Ngôn Tình Vượt Thời Không Đến Bên Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 20: 20: Thiệp Mời


Đã mấy ngày không thấy Cố Hạ trở về khiến Thập Đình Phong cảm thấy vô cùng khó chịu.

Quả thực mấy ngày không có cô ở cạnh nói chuyện luyên thuyên khiến anh cảm thấy như thiếu đi thứ gì.

Hiện tại, anh không thể nào tập trung vào công việc, cứ cách khoảng vài phút là nghĩ đến cô.
Xoạt...
Thập Đình Phong tức giận mà hất toàn bộ sổ sách trên bàn xuống sàn nhà, nghiến răng nói:
- "Cố Hạ, rốt cuộc cô đã đi đâu? Mau chóng trở về đây cho tôi."
Một lúc sau, phía bên ngoài, thuộc hạ mang đến cho anh một tấm thiệp mời, trầm giọng nói:
- "Thống đốc, ngài Trình gửi thiệp mời đến tham dự buổi lễ kỉ niệm ba mươi năm thành lập tập đoàn.

Ông ấy rất mong thống đốc đến tham dự."
Thập Đình Phong vẻ mặt chán nản đáp:
- "Tôi không đi."
- "Nghe bảo phía Tô gia cũng có tham dự."
Nghe đến đây, sắc mặt Thập Đình Phong bỗng trầm lại liền đưa tay nhận lấy tấm thiệp, sau đó lạnh giọng ra lệnh:
- "Cho người đi tìm Cố Hạ quay trở về đây, càng sớm càng tốt."
Về phía Cố Hạ, mấy ngày này cô ở lại nhà của Tang Dĩ Thâm được anh đưa đi tham quan xung quanh biệt thự.

Mặc dù đã đến đây một lần cùng Thập Đình Phong nhưng cô vẫn không khỏi trố mắt trước sự sa hoa, giàu có ở nơi này.

Cả hai dừng chân trước khu vườn trồng nhiều loài hoa.

Tang Dĩ Thâm mĩm cười, ánh mắt trìu mến nhìn về phía gương mặt đang không ngừng tỏ ra thích thú của Cố Hạ, liền sau đó đưa tay ngắt lấy một cành hoa hồng đưa đến trước mặt cô, ôn nhu nói:
- "Tặng cô."
Cố Hạ thích thú đưa tay đón nhận, một lúc sau cô lại nhíu mày, nhìn anh nói:
- "Hoa đẹp như vậy anh ngắt tặng cho tôi không tiếc sao?"
Khóe môi Tang Dĩ Thâm khẽ cong lên, sau đó cười đáp:
- "Tôi thà hi sinh một cành hoa nhỏ mà có thể đổi lại một bông hoa xinh đẹp bên cạnh mình thì vô cùng xứng đáng."
Vì là một nhà tiểu thuyết gia cho nên ngay khi nghe những lời này, Cố Hạ phần nào cũng hiểu ra ẩn ý của anh.

Bất giác gương mặt cô ửng đỏ liền sau đó giả vờ tiến về phía trước.

Cảm thấy hôm nay tâm trạng của Tang Dĩ Thâm khá tốt cho nên cô quyết định hỏi anh về chuyện khi trước:
- "Thật sự tôi muốn biết về người tên Cố Hạ Sương."
Ngay lập tức, sắc mặt người bên cạnh trở nên lạnh băng.

Ánh mắt anh thoáng chút buồn bã.

Đôi chân đang bước đều lập tức dừng lại mà quay người lại, đối diện nhìn cô, đáp:

- "Cô thực sự muốn biết sao?"
Nghe hỏi, Cố Hạ gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng mong chờ.

Tang Dĩ Thâm tiến lại gần về phía cô liền sau đó đặt tay lên xoa xoa mái tóc người con gái, nhếch môi cười đáp:
- "Vậy thì cô đồng ý với tôi chuyện này trước đã."
Nói rồi, Tang Dĩ Thâm rút ra tấm thiệp mà đưa về phía Cố Hạ, một lúc sau trầm giọng nói:
- "Tôi đang thiếu người bạn cùng đi tham gia buổi tiệc.

Chi bằng cô đi cùng tôi nhé."
Tô gia...
- "Cái gì? Cha mẹ muốn con cùng Thập Đình Phong đến tham dự buổi tiệc ở Trình gia sao?"
Tô Mạn Giao vẻ mặt không vui ngay khi biết mình phải đi cùng vị thống đốc quân mà cô không hề muốn gặp.

Ông bà Tô thấy con gái phản đối gay gắt, lập tức xuống nước mà hạ giọng thuyết phục:
- "Cha mẹ biết con có tình cảm với Quan Bất Phàm nhưng cũng không thể không giữ mối quan hệ tốt đẹp với Thập gia."
Nghe những lời này càng khiến cô cảm thấy Tô gia chẳng khác gì là người hai mặt.

Một bên thì chiều theo quyết định của cô, bên còn lại vẫn muốn cô giữ quan hệ tốt đẹp với Thập Đình Phong.

Trong chuyện tình cảm, sự day dưa này chẳng khác nào biến cô thành người con gái chẳng biết điều hay sao?
- "Không được.

Khi trước con đã nói rõ ràng tình cảm của mình với anh ấy rồi.

Mặc dù buổi tiệc này Bất Phàm không tham dự, nhưng con cũng không vì thế mà đi cùng với Thập Đình Phong."
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 21: 21: Anh Em Gặp Lại


Buổi tiệc kỷ niệm do Trình lão gia tổ chức tại chính dinh thự của ông.

Khách mời đến đây toàn là những người có xuất thân, địa vị nổi tiếng khắp nơi trong vùng cũng như các nhà kinh doanh khác cũng đến đây tham dự.
Cố Hạ hôm nay đi cùng Tang Dĩ Thâm.

Trang phục cô mặc trong buổi tiệc đều do anh chuẩn bị.

Chiếc váy đen dài đơn giản nhưng vô cùng sang trọng.

Đặc biệt là sợi dây chuyền hồng ngọc kết hợp với váy đen càng giúp cô trở nên nổi bật trong đám đông.

Thực ra ban đầu cô định từ chối lời mời này.

Tuy nhiên, sau một hồi suy nghĩ lại thì việc đến đây tham dự có thể giúp được phần nào trong việc tìm ra nguyên nhân đưa cô đến thế giới này.

Hơn nữa, cô cũng có thể tìm Tô Mạn Giao để hỏi chuyện vì nghe bảo hôm nay, cô ấy cũng có đến đây.
Ngay khi Cố Hạ cùng Tang Dĩ Thâm tiến sâu vào bên trong thì phía ngoài đại sảnh, một dáng người cao ráo trong bộ vest đen băng lãnh, bên cạnh anh là một cô gái với chiếc váy trắng tinh khôi, còn choàng thêm chiếc áo khoác lông vũ ở bên ngoài, khẽ choàng vào tay người bên cạnh với nụ cười có chút miễn cưỡng.

Trình lão gia ngay khi nhìn người phía trước đang chậm rãi bước vào mà mĩm cười thật tươi.

Ông tiến về hai người đối diện, tay bắt mặt mừng:
- "Thống đốc quân, tôi thực sự rất vui khi cậu dành thời gian tham gia buổi tiệc này, còn có cả Tô tiểu thư."
Khóe môi Thập Đình Phong nhếch lên liền sau đó nghiêm giọng nói:
- "Trình lão gia xưa nay quan hệ mật thiết với Thập gia, tôi làm sao có thể chối từ được chứ."
Nói rồi, cả ba người họ vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ.

Ở phía quầy thức ăn, trong lúc đợi Tang Dĩ Thâm đi xã giao với những vị khách có mặt tại bữa tiệc, Cố Hạ đã nhanh chóng lấp đầy chiếc bụng đói của mình.

Trong lúc cô đưa mắt tìm kiếm Tô Mạn Giao thì đôi mắt lập tức trợn tròn ngay khi nhìn thấy Thập Đình Phong cũng ở ngay bên cạnh.

Chẳng phải Tang Dĩ Thâm đã nói rằng anh ta hôm nay không đến tham dự vì tâm trạng không tốt sao? Bản thân thật sự muốn đến bắt chuyện cùng Tô Mạn Giao, nhưng Thập Đình Phong cứ đi kè kè ngay bên cạnh thì cô làm sao có thể hành động chứ.

Không còn cách nào khác, Cố Hạ lập tức xoay người lảng tránh khỏi tầm mắt của anh thì vô tình va phải tấm lưng rộng lớn của một người lạ.
- "Xin lỗi."

Cả cô và người đàn ông lạ mặt đồng thanh lên tiếng.

Ngay khi cả hai xoay người lại thì ánh mắt lập tức sáng rỡ lên mà nhanh chóng vỗ vai người trước mặt:
- "Anh hai? Sao anh lại ở đây?"
- "Tiểu Hạ, cuối cùng cũng gặp được em? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"
Giọng nói này không ai khác chính là anh trai ruột thịt của cô, Cố Hàn.

Anh hôm nay đi đến cùng anh em Bạch Thương Nhiễm.

Không ngờ may mắn lại gặp được cô, đúng là ông trời sắp đặt.

Cố Hạ vui mừng khôn xiết lập tức chạy đến ôm chầm lấy người trước mặt, mè nheo nói:
- "Hu hu, em tưởng bản thân lạc lõng giữa thế giới xa lạ này rồi."
Cố Hàn khẽ xoa nhẹ đầu cô, giọng điệu đầy cưng chiều nói:
- "Ngoan, ngoan.

Chúng ta đã gặp lại nhau rồi, anh sẽ tìm cách cùng em trở về nhà."
Ngay khi Cố Hàn đang dang rộng cánh tay định ôm lấy em gái thì từ đâu một sức mạnh của người từ xa tiến tới lập tức đẩy anh ra khỏi người Cố Hạ, ánh mắt sắt lẹm, lạnh giọng nói:
- "Anh mau tránh ra khỏi cô ấy."
Cả Cố Hàn và Cố Hạ đều trợn tròn mắt ngay khi nhìn rõ gương mặt băng lạnh này.

Thập Đình Phong lúc này nắm lấy tay Cố Hạ mà kéo vào người anh, liền sau đó chỉ trừng mắt chỉ tay về phía người đối diện, giọng cảnh cáo:
- "Cố Hàn, anh khiến tôi đau khổ bao nhiêu năm chưa đủ bây giờ lại muốn làm hại đến cô gái ngốc nghếch này hay sao?"
Bị xô mạnh khiến Cố Hàn chưa kịp định thần.

Khoảng chừng vài phút sau anh mới ngộ ra mọi chuyện rằng Thập Đình Phong xem anh là kẻ thù không đội trời chung, bởi lẽ anh chính là nguyên nhân cắt đứt nhân duyên giữa Thập Đình Phong và em gái Cố Hạ Sương.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 22: 22: Tiền Kiếp


Cố Hàn thực sự sắp phát điên vì những mối quan hệ ở nơi này.

Anh vốn dĩ chẳng làm điều gì cả.

Khi không lại xuyên đến đây và trong thân xác là anh trai Cố Hạ Sương gì đó.

Rõ ràng anh chỉ có một người em gái tên là Cố Hạ mà thôi.
- "Anh hai."
Cố Hạ nhìn thấy anh mình bị Thập Đình Phong xô ngã mà lập tức lao về phía trước mà hỏi han Cố Hàn trước sự ngơ ngác của Thập Đình Phong.
- "Cố Hạ, cô làm sao thế? Anh ta chính là anh trai của Hạ Sương."
- "Thì sao?"
Ngay lập tức, cô xoay người lại nhìn anh.

Chẳng hiểu tại sao mỗi khi nhắc đến cái tên này, bao nhiêu uất ức trong anh như thể muốn trổi dậy.

Nếu đã đến nước này, vậy thì chi bằng cô hỏi mọi chuyện cho ra lẽ.
Thập Đình Phong đưa mắt nhìn chung quanh.

Cảm nhận mọi người đang hướng về phía mình mà cố kiềm ném cảm xúc lại.

Anh hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh liền sau đó nắm chặt tay của Cố Hạ, lạnh giọng ra lệnh cho cô:
- "Trở về Thập gia cùng tôi."
- "Không được.

Tôi đã gặp được anh trai của mình rồi.

Tôi sẽ đi cùng anh ấy."
Thập Đình Phong vẻ mặt bất lực.

Anh đặt tay lên vai người con gái, ánh mắt nhìn cô đầy nghiêm túc nói:
- "Tôi đã bảo anh ta chỉ có một người em gái tên là Cố Hạ Sương mà thôi và cô ấy đã mất cách đây năm năm rồi."
Nói rồi, Thập Đình Phong xoay người, bàn tay vẫn nắm chặt tay của Cố Hạ.

Đột nhiên lúc này, Cố Hạ cảm thấy mọi thứ như đảo lộn.

Tất cả không gian xung quanh như ngừng lại.

Cô đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy tất cả mọi người như bị phong ấn.

Ánh mắt vô hồn chỉ trừ mỗi cô, Cố Hàn và Thập Đình Phong mà thôi.
- "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Cả ba người ngơ ngác nhìn nhau thì lúc này, một giọng nói kì lạ khi trước lại vang lên:
- "Xin chào, tôi chính là người kết nối cả hai thế giới."
- "Anh chính là người đưa tôi và Tiểu Hạ đến đây sao?"
Cố Hàn lập tức lên tiếng.
- "Đúng vậy.

Cả hai người thực ra chỉ là một linh hồn trong thế giới này mà thôi.

Do tâm nguyện của cả Cố Hạ Sương và Cố Hàn ở nơi này vẫn chưa đạt được mà đã qua đời cho nên tôi đã đưa hai người đến đây để hoàn thành những điều còn đang dang dở."
- "Nhưng tại sao lại là chúng tôi chứ?"

Cả hai người đồng thanh nói.
- "Bởi vì Cố Hạ Sương và Cố Hàn ở nơi này chính là tiền kiếp của hai người."
- "Tiền kiếp?"
Toàn bộ những chuyện khó hiểu này đều được Thập Đình Phong nghe hết.

Anh ngơ ngác đứng lặng một chỗ mà hướng mắt nhìn về phía Cố Hạ.

Nếu đúng như lời của người kết nối thế giới thì chẳng phải Cố Hạ chính là kiếp sau của Cố Hạ Sương hay sao?
Bỗng nhiên, trên tay Cố Hạ và Cố Hàn xuất hiện chiếc đồng hồ.

Chỉ có điều thời gian của đồng hồ lại đếm ngược.
- "Cả hai người chỉ có thời hạn một năm để kết thúc mọi ân oán ở thế giới này.

Sau khi toàn bộ trở về con số không thì đồng nghĩa cả hai sẽ biến mất và quay trở về thế giới hiện tại của mình."
Dứt lời, giọng nói ấy cũng biến mất, để lại ba con người nhìn nhau trước sự ngỡ ngàng.

Cố Hạ đến giờ vẫn còn sốc khi biết bản thân chính là Cố Hạ Sương.

Ngay khi cô quay sang nhìn về phía Thập Đình Phong đã cảm nhận ánh mắt của anh bây giờ nhìn cô không còn giống như trước.
Bất ngờ, Thập Đình Phong chạy đến ôm chầm lấy cô, giọng anh nức nở nói:
- "Hóa ra là em.

Cuối cùng, chúng ta cũng gặp lại nhau.

Hạ Sương, suốt mấy năm nay, anh thực sự vẫn không tin rằng em đã mất.

Ông trời quả thật có mắt, đưa em đến bên anh một lần nữa."
Cố Hạ đứng lặng người.

Cô chỉ khẽ chạm nhẹ lên tấm lưng rộng lớn của Thập Đình Phong mà trầm giọng an ủi:
- "Anh nghe thấy mọi chuyện rồi sao? Có lẽ là nhẫm lần, tôi làm sao có thể là Cố Hạ Sương được chứ? Anh nên...ưm..."
Cô chưa kịp dứt câu thì gương mặt đã bị Thập Đình Phong giữ chặt liền sau đó anh cúi đầu mà cuồng nhiệt hôn lấy cánh môi cô.

Cố Hàn ở cách đó không xa chứng kiến cảnh tượng này mà chỉ biết tròn xoe mắt nhìn chằm chằm.

Cô toang đẩy người anh ra liền cảm nhận eo mình đã nằm trọn trong lòng bàn tay rộng lớn của anh.

Phía trong khoang miệng bị anh chiếm trọn hoàn toàn.

Đây cũng là lần đầu tiên cô hôn một người con trai cho nên cảm thấy có chút bối rối.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 23: 23: Người Đàn Ông Chiếm Hữu


Một lúc sau, Thập Đình Phong mới chịu rời khỏi môi Cố Hạ liền sau đó hướng mắt về phía người đang ngơ ngác ở xa, gỏn gọn nói:
- "Xem như ân oán giữa tôi và anh kết thúc.

Duy chỉ có một điều rằng anh không được đưa cô ấy đi cùng."
Khóe môi Cố Hàn cong nhẹ.

Thôi thì đành chiều theo ý vị thống đốc này.

Dù sao khi trước anh cương quyết ngăn cản cũng chẳng tốt đẹp, chi bằng lần này anh tác hợp ý nguyện này vậy.
- "Nhưng cậu phải cho tôi thường xuyên đến thăm con bé đấy."
- "Được."
Không chần chừ, Thập Đình Phong lập tức gật đầu chấp nhận.

Cố Hạ vẫn còn mơ hồ liền lên tiếng nói:
- "Hai người tin là thật à? Ngay cả một kí ức bé nhỏ của Cố Hạ Sương em còn không nhớ, làm sao có thể..."
Thập Đình Phong dùng tay chặn ngay đầu môi cô, liền sau đó trầm giọng nói:

- "Anh sẽ giúp em nhớ lại mọi chuyện, đặc biệt là kí ức giữa hai chúng ta."
Xoẹt...
Không gian lập tức trở về trạng thái ban đầu.

Mọi người xung quanh vẫn đang cười nói vui vẻ, tận hưởng bữa tiệc.

Tang Dĩ Thâm lúc này quay trở lại tìm Cố Hạ thì nhìn thấy Thập Đình Phong đứng bên cạnh, đưa tay khoác lên vai cô.

Ngay lập tức, sắc mặt Tang Dĩ Thâm bỗng sa sầm xuống, anh tiến lại gần, lập tức nắm lấy tay Cố Hạ kéo về phía mình.
- "Cuối cùng cũng tìm được cô."
Thập Đình Phong lập tức tách tay anh ra, ánh mắt hừng hừng tia lửa đạn, không vui đáp:
- "Dĩ Thâm, tại sao cậu không nói câu nào với tôi về việc Cố Hạ ở lại bên nhà cậu chứ?"
Nghe hỏi, Tang Dĩ Thâm hướng mắt về phía Tô Mạn Giao đang đứng mà điềm nhiên đáp:
- "Chẳng phải cậu bận dành thời gian theo đuổi Tô Mạn Giao mà hờ hợt với Tiểu Hạ.

Tôi là vì không muốn cô ấy bị đối xử lạnh nhạt ở một thế giới xa lạ này."
- "Thế giới xa lạ? Tang Dĩ Thâm, chẳng lẽ cậu cũng biết..."
Nói đến đây, Tang Dĩ Thâm lập tức trở nên im lặng liền sau đó kéo Cố Hạ về phía mình, dõng dạc nói:
- "Tôi thích cô ấy.

Chính vì thế, tôi sẽ dành thời gian để quan tâm, chăm sóc cô ấy.

Cậu cứ việc theo đuổi Tô Mạn Giao như những gì đã nói trước đây."
- "Không được.

Tiểu Hạ phải về cùng tôi.

Vốn dĩ ban đầu, cô ấy đã thuộc về Thập gia."
Dứt lời, Thập Đình Phong nhấc bổng người cô lên mà bế ra ngoài phía chiếc xe đang đậu phía ngoài trước bao nhiêu ánh mắt ngỡ ngàng.

Tang Dĩ Thâm hai tay siết chặt.

Đây là lần đầu tiên anh mâu thuẫn với người bạn chí cốt này chỉ vì một người con gái.
Ở bên trong xe, Cố Hạ lên tiếng khuyên ngăn trước hành động khi nãy của anh.

Khi không anh lại tự ý rời khỏi buổi tiệc chẳng phải thiếu tôn trọng Trình gia sao?
Người bên cạnh không nói, đôi tay không ngừng ôm chặt lấy người Cố Hạ như thể sợ cô sẽ biến mất.

Mãi một lúc sau, Thập Đình Phong mới lên tiếng đáp:
- "Em yên tâm, anh đã bảo người nhắn lại với Trình lão gia rồi.

Ông ấy sẽ không trách mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu."
Giọng điệu vô cùng ngọt ngào của Thập Đình Phong khiến Cố Hạ có chút không quen.

Cô không ngờ sau khi anh biết được mọi chuyện rằng cô chính là Cố Hạ Sương tái sinh mà trở nên chiếm hữu như thế.

Nhớ lại những lời nói khi nãy, sắc mặt cô lập tức trở nên nghiêm túc mà nhìn thẳng vào mắt Thập Đình Phong, trầm giọng nói:
- "Thập Đình Phong, anh cũng đã biết thật ra ở thế giới này, tôi chỉ là một linh hồn, đến đây hoàn thành trách nhiệm của mình.

Sẽ đến lúc, tôi phải trở về nơi tôi thuộc về.

Cho nên tôi nghĩ, anh đừng dành quá nhiều tình cảm cho tôi."
Nghe đến đây, Thập Đình Phong không thể chịu được nữa mà ôm mạnh cô vào lòng mình, cố chấp nói:
- "Anh sẽ không để em rời khỏi dù chỉ một bước.

Định mệnh đã dẫn lối, đưa em đến bên anh lần nữa, anh nhất định sẽ giữ em thật chặt."
Nói rồi, anh liếc mắt ra hiệu thuộc hạ lái xe đưa cả hai trở về Thập gia.

Ngay khi vừa về đến nơi, Cố Hạ chán nản, toang bước vào phòng mình thì bàn tay đã bị Thập Đình Phong giữ chặt lại.
- "Kể từ bây giờ, em sẽ ở chung phòng với anh."
- "Cái gì?"
Cô trợn tròn mắt ngay khi nghe những lời này thốt ra từ miệng người trước mặt.

Đến bây giờ cô mới thấy rõ tính chiếm hữu của Thập Đình Phong nhiều đến nhường nào.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 24: 24: Tôi Không Phải Thế Thân


"Kể từ bây giờ, em sẽ ở chung phòng với anh."
Nói rồi, Thập Đình Phong kéo tay cô bước vào bên trong.

Cố Hạ cảm thấy con người này thực sự rất chiếm hữu, vẻ mặt cô khẽ nhíu lại liền sau đó mạnh mẽ giật tay mình ra khỏi tay anh, nghiêm giọng nói:
- "Thập Đình Phong, anh có phân biệt được tôi và Cố Hạ Sương không? Cho dù cô ấy là tiền kiếp của tôi, nhưng suy cho cùng tôi vẫn là Cố Hạ, không phải là Cố Hạ Sương."
Lúc này, sắc mặt Thập Đình Phong bỗng trầm hẳn.

Anh chỉ đưa mắt nhìn cô liền sau đó đáp:
- "Bây giờ anh mới hiểu được tại sao khi trước em trốn khỏi Thập gia trong lòng anh luôn cảm thấy khó chịu, cho đến nay anh mới hiểu ra rằng dù cho em là Cố Hạ hay là Cố Hạ Sương thì em chính là người trong tim anh."
Nghe đến đây, Cố Hạ khẽ nhếch môi cười nhạt.

Những lời anh nói, cô làm sao có thể tin một cách dễ dàng như thế.

Hơn nữa, anh vốn có tình cảm và một mực muốn kết hôn cùng Tô Mạn Giao.

Ngay lập tức, Cố Hạ lên tiếng hỏi:
- "Vậy còn Cố Mạn Giao thì sao? Chẳng phải anh sống chết cũng muốn cưới cô ấy?"
Thập Đình Phong vẻ mặt có chút tội lỗi, liền sau đó, anh vòng tay ôm chầm lấy người trước mặt mà trầm giọng nói:
- "Bởi vì cô ấy có gương mặt rất giống Hạ Sương.

Chính vì điều đó đã làm anh mù quáng mà nhất định muốn chiếm hữu cô ấy cho bằng được, bỏ qua cảm xúc thật mà cho rằng người anh yêu chính là cô ấy, cho đến khi em xuất hiện."
Những lời này chẳng hề lọt vào tai Cố Hạ.

Mặc dù cô biết bản thân chính là Cố Hạ Sương tái sinh, nhưng suy cho cùng, cô cũng có suy nghĩ và tính cách khác với cô ấy.

Thập Đình Phong không thể vì đắm chìm vào kí ức mà biến cô thành kẻ thế thân thế được.
- "Thập Đình Phong, có lẽ tôi đến đây chính là kết thúc mối nghiệt duyên giữa hai chúng ta.

Dù gì đi nữa, tôi cũng sẽ trở về thế giới nơi tôi thuộc về cho nên tôi không thể có bất kì tình cảm gì với anh và bản thân anh cũng thế."
Dứt lời, Cố Hạ dõng dạc mở cửa bước ra ngoài mà quay trở về phòng của mình.

Bỗng nhiên, cô nghe được giọng nói đầy cương quyết ở phía sau:
- "Cố Hạ, anh sẽ khiến em yêu anh và sẽ ở lại nơi này mãi mãi."
Toàn bộ những lời nói của anh cô đều nghe hết nhưng lại tỏ ra vô cùng thản nhiên mà bước trở vào phòng.
Vừa vào đến, Cố Hạ đã nằm ngã lưng xuống chiếc giường êm.

Cô nhớ lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.

Về việc Thập Đình Phong đột nhiên thay đổi cách cư xử với cô một cách chóng mặt và câu tuyên bố khi nãy của anh.

Bỗng nhiên, hình ảnh anh bá đạo hôn lấy môi cô lại ùa về.

Bất giác, Cố Hạ khẽ chạm lên cánh môi mình, gương mặt bỗng nhiên lại ửng đỏ, miệng lẩm bẩm nói:
- "Cái tên này bị điên thật rồi.

Mình không phải là thế thân, nhất định mình sẽ tìm cách cùng anh hai quay trở về nhà cho bằng được."
Chẳng biết tự lúc nào, Cố Hạ ngủ quên ở trên giường.

Có lẽ là nệm êm cho nên khiến cô dễ chìm vào giấc ngủ, ngay cả chiếc váy trên người cô cũng chưa thay ra mà ngủ một giấc dài.

Mãi cho đến khi cô bất ngờ bật người tỉnh dậy thì đã gần mười một giờ đêm.

Ngay khi cô nghiêng người thì phát hiện một gương mặt ngồi ngủ gục, mặt tựa vào cạnh giường khiến cô giật mình mà hét lớn:
- "Áaaaa, Thập Đình Phong, sao anh lại ngủ ở phòng của tôi?"
Bị cô làm ồn, Thập Đình Phong bàng hoàng mở mắt.

Anh vẫn còn mơ ngủ, chiếc áo ngủ trên người cùng mái tóc có chút rối lại khiến anh càng thêm đẹp trai một cách lạ thường.

Không ngờ, bộ dáng đơn giản này của anh lại khiến Cố Hạ có chút rung động nhưng cô vẫn không quên chuyện anh tự ý vào phòng của mình mà lớn giọng trách móc:
- "Anh mau ra trở về phòng của mình đi chứ.

Dù sao tôi cũng là con gái, chưa từng có bạn trai.

Anh làm như vậy nhỡ người trong Thập gia hiểu lầm tôi thì sao?"
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 25: 25: Ai Là Người Chịu Thiệt


Thập Đình Phong mái tóc rủ xuống, che đi phần lông mày làm anh trông thư sinh hơn.

Anh đưa tay dụi dụi mắt liền sau đó khàn giọng đáp:
- "Không được.

Anh phải ngủ chung phòng với em, nhỡ đâu em biến mất thì sao?"
Ôi trời, một vị thống đốc cao cao tại thượng như anh lại có lúc nói ra những câu đầy tính trẻ con như vậy sao.

Nhưng suy đi nghĩ lại thì quả thật anh rất giữ khuôn phép, không tự ý lên giường cô mà chỉ nằm gục đầu ở cạnh giường mà thôi.

Nhưng dù sao đây cũng là nhà của anh, chẳng lẽ cô lại để anh ngủ cả đêm như vậy sao?
Dù sao bây giờ cũng là nửa đêm, nếu như đuổi anh ra khỏi phòng sẽ gây chú ý đến mọi người ở phía ngoài.

Quan sát kĩ thì Thập Đình Phong cũng không có ý gì xấu, ngay lập tức, cô ném xuống anh chiếc chăn dày và chiếc gối ôm, sau đó nói:
- "Vậy thì anh nằm dưới sàn đấy, bên dưới khá lạnh, cho nên anh lấy chăn thay nệm đỡ đi."
Thập Đình Phong đưa tay nhận lấy, sau đó nhìn cô nở nụ cười mãn nguyện.

Biểu hiện này của anh thực sự khiến cô không thể thích nghi ngay được.

Một người luôn tỏ ra lạnh nhạt, cục súc, khi không lại hóa ôn nhu, dịu dàng.

Ai nhìn vào cứ ngỡ anh có tận hai tính cách.
- "Tôi nói rồi đấy, nửa đêm anh không được phép trèo lên giường tôi đâu đấy."
- "Anh biết mà."
Thập Đình Phong ngoan ngoãn trả lời.

Anh hiện tại chẳng khác gì một chú cừu ngây thơ, ngốc nghếch đến mức khiến người đối diện phải sững sờ.

Nói rồi, Cố Hạ đi vào phòng tắm thay đồ ngủ.

Về phần Thập Đình Phong thì tiếp tục giấc ngủ của mình cùng chiếc chăn trải dài dưới sàn.

Quả thật, mắt anh bây giờ nhắm tịt, chỉ muốn nằm lăn ra ngủ, hơi sức đâu mà trèo lên giường của cô chứ.
Sáng hôm sau...
Cố Hạ hai mắt nhắm chặt, bàn tay vô thức khẽ chạm lên thứ gì đó săn chắc.

Ngay đến khi cô mở mắt ra thì phát hiện bàn tay hư hỏng đang sờ lên cơ ngực của Thập Đình Phong, thậm chí chân cô còn gác lên người anh.

Ngay lập tức, cô mạnh tay đánh lên người bên cạnh, giọng trách móc nói:
- "Đồ bội tín, chẳng phải anh nói sẽ không trèo lên giường sao?"
Bị đau, khiến Thập Đình Phong bừng tỉnh hoàn toàn.

Anh đưa tay dụi mắt liền nhìn bộ dáng hung dữ của người bên cạnh mà bật cười.
- "Anh cười cái gì? Đã làm mà không dám nhận sao?"

Thập Đình Phong không đáp mà đưa tay chỉ về phía giường rồi sao đó chỉ xuống nơi mình đang nằm, gỏn gọn đáp:
- "Em nhìn xem người không giữ lời là ai? Rõ ràng người không thực hiện đúng lời nói là em.

Chính em đã ngủ lăn xuống đây, thậm chí còn tự tay cởi bỏ cúc áo trên người anh mà đưa tay v* v*n cả đêm, chân thì gác lên người anh.

Đáng lẽ ra, anh nên trách em thì phải."
Bỗng nhiên, trong đầu Thập Đình Phong nghĩ ra chuyện gì đó liền sắc mặt lập tức trở nên tội nghiệp mà bĩu môi giả vờ khóc lóc:
- "Có phải đêm qua em cướp đi lần đầu của anh đúng không? Cố Hạ, em phải chịu trách nhiệm với những gì mình gây ra đó."
Khi không anh lại đẩy cô vào tình huống khó xử.

Quả thật thói ngủ của cô khá là xấu, sơ hở là lăn tứ tung và thường gác chân lên gối ôm.

Do tối qua đưa gối xuống cho anh cho nên cô không có điểm tựa mà vô thức lăn tận xuống sàn, nơi anh đang ngủ.
- "Không, tôi làm sao có thể làm mấy chuyện như thế được."
Nhìn điệu bộ vô cùng lúng túng của người trước mặt khiến Thập Đình Phong vô cùng hả hê mà tiếp tục trêu ghẹo cô.

Anh đưa tay chỉ về cổ áo xộc xệch của mình, bĩu môi đáp:
- "Vậy ai là người cởi áo của anh, hơn nữa lại đưa tay sờ mó khắp nơi?"
Nói thật là cô không biết bản thân tối qua có làm ra những chuyện đó hay không, nhưng nhìn dáng vẻ tỏ ra là người bị hại của Thập Đình Phong khiến cô lập tức tiến lại gần, lắp bắp nói:
- "Tôi...tôi xin lỗi vì đã đụng chạm vào người anh.

Nhưng chuyện kia chắc chắn sẽ không xảy ra."
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô khiến Thập Đình Phong không trêu nữa liền sau đó trầm giọng nói:
- "Anh tạm thời tin em.

Nhưng việc em tự ý cởi cúc áo của anh rồi đưa tay sờ mó thì không bỏ qua được."
- "Vậy anh muốn tôi phải làm thế nào?"
Cố Hạ hai tay không ngừng đan chéo vào nhau.

Cô thật sự xấu hổ mà muốn tìm lỗ trốn xuống.

Ngay lập tức, cả người cô đã bị anh kéo về phía trước.

Thập Đình Phong hai tay ôm lấy eo cô liền sau đó cúi người hôn lấy cánh môi người con gái khiến cô muốn đẩy anh ra cũng chẳng được.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 26: 26: Là Chính Mình


Một lúc sau, Thập Đình Phong rời khỏi cánh môi Cố Hạ liền sau đó nở nụ cười thỏa mãn, nhìn cô cười đáp:
- "Cái này xem như là quà bồi thường."
Gương mặt Cố Hạ bị anh chọc tức đến mức đỏ bừng như cục than đang bốc cháy.

Không ngờ người đàn ông này lại vô sỉ đến vậy.

Bỗng nhiên sau đó, cô cảm nhận bàn tay anh nhẹ nhàng v**t v* mái tóc của cô, sau đó ôn nhu cười nói:
- "Anh đã nói sẽ khiến em yêu anh rồi mà.

Những chuyện này chỉ là khởi đầu mà thôi."
Dứt lời, Thập Đình Phong chỉnh trang lại quần áo liền sau đó mở cửa bước ra ngoài, quay trở về phòng vệ sinh cá nhân, bỏ lại Cố Hạ với gương mặt ngơ ngác trước sự thay đổi chóng mặt từ phía con người thô lỗ, cục súc này.
Mới sáng sớm, Thập Đình Phong đã lái xe rời khỏi Thập gia.

Kể từ sau khi biết Cố Hạ chính là người quan trọng, anh càng trở nên lo lắng nhiều hơn.

Lo lắng vì chuyện cô sẽ tìm cách rời khỏi mình, lại lo việc cô xuất hiện và trở thành điểm yếu của anh sẽ đến tai Lãnh Kiêu.

Khi đó, ông ta sẽ tìm mọi cách hãm hại cô, giống như cách mà ông ta đã làm với Cố Hạ Sương.
Ở một nơi khác, Lãnh Kiêu như sắp phát điên khi hay tin toàn bộ số hàng cấm trong kho của ông ta bốc cháy chỉ sau một đêm.

Người tình nghi làm ra chuyện này chỉ có thể là Thập Đình Phong hoặc là phía Cố Hàn mà thôi.

Tuy nhiên, với địa vị hiện tại của Thập Đình Phong, ông ta vẫn chưa đủ bản lĩnh để lộ diện đối đầu với anh mà tập trung hướng về phía kẻ tình nghi còn lại.

Dù sao thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.

Huống hồ, sự chết đi sống lại bất thường của Cố Hàn vẫn là một ẩn số mà ông ta nhất định phải tìm ra cho bằng được.
Sau chuyện Bạch Thương Nhu thay mình đỡ đạn khiến Cố Hàn vẫn có chút áy náy mà quyết định lái xe đưa cô dạo quanh thành phố.

Điều này khiến Bạch Thương Nhu rất vui.

Cô cảm giác Cố Hàn ngày xưa thực sự đã quay trở lại.
Nhìn dáng vẻ tập trung lái xe của người bên cạnh, khóe môi Bạch Thương Nhu bất giác mĩm cười thế nhưng lại sớm bị anh phát hiện.

Ngay lập tức, Cố Hàn lên tiếng hỏi:
- "Trên mặt tôi dính gì sao?"
- "Không có.

Chỉ là...đây là lần đầu tiên anh lái xe đưa em đi dạo sau khi mất tích."
Nghe đến đây, bỗng dưng sắc mặt Cố Hàn sa sầm xuống.

Anh điều khiển vô lăng, sau đó tấp xe vào lề liền sau đó trầm giọng hỏi người bên cạnh:

- "Tại sao cô lại không màng đến tính mạng mà đỡ đạn cho tôi chứ?"
Gương mặt anh toát ra sự nghiêm túc.

Kể từ khi đến đây, anh hoàn toàn chẳng có lấy một chút kí ức nào ở nơi này.

Anh may mắn được trùng sinh nhưng lại chẳng thể nhớ gì một chút kí ức khi trước dù chỉ là một vài việc.

Khi không lại xuất hiện người con gái đối tốt với mình, anh làm sao có thể chấp nhận chuyện này được chứ.

Hiện tại, trong lòng anh bây giờ thực sự rất muốn cùng em gái của mình quay trở về nơi vốn thuộc về cả hai.

Khi đó, anh sẽ là một chàng trai sống cuộc sống yên bình, làm những điều mình thích chứ không như ở nơi này, suốt ngày phải tránh né tiếng súng từ phía kẻ thù.
Giọng nói trong trẻo của người bên cạnh vang lên khiến anh như bừng tỉnh mà trở về thực tại.

Bạch Thương Nhu không chút do dự mà lập tức trả lời:
- "Bởi vì anh là Cố Hàn, là người đàn ông mà em yêu."
- "Nếu như tôi nói, Cố Hàn của bây giờ không giống như lúc trước, liệu cô có còn đối xử tốt với tôi không?"
Anh thực sự không muốn vì mang thân xác của Cố Hàn ở thế giới này mà lừa gạt tình cảm chân thành của người con gái này.

Mặc dù bản thân anh biết mình chính là Cố Hàn tái sinh, nhưng suy cho cùng, đó cũng chỉ là nhiệm vụ anh vẫn còn đang dang dở ở nơi này mà thôi.

Anh vẫn có những suy nghĩ, cảm xúc hoàn toàn khác với Cố Hàn ở nơi này.
- "Anh nói gì lạ vậy? Em...em thực sự không hiểu."
Bạch Thương Nhu vẻ mặt ngơ ngác trước những lời nói của người bên cạnh.

Cố Hàn khẽ thở dài bất lực, liền sau đó nói thầm:
- "Được thôi.

Nếu đã như vậy, mình sẽ sống cho chính mình.

Sẽ không vì hình bóng của ai đó mà đánh mất bản thân."
Liền sau đó, anh quay sang nhìn Bạch Thương Nhu, trầm giọng nói:
- "Cố Hàn bây giờ đã thay đổi cho nên cũng là lúc cô nên suy nghĩ lại việc có nên dành tình cảm của mình cho tôi không."
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 27: 27: Cùng Xuống Bếp


"Cố Hàn bây giờ đã thay đổi cho nên cũng là lúc cô nên suy nghĩ lại việc có nên dành tình cảm của mình cho tôi không."
Dứt lời, anh lái xe đi thẳng vào trung tâm thương mại.

Hiện tại, cả hai đang đi dạo quanh khu bán thực phẩm tươi sống.

Cố Hàn hai tay giữ chặt chiếc xe đẩy, mắt anh nhìn ngắm hai bên, thi thoảng chọn vài thực phẩm bỏ vào.

Bạch Thương Nhu đi bên cạnh với vẻ mặt khó hiểu, thắc mắc hỏi:
- "Chẳng phải anh đưa em đến đây dùng cơm sao? Khi không lại đến quầy thức ăn tươi sống này để làm gì vậy?"
Cố Hàn vẫn tiếp tục đẩy xe, tập trung cao độ lựa chọn thức ăn nhưng bên tai vẫn nghe rõ những lời cô nói mà nhàn nhạt đáp:
- "Vết thương cô vừa mới khỏi, chưa lành hẳn cho nên ăn bên ngoài không đảm bảo dinh dưỡng."
Bạch Thương Nhu hiểu ra liền sau đó bật cười nói:
- "Vậy thì chúng ta mua thức ăn về bảo gia nhân nấu."
- "Không được, để tôi."
Cố Hàn cương quyết đáp.

Ngay lập tức, Bạch Thương Nhu há hốc mồm ngạc nhiên.

Rõ ràng khi trước, anh chẳng bận tâm đến mấy việc bếp núc này mà, hơn nữa còn rất ghét là đằng khác.

Nếu không phải vì từng đường nét trên gương mặt, cô sẽ cho rằng anh chính là một người khác.
Theo thói quen, Cố Hàn đưa tay gõ nhẹ lên đầu Bạch Thương Nhu như hành động mà anh thường xuyên làm với Cố Hạ mỗi khi cô hỏi những chuyện không đâu.

Nhìn thẳng vào đôi mắt ngây ngô của người đối diện, Cố Hàn nhếch môi đáp:
- "Xem như tôi nấu để trả ơn việc em liều mạng cứu tôi."
Nghe những lời này chẳng hiểu tại sao khiến tim của Bạch Thương Nhu bất giác đập mạnh.

Cô cảm giác người đàn ông băng lạnh khi trước lại có lúc ấm áp và suy nghĩ chu toàn đến vậy.

Cho dù là tính cách nào thì trong tim anh, cô vẫn luôn có một vị trí nhất định.
Bạch gia....
- "Cố Hàn, cậu đưa em gái tôi đi đâu mà đến tận trưa mới về đấy?"
Vừa về đến nơi đã thấy Bạch Thương Nhiễm ngồi ở ghế chờ sẵn với vẻ mặt vô cùng lo lắng.

Anh sợ cả hai lại xảy ra chuyện, giống như lần trước.

Nhìn kĩ một lúc, Bạch Thương Nhiễm phát hiện trên tay Cố Hàn xách đầy thức ăn liền sau đó hiểu ra mà cười nói:
- "Được rồi.

Tôi sẽ bảo A Lan mang vào bếp, sau đó nấu bữa trưa cho hai người."
Cố Hàn không đáp mà lạnh lùng nắm lấy tay người con gái bên cạnh sau đó đi thẳng vào bên trong bếp khiến Bạch Thương Nhiễm trố mắt ngạc nhiên, sau đó nói vọng:
- "Này, đừng nói cậu bắt em gái tôi nấu ăn đấy nhé."
Cố Hàn khoác lên người chiếc tạp dề.

Trông anh hiện tại chẳng khác gì một người đầu bếp thực thụ.

Dáng vẻ tập trung này của anh khiến Bạch Thương Nhu đứng cách đó không xa mà nhìn chằm chằm.

Bỗng nhiên, cô giật mình khi nghe giọng nói trầm ấm vang lên:
- "Em phụ giúp tôi, được chứ?"
- "À...ừm..."
Bạch Thương Nhu gật gật đầu liền nhanh chóng chạy đến bên cạnh gian bếp sau đó đeo chiếc tạp dề vào.

Ngay khi cô toang vòng tay ra sau để buộc lại dây liền cảm nhận dáng người cao ráo đứng phía sau lưng mình, bàn tay chuyên nghiệp giúp cô thắt gọn sợi dây, Cố Hàn gỏn gọn nói:
- "Để tôi giúp em."
Chẳng hiểu tại sao tim cô lúc này lại căng thẳng mà đập mạnh đến thế.

Quả thực cô rất muốn thời khắc cả hai cùng nhau nấu ăn cứ dừng lại mãi thôi.

Cô cảm nhận được một niềm hạnh phúc bình dị mà bấy lâu chưa bao giờ cảm nhận được.
Nhìn bàn tay thoăn thoắt cắt gọt mọi thứ của Cố Hàn khiến cô trố mắt ngưỡng mộ.

Cô không ngờ anh lại có biệt tài nấu ăn đến thế.

Phát hiện ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình, Cố Hàn lên tiếng giải thích:
- "Thật ra việc nấu ăn này tôi học từ mẹ của mình."
- "Nhưng...chẳng phải mẹ anh mất khi anh mới lên ba tuổi sao?"
Nghe đến đây, động tác cắt thái của anh lập tức dừng lại mà cười trừ nói:
- "Vậy sao? Chắc do tôi thừa hưởng khả năng này đấy."
Nhìn dáng vẻ nấu ăn chuyên nghiệp của Cố Hàn như thể k*ch th*ch Bạch Thương Nhu.

Từ nhỏ đến giờ, cô chưa từng vào bếp lần nào.

Tất cả mọi thứ đều do gia nhân lo hết.

Cô chỉ có việc ngồi hưởng thụ mà thôi.

Chính vì lẽ đó khiến cô cũng tò mò mà đưa tay với lấy con dao gần đó, sau đó nhìn sang người bên cạnh bắt chước làm theo.
- "Ui da..."
Cố Hàn đang tập trung thái thịt thì nghe tiếng la của người bên cạnh.

Ngay lập tức, anh xoay người sang thì phát hiện tay của cô chảy máu.

Tất cả hành động anh đang làm lập tức dừng hẳn mà chạy sang hỏi han, vẻ mặt đầy lo lắng:
- "Tay em chảy máu rồi, không sao chứ?"
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 28: 28: Quan Tâm


Vẻ mặt Cố Hàn hiện rõ sự lo lắng.

Anh cúi người, tập trung nhìn vào vết thương khiến khóe môi Bạch Thương Nhu hiện lên tia hạnh phúc.

Máu trên tay không ngừng chảy ra nhưng chẳng hiểu tại sao lúc này cô chẳng cảm thấy đau một chút nào.

Mãi cho đến khi giọng nói trầm ấm của người bên cạnh vang lên khiến cô như bừng tỉnh:
- "Tốt rồi.

Tạm thời em chỉ cần đứng bên cạnh nhìn tôi làm là được."
Cố Hàn vẻ mặt hài lòng liền sau đó đưa mắt chăm chăm nhìn thành quả mình.

Kể ra anh cũng khá là khéo, biết cách băng bó vết thương ấy chứ.

Bạch Thương Nhu ánh mắt cứ dõi theo từng biểu hiện từ quan tâm đơn giản đến mức lo lắng cho cô của người đàn ông bên cạnh mà cảm thấy vô cùng hạnh phúc, sau đó lên tiếng nói:
- "Cố Hàn bây giờ hay trước đây đều rất tốt.

Chỉ cần được ở cạnh anh là em đã mãn nguyện rồi."
Những câu nói bất ngờ thốt ra từ cô khiến hành động của Cố Hàn lập tức dừng hẳn.

Sắc mặt anh hiện rõ nét ưu tư, dường như đang nghĩ đến một điều gì đó.

Khóe miệng khẽ run run như muốn thốt ra nhưng lại ngập ngừng rồi xoay người đối mặt nhìn người trước mặt, trầm giọng nói:
- "Tiểu Nhu...Nếu như tôi nói, tôi không phải là Cố Hàn của trước đây mà chính là một linh hồn nhập vào thân xác của Cố Hàn ở nơi này, cô có tin không?"
Hàng lông mày Bạch Thương Nhu khẽ nhíu lại.

Cái gì mà linh hồn, rồi nhập vào thể xác của một người.

Cô chỉ biết, người trước mặt mình chính là anh, Cố Hàn, người đàn ông mà cô yêu sâu đậm.
- "Cố Hàn, em biết anh thấy em bị thương nên giả vờ bịa chuyện để chọc em cười, có phải không?"
Vừa nói, Bạch Thương Nhu mĩm cười thật tươi.

Tuy nhiên, trái với sự hồn nhiên của cô, chính là vẻ mặt tràn đầy lo lắng, Cố Hàn nghiêm túc đáp:

- "Chính vì cô là một cô gái tốt cho nên tôi muốn nói thật và mong rằng cô sẽ tin tôi.

Thật ra, tôi đã xuyên..."
- "Woa, hai người lãng mạn quá rồi nha."
Ngay khi Cố Hàn chưa kịp nói dứt câu thì Bạch Thương Nhiễm từ phía ngoài bước trở vào, giọng điệu có chút châm chọc cắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai người.

Bạch Thương Nhu vì bị nói trúng tim đen mà xấu hổ đến đỏ mặt, cô lập tức lên tiếng phân trần:
- "Anh hai....anh...chuyện là em không may bị dao cắt trúng tay cho nên Cố Hàn, anh ấy đến giúp em mà thôi."
Nhìn thấy tay em gái mình bị băng bó, Bạch Thương Nhiễm khẽ chau mày, giọng điệu có chút không vui, nhìn người đứng bên cạnh cô, nói:
- "Cố Hàn, cậu lại bắt ép em gái tôi xuống bếp sao? Từ nhỏ đến lớn, con bé chưa bao giờ đụng đến dù chỉ là đặt chén bát lên kệ."
- "Anh hai, em có thể học từ từ mà."
Bạch Thương Nhu hạ giọng nũng nịu với anh trai mình làm cho Cố Hàn cảm thấy tình cảm mà cô dành cho mình nhiều đến nhường nào.

Chần chừ một lúc, anh nắm lấy tay Bạch Thương Nhu kéo về phía mình, dõng dạc tuyên bố:
- "Cậu yên tâm, từ bây giờ trở đi, tôi sẽ không để Tiểu Nhu bị thương một lần nào nữa."
Nghe những lời này, Bạch Thương Nhu trở nên hào hứng mà nắm lấy tay áo của Cố Hàn, ngước mặt nhìn anh, ngây thơ hỏi:
- "Vậy là anh sẽ quyết định chấm dứt mọi chuyện với đám người của Lãnh Kiêu, đúng chứ?"
Cố Hàn không đáp, chỉ đưa mắt nhìn Bạch Thương Nhu rồi lại nhìn về phía người bạn của mình, trong lòng không ngừng suy nghĩ:
- "Lãnh Kiêu, tôi nhất định sẽ khiến ông phải trả giá cho những chuyện mà ông đã gây ra với Cố Hàn và Cố Hạ Sương ở nơi này."
Anh siết chặt tay, liền sau đó tiếp tục công việc còn đang dang dở chính là nấu ăn cho Bạch Thương Nhu.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 29: 29: Bắn Trúng Tim


Biệt thự Thập gia...
Mới sáng sớm, Thập Đình Phong đã lái xe rời khỏi nhà.

Trước khi đi, anh âm thầm bước về phía giường người con gái vẫn còn đang ngủ say sưa, khóe môi khẽ mĩm cười sau đó khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn.

Thật ra mấy ngày nay công việc khá là áp lực, cộng với việc luôn lo lắng rằng Cố Hạ sẽ tìm cách rời khỏi anh cho nên mặc dù có hơi khó thích nghi khi phải nằm ngủ dưới sàn nhưng Thập Đình Phong vẫn cương quyết ở chung phòng với cô cho bằng được.

Ngồi ở trong xe, thi thoảng anh khẽ chau mày do phần lưng có chút ê ẩm do phải nằm dưới sàn có phần không quen.

Thuộc hạ ngồi ở ghế lái khẽ đưa mắt quan sát qua gương chiếu hậu, trầm giọng hỏi han:
- "Thống đốc, ngài vẫn ổn chứ?"
Vẻ mặt Thập Đình Phong ánh lên sự suy tính, một lúc sau, anh trầm giọng nói:

- "Tôi không sao.

Chuyện phóng hỏa kho hàng của Lãnh Kiêu thế nào rồi?"
Nghe anh hỏi, người bên cạnh tay đang tập trung lái xe nhưng vẫn chăm chú lắng nghe, hàng lông mày anh ta khẽ nhíu lại, sau đó nói:
- "Thống đốc, tại sao lại phải hành động một cách lộ liễu đến vậy.

Lãnh Kiêu chắc chắn sẽ biết ngay là phía chúng ta đã làm."
Trái ngược với nỗi lo lắng, bất an của tên thuộc hạ, Thập Đình Phong khẽ nhếch môi cười nhạt liền sau đó đáp:
- "Tôi là cố ý làm như thế khiến cho ông ta phát điên lên, trả lại những gì mà khi trước ông ta đã khiến tôi đau khổ."
Ngừng một lát, Thập Đình Phong lại tiếp:
- "Do lúc trước tôi quá nhu nhược nên nhờ cảnh sát bắt giam Lãnh Kiêu, nào ngờ thời gian sau ông ta vẫn chứng nào tật nấy, thậm chí còn làm càng hơn trước.

Hơn nữa, còn động đến Hạ Sương và khiến cô ấy phải sinh bệnh mà chết."
Dứt lời, Thập Đình Phong đưa mắt nhìn ra phía cửa xe mà ngắm cảnh vật xung quanh.
- "Tiểu Hạ, lần này, anh nhất định phải trừ khử mọi thứ có thể làm tổn thương em.

Kẻ đó không ai khác chính là Lãnh Kiêu."
Ngày hôm nay lại thêm một kho hàng khác lại bốc cháy, gây tổn thất vô cùng nặng nề đối với Lãnh Kiêu.

Ông ta tức giận mà mạnh tay với thuộc hạ, chỉ tiếc là không tìm ra nguyên nhân tại sao lại cháy và thủ phạm là ai.
- "Một lũ ăn hại.

Ngay cả việc bảo vệ kho hàng mà chúng mày làm cũng không xong."
Không kiềm chế nổi cơn giận, Lãnh Kiêu tức giận rút khẩu súng trong người ra mà nổ thẳng về phía một tên thuộc hạ gần đó khiến hắn chết ngay tại chỗ.

Những tên còn lại chứng kiến cảnh tượng dã man này mà tim như chết lặng, sắc mặt lập tức tái xanh nhưng không dám lên tiếng ngăn cản ông ta.

Bộp...bộp...
Bỗng từ đâu, tiếng vỗ tay không ngừng vang lên, thu hút sự chú ý của Lãnh Kiêu.

Ngay lập tức, ông ta xoay người nhìn về phía sau thì nhìn thấy bóng người cao ráo diện trên người bộ y phục của một vị thống đốc cao cao tại thượng đang từ xa tiến lại gần.
- "Đúng như những gì tôi nghĩ, kẻ đứng đằng sau chuyện này chính là cậu."
Lãnh Kiêu nghiến răng, tức giận nhìn người đang đứng đối diện bằng một nửa con mắt.
- "Ngài Lãnh cũng có tầm nhìn xa đấy chứ.

Tôi chỉ đơn giản là trả lại những gì mà ông đã tạo nên mà thôi."

Quả thực, mặc dù thời gian đã qua đi khá lâu, nhưng kể từ lúc Cố Hạ Sương qua đời, anh đã thề với lòng rằng sẽ có một ngày, anh tận tay g**t ch*t Lãnh Kiêu để trả thù cho cô và cả nỗi đau mà anh phải chịu đựng.
Thập Đình Phong liếc mắt ra hiệu thì từ trong bóng tối lập tức xuất hiện đám người áo đen vây quanh, trên tay là một khẩu súng bắn thẳng về đám thuộc hạ thiếu cảnh giác của Lãnh Kiêu.

Thoáng chốc, người của ông đã bị thuộc hạ của Thập Đình Phong nổ súng tiêu diệt hoàn toàn.
- "Thập Đình Phong, tại sao cậu dám? Nếu như tôi tố cáo chuyện cậu tự ý cho người nổ súng thì chức vụ thống đốc của cậu sẽ không còn."
- "Bằng chứng rành rành như thế, tôi nghĩ rằng, mọi người không những tung hô mà còn ủng hộ tôi thay vì phản đối đấy."
Trước biểu hiện đầy tự tin của Thập Đình Phong khiến Lãnh Kiêu không còn đường lui liền âm thầm lấy khẩu súng ở phía sau người rút ra thật nhanh khiến đám thuộc hạ của anh không kịp trở tay.
Đùng...Đùng...
Phịch....
Một thân ảnh cao to lập tức ngã lăn ra đất, phía bên ngực bị viên đạn ghim thẳng, đôi mắt trợn tròn nhìn người đối diện sau đó phun ra một loạt máu tươi.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 30: 30: Trân Trọng Hiện Tại


Một thân ảnh cao to lập tức ngã lăn ra đất, phía bên ngực bị viên đạn ghim thẳng, đôi mắt trợn tròn nhìn người đối diện sau đó phun ra một loạt máu tươi.
Người bị bắn không phải Thập Đình Phong mà là Lãnh Kiêu.

Ông ta miệng đầy máu tươi, trợn tròn mắt ngay khi nhìn thấy thân ảnh từ xa tiến lại gần.
- "Mày...Cố Hàn?"
Người trước mặt ánh mắt băng lạnh cùng với nụ cười nhạt, trầm giọng lên tiếng:
- "Tôi đã nói sẽ tận tay xử lí ông mà."
- "Mày...mày hồi phục lại trí nhớ rồi sao?"
Đúng như thế.

Cố Hàn thực sự đã lấy lại toàn bộ kí ức trong thân xác ở nơi này.

Hơn thế nữa, chính vì chuyện này mà anh đã bí mật liên lạc với Thập Đình Phong mà cho người đến đốt cháy những kho hàng của ông ta trong thành phố này.
- "Đúng vậy.

Tôi đã nhớ lại mọi chuyện rồi, chính ông là người khiến Cố gia tan rã và là nguyên nhân khiến em gái tôi phải sinh bệnh mà chết."
Lãnh Kiêu tức giận đến mức hộc máu mà trừng trừng mắt liếc nhìn hai người trước mặt sau đó lăn đùng ra đất, đôi mắt nhắm nghiền lại.

Lúc này, khóe mắt Cố Hàn bất giác rơi xuống một giọt lệ.

Bây giờ anh mới cảm thấy nỗi day dứt đeo bám mình thực sự đã biến mất.

Thập Đình Phong ở bên cạnh khẽ thở phào liền sau đó vỗ vai động viên Cố Hàn.

Mọi chuyện đến đây thực sự đã kết thúc thật rồi và sợi dây vướng mắc giữa anh và Cố Hàn cũng được xem như được tháo bỏ.

Cả hai đã hoàn thành ý nguyện của mình chính là đòi lại công bằng cho Cố Hạ Sương.
- "Anh thực sự đã nhớ lại mọi chuyện ở nơi này rồi sao?"
Nghe những lời nói khi nãy của Cố Hàn, Thập Đình Phong trầm giọng hỏi.

Người bên cạnh nghe câu hỏi này không nhịn được mà bật cười, sau đó đáp:
- "Cậu tin tôi nhớ lại mọi chuyện à."
- "Chẳng phải khi nãy anh đã nói những lời ấy với Lãnh Kiêu sao?"
Nghe hỏi, Cố Hàn khẽ đưa mắt ngước nhìn lên bầu trời, mãi một lúc sau anh mới lên tiếng:
- "Tôi chỉ nghe lại mọi chuyện qua lời kể của Bạch Thương Nhiễm mà thôi.

Thật ra, tôi đến đây với kí ức trống rỗng chẳng mấy thoải mái chút nào.

Ngay cả người con gái bên cạnh, tôi cũng không nhớ lấy một chút gì về cô ấy."
Nói rồi, Cố Hàn quay sang nhìn người bên cạnh, thở dài nói:
- "Tôi nghĩ Tiểu Hạ cũng có những cảm giác giống như tôi.

Con bé hoàn toàn là Cố Hạ, không phải Cố Hạ Sương, người thuộc về một thế giới khác, không phải nơi này."
Anh vừa dứt lời thì người bên cạnh lập tức tiến lên trước mặt, đối diện nhìn anh với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc đáp:
- "Nhưng tôi yêu cô ấy.

Ngay cả khi cô ấy có là Cố Hạ Sương hay không thì tôi vẫn có một thứ cảm giác gì đó rất đặc biệt đối với người con gái này.

Tôi nhất định sẽ không buông tay Tiểu Hạ."
Bỗng nhiên, ánh mắt Cố Hàn bỗng di chuyển xuống phía chiếc đồng hồ đeo ở trên tay mình.

Thời gian hiện tại đang bắt đầu đếm ngược từng giây.

Tính ra, anh và Cố Hạ đã ở lại đây cũng đã hơn ba tháng.

Nói trắng ra là thời gian mà cả hai ở lại nơi này không còn nhiều nữa.
- "Cậu nói đúng.

Tôi cũng sẽ giống như cậu, sẽ trân trọng từng phút, từng giây khi còn ở thế giới này, trân trọng từng giây khi ở bên cạnh cô ấy."
Người con gái mà Cố Hàn nhắc đến không ai khác chính là Bạch Thương Nhu.

Mặc dù anh luôn miệng nói bản thân không có chút kí ức gì về cô.

Nhưng ẩn sâu bên trong tiềm thức, người con gái này vốn đã ngự trị trong tim anh tự bao giờ.

Anh chẳng biết mình đã thích cô tự khi nào.

Thực sự không biết.
Ngay tại sân bay, một dáng người trong bộ quần áo khá là phong cách, bên tay là chiếc vali cỡ lớn bước từng bước dõng dạc về phía chiếc xe hơi màu trắng đang đậu ở bên ngoài.

Tên tài xế ở bên trong ngay khi nhìn thấy liền nhanh chóng mở cửa xe bước ra, cúi người nhã nhặn nói:
- "Ôn thiếu gia, mừng cậu trở về."
Chiếc mũ trên đầu lập tức gỡ bỏ xuống hiện ra gương mặt anh tuấn cùng ánh mắt to tròn, sâu hun hút chỉ nhẹ gật đầu đáp lại liền sau đó ngồi vào bên trong xe.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 31: 31: Nhắc Khéo


"Ôn thiếu gia, mừng cậu trở về."
Cánh cửa Ôn gia mở rộng, người đàn ông dõng dạc bước vào bên trong.

Vừa mới tựa lưng lên ghế thì phía bên ngoài, một tên thuộc hạ bỗng từ đâu hớt hải chạy vào, sau đó ghé sát vào tai nói:
- "Thời gian cậu đi vắng, mọi chuyện thành ra thế này đấy."
Người này tên là Ôn Vạn Xuyên, đứa con trai còn lại của nhà họ Ôn du học từ nước ngoài hay tin gia đình sắp bị phá sản cộng với việc cha của anh vì chuyện này mà lâm bệnh nặng.

Không còn cách nào khác, buộc anh phải gấp rút quay trở về gánh vác mọi chuyện trong nhà.
Ôn Vạn Xuyên nhíu mày, sau đó vắt tay lên trán, ngẩng mặt chán nản nói:
- "Không ngờ lại có ngày Ôn gia thất thế như bây giờ."
Nói rồi, Ôn Vạn Xuyên vội lấy bên trong hành lí của mình ra một quyển sổ tiết kiệm.

Đây cũng được xem như cả gia tài mà anh tích góp được suốt khoảng thời gian đi du học mà ném về phía người đang đứng trước mặt, trầm giọng nói:
- "Triệu Cảnh, cậu lấy số tiền này mà chi trả tiền lương cho tất cả gia nhân trong nhà.

Bảo họ sau này không cần ở lại đây làm việc nữa.

Kể cả cậu cũng vậy."
Triệu Cảnh nghe những lời này khóe mắt lập tức đỏ ngầu liền nhanh chóng chạy đến quỳ dưới chân Ôn Vạn Xuyên năn nỉ nói:
- "Thiếu gia, xin cậu đừng đuổi tôi đi.

Dù sao từ nhỏ đến giờ, Ôn gia chính là nơi cưu mang tôi.

Chính vì thế, tôi nhất định không đi."
Nghe những lời này, Ôn Vạn Xuyên khẽ thở dài liền đưa tay đỡ lấy người trước mặt mà lên tiếng thuyết phục:
- "Triệu Cảnh, tôi biết cậu có một tình cảm đặc biệt với căn nhà này nhưng bây giờ đã khác, Ôn gia sắp phá sản, cái danh tiếng Ôn thiếu gia của tôi sớm muộn cũng không còn."
Dứt lời, Ôn Vạn Xuyên toang đứng bật dậy liền cảm nhận phía dưới chân mình như đang có ai đó đang giữ chặt lấy.

Triệu Cảnh hai tay giữ chặt lấy chân anh, giọng năn nỉ:
- "Thiếu gia, tôi xin cậu.

Hãy cho tôi ở lại bên cạnh giúp cậu.

Với năng lực của cậu, tôi chắc chắn mọi thứ sẽ quay về quỹ đạo ban đầu mà thôi."
Ôn Vạn Xuyên chỉ biết cười nhạt, mặc dù cố gắng không thể hiện cảm xúc nhưng tận bên trong thâm đã không thể kiềm nén được nữa rồi.

Anh giả vờ nở nụ cười để che đi nỗi buồn hiện rõ sâu trong ánh mắt.
- "Tôi cứ ngỡ mình mất tất cả rồi chứ.

Ngay cả người tôi yêu khi hay tin Ôn gia sắp phá sản, cô ấy cũng bỏ tôi mà đi."
Vừa nói, anh đưa tay vỗ nhẹ vai của Triệu Cảnh, mĩm cười nói:
- "Cảm ơn cậu đã không bỏ rơi tôi những lúc khó khăn nhất.

Tôi nhất định sẽ vực lại toàn bộ sự nghiệp của Ôn gia."
Thời gian này, Tang Dĩ Thâm thường xuyên lui tới Thập gia để gặp mặt Cố Hạ.

Vì gương mặt anh quả thực rất giống với người bạn thân Tang Vũ An của cô cho nên mỗi lần nói chuyện cứ y như rằng đã quen biết nhau từ kiếp nào nên vô cùng thoải mái.

Điều này lại khiến cho ai đó cảm thấy vô cùng khó chịu.

Mỗi lần Tang Dĩ Thâm muốn nói chuyện riêng với Cố Hạ, mặc dù được sự đồng ý có chút miễn cưỡng từ phía Thập Đình Phong.

Thế nhưng, vì quá bất an về mối quan hệ bạn bè khá thân thiết giữa hai người cho nên anh thường xuyên nấp vào một góc mà theo dõi biểu hiện của hai người xem có quá mức cho phép hay không.
Trò chuyện một lúc lâu, Tang Dĩ Thâm cũng chịu nói lời tạm biệt.

Trước khi rời khỏi, anh có đi ngang qua bụi cây, nơi mà Thập Đình Phong đang trốn ở đó.

Gương mặt vốn chẳng có chút biểu cảm gì liền ánh lên một nụ cười mĩm.

Ánh mắt Tang Dĩ Thâm tỏ ra như chưa từng thấy gì bèn cúi người nhặt lấy một hòn đá nhỏ mà ném về phía người đang ẩn nấp.
Vì có Cố Hạ đi bên cạnh cho nên Thập Đình Phong mới nhẫn nhịn mà trừng trừng đôi mắt hướng về phía Tang Dĩ Thâm, miệng anh lẩm bẩm như chửi mắng người này vậy.

Ngay lập tức, Tang Dĩ Thâm vu vơ nói vọng:
- "Đã là đấu tranh thì phải đấu đến cùng.

Hơn nữa, nếu đã thích người ta thì phải có lòng tin vào người đó chứ, chẳng như ai kia suốt ngày đi rình trộm."
Là bạn thân cho nên Tang Dĩ Thâm vốn biết con người Thập Đình Phong ra sao.

Anh là người vốn rất đa nghi lại vô cùng chiếm hữu nữa chứ cho nên những lời này như thể đang nhắc khéo Thập Đình Phong.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NH! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 32: 32: Vòng Tay May Mắn


Khi Tang Dĩ Thâm rời khỏi, Cố Hạ cũng bước trở vào trong.

Ngay lúc đó, cô đã thấy dáng người cao ráo đang đứng trước mặt đợi cô.

Vẻ mặt Thập Đình Phong trầm lặng.

Anh không lên tiếng mà chỉ đưa mắt nhìn cô chăm chăm.
- "Thập Đình Phong, anh đứng đây tự lúc nào thế?"
Bất ngờ, Thập Đình Phong vòng tay ôm cô trọn vào lòng, có thể cảm nhận nhịp thở của anh cũng trở nên nặng trĩu hơn.

Anh đưa tay chạm lên gương mặt của Cố Hạ mà trầm giọng nói:
- "Tiểu Hạ, anh chẳng hiểu tại sao lúc này đây, trong lòng anh luôn mang một cảm giác rằng em sắp phải rời khỏi nơi này vậy.

Những kẻ làm hại em trước đây anh đều đã trừng trị bọn chúng hết cả rồi.

Nhưng chẳng hiểu tại sao, cảm giác bất an đó ngày càng hiện rõ."
Nghe những lời này, Cố Hạ chỉ biết cười mĩm.

Cô vòng tay ôm lấy người đối diện mà trấn an:
- "Tôi cũng không biết khi nào ngày đó sẽ xảy ra.

Nhưng chắc chắn, tôi sẽ không quên anh đâu, Thập Đình Phong."
Vừa nói, ánh mắt Cố Hạ khẽ liếc nhẹ xuống chiếc đồng hồ trên tay.

Thời gian bây giờ đang đếm ngược.

Cô an ủi anh là thế, nhưng thật ra bản thân cô biết rõ thời gian mình ở lại nơi này đang dần ít đi.
Thập Đình Phong khi nghe những lời này thốt ra từ người con gái trước mặt liền lập tức đặt lên môi cô một nụ hôn.

Ba chữ "Thập Đình Phong" mà cô gọi khiến anh cảm nhận được rằng trong tim cô lúc này đây, anh vẫn có một vị trí nhất định.

Ngay lập tức, anh đặt tay lên vai của Cố Hạ, nghiêm túc hỏi:
- "Tiểu Hạ, em có thích tôi không?"
Khi không anh lại hỏi cô câu này đương nhiên khó trả lời ngay được.

Cố Hạ giọng ấp úng, hiện tại, cô không thể nào xác nhận rằng bản thân có thích Thập Đình Phong hay không.
Không nghe được câu trả lời, vẻ mặt Thập Đình Phong có chút buồn.

Anh cúi thấp đầu, sau đó ngước mặt nhìn thẳng vào mắt cô mà cười mĩm đáp:
- "Xin lỗi, chắc có lẽ anh quá vội vàng."
Dứt lời, anh xoay người toang rời đi thì cánh tay đã bị ai đó giữ lại khiến anh đứng lặng người.

Giọng nói của người phía sau lúc này vang lên bên tai Thập Đình Phong:
- "Tôi đã nghe Dĩ Thâm kể lại mọi chuyện rồi.

Anh đã câu kết cùng anh hai tôi hạ gục Lãnh Kiêu và băng đảng của ông ấy.

Anh là vì trả thù cho Cố Hạ Sương sao?"
- "Phải.

Anh làm chuyện này là vì cô ấy và cũng là vì em."
Ngừng một lát, Thập Đình Phong lại tiếp:
- "Anh biết em luôn cảm giác bản thân là kẻ thế thân mặc dù em chính là Cố Hạ Sương tái sinh.

Khi trước, là do anh không đủ dứt doát để chấm dứt ân oán với ông ta nên mới xảy ra cớ sự này.

Chính vì vậy, để quá khứ không lặp lại, anh mới làm chuyện này."
Cố Hạ trầm ngâm chỉ biết đưa mắt nhìn chằm chằm Thập Đình Phong.

Về phía Cố Hàn, những ngày này anh luôn dành thời gian còn lại của mình ở nơi này để vun đắp tình cảm với Bạch Thương Nhu.
- "Cố Hàn, tại sao anh lại ngốc nghếch đến thế hả? Tự mình đối đầu với Lãnh Kiêu mà không nói với em một tiếng, anh có biết làm như vậy nguy hiểm lắm không?"
Bạch Thương Nhu vẻ mặt có chút giận dỗi về chuyện khi trước anh cùng Thập Đình Phong âm thầm đốt cháy kho hàng của Lãnh Kiêu cũng như là người nổ súng bắn chết ông ta.

Mặc dù biết cô giận dỗi là thế, nhưng như thế anh mới biết rằng cô lo lắng cho mình đến nhường nào.

Cố Hàn khóe môi mĩm cười hạnh phúc, khẽ đưa tay ôm lấy người bên cạnh, ngọt ngào nói:
- "Em sợ anh chết sao?"
- "Tất nhiên rồi, em còn muốn anh làm nhiều việc để bù đắp khoảng thời gian anh biệt tăm nữa đấy."
Bạch Thương Nhu vừa dứt lời thì cánh môi đã bị người trước mặt hôn lấy.

Cố Hàn vòng tay ôm lấy eo người con gái liền sau đó dùng lưỡi khuấy đảo ở bên trong khoang miệng khiến Bạch Thương Nhu như sắp ngạt thở đến nơi.

Hai má cô ửng hồng vì ngại ngùng, đôi mắt khép hờ tận hưởng dư vị ngọt ngào của nụ hôn.

Đã từ rất lâu, Cố Hàn chưa bao giờ làm chuyện như thế bởi lẽ bản tính của anh vốn rất tẻ nhạt và có chút thờ ơ.

Cho đến khi anh xuyên không đến đây và gặp người con gái này.
- "Tiểu Nhu, đây là vòng tay may mắn mà anh luôn giữ bên mình.

Anh muốn tặng nó lại cho em, ngộ nhỡ sau này chúng ta không thể gặp lại nhau thì em cũng có thể nhìn nó mà nhớ đến anh."
Cố Hàn lấy trong túi ra chiếc vòng tay màu đỏ được đan bằng những sợi chỉ mà đeo lên tay người trước mặt, giọng điệu có chút nghẹn ngào.

Ngay khi anh định nói tiếp những tâm tư trong lòng thì Bạch Thương Nhu nhẹ nhàng nhón chân lên, hôn đáp lại như thể cô không muốn anh nói tiếp.
- "Chúng ta đã xa nhau một lần rồi, và sẽ không có thêm lần nào nữa."
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 33: 33: Gặp Gỡ


Bạch Thương Nhu giơ tay lên cao, ánh mắt mê đắm mãi ngắm chiếc vòng tay, bất giác lên tiếng:
- "Và nếu như hai chúng ta lạc nhau, anh cũng có thể tìm được em qua chiếc vòng tay này.

Em sẽ không bao giờ tháo nó để anh lúc nào cũng sẽ tìm được em."
Nghe những lời này, Cố Hàn chỉ biết cười nhẹ liền sau đó ôm chầm lấy Bạch Thương Nhu.

Quả thực bây giờ, anh rất muốn khoảnh khắc này dừng lại ngay tại đây mà thôi và chiếc đồng hồ thời gian sẽ không bao giờ đếm ngược.
Dưới ánh nắng của cảnh vật sắp xế tà, hai thân ảnh đang đứng trầm lặng trên cầu, cùng nhau nhìn xuống mặt hồ lay động bởi làn gió nhẹ thổi qua.

Cố Hạ khẽ thở dài, cô tâm sự khoảng thời gian ở lại Thập gia với người anh trai yêu quý Cố Hàn của mình.

Hiểu được phần nào tâm trạng của em gái, Cố Hàn lập tức lên tiếng hỏi:
- "Em lưu luyến nơi này rồi, đúng chứ?"
- "Thật ra em cũng rất muốn quay trở về nhà gặp lại mọi người cũng như hoàn thành con đường đại học còn đang dang dở của mình.

Đồng thời trở thành một tiểu thuyết gia có tiếng."
Nói đến đây, Cố Hạ bỗng thở dài:
- "Nhưng không ngờ, em lại xuyên không đến nơi này và gặp được Thập Đình Phong.

Ngoài bản tính có chút chiếm hữu ra thì anh ấy là một người rất tốt."
Nghe thế, Cố Hàn đang đứng ngắm nhìn phong cảnh lập tức xoay người đối diện với cô, anh trầm giọng đáp:
- "Anh thực sự đã yêu Bạch Thương Nhu rồi."
- "Hả? Người lạnh nhạt như anh lại rung động với một thiên kim như cô ấy sao?"
Bình thường mỗi lần cô lên giọng châm chọc lập tức sẽ nhận ngay một cú kí đầu từ phía của Cố Hàn.

Tuy nhiên lần này hoàn toàn khác, anh không hề tức giận mà nhàn nhạt nói:
- "Có lẽ ông trời đưa anh đến đây để yêu cô ấy.

Khi trước anh cũng đã từng suy nghĩ rằng sau này sẽ trải nghiệm cuộc sống độc thân cả đời, không yêu bất kì ai."
Nghe những lời này khiến cô nhớ lại những gì mà Thập Đình Phong hỏi ngày hôm nay.

Ngay cả anh trai cũng đã nhận ra con tim đang cần gì, duy chỉ có cô là không xác định.

Thập Đình Phong đã hỏi cô rõ ràng như vậy, thế nhưng cô lại không đưa ra một câu trả lời nào cho anh.
Trò chuyện một lúc lâu, Cố Hàn cũng quay trở về Bạch gia.

Trước khi đi, anh ngoảnh mặt lại mà nói vọng với người đang đứng trầm tư:
- "Nếu như em cũng có tình cảm thì hãy thổ lộ với cậu ta đi.

Đừng đợi cho đến khi rời khỏi mới nói ra những lời trong lòng."
Ngay sau khi anh trai rời khỏi, Cố Hạ cũng chuẩn bị bước trở về nhà.

Bỗng nhiên, cô phát hiện một dáng người đàn ông cao ráo ở ngay phía trước như thể muốn tìm cách nhảy xuống cầu.

Liền lập tức, cô vội vàng chạy thật nhanh đến ngay trước mặt mà lớn tiếng ngăn cản:
- "Này anh gì ơi, có chuyện gì cũng bình tĩnh, đừng làm chuyện dại dột."
Người phía trước nghe những lời này mà tỏ ra khó hiểu, lập tức đứng thẳng người sau đó xoay lại đối diện nhìn cô, trầm giọng hỏi:
- "Cô nói tôi sao?"
- "Đúng thế."
Cố Hạ gật gật đầu.

Điệu bộ hớt hải của cô khiến người đàn ông một pha cười căng bụng liền sau đó, anh ta đưa chiếc móc khóa lên cao, cười đáp:
- "Tôi chỉ là cúi người nhặt chiếc móc khóa ở ngay dưới gần cây cầu mà thôi.

Cô tưởng tôi tự tử sao?"
Nghe đến đây, Cố Hạ ngượng ngùng đến mức không biết giấu mặt vào đâu mà đưa tay che mặt sau đó nói:
- "Tôi xin lỗi vì đã hiểu lầm, tại trên gương mặt anh như mang nặng nỗi buồn gì đó cho nên tôi mới..."
Cô cúi người thay lời xin lỗi liền sau đó dõng dạc bước ngang qua người đàn ông thì đã nghe tiếng nói từ sau vang lên:
- "Cô cũng đúng một phần rồi đấy.

Xin chào, tôi là Ôn Vạn Xuyên, chúng ta làm quen nhau được chứ?"
Trước hảo ý từ phía Ôn Vạn Xuyên khiến cô không thể từ chối mà dừng lại trò chuyện cùng anh.

Qua những lời tâm sự từ phía Ôn Vạn Xuyên khiến cô cũng phần nào hiểu ra rằng tình cảnh hiện tại của anh chẳng mấy tốt đẹp.
- "Tôi bây giờ dường như mất hết tất cả.

Không còn gì, quả thực không còn gì."
Anh vừa dứt lời liền cảm nhận hơi ấm của bàn tay người bên cạnh đang đặt lên vai mình.

Cố Hạ vẻ mặt tràn ngập sự lạc quan, động viên nói:
- "Anh đừng bi quan thế chứ.

Đôi khi những thứ chúng ta nghĩ rằng sẽ tuân theo những quy luật vốn ràng buộc lên trên nó, nhưng thật ra, chúng vẫn có thể đi ngược lại hoặc rẽ sang một trang khác tốt hơn từ những thử thách mà nó gặp phải.

Cuộc sống là vậy.

Tôi không biết trong quá khứ anh đã trải qua những chuyện gì, nhưng chỉ cần bản thân anh không cho phép mình từ bỏ thì nhất định ông trời sẽ chừa một lối đi khác cho anh."
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 34: 34: Đọc Thư


Nghe đến đây, khóe môi Ôn Vạn Xuyên bỗng nở một nụ cười mà đưa mắt nhìn sang người bên cạnh đáp:
- "Cô thực sự nghĩ như vậy sao?"
Tự tin đưa ra lời khuyên là thế nhưng bản thân cô cũng chẳng thể tự giải quyết chuyện tình cảm giữa mình và Thập Đình Phong.

Bởi lẽ chính cô hiểu rõ bản thân xuyên không đến đây đều có khoảng thời gian nhất định.

Rồi cô cũng sẽ quay trở về thế giới hiện thực.
Bỗng nhiên, người bên cạnh phút chốc lên tiếng tâm sự, Ôn Vạn Xuyên hai tay nắm lấy thành mà đưa mắt nhìn xuống mặt nước trong xanh, thở dài nói:
- "Thực ra chuyện Ôn gia phá sản bản thân tôi có thể gầy dựng lại được.

Nhưng điều khiến tôi thất vọng chính là người con gái mình từng yêu sâu đậm lại rời bỏ mình đi không một lời nào.

Đến bây giờ, chúng tôi cũng chưa gặp lại nhau dù chỉ một lần.

Thu Nguyệt cô ấy chắc có lẽ không bao giờ muốn gặp lại tôi."
Nghe những lời này, Cố Hạ chẳng biết nên nói gì hơn mà chỉ biết lặng im lắng nghe người bên cạnh trút những nỗi buồn.
Biệt thự Thập gia...
Ngay khi cô vừa trở về thì đã thấy Thập Đình Phong tay bắt mặt mừng cười nói với hai người bên cạnh.

Bọn họ không ai khác chính là Tô Mạn Giao và Quan Bất Phàm.

Vừa nhìn thấy cô, Tô Mạn Giao đã mĩm cười lên tiếng:
- "Tôi thực sự rất vui vì Đình Phong đã suy nghĩ sáng suốt về tình cảm của chính mình."
Nghe những lời này, Cố Hạ ngơ ngác nhìn người đối diện mà ngây thơ hỏi:
- "Hả? Có...có chuyện gì sao?"
Hai người bên cạnh Thập Đình Phong lập tức bật cười, liền sau đó, Tô Mạn Giao trầm giọng đáp:
- "Thập Đình Phong và tôi đã hủy bỏ hôn ước rồi.

Anh ấy thực sự đã nhận ra tình cảm và trả lại tự do cho tôi và Bất Phàm."
- "Thật...thật sao?"
Bất ngờ, Tô Mạn Giao đi về phía người con gái với vẻ mặt đang ngơ ngác về mọi chuyện đang diễn ra mà nhẹ nhàng nắm lấy, từ tốn nói:
- "Kể từ sau khi gặp cô, anh ấy đã có sự thay đổi khá lớn.

Cố Hạ, người mà Đình Phong yêu chính là cô, không phải là người có gương mặt giống với Cố Hạ Sương như tôi."
Dứt lời, Tô Mạn Giao đi về phía Quan Bất Phàm mà nắm chặt lấy tay anh.

Cả hai người họ mĩm cười nhìn về phía Cố Hạ và người đang đứng.

Thập Đình Phong ánh mắt nhìn cô đầy say đắm.

Anh bước về phía cô, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay người bên cạnh, ngọt ngào đáp:
- "Tiểu Hạ, chúng ta yêu nhau đi có được không? Anh không biết ngày mai như thế nào nhưng hôm nay, anh muốn em là người con gái nắm lấy tay anh để đối mặt với những chuyện xảy ra trong tương lai."
Nghe đến đây, hai mắt Cố Hạ không kìm được mà bật khóc nức nở.

Cô vòng tay ôm chầm lấy Thập Đình Phong mà gật đầu đồng ý.

Thời gian trên chiếc đồng hồ đang đếm ngược, nếu vậy, cô sẽ dùng khoảng thời gian mình còn lại ở nơi này mà sống trọn từng ngày bên anh."
Khóe môi Thập Đình Phong hiện lên nụ cười hạnh phúc liền lập tức nhẹ nhàng nâng cằm người trước mặt từ tốn hôn lấy môi cô.

Nụ hôn lần này thật sự rất khác biệt.

Có chút gì đó không thể diễn tả thành lời bởi lẽ nó có sự kết hợp của niềm vui và cả những giọt nước mắt khi hai trái tim đã thực sự thấu hiểu về đối phương.

Cố Hạ cũng bị nụ hôn này mà trở nên dịu dàng.

Cô nhắm nghiền đôi mắt, cùng người trước mặt tận hưởng dư vị ngọt ngào của tình yêu.
Vài tháng sau...
Về phía Ôn Vạn Xuyên, với sự động viên của người bạn là Cố Hạ và có sự trợ giúp của người thân cận Triệu Cảnh cuối cùng anh cũng lấy lại phong độ cho Ôn gia mà mĩm cười hài lòng với thực tại.
- "Triệu Cảnh, thực sự cảm ơn cậu đã không rời bỏ tôi trong những lúc khốn khó."
Ôn Vạn Xuyên vỗ nhẹ lên vai của Triệu Cảnh, miệng không ngừng khen ngợi.

Tuy nhiên, trái ngược với niềm vui hiện rõ trên gương mặt Ôn Vạn Xuyên, ánh mắt người bên cạnh lại có ẩn chứa điều gì đó mà ngập ngừng nói:
- "Thiếu...thiếu gia, tôi...tôi xin lỗi cậu."
Nghe những lời này khiến Ôn Vạn Xuyên vô cùng khó hiểu mà thắc mắc hỏi:
- "Triệu Cảnh, có chuyện gì à?"
Lúc này, hai tay Triệu Cảnh chậm rãi lấy từ bên trong túi áo ra một lá thư mà đưa về phía anh, chậm rãi nói:
- "Thu Nguyệt, cô ấy chưa từng rời bỏ cậu chẳng qua là có nỗi khổ riêng cho nên dặn dò tôi không nói chuyện này cho đến khi Ôn gia được gầy dựng lại như xưa."
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 35: 35: Xin Lỗi! Anh Yêu Em


Hàng lông mày Ôn Vạn Xuyên khẽ nhíu lại.

Ngay lập tức, anh đưa tay nhận lấy lá thư từ tay của Triệu Cảnh mà chậm rãi đọc từng dòng chữ ghi bên trên đó:
- “Vạn Xuyên, em xin lỗi vì không thể chờ đợi anh quay về được nữa.

Bác sĩ nói bệnh tình của em không thể cứu vãn.

Em rất muốn gọi điện nói cho anh biết nhưng hiện tại Ôn gia liên tục xảy ra nhiều chuyện không hay.

Bác trai cũng vì thế mà lâm bệnh nặng cho nên em không muốn anh tiếp tục nhận thêm tin xấu này nữa.

Em thà trở thành kẻ phụ bạc để anh chịu tổn thương một lần còn hơn trở thành nỗi ám ảnh khiến anh không thể nào vực dậy được.

Em biết, Ôn Vạn Xuyên mà em biết là người bản lĩnh như thế nào.

Chút khó khăn đó đối với anh chẳng là gì.

Cho nên, hãy hứa với em rằng anh vẫn phải tiếp tục bước đi, có được không?”
Đọc đến đây, hai mắt Ôn Vạn Xuyên đã ngân ngấn nước.

Anh đưa tay lau đi những giọt nước mắt, trong lòng không ngừng trách bản thân vì suốt thời gian qua luôn oán trách cô.

Phải, là anh không tốt khi sớm có những suy nghĩ không tốt về người con gái mà anh yêu.
Triệu Cảnh đứng bên cạnh, hai mắt đỏ ngầu mà nghẹn ngào nói:
- “Thực ra những lần nghe thấy cậu trách móc Thu Nguyệt, tôi thực sự rất muốn nói sự thật nhưng vì lời hứa trước khi cô ấy qua đời cho nên mới đợi đến ngày hôm nay mà đứng trước mặt cậu nói ra sự thật đằng sau.”
Ngừng một lát, Triệu Cảnh lại tiếp:
- “Trước khi nhắm mắt, ba chữ cuối cùng mà cô ấy cất lên chính là tên của cậu, Ôn Vạn Xuyên.”
Ngay lập tức, Ôn Vạn Xuyên ngã khụy xuống đất.

Bàn tay không ngừng đánh mạnh lên đôi chân mình mà nấc nghẹn trách móc bản thân:
- “Thu Nguyệt, là anh không tốt.

Suốt thời gian qua, anh luôn miệng hờn oán em.

Nói em là người phụ nữ thay lòng, bỏ rơi anh những lúc hoạn nạn.

Nếu mọi thứ có thể quay trở lại, anh nhất định sẽ không sang nước ngoài du học.

Sẽ không để em ở nơi này một mình chờ đợi anh quay về.

Thu Nguyệt, anh thực sự có lỗi với em.

Hãy tha lỗi cho anh.

Anh yêu em, thực sự rất yêu em.”
Dứt lời, Ôn Vạn Xuyên gào thét thật lớn tựa như trút hết bao nhiêu sự ăn năn, cũng như uất ức mà Thu Nguyệt phải gánh chịu suốt thời gian dài.
Quay trở về chuyện tình cảm giữa Cố Hạ và Thập Đình Phong.

Cuối cùng, cả hai cũng chính thức trở thành người yêu của nhau.

Bản tính có chút bốc đồng, nóng nảy khi trước của anh cũng dần thay đổi thành một người đàn ông vô cùng ôn nhu, nhã nhặn:
- “Thập Đình Phong, em đói bụng rồi.”
- “Tới ngay đây, phu nhân thống đốc tương lai.”
Cố Hạ nằm thư thả trên ghế đọc sách mà dõng dạc ra lệnh.

Hiện tại, cô chẳng khác gì một bà hoàng.

Mọi thứ đều được anh chăm sóc từ đầu đến chân.

Vốn sống ở thời đại ngoài việc học ở trên trường ra thì cô chẳng biết làm điều gì cả.

Hơn nữa, mọi việc trong nhà cô đều giao lại cho người anh trai yêu dấu Cố Hàn của mình đảm đương cho nên mới có thời gian tạo nên thế giới ngôn tình cho riêng mình.
Kể từ sau khi chính thức yêu đương với Cố Hạ, tần suất Thập Đình Phong ở trong bếp càng nhiều.

Bởi lẽ cô gái bé nhỏ của anh rất thích ăn uống cho nên suốt khoảng thời gian này, anh hay nghiên cứu học hỏi cách chế tạo ra những món ăn tuyệt vời nhất mà mang đến cho cô thưởng thức.
Cố Hạ ăn đến mức no căng cả bụng.

Cô chậm rãi đưa tay xoa xoa cái bụng căng tròn của mình mà nhìn về phía Thập Đình Phong, vô tư đáp:
- “Em no căng đến mức tựa hồ như mang em bé rồi.”
Cô chưa nói dứt câu liền cảm nhận cơ thể của ai đó đang trấn áp ở phía trên.

Thập Đình Phong một tay chống lên ghế, tay còn lại khẽ nâng nhẹ cằm cô, giọng gian xảo nói:
- “Vậy em có muốn chuyện này trở thành sự thật không?”
Nghe những lời này khiến mặt cô đỏ bừng như quả cà chua chín liền mạnh tay đẩy người trước mặt ra khỏi ghế, lắp bắp đáp:
- “Thập Đình Phong, anh có suy nghĩ đen tối đó tự khi nào vậy? Anh nên nhớ chúng ta chỉ mới quen nhau mà thôi.

Hơn nữa, em cũng không phải hạng con gái dễ dãi đâu.”
Ngay lập tức, người trước mặt không nhịn được mà bật cười thật lớn liền sau đó hôn lấy môi cô, một lúc sau trầm giọng nói:
- “Vậy thì đành phải chờ anh trai của em kết hôn xong.

Sau ngày hôm đó sẽ đến lượt chúng ta, như vậy có thể tạo ra em bé rồi.”
- “Anh điên à.

Em không đôi co với anh nữa.”
Cố Hạ xấu hổ mà cong chân bỏ chạy.

Thập Đình Phong chỉ biết nở nụ cười bất lực mà nhìn theo bóng lưng người con gái.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 36: 36: Ngược Dòng Thời Gian


Vài ngày sau, Ôn Vạn Xuyên mời Cố Hạ dùng cơm để thay lời cảm ơn vì suốt thời gian qua cô đã giúp đỡ anh không ít trong việc khôi phục lại vị thế của Ôn gia.

Thế nhưng trái ngược với cuộc gặp gỡ đầy vui tươi ấy, trên gương mặt của Ôn Vạn Xuyên vẫn hiện rõ nét u buồn, có chút tiếc nuối vì chuyện gì đó liền lập tức, Cố Hạ trầm giọng hỏi:
- “Anh sao thế? Sao gương mặt lại ủ rũ thế kia? Lại xảy ra chuyện gì sao?”
Nghe cô hỏi, người đối diện khẽ thở dài, một lúc sau anh lên tiếng:
- “Chuyện là thế này…”
Anh kể lại đầu đuôi mọi chuyện đã xảy ra giữa anh và Thu Nguyệt cũng như sự ra đi thầm lặng của cô ấy khiến thâm tâm anh đến giờ vẫn cảm thấy có chút gì đó cắn rứt mà khàn giọng tâm sự:
- “Tôi ước rằng mình có thể quay ngược trở lại khoảng thời gian trước khi Thu Nguyệt ra đi.”
Không kiềm lòng được, Ôn Vạn Xuyên bật khóc nức nở khiến Cố Hạ không biết làm gì mà chỉ lặng im nhìn người trước mặt đau khổ.

Bất ngờ lúc này, giọng nói kì lạ lại vang lên bên tai cô:
- “Cô đang thương xót cho anh ta đúng không?”
Hóa ra là giọng nói của người kết nối không gian.

Ngay lập tức, Cố Hạ lên tiếng nhờ vả:
- “Người kết nối không gian, anh có thể đưa Ôn Vạn Xuyên quay trở về thời điểm trước khi Thu Nguyệt lâm bệnh nặng không? Nhìn thấy anh ấy tự dằn vặt mình như thế khiến tôi cũng không thể nào vui nổi.”
- “Có thể.

Nhưng với một điều kiện.”
Cố Hạ hai mắt to tròn, tò mò hỏi:
- “Điều kiện gì chứ? Chẳng phải anh là người kết nối không gian sao? Chuyện này chắc hẳn không làm khó anh rồi.”
- “Trên đời này không có thứ gì là cho không cả.

Thật ra duyên phận giữa Ôn Vạn Xuyên và Thu Nguyệt sớm đã kết thúc từ lâu rồi.

Cho dù anh ta có quay ngược lại thời gian thì kết cục vẫn như vậy thôi.”
- “Nhưng ít ra cũng khiến lương tâm nhẹ nhõm đi phần nào.

Cả hai người họ đã hiểu lầm đối phương suốt một thời gian dài.

Trước khi mất, chắc hẳn Thu Nguyệt cũng có nhiều điều muốn nói với Ôn Vạn Xuyên.”
Lúc này, bên tai cô vang lên câu trả lời:
- “Quả thật tình bạn giữa cô và Ôn Vạn Xuyên khá tốt.

Nếu như cô muốn tôi đưa anh ta quay trở về để gặp mặt Thu Nguyệt lần cuối vậy thì đổi lại thời gian cô ở lại nơi này sẽ rút ngắn đi ba tháng.”
- “Cái gì? Ba tháng lận sao?”

Cố Hạ sốc đến mức mà hét lớn tuy nhiên mọi khoảnh khắc lúc này chỉ có mình cô, mọi người xung quanh kể cả Ôn Vạn Xuyên đã trong trạng thái bất động.
Chần chừ suy nghĩ, Cố Hạ hướng mắt về phía người ngồi đối diện đau lòng đến mức khóc sưng cả mắt.

Mặc dù hiện tại khoảng thời gian cô ở cạnh Thập Đình Phong vô cùng hạnh phúc nhưng rồi cũng sẽ có ngày cô buộc phải rời khỏi thế giới này.

Chi bằng trước khi rời đi làm một điều ý nghĩa gì đó cho người ở nơi đây.

Sau một hồi suy nghĩ, Cố Hạ gật đầu chấp nhận điều kiện đặt ra.

Ngay lập tức, toàn bộ không gian, cũng như thời gian lập tức xoay ngược lại thời điểm Ôn Vạn Xuyên đang đứng trước sân bay chuẩn bị đi du học.
Xoẹt…
Ngay khi anh mở mắt đã thấy bản thân đang đứng tại sân bay, chuẩn bị tiến sâu vào bên trong.

Không biết chuyện gì đang xảy ra, Ôn Vạn Xuyên khẽ đảo mắt nhìn xung quanh đang tấp nập người qua lại mà ngơ ngác:
- “Chuyện gì vậy? Chẳng phải mình đang ngồi ăn cơm cùng Cố Hạ sao? Tại sao lại đến nơi này chứ?”
Bất ngờ, bên tai anh vang lên một giọng nói kì lạ:

- “Ôn Vạn Xuyên, tôi đã đưa cậu quay trở lại thời điểm để gặp lại Thu Nguyệt.

Cô ấy hiện tại vẫn chưa nhận ra bản thân đang bệnh nặng.”
Dứt lời, giọng nói ấy biến mất.

Ôn Vạn Xuyên thất thần một lúc liền nhanh chóng nhận ra mà cuống cuồng lên xe quay trở về, giọng gấp gáp:
- “Triệu Cảnh, mau đưa tôi đến gặp Thu Nguyệt.”
Triệu Cảnh vẻ mặt đầy ngơ ngác nhưng vẫn nghe theo những gì anh nói mà lập tức lái xe đến nơi cần đến.
Ôn Vạn Xuyên chạy thật nhanh vào phía trong nhà liền nhìn thấy dáng người con gái mảnh mai đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng khó hiểu.

Không đợi cô lên tiếng, anh mĩm cười hạnh phúc đến rơi nước mắt mà ôm chầm lấy cô:
- “Thu Nguyệt, tại sao em lại giấu anh về bệnh tình của mình chứ? Anh quyết định rồi, sẽ không đi du học nữa.”.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 37: 37: Không Thể Xoay Chuyển


Nghe những lời này, Thu Nguyệt bật khóc mà ôm chầm lấy người trước mặt liền sau đó đáp:
- “Vạn Xuyên, anh nhất định phải đi du học.

Đó chẳng phải là ước mơ lúc trước anh từng nói với em sao?”
Ngay lập tức, Ôn Vạn Xuyên không cầm lòng được mà bật khóc.

Anh nói hết những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai cho cô biết.

Tất nhiên những điều này cô làm sao có thể tin anh được liền bật cười mà sau đó khẽ đưa tay chạm lên gương mặt người đối diện mà trầm giọng nói:
- “Vạn Xuyên, em không biết tương lai sẽ như thế nào.

Nhưng cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, em cũng muốn nhìn anh sống thật vui vẻ.”
Ôn Vạn Xuyên chưa kịp đáp thì không gian xung quanh anh lại lập tức biến đổi.

Chính xác là quay trở về thời điểm Thu Nguyệt lúc này đã bệnh nặng nằm trên giường.
- “Lại có chuyện gì vậy? Tại sao ngay cả khi mình đã không muốn đi du học thì diễn biến vẫn như vậy?”
Bất ngờ, giọng nói kì lạ vang lên bên tai Ôn Vạn Xuyên:
- “Bởi lẽ đây vốn chỉ là ảo ảnh của không gian tạo ra mà thôi.

Cho dù cậu có quay trở lại bao nhiêu lần thì kết cục vẫn như thế.

Số mệnh của người con gái mà cậu yêu cũng chỉ đến đây mà thôi.

Tôi chỉ muốn cậu gặp mặt cô ấy lần cuối cũng xem như giúp cậu và cô ấy xóa bỏ những vướng mắc, hiểu lầm trong suốt thời gian cậu du học.”
Nghe đến đây, hai hàng nước mắt vô thức lăn dài trên má Ôn Vạn Xuyên.

Cuối cùng, chuyện tình yêu giữa anh và Thu Nguyệt vẫn không bao giờ có một kết thúc tốt đẹp.

Quay sang nhìn người con gái đang đau đớn vật vã trên giường, ngay lập tức, anh chạy đến, khẽ nắm lấy tay người con gái với vẻ mặt đã không còn huyết sắc, nức nở nói:
- “Thu Nguyệt, anh muốn nói với em rằng anh rất yêu em, cũng như luôn tôn trọng với những quyết định của em.

Anh chưa từng oán trách em, chưa từng.”
Dứt lời, anh nhẹ nhàng đặt lên môi Thu Nguyệt một nụ hôn.

Khóe môi cô mĩm cười vì những lời mà anh nói mà cố gắng dành những hơi thở cuối cùng mà nói với người trước mặt:
- “Ôn…Vạn…Xuyên, em…yêu…anh.”

Ngay khi vừa nói ra những lời này, hai tay Thu Nguyệt buông thỏng xuống liền sau đó trút hơi thở cuối cùng mà qua đời.

Ôn Vạn Xuyên ôm chầm lấy cơ thể mỏng manh của người con gái mà gào thét nức nở gọi tên cô.

Mặc dù được quay trở lại nói với cô những lời trong lòng mình, thế nhưng anh vẫn không cách nào xoay chuyển kết cục giữa mối nhân duyên dở dang của cả hai người.
Dần dần, hình ảnh trước mặt lập tức mờ dần.

Lúc này, Ôn Vạn Xuyên mới giật mình mở bừng mắt thì phát hiện bản thân đang ngồi ăn cơm cùng với Cố Hạ.

Ngay lập tức, người trước mặt với ánh mắt vô cùng mong đợi mà tò mò hỏi:
- “Thế nào rồi? Anh đã gặp lại cô ấy chứ?”
Ôn Vạn Xuyên có chút khó hiểu với câu hỏi từ phía Cố Hạ mà gắng gượng hỏi lại:
- “Chẳng phải tôi…sao có thể…Cố Hạ, cô có thể lý giải những chuyện kì lạ vừa xảy ra không?”
Nghe đến đây, Cố Hạ trầm giọng kể lại những gì mà anh vừa mới trải qua.

Tất cả đều do người kết nối không gian đưa anh quay trở về quá khứ để trút những nỗi lòng vốn cất chứa trong lòng tỏ bày ra hết với Thu Nguyệt, giúp anh phần nào vơi đi cảm giác tội lỗi sau khi đọc những dòng thư mà Thu Nguyệt đã viết cho anh.

Có điều, để chuyện này xảy ra, Cố Hạ đã chấp nhận giảm đi thời gian còn lại ở thế giới này.
- “Tiểu Hạ, cô nói thật cho tôi biết đi.

Rốt cuộc, tại sao cô lại biết đến những chuyện kì lạ này chứ?”
Không muốn che giấu nữa, Cố Hạ thẳng thừng nói ra những thắc mắc hiện tại trong lòng Ôn Vạn Xuyên.

Cô khẽ thở dài, sau đó đáp:
- “Nếu tôi nói tôi là người xuyên không đến đây, anh có tin không?”
Xoảng…
Nghe những lời này khiến Ôn Vạn Xuyên không tin những gì mình nghe thấy mà bất cẩn làm rơi ly nước bên cạnh xuống đất khiến nó vỡ toang mà lắc đầu thản thốt nói:
- “Không thể nào…không thể có chuyện kì lạ như thế được.”.
 
Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Chương 38: 38: Mãi Là Bạn Tốt


“Không thể nào…không thể có chuyện kì lạ như thế được.”Ôn Vạn Xuyên thực sự không thể tin đây là sự thật, thế nhưng những chuyện kì lạ khi nãy anh vừa trải qua khiến anh phải thừa nhận đây chính là sự thật.

Bất ngờ, anh nắm lấy tay người đối diện mà mĩm cười với cô nói:
- “Nhưng cho dù cô là người của thế giới nào thì chúng ta vẫn là bạn bè tốt, đúng chứ?”
Nghe những lời này khiến Cố Hạ cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi quen biết người bạn như Ôn Vạn Xuyên mà gật đầu lên tiếng:
- “Đúng vậy.

Chúng ta mãi là bạn tốt, chính vì vậy mà tôi muốn người bạn này phải hứa với tôi một chuyện, có được không?”
Vẻ mặt Ôn Vạn Xuyên có chút khó hiểu mà chau mày hỏi lại:
- “Hứa? Hứa chuyện gì chứ?”
- “Hãy hứa với tôi rằng anh sẽ quên đi những chuyện buồn trong quá khứ và cả sự ra đi của Thu Nguyệt, dù sao cô ấy cũng không muốn nhìn thấy anh dằn vặt bản thân mãi sau này.”
Cô vừa dứt câu thì người trước mặt không chần chừ mà lập tức ngoắc tay như thể khẳng định lời hứa hẹn, Ôn Vạn Xuyên trầm giọng nói:
- “Tôi hứa.

Mặc dù bây giờ tôi và Thu Nguyệt đã là người của hai thế giới.

Có lẽ nhân duyên giữa tôi và cô ấy chỉ đến đây thôi.

Mong rằng ở một thời không nào đó, hai chúng tôi sẽ gặp lại và sẽ không có những chuyện đau lòng xảy ra như thế.”
Cố Hạ mĩm cười hài lòng trước những suy nghĩ của Ôn Vạn Xuyên.

Ít ra hiện tại anh đã phần nào có cái nhìn khác về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ cũng như sẵn sàng đối diện với những điều trong tương lai.
Qua chuyện tình cảm của Ôn Vạn Xuyên phần nào cũng giúp Cố Hạ trân trọng hơn mối quan hệ giữa cô và Thập Đình Phong liền sau đó nhanh chóng quay trở về tìm anh.
Thập gia…
Ngay khi vừa bước vào đã thấy dáng vẻ bận rộn của Thập Đình Phong.

Anh hiện tại ngồi trên sofa dán mắt vào màn hình vi tính xử lí công việc như thường ngày.

Vừa nhìn thấy Cố Hạ, khóe môi anh lập tức nở một nụ cười thật tươi mà đứng bật dậy, ôn nhu nói:
- “Tiểu Hạ, em đi đâu mới về thế? Có đói bụng lắm không? Anh đã chuẩn bị phần cơm cho em rồi đấy.”
Nghe những lời này khiến Cố Hạ cảm thấy bản thân không hề yêu sai người mà hạnh phúc chạy đến ôm chầm lấy Thập Đình Phong, nhỏ giọng nói khẽ vào tai anh:
- “Đình Phong, em yêu anh.

Rất, rất yêu anh.”
Được nghe những lời mật ngọt này khiến trái tim Thập Đình Phong vốn cưng chiều lập tức đổ gục, liền sau đó anh cúi người hôn lấy cánh môi của thiếu nữ.

Từng dư vị ngọt ngào từ phía đối phương khiến cả hai dần chìm đắm mà triền miên tận hưởng.

Hai chiếc lưỡi không ngừng trêu chọc, khuấy đảo ở bên trong khoang miệng.

Sự giao thoa giữa hai cánh môi mềm mại cứ thế diễn ra, thi thoảng lại phát ra âm thanh khiến cho người ta phải đỏ bừng mặt mà ghen tị.

Mãi một lúc sau, Thập Đình Phong mới chịu rời khỏi cánh môi mềm mại của người con gái, anh khẽ đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt thon gọn của Cố Hạ, trầm giọng nói:
- “Anh cũng rất yêu em.

Hãy ở lại bên cạnh anh mãi mãi nhé.

Nếu như em chạy trốn, bằng mọi giá anh sẽ chạy đi tìm mà bắt em quay trở về bên cạnh anh.”
Trước những lời nói đầy sự cố chấp này, Cố Hạ chỉ biết mỉm cười trong sự bất lực.

Trong lòng cô vừa mừng vừa lo.

Mừng là vì cảm thấy bản thân thật may mắn khi gặp Thập Đình Phong, lo là vì thời gian cô ở bên cạnh anh ngày càng ít dần.

Thôi thì mọi chuyện cứ thuận theo ý trời vậy.

Biết trước cũng chẳng ích lợi gì, mà lo lắng cũng chẳng biết phải giải quyết ra sao, chi bằng chấp nhận và trân trọng khoảng thời gian hiện tại vậy..
 
Back
Top Bottom