Khác [WBK/AllSakura/AllHaruka] Anh Đào Nhỏ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
366595214-256-k451578.jpg

[Wbk/Allsakura/Allharuka] Anh Đào Nhỏ
Tác giả: traicammanchat
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trái cam Mặn chát
Tác phẩm: [WB/AllSakura/AllHaruka] Anh Đào Nhỏ

-------

Văn án:

Đôi mắt tròn hoe long lanh tựa sapphire và cẩm thạch, mái tóc hai màu mềm mại như lông mèo.

Người con trai cao 1m69 ấy, đột nhiên trở thành đứa trẻ mất rồi.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy, S-Sakura?"

"..."

"Tao biết chết liền."

-------
Lưu ý:

- Ý tưởng thuộc về tôi, nhân vật thuộc về tác giả Nii Satoru, tác phẩm "Wind Breaker".

- Có thể OOC, đó là điều khó tránh rồi nhưng tôi vẫn sẽ cố bám sát nhân vật.

- Ở đây AllSakura, Sakura bottom, không ship bất kì couple nào khác ngoại trừ AllSakura.

- Không đục thuyền, không dùng lời lẽ xúc phạm người khác.

- Truyện chỉ đăng ở nền tảng Wattpad.

- Không có ý nhạo báng bất kì cá nhân hay tổ chức nào.

- Thân thiện thân thiện, hoà đồng với nhau nhé.



windbreaker​
 
Có thể bạn cũng thích
  • REUP-SAU KHI THOẢ THUẬN KẾT HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hình xăm Thanh Long
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thanh Xuân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Wbk/Allsakura/Allharuka] Anh Đào Nhỏ
    Chap 1


    Lưu ý:

    Tùy vào tình huống mà chủ ngữ sẽ hơi rối vì tôi cảm thấy hợp ai thì xưng vậy.

    Riêng Sakura thì cố định là em.

    -----

    -Vào một buổi sáng đẹp trời nọ, khoảng nửa tiếng trước giờ đi tuần.-

    Lớp 1-1 như bao ngày, vẫn đang tụ 3 tụ 4 để tám nhảm về cả chục vấn đề trên trời dưới đất.

    Chợt vô tình, lớp trưởng của họ, Sakura Haruka đột nhiên biến thành một đứa bé độ chừng 7-8 tuổi.

    Không hề có lý do cụ thể, em chỉ đột nhiên nhỏ lại khi đang ngồi trên ghế giữa bục giảng mà thôi.

    Thoạt nhìn, cả đám chẳng mấy ai bận tâm nên vẫn nói cười đủ kiểu.

    Nhưng chỉ khoảng chừng vài giây trôi qua, đột nhiên không khí trong lớp học như nghẹn ắng lại, tất cả đôi mắt đều đổ dồn về phía người con trai bé nhỏ tóc hai màu.

    Không ai nói thêm một câu nào, gần như sốc nặng trước cảnh tượng kì lạ trước mặt.

    "S-Sakura...?"

    Người đầu tiên phá vỡ bầu không khí im lặng như tờ, Nirei lên tiếng, điệu bộ còn hơi hoang mang như thể đang nghe một câu chuyện siêu cấp viễn tưởng.

    Cậu ta đưa tay dụi dụi mắt mấy hồi, nhưng sao càng dụi lại càng rõ hơn, tới độ không dám tin vào mắt mình nữa rồi.

    "Cái quái gì?"

    Sakura lên tiếng hỏi, em dường như chưa nhận thức được vấn đề của bản thân.

    Nhíu mày lườm Nirei rồi lại quay về phía trước lớp.

    Trong khoảng lặng vô hình đó, Sakura thấy được cả chục đôi mắt đang đáp lại em, khẽ lắp bắp trong nghi vấn, em hỏi.

    "S-sao tự nhiên tụi bây lớn vậy?

    Mà nhìn tao làm cái đ*o gì...?"

    Cúi đầu xuống, đập vào mắt em là bộ đồng phục Fuurin quen thuộc rộng quá cỡ cùng chiếc quần đã tụt khỏi eo tự bao giờ.

    Chân em đung đưa không chạm xuống đất, Sakura mới bắt đầu ý thức được vấn đề mình đang mắc phải.

    Đầu mày hơi nhíu lại, em nói với giọng điệu như ngờ ra được điều gì.

    "Khoan...!

    Hình như tao bé đi hay sao ấy?

    Thảo nào tụi bây lớn tới thế!"

    "..."

    "Nhưng tại sao tao lại bé đi cơ!???"

    "..."

    Người phản ứng sau Nirei, Suou ngay lập tức cởi lớp áo bên ngoài ra và che chắn cho em khỏi cả chục con mắt chăm chăm từ hướng đối diện.

    Cậu ta nở nụ cười như bao ngày, chỉ là giọng điệu có phần hơi lạc quẻ.

    "Chà...

    Sakura, chuyện gì đang diễn ra vậy?"

    Em giương đôi mắt tràn ngập nghi vấn to tướng nhìn về phía Suou, cũng há hốc mồm mà trả lời câu hỏi của cậu ta, trông hoang mang toàn tập.

    "Tao biết chết liền...?"

    Không gian lại rơi vào tĩnh lặng, nhưng chỉ vài giây thôi, rồi sau đó mọi thứ liền vỡ oà hết lên.

    Cả lớp 1-1 cứ người này tới người khác, lần lượt xúm ào ạt tới để nhìn lớp trưởng đáng yêu của họ đã lùn nay còn lùn hơn.

    Khoảng khắc đáng nhớ, có cả khối đứa rút điện thoại ra để lăm le hòng thừa cơ hội chụp ảnh.

    Một vài đứa an phận nhìn từ xa, còn phần còn lại thì cứ đứa này đè đầu đứa kia, ai ai cũng muốn tới gần em thêm chút để nhìn thật rõ, chẳng ai chịu thua ai.

    Anzai la lớn, như thu sự chú ý giữa đám đông.

    "Vãi, Sakura!

    Mày bé bé như vậy đáng yêu quá!!"

    "Đáng yêu cái đ*o g-??"

    Em vẫn chưa dứt câu, Takanashi đã xen vào lời em nói.

    "Đúng đúng, mày tránh ra Suou, để tao ngắm Sakura miếng coi!

    "Ôi chà.

    Tôi từ chối."

    "Tụi bây làm trò mèo gì vậy??"

    Em nói với giọng hơi run, bởi Suou đã che bớt nên chẳng ai nhìn thấy gương mặt đã phớt hồng tận mang tai của em tự bao giờ.

    Nhưng cả lớp đều hiểu, lớp trưởng của họ là người dễ ngại ngùng tới mức nào.

    Chỉ cần nghĩ tới việc Sakura đỏ mặt trong hình dạng bé nhỏ đó là cả đám lại sung sức reo ó, thi nhau ùa tới hòng giật áo Suou ra.

    Thấy một mình Suou không thể vừa che cho lớp trưởng mà vừa phản công lũ ồn ào kia, Tsugeura cùng Kiryuu liền đứng trước cản giúp cậu ta, dù trên thực tế vẫn muốn nhìn thử Sakura trông như thế nào.

    Được hết người này đến người kia che chắn cho làm Sakura bực nhọc, đứng phắt dậy định quát lên.

    Nhưng còn chưa kịp nói gì, chân em đã vướng phải chiếc áo rộng ring trên người, làm đứa trẻ tóc hai màu suýt thì ngã khỏi ghế.

    Nirei nhìn Sakura với vẻ mặt lo lắng, luống cuống lại gần đỡ lấy em.

    Giọng hơi lắp bắp, cậu ta hỏi.

    "C-cậu có sao không Sakura?"

    "..."

    Sakura không thể tin vào những gì đang xảy ra, đột nhiên biến nhỏ rồi còn suýt nữa té ngã.

    Cái tôi trong lòng sôi sùng sục lên, em nói với điệu bộ hơi uất ức, hất mạnh tay Nirei ra.

    "Im đi!

    Tao không có sao, mày đừng có đụng vào tao!!"

    "Ơ- T-tớ xin lỗi..."

    Em nhìn vào đôi tay bé nhỏ đang nắm mở của mình, không biết nói thêm gì ngoài níu lấy áo của bản thân.

    Nhìn cả đám 1-1 vẫn đang vật lộn thêm một lúc, Sakura mới khẽ thở dài.

    "Không...

    Mày không có lỗi, đừng có xin lỗi."

    Phía bên kia, Sugishita tuy trông chẳng để ý tí nào nhưng thỉnh thoảng lại cứ len lén nhìn về phía Sakura, dù cho chỉ thấy được một phần nhỏ gần như không đáng kể.

    Hắn cứ ngồi im vậy mà nhìn cả lũ ồn ào, trông như thể không bận tâm hay chẳng buồn để ý.

    Nhưng chỉ trong một khắc khi Anzai sắp vượt qua được rào cản mang tên Suou, Sugishita lại hùng hổ lao vào đạp cho tên đó một cái, khiến thiếu niên trẻ ngã lăn quay mấy vòng.

    "Ui da!

    Mày làm trò gì đấy Sugishita??"

    "Mày cản đường tao, ý kiến cái gì?"

    Tsugeura đứng trước Suou, ngăn cản đám người kia sấn tới, mà miệng còn ríu rít khen hay khi nhìn cảnh tượng vừa rồi.

    "Dữ ta!

    Tưởng ông không thích Sakura mà, sao giờ lại ra tay giúp đỡ vậy?"

    Sugishita lườm huýt Tsugeura, giở giọng càu nhàu.

    "Đó giờ vẫn đếch có ưa, mày đừng có mà hiểu lầm."

    Vừa nói xong, giọng nói quen thuộc của cậu lớp trưởng đã vang lên cãi bướng.

    "Tưởng tao ưa mày hả-"

    "Xin lỗi nha Sakura, chỉ còn cách này để cắt đuôi lũ kia thôi."

    Sakura vẫn chưa kịp dứt câu, Suou đã thừa cơ lấy áo của mình quấn quanh người em rồi bế vào lòng.

    Miệng khéo nhắc nhở những người còn lại.

    "Nào, không nên cho bé Sakura xem mấy thứ bạo lực như vậy chứ?"

    Cậu ta vừa dứt câu, em liền ngơ ngác.

    "Cái gì...?

    Ai bé?

    B-bỏ tao xuống!!"

    Em bị gói gọn trong lòng của Suou, vừa ngượng vừa quạo tới đỏ bừng cả gương mặt, cứ giãy nãy cả lên tìm đường xuống.

    Nhìn thấy Sakura như vậy, Nirei đứng một bên chẳng biết nên làm gì, cứ lục tới lục lui trong áo khoác.

    Cuối cùng, cậu ta lại lấy ra một cây bút mực có nắp đậy gắn chuông gió nhỏ mang sắc biếc.

    Lại gần Sakura, Nirei vẫy vẫy khiến phần óng ánh của nó cứ đung đưa trước mắt em.

    "N-nào...

    Ta...ta bình tĩnh nhé, S-Sakura."

    "..."

    Đáng lý ra nó sẽ vốn chẳng có tác dụng gì với Sakura lúc bình thường, nhưng chẳng hiểu sao giờ đây khi nhìn Nirei cùng món đồ trang trí vô dụng đang leng keng trước mắt thì em lại cảm thấy yên tâm hơn phần nào.

    Chỉ có điều, cái khác cậu ta vơ vẫy cây bút trước mặt em như nghịch với mèo làm em quạo không chịu nổi.

    "Mày giỡn mặt hả??"

    Nhưng Sakura cũng chẳng buồn phản kháng thêm nữa, em lặng yên nhìn Nirei và Suou đang chăm chú quan sát nhất cử nhất động của đứa trẻ mình đang chăm sóc.

    Sakura mím môi vừa chửi thề mấy cái vừa quay mặt đi chỗ khác, nhìn cả đám kia vẫn đang quậy loạn, Sakura bực bội la lên.

    "Im hết coi!!"

    Không gian ngay lập tức ngừng lại, tất nhiên chỉ là vài giây ngắn ngủi gần như chẳng đáng kể.

    Ngay sau đó, cả đám đấy lại nháo nhào cả lên vì được Sakura trong hình dạng bé nhỏ mắng.

    Chẳng hiểu vì có sở thích trêu mấy đứa trẻ hay là bởi vì muốn bật lớp trưởng từ lâu, hết người này ỏ thì tới người kia lại aww.

    "...?"

    Trong lúc Sakura vẫn chưa biết nên xử lý sao cho đúng, mặt thì đã giận đến đỏ bừng đến mang tai.

    Đột nhiên, tiếng cửa lớp như bị lực lớn tác động, mở bung ra trong sự ngỡ ngàng của đám học sinh lớp 1-1.

    "Tụi bây im hết coi!!"

    Kaji, anh đút hai tay vào quần, bước vào với thế hiên ngang không sợ trời chẳng sợ đất.

    Nhìn quét sơ một vòng lớp học, anh ta mới lấy kẹo mút trong miệng ra, lớn giọng nói tiếp.

    "Tụi bây đánh nhau cái chó gì??"

    "...?"

    Cả lớp lặng như tờ, mọi người đều ngừng hoạt động nháo nhào ban nãy lại, khúm núm giải thích với đàn anh.

    "Dạ...? không phải đánh nhau-"

    "Hả??

    Mày nói cái đ*o gì cơ???"

    Giọng Kaji như cao hơn tận mấy nốt, anh bỏ tai nghe xuống để nghe lại, tiếng nhạc như muốn tuôn hết ra bên ngoài thông qua nó.

    "..."

    Tsugeura đứng lên trước định giải thích, nhưng vẫn chưa kịp nói gì thì đã bị Kaji cắt ngang, anh bước tới gần Suou, nhìn sơ qua một lượt rồi giở giọng trách mắng.

    "Oi, không được đem trẻ con vào trường này đâu."

    Anh ta cứ chăm chú về đứa bé được Suou ôm trong lòng, chẳng hiểu sao có hơi khó chịu.

    Ngược lại, Sakura đã bực lại bực hơn, em hầm hừ đáp trả.

    "Anh nói ai trẻ con hả??"

    Chớp chớp lấy vài cái, Kaji bắt đầu hơi ngớ người ra, bởi thằng nhóc trên tay của Suou trông cứ quen quen kiểu gì.

    Anh định tiến tới gần một chút để nhìn cho rõ, nhưng chưa gì đã thấy Suou lùi về sau, Kaji đành đứng yên, cau mày hỏi lại.

    "Con của mày với Sakura hả?"

    "???"

    Con cái quái gì cơ?

    Suou cũng bị câu hỏi của Kaji làm ngớ người ra ít giây, nhìn xuống Sakura đang lắc đầu như điên trong lòng mình, cậu nở nụ cười vừa thân thiện vừa đắc thắng, trả lời Kaji.

    "Vâng, đáng yêu chứ ạ?"

    "..."

    -Cả lớp không biết nên nói gì.

    "..."

    -Kaji, người không nghĩ câu đùa của mình là thật.

    "..."

    -Sakura, người từ chối bất thành.

    Chỉ duy nhất một người không biết nên phản ứng ra sao, cứ cuống quýt cả lên.

    "A...

    S-Suou à!???"

    Cảm giác như luồng sóng điện giật qua không khí, cơn lạnh cũng lan đều khắp cả căn phòng học cũ.

    Kaji lườm Suou, còn cậu ta thì vui vẻ ôm chật Sakura hơn một chút.

    Bầu không khí có thể nói là đủ để giết chết một người trưởng thành.

    "Đi."

    Suou nghiêng đầu, hỏi ngược lại tiền bối của mình.

    "Đi đâu thế ạ?"

    Kaji lườm Suou rồi quay phắt lại, rời khỏi lớp học như thể không muốn nói thêm với tên nào đó nữa, chỉ còn sót lại chút âm điệu vương lại khi anh ta rời khỏi lớp.

    "Đi gặp Umemiya."

    Đến khi bóng lưng của Kaji dần khuất xa lớp học, Sakura mới bắt đầu lẩm bẩm một mình.

    "...Chuyện đ*o gì đang xảy ra vậy?"

    Em nắm áo Suou, tự vận động bộ não bé nhỏ kia để tìm ra lời giải đáp hợp lý cho tất cả.

    Dường như mọi chuyện càng lúc càng phiền phức, làm mạch suy nghĩ của em cũng sắp nổ tung tới nơi rồi.

    Được người con trai đáng yêu níu nhẹ áo của mình, Suou cảm tưởng tim mình như muốn nhảy bung khỏi lòng ngực.

    Cậu cúi đầu khẽ xuống, không gian xung quanh cứ như đang có hoa nở lóc bóc.

    "Ừm, bé Sakura đói chưa?

    Ta ăn gì trước khi đi nhé?"

    "...?"

    Chuyện đó quan trọng lắm hả?

    Nirei thì lại cứ tưởng thật, ấp úng trả lời hộ Sakura.

    "Ừm...

    S-Suou à, tớ nghĩ vẫn chưa tới giờ ăn của Sakura đâu, cậu ấy vừa ăn sáng mà."

    "???"

    Nhưng thật sự là chuyện đó quan trọng lắm hả?

    Sakura đảo đôi mắt hoang mang của mình nhìn về Suou, cậu ta chỉ cười cười rồi bước ra khỏi lớp, sẵn tiện kéo cả Nirei đi theo.

    -----

    Trên sân thượng, Umemiya đang cùng Hiiragi vẫn đang thảo luận một số vấn đề về cây trồng theo hướng một chiều thì vô tình, cả hai bị giật mình bởi tiếng mở cửa thô bạo của Kaji.

    Anh nhìn cả hai người phía trước với dáng vẻ hậm hực, lòng đang rối như cả chục cái tơ vò quấn quanh.

    Thật sự là anh không tin vụ đứa bé trên tay kia là con của cái tên cười cười trên môi nhưng trong lòng đầy mưu kế kia.

    Nhưng nghĩ kiểu gì anh vẫn không nghĩ ra, làm sao lại có đứa trẻ trông y đúc Sakura tới vậy.

    Kaji vừa nghĩ vừa bứt tóc vò đầu, cuối cùng lại tự mình lẩm bẩm.

    "Không...

    Có lẽ là Sakura biến thành trẻ con thôi..."

    Đáng lý ra sẽ chẳng ai nghe thấy những lời thì thầm một mình mà anh ta vừa nói ra.

    Nhưng chỉ tại cái thói quen vừa nghe nhạc vừa nói, âm lượng của mấy lời đó cũng tăng lên đáng kể.

    Từ đâu tới, Umemiya đột ngột đứng trước mặt Kaji, hỏi ngược lại người đối diện.

    "Hả?

    Em nói sao cơ?

    Sakura bị làm sao?"

    Giật mình hoảng loạn, Kaji vung bừa nắm đấm của mình.

    Nhưng cũng may ngừng lại kịp trước khi nó va hẵn vào mặt của thủ lĩnh ngôi trường này.

    Nhìn Umemiya với vẻ mặt ngớ người ra, Kaji lùi lại mấy bước, tháo tai nghe ra rồi bóc một cây kẹo mút khác cho vào miệng.

    "Em định nói-"

    "Xin phép ạ~"

    Cắt ngang lời của đàn anh năm hai, Nirei bước lên phía trước, sẵn dùng tay che đi những chỗ có nguy cơ va đầu cho Sakura.

    Người đang được bế đi từ từ, Sakura phát bực tới điên lên vì tự nhiên hai đứa bạn của mình chơi cái trò bảo vệ thái quá này.

    Em nắm chặt cây bút mực trên tay, lắc lên mấy cái nhằm lộ rõ sự khó chịu trong lòng.

    Nhưng trái ngược với suy nghĩ của mình, điều đó lại khiến Suou và Nirei nghĩ rằng em hẵn phải thích cây bút mực đó lắm.

    Nên là vừa đi tới vườn rau của Umemiya, em lại vừa phải nghe mấy tiếng aww kì lạ của hai người này.

    Đồng thời, chúng cũng thu hút sự chú ý của Umemiya.

    Hẵn là vậy rồi.

    "Chàaa, xem xem ta có ai ở đây nào??"

    Nhanh như cắt, thủ lĩnh có tiếng ở trường trung học Fuurin lao đến gần Suou, cúi người xuống cười ngốc với em.

    "???"

    "Đứa trẻ này tên gì thế?

    Em ấy thích ăn cà chua hay cà tím?

    Ta làm một bữa BBQ đi!"

    "..."

    Hả?

    Thật tình thì chuyện này cũng không có vấn đề gì với em, dù sao Sakura cũng quen một Umemiya như vậy hơn.

    Nhưng trường này có vấn đề với việc ưu đãi cho trẻ em hả?

    Sakura nhíu mày, giọng khó chịu.

    "Tôi không thích ăn r-"

    Vẫn chưa kịp trả lời nốt, Suou đã lùi về sau theo quán tính, mỉm cười trả lời Umemiya.

    "Anh như vậy sẽ doạ con của em đó ạ."

    "???"

    "Haha..."

    -Nirei chỉ biết cười trừ.

    Umemiya cũng chẳng chịu thua gì, tiến tới thêm một bước nữa rồi vươn tay tới bẹo má Sakura.

    "Ơ kìa?

    Con em á?

    Có giống chỗ nào đâu?"

    Bị tác động ở bên má, Sakura khó chịu ra mặt, bực dọc trả lời.

    "Tất nhiên, tôi đâu phải-"

    Không chịu nhường nhịn gì, Suou vui vẻ ôm Sakura chặt hơn một chút, tay còn lại tách Umemiya tránh ra.

    "Haha, là con của em và Sakura ạ."

    Nhìn xuống đứa trẻ đang lắc đầu như điên trên tay của Suou, Umemiya nở một nụ cười khó hiểu.

    "Nghe như một câu chuyện viễn tưởng ấy nhỉ?

    Cả hai đứa đều là con trai mà, sao có con được?"

    Sakura nghiến răng, vung cây bút máy lên xuống mấy lần rồi trả lời.

    "Đã bảo không phải-"

    Nhưng lại lần nữa, lời nói của em bị Suou cắt ngang.

    "Sao không được nhỉ?

    Muốn sẽ tìm cách, không muốn thì tìm lý do mà."

    "..."

    Bộ thích chơi trò ba con lắm hả??

    Nirei đứng yên một bên, lo lắng không biết nên làm gì, cậu luống cuống cả lên, hết ngó Umemiya thì lại nhìn sang Suou.

    "Ừm...ờ...ừm..."

    Kaji lườm Suou, còn định tiến vào cãi chung thì đã bị Hiiragi giữ lại để tránh làm chuyện càng lúc càng lớn hơn.

    Anh cũng cố nhịn lại, chỉ thở dài nhìn tiền bối của mình đang cố load mọi thứ như một điều hiển nhiên.

    Nhưng chắc...

    Chẳng ai biết, Hiiragi đã uống gần chục liều thuốc đau bụng sau khi nghe tin Suou và Sakura có con với nhau đâu.

    ...

    -----

    Nhảy vào fandom hơi sớm nên đói hàng kinh, thôi thì tự viết vậy.
     
    [Wbk/Allsakura/Allharuka] Anh Đào Nhỏ
    Chap 2


    Sau khi trải qua quá trình giải thích như muốn đấm cả vào mồm nhau của mấy thanh niên Boufuurin, cả nhóm năm người cùng một đứa trẻ mới ngồi xuống với nhau để uống hớp nước làm ngụm trà giải hoà.

    Nhưng chỉ được tới vậy là cùng, vẫn chưa có ai sẵn sàng mở đầu câu chuyện để giải thoát cái không khí căng hơn dây đàn lúc bấy giờ cả.

    Nirei nhìn quanh, sự hoang mang lúc Sakura tự biến thành trẻ con đột ngột cũng đã đỡ đi phần nào.

    Nhưng nhìn Hiiragi cứ ôm cái bụng đang quặn đau của mình thì lại nhịn không được mà tìm cách bắt chuyện.

    "Ừm.. v-vì thế Sakura...

    Cậu không biết sao tự nhiên lại trở thành như vậy luôn hả...?"

    Sakura, người đang ngồi trong lòng của Umemiya lúc này mới lên tiếng, giọng còn hơi quạo vì trò đùa dai ban nãy của hai người.

    Em bắt chéo chân, khoanh tay trả lời.

    "Tao nói rồi, tao biết chết liền?

    Tự nhiên lại biến thành trẻ con..."

    Chậc lưỡi một tiếng, Sakura nhíu mày nói tiếp.

    "Gần tới giờ đi tuần mà còn gặp chuyện gì đâu không..."

    Cảm giác được nỗi ưu phiền của Sakura, Umemiya tiện tay xoa đầu em, mỉm cười tiếp lời.

    "Hôm nay không được thì hôm khác, bình tĩnh đi nhóc con."

    Cố hất tay của người kia ra khỏi đầu mình, Sakura bĩu môi, gương mặt đỏ bừng như quả cà chín.

    Đặt tay lên tự vuốt lại mái tóc của mình, em chậc lưỡi thêm một cái nữa.

    "Nhóc con cái gì?

    Với lại đừng có mà xoa đầu tôi!"

    Ngồi đối diện Sakura là Suou và Nirei, một người thì thư thả thưởng thức trà, người kia lại lo lắng quýt cả lên, mấp máy môi một chút, Nirei hỏi.

    "N-Nhưng hôm khác là hôm nào...?"

    "..."

    Ừ nhỉ?

    Đột nhiên bị đánh thẳng vào vấn đề chính làm cả Sakura lẫn mọi người đều ngơ hết cả ra.

    Bởi mọi thứ diễn ra vốn không theo chiều hướng nào nhất định, vì vậy khó mà có thể trả lời ngay cái câu hỏi ấy được.

    "R-rồi lỡ không thể quay về cơ thể cũ được..."

    Sakura có phần hơi run lên, nhưng em lại mím chặt môi để ngăn cảm xúc cảm thân đi xa quá mức.

    Nhìn Suou với đôi mắt mơ hồ, Sakura khẽ hỏi.

    "Hai tụi mày...

    Có nghĩ được gì không?"

    Suou nghiêm túc ngẫm một lát, nhưng chỉ có thể cười cho qua mà chẳng thể đưa ra câu trả lời nào cho vị lớp trưởng của mình.

    Ngược lại với đó, Kaji bỏ kẹo ra khỏi miệng, hỏi Sakura.

    "Trước khi biến thành trẻ con có gì đó bất thường không?"

    Lần này, tới lượt Sakura ngơ ngác.

    Đứa bé tóc hai màu thả chân xuống rồi đung đưa, nhắm mắt nhắm miệng chuyên tâm suy nghĩ lại.

    Nhưng mà đầu óc cứ mông lung, trí ức mà em nhớ rõ nhất lúc đó là cả lớp học xốn xáo cả lên, ai làm việc nấy như bao ngày thôi, dường như chẳng có gì đặc biệt đáng để lưu tâm.

    Có vẻ biết được suy nghĩ của Sakura, Nirei khẽ giơ tay, lên tiếng nói giúp.

    "Ừm...

    Lúc đó em ở cùng Suou và Sakura, cả ba đang bàn về vài món ăn trên phố ạ.

    Rồi đột nhiên...

    S-Sakura bảo là hơi choáng một xíu...?"

    Nối tiếp lời Nirei, đuôi mắt Suou hơi cong lên thành ý cười, mỉm nhẹ đáp.

    "Lúc đó cũng hết hồn thật ha."

    Nhưng trông cái điệu bộ của Suou, dường như lại chẳng có chút cảm giác vui vẻ gì mấy trong lời nói.

    Chỉ là cậu ta giấu chúng quá hoàn hảo, khó mà hình dung được trong lòng người đó đang nghĩ gì.

    Rồi chợt, như nhận ra gì đó không liên quan lắm, Suou mới ồ nhẹ, khẽ nghiêng đầu nhìn sang Nirei.

    "Nói mới nhớ."

    Sakura im lặng không nói gì, ngồi ngoan ngoãn lắc lư chiếc chuông gió bé gắn liền với cây bút mực trong tay.

    Em đã bớt hoang mang đi nhiều lắm, nhưng vẫn chưa thể chấp nhận nổi cái cơ thể bé nhỏ đáng yêu này.

    Ngẩn đầu nhìn sang Suou, Sakura có hơi khựng đi khi thấy động tác nắm tay rồi gõ nhẹ vào lòng bàn tay còn lại như thể vừa nảy lên điều gì của cậu ta.

    Suou tiếp lời của mình với đôi mắt có phần hơi khó xử.

    "Để xem..."

    Mọi người đều bị cái ấp a ấp úng của Suou làm cho tò mò, ai nấy đều lắng tai nghe thật rõ xem Suou sẽ nói gì tiếp theo.

    Nhưng rồi chẳng nhận lại gì cả, Suou nở nụ cười mỉm trên môi và nhìn về phía Nirei.

    Ban đầu, Nirei còn tràn ngập nghi vấn nhìn cậu bạn kia.

    Nhưng sau khi nghe những gì Suou thì thì thầm thầm vào tai mình thì cậu mới gật gù hiểu chuyện, mặt còn hơi phớt hồng.

    ...

    Sakura... em không mặc gì bên dưới cả.

    Đáng lý ra đó nên là vấn đề cần được để vào hàng chờ vì việc quan trọng nhất với Sakura hiện giờ là quay về lại cơ thể thật.

    Nhưng nó vẫn cần thiết với em mà thôi, xung quanh dù có thêm cả chục người đi nữa thì cũng chẳng ai muốn nhìn đứa trẻ đáng yêu này bị cảm lạnh đâu.

    Nhưng biết là một chuyện, còn việc lựa lời để nói sao cho Sakura biết mà không mất đi sự tế nhị thì lại là việc khác.

    Em nhìn hai người đối diện, hết ấp úng thì lại sang thầm thì làm bản tính tò mò bất chợt nổi lên.

    Gầm gừ trong cổ họng một lúc, Sakura quát tháo.

    "Có cái đ*o gì thì nói luôn đi.

    Tao không có sợ."

    Nirei nhìn Sakura rồi lại quay sang trao đổi ý kiến với Suou, vẫn không biết nên làm như thế nào mới hợp lý.

    Họ cứ ngập ngừng mãi, chỉ tới khi Sakura giận dữ mắng thêm một lần nữa thì Suou mới lắc đầu, mỉm cười rồi lùi ra sau, đẩy lưng Nirei như thể giao phó trách nhiệm cho cậu ta.

    Bước về phía trước bởi quán tính, Nirei rầu rầu khi thấy Suou mặt tỉnh như không đang trao quyền nói tiếp cho mình.

    Hít thở lấy một chút, Nirei lắp bắp một cách cứng đờ.

    "Ừm...

    Cái đó-...

    Sakura...

    Bên dưới, quần áo ấy..."

    "Quần áo tao làm sa-"

    Chưa kịp nói nốt, cái tiếng sặc nước của mấy con người xung quanh liền khiến cậu chú ý.

    Cả bọn còn đang tò mò không biết có vụ gì nghiêm trọng không liền bị một câu nói bất ngờ ấy làm cho đỡ không nổi.

    Đột nhiên, như thể hiểu điều đó sau mấy cử chỉ vô tình của các đàn anh, Sakura níu chặt áo khoác ngoài của Suou lẫn áo thun trắng của mình thêm một chút, giọng khó chịu hẳn ra trong khi gương mặt lại bỏ bừng cả lên.

    "I-Im đi!!"

    Bao nhiêu người đang sặc sụa cứ liên tục hết người này nhìn người kia, không biết nên nói thêm gì nên đành lén lút đưa mắt ra chỗ khác, cố giảm bớt sự chú ý về phía Sakura.

    Nhưng dù có làm gì đi chăng nữa thì sự thật vẫn chẳng thể thay đổi, người khổ nhất vẫn là Sakura.

    Em ngồi giữa đám người hết sặc nước lại sang sặc thuốc, sặc kẹo này mà cũng ngớ người, chân đang đung đưa cũng hết muốn cử động nữa rồi.

    "M-Mày bị điên hả!?

    Sao đột nhiên...

    Lại nói tới cái này?"

    Lần này, Suou bước về phía trước và cười cười, muốn tìm cách nói đỡ.

    "Sakura, bọn tôi sợ cậu bị cảm lạnh thôi mà."

    "T-tao cóc cần!!

    Mày nghĩ làm sao mà tao bị cảm-!"

    Trong thoáng chốc, em cảm giác được đôi bàn tay lớn ôm lấy eo của em từ sau.

    Quay người nhìn lại, Sakura mặt đối mặt với Umemiya ở khoảng cách gần như suýt chạm mũi.

    Giật mình ngã ra sau, em lại mất thăng bằng, suýt nữa thì va ót vào cạnh bàn.

    Umemiya đưa tay đỡ lấy, giọng điệu còn phấn khởi như vừa tìm thấy điều gì thú vị tương tự như việc trồng rau.

    Run lên vì vui sướng, hai mắt anh sáng rực, nói với Sakura.

    "Này!

    Anh còn giữ lại mấy bộ đồ hồi bé đấy, anh cho em mượn nhá?"

    "Hảa??"

    -Sakura cau mày.

    Ngay lúc đó, tiếng đập bàn một cách giận dữ vang lên, theo sau đó là đôi mắt như chọc thẳng vào gương mặt của Umemiya.

    Kaji cắn vỡ viên kẹo trong miệng mình, lớn tiếng đáp lời.

    "Nếu là đồ cũ thì em cũng có."

    Bị người bên cạnh làm cho hoảng hồn, Hiiragi cũng theo phản xạ mà bật dậy, cuống cuồng lên ngăn lại.

    "Oi, chú mày bình tĩnh đã Kaji, Umemiya có ý tốt mà."

    Kaji nhìn sang Hiiragi, thở dài rồi tháo một cây kẹo mút khác mà cho vào miệng.

    Cảm nhận vị ngọt ngào quen thuộc, anh mới thở hắt mấy hơi liền, kéo tai nghe xuống để âm lượng trở lại như bình thường.

    "Em cũng có ý tốt mà?"

    Sakura bị quay như chong chóng, bực mình vỗ vỗ mấy cái lên mặt bàn như tỏ uy.

    Nhưng sức lực vốn chẳng còn, bàn tay nhỏ bé như búp măng ấy bị cạnh bàn cứng làm đau điếng.

    "Đa- Không đau tí nào!"

    "Ý là...

    Tôi không có thèm mặc đồ của mấy người, thả ra coi!"

    Nirei lo lắng nhìn đôi bàn tay hơi ửng đỏ lên của Sakura, muốn đi tới kiểm tra nhưng lại bị cảnh tượng Umemiya chăm chút từng tí một cho em làm chùn bước.

    Thấy bạn mình như vậy, Suou không định nói gì thêm, chỉ đi tới bế lấy Sakura rồi lùi về sau, trước sự hoang mang của bốn người còn lại.

    "Xin lỗi ạ haha, lớp trưởng của bọn em thì cứ để bọn em chăm đi."

    Hiiragi nhìn Suou bằng ánh mắt lo ngại.

    "Nhóc có biết chăm trẻ con không đấy..."

    Lại bị thêm một người nữa xem thường, Sakura quạo quọ quát to.

    "Tôi đếch phải trẻ con!!"

    Song, em giãy giụa khỏi người Suou hòng đòi xuống.

    "Bỏ tay!

    Cũng chả phải đứa trẻ vừa sinh ra, không cần mấy người chăm kĩ vậy!"

    Thấy chuyện chẳng thành nhưng cũng là một còn một mất, Suou mới khẽ cười trừ, chậm rãi giữ em chặt hơn một chút.

    "Tí nữa mang giày của cậu vào rồi tôi cho xuống nhé?

    Ở đây dơ chân đấy."

    "Hả- à...ờ, vậy cũng được."

    Ý Suou thì Sakura và Nirei đều nghe ra thành nền đất bẩn, bởi dù sao ở đây cũng trồng đủ loại hoa màu.

    Nhưng với mấy người trưởng thành hơn, trông thì không có vẻ chỉ đơn giản một ý như vậy.

    "Vậy, em xin phép nhé."

    Suou nở một điệu cười đắc thắng, đưa Sakura cho Nirei bồng rồi lại quay lại cầm áo khoác ngoài của mình để quấn quanh cho em đỡ lạnh.

    Cúi đầu xuống rồi chậm rãi quay về lớp.

    Cảm giác như thoát khỏi mấy chuyện phiền phức, Sakura cũng chả buồn để tâm, chậm rãi quành tay qua cổ của Nirei, lặng đi chờ cậu ta bế đi.

    Nhưng vẫn chưa được mấy bước, Umemiya đã đi ra chắn trước Nirei, chống hông một bên rồi nói tiếp.

    "Khoan đã nào, sẵn đây gặp cả những người khác luôn rồi hẵn đi.

    Tsubaki mà biết em thành thế này chắc ngạc nhiên lắm đấy."

    Khoảng lặng bất chợt hiện ra, cũng chẳng rõ vì sao lại đột nhiên sượng đờ cả đôi bên.

    Suou trao đổi ý kiến với Nirei thông qua ánh mắt rồi lại cúi đầu đến gần như để hỏi Sakura.

    Chỉ tới khi nhìn được cái nhíu mày khó chịu và cái lắc đầu như muốn từ chối kia thì cậu mới thở dài, đi tới đàm phán.

    "Anh Umemiya, em nghĩ là việc đó không ổn lắm đâu.

    Ta cũng nên nghĩ cho cảm giác của Sakura nữa mà ha?"

    "E-em xin lỗi ạ!

    Nhưng Sakura có vẻ không muốn tiết lộ việc này cho quá nhiều người...

    Nên...

    Mong anh thông cảm ạ!"

    Em cảm nhận được cơ thể Nirei đang run rẩy, nhưng vẫn đứng vững để ôm trọn lấy em.

    Lại còn sẵn sàng nói trái với ý của Umemiya chỉ để Sakura thấy thoải mái hơn phần nào.

    Cũng chẳng thể nói thêm gì được, Umemiya chỉ thở dài tiếc nuối.

    "Vậy à."

    Còn Sakura, em vẫn đang ngẩn ngơ, dường như có chút biết ơn mà quên hết những chuyện đã xảy ra ban nãy.

    Khẽ gật gù, níu lấy áo Nirei rồi thì thầm, tông giọng hơi lạc đi vì ngại.

    "Cảm, cảm ơn..."

    Umemiya đưa tay xoa xoa tóc, anh dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói chuyện với mấy đứa nhỏ sau khi chẳng thuyết phục được đứa nào.

    "Thôi thì đành vậy, dù không biết giấu được đến bao giờ, nhưng nếu Sakura không thích thì anh cũng không ép."

    Như vẫn chưa từ bỏ, Umemiya tiếp lời.

    "Mà về lớp có ổn không đấy?

    Lớp nhóc còn đông hơn cả trên này mà."

    "Quả thật."

    Suou gật gù, như ngầm hiểu.

    Song, cậu ta đi tới gần Sakura thêm chút.

    "Cậu muốn làm gì bây giờ, Sakura?"

    "...Tao muốn về nhà."

    Như bị lời nói của em đánh thẳng trọng tâm, Nirei và Suou ngẩn ra nhìn nhau.

    "Vậy...

    Bọn tớ theo Sakura về nhà nhé?"

    Sakura nhíu mày, gằn giọng lên với điệu bộ khó hiểu, tay cũng ngừng níu áo người kia.

    "Hả!?

    Để làm gì?

    Tao ở một mình là được rồi."

    Cũng biết rằng bạn mình không đồng ý, nhưng Nirei chẳng biết nên làm như thế nào cho đúng, chỉ im lặng cúi gầm mặt xuống.

    So với Nirei, Suou có vẻ không đồng tình nhiều hơn, mỉm cười vui vẻ qua loa, cậu ta nói.

    "Vậy là không được đâu nha Sakura.

    Cậu sẽ bị bắt cóc đó."

    "???"

    Hả?

    "Phải rồi...

    Dạo gần đây bắt cóc đang hoành hành lắm!

    Không được đâu Sakura!!"

    "???"

    Cái quái gì cơ?

    Ở đó bao lâu em có thấy bắt cóc nào đâu?

    Sao giờ hở ra là cả chục vấn đề đan xen nhau nối vòng tay lớn vậy?

    Ngẫm nghĩ một lúc với điệu bộ vẫn còn có vẻ hơi hoang mang, em mím môi suy nghĩ, xoa xoa cằm mấy cái rồi cuối cùng vẫn gật gù tin tưởng lời của bạn mình.

    Nghiêng đầu tựa vào lòng Nirei, em nói tiếp.

    "Vậy về lớp đi...-"

    Nhưng mà nghĩ đến cái tên khó ưa ám ảnh Umemiya cùng cả đám loi nhoi lúc nhúc bên trong lớp, Sakura lại đổi ý.

    "Thôi...

    Tụi bây sang nhà tao cũng được."

    Nghe được điều mình muốn, cả Suou lẫn Nirei đều có vẻ thoải mái và dễ chịu hơn ban nãy rất nhiều lần.

    Song, Umemiya lại giở giọng cún con mèo nheo với đứa trẻ tóc hai màu kia.

    "Vui quá ha, cho anh đi chung nhá?"

    Vừa nghe anh ta nói dứt câu, Sakura đã lộ ra vẻ mặt chối từ, lắc đầu mấy cái, em lên tiếng.

    "Hả?

    Còn anh ở lại trường đi chứ??"

    Umemiya bị từ chối thì lộ rõ vẻ bất ngờ, lại còn đan xen một chút ấm ức.

    Nhưng càng nói càng thấy lạ, một người như Umemiya thì ấm ức cái gì với việc về ngôi nhà trống rỗng của em cơ?

    Sakura không hiểu, cũng chẳng biết có nên hiểu hay không, chỉ đành cúi đầu xuống chào tạm biệt rồi hối thúc Nirei rời đi.

    Cứ thế, cả ba cùng nhau lủi khỏi đó trước khi mọi việc bắt đầu căng thẳng hơn.

    Thủ lĩnh của BouFuurin thì lại đứng đó thở dài tiếc nuối, mãi đến khi bọn họ đã đi khuất xa mới quay về lại phong thái thường ngày, anh đến chỗ của Hiiragi và Kaji, mỉm cười khúc khích.

    "Thôi vậy, mà cảm ơn em đã đi dẹp loạn nhá, anh còn tưởng tụi nhỏ gây gổ cái gì nữa cơ."

    "Chứ cũng đâu có ngờ..."

    Hiiragi chống cằm xuống bàn đá, đầu cũng đau inh ỏi chẳng kém gì bụng mình.

    Hắn thật sự chẳng hiểu nổi lý do nào lại biến một đứa đàn em kém mình hai tuổi thành con nít lên bảy như vậy được.

    Lựa lời một lúc, hắn mới khẽ lên tiếng.

    "Vậy giờ như nào?

    Chuyện này coi bộ khó giữ lâu đấy."

    Umemiya nhún vai, ngồi lên ghế phía đối diện mà tươi cười.

    "Nếu không được thì thôi, dù sao cũng đâu phải chuyện gì lớn."

    "Không phải chuyện lớn chỗ nào!??"

    Hiiragi vừa gằn giọng xong là lại bắt đầu lên cơn đau dạ dày.

    Mấy viên thuốc ban nãy vừa nốc xong chưa gì cũng vô dụng hết cả rồi.

    Hắn lắc đầu, tông giọng rõ khó chịu.

    "Tôi thấy vẫn là nên nói với bên Tsubaki, có thêm người biết thì tôi mới an tâm nổi."

    "Ừm...~ Chắc là vậy nhỉ?"

    Kaji ở một bên nhìn hai tiền bối của mình bắt đầu thảo luận mấy thứ khác, rồi dần trở lại với chủ đề cây trồng một chiều ban đầu nên chẳng còn định nán lại thêm.

    Anh cúi đầu chào họ, rồi quay về lớp trước khi mình bị kéo vào cuộc trò chuyện ấy.

    -----

    Lịch đăng không cụ thể nhé, tôi rảnh giờ nào viết giờ đấy.

    Xem mấy fic nhỏ trên face đỡ ghiền đi.
     
    [Wbk/Allsakura/Allharuka] Anh Đào Nhỏ
    Chap 3


    Đoạn đường đi ngang qua nhà Sakura từ trường học nối liền cả một dãy phố, cứ thế em được ôm khư khư trong lòng cậu thiếu niên tóc vàng, còn Suou thì cứ chấp tay ra sau lưng mà đi trước, điệu bộ vẫn ung dung như bao ngày.

    "A!

    Suou, Nirei!"

    Một giọng nói quen thuộc vang lên, càng nghe càng dễ thấy người đang vẫy vẫy tay gọi lại ấy là ai.

    Kotoha nhìn cậu thiếu niên với mái tóc vàng kia đang ôm cái gì đó mà nhíu mày, lon ton bước tới hỏi.

    "Mấy nhóc đi tuần à?

    Sakura đâu?"

    Không nhìn thấy được bộ mặt xù lông mèo hay mái tóc hai màu như bao ngày làm cô thấy khó hiểu, thông thường đều là đi chung bộ ba như thế, ấy mà hôm nay lại chỉ có riêng hai người.

    Rồi, đôi mắt cô vô tình chạm phải gương mặt đang mơ mơ màng màng níu áo của Nirei của em.

    Trông dáng vẻ kia có chút quen thuộc làm Kotoha phải dụi mắt liên tục tận mấy lần.

    "Ủa?

    Nhóc Sakura?"

    "..."

    Sakura ngáp lấy vài nhịp rồi nhìn thẳng vào mắt cô, đôi đồng tử còn chẳng buồn giãn nở.

    Gật gù mấy cái rồi tựa hờ vào lòng Nirei, Sakura khẽ thì thầm với chính mình.

    "Quả nhiên cũng nghĩ-"

    Rồi chợt khựng lại sau vài giây, Sakura hoang mang bật dậy, chăm chăm vào người kia lại lần nữa để chắc ăn.

    "Sao lại... biết?"

    "Vậy là Sakura thật đấy à?

    Bé nhỏ như vậy...

    Sao đột nhiên..."

    Kotoha như sốc nặng, suýt nữa còn làm rới cả bịch trứng đang xách bên tay, hoang mang ngắm đầy đủ gương mặt phớt hồng khó chịu của em ta.

    Bực mình vì cái thái độ kia, em hậm hực.

    "T-thì sao hả??

    Ai bé!?"

    Giọng nói của em vang lên, còn níu chặt một chút áo của Nirei vì ấm ức.

    Cử chỉ của em làm cậu ta khẽ giật mình, cúi xuống để kiểm tra xem đứa trẻ trong lòng mình như thế nào.

    Chỉ đến khi chắc rằng chẳng có gì bất thường, cậu mới khẽ nhìn sang Kotoha.

    "Ừm...

    K-Kotoha ạ, hiện tại ở đây giải thích thì không ổn lắm..."

    Người kia thoáng lên chút ngạc nhiên, nhưng rồi cũng gật gù như hiểu chuyện.

    Chỉ có điều, Kotoha lại nhìn nhận vấn đề rất nhanh chóng, tới độ bây giờ chỉ còn vui vẻ vì hình bóng bé nhỏ đang hậm hực trong tay Nirei.

    Cô ta tiến tới một chút, chuyển hết túi trứng sang một bên rồi vươn tay đến xoa xù mái tóc mềm mại của bé con.

    Điều này làm Sakura quạo quọ, em trực tiếp hất tay người kia ra rồi mắng cho mấy cái bõ tức.

    "L-làm cái gì vậy hả!??"

    Gương mặt em hơi thoáng vài hệt hồng, tông giọng ngại ngùng đan xen cả bức bối làm Kotoha không nhịn được aww lên mấy tiếng liền.

    Càng như thế, cô càng làm Sakura tức điên.

    Em giận dỗi, khó chịu nhíu mày rồi vơ vẫy cây bút mực trên tay mình mấy cái.

    "Thôi đi nha!!"

    "Đáng yêu quá đii!!

    Nhóc con này là thiên sứ hả!?"

    "C-cái gì??"

    Sakura bị một màn kia làm cho cứng họng, em ngượng ngùng, cố dùng mu bàn tay thoáng che hờ lấy gương mặt đỏ bừng của mình.

    Ánh mắt có nhìn sang hướng khác, tránh đi nụ cười phấn khích của người kia.

    Rồi vô tình, đôi mắt Sakura chạm phải nụ cười đầy ẩn ý của Suou ở bên cạnh.

    Cậu ta chẳng nói chẳng rằng đã tiến đến cạnh Nirei từ lúc nào, ấy vậy mà vẫn lặng thinh chỉ để lắng nghe cuộc trò chuyện của cả ba người kia.

    Nhưng dường như gương mặt đó không giống điệu bộ vui vẻ gì cho cam, lại giống khó chịu vì lộ em cho quá nhiều người hay biết.

    Cậu cong mắt để lộ một điệu cười, sau một lúc thật lâu mới cắt ngang cuộc trò chuyện mà khẽ lên tiếng.

    "À mà nè, Sakura ấy.

    Cậu ấy trông hơi mệt nên bọn tôi sẽ đưa cậu ta về trước, nhỉ?

    "

    Suou nghiêng đầu sang Nirei, như thể chờ đợi một sự đồng tình nào đó với ý kiến của riêng mình.

    Điều này làm Sakura có phần hơi hoang mang, em giương đôi mắt nghi hoặc về phía Suou, nhíu mày hỏi ngược lại.

    "Hả...?

    Tao mệt cái gì?"

    Suou cũng không nói gì thêm, còn Nirei thì cứ mãi ấp úng chẳng biết nên trả lời làm sao để thuận ý mọi người.

    Dường như thấy tình hình trở nên hơi bất lợi về phía mình, Kotoha đành im lặng đi đôi chút để quan sát người kia, xong lại lộ nên một điệu cười khó hiểu.

    Cô tới gần Sakura thêm chút, khẽ nói với giọng điệu dỗ ngọt.

    "Hay sang quán tôi chơi một xíu nhé?

    Có Omurice này, nay cho cậu phần đặc biệt."

    "..."

    -Sakura sáng mắt.

    Nhưng người kia dường như cũng chả chịu thua gì, cảm giác không khí đang tràn ngập tia lửa điện, liên tục đấu nhau thành một tràn.

    Suou vui vẻ niềm nở với Kotoha, tiến về phía trước thêm nửa bước chân nữa.

    "Ôi trời, nhưng Sakura lại không thích bị chú ý quá nhiều vào lúc này đâu ha."

    Lời nói của cậu ta trông như thể đang hỏi ý kiến của chính chủ là Sakura, nhưng ánh mắt kia nhìn em lại biểu lộ rằng nó đơn thuần là một thông báo nhỏ mà thôi.

    Điều đó làm Sakura hơi khựng đi, em dường như cũng hiểu rõ Suou có ý định gì, nhưng lại có chút không muốn thuận theo cậu ta.

    Vì có Omurice đặc biệt lận đấy!?

    Khẽ nuốt nước bọt rồi lại ngẩn người nhìn lên Nirei hòng tìm thêm đồng minh khác.

    Em giật nhẹ áo của cậu ta, rồi thì thầm với tông giọng cọc cằn xen khẽ vào nũng nịu.

    "Đến quán Kotoha một xíu cũng đâu có sao đâu..."

    Nirei nhìn Sakura, xong lại nhìn hai người trước mặt như long phụng giao đấu, khẽ thở dài rồi lắp bắp cản ngăn.

    "Thôi mà...

    Suou, ban nãy ở lớp cậu cũng muốn Sakura ăn chút gì mà phải không?"

    Suou nghiêng đầu, đôi bông tai cũng theo đó mà rung nhẹ.

    Cậu nở một điệu cười khoan thai, nhưng lại chẳng hề có thái độ vui vẻ nào đi kèm.

    "Nirei à, lúc đó cậu là người bảo rằng Sakura vừa ăn sáng mà ha."

    "À..ừm..."

    Cậu tâ bị nói cho cứng miệng, chỉ đành im lặng gật đầu rồi nhìn lại Sakura với ánh mắt "Có vẻ không ổn rồi.".

    Quan sát thêm lúc nữa rồi đành chịu thua không đấu võ mồm tiếp, Kotoha xoa xoa bên thái dương, khẽ thở dài khi nhìn vào đôi đồng tử hai màu của Sakura.

    Cô vẫn giữ suy nghĩ của mình vì trông đứa trẻ này thú vị quá chừng, có hơi muốn quan sát thêm nhiều chút.

    "Vậy cậu thấy sao?

    Sang quán chơi đi, giờ này ít khách lắm.

    Đảm bảo không bị để ý đâu."

    Sakura đảo mắt nhìn Kotoha một lúc, em nghiêm túc suy nghĩ rồi khẽ, gật nhẹ đầu hài lòng.

    Xong, em cầm cây bút mực chọt nhẹ vào má Suou, để tiếng chuông gió bé nhỏ vang nhẹ bên tai người kia.

    "Tao ổn, đi...

    đi.

    Chắc không sao đâu."

    "..."

    Suou khựng người nhìn bé con trong tay Nirei, nhưng điệu bộ trong tâm trí lại như muốn bịt miệng bản thân rồi dựa vào tường vì hình ảnh siêu cấp đáng yêu này.

    Đành phải thuận theo lớp trưởng nhỏ của mình, Suou mỉm cười gật nhẹ đầu.

    "Thôi được, nhưng nếu vậy thì đi mua quần áo trước đã."

    Em thở phào nhẹ nhõm, nhìn sang Suou một lúc rồi lại nghiêng đầu về phía Nirei.

    Cậu ta trong mắt em cũng chẳng định chối từ, gật nhẹ đầu rồi ôm em cao lên thêm một chút, nhẹ giọng phấn khích.

    "Nếu cậu muốn, Sakura.

    Nhưng cho tớ lựa quần áo cho cậu nhé!"

    "Hả?

    Tại sao?"

    Nirei có vẻ không hiểu lý do người kia lại hỏi vậy, liền nghiêng đầu giải thích.

    "Tại vì tớ muốn làm việc đó!

    Sakura cứ mặc một bộ mãi thôi."

    Em khó chịu, cãi bướng lại người kia.

    "Tao có mặc áo khác nhau mà!?"

    "Nhưng kiểu dáng y xì!"

    "Ựa..."

    -Sakura bị nói trúng tim đen.

    Nhìn đứa nhỏ trong tay mình đang đứng giữa dòng suy nghĩ nên hay không nên, Nirei liền vui vẻ năn nỉ, điệu bộ y hệt một chú cún nhỏ liên tục ngoe nguẩy đuôi.

    "Nhaaa?"

    Sakura hơi ngượng ngùng vì gương mặt của người kia hướng về mình, nó làm em mím môi.

    Rồi nắm chặt lấy áo của bản thân, Sakura khẽ cúi xuống ngắm nhìn khủy tay của Nirei.

    "T-tùy mày!"

    Khi nghe được câu nói chốt hạ cuối cùng của em ta, bọn họ mới quyết định tạt ngang sang vài cửa tiệm quần áo cho trẻ em trên đường đến quán Kotoha.

    Nirei bế em đi, chọn đồ mà chẳng hề do dự là mấy.

    Cậu ta cứ ngắm sơ, thấy ưng thì liền gói lại mang đi mà chẳng định nghe Sakura mở giọng càu nhàu.

    Cậu ta đã mong muốn chọn quần áo cho cậu thiếu niên tóc hai màu này từ lâu rồi đấy, chỉ là đến tận bây giờ mới có dịp thả ga mà thôi.

    Song với việc đó, Suou trông có vẻ thê thảm hơn rất nhiều.

    Cậu ấy được giao nhiệm vụ xách đồ hộ cho cả hai.

    Dù trông thì không bất mãn mấy, nhưng cứ cảm giác khá tội nghiệp cho cậu ta.

    Kotoha đã đi về trước để chuẩn bị Omurice sẵn, chỉ còn họ là cứ kè kè theo chăm em.

    Tới cuối cùng, Sakura cũng bị Nirei nài nỉ thêm để bắt em mặc một bộ đồ mèo trắng nhỏ bông bông xù xù, trông đáng yêu không chịu nổi.

    Sakura, em đã từ chối rồi, còn cáu quắt mắng lại hai cái tên kia vài cái cơ.

    Nhưng cuối cùng, khi nghe mấy người bọn họ nói miết, Sakura cũng ngập ngừng đồng ý từ lúc nào chẳng hay.

    -------

    "Sakura đáng yêu ghê ha."

    "Ừm!

    Siêu cấp đáng yêu!"

    "..."

    Sakura, em bước đi trước cả hai người bạn của mình, khó chịu giẫm mạnh lên nền đất vì mấy lời bàn tán kì lạ của người kia.

    Em hậm hực, nhưng lại không biết nên trả lời thế nào để ngưng lại việc bị gọi là đáng yêu.

    Em di chuyển, tiếng chân cứ có thêm cái tiếng tút tít do đôi giày mà Nirei chọn cho em.

    Sakura khó chịu, bĩu môi vì bộ đồ không hề ngầu mà còn khá dễ thương này.

    Tai lẫn đuôi mèo của bộ đồ này đều cụt lủn, bé bé xinh xinh trông cứ rung động kiểu gì.

    Quả thật em ta ban nãy là người giãy giụa liên hồi đòi leo xuống tự đi.

    Nhưng sao bây giờ Sakura cảm thấy có khi được bế còn khoẻ hơn nhỉ?

    Thì tại bước chân em cứ ngắn ngủn, đi tận mấy bước mới vừa kịp theo sau một bước của bạn bè mình.

    Thế nên cả hai mới nhường đường cho em đi trước, còn họ duy trì nhịp chậm rãi để dõi theo mèo con bảy tuổi này từ phía sau.

    Sakura thề là con đường lúc trước ngắn cực kì, tới độ nhảy chân sáo vài cái có khi cũng tới nơi rồi.

    Ấy vậy mà giờ đây nó cứ dài lê thê, đi mà tốn sức kinh khủng.

    Nhưng em không muốn than vãn hay nhờ bạn bè bế em lên, như vậy cứ mất mặt lắm, nên Sakura cứ vậy đảo bước chậm rãi, nhích nhích từng chút về trước một mình.

    Dường như cảm nhận được em đang suy nghĩ điều gì, Suo mới vui vẻ đi nhanh hơn một chút, tay vẫn chấp phía sau với dáng vẻ khoan thai điềm tĩnh.

    Trông là vậy thôi, chứ giọng nói trêu chọc của cậu ta thì trái ngược hoàn toàn.

    Suou cong mắt thành ý cười, khẽ hỏi.

    "Sakura ới, cậu mỏi chân không nè?

    Hay để tớ bồng cậu nhé?"

    Nirei nhìn bạn mình tăng tốc, cũng có chút nhanh chân hơn, điệu bộ như đang khó hiểu với những gì cậu ta nói.

    "Suou à?"

    "Nirei, cậu nghĩ Sakura sẽ thích bồng kiểu gì?

    Kiểu công chúa thì không ổn lắm ha."

    "..."

    Sakura đỏ mặt, em ngại đến chín người, ôm chặt lấy mũ trùm đầu để che đi, chân cũng theo đó là bước nhanh hơn hẳn.

    "Mày im đi!!"

    "Chậm thôi Sakura, té đó!"

    Cậu thiếu niên tóc vàng lo lắng cất tiếng, nhưng cắt ngang đó lại là giọng điệu giễu cợt như ghẹo mèo của Suo.

    "Nhỉ?

    Sakura à, đừng chạy mà~"

    "Kệ tao!!!"

    Sakura hậm hực đáp, cố gắng không thèm bận tâm thêm nữa mà đi nhanh hơn.

    Dù bước đi có vẻ khá chậm, nhưng việc em tăng tốc để tránh lời châm chọc của Suo từ lúc nào đã giúp em tới nơi luôn rồi.

    Cũng chẳng biết có nên cám ơn hay không.

    Nhưng đó cũng chưa phải vấn đề lắm.

    Bởi bây giờ khi ngước lên, Sakura thấy cánh cửa quán bình thường trông chẳng khác nào bức tường sừng sững cả.

    Bình thường nó cũng vừa tầm em thôi, còn bây giờ thì quá cỡ rồi.

    ...

    Suo nhìn em cứ đứng đó nhìn vào cánh cửa trước mặt mà đơ cả người mới hơi phì cười, chậm rãi bế em lên ôm vào lòng và mở cửa.

    Giọng nói của cậu ta nhẹ nhàng, nhưng cũng có chút gợi đòn đan xen.

    "Cậu có thể nhờ tớ nếu điều đó quá khó khăn mà, Sakura."

    "Phải đó, Sakura!"

    Nirei thì chẳng nghĩ nhiều đến mức đó, cậu ta chỉ muốn giúp đỡ em chút ích mà thôi.

    Nhưng cách vừa tút đuôi vừa xoa xù lông của em kiểu này làm Sakura bực mình, hừ một tiếng, em vươn tay để tự mình đẩy cửa.

    "..."

    Tao không cần!

    Nhưng khéo kì lạ, cậu vừa đưa tay ra chạm cửa thì đã nghe hai người kia aww aww lên mấy tiếng liền.

    "...?"

    "Sakura lịch sự quá, cậu muốn mở cửa giúp bọn tớ nhỉ."

    "???"

    "Tớ cảm động quá Sakura...!

    Để tớ mở cho."

    Nirei xung phong, đi lên trước đẩy vào và nhường đường cho cả hai.

    Nhưng cái cách phản ứng của họ làm Sakura hoang mang hết cả lên, cũng chả hiểu rốt cuộc đang xảy ra cái gì nữa.

    "...?"

    Hả?

    ...

    Những vệt nắng từ bên ngoài dần trở nên lớn hơn thông qua cánh cửa quán nhỏ nằm dọc tuyến đường đi.

    Chúng rọi vào bên trong, làm khung cảnh như bừng thêm cả sức sống.

    Món Omurice ngon lành sắp chờ đợi em trên bàn, nhưng lại chẳng dễ gì để thưởng thức nó trong yên bình.

    Bởi Kiryuu đang ngồi bắt chéo chân bên cạnh chỗ ngồi định là giành cho em, vui vẻ vơ vẫy tay chào hỏi.

    "Chào nha.

    Hai người bắt cóc lớp trưởng ra đây để làm gì thế?"

    "..."

    Sakura cau mày rõ khó chịu, vừa nhìn là đã cảm thấy có thêm một cục rắc rối lớn sắp sửa kè kè bên mình rồi.

    Nhưng mà chẳng kịp nói gì biện hộ, Tsugeura đã thở dài cạnh bên người kia, buồn bã nói.

    "Mỹ học này không tuyệt tí xíu nào đâu nha Suou, Nirei."

    "Ôi chà?"

    Suou hơi lùi về sau nửa bước, không dự định nhường bạn nhỏ trên tay mình cho người khác chăm cùng nữa.

    Nhưng còn Nirei cứ ấp úng, cậu ta vừa giữ cửa vừa nhìn sang Suou với vẻ hoang mang.

    "Bọn tớ chỉ là chiều Sakura một chút thôi, không phải như các cậu nghĩ đâu!!

    Không có bắt cóc nhỉ, Suou?"

    "Ừm bắt cóc gì ha."

    Kiryuu cũng nở lấy một nụ cười chế giễu, nhìn sang Kotoha đang từ từ bước ra khỏi khu bếp bên trong.

    Khẽ thở dài, cậu ta nói.

    "Đúng nhỉ, tớ nói sai rồi, xin lỗi xin lỗi."

    Rồi ngắt lại một hơi, cậu ta nhìn trực tiếp vào Sakura như khẳng định.

    "Mà chắc Suou cũng không có ý định ôm người chạy trốn đâu ha, tại đâu phải bắt cóc đâu, nhỉ?"

    Sakura nãy giờ hoàn toàn chẳng hiểu gì cả, tia điện xẹt qua vì họ làm em cũng chả định nói gì thêm, chỉ im lặng nghe hết.

    Nhưng ánh mắt của Kiryuu như muốn thông báo em về tính nguy hiểm của người kia, làm em cũng nửa có nửa không mà tự nghi vấn.

    "..."

    Nhìn như vậy là ý gì?

    Suou ôm cậu nhóc nhỏ trong tay mình chặt thêm chút, xong cậu lại nở nụ cười thương mại một cách hoàn hảo, chậm rãi bước vào trong quán và ngồi cách Kiryuu khoảng vài cái ghế đơn.

    Nhìn hai người này gây gổ, Kotoha chỉ thở dài bất lực, đặt đĩa cơm vừa làm đến trước mặt Sakura, làm em sáng rực mắt cả lên.

    Ở bên này Kiryuu dường như chẳng bận tâm là mấy, việc Suou ngồi ở đâu không phải vấn đề lớn hiện giờ.

    Cậu ta vui vẻ, kéo đĩa Omurice mà Kotoha vừa đặt xuống về phía mình, ánh mắt lộ rõ vẻ thách thức.

    "???"

    -Sakura vừa nhìn được đĩa Omurice mấy giây thì liền bị cướp mất.

    "Mày giỡn mặt hả??"

    Kiryuu không trả lời, chỉ vui vẻ chống cằm cười lấy một điệu đơn thuần như biện hộ.

    Mà lúc này, Nirei cũng đã thuận tiện theo sau tìm một chỗ ngồi cạnh Suou, còn Tsugeura thì vẫn đứng đó định chạy sang hỏi thăm Sakura bé nhỏ.

    Nhưng bầu không khí cũng hơi căng thẳng, làm mọi người đều nín thinh chẳng ai cử động cái gì.

    Khẽ cất tiếng, Kiryuu phá tan cái nóng lạnh thất thường ấy.

    "Sakura, sang đây tớ đút cho nè."

    Rồi cậu ta vỗ vỗ ghế ngồi bên cạnh mình, tay còn lại vẫy vẫy muỗng nhỏ bằng kim loại sáng bóng kia.

    Xong, Suou cũng lịch sự trả lời lại như từ chối.

    "Vầy là không được đâu nha, Sakura muốn ăn cùng bọn tớ mà, nhỉ Sakura?"

    "...?"

    Hả?

    -------

    Nothing but...

    Hai đứa này khịa giỏi quá nên thật sự muốn thử cho tụi nó cãi lộn chơi=)))
     
    Back
    Top Dưới