Huyền Huyễn Xà Đại Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xà Đại Nhân
Chương 180: Bà Nhắm Mắt Lại Đi


Tôi hít sâu một hơi, nói ra chuyện của thầy Phạm cười khổ nói: “Lần này ông ấy rõ ràng là một tà quan, nhưng cháu không nhìn ra được.” Tà quan của Lý Thiên còn có thể thử mở ra, nhưng càng về sau thì quan hệ giữa tôi và tà quan càng trở nên ít ỏi.

Cỗ tà quan của Lương Tuyết, Mặc Dạ cũng kéo đi rồi.

Hiện giờ, ngay cả cỗ tà quan của thầy Phạm trông như thế nào, tôi cũng không nhìn thấy.

“Nếu như có cơ hội sẽ cho cháu chiêm ngưỡng cỗ tà quan lợi hại nhất, thăng long quan” Mễ bà Tần cười ha ha dỗ dành tối.

A Bảo nghe thấy “lợi hại”, lập tức “bốp bốp” vỗ tay, cười hì hì.

“Con vừa nghe thấy hai chữ này đã vỗ tay, đứa nhỏ ngốc, làm lãng phí kẹo của người ta? Mễ bà Tần đưa nó đi ra ngoài Tôi vội quấn khăn tắm vào, nhìn mễ bà Tần lắc đầu nói: “Được rồi, vẫn nên cất đi” Từ trong lời nói của Mặc Dạ, mơ hồ cũng có thể nghe ra hắn đối với “Long Duy” cũng có chút lo lắng, sợ cô ta ra tay sẽ không lường được kết quả.

Nếu đã như vậy vì sao anh còn muốn giúp đỡ Long Duy? Mễ bà Tần chỉ ha ha cười, ôm A Bảo từ trong bồn tắm đi ra ngoài lau khô người.

Tôi bế A Bảo lên tầng thay quần áo, trong lòng hiểu rõ nếu đã tìm được thầy Phạm thì chẳng mấy chốc cũng sẽ tìm thấy mễ bà Tần.

A Bảo c** tr*n ở trên giường lăn qua lộn lại cười hì hì.

Lúc này trời cũng đã sắp tối, ánh mặt trời buổi chiều chiều vào từ khung cửa sổ, hắt những tia nắng dịu lên cơ thể trắng trẻo của A Bảo khiến cả người nó giống như một em bé màu vàng.

Cũng chỉ có nó, vô tư không biết lo âu buồn phiền.

Tôi kéo tay chân của A Bảo, giúp nó mặc quần áo vào.

Khi tôi đang xoa phấn rôm, ánh mắt chợt trầm xuống.

Tôi thu tay lại nhìn A Bảo, nói: “Chúng ta chơi trò chơi có được hay không? Giả làm người đầu gỗ, cho dù lát nữa bà bà lên cù lét A Bảo, nhưng A Bảo không được động đậy, cũng không được cười, có được không?”
Gần đây A Bảo rất thích chơi trò chơi người đầu gỗ, nó chơi cả ngày cũng không biết chán, thế nào cũng có thể nhẫn nhịn được.

Nghe thấy đóng giả làm người gỗ nó lập tức vui mừng, hai mắt nhắm lại, tứ chi nằm thẳng không động đậy, ngay cả hơi thở cũng thở nhẹ rất nhiều.

Tôi duỗi thẳng chân tay của A Bảo, xoa một tầng phấn rôm mỏng lên mặt đứa nhỏ, sau đó lấy ra một viên kẹo thơm từ trong túi xách.

Gần đây mễ bà Tần cho tôi thứ hương này, một viên bỏ vào miệng sẽ khiến chân tay không còn sức lực, nghiêm trọng hơn còn có thể dẫn đến hôn mê.

Sau khi tôi làm xong, mò mẫm tìm con dao trong túi xách, rồi cúi đầu nhìn A Bảo, xác nhận đứa nhỏ không động đậy mới hét to lên: “Mễ bà Tần, bà mau lên xem, không biết A Bảo bị làm sao rồi!”
A Bảo ở trên giường nhập tâm chơi trò chơi, một bộ dạng đã quen với tình huống này khi nghe thấy tôi hét lên, nó nằm bất động không cựa quậy lấy một cái.

Mễ bà Tần vội vàng chạy lên, trông thấy A Bảo bất động: “Có phải lại chơi trò chơi không? Bà còn phải đi nấu cơm đây” “Không phải!” Tôi chọc chọc cái bụng nhỏ nhô lên của A Bảo hai lần, ngồi ở trên giường VỖ VỖ hai bên má: “Chắc không phải nó ăn viên kẹo của thầy Phạm rồi đó chứ?”
Mễ bà Tần nghe thấy nhíu mày lại, ngồi xuống một bên giường nắm bóp chiếc chân nhỏ của A Bảo, thấy A Bảo không động đậy, bà lo lắng x** n*n sang vị trí khác.

Bởi vì lo lắng cho nên bà dựa gần vào người đứa nhỏ theo bản năng miệng hơi hé mở, tôi lập tức cầm viên thơm đó nhét vào trong miệng bà cụ, gắt gao bóp chặt miệng của bà ấy.

thơm ở trong miệng dính nước bọt sẽ tan chảy, mễ bà Tần quay đầu nhìn tôi, cơ thể từ từ mềm nhũn rồi ngã xuống giường.

Tuy nhiên bà ấy cũng có thể không bị hôn mê bởi vì bà ấy chính là phụ quan linh.

Chân tay mất sức lực, khó hiểu nhìn tôi.

Tôi lấy trong túi ra một gói bánh quy lắc lắc trước mặt A Bảo.

Đôi chân nhỏ của A Bảo bị người sờ, nắn, bóp cũng không thấy động, lúc này ngửi thấy mùi thơm lập tức mở to mắt ngồi bật dậy cầm lấy bánh quy.

Tôi nhìn thoáng qua mễ bà Tần nằm ở trên giường, ôm A Bảo đi ra ngoài ghế sofa bật TiVi lên: “A Bảo xem TiVi nào, mẹ và bà còn có việc nên A Bảo không được đi vào quấy rầy”.

A Bảo cắn bánh quy, cười hì hì gật đầu.

Khi tôi đi vào trong phòng trông thấy mễ bà Tần đang nằm ở trên giường, hai mắt trở nên khép hờ, tôi vén quần áo lên cầm lấy con dao đá kia, v**t v* chiếc bụng của mình xong nhìn mễ bà Tần nói: “Có lẽ sẽ có rất nhiều máu, cũng không biết có được hay không?
Ánh mắt mễ bà Tần dần dần trở nên nặng nề sau đó mở lớn trợn trừng mắt nhìn chằm chằm vào bụng của tôi, lộ ra cảm xúc cấp bách.

"Bà nhắm mắt lại đi, máu sẽ hơi tanh.

Gần đây cháu vẫn luôn nghiên cứu tài liệu về phương diện này”
Tôi cầm lấy một chiếc khăn che lên đôi mắt của bà ấy, trầm giọng nói: “Bà yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu.

Trứng trong bụng của Phù Ngàn cũng phải sinh mổ mới lấy ra được, cháu và Phù Ngàn cũng không khác khác nhau”
 
Xà Đại Nhân
Chương 181: “yêu Quái”


“Cho dù cháu còn thai rắn nhưng trong lòng cháu hiểu rõ, Mặc Dạ sẽ không để cháu chết đâu” Tôi quay người lại lấy bút ra tra lại tài liệu một lần, sau đó khắc họa đường nét ở trên bụng”
Mổ theo đường vẽ ở trên bụng để lấy thai rắn ra, sau đó đặt vào trong bụng mễ bà Tần.

Bào thai rắn có bùa hộ mệnh, Mặc Dạ và Long Duy sẽ không để mễ bà Tần biến mất.

Chí ít xét từ tất cả những chuyện mà Lưu Thi Di và Lương Tuyết đã làm, thì chính là như vậy.

Tôi khắc họa đường nét ở trên bụng sau đó xuống dưới nhà lấy i đá viên và một chai rượu trắng có nồng độ cồn cao.

Dùng khăn lạnh đặt lên bụng dưới, đợi tới khi máu ở miệng vết thương đã động lại không chảy ra nữa lúc đó mới bắt đầu.

Dù sao cũng phải bảo vệ tính mạng mà đúng không? Tôi nằm lên giường để khối đá lạnh lên bụng, nghiêng đầu nhìn mễ bà Tần nói: “Có phải cháu rất ích kỷ hay không? Bào thai rắn này là Mặc Dạ đã dùng hết các cách để giúp cháu có thể hoài thai, anh ấy muốn dùng bào thai rắn này để giữ cái mạng của cháu.”

“Nhưng cháu lại muốn mổ để lấy nó ra, xem như một lá bùa hộ mệnh”
“Nhưng bà lợi hại hơn cháu rất nhiều, thật ra để nó ấp trứng ở trong bụng của bà sẽ tốt hơn ở trong bụng cháu.

Đợi sau khi bào thai rắn vào trong bụng của bà, đến lúc đó bà sẽ tỉnh lại, nhưng bà nhớ đừng để cháu chết nhé.” Tôi nhìn mễ bà Tần.

Ánh mắt trầm xuống: “Bà sẽ luôn ở bên cạnh cháu, có đúng không?”
“Cha mẹ cháu đi rồi, bà nội cũng đi rồi, bây giờ cháu chỉ có bà thôi...!Trong nháy mắt tôi nhìn thấy mễ bà Tân đang nhếch nhếch miệng: “Bà sẽ luôn cùng với cháu và A Bảo, có phải không? Vì vậy bà hãy chăm sóc bào thai rắn này cho thật tốt...”
Mặc Dạ đã từng nói, chấp niệm và ý nghĩa của cuộc đời sẽ khiến con người ta có muốn tiếp tục sống nữa hay không.

Vì vậy tôi nhất định phải gieo hy vọng cho mễ bà Tần để bà tiếp tục sống, tôi không thể để linh hồn của bà ấy tan biến giống như Lương Tuyết và thầy Phạm.

Tôi vừa nói vừa duỗi tay thử cào cấu lên bụng của mình, đợi tới khi không còn cảm giác đau đớn nữa lúc đó mới ngồi dậy, cầm lấy chai rượu trắng có nồng độ cồn cao để khử trùng con dao đá trước.

Sau đó cầm dao dựa theo những đường nét đã vẽ ở trên bụng, tôi chuẩn bị dùng dao để mổ xuống.

Thầy Phạm không còn nữa, vì vậy không thể tiếp tục kéo dài chuyện này.

Một khi Mặc Dạ phát hiện ra mễ bà Tần, thì bà ấy sẽ không tồn tại được nữa.

Dao đá rất mỏng nhưng cũng xem như sắc bén, bây giờ tôi rất dũng cảm rất to gan, nhẹ nhàng rạch xuống theo đường đã vẽ ở trên bụng.

Bởi vì phần da bụng đã bị đông lạnh nên bây giờ tôi chỉ cảm giác tê tê chứ không cảm thấy đau đớn, chỉ trông thấy máu đỏ thẫm trào lên phần da bụng trắng bệch đã được đông lạnh hiển nhiên có chút diêm dúa lòe loẹt.

Khi tôi vừa mới nắm chặt con dao để chuẩn bị ép xuống, đột nhiên cổ tay phải bỗng nhiên truyền đến một trận đau nhức.

Chiếc vòng rắn ở cổ tay của tôi bỗng nhiên bị nới lỏng trượt xuống, nó rơi thẳng lên phần bụng, rồi nhanh chóng trườn qua những miệng vết thương mà tôi vừa mới tạo ra.

Trong chớp mắt, những vết thương đó lập tức khép miệng lại.

Tôi vô cùng kinh ngạc nhìn vòng rắn, nhìn thấy nó khẽ động đậy, tôi duỗi tay muốn cầm lấy nó để khóa kỹ vào một nơi nào đấy, nhưng nó lập tức bay lên không trung ngay sau đó lại vô cùng tự nhiên quấn vào cổ tay của tôi.

Trong lòng tôi vô cùng kinh ngạc, cầm dao đã chuẩn bị thẳng rạch xuống.

Nhưng khi tôi vừa cầm con dao lên, vòng rắn lập tức ngóc đầu dậy.

Tôi cảm nhận được đau đớn truyền đến tư cổ tay phải.

Khi tôi chuẩn bị dùng tay trái giữ lấy vòng rắn, cố gắng hạ dao xuống thì nghe thấy mễ bà Tần thấp giọng cười ha hả: “Không được đâu.” Bà ấy chậm rãi ngồi dậy, khởi động bả vai nhìn tôi nói: “Cháu đừng quên vòng rắn này sao lại tới.”
Tôi thu hồi dao đá lại, ngay lập tức vòng rắn trên cổ tay từ phong bể khép chặt, không nhúc nhích nữa!

Chiếc vòng rắn này vốn là một đen một trắng, nhưng ngày đó ở trong mộng sau khi tôi nhìn thấy quan tài rắn thì chiếc vòng rắn này trở thành như vậy.

Cũng đúng vào ngày đó, bào thai rắn xuất hiện trong bụng tôi “Cháu và Phù Ngàn không giống nhau” Mễ bà Tần ngồi dậy cầm lấy con dao trong tay tôi, đưa tay xoa bụng cho tôi: “Phù Ngàn chẳng qua chỉ là con gái nhà họ Long, nhưng cháu không giống
“Nếu quan tài rắn tụ thành linh hồn để cháu hoài thai bào rắn này thì chắc chắn sẽ có thứ bảo vệ nó” Bàn tay khô hanh của mễ bà Tần xoa lên bụng của tôi.

Giúp tôi c** q**n áo: “Tấm lòng của cháu, bà đã nhận được rồi.

Cho dù cháu có thể mổ được bụng thì cũng không còn kịp nữa.”
Ánh mắt mễ bà Tân nhìn ra bên ngoài, khẽ nói: “Bọn họ sớm đã đến đây, Liễu Đông Phương đưa hai người quay trở về cũng chưa rời khỏi? Trong lòng tôi lập tức lộp bộp, rồi mơ hồ nghe thấy tiếng cười tà mị nũng nịu của người con gái ở bên ngoài.
Thanh âm này đối với tôi vô cùng quen thuộc, đó là tiếng cười vừa tà mị vừa mê hoặc lòng người của con rắn hai đầu.

A Bảo nghe thấy vội vàng chạy vào, nhào vào lòng tôi: “Yêu quái.”
 
Xà Đại Nhân
Chương 182: “cô Ta Tới Rồi Đúng Không”


Mễ bà Tần phủi phủi quần áo, trầm giọng nói: “Cháu cũng biết, chắc trong lòng Mặc Dạ cũng không đành lòng cho nên Mặc Dạ mới không ở đây” Tôi bừng tỉnh nhớ đến, Phù Ngàn vào hồ âm dương cho nên Mặc Dạ đã bị Liễu Phương Đông gọi đi rồi.

Vì vậy Liễu Đông Phương và Long Duy sớm chuẩn bị tất cả, lúc này xuống tay.

“Đi thôi, đi xuống nhìn xem” Mễ bà Tần vỗ bả vai tôi, nhìn sang tôi nói: “Cháu ngâm rượu rắn rất ngon có đúng không? Cho bà uống một ngụm được chứ?”
Tôi ôm A Bảo vội vàng xuống dưới nhà, vào nhà bếp tìm một bình rượu rắn đã ngâm được hơn một tháng đổ vào một chiếc ly đưa cho mễ bà Tân.

Bà ấy ngửi mùi vị của rượu thuốc, uống vào một ngụm, ngậm ở trong miệng nhìn con rắn trong bình rượu.

Chậm rãi nuốt xuống, nhìn tôi nói: "Rượu này lấy nước ở suối Ẩm Long, cha của cháu dùng dược liệu để rót ra tinh hoa từ bên trong và phải gặp rắn mới có thể phát huy tác dụng vì vậy rượu rắn cần phải có rắn”
Mễ bà Tần thở dài rót ra một chiếc ly đưa cho tôi: “Uống đi, tăng thêm can đảm.

Xà quân bị giữ chân rồi, cháu có sợ không?” Tôi đón lấy ly rượu nhấp một ngụm đã bị sặc, vừa đắng vừa chua vừa cay, thật sự không biết nó ngon ở chỗ nào.

Nhưng sau khi nuốt xuống bụng thì nóng ran.

Tôi nhìn mễ bà Tân lắc đầu cười khẽ: “Cho dù anh ấy ở đây thì cũng đâu thay đổi được gì? Mặc Dạ đối với tôi có thể sẽ thủ hạ lưu tình, mặc dù vài lần trước cũng bị uy h**p thế nhưng hắn đều không thật sự xuống tay.

Nhưng đối với người khác....!Tôi ôm chặt lấy A Bảo, cùng mễ bà Tần đi ra ngoài.

Khi tắm rửa cho A Bảo cũng là lúc trời bắt đầu tối.

Bây giờ ở bên ngoài có lẽ đã tối đen như đêm khuya rồi, không nhìn thấy bất kỳ ngôi sao nào, bóng đêm tựa như bị nhuộm bởi lớp mực đen dày, ngay cả ánh điện cũng chỉ có thể chiếu đến dưới mái hiên.

Trong màn đêm, tiếng cười tà mị của rắn hai đầu vẫn giống như trước vang vọng xung quanh.

Kỳ ảo mà linh hoạt, nhưng lại không biết bọn họ trốn ở chỗ nào.

Ngay khi tôi và mễ bà Tần vừa đi ra ngoài, Liễu Đông Phương một thân áo bào màu trắng cũng đi ra từ trong bóng đêm.

Trầm mắt nhìn tôi: “Ngươi lại đây, tránh bị thương.

Chúng ta bày trận chỉ muốn bắt mễ bà Tần, ngươi cũng biết bà ta là thứ gì rồi đúng
không?”
“Thăng long quan nhà họ Long , ta vẫn luôn tìm nhưng không thấy hóa ra nó nằm ở đây” Sắc mặt Liễu Đông Phương mang theo tức giận nhìn mễ bà Tần: “Nếu như không phải cô có của người dựa vào Long Tư Hàng thì trước đây làm sao có thể giết được ta”
Tôi bỗng nhiên nhớ ra, lúc trước cha tôi đánh chết Liễu Đông Phương đồng thời trấn áp thân rắn của hắn ta, mới có thể lấy quan tài đã mai táng con gái nhà họ Long ra.

Vì vậy chiếc quan tài đầu tiên mà chúng tôi tìm thấy thật ra chính là cỗ quan tài đã táng người con gái nhà họ Long đó, thế nhưng mễ bà Tần vẫn luôn nói tìm không thấy, không chịu tìm, là bởi vì cô ta quan kia chính là cỗ tà quan bà ấy đang đeo ở trên lưng!
“Tự bà tán hồn đi” Liễu Đông Phương nhìn mễ bà Tần, trầm giọng nói: “Người nhà họ Tần vấn mễ cũng là vì bảo vệ quan tài, chắc hẳn bà cũng biết.”
“Cô ta tới rồi, đúng không?” Nhưng mễ bà Tần chỉ khó chịu nhìn Liễu Đông Phương, lạnh giọng nói: “Lấy tối làm màn, nấp trong bóng đêm, ánh sáng đều bị cô ta hút đi rồi, có đúng không?”

“Long Duy sao?” Tôi ôm A Bảo lập tức khẩn trương lên, quay sang nhìn mễ bà Tần: “Sao cô ta lại tới đây?” Khi tôi vừa dứt lời, lập tức nghe thấy tiếng cười tà mị truyền đến.

Trong giữa màn đêm u ám, ánh sáng nhạt nhòa lại nhu hòa giống như ngọn đèn sáng đang từ từ bừng lên.

Theo đó là âm thanh rít rít” đang di chuyển đến, còn cả tiếng cười trầm thấp tà mị của cô ta.

Ánh sáng chậm rãi tới gần nhưng có vẻ như bóng tối càng dày đặc, ngay cả ánh đèn ở trong nhà dường như cũng tối đi rất nhiều.

Chỉ trông thấy con rắn hai đầu không biết lúc nào đã trở nên to lớn như vậy, đó là một đôi nữ, một phải một trái đang di chuyển, thứ lộng lẫy đang công trên thân rắn chính là cỗ quan tài gỗ màu trắng!
Mà ánh sáng nhu hòa kia, là thứ chiểu ra từ trong cỗ quan tài đó!
Nửa thân trên của hai con rắn hai đầu trông giống hệt như một người khổng lồ, vẫn như trước bật cười ha ha.

Khi tới gần, đuôi rắn ở phía sau từ từ cong lên, sau đó chậm rãi dựng thẳng Cỗ quan tài gỗ kia xuống.

Trông thấy cả cơ thể Long Duy đều là màu trắng, mặc một chiếc váy trắng như tuyết cả người phát ra ánh sáng dìu dịu, nửa chân không nằm trong cỗ quan tài gỗ màu trắng.

Nhìn tôi cười khẽ, nói: “Long Duy, chúng ta lại gặp mặt rồi.”.

Hiện giờ nghe thấy cái tên này thật sự khiến cho tôi căm thù.

Tôi từ từ mò lấy con dao, mễ bà Tân đưa con dao đá kia cho tôi: "Phù Ngàn cho cháu con dao này thật ra không phải để cháu mổ bụng lấy trứng.

Thai rắn của cháu không thể lấy ra”
Tôi cầm lấy con dao nhíu mày, ngay lập tức hiểu ra vì sao Phù Ngàn lại đưa nó cho tôi.

Quả nhiên, sống được lâu như vậy đều là yêu tinh! Long Duy trông thấy con dao nhưng cũng chỉ khẽ cười.

Rắn hai đầu nghe thấy cô ta cười, cười hùa theo càng thêm tà mị.

Trong bóng đêm dường như có tiếng động rít rít nào đó, tựa hồ có thứ gì bay nhanh qua!
“Giao ra đi” Trên mặt Long Duy vẫn như trước mang theo ý cười, nằm trong chiếc quan tài gỗ màu trắng được rắn hai đầu cống, từ trên cao nhìn xuống chúng tôi: “Nếu không phải Mặc Dạ không chịu ra tay, đâu cần tôi phải đích thân đi một chuyến”
Theo tiếng nói của cô ta vừa dứt, trong nháy mắt, bóng đêm dày đặc lúc trước dường như tụ lại lúc này biến thành một mảng đen kịt bay thẳng về phía mễ bà Tần cuốn lại.
 
Xà Đại Nhân
Chương 183: Gạo Có Nhiều Đến Đâu Thì Cũng Có Hạn


Màn đêm dường như trỗi dậy từ mặt đất đen tối, lại như thể có một con quái v*t t* l*n, thoát ra khỏi bóng tối vô cùng vô tận và nó vươn những xúc tụ của mình ra nhanh chóng cuộn về phía chúng tôi.

Đối mặt với sợi dây đen kia A Bảo lập tức đá chân, dùng hai tay ôm lấy cổ tôi, xoay người trong vòng tay của tôi rồi trèo lên trên vai, quay đầu lại nhìn xung quanh và la hét.

Nhưng âm thanh không hề dữ tợn mà ngược lại giống như một con thú nhỏ đang khiếp đảm, chỉ phát ra âm thanh “hu hu” sợ hãi.

Rõ ràng là đang rất sợ hãi nhưng nó vẫn cố gắng phát ra âm thanh hung dữ để hù dọa đối phương nhưng hoàn toàn vô ích.

Tôi đảo ngược tay trái ôm nó vào lòng an ủi, tay cầm dao đá chuẩn bị tiến lên phía trước.

Nhưng giữa tiếng sột soạt của sợi dây đen, một chút ánh sáng lấp lánh chợt lóe lên xung quanh nhà của mễ bà Tần, vô số hạt gạo từ lầu trên rơi xuống.

Những hạt gạo đó dường như đang mang theo ánh sao lấp lánh rơi xuống ào ào, xuyên qua sợi dây đen như tia lửa buộc nó không thể lại gần.

Mễ bà Tần cười ha ha với tôi: “Căn nhà này của bà không thể đề phòng những con rắn khác, nhưng đề phòng cô ta thì được.

Tôi nghe câu nói này dường như Long Duy mới là thứ mà nhà mễ bà Tần muốn phòng ngừa nhất?
Nhưng sợi dây đen dường như được hình thành bởi bóng tối, ngay khi hạt gạo vừa rơi xuống và khiến cho sợi dây đen cháy sém, ngay lập tức nối liền lại với nhau, điều này sẽ chỉ thu hút thêm nhiều sợi dây đen cuộn về phía căn nhà mà thôi.

Gạo có nhiều đến đâu thì cũng có hạn.

Đừng nói là sợi dây đen của Long Duy vô số kể, cho dù là có sinh mệnh thì cô ta chỉ cần 10% sức mạnh của quan tài rắn cũng có thể khiến người chết sống lại.

Tôi nghe thấy tiếng hạt gạo “lạo xạo” rơi xuống, sau khi xuyên qua dây đen thì tất cả đều mất hết màu sáng như pha lê mà có màu xám xịt giống như phát độc, lòng tôi thắt lại.

Cầm chặt lấy con dao đá, chỉ nghĩ đợi gạo rơi hết thì có lẽ đã đến lúc mở màn thật rồi.

Nhưng gạo còn chưa rơi xuống hết thì Long Duy có vẻ đã mất kiên nhẫn và mỉm cười nói với Liễu Đông Phương: “Đi đi” Hắn nghiêm túc nhìn tôi và đi thẳng về phía chúng tôi từ những sợi dây đen đang trào ra.

“Ha ha.” Con rắn hai đầu quay qua nhìn hắn, đồng thanh cười nói: “Tất cả năng lực của người đều dùng để chống lại linh chủ, nhưng cũng không thể ngăn cản Liễu Đông Phương được nhỉ?

Long Duy lại chỉ nằm trong quan tài gỗ màu trắng vẫy tay với tôi: “Đến đây đi, dù sao ba mẹ cô cũng có ơn dưỡng dục tôi, tôi sẽ không hại cô đâu, đợi cô hạ sinh bào thai rắn ra, tôi trấn áp được hắc lệ thì cô có thể rời đi”
Giọng điệu của cô ta không còn trong trẻo nhẹ nhàng như lúc Mặc Dạ còn ở đây nữa mà như vị thần cao cao tại thượng cho tôi “rời đi” đã là món quà lớn nhất của cô ta rồi!
Tôi nhìn chằm chằm cô ta, khuôn mặt đó chỗ nào cũng hoàn hảo và ngay cả cơ thể cũng tuyệt vời.

Tôi không hiểu, tại sao ba mẹ lại nuôi cô ta?
Là vì cô ta có thể trấn áp được hắc lệ dưới quan tài rắn? Ôm lấy A Bảo rồi đưa vào vòng tay của mễ bà Tần: “Bà dẫn theo A Bảo đi ạ” Mễ bà Tần còn muốn kéo tôi, tôi dùng con dao đá kia cắt qua lòng bàn tay trái, đi về phía Liễu Đông Phương.

Pháp trận rơi gạo trước cửa nhà mễ bà Tần thật sự chỉ ngăn được sợi dây đen, cho nên hắn đã đi vào xuyên qua giữa sợi dây đen và cơn mưa gạo.

Tôi cầm dao đá đi tới chỗ hắn, vẩy vẩy vết máu trên tay trái: “Ngươi biết đấy, ta chỉ có hai chiều hạ gục kẻ thù này.

Đây là chiêu thứ nhất, nếu ngươi không rút lui, ta sẽ dùng chiêu thứ hai”
Để đối phó với Liễu Đông Phương thì hai chiều này là đủ.

Hắc lệ ở trong máu của tôi, Liễu Đông Phương không dám động vào.

Cho dù bây giờ Long Duy sống lại, Liễu Đông Phương cũng hy vọng cô ta có thể trấn áp được hắc lệ không còn sợ máu của tôi nữa.

Nhưng tôi vẫn còn một chiêu lợi hại, cùng lắm thì mê đắm loại sát khí từ tóc như rắn đó.

Liễu Đông Phương nghiêm mặt lại nhìn tôi chằm chằm và nói: “Ngươi và Long Duy mới là một, mễ bà Tần chỉ là một tài quan trấn áp quan tài rắn mà thôi, bà ta luôn hấp thu sức mạnh của quan tài rắn nên mười tám năm nay mới khiến quan tài rắn ngày càng yếu đi.”
“Tà quan thì luôn đi hại người khác, bà ta có thể đã giết rất nhiều người trong những năm qua” Giọng Liễu Đông Phương trở nên lạnh lùng hét vào mặt tôi: “Ba mẹ ngươi hồi sinh Long Duy chính là để có thể khống chế những tà quan đó và trấn áp
hắc lệ, đừng u mê không chịu tỉnh ngộ!”
Tôi chỉ ôm lấy vết thương ở trên tay trái và liếc nhìn Long Duy đang nằm trong quan tài gỗ màu trắng cười nhẹ nhàng.
 
Xà Đại Nhân
Chương 184: “u Mê Không Chịu Tỉnh Ngộ”


Quay qua nói với Liễu Đông Phương: “Nếu đã là do ba mẹ tôi làm ra thì cứ đợi đến khi họ quay về rồi tính.

Hễ có chuyện gì xảy ra là bà nội sẽ đưa tôi đến đây, hẳn là có lí do cả.

Tôi có mắt nhìn tai nghe, có thể tự mình suy nghĩ được.” Đột nhiên trước mắt tôi hiện lên hình ảnh tổng giám đốc Mâu dẫn theo A Lệ ngồi bên cạnh cái hố nói với tôi rằng phải tự nhìn rồi tự suy nghĩ ...!Long Duy nằm trong quan tài bằng gỗ màu trắng dường như khẽ thở dài: “U mê không chịu tỉnh ngộ”
Tiếng thở dài ấy mang theo sự bất lực và dường như còn có cả vẻ tiếc nuối.

Tôi nghe thấy chỉ cảm thấy ghê tởm, còn khuôn mặt của Liễu Đông Phương hại nghiêm lại, đầu nghiêng qua rồi biến thành một con rắn màu trắng to và cuộn về phía tôi.

“A!” A Bảo đang ở sau lưng kinh hãi hét lên: “Mẹ ơi”.

Đầu rắn của Liễu Đông Phương rõ ràng lao về phía tôi, nhưng khi đến bên cạnh tôi thì thân rắn xoay người, với thân thể mềm mại của loài rắn đi về phía sau mễ bà Tần.

Bây giờ sức của tôi rất khỏe vừa xoay người, duỗi dao đá ra c*m v** dưới lớp vảy của Liễu Đông Phương, dùng sức bẻ gãy con dao đá, nhấc hai chân lên rồi giẫm thẳng vào thân rắn của hắn.

Con dao đá mỏng và nông không thể chống đỡ được trọng lượng của tôi.

Tôi vừa ngồi lên thân con rắn thì con dao trượt ra rồi cắt đứt một mảng thịt của Liễu Đông Phương, nhưng da rắn dày cộm và chưa rơi xuống mà treo lủng lẳng trên da rắn.

Liễu Đông Phương đau đớn gầm lên một tiếng, vốn dĩ muốn lao thẳng đến chỗ đầu của mễ bà Tần nhưng lại quay người nhìn thẳng vào tôi.

Lưỡi rắn tách ra cuộn người về phía tôi rống lên: “Long Duy” Đôi mắt hắn giận dữ, con ngươi cứ co rút lại vì quá đau đớn.

Tôi để mặc cho lưỡi rắn tới gần và nhấc con dao đá lên rạch vào lưng con rắn một cái thật mạnh, bôi máu từ bàn tay trái lên vết thương.

Máu đỏ sẫm chảy vào dưới da, những thứ màu đen như sợi tóc lập tức trườn vào trong da thịt nó.

Lưỡi rắn của Liễu Đông Phương cuộn ở trên eo của tôi, gầm rú gào thét lên, đau đến mức thắt lưng như thể sắp gãy đến nơi rồi.

Nhưng không có gì bám vào thân rắn, hai tay luống cuống nên lập tức bị hắn cuốn lấy.

Tôi phải dùng tay trái cầm lấy, lưỡi rắn có xước nên một khi chạm vào là đau đớn đến nỗi khóe mắt giật giật.

Vội vàng quay con dao đá về phía lưỡi rắn.

Liễu Đông Phương cũng không thoải mái, cơn đau khiến cơ thể "xoèn xoẹt” vặn vẹo, sau đó hắn nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm, những sợi dây đen vẫn đang phóng về phía căn phòng như có gió thổi bay chiếc mũ trên đầu tôi.

Chỉ cảm thấy cái
đầu trọc bị gió thổi qua hơi lạnh, tiếp theo trong màn đêm tối có một tia sét rơi trúng người tôi.

Dòng điện cực lớn xuyên qua toàn thân, toàn thân co giật tứ chi dường như không phải của mình nữa, hoàn toàn không có chút sức lực nào rồi ngã luôn xuống mặt đất.

“Hà tất phải như vậy.” Giọng nói nhàn nhã bình thản của Long Duy nhẹ nhàng vang lên.

Tôi chỉ cảm thấy toàn thân tê dại ngứa ngáy và chẳng có chút sức lực nào, những dòng điện còn lại của tia sét di chuyển trong người, tứ chi co rúm theo bản năng, mắt nhìn sợi dây đen vẫn còn đang quơ quơ về phía căn nhà và thân rắn
trắng như tuyết đang uốn lượn trước mặt tôi, muốn đưa tay ra nhưng trên đầu ngón tay dường như có thứ gì đó chuyển động, năm ngón tay không thể duỗi ra được.

Tiếng ho khan của mễ bà Tần vang lên bên tai và tiếng gầm gừ nghiến răng của A Bảo.

Không biết mình lấy đâu ra sức lực chống tay xuống đất, xoay người lại thật mạnh ôm lấy đuôi rắn của Liễu Đông Phương, con dao đá cắt rách mảng da rắn, tay trái dùng sức lột một đoạn và quấn nó quanh cổ tay mình.

Làm như vậy thì cho dù dòng điện đánh vào cơ thể tôi cũng sẽ không ngã khỏi thân con rắn.

Tôi không thể đối phó với những dây đen và Long Duy, nhưng chỉ cần ngăn Liễu Đông Phương lại thì mễ bà Tần luôn có cơ hội.

Hắn bị lột da sống đau đớn đến mức thân thể gấp khúc lại, ngẩng đầu nghiêm nghị nhìn tôi: “Long Duy, người biết ta ra tay nương tình rồi đấy”
Tôi mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lưỡi tôi run lên sau khi dòng điện mạnh xuyên vào trong cơ thể.

Cho dù có mở miệng cũng chỉ là lưỡi run cầm cập chứ không thốt ra được nửa từ.

Vừa bắt gặp ánh mắt Liễu Đông Phương, một nhát dao lại được c*m v** cơ thể của hắn.

Liễu Đông Phương không dám thường xuyên sử dụng sấm sét, thị trấn chỉ lớn có nhường này, loài rắn có sử dụng phép thuật để tạo ra sấm sét thì cho dù Mặc Dạ ở ở trong động phủ cũng sẽ cảm nhận được.
 
Xà Đại Nhân
Chương 185: “người Về Trước Đi Ta Sẽ Giải Quyết Chuyện Ở Đây”


Chỉ cần Mặc Dạ đến, hắn có quan hệ khá thân thiết với nhà họ Tần vấn mễ nh chắc sẽ có chút tình cảm.

Liễu Đông Phương đau đến mức cả đầu lẫn đuôi đều cử động, thân người vừa xoay nhất tôi ở bên trong, sau đó thô bạo kéo tôi về phía sợi dây đen trong màn đêm kia.

Nhìn thấy lưỡi rắn của hắn đổi hướng xé rách miếng da rắn mà tôi đang quấn quanh tay trái, sau đó cả người cảm thấy chật ních rồi bị sợi dây đen cuốn đi.

Tiếng cười ha ha” trầm thấp của Long Duy vang lên, sau đó cảm thấy cơ thể mình bị vô số sợi dây đen quấn chặt rồi lập tức nhấn chìm.

Những sợi dây đen này không còn sống nữa, cũng khác sợi tóc, rõ ràng đang quấn quanh thân thể nhưng dùng tay sờ không được giãy dụa chẳng thoát mà ngày càng siết chặt lấy.

Hơn nữa dây đen nhìn từ bên ngoài là một đống đen sì, nhưng ở bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài.

Tôi nhìn thấy Liễu Đông Phương đang nhanh chóng cuộn người về phía mễ bà Tần, A Bảo thấy vậy sợ hãi há hốc miệng nhe răng hét lớn lên.

Nhưng cùng lúc đó, một bóng đen khẽ lóe lên đánh bay Liễu Đông Phương.

- Mặc Dạ đứng ở trước mặt mễ bà Tần, nhìn chằm chằm Long Duy đang nằm trong quan tài gỗ màu trắng: “Ta đã nói sẽ tự mình giải quyết cỗ tà quan cuối cùng này, người quá nóng vội rồi đấy.”
Có thể Mặc Dạ không nắm chắc được chuyện tình cảm, nhưng đối với những việc lớn, thì dựa vào sự hiểu biết của tôi về hắn chắc sẽ không xảy ra sai sót.

Vì vậy khi Liễu Đông Phương tạo ra sấm sét và đánh gục tôi, tôi đã biết là hắn sẽ đến! Đồng thời tôi cũng chẳng hiếu kỳ Mặc Dạ biết mễ bà Tần là cỗ tà quan cuối cùng rồi.

Nếu Long Duy và Liễu Đông Phương đã biết thì hắn không nhắc đến trước mặt tôi chỉ là không vạch trần ra mà thôi.

“Mặc Dạ” Liễu Đông Phương thương tích đầy mình, còn chưa biến thành hình người, cuống quýt “xẹt xẹt” nói hai câu gì đó bằng tiếng rắn.

Hai con mắt tức giận nhìn tôi rồi nhỏ giọng nói: “Ngươi để cho cô ta cứ tiếp tục làm loạn như vậy hay sao?” Ánh mắt của Mặc Dạ như xuyên qua sợi dây đen rơi xuống bụng dưới của tôi và con dao đá kia.

Tôi lập tức hiểu ra chắc chắn Liễu Đông Phương đã nói ra chuyện tôi muốn lấy bào thai rắn đưa cho mễ bà Tần rồi, trong lòng đột nhiên cảm thấy hơi chột dạ.

Mặc Dạ chỉ nhìn chằm chằm Long Duy trong quan tài gỗ màu trắng: “Cho dù cô ấy như thế nào cũng nên để ta giải quyết! Còn ngươi không nên tự tiện ra tay như vậy.”
Nói rồi hắn xua tay một cái, từng tia sấm sét chớp nhoáng trước cửa nhà.

Ánh sáng xuyên qua tất cả các sợi dây đen và tôi chỉ cảm thấy cơ thể mình rã rời rồi ngã xuống ngay lập tức.

Khi bóng đèn trước mặt vút qua, Mặc Dạ ôm tôi vào lòng đi tới bên người mễ bà Tần, ánh mắt nhìn lướt qua bà nhưng không hề nói gì.

Hắn chỉ nhìn Long Duy rồi nói: “Người về trước đi, ta sẽ giải quyết chuyện ở đây”
Tôi đã bị dây đen quấn chặt vào người không thể thở được, cho dù có rơi xuống đất cũng không thể nói được câu nào và lưỡi vẫn tê dại sau cú điện giật.

A Bảo vội vàng chạy đến sau lưng tôi VỖ VỖ.

Long Duy chỉ nằm trong cỗ quan tài gỗ màu trắng mỉm cười, nhưng mở miệng lại không nói tiếng người mà chỉ phát ra tiếng “xẹt xẹt” của loài rắn giống như Liễu Đông Phương.

Tôi nghe còn chưa hiểu gì, vẻ mặt của Mặc Dạ càng ngày càng nghiêm nghị.

Mà vẫn đứng ở trước mặt chúng tôi nhìn Long Duy nói: “Cho dù như vậy thì nếu đã kết hôn với nhau thì cô ấy là vợ của ta, đương nhiên ta sẽ bảo vệ cô ấy.”
 
Xà Đại Nhân
Chương 186: “ngươi Cũng Nên Biết Chuyện Này Có Nghĩa Là Gì Chứ”


Mặc Dạ đưa tay trái ra, chỉ thấy lòng bàn tay trái có vết thương dấu răng hình tròn.

Hóa ra hắn không hề nói dối, vết sẹo này thật sự vẫn còn.

Mặc Dạ chậm rãi giơ lòng bàn tay trái lên, nói với Long Duy đang nằm trong quan tài gỗ màu trắng: “Ngươi cũng nên biết chuyện này có nghĩa là gì chứ?”
“Ngươi có thể trấn áp hắc lệ nên ta giúp đỡ, nhưng không thể động đến cô ấy!” Giọng nói của Mặc Dạ trở nên nặng nề, nói từng câu từng chữ: “Ngươi hiểu không?”
Liễu Đông Phương nhìn vết cắn kia sắc mặt tối sầm lại: “Loài rắn không liên hôn!” “Có” Long Duy hơi trầm giọng xuống, nhìn chằm chằm vết cắn của Mặc Dạ: “Rắn thần có kết hôn còn người chỉ là một con rắn thông thường nên không biết”
Khuôn mặt tuyệt đẹp mang theo chút tiên khí của Long Duy hiện lên sự oán hận, nhìn vết thương trên tay Mặc Dạ: “Cho dù ngươi thành hôn với cô ta, hôm nay ta đã đến đây rồi thì sẽ không rời đi đầu”
Cô ta vẫy tay một cái, vô số dây đen cuộn lại trong màn đêm, nâng chiếc quan tài bằng gỗ màu trắng kia lên.

Con rắn hai đầu khiêng cỗ quan tài đó di chuyển, lập tức bò về phía Mặc Dạ.

Hai cô gái ở trên lưng con rắn hai đầu lập tức mỉm cười ha ha, thân hình to lớn không hề rụt lại mà lao về phía Mặc Dạ.

Thân trên của bọn họ còn chưa tới thì đuôi rắn phía sau đã trườn lên phía trước quấn lấy Mặc Dạ, thân trên tấn công cả hai bên
Cùng lúc đó, khuôn mặt xinh đẹp của bọn họ lập tức nổi vảy lên, răng nanh sắc bén đan vào nhau như dao, khuôn mặt trở nên gớm ghiếc, bàn tay biến thành móng vuốt sắc bén.

Cách tấn công này chỉ đơn giản là bao vây , hơn nữa rắn này có hai đầu một thân cùng nhau lớn lên, sự ăn ý và tư thế bao vây đó thêm cái đuôi rắn còn hơn ba chọi một.

Tôi vừa thở hổn hển vừa nhìn mễ bà Tần.

Không phải bà ấy nói rắn hai đầu không có thực lực sao?
Mễ bà Tần cũng đưa mắt nhìn về phía con rắn hai đầu, sắc mặt hơi trầm xuống: “Đây không phải là con rắn hai đầu bình thường, đây là do mẹ của cháu cố tình tìm về để bảo vệ quan tài, quả nhiên không hổ là ...”
Nhưng bà ấy còn chưa kịp dứt lời thì con rắn hai đầu đang vây lấy Mặc Dạ đã bị mấy tia sét đánh bay, một trái một phải há miệng hét lên thất thanh với Mặc Dạ.

Âm thanh lọt vào tai giống như âm thanh của quỷ, chúng tôi ở bên cạnh trong chốc lát đều cảm thấy lỗ tai đau nhói như bị xuyên thấu, chứ đừng nói đến Mặc Dạ bị chúng bao vây cả hai bên.

Tôi không thể nghe thấy mễ bà Tần nói gì sau đó.

Nhưng đúng vào lúc này, Liễu Đông Phương lập tức lao về phía bà ấy.

Lần này thân rắn của hắn còn chưa tới nơi đã bắn liên tục mấy lần những viên bằng tới.

Tôi kéo mễ bà Tần muốn lùi về phía sau theo bản năng, nhưng vừa duỗi tay ra, đôi tai đau nhói đã nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Long Duy.

Tiếp theo là vô số sợi dây đen xuyên qua mặt đất lập tức quấn lấy tôi và kéo mễ bà Tần đi.

Giương mắt nhìn bà ấy bị trói chặt, tôi cầm con dao đá và chém về phía sợi dây đen vô hình kia.

Nhưng cho dù làm cách nào cũng vô dụng, nhìn thấy sợi dây cáp màu đen quấn lấy mễ bà Tần rồi kéo đi.

Trong lúc tôi không biết phải làm gì thì lại cảm thấy những sợi dây đen đó trườn vào bên trong quần áo của tôi giống như con rắn.

Ngay khi thứ này vừa chui vào trong quần áo và lướt qua da thịt, một cảm giác lành lạnh khiến tôi nổi da gà ngay lập tức.

Giống như sáng sớm khi vừa mới vào thu đi ra ngoài mà chỉ mặc chiếc áo ngắn, làn sương lành lạnh rơi trên cánh tay, lập tức khiến tôi nổi da gà.

Chỉ cảm thấy cả người đều lạnh lẽo cùng với đó là một cơn đau nhói ở rốn.

Vội vàng ôm lấy bụng của mình, nhưng dây đen đã siết chặt tứ chi của tôi và trườn ào ào vào rốn.

Tôi nhất thời cảm thấy có gì đó không đúng, ngẩng đầu lên nhìn Long Duy đang nằm trong quan tài gỗ màu trắng.

Trên khuôn mặt cô ta vẫn nở nụ cười thánh thiện, nhưng trong ánh mắt lạnh lùng kia lại là đắc ý.

Trong lòng có gì đó đang run rẩy, tôi nhìn vào mắt cô ta và ngay lập tức hiểu ra ngay.

Cô ta đến tìm mễ bà Tần có lẽ chẳng qua chỉ là một kế để che mắt, thứ cô ta muốn không gì khác chính là cái bào thai rắn trong bụng tôi.

Long Duy và tôi nhìn thẳng vào mắt nhau, trong đôi mắt có thứ gì đó đang chậm rãi di chuyển, đôi mắt đó giống như đôi mắt của hắn khi quan tài rắn xuất hiện.

20210907013553-tamlinh247.jpg

.
 
Xà Đại Nhân
Chương 187: Không Thể Sống Lại Hoàn Toàn


Nhưng nếu có chín cỗ tà quan thì sao?
Mễ bà Tần luôn nghĩ mình là tà quân đầu tiên, bởi vì bà ấy là cỗ quan tài đầu tiên do ba mẹ tôi làm ra sau khi tôi được sinh ra.

Nhưng việc đầu tiên ba mẹ tôi làm không phải là lấy thăng long quan ra mà là giải cứu Long Duy đang ở trong quan tài rắn.

Vậy thì...!
Nếu có chín cỗ thì rất có thể cỗ tà quan thứ chín chính là Long Duy.

Những chiếc tà quan khác không thể cảm nhận được là vì cô ta quá mạnh, hoặc là trong gác lửng nhà tôi ba mẹ đã thêm trận pháp gì đó.

Cho nên những cô ta quan này không thể cảm nhận được cô ta, ngay cả Mặc Dạ lúc trước cũng tìm không ra!
Long Duy ra khỏi quan tài rắn cũng không thể sống lại hoàn toàn, chính là ba mẹ tôi đã làm ra cỗ tà quan này để nuôi cô ta, sau đó Mặc Dạ đã đem linh hồn của mấy tà quan khác nuôi dưỡng nên mới có thể sống lại.

Cũng có thể là khi Mặc Dạ di chuyển những cỗ tà quan ban đầu tới thì Long Duy đã nuốt chửng sức mạnh của những tà quan tà kia.

Đầu óc tôi từ từ tỉnh táo, nhìn cô ta rồi mở miệng muốn nói chuyện với Mặc Dạ.

Nhưng những sợi dây đen đó cứ trườn vào bụng dưới, loại đau thấu tim gan lập tức khiến cả người tôi cuộn tròn thành một đống.

Long Duy vẫn nhìn tôi cười thâm thúy, trong mắt hiện lên tia sáng kỳ lạ.

Tôi chợt hiểu ra hôm đó cô ta cố tình đi xuống lầu là để chia rẽ mối quan hệ giữa tôi và Mặc Dạ.

Vì vậy, kể từ khi cô ta tỉnh dậy, tôi và Mặc Dạ cứ không ngừng xung đột và nghi ngờ lẫn nhau.

Tôi nhìn chằm chằm Long Duy, những thứ trong tà quan kia từ từ xẹt qua trong đầu, oán hận trong lòng cũng từ từ tích tụ lại.

Những cơn đau ở vùng bụng dưới cùng lúc đó cũng trở nên rõ ràng hơn.

Tóc đen trên đầu tôi chầm chậm tuôn ra, lần này không tuôn ra ngoài như trước đây mà từ đầu trượt xuống vai rồi từ từ chảy xuống dưới như mực đen.

Nó lướt qua đến đâu, sợi dây đen do Long Duy điều khiển cũng nhanh chóng co lại.

A Bảo đứng ở bên cạnh sợ hãi hét toáng lên, nhưng dưới mái hiên đều là những sợi dây đen cuồn cuộn và một thân hình rắn to lớn quấn lấy Liễu Đông Phương, nhưng A Bảo vẫn có thể hét lên ít nhất thì cũng chứng tỏ rằng nó không sao.

Tôi kéo tóc đen đi từng bước về phía Long Duy.

Mặc Dạ đang đứng bên cạnh dường như muốn lao về phía tôi, nhưng phần thân trên to lớn của hai chị em rắn hai đầu kia lập tức hét toáng lên và kéo Mặc Dạ trở lại.

Tôi kéo tóc đen và cầm con dao đá, lao nhanh về phía Long Duy.

Trong màn đêm vừa lao tới đã thấy một bóng đỏ vụt qua.

Long Thiền khắp người nhuốm máu đột nhiên xuất hiện ở trước mặt tôi, ánh mắt của cô ta tràn ngập sự căm giận, hai tay ôm chặt lấy bụng, mở miệng ra.

Con rắn máu ẩn nấp trong cơ thể cô ta to như cánh tay trẻ con lao về phía tôi.

Đầu óc choáng váng, không nghĩ rằng Long Thiền đã tỉnh lại, càng không ngờ cô ta sẽ ra tay với mình.

Con rắn máu kia rõ ràng là lớn hơn trước đây rất nhiều, vừa ra khỏi miệng của Long Thiền lập tức trườn về phía tôi.

Đáng tiếc bây giờ nó chẳng hề hấn gì với tôi, vừa tới gần những sợi tóc đen đã xuyên thấu vào con rắn đó, hấp thu oán khí bên trong nó.

Long Thiền đau đớn hét lên một tiếng, vội vàng thu con rắn lại, hoảng loạn muốn lui về phía sau.

Tôi chỉ nhìn Long Duy rồi chậm rãi đi về phía cô ta mái tóc đen như thủy triều ép những sợi dây đen trong màn đêm phải lùi lại.

Trong ánh trăng đầu thu và một chút ánh sao soi sáng lên cỗ quan tài bằng gỗ màu trắng dường như càng thêm mềm mại.

Nhìn thấy tóc đen sắp vướng vào cỗ quan tài, cùng lúc đó Long Duy cười nhẹ với tôi.

Khi từng luồng ánh sáng trắng lóe lên trên người cô ta, tôi chỉ cảm thấy đau đớn như bị lửa thiêu đốt vậy.

Toàn bộ tóc đen lập tức bị đốt cháy, nhưng cùng lúc đó, phía sau quan tài gỗ màu trắng, một chuỗi xích sắt màu trắng bạc nhanh chóng lăn về phía tôi rồi khóa chặt lấy tôi kéo vào trong quan tài.
Bỗng nhiên từ tận đáy lòng tôi trào dâng nỗi sợ hãi tột cùng, muốn lùi về sau nhưng không hề có chút sức lực nào, những sợi xích sắt lần lượt vướng vào nhau.

Đầu sợi xích sắt xuyên thẳng qua xương bả vai của tôi nhem nhuốc máu tươi kéo tôi vào quan tài!
Long Thiền ở bên cạnh bật cười ha ha: “Cô làm mất rắn con của tôi, hôm nay tôi sẽ phá bỏ bào thai của cô.

Đây là báo ứng, báo ứng của con gái nhà họ Long!”
 
Xà Đại Nhân
Chương 188: Không Kiểm Soát Được


Long Duy đúng là có thể trấn áp hắc lệ, trước kia tôi không tin, bây giờ tôi tin rồi.

Bỗng trên người cô ta lóe lên ánh sáng, đám tóc đen của tôi trong nháy mắt như bị ánh sáng xuyên qua.

Xích khóa xương tì bà cưỡng ép kéo tôi về phía cô ta, bên tai vẫn vang lên tiếng sấm rền, xen lẫn với tiếng rít của song xà như xuyên thủng lỗ tai.

Long Duy nằm trong quan tài gỗ trắng, cặp mắt thoáng qua vẻ kích động, trầm mắt nhìn tôi, một con bạch xà toàn thân trong như pha lê ló ra từ chiếc váy trắng như tuyết của cô ta.

Con bạch xà có vẻ giống con huyết xà của Long Thiền, nó ẩn nấp trong thân thể cô ta, tuy có thể vô hạn kéo dài, nhưng nhìn qua chỉ như sương mù tích tụ mà thành, nhìn có chút hư ảo.

Ngay khi con bạch xà tới gần đầu tôi, xiềng xích xung quanh thả lỏng ra.

Con bạch xà là cái lưỡi nhỏ, quét qua quần áo ở bụng tôi, rõ ràng nhìn qua như là sương mù tích tụ, nhưng khi lưỡi rắn nhẹ quét qua, quần áo trong nháy mắt đã bị thiêu rụi, tôi chỉ cả thấy phần bụng như bị lửa đốt vậy.

Bạch xà rít lên, từ từ tìm kiếm trong rốn tôi.

Tôi trầm mắt nhìn Long Duy, há miệng muốn gọi gì đó, nhưng sợi xích sắt kia trong nháy mắt truyền tới dòng điện cực
mạnh, điện làm đầu lưỡi vốn đã tế của tôi có vẻ lại sưng to thêm.

Những gì thoát ra khỏi miệng chỉ là một vũng nước bọt không kiểm soát được.

Long Duy nằm trong quan tài gỗ trắng lúc này mặt vẫn đầy vẻ thánh thiện và khôn lường nhìn tôi, trong mắt mang theo vẻ đồng tình cực độ, cùng với khinh bỉ.

Tôi chẳng thể phát ra tiếng nào, mắt thấy lưỡi bạch xà từ từ thăm dò trong bụng, cơn đau buốt lan toàn thân.

Khóe mắt không khỏi liếc nhìn chiếc vòng tay hình con rắn bên cổ tay phải mình.

Đây không phải là thứ bảo vệ thai rắn sao, lúc tôi muốn lấy nó, vòng rắn ra ngay, bây giờ Long Duy muốn lấy thai rắn lại không ra ngoài?
Chẳng lẽ Long Duy thật sự không chỉ khắc hắc lệ, mà khắc tôi? "Muốn chờ quan tài rắn ra tay?" Tiếng cười nhởn nhơ của Long Duy truyền tới: "Cô không biết quan tài rắn đều do tôi chế tạo sao? Hắn không dám đối đầu với tôi!"
Tôi rõ ràng đang bị tiếng rắn hai đầu rít làm lỗ tai đau nhức, vẫn còn mơ mơ màng màng, nhưng giọng cô ta như vang lên trong đầu tôi.

Kinh ngạc nhìn cô ta, nhưng không ngờ cô ta lại nở nụ cười: "Tôi phải cảm ơn cô, Long Duy" Câu cuối cùng của Long Duy vang lên, vẻ giảo hoạt càng thêm thản nhiên, dường như là giọng nói không ngừng gọi tôi
trong mơ.

Tôi mở mắt nhìn Long Duy, cô ta chỉ hé miệng cười khẽ, sau đó mắt nhìn con bạch xà đang chui từ váy ra.

Cũng ngay lúc đó, bạch xà chợt cong người húc vào bụng tôi một cái.

Cơn đau nhói tim truyền tới, cùng lúc đó, tôi nghe được tiếng Mặc Dạ quát, vô số sấm nổ.

Tiếp sau con rắn hai đầu bay ra ngoài, một con hắc là to lớn từ sau lưng tôi bay tới, đuôi rắn cuốn lấy tôi, từng tia sáng lạnh lẽo lóe lên.

Mặc Dạ nửa người trên vẫn là hình người, tay cầm một cây rìu đá khổng lồ, chém đứt tất cả xích sắt cũng như con bạch xà.

Con bạch xà bị chém đứt, Long Duy đau co mắt lại, khóe miệng nhếch lên, gầm nhẹ với Mặc Dạ: "Nếu cô ta đã có ý mổ thai rắn đưa mễ bà Tần, thì không thể để cô ta mang thai rắn.

Đặt trong bụng tôi mới có thể an toàn"
"Mặc Dạ, ngươi đừng quên, một khi hắc lệ xông ra, người gặp họa không chỉ có người và ta mà còn có chúng sinh trên thế gian này" Long Duy càng nói cao giọng.

Hung dữ nhìn chằm chằm Mặc Dạ: "Gần đây người trấn áp quan tài rắn, lại lấy thân và hút linh khí của quan tài rắn, mấy lần nôn ra máu bất tỉnh, không phải chỉ muốn ta thức tỉnh, trấn áp hắc lệ để cho cô ta không bị gì sao?”
 
Xà Đại Nhân
Chương 189: Người Vợ Cưới Bảy Ngày


"Dù tay người cầm Rìu Trầm Thiên, chặt khóa phệ hồn của ta, ngươi có thể ngăn ta bao lâu?" Giọng Long Duy từ từ trầm lại, như thành khẩn nói: "Mặc Dạ, bỏ một vì chúng sinh, mới là việc mà thần làm
Tôi nghe xong trong lòng cười nhạt, Long Duy nói còn dễ nghe, thật ra thì không phải chỉ vì cô ta sao.

Mặc Dạ tay cầm Rìu Trầm Thiên, di chuyển thân rắn, từ từ lùi về phía sau.

Đuôi rắn hắn vừa lùi, quất ngay Liễu Đông Phương đang vây mễ bà Tần về.

Liễu Đông Phương thân rắn ở giữa không trung chuyển hóa, hóa thành hình người, nhìn Mặc Dạ: "Ngươi giải cấm chế của quan tài rắn?"
Mặc Dạ chỉ thu cây rìu lại, giúp tôi che vết thương chỗ xương vai, căng thẳng trầm giọng nói: "Thai rắn này là con của ta và cô ấy, không phải thứ các người hy vọng.

Cô ấy muốn mổ ra là cô ấy không hoàn thành chức trách của người mẹ"
"Nhưng nếu như cô ta muốn động đến đứa bé này.

.

" Mặc Dạ chuyển mắt nhìn Long Duy trong quan tài gỗ trắng, tay phải nhẹ nhàng duỗi một cái.

Cây rìu đá từ từ xuất hiện ở trong tay hắn: "Nếu ta đã có thể dùng hết sức thức tỉnh người, cũng có thể tiễn người về lại.

Long Duy, ngươi là đại thần thượng cổ, nhưng trong tay ta cầm Rìu Trầm Thiên, cũng có thể một phát nhấn chìm Thiên phủ,
ngươi cũng biết." Long Duy khóe mắt hơi co rút, đen mặt: "Cô ta cùng lắm chỉ là thân xác chuyển kiếp, người lại mê luyến tới vậy."
Mặc Dạ chỉ ôm tôi vào trong ngực, từ từ xoa vết thương bả vai tôi: "Cô ấy không phải chỉ là thân xác, là người mà ta nhìn
cô ấy lớn lên, ta bảo vệ mười tám năm, lấy máu mà thành, người vợ cưới bảy ngày"
Long Duy cười khẽ, rắn hai đầu vẫn ở một bên gào thét.

Mễ bà Tẫn đứng ở dưới mái hiên giờ lại đi tới, lấy một viên thuốc đưa cho Mặc Dạ: "Hà Ca để lại."
Mặc Dạ nhận lấy viên thuốc, bốp thành bột vẩy vào vết thương của tôi, tôi đau đến mức thở hổn hển, nhưng vẫn không nói ra lời.

"Đừng ngốc" Mặc Dạ kéo qua áo đen che đi quần áo đã rách của tôi.

Ôm tôi từ từ xoay người, nhìn chằm chằm Long Duy nói: "Hôm nay người trở về vô ích rồi, ngươi đi về trước đi."
Mễ bà Tần một tay ôm A Bảo, một tay nắm tay tôi lui về sau, ánh mắt liếc Mặc Dạ, cười với tôi: "Xà quân vẫn còn rất chịu trách nhiệm."
Tôi nhìn lưng Mặc Dạ, trong lòng không biết là tư vị gì.

Từ trong lời Long Duy nói có thể biết, gần đây hắn vẫn không xuất hiện là bởi vì thức tỉnh Long Duy mà ngất đi.

Bây giờ nghĩ lại, thời cơ và địa điểm con rắn hai đầu kia xuất hiện có thể cũng là cố ý, Long Duy khi đó đã tỉnh rồi, chỉ có điều cần chúng tôi chủ động đi tìm cô ta, mà không phải là cô ta đến tìm Mặc Dạ, cho nên mới để cho rắn hai đầu thu hút sự chú ý.

Cười với mễ bà Tần một cái, lúc đang muốn nói cho bà chuyện gì xảy ra.

Lại nghe được Long Duy dùng xà ngữ nói mấy câu, tiếng "Shh shh" rất nhanh, tất cả đều là khí thanh, tôi muốn nghe cũng không hiểu.

Cũng ngay lúc đó, xa xa có tiếng gào thét truyền tới.

Màn đêm trong nháy mắt như dày thêm mấy phần, tôi chỉ cảm thấy trong bụng bỗng đau nhói.

Thai rắn trong bụng dù bị bạch xà dùng lưỡi thăm dò rốn, cũng không động, trong nháy mắt lại chuyển động, có vẻ là sợ, lại như lo lắng.

Liêu Đông Phương sắc mặt trắng nhợt, nhìn Mặc Dạ một cái: "Nó đã tỉnh, muốn ra ngoài ư?" Hắn cuộn tròn lấy Long Thiền, muốn bay về phía thôn Hồi Long, lại bị đuôi con rắn hai đầu kéo xuống.

Chỉ thấy trong đêm tối, bóng đen to lớn hướng về thôn Hồi Long.

Nó như mang một cặp sừng cong, nhưng trong bóng đêm lại như pha lê đen, lóe lên ánh sáng màu đen.

Mễ bà Tần cũng dọa, thấp giọng nói: "Làm sao nhanh thế đã ra? Quan tài rắn hẳn có thể ở trấn thêm mấy năm, đợi thai rắn xuất thể.

."
 
Xà Đại Nhân
Chương 190: Người Trả Nổi Không


"Bởi vì có người đào" Long Duy trong quan tài trắng, cười khẽ: "Thôn Hồi Long bị quan tài rắn kéo đất vùi lấp, sau đó những người đó không phải vẫn đi đào sao?"
"Bọn họ muốn thăm dò bí ẩn, muốn biết quan tài rắn vượt qua sinh tử thế nào, không đào được quan tài rắn, nhưng đào

được đồ bên dưới quan tài rắn." Long Duy thản nhiên, nhìn chằm chằm Mặc Dạ: "Hắc lệ tràn ra ngoài, ta còn có thể dùng linh quang trấn áp.

Nhưng nó đi ra, người biết sẽ như thế nào chứ?"
Tôi cau mày, hơi kỳ quái nhìn mấy thứ màu đen, trông vẫn như cái đầu lớn lao ra, nhưng thôn Hồi Long đã có còi báo động truyền tới.

Mặc Dạ nhìn cái đầu trâu, nghiêng đầu nhìn tôi một cái, nắm cái rìu đá lạnh lùng nói với Long Duy: "Người đi trước, ta dùng Rìu Trầm Thiên chế trụ nó trước"
"Nếu như nó không tỉnh, hắc lệ tràn ra ngoài cũng được, nhưng bây giờ nó tỉnh, Rìu Trầm Thiên của ngươi không trấn áp được đâu" Long Duy giọng rất vững vàng.

Đảo mắt nhìn tôi một cái: "Mặc Dạ, ngươi nên tâm hướng chúng sinh, chứ không phải nữ nhi tình trường.

Người quên, ngươi tỉnh lại là vì gì sao?”
Mặc Dạ xiết chặt rìu đá trong tay, vẫn kiên định như cũ lắc đầu với Long Duy: "Cô ấy và đứa trẻ thì không được." Tôi nghe xong lại nghi ngờ, nào có trùng hợp như vậy, Long Duy ở chỗ này gây chuyện, thứ kia lại thoát ra?
Muốn há miệng nói với Mặc Dạ, nhưng Long Duy giương mắt nhìn tôi, tôi chỉ cảm thấy đầu lưỡi tê rần, nước miếng trong miệng chảy ra, miệng đầy nước miếng.

Cô ta vẫn an nhiên nằm ở trong quan tài trắng, mặc cho rắn hai đầu cười khẽ: "Mặc Dạ, ngươi có thể không tin ta.

Nhưng cái giá của việc không tin, người trả nổi không?"
Tôi không biết cái thứ màu đen đó đi ra thì sẽ phải trả giá gì, nhưng rõ ràng là Mặc Dạ và mễ bà Tân biết, vả lại rất nghiêm trọng, nghiêm trọng hơn cả hắc lệ trong máu tôi nữa.

Nhìn sang họ, mễ bà Tần lại họ nữa.

Trong lòng không thể không bật cười, đến lúc này rồi mà họ vẫn không chịu nói.

Đúng là có vài chuyện thì cần phải vượt qua sinh tử.

cùng vào lúc này, ở thôn Hồi Long đột nhiên vang lên một tiếng ầm", dường như đống tường cao cao đó bị sập.

Cả người mễ bà Tần và Mặc Dạ đều chấn động, Liễu Đông Phương nói: “Ta đi trước ngăn cản." Rõ ràng Liễu Đông Phương rất sợ cái thứ đó xuất hiện, hơn nữa còn rất lo lắng.

Long Thiền thì sợ đến mức run lẩy bẩy, liên tục đến bên cạnh Liễu Đông Phương mà núp.

"Ngươi đi cũng chỉ là chịu chết, vô dụng!" Nhưng Long Duy lại chỉ nhìn chằm chằm Mặc Dạ, khẽ nói: “Người đã không nỡ rắn thai, ta không ra khỏi quan tài được thì không trấn áp nó được.

Không thì lùi một bước, người nhường thăng long quan cho ta.

Thêm nữa."
Ánh mắt của Long Duy bỗng xoay sang nhìn A Bảo trong ngực mễ bà Tần, cười khẽ nói: “Rắn thai mà không được thì
đứa bé này đi.

Dù sao Phù Ngàn cũng mang bầu nhiều năm, trải qua âm dương điều hòa rồi lại trải qua cái chết mà sống lại, cũng coi như là khí huyền âm"

A Bảo thấy Long Duy cười với nó, còn cười hì hì vẫy tay.

Tôi nghe thấy "khí huyền âm", đây rõ ràng không phải là nuôi con, trong mắt cô ta thì A Bảo chỉ là một luồng hơi thở để hút lấy thôi, chung quy chỉ là một viên thuốc thôi!
Vội vàng cho trước mặt A Bảo, cắn mạnh lên lưỡi, lắc đầu với Mặc Dạ: “Đừng...!Tin...!Cô ta!"
Nhưng vừa nói xong, ở nơi xa, tên khổng lồ có sừng trâu bỗng chui ra, cặp mắt to như đèn lồng lập tức chiếu sáng bầu trời đêm, cứ như hai ngọn lửa vù vù.

"Long Duy, ngươi không nỡ bỏ mình, cũng không nỡ bỏ rắn thai.

Bây giờ ngay cả đứa con của Phù Ngàn và mụ già chiếm đoạt Thăng Long quan mà người cũng không bỏ được!"
Liễu Đông Phương đột nhiên kêu ầm lên, chỉ tôi mà nói: “Đến lúc đó không chỉ tất cả mọi người của trần trên, mà là tất cả mọi người đều phải chôn cùng, bao gồm cả người và Mặc Dạ."
 
Xà Đại Nhân
Chương 191: Ta Chỉ Có Thể Bảo Vệ Em


Bọn họ vừa chụp mũ chính là chúng sinh trong thiên hạ.

Tôi ra đời bình thường, số bí mật này mà còn chẳng xứng được biết thì nào gánh nổi mấy cái này.

Nhưng trong chuyện này rõ ràng có kì lạ.

Dù là Long Duy làm sao tạo ra quan tài rắn, cô ta làm sao ra khỏi quan tài rắn, sao lại được nuôi dưỡng trong cỗ quan tài gỗ trắng ở đây, sao lại tỉnh đúng lúc thế.

Còn nữa, chính khi cô ta muốn rắn thai thì cái đầu trâu màu đen đó xuất hiện? Tất cả sự trùng hợp này, dường như đều để giúp cô ta hoàn thành chuyện muốn làm! Chẳng lẽ Mặc Dạ chưa từng nghi ngờ cô ta sao?
Tôi mặc cho Liễu Đông Phương gào lên, há miệng định nói gì đó, nhưng lưỡi cứ như bị dòng điện giật một cái, chỉ đành kéo Mặc Dạ rồi lắc đầu.

"Ta biết mấy chuyện này khả năng là do cô ta sắp xếp." Mặc Dạ nắm tay tôi, nặng nề nhìn tôi: “Nhưng dù là cô ta thả ra, thì cũng chỉ có cô ta có thể trần xuống lòng đất một lần nữa, ta chỉ có thể giúp cô ta"
Tôi ngạc nhiên nhìn Mặc Dạ, nói cách khác, dù là Long Duy thả quái vật đầu bò đó ra, có ra yêu cầu rồi mới trấn áp trở lại thì Mặc Dạ cũng phải giúp cô ta.

"Không giúp cô ta thì thứ đó sẽ ra, nó sẽ thôn tính tất cả sinh linh" Mặc Dạ chậm rãi đẩy tay tôi ra, nói khẽ: “Ta chỉ có thể bảo vệ em"
Khi hắn vừa nói xong, hắn hóa thành thân rắn nhào tới chỗ mễ bà Tần và A Bảo.

"Đừng mà...!Trong lòng tôi có thứ gì đó nổ tung, hét to một câu.

Xoay người đi ngăn Mặc Dạ, nhưng cũng vào lúc đó, Liễu Đông Phương bỗng bay về phía tôi, da rắn của hắn hóa thành vải trắng quấn lấy tôi.

Tôi cầm dao đá, cắt da rắn ra.

Nhìn Long Duy trong quan tài gỗ, trong đầu có thứ gì đó nổ tung, ở phương xa có tiếng gầm của cự thú gì đó truyền đến.

Cũng vào lúc đó, trên đầu tôi phun ra vô số tóc đen, cũng chỉ một sợi quấn lấy Liễu Đông Phương, những sợi tóc khác đều quấn về phía Mặc Dạ.

"Buông ra" Tay Mặc Dạ cầm cái rìu Trầm Thiên, nhìn tôi chằm chằm và nói: “Không thể đợi thêm nữa, một khi nó đi ra, không ai sống được cả"
Tôi nặng nề nhìn Mặc Dạ, rồi nhìn sang A Bảo ở trong lòng ngực mễ bà Tân đang sợ hãi vì tóc đen phun trào của tôi.

Kiên định lắc đầu với Mặc Dạ! Hôm nay Long Duy có thể thả quái vật đầu bò đó ra khỏi lòng đất, muốn nuốt mễ bà Tần và A Bảo.

Vậy lần sau thì sao? Cô ta lại thả ra lần nữa thì muốn gì nữa?

Lại phải thỏa mãn cô ta! Chỉ có cô ta có thể trấn áp, thế nên cô ta có thể nói bất cứ điều kiện nào thì chúng tôi cũng phải đồng ý với cô ta.

Rõ ràng là Mặc Dạ biết đạo lí này, sao còn làm theo ý cô ta!
"Mẹ, ba..." Dường như A Bảo đã lấy lại tinh thần, nhìn Mặc Dạ và tôi, thắc mắc rồi bì bõm nói: “Đừng đánh đánh"
Đánh đánh mà nó nói tức là không cho tôi và Mặc Dạ đánh nhau.

Trong mắt nó, đây chỉ là đánh nhau thôi.

Ánh mắt Mặc Dạ trở nên nặng nề, bỗng xoay tay, thanh rìu Trầm Thiên bỗng hướng tới số tóc đen của tôi đang quấn lấy hắn.

Cảm giác đau đớn kịch liệt ập đến, tôi đau đến mức mắt nổi lửa, rồi thấy Mặc Dạ sắp quấn lấy mễ bà Tần.

Tôi cầm dao đá định xoay người, nhưng lại cảm thấy động đất.

Theo đó, dường như trong bụng có thứ gì đó di chuyển, sau đó một con rắn một sừng bỗng đi tới và chui ra khỏi đống đất trống trước nhà mễ bà Tần.

Mễ bà Tần hóng chuyện suốt một đêm đột nhiên ôm lấy A Bảo, xuất hiện trên đầu con rắn to đó, rồi vô số dây mây và dây leo mọc ra từ trên người con rắn to đó và quấn lấy tôi.

Xa xa dường như có gì đó phản hồi, dường như có gió từ mỗi một đỉnh núi nhanh chóng vùn vụt về phía này.

"Bà nói rồi, cho cháu mở mang kiến thức về cỗ Thăng Long quan này" Mễ bà Tần đưa A Bảo vào lòng tôi, vươn tay sờ mặt tôi: “Không phải Xà quân không biết, mà là không có cách nào khác."
 
Xà Đại Nhân
Chương 192: Cái Gì Gọi Là Thăng Long Quan


"Thần ma vốn dĩ là một thể." Bàn tay của mễ bà Tần chậm rãi trượt qua cổ họng tôi: “Không ma không quái thì thần ở đâu ra đây?" Dường như có dòng nước lăn tăn trào lên, lưỡi tôi cứ bị "Long Duy" dùng thứ gì đó đè lại, dường như dần dần thẳng ra rồi.

Bàn tay của mễ bà Tần lại trượt qua vai tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên vòng tay rắn trên cổ tay tôi: “Không thiện thì ác, người thần bất dung.

Người và thần mới là không thể dung hợp.

Nhân tính thì phức tạp hay thay đổi, thần tính thì tỉnh táo lạnh lùng khiến người tức lộn ruột."
Cùng với lời nói của mễ bà Tần, con rắn một sừng đó chậm rãi ngỏng đầu lên, dường như tất cả dãy núi cũng đều chẩn động theo.

Dưới đầu rắn, con rắn hai đầu công cỗ quan tài gỗ trắng mà Long Duy nằm, cố gắng ngóng thân rắn định đuổi theo.

Mặc Dạ cầm rìu Trầm Thiên, ngẩng đầu nhìn, bỗng chém vào đuôi của rắn hai đầu.

Cái rìu đó cũng không to, nhưng dường như rất bén, một búa đập xuống, chém đứt đôi đuôi của rắn hai đầu.

Rắn hai đầu đau đến mức xoay đầu, la hét chói tai với Mặc Dạ.

Rõ ràng tiếng kêu đó đã vào tai, nhưng lại không chói tai như ban nãy.

"Xà quân ngăn chúng" Mễ bà Tần sờ mặt A Bảo, giúp tôi vén tóc lên: “Hai đứa mới là hi vọng thật sự, Long Duy chỉ có
thần tính nên cô ta chỉ mong ổn định xây dựng thần đàn chứ không để ý đến sự sống chết của con người."
Tôi nhìn vào mắt bà ấy, nhưng phát hiện trong mắt bà chỉ có bình tĩnh.

"Đây là kính của lão Phạm, cháu đưa cho vợ lão ta giúp lão" Mễ bà Tần lấy cặp kính của thầy Phạm từ trong ngực ra, đưa cho tôi và nói: “Thật ra lão nói không sai, có vài thứ miễn là đáng thì nên vượt ra ngoài sống chết, chứ không phải bất tử là bất diệt"
"Giờ đến phiên bà, nhưng cháu thì vẫn phải chờ, giống như năm đó cô của bà bảo bà chờ vậy.

Đợi đến khi cháu chờ được rồi thì sẽ biết, bây giờ không gấp" Mễ bà Tần chầm chậm giúp tôi vén những sợi tóc đen tuôn ra đó ra sau tai.

Trầm giọng nói: “Cháu phải nhớ con thú sừng trâu này, nó tên là Dung Thiên.

Sinh ra từ lòng đất, có thể nung chảy trời, cũng có thể thiêu hủy đất, không thể để nó ra ngoài"
"Quan tài rắn trấn áp nó, hắc lệ chỉ là một ít hơi thở mà nó tràn ra thôi." Mễ bà Tần sờ mặt tôi, giơ tay v**t v* bụng tôi: “Tấm bùa hộ mệnh này, cháu tự giữ đi.

Bà đưa cháu ra ngoài...!Cháu phải nhớ lời bà, cháu phải sống khỏe, đợi đến chuyện cần cháu vượt ra khỏi sống chết thì đó mới là đáng giá.

Lần trước là cô bà, lần này là bà, lần sau có thể là cháu đây! Cháu cứ đợi đi..."
Tôi muốn nói gì đó, nhưng tiếng gió vi vu ào ào, há miệng, gió lập tức tràn vào miệng.

Mắt thấy dường như tất cả dãy núi gần đây đều có luồng không khí trào về phía chúng tôi, vốn dĩ chỉ là một con rắn một sừng, nhưng dưới luồng không khí đó, dường như chậm rãi ngưng tụ thành một con rắn to, vả lại còn chầm chậm bay lên
(D>
không trung.

Mễ bà Tần khởi động con rắn to này, dẫn tôi và A Bảo bay thẳng ra ngoài trấn, đặt tôi và A Bảo bên cạnh con suối nhỏ.

Sau lưng chúng tôi là tiếng hét chói tai của rắn hai đầu, tiếng sấm sét, còn có tiếng gầm trầm thấp như tiếng trâu bò kêu của Dung Thiên.

Đứng bên dòng suối nhỏ, tôi nhìn sang mễ bà Tần, lúc này mới phát hiện dường như bà ấy ngồi trên một con rồng to, rõ ràng là cúi đầu nhìn chúng tôi, nhưng thân người cúi xuống lại trở nên cao ngất.

"Bà ơi." A Bảo ở trong lòng tôi, vươn tay ra với bà ấy.

"A Bảo ngoan nào." Mễ bà Tần đứng trên đầu rồng một sừng, cúi đầu cười với tôi: “Tuy người nhà họ Long làm bậy quá nhiều, nhưng cỗ Thăng Long quan đó thật ra là để trấn áp Dung Thiên.

Ba mẹ cháu không hiến tế cho quan tài rắn, khả năng là không tin tưởng Long Duy.

Đây chỉ là một lựa chọn khác của họ!"
"Hôm nay cho cháu mở mang kiến thức, cái gì gọi là Thăng Long quan " Mễ bà Tần khẽ cười ha ha với tôi.

Hai tay nhẹ nhàng vẩy một cái, cùng với đó là vô số ánh sáng rơi ra từ đầu ngón tay bà, giống như là gạo, mà cũng giống ánh sao.

Con rồng ta một sừng đó lập tức bay lên trời, bay về phía Dung Thiên đang chầm chầm chui lên ở thôn Hồi Long, lập tức quấn lấy Dung Thiên, kéo nó xuống sâu trong lòng đất.

Cả đất trời dường như đều là tiếng rồng ngâm và bò kêu, hình như tất cả các dãy núi đều đang lắc lư, từng luồng gió yêu ma thổi đến khiến tôi chẳng thể mở nổi mắt.

Tôi nặng nề nhìn con rồng to đó, muốn đi về đuổi theo, nhưng lại thấy từng sợi dây đen lòi ra trong bóng đem Long Duy được sợi dây đen kéo quan tài gỗ trắng, bỏ lại rắn hai đầu mà đuổi tới.

"Thăng Long quan, lấy linh khí từ các mạch đất để hóa rồng!" Long Duy nhìn chằm chằm con rồng to đang chậm rãi vòng lấy Dung Thiên, âm trầm nhìn tôi: “Nếu không có Thăng Long quan thì nuốt người trước vậy."
"Ngươi không cần nghỉ việc chờ Mặc Dạ, con rắn hai đầu đó là dị chủng từ thời thượng cổ, mẹ ngươi chuyên môn tìm ra từ dưới đất đấy.

Dù Mặc Dạ có rìu Trầm Thiên những mối hận bị chặt đuôi cũng đủ để khiến chúng dốc hết sức báo thù
Mặc Dạ.

Lần này hắn không đến được!" Xích sắt phía dưới quan tài gỗ trắng của Long Duy chậm rãi hiện ra.

Cười lạnh với tôi và nói: “Ngươi cũng chỉ là một kẻ phàm tục mà lại nhiều lần cản trở chuyện tốt của ta.

Người thần bất dung, vậy thì giết ngươi! Ta là thần, đương nhiên vẫn đứng vững trên thần đàn!"
 
Xà Đại Nhân
Chương 193: Thần Sẽ Khiến Người Ta Sinh Lòng Kính Phục


Tôi ôm chặt A Bảo, nghe giọng nói âm trầm lạnh lùng của Long Duy, nhìn sau lưng cô ta, con rồng to quấn lấy Dung Thiên cao hơn cả núi, cưỡng ép kéo nó vào trong lòng đất.

Cặp mắt của Dung Thiên lóe lên thứ ánh sáng như dung nham, dường như chiếu sáng cả thân rồng, trong đó hình như có rất nhiều người, nhưng dường như chỉ là ảo ảnh.

Tôi nhìn mấy lần, làm thế nào cũng không tìm được mễ bà Tần, cũng không tìm được cỗ Thăng Long quan trong lời đồn.

Có lẽ nó vốn dĩ không phải là một cỗ quan tài, mà là được tạo thành từ một đống mạng người.

Thấy Long Duy sắp nhào đến trước mặt tôi, tôi nhìn cô ta, bỗng nhảy vào dòng suối bên cạnh.

Bờ suối này không cao, tôi nhảy vào trong nước, cả người lập tức cảm thấy cơn đau kịch liệt, vòng tay rắn trên cổ tay tôi lập tức siết vào tận xương.

"Trở lại!" Long Duy nặng nề hét lên, vô số ánh sáng trên người lập tức tụ lại thành dây thừng, trói chặt tôi: “Không thiện thì ác, thế thì có sao? Thiện hay ác, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay ta!"
Một khi mấy sợi ánh sáng đó cuốn lấy, nó dường như mang theo nhiệt độ cao, lập tức đốt tôi đến mức da cháy đen, hòa cùng cảm giác đau đớn kịch liệt trong người, khiến hai chân tôi mềm nhũn, quỳ xuống nước.

Đầu gối ngâm trong nước mùa thu lạnh lẽo, khiến tinh thần tôi chấn động.

Cúi đầu nhìn A Bảo được bảo vệ trong cánh tay, tôi xoay lòng bàn tay bảo vệ đầu nó, dồn sức ném nó thuận theo dòng nước tới bên kia suối: “Leo lên."
Dòng suối này là ranh giới của trấn, quan tài rắn là vì tà quan bị kẹt trong trận này, vậy tà quan cũng thế.

Nhóm người mễ bà Tần không ra đây được, chỉ cần Long Duy vẫn nằm trong quan tài gỗ trắng thì cũng không ra được."
"A mẹ.." A Bảo bị tôi đẩy một cái, thuận theo dòng nước tới bên bờ suối, đầu và vào bờ suối, oan ức giơ tay xoa đầu: “Đau đau!"
"Đi đi!" Tôi nhìn A Bảo, nặng nề hét: “Chạy!"
A Bảo xoa đầu, bĩu môi, mắt đầy nước, nhìn sang hướng mà mễ bà Tần rời đi, bĩu môi: “Bà ơi.." Thằng bé này khôn lắm, mỗi lần tôi giáo huấn nó là lại tìm mễ bà Tần dỗ nó.

Nhưng giờ cả trấn đều như đang lắc lư, nước trong suối dường như dần dần trở nên cạn, hướng của thôn Hồi Long, cỗ Thăng Long quan mà mễ bà Tần đưa tới đã biến thành con rồng to vòng lấy con thú to tên Dung Thiên đó.

Sau lưng tôi Long Duy lạnh lùng cười, sợi dây sáng dần dà siết chặt: "Mụ già vấn mễ nhà họ Tần đó không thoát được, ta thì có thể vượt qua ranh giới một chút, đến khi nuốt cô và đứa bé đó rồi hấp thu khí tức là ta có thể thoát khỏi hạn chế của quan tài rắn"
Số sợi dây sáng kia chậm rãi trở nên chặt hơn, tôi có thể ngửi thấy mùi thơm của thịt nướng, rồi lại phát ra mùi chét khét.

A Bảo không tìm thấy người dỗ mình thì nhìn sang tôi, lại thuận nước đi về phía tôi.

"Đi mau!" Tôi trợn mắt nhìn nó, đột nhiên hơi hối hận, không nên nuôi dưỡng nó như thế.

KhiA Bảo mới ra đời, tính đề phòng siêu mạnh, chẳng tin ai cả, bản năng có thể cảm giác được nguy hiểm thì lập tức bỏ chạy, lại còn nhe răng gào dọa đối phương lui đi.

Nhưng bây giờ bảo nó đi mà nó còn do dự.

"Mẹ.." A Bảo thấy tôi gào thét với nó thì oan ức nhìn, nhìn sợi dây sáng quấn trên người tôi thì giơ tay ra định sờ.

Nhưng còn chưa sờ được thì ánh sáng mãnh liệt đã khiến nó đau phải rụt lại.

Nó nháy mắt, trề môi với tôi: “Phù phù, không đau đâu..." "Đi!" Tôi hét to với nó, bỗng hất tóc đen trên đầu lên: “Đi mau!"
A Bảo sợ nhất là tóc đen trên đầu tôi, nhưng lần này nhìn thấy thì trong mắt đầy sợ hãi thôi chứ không hề lùi lại.

Long Duy ở sau lưng cười ha ha: “Thần sẽ khiến người ta sinh lòng kính phục, thứ như người và Phù Ngàn thì chỉ khiến người ta sinh lòng sợ hãi thôi.

Người xem đi, dù là Phù Ngàn sinh ra nó, người nuôi nó nhưng vẫn cứ sợ các ngươi đấy thôi, nhưng sẽ không sợ ta."
"Vì ta mới là thần mà bọn họ nên quỳ lạy và tín ngưỡng" Sợi dây sáng của Long Duy bỗng dùng sức, kéo tôi và mạnh vào bờ suối.

Lưng tôi đập mạnh vào đá bên bờ, lắc đầu với A Bảo, đang định mắng đuổi nó đi, nhưng A Bảo vẫn cứ lắc lư muốn đi về phía tôi, nhưng thấy tôi trợn mắt với nó thì lại đứng lại.
 
Xà Đại Nhân
Chương 194: Miệng Đầy Máu Tươi


Mắt nó nhìn những sợi dây sáng đó, nhìn ra sau theo sợi dây sáng mà nhìn Long Duy, chậm rãi lấy tứ chi ngâm trong nước mà hé răng cười với Long Duy.

Sợi dây sáng từ từ thiệu vào trong thịt, tôi ôm chặt lấy đá bên bờ, không cho mình bị kéo về.

Long Duy vẫn không tới, chứng tỏ cô ta không thể tới, dù tôi có bị sợi dây sáng này đốt chết ở đây thì tôi cũng không để cô ta được hời!
"Ái chà!" Long Duy thấy A Bảo hé răng thì cười lanh lảnh nói: “Đây là bị nuôi thuần rồi?" Khi cô ta đang nói chuyện, thì A Bảo hét lớn, tứ chi chạm đất rồi bỗng nhào tới Long Duy.

Trước giờ nó đã có sức rồi, hai chân đạp một cái là nhảy lên bờ suối, vọt tới chỗ Long Duy.

"A Bảo!" Tôi nghiêng đầu nhìn, cảm thấy trong lòng có thứ gì đó nổ tung.

Long Duy cười xinh đẹp, sợi dây đen lập tức quấn lấy A Bảo.

Nhưng A Bảo vươn tay định kéo sợi dây sáng thì bàn tay nhỏ bị đốt bị thương, kéo không được.

Nhưng khi bị sợi dây đen quấn lấy còn há miệng cắn sợi dây sáng, muốn dùng răng trong miệng nó để cắn.

Nhưng chỉ mới hơi dùng sức, hàm răng có thể cắn được xương ống lại bị thiêu gãy ngay lập tức, miệng đầy máu tươi.

"Ngươi xem đó, cần gì chứ.

Nó vốn là quỷ thai, tự mình có cảnh giác, có thể sống tốt lắm" Sợi dây đen của Long Duy quấn A Bảo vào trong quan tài gỗ trắng.

Âm trầm nhìn A Bảo, giơ tay chạm lên khúc gỗ mài răng làm từ gỗ hoa tiêu trên người nó: “Các ngươi ép nó nhiễm nhân khí, sinh ra nhân tính, bây giờ chẳng có chút cảnh giác nào, ngay cả tự vệ cũng thôi đi, lại còn tự tìm chết, đều là vì cái gọi là tình cảm"
A Bảo bị sợi dây đen siết lấy, mắt chớp liên tục, Long Duy đã chậm rãi kéo A Bảo vào trong quan tài gỗ trắng.

Tôi nhìn ánh sáng trắng nhẹ nhàng lóe lên trên ngón tay Long Duy, gậy mài răng bằng hoa tiêu mà mễ bà Tần cố ý làm cho A Bảo mài răng lập tức biến thành tro.

Trong lòng như có thứ gì đó chầm chậm bị hủy diệt cùng với đống tro tàn đó.

Dường như tôi cảm thấy không quá đau đớn nữa, tóc đen trên đầu, dường như đang chậm rãi chuyển động theo dòng nước, vô số cá tôm nhỏ trong nước nổi lên trắng xóa, cây bên suối cũng lập tức úa vàng.

Tóc đen phun ra, sợi dây sáng giống như ánh đèn bị ngâm, dần dà tắt đi.

Tôi cảm thấy cơ thể mình chậm rãi nổi lên, nghiêng đầu nhìn Long Duy, trong lòng có thứ gì đó chuyển động, vô số tóc đen lập tức quấn lấy Long Duy.

Nơi tóc đen đi qua, những bông lúa trổ bông trong ruộng lúa ở ven đường lập tức đổ rạp xuống ruộng, chớp mắt đã mục nát.

Long Duy âm trầm nhìn tôi: “Ngươi đang định như Phù Ngàn hoàn toàn sa vào hắc lệ sao?" Những sợi tóc đen đó nhanh chóng tràn vào trong quan tài gỗ trắng, nhưng không thể nào gần người Long Duy được.

Tôi nặng nề nhìn Long Duy, cầm con dao đá, nương vào mái tóc đen phun ra mà đột ngột nhào về phía cô ta.

Long Duy cười lạnh, vô số sợi xích sắt ở phía sau quan tài gỗ trắng hiện ra và quấn về phía tôi.

Tóc đen và xích sắt màu xám bạc quấn lấy nhau, trong tiếng leng keng vang ầm ầm còn có cả tiếng cười khe khẽ, còn có tiếng rồng to gào thét ở xa xa, tiếng kêu nặng nề của Dung Thiên, tiếng gió thu gào thét...!
Tôi mặc cho tóc đen và số xích sắt đó quấn lấy nhau, cầm dao đá xông thẳng vào trong quan tài gỗ trắng, một đao xông tới sợi dây đen của Long Duy đang quấn lấy A Bảo.

Dù có cắt vô số lần, biết là cắt không đứt nhưng tôi vẫn cứ cắt theo bản năng.

Nhưng chẳng biết tại sao, lần này mới một dao đã đứt, tôi vội vàng giơ tay trái ôm lấy A Bảo, sau đó chuyển hướng dao đâm tới cổ Long Duy.

Thấy con dao đá màu đen sắp đến gần cổ Long Duy thì tôi lại cảm thấy cơn đau kịch liệt từ trên tóc đen, rồi ánh lửa bỗng lóe lên trước mắt tôi, tất cả tóc đen bị đứt bởi ánh lửa.

Cái đau khi bị cắt tóc này còn đau hơn lần trước, giống như vô số ngón tay trên người thoáng chốc bị chém đứt, vả lại chẳng có tí thời gian làm dịu nào.

Tôi mất chỗ dựa, té ầm xuống đất, giơ tay định ôm A Bảo thì thấy đuôi rắn quấn trên người bỗng vòng lại quấn lấy A Bảo, đưa vào trong quan tài gỗ trắng của Long Duy.
 
Xà Đại Nhân
Chương 195: Vậy Rắn Thai Trong Bụng Tôi Thì Sao


A Bảo còn đầy trông mong nói với người bên cạnh tôi: “Ba, giúp mẹ..."
Tôi nhìn lại thì thấy Mặc Dạ cầm rìu Trầm Thiên, sắc mặt đau đớn nhìn A Bảo, dường như trong lòng không nỡ, sau đó chậm rãi nghiêng đầu đi, vẫn đưa A Bảo không biết chuyện gì vào trong lòng Long Duy...!
Nhưng lại nặng nề nhìn tôi: “Ta hết cách rồi, nếu Dung Thiên đã tỉnh thì Thăng Long quan của nhà họ Long chỉ có thể trấn áp nhất thời, đến cuối vẫn phải cần Long Duy trấn áp.

Em quay đầu lại nhìn đi, nơi tóc đen của em đi qua không còn một vật sống nào.

Tôi quay đầu nhìn lại theo ánh mắt của Mặc Dạ, đúng là nơi tóc đen của tôi đi ra, mọi cỏ cây đều mục nát chết trên đất, giống như rơm rạ trong ruộng mục nát bị ngâm trong nước suốt cả một mùa đông vậy.

Thế nên đây mới là lực sát thương lớn nhất của hắc lệ sao? "Ba." Hai tay A Báo gạt đuôi rắn của Mặc Dạ đi, còn rất là vui, hình như tưởng là Mặc Dạ cứu nó.

Trong đầu tôi bỗng thoáng hiện, mẹ tôi nói bà ấy mang thai tôi về thôn sinh, vốn dĩ là định hiển tể tôi cho quan tài rắn.

Khi đó bà nói, cũng là hết cách rồi.

Lúc ba tôi đi, nhất thời nóng lòng, nổi giận nói ông ấy hối hận.

Khi tôi ra đời, không hiển tế tới cho quan tài rắn.

Thì ra hết cách, chính là thế này...!Chăm chú nhìn ánh mắt của Mặc Dạ, tôi lại nhìn sang Long Duy.

Cuối cùng cô ta cũng không đánh trả, vì biết Mặc Dạ đã đến, cô ta biết, cô ta không cần ra tay thì Mặc Dạ cũng sẽ giúp cô ta.

Quả nhiên thứ "kĩ nữ", dù là người, thần hay yêu thì đều dùng chiêu như nhau cả.

Tôi lắc đầu với Mặc Dạ, chậm rãi cầm dao đá lên, bỗng đâm lên bụng mình.

Vòng tay rắn trên cổ tay lập tức chuyển động, giống như vô số kim thép đâm xuyên xương tay tôi.

Nhưng tôi ra tay rất nhanh và dùng sức rất mạnh, vì quán tính nên dao đá vẫn đâm rách da bụng.

"Long Duy!" Mặc Dạ âm trầm hét lên, vội vàng thả đuôi rắn đang quấn A Bảo ra, vọt về phía tôi: “Em điên rồi."
KhiA Bảo rơi xống đất, tôi bỗng dùng tóc đen quấn lấy A Bảo, tóc đen mọc sau lưng quấn lấy tấm bia bên bờ suối, nhanh chóng lùi ra sau.

Mặc Dạ nặng nề hét lên với tôi: “Đừng ra khỏi ranh giới" Tôi giơ tay ôm lấy A Bảo bị tóc đen quấn lấy, mặc cho tóc đen kéo mà nhanh chóng đi qua dòng suối nhỏ.

Nếu Mặc Dạ hết cách, vậy tôi tự tìm cách.

Dù có thế nào, trước tiên cũng phải để A Bảo được sống đúng không!
Tôi vừa đi qua dòng suối nhỏ thì cả người lập tức cảm thấy cơn đau như xương bị vỡ, vòng tay rắn dường như hoàn toàn siết tận xương tủy.

Mặc Dạ ở sau lưng hét lên: “Long Duy, trở lại!" Tôi cúi đầu nhìn A Báo trong lòng, chẳng dám quay đầu lại.

Mặc Dạ sẽ bảo vệ tôi, bảo vệ thai rắn, tôi tin.

Nhưng A Bảo thì sao?
Nó được Phù Ngàn mang bầu nhiều năm, còn hoàn toàn trở thành người âm dương vì bà nội tôi cố ý cho Ngụy Xương Thuận viên thuốc chuyển thai, âm dương nghịch chuyển mang thai trong bụng hai ba năm, trải qua cái chết mà sống sót.

Chắc chắn Long Duy sẽ nuốt nó để bổ dưỡng thân mình, Mặc Dạ vì chúng sinh trong thiên hạ, đương nhiên sẽ giúp Long Duy.

Vậy rắn thai trong bụng tôi thì sao?
Sau khi sinh ra thì có kết cục thế nào đây? Thần ma vốn là một thể, Long Duy có thể thả Dung Thiên ra một lần thì còn có thể thả lần hai.

Thế này giống như trong tiểu thuyết thần mà chỉ quái, đám thôn dân muốn hiến tế đồng nam đồng nữ trong thôn cho nhà bá hay sơn thần, rõ ràng là bọn họ làm chuyện lạ, thế mà vẫn muốn hiển mạng người để giữ bình an cho họ.

Tôi ôm A Bảo, nhẫn nhịn cơn đau xương vỡ từng mảnh, nhanh chóng chạy về phía trước.

Dường như sau lưng có tiếng tí tách gì đó vang lên, hình như tóc đen liên tục hấp thu cái gì đó, khiến tôi rất có sức.

Hình như sau lưng còn có tiếng kêu gào của Mặc Dạ, còn có tiếng gào thét gì đó, hình như còn có động đất, rồi hình như có thứ gì đó bay lên trời.

Nhưng tôi không để ý nữa, mà chỉ ôm chặt A Bảo trong lòng.

Tôi không biết mễ bà Tần bảo tôi đợi cái gì, giống như bà ấy năm đó, nhìn cô của mình chết đi, chẳng biết cô của bà ấy bảo bà ấy chờ cái gì.
 
Xà Đại Nhân
Chương 196: Cái Quỷ Thai Này Ư


Có lẽ lúc ấy bà đã chết, mượn cỗ Thăng Long quan để có cơ hội sống lại, vốn dĩ là để cho cô của bà ấy,
nhưng cô của bà ấy đã nhường cho bà ấy, thế nên bà ấy mới phải đợi.

Tôi không biết lúc nào cái chuyện có thể khiến tôi cam tâm tình nguyện thoát khỏi sống chết sẽ đến, nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn bảo vệ A Bảo.

Đây dường như là một vòng luân hồi, cũng là một chấp niệm.

Bảo vệ A Bảo không bị Long Duy chiếm đoạt, dường như có nghĩa là lúc đó mình không bị hiến tế cho quan tài rắn, dường như cũng có nghĩa là sau này mình sẽ không hiến tế rắn thai trong bụng...!
Tôi nhanh chóng chạy về phía trước, không nhìn thấy đường bèn chạy vào trong ruộng lúa luôn.

Chẳng biết chạy đi đâu, nhưng Vu Thi Mạn ở bên ngoài, chỉ cần để cô ta đưa A Bảo đi là tốt rồi.

Tôi không thể rời khỏi trấn nhỏ, nhưng A Bảo có thể, chỉ cần nó sống tốt...!

Trong đầu hiện lên đủ ý nghĩ, đột nhiên cảm thấy trên người có một cơn đau ập đến, sau đó cơ thể bị một cỗ sức lực mạnh mẽ hất sang một bên, có thứ gì đó đã cắm mạnh tôi vào ruộng đất bên cạnh.

A Bảo rớt vào trong vũng nước bùn, kêu to "a".

Tay phải tôi cầm dao đá, xoay cổ tay ôm nó, tay trái sờ chỗ bị đau, cái đâm vào tay lại là một mũi tên sắt lạnh lēo.

Cách đó không xa có người nhanh chóng chạy qua bên này, từ xa đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc kêu lên: “Bắn trúng rồi! Mọi người cẩn thận, lắp tên đầy cung đi!"
Tôi cầm mũi tên sắt, chậm rãi lôi ra khỏi người.

Mũi tên xuyên sóng của nhà Xạ Ngư Cốc đúng là đỉnh, xuyên qua người tôi, lúc kéo ra còn có cả móc câu, tôi đau đến mức tóc đen cũng cứng ngắc.

Chẳng bao lâu, Cốc Phùng Xuân dẫn người chậm rãi vây quanh bốn phía.

Tôi ôm A Bảo đứng dậy, Cốc Phùng Xuân nhảy một cái đã đến nơi cách tôi mười mét, trên cánh cung lắp đầy ba mũi tên hướng vào ẩn đường của tôi: “Long Duy, trở về"
"Tôi không phải Long Duy" Tôi ôm A Bảo, nặng nề nhìn cô ta: “Tôi phải đi." "Cô nhìn sau lưng cô đi, cô không thể đi ra được." Ánh mắt của Cốc Phùng Xuân nhìn ra sau lưng tôi, lạnh lùng hét lên: “Cô có thể thoát khỏi sự không chế của quan tài rắn xa như thế là vì cô dùng hắc lệ hút sinh khí,
một khi cô ra khỏi trấn nhỏ thì chỉ có thể dựa vào việc hút sinh khí khác mà sống thôi.

Trở về!"
Tôi nghiêng đầu nhìn, quả nhiên nơi tôi đi qua, cỏ cây chết hết.

Tóc đen dưới chân di chuyển nhẹ nhàng, bùn đất dưới ruộng lúa cũng biến thành thối nát, giống như một
vũng nước đọng dưới lớp bùn lầy.

Phóng tầm mắt nhìn, ở nơi xa, trong màn đêm có tiếng gió thu rì rào như dao, dường như còn có thứ gì vọt đến bên này.

Tôi ôm A Bảo, nặng nề nhìn Cốc Phùng Xuân: “Vậy bà có thể giúp tôi đưa A Bảo cho Vu Thi Mạn không? Nhờ cô ta nuôi giúp tôi."
"Cái quỷ thai này ư?" Cốc Phùng Xuân cười nhẹ, âm trầm nhìn tôi: “Nó vốn đáng chết rồi.

Lúc nó sinh ra, do Hà Cực của Vấn Thiên Tông muốn bắt sống nó để cảm hóa, nếu không sao để nó còn sống chứ, một tấm lôi phù đã đánh chết rồi.

Bây giờ cô còn muốn để nhà họ Vu điều khiển rắn nuôi nó?"
"Long Duy, cô đúng là bị ba mẹ cô nuôi đến mức tùy hứng mà chẳng biết đại cục.

Về đi, nếu không tôi sẽ bắn chết quỷ thai rồi lại bắn chết cô, dù sao thì quan tài rắn cũng không để cô chết đâu, cùng lắm thì sống lại lần nữa" Cốc Phùng Xuân kéo ba mũi tên xuyên sóng, chầm chậm kéo căng.

Trầm giọng nói với tôi: “Tôi đếm đến ba, cô đi về" A Bảo nhe răng ra gào bà ta, nghiêng đầu đạp chân một cái, đứng trên vai tôi, nhìn bốn phía xung quanh.

Ánh mắt của nó bắt đầu co lại như mắt rắn, ngay cả lưỡi cùng bắt đầu giống lúc mới ra đời, từ từ thè ra rồi lại rút vào.

Tôi giơ tay sờ mặt nó, an ủi nó.

Vì nó là quỷ thai, nên nó đáng chết.

Vì tôi mang thai rắn thai, tôi là con gái nhà họ Long, thế nên tôi không còn lựa chọn nào khác.

Vì chúng sinh trong thiên hạ, Mặc Dạ dùng hết sức cũng chỉ bảo vệ được tôi, chứ không bảo vệ được A Bảo, không bảo vệ được rắn thai.

Tôi âm trầm nhìn Cốc Phùng Xuân: “Tôi đúng là tùy hứng" Khi nói chuyện, tóc đen nhanh chóng phun ra, bỗng vọt tới chỗ tất cả người nhà họ Cốc.

Trong tóc đen có hắc lệ, một khi bị dính thì người sẽ bị nhiễm, dù có tắm rửa cũng không sạch, lông đen sẽ liên tục dài ra, lúc trước Vu Thi Mạn chỉ s* s**ng tóc đen của Phù Ngàn có một tí thôi mà suýt siết chết mình rồi.

Người nhà họ Cốc thấy tóc đen tuôn ra thì lập tức lui về phía sau, nhưng mũi tên xuyên sóng lại nhanh chóng bắn về phía tôi.
 
Xà Đại Nhân
Chương 197: Cô Tôi Cũng Coi Như Là Bạn Bè


Tôi ôm A Bảo, mặc cho tóc đen tuôn ra đuổi mấy người này, nhanh chóng chạy về phía trước.

Hết mũi tên này đến mũi tên khác bắn xuyên qua người tôi, tôi đau đến mức hơi một tí lại ngã về phía trước, nhưng ôm A Bảo không dám dừng lại.

Có lẽ Cốc Phùng Xuân nói đúng, tóc đen sẽ giúp tôi hấp thu sức sống của những thứ khác nên tôi không hề thấy mệt mỏi.

Khi tóc đen tuôn ra, tôi ôm A Bảo nhanh chóng chạy về phía trước.

Vì tóc đen hấp thu sức sống nên tôi không dám chạy đến nơi có thôn làng, chỉ dám chạy trong núi rừng hoang dã.

Nơi đi qua, chim sống về đêm hãi hùng hót, thú chạy loạn, nhưng tôi không dám dừng lại tí nào.

Ít nhất cũng phải tìm được một người nuôi A Bảo giúp tôi.

Nhưng bây giờ, tôi không biết nên tìm ai.

Khả năng là Vu Thi Mạn cũng không giúp tôi nuôi A Bảo!
Tóc đen tuôn ra, dường như giác quan của tôi nhạy hơn nhiều, nhưng chẳng bao lâu, dường như người nhà họ Cốc đã nhanh chóng đuổi đến sau lưng rồi.

Nhà Xạ Ngư Cốc đi giữa rừng núi như con thoi, đương nhiên là chạy rất nhanh.

Ngoài trấn có những Huyền Môn khác trấn thủ, tối nay động tĩnh trong trận quá lớn, chắc chắn đã kinh động mọi người.

Nếu tôi chạy ra, chắc chắn họ sẽ đuổi theo.

Lúc này A Bảo rất ngoan, hai tay ôm cổ tôi, thỉnh thoảng lại sờ mũi tên trên người tôi.

Tôi nhìn từng lùm cây rừng, đang định băng qua con sông nhỏ thì nghe được tiếng sột soạt vang lên từ phía sau.

Một tia sấm thoáng hiện trước mắt tôi, sau đó một con rắn to lớn xuất hiện trước mặt tôi, nửa sau của con rắn đó ngược lại với con rắn hai đầu, một đầu nhưng hai mình, mỗi con giương ra một đôi cánh mỏng, thân rắn vây lại quấn về phía tôi.

Tôi để tóc đen tuôn ra theo bản năng, quấn lấy con rắn quái lạ.

Nhưng vừa chuyển động thì nghe thấy tiếng vỗ tay từ sau lưng, theo sau đó là giọng nói âm trầm của Vu Thi Mạn: “Đừng làm cô bị thương!"
Tóc đen của tôi dừng lại giữa không trung, quay đầu lại.

Thì thấy Vu Thi Mạn đứng trên một con rắn Ba Xà, nhanh chóng trượt xuống dốc núi bên cạnh tôi.

Thân của con rắn Ba Xà đó to như thau nước, nơi đi qua, cây đổ đá nứt, thân rắn như gió, trượt xuống một cái là đã đến
trước người tôi.

Thân rắn vòng lại, chỉ mới vòng hai tầng thì đã cao hơn tôi rồi.

Tôi ngẩng đầu nhìn Vu Thi Mạn đứng trên thân rắn, chậm rãi thu hồi tóc đen đang tuôn ra.

Vỗ A Bảo, cười khổ với cô ta: “Cô cũng đến đuổi theo tôi?"
Vu Thi Mạn nhìn tôi, rồi nhìn A Bảo trong ngực: “Cả trận đất rừng núi chuyển, tất cả các ngọn núi trong chớp mắt mất hết khí mạch, cây cối trên núi bị hút hết sức sống nên chết cả rồi.

Cỗ Thăng Long quan của nhà họ
Long đã biến thành rồng để trấn áp Dung Thiên "
"Xà quân tạm thời giải quyết chuyện này, Long Duy chỉ cần chờ đến lúc rắn thai ra đời là được.

Sao cô phải chạy trốn?" Vu Thi Mạn nhảy từ trên thân rắn Ba Xà xuống.

Nhìn tôi nói: “Cô về đi, nơi cô đi qua, ít nhất trong mười năm sắp tới sẽ không có một cọng cỏ"
Tôi ôm A Bảo, nhìn sang con rắn Ba Xà đang rủ đầu xuống, còn có con rắn quái lạ một đầu hai mình trên thân con rắn Ba Xà đang giương cánh: “Đây là rắn gì?"
Nhà họ Vụ điều khiển rắn, có tin đồn là hậu đại của thần Vu Nhi, đến bây giờ vẫn lén lút nuôi rất nhiều thần và dị chủng từ thời hồng hoang ở trong núi Phu Phu.

Rắn Ba Và từng được ghi lại hình ảnh trong ghi chép vấn mễ của nhà mễ bà Tần, nhưng con rắn hại mình bốn cánh thì ít.

"Phì Di" Dường như Vu Thi Mạn chẳng muốn giải thích, mà nặng nề nhìn tôi: “Về đi.

Tám mươi con em của nhà Xạ Ngư Cốc đã lên đường bao vây cô, bất luận sống chết cũng không thể để cô chạy trốn"
"Cô đã thấy mũi tên xuyên sóng rồi đó..." Ánh mắt của Vu Thi Mạn nhìn trên người tôi có mũi tên sắt, trầm giọng nói: “Long Duy, cô tôi cũng coi như là bạn bè, đừng có khiến chúng ta lâm vào cảnh sống chết đối lập được không?"
 
Xà Đại Nhân
Chương 198: Cứu Được Người Nào Hay Người Đó


Tôi biết mình sẽ bị chặn lại, nhưng không ngờ tôi vừa trốn thoát khỏi sự truy lùng của nhà Xạ Ngư Cốc, sau đó đã đụng phải Vu Thi Mạn.

Ba Xà và Phì Di lần lượt chui xuống đất, bao vây tôi, con còn lại kéo theo cả thân và bốn cánh, đứng trên người Ba Xà, sẵn sàng sải cánh bất cứ lúc nào.

Trừ khi tôi chui xuống đất, còn không thì tôi không thể trốn thoát được.

Tôi đặt A Bảo lên vai, nhìn Vu Thi Mạn bằng ánh mắt sâu thẳm: "Trương Ngọc Chi không sao chứ?" “Cô ấy không sao? Vu Thi Mạn gật đầu, quay lại nhìn phía sau, trầm giọng nói: “Người nhà họ Cốc đã ở trên ngọn núi phía sau rồi, nhà chúng tôi cũng có mấy chị em đến.

Thứ tôi cần là Ba Xà và Phì Di, nếu gặp phải Vu Thi Diên, câu xà mà cô ta sử dụng có thể tàng hình, nó vừa mang móc đuôi vừa có kịch độc.

Cô hoàn toàn không thể trốn thoát"
A Bảo dường như cảm nhận được nguy hiểm, ngồi xổm trên vai tôi, gầm nhẹ về phía sau.

Tôi vươn tay ôm nó, đưa cho Vu Thi Mạn: "Vậy cô giúp tôi đưa A Bảo trở về được không? Nếu như gặp được
ba mẹ tôi, hãy bảo bọn họ chăm sóc nó thật tốt.

Giúp tôi nói với họ, tôi biết họ cũng là bất đắc dĩ, biết tại sao họ lại hối hận.

Giờ tôi đã có thể hiểu và chấp nhận.

Tôi chỉ mong họ giúp tôi nuôi dạy A Bảo thật tốt và đừng để nó
đi theo con đường giống như tôi bây giờ”
Chuyện Dung Thiên quá lớn, họ vì đại cục, muốn hy sinh tôi cũng là điều dễ hiểu.

Chỉ là tôi và A Bảo đều là vật hy sinh, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, dù sao tôi cũng không làm được, ba mẹ tôi và Mặc Dạ bình tĩnh biết kiềm chế, phân tích ưu khuyết điểm, mới hy sinh A Bảo như thế này!
Bây giờ tôi bỏ trốn, tất cả những nơi tôi đi qua đều là đất hoang, con đường chạy trốn cũng rất dễ thấy, sớm muộn cũng bị người của Huyền Môn đuổi kịp.

Tốt hơn hết nên để Vu Thi Mạn mang A Bảo rời đi, ít nhất cũng có thể cứu được nó.

Vẻ mặt Vu Thi Mạn nặng nề nhìn A Bảo, chậm rãi đi về phía tôi.

Mái tóc đen trên đỉnh đầu tôi theo bản năng chuyển động, tôi vội dùng ý thức đè ép nó.

“Tại sao cô lại đưa nó đi trốn?” Vu Thi Mạn bước tới chỗ tôi.

Dường như cô ta không sợ hãi chút nào, đưa tay ra ẩn mũi tên xuyên sóng vào xương sườn bên trái của tôi, dùng lực kéo nó ra: "Nó là con của Phù Ngàn.

Nó chỉ là một quỷ thai.

Cô mới nuôi nó hơn hai tháng, cô đã
nguyện liều mạng vì nó sao? Giống như khi đạo sĩ Trương bị bắt, cô cũng tự mình đi cứu ông ta như vậy?"
“Cứu được người nào hay người đó” Tôi nhìn mũi tên sắt bị Vu Thi Mạn giữ chặt, trầm giọng nói: “Chỉ là lại làm phiền cô rồi, nhưng tôi cũng đã tìm được công thức nấu rượu rắn, tôi có thể đối với cô"
Nếu A Bảo là thứ mà Long Duy muốn, cho dù lần này nó có trốn thoát đi chăng nữa, chỉ cần Long Duy ra khỏi quan tài gỗ màu trắng, một ngày nào đó cũng sẽ tìm được nó, nhà họ Vu khống chế rắn cũng có thể bảo vệ A Bảo.

Vụ Thi Mạn cười lạnh một tiếng, sau đó đổi tay cầm một mũi tên xuyên sóng khác.

Mũi tên sắt có móc câu được rút ra, đau đến mức khiến tôi thở hổn hển.

Vu Thi Mạn cầm hai mũi tên sắt, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, rồi đưa mũi tên sắt cho tôi: "Tự vén tóc lên đi, đừng buông thõng trên mặt đất, làm tổn thương những sinh linh vô tội, tự gây nghiệp chướng"

Tôi cầm lấy mũi tên sắt dính máu, nhìn tay của Vu Thi Mạn và nói: "Cô đã dính máu của tôi, bên trong có hắc lệ."
“Tôi đã đeo găng tay rồi” Vu Thi Mạn đưa hai tay về phía tôi, thấy trên tay có một lớp màng mỏng, vừa vặn đeo trên đó, ngay cả những đường vân đốt ngón tay cũng thấy rất rõ ràng.

Tôi đổi tay, dùng mũi tên sắt vén tóc lên, lấy mũi tên sắt có móc câu c*m v** tóc, không biết đã làm gãy bao nhiêu sợi tóc, đau đến mức khóe mắt cũng đỏ lên.

"Đây là bùa thần hành , cô đi đi.

Vì A Bảo là thứ mà Long Duy muốn, nhà họ Vu chúng tôi cũng không thể giữ nó được, tôi cũng không muốn lừa cô." Vu Thi Mạn lấy hai lá bùa thần hành ra và đưa cho tôi.

Trầm giọng nói: "Cô đã thấy tôi từng dùng rồi, mang theo A Bảo đi đi, tìm một nơi không có người ở, yên ổn tiếp tục sống, đừng có.."
Cô ta liếc nhìn mái tóc đen quân trên đầu của tôi, thở dài nói: "Nhịn đau mà cắt tóc đi" Vừa nói vừa nhìn về phía sau, dường như nghe thấy có âm thanh gì đó, lập tức tung người nhảy lên trên Ba Xà, như nghênh đón.
 
Xà Đại Nhân
Chương 199: Cô Chạy Không Thoát Đâu


Từ phía xa xa, tôi nghe thấy giọng ai đó, nhưng giọng nói lanh lảnh này rõ ràng không phải của Cốc Phùng Xuân.

Cơ thể vặn vẹo của Ba Và to lớn, vừa hay chắn ngang thân hình tôi.

Vu Thi Mạn đứng trên Ba Xà và nói lớn: "Nhìn tình hình thì có vẻ cô ta đã chạy đến đây rồi, nhưng người lại không ở đây.

Các người nhìn các hướng khác xem có phải môn phái nào bắt đi rồi không, tôi cưỡi Ba Xà đuổi
theo"
Xem ra chỉ cần không tiến vào trấn nhỏ, không bị quan tài rắn khống chế, những người trong huyền môn này có vẻ rất lợi hại.

Tôi nhìn lá bùa thần hành trong tay, ôm A Bảo, bình tĩnh lại, dán lá bùa vào chân.

Bùa thần hành mà Vu Thi Mạn đưa, tôi đã từng dùng trong trấn nhỏ, nó lao đi như gió.

Tôi ôm lấy A Bảo, chỉ cảm thấy cơ thể mình trong nháy mắt lùi lại, sau đó chợt tiến về phía trước.

Đôi chân dường như không còn là của mình nữa, vẫn không ngừng chạy.

Gió núi gào thét, mọi thứ hiện lên trước mắt.

Mái tóc đen cuộn ở trên đầu rũ xuống nặng nề, nhưng có bùa thần hành, tất cả âm thanh dường như đã bị tôi ném lại sau ót.

Ngay khi tôi nghĩ rằng tôi sẽ chạy thoát, đột nhiên một vài luồng ánh sáng vàng từ trên trời rơi xuống, rơi cạnh người tôi, c*m v** lòng đất.

Trên chân tôi có bùa thần hành, nhất thời không dùng được, đụng phải.

Nhưng không ngờ ngay khi vừa chạy đến đây, tôi như bị mắc kẹt bởi lưới điện, nhất thời bị bắn trở lại.

A Bảo trong lòng tôi chợt "xùy" một tiếng trầm thấp, quay đầu nhìn về phía sau tôi.

Tôi ngã xuống đất, vội vàng lấy bùa thần hành xuống.

Sau đó mới phát hiện ra những thứ đóng vào lòng đất là mấy cọc đá, giống như những tảng đá đơn độc bị gió thổi kêu leng keng, nhưng chúng lại tạo thành một trận pháp với nhau.

“Đừng chạy trốn nữa, chịu chết đi” Phía sau truyền đến một giọng nói nhàn nhạt: “Cô chạy không thoát đâu”
Trong tiếng gầm nhẹ của A Bảo, tôi quay người ôm lấy nó.

Nhìn thấy A Vẩn của Vấn Thiên Tông dùng một chân đứng trên cọc đá, ánh mắt thâm thúy nhìn tôi, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nhưng lại có vẻ bất đắc dĩ.

A Bảo nhe răng với ông ta, muốn giùng giằng đứng xuống đất.

Lúc này cho dù là A Bảo, nó cũng biết nguy hiểm.

Tôi kéo quần áo, lau vết máu nơi khóe miệng cho A Bảo, nhìn A Vấn hỏi: "Nếu không muốn cam chịu số phận thì sao?"
A Vấn chỉ trầm mặc nhìn tôi, trong mắt hiện lên vẻ thương hại, chậm rãi giơ tay lên.

“Nếu cô không quay lại, chúng tôi sẽ giết cô ngay tại chỗ!” Giọng nói trầm thấp của Hà Cực truyền đến.

Dường như ông ta cũng dùng bùa thần hành, chặn trước trận pháp do cọc đá tạo thành, nói với tôi: "Hắc lệ
của cô nhập vào cơ thể, nếu không phải Xà quân che chở, thai rắn bảo hộ, làm sao có thể giữ lại cô được? Những nơi cô đi qua đều là đất hoang, cô còn muốn chạy sao?" Hà Cực có vẻ tức giận, quay đầu nói với A Vấn: "Nhưng đứa bé đó trải qua cái chết mà sống được, vậy thì cứ giữ nó lại.

Còn Long Duy, nếu cô ta chịu quay về, nể tình Xà quân và thai rắn, cũng không cần truy sát cô ta."
Tôi không ngờ Hà Cực lại có một mặt như vậy, ngoài mặt thì nói vậy, nhưng lại âm thầm hành động ở sau

lưng.

Tôi ngẩng đầu nhìn đầu ngón chân khẽ chạm trên cọc đá của A Vấn, hỏi: "Tôi nên gọi ông như thế nào?” Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy ông ta, tôi đã biết thân phận của ông ta không đơn giản.

Không ngờ Hà Cực là nhị sư huynh của Vân Thiên Tông cũng phải nhìn sắc mặt của ông ta.

Chẳng lẽ ông ta là đại sư huynh? LA Vấn chỉ quay đầu nhìn ra phía sau, trên ngọn núi xa xa có ánh đèn vàng đang lóe lên, khắp nơi có những con chim toàn thân phát vừa phát ra ánh sáng nhạt vừa phát ra ánh huỳnh quang, thoáng vụt qua, giống như
những con đom đóm nhấp nháy.

“Giết ngay tại chỗ đi” A Vấn trầm mặc nhìn tôi, nghiêm nghị nói: “Cô nhìn thấy Long Duy thật sao? Nếu như cô còn sống, một ngày nào đó cô ta sẽ nuốt chửng cô và thai rắn trong bụng cô, đến lúc đó sẽ không thể khống chế được.

Cô ta có thể khống chế Dung Thiên, đợi ngày cô ta rời khỏi quan tài, đợi khi cô ta trở thành một vị thần, đến lúc đó cô ta sẽ lùa Dung Thiên ra, đó lại là một tai họa lớn khác."
 
Back
Top Bottom