" thị trấn mới có người ngoài đến sống đấy.
"
" thật à? trông người ta thế nào? bằng tuổi chúng ta à?
"
" ừ, nhưng nghe bảo cậu ấy ngoại hình kì lắm, như cosplay ấy.
"
" không đùa chứ, muốn gặp ghê đó.
"
" nghe nói thời trung học cậu ta nổi tiếng hay đánh nhau đấy, đánh ác luôn.
"
" đánh nhau? vậy có khi đến đây là vì...
"
boufurin nhỉ?
" hắt xì " ryo khịt mũi một hơi.
cậu đang ở trước cửa quán potosu của kotoha, nhưng chẳng có bóng dáng ai cả.
" chắc cô ấy đi mua đồ rồi. lát quay lại cũng được.
" - cậu chép miệng.
ryo định quay ngoắt đi một mạch luôn, ai mà ngờ lại thấy một tên nhóc kì lạ đang đi sau xách đồ cho kotoha. cậu lấy làm lạ, đi tới dò thử.
" kotoha - chan, cậu đi với ai đây?
"
cậu vừa hỏi, vừa nhìn người đằng sau.
ái chà, trông cũng ra gì đấy chứ. mái tóc hai màu đen trắng, đến cả mắt cũng một đen một vàng.
' trông ngộ ghê, mình chưa thấy ai như vậy trong thị trấn bao giờ.
' - ryo nghĩ bụng.
" vào trong đã rồi nói chuyện, cậu chờ lâu rồi đúng không?
"
" tớ mới đến thôi, đang không thấy mống nào ra chào đón nên định lát quay lại.
"
trong quán, kotoha làm cho mỗi đứa một đĩa omurice thơm nức mũi. ryo là một đứa sành ăn, nhưng nếu hỏi omurice ở đâu ngon nhất chắc chỉ có chỗ của cô thôi.
" tuyệt, cảm ơn cậu nhé!
"
ryo vui vẻ, chắp tay mời, cầm thìa lên ăn ngon lành. nhưng chợt nhớ ra gì đấy, cậu lại quay sang hỏi kotoha.
" ủa, sao cậu gặp được người này vậy?
" - ngón tay cậu chỉ về phía thanh niên đầu nửa đen nửa trắng đang ngồi đờ mặt ra kia.
cô cười một tiếng, bắt đầu kể sự tình cho nó nghe.
trong lúc ấy, sakura ra ngẫm nghĩ về sự tiếp đãi nồng nhiệt của kotoha. cậu thắc mắc mãi, sao người này lại thân thiện với cậu đến vậy? thông thường phải thấy sợ khi cậu mới đánh năm thằng con trai trước mặt cô ấy chứ? hơn nữa...
" ơ kìa? cậu không ăn à?
" - kotoha lên tiếng.
" hay là cậu không thích omurice?
"
" c-có, ăn chứ!
" - sakura vớ lấy cái thìa, xúc một miếng rồi cho tọt vào miệng.
!!
" ngon quá!
" - cậu ta bất ngờ, xúc mỗi thìa một nhiều hơn.
" tôi mua mang về được không?
"
" hả? mang về á? không được.
"
" ế.. thế à... không được à.
" /lúng túng/
ryo quay sang nhìn sakura, chắc cũng nên chào hỏi chứ nhỉ? sau câu chuyện bản thân vừa được nghe, cậu cảm thấy người tuyệt vời như này mà không làm quen thì uổng lắm.
" tôi là ryo fuji, hân hạnh được gặp cậu!
"
" núi phú sĩ?* "
" tf- hahaha " - kotoha bật cười
" không phải là núi phú sĩ, đó là hoa tử đằng đấy.
" - ryo bất lực giải thích
" hoa tử đằng?
" /bối rối/
" hầy, cậu đấy, tên là sakura nhỉ, cho tôi biết đầy đủ họ tên của cậu được không?
"
" m-mày hỏi làm gì? muốn đánh nhau à?
"
" chà, cậu cũng máu chiến đấy chứ!
" - cậu cười hà hà, dáng vẻ phấn khích hiện rõ trên mặt.
sakura cảm thấy khó hiểu. cậu nhìn kotoha, cô mỉm một cái rồi tỏ ý 'cậu nên làm quen dần đi', rồi lại quay sang nhìn ryo vẫn đang tươi cười không ngớt. sakura cụp mắt xuống, suy nghĩ gì đó rồi hé miệng nói cho người đối diện đủ nghe.
" s-sakura haruka.
"
" sao cơ?
" - ryo dừng cười, hỏi lại như muốn chắc chắn điều gì đấy. sakura lúc này cũng đã ngượng chín mặt mày, cu cậu lớn giọng hơn một chút.
" là sakura haruka.
"
ryo ngờ ra, tiếng gần hơn hỏi cậu.
" sakura haruka? vậy cậu là cái người nổi tiếng dạo đây ấy hả?
"
" hả? nổi tiếng gì chứ.
"
ryo hỏi chấm, quay sang bốn mắt nhìn nhau với kotoha, rồi tự dưng hai người bật cười không ngớt.
" ??
"
sakura không hiểu, nhưng chắc chắn cũng chả muốn hiểu suy nghĩ của hai con người gian xảo này.
" ôi trời, cậu đấy, nổi khắp cái thị trấn này rồi. về một người mới chuyển đến đây sinh sống, vì ở đây ít người ngoài ghé qua lắm.
" - kotoha lên tiếng giải thích.
" r-ra là vậy à.
"
" nhưng mà trông cậu cũng lạ thật đấy.
"
" tóc hai bên hai màu khác nhau. hình như cậu không đeo kính áp tròng hay nhuộm tóc gì đúng không?
" - cô thắc mắc.
sakura chau mày, ngước lên đanh giọng.
" bộ có vấn đề gì h- "
" tuyệt ghê, trong như đá cẩm thạch ấy nhỉ.
" - ryo ghé sát mặt sakura, nhìn chằm chằm vào con ngươi đang mở to kia mà đánh giá.
" mái tóc cũng là tự nhiên sao, ghen tị thật.
"
sakura nhảy phắt ra sau, mặt mũi đỏ ửng lên.
" sao! muốn đánh nhau à!? nhào vào đây!
"
" haha, cậu như con mèo ấy nhỉ.
" - ryo cười khà khà.
sakura cảm thấy khó hiểu vô cùng.
" hai người mới kỳ lạ ấy. bình thường người ta còn không nghe tôi giải thích vì họ thấy tôi ghê tởm.
"
" chắc tại vì tôi quen với mấy người ảo diệu hơn nhiều.
" - kotoha đoán.
" tôi thì có đánh giá ai từ vẻ ngoài bao giờ đâu.
"
với bản tính nhiều chuyện của mình, ryo nhanh miệng hỏi tiếp.
" thế lý do gì mà cậu tới đây vậy?
"
đối mặt với câu chất vấn của 'người bạn' mới quen, sakura nhàn nhạt đáp.
" là furin.
"
'à' ryo không quá bất ngờ.
bộ đồ sakura đang mặc.
áo khoác đen, cổ áo xanh, thêm cả cúc áo hình chuông gió nữa.
đây chính là đồng phục của trường trung học furin. học hành có thể sa sút nhưng đánh nhau chắc phải thuộc hàng top. cậu hiểu rõ ngôi trường này, đây là sự lựa chọn của biết bao thanh niên trong thị trấn sau khi tốt nghiệp cấp hai. môi trường học tập có thể ở mức trung bình, tuy nhiên trình độ văn võ có thế nói là oách nhất chốn này. hơn nữa ...
" tôi sẽ trở thành người đứng đầu ở đó.
"
ôi chà, mải suy nghĩ nên lỡ bỏ qua lời kể lể của cu cậu rồi.
" ồ, cậu cũng có ý chí đấy chứ.
" - kotoha cảm thán.
" cũng chả có gì...
đối với những kẻ bị cả thiên hạ ghét, chỉ biết đánh nhau thì trở thành người mạnh nhất là điều quan trọng nhất thôi. trận chiến giữa những kẻ cặn bã xem ai cặn bã hơn.
"
" thứ đó hợp với tôi nhất.
" - sakura nhếch miệng.
'tham vọng đấy chứ.' - ryo nghĩ bụng. bỗng cậu nhận ra gì đó, tủm tỉm cười, quay sang cu cậu rồi cười đểu một cái.
" sakura - kun cũng vội vàng thật đó, mai mới đi học mà nay đã mặc đồng phục rồi à.
"
" chà chà, hồi hộp quá đúng không?
" - kotoha cũng không vừa, cô làm bộ đùa giỡn cùng ryo.
" k-không phải, đây là có lý do! tôi mới chuyển đến đây nên chưa có đồ để mặc!
" - sakura phản bác.
" không sao đâu sakura - kun, ai mới nhập học cũng như cậu ấy mà.
" - cậu làm động tác xua tay.
" m-mày muốn đánh nhau chứ gì!? nhào vào đây, tao đánh với mày!
"
" ôi sợ quá, phải chạy thôiii. tớ để tiền trên bàn nhé kotoha - chan!
"
cậu mở cửa, chạy ào ra ngoài cùng tiếng cười giòn tan trên đường.
hôm nay quả là một ngày thú vị!
* tên Fuji (藤) trong Ryo Fuji là tên của hoa tử đằng cũng là màu đại diện của cậu; cách đọc tên này giống tên núi Phú Sĩ (富士) nhưng khác về hán tự.
Sakura đã hiểu sai nghĩa là núi Phú Sĩ chứ không phải hoa tử đằng nên mới gây ra sự hiểu lầm khiến Kotoha bật cười tanh tách.
- chương sau: sổ tay và ác linh -