Khác Waiting For Love.For you, I will wait !

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
110,296
Điểm tương tác
0
Điểm
0
333575576-256-k550512.jpg

Waiting For Love.For You, I Will Wait !
Tác giả: RiasNiuyo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

*

Thể loại: Ngôn tình, truyện ngược, kết HE.
*Một đám học trò trời đánh đã vô tình '''đưa chúng tôi'' lại gần nhau hơn, chúng tôi ở đây ta có thể thấy gồm ''tôi'' và ''anh'', anh tên thật là H.Tín hiện tại là giảng viên dạy Sử và cũng là một người đàn ông hoàn hảo với dáng vẻ thanh cao lý tưởng với chiều cao 1m83 kèm theo là gương mặt vô cùng điển trai đã khiến biết bao nhiêu cô gái say đắm, theo đuổi nườm nượp.

Tôi thì làm giáo viên dạy Toán, thú thật tôi cũng đã thích anh từ lâu, nhưng thật khó! anh luôn luôn hầm hầm hì hì, mặt thì lạnh như băng cứ thế tôi không thể nào bắt chuyện với anh ấy 1 cách đàng quàng , tử tế, nhưng cho dù vậy tôi vẫn không bao giờ bỏ cuộc và tiếp tục chuyến hành trình cua CRUSH của bản thân 🙂)).



vietnamese​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Dị giới Thú Y
  • Transformers Exiles
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Transformers Exodus
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [OngNiel/NielOng] A forgotten promise
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Forced Engagement Bloody War
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [rvss4] "Institute for Gifted Minds"
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Waiting For Love.for You, I Will Wait !
    Chap 0: Giới thiệu nhân vật--Waiting For Love


    -Nam 9:

    +tên thật : H.Tín

    +chiều cao: 1m83

    +sinh năm: 1994

    +nghề nghiệp: giảng viên dạy Sử

    -Nữ 9

    +tên thật: H.

    Trang

    +chiều cao: 1m57

    +nghề nghiệp: giảng viên dạy Toán

    *lưu ý: truyện chỉ dựa trên yếu tố tưởng tượng....và lái máy bay, nhưng tôi vẫn mong OTP của tôi thành đôi vì quá là REAL~

    #giới thiệu nhân vật phụ#

    -đám học sinh: nhân vật thổi nóng cho OTP, trong đó cóTôi 🙂))

    -nữ 8: tên thật: Q.Phương, giảng viên dạy Địa, sinh năm: 1996 (bóng chúa phá vỡ hạnh phúc OTP)

    -nam 8:tên thật: T.Tài, giảng viên dạy lí, sinh năm: 1994 (chuyên gia thao túng tâm lý và là nhân vật báo nam9)

    #rất mong được sự ủng hộ các độc giả#
     
    Waiting For Love.for You, I Will Wait !
    Chap 1: Bắt đầu cho một trái tim mộng mơ


    Tôi đậu trường Đại học Sư Phạm vào năm 20XX và trở thành một giảng viên ưu tú đảm nhận công việc dạy Toán tại ngôi trường THCS XX YY, cho đến thời điểm hiện tại năm nay có lẻ tôi cũng đã gần 30 nồi bánh chưng rồi nhưng vẫn chưa dính líu tới một mối tình nào, nhưng cho dù vậy tôi vẫn luôn nuôi một hi vọng đầy rực cháy trong tim, tuy nó có hơi xa xăm, xa giống như khoảng cách chiều cao của tôi đối với anh ấy bởi vì ngay lúc này, thú thật tôi lại đem lòng thích một người đồng nghiệp khác, người đó là giáo viên dạy môn Sử, nghe tới đây tôi thật sự rất thất vọng vì bản thân mình lại rất dở môn đó, dở như từ đáy xã hội và không thể ngoi lên được🙂.

    Xét về mặt tích cực ta cũng phải công nhận "nó" đã đóng góp không hề nhỏ trong cuộc sống nào là góp phần đem lại một lượng kiến thức siêu to khổng lồ cho nhân loại nhằm tăng thêm hiểu biết của lịch sử loài người là như thế nào, cũng chưa dừng lại ở đó, Lịch Sử "vô tình" trở thành nguồn lưu trữ dữ liệu quan trọng nhất của Thế Giới đồng thời trở thành môn học cũng có sức ảnh hưởng lớn trong công việc và học tập.

    Ngược lại, về mặt tiêu cực của "nó" có lẻ nói tới đây sẽ khiến nhiều bạn tức giận, nhưng sự thật Sử đã khiến tôi phải khổ sở thế nào, "nó" hành tôi lên bờ xuống ruộng khi phải cố gắng banh não ra để nhét hành vạn cột mốc thời gian, hàng ngàn chữ chỉ để tham gia thi cử một cách "an toàn".

    Ừ, cứ cho cuộc tình của tôi là ngang trái vậy đi nhưng đối với tôi thì anh là ngoại lệ, vì tôi thích anh, thích dáng vẻ, khuôn mặt, ngoại hình, cách ăn mặc tuy anh có hơi lạnh lùng boy nhưng tôi lại vô tình thích luôn tính cách ngang ngược của anh.

    Vì thế vào thời điểm "vàng" của hiện tại, tôi phải chóp lấy thời cơ ngay bây giờ vì chỉ chậm nửa bước người khác sẽ cướp mất lấy anh thôi!
     
    Waiting For Love.for You, I Will Wait !
    Chap 2: Xin lỗi! Tôi KHÔNG thích chị....


    Như bao ngày bình thường , tôi lại tiếp tục công việc dạy học nhưng kì này thì nó nặng nhọc đối với bản thân tôi.

    Chắc có lẽ, mọi người luôn luôn nghĩ tôi vẫn khoay khỏa để an hưởng cái tuổi lạc quan, tốt đẹp như xưa.

    Nhưng không, bây giờ thì đời tôi lại nở hoa hơn vì đỡ lỡ trượt chân rơi vào lưới tình của anh, mọi người cũng xem tôi là người may mắn đi, khi có được một đám học sinh ủng hộ tôi mới mạnh mẽ, dám trưng ra cái bộ mặt "dày'' mình ra chỉ để tỏ tình với anh.

    Lúc đầu tôi không dám thẳng tay mặt đối mặt để tặng quà cho anh mà phải sử dụng tính chất "Bắc Cầu" qua học sinh để đến tay "thầy'' một cách âm thầm, tới đây tôi vẫn tự "bật cười" có người nào tặng quà cho người khác mà không để tên như tôi không bởi vì tôi sợ, sợ rằng anh biết anh sẽ từ chối món quà đó, sợ rằng anh sẽ xa lánh tôi, vì thế kể từ tôi bắt đầu tập tành lựa chọn quà cho anh tôi đã trở thành một con "BÁO'' chính hiệu khi chi tiêu tiền một cách phung phí, tiền trong túi tôi "bốc hơi'' lúc nào cũng chẳng hay.

    Có lần, tôi vô tình gặp anh trên khắp dải hành lang của trường, lúc này tiếng trống vô học đã vang lên ầm ĩ, tôi vẫn có tiết nhưng anh lại bắt chuyện với tôi trước, tình cảnh này thì mọi người sẽ thấy phiền vì người khác ngăn cản công việc mình một cách ''không có lịch sự'' nhưng đối với tôi chỉ có ''anh'' mới là người ngoại lệ.

    Anh nói, tôi đáp và chúng ta lại nhanh chóng nói chuyện một cách lưu loát, hài hòa, nói thật khi ở bên anh tôi mới cảm nhận được cảm giác yên bình đến diệu kì nhưng cho đến khi miệng tôi lại vô thức cất lên một câu nói:

    --'' Anh có thích người lớn hơn mình hẳn 1 tuổi không?

    ''

    Khi nói tới đây, mặt anh chợt sững lại giống như bị mất tự nhiên một cách bất ngờ, không khí xung quanh bất chợt im ru không một tiếng động chỉ thoáng qua nghe tiếng của học sinh lớp học kế bên khu vực bọn tôi đang đứng.

    Một hồi lâu anh mới đáp lại:

    --'' Em thật sự không nghĩ tới hoàn cảnh này, em thấy chuyện này thật khó nói....''

    Không cần phải đợi lâu, tôi đáp lại anh thẳng thừng:

    --'' Ừ...chị sơ ý quá, em không cần phải nhất thiết trả lời bởi vì nó là quyền tự do ngôn luận của mỗi người mà...haha''

    Tôi cười khổ, Chúng tôi lại một lần nữa rơi vào trầm tư, im lặng, anh không nói gì, tôi cũng không nói gì, trong một cuộc trò chuyện bình thường thì phải có ít nhất một người nói, một người nghe nhưng trong trường hợp chúng tôi thì ngoại lệ, nơi đây bỗng dưng im bặt không một tiếng nói nào chỉ thoáng nghe qua tiếng gió đang ''hát'', cành lá xào xạc, chính vì cái điều kiện bất lợi như vậy hai chúng tôi có cảm giác như không có đối phương nào đang đứng bên cạnh và tôi thật sự lại muốn phá vỡ bầu không khí quỷ dị này, nhưng sự ngu ngốc của tôi lại tăng cao giống hệt như tôi đang bị thao túng bởi không gian trầm lặng này, nó như muốn thôi thúc tôi nói ra nhưng gì bấy lâu này tôi giấu diếm trong lòng, tôi bất kể sự có mặt của anh ở đây, vô ý mở miệng nói vu vơ:

    --''em thích anh''

    Chỉ ba từ ngắn gọn vậy thôi nhưng nó đã khiến tôi hối hận đến sau này, lúc đó tôi mới tỉnh ngộ, nhận ra mình mới nói những lời '' báo thủ '' như thế nào, tôi lúc này đây,ngay bây giờ cũng chả có ai cứu được nỗi sự ngu mục của tôi, Tôi nhìn anh, anh lại nhìn tôi, tới đây tôi lại không sợ hãi nhìn thẳng vào đôi mắt anh, đôi mắt không bao giờ thể hiện một thứ gì ra ngoài nhưng tôi cảm nhận được anh rất ngạc nhiên.

    Một lúc lâu anh mới nói, khi miệng anh mấp máy, nhịp tim tôi lại đập lệch liên tục cho đến khi nghe được câu nói của anh, câu nói đi theo tiếng gió lọt thẳng vào tai tôi từ từ rót xuống trái tim tôi một cách chậm rãi mà vô cùng đau đớn

    .

    .

    --''Xin lỗi, tôi không thích chị !''
     
    Waiting For Love.for You, I Will Wait !
    Chap 3: Thất vọng...


    Kể từ ngày định mệnh đó, tôi không thể nào thở nổi, nước mắt cứ thế giàn giụa ra òa khóc như một đứa trẻ khi ở một mình, khi ở trong nỗi thất vọng.

    Tôi tự tách mình ra khỏi cộng đồng trường bởi vì bây giờ đây, ngay thời điểm này tôi chả khác gì một "trò hề'' cho mọi người, tin tức bắt đầu lan rộng là do chính anh phát tán, tại sao chứ?

    TẠI SAO.... hai từ ấy vô vị nhưng đầy sát thương cứ ám mãi trong đầu tôi, tôi trách anh đủ điều, trách anh rồi cứ trách anh... tại sao lại đề cập "truyện đó" với mọi người khi không có tôi cơ chứ chẳng khác nào đâm sau lưng cả, vốn dĩ anh không yêu tôi thì cũng chả sao nhưng anh nhất thiết phải đẩy tôi xuống vực thẳm hay không, tôi đã làm gì sai sao?

    à.......đúng rồi cái sai ở đây chắc có lẽ là tôi đã vô tình yêu anh......Tôi cười khổ..lại là một đêm không ngủ bởi chỉ cái chuyện ''nhỏ nhặt'' ấy!

    Mỗi buổi sáng thức dạy mắt tôi lại sưng, phải đắp nước ấm lâu lắm thì mới hết, tôi không muốn phải trưng bộ dạng xấu xí khi gặp anh, ừ ''người ta'' không thương tôi nhưng tôi lại ngu ngốc cắm mặt cắm cổ vào thương lại người ta.

    Hôm nay, tôi không có tâm trạng để dạy học, đám học sinh nhìn cũng biết tôi vừa trải qua chuyện động trời gì vì cái tin ''ấy'' đã lan ra thành công với sức quảng bá lớn của mọi người mà chính anh lại là người phát tán đầu tiên, tôi cầm phấn viết nhưng một lúc lại thẫn thờ, giảng một lúc là im bặt, giọng nói cứng đờ.

    Khi hoàn thành xong bài dạy tôi mới được thở phào nhẹ nhỏm và cũng đúng như lúc hết tiết của tôi tiếp theo là ra chơi 10ph, nhìn học trò ra chơi với cảm xúc vui vẻ, phấn khích lòng tôi quấn chặt lại.

    Tôi xua bỏ suy nghĩ đó ngay lập tức và rời khỏi lớp nhanh chóng bởi vì tiết sau lớp này tới tiết anh, tôi không muốn mặt đối mặt với ''người đó''.

    Hết tiết, tôi tưởng chừng sẽ được về mái nhà êm ấm của tôi nhưng thật nực cười làm sao, ông trời xui khiến như thế nào hôm nay tôi lại trực giám thị, tôi phải ở lại đó thêm 2 tiết nữa, tôi thật sự rất là ngán ngẩm khi phải nghe những lời bàn tán về mình của các giáo viên khác vì điều đó làm tinh thần tôi ''lung lay'' và''sụp đồ'' ngay lập tức, nhưng bước khoảng 2 bược nữa tới cửa tôi bất chợt nghe một giọng nói vang lên,..

    -- Ê mày, tao tỏ tình được với ông Tín rồi bây giờ tha hồ lấy ''nó'' ra làm thú vui bà nhỉ...hehe....

    --.........

    Giong nói và kèm theo tiếng cười khúc khích tuy nhỏ nhưng khiến tôi đủ nghe, tôi sững lại, nhận ra rằng trái tim nhói lên lúc nào không hay.......gì gì cơ...anh...anh..

    đang quen với Q.Phương sao....não tôi đầy ấp suy nghĩ chằn chịt toàn những câu hỏi tại sao, vì sao? nhưng câu nói tiếp theo đã phá tan suy nghĩ đó, ''nó'' lại tiếp tục vang từ trong phòng giám thị.

    --Bây giờ thì mày giả nai trước mặt ổng đi một khi ổng đã lụy mày rồi mày bắt đầu ngủ với ổng sau đó chụp hình lại.....để tống tiền

    Nghe tới đây, tôi không biết nói gì ngoài chữ ''sốc'', mọi chuyện lại diễn ra quá nhanh tôi vẫn chưa kịp định hình lại những gì đang diễn ra trước mắt mình lúc này, tuy tầm nhìn của tôi chỉ vỏn vẹn ngay cửa phòng giám thị trải dài xuống dải hành lang, nhưng tai tôi lại ù ù không tin nổi, anh ấy có người yêu sao, mới đây à, mấy hôm trước tôi lại chẳng nghe được tin tức gì ngoài chuyện ''ấy'' , nhưng cái quan trọng ở đây là người yêu anh lại là Q Phương, giáo viên dạy địa mà người này đang bàn giao kế hoạch để hãm hại anh, hàng triệu suy nghĩ cứ chồng chất dần dần trong đầu tôi.

    Tôi vẫn đứng đó, tới khi nghe một tiếng nói trầm thấp sau lưng mình.....

    -- ''Chị đứng ngoài đây làm gì đấy sao không vào phòng trực đi?''
     
    Waiting For Love.for You, I Will Wait !
    Chap 4: Lời tâm sự?


    #chú thích lời nói nhân vật :+HT: H.Trang(nu9)

    +HT: H.Tín(nam9)

    +TT: T.

    Tài(nam8)

    +QP: Q.

    Phương(nu8)

    Tôi giật hót mình quay ra đằng sau ngay lập tức, hú hồn đó chỉ là đồng nghiệp của tôi, cậu ấy dạy vật lí và nhỏ hơn tôi 1 tuổi, thấy tôi giật mình cậu ấy bỗng bật cười:

    --'' Chị làm gì mà bất ngờ quá vậy, có phải chị đang nghĩ xấu em không?''-T.T

    --'' ai thèm rảnh nghĩ tới cậu mà đến đây làm gì?''

    --'' haizz bỏ công đưa ''lời mời'' đến đây mà còn bị chị phũ nữa''-T.T

    --'' lời mời?''

    --'' ừm, ta ra chỗ khác nói chuyện đi, chứ không tiện nói ở đây đâu chị nhỉ?''

    --'' Nhưng...trực giám thị thì sao không lẽ cúp...''

    --'' Không sao, chả phải trong phòng có người rồi sao?''-T.T

    Cậu ấy dắt tôi đi ra quán cà phê gần trường để dễ nói chuyện vì 5ph học sinh sẽ được nghỉ giải lao 10 phút sẽ rất khó cho chúng tôi bắt chuyện một cách đàng quàng, nhưng trong người tôi còn không có 1 xu dính túi, bởi vì sáng nay tôi lại mang theo ví, ừ ''não cá vàng'' mà nhưng không thể nào quên được anh, tôi vẫn nhớ mãi chuyện ''ấy'' và cả 2 người đang cố gắng thông đồng hãm hại anh tôi không thể nào ngoảnh mặt làm ngơ được, nhưng chỉ chốc lát một giọng nói bất giác lại phá tan kế hoạch của tôi.

    --'' Chị uống gì?''-TT

    --'' Chị không uống đâu.

    Em gọi nước đi'' tôi liền đáp lại, có tiền đâu uống cha

    --'' Vậy cho tôi 1 ly trà đường vs ly cà phê đen đá đi''-TT

    --'' Sao cậu biết tôi thích uống trà đường'' //giật mình//

    --'' đoán thôi.....''

    Tôi ậm ừ cho qua, và thấy có gì đó không đúng, chúng tôi đi lại một cái bàn gần đó cậu ấy đưa lên bàn một cái thiệp trên đó có đóng mộc đỏ.

    --'' Đây là thư lời mời của trường THPT ZZYY- Thành Phố L, có nghĩa là chị sẽ chuyển công tác ấy, thời hạn là ngày mai đến tuần sau.

    Hồ sơ thì chỉ cần CCCD và bằng đại học Sư Phạm-Toán nộp trong vòng 24h........''

    Đã trôi qua 30ph, tôi chẳng để ý những gì cậu nói nữa, điều tôi quan tâm ngay lúc này là anh, tôi đã lo cho anh muốn phát điên đấy anh có biết không.

    --'' Chị à chị có đang nghe không đấy?''-TT

    --'' ....à....Chị đang nghe mà, em nói tiếp đi''- tôi giật mình liền đáp

    --''...em thấy mặt chị cứ đơ nãy giờ.....có phải chị đang nghĩ về..HT..

    đúng không?''-TT

    --'' Sao em nghĩ vậy... làm gì có...''

    --'' hmm chị đang lo lắng nghĩ về QP hãm hại CRUSH chị à''-TT

    --// tôi giật hót//'' sao e.m....cậu.. biết?''

    --'' Tin tức lan ra hết rồi em thừa biết chị đang nghĩ về ai, về việc gì mà''-//bất giác cười khẽ//-TT

    Không cho tôi đáp, cậu ấy tiếp tục nói tiếp;

    --'' Em hỏi chị một câu.

    Chị vẫn còn thích thằng đó à?''-TT

    --'' à......ừm...mà tại sao em lại biết rõ mọi chuyện như vậy, em đang theo dõi chị à!!?''

    --'' Em không có ý gì đâu, nếu còn thương người đó .thì...em khuyên chị à..không! chị nên nói anh ta về những điều không hay sấp ập tới anh ấy đi, có thể H.Tín lại động lòng đứng về phía chị rồi sao, bởi vì kẻ gây hại khi bị nói trúng tim đen sẽ bất chợt sững lại mà không phải sao?

    Vì vậy hãy đi TRAO ĐỔI với anh ta đi, hãy TÂM SỰ những gì chị giấu trong lòng bao lâu nay....''--TT

    --''đủ rồi....đừng nói nữa, anh ấy sẽ không bao giờ hiểu cho chị đâu''

    --'' Chị à, không lẽ chị sẽ thật lòng chứng kiến người yêu chị bị hãm hại, tống tiền một cách dễ dàng như vậy sao?''--TT

    Câu nói vừa dứt, hai chúng tôi rơi vào trầm tư, não tôi suy nghĩ đủ thứ, tại sao cậu ta lại hiểu rõ ý tôi như vậy bất giác như rành 18 câu giọng cổ, tim tôi nhói lên phân vân không biết nên làm gì hay không nên làm gì.

    Giong nói ấy lại bất chợt vang lên một lần nữa khiến tôi sững lại....

    .

    .

    .

    .

    .

    --'' Hãy biến LỜI TÂM SỰ của em thành một bậc thang cho chị bước lên sống như con người thật của mình, đừng dối lòng nữa, bây giờ thì chị gặp anh ta đi,....''
     
    Back
    Top Dưới