Cập nhật mới

Khác Vương phi phú khả địch quốc

Vương Phi Phú Khả Địch Quốc
Chương 16: Từ biệt Phượng thành


Năm ngày sau, chân Du má đã có thể đi lại được, Minh Nguyệt cũng giải quyết gần như xong tất cả công việc của Minh Nguyệt trang và giao lại cho Lôi Lâm nên bắt đầu thu dọn về kinh.

Sáng sớm hôm đó, Du má đã rất nhanh chóng thu dọn hành trang đợi ở tiền sảnh.

Vốn dĩ trước khi đi cứ nghĩ rằng sẽ nhanh chóng đón được người rồi về kinh nào ngờ lại gặp chuyện xui xẻo ở đây.

Mấy ngày nay chân đau, ăn uống là đạm bạc, kẻ hầu người hạ lại không có, Du má biết rõ bị Minh Nguyệt bạc đãi nhưng lại không dám gây chuyện.

Rõ là hôm đó nàng ta đã gián tiếp thừa nhận quen biết Minh Nguyệt Trang chủ nên không thể hàm hồ gây hiềm khích lớn hơn với nàng ta, phải cố nhẫn nhịn đến khi biết rõ mọi chuyện.

Quân tử báo thù mười năm chưa muộn mà!

Cứ chờ đó, lũ tiểu tiện nhân Phiêu gia!

Du má đang ngồi cố gắng nuốt cục tức thì thấy Bạch Lan dẫn Minh Nguyệt ra.

Tuy dùng khăn che mặt nhưng Du má vẫn có thể nhìn ra mặt nàng hơi sưng, ánh mắt thì đỏ hoe, hình như là vừa khóc!

Du má định mở lời hỏi thì Bạch Lan đã nhanh chóng chạy lại trước mặt bà nói nhỏ:

- Du má, tốt nhất là đừng hỏi tiểu thư nhà ta gì hết.

Nàng ấy khóc từ hôm qua đến giờ đó nha!

Hỏi nhiều không khéo lại không chịu về kinh đấy!

Du má nghe vậy thì giật thót.

Này là không về thì phải làm sao chứ?

Bà không muốn ở đây thêm đâu.

Cái đám tiểu tiện nhân này rốt cuộc là định giở trò gì vậy chứ?!

Thấy ánh mắt hoang mang của Du má, Bạch Lan vội kề sát vào bà tiếp tục thì thầm:

- Này cũng không thể trách tiểu thư nhà ta đi!

Đây là nơi nàng ấy sống mười năm.

Huống hồ bài vị của đại lão gia và mẫu thân nàng đều ở đây nha!

Bạch Lan vừa nói vừa đau lòng nhìn Minh Nguyệt đang ngồi thẫn thờ nhìn khắp Phiêu phủ rồi lắc đầu thở dài.

Du má nghe vậy cũng hướng mắt nhìn Minh Nguyệt, bỗng trong lòng cũng lóe lên chút thương cảm nhưng mà rất nhanh bà liền tỉnh táo cất tiếng:

- Tiểu thư vậy chúng ta nên khởi hành sớm đi thôi!

Minh Nguyệt đang thẩn thờ nghe vậy liền quay sang nhìn Du má.

Du má cứ tưởng nàng lại định nói gì thì nàng chỉ gật nhẹ đầu rồi đứng dậy bước ra cửa.

Bạch Lan thấy vậy liền chạy qua đỡ tay nàng.

Du má thấy Minh Nguyệt và Bạch Lan bỗng nhiên hợp tác cũng thấy đôi chút không quen nhưng cũng không nghĩ ra gì liền vội cầm hành lý bước theo.

Ra tới cổng phủ, Du má lại cảm thấy có gì không đúng liền quay lại hỏi Minh Nguyệt:

- Nhưng mà tiểu thư, hai cái nha đầu kia không đi theo tiểu thư sao?

Minh Nguyệt mắt đỏ hoe nhìn Du má nghẹn ngào trả lời:

- Ý Du mà là Y Linh, Y Liên sao?

Hai nàng ta ở lại đây trông coi phủ và giúp ta chăm lo hương khói cho ngoại công và mẫu thân!

Nói đến đoạn liền thấy một giọt nước mắt khẽ trào ra.

Minh Nguyệt liền quay đi, nhanh chóng đưa tay cho Bạch Lan đỡ lên xe ngựa.

Du má thấy nàng như vậy cũng không hỏi nữa.

Giọng nói đã khàn đến vậy, hẳn là đêm qua đã khóc một trận thật to đi!

Hừ, mấy ngày trước còn oai phong lắm nhưng mà rõ là đến cuối cùng vẫn chỉ là một cái tiểu nha đầu!

Nghĩ vậy Du má liền quay đi, bước lên xe ngựa của bà.

Rất nhanh chóng, hai chiếc xe ngựa liền lăn bánh từ từ đi xa khỏi Phiêu phủ.

Trong phủ, hai bóng thiếu nữ đứng chăm chú nhìn theo chiếc xe chở Minh Nguyệt và Bạch Lan, không, nói đúng hơn là Minh Nguyệt giả và Bạch Lan!

Y Liên cất tiếng hỏi:

- Tiểu thư, người thấy thế nào?

Minh Nguyệt thật nhướng mày:

- Y Linh diễn rất hay, nếu không phải ta là Giang Minh Nguyệt thật thì ta cũng nghĩ đó chính là Giang Minh Nguyệt nha!

Y Liên lắc đầu:

- Không phải đâu tiểu thư!

Ý nô tì là tiểu thư thấy ánh mắt của Bạch Lan thế nào a?

Trước khi xe lăn bánh nàng ấy vém rèm nhìn vào phủ nha!

Tiều thư không thấy ánh mắt đó tràn đầy oán hận hay sao?

Y Liên nói xong liền rùng mình.

Ai nha, ánh mắt của Bạch Lan lúc nãy không khác gì oán phụ nha!

Minh Nguyệt thấy vẻ mặt của Y Liên liền phụt cười:

- Cái nha đầu này ngươi sợ cái gì?

Hôm trước lúc gây sự với Du má không phải gan to lắm sao?

Huống hồ đó là nhiệm vụ, Bạch Lan có không vừa ý cũng không làm gì được!

Y Liên nhìn Minh Nguyệt thầm nghĩ, tiểu thư người thì không sao a!

Cam tâm lừa bọn ta tới phút cuối cùng, tiểu thư cũng thực xấu xa đi.

Mãi đến sớm hôm nay mới gọi ba người chúng ta vào bảo Y Linh giả dạng người đi cùng Bạch Lan theo Du má về kinh.

Còn ta lại theo người đi đường khác.

Bạch Lan tỷ dĩ nhiên là tức giận rồi, tỷ ấy thân cận với người như vậy mà giờ lại bị tách ra, thật đáng thương, lỡ mà trên đường nàng ấy đau lòng lại...

- Y Liên!

- Minh Nguyệt lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của nàng - Tiểu thư ta tự biết sắp xếp.

Cái nha đầu Bạch Lan đó giận tí rồi thôi, ngươi không phải lo.

Mau đi chuẩn bị đi, chúng ta cũng phải lên đường ngay đấy!

Y Liên nghe Minh Nguyệt nói liền giật thót người.

Tiểu thư đại nhân đúng là đáng sợ a!

Ngay cả tiếng lòng của nàng mà cũng nghe thấy được!

Y Liên nhìn Minh Nguyệt một cái rồi gật đầu đi vào trong lấy hành lý.

Minh Nguyệt thấy Y Liên đi vào rồi mới thở dài một tiếng, quay nhìn khắp Phiêu phủ một lượt rồi nhanh chóng bước vào trong thay y phục.

Lần này đi thật mong có thể sớm trở về!
 
Vương Phi Phú Khả Địch Quốc
Chương 17: Vân Phượng


Một chiếc xe ngựa sang trọng đang lăn bánh qua khỏi đại môn của Phượng thành.

Bên trong xe, một nữ tử dung mạo tuyệt trần đang nhắm mắt dưỡng thần.

Nàng mặc một bộ y phục đỏ rực như lửa, một bên vai áo hờ hững rớt xuống để lộ làn da trắng hồng, mịn màng như bạch ngọc, mái tóc dài của nàng được vấn lên bởi một cây trâm hồng ngọc, chân mày lá liễu cong vút, môi son đỏ tươi, phía dưới đuôi mắt phải có một nốt ruồi son nhỏ càng làm vẻ đẹp của nàng thêm sắc sảo.

Một vài sợi tóc đen óng rớt xuống, ôm theo gương mặt thanh tú xõa xuống bên vai lộ ra của nàng, cảnh tượng này thật là đại mỹ cảnh mà!

Y Liên nhìn Minh Nguyệt trong bộ dạng đó thầm cảm thán.

Này, nàng là nữ nhân còn thấy tiểu thư quyến rũ như vậy thì nam nhân làm sao chịu nổi?

Đúng vậy, hồng y nữ tử đó chính là Giang Minh Nguyệt, nói đúng hơn là Minh Nguyệt trong thân phận Vân Phượng - tứ đường chủ của Minh Nguyệt trang.

Minh Nguyệt Trang bao gồm bốn vị Đường chủ gọi là Phong - Lôi- Vũ - Vân, mỗi người phụ trách những công việc khác nhau của Minh Nguyệt Trang: Đại đường chủ: Tần Phong 25 tuổi, phụ trách các tiêu cục, bến cảng, giải quyết các vấn đề cần đến vũ lực.

Nhị đường chủ: Lôi Lâm, 20 tuổi, phụ trách các tiền trang, khu mỏ, điền trang, các vấn đề về tiền bạc.

Tam đường chủ: Tống Duy Vũ, 19 tuổi, phụ trách tửu lâu, khách điếm, thanh lâu, thu thập thông tin.

Tứ đường chủ: Vân Phượng cũng là Minh Nguyệt, phụ trách cửa hiệu quần áo, trang sức, mỹ phẩm, các vấn đề ngoại giao.

Còn Minh Nguyệt Trang chủ, nam tử đệ nhất thiên hạ chính là người quản lý chung.

Đó là những gì mọi người biết, nói đúng hơn là Minh Nguyệt muốn mọi người nghĩ như vậy.

Tuy không muốn nhưng Minh Nguyệt vẫn phải thừa nhận rằng ở thời đại này, nữ nhân như nàng thật khó để được người khác tôn trọng huống hồ chuyện làm ăn, tiền bạc.

Vì vậy, nàng đã dựng nên hình ảnh công tử Minh Nguyệt và bảo bọn người Tần Phong, Lôi Lâm, Tống Duy Vũ luôn nhận là làm việc dưới trướng người đó và thay mặt nàng làm việc.

Nhưng về sau, khi việc làm ăn càng phát triển, một số kế sách của nàng bọn họ không thể thực hiện được, đến cả Lôi Lâm cũng không thể thông suốt.

Lúc đó nàng hiểu rằng dù sao suy tính của nàng vẫn đi trước người thời đại này nên nàng quyết định bản thân nàng phải trực tiếp ra mặt trong việc thương thảo, ngoại giao.

Nhưng nàng lại không thể trực tiếp xuất đầu lộ diện.

Nàng từng nghĩ thử cải nam trang để trực tiếp xuất hiện dưới danh nghĩa Minh Nguyệt Trang chủ nhưng đó thực sự là quá ngu ngốc đi.

Nữ nhi như nàng có ăn vận kiểu gì cũng không ra hình dáng nam tử.

Mấy bộ phim truyền hình và tiểu thuyết ngôn tình đúng là lừa người mà.

Vì vậy mới có thân phận Vân Phượng.

Minh Nguyệt vốn dĩ rất ý khi xuất hiện ở bên ngoài Phiêu phủ, cộng thêm tin đồn nàng tung ra là nàng có dung mạo bị hủy vì bệnh tình ngày nhỏ, sức khỏe yếu ớt, dáng vẻ luôn xanh xao.

Nên để cải trang thành một thân phận khác nàng chỉ cần trang điểm và ăn mặc khác đi là mọi người đều không nhận ra.

Y Liên vốn dĩ luôn được biết là người đi theo Tứ đường chủ Vân Phượng cũng rất giỏi trong việc cải trang và cũng ít khi ra khỏi phủ nên người ngoài cũng khó lòng biết được thân phận thực sự của hai người.

Bởi vậy có thể nói, tất cả công việc lớn nhỏ của Minh Nguyệt Trang đều do bốn vị Đường chủ ra mặt.

Còn Minh Nguyệt Trang chủ đại danh cái thể, được bao người ngưỡng mộ bầu chọn là đệ nhất công tử lại là người chưa ai từng thấy mặt, chỉ có danh tiếng (do Tống Duy Vũ phụ trách tung tin) là ngày càng vươn xa.

Nói một chút về Vân Phượng, đúng hơn là Minh Nguyệt trong thân phận Vân Phượng.

Vân Phượng nổi tiếng là một đại mỹ nhân khuynh quốc, khuynh thành luôn xuất hiện trọng một bộ y phục đỏ.

Nàng còn được đồn đại là nữ nhân của Minh Nguyệt công tử.

Không chỉ xinh đẹp, Vân Phượng còn nổi tiếng là một nữ nhân kiệt xuất, đa mưu túc trí, đặc biệt là khả năng ngoại giao xuất sắc.

Chưa hề có chuyện làm ăn nào của Minh Nguyệt Trang mà nàng thương thảo không thành.

Một nữ nhân vừa xinh đẹp, vừa tài giỏi như vậy dĩ nhiên là được rất nhiều người muốn chiếm hữu.

Có rất nhiều đại thiếu gia của các gia tộc từng làm ăn với Minh Nguyệt Trang muốn kết duyên với nàng.

Trước hết là bởi vì nàng quá xinh đẹp.

Thậm chí từng có lời đồn là chỉ cần nhìn thấy nàng một lần thì sẽ không còn cảm thấy có nữ nhân nào xinh đẹp nữa (cái này không phải Tống Duy Vũ tung tin).

Thứ hai là nàng rất tài giỏi, đối với nhưng gia tộc kinh thương thì có được nàng chính là hổ mọc thêm cánh.

Thứ ba là nàng chính là Tứ đường chủ của Minh Nguyệt Trang, nếu nàng trở thành con dâu của gia tộc nào thì chẳng phải gia tộc đó trở thành thông gia với Minh Nguyệt Trang sao.

Không những vậy, người ta còn đồn đại rằng vì nàng phụ trách chuyện ngoại giao, thương thảo làm ăn của Minh Nguyệt Trang nên rất gần gũi với Minh Nguyệt công tử.

Vì vậy nàng đã học trộm được rất nhiều bí quyết làm ăn, nắm giữ nhiều bí mật của Minh Nguyệt Trang, có nàng trợ lực thì cho dù là ăn mày cũng có thể xây dựng nên một Minh Nguyệt Trang thứ hai (cái này chắc chắn cũng không phải do Tống Duy Vũ đồn đại nha).

Bởi vậy, có một thời gian Minh Nguỵêt không thể xuất hiện dưới thân phận Vân Phượng.

Bởi vì nàng cứ xuất hiện là y như rằng một đám người tìm cách mồi chài, lôi kéo, dụ dỗ nàng cưới trưởng tử, trưởng tôn của họ.

Thậm chí có lần nàng đến một tiền trang nọ thương lượng chuyện làm ăn còn bị bọn họ giữ lại, ý đồ uy hiếp, ép nàng cưới tên thiếu gia ngu độn của bọn họ.

Lần đó may mà Tần Phong kịp thời đến để cứu nàng, không thì có lẽ...ừ, nàng cũng không dám tưởng tượng tiếp nha!

Sau lần đó, Lôi Lâm làm một vài thủ đoạn, khiến cho việc làm ăn của tiền trang đó càng ngày càng lụn bại.

Minh Nguyệt Trang chủ cũng tuyên bố tuyệt giao, cắt đứt quan hệ làm ăn với bất kỳ gia tộc nào giúp đỡ bọn họ.

Chưa đầy ba tháng sau, tiền trang đó phá sản, cả gia tộc phải ra đường ăn xin, chưa kể tên thiếu gia ngu ngốc kia còn bị đưa vào nhà lao.

Về sau, khi tin đồn rằng Vân Phượng là nữ nhân của Minh Nguyệt công tử nên khi xảy ra sự việc đó, Minh Nguyệt trang chủ mới tức giận như vậy (cái này thì chắc chắn là do Tống Duy Vũ đi đồn) thì chẳng còn ai có ý đồ đen tối gì với nàng nữa.

Minh Nguyệt cũng thoải mái dùng danh nghĩa Vân Phượng hành sự.
 
Vương Phi Phú Khả Địch Quốc
Chương 18: Đụng độ


Thiên Thủy thành.

Chiếc xe ngựa chở Minh Nguyệt (lúc này đang trong thân phận Vân Phượng nên tác giả xin phép được gọi là Vân Phượng luôn cho đỡ rối) vượt qua cổng thành rồi len vào con phố sầm uất nhất.

Một lúc sau, xe ngựa chậm rãi dừng lại trước một khách điếm đông đúc, bên trong bên ngoài người ra vào tấp nập.

Phía trên cao, biển hiệu lớn khắc chữ vàng nổi bật: Minh Nguyệt Lâu.

Chưa bước xuống xe, Vân Phượng đã nghe tiếng cãi vả huyên náo từ bên trong.

Vén màn nhìn vào thì nàng thấy ngay một tên tiểu tử, nhìn sơ là biết nữ cải nam trang, vẻ mặt cong cớn đang lớn tiếng quát chưởng quầy:

- Hết phòng, nói hết phòng mà được sao?

Tên tiểu nhị vừa rồi không phải vừa nói đã dọn xong phòng cho người nào đó sao?

- Vị công tử này xin bình tĩnh!

Phòng mà tiểu nhị nói chính là dành cho khách khác, người đó đã có lời đặt trước.

Chỗ chúng tôi vẫn còn rất nhiều phòng tốt, các vị xin hãy chọn phòng khác được không ạ?

- Chưởng quầy bình tĩnh, mặt không biến sắc đáp lại.

- Ngươi nói phòng khác, ta không muốn, bổn công tử nhất định phải ở phòng thượng hạng!

Nói thử xem vị khách kia lac khách hàng cấp gì hả?

- Tên cải nam trang vừa nói vừa ném về phía chưởng quầy một tấm kim bài bằng vàng.

Với vẻ mặt hết sức vênh váo, tên đó nói tiếp - Người khác đặt trước thì nói họ nhượng lại.

Ta là khách thẻ vàng thượng cấp của Minh Nguyệt Lâu chã nhẽ còn không được ưu tiên?

Chưởng quầy nhặt kim bài lên đặt lên bàn, đẩy ngược về phía tên cải nam trang chậm rãi nói:

- Công tử thứ lỗi.

Vị khách đó nói cho đúng thì thậm chí còn không có được cả thẻ đồng sơ cấp chứ nói gì đến thẻ vàng thượng cấp như công tử đây!

- Vậy thì còn không mau nhượng phòng cho ta?

- tên tiểu tử đập bàn lớn tiếng quát.

- Công tử thứ lỗi.

Tiểu nhân đã nói từ đầu là vị khách đó đã đặt phòng trước.

Cho dù vị khách này có là ăn mày, chỉ cần đến nhận phòng thì tiểu nhân cũng phải giao phòng cho người đó!

Minh Nguyệt Lâu làm ăn đến được như hôm nay là đều có nguyên tắc.

Công tử nhìn qua cũng là người có học, lại có thẻ vàng thì hẳn thường lui tới Minh Nguyệt Lâu ủng hộ nên chắc hiểu được phép tắc của chúng tôi phần nào!

- Chưởng quầy vẫn nở một nụ cười ôn hòa, mặt không biến sắc từ tốn nói.

- Chưởng quầy nhà ngươi đúng là không biết điều...

- Tên tiểu nha đầu cải nam trang hét lên.

- Đủ rồi Tiểu Tuệ!

- Một nam nhân từ phía sau tiểu tử kia bước lên can ngăn.

- Ta ở phòng khác cũng được, ngươi cứ ở phòng Thượng đi.

Ta chọn phòng Trung cũng được!

Nha đầu cải nam trang lập tức giãy lên, nhưng lại trả lời nam nhân này bằng một thái độ hoàn toàn khác:

- Không được, huynh không được.

Đợi tên khách kia tới ta sẽ nói hắn đổi phòng cho huynh!

- Ta không đổi!

- Vân Phượng vừa bước xuống xe tiến vào cửa Minh Nguyệt Lâu vừa nói.

Sự xuất hiện của Vân Phượng khiến cho trong khoảnh khắc, mọi thứ dường như dừng lại.

Tất cả mọi người từ kẻ đang cãi vả, người xem náo nhiệt, người qua đường đều phải ngoái nhìn nàng.

Y Liên theo sau thầm cảm thán: Đúng là tiểu thư đã đẹp đến đẳng cấp khiến cho một người tâm trí u mê đến câm lặng a!

Rốt cuộc vị nam nhân đứng ra khuyên ngăn nha đầu cải nam trang laij là người đầu tiên khôi phục bình thường cất tiếng nói:

- Cô nương là người đã đặt phòng trước?

Lúc này Vân Phượng mới để ý kỹ người này.

Thân hình cao to,lực lưỡng, da rám nắng, bên hông đeo kiếm.

Có vẻ là người học võ.

Nhưng dung mạo lại mang vẻ thư sinh, cũng có thể xem là đẹp trai, theo tiêu chuẩn hiện đại có thể nói là manly.

Thảo nào nha đầu kia,nhìn qua là biết mê mụi tên này rồi.

- Đúng vậy!

- Ngươi muốn bao nhiêu tiền thì chịu nhượng lại?

- Nha đầu kia xông lên chắn giữa nàng và nam nhân kia, trợn mắt hỏi.

Vân Phượng phì cười, lắc đầu bước về phía chưởng quầy.

Chưởng quầy từ lúc nào đã nhanh chân chạy ra khỏi quầy mà bước đến cung kính cúi chào nàng:

- Tứ đường chủ đến rồi.

Tiểu nhân không kịp tiếp đón, xin trách phạt!

- Ma chưởng quầy không cần đa lễ.

Chưởng quầy quản lý Minh Nguyệt Lâu ở Thiên Thủy thành tốt như vậy, ta phải tăng lương mới đúng nha!

- Vân Phượng mỉm cười nâng Ma chưởng quầy đứng dậy.

Còn vị chưởng quầy kia, lúc trước xử lý nha đầu đầy bản lĩnh thế nào thì giờ chỉ vì Tứ đường chủ nhớ tên và khen một câu mà vẻ mặt liền chất đầy cảm động, khóe mắt còn chực rưng rưng rơi lệ.

- Haha, thảo nào chưởng quầy bảo thẻ đồng sơ cấp cũng không có.

Thì ra là vì vốn dĩ đã không cần bất cứ loại thẻ nào vẫn đặt được phòng Thượng.

Tiểu Tuệ, ngươi có là khách lớn cũng không đấu nổi vị cô nương này đâu.

Vì người ta là chủ, hahaha!

- Từ trong góc khuất một giọng nói đầy mỉa mai vang lên.

Vân Phượng quay lại nhìn thì trong chiếc bàn ngay góc tường, một nam nhân trẻ tuổi, bộ dáng thư sinh, dung mạo xuất chúng, lại toát lên một khí chất bất phàm, đang vừa thưởng trà vừa nói.
 
Vương Phi Phú Khả Địch Quốc
Chương 19: Trang chủ muốn ăn cũng phải trả tiền


Vân Phượng nghe nam nhân kia nói vậy liền mỉm cười.

Quả là có ý tứ nha.

Chậm rãi bước về phía bàn mà nam nhân đó đang ngồi, Vân Phượng cất tiếng hỏi:

- Thứ lỗi tiểu nữ mạo muội, tiểu nữ là Vân Phượng, Tứ đường chủ Minh Nguyệt Trang, xin hỏi quý danh công tử là gì, có quan hệ thế nào với nhị vị công tử kia?

Sở Lâm liền đặt chiến trà xuống, đứng dậy, chấp tay nhẹ cúi xuống :

- Tại hạ Sở Lâm, là bạn đồng hành cùng hai vị công tử kia!

Sở Lâm nhìn thẳng Vân Phượng thầm đánh giá.

Nữ nhân này quả không hổ danh Tứ đường chủ Minh Nguyệt Trang, đúng như lời đồn, không chỉ dung mạo xuất chúng mà còn thông minh, khôn khéo.

Đừng nghĩ nàng ta tự nhiên tiến lại phía hắn xưng danh rồi hỏi chuyện một cách vô nghĩa.

Rõ là nàng ta chỉ trong khoảnh khắc đã biết rõ, trong ba người thì hắn mới là người có quyền quyết định nhất.

Không những vậy, dù biết rằng mọi người đã biến thân phận nàng sau khi chưởng quầy chào hỏi, nhưng nàng ta vẫn giới thiệu lại lần nữa rồi mới hỏi tên hắn.

Thật khó lòng khiến người khác chê trách cách nói chuyện.

Vân Phượng biết tên Sở Lâm đó đang đánh giá nàng.

Ba người này rõ ràng là có thân phận không tầm thường.

Tiểu nha đầu đanh đá, cải nam trang rõ là thiên kim tiểu thư được nuông chiều, không hiểu chuyện.

Nam nhân đeo kiếm lại khiến một đại tiểu thư say mê thì hẳn cũng không tầm thường.

Lại thêm nam nhân này trong lúc hai người kia gây chuyện thì lại vẫn ung dung xem chuyện, đánh giá mọi việc thì chắc càng không tầm thường.

Thêm cả bọn họ lại có cả thẻ vàng thượng hạng của Minh Nguyệt Trang.

Nói một chút về các loại thẻ này.

Thật ra nó cũng giống như các loại thẻ khách hàng thân thiết, thẻ V.I.P tích điểm ở hiện đại.

Chính là ý tưởng ngày xưa của Lôi Lâm đi trước thời đại khiến Minh Nguyệt ấn tượng, đồng ý áp dụng vào việc kinh doanh của Minh Nguyệt Trang.

Cụ thể đối với các cửa hiệu quần áo, trang sức, hương liệu, tửu lâu, khách điếm, kỹ viện, khi khách đến mua hàng hoặc ăn uống, hoặc sử dụng dịch vụ thì sẽ được tích điểm tùy theo số ngân lượng họ sử dụng, điểm càng cao thì sẽ được thăng cấp thẻ càng cao.

Thẻ càng cao sẽ càng hưởng nhiều ưu đãi như quà tặng, giảm giá, đối với y phục hay trang sức của Minh Nguyệt Phường thì có thể đặt làm riêng.

Đến các dịp đặt biệt như sinh thần, lễ, năm mới còn được tặng quà, được tham dự các sự kiện đặc biệt dành riêng cho khách cao cấp.

Tuy nhiên, do cổ đại không coa máy vi tính, không có mạng internet kết nối các nơi mà cửa hiệu Minh Nguyệt Trang lại rộng khắp.

Nên việc tính điểm để nâng cấp thẻ thì phải mất nửa năm một lần.

Tức là cứ mỗi nửa năm, các cửa hiệu phải tổng kết điểm của khách gửi về tổng bộ phận chăm sóc khách hàng ở Phượng thành (bộ phận này Minh Nguyệt chính là lấy tên y như ở hiện đại).

Sau đó, ở đây bât đầu tập hợp tất cả lại và tính điểm, vì có nhiều khách là thương nhân, nay đây mai đó, đến rất nhiều cửa hiệu khác nhau của Minh Nguyệt Trang.

Sau khoảng 1 tháng, tổng bộ sẽ gửi thông báo về nơi từng khách đăng ký nhận thẻ ban đầu để thăng cấp thẻ.

Bởi vì việc này khá lâu nên Lôi Lâm, Tống Duy Vũ và Minh Nguyệt đang tìm cách rút ngắn lại khoảng 3 tháng tính điểm một lần.

Đối với các khách hàng lớn, nếu một lần tiêu tiền đủ để thăng cấp thẻ thì cửa hiệu tại đó có thể thăng cấp thẻ ngay.

Quay lại chuyện huyên náo lúc này, tuy ba người này có thẻ vàng thượng hạng cấp cao nhấ nhưng nàng không quan tâm, có là vua thì vào Minh Nguyệt Lâu cũng chỉ là khách, khách hàng là thượng đế nhưng vẫn phải theo đúng phép tắc của Minh Nguyệt Lâu, nếu không thì thỉnh đi nơi khác.

- Minh Nguyệt Lâu cũng như tất cả cửa hiệu của Minh Nguyệt Trang xưa nay vốn có phép tắc và quy định rõ ràng.

Việc phân chia khách theo cấp bậc thẻ bài chỉ có ý nghĩa giúp cho khách ở cấp bậc thẻ cao có thể hưởng các ưu đãi như giảm giá, quà tặng kèm theo.

Sở công tử và hai vị công tử đây là khách cấp kim bài vàng thượng hạng thì chắc hiểu rõ.

Còn việc đặt phòng hay bàn ăn ở Minh Nguyệt Lâu thì ai đến trước, có trước.

Đó là nguyên tắc làm ăn mà Vân Phượng nghĩ không chỉ Minh Nguyệt Lâu mà tửu lâu, khách điếm nào cũng như vậy.

Nên câu nói lúc nãy của Sở công tử, Vân Phượng ngu muội, không biết là có ý gì?

Sở Lâm bật cười:

- Tứ đường chủ còn vờ không hiểu?

- Đúng vậy!

Rõ là ưu tiên chủ, bạc đãi khách!

Đường chủ ở Minh Nguyệt Trang đúng là không nói đạo lý - Nam nhân lúc nãy can ngăn nha đầu cải nam trang kia bỗng lên tiếng.

Vân Phượng có chút bất ngờ, vì thái độ hắn đã thay đổi.

Rõ là lúc nãy còn có vẻ bình tĩnh, hòa nhã thì bây giờ trong ánh mắt nhìn nàng lại ẩn ẩn căm ghét.

Nàng đã làm gì nha?

Y Liên dường như cũng cảm thấy sát ý trong mắt nam nhân đó liền vội chắn giữa hắn và Minh Nguyệt.

Sở Lâm thấy vậy liền cười ha hả đi về phía tên đang bất thình lình nổi nóng, vỗ vỗ vai hắn nói:

- Tiểu tử, ngươi bình tĩnh đi.

Nam nhân lại định ức hiếp nữ nhân à?

Vân Phượng cau mày, nhẹ cúi người hỏi:

- Vị công tử đây xin cho Vân Phượng hỏi quý danh để tiện xưng hô!

- Dương Triệt!

- Tên nam nhân phun ra hai chữ rồi quay mặt đi.

Minh Nguyệt quay sang nha đầu đang cải nam trang hỏi tiếp:

- Còn vị đây?

- Sở Tuệ!

- Nha đầu này cũng phun ra hai chữ rồi quay đi như tên điên Dương Triệt.

- Vậy Sở công tử, Dương công tử, Sở tiểu thư cho Vân Phượng mạn phép hỏi, lúc các vị đến đặt phòng thì Ma chưởng quầy nói thế nào?

Sở Lâm, Sở Tuệ, Dương Triệt nghe xong liền giật mình quay sang trợn mắt nhìn Vân Phượng.

Nàng ta biết Sở Tuệ là nữ nhân ư?

Lại còn to tiếng nói ra như vậy làm lộ hết thân phận của Sở Tuệ.

Nhưng buồn cười là có vẻ như chỉ có ba người họ nghĩ đó là bí mật và thấy bất ngờ khi nghe Vân Phượng nói.

Bởi vì tất cả mọi người ai cũng nhận ra Sở Tuệ là nữ nhân từ đầu.

Ai đời lại có nam nhân nào vóc người như vậy, giọng nói như vậy, dung mạo như vậy, cử chỉ như vậy chứ?!

Đúng là khinh thường trí tuệ và đôi mắt của người bình thường.

Sở Tuệ tức giận vì bị phát hiện liền vung tay chỉ vào mặt Vân Phượng quát:

- Ngươi, ngươi, ngươi...

Vân Phượng chưa kịp mở miệng thì Sở Lâm lập tức nói bằng một giọng đầy lạnh lẽo nhưng vẻ mặt vẫn trưng ra một nụ cười ôn hòa:

- Sở Tuệ, coi chừng cách cư xử của mình!

Sở Tuệ giật bắn người, tái mặt, ngay lập tức thu tay lại.

Dương Triệt thấy cảnh đó rồi lại trừng mắt nhìn Vân Phượng một cái xong lại quay đi.

Sở Tuệ rất nhanh có vẻ đã hoàn hồn lại lên tiếng:

- Hừ, ta hỏi ở đây có mấy phòng thượng thì hắn bảo có ba, nhưng đã đặt trước một phòng còn hai.

Trong khi chúng ta có ba người, mà có hai phòng thì chia kiểu gì?

- Là tiểu thư hỏi lúc nào?

- Vân Phượng vẫn bình tĩnh hỏi.

- Vừa nãy!

- Sở Tuệ hậm hực trả lời.

Vân Phượng vỗ tay một cái, mỉm cười:

- Ha, vậy thì cho hỏi ba vị thấy Minh Nguyệt Lâu không công bằng chỗ nào?

- Ngươi còn vờ vịt không hiểu?

Rõ là chưởng quầy ưu tiên ngươi là đường chủ mà để dành phòng cho ngươi!

- Sở Tuệ lại lớn tiếng.

- Ta thật sự không hiểu.

Chính miệng tiểu thư bảo ba vị đến đây mới đặt phòng, chưởng quầy trả lời ngay phòng đã có người đặt, sau đó ta mới tới.

Vậy nếu ta không báo trước sẽ tới và đặt phòng thì sao chưởng quầy biết mà bảo với tiểu thư như vậy?

Huống hồ Minh Nguyệt Lâu xưa nay khách đặt phòng đều có ghi rõ vào sổ, không tin ba vị có thể kiểm tra!

Lúc này chưởng quầy liền lôi quyển sổ ra vẩy vẩy trước mặt, lên tiếng:

- Lúc nãy tiểu nhân đã cho vị tiểu thư đây xem là hai ngày trước đã có người đặt giữ phòng!

Sở Lâm và Dương Triệt liền nhướng mày quay sang nhìn Sở Tuệ.

Nàng ta liền lớn tiếng:

- Nhưng rõ ràng không phải tên Vân Phượng!

Sở Lâm và Dương Triệt thở phào liền kẻ lại tiếp tục quay mặt đi, kẻ lại nhìn Vân Phượng chất vấn.

- Tên Y Liên là ta nha.

Ta đặt phòng cho ta và tiểu thư không được sao?

- Y Liên lên tiếng.

- Vậy mọi chuyện rõ rồi thì Vân Phượng mạn phép về phòng nghỉ ngơi.

Thỉnh ba vị tiếp tục chọn phòng!

Ma chưởng quầy, tiếp đãi ba vị đây.

Nếu ba vị ở lại đây thì bữa tối nay của họ, ta mời!

- Nói xong Vân Phượng cúi nhẹ người hành lễ rồi đi vào trong.

Y Liên theo sau không nhịn nỗi khúc khích cười.

Đám người vốn vây xem náo nhiệt cũng Ồ lên một tiếng rõ to rồi cười lớn tản đi.

Sở Lâm, Dương Triệt trợn mắt nhìn Sở Tuệ.

Đúng là hết nói nỗi.

Lần này rõ là mất mặt, vu oan cho người ta, cả cửa hiệu của người ta là bất công rồi.

Cũng là nha đầu này hại.

Nhưng vốn dĩ cả hai người họ cũng thật không ngờ quả là Tứ đường chủ Minh Nguyệt Trang cũng phải đặt phòng trước, còn ghi cả vào sổ.

- Ba vị, giờ quyết định thế nào?

Ba vị ở tiếp ở bổn quán hay sang nơi khác chọn phòng?

- Chưởng quầy lại bày ra bộ dáng niềm nở như chưa hề có chuyện gì xảy ra - Nếu ba vị ở đây thì Tứ đường chủ sẽ mời cơm tối nha!

- Lấy hai phòng Thượng, ta và Dương Triệt ở một phòng.

Tứ đường chủ có lòng mời cơm tối thì chúng ta không khách khí.

À mà vốn dĩ Tứ đường chủ cũng đâu phải trả, đúng không?!

- Sở Lâm lại bày ra bộ mặt ung dung mà nói.

- Thật ra đúng là Tứ đường chủ có thể không trả.

Vì nếu muốn thì đường chủ có thể ghi nợ trừ vào lương a!

- Chưởng quầy vừa cười vừa nói tiếp - Quy định của Minh Nguyệt Trang, có là Trang Chủ thì muốn ăn cũng phải trả tiền ạ!
 
Vương Phi Phú Khả Địch Quốc
Chương 20: Cố nhân


Y Liên từ bên ngoài đẩy cửa phòng bước vào.

Minh Nguyệt đang tẩy lớp trang điểm cất tiếng hỏi:

- Sao rồi?

Y Liên vừa nói vừa không giấu nổi sự thán phục trong ánh mắt:

- Tiểu thư, đúng như người dự đoán!

Ba vị kia quả là đương triều Thái tử Sở Dật Lâm, Tam công chúa Sở Nhật Tuệ, Đại công tử phủ Dương đại tướng quân Dương Khải.

Tiểu thư, sao người biết được a?

Minh Nguyệt nhướng mày:

- Ta nhìn mặt có chút ấn tượng.

Nhưng theo lời muội thì bọn người của Tống Duy Vũ không biết chuyện này?

- Bên đó báo lại là hoàn toàn không biết.

Có vẻ như trong cung cũng chưa phát hiện nên cũng không rõ là ba người họ đã rời kinh thành được bao lâu và lý do gì!

- Báo cho Lôi Lâm cử người theo sát bọn họ!

- Thấy Y Liên có chút ngập ngừng, Minh Nguyệt liền hỏi - Còn việc gì nữa sao?

Y Liên ngập ngừng:

- Tiểu thư, chỉ là nô tì thấy hay để Tam đường chủ quay lại làm việc.

Nếu có Tam đường chủ thì...

- Không cần!

- Minh Nguyệt ngắt lời - Y Liên, muội nghĩ tên Tống Duy Vũ đó bỏ đi cả tháng tức là thật sự không có người làm việc sao?

Bây giờ nếu ta nghỉ ngơi một tháng, thì muội và tất cả người của Minh Nguyệt trang cũng đều không làm việc ư?

- Dĩ nhiên không rồi tiểu thư, nô tì hiểu rồi.

Là nô tì suy nghĩ nông cạn!

Nô tì xin lui!

Y Liên cúi đầu nói rồi từ từ lùi ra cửa.

Khi vừa quay người mở cửa bước ra thì nàng chợt nghe tiếng Minh Nguyệt:

- Về sau không cần phải quá câu nệ như vậy!

Muội và Y Linh, Bạch Lan ta đều xem như nhau!

Xong việc thì nghỉ ngơi sớm đi!

Y Liên chợt cảm thấy ấm áp nhẹ giọng nói "Cám ơn tiểu thư" rồi bước ra ngoài.

Y Liên ra ngoài rồi, Minh Nguyệt ngồi một mình trước gương ngẩn ngơ.

Sở Dật Lâm, khi nhìn thấy hắn nàng đã mơ hồ một cảm giác thân quen, khi hắn xưng tên Sở Lâm, rồi lần lượt Sở Tuệ, Dương Triệt thì nàng lại càng nghi ngờ nên mới sai người điều tra.

Không ngờ đúng thật là Sở Dật Lâm, tên nhóc năm nào ở Giang Phủ đã giúp nàng kéo một xô nước!

Nghĩ tới đó Minh Nguyệt bất giác mỉm cười.

Năm đó vừa mới xuyên qua sống lại trong thân xác này, quả là khi nghe tiểu tử đó xưng tên nàng không biết thân phận hắn.

Nhưng nàng là người đã chịu ơn người khác, dù nhỏ nhưng vẫn sẽ luôn ghi nhớ cho nên về sau, nàng biết được đương kim thái tử tên Sở Dật Lâm, cộng thêm trang phục năm đó hắn mặc, lại là một tiểu hài tử nhưng có thể tự do đi lại trong phủ của Binh bộ thượng thư năm đó nên Minh Nguyệt đoán chắc tiểu hài tử đó là thái tử điện hạ.

Những năm qua nàng cũng nghe ngóng không ít tin về hắn.

Sở Dật Lâm là đại hoàng tử của Đông Hạ.

Năm hắn lên 5 tuổi thì được sắc phong Thái tử.

Sở dĩ đến 5 tuổi mới được sắc phong là vì hắn không phải con ruột của Hoàng hậu đương triều.

Hiền Đức Hoàng hậu đương triều vốn là thanh mai trúc mã từ bé với Hoàng thượng.

Vốn dĩ đương kim thánh thượng trọng tình nên quyết không nạp phi.

Nhưng sau khi nhập cung, Hoàng hậu mãi vẫn không thể mang thai nên dưới sức ép của triều thần và Thái hậu, Hoàng thượng buộc phải nạp phi.

Sau khi nạp phi được một năm thì tin vui bỗng ồ ạt kéo tới, Hoàng hậu và Dung phi đều đồng loạt mang thai, rồi cùng hạ sinh vào một ngày.

Có điều, Hoàng hậu sinh hạ công chúa còn Dung phi lại hạ sinh hoàng tử.

Hoàng thượng vốn muốn lập tức sau khi Hoàng hậu hạ sinh sắc phong Thái tử cho con của nàng nhưng không ngờ lại là công chúa, không những vậy, sau khi hạ sinh đại công chúa, thái y lại chẩn đoán Hoàng hậu phụng thể tổn hại, không thể mang thai nữa.

Hoàng thượng nhìn Hoàng hậu đau lòng, sai người tìm đủ cách chữa trị, bỏ qua một bên chuyện sắc phong Thái tử.

Sau đó, hậu cung cũng không còn ai có tin vui mang long mạch.

Đến khi Sở Dật Lâm được 5 tuổi, Dung phi bỗng nhiên gặp bạo bệnh qua đời.

Đại hoàng tử Sở Dật Lâm được đưa về cung Hiền Đức, nhận danh nghĩa con của Hoàng Hậu và được sắc phong Thái tử.

Sau đó, hậu cung cũng có thêm tin mừng, lần lượt nhị công chúa, nhị hoàng tử, tam công chúa ra đời.

Đến năm Sở Dật Lâm 10 tuổi, bỗng Hoàng hậu có hỉ mạch, sau đó liền hạ sinh tam hoàng tử.

Nhưng do năm đó tuổi Hoàng Hậu đã lớn, sức khỏe nhiều năm không tốt nên tam hoàng tử sinh ra cơ thể cũng ốm yếu, không được nhanh nhẹn, khỏe mạnh như người thường.

Vốn dĩ ban đầu Hoàng hậu cũng rất yêu thương Thái tử Sở Dật Lâm.

Nhưng sau khi hạ sinh Tam hoàng tử thì lại dành hết mọi tình cảm cho con ruột và nàng cũng rất muốn Hoàng thượng phong Tam hoàng tử làm Thái tử.

Nhưng sức khỏe Tam hoàng tử không tốt, cộng thêm Sở Dật Lâm càng lớn càng tỏ ra thông minh, tài giỏi hơn người.

Không chỉ tinh thông cầm, kỳ, thi, họa mà binh thư, sách lược, chuyện triều chính cũng đều xuất chúng.

So với Hoàng thượng năm xưa ở tuổi đó càng vượt bậc.

Cho nên dù phần tình cảm với Hoàng hậu sâu đậm nhưng chuyện phong Tam hoàng tử lên làm Thái tử đối với Hoàng thượng là lực bất tòng tâm, chưa kể vốn tâm của Hoàng thượng cũng vô cùng yêu quý Sở Dật Lâm Thái tử.

Sở Dật Lâm tuy trẻ tuổi nhưng hiện nay đã thay mặt Hoàng thượng xử lý không ít công việc triều chính.

Không những vậy còn đưa ra nhiều chính sách giúp đỡ người nghèo, giảm thuế, cứu trợ...

Nên có thể nói là một vị Thái tử trong lòng tất cả dân chúng Đông Hạ.

Không chỉ tài giỏi, Thái tử còn nổi tiếng khôi ngô, tuấn tú, phong thái hơn người, là nam nhân mơ ước của nhiều cô gái.

Nếu có thua, có lẽ, ở Đông Hạ này Thái tử chỉ thua danh tiếng của Minh Nguyệt Trang chủ mà thôi.

Minh Nguyệt nghĩ tới đó liền phì cười.

Không biết tiểu tử đó trốn ra khỏi cung làm gì nhưng thật lòng, nàng quả rất vui vì gặp được hắn ở nơi này a!
 
Back
Top Bottom