Khác VƯƠNG QUỐC TỰ DO - FREEDOM KINGDOM

Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 20


Aaron và Emily vẫn hơi ngơ ngác, dường như đã có quá nhiều thông tin chảy vào đầu họ cùng một lúc khiến họ tự nhiên chưa thể thấu hết nổi.

- Vậy là chúng tôi đang ở trong một thế giới game?

Aaron hỏi.

- Đúng vậy.

- Và tất cả mọi thứ ở đây đều muốn giết chúng tôi.

- Đúng thế.

- Và anh cùng những người chơi trong trò chơi này đã bị đưa đến đây từ trước khi chúng tôi tới đây?

- Đúng là vậy luôn.

- Vậy tại sao...

Aaron nói với một giọng xúc động, anh phải cố lấy lại bình tĩnh một chút rồi mới nói tiếp, vậy tại sao, với sức mạnh như vậy, cùng với số lượng, tôi nghĩ là ít nhất cũng phải vài trăm nghìn người,... mà các người, những người chơi ở thế giới này, lại không tới giúp đồng loại của mình sớm hơn, chúng tôi đã trải qua hơn hai tuần trong địa ngục, đã nhìn thấy hàng trăm, hàng nghìn người chết trước mắt mình, vậy mà không có một ai tới cứu giúp trong suốt thời gian đó cả.

Tôi biết nói ra vậy là rất vô ơn, nhưng thật sự, có quá nhiều điều khủng khiếp đã xảy ra.

- Xin anh hãy bình tĩnh lại, tôi hiểu điều anh vừa nói, có nhiều người ở đây cũng đã hỏi tôi câu hỏi tương tự, nhưng tất cả đều có lý do của nó.

Chúng tôi, những "player", được gọi là anh hùng của thế giới này, nhưng rồi khi "đại chuyển thế" xuất hiện, thời điểm mà chúng tôi bị dịch chuyển đến thế giới này, và các nhân vật trong trò chơi này bắt đầu có nhận thức, thì cũng giống như mọi người, chúng tôi bắt đầu trở thành kẻ thù của toàn bộ thế giới, những kẻ nếu vẫn đang online khi "đại chuyển thế" diễn ra thì sẽ bị đế quốc cùng các nước chư hầu truy sát giống như các người vậy, còn những kẻ online sau đó giống như tôi chẳng hạn, thì còn phải chịu những kết cục tồi tệ hơn rất nhiều.

Tôi là một kẻ may mắn đã sống sót và cứu được khá nhiều người chơi, nhưng chúng tôi chỉ mới bắt đầu tìm kiếm và cứu được những con người bình thường như các vị bắt đầu từ khoảng một tuần trước thôi, và tôi cho rằng trại NewHope đang là nơi duy nhất có khả năng thực hiện công việc cứu người này, thế nên xin mọi người hết sức thông cảm cho chúng tôi.

Aaron như muốn nói thêm điều gì nữa, nhưng anh lại ngập ngừng rồi thôi, Kitagawa thấy vậy cũng không hỏi thêm nữa, hắn chỉ tiếp tục:

- Thôi được rồi, tôi thấy mọi người cũng đã mệt mỏi sau chuyến đi rồi, mọi người hãy về lều của mình nghỉ ngơi đi, tôi còn phải tiếp tục cử phân thân của mình đi tìm thêm người sống sót nữa.

Nói rồi, hắn quay lại phía sau bức trướng ở chính điện và gọi lớn:

- Mẹ, mẹ à, giúp con dẫn mấy người này đến một lều nào đó còn chống nhé.

Từ sau bức trướng, một phụ nữ người Nhật khoảng ngoài 50 tuổi với một khuôn mặt hiền hậu từ từ bước ra, bà mỉm cười với gia đình Aaron và dẫn họ đi ra ngoài lều.

Gia đình họ chào từ biệt Kitagawa và đi theo sau người phụ nữ.

Emily cất tiếng chào bà:

- Rất hân hạnh được gặp bà, bà thật sự là mẹ của ngài trại chủ sao?

Nhưng bà lão không trả lời điều gì mà chỉ mỉm cười hiền từ.

- Bà ấy không biết tiếng Anh đâu?

Một tiếng nói vọng lên từ phía một ngôi lều bên đường, thì ra đó là Bulldozer.

Hắn lại xuất hiện và đi theo bọn họ:

- Bà ấy là người Nhật giống tôi nên không biết tiếng Anh đâu?

Emily cảm thấy hơi tò mò:

- Vậy sao, nhưng có vẻ tiếng Anh của anh rất tốt nhỉ.

- Không đâu, Bulldozer giải thích, đúng là tôi biết một chút tiếng Anh nhưng không giỏi đến độ nói chuyện thuần thục được với mọi người đâu, đây là cơ chế thông dịch của trò chơi này đấy, tất cả những gì tôi nghe thấy mọi người nói đều trở thành tiếng Nhật, còn tất cả những gì mọi người nghe từ tôi sẽ trở thành tiếng Anh.

Rồi hắn lại tiếp:

- Mà nói chung chỉ cần biết là người chơi chúng tôi có thể nói tất cả các ngôn ngữ là được, à lúc nãy các người đã được Toshi giao cho công việc gì chưa?

- Chưa, chúng tôi chưa nghe thấy gì cả, có việc gì chúng tôi có thể giúp quanh đây không?

- Những người bình thường như các vị ở thế giới này nhìn chung là yếu nhớt, lại không lên được level nên việc đi săn chắc không thể trông cậy gì được, có lẽ là mai các vị sẽ có công việc nấu ăn hoặc phụ trong xưởng rèn thôi.

- Ở đây còn có một xưởng rèn nữa sao?

Aaron hỏi.

- Đúng vậy, nó nằm ở góc bên kia trại kìa, do tên Toshi sợ nó ở gần lều quá sẽ dễ gây hỏa hoạn.

Rồi Bulldozer lại tiếp:

- Mà thôi, cũng đã đến lều của các người rồi, hãy vào đó nghỉ ngơi đi, bữa tối thì đến chỗ quảng trường để lấy thức ăn nhé.

Giờ tôi không làm phiền nữa.

Nói rồi, hắn trở lại lều của mình.

Đúng quả thật là một kẻ kỳ lạ, mới đầu gặp, hắn ta tỏ ra lạnh lùng và có phần đáng sợ, thế mà giờ lại nhiệt tình và thân thiện đến không ngờ, có lẽ giống như lời Kitagawa nói, hắn đúng thật là có tâm tính của một tên học sinh cao trung nửa mùa.

Nhưng chính điều đó lại dần tạo nên thiện cảm cho gia đình của Aaron.

Người phụ nữ đã đứng đợi họ trước cửa một căn lều, bà ra hiệu mời họ vào bên trong.

Ba người cảm ơn bà rồi mệt mỏi đi vào, đây là một ngôi lều tuy không lớn nhưng cũng khá tiện nghi, có đủ ba giường với chăn gối nệm đầy đủ, hai chiếc tủ nhỏ để đựng đồ và một phòng tắm nhỏ ở phía sau.

Cả ba mệt mỏi thả mình xuống chiếc giường và đánh một giấc say nồng.

Không biết còn điều gì đang đợi họ ở phía trước, nhưng lúc này đây, họ mặc kệ và chỉ muốn cảm nhận niềm hạnh phúc dù là nhỏ nhoi nhất mà thôi.

Và thêm một điều nữa là, họ đã rất may mắn, vì dù trải qua bao nhiêu gian nan, khó khăn và thậm chí là những khoảnh khắc sinh tử, nhưng cuối cùng họ vẫn sống sót và quan trọng nhất là họ vẫn còn được ở bên nhau, vậy thì tương lai có ra sao cũng có là gì đâu?
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 21


"Toshiro, đến giờ cơm rồi, ra ngoài đi con ơi!"

"Toshiro, mẹ xin con đấy, ra ngoài đi mà!"

Đó là tiếng gọi của một người phụ nữ đã đứng tuổi đang quỳ gối trước phòng ngủ của gã con trai ruột.

Người phụ nữ này có tên là Otose, bà là một phụ nữ đơn thân đang ở với con trai ruột của mình, người mà cả khu phố này đều biết là một tên hikikomori, một tên cặn bã xã hội chính hiệu.

- Im miệng đi, bà già, bà làm tôi hụt combo rồi này.

Tiếng gã con trai của bà kêu lên phía bên trong căn phòng.

Chán nản, bà đành mang đồ ăn lên cho hắn và lại lủi thủi đi xuống lầu một mình.

Hắn từng là niềm hy vọng duy nhất của bà, tốt nghiệp loại giỏi ở một trường đại học địa phương, hắn lao vào mưu sinh, gia nhập một công ty có tiếng, tham gia những dự án lớn, nhưng rồi do một vài sai sót, hắn đánh mất một hợp đồng của công ty, làm công ty chịu thiệt hại nặng nề.

Bị đuổi việc, chán nản, hắn chìm vào trong cờ bạc, rượu chè, đến lúc khánh kiệt thì lại quay lại ngôi nhà này để ăn bám mẹ mình, suốt ngày chui rúc trong phòng không chịu ra ngoài.

Cứ thế cứ thế, đã hai năm trôi qua mà hắn chưa ra khỏi căn phòng bẩn thỉu của mình một lần nào.

Bên trong căn phòng của hắn, có đủ các loại rác thải chất đống lên như núi, chỉ còn thừa đúng một chỗ để ngủ là còn trống mà thôi, hắn ngồi đây, trước màn hình máy tính, đeo trên đầu thiết bị VR để thả mình một thế giới siêu nhiên huyền bí, công nghệ VR đã đạt đến trình độ điều khiển bằng sóng não, nên việc di chuyển vật lý bên ngoài đã không cần thiết nữa, chính vì vậy hắn vẫn có thể thoải mái chơi game trong một nơi chật hẹp thế này.

Trong thế giới mà hắn đang lặn vào, hắn không phải là một kẻ thất bại thảm hại, không phải sống trong căn phòng trật hẹp đầy rác, râu tóc không để dài ngoằng rũ rượi như một gã ăn mày, tương lai không xám xịt như mây trong giông bão, ở nơi này, trong thế giới được gọi là Utopia, trong trò chơi "Freedom Kingdom" nổi tiếng, hắn là một kẻ hoàn toàn khác với hắn ngoài đời.

Một sát thủ khét tiếng, một tên PK đáng khinh, một kẻ ngoài vòng pháp luật khiến bao quốc gia phải khiếp sợ, những kẻ từng đối đầu với hắn đều có một nhận định rằng không thể nào có thể chạm được vào một cọng tóc của hắn, bởi vì hắn thực sự chưa bao giờ xuất hiện, những thứ họ thấy chỉ là những bóng ma của hắn mà thôi.

Ở đây hắn lấy tên là "Toshi", đại danh hiệu: Vô ảnh, nhưng bởi vì danh hiệu Vô ảnh là một danh hiệu cực kỳ quý hiếm, nó chỉ đạt được với điều kiện khi người chơi khi đối đầu trong các trận PK và không nhận bất kỳ sát thương nào từ đối thủ trong 99% số trận đấu trở lên, và vì toàn bộ các server trên thế giới chưa có ai làm được điều này ngoài hắn ra, nên tất cả đều đồng nhất gọi hắn bằng chính đại danh hiệu mà hắn đã nhận được: "Vô ảnh".

Cứ thế, hắn tiếp tục ra tăng các chiến tích của mình, chủ yếu là PK và cướp đồ của người chơi khác, các thợ săn tiền thưởng đã được nâng giá rất cao để có thể giết chết nhân vật của hắn, nhưng chưa có ai thành công cả.

Trong trò chơi Freedom Kingdom này, người chơi sẽ trữ được tối đa 5 viên ngọc linh hồn, tương đương với số lần tái sinh tại nhà thờ của mình.

Nếu cả 5 viên ngọc đều bị mất hết mà không kiếm được viên ngọc thay thế thì kẻ đó sẽ bị đày xuống địa ngục và rồi sau đó là vĩnh viễn không siêu sinh, đồng nghĩa với việc xóa nick vĩnh viễn.

Tuy nhiên trong trường hợp của Vô ảnh, hắn chưa bao giờ mất một viên ngọc linh hồn nào từ trước tới nay.

Quả là một kỷ lục vô tiền khoán hậu.

Ngày hôm nay, như bao ngày khác, hắn lại tiếp tục đắm chìm vào trong trò chơi này, ở trên mạng đang nói gì đó về một sao chổi có khả năng bay vào trái đất, hắn chỉ nhếch mép cười và thầm nghĩ: "Mong là nó đâm trúng thật để đập nát cái thế giới thối tha này đi!".

Chuyển màn hình, hắn tiếp tục đăng nhập vào trò chơi, "Chào mừng bạn quay trở lại Freedom Kingdom", tiếng nói dễ thương của cô elf xinh đẹp ngoài màn hình chờ vang lên.

Hắn chỉ lẩm bẩm một chút: "Nhanh lên nào, sắp vào giờ đánh Boss rồi!".

Nhưng, không giống như bình thường, hôm nay một thông báo khác lại hiện ra sau khi đã đăng nhập.

" Xin các bạn vui lòng chờ, một bản cập nhật cần thiết đang diễn ra".

- Khốn kiếp, sao lại đúng lúc này chứ.

Hắn hét lên đầy tức tối.

" Tiến trình quét đang bắt đầu, đề nghị không cởi thiết bị của bạn trong quá trình quét".

Một vòng tròn ánh sáng bắt đầu phủ lên toàn bộ đầu của hắn, và rồi có một thứ gì đó như sóng điện từ bắt đầu chiếu xuyên qua não của tên hikki.

- Chết tiệt, sao nóng thế nhỉ?

Hắn lại kêu lên, nhưng để cho kịp giờ săn Boss, hắn đành phải cắn răng chịu đựng.

Quá trình cập nhật phải mất tới 15 phút mới xong.

Đầu hắn toát đầy mồ hôi, lấy tay nhanh chóng lau đi, hắn vội vàng đăng nhập vào tài khoản của mình.

- Nhanh nào, giờ chiến Boss đã qua được gần 5 phút rồi, cập nhật gì lâu thế?

" Tài khoản của bạn đã được đăng nhập từ trước, bạn không thể đăng nhập thêm lần nữa."

Một thông báo khác hiện ra khi hắn đang cố đăng nhập vào game.

- Cái gì, đã đăng nhập từ trước, cái quái gì vậy?

Hắn cố gắng đăng nhập thêm mấy lần nữa, nhưng kết quả vẫn vậy, vẫn là thông báo tài khoản đã được đăng nhập từ trước.

Tức nổ đom đóm mắt, hắn gào lên như bị chích điện:

- Lũ nhà phát hành khốn kiếp, tao sẽ kiện chết tụi chúng mày.
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 22


Vô ảnh tỉnh dậy trong nhà thờ của quận Deriaty, phía nam của đế chế phía Tây.

Đầu hắn nhức như bị ai lấy búa giáng vào vậy, lồm cồm bò dậy, hắn định thần một lúc rồi nhớ ra một điều kỳ lạ.

Lần cuối hắn thoát ra là ở hang ổ của hắn chứ đâu phải trong nhà thờ đâu, đáng nhẽ ra hắn phải được dịch chuyển về hang ổ của mình chứ nhỉ?

Chẳng lẽ lần cập nhật vừa rồi tạo ra bug khiến hắn đăng nhập sai địa điểm hay sao?

Lý do rất lâu rồi hắn không đến đăng nhập từ nhà thờ là vì cái tiếng xấu chuyên PK người chơi khác của mình, và tệ hơn là đống tiền thưởng lên đến 7 con số cho việc xóa xổ tài khoản này của hắn, thế nên đăng nhập ở một nơi đông người như nhà thờ này thì quả là một hạ sách.

Nhưng có vẻ như còn có những điều kỳ lạ hơn là việc dịch chuyển đến nhà thờ, một trong số đó là việc số lượng người chơi đăng nhập ở nơi đây đang đông bất thường so với hàng ngày, ít ra cũng phải có tới hơn 300 người đang chen chúc nhau trong nhà thờ chật hẹp này, có cảm tưởng như chỉ cần di chuyển một chút thôi là chạm vào người khác rồi, người đông khiến cho không khi trở nên thật là ngợp thở, nhưng không chỉ có thế, còn có nhiều điều khó hiểu hơn nữa, điều đầu tiên khi tỉnh lại là việc hắn nhận ra rằng mình bắt đầu cảm nhận được xúc giác, và rồi khướu giác, có thể là cả vị giác nữa, hắn tự xờ xoạng bản thân một chút và rồi kêu lên:

- Cái bản cập nhật này quả là quá đỉnh.

Vài người nhìn hắn một chút rồi lại quay đi chỗ khác.

Thấy bị chú ý, Vô ảnh nhanh chóng lẩn ra chỗ khác đứng.

- Hừm, mà có sự kiện gì mà lũ đần này không chịu rời khỏi đây nhỉ?

Vô ảnh lại lẩm bẩm, hắn mở bảng điều khiển và chọn dịch chuyển tự động về hang ổ của mình thì một thông báo hiện lên.

" Dịch chuyển thất bại, bạn không thể dịch chuyển tại vị trí hiện tại."

- Cái quái gì vậy?

Hắn ngạc nhiên.

Sao lại không dịch chuyển được nhỉ?

Hắn thử mở bản đồ lên xem, đúng là hắn đang đứng trong nhà thờ quận Deriaty rồi, nhưng các khu vực xung quanh thì lại bị phủ xương mù không nhìn thấy gì hết.

- Quái lạ, mình chắc chắn là đã đi qua cái quận này cả nghìn lần có lẻ rồi mà sao nó vẫn chưa hiện lên trên bản đồ vậy?

- Không chỉ không hiện đâu, giờ đăng xuất ra cũng không được nữa kia.

Đó là tiếng của một người chơi đang đứng cạnh hắn, kẻ này mang một chiếc mũ chùm kiểu ấn độ với chiếc lông công gắn phía trên, tay hắn cầm một cây quyền trượng trông khá lợi hại, còn trên mình thì khoác một chiếc áo choàng kiểu pháp sư.

- Xin lỗi, anh nói gì kia?

Vô ảnh hỏi lại.

- Ngươi hãy thử đăng xuất xem có được không?

Tên pháp sư nói lại, chậm dãi từng chữ một.

Vô ảnh thử vào mục đăng xuất, nhưng đúng là không thể thoát ra được thật.

- Quái lạ, chuyện này là sao?

- Ta cũng không rõ, nhưng chưa phải hết kỳ lạ đâu, ngươi có để ý là giờ chúng ta đã có đủ năm giác quan rồi không?

- Ồ, cái này thì tôi nhận ra rồi.

- Và khuôn mặt của ngươi thì có thể là giờ giống hệt với khuôn mặt ngoài đời của ngươi nữa.

Vô ảnh há hốc mồm, tất nhiên là vì xung quanh đây không có gương và hắn còn đang đeo mặt nạ nữa nên là việc nhìn khuôn mặt của mình trong game quả là không thể nghĩ tới.

Hắn mở túi hư không đựng vật phẩm và lấy ra một cái gương nhỏ, đây là một vật phẩm mặc định luôn tồn tại trong túi để có thể hóa trang nhân vật, nhưng lâu rồi hắn chưa động tới tính năng này.

Và rồi, trong gương hiện lên một khuôn mặt quen thuộc, dù đã lâu khuôn mặt ấy không được trông thấy do bị che phủ bởi lớp râu dài rậm rạp, nhưng hắn vẫn có thể nhận ra, đó là gương mặt cha sinh mẹ đẻ của mình.

- Chuyện này thật kỳ quặc.

Hắn lại thốt lên.

Tên phù thủy xem ra vẫn chưa muốn ngừng lại:

- Và còn nữa, ngươi đã nhìn lên trời chưa?

- Còn cái gì nữa vậy?

Vô ảnh chán nản kêu lên, hắn ngửa cổ lên trên, "chỉ có cái trần nhà thôi mà" Hắn nghĩ "tên này chắc định bịp mình sao?".

Nhưng rồi khi hắn nhìn tới chỗ giếng trời của nhà thờ, thì xuyên qua tấm kính mờ, bầu trời trông thật kỳ lạ, những đám mây hắc ám đang hòa quyện lại với nhau để tạo lên những chiếc đầu lâu khổng lồ đang gào thét phía trên không, thỉnh thoảng còn có vài cái bóng bay vụt qua khiến không khí càng trở nên rùng rợn.

- Kiểu thời tiết này tôi chưa thấy bao giờ cả?

Chẳng lẽ đây là một loại sự kiện gì đó của nhà phát hành sao?

Tên pháp sư chỉ nhún vai một cái như để nói rằng hắn cũng không biết câu trả lời.

- Mà tại sao mọi người không đi ra ngoài vậy?

Vô ảnh hỏi tiếp.

- "Cái tên đứng ở cửa kia đang không cho ai ra cả", vừa nói hắn vừa chỉ về hướng cánh cửa của nhà thờ, nơi một tên druid đang lấy thân hình to lớn của mình để chắn ngang cửa, có vẻ mấy tên gần đó đang chửi rủa hắn và đòi hắn tránh ra để có thể ra ngoài, "hắn nói rằng vừa nãy khi hắn mở cửa định đi ra ngoài thì thấy một con Ultra Cyclops rank SSA đang đứng chặn ở cửa nên không dám ra nữa."

- Cái gì, một con Ultra Cyclops rank SSA, thật lố bịch, chẳng phải thế thì nó trên level 900 hay sao?

Cái sự kiện gì như kiểu đang hành xác game thủ vậy.

- Không biết hắn nói đúng hay không, nhưng nhìn bộ dạng của tên đó thì có khi là thật.

Bỗng nhiên, ở phía giữa hội trường ồn ào, tiếng một cô gái hét lên lấn át tất cả các âm thanh khác.

- AAA, tôi biết rồi mọi người ơi, tôi nhớ ra nơi này là ở đâu rồi.

Cả hội trường im lặng và đổ dồn ánh nhìn về phía cô gái, đó là một cô gái chủng tộc dark elf với class là cung thủ, thấy mọi người đang nhìn về phía mình, cô mạnh dạn nhảy lên ghế nhà thờ và nói.

- Tôi nhớ ra rồi, bầu trời thì đầy đầu lâu, bản đồ thì không hiển thị, và rồi còn mấy con quái vật ranh SSA nữa, nếu tôi không nhầm thì đây chính là tầng thấp nhất ở địa ngục, tầng 18 rồi.

Nick đầu tiên của tôi đã bị xóa khi tôi bị mất hết đá linh hồn và rồi bị vứt xuống nơi này đó, cũng khá lâu rồi nên phải mất một lúc tôi mới nhớ ra được.
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 23


Một sự im lặng bỗng bao chùm toàn bộ nhà thờ, thế rồi, như vết nứt từ vỏ trứng, sự ồn ào bỗng lan rộng và vang khắp cả hội trường.

- Cái quái gì cơ, nơi này là địa ngục thật sao?

Một kẻ kêu lên.

- Nhà phát hành đang làm cái quái gì vậy, sao lại gửi chúng ta tới nơi này?

Một kẻ khác thét lên giận dữ.

- Mà chẳng phải là nếu chúng ta chết ở tầng 18 thì sẽ bị xóa nick sao?

Một kẻ khác nữa thì than vãn.

Tất cả hợp âm của hơn hai nghìn người hòa quyện vào nhau tạo nên một hợp âm đầy điên loạn.

" Chết tiệt, lũ người này đang cố chọc thủng màng nhỉ mình hay sao?"

Vô ảnh nghĩ trong khi đang cố lấy tay bịt tai lại.

Nhưng rồi lại một lần nữa, một tiếng thét lại xuất hiện và lấn át hết các âm thanh còn lại, lần này tiếng thét là của một tên paladin, đầu hắn trọc lốc và không đội mũ giáp, cả người hắn mặc lên một bộ giáp sắt sáng bóng với biểu tượng sư tử ở trên ngực giáp, có vẻ là vật phẩm mua từ cửa hàng, tay phải hắn cầm một chiếc rìu lớn được khắc đầu một con sư tử ở trên lưỡi, tay trái hắn thì đeo một chiếc khiên lớn cũng có hình một cái đầu sư tử.

Có lẽ hắn thuộc cung sư tử chăng.

Sau khi gầm lên, hắn tiến về phía tên druid đang run sợ giữ chặt cánh cửa.

- Các ngươi mới chỉ nghe mấy lời đồn thổi mà đã run như cầy sấy như vậy rồi, thật là lũ chết nhát.

Thế rồi hắn ngoảnh mặt lại về phía sau mà nói tiếp:

- Các người nghĩ nhà phát hành tự nhiên lại đưa chúng ta đến đây chỉ để xóa tài khoản hay sao, thật nực cười, chắc chắn đây là một nhiệm vụ ẩn nào đó mà thôi.

Nếu các người không ai dám đi ra ngoài thì để ta.

Thế rồi hắn tới chỗ của tên druid lúc này vẫn đang lắc đầu nguầy nguậy và đẩy hắn sang một bên.

Trước khi ra bên ngoài, hắn còn quay đầu lại lần nữa để nói lớn:

- Hãy xem một người đàn ông đối mặt với thử thách như thế nào đây.

Nói rồi, hắn mở cửa nhà thờ dứt khoát và bước ra ngoài đầy oai vệ.

Và quả đúng như tên Druid nói, ở trước cửa nhà thờ quả là có án ngữ một con Ultra Cyclops khổng lồ cao cả trăm mét là ít, nó có tới 2 đầu và tới bốn cái tay khổng lồ, trên cánh tay cơ bắp của nó đang cầm một cái chày cũng khổng lồ không kém, quét nhanh thông tin của nó thì đúng nó ở ranh SSA, nhưng có vẻ như tên paladin vẫn còn tự tin lắm.

Hắn đứng trước con Cyclops mà tạo thế thủ.

- Hừm, SSA à, để xem mày có thực sự mạnh như thế thậ...

Chưa kịp nói hết lời, chiếc chày khổng lồ được tạo từ thân cây cổ thụ ngàn năm tuổi mà con cyclops đang cầm đã đập tan xác tên paladin xấu số, cú quật chày trong tư thế đánh golf của con quái vật diễn ra chỉ trong tích tắc và biến hắn thành cả trăm mảnh thịt vụn, thứ lớn nhất còn tồn tại được của hắn giờ chỉ là tấm giáp ngực bị đập bẹp rúm vẫn còn dính ít mảnh xác bên trong, nó bay vút vào trong nhà thờ qua cánh cửa chính trước cái nhìn đầy kinh hãi của tất cả những người xung quanh.

Tên druid nhanh chóng đóng cửa lại, vừa sợ hãi vừa than thở:

- Đó, tôi đã bảo rồi mà không ai tin, quả thật có một con quái vật SSA bên ngoài mà.

Những kẻ trong nhà thờ thất vọng, đành từ bỏ ý định đi ra ngoài của mình.

- Này...

Vô ảnh không mảy may trước sự việc vừa rồi mà gọi tên pháp sư đứng bên cạnh mình,

- ...ngươi có liên lạc được trên kênh chat nhóm hay kênh thế giới không?

Tên kia kiểm tra bảng thông tin một chút rồi trả lời:

- Không được, tin nhắn dường như đã bị chặn.

- Guild thì sao?

- Cũng không nốt.

- Tôi cũng vậy, vậy là không thoát khỏi đây được, không đăng xuất được, , mà cũng không liên lạc được với bên ngoài, thật kỳ lạ.

- Ý ngươi là sao?

Tên pháp sư hỏi.

- Có vẻ như có kẻ nào đó cố tình tìm cách giết hết tất cả chúng ta ở đây rồi, tôi nghĩ không có sự kiện nào cả đâu.

Vô ảnh trả lời.

- Không thể nào.

- Vậy thì anh bạn giải thích thế nào về việc nhà thờ này bị dịch chuyển đến tầng 18 của địa ngục chứ, chẳng phải để là dù cho chúng ta có dịch chuyển được ra ngoài đi nữa thì nơi duy nhất chúng ta có thể trở về khi mất đá linh hồn vẫn chỉ là tầng 18 này thôi sao?

Đừng quên nhà thờ là điểm hồi sinh của chúng ta đấy.

Có lẽ một tên khốn nào đó đã tạo một bug để cố gắng xóa hết tài khoản của người chơi ở đây rồi.

- Tôi cá là một thằng nhóc tuổi teen nào đó đã làm nên điều này đây.

Lũ ranh con đó.

Tên pháp sư giận dữ nói.

Vô ảnh định nói thêm điều gì nữa, nhưng rồi như chợt nhận ra thứ gì, hắn dừng lại và nhìn về phía cửa sổ.

Cửa sổ nhà thờ được làm bằng kính đủ màu sắc và thường được lắp thành một bức tranh kính khổng lồ, những bức tranh về quá trình hình thành thế giới và sự lên ngôi của thiên đế Saint, những cửa sổ tranh như thế được bố trí xung quanh tường nhà thờ.

Chỗ Vô ảnh đang đứng cũng có một cửa số như vậy, nhưng một mảnh của cửa sổ này đã bị rơi mất, có lẽ là do mảnh vỡ từ áo giáp của tên paladin kia khi bay vào trong nhà thờ đã bay tới và làm vỡ.

Từ đây, Vô ảnh có thể nhìn ra bên ngoài, và trước mặt hắn, sau những đám mây bụi và sương mù quái dị, từ từ hiện ra những hình bóng của một, hai, ...sáu, bảy,...mười hai, mười ba,... cả hằng hà sa những nhà thờ như thế này nữa chạy tít về chân trời, xung quanh chúng đang bị bao vây bởi cả một biển những con quái vật khổng lồ, những con quái vật xúc tu trông như những con cthulu truyền thuyết đang bò lên nóc từng mái nhà thờ một.

- Ôi trời đất ơi, chuyện quái quỉ gì thế này?

Lúc này đến ngay cả tên Vô ảnh bất cần đời cũng phải thốt lên kinh ngạc.

- Chuyện gì ở bên ngoài thế?

Tên pháp sư tò mò hỏi.

- Có vẻ như không chỉ có mỗi chúng ta là bị nhốt ở nhà thờ đâu.

Vô ảnh đáp.

Tên pháp sư tò mò cũng nhìn qua chỗ thủng của cửa số và cũng có phản ứng tương tự:

- Ôi lạy chúa tôi, đúng là thế thật rồi, có lẽ tất cả người chơi đều có số phận giống chúng ta rồi.

Nhiều kẻ đứng gần đó nghe thấy cũng đi tới chỗ cửa sổ để nhìn ra phía bên ngoài, và rồi những kẻ đứng gần cửa sổ khác cũng bắt đầu chọc thủng những chiếc lỗ trên cửa sổ để có thể nhìn xem có chuyện gì đang xảy ra, cũng không khó để đoán được là cảnh hỗn loạn một lần nữa lại diễn ra, những tiếng la hét, chửi rủa lại bắt đầu hiện lên và kéo dài đến cả tiếng đồng hồ, và lần này thì không còn ai đủ sức để ngăn nó lại nữa.
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 24


Đã hơn 5 tiếng trôi qua, nhà thờ đã tĩnh lặng hơn trước dù vẫn còn những tiếng xì xào nói chuyện đâu đây.

Nhưng có một vấn đề mới bắt đầu xuất hiện, cái đói.

- Chẳng phải nếu đói ở đây thì ở ngoài đời thực chúng ta cũng đang đói sao?

Một ai đó lên tiếng.

- Có thể thế thật, tôi cũng đói lắm rồi, mà không thoát ra khỏi đây nổi.

Một ai đó khác lại lên tiếng, giọng này có vẻ là của một người trẻ hơn.

- Tôi sẽ ngồi chờ thôi, có lẽ người nhà của tôi sẽ giúp tôi tháo cái VR ra từ bên ngoài.

- Tôi hết chịu nổi nữa rồi, ngồi không ở đây, vừa đói vừa chán, tôi thà bỏ cái nick này còn hơn là chịu đựng thế này thêm bất kỳ phút nào nữa.

Một cậu thiếu niên gào lên tức giận.

Hơn nữa tôi đang ở một mình thì ai mà tháo giúp hộ tôi cơ chứ, chẳng lẽ chịu chết đói ngoài đời chỉ vì một trò chơi thế này hay sao?

Khi nào ra ngoài chắc chắn tôi sẽ kiện nhà phát hành chết tiệt này.

Nói rồi cậu ra hiệu cho nhóm của mình đứng dậy, cả nhóm toàn nam thanh nữ tú, có lẽ là một nhóm cao trung rủ nhau chơi cùng.

- Thôi tiếc cái gì chứ? chúng bay có level 30 thôi, tao còn level 50 đây này, bỏ luôn game này đi mai mình chơi game khác là được mà.

Cậu thiếu niên nói để chấn an lũ bạn.

Nhưng dường như mọi người ai cũng có một vài linh cảm riêng về việc này, một vài người trong nhóm thiếu niên này có vẻ vẫn còn lưỡng lự, nhưng thấy số đông chọn rời đi như vậy nên họ cũng đành theo.

Nhóm thiếu niên đi tới chỗ tên druid đang giữ cửa, lần này không hiểu sao tên druid không có vẻ gì là cấm cản nữa mà chỉ từ từ tránh ra cho họ tiến tới.

Toàn bộ hội trường hướng mắt nhìn theo nhóm bạn trẻ, cánh cửa mở ra và họ bắt đầu bước ra ngoài.

Con Ultra Cyclops vẫn còn đứng ở trước cửa, một cái đầu của nó đã chú ý thấy chuyển động ở dưới chân của mình.

Thật kỳ lạ khi nó không hề tấn công vào trong nhà thờ, mà chỉ những ai đi ra khỏi đó mà thôi.

Và thật không may nhóm thiếu niên này cũng không ngoại lệ, họ đi tới gần con Cyclops khổng lồ, cậu nhóc cao trung, người mà đã bảo cả nhóm rời đi, đứng ra phía trước và bắt đầu hô lớn để gây sự chú ý.

- Này con quái vật bị thịt kia, chúng ta ở đây này, có giỏi thì tấn công đi.

Con Ultra Cyclops gầm lên một tiếng giận dữ khi bị khiêu khích, nó bắt đầu vung cái chày khổng lồ của mình lên không trung để chuẩn bị đập xuống.

- Này Glent, tớ thấy chuyện này hơi đáng sợ thì phải.

Một cô nhóc trong nhóm run rẩy nói với cậu nhóc kia.

Tên nhóc Glent ngừng hô mà quay lại mỉm cười tự tin:

- Không sao đâu Flora, chúng ta sắp được rời khỏi đây rồi.

Cậu vừa nói xong thì cái chày vụt xuống cả nhóm, nó tạo thành một vụ nổ chát chúa và để lại hố sâu tới gần 3m trên mặt đất, đất đá từ vụ va chạm bay ra tứ phía, thật may là nhà thờ ở khá xa so với cú đập nên nó không hề hấn gì cho lắm.

Tên Druid lần này chỉ dám hé cửa nhìn, vài người nữa cũng cố dướn cổ để quan sát qua khe cửa hẹp, khi cát bụi tan dần, không ai còn có thể thấy được bất kỳ dấu hiệu tồn tại nào của nhóm thiếu niên kia nữa, có lẽ họ đã bị cú đập làm tan biến trong đống đất đá kia rồi.

Bỗng, trên trần nhà thờ, một thứ gì đó rơi xuống, đâm thủng qua lớp ngói và rơi thẳng xuống sàn nhà.

Rất may là những người ở gần đó đã né kịp, nhưng trước mắt họ lại hiện ra cảnh tượng thật khủng khiếp.

Đó là một cậu nhóc trong đám thiếu niên vừa rồi, có lẽ cú đập vừa nãy của con quái vật không trúng cậu mà chỉ làm cậu bị hất tung lên trời mà thôi, nhưng lực đập quá mạnh khiến cho xung lực của nó đã đủ để cắt đứt một cánh tay và dập nát một bên chân của cậu thiếu niên, cộng thêm cú rơi vừa rồi khiến cậu đang trong tình trạng hết sức nguy kịch.

Cậu ôm chỗ cánh tay bị mất hét lên đau đớn và quằn quại, máu chảy liên tục không ngừng, cậu bắt đầu lịm dần.

- Trời đất, có ai đó mau dùng "Healing" lên cậu ta đi.

Một chiến binh gần đó kêu lên.

Một vài người vội vàng đi tới, họ dùng tất cả các phép hồi phục mà class của họ có để có thể chữa trị cho cậu bé.

Thật may là các vết thương hở sau khi được chữa trị bởi phép thuật đã lành miệng ngay lập tức, cậu bé cũng nhanh chóng tỉnh táo lại.

Nhưng cậu lại bắt đầu hét lên trong đau đớn:

- Đau quá, trời ơi, tay của tôi.

Mọi người trong hội trường sững sờ trong giây lát, họ đã cảm thấy có gì đó không ổn trong sự việc lần này rồi.

- Này, có phải cậu bé này đang thực sự cảm thấy đau không?

- Trông cậu ta quằn quại như vậy thì đâu phải đùa?

- Trời đất nhà phát hành nghĩ gì mà lại làm game chân thật đến vậy?

Cảm thấy đâu đớn, lại còn mất cả tay nữa, sao lại ghê rợn thế này?

- Anh không biết sao, làm game VR mà cung cấp tính năng đau đớn quá tiêu chuẩn là phạm pháp đó?

Rất nhiều lời bàn tán lại vang lên, họ đang thực sự mông lung, không biết điều gì đang thực sự xảy ra nữa.

Vô ảnh đã quan sát tất cả mọi việc, trong tâm hắn đã có những nhận định và đánh giá của riêng mình.
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 25


Nhà thờ lúc này ồn ào như sóng lớn vỗ biển, không ai là không tự hỏi liệu điều gì đang thực sự xảy ra đối với họ.

Giữa lúc này, một kẻ nào đó lại lên tiếng và gây sự chú ý, tiếng nói này là của một Long nhân, một kẻ đã tiến hóa từ chủng tộc Lizardmen thông thường, hắn có mái tóc đen và hình dáng gần giống con người nhưng mắt hắn vẫn là mắt thằn lằn còn trên đầu thì vẫn còn đôi sừng rồng ngắn mọc phía trên, hắn mặc một bộ giáp nhẹ và khoác một chiếc áo choàng trắng đã hơi cũ xỉn, nhìn qua thì trông kẻ này không có gì là nổi bật cho cam:

- TẤT CẢ IM LẶNG HẾT ĐI, NHỨC ĐẦU QUÁ.

Hắn hét lên.

Ta đang cố chợp mắt một chút mà các người cứ ồn ào như lũ ngốc vậy.

Những kẻ đứng gần hắn tức giận quát tháo, có kẻ còn chạy tới túm cổ áo của hắn:

- Mày vừa nói gì kia chứ?

Dám bảo người khác là lũ ngốc sao?

Tuy nhiên hắn chỉ đắc trí cười khà khà mà thôi, kẻ nắm cổ áo của hắn trông vậy thì cay cú lắm, hắn liền giáng một đấm vào mặt hắn, nhưng do long nhân có lớp da quá cứng nên thành ra chính kẻ ra đòn mới là người phải chịu đau.

- Các người nghe ta nói đây, mọi chuyện thực ra hết sức đơn giản thôi.

Hắn nói tiếp sau khi vừa chịu một đấm mà không hề hấn gì.

Lúc này mọi con mắt trong hội trường đã đổ dồn về phía hắn.

- Thứ nhất, với tình hình hiện giờ thì xem ra chúng ta đang mắc kẹt ở đây rồi.

- Hừ, cái này thì ai chả biết chứ.

Cố tỏ vẻ thông minh làm cái gì cơ chứ?

Một giọng mỉa mai vang lên trong đám đông, nhưng tên long nhân có vẻ chẳng mảy may tới câu nói đó mà vẫn tiếp tục.

- Thứ hai, theo suy đoán của tôi thì chúng ta đã bị đưa vào một matrix rồi?

- Nực cười, ý ngươi là sao chứ?

Một kẻ gần đó lên tiếng hỏi.

- Tức là chúng ta đã bị đưa tới một thế giới siêu thực, nơi mà nếu chúng ta chết ở đây, thì cũng có nghĩa là chúng ta sẽ chết ngoài đời thực, giống trong phim matrix vậy.

- Ngươi đang nói nhảm gì thế?

- Thì bởi nếu không như vậy, thì sao chúng ta có thể có được đầy đủ ngũ giác như bây giờ?

Rồi còn cảm nhận được đau đớn chân thật như vậy nữa chứ.

Vừa nói hắn vừa chỉ tay về phía tên nhóc đang quằn quại đau đớn ở sảnh nhà thờ.

- Đó là vì công nghệ phát triển vượt trội thôi.

Một kẻ nào đó trong đám đông lại lên tiếng, nhưng giọng kẻ này không lấy gì làm chắc chắn cho lắm.

- Kể cả có là công nghệ vượt trội, thì đừng quên nó vẫn đang chạy thông qua bộ não của chúng ta.

Và có nghĩa là nếu chúng ta chịu đau đớn đến nhường đó, thì chắc chắn ngoài đời não của chúng ta cũng phải phát ra tín hiệu đau gần tương tự, tôi không muốn biết ngoài đời thì thằng nhóc kia đang phải chịu đựng điều gì đâu, vì trong game thì có vẻ nó trông không dễ chịu chút nào.

Và rồi mấy kẻ bị đập tan xác kia nữa, tôi nghĩ là ngoài đời mấy kẻ đó ít thì cũng thành người thực vật, nhưng khả năng cao là não bộ đã phát ra tín hiệu đau đủ lớn để gây chết não rồi.

Cả hội trường lại một lần nữa im lặng, tất cả những con người ở đây đang suy xét từng lời của tên long nhân kia với sống lưng lạnh toát.

Nhưng cái kẻ với giọng nói mỉa mai lại lên tiếng:

- Tất cả những thứ ngươi vừa nói chỉ là suy luận mà thôi, làm sao mà ngươi có thể chắc chắn là mọi thứ đều đúng như ngươi nói chứ?

Tên long nhân quay về phía tên kia mà nói:

- Đúng, tất cả chỉ là suy luận mà thôi, tuy nhiên rõ ràng là thực tế đã cho thấy những suy luận của tôi hoàn toàn có thể xảy ra.

Tuy nhiên tôi còn phải đợi thêm 3 ngày nữa để biết được toàn bộ việc này.

- Sau 3 ngày sẽ có việc gì xảy ra sao?

Đó là một câu hỏi từ ai đó trong đám đông, nhưng không phải từ tên có giọng mỉa mai kia.

- Đúng vậy.

Tôi đang sống một mình, không có người thân thích gì, trong vòng 3 ngày chắc chắn sẽ không ai đến chỗ tôi cả.

- Vậy thì sao chứ?

- Vậy thì nếu nơi này giống trong phim matrix, thì sau 3 ngày nếu không thể rời khỏi đây thì tôi sẽ phải chết, do cơ thể ngoài đời của tôi không được tiếp nước, mà con người thì lại không thể sống quá 3 ngày không có nước.

Tên long nhân lại nói tiếp.

- Chưa hết đâu, nếu sau 3 ngày mà tôi còn sống thì sao?

Vậy tức là có thể bằng một cách nào đó, bản thân của tôi hiện tại đã bị tách ra khỏi cơ thể ở thế giới thật của tôi rồi.

Hiện giờ toàn bộ con người này của tôi chỉ là ý thức phản ánh trong trò chơi này mà thôi.

Tên với giọng mỉa mai xem ra vẫn chưa tin một chút nào về lời nói của tên long nhân, hắn vẫn kiên quyết phủ nhận:

- Nhảm nhí, tất cả đều là nhảm nhí hết.

Không đời nào có việc không tưởng như vậy xảy ra được.

Tôi nói cho mọi người biết, chỉ một lúc nữa thôi nhà phát hành sẽ thả chúng ta ra thôi, đây chắc chắn chỉ là một thí nghiệm hay một chương trình truyền hình nào đó thôi.

Nhưng không ai có vẻ là đồng tình với hắn cả.

- Các người có thể không tin tôi, đó là lựa chọn của các người, nếu các người chọn đi ra ngoài kia, có thể là các người sẽ thoát được khỏi nơi này một cách an toàn, việc mà tôi hết sức nghi ngờ, nhưng cũng có thể các người sẽ chết ở ngoài đời thật hoặc ít nhất là sẽ phải chịu chấn thương não.

Còn đối với tôi, nếu sau ba ngày mà tôi vẫn còn tỉnh táo và vẫn sống, thì tức là quả thực ý thức của tôi đã bị tách khỏi cơ thể và dịch chuyển đến thế giới này, còn nếu trước 3 ngày mà tôi cảm thấy đuối sức do mất nước, thì tôi sẽ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài kết liễu bản thân mình để hy vọng là có thế thoát ra khỏi đây, dù rằng có thể gây chết não đi nữa, nhưng vẫn còn có chút hy vọng sống sót.

Nói chung tôi chỉ đang lựa chọn một khả năng tốt nhất để hành động mà thôi.

- Nhưng làm thế nào để nhận ra sự mất nước trong game và mất nước ngoài đời thực chứ?

Đừng quên là chúng ta không thể có gì để ăn uống khi đang mắc kẹt ở đây đâu.

- Thật may tôi là một sinh viên y khoa nên có thể nhận ra các biểu hiện mất nước một cách dễ dàng, và có vẻ như các người không để ý... hắn lấy trong túi hư không ra một bình nước ép táo, một vật phẩm để hồi phục stamina... các đồ ăn trong game này sẽ có thể giúp các người no bụng và hết khát như ngoài đời vậy.

Vì vậy nếu tôi vẫn ăn uống đầy đủ trong game mà vẫn xuất hiện các triệu chứng từ việc mất nước thì có nghĩa là cơ thể ngoài đời thật của tôi cũng đang bị mất nước.

- Nhưng nếu như trạng thái trong game khác với trạng thái ngoài đời thực thì sao?

Tên phù thủy đứng cạnh Vô ảnh thắc mắc.

- Tôi không tin rằng sẽ có chuyện chúng ta có thể tỉnh táo ở đây nếu cơ thể thật của chúng ta đang nguy kịch đâu, trừ khi như đã nói, chúng ta đã bị tách ra khỏi với cơ thể thật kia rồi.

Tất nhiên là vẫn có khả năng game có thể tạo ra các tín hiệu giả cho bộ não của chúng ta, nhưng chắc chắn nó sẽ vẫn phải có sơ hở bởi bộ não con người rất phức tạp và không thể nào duy trì được trạng thái tỉnh táo chỉ với những tín hiệu điện từ như vậy được đâu, vì vậy tôi không nghiêng về khả năng như vậy.
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 26


Cả hội trường chăm chú lắng nghe suy luận của tên long nhân kia, có kẻ tin, có kẻ ngờ, có kẻ nửa tin nửa ngờ, ai cũng có một suy nghĩ riêng, tuy nhiên hiện giờ tất cả chỉ có một điểm chung là họ sẽ tiếp tục chờ đợi xem việc gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Những kẻ ở với gia đình vẫn chờ đợi người nhà có thể tháo giúp headset từ thế giới bên ngoài để họ có thể tỉnh dậy.

Nhưng rồi một ngày trôi đi mà vẫn không thấy có chuyện gì xảy ra cả, vẫn chưa có ai thoát ra khỏi địa ngục này nhờ việc tháo headset, những con người mắc kẹt ở nơi này ngày càng trở nên lo lắng.

Nhiều kẻ vẫn còn ý định tự sát để có thể thoát khỏi game, nhưng rồi lại thôi vì vẫn còn ám ảnh về tình trạng khủng khiếp của cậu bé kia, họ sợ những cơn đau kia là thật.

Nhiều kẻ đã thử lấy dao rạch tay, vài kẻ gọi bạn thử đấm bụng mình để xem sự đau đớn có thật sự tồn tại hay không, và có thể nói kết quả của những cơn đau trong game giống hệt như những cơn đau ngoài đời vậy.

Quá chán nản và sợ hãi, họ đành tiếp tục chờ đợi trong vô vọng.

Vô ảnh tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài đầy mệt mỏi, nhưng thật đáng thất vọng vì sau khi mở mắt khỏi cơn mê, hắn vẫn thấy mình đang mắc kẹt ở trong cái nhà thờ đáng ghét này.

Đã là ngày thứ hai từ khi hắn ta bị nhốt ở nơi đây, và các nghi vấn của hắn thì càng ngày càng nhiều.

Nếu như bình thường, mẹ hắn chắc chắn đã vào phòng để kiểm tra nếu như không thấy con trai trả lời khi đưa cơm, có lẽ là chỉ để xem hắn đã chết hay là chưa mà thôi, nhưng nếu vậy thì chắc chắn là bà sẽ phải làm điều gì đó để gọi hắn dậy, như là tháo cái headset ra khỏi đầu hắn chẳng hạn, đã có mấy lần hắn ngủ quên khi còn đang ở trong game và bị bà gọi dậy như vậy rồi, thế nhưng lần này dù đã qua một ngày trời mà tại sao vẫn không có việc gì xảy ra cả?

Chẳng lẽ ngoài đời mẹ hắn cũng đã gặp việc gì rồi hay sao?

Càng nghĩ khiến hắn càng rối trí.

Bỗng từ phía đầu kia của nhà thờ, một người kêu lên, đánh thức toàn bộ nhà thờ.

- Ôi trời, thằng nhóc...hình như nó chết mất rồi.

Kẻ vừa kêu lên đang chỉ về phía của tên nhóc bị con Cyclops đập trúng nhưng vẫn chưa chết ngày hôm qua.

Cậu nhóc cụt tay đang nằm yên bất động, không thấy có dấu hiệu gì là cậu ta còn đang thở cả.

Đám đông người liền tới chỗ cậu bé và mở bảng trạng thái để kiểm tra, và quả thật bảng trạng thái của cậu ta hiện lên hai chữ "Đã chết".

- Không thể nào, hôm qua tôi đã heal cho cậu ta rồi mà, đáng ra hp không thể tụt về 0 được chứ?

Một tư tế gần đó lên tiếng.

- Đúng vậy, hôm qua vết thương lành lại rồi mà?

Một người khác tiếp lời.

Tên long nhân đi tới chỗ của cậu bé, hắn kiểm tra một chút rồi nói:

- Có lẽ cậu ta bị kiệt sức dẫn đến đột quỵ rồi.

- Đột quỵ ư?

Trời đất, tôi không biết là trò này lại có cả cái đó đâu đấy.

Hắn quay về phía của kẻ vừa nói mà đáp:

- Tôi không nghĩ đây còn là một trò chơi nữa đâu.

Nói rồi hắn phủ lên người cậu bé một tấm vải trắng hắn lấy từ trong túi hư không của mình.

Đám đông lại bàn tán một hồi lâu, càng ngày họ càng có cảm giác trò chơi này trở nên chân thực hơn bao giờ hết.

Đúng ra theo như cơ chế của trò chơi, dù bạn có bị đập cho tơi tả, bị đâm chém thế nào đi nữa nhưng điểm HP ( tức Hit point), hay còn gọi là điểm chịu đựng sát thương của bạn vẫn trên 0 thì bạn vẫn sẽ sống tốt như chưa hề có việc gì xảy ra chứ.

Nhưng nay bạn vừa phải chịu đau đớn như thực, rồi lại có nguy cơ mất đi tứ chi (việc khủng khiếp mà trò chơi này chưa hề có trước đây), và vẫn có thể chết cho dù đã được hồi phục bằng phép thuật và dược liệu đi chăng nữa, tất cả tạo ra nên một thực tế đáng sợ hơn cả địa ngục ngoài kia đối với những game thủ đang bị mắc kẹt trong nhà thờ này.

Không khí nơi đây ngày càng trở nên nặng nề, cảm giác như nếu để gần 300 con người này tiếp tục trong tình cảnh này lâu thêm nữa thì chẳng mấy chốc mà sẽ có kẻ phát điên, trong cõi lòng ai cũng nặng như đeo đá, đúng lúc cảm tưởng như chỉ cần một biến động nhỏ có thể làm cho tâm lý của những kẻ ở đây đứt như sợi chỉ mành treo chuông thì một sự việc như thế diễn ra thật.

Từ phía của đài nước nơi hồi sinh củangười chơi, một ánh sáng dịch chuyển xuất hiện, đã qua hơn một ngày từ khi ngườicuối cùng dịch chuyển tới nhà thờ này, có lẽ là do nhà thờ đã quá tải nên khôngthể dịch chuyển thêm được nữa, nhưng do từ hôm qua tới giờ đã có khá nhiều ngườivong mạng nên thành ra lại có thêm chỗ cho những người dịch chuyển mới tới.
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 27


Ánh sáng dần tan biến mất, từ từ hiện ra là một người chơi với class chiến binh, nhưng vừa mới dịch chuyển về đây anh ta đã quỵ gối xuống thở dốc, không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra với kẻ này.

Anh ta sờ xoạng người một chút như thể vừa mới đánh mất thứ gì rồi đứng dậy.

- Thật là không may khi anh bạn lại chọn đăng nhập vào lúc này đấy.

Một người đứng cạnh đài nước nói.

Nhưng chiến binh nọ không trả lời, hắn chỉ vừa lấy tay ôm mặt vừa lẩm bẩm:

- Chết tiệt, đau chết mất, tại sao cảm giác lại chân thật thế này.

- Anh bạn sao thế?

Người vừa rồi lại hỏi tiếp.

Người đàn ông này tới tóm cánh tay của kẻ này mà kêu lên:

- Lũ NPC phát điên hết cả rồi, chúng tấn công và giết hết người chơi.

Tại sao trò chơi này lại có tính năng đau đớn cơ chứ, tôi đã bị giết, cảm giác thật đáng sợ...

- Bình tĩnh lại nào, hãy kể cho mọi người ở đây chuyện gì đã xảy ra một cách chậm rãi thôi.

Hắn ngồi xụp xuống một góc ôm đầu run rẩy, phải mất một lúc hắn mới nói tiếp được:

- Tôi đăng nhập vào game từ hơn một ngày trước tại Durade, phía tây đế quốc.

Vì tôi đang làm một đội trưởng của một thập đội thuộc quân đoàn đế chế nên tôi phải đăng nhập thường xuyên để làm nhiệm vụ chinh phạt của quân đoàn đế quốc, trong lúc đang chuẩn bị tấn công thì tôi phát hiện ra ở hướng đông đang xuất hiện một hiện tượng lạ, một ánh sáng khổng lồ với hình thù như thể một thiên sứ khổng lồ vậy đang lơ lửng giữa trời, thứ ánh sáng ấy có thể nhìn thấy từ rất xa, nó vươn tới tận chín tầng mây xanh, thế rồi ánh sáng ấy bùng nổ và lan rộng đi khắp mọi nơi, tất cả những nơi nó quét qua đều có sự thay đổi, tôi chợt nhận ra mình có thể cảm nhận mọi thứ bằng cả 5 giác quan, rồi lũ Npc trong game bỗng trở nên thông minh đến lạ thường, tưởng như chúng đã phát triển được nhân tính và có linh hồn vậy.

Tôi nhận được một thông báo rằng sự kiện có tên là "Đại chuyển thế" đã chính thức bắt đầu, có lẽ là nhắc về thứ ánh sáng có hình thiên sứ đó.

Thế rồi vào chiều hôm qua, tôi bắt đầu thực hiện nhiệm vụ công thành xứ Battalian, đây có lẽ đã là ngày thứ mười tôi thực hiện nhiệm vụ này rồi nhưng thành trì của xứ này quá kiên cố nên quân đoàn đế chế vẫn chưa thể xâm chiếm được.

Thế rồi, một mũi tên không may bắn trúng tôi khi tôi đang cố trèo lên tường thành, và lúc đó tôi nhận ra là tôi có thể cảm nhận nỗi đau trong trò chơi này.

Nói đến đây, anh ta hơi ngừng lại vì có một cô gái class pháp sư đi tới và đưa cho hắn một bình rượu ép táo để hắn có thể bình tĩnh lại:

- Cảm ơn, tôi khát khô cổ rồi, thật kỳ lạ là ta lại có thể cảm thấy khát trong game đó.

Rồi hắn nuốt ừng ực từng ngụm rượu vào trong cổ.

Chà chà, không ngờ đồ uống trong game mà cũng chân thực được đến thế này, mà lạ hơn nữa là tôi thấy đã khát thật rồi này.

- E hèm, anh ta lại tiếp tục câu chuyện, thế rồi, tôi được đồng đội đưa về trại để chữa thương, lạy chúa, khi tên thầy tu điều trị đến và rút mũi tên ra khỏi vai tôi, tôi thề đó là cảm giác tồi tệ nhất mà tôi từng trải qua cho đến lúc đó.

Nhưng rồi những điều tồi tệ hơn nữa vẫn còn đang chờ tôi phía trước.

Khi đang nằm nghỉ ở trại, tôi cố gắng đăng xuất ra khỏi trò chơi nhưng phát hiện ra rằng mình không thể đăng xuất được, tôi cố gắng tìm mọi cách nhưng cũng vô ích.

Thế rồi, một thông báo từ trong nội bộ của đế chế hiện lên, nó là thông báo của hoàng đế, nó nói rằng đã có những kẻ ngoại lai nào đó đã thâm nhập vào hàng ngũ của đế chế và cần phải tiêu diệt ngay lập tức những kẻ đó.

Lúc đầu tôi cũng chẳng để tâm đến cái thông báo đó đâu, và do không thể thoát khỏi game mà các kênh chat cũng không còn hoạt động nữa, nên tôi đành nằm ngủ trong trại những mong khi tỉnh lại thì có thể đăng xuất được game rồi.

Nhưng khi đêm xuống, tôi bị những tiếng kêu thất thanh trong trại đánh thức, tò mò, tôi đi ra ngoài xem, thì hóa ra đó là những tiếng kêu của những người chơi khác, họ cũng cùng trong một doanh trại giống tôi, nhưng tôi không quen biết gì họ cả, những người này bị lũ lính giải tới trước tên tướng thủ lĩnh, tên này đọc lại thông báo của hoàng đế lúc trước trước mặt chúng rồi ra lệnh chém đầu những người chơi đó ngay trong đêm tối.

Quá kinh hãi, tôi tìm cách trốn chạy khỏi doanh trại, nhưng do có quá nhiều quân lính đi tuần và có một nhóm đang tới chỗ của tôi đang nằm dưỡng thương nữa, nên tôi chỉ có thể trốn trong chuồng ngựa của doanh trại hằng mong chúng sẽ bỏ qua, nhưng những con chó săn của quân đoàn lại quá tinh nhạy trong việc đánh hơi nên vào rạng sáng hôm nay, chúng đã tìm thấy tôi và giải đi.

Và rồi tôi cũng bị giải tới chỗ viên tướng nọ, hắn cũng đọc thông báo của hoàng đế, và rồi tên đao phủ đi tới, và rồi ....

Nói đến đây, anh ta như thể sống lại cảm giác bị lưỡi đao chém sạt qua cổ vậy, tiếp tục run rẩy, anh ta ôm đầu thêm một lúc lâu nữa.

Nhưng rồi chợt nhận ra điều gì đó, người chiến binh lại lên tiếng hỏi.

- Nhưng tại sao nhà thờ này lại đông người đến thế, chẳng lẽ mọi người cũng không thể đăng xuất khỏi trò chơi hay sao?

Mà nơi đây là đâu vậy?

Một người thuộc class Barbarian giải thích cho anh ta về mọi việc, rằng không những người ở đây cũng không thể đăng xuất, mà nhà thờ này còn bị dịch chuyển tới tận địa ngục tầng thứ 18 nữa kia.

- Cái gì, đây là địa ngục tầng 18 ư?

Vậy có nghĩa là nếu chết ở đây thì coi như bị xóa tài khoản phải không?

Anh ta ngạc nhiên với vẻ mừng rỡ ra mặt.

- Đúng là như vậy đấy.

- Nhưng mà chẳng phải chúng ta vẫn còn ngọc linh hồn sao, vậy là chúng ta phải chết nhiều lần nữa thì mới có thể đăng xuất sao?

Chiến binh thắc mắc.

- Có thể anh bạn không để ý nhưng tất cả những ngọc linh hồn khi xuống địa ngục đều sẽ tan biến hết, vì vậy anh chỉ cần chết thêm một lần nữa thôi.

Anh ta nghe vậy liền đứng phắt dậy, có vẻ anh ta đang phấn khích lắm:

- Thật sự là tôi không muốn trải nghiệm cảm giác chết chóc đó thêm một lần nào nữa, nhưng nếu có thể thoát khỏi trò chơi chết tiệt này thì tôi cũng sẵn lòng thôi, nào mọi người, ai đó mau giết tôi đi, làm ơn.

Mọi người nhìn anh ta với vẻ mặt kinh ngạc, không hiểu sao người chiến binh này lại có thể nói ra những lời lẽ kinh khủng ấy một cách thản nhiên như vậy.

Nhưng khi anh ta đang cố tìm một ai đó hạ thủ mình, thì bên ngoài cửa sổ kia, qua tấm kính vỡ, một thứ kỳ quái xuất hiện trên bầu trời u ám.

Đó là một luồng ánh sáng khổng lồ, và nó có hình giống một cánh chim, nhưng nếu nhìn kỹ thì nó trông giống một thiên sứ hơn.

Người chiến binh há hốc mồm kinh ngạc, răng anh ta đánh vào nhau cầm cập như trong đêm tuyết lạnh, còn tay thì run run chỉ về phía của ánh sáng đó, miệng anh lắp bắp từng tiếng một:

- Lạy chúa,...là...là...Đ..Đại..chuyển...thế.

Ôi lạy chúa tôi, cả ở địa ngục nữa ư.
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 28


Tất cả mọi người đập nát những chiếc kính nhà thờ chắn tầm nhìn của mình mà ngoái cổ ra ngoài cửa sổ, họ chăm chú xem luồng ánh sáng kỳ lạ đó, dường như những chiếc lông vũ của đôi cánh ánh sáng đang chuyển động như thể đó là một sinh vật sống.

Thế rồi, sau một lúc không có động tĩnh gì thì bỗng đôi cánh ánh sáng cụp lại, ôm lấy người thiên sứ, và rồi nó bật mạnh ra, tạo ra một vụ nổ ánh sáng khổng lồ làm lóa mắt tất cả những người đang xem, vụ nổ tạo ra một luồng năng lượng sóng ánh sáng càn quét qua khắp khu vực của tầng địa ngục.

Những người ở đây bị thứ ánh sáng quét qua, nhưng xem ra không có gì thay đổi nào cả.

- Không thấy có gì khác biệt cả.

Một người lên tiếng.

- Có lẽ lần này thứ ánh sáng ấy không có tác dụng gì chăng?

Một kẻ khác tiếp lời.

Đúng lúc cả nhóm người đang thở phào nhẹ nhõm, thì trên trần của nhà thờ, một tiếng động lớn vang lên.

Nghe như thể tiếng gỗ đang rạn nứt vậy, từng lúc âm thanh ấy càng trở nên lớn hơn.

- Chuyện gì vậy nhỉ?

- Tôi cũng không rõ nữa.

Những người chơi đang vô cùng dao động.

Thế rồi, từ cánh cửa phía trước nhà thờ, một tiếng động khác vang lên, từng tiếng nổ vang như sấm, có một thứ gì đó đang phá cánh cửa chính của nhà thờ.

Tên Druid cố gắng chặn cửa như thường lệ, nhưng có vẻ như một mình hắn không đủ sức để giữ cánh cửa khỏi những cú thúc mạnh như voi húc.

- Làm ơn ... ai đó mau tới giúp tôi giữ cánh cửa này lại.

Nhiều kẻ tỏ ra e sợ, nhưng vẫn có hơn chục người chạy lại giúp giữ cánh cửa.

Sau khi thấy không thể phá được dễ dàng, những cú thúc bỗng nhiên dừng lại.

Lũ người giữ cánh cửa liền thở phào nhẹ nhõm.

- Cuối cùng cũng dừng lại rồi, không biết thứ gì đang phá cửa vậy nhỉ?

Một kẻ không rõ class với cơ bắp lực lưỡng vừa thở vừa lên tiếng.

Tên Druid cũng thở dốc không kém trả lời:

- Còn ai ngoài con Cyclops kia nữ...!!!

Khi hắn còn chưa kịp nói xong, thì cả cánh cửa, cả đám người đang giữ cửa, và cả mảng tường nhà thờ mà cánh cửa đang gắn vào đều bị đá bay đi, các mảnh vỡ bắn về đám người đứng phía sau khiến rất đám người chơi thương vong vô số, tiếng la hét, sự sợ hãi, hỗn loạn tràn ngập khắp gian phòng.

Đó quả thật là cú đá của con quái vật Ultra Cyclops, không hiểu sao cho đến tận hôm nay nó mới bắt đầu tấn công nhà thờ.

Nó cúi nghiêng một cái đầu và một con mắt gớm ghiếc của nó xuống sát mặt đất để nhìn vào phía bên trong.

Gần 600 con mắt đối diện với một con mắt, nhưng áp lực tạo ra từ con mắt đơn lẻ kia đủ sức nhấn chìm tất cả sự tự tin của những người ở nơi đây, tất cả những gì còn lại của đám người này giờ đây chỉ là nỗi tuyệt vọng, con đường để trở về thế giới cũ của họ vốn đã u ám nay còn u ám hơn, tất cả chỉ còn lại một màn đêm mịt mùng không lối thoát.

Đúng lúc họ còn chưa kịp hết bàng hoàng thì ở phía bên trên, nơi trần của nhà thờ, những vết nứt bỗng xuất hiện, và rồi một một mảng lớn trên mái nhà thờ bị hút lên trời, và trong ánh sáng le lói xứ địa ngục, xuất hiện trên đầu những con người xấu số, đó là một con Cthulu khổng lồ, nó có một cái đầu bạch tuộc đáng sợ, với một bộ não để lộ ra bên ngoài và những chiếc xúc tu khổng lồ đầy gai góc đang ngoe nguẩy và đập phá khắp nơi, đám xúc tu bắt đầu bám vào hai bên sườn của nhà thờ với ý định bóp nát chúng.

Chiếc miệng khổng lồ của con Cthulu này thì đang hút mạnh mọi thứ lên trên không trung, nhiều kẻ không kịp đề phòng đã bị nó hút vào bên trong, và đang đón chờ những kẻ bất hạnh này là hàng ngàn chiếc răng lớn sắc như dao cạo mọc tua tủa trong hàm và cả cổ họng của con quái vật.

Đám người chơi la hét thất thanh, họ cố trốn chạy vào trong góc sâu nhất của nhà thờ, những kẻ này dẫm đạp lên nhau không thương tiếc chỉ để không phải chịu cảnh chết chóc đau đớn, nhưng vẫn có nhiều kẻ chấp nhận số phận, họ mặc kệ cho con Cthulu nuốt chửng họ vào bụng, có lẽ họ vẫn mong chờ rằng việc này có thể giúp họ đăng xuất ra khỏi xứ địa ngục này chăng, một trong số đó là người chiến binh vừa dịch chuyển đến, anh ta đứng trước tình cảnh phía trước, chỉ có thể nở một nụ cười điên dại.

- Không ngờ ở nơi này cũng chẳng khác gì cả?

Thế rồi anh móc trong chiếc túi hư không một con dao găm và đâm một nhát vào cổ họng của mình.

Đúng lúc đó, con Cthulu cũng hút được anh ta lên phía trên, kết thúc cuộc đời của một con người khốn khổ.
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 29


Đám đông vẫn chen chúc nhau nơi góc nhà thờ như lũ chuột cùng đường, nhiều kẻ bắt đầu nghẹt thở và ngất xỉu, mọi chuyện càng ngày càng tuyệt vọng.

Trong khi đó hai con quái vật vẫn tiếp tục đập phá từng mảng tường của nhà thờ một, chẳng mấy chốc mà chúng sẽ đến được góc trong cùng của nhà thờ này.

Trước tình thế nguy nan, một anh hùng sẽ bị buộc phải xuất hiện, đó không ai khác, chính là tên long nhân kia.

Dùng hết sức, hắn thoát ra khỏi đám đông kẹt cứng người mà đứng ra phía trước.

- Mẹ kiếp, chó cùng thì dứt dậu, chẳng lẽ các người định chờ chết thế này hay sao?

Đám đông quay lại nhìn hắn, nhưng chỉ biết la hét sợ hãi chứ không ai có thể trả lời.

Hắn lại nói tiếp:

- Nếu thứ mà tên vừa nãy gọi là "Đại chuyển thế" đã biến những thứ này tấn công chúng ta, thì có nghĩa là những thứ này đã bị cái ánh sáng đó biến đổi đúng chứ?

Nhưng vẫn không ai trả lời hắn.

Hắn lại tiếp lời:

- Vậy thì có khả năng là chúng sẽ không còn là những NPC vô hồn nữa, mà đã có sự biến đổi giống chúng ta không phải sao, ý tôi là chúng ta đã không còn là bất bại nữa khi mà bắt đầu có các giác quan, và rồi cảm giác đau nữa.

Vừa nói hắn vừa xắn tay áo của mình lên, rồi rút từ túi hư không ra một cây thương lớn phát ra ánh hoàng kim lấp lánh.

Một kẻ thốt lên khi thấy cây thương của tên long nhân:

- Trời đất, đó là...đó là một trong số 7 thần binh của thế giới.

Cây Gungnir của máy chủ Bắc Âu.

Làm sao anh có được thứ này cơ chứ?

Tên long nhân hơi quay đầu lại về phía kẻ kia trả lời:

- À thì như tất cả những kẻ không đến từ máy chủ Bắc Âu thôi, tôi đã cướp nó từ tay chủ cũ.

Tên Vô ảnh từ trong đám đông lúc này cũng đã chui được ra khỏi đám người chơi, hắn đi tới bên cạnh tên long nhân:

- Anh có ý gì khi nói lũ quái kia không còn là NPC vô hồn nữa?

- Tôi chỉ là có một kế hoạch nho nhỏ mà thôi, và mong rằng lũ quái này cũng cảm nhận được đau đớn giống như chúng ta vậy.

Nói xong hắn quay lại lũ người chơi đang sợ sệt kia mà hét lớn:

- Lũ hèn nhát kia, SSA thì đã sao chứ , đã đến nước này rồi thì các người còn gì để mất nữa đâu, sao không thử đánh lại lũ khốn kiếp kia chứ?

Nếu chết ở đây, may thì các người chỉ mất tài khoản thôi, nhưng nếu suy luận của ta là đúng, thì các người có khi mất mạng thật đấy, thế nên những kẻ nào muốn sống, hãy theo ta đi giết mấy con quái chết tiệt này.

Nói đoạn hắn quay qua chỗ của Vô ảnh mà nói:

- Anh sẽ theo tôi chứ?

Vô ảnh trả lời bâng quơ:

- Tôi sẽ chỉ trợ giúp phía sau thôi đấy.

Nói xong, hắn niệm chú, tức thì toàn bộ cơ thể hắn trở nên tàng hình và biến mất vào hư vô.

Tên long nhân lẩm bẩm:

- Thì ra là class sát thủ, à không, một Ninja ư?

Nói rồi hắn tiến tới phía của lũ quái vật phía trước, không quên nói với lại đám người chơi phía sau:

- Ta sẽ tiên phong tạo một chút cơ hội cho các người, đến lúc đó mong là các người có thể tận dụng được nó.

Lúc này đây, tên long nhân đã đứng trước hai con quái.

Con Cthulu vẫn đang lơ lửng trên trời, nó đã bóp nát được gần hết hai bên tường nhà thờ, còn con Ultra Cyclops thì dùng cây chày của mình để hủy diệt những thứ còn lại ở phía sau, thấy một con người tiến về phía chúng, cả hai ngừng lại một chút.

Tên long nhân giương mũi giáo Gungnir của mình về phía hai con quái, thét lớn:

- Các ngươi đang đối mặt với ta, Soloman, đại danh hiệu "Thương thủ thần thánh", lũ quái vật hạ đẳng kia, mau chịu chết đi.

Chẳng để tên long nhân với cái tên Soloman nói câu thứ hai, con quái Cthulu vung hàng loạt những xúc tu của nó lên và đập tới tấp xuống phía dưới.

Nhưng Soloman với một thân thủ phi phàm, đã nhanh chóng né được hết những cú đập từ xúc tu của con quái Cthulu, được đà, hắn nhảy lên những chiếc xúc tu và chạy lên phía trên.

Chính hắn cũng không ngờ được là sau khi có sự biến đổi, cơ thể hắn vẫn còn giữ được những khả năng vượt trội về thể chất giống như khi xưa vậy.

Con quái vẫn chưa chịu buông tha cho tên long nhân, nó vẫn dùng các xúc tu của mình để cố tóm được hắn, kẻ mà lúc này vẫn đang chạy trên những xúc tu của nó như thể có keo dính dưới chân vậy.

Hắn cứ thế vừa chạy thẳng lên phía trên người con quái vừa cố né tránh những xúc tu đang ôm tới, chẳng mấy chốc mà đầu của con Cthulu đã không còn xa.

Cảm thấy nguy hiểm, con quái liền rùng mình, nó rống lên một hợp âm đáng sợ từ địa ngục mà chưa con người nào từng nghe qua, những xúc tu của nó vội vàng ôm trùm lên hết khắp cơ thể của mình để bảo vệ bộ não, tạo thành một quả cầu xúc tu khổng lồ.

Thật may là Soloman đã nhận ra kịp chuyển động của con quái, hắn dùng sức bay người lên trên không, cú nhảy không tưởng khiến hắn phi thân từ xúc tu mà hắn đang đứng lên phía trên tới hơn 30m, thế rồi hắn lao xuống, nhằm thẳng đỉnh đầu của con Cthulu mà giáng đòn.

Tuy vậy, những chiếc xúc tu của con quái vẫn chưa hết tuyệt chiêu, trong chớp mắt, nó đã mọc ra hàng ngàn gai nhọn ở các xúc tu của mình mà phóng đi bốn phương tám hướng, những người chơi ở phía dưới cũng bị dính đòn, thương vong vô số kể, ngay cả con Ultra Cyclops cũng là nạn nhân của đòn tấn công vừa rồi, người nó bị những chiếc gai đâm tua tủa, một mắt thì bị chọc mù làm nó rống lên đau đớn và phải lùi lại phía sau.

Soloman đang ở trên không trung nên không thể né tránh, hắn đành múa cây thương của mình để cố đỡ những mũi gai nhọn, nhưng vẫn không tránh khỏi việc trúng đòn, rất may là hắn chỉ trúng một mũi ở vai, còn những mũi khác đều chỉ hơi sượt người hoặc bị giáp cản lại, qua được màn mưa gai, hắn liền đổi từ phòng thủ sang thế tấn công, Soloman thu mình lao xuống chỏm đầu của con Cthulu, miệng thét lớn:

- Nhận lấy này con quái chết tiệt, "Spear Strike".

Spear strike chỉ là một đòn cường kích cơ bản của class Kỵ sĩ, tuy nhiên nó lại có tỉ lệ chí mạng lớn nhất trong số các chiêu thức của class này.

Soloman đang hy vọng rằng cú đánh này của hắn có thể gây sốc con quái, tạo được chút cơ hội cho đám người phía sau có thể xông lên hợp lực với mình, tuy nhiên mọi việc diễn ra lại không như những gì hắn tưởng.

Khi hắn vừa chạm vào người con Cthulu, nó liền dùng phép thuật biến mình vào trong trạng thái vô hình vô tướng, tưởng như cú đánh của hắn đánh vào không khí chứ chẳng phải vào một vật hữu hình nữa vậy, hắn lao xuyên qua cơ thể của con quái vật và cứ thế rơi thẳng xuống mặt đất.

"Khỉ thật, nó đi vào trạng thái linh hồn rồi sao" Soloman vừa nghĩ, vừa dùng chiếc thương Gungnir của mình để tạo ra một tia năng lượng cắm xuống đất nhằm hãm tốc độ rơi của mình.

Tuy nhiên cú chạm đất vẫn khá mạnh khiến hắn phải lăn lộn trên mặt đất một hồi mới thôi.

Khi còn chưa kịp lấy lại thăng bằng, thì ở phía sau lưng hắn, con quái Ultra Cyclops đã bổ chiếc chày của mình xuống.

Trong nguy cấp, một lần nữa Soloman lại dùng cây thương để bắn năng lượng làm lực đẩy sau giúp hắn nhảy sang một bên và thoát thân trong đường tơ kẽ tóc, tuy nhiên xung lực tù cú đập tàn khốc của con quái vẫn khiến hắn chật vật lăn lộn thêm một hồi nữa.

- Khỉ thật, xem ra phải đổi chiến thuật rồi, mà tên ninja và mấy tên còn lại không định giúp mình thật sao?

Vừa nói hắn vừa cười cay đắng khi thấy những người chơi khác trong lúc thấy lũ quái vật không để ý đang tìm đường tháo chạy ra khỏi góc trong của nhà thờ.

Lồm cồm bò dậy, cơ thể hắn lúc này đãtràn ngập vết thương, chiếc gai trên vai thì vẫn chưa được rút ra, nếu hắn rútnó ra ngay bây giờ thì có thể sẽ không cầm máu nổi, còn lũ thầy tu thì đangcong đuôi bỏ chạy từ bao giờ.

Chỉ còn một vài kẻ bị thương hoặc không biết vìlý do gì, vẫn còn bám trụ lại đống đổ nát kia của nhà thờ, có lẽ họ vẫn còn tòmò muốn xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo với tên Soloman này chăng?
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 30


Con quái Cyclops vẫn chưa có ý định để cho hắn nghỉ ngơi, nó di chuyển tới chỗ của tên kỵ sĩ, cố gắng giáng một đòn chí mạng khác xuống người hắn.

Soloman lúc này đã chậm hơn so với trước, vì vậy nên hắn phải thay đổi cách chiến đấu, lần này hắn lấy từ trong túi hư không ra một vật phẩm đặc biệt khác, đó là một chiếc tù và, hắn lấy hơi rồi thổi ba hồi, tức thì từ hư không xuất hiện bên cạnh hắn là một con tuấn mã hùng dũng, nó là một con bạch mã với bộ mao đen tuyền, hai mắt đỏ huyết và cái đuôi đính cườm, trên mình nó phủ một lớp giáp thép tấm chỉ để lộ chân.

Soloman leo lên mình con bạch mã rồi chờ cho đến khi con Cyclops vung chày xuống, hắn thúc con chiến mã của mình nhảy né đòn đánh, rồi phi thẳng lên trên chiếc chày khổng lồ, lần này mục tiêu của hắn là con Ultra Cyclops.

Hắn phi đi như một cơn gió với chiến mã của mình, bám lấy thân của chiếc chày mà lao lên phía trên.

Xem ra hắn lại định dùng chiến thuật leo cây một lần nữa, nhưng khả năng thành công cũng không cao hơn lần trước là bao, bởi những con quái vật cấp SSA tại tầng địa ngục thấp nhất không hề giống lũ quái vật thông thường chút nào, chắc chắn chúng vẫn còn những kỹ năng kỳ lạ để có thể chống đỡ được sát thương của đối thủ, giống như khả năng tiến vào trạng thái linh hồn để tránh sát thương vật lý vừa rồi của con Cthulu vậy.

Con quái vật vẫn còn hai cánh tay chưa sử dụng, thấy Soloman đang phi ngựa trên chiếc chày của mình, nó tức giận dùng cả hai cánh tay còn lại này của mình để vồ lấy hắn, nhưng bằng những cú nhảy ngựa cực kỳ điêu luyện, hắn đã thoát được cú vồ rồi thừa thế leo thẳng lên tay của con Cyclops luôn, cơ thể to lớn và chậm chạp của nó không thể phản ứng kịp, chẳng mấy chốc hắn đã phi ngựa lên trên vai của con quái.

Thuận đà, hắn thốc ngựa nhảy ngang qua cái đầu chưa bị thương của con Ultra Cyclops, rồi bật nhảy từ lưng ngựa để cắm mũi thương vào con mắt còn sáng của con quái vật, con chiến mã biến mất vào trong hư vô ngay khi Soloman rời khỏi lưng ngựa.

Hắn lại tiếp tục sử dụng "Spear Strike" để tấn công.

Đòn đánh chớp nhoáng đã đi trúng mục tiêu, nhưng thật không may, lần này con quái vật lại kịp sử dụng một loại cường hóa gọi là "Giáp kim cương" khiến cho toàn bộ cơ thể của nó biến thành một khối kim cương khổng lồ và làm đầu mũi thương không thể xuyên được vào sâu bên trong trong, nó chỉ có thể đâm được vào một đoạn ngắn rồi mắc kẹt lại mà thôi.

Soloman đang bị treo lơ lửng trên con mắt của con quái vật, hắn dùng chân làm đòn bẩy để cố rút cây thương của mình ra nhưng có vẻ như trong khi hóa kim cương thì con quái vật đã đóng băng cả đầu mũi thương của hắn lại.

Thế rồi, từ phía sau lưng, bàn tay của con Cyclops vung tới, Soloman lúc này đây giống như một con muỗi đang bị đập vậy.

Nếu không nhờ cây thương Gungnir cứng cáp chống đỡ thì có lẽ hắn đã bị đập nát bấy rồi.

Đúng lúc đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, bỏ thương không được vì hắn sẽ rơi xuống đất từ độ cao cả trăm mét mà không có gì hãm lực, còn nếu giữ cây thương thế này thì sớm muộn cũng bị đập tan xác mà thôi, thì ở bên cạnh hắn, một cái bóng xuất hiện.

Thì ra đó là tên Vô ảnh, hắn ẩn nấp trên vai của con quái vật từ nãy giờ, không hiểu sao lúc này đây lại xuất hiện.

Soloman hét lên:

- Tên chết tiệt kia, ngươi đã ở đâu nãy giờ vậy hả, mau giúp ta một tay đi chứ?

Nhưng tên ninja có vẻ không đoái hoài đến câu hỏi đó:

- Nếu đó đúng là thần binh Gungnir huyền thoại, sao ngươi lại không dùng kỹ năng của nó chứ?

- Đúng.

Nó là một thần binh, và nó có kỹ năng rất mạnh.

Nhưng vì là một binh khí của thần, nên nếu người chơi không ở cấp thần, thì khi sử dụng nó sẽ phải chịu rất nhiều hạn chế và rủi ro.

Hắn nói khi vẫn cố bám lấy cây thương trong khi cú đập thứ hai của con khổng lồ đã đi đến.

- Vậy thì kỹ năng của ngươi có rủi ro gì chứ?

Vô ảnh vẫn thản nhiên hỏi tiếp.

- Nếu ta dùng sức mạnh này, thì sát thương mà ta tạo ra là một loại sát thương chắc chắn sẽ trúng kẻ thù dù chúng có phòng thủ thế nào đi chăng nữa, và sát thương sẽ được tính bằng số phần trăm HP hiện tại của đối thủ.

Nhưng số phần trăm HP ấy lại phải tương ứng với số phần trăm máu tối đa mà ta đã mất.

- Vậy tức là nếu ngươi càng yếu thì sẽ càng gây nhiều sát thương ư?

- Đúng là như vậy đấy.

- Giờ ngươi đã mất bao nhiêu phần trăm HP rồi.

- Khoảng một nửa rồi, mà khoan đã, ngươi nói vậy là có ý gì?

- Nếu bị treo ở đây thì đằng nào ngươi cũng sẽ chết thôi, chi bằng dùng sức mạnh ấy đi thì hơn.

Tên Vô ảnh nhún vai.

- Nhưng giờ ta có dùng nó cũng vô ích, giờ ta có ra tuyệt chiêu thì cũng chỉ làm mất nửa số HP của nó mà thôi.

Tên Vô ảnh không nói gì nữa, hắn lấy chiếc kunai trong áo mình ra rồi phi về phía trước, mục tiêu của hắn là con Cthulu đang hút đám người ở phía dưới kia, hiện giờ nó trở về trạng thái hữu hình nên khi bị chiếc kunai đâm vào người, nó đau đớn rít lên rồi quay lại về phía hắn, có vẻ chiếc kunai đã tẩm một loại thuốc độc nào đó.

Phi xong kunai, Vô ảnh phi thân về phía tên Soloman, các bước chạy ngang bám tường của Vô ảnh trên chiếc đầu đã hóa kim cương của con Cyclops trông nhẹ bẫng như thể hắn đang bay vậy.

Thế rồi hắn đậu ngay trên chiếc thương đang cắm ngang con mắt của con quái vật và nhìn xuống.

- Nếu ngươi đã cần lý do để sử dụng nó, thì ta sẽ cho ngươi lý do.

Nói đoạn, hắn rút thanh đoản kiếm dắt sau lưng ra rồi đâm một đường xuyên qua vai của tên long nhân.

- Tên khốn kiếp, ngươi điên rồi sao?

Soloman hét lên trong đau đớn.

- Xem ra vẫn chưa đủ rồi.

Vô ảnh thản nhiên nói rồi tiếp tục đâm nhát thứ hai, rồi thứ ba.

Soloman kiệt sức, hắn đã buông bỏ một cánh tay ra khỏi chiếc thương của mình.

Khi thấy lượng HP của tên kỵ sĩ này đã đến mức giới hạn, tên Vô ảnh dừng lại và ra dùng một bùa chú cấp cao giúp cầm máu tức khắc lên trên người Soloman.

- Hiện giờ ngươi chỉ còn 0,37% HP nữa mà thôi, vậy tức là nếu ngươi dùng kỹ năng của thần binh, ngươi sẽ gây sát thương lên tới 99,63% HP lên người bọn quái, vậy là chúng ta sẽ có cơ hội sống rồi.

- Ngươi nghĩ ta sẽ hy sinh tính mạng của mình để cứu lũ thối tha các người sao?

Soloman thều thào nói từng tiếng.

- Không, ta không nghĩ vậy, nhưng nếu ngươi nghĩ rằng suy luận của mình là đúng, về việc nếu chết ở đây cũng có nghĩa là sẽ kết thúc tất cả ở ngoài đời, thì ta nghĩ là ngươi sẽ buộc phải làm điều đó thôi.

À, con Cthulu kia đang tới đây rồi đấy, coi như ta đã dọn cỗ cho ngươi để có thể một mũi tên bắn trúng hai con chim cùng một lúc rồi nhé.

Nói xong, tên Vô ảnh lại niệm chú tàng hình rồi biến mất vào trong hư không.

Soloman vẫn ở đó, cố gắng lấy hơi thở thật sâu, thầm nguyền rủa tên ninja hèn hạ, nhưng rồi khi một chiếc xúc tu của con Cthulu phóng tới, hắn như bừng tỉnh giấc, bản năng sinh tồn không cho phép cơ thể hắn ở lỳ một chỗ khi hiểm nguy đang cận kề, hắn với chiếc tay bị thương lên Gungnir, rồi xoay người nhào lộn như một vận động viên thể dục dụng cụ đang đu xà đơn để né được cái xúc tu kia.

Chiếc xúc tu trượt mục tiêu liền được rút về để một chiếc xúc tu khác đánh tới, nhưng trước khi đòn tiếp theo được xuất ra, Soloman đã bắt đầu vào giai đoạn niệm chú, sau đó hắn hét lớn:

- Mẹ kiếp đã đến nước này thì một sống hai chết thôi, nếu không liều mạng thì chỉ còn nước chết, đã thế thì sao không thử chứ?

Vậy thì nhận lấy đi lũ khốn kiếp, sự thịnh nộ của ta.

- "THƯƠNG HỦY DIỆT".

Chiếc thương Gungnir trên tay hắn bắtđầu phát sáng rực rỡ như vầng thái dương, thế rồi ở đầu mũi thương phóng ra mộttia sáng lớn và sắc bén, nó đâm xuyên qua cả cái đầu kim cương khổng lồ của conCyclops, phá vỡ thế đóng băng.

Soloman lựa thế xoay người, chém cây thương củamình thành một vòng tròn xung quanh cơ thể của mình, thế rồi hắn chém thêm mộtvòng nữa, rồi một vòng nữa, và lại tiếp tục một vòng nữa, tổng cộng không biếtbao nhiêu vòng trong quá trình hắn rơi xuống mặt đất, từng vòng ánh sáng chémqua lũ quái vật khiến chúng sụp đổ và ngã quỵ, con Cthulu dù đã biến về trạngthái linh hồn nhưng vẫn bị tia sáng chém trúng, nó rơi từ trên không thẳng xuốngngay bên dưới nhà thờ, còn con Ultra Cyclops dù đã biến thành kim cương nhưng vẫnbị tia sáng kia chém đứt thành từng mảnh.

Soloman trong lần rơi này có vẻ đãkhông còn đủ sức chống đỡ nữa, hắn dùng chút lực đẩy năng lượng của chiếcthương để hãm lực rơi nhưng xem ra lần rơi này cú va chạm vẫn khá mạnh, hắn rơithẳng xuống đống cát bụi mù mịt phía dưới ở chốn âm ty địa phủ, người bất động.
 
Vương Quốc Tự Do - Freedom Kingdom
Chương 31


Lúc này, lũ người còn lại đang đứng ở trong góc nhà thờ mới chạy ra, đám người đó chỉ còn trên hai chục, chúng định thừa cơ để kết liễu những con quái.

Nhưng không biết từ đâu bay đến những quả bom khói nổ ngay dưới chân đám người này khiến khói bụi bay khắp nơi, chẳng ai còn nhìn thấy điều gì đang diễn ra phía trước cả.

Đến cả phút sau thì đám khói mới chịu tắt đi, và trước mặt đám đông là hình dáng của tên Vô ảnh đang đứng trên đầu con quái vật Cthulu, tay rút thanh kiếm ra khỏi não của con quái, thanh kiếm này xem ra không phải là thanh kiếm mà hắn đeo trên lưng bởi vì thứ đeo trên lưng của hắn là một thanh ninjato trong khi đây lại là một thanh kiếm thẳng hai lưỡi được làm bằng đồng đen với những họa tiết giống như những con rắn khắc ở trên thân kiếm .

Tên pháp sư mà Vô ảnh gặp lúc mới đến nhà thờ trùng hợp thay cũng là một trong số những người vẫn còn chưa tháo chạy, nhìn thấy thanh kiếm trên tay của Vô ảnh, hắn thốt lên:

- Không thể nào, thanh kiếm đó chẳng phải cũng là một thần binh sao?

Một tên Ranger đứng bên cạnh nghe vậy liền hỏi:

- Ngươi nói sao, thanh kiếm đó mà là một thần binh ư?

- Ngươi không biết sao, đó là thanh Kusanagi, thần binh của máy chủ Nhật Bản đó, hình dáng độc nhất đó thì lẫn vào đâu được.

Đừng nói với ta tên này là Player killer mạnh nhất máy chủ Nhật Bản "Unshadow" huyền thoại đấy nhé.

Nói rồi hắn quay ra chỗ Vô ảnh mà chửi bới:

- Tên khốn, rõ ràng ngươi cũng có thần binh, vậy mà lại không thèm tham gia chiến đấu là sao?

Vô ảnh chỉ thản nhiên cười mỉa mai rồi đáp:

- Các người nói ta mà lại không tự nhìn lại mình sao?

Rõ ràng các người có thể giúp tên kia bất kỳ lúc nào mà lại không ai chịu ra tay cả, chỉ chết nhát ngồi một xó, đến cả việc hồi phục vết thương cho hắn cũng không có thì lấy tư cách gì nói ta chứ?

Mà hơn nữa ta đâu có ngồi im như các ngươi đâu, chẳng phải ta chính là kẻ đã kết liễu cả hai con quái vật này đó thôi.

Vừa nói hắn vừa chỉ kiếm về xác của cả hai con quái vật, lũ người phía dưới tức lắm hét lên đầy giận dữ:

- Tên chết tiệt, ngươi rõ ràng là vừa mới KS ( kill steal) mạng của hai con quái vật cấp SSA này mà còn lớn lối.

- Chưa từng thấy kẻ nào chơ chẽn hơn ngươi.

Nhưng khi cả đám người còn đang chửi bới và tên Vô ảnh thì tiếp tục cười khẩy đầy khoái chí thì ở phía sau đống đổ nát của nhà thờ, một nhóm người chơi, là những kẻ đã nhân cơ hội khi tên Soloman đang đánh nhau với hai con quái vật để bỏ chạy ra bên ngoài trước đó, đang chạy lại phía nhà thờ, miệng la hét đầy kinh hãi.

Đám người vẫn đứng ở đống đổ nát của nhà thờ nhìn về phía của họ, và trong đống cát bụi mịt mù phía sau, họ trông thấy một cảnh tượng thật hãi hùng.

Một chiếc thủ cấp khổng lồ với hàng trăm chân tay của con người mọc ra từ miệng, mũi, tai của nó đang bay đuổi theo sau đám người kia, máu rỉ ra từ khắp mọi chỗ trên chiếc thủ cấp khổng lồ ấy, nhưng đó toàn là máu của nạn nhân nó đã ăn thịt trước đo.

Rồi ở phía dưới đất, có một đàn chó săn khổng lồ với 6 mắt, 6 chân và da được làm từ thép đen đặc cũng đang đuổi theo sau đám người xấu số kia.

Tên pháp sư thốt lên:

- Trời ơi, lũ ngu ngốc kia sao lại đem bọn quái vật về đây cơ chứ?

Một ả phù thủy với tai mèo hét lên khi thấy cảnh vừa rồi khiến đám người như bừng tỉnh, chỉ trong thoáng chốc cả đám người nơi đây bắt đầu bỏ chạy tán loạn ra tứ phía, không ai quan tâm đến ai, mệnh ai nấy chạy, sống chết mặc bay.

Để lại nơi đây, chỉ còn một mình tên Vô ảnh đứng trơ trọi trên xác con quái Cthulu và đống đổ nát của nhà thờ.

Hắn không có ý gì tỏ ra là muốn chạy trốn cả, không phải là vì sợ quá cứng chân, mà bởi vì hắn biết dù có chạy trốn như vậy cũng không thể thoát khỏi lũ quái vật kia, hiện giờ, chỉ còn duy nhất một cách mà hắn nghĩ tới có thể giúp hắn có hy vọng trốn thoát khỏi nơi đây.

Sự rằng class mà hắn đang sở hữu, class Ninja là một lớp nghề đặc biệt chỉ dành riêng cho máy chủ Nhật Bản, nhưng do FK là một trò chơi liên máy chủ, nên những người chơi ở các khu vực khác vẫn có thể sang máy chủ Nhật Bản để học lớp nghề này, chính vì vậy nên Ninja cũng không phải là một lớp nghề hiếm gặp.

Tuy vậy, không phải ai cũng đạt đủ điều kiện để trở thành Master của lớp nghề này, và càng hiếm ai biết được hết các bí mật của nó.

Class Ninja được chia làm bốn nhóm kỹ năng chủ yếu, bao gồm Phong thuật, Hỏa thuật, Thủy thuật và Thổ thuật.

Phong thuật là nhóm kỹ năng giúp tăng tốc độ của bản thân, Hỏa thuật là nhóm kỹ năng tấn công, Thủy thuật là nhóm kỹ năng phòng thủ và hồi phục, cuối cùng là Thổ thuật với những kỹ năng về ngụy trang.

Thường thì những người chơi thuộc nhóm class này sẽ nâng kỹ năng cho cả bốn nhóm bởi khả năng đa dụng mà nó đem lại, tuy nhiên, với Vô ảnh thì khác, hắn chỉ dồn điểm kỹ năng chủ yếu vào nhóm kỹ năng duy nhất, Thổ thuật, một nhóm kỹ năng mà nhiều người chơi cho rằng là loại bí thuật yếu nhất của class Ninja.

Nhưng họ không biết rằng chính khả năng ngụy trang mà Thổ thuật đem lại đã giúp cho tên Vô ảnh có được danh hiệu Vô ảnh như bây giờ với tỉ lệ không để trúng đòn khi tham gia các trận quyết đấu với người chơi khác trong hơn 99% trận đấu.

Đối thủ không thể làm gì hắn khi mà chúng không biết hắn đang ở đâu, thế rồi khi chúng sơ hở, một đòn đánh kết liễu bất ngờ chính là chìa khóa của kẻ được mệnh danh là PK mạnh nhất Nhật Bản.

Tuy nhiên hôm nay nhóm kỹ năng này còn có công dụng nhiều hơn thế, nó tạo ra một cơ hội cho Vô ảnh có thể thoát khỏi tình thế ngặt nghèo nơi đây.

Một trong những kỹ năng cao cấp của Thổ thuật là thuật Độn thổ, nó giúp ninja giấu mình trong lòng đất khiến cho đối thủ không thể phát hiện ra vị trí.

Trong quá trình ẩn nấp trong lòng đất, ninja vẫn có thể di chuyển tự do một khoảng cách nhất định để tìm vị trí thích hợp kết liễu kẻ thù.

Nhưng vẫn chưa hết, như đã nói do có ít người nâng cấp Thổ thuật, nên càng ít người biết về bí mật của thuật Độn thổ, Vô ảnh là một trong số ít những kẻ biết về nó, bí mật đó là khi cung cấp một nguồn kinh nghiệm đủ lớn cho thuật này, nó sẽ nâng cấp thành một thuật cao cấp hơn với tên gọi Độn thổ thông hành.

Đây là một bí thuật tương tự như độn thổ, nhưng điểm nâng cấp của nó là khả năng di chuyển trong lòng đất qua những lỗ sâu giúp cho Ninja có thể dịch chuyển sang một địa điểm khác với khoảng cách không giới hạn.

Nó nhìn chung tương tự như một phép dịch chuyển tức thời vậy, tuy nhiên nó chỉ được tính là một loại kỹ năng chứ không phải là phép thuật.

Ngay từ ngày đầu tiên tới đây, hắn đã tính đến chuyện sử dụng loại kỹ năng này để thoát thân, tuy nhiên do hắn vẫn chưa nâng cấp được kỹ năng Độn thổ nên hắn vẫn phải ngồi im chờ cơ hội.

Và nay cơ hội đã đến với hắn, với việc tiêu diệt hai con quái vật cấp SSA đặc cấp gần như là mạnh nhất trong trò chơi, chúng thậm chí còn mạnh hơn cả boss thế giới, thì số lượng kinh nghiệm mà Vô ảnh nhận được là quá đủ để hắn có thể nâng cấp kỹ năng của mình.

Trở lại khoảnh khắc lúc này, một con chó săn địa ngục bọc thép lao lên xác của con Cthulu và đớp lấy Vô ảnh, nhưng khi nó vừa chạm vào hắn thì lập tức cơ thể của hắn liền biến thành một khúc gỗ cứng đơ và biến mất vào hư vô.

Thì ra đó chỉ là một phân thân của hắn mà thôi, cơ thể thật của hắn lúc này đang niệm chú thuật ở dưới xúc tu của con Cthulu, có vẻ hắn đã núp ở đây được một lúc khá lâu rồi.

Tay niệm thuật, miệng đọc những chú thuật khó hiểu, chẳng mấy chốc người hắn bắt đầu xoay tròn như mũi khoan cắm xuống đất, sau vài giây, bất thình lình cả cơ thể của hắn bị mặt đất hút xuống và biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.
 
Back
Top Dưới