Đô Thị Vượt Ngoài Dự Đoán

Vượt Ngoài Dự Đoán
Chương 40


“Đây là món ba ba hầm gà, rất bổ dưỡng. Tiểu Triết, cháu mới ra viện, nên ăn nhiều một chút.”

Mẹ Lâm đặt trước mặt Lý Triết một bát canh lớn, Lý Triết ngồi ở đầu bàn bên kia, anh đứng lên, hai tay đón lấy bát canh, rất lễ phép: “Cảm ơn dì ạ.”

Ngồi bên cạnh Lý Triết, Lâm Nhiên lén cười trộm. Cậu nhìn Lý Triết đặt bát canh lớn trước mặt, trong bát có thịt ba ba và thịt gà, canh trông không dầu mỡ, nhưng trước đó Lâm Nhiên đã uống qua, hơi đắng vì có thêm dược liệu bổ dưỡng.

“Nhiên Nhiên, bát này cho con.”

Mẹ Lâm đang múc bát thứ hai, canh trong bát nóng hôi hổi, bà múc đầy miệng bát. Chỗ Lâm Nhiên ngồi ngay gần mẹ Lâm, bà trực tiếp đặt bát canh bổ lớn trước mặt cậu.

“Mẹ, bát lớn thế này con ăn không hết đâu. Chỉ cần uống canh thôi con cũng đã no rồi.”

Lâm Nhiên ủ rũ, ở bệnh viện cậu đã phải uống loại canh bổ này mỗi ngày. Khi cậu và Lý Triết nằm viện, mẹ Lâm không chỉ chuẩn bị phần cho cậu mà luôn có cả phần cho Lý Triết.

“Mau ăn đi, ăn được bao nhiêu thì ăn, mẹ không ép con phải ăn hết đâu.”

Dưới sự giám sát của mẹ Lâm, Lâm Nhiên ngoan ngoãn cầm thìa, cúi đầu uống canh.

Thức ăn đầy bàn thể hiện tài nấu nướng của dì Trương giúp việc, hôm nay đồ ăn phong phú hơn thường ngày vì có khách quý là Lý Triết.

“Canh hơi đắng, uống không được thì đừng ép mình.”

Lâm Nhiên ghé sát tai Lý Triết lặng lẽ nói. Lý Triết đang ăn, anh thì thầm: “Vẫn ổn.”

Khi nằm viện, Lý Triết đã quen với vị thuốc trong canh bổ của mẹ Lâm.

Lý Triết không nói lời khách sáo, anh thực sự ăn hết bát ba ba hầm gà, không để thừa một giọt canh. Thấy vậy, mẹ Lâm còn muốn múc thêm cho anh, nhưng Lâm Nhiên vội nói: “Mẹ, anh ấy còn chưa ăn cơm mà.”

Lý Triết cười: “Dì, cháu không uống thêm được nữa đâu.”

“Vậy không uống canh nữa, ăn cơm đi. Tiểu Triết, món trứng thịt bò này cũng ngon lắm, cháu nếm thử đi.”

“Món tôm bóc vỏ đậu hũ này, đậu hũ rất mềm.”

“Thử món cá mú hấp này, ngọt thanh lắm.”

Từng món ăn được đẩy đến trước mặt Lý Triết, mẹ Lâm như muốn anh ăn hết cả bàn.

Lâm Nhiên trợn mắt há mồm: “Mẹ, mẹ định khiến anh ấy no nổ bụng sao?”

Lý Triết mỉm cười: “Dì cứ để cháu tự lấy ạ.”

Dưới sự tiếp đãi nồng nhiệt của mẹ Lâm, Lý Triết ăn no căng.

Sau bữa ăn, mẹ Lâm vào bếp chuẩn bị trái cây thập cẩm, Lâm Nhiên kéo Lý Triết xuống tầng để giúp anh thoát thân: “Mẹ, con và Lý Triết ra ngoài đi dạo.”

“Ấy, mẹ vừa chuẩn bị xong trái cây…” Mẹ Lâm từ bếp ngó ra, tay còn cầm dao gọt hoa quả.

“Dì, bọn cháu sẽ ăn khi quay lại.”

Dì giúp việc đang thu dọn bàn ăn, nhìn thấy cậu chủ nhỏ nắm tay bạn rời đi, lại cúi đầu tiếp tục công việc.

Đây là một khoảng sân không lớn nhưng được xanh hóa rất tốt, cây cối xanh tươi rậm rạp, hoa cỏ ở đây ngày thường đều được chăm sóc cẩn thận.

Lý Triết đứng ở góc tường, trước mặt là Lâm Nhiên, bên cạnh có hai cây thiên điểu[1] cao lớn và một cây trầu bà lá xẻ[2] xanh mướt, tạo cảm giác như đang ở trong một khu rừng nhỏ.

Lâm Nhiên dựa lưng vào tường, tư thế nhàn nhã. Lý Triết đứng trước mặt cậu, một cánh tay chống lên tường, cả hai đứng sát gần nói chuyện với nhau, gần đến mức Lý Triết có thể ôm lấy Lâm Nhiên vào lòng.

“Chiều nay anh Thao sẽ đến, buổi tối chúng ta cùng ăn cơm. Tối nay anh ở lại nhà em đi, cách vách phòng em là phòng cho khách.”

Lâm Nhiên thích thú với sự thân mật dưới tán cây, cậu v**t v* nút áo của Lý Triết, tay còn lại đút vào túi áo khoác của đối phương để sưởi ấm.

“Sau đó, sáng mai chúng ta trở về sao?”

“Dạ, sáng mai trở về.”

Lâm Nhiên cảm nhận Lý Triết tựa người vào mình, cậu dùng tay khác ôm lấy đối phương, nghe Lý Triết cười khúc khích: “Buổi tối cũng là canh ba ba hầm gà sao?”

“Giữa trưa còn hơn nửa nồi, buổi tối chắc phải uống tiếp.”

Lâm Nhiên cười, giơ tay kia lên ôm lấy Lý Triết. Hai người ôm nhau.

“Lý Triết, em nghĩ mẹ em có thể đã biết… nhưng em không chắc…”

Lâm Nhiên lẩm bẩm, có chút bối rối.

Suy nghĩ một lát, Lý Triết hỏi: “Khi nằm viện, mẹ em có hỏi tại sao bạn gái em không đến thăm không?”

Lâm Nhiên ngơ ngác nhớ lại: “Không, mẹ không hỏi.”

Lý Triết khẳng định: “Mẹ em đã biết rồi.”

Gối đầu lên vai đối phương, hồi lâu, Lâm Nhiên cười: “Xem ra đây đúng là trong cái rủi có cái may.”

Bên cạnh là vài tán cây xanh biếc, Lâm Nhiên cũng giống như cây xanh, tỏa ra hơi thở ánh nắng mặt trời.

Trước đây, Lâm Nhiên từng nghĩ rằng nếu mình come out, mẹ Lâm có thể sẽ rất sốc và không chấp nhận nổi. Cậu không dám hy vọng mẹ sẽ phản ứng bình thản như vậy. Mẹ Lâm thật sự như chính bà nói, là người rất cởi mở.

Đến giờ ăn tối Lâm Thao mới đến. Hắn trông mệt mỏi, về đến nhà vẫn tiếp tục nghe điện thoại. Dù không phải là quá mức bận rộn nhưng hắn vẫn phải xã giao nhiều.

Nhìn bóng dáng quen thuộc đứng trên ban công, Lâm Nhiên nhớ lại những ngày ở bệnh viện, thường thấy bóng dáng này đi tới đi lui trong phòng bệnh. Lâm Nhiên nằm viện ba ngày, Lâm Thao chăm sóc suốt ba ngày đó.

“Anh ơi, ăn cơm thôi.”

Lâm Nhiên đi ra ban công gọi.

“Đợi chút nữa.”

Lâm Thao quay đầu nhìn Lâm Nhiên, đáp lời một cách bình thản.

“Mẹ bảo anh đến ngay, canh sắp nguội rồi.”

Lâm Nhiên không rời đi luôn mà bổ sung thêm.

Nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện, Lâm Thao và Lâm Nhiên một trước một sau đi vào bàn ăn. Mẹ Lâm liếc nhìn họ rồi tiếp tục công việc trên bàn – múc cho mỗi người một bát canh bổ.

Có lẽ cả hai anh em đều không nhận ra, bầu không khí giữa họ hiện tại hoàn toàn khác trước. Trước đây rất gượng gạo, giờ lại nhẹ nhàng và tự nhiên.

Sau bữa ăn, Lâm Nhiên ngồi trong phòng khách cùng mẹ xem một bộ phim gia đình trên TV. Mẹ Lâm xem rất chăm chú, còn Lâm Nhiên thỉnh thoảng thì thầm với Lý Triết.

“Gần đây có một sân cầu lông, cậu có biết chơi cầu lông không?”

Lâm Nhiên đột nhiên nghe thấy giọng Lâm Thao, cậu ngẩng đầu, kinh ngạc nhận ra người được hỏi lại là Lý Triết.

“Thời học sinh tôi có học qua.” Lý Triết đứng lên.

Nhận ra hai người họ muốn rời đi cùng nhau, Lâm Nhiên vội đứng dậy: “Anh, em cũng muốn đi.”

Lâm Thao nói: “Em ở lại xem TV với mẹ đi.”

Lâm Nhiên lo lắng nhìn Lý Triết, nhớ đến lời Lâm Thao từng nói ở bệnh viện: “Chừng nào có thời gian, chúng ta cần phải nói chuyện.”

Nghĩ đến việc anh trai có thể sẽ gây áp lực cho Lý Triết, Lâm Nhiên trở nên căng thẳng.

Khi Lý Triết và Lâm Thao đứng cùng nhau, thật ra họ đem lại cảm giác rất giống nhau, cả hai đều cao lớn và trầm tĩnh.

Hai người nhanh chóng rời đi, Lâm Nhiên cố gắng dời sự lo lắng của mình bằng cách xem phim. Cậu ngồi trên sofa, xem hết hai tập phim gia đình với mẹ Lâm.

Khoảng hai tiếng rưỡi sau, Lý Triết trở về. Mẹ Lâm đang trò chuyện với dì giúp việc trong phòng khách, nhìn thấy Lý Triết, bà nói: “Tiểu Triết, phòng cho khách đã dọn dẹp xong, nếu cháu mệt thì vào phòng nghỉ ngơi đi.”

“Dì ơi, cháu chưa mệt. Cháu muốn tắm rửa ạ, người đầy mồ hôi.”

“Bình nóng lạnh trong phòng khách lâu không dùng, nước không tốt, cháu vào phòng Nhiên Nhiên tắm rửa đi. – Nhiên Nhiên, Tiểu Triết muốn tắm, con đi lấy khăn tắm cho thằng bé.”

“Con biết rồi mẹ.”

Lâm Nhiên đứng ở cửa phòng mình, vẫy tay gọi Lý Triết, rồi cả hai cùng bước vào phòng của Lâm Nhiên.

Thấy Lâm Nhiên đóng cửa phòng lại, Lý Triết cởi áo khoác ra và ngồi xuống giường, trên trán anh có mồ hôi và một phần tóc ướt, đúng thật là đã đi đánh cầu lông.

“Anh trai em về rồi sao?”

“Anh ta nhận điện thoại xong thì đi rồi.”

Cởi nút áo trên cổ và cổ tay, Lý Triết xắn tay áo lên và nhìn quanh phòng ngủ của Lâm Nhiên. Phòng rất lớn, đồ đạc cũng nhiều, một số món đồ có vẻ đã cũ, chắc là những thứ từ thời niên thiếu của Lâm Nhiên, chẳng hạn như một hộp nhạc cũ và một món đồ chơi hoạt hình từ mười năm trước.

“Hai người thật sự đi đánh cầu lông sao?”

Lâm Nhiên ngồi trên sàn gỗ, tay đặt lên đùi Lý Triết. Cậu đã tắm xong, thay đồ ngủ, tóc mềm mượt.

Lý Triết cười khẽ: “Nếu không thì em nghĩ sao?”

“Em còn lo hai anh sẽ đánh nhau.”

Hai tay đặt lên đầu gối Lý Triết, cằm tựa lên tay, Lâm Nhiên dùng từ “Lo lắng”, nhưng biểu cảm lại khá nhẹ nhàng.

“Không đến mức đó đâu.” Lý Triết lại cười.

“Lý Triết, anh trai em nói gì với anh vậy? Em rất tò mò, đợi cả buổi tối rồi, anh có thể thỏa mãn sự tò mò của em không?”

“Chờ anh tắm xong rồi nói.”

“Được rồi.”

Lâm Nhiên đứng dậy đổi chỗ ngồi, cậu ngồi lên trên giường. Lý Triết cởi hết nút áo và cởi áo ra, sau đó đi vào phòng tắm.

Gối đầu lên giường, Lâm Nhiên tự hỏi anh trai có thể nói gì với Lý Triết. Có thể là chuyện liên quan đến việc Tống Nặc bắt cóc, cũng có thể là như lần trước, phản đối Lý Triết và em trai mình yêu nhau.

Giám đốc Lâm đưa ra một tờ chi phiếu, lạnh lùng nói: “Rời xa em trai tôi.”

Lý Triết nhìn số tiền trên chi phiếu, bình tĩnh đáp: “Thêm hai số 0 đi, nếu không thì không cần bàn nữa.”

Bị tưởng tượng của chính mình chọc cười, Lâm Nhiên cười khúc khích.

Có vẻ như em không cần lo lắng nữa, kỳ lạ thật, gần đây cũng không còn sợ anh trai nữa.

Khi nằm viện, mỗi ngày Lâm Thao đều ở bên Lâm Nhiên. Dù hắn ngồi xa giường bệnh, nhưng mỗi khi Lâm Nhiên ngẩng đầu lên, sẽ luôn thấy bóng dáng anh trai yên lặng chờ đợi trong góc.

Lý Triết tắm xong, mặc đồ ngủ (mang theo của mình), từ phòng tắm bước ra. Thấy Lâm Nhiên đang ngồi trên giường đợi, anh nói: “Anh trai em không định chia rẽ chúng ta, anh ta đã thay đổi suy nghĩ rồi.”

Lâm Nhiên ôm lấy cánh tay Lý Triết, hơi mỉm cười: “Dù anh ấy muốn chia rẽ, anh ấy cũng không thể làm gì được.”

“Bọn anh nói chuyện khoảng hai mươi phút, sau đó thì đánh cầu lông. Anh trai em chơi cầu lông rất giỏi, luôn chèn ép anh.”

“Anh ấy hồi đi học là kiện tướng thể thao đó.”

“Anh cũng nghĩ vậy.”

Lý Triết tiến tới mép giường, nằm xuống, Lâm Nhiên ngồi bên cạnh, anh nghiêng người nhìn đối phương, nhẹ nhàng kể lại chi tiết cuộc trò chuyện với Lâm Thao trong hai mươi phút đó.

Nghe Lý Triết kể xong, Lâm Nhiên ôm anh trong lòng, nhỏ giọng nói: “Nếu nói có xứng đôi không, hai gia đình chúng ta vốn là bạn thân, môn đăng hộ đối. Em thấy chúng ta rất xứng đôi.”

Lý Triết đáp: “Anh đồng ý.”

Hai người nhìn nhau cười.

Trước khi đi ngủ, Lý Triết đi về phòng cho khách, anh sẽ ngủ qua đêm ở đó.

Đêm khuya tĩnh lặng, Lâm Nhiên rón rén bước vào phòng cho khách, lặng lẽ chui vào chăn của Lý Triết. Lý Triết không ngủ, lập tức kéo Lâm Nhiên vào lòng, giọng trầm thấp hỏi: “Phòng khách cách âm tốt không?”

“Rất tốt.”

“Lý Triết, người anh nóng quá, anh có bị sốt không?”

“Canh ba ba.”

“Hả?”

Lâm Nhiên còn định hỏi thêm gì đó, nhưng không kịp lên tiếng, hai người đã ôm hôn nhau. Đêm nay, so với những đêm trước tiến xa thêm một bước, lại càng khắc sâu hơn.

Mái tóc ướt dính lên mặt, hơi thở mang theo hơi nóng, Lâm Nhiên cảm giác đầu óc mình như trống rỗng vài giây, nghe thấy Lý Triết nhẹ nhàng gọi tên mình. Cậu thấy rất mệt mỏi, mơ mơ màng màng đáp lại.

Sáng hôm sau, tới lúc Lâm mẹ và Lý Triết ăn xong bữa sáng, Lâm Nhiên mới từ từ ra khỏi phòng, cậu vẫn còn buồn ngủ, vừa ăn sáng vừa ngáp.

Mẹ Lâm liếc nhìn cậu: “Tối qua con không ngủ à?”

Lâm Nhiên nói: “Gần sáng con mới ngủ, đều do…”

Đều do canh ba ba.

Suýt nữa thì lỡ miệng, đối mặt với ánh mắt chất vấn của mẹ Lâm, Lâm Nhiên cúi đầu ăn cháo, mặt đỏ bừng.

Trên đường về, Lý Triết lái xe, Lâm Nhiên ngồi ghế phụ ngủ thiếp đi.

Khi xe đến bãi đỗ trong tiểu khu, Lý Triết xuống xe, mở cửa, nhìn Lâm Nhiên đang ngủ say. Anh cúi xuống gần Lâm Nhiên, nhẹ nhàng nói nhỏ bên tai cậu. Lâm Nhiên cọ cọ mặt Lý Triết, thì thầm: “Lý Triết, em cũng yêu anh.”

“Vẫn còn ngủ mơ.”

Lý Triết mỉm cười dịu dàng, cúi người bế ngang Lâm Nhiên lên.

——————–

Tác giả có lời muốn nói:

Đạo diễn: Cậu nói “Anh yêu em” bên tai Lâm Nhiên đúng không?

Lý Triết: Có sao?

Quần chúng hóng chuyện: Chúng tôi đều nghe thấy rồi.
 
Vượt Ngoài Dự Đoán
Chương 41


Buổi tối, trong khu cắm trại đèn sáng như ban ngày. Ngoài những lều trại nhỏ rải rác khắp nơi như những ngôi sao, còn có một lều lớn nổi bật, trang trí bằng đèn màu và bóng bay rực rỡ, bên trong còn được được trang hoàng tỉ mỉ hơn. Trong lều bóng người qua lại, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười nói vui vẻ.

Ngụy Văn Văn chỉ huy một nhân viên đặt một hộp đèn lên bàn dài. Hộp đèn có chữ “Lạc” (乐), cùng với ba chữ khác, tạo thành câu: Sinh nhật vui vẻ.

“Số ’25’ treo ở phía kia có phải quá mờ nhạt không? Đổi sang bên này, nhìn sẽ bắt mắt hơn.”

Ngải Gia cùng hai nhân viên khác treo hai quả bóng bay hình con số giữa một loạt bóng bay màu xanh dương. Khi đèn của dòng chữ “Sinh nhật vui vẻ” sáng lên, không khí tiệc sinh nhật lập tức tràn ngập khắp lều.

“Hiệu quả tốt quá, chị Ngải Gia, sinh nhật lần tới của em cũng muốn tổ chức ở đây.”

Ngụy Văn Văn nhìn quanh lều, cảm thấy rất hài lòng.

“Lý Triết có mắt thẩm mỹ, chính cậu ấy đã đề xuất chỗ này đấy.”

“Em cứ tưởng Hàn Diên Chương đề xuất địa điểm chứ.”

Nghe Ngải Gia nói vậy, Ngụy Văn Văn có chút ngạc nhiên.

“Nơi này có một hồ lớn, Lý Triết nói thỉnh thoảng cậu ấy hay đến đây chụp ảnh. Trước đây cậu ấy đã từng cắm trại ở đây, buổi tối còn có thể ngắm sao rất đẹp.”

“Ngắm sao á? Không ngờ anh ấy còn rất lãng mạn.”

Ngải Gia và Ngụy Văn Văn đang trò chuyện, bỗng nghe tiếng hoan hô của một bé gái phía sau, cả hai cùng quay lại, thấy 3 người nhà Lâm Thao bước vào. Ngụy Văn Văn hỏi: “Anh Thao, nhân vật chính của buổi sinh nhật chưa đến sao?”

Đêm nay là sinh nhật của Lâm Nhiên, cậu chính là chủ nhân của bữa tiệc.

Ngụy Kiêu trả lời: “Tiểu Nhiên và Lý Triết đang đón mẹ anh, họ đang trên đường đến.”

Dao Dao chạy nhảy dưới ánh đèn màu sắc rực rỡ, thỉnh thoảng phát ra tiếng “Oa” tán thưởng. Vợ Lâm Thao, Lý San, đánh giá trang trí trong lều và khen ngợi: “Ngải Gia, Văn Văn, hai em sáng tạo quá.”

“Không có đâu ạ.”

“Tất cả là công lao của nhân viên.”

Ngụy Văn Văn và Ngải Gia cười tươi.

Sau khi chạy một vòng quanh lều, Dao Dao ngồi vào bàn ăn. Bàn đã được trải khăn, đặt giá cắm nến. Dao Dao sờ chỗ này một chút, nhìn chỗ kia một tí, hỏi Lâm Thao: “Cha ơi, tối nay chúng ta ăn gì?”

Lâm Thao hỏi: “Dao Dao thích ăn thịt nướng không?”

Dao Dao chống cằm, lắc đầu: “Không thích.”

Ngụy Văn Văn ngồi xổm xuống, chớp mắt với Dao Dao, đưa cho cô bé một quả bóng bay hình con thỏ: “Thế có thích cái này không?”

“Oa, con thích lắm!”

Dao Dao nhận lấy bóng bay, giơ tay hoan hô.

Mọi người lần lượt đến, đầu tiên là Hàn Diên Chương, sau đó là Ngụy Kiêu và dì Lệ, tiếp theo là Lâm Nhiên cùng Lý Triết, còn có mẹ của Lâm Nhiên. Đến đây, mọi người đã đông đủ, lều trại trở nên náo nhiệt.

“Oa, đẹp quá đi.”

Lâm Nhiên đứng ở cửa lều, đôi mắt lấp lánh sáng lên.

“Đó là đương nhiên, em với chị Ngải Gia đã bận rộn cả buổi trưa đấy.” Ôm lấy vai Lâm Nhiên, cô bạn thân Ngụy Văn Văn cười đắc ý.

“Cảm ơn Văn Văn, và cả chị Ngải Gia nữa!”

“Không cần cảm ơn.”

“Đừng chỉ cảm ơn suông, lần sau sinh nhật em, nhớ đền đáp em đấy. Em nói cho anh nghe, họ có nhiều chủ đề tiệc sinh nhật để lựa chọn lắm, em thích chủ đề nữ hoàng băng giá.”

“Biết rồi, thưa nữ hoàng.”

Nghe Lâm Nhiên và Ngụy Văn Văn trò chuyện, Hàn Diên Chương mỉm cười, anh ta thích không khí náo nhiệt, cũng rất hưởng thụ buổi tối vui vẻ nhẹ nhàng này.

Lý Triết vừa chào hỏi Lâm Thao, liền thấy một người đàn ông trẻ tuổi có khí chất nho nhã tiến đến, nhiệt tình đưa tay và tự giới thiệu: “Chào cậu, tôi là Ngụy Kiêu, bạn của Tiểu Nhiên, cũng là anh trai của Văn Văn.”

Lý Triết nắm tay Ngụy Kiêu, lịch sự đáp: “Chào anh Ngụy, tôi là Lý Triết. Lâm Nhiên thường nhắc đến anh.”

Cả hai người nhìn nhau, dường như đang đánh giá đối phương.

Ngụy Kiêu rất thân thiện, giống như một người anh hàng xóm, tạo ấn tượng ban đầu hoàn toàn khác biệt so với Lâm Thao.

Trong mắt Ngụy Kiêu, Lý Triết gây ấn tượng mạnh mẽ, toát ra sự bình tĩnh và thong dong từ trong ra ngoài, hơn nữa còn có ngoại hình xuất chúng, nho nhã lễ độ. Ngụy Kiêu đã nghe về Lý Triết, cũng có một số suy đoán, nhưng khi gặp trực tiếp, anh cảm thấy nhẹ nhõm vì người bạn này của Tiểu Nhiên trông rất đáng tin cậy.

Cả hai vẫn bắt tay nhau, trò chuyện hòa nhã.

“Tiểu Nhiên ngược lại ít khi nhắc về cậu với chúng tôi. Cậu Lý và Tiểu Nhiên quen nhau từ khi nào vậy?”

“Tôi và Lâm Nhiên quen nhau chưa lâu. Nghe nói anh Ngụy và Lâm Nhiên quen từ nhỏ, cùng nhau lớn lên nhỉ. Tôi rất muốn nghe chuyện thời thơ ấu của Lâm Nhiên.”

“Haha, nói ba ngày ba đêm cũng không hết. Tiểu Nhiên bây giờ không giống như lúc nhỏ, khi ấy em ấy rất nghịch ngợm. Tôi nhớ hồi Tiểu Nhiên khoảng tám, chín tuổi, em ấy nói muốn trang điểm cho Văn Văn rồi lấy hết đồ trang điểm của mẹ tôi…”

Nghe tiếng cười của Ngụy Kiêu bên cạnh, Lâm Nhiên phát hiện Lý Triết và Ngụy Kiêu đang trò chuyện với nhau, cậu cảm thấy ngạc nhiên. Lâm Nhiên đã không còn tình cảm mến mộ với Ngụy Kiêu, nhưng thấy người yêu hiện tại trò chuyện với người mình từng thầm mến, cậu không khỏi cảm thấy hơi căng thẳng.

“Anh, có thể đừng nhắc đến lịch sử đen của em được không?”

Nghe tiếng phản đối của Ngụy Văn Văn, Ngụy Kiêu cười: “Được rồi, không nhắc nữa.”

Đầu bếp bắt đầu dọn đồ ăn lên bàn, mọi người lục tục ngồi vào chỗ. Lâm Nhiên ngồi giữa mẹ và Lý Triết. Cậu nghiêng người nói nhỏ với Lý Triết: “Anh cùng anh Kiêu tìm hiểu về lịch sử đen hồi bé của em làm gì vậy?”

“Lâm Nhiên, tự dưng anh cảm thấy ghen tỵ với Ngụy Kiêu.”

“Sao lại ghen với anh ấy?”

“Vì anh ấy đã cùng em lớn lên, chắc hẳn rất thú vị.”

Lý Triết cười khẽ, Lâm Nhiên bực mình trừng mắt nhìn anh.

Lâm Thao mời đầu bếp giỏi, trên bàn tiệc rất phong phú, mọi người ăn uống vui vẻ, tiếng cười nói không ngớt, không khí rất nhẹ nhàng và thoải mái.

Không ai cảm thấy lạ khi trong nhóm bạn của Lâm Nhiên xuất hiện thêm Lý Triết, cũng không ai hỏi về gia đình hay công việc của Lý Triết.

Mọi người tôi một câu, cậu một câu cùng nhau trò chuyện, Lý Triết cảm thấy rất bất ngờ khi phát hiện mình thực sự tận hưởng buổi gặp gỡ này.

Sau khi ăn xong, đồ ăn trên bàn được dọn đi, một chiếc bánh kem tạo hình độc đáo được mang vào, Dao Dao vội vàng tiến lại gần. Cô bé nhìn bánh kem cắm nến, ngọn nến thắp sáng, đèn trong lều tắt đi, chỉ còn lại ánh đèn lung linh đủ màu sắc.

Dao Dao hô lên: “Con sẽ hát chúc mừng sinh nhật!”

Dưới sự dẫn dắt của Dao Dao, mọi người cùng nhau hát bài hát sinh nhật.

“Tiểu Nhiên, ước đi.”

“Nhanh ước đi.”

Lâm Nhiên nhắm mắt ước nguyện, điều ước có vẻ ngắn gọn và rõ ràng, cậu mở mắt ra nhanh chóng.

“Ước xong chưa?”

“Xong rồi.”

Lâm Nhiên cười tươi, hai mắt sáng long lanh. Cậu chạm mắt với Lý Triết, cả hai nhìn nhau, không cần nói gì. Mọi người vừa cười vừa cùng nhau thổi tắt nến.

“Chị Ngải Gia, dạo này em rất muốn mở một cửa tiệm nhỏ, không muốn đi làm nữa.”

Ngụy Văn Văn ăn một miếng bánh kem nhỏ trên đĩa, tay cầm một chiếc dĩa nhỏ xinh xắn, cô nhìn mọi người trong và ngoài lều, tâm tình thảnh thơi.

“Chị cũng muốn, nhưng mở tiệm gì bây giờ? Tiệm hoa? Quán cà phê? Tiệm trà sữa? Chị thấy không thực tế lắm, mở tiệm cần đầu tư lớn, vất vả tích góp mấy năm lại có thể mất hết trong hai tháng.” Ngải Gia vén tóc ngắn bên tai, chậm rãi nói, động tác giống như một con mèo lười biếng.

“Đúng vậy nhỉ.”

Ngụy Văn Văn chịu đả kích từ hiện thực, gục xuống bàn.

Ngải Gia nói: “Cho nên vẫn phải đi làm chăm chỉ, nỗ lực kiếm tiền.”

Nhớ ra điều gì đó, Ngụy Văn Văn quay đầu hỏi Lâm Nhiên: “Lâm Nhiên, em nghe nói lão Ngô gần đây muốn mở công ty chuyên bán siêu xe nhập khẩu, đã tìm đến anh chưa?”

“Tìm rồi, nhưng anh không có hứng thú.” Lâm Nhiên một tay chống cằm, một tay cầm dĩa thưởng thức bánh kem.

“Thật ra em có hứng thú, nhưng em không có nhiều tiền như vậy. Anh có tiền mà, sao lại không hợp tác với anh ta? Lão Ngô có quan hệ rộng rãi, làm ăn chắc chắn không lỗ.”

“Làm gì có chuyện kinh doanh nào mà không lỗ?”

Lâm Nhiên lắc đầu, hờ hững nói: “Lần trước anh ta đầu tư vào công viên giải trí và lỗ không ít tiền. Nghe nói để trả nợ, anh ta đã phải bán cả biệt thự ở Vân Cẩm.”

Hàn Diên Chương nghe thấy vậy, bày tỏ quan điểm của mình: “Tôi có mấy người bạn cũng vì đầu tư lung tung mà trở nên nghèo khó. Thời buổi này làm ăn khó khăn, đầu tư cần phải thận trọng.”

Mọi người tiếp tục trò chuyện, đề tài từ việc mở cửa tiệm chuyển sang cắm trại. Lý Triết kể về những lần anh đi cắm trại, rất thú vị, ngắm núi non, sông nước, ngắm hoa, ngắm trăng, cảm giác tự do thoải mái.

Mỗi năm công ty của Lý Triết đến kỳ nghỉ đông, anh thường lái xe mang theo lều trại, đi khắp nơi chụp ảnh. Anh đã đi qua nhiều địa điểm.

“Dì Văn Văn, chú Tiểu Nhiên, ngoài kia có rất nhiều sao, hai người mau ra xem đi ạ!”

Dao Dao chạy vào lều thông báo. Mọi người hào hứng đứng dậy đi ra ngoài.

Dưới ánh trăng non, cảnh vật như mới vừa tái sinh, hết thảy đều mới tinh, vô cùng trong trẻo. Bầu trời đầy sao, một cảnh tượng mà trong thành phố không thể bắt gặp.

Cảnh đêm đẹp nhưng gió đêm rất lạnh.

Sau khi ngắm sao, Lâm Thao đưa vợ con về nhà, Ngụy Kiêu cũng đưa dì Lệ và mẹ Lâm về, chỉ còn lại Lâm Nhiên, Lý Triết, Văn Văn, Ngải Gia cùng Hàn Diên Chương ở lại khu cắm trại.

Lâm Nhiên và Lý Triết nắm tay nhau, đi dạo quanh hồ. Ngụy Văn Văn không chịu nổi gió đêm lạnh, rúc vào lều của mình. Ngải Gia và Hàn Diên Chương ngồi ngoài lều uống rượu, hai người còn lịch sự mời Ngụy Văn Văn cùng uống.

“Đêm nay trăng đẹp quá, đi dạo dưới ánh trăng với người yêu cũng thật lãng mạn.” Hàn Diên Chương nhấp ngụm rượu, nhìn hai người đang nắm tay ở phía xa, mỉm cười, dường như tức cảnh sinh tình.

“Có hâm mộ không? Diên Chương, cậu cũng nên cân nhắc tìm một người bạn đời đi chứ?”

“Thật vậy, tớ đột nhiên cũng muốn bắt đầu một mối quan hệ.”

Hàn Diên Chương chìm vào suy nghĩ, Ngải Gia thích thú quấn chăn kỹ hơn, đưa tay ra sưởi ấm. Ngụy Văn Văn khoác thêm chăn từ lều của mình ra, ba người cô đơn ngồi lại nói chuyện cuộc đời.

Màn đêm buông xuống càng sâu, Lâm Nhiên và Lý Triết trở về lều của họ, thoải mái trong chiếc lều ấm áp. Lâm Nhiên cởi áo khoác và khăn quàng cổ, bất ngờ thấy Lý Triết đưa cho mình hai chiếc nhẫn.

“Anh vẫn chưa tặng quà sinh nhật cho em.”

“Lâm Nhiên, sinh nhật vui vẻ!”

Cặp nhẫn đôi bằng bạc nạm kim cương trông vô cùng quen thuộc với Lâm Nhiên, cậu đã từng thấy chúng trong một cửa hàng xa xỉ. Khi đó, cậu định mua làm quà Giáng Sinh cho Lý Triết.

Nhân viên cửa hàng nói với cậu đó là nhẫn đôi.

Ngày đó quan hệ giữa cậu và Lý Triết vẫn chưa rõ ràng, nên cậu đã không mua.

“Sao em ngẩn người ra vậy?”

Lý Triết thắc mắc, sờ mặt Lâm Nhiên.

Bỗng nhiên, Lâm Nhiên kéo Lý Triết lại, vô cùng vui mừng nói:

“Haha, em thật sự rất vui!”

“Lý Triết, sao anh biết em thích chiếc nhẫn đôi này!”

“Hả?”

“Lúc đó em suýt mua nó đấy!”

“Hả?”

Thấy Lâm Nhiên vui sướng muốn nhảy lên, Lý Triết chỉ biết đáp lại hai từ “Hả”, anh không thể lường được mình lại mua đúng chiếc nhẫn mà Lâm Nhiên từng muốn mua.

Cửa hàng xa xỉ này không có nhiều mẫu, hai người cùng chọn một cặp cũng không quá lạ, gu thẩm mỹ của họ khá giống nhau.

Lý Triết đeo nhẫn vào ngón áp út tay trái của Lâm Nhiên, kích cỡ vừa vặn. Lâm Nhiên cúi đầu, đeo chiếc nhẫn còn lại vào ngón áp út tay trái của Lý Triết.

Lý Triết ôm lấy Lâm Nhiên từ phía sau, tay trái nắm chặt tay trái của Lâm Nhiên, cả hai giơ tay lên, mười ngón đan xen, hai chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh sáng.

Nhắm mắt lại, thái dương cọ vào nhau, họ ôm hôn.

Đêm càng sâu, bên ngoài lều, bầu trời đầy sao.

——————–

Tác giả có lời muốn nói:

Đạo diễn: Anh đã đầu tư nhiều đấy, tài xế Lý.

Lý Triết: Tiền bỏ ra rất xứng đáng.
 
Vượt Ngoài Dự Đoán
Chương 42: Hết


Lý Triết và Lâm Nhiên ôm nhau, cùng xem một cửa hàng bán cây cảnh online. Lý Triết cầm điện thoại, ngón tay của Lâm Nhiên di chuyển trên màn hình, liên tục nhấn vào liên kết sản phẩm để chọn các loại cây mình yêu thích.

“Lá của cây ficus umbellata[1] này trông giống như hình trái tim nhỉ. Ô, cây sa kê[2] cũng có thể trồng trong nhà sao? Lý Triết, anh xem, nó trồng trong chậu cũng khá đẹp.”

“Anh lại thích cây ngàn năm[5] và cây phúc[4] này nữa…”

Lâm Nhiên rất hứng thú, không ngừng xem hình ảnh của các sản phẩm.

Một tay ôm vai Lâm Nhiên, tay kia cầm điện thoại, Lý Triết cúi đầu, cằm tựa vào mái đầu xù xù của người yêu, anh nói: “Trong nhà chỉ cần hai cây là đủ rồi, không cần mua nhiều quá.”

“Lý Triết, anh thích loại nào?”

“Anh thích cây phúc.”

Lý Triết bật cười, có lẽ anh chọn cây phúc vì tên nghe rất vui vẻ?

“Em cũng muốn chọn một cây, vậy cây ngàn năm nhé… nhưng cây ficus cũng không tệ, khó lựa chọn quá, em thích cả bốn loại.”

“Vậy mua hết đi.”

Nghe Lý Triết nói mua hết, Lâm Nhiên tưởng tượng cảnh phòng khách mới của Lý Triết, nghĩ xem sẽ bày biện bốn chậu cây lớn thế nào. Phòng khách rộng, đủ chỗ để trưng.

Lúc này, tiếng chuông tin nhắn đột nhiên vang lên, trên màn hình điện thoại xuất hiện thông báo. Lý Triết mở tin nhắn xem, là tin từ ngân hàng, sau khi xem sơ qua, anh tắt tin nhắn đi.

Lâm Nhiên cũng thấy, ngạc nhiên nói: “Nguyên một dãy số siêu dài!”

Lý Triết nói: “Anh đã từng nói rồi đấy, anh có một khoản tiền tiết kiệm.”

“Em không ngờ số tiền đó lại lớn như vậy.”

Lâm Nhiên nâng cằm, bình tĩnh lại, quả thật Lý Triết từng nói về khoản tiền tiết kiệm này.

Khoảng thời gian trước, sinh nhật của Lâm Nhiên, Lý Triết mua cặp nhẫn xa xỉ làm quà. Lâm Nhiên lo lắng Lý Triết tiêu hết tiền, định lì xì lại cho anh. Nhưng Lý Triết nói anh có tiền, còn có một khoản tiết kiệm lớn.

Lý Triết cười khẽ: “Thành ngữ có câu, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa[5].”

Nhìn con lạc đà béo đang ôm mình trong lòng, Lâm Nhiên cũng lười hỏi thêm. Cha của Lý Triết lúc còn sống là một doanh nhân giàu có.

“Cha anh có căn hộ ở Vân Cẩm, mới bán đi ba năm trước. Lúc đó giá thị trường tốt, số tiền đó anh gửi ngân hàng kỳ hạn ba năm, hôm nay vừa đúng đến hạn, tiền đã được chuyển vào thẻ.”

Lý Triết chủ động giải thích rõ ràng về nguồn gốc số tiền, anh thực sự rất giàu.

“Gửi ngân hàng kỳ hạn ba năm?”

Lâm Nhiên cảm thấy khó tin, cậu nói: “Lý Triết, anh biết không? Người gửi tiền có kỳ hạn lấy lãi đều là người già.”

“Lãi suất ba năm cũng không tệ, hơn nữa không có rủi ro gì.”

“Ông già” Lý Triết bình thản uống một ngụm nước ấm, anh thay đổi tư thế ôm Lâm Nhiên, tiếp tục nói: “Ban đầu anh định dùng số tiền này để chuẩn bị nghỉ hưu. Mục tiêu cuộc đời của anh là làm việc đến 35 tuổi, sau đó sẽ nghỉ hưu.”

“Nghỉ hưu không phải rất cô đơn sao?”

Lâm Nhiên quay người, ôm lấy “ông già” này, cậu lẩm bẩm: “Lý Triết, lúc đó anh không nghĩ đến việc tìm một người đồng hành cùng đi đến hết cuộc đời sao?”

Lý Triết xoa đầu Lâm Nhiên, nói: “Lúc đó anh không nghĩ đến, anh đã quen sống một mình.”

Lý Triết đã sống cô đơn nhiều năm, nếu không gặp Lâm Nhiên, anh tin rằng mình sẽ như vậy cả đời.

Một lát sau, Lý Triết bình thản nói: “Giờ thì sao, cứ phải có hai người mới quen.”

“Im đi.” Lâm Nhiên vùi mặt vào khuỷu tay Lý Triết, da mặt cậu mỏng. Cái người này nói lời âu yếm càng ngày càng trơn tru.

Sau đó lại có một lần, Lý Triết và Lâm Nhiên đi qua Vân Cẩm, hai người cố ý dừng xe, đi dạo trên con đường bên ngoài. Đó là vào mùa đông, lá cây rụng nhiều, trên đường lác đác vài du khách chụp ảnh.

Khu vực này có nhiều kiến trúc lịch sử, thường có du khách đến chụp ảnh.

Hai người đi vào một tòa nhà cổ kính, cổng lớn đóng chặt, nhưng bên trong rõ ràng có người ở, nhà được giữ gìn tốt, cây cối trong sân cũng được chăm sóc kỹ lưỡng.

“Từ khi cha anh gặp chuyện, anh chưa bao giờ quay lại nơi đó. Ba năm trước, anh đã bán ngôi nhà này, chỉ đứng từ xa nhìn một lần cuối.”

Giọng Lý Triết rất bình tĩnh, ánh mắt anh có chút buồn bã, không còn lạnh lùng như trước, cảm xúc đã được bộc lộ tự nhiên.

Lâm Nhiên đã biết về tuổi thơ của Lý Triết, biết rằng cha anh, Lý Thắng, đã bị sát hại trong chính ngôi nhà này khi Lý Triết mới mười một tuổi.

Lâm Nhiên nắm lấy tay Lý Triết, muốn truyền sự ấm áp cho anh. Mỗi khi nhớ về tuổi thơ bất hạnh của Lý Triết, Lâm Nhiên đều cảm thấy rất đau lòng.

“Lâm Nhiên, anh muốn cảm ơn em.”

“Hả? Sao lại cảm ơn em?”

“Rất lâu rồi, trong mắt anh chỉ có bản thân, anh không quan tâm đến ai khác, người khác buồn vui thế nào cũng không liên quan gì đến anh.”

Ngẩng đầu lên, nhìn về phía ngôi nhà mái đỏ, Lý Triết cả người đều mang hơi thở lạnh lùng, anh đã từng là một người rất thờ ơ như vậy.

Lâm Nhiên siết chặt tay Lý Triết, nhiệt độ từ lòng bàn tay của đối phương cao hơn so với tay cậu, anh vốn dĩ là một người sống bằng xương bằng thịt: “Lý Triết, em không thấy anh là một người lạnh lùng, anh đừng nói vậy.”

Giọng Lý Triết đều đều, anh tiếp tục nói: “Anh đã phớt lờ mọi người, phớt lờ những người đối xử tốt với anh, cũng không để ý đến một số người người nguy hiểm.”

“Lâm Nhiên, anh muốn cảm ơn em, vì em mà anh cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp.”

“Anh thế này là phạm quy rồi nhé, không được nói nữa.”

Lâm Nhiên đỏ hoe mắt, nước mắt trào ra.

“Đừng khóc, anh không nói nữa.” Lý Triết giúp Lâm Nhiên lau nước mắt. Trong gió đông rét lạnh, hai người ôm nhau, cảm nhận sự ấm áp.

Ngày tháng trôi qua thật nhanh, sắp đến Tết, Lâm Nhiên và Lý Triết mang một đống đồ Tết đến nhà mẹ Lâm. Lý Triết mang một thùng đồ Tết, còn Lâm Nhiên xách hai túi đồ, hai người đi vào nhà.

“Ây da, đã bảo không cần mua, nhà mẹ đầy đủ cả rồi.”

“Nặng thế này! Tiểu Triết, cháu đừng xách nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi.”

Mẹ Lâm kéo Lý Triết đến sofa ngồi, sợ anh mệt.

Lâm Nhiên mang hai túi đồ vào bếp, khi trở ra thấy Lý Triết đang nghỉ ngơi, mẹ Lâm thì rót nước cho anh, Lâm Nhiên bỗng nghi ngờ liệu mình có phải là con ruột không.

“Nhiên Nhiên, trong bếp hầm canh, con vào tắt bếp đi.”

“Lý Triết, anh đi đi.”

Lâm Nhiên nằm dài trên sofa, vặn vẹo cánh tay tê mỏi vì ít khi xách nặng.

Lý Triết đang ngồi bên cạnh, nghe thế thì đứng dậy, lúc đi qua Lâm Nhiên, ngón tay anh khẽ chạm vào mặt cậu. Lâm Nhiên nhướng mày nhìn anh, Lý Triết mỉm cười. Lâm Nhiên thoải mái co chân lên sofa, ôm một chiếc gối trong ngực.

Mẹ Lâm hỏi: “Nhiên Nhiên, con và Tiểu Triết Tết âm lịch được nghỉ mấy ngày?”

Lâm Nhiên đáp: “Công ty con nghỉ lễ theo quy định của nhà nước, còn Lý Triết thì đi làm sớm hơn con một ngày.”

Lười nhác duỗi eo, Lâm Nhiên nằm trên sofa mềm mại, tận hưởng kỳ nghỉ.

Hai người đang trò chuyện, bỗng thấy con vẹt xanh vút qua phòng khách, bay về phía bếp, rồi vững vàng đậu trên vai Lý Triết, chân bám chặt vào áo anh.

Khi Lý Triết di chuyển, nó cũng không bay đi, vẫn giữ nguyên tư thế.

Quá quen với chú vẹt xanh nghịch ngợm đậu trên vai, Lý Triết mặc kệ nó, rồi trở lại sofa. Mẹ Lâm mang ra một đống đồ ăn, chất đầy trên bàn trà, thậm chí có hai quả cam lớn, nói là hôm trước Lâm Thao mang tới, rất ngọt.

Lâm Nhiên bóc cam, chia một nửa cho Lý Triết, nhìn con vẹt xanh trên vai anh, cười nói: “Lý Triết, nó thích anh đấy.”

Bẻ tiếp một múi cam, dụ con vẹt, Lý Triết nói: “Xuống đây, ăn cam nào.”

Con vẹt nhảy lên tay Lý Triết, rồi nhảy lên bàn, chăm chú mổ quả cam, Lý Triết xoa đầu nó, nó quay đầu kháng nghị vài tiếng, mổ nhẹ vào tay Lý Triết, không đau, anh cười nhẹ.

“Chúng ta có nên nuôi thú cưng không?”

“Em thích con gì?”

“Em thích chó, Lý Triết, chúng ta nuôi một con chó đi.”

“Được.”

Chỉ cần Lâm Nhiên thích, Lý Triết đều đồng ý.

Tết âm lịch được nghỉ dài, Lâm Nhiên và Lý Triết ở nhà mẹ Lâm vài ngày, đêm giao thừa cũng ở đây, ăn bữa cơm tất niên.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, Lý Triết có người cùng ăn tất niên, anh không còn cô đơn, đã trở thành một thành viên trong gia đình.

“Dao Dao, khi nhận được tiền lì xì, con phải nói gì nào?”

Lâm Thao và vợ là Lý San rất gương mẫu trong việc giáo dục con gái Dao Dao. Dao Dao cười tươi, cầm lấy hai bao lì xì, ngẩng đầu lên, giọng lanh lảnh: “Cảm ơn chú Triết lì xì cho con, con thích chú Triết nhất.”

Lâm Nhiên liền hỏi: “Thế còn chú Tiểu Nhiên thì sao, con có thích không?”

Dao Dao đáp: “Con cũng thích chú Nhiên nhất.”

Mọi người đều cười sảng khoái.

Năm nay, bữa cơm tất niên tại khách sạn rất ngon, mọi người ăn uống vui vẻ. Lâm Thao và Lý Triết uống rượu, tửu lượng của cả hai đều khá, còn Lâm Nhiên, chị dâu và mẹ Lâm thì chỉ uống chút ít, riêng Dao Dao uống nước trái cây.

Sau bữa cơm tất niên, cả gia đình ngồi xem TV ở phòng khách, vừa xem vừa nói chuyện phiếm. Trò chuyện một lúc, Lý San bế Dao Dao đã mệt về phòng nghỉ ngơi. Mẹ Lâm và Lâm Nhiên nói chuyện của dì Trương giúp việc, dì giúp việc về nhà ăn Tết, sẽ không quay lại trước mùng năm. Lâm Thao hỏi Lý Triết có muốn làm việc tại công ty khác của hắn không, Lý Triết nói sẽ suy nghĩ.

Đỉnh Thăng là công ty nhỏ do Lâm Thao hợp tác với người khác, bản thân hắn còn có một công ty lớn.

“Mẹ, con và Lý Triết sẽ ở lại thêm hai ngày nữa. Lý Triết sẽ nấu ăn, con giúp anh ấy.”

Lâm Nhiên xung phong nhận việc. Gần đây cậu bắt đầu có hứng thú với việc nấu ăn, cũng đã có thể nấu vài món đơn giản.

Mẹ Lâm nói: “Người trẻ các con nấu ăn không chú trọng dinh dưỡng, để mẹ nấu cho, đảm bảo mỗi kỳ nghỉ lễ đều tăng 3 cân.”

Kỳ nghỉ nào cũng tăng 3 cân, thôi bỏ đi, Lâm Nhiên nói thầm.

“Tôi biết cậu đã sớm muốn nghỉ việc ở Đỉnh Thăng, mà công ty kia của tôi có chế độ đãi ngộ tốt. Lý Triết, chúng ta qua bên kia nói tiếp đi.”

Âm lượng TV khá lớn, Lâm Thao đứng lên, ra hiệu cho Lý Triết đổi chỗ khác nói chuyện.

Lý Triết đứng dậy, đi theo Lâm Thao ra ngoài ban công. Lâm Nhiên tò mò nhìn theo họ.

Dù hai người chuyển chỗ nói chuyện, Lâm Nhiên dỏng tai lên vẫn nghe được họ đang nói gì.

Lý Triết nói: “Tôi nhớ rõ có người từng nói tôi không có năng lực làm việc.”

“Không ngờ cậu lại thù dai như vậy đấy.” Lâm Thao nói.

“Lý Triết, tôi nói rồi đó, tôi đã điều tra về cậu, có một điều khiến tôi tò mò. Cậu có hai cơ hội thăng chức ở Đỉnh Thăng, nhưng cậu từ chối cả hai, nguyên nhân là gì?”

“Quản lý ở Đỉnh Thăng hỗn loạn, quản lý cấp cao chia bè kéo cánh, làm việc rất khó khăn. Thăng chức có tăng lương nhưng cũng mệt mỏi hơn. Tôi thấy không có lợi.”

“Quả giống như những gì cậu sẽ nói.” Lâm Thao không ngạc nhiên. Hắn đã sớm nhận ra bạn trai của em trai mình có nguyên tắc riêng, sẽ không chịu sự ràng buộc nào.

“Xem ra cậu nói sẽ suy nghĩ chỉ là đối phó thôi.”

“Anh Thao, tôi biết anh muốn cho tôi một công việc tốt, nhưng tôi đã quen sống theo cách của mình.”

“Cậu nói ngày mai muốn đi chơi cầu lông không phải cũng là đối phó đấy chứ?”

“Cái đó thì không phải.”

“Lý Triết, cậu chơi cầu lông không tệ, có hứng thú tham gia giải đấu của câu lạc bộ chúng tôi không?”

“Thi đấu khi nào?”

Nghe lén cuộc trò chuyện của anh trai và Lý Triết, Lâm Nhiên vừa nghe vừa cười trộm. Hai người dường như rất hòa hợp.

Tết âm lịch năm nay, Lâm Nhiên và Lý Triết ở lại nhà mẹ Lâm đến mùng năm. Khi dì Trương giúp việc trở lại, họ mới rời đi.

Sau Tết, Lý Triết lại bận rộn với việc trang hoàng cho căn nhà mới, tất bật chuẩn bị chuyển nhà. Hơn nữa, Lý Triết cũng có một lễ cưới cần tham gia, đó là hôn lễ của chị họ anh.

Ban đầu đám cưới dự định tổ chức trong năm, nhưng vì lý do nào đó đã dời đến đầu xuân.

Lý Triết về quê một chuyến, đã nhiều năm anh không trở về nơi này. Anh tham dự đám cưới của chị họ và ở lại quê một đêm, ngày hôm sau mới quay về thành phố H.

Khi về đến thành phố H đã là khuya, Lý Triết mở cửa phòng, thấy đèn phòng khách vẫn còn sáng. Chú chó nhỏ đang ngủ trong ổ, còn Lâm Nhiên đắp chăn nằm trên sofa, cũng đã ngủ.

Nhìn dáng vẻ của cậu, hiển nhiên là đã chờ ở phòng khách cả đêm.

Lý Triết rón rén đi về phía Lâm Nhiên, suýt nữa va vào lọ hoa trên bàn. Anh đỡ lấy bình hoa đặt vững lại, rồi nhẹ nhàng đến gần Lâm Nhiên, cúi xuống ôm cái người đang ngủ ngoan vào lòng, bế lên.

Ôm Lâm Nhiên trong lòng, Lý Triết vững vàng đi từ phòng khách vào phòng ngủ. Vừa đặt Lâm Nhiên xuống giường, cậu đã tỉnh, khẽ nói: “Sao giờ anh mới về?”

Bị ôm lấy không buông, Lý Triết chỉ có thể nằm xuống với Lâm Nhiên: “Không phải anh bảo em cứ ngủ trước đi rồi sao, thế mà em còn nằm ở phòng khách chờ anh?”

Lâm Nhiên không chịu nhận, lẩm bẩm: “Ai chờ anh, em xem TV rồi ngủ quên thôi.”

Lý Triết cười khẽ, v**t v* mặt Lâm Nhiên. Đang buồn ngủ không mở nổi mắt, Lâm Nhiên cố gắng căng đôi mắt mơ màng, ngái ngủ nói: “Ngày mai mọi người đi chơi ở một làng du lịch được đánh giá rất tốt… Chị Ngải Gia… Văn Văn… Mẹ em… Dì Lệ… Mọi người đều đi.”

Lý Triết nói: “Chúng ta cũng đi.”

Lâm Nhiên ôm Lý Triết, cảm nhận nhiệt độ và trọng lượng cơ thể của anh, mơ màng nói: “Chúng ta sẽ thuê phòng có giường lớn… cùng tắm suối nước nóng… còn muốn…”

Lý Triết cười: “Được, tất cả đều được.”

Họ sẽ tựa vào nhau trong sương, nghe nhịp đập trái tim nhau, ngoài cửa sổ là núi non xanh biếc, mây trắng và bầu trời thăm thẳm.

——————–

Tác giả có lời muốn nói:

Đạo diễn: Toàn văn kết thúc, cảm ơn mọi người đã đồng hành. Từ nay về sau, hoàng tử và hoàng tử sẽ sống hạnh phúc bên nhau.

Hết.
 
Back
Top Dưới