Khác Wings of Darkness: The Past

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
395695025-256-k262529.jpg

Wings Of Darkness: The Past
Tác giả: HEJKKJJ
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hành trình dài gian nan của một chàng trai 15 tuổi, bỏ lại những gì giữ chân anh và quên đi sự mất mát trong lòng để bước đi trên con đường của kẻ mạnh.

Trên cuộc hành trình không chỉ đơn thuần là phiêu lưu mà còn sự thay đổi của anh và những cuộc chiến khó khăn



fantasy​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Veil of Normalcy
  • The Child Of God
  • Suite side of the Passion
  • Son of Dragon Slayer
  • Wings of Darkness: The Past
  • Wings Of Darkness: The Past
    Chương 1: The Tower of Emotions (Tòa tháp của cảm xúc)


    Con người, có những thứ gọi là cảm xúc, có thể là vui; buồn; sợ; yêu;...

    Trong tất cả những cảm xúc đó, hòa lẫn vào nhau, tồn tại một thứ gọi là Tháp cảm xúc, một thứ không bao giờ nên tồn tại.

    Kỳ lạ thay, nó thực sự tồn tại ở nơi sâu nhất trong vùng đất của các chúa tể.

    Vùng đất mà nhiều chúa tể khác nhau tồn tại và cắn xé lẫn nhau.

    Tại sao vậy?, tại sao tòa tháp đó tồn tại?, không ai biết, không ai hay, nó cứ thể tồn tại.

    Từ những điều đó, nó tạo ra sự tò mò về nó, nhiều người cố gắng chinh phục nó nhưng không ai có thể trở về mà toàn mạng hoặc thậm chí không bao giờ trở lại nữa.

    Vài năm sau, cụ thể là 5 năm sau khi tòa tháp xuất hiện.

    Lúc này, một chàng trai mặc bộ đồ đen, mang theo một thanh kiếm dài không có vỏ ở bên hông.

    Khoác trên mình một chiếc áo khoác dài màu đen.

    Đôi mắt anh ta nặng trĩu nhưng lại mạnh mẽ lạ thường.

    Anh ta bước đến nơi đó, tòa tháp kỳ lạ đó.

    Anh nghĩ thầm:

    "Thì ra đây là nơi mà ai cũng muốn chinh phục sao?.

    Haizz, khác xa với mấy hình vẽ trên báo quá.

    Mấy tay họa sĩ kia vẽ xấu thật.

    Thế mà vẫn để cho vẽ được hay thật,... thôi kệ mọe đi.

    Xem nào...

    6 tầng sao?, đếch gì nhiều thế?.

    Vào trong xem cho biết, mình cũng đếch rảnh làm mấy trò con bò đâu"

    Anh bước vào tòa tháp, nó không có cửa.

    Bước vào trong, một cảm giác kì lạ bên trong anh, là cái gì vậy?.

    Cảm giác này thu hút lạ kì, nó làm thần kinh của anh bị giật mạnh khiến anh bị đau và hơi khó chịu.

    Nhưng anh vẫn gắng gượng để đi đến tầng 1.

    Khi đến tầng 1, tầng đầu tiên.

    Anh ngước nhìn xung quanh và ngạc nhiên thốt lên

    "Vcl, đếch gì gớm vậy.

    Phòng đếch gì mà toàn mấy cái búa lua xua vậy."

    Khi anh nói, có một ai đó đá mạnh vào lưng anh khiến anh loạng choạng.

    Anh quay ra sau để nhìn thì kẻ đã đá anh là một thằng đực rựa cũng chặc cỡ tuổi của anh.

    Nhưng mà thằng khứa này lớn hơn thì phải.

    Anh hỏi hắn:

    "Mày là thằng cóc nào?"

    Kẻ lạ mặt kia đáp:

    "Oh~' trân trọng giới thiệu, ta là Funny of happy.

    Là chúa tể tầng 1, tầng của sự hạnh phúc này đây~."

    Anh ngạc nhiên nói:

    "Vcl, tên đếch gì quãi chưởng thế.

    Đã funny lại còn happy"

    "Oh~, chỉ là ta thích thế, ngươi biết mà.

    Đó là nhân đôi HẠNH PHÚC~.

    Haha,...thế còn ngươi"

    "Cứ gọi tao là Frey"

    "Frey~, tên dễ thương đấy.....Bỏ qua đi, để ta đoán nhé, ngươi đến đây để chinh phục cái toà tháp này sao?"

    "Đếch rảnh, tao vào để xem.

    Mà mày làm tao mất vui rồi, nếu mày muốn va chạm thì tao sẵn hàng để tiếp mày"

    "Oh~, nóng thế chứ lại, mặc dù mặt ngươi không có cảm xúc mấy.

    Ta không trách điều người không biết.

    Để ta nói nhé, muốn thoát khỏi đây thì ngươi phải vượt qua 6 tầng và đánh bại 6 lord of emotions bọn ta.

    Khá là khó đấy~"

    "Quãi đạn thật,...vậy là...tao phải giết mày"

    "Chính xác nhé cưng~ nhưng mà khó lắm.

    Nhưng mà nhìn người cũng ngon đấy, muốn làm của riêng ta không?"

    "....đếch nhé thằng ấm dâu"

    "Thôi nào,...giờ thì bắt đầu thôi.

    Ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh của sự hạnh phúc"

    -End chương 1-
     
    Wings Of Darkness: The Past
    Chương 2: Vượt tầng, đi đến đỉnh nhanh nhất có thể


    Khi cuộc chiến bắt đầu, cả hai lao lên tung những đòn đánh ác liệt, không ai nhường ai.

    Liên tiếp là tấn công và phản đòn ngược lại với nhau từ cả hai phía.

    Những đường chém mang đầy sức nặng nhưng nhanh nhẹn của anh và những cú cào tàn bạo của hắn.

    Anh vòng ra sau, dùng bề mặt của thanh kiếm táng thẳng vào mặt hắn khiến loạng choạng.

    Không để hắn có thời gian, anh chém đứt đi hai bàn tay của hắn và tung cú đạp vào người hắn khiến hắn bị văng vào tường.

    Hắn loạng choạng đứng dậy:

    "Ugh...ác quá đấy....".

    hắn nhìn hai cánh tay của hắn, máu chảy đầm đìa, chẳng còn hai bàn tay nào cả.

    Hắn nhìn lên anh, nở nụ cười.

    "Chà, ta nghĩ không còn cách nhỉ.

    Đã vậy thì!...".

    hắn khom lưng, gồng người lên.

    Cơ thể hắn mọc ra nhiều chiếc chân giống như chân của con nhện khắp người hắn.

    Hắn sau đó tạo ra một làn sóng nhẹ xung quanh tầng của hắn.

    Anh cảm nhận được sóng, nó khiến thị lực của bị mờ đi, không thấy rõ thứ gì cả .

    "chó điếm này...".

    Anh vẫn bình tĩnh cảm nhận hắn bằng thính giác.

    Hắn vòng ra sau lưng anh, chuẩn bị tung đòn đánh.

    Anh phát giác, quay ra sau chém thẳng vào hông của hắn, ghim chặt thanh kiếm và xoay một cách mạnh bạo khi chém đôi hông của hắn, khiến thân trên và dưới của hắn bị tách đôi*.

    "Nhà ngươi...".

    Anh không đáp lại mà dùng bề mặt thanh kiếm đạp nát đầu của hắn khiến hắn chết ngay lập tức.

    Khi giết hắn xong, anh thở dài một lúc.

    "Haizz.....vậy là xong một đứa...còn 5 đứa nữa.

    Mà thằng khứa đầu này cũng dễ xơi.

    Sợ là mấy khứa kia mạnh quá thôi...đi tiếp vậy".

    Bỏ qua tầng đầu tiên.

    Anh đi đến tầng tiếp, khi đến nơi.

    Kẻ chào đón anh là một tên nhìn rất kì dị.

    Hắn ngồi co ro trong góc tường, miệng không lầm bẩm và hì hục như thể đang mếu hoặc khóc.

    Anh cũng liền nhận ra đây là nỗi buồn.

    Nhưng trong đầu liền lóe lên một ý tưởng.

    Anh lại gần hắn, nhẹ nhàng vỗ vai hắn.

    Khi hắn quay đầu lại thì anh liền dùng thanh kiếm đâm từ cỏ họng xuyên lên não của hắn khiến hắn chết ngay tức khắc.

    Anh sau đó dùng cơ thể của và ném mạnh lên trên.

    Xuyên qua tận 3 tầng và đến thẳng luôn tầng thứ 5.

    Khi anh ném thì vô tình cũng khiến 3 tên chết.

    Anh ngơ ngác nhưng cũng cho qua và nhảy lên thẳng tầng 5.

    Anh đến nơi, nhìn thấy một kẻ ngồi trên bệ đá, hì hộc nhìn với con mắt đỏ trợn to.

    "Chào, người là kẻ tầng 5.

    Ta đoán là tức giận nhỉ?".

    Hắn không gì mà lao lên tấn công anh.

    Anh cũng phản ứng kịp mà đánh lại hắn.

    Cả hai lao vào nhau như hai con hổ dữ cắn xé nhau liên tục.

    Hắn bổ những nhát rìu đầy uy lực, tạo ra những rung chấn cực mạnh khiến anh bị hất tung liên tục.

    Không chỉ thế, hắn còn tạo ra sấm sét, đánh vào anh.

    Anh liên tục gặp bất lợi khi đối đầu đối thủ có hạng cân to như hắn.

    Anh đành cấu rỉa bằng những nhát chém nhỏ liên tục, canh từng vị trí rồi chém vào hắn khiến hắn suy yếu từng chút.

    Khi hắn suy yếu, anh nhân cơ hội tung đòn chí mạng để kết liễu hắn nhưng bất thành.

    Da của hắn quá cứng, anh đành phải chém liên tục cho dù hắn vùng vẫy để ném anh xuống khỏi người hắn.

    Nhưng anh đã quyết liệt hơn và tung một phát bổ đôi người hắn ra sau liên tục nhát chém liên tục.

    Anh vượt qua được tầng 5.

    Đi đến nơi cuối cùng, khi đến tầng 6 thì nói đúng hơn là đi lên nóc của tòa tháp.

    Rất to lớn và rộng.

    Anh nhìn xung quanh một lúc, xác định được kẻ thù.

    Hắn trông giống một con quỷ, có màu da trắng bệt.

    Đôi mắt hờ hững, đôi môi nhạt.

    Nhìn anh với vẻ vô hồn

    Anh tự nghĩ:

    "Cái đếch gì đây...."

    Hắn nhìn mở lời trước.

    "Vậy người kẻ sẽ đánh bại ta?, thật bất ngờ khi ngươi là kẻ đầu tiên đặt chân tới tận đây.

    Rất hoan nghênh"

    "......à ừ, để tao hỏi.

    Mày có gì khác so với 5 đứa kia?"

    "Khác à?, ta là kẻ mạnh nhất ở đây.

    Ta là hiện thân của sự vô định, ta là vô cảm"

    -End chương 2-
     
    Wings Of Darkness: The Past
    Chương 3: Vô cảm


    Khi nghe được những lời đó, bản thân anh cũng không biết nói gì.

    Giống như anh nhận ra rằng cuộc chiến này sẽ không bình thường, chỉ sự im lặng của cả hai khiến bầu không khí nặng trĩu rõ rệt.

    Hai ánh mặt chạm nhau, nhìn nhau một cách hờ hững, vô định.

    Nhưng như thế không thể nói trước điều gì, trong lòng cả hai chỉ chắc nịch rằng sẽ giết người kia.

    Anh và hắn di chuyển từ từ, chậm rãi bước lại gần nhau hơn.

    Khi đến gần hơn cả hai tung ra đòn đánh đầu tiên.

    Hai đòn đánh va chạm nhau, tạo nên sóng âm dữ dội.

    Không câu giờ, cả hai đánh qua lại dữ dội.

    Anh chém một cách nhanh gọn, không chừa đường phản công cho hắn.

    Hắn cũng không tầm thường, né từng cú chém của anh và tung ra vài đòn phản lại.

    Áp sát nhau, không chừa kẽ hở.

    Hắn chặn thanh kiếm của anh.

    Nhìn anh rồi nói:

    "Thực sự để mà nói thì ta không rõ sao nơi đâu tồn tại, khi ta được sinh ra, bản thân ta đã ở đây.

    Không bất cứ thứ gì tác động,...còn ngươi, phàm nhân như ngươi có thể ngang cơ với ta như này thực sự không tồi.

    Cho dù ngươi là một thằng oắt con"

    Anh bối rối khi hắn nói vậy, nhưng anh vẫn nhẹ nhàng đáp lại:

    "Có lẽ số phận đã đặt mày tại đây, mỗi người sinh ra đều có cho mình một số phận khác nhau.

    Mặc dù tao đếch quan tâm lắm"

    "......nói hay lắm oắt con"

    Hắn ném anh ra xa, tạo một khoảng cách giữa cả hai.

    Anh bình tĩnh đứng dậy.

    "......."

    "......"

    "Tao nghĩ là mày muốn làm điều gì đó,...trước giờ mà mày che giấu?"

    "Không cần ngươi hỏi, ta vốn dĩ sẽ làm"

    Anh nghĩ thầm:

    "Hắn tính làm gì chứ, dù sao thì mình cũng phải đảm bảo cho mình trước"

    Anh thủ thế, chuẩn bị trước điều mà hắn sẽ làm.

    Bỗng hắn tỏa ra luồng sức mạnh màu xanh đen.

    Bao bọc lấy người hắn, rồi nổ tung ra.

    Hắn xuất người sau luồng khói xanh đen đó.

    Ngoại hình của thay đổi rõ rệt, mái tóc trắng bạc dài tới nửa lưng, bộ đồ trắng đen giống đồ của cha sứ, trước ngực là vòng cổ hình đôi cánh trắng nhuốm đỏ.

    Không chỉ ngoại hình, gương mặt sắc bén, có nét sắc xảo hơn.

    Không chỉ ngoại hình, cả giọng nói của hắn giờ đây cũng nữ tính hơn, nghe giống như một quý cô.

    Anh bất ngờ nhưng không nói gì cả.

    Chờ xem hắn tính làm gì.

    Hắn lên tiếng:

    "Giờ, bắt đầu thôi nào.

    Ta và ngươi sẽ đánh thật từ bây giờ"

    "Mày....."

    -End chương 3-
     
    Wings Of Darkness: The Past
    Chương 4: Cuộc chiến khó khăn 1


    Khi chứng kiến hình dạng đó của hắn.

    Anh càng thêm bối rối.

    Không thể chắc chắn được toàn bộ mọi thứ.

    Hắn nhìn anh rồi nói:

    "Bất ngờ?"

    "....để mà nói thì ta thực sự bất ngờ."

    "....um, ta hiểu"

    "....rốt cuộc nó gì đặc biệt?"

    "...."

    "..."

    Anh giật mình khi hắn đứng ngay sau lưng anh.

    Tung đòn đánh ngay vào gáy của anh, may là anh phản ứng kịp và đỡ được đòn đánh của hắn.

    Tốc độ quá nhanh, đối với anh mà nói, chỉ cần sơ hở là chết như chơi.

    Anh bình tĩnh quay lại, lao nhanh vào hắn.

    Tấn công dồn dập.

    Nhưng hắn chỉ đơn gian là né và làm lệch hướng đòn đánh của anh một cách đơn giản.

    Hắn đạp mạnh chân, làm nứt vỡ bề mặt nhỏ.

    Anh nhanh chóng nhảy bật ra sau lưng hắn để tấn công nhưng hắn đoán được ý định của anh, hắn quay người đá mạnh vào hông của anh.

    Anh ngã xuống, hắn chỉ ngón tay vào mặt anh, đầu ngón tay hắn tụ lại một hình tam giác vàng, bắn ra tia năng lượng để giết anh.

    Nhưng anh kịp thời dùng kiếm để đỡ đòn đó của hắn.

    Hắn cứ thể duy trì tia năng lượng đó như thể khống chế anh.

    Anh cố gắng gượng để đỡ tia năng lượng của hắn.

    Anh hất nó bay sang hướng khác rồi lao lên áp sát hắn tiếp.

    Lần này hắn bất ngờ hơn nên anh đã có thể tung một cú chém dọc từ bụng lên tới ngực hắn.

    Nhưng hắn không si nhê gì nhiều mà dùng khả năng của hắn để đẩy anh ra một cách mạnh bạo.

    Hắn đưa tay chạm vào vết thương

    "Ồ, ra đây một vết thương sao?.

    Lần đầu tiên ta được cảm nhận điều này,...từ một phàm nhân"

    Anh nghĩ thầm:

    "Hắn nói đếch gì lạ vậy..."

    "Lần đầu sao?, nghe lạ quá đấy"

    "Um, nhưng ta nghĩ nên nâng tầm thêm cuộc chiến này"

    "Huh?..."

    -End chương 4-
     
    Wings Of Darkness: The Past
    Chương 5: Cuộc chiến khó khăn 2


    Cơ thể hắn tiếp tục bộc phát năng lực xanh đen đó, khi nguồn năng lượng biến mất.

    Hắn lại xuất hiện sau luồng khí đó, lúc này hắn đã mọc thêm hai đôi cánh đen sau lưng, tròng trắng chuyển thành màu đen với con ngươi màu xanh lục đậm.

    Sau tai hắn mọc thêm hai cọng dài tới đầu gối ở phía sau.

    Hắn ngước nhìn lên anh.

    "Đây là tiến hóa 2, ta chưa nghĩ rằng ta phải tiến hóa để đánh bại một phàm nhân đấy"

    "Mày...."

    "Ta biết ngươi nghĩ gì, ta đã nói rồi.

    Ta không giống ngươi đâu."

    Anh cũng bình tĩnh ứng phó với hắn.

    Hắn trong ngay tức khắc di chuyển đến chỗ anh và tấn công liên hoàn từ nhiều phía.

    Anh vung kiếm đỡ từng đòn của hắn.

    Tuy đỡ được nhưng anh cũng phải canh rất kĩ, tốc độ ở dạng này của hắn đã nhanh gấp đôi so với dạng kia của hắn.

    Khi bị đỡ quá nhiều như vậy, hắn áp sát trước mặt anh.

    Dùng đôi cánh của hắn để cắt hai cánh tay của anh, nhưng may là anh chỉ bị hai vết thương lớn chứ không đứt hẳn.

    Anh hạ thấp người, tụ năng lượng lại ở lưỡi kiếm, và chém lên.

    Hắn bị chém một vết dọc ở ngực, hắn lùi lại.

    Dang rộng hai đôi cánh, các lông vũ trên đôi cánh của hắn bắn về phía anh, anh đỡ những chiếc lông vũ.

    Hắn sau đó bắn thêm hai tia năng lực xanh hình tam giác về phía anh, hắn bắn trúng bụng anh khiến anh bị trọng thương ở bụng.

    Anh loạng choạng lùi lại, Anh gắng gượng, nhân lúc anh đang quan sát anh.

    Anh tụ năng lượng lớn ở đầu lưỡi kiếm, lao lên nhanh lên áp sát trước mặt hắn, tung cú chém kết liễu để giết hắn.

    Cú chém tạo ra vụ nổ khá lớn, khi làn khói bay đi.

    Anh vẫn đứng đó, nhưng thanh kiếm của anh đã bị chặn.

    Anh ngạc nhiên nhìn thì thấy nguồn năng lượng xanh đen đó lại xuất hiện.

    Hắn đã tiến hóa lên dạng 3 để đỡ đó của anh.

    "Ugh!"

    -End chương 5-
     
    Back
    Top Bottom