Ngôn Tình Xanh Xanh Màu Áo Chàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xanh Xanh Màu Áo Chàng
Chương 40


40, Mỗi người một ngả

Đinh Nguyệt Hoa lấy làm khó hiểu, sao vậy? Rõ ràng chàng ấy đã nói sẽ tới thôn Mạt Hoa cầu hôn mà, sao tự dưng lại biến thành thế này? Cô thấy Triển Chiêu đã buông Trạm Lư ra, bảo kiếm rơi lạch cạch trên nền đất, tựa như tiếng lòng của cô.

Triển Chiêu lại không giải thích nhiều, hắn đưa mắt nhìn Đinh Nguyệt Hoa chăm chắm, bỗng hắn xé vạt áo, chẳng mấy chốc đã viết xong thư từ hôn lên đấy bằng máu của chính mình, hắn đưa qua: “Thư từ hôn, ta đã viết xong! Đây có lẽ là số mệnh của chúng ta!”

Vết thương trên tay hắn vẫn còn đang chảy máu, toàn bộ những vết loang lổ trên mảnh vạt áo kia đều là máu, khiến người ta nhìn thấy mà khiếp đảm. Đinh Nguyệt Hoa như vẫn ở trong mộng mị, cô sững sờ cầm lấy, chợt lại ngẩng đầu lên, giọng nghi hoặc: “Sao chàng lại đưa ta cái này? Chúng ta sai ở đâu?”

Triển Chiêu cắn răng: “Nàng không hề sai ở đâu cả, là ta có lỗi với nàng, bây giờ ta không còn cách nào khác, cũng không có thời gian giải thích gì với nàng, nàng hãy bảo trọng!” Nói xong hắn không còn nhìn cô nữa, quay sang tiên sinh: “Tiên sinh, tiên sinh nhớ giữ lời hứa đấy!”

Tiên sinh bất lực, vẫn muốn giữ hắn lại: “Triển hộ vệ!”

Triển Chiêu lắc đầu với ông: “Thời gian không còn nhiều, tôi không có cách nào tốt hơn.” Rồi hắn nhìn sang Tiểu Trụ: “Tiểu Trụ, cậu về Thường Châu trước đi, hậu sự của Trung bá nhờ cậu!”

Hắn không đợi mọi người đáp lại, chộp lấy cánh tay Lâm Dạ Tâm, lạnh lùng nói: “Thư từ hôn ta đã viết xong rồi. Chúng ta đi được chưa?”

Lâm Dạ Tâm nhoẻn cười, nói: “Bất cứ khi nào huynh cần!”

Triển Chiêu kéo cô ta đi, không hề quay đầu lại, Trương Long với Triệu Hổ cũng không dám chậm trễ, vội vàng đi theo, thoáng chốc họ đã đi xa.

Đinh Nguyệt Hoa bất giác đuổi theo hai bước, song cuối cùng dừng lại. Thật kỳ lạ, trong nháy mắt cô như đã trở lại trạm dịch ấy, mũi tên kia bắn vào người cô, nhưng không đau, thật sự không đau, nó chỉ hơi tê dại, rõ ràng trong lòng rất chua xót, mà miệng lại không thể nói được gì. Miếng vạt áo trên tay nhẹ vô cùng, nhưng lại như một tảng đá khổng lồ đè bẹp cô. Cô chỉ có thể nhìn theo tà áo xanh của Triển Chiêu đến khi khuất khỏi tầm mắt.

Ở nơi nào đó trong tim cô chợt nhói lên, và trong nháy mắt, cảm giác đau đớn đó như biến thành một bàn tay bóp chặt lấy cổ cô, trái tim cô, khiến cô thống khổ tột cùng, mà cô lại không rơi lấy một giọt nước mắt nào.

“Đinh cô nương, Đinh cô nương!” Là ai đang gọi cô vậy? Cô ngờ ngạc quay đầu, thấy Công Tôn Sách đang đỡ mình: “Tiên sinh?”

Công Tôn Sách lắc đầu: “Cô hãy hiểu cho Triển hộ vệ, cậu ta, cậu ta có nỗi khổ tâm cả.”

“Chàng ấy có nỗi khổ tâm cả.” Đinh Nguyệt Hoa thẫn thờ lặp lại lời Công Tôn Sách: “Chàng ấy có nỗi khổ tâm cả!”

Công Tôn Sách lấy làm chua xót, nhưng cũng không dám giải thích gì với cô: “Cô đừng buồn, chuyện, chuyện không như cô nghĩ đâu.”

Đinh Nguyệt Hoa cười khổ một cái, đứng thẳng dậy: “Tôi hiểu, tuy tôi không biết thư liên minh mà các người nói là gì, nhưng nó chắc chắn có liên quan đến sự yên bình gì đó của thiên hạ, đúng không?”

Công Tôn Sách vội gật đầu, nhưng lại thấy Đinh Nguyệt Hoa cười càng thêm khổ: “Giữa thiên hạ và tôi, ra là chàng ấy chọn thiên hạ!”

Cô buông tay, vạt áo kia từ từ rơi xuống đất, cô thở dài, xoay người bước ra ngoài, Công Tôn Sách vội vàng giữ cô lại: “Đinh cô nương?”

Đinh Nguyệt Hoa ngoái đầu: “Tiên sinh yên tâm, tôi không sao, tôi từng muốn chàng ấy viết thư từ hôn cho bằng được, bây giờ có tính là toại nguyện không?” Cô nói mà không khỏi nở nụ cười, song nụ cười ấy lại thật cay đắng: “Chàng ấy nói đúng, đây chính là số mệnh của ta và chàng ấy!”

Công Tôn Sách lấy làm không hiểu, tuy nhiên vẫn giữ chặt cô: “Đinh cô nương, cô đừng nghĩ nhiều, mai này Triển hộ vệ nhất định sẽ giải thích rõ với cô!”

Đinh Nguyệt Hoa như khẽ gật đầu, cô thở dài, hạ giọng nói: “Ngay cả Trung bá mà chàng ấy cũng không thèm ngó ngàng đến, huống chi là tôi? Cái gì tôi cũng hiểu, nhưng… Tiên sinh, tiên sinh không cần giải thích gì giúp chàng ấy đâu, tôi hiểu cả rồi!”

Công Tôn Sách rất muốn hét to một câu: “Cô không hiểu gì đâu!” Nhưng Triển Chiêu đã dặn đi dặn lại ông không được nói, ông sao có thể nói cô biết đây? Ông chỉ đành bảo: “Vậy bây giờ cô tính đi đâu?”

Đinh Nguyệt Hoa cúi đầu: “Trung bá mất rồi, tôi đến Thường Châu tiễn ông ấy một đoạn. Ông ấy rất tốt với tôi, tôi không thể để hậu sự của ông ấy hiu quạnh như thế được!”

Công Tôn Sách chỉ còn biết buông tay ra, thấy cô bước ra cửa có hơi loạng choạng, nhưng hết sức kiên định leo lên lưng ngựa. Ông biết chẳng cản được, vội kêu Tiểu Trụ: “Hãy chăm sóc Đinh cô nương!”

Tiểu Trụ lau nước mắt, hạ giọng đáp: “Tiểu Trụ hiểu ạ!”

Công Tôn Sách nhìn theo bóng lưng Đinh Nguyệt Hoa mỗi lúc một xa, trong lòng bỗng đau xót: “Triển hộ vệ, cậu nhất định phải tìm ra biện pháp, chớ phụ lòng nàng đấy!”

Vài tháng sau, Khai Phong phủ.

Bao Chửng vừa mở cửa thư phòng ra thì bắt gặp một hộ vệ trẻ tuổi đứng phía bên, lưng hắn vẫn thẳng tắp như trước kia, nhưng không biết gánh nặng trên vai hắn đến khi nào mới bỏ xuống được. Trông thấy ông, Triển Chiêu lập tức thi lễ: “Đại nhân, chứng cứ đã chuẩn bị đủ.”

Bao Chửng gật đầu: “Vất vả cho cậu rồi, Triển hộ vệ.” Lần này có thể diệt trừ triệt để Tương Dương Vương, không thể không có công của Triển Chiêu, nhưng dù công trạng có lớn tới đâu đi nữa thì sao? Độc trùng một ánh đèn vẫn chưa có cách giải.

Bao Chửng hạ giọng nói: “Việc ở đây đã giải quyết xong rồi, Triển hộ vệ có thể đến Giang Nam gặp Đinh cô nương…” Khoảng thời gian qua, Triển Chiêu đã hao tổn tâm sức quá độ, hắn cần phải nghỉ ngơi cho tốt.

Triển Chiêu lắc đầu: “Tàn dư Tương Dương Vương còn chưa sạch, Lâm Tiêu Lâu vẫn chưa quy án, Triển Chiêu vẫn chưa thể đi được, vả lại độc trùng đó vẫn chưa có cách giải, Triển Chiêu không thể tách khỏi Lâm Dạ Tâm.”

Bao Chửng thở dài: “Bạch đại hiệp đến Miêu Cương lâu vậy rồi, sao vẫn chưa có tin tức gì?”

Triển Chiêu mệt mỏi lắc đầu: “Bạch huynh đã dốc hết sức rồi!”

Bao Chửng trầm tư một thoáng, đoạn cười nói: “Thánh thượng đã biết chuyện này rồi, còn dặn bản phủ nói lại với cậu là, khi sự việc này kết thúc, Thánh thượng sẽ hạ chỉ, ban hôn cho cậu với Đinh cô nương.”

Được ban hôn là vinh dự rất lớn, chẳng ngờ Triển Chiêu lại vội vàng quỳ xuống: “Đại nhân, vẫn xin đại nhân khẩn cầu Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh!”

“Triển hộ vệ?! Cậu…” Bao Chửng vô cùng kinh ngạc, những ngày qua, ngoài lo lắng độc trùng, bọn họ còn lo lắng Đinh Nguyệt Hoa sẽ không tha thứ cho hành động từ hôn của Triển Chiêu hôm ấy nhiều hơn cả, nay Hoàng thượng ban hôn cho, đây không phải là chuyện nước chảy thành sông<i>(1)</i> hay sao?

“Chà, Triển đại ca, huynh quan tâm đ ến con nhóc thôn dã đó thật đấy!” Theo sau âm thanh, Lâm Dạ Tâm mỉm cười đi tới: “Huynh quả thật rất hiểu Đinh Nguyệt Hoa, với tính khí kiêu ngạo đó của cô ta, lý nào lại dễ dàng tha thứ việc huynh viết thư từ hôn đưa cho cô ta được? E rằng, cả đời này cô ta cũng không muốn gặp huynh nữa, huynh hãy thôi ý nghĩ ấy đi!”

“Lâm Dạ Tâm!” Bao Chửng nghiêm nghị quát. Song đáy lòng cũng là lo lắng không yên, hôm ấy Đinh Nguyệt Hoa thất tha thất thểu rời đi, đến cả bảo kiếm Trạm Lư cũng không mang theo. Sau đó, Khai Phong phủ có đi gửi lại bảo kiếm, nào ngờ cô lại từ chối nhận, nói là ngày ấy hai nhà kết thân, lấy kiếm làm bằng chứng, bây giờ hôn ước đã hủy, thế thì cô cũng không cần kiếm này nữa.

Triển Chiêu chậm rãi bước tới, ánh mắt có chút lạnh lùng nhìn Lâm Dạ Tâm: “Cô nói rất đúng, việc ta làm hôm ấy đã tổn thương nàng, cho nên sau này ta nhất định sẽ hết lòng với nàng, để nàng có thể tha thứ cho ta, để bọn ta có thể bắt đầu lại lần nữa!”

Lâm Dạ Tâm đanh mặt lại: “Triển Chiêu, ngươi không sợ…”

Triển Chiêu cười nhạt: “Cô chỉ là lấy tính mạng nàng ấy ra uy h**p ta mà thôi, bây giờ đại sự đã xong, Triển Chiêu không còn vướng bận nữa, cô muốn dồn nàng vào chỗ chết đi nữa thì đã sao? Nếu có một ngày như thế thật, trên đường Hoàng Tuyền, có Triển Chiêu bước cùng nàng!”

Trái tim Lâm Dạ Tâm rơi thẳng xuống đáy vực, lẽ nào sinh tử cũng không thể tách họ ra ư? Lần đầu tiên cô cảm thấy vô lực đến vậy.

Triển Chiêu không nhìn cô nữa, hắn quay sang thi lễ với Bao Chửng: “Đại nhân, Triển Chiêu thật sự không muốn ràng buộc nàng, ép nàng tha thứ cho Triển Chiêu, cho nên xin đại nhân thuyết phục Thánh thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban.”

Bao Chửng gật đầu: “Triển hộ vệ, ý của cậu bản phủ hiểu rồi.”

Lâm Dạ Tâm vừa tức vừa lo, đang định nói lời tàn nhẫn thì thấy Triển Chiêu biến sắc, rút ngay Cự Khuyết ra: “Đại nhân cẩn thận!” Nói đoạn, Cự Khuyết đã đánh ra mấy đường kiếm bảo vệ Bao Chửng ở sau lưng.

Vài tên áo đen từ trên trời bay xuống, quát lớn: “Bao Chửng nộp mạng đi!”

Lâm Dạ Tâm thấy mấy tên áo đen kia lao về phía Bao Chửng, không khỏi cười lạnh mấy tiếng, thừa dịp hỗn loạn tính rời đi, ai dè bị một người nọ chặn đường, cô giật mình nhìn kỹ lại, đoạn kinh hãi tới độ cả người đổ mồ hôi lạnh, người đứng chặn trước mặt cô không phải ai khác ngoài nghĩa phụ cô – Lâm Tiêu Lâu.

Chỉ thấy Lâm Tiêu Lâu cười lạnh nói: “Tâm nhi, con bán đứng ta đổi lấy vinh hoa phú quý, bây giờ có phải nên trả nợ cho ta rồi không?”

Lâm Dạ Tâm sợ hãi: “Nghĩa phụ, Tâm nhi không cố ý bán đứng người, tất cả là do Triển Chiêu ép con!” Lúc này cô mới phát giác ra, hóa ra bọn áo đen tấn công Bao Chửng là giả, mục tiêu thực sự của bọn họ chính là mình!

Lâm Tiêu Lâu nhẹ nhàng rút kiếm ra, cười lạnh nói: “Tâm nhi, bản lĩnh của con, nghĩa phụ biết mà, hôm nay là lúc để con trả nợ!” Nói rồi bảo kiếm chém về phía Lâm Dạ Tâm. Lâm Dạ Tâm vội vàng tránh về sau, thấy đã thoát được một đòn, cô thét to: “Triển Chiêu, cứu ta!”

Lâm Tiêu Lâu đánh một lần không được, y xoay người, đâm tới thêm lần nữa, nhưng bị một đường kiếm quang áp chế, y kinh ngạc, đấy thực sự là kiếm quang của Cự Khuyết. Chỉ thấy Triển Chiêu đã phi người đến, ngăn chặn một đòn chí mạng ấy.

Triển Chiêu hoa kiếm tới vài vòng, buộc Lâm Tiêu Lâu lui lại mấy bước, đoạn kéo Lâm Dạ Tâm tới bên cạnh Bao Chửng. Lâm Tiêu Lâu cười to: “Triển Chiêu, người bên ngoài thân mình lo chưa xong, ngươi nghĩ một mình ngươi có thể cứu được hai người họ sao?”

Triển Chiêu cười nói: “Muốn giết bọn họ, ông có thể thử một lần!”

Lâm Tiêu Lâu phẫn nộ nói: “Giết không chừa một ai!”

Đám người áo đen lao đến như điên dại, nhưng đều bị Triển Chiêu đánh lui từng tên một. Mà lúc này, người bên ngoài cũng đã đẩy lùi được cuộc tấn công, lao vào giúp một tay. Lâm Tiêu Lâu bỗng nhiên cười nói: “Tâm nhi, con giết Bao Chửng, ta có thể tha chết cho con! Bằng không, con cũng biết đấy, dù con có chạy tới chân trời góc bể cũng đừng hòng thoát khỏi sự đuổi giết của bang Tiêu Dao!”

Lâm Dạ Tâm run rẩy, thủ đoạn của bang Tiêu Dao như thế nào chẳng lẽ cô không rõ, cô có chết cũng không muốn chết dưới tay bọn họ.

Triển Chiêu thầm hoảng, ngoái đầu lại, thấy Lâm Dạ Tâm chần chừ, nhưng đã rút dao ra, hướng về phía Bao Chửng. Mọi người kinh hãi, hô: “Đại nhân cẩn thận!”

Chỉ thấy máu tươi tức thì bắn tung tóe, văng lên gương mặt Lâm Dạ Tâm mang theo cảm giác âm ấm, cô chỉ nghe được một tiếng hô đau đớn: “Triển hộ vệ!”

Cô kinh ngạc, mở mắt ra thấy một bóng người mặc áo đỏ đang vững vàng đứng trước mặt Bao Chửng, con dao ấy cắm sâu vào ngực hắn, Lâm Dạ Tâm kinh hãi, cô buông tay ra, lại thấy tay mình dính toàn máu tươi: “Triển Chiêu? Sao lại là ngươi? Tại sao? Rõ ràng ngươi có thể giết ta cứu Bao Chửng, tại sao ngươi phải đỡ một dao này!?”

Triển Chiêu khẽ thở hổn hển: “Ta sẽ không giết cô, mạng của cô với nàng ấy là một… Ta không thể ra tay!” Hắn cũng không trụ được nữa, cuối cùng ngã vào lòng Bao Chửng, song vẫn nhìn Lâm Dạ Tâm: “Ta cầu xin cô… buông tha cho Nguyệt Hoa đi, nàng vô tội!”

“Triển Chiêu!”

“Tên đần!”

Hai tiếng hô to, chỉ thấy một người áo trắng đã vọt vào, phá vỡ vòng vây của đám người áo đen chỉ với mấy kiếm, lo lắng nói: “Bà bà, mau lên!”

Lâm Dạ Tâm nhìn máu ở ngực Triển Chiêu tuôn như suối, cô cảm giác đầu mình ong ong rối bời, cô yêu hắn như vậy, mà hắn lại sắp chết dưới tay cô, thật trớ trêu thay! Cô lui ra sau theo bản năng, trong lúc mất cảnh giác thì đột nhiên bị ai đó bắt lấy, ngay sau đó miệng bị bóp mở ra, trong miệng bỗng chốc thấy đắng ngắt, một viên thuốc được nhét vào. Lòng dạ cô rối bời, nào còn nghĩ đến việc nhả ra? Chợt nghe ai đó cười lạnh nói: “Đồ điên, cô nghĩ thứ độc trùng chết tiệt đó có thể làm khó bà già này à? Ta đã đến Miêu Cương tìm được thuốc giải rồi!”

Triển Chiêu mỉm cười, cuối cùng hắn đã có thể thở phào nhẹ nhõm, cảm giác mệt mỏi tức khắc trùm lấy hắn, hắn cảm thấy người xung quanh loạn như cào cào, có người đang gọi tên hắn, cũng có người đang dùng chân khí bảo vệ tâm mạch của hắn. Hắn thấy vô cùng mệt, đã không còn sức đi quan tâm đ ến mọi thứ trước mắt nữa, trước mắt hắn giờ đây toàn là hình bóng của cô, là bóng dáng yêu kiều dưới tán cây hải đường, là nụ cười ấm áp dưới ánh trăng, hình ảnh quá khứ ùa về như thủy triều, thoáng chốc nhấn chìm hắn, hắn chỉ cảm thấy mình đang chìm dần vào sâu trong bóng tối. Chợt đáy lòng lại vang lên một tiếng hét to: “Triển Chiêu, ngươi đừng sợ, ta ở ngay bên cạnh ngươi! Ngươi thở từ từ, nghe không, ngươi phải thở đó!”

Hắn bỗng mở mắt ra, thì thào: “Nguyệt Hoa!” Nhưng bóng tối lại chẳng nói chẳng rằng, lập tức nuốt chửng lấy hắn. Tay hắn, cuối cùng đã vô lực trượt sang một bên.

Và đúng vào lúc ấy, Đinh Nguyệt Hoa ở cách đây ngàn dặm đang ngồi suy tư bên cửa sổ, đột nhiên, cô nghe có ai đó khẽ gọi một tiếng: “Nguyệt Hoa!” Giọng nói quen thuộc là vậy, nhưng không hiểu sao lại nghe tuyệt vọng đến như thế. Đinh Nguyệt Hoa hoảng hốt, chạy vội ra khỏi phòng, nhưng màn đêm đen kịt, tứ bề im ắng, nào có dáng dấp của người đó. Đinh Nguyệt Hoa vừa lo vừa hoảng, cô thì thầm: “Triển Chiêu? Là chàng sao? Là chàng đang gọi ta à?”

Nhưng trong bầu trời đêm chỉ có chòm sao lấp lánh, chẳng có lấy một tiếng người hồi đáp. Đinh Nguyệt Hoa sững sờ đứng đó, làn gió lành lạnh lướt qua người cô, trong lòng cô lo sợ nhưng không biết phải làm gì, mà ngực lại vô cùng đau đớn, xé nát từng cơn, tựa như bị người ta moi móc.

“Nguyệt Hoa!” Cô ngoái đầu, thấy Ám Hương đã đỡ cô: “Sao muội lại chạy ra đây?”

Đinh Nguyệt Hoa lắc đầu theo bản năng, gượng cười nói: “Muội thấy hơi ngột ngạt, ra ngoài đi dạo một lát.”

Ám Hương đau lòng nhìn cô: “Ở ngoài lạnh, chúng ta vào nhà thôi!”

Đinh Nguyệt Hoa gật đầu, tựa sát vào người Ám Hương, đang định nhấc chân thì bỗng thấy cổ họng ngòn ngọt, cô chúi người về phía trước theo phản xạ, một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng, rơi xuống nền đất.

Ám Hương kinh hãi: “Nguyệt Hoa, muội sao vậy?”

Đinh Nguyệt Hoa vốn muốn đáp, nhưng thấy trước mắt tối sầm, sau cùng hôn mê bất tỉnh.

(Hết chương 40)

﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏

(1) <i>Nước chảy thành sông: Nguyên văn là “水到渠成” – “Thủy đáo cừ thành”. Ý là thời cơ chín muồi, sự tình ắt sẽ thành công.</i>
 
Xanh Xanh Màu Áo Chàng
Chương 41: Hết


41, Chỉ vì ai đó

Trong lúc mơ màng, dường như Đinh Nguyệt Hoa lại trở về chỗ cây hải đường ấy, quái, mình tới đây làm gì? Ngẩng đầu lên thấy tấm bảng đền Nguyệt Lão nằm giữa biển hoa trùng điệp như ẩn như hiện.

Cô hơi ngạc nhiên nhưng vẫn tiếp tục bước tới, xuyên qua biển hoa, thấy Triển Chiêu diện áo xanh đứng ngay dưới tán cây phía trước, cô thậm chí còn trông thấy được có vài cánh hoa rơi lên mái tóc đen của hắn, vậy mà giữa hắn và cô như đang cách nhau cả thiên sơn vạn thủy, cô có làm thế nào cũng không tới gần hắn được.

Cô hơi sốt sắng, chạy bạt mạng về phía hắn: “Triển Chiêu, chờ ta!” Hắn không hề đáp, chỉ mỉm cười nhìn cô, Đinh Nguyệt Hoa càng thêm sốt ruột, vội vàng lao tới. Mắt thấy, cô đã sắp đến gần hắn rồi, hắn lại như màn sương sớm, từ từ biến mất ở trước mắt cô, cô hoảng hốt: “Triển Chiêu! Triển Chiêu!” Cô vươn tay ra chộp lấy, nhưng hai tay trống rỗng.

“Triển Chiêu!” Cô không kìm được nữa, kêu lên một tiếng đứt ruột, choàng tỉnh dậy. Lại thấy vẻ mặt mừng rỡ của các anh và chị dâu: “Nguyệt Hoa, rốt cuộc muội cũng tỉnh rồi!” Ai đó đỡ cô.

“Muội? Muội bị sao vậy?” Lòng cô rối bời, nhưng nhiều hơn cả là ngạc nhiên.

Ám Hương lau vội nước mắt: “Muội bỗng dưng ói ra máu rồi ngất xỉu, có gọi thế nào cũng không tỉnh lại, hôn mê suốt một ngày một đêm rồi.”

Đinh Triệu Huệ kéo vợ ra: “Nguyệt Hoa, bây giờ muội cảm thấy thế nào?”

Đinh Nguyệt Hoa bình tĩnh lại: “Muội, muội bình thường mà?”

Đinh Triệu Lan hít sâu một hơi, đến gần nhìn kỹ muội muội, chỉ thấy đốm đỏ khiếp đảm sau tai cô đã biến mất thần kỳ. Đinh Triệu Lan quả thật là vui đến phát khóc: “Nguyệt Hoa, độc trùng của muội được giải rồi, được giải rồi!”

“Huynh nói gì? Độc trùng?” Đinh Nguyệt Hoa ngạc nhiên tột độ, cô giữ chặt lấy tay Đại ca: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế ạ?”

Thành Khai Phong vẫn sầm uất như mọi khi, ánh mặt trời ấm áp chiếu thẳng vào mỗi người. Triệu Hổ vừa mới bước ra khỏi cửa phủ thì thấy có một cô gái áo xanh lục đứng trước cửa chậm rãi quay người lại: “Triệu đại ca!”

“Đinh cô nương!? Cuối cùng cô cũng đến rồi!” Triệu Hổ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, hắn vội vàng bước tới giữ lấy cô: “Bọn ta chờ cô lâu lắm rồi, độc của cô…”

Đinh Nguyệt Hoa hơi nghiêng đầu: “Hóa ra các huynh biết cả à!”

Triệu Hổ rất muốn tát mạnh mình một cái: “Thôi không nhiều lời nữa, cô vào trong trước đi!”

Đinh Nguyệt Hoa lắc đầu: “Ta không vào, ta chỉ đến báo với mọi người một tiếng thôi, độc trùng trên người ta đã được giải rồi, mọi người không cần lo lắng nữa.”

Đoạn cô xoay người định rời đi, chợt nghe sau lưng có ai đó cười nói: “Tiểu cô nương, cô còn nhớ bà già này không?”

Đinh Nguyệt Hoa vội ngoảnh đầu, quả thực là bà bà: “Bà bà? Sao bà lại ở đây?”

Bà bà kéo cô: “Chớ nói nhiều như vậy, nào, để ta xem thử.” Nói đoạn bà thẳng thừng bắt mạch cho cô, một lúc lâu sau mới cười nói: “Đúng là đã giải được rồi. Nhưng có điều, tiểu cô nương, cô còn trẻ mà lại mang nhiều tâm sự như vậy, chẳng giống với cô trước kia tí nào!”

Đinh Nguyệt Hoa gượng cười nói: “Bà bà khéo đùa.”

Bà bà cười nói: “Cô đến rồi cũng tốt, có kẻ bảo ta giao cho cô vài món đồ, vốn dĩ ta định mấy ngày nữa sẽ tới Giang Nam một chuyến, giờ cô đến rồi, ta không cần đi nữa.” Nói đoạn, bà kéo Đinh Nguyệt Hoa đi vào trong.

Đinh Nguyệt Hoa từ chối: “Bà bà, con không muốn vào!”

Bà bà thở dài: “Cô không muốn gặp một người đúng không, cô yên tâm, cô không gặp được y nữa đâu!”

Đinh Nguyệt Hoa sững sờ: “Bà bà, bà nói gì ạ?”

Bà bà không nói nữa, kéo thẳng cô vào phòng khách, đoạn đóng cửa lại, hạ giọng cười nói: “Trong lòng cô rất hận cậu ta có đúng không? Hận cậu ta tự làm theo ý mình, không nói cho cô nghe bất cứ thứ gì, một mình làm hết mọi chuyện?”

Đinh Nguyệt Hoa lạnh nhạt không nói câu nào, bà bà thở dài, từ trong ngăn tủ lấy ra vài thứ đặt lên bàn. Đinh Nguyệt Hoa nhìn kỹ thấy đúng là Cự Khuyết và Trạm Lư, cô lấy làm lo lắng: “Bà bà, sao Cự Khuyết lại ở chỗ bà?”

Bà bà thở dài tiếp, lại lấy trong ngực áo ra một vật đưa qua: “Cô xem cái này đi!” Trên tay bà là một chiếc khăn tay màu nâu thẫm, Đinh Nguyệt Hoa lặng người: “Đây là cái gì ạ?”

“Cô mở ra nhìn thử đi, cũng là một món đồ cũ của cô.”

Đinh Nguyệt Hoa run rẩy cầm lấy chiếc khăn, không phải, hoàn toàn không phải. Nó phải là màu xanh, một màu xanh nhạt, sao lại biến thành một màu sắc dị hợm thế này được? Còn nữa, sờ vào cảm giác rất thô ráp, đây là… Cô run rẩy, chẳng thể suy nghĩ điều gì.

Thấy cô ngẩn người nhìn chiếc khăn đau đáu, bà bà tự dở chiếc khăn ra, trên một góc nọ của chiếc khăn có một đóa sen nho nhỏ.

Đinh Nguyệt Hoa bỗng thấy tim mình như dao cứa, đây là chính tay cô thêu, đích thân cô đưa cho Triển Chiêu, nhưng bây giờ trên chiếc khăn ấy lại dính đầy máu, máu đã nhuộm màu xanh thành một màu nâu thẫm gớm ghiếc.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Đinh Nguyệt Hoa nghe thấy giọng mình run run, trên đường đến đây, cô nghe nói Tương Dương Vương đã đền tội, chẳng có bất kỳ tin xấu nào, vậy sao chiếc khăn lại bị máu nhuộm thành như thế này?

Bà bà lắc đầu: “Sau khi xảy ra chuyện, bọn ta không truyền tin gì ra ngoài, thứ nhất là sợ tàn dư Tương Dương Vương sẽ phản công lần nữa, thứ hai cũng vì nguyện vọng của cậu ta, cậu ta không muốn để cô biết những chuyện này.”

Đinh Nguyệt Hoa càng run hơn, cô như muốn ngã quỵ, bất chợt túm chặt lấy tay áo của bà bà: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, con xin bà, bà nói con biết đi!”

Bà bà buồn rầu nói: “Chắc cô đã biết Lâm Dạ Tâm điên loạn kia hạ độc trùng lên người cô rồi đúng không? Triển Chiêu vẫn luôn bảo vệ Lâm Dạ Tâm, không để cô ta có bất kỳ thương tích nào, thầm hy vọng có thể duy trì tới khi ta và Bạch Ngọc Đường tìm được thuốc giải ở Miêu Cương. Cậu ta đoán không sai, ở Miêu Cương quả thật có thuốc giải loại độc trùng này. Ta và Bạch Ngọc Đường vội vàng đem thuốc giải quay về Khai Phong. Nhưng nào ngờ đã chậm một bước, dưới sự xúi giục của nghĩa phụ, Lâm Dạ Tâm muốn giết Bao Chửng để bảo vệ mình, Triển Chiêu không thể giết cô ta, đành chặn một đòn đó bằng chính cơ thể của cậu ta!”

Đầu óc Đinh Nguyệt Hoa trống rỗng, cô nghe thấy bản thân mình run rẩy nói: “Võ công Triển Chiêu cao như vậy, không có chuyện gì đâu phải không?”

Bà bà lắc đầu: “Cậu ta bị thương nặng lắm, mà lúc rút dao ra, cậu ta có tỉnh táo được một lát, cậu ta giao hai thanh kiếm cho ta, nhờ ta giao chúng cho cô sau khi cậu ta chết. Cậu ta bảo, bảo kiếm là bằng chứng cho hôn ước cha mẹ hai bên lập năm đó, tuy nhiên hắn đã bội ước, nên cả hai thanh kiếm phải thuộc về cô. Còn chiếc khăn này là ta phát hiện ra trong lúc xử lý vết thương cho cậu ta, cậu ta vẫn luôn để nó trong ngực áo, bởi vậy mới bị máu nhuộm thành thế này.”

Đinh Nguyệt Hoa thấy cơ thể mình lúc nóng lúc lạnh, nhưng bỗng cô bình tĩnh lại, ngẩng đầu lên: “Bây giờ Triển Chiêu thế nào ạ? Bà nói con biết đi, bây giờ Triển Chiêu thế nào rồi!?”

Bà bà tiếp tục lắc đầu: “Tiểu cô nương, có một số chuyện không thể gượng ép. Bọn ta đã cố hết sức rồi!”

Đinh Nguyệt Hoa thẫn thờ đứng lên: “Hiện chàng ấy ở đâu? Con muốn gặp chàng ấy, bà nói con biết đi mà, chàng ấy đang ở đâu!” Cô gần như gào thét.

Bà bà xót xa nhìn cô: “Đi đi, ở trong phòng ngủ của cậu ta, cậu ta níu giữ lại hơi thở này chờ cô đã lâu lắm rồi.”

Đinh Nguyệt Hoa như thể bị mộng du, đẩy bà bà ra, tất ta tất tưởi chạy ra ngoài, song lại bị lạc ở trong sân. Đang là giữa trưa, nhưng cô lại không nhìn rõ, chỉ thấy xung quanh tối đen như mực. Cô chợt túm lấy một nha dịch đi ngang qua, gào lên: “Triển Chiêu đang ở đâu? Chàng ấy đang ở đâu?”

Nha dịch bị dáng vẻ gần như điên loạn của cô dọa cho sợ chết khiếp: “Đinh cô nương, cô nương đừng hoảng, phòng ngủ của Triển đại nhân nằm ở hậu viện.” Y chưa kịp nói hết câu thì Đinh Nguyệt Hoa đã chạy đi, để lại nha dịch trợn mắt há mồm.

Tưởng chừng như đã qua một kiếp người dài dằng dặc, cuối cùng đã chạy tới được hậu viện, cô lập tức lao tới cửa phòng Triển Chiêu, gần như là đạp cửa xông vào trong.

Quả nhiên, dưới ánh sáng mờ căm, có một người đang nằm im trên giường. Đinh Nguyệt Hoa không kìm được nữa, tức tốc nhào tới bên giường của hắn, khóc nức nở: “Triển Chiêu! Triển Chiêu! Ta đây, ta là Nguyệt Hoa đây, chàng làm ơn, làm ơn mở mắt ra, chàng làm ơn đáp lại ta một tiếng đi mà!”

Nhưng người trên giường vẫn ngủ im lìm như cũ, không một tiếng động, sắc mặt hắn tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, duy có mỗi hàng mi dài và rậm là khẽ run lên theo nhịp thở. Đinh Nguyệt Hoa đưa mắt nhìn đến vết thương trên ngực hắn, mặc dù đã được băng bó, nhưng hãy còn đang rỉ máu thấm dần ra bên ngoài.

Tim Đinh Nguyệt Hoa như thắt lại, cô không dám chạm vào hắn, sợ sẽ đụng phải vết thương của hắn. Cô chỉ vươn tay nắm lấy tay hắn, tay hắn hơi lạnh, vết thương ở lòng bàn tay ấy hãy còn chưa lành, dữ tợn thể hiện sự tồn tại của bản thân. Đinh Nguyệt Hoa siết chặt tay hắn, phải chăng chỉ cần nắm như vậy là hắn sẽ ấm áp mãi như bây giờ?

Đinh Nguyệt Hoa đau lòng, tuyệt vọng, buồn bực, bất lực, đủ loại cung bậc cảm xúc trùm lấy trái tim cô: “Triển Chiêu, chàng tỉnh dậy đi có được không, chàng hứa với ta bao nhiêu chuyện như thế, sao có thể cứ vậy mà thất hứa được hả? Chàng làm ơn, tỉnh lại đi.”

Nhưng Triển Chiêu vẫn nhắm chặt hai mắt như trước, không chút cử động. Có lẽ hắn sẽ không tỉnh lại nữa, trong đầu Đinh Nguyệt Hoa vụt nảy ra một ý nghĩ, có lẽ hắn sắp chết rồi, sắp chết vì cô rồi. Nhưng mà câu cuối cùng bọn họ nói là gì? Đinh Nguyệt Hoa cố gắng ngẫm lại, nhưng cô không thể nào nhớ ra được.

Cô chỉ nhớ Triển Chiêu dùng máu viết ra thư từ hôn, khoảnh khắc ấy, hắn phải có bao nhiêu tuyệt vọng, nhưng hắn lại chẳng thể nói ra. Chắc hắn nghĩ mình vẫn còn giận, vẫn chưa chịu tha thứ cho hắn? Vậy thì, có phải hắn sẽ ra đi trong nỗi tiếc nuối vô bờ không?

Nghĩ đến đây, Đinh Nguyệt Hoa chẳng còn màng thứ gì nữa, cô nắm lấy hai tay Triển Chiêu, hạ giọng nói: “Triển Chiêu, ta thích chàng, dù có thế nào, dù có xảy ra chuyện gì ta cũng luôn thích chàng. Lúc chúng ta xa nhau, mỗi một ngày, mỗi một khắc ta đều nghĩ đến chàng, nhớ đến chàng! Nếu như ta có oán trách chàng, thì cũng là trách chàng thứ gì cũng gánh lên vai, nỗi khổ gì cũng ôm hết vào người. Hôm nay, ta muốn nói với chàng rằng cho dù là đời này kiếp này, hay là đời đời kiếp kiếp thì ta vẫn đợi chàng, mãi mãi đợi chàng!”

Cô vừa nói vừa cảm thấy thế giới của mình cũng sắp chết dần theo hắn, cô không kiềm chế được cảm xúc của mình nữa, gào khóc thành tiếng, cô dựa lên tay hắn, khóc đến đứt ruột đứt gan, cảm giác tâm can mình như chực trào.

Bỗng cô cảm thấy có ai đó nhẹ nhàng vuốt tóc cô: “Ngốc ạ, ta không sao, sao nàng lại khóc thế này?”

Cô sững sờ, ngẩng đầu lên, trong đôi mắt mờ nhòe bởi nước mắt chỉ thấy Triển Chiêu đang mỉm cười nhìn mình trìu mến, cô có chút không tin vào mắt mình: “Triển Chiêu? Chàng tỉnh rồi?” Cô vừa mừng vừa sợ, liệu đây có phải ảo giác của mình không? Cho cô vui mừng một lát rồi thôi? Cô đưa tay lên miệng mình cắn mạnh một cái theo bản năng, cảm giác đau nhức ập tới ngay tức khắc.

“Đồ ngốc này, nàng làm gì vậy?” Triển Chiêu vội vàng kéo tay cô xuống, lại thấy mu bàn tay trắng nõn của cô bị chính cô cắn đến rớm máu: “Nguyệt Hoa, nàng làm gì vậy?”

Đinh Nguyệt Hoa không còn nói được nữa, ngây người nhìn hắn. Triển Chiêu kinh hãi, hắn muốn ngồi dậy, nhưng vừa mới cử động đã động đến vết thương, hắn đau đớn nằm xuống giường lại.

“Tên đần này, cậu cử động nữa xem, cậu nghĩ cậu là mèo có chín mạng thật đấy hả?” Giọng của bà bà ở cửa truyền tới.

“Bà bà, bà mau đến xem thử Nguyệt Hoa đi!” Triển Chiêu vội vàng gọi.

Bà bà chạy vội tới, nhìn cẩn thận, chỉ thấy Đinh Nguyệt Hoa ngơ ngẩn nhìn mình: “Các người đều đang lừa con?”

Bà bà liền cười nói: “Ta cũng đâu có lừa cô, tên đần này bị thương rất nặng, song nhờ có bà già này ngồi đây kéo hắn trở về rồi!”

Đinh Nguyệt Hoa quay đầu nhìn sang Triển Chiêu: “Ngay cả chàng cũng lừa ta?”

Triển Chiêu vội nói ngay: “Nguyệt Hoa, ta xin lỗi, ta không phải cố ý.”

Bà bà thấy cô thế này, nhanh chóng giải thích: “Lần này không phải tên đần cố tình muốn lừa cô đâu, thuốc ta cho cậu ta uống có công dụng an thần, lần nào cậu ta uống xong cũng ngủ mê man rất lâu. Nhất định là do cô khóc lóc nghe đứt từng khúc ruột như vậy nên cậu ta nóng lòng mới tỉnh lại ngay!”

Nói đoạn bà trừng mắt nhìn Triển Chiêu. Đồ đần này, cậu không thể giả bộ nghe thấy nó khóc than mà từ từ tỉnh dậy được hả? Giờ thì hay rồi, đi toi bao nhiêu công sức!

Đinh Nguyệt Hoa lẳng lặng nhìn bọn họ, chợt ôm siết Triển Chiêu, khóc lớn tiếng hơn nữa: “Sao chàng lại lừa ta, bộ muốn hù chết ta sao? Đồ đần! Chàng đúng là đồ đần mà!”

Ai dè cô khóc được hai tiếng thì chẳng còn tiếng động nào nữa, Triển Chiêu hoảng hốt, vội vàng đỡ cô dậy, chỉ thấy hai mắt cô nhắm nghiền, đã ngất đi: “Bà bà!”

“La cái gì! Ta thấy rồi!” Bà bà trừng mắt với hắn, chẳng hề để ý đến vẻ mặt tức giận của hắn, ấn tay lên cổ tay Đinh Nguyệt Hoa: “Không sao, chỉ là kích động quá mức, chịu không nổi nên ngất xỉu thôi.”

Thấy Triển Chiêu vẫn còn phẫn nộ nhìn mình, bà chẳng thèm quan tâm: “Tên đần nhà cậu cứ liều mạng như vậy nữa đi, cậu xem đợt này con bé bị dọa đến thành dạng gì rồi? Sau này cậu cứ thử không nghe lời ta, tiếp tục tự làm theo ý mình nữa xem, sớm muộn gì cũng có một ngày cái mạng nhỏ của con bé này bị cậu dọa cho đi tong!”

Triển Chiêu lấy làm áy náy, song lại không thể động đậy, hắn xót xa vuốt v3 mái tóc mềm mượt của cô: “Nguyệt Hoa, nàng yên tâm, sau này ta không bao giờ dọa nàng như vậy nữa.”

Bà bà cứ ngỡ mình đã khéo léo dùng diệu kế thử lòng Đinh Nguyệt Hoa, cuối cùng hai người này đã đón được cầu vồng sau cơn mưa. Ai dè cô nương đó chẳng cho bà mặt mũi. Ngay khi Đinh Nguyệt Hoa tỉnh lại, mặc cho sự ngăn cản của mọi người, tự quay về Đinh phủ, không bước vào Khai Phong phủ thêm một lần nào nữa.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, cười nói khá khoái chí: “Lần này ngươi gây họa lớn thật rồi, thư từ hôn lần trước còn chưa giải thích xong, ngươi lại bị thương nặng, rồi giờ thông đồng với bà bà dọa nó một trận. Ngươi xem, hết vụ này, lại tới vụ kia, ngươi nói muội ấy tha cho ngươi thế nào được hả?”

Triển Chiêu lại rất bình tĩnh, hắn không hề đòi đến Đinh phủ giải thích với Đinh Nguyệt Hoa, cũng chẳng cậy mình khỏe mà xuống giường đi tạ tội, chỉ ở yên tại chỗ nghỉ ngơi dưỡng thương. Công Tôn Sách thấy thế, khen ngợi lần này Triển hộ vệ đổi tính thật rồi.

Bà bà thấy Triển Chiêu về cơ bản đã bình phục, thế là không chịu ở lại thêm một lúc nào nữa, rời khỏi Khai Phong quay về nhà. Khi đi bà nói với Triển Chiêu năm lần bảy lượt rằng, lần sau mà có bị thương như vậy nữa cũng đừng đến tìm bà, bà chẳng quan tâm đâu! Bà thề thốt đấy, nhưng trong lòng mọi người đều tỏ, bà lão này đối đãi nhiệt tình, tuyệt đối sẽ không nhẫn tâm thế đâu.

Hay theo như lời của Bạch Ngọc Đường, phụ nữ từ mười tám cho đến tám mươi, có ai mà không miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo chứ?

Chẳng hạn như Đinh Nguyệt Hoa kia, mặc dù cô không chịu đến, nhưng ngày nào cũng có người hầu của Đinh gia ghé vấn an Bao đại nhân, còn tặng rất nhiều thuốc bổ, nói là cho Bao đại nhân tẩm bổ. Bao đại nhân dĩ nhiên biết rõ mánh khóe trong này, nhận hết đống thuốc thang, còn nhờ tiên sinh nói lại tình hình của Triển Chiêu cho người hầu của Đinh gia nghe mỗi ngày.

Công Tôn Sách cười nói: “Triển hộ vệ, cậu mau mau khỏe lại đi. Cậu xem, Đinh gia mỗi ngày đều cho người mang đủ loại thuốc bổ đến đây, mà lần nào cũng như lần nào bảo là cho đại nhân. Cứ tiếp tục thế này, e nếu người ngoài biết được, thanh danh của đại nhân khó mà giữ nổi.”

Mọi người đều bị câu đấy chọc cho bật cười sang sảng. Ai ai cũng thấy buồn cười là vậy, nhưng không một ai dám đi khuyên Đinh Nguyệt Hoa, nếu mà chữa lợn lành thành lợn què, nhỡ đâu cô nương ấy lại dỗi chạy về Giang Nam thật thì phải làm sao?

Cứ bên qua bên lại như vậy mà một tháng êm đềm trôi qua. Chập tối hôm nay, Đinh Nguyệt Hoa đang ở trong nhà đọc sách thì thấy Bạch Ngọc Đường hồ hởi đi tới, cười nói: “Úi chà, Nguyệt nha đầu dạo này đổi tính rồi, cả ngày ru rú ở trong nhà, chẳng đi đâu luôn à?”

Đinh Nguyệt Hoa không đoái hoài đến hắn, cô xoay người, đưa lưng về phía hắn. Bạch Ngọc Đường cũng chẳng tức giận, cười nói: “Ta đâu có đắc tội với muội, sao muội cũng giận cả ta vậy?”

Đinh Nguyệt Hoa lập tức bỏ sách xuống, tức giận nói: “Huynh mà còn nói nữa là muội giận thật đấy!”

Bạch Ngọc Đường vội cười nói: “Không nói nữa, không nói nữa! Nhưng, Nguyệt nha đầu à, lần này muội đúng là ích kỷ thật đó, tốt xấu gì thì thuốc giải kia cũng là do ta ngậm đắng nuốt cay tìm ở Miêu Cương về, chưa hết, nếu lúc đó không nhờ ta bảo vệ tâm mạch cho Triển Chiêu kịp thời, muội nghĩ hắn có thể kiên trì được tới bây giờ không? Kết quả thì hay rồi, muội giận hắn, trách luôn cả ta, nói gì thì nói, muội cũng nên cảm ơn ta một tiếng đi chứ?”

Đinh Nguyệt Hoa hơi nhíu mày, cô chưa bao giờ hỏi về lúc Triển Chiêu bị thương, hai phần là do tức giận, tám phần còn lại là do cứ nghĩ thôi đã thấy sợ, cô thật sự không dám tưởng tượng đến khung cảnh khi ấy. Sáng nay có người báo với cô vết thương của Triển Chiêu đã lành hẳn, cô coi như cũng yên lòng rồi, hiện nghe Bạch Ngọc Đường nhắc đến, bèn hạ giọng hỏi: “Ngũ ca, lúc đó… rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì? Làm thế nào mà hắn lại bị thương đến như vậy?”

Bạch Ngọc Đường vội kể lại ngọn ngành tình hình đêm ấy cho cô nghe, sắc mặt Đinh Nguyệt Hoa tái nhợt, Bạch Ngọc Đường thở dài: “Muội không biết khi ấy nguy ngập cỡ nào đâu. Đã có một lúc như thế, hắn mất hết tất cả ý thức, thậm chí đến hô hấp cũng ngừng. Mọi người đều tuyệt vọng rồi, cứ ngỡ hắn sẽ không vượt qua được ải này. Nào ngờ hắn đột nhiên dùng hết sức mở mắt ra, khẽ hô một tiếng: “Nguyệt Hoa!”, lúc ấy hắn mới thở trở lại. Cũng may mà ý chí sống của hắn mạnh mẽ, cộng thêm có bà bà với Công Tôn tiên sinh, hai đại danh y hợp sức với nhau, thế mới kéo được hắn về từ quỷ môn quan.”

Đinh Nguyệt Hoa thở gấp, hóa ra đêm đó không phải ảo giác của cô, hắn thật sự có gọi tên cô. Bờ môi cô mấp máy, dường như muốn nói điều gì, nhưng lại chẳng thốt ra thành lời. Bạch Ngọc Đường vờ như không biết, cười nói: “Được rồi, không nói chuyện này nữa, dù hắn có khó khăn cỡ nào cũng không thể thông đồng với bà bà lừa gạt Nguyệt Hoa muội muội nhà ta được, đúng là tội không thể tha thật mà, chúng ta không cần để ý đến hắn, đúng không hả?”

Đinh Nguyệt Hoa gượng gạo ngoảnh mặt đi chỗ khác, không nhìn hắn nữa. Bạch Ngọc Đường cũng chẳng để ý, cười nói: “Hôm nay là ngày rằm, vừa khéo ngay chợ đêm, muội đừng ru rú trong nhà nữa, chúng ta ra ngoài đi dạo đi!”

Nói xong, chẳng cho Đinh Nguyệt Hoa cơ hội từ chối, trực tiếp kéo cô ra khỏi nhà. Hai người cứ tùy hứng đi đây đi đó, Đinh Nguyệt Hoa nặng trĩu tâm sự, không hề để ý tới quang cảnh trên đường, đến khi cô nhìn lại, chẳng ngờ đã đi tới chùa Khai Bảo nằm ở phía Đông Bắc của thành Khai Phong.

Cô sửng sốt, thấy đêm nay lại là một đêm trăng tròn, vầng trăng sáng tỏ ấy đang treo ở một góc của bảo tháp. Bạch Ngọc Đường cười nói: “Ai cũng bảo tháp của chùa Khai Bảo là nơi cao nhất ở Khai Phong, chi bằng chúng ta lên đó ngắm thử đi?”

Đinh Nguyệt Hoa kinh ngạc định từ chối, nhưng Bạch Ngọc Đường nào có dễ thương lượng như thế, hắn chẳng nói chẳng rằng, ngay lập tức kéo cô nhảy lên bảo tháp.

Đinh Nguyệt Hoa vừa hoảng vừa lo: “Bạch Ngọc Đường, huynh định làm gì?”

Bạch Ngọc Đường cười nói: “Đây là cấm địa đấy, muội mà cứ ầm ĩ như thế, kinh động đến vệ binh thì đêm nay hai ta phải ngủ trong đại lao của Khai Phong phủ, đến chừng đó thì rơi vào tay Triển Chiêu là cái chắc.”

Đinh Nguyệt Hoa dù tức giận nhưng vẫn hiểu tính nghiêm trọng của việc này, đành để mặc Bạch Ngọc Đường kéo đi. Đến được đỉnh tháp, chỉ nghe Bạch Ngọc Đường cảm thán: “Phong cảnh quả nhiên không tệ!”

Đinh Nguyệt Hoa hất tay hắn ra, lúc này mới thở nhẹ ra một hơi dài, ánh trăng vẫn thế, cả ngọn đèn dầu cũng vẫn thế, chỉ có người bên cạnh là không phải người kia thôi.

Cô phóng tầm mắt ra xa nhìn tòa thành đã sắp vào giấc ngủ, song không còn thấy hứng thú ngắm thành ánh trăng ấy nữa, hóa ra, không có hắn, trăng có đẹp đến đâu cũng vô nghĩa. Cô nói khẽ: “Muội không thích ngắm, huynh tự ngắm một mình đi, muội không rảnh chơi với huynh. Muội đi đây!”

“Ô, cái gì thế kia?” Bạch Ngọc Đường bỗng cười nói.

Đinh Nguyệt Hoa nhìn lại, thấy một chiếc đèn Khổng Minh<i>(1)</i> đang chầm chậm bay lên từ dưới chân tháp, cô lấy làm nghi hoặc, Bạch Ngọc Đường lại cười nói: “Ơ, hình như còn có cả chữ.”

Đinh Nguyệt Hoa nhìn chăm chú, quả thật phía dưới đèn Khổng Minh có gắn một mảnh giấy. Chẳng biết từ khi nào tháp chùa Khai Bảo đã thắp đèn sáng trưng, hệt như ban ngày, cô có thể thấy rõ trên mảnh giấy kia viết: “Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì<i>(2)</i>”. Nét chữ mạnh mẽ có lực, rõ là nét chữ của Triển Chiêu. <i>(Dịch thơ: Trăng nhô trên biển khơi, cùng lúc ở ven trời)</i>

Ngay sau đó, một chiếc đèn Khổng Minh lại chầm chậm bay lên, mảnh giấy bên dưới viết: “Xuân giang triều thuỷ liên hải bình, hải thượng minh nguyệt cộng triều sinh<i>(3)</i>”. <i>(Dịch thơ: Liền mặt biển, sông xuân nước rẫy, trên làn khơi, trào đẩy trăng ra)</i>

Đinh Nguyệt Hoa sững sờ đứng nhìn, đèn Khổng Minh bay lên trước mắt cô, một chiếc lại một chiếc. Chợt nghe Bạch Ngọc Đường cười nói: “Cái kia thú vị đấy, viết gì mà dài thế kia? Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm. Đãn vị quân cố, trầm ngâm chí kim<i>(4)</i>.” <i>(Dịch thơ: Xanh xanh áo ai, lòng ta bồi hồi. Chỉ vì ai đó, trầm ngâm đ ến nay)</i>

Đinh Nguyệt Hoa cũng không dằn được nữa, nước mắt bỗng chốc chảy ròng, trong ánh mắt nhòe đi vì nước mắt, cô thấy đèn Khổng Minh bay lên mỗi lúc một nhiều, tờ giấy bên dưới không còn viết thơ nữa, thay vào đó là ba từ rất đỗi đơn giản “Xin lỗi nàng”!

Cô bỗng ngoái đầu, quả nhiên, một người lẳng lặng đứng sau lưng cô, thấy cô ngoái đầu, hắn cười cười: “Xin lỗi nàng, Nguyệt Hoa!” Gió thổi qua tà áo xanh của hắn, đích thị là Triển Chiêu.

Nước mắt Đinh Nguyệt Hoa tuôn như mưa, làm thế nào cũng không kìm lại được, Triển Chiêu chầm chậm bước tới, muốn đưa tay lau nước mắt cho cô, đau lòng nói: “Sao nàng còn khóc!”

Đinh Nguyệt Hoa hất tay hắn ra: “Không cần ngươi lo, chẳng phải ngươi viết thư từ hôn cho ta rồi hay sao? Ta với ngươi có quan hệ gì chứ?”

Triển Chiêu thở dài nói: “Lúc ấy chỉ là kế sách tạm thời, huống hồ, nàng nghĩ nó là thư từ hôn thật sao?”

“Giấy trắng mực đen, ngươi còn bảo không phải?” Đinh Nguyệt Hoa tức giận nói.

Triển Chiêu cười nói: “Nàng cũng bảo là giấy trắng mực đen mới có nghĩa, hôm đó không giấy trắng, cũng chẳng mực đen, vậy nên chẳng có nghĩa!”

“Ngươi?” Đinh Nguyệt Hoa sửng sốt, đúng vậy, thư từ hôn ngày ấy là Triển Chiêu dùng máu viết lên tà áo, không thể coi là giấy trắng huống chi là mực đen.

Triển Chiêu cười nhẹ, nói: “Lúc đó ta chỉ sợ sau này Nguyệt Hoa giở trò, nên dĩ nhiên đã tính toán cẩn thận. Quả nhiên…”

Đinh Nguyệt Hoa quay phắt đầu đi, không muốn để ý đến hắn nữa, mà Bạch Ngọc Đường cũng đã biến mất dạng: “Được lắm, các người thông đồng với nhau lừa ta!”

Chỉ nghe dưới tháp có người cười nói to: “Triển Chiêu, ngươi phải tranh thủ thời gian vào, Hoàng thượng chỉ cho phép ngươi sử dụng tòa tháp này một đêm thôi đấy!” Chính là Bạch Ngọc Đường kia, còn chưa dứt câu, người đã đi xa rồi.

Đinh Nguyệt Hoa vừa giận vừa bực: “Chuột Trắng kia, huynh quay lại đây cho muội!”

“Ta xin lỗi, Nguyệt Hoa!” Triển Chiêu phía sau bỗng hạ giọng nói.

Đinh Nguyệt Hoa thở dài, cười khổ một thoáng: “Chàng có lỗi gì mà phải xin lỗi ta, chàng đã thay ta suy nghĩ chu toàn hết tất thảy, sắp xếp thỏa đáng, thậm chí còn vì ta mà suýt nữa…” Cô hít sâu một hơi: “Nhưng, chàng có nghĩ tới chưa, nếu như chàng thật sự có mệnh hệ gì, chàng bảo ta phải làm sao?”

Triển Chiêu nhẹ nhàng cầm lấy tay cô từ phía sau: “Lần này đều tại Triển Chiêu suy nghĩ không chu đáo, để nàng chịu nhiều ấm ức rồi.”

Đinh Nguyệt Hoa hít sâu một hơi, cố gắng nuốt nước mắt vào trong, ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn: “Triển Chiêu, chàng biết tính khí của ta rồi đấy, chưa bao giờ ta cần chàng bày trò làm ta vui, ta chỉ muốn chàng trả lời thành thật ta một câu.”

Triển Chiêu nghiêm túc nhìn cô: “Nàng hỏi đi, Triển Chiêu nhất định trả lời thật lòng.”

Đinh Nguyệt Hoa khẽ cắn răng: “Nếu như người được ước hẹn chỉ phúc vi hôn với chàng ngày trước là một cô nương khác, chàng vẫn sẽ tốt với nàng như vậy, vẫn sẽ không ngại mạo hiểm tính mạng vì nàng đúng không?”

Triển Chiêu ngẫm nghĩ một thoáng, đoạn hạ giọng nói: “Ta nghĩ ta vẫn sẽ làm vậy. Nếu như là một cô nương khác, ta vẫn sẽ hết lòng với nàng ấy, vẫn sẽ bảo vệ nàng ấy bằng cả tính mạng.”

Đinh Nguyệt Hoa thở dài, nói: “Triển đại hiệp quả nhiên một lòng nghĩa hiệp, thà mình chịu khổ chứ không làm tổn thương người khác.” Cô nói xong, xoay người muốn rời đi, nào ngờ lại bị Triển Chiêu giữ chặt, chỉ nghe hắn nói: “Nhưng nếu mà là người khác, thì lần này ta nghĩ ta nhất định sẽ không kiên trì được.”

Đinh Nguyệt Hoa khựng lại, Triển Chiêu tiếp lời: “Khi ấy ta nghĩ, nếu như ta chết như vậy, ngày tháng sau này nàng phải làm sao, nàng phải sống tiếp như thế nào? Thậm chí ta còn chưa kịp nói với nàng ta thích nàng bao nhiêu. Ta không cam lòng, thật sự không cam lòng, nên ta nhất định phải sống tiếp.”

Triển Chiêu nhẹ nhàng kéo cô lại gần: “Nguyệt Hoa, ta thích nàng, thích nàng rất nhiều.”

Đinh Nguyệt Hoa thấy mình lại xiêu lòng sắp khóc, cô nghẹn ngào: “Chàng… chàng đấy…” Cô không nói tiếp được nữa, vì bởi có người hơi cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô. Thế gian bao người như vậy, chỉ mỗi nàng khiến ta không thể buông.

Lâu sau, Triển Chiêu mới từ từ thẳng người dậy, buông cô ra, dưới ánh trăng, cô vẫn nước mắt giàn giụa. Triển Chiêu thở dài một tiếng, cười nói: “Xem nào, chắc nàng không đem khăn tay theo đâu nhỉ?”

Đinh Nguyệt Hoa lườm hắn một cái, kéo tay áo của hắn lên và bắt đầu lau nước mắt không chút khách sáo. Triển Chiêu chỉ cười, để mặc cho cô nghịch. Bỗng Đinh Nguyệt Hoa lại nghĩ đến một vấn đề: “Chàng bắt đầu thích ta từ khi nào?”

Triển Chiêu làm bộ suy ngẫm nghiêm túc một lát: “Chuyện đến bây giờ ta cũng không giấu nàng nữa. Chính là từ cái ngày nàng cứu ta ở dưới đáy sông lên, không nói không rằng hôn ta cả một hồi lâu, lúc ấy ta đã nghĩ: Giờ chỉ đành cam chịu số phận buộc chặt với nàng ấy thôi. Đinh thị, sau này nàng phải chịu trách nhiệm với ta!”

Đinh Nguyệt Hoa lập tức như mèo con bị giẫm lên đuôi: “Triển Chiêu, ta mà tha thứ cho chàng thì ta…” Môi cô lại bị hôn, cô giãy giụa được hai cái, cuối cùng nhẹ nhàng vòng tay ôm cổ hắn.

Xanh xanh áo ai, lòng ta bồi hồi. Chỉ vì ai đó, trầm ngâm đ ến nay.

(Hết.)

Một đoạn kết đến từ Khai Phong Bát Quái Y Tổng:

Đinh Nguyệt Hoa lập tức như mèo con bị giẫm lên đuôi: “Triển Chiêu, ta mà tha thứ cho chàng thì ta…” Môi cô lại bị hôn, cô giãy giụa được hai cái, cuối cùng nhẹ nhàng vòng tay ôm cổ hắn, âm thầm cắn mạnh vào môi Triển Chiêu, “A……………” Bạch Ngũ gia ở cách đó không xa bịt kín lỗ tai lại, hắn chưa từng nghe Triển Chiêu kêu thất thanh như vậy bao giờ, xem ra Đinh Tiểu Tam đã xuống tay tàn nhẫn lắm. Đêm đó, tất cả những người ở Khai Phong nghe được tiếng kêu ấy đều lấy làm suy nghĩ, sao cái tiếng kêu thảm này giống của Triển đại nhân ở Khai Phong phủ thế nhỉ?

﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏

(1)<i>Đèn Khổng Minh (Khổng Minh Đăng) hay còn được gọi là đèn trời (thiên đăng) do Gia Cát Lượng phát minh ra, là loại đèn làm bằng giấy, dùng để thả cho bay lên trời sau khi đốt đèn.</i>

(2)<i>Một câu trong bài thơ “Vọng nguyệt hoài viễn” của Trương Cửu Linh. Bản dịch của Trần Trọng San</i>.

(3) <i>Một câu trong bài thơ “Xuân giang hoa nguyệt dạ” của Trương Nhược Hư. Bản dịch của Ngô Tất Tố</i>.

<i>(4) Một câu trong bài thơ “Đoản ca hành” của Tào Tháo. Bản dịch của Cao Tự Thanh.</i>
 
Back
Top Bottom