Cập nhật mới

Khác Vương phi trắng nõn

Vương Phi Trắng Nõn
Chương 20: Mộng Xuân Các


Xe ngựa càng đi càng xa, Miên Miên khóc không ngừng, theo cảnh sắc bên ngoài màn xe ngoái lại nhìn người nhà nói nhỏ "Goodbye".

Cung nữ thái giám chịu trách nhiệm bế nàng đi đều cảm thấy đứa nhỏ này thật sự hiểu biết, hoàng cung là nơi nào? hoàng cung là nơi cực kỳ vô tình vô nghĩa.

Tương lai của đứa nhỏ này, chỉ có thể trông chờ vào tạo hóa của nàng .

Đường xóc nảy lên nảy xuống, Miên Miên khóc mệt rốt cục cũng yên ổn lại, nàng bắt đầu suy nghĩ đến một vấn đề vô cùng quan trọng: tương lai của nàng sẽ ra sao?

Vào cung, điểm tốt duy nhất đối với nàng chính là có thể tiếp cận con mèo tròn, để xem nó có thể đem nàng trở về hiện đại hay không?

Nếu không được, chả lẽ nàng thật sự phải ở hoàng cung cả đời sao?

Ai......thật rắc rối...... nàng duỗi tứ chi, ngáp một cái, sau đó nặng nề ngủ.

Nghĩ nhiều người dễ già, tuy rằng ta chỉ có một tuổi, nhưng là để bảo dưỡng làn da thì nên bắt đầu từ lúc còn nhỏ.

Lúc mở mắt tỉnh táo đã thấy được một cung nữ ôm, nghe nói là tới tẩm cung riêng của nàng do hoàng đế ban cho.

Một tuổi đã có tẩm cung riêng à?

Đãi ngộ này thật không tồi, nhưng mà khi nhìn thấy tấm hoành phi ở trên cao, Nguyễn Miên Miên thiếu chút nữa rớt quai hàm.

Tẩm cung của nàng tên gọi là — Mộng Xuân các!!!

Đồ đểu nào lại đặt cái tên này vậy nhỉ?

Đặt tên Mộng Xuân các, chả lẽ là mong nàng mỗi ngày ngủ trong giấc mộng hư ảo không bao giờ có thực sao?

Ngụ ý thật thâm sâu, độc ác.

Nàng bất mãn lắc đầu, giãy dụa trong lòng cung nữ , nàng không muốn ở trong tẩm cung này.

"Thái tử phi dường như rất thích tẩm cung này nha...... tấm hoành phi này nghe nói là Hoàng Thượng tự mình đề ."

Cung nữ cười hì hì nói một mình, không cần biết tới suy nghĩ của nàng, ngáng nhiên ôm nàng đi vào trong.

Thiết kế cùng bài biện trong tẩm cung thật không làm nàng thất vọng, trang trí đơn giản, khí phái tao nhã.

Vốn tưởng rằng hoàng đế sẽ ném nàng vào nơi này để nàng tự sinh tự diệt, nàng những tưởng có thể tự do tự tại trải qua cuộc sống sâu gạo, thế nhưng kết quả thực làm cho nàng thất vọng.

Từ ngày đầu tiên đem nàng vào Mộng Xuân các, hoàng đế mỗi ngày đều đến thăm nàng, mà tần suất càng ngày càng cao đến cuối cùng, quả thực hận không thể nhét nàng vào túi để ở bên mình, mang theo vào triều.

Mỗi lần đến, đều ở trên người nàng sờ tới sờ lui, nhéo mặt nàng, sau đó buộc nàng cùng hắn nói chuyện, bình thường tình huống là như vậy:

"Tiểu Miên nhi thích hôm nay phụ hoàng kêu ngự thiện phòng làm ngọ thiện món gì nào?

Tiểu miên nhi thích phụ hoàng ban cho ngươi thứ gì?

Tiểu miên nhi có thích phụ hoàng không?"

Thích thích thích......

Thích ngươi cái đầu ông ấy,bộ ông bị bệnh thiếu thốn tình yêu thương hả?

Miên Miên mân môi, không thèm trả lời, đôi mắt đen nhìn hoàng đế với ý miệt thị.

Nhưng hoàng đế lại hiểu nhầm ra thành: "Tiểu miên nhi không thoải mái sao...... muốn đi vệ sinh hả?

Phụ hoàng giúp ngươi."

Này này......

Ngươi làm cái gì thế hả......

Đừng có cởi quần của ta......

Nam nữ thụ thụ bất thân đấy......

Này ......

Ngươi là hoàng đế nha!......

Ta có thể tự mình làm được......!

Một hoàng đế cao cao tại thượng lại xi tiểu cho một bé gái hơn 1 tuổi.

Ách......

Việc này nếu như truyền đi ra ngoài thì......
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 21: Tuyết Hoa Công Chúa


Nhưng sự thật này đúng là đã bị truyền ra ngoài, hơn nữa còn truyền khắp toàn bộ hoàng cung.

Tất cả mọi người đều biết hoàng đế rất cưng chiều Miên Miên, vì thế có không ít phi tần đặc biệt đến thăm, hễ trông thấy nàng đều khen nàng "vừa béo vừa tròn", sau đó đem nàng vo lại thành một trái cầu, ôm vào trong ngực vừa vân vê vừa nhéo.

Nguyễn Miên Miên tại hoàng cung mỗi ngày bị người ta chà đạp rốt cuộc cũng được nửa năm, thân hình cũng là càng ngày càng mượt mà a, có đôi khi nhìn chính mình nhịn không được mà cảm thán,"cảm thấy rất có da có thịt, thật muốn cắn một miếng!"

Kỳ quái nhất chính là Tiêu Nguyệt chưa tới thăm nàng bao giờ, nghe nói phải đi học tập các loại chính vụ, tập võ, săn thú, vân vân......

Được rồi, không đến càng tốt, nhìn bộ dạng lãnh huyết của hắn thật chỉ muốn nhắm mắt làm ngơ.

Mà lúc trước hoàng đế có hứa hẹn là cho Liễu Mặc Như mang theo Dung Triệt tiến cung thăm nàng, nhưng đến nay chưa một lần thực hiện.

Mãi đến khi...... một vị phi tử nào đó của hoàng đế sinh hạ một vị tiểu công chúa.

Đó là một đêm tuyết rơi đầy trời phi tử thứ mười ba của hoàng đế, sau muôn vàn thiên tân vạn khổ, sanh ra một nữ nhi, tên gọi: Tuyết Hoa công chúa.

Hạ Lan Dung Triệt thời điểm đó mới được phép tiến cung, lần thứ hai tiến vào cuộc sống của Miên Miên.

Vì thế......

Một âm mưu chính thức được trình diễn.

Miên Miên mới được hai tuổi, đã nhìn thấu hoàn toàn cái âm mưu năm đó.

Hoàng đế không có nữ nhi, lúc trước ngự y nói với hoàng đế rằng vị phi tử nào đó của hắn có khả năng đã mang thai công chúa, cho nên hắn đã mượn cớ cho Dung Triệt đến gặp muội muội, nhưng mục đích chính lại là muốn hắn cùng vị tiểu công chúa đó bồi dưỡng tình cảm, đây gọi là: Bạn từ thủa thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau rồi không chừng sẽ yêu thương nhau.

Hoàng đế dùng chiêu này vừa là thị uy, vừa đem Miên Miên làm con tin, lại có dự tính đem nữ nhi của chính mình cấp cho Hạ Lan gia tăng cảm tình, làm cho Hạ Lan Bạch Thần không thể xuất thủ .

Âm hiểm thật là âm hiểm, Miên Miên không ngừng cảm thán cuối cùng cũng đành nhận mệnh, sau đó mỗi ngày ở trước mặt hoàng đế trước giả vờ ngoan ngoãn , nàng biết, hiện tại hoàng đế thích nàng, là vì nàng không có tính nguy hiểm, nhưng chờ nàng trưởng thành......

Cho nên, nữ nhân thông minh phải giả ngu, nàng nhất định phải ngây thơ tới cùng!

Kiên quyết quán triệt lấy phương châm heo con ăn thịt hổ làm chiến lược......
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 22: Cây Nấm Điểm Điểm


Nguyễn Miên Miên ba tuổi, Dung Triệt ba tuổi, Tiểu Tuyết Hoa một tuổi, Tiêu Nguyệt mười tuổi.

Nơi nào đó trong hoàng cung , các thái giám xếp thành hàng.

"Được rồi, Dung Triệt, hôm nay chúng ta chơi trò diều hâu bắt gà con, huynh làm diều hâu, tới bắt muội đi."

"Vì sao mỗi lần đều là ta phải làm diều hâu?"

Dung Triệt nhìn Miên Miên đang len lỏi đứng giữa các thái giám, nha đầu này thật âm hiểm.

"Bởi vì diều hâu là cho nam hài tử làm , muội là nữ hài tử."

"Ồ"

Chơi được một hồi,"Không bắt nữa, ta muốn đi thăm Tuyết Hoa ."

"Không được!

Vì sao huynh lại muốn đi thăm nàng ta?"

Nguyễn Miên Miên tức giận nhìn hắn, kiên quyết tỏ vẻ bất mãn.

"Đây là mệnh lệnh của Hoàng Thượng ."

Dung Triệt trả lời mà có chút nghẹn ngào và uỷ khuất.

"Vậy huynh đi đi, muội đi tìm Phi Sắc chơi tiếp".

Miên Miên dậm chân một cái, sau đó vung ống tay áo lên, đi thẳng một mạch.

Nàng vụng trộm đi đến tẩm cung của Tiêu Nguyệt — Linh Tê cung, theo như nàng tìm hiểu, bình thường lúc này, Tiêu Nguyệt đều cùng hoàng đế xem tấu chương .

Đây là chuyện bắt buộc mỗi ngày của nàng , trên cơ bản Tiêu Nguyệt đối với hành vi của nàng đều là mắt nhắm mắt mở, bởi vì hắn phát hiện Miên Miên đến chỉ có một mục đích , chính là đùa giỡn với tiểu long miêu (ý chỉ con mèo béo) của hắn.

"Phi Sắc, ngươi thật sự không nhớ rõ ta sao?

Lúc trước khi ngươi tắm rửa, ngươi còn nhào vào trong lòng của ta mà?"

Phi sắc cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục vùi đầu làm tiếp chuyện riêng của hắn, bởi vì căn bản hắn nghe không hiểu ngôn ngữ của con người.

"Đừng chơi đuổi bắt với cây nấm này nữa......"

Miên Miên phát hiện hành động của tiểu long miêu đặc biệt quái dị.

Sau khi Phi Sắc phát hiện ở hậu viện trong tẩm cung của Tiêu Nguyệt có trồng một loại nấm , cây nấm này tròn tròn mềm mềm, sinh trưởng độc lập, cao khoảng 20 cm.

Mỗi ngày hắn đều chơi trò đuổi bắt với cây nấm này, hoặc là dùng móng vuốt nhẹ nhàng mà vuốt ve nó, miệng kêu khe khẽ, mỗi lần khoảng vài canh giờ.

Cây nấm này làm cho Miên Miên nghĩ tới cây nấm điểm điểm trong biểu cảm của QQ , thật sự rất giống, vì thế, nàng liền gọi nó là điểm điểm.

Miên Miên đương nhiên không biết Phi Sắc đang làm gì.

Kỳ thật mỗi lần hắn ở cùng điểm điểm là hắn lại nhớ nhớ tới, cô gái vừa tắm rửa vừa ca hát , nhớ lúc nàng ôm hắn ngủ , nhớ hai má mềm mềm của nàng làm cho hắn muốn hôn một cái.

Nhưng hắn không biết rằng cô gái kia hiện tại đã hóa thành tiểu hài tử mỗi ngày đều đến đùa giỡn với hắn, mà hắn thì không buồn liếc mắt nhìn cô bé một cái.
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 23: Thêm Vài Phần Yêu Nghiệt


Miên Miên năm tuổi, Dung Triệt năm tuổi, tiểu Tuyết Hoa ba tuổi, Tiêu Nguyệt mười hai tuổi

Hoàng đế cho rằng học tập cần phải bắt đầu từ nhỏ, không thể mặc kệ tiểu hài tử tùy ý chơi đùa được.

Cho nên Dung Triệt và Miên Miên được an bài đến hoàng cung cùng các hoàng tử học tập.

Đọc sách!

Nàng đã từng đọc sách hơn mười mấy năm, giờ lại phải tiếp tục đọc sách nữa sao?

Miên Miên một chút tâm tư để ý vào việc học cũng không có, hơn nữa sư phụ dạy bọn nàng Tam Tự kinh, Đạo Đức Kinh, nàng đều đã đọc qua rồi.

Cho nên, nàng lại một lần được coi như thần đồng, có thể nói là học trò kiểu mẫu.

Tan học, tiểu Tuyết Hoa đã sớm chờ ở cửa, bởi vì tuổi nàng còn nhỏ, tạm thời không cần phải học mấy thứ này.

"Dung Triệt, huynh lại rủ nàng ta tới đây làm cái gì vậy?"

Miên Miên có chút ghét bỏ nhìn chằm chằm tiểu Tuyết Hoa, tiểu công chúa này hiện tại nghiễm nhiên thành cái đuôi của Dung Triệt.

"Dung Triệt ca ca... hôm nay chúng ta chơi trò gì?" tiểu Tuyết Hoa trước sau không buồn liếc mắt nhìn Miên Miên một cái, thản nhiên lôi kéo ống tay áo của Dung Triệt mà dò hỏi.

Bởi lẽ từ nhỏ đã mang thân phận công chúa nên Tuyết Hoa có cảm giác về sự ưu việt của bản thân, nàng nhỏ tuổi tuy không hiểu chuyện, nhưng cũng biết Miên Miên không dám đắc tội với nàng.

"Ta muốn đi gặp Kỉ sư phụ để luyện võ."

Dung Triệt không nhìn Tuyết Hoa, mà là nhìn về phía Miên Miên, đôi mắt màu hổ phách trong veo như đôi ngọc lưu ly, vừa lấp lánh vừa sáng, khiến người khác không dám nhìn lâu.

Vì vậy hai tiểu cô nương đành ngồi dưới bóng cây nhìn Dung Triệt luyện võ, bên cạnh có một bàn hoa quả phục vụ bọn họ, đằng sau còn có cung nữ quạt mát, chỉ mỗi Dung Triệt đáng thương , đứng tấn tới nỗi mồ hôi nhễ nhại.

Miên Miên cầm một quả nhỏ bỏ vào trong miệng ăn, bất chợt cảm thấy có gì đó không đúng.

Nàng phát hiện, ở chung vài năm, theo thời gian trôi qua nàng có chút ỷ lại vào Dung Triệt, đôi khi nhìn vào ánh mắt hắn, nàng chợt ngây người.

Thế gian tại sao lại có ánh mắt đẹp như vậy, tựa như sao trên trời, như ánh trăng trong hồ nước, trong sáng nói không nên lời.

Không đúng không đúng, chẳng qua là do bản thân rất nhàm chán không có gì làm, thích được cùng hắn chơi đùa thôi, không hề ỷ lại, tuyệt đối không phải.

Trong lòng nàng thầm phủ định một vạn lần, xa xa chợt nhìn thấy một đạo bóng dáng màu trắng đi qua.

Tiêu Nguyệt?

Tại sao hắn lại đi đường này nhỉ?

Miên Miên buồn bực.

Tiêu Nguyệt từ xa cũng đã nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé mặc y phục màu hồng nhạt mập mạp ngồi dưới bóng cây , hắn cố ý đi thật chậm.

Nhìn nàng đặt bàn tay múp míp đặt trên đầu gối chống cằm giống như bộ dáng của một vị đại nhân đang nghiêm túc suy nghĩ, khóe miệng Tiêu Nguyệt bất giác nhếch lên.

Không biết vì sao, chỉ cần nhìn thấy cô bé mập mạp này, tâm trạng bực bội lập tức tan biến yên tĩnh chìm xuống dưới.

A...

Trắng nõn trắng nà, thật là đáng yêu.

Ngay chính hắn cũng không ngờ nổi bản thân mình chỉ vì mỗi ngày đều mong muốn có thể nhìn thấy cô bé mập mạp này mà tận lực tính toán thời điểm đi qua con đường này, nhưng dù vậy hắn vẫn không tới gần nàng.

Miên Miên cảm giác được ánh mắt nóng rực từ bên kia phóng tới của Tiêu Nguyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng ngẩng lên nhìn về hướng hắn, trong lòng thầm cảm thán: "Thằng nhãi này, lại thêm vài phần yêu nghiệt".
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 24: Tuyết Hoa Rất Xấu Tính


Miên Miên bảy tuổi, Dung Triệt bảy tuổi, tiểu Tuyết Hoa năm tuổi, Tiêu Nguyệt mười bốn tuổi.

Cuộc sống không còn thú vị như trước.

Mỗi ngày ăn cơm, ngủ, cùng Dung Triệt, Tuyết Hoa chơi đùa, trêu chọc Phi Sắc.

Ngày nào đó.

Tuyết Hoa lại chờ Dung Triệt ở cửa học đường, lúc này nàng năm tuổi, đã biết tỏ ra lòng dạ hẹp hòi.

"Dung Triệt ca ca, phụ hoàng hôm nay đưa cho ta một món đồ chơi rất tuyệt".

Tuyết Hoa đưa ra một cái vòng tròn hình trụ gì đó, trên đỉnh gắn một quả cầu thủy tinh trong suốt.

"Ngươi xem này......"

Nàng tiến đến bên cạnh Dung Triệt, ánh mắt đắc ý lướt qua Miên Miên, giống như đang nói, xem đi, phụ hoàng vẫn là hiểu rõ ta nhất, có bảo bối này nọ vẫn là tặng cho ta, ngươi muốn nhìn sao?

Ta không cho ngươi xem.

Miên Miên khinh thường quay lại nhìn nàng một cái, thật sự là tư tưởng tiểu hài tử, ngây thơ!

"Miên nhi muội xem, cái này thực thần kỳ."

Dung Triệt ngắm đồ vật kia, lập tức vui sướng một hồi, đẩy Tuyết Hoa ra bên cạnh, đem đồ vật kia cho Miên Miên xem, hưng phấn mà nói:"Muội xem này, có thiệt nhiều hoa văn".

Miên Miên ngờ vực tiếp nhận, nhìn thoáng qua.

Ồ! thì ra là vạn hoa đồng à, thứ này khi còn bé nàng từng chơi qua, cho nên đối với nàng mà nói, tuyệt không ngạc nhiên.

Tuyết Hoa tức giận ở một bên dậm chân, hô:"Dung Triệt ca ca, đồ chơi đó Tuyết Hoa cho ngươi xem thôi".

Dung Triệt vẫn đứng ở kia thờ ơ, ngược lại là ánh mắt an ủi nhìn Miên Miên.

"Hạ lan Miên Miên, ngươi trả lại cho ta!"

Thở phì phì Miên Miên, Tuyết Hoa ra lệnh.

Miên Miên căn bản không thèm tranh với nàng, đem đồ vật trả lại cho nàng, ai ngờ Tuyết Hoa lại cười khanh khách, sau đó làm bộ không tiếp được.

Vạn hoa đồng nhất thời rớt trên mặt đất, bể thành hai nửa.

"Oa......

Ngươi phá hư đồ chơi của ta, ta đi tố cao với phụ hoàng......"

Tuyết Hoa bổng chốc khóc lên, khiến tất cả cung nữ và thái giám ở bên cạnh đều lại đây.

Miên Miên bất đắc dĩ a, đặc biệt bất đắc dĩ.

Thật sự nên tha thứ nàng mới chỉ có năm tuổi thôi, nhưng một đứa nhỏ năm tuổi chỉ số thông minh thấp, mà mánh khoé hãm hại ngượi lại có thể "cao minh" như vậy, thật sự rất có thiên phú.

Cho nên, nàng không trách nàng ta, chỉ cảm thấy chính mình cư nhiên cùng với một nữ hài năm tuổi đọ sức, việc này quả thực là lãng phí thời gian.

"Tuyết Hoa đừng khóc ......"

Dung Triệt thấy Tuyết Hoa khóc vội vàng đi lên vỗ lưng nàng an ủi.

Không hề tức giận, Miên Miên nhún nhún vai rồi xoay người, Dung Triệt cũng chỉ là đứa nhỏ bảy tuổi , còn chưa có năng lực phân biệt đúng sai, ta không thèm tức giận.

Nhanh chóng rời khỏi đám người kia, sau lưng lại đột nhiên truyền đến thanh âm hơi non nớt của Dung Triệt ,"Muội muội à, muội đi đâu vậy?"
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 25: Chuyện Mờ Ám


Nguyễn Miên Miên dừng lại cước bộ, trong lòng nảy sinh một cảm giác nói không nên lời, hình như là chua sót.

Bình thường Dung Triệt đều là gọi nàng Miên nhi, giờ phút này lại đột nhiên gọi nàng là muội muội, xưng hô quá thân thiết , cảm giác cực kì trống rỗng!

"Gọi cái gì vậy?"

Nàng quay đầu lại, đứng tại chỗ, đón nhận ánh mắt Dung Triệt .

"Muội muốn đi đâu?

Không đợi xem ta luyện võ sao?" giọng điệu của Dung Triệt có chút bất an.

"Không xem, không có hứng thú!"

Nguyễn Miên Miên trả lời rõ ràng, sau đó xoay người, không thèm quan tâm xem đám người phía sau đang làm cái gì.

Thời điểm vừa rồi, nàng đã hiểu được một chuyện, mọi người trong hoàng cung này thật là máu lạnh.

Giờ phút này nàng chạy đi, cư nhiên không có một cung nữ đi cùng, ngay cả các cung nữ bình thường chỉ chăm sóc riêng mình nàng, giờ đều vây quanh bên cạnh Tuyết Hoa.

Do không cùng huyết thống nên tình nghĩa mới lạnh lẽo thế này đây.

Cũng tốt, cuối cùng hôm nay cũng có một cơ hội để bản thân có thể hành động một mình, không thể lãng phí cơ hội tốt này, ngộ lỡ nàng có biến mất cũng sẽ không bị người nào phát hiện.

Nguyễn Miên Miên nghĩ như vậy,rồi lén liếc mắt quan sát bốn phía, xác định bốn bề vắng lặng, lập tức chạy đi theo một hướng khác.

Ở trong cung đã sáu năm, nhưng phạm vi hoạt động cùng tiếp xúc với mọi người luôn hạn chế như vậy.

Lúc này đã là mùa xuân, hoa trong toàn bộ hoàng cung đều nở rực rỡ, nơi nơi muôn hoa khoe màu đua sắc.

Miên Miên nhìn ngắm cảm thấy xung quanh mình đều là hoa, giờ phút này nàng căn bản không biết bản thân đang đi tới nơi nào, hoàn toàn không có mục đích , đi theo cảm giác.

Kỳ quái, nơi này là nơi nào a, ngay cả một cung nữ thái giám cũng không thấy.

Thật không hiểu bản thân mình có phải may mắn mới tới được đây không?

Nhưng dù sao nơi này vẫn rất kỳ lạ.

Miên Miên sợ run cả người, chuẩn bị trở về, thì đột nhiên nghe được một tiếng rên rỉ kiều mỵ tận xương , tiếp theo là:

"Ưm......

Mau dừng lại......

A......

Thanh Thanh chịu không nổi ......

A a......"

Miên Miên mở to hai mắt nhìn, trong đầu lập tức hiện ra một hình ảnh, thanh âm này, nhất định là do có người đang cùng làm chuyện mờ ám.

Oa ha ha ha......

Không ngờ nàng lại gặp được chuyện tốt thế này, bức xuân cung đồ ở cổ đại người thật việc thật, cứ nghĩ tới là thấy kích thích. (xuân cung đồ: cảnh trai gái yêu nhau)

Dừng chân đứng im tại chỗ, quay đầu, thanh âm kia, hình như truyền ra từ phía sau giả sơn.

Mang tâm tình kích động nhẹ nhàng đi qua , phía sau giả sơn là một suối nước nóng thật rộng lớn.

Mà giữa suối nước nóng, có hai thân hình đang quấn lấy nhau triền miên không ngừng nghỉ, tiến hành vận động nguyên thủy của loài người.

Tần suất kịch liệt quá!

Mà giữa ôn tuyền, hai cái hồng quả quả thân hình đang giao triền cùng một chỗ, tiến hành tối nguyên thủy vận động của loài người.

tần suất hảo kịch liệt !
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 26: Bị Bắt Quả Tang Đang Rình Trộm


Oa...... hình ảnh thật sự làm cho người ta muốn phun máu.

Miên Miên không hề chớp mắt nhìn chằm chằm bọn họ.

Chỉ thấy một nam tử tà mị, biếng nhác tựa vào nhuyễn thạch bên cạnh suối nước nóng, sợi tóc đen như mực thả tán loạn trên bờ vai, lười biếng mang theo một chút hương vị cuồng dã, hai tay hắn nhào nặn vào thân thể mềm mại của nữ tử, chơi đùa thuần thục mà có kỹ xảo.

Giờ phút này nữ tử kia đang ngồi trên người hắn, ánh mắt mờ ảo như sương , bộ dáng cực kì xuất thần.

Ha Ha ~ với tư thế này nam nhân kia có thể hưởng thụ thoải mái!

Nguyễn Miên Miên tránh ở phía sau hòn giả sơn cười hắc hắc hết sức âm hiểm, càng xem càng hăng say, phải biết rằng nàng đã trải qua cuộc sống buồn tẻ lâu như vây, cuối cùng cũng tìm được chút kích thích .

"Một hai ba bốn, hai hai ba bốn, động tác lặp đi lặp lai theo nhiệp điệu đều đặn......"

Trong lòng im lặng giúp bọn họ đếm nhịp điệu, bức xuân cung đồ này quả thực đã làm cho nàng cảm thấy mãn nhãn, nàng xem chăm chú để không phụ sự nhiệt tình của bọn họ.

Tư thế, tiếng kêu, sự phối hợp giữa hai người, đều đạt tới trình độ chuyên nghiệp.

Chẳng qua, từ xa nhìn lại, biểu tình của nam tử kia quá mức lạnh lùng, hoàn toàn không giống như người bình thường đang đắm chìm ở bên trong **, hai tròng mắt lạnh lẽo sáng như sao lộ ra một tia xem thường, rất lạnh lùng......

Nguyễn Miên Miên bất chợt run rẩy một cái.

"A......

Có ánh mắt!"

Nữ tử đột nhiên hoảng sợ hét to một tiếng.

Nguyên lai nàng giữa lúc muốn đạt tới đỉnh cao nhất, lại đột nhiên nhìn thấy Nguyễn Miên Miên đang tránh ở phía sau núi giải sơn, thế là nàng hoảng sợ xụi lơ ở trên người nam tử, một cử động nhỏ cũng không dám.

"Không cần để ý tới nàng ta......"

Tiêu Trì trấn định như thường, giọng nói biếng nhác.

Đè lại thắt lưng nữ tử cùng với một tiếng gầm nhẹ, phóng thích.

Nguyễn Miên Miên nghĩ thầm, phen này xong rồi, bị phát hiện , xem nam nhân kiatrấn định như thế, nhất định là một người thâm sâu không lường được .

Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, trốn!

Miên Miên lắc lắc cái thân thể mập mạp của mình, quay người chạy như điên.

Kết quả, chưa chạy được vài bước, một đạo bóng dáng màu tím liền bay xuống chắntrước mặt nàng.

Từ lúc nàng trốn phía sau hòn giả sơn Tiêu Trì đã phát hiện sự tồn tại củanàng.

Sở dĩ không nói ra, là muốn nhìn xem ai có lá gian lớn như vậy, toàn bộ hoàngcung đều biết nơi đây là nơi hắn hoan ái.

Thế nhưng người đứng trước mắt hắn cư nhiên là một bé gái, lại là một bé gáibéo mập và trắng nõn trắng nà, thú vị rồi đây!
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 27: Bị Tà Mị Nam Nhân Xách Lên


Kẻ nhìn trộm hóa ra là một đứa bé, lại là đứa bé mập mạp trắng nõn rất đáng yêu.

Miên Miên nhìn nam tử mặc y phục màu tím toàn thân toát ra thần khí, nàng không phát hiện ra miệng mình lúc này đã trương ra thành hình chữ O to đùng.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy có người biểu diễn môn khinh công trong truyền thuyết, so với trên ti vi thì phiêu dật hơn rất nhiều, thật đáng ngưỡng mộ quá đi.

Tiêu Trì nhìn biểu tình trên mặt nàng lại càng thấy nàng khả ái hơn, hắn tiến lên xách áo nàng lên như xách một con gà con.

Miên Miên phục hồi tinh thần lại, hai chân đạp loạn trên không trung, miệng hét to lên: "Mau... buông ta ra...

Ngươi là ai?".

Sao cách hành xử của cái người này lại giống y Tiêu Nguyệt như vậy chứ, thật là biết cách làm cho người ta tức tới ói máu.

"Đứa nhỏ hoang dã này ở đâu ra..."

Giọng nói lạnh lùng và nhạt nhẽo vang lên trên đỉnh đầu nàng.

Miên Miên ngẩng đầu, giờ nàng mới nhìn rõ tướng mạo của nam tử này.

Nhìn khuôn mặt hắn, ngũ quan được điêu khắc một cách rõ ràng, gương mặt góc cạnh tuấn mỹ dị thường, mái tóc dài đen như mực thả rối tung, thần sắc lộ rõ sự cuồng ngạo .

Nụ cười trên mặt hắn có vẻ như muốn trêu tức người khác, ánh mắt nhìn xa xăm vừa băng lãnh lại kiêu ngạo, hắn quá lạnh lùng....

Miên Miên nhìn ánh mắt hắn mà không khỏi rùng mình một cái, rồi cúi đầu nhìn xuống dưới, ánh mắt dừng lại nơi bờ ngực rộng của hắn, nàng nhìn mà không hề chớp mắt.

Vóc người này vừa nhìn là biết hắn có luyện tập, rắn chắc vô cùng, hoàn mỹ mà gợi cảm, hơn nữa trên người hắn còn thoảng một mùi thơm do vừa tắm rửa xong, hắn khiến nàng có cảm giác thật thư thái.

Oa... thơm quá đi, Miên Miên đã hoàn toàn quên mất sự nguy hiểm và không buồn giãy dụa nữa, nhào vào trong lòng hắn, tham lam hít hít ngửi ngửi, hương thơm này giống y hương thơm yêu thích nhất của nàng.

Trước đây mỗi lần tắm rửa nàng đều dùng hương thơm này, một cảm giác thật thân thiết.

"Bé con à, ngươi là ai, sao lại tới chỗ này?".

Tiêu Trì hết sức kinh ngạc, nhìn thân thể bé nhỏ không hề sợ hãi thản nhiên nhào vào lòng hắn, phải biết rằng, mọi người trong cùng đều rất sợ hắn.

Miên Miên không nói tiếng nào, mắt mở to như hai cái bóng đèn phát ra tia sáng nhìn hắn chăm chú.

Nàng đang suy nghĩ cách nói dối, không thể cứ thật thà bảo với hắn rằng nàng vì nghe thấy âm thanh nhạy cảm mới chạy tới, càng không thể nói rằng nàng đã nhìn lén bọn họ từ đầu tới cuối.

"Ta...

Ta lạc đường, ta phải đi về..."

Biểu tình trên mặt Miên Miên lộ ra sự kinh hoàng và bất lực, đôi mắt mở to vô tội nhìn hắn, mong muốn tranh thủ sự đồng tình của hắn, nhờ hắn giúp đỡ đưa nàng rời khỏi đây được là hay nhất.

Tiêu Trì lúc này vô cùng kinh ngạc, đứa nhỏ này tâm tình hoàn chuyển quá nhanh, vừa nãy rõ ràng là hắn đã bắt gặp trong mắt nàng hiện ra sự giảo hoạt, thế nhưng hiện tại sao lại biến đổi ra vẻ đáng thương thế này?

Nàng vẫn còn nhỏ như vậy mà!
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 28: Giống Y Một Con Ếch


"Mới vừa nãy ngươi đã nhìn trộm cái gì vậy...?".

Tiêu Trì cố ý hỏi, hắn biết rất rõ nàng đã trốn sau giả sơn nhìn lén lâu như vậy, nhưng vẫn cố ý hỏi xem nàng trả lời thế nào.

"Ta..."

Miên Miên cân nhắc câu trả lời, sau đó làm ra bộ yếu đuối vô tri không hiểu biết: "Ta thấy ngươi giống y một con ếch nhảy lên nhảy xuống ở chỗ nào đó, rồi ngươi lao vào cắn khắp người đại tỷ kia, đại tỷ kia cũng cắn lại ngươi, các ngươi đang làm cái gì vậy?

Ngươi không đau sao?".

Nói dứt lời, nàng chạm vào người hắn vỗ vỗ vài cái biểu thị sự trấn an...

Tiêu trì vừa nghe, thiếu chút nữa tức giận đến nỗi máu tươi bắn ra xa ba thước, tư thế của hắn rõ là gợi cảm mê người như vậy, thế mà trước mắt nhóc con này thành ra giống y con ếch đang nhảy lên nhảy xuống.

Vẫn biết lời nói của trẻ em không cố kỵ cái gì bao giờ, đứa nhỏ này lại thật thà nói ra như vậy, dù rất muốn rộng lượng nhưng sự tự trọng của Tiêu Trì vẫn bị đả kích nghiêm trọng.

Bóp cái mũi nhỏ xinh xắn của nàng, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Đó không phải là ếch đang nhảy lên nhảy xuống mà là hưởng thụ đó, có hiểu hay không?".

"Ưm...

A..."

Miên Miên bị hắn bóp chặt vô cùng khó chịu, nàng không thở nổi, ra sức dương đôi tay mập mạp của mình lên đẩy mạnh tay hắn ra.

"Đau lắm đó... ngươi có biết hay không hả?".

Sở cái mũi bị bóp đỏ hồng của mình, cái miệng chu lên biểu thị sự bất mãn.

Tiêu Trì buông tay ra, trong lòng thầm nghĩ, chơi với đứa nhỏ này thật vui, bất giác chuyển sang bế lấy nàng.

Miên Miên nhìn ánh mắt hắn biết rõ là hắn cố ý.

Vì vậy quyết định trả thù, vừa nãy hắn cố ý hỏi nàng đã nhìn thấy cái gì, hiện tại nàng cũng muốn hỏi lại hắn.

"Ngươi nói hưởng thụ nghĩa là sao?

Đó là cái gì vậy?

Ngươi có bị đau không?".

Làm ra vẻ vô tri không hiểu biết nàng hỏi một loạt vấn đề có độ khó cao, sau đó mở to đôi mắt chờ đợi, ánh mắt đằng sau hàng mi dài lấp lóe tinh quang, chờ xem hắn trả lời thế nào.

Tiêu trì đầu tiên là sửng sốt, tiếp đó khóe miệng nhếch lên, cười to rồi bảo: "Bé con à, khi nào lớn lên ngươi tự khắc sẽ hiểu được".

Toàn thân Miên Miên run lên, trong lòng hốt hoảng run sợ.

Giọng nói của hắn nghe thế nào thì cũng vẫn cảm thấy dường như hắn muốn ám chỉ cái gì đó, hoen nữa cái vẻ mặt hắn cùng nụ cười quỷ mị kia thật là dọa người ta sợ chết khiếp.

"Ta đã trả lời câu hỏi của ngươi rồi, giờ đến ngươi trả lời câu hỏi của ta, ngươi tên là gì?

Người của cung nào?" .

Tiêu Trì muốn đối đáp với nàng tới cùng.

"À...

Ta là Nguyễn...

Tên ta là Hạ Lan Miên Miên, ở Mộng Xuân Các, còn ngươi?".

"Hạ Lan Miên Miên?

Mộng xuân các?

Ngươi là thái tử phi?"
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 29: Bế Nàng Về Cung


Tiêu Trì lập tức thả nàng xuống đất.

"Đúng vậy...

Ngươi biết ta sao?

Ngươi là ai vậy?"

Miên Miên ngẩng đầu, không biết thái độ của hắn vì sao lại thay đổi như vậy.

Tiêu Trì cười nhạt, rồi lộ rõ sự xa lánh, cười tươi nói: "Người đâu, mau hộ tống thái tử phi hồi cung".

Không biết hai vị thái giám xuất hiện từ đâu đi tới trước mặt bọn họ: "Dạ, đại hoàng tử".

Đại hoàng tử?

Miên Miên suy nghĩ, hay đây chính là vị đại hoàng tử trong truyền thuyết cả ngày hoang dâm độ?

Ca ca của Tiêu Nguyệt.

Quả nhiên danh bất hư truyền, vừa rồi còn tranh cãi hăng say như vậy thế mà nay đã lạnh lùng trầm tĩnh như vậy.

"Nô tài hộ tống thái tử phi hồi cung."

Hai thái giám cúi người, gương mặt không biểu lộ cảm xúc nào.

Miên Miên không hiểu có chuyện gì đã xảy ra, chỉ là trực giác mách bảo nàng, sau khi Tiêu Trì biết thân thế của nàng đã lộ ra ý đối địch.

Ài....

Tất cả tại Tiêu Nguyệt thường ngày quan hệ với người khác không tốt, nên anh em trong nhà mới bất hòa như vầy.

Phẫn nộ theo sát hai thái giám hồi cung, ngày hôm nay tuy rằng rình coi thất bại, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch, chí ít thấy được một hồi đại chiến hết sức đặc sắc.

Tiêu Trì nhìn thấy thân thể bé nhỏ tròn vo đang cố gắng chạy theo hai thái giám, hình như nàng đã rất nỗ lực, nô tài đúng là không hiểu được tối với trẻ nhỏ phải biết chiếu cố một chút.

Nhẹ thở dài, chính hắn cũng nghĩ không ra, tại sao hắn lại mở miệng gọi nàng lại.

"Chờ một chút..."

Thân thể bé nhỏ nhất thời dừng lại, có chút hưng phấn quay đầu lại, mắt mở to nhìn hắn đầy mong đợi, nụ cười trên gương mặt trông hết sức ngọt ngào.

Đây chính là tuyệt chiêu do việc nàng ở chung với hoàng đế lâu ngày tu luyện mà thành, mỗi lần chỉ cần nàng làm vẻ mặt này với hoàng đế, thì hoàng đế lập tức đáp ứng tất cả nguyện vọng của nàng mà không cần nàng phải thỏa hiệp hay nài nỉ, chiêu này lúc nào cũng hữu dụng.

Tiêu Trì bị biểu tình ngây thơ của nàng hấp dẫn, nhanh nhẹn đi về phía nàng, đưa hai tay bế nàng lên: "Bản vương bế ngươi hồi cung....".

"Ha hả...

Hay lắm..."

Nàng cười càng thêm ngọt ngào, nhào vào trong lòng Tiêu Trì, gác đầu lên vai hắn.

Vừa nãy thực sự mệt mỏi quá, hai thái giám kia đi đi thật quá nhanh, nàng hầu như phải hối hả chạy mới đuổi kịp.

Hít hít hà hà ~ Người hắn thật là thơm tho, hương thơm nhẹ lan tỏa, dễ chịu quá.

Miên Miên tựa vào vai hắn, án nhàn ngủ, bàn tay nắm chắc vào ngựa áo hắn, dù gì đây vẫn là hoàng cung, Tiêu Trì sẽ không dám đem nàng đi bán.

Cảm nhận được hương vị ngọt ngào toát ra từ đứa nhỏ này, trong lòng Tiêu Trì như có một dòng nước ấm chảy qua, rất lâu rồi hắn không có loại cảm giác này.

Đi thật là chậm, cẩn thận từng li từng tí bế nàng về Mộng Xuân các.

Bọn họ không biết rằng, trong Mộng Xuân các lúc này đang nhốn nháo thề nào, hoàng đế cùng Tiêu Nguyệt đều giận dữ, chờ hạ nhân hồi báo.

Thái tử phi mất tích, làm sao mà không khẩn trương cho được.
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 30: Trong Lòng Làm Nũng


Thái tử phi mất tích, làm sao mà không khẩn trương cho được.

Lúc Tiêu Trì ôm Miên Miên trở lại Mộng Xuân các, trong phòng nô tài đã quỳ thành một hàng.

Hoàng đế cùng Tiêu Nguyệt ngồi ở vị trí chủ thượng, vẽ mặt đều ngưng trọng giống như sao hỏa muốn đánh vào trái đất, nghe thấy nô tài bẩm báo thái tử phi hồi cung, đầu tiên là thở hắt ra, sau đó nhìn thấy người ôm Miên Miên trở về là Tiêu Trì thì vẻ mặt lập tức sa sầm cứ như ngày tận thế đến nơi.

"Nhi thần tham kiến phụ hoàng..."

Tiêu Trì không kiêu ngạo không siểm nịnh hướng về phía hoàng đế hành lễ, còn Tiêu Nguyệt đã nhanh chóng đi qua.

"Khiến hoàng huynh vất vả rồi, thái tử phi ngày thường ăn khá nhiều, vẫn là để ta ôm đi".

Vừa dứt lời, cũng không cần biết đến phản ứng của Tiêu Trì, giống như đoạt bảo bối mà ôm lấy Miên Miên về.

Tiêu Trì là loại người nào, Tiêu Trì là người nổi tiếng có nhiều nữ nhân tới đếm không xuể, nhìn Miên Miên như con heo nhỏ nhào vào lòng hắn ngủ say, Tiêu Nguyệt tức mà không làm gì được.

Sau khi ôm lấy Miên Miên Tiêu Nguyệt lập tức nhéo lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng một phen, nàng mất tích mấy canh giờ, lòng hắn lo lắng như kiến bò chảo nóng, nha đầu kia thật giỏi cư nhiên nằm ở trong lòng nam nhân khác ngủ.

"Ai nha..."

Miên Miên bị nhéo tỉnh ngủ, mở choàng mắt, lọt vào trong tầm mắt chính là khuôn mặt phẫn nộ của Tiêu Nguyệt.

Nàng vừa cùng Chu Công đánh cờ, đầu óc vẫn trong trạng thái mơ màng, nâng bàn tay mập mạp nhỏ bé xoa nhẹ mắt, nhìn Tiêu Nguyệt, mơ hồ hỏi: "Sao vậy?

Sao ngươi lại ở trong này?".

Tiêu Nguyệt không lên tiếng chỉ muốn biết vài canh giờ trước nàng đã xảy ra chuyện gì, như thế nào lại ở cùng một chỗ với Tiêu Trì, thân hình nhỏ bé mập mạp của nàng có rơi vào ma trảo của Tiêu Trì hay không?

Miên Miên đầu óc thanh tỉnh được một chút, nhìn nô tài quỳ trong phòng, còn khuôn mặt của hoàng đế tràn đầy nghi vấn, rốt cục phục hồi lại tinh thần, nhanh chóng từ trên người Tiêu Nguyệt nhảy xuống, nàng làm sao có thể thân cận cùng thái tử yêu nghiệt lãnh huyết này!

"Phụ hoàng..." tươi cười lấy lòng chạy đến, ngay lập tức nhào vào lòng hoàng đế, " Phụ hoàng...

Người vì sao lại phạt bọn họ?

Là vì Miên nhi sao?"

Hoàng đế vốn đang có chút tức giận, nay lại thấy Miên Miên ở trong lòng hắn làm nũng, bao nhiêu tức giận liền tiêu biến.

Vì thế nhẹ giọng, vẻ mặt như của một người cha nhân từ tươi cười nói: "Bọn họ không có xem trọng ngươi, phụ hoàng sốt ruột, ngươi cảm thấy phụ hoàng có nên phạt bọn họ không?".

"Không nên..." nhìn đám nô tài đáng thương phải chịu liên lụy, trong lòng Miên Miên cũng có chút không dễ chịu, "là Miên nhi ham chơi chạy mất, không liên quan đến bọn họ".

"Là như vậy sao?" hoàng đế gật đầu, lập tức nhìn Tiêu Trì, "Miên nhi vì sao lại ở cùng một chỗ với ngươi?".
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 31: Bị Đánh


Miên Miên khẩn trương nhìn Tiêu Trì, sợ hắn sẽ không thành thật đem chuyện lúc đó nói ra, nếu như bị Tiêu Nguyệt cùng hoàng đế phát hiện nàng nhìn lén bọn họ làm chuyện nam nữ, thì thật sự là mất mặt quá đi mất.

"Phụ hoàng...

Miên nhi bị lạc đường , vừa lúc gặp được Sở vương, hắn liền đưa ta trở về đây."

Nói xong liền rời khỏi lòng hoàng đế, đi đến bên cạnh Tiêu Trì lôi kéo vạt áo hắn "Sở vương là người tốt".

Tiêu Trì không nghĩ tới nàng lại nói như vậy, dường như trong mắt nàng ý tứ giống như khẩn cầu hắn không được nói ra sự thật.

"Là như thế sao?".

Ánh mắt hoàng đế như trước không rời khỏi Tiêu Trì, giống như muốn từ vẻ mặt của hắn nhìn ra thật giả.

"Đúng vậy...

Phụ hoàng."

Tiêu Trì trừng mắt nhìn Miên Miên, loại chuyện lén lút này trước kia hắn tuyệt đối không bao giờ làm, mà bây giờ tiềm thức lại khống chế vô thức làm ra.

Tiêu Nguyệt nhìn thấu hết sự phối hợp ăn ý của bọn họ, trái bí đao mập này bình thường chỉ biết ăn, nay chỉ trong một buổi trưa liền câu mất hồn Tiêu Trì.

Nắm chặt bàn tay thành quyền, đôi mắt khinh thường nhìn bọn họ, nhưng trong lòng dấm chua lại dâng lên.

Trong mắt nhóc con mập ú này căn bản không nhìn đến hắn.

"Tiểu miên nhi trở về là tốt rồi, vừa rồi không nhìn thấy ngươi, trẫm và Nguyệt nhi rất lo lắng..."

Hoàng đế nói xong đứng dậy, ý muốn cho bọn họ một không gian riêng.

Cái tư tưởng gì đây, nàng mới mấy tuổi, cần phải như vậy sao?

Chẳng lẽ còn phải nhận sai với Tiêu Nguyệt vì cái chuyện nhỏ đó sao?

Miên Miên bĩu môi, thân hình nhỏ bé cúi xuống hành lễ, " cung tiễn phụ hoàng..."

Sau đó, nhìn hoàng đế dẫn đám nô tài rời đi, Tiêu Trì cùng nô tài của hắn cũng lui xuống dưới.

Miên Miên nghiêng đầu nhìn theo bọn họ, giống như đang chờ mong cái gì đó.

Quả nhiên, Tiêu Trì đi đến cửa thì dừng lại, quay đầu nhìn nhìn Miên Miên, vừa lúc nhìn thấy hai mắt nàng phát sáng

"Cám ơn nha... tạm biệt..."

Miên Miên dùng hình miệng ra hiệu, hơn nữa còn phất phất tay, hoàn toàn không có chú ý tới Tiêu Nguyệt đang đứng ở một bên giận dữ.

Tiêu Trì sủng nịch nhìn nàng, cũng phất phất tay với nàng, rồi mới rời đi.

Miên Miên đứng tại chỗ, bộ dáng giống như lưu luyến không rời, không biết vì sao cảm giác của nàng đối với Tiêu Trì không tệ, người đẹp trai lại tốt bụng.

"Người ta đã đi rồi..."

Thanh âm lạnh như băng không một chút độ ấm từ trên đỉnh đầu truyền đến.

Miên Miên quay đầu lại, còn chưa có phản ứng, cả người đã bị Tiêu Nguyệt vác lên, tiếp theo chỉ cảm thấy mông chợt lạnh, Tiêu Nguyệt đã cởi tiết khổ của nàng ra.
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 32: Bị Đánh Vào Mông


"Ngươi làm gì thế...?"

Miên Miên sợ tới mức hoa dung thất sắc, hắn vì sao lại cởi quần của nàng, " uy, ngươi muốn làm gì, ta với ngươi đâu có thân quen gì đâu".

"Không phải thân quen?

Vậy ngươi thân quen với ai?

Với Tiêu trì à?"

"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì......?"

Miên Miên sợ hãi muốn đưa tay che lại cái mông đang hở hang của mình, nhưng nàng đang bị hắn vác lên, tay cũng không đủ dài để che tới chỗ đó.

"Ngươi cho là ta đang muốn cái gì, ngươi biết sai chưa?"

Tiêu Nguyệt chỉ mới mười bốn tuổi, bản tính trẻ con nổi lên, đem nàng đặt trên đùi mình.

"Ngươi......

Ngươi đây là đang ngược đãi cô gái vị thành niên, ta muốn tố giác với phụ hoàng ..."

"Ngươi cứ việc tố cáo" hắn nói dứt lời liền giơ lên một bàn tay, hướng chiếc mông trắng như tuyết của nàng mà đánh vào.

Ba ba ba......

Chiếc mông trắng nõn lập tức bị đánh đỏ bừng.

"Ô......

Tiêu nguyệt!

Ngươi là tên bại hoại, ngươi dám đánh ta, ngươi thật sự đánh ta......

Ô......

Ta ghét ngươi, ghét ngươi......"

Miên Miên vừa khóc vừa kêu, mông rát bỏng, nàng thống hận bản thân tại sao chỉ có bảy tuổi, không thể chống lại tên tiểu tử này

"Đây là trừng phạt ngươi không nghe lời!

Về sau còn dám ham chơi rồi mất tích không?

Còn dám nhào vào lòng nam nhân khác ngủ không?"

Tiêu Nguyệt không dừng lại động tác tiếp tục phát tiết cơn tức giận của hắn. ( a~! dã man)

Miên Miên nghe trong lời nói của hắn có chút dấm chua, thầm nghĩ rằng tên tiểu tử này chẳng lẽ đang ghen tị, hắn không phải rất lãnh huyết sao?

"Ô......

Đau quá......

Ta sai rồi, ta cũng không dám nữa ."

Nữ nhân cao thâm thì không nên chấp nhặt để rồi phải chịu thiệt, biết rõ đánh không lại hắn, vậy thì chịu nhận sai cho xong, mông nàng thật sự rất đau , yêu nghiệt này xuống tay quá ác độc , hoàn toàn không biết thương hương tiếc ngọc.

"Thật sự biết mình sai lầm rồi chứ?

Cam đoan không có lần sau chứ ?"

Tiêu Nguyệt dừng động tác, đôi đồng mâu thâm thúy nhìn chằm chằm thẳng vào khuôn mặt nàng.

"Ừ......

Ta cam đoan, về sau không dám nữa ."

Miên Miên ngoài miệng thề thốt, trong lòng lại âm thầm thề: hận này, Miên Miên ta nhất định phải báo

"Tạm thời tin tưởng ngươi một lần."

Tiêu Nguyệt ôm Miên Miên đi vào phòng ngủ, đặt nàng lên trên giường.

Vừa rồi mông bị đánh đau, giờ Miên Miên chỉ có thể nằm sấp .

Ủy khuất mà nhúc nhích thân thể nhỏ bé mập mạp lui vào góc tường, lông mi đen dài còn lưu lại nước mắt, bộ dạng hoảng sợ nhìn Tiêu Nguyệt.

"Đánh thế thôi nhé.

Ta về sau sẽ thật sự nghe lời mà".

R+EzL&?yǽ�$
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 33: Cùng Nhau Ngủ


"Còn đau không?"

Tiêu Nguyệt ngồi vào mép giường, sự tức giận trong đôi mắt phượng dần biến mất, tầm mắt nhìn xuống cái mông đỏ bừng của nàng.

Miên Miên thấy hắn thay đổi thái độ thì bắt đầu từ một tấc lại muốn tiến lên một thước "đau chết ta luôn".

Tiêu Nguyệt cũng không tức giận, chỉ là bất đắc dĩ cười cười, đứng dậy đi tìm cái lọ nhỏ rồi đổ vào ngón tay một ít thuốc mỡ.

"Ngươi muốn làm gì......?"

Hiểu được ý đồ của hắn, Miên Miên sợ tới mức run run,muốn rời khỏi hắn.

Ở trước mặt hắn lộ ra cái mông đã cần phải có rất nhiều dũng khí , bây giờ còn bị hắn sờ nữa sao?

Tuy rằng đó là bôi thuốc, tuy rằng nàng chỉ mới bảy tuổi, nhưng tâm lý vẫn khó chấp nhận.

"Ngươi vừa rồi còn cam đoan nói sẽ nghe lời , bây giờ đã quên rồi sao?".

Tiêu Nguyệt cố ý làm vẻ mặt nghiêm túc đe dọa nàng.

Chiêu này quả nhiên có hiệu quả, Miên Miên rụt cổ, sau đó chui đầu vào trong chăn tỏ vẽ ngầm đồng ý, khuất phục dưới dâm uy của hắn, nàng cũng không muốn đau càng thêm đau.

Tên Tiêu Nguyệt này vui buồn thất thường, bây giờ chưa thể tách khỏi hắn thì tốt hơn là đừng nên chọc giận hắn.

Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt lên chiếc mông nhỏ của nàng, đem thuốc mỡ mát lạnh cẩn thận bôi lên da thịt đỏ bừng.

Loại thuốc này rất hiệu quả, Miên Miên cảm thấy mông của mình dần bớt đau đớn liền lộ cái đầu nhỏ vụng trộm ngắm Tiêu Nguyệt.

Giờ phút này hắn cực kỳ chăm chú bôi thuốc đều đều, lực đạo cẩn thận cùng biểu tình chuyên chú, tất cả làm cho Miên Miên cảm thấy có một chút ảo giác.

Kỳ thật hắn cũng không phải lãnh huyết lắm, có lẽ bởi vì sinh tại nơi hoàng cung vô cùng phức tạp chỉ có thể dùng biểu cảm lạnh lùng để che giấu chính mình không cho người khác thấy được nhu tình của hắn.

Tiêu Nguyệt ngẩng đầu, bắt gặp Miên Miên đang dùng ánh mắt kì quái đánh giá hắn, khóe miệng hơi cong lên tạo ra một chút ý cười câu hồn "Thế nào......

Còn đau không?".

"Ừ......

Không đau".

Đôi tay mân mê cái miệng, chiếc đầu nhỏ nhắn lắc lắc, trong mắt đã có lệ quang chớp động.

Vừa rồi là giả vờ ủy khuất, giờ phút này là thật sự ủy khuất, chưa có ai dùng sức đánh nàng như Tiêu Nguyệt.

"Tốt lắm, ngoan......

Tên ngươi là Hạ Lan Miên Miên, nên cũng giống như chú cừu nhỏ ngoan ngoãn luôn biết nghe lời, hiểu không?"

Tiêu nguyệt nhẹ giọng an ủi, buông thuốc, rồi sai người đi chuẩn bị bữa tối.

"Cho ngươi ăn ngay tại trên giường, đêm nay ta ở đây ngủ cùng ngươi."

"A......!!!"

Miên Miên mở to mắt, bồi nàng ngủ ư? chuyện này ...... không thích hợp chút nào.
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 34: Ta Là Chim Cánh Cụt Nhỏ


"Như thế nào?

Tiểu miên nhi không muốn sao?"

Tiêu Nguyệt nói như thật nhưng trong bụng lại thấy tức cười muốn chết.

Lâu rồi không tìm được chuyện gì vui như vậy, đấu với tiểu cô nương này, thật sự rất thú vị .

Nguyễn Miên Miên chớp chớp mắt, bắt đầu nghĩ nên nói dối như thế nào.

"Chuyện này......

Ta nghe nói là......

Hai đứa trẻ đều phải trưởng thành, cao như thế này mới có thể cùng nhau ngủ chứ?"

Nói xong còn dương tay lên diễn tả độ cao.

"Thế nhưng, tiểu Miên nhi, ta đã cao như vậy rồi"

"Nhưng mà ta vẫn còn nhỏ thấp tịt à?"

Vẻ mặt khẩn trương nhìn hắn, chắc không phải là hắn đang nói thật đấy chứ, tại sao phải ngủ tại đây, ngủ ở giường của mình không được sao?

"Không sao, ngươi là thái tử phi do phụ hoàng tứ hôn, chúng ta có thể ngủ cùng nhau ."

Kỳ thật trong lòng Tiêu Nguyệt có chút không hiểu, tiểu Miên nhi này tại sao lại sợ phải ngủ cùng hắn như vậy nhỉ? tiểu hài tử mới bảy tuổi, cái gì cũng không hiểu mới đúng chứ, nhưng nàng lại lo lắng cái gì nhỉ?

Lo lắng mình bị ăn sao? ( thể xác 7 tuổi nhưng tâm hồn thì già rồi ca ơi =]])

"Ăn mấy cái này trước đi, ngươi nên ngoan ngoãn nằm yên không nên cử động, ta đi ra ngoài lấy."

Tiêu Nguyệt nói xong đứng dậy, không nhìn vẻ mặt sợ hãi của bé con béo mập kia nữa.

Nguyễn Miên Miên nằm trên giường nhìn Tiêu Nguyệt đi ra ngoài, rồi lập tức cúi đầu, vẻ mặt lộ rõ vẻ bất đắc dĩ.

Nên làm cái gì bây giờ?

Nhìn thấy thân thể nhỏ bé toàn thịt là thịt chưa phát dục của mình, hẳn là ăn không được.

Hơn nữa Tiêu Nguyệt mới từng này tuổi nhất định không hiểu được mấy chuyện đó.

Đúng, ta chính là dáng người chim cánh cụt nhỏ, sẽ chả có ai buồn ăn đâu.

Nhưng, vì tránh bị xấu hổ, nàng vẫn quyết định giả bộ ngủ là tốt nhất.

Cuộn mình rồi tựa vào tường vẫn tư thế nằm úp sấp như trước, khuôn mặt trắng nõn dựa vào gối, nhắm mắt lại, bắt đầu tự thôi miên: Ta là chim cánh cụt nhỏ, ta còn vị thành niên, ta không thể ăn được......

Thầm niệm một lần lại một lần, miệng lảm nhảm liên tục đếm cừu.

Lúc Tiêu nguyệt bưng đồ vào, Miên Miên đã ôm chăn ngủ mất tiêu rồi.

Tiêu Nguyệt đến gần nàng, nhìn khuôn mặt trắng nõn của nàng, nhịn không được dùng tay vuốt ve một chút..

Hắn tắm rửa xong, cuối cùng thổi tắt đèn rồi nằm lên giường.

Đêm thực yên tĩnh......

Chờ khi suy nghĩ lắng đọng xuống dưới Tiêu Nguyệt mới phát hiện, ngày thường hắn vốn ít nói, thế nhưng bây giờ lại cùng một bé con lại bảy tuổi tranh luận toàn chuyện vô nghĩ vớ vẩn.

Hắn thực sự cảm thấy phi thường hứng thú với loại đề tài này nữa chứ.

Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, vẻ mặt tươi cười sủng nịch, nhìn tướng ngủ không đáng yêu chút nào của bé con béo mập này.

Lúc nàng ngủ miệng cong lên, không hiền lành chút nào, cái chân mập mạp còn trực tiếp cuốn lấy thắt lưng mảnh khảnh của hắn, bàn tay mềm mại khoát lên trước ngực hắn, trong miệng còn đang nói mơ : "Ta là chim cánh cụt nhỏ......"

_left,�?ye���
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 35: Tiêu Nguyệt Nằm Mơ


Khi nàng ngủ môi nàng chu lên, trông chả hiền lành chút nào, cái chân mũm mĩm trực tiếp cuốn lấy thắt lưng mảnh khảnh của hắn, bàn tay mềm mại khoác lên ngực hắn, trong miệng còn đang lảm nhảm lảm nhảm nói mơ: "Ta là chim cánh cụt bé nhỏ..."

Chim cánh cụt bé nhỏ?

Là vật gì vậy?

Tiêu Nguyệt khó hiểu, thật không biết nàng đọc sách gì mà miệng lúc nào cũng có thể nói ra được những từ ngữ cổ quái kì lạ.

Ánh trăng nhè nhẹ xuyên qua song cửa sổ chiếu vào trong phòng, nhìn khuôn mặt ngủ say của nàng, trắng hồng giống như một quả đào, Tiêu Nguyệt nhịn không được vươn tay chọc chọc vào má nàng, rất mềm, rất đàn hồi, còn có nhiều thịt.

Người trong ngực khẽ hừ một tiếng, tựa hồ bị người ngoài đụng vào quấy rối đến giấc ngủ của nàng, ngay sau đó liền xoay người, bàn tay mềm mại giống như chân mèo nhẹ nhàng bám trước ngực hắn, làm hắn cảm thấy ngứa.

Hơi thở ấm áp của nàng chỉ cách một lớp quần áo mỏng phả vào trước ngực Tiêu Nguyệt, không hiểu sao lại làm cho cơ thể Tiêu Nguyệt có phần cứng ngắc, tựa như chỉ một động tác sẽ làm cho máu huyết toàn thân hắn đông cứng lại, một vị trí nào đó trên cơ thể hắn lần đầu tiên xuất hiện cảm giác rục rịch.

Tiêu Nguyệt không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, lại càng không muốn giác quan nào đó rung động khó kiềm chế, chậm rãi thả lỏng cơ thể, ôm bé con vào trong lòng, nhắm mắt lại, bắt đầu tự mình thôi miên mình, bất quá khác biệt với Miên Miên chính là trong miệng hắn đang lẩm bẩm đọc thanh tâm chú.

Không còn bất cứ dấu vết nào của ảo mộng.

Tiêu Nguyệt mười bốn tuổi, đã niệm thanh tâm chú đến hỗn loạn đầu óc rồi mới thiếp ngủ.

Tiếp theo hắn bắt đầu nằm mơ.

Trong mơ, hắn tựa hồ như đi tới cõi tiên, ở đó có một thiếu nữ, tuổi chừng mười bốn mười lăm, thiếu nữ nói nàng tên là Nguyễn Miên Miên.

Tiêu Nguyệt không thấy rõ tướng mạo của nàng, chỉ mơ hồ cảm thấy nàng rất quen thuộc, giống như là Hạ Lan Miên Miên sau khi lớn lên.

Sau đó, bọn họ ở trong cõi tiên này tràn đầy nhu tình lưu luyến, mềm mại mà ôn tồn, sau cùng là đến chuyện nam nữ, khó phân thắng bại...

Ánh sáng đầu mùa xuân ấm áp rạng rỡ xuyên qua sương mù chiếu rọi vào bên trong, làn gió nhẹ theo cửa sổ chầm chậm thổi qua, vừa ấm áp vừa khoan khoái.

Trên chiếc giường lớn tinh xảo mềm mại, Nguyễn Miên Miên ghé vào cạnh người Tiêu Nguyệt, cái chân mũm mĩm ôm lấy thắt lưng hắn, dần dần tỉnh lại.

Phía sau lưng tựa như có một cái đệm lưng hết sức êm ái?

Không giống như cái chăn, chẳng lẽ là trước khi đi ngủ nàng lại ôm theo gấu bông ngủ cùng?

Lấy tay đâm đâm, vừa vặn trúng vào ngực Tiêu Nguyệt, thật thoải mái a.

Không an phận mà chuyển động cơ thể, Miên Miên chậm rãi mở mắt, lọt vào trong tầm mắt cư nhiên lại là sắc mặt ửng hồng của Tiêu Nguyệt.
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 36: Đụng Trúng Hắn


"Tiêu Nguyệt?" chậm rãi phun ra hai chữ, trí nhớ ngay lập tức đảo ngược về tối hôm qua.

Nàng muốn giả bộ ngủ, kết quả lại thực sự ngủ luôn, sau đó không nhớ gì nữa, không đúng, tại sao mình lại nép vào trong ngực hắn, tư thế mờ ám quá, lại còn gối đầu lên ngực hắn nữa.

Hô...may là hai người đều mặc nguyên quần áo.

"Chim cánh cụt bé nhỏ...thức dậy rồi sao?"

Tiêu Nguyệt trong mắt tràn đầy ý cười, quan sát nàng từ khi tỉnh lại với hàng loạt biểu cảm.

Chim cánh cụt bé nhỏ?

Chết tiệt!

Hắn nghe được hết hả.

Cơ thể rời khỏi hắn, tay cũng rụt về nhưng lại vừa vặn đụng trúng vị trí nhạy cảm nào đó trên cơ thể hắn.

"Ư..."

Tiêu Nguyệt buồn bực hừ một tiếng, giọng nói có chút khàn khàn, sắc mặt càng thêm ửng hồng, biểu tình đã có chút ngượng ngùng, dường như bị người ta phát hiện ra chuyện bí mật không thể cho ai biết.

Miên Miên sợ đến mức khẩn trương rụt tay lại, cảm thấy có điểm không hợp lí, hắn hồi hộp cái quái gì chứ?

Vừa rồi khi đụng tới hắn, đúng là đụng tới nơi nào đó của hắn sao?

Aaaaaaaaaa!!

Nơi nào đó của hắn đúng là đang trong trạng thái dâng trào a, hơn nữa ~~ hình như ~~ đại khái ~~ có lẽ ~~ y phục của hắn đang ẩm ướt.

Miên Miên cũng sợ đến sắc mặt đỏ bừng, nàng cơ bản hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

Tiêu Nguyệt mười bốn tuổi, chính là nam hài tử lần đầu tiên trưởng thành.

Lại nhìn hắn mà biểu tình trên mặt lộ vẻ sợ hãi, rất có thể, tối hôm qua hắn lần đầu tiên xuất tinh trong mơ.

Mà xuất tinh trong mơ, thông thường, là phải mơ tới chuyện nam nữ mới phát sinh, mà tối hôm qua hắn đã ôm nàng ngủ.

Nói cách khác, Tiêu Nguyệt tối hôm qua ôm một bé con như nàng nhưng lại liên tưởng tới chuyện YY, còn lỡ để xuất mộng tinh nữa chứ.

Mà chuyện này cũng biểu lộ thực tế, Tiêu Nguyệt đã trưởng thành, và sẽ có khả năng ăn nàng.

Miên Miên cười ha hả quay lại đối mặt với hắn vừa gật đầu vừa cười khúc khích, cười đến mức có pha chút thâm ý.

Nàng cười như vậy, Tiêu Nguyệt càng cảm thấy không được tự nhiên, có chút xấu hổ mà khó xử, nhưng nghĩ lại, dù trưởng thành sớm nhưng nha đầu này cũng không có khả năng làm hắn u mê như thế chứ.

"Ngươi cười cái gì thế hả...chim cánh cụt bé nhỏ."

"A...hahaha...không a..."

Miên Miên lập tức giả ngu, ta là cười, chỉ vào không trung, "Oa, ngươi xem, hôm nay có mây trắng, bầu trời thật trong xanh, thời tiết thật tốt a."

"..." chả ăn khớp gì hết?

Trong đầu Tiêu Nguyệt tràn đầy nghi vấn.

Thừa dịp Tiêu Nguyệt ngây người, Miên Miên ngay lập tức nhảy xuống giường, "Hôm nay thời tiết tốt như vậy, ta muốn ra ngoài chơi, còn người nên ngủ nhiều chút."

Nói xong đem chăn ném lên người hắn, nhanh như chớp chạy đi.

Thở hắt ra...tên Tiêu Nguyệt này, có phần thật nguy hiểm.
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 37: Dung Triệt Tặng Thỏ


Miên Miên từ gian phòng đó chuồn ra, mới vừa đi tới cửa thì đụng phải Dung Triệt, tiếp theo hai người đều ngã chổng vó trên mặt đất.

"Ôi...người nào đó?

Mới sáng sớm đã đứng trước cửa phòng ta rồi."

Miên Miên hổn hển quát.

Mộng xuân các là địa bàn của nàng, ai lại dám to gan đụng vào nàng như vậy.

"Miên nhi...là ta..."

Dung Triệt đứng lên, nâng Miên Miên đứng dậy.

"Dung triệt?"

Nguyễn Miên Miên đầu tiên là sửng sốt một chút, tiếp theo lập tức nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, hắn thì tin tưởng Tuyết Hoa như vậy lại còn dám lừa nàng, muội muội của mình mất tích cũng không quan tâm.

"Ngươi tới để làm gì...?" nàng tức giận đáp lại rồi lạnh lùng nhìn hắn.

"Ta đến..."

Dung Triệt tựa hồ do dự một chút, tiếp theo từ trên mặt đất nhặt lên một cái lồng sắt bởi vì vừa ngã nên bị rơi.

"Ta đến tặng cái này cho muội muội..."cầm lồng sắt đưa cho Miên Miên, Hạ Lan Dung Triệt nhìn nàng vẻ mặt có chút khẩn trương.

"Đưa cho ta cái gì thế?"

Miên Miên nghi ngờ tiếp nhận, nhìn kỹ, bên trong hóa ra là một con thỏ nhỏ.

"Ta thấy muội rất thích con mèo kia của Thái tử, ban đầu ta cũng muốn tìm một con giống thế, nhưng tìm không được loại như vậy, con thỏ trắng nhỏ này cũng là màu trắng, muội thích không?"

Miên Miên lấy tay cầm tai của con thỏ, đôi tai dài, con ngươi màu đỏ, hàm răng giống như chuột, lông trắng như tuyết, còn rất mũm mĩm, quả thực rất dễ thương.

Dung Triệt nhìn nàng tươi cười, thở phào một hơi.

"Muội sau này không cần đến Linh tê cung để chơi với con mèo đó nữa."

Khẩu khí của hắn có chút ý tứ khẩn cầu.

Vì câu này mà Miên Miên ngẩng đầu, nhìn kỹ Dung Triệt, vẻ mặt của hắn rất nghiêm túc, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười yếu ớt, thản nhiên đến cô độc.

Hắn luôn luôn thích mặc y phục màu xanh, tuổi còn nhỏ mà trên người đã mơ hồ có một loại khí tức lạnh lẽo, phảng phất như tiên nhân xuất trần.

"

Sau này nếu buồn chán, cho dù muội không thích chơi với con thỏ này cũng không được tới Linh Tê cung chơi với Phi Sắc nữa."

Hắn nhấn mạnh lần nữa.

Miên Miên rốt cục cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn.

Dung Triệt tựa hồ như rất không thích nàng tới Linh Tê cung, vì cái gì chứ?

"Còn nữa, ngày hôm qua Hoàng thượng cùng Thái tử có làm khó dễ gì muội không?

Ta nghe nói bọn họ chờ muội rất lâu, toàn bộ hoàng cung đều phải đi tìm muội."

Lần này, Miên Miên bắt đầu cười trộm trong lòng, vốn dĩ Dung Triệt vẫn rất quan tâm tới nàng, mới sáng sớm đã đến, phỏng chừng là vì xem nàng hôm qua có phát sinh chuyện gì hay không.

Không biết vì sao hiểu rõ mục đích của hắn, còn thấy hắn cố tình tặng con thỏ này, Miên Miên thầm cười trộm ở trong lòng.

Nàng vẫn đang trong tình trạng đặc biệt hưng phấn, phía sau cánh cửa đột ngột mở ra, Tiêu Nguyệt đã rửa mặt chải đầu đi ra, đúng lúc nghe được cuộc nói chuyện của hai người tại cửa.

Dung Triệt trông thấy hắn, khóe miệng vừa cong lên lập tức mím lại.

Hắn cư nhiên lại đi ra từ tẩm cung của nàng, bây giờ mới là sáng sớm, lẽ nào bọn họ tối hôm qua...?
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 38: Mùi thuốc súng nồng nặc


"Miên nhi...?"

Dung Triệt ngay lập tức dùng ánh mắt chất vấn nhìn Nguyễn Miên Miên, tuy rằng hắn còn không hiểu ý nghĩ của chuyện ngủ cùng một chỗ, nhưng trong cùng một căn phòng cũng khó tránh khỏi thân mật tiếp xúc.

Chính hắn cũng không biết vì sao, hắn lại không thích Miên Miên và Tiêu Nguyệt ở quá gần nhau.

"Dung Triệt?"

Tiêu Nguyệt đi tới trước mặt hắn, một người mười bốn tuổi, một người bảy tuổi, Tiêu Nguyệt rõ ràng so với hắn cao hơn một cái đầu.

"Tham kiến Thái tử."

Dung Triệt không kiêu ngạo không siểm nịnh mà thi lễ, ngẩng đầu nhìn Tiêu Nguyệt rõ ràng có địch ý.

Tiêu Nguyệt trái lại thấy thái độ rõ ràng của hắn lại có chút kinh ngạc, hắn miễn cưỡng mỉm cười, đôi mắt hơi nheo lại giống như con mèo đang tỏa ra sự nguy hiểm.

"Đến tìm Miên nhi sao?" bình tĩnh đến mức nghe không ra tâm tình trong giọng điệu của hắn, Tiêu Nguyệt đứng dưới ánh mặt trời buổi sớm gần gũi ôn hòa mỉm cười, lại khiến cho người ta cảm thấy xa cách.

"Ừm" Dung Triệt thản nhiên trả lời, ánh mắt lạnh lùng giống y một vị quan bé nhỏ.

Miên Miên yên lặng đứng một bên, cảm thấy hình như trong không khí nồng nặc mùi thuốc súng thì phải?

Tình hình không ổn, nam nhân cùng nam nhân, không đúng, là nam hài cùng nam hài quyết đấu, ta vẫn là chuồn trước sẽ tốt hơn.

Thân thể mũm mĩm làm ra vẻ lơ đãng, yên lặng mà rời khỏi tầm mắt của bọn họ.

Kết quả, còn chưa đi vào trong phòng, đã bị hai thanh âm vang dội gọi lại: "Hạ Lan Miên Miên!"

Tiêu Nguyệt cùng Dung Triệt trăm miệng một lời gọi nàng, bên này hai người trừng mắt lạnh lẽo nhìn nàng, bên kia nàng cư nhiên lại nghĩ có thể dẫn theo con thỏ nhỏ chuồn đi.

"Miên nhi..."

Tiêu Nguyệt đi qua, điểm điểm vào cái mũi của nàng (cái nỳ em chiém hehe), dắt tay nàng đi tới trước mặt Dung Triệt.

Miên Miên trong lòng vô cùng hối hận, muốn liều mạng mà bỏ tay hắn ra nhưng hết lần này tới lần khác đều bị hắn dùng lực nắm chặt.

Dung Triệt nhìn bọn họ do dự đi tới, thật muốn tiến lên đoạt lấy Miên Miên, nhưng hắn đã bảy tuổi rồi, đã là một tiểu nam tử hán, biết rõ về sự khác biệt địa vị trong hoàng cung, không thể tùy hứng được.

"Ngươi mới sáng sớm đã muốn ra ngoài chơi đùa?

Còn chưa rửa mặt chải đầu mà đi đâu chứ?

Thật là bẩn nha."

Tiêu Nguyệt không thèm đếm xỉa đến vẻ mặt u ám của Dung Triệt, thâm tình mà nhìn Nguyễn Miên Miên, nụ cười mơ hồ tràn đầy sủng nịch.

Lạ nha, hôm nay Tiêu Nguyệt cư xử thật là lạ.

Hắn đổi tính lúc nào vậy? hôm qua vẫn còn uy hiếp nàng, không nghe lời thì đánh vào mông, hôm nay đã thay đổi sắc mặt rồi.

Dung Triệt là ca ca ta, ngươi không cần biểu hiện giống hệt hắn, ta thực buồn nôn mà, dồ đạo đức giả!

Bất quá, Tiêu Nguyệt dùng chiêu này quả thực có hiệu quả.

Dung Triệt đứng một bên, lạnh lùng nhìn, cuối cùng quỳ xuống, tỏ ý xin cáo từ.

Miên Miên nhìn bóng lưng hắn rời đi, bóng dáng nho nhỏ, cô đơn mà làm cho người ta tiếc thương.

95Zn>yS
 
Vương Phi Trắng Nõn
Chương 39 : Phải Thiến Cái Đó


"Ngươi đang cầm cái gì trên tay vậy?"

Tiêu Nguyệt thấy Miên Miên biểu hiện bộ dáng lưu luyến nhìn theo Dung Triệt đang rời đi, cảm thấy tên tiểu tử Dung Triệt này thoạt nhìn rất hiền lành, kỳ thực là một tên ngụy quân tử.

Ban nãy khi hắn đứng ở cửa đã nghe được một chút đoạn đối thoại của bọn họ, Dung Triệt cư nhiên lại cấm Miên Miên tới tẩm cung của hắn chơi với Phi Sắc, hắn nghĩ cái quái gì thế?

Chẳng lẽ sợ ta ăn mất muội muội của hắn?

"Không có gì, chỉ là một con thỏ."

Miên Miên đưa lồng sắt ra, ở trước mặt hắn lắc lắc vài cái thì đã vào nhà.

"Con thỏ?

Ngươi chờ một chút."

Tiêu Nguyệt cũng theo vào nhà, đoạt lấy lồng sắt trên tay Miên Miên, nắm hai tai con thỏ nhấc nó ra.

"Ngươi đang làm gì?"

Miên Miên khẩn trương nhìn hắn, đây chính là món quà đầu tiên Dung Triệt tặng nàng, trong lòng nàng rất vui, lẽ nào Tiêu Nguyệt vẫn chưa hết giận muốn trút cơn giận lên đầu con thỏ?

"Dung Triệt đưa cho ngươi hả?" khóe miệng Tiêu Nguyệt nhếch lên châm biếm, khinh thường nhìn con thỏ kia, "Ngươi cảm thấy con thỏ này so với Phi Sắc đáng yêu hơn hả?"

Trong lòng Tiêu Nguyệt, loại sinh vật đẳng cấp thấp này làm sao có thể so được với Phi Sắc có trí tuệ thông minh được.

Phi Sắc?

Miên Miên nhận ra Tiêu Nguyệt có vẻ xem thường con thỏ nhỏ này, con mèo tính cách quái dị kia cùng chủ nhân của nó đều như thế, cả ngày chỉ biết vờn cây nấm nhỏ, căn bản không thèm để ý nàng.

Tuy rằng nó xác thực rất đáng yêu, Miên Miên còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp phi sắc trong phòng tắm, khi đó nó rất thông minh, nhưng hiện tại làm sao mà nó lại thay đổi tính cách nhứ thế chứ?

Đúng, nhất định là vì gần mực thì đen gần đèn thì, sau khi Phi Sắc đi theo Tiêu Nguyệt, tự nhiên lại trở nên thiếu đức hạnh như Tiêu Nguyệt, thật kì lạ!

"Phi Sắc của ngươi đúng là rất đáng yêu, ta đã xem thời gian nó vờn cái nấm so với thời gian quanh quẩn bên cạnh ngươi còn nhiều hơn."

Miên Miên cố tình dùng ngữ điệu quái gở châm chọc hắn, nhưng trên mặt lại cười đến xán lạn.

Vì con thỏ, ta nhịn!

"..."

Tiêu Nguyệt nhất thời nghẹn giọng, căm hận nhìn chằm chằm con thỏ kia, khuôn mặt yêu nghiệt hiện ra vài phần ngả ngớn, khóe môi phảng phất như đang cười, cười đến mức...tà ác.

"Ngươi là Thái tử phi, bên người không được phép có con vật giống đực làm bạn, vậy con thỏ này..."

Hắn nhìn thẳng vào Miên Miên, thấy nàng đang nổi giận.

Ngón tay thon dài nhấc hai chân sau của con thỏ, động tác vừa ưu nhã vừa yêu mị, đôi mắt nhìn theo động tác của chính mình, cho đến khi dừng lại ở tiểu vật giữa hai chân con thỏ, khóe môi khinh thường nhếch lên, bạc môi khẽ mở, chậm rãi phun ra bốn chữ: "Phải...thiến cái đó!"

Nói xong, mang theo con thỏ hướng ra ngoài cửa ném một phát, chỉ nghecon thỏ kêu "Thu" một tiếng bi thương, tiếp theo không còn thanh âm nào nữa.

Con thỏ Dung Triệt tặng nàng!!!

Không chết cũng tàn phế!!!

igy2?y"
 
Back
Top Bottom