Khác Vương Phi Của Ta Nàng Có Phải Nữ Nhân Không (Full)

Vương Phi Của Ta Nàng Có Phải Nữ Nhân Không (Full)
Ngoại Truyện 1: Cô Dâu Chăn Lợn


Truyện kể rằng vào ngày lành năm đó, sau khi vương phi tương lai Liễu Nguyệt thoát kiếp nạn.

Thái hậu đã lên chùa chọn ngày lành tháng tốt để rước Liễu tiểu thư về phủ Vương gia.

Mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, và cho đến sau này....

Nhân dân vẫn luôn yêu quý vị Vương phi đáng yêu ấy và gọi với cái tên : Cô dâu chăn lợn.

Và lí do vì sao có cái tên đó, thì xin phép được kể về ngày cưới của họ.

Hôm đó là lễ cưới của Nhị vương gia....

Khắp nơi nơi treo đèn lồng kết hoa mừng cho đám cưới này.

Người thì mừng vì họ đẹp đôi, người thì mừng vì được ngắm lễ cưới hoàng gia.

Nhưng đa phần họ mừng vì Liễu tiểu thư từ nay không đi gây chuyện làm khổ họ nữa. =-=

Các con phố, nhà nhà kết đèn lồng, hoa đỏ.

Đặc biệt ở phủ Vương gia thì náo nhiệt vô cùng....

Người người ra vào tấp nập, phủ Vương gia cũng thuê thêm mấy chục tì nữ để phục vụ chứ mấy gã đàn ông thì ăn thua gì.Đoàn rước dâu dài cả con phố .

Xe đầu tiên đã đi được nửa đường rồi mà xe cuối cùng vẫn còn chưa đi.

Bình thường người của hoàng gia làm gì cũng không khoa trương, dân chúng Đông Phong cũng ít khi được thấy lễ cưới như lễ hội thế này.

Vậy nên đám cưới này của Vương gia và Liễu tiểu thư được coi là dịp may hiếm có.

Thiên Phong cưỡi ngựa, mặc áo chú rể màu đỏ, bình thường trông hắn lạnh lùng là vậy, nhưng từ khi quen Liễu Nguyệt, quả thật cũng có chút tưng tửng, vui vẻ hơn.

Nên mặc đồ chú rể vào trông càng đẹp, càng hợp hơn cái vẻ lạnh lùng trước đây.

Đầu tiên là dàn âm nhạc đi đầu tiên cùng hai người cầm dải hoa trải khắp đường.

Sau đó là Thiên Phong cưỡi ngựa, sau đó là Tiếu Ngạo, Ngọc Khâm và tứ đại thị vệ.

Sau đó là một dàn kiệu hoa kết vải đỏ, rực rỡ , nổi bần bật, lễ vật rước dâu... rất rất nhiều.

Đoàn người đang đi oai phong , dàn nhạc vui tươi.

Ai nầy đều khấp khởi, cười nói vui đùa thì chợt nghe thấy tiếng huỵch huỵch ở phía xa vang tới.

Thực sự là cái tiếng này rất to, giống như một đàn ngựa đang tới.

Người bình thường còn nghe rõ, huống gì người học võ.

Tuy vậy, vì cả một đoàn dài nên ngay cả Thiên Phong cũng trở tay không kịp.

Quả nhiên có một đàn chạy tới - nhưng là một đàn lợn .....

Dàn nhạc và người kết hoa bỏ chạy toán loạn khi thấy đàn lợn lao về mình... thật sự rất giống lợn điên...nhưng không phải, có một chủ bé chạy theo, vừa khóc vừa hét lên :

_ Giúp, giúp với!!!!!!!!

MỌi người tránh ra , có lợn điên. !!!!!!!!!!

Đồng loạt, Thiên Phong, Ngọc Khâm, Tiếu Ngạo và tứ đại thị vệ bay khỏi ngựa, xông vào đàn lợn đang chạy như lên cơn đó.

Không biết Ngao Thiện và Hạo Vân kiếm đâu được sợi xích, 7 người dùng khinh công vây quanh bọn lợn, dồn chúng thành một đống rồi xích vào. ( N : hehe, khinh công bắt lợn!).

Rất nhanh, bọn lợn đã giải quyết xong, nhưng... trong lúc lũ lợn làm loạn lên, một vài con cùng với lũ ngựa hốt hoảng vì giật mình đã lao vào đoàn còn lại, mọi người chạy toán loạn sang hay bên đường.

Rất may là lễ vật vẫn còn.

_ Cảm ơn các vị, không có các vị không biết tôi sẽ thế nào?

- Chú bé chăn lợn ban nãy quỳ phịch xuống đất khóc.

_ Phù, giải quyết xong xuôi, may quá đi.

Không sao đâu, bất đắc dĩ thôi mà.

- Tiếu Ngạo lau mồ hôi trên trán, chân dẫm lên chế trụ một con lợn, nói

_ Xong cái gì...

Nhìn kia kìa - Ngọc Khâm gõ vào đầu hắn, chỉ về phía cái kiệu hoa.

Thiên Phong cùng bốn người còn lại đang bận trừng mắt với bọn lợn ngang ngạnh cũng quay lại.

Tất cả đều đứng hình.

Đúng là cái kiệu hoa giờ đã hỏng nặng nề do bị ngựa va lợn húc cho tơi tả.

Ngay cả Thiên Phong cũng chỉ biết đứng nhìn , mắt trợn trừng trừng.

Không lâu sau, thợ sửa kiệu đến , mọi người trong đoàn cũng đứng dần về vị trí, chuẩn bị đi tiếp thì thợ sửa kiệu hoa nói:

_ Không được rồi, hỏng nặng quá sửa không nổi.

Mua cái mới cũng không kịp.

........................

Lúc này, tại Liễu phủ, mọi người cũng đang sốt hết cả ruột.

Sắp qua giờ lành mà vẫn chưa thấy đoàn rước dâu đâu.

Liễu Nguyệt hôm nay mặc đồ cô dâu cũng trở nên xinh đẹp, dịu dàng lạ thường.

Nàng bước ra cổng cùng cha mẹ đợi ( N :nghĩ tới cái cảnh cô dâu ngồi xổm đợi chồng mà cười đứt ruột). càng ngày càng nóng ruột, nàng chỉ lo không biết Thiên Phong có bị sao không?

Định chạy đi xem thế nào nhưng nàng biết chắc cha mẹ không cho, tính lẻn đi thì thấy một chú bé chăn lợn cũng một đàn lợn bị xích đi qua cổng nhà.

Trên tay cầm một bịch gì đó giống cám, mắt bọn lợn chỉ tập trung tới cái bịch đó ( chắc để dụ lợn).

Chú bé đó đi qua cổng nhà nàng thấy treo chữ hỉ, nhìn lướt qua thấy mọi người đang nhăn nhó không biết đoàn rước dâu sao giờ chưa đến.

Kể ra chú bé cũng thông minh, hỏi;

_ Dạ, xin hỏi có phải mọi người đang đợi đoàn rước từ phía Nam kinh thành không?

_ Đúng.

- Liễu tể tướng phản ánh rất nhanh, lập tức trả lời.

Ông nhìn đàn lợn bị xích cũng lờ mờ đoán ra.

Chú bé thấy vậy, cũng biết mình hại đám cưới nhà người ta nên kể hết một mạch mọi chuyện.

Còn chưa nói xong đã bị cô dâu tóm vai, lắc như lật đật, hỏi;

_ Thế chú rể có sao không?

Có sao không?

Hả?????

_Dạ không sao ạ!

Liễu Nguyệt đột ngột dừng lại.

Quay ngoắt ra nhìn cha mẹ cùng hai anh, cười một cái, nói :

_ CHA, ME, ANH, CON ĐI TÌM THIÊN PHONG.

LÁT MỌI NGƯỜI TỚI SAU NHÉ!!!!!!!!!!!- Lời còn chưa dứt mà đã không thấy bóng nàng đâu,

Bóng thì không thấy nhưng thật sự nàng rất thu hút.

Vì sao ư?

VÌ....

CẢ ĐÀN LỢN ĐANG ĐUỔI THEO NÀNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Liễu Nguyệt đã sợ bị bắt lại, lại thấy đàn lợn chạy theo càng hoảng.

Thế là cứ người chạy trước, lợn đuổi theo sau.

Cái khung cảnh cô dâu xách váy chạy, lợn đuổi theo sau đã được toàn bộ dân chúng trong kinh thành chiêm ngưỡng.

Đi tới đâu là mọi người cười ồ tới đó.

Xa xa có tiếng chú bé chăn lợn vừa khóc vừa hét ;

_ Tiểu thư, làm... làm ơn.............

DỪNG LẠI!!!!!!!!!!!!!!!

Liễu Nguyệt cứ thế chạy cho đến khi thấy bóng dáng đoàn rước của Thiên Phong.

.......................

Đoàn rước đành ở lại một chút nữa, dân chúng thì đang bàn tán, thợ sửa ra sức hì hục dưới sự giúp sức của Ngọc Khâm và Hạo Vân.

Bỗng nhiên lại nghe thấy tiếng rất quen, mọi người đều tái mặt lại khi nhìn thấy ........ lại là đàn lợn ban nãy.

Nhưng 7 người kia thì ngạc nhiên là phần nhiều vì chạy trước đàn lợn là bóng dáng áo đỏ quen thuộc - Cô dâu của ngày hôm nay - LIỄU NGUYỆT.

_ Thiên Phong, cứu ta!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nghe tiếng nàng gào lên, dường như hai chân sắp quỵ đến nơi, Thiên Phong phi thân túm lấy nàng nhảy lên mái nhà cao.

Đàn lợn một lần nữa bị xích lại bởi 6 người còn lại.

Cũng may cái kiệu chưa tan tành.

Cuối cùng, dân chúng xung quanh lại cười ồ trước cái cảnh vương phi tương lai bị lợn đuổi.

Sau đó, Thiên Phong đưa Liễu Nguyệt xuống... thì thấy chú bé ban nãy chạy lại, khóc nức nở nói:

_ Tiểu thư, làm ơn trả cho tôi cái gói cám!!!!!!!!!!!!1 TT~TT

Sau đó mọi chuyện được làm rõ, Liễu Nguyệt chạy qua cậu bé, cái mũ đầy dây tua với chả kim châm trên đầu mắc vào cái túi cám trên tay cậu bé.

Đàn lợn vì vậy cứ chạy theo túi cám thôi.

Bảo sao ban nãy chạy nàng cứ thấy đầu bị kéo về đằng sau, nặng bà cố. =-=.

Vị vương phi với hình ảnh xách váy, mang trên đầu túi cám với đàn lợn theo sau đã theo chân Liễu Nguyệt đến mãi về sau.

Người ta thường lấy chuyện đó ra làm chuyện tấu hài trong những khoảnh khắc sum họp.

Và điều quan trọng nhất là đám cưới hôm đó diễn ra khá suôn sẻ.

Cái kiệu cuối cùng cũng sửa xong, tiếc là nó hơi lỏng lẻo.

Liễu Nguyệt ngồi trên đó mà sợ gần chết.

Đến lúc đặt chân xuống đất rồi mới an tâm.

Vậy mới nói, Hoàng gia toàn những người không bình thường, một thái hậu nhiều mặt, một hoàng thượng mê đồ ngọt, một vương gia trái khoáy,... giờ đây còn thêm một cô con dâu không bình thường.

Không bình thường đến mức ngay cả đám cưới cũng chẳng bình thường.

=-=......
 
Vương Phi Của Ta Nàng Có Phải Nữ Nhân Không (Full)
Ngoại Truyện 2 : Đêm Tân Hôn Mà Chẳng Ai Muốn Nhìn Trộm


Truyện này tất nhiên không phải ai cũng biết.

Dựa theo cái tên truyện là hiểu đây là vấn đề riêng tư.

Chỉ có một vài người thân thiết, mà nói trắng ra những người anh em yêu quý của cặp đôi không bình thường này biết mà thôi.

Chuyện là, lễ cưới ngày hôm đó diễn ra suôn sẻ.

Đặc biệt là những người không có cơ may trực tiếp thấy chuyện vui - cô dâu chăn lợn như Trầm lão bá với Tuệ Phong thì rõ ràng là không vui, một chốc lại thở dài thượn thượt. biết vậy đừng có lười, chịu khó đi một chút có phải là được xem kịch hay không?

Tiếc quá!!!!!

Tuệ Phong được coi là đại đệ tử của Trầm lão bá không phải vì hắn lớn nhất, cũng không phải vì hắn giỏi nhất mà là vì....

Hắn điên nhất! =-=''

Đúng là thế, tính theo độ khùng thì Tiếu Ngạo còn thua xa Tuệ Phong, có thể nói cái tính tưng tửng của Trầm lão bá thì chỉ có Tuệ Phong mới đủ "tư chất" lĩnh ngộ được.

Vì bản thân hắn giống sư phụ nên tất nhiên khả năng cả hai nghĩ cùng một ý nghĩ là rất cao.

Cùng không được xem kịch hay, tất nhiên là sẽ không vui.

Mà không vui thì phải tìm cách tự làm mình sướng......

Mà trong lễ cưới này, cái cặp không bình thường thì đúng là vui rồi, làm gì cũng khiến người khác bật cười, ai bảo tính cách trái ngược quá... nhưng mà xem mãi cũng chán.

Phải kiếm trò nào đó kinh thiên động địa một chút.

Hai thầy trò ngồi cùng một bàn chủ tọa, Thái hậu ngồi cạnh trông thấy ánh mắt gian manh của hai người, cũng không có nghĩ nhiều, thư thái mà uống trà.

Bà tự nghĩ " dù sao cũng lâu rồi chưa có gì vui?"

Theo tục lệ, sau khi chính thức được công nhận là vợ chồng, hai người phải đi mừng rượu từng bàn một.

Lễ cưới của Vương gia đương nhiên là rất to, rất lớn, mỗi bàn khoảng 5,6 người mà cũng phải đến mấy trăm bàn.

Mời xong chỗ này chắc Liễu Nguyệt không chết vì say cũng chết vì gãy cổ.

Vì sao mà gãy cổ ư?

Còn phải nói à, ở hiện đại chỉ cần một cái khăn voan như cái màn bị xé đôi ra cài lên đầu là xong.

Đây thì...... cũng tại tóc nàng dài, cắm chi cắm chít đủ loại trang sức, kim châm, thoa vàng lộng lẫy.

Nhìn thì đẹp đấy nhưng mà nặng bằng chết.

Sướng mắt người ta nhưng cổ thì đau muốn chết. =-=

Thực ra thì ....

Cũng có một số lượng đáng kể các bàn là ăn gian, bốn thị vệ phải đi theo họ tiếp rượu, đa phần là họ uống chứ Thiên Phong và lIễu Nguyệt thì không nhiều.

Cũng phải thôi, say quắc cu đơ rồi thì còn "làm" được gì nữa.

Khi Liễu Nguyệt mời bốn tứ đại thì vệ,mỗi người một li, chỉ riêng Hạo Vân là không chịu.

Hắn đâu có ngu, Vương phi này a, tửu lượng đã kém còn thích nói khoác, thêm chén hắn kính rồi nhỡ may nàng say, lúc cao trào lại lăn tõm xuống giường giống lần rơi từ trên mái nhà xuống thì chắc đầu hắn cũng rơi theo.

Hắn không có hứng thú với cái chủ nghĩa " Chết một đống còn hơn sống một mình".

Có gì cho ba tên kia chịu tội, hắn không quan tâm.

Ai bảo chủ nhân của họ yêu chiều vương phi đến thế, lỡ có chuyện gì không trút giận được lên ai, thì bọn họ chịu trận là..... cái chắc!

Nhưng đấy là cái phận làm tôi, chứ còn mấy vị anh em đáng kính của hai nhân vật chính nào có nghĩ được như thế.

Họ ra sức kính, rồi chúc rượu, rồi phạt đủ thứ vớ vẩn.Chén thứ nhất là để chúc hai người hạnh phúc trọn đời, chén thứ hai là để chúc con cháu đầy đàn, chén thứ ba là chúc gia đình hạnh phúc, chén thứ tư là để giải xui cái chuyện xui hôm nay, chén thứ năm là phạt vì tội giờ mới đến bàn họ chúc rượu ( Mặc dù Thiên Phong tới bàn họ đầu tiên), chén thứ sáu là để mừng 5 chén trước, chén thứ bảy là để mừng sáu chén vừa uống xong. ....

Nói chung là từ chén thứ sáu trở đi là lí do rất có vấn đề, cứ thế cho đến chén thứ ba mươi lăm, lại gộp thêm phần uống thay cho Liễu Nguyệt.

Riêng bàn của mấy người " tốt" mà cầm đầu là Trầm lão bá đó, Thiên Phong phải ngốn hết 70 chén rượu.

Sau đó còn một loạt các bàn khác nữa, người nhà bên nội, bên ngoại rồi thì quan viên trong triều, họ hàng người này, họ hàng xa người kia.

Đến khi chúc xong thì Thiên Phong cũng hơi chóng mặt rồi.

Vốn tửu lượng hắn rất tốt, mà chén rượu cũng không to lắm nên chẳng hề gì, mỗi tội hắn chưa có gì vào bụng mà uống thì như dốc nước lã vào mồm, đến hổ còn chết huống gì người.

Sau đó là đến lúc chào đón đêm tân hôn đáng giá ngàn vàng.

****

Trong lúc Thiên Phong và Liễu Nguyệt còn đi chúc rượu, mấy người bao gồm Trầm lão bá, Tuệ Phong, Liễu Thụy, Liễu Vũ, Ngọc Khâm , Tiếu Ngạo ngồi bàn bạc kế hoạch .;

_ Mấy đứa, lát nữa chúng ta bày trò chơi đi.

- Trầm lão bá cười hề hề, nói

_ Bày trò gì?

- Theo kinh nghiệm dày dặn của LIễu vũ - kẻ từng bị "vị sư phụ" này ném vào thanh lâu không thương tiếc khi chưa đầy 13 tuổi, vẫn thơ ngây chưa biết nam nữ khác nhau thế nào, thì tuyệt đối cái trò này không tốt đẹp gì.

_ Đêm tân hôn của hai đứa nhỏ, nếu chỉ có vậy thì làm sao để lại kí ức tốt đẹp cả đời không quên!

- Trầm lão bá cười, vẫn cứ cười.

Dù sao cứ dồn bọn nhóc này đi , hắn ở nhà ngồi nghe và hưởng thụ cảnh mình vẽ ra là được.

Chứ hắn ngần này tuổi rồi, cái gì cần xem cũng đã xem rồi, không phải kẻ thơ ngây hay lão già dê nữa.

Ngồi nghe cho vui là chính thôi.

Chứ con bé kia nhìn từ đầu đến chân không khác gì cây tre, tóc như lá tre, chân tay thì như búp tre, thân hình thì như tre già....

Chán ngắt. ( N ; Viết đoạn này thấy có lỗi với Liễu Nguyệt) ( Tre là biểu tượng của người Vn mình, nhưng là biểu tượng về phẩm chất, con người Vn - cái này ai học văn cũng biết mà nhỉ? , còn ở đây mình dựa vào hình dạng gầy, thẳng của cây tre để ta, không động đến gì tới dân Vn chúng mình nhé)

_ Kí ức tốt đẹp á?

- Tiếu Ngạo nheo mắt hỏi.

_ Ừ.

_ Thế định làm thế nào?

- Liễu Thụy cau mày nhìn ông già quái chiêu trước mắt.

_ Các con có biết vì sao năm xưa ta đưa các con vào thanh lâu không?

- Trầm lão bá hỏi, ánh mắt mơ màng , giọng nói sùi sụt giống như đang hỏi " có biết vì sao năm đó ta bỏ chồng mà trốn đi không?".

_ .......

- tất cả đều im lặng.

Không phải vì không biết mà là hoàn toàn không muốn biết.

_ chính là vì chuẩn bị cho lúc này đó - Lão bá đưa cái tay cầm bánh bao ngoạm một miếng bánh, vừa ăn vừa cười nói, trong lòng thì chỉ mong bọn nhóc này hiểu ra vấn đề cho nhanh, nãy giờ hắn giả đò cười hiền lành muốn sài quai hàm, rụng lợi, rách miệng, đau răng, tê lưỡi, cơ mặt giật rồi.

_Biến thái quá, sư phụ à, người già rồi, vậy là không nên đâu!

- Tuệ Phong tỏ vẻ không đồng tình.

_ Có mi biến thái ấy, ai nói gỡ ngói ra nhòm trộm đâu, chỉ cần khéo léo nghe lén, khi nào tới đỉnh thì đánh động cho tụt hứng, làm phiền hai đứa nhóc tí xíu thôi mà.

Ta tin Thiên Phong rất lí trí, cũng rất khỏe mạnh, không thể chỉ một lần mà hỏng luôn được. ( N : ai nghe hiểu thì hiểu, không hiểu thì đừng hiểu cũng được cho đỡ đen óc)

_ Đây là bài kiểm tra tính kiên nhẫn và khả năng chịu đựng hả?

- Liễu Vũ hỏi.

_ Thông minh!

_ Vậy lỡ .....

Thiên Phong ,anh ấy không qua bài kiểm tra..... thì sẽ thế nào?

- Tiếu Ngạo run rẩy hỏi.

_ Thì mấy đứa sẽ bị đánh chết chứ sao!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

- Đến đây thì Trầm lão bá rất vui,rất hứng thú.

_ Làm gì có mà đòi , Thiên Phong anh ấy uống rượu thế kia, mà với con bé Liễu Nguyệt, thì chắc chắn là đêm tân hôn đáng giá ngàn vàng sẽ thành đêm tân hôn không đáng ba đồng.

- Ngọc Khâm liếc mắt nhìn hai người đứng đằng xa, nói không hứng thú.

_ Được, vậy cá đi.!

- Trầm lão bá nói.

_ Được, cá!

- Tuệ Phong đột nhiên trở nên rất có hứng thú lấy ra hai cái bát sạch, chỉ vào bát màu xanh, nói : Bát màu xanh là nên chuyện đêm nay, bát màu đỏ là không thành.

Ai đặt vào đâu thì thả một vật của mình vào đó.

Bên thua sẽ mất vật cá cược và phải giả thêm cho bên thắng..

Sau đó nghe tiếng " keng keng" mấy cái,.......

Kết quả như sau :

_ Bát màu xanh ngoài đồng xu của Trầm lão bá ra thì trống không.

_Bát màu đỏ chứa đầy ngọc bội, đồng tiền, thậm chí cả lệnh bài, thoa châm.

Tất cả đã cho thấy rõ, rất ít người tin vào khả năng "tái tạo con người" của cặp đôi Thiên Phong, Liễu Nguyệt.

_Nhưng dù sao cũng là đêm tân hôn của người ta.

Hơn nữa lại là người thân quen, theo nhòm trộm có nên không?

- Tuệ Phong vẫn thấy chuyện này không nên cho lắm.

_ Đại đệ tử của ta, từ khi nào con trở thành người anh tốt vậy ?

- Trẫm lão bá vỗ vai hắn..

Hắn nhìn lại sư phụ mình, ánh mắt giao nhau mất mấy phút.....

Cuối cùng bé Tuệ Phong đáng thương đã phải đầu hàng :

_ Đi thì đi.

_ Nhưng con cũng thấy giống đại ca đó.

Làm vậy không nên - Lần này đến lượt Tiếu Ngạo lên tiếng.

Trầm lão bá nhìn đống đồ trong bát đỏ , mìm cười trìu mến nói:

_ Tiếu Ngạo nè ta nhớ không lầm mảnh ngọc con vừa đặt vào là mảnh ngọc bội của cha con thì phải.

Nghe bảo ông ấy thích nó lắm đó.

_ Con xin lỗi, con đi mà - Tiếu Ngạo vội nói, ngăn không cho Trẫm lão bá nói hết câu.

Vậy là trong năm người, hai người còn có chút lương tâm cũng đã bị đánh bại một cách triệt để.

Tất cả đều thảm bại dưới tay....

À không, dưới chân của Trầm lão bá mới đúng.

******

Sau đó, khi Thiên Phong và Liễu Nguyệt về phòng tân hôn, thì cũng là lúc đến ' giờ hoàng đạo".

Tiếu Ngạo,Ngọc khâm đến đầu tiên, Tuệ Phong đến thứ hai, cuối cùng là hai anh trai Liễu Vũ, Liễu Thụy của Liễu Nguyệt.

Thấy mọi người cứ chần chừ mãi không đi, như đang đợi ai đó.

Khoảng nửa giờ sau, Tiếu Ngạo mới hỏi :

_ Mọi người đang đợi ai à?

_ Sư phụ đã đến đâu!

- Ngọc Khâm trả lời, mắt vẫn lạnh nhạt như thường ngày.

_ Ể, các anh không biết gì à?

Trước khi đi, Lão bá cho người tới nhắn tin là ăn nhầm bánh bao thiu, bị tiêu chảy phải nằm nhà rồi.

_ Thằng ranh này, sao giờ mới nói, lỡ hết cả việc quan trọng.

- Tuệ Phong hừ lạnh, trừng mắt nhìn.

Không ai nhận ra đây là kẻ ban nãy còn chưa đồng ý đi rình trộm.

Cái bộ dạng này, phải nói là sốt sắng đòi đi đầu mới đúng.

Sau đó tất cả cùng đột nhập vào ... cái nơi gọi là tân hôn.

Vì Thiên Phong rất giỏi võ nên họ phải cực kì cẩn thận.

Tuy rằng hắn hơi say nhưng khả năng nghe nhìn chắc chắn không giảm đi nhiều, nên gần như họ toàn rón rén đi.

Cuối cùng, sau khi tham quan cả cái nhà gọi là phòng ngủ của vương gia, họ quyết định trèo lên mái nhà nghe.

Dù sao cũng nghe khá rõ chứ quanh đây cây cối không nhiều nhưng núp dưới đó, ngồi lâu muỗi cắn cho thì chết sưng mất.

Và họ bắt đầu nghe được tiếng nói vọng từ bên trong ;

_ Aaaaaaaaaaa, Thiên Phong, chúng ta bắt đầu đi.

Chàng lấy cái đó ra đi.

Nghe xong, mấy người đầu óc như trời đêm không trăng lại nghĩ lung tung.

Tiếu Ngạo dùng âm ảnh ( không nói ra bằng miệng mà dựa vào nội công để nói chuyện, chỉ những người có nội công tương đương hoặc hơn mới nghe được) để nói ;

( ở đây dùng đại từ anh - em cho hay nhé)

_ Ôi trời ơi, sao mà chị dâu mạnh bạo thế.

Em cứ tưởng phải thẹn thùng cơ chứ, ai ngờ vẫn như mọi ngày .

_ Yên nào còn nghe tiếp - Ngọc Khâm ấn đầu hắn xuống.

Tiếp theo họ lại nghe được những câu khác như thế này :

_ Đừng tưởng ta đã dùng hết, ta còn rất nhiều cái.

Hôm nay nàng thua là cái chắc.

_ Còn lâu, ta đã chuẩn bị rất kĩ rồi, chàng không đủ khả năng đâu.

_ Được, tiếp theo đến nàng đó, mau lên.

_ Chàng làm gì mà chậm thế, nhanh lên nào, ta chịu hết nổi rồi.

Và những người bên ngoài lại được một hồi nghĩ ngợi.....

_ Sống động quá!!!!

- Tuệ Phong dùng âm ảnh, cảm thán nhưng dường như cũng để những người có chung suy nghĩ với mình nghe thấy.

_ Cặp này... tại sao không ai chịu nhường ai chứ.

- Liễu Vũ nói

_ Đúng là không tới đây thì thật phí - Tiếu Ngạo nói.

Trong 5 người thì hai người nghiêm túc nhất là Ngọc Khâm và Liễu Thụy cũng cảm thấy xây xẩm mặt mày.

Mấy câu này họ nghe mà không hiểu mới là chết.

Cứ thế, những câu nói đầy mờ ám cứ vang lên cho đến khi câu nói của Liễu Nguyệt đánh thức họ :

_ Ta thắng rồi nhé, từ giờ chàng phải cho ta đi ra ngoài chơi.

Được rồi, ván tiếp theo, điều kiện là..... tiền tiêu vặt của ta nhé.

_ Được, chơi tiếp.

Ở ngoài, năm người cứ nghệch cả mặt ra, cuối cùng, Tiếu Ngạo nói mà như hét lên ( tất nhiên vẫn bằng âm ảnh)

_ Hai người họ........

đừng có nói là............"làm" để quyết định thắng thua, đặt điều kiện nhé.!!!!!!!!!!!

Đen tối quá đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

_ Vớ vẩn, hình như có chuyện gì đó không ổn lắm.

- tuệ Phong nghi ngờ, bắt đầu vỗ vai mọi người ngồi dậy..

Hắn dò vị trí gạch ngói kín đáo nhất, bắt đầu gỡ mấy miếng ngói ra thành cái lỗ nhỏ.

Đưa mắt nhìn vào bên trong..... cái lỗ đó nắm sát cạnh mép mái........

Hắn nhìn....

Nhìn... nhìn vào đó, cuối cùng thả mình lộn cổ xuống đất.

May mà hắn có võ, ngã không tiếng động.

Mấy người còn lại thấy biểu hiện đó cũng thò mắt vào xem..........

Và họ đã thấy.... hai người ngồi trong đó .......

Thiên Phong và Liễu Nguyệt.......

Nhưng họ không nằm như năm người nghĩ..........

Họ đang ngồi................ ngồi..... chơi bài!

******

Sau đó, năm người chán nản phi thân đi mất.

Tức tối chẳng muốn nhìn hai người đó nữa.

Mất công họ rình rập làm mồi cho muỗi cắn, ai dè cái cần rình thì không có mà lại đi rình người ta chơi bài.

Vương gia và vương phi, đêm tân hôn ngồi chơi bài....

Đúng là chuyện vừa buồn cười vừa đáng chán nhất trong lịch sử.

Đúng là đêm tân hôn chẳng ai thèm nhìn trộm, chán ngắt.

Sau đó vì quá thất vọng vào vị nhị ca yêu dấu, Tiếu Ngạo đã ngầm đặt cho Thiên Phong một biệt danh : Vương gia bất lực..

Quả nhiên ...

Vương gia bất lực- Vương phi chăn vịt.....

Rất là hợp đôi.

Ấy là nói thế, chứ cả năm người họ không một ai biết, sau khi họ rời đi, Thiên Phong liếc mắt lên nhìn mái nhà, chậm rãi nói

_ Đi rồi đấy.

Liễu Nguyệt nghe vậy mới buông bài xuống nói :

_ May quá, không chơi nữa đâu.

Đau cả mắt.

Ta đi ngủ đây.

Thiên Phong cười khẩy một cái, vươn tay ôm nàng vào lòng, nói :

_ Chơi nốt một ván nữa đi.

_ Chơi gì?

_ Bốc.....

_ Bốc bài làm gì?

_ Chọn một con đi - số lần chúng ta " làm" đêm nay.

Ta sẽ phục vụ nàng.- Thiên Phong cười khẩy đầy gian manh.

_ Cái gì...................................?????

Nghe nói hôm đó, dưới sự áp bức của Thiên Phong, Liễu Nguyệt đã bốc được con bài rất đẹp - quân K.

Ai nói là đêm tân hôn chẳng đáng ba đồng, đêm tân hôn của cặp ngốc này đáng....

À không, là vô giá ấy chứ.

Mỗi tội....,hơi mất sức tí xíu.

Nhưng dù sao...... họ đã hạnh phúc, rất hạnh phúc bên nhau.

******

Và cái giá phải trả cho những người đi rình rập là.....

Trầm lão bá tưởng mình thua nên phải giả cho mấy anh chàng kia một số tiền kha khá.

Nhìn khoản tiền cưới, rồi lại đống tiền cá cược, lão chỉ biết cắn răng mà khóc.

Mấy người anh em tốt tuy có tiền nhưng bị thất vọng một phen nên cũng buồn.

Trên hết, họ quên mất một câu ; cuộc sống chỉ cần một phát đạn.

Cái biệt danh vương gia bất lực chỉ đi theo Thiên Phong tới chưa đầy một tuần.

Một tuần sau ngày cưới, nghe bảo họ đã có tin vui rồi.

Mấy người kia chỉ biết há hốc mồm ra mà nhìn..... cay đắng nhìn người ta có vợ đẹp, (sắp) có con ngoan. =-= Họ thì vẫn mãi cô đơn, biết bao giờ mới tìm được vợ đây.

Đúng là quá quá bất công mà.

Vậy mới nói, chất lượng hơn số lượng.... mà bạn Phong nhà chúng ta lại có cả chất lượng lẫn số lượng.....

Tận số K lần cơ mà.

Một chuyện nữa, sau đêm tân hôn, Liễu Nguyệt đã kể cho Thiên Phong nghe chuyện mình xuyên không và bản thân mình là ai.

Mọi người đoán xem Thiên Phong đã phản ứng thế nào?Cũng không quan trọng lắm nhỉ, điều quan trọng hơn cả là họ đã rất hạnh phúc, chờ sự chào đời của đứa con đầu tiên và chắc là vài đứa tiếp theo nữa. =--='''''.
 
Vương Phi Của Ta Nàng Có Phải Nữ Nhân Không (Full)
Ngoại Truyện 3: Chồng Vẫn Là Nhất


Tin Liễu Nguyệt - tân vương phi có thai sau một tuần tân hôn đã lan nhanh ra khắp nơi.

Mọi người vui mừng cũng nhiều nhưng nhiều hơn cả là khâm phục hai người đó.

Nam thì ngả mũ chào thua trước "khả năng siêu cường" của vương gia.

Đúng là người ta cái gì cũng giỏi, đánh giặc trên chiến trường cũng giỏi mà " xử vợ" trên giường cũng giỏi nữa.

Nữ thì tôn vinh khả năng và sự hi sinh , chịu đựng của "người vợ mẫu mực " Liễu Nguyệt.

Nhân dân khắp nơi gửi quà đến rất nhiều, không ai bảo ai nhưng đa phần quà đó là ....

Thuốc trị đau lưng và thuốc bổ sinh lực phái mạnh.... ( Mọi người hiểu vì sao không?????, Liên quan đến số K lần đó.

Vậy mới nói hai anh chị được nhân dân tin yêu thật)

Đấy là ở ngoài, còn trong phủ tể tướng và hoàng cung thì cứ như đi hội ấy.

Ai ai cũng bàn về chuyện vương phi mang thai,....

Tất nhiên câu chuyện cũng không khác lắm so vời việc người dân "khâm phục".

Thái hậu và Liễu phu nhân thì khỏi nói rồi, lúc nào cũng cười rạng rỡ, đến mức các thái y phải nghiên cứu phương pháp chữa sái quai hàm nhanh nhất.

Thái hậu từng nghĩ sau khi tiêu diệt Liễu Đằng Quân, bà ấy sẽ đi theo Thiên đế, nhưng mà giờ có đứa cháu thế này...thôi thì dù sao cũng nên xem mặt cháu nó phát, chồng để sau cũng được ( N : vậy mới nói thái hậu không bình thường).

Liễu tể tướng tuy rằng bề ngoài vẫn lạnh lùng không thể hiện thái độ nhiều, nhưng đêm nào cũng thức ngồi phòng đọc sạch tra từ điển nghĩ tên cho cháu ngoại ( dù cái thai chưa được 1 tháng).

Trầm lão bá thì vui buồn lẫn lộn, nói chung tâm trạng cực kì lộn xộn.

Vui vì đệ tử mình thật là có bản lĩnh, mới đó mà đã có con rồi, dù sao cũng là một người sống lâu rồi, cảm giác chờ đợi một sinh linh thấy thật là kì diệu.

Biết đâu sau này đứa nhỏ đó lại thành đệ tử của lão ( N : vậy thì hỏng).

Vui thì vui vậy chứ cứ nhìn đến cái túi tiền là lão muốn khóc.

Làm tiên cũng có giàu có gì đâu, Ngọc hoàng keo kiệt thì chớ còn được bà Bạch Sỏa nương nương kì kèo đòi vay tiền, đồng lương bạc bẽo mà hết đám cưới lại tới đầy tháng con cháu.

Thực sự lão rất muốn xông lên bóp cổ hai vợ chồng tụi ngốc đó!!!

Rõ ràng là lão mai mối cho chúng, có gì cũng phải nghĩ đến cái túi của lão chứ, để từ từ cho nó hoàn vốn chứ thế này chắc Trầm Sinh Tuyền Nhân biến thành Cái Bang Đại Nhân mất thôi.

Nhà giàu như vậy, sao không dùng biện pháp phòng tránh chứ.!!!!! >.
 
Vương Phi Của Ta Nàng Có Phải Nữ Nhân Không (Full)
Ngoại Truyện 4: Thiếu Nam, Thiếu Hoàng


Sự ra đời của hai đứa trẻ khiến cuộc sống vốn đã ồn ào của Liễu Nguyệt và Thiên Phong nay càng náo nhiệt hơn.

Vốn người của hoàng tộc không phải người bình thường, vậy nên tất nhiên cặp sinh đôi này cũng không thể bình thường.

Cái tên cũng phải đặc biệt.

Mọi người nghĩ nhiều về cái tên, người này nghĩ, người kia chê.

Cuối cùng đến khi chúng nhìn mặt trời được sáu tháng thì cả hai vẫn chưa được cha mẹ cho cái tên nào.

Dường như việc không có một cái tên để giương mặt với đời khó chịu không kém gì bị đói, hai đứa đã tự tìm tên cho mình.

Và tất nhiên, sự tích hai cái tên cũng không thể coi là bình thường.

Bé trai được cho là ra đời trước khá là trầm lặng, trẻ con chào đời cũng không khóc, trái với đứa em, vừa chào đời là khóc muốn rách tai người khác, khóc thay cả phần của anh.

Đứa anh được khoảng 5 tháng đã có thể lẫy, có lẽ bé chiếm của mẹ gien hiếu động.

Khi nhận thức được mình biết lẫy, bé bắt đầu khinh thường cái đứa nhóc mồm to, háu ăn háu đói làm mình muốn ngủ cũng không được.

Đáng ghét nhất, là cha bé đúng là kẻ ác bá, bắt hai đứa phải bú bà vú, không cho động vào mẹ. ( N : ba tháng mà nghĩ hơi nhiều đấy =-=, thôi thì dù sao cũng không bình thường mà)

Mỗi lần đứa nhóc bên cạnh khóc đòi ăn, bà vú lại bắt cả hắn bú luôn, rõ ràng là không đói mà cứ bị ép muốn ngạt thở. =-=.

Vậy mới nói, sáu tháng qua vất vả cũng chỉ vì cái đứa nhóc nằm cạnh này.

Thế là, càng nghĩ càng tức, bé nhất quyết đi tìm không gian mới cho bản thân, cao ngạo nhìn đứa nhóc đến giờ còn chưa biết lẫy ( bình thường trẻ con ba tháng là lẫy được rồi) một cái, hừ mũi rồi lăn..... lăn... lăn.

Tuy rằng bé rất là thông minh, rất là dũng cảm nhưng với kinh nghiệm 5,6 tháng trên đời, bé chưa đủ khả năng nhận ra nơi hai đứa nằm là chỗ khá cao.

Bé nằm ngoài, cứ thế lăn...lăn... lăn....

Trước khi bé kịp nhận ra trước mắt rất cao thì cơ thể đã hẫng một cái..... * Bụp*, bé ngã bịch từ trên giường xuống đất.

Nếu là bình thường, hẳn đứa trẻ sẽ khóc hết cả hơi, thậm chí để lâu có thể ảnh hưởng đến đầu óc.

Nhưng...

đã nói bé là con của Thiên Phong và Liễu Nguyệt, có sợ mấy bé cũng không them khóc, vả lại không đâu thì khóc thế quái nào được!

Vì sao không khóc ư?

Nhờ bà mẹ vụng về đóng cái tã dày đến nỗi không quấn nổi chăn cho bé nữa, đầu chụp cả đống khăn, nếu giờ bé mà biết đi chắc chắn sẽ tùng bê mà ngã.

Vậy nên, bé hoàn toàn không có cảm giác đau đớn gì.

Nhưng mà.....khổ cái đúng lúc đó bà vú vào phòng, thấy bé ngã lại không khóc, tưởng đau quá không kêu nổi , sợ quá hô hoán cho mọi người.

Vội vàng bế bé lên giường.

Đáng ghét,lại trở về vị trí cũ. =-=.

Mà kể cũng lạ, tại sao nhà bé ngoại trừ ông cha ích kỉ ra thì ai cũng mồm to là sao.

Ngay cả cái ông bác lần nào tới cũng mặc đồ sáng vàng chóe.

Đàn ông đàn ang mà mặc màu vàng, dở hơi. ( N : Mọi người nghĩ ra ai không?)

Sau đó mẹ và cha chạy vội tới , nghe bà vú kể lại.

Như người ta, bình thường phải lo lắng gọi thầy thuốc kiểm tra cho bé.

Ai mà ngờ, cặp vợ chồng này....

Còn vui mừng... vì bé biết lẫy ( dù rằng bé lẫy được hai tháng rồi)vậy mới nói, quan tâm con cái thế đấy.

Sau đó bà vú tả lại lúc bé ngã thế nào, cuối cùng hai người nhìn nhau, suy nghĩ một lát, cuối cùng mẹ nói:

_ Thằng bé ngã đầu hướng về phía Nam.

Vậy đặt tên là Nam, mẹ ( chồng) lại thích chữ Thiếu.

Vậy đặt là Thiếu Nam đi.

Ngay cả bé cũng biết cái tên này với chuyện bé ngã "liên quan với nhau ghê gớm".

Vậy mà cha bé lại nói:

_ Được, tên hay!!!

Nghe bảo cha yêu mẹ lắm, quả nhiên cái yêu gì gì đó làm cha bé thành....

Hồ đồ như vậy. =-=.

Bé sẽ không" yêu" đâu! ( cái suy nghĩ này giống y hệt Thiên Phong hồi nhỏ!!!=-=)

Không được, tuyệt đối không chịu cái tên này, bé ra sức lẫy tỏ ý phản đối, ai ngờ bà vú lại cười nói

_ Quả nhiên vương phi đặt tên rất hay.

Ngay cả đại thiếu gia cũng thích thú.

Trông kìa, còn lăn qua lăn lại tỏ ra sung sướng nữa chứ.

Bé rất muốn hét lên, rốt cuộc trông bé sung sướng chỗ nào chứ.

VÌ sao phản đối lại thành sung sướng chứ.

Đáng ghét, đáng ghét, không chịu đâu.

Nghĩ vậy bé càng lăn không chịu, mọi người càng tin tưởng rằng bé vui mừng.

Cuối cùng, vì sự cố đó, bé phải miễn cưỡng chấp nhận cái tên đó.

Tuy rằng không xấu, nhưng sự tích của nó hoàn toàn không bình thường chút nào.

Vậy là bé có tên là Thiếu Nam.

******

Anh trai mình đã có tên, tất nhiên mọi mũi dùi lại chĩa vào bé.

Anh trai bé thông minh, tuy rằng trầm tĩnh nhưng được cái thích hoạt động.

Nói tóm lại, anh trai bé lười nói nhưng rất hiếu động.

Còn bé, niềm hạnh phúc chỉ có ăn ngủ mà thôi.

Tội gì lăn mãi làm chi, ở đời sướng nhất là ăn chơi.

Bé biết lẫy chỉ sau anh trai một vài tuần, nhưng đến giờ mỗi người vẫn tưởng bé không biết.

Cả ngày chỉ ăn nằm,ngủ, ai bế thì theo.

Nhưng rồi, việc bé biết lẫy cũng đã lộ.

Bé có một người bác, bác rất là đẹp trai, nhưng mà không bằng bé được!

Lúc nào tới bác cũng mua đồ chơi cho hai anh em, lại còn thường ẵm bé trên tay nữa, người bác lúc nào cũng có mùi kẹo rất thơm, rất ngọt.

Đáng yêu nhất là bác thường mặc áo màu vàng, rất là bắt mắt.

Anh Thiếu Nam có vẻ rất ghét cái màu đó, cứ thấy bác mặc áo màu đó là quay phắt mông lại, rất chi là kiêu ngạo.

Bé thì khác, chỉ cần bác mặc áo màu khác, đừng có mong bé cho bế.

Bé thích áo màu vàng sặc sỡ, rất là đẹp a.

Bé còn thích cái cục vàng vàng gì đó rất đẹp mà bác và cha thường đeo trên người, có khắc gì đó trông như mấy con giun, làm hỏng cả cái tấm vàng vàng.

Bé không cầm được, nhưng mỗi lần chơi với bé, bác thường lấy cho bé chơi, nghe bảo đó là lệnh bài.

Mấy lần thè lưỡi liếm thử, chả có mùi vị gì cả, nhưng mà vẫn rất đẹp. ^∨^.

Không chỉ bác mà bà nội cũng mặc rất nhiều đồ màu vàng, bé thích lắm.

Nghe bảo họ là người nhà của cha mẹ, nhưng mà bé không thích cha, cha xấu xa không cho hai anh em bú mẹ, còn đối xử rất bất công, bắt anh và bé ở phòng riêng.

Không cho mẹ chơi nhiều với hai anh em.

Đặc biệt, cha toàn mặc màu đen xì hoặc trắng toát, xấu muốn chết.!

Hứ!

Nhưng mà gì thì gì, cha cũng cần được con cái yêu thương, nhưng mà anh trai bé thần tượng cha lắm, một đứa là đủ rồi, bé nghĩ tới cha vậy là tròn bổn phận ( N : Bạn Phong ... trẻ con mới có mấy tháng mà đứa nào cũng không thích bạn là sao?=-=)

Dù sao bé vẫn thích mẹ nhất, má mẹ rất mềm, áp vào rất thích.

Bé cũng thích áp vào chỗ mềm mềm khác nhưng mà cha không cho, lần nào cũng trừng trừng nhìn bé rồi "ném" cho bà vú, bản thân lại kéo mẹ đi.

Vì vậy, để nguôi nỗi nhớ nhung chỗ mềm mềm , êm ái đó.

Hằng đêm bé thường áp mặt vào mông anh trai, dù sao hình dạng cũng na ná nhau cả.

Thực ra, thi thoảng trong đêm, có tiếng gì đó phát ra từ mông anh trai,mùi cũng không dễ ngửi lắm.

Thực ra bé không lười, chỉ là đêm đến, cứ áp mặt vào mông anh trai, một lúc Thiếu Nam lại lăn ra chỗ khác, bé lại lăn theo, mặt áp vào cái mông.

Cả đêm hai đứa thi nhau lăn, anh bé thừa năng lượng hôm sau còn lăn được chứ bé thì bó tay.

Chỉ muốn ngủ thôi.

Nhưng dù thế nào, đối với bé, mông của anh trai là một kỉ niệm tuổi thơ đáng nhớ.

( N : Liễu Nguyệt thật đáng thương, ngực chỉ đáng so sánh với mông trẻ con hơn sáu tháng tuổi)

Sau mẹ thì là bác, nghe bảo bác là người cao nhất đất nước này.

Bé không biết " đất nước" là loại kẹo, loại bánh gì?Nhưng mà nghe đến cao nhất là thích rồi.

Đời là thế, có quyền có thế là có tất cả.Lạ ở chỗ, nếu bác cao nhất thì cha thấp hơn bác, thế sao mỗi lần bác thấy cha trừng mắt cái là chạy không thấy tăm hơi đâu nữa.

Bé thật sự không biết ai mới là người cao nhất? >.<

Như đã nói, anh bé đã có tên rồi, giờ mọi người chỉ lo tìm tên cho bé.

Thực ra, bé chẳng thích có tên.

Nếu không có, ai gọi "bé à, cục cưng à", thích thì theo, không thì coi như không biết, dù sao cũng là danh từ chung.

Nhưng mà có tên rồi, gọi cái là phải phản ứng lại, danh từ riêng nó mệt thế đấy.

Vì sao lại có người muốn có tên cơ chứ.

Không quan tâm chuyện đặt tên nữa, lại kể đến người bé thích tiếp, trước khi biết lẫy, bé chỉ biết giương mắt nhìn cái màu vàng óng ánh trên người bác, khi nào được bé thì tranh thủ liếm xem mùi vị ra sao.

Nhưng sau khi biết lẫy, cũng là khi bị lộ rồi, bé càng thích thú với mấy bộ áo vàng ấy.

Cứ nhìn thấy là bé ra sức nếm, liếm, rõ đầy nước dãi ra đó, mẹ nói cái gì có vẻ ngoài đẹp chắc chắn rất ngon ( ý chị ấy là chỉ bạn Thiên Phong, mọi người hiểu ý chị ấy chứ??)Nhưng bao lần liếm thử rồi mà chẳng có vị gì, cứ hết lần này đến lần khác, bé nuôi hi vọng sẽ phát hiện ra mùi vị của nọ.

Chắc chắn là rất ngon vì nó đẹp vậy mà.

Chả hiểu sao, có một dạo bác không mặc áo vàng nữa, lại mặc mấy màu nhạt nhạt chán ngắt.

Bé không cho bác bế nữa.

******

Tuệ Phong thật sự không hiểu, vì sao bé út lại không thích hắn vậy nhỉ?

Thiếu Nam tính y đúc Thiên Phong chả nói.

Hắn chỉ hi vọng vào đứa em, ai dè bé lại ghét hắn...Toàn nhỏ nước dãi lên hoàng bào.

Nhưng lạ ở chỗ, hắn mặc áo màu khác cho hai đứa trẻ đỡ ghét, nào ngờ bé còn chẳng them nhìn mặt hắn. =-= thế là sao nhỉ?

******

Tuệ Phong kể chuyện đó với Liễu Nguyệt, nghe vậy, Liễu NGuyệt bật cười nói:

_ Anh không biết à, thằng bé thích thứ màu vàng đó.

_ Vậy tại sao thằng bé lại nhỏ nước dãi vào hoàng bào?

- Tuệ Phong vẫn thắc mắc.

Lần này chính Liễu Nguyệt cũng không hiểu nổi, đáp lại một câu rồi đi mất

_ Đợi nó biết nói rồi hỏi.

Chỉ còn lại Tuệ Phong với bé, anh bé vì phản đối cái tên của mình, ngày ngày lăn qua lăn lại nên bị đau đầu, được bà vú cho đi uống thuốc rồi.

_ Bé con, cháu ghét bác sao?

- Tuệ Phong hỏi.

_ .....

- Bé con hẩy cái mông về phía Tuệ Phong, hỏi vớ vẩn, bé làm sao trả lời được.

Đột nhiên Tuệ Phong ngờ ngợ nhận ra, hắn thay bộ quần áo màu xanh nhạt bằng hoàng bào, vỗ vỗ mông bé con một chút.

Ai mà ngờ bé quay lại thấy thế, liền sà ngay vào lòng hắn.

Lúc này hắn biết chắc, thằng bé này..... thích màu vàng, thích áo hoàng bào, thích vàng.

Âyzzzzzzz

Hừm, Tuệ Phong liền kể cho Liễu Nguyệt và Thiên Phong, sau khi dỗ được thằng bé ngủ.

Liễu Nguyệt đặt Thiếu Nam xuống giường, cạnh thằng bé.

Sau đó ngồi nghe anh chồng kể chuyện.

Sauk hi nghe xong, nàng buột miệng nói:

_ Thằng bé chưa có tên!

_ Thích hoàng bào,thích màu vàng, vậy đặt tên là Hoàng đi.

Thêm chữ Thiếu vào thành Thiếu Hoàng.

- Thiên Phong thờ ơ nói, không hứng thú lắm chuyện này.

_ Đúng vậy, Thiếu Nam, Thiếu Hoàng , rất hay - Tuệ Phong cũng tán thưởng cho cái tên này.

Trên giường, Thiếu Nam ánh mắt thương cảm nhìn Thiếu Hoàng đang say giấc không biết chuyện gì đang xảy ra với mình.

Bé nghĩ rồi, lăn tiếp để được đi uống thuốc, đỡ cho thằng bé này khóc phản đối lúc tỉnh dậy.

******

Đó là sự tích hai cái tên!!!
 
Back
Top Dưới