Cập nhật mới

Ngôn Tình Vương Phi Của Chiến Thần Vương

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
589,908
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
vuong-phi-cua-chien-than-vuong.jpg

Vương Phi Của Chiến Thần Vương
Tác giả: Bạch Nguyệt
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Cổ Đại
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: xuyên không, sủng, nam cường, nữ còn cường hơn

Nàng là Huyết Sát, sát thủ chi vương,vua hắc bạch lưỡng đạo,lạnh lùng,tàn nhẫn,bá đạo,khiến kẻ khác nghe tên sợ mất mật

Nàng là công chúa vô năng yếu đuối,nhát gan,khiến kẻ khác nghe tén phải chê cười

Một khi xuyên qua linh hồn hoán đổi, từ một người nhát gan yếu đuối trở nên lạnh lùng tàn nhẫn sẽ ra sao..

Hắn là chiến thần vương gia của phong quốc,tung hoành sa trường,lạnh lùng thị huyết giống nhau,tứ quốc nghe tên đã sợ,là một nam nhân tuấn mỹ

***

Nàng là sát thủ khi đang làm nhiệm vụ không may trúng kế bị truy đuổi rơi xuống vực mà xuyên qua,vào người của ngũ công chúa lãnh quốc,trở thành cô bé 9 tuổi.Là một công chúa không được sủng ái,nhát gan yếu đuối,nên hoàng thượng đưa cô lên Phượng Đài sơn để học hành tránh làm mất mặt hoàng gia.Nhưng khi trên đường đi gặp phải sát thủ được người thuê để giết công chúa.cô bị rơi xuống vực và được thần y cứu,truyền cho võ công và y thuật của mình.từ đó cô ở Phượng Đài sơn học y thuật và võ công cho đến khi công chúa nhà ta tròn 15 tuổi....​
 
Vương Phi Của Chiến Thần Vương
Chương 1


Trên Phượng Đài sơn,đêm thực yên tĩnh,có thể nghe cả tiếng gió thổi,và tiế của dã thú tru trong đêm nghe thực đáng sợ.

Trăng tròn và sáng được khảm trên nền trời đen tối làm tôn thêm vẻ đẹp của ánh trăng.Dưới ánh trăng bên cạnh thuỷ đầm u tĩnh,sương mù vây quanh,ở trong tầng sương mù có một bóng dáng uyển chuyển,khuôn mặt xinh đẹp có thể côi là khuynh quốc khuynh thành,nhưng có nét lạnh lùng làm tôn thêm nét đẹp huyền bí,người đó là Lãnh Tuyết Lam Kha ngũ công chúa của Lãnh quốc.

Bên cạnh còn có một bóng đen đang quỳ gối cung kính cúi đầu,trên mặt biểu hiện sự tôn kính.

-"Đã điều tra ra chưa" thanh âm lạnh lùng trong trẻo vang lên hoà với đêm yên tĩnh nghe càng êm tai.

-"Thưa chủ nhân,đã điều tra ra,6 năm trước khi người trên đường lên Phượng Đài sơn Đức phi là Đức Huệ Nhã đã thuê sát thủ để giết người"

-"Lý do là gì"

-"Năm xưa mẫu thân của người là Nhã phi được hoàng thượng sủng ái nên các phi tần khác ghanh ghét,Đức phi bị thất sủng vì một lần tranh cãi với Mị chúa n

nên ôm mối thù.khi sanh người vì bị băng huyết mà chết,khi thấy người càng lớn càng gióng Mị phi nên đem mối thù năm xưa trả trên người của chủ nhân.

-"Được rồi,lui đi" nữ tữ nghe đến đó cười khẽ một tiếng

-"Vâng"bóng đen trả lời rồi nhanh chống lui ra.

Thì ra là nguyên nhân này cho nên khi mình tỉnh dậy đã thấy người đầy vết thương.Nhớ năm đó khi ở hiện đại mình là mộ sát thủ chi vương,vua hắc bạch lưỡng đạo người nghe sợ hãi,khi làm nhiệm vụ vì một sơ suất nhỏ bị truy đuổi mà rơi xuống vực tưởng đâu sẽ chết ai ngờ xuyên vào thân sát ngũ công chúa này chứ.

Được sư phụ cứu giúp còn truyền cho võ công và y thuật cao siêu,chưa kịp trả ơn thì người đã ra đi rồi suy nghĩ tới đó bất giác thương tâm.

Trong 6 năm qua nàng không ngừng cố gắng để tạo cho mình một thế lực riêng trên giang hồ đó là Dạ Nguyệt Lâu,đào tạo sát thủ và trao đổi tin tức ,miễn có tiền thì tin tức nào cũng có nhiệm vụ nào cũng hoàn thành.

Nàng ngồi ở đó như đắm chìm vào suy nghĩ của riêng mình.

-"Cô yên tâm tôi đã sống trong thân thể cô thì sẽ giúp cô sống tốt hết phần còn lại,và trả thù những kẻ hại cô vì tôi là người có ơn tất báo,có thù sẽ trả lại người đó gắp trăm ngàn lần"nàng thì thầm một mình

Lúc đó trong hoàng cung Lãnh quốc đang rối tung vì truyện hoà thân với Phong quốc....
 
Vương Phi Của Chiến Thần Vương
Chương 2


Nàng lười biến nằm bên cạnh hồ ngắm trăng,khi ở hiện đại không có khi nào được nhìn ngắm ánh trăng,không ngờ lại đẹp đến như vậy.

Trong lúc nàng suy nghĩ đến ngẩn ngơ thì một đạo âm thanh do đao kiếm làm nàng giật mình.

-"chịu chết đi Phong Vũ Khắc Thiên(nam chính lên sàng)người của ngươi không đến đây kịp đâu!các huynh đệ ai giết được chiến vương sẽ được trọng thưởng!" Diêm Sát nói xong cười lớn.

-"chỉ bằng với bọn tạp nham các ngươi mà cũng đồi giết được ta sao?"

Tuy nghe giọng nói của người nầy trầm bỏng,nhưng trong mình đang có nội thương, thêm nữa đối thủ người đông thế mạnh lai toàn những cao thủ còn bên hắn ta chỉ có 5 người...xem ra muốn yên tĩnh ngắm trăng cũng không được nữa rồi.

-"Phong Vũ Khắc Thiên bình thường có lẽ chúng ta không ai có thể làm gì được ngươi.nhưng hôm nay thì khác.Ngươi đã bị trúng độc,ta không tin nhiều người của Diêm La Cung như vậy mà cũng không làm gì được Ngươi. Moi người xong lên!". Diêm Sát ra lệnh

Trong bóng đêm hiện ra hơn hai mươi mấy hắc y nhân bao vây lấy 5 người.

Phong Vũ Khắc Thiên tuy bị trọng thương sắc mặt nhợt nhạt nhưng vẫn đứng vững toả ra khí thế uy nghiêm khiến hắc y nhân không dám đến gần.

-"Rốt cuộc là ai muốn lấy mạng bổn vương" Khắc Thiên chậm rãi mở miệng,trong lời nói mang theo sự lạnh lùng tử vong.

-"Chỉ cần các ngươi xuống địa ngục Diêm Vương sẽ nói cho cảc ngươi biết,chịu chết đi" Diêm Sát nói xong hướng về phía Khắc Thiên.

-"Vương gia cẩn thận" Hàn Vũ một trong tứ hộ vệ của Khắc Thiên (Hàn Vũ,Hàn Phong, Huyền Y,Huyền Anh) đã đỡ nhát kiếm vừa rồi,máu từ lỗ thủng trên ngực ồ ồ chảy ra.

Hàn Vũ bị thương khuỵu một chân,tay dùng kiếm chống đỡ tay kia tự phong bế nguyệt đạo để cầm máu.

-"Ha ha.Ngươi làm như vậy cũng vô dụng thôi,kiếm của ta có độc" hắn ta nở nụ cười âm độc tưa như quỷ dữ.

-"Hàn Vũ Ngươi sao rồi" thấy huynh đệ mình bị thương Hàn Phong vôi chạy đến,đã thấy môi tím tái trên mặt có sắc đen vừa nhìn đã biết trúng cực độc.

Lam Kha lúc này đang ngắm trăng nghe tiếng ồn càng ngày càng lớn mi nhíu lại

-"kì Linh,đi xem thử"nàng khẽ ra lệnh,một bóng dáng màu xanh nhạt khuôn mặt xinh đẹp khả ái hiện ra cúi đầu

-"Vâng"Kì Linh trả lời rồi biến mất không thấy bóng dáng cho thấy võ công và tốc độ cực cao(Kì Linh,Kì Lệ,Kì Nguyệt, Kì Tuyết là hộ pháp của Dạ Nguyệt Lâu thay phiên nhau hầu hạ bên người của Lam Kha ).

Có một tên hắc y nhân thừa diệp mọi người không để ý đảnh lén về phía Khắc Thiên với tốc độ cực nhanh khiến cho 5 người bên Khắc Thiên không kịp trở tay...
 
Vương Phi Của Chiến Thần Vương
Chương 3


Tưởng chừng là sẽ mất mạng,nhưng chỉ nghe "keng" một tiếng hắc y nhân đó đã văng ra xa phun một ngụm máu lớn chết ngay tại chỗ.

-"là ai"Diêm sát thấy vậy quát lớn.

Một bóng dáng màu xanh nhạt xuất hiện đứng trước mặt Diêm Sát.

-"các ngươi là ai mà dám đến nơi đây làm ồn,phá mất không gian yên tĩnh nghĩ ngơi của chủ nhân ta" người này chính là Kì Linh.

-"tưởng là ai thì ra là một cô nương xinh đẹp,cô nương đợi ta xử lí xong những tên này chúng hảo hảo nói chuyện sao". Diêm sát bằng giọng điệu đùa cợt dâm ô nói.

-"các ngươi không đi thì đừng trách ta vô tình"Kì Linh nhíu mài lạnh giọng nói

-"cô nương chúng tôi không đi thì cô làm gì được chúng tôi,hahaha". Cả đám hắc y nhân không ai xem lời cảnh báo của Kì Linh ra gì.

-"Cô nương đa tạ cô vừa cứu gia,nhưng chuyện này không liên quan đến cô nương,xin cô hãy mau đi để tránh liên luỵ bản thân". Huyền Y nhìn người mảnh khảnh trước mặt chân thành nói.

-"nếu như vậy thì đừng nói sao ta không cảnh cáo trước"Kì Linh lạnh lùng nói

-"Vải lụa chuông vàng' các ngươn đã không đi thì ta đây không ngại tiễn các ngươi một đoạn xuống địa ngục"Kì Linh nói xong xuất ra binh khí là vải lụa chuông vàng ( là một tấm vải lụa ở 2 đầu có 2 cái chuông bằng vàng)

Những tên hắc y nhân vừa thấy binh khí của Kì Linh đều sợ run cả người vì họ biết chỉ có 1 trong tứ hộ pháp của Dạ Nguyệt Lâu mới dùng binh khí như vậy(Dạ Nguyệt Lâu là tổ chức đứng đầu gian hồ vì thủ đoạn giết người của Lâu rất tàn nhẫn)

-"Ngươi là nhị hộ pháp của Dạ Nguyệt Lâu". Diêm Sát lên tiếng hỏi trong giọng nói không che giấu được sự sợ hãi.

-"xem ra ngươi rất hiểu biết"Kì Linh nói xong liền xuất chiêu.

Tung vải lụa xem ra rất nhẹ nhàng nhưng khi đánh trúng những tên đó thì uy lực rất kinh khủng.những tên bị đánh trúng trên ngực đều thủng một lỗ do chuông vàng gây ra,bọn chúng văng ra xa bị nội thương kinh mạch đều đứt. Chỉ chóc lát thì đã giải quyết xong đám hắc y nhân,còn Diêm Sát Kì Linh tính tung vải lụa xử lí lun thì mộ giọng nói trong trẻo pha sự lạnh lùng vang lên

-"Để hắn lại cho ta"

Lúc đó trên trời giáng xuống một bóng dáng màu trắng trên mặt đeo chiếc mặt nạ bằng ngọc,nhìn dáng điệu tựa như tiên nữ hạ phàm, Kì Linh thấy người tới lập tức tiến lê hành lễ cung kính quỳ xuống

-"chủ nhân"

-"ta cần người thử loại độc ta mới chế ra thôi"nói rồi nàng vung tay lên một làn khói trắng bay đến người Diêm Sát, tiếp theo chỉ nghe một tiếng thét chói tai và rồi Diêm Sát tựa như làn khói biến mất.5 người Khắc Thiên đều giật mình trước loại độc kỳ lạ này.

Huyền Anh thấy vậy bước lại gần chấp tay nói

-"cô nương nhờ người giúp giải độc cho gia và vị huynh đệ này của chúng tôi được không?"

Lam Kha không nói gì chỉ vung tay lên 2 viên giải dược màu đỏ tươi đã nằm trên tay của Huyền Anh.

-"loại độc 2 người đó trúng là Linh Xà độc,đó là giải dược"

Ai cũng biết Linh Xà độc là mộ trong ngũ đại kỳ độc khó giải nhất,nếu trúng phải loại này sẽ phải đau đớn đến 7 ngày 7 đêm sau đó lục phủ ngũ tạng thối rửa mà chết.

-"đa tạ cô nương" Huyền Anh lập tức lấy giải dược cho Khắc Thiên và Hàn Vũ uống.

-"Đi thôi"

-"vâng"

2 bóng dáng biến mất,nếu không phải còn xác của những tên hắc y nhân thì người ta cứ tưởng là một giắc mơ....
 
Vương Phi Của Chiến Thần Vương
Chương 4


Trong hoàng cung Lãnh quốc cuối cùng cũng chọn được người đi hòa thân, là ngu công chúa Lãnh Tuyết Lam Kha.

-" thừa tướng khanh hãy lên Phượng Đài Sơn truyền ý chỉ của trẫm đi" Lãnh Hàn Kỳ cũng là hoàng thượng của Lãnh quốc nói.

-" thần Tuân chỉ" thừa tướng Lâm Hàn Kiệt nhận mệnh lập tức đi lên Phượng Đài Sơn....

Trên Phượng Đài Sơn giờ này Lam Kha đang nói chuyện cùng Kì Linh

-"Kì Linh nguoi về Ám Vực nói với Kì Lệ, Kì Nguyệt ,Kì TTuyết,các ngươi đi Tuyết Sơn tìm hoa Lan Tuyết, chắc bây giờ nó cũng gần nở rồi đó.

-"nhưng như vậy ở đây sẽ không có ai hầu hạ người "

-"không sao, vì hoa này 10 năm chỉ nở một lần mà trong 5 ngày không hái Sẽ rụng, nên ta mới sai các ngươi đi hái ta sẽ yên tâm hơn" Lam Kha nhìn ra bầu trời suy tư nói.

Mỗi năm vào tháng 8 thì nàng sẽ phải chịu một cơn đau xé tâm cang và nội lực cũng bị phong bế do chắt độc phát tác..

Bởi vì khi Lam kha bi rớt xuống vực tuy được thần y cứu nhưng mà bị thương quá nặng gân cốt đứt gãy gần hết cho nên bắt buộc phải dùng Linh Đan quả, quả này có công dụng cải tử hoàn sinh,nối gân hoán cốt, nhưng lại là một loại cực kì độc,tuy đã dùng dược liệu áp chế nhưng vào mỏi năm thi nó vẫn phát tác.

-"linh dược năm đó sư phụ dùng chỉ có tác dụng trong vong 9 năm Măk thôi nên phải cố gắng tìm kiếm giải dược"

-"thuộc hạ tuân mệnh" Kì Linh nghe vậy lập tức lãnh mệnh về Ám Vực.

-"muốn giải chất độc này cần có hoa Lan Tuyết (loài hoa này chỉ có trên đỉnh Tuyết Sơn, cực lạnh )cỏ linh chi (chỉ sống ở nơi có nhiệt độ ôn hòa ),la hán quả (sống ở nơi cực nóng ) và máu của Cửu vĩ hồ làm thuốc dẫn (chỉ có trong truyền thuyết )các loại thuốc này đều quý hiếm khó tìm, nên trong 6 năm qua chỉ tìm được cỏ linh chi, và bây giờ đang đi hái hoa Lan tuyết.

Ngày hôm sau khi Lam Kha đang ngồi đọc sách thì một cơn đau nhứt ập đến khiến nàng choán váng đầu óc, người toát cả mồ hôi

-" không ngờ độc lại phát tác trước 2 tháng "

Cơn đau qua đi thì mọi thứ trở lại bình thường, nhưng mà trong vòng 1 tháng tới nàng sẽ không sử dụng được nội lực.

Đúng lúc này thừa tướng Lâm Hàn Kiệt cũng vừa tới Phượng Đài Sơn.

-" ngũ công chúa Hoàng thượng có chỉ đến cho người "

-"mời đọc ".Lam Kha lạnh nhạt trả lời.

-" mời người quỳ xuống tiếp chỉ " thừa tướng kinh ngạc nhìn người trước mặt, nàng là vị công chúa phế vật kia sao,nhát gan yếu đuối, cầm kỳ thi họa cái gì cũng không học được nên mới bị gọi là phế vật, lúc 9 tuổi đã bị đưa ra khỏi cung đưa lên đây để chịu cực khổ, bây giờ nhìn người này hoàn toàn khác xa năm đó.

-"nếu không đọc thì ta đi đây, ta đây không có thời gian nói chuyện cùng ngươi, ta rất bận. "Nàng Lãnh Tuyết Lam Kha trời không quỳ đất không lại muốn nàng quỳ để tiếp chỉ nằm mơ đi.

Hàn Kiệt thấy vậy cũng không dám chậm trễ nên mở thánh chỉ ra tuyên

-"phụng thiên thừa vận

Hoàng đế chiếu viết

Ngũ công chúa hiền lành lương thiện, trí tuệ hơn người, nên hôm nay được ban hiệu Thái Bình, nhận lệnh đi Phong

Quốc hòa thân cùng chiến Vương gia Phong Vũ Khắc Thiên, ban cho trăm thước gắm vóc, châu báo vàng bạc mười gương, 400 trăm binh lính và 20 tì Nữ, lập tức lên đường đi Phong Quốc không được chậm trễ

Khâm thử "

-"Công chúa mời người chuẩn bị thần cáo lui trước "

-"hiền lành, lương thiện, tài trí hơn người, ha ha ha" Lam Kha cười lạnh, 'được thôi nàng sẽ đi dù sao ở đây cũng chán lắm rồi 'nhưng khi ta trở về các Ngươi nên chuẩn bị quan tài đi là vừa, vì ngày đó sẽ là ngày chết cua các ngươi

Những tì nữ lần lượt vào thật y phục cho Lam Kha,mặc trên người bộ y phục màu đỏ rực làm tôn lên làng da min màng trắng ngần, khuôn mặt chỉ trang điểm nhẹ mà đã đẹp đến hớt hồn, các tì nữ nhìn đến ngẩn ngơ.

-"Đi thôi "Lam kha lên tiếng các nàng mới hồi phục lại tinh thần "không. ngờ còn có người đẹp như vậy, như yêu tinh quyến rũ người " đó là tiếng lòng của những tì nữ ở đây.

Nàng cũng viết phong thơ để lại cho Kì Linh để khi các nàng ấy trở về biết mà không cần lo lắng
 
Vương Phi Của Chiến Thần Vương
Chương 5


-"Công chúa chúc người thượng lộ an " thừa tướng cúi người đưa tiễn,dù không muốn lắm nhưng vẫn phải làm vì đây là lễ nghi không được làm trái.

-"đa tạ "nói rồi Lam Kha bước lên xe ngựa,cùng đội ngũ đưa dâu và sính lễ lên đường đi Phong quốc, người bảo hộ là tướng quân Lâm Kì con của thừa tướng ,là một vị tướng trẻ tuổi tài ba.

Sau 7 ngày ròng rã cũng tới được Phong quốc, ngoài đường nhộn nhịp người xem bàn tán nghị luận

-" Phong quốc chiến thần của chúng ta hôm nay thành hôn " một người từ đám đông chen lên phía trước ngẩn mặt cảm thán nói.

-" hừ...chiến Vương của chúng ta phải đi cưới phế vật công chúa " tên còn lại oán niệm nói.

-" ngươi nói đúng rồi, vị công chúa đó từ lúc 9 tuổi đã bị đưa lên Phượng Đài Sơn để học hành rồi đó, cũng thật tội nghiệp a..." tên khác chen miệng vào

-" ta thấy Hoàng thượng Lãnh quốc không muốn để nàng trong cung để làm mất mặt thì có " người qua đường ất nói

-" nhưng nghe nói nàng rất xinh đẹp đó nha" người qua đường giáp nói.

-" ngươi là nghe ai nói z,ta nghe nói cô ta rất xấu xí "

Cuối cùng những kiểu đối thoại như vậy truyền khắp phố xá.

Kiệu hoa dừng lại trước cửa vương phủ thoáng chốc pháo nổ, hoan hô rầm trời , một nam nhân khoảng ngoài 40 ,thân hình mập mạp tươi cười tiến lên đoán

-" Vương phi người đi đường ngày đêm mệt mỏi, vương gia của chúng tôi đang bị thương nặng không thể cùng người bái đường được, xin vương phi thứ lỗi, mời người vào vương phủ nghĩ ngơi trước, "Hà quản gia vừa nói xong,bốn phía một mảnh yên tĩnh, bất chợt một đạo âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng vang len từ trong hỉ kiệu

-" không ngại "

-" Đem tân nương đón vào Ngọc Uyển Đườn " Hà quản gia ra lệnh.

Một tì nữ gật đầu bước đến trước hỉ kiệu, một cánh tay trắng muốt từ trong kiệu nhắc chiếc khăn che mặt lên chậm rãi bước ra.

Xung quanh nhất thời bất động, tất cả đều là sắc mặt chờ mong,nín thở nhìn,lụa mỏng vén lên nữ tử tao nhã bước ra khỏi kiệu.

Mọi người chỉ thấy nữ tử tóc đen mượt, mắt phượng mài ngài, mũi cao môi đỏ, da trắng như tuyết, nhưng tuyệt vời nhất là ánh mắt lạnh lùng sắt sảo bức người. Eo thon nhỏ nhắn, đường cong lả lướt.

Mỗi người trong lòng thở dài ' một nữ tử như vậy mà lại là phế vật thật uổng phí.

Tì nữ phản ứng lại nhanh thấy Lam Kha không đội khăn voan vội vàng nhắc nhở

-" Công chúa, khăn voan...." bao nhiêu lời muốn nói đều bị nuốt lại vào trong bụng, khi thay Lam Kha lạnh lùng đảo mat qua.

Tì nữ tâm thần rung động, cảm giác vừa rồi như mới đi ra từ hầm băng lạnh đến đáng sợ...

-"đi thôi, vào phủ " nói rồi Lam Kha

tiêu soái đi vào bỏ lại một đám người ngơ ngác đứng ngoài cửa. tì nữ kia trố mắt vội vàng nhặt khăn voan đuổi theo.

Trong Thiên Vương phủ.kiến trúc rộng lớn, tường cao,toàn bộ vương phủ oai hùng gióng như tư thế vươn thẳng trời, nơi nào cũng biểu hiện rõ tính cách Chiến thần Phong quốc. Đi hồi lâu, đến một tòa biệt viện, tì nữ dẫn đường quay lại nói

-"Vương phi đây là Ngọc Đường Uyển "

Lam Kha quan sát, nơi này rộng lớn nhưng rất yên tĩnh đúng như chỗ mình cần, chậm rãi đánh giá bốn phía vừa lòng gật đầu.Nàng quay lại nói với các tì nữ

-"các ngươi có thể lui rồi "

-"Công chúa, cái này không hợp quy củ cho lắm " tì nữ sửng sốt lúng túng trả lời

-" Ta nói các ngươi có thể đi rồi "nàng kiên nhẫn nhắc lại một lần nữa, nhưng lần này giọng nói lạnh đi vài phần.

-"này.... này.... " tì nữ run run nói không thành lời.

-"CÚT "tiếng quát lạnh vang lên mang theo sát khí không thể nghi ngờ.

-"Dạ.... dạ... nô tì liền rời đi" các tì nữ nhanh chóng đi khổi đây, nơi đây thật đáng sợ.
 
Vương Phi Của Chiến Thần Vương
Chương 6


Trong thư phòng, cái người mà được nói là bị trọng thương giờ này đang nhàn nhã ngồi xem sổ sách trong phòng. Người này chính là Phong Vũ Khắc Thiên ,sau khi bị ám sát, tuy bị thương nhưng tới nay đã gần hồi phục hoàn toàn.

-"Vương gia... Vương phi....."Hàn Phong vừa định vào báo tình hình, vừa nói tới đó đã thấy ánh mắt của Khắc Thiên đảo qua, làm trong lòng Hàn Phong rung lên một cái vội sửa lại lời nói,

-"Công chúa Phong Quốc đã được an bài vào Ngọc Đường Uyển rồi "

Khắc Thiên ngẩn đầu, nhớ tới công chúa kia, khuôn mặt chợt âm trầm, dường như có mây đen trên đầu (tại vi ảnh không thích gần nữ sắc nên trong phủ không có thị thiếp, mà ảnh kêu người đi đều tra chỉ thì biết chỉ là một phế vật vậy thôi nên ảnh lại càng không thích..... nhưng mà Khi gặp mặt rồi thì chưa biết ra sau AK...hehihi)

-"nhưng mà thuộc hạ thấy rất khác với những gì chúng ta đều tra được "

-"khác là sau..."Khắc Thiên nhíu mi

-"những gì đều tra được thì lúc trước công chúa là người cầm kỳ thư hoạ không thông, nhát gan yếu đuối lúc 9 tuổi bị đưa lên Phượng Đài Sơn từ lúc đó thì không đều tra được gì nữa, còn người bây giờ luôn mang theo sự lạnh nhạt hờ hững, khiến người khác không dám xem thường ".

-"thật vậy sao "

-"đúng vậy "

-"được rồi ngươi lui đi, ta sẽ tự đều tra"

-"ta đều tra....a vâng thuộc hạ cáo lui" Hàn Phong khó hiểu trả lời... 'gia a người đều tra bằng cách nào nha'.

-"khác nhau nhát gan yếu đuối, lạnh nhạt hờ hững thật thú vị Có lẽ Vương phi của ta không bình thường nha" Khắc Thiên tự lẩm bẩm một mình.

Đêm khuya khi Lam Kha đang ngủ thì mơ hồ cảm giác được có một ánh mắt như đang tìm tòi nghiên cứu mình, không có sát khí nhưng không thể lơ là. tuy đã bị phong bế nội lực nhưng nàng vẫn còn có trực giác sắc bén của một sát thủ.

Nàng đột nhiên mở mắt, trong mắt hoàn toàn tỉnh táo, quan sát bốn phía,thấy trong phòng rộng rãi phía đối diện có một bóng dáng tráng kiện, mày kiếm, mũi cao thẳng, hình dáng kiên cường, cả khuôn mặt như được điêu khắc, tản ra từ nam tử loại khí chất Tuấn lãng anh tuấn.Người này chắc là chiến thần Vương Phong Vũ Khắc Thiên rồi.

Lam Kha đánh giá xong người trước mặt nghi ngờ hỏi

-"Có việc "

Trong đôi mắt đen thẩm của Khắc Thiên hiện lên đầy sự hứng thú, có thể phát hiện nguy hiểm lúc đang ngủ thật tài năng, bình tĩnh phòng bị càng tài năng, người như vậy thì làm sao mà gọi là phế vật đây, thú vị...

Lam Kha khó chịu nhíu mi,động thủ vương tay kéo áo trước ngực của Khắc Thiên, vì không phòng bị nên Khắc Thiên ngã về phía trước, 2 người gần kề mặt đối mặt, đôi môi đỏ mọng khẽ mở phun ra lời nói lạnh như băng

-"ta không thích bị nhìn như vậy nếu còn lần sao trực tiếp móc mắt của ngươi, nhớ kĩ "

Bốn mắt nhìn nhau, thân hình 2 người gần kề trong rất mờ ám, một người lạnh lùng một kẻ cuồng vọng. Khắc Thiên có thể ngửi được mùi hương thoan thoảng trên người của Lam Kha, trong tâm chấn động tim nhảy bùm bùm liên hồi mặt đỏ lên, bất giác nở nụ cười, nữ nhân như vậy mới xứng làm Vương phi của hắn nha. (ảnh mơ giữa ban đêm đó... hehe)

Lam Kha nheo mắt, nghi ngờ 'người này không bị bệnh đó chứ '. Nhưng Khi hắn cười cũng rất đẹp mắt...

Khắc Thiên chậm rãi thu lại nụ cười chớp chớp mắt nói

-"nương tử, sao nàng lại đồi móc mắt của vi phu nha."
 
Vương Phi Của Chiến Thần Vương
Chương 7


-" thì ra là vương gia,nhưng mà ngài đêm khuya như vậy đến phòng ta làm chi hả... " Lam Kha liếc mắt nhìn người trước mặt hỏi

-"chúng ta là phu thê, thì cần có việc gì mới đến phòng của nàng được đây " Khắc Thiên nhẹ nhàng vén tóc nàng, trong mắt dâng lên một ngọn lửa thiêu đốt không rõ nguyên nhân.

-" Vương gia ngài nói sai đi, chúng ta chưa hề bái đường thì làm sao mà là phu thê đây " Lam Kha gạt tay hắn, trên mặt mang theo nụ cười trêu chọc.

Khắc Thiên đơ người không biết nói gì.

-"Vương gia, xin ngài trở về phòng của mình, giờ tôi cần nghỉ ngơi "

Khắc Thiên nghe vậy khuôn mặt tươi cười, leo lên giường vừa c** q**n áo vừa nói:

-"tuy chưa bái đường nhưng nàng vẫn là vương phi của ta,phòng của nàng cũng là phòng của ta,vương phi chúng ta cũng nên động phòng thôi "

Lam Kha trong mắt sát khí chợt lóe lạnh như băng nói:

-" động phòng, cũng được! Chờ khi nào ngươi thành nam nhân của ta thì có thể, còn bây giờ..... "

Lam Kha nói tới đó ra vẻ thần bí bước tới gần giường túm lấy áo ai kia quăng ra ngoài cửa sổ.

-".... còn bây giờ thì ngươi nằm mơ đi... " tiếng nói từ trong phòng vọng ra

Khắc Thiên ngơ ngác không hiểu tại sao người mảnh khảnh, không có nội lực như nàng mà có sức mạnh có thể ném hắn ra ngoài như vậy, còn có sát khí đó nữa. Thật là một người không tầm thường...

Thị vệ nghe tiếng động lập tức kéo tới chỉ thấy Khắc Thiên quần áo không chỉnh tề ngơ ngác ngồi trên mặt đất, lập tức hình ảnh vương gia lạnh lùng anh tuấn sụp đổ trong lòng của các thị vệd: ' đây là có chuyện gì nha,tại sao vương gia lại ở trước cửa phòng của vương phi mà quần áo cũng không chỉnh tề, chẳng phải vương gia không thích nữ nhân hay sao, đã xảy ra chuyện gì rồi '.

Khắc Thiên nghe tiếng động thì hồi phục tinh thần nhìn đám thị vệ đang bị đứng hình mà nhìn mình

-" các ngươi đứng đó làm gì, bộ rảnh lắm sao "Khắc Thiên lạnh lùng lên tiếng

Các thị vệ hồi phục lại tinh thần sợ run lên, vương gia vẫn là vương gia đấy thôi...

-" Bẩm Vương gia, chúng thuộc hạ nghe có tiếng động nên tưởng có kẻ đột nhập cho nên lập tức tới đây, nhưng mà tại sao vương gia cũng ở đây. "

-" chẳng lẽ ta ở đâu các ngươi cũng muốn quảng... hử "

Thị vệ nghe tới đó sợ đứng không vững, quỳ xuống nói

-"thuộc hạ không dám "

-"lui hết đi " Khắc Thiên không để ý nói. Tuy thị vệ nghi hoặc nhưng không dám hỏi nhiều:

-" thuộc hạ cáo lui"

Khắc Thiên nhíu mày nhìn chầm chầm cánh cửa đóng chặt, bực mình trở về thư phòng, nhưng mà đêm nay chắc có người sẽ không ngủ được
 
Back
Top Bottom