Ngôn Tình Vượt Thời Không Đến Bên Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,364,953
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
vuot-thoi-khong-den-ben-anh.jpg

Vượt Thời Không Đến Bên Anh
Tác giả: Hoa Sen Trắng
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen, Xuyên Nhanh
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Truyện Vượt Thời Không Đến Bên Anh của tác giả Hoa Sen Trắng kể về Cố Hạ là một tiểu thuyết gia chuyên viết đề tài tình yêu.

Cô đang suy nghĩ một cốt truyện, trong đó nam chính của cô là người táo bạo, tính chiếm hữu cao, vì thích một cô gái mà không từ thủ đoạn, cưỡng ép cô tách ra khỏi thanh mai trúc mã của mình.

Nào ngờ dàn ý của cô còn chưa kịp hoàn thành, cô lại xuyên không vào chính thế giới tiểu thuyết mới dàn dựng đơn sơ của mình, còn thành một nhân vật mới khiến cốt truyện hoàn toàn thay đổi.

Không biết bản thân trong thế giới này có nhiệm vụ gì, Cố Hạ ra sức thay đổi tính cách của nam chính nhằm tránh tình trạng anh hắc hóa mà dẫn đến cái kết bi thương. Có điều cô không ngờ tới rằng Thập Đình Phong đã thích cô tự lúc nào thay vì thích nữ chính trong truyện.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Vượt Rào Trêu Chọc
  • Học Sinh Nghèo Vượt Khó
  • Thuyền Vượt Gió Mưa
  • Vượt Rào
  • Vượt Ải Mẹ Chồng
  • Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 1: 1: Tiểu Thuyết Gia


    - "Tiểu Hạ, mau dậy đi.

    Mặt trời đã lên tự lúc nào rồi."
    Chàng trai không ngừng dùng mọi cách để đánh thức người đang ngủ say sưa trên giường.

    Gọi mãi mà cô không chịu thức, không còn cách nào khác buộc anh phải dùng biện pháp mạnh.

    Ngay lập tức, anh với lấy chiếc gối trên giường mà vỗ liên tục lên giương mặt ngáy ngủ của người trước mặt khiến cô bị đau mà nhíu mắt, miệng lẩm bẩm chửi người trước mặt:
    - "Cố Hàn, anh có phải là anh trai của em không vậy? Nỡ lòng nào dùng gối đập vào mặt của em chứ?"
    Cố Hạ, hiện đang là sinh viên năm cuối của khoa công nghệ thông tin nhưng rất đam mê viết truyện ngôn tình với bút danh Hoa Nguyệt Sương Mai.
    - "Dậy đi.

    Mẹ bảo em xuống lầu ăn sáng để còn đi học nữa đấy.

    Chẳng phải hôm nay có bài kiểm tra giữa kì sao?"
    - "Thôi chết.

    Em quên mất.

    Cả đêm hôm qua mãi lo xây dựng hình tượng nhân vật mà ngủ gật tự lúc nào.

    Em vẫn chưa học bài gì cả, làm sao bây giờ?"
    Vừa nói, cô vừa vò đầu bức tóc, miệng không ngừng tự trách bản thân.

    Cố Hàn đứng bên cạnh chỉ biết nhếch môi thở dài.

    Cảnh tượng này anh đã quá quen cho nên gương mặt không có chút bất ngờ là mấy.
    Cố Hạ lật đật bước xuống giường liền sau đó lao thật nhanh về phía phòng tắm.

    Thoáng chốc, cô đã diện trên người bộ đồng phục liền nhanh chân bước xuống lầu.
    - "Chào buổi sáng, mẹ.

    Con đến trường ngay đây."
    - "Tiểu Hạ, còn phần cơm sáng thì sao?"
    Vừa dứt lời, Cố Hạ nhanh tay với lấy miếng bánh mì sandwich trên bàn mà vội vàng chạy thật nhanh ra khỏi cửa khiến mẹ cô chưa kịp nói hết câu thì bóng người đã khuất dần, bà chỉ biết thở dài bất lực với cô con gái này.
    Trường đại học...
    - "Hạ Hạ, sao mắt cậu có quầng thâm vậy? Bộ đêm qua thức trắng à?"
    Tang Vũ An, bạn cùng bàn nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của người bên cạnh mà lên tiếng hỏi han.

    Cố Hạ vẻ mặt mệt mỏi sau khi kết thúc bài kiểm tra.

    Bỗng dưng, cô chợt nảy ra ý tưởng gì đó mà vội lấy giấy bút ra ghi chép, khóe môi khẽ cong lên:
    - "Mình biết rồi.

    Nhân vật nam chính trong bộ tiểu thuyết lần này là Thập Đình Phong, tính cách nóng nảy, vô cùng chiếm hữu.

    Mặc dù là nam chính nhưng đóng vai trò là trà xanh chen ngang mối tình lãng mạn của nữ chính có tên là Tô Mạn Giao."
    Không ngờ lúc nhìn Cố Hạ nghiêm túc suy nghĩ như thế này khiến Tang Vũ An bắt đầu cảm thấy cô có chút gì đó đáng yêu bèn lên giọng châm chọc:
    - "Hạ Hạ này, cậu có tin ngôn tình có thật không?"
    Không một chút chần chừ, Cố Hạ lập tức lên tiếng đáp:
    - "Không."
    - "Tại sao chứ? Chẳng phải cậu là nhà tiểu thuyết ngôn tình sao?"
    Nghe đến đây, khóe môi Cố Hạ khẽ cong lên mà quay sang nhìn người bên cạnh nói:
    - "Những câu chuyện tình yêu lãng mạn gì đấy đều do tác giả suy diễn theo trí tưởng tượng của họ mà thôi.

    Mình không ngờ cậu lại không phân biệt được đâu là thế giới tiểu thuyết, đâu là thế giới thật đấy."
    Dứt lời, cô dán mặt vào bản thảo bộ truyện sắp ra mắt của mình mà chăm chú suy nghĩ.

    Tang Vũ An ngay khi nghe câu trả lời cũng trở nên hụt hẫng chỉ biết nhìn cô mà thở dài.

    Bảo sao người như cô suốt ngày không dán mắt vào màn hình máy tính thì cũng tập trung toàn bộ vào việc tạo ra nhân vật nên chẳng có thời gian yêu đương với một ai cả.
    Về đến nhà, Cố Hạ lại tiếp tục bắt tay vào xây dựng hình tượng nam chính.

    Hình ảnh chàng trai tuấn tú được phác thảo dần hiện ra khiến cô có chút mơ mộng mà lẩm bẩm cười nói:
    - "Không ngờ mình lại nghĩ ra nhân vật như vậy, Thập Đình Phong."
    Xoẹt...
    Bỗng nhiên, ánh sáng từ xấp bản thảo của cô lập tức phát ra mà cuốn cả người cô biến mất khỏi căn phòng.
    Bộp....
    Cả gương mặt cô đập mạnh vào người ai đó.

    Ngay khi cô ngẩng mặt lên, hiện ra trước mắt là khuôn ngực vạm vỡ của người đàn ông cùng nước da trắng sáng khiến cô tròn xoe mắt nhìn chằm chằm không ngớt, trên môi nở nụ cười khoái chí.
    - "Cô là ai? Từ đâu lại xuất hiện ở trong phòng tôi?"
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 2: 2: Xuyên Không


    Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai.

    Ngay khi cô ngước nhìn lên đã thấy một chàng trai với vẻ mặt anh tuấn, mái tóc ướt đẫm cùng hàng lông mày đen láy đang nhíu lại.

    Cố Hạ lúc này khẽ đưa mắt quan sát xung quanh.

    Nơi này trông vô cùng sa hoa, tráng lệ, dường như không phải là nhà của cô.
    Người đối diện lúc này đã không thể nhịn được nữa mà tiến lại bóp lấy cổ cô, lạnh giọng tra hỏi:
    - "Nói...cô là ai? Tại sao lại xuất hiện ở dinh thự Thập gia? Cô có mục đích gì?"
    - "Thập gia?"
    Nghe đến đây, Cố Hạ cảm thấy có chút gì đó quen quen.

    Quan sát lại người trước mặt, những đặc điểm trên gương mặt của anh hoàn toàn rất giống với nam chính trong bộ tiểu thuyết của cô.

    Ngay lập tức, cô há hốc miệng mà nói thầm:

    - "Chẳng lẽ, mình xuyên không vào chính bộ truyện của mình sao?"
    Hít sâu một hơi, Cố Hạ nhìn thẳng về phía người đối diện, nói chậm từng câu:
    - "Tên của anh là gì?"
    - "Cô giỡn với tôi à? Khắp cả thành phố này, ai cũng đều biết đến Thập Đình Phong này."
    - "Cái gì? Mình thật sự đã xuyên không rồi sao?"
    Thập Đình Phong nhanh chóng khoác áo vào liền sau đó lấy ra khẩu súng mà chỉa thẳng về người trước mặt, trừng mắt cảnh cáo:
    - "Cô là người của Lãnh Kiêu phái đến ám sát tôi có phải không?"
    Thấy tình hình có vẻ căng, Cố Hạ liền tỏ ra thánh thiện, cô vội vàng giải thích:
    - "Tôi sao đủ khả năng để ám sát vị thống đốc quân có tiếng và quyền lực như anh chứ.

    Nếu tôi nói thật chỉ sợ anh không tin, bảo tôi bịa đặt."
    Cô dứt câu, phía cổ đã truyền đến cảm giác lành lạnh.

    Đầu súng của Thập Đình Phong hiện đang chỉa sát vào cổ cô, anh lạnh giọng nói:
    - "Nói ngay, nếu không đừng trách tôi ra tay."
    - "Tôi không phải là người của thế giới này.

    Nói sao đây ta...theo thuật ngữ trong thế giới của tôi thì anh được xem là đứa con tinh thần của tôi đấy."
    Cạch...
    Thập Đình Phong hoàn toàn không hiểu những lời của người trước mặt.

    Cô gái này quả thật không bình thường.

    Ngay lập tức, anh lên đạn khiến hai chân của Cố Hạ bắt đầu mất thăng bằng mà trở nên run rẫy.

    Cô đưa hai tay lên đầu, giọng nài nỉ nói:
    - "Xin anh đừng bắn tôi.

    Nếu như tôi chết thì cuộc đời của anh cũng sẽ dừng lại, sẽ không có người vạch ra hướng đi cho anh."
    - "Cô nói linh tinh gì vậy?"
    Cố Hạ đôi mắt long lanh, nhìn người đối diện nói:
    - "Thật đó.

    Tôi là người vạch ra lối đi cho anh, nếu như anh giết tôi thì chẳng có lợi gì cho anh đâu.

    Tôi còn biết người phụ nữ mà anh đang để mắt tới tên là Tô Mạn Giao."
    Nghe đến đây, Thập Đình Phong hoàn toàn sững sốt.

    Chuyện này anh chưa từng nói cho ai biết, sao có thể.

    Nghĩ lại việc khi nãy cô xuất hiện cũng vô cùng kì bí.

    Trong lúc anh chuẩn bị thay quần áo thì ánh sáng từ đâu xuất hiện liền sau đó thì thấy cô va mạnh vào người mình.
    Thập Đình Phong nhíu mày khẽ nhìn người trước mặt một lượt liền sau đó lên tiếng hỏi:
    - "Cô tên là gì?"
    - "Tôi...tôi..."
    Bị hỏi bất thình lình khiến cô không tài nào nghĩ ra một cái tên.

    Vả lại cô chỉ mới xây dựng có ba nhân vật, khi không lại xuyên không đến nơi này cho nên không biết mình sẽ là ai, có vai trò gì? Bỗng nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên, cô mĩm cười nhìn anh đáp:
    - "Tôi tên là Cố Hạ, người được tác giả cử đến giúp anh hoàn thành con đường chinh phục nữ chính của mình."
    Những lời cô nói khiến Thập Đình Phong càng trở nên khó hiểu.

    Tuy nhiên, cảm nhận người trước mặt không mấy nguy hiểm, ngay lập tức, anh lạnh giọng nói:
    - "Tạm thời cô ở lại đây và giải thích cho tôi hiểu rõ mọi chuyện, có biết không?"
    - "Cảm ơn thống đốc quân đã tin tưởng."
    Nghe đến đây, trong lòng Cố Hạ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

    Không ngờ Thập Đình Phong tạm tin những gì cô nói mà không thẳng tay bắn chết cô.

    Đột ngột xuyên không vào thế giới này khiến cô không biết bản thân nên làm gì để có thể trở lại như bình thường.
    - "Anh hai, mẹ, mọi người mau đến cứu con với."
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 3: 3: Thay Đổi Cốt Truyện


    Cố Hạ khẽ đưa mắt quan sát chung quanh.

    Nơi này quả thật xa hoa, tráng lệ như những gì cô đã miêu tả trong bộ tiểu thuyết của mình.

    Có điều đến giờ cô vẫn chưa biết làm cách nào mà mình xuyên không đến đây.
    Thập Đình Phong nhìn bộ trang phục của người trước mặt cảm thấy có chút kì dị.

    Cô hiện tại mặc trên người chiếc áo croptop hở bụng cùng với chiếc quần sọt ngắn qua đầu gối.

    Ngay lập tức, Thập Đình Phong ném về phía cô một bộ quần áo khác, lạnh giọng ra lệnh:
    - "Cô mau chóng thay quần áo trên người ngay cho tôi kẻo không người khác nhìn vào bảo Thập gia chứa người không được bình thường."
    Nghe đến đây, Cố Hạ cảm thấy bản thân như bị anh xúc phạm mà lập tức mạnh tay kí vào đầu người trước mặt như đối với anh trai mình mỗi khi tức giận.

    Thập Đình Phong tròn xoe mắt liếc nhìn về phía cô.

    Đây là lần đầu tiên có người dám động chạm lên đầu mình khiến anh như muốn phát điên mà mạnh tay giữ chặt tay người đối diện, trầm giọng cảnh cáo:
    - "Cô có biết sẽ bị xử tội khi động vào thống đốc quân như tôi không?"
    Cố Hạ cũng không phải dạng vừa, cô ngang nhiên bước từng bước về phía trước, tiến sát về phía Thập Đình Phong, giọng nói chẳng có chút gì sợ hãi:
    - "Ai bảo anh nói tôi ăn mặc dị hợm.

    Đây chính là một trong những style thời trang mới nhất ở thời đại của tôi đấy."
    Thập Đình Phong phớt lời người trước mặt mà chỉnh trang lại trang phục liền sau đó giơ tay ra hiệu cho người chuẩn bị xe.

    Dường như anh muốn đi ra ngoài để gặp mặt ai đó.
    Xoẹt...
    Bỗng nhiên, hàng loạt hình ảnh những diễn biến sẽ xảy ra ngay sau khi Thập Đình Phong bước chân ra khỏi cánh cửa.

    Theo như diễn biến cốt truyện thì lúc này Thập Đình Phong lái xe đến tìm Tô Mạn Giao và vô tình chứng kiến người con gái mà mình yêu đang hôn lấy Quan Bất Phàm.

    Trong lúc tức giận, không kiểm soát được lý trí, Thập Đình Phong đã thẳng tay nổ súng bắn vào Quan Bất Phàm khiến anh bị thương nặng phải nằm viện một thời gian.

    Tô Mạn Giao chứng kiến sự tàn nhẫn, vô tâm này cũng trở nên căm hận anh.
    - "Không được.

    Mặc dù tất cả chỉ là cốt truyện do mình bịa ra, nhưng nếu là người sống trong thế giới này, mình thực sự rất sợ sống trong cảnh chém giết lẫn nhau."

    Cố Hạ không ngờ cốt truyện vô cùng ngược tâm và dự kiến sẽ kết thúc bằng một cái kết bi thương của mình lúc này lại trở nên đáng sợ đến vậy.

    Theo như bản thảo, Thập Đình Phong với tư cách là thống đốc quân mà cho người đến áp giải Tô Mạn Giao đến gặp mình và ép cô kí một tờ thỏa thuận.

    Nếu như cô không đồng ý thì tính mạng của Quan Bất Phàm sẽ gặp nguy hiểm.

    - "Không được, tại sao mình có thể nghĩ ra những tình tiết như vậy? Mình...mình nhất định phải ngăn chuyện này xảy ra."
    Cố Hạ khẽ đánh nhẹ vào trán mình.

    Cô là người vốn yêu chuộng hòa bình nhưng vì muốn sáng tạo những điều mới cho nên mới nghĩ ra cốt truyện bi thương như thế này nhằm thu hút độc giả.

    Không ngờ chính bản thân mình lại xuyên không vào chính quyển tiểu thuyết của mình để trải nghiệm cảm giác thực tế là như thế nào.
    - "Thống đốc, cho tôi theo với."
    Nhìn biểu hiện cầu khẩn tha thiết của người trước mặt khiến Thập Đình Phong có chút khó chịu.

    Dù sao anh cũng muốn đến gặp riêng Tô Mạn Giao, khi không lại có thêm người con gái đi theo cùng chẳng phải sẽ rắc rối hơn sao? Thấy anh đang trầm lặng suy xét, Cố Hạ trong đầu bỗng lóe lên ý nghĩ mà lên tiếng đáp:

    - "Tôi xin hứa sẽ không làm bóng đèn cản trở đâu.

    Chỉ là tôi muốn theo sau hỗ trợ nếu như anh xảy ra chuyện gì."
    Ngừng một lát, cô lại lên tiếng:
    - "Anh nên nhớ, tôi là người được tác giả phái đến giúp đỡ anh đấy nhé."
    Thập Đình Phong không thể tiếp tục nghe cô lảm nhảm bên tai mình mà chấp nhận lời đề nghị.

    Ngay lập tức, vẻ mặt cô trở nên vô cùng phấn khích mà lập tức ngồi vào bên trong xe.

    Cô nhất định sẽ thay đổi diễn biến của cốt truyện so với bản thảo ban đầu.
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 4: 4: Ra Sức Ngăn Cản


    Xoạt....
    Trên xe, Cố Hạ không ngừng suy nghĩ tìm cách làm thế nào để ngăn Thập Đình Phong đến tìm gặp Tô Mạn Giao.

    Nhìn sang người ngồi gần đó, vẻ mặt Thập Đình Phong lúc này trông có vẻ trầm tư.

    Thực ra, anh đã sớm biết mối quan hệ giữa Tô Mạn Giao và Quan Bất Phàm không chỉ đơn thuần là tình cảm bạn bè.

    Nhưng vì bản tính vốn chiếm hữu, anh sẽ dùng quyền hạn của một thống đốc mà buộc Quan Bất Phàm phải rời xa người con gái anh yêu.
    - "Không xong rồi.

    Chỉ một lúc nữa thôi sẽ có án mạng xảy ra.

    Làm sao bây giờ?"
    Hai tay Cố Hạ không ngừng đan chặt vào nhau.

    Cô thực sự rất sợ tiếng súng.

    Ngay khi cô xoay người thì cùng lúc đó, Thập Đình Phong cũng quay sang toang hỏi cô điều gì đó.

    Vô tình, gương mặt của cả hai suýt chút nữa chạm nhau.

    May thay, Cố Hạ phản ứng rất nhanh liền lùi ra sau, lắp bắp nói:
    - "Anh...sao anh cứ nhìn chằm chằm hoài vào tôi thế?"
    Thập Đình Phong mím môi liền sau đó trầm giọng thắc mắc:
    - "Cô là người ngoài hành tinh à? Quả thực lúc cô xuất hiện rất là kì lạ."
    Nghe đến đây, Cố Hạ tỏ ra vô cùng bất lực nhưng vẫn từ tốn giải thích:
    - "Tôi là người ở thế giới thực, còn anh chính là một nhân vật trong thế giới ngôn tình do tác giả tạo ra."
    - "Thế giới thực? Thế giới ngôn tình? Cô nói nhăng nói cuội gì vậy?"
    Thập Đình Phong cảm nhận người con gái này không được bình thường mà tra hỏi liên tục.

    Cảm nhận đã sắp đến nơi, Cố Hạ bỗng nảy ra một ý tưởng.

    Cô lập tức ôm chặt bụng mà kêu đau quằn quại.
    - "Ui da...bỗng nhiên bụng của tôi đau quá.

    Có thể dừng xe được một lát không?"
    Chứng kiến người bên cạnh không ngừng kêu la inh ỏi, Thập Đình Phong khẽ nhíu mày.

    Anh cảm thấy quyết định cho cô gái này theo là một sai lầm.

    Cô không những không giúp ích mà còn tạo ra phiền phức cho anh.

    Với đôi mắt tinh tường, Thập Đình Phong lập tức nhận ra tất cả chỉ là diễn mà lạnh lùng phớt lờ cô, sau đó lạnh giọng ra lệnh cho tài xế:
    - "Tiếp tục đến Tô gia.

    Hôm nay, tôi nhất định phải gặp được Mạn Giao."
    - "Vâng.

    Thưa thống đốc."
    Kế hoạch thất bại hoàn toàn.

    Cố Hạ cắn chặt răng mà lẩm bẩm:

    - "Tiêu rồi, tiêu rồi.

    Mình sắp phải chứng kiến cảnh hai người họ ngược nhau sao?"
    Két...
    Tiếng thắng xe dừng lại cách biệt thự Tô gia một đoạn.

    Cố Hạ chưa kịp định thần đã nhìn thấy người bên cạnh dõng dạc mở cửa xe bước xuống mà đi thẳng về phía trước.

    Không được, nếu như để Thập Đình Phong mở cánh cổng rộng lớn đó ra, anh nhất định sẽ chứng kiến một cảnh tượng không mong đợi.

    Hiện tại, Thập Đình Phong đã đứng ngay phía cổng, hai tay anh nắm chặt tay vịn cửa, toang chậm rãi mở ra.
    Bụp...
    Ngay khi cánh cửa mở ra cũng là lúc Thập Đình Phong bị bàn tay của ai đó bịt kín mắt khiến anh không thể nhìn về phía trước.

    Biết ngay người sau lưng không ai khác là Cố Hạ, anh khẽ nhíu mày, khó chịu nói:
    - "Cô đã hứa những gì với tôi? Rốt cuộc là cô đến đây để giúp hay là quấy phá tôi vậy?"
    Mặc cho anh đang tức giận nhưng cô vẫn cố dùng tay bịt mắt anh.

    Hiện tại, phía trước, Quan Bất Phàm và Tô Mạn Giao, bọn họ hiện đang hôn nhau.

    Cô vì không muốn anh nhìn thấy cảnh này mà cả gan nhảy xổ lên người anh mà che đi tầm nhìn trước mặt.
    Phịch...
    Bàn tay của cô sớm bị anh tóm được mà tách ra khỏi mắt mình liền sau đó tức giận quay sang, lớn tiếng nói:
    - "Cô lại bày trò gì nữa vậy?"

    Cảm thấy người trước mặt như sắp nổi điên, Cố Hạ chỉ biết cười trừ liền sau đó nhẹ giọng trấn an:
    - "Chỉ là tôi nhìn thấy con gì đó bay về phía anh cho nên nhanh chóng kịp thời che mắt anh lại."
    Chắc chắn những gì cô nói toàn là bịa đặt.

    Thập Đình Phong nhanh chóng gạt cô ra khỏi người mình liền sau đó mở cổng bước vào bên trong.

    Sắc mặt anh lập tức trở nên khó coi khi nhìn thấy Quan Bất Phàm cũng ở ngay trước đó.

    Cuối cùng thì cả ba cũng đã chạm mặt nhau.

    Vừa nhìn thấy người trước mặt, Tô Mạn Giao lập tức trở nên lo lắng mà chạy về phía Quan Bất Phàm nắm chặt lấy cánh tay anh.
    - "Bất Phàm..."
    Quan Bất Phàm nhìn sang người bên cạnh một cách trìu mến, đồng thời bàn tay cũng nắm chặt lấy tay người bên cạnh mà lên tiếng trấn an:
    - "Mạn Giao, anh sẽ không để em kết hôn với người mà mình không yêu đâu."
    Dứt lời, Quan Bất Phàm đưa mắt nhìn thẳng về phía người đang đứng.

    Phía sau lưng là một dáng người nhỏ bé, hàm răng đang cắn chặt vì diễn biến sẽ xảy ra ngay sau khi hai người họ gặp nhau.
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 5: 5: Người Không Bình Thường


    Nhìn biểu hiện của Tô Mạn Giao sợ Thập Đình Phong đến mức mà nấp sau lưng Quan Bất Phàm, bàn tay không ngừng nắm chặt lấy tay áo người bên cạnh khiến máu ghen trong người Thập Đình Phong trổi dậy.

    Anh toang bước về phía trước mà đưa tay như thể lôi kéo Tô Mạn Giao, tuy nhiên Quan Bất Phàm đã đứng chắn trước mặt, lạnh giọng nói:
    - "Thống đốc quyền hạn như anh lại đi tranh giành người phụ nữ với tôi sao? Chẳng phải anh rất rõ, giữa tôi và Mạn Giao vốn là thanh mai trúc mã."
    Nghe những lời này quả thực chẳng khiến Thập Đình Phong có chút cảm động mà nhân nhượng, anh nhếch môi cười sau đó nhìn người trước mặt đáp:
    - "Tôi không quan tâm Mạn Giao có yêu mình hay không.

    Chỉ cần tôi yêu cô ấy là được.

    Nếu như Mạn Giao kết hôn với tôi, thứ gì cô ấy thích, tôi cũng sẽ ra tay giành về cho cô ấy."
    Cố Hạ đứng cạnh nghe những lời tuyên bố này mà cảm thấy có chút tội lỗi.

    Quả thực, đây chính là thoại của nam chính trong bộ truyện của cô.

    Lúc này, cô cảm giác bản thân tại sao lại có thể nghĩ ra những câu nói bá đạo, mặt dày đến vậy.
    Dứt lời, Thập Đình Phong mạnh tay đẩy Quan Bất Phàm ra một bên sau đó nhíu mày nhìn người con gái trước mặt với bộ dạng đang sợ mình, anh lạnh giọng nói:
    - "Anh cho em ba ngày để suy nghĩ về chuyện trở thành phu nhân của anh.

    Nếu không...em biết hậu quả mà Tô gia phải nhận lấy là như thế nào."
    Ngừng một lát, Thập Đình Phong quay sang phía Quan Bất Phàm, nhếch môi nói:
    - "Và ngay cả người bạn thanh mai trúc mã của em cũng không tránh khỏi cái giá khi dám đối đầu với một vị thống đốc như anh."
    Dứt lời, Thập Đình Phong xoay người trở vào bên trong xe.

    Cố Hạ chỉ biết nhìn hai con người trước mặt mà cười trừ liền sau đó chạy theo chân người đàn ông, lớn tiếng gọi anh:
    - "Anh....chờ tôi với."
    Thập Đình Phong ngồi vào bên trong xe nhưng ánh mắt vẫn hướng về người con gái ở phía ngoài kia.

    Với kinh nghiệm trong việc viết ngôn tình, Cố Hạ chỉ cần nhìn thoáng qua ánh mắt cũng đoán được tình cảm mà Thập Đình Phong dành cho Tô Mạn Giao nhiều đến nhường nào.

    Thật ra mối lương duyên của họ bắt đầu kể từ khi lần đầu anh gặp Tô Mạn Giao.

    Lúc ấy, vì có xích mích với đám người của Lãnh Kiêu, cả hai đã có một cuộc giao đấu với nhau, không may anh lại bị thương.

    Vô tình lúc đó, Tô Mạn Giao trên đường trở về nhà phát hiện dáng người ngồi gục ở một góc đường mà nhanh chân chạy đến giúp đỡ.

    Cũng vì thế mà cô trở thành ân nhân của Thập Đình Phong và khiến anh rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên.
    Nhìn gương mặt sầu não của người bên cạnh, trong đầu Cố Hạ bỗng nảy lên một ý tưởng mà vui vẻ ngỏ lời:
    - "Tôi nghĩ tôi có thể giúp được anh bằng việc thay đổi nữ chính để câu chuyện diễn biến tốt đẹp hơn và bản thân anh cũng không mệt mỏi khi suốt ngày phải tranh giành tình yêu với người khác."
    Cố Hạ giọng điệu vô cùng tự tin bởi vì người có thể thay đổi hướng đi của câu chuyện chỉ có mỗi tác giả và cô chính là người đã tạo ra nhân vật Thập Đình Phong anh đây.

    Chính vì thế, thay vì đi theo hướng của bản thảo rằng anh chính là kẻ thứ ba chen chân vào tình cảm giữa Quan Bất Phàm và Tô Mạn Giao, chi bằng giúp anh tìm một người con gái khác làm nữ chính.
    Những lời thốt ra từ miệng Cố Hạ hoàn toàn khó hiểu.

    Ngay lập tức, Thập Đình Phong xoay người đối diện nhìn cô, bàn tay anh đặt lên kính xe mà ép cô vào một góc, trầm giọng nói:

    - "Bây giờ tôi bắt đầu tin rằng cô không thuộc về thế giới này rồi."
    Cố Hạ tưởng rằng anh tin cô là người xuyên không đến mà cười tươi đáp:
    - "Anh tin tôi rồi đúng không?"
    Thập Đình Phong nhếch môi toang mĩm cười tuy nhiên cơ mặt lại quay về trạng thái hằng ngày, lạnh giọng nói:
    - "Tôi nghĩ nên đưa cô đến trại tâm thần."
    - "Đừng mà.

    Ở thế giới này tôi chỉ biết mỗi anh mà thôi."
    Cố Hạ vì câu nói của người bên cạnh mà tỏ ra lo lắng, lập tức vòng tay ôm chặt lấy người Thập Đình Phong khiến anh phút chốc đứng hình tại chỗ.
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 6: 6: Nhân Vật Ngoài Bản Thảo


    Bị người bên cạnh bất ngờ ôm lấy khiến Thập Đình Phong phút chốc cứng đờ.

    Nhịp tim bên trong anh khi không lại đập nhanh hơn bình thường liền sau đó đẩy Cố Hạ ra khỏi người mình, trầm giọng nói:
    - "Này cô, tôi không muốn bị người khác hiểu lầm đâu đấy, đặc biệt là Mạn Giao."
    Nghe đến đây, Cố Hạ khẽ nhếch môi cười, nhìn người bên cạnh đáp:
    - "Mạn Giao hiện tại không có trong xe.

    Anh bớt ảo tưởng lại đi."
    Cốc...
    Vừa nói dứt câu, người bên cạnh lập tức gõ nhẹ lên đầu khiến cô có chút đau mà ngẩng mặt lên, hai hàng lông mi khẽ nhíu lại, bĩu môi trách móc:
    - "Sao lại cốc đầu tôi? Anh có biết bộ não bên trong tôi phải hoạt động liên tục hay không?"
    Gương mặt Thập Đình Phong chẳng chút biểu cảm mà ngoảnh mặt nhìn ra cửa kính, mãi một lúc sau khóe môi anh mới hé một nụ cười.

    Mặc dù không hiểu lời nói thốt ra từ Cố Hạ nhưng anh cảm thấy cô gái này có chút thú vị và vô cùng ngốc nghếch.
    Cố Hạ đưa tay xoa xoa đầu, thi thoảng lại trừng mắt liếc sang người bên cạnh.

    Theo như kinh nghiệm nhiều năm xem phim xuyên không, cô đoán rằng ở thế giới này chắc chắn cũng sẽ có thứ gì đó kết nối không gian với thế giới cô sống.

    Người ta thường hay gọi là cánh cửa thời gian.

    Vấn đề chính là cô vẫn chưa biết bằng cách nào mà mình có thể xuyên không đến nơi này.
    - "Thống đốc, chúng ta đến nơi rồi."
    Tài xế quay người xuống nói với Thập Đình Phong.

    Ngay lập tức, anh mở cửa xe bước xuống.

    Cố Hạ cũng ngơ ngác mà mở cửa, sau đó đi theo sau.

    Trước mắt cô hiện tại là một dinh thự rộng lớn, cánh cổng dinh thự cao gấp mấy lần so với chiều cao của cô.
    - "Chẳng phải chúng ta trở về nhà sao? Khi không anh lại bảo người lái xe đến nơi này làm gì chứ?"
    Cố Hạ không ngừng đi theo bên cạnh thắc mắc hỏi khiến Thập Đình Phong cảm thấy có chút phiền phức mà gỏn gọn đáp:
    - "Tôi đến đây gặp người bạn để bàn một số việc, cô ngoan ngoãn ngồi yên ở trong xe đi."
    - "Tôi cũng muốn được làm quen thêm bạn mới, hay là anh cho tôi theo vào bên trong nhé."
    Vừa nói, Cố Hạ không ngừng nắm lấy tay áo người bên cạnh mà lay nhẹ, giọng nũng nịu chẳng khác nào một cô gái đang năn nỉ bạn trai mình.

    Bản thân Thập Đình Phong nghe những lời này mà óc át như rợn cả lên trước cái miệng dẻo quẹo này mà gật nhẹ đầu đồng ý.
    Cả hai cùng nhau bước vào bên trong khuôn viên dinh thự.

    Nơi đây quả thực rất tráng lệ khiến Cố Hạ tròn xoe mắt nhìn ngắm chung quanh, miệng không ngừng cảm thán:
    - "Ôi trời, không ngờ anh có bạn giàu sang đến vậy."
    Thập Đình Phong gõ nhẹ vào đầu cô, sau đó đáp:
    - "Cô quên tôi là gì rồi à? Một thống đốc như tôi còn sở hữu vài dinh thự to lớn như này đấy."
    Trong khi Thập Đình Phong đang tự hào khoa trương, bên tai Cố Hạ vốn không tồn tại những lời anh nói mà chăm chú nhìn ngắm, cho đến khi cô bắt gặp bóng lưng cao ráo ở ngay phía trước.

    Ngay khi cô nhìn thấy một nửa gương mặt, mái tóc vuốt cao cùng cặp kính cận xoay người nhìn về phía cô.

    Lập tức, Cố Hạ trở nên vui vẻ mà chạy thật nhanh lên phía trước sau đó nhảy xổ ôm chầm lấy người ở trước mặt khiến Thập Đình Phong đang đi ở phía sau cũng trợn tròn mắt trước hành động này của cô.
    - "Tang Vũ An, cậu cũng xuyên không đến đây sao? Vậy là mình không hề đơn độc ở thế giới này rồi."
    - "Tang Vũ An? Thế giới này?"
    Chàng trai ngơ ngác chẳng hiểu cô đang nói chuyện gì.

    Phải chăng cô đã nhận nhầm anh với một người bạn nào đó.

    Ngay lập tức, chàng trai lên tiếng:
    - "Xin lỗi, tôi tên là Tang Dĩ Thâm, không phải người mà cô nhắc đến."

    Nghe đến đây, Cố Hạ chợt nhận ra bản thân có hơi quá khích liền sau đó nhảy xuống mà đứng cách người đối diện một khoảng.

    Thật kì lạ, tại sao gương mặt của người này lại giống người bạn Tang Vũ An của mình đến thế.

    Hơn nữa, dường như nhân vật này hoàn toàn không có trong bản thảo cô viết.

    Phải rồi, bộ truyện mà cô viết chỉ mới có ba nhân vật.

    Có khi nào cô xuyên không đến đây là giúp tiếp nối bộ truyện của chính mình không.

    Vậy thì cô là nhân vật gì ở trong thế giới này?
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 7: 7: Làm Chuyện Khó Hiểu


    "Xin lỗi, tôi tên là Tang Dĩ Thâm, không phải người mà cô nhắc đến."
    Từ phía sau, Thập Đình Phong vội lên tiếng giải thích với người trước mặt, anh chậm rãi tiến về phía hai người đang đứng.
    - "Dĩ Thâm, xin lỗi cậu vì chuyện lúc nãy.

    Cậu đừng bận tâm những lời mà cô gái này nói.

    Thực ra xe của tôi vô tình đâm trúng vào người cô ấy cho nên tạm thời cô ấy bị mất trí nhớ, không nhớ mình là ai và cũng như không biết bản thân đang nói gì?"
    - "Không phải, tên tôi là...ưm...ưm..."
    Cố Hạ chưa dứt lời thì miệng cô đã bị bàn tay Thập Đình Phong bịt lại.

    Một lúc sau, anh ghé sát tai cô nói nhỏ:
    - "Ngoan ngoãn để mọi chuyện cho tôi xử lí.

    Chuyện cô xuyên không đến đây chỉ hai chúng ta biết mà thôi."
    Nghe anh nói, lúc này cô mới hiểu ra liền sau đó gật gật đầu.

    Nhanh chóng, tay anh rời khỏi cánh môi cô liền sau đó mĩm cười với Tang Dĩ Thâm đang nhìn chằm chằm vào biểu hiện kì lạ của hai người.

    Vì sợ anh hiểu lầm, Cố Hạ lập tức lên tiếng:
    - "Phải, phải.

    Thật ra tôi đang trong quá trình lấy lại trí nhớ cho nên đôi khi nói nhăng nói cuội ấy mà.

    Với lại gương mặt anh thực sự rất giống người bạn trước đây của tôi."
    - "Vậy sao?"
    Nghe thế, Tang Dĩ Thâm cũng không còn khó hiểu liền sau đó mĩm cười mời cả hai đi vào bên trong đại sảnh.
    - "Đình Phong, cậu vẫn chưa từ bỏ Tô Mạn Giao à?"
    Tang Dĩ Thâm vừa nói vừa giơ tay cho gia nhân mang trà đến tiếp đãi hai người mà lên tiếng hỏi người ngồi đối diện.
    - "Phải, mình nhất định sẽ khiến Mạn Giao nguyện ý gả cho mình."
    Giọng Thập Đình Phong vô cùng cương quyết mà dõng dạc nói khiến người kia cũng cảm thấy bất lực trước quyết định của anh.

    Là bạn thân đã lâu, Tang Dĩ Thâm thừa hiểu con người Thập Đình Phong ra sao.

    Anh là một người vô cùng chiếm hữu.

    Chỉ cần là thứ anh thích, anh nhất định dùng mọi cách để có nó cho bằng được.

    Đang ngồi thưởng thức trà, bỗng nhiên, Cố Hạ nhìn thấy ánh sáng màu vàng ở ngay dưới sàn nhà.

    Ngay lập tức, cô lẻn cúi thấp người mà âm thầm bò về phía nơi có ánh sáng, tránh gây chú ý đến hai người đàn ông đang trò chuyện.

    Ánh sáng này rất giống với ánh sáng lúc cô bị xuyên không đến đây.

    Chắc chắn nền nhà này chính là cánh cửa không gian đưa cô quay trở về.
    - "Hả? Ánh sáng biến đâu mất rồi?"

    Khi cô chạm tay xuống nền nhà thì ánh sáng ấy biến mất hoàn toàn.

    Cả người cô lập tức giật mình ngay khi nghe giọng nói trầm khàn vang lên:
    - "Cô làm cái trò gì vậy?"
    Cố Hạ lập tức ngẩng mặt lên thì nhìn thấy hai ánh mắt đang hướng thẳng về phía mình.

    Hiện tại cô đang cúi người bò, hai tay không ngừng chạm dưới sàn nhà mà mò mẫn thứ gì đó.

    Cảnh tượng lúc này khiến cô vô cùng xấu hổ mà đứng bật dậy liền sau đó cười trừ đáp:
    - "À..thật ra khi nãy tôi phát hiện dưới sàn có bụi cho nên buồn chán quá tìm chút gì đó giải tỏa."
    Nghe đến đây, Tang Dĩ Thâm hoàn toàn tin những lời mà Thập Đình Phong đã nói khi nãy.

    Cô gái này không những mất trí mà hành động lại vô cùng khó hiểu.
    Cố Hạ khẽ thở phào.

    Một lúc sau, cô lại thấy ánh sáng ấy lại phát ra dưới sàn nhà nhưng mà là chỗ khác.
    - "Lại nữa rồi.

    Chẳng lẽ nơi này có hàng trăm cánh cửa không gian sao?"
    Thập Đình Phong lên tiếng gọi cô trở về chỗ ngồi.

    Ngay khi cô ngẩng mặt lên thì nhìn thấy gia nhân đang cầm khay thức ăn đặt xuống.

    Ánh sáng màu vàng khi nãy mà cô nhìn thấy thật ra chỉ là do sự phản chiếu từ chiếc khay mà thôi.

    Lúc này, Cố Hạ chỉ biết cười khổ.

    Cô không ngờ mình đến thế giới này, ngay cả trí tuệ cũng kém dần.

    Chẳng hiểu lúc trước cô làm bằng cách nào mà có thể thi đậu vào khoa công nghệ thông tin nữa chứ.

    Bản thân hiện tại thật là vô tri.
    - "Trời ơi, muốn độn thổ đi mất."
    Nói rồi, cô chậm rãi trở về vị trí ngồi khi nãy, xấu hổ đến mức không dám ngẩng cao đầu nhìn vào ánh mắt của hai người đàn ông.
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 8: 8: Ăn No Rồi Ngủ


    Tang Dĩ Thâm lên tiếng mời cả hai người dùng món.

    Đúng lúc Cố Hạ bụng đang sôi sùng sục, cô không ngần ngại, đưa tay với lấy dĩa bánh trên bàn mà cho vào miệng.

    Hành động quá mức tự nhiên của cô khiến Thập Đình Phong ngồi gần đó cũng thấy mất mặt giùm.

    Trái ngược hoàn toàn với biểu cảm nhăn nhó của Thập Đình Phong, chẳng hiểu tại sao Tang Dĩ Thâm lúc này lại thấy cô có chút gì đó đáng yêu mà đưa mắt nhìn chằm chằm, thi thoảng lại nở nụ cười nhẹ.

    Toàn bộ biểu hiện trên gương mặt của Tang Dĩ Thâm đều thu vào tầm mắt của Thập Đình Phong.

    Anh khẽ nhíu mày, sau đó lên giọng nhắc nhở:
    - "Cô ăn chậm lại không được sao? Đây là nhà bạn tôi đó."
    - "A, cái bánh này ngon thật."
    Cố Hạ thật sự bị bánh ngọt làm cho mê đắm đến mức không nghe những lời của người bên cạnh.

    Tang Dĩ Thâm khẽ bật cười trước trạng thái hoàn toàn trái ngược của hai vị khách này.
    - "Đợi đã."
    Bất ngờ, Tang Dĩ Thâm tiến về phía Cố Hạ đang ăn bánh nhiệt tình mà lên tiếng nói liền sau đó đưa tay mình chạm lên gương mặt người con gái khiến cô tròn xoe mắt.

    Thập Đình Phong ở cạnh đó chỉ biết ngồi yên quan sát.
    - "Miệng cô dính kem rồi này."
    Tang Dĩ Thâm lập tức dùng tay lau đi vết kem bám ở mép môi Cố Hạ khiến cô có chút xấu hổ.

    Ở khoảng cách gần như thế khiến tim cô có chút đập nhanh hơn so với mọi khi.

    Càng nhìn kĩ cô lại thấy chàng trai này vô cùng anh tuấn, gương mặt thực sự rất giống với người bạn Tang Vũ An của cô.

    Chẳng hiểu tại sao khi trước cô lại không bận tâm đến chiếc nhan sắc này nhỉ.
    - "E...hèm..."
    Chứng kiến hai người trước mặt đang nhìn nhau say đắm khiến Thập Đình Phong cảm thấy có chút khó chịu trong lòng mà giả vờ ho nhẹ liền sau đó kéo lấy tay Cố Hạ lại gần phía mình, sau đó trầm giọng nhắc nhở:
    - "Cô tránh sang một bên để tôi còn bàn công chuyện."
    Nghe thế, Cố Hạ lập tức bĩu môi liền sau đó đáp:
    - "Được rồi.

    Tôi ngồi yên ở đây, hai người cứ việc nói chuyện."
    - "Ân oán giữa cậu và Lãnh Kiêu vẫn chưa kết thúc à?"
    Tang Dĩ Thâm giọng điệu có chút nghiêm nghị mà hỏi người ngồi đối diện.

    Thập Đình Phong gương mặt trầm ngâm, khẽ đưa tách trà lên sau đó uống một ngụm, một lúc sau anh lên tiếng:
    - "Cậu vốn biết người như Lãnh Kiêu không dễ dàng đối phó.

    Ông ta lúc nào cũng chống đối mình, thậm chí còn lôi kéo nhiều người vào đường dây phạm tội của ông ta."

    - "Vậy cậu định làm gì để đối phó với Lãnh Kiêu?"
    - "Hiện tại mình cần thêm thời gian để điều tra thêm.

    Nhất định phải khiến ông ta quy phục."
    Khoảng hơn một tiếng trôi qua, cuộc trò chuyện mới kết thúc.

    Thập Đình Phong lúc này mới nhớ đến Cố Hạ mà lập tức nhìn sang thì phát hiện cô đã ngủ say tự lúc nào.

    Hai mắt cô nhắm nghiền, đầu tựa lên thành ghế sofa mà ngủ ngon lành.

    Thi thoảng, bàn tay khẽ v**t v* chiếc bụng căng tròn của mình.
    - "Cố Hạ, dậy thôi.

    Đến lúc trở về rồi."
    Thập Đình Phong kề sát tai cô nói nhỏ.

    Tuy nhiên, người bên cạnh lúc này đã chìm vào giấc ngủ.

    Ngay lập tức, anh khẽ nhấc bổng người cô lên, sau đó nhìn về phía Tang Dĩ Thâm nói:
    - "Chúng tôi về trước đây."

    - "Ừm, về cẩn thận nhé."
    Về đến Thập gia, Thập Đình Phong thả mạnh Cố Hạ nằm lăn ra giường.

    Vẻ mặt tràn đầy sự bất mãn.

    Khi không từ đâu xuất hiện một cô gái kì lạ, gây phiền phức cho anh giống như cô chứ.

    Không biết cô xuyên không đến đây để giúp hay là gây cản trở cho anh nữa.
    - "Cố Hạ, cô mau dậy đi.

    Có ai bao giờ vì ăn no mà nằm lăn ra ngủ như cô chứ."
    - "Khò...khò..."
    Gọi mãi mà người trên giường vẫn không thức dậy khiến Thập Đình Phong cảm thấy bất lực liền sau đó dùng chăn cuộn tròn quanh người cô cho bỏ tức, vì ngày hôm nay cô ngang nhiên xem anh như người tàng hình ngay khi nhìn thấy Tang Dĩ Thâm, thậm chí còn làm thay đổi ánh mắt của Tang Dĩ Thâm dành cho cô.
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 9: 9: Chuyện Kì Lạ


    Cố Hạ tỉnh dậy đã thấy mình bị cuộn vào trong chăn, người làm chuyện này không ai khác chính là Thập Đình Phong.

    Ngay lập tức, cô ném chiếc chăn sang một bên mà đi tìm anh.
    - "Thập Đình Phong, sao anh lại làm vậy với người được tác giả phái đến giúp mình hả?"
    Thập Đình Phong diện trên người chiếc áo cổ lọ màu đen.

    Anh ngồi tựa lưng lên sofa, đôi mắt dán vào tờ tạp chí trên tay, thản nhiên đáp:
    - "Tôi không biết cô đến đây để giúp tôi hay là báo tôi nữa."
    Nghe những lời nói có chút mỉa mai của người trước mặt khiến Cố Hạ cảm thấy có chút tức giận.

    Bỗng nhiên cô lại nhớ nhà và cảm thấy bản thân vô cùng lạc lõng ở nơi này.

    Bây giờ, cô thật sự nhớ gia đình của mình và muốn trở về nhà mà ôm chầm lấy họ.

    Thập Đình Phong nhìn ánh mắt bắt đầu đỏ ửng của người trước mặt khiến anh cũng trở nên bối rối.

    Không ngờ giọng điệu của anh khi nãy lại khiến cô cảm thấy tổn thương đến vậy liền ném tờ tạp chí xuống bàn, sau đó bước về phía Cố Hạ.

    - "Cô khóc sao? Tôi chỉ nói vậy thôi..."
    Cố Hạ có chút giận người trước mặt liền ngoảnh mặt nhìn sang hướng khác, sau đó nói:
    - "Tôi biết bản thân anh cảm thấy rất phiền khi bỗng dưng có người lạ như tôi xuất hiện.

    Bản thân tôi cũng không biết tại sao mình lại có mặt tại nơi này."
    Ngừng một lát, Cố Hạ lại tiếp:
    - "Anh yên tâm, tôi sẽ không làm phiền anh nữa đâu.

    Ngày mai tôi sẽ rời khỏi nơi này và đi tìm cánh cửa thời gian để trở về nơi tôi thuộc về."
    Dứt lời, cô xoay người bước vào phòng.

    Thập Đình Phong chỉ đứng lặng nhìn theo bóng lưng người phía trước, gương mặt chẳng có chút cảm xúc gì mà trở về phía sofa tiếp tục đọc tạp chí.
    - "Anh hai, cha, mẹ, con phải làm sao để trở về với mọi người đây."
    Bỗng nhiên, phía bên tai cô vang lên giọng nói của người đàn ông:
    - "Hoa Nguyệt Sương Mai."
    Nghe đến đây, Cố Hạ lập tức giật mình.

    Tại sao người này lại biết bút danh của cô chứ, rốt cuộc người này là ai? Ngay lập tức, Cố Hạ lớn tiếng hỏi:

    - "Anh là ai? Tại sao lại biết đến bút danh của tôi?"
    - "Tôi là người kết nối giữa hai thế giới và cũng là người đưa cô đến thế giới này."
    - "Cái gì chứ? Vậy mau chóng đưa tôi trở về nhà đi."
    Giọng nói bên tai lập tức trở nên trầm hẳn:
    - "Không được.

    Cô đến thế giới này là tiếp tục mối lương duyên còn dở dang với một người, và cô cũng chính là nhân vật trong câu chuyện của chính mình."
    - "Cái gì? Tôi cũng là một nhân vật trong cốt truyện này sao?"
    Hóa ra, nguyên nhân đưa cô đến thế giới này không phải là bản thảo mà là người dịch chuyển không gian bí ẩn này.

    Nói cách khác, ở thế giới này, Cố Hạ có mối lương duyên bị đứt đoạn với Thập Đình Phong cho nên khi sống trong thế giới thực, trong đầu cô có chút ấn tượng gì đó không thể tả được về Thập Đình Phong cho nên đã viết nên câu chuyện, mà anh chính là nhân vật chính.

    Nhiệm vụ của cô ở nơi này chính là hoàn toàn cốt truyện còn đang dang dở cũng như tìm ra nữ chính thực sự.
    Việc Cố Hạ mất tích một cách kì lạ khiến cả nhà không khỏi lo lắng mà báo với cảnh sát về việc tìm kiếm cô.

    Đến nay vẫn chưa có kết quả.

    Trong lúc dạo quanh phòng của em gái để tìm manh mối dẫn đến sự biến mất của cô, Cố Hàn vô tình nhìn thấy xấp bản thảo đang mở sẵn ở trên bàn mà tiến lại gần.

    Điều mà anh bất ngờ hơn chính là dòng chữ nhạt dần đậm lên trong khi chẳng có ai chạm tay vào.
    - "Chuyện gì vậy? Mình có bị hoa mắt không?"
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 10: 10: Vị Hôn Thê Đoản Mệnh


    Thập Đình Phong ngồi ở sofa đọc tạp chí lâu lâu lại đưa mắt hướng về phía cánh cửa phòng đang khép chặt.

    Chẳng biết Cố Hạ làm gì ở bên trong.

    Đắn đo một hồi, anh quyết định tiến về phía phòng mà chủ động làm hòa, tuy nhiên đúng lúc đó, thuộc hạ ở phía ngoài đã chạy vào báo:
    - "Thống đốc, Tô tiểu thư đến tìm ngài."
    - "Là Mạn Giao sao?"
    Bàn tay đang vịn nắm cửa lập tức buông xuống mà xoay người bước về phía trước.

    Hiện tại, Tô Mạn Giao đứng trước mặt anh.

    Vừa nhìn thấy cô, khóe môi Thập Đình Phong lập tức mĩm cười, tuy nhiên, biểu hiện của người đối diện lại trái ngược hoàn toàn.

    Vẻ mặt Tô Mạn Giao tỏ ra vô cùng lạnh lùng, nhìn anh nói:
    - "Em đã suy nghĩ kĩ rồi.

    Đình Phong, em thật sự xin lỗi.

    Người đàn ông mà em yêu chỉ có Bất Phàm mà thôi."
    Những lời này đối với Thập Đình Phong vốn đã quen thuộc cho nên anh chẳng thể hiện một chút cảm xúc nào trên gương mặt.

    Một lúc sau mới trầm giọng đáp:
    - "Anh biết.

    Nhưng anh nhất định sẽ giành được em bằng mọi giá."
    Tô Mạn Giao thở dài trước sự cố chấp của người trước mặt, cô lên tiếng nói:
    - "Đình Phong, anh thực sự yêu em hay chỉ là vì em mang bóng hình của người con gái ấy."
    Đúng lúc Cố Hạ mở cửa, toang bước ra ngoài tìm chút gì đó để ăn nào ngờ nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người ở phía ngoài cửa.

    Bàn tay toang mở cánh cửa lập tức dừng lại.

    Cố Hạ khẽ khép hờ cánh cửa phòng, mà đứng lặng im phía bên trong lắng nghe sự tranh cãi ở phía bên ngoài.
    - "Anh thực sự yêu em mà Mạn Giao."
    Lúc này, Thập Đình Phong bỗng trở nên rối loạn mà nắm lấy tay Tô Mạn Giao.

    Ngay lập tức, cô nhếch môi cười nhẹ liền sau đó hất tay anh ra khỏi người mình, nghiêm túc nói:
    - "Bởi vì gương mặt em rất giống vị hôn thê đoản mệnh của anh cho nên anh luôn tìm mọi cách để giành lấy em khỏi tay của Bất Phàm.
    Hóa ra mọi chuyện là như vậy.

    Việc cảm kích Tô Mạn Giao mà đem lòng yêu cô chỉ là một phần nhưng thực chất, điều khiến anh bất chấp tất cả mà sẵn sàng đối đầu với Quan Bất Phàm chính là Tô Mạn Giao rất giống với vị hôn thê trước đây của anh.

    - "Đình Phong, em không phải là cô ấy.

    Mặc dù bọn em có gương mặt rất giống nhau thế nhưng linh hồn và tính cách của em và cô ấy là riêng biệt.

    Anh không thể mù quáng mà cho rằng em chính là Cố Hạ Sương, người phụ nữ mà anh yêu sâu đậm."
    - "Cố Hạ Sương? Sao tên họ của người này có vài nét giống mình thế?"
    Cố Hạ trong lòng không khỏi thắc mắc về cái tên này.

    Hiện tại, cô thật sự rất muốn xông ra bên ngoài mà hỏi thẳng anh.

    Tuy nhiên, nghe ngữ điệu của cả hai bây giờ trông có vẻ khá căng thẳng.

    Nếu như cô bước trở ra sẽ làm cho tình hình tồi tệ hơn.

    Cho nên, việc làm tốt nhất là ở yên trong phòng.
    Sau khi nghe ba chữ thốt ra từ miệng Tô Mạn Giao, sắc mặt Thập Đình Phong lập tức sa sầm hẳn xuống.

    Hàng loạt kí ức đau buồn lại ùa về khiến anh không kiểm soát được bản thân mà tức giận nắm lấy tay người trước mặt mà siết chặt nói:
    - "Nói...Tại sao em biết chuyện này?"
    Thập Đình Phong trừng mắt, hàm răng nghiến chặt nhìn chằm chằm Tô Mạn Giao.

    Giọng nói lạnh lùng kèm với sự tổn thương khi bị người khác khơi lại của anh khiến cô sợ hãi mà cố vùng tay ra khỏi cái siết tay từ người đối diện.
    - "Vậy là em đã nói đúng.

    Đình Phong, em xin anh đừng tiếp tục chia cắt tình cảm giữa em và Bất Phàm nữa.

    Người con gái mà anh thực sự yêu không phải là em."
    Dứt lời, Tô Mạn Giao xoay người rời đi.

    Cô cho rằng cách giải quyết chuyện tình tay ba này chính là nói thẳng mọi việc.

    Bởi lẽ, nếu như cứ kéo dài thì mọi chuyện càng thêm rắc rối bởi ngay từ đầu cô đã xác định tình cảm của mình chỉ dành cho Quan Bất Phàm.
    Ở phía bên trong phòng, Cố Hạ với bản tính vô cùng tò mò đang đắn đo nửa muốn ra ngoài hỏi rõ Thập Đình Phong.

    Một nửa lại lo rằng tâm trạng của anh hiện tại không được tốt cho lắm sẽ lớn tiếng với cô.

    Bỗng nhiên lúc này, giọng nói từ đâu lại vang bên tai cô:
    - "Cô thực sự muốn biết người con gái được nhắc đến à?"
    - "Phải, tôi rất muốn biết."
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 11: 11: Bị Truy Đuổi


    - "Cô thực sự muốn biết người con gái được nhắc đến à?"
    - "Phải, tôi rất muốn biết."
    Cố Hạ ngay lập tức đáp, giọng nói bên tai chưa kịp trả lời thì bất ngờ phía bên ngoài Thập Đình Phong mở cửa xông vào, gương mặt anh lúc này hiện rõ sự buồn bã cho nên ngay khi nhìn thấy người ở bên trong mà nắm chặt lấy tay cô kéo ra ngoài.
    - "Này, anh làm sao vậy? Từ từ, tay của tôi sắp bị đứt ra người rồi này."
    Thập Đình Phong gương mặt lạnh lùng, không nói không rằng mà cứ thế kéo cô ra tận phía bên ngoài đại sảnh.

    Trời bây giờ cũng nhá nhem tối, gió lạnh không ngừng thổi khiến cô co ro mà cằn nhằn người trước mặt:
    - "Anh kéo tay tôi ra phía ngoài này làm gì.

    Lạnh chết tôi mất."
    Cố Hạ vừa dứt câu liền cảm nhận hơi ấm của cơ thể người trước mặt đang bao lấy.

    Thập Đình Phong bất ngờ vòng tay sang ôm chặt lấy người khiến cô một phút chết trân tại chỗ.

    Một lúc sau, Thập Đình Phong đưa mắt nhìn cô, trầm giọng nói:
    - "Như vầy đã bớt lạnh phần nào chưa?"
    Không ngờ giọng nói của anh lúc này khiến cô cảm thấy có chút gì đó ma mị, hấp dẫn đến khó tả khiến đôi gò má bất giác ửng hồng mà lắp bắp nói:
    - "Khi không lại nói ra những lời này, rốt cuộc khi nãy anh và Tô Mạn Giao đã xảy ra chuyện gì?"
    - "Cô nghe lén cuộc trò chuyện giữa tôi và cô ấy sao?"
    Bị nói trúng tim đen, Cố Hạ lập tức lên tiếng phân trần:
    - "Tôi...tôi không cố ý nghe lén.

    Chỉ là...tình cờ nghe được thôi."
    Thập Đình Phong ngay khi nghe những lời này, ánh mắt có chút gì đó nặng trĩu như muốn bật khóc thế nhưng anh lại chẳng khóc được mà tiếp tục ôm chặt lấy người trước mặt, trầm giọng nói:
    - "Làm ơn hãy ở yên và đừng hỏi thêm bất cứ điều gì cả.

    Tôi chỉ cần cô làm điểm tựa cho tôi lúc này."
    Nghe thế, Cố Hạ cũng không hỏi gì thêm mà đứng lặng yên làm điểm tựa cho người trước mặt.

    Cô biết rằng tâm trạng hiện tại của anh vô cùng tồi tệ cho nên không muốn nói gì nhiều mà chỉ muốn có người ở bên cạnh giúp anh không cảm thấy cô đơn mà thôi.
    Suốt mấy ngày này, Cố Hàn luôn dán mắt vào xấp bản thảo trên bàn.

    Những dòng chữ cứ thế mà ngày càng đậm dần dường như câu chuyện đang diễn biến vậy.

    Bất ngờ, bên tai anh lúc này lại vang lên giọng nói kì lạ:
    - "Em gái cậu hiện đang ở một thế giới khác để hoàn thành sứ mệnh của mình."
    - "Là ai đang nói vậy?"

    Cố Hàn xoay người mà nhìn khắp căn phòng nhưng chẳng thấy bóng dáng một ai.

    Một lúc sau, ánh sáng từ đâu phát ra, cuốn Cố Hàn biến mất.
    Ngay khi anh mở mắt ra thì đã thấy bản thân đứng trước một nơi hoàn toàn xa lạ.

    Chưa kịp định thần thì phía sau lưng anh vang lên âm thanh truy đuổi của đám người áo đen:
    - "Hắn tẩu thoát rồi, mau đuổi theo."
    Cố Hàn vẫn chưa hiểu ra chuyện gì đang xảy ra mà ba chân bốn cẳng chạy về phía trước.
    - "Chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng phải mới khi nãy mình đang ở trong phòng sao?"
    Đùng...Đùng...
    Một tên chỉ huy trong đám người áo đen mất kiên nhẫn lập tức rút khẩu súng từ trong túi ra mà bắn về phía Cố Hàn.

    May thay anh né kịp mà chạy thật nhanh, miệng không ngừng thở hồng hộc.

    Đây chắc chắn là giấc mơ phiêu lưu, mạo hiểm nhưng chẳng hiểu tại sao từng cảnh vật, âm thanh hô hào truy đuổi lại chân thật đến thế.
    Cố Hàn vì muốn đảm bảo tính mạng mà ra sức chạy thật nhanh.

    Cả người anh đồng thời cố tránh né những viên đạn từ phía sau đang nhắm thẳng về phía mình, miệng chửi thầm:

    - "Khốn kiếp, khi không mình lại phải rơi vào cảnh này chứ.

    Giấc mơ này đến bao giờ mới kết thúc đây."
    Két...
    Bỗng nhiên, một chiếc xe hơi màu đen thắng gấp trước mặt Cố Hàn tạo ra khói bụi làm giảm đi tầm nhìn của đám người phía sau.

    Cánh cửa lập tức mở ra, người đàn ông đeo kính đen, trên người diện bộ đồ vest nhìn anh, giọng gấp gáp nói:
    - "Cố Hàn, mau lên xe."
    Bản thân anh chưa biết người đàn ông bí ẩn này là ai.

    Tuy nhiên, nhìn đám người áo đen đang cố đuổi theo sau mình mà không chần chừ, lập tức ngồi vào trong xe sau đó đóng sầm cửa lại.
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 12: 12: May Mắn Thoát Nạn


    - "Cố Hàn, mau lên xe."
    Bản thân anh chưa biết người đàn ông bí ẩn này là ai.

    Tuy nhiên, nhìn đám người áo đen đang cố đuổi theo sau mình mà không chần chừ, lập tức ngồi vào trong xe sau đó đóng sầm cửa lại.
    Mãi cho đến khi Cố Hàn quay sang nhìn thì người áo đàn ông mới tháo chiếc kính đen xuống.

    Ngay lập tức, anh ta trầm giọng nói:
    - "Tôi biết cậu không cam lòng vì cái chết của Hạ Sương nhưng cũng không vì thế mà cậu cả gan xong vào lãnh địa của người đàn ông đó để ám sát ông ta."
    - "Hạ Sương? Ám sát ai chứ? Tôi không hiểu anh đang nói gì?"
    Cố Hàn ngơ ngác trước những lời người đàn ông bên cạnh nói mà hỏi lại.

    Ngay lập tức, người bên cạnh dừng xe lại, ánh mắt khẽ nhíu lại.

    Đảm bảo đám người áo đen mất dấu mà đưa mắt nhìn về phía Cố Hàn, trầm giọng đáp:
    - "Rốt cuộc Lãnh Kiêu đã tiêm thuốc gì vào người khiến cậu trở nên như bây giờ vậy?"

    - "Chuyện gì xảy ra vậy? Cố Hàn, mày mau tỉnh lại đi."
    Cố Hàn đưa tay vò đầu mà cố trấn tỉnh lại bản thân.

    Anh thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.

    Ngay cả người đàn ông bên cạnh anh cũng chẳng biết tên anh ta, một lúc sau thắc mắc hỏi:
    - "Anh tên gì? Rốt cuộc tôi với anh có mối quan hệ như thế nào?"
    Nghe những lời này, người bên cạnh khẽ nhíu mày liền sau đó trầm giọng trả lời:
    - "Cố Hàn, chẳng lẽ những chuỗi ngày bị bắt giữ bởi đám người của Lãnh Kiêu, cậu thực sự đã quên người bạn này rồi sao?"
    - "Tôi là Bạch Thương Nhiễm, người anh em chí cốt của cậu đây."
    - "Bạch Thương Nhiễm?"
    Đây là lần đầu Cố Hàn nghe cái tên này.

    Nhìn biểu hiện xa lạ này, Bạch Thương Nhiễm đoán rằng Cố Hàn chắc chắn đã bị người của Lãnh Kiêu tiêm chất gì vào người cho nên trí nhớ mới trở nên như vậy.

    Bạch Thương Nhiễm khẽ thở dài, chán nản nói:
    - "Cậu trốn thoát thành công xem như đã may mắn lắm rồi.

    Tạm thời cậu không còn nơi nào để trở về, chi bằng ở tạm Bạch gia một thời gian rồi tính tiếp."
    Cố Hàn ngơ ngác chỉ biết gật đầu.

    Sau một hồi quan sát, bằng cảm nhận của mình, anh đoán rằng người bên cạnh cũng không có ý xấu.

    Nếu không thì lúc nãy cũng không bất chấp lái xe đưa anh rời khỏi nơi nguy hiểm.
    Chiếc xe cứ thế mà lăn bánh.

    Suốt cả đoạn đường đi, Cố Hàn cứ đưa mắt nhìn ra phía đường.

    Quả thật, mọi thứ nơi này rất khác lạ.

    Anh có cảm giác mình đang ở một thế giới vốn chẳng thuộc về mình.

    Thoáng chốc, chiếc xe đã dừng ngay trước tòa nhà khang trang, rộng lớn.

    Nói như thời Cố Hàn đang sống thì Bạch Thương Nhiễm cũng thuộc hạng con ông cháu cha cho nên gia thế mới giàu có đến thế.
    Cạch...
    Cố Hàn mở cửa xe chậm rãi bước xuống, khẽ đưa mắt nhìn quanh một lượt.

    Trong lòng anh không thầm nghĩ tại sao mình lại có thể kết bạn với một người có gia thế như vậy.

    Khẽ cúi xuống nhìn bộ quần áo giản đơn, vài nơi có vài vết roi cùng vệt máu bám lên.

    Lúc này, anh mới bắt đầu cảm thấy đau nhức.

    Dường như anh đã bắt đầu hòa hợp vào thế giới này.
    - "Cố Hàn, em tưởng anh không thoát khỏi tay Lãnh Kiêu.

    May quá, anh vẫn bình an trở về."

    Một cô gái với gương mặt thanh tú vừa nhìn thấy người trước mặt lập tức chạy đến ôm chầm lấy khiến Cố Hàn phút chốc chỉ biết đứng hình tại chỗ.

    Anh chậm rãi bước lùi ra sau, cách người đối diện một khoảng, xa lạ nói:
    - "Còn cô là ai? Chúng ta có quen biết nhau sao?"
    Nghe những lời này, khóe môi cô gái bỗng run run.

    Thấy thế, Bạch Thương Nhiễm lập tức đứng lên giải thích:
    - "Tiểu Nhu, có lẽ cậu ấy bị đám người của Lãnh Kiêu tra tấn dã man cho nên ảnh hưởng đến trí nhớ.

    Có lẽ thời gian sau cậu ấy sẽ bình phục trở lại mà thôi."
    - "Cố Hàn, mọi chuyện là như vậy sao? Anh có biết em nhớ anh đến nhường nào không?"
    Bạch Thương Nhu, em gái của Bạch Thương Nhiễm và cũng là người con gái mà khi trước Cố Hàn đem lòng yêu thương.

    Ngoại trừ em gái ra, người con gái mà anh luôn muốn bảo vệ chính là cô.
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 13: 13: Mất Trí


    Bạch Thương Nhu, em gái của Bạch Thương Nhiễm và cũng là người con gái mà khi trước Cố Hàn đem lòng yêu thương.

    Ngoại trừ em gái ra, người con gái mà anh luôn muốn bảo vệ chính là cô.
    Mặc dù chưa hiểu những gì đang diễn ra, tuy nhiên có lẽ vết thương từ đâu xuất hiện khiến anh cảm thấy bắt đầu đau nhức mà k** r*n.

    Thấy thế, Bạch Thương Nhu vẻ mặt trở nên lo lắng mà chậm rãi dìu anh bước vào bên trong nhà.
    - "Cố Hàn, anh cố chịu đau chút nhé.

    Bác sĩ sẽ nhanh chóng đến kiểm tra cho anh."
    Nhìn người con gái đang lo lắng cho mình khiến anh cảm thấy Bạch Thương Nhu lúc này tựa như một nữ thần.

    Anh không ngờ sau bao nhiêu tháng ngày độc thân của mình, đây là lần đầu tiên có người lo lắng cho anh đến thế.

    Chính vì lẽ đó, Cố Hàn khẽ đưa mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt thanh tú của người bên cạnh, khóe môi bỗng hé nụ cười mãn nguyện của một kẻ độc thân lâu năm mãi cho đến khi Bạch Thương Nhu ngẩng mặt lên nhìn thì lại giả vờ ngó sang hướng khác.
    - "Cảm...cảm ơn hai người đã giúp tôi."
    Sau khi kiểm tra vết thương không quá nghiêm trọng, hai người bên cạnh lúc này khẽ thở phào nhẹ nhõm mừng cho anh.

    Bạch Thương Nhiễm quan sát em gái cứ tay nắm không rời cánh tay của Cố Hàn chỉ biết cười nhẹ liền sau đó giả vờ bảo cô vào bên trong nấu thứ gì đó cho Cố Hàn ăn để có không gian riêng hỏi anh mọi chuyện.
    - "Cố Hàn, cậu có biết suốt thời gian cậu mất tích, mình cứ sợ rằng cậu cũng sẽ giống..."
    Ngay lập tức, Cố Hàn bỗng nhớ lại cái tên Sương gì đấy mà lên tiếng hỏi:
    - "À, cái người mà cậu nhắc với mình khi nãy rốt cuộc có quan hệ gì với mình?"
    Nghe đến đây, Bạch Thương Nhiễm đã chắc chắn rằng người bạn này đã thực sự mất trí mà thở dài đáp:
    - "Xem như cậu thoát khỏi nơi nguy hiểm ấy đã tốt lắm rồi."
    Ngừng một lát, Bạch Thương Nhiễm lại tiếp:
    - "Cậu quên rồi à, Hạ Sương chính là em gái mà cậu yêu quý nhất.

    Xui thay lại mất căn bệnh ung thư, mà em gái của cậu lại có hôn ước với Thập Đình Phong, thống đốc quân có tiếng ở nơi này.

    Bản thân cậu chẳng ưa tên đó gì mấy cho nên nghe lời xúi giục của Lãnh Kiêu mà chống lại Thập Đình Phong.

    Nào ngờ cậu sa vào tròng của lão ta, Hạ Sương vì lo lắng mà bệnh tình trở nặng, sau đó mất trước khi diễn ra lễ cưới."
    - "Sau cái chết của Hạ Sương, cậu cho rằng tất cả mọi chuyện đều do Lãnh Kiêu sắp đặt mà tức giận tìm cách xông vào lãnh địa để trả thù thế nhưng không may lại bị người của ông ta bắt giữ cho đến bây giờ."
    Nghe đến đây, lông mày Cố Hàn khẽ chau lại, miệng lẩm bẩm:
    - "Sao mình ngu thế không biết.

    Khi không lại đi từ chối em rể chức cao quyền trọng mà gia nhập băng đảng xấu xa thế này."
    Bỗng nhiên lúc này, một giọng nói khi trước lại vang lên bên tai Cố Hàn.

    Cảm thấy bản thân như biến thành trò hề, ngay lập tức, anh lớn tiếng mắng:
    - "Mau đưa tôi trở về nhà ngay bây giờ.

    Đầu óc tôi bây giờ sắp phát điên rồi.

    Nhanh lên."
    Bạch Thương Nhiễm ngồi bên cạnh nghe những lời anh nói mà nhíu mày lo lắng.

    Cố Hàn không những mất trí mà đầu óc bây giờ cũng rối loạn, nói năng lung tung.
    Giọng nói bên tai anh từ tốn đáp lại:
    - "Cậu sẽ không trở về được cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ của mình ở nơi này."
    Dứt lời, giọng nói kì lạ ấy cũng biến mất khiến Cố Hàn như muốn điên tiết lên mà hằng giọng mắng chửi không thôi:
    - "Rồi tôi làm gì ở nơi này? Nhiệm vụ của tôi là gì? Anh phải nói rõ ra chứ? Này...mau nói cho tôi biết đi chứ?"

    Nói rồi, Cố Hàn quay người sang thì phát hiện người bên cạnh đang ngơ ngác nhìn chằm chằm.

    Ngay lập tức, anh khẽ ho một tiếng, sau đó cười trừ đáp:
    - "À...ừm...Do tôi mới thoát khỏi nơi quái quỷ ấy cho nên đầu óc vẫn chưa bình thường trở lại."
    Vừa nói, anh vừa đánh nhẹ lên đầu liền sau đó khẽ đảo mắt nhìn ngó chung quanh như tìm thứ gì đó.
    - "Đây không phải là mơ.

    Mình thực sự đã xuyên không rồi.

    Nơi này có cánh cửa không gian không chứ?"
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 14: 14: Làm Cho Hoảng Hồn


    Vài ngày sau đó, tâm trạng Thập Đình Phong cũng tạm quên đi chuyện hôm trước gặp mặt Tô Mạn Giao.

    Anh hiện tại rất tập trung vào việc đại sự của mình.

    Về phía Cố Hạ, cô chỉ biết đứng bên ngoài nhìn trộm anh làm việc.

    Quả thật, phong thái lúc anh tập trung càng thêm quyến rũ đến khó tả khiến cô đứng ngoài cửa cười khúc khích, trí tưởng tượng trong đầu cứ thế hình thành.
    Cạch...
    Bất ngờ, người ở bên trong đẩy cửa bước trở ra khiến Cố Hạ chưa kịp phản xạ làm đầu va phải cánh cửa mà ôm trán kêu la.
    - "Ui da, sao anh lại đột ngột mở cửa thế? Làm trán của tôi sưng một cục rồi này."
    Thập Đình Phong gương mặt chẳng mấy cảm xúc mà chỉ trơ gương mặt lạnh lùng nhìn người trước mặt, sau đó lạnh giọng nói:
    - "Cô quên rồi à, đây là nhà của tôi cho nên tôi muốn ra khi nào thì ra."
    - "Ờ ha, suýt chút nữa thì tôi quên, hì hì."
    Cố Hạ chỉ biết cười trừ liền sau đó xoay lưng toang bước lên phía trước.

    Tuy nhiên, cánh tay của người phía sau đã giữ lấy cổ áo của cô mà kéo ngược lại khiến cô muốn di chuyển cũng khó.

    Cố Hạ nhíu mày, thắc mắc nói:
    - "Chuyện gì vậy? Chẳng phải tôi nên đi ra chỗ khác để anh làm việc sao?"
    Nghe cô hỏi, Thập Đình Phong gỏn gọn trả lời:
    - "Xong rồi."
    - "Vậy à."

    Dứt lời, Cố Hạ bước chân lên phía trước bỗng cô lập tức dừng lại.

    Thoáng chốc, người từ phía sau đã đứng chắn trước mặt cô.

    Bàn tay Thập Đình Phong khẽ đặt lên nơi trán va vào cánh cửa, nhíu mày nói:
    - "Trán cô đỏ lên rồi kìa.

    Ngồi xuống ghế đi và ngoan ngoãn đợi tôi."
    Nói rồi, anh bước đi về phía nhà bếp trước sự ngơ ngác của Cố Hạ.

    Như lời anh dặn, cô ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa.

    Khoảng chừng vài phút sau, người bên trong bếp chậm rãi bước trở ra, trên tay cầm lấy chiếc khăn ấm sau đó lập tức đắp lên vị trí trán bị sưng của cô.
    - "Giữ đến khi nào cảm thấy đỡ đau thì thôi."
    Mặc dù giọng điệu có chút lạnh lùng nhưng hành động quan tâm của Thập Đình Phong khiến cô không nhịn được mà bật cười, sau đó lên tiếng:
    - "Anh chỉ xấu miệng thôi đúng không?"
    Thập Đình Phong nghe thế liền nhanh chóng đứng bật dậy liền sau đó đáp:
    - "Cô về phòng đi, đừng gây chuyện nữa."
    Ngay khi anh vừa xoay lưng thì phía sau vang lên giọng nói.

    Cố Hạ lúc này vô cùng nghiêm túc mà trầm giọng hỏi anh:
    - "Tôi muốn biết về người tên Cố Hạ Sương."
    Gương mặt vốn điềm tĩnh của Thập Đình Phong ngay khi nghe cái tên này liền trở nên biến sắc.

    Anh lập tức xoay người lại đối diện với Cố Hạ, sau đó lớn tiếng với cô:
    - "Tôi đã bảo cô đừng nhắc đến ba chữ này."
    Thái độ giận dữ của anh khiến Cố Hạ có chút sợ hãi.

    Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Bị người trước mặt lớn tiếng khiến cô có chút sợ hãi, hai chân bất giác run lên liền sau đó chạy trở về phòng mà nói vọng lại:
    - "Tôi xin lỗi.

    Nếu anh chưa sẵn sàng kể lại thì thôi."
    Dứt lời, Cố Hạ đóng sầm cửa phòng lại.

    Tim cô vì giọng nói lớn tiếng của Thập Đình Phong làm cho sợ hãi mà suýt nữa rớt ra ngoài đến giờ vẫn còn hoảng hốt.
    - "Ôi mẹ ơi, anh ta hung dữ quá.

    Mình thực sự muốn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

    Tại sao lúc này bên tai mình lại không nghe thấy giọng nói kì lạ đó nữa."
    Cô lục tung mọi tờ giấy đang có ở trong phòng nhằm tìm đường quay trở về thế giới của mình.

    Về phía anh trai cô, Cố Hàn cũng hành động y chang em gái.

    Anh cũng đang tìm cách để quay trở về.

    Tuy nhiên mọi việc chẳng hề đơn giản.
    - "Ôi trời, chắc mình phát điên mất.

    Mình chẳng muốn dính dáng đến súng đạn một chút nào cả."
    Cố Hàn lẩm bẩm, miệng không ngừng chửi thầm ai đó đã đưa anh xuyên đến thế giới này.
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 15: 15: Trốn Khỏi Thập Gia


    Tối hôm đó, Cố Hạ quyết định tự mình đi tìm hiểu nguyên nhân xuyên đến đây cũng như hiểu thêm về người con gái tên Cố Hạ Sương cho nên cô đã thu dọn đồ đạc, sau đó buộc sợi dây thừng ở góc cửa mà chậm rãi trèo từ trên cao xuống đất.
    - "Thập Đình Phong, tôi nghĩ rằng mình xuyên không đến đây cũng chẳng giúp ích gì cho anh, chi bằng rời khỏi đây vậy."
    Đúng lúc đó, phía bên dưới là chiếc xe của Tang Dĩ Thâm.

    Chắc có lẽ anh đến đây để bàn công chuyện với Thập Đình Phong.

    Vì biệt thự Thập gia vô cùng rộng lớn, luôn có người gác cổng kiểm tra.

    Để muốn thành công rời khỏi đây, chỉ còn cách là trốn tạm vào xe của Tang Dĩ Thâm.
    - "May quá, hôm nay chỉ có mỗi anh ấy lái xe đến đây."
    Cố Hạ mĩm cười đắc chí.

    Cô không ngờ hôm nay ông trời cũng ra sức giúp mình.

    Bình thường Tang Dĩ Thâm trước khi rời khỏi thường hay khóa cửa xe.

    Tuy nhiên hôm nay có lẽ do quá vội với lại anh chỉ đến bàn việc trong chốc lát cho nên đã quên mất chuyện này.

    Nhân cơ hội, Cố Hạ lẻn chui vào hàng ghế phía sau mà tìm chỗ nấp.
    Cạch...
    Nghe tiếng mở cửa xe, Cố Hạ ở phía sau lập tức im lặng.

    Trời hiện tại cũng nhá nhem tối, cộng với người bị cận như Tang Dĩ Thâm chắc có lẽ sẽ không phát hiện ra cô.
    Vừa ngồi vào trong xe, Tang Dĩ Thâm đã cảm nhận dường như có ai đó trốn ở hàng ghế phía sau.

    Anh nhíu mày lặng lẽ quan sát từ gương chiếu hậu.

    Cố Hạ đợi mãi mà xe vẫn chưa lăn bánh, trong lòng có chút khó chịu mà ngốc đầu lên, đúng lúc lộ ra gương mặt khiến Tang Dĩ Thâm phát hiện.

    Anh không nói mà giả vờ như thể chưa từng xảy ra chuyện gì sau đó cười mĩm rồi lái xe rời đi.
    Chiếc xe đi thẳng đến biệt thự của Tang Dĩ Thâm.

    Lúc này, Cố Hạ mới thở phào nhẹ nhõm.

    Cô chậm rãi mở cửa xe, ngay khi ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ánh mắt ôn nhu mĩm cười nhìn chằm chằm vào cô của người trước mặt.

    Bất giác, Cố Hạ giật mình, toang chui ngược vào bên trong thì nghe giọng nói trầm ấm vang lên:
    - "Tôi biết cô ở phía sau từ lúc còn ở Thập gia kìa."
    - "Sao...sao anh không đuổi tôi xuống xe?"
    Nghe cô hỏi, Tang Dĩ Thâm chỉ biết cười liền sau đó đáp:
    - "Tôi biết cô tìm cách trốn ra ngoài đều có lí do."
    Ngừng một lát, Tang Dĩ Thâm khẽ tiến sát về phía cô, trầm giọng nói:

    - "Hơn nữa, tôi biết cô không phải người của nơi này."
    Bị nói trúng tim đen, Cố Hạ lắp bắp trả lời:
    - "Sao...sao anh biết được?"
    - "Suỵt..."
    Cô chưa nói xong thì cánh môi đã bị ngón tay người trước mặt chặn lại.

    Tang Dĩ Thâm nhếch môi cười nhẹ liền ghé sát tai cô nói thầm:
    - "Chẳng phải khi trước cô có đề cập đến hai chữ xuyên không sao? Hơn nữa, còn nhận nhầm tôi với người bạn nào đó."
    Không ngờ, lần nhận nhầm lúc trước của cô cứ ngỡ rằng Tang Dĩ Thâm không để tâm đến, không ngờ chỉ qua những câu nói kì lạ ấy, anh lại có thể đoán ra cô xuyên không đến thế giới này.
    Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Cố Hạ khiến anh không nhịn được mà bật cười, sau đó trầm giọng nói:
    - "Tôi sẽ không nói chuyện này cho ai khác.

    Đây sẽ là bí mật giữa hai chúng ta."
    Dứt lời, Tang Dĩ Thâm đưa tay về phía cô với nụ cười thân thiện đáp:
    - "Chúng ta làm quen lại từ đầu nhé.

    Xin chào, tôi là Tang Dĩ Thâm."
    Trong đầu Cố Hạ nghĩ rằng việc kết thân với Tang Dĩ Thâm chắc chắn sẽ có lợi bởi vì mối quan hệ giữa anh và Thập Đình Phong rất tốt.

    Ít nhiều cũng sẽ biết đến cái tên Cố Hạ Sương.

    Không chần chừ, Cố Hạ mĩm cười, liền sau đó bắt lấy tay anh cười nói:
    - "Còn tôi là Cố Hạ, rất vui được quen biết anh."
    Cô vừa dứt lời thì Tang Dĩ Thâm lập tức kéo tay cô ra khỏi xe, sau đó đáp:
    - "Trời cũng tối rồi, chi bằng cô nghỉ ngơi lại đây một đêm rồi tính tiếp."
    - "Ôi không, khi nãy tôi trèo tường, quên mang theo hành lí rồi."
    Cố Hạ đưa tay khẽ đánh nhẹ lên đầu mình.

    Không ngờ cô lại vội vàng đến mức quên luôn cả hành lí của mình.

    Nghe thế, Tang Dĩ Thâm điềm nhiên cười đáp:
    - "Không sao, tôi bảo người mua giúp cô vài bộ quần áo là được thôi."
    - "Làm phiền anh quá."
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 16: 16: Giành Lấy Cơ Hội


    Sau lần lớn tiếng với Cố Hạ, Thập Đình Phong cảm thấy bản thân có chút quá đáng với cô cho nên thường xuyên lén đi qua đi lại trước cửa phòng.

    Suy nghĩ một hồi, anh quyết định lên tiếng hỏi han người ở bên trong:
    - "Cố Hạ, cô đã ngủ hay còn thức?"
    Gọi mãi mà ở bên trong vẫn không có hồi âm khiến trong lòng Thập Đình Phong có cảm giác bất an liền lập tức mở cửa xông vào.

    Ngay khi cánh cửa mở ra thì đã thấy hành lí của cô nằm ngổn ngang dưới sàn, phía cửa sổ bỗng cột sợi dây thừng.

    Ngay lập tức, Thập Đình Phong chạy về phía cửa, hàng lông mày khẽ nhíu lại:
    - "Cô cả gan lắm mới trèo tường ra khỏi đây sao?"
    Nói rồi, anh xoay lưng liền nhìn thấy một tờ giấy ở trên bàn:
    - "Tôi sẽ tự đi tìm hiểu về người con gái tên Cố Hạ Sương và đường trở về thế giới của mình.

    Cảm ơn anh vì thời gian qua đã kiên nhẫn với một người như tôi."
    Đọc đến đây, Thập Đình Phong đã dần mất kiên nhẫn mà tức giận xé nát tờ giấy.

    Một cô gái như cô sao dám rời khỏi nơi này để đi trong lúc trời tối thế này, cô chẳng sợ nguy hiểm hay sao.
    - "Cố Hạ, cô điên rồi hay sao? Ở nơi này ngoài tôi ra thì còn ai quen biết với cô nữa chứ."

    Quay trở về phía Cố Hạ, cô hiện tại được Tang Dĩ Thâm chuẩn bị cho mình một căn phòng đầy đủ tiện nghi.

    Vừa vào đến nơi cô đã ngã lăn ra giường, nhìn người trước mặt cười đáp:
    - "Cảm ơn anh đã cho tôi ở nhờ một đêm."
    Khóe môi Tang Dĩ Thâm lúc này khẽ cong lên, liền ngồi xuống giường, nhìn sang Cố Hạ ôn nhu nói:
    - "Cô muốn ở lại đây bao lâu thì tùy."
    Nghe đến đây, hai mắt Cố Hạ lập tức mở to liền sau đó bật người ngồi dậy mà nắm lấy tay người bên cạnh, cảm động nói:
    - "Thật sao? Tang Dĩ Thâm, thật sự cảm ơn anh rất nhiều."
    Trước sự phấn khích của người trước mặt, Tang Dĩ Thâm chỉ biết nhìn cô mĩm cười, trong lòng anh chợt nghĩ:
    - "Tôi nhất định sẽ không để cô rời khỏi nơi này.

    Nếu như Đình Phong không trân trọng người con gái thú vị này, chi bằng nhường cơ hội tốt này cho tôi."
    Tối hôm đó, Thập Đình Phong không tài nào ngủ được.

    Cứ mỗi lần trở người, trong đầu anh lại lo lắng cho Cố Hạ rằng cô hiện tại không biết ra sao.

    Hơn nữa, cô còn là con gái, đi lang thang giữa đêm khuya thế này chắc hẳn sẽ gặp phải bọn b**n th**.

    Hiện tại đã hơn mười giờ đêm, Thập Đình Phong vội khoác chiếc áo khoác bên ngoài liền sau đó bước ra ngoài lái xe đi tìm cô.
    - "Cố Hạ, rốt cuộc cô đang ở đâu vậy?"
    - "Khò...khò..."
    Phía bên này, Cố Hạ đã nằm lăn đùng ra ngủ.

    Cô vô tư đến mức chẳng biết người phía bên kia lo lắng đến mức nửa đêm lái xe ra ngoài để tìm cô.

    Về phía Tang Dĩ Thâm cũng cho rằng sự rời khỏi Thập gia của Cố Hạ chắc cũng sẽ không ảnh hưởng đến Thập Đình Phong gì mấy.

    Bởi lẽ anh biết bạn của mình xưa nay trong lòng chỉ có mỗi bóng hình người con gái tên Cố Hạ Sương và người thứ hai không ai khác chính là Tô Mạn Giao.
    - "Đúng là cô gái hồn nhiên."
    Tang Dĩ Thâm mĩm cười nhìn người con gái ngủ say trên giường một cách trìu mến.

    Anh dường như đã có một chút cảm giác gì đó vô cùng khó tả ngay khi lần đầu gặp mặt cô.

    Khi không, cô lại tìm đến chỗ anh tựa như hai người có nhân duyên từ lâu.

    Anh nhất định sẽ không từ bỏ cơ hội quý giá này.
    Sau một hồi tìm kiếm khắp con phố, Thập Đình Phong bất mãn mà quay trở về, miệng anh không thầm mắng Cố Hạ.
    - "Đồ ngốc, cô nghĩ rằng tôi lo lắng mà chạy đi tìm cô sao? Đừng chơi trò trốn tìm nữa.

    Tôi chắc chắn ngày mai cô sẽ quay trở về Thập gia tìm tôi mà thôi."
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 17: 17: Suy Luận


    Sáng hôm sau, Cố Hạ vừa mở mắt ra đã cảm nhận ai đó đứng trước mặt mĩm cười nhìn chằm chằm mình khiến cô giật mình mà ngồi bật dậy.

    Sau khi nhìn kĩ lại thì nhận ra người trước mặt không ai khác chính là Tang Dĩ Thâm.

    Anh mang thức ăn sáng đến tận phòng khiến cô có chút ngại bởi lẽ bản thân đã làm phiền anh khá nhiều.
    - "Thật ngại quá, đã ngủ nhờ lại đây còn bắt anh mang thức ăn đến..."
    - "Là tôi tự nguyện làm việc này mà."
    Cố Hạ chưa nói dứt câu thì Tang Dĩ Thâm đã cắt ngang lời cô.

    Nụ cười anh dưới ánh nắng ban mai khiến cho người ta có chút xiêu lòng.

    Cố Hạ cười đáp lại, sau đó hồi tưởng lại người bạn của mình mà lên tiếng:

    - "Anh thực sự rất giống với người bạn tên Tang Vũ An của tôi cho nên ngay khi vừa mới gặp, tôi chẳng có cảm giác gì xa lạ cả."
    - "Vậy sao?"
    Bất ngờ, Tang Dĩ Thâm tiến gần về phía Cố Hạ, mặt anh hướng thẳng về phía cô khiến đôi má thiếu nữ thoáng chốc ửng hồng vì xấu hổ.

    Tang Dĩ Thâm khóe môi hé nụ cười, nhìn thẳng vào mắt cô nói:
    - "Có lẽ người bạn ấy đối với cô rất quan trọng."
    Ngay lập tức, Cố Hạ vội lên tiếng giải thích:
    - "Chúng tôi chỉ là bạn học với nhau mà thôi."
    Nhìn biểu hiện không dám nhìn thẳng vào mắt mình của Cố Hạ, ngay lập tức, Tang Dĩ Thâm nắm lấy tay cô sau đó đặt lên gương mặt góc cạnh của mình, làn da anh lúc này có chút âm ấm liền sau đó trầm giọng nói:
    - "Có lẽ người bạn ấy cũng có tình cảm với cô thì sao?"
    Cố Hạ mặt đỏ bừng liền nhanh chóng rút bàn tay nhỏ bé của mình ra khỏi gương mặt Tang Dĩ Thâm, sau đó giả vờ lảnh sang chuyện khác:
    - "Hình như anh khá thân với Thập Đình Phong chắc hẳn anh cũng nghe đến cái tên Cố Hạ Sương."
    Nghe những lời này, khóe môi đang mĩm cười của anh bỗng thu lại liền sau đó không vui đáp:
    - "Cô thích Đình Phong rồi à?"
    - "Không...không phải.

    Chỉ là tôi muốn tìm rõ nguyên nhân tại sao tôi lại xuyên không đến đây."
    Vừa nói dứt câu, Tang Dĩ Thâm lập tức vòng tay ôm chầm lấy người Cố Hạ khiến cô tròn xoe mắt.

    Anh tựa đầu vào vai cô, sau đó nói khẽ:
    - "Tôi sẽ không để cô rời khỏi nơi này mà trở về thế giới của mình cho nên tôi sẽ không kể cho cô nghe chuyện liên quan đến Cố Hạ Sương đâu."

    - "Không.

    Tôi chỉ là tò mò về mối quan hệ giữa Thập Đình Phong và người con gái ấy."
    Cô vừa dứt câu thì bóng lưng người trước mặt đã đi về phía cửa, Tang Dĩ Thâm chỉ nói vọng lại:
    - "Tôi đã hứa với Đình Phong rằng không nhắc đến chuyện này với bất kì ai cho nên tôi mong rằng cô đừng biến tôi thành người bội tín."
    Nói rồi, anh đóng sầm cửa lại trước sự ngơ ngác của Cố Hạ.

    Tưởng chừng từ phía Tang Dĩ Thâm có thể khai thác thông tin về người tên Cố Hạ Sương nào ngờ thành ra thế này.
    - "À, phải rồi, chẳng phải Tô Mạn Giao đã đề cập đến chuyện này sao? Chắc chắn cô ấy sẽ kể mọi chuyện cho mình nghe."
    Về phía Cố Hàn, suốt mấy ngày này, anh cứ quanh quẩn ở trong biệt thự Bạch gia mà suy nghĩ đến việc mình bị xuyên không đến đây.

    Anh bất giác rút chiếc bóp da từ sâu bên trong túi áo của mình liền sau đó tò mò mở ra thì phát hiện tấm ảnh.

    Người ở bên trong ảnh chính là anh cùng với một cô gái, phía sau tấm ảnh có đề dòng chữ bao gồm tên anh và em gái yêu quý Cố Hạ Sương.
    - "Không ngờ ở thế giới này, mình lại có em gái tên là Cố Hạ Sương."

    Người con gái này vẻ ngoài hoàn toàn khác xa Cố Hạ.

    Lúc này, Cố Hàn cố nhớ lại những gì mà Bạch Thương Nhiễm đã từng nói trước khi gặp lại anh:
    - "Cậu quên rồi à, Hạ Sương chính là em gái mà cậu yêu quý nhất.

    Xui thay lại mất căn bệnh ung thư, mà em gái của cậu lại có hôn ước với Thập Đình Phong, thống đốc quân có tiếng ở nơi này.

    Bản thân cậu chẳng ưa tên đó gì mấy cho nên nghe lời xúi giục của Lãnh Kiêu mà chống lại Thập Đình Phong.

    Nào ngờ cậu sa vào tròng của lão ta, Hạ Sương vì lo lắng mà bệnh tình trở nặng, sau đó mất trước khi diễn ra lễ cưới."
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 18: 18: Trúng Đạn


    Ngẫm nghĩ một hồi, trong đầu Cố Hàn bỗng nảy lên một ý nghĩ:
    - "Cố Hạ....Cố Hạ Sương."
    Miệng anh không ngừng lẩm bẩm hai cái tên này.

    Một lúc sau, anh cũng đưa ra một kết luận:
    - "Có khi nào đây cũng chính là nguyên nhân khiến Cố Hạ biến mất một cách bất thường.

    À, phải rồi, có thể là em ấy cũng đang ở nơi nào đó ở thế giới này, giống như mình."
    Nói rồi, anh khoác lên người chiếc áo khoác màu đen liền chậm rãi bước ra ngoài phố mà nhìn ngắm cảnh vật chung quanh.
    Đang vô tư bước dạo trên phố, bản thân Cố Hàn không ngờ rằng phía sau lưng mình đang có hai bóng người áo đen theo dõi.

    Ngay khi bọn chúng rút khẩu súng trong người ra rồi chỉa thẳng về phía anh thì một giọng nói bất ngờ vang lên:
    - "Cố Hàn, cẩn thận."
    Ngay khi nghe giọng nói lảnh lót vang lên, Cố Hàn chưa kịp xoay người nhìn ra sau liền cảm nhận bóng lưng chạy thật nhanh về phía anh.
    Đùng...
    Viên đạn bắn trúng vào vai cô gái.

    Bàn tay anh nhanh chóng đỡ lấy người trước mặt.

    Hai bóng người áo đen sau khi gây chuyện lập tức co người bỏ chạy thật nhanh.

    - "Bạch Thương Nhu? Là cô?"
    Người cứu anh không ai khác chính là Bạch Thương Nhu.

    Trên đường trở về nhà, cô phát hiện anh đang vô tư đi dạo trên phố mà lo lắng lái xe chạy thật chậm bám theo sau.

    Quả thật như cô suy đoán, anh hiện tại vẫn đang trong vòng nguy hiểm cho nên khi phát hiện hai tên theo sau hướng súng chỉa về phía, không chần chừ, cô đã lao người đến giúp anh chắn đạn.
    Cố Hàn nhanh chóng bế Bạch Thương Nhu vào một trong góc phố.

    Hiện tại, trên vai cô chảy rất nhiều máu, thoáng chốc khiến bàn tay anh cũng nhiễm đầy máu tươi.

    Ngay lập tức, anh khẽ đặt cô nằm tựa xuống đùi mình liền sau đó mạnh tay xé rách chiếc áo thun màu trắng trên người mình, trầm giọng nói:
    - "Tiểu Nhu, ráng chịu đau một chút."
    Dứt lời, anh nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc áo sơmi trên người Bạch Thương Nhu mà nhíu mày nhìn vết thương trên vai cô.

    Tạm thời, anh chỉ có thể giúp cô cầm máu liền sau đó nhanh chóng đưa cô trở vào bên trong xe, sau đó lái xe đi thẳng đến bệnh viện.

    Bạch Thương Nhiễm ngay khi hay tin em gái bị kẻ xấu bắn trúng mà hớt hải chạy vào bệnh viện.

    Vừa vào đến nơi đã thấy Cố Hàn đang ngồi cạnh giường, bàn tay không ngừng nắm chặt một bên tay người nằm trên giường với gương mặt có chút biến sắc.
    - "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
    Bạch Thương Nhiễm trầm giọng nhìn về phía Cố Hàn.

    Anh cũng vì thế mà đứng bật dậy, gương mặt tỏ ra có chút tội lỗi liền cúi đầu đáp:
    - "Xin lỗi cậu.

    Mọi chuyện đều bắt đầu từ tôi.

    Nếu như tôi không bước ra đường thì em ấy cũng sẽ không..."
    Trước những lời này khiến Bạch Thương Nhiễm vô cùng tức giận.

    Anh toang lớn tiếng với người trước mặt thì đã nghe giọng nói của người ở trên giường.

    Bạch Thương Nhu gương mặt có chút tái xanh, cô toang ngồi dậy nhưng phần vai bị thương mà nhíu mày khó chịu, hạ giọng nói:
    - "Anh đừng trách Cố Hàn, anh ấy thực sự không muốn chuyện này xảy ra."
    Lúc này, cơn tức giận của Bạch Thương Nhiễm cũng vơi bớt phần nào.

    Anh khẽ thở dài liền sau đó vỗ nhẹ lên vai Cố Hàn mà khuyên bảo:
    - "Cậu vẫn còn trong vòng nguy hiểm cho đến khi nào chúng ta tiêu diệt hết đám người của Lãnh Kiêu."
    - "Vậy thì chẳng phải tôi ở lại Bạch gia sẽ gây ảnh hưởng đến hai người sao?"
    Bạch Thương Nhiễm nghe những lời này khẽ mĩm cười liền sau đó vỗ nhẹ lên vai Cố Hàn đáp:
    - "Chúng ta là bạn tốt mà.

    Yên tâm, người bạn này sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu lại một mình."
    Nghe những lời này khiến trong lòng Cố Hàn có chút ấm áp.

    Anh nhất định sẽ đi tìm cô em gái biến mất của mình cũng như làm sáng tỏ việc cô có liên quan đến người em gái đoản mệnh Cố Hạ Sương của anh ở thế giới này hay không?
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Vượt Thời Không Đến Bên Anh
    Chương 19: 19: Chết Đi Sống Lại


    Trong một căn phòng tối, người đàn ông trung niên, mái tóc đã có vài sợi bạc đang ngồi thư thả trên chiếc ghế bành, bên tay nâng niu điếu thuốc hút một hơi thật sâu rồi phả ra một làn khói trắng càng khiến không gian xung quanh trở nên u tịch, mờ ảo.
    Cạch....
    Tiếng cánh cửa mở ra khiến không gian vốn yên tĩnh của người đàn ông lập tức bị phá vỡ.

    Ông ta dừng lại hành động hút thuốc mà nhíu mày nhìn về phía cửa:
    - "Ngài Lãnh, lại một lần nữa Cố Hàn may mắn trốn thoát."
    Phịch...
    Nghe những lời này, người đàn ông tức giận lập tức ném điếu thuốc hướng thẳng về phía tên thuộc hạ.

    Theo phản xạ, hắn nhanh chóng dùng chân dập tắt điếu thuốc, liền sau đó nghe bên tai giọng đầy băng lãnh của người trước mặt.
    - "Tụi bây làm ăn kiểu gì thế hả? Chẳng phải nói rằng Cố Hàn đã bị bắn chết ngay khi còn ở trong phòng giam sao? Tại sao bây giờ hắn lại trốn thoát ra ngoài."
    Người đàn ông này chính là Lãnh Kiêu, một trong những thế lực ngầm luôn chống đối lại người của Thập Đình Phong.

    Ông ta nổi tiếng tàn độc, thủ đoạn có thừa, trong giới hắc đạo không ai không biết đến cái tên Lãnh Kiêu này.

    Lúc trước, tưởng chừng lôi kéo Cố Hàn về phía mình để đối phó với Thập Đình Phong.

    Nào ngờ thời gian sau, anh lại xoay lưng đánh trả lại khiến ông ta vô cùng tức giận mà muốn thẳng tay diệt cỏ tận gốc.
    Tên thuộc hạ khi trước ra tay giết Cố Hàn ngay khi bị tra hỏi gương mặt lập tức tái xanh, khẽ đưa tay lau đi giọt mồ hôi trên trán, sau đó đáp:
    - "Khi trước tôi đã tận tay bắn trúng vào tim Cố Hàn khiến hắn tắt thở ngay lập tức.

    Nhưng chẳng hiểu tại sao ngay khi hắn nhắm mắt thì xung quanh lại xuất hiện một ánh sáng từ đâu chiếu vào người hắn."
    Ngừng một lát, tên thuộc hạ lại nói tiếp:
    - "Bỗng nhiên sau đó, hắn đứng bật dậy, trạng thái tỉnh táo hoàn toàn như chưa từng xảy ra chuyện gì."
    Bộp...
    Trước những lời lẽ đầy mơ hồ này tất nhiên Lãnh Kiêu làm sao có thể tin được.

    Ông ta nổi giận mà ném xấp giấy về phía tên thuộc hạ, hằng giọng nói:
    - "Mày tưởng rằng tao tin những lời bịa đặt này sao? Làm gì có chuyện người chết đi sống lại chứ? Mau chóng tìm cách trừ khử Cố Hàn càng sớm càng tốt.

    Sau cái chết của Cố Hạ Sương, nó chắc chắn sẽ tìm cách trả thù.

    Như thế sẽ rất bất lợi cho chúng ta."
    Suốt mấy ngày này, Cố Hàn vẫn ngồi túc trực bên giường bệnh.

    Anh cảm thấy việc Bạch Thương Nhu bị thương đều do anh mà ra cả cho nên chẳng phút nào dám rời khỏi cô.

    Việc anh đối xử tốt với mình như vậy khiến Bạch Thương Nhu vô cùng cảm động.

    Thật không uổng công cô dành hết tình cảm cho người đàn ông này.
    Bạch Thương Nhu mĩm cười nhìn Cố Hàn liền sau đó chậm rãi nắm lấy tay anh, nhỏ giọng nói:
    - "Cố Hàn, em biết anh vẫn chưa nguôi ngoai cái chết của Hạ Sương.

    Anh vẫn còn em và anh Thương Nhiễm."
    Mặc dù Cố Hàn chưa từng biết một chút gì về người con gái này nhưng từ sâu trong ánh mắt ấy, anh cũng có thể cảm nhận rằng cô là người giàu tình cảm.

    Khoảnh khắc cô không màng đến tính mạng mà lao đến chắn đạn khiến anh cảm thấy bản thân nợ cô một ân huệ.
    - "Bạch Thương Nhu, tôi nghĩ rằng cô đừng quá dành trọn tình cảm cho tôi.

    Sẽ có một ngày, tôi trở về nơi mình vốn thuộc về, chắc chắn lúc đó cô sẽ đau buồn lắm."
    Những lời này, anh chỉ có thể giữ trong lòng, làm sao có thể nói cho cô biết rằng anh đã xuyên không đến đây và nhập vào thân xác của Cố Hàn, người đàn ông mà cô liều cả tính mạng để bảo vệ chứ.
    NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
     
    Back
    Top Bottom