Cập nhật mới

Khác Vượt qua định kiến - Hannah Stahmann

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
113552563-256-k972870.jpg

Vượt Qua Định Kiến - Hannah Stahmann
Tác giả: TheOutsiders_Team
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Iris không như những cô gái khác.

Cô không quan tâm đến những bộ váy áo đẹp hay những kẻ muốn tán tỉnh cô.

Thực chất, cô còn không muốn yêu bất kì ai cả.

Iris chỉ muốn được chiến đấu và trở nên mạnh mẽ như những người đàn ông.

Rồi đến một ngày, một đạo luật mới được đưa ra, mở ra con đường mới cho những người phụ nữ: phụ nữ giờ cũng có thể trở thành hiệp sĩ.

Iris rất sung sướng.

Thế nhưng, không phải ai cũng cảm thấy vui mừng về điều đó.

Ashton là hoàng tử và là một chuyên gia huấn luyện.

Anh tin rằng chỉ có đàn ông mới đủ mạnh để chiến đấu.

Vì thế, khi đạo luật mới được ban xuống, anh ta rất giận dữ.

Nhưng cuối cùng, liệu cảm xúc của Ashton có làm thay đổi điều đó?

Cùng Iris đi theo con đường đến với chức danh hiệp sĩ.

Dù con đường ấy trải đầy khó khăn và gian khổ, cô nhất định phải chứng tỏ cho tất cả mọi người thấy được cô có thể đạt được những điều cô mong muốn, kể cả trong xã hội với chế độ nam quyền này.
==
Highest ranking: #1 Tiểu Thuyết Lịch Sử (Historical Fiction)

==
[Dịch bởi The Outsiders Team] Vượt qua định kiến


Tác giả: Hannah Stahmann
Nhóm dịch: The Outsiders Team
Không edit, không re-up, trích dẫn nhớ ghi cre: The Outsiders Team.



womenbrave​
 
Vượt Qua Định Kiến - Hannah Stahmann
Lời nói đầu


Xin chào, bọn mình là Lanna_NJ và Mina_Royals từ The Outsiders Team.

Chúng mình rất vui vì các bạn đọc được những dòng này bởi điều đó chứng minh các bạn đã thử trải nghiệm câu truyện này với chúng mình!

Bọn mình mong bạn sẽ có những giây phút đọc truyện vui vẻ.

Nếu có điều cần góp ý, bình luận ngay dưới chương truyện, xin cảm ơn!

***

Tên truyện : The Brave One (Vượt qua định kiến)

Tác giả : Hannah Stahmann

Nhóm dịch : The Outsiders

(Dịch : Lanna, Mina / Beta : Mina)

Summary: Iris không như những cô gái khác.

Cô không quan tâm đến những bộ váy áo đẹp hay những kẻ muốn tán tỉnh cô.

Thực chất, cô còn không muốn yêu bất kì ai cả.

Iris chỉ muốn được chiến đấu và trở nên mạnh mẽ như những người đàn ông.

Rồi đến một ngày, một đạo luật mới được đưa ra, mở ra con đường mới cho những người phụ nữ: phụ nữ giờ cũng có thể trở thành hiệp sĩ.

Iris rất sung sướng.

Thế nhưng, không phải ai cũng cảm thấy vui mừng về điều đó.

Ashton là hoàng tử và là một chuyên gia huấn luyện.

Anh tin rằng chỉ có đàn ông mới đủ mạnh để chiến đấu.

Vì thế, khi đạo luật mới được ban xuống, anh ta rất giận dữ.

Nhưng cuối cùng, liệu cảm xúc của Ashton có làm thay đổi điều đó?

Cùng Iris đi theo con đường đến với chức danh hiệp sĩ.

Dù con đường ấy trải đầy khó khăn và gian khổ, cô nhất định phải chứng tỏ cho tất cả mọi người thấy được cô có thể đạt được những điều cô mong muốn, kể cả trong xã hội với chế độ nam quyền này.

Note : Nhóm dịch đã được sự đồng ý của tác giả.

Chú ý : Yêu cầu không sao chép dưới mọi hình thức, không mang truyện của bọn mình đi.

Làm ơn hãy tôn trọng công sức của bọn mình.

Mọi hành động sao chép là vi phạm bản quyền.

Truyện được đăng duy nhất trên Wattpad
 
Vượt Qua Định Kiến - Hannah Stahmann
Ashton


"Không!"

- Ashton quả quyết nói.

"Con trai, con bắt buộc phải làm vậy" - Cha Ashton, chính là người trị vì, đáp lại - "Luật là luật.

Nếu một cô gái mong muốn được trở thành hiệp sĩ, yêu cầu của cô ấy sẽ được phê duyệt ."

Nhà vua vừa nhận được báo cáo rằng cô gái đầu tiên trong lịch sử của đất nước vừa yêu cầu được trở thành một hiệp sĩ.

Mới năm trước thôi, một đạo luật mới đã được đưa ra: Bất kì cô gái nào mong muốn được trở thành binh sĩ dưới trướng nhà vua sẽ đều được chấp thuận.

Và chính hắn sẽ phải đích thân huấn luyện những cô gái đó trở thành những chiến binh tinh anh.

Nhưng dù thế nào đi nữa, điều luật này vẫn khiến Ashton không thể chấp nhận bởi hắn vẫn luôn tin rằng đàn ông vốn sinh ra là để chiến đấu

"Nhưng phái nữ... họ yếu ớt và quá dễ xúc động!" – Ashton không phục.

Nhà vua không đồng ý với ý kiến của con trai mình, ông nói: "Con phải về viết một bức thư gửi cho gia đình cô gái ấy và đồng ý với mong ước của cô gái ngay bây giờ!"

"Nhưng..."

Vị vua ngay lập tức ngắt lời con trai mình: "Con trai, ta thật không hiểu vì sao con lại phản đối quyết định này.

Được rồi, ta sẽ đưa ra một thỏa hiệp như sau: Cô Iris sẽ được huấn luyện trong vòng 1 năm.

Nếu cô ta không đủ khả năng để trở thành một chiến binh, cô ta sẽ phải trở về nhà.

Nhưng nếu cô Iris đây cho chúng ta thấy rằng cô ấy có thể làm được thì cô Iris sẽ ở lại."

"Được."

- Ashton tức giận lẩm bẩm rồi rảo bước ra khỏi đó.

Quay trở về phòng, Ashton bực tức đến nỗi hắn không ngừng đi đi lại lại.

Cho đến khi hắn không thể kìm chế nổi cơn tức giận của mình, hắn liền sải bước đến khu huấn luyện – nơi mà có vài tên lính đang nhẩn nha luyện tập.

Nhưng ngay khi nhìn thấy khuôn mặt đầy tức giận của Ashton, họ ngay lập tức chạy đi để "bảo toàn tính mạng".

Ashton nhặt một thanh kiếm gần đó và bắt đầu khua vài đường kiếm trên không trung.

Động tác của hắn nhìn như tùy ý mà lại vô cùng nhịp nhàng.

Ashton đã thuần thục những động tác này từ khi mới biết cầm kiếm.

Ashton cứ tiếp tục những hành động đó cho tới khi cơn giận của hắn lắng lại.

Khi cảm thấy khá hơn, Ashton liền trở lại lâu đài và trả lời bức thư mà hắn nhận được từ gia đình Iris.

Trên đường đến thư phòng, Ashton ghé qua chỗ mẫu thân của mình – Hoàng hậu.

Bà là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp.

Mọi người đều nói Ashton được thừa hưởng những nét đẹp nhất ở bà, nhất là đôi mắt – đôi mắt mang màu ngọc lục bảo trong veo và mái tóc đen nhánh như những khung cửa màu gỗ mun huyền bí.

Có lẽ thời gian đã bỏ quên hoàng hậu bởi nét trẻ trung trên khuôn mặt bà không thay đổi theo năm tháng.

Chỉ bằng một ánh nhìn, bà đã ngay lập tức nhận ra đứa con trai của mình đang phiền muộn.

"Điều gì đang làm khó con vậy, Ashton?" – Hoàng hậu cất tiếng hỏi.

Ashton liền giải thích cho bà chuyện về lá thư từ gia đình Iris và cuộc đối thoại giữa hắn và cha mình.

Thấu hiểu mọi chuyện, bà đặt tay lên vai Ashton, dịu dàng: "Ashton, con không được sợ hãi trước những điều mới lạ."

- Ngừng một lúc, mỉm cười, bà tiếp: "Có lẽ cô ấy sẽ khiến con bất ngờ thì sao?" .

Nhìn thấy sự do dự vẫn còn dư lại trên khuôn mặt Ashton, bà đưa tay lên vuốt nhẹ gương mặt đứa con trai của bà và nói: "Phụ nữ chúng ta mạnh mẽ hơn con nghĩ rất nhiều đấy!"

Cảm thấy sự phiền muộn được vơi đi phần nào, hắn bắt đầu đi đến thư phòng và ngồi xuống bàn làm việc.

Ashton lấy được từ bên trong phong bì thư bức chân dung được vẽ bằng chì của một cô gái, đó chính là Iris.

"Gia đình này cẩn thận nhỉ."

- Hắn nhếch mép cười thầm.

"Cô ta trông cũng có vẻ rắn rỏi đó chứ?" – Ashton nghĩ thầm với đôi chút còn ngờ vực.

Dứt suy nghĩ, Ashton liền thẳng tay ném bức chân dung đi mà không hề lấy làm do dự.

Ashton mệt mỏi tựa lưng vào ghế, hắn thở dài đưa tay lên vuốt mặt và cố tìm ra những lý do mà hắn không thể huấn luyện cô gái này.

Cuối cùng, Ashton nhận ra rằng mình chẳng thể xoay chuyển cục diện hiện giờ.

Việc đúng đắn duy nhất hắn có thể làm bây giờ là trả lời bức thư từ gia đình cô gái.

Hoàn thành lá thư trả lời, hắn đứng dậy và đi vài vòng trong khuôn viên và không ngừng suy nghĩ.

Bỗng nhiên, Ashton nhìn thấy em trai mình, Samuel.

Cậu ngồi một mình trong khi đang nghịch một quả bóng nhỏ.

"Này, Samuel!

Đang chán hả?" – Ashton gọi cậu.

Samuel lập tức ngẩng đầu lên khi vừa nghe thấy giọng anh trai mình.

Cậu để quả bóng lại và chạy đến chỗ Ashton.

Samuel mũm mĩm dễ thương chỉ mới 10 tuổi, cậu với đức vua giống nhau như hai giọt nước, nhất là ở mái tóc và đôi mắt nâu.

"Anh, hôm nay anh sẽ dạy Samuel một vài chiêu thức mới chứ?" – Samuel hỏi anh trai mình với đôi mắt sáng bừng, đầy háo hức – "Em đã ngồi thẫn thờ ở đây nửa tiếng rồi."

Ashton phì cười, rồi cùng Samuel đến nơi luyện tập.

Hắn đặt một thanh kiếm tốt vào tay cậu bé và hướng dẫn tư thế đứng đúng cùng cách đưa từng đường kiếm, từng động tác một.

Chỉ một lát sau, Ashton dường như đã quên đi mọi muộn phiền của bản thân.

Đến giờ ăn tối, Ashton và Samuel kết thúc buổi luyện tập.

Hai người quay trở lại lâu đài và mọi rắc rối lại quay trở lại với Ashton...

Hết, chương mở đầu: Ashton.

Mong các bạn ủng hộ chúng mình nhé!

#Lanna

--------

Trans : Lanna

Beta : Mina
 
Vượt Qua Định Kiến - Hannah Stahmann
CHƯƠNG I


Chương 1: Rời đi (1)

Iris's P.O.V

Làn gió nhẹ mát lạnh thổi qua khuôn mặt nóng bừng và đẫm mồ hôi của tôi.

Tôi ném mạnh thanh kiếm xuống trước lũ hình nhân.

Dừng lại, hít sâu để điều hòa nhịp thở đang hỗn loạn, tôi chợt nghe thấy có tiếng gọi sau lưng.

Tôi quay lại và nhìn thấy cha tôi.

Ông đứng nhìn tôi luyện tập, trong tay đang cầm một lá thư.

Khi nhìn thấy lá thư ấy, tôi lập tức biết ngay nó đề cập về điều gì.

Tôi liền chạy tới cha với niềm hy vọng tràn đầy.

Tôi mở lá thư ngay khi cha đưa cho tôi và đọc:

Gửi Iris, con gái của Henry Beaumont từ xứ Almoa,

Nàng đã được mời đến cung điện của vương quốc để trải qua quá trình huấn luyện và luyện tập để trở thành một hiệp sĩ.

Nàng có một năm để chứng minh bản thân xứng đáng với tước vị này.

Nếu nàng thành công, nàng sẽ được ở lại và chính thức trở thành thành viên trong đội quân của nhà vua.

Nếu nàng thất bại, nàng sẽ phải trở về nhà.

Đã ký,

Ashton Barlow

Hoàng tử và Chuyên gia huấn luyện

Tôi không thể tin được mình may mắn đến thế.

Trong lịch sử của vương quốc từ trước đến nay, phụ nữ không bao giờ có thể được chiến đấu cho nhà vua.

Và điều đó chuẩn bị được thay đổi.

Tôi quyết tâm sẽ chứng tỏ bản thân bằng mọi giá.

Cha ôm tôi thật chặt sau khi nghe tin.

"Ta rất tự hào về con", ông thì thầm vào tai tôi.

Suốt cuộc đời tôi, cha và tôi luôn rất gắn bó với nhau.

Ông luôn giúp tôi đứng dậy mỗi khi tôi gục ngã.

Hầu hết mọi thứ tôi biết đều là nhờ cha dạy bảo.

Đừng hiểu lầm, tôi yêu mẹ tôi cũng nhiều như vậy, song tôi vẫn có mối quan hệ bền chặt hơn với cha.

Đọc lại bức thư, tôi chợt chú ý đến một điều.

"Tại sao mình con lại phải chứng minh bản thân xứng đáng?"

Tôi hỏi cha "Bất kì người đàn ông nào mong muốn trở thành hiệp sĩ đều sẽ là hiệp sĩ mà."

"Ta không biết nữa", ông trả lời, vẻ mặt bối rối.

"Nhưng ta biết điều này.

Con mạnh mẽ hơn bất cứ người đàn ông nào ngoài kia."

Được cha động viên, tôi luyện tập nhiều và mạnh hơn kĩ năng sử dụng kiếm và cung của tôi buổi chiều hôm đó.

Cho đến khi nằm trên giường rồi, tôi vẫn chưa hết choáng váng trước tin đó.

Vì thế mà tôi không ngủ được.

Tôi đành dậy và khoác vội bộ váy áo từ ngày hôm qua.

Bước ra khỏi cửa nhà, đi dạo tiến tới khu rừng, tôi dừng lại đột ngột khi thấy một bóng người trong rừng.

Tò mò, nhẹ nhàng nhất có thể, tôi đi tới hướng của nó.

Mùi hương của gỗ thông đang lan tỏa giữa đêm tĩnh lặng.

Tôi tiếp tục đi trong im lặng, tiến sâu vào khu rừng tối tăm.

Khi tới gần khu vực mà tôi cho rằng mình đã thấy cái gì đó, tôi ngạc nhiên là chỉ có bóng đêm tĩnh lặng bao trùm lên tất cả.

Tôi đi một vòng đinh ninh rằng mình có thấy gì đó lúc nãy.

Bối rối, tôi bắt đầu quay lại.

Đột nhiên, một bàn tay nắm lấy tôi từ phía sau và bàn tay khác bịt miệng tôi khi tôi cố hét lên.

Bản năng chiến đấu của tôi bắt đầu trỗi dậy.

Tôi có thể biết được kẻ đang cố bắt cóc tôi là một người đàn ông bởi cơ thể to lớn và những đường cơ bắp.

Tôi dừng vùng vẫy ngay sau một giây và thu chân lại thật nhanh rồi đá vào hạ bộ của hắn trước sự bất ngờ của tên bắt cóc trời đánh này.

Hắn rên rỉ trong đau đớn và thả tôi ra.

Tôi có thể nghe thấy hắn ta ngã xuống đất đằng sau lưng.

Tôi hả hê quay lại và lập tức cúi xuống để "vạch mặt" tên bắt cóc này.

"Caleb!"

Tôi nói trong ngạc nhiên và hoảng hốt.

"Tôi rất xin lỗi!"

"Tôi...không sao."

Cậu ta cố gắng nói.

Giúp cậu ấy đứng dậy, tôi vẫn ngỡ ngàng và hỏi: "Sao cậu biết tôi sẽ ở đây?"

"Cậu vẫn thường đi dạo trong rừng khi cậu không ngủ được hay cần suy nghĩ mà.

Tôi nghe tin vui rồi.

Tôi đoán là cậu sẽ không ngủ được với một tin như thế này nên tôi nghĩ có lẽ cậu sẽ muốn có người để bầu bạn.

Và để làm cậu bất ngờ, hơn nữa, tôi cũng chưa chính thức nói lời chúc mừng...Chúc mừng nhé."

"Tôi không ngờ là cậu...biết đấy.

Cảm ơn cậu nhiều."

Tôi trả lời.

Caleb và tôi đã là bạn thân kể từ khi chúng tôi còn nhỏ.

Cậu ấy sống trong một ngôi nhà khá đẹp với trang trại cách nhà tôi không xa.

Cha mẹ của chúng tôi tin rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ lấy nhau và sống cùng nhau đến già.

Tôi thì lại nghĩ khác.

Tôi đã tự hứa với bản thân rằng tôi sẽ không bao giờ để tình yêu cản trở con đường đến với những ước mơ của mình.

"Tôi cũng mang cho cậu cái này."

Caleb nói.

Cậu ấy lấy ra từ trong túi một cái hộp nhỏ và đưa cho tôi.

Tôi cẩn trọng mở nó và lấy ra một chiếc vòng cổ.

Mũi tên nhỏ nhắn bằng bạc được gắn vào làm mặt của dây chuyền mỏng sáng lấp lánh.

Tôi nhìn kỹ vào mũi tên và thấy tên tôi được khắc trên nó.

Tôi lướt nhẹ từng ngón tay qua sợi dây chuyền được làm tinh xảo này và há hốc miệng trong ngạc nhiên.

"Nó thật đẹp."

Tôi thốt lên.

"Giống như cậu vậy."

Tôi nghe cậu ấy nói.

Tôi liền quay lại nhìn cậu ấy và bắt đầu nói bằng giọng cảnh cáo: "Caleb-"

"Biết rồi."

Cậu ấy ngắt lời tôi.

"Cậu sẽ không bao giờ yêu và kết hôn.

Nhưng cứ nghĩ xem sẽ tuyệt như thế nào khi chúng ta thành một đôi–"

"Không."

Tôi quả quyết."

Cậu không thể nghĩ như vậy Caleb."

Cậu thở dài, ôm tôi thật nhanh rồi nói: "Hãy đi và cho họ thấy cậu là ai.

Hãy mạnh mẽ và dũng cảm như Iris mà tôi biết.

Tôi rất tự hào về cậu, Iris ạ."

Sau đó, cậu liền quay lưng và đi khuất vào màn đêm.

Tôi đứng chôn chân ở đó nhìn bóng của Caleb xa dần, tay giữ chặt sợi dây chuyền trong tay.

Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt tôi tự khi nào không hay.

Tôi đi tới ngồi tựa lưng vào thân cây cổ thụ gần đó.

Cuối cùng khi đã chấn tĩnh được bản thân, tôi đứng dậy và đi về nhà, như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ném mình lên chiếc giường cũ kĩ trong phòng, tôi rơi vào giấc ngủ rất nhanh.

Ngày hôm sau, tôi bắt đầu chuẩn bị đồ tư trang.

Chỉ một ngày nữa thôi, tôi sẽ lên đường đến cung điện.

Mẹ ngồi cạnh tôi, lặng im giúp tôi chuẩn bị.

"Con sợ."

Tôi bỗng thốt lên mà không nghĩ ngợi gì.

Mẹ liền dừng lại việc bà đang làm rồi đặt bàn tay bà lên tay tôi.

"Con là một cô gái tài giỏi và quả cảm.

Không có gì có thể cản trở con từ trước tới giờ, vì thế cũng đừng để nó có cơ hội để làm điều đó lần này.

Mẹ luôn tin tưởng ở con và khả năng của con."

Đột nhiên, những giọt nước mắt lại bắt đầu rơi.

Tôi không tài nào kìm nén chúng lại được, thực sự rất thất vọng về bản thân ở khoản này.

Tôi phải học cách để kiểm soát cảm xúc của mình mới được.

Không đời nào tôi sẽ để cho hoàng tử thấy rằng phái nữ như tôi không thể trở nên cứng rắn và chuyên nghiệp như một hiệp sĩ đích thực được.

Mẹ ôm tôi vào lòng và vỗ về tôi...

Chiều hôm ấy, tôi lại ra ngoài luyện tập.

Khi đến bãi đất trống sau nhà – điểm luyện tập của tôi, Caleb đã đứng đó chờ và ở tư thế sẵn sàng đánh với tôi.

Tôi liền rút kiếm ra và ngay khi cậu ấy đưa ra đường tấn công đầu tiên, tôi nhanh tay đỡ được .

Để bản năng của mình dẫn lối, tôi né rồi bước lên thật nhanh, dứt khoát và nhịp nhàng với âm thanh hai lưỡi kiếm va vào nhau.

Khi tôi tìm được điểm sơ hở của Caleb, tôi hướng mũi kiếm về phía cậu ta và đánh thật mạnh làm thanh kiếm rơi khỏi tay Caleb rồi chĩa thẳng mũi kiếm trước ngực cậu, cậu giơ hai tay lên đầu hàng.

"Được rồi được rồi.", cậu nói "Cậu thắng rồi.".

Mỉm cười, tôi đưa lại cho Caleb thanh kiếm của cậu rồi lùi lại.

"Tôi sẽ rất nhớ cậu đấy."

Tôi nói.

"Tôi cũng vậy."

Cậu trả lời.

Chúng tôi cùng ngồi xuống bãi cỏ, im lặng một hồi lâu.

"Vòng cổ của cậu đâu?"

Cậu bỗng cất tiếng.

"Nó ở trong phòng tôi.

Sao?"

"Đi lấy nó mau."

Tôi liền chạy về nhà và đem kiệt tác trang sức tuyệt đẹp ấy ra, cậu lấy nó từ tay tôi mà không một lời rồi nhẹ nhàng đeo vào cổ tôi.

Tôi không thể không rùng mình nhẹ khi những ngón tay của cậu ấy lướt nhẹ qua cổ tôi.

"Hãy luôn luôn đeo nó.

Tôi muốn cậu luôn nhớ đến tôi.

Tạm biệt Iris."

Tôi ôm chầm lấy cậu và thì thầm vào tai cậu, "Tạm biệt Caleb.".

Và trước khi những giọt nước mắt sắp trào ra nữa, tôi quay lưng lại đi thẳng.

Trở về nhà, tôi nhìn thấy cha ở ngoài hiên.

Ông đang ngồi trên chiếc ghế dài bằng gỗ mà tôi đã cùng ông làm nên, trầm tư suy nghĩ.

Tôi đi tới ngồi xuống cạnh ông rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai ông.

Chúng tôi cùng nhau ngắm nhìn vẻ đẹp của khu rừng xung quanh lúc chiều tà.

Chỉ còn âm thanh của tiếng hót của những chú chim và tiếng chảy rì rầm từ con thác xa xa.

Tôi rất muốn nói với cha vài điều nhưng rồi khung cảnh xung quanh lại khiến tôi không tài nào cất lên tiếng được, chỉ có sự tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên và giây phút bên nhau của tôi với cha cùng những suy tư không thể nói hết.

Ông nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu tôi và đứng lên, cúi xuống hôn lên trán tôi rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.

Ôi, đôi mắt của ông mới thật đẹp và nhân từ biết bao.

Đôi mắt ông như đang nhìn thẳng vào tâm can tôi, thấy được tất cả những suy nghĩ, ưu tư muộn phiền của tôi.

"Luôn mạnh mẽ, luôn dũng cảm, con nhé."

ông nói.

Rồi ông quay vào nhà, để tôi ngồi lại, chìm trong suy nghĩ của chính mình.

#Mina

Hết, chương 1

----------------

Beta: Lanna, Mina
 
Vượt Qua Định Kiến - Hannah Stahmann
CHƯƠNG 2 (P.1)


Hôm nay là ngày Iris sẽ rời đi.

Cô nhìn qua cửa sổ xuống dưới sân, nơi những cô hầu gái đang chuẩn bị hành lí cho cô.

Tim cô ngày một đập nhanh hơn, và những suy nghĩ bắt đầu chạy qua, xoắn lại trong đầu cô.

Lục tung cả tủ quần áo lên, Iris không tài nào quyết định được nên mặc cái gì.

Cô thường không thực sự quan tâm đến mình mặc trang phục gì lắm, nhưng hôm nay cô cảm thấy lo lắng về tất cả mọi thứ, kể cả chuyện ăn mặc của mình.

Nên mặc một chiếc váy thật đẹp bởi cô là một cô gái sắp diện kiến trước hoàng tử, hay chỉ cần mặc bình thường với quần ống túm và áo trắng giống như những người lính của vua mà cô sẽ làm việc cùng ?

Cuối cùng, cô quyết định chọn chiếc váy đẹp nhất mà cô có.

Đó là chiếc váy xanh như màu đại dương với đường chỉ màu trắng tinh tế uốn lượn trên mép vải.

Mẹ đã may nó cho cô.

Iris bắt đầu đi quanh nhà, nhìn ngắm mọi vật để cô có thể khắc ghi nó sâu vào tâm trí, cô chợt bắt đầu cảm thấy hối hận về lựa chọn của mình.

Phần ren trong áo nịt của cô bắt đầu làm cô cảm thấy khó thở và cô không hề thích nó.

Bởi Iris không thích việc khó có thể di chuyển trong trang phục này đặc biệt là khi đòi hỏi phải vận động nhanh và mạnh, giả sử như lúc bị tấn công.

Ra khỏi nhà, cô và mẹ chào tạm biêt nhau trong nước mắt.

Iris biết rằng cô đã nói tạm biệt với Caleb ngày hôm qua, nhưng cô vẫn cảm thấy thất vọng khi cậu ấy không ở đây, ngay lúc này.

Theo bản năng, những ngón tay của cô nắm chặt lấy sợi dây chuyền trên cổ.

Cuối cùng, Iris nói lời tạm biệt với cha.

Ông ôm cô thật chặt và thì thầm vào tai cô: "Ta yêu con."

"Con cũng yêu cha.", Iris trả lời.

Bước lên xe ngựa, cô không muốn quay đầu ngoái lại nhìn gia đình mình, sợ rằng cô sẽ mất đi ý chí và đổi ý.

Sau một thời gian dài ngồi trên xe ngựa, Iris bắt đầu thấy chán.

Mẹ cô có đưa cho cô vài bộ đồ thêu để cho cô làm, nhưng cô chưa bao giờ thấy hứng thú với việc thêu thùa cả.

Chúng chỉ giỏi làm cô mỏi cổ và làm cả mắt lẫn những ngón tay của cô mệt mỏi.

Thay vào đó, những ngón tay cô khẽ nghịch mũi tên trên vòng cổ trong khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng làm bản thân thấy đỡ lo sợ hơn.

Cuối cùng, Iris xin dừng xe lại để cô có thể ra ngoài và hít thở không khí một chút.

Đi loanh quanh gần xe ngựa, Iris chợt nghe thấy tiếng một mũi tên bay vút qua.

Sau đó là một âm thanh vang vọng từ xa nghe đến dựng tóc gáy cùng tiếng hò hét ngay khi mũi tên ấy đâm vào ngực người đánh xe.

Cô lập tức thả một con ngựa trong đàn ngựa kéo xe rồi nhảy lên lưng ngựa, bắt đầu thúc ngựa chạy đi khỏi nơi đó nhanh nhất có thể, cầu mong rằng những tên cướp không bắn tên giỏi.

Băng qua khu rừng sâu trong hoảng loạn, sau khi đi được một lúc lâu, cô dừng lại và nhìn quanh.

Dường như không có ai cố để đuổi theo cô nữa.

Iris cưỡi ngựa đến một dòng suối và cho ngựa uống nước.

Rồi cô tiếp tục tìm đường đến cung điện một mình.

Thật không may cho Iris, bởi chuyến đi này phải mất đến hai ngày để đến nơi.

"Sao ta lại sống ở xa thế cơ chứ?"

Cô lầm bầm.

Màn đêm buông xuống, cuối cùng, Iris dừng ngựa lại.

Cô đưa ngựa qua bãi cỏ dại cao tới một con suối nhỏ.

Cả cô lẫn nó đều cúi xuống uống dòng nước mát lạnh của dòng suối.

Cơn khát của Iris đã nguôi đi phần nào nhưng cái dạ dày của cô thì vẫn chưa được thỏa mãn.

Cô có thể cảm nhận được nó đang kêu gào vì đói.

Iris buồn rầu nghĩ về chỗ đồ ăn ở trong đống hành lý của mình mà đã bị bọn cướp lấy mất.

Chẳng thể làm gì, cô đành nằm xuống thảm cỏ mềm mại và nhìn lên trời cao.

Qua những cành cây, Iris có thể thế hàng trăm vì tinh tú trên bầu trời.

Chúng làm cô thấy cô không hề đơn độc.

Và cô dần dần chìm vào giấc ngủ.

Ngày tiếp theo trôi qua thật nhẹ nhàng.

Cái dạ dày của cô thì vẫn gào thét trong đau đớn vì đói, nhưng cơn cồn cào rất khó chịu đó cũng dần dập tắt khi cô gần đến ngôi làng – Thủ đô của vương quốc, nơi dẫn đến cung điện.

Vẻ đẹp của lâu đài luôn hớp hồn Iris.

Cô lờ đi sự hối hả, nhộn nhịp xung quanh và cứ đứng nhìn về phía lâu đài.

Lâu đài cổ kính hiện ra mờ ảo từ xa, như lâu đài từ trong giấc mơ.

Nó có thật nhiều tòa tháp và thật to lớn, thật rộng lớn.

Khi Iris đến gần hơn với cung điện, cô chợt nhìn xuống trang phục của mình trong sự sững sờ và bẽ bàng.

Chiếc váy đã bị rách đến tả tơi.

Và điều khủng khiếp nhất là cô có thể thấy cả phần nội y của mình lấp ló qua những vết rách.

Không may là cô chẳng có thể làm gì để sửa đổi nó bây giờ.

Iris để lại ngựa phía sau và tự đi phần còn lại của quãng đường để lấy thêm dũng khí.

Khi cô đến cổng cung điện, một trong những lính gác ở đó hỏi: "Cô là ai và cô có việc gì ở cung điện này?"

"Tên tôi là Iris Beaumont.

Tôi là con gái của Henry Beaumont.

Xe ngựa đưa tôi đến đây đã bị tấn công bởi một toán cướp trên đường."

Iris trả lời.

Khuôn mặt của họ nhanh chóng thay đổi khi cô nêu tên của mình.

"Thì ra cô là cô nàng nghĩ rằng mình cũng giỏi như chúng tôi, ngang hàng với những người đàn ông."

Một trong họ nói với nụ cười mỉa mai.

"Nếu ông không phiền, hoàng tử đang đợi tôi."

Cô nói.

Họ liền miễn cưỡng mở cổng và một cô hầu gái dẫn Iris tới nơi hoàng tử đang đợi...
 
Back
Top Bottom