Khác write about severus snape by me

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,004
Điểm tương tác
0
Điểm
0
346518674-256-k316361.jpg

Write About Severus Snape By Me
Tác giả: ytnttvt
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

một severus lạnh lùng và có tính cách kì quái sẽ có những mặt khác như nào đây?



weasley​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Gyuhao_Wonhui] Baby ❣
  • Julia Snape Trái Tim Tốt Bụng Của Slytherin
  • ( James X Severus) ÁNH SÁNG VÀ TRO TÀN
  • hieutus; babythree
  • 12cs • I'll write your name on every star
  • A LITTLE STORY ABOUT OUR LEGENDS
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Write About Severus Snape By Me
    one


    Severus được gọi vào theo lời mời của cụ Albus về một điều nào đó sắp diễn ra liên quan đến kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, ông bạn của anh có vẻ giao cho anh một nhiệm vụ khá nhọc và đã phó thác cho anh tất cả để chắc rằng mọi thứ sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch, mọi con người đang, đã, sẽ chết kể cả cái chết của cụ sẽ mang lại ý nghĩa cho cuộc chiến.

    Severus nảy ra một chút cảm thán, cảm thán cho cái chết nhẹ nhàng dù có dùng lời nguyền chết chóc đi chăng nữa và rồi họ sẽ được vinh danh vì đã hy sinh để dành lại hòa bình cho toàn giới phù thủy nhưng cái ý nghĩ đó lại bị bỏ mặc bởi một cái ý nghĩ khác rằng thân xác lạnh lẽo của anh sẽ đi về đâu đây khi mà một kẻ gián điệp hai mang không có được sự tính nhiệm luôn bị nghi ngờ và hiểu lầm, người bạn già của anh tin tưởng anh đấy nhưng đâu đó vẫn có kẻ ác cảm đấy thôi.

    Albus có vẻ chẳng nhìn thấy những biểu cảm thoáng chốc đó của anh vì sau khi nói lời chào với cụ thì bóng dáng anh đã mất hút khỏi căn phòng.

    Anh bước đi trên hành lang ngập tràn bóng dáng của những đứa trẻ mà có vẻ như anh chẳng "yêu mến", bước chân và cách đi của anh vẫn như những năm đầu dạy học có thể nó đã được hình thành trước đó, áo choàng đen nhánh bay phấp phới dưới ánh nắng của buổi chiều tàn khiến khuôn mặt lẫn khí chất khó gần lại càng dễ bộc lộ vì lẽ đó dù có đông đúc thì xung quanh cách nữa mét chẳng có ai cả.

    Ấy chà, ánh mắt đen dài và sâu thẳm chẳng thể nhìn rõ tâm tư đã bắt được hình bóng quen thuộc, những con người được anh đón chờ dạy dỗ từ năm nhất với cách dạy "độc đáo", vậy nên anh khó có thể nhận nhầm bộ ba rắc rối được.

    Có vẻ như bọn chúng mới vừa học môn phòng chống nghệ thuật hắc ám do mụ Dolores dạy thì phải.

    'Những đứa trẻ ấy vẫn giống như khi mới nhập học nhỉ?' - anh bất chợt suy nghĩ

    Có vẻ như anh nhớ về lúc mới gặp bọn nó thì phải, lần đầu tiên gặp lại đôi mắt mà anh đã chôn sâu theo bản ngã của chính mình cái cảm giác như mới hôm qua vậy.

    Nhưng nhanh chóng hơi thở và sắc thái vô cảm xâm chiếm lấy anh, anh vẫn thở nhưng hơi thở của anh lại nặng nề đến khó nhằng, bước đi thật nhanh thật nhanh để quay trở về văn phòng nơi làm việc cũng như pha chế các loại độc dược mà anh dành gần cả phần đời để học.

    Ngồi xuống chiếc ghế bành, nhắm mắt và điều chỉnh lại hơi thở đang dần khó nhọc có vẻ nỗi dằn vặt đã tàn phá từ năm nay đến năm khác khiến cho cơ thể sắp chống chịu không nổi rồi, nhanh thôi anh sẽ có thể giải thoát chúng.

    Sau một khoảng thời gian chìm trong bóng tối thì đã phải đến giờ lên lớp rồi.

    Lại phải gặp bọn chúng !- Suy nghĩ ấy chớp nhoáng khi anh nhìn thấy khuôn mặt bọn nó hiện diện trong lớp học.

    Mở sách ra trang 125, cỏ sừng tha- Severus vừa đi vừa nói

    Vậy ai có thể cho tôi biết về loại thực vật này không?

    - chất giọng lạnh lùng mang theo chút mệt nhọc lại được thốt lên

    Có vẻ ai cũng đã quen thuộc việc cánh tay Hermione sẽ được dơ lên và Severus lại ngó lơ dù đã thấy nó rồi hỏi rằng:

    Chà, chẳng ai biết gì về nó nhỉ- Severus nói bằng giọng điệu nuối tiếc pha lẫn châm biếm.

    Cỏ sừng tha một loại độc dược sống kí sinh trên vật chủ và dùng huyết tương từ dòng máu chảy qua trái tim để tồn tại, khá khó kiếm và hái vì tính cẩn trọng nên chúng sẽ ẩn nấp khi thấy chút nguy hiểm đến gần mình bằng cách đi vào mao mạch chủ và trốn ở đó, cỏ sừng tha do có đặc tính ấy nên được dùng như thành phần điều chế các tử dược dùng trong các trường hợp không thể chữa - Hermione nhanh chóng tiếp lời theo sau

    Hình như tôi chưa gọi cô trả nhỉ, thưa cô Granger.

    Gryffindor trừ 10 điểm - Severus dùng giọng điệu trầm lặng trả lời

    Sev nhanh chóng xoay lên bảng, tiếp tục viết ra các công thức và thuật ngữ về việc điều chế cỏ sừng tha, nét chữ mềm mại chẳng giống tính cách quái dị và cọc cằn của anh chút nào.

    Trong khoảnh khắc nào đó anh bắt gặp ánh mắt của Hermione, hình như cô khá bực bội về cách hành xử của anh đối với cô thì phải, bình thường thì anh cũng chẳng quan tâm tới điều đó vì dù sao anh cũng nổi tiếng là kẻ độc tài được nhiều học sinh ghét mà nhưng hiện tại lại có chút tội lỗi thế nhở.

    Chắc dạo này có nhiều chuyện khiến anh bận tâm nên mới như vậy - Sev tự nghĩ thầm

    Bước đi trên hành lang tối tăm xen lẫn là những khí tức lạnh lẽo khiến cho con người dù đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp cũng mang một chút bất an, dọc hành lang màu trắng xóa treo những bức tranh sơn dầu cổ kính bên trong là những quý ông quý bà của các gia tộc thuần chủng và phía dưới đặt các lọ hoa tinh sảo và lâu đời.

    Bố trí không gian trong căn nhà mang lại cho khách mời thấy được chủ nhân là một người giàu có và quyền lực, nhưng không quá phô trương như những gia đình quý tộc mới nổi.

    Sev đứng trước một căn phòng với cánh cửa gỗ chứa đựng các loại bùa chú mà chỉ những người được phép mới có thể vào trong.

    Xoay một vòng tay nắm cửa và khuôn miệng lép nhép vài tiếng nghe tiếng được tiếng không, sau khi đọc xong cánh cửa từ từ mở ra.

    Bên trong xuất hiện dáng người quen thuộc, khiến anh dấy lên những luồn cảm xúc đã lâu mới xuất hiện.
     
    Write About Severus Snape By Me
    two


    Bước vào căn phòng, chìm trong bóng đêm vĩnh hằng như cái cách anh ta sử dụng cả cuộc đời cô độc ẩn mình khỏi ánh sáng thiêu đốt vậy.

    Trái tim nơi lòng ngực như nhói đau, nghẹn chặt khiến đôi mắt sắc lạnh nheo lại, đôi mắt phản chiếu bóng hình người con gái anh yêu.

    Đã từ rất lâu về trước Severus vắt cạn tình yêu,thứ tình yêu hèn nhát nhưng ẩn chứa nơi nào đó là sự cao thượng, cái hèn nhát được hiện diện rất rõ trong đôi mắt những kẻ chẳng hiểu còn sự cao thượng chỉ có thể ẩn chứa sâu thẳm nơi anh và cũng chỉ có cụ Dum mới hiểu.

    Tâm trí anh bị bao trùm bởi màn đêm ưu tối, con ngươi vẫn mở căng qua bao nhiêu lâu chẳng thế nào đóng lại, trái tim lại truyền tín hiệu cho đại não phát ra những hình ảnh đau đớn mà anh đã cố gắng lãng quên, dù đã bao nhiêu năm thì cảm xúc vẫn ở đó, đôi mắt khô khốc bất chợt rơi xuống vài giọt nước ngày càng có thêm nhiều nước như bù đắp ngày mà cô gái bé nhỏ ấy rời đi, ngày đó đôi mắt lãnh đạm chảy rất nhiều nhưng lại không đủ, không đủ cho tình yêu của anh.

    Qua thời gian khá lâu, tiếng tích tách của chiếc kim đồng hồ đang chạy lọt vào tai khi đó Sev mới có thể điều chỉnh lại tâm trí, đau đớn khó nói ấy dần dần thu lại chìm vào sâu thẳm nhường lại sự khó hiểu xen lẫn tò mò và dò xét tấm gương ảo ảnh đã biến mất từ lâu, bất chợt hiện diện trước mắt đã khiến anh gặp lại người con gái anh yêu.

    Chiếc gương mà Albus nhờ anh tìm kiếm đã rất lâu cũng chẳng thể tìm ra, giờ đây lại hiện diện trong căn phòng của lão Oncean- Sev nghĩ

    Dùng phép thấp sáng đi lanh quanh căn phòng xem kĩ từng ngóc ngách, bấy giờ căn phòng dần hiện ra với hình dạng cũ kĩ treo nhiều bức tranh nhỏ nhắn của chủ nhân nó, gọn gàng và đơn sơ nên mang lại cảm giác khá sạch sẽ, sàn gỗ đã quá lâu có vẻ sắp đến tuổi của nó nên mỗi bước đi đều nghe tiếng rích lên sởn cả gai óc, đã xuất hiện nhiều mạng nhện giăng đầy góc nhà và cả hành lang mà Severus đi qua hình như chủ nhân nơi này đã không về nhà từ khá lâu rồi.

    Sev dí cây đũa phép vào cái tủ kính chứa đầy huy hiệu, huân chương của bộ phép thuật trao tặng, phía trong cùng điểm mù của cái tủ ẩn dưới lớp bụi mỏng là cái cơ quan khó nhận thấy có vẻ trong đó ẩn chứa vài thứ quan trọng mà Oncean chẳng muốn ai thấy.

    Alohomora Duo - Severus dơ cây đũa phép bóng loáng của mình ra rồi niệm chú

    Oncean dường như lường trước điều này và khi đó đã sử dụng nhiều loại bùa để niêm phong ngăn kéo bí mật, nên bây giờ bùa chú đã sử dụng nhưng ngăn kéo chẳng nhúc nhích khiến cho bậc thầy độc dược trở nên bực bội đôi chút.

    Suy nghĩ một khắc, cánh tay anh bắt đầu lần mò trong chiếc áo sơ mi cổ kính của những thập niên trước nó ôm sát khiến cho dáng người đẹp đẽ hiện ra với vẻ thoát ẩn thoát hiện, móc ra cái lọ nhỏ nhắn bên trong là "thao thể" phát ra ánh sáng bay bay trong lọ.

    Sev mở nút bần ra khiến cho thao thể bay ra từ từ, các tia sáng xuất hiện trong căn phòng tràn ngập bóng tối như những con đom đóm sống trong cánh rừng tối tâm.

    Đũa phép lại được dơ lên.

    Colloportus Cracker Jinx - câu thần chú được đọc to

    Bùm!?

    Một tiếng nổ lớn xẹt thẳng qua màng nhĩ khiến cho nó như được tái sinh lần nữa, căn phòng vốn ngăn nắp giờ đây trở thành một mớ hỗn độn, huân chương danh dự rơi vãi khắp nơi, sàn nhà cũ kỉ không cần phải gỡ lên để sửa chữa mà đã bay đến phương xa nào rồi nhưng chắc rằng Oncean khi thấy cảnh này sẽ bóp chết Severus đáng kính mất.

    Mọi thứ vỡ nát, chỉ duy nhất bóng người thầy độc dược vẫn đứng sừng sững, đôi mắt sâu lắng chẳng để tâm đến căn nhà chẳng phải của bản thân mà mình đã tàn phá.

    Ôi, Melin!

    Có vẻ Oncean và lão Cornelius Fudge đang giấu diếm điều gì đó kinh thiên động địa - Severus thầm nghĩ mang theo nỗi khinh bỉ thường nhật

    Severus nhìn vào tấm da cừu chứa đựng những bí mật kì quái mà có lẽ một số kẻ chẳng muốn bị tuồng ra.

    Lấy tấm da ấy cuộn lại rồi bỏ vào túi áo choàng để đem về cho Albus xem xét và nghiên cứu thêm có lẽ còn xót những chuyện thú vị khác thì sao, trước khi rời đi để thể hiện mình là một người lịch sự thì Severus đã dùng phép để biến căn phòng trở lại như trước hình như còn sạch sẽ hơn nữa rồi mới độn thổ biến mất khỏi căn nhà.

    Trở về tòa lâu đài cổ kính, nguy nga đã vào giờ ăn tối đi trên hành lang đến phòng ngài hiệu trưởng tướng đi ấy chẳng thay đổi chút nào nó nhanh chóng và dứt khoát đến lạ tạo cảm giác thoát ẩn thoát hiện.

    Đến dưới cánh cửa dẫn lên phòng, Sev đọc to câu lệnh mở cửa, bức tượng trước mặt từ từ rung rinh và xoay đi mở ra một lối đi lên, hơi thở như tiếng bước chân dần đều đã đi xong bậc thang cuối cùng.

    Căn phòng của cụ hiện ra trước mắt, huyền bí và đầy ma mị chứa đựng những sản phẩm kì lạ mà cụ đã sưu tầm từ khi còn trẻ, ánh mắt dừng lại chỗ con chim phượng hoàng màu đỏ rực như ngọn lửa của sinh mệnh có lẽ vì thế mà nó có thể tái sinh như cách con người gột rửa tội lỗi của mình và bước sang một cuộc đời khác.

    Bất chợt giọng nói của Albus phát ra phía sau lưng anh

    Về rồi à, Severus - Albus từ đâu đó hỏi thăm.

    Albus, tôi đã tìm ra được một thứ theo lời thầy nói.

    Là một cái tấm da cừu và tấm gương ảo ảnh mà thầy nhờ tôi tìm giúp đây, theo tôi thấy tài liệu trên tấm da có vẻ liên quan đến các cuộc bạo loạn xảy ra gần đây.

    Và Oncean đã biến mất thời gian khá lâu rồi!

    - Sev nói giọng đều đều

    Albus nhìn anh một lúc rồi lại nhìn tấm da trên tay anh,vẫn giữ bình tĩnh như cái cách cụ biết trước mọi thứ trên cõi đời này vậy

    Cảm ơn Severus, anh đã thu hoạch được nhiều điều thú vị đấy có vẻ ta cần điều tra vài thứ.

    Anh hãy đưa tấm da cừu cho ta, ta sẽ đến lấy tâm gương sau và hãy đi ăn một bữa no nê nhé - Albus nháy mắt cười hiền từ nhìn Sev rồi chầm chậm nhận lấy cuốn da cừu từ tay anh

    Severus chào ngài hiệu trưởng rồi rời đi nhanh chóng, đến phòng ăn khá muộn nên giờ chỉ còn rải rác một vài bóng người trong đó có cả lũ nghịch ngợm đang ngồi nói chuyện chắc là một đề tài nhức nhói nên cảm xúc hằn trên khuôn mặt rất đa dạng.

    Lướt qua bọn chúng, anh đến bàn ăn của giáo viên, ngồi xuống nhâm nhi chút trà mà anh yêu thích và thưởng thức bữa ăn tối muộn màng.

    Nếu như bình thường anh có lẻ đã nhốt mình trong căn hầm đầy độc dược của bản thân và ngủ một giấc bình yên nhưng hôm nay tâm trạng anh có chút thay đổi khác lạ muốn thưởng thức một bữa ăn mà nhiều hôm liền do bận rộn chỉ có thể nhịn hoặc diễn ra qua loa.
     
    Write About Severus Snape By Me
    three


    Sau khi hoàn thành bữa tối một cách ngon miệng, tâm trạng mệt mỏi bám theo những ngày trước dần biến mất.

    Rời khỏi sảnh lớn anh đi dọc hàng lang dài và tối tăm,đã vào giờ đi ngủ nên đèn được giảm bớt chỉ còn ánh sáng le lói, hình ảnh mờ ảo đủ cho Severus thấy con đường dẫn về căn phòng của mình.

    Bước vào phòng, dùng bùa thắp sáng khiến cả căn phòng dần hiện rõ trước mắt, anh đi đến lò sưởi dùng que diêm đốt nóng rồi cho vào lò khiến cả cái lò lãnh lẽo nóng lên dần truyền hơi ấm khắp phòng và cho cả Severus một chút hơi nóng.

    Đi đến ghế tựa, nhấc cuốn sách phòng chống nghệ thuật hắc ám đang đọc dở và tiếp tục công việc đọc nó, đọc sách cũng là sở thích cũng như thói quen đã hình thành từ rất lâu nó khiến anh cảm thấy thư giãn và nạp thêm nhiều kiến thức mới mà đôi lúc sẽ cần đến anh không muốn bị lúng túng bởi một thứ gì kì lạ, bất ngờ.

    Đang chìm đắm trong không gian tĩnh lặng và mùi gỗ cháy bất chợt anh nhớ ra vài điều mà mình đã bỏ lỡ, Severus đã quên không điều chế vài lọ độc dược mà anh cần sử dụng.

    'Có quá nhiều thứ cần làm trong ngày hôm nay' - Severus nghĩ thầm

    Anh nhanh chóng chia tay cuốn sách đang đọc để đi đến phòng điều chế dưới tầng hầm.

    Giờ đây ánh sáng đã tắt ngủm, chỉ còn có thể dùng phép thắp sáng để đi lại trong tòa lâu đài này, bóng dáng đi trong màn đêm lướt qua từng bức tranh nhanh chóng cứ như một bóng ma.

    Cuối cùng đã đến được căn hầm u tối chứa hàng tá nguyên liệu khó tìm của anh, đứng trước căn phòng đặt bàn tay to lớn chai sạn lên chốt cửa từ từ mở ra, cánh cửa từ gỗ mun khá lớn đã trở nên hoen gỉ vì lâu năm rích lên một tiếng dài chối tai.

    Đi từ từ trên chiếc cầu thang bằng đá được tạo hình vòng xoáy để xuống căn hầm, những tiếng bước chân được tạo ra bởi giày vải va chạm lên sàn đá rất nhỏ nhưng cũng đủ phá vỡ bầu không khí yên ả.

    Đã đến được cái bàn chuyên pha chế độc dược của anh, nhanh chóng bắt tay vào làm việc, sắp xếp các chai lọ cùng với ống nghiệm ngay ngắn trên bàn đây là bước đầu trong quá trình.

    Tiếp theo là lấy các nguyên liệu lông nhím, răng rắn, xương đà điểu và cỏ sừng tha bỏ vào trong các lọ khác nhau, nung nóng hỗn hợp răng rắn, xương đà điểu trên ngọn đèn cồn lập lòe ánh lửa sau đó để dung dịch đã nung nguội lại rồi cho cỏ sừng tha vào.

    Ống nghiệm bắt đầu có hiện tượng cháy và phát ra các tia nổ lốc bốc kèm theo sau là khói trắng bay lên với lượng khói dày đặt này có thể giết chết một con chuột và đến bước cuối cùng cho lông nhím vào ống, một phép biến hóa đã xảy ra trên bàn thí nghiệm từ một hỗn hợp đen nhám và nhầy nhụa giờ đây biến đổi thành dòng nước xanh biên biếc trong vắt và kèm theo là những tia sáng có màu đỏ rực khiến cho ống nghiệm như một bức tranh hoàng hôn trên biển nhưng tiếc thay đó lại là thuốc dành cho những kẻ thù khó xử lý.Độc dược có màu sắc đẹp đẽ nhưng bên trong lại được gọi là nụ hôn của tử thần sắp được cho vào cái chai nhỏ, Severus bước lại cái tủ gỗ đựng đầy lọ tủy tinh và các chai gỗ, chạm tay vào cánh cửa kéo ra nhanh chóng.

    Đôi mắt Severus mở to chớp nhoáng sau đó nheo lại, chân mày cũng theo đó mà cong lên giữa trán hiện ra các nếp gấp theo thời gian mà hình thành.

    "Cô Granger làm gì ở trong cái tủ đựng đầy chai lọ cũ kĩ của tôi thế?

    Tôi không nghĩ rằng trong đó có những cuốn sách dành cho cô đâu" - Severus bất chợt cất lời sau một thoáng im lặng, lời nói mang theo vẻ châm chọc thường ngày.

    Severus nhìn thoáng qua khuôn mặt mang vẻ sợ sệt và ánh mắt hốt hoảng rồi chấm dứt trên mái tóc màu hạt dẻ xoăn phồng.

    Các khớp ngón tay thon dài bắt đầu cử động, chúng dơ lên rồi đặt xuống lúc này trong lòng bàn tay đã nắm chặt cái chai dùng để đựng loại thuốc đã điều chế.

    Xoay người hướng đến bàn thí nghiệm rồi bước từng bước chậm rãi, không gian rơi vào trầm lặng khi Severus kết thúc câu nói ban nãy.

    Tay cằm ống nghiệm rót chậm rãi dung dịch vào trong chai, khuôn miệng bắt đầu hoạt động phá tan bầu không khí ngại ngùng này.

    "Nếu trò không đi ra nhanh ta đành phải sử dụng đến đũa phép đấy, trò Granger à!

    Ta đã rất lịch sự với kẻ đột nhập nên mong là ta sẽ nhận được một lời giải thích thỏa đáng" - Severus chẳng nhìn vào Hermione đang còn ngồi trong cái tủ đằng kia mà nói, có lẽ đã quá mệt mỏi nên lời nói có phần nhẹ nhàng.

    Đặt chai độc dược vào bên trong áo choàng, đi đến bên ghế gỗ mà ngồi xuống nhanh chóng.

    Severus đưa tầm nhìn lên người Hermione, ánh mắt cô đọng không chứa đựng một dòng cảm xúc nào như mặt hồ tĩnh lặng khiến cho tâm trạng Hermione có chút nhẹ nhõm.

    'Có vẻ như thầy Snape cũng không độc ác như mình nghĩ' - Hermione thầm nghĩ trong lòng
     
    Write About Severus Snape By Me
    four


    " Em xin lỗi vì đã tự ý vào đây mà chưa được sự cho phép của giáo sư " - Hermione cất giọng đầy sự hối lỗi và sợ sệt.

    " Tôi muốn nghe là lời giải thích của cô hơn cô Granger" - Severus đáp lại bằng giọng điệu bình tĩnh.

    Vốn dĩ anh đã phải đưa kẻ đột nhập này đến gặp ngài hiệu trưởng đáng kính ngay tức khắc khi anh nhìn thấy nhưng bây giờ anh lại muốn nghe một số bí mật hơn.

    " Thật ra em đang muốn điều chế một loại thuốc cổ xưa nhưng các nguyên liệu của nó lại khó kiếm nên em mới mạn phép vào đây để xem giáo sư có không " - Hermione tiếp lời sau một thoáng im lặng khi nghe Severus nói, lời nói của cô có rung động nhẹ và ánh mắt luôn hướng đi nơi khác vì cô đang phải che giấu vài thứ mà không thể để ai biết.

    Ánh mắt Severus có chút nheo lại mang theo vẻ đã nhìn thấu được những hành động lúng túng của Hermione đáng thương, nó lướt qua khắp mọi ngóc ngách trên người cô để dò xét cái đuôi đang bị thò ra nhưng thoáng chốc nó lại thu về rồi lại lắng đọng như thường ngày.

    Anh muốn xem Hermione có thể dấu cái đuôi đó đến lúc nào đây.

    Cái suy nghĩ xấu xa ấy hiện ra khiến cho một phần nhân cách cọc cằn trong anh bị lấn át và trên khuôn mặt Severus xuất hiện một cái cười nhếch mép.

    " Vậy thứ thuốc đó là gì?

    Tôi khá muốn biết thứ thuốc đã khiến cô Granger nhọc công đến thế đấy" - Snape cất cao giọng nói ẩn chứa trong đó là sự đùa cợt khó tả.

    Hermione đang hướng mắt về phía các chai lọ sắp đầy trên bàn thí nghiệm dần dà chuyển hướng sang ánh mắt của Severus, có vẻ cô đã chẳng còn con đường để thoái lui, cô chẳng muốn phải đến gặp cô McGonagall và thầy hiệu trưởng Dumbledore vào cái giờ đáng lẽ đang trong phòng ngủ và say giấc nồng.

    Vì lẽ đó mà ánh mắt có phần bình tĩnh và giảm đi cơn hoảng loạn.

    " Là Theorycarotenoit thưa giáo sư, nó cần máu của loài tinh tinh sống gần núi lửa, lông tơ của phượng hoàng, cỏ sừng tha, vảy cá Althural và nước mắt bạch vĩ.

    Nó khá khó kiếm thưa giáo sư " - Một tràng dài được thốt ra từ Hermione, cô đã cố gắng nhớ lại một số loại thuốc và nguyên liệu đã thấy trong các cuốn sách ở thư viện để nghe hợp lí hơn và do nói quá nhanh nên Severus chẳng thể nghe ra ý tứ cùng với vẻ hồi hợp đang tìm ẩn bên trong cô nàng đang đứng trước mặt anh.

    " Ồ, cô quả thật là một học sinh chăm chỉ.

    Ta sẽ đưa trò các nguyên liệu đó.

    Hãy đem thành quả đến cho ta vào cuối tuần cùng với 100 bản kiểm điểm vì đột nhập vào phòng giáo sư khi chưa được sự cho phép vào tối khuya " - Snape tiếp lời một cách nhanb chóng, anh muốn xem thứ thuốc mà anh chưa từng được nghe có hình thù như thế nào và đã quá khuya để tiếp tục truy vấn Hermione nữa rồi.

    Đứng bất dậy khỏi chiếc ghế, đi nhanh chóng đến nơi cất các nguyên liệu bào chế độc dược anh đem máu của loài tinh tinh sống gần núi lửa, lông tơ của phượng hoàng, cỏ sừng tha, vảy cá Althural và nước mắt bạch vĩ vào các chai lọ khác nhau rồi để chung vào một cái túi đen nhỏ bằng bàn tay của anh, đưa nó cho Hermione đang đứng trong ngơ ngác vì cô chẳng nghĩ rằng giáo sư Snape lại chấp nhận lời nói dối trắng trợn và chẳng tống cổ cô lên phòng hiệu trưởng như cô nghĩ.

    " Còn có việc gì nữa sao cô Granger ?

    " - Severus mất kiên nhẫn mà nói khi đã đứng đợi Hermione rời khỏi căn hầm này một lúc lâu nhưng cô vẫn bất động như bức tượng.

    Hoảng hồn sau khi nghe giáo sư Snape nói, nhanh tay cất cái túi ấy vào bên trong áo khoác của mình, cuối người chào giáo sư rồi vác chân lên cổ chạy đi một mạch chẳng dám nhìn lại nơi cô xem như địa ngục trong 1 tiếng này hơi thở gấp gáp như cái cách cô chạy đi và đôi mắt chưa tin vào sự thật rằng mình đã thoát khỏi vị giáo sư nổi tiếng nghiêm khắc mà chẳng bị làm sao chỉ có hơi xấu hổ vì đôi ba câu đâm chọt phải có của Severus thôi.

    " Trò đang đi đâu vào giờ này đấy trò Granger?

    " - Mc Gonagall cất tiếng gọi từ phía sau cùng với bóng dáng ngài hiệu trưởng.

    Có vẻ hôm nay là một ngày xúi quẩy của Hermione.

    Hoảng sợ đã rời bỏ Hermione một khoảng xa giờ đây xuất hiện trở lại bên trong cô, cô xoay người đối mặt với hai người vừa hỏi ánh mắt mang vẻ sợ sệt, bất ngờ.

    Bộ dạng cô như kẻ trộm cắp đúng nghĩa nếu giáo sư chẳng quen biết cô thì đã tóm cổ cô lâu rồi.

    " Dạ..

    Dạ" - Hermione nhìn hai vị giáo sư với ánh mắt chẳng nói nên lời, giọng điệu lại lúng túng, đại não vốn thông minh giờ đây đã rỗng toét chẳng thể nghĩ ra được gì để đối đáp.

    Khuôn mặt của hai vị giáo sư đã hiện lên vẻ khó hiểu và dường như sẽ sắp xử phạt cô nếu như cô chẳng kịp nói ra lời giải thích thỏa đáng cho họ.

    Đối với học sinh nhà Gryffindore cô McGonagall sẽ luôn bảo vệ như một người mẹ hiền nếu có chuyện gì xảy ra với họ nhưng đồng nghĩa với nó là phải tuân thủ nguyên tắc đã được đặt ra.

    " Trò ấy đến đây để giúp tôi điều chế độc dược thưa cô McGonagall và ngài hiệu trưởng" - Severus bất ngờ từ đâu đó đến nói.

    Severus vẫn đang trong căn hầm để dọn dẹp lại các chai lọ cùng với đồ dư thừa, anh chẳng muốn nơi làm việc trở thành một đóng rác.

    Sau khi đã dùng bùa dọn sạch, anh rời đi khỏi hầm và bước dọc hành lang tay cằm cây đũa đang thắp sáng chẳng phải để trở về phòng làm việc mà anh đang đi đến một nơi khác thì bất chợt anh nhìn thấy cô McGonagall cùng với ngài hiệu trưởng và một bóng dáng quen thuộc anh mới vừa thấy.
     
    Write About Severus Snape By Me
    five


    " Vậy à Severus, tôi không biết anh thân với trò Hermione đến thế đấy " - ngài Albus từ từ cất tiếng nói.

    " Chúng tôi cũng không thân đến thế chỉ là tôi đang cần một trợ thủ và cô Granger đã ngỏ lời giúp thôi " - Severus đáp lại ngài hiệu trưởng bằng chất giọng khàn khàn thường ngày, lời nói dối khiến ai cũng có thể nhận biết nhưng chất giọng đó lại khiến nó ẩn đi.

    " Được rồi, trò Granger trò hãy trở về phòng ngủ của mình đi, ta không mong sẽ gặp lại trò vào giờ này thêm một lần nào nữa " - Cô McGonagall nãy giờ chỉ im lặng bỗng nói với Hermione.

    " Dạ, em chào các giáo sư và thầy hiệu trưởng.

    Chúc mọi người ngủ ngon " - Hermione nghe được lời nói của cô McGonagall như vớ được cộng rơm cứu mạng, cô nhanh chóng chào từ biệt và một lần nữa vác chân lên cổ chạy thật nhanh về phòng sinh hoạt chung.

    ' Hôm nay suýt chết mấy lần, nhưng cũng may mắn cho mình lắm ' - Hermione vừa đi vừa suy nghĩ về cả hành trình từ tối giờ, các khung bậc cảm xúc mà cô đã trãi qua bất giác khiến bản thân rùng mình một cái.

    Cả ba giáo sư nhìn bóng dáng Hermione dần mất hút, ánh mắt bất chợt nhìn nhau và ánh mắt của ngài hiệu trưởng và cô McGonagall cùng một lúc đặt lên người giáo sư Snape một cách khó hiểu.

    Giáo sư Snape dùng sự kiên định nhìn lại hai người bọn họ, dù chỉ có một chút khoảnh khắc nhỏ thôi mà tưởng chừng đã nói hết chuyện trên cỗi đời vô thường này.

    " Chúng ta nên đi rồi, đã đến giờ phải họp " - Snape cất tiếng nói phá tan bầu không khí yên ắng khiến anh khó chịu này.

    Sau khi lời nói thốt ra, cả ba người đều không nhanh không chậm mà đi dọc hành lang tối tâm, cổ kính này cùng với cây đũa phép đang thắp sáng.

    Suy nghĩ lúc nãy của cô McGonagall và thầy Albus đã dần bị chìm sâu xuống tầng tầng lớp lớp tâm trí, dường như nó đã có thể biến đi nhưng lại bị một cái gì đó giữ chân lại.

    Bước đi nhanh chóng, hiện tại cả ba đã đứng trước một bức tường như bao cái đã tồn tại dưới mái trường Hogwarts, ngài hiệu trưởng đưa bàn tay gầy gò đầy nếp nhăn của năm tháng lên bức tường theo đó là một câu thần chú nào đó xuất hiện từ miệng của thầy.

    Bức tường dần dần xuất hiện rung chấn từ thấp đến cao, khi tưởng chừng sẽ bị đè bởi bức tưởng thì nó đã mở ra hệt như một cánh cửa xa xưa.

    Cả ba người bước vào bên trong, thầy Albus dùng đũa phép thắp lên các ngọn đèn khiến cho cả căn phòng dần thoát khỏi bóng tối đen ngều.

    Từ từ bàn ghế, các bức tranh và các đồ trang trí đã xuất hiện trong tầm mắt họ, bố trí căn phòng không sang trọng nhưng mang lại vẻ cổ kính sạch sẽ đơn giản khiến cho tâm trạng của mọi người dần trở nên nhẹ nhàng, bỏ lại những áp lực bên ngoài.

    Có lẽ căn phòng có phép thuật chăng?

    Mọi người đi vào các ghế ngồi, ngài Albus sẽ ngồi chính giữa và dần dà lại xuất hiện thêm những người khác đi vào căn phòng này, bọn họ đều là người của hội cả.

    Bọn họ đến đây vào ngày hôm nay là để bàn về những kế sách đối phó với Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai và những chuyện ở Bộ pháp thuật vì đã có dấu hiệu cho việc trở lại của Voldermort nên họ chẳng thể yên giấc nghỉ ngơi.

    " Những tử thần thực tử đang âm thầm chống phá và làm cho thế lực của mình lớn mạnh dạo gần đây đã phát ra thêm nhiều cuộc bạo động ở các khu vực phía Nam và các vùng quê.

    Vì vậy chúng ta cần bàn bạc về việc chống phá các cuộc bạo động này trước " - Thầy Albus đã cất cao giọng nói khi đã nhìn thấy đủ số lượng.

    Mọi người có mặt ở đây đều có những suy nghĩ khác nhau nhưng chắc chắn rằng họ đang lo lắng về việc này.

    Có người đã lên tiếng trước.

    " Chúng ta nên đến các khu lân cận và bao vây chúng lại rồi tiêu diệt bọn chúng thật nhanh chóng " - Giọng nói phát ra từ một ghế ngồi không mấy xa xôi, có vẻ đây là một người trẻ tuổi mới gia nhập hội gần đây.

    " Ruynus à, anh quá gấp gáp cho kế hoạch lần này đấy nếu ta cứ thế mà đi chiến đấu một mất một còn thì kẻ chịu thiệt hại sẽ là bên ta thôi " - Arthur Weasly tiếp lời sau khi nghe chiến lược từ Ruynus, mái tóc màu đỏ tượng trưng cho nhà Weasly ấy khó có thể nhận nhầm được.

    " Còn ai có kế hoạch gì khác không?

    " - Cô McGonagall bất chợt cất tiếng nói từ một chiếc ghế trên bàn.

    Mọi người trên bàn đều có những tâm trạng khác nhau, người thì lo sợ cho cuộc chiến còn người thì luôn trầm ngâm ngồi một góc dường như đang suy tư về một cái gì đó sâu xa.

    Nhưng tất cả ngồi ở đây đều là do kẻ - là - ai - cũng - biết - là - ai, họ đều vì hòa bình của giới phép thuật mà ở đây, họ sẵn sàng hy sinh cả tính mạng của mình để có thể đánh đổi phần trăm phần ngàn hòa bình vì thế ta chẳng thể dùng những cái áp đặt của mình lên họ được.

    "Nếu có thể quay lại một lần nữa, em sẽ đến trước cô ấy dành cả cuộc đời mình để có thể yêu anh."
     
    Write About Severus Snape By Me
    open


    Thời tiết dần dần trở nên mát mẻ, mùa thu đã đến nó không có sự nóng rát của nhiệt độ mùa hạ cũng không có cái buốt rét ở nơi đông chỉ đơn giản là tỉnh lặng thăng trầm khiến cho con người cũng dần trở nên từ tốn, tinh thần cũng thế mà nhẹ nhàng đi đôi chút.

    Nhưng cái thu năm ấy lại làm cho người con trai cọc cằn trở nên nóng rát nơi sâu thẩm.

    Mái tóc ngắn xoăn thả dọc theo khuôn mặt góc cạnh, nó đen dài và thon thả khiến cho con người ấy trở nên ma mị nổi bật lên cái nét khó quên của nhà Slytherin.

    Vẻ đẹp của chàng trai không phải ở những tiêu chuẩn của thời đại mà ở trong con mắt của kẻ si tình thế thôi, anh ấy chẳng đẹp nhưng ta lại say đắm như kẻ nghiện rượu vì cơn nghiện lúc nào cũng khiến gã say.

    Hắn ta cũng thế, hắn như ta là một kẻ nghiện nhưng hắn lại chẳng thể hiện điều đó, khiến cho ai nhìn vào vỏ bọc ấy cũng đều lắc đầu mà tránh xa vì lẽ đó mà chẳng có ai muốn làm bạn với gã cả.

    Tiếc thay cho một trái tim đã tan nát nhưng vẫn ấp ủ cái tia sáng ấm áp cuối cùng của người anh yêu, điều đó là thứ duy nhất giúp anh có thể tồn tại đến thời khắc này, điều khiển anh chờ đợi đến phút giây cuối cùng.

    Cái phút giây ấy biến gã từ một kẻ phản bội, độc tài trở thành anh hùng của giới phép thuật.

    Điều đó thật điên rồ biết bao.

    Gã bước đi trên cánh đồng rộng lớn đầy những đóa hoa tulip, có đóa trắng như đám mây cao hay tím mộng mơ của buổi chiều tàn còn có cả màu xanh dương đầy sự hy vọng.

    Bóng dáng gã vẫn cô độc như từ đó đến giờ, hình như gã trời sinh đã thế.

    Ánh mắt sâu thẳm đã xuất hiện những vết gấp của thời gian, nó nhìn đi đâu đó đến tận chân trời như tìm kiếm bóng hình mà nó chờ đợi cứ nghĩ bản thân nhìn mãi thì sẽ xuất hiện nên cứ thế mà chờ đợi.

    Những tia nắng chiều vàng xuyên thấu tầng mây dần chiếu rội trên cánh đồng cả con người gã, màu nắng thật ấm áp biết bao nhưng màu sắc u ám bám theo gã lại đối lập với nó khiến cho gã trở thành điểm sáng nơi bức tranh này.

    Chẳng ai đoán được người con trai trong bức tranh này đang có tâm trạng gì cả, họ chỉ cảm thấy mọi thứ đều tĩnh lặng làm dấy lên nhiều suy nghĩ nơi tâm trí.
     
    Write About Severus Snape By Me
    Six


    Cuộc họp kết thúc sau một khoảng thời gian dài căng thẳng, cuối cùng thì hội đã thống nhất được kế hoạch tác chiến về lâu dài.

    Vẫn sẽ bảo vệ Potter như từ trước đến giờ nhưng phải cần đảm bảo được rằng cậu nhóc ấy có thể tự lực cánh sinh và sống sót cho đến phút giây cuối cùng.

    Và thế lực hắc ám đã và đang lớn mạnh theo từng ngày vì thế ta cần chiêu mộ thêm thật nhiều thành viên khác để có thể khống chế một cách dễ dàng các hàng động cũng như kế hoạch tiếp theo nhằm sớm kiềm hãm được chúng.

    Các nhóm nhỏ đã được thành lập nhằm đẩy lùi bọn tử thần thực tử đang nổi dậy ở các khu phía nam và vùng quê, dù là nhóm nhỏ nhưng so về sức mạnh vẫn có thể ngăn chặn bọn chúng phát triển và liên kết thành một tập thể lớn mạnh.

    Cụ Dum nhìn về phía Severus một cách lặng lẽ và chập chừng rồi từ từ bật tiếng nói " Severus, sắp tới đây anh sẽ khá vất vả đấy nên hãy nghỉ ngơi thật tốt "

    Phải rồi, nhiệm vụ cuối cùng mà hội đã thảo luận và nó lại rơi vào tay anh chính là bảo vệ cho Draco, dạy phép cho Harry và đi vào hầm của mụ Bellatrix.

    Có vẻ nó khá nhọc nhằn, phải nói đúng hơn là rất quãi vì mỗi chuyện đều có những cái khó nhất định nhưng nhìn chung thì chỉ có mỗi anh là có thể thực hiện cả ba nhiệm vụ này cùng lúc mà thôi, chẳng ai có thể làm được cả vì thế mà nhiệm vụ to lớn này đã rơi trúng anh.

    " Cảm ơn ngài hiệu trưởng, chắc là tôi cần phải nghỉ ngơi.

    Chúc ngài có một buổi tối an lành " - Severus chầm chậm cất tiếng nói để đáp lại lời gọi của cụ Dum.

    Có lẽ đã quá mệt mỏi nên anh cũng chẳng thể tiếp tục nói chuyện thêm được nữa, giọng nói trầm ấm cùng với vẻ mệt mỏi khiến anh trở nên ít nguy hiểm hơn hẳn.

    Phải chăng khi con người mất dần sức lực thì mọi điều trên cơ thể sẽ trở nên đầy yếu ớt và vô hại, vì thế ta cần xét thêm nhiều khía cạnh để có thể đánh giá được một người trong một vài tình huống.

    Tiếng bước chân vội vã nó khiến ta nghĩ đến những bước chân của buổi chiều thu mưa rào, những cơn mưa bất chợt khiến con người ta hiện hữu ý niệm phải nhanh nhanh trở về ngôi nhà ấm áp, cái lạnh lẽo nhè nhẹ được đánh tan sau khi bước vào nhà thật là tuyệt vời biết bao.

    Áo choàng đen tuyền đẹp đẽ che phủ bao nhiêu tâm tư nơi sâu kín, nó khiến cho người mặc luôn toát ra vẻ nghiêm nghị và hà khắc nhưng vốn dĩ Severus đã sẵn có những điều trên chỉ là làm tăng lên cái vẻ đấy thôi.

    Áo choàng bay theo nhịp điệu của bước chân như cái điệu mua tăng-gô vậy, nó nhanh chóng và mạnh mẽ tạo ra bức tranh đầy màu sắc trong cái nền đen của bóng tối.

    Thân ảnh cao lớn giờ chỉ còn mập mờ như một bóng ma ảo ảnh, vừa mới hiện thực được một phút giây ở nơi bóng đêm tĩnh mịch rồi lại ẩn đi mất một cách bất chợt làm con người ta nảy sinh nghi ngờ bản thân.

    Bỗng có một điều gì đó đập vào mắt anh, bóng hình lấp ló, mờ ảo giống như bản thân nhưng Severus lại không nảy sinh nghi ngờ đôi mắt chính mình có vấn đề.

    Bóng dáng lờ mờ ấy có lẽ đã nhận ra việc Severus nhìn thấy nó, nó chạy đi nhưng tốc độ di chuyển lại đủ để bậc thầy độc dược chạy đuổi theo sau.

    Giọng nói trầm thấp của anh bỗng cất lên với vẻ hâm dọa người phía trước, nhưng chắc rằng chẳng kẻ nào ngu ngốc mà dừng lại cả.

    Đũa phép của Severus đưa lên nhanh chóng, phép thắp sáng của anh đã tắt đi thay vào đó là các câu thần chú đánh choáng được bay ra và đánh vào kẻ lạ mặt ở đằng kia.

    Chắc hẳn hắn đã sử dụng bùa bảo vệ từ trước nên mọi phép của anh đều bị bật về lại phía sau.Đi qua các khung cửa sổ, ánh trăng sáng ngoài kia chiếu vào giờ đây Severus đã mườn tượng được thân hình của người phía trước, nó bị tấm áo choàng đen phủ lên nhưng lại có thể nhìn rõ vẻ ma quái, có chút gầy gò và thấp hơn anh khá nhiều chẳng thể phán đoán là nam hay nữ nhưng có đôi phần quen thuộc.

    Tiếng bước chân dồn dập của kẻ trước và người sau đã làm kinh động các vị trong bức tranh treo dọc hành lang, một số người còn hét toáng lên kèm theo vài câu mắng yêu thắm thiết tình người.

    Đuổi đến gần cuối hàng lang tưởng chừng Severus sắp bắt được kẻ đột nhập đầy ma quái kia thì người đó bất chợt rẽ vào một hướng khác, điều đó khiến cho con người Severus bỗng khựng lại đôi chút nhưng rồi vẫn nhanh chóng rẽ theo kèm với một cảm giác lo lắng khó tả.

    Người bí ẩn đã mất hút, sau khi anh rẽ vào theo thì chẳng còn thấy bóng dáng ấy đâu nữa như được bốc hơi khỏi nơi đây vậy.

    Đang chạy thật nhanh chóng thì anh dừng lại trong phút chốc rồi cẩn trọng tiến đến, từng bước chân đầy chậm rãi và dơ cao cây đũa phép sẵn sàng để nghênh chiến bất cứ lúc nào có thể.

    Con ngươi liên tục đảo để thấy được xung quanh một cách bao quát nhất không cho một cơ hội đánh lén từ phía sau, có lẽ việc thực chiến quá nhiều đã khiến anh hình thành nên nhiều kinh nghiệm như thế.

    Đi dọc hết cái hành lang tối tăm đấy nhưng vẫn chẳng phát giác ra được một cộng tóc nào khác lạ cả.

    Nó khiến anh có cảm giác đôi chút hoang mang xen lẫn là phòng bị nhưng xúc cảm sợ sệt lại chẳng hiện diện, chắc vì Severus đã quá quen với những tình huống còn hơn thế này.

    Suy tư trong khoảnh khắc, cánh cửa dần hiện diện.
     
    Back
    Top Dưới