Huyền Huyễn Xà Đại Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xà Đại Nhân
Chương 240: Cũng Sẽ Có Cách Lấp Hố Sụt Này


Còn có sự điên cuồng khi muốn hiến tể tôi cho quan tài rắn và nhắc tới quan tài rắn là Thăng Long quan của nhà họ Long.

Trong lòng đột nhiên khá muốn bật cười, nhìn mễ bà Tần nói: “Mỗi năm một người đều là chôn sống hay sao à?"
"Long mạch cần dẫn khí, người chết thì không còn hơi thở, thế thì không thể khiến long mạch di động.

Nếu nhà họ Long có Thăng Long quan bảo vệ con cháu, chắc chắn cần trả một cái giá nhất định" Mễ bà Tần đứng bên cạnh tôi.

Nhìn sang những bàn tay người lay động đó: “Thế nên quan tài rắn mà di động một cái thì tất cả mọi người của thôn Long Gia đều phải trở về"
Thế nên thôn Long Gia chỉ có người già trông nom, một năm chỉ chết một người, lần lượt.

Tiếc là nhiều năm như thế, mà đến tận bây giờ tôi không hề quan tâm đến chuyện trong thôn.

Tôi nặng nề nhìn những bàn tay người vẫy vùng đó, rồi lại nhìn sang mễ bà Tần: “Cháu có cách trấn áp số hắc lệ này rồi."
"Cách gì?" Sắc mặt mễ bà Tần bỗng thay đổi, nhìn tôi: “Bây giờ cháu đã biết bà và Xà quân có cách đối phó với chuyện này, lợi dụng thuật Lạc Diệp Thành Y của Ý Sinh Tông mà về sớm chút đi.

Bà và Xà quân đối phó là được, cháu không có cách tham gia vào đâu."
Tôi trở tay sờ người mình, lúc này mới phát hiện trên lông tuyến có lá thông mờ mờ: “Thanh Chiết nói có thể che giấu hơi thở của tôi nửa ngày, sao anh vừa nhìn một cái là nhận ra?"
"Nơi này là tâm trái đất" Mặc Dạ đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn dung nham chuyển động, cười thâm thúy nói: "Vạn pháp quy tông, vạn vật bắt đầu từ đây"
Hắn nói rồi giơ tay sờ thắt lưng trên eo hắn: “Bộ đồ đen trên người ta là da rắn biến thành, ở đây mà không
thể biến lớn biến nhỏ, huống chi là thuật Lạc Diệp Thành Y"
Nói chuyện ra rồi, hắn đã thản nhiên hơn rất nhiều.

Tôi nặng nề nhìn mễ bà Tần, cười với bà: “Bà chờ cháu một ngày, cháu có cách ngăn được hắc lệ, cũng sẽ có cách lấp hố sụt này lại"

Mễ bà Tần hơi ngạc nhiên nhìn tôi, rồi nhìn sang Mặc Dạ: “Xà quân nghĩ sao?" - Một khi lấp hố sụt này lại, Dung Thiên ngủ say cũng bị nhốt trong lòng đất, Mặc Dạ mà muốn khống chế nó thì khả năng chẳng dễ dàng gì.

Mặc Dạ muốn khống chế Dung Thiên, thật ra cũng rất dễ hiểu.

Dù sao thì thứ hung ác như thế, nếu có thể tiêu diệt thì đã tiêu diệt từ lâu chứ sao lại cứ trấn áp, đương nhiên là vì không thể tiêu diệt.

Bị Long Duy khống chế, chung quy vẫn là bị người điều khiển.

Còn chẳng bằng nắm trong tay mình!
Mặc Dạ nghiêng đầu nhìn tồi, trên gương mặt ánh lên ánh sáng ấm áp của dung nham, thế mà lại gật đầu: “Được.

Cứ chờ một ngày!"
Tôi cười với mễ bà Tần: “Vậy bà vất vả rồi, chờ lâu thêm một ngày" Mễ bà Tần nhìn tôi, ánh mắt lo lắng.

Có điều sau đi xuống thì rắn thai cử động đậy mãi, lúc này nhúc nhích rất lâu khiến tôi cảm thấy bụng hơi đau thắt.
 
Xà Đại Nhân
Chương 241: Xà Quân Không Muốn Sao


Hơn nữa kiếm gỗ đào cố định tóc đen cứ bị thứ gì đó trong dung nham hấp dẫn nên liên tục muốn nhảy xuống dưới, đầu nặng trình trịch.

Tôi đã quyết định rồi, gật đầu nói với Mặc Dạ: “Vậy xin Xà quân đưa tôi lên."
"Ban nãy lúc em đi xuống cũng không có ý định đi lên, đúng không?" Mặc Dạ nặng nề nhìn tôi, giọng nói trầm trầm: “Nếu ta không đến thì em định làm sao?"
Tôi nhìn vào ánh mắt của Mặc Dạ, rồi chỉ cười khẽ: “Nhưng anh tới rồi mà" Mỗi một chuyện, phát triển đến kết quả sau cùng, thật ra nào phải là tất nhiên, mà đều là ngẫu nhiên.

Dường như chỉ cần có tí thay đổi thì sẽ không tạo thành kết quả nào đó.

Mặc Dạ nặng nề nhìn tôi rồi ôm tôi đi lên.

Mễ bà Tần thấy chúng tôi cùng rời đi, hình như đang cười ha ha ở bên dưới.

Nhưng khi đến giữa không trung thì Mặc Dạ lại ôm tôi dùng lại: “Vốn dĩ em định ngày mai trấn áp Dung Thiên đúng không? Nhưng vì thấy mễ bà Tần còn sống nên mới đổi ý"

"Xà quân đoán được.

Tôi vươn tay ôm cổ Mặc Dạ, nhoài người lên cổ hắn, hôn một cái: “Nhưng đây là cách tốt nhất đúng không nào?"
Cơ thể Mặc Dạ bỗng tạm dừng, nặng nề nhìn tôi: “Vậy em có từng nghĩ đến việc đi gặp ta trước không?" "Anh biết tôi trở về rồi, biết tôi đã xuống rồi.

Nếu đã đến thì biết tôi cũng chỉ có cách đó thôi." Tôi ngẩng đầu, vươn tay sờ mặt Mặc Dạ.

Từ từ sáp lại gần: “Xà quân, trời tối rồi, tối nay tôi không có chỗ nào để đi cả, có muốn đến động phủ của anh không? Đã lâu chưa đến hồ Âm Dương rồi, rất nhớ cảm giác ngâm mình trong đầm nước đó."
"Em...!" Cả người Mặc Dạ cứng ngắc, cắn răng nói: “Lần này là em nhắc đến trước đấy."
Đến động phủ của Mặc Dạ, lần nào cũng là vì chuyện đó.

Tôi nâng mặt Mặc Dạ, chậm rãi sáp lại gần.

Lần này không tìm sai chỗ, nhẹ nhàng hôn lên: “Đúng thế, lần này là tôi nhắc đến trước, Xà quân không muốn sao?"
Hình như Mặc Dạ gầm nhẹ một tiếng trong họng, ôm tôi nhanh chóng đi lên.

Tôi vừa đi lên, còn chưa đến gần chiếc đèn chiếu sáng lắp trên vách đá thì đã nghe thấy tiếng còi báo động vang lên.

Mặc Dạ ôm tôi đứng bên cái hố, xung quanh đều là máy vô tuyến truyền mệnh lệnh khẩn cấp, cùng với tiếng súng phun lửa ào ào, còn có điểm màu đỏ ngắm trúng.

Chúng tôi vừa đi lên là nghe thấy có người nói: “Báo cho Lão Phong, Xà quân Mặc Dạ đã đi lên rồi!" "Xà quân lên, mau báo cho Lão Phong !"
Đủ loại âm thanh vang lên, tôi nhìn sang Mặc Dạ.

Xem ra những người này đều biết thân phận của Mặc Dạ.

Cùng với tiếng điều động huyên náo trong điện thoại vô tuyến, ông cụ kia vội vàng đi tới.

Ông ta làm một cái nghi lễ kì lạ với Mặc Dạ, chầm chậm quỳ rạp xuống đất, hai tay giơ qua trên đầu, sau đó hai tay và trán cùng dập đầu trên mặt đất.

Mặc Dạ bình tĩnh nhìn ông ta, đón nhận cực kì thản nhiên.
 
Back
Top Bottom