dày; anh rất ôn hòa nên chị Hạ và Tiểu Giang cũng nhanh chóng quen thuộc hơn, các cô lại hỏi một số vấn đề; đều là về hai người họ. Vài người cười cười nói nói, không khí rất vui vẻ.

______

Cùng lúc đó, Tiêu Tiêu lại không dễ chịu cho lắm, cô ra ngoài xong cũng không rời đi, mà tính đợi mấy người họ ăn xong đi thanh toán rồi cô sẽ nhìn xem Trình An quẹt thẻ tên ai, đến lúc đó cô lại nhờ bạn bè tra một chút, chắc chắn có thể tìm ra người đó là ai, để xem đến lúc đó cô ta còn biện hộ thế nào.

Chỉ là đến giờ phút này cô có chút hối hận, vốn dĩ hôm nay cô mặc rất phong phanh, bên ngoài nhiều gió se se lạnh nên chỉ có thể căng da đầu ngồi đợi trên sô pha ngoài sảnh. Biết cô là bạn Trình tiểu thư mang tới đây nên cũng không có ai ngăn cản cô nàng.

Nhưng cô cũng không thể cứ ngồi đây mãi nếu không sẽ có người nghi ngờ, nghĩ nghĩ cô đành trốn vào phòng vệ sinh. Cô đang rất ảo não a, sớm biết thế này cô nên đợi ăn cơm xong rồi mới ra điều kiện với Trình An! Lúc ấy cô bị ánh mắt khinh thường của Trình An chọc giận nếu không sao cô có thể chạy ra ngoài như vậy được.

Mấy người Trình An dùng cơm xong, chị Hạ nói lời cảm ơn hai người họ; biết bữa cơm này giá trị xa xỉ, Tiểu Giang cũng có chút ngượng ngùng.

"Không có gì, chúng ta ăn ở đây không mất tiền." Trình An cũng có chút ngượng, cô nên nói cho các cô ấy biết sớm hơn mới đúng; lúc Khang Tây Triết chưa đến cô có thấy chị Hạ lấy điện thoại ra xem số dư tài khoản. Hic.

Biết bạn trai cô không thiếu tiền nhưng chị Hạ vẫn muốn biểu đạt chút tâm ý. Dù sao bọn họ mới chỉ là quan hệ bạn trai bạn gái, Trình An tiêu xài phung phí như vậy, cô sợ bạn trai em ấy không thích.

"Thật sự không cần đâu, chị Hạ, em cũng không giấu nữa, nhà hàng này là của ba em, em có thẻ miễn phí toàn bộ hóa đơn ở đây." Cái này là mấy hôm trước chú Tống thấy cô rất hứng thú với ăn uống nên cố ý làm riêng cho cô, toàn Hải Thành chỉ có một cái.

Vốn dĩ cô không muốn nhận lễ vật lớn như vậy; chẳng qua là chú Tống bảo cô chưa nhận vật gì của ông, trong lòng ông rất áy náy, mẹ cũng khuyên cô cứ nhận lấy nên cô nhận nó, nhưng cô chưa hề dùng đến hôm nay chính là lần đầu tiên sử dụng.

Lời này nói ra hai người các cô liền giật mình, nghĩ lại thì lúc nãy Tiêu Tiêu gọi món hùng hổ dọa người như vậy mà Trình An vẫn bỉnh thản, ung dung; các cô còn đang thấy lạ a. Bây giờ biết chuyện này những việc đó đều có thể giải thích rồi.

"Lần sau em muốn ăn có thể mượn thẻ của chị không, thẻ miễn phí của Thiên Hải Lâu nằm mơ em cũng muốn a!" Tiểu Giang kéo tay chị Hạ, đùa vui một câu. Cô có biết gia cảnh An An không tồi nhưng không nghĩ tới nhà chị ấy lại giàu có như vậy. Nếu không phải bên cạnh chị ấy còn có bạn trai, cô thật muốn đi qua làm nũng, bán manh; cầu đại gia làm bạn.

Chị Hạ nghe vậy chọc chọc đầu cô nhóc: "Còn ăn a, mặt em sắp thành hình tròn rồi đó." Nghe vậy Tiểu Giang nhanh chóng sờ sờ mặt mình: "Không được, không thể ăn nữa, em còn đang giảm béo a...."

___________

Ra ngoài nhìn sắc trời đã tối, cũng không còn sớm nữa; Trình An đi thanh toán trước, nhờ Khang Tay Triết gọi xe giúp các cô ấy. Khang Tây Triết biết cô muốn thử xem uy lực của thẻ miễn hóa đơn; cũng nghe cô đi gọi xe trước.

Nhân viên ở quầy thu ngân thấy cô đưa thẻ ra liền cười giải thích: "Tiểu thư ạ, cái thẻ này không cần đưa ra; ông chủ nói chỉ cần có mặt ngài là được."

Ông chủ và bà chủ mang cô tới hai lần, mỗi lần tới đều cố ý cường điệu đây là con gái bảo bối của họ, tương nhiên các cô phải nhớ rõ; chỉ cần "quét" mặt cô ấy thôi là được. Nhưng mà nhìn thấy chiếc thẻ được làm hoàn toàn từ bạc này các cô vẫn ngẩn ra, chớp mắt nhìn một cái. Nếu không phải kim cương, vàng ròng quá nặng nề, chắc ông chủ phải làm cho cô ấy một cái thẻ vàng khảm kim cương mất.

Nghe các cô ấy nói vậy, Trình An đi ra ngoài liền gọi điện cảm ơn bố mẹ; gọi xong cũng vừa lúc Khang Tây Triết trở lại đón cô, cô vui vẻ chạy qua.

_______

Tiêu Tiêu vốn đã đói đến mức bụng dính vào lưng, cô vừa từ phòng vệ sinh đi ra chân cũng đã mềm nhưng thấy họ vừa từ quầy thanh toán rời đi, một lần nữa vực lại tinh thần; Khang Tây Triết luôn đưa lưng về phía cô nên cô không thấy diện mạo, tuy nhiên cô chắc chắn đây là bạn trai Trình An.

Chờ bọn họ đi ra hẳn, cô lập tức qua hỏi thăm: "Làm phiền cô cho tôi hỏi một chút, vừa rồi An An thanh toán hóa đơn nào vậy, ngại quá, cô ấy nhờ tôi hỏi một chút."

Cô gái này đúng là do Trình tiểu thư mang đến cùng, lại ngồi ăn cùng một bàn nhưng rõ ràng Trình tiểu thư không cần thanh toán mà, hiển nhiên đây không phải do tiểu thư nhờ, cho nên trong đó có một người mở miệng: "Trình tiểu thư ăn cơm ở đây đều là miễn phí, có phải ngài nghe nhầm hay không, cô ấy không cần thanh toán."

TRUYỆN ĐĂNG TẠI truyenwiki1.com: TRISTEARIN (TRIS2111)
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 34: Ghen tị


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín (trên FB) trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 34 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 35: Sốt ruột


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín (trên FB) trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 35 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 36: Nhớ em


Mình xin phép nhắc lại một chút: Do các web reup nên mình sẽ đăng bản full trên nhóm kín (trên FB) trước. Sau này mới sửa lại ở truyenwiki1.com. Ai muốn đọc trước khi vào nhóm kín đọc giúp mình nhé. Mình rất xin lỗi về sự bất tiện này.

Chương 36 đã đăng trong nhóm kín Truyện nhà Tris rồi nhé mọi người.

Link nhóm mình đã để trên hồ sơ rồi nha.

Lịch đăng truyện: thứ 3, 5, 7 . Truyện đăng tại truyenwiki1.com: Tristearin (Tris2111)

Love all.
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 37: Lãnh chứng


Edit + Beta: Tris

Lúc hai người từ Cục Dân Chính đi ra, Trình An nhìn quyển sổ hồng trong tay ngẩn ngơ một hồi lâu, vốn đang là 3 chữ to màu bạc giờ đã biến thành màu vàng rồi.

Khang Tây Triết cười cười nhìn cô, Trình An nghĩ vẫn nên đưa giấy kết hôn cho anh giữ thì hơn. Khi nhìn thấy anh rất trịnh trọng cất chứng nhận kết hôn đi, cô cảm thấy thật buồn cười: "Anh yên tâm, lần này em sẽ không vất đi đâu."

"Có anh ở đây, không sợ em ném." Khang Tây Triết cười dắt tay cô, anh vẫn chưa nói lần trước đăng kí kết hôn, rồi hôn lễ, ly hôn đều cùng một ngày, ngày đó trùng hợp là sinh nhật anh, anh vừa tròn 22 tuổi, cô cũng vừa qua sinh nhật 20 tuổi mấy ngày; hiện tại ngẫm lại ngày đó có lẽ là sinh nhật bi đát nhất đi.

___________________

Trên bàn cơm, nhìn thấy giấy kết hôn của hai đứa nhỏ, Dương Huệ và Quan Tuyết đều rất vui vẻ; cùng nhau ngồi bàn về hôn lễ cho con; Trình An không muốn làm quá long trọng. Cô vẫn luôn muốn đi du lịch chỉ là không dám đi một mình.

"Mẹ, hiện tại trời quá lạnh, hôn lễ để sang năm rồi tính , vài ngày nữa con sẽ mang An An đi chơi mấy hôm." Khang Tây Triết biết mong muốn của cô, cuối cùng mọi người đều thống nhất như vậy.

Nếu hai người họ đã lãnh chứng thì chính là vợ chồng hợp pháp, hôm nay Khang Tây Triết đưa cô rời đi đương nhiên không có ai phản đối.

Anh không mang cô về nhà mà trực tiếp rẽ qua công ty, lúc này nhân viên đều đã bị anh sắp xếp đi ra ngoài nên hiện tại nơi này là thế giới hai người của họ.

Bọn họ trực tiếp đi lên tầng 4, cửa phòng vừa mở ra liền có một người máy màu trắng tầm 1 mét đi tới, ngọt ngào kêu một tiếng: "Bố mẹ, hoan nghênh về nhà."

Trình An ngây người một chút, Khang Tây Triết cười giải thích: "Đây là quà sinh nhật tặng em."

Trình An rất thích đứa nhỏ trắng trẻo mập mạp như này, âm thanh nó rất mềm, nói chuyện cũng rất lưu loát, mấu chốt là lúc nó nháy mắt rồi ngẩng đầu lên nhìn cô trong mắt tỏa ra ánh sáng, thực sự siêu đáng yêu.

"Con tên là gì a?" Trình An biết hiện tại bên trong người máy đều là chip cao cấp, tuy rằng không thể trả lời hết tất cả các câu hỏi, nhưng bên trong đã cài sẵn các cảnh sinh hoạt, có thể nói đây người máy cao cấp nhất tốc độ phản ứng so người thường còn nhanh hơn xíu. Người máy này làm ra với mục đích làm bạn, loại người máy này có giọng nói giống trẻ con, năng lực "tư duy" ước chừng bằng đứa trẻ 5, 6 tuổi; đương nhiên chúng còn rất nhiều công năng khác.

"Mẹ mẹ, con chưa có tên, bố nói muốn mẹ chọn tên cho con cơ." Người máy hình người, chớp chớp mắt nhìn cô, Trình An sờ sờ đầu bé nghĩ: "Thế thì gọi con là Cam Cam đi."

Trình An rất thích người máy như này, đôi khi cô ở nhà không biết làm gì chỉ ngồi trên sô pha ngẩn người, vừa vặn đứa nhỏ này có thể chơi với cô.

"Cái này... e có thể mang về nhà không?" Cô chỉ chỉ tiểu gia hỏa này, hình như đây là phát minh mới công ty đang nghiên cứu, không biết có phải hàng mẫu không nữa? Tuy rằng anh tặng cho cô nhưng cũng không chắc có thể mang về hay không. Nhưng mà cô thực sự rất muốn ôm về nhà a.

Khang Tây Triết cũng đoán được cô sẽ có phản ứng này; cái này là vì cô nên anh mới cố ý chế tạo, đương nhiên anh sẽ không từ chối.

Theo như mục đích thiết kế ban đầu, người máy này là để làm bạn, trí nhớ cùng tốc độ phản ứng đều giống như người thường. Mỗi người bạn này sau khi được chủ nhân chọn sẽ luôn bên cạnh người đó, nó có thể cảm nhận được cảm xúc của chủ, cùng chủ vui buồn giận yêu. Chẳng qua trước khi đưa cho cô, hắn có điều chỉnh một chút, nên ngoại hình cùng giọng nói đều giống trẻ con.

"A, con muốn cùng bố mẹ về nhà! Con không muốn bị nhốt trong phòng tối kia nữa đâu." Người máy cảm nhận được cảm xúc vui vẻ của cô cũng cao hứng quay vòng vòng.

Phòng tối? Trình An như cảm nhận được cái gì đó, chuyển tầm mắt về phía trong phòng. Khang Tây Triết bảo Cam Cam tự đi nạp điện rồi mang cô vào phòng tối.

Ánh đèn vừa xuất hiện, trong chớp mắt thứ cô nhìn thấy đầu tiên chính là ảnh chụp chung của hai người họ treo ở trên tường, cô mặc váy cưới trắng tinh trên ngực đeo hoa cô dâu, anh mặt bộ lễ phục màu đen trên ngực đeo hoa chú rể; bọn họ không ôm nhau mà đứng đối diện, tay trong tay, nhìn qua hình ảnh này thật ngọt ngào.

Chỉ là lúc ấy tuy hai người đều nhìn về phía đối phương nhưng trong mắt lại không có nhau, không đúng, có lẽ có nhưng cũng chỉ dừng lại ở đấy thôi chứ không hề để tâm, vậy nên sau đó họ mới có thể kết thúc một cách bình thản như vậy.

"Ông xã tốt, em là Trình An – vợ anh; quãng đường còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn." Trình An nhớ tới những hình ảnh này, mỉm cười duỗi tay ra nói.

Khang Tây Triết cũng nắm chặt tay cô, giọng nói trầm ấm đáp lại: "Bà xã tốt, anh là Khang Tây Triết – chồng em, quãng đường còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn."

Lần này Khang Tây Triết nắm lấy tay cô không buông, anh đem người ôm chặt vào trong ngực, lúc này đây bọn họ sẽ không bao giờ tách ra.

"An An, anh mang em tới một nơi." Sau một hồi, hơi thở của Khang Tây Triết có chút thô nặng nhưng nơi này không phải nơi lý tưởng nên cuối cùng anh vẫn cố nén lại.

Hiện tại mặt Trình An đều đã đỏ như tôm luộc, nghe anh nói vậy chỉ dịu dàng gật gật đầu. Cô cho rằng Khang Tây Triết sẽ mang cô trở về Cẩm Sơn Nam Uyển nhưng cuối cùng họ lại đến một nơi khác, nhìn qua có vẻ là một tiểu khu đã có tuổi đời.

Cô có chút khó hiểu nhưng vẫn đi theo anh. Bởi vì lúc sau bọn họ phát hiện ra thang máy bị hỏng nên phải chuyển qua đi cầu thang bộ. Phòng khách, sô pha đều trang trí theo phong cách đơn giản nhất, rất phù hợp với tính cách của anh.

"Anh mua phòng này lúc nào a?" Dạo qua một vòng, Trình An không nhịn được mở miệng hỏi, nơi này ước tính khoảng hơn 50 mét vuông, có hai phòng ngủ, phòng bếp, phòng vệ sinh khá nhỏ, phòng khách cũng không lớn, trừ sô pha và bàn trà ra thì không có để thêm gì khác.

"Ừm, tầm 10 năm trước đi, khi đó anh vừa nhận được khoản lãi đầu tiên, em biết không, khi đó anh nghĩ sau khi mua phòng ở xong, anh sẽ mang theo vợ con tới ở, rời xa những người Khang gia kia. Khang Tây Triết vừa nói vừa đẩy cô đi về căn phòng bên cạnh.

Căn phòng ngủ này để một chiếc giường ô tô nhỏ 1m2, những trang trí khác bên trong cũng là chuẩn bị cho trẻ con, Trình An cảm thấy buồn cười, lúc đó anh mới bao lớn a, sao đã nghĩ đến con cái rồi?

Chỉ là nhớ đến những lời đồn đại kia về anh, rất nhanh cô liền thu lại tươi cười, anh đã sớm muốn cho mình một "gia đình" riêng, có lẽ vì anh cũng không có cảm giác an toàn đi.

"Em có thể vào xem nơi này không?" Những chỗ khác đều đã tham quan qua, hiện tại chỉ còn lại phòng ngủ chính, Trình An thuận tay chỉ vào đó.

"Em chắc chắn?" Trong giọng Khang Tây Triết có chút nghiền ngẫm lại có chút chờ mong, Trình An nghe vậy thì không định qua xem nữa, hiện tại cô đổi ý có kịp không?

Khang Tây Triết lắc đầu thể hiện đáp án cho cô biết, đã không kịp nữa rồi, hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ. Được rồi, bên ngoài mặt trời vẫn còn treo cao trên đầu...ừm, nhưng mà anh không quan tâm đâu.

Đẩy cửa ra, Trình An liền nhìn thấy trên giường một màu đỏ rực, trên sàn trải đầy cánh hoa hồng, nên nóc nhà là bóng bay rực rỡ, trên trường còn treo chữ Tiếng Anh đầy màu sắc.

"Đây... anh chuẩn bị khi nào vậy?" Nơi này chắc hẳn chỉ có anh biết nên việc chuẩn bị sẽ không phải là anh một mình bận rộn cả đêm chứ?

Khang Tây Triết nắm tay cô đi vào, không nói gì; đúng vậy, tối hôm qua anh nói chuyện với cô xong thì lên máy bay, lúc đến đây đã là rạng sáng, một mình anh bận rộn suốt 6 tiếng đồng hồ, đến hừng đông mới trở lại Cẩm Sơn Nam Uyển, sửa sang một chút mới đi xuống bồi cô ngủ một lúc.

Lúc này cô đã cảm động nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi câu: "Chẳng may, em nói chẳng may thôi, nhỡ em không đồng ý thì làm sao bây giờ?" Người này lăn lộn suốt một đêm như vậy nếu cô không đáp ứng, không phải là anh phí công rồi sao.

"Em sẽ đồng ý!" Khang Tây Triết chắc chắn trả lời. Anh biết cô nhất định sẽ đáp ứng, cũng biết hôm nay nhất định anh có thể đem người mang về nhà bọn họ.

Trình An nhìn anh, hừ nhẹ một tiếng; người này nhìn lịch sự văn nhã như này không nghĩ tới lại có âm mưu thâm sâu như vậy! Không để cô có cơ hội mở miệng, ngay sau đó Khang Tây Triết liền phủ lên môi cô. Nhiệt độ trong phòng cũng nhanh chóng tăng lên.

"Khang Tây Triết, hiện tại là ban ngày...... Ngô......" Trình An biết kế tiếp sẽ phát sinh cái gì, nhưng mà trời còn sáng a, anh không thể nhịn một chút đến buổi tối sao?

"An An, anh không nhịn được." Khang Tây Triết ôm chặt nàng, kể cả khi đến thời điểm mấu chốt như này rồi anh vẫn đặt cảm thụ của cô trên tất cả mọi thứ.

Trình An cắn môi không nói gì, không phải cô không muốn, chỉ là cô sợ hãi, lại khẩn trương nữa. Cô không biết bộ dáng kinh hoàng lại ảo não của cô có bao nhiêu câu hồn.

Hiện tại cô bị Khang Tây Triết đè ở dưới thân không thể động đậy, cô có thể cảm nhận được nơi nào đó của anh đang dần biến hóa, trán anh đã đẫm mồ hôi, anh không đứng dậy, cả người đều trong trạng thái căng chặt.

Môi cô sắp bị cắn rách nhưng vẫn không hề mở miệng như cũ, Khang Tây Triết biết cô đang nỗ lực để bản thân bình tĩnh lại, hôm nay là ngày bọn họ kết hôn, anh sẽ không để cô lưu lại bất cứ một kí ức xấu nào.

Anh vừa muốn đứng dậy, Trình An lại lôi ống tay áo anh, nhỏ giọng mở miệng: "Em sợ, em sợ đau..."

Tuy rằng Trình An chưa từng trải qua việc này, nhưng mà cô nhớ rõ trong sách, truyện có nói, bao gồm cả trong tiểu thuyết của cô cũng có viết đến cảnh thân mật; không biết còn đỡ, càng biết cô càng sợ hãi a, hơn nữa cô có thể cảm giác được nhiệt tình của anh; cô lo lắng cho bản thân không phải rất bình thường sao.

Khang Tây Triết cũng lo lắng vấn đề này, điều anh lo lắng nhất là anh cũng không có kinh nghiệp trong phương diện này, tất cả hành động đều xuất phát từ bản năng; anh lo lắng mình không cẩn thận sẽ làm cô bị thương.

Sự thật chứng minh, điều hai người lo lắng đều đúng; hai người họ đều không có kinh nghiệp, vốn dĩ là khoảng khắc thân mật hạnh phúc nhất, đến hai người họ thì thành sự 'dày vò' ngọt ngào

Một người thì sốt ruột nhưng người kia thì lại ở một bên cười khanh khách không ngừng. Trình An thực sự không muốn cười anh, chính là cô không nhịn được a. Trước nay cô chưa từng thấy qua bộ dạng nóng nảy giống đứa trẻ như này của anh; chỉ là rất nhanh sau đó cô liền không cười nổi; không hiểu sao Khang Tây Triết tự nhiên không thầy cũng hiểu, lần này đến lượt cô 'khó xử'.

Trận chiến hỗn loạn này qua đi, bên ngoài trời đã tối rồi; Trình An thò đầu nhỏ từ trong ổ chăn ra ngoài, khuôn mặt đỏ bừng tràn đầy ý cười; có chút đau nhưng vẫn trong phạm vi chịu đựng. Tuy rằng lúc đó anh đã có chút nhịn không được, nhưng vẫn suy nghĩ đến cảm nhận của cô trước. Cho nên lần đầu này của họ coi như hoàn mỹ.

Khang Tây Triết ôm nàng trong ngực, thấy mặt cô đầy cười xấu xa, nhịn không được bóp chóp mũi cô: "Em nha, thật là cái tiểu yêu tinh!"

Trình An bị anh nói như vậy thì thẹn thùng rúc vào trong ổ chăn, yêu tinh cũng là anh.

Khang Tây Triết bị động tác này của cô chọc cười, vừa định bắt cô thì lại thấy chuông điện thoại vang lên, anh nhìn thoáng qua tên hiển thị trên màn hình rồi trực tiếp ngắt cuộc gọi.

TRUYỆN ĐĂNG TẠI truyenwiki1.com: TRISTEARIN (TRIS2111)
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 38: Bị trêu ghẹo


Edit + Beta: Tris

Khang Trạm bị treo điện thoại thì rất là khó chịu, ông lại gọi thêm vài lần nữa thì phát hiện nó đã tắt máy rồi. Hôm nay ông tình cờ gặp được một người bạn cũ mới biết được đứa con trai này đã sớm ly hôn 6 năm trước rồi, thế nhưng ông làm bố mà lại không biết chuyện này, thật đáng giận.

Ông muốn gọi điện thoại cho Quan Tuyết chất vấn nhưng căn bản là người ta không thèm tiếp, từ khi bọn họ ly hôn ngay cả nơi bà ấy ở ông đều không hỏi thăm được, mẹ con bọn họ với ông thật đúng là oan gia a!

***

Mấy ngày sau Khang Tây Triết đưa Trình An đi chơi ở thành Băng, anh biết cô rất thích tuyết, mỗi lần gặp tuyết đều vui vẻ như đứa trẻ vậy.

Ban ngày Khang Tây Triết mang cô đi chơi cả ngày, buổi tối thì mặc áo bông kín mít cho cô rồi đưa cô đi xem khắc băng. Tuy rằng thời tiết rất lạnh, hai người đều bọc kín như cái bánh chưng nhưng vẫn chơi rất vui vẻ.

"Chồng ơi, anh nhìn này, cái đèn hoa sen này rất sáng đúng không?" Ban đêm nhiệt độ thành băng rất thấp, mỗi một câu nói đều có sương mù toát ra, vì điều này nên dọc đường Khang Tây Triết không cho cô nói chuyện nhưng làm sao cô nhịn được, nhìn thấy hoa đăng khắc từ băng thật xinh đẹp liền lặng lẽ kéo khẩu trang xuống nhỏ giọng hỏi một câu.

Ban đêm, đương nhiên băng khắc đều rực rỡ lung linh, Khang Tây Triết đã từng thưởng thức qua phong cảnh như vậy một mình, khi đó anh cảm thấy nó cũng đẹp nhưng ngày hôm nay nhìn đến bộ dáng vui vẻ của cô, anh bỗng thấy phong cảnh ở đây có đẹp hơn nữa cũng không thắng nổi nụ cười của cô.

"Soái ca mỹ nữ, có thể giúp chúng tôi chụp một bức ảnh không?" Nhìn thấy có một đôi tình nhân nhỏ đi tới, Trình An chạy qua hỏi một chút. Đôi tình nhân kia nhìn bọn họ mặc đồ tình nhân cười đồng ý.

"Tới, ông xã, chúng ta chụp ảnh." Trình An chạy về ôm cánh tay anh.

Khang Tây Triết cảm thấy buồn cười, bọn họ chỉ mới vừa tiến vào cái này thế giới băng tuyết này thôi, đây là vào cổng đầu tiên của tòa mà cô đã cao hứng thành cái dạng này, tí nữa vào trong...... thôi không sao, cô thích là được.

Khang Tây Triết rất phối hợp với động tác của cô, lúc sau chụp xong anh cười hỏi: "Em rất thích hoa sen này sao?"

Trình An nhìn cô bé chớp chớp mắt, nghiêng người nói: "Xuỵt, hiện tại đó là ông xã của chị, không phải minh tinh a. Chị nhìn thấy bạn trai em chụp trộm rồi nhé, chồng là của riêng không cho xâm phạm a."

Vừa rồi cô nhìn thấy cô bé này ra ám hiệu với bạn trai mình nên cô mới chú ý đến động tác nhỏ của cậu nhóc kia, nam sinh nghe vậy cười lấy điện thoại ra, mở phần ảnh vừa chụp cho Trình An xem, Trình An xem xong bật cười, sau đó cô nhóc kia liền đuổi theo nam sinh đang chạy, cách thật xa cô cũng có thể nghe được âm thanh nữ sinh kia: "Em bảo anh chụp thần tượng, anh chụp chính mình làm gì a? Anh, cái đồ tự luyến này....."

Trình An nhìn ảnh chụp, vừa lòng lộ ra ý cười; vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Khang Tây Triết đã đứng trước mặt cô: "Ách, cái kia ... ảnh chụp rất đẹp, anh có muốn xem không?"

"Cách mấy nam sinh xa một chút, vừa rồi cậu ta thiếu chút nữa là đụng tới em rồi." Khang Tây Triết nói có chút chua, vừa rồi vợ anh cùng người khác cười đùa vui vẻ như vậy, rõ ràng mới trêu ghẹo anh xong chợp mắt cái đã vất anh qua một bên, thật là làm người ta thương tâm mà.

"Nào có, người ta dựa gần bạn gái mình được không?" Đối với chuyện người này vô cớ ăn dấm, Trình An đã thành quen, bình dấm chua lớn này muốn đóng cũng không đóng được, cô chỉ nói nhiều hơn vài câu với Cam Cam, anh đã ghen rồi, còn nói cái gì mà thật hối hận đã đưa nó cho cô, nếu không phải mỗi ngày cô đều cẩn thận bảo vệ, sợ rằng một ngày nào đó anh sẽ đem Cam Cam đi hủy.

"Đừng ghen nữa mà, tới, nhìn vào mắt vợ anh đi. Anh có thấy bên trong tất cả đều là anh không, còn có trong lòng em cũng là anh, hơn nữa còn bị khóa trong tim, muốn bỏ cũng không bỏ được a." Trình An nói xong lời ngọt ngào, vui vẻ hớn hở chạy đi.

Khang Tây Triết cười đuổi theo cô, khẽ hôn trên trán vợ, bồi cô chơi đến vui vẻ; cô gái anh trân trọng cũng đặt anh trong tim.

Trên đường trở về, Trình An đi được nửa đường liền lôi kéo ống tay áo anh cầu ôm một cái, vừa rồi chơi quá hăng giờ cô đi không nổi a.

Khang Tây Triết bất đắc dĩ sờ sờ đầu cô vợ nhỏ, anh khom người xuống muốn cô đi lên; nếu cô không đi nổi anh cõng cô về là được rồi. Vợ của mình, ngoài sủng ra thì đâu thể làm gì khác?

"Ông xã, em nặng sao?" Đi một hồi lâu, Trình An dựa gần tai anh thấp giọng hỏi, hơi thở ấm áp của cô cách lớp mũ dày anh cũng có thể cảm nhận được. Dù cô có nặng hay không, anh cõng cả đời cũng không ghét bỏ.

Anh vừa muốn mở miệng, Trình An liền ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: "Ông xã, anh nói là có nặng đi"

Khang Tây Triết cười cười thuận ý cô đáp, còn rất phối hợp th* d*c mấy cái.

Trình An nhận được câu trả lời vừa lòng, gật gật đầu chậm rãi nói tiếp: "Đương nhiên nặng rồi, em là toàn thế giới của anh mà! Ha ha ha......"

Khang Tây Triết lại bị cô chọc cười, hôm nay nha đầu này có chút không tầm thường a, ngày thường cô cũng sẽ ghẹo anh nhưng mà vẫn còn kém anh một chút, hôm nay là làm sao vậy, công kích 4 phía a!

Biết lúc xuống máy bay có người đón nhưng Trình An nhìn một vòng vẫn không thấy người quen; Khang Tây Triết dẫn cô đến trước mặt một người, giới thiệu một chút: "Anh trai anh, Khang Tây Xuyên."

Trình An đã gặp qua hắn vài lần, chỉ là cô không nhớ rõ mà thôi, cô cũng theo anh gọi một tiếng anh trai. Khang Tây Xuyên biết cô nên Khang Tây Triết không giới thiệu.

"Sao anh lại tới đây?" Khang Tây Triết không biết người tới đón là hắn, nhìn thấy hắn tự nhiên anh sẽ không vui.

TRUYỆN ĐĂNG TẢI TẠI truyenwiki1.com: TRISTEARIN (TRIS2111)
 
Xin Chào, Chồng Trước
Chương 39: Giải quyết xong


Edit + Beta: Tris

"Không phải anh muốn tới mà là bố đang ở nhà chờ hai người." Khang Tây Xuyên cũng không tình nguyện tới đây, nếu không phải mệnh lệnh của lão nhân gia, hắn sẽ vứt bỏ hội nghị quan trọng của công ty mà đến đây đợi hai tiếng sao?

Trình An đứng bên cạnh Khang Tây Triết, lúc xuống máy bay tâm tình của cô đã tốt rồi; đương nhiên là được người nào đó dỗ tốt. Chuyện này cô để Khang Tây Triết quyết định, nếu anh muốn gặp cô liền đi cùng anh; còn nếu anh không muốn đương nhiên bọn họ phải trở về nhà của mình.

Nghe nói mấy ngày này, hai mẹ với bố đã trang trí lại nhà cô một chút; cô đang muốn về xem thành quả a. Vì sao lại ở nhà cô mà không phải ở phòng Khang Tây Triết? Theo như lời anh nói thì cái gì của anh đều là của vợ; vợ nô đương nhiên phải ở nhà vợ. Trên thực tế, là do anh đã thiết lập Cam Cam dựa theo bố trí của nhà anh, anh lo lắng "con chồng trước" này sẽ thường xuyên quấy rối, vẫn nên ở nhà cô thì tốt hơn.

"An An?" Khang Tây Triết đang định từ chối Khang Tây Xuyên, bọn họ vừa trở về An An đã rất mệt mỏi rồi, cô cần được nghỉ ngơi cho tốt. Chỉ là anh còn chưa có mở miệng liền nghe thấy có người gọi cô.

Nhìn người đi tới An An thở dài một hơi, chờ bọn họ lại gần đây, mặc dù cô không vui khi bọn họ chào hỏi nhưng cô vẫn đáp lại.

"Chị An An, chị đến bệnh viện thăm bố em được không? Ông bệnh nặng lắm rồi, xin chị." Trình Na thực sự không còn cách nào khác, cô thông qua bạn bè tìm hiểu thì biết được hôm nay Trình An trở về mới lôi kéo anh trai đến đây. Bởi vì máy bay cất cách trễ nên hai anh em họ đã đợi ở sân bay hơn hai tiếng rồi.

Trình An quay đầu lại, giờ phút này cô đã tức giận đến mức mặt đều đỏ lên. Bình tĩnh mà ngẫm lại xem mẹ đã đối xử với bọn họ như nào, nhiều năm như vậy mẹ chẳng những hao phí tâm tư phát triển Trình thị, lại còn vì bọn họ mà vất vả trả giá, chẳng lẽ trong lòng họ không có chút cảm kích nào sao? Thật vất vả bà mới tìm được hạnh phúc, bọn họ không thể thành toàn à?

Cô nắm chặt nắm tay rồi yên lặng buông ra, tốt thôi, cô có thể đi, nhưng lần này đi cũng đừng trách cô vô tình. Có những lời nói cô đã không muốn động vào, những lời này nói ra đều là đem từng nỗi đau đào ra, đến lúc đấy người nào đau cô cũng mặc kệ.

"An An." Khang Tây Triết nhìn thấy động tác của cô thì rất là đau lòng, Trình An ôm anh một cái rồi tính toán cùng anh em Trình Trạch rời đi . Khang Tây Triết không yên tâm cô, đưa hết hành lý trong tay cho Khang Tây Xuyên rồi đuổi theo.

Khang Tây Xuyên nhìn ba cái va li to trước mặt, thở dài một hơi, tốn công tốn sức lôi chúng ra đại sảnh. Thật là , chỉ vì biểu hiện trước mặt vợ mình mà tự lôi 3 cái va li to như này, không biết dùng xe đẩy sao?

_______________

Tới bệnh viện, Trình Tấn đúng là đang nằm trên giường bệnh, tuy nhìn ông ta già hơn nhiều nhưng tuyệt đối không giống bị bệnh nghiêm trọng như anh em họ nói. Trình An cười khẽ một tiếng, dù biết rõ mục đích của ông ta nhưng cô vẫn hỏi: "Trình tổng muốn tôi tới đây làm cái gì, ngài muốn biết cái gì? Chuyện ngài muốn biết chỉ cần động tay một chút là có thể tra được mà, không phải sao?"

Trình Tấn nghe ra, cô đã biết còn cố ý hỏi thì có chút bực bội, hắn muốn nói cái gì đó, mặt nghẹn đỏ bừng lên nhưng vẫn không nói ra được nửa lời.

Khang Tây Triết đứng ở bên cạnh, nắm tay cô, Trình An biết anh lo lắng cho mình, chỉ là hôm nay những việc sắp nói ra, người thương tâm không phải cô, mà là bọn họ!

"Trình tiên sinh, Trình tiểu thư, phiền toái hai người mời bác sĩ lại đây đi, nếu tôi có nói ra cái gì kíƈɦ ŧɦíƈɦ tới Trình tổng thì không ổn đâu. Nếu các người đã mời tôi lại đây, đương nhiên tôi sẽ nói rõ ràng chứ không giấu diếm nữa nhưng tôi muốn mấy người đảm bảo sau khi nói xong tôi có thể hoàn hảo rời đi, những chuyện sau đó không liên quan đến tôi." Trình An đã nhìn ra, tuy rằng Trình Tấn ở bệnh viện nhưng hắn không có vấn đề gì lớn; ông ta tiếc mạng sống mình, đặc biệt là sau khi thay thận. Bệnh viện này có đoàn bác sĩ chữa trị của hắn, bọn họ muốn gọi cũng rất nhanh.

"Trình Trạch, Trình Na đi ra ngoài, cũng mời Khang tiên sinh tránh mặt một chút, tôi muốn nói chuyện một mình." Trình Tấn biến tình huống cơ thể của mình hiện giờ, ông không có gì không chịu nổi; nhưng ông không muốn người ngoài tham dự vào chuyện này.

"Không được!" Khang Tây Triết vừa muốn mở miệng đã nghe thấy cô trực tiếp từ chối: "Tất cả đều không được đi ra, đã thành niên hết rồi, nhưng chuyện này bọn họ cũng cần biết." Trình An là chỉ Trình Trạch với Trình Na, đều đã kéo cô từ sân bay tới đây nếu để họ rời đi thì thật không hợp lý.

Trình Tấn có chút không vui nhưng cô không quan tâm, trực tiếp mở miệng: "Không phải Trình tổng muốn biết vì sao mẹ nhận nuôi tôi sao? Tôi nói cho ông biết, trước khi mẹ nhận nuôi tôi, bà có hoài thai một đứa bé chẳng qua sau này vì đủ loại nguyên nhân nên đứa bé không thể giữ lại. Cái nguyên nhân đấy là gì thì lúc đấy tôi chưa ở cạnh bà nên không có cách nào biết được nhưng tôi có xem qua lịch sử nằm viện của bà, nếu đứa bé kia được sinh ra, hẳn là lớn hơn Trình tiên sinh một tháng.

Trong lòng cô cũng rất khổ sở, vì mẹ khổ sở; nhưng cũng tốt những nỗi nghẹn uất trong lòng rốt cuộc cũng được nói ra. Cô không có kiêu ngạo được như mẹ, cũng không cường đại bằng bà nhưng cô cũng có thể bảo hộ bà.

Cô muốn dủy diệt Trình thị không phải là không có khả năng, trong tay mẹ có gần 30% cổ phần Trình thị, chỉ cần cô mở miệng muốn, mẹ sẽ vô điều kiện mà cho cô; tuy rằng cô không hiểu được mấy cái thủ đoạn trên thương trường nhưng với 30% cổ phần này tung ra, tất nhiên tập đoàn Trình thị sẽ đại loạn. Thương trường vốn là gió thổi mây bay, từ khi mẹ rời khỏi Trình thị càng có nhiều người như hổ rình mồi rình rập, kể cả hành động này không đánh sập Trình thị thì rất nhanh sau đó cũng bị những người khác xâu xé hết.

Hơn nữa bây giờ mẹ có chú Tống che chở, nếu biết cô muốn lấy lại công đạo cho mẹ chắc chắn ông sẽ không mặc kệ cho nên vì việc này nhất định bọn họ sẽ không để lộ.

Sau khi cô rời đi, trong phòng bệnh là một mảnh yên tĩnh, Trình Trạch nhìn ra ngoài cửa sổ phát ngốc, tinh thần Trình Na có chút hoảng hốt nhìn bố trên giường bệnh, một hồi sau Trình Tấn đột nhiên lôi kéo cây truyền nước, phịch một tiếng nó đổ xuống, nước thuốc đổ khắp nơi.

"Bố!" Trình Na sốt ruột kêu một tiếng, Trình Trạch thở dài một hơi, xoay người chết lặng nhìn đám người vội vã chạy vào. Hóa ra hắn mới là con riêng chẳng qua mẹ hắn thượng vị được mà thôi. Nếu dì Dương mang theo đứa trẻ kia trở về hoặc là xuất hiện trước khi hắn sinh ra, vận mệnh của hắn sẽ như thế nào?

Trình Tấn cuối cùng vẫn khống chế được cảm xúc, ông biết thân thể mình không chịu được kích động. Ông nỗ lực bình ổn lại bản thân rồi mới chậm rãi mở miệng: "Cổ phần trên danh nghĩa ta tặng 10% cho Trình An."

"Em ấy sẽ không muốn." Trình Trạch đối với Trình An hiểu biết không nhiều lắm nhưng cũng biết cổ phần hay trợ giúp gì đó từ Trình gia em ấy đều sẽ không nhận.

"Nó không nhận không liên quan, mỗi năm lấy tiền lãi trên danh nghĩa nó mang đi quyên góp đi." Trình Tấn nói xong vẫy vẫy tay bảo tất cả mọi người lui ra ngoài. Hắn một mình ngồi dựa vào đầu giường, lâu đến mức đôi mắt chua xót không chịu được nữa mới ngẩng đầu nhìn trần nhà sám hối. Là hắn quá hoang đường rồi, hại bà ấy khổ sở cả đời. Hiện tại người ta có hạnh phúc rồi, đúng là bọn họ không nên quấy rầy.

_________________

Thật ra, Khang Tây Triết đã thấy được bóng dáng của Trình Trạch, nhưng anh nói không sai, người nọ đúng là đã phụ lòng người yêu mình. Chờ tâm tình Trình An hoàn toàn hồi phục bọn họ mới xuống dưới, hai người vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Khang Tây Triết đứng trước cửa xe chờ họ.

"Không đón được hai người, anh trở về không thể báo cáo kết quả công tác được." Khang Tây Xuyên bất đắc dĩ buông tay.

Trình An cảm thấy người này còn rất cố chấp, hẳn là anh ta đã đợi khá lâu rồi đi, trời cũng đã tối đen cả rồi. Sự việc bên Trình gia coi đã hoàn toàn giải quyết xong, về sau bọn họ không có mặt mũi mà tìm mình nữa cho nên chuyện bên Khang gia cũng nên nói rõ thì tốt hơn; rốt cuộc quan hệ của Khang Tây Triết cùng bố anh cũng không quá tệ như vậy.

___________

Vừa tới Khang gia, liền nhìn thấy Khang Trạm đang thở phì phò ngồi trong đại sảnh, Khang Tây Triết kêu một tiếng Khang đổng, Trình An nghe vậy đánh anh một cái: "Anh gọi Khang đổng thì em biết xưng hô thế nào a ?" Đầu cô quay quay một chút, cuối cùng vẫn chọn lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó, cũng học anh kêu một tiếng: "Chào Khang đổng."

TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG TẠI truyenwiki1.com: TRISTEARIN (TRIS2111)
 
Back
Top Bottom