Khác woosan | viên đạn trong sương đêm.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
20.


Seoul sáng hôm sau vẫn mưa.

Mưa dầm, lạnh đến xương.

Trên màn hình điện tử khắp thành phố xuất hiện dòng tin ngắn ngủi mà những ai trong giới ngầm đều hiểu rõ:

"Shadow Serpent xác nhận: mục tiêu Wooyoung - phản bội.

Mệnh lệnh xoá sổ."

_

Wooyoung ngồi bên cửa sổ nhỏ của căn hầm, mắt nhìn lên trần bê tông loang lổ, tay siết chặt khẩu súng bạc - quà sinh nhật năm 18 tuổi từ tổ chức mà giờ đây cậu đang phải bội.

Choi San đặt một tách trà nóng xuống bàn, rồi ngồi bên cạnh cậu, lưng dựa vào tường, mắt nhìn Wooyoung.

"Em có hối hận không?"

"Vì đã yêu anh, hay vì đã không giết anh từ đầu?"

- Wooyoung cười nửa miệng.

"Cả hai."

San không đáp, chỉ im lặng.

Im lặng như mọi lần anh chọn chôn tất cả trong lòng, như cái cách một tên trùm mafia quen sống giữa máu lạnh và lặng thinh.

"Em mệt rồi...

San à."

- Wooyoung nói khẽ, giọng vỡ ra như một sợi dây vừa đứt.

"Mệt vì sống phải canh chừng mỗi bước chân.

Mệt vò phải nhớ kỹ từng viên đạn còn trong băng.

Mệt vì phải yêu một người mà ngay cả khi ở bên cạnh, cũng chẳng dám nhắm mắt ngủ."

San nắm lấy tay cậu.

Lần đầu tiên, không phải như một người bảo vệ, không phải như một kẻ đầu đàn - mà như một người đàn ông đang giữ lấy tình yêu mình khỏi vụn vỡ.

"Anh có một chỗ."

- San nói.

"Một nơi chỉ có rừng, có sương mù và... không ai biết tới. chúng ta có thể biến mất.

Ngay bây giờ."

Wooyoung ngước mắt lên nhìn anh.

"Vậy bỏ lại tất cả?

Cái mạng lưới của anh, thế giới của anh, ngừoi của anh?

Còn em thì sao?

Em phải sống trốn tránh cả đời à?"

"Chỉ cần còn sống, còn nhau, thì anh có thể vứt hết."

Cậu bật cười.

Không phải cười mỉa, mà là cười thật.

"Anh có biết vì sao em vẫn chưa bỏ chạy không?

Dù tổ chức muốn giết em, dù em có thể gọi taxi và biến khỏi Seoul ngay đêm qua?"

"Vì em muốn chết...

ở nơi anh còn nhớ được em."

Im lặng.

San siết tay lại.

"Đừng nói mấy lời đó nữa."

"Nếu một trong hai chúng ta chết, người còn lại cũng không sống nổi."

Cạch.

Tiếng cài đạn vang lên.

Không phải từ San... mà từ chính Wooyoung.

Cậu rút một khẩu súng khác từ túi áo trong, đặt lên bàn.

Không hướng về San.

Mà hướng ra cánh cửa ngầm.

"Chúng đến rồi."

- Wooyoung khẽ nói.

"Hình như không phải người thường."

San đứng dậy, ánh mắt lạnh như đao.

"Sát thủ của Shadow Serpent."

Cậu gật đầu.

_

Lúc đó bên ngoài có ba kẻ lần theo dấu vết.

Không mang thẻ, không dùng công nghệ định vị.

Chúng được đào tạo để cảm nhận sự sống.

Một bước động nhẹ.

Một hơi thở lệch.

Là đủ để bắn xuyên tim.

Trong hầm, San và Wooyoung chia nhau hai hướng, cài đặt lối phòng thủ, tắt toàn bộ điện, đốt hết giấy tờ.

không còn đường lui.

_

Cửa bật ra bằng một chất nổ.

Tiếng súng vang lên.

San nép vào bóng tối, bắn hạ một tên ngay lập tức.

Wooyoung bò thấp dưới bàn, bắn thẳng vào chân một kẻ khác rồi kết liễu bằng một viên vào đầu.

Chỉ còn lại một tên.

Và hắn biết rõ địa hình.

Hắn không tấn công, chỉ đứng yên trước mặt Wooyoung.

Và hắn mở mặt nạ ra.

Là Yunho.

Bạn cùng nhóm cũ của Wooyoung.

Tay súng cánh trái, người từng cứu Wooyoung khỏi một trận phục kích ở Nga.

"Tôi không muốn giết cậu, nhưng cậu phản bội lại tổ chức."

"Tôi không phản bội, tôi chọn người để sống cùng."

"Chọn tình yêu thay vì lý tưởng.

Cậu sẽ chết, Woo."

San xuất hiện phía sau, chĩa súng vào thẳng đầu Yunho.

"Cậu có thể giết cậu ta.

Nhưng không ai được đụng vào người của tôi."

Một khoảng lặng.

Cuối cùng Yunho cũng hạ súng.

"Coi như tôi chưa thấy gì.

Nhưng từ nay, cậu chính thức là người ngoài.

Shadow Serpent sẽ không dừng lại.

Cả đời này, cậu sẽ bị săn đuổi.

"Tôi biết."

- Wooyoung gật đầu.

"Nhưng ít nhất... tôi không phải sống mà không biết tim mình đang vì ai mà đập."

Yunho biến mất trong đêm.

San nhìn Wooyoung.

Lần đầu tiên trong cuộc đời anh, một câu thoát ra tự nhiên hơn mọi khẩu lệnh, mọi chiến lược:

"Chúng ta đi thôi.

Trước khi trời sáng."

Hai người rời khỏi hầm, xe lao nhanh về hướng Bắc - nơi rừng thông và tuyết phủ.

Không ai biết ngày mai sẽ thế nào.

Nhưng đêm nay... họ còn nhau.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
21.


Rừng Gyeonggi, giữa mùa đông lạnh lẽo, chìm trong sương và tuyết trắng.

Một căn nhà gỗ nằm lọt thỏm giữa lưng chừng núi, đèn vàng lập loè qua lớp kính mờ.

Bên trong, lửa cháy lách tách trong lò sưởi.

Wooyoung cuộn trong chiếc khăn len, mắt khép hờ, mặt hơi nhăn lại vì vết thương chưa lành hẳn ở sườn trái.

San ngồi cạnh đó, tay cầm chặt một cuốn sổ cũ, ghi chú bằng nét chữ tỉ mỉ, ngón tay dính chút mực đen.

"Anh đang viết gì đó?"

- Wooyoung khẽ hỏi.

"Nhật ký."

- San không ngẩng lên.

"Anh mà cũng có nhật ký à?"

San cười nhẹ, lật một trang rồi nói chậm:

"Mỗi ngày còn sống bên em, anh đều muốn ghi lại.

Nếu như một mai..."

"Một mai không còn em, ít nhất anh vẫn còn biết chúng ta từng hạnh phúc."

Wooyoung không đáp, cậu xoay ngừoi, đưa tay kéo San lại gần.

"Anh biết không?

Em từng nghĩ, tình yêu với anh là thứ đẹp nhất... và cũng là thứ ác nghiệt nhất."

San nhíu mày, Wooyoung nói tiếp:

"Vì em cứ yêu anh bất chấp.

Dù biết người em yêu là kẻ từ đã giết hại ba mẹ mình... em vẫn không thể dừng lại được."

Không gian lặng ngắt.

San đặt số xuống, siết chặt tay Wooyoung.

"Wooyoung, nếu anh có thể chọn dừng lại..."

"Anh vẫn sẽ chọn em.

Và nếu em giết anh ngay bây giờ, anh cũng sẽ mỉm cười nhắm mắt."

Wooyoung cười, không biết là đau nhau nhẹ lòng.

_

Ba ngày sau.

Choi San biến mất khỏi căn nhà.

Không để lại lời nhắn.

Chỉ để lại khẩu súng của mình và một mảnh giấy.

"Đợi anh, dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng bao giờ bước chân ra ngoài.

Anh sẽ quay lại."

Cậu đọc tin nhắn.

Wooyoung biết rõ, San không rời đi vì nhu nhược hay sợ hãi.

Anh đi vì cậu.

Và lần này, có lẽ là lần cuối cùng.

_

Ba ngày chờ đợi trôi qua như ba năm.

Không có liên lạc, không một tin tức.

Đến ngày thứ tư, đêm rừng nổi gió lớn.

Wooyoung thức trắng.

Cậu bắt đầu nghi ngờ.

Tay nắm chặt khẩu súng của San - như thể nếu không còn anh, cậu cũng muốn giữ lại linh hồn anh trong món kim loại lạnh lẽo này.

_

Rồi đúng 3 giờ sáng.

Tiếng động cơ xe vang lên từ xa.

Wooyoung bật dậy.

Cửa gỗ bật mở.

San bước vào.

Áo khoác sẫm màu nhuốm máu, một bên vai bị đạn xượt qua, tay cầm một túi hồ sơ.

"Em không cần biết anh đi đâu..."

- Anh nói, giọng run vì lạnh.

"Chỉ cần em biết, từ giờ... không còn ai đụng vào em được nữa."

Wooyoung lao đến ôm anh.

Má áp vào mai anh, mắt đỏ hoe.

"Anh ngu ngốc vừa thôi.

Nếu có chuyện gì..."

"Thì anh chết trong tay em cũng được..."

- San cười, hôn nhẹ lên trán cậu.

"Nhưng anh vẫn còn sống.

Vì em vẫn đang đợi."

Đêm đó, cả hai ngừoi nằm cạnh nhau trên tấm nệm trải giữa sàn.

Không ai nói thêm một lời.

Chỉ có hơi thở, nhịp tim và... sự bình yên mỏng manh.

_

Đêm thứ hai, cả hai ngồi cùng nhau ngoài hiên, nhìn tuyết rơi.

Wooyoung tựa đầu vào vai San:

"Nếu đây là kiếp cuối cùng của tụi mình, anh muốn gì?"

"Anh muốn em sống."

- San đáp ngay.

"Nếu phải chết, người chết phải là anh."

"Không."

Wooyoung ngẩng đầu.

"Nếu anh chết, em cũng sẽ không sống nổi."

"Thì chết cùng nhau."

Cậu nói đó, cậu biết San không nói chơi.

Nhưng cậu không ngờ... sẽ sớm tới như vậy.

_

Rạng sáng hôm sau, khi cả hai còn đang ngủ, một viên đạn xuyên qua cửa kính, ghim thẳng vào đầu con mèo rừng đang rình dưới hiên.

Cả hai bật dậy.

Và biết: Chúng đã tìm tới.

Bên ngoài là những kẻ không còn tên.

Chỉ được huấn luyện để truy sát.

Một tổ chức còn tàn độc hơn cả Shadow Serpent.

Vì San đã giết một trong những trùm đầu não của chúng nó trong lúc cứu tài liệu về Wooyoung.

Vòng xoáy máu tiếp tục.

Và lần này, không thể trốn nữa.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
22.


Tiếng súng nổ liên hồi trong màn tuyết.

Căn nhà gỗ chẳng khác gì một chiếc quan tàn bằng gỗ giữa rừng sâu - bốn phía đều bị bao vây.

Nhưng kẻ mặt áo đen, không dấu hiệu, không mặt người.

Bóng chúng hoà vào cơn bão trắng, chỉ để lại từng viên đạn lao thẳng đến như không khí cũng nhuốm mùi sát khí.

San kéo Wooyoung nằm sát dưới bệ lò sưởi, tay anh bị trúng đạn, máu thấm qua lớp áo.

Wooyoung nghiến răng, dùng áo sơ mi của mình quấn chặt lấy vết thương của anh.

"Không được chết, Choi San.

Anh chết rồi... em không tha thứ đâu."

San bật cười giữa khói đạn:

"Anh có chết cũng phải chết sau em."

Kho vũ khí tạm thời của căn nhà chỉ có một khẩu AK rỉ sét và một ít đạn lẻ.

San dúi khẩu súng vào tay Wooyoung:

"Nghe anh.

Em mở cửa sau, chạy vào rừng.

Địa điểm cách 1,3km, có hầm trú ẩn bí mật anh đã chuẩn bị.

Ở đó, có thiết bị liên lạc và đủ đạn."

"Còn anh thì sao?"

"Anh sẽ giữ chân chúng."

Wooyoung nhìn chằm chằm San, ánh mắt chứa đầy ngọn lửa.

"Không. nếu anh ở lại, em cũng sẽ ở lại.

Nếu anh chết, em chết theo."

San siết tay cậu, ánh mắt dịu lại một thoáng, rồi đột ngột sắc bén như dao.

"Nghe anh.

Wooyoung, đây là mệnh lệnh.

Mệnh lệnh.

Hai từ khiến Wooyoung lặng người.

Cậu tưừng là một sát thủ, một tay bắn tỉa, một người không biết yêu là gì.

Vậy mà từ khi gặp Choi San, mọi thứ đã đổi khác.

Thế mà giờ đây, người ấy lại ra lệnh cho cậu... rời đi.

Tiếng kính vỡ.

Một quả bom khói rơi ngay cạnh lò sưởi.

San đẩy Wooyoung ra cửa sau, hô lớn:

"CHẠY!!"

Wooyoung bị đẩy ngã xuống bậc cửa.

Cậu ngẩng lên, mắt cay xè vì khói.

"CHỜ EM.

EM NHẤT ĐỊNH QUAY LẠI."

San gật nhẹ.

Nụ cười ấy... là lần cuối cùng Wooyoung thấy trong đời.

Tiếng súng tiếp tục rền vang như sấm giữa trời tuyết.

Căn nhà gỗ bốc cháy.

Wooyoung lết qua rừng, từng bước, từng bước.

Mắt không ngừng ngoái lại phía sau, nơi ánh lửa nhuộm đỏ một góc trời trắng xoá.

_

Ba ngày sau.

Tại hầm trú ẩn, Wooyoung nhận được tin nhắn cuối cùng được gửi tự động từ hệ thống bảo mật của San.

Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

"Nếu anh phải chết, đừng trả thù.

Hãy sống thay phần anh."

Wooyoung gào lên, đập phá mọi thứ.

Cậu không biết Choi San còn sống hay đã chết - không xác nhận, không thi thể, không vết máu.

Chỉ biết rằng: trái tim cậu như bị xé toạc.

_

Một tuần sau đó, Wooyoung xuất hiện tại Shadow Serpent.

Không ai ngờ, cậu quay về.

Không còn là tay súng thiện xạ với ánh mắt mang nụ cười tinh nghịch.

Cậu đứng trước trùm tổ chức với bộ vest đen, ánh nhìn sắc lạnh như muốn thiêu đốt cả thế giới.

"Tôi quay lại để hoàn tất tất cả nợ máu."

"Kể cả tổ chức đã từng nuôi dạy cậu?"

"Kể cả?"

"Còn Choi San?"

Wooyoung không trả lời.

Chỉ rút ra một viên đạn bạc đặt lên bàn.

"Người cuối cùng... tôi sẽ dành viên đạn cho mình."

Từ đó, Jung Wooyoung trở thành bóng ma trong giới ngầm. không còn là sát thủ, mà là kẻ trừng phạt.

Kẻ từng yêu Choi San đến chết.

Và có lẽ... sắp sửa giết cả thế giới để kéo anh ấy quay về.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
23.


Lần đầu tiên sau nhiều năm, Shadow Serpent chào đón một con quái vật đội lốt người.

Không còn là tay súng thiện xạ hay sát thủ với nụ cười mỉm, Jung Wooyoung giờ đây là cánh tay phải mới nổi của tổ chức - một biểu tượng của nỗi sợ, tàn nhẫn, khônh cảm xúc, không vết thương.

Kẻ từng yêu Choi San say đắm, giờ là người không bao giờ nhắc đến tên anh ấy nữa.

Nhưng chính vì không nói, ai cũng hiểu: có thứ gì đó chưa được chôn.

Vị trí của Wooyoung được củng cố nhanh chóng.

Những nhiệm vụ mà trước đây phải cử ba người, giờ cậu chỉ đi một mình.

Ba tháng, sáu nhiệm vụ lớn, mười bốn mạng người - không một vết xước.

Mỗi đêm, cậu ngồi một mình nơi ban công tầng thượng trụ sở Shadow Serpent, rít thuốc như đang chờ đợi một điều gì đó sẽ không bao giờ đến.

Mỗi điếu thuốc tàn, làn một lần trái tim cậu lặng lẽ gọi tên:

"Choi San... nếu anh thực sự đã chết, sao em vẫn nghe thấy tiếng tim mình đập vì anh?"

_

Một ngày mưa đầu đông.

Phòng họp tầng điều phối chật cứng những kẻ cấp cao.

Trên màn hìng lớn là hình ảnh nhoè nhoẹt từ camera vệ tinh: một người đàn ông mặc áo choàng đen, nón trùm kín đầu, bước qua biên giới Hàn - Trung, đi kèm với hai cận về lạ mặt.

Không biết người ấy là ai.

Không ai dám chắc.

Chỉ có một mình Wooyoung, khi thấy bóng lưng ấy, ngực nghẹn lại như có dao đâm.

"Tạm dừng hình ảnh."

Cậu đứng dậy, tiến về gần màn hình.

Zoom lại từng khung hình, dù mờ nhưng quen thuộc đến rợn người.

Cử chỉ, dáng đi, gót chân bên trái hơn nhón nhẹ.

Tư thế giữ tay trái luôn thấp hơn tay phải... tất cả là của Choi San.

Nhưng có thể nào...

Không.

Choi San đã chết.

Wooyoung chính tay tìm trong đống đổ nát hôm đó.

Không có thi thể, chỉ có máu và tro tàn.

"Người này là ai?"

- một thành viên cấp cao hỏi.

"Dưới danh nghĩa, hắn là thủ lĩnh mới của một tổ chức mafia ẩn danh mang tên Nox Aeternum - Bóng Đêm Vĩnh Cửu.

Xuất hiện từ Đông Âu, nay đột ngột rẽ hướng sang Châu Á."

"Và điều đáng sợ là gì?"

- Một người khác lên tiếng.

Một khoảng lặng.

Một tập hồ sơ được đẩy ra bàn.

Trang đầu tên là một dòng chữ.

"MỤC TIÊU TIÊU DIỆT - Jung Wooyoung."

Wooyoung đứng dậy, không nói gì, chỉ cầm tập hồ sơ rời khỏi phòng.

Bước chân cậu nặng trĩu.

Lưng đẫm mồ hôi.

Tay run lên từng đợt.

Choi San... còn sống?

Không.

Không thể.

Nhưng nếu đúng là anh ấy...

Thì tại sao quay lại trong thân phận kẻ muốn giết mình?

_

Tối hôm đó, Wooyoung đứng trước gương, nhìn thẳng vào chính mình.

Mắt cậu đỏ hoe.

Lâu lắm rồi mới lại như thế.

Cậu mở ngăn kéo, lấy ra một mảnh áo đen cháy sém - thứ duy nhất còn sót lại trong căn nhà gỗ năm xưa.

Mảnh vải ấy vẫn còn mùi thuốc súng và máu.

Áp vào tim.

"Nếu là anh... thì cứ đến đi.

Đến để giết em, hay đến để sống lại trong tim em một lần nữa."

_

Một tuần sau, một thông báo khẩn cấp được phát từ trung tâm Shadow Serpent.

"Người đứng đầu Nox Aeternum sẽ xuất hiện tại Seoul trong cuộc đấu giá ngầm tại khách sạn Royal Lux, 22 giờ ngày 18.

Đội đặc nhiệm được lệnh: thủ tiêu tại chỗ."

Wooyoung xé tờ giấy, nhét vào túi áo trong.

Mắt cậu ánh lên - không còn sự lạnh lùng vô cảm.

Mà là sự rung động.

Vì cuối cùng... cậu cũng có thể nhìn thấy Choi San một lần nữa.

Dù là để giết.

Hay để chết trong vòng tay nhau.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
24.


Royal Lux, 22 giờ 07 phút, ngày 18.

Khách sạn sang trong nhất quận Gangnam như bị nuốt chửng bởi thứ bóng tối mà đèn neon không thể xua đi.

Cuộc đấu giá ngầm lớn nhất năm diễn ra trong tầng hầm sau nhất - nơi không luật lệ nào vươn tới.

Tiến đàn piano vang lên nhẹ nhàng trong không gian yên tĩnh đến rợn người.

Nhưng tay buôn vũ khí, thuốc phiện, nội tạng... ai cũng có mặt.

Mỗi người mang theo ít nhất ba mạng sống trên vai.

Nhưng tất cả phải khựng lại khi một người bước vào.

Hắn mặc vest đen, áo sơ mi không cài cổ, găng tay da, mũ trùm nửa mặt - khi chất như địa ngục ngưng đọng.

Hai vệ sĩ bám sát phía sau, vũ trang đầy đủ.

Người điều hành buổi đấu giá cúi người sâu đến sát đất.

"Xin giới thiệu - thủ lĩnh tổ chức Nox Aeternum."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.

Duy nhất chỉ có một đôi mắt...

đã đứng đợi sẵn trong bóng tối.

Wooyoung nấp sau lớp kính phản quang của tầng thượng, nhìn xuống toàn cảnh sự kiện qua ống nhòm quang học.

Ánh mắt cậu dừng lại ở người đàn ông kia.

Cậu không run nữa.

Chỉ là... khoé môi khẽ cong lên, rất nhẹ.

"Là anh thật."

Chẳng cần tháo mặt nạ.

Cậu nhận ra anh từ cách bước chân.

Từ cách người ấy ngồi xuống - nghiêng nhẹ người sang bên trái như một thói quen cũ sau một lần gãy xương sườn.

Cậu biết.

Tim mình chưa từng nhầm.

22 giờ 43 phút.

Cuộc đấu giá vẫn tiếp tục.

Wooyoung đã vào bên trong, cải trang như một người mua.

Trên người cậu giấu hai khẩu súng, một lưỡi dao găm, và một mảnh dây chuyền cũ kỹ có khắc chữ "S x W"

Cậu đứng ở dãy hành lang phía sau căn phòng trung tâm.

Chờ đúng tín hiệu.

Nhưng kẻ cậu chờ lại bước ra trước.

Cánh cửa VIP bật mở ra.

Một vệ sĩ đi trước.

Người đàn ông mang mũ trùm đi sau - và rồi dừng lại giữa hành lang vắng, khi thấy một bóng người đang tựa lưng vào tường, tay cầm điếu thuốc cháy đỏ.

"Lâu rồi không gặp."

- Wooyoung nói, giọng khàn hẳn.

Người kia dừng lại.

Chậm rãi tháo mũ trùm.

Là anh.

Là Choi San.

Mái tóc đen dài hơn xưa.

Mặt gầy hơn, ánh mắt... vẫn vậy.

Vẫn u tối, sâu thẳm, và đau.

"Em vẫn còn sống à?"

- San hỏi, lặng lẽ.

Wooyoung nhả khói.

Không cười.

"Thất vọng sao?

Lúc đó em chết chắc mà."

Một khoảng lặng dài.

Không ai tiến tới.

Không ai lùi.

Không ai rút súng.

Chỉ có hai trái tim - đập như sắp nổ tung.

"Sao anh không chết?"

- Wooyoung hỏi, giọng run nhẹ.

"Em đã đi tìm... tìm cả tuần.

Nhưng anh biến mất."

San nhìn cậu, rất lâu.

Nhưng thể không biết trả lời sao cho đúng.

Cuối cùng, anh chỉ nói:

"Anh không muốn em nhìn thấy xác của anh."

Cậu trả lời khiến Wooyoung cười khẩy.

"Nhưng lại muốn thấy xác em hả?

Giờ quay lại... là để giết em đúng không?"

San im lặng.

Gió lùa qua hành lang.

Không một âm thanh nào. không tiếng súng.

Không tiếng khóc.

Nhưng tim họ đang gào thét.

"Nếu phải chết...

ít nhất hãy để em nhìn thấy anh lần cuối được không? không phải qua ống kính, không phải qua mảnh vải cháy dở."

- Wooyoung khẽ nói, tay cậu lặng lẽ đặt lên ngực trái.

Nơi đó, vẫn mang theo tiếng tim đập vì anh.

"Nếu còn yêu em, thì đừng giết em.

Còn nếu không... thì bắn đi."

Choi San siết chặt tay.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Rồi... anh bước đến, chậm rãi, mỗi bước như dẫn lên lưỡi dao.

Đến trước mặt Wooyoung.

Đưa lên tay...

Nhưng không rút súng.

Mà là... nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng.

Không ai nói gì...

Chỉ có tiếng gió.

Và... tiếng tim đập như lần đầu tiên được sống
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
một ngày không có mặt trời.


Ngày 22 tháng 4.

Một cơn mưa bất chợt đổ xuống Seoul, lạnh buốt như thứ báo hiệu cái chết đang len vào từng khe ngực.

Căn hộ nhỏ ở phía Tây Seongdong-gu nằm yên tĩnh như mọi ngày, ngoại trừ việc, hôm nay người đó sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Jung Wooyoung nằm nghiêng bên cửa sổ, cơ thể bất động.

Trên tay vẫn còn vết máu đã khô.

Một con dao nhỏ vẫn còn nằm nguyên vẹn bên tay cậu - đúng động mạch.

Không có sự dẫy dụa.

Không có vật vã hay bạo lực.

Chỉ là... một cái chết yên lặng.

Trên bàn vẫn còn một tách cà phê chưa uống hết, ấm áp vừa đủ để chứng minh rằng cậu chỉ mới mất chưa đến 3 tiếng.

Góc bàn là tập tài liệu bị cháy dở.

Là danh sách của tổ chức Nox Aeternum - nơi Choi San đứng đầu.

Và chính ở đó, tên "Ba - Mẹ: Jung" được khoanh đỏ.

Dưới trang cuối cùng, là nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy:

"Em ghét anh.

Nhưng em còn ghét bản thân mình hơn.

Vì dù anh giết ba mẹ em,

Em vẫn không ngừng yêu anh được."

Ngay bên dưới, là dấu vân tay máu.

_

Ba ngày sau.

Choi San đứng lặng trước cánh cửa căn hộ đã bị niêm phong.

Đôi mắt thâm quầng.

Ánh nhìn vô hồn.

Anh không được báo tin - mãi đến khi một người bạn cũ trong cảnh sát ngầm gửi cho anh tin nhắn.

"Có người quen của cậu...

được tìm thấy hôm 22.

Không ai đến nhận thi thể."

Anh chạy đến nhà xác.

Kéo tấm khăn trắng ra.

Và rồi... tất cả âm thanh trên thế giới này dường như biến mất.

Wooyoung nằm đó, làn da đã lạnh, nhưng khuôn mặt vẫn dịu đàng như đang ngủ.

Một bên môi còn vương chút máu khô, nhưng đôi mắt nhắm hờ... như còn đang chờ ai đó đến đánh thức.

"Sao em lại đi... mà không nói với anh câu nào?"

Choi San thì thầm, giọng như vỡ ra từng mảnh nhỏ.

"Sao em không cho anh biết... em đau đến vậy?"

Bàn tay anh run rẩy nắm lấy tay cậu, nhưng làn da kia giờ chỉ còn lạnh lẽo.

Anh nhớ cái hôm gặp lại cậu trong khách sạn.

Nhớ ánh mắt lạnh băng, nhưng sau lớp lạnh là cơn đau em cố giấu.

Anh nhớ cái ôm sau 5 năm - nhưng cũng chỉ là cái ôm cuối cùng.

Và giờ, mọi thứ chỉ còn lại... một thi thể, một tờ giấy tuyệt mệnh, và một nỗi đau không gì xoá được.

_

Ngày 27 tháng 4.

Choi San biến mất khỏi thế giới ngầm.

Không ai còn nghe thấy tên anh trong bất kỳ cuộc giao dịch nào.

Không biết anh đã đi đâu, làm gì.

Chỉ có một người lái taxi kể lại:

"Tôi chở một người đàn ông... mắt đỏ hoe, đến cầu Mapo.

Anh ta hỏi tôi: 'Nếu một người yêu ai đó mà không thể bảo vệ, thì có đáng sống không?' Rồi anh ấy để lại tiền, bước xuống... và không quay lại nữa."

_

Xác Choi San được tìm thấy 2 ngày sau, ở hạ lưu sông Hàn.

Một vết cắt sâu ở cổ tay.

Không có thư tuyệt mệnh, chỉ có sợi dây chuyền cũ, trên đó có khắc "S x W"

Hai cái tên.

Một mối tình.

Và hai linh hồn lạc nhau giữa thế giới này.

End.
 
Back
Top Bottom