Khác woosan | viên đạn trong sương đêm.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,078
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399379098-256-k303559.jpg

Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
Tác giả: jhyeonniee
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

mafia × sát thủ
dark romance



woosan​
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
1.


Đêm Seoul không bao giờ yên tĩnh.

Ánh đèn neon rực rỡ chiêu rọi lên từng hẻm phố ướt át, phản chiếu lên mặt đường loang loáng nước như vệt máu cũ chưa kịp rửa trôi.

Trong lòng thành phố, nơi mà mỗi bước chân có thể dẫm lên một bí mật, là nơi hai số phận chuẩn bị va chạm.

Trên tầng thượng một toà nhà cao tầng, gió lồng lộng thổi tung mái tóc màu nâu hạt dẻ của Jung Wooyoung.

Tay súng thiện xạ 22 tuổi của tổ chức Shadow Serpent, người chưa từng bắn trượt mục tiêu nào suốt 4 năm hành nghề, lúc này đang nhắm thẳng khẩu SR25 về phía khách sạn đối diện.

"Choi San" anh thì thầm tên mục tiêu, như thể cái tên đó vừa xa lạ, vừa quen thuộc.

Trong tầm ngắm của anh, là một người đàn ông với khí chất tàn bạo đến lạnh gáy - Choi San, trùm mafia khét tiếng nhất Seoul, ông hoàng của giới ngầm, kẻ được đồn đại đã tự tay giết hàng chục đối thủ chỉ để chiếm lấy vị trí hiện tại.

Wooyoung không tin vào lời đồn.

Anh chỉ tin vào nhiệm vụ.

Và nhiệm vụ đêm nay..... là bắn xuyên trán Choi San trong cuộc hội đàm kín giữa hắn và một phe đối lập.

"Điểm A đã sẵn sàng."

Wooyoung lẩm bẩm, điều chỉnh ống ngắm, hơi thở đều đặn.

Nhưng chỉ vài giây trước khi bóp cò, một bóng người lướt nhanh chắn trước mặt mục tiêu.

Chết tiệt!

Wooyoung nghiến răng, bỏ tay khỏi cò súng.

Sát thủ như anh không bao giờ hành động nếu có rủi ro gây thương vong ngoài kế hoạch.

Nhưng lần này, điều khiến anh chần chừ không phải là bóng người kia, mà chính là ánh mắt của Choi San liếc thẳng lên nơi mà anh đang đứng.

Đó là....

ánh mắt biết rõ anh ở đó.

Tim Wooyoung đập lệch một nhịp.

Không lẽ.... bị phát hiện?

Tay súng lùi nhanh ra sau, thu dọn vũ khí, trượt qua mái nhà như một cơn gió.

Nhưng chưa kịp xuống thang thoát hiểm, một giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng anh:

"Nếu cậu định ám sát tôi, chí ít cũng nên kiểm tra góc chết trong camera của tôi kĩ hơn chứ."

Wooyoung xoay người theo phản xạ, súng rút ra, nòng hướng thẳng ngực người đàn ông đối diện.

Ánh đèn từ trực thăng tuần tra quét ngang, đủ để anh nhìn rõ khuôn mặt Choi San - góc cạnh, sắc lạnh, đôi mắt đen sâu thẳm như vực không đáy.

Nhưng điều đó khiến Wooyoung giật mình không phải là vẻ ngoài ấy.... mà là nụ cười mỉa mái thoáng qua nơi khoé môi San.

"Shadow Serpent à?

Tổ chức của cậu cần huấn luyện sát thủ cẩn thận hơn đấy."

Wooyoung nghiến chặt quai hàm.

"Tôi không cần huấn luyện.

Tôi chỉ cần một lý do để không giết anh ngay lúc này."

Choi San không hề lùi bước.

Hắn tiến một bước về phía trước, đôi mắt ánh lên điều gì đó như... thích thú.

"Vậy thì cứ bắn đi.

Tôi muốn xem viên đạn của cậu có xuyên qua nổi trái tim mình không."

Một sự im lặng căng thẳng phủ xuống.

Tiếng trực thăng xa dần.

Gió đêm rít qua kẽ mái như tiếng thở dài của định mệnh.

Wooyong... không bắn.

Không phải vì sợ.

Mà là vì..

ánh mắt đó.

Không hề run rẩy, không hề sợ hãi.

Chỉ có một điều duy nhất - chân thật

Chân thật đến mức anh thấy lồng ngực mình đau nhói.

Không ai nói gì thêm.

Choi San quay lưng bỏ đi như thể vừa bước ra khỏi một cuộc gặp gỡ xã giao, để lại Wooyoung đứng chết lặng giữa màn đêm, với câu hỏi duy nhất trong đầu:

"Tại sao hắn lại không giết mình?"

Cũng như chính anh...

"Tại sao không thể bắn?"

Cái đêm đó, trong những lớp sương băng lạnh lẽo của Seoul, viên đạn đầu tiền đã không được bắn ra.

Và cũng chính khoảnh khắc ấy, Wooyoung không hề hay biết - anh vừa trở thành kẻ đầu tiên trong lịch sử Shadow Serpent thất bại trong nhiệm vụ ám sát.

Hay chính xác hơn là... người đầu tiên bị Choi San làm cho dao động.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
2.


Wooyoung không ngủ.

Suốt 3 ngày liền kể từ đêm định mệnh ấy, anh như một con thú hoang bị mất phương hướng.

Căn phòng nhỏ nằm sâu trong lòng tổ chức Shadow Serpent yên ắng đến ngột ngạt.

Trên bàn, khẩu SR25 đã được tháo rời thành từng phần.

Tất cả đều sạch sẽ, hoàn hảo.

Không có gì sai sót về kỹ thuật cả.

Sai sót.... là ở anh.

"Cậu đã được huấn luyện để giết người."

Câu nói của cấp trên vẫn còn vang vọng trong đầu.

"Không cảm xúc, không luyến tiếc.

Nếu dao động chỉ vì một ánh mắt, thì đừng quay lại đây nữa."

Wooyoung cười nhạt.

Lúc ấy, anh không biện minh.

Chỉ im lặng, như mọi lần.

Nhưng lần này... lòng anh không còn trống rỗng như trước.

Thứ ánh mắt đó của Choi San... nó không chỉ nhìn xuyên qua anh như một mục tiêu.

Mà hình như đang nhìn thấu cả linh hồn anh.

Và điều tồi tệ nhất là - Wooyoung không thể ngừng nghỉ về nó.

Choi San cũng không quên.

Trong phòng làm việc của hắn ở tầng cao nhất toà nhà Crimson Tower, mọi bản hợp đồng đẫm máu vẫn được ký như thường lệ.

Hắn vẫn là ông trùm lạnh lùng, điều khiển cả một đế chế tội phạm từ bóng tối.

Nhưng trong lúc yên tĩnh nhất... hắn lại nhớ đến đôi mắt đó.

Đôi mắt không run sợ, cũng không thù hận.

Mà là một sự giằng xé điên cuồng giữa lý trí mà điều gì đó sâu hơn...

"Jung Wooyoung" San lặp lại cái tên lần thứ 3 trong ngày.

Cái tên được hắn cho người điều tra kỹ càng.

Lý lịch bị xoá sạch, chỉ còn vài dòng dữ liệu mơ hồ:

- Tay súng cừ khôi của tổ chức Shadow Serpent

- Không có người thân

- Được huấn luyện từ năm 10 tuổi

- Từng giết mục tiêu trong bán kính 1.2km mà không để lại dấu vết.

"Vậy là lại tha cho mình."

- San bật cười, vừa ngả lưng xuống ghế sofa da đen bóng.

Hắn không tin vào lòng tốt.

Đặc biệt là từ một sát thủ.

Nhưng hắn tin vào mắt nhìn người.

Và ánh mắt của Wooyoung hôm đó....

Không nói dối.

Ba ngày sau

Seoul lại mưa

Wooyoung rời khỏi trụ sở Shadow Serpent với nhiệm vụ thứ hai - lần này không phải là ám sát nữa, mà là... theo dõi.

Một nhiệm vụ mang tính cảnh báo.

Trừng phạt ngầm vì sự "thất bại" vừa rồi.

Anh được lệnh giám sát Choi San trong 3 ngày, tìm lỗ hổng để tái khởi động kế hoạch ám sát.

Nhưng Wooyoung biết rõ, lần này không thể lặp lại sai lầm.

Anh theo sát San trong từng cuộc họp, từng chuyến đi - từ bữa ăn tối trong nhà hàng Ý sang trọng, cho tới những chuyến giao dịch bí mật tại các bến cảng tăm tối.

Mỗi lần nhìn thấy hắn cười nhạt, ngà người trên ghế da, đôi mắt nheo lại như đang cân đo mạng người - Wooyoung đều cân nhắc mình:

"kẻ này là mục tiêu.

Kẻ thù"

Nhưng không hiểu vì sao...

Cứ mỗi lần San nhìn về phía anh - dẫu qua một tấm gương phản chiếu, hay một camera an ninh - trái tim anh khựng lại một nhịp.

Tựa như...

San biết mình đang ở đó.

Và rồi điều đó xảy đến vào ngày thứ ba.

Khi Wooyoung lén theo dõi một cuộc gặp gỡ bí mật giữa San và một tay trùm buôn vũ khí Nga, anh đột nhiên bị khéo mạnh từ phía sau - một cánh tay ghì cổ, khẩu súng kề sát gáy anh chỉ trong 2 giây.

"Chúng ta lại gặp nhau.

Tay súng thiện xạ."

Là giọng của San.

Lạnh tanh.

Nguy hiểm.

Wooyoung khựng người, nhưng không hoảng loạn.

Anh lập tức quăng cùi chỏ về phía sau, xoay người, rút dao găm từ ống tay áo.

Nhưng chưa kịp vào da đối phương thì khẩu Glock trong tay San đã áp ngực anh.

Khoảng cách chỉ còn vài centimet.

Tim đập nhanh đến nghẹt thở.

Hai người nhìn thẳng vào nhau.

Không ai nổ súng.

Không ai rút lui

Chỉ có...

ánh mắt - thứ ánh nhìn chất chứa một điều gì đó mà không thể gọi tên, không thể gọi tên, không thể gạt đi, cũng không thể phủ nhận.

"Cậu không phải loại người có thể theo dõi ai mà không bị phát hiện," San cười nhẹ, khẩu súng vẫn khề nơi tim Wooyoung.

"Hoặc là... cậu cố tình để tôi thấy?"

Wooyoung siết chặt tay.

"Tôi không có lý do gì để cố tình."

Một cú đấm bất ngờ giáng xuống Wooyoung khiến anh khuỵ xuống, nhưng chưa kịp phản ứng, San đã cúi xuống ghé sát tai anh, thì thầm:

"Lần sau, nếu cậu còn theo dõi tôi mà không rủ đi uống rượu trước, tôi sẽ không nhẹ tay như vậy nữa."

Rồi hắn biến mất vào màn đêm, như thể chưa từng đến.

Wooyoung quỳ gối giữa con hẻm lớn, hơi thở nặng nề, tay vẫn còn nắm chạy con dao.

Những lần đầu tiên trong đời... anh không hiểu nổi mình muốn làm gì với nó.

Giết hắn?

Hay... cứu hắn?

_

Chương 2 kết thúc.

Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

Viên đạn chưa nổ, nhưng trái tim đã rung lên từng nhịp - hỗn loạn và không lối thoát.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
3.


Seoul về đêm lại đổ mưa.

Từng giọt mưa trượt dài trên mặt kính tiệm bar ngầm Babel, nơi chỉ có những kẻ ngoài vòng phát luật mới dám bước chân vào mà không bị kiểm tra.

Ánh đèn đỏ quạch, mùi khói thuốc lẫn rượu mạnh, và tiếng nhạt điện tử đập vào màng nhĩ như một cơn choáng váng kéo dài.

Choi San ngồi ở góc trong cùng, một ly whisky nâu sẫm trong tay, ánh mắt nửa hờ nửa tỉnh.

Hắn đang đợi.

Không ai biết rõ vì sao ông trùm Choi San lại đến đây vào đêm nay.

Và càng không ai biết, tại sao ghế bên cạnh hắn được để trống suốt 1 tiếng đồ hồ - như dành sẵn cho một người không tên, không lời hẹn.

Như rồi, người ấy đến

Wooyoung, áo sơ mi đen đơn giản, ánh mắt vẫn lạnh như đá, bước vào giữa lành khói và tiếng ồn mà không chớp mắt.

Không ai dám ngăn cản.

Không ai dám hỏi.

Bởi ánh mắt của Choi San đã thay đổi từ giây phút cậu xuất hiện.

"Tưởng cậu không đến."

San cười, tay vẫn cầm ly rượu, không quay đầu lại.

"Tôi cũng tưởng mình sẽ không đến."

Wooyoung ngồi xuống, ngón tay lướt nhẹ trên mép ly rỗng, rồi nói thêm, "nhưng sau cùng... tôi tò mò."

"Tò mò gì?"

"Tại sao anh lại không giết tôi ngay lần đầu tiên."

San im lặng trong một lúc.

Đôi mắt hắn khẽ nheo lại, như đang nghiền ngẫm một câu trả lời chính xác đến từng chữ.

"Vì tôi thấy điều gì đó trong mắt cậu."

"Điều gì?"

San cúi xuống, khẽ cười.

"Thứ mà một kẻ sát thủ không nên có - tâm hồn."

Wooyoung hơi siết tay.

"Vậy anh muốn gì?

Một kẻ có tâm hồn đâu hợp làm đồng minh của anh."

"Tôi không cần đồng minh," San đáp, "Tôi cần... một người không bỏ chạy khỏi tôi."

Câu nói đơn giản ấy như một mũi tên xiên thẳng vào lòng Wooyoung.

Bao năm sống như cái bóng, được đào tạo để không tin vào bất cứ điều gì ngoài mệnh lệnh... cậu chưa từng nghe ai nói rằng mình có thể không bỏ chạy khỏi một kẻ như San.

Một con quái vật.

Và kỳ lạ thay, cậu lại thấy không ghê tởm hắn.

Không phải vì hắn quyến rũ.

Cũng không phải vì quyền lực.

Mà vì...

ở đâu đó trong sự lạnh lẽo của hắn, cậu thấy chính mình.

Họ im lặng một lúc lâu.

Ly rượu trong tay San vơi dần, còn Wooyoung vẫn không đụng đến bất kỳ ngụm nào.

Đôi khi, ánh mắt hai người chạm nhau - vô tình, rồi cố ý, rồi cố tránh - nhưng không cách nào ngắt được kết nối.

Đó là lần đầu tiên Wooyoung thấy Choi San hút thuốc.

Hắn rút điếu xì gà nhỏ từ túi áo khoác, bật lửa, rít một hơi dài, rồi đưa nó về phía cậu.

"Muốn thử không?"

Wooyoung nhìn hắn, ánh mắt không rõ là khiêu khích hay cẩn trọng.

"Anh nghĩ tôi chưa từng thử?"

"Tôi nghĩ cậu chưa từng hút gì từ tay kẻ từng là mục tiêu ám sát."

Cậu cười.

Không rõ là giễu cợt hay thú vị.

Nhưng rồi vẫn cúi người, ngậm lấy điếu thuốc từ tay hắn.

Giây phút đầu nhóm tay họ chạm vào nhau, tim Wooyoung đập lệch đi một nhịp.

Không khí trong bar không còn nặng nề như trước nữa.

Nó trở nên... chất chứa.

San quan sát cậu.

Rồi cậu đột nhiên hỏi, bằng một giọng thật:

"Cậu từng yêu ai chưa?"

Wooyoung cứng người.

Câu hỏi đó như đến từ một thế giới khác.

Không ai trong tổ chứ hỏi cậu như vậy.

Không ai nghĩ một người như cậu có khả năng yêu.

"Không.

Yêu là thứ làm suy yếu bản năng sống sót."

"Hay là nó khiến người ta sống như con người?"

- San thở khói - "Tôi đã từng nghĩ mình bất tử.

Cho đến khi tôi biết nhớ một ánh mắt."

Wooyoung không hỏi đó là ánh mắt của ai.

Bởi sâu trong tim, cậu biết rõ... hắn đang nói về cậu.

Đêm đó, họ rời khỏi bar cùng nhau.

Không nói nhiều.

Không thoả thuận.

Chỉ là... cùng bước đi trong cùng 1 nhịp.

Mỗi bước, gần nhau thêm chút.

Mỗi ánh nhìn, khắc sâu thêm chút.

Không ai chạm vào ai.

Nhưng không cần chạm - thế giới của họ đã bắt đầu rung lên như sợi dây đàn mỏng manh.

Sáng hôm sau, tổ chứ Shadow Serpent gọi Wooyoung về.

Nhiệm vụ mới đã tới.

Nhưng lần này, lạnh hơn bao giờ hết:

"Cậu được lệnh thâm nhập gần hơn.

Lấy lòng tin Choi San và giết hắn."

Wooyoung siết chặt nắm tay.

"Lấy lòng tin à...?"

Cậu nghĩ đến ánh mắt hắn tối qua, nghĩ đến điếu thuốc, đến câu hỏi "Cậu từng yêu ai chưa?"

Và rồi, không hiểu sao, cậu sợ.

Sợ ngày đó đến thật.

Ngày mà...

Chính tay mình đặt viên đạn vào trái tim người ấy.

_

Chương 3 kết thúc.

Cảm xúc bắt đầu lớn dần, nhưng cũng đồng thời kéo theo bóng đen của định mệnh.

Kẻ được lệnh phải giết, lại là kẻ duy nhất khiến cậu cảm thấy mình là con người.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
4.


Một tuần trôi qua từ cái đêm ở bar.

Wooyoung không quay lại Shadow Serpent.

Cậu lấy lý do "Cần thời gian tiếp cận mục tiêu", nhưng thật ra... chỉ là cậu đang trốn tránh chính mình.

Choi San cũng không gọi.

Họ không nhắn tin.

Không liên lạc.

Không gặp.

Nhưng mỗi khi trời mưa, mỗi khi đi ngang một quán bar có ánh đèn đỏ, hay chỉ đơn giản là khi bắt gặp một gã hút xì gà trong ngõ hẹp - trái tim Wooyoung lại khẽ nhói.

"Cái quái gì xảy ra với mình thế này?"

Cậu đã sống cả đời để không bị cảm xúc chi phối.

Nhưng giờ đây, mỗi đêm trôi qua mà không thấy ánh mắt đó, không nghe giọng nói trầm thấp ấy - cậu lại thấy thiếu.

Thiếu một người từng là mục tiêu.

Thiếu một người đáng lý ra phải chết dưới nòng súng của chính mình.

Tối thứ bảy.

Seoul lạnh

Căn hộ cao tầng nơi Wooyoung đang thuê để "ẩn thân" bất ngờ vang lên tiếng gõ cửa.

Cậu lập tức cầm lấy khẩu súng ngắn, không tiếng động bước tới.

Cửa mở.

Đứng bên ngoài là Choi San - áo sơ mi đen đơn giản, tay cầm một chai rượu vang đỏ, gương mặt không chút biểu cảm.

"Tưởng em chết rồi."

Wooyoung nhướng mày.

"Ai đưa anh địa chỉ?"

"Tôi không hỏi, tôi ra lệnh."

Wooyoung cười nửa miệng.

Đứng sang một bên, nhường đường cho hắn vào.

Căn hộ nhỏ, sạch sẽ, đơn giản.

Giống hệt con người của Wooyoung.

San đặt chai rượu trên bàn.

"Không có ly?"

"Tôi không uống."

"Tôi không hỏi"

Chỉ hai câu, không khí đã nhẹ nhàng xoắn lại.

Không phải căng thẳng, mà là.... thân mật kiểu nguy hiểm.

Giống như hai con thú đang vờn nhau - không vì giết , mà để xem ai là người đầu tiên lộ sơ hở.

Wooyoung ngồi xuống ghế, chống tay lên đầu gối.

"Tới đây làm gì?"

San không trả lời ngay.

Hắn đang rót rượu vào ly duy nhất, ngồi đối diện, ánh mắt chậm rãi quan sát từng đường nét trên gương mặt trước mặt.

"Muốn nhìn em."

Một câu đơn giản.

Nhẹ như khói.

Wooyoung thoáng cứng người.

Rồi nhanh chóng che đi cảm xúc bằng một cái hất cằm:

"Vì sao?"

"Vì tôi không hiểu nổi bản thân mình nữa."

San tựa lưng vào ghế, ngửa đầu ra sau, giọng khàn hẳn đi:

"Tôi từng sống bằng nguyên tắc.

Thích là có, không thích là tiêu diệt.

Nhưng với em... tôi không dám đụng vào.

Wooyoung đứng dậy.

Bước đến bên cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy thành phố đang lên đèn.

Một tay đút túi quần, một tay chạm nhẹ lên mặt kính lạnh ngắt.

"Anh nghĩ tôi khác với những kẻ khác sao?"

"Không."

San bước tới sau lưng anh, nhẹ như một cái bóng.

"Tôi nghĩ... em còn nguy hiểm hơn bọn chúng.

Bởi em có thể giết tôi mà không cần bắn."

Không khí giữa hai người dày lên từng lớp.

Wooyoung xoay người.

Đứng đối diện hắn.

Khoảng cách giờ chỉ còn một gang tay.

Cậu nhìn thẳng vào mắt hắn - không e dè, không tránh né.

"Vậy thì anh sợ chưa?"

San nhìn vào đôi mắt kia - đôi mắt sâu hun hút, chứa quá nhiều nỗi đau bị nén lại trong lớp vỏ lạnh lùng.

"Không."

Rồi hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào gò má Wooyoung.

"Tôi chưa từng sợ điều gì khiến tôi thấy mình còn đang sống."

Tim Wooyoung đập mạnh.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, hơi thở hai người đã trộn lẫn.

Một chút rượu, một chút, một chút mùi máu còn vương đâu đó trong ký ức - tất cả tạo thành một hỗn hợp độc dược ngọt ngào.

Anh không đẩy hắn ra.

Cũng không tiến tới.

Chỉ đứng đó, để bàn tay hắn chạm vào da mình như một vết cắt mềm.

"Chúng ta không nên làm thế này."

"Vì sao?"

"Vì tôi được lệnh giết anh."

San bật cười.

"Và tôi cũng từng giết cả tá kẻ như em."

Wooyoung nhìn hắn.

Rồi - lần đầu tiên - cậu hạ súng trong lòng mình.

Chậm rãi, cậu nghiêng người.

Đôi môi lướt ngang khoé môi San - không hẳn là nụ hôn, chỉ là một lời cảnh báo có vị rượu.

"Lần này... tôi tha.

Nhưng đừng chắc chắn tôi tha lần nữa."

San cười.

Đôi mắt ánh lên thứ gì đó như... say mê.

"Em không tha.

Em chỉ đang yêu."

Anh quay đi.

Nhưng trái tim thì không còn là của một sát thủ nữa.

Đêm đó, Choi San không ngủ lại.

Nhưng hình ảnh hắn vẫn trong phòng.

Trên ly rượu chưa uống hết.

Trong gương phản chiếu một bóng người chưa kịp bước tới.

Và ở lại trong đầu Wooyoung... mãi đến sáng hôm sau.

_

Chương 4 kế thúc.

Một bước tiến nhỏ - một sự thừa nhận mơ hồ, một cái chạm nhẹ như dao cắt, một nụ hôn chưa hình thành.

Nhưng cơn sóng đã bắt đầu gợn...
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
5.


Không ai biết Choi San đã đến căn hộ của Jung Wooyoug đêm đó.

Nhưng tổ chức Shadow Serpent thì không mù.

Chỉ hai ngày sau, Wooyoung được triệu hồi về căn cứ.

Không là mệnh lệnh.

Mà là cảnh cáo.

Căn phòng họp ngầm lạnh như băng.

Ba thành viên cấp cao ngồi đối diện cậu, phía sau là bóng người mặc áo đen vây kín.

Không khí y hết phiên toà xử kín.

"Wooyoung," giọng lạnh của trưởng phòng vang lên, "Cậu tiếp cận mục tiêu, nhưng không có tiến triển gì.

Không tin tức.

Không báo cáo.

Không hành động."

Cậu im lặng

"Lệnh là phải thâm nhập.

Không phải... mất hút."

Wooyoung ngẩng đầu, ánh mắt lạnh tanh:

"Tôi đang chờ thời cơ."

"Thời cơ?

Hay là...

đang ngủ với mục tiêu?"

Một câu nói bỗng làm cả căn phòng như sụp xuống.

Cậu vẫn giữ nguyên biểu cảm.

Nhưng lòng bàn tay siết chặt lại, móng tay cắm vào da.

"Nếu tôi thực sự ngủ với hắn, hắn đã chết."

"Chúng tôi không chắc."

Bản báo cáo ảnh chụp từ camera bí mật được ném lên bàn.

Trong đó, có cảnh San bước ra khỏi toà nhà nơi Wooyoung trú ẩn.

Không ôm.

Không hôn.

Nhưng ánh mắt hắn khi liếc nhìn căn hộ...

đã nói hết.

"Từ giờ trở đi, mọi bước đi của cậu sẽ bị giám sát."

"Và nếu cậu để cảm xúc chen vào nhiệm vụ.."

Giọng nói cuối cùng trầm xuống.

"Cậu biết tổ chức sẽ xử thế nào rồi đấy."

Wooyoung không trả lời.

Chỉ khẽ gật đầu.

Rồi bước ra khỏi căn phòng, như một cái xác đang di bằng bản năng.

_

Đêm đó, Seoul mưa không lớn.

Wooyoung đứng trên ban công căn hộ, ánh đèn vàng hắt từ bên trong chiếu lên gương mặt đang lạnh dần vì gió đêm.

Cậu đang suy nghĩ.

Không phải về nhiệm vụ.... mà về San.

Rõ ràng, cậu có thể dễ dàng đặt thuốc nổ, bắn tỉa từ xa, thậm chí là hạ độc.

Nhưng hễ đến gần hắn... tay cậu run, không phải vì sợ

Mà vì không muốn.

Cảm giác khi nghe giọng hắn, nhìn thấy ánh mắt hắn, chạm vào da hắn - mọi thứ đều khiến cậu muốn bước lùi khỏi sát thủ.

Dù chỉ 1 bước.

Tiếng chuông cửa vang lên, phá vỡ mạch suy nghĩ.

Wooyoung ra mở cửa - là Choi San.

Ướt mưa.

Áo choàng đen dính nước, tóc rũ, ánh mắt nửa giận nửa... mong.

"Em định trốn tôi bao lâu?"

Wooyoung đứng chắn trước cửa.

"Tôi không trốn."

"Em biến mất.

Không một tin nhắn.

Không một lời giải thích.

Không một lần gặp lại từ hôm đó."

San cười khan.

"Không nên.

Nhưng vẫn mở cửa cho tôi."

Cả hai nhìn nhau.

Một bên là lạnh lùng.

Một bên là giận dữ đang cố kiềm chế.

Nhưng giữ ánh mắt đó, là một ngọn lửa âm ỉ, chỉ cần một tia gió sẽ bùng cháy.

"Tôi cảnh báo anh rồi."

Wooyoung nói chậm rãi.

"Đừng đến gần tôi.

Tôi không biết mình có thể làm gì."

"Và nếu tôi muốn thử?"

San bước vào, tự ý đóng cửa sau lưng.

Giờ đây khoảng cách họ chỉ vỏn vẹn vài bước chân.

Wooyoung lùi lại.

Nhưng San không dừng.

"Tôi không tin em chưa từng nghĩ đi tôi trong những ngày qua."

"Tôi là sát thủ, tôi không nghĩ đến ai."

Vậy tại sao... em run?"

Bàn tay San chạm vào cổ tay cậu.

Một cái chạm nhẹ đơn giản.

Nhẹ.

Nhưng nóng.

Như than.

Wooyoung gỡ tay hắn ra.

Nhưng lần này, không dứt khoát như mọi lần.

"Choi San.

Anh không nên làm thế."

"Tôi đã sống cả đời trong máu và phản bội."

San nói nhỏ, "và đây là lần đầu tiên tôi muốn... không chơi theo luật nữa."

Cậu không trả lời.

Chỉ đúng đó.

Hơi thở dồn dập.

Trái tim gõ vào lồng ngực như đang cố thoát ra ngoài.

Choi San tiến lại gần hơn, bàn tay hắn nhẹ nhàng vòng qua sau gáy Wooyoung, kéo sát cậu vào ngực mình.

Tim cả hai đập mạnh - không vì giận, mà vì... khao khát bị chôn giấu.

"Em có thể đẩy tôi ra." hắn thì thầm, "Nhưng em không làm."

"Vì tôi chưa cho phép bản thân."

"Và nếu tôi xin phép?"

Câu hỏi đó không trả lời.

Vì khi môi họ chạm nhau - lần này không còn là cảnh báo.

Không còn là do dự.

Chỉ là cháy rực.

_

Chương 5 kết thúc tại đây.

Cánh cửa cảm xúc đã chính thức mở.

Không còn là lấn cấn, mà là sự đầu hàng của cả hai trước những rung động không thể gọi tên.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
6.


Căn hộ chìm vào im lặng.

Không còn tiếng mưa.

Không còn lời nói.

Chỉ còn nhịp thở.

Và nhịp đập của hai trái tim vừa buông xuôi lý trí.

Wooyoung bị đẩy nhẹ vào tường, vai áp vào lớp gạch lạnh nhưng lòng ngực lại bốc cháy dữ dội.

Môi của Choi San không chỉ chạm - mà gặm nhẹ, đầy khát khao mà bị đè nén quá lâu.

Không còn ai là sát thủ.

Không còn ai là mafia.

Chỉ còn là 2 người đàn ông.

Một đêm.

Một lần được sống thật với cảm xúc.

"Sao tôi... lại để anh bước vào đời mình thế này...?"

- Wooyoung thì thầm khi San hôm dọc xuống cổ anh, từng dấu hôn như lửa cháy lan qua da.

"Vì tôi cũng chẳng biết... tại sao không thể rời mắt khỏi em..."

San thì thầm, giọng trầm như rựou đắng pha máu.

Tay hắn trượt dưới lớp áo mỏng, cởi từng nút bằng sự kiên nhẫn lạ thường - không vội vàng, không thô bạo, như thể hắn đang đọc một trang sách linh hồn.

Làn da trắng hồng hào của Wooyoung lộ ra trong ánh sáng vàng yếu ớt.

Trên cổ, trên ngực, trên lưng - lấm tấm những vết sẹo cũ.

Những vết tích của một đời lính đánh thuê.

San lặng người trong 1 giây.

Hắn cúi xuống, đặt môi lên từng vết sẹo.

"Chúng có làm em đau không..?"

"Không.

Nhưng có người... lại thấy khó chịu."

"Tôi thì không.

Vì nó chứng minh em vẫn còn sống...

để nằm cạnh tôi hôm nay."

Chỉ một câu ấy thôi, Wooyoung gần như vỡ vụn.

Không phải vì ngọt ngào.

Mà vì... cậu chưa từng có ai nhìn cậu như một con người.

chưa từng.

_

Từng lớp quần áo bị lột bỏ.

Không cuồng nhiệt, không gấp gáp.

Mà đầy tính khám phá.

Choi San không chạm như kẻ chiếm đoạt.

Hắn chạm như người đi lạc trong sa mạc, tìm thấy nước lần đầu.

Wooyoung nằm dưới thân hắn, đôi mắt vẫn luôn sắc lạnh giờ khẽ khép, từng tiếng thở khẽ rên lên khi bàn kia tay trượt dọc theo sống lưng, dừng lại ở nơi không ai từng chạm.

"Wooyoung... tôi có thể không?"

Hắn vẫn hỏi, dù cả cơ thể cậu đã run lên từng đợt, đòi hỏi.

Wooyoung gật nhẹ.

Gò má ửng đỏ.

Hơi thở dồn dập.

Không còn là sát thủ máu lạnh

Giờ đây, cậu chỉ là một người đàn ông yêu sai người - và không còn đường quay về.

_

Những chuyển động ban đầu chậm rãi, nhẫn nại.

Cảm giác như San đang vẽ lên da thịt cậu từng nét bằng mực nóng.

Mỗi cú nhấp, mỗi cái đẩy - không chỉ là thể xác va chạm nhau, mà là tâm hồn đang tan ra, hoà trộn.

Wooyoung bật tiếng rên khẽ, hai tay siết lấy vai San.

"Đau?"

"Không...

đừng dừng lại."

San cúi xuống, đặt trán vào cổ anh, mồ hôi nhỏ giọt xuống xương quai hàm xanh mảnh.

Hắn không biết... thứ khiến hắn điên cuồng đêm nay không chỉ là thân thể này.

Mà là Wooyoung đang thực sự mở lòng.

Cao trào đến như sóng dữ.

Mạnh.

Mê loạn.

Và đau.

Cả hai như vỡ tung trong một tiếng thở dốc đồng thanh.

Cơ thể run rẩy, tay siết lấy tay.

Hơi thở loạn nhịp không biết là vì khoái cảm hay... vì nước mắt.

Choi San ôm chặt lấy Wooyoung từ phía sau.

Lồng ngực hắn áp vào lưng cậu, hai nhịp tim gõ cùng một nhịp.

"Tôi không biết đây là lần đầu hay lần cuối."

Hắn thì thầm, giọng run.

"Nhưng tôi biết... tôi sẽ không hối hận."

Wooyoung khẽ cười.

"Nguy hiểm đấy.

Yêu tôi không dễ đâu."

"Tôi biết.

Nhưng tôi đã từng cười vào mặt tử thần rồi mà."

_

Chương 6 khép lại với sự trần trụi cả thể xác lẫn cảm xúc.

Từ nay trở đi, hai người đã dây vào nhau.

Không phải bằng máu... mà bằng yêu.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
7.


Bình minh ở Seoul lạnh và ẩm ướt.

Từng giọt mưa nhỏ còn vương trên cửa kính, mờ đục như sương trong mắt Wooyoung khi tỉnh giấc.

Cậu trở mình, cảm nhận được hơi ấm vững chãi phía sau lưng.

Choi San vẫn đang ôm cậu từ đằng sau, hơi thở đều đều, cằm tựa nhẹ trên vai cậu, như thể nếu buông ra, tất cả chỉ là một giấc mơ.

Wooyoung khẽ nhắm mắt lại.

Một lúc thôi...

để cảm nhận sự yên bình.

Nhưng tiếng chuông điện thoại réo vang đã kéo họ về thực tại khắc nghiệt.

San bật dậy, kéo áo sơ mi mặc vào.

Mắt hắn chớp một cái, sự dịu dàng phút trước đã bị thay bằng ánh nhìn của một trùm mafia máu lạnh.

Wooyoung ngồi dậy, lưng trần lộ rõ dấu vết đêm qua - vết răng, vết đỏ, vết tay... cả vết hôn.

Nhưng cậu không có thời gian để ngượng.

Giọng nói từ đầu dây bên kia đã khiến mặt cậu biến sắc.

"Jung Wooyoung, mày bị lộ rồi."

Là đội trưởng tổ chức sát thủ của cậu - Shadow Serpent - tên tổ chức ấy giờ chính thức có mặt trong ván cờ.

Wooyoung chộp lấy điện thoại, giọng gay gắt:

"Ai phát hiện?!"

"Không biết, nhưng mày bị cắt hợp đồng.

Mọi nhiệm vụ ám sát Choi San sẽ được chuyển sang cho sát thủ khác."

Cúp máy.

Căn phòng yên ắng lại.

Choi San ngồi bên cạnh, ánh mắt tối sầm - "Ai gọi?"

"Tổ chức của tôi.

Tôi... bị thay người rồi."

"Ý em là gì?"

Wooyoung hít sâu.

"Họ biết tôi sẽ chẳng thể ra tay giết anh.

Và giờ... tôi bị xem là kẻ phản bội."

_

Không nói thêm lời nào, Choi San đứng dậy mở két sắt.

Một loại hồ sơ, ảnh chụp, danh sách ám sát được ném lên bàn.

"Cấp bậc tôi từng giữ là cấp sát thủ S - hạng cao nhất.

Nhưng bây giờ chắc xuống cấp F.

Choi San liếc nhìn tấm ảnh chụp Wooyoung, là ảnh của cậu đứng trên mái một toà nhà, tay cầm súng nhắm bắn.

Góc ảnh mờ, nhưng ánh mắt lại rõ ràng: lạnh lẽo và không chút nhân tính.

Hắn nhìn người đang ngồi trước mặt - cùng một người.

Nhưng cũng không còn là người đó nữa.

"Wooyoung, em rút khỏi tổ chức đi.

Tôi bảo vệ em"

"Anh biết tôi không thể."

"Tại sao?"

Cậu nhìn hắn, ánh mắt long lanh - không phải vị xúc động, mà vì uất nghẹn:

"Vì tổ chức đó đã cứu tôi khỏi cái chết năm 10 tuổi.

Tôi nợ họ máu.

Nếu phản bội, tôi chết không chỉ là một lần.

"Em thừa biết nếu ở lại, họ sẽ cử người giết em."

"Tôi thừa biết."

Wooyoung đứng dậy, mặc lại áo, giấu toàn bộ cảm xúc vào trong.

"Đêm qua là thật.

Nhưng hôm nay tôi không được phép mềm lòng nữa."

"Tôi cũng không."

_

Họ chia tay trong im lặng.

Không có nụ hôn.

Không cái ôm.

Không ánh mắt níu kéo.

Chỉ có bóng lưng của hai người đàn ông rẽ về hai phía, từng bước chân như dẫm lên đá bén nhọn.

Nhưng không ai biết, trong lòng họ - có một tiếng nổ lớn vừa xảy ra.

Không máu, không súng.

Chỉ là trái tim vỡ vụn.

_

Cuối chương 7, Wooyoung chính thức bị tổ chức đưa vào danh sách thanh trừng.

Còn Choi San - hắn bắt đầu kế hoạch phá nát Shadow Serpent, dù biết người yêu hắn đang ở trong đó.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
8.


Ban đêm ở khu công nghiệp bỏ hoang phía bắc Seoul luôn có gì đó rùng rợn.

Gió rít qua những tấm tôn rỉ sét.

Mùi hoá chất nồng nặc và giữa không gian yên tĩnh đó... là tiếng giày dẫm lên sỏi đá.

Wooyoung bước vào khu nhà cũ - nơi từng là căn cứ phụ của Shadow Serpent.

Ở đây, cậu từng luyện súng mấy tháng liền, từng ngủ gục vì kiệt sức, từng bật khóc trong âm thầm vì... lần đầu tiên giết người.

Và giờ, nơi đó trở thành bẫy.

"Chào mừng về nhà, Wooyoung."

Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối.

Wooyoung rút súng gần như theo phản xạ, lưng ép sát tường.

Từ tầng trên, ba kẻ mặc đồ đen nhảy xuống, bao vây cậu.

Tất cả đeo mặt nạ - một kiểu ẩn danh quen thuộc trong tổ chức.

"Tao không muốn giết mày đâu."

Một tên lên tiếng.

"Vậy thì biến."

Wooyoung gằn.

"Nhưng tao buộc phải giết.

Vì nếu không... tao sẽ bị xử thay."

Không nói thêm, hắn rút dao lao tới.

Đoàng!

Một viên đạn xuyên trúng tay hắn trước khi kịp áp sát.

Wooyoung nghiến răng, bắn tiếp phát thứ hai vào chân đối thủ phía sau.

Cậu vẫn là tay súng cấp S - dù bị tổ chức thanh trừng, kỹ năng vẫn chưa bao giờ mai một.

Tên cuối cùng nhanh hơn, hắn áp sát trong chưa đầy 3 giây, kề dao vào cổ Wooyoung.

"Mày từng là huyền thoại.

Tiếc thật."

Wooyoung không đáp.

Chỉ là trong một khoảnh khắc, mắt cậu ánh lên một tia gì đó - bình tĩnh, khinh thường và... lạnh hơn cả thép.

Đoàng!

Phát súng vang lên từ... xa.

Tên sát thủ đổ gục, trán nứt toác.

Wooyoung hoảng hốt quay lại.

Từ trên nóc toà nhà - một bóng người cao lớn bước ra, súng vẫn chĩa về phía cậu.

Gió thổi phần vạt áo hắn bay lên - chiếc áo choàng dài đen thêu hình phượng hoàng đỏ rực: biểu tượng của gia tộc Choi.

Choi San vừa cứu cậu.

_

Wooyoung ngước lên nhìn.

Không nói gì.

Cậu cũng không ngạc nhiên vì San tới.

Không hỏi tại sao.

Cũng chẳng cảm ơn.

Giữa họ... không cần lời.

Choi San nhảy xuống, hạ gục tên sát thủ còn lại đang lê lết bò đi.

"Chúng đã bắt đầu hành động rồi."

"Tôi biết."

"Em tính sao?"

Wooyoung im lặng.

Ánh mắt nhìn xác ba người vừa nằm lạnh trên sàn.

Từng người là đồng đội, huấn luyện viên, thậm chí... có người từng là bạn thân.

"Tôi sẽ giết ngược lại từng đứa một.

Không vì tự vệ.

Mà vì... tôi chọn điều đó."

_

Choi San hơi ngạc nhiên.

Đây là lần đầu tiên thấy Wooyoung...

độc ác.

Không còn là ánh mắt trẻ con.

Không còn ngập ngừng.

Chỉ còn ý chí chết chóc, và đôi tay dính máu mà không chớp mắt.

San gật đầu, giọng trầm:

"Vậy đi cùng tôi.

Tôi sẽ cho em công cụ...

để sống sót đến cuối.

_

Trên tầng cao của Shadow Serpent, đội trưởng tổ chức đang nhìn vào màn hình theo dõi.

Ông ta cười nhạt:

"Jung Wooyoung à... mày nghĩ mày có thể thoát khỏi nơi này sao?

Chúng tao đã đào tạo mày để chết từ khi mới 10 tuổi rồi."

Chiến tranh máu lạnh bắt đầu.

Và tình cảm của họ... sắp bị giằng xé trong chính thù hận quá khứ.

_

Cuối chương 8, Wooyoung chính thức bước vào còn đường phản bội là Shadow Serpent.

Choi San sẽ trao cho cậu vũ khí, căn cứ và cả thế lực mafia hậu thuẫn.

Còn tổ chức sát thủ sẽ tung ra lớp lớp sát thủ khác nhau để tiêu diệt hai người.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
9.


Căn biệt thự nằm sâu trong rừng thông phía nam Seoul tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Nơi ấy là sào huyệt của Choi San - "Xích Long", cái tên khiến cả thế giới ngầm phải câm nín.

Sau trận giao chiến hỗn độn ở khu công nghiệp, Wooyoung đã bất tỉnh.

Và khi tỉnh dậy, cậu thấy mình đang nằm trong căn phòng lạ, vai trái được băng bó kỹ lưỡng, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí.

Đầu óc hơi choáng.

Cửa sổ mở hé, ánh sáng rọi vào bàn tay cậu - những ngón tay lạnh ngắt, dường như chẳng còn sức lực nào để bóp cò nữa.

"Cậu tỉnh rồi."

Giọng nói ấy khiến tim Wooyoung khựng lại một nhịp.

Choi San đứng đó, tay cầm ly cà phê còn bốc khói, ánh mắt không giấu nổi sự mệt mỏi, nhưng lại dịu dàng đến kỳ lạ.

"Anh cứu tôi?"

"Ừ, tôi không định để em chết ngu ngốc như thế."

"Tôi... chưa từng nghĩ anh sẽ liều mạng vì tôi như thế.."

San ngồi xuống cạnh người.

Khoảng cách chỉ còn một gang tay.

Cả hai im lặng.

Cái im lặng ấy nặng hơn bất kì lời nào.

Nó là sự thật, ám ảnh, là thứ mà một mafia và một sát thủ không nên cảm nhận - niềm quan tâm.

_

San nhẹ nhàng:

"Vai em bị trúng một viên đạn, tưởng là bắn ra máu thôi chứ hoá ra là bắn vào tim tôi luôn."

"Anh lúc nào cũng nói mấy câu rẻ tiền như vậy hả?"

"Ừ.

Nhưng người nghe lúc nào cũng đỏ mặt."

Wooyoung thật sự đỏ mặt.

_

Họ không nói thêm nữa.

Không cần.

Cảm xúc lúc này như mật ngọt chảy tràn.

Từ ánh mắt, từ hơi thở.

Từ những lần lặng lẽ ngắm nhau trong bóng đêm, đến từ lần tay vô tình chạm vào nhau nhưng chẳng ai rút về.

Wooyoung tựa vào vai San.

"Tôi từng nghĩ không có nơi nào là an toàn."

"Còn bây giờ?"

"Tôi nghĩ...

ít nhất bên cạnh anh, tôi không cần ngủ với con dao dưới gối.

San mỉm cười, thật lòng.

_

Tối đó, khi Wooyoung đã ngủ say, San đứng lặng ở ban công, điện thoại đặt bên tai.

"Tôi đã bảo anh không được can thiệp."

"Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ tổ chức."

"Tôi không cần tổ chức.

Tôi cần cậu ấy sống."

"Vậy thì từ giờ, Choi San, anh không còn là một phần trong chúng tôi nữa."

Bíp

Cuộc gọi kết thúc.

San nhìn ra rừng đêm, gió rít qua từng nhánh thông như tiếng than khóc.

_

Trong khi đó, Wooyoung cũng chưa ngủ.

Cậu lặng lẽ ngồi dậy, bước tới bàn gỗ cuối giường.

Trên đó, một số hồ sơ và vật dụng cái nhân mà

Choi San để quên.

Trong một xấp giấy, cậu thấy một góc bìa in mờ dòng chữ:

"Shadow Serpent - mã hồ sơ 03X - Hạng mục: hoàn tất."

Wooyoung nheo mắt nhìn, nhưng trước khi cậu lật ra xem kỹ, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.

Cậu nhanh chóng để lại xấp tài liệu đúng vị trí, giả vờ nằm xuống giường.

Choi San mở cửa bước vào, thấy Wooyoung đang nhắm mắt, hơi thở đều.

Hắn đứng đó, nhìn một lúc lâu, rồi kéo chăn đắp nhẹ lên người anh.

"Ngủ ngon, Wooyoung."

Khi San rời đi, cậu mới khẽ mở mắt.

Trong ánh mắt ấy, có thứ gì đó đã thay đổi - không phải nghi ngờ... mà là một vệt gợn rất nhỏ của sự bất an.

Shadow Serpent?

Hoàn tất hồ sơ?

Cái tên tổ chức ấy chẳng còn lạ lẫm gì với cậu.

Cậu từng ở đó.

Từng lớn lên bằng máu người và lệnh giết.

Nhưng tại sao... lại thấy nó xuất hiện trong biệt thự của Choi San?
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
10.


Căn cứ của Choi San tạm thời được dời về một biệt thự hoang cũ kỹ ở vùng rìa ngoại ô Seoul.

Bao quanh là rừng thông thưa, kín đáo và biệt lập.

San không tin tưởng bất cứ ai trong nội bộ nữa - sau cuộc truy sát hôm đó, hắn đã biết có nội gián trong tổ chức.

Mấy ngày sau, Wooyoung hồi phục gần như hoàn toàn.

Nhưng trong mắt cậu, không còn sự lạnh lùng vô địch như trước nữa.

Mọi chuyển động của San, mọi cử chỉ dù chỉ là nhỏ nhất...

đều khiến trái tim cậu chao đảo.

Cậu ghét điều đó.

Vì yêu, nên yếu.

Và sát thủ không được phép yếu

_

Sáng sớm hôm đó, San trở về sau một đêm không ngủ.

Hắn ngồi trước bàn làm việc, bật đèn, mở máy tính, kiểm tra hệ thống dữ liệu nội bộ.

Wooyoung tựa lưng vào khung cửa, tay cầm ly cà phê nóng.

"Ngủ một chút đi.

Mắt anh như gấu trúc rồi đó."

San không nhìn lên, chỉ cười khẽ:

"Ngủ không được.

Có thứ tôi phải xử lý trước khi có thêm người chết."

Wooyoung tiến lại gần, đặt ly cà phê xuống bàn.

"Tôi sẽ giúp.

Có gì cứ giao cho tôi."

San khựng lại một nhịp, rồi ngẩng đầu nhìn cậu:

"Tôi không thể để em dính vào nhiều hơn nữa."

"Vậy tôi ở đây làm gì?

Anh tưởng tôi là búp bê anh nuôi cho vui à?"

San im lặng.

Hắn không nghĩ Wooyoung lại nói như thế.

Anh tiếp lời, giọng trầm hơn:

"Tôi không phải thứ gì mềm yếu.

Tôi là sát thủ, là tay súng của Shadow Serpent.

Anh biết chứ?"

San gật đầu chậm rãi:

"Tôi biết.

Và cũng biết... không sớm thì muộn em sẽ trở về đó."

Wooyoung quay mặt đi.

Cậu cũng biết điều đó.

Shadow Serpent không buông tha cho ai dễ dàng.

Việc cậu trốn thoát lâu như vậy, họ đã chắc chắn ra lệnh truy lùng.

Nhưng cậu vẫn ở lại, vẫn chọn bên cạnh San... không phải vì sợ bị truy sát... mà vì trái tim cậu không cho phép mình rời đi.

Nhưng nếu một ngày nào đó, nhiệm vụ thật sự buộc cậu phải về... liệu San còn nhìn cậu như hôm nay?

_

Hai ngày sau, một đợi tấn công bất ngờ đổ xuống biệt thự.

Shadow Serpent trở lại - lần này, không chỉ có lính đánh thuê, mà còn có một tay sát thủ chuyên nghiệp.

Mái tóc đỏ dài, khẩu súng lục bạc và lớp quần áo bó sát.

Tên cô ta là Judy, một kẻ khét tiếng từng sát cánh cùng San... trước khi phản bội.

Khói đạn phủ kín rừng thông.

Wooyoung lao ra trước, bắn tỉa từ mái nhà, từng phát đều trúng đích.

Đôi mắt cậu sắc lạnh, tay không hề run - chỉ khi cậu chiến đấu, người ta mới thấy rõ cậu được gọi là Ghost Shooter - xạ thủ ma quái.

San cũng ra trận.

Mỗi viên đạn từ khẩu Glock trong tay hắn đều mang theo thù hận.

Hắn nhìn thấy Judy đứng phía xa - ánh mắt hai người giao nhau, nhưng không ai nói gì.

Wooyoung nhìn thấy họ từ xa.

Cậu thấy San siết chặt súng.

Và cậu thấy Judy mở một nụ cười đầy châm biếm.

_

Cuộc đấu súng kéo dài đến tận hoàng hôn.

Khi ánh mặt trời cuối cùng cũng rút lui, chỉ còn mùi máu và mùi thuốc súng đọng lại trong không khí.

San bị thương ở vai.

Judy rút lui, để lại lời thì thầm qua bộ đàm:

"Mày không thể trốn mãi đâu.

Quá khứ mày sẽ tìm đến mày... cùng với thằng nhóc đó."

San nắm chặt bộ đàm trong tay.

Hắn không biết ả ta ám chỉ điều gì, nhưng trái tim hắn bất an.

Hắn quay lại biệt thự, thấy Wooyoung đang lau vết máu cho mình.

Đôi mắt cậu dịu đi đôi chút khi thấy hắn vẫn còn sống.

Nhưng giữa lòng bàn tay cậu... có một mảnh nhỏ màu bạc - một phần của viên đạn được gỡ ra từ vai San.

Trên mảnh đạn đó... có ký hiệu của Shadow Serpent.

Wooyoung sững người.

San cũng nhìn thấy.

Khoảnh khắc ấy, không ai nói gì.

Nhưng giữa họ, không có thứ gì... vừa nứt một đường thật mảnh.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
11.


Ba ngày trôi qua kể từ vụ tấn công.

Căn biệt thư hoang đã được thay bằng một căn penthouse trên tầng cao nhất của toà nhà bỏ trống ở quận Mapo.

Từ đây, thành phố Seoul trông như một mê cung khổng lồ đang hít thở ban đêm, nhấp nháy đèn dưới cơn mưa nhẹ.

Choi San đứng trước cửa kính, hút thuốc.

Mùi khói vương vất trong không gian, len lỏi vào tóc Wooyoung đang ngủ gục trên sofa.

San quay đầu lại, ánh nhìn dịu lại vài phần khi thấy cậu đang cuộn mình trong chiếc áo khoác da của hắn, gối đầu lên tay trái, thở đều đều.

Cậu mệt.

Và hắn cũng vậy.

Sáng hôm sau, San rời đi sớm.

Một cuộc họp ngầm với vài trùm mafia vùng Busan.

Hắn không để lại tin nhắn, không báo cho cậu một lời nào.

Wooyoung thức dậy trong căn phòng lạnh, chỉ còn hơi ấm mờ nhạt trên ghê.

Cậu nhìn vào khoảng trống đó, nhíu mày.

Rồi tự bật cười.

"Làm như tôi là người yêu anh không bằng..."

Cậu vào phòng tắm, tạt nước lên mặt.

Vết sẹo nhỏ gần xương quai hàm trái bắt đầu nhức lại.

Vết đạn cũ, từ một nhiệm vụ năm ngoái - khi tổ chức cử cậu ám sát một mục tiêu ở Macau.

Khi đó, cũng là lần đầu cậu suýt chết... và lần đầu biết sợ.

Sợ chết.

Và bây giờ... sợ mất Choi San.

Chiều hôm đó, cậu lén kiểm tra tài liệu của San trong ổ cứng di động.

Không có gì đặc biệt - toàn là dữ liệu về Judy, hệ thống theo dõi nội bộ, một số bản đồ và lịch trình giao hàng.

Nhưng có một folder bị mã hoá.

Tên "Origin".

Cậu định mở, nhưng bị yêu cầu mã bảo vệ.

Sai ba lần là dữ liệu bị xoá.

Wooyoung gõ đại một chứ: "shadow".

Sai.

Cậu chần chừ, rồi gõ tiếp: "wooyoung".

Sai.

Cậu bật cười.

"Thôi khỏi.

Có khi là tên người yêu cũ."

Đêm đó, San về.

Hắn trầm hơn mọi ngày, có mùi rượu trên người nhưng ánh mắt vẫn rất tỉnh táo.

Wooyoung nằm trên giường, quay lưng về phía cửa.

Cậu giả vờ ngủ, chỉ là không muốn nói chuyện.

San bước vào, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạch.

Tay đặt lên eo cậu, hỏi:

"Hôm nay em ăn gì chưa?"

Wooyoung không trả lời.

Nhưng một lát sau, cậu khẽ dịch người, nhích lại gần hơn.

Im lặng.

Là cách duy nhất họ chạm vào nhau mà không cần một lời giải thích.

Đêm đó, họ có nhau một lần nữa.

Nhưng không giống như lần trước - lần này mang theo cả sự tức giận, ghen tuông, khát khao sở hữu và sợ hãi.

San siết tay cậu mạnh hơn.

Wooyoung cào vào lưng hắn, cắn lên vai hắn, và thì thầm trong tiếng thở dốc.

"Đừng rời xa tôi..."

San ngừng một nhịp.

Rồi cúi xuống, hôn lên trán cậu, thì thầm:

"Tôi sẽ không đi đâu hết.

Chỉ cần em còn muốn giữ tôi."

Sáng hôm sau, San thức trước. hắn vào phòng làm việc, mở lại folder "Origin", gõ mã:

"8-1-1"

Mở được.

Trên màn hình hiện ra hàng loạt ảnh cũ.

Nhiệm vụ thanh trừng mà tổ chức giết thuê cách đây mười hai năm.

Một bức ảnh hiện lên, cảnh ba mẹ của một tay sát thủ bị giết trong một căn nhà ở Daegu.

Hắn nhìn vào gương mặt của đứa trẻ trong hình.

Là Jung Wooyoung - lúc đó khoảng 10 tuổi.

San gập laptop lại, tim hắn nặng trĩu.

Nhưng hắn không xoá dữ liệu.

Không giấu đi.

Không giấu thêm nữa.

Hắn biết... sớm hay muộn, cậu sẽ mở được.

Và lúc đó, tình yêu này sẽ kết thúc.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
12.


Bảy giờ sáng, trời có mưa.

Không lớn, chỉ đủ làm con ngõ nhỏ dưới chân toà nhà ướt nhẹp và bốc lên cái lạnh se sắt vào tận xương.

Choi San nấu bữa sáng - một việc bắn không thường làm.

Nhưng hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi, và hắn muốn thử... sống như một người bình thường.

Wooyoung bước ra khỏi phòng, mái tóc còn ướt dính vào trán.

Áo thun trắng và quần thun đen - đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng đẹp đến mức khiến Choi San khựng lại vài giây khi vừa đặt nĩa xuống bàn.

"Anh nhìn em như thể em sắp chết tới nơi vậy."

Wooyoung cười, nhấc ly cà phê đen lên.

"Anh đang nhìn một thứ đáng giá trong căn nhà này."

Câu nói của Choi San không hoa mỹ.

Nó mang sự nặng nề vô hình, như thể mỗi từ là một nhát khắc vào đá, khắc xuống từng giây mà họ còn bên nhau.

Sau bữa sáng, họ cũng ra ngoài.

Không phải để đi giết ai.

Không phải theo dõi ai.

Mà chỉ để đi bộ - qua vài con hẻm nhỏ ở Itaewon, rồi dừng lại mua vài cây kem bạc hà ở xe đẩy ven đường.

Wooyoung cắn một miếng, rùng mình.

"Lạnh quá."

San liếc cậu, môi khẽ nhếch.

"Môi em còn lạnh hơn."

Rồi không báo trước, hắn cúi xuống hôn lên môi cậu - ngắn thôi, nhưng đủ làm Wooyoung bất ngờ đến mức đỏ bừng cả tai.

"Đồ biến thái..."

Cậu lẩm bẩm.

"Ừ.

Với em thì anh là nhất."

San đáp tỉnh bơ.

_

Tối hôm đó, họ về lại căn penthouse.

Wooyoung tắm trước.

Khi bước ra, cậu thấy San đang ngồi trên ghế, trước mặt là laptop đã mở.

Trên màn hình, folder "Origin" vẫn hiện ra, mở sẵn.

Nhưng không có ai động vào.

San nghe tiếng bước chân, quay lại.

Ánh mắt hai người giao nhau.

Wooyoung hỏi, giọng nhẹ như tơ:

"Folder đó... là gì vậy?"

San đứng lên, chậm rãi đóng laptop lại.

"Chỉ là một số tài liệu cũ.

Không liên quan đến em."

"Anh có thể cho em xem được không?"

San im lặng vài giây, rồi trả lời:

"Chưa phải lúc."

Wooyoung gật đầu, không hỏi thêm.

Nhưng trong lòng cậu, có một điều gì đó đang lặng lẽ trồi lên.

Một phần bản năng sát thủ... thứ từng giúp cậu sống sót hàng chục lần trên ranh giới sinh - tử...

đang gào thét:

"ĐỪNG TIN."

_

Đêm đó, họ không chạm vào nhau.

San ôm cậu, như mọi đêm.

Nhưng cả hai đều thức, mãi đến gần sáng.

Wooyoung vùi mặt vào ngực hắn.

Thì thầm:

"Nếu một ngày nào đó em biến mất... anh có đi tìm em không?"

San khựng lại.

Rồi cậu siết chặt hơn.

"Không.

Vì anh sẽ không để em đi."

Wooyoung bật cười.

Một tiếng cười nhỏ như gió lướt qua má, nhưng trong tim cậu, lại là một mảng sương mù đang bắt đầu vỡ ra từng lớp một.

_

Sáng hôm sau, San rời đi.

Một nhiệm vụ ở Gangnam.

Wooyoung ngồi lại một mình.

Cậu bật laptop lên.

Nhưng lần này, không mở folder "Origin".

Mà cậu mở một folder khác - hồ sơ cũ của chính mình, lưu trữ trong USB đã giấu kỹ.

Ảnh ba mẹ.

Ảnh hiện trường vụ án thảm sát.

Bàn tay cậu run lên khi ánh mắt cậu chạm vào một chi tiết... một hình xăm ở bả vai tên sát thủ tình cờ được camera ghi lại.

Một hình săm đầu sói.

Y hệt như hình săn sau lưng của San.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
13.


Một tuần trôi qua kể từ buổi sáng hôm đó.

Choi San vẫn là chính hắn - trầm lặng, quyến rũ và đáng sợ.

Hắn đưa Wooyoung đi qua những cuộc họp tăm tối, những hợp đồng máu me, và những đêm dài êm ái như có thể ngủ vùi cả đời trong vòng tay đó.

Wooyoung cũng vẫn là chính cậu - vẫn mỉm cười, vẫn ngoan ngoãn trong lòng hắn, vẫn gọi hắn là "San" bằng giọng nhẹ hơn gió.

Nhưng sâu trong mắt cậu, đã không còn sự trong suốt nữa.

_

Wooyoung bắt đầu thu thập thông tin.

Cậu khôi phục lại toàn bộ dữ liệu tổ chức cũ - Shadow Serpent.

Một hệ thống bảo mật chặt chẽ, nhưng với khả năng của cậu - một tay súng thiện xạ, một hacker cũ, một sát thủ từng số giữa lòng địa ngục - thì đâu có gì là không vào được.

Cậu lật từng tấm ảnh.

Từng hồ sơ vụ án.

Từng bản tin đã bị che giấu khỏi truyền thông.

_

Tháng 12 năm 2013.

Vụ thảm sát ở Daegu.

7 người chết.

Trong đó có vợ chồng bác sĩ: Jung Sanghyun và Han Soomi.

Bị bắn từ khoảng cách gần, cách hành quyết mang dấu vết của một mafia.

Không tìm thấy hung thủ.

Nhưng một nhân chứng sống - một cậu bé gần 10 tuổi, nấp sau gầm bàn - đã nói:

"Chú đó có hình xăm con sói sau lưng."

_

Wooyoung đọc đến đây thì dừng lại.

Cậu không thở được.

Mặt cậu nhoè đi, nhưng tay vẫn rê chuột, kéo xuống...

Hình xăm đầu sói.

Cùng vị trí.

Cùng kiểu đen trắng loang lổ.

Cùng ánh nhìn hung tợn.

Một lần nữa, cậu nhớ lại tấm lưng Choi San - lần đầu tiên hắn cởi áo trước mặt cậu.

Tấm lưng dày, ấm, có mùi thuốc súng... và hình xăm đó.

Vậy mà bây giờ, nó lại như lưỡi dao lạnh cắm vào ngực.

_

Tối đó San về trễ.

Người hắn có vết máu.

"Có chút rắc rối với đám của Judy."

Hắn nói, vứt áo khoác lên sofa.

Wooyoung bước đến, đưa khăn ấm lau trán hắn, giọng nhẹ tênh:

"Anh vẫn không sao là được."

San im lặng, rồi nhìn cậu.

Rồi kéo cậu vào lòng, siết thật chặt.

"Dù có chuyện gì... em cũng đừng rời xa anh."

Wooyoung khẽ cười trong ngực hắn.

"Không đâu."

Nhưng trong lòng cậu, đang lặp đi lặp lại một câu:

"Nếu người giết ba mẹ em... là anh thì sao?"

_

Đêm đó, cậu không ngủ.

Chỉ nằm lặng im, nghe nhịp tim của San - đều, mạnh, và vô cảm.

Wooyoung nghĩ đến mọi thứ.

Cậu nhớ những đêm đầu tiên họ quen nhau.

Nhớ lần đầu San lau vết thương cho cậu.

Nhớ đêm đầu tiên họ chạm vào nhau, dịu dàng hơn bất kỳ ai.

Nhớ tiếng cười hiếm hoi của hắn, khi cả hai ăn kem dưới trời lạnh.

Cậu cũng nhớ đến máu.

Nhớ tiếng súng.

Nhớ ánh mắt vô cảm trong đoạn video giám sát mà cậu tìm được - ánh mắt của kẻ bắn chết ba mẹ mình.

Và khi pause lại đúng khung hình....

...là Choi San.

Là hắn.

Là người nằm cạnh cậu, hôn lên cổ cậu mỗi tối, thì thầm "anh yêu em" bằng giọng trầm ấm nhất thế gian.

_

Wooyoung bật dậy giữa đêm.

Cậu bước ra ban công, thở mạnh, tay bấu chặt lan can đến bật máu.

"Không thể nào... không thể nào là anh..."

Nhưng mọi dữ kiện đều đang khớp lại.

Hắn chính là người đã giết ba mẹ cậu.

Cậu quay trở lại phòng ngủ.

San vẫn còn ngủ say, một tay duỗi ra như đang tìm kiếm thân nhiệt bên cạnh.

Wooyoung đứng đó, rất lâu.

Rồi cậu nằm xuống lại, nép vào lòng hắn như mọi lần.

San quờ tay ôm lấy cậu theo phản xạ.

"Em vừa ra ngoài à?"

"Ừ.

Em vừa mơ thấy anh biến mất."

"Anh sẽ không đi đâu cả."

San thì thầm, giọng mơ màng.

"Vậy thì tốt."

Wooyoung khẽ nói, nhưng lòng cậu thì lạnh buốt.

Vì có thể... chính em sẽ là người phải rời đi.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
14.


Buổi sáng Seoul lạnh buốt.

Không khí mùa đông luồn qua từng kẽ tay, làm mờ kính xe khiến mùi khói thuốc trong áo Choi San càng nồng hơn.

Wooyoung đứng trong căn phòng lưu trữ cũ của tổ chức Shadow Serpent.

Nơi đây từng là hang ổ của cậu, giờ thì chỉ còn lại ký ức.

Cậu đã vào bằng lối cửa ngầm cũ - một nơi chỉ mình cậu và người thầy đầu tiên còn nhớ mật mã.

Mọi thứ phủ bụi.

Máy tính cũng khởi động chậm chạp.

Cậu mở file cuối cùng - video an ninh ngày 13 tháng 12 năm 2012.

Mẹ cậu - Han Soomi - đang chuẩn bị bữa sáng.

Ba cậu - Jung Sanghyun - đứng gần cửa sổ đọc báo.

Mọi thứ yên bình.

Rồi tiếng súng.

Một loạt bắn tỉa vào cửa kính.

Mẹ cậu ngã xuống đầu tiên, không kịp kêu.

Ba cậu chạy tới, cũng bị trúng đạn.

Camera xoay theo chuyển động ngẫu nhiên.

Hình ảnh rung, nhưng vẫn đủ để nhận ra một người đàn ông mặc áo da đen, bước vào, kiểm tra xác.

Hắn rút khẩu Glock bạc, bắn thêm một phát vào ngực ba cậu - như kết thúc hợp đồng.

Cận mặt.

Wooyoung pause lại.

Là Choi San.

Không còn gì để nghi ngờ thêm.

_

Wooyoung rời khỏi phòng lưu trữ, chân lảo đảo.

Cậu bước lên sân thượng của toà nhà hoang, nhìn xuống thành phố Seoul xa xa - nơi có đèn vàng, xe cộ, có người yêu cậu đang đợi ở nhà.

Choi San là người giết ba mẹ mình.

Từng chữ một như khắc vào lòng.

Cậu ngồi xuống sàn bê tông lạnh.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu khóc.

Không phải vì đau.

Mà vì cậu không thể căm thù hắn.

_

Choi San là ai?

Là người luôn hứng đạn thay cậu.

Là người biết cậu sợ sấm và luôn nắm nay khi mưa đến.

Là người gạt máu trên môi cậu và nói: "em vẫn đẹp."

Là người lần đầu cho cậu cảm giác được sống, được yêu, được yếu đuối.

Nhưng cũng là người đã giết cha mẹ cậu.

Trái tim Wooyoung như bị xé đôi.

_

Điện thoại rung lên.

Là San.

"Em đang ở đâu? anh dậy không thấy em."

Wooyoung gạt đi nước mắt, giọng như chưa từng vỡ.

"Em ra ngoài chút.

Sẽ về liền."

"Cẩn thận.

Anh nấu mì cho em đây."

Wooyoung cúp máy, mắt vẫn cay.

Choi San không biết.

Hắn không hề biết rằng sự thật đã bị đào lên.

Cậu cũng chưa muốn hắn biết.

Không phải vì cậu tha thứ.

Mà vì cậu chưa sẵn sàng để chọn giữa yêu và hận.

_

Buổi tối, cậu về lại penthouse.

San đang ngồi đọc báo cáo, mái tóc rối vì vừa tắm xong.

Áo thun trắng bó sát khiến vết sẹo trên cổ lộ rõ hơn bao giờ hết.

Wooyoung nhìn hắn thật lâu.

"Anh nấu mì cho em hả?"

"Ừ.

Mì cay bò hầm.

Em thích mà."

Wooyoung bước đến, ngồi xuống đối diện.

Cậu nếm một đũa, rồi ngẩng lên cười nhẹ:

"Vẫn ngon như lần đầu anh nấu."

San gãi đầu, cười lúng túng:

"Lần đó là anh lỡ tay bỏ nhầm ớt, em biết không?"

Cả hai cùng bật cười.

Một tiếng cười như chưa có gì thay đổi.

Đêm đó, họ nằm sát nhau.

San siết lấy cậu như thể chẳng bao giờ muốn rời.

Cậu vuốt ngực hắn, ngón tay chạm vào hình xăm con sói...

Tim cậu nhói lên.

Cậu nhói nhỏ:

"San."

"Hửm.?"

"Nếu... nếu một ngày em phát hiện ra anh từng là điều gì đó khủng khiếp với em... anh nghĩ em sẽ làm gì?"

San không mở mắt, chỉ cười nhạt.

"Anh không biết.

Nhưng chắc em sẽ giết anh."

"Không."

"Hửm."

"Em sẽ đau đến mức không còn sức để giết ai nữa."

San mở mắt, nhìn cậu, tay vuốt tóc.

"Sao hôm nay em lạ vậy?"

Wooyoung né ánh nhìn, vùi mặt vào ngực của hắn.

"Chắc do mệt..."

Trong lòng cậu, từng lời dối trá cứ thế tích tụ.

Cậu đang sống bên kẻ giết ba mẹ mình.

Nhưng cậu không thể rời đi.

Không thể ghét.

Cũng không thể nói ra.

Cậu chỉ biết một điều:

Những ngày kế tiếp sẽ là kết thúc.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
15.


Trời đổ mưa.

Căn penthouse vắng lặng, chỉ còn tiếng rì rầm của nước và tiếng thở khe khẽ.

Wooyoung đứng trước cửa sổ, tay cầm tập tài liệu cũ đã nhàu.

Đôi mắt cậu đỏ hoe vì mất ngủ cả đêm.

Đêm qua là đêm cuối cùng cậu còn có thể nằm bên Choi San mà giả vờ không biết gì.

Bây giờ... không thể nữa.

San bước ra từ phòng tắm, quấn khăn ngang hông, mùi bạc hà thơm nhẹ lan khắp phòng.

"Em dậy sớm thế?"

Hắn hỏi, cười nhẹ.

Wooyoung không đáp.

Cậu quay lại, đưa tập hồ sơ.

"Đọc đi."

San nhíu mày, bước lại gần.

Đôi mắt hắn lướt qua từng dòng im đậm, từng đoạn báo cáo, từng bức ảnh in từ video giám sát năm 2013.

Hắn chết lặng.

"Em lấy những thứ này ở đâu ra?"

"Tổ chức cũ.

Shadow Serpent còn lưu trữ tất cả.

Chỉ cần biết tìm."

San siết chặt mép giấy.

Gió lạnh lùa qua cửa kính, nhưng không lạnh bằng ánh mắt của Wooyoung lúc này.

"Là anh thật à?"

- giọng cậu run nhẹ, không phải vì sợ - vì đau.

San không trả lời ngay.

Hắn nhìn cậu, rất lâu.

Rồi gật đầu.

"...Ừ."

Wooyoung bật cười - nhưng nụ cười cậu không mang theo một chút hơi ấm nào.

"Anh không định chối à?"

Giọng cậu run nhẹ, không phải vì sợ - mà vì đau.

San ngồi xuống mép giường, mắt nhìn xa xăm.

"Chối thì có thay đổi được gì không?"

"Vậy thì..."

- Wooyoung ngắt lời, giọng gần như nghẹn - "...tại sao?

Họ là ba mẹ tôi.

Họ không dính líu gì đến giới mafia.

Họ chỉ là những người bình thường, sống an phận...?

TẠI SAO?"

San siết tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay.

"Họ không phải mục tiêu ban đầu.

Đó là một cuộc thanh trừng sai lệnh.

Một tên trong hội đồng cấp cao đã gài bẫy anh.

Anh đến nhà đó theo nhiệm vụ và-"

"Và bóp cò mà không xác minh?"

- Wooyoung gắt lên - "Anh giết họ rồi quay như chưa từng tồn tại!"

Im lặng.

Chỉ còn tiếng mưa.

San đứng dậy, bước lại gần.

Hắn đưa tay ra, chạm vào vai cậu như mọi lần.

Nhưng lần này, cậu lùi lại, như thể tay hắn là lưỡi dao.

Wooyoung nói, rất khẽ:

"Tôi không biết điều gì làm tôi đau hơn... việc anh giết họ... hay việc anh chưa từng nói cho tôi biết."

"Anh không biết em là con họ cho đến khi-"

"Không, San.

Anh biết.

Chẳng có chuyện gì thoát khỏi mắt anh.

Anh là trùm của cả một thế giới ngầm.

Đừng nói với tôi là gương mặt tôi không giống mẹ tôi chút nào."

San cứng người.

Câu đó là sự thật.

Hắn đã biết rõ từ lâu.

Nhưng hắn chọn im lặng.

Chọn yêu thay vì đối diện.

"Vì yêu, anh đã giấu."

"Vì yêu? anh để tôi ngủ bên cạnh kẻ đã giết ba mẹ mình?"

Không ai nói nữa.

Căn phòng chật ních hối hận.

Wooyoung bước đến, lấy vali.

Không nói nhiều - chỉ đủ để rời khỏi.

San bước theo, giữ lấy tay cậu.

"Wooyoung, đừng đi... anh biết anh không xứng, nhưng hãy để anh nói hết-"

"Anh nghĩ tôi còn nghe nổi không?"

Giọng Wooyoung vỡ như thuỷ tinh:

"Anh là người đầu tiên tôi yêu.

Cũng là người cuối cùng tôi có thể tin.

Anh huỷ hoại cả hai điều đó chỉ bằng một phát đạn."

Cậu rút tay khỏi hắn.

Một cái chạm nhẹ - nhưng đủ để tim San rách toạc.

Wooyoung quay đi.

"Anh đừng theo tôi."

San không bước nữa.

Chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng của cậu khuất sau lưng cánh cửa.

Và lần đầu tiên trong đời, Choi San - trùm mafia không gục ngã trước bất kỳ kẻ thù nào - bật khóc.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
16.


Gió Seoul đêm tháng 9 mùi máu và sắt gỉ.

Trong tầng hầm của trụ sở Shadow Serpent - tổ chức sát thủ từng nuôi lớn Wooyoung - ánh đèn vàng hắt xuống mặt cậu.

Không còn đôi mắt dịu dàng, không còn chất giọng nhỏ nhẹ hỏi San muốn uống gì sau mỗi cuộc truy sát.

Giờ đây, trong mắt Wooyoung là một vực sâu.

Vực sâu của kẻ phản bội trái tim mình để giữ lại mạng sống.

"Chào mừng quay trở lại, tay súng thiên tài."

Một giọng nói vang lên - trầm, lạnh, đi cùng tiếng giày vang dội trên sàn xi măng.

Đó là Hongjoong, người đứng đầu của Shadow Serpent - một bóng ma chưa ai từng thấy rõ mặt, nhưng mỗi mệnh lệnh của hắn là một bản án tử.

Wooyoung không cúi đầu, không nói lời chào.

Chỉ đơn giản là nhìn.

Và trong cái nhìn đó, Hongjoong bật cười.

"Không còn là đứa trẻ nữa nhỉ.

Đứa trẻ ngày nào rời tổ chức theo tình yêu, giờ quay về với đôi tay nhuộm máu và trái tim tan nát."

Cậu không đáp.

"Được rồi," Hongjoong nói tiếp, "tao không cần lòng trung thành của mày.

Chỉ cần khả năng.

Và mày còn giết giỏi hơn cả ngày xưa."

Wooyoung rút súng trong một nhịp tay, bắn vỡ chai rượu cách đó mười hai mét.

Mảnh thuỷ tinh văng khắp sàn, rơi lộp độp như mưa mùa đông.

Không cần thêm lời.

Từ hôm đó, cái tên Jung Wooyoung tái xuất giang hồ - nhưng không còn là "Tay súng ma quái" tinh nghịch như ngày trước.

Người ta gọi cậu bằng một biệt danh mới:

"Reaper - Tử Thần đội nụ cười."

Cậu giết không do dự.

Bắn không run tay.

Ánh mắt bình thản, đôi môi cười như thể cậu chẳng còn trái tim.

Nhưng chỉ mình cậu biết...

Mỗi lần giết ai đó, thấy lại hình bóng Choi San trong gương chiếu hậu.

Mỗi khi đêm về, dù nằm trong căn phòng lạnh lẽo không hơi người, cậu vẫn nghe tiếng San gọi tên mình trong giấc mơ.

_

Một lần nọ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại cảng Incheon, cậu bị phục kích.

Năm tên sát thủ từ tổ chức khác giăng bẫy bao vây.

Mọi thứ tính toán đều đã gãy.

Wooyoung suýt mất mạng trong gang tất.

Nhưng...

Một bóng đen lao đến, viên đạn từ xa bắn xuyên qua đầu tên thủ lĩnh, khiến trận phục kích tan rõ trong 30 giây.

Cậu quay lại, không có ai ở đó.

Chỉ làn khói thuốc súng còn âm ỉ.

Nhưng trong tim cậu biết... là San.

Tình yêu có thể chết.

Nhưng bản năng bao vệ vẫn còn sống.

Choi San chưa từng để cậu chết.

Dù có là kẻ thù của nhau.

Và cũng trong đêm ấy, khi băng bó vết thương, cậu bất giác rút ra một mảnh giấy nhỏ từ trong áo khoá c - cũ kỹ, nhăn nhúm, từng bị rách.

Là nét chữ của San.

"Nếu một ngày em chết trong tay ai đó...

Anh thề sẽ giết chết tất cả thế giới để đưa em về.

Còn nếu như anh chết trước...

Em phải sống.

Sống thay anh."

Wooyoung cười.

Một nụ cười lệch.

Buồn và cay đắng.

"Xin lỗi, San.

Em sẽ không thể sống thay anh.

Em chỉ sống để giết nốt cái phần trái tim còn lại."
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
17.


Ba tuần sau vụ phục kích ở Incheon, tổ chứ Shadow Serpent đã chính thức đưa Wooyoung vào đội ám sát đặc biệt - nơi chỉ có những kẻ không còn sợ sống chết mới được đặt chân đến.

Mọi nhiệm vụ đều là nhiệm vụ một chiều: "kill vanish, never return."

Giết, biến mất, và không được phép để lại giấu vết.

Còn sống trở về không phải vì may mắn, mà vì lạnh lùng hơn cả tử thần.

_

Thành phố Daegu chìm trong màn sương xám ngắt.

Trên tầng thượng của một toà nhà cao ốc bỏ hoang, Wooyoung vác khẩu súng dài trên vai.

Kính ngắm lạnh ngắt tỳ trên gò má, đầu ngón tay căng nhẹ chờ bóp cò.

Mục tiêu lần này: Alexander Orvich Antonov - trùm buôn vũ khí người Nga, kẻ từng bắt tay với các băng đảng mafia châu Âu để triệt hạ thế lực của Choi San.

Một cái tên khiến Wooyoung thấy nhức nhối - không phải vì hắn quá nguy hiểm, mà vì hắn từng là kẻ khiến Choi San suýt mất mạng trong một phi vụ năm ngoái.

"Chết đi."

Viên đạn ghim thẳng vào cổ Alexander khi hắn đang bước xuống xe bọc thép.

Không tiếng hét, không máu me bắn tung.

Chỉ một cái ngã rạp gọn gàng như thể số phận đã định.

Wooyoung thu dọn súng, quay đầu.

Và bắt gặp một ánh mắt đang nhìn từ căn nhà đối diện.

Là anh.

Choi San đứng đó.

Áo choàng đen phất nhẹ trong gió, mái tóc loà xoà che nửa mắt.

Không vũ khí.

Không đội quân.

Chỉ là anh - đơn độc và trầm lặng như một vết thương đá đóng vảy nhưng chưa bao giờ lành.

Wooyong siết chặt tay, cậu muốn quay đi, muốn bỏ chạy, muốn nổ súng.

Nhưng cơ thể không nghe theo.

San cất giọng, không lớn, nhưng vang rõ qua chiếc bộ đàm cũ đã kết nối từ trước.

Cậu vẫn giữ nó, dù chẳng còn sử dụng từ khi rời khỏi căn penthouse cùa San vào đêm định mệnh đó.

"Em biết không?

Từ ngày em rời đi, anh không ngủ được.

Vì cứ nhắm mắt là thấy em bỏ anh lại.

Nhưng nếu bây giờ anh giữ em bên mình.

Thì em sẽ chết.

Và anh thà bị em ghét còn hơn."

Wooyoung bật cười.

Cười thật nhẹ, nhưmg đôi vai run lên.

"Giữ em lại?

Anh giết ba mẹ em, San."

San lặng người.

Chút cảm xúc chao đảo trong mắt anh - đau đớn nhưng không bất ngờ.

Vì anh biết, sớm muộn gì, cậu cũng sẽ biết chuyện.

"Anh không giết họ."

San ngẩng đầu, ánh mặt cương nghị.

"Anh chỉ ra lệnh.

Nhưng người bóp cò... là em trai của anh."

Không khí như đông cứng.

Wooyoung siết chặt bộ đàm, tiếng thở dồn dập.

Cậu tưởng như bị một nhát dao đâm xuyên giữa ngực.

"Mày nói dối."

"Không.

Hắn là gián điệp hai mang.

Ba mẹ em phát hiện ra, và hắn... ra tay trước để diệt khẩu.

Anh biết, nhưng anh không ngăn kịp."

_

Cả hai rơi vào bóng tối, bên dưới lòng đất cũ kỹ của ga tàu điện ngầm bỏ hoang.

San kéo cậu vào một ngách nhỏ, ghì vai cậu xuống, thở hổn hển.

"Đừng quay về cái tổ chức chết tiệt đó nữa.

Chúng nó đang chuẩn bị thanh trừng em."

Wooyoung nhìn anh, ánh mắt đầy giằng xé.

"Sao anh còn cứu em?"

San không trả lời ngay.

Anh chỉ nhìn cậu, khẽ đưa tay lau một vệt máu trên má cậu - dịu dàng như thể chưa từng xảy ra một khoảng cách nào giữa họ.

"Vì dù em có quay lưng với anh bao nhiêu lần... thì con tim anh vẫn mãi luôn chọn em, Jung Wooyoung.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
18.


Trời Seoul hôm nay không có nắng.

Chỉ là những tầng mây đục ngầu như lồng ngực chật hẹp của một kẻ không biết mình đang đứng về phía nào.

Lạnh, rối, và cô đơn.

_

Wooyoung ngồi trong phòng họp ngầm của Shadow Serpent.

Trước mặt cậu là ba gã đàn ông - những chỉ

huy cấp cao của tổ chức.

Chúng đeo mặt nạ sắt đen, giọng nói qua thiết bị vang lên méo mó:

"Choi San xuất hiện ở Daegu.

Có vẻ như mày biết rõ điều đó.

Jung Wooyoung."

Wooyoung không chớp mắt.

"Tôi bắn chết Alexander rồi.

Đó mới là nhiệm vụ."

Gã bên trái bật cười.

"Mày thông minh.

Nhưng cũng quá cảm tính.

Chúng tao không cần một kẻ hai lòng."

"Mày đã thất bại khi trốn khỏi biệt đội tử thần năm ngoái.

Đừng để bọn tao phải nhắc lại điều đó bằng... máu"

_

Cậu rời khỏi phòng, sau khi nhận một mảnh giấy gấp đôi đặt trong phong bì đỏ - dấu hiệu của nhiệm vụ thanh trừng.

Từ giờ trở đi, mọi chuyển động của cậu sẽ bị giám sát.

Chỉ cần một bước chệch, tổ chức sẽ xoá sạch mọi giấu vết của Wooyoung như thể cậu chưa từng tồn tại.

_

Cùng lúc đó - bên kia Seoul, tại một căn biệt thự ngoại ô phủ đầy dây leo...

Choi San đứng trước bức tường trắng, hai tay đút túi, mắt dán chặt vào hàng chữ viết bằng máu:

"Đã đến lúc thanh lọc Seoul."

Bức tường thuộc về một trại trẻ mồ côi cũ - nơi từng là căn cứ phụ của tổ chức Shadow Serpent trước khi chúng chuyển về lòng đất.

San nheo mắt.

Tay anh lướt qua một mảnh ảnh còn sót lại trên sàn.

Hình Wooyoung năm 10 tuổi.

Mặt bầm dập, ánh mắt hoảng sợ.

"Vậy là tụi mày còn giữ những thứ này."

San thì thầm.

Anh không biết lý do vì sao Shadow Serpent lại để lại hình này tại hiện trường - là đe doạ?

Là mồi nhử?

Hay... là một lời nhắc nhở?

_

Đêm đó, Wooyoung ngồi trên mái nhà, uống nửa chai Vodka chưa khui.

Chai rượu là của San - cậu lấy trộm trong lần cuối cùng ngủ lại penthouse.

Nó là thứ duy nhất cậu giữ lại.

Còn mọi vết thương, mọi ký ức, mọi yêu thương - cậu vứt hết rồi.

Nhưng đêm nào cậu cũng ngồi đây.

Và lần này, anh lại đến.

San xuất hiện, không lời báo trước, không tiếng bước chân.

Chỉ một cái bóng nghiêng nghiêng lặng lẽ ngồi xuống cạnh cậu, tay đút túi, mùi thuốc lá thoảng qua.

_

"Em biết Shadow Serpent đang theo dõi em mà, đúng không?"

Wooyoung gật đầu.

"Vậy thì sao còn đến gặp anh?"

"Vì em muốn thấy anh lần cuối... trước khi tự bóp cò."

San quay sang, ánh mặt không có lửa giận, không có thù hận.

Chỉ có một nỗi buồn gầy gò như tiếng thở dài trong gió.

"Em không thể giết anh đâu, Wooyoung."

"Không phải vì em không đủ tàn nhẫn... mà vì trái tim em vẫn chọn anh."

Wooyoung rút súng.

Đặt lên ngực San.

Cách ngực chưa đầy một đốt tay.

San không né.

Không phản kháng, chỉ nhìn cậu.

"Bắn đi."

"Nếu em còn nghĩ anh là kẻ thù khiến em mất tất cả... thì bắn đi."

Wooyoung không bóp cò.

Ngón tay run lên.

"Tại sao anh không hận em?

Em rời đi, em phản bội anh, em làm việc cho tổ chức muốn giết anh."

"Tại sao?"

San im lặng.

Rồi anh chậm rãi đưa tay lên, chạm nhẹ vào cổ tay đang siết chặt súng của cậu.

Rất nhẹ, như đang chạm vào một vết nứt sắp vỡ.

"Vì anh hiểu... những kẻ bị giằng xé giữa hai thế giới, thường chỉ còn lại một nơi để về: trái tim người họ từng yêu."

Wooyoung bật khóc.

Lần đầu sau 8 năm, cậu bật khóc thật sự.

Không phải vì sợ, không phải vì yếu đuối, mà vì trái tim cậu sau bao lần chạy trốn, cuối cùng cũng muốn ở lại thêm một lần - bên một người tên là San.
 
Woosan | Viên Đạn Trong Sương Đêm.
19.


Seoul đổ mưa.

Không phải kiểu mưa rào vội vã, cũng không phải mưa phùn lất phất.

Mà là một cơn mưa nặng trĩu, như thể bầu trời cũng đang kiệt sức vì cố nuốt những bí mật mà lòng người chưa thể nói ra thành lời.

Trên mái toà tháp đen - căn cứ tạm thời của Shadow Serpent - Jung Wooyoung đứng im như tượng, áo măng tô ướt sũng, môi tím đi vì lạnh.

Tay cậu cầm một chiếc ô cứng nhỏ bọc da đen, bên trong chứa thông tin: Lịch trình di chuyển bí mật của Choi San trong bảy ngày tới.

Cậu lấy được nó từ hệ thống tổ chức.

Một hành động... không thể tha thứ.

Chỉ cần một cú quét bảo mật - và đúng như vậy - chưa đầy 20 phút, cậu nhận được tin nhắn trên điện thoại:

"Đã biết.

Chờ lệnh thanh trừng.

Vứt bỏ cảm xúc."

- Shadow Serpent.

_

Tối hôm đó, một đội ám sát được điều đi.

Không nhắm vào San.

Mà là nhắm thẳng vào Wooyoung.

_

Khi cậu quay về căn trọ nhỏ ở khu Guro, nơi chỉ là một phòng đơn rẻ tiền dùng để che mắt tổ chức, đèn đã tắt.

Cửa không bị phá.

Nhưng trực giác của một tay súng sống giữa cái chết suốt 10 năm lập tức cảnh báo.

Cậu rút súng.

Chậm rãi mở cửa.

Không ai trong phòng khách.

Không ai trong phòng bếp.

Nhưng có mùi thuốc súng còn sót lại trong không khí - mùi chết chóc.

Cạch!

Một phát súng xuyên qua cánh cửa tủ quần áo.

Cậu né kịp, lăn người qua ghế sofa.

Ba gã áo đen bước đến, gắn ống giảm thanh, không nói một lời.

Chỉ có ánh mắt lạnh lùng - thứ ánh mắt mà cậu từng mang, trước khi gặp San.

Tiếng súng vang lên.

Căn phòng trở thành chiến trường nhỏ trong 5 phút ngắn ngủi.

Khi tiếng động ngừng lại, một gã chết ngay cửa.

Một gã bị đâm gục bằng mảnh gương vỡ.

Tên còn lại bị trói vào ghế.

"Là lệnh từ ai?"

- Wooyoung hỏi, giọng khàn đặc.

"Lệnh từ cấp cao.

Mày không còn thuộc về tổ chức nữa.

Mày đã... yêu kê thù."

Wooyoung cười.

Một nụ cười không phải vì vui, mà vì... cuối cùng, cậu đã được thừa nhận là đã phản bội.

_

Nửa đêm.

Cậu lái xe rời khỏi Guro, hướng về nơi duy nhất có thể cứu cậu lúc này: Choi San.

San đang ở một căn hầm nhỏ nằm dưới lòng đất gần sông Hàn - căn dứ dự phòng chỉ một mình anh biết.

Lúc nghe tiếng xe, San không quay đầu, chỉ nói:

"Em đến rồi."

Wooyoung bước xuống.

Cả người lấm lem, tóc ướt, môi tím.

San bước lại gần.

Không hỏi gì.

Chỉ đưa áo khoác cho cậu, rồi nói:

"Vào trong.

Ở ngoài lạnh lắm."

_

Trong hầm, lò sưởi lập loè ánh lửa.

Mùi cà phê và khói súng lẫn vào nhau.

Cả hai ngồi đối diện.

Không ai lên tiếng trong vài phút dài như một đời người.

San là người phá vỡ im lặng trước.

"Em có thể đi, anh sẽ mở đường.

Một chuyến cuối."

Wooyoung nhìn anh rồi cười nhạt.

"anh nghĩ em còn muốn sống sao?"

San không trả lời.

"Em chỉ muốn chết... bên cạnh người khiến tim em đau như vậy."

Anh khựng lại.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi phòng vệ, mọi lớp băng quanh trái tim Choi San vỡ tan.

San bước lại, ngồi xuống bên cậu.

Nhẹ nhàng gỡ sợi dây chuyện đạn quanh cổ Wooyoung.

Tay anh run, không phải vì lạnh.

Mà vì biết - từ giờ, cả thế giới sẽ truy sát người con trai này.

"Anh từng giết ba mẹ em."

- Wooyoung thì thầm.

"Nhưng giờ, em chỉ muốn chết trong vòng tay anh."

San siết chặt cậu.

Lần đầu tiên trong đời anh bật khóc.

Không phải vì hối hận, mà vì anh yêu một người - dù biết tình yêu đó sẽ không dẫn tới ánh sáng.

Ngoài kia mưa vẫn rơi.

Nhưng trong căn hầm dưới lòng đất, có hai kẻ từng là sát thủ, từng là kẻ thù...

Giờ đang tựa vào nhau - như hai đốm tàn tro đang run rẩy giữa một Seoul tàn khốc.
 
Back
Top Bottom