Cập nhật mới

Khác Xác Đói

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401814681-256-k342474.jpg

Xác Đói
Tác giả: vivid_09
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nguyễn Thị Huyền Diệu & Trần Hà Vân

Truyện được bọn mình viết ra từ đam mê với thể loại kinh dị.

Mong mọi người ủng hộ và đồng hành cùng bọn mình!



kinhdi​
 
Xác Đói
Chương 1: Tỉnh dậy


Quang Sáng giật thót tỉnh dậy, thở hổn hển như vừa chạy marathon.

Mồ hôi vã ra ướt hết áo.

Trong đầu nó vẫn còn nguyên cái ác mộng khốn nạn vừa rồi: bị chôn sống.

Đất cát ụp xuống, nghẹt thở muốn chết, tai thì ong ong toàn tiếng gào khóc đâu đâu nghe rợn cả da gà.

Nó tưởng mình toi đời rồi cơ.

Nhưng mở mắt ra, trước mặt lại là một căn nhà tối om.

Tường vách bằng đất nện loang lổ, mái ngói âm dương thủng vài chỗ, mùi ẩm ẩm ngai ngái của rơm rạ cũ xộc vào mũi.

Không đèn điện, chỉ có ánh trăng lọt qua khe cửa sổ gỗ lợp nan.

Cái bụng thì réo như trống là rõ nhất.

“Má, đói quéo cả ruột,” nó lầm bầm, tay ôm bụng.

Cố gượng ngồi dậy.

Cơ thể mệt rã rời, tay chân như vừa bị ai quật cho một trận.

Cổ họng khô khốc, mắt thì cay.

Bước xuống giường tre ọp ẹp, cái sàn đất nện lạo xạo nghe phát chán.

Trong đầu nó vẫn lởn vởn cảnh bị đất lấp đầy mặt, ngộp thở đến mức tim muốn nổ tung.

Mơ mà cứ như thật vậy, thấy ớn.

Quang Sáng loạng choạng đi quanh căn nhà.

Mỗi bước chân như dẫm vào sự im lặng đặc quánh.

Góc nhà có cái rương gỗ cũ, khóa gỉ sét.

Bếp tro nguội ngắt, vứt lăn lóc vài cái bát sành mẻ, một nồi đất còn dính cơm cháy khét lẹt, cái đèn dầu vặn nhỏ tim từ lâu đã tắt ngúm.

Trên bàn tre ọp ẹp có mẩu khoai lang khô teo lại, mốc xanh lét.

Nhìn mà muốn ói, nhưng bụng nó biểu tình dữ dội.

Nó lưỡng lự, rồi chửi thề một tiếng: “Đm, chắc tí nữa đói quá thì vẫn phải nuốt thôi.”

Mò mẫm trong túi quần áo nâu bạc màu, thấy một mảnh giấy nhàu nát.

Mở ra, nét chữ nguệch ngoạc, run tay viết:

“ ngày hạn: 11/7/1945"

Đọc xong, sống lưng nó lạnh ngắt.

“Cái lồn gì đây?”

Sáng lẩm bẩm, mắt cứ dán vào hàng chữ nhòe mực tím như thể nó sắp nhảy ra khỏi tờ giấy.

Ai viết?

Viết cho ai?

Mà…

“họ” là ai?

Đang loay hoay thì trên gác xép bỗng phát ra tiếng động rầm một cái: " lũ chuột "

Trên gác bụi phủ dày, đồ đạc ngổn ngang.

Một cái gương đồng đã mờ, mép nứt vỡ, mấy cái móc treo áo dài bạc phếch kêu lách cách khi gió lùa.

Trong đống giấy báo cũ, Sáng lôi ra một tấm ảnh ố vàng.

Trong ảnh là bố mẹ đứng bên bờ hồ, mặc áo trắng bạc màu và nâu , quay lưng lại.

Góc ảnh có ghi dòng chữ nhỏ: “ Yêu con – 1930.”

Sáng nhìn mà tim thắt lại.

Người trong ảnh có dáng đứng quen lắm.

Nhưng mặt thì không rõ, chỉ thấy mờ mờ, nhét đại tấm ảnh vào túi.
 
Xác Đói
Chương 2: Con đường của xác đói


Trời buổi sáng u ám, mây xám kéo xuống thấp như đè nặng cả bầu không gian.

Quang Sáng lảo đảo bước trên con đường đất vốn quen thuộc, nay hóa thành một dải tang tóc.

Cậu bé chín tuổi, gầy gò như cọng rạ, bụng lép kẹp, đôi mắt trũng sâu vì nhiều ngày không có lấy một hạt cơm no.

Trước mặt cậu, xác người nằm rải rác.

Có người gục ngã ngay ven đường, tay vẫn chìa ra như chờ đợi một miếng ăn chưa kịp tới.

Có người dựa lưng vào gốc cây, mắt mở trừng trừng nhưng ánh nhìn đã trống rỗng.

Tất cả đều bất động, để lại những hình hài xơ xác khiến con đường quê biến thành bãi tha ma không bia mộ.

Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, trộn lẫn mùi bùn đất, khiến Sáng hoa mắt, buồn nôn.

Cậu siết chặt bàn tay gầy guộc vào vạt áo rách tả tơi, cố gắng bước nhanh hơn để thoát khỏi khung cảnh rùng rợn ấy.

Nhưng đi đến đâu, cậu cũng bắt gặp thêm những bóng người đói lả, nằm la liệt.

Ở góc đường, một người mẹ vẫn ôm đứa con nhỏ trong vòng tay.

Đứa bé đã lịm đi từ lâu, đôi môi tím tái, cơ thể cứng ngắc.

Người mẹ dường như không hay biết, vẫn khe khẽ ru, giọng thì thầm:

“Ngủ đi con… ngủ đi… rồi mai sẽ có cơm.”

Quang Sáng sững lại.

Trái tim bé nhỏ của cậu thắt lại, vừa thương cảm vừa hoảng sợ.

Cậu hiểu rằng nếu còn tiếp tục lang thang, có lẽ một ngày nào đó mình cũng sẽ trở thành một trong những hình hài lặng câm kia.

Cậu hít một hơi thật sâu, nước mắt rưng rưng.

Con đường trước mắt vẫn còn dài, và phía trước chẳng có gì chắc chắn.

Nhưng bản năng sống thôi thúc Sáng phải bước tiếp – bởi ở lại, nghĩa là chờ chết.

Bóng cậu bé gầy gò tiếp tục khuất dần trong màu trời ảm đạm, để lại phía sau một con đường ngập xác và tiếng gió rít như lời ai oán không dứt.
 
Back
Top Bottom