Khác Warm Breeze

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406135330-256-k479014.jpg

Warm Breeze
Tác giả: nhatky_jadefloyd
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lưu ý:
Truyện có yếu tố
_ ooc
_ đẩy thuyền JadeFloyd
_ bạo lực

sẽ cập nhật thêm mô tả



twst​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Warm Breeze
  • [TRANS] NAGIREORIN A Lukewarm Pain
  • Warm Breeze
    Chap 1: Absinthe


    Lưu ý: có cảnh bạo lực/máu me

    Trong cái thế giới ngầm không có ánh sáng của sự từ bi hay pháp luật của cái công lí, nó đơn giản tồn tại bởi vòng tuần hoàn của lợi ích, quyền lực và cái tôi

    Những kẻ ở đây đủ lâu sẽ quen thuộc với mùi tanh tưởi của máu hay mùi đậm đặc của thuốc súng và tất cả những thứ thối rữa ấy luôn được che giấu dưới lớp nước hoa nồng nặc, phù phiếm trong các buổi tiệc lộng lẫy

    Đêm nay cũng vậy, Floyd cùng vài tên lính thân cận theo sau gót chân của ông chủ bước vào một đại sảnh dát vàng đầy lộng lẫy, đây sẽ là nơi tổ chức buổi tiệc liên hoan cuối năm đầy rực rỡ, hay nói đúng hơn là chứng kiến những bản thỏa thuận bẩn thỉu hình thành

    Như những bữa tiệc khác, với vai trò là cánh tay phải đắc lực thì Floyd chỉ cần đứng yên ở ngay bên cạnh ông chủ để đảm bảo rằng mọi thứ vẫn đi theo đúng trật tự

    Với nụ cười xã giao thường có, những cái bắt tay hay những lời trao đổi qua lại, mọi thứ đều có cái giá riêng của nó.

    Floyd đã quen với những gương mặt cáo già trải đời, những ánh mắt chứa đầy tính toán, lợi lộc đến nỗi nhìn thêm chỉ tổ bẩn mắt.

    Có lẽ vì nghĩ thế nên hắn liếc mắt nhìn sang chỗ khác và vô tình bóng dáng nhỏ bé của một tên nhóc ngồi kế ông trùm bên kia lọt thỏm vào tầm mắt Floyd

    *Nó quá trẻ để ở nơi này*

    Đó là dòng suy nghĩ đâu tiên nảy lên trong đầu hắn khi nhìn thấy, Floyd ước chừng tên nhóc kia chỉ rơi vào độ tuổi 13-14 nhưng dù có thể chững chạc hơn thì ánh mắt của nó vẫn không hợp với cái tuổi này một chút nào, quá lạnh lùng, quá vô hồn và quá sâu.

    Đến nỗi hắn nhìn mãi vẫn không đoán được gì trong đôi mắt của nó có gì

    Hình như là vì bị nhìn quá lâu tên nhóc kia cũng ngẩn đầu lên hướng ánh nhìn về phía này.

    Trong một khoảng ngắn chạm mắt thôi mà Floyd ngỡ như bản thân hắn bị phô bày trần trụi trước đôi ngươi sâu hoắm kia

    Sau khi trở về thì hắn cũng được nghe sơ lược về gia tộc họ Leech hay đúng hơn là cái ổ của những kẻ tâm thần.

    Chúng đặt giá trị lên hàng đầu còn sợi dây huyết thống nôm chỉ tổ vướng chân, từ ngay vạch chào đời những nồi giống mang dòng máu Leech đã ngầm bước một chân lên bàn cờ của sự đấu đá, cạnh tranh thậm chí có thể là giết chóc ở chính nơi gọi là nhà, trong cái sự đồ rối ren ấy việc có thể sống tới giờ này ắt hẳn khốc liệt đến mức nhân cách của một con người cũng bị phá hủy, chắc vì thế mà tên nhóc kia mới có dáng vẻ như vậy

    Bữa tiệc vẫn tiếp tục, sau những cái gật đầu, chữ kí và dấu tay trên trang giấy trắng mực đen thì cũng là lúc bàn tiệc được dọn lên, những món ăn xa xỉ, cao cấp, những chiếc ly thủy tinh được lắp đầy bởi dòng rượu vang óng ánh, trong lòng Floyd cũng mất đi một tảng đá đè nặng từ nãy đến giờ, đây là khoảnh khắc hắn luôn chờ đợi ở mọi bữa tiệc.

    Đối với một tên sâu rượu như Floyd thì tầm này là sự ưu đãi tuyệt vời nhất.

    Nhâm nhi miếng thịt bò béo bở đi đôi với một hớp rượu thượng hạng làm cơ thể cứ có cảm giác lâng lâng, tê tê đến buốc cả da đầu.

    Trong ánh đèn lập loè và những tiếng nói chuyện ồn ào, ánh mắt Floyd vô thức hướng sự chú ý về phía tên nhóc ban nãy, giờ đây đang bị bao vây bởi 3-4 người đàn ông lớn tuổi muốn ép nó uống rượu, chắc đang định nhân cơ hội này làm trò hạ bệ người khác một cách "tinh tế" để thỏa mãn cái tôi bởi mấy sự toan tính này Floyd không chỉ gặp ngày một ngày hai, thâm chí còn hiện rõ mồn một trên mặt của mấy gã

    Chắc vì đang chứa một chút men say trong người mà Floyd lại bị ma xui quỷ khiến làm hắn rời khỏi ghế đi thẳng đến chỗ đám người kia, tay nhanh chóng vơ lấy ly rượu đang giơ về phía tên nhóc con mà đổ ực xuống cổ họng mình.

    Dòng chất lỏng màu lục chẳng dễ dàng gì mà trôi hết xuống như mấy lại rượu hắn vẫn thường hay uống, cảm giác nóng rát từ cồn dính trên đầu lưỡi kèm vị đắng của thảo mộc chậm rãi lan lỏi khắp khoang miệng sau đó chảy xuống cổ họng đọng lại cái hậu vị cam thảo hắt và nồng lên tận mũi.

    Không gian tĩnh đi vài giây đủ để Floyd nhận ra mình vừa làm một chuyện điên khùng đến như thế nào.

    Giây phút ấy như có trăm ánh mắt từ phẫn nộ, kinh ngạc đến thích thú găm thẳng vào thơ thể của hắn cùng một lúc

    Tưởng chừng bản thân không còn đường nào để lùi thì một giọng nói có phần non nớt của đứa trè nhưng mang theo uy lực vang lên ngay sau lưng Floyd

    Còn ai khác?

    Chính là tên nhóc cứ lặng thinh từ đầu tới giờ, Floyd có phần khá bất ngờ trước tình huống này, hắn đứng đó nhìn thằng nhóc từ từ nói chuyện giải quyết rắc rối mà mình vừa gây ra

    *Nó vừa lên tiếng cứu mình à-*

    Khi Floyd nhìn thấy ánh mắt của đó một lần nữa hướng về mình thì đã chắc chắn lại những suy nghĩ vừa rồi của mình, ban đầu hắn còn tưởng bản thân có thể giúp nó nhưng chính vì sự tay nhanh hơn não đó mà giờ lại khiến nó phải đứng ra bảo vệ hắn trước những tên già lão làng kia

    Một cảm giác tội lỗi xâm phạm tâm trí hắn trông vài giây rồi trôi đi, chắc là vì bị cái vị rượu kia chi phối

    Thôi xem như bù qua bù lại

    Sau đó thì chẳng còn gì đáng để nhắc nữa, phần sau bữa tiệc vẫn diễn êm đềm ra cho đến khi tàn, hai bẳng đảng có gia thế lớn trông thế giới ngầm chia tay nhau bằng nụ cười treo cùng những cái cúi đầu hoàn hảo.

    Tên nhóc đứng dạy rảo bước theo ông trùm bên kia, bước đi thẳng lưng không ngoảnh đầu lại một lần, chỉ có đến cuối khi cánh cửa sắp khép lại Floyd mới nhận thấy cái liếc nhìn của tên nhóc đó hướng về mình

    Bị ghim rồi chăng?

    Khi trở về, Floyd vẫn phải chịu hình phạt cho sự nổi loạn của mình trong bữa tiệc bằng việc bị gián chức.

    Thật ra hắn cũng không lấy làm bất ngờ cho lắm, vì bản thân đã chuẩn bị tâm lý cho ngày này từ lâu rồi.

    Floyd biết mình đã chẳng còn mấy giá trị trong mắt ông chủ như xưa, cái danh cánh tay phải giờ cũng chỉ là treo cho vui mồm bởi vẫn chưa có lí do gì để hắn bị gỡ nó xuống cả

    Mà giờ thì có lí do chính đáng rồi đấy

    Những ngày tháng bị gián chức cũng chẳng thay đổi gì mấy, chắc có thì là hậu đãi không bằng lúc trước mà thôi, hắn không để tâm đến mấy thứ đó cho lắm miễn sao còn tiền mua rượu là được

    Dạo này thỉnh thoảng Floyd vẫn trông thấy tên nhóc hắn gặp trong bữa tiệc lượn lờ ở bên đây khi đang đi dạo vòng vòng, tìm hiểu thì mới biết vì kí hợp đồng nên hai bên sẽ gửi một người bên mình qua đối phương để quan sát tiến trình, nếu vẫn còn giữ chức phó băng đảng chắc giờ Floyd sẽ là người được điều sang bên kia làm việc.

    Thôi giáng chức đúng lúc như vậy cũng đỡ, hắn không cần phải đi sang chỗ khác lao động cực lực mà nhờ vậy còn có cớ sáp gần tên nhóc kia

    Lần ấy Floyd thấy ấn tượng không chỉ vì cái khí chất của tên nhóc kia mà còn là gương mặt của nó vì trông vẻ ngoài của hai người gần như là giống hệt nhau, màu tóc xanh ngọc có lọn tóc đen làm điểm nhấn, cùng đôi mắt dị sắc hai màu riêng biệt.

    Thử nghĩ ai không biết chắc tưởng họ là anh em sinh đôi khác trứng

    " Nè nhóc tên gì vậy?

    "

    Từ một góc Floyd bỗng nhiên thù lu xuất hiện ngay trước mặt, cứ tưởng sẽ bắt được phản ứng gì đó đặc biệt

    Nhưng không

    Chẳng có gì xảy ra cả, cậu nhóc thậm chí còn chẳng thèm ngước lên nhìn hắn lấy một cái, điều đó khiến Floyd có phần khó chịu nên liên lục bám theo để cố khựi miệng nó

    " Nè nói gì đi chứ "

    " Nhóc ở đây tới chừng nào "

    " Nhóc thích ăn gì không "

    " Ê?

    "

    " Cho tui xin cái tên đi "

    Nhưng cuối cùng, cả buổi ấy hắn vẫn chẳng gặt hái được gì, vậy là xong sao?

    Sao có thể

    Hắn vốn thích nhây với những đứa trẻ như thế

    Floyd rảnh và điều đó là thứ mấu chốt

    Ngày 1:

    Floyd: " Nè cho tui biết tên nhóc đi "

    Jade: "..."

    Ngày 2:

    Floyd: " Nè tên nhóc là gì "

    Jade: "..."

    Ngày 3:

    Floyd: " Nhóc tên gì "

    Jade: "..."

    Ngày...

    Floyd: " Nè -"

    Jade: "Jade Leech"

    Floyd: " Ahaha chịu mở miệng rồi à?"

    Floyd: "Jade Leech hả?

    Tên đẹp đó nha~"

    Jade: "..."

    Không phải Floyd không biết tên Jade nên mới rặn hỏi cỡ vậy mà tại theo hắn được nghe chính miệng nhóc ta nói ra thì hay hơn nhiều, sau lời khen ấy hình như Floyd thấy đôi tai nhỏ kia có ửng chút hồng lên thì phải.

    Điều đó khiến hắn nghĩ rằng tên nhóc này không vô cảm cho lắm mà còn có phần dễ ngại nữa, tới đây Floyd bất giác cười

    mấy đứa nít quỷ như này chọc mới vui!

    Sau hôm ấy, Floyd vẫn hay tìm đến Jade để kể lại những câu chuyện vặt vãnh trong ngày

    Thật ra cũng không nhiều

    Chỉ rải rác như cơn mưa phùn vậy.

    Có thể là câu chuyện về một tên đàn em, một công việc oái oăm bị cấp trên giao cho hắn , món ăn nào đó hắn thấy ngon hoặc đơn giản là "Thèm rượu"

    Jade nghe, chỉ nghe mà không hỏi hoặc chẳng mấy khi đáp lại.

    Điều đó không khiến hắn bận tâm, theo thời gian Floyd cũng dần quen với việc chia sẻ những câu chuyện như thế với Jade, hắn không biết nhóc ta có thật sự quan tâm tới chúng không nữa nhưng hắn vẫn thích kể lể như vậy

    Có hôm hắn từng định nói " nếu nhóc không thích nghe thì- " lại bị Jade chen ngang " kể tiếp đi "

    Floyd ngẩng tò te một lúc mới nhìn nó mà cười, thì ra hắn không đọc thoại một mình suốt thời gian qua mà còn có một khán giả lắny nghe rất chăm chú

    ________

    Ở nơi như thế giới ngầm mà mọi thứ trôi qua đều êm ái thì chẳng có gì gọi là tốt đẹp cho ham, nó giống như sự yên bình trước một cơn bão lớn vậy

    Trong lòng Floyd vẫn luôn tồn tại cái cảm giác bất an mơ hồ mà chẳng hiểu lí do vì sao, cho đến hôm ấy.

    Dù đã dạo quanh khu vực cả ngày mà Floyd vẫn chẳng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Jade ở đâu

    Hắn tự hỏi nhóc đang làm trò gì vậy?

    Trốn tìm à?

    Đương nhiên là không hoặc ít nhất đó không phải việc tên nhóc ranh đó sẽ làm, hay được triệu tập đi về bên kia?

    Nhưng ít nhất hắn nghĩ nhóc ta sẽ thông báo cho hắn vì dù sao hai người cũng...gọi là thân mà ha?

    Đến tận trưa khi mặt trời ở trên đầu người Floyd mới dừng lại việc đi tìm Jade, có lẽ hôm nay tên nhóc bận gì đấy thôi, đang ngồi chán chường trong góc tối tiếng bước chân lộc cộc vang lên và dừng ngay trước mặt Floyd

    " Thì ra chú mày ở đây à ?

    Tao tìm mãi "

    Ngẩng mặt lên, không ai khác là một tên đàn em cũ từng theo dưới trướng của Floyd, tự hỏi có chuyện gì mà tên này lại tự mò tới tìm hắn?

    Chắc nghĩ thế nên Floyd cất giọng hỏi: " Vụ gì "

    Tên kia thì cứ cười phả lả đáp lại " Nay tao mới tìm được cái bao cát thịt đã tay lắm chú mày muốn dùng thử không "

    Nhướng mắt nhìn, ẩn ý trong lời của tên đó rõ một một như ban ngày nhưng vì chẳng còn chuyện gì để làm trong hôm nay nên Floyd cũng không từ chối làm gì, ít nhất đi thử lại thói quen cũ để giải khuây đầu óc một chút thì được phết vì phần lớn thời gian mấy nay của hắn chỉ tìm tới chỗ Jade để nói chuyện nên lâu cũng không động tay động chân vào mấy trò bạo lực như này nữa

    Tên đàn em cũ dắt hắn đi qua chẳng biết bao ngã rẽ, đường mòn cho tới khi đến trước một cái nhà kho cũ kỹ năm tuốt ngoài rìa khu Đông.

    Floyd dường như đã quên béng sự tồn tại của nó từ rất lâu rồi, hắn không hề chú ý đến nụ cười nửa miệng của người đàn đi phía sau lưng mình mà đi đến chỗ cánh cửa kim loại nặng nề kia, mùi ẩm mốc và gỉ sắt xộc thẳng vào khoang mũi khi Floyd đẩy cái cánh cửa ấy ra, bên trong là một không gian tối chỉ có ánh đèn nhỏ cứ chập chờn chiếu một mảnh sáng nhỏ vào người đang bị buột chặt trên ghế đặt ở trung tâm nhà kho

    Jade

    Tay và chân của cậu nhóc bị trói chặt bởi dây thừng, bộ đồ chỉnh tề thường ngày giờ cũng trở nên nhăn nhúm nhưng trên gương mặt ấy vẫn chẳng có chút sắc thái sợ hãi nào, cậu đơn giản ngồi đó quan sát mọi thứ cứ như một người ngoài cuộc, chắc hẳn chính Jade cũng không nghĩ sẽ cần ai đến để giúp nó rời khỏi đây

    Chưa kịp để Floyd hiểu được chuyện gì xảy ra trước mắt thì một cơn đau âm ỉ lan nhanh từ phía sau đầu của hắn

    Một cú đánh mạnh bạo giáng xuống ngay lúc Floyd trong trạng thái sơ xuất nhất

    Không kịp xoay người

    Không kịp phản ứng

    Floyd cảm nhận được cơ thể to lớn của mình đang mất dần thăng bằng mà ngã rạp xuống sàn bê tông lạnh lẽo, Mọi thứ đang hiện diện trước mắt hắn bây giờ như vỡ ra, tất cả cứ từng chút tối sầm lại

    Tên đàn em quay người định ra ngoài khoá cửa kho để giữ hai người trong này nhằm mục đích giao dịch với một tên buôn khác, nhưng đắc ý chưa đủ lâu thì lại nghe một lời nói lanh lản cất lên ngay sau lưng hắn

    " Oh tưởng có thực lực như thế nào hoá ra cũng chỉ toàn là chơi lén phía sau lưng "

    Quay đầu lại nhìn hắn va phải ngay ánh mắt trũng sâu cùng nụ cười khinh miệt nở trên gương mặt kia của Jade

    " Mày nói gì cơ?

    "

    Jade: " ngoài việc não không phát triển thì còn bị điếc nữa à?

    Chắc vì vậy nên mới phải sống lay lắt như mấy con chuột cống hôi hám nhỉ? liệu có được ăn học đàng hoàng không vậy?

    Hay loại phế vật như ngươi nên chẳng ai thèm đếm xỉa đến "

    Jade: " Tội nghiệp quá đi~ có cần được ban phát cho chút lòng từ bi không đồ rẻ rách "

    Từng câu Jade phát ra lại như một mũi dao găm vào lòng tự tôn của gã

    " CẦM MỒM MÀY LẠI!!

    " gã gào lên, gương mặt đỏ bừng với những tia máu nổi đầy trong tròng mắt, có lẽ vì lòng thù ghét từ trước cùng việc bị đá đểu từ một thằng nhóc khiến gã chẳng màn đến số tiền sẽ kiếm được sau vụ làm ăn này mà cầm dao trên tay lao thẳng về phía Jade

    " Để bố tiễn mày đi thằng ranh láo toét!

    "

    ...

    Một đường máu đỏ tươi nổ tung trước mắt Jade, đương nhiên không có cơn đau nào thật sự diễn ra bởi cơ thể Floyd đã làm tấm chắn thịt thay cậu nhóc

    Khi bóng lưng cao lớn kia đổ rạp xuống trước mặt Jade một lần nữa thì trong nhà kho tiếng nổ còi đồng thời vang lên, viên đạn bay ra khỏi nồng súng trên tay nhóc ta găm thẳng vào giữa trán gã đàn em còn đang hoảng sợ kia tạo một lỗ sâu hoắm

    Mọi thứ rơi vào một khoảng tĩnh lặng

    Jade đứng dậy khỏi ghế, đoạn dây thừng cũng bị cắt đứt từ ban nãy, em nhìn xuống cơ thể Floyd đang nằm ở dưới đất.

    Kể từ khi bị bắt giam ở chỗ này cho đến giờ lần đầu tiên đôi mắt vốn lạnh lẽo của em vỡ ra một khe nứt rất nhỏ dán chặt vào vết thương lớn trên ngực hắn vẫn đang không ngừng tuông máu vì cứu em

    Jade không hiểu, trong cái thế giới ngầm bẩn thiểu như này việc tin tưởng chính bản thân còn thật khó huống chi là dành niềm tin cho một người ngoài, ấy vậy mà Floyd lại không ngần ngại bảo vệ một "người lạ" như em hết lần này đến lần khác kể cả khi việc ấy chỉ tạo thêm rắc rối cho hắn

    Ngu ngốc!

    Floyd là kiểu người ngu ngốc!

    Không biết vì sao trong lòng Jade lại nổi lên một cơn giận vô cớ và em vô thức dùng chân đá vào người Floyd

    " Ư...

    "

    Một tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ cổ họng Floyd khiến Jade bừng tỉnh, giờ không phải lúc để tức giận vô cớ mà điều cần làm là tìm cách liên lạc với bên ngoài để nhanh chóng xử lý vết thương của Floyd giúp tình hình không trở nên nghiêm trọng hơn vì thế Jade lục lọi tìm chiếc điện thoại trên người của tên đàn em để tìm cách

    Có lẽ vận may không bỏ quên cả hai vì dù chỗ này khá xa nhưng vẫn có thể bắt được sóng để kết nối kêu gọi sự hỗ trợ

    ___End chap 1____
     
    Back
    Top Bottom