Ngôn Tình Vượt Bóng Tối Để Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 100: 100: Sợ Hãi Bao Trùm


Đám thuộc hạ Tôn Lập cũng không chậm trễ,nhào đến nắm lấy tay Tô Nhược và Tử Kiều..Chúng còn nhanh tay muốn xử dụng thuốc mê,nhưng do Tô Nhược quá dữ dằn cô cào cấu, còn lấy túi xách đánh bọn chúng túi bụi.

Thật ra sức nam nữ trên lệch sao làm lại bọn người này đây chỉ là cách kéo dài thời gian của Tô Nhược.

Miệng Tô Nhược không ngừng hét lớn báo động.

- Buông ra...Điền Lăng cứu tôi..Điền Lăng...!
- Buông tôi ra, ông buông tôi ra..

Trần Phỉ là người bắt lấy Tử Kiều ông ta muốn giơ tay lên che miệng Tử Kiều nhưng lúc này từ sau đầu ông ta bị thứ gì đó đánh vào đau nhói..

- Buông con gái tôi ra, buông ra.

Doãn Nguyệt Nhan mấy ngày qua biết tin Tử Kiều đến thành phố A, lại được Trầm Ngọc báo tin Trần Phỉ đến thành phố T tìm Tử Kiều.

Bà liền tức tốc đến thành phố A theo bước chân Tử Kiều mấy ngày liền, lúc vừa xuống xe liền nhìn đến cảnh hỗn loạn này, bà liền không nghĩ nhiều mà lao vào.

Trần Phỉ vì đau ôm lấy đầu, cho nên lúc này Tử Kiều được thả tay ra,cô ngã ngồi dưới đất cũng như ngồi trong lòng Doãn Nguyệt Nhan..

- Con không sao chứ, con có sao không? Tiểu Kiều con có bị thương đâu không? Đừng làm mẹ sợ..

Mắt Tử Kiều nhòe lên, cô không nghĩ trong trường hợp này người cứu cô lại là bà ấy..

Mà lúc này Điền Lăng nghe bảo vệ và Tô Nhược hô hoán anh ta vội chạy ra, thoát tim nhìn cảnh Tô Nhược sắp bị tên áo đen kia kéo lên xe.Điền Lăng đanh mặt chạy nhanh như cơn gió, chân giơ cao đạp vào bụng tên áo đen khiến hắn ngã đau ra đất..

Tô Nhược cũng ngã sõng soài trên đất, tay trượt với nền xi măng máu liền túa ra.

Cô ta đau điếng, tức giận mím môi nhìn Điền Lăng quả là võ sĩ có khác ra tay nhanh như một cơn gió, hiện tại một mình anh ta đánh với ba tên khốn kia.

Bên này Trần Phỉ sau khi nhận ra người xuất hiện là Doãn Nguyệt Nhan, bao nhiêu thù hận như ùa về khiến mắt ông ta đục ngầu hung ác..

Ông ta nghiến răng.

- Con đàn bà khốn, bà con dám xuất hiện..

Nói rồi liền lao đến túm lấy tóc Doãn Nguyệt Nhan kéo lê ra phía sau..

- Tốt lắm..tốt lắm..Tôi chưa tìm bà,bà đã tự xuất hiện,con khốn này mày muốn chết à, khổ sở của ông ngày hôm nay là tất cả do mày...!
- A..đau quá .buông ra, ông buông tôi ra....!
Chỉ vừa nghe tiếng nói, còn nhìn rõ ánh mắt của ông ta, Doãn Nguyệt Nhan biết đó là Trần Phỉ..

Tử Kiều nhìn thấy cảnh này, cô không còn biết sợ hãi là gì nữa mà nhanh chóng chạy theo đứng dậy chạy đến đánh túi bụi lên người Trần Phỉ.

- Ông điên rồi, thả tay ông ra.....buông ra, thả mẹ tôi ra..

Bất ngờ lúc này cô sợ hãi mà nức nở thốt lên, khiến nước mắt Doãn Nguyệt Nhan rơi nhòe trên mặt, chỉ vì tiếng mẹ của cô mà giờ phút này bà chết cũng cam lòng.

Tô Nhược cũng bò dậy từ dưới đất nghe tiếng hét của Tử Kiều, cô ta vội chạy đến,nhưng chưa kịp thì lúc này Trần Phỉ như kẻ điên ông dùng sức đẩy mạnh Tử Kiều té nhào ra đất..

- A...!
Nhìn Tử Kiều nhăn mặt đau đớn, Doãn Nguyệt Nhan hét lên quay người cắn vào tay ông ta..

- A..con khốn...!
Trần Phỉ đau đớn dùng hết sức lực giơ tay hạ xuống một cái tát như trời giáng vào mặt Doãn Nguyệt Nhan.Cú tát quá mạnh khiến Doãn Nguyệt Nhan loạn choạng ngã vào đầu xe hơi của bọn người Trần Phỉ, sức lực ông ta dùng rất lớn khiến phần ót của ba va chạm rất mạnh không rõ ra sao mà máu nhanh chóng tuông ra từ sau đầu.

Bà kiệt sức ngã quỵ trước mặt Tử Kiều..

Tử Kiều cảm thấy trời đất như tối sầm lại, cô hét lên.

- Mẹ..mẹ ơi..

Rồi nhào đến run run ôm lấy bà vào lòng,bàn tay nhỏ run run sờ đầu bà nhìn máu thấm đẫm vào tay mình,mà trái tim của cô siết chặt lại thở không nổi..

Tô Nhược quay người cũng chạy đến đỡ lấy Doãn Nguyệt Nhan.Trần Phỉ không nghĩ mình ra tay mạnh như vậy, lúc này xe cảnh sát chạy đến còi hú inh ỏi.

Điền Lăng nhìn hai tên kia đang ôm bụng nằm dưới đất, ánh mắt sắc lạnh bẻ ngoặt tay tên còn lại..

Rắc..

Hai tên kia vừa thấy xe cảnh sát, cắn răng chịu đau bò lồm cồm nhảy lên xe, Điền Lăng muốn đuổi theo nhưng Tô Nhược lại hét lên.

- Giữ ông ta lại..

Đúng lúc này Trần Phỉ quánh quáng nhìn bọn người Tôn Lập đang trốn thoát ông ta cũng run rẩy muốn leo lên xe.Nhưng đã bị Điền Lăng túm lấy cổ áo ném xuống đất, thô bạo kéo lấy khăn chùm đầu ông ta ra, bàn chân dẫm lên bụng ông ta hét lên đau đớn..

Cảnh Sát chạy đến túm lấy Trần Phỉ và tên còn lại.

Điền Lăng đi đến bế Doãn Nguyệt Nhan lên..

- Để Tôi đưa dì ấy đi cấp cứu..

Tử Kiều nước mắt dàn dụa, Tô nhược đỡ lấy cô vội trấn an..

- Chị đừng lo, dì ấy chắc chắn không sao đâu..

.....!
????????????⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 101: 101: Không Đáng Tha Thứ


Lúc Tô Hàn và Cảnh Tử Sâm đ ến nơi thì Doãn Nguyệt Nhan đã được đưa vào phòng cấp cứu.

Tô Nhược cũng được băng bó vết thương ở tay.Tử Kiều chỉ bị trầy nhẹ ở khủy chân cũng được y tá sát trùng bôi thuốc, còn lại cô không sao.

Tuy được Điền Lăng thông báo tình trạng của từng người nhưng khi Cảnh Tử Sâm và Tô Hàn đến nơi sắc mặt hai người vô cùng khó coi.

Điền Lăng là người phát giác hai người họ đầu tiên anh ta vội gọi.

- Chủ tịch..

Tô Nhược đang an ủi Tử Kiều, hai người nghe thế cũng vội ngẩng đầu nhìn.

Tô Hàn đi đến trước,anh vội ôm Tử Kiều vào lòng, lúc này trái tim anh mới thả lỏng ra được.

- Tử Kiều, em có bị thương đâu không?
Tử Kiều nức nở lắc đầu..

- Em không sao nhưng mà mẹ em..

Tô Hàn nghe thông tin từ Cảnh Tử Sâm,anh biết rõ người nằm trong đó là Doãn Nguyệt Nhan.

Vỗ lấy lưng vợ mình trấn an..

- Đừng khóc, mẹ sẽ ổn thôi em..

Anh dìu Tử Kiều ngồi xuống, lúc này quay đầu muốn xem tình hình Tô Nhược ra sao nhưng mà Cảnh Tử Sâm không cho anh cơ hội.

Cảnh Tử Sâm đau lòng, chân mày nhíu chặt lại , sắc mặt lạnh ngắt nhẹ cầm tay Tô Nhược lên xem từng chút một.

- Đau lắm không em? Bác sĩ nói thế nào?
Tô Nhược phụng phịu, dĩ nhiên là giở trò ăn vạ với anh rồi.Để không bị mắng tội cãi lời anh.Lúc sáng cô có nói qua sẽ đưa Tử Kiều đi spa.Cảnh Tử Sâm đã cản nhưng Tô Nhược năn nỉ mãi, anh đành đồng ý mới để Điền Lăng theo cùng.

Không ngờ lại xảy ra chuyện.

Thật lòng mà nói cả Tô Hàn hay Cảnh Tử Sâm cũng không nghĩ Trần Phỉ dám làm liều như vậy.Mà cũng không nghĩ với số tiền lớn kia, chỉ một thời gian ngắn ông ta đã quay lại làm vỡ cả kế hoạch hai người vạch ra.

Tô Nhược nhanh trí than nhẹ, tỏ ra đáng thương chui vào lòng Cảnh Tử Sâm.

- Ông xã,thật đau..

Cảnh Tử Sâm liếc cô môt cái sắc bén, nhưng vẫn không tránh được đau lòng đưa tay ôm cô vào lòng, Tô Nhược mím môi cười..

Cảnh Tử Sâm nhìn Điền Lăng.

- Trình Viện nói thế nào?
Điền Lăng vội nói.

- Hiện tại Trần Phỉ và kẻ kia đã khai ra tất cả, người liên quan đến vụ bắt cóc Phu nhân và cô Trần chính là Tôn Lập.

- Tôn Lập..?
Cảnh Tử Sâm lạnh giọng lặp lại, hay lắm tên khốn đó anh đã không vừa mắt từ lâu.

Hắn ta vốn là ngu ngốc hay lại không biết Tô Nhược là vợ của anh ta mà còn dám ra tay..

Đồ phế phẩm này.

Cảnh Tử Sâm nhìn qua Tử Kiều, anh ta không nói tiếp chỉ trực tiếp dùng ánh mắt ra hiệu với Điền Lăng.

Ý tứ rõ ràng dù là ai cũng không cho phép bỏ qua.

Lúc này điện thoại Điền Lăng reo lên, anh ta nhận cuộc gọi..

Sau khi cúp máy liền nhìn qua Cảnh Tử Sâm.

- Chủ Tịch, Tôn Quân đang ở Cảnh Thị chờ anh.

Ánh mắt Cảnh Tử Sâm sắc lạnh..

- Mặc kệ ông ta..

Sự có mặt bất ngờ của Tôn Quân tại Cảnh Thị cũng nói rõ Tôn Lập hiện tại ra sao.

Chắc chắn đã bị giam giữ mà tội bắt cóc đâu hề đơn giản.

Huống hồ bắt cóc phu nhân của chủ tịch hai tập đoàn,cộng với những việc làm phi pháp của hắn ta lần này thì số lịch bị bóc chắc chắn không nhẹ..

.....!

Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm vẫn ở lại chờ xem vết thương của Doãn Nguyệt Nhan ra sao.May mắn là không ảnh hưởng nghiêm trọng, do mất máu quá nhiều cần tịnh dưỡng một thời gian.

Cả người Tử Kiều như sợ dây kéo căng rồi cũng trùng lại, may mắn có Tô Hàn bến cạnh..Khi tận mắt nhìn thấy Doãn Nguyệt Nhan bình yên rồi.

Cảnh Tử Sâm nói qua với Tô Hàn vài tiếng, anh ta bảo Tô Hàn cứ yên tâm lo liệu cho mẹ vợ và chăm sóc Tử Kiều.Chuyện ngoài kia anh ta sẽ chính tay xử lý chuyện lần này không còn nằm ở việc riêng một mình Tử Kiều mà là chạm đến Tô Nhược.Cảnh Tử Sâm không thể bỏ qua, dù là Trần Phỉ hay bất cứ ai.

Tô Hàn cũng đồng ý với anh ta, chỉ riêng tờ cam kết giữ khoản cách với Tử Kiều giao cho pháp luật, còn có đoạn camera ghi hình tống tiền ông ta đã đủ mọi tội danh.

Lúc đầu Tô Hàn vẫn muốn cho Trần Phỉ một đường lui vì dù sao ông ta cũng là ba Tử Kiều.

Qua sự tư vấn của Trương Hải một người bạn luật sư của Cảnh Tử Sâm, kế hoạch bọn họ vạch ra đợi thêm vài ngày nếu Trần Phỉ hết tiền quay lại gây khó khăn với Tử Kiều.Với những bằng chứng camera tống tiền và tờ giấy cam kết kia nếu tội nặng lắm mà bọn họ không truy cứu thì sẽ là tù treo, coi như là là hình phạt cho ông ta cũng không khiến Tử Kiều bận lòng.

Không nghĩ Trần Phỉ nguy hiểm hơn hai người họ nghĩ, mất hết lương tri cấu kết bọn người kia dám ra tay bắt cóc Tử Kiều và Tô Nhược còn gây thương tích cho Doãn Nguyệt Nhan.

Đúng là không đáng được tha thứ.

.....!
????????????⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 102: 102: Cảm Xúc Lẫn Lộn


Tử Kiều ngồi bên cạnh giường chăm chú nhìn vẻ mặt xanh xao của Doãn Nguyệt Nhan,mắt bà nhắm nghiền, yên tĩnh nằm đó.Bác sĩ bảo là bà bị suy nhược,cơ thể thiếu chất trầm trọng.Có lẽ vì một phần sức khỏe đang yếu cộng với vết thương ở đầu mất máu khá nhiều nên hiện tại bà vẫn chưa tỉnh.Cũng tốt,để bà có thời gian nghỉ ngơi một chút, chắc là lâu rồi bà không có giấc ngủ sâu như thế này.

Tử Kiều không khỏi đau lòng, cô cứ tưởng hàng ấy năm qua cô luôn mang nỗi giận và uất hận đổ lên người bà.Cô nghĩ cả đời này sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại bà hay sẽ thốt lên gọi bà bằng mẹ.Nhưng giây phút lúc bà không ngại nguy hiểm ôm cô vào lòng Tử Kiều mới biết rõ cô nhớ da diết cái vòng ôm ấm áp đó..

Khoảnh khắc bà ngã xuống trước mặt của cô.Tử Kiều rất sợ, sợ rằng cả đời này vĩnh viễn sẽ không thể được gặp lại bà.Cô thật sự sẽ chịu không nỗi nếu ngày hôm nay bà có mệnh hệ gì,cô chắc chắn sẽ day dứt cả đời..

Mọi thứ với cô bây giờ không còn quan trọng nữa, uất hận, giận dỗi.Tất cả cô không muốn màng đến, chỉ cần bà có thể tỉnh dậy..như thế là đủ rồi....!
...!
Tử Kiều hơi lo lắng gần đến chiều nhưng Doãn Nguyệt Nhan vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy, trong lòng cô vô cùng sốt ruột.

Tô Hàn khuyên thế nào Tử Kiều cũng không yên tâm rời khỏi nơi bà nằm..

Tô Hàn lo lắng muốn cô ăn một chút,cả ngày rồi trong bụng cô có gì đâu.

Anh năn nỉ mãi Tử Kiều mới theo anh đến sopha ngồi xuống nhưng thật sự là cô không đói,miệng thì rất lạt không muốn ăn chút nào.

Nhưng nhìn ánh mắt lo lắng của Tô Hàn khiến lòng Tử Kiều không nỡ từ chối.Tô Hàn đặt đũa vào tay của cô, thức ăn này là người giúp việc của Tô Nhược đưa đến mùi vị rất khá.

- Ngoan! ăn một chút, vài muỗng thôi cũng được.

Tử Kiều nghe lời anh cũng cố gắng ăn một ít.Ngay lúc này Doãn Nguyệt Nhan cũng yếu ớt mở mắt ra sau hơn một ngày lịm đi,nhìn thấy khung cảnh ấm áp trước mắt Tô Hàn tỉ mỉ thổi canh đút cho Tử Kiều..

Bà không dám cử động sợ làm ảnh hưởng không gian của hai người.Nước mắt theo khóe mắt chảy ra, bà hạnh phúc khi mình vẫn còn sống vẫn còn được nằm đây nhìn thấy con gái mình hạnh phúc từng ngày..

Tô Hàn ngẩng đầu, vô tình chạm phải ánh mắt ửng hồng đang xúc động của Doãn Nguyệt Nhan.

Tô Hàn vội nói với Tử Kiều.

- Mẹ tỉnh rồi..

Hai người vội đứng dậy đi đến chỗ bà, Tử Kiều vừa mừng vừa tủi nhưng vẫn còn ngại ngùng cô hé môi nhưng không biết nói gì..

Tô Hàn xoa đầu vợ mình, anh mỉm cười nhẹ giọng hỏi thay cô.

- Mẹ thấy thế nào rồi?
Tử Kiều nhìn anh, vì tiếng mẹ anh gọi quá tự nhiên còn rất gần gũi.

Chẳng những Tử Kiều mà kể cả Doãn Nguyệt Nhan cũng bất ngờ không kém..

Bà đưa mắt nhìn qua Tử Kiều,cô hơi cúi đầu.Bà lại nhớ đến trước khi ngất đi vẫn nghe cô khóc nức nở gọi mẹ,trong lòng không khỏi hạnh phúc..

Bà nghẹn ngào nước mắt lại rơi, nhẹ gật đầu..

- Mẹ..mẹ không sao..

Ánh mắt bà luôn chăm chú nhìn Tử Kiều..

- Tiểu Kiều..con có bị thương chỗ nào không?
Thà bà không hỏi đến thì thôi Tử Kiều vờ làm rùa rụt cổ chỉ lắng tai nghe thôi cũng được.Bây giờ nghe bà hỏi đến nhớ đến bà vì cô không màn nguy hiểm mà che chắn cho cô..

Nhưng trong lòng vẫn còn ấm ức vì năm đó bà lại bỏ rơi cô.Hai cảm xúc như dằn xé lẫn nhau, nước mắt lờn vờn quanh khóe mắt..

Bàn tay được Tô Hàn nắm lấy, anh cào cào vào lòng bàn tay của cô như nhắc nhở Doãn Nguyệt Nhan đang hỏi.

Tử Kiều nhỏ giọng..

- Tôi...tôi không sao..

Nụ cười Doãn Nguyệt Nhan chợt tắt, sự mất mát thể hiện rõ trong đáy mắt của bà.

Bà cứ tưởng Tử Kiều đã hết giận bà, sẽ ngọt ngào gọi bà tiếng mẹ như mấy tiếng trước nhưng con bé vẫn là chưa bỏ qua được.

Nhìn ánh mắt buồn tủi cùng khuôn mặt cô đơn nhợt nhạt của Doãn Nguyệt Nhan.

Trong lòng Tử Kiều ngàn lần tự trách chính mình.Cô tại sao lại trẻ con như thế, chẳng phải lúc bà bất tỉnh nằm yên,cô luôn nói với bản thân là chỉ cần bà tỉnh dậy mọi chuyện khác cô sẽ không nhắc đến nữa sao.

Nhưng giờ đây cô đang làm gì thế này..

Tô Hàn nhìn vợ mình, anh không trách Tử Kiều.Vì thật sự đồ ngốc này đang đấu tranh tâm lý vẫn còn chút ủy khuất chưa bỏ qua được.Nhưng rõ ràng cô đã mở lòng mình sẵn sàng đón nhận Doãn Nguyệt Nhan.Nói gì nói thời gian gần mười năm xa cách bây giờ bắt cô trong một sớm một chiều tiếp nhận Doãn Nguyệt Nhan liền, quả là làm khó cho cô.

Suy nghĩ của Tô Hàn, cùng với suy nghĩ Doãn Nguyệt Nhan lúc này, bà có thể hiểu được.Sự ra đi của bà gây tổn thương tinh thần quá lớn đối với Tử Kiều cho nên bà nào dám mong cô có thể tha thứ cho mình.

Ít nhất bây giờ con gái của bà không chán ghét bà cũng không xua đuổi.Con bé dần chấp nhận bà, chỉ cần thêm thời gian để Tử Kiều tiếp nhận, dù bao nhiêu lâu bà vẫn sẵn sàng chờ đợi..

Tô Hàn nhẹ giọng nói với Tử Kiều.

- Em lấy cháo cho mẹ ăn đi, chẳng phải bác sĩ bảo mẹ suy nhược cơ thể do không ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ sao?
Tử Kiều ngẩng đầu nhìn anh,ánh mắt Tô Hàn đầy khích lệ.

Tử Kiều nghe lời làm theo.

- Dạ..

Tô Hàn đi đến tủ rót cho Doãn Nguyệt Nhan ly nước ấm, giúp bà ngồi dậy rồi đưa nước cho bà.

- Mẹ ăn chút cháo, con đi gọi bác sĩ kiểm tra lại cho mẹ..

Doãn Nguyệt Nhan thấy mắt mình cay xè, tiếng mẹ của Tô Hàn như phần nào an ủi tinh thần của bà.

Nhìn anh bằng ánh mắt cảm kích..

- Cám ơn con..

Tử Kiều cúi đầu múc cháo, nhưng tai thì nghe không sót một từ.Rõ ràng có chuông gọi báo mà, anh cố tình tránh mặt..

Tô Hàn đi rồi,tiếng cửa đóng lại, Tử Kiều mới chậm rì rì bê chén cháo đến.

- Cám ơn con..

Doãn Nguyệt Nhan muốn đưa tay nhận lấy nhưng trên tay còn kim tiêm, chén cháo đưa ra xa khỏi tay bà.

Doãn Nguỵet Nhan hơi khó hiểu nhìn Tử Kiều..

Tử Kiều không được tự nhiên, ngồi xuống cạnh giường..

- Tay bà còn đang truyền thuốc..

Nói rồi cô múc một muỗng cháo để lên miệng thổi thổi..

Doãn Nguyệt Nhan không cầm được sự vui sướng trong lòng,nước mắt lại rơi..Bà vội lấy tay lau đi,nhưng mắt mũi đỏ au khiến lòng Tử Kiều cũng xót xa theo.

Cô đưa đến miệng bà..

- Vừa ăn chưa?
Tử Kiều sợ làm bà tổn thương nên cô không biết xưng hô thế nào, cứ hỏi không đầu không đuôi như vậy..

- Không nóng...không nóng..mẹ ăn được..

Nhìn bà nở nụ cười như đứa trẻ được quà,nụ cười này rất đẹp như khi cô còn nhỏ mỗi khi cô được điểm cao khoe với bà.Bà sẽ ôm cô vào lòng,cười thật hiền hòa hỏi cô muốn được tặng gì..

Nghĩ về quá khứ khiến mũi Tử Kiều cay cay.Không được tự nhiên cúi đầu né tránh ánh mắt quá đỗi ấm áp còn tràn đầy yêu thương của bà..

Tử Kiều nhỏ giọng..

- Bác sĩ nói sức khỏe bà rất yếu, bà nên ăn nhiều một chút..

- Mẹ..mẹ sẽ cố gắng nghỉ ngơi,con đừng lo..

Từ khe cửa nhìn vào, Tô Hàn nở nụ cười an tâm.Lúc này mới mở điện thoại lên, nhìn cuộc gọi nhỡ của Cảnh Tử Sâm, mới bấm gọi lại..

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 103: 103: Tự Trách


Hai ngày qua tuy Tử Kiều không mở miệng gọi mẹ nhưng đổi lại cô chăm sóc Doãn Nguyệt Nhan rất tốt.

Doãn Nguyệt Nhan không ngừng xúc động, bà luôn ở tâm thế dè dặt mà quan sát cảm xúc Tử Kiều.

Khiến tường thành trong lòng Tử Kiều theo đó mà lung lay,còn âm thầm suy nghĩ không biết là bản thân cô có quá nhỏ nhen hay không nhưng thật sự cô cũng rất đau đầu, không biết nên làm gì,cư xử với bà như thế nào gọi là đúng.

Bác sĩ nói ngày mai Doãn Nguyệt Nhan có thể xuất viện được rồi.Trong khoảng thời gian này Tử Kiều có hỏi qua Tô Hàn về Trần Phỉ.Tô Hàn chỉ nói qua loa, anh nói rằng anh đã từng muốn cho ông ta một cơ hội làm lại cuộc đời vì dù gì ông ấy cũng là ba của cô.Nhưng ông ấy không biết quay đầu lại bờ còn gây ra sự việc không thể dung tha như lần này.Dù Tô Hàn có muốn nhẹ tay với ông ta nhưng Cảnh Tử Sâm thì không?
Huống hồ sự việc lần này có dính dáng đến Tôn gia, Cảnh Tử Sâm quyết không nhẹ tay được..

Khi nghe những lời này,Tử Kiều cũng hiểu, cô chỉ hơi chạnh lòng nhưng không có ý cầu xin cho ông ta.Nếu lần này không có Tô Nhược bảo vệ hay Doãn Nguyệt Nhan xuất hiện cô còn không rõ kết cuộc tham hại của chính mình ra sao.

Xem như đây là trừng phạt của ông ấy phải chịu vậy.

Hôm nay vết thương trên tay Tô Nhược cũng ổn, nên Tô Nhược đem thức ăn đến cho Tử Kiều và Doãn Nguyệt Nhan bồi bổ..

Lúc ra về, Tô Nhược nháy mắt với Tô Hàn rồi mỉm cười nói muốn Tử Kiều đưa một đoạn..

Tô Hàn như hiểu ý khẽ gật đầu, ánh mắt ẩn ý nhìn qua Tô Nhược..

Tử Kiều mấy hôm trước không yên tâm đã gọi hỏi xem vết thương của Tô Nhược thế nào.Hôm nay nhìn dãy băng trắng trên bàn tay của Tô Nhược, Tử Kiều vẫn áy náy..

Lúc hai người vào thang máy, Tử Kiều nói.

- Nhược Nhược, em thấy vết thương thế nào rồi, tại vì chị..

- Chị mà còn mà nói mấy lời tự trách này nữa em sẽ giận đấy..

Chưa nói hết câu đã bị Tô Nhược chặn lại.Tô Nhược còn vờ làm bộ mặt hung dữ, khiến Tử Kiều bật cười..

Tô Nhược cũng cười, một lúc sau Tô Nhược khẽ hỏi.

- Chị với mẹ chị vẫn chưa hòa nhau sao?
Nhắc đên đấy ánh mắt Tử Kiều hơi trầm xuống, cô thở dài có chút đau đầu.

- Lúc nhìn bà ấy nằm yên bất tỉnh chị vô cùng sợ hãi, sợ rằng vĩnh viễn không thể nhìn thấy bà ấy nữa.Nhưng mà...!
Tử Kiều hơi cúi đầu có chút xấu hổ..

- Khi bà ấy tỉnh dậy, chị vẫn không biết dùng tâm thế gì để đối diện với bà ấy..Chị cũng không rõ chính bản thân mình tại sao cố chấp như vậy.Nhìn ánh mắt bà ấy tủi thân chị cũng tự trách chính mình, chị cứ dằn vặt bản thân không ngừng..

Thang máy mở cửa ra, Tô Nhược kéo tay Tử Kiều ra khỏi thang máy và tìm một hàng ghế trắng trong khuôn viên ngồi xuống.

Tô Nhược nói với Tử Kiều..

- Em kể chị nghe một câu chuyện có lẽ đến giờ phút này chị vẫn chưa biết..

Sự nghiêm túc của Tô Nhược làm Tử Kiều khá tò mò.

Tô Nhược nở nụ cười nhạt...!
- Thật ra em không phải là con cháu của Tô gia..

Hai mắt Tử Kiều mở to, dĩ nhiên là bị hù cho hoảng sợ.

Tô Nhược vỗ nhẹ lên tay cô, rất điềm nhiên kể tiếp.

- Đúng vậy! em được Tô gia nhận nuôi từ bé lúc đó em gái và ba của Tô Hàn bị tai nạn xe mà qua đời.Mẹ Tô trở nên điên loạn, cho nên nhà họ Tô mới nhận em về nuôi.Vì có sự xuất hiện của em, bệnh tình của mẹ khuyên giảm đi rất nhiều.Dù là mẹ và Tô Hàn đối xử với em rất tốt nhưng trong tư tưởng của em vẫn muốn tìm lại ba mẹ ruột của chính mình,cho nên đến khi em mười tám tuổi em vẫn quyết định trở về tìm người thân của mình.Nhưng mà..

Nói đến đây Tử Kiều cảm nhận giọng nói Tô Nhược hơi lạc đi, chứng tỏ nhiều năm như thế nhưng vết thương vẫn còn rất mới.

- Nhưng mà do tính chất công việc theo đường lối chính trị của ba em.Ba mẹ em đã tìm một đứa trẻ khác nhận nuôi chỉ sau thời gian ngắn em mất tích, lấy tên của em đặt cho cô ta,phòng của em cô ta ở, thân phận của em tất cả đều thuộc về cô ta.

Tô Nhược nở nụ cười chua chát.

- Những thứ đó em có thể không tranh giành nhưng có một thứ khiến em vô cùng phẫn nộ và ganh tỵ đó chính là tình thương của ba mẹ em đều dành cho cô ta.Và một điều khá đau lòng là hai người họ không cần em nữa.Nhất là mẹ của em bà có thể vì nước mắt của cô ta mà không ngừng làm tổn thương em..

Nghe đến đây, Tử Kiều thật sự không thể ngờ với một người bề ngoài luôn tươi cười rạng rỡ như Tô Nhược lại có một quá khứ quá đau lòng như vậy..Vành mắt Tử Kiều đỏ lên, cô nắm chặt tay Tô Nhược lúc này mới cảm nhận tay Tô Nhược rất lạnh...!
Tô Nhược cúi đầu cũng như giấu đi sự yếu đuối trong lòng..

Dù là thời gian có trôi qua bao lâu, Tô Nhược cũng khó lòng quên đi những tổn thương đó.Cho nên Tô Nhược rất đồng cảm với Tử Kiều, nhưng ở Tử Kiều vẫn là may mắn hơn cô ta rất nhiều.Vì ít nhất Doãn Nguyệt Nhan vẫn có nỗi khổ riêng mới rời bỏ con mình, tuy vậy tận sâu trong đáy lòng bà ấy vốn rất yêu con gái mình.

Còn mẹ của cô ta thì đến khi mất đi lòng bà ấy vẫn không hướng về cô ta, đó mới là sự đau lòng nhất.

- Chị biết không? chị rất may mắn hơn em rất nhiều,vì ít ra dì Doãn vẫn rất yêu thương chị.Vì chị dì ấy không tiếc hi sinh mạng sống của bản thân,dù là trước đó dì ấy đã sai khi bỏ rơi chị nhưng chẳng phải dì ấy cũng là có nỗi khổ riêng hay sao?
Nhưng còn em thì không được vậy, đến khi mẹ em mất đi trong lòng bà ấy cũng chỉ vọn vẹn dành tình thương cho cô gái kia mà không phải là em.Nhưng mà khi bà ấy không còn tồn tại trên thế gian, em thật sự rất đau lòng, em tự nói với bản thân dù bà ấy không cần em, ghét bỏ em,em cũng sẽ không phiền đến bà ấy.Nhưng bà ấy không cần biến mất khỏi thế gian này..Thật sự rất không công bằng với em....!
Nghe Tô Nhược kể rất nhẹ nhàng như trong lòng Tử Kiều nghẹn đắng theo từng câu nói..

Tô Nhược lấy lại cảm xúc, quay đầu nhìn Tử Kiều mắt đỏ hoe, nước mắt thương cảm cũng không cầm được..

Tô Nhược cười nhẹ, lấy khăn giấy đưa cho chị dâu nhỏ của mình.

- Đừng khóc, anh trai em không biết lại nghĩ em bắt nạt chị đấy..Bây giờ em rất tốt, Tử Sâm bù đắp cho em tất cả.Em có một Tô gia yêu thương,còn có Tiểu Hy bên cạnh.Tổn thương ngày nào không còn nữa rồi.

Em kể chị nghe chỉ muốn nói với chị vài điều..

- Em rất hiểu khi dì Doãn ra đi chị còn quá nhỏ,tinh thần một đứa trẻ đã tổn thương thì là nỗi ám ảnh rất lớn.Bây giờ bắt chị tiếp nhận dì ấy trong một thời gian ngắn thì làm khó cho chị nhưng mà chị hãy mở lòng mình ra nhé.Cuộc sống này rất vô thường, đừng để giống như em.....!
????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 104: 104: Tin Vui


Từng câu,từng lời Tô Nhược không ngừng lay động trong đầu của Tử Kiều.Lúc cô trở lên phòng bệnh mở hé cửa ra nhìn thấy bóng lưng cô đơn của Doãn Nguyệt Nhan ngồi trên giường,mắt hướng ra cửa sổ.Khiến tim của Tử Kiều nhói lên, có phải cô đã quá khắt khe với bà rồi đúng không..

Tô Hàn vừa đi thanh toán tiền viện phí về, nhìn thấy Tử Kiều đứng trước cửa phòng bệnh, mắt đỏ hoe hơi cúi đầu.

Tô Hàn đi đến, bàn tay nhẹ nhàng xoa lấy mặt vợ mình.

- Bà xã..em sao thế?
Tử Kiều chui vào lòng anh,dụi mặt vào ngực anh, cô rầm rì..

- Ônh xã..có phải em,em quá nhỏ nhen rồi đúng không, em..em không muốn làm bà ấy đau lòng nhưng em vẫn là chưa sẵn sàng..

Tô Hàn vỗ nhẹ lưng của cô cũng hiểu rõ vấn đề cô đang phiền muộn.

- Thật lòng anh cũng rất muốn em và mẹ giải bày khuất mắc với nhau.Anh không ép em trong một sớm một chiều tiếp nhận mẹ.Như hiện tại xem như cũng rất tốt rồi..Người bị dằn vặt không chỉ một mình mẹ mà còn có em.Điều đó khiến anh rất đau lòng nhưng em không cần suy nghĩ nhiều, khi nào em sẵn sàng thật sự mở lòng mình đón nhận mẹ thì sẽ tốt hơn là ép buộc bản thân một cách gượng gạo,sẽ không hay.

Nói chuyện qua với Tô Nhược rồi được Tô Hàn ôn nhu dỗ dành.

Tử Kiều bình tĩnh lại không ít sự lấn cấn trong đầu xem như phần nào cũng được giải quyết.

Lúc hai người trở về phòng, Doãn Nguyệt Nhan nghe tiếng cửa mở, bà vội lau nước mắt, rồi quay đầu mỉm cười..

- Hai đứa về rồi sao?

Dù bà che giấy rất nhanh nhưng với đôi mắt ửng hồng của bà làm sao qua mặt được Tử Kiều.

Tử Kiều lờ đi cũng không vạch trần, cô nhìn thức ăn Tô Nhược lúc vừa rồi đem đến rất nhiều.

Nhỏ giọng nói.

- Đến giờ ăn rồi..

Nói rồi cô đi đến mở bình nhiệt đựng cháo được nấu với cá lóc và hạt sen.

Tô Hàn nói với Doãn Nguyệt Nhan.

- Ngày mai mẹ có thể xuất viện được rồi, trưa mai chúng ta sẽ bay về thành phố T.

- Thế sao.

- ..Ụa..ụa..

Hai người đang nói chuyện với nhau,bất giác Tử Kiều che miệng chạy vào nhà vệ sinh.Hành động của cô làm Tô Hàn và Doãn Nguyệt Nhan hốt hoảng..

- Bà xã em sao vậy..?
Tô Hàn vội chạy theo vào trong..

Doãn Nguyệt Nhan cũng đứng ngồi không yên, bà muốn xuống giường nhưng nhìn kim tiêm vẫn còn trên tay chưa biết làm sao thì đã thấy Tô Hàn ôm Tử Kiều đi ra.

Sắc mặt Tử Kiều tái đi nhanh chóng, cơ thể bất giác không còn sức chỉ có thể dựa vào lòng Tô Hàn..

- Bà xã, em ngồi đây,để anh lấy nước cho em.

Tô Hàn đỡ cô ngồi xuống ghế sopha, anh lo lắng đi đến rót nước ấm cho cô.

Doãn Nguyệt Nhan sốt ruột.

- Tiểu Kiều con thấy trong người thế nào?
Tử Kiều hơi mệt, ôm lấy bụng nhìn bà.

- Tôi..tôi thấy khó chịu, dạ dày rất muốn ói..

Tô Hàn quay lại đặt ly nước trong tay cô.

- Em uống nước đi, để anh gọi bác sĩ khám cho em.

- Không cần, em nghỉ ngơi một chút chắc không sao.

Hai mắt Doãn Nguỵet Nhan nhìn chằm chằm Tử Kiều,bất giác bà hỏi.

- Con nghe mùi thức ăn liền muốn ói sao.

Tử Kiều gật đầu,khó hiểu nhìn bà.

Doãn Nguyệt Nhan lại hỏi tiếp.

- Tháng này con có dì cả chưa?
Hàng chân mày Tử Kiều nhíu nhíu lại, nhờ Doãn Nguyệt Nhan hỏi đến Tử Kiều mới chợt để ý, dì cả của cô tháng nay chậm hơn hai tuần rồi..

- Tháng này trễ hơn hai tuần..

Nụ cười trên môi Doãn Nguyệt Nhan sâu hơn,vui mừng nói.

- Có thể là con có thai rồi..

Tô Hàn ngẩng đầu nhìn bà ấy, Tử Kiều cũng hé miệng chưa kịp tiếp thu.Đôi vợ chồng trẻ vì thông tin bất ngờ mà vẻ mặt sửng sốt.

.....!
Quả nhiên sau khi bác sĩ làm các khâu kiểm tra, Tử Kiều đã mang thai gần ba tuần rồi..

Tô Hàn vui đến mức không biết diễn tả làm sao, lần đầu trong đời Tô Hàn cảm thấy đầu óc mình như trì độn, anh không dám ôm Tử Kiều quá mạnh.Quấn quýt bên cạnh cô không giấu nổi tâm tình vui sướng của mình lúc này..

Tử Kiều cũng thế, trái tim cô mềm nhũng khi biết được trong bụng mình hiện tại đang có một sinh linh bé bỏng vài tháng nữa sẽ ra đời.Đó chính là con của cô và anh..

Tô Hàn xúc động ôm lấy Tử Kiều nhưng tay chân chẳng dám siết chặt.

Tử Kiều vừa cười vừa nói.

- Ông xã chúng ta có con rồi..

Tô Hàn gật đầu,hôn lên tóc cô.

- Đúng vậy là con của chúng ta, bà xã vất vả cho em rồi..

Không vất vả chút nào , cô chờ mong ngày này đã rất lâu, rất lâu rồi.Được sinh con cho người đàn ông mình yêu là điều hạnh phúc và thiêng liêng nhất mà bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn có.

Thật sự lúc này hạnh phúc như muốn nhấn chìm cả hai.

Doãn Nguyệt Nhan cũng xúc động, bà nở nụ cười hạnh phúc nhìn hai vợ chồng son lần đầu được làm cha làm mẹ mà xúc động chỉ biết ôm nhau..

Bà cũng được lên chức bà ngoại rồi, Doãn Nguyệt Nhan âm thầm nói với lòng.

Con gái à, thời gian sau này mẹ sẽ bù đắp tất cả cho con và cháu ngoại của mẹ.Xin hãy tin mẹ..xin hãy cho mẹ cơ hội để làm điều đó..

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 105: 105: Hàn Gắn Tình Cảm


Khi nghe tin Tử Kiều mang thai, Tô Nhược và Trầm Ngọc vui không tả xiết.Qua ngày hôm sau Tô Hàn cũng đưa Tử Kiều và Doãn Nguyệt Nhan quay về thành phố T.

Trầm Ngọc là người đứng ngồi không yên, chỉ mới sáng ra bà đã ra trước cửa đi tới đi lui..Khi thấy xe vào cổng lớn, Trầm Ngọc liền mừng rỡ, nhìn thấy Tô Hàn đỡ lấy Tử Kiều xuống xe, bà liền đi đến.

- Tử Kiều con thấy thế nào rồi, bé con có quấy con lắm không?.Nào..

nào vào nhà mẹ đã bảo thím Hà nấu rất nhiều món ngon tẩm bổ cho hai mẹ con.

Tử Kiều từ khi biết mình mang thai, sắc mặt cô càng rạng rỡ hơn rất nhiều.Nhìn thấy mẹ chồng quan tâm lo lắng, trong lòng Tử Kiều càng thêm ấm áp.

- Dạ, con cám ơn mẹ..

Tô Hàn cũng yêu chiều,vén tóc vợ mình.

Trầm Ngọc nhìn ra phía sau, lúc này Doãn Nguyệt Nhan khẽ gật đầu với bà.

Trầm Ngọc bước đến gần chỗ bà ấy.

- Vết thương chị còn đau không?

- Đỡ rồi,không sao nữa rồi.

Trầm Ngọc thở dài, nắm lấy tay Doãn Nguyệt Nhan.

- Lần này may mắn có chị, nếu không hai đứa nhỏ thật khó mà...!
- Chuyện đã qua rồi cứ để nó qua đi, tôi cũng không có sao mà..

Trầm Ngọc gật gật đầu, kéo tay bà ấy..

- Nào vào nhà thôi, tôi cũng nấu rất nhiều món cho chị tẩm bổ.Mất máu khá nhiều không thể xem thường được..

Tô Hàn nhìn mẹ mình với sự cảm kích, Doãn Nguyệt Nhan hiện tại một lần nữa như mất đi tất cả.

Niềm tin, hạnh phúc tất cả bà chỉ trông chờ vào Tử Kiều, trước khi Tử Kiều sẵn sàng tiếp nhận bà ấy.Thì cũng rất cần có người xoa dịu nỗi khổ tâm của bà mà mẹ của anh chính là người phù hợp nhất..

Cả nhà quây quần bên bàn ăn, Trầm Ngọc quả nhiên nấu rất nhiều món ăn tẩm bổ cho Tử Kiều và Doãn Nguyệt Nhan..

Tử Kiều không dám từ chối, ăn đến mức bụng cũng no căng ra.

Ngày xưa cô vốn rất kén ăn, còn hay ăn ít nhưng giờ có thai rồi cô phải ăn thật nhiều mới tốt cho bé con được..

Trầm Ngọc gấp thức ăn bỏ vào chén cho Doãn Nguyệt Nhan , rồi khéo léo nói.

- Chị là người rất rõ sở thích của Tử Kiều, hay là mỗi ngày chị giúp tôi lên món giúp con bé ăn ngon miệng hơn nhé..

Đôi mắt Doãn Nguyệt Nhan hơi rưng rưng không giấu được xúc động..

- Tôi..tôi sẽ đảm nhận việc nấu ăn theo khẩu vị cho con bé, có được không?
Trầm Ngọc cười vui vẻ.

- Được....được..nói vậy chứ tôi cũng không có kinh nghiệm chăm sóc mẹ bầu,ngày xưa Nhược Nhược mang thai con bé ở xa tôi muốn chăm sóc cũng đâu có được.Nên có chị phụ giúp tôi thật sự rất an tâm..

Tử Kiều hơi cúi đầu nhìn vào chén canh của mình,nghe hai người trò chuyện làn môi hồng khẽ cong nhẹ..

Tô Hàn nhìn cô vợ nhỏ đang âm thầm hạnh phúc khiến anh cũng vui lây.

Anh nhìn qua Doãn Nguyệt Nhan.

- Thời gian này mẹ ở lại Tô gia đi không cần đi về cho bất tiện.

Doãn Nguyệt Nhan nhìn anh, bà vội nhìn qua Tử Kiều do cô cúi đầu nên không rõ cảm xúc của cô lúc này.

- Mẹ.....!
Mà thật ra Tử Kiều cũng rất bất ngờ với lời đề nghị của Tô Hàn chuyện này anh cũng chưa nói qua với cô.

Tử Kiều ngẩng đầu nhìn anh, Tô Hàn chỉ mỉm cười với cô, làm sao Tử Kiều không hiểu ra anh đang tạo điều kiện hàn gắn tình cảm của hai mẹ con nhà cô.

Trầm Ngọc dường như không lấy làm bất ngờ, bà nói thêm vào..

- Đúng vậy, Tô Hàn nói đúng chẳng phải chị vừa hứa đảm nhận việc chăm sóc ăn uống cho Tử Kiều sao? Nếu chị không ở lại thì làm sao chăm sóc cho con bé được đúng không?
Nhìn vẻ dè dặt của Doãn Nguyệt Nhan, ánh mắt hết nhìn bà lại nhìn qua Tử Kiều.

Khiến Trầm Ngọc chạnh lòng không thôi.

Bà thở dài..

- Tôi nghe nói căn hộ của chị cũng đang sửa lại, Tô gia lại rất nhiều phòng.Không cần lo lắng hay suy nghĩ gì,chị ở đây cùng tôi chăm sóc cho Tử Kiều có phải sẽ tốt hơn không?

Tô Hàn nắm tay Tử Kiều, xoa xoa lấy tay vợ.

Trầm ổn nói với Doãn Nguyệt Nhan.

- Công việc của con gần cuối năm có chút bận bịu.Không thể bên cạnh Tử Kiều thường xuyên được, nếu có mẹ ở lại con sẽ an tâm hơn rất nhiều..

Hai mắt Doãn Nguyệt Nhan đỏ lên, bà nén lấy xúc động.

- Được..mẹ sẽ ở lại một thời gian...khi nào Tiểu Kiều sinh xong,mẹ sẽ dọn đi..

Trầm Ngọc mỉm cười..

- Tạm thời cứ như vậy đi rồi chúng ta tính tiếp.

Tử Kiều ngẩng đầu nhìn Doãn Nguyệt Nhan sau đó dời đi ánh mắt cúi đầu múc muỗng canh vào miệng.

Cảm thấy hương vị thật ngon, nước canh ấm đến dạ dày....!
????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 106: 106: Người Mua Lại Nk


- Cái này là...!
Doãn Nguyệt Nhan nhìn tập hồ sơ Tô Hàn đặt trước mặt mình.Lúc ăn cơm tối xong Tô Hàn nói muốn gặp riêng bà.Doãn Nguyệt Nhan cũng không rõ là chuyện gì, không ngờ lí do là nằm ở sấp giấy tờ này.

Bà nhẹ nhàng mở ra xem, hai mắt không tin được thứ mình nhìn thấy,bàn tay bà run run cầm lấy từng tờ giấy xem thật kĩ..

- Người mua lại N&K là con sao?
Tô Hàn gật đầu.

- Đây là tâm huyết của mẹ bao nhiêu năm qua con không muốn rơi vào tay người khác.Mẹ không trách con chứ?
Doãn Nguyệt Nhan lắc đầu, từ kinh ngạc chuyển sang cảm động.

- Sao lại trách con, Mẹ mang ơn con quá nhiều rồi.Con thay mẹ yêu thương Tử Kiều,nhờ có con Tử Kiều mới sáng mắt lại, nhờ có con mà con bé được hạnh phúc như bây giờ.Thật sự mẹ rất biết ơn con và Tô Gia.

Giờ N&K thuộc về con mẹ càng an tâm hơn rất nhiều, tin rằng con sẽ làm nó ngày càng phát triển hơn.

Tô Hàn lắc đầu.

- Mẹ hiểu sai ý con rồi, con mua lại vì không muốn mẹ chuyển nhượng cho người khác.Thời gian đó con có thể trực tiếp giúp mẹ thanh toán số cổ phần với Ngô gia nhưng con biết chắc chắn mẹ sẽ không nhận cho nên chỉ hỗ trợ mẹ bằng cách này.

N&K vẫn là của mẹ..

Doãn Nguyệt Nhan sửng sốt sau đó khó xử lắc đầu.

- Tô Hàn mẹ không thể nhận được,mẹ đã mang ơn con quá nhiều rồi.

Giờ mẹ không cần gì nữa cả, mẹ chỉ cần được mỗi ngày ở bên cạnh Tử Kiều là đủ lắm rồi.

- Mẹ không cần phải khó xử, cứ xem như con là cổ đông.Con đã xem qua N&K phát triển rất tốt.Sản phẩm rất được người tiêu dùng đón nhận, là tâm huyết của mẹ cực khổ lắm mới có ngày hôm nay,mẹ không thấy tiếc khi về tay kẻ khác hay sao?
Nếu mẹ không nhận lại con cũng sẽ không điều hành.Con giữ lại là cho mẹ chứ con không thuộc lĩnh vực này..

Đúng vậy, Doãn Nguyệt Nhan rất đau lòng khi phải bán đi N&K.Ngày phải kí hợp đồng chuyển nhượng bà đau như đứa con tinh thần của mình bị người khác cướp mất.Nhưng thời điểm đó bà không còn lựa chọn nào khác.

Tô Hàn nhìn ra sự giao động trong ánh mắt của Doãn Nguyệt Nhan, anh trầm ổn nói thêm.

- Thật ra Tử Kiều cũng biết chuyện này ngày nghe tin mẹ chuyển nhượng N&K cô ấy rất lo lắng.Luôn hỏi rằng cô ấy có phải lí do khiến mẹ mất đi tất cả một lần nữa không? Nói đúng hơn con làm việc này là vì vợ của con.Con không muốn cô ấy tự trách bản thân mình hay suy nghĩ lung tung mà tự đau lòng.

Trái tim Doãn Nguyệt Nhan nghe Tô Hàn nói mà đau nhói.

Bà lau nước mắt,khẽ gật đầu..

- Vậy xem như mẹ lại mang ơn con thêm một lần nữa.Nhưng trong thời gian Tử Kiều mang thai mẹ chỉ muốn toàn tâm toàn ý bên cạnh con bé.

Khi nào con bé sinh xong,mẹ sẽ quay lại công ty.

Tô Hàn liền nhận lời ngay.

- Mẹ yên tâm, con sẽ bố trí người tạm thời thay mẹ quản lý.

- Cám ơn con..

....!
Màn đêm buông xuống, vạn vật tĩnh lặng.

Trong sự bao phủ của tối tăm, cả hai dựa sát vào nhau, trái tim gần kề trái tim, độ ấm như nhau, hô hấp bù đắp cho nhau, không có một khe hở, cảm nhận sự tồn tại của nhau.

Ánh trăng nhợt nhạt chiếu vào, sương mù mờ mịt, năm tháng yên bình chính là như thế.

Gió nhẹ phất phơ màn cửa kèm theo ánh trăng nhợt nhạt, Tô Hàn vuốt tóc Tử Kiều..

- Bà xã anh làm xong nhiệm vụ rồi, có phải nên thưởng anh gì không?
Tử Kiều cong môi, ngẩng đầu hôn lên miệng anh để thật lâu như vương vấn hương vị từ anh.

Cô thỏ thẻ...!

- Ông xã cám ơn anh...!
Tô Hàn xoa lấy phần lưng trắng mịn của cô, yêu thương khôn xiết cạ mũi vào chiếc mũi thon cao của cô..

- Ngốc quá, mẹ của em cũng là mẹ của anh.Chỉ cần em hạnh phúc mọi thứ anh làm đều là xứng đáng..

Tử Kiều nghe thế càng mũi lòng, từ khi mang thai cô rất dễ xúc động, cạ mặt mình vào mặt anh,nhắm mắt lại rầm rì..

- Em hiện tại rất hạnh phúc..

Tô Hàn m*t lấy môi cô mà thỏa mãn thở dài.

Thương yêu nào cho xiết,chỉ muốn khảm cô vào tim,một lòng mà nuông chiều.

Có một loại tình yêu cao quý nhất trên thế gian này, chính là không vì một điều gì cả, chỉ vì người mình yêu mà gian khổ bao nhiêu đều có thể chỉ để nửa kia được sống tốt là đủ rồi!
????????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 107: 107: Thử Váy Cưới


Tử Kiều được Doãn Nguyệt Nhan và Trầm Ngọc chăm sóc rất tốt, cho nên sắc khí của cô nhuận hồng làn da thì căng mướt, còn bé con trong bụng thì rất ngoan không hành cô quá nhiều khiến mọi người đều thở phào.

Lúc Tử Kiều mang thai vào tháng thứ ba thì được tin Tô Nhược mang thai lần hai cũng đã được một tháng.Cảnh Tử Sâm vì lo lắng không cho Tô Nhược tự tiện chạy lung tung, muốn đi đâu anh ta phải đi cùng.

Vì thế Trầm Ngọc phải bay một chuyến sang thành phố A thăm Tô Nhược.

Hiện tại chỉ còn Doãn Nguyệt Nhan ở cạnh chăm sóc cho cô.

Vốn theo kế hoạch Tô Hàn đã vạch ra sẵn, chưa nói đến chuyện Tử Kiều mang thai thì hôn lễ vẫn sẽ diễn ra đúng ngày.

Để an tâm hơn, bọn họ chờ cho bé con ổn định qua tháng thứ ba hôn lễ của hai người mới được diễn ra.

Hai tuần trước hôn lễ, Tử Kiều cùng Tô Hàn cùng nhau đi thử áo cưới.

Doãn Nguyệt Nhan từ trong bếp đi ra, bà đang hầm gà thuốc bắc cho Tử Kiều, nhìn thấy hai người đi xuống bà hỏi.

- Mẹ mới hầm gà, hai đứa ăn một chút rồi đi.

Tô Hàn nhìn qua Tử Kiều, bàn tay anh đưa ra sau vỗ nhẹ lấy lưng cô.

Tử Kiều nhỏ giọng nhìn Doãn Nguyệt Nhan.

- Hôm nay Tôi..tôi...đi thử áo cưới..

Âm thanh ngày càng thấp, Tử Kiều mất tự nhiên nhìn sang hướng khác, cô băn khoăn vặn vẹo ngón tay.

Doãn Nguyệt Nhan sững sờ, hình như không biết phản ứng chưa rõ ý của Tử Kiều là…
Không đợi bà phản ứng lại, cô mấp máy môi nói tiếp.

- Bà có thể đi cùng Tôi không, bà cũng phải thử trang phục mà..

Mấy tháng qua Doãn Nguyệt Nhan bên cạnh chăm sóc cho cô từng chút một, Tử Kiều đâu phải sắt đá mà không biết cảm động.

Cô cũng hiểu được đời người quá ngắn, rất nhiều việc ngoài ý muốn, yêu một người không dễ dàng, hận một người thật sự quá mệt mỏi.

Huống chi người cô hận chính là người sinh ra và nuôi nấng cô mười mấy năm, thà rằng lúc nào cũng rối rắm mâu thuẫn, chi bằng cho bà một cơ hội, cũng coi như cho cô một cơ hội..

Dẫu vậy tiếng mẹ thốt ra với cô lại quá khó khăn, xin hãy cho cô thêm thời gian..

Doãn Nguyệt Nhan mừng rỡ, không khỏi đỏ mắt, bà vội cởi tạp dề..

- Được..được..để mẹ lên thay đồ..hai đứa chờ mẹ một chút nhé..

Nhìn bóng dáng bà khuất sau cầu thang, Tô Hàn béo lấy má Tử Kiều cưng nựng, không tiếc lời khen.

- Vợ ai mà giỏi thế này..

Tử Kiều ngại ngùng nhưng trên môi là nụ cười hạnh phúc..

Đầu tháng mười, rốt cuộc hôn lễ của Tô Hàn và Tử Kiều cũng diễn ra dưới sự chờ mong của người thân nói riêng với giới kinh doanh, báo chí nói chung.

Chỉ là theo tính cách của Tử Kiều và Tô Hàn thích sự nhẹ nhàng và riêng tư, nên hôn lễ ngoài người thân, bạn bè đối tác thân thiết còn lại điều hạn chế ra vào.

Ai cũng rõ nguyên tắc của Tô Hàn,nên chỉ còn biết an phận ngồi yên chờ đợi xem Tô Hàn vui vẻ lúc nào sẽ cho bọn họ vài tấm ảnh trong lễ cưới để họ có cái mà săn tin.

Do Tử Kiều mang thai chỉ mới được ba tháng nên cơ thể cũng không mệt mỏi nhiều nhưng vì ba tháng đầu bé con vẫn còn yếu ớt cho nên Doãn Nguyệt Nhan và Trầm Ngọc không yên tâm.Trầm Ngọc còn phải để mắt Tiểu Hy, nên mọi việc lo liệu chăm sóc cho Tử Kiều vẫn là một tay Doãn Nguyệt Nhan.

Trong thời gian chờ đợi Tô Hàn đến, Tử Kiều tự nhìn mình trong gương, khóe môi cong lên cả ánh mắt cũng đong đầy hạnh phúc.

Doãn Nguyêt Nhan giúp cô cài lại khăn voan, bà tỉ mỉ chỉnh lại cho Tử Kiều.

Ánh mắt Tử Kiều phản chiếu trong gương, nhìn bà lúc này hơi cúi đầu chăm chút vẻ ngoài cho cô.

Tử Kiều nhẹ hỏi..

- Mẹ thấy con mặc váy cưới có đẹp không?
- Đẹp lắm...!
Lời muốn nói tiếp bỗng nghẹn lại ở cổ , lúc này Doãn Nguyệt Nhan mới phát hiện cách gọi của Tử Kiều không đúng..

Bà run run làn môi, nước mắt nhanh chóng vờn quanh hốc mắt..

Đúng vậy bà sợ mình nghe lầm, dè dặt hỏi lại..

- Tiểu Kiều...con..con mới...!
????????⬅️⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 108: 108: Hôn Lễ


Tử Kiều xoay người, mặt đối mặt với bà nhìn nước mắt bà chảy dài trên má.

Thời gian qua bà toàn tâm toàn ý bên cạnh cô, bù đắp cho cô.Dù là trái tim cô có mạnh mẽ hơn nữa cô cũng không thể không mềm lòng.Huống hồ từ khi có thai, cô càng hiểu rõ tình cảm mẹ con thiên liêng gắn kết ra sao.

Cô không muốn kéo dài tình trạng này thêm nữa,cô không muốn nhìn cảnh bà lén khóc nữa đêm.Hay phải cẩn trọng, dè dặt luôn quan sát cảm xúc của cô.

Bà càng như thế trong lòng Tử Kiều nào có dễ chịu, cô cũng không thoải mái.Cô thừa nhận rằng mấy tháng qua cô cảm thấy hạnh phúc lắm, khi bà luôn bên cạnh chăm sóc cho hai mẹ con cô.

Bất giác cô sợ hãi một ngày nào đó khi tỉnh dậy bà bỗng nhiên biến mất, chỉ nghĩ đến thôi cô đã không chịu được,nỗi đau mất mát một lần nữa.

Quên đi quá khứ nhìn về tương lai, nắm giữ hạnh phúc trong tầm tay là điều cô nên làm lúc này.Cô không muốn mình phải hối hận.

Vốn bản ngã của con người là cái tôi quá lớn, đôi khi trong cuộc sống, không phải lúc nào chúng ta cũng nắm giữ chắc một điều gì đó thì sẽ được coi là tốt, mà “nâng được thì buông được”, có lúc bản thân phải nên buông bỏ.

Đừng chỉ quan tâm quá đến cái tôi của mình, đặc biệt là trong tình cảm và nhất là đối với người thân…

Tử Kiều nhẹ nhàng nắm lấy tay bà,mắt cũng đỏ lên.

- Mẹ không nghe lầm,con thật sự đã từng rất giận...vô cùng giận mẹ...Nhưng từ khi mang thai,con hiểu được sự gắn kết mẫu tử thiên liêng thế nào.

Con không muốn nghĩ về quá khứ, mà thật ra có lẽ đó là sự thử thách ông trời dành cho con.Để con có được hạnh phúc như ngày hôm nay.

Con đã từng cố chấp nhìn sự thương tổn của bản thân mà chưa bao giờ đồng cảm với mẹ..

- Tiểu Kiều...con không sai, là mẹ...mẹ có lỗi với con..mẹ thật sự là người mẹ không ra gì...!
Doãn Nguyệt Nhan bật khóc nức nở, bị hạnh phúc, dằn vặt, xấu hổ mọi thứ như muốn vỡ tung..

Tử Kiều nhẹ nhàng lau nước mắt cho bà..

- Bây giờ ai đúng ai sai không còn quan trọng nữa.Tháng năm sau này con muốn mẹ ở bên cạnh con và bé con, quá khứ hãy để nó yên giấc.Mọi chuyện đã qua con chỉ muốn mẹ con chúng ta như ngày xưa.

Không hờn giận, không oán trách.Bình yên mà sống bên cạnh nhau có được không mẹ..?
Niềm hạnh phúc như vỡ òa, Doãn Nguyệt Nhan nức nở, gật đầu.

Bà ôm lấy Tử Kiều vào lòng, nở nụ cười trong nước mắt..

- Được...được..mẹ hứa với con..Cám ơn con đã tha thứ cho mẹ.....!
Tử Kiều cũng không nén được xúc động,cô đưa tay ôm lấy mẹ mình, trên môi là nụ cười hạnh phúc.

Trầm Ngọc và Tô Hàn định đi vào nhưng khi thấy cảnh này,hiểu ý nhìn nhau vui mừng..

....!
Đáng thương nhất chắc là Tô Nhược, do mới mang thai hơn một tháng cô bị Cảnh Tử Sâm canh gác nghiêm ngặt, khóa chặt trong lòng không cho chạy lung tung.

Chỉ biết bĩu môi, ngoan ngoãn dựa vào lòng ai đó đưa mắt nhìn người qua kẻ lại một cách bất lực.

...!
Tuy mang thai nhưng do vóc dáng mảnh khảnh, Tử Kiều không bị lộ bụng nhiều, chiếc váy cưới được thiết kế khéo léo ngay vùng bụng có một lớp ren xếp chồng lên nhau vừa tinh tế lại sang trọng.

Hôn nay Tử Kiều vô cùng xinh đẹp, ai gặp cũng phải trầm trồ khen tặng.

Khuôn mặt mĩ miều như đóa hoa kia luôn được Tô Hàn nâng niu, yêu chiều nên ngoài vẻ đẹp vốn có còn có sự xinh đẹp toát ra từ hạnh phúc mang tên viên mãn.

Cánh cửa nhà thờ mở rộng, Tử Kiều như nàng công chúa kiều diễm khoác tay Tô Hàn bước vào lễ đường.

Tô Hàn hôm nay trong trang phục vest trắng lịch lãm, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô vợ nhỏ bên cạnh, dĩ nhiên là đang ngại ngùng cô vốn không quen nơi đông người.

Khung cảnh hoa hồng trắng trang trí khắp nơi,như một thiên đường vô cùng lãng mạng , cả một đoạn đường tiến về sân khấu cánh hoa từ trên trời bay theo làn gió, đẹp vô cùng..Khiến quan khách phải vỗ tay không ngừng chúc phúc...!
Hai người nắm chặt tay nhau, rốt cuộc cũng đứng trước Chúa.Mọi nghi thức được bắt đầu, họ trao nhau lời thề nguyện, trao nhẫn cho nhau.Tô Hàn hạnh phúc vén khăn voan trắng,trao cho vợ mình nụ hôn nồng nàn hòa vào tiếng vỗ tay của khách mời..

Trán kề trán, Tô Hàn xúc động nói..

- Bà xã anh sẽ yêu em hơn mỗi ngày..

Tử Kiều nức nở bật khóc, cô biết rõ đây là ngày vui nhưng không thể kiềm được lòng mình.

- Em yêu anh..

Tô Hàn mỉm cười, ôm vợ vào lòng mà vỗ về...!
Dưới hàng ghế ngồi, Doãn Nguyệt Nhan cúi đầu lén lau nước mắt.Bà làm sao không xúc động được đây.Qua bao nhiêu là sóng gió con gái bà đã có được hạnh phúc.

Còn bà thì cả đời mắc sai lầm lớn nhưng giây phút này vẫn may mắn được ngồi đây chứng kiến con gái mình kết hôn.

Trầm Ngọc thì mỉm cười,mắt cũng rưng rưng nhìn Tô Hàn và Tử Kiều hạnh phúc ôm trọn lấy nhau, rồi hướng mắt nhìn qua Tô Nhược cũng sụt sùi được Cảnh Tử Sâm dỗ dành..

Khiến người làm mẹ như bà phải rơi nước mắt khi được thấy con cái viên mãn đó là hạnh phúc của người làm mẹ..

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 109: 109: Gặp Lại


Sau khi két thúc nghi thức, do Tử Kiều mang thai nên Tô Hàn đưa cô về phòng nghỉ.Tiệc rượu sẽ diễn ra buổi tối nhưng đã có nhân viên hỗ trợ đón tiếp khách, Tử Kiều cũng không cần đi lại quá nhiều,mọi thứ Tô Hàn đã sắp xếp ổn thỏa..

Doãn Nguyệt Nhan cầm lấy túi xách, muốn đi theo Tô Hàn và Tử Kiều, nhưng lúc này có một dáng người đi về phía bà..

- Dì..

Doãn Nguyệt Nhan ngẩng mặt, phát hiện người đang đứng trước mặt mình là Ngô Trí Viễn.

Với đứa trẻ này, Doãn Nguyệt Nhan có nhiều điều cảm kích,bà vui mừng khi gặp lại cậu ta.

- Trí Viễn, là con sao, con khỏe chứ?
Ngô Trí Viễn gật đầu, anh ta âm thầm quan sát bà.Doãn Nguyệt Nhan hôm nay ẩn chứa trong đôi mắt không còn nỗi u buồn khi còn ở Ngô gia.Giờ đây nhìn sắc khí bà hồng hào, cả khuôn mặt đều hiện rõ sự hạnh phúc khó che giấu được.

Ngô Trí Viễn nói.

- Xem ra dì hiện tại rất tốt, con có thể yên tâm rồi..

Ngưng một chút anh ta nói tiếp..

- Dì, dù sao con vẫn muốn nói với dì một lời xin lỗi thay cho ba con và Tiểu Uyển..

Doãn Nguyêt Nhan xua tay.

- Dì đã quên hết rồi, con không cần nặng lòng..

Thật sự ngoài việc Ngô Trí Lâm sai lầm chia cắt bà và Tử Kiều thì hằng ấy năm bà về làm vợ ông ta, Ngô Trí Lâm cũng gọi lá xứng đáng một người chồng, ông ta chưa một ngày bạc đãi bà.Nhưng bà không thể chọn hạnh phúc riêng mà bỏ rơi con gái mình một lần nữa,nếu không bà sẽ vĩnh viễn không thể tha thứ cho chính mình.

- Ông ấy khỏe chứ..?
Ngô Trí Viễn khuôn mặt hơi trầm xuống.

- Ba thì không sao chỉ có Tiểu Uyển.Sự việc lần này cú sốc tinh thần khá lớn với con bé.Nên từ khi thả ra khỏi trại giam tinh thần con bé hỗn loạn, bác sĩ nói có lẽ quá sợ hãi sinh ra ám ảnh.Cho nên...!
Anh ta nhẹ thở dài..

- Ba đã đưa Tiểu Uyển sang Mỹ để điều trị tâm lý.

Doãn Nguyệt Nhan sửng sốt.

- Nghiêm trọng thế sao?
- Vâng.Cũng mong lần này sau khi hết bệnh con bé sẽ trưởng thành hơn.

Lần này nếu không phải là Tô Hàn vẫn còn nương tay có lẽ chẳng những Tiểu Uyển mà cả Ngô Thị cũng khó mà qua khỏi.

Ngô Trí Viễn nhớ đến lúc nhận được thiệp mời từ Tô Hàn, anh ta vô cùng xúc động.

Khi đến nơi đây, gặp Tô Hàn ở phòng riêng, Ngô Trí Viễn đã hỏi Tô Hàn rằng.

- Chúng ta vẫn là bạn chứ?
Tô Hàn sữa lại cà vạt quay người nhìn thẳng vào anh ta mà nói.

- Vậy cậu nghĩ mình rảnh rỗi đi gửi thiệp cho người xa lạ hay sao?
Nhất là buổi lễ quan trọng tại nhà thờ, Tô Hàn siết chặt an ninh, chỉ có người thân và một số bạn bè thật sự thân thiết đến dự.

Ngô Trí Viễn nở nụ cười, vỗ lên vai Tô Hàn..

- Cám ơn cậu..

Cám ơn vì sự tử tế, không vì thù riêng mà chèn ép Ngô Thị cũng như không thật sự muốn xuống tay với Ngô Gia.

- Còn có, xin lỗi cậu và cả vợ cậu..

Tô Hàn nhếch môi.

- Được rồi, hôm nay là ngày cưới của mình không phải lễ tạ tội.Không cần nghiêm túc như vậy...!
....!
Nhớ đến những gì Tô Hàn nói, trong lòng Ngô Trí Viễn nhẹ nhàng đi rất nhiều.Anh ta nhìn qua Doãn Nguyệt Nhan.

- Con đi đây, dì nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

- Được, con cũng thế nhé..

Doãn Nguyệt Nhan nhìn bóng dáng anh ta dần khuất sau cánh cửa, có chút cô đơn.Vốn cũng là những đứa trẻ thiếu tình thương từ mẹ, dù bà rất muốn san sẻ nhưng hiện tại lòng bà chỉ có thể dành mọi thứ cho con gái mình mà thôi.

Trước một tuần diễn ra hôn lễ cũng là ngày ra tòa của Trần Phỉ và bọn người Tôn Gia.

Ngoài việc bắt cóc tống tiền, cái tên Tôn Lập kia còn buôn hàng trắng và gái ngành.Tội chồng lấy tội, dù Tôn gia thuê ba luật sư để biện hộ nhưng kết quả thất bại.Tôn Lập với ngần ấy tội danh kết án chung thân.Còn riêng Trần Phỉ thì trả giá với mười lăm năm tù giam.

Với số tuổi của ông ta hiện tại,không biết mười lăm năm sau còn sống để rời khỏi đó hay không?
Doãn Nguyệt Nhan thở dài, có những sai lầm phải đánh đổi hậu quả quá lớn.

Bà vẫn là may mắn nhất,khi vẫn còn có cơ hội sửa lấy sai lầm.

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 110: 110: Đi Xem Phim


Đúng vào dịp lễ tình nhân Hoa Hạ cho ra mắt bộ phim Định Mệnh Năm Ấy.

Bất cứ bộ phim nào do Hoa Hạ đầu tư luôn được báo chí và người hâm mộ săn đón vô cùng nhiệt tình.

Ai cũng rõ kịch bản lần này được chấp bút từ một biên kịch trẻ.Nhưng nếu được Hoa Hạ dùng số tiền lớn để đầu tư và vị đạo diễn khó tính Huỳnh Thiên chịu đứng ra chỉ đạo, còn thể hiện rõ sự tâm đắc thì chắc chắn đây phải là một bộ phim đáng xem.

Tử Kiều cả đêm háo hức không thôi, chờ mãi cũng đến giờ hai người đi xem phim.

Trong trang phục giản dị quần jean áo thun, Tô Hàn và Tử Kiều cùng đội nón lưỡi trai kết hợp Sneaker trắng,vô cùng năng động.Tô Hàn nắm chặt tay vợ mình còn giúp cô mua bắp và nước.Hai người như đôi tình nhân ngồi sát bên nhau xem từ lúc mở màn cho đến khi kết thúc..

Tử Kiều có chút hồi hộp, lúc mở đầu bộ phim cô còn quay sang len lén quan sát sắc mặt của Tô Hàn.Nhưng thần sắc của anh quá điềm nhiên khiến Tử Kiều không đoán được suy nghĩ của anh lúc này..

Tô Hàn quay đầu nở nụ cười yêu chiều, còn lấy bắp trong hộp ra đút cho cô ăn một cách tự nhiên.

Tử Kiều có chút mất mát, chẳng lẽ anh không thấy khung cảnh trong phim rất quen sao.Một chút cảm xúc cũng không có..

Lúc hai người trở về nhà, trên cả một trận đường ngồi trên xe Tử Kiều có chút giận dỗi nhưng vốn tính cách hiền lành cô không tỏ rõ thái độ.Chỉ nhìn ra bên ngoài kính xe không thèm quan tâm người bên cạnh,bàn tay nhỏ thì để người ta nắm chặt, thật là mâu thuẫn hết chỗ nói..

Tô Hàn nhìn nữa gương mặt trắng mịn của cô,lúc tối lúc sáng bị đèn đường chiếu vào, môi đỏ có chút phụng phịu đáng yêu vô cùng.

Đã làm mẹ rồi, con trai của hai người cũng được sáu tháng rồi mà vợ anh vẫn như nữ sinh.Sau khi sinh con vóc dáng ngày càng xinh đẹp,còn nhuận sắc hơn rất nhiều so với thời con gái, có da có thịt hơn một chút, thân thể thơm tho vốn đã mềm mại giờ ôm vào càng khiến người ta phát điên..

Tô Gia một năm nay liên tiếp đón tin hỷ, nối tiếp Tử Kiều sau ba tháng Tô Nhược cũng vượt cạn thành công, em trai của Tiểu Hy ra đời.

Khiến mẹ của anh vui không tả xiết, cũng chẳng quản mệt nhọc thường xuyên bay qua lại giữa hai thành phố để được thăm con, thăm cháu.

Xe rốt cuộc cũng chạy vào sân lớn của Tô Gia, chưa kịp để tài xế hay Tô Hàn mở cửa hộ.Tử Kiều đã tự mở, xuống xe đi thẳng vào trong nhà chẳng đối hoài người đàn ông đang nén cười từ lúc giờ.

Không cần hỏi anh cũng biết cô đi đâu, dĩ nhiên là chạy lên phòng cục thịt nhỏ.

Đúng như Tô Hàn dự đoán, từ khi có bé con, Tử Kiều tự nhận mình mắc chứng nghiện con một cách trầm trọng.Chỉ cần rời xa cục thịt nhỏ một chút,cô liền không thể chịu nổi.Nhớ đến con trai da thịt thơm sữa,mềm mại như bông đáng yêu vô cùng.

Bé con như bản pho to thu nhỏ của Tô Hàn, tính cách cũng rất giống cả hai, điềm đạm và cực kì ngoan, ít khi quấy khóc.Chỉ là bé con rất thích được ôm, chỉ cần ngày nào không được hôn con trai, sờ gương mặt và bàn tay mũm mĩm của con trai,Tử Kiều thật chịu không nổi..

Nhón gót chân lên đi thật nhẹ nhàng, biết rõ giờ này con trai đã ngủ.

Mà phòng này là phòng của Doãn Nguyệt Nhan.

Vốn ngay từ đầu Doãn Nguyệt Nhan định sau khi Tử Kiều sinh xong,bà sẽ dọn ra ở riêng.

Nhưng cả Trầm Ngọc và Tô Hàn đều không có suy nghĩ để bà đi.

Dĩ nhiên người không nỡ nhất chính là Tử Kiều nhưng đây là nhà chồng của cô, Tử Kiều không dám ý kiến.

May mắn là cô có một người mẹ chồng rất tình cảm, vốn hai bên xui gia gắn bó một thời gian khá dài,vốn tính cách cũng nhẹ nhàng như nhau nên vô cùng hợp ý.

Trầm Ngọc đã quen có người thủ thỉ,khó khăn lắm mới tìm được tâm giao, bà nào chịu để Doãn Nguyệt Nhan dọn đi.

Mà phải nói đến chính là đứa trẻ Tô Tử Ngạn này rất biết cách lấy lòng cả bà nội và bà ngoại,mới có mấy tháng mà đã biết nịnh nọt đáng yêu.Khiến cho cả hai bà đều yêu thương khôn xiết.

Nhất là Doãn Nguyệt Nhan, bà xem cháu trai như tâm can của bản thân dồn mọi tình thương vào cho nhóc con.Cả khi ngủ,bà cũng dành chăm sóc.Để đôi chồng trẻ có không gian tự do,cho nên nói ra có chút xấu hổ Tử Kiều có công sinh nhưng đa phần Doãn Nguyệt Nhan mới là người chăm bé.

Hé cửa mở vào, ngoài dự đóan Doãn Nguyệt Nhan vẫn còn thức, bà đang thay tả cho cháu trai vừa xong.

Vừa nghe tiếng mở cửa,bà xoay mặt mỉm cười.

- Hai đứa về rồi sao?
Tô Hàn lúc này cũng theo sau Tử Kiều, hai người đi vào, Tử Kiều khẽ khàng hỏi.

- Tiểu An quấy mẹ sao?
Doãn Nguyệt Nhan lắc đầu, cầm lấy bình sữa vừa ấm tới đặt lên môi cháu trai.

- Không có, mẹ thay tả mới cho Tiểu An thoáng mát, dễ ngủ ấy mà.

Nghe mùi sữa, nhóc con tuy nhắm mắt nhưng miệng liền mở ra rất chính xác m*t chùn chụt...Cái miệng nhỏ chu lên, dưới ánh đèn nước da bé con trắng hồng, hàng mi thật dài, bàn tay mũm mỉm hơi đưa lên như sợ ai đó sẽ cướp đi chiến lợi của mình.

Mọi hành động đáng yêu của con trai khiến Tô Hàn và Tử Kiều yêu không tả xiết,trái tim mềm nhũng cả rồi..

Ba người giữa đêm, đều hạ giọng nhỏ nhất nói chuyện qua lại, hạnh phúc của họ đơn giản lắm chỉ cần đứng yên nhìn con trai ngủ cũng cảm thấy mọi thứ thật tốt đẹp.

????????????⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 111: 111: Viên Mãn End


Sau một lúc, Tô Hàn khẽ nói.

- Bà xã, chúng ta về nghỉ ngơi thôi, để cho mẹ còn nghỉ ngơi nữa.Trễ lắm rồi..

Tử Kiều hơi luyến tiếc, nên chỉ dám lấy tay sờ nhẹ cái má phúng phính của con trai.

Chẳng dám hôn bé sợ con thức giấc.

Rồi nói với Doãn Nguyệt Nhan.

- Mẹ nghỉ ngơi đi, tụi con về phòng..

Doãn Nguyệt Nhan mỉm cười..

- Được..Hai đứa ngủ ngon.

- Mẹ ngủ ngon...!
.....!
Tô Hàn bất giác lúc này nắm tay Tử Kiều đi rất nhanh.Lúc này Tử Kiều còn nhớ mình vẫn còn đang giận dỗi anh mà..

Cho nên có chút phụng phịu, không phôi hợp.

- Anh làm gì mà đi nhanh thế, em tự đi được mà..Buông tay em ra đi..

- ........!
Tô Hàn mím môi nén cười cũng không có ý trả lời cô..Sự im lặng lạ thường của anh khiến Tử Kiều càng thêm bất bình..

- Này...em tự đi được..ưm..

Hai người họ vừa vào trong, cánh cửa phòng vừa đóng lại.Tô Hàn liền đè Tử Kiều lên tường hôn ngấu nghiến, nụ hôn quá mạnh mẽ khiến Tử Kiều còn chưa tiếp nhận kịp.

- Ừm.....ông xã...từ...từ đã anh...ừm...!
Tử Kiều cố tình không cho anh hôn dễ dàng,cô cứ xoay tới xoay lui nhưng làm sao Tô Hàn để cho cô được như ý.Anh ôm lấy mặt cô thật chặt, cứ thể sấn tới hôn cái miệng đang ồn ào, chiếc lưỡi đàn ông mạnh mẽ không ngừng đi vào khoáy mọi ngóc ngách trong khoang miệng của cô vợ nhỏ..

Qua một lúc nụ hôn thật sâu, Tử Kiều được anh tốt bụng nhả môi ra, trán cụng lấy trán, hơi thở cả hai đều dồn dập..

Bàn tay Tô hàn ôm lấy mông tròn của vợ, cơ thể hai người sít sao vào nhau.

Tô Hàn khàn giọng..

- Bà xã, nam chính của " Định mệnh năm ấy " chính là anh sao? Hửm..?
Tử Kiều cơ thể đang mềm nhũng, hai tay phải vòng qua cổ anh mới trụ lại được.Lúc này nghe anh hỏi,hai mắt cô từ mơ màng trở nên tỉnh táo.

Thì ra là anh nhận ra,vậy mà từ tối giờ cố ý trêu cô sao?Thật là xấu tính..

Nhưng mà trong lòng cô lúc này ngọt ngào cũng không tính sổ với anh.

Tử Kiều tủm tỉm hỏi anh..

- Anh thấy bộ phim có hay không? Em chấp bút có gọi là ổn không?
Tô Hàn hôn l3n chóp mũi của cô,nghiêm túc trả lời.

- Tác phẩm đầu tiên nhưng viết rất chắc tay.Diễn viên chọn cũng rất sát sao với bản chính, diễn xuất khá tốt chỉ có vài phân đoạn anh chưa thích lắm..

Nghe thế Tử Kiều liền sốt sắng hỏi.

- Chỗ nào nhỉ, em thấy họ diễn rất đạt mà..

Tô Hàn đưa chân mình vào giữa hai ch@n Tử Kiều cạ nhẹ.

Cười quái lạ, lời nói mập mờ.

- Cảnh nóng họ làm chưa tới.Anh đâu bao giờ làm hờ hợt như vậy..Em nói đúng không?
- ...........!
Tử Kiều rốt cuộc cũng biết anh chưa vừa lòng ở phân đoạn nào rồi.Sau đó khi hiểu thấu lời anh,hai má Tử Kiều ửng đỏ, đánh lên ngực anh,miệng nhỏ mắng anh.

- Ông xã...anh..anh lưu manh.

- Haha..

Tô Hàn bật cười lại chiếm lấy môi cô một lần nữa..

- Anh sẽ lưu manh với em cả đời..

Nói rồi liền xoay người bế Tử Kiều về giường,dưới ánh tối lờ mờ của đèn đường,cả đèn ngủ cũng chưa kịp mở lên, hai cơ thể nhấp nhô như nhập làm một, thời gian trôi qua chỉ còn tiếng th ở dốc,cùng tiếng nức nở yêu ớt..

Không gian ngày càng nóng dần, thể xác lẫn trái tim, hơi thở như hòa làm một..

Tô Hàn mồ hôi ướt đẫm nhìn người phụ nữ mĩ miều dưới thân, từng cú th úc mạnh mẽ chỉ muốn khảm cô vào cơ thể của anh, mãi mãi không chìa lìa.

Giờ phút này anh thật sự rất xúc động, lúc cả rạp phim tối dần.Trên màn ảnh tái hiện lên khung cảnh bốn năm về trước.Người đàn ông mang vẻ ngoài cô đơn, cần tìm một người xa lạ ngồi đó nhìn mình uống rượu, cô gái non nớt, sinh viên mới vào đời chỉ biết dùng ánh mắt thuần khiết nhất mang vẻ đồng cảm.Khoảng khắc tích tắc theo tiếng kim đồng hồ, căn phòng thật rộng lớn, chứa đựng hai người xa lạ.

" Định mệnh năm ấy " đúng vậy đó quả là định mệnh.

Cũng dễ hiểu thôi, đã là tình yêu thì không có một sự báo trước.Vì nó được định mệnh an bài.Có thể, định mệnh cũng sẽ khiến cho ai đó không ở bên cạnh ta mãi.

Họ chỉ xuất hiện có vài lần trong một khoảng thời gian nhất định của cuộc đời.

Và rồi họ biến mất, thoát khỏi vòng tay của ta cũng nhanh như cái cách mà họ đến bên đời chúng ta vậy.

Còn duyên thì sẽ không mất.

Nếu mất thì thật sự đã hết duyên rồi.

Như việc cô và anh luẫn quẫn ba năm mới gặp lại nhau, đã là duyên thì chắc chắn không chạy đâu cho thoát.

Việc của chúng ta là hãy sống an nhiên, chân thành, có khi cứ nên để cho số phận an bài, vì ai ngoan rồi cũng sẽ có quà.

????????????⬅️⬅️⬅️
End rồi nhé mn, tp này không có ngoại truyện nhé.Cám ơn các bạn đã đồng hành cùng Y thêm một Tp nữa.Love All.????????????.
 
Back
Top Bottom