Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 784


Vân Quán Ninh cân nhắc, cố hết sức không làm tổn thương hắn ta.

sức khỏe của Chu Vương người ta không được tốt, chưa từng bước ra khỏi cửa.

Đêm nay lại đến Minh Vương Phủ, nếu như hai người họ nói lời tổn thương đến hắn ta, vậy thì nhẫn tâm biết bao!

Nghe xong, Mặc Vĩ khẽ cười đáp: "Bổn vương biết sinh thần của Đức mẫu phi là ngày nào."

Advertisement

"Hôm qua bổn vương định chuẩn bị lễ vật xong xuôi để vào cung, nào ngờ bỗng nhiên có việc gấp. Bỗn vương chợt quên mất chuyện này, hôm nay mới nhớ ra, cho nên mới mang đến đây."

Hắn ta nhìn mấy cái hộp gấm trên bàn, nói: "Bổn vương không tiện vào cung."

"Cho nên nhờ các ngươi tặng lễ vật cho Đức mẫu phi giúp ta, truyền đại lại lòng kính trọng của bổn vương."

Chuyện gấp đột xuất?

Advertisement

Không phải Vân Quán Ninh ác miệng, nhưng một tên ma bệnh như hắn ta thì có chuyện gấp

gi?

"Không phải hôm qua người còn định vào cung sao? Sao hôm nay lại không tiện?"

Vân Quản Ninh chỉ cảm thấy rất tò mò, muốn hỏi cho ra lẽ.

Ánh mắt Mặc Vĩ lập tức lóe lên vẻ bối rối.

Trần Bá đứng sau lưng Mặc Vĩ không nhịn được bật cười, lúc nhận ra mọi người đang nhìn về phía mình, ông ta lập tức khẽ ho khan một tiếng rồi mới che giấu nụ cười đi.

Không bình thường!

Mặc Vĩ có chuyện gì đó.

Vân Quán Ninh khẽ híp mắt.

Thấy Vân Quán Ninh híp mắt, Mặc Vĩ lại nhớ đến dáng vẻ nàng chọc tức người khác.

Còn có câu nói trước đây: "Sau này, trong tiểu sử nhân vật của các vương gia khác đều sẽ ghi chép rằng họ đã anh dũng thế nào, giỏi giang ra sao, cống hiến nhiều cho triều đình thế nào, lại còn được bách tính yêu quý thế nào."

"Còn ngươi... chỉ có mấy dòng ngắn ngủi: Sinh vào năm nào đó, chết năm nào đó."

"Nguyên nhân chết: Bị Minh Vương phi chọc tức chết"

Câu nói này như đã trở thành lời nguyền ma quỷ đổi với hắn ta, lúc nào Mặc Vĩ cũng sợ mình bị Vân Quán Ninh chọc cho tức chết.

Đối với nàng mà nói thì "ai nghe theo ta thì sống, ai chống lại ta thì chết".

Cho nên sau đó mỗi lần nàng đến phủ Chu Vương, Mặc Vĩ đều ngoan ngoãn phối hợp với

nàng.

Cũng may mà có nàng, bệnh tình nhiều năm nay của hắn ta cũng đã thuyên giảm, đang ngày một chuyển biến tốt hơn.

Trong lòng Mặc Vĩ rất biết ơn Vân Quán Ninh.

Mặc Vĩ vội vàng giải thích: "Trừ việc tặng lễ vật cho Đức mẫu phi, bổn vương còn mang chút quà cho ngươi! Tiện thể mang đến đây luôn, người xem thử có thích không."

Lúc này đến lượt Mặc Diệp bên cạnh híp mắt nhìn.

Như Ngọc sát lại bên tai hắn, khẽ thì thầm: "Chủ tử, Chu Vương cũng quá đáng lắm rồi nhỉ?"

"Trước mặt ngài mà lại còn..."

Còn chưa nói xong, hắn ta đã bị Mặc Diệp đẩy ra.

Vân Quán Ninh cũng không thèm quan tâm Mặc Diệp đang híp mắt hay nhắm mắt, nàng nhìn Mặc Vĩ lấy một vật thể hình thù kỳ quái từ trong hộp gấm ra...

Nàng vô cùng khó hiểu hỏi: "Đây là thứ gì vậy?"

"Đồ dùng uống trà."

Mặc Vĩ giải thích: "Cái này làm bằng Hàn Ngọc ngàn năm đó, dùng nó để pha trà, nước trà nhẹ nhàng khoan khoái ngọt thanh."

Hàn Ngọc ngàn năm?

Vân Quán Ninh vô cùng kinh ngạc: "Không phải năm trước Hàn Ngọc rất hiếm sao?"

"Mấy hôm trước biểu huynh của ta có được bèn tặng nó cho bổn vương. Bổn vương biết người thích uống trà nên có lòng tặng nó cho người, cũng để bày tỏ lòng biết ơn."

Nụ cười của Mặc Vĩ rất chân thành.

Quả thật Vân Quán Ninh yêu thích không nỡ rời tay.

Hai người trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

Mặc Diệp bên cạnh như đang ngồi trên đống lửa.

Như Ngọc mặc kệ Mặc Diệp ngăn cản, hắn ta xông đến sát lại bên tai Mặc Diệp lẩm bẩm: "Chủ tử, ngài xem kìa! Chu Vương có ý xấu với vương phi đó!"

Mặc Diệp lạnh lùng nhìn hắn ta một cái, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại trên gương mặt Mặc Vĩ.

"Bây giờ cơ thể của tứ ca đã đỡ nhiều chưa?"

Bỗng nhiên Mặc Diệp lên tiếng hỏi.

Mặc Vĩ không hiểu ý của hắn, còn thật thà gật đầu đáp: "Đã đỡ nhiều rồi."

"Lão thất, sao vậy?"

Sắc mặt Mặc Diệp bình tĩnh bưng chén trà lên nhấp một ngụm, đáp: "Như vậy thì tốt."

Nếu hắn ta đã đỡ nhiều rồi, có lẽ có thể chịu đựng được cơn giận sục sôi của hắn chứ nhỉ?

Mặc Diệp hít một hơi thật sâu, nói: "Tứ ca nửa đêm đến thăm, chắc không phải chỉ đơn giản là đến tặng dụng cụ uống trà thôi đúng không? Không biết rốt cuộc tử ca có chuyện gì?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 785


"Bổn vương đến tìm Quán Ninh, không phải tìm đệ."

Mặc Vĩ cau mày nhìn hắn một cái, nói tiếp: "Muộn như vậy rồi, lão thất còn chưa đi ngủ sao?"

Mặc Diệp: "..."

Sợ là người này vẫn chưa làm rõ tình hình, không biết rốt cuộc đây là địa bàn của ai?

Advertisement

"Đúng vậy, nếu tử ca biết đã không còn sớm nữa, vậy thì cũng nên quay về đi chứ? Cơ thể tự ca không được khỏe, càng phải nghỉ ngơi sớm mới đúng."

Mặc Diệp nghiến răng nghiến lợi đuổi người.

Mặc Vĩ cũng không thèm nể nang hắn.

Hắn chịu đến thăm, chịu qua lại với Minh Vương Phủ...

Advertisement

Đều vì Vân Quán Ninh, không phải vì Mặc Diệp!

"Bổn vương nói chuyện với Quán Ninh xong sẽ đi."

Mặc Vĩ không hề khách sáo chút nào nói: "Đây là chuyện riêng, lão thất vẫn nên tránh mặt đi một lát sẽ tốt hơn."

Mặc Diệp giận dữ đứng dậy nói: "Huynh nói gì?"

Có giỏi thì nói lại lần nữa xem!

Vẻ mặt Mặc Vĩ vẫn thản nhiên như cũ: "Đây là chuyện riêng giữa bổn vương với Quán Ninh, lão thất vẫn nên tránh mặt một lát sẽ tốt hơn."

Mặc Diệp tức muốn nổ phổi!

"Bổn vương lại không hề hay biết, giữa vương phi của bổn vương và tứ ca lại có thể có chuyện riêng gì! Bổn vương là phu quân của nàng ấy, vậy mà bổn vương lại không được nghe sao?"

"Không được."

Mặc Vĩ thản nhiên lắc đầu.

Như Ngọc liều chết sát lại nói: "Chủ tử, rõ ràng Chu Vương đang cố tình, ngài ấy."

"Cút!"

Trong cơn thịnh nộ, Mặc Diệp hung hăng đả Như Ngọc ra, cầm chén trà bên tay định đánh về phía Mặc Vĩ.

Vân Quán Ninh chợt giật mình.

Người của Mặc gia từ Mặc Tông Nhiên đến Viên Bảo, ai nấy đều chảy trong người dòng máu thô bạo. Nói chuyện không hợp lại lập tức ra tay, trước mặt người thân cũng không ngoại lệ.

Nàng cạn lời trợn mắt nhìn hắn nói: "Dừng tay!"

Vào lúc chén trà chỉ cách Mặc Vĩ một chút nữa thôi, Mặc Diệp miễn cưỡng dừng tay lại.

Nước trà trong chén đổ xuống, đổ hết lên bả vai của Mặc Vĩ.

"Lão thất, đây là cách Minh Vương phủ các đệ tiếp khách đó sao?"

Hắn ta cũng không hề tức giận, chỉ nhẹ nhàng lau nước trà, ung dung thản nhiên hỏi: "Bổn vương lần đầu đến thăm, đệ lại chào hỏi bổn vương kiểu đó sao?"

"Huynh còn muốn ta chào hỏi huynh kiểu gì?"

Mặc Diệp lạnh lùng, hung hăng đặt chén trà lại lên bàn, nói: "Phải đuổi thẳng cổ huynh ra ngoài sao?"

"Hay là tiếp đãi lạnh nhạt?"

"Không cần, bổn vương đến tìm Quán Ninh nói chuyện, để tránh mặt chút đi."

Mặc Vĩ rất bình tĩnh.

Mặc Diệp nhìn Vân Quán Ninh một cái, thấy nàng khẽ lắc đầu.

Được!

Nể mặt Ninh Nhi!

Hắn lạnh lùng hừ một tiếng, nghiến răng phất áo bỏ đi!

"Quán Ninh, tính tình lão thất nóng nảy quá, mấy năm nay người chịu đựng đệ ấy thế nào vậy? Lẽ nào phụ hoàng không dạy dỗ đệ ấy giúp ngươi sao?"

Thấy hắn ta quan tâm nàng giống như một ca ca, trong lòng Vân Quán Ninh chợt thấy ấm áp.

Không uổng công năng chữa bệnh cho hắn ta lâu như vậy, lòng dạ Mặc Vĩ cũng không sắt đá đến thế.

"Người người nhìn thấy tối nay đã thay đổi nhiều rồi."

Vân Quán Ninh bất lực nói.

Đổi lại là Mặc Diệp trước kia, sợ là sẽ lạnh lùng không nói lời nào, trực tiếp ném Mặc Vĩ ra ngoài!

"Khó có thể tưởng tượng được những năm gần đây người trải qua những ngày tháng khổ cực thế nào."

Mặc Vĩ lắc đầu than thở.

Hắn ta không hề biết chuyện Vân Quán Ninh bị Mặc Diệp cấm túc mấy năm.

Nhắc đến những chuyện đau lòng trong quá khứ toàn là nước mắt, Vân Quán Ninh bưng chén trà lên nhấp một ngụm, mỉm cười chuyển chủ đề: "Chu Vương, muộn như vậy ngươi còn đến tìm ta có việc gì?"

"Ồ, là thế này."

Mặc Vì lúc này mới nói rõ: "Bổn vương nghe nói, qua một khoảng thời gian nữa chính là sinh thần của Vân Quốc Công..."

Vân Quán Ninh cau mày.

Đúng rồi, hằng năm sau sinh thần của Đức phi một tháng chính là sinh thần của Vân Chấn Tung.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 786


Ông ta cũng không nhỏ tuổi hơn Đức phi.

Vân Chấn Tung còn lớn hơn Đức phi mấy tuổi, chỉ là tháng sinh sau Đức phi thôi.

Hoặc là tháng sinh trước Đức phi.

Dù sao thì sinh thần của Vân Chấn Tung trong tháng giêng, còn Đức phi là tháng chạp.

Advertisement

"Sau đó thì sao?"

Vân Quán Ninh đã đoán được Sơ sơ ý của Mặc Vĩ...

"Bổn vương nghĩ ngươi chữa hết bệnh cũ cho bổn vương. Đến lúc đó là sinh thần của Vân Quốc Công, bổn vương cũng nên đến dự, tặng một phần quà mừng để bày tỏ tấm lòng của ta mới được."

Mặc Vĩnói luyên thuyên vô cùng nghiêm túc.

Advertisement

Vân Quán Ninh suýt chút đã tin rồi!

Nàng khẽ họ một tiếng, đáp: "Ta chữa khỏi bệnh cho ngươi, ngươi phải cảm ơn ta mới đúng chứ."

"Ngươi tặng quà mừng cho ông ta để bày tỏ ý gì?"

"Nhưng không phải ông ấy là phụ thân của ngươi sao? Tối nay bổn vương đã tặng quà cảm ơn cho ngươi, có nên tặng quà cho Vân Quốc Công luôn không?"

Mặc Vĩ vẫn không biết quan hệ của Vân Quản Ninh và Vân Chấn Tung rốt cuộc ra sao.

"Không cần."

Vân Quán Ninh xua tay nói: "Nếu như người muốn cảm ơn ta thật, vậy thì tặng ta thêm chút lễ vật là được! Bên phía Vân Chấn Tung người cứ coi như cái rắm thôi."

Mặc Vĩ: "..."

Vẻ mặt hắn vô cùng kinh ngạc nhìn nàng: "Sao ngươi có thể nói phụ thân người như vậy được?"

"Ta nói sai sao? Ông ta không phải cái rắm sao? Ông ta còn không bằng cái rắm nữa."

Vân Quán Ninh không thèm nể nang gì bĩu môi.

Thái độ này khiến Mặc Vĩ càng ngạc nhiên hơn.

Lẽ nào hắn ta tách biệt thế gian lâu quá nên không biết tình hình bên ngoài sao? Cha con Vân Quán Ninh và Vân Chấn Tung đã trở mặt thành thù rồi?

Thấy vẻ mặt hắn ta ngạc nhiên như vậy, Vân Quán Ninh bèn đặt chén trà xuống, nói: "Chu Vương còn có chuyện gì không?"

"Hết, hết rồi."

Mặc Vĩ không có cách nào nói ra tâm sự của mình, chị đành đứng dậy: "Vậy bổn vương về trước nhé"

Không đợi Vân Quán Ninh trả lời, hắn ta đã vội vàng rời đi, Trần Bá đã lớn tuổi phải đuổi theo phía sau hắn: "Vương gia, ngài đợi lão nô với! Ngài đi chậm thôi!"

Hắn ta vừa rời đi, Mặc Diệp đã bước vào.

"Huynh ấy nói gì vậy?"

Ánh mắt Mặc Diệp dán chặt lên người Vân Quán Ninh.

"Không có gì."

Vân Quán Ninh đáp.

"Không có gì? Ninh Nhi, có phải nàng không muốn nói cho bổn vương biết không? Giữa hai người có bí mật gì thật sao? Ngay cả bổn vương cũng không thể biết được!"

Mặc Diệp siết chặt hai bàn tay.

Hắn không thể không nể phục khả năng giao tiếp của nữ nhân này.

Mặc Tông Nhiên cao quý như vậy, ở chung với nàng lại trở thành quan hệ cha con thân thiết.

Đức phi bình thường thấy ai cũng chướng mắt, như thế mà lại yêu thương nàng như nữ nhi ruột. Ngay cả Mặc Du Du và Mặc Vĩ không màng chuyện đời cũng có quan hệ rất tốt với nàng.

Còn có phu thê hai người Mặc Hàn Vũ, người lớn tuổi như Dương thái y, thậm chí là bọn đầu đường xó chợ Độc Nhãn Long... cũng trở thành "huynh đệ" tốt với nàng.

Những nàng lại không thèm đếm xỉa đến người làm phu quân như hắn!

Trong lòng hắn làm sao bình tĩnh được!

Thấy Mặc Diệp hiểu lầm, Vân Quán Ninh cũng không thèm giải thích.

Vốn cũng không có gì!

Nàng ngáp một cái rồi đứng dậy, sau đó lại vươn vai nói: "Đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải vào cung đó."

"Ninh Nhi, nàng nói chắc chắn cho bổn vương, khi nào chúng ta sinh lão nhị?"

Hắn vẫn chưa từ bỏ ý định.

"Nói sau đi."

Vân Quản Ninh chắp hai tay sau lưng rời đi.

Thái độ dửng dưng của nàng khiến Mặc Diệp lại càng khó chịu hơn.

Hắn biết trong lòng nàng vẫn còn khúc mắc với hắn, nhưng không ngờ hắn càng đến gần nàng lần nữa, trái lại có cảm giác bị nàng đẩy ra càng xa...

Đến khi nào hắn mới có thể nắm bắt được nữ nhân này!

Mặc Diệp nặng nề thở dài một hơi.

Vốn định mặt dày đến ở lì trong Thanh Ảnh Viện, ôm nàng ngủ cả đêm không làm gì cũng được.

Nào ngờ hắn vừa ra khỏi cửa đã có người khác đến.

Hai người đều đầy tâm sự, bước đi rất vội, thấy suýt chút đã đụng trúng hắn, Mặc Diệp lập tức dừng lại nói: "Khốn kiếp! Đi đường không."

Hắn còn chưa nói xong đã cau mày: "Huynh lại đến đây làm gì?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 787


Trần gia giống như một con dao hai lưỡi.

Nếu vận dụng tốt, chắc chắn sẽ giúp Mặc Diệp giành được ngôi vị thái tử

Nhưng nếu không sử dụng được tốt...

Advertisement

Chỉ cần một chút bất cẩn sẽ khiến hắn thua cả ván cờ!

Tất cả phụ thuộc vào cách Mặc Vĩ chọn như thế nào. Là muốn cuốn vào dòng thác tránh gianh, hay là muốn tiếp tục không quan tâm đến thế sự và chỉ là một vương gia tự do và thoải mái.

Hoặc sẵn sàng giúp đỡ Mặc Diệp, gia nhập vào trại doanh của hắn.

Nhìn thấy sự im lặng của Mặc Diệp, Mặc Hàn Vũ nói tiếp: “Luận về tuổi tác, lão tử lớn hơn

Advertisement

đê."

“Luận về thân phận, lão tử là do Trần quý phi hạ sinh, tôn quý hơn so với đệ một chút.”

“Luận về thể lực, đứng sau lão tử là Trần gia.”

Sự thật không phải cũng không xuôi tại như vậy.

Giờ phút này, Mặc Hàn Vũ dường như không phải là Hàn vương cà lơ phất phơ ngày thường ngu ngốc chỉ biết ăn uống, vui chơi.

Hắn ta đang nghiêm mặt phân tích cho Mặc Diệp nghe: “Còn đệ thì sao? Gia tộc của Đức phi ở xa ngoài kinh thành, hơn nữa cũng không thể nào lớn mạnh bằng Trần gia”

“Cho dù có Vân Quốc Công phủ, nhưng quan hệ cha con của Quán Ninh và Vân Quốc Công cũng không tốt lắm! Và Vân Đinh Lan đã gả cho lão tam rồi.”

“Đệ thử nghĩ xem, đệ lấy cái gì để chống lại lão tứ?”

Mặc Diệp chăm chú nhìn hắn ta.

Xem ra nhị ca tốt của hắn thật sự không phải là không có não!

“Đệ đừng nhìn ta như vậy! Ta làm như vậy đều là vì muốn tốt cho đệ.”

Mặc Hàn Vũ lau tay: “Sở dĩ muộn như vậy rồi mà bổn vương còn đến gặp đệ là bởi vì ta cũng không muốn gây ra cho đệ những phiền phức không cần thiết.”

“Hoàng trưởng tôn xuất hiện, Minh vương phủ từ lâu đã bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió rồi! Chắc hẳn là có vô số người bí mật theo dõi sát sao?

Ngừng một chút, hắn ta lại nói: “Bổn vương đêm hôm khuya khoắt tới đây, mới không dễ bị người ta phát hiện”

“Bốn vương sẽ xem xét lại vấn đề này, ngày mai sẽ cho huynh câu trả lời.”

Vẻ mặt Mặc Diệp vẫn lãnh đạm.

“Còn cần phải suy nghĩ sao? Hiện tại đại ca bị thương rồi, Nam Cung Nguyệt lại bị sẩy thai. Đây là thời điểm tốt để ta và độ ổn định lại thể lực! Đệ còn suy nghĩ cái gì nữa?”

Mặc Hàn Vũ bày tỏ sự khó hiểu.

“Suy nghĩ chuyện của tứ ca”

Mặc Diệp chậm rãi nói.

Hắn phải tìm hiểu rõ Mặc Vĩ rốt cuộc là có thái độ như thế nào!

ngày hôm sau.

Lại Thị vẫn đang giam trong vựa củi ở sân sau vương phủ, mấy ngày liên tiếp nàng ta không được ăn no ngủ đủ, bà Trương vẫn đe dọa và uy h**p nàng ta mỗi ngày.

Nàng ta đã sức cùng lực kiệt, cả tinh thần và thể lực đều kiệt quệ từ lâu rồi.

Khi bị được đưa đến trước mặt Vân Quán Ninh, hoàn toàn khác hẳn với khi nàng ta được đưa đến Minh vương phủ vài ngày trước.

“Những ngày gần đây Lại Thị trông sống không được tốt cho lắm, cũng không còn rạng rỡ tươi sáng như mấy ngày trước nữa.”

Vân Quán Ninh chống tay lên trán, vẻ mặt uể oải nhìn bà ta: “Nhưng cũng không thành vấn đề gì cả.”

“Người đầu, đưa Lại Thị xuống tắm rửa.”

Nhìn Lại Thị bị kéo đi, Như Yên nhẹ giọng hỏi: “Vương phi, người định xử lý Lại Thị như thế nào?”

“Nếu như nàng ta là người mà Mặc Hồi Diên và Triệu hoàng hậu gửi đến đây, bổn vương phi đương nhiên cũng muốn nguyên vẹn gửi nàng ta trở lại! Để tránh người ta nói rằng bổn vương phi hà khắc với người của bọn họ.”

Vân Quán Ninh cong môi: “Hiếm thấy hôm nay ta rảnh rỗi không có việc, đúng lúc có thể xử lý Lại Thị”

Như Yên trầm ngâm gật đầu: “Nô tỳ nghĩ gửi lại cho Sở vương sẽ tốt hơn.”

“Đầu tiên, bây giờ Sở vương phi bị sảy thai không thể hầu hạ vua Sở vương nữa, Sở vương phủ đang cần nhân lực”

Cải từ “nhân lực” này, rốt cuộc là loại nhân lực nào, Vân Quán Ninh vừa nghe đã biết ngay.

“Thứ hai, dù sao thì hiện tại trong Sở vương phủ cũng có rất nhiều thê thiếp, cũng không thiếu một Lại Thị! Nô tỳ nghe nói Đức phi nương nương đã ban Uông di nương cho Sở Vương rồi, thủ đoạn cũng thật là cao minh.”

Như Yên mím môi cười: “Uông di nương là nguyên nhân gián tiếp khiến Sở vương phi bị sẩy thai."

“Nhưng đến bây giờ, Uông di nương vẫn yên ổn ở đó! Thay vào đó, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, nàng ta đã nắm trong tay quyền quản lý SỞ vương phủ...”

Có thể thấy, Uông di nương này quả nhiên là rất lợi hại!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 788


Vân Quán Ninh vừa nghe thấy, hai mắt đã sáng lên: “Đó thực sự là một ý kiến hay!”

Nàng đã từng gặp Uông di nương đó rồi, đó là một người rất thông minh lanh lợi.

Mặc dù hiện tại Nam Cung Nguyệt đã bị sẩy thai, Uông di nương nắm quyền quản lý gia đình.

Nhưng Nam Cung Nguyệt chỉ cần sinh một Tiểu Nguyệt Tử, nàng ta nhất định sẽ giành quyền quản lý gia đình... Chuyện này không có ảnh hưởng gì lớn, Vân Quán Ninh tin tưởng vào năng lực của Uông di nương!

Advertisement

Nàng ta chỉ cần nắm chắc trái tim của Mặc Hồi Diên là được.

Lại Thị vào Sở vương phủ, nhất định sẽ không được sống yên ổn!

“Đó là một ý kiến hay, chúng ta hãy mau chóng đưa Lại Thị đến đó càng sớm càng tốt.”

Vân Quán Ninh mỉm cười: “Nếu cần thiết, cứ cách mỗi tháng lại chọn một người đưa đến Sở vương phủ.”

Advertisement

“Phúc khí đông người của Sở Vương, không phải ai cũng có được đâu!”

Như Yên nhận mệnh mà đi xuống.

Một lúc sau, nàng ấy quay lại, nói rằng bạn này trên đường nàng ấy đưa Lại Thị đến Sở vương phủ ở phố Trường An đã gặp Chu vương.

“Ngài ấy ở phố Trường An làm gì?”

Vân Quán Ninh ngồi thẳng dậy.

Gần đây Mặc Vĩ có “động thái” gì không nhỉ?!

Cơ thể của hắn ta vẫn chưa được hoàn toàn bình phục.

Nhưng với tần suất xuất hiện thường xuyên như vậy, liệu có phải là đang có dự tính gì không?

“Nô tỳ thấy ngài ấy đi vào một cửa hàng may vá”

Như Yên thành thật trả lời: “Giống như là đi may y phục mới.”

Lần này, vẻ mặt của Vân Quán Ninh trở nên phức tạp một chút: “May y phục mới à? Ngài ấy là Chu vương, bình thường chắc chắn là cũng không thiếu y phục mới! Tại sao phải đặt may y phục mới?

“Hơn nữa cho dù có muốn làm, chỉ cần tìm thợ may vào vương phủ đo rồi may là được, tại sao phải đích thân đi ra ngoài một chuyến?”

“Nô tỳ không biết.”

Như Yên lắc đầu: “Nhưng nô tỳ thấy phía sau Chu vương xách theo rất nhiều đồ!”

“Chu vương cũng thích mua đủ sắm à?”

Vân Quán Ninh cau mày: “Ngoại trừ chuyện đó ra, có gì khác thường không?”

Như Yên lắc đầu.

Giây tiếp theo, nàng ấy lại nói: “Nhưng khi nô tỳ đưa Lại Thị đến Sở vương phủ, Uông di nương vô cùng nhiệt tình! Nàng ta còn đích thân đưa Lại Thị vào cửa, còn nhờ nô tỳ truyền lời lại cho vương phi rằng nàng ta nhất định sẽ chăm sóc tốt” cho Lại Thị!”

Xem ra Uông di nương này rất được việc.

Vân Quán Ninh khẽ cười: “Rất tốt.”

“Nhân tiện, người phải người đi theo chu vương, ta đi ra ngoài một chút.”

Nàng luôn cảm thấy Mặc Mĩ cứ kỳ quái thế nào ấy.

Tối hôm qua hắn ta đột nhiên tới nhà, còn tặng một món quà quý giá như vậy, còn nói cái gì mà đến chúc thọ Vân Chấn Tung...

Đây không phải là tác phong của Mặc Vĩ!

“Vương phi người đi đầu vậy? Nô tỳ sẽ đi theo người!”

Sợ rằng Vân Quán Ninh sẽ gặp nguy hiểm, Như Yên vội vã nói.

“Không cần đầu, bổn vương phi muốn vào cung một chuyến. Tối hôm qua Chu vương còn mang lễ vật chuẩn bị để mừng sinh thần cho mẫu phi đến. Ta sẽ tự mình đem vào cung”

Vân Quán Ninh xách hộp gấm đi vào cung.

Khi đưa món quà cho Đức phi, vừa nghe nói nó là do Mặc Vitặng...

Đức phi cũng ngạc nhiên vô cùng!

Sau khi hỏi thăm tình hình của Mặc Vĩ, Đức phi liên tục giữ Vân Quán Ninh ở lại dùng bữa trưa nhưng nàng đã từ chối.

Viên Bảo đã bị Mặc Tông Nhiên đưa đi tảo triều rồi, nên không gặp được Vân Quán Ninh.

Nàng dự định sẽ hoàn thành xong công việc trong tay, buổi chiều sẽ tới hoàng cung đón Viên Bảo.

Sau khi rời cung, Vân Quán Ninh đi thẳng đến sào huyệt của bang Hắc Phong.

Khi đó, Độc Nhãn Long đang nằm dưới mái hiên phơi nắng.

Sau vài ngày có tuyết rơi, thời tiết cuối cùng cũng đã có chút ánh nắng mặt trời, nhóm nam nhân thô lỗ đang ở trong sân chơi ném tuyết, xây người tuyết rất vui vẻ.

Nhìn thấy Vân Quán Ninh đi tới, một nhóm nam nhân cởi tr@n nhanh chóng chạy tới nghênh. đón: "Cô nãi nãi tới rồi!”

Ngay khi nghe thấy ba chữ “cô nãi nãi”, Độc Nhãn Long lập tức ngồi bật dậy khỏi ghế.

Vừa rồi, hắn ta vẫn ở dưới hành lang, chưa đầy một nhịp thở, hắn ta đã lao đến trước mặt Vân Quán Ninh: “Chào cô nãi nãi!”

“Tất cả đang bận việc gì thì cứ tiếp tục làm đi? Ta có chuyện muốn nói với Độc Nhãn Long.”

Vân Quán Ninh đi vào trong phòng trước.

Trong phòng có một đống lửa than, tuy rằng không bằng than Ngân sương, nhưng cũng không quá ngộp.

Độc Nhãn Long lo lắng đi theo sau nàng: “Cô nãi nãi, đã lâu rồi người không ra lệnh cho chúng ta làm chuyện gì cả! Ta còn sợ là người đã bỏ rơi chúng ta rồi đấy!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 789


Không nhận được sự thúc giục” từ Vân Quán Ninh, Độc Nhãn Long có chút không quen.

Vân Quán Ninh quay đầu nhìn hắn ta: “Không phải chuyện đã tới rồi sao?”

Advertisement

Sắc mặt hàng nghiêm túc: “Ta có một việc lớn cần người đi làm...”

Vân Quán Ninh ghé sát vào lỗ tai của Độc Nhãn Long, nhỏ giọng thì thầm vài câu, cuối cùng trịnh trọng dặn dò: “Nhớ kỹ đấy, phải một tháng nữa mới quay trở về.”

Đầu tiên Độc Nhãn Long có hơi sửng sốt, sau đó vội vàng gật đầu lia lịa.

Advertisement

“Cô nãi nãi cứ yên tâm đi! Ta là Độc Nhãn Long, làm việc đáng tin cậy nhất!”

“Vậy thì tốt.”

Vân Quán Ninh nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Một tháng sau, chờ để xem một màn kịch hay!

Chiều hôm đó, Vân Quán Ninh vào cung để đón Viên Bảo.

Khi Đức phi nghe tin nàng đến đón Viên Bảo, bà giống như là đang phải đối mặt với quân thù!

Viên Bảo vừa mới bị Mặc Tông Nhiên đưa đi Ngự Hoa Viên chơi rồi, bà vội vàng dặn dò Lý ma ma: “Lão Lý, lần này phải dựa vào người rồi!”

“Bổn cũng không gặp Ninh Nhi, ngươi đi nói với con bé rằng bổn cung bị bệnh rồi!”

Bà nhanh chóng nằm xuống giường: “Đóng cửa, đóng cửa lại! Bổn cung sẽ không gặp ai hết!"

Lý ma ma: “...”

“Nương nương, người không lẽ là vì vương phi muốn đón hoàng trưởng tốn điện hạ đi, cho nên người mới nói là bị bệnh để uy h**p vương phi, đúng không ạ?”

Lý ma ma xấu hổ toát mồ hôi: “Nương nương, nô tỳ không khiến nghị người làm như vậy.”

Đức phi vừa mới vùi mình vào trong chăn bông.

Nghe Lý ma ma nói, bà lập tức ngồi bật dậy: “Tại sao? Ngươi chỉ cần nói với Ninh Nhi, nói rằng chỉ cần Viên Bảo ở bên cạnh bổn cung thì bệnh của bổn cung mới có thể khỏi được!"

Lý ma ma mồ hôi nhễ nhại: “Nương nương, vương phi có y thuật cao minh đấy ạ.”

Giả vờ ốm trước mặt Vân Quán Ninh, đây không phải là múa rìu qua mắt thợ sao?!

“Lỡ như đến lúc đó vương phi lại nảy sinh sự bất mãn với nương nương nương nương người không phải là đang tự lấy đã đập vào chân mình rồi sao?”

Bà ta bất lực khuyên nhủ: “Bây giờ quan hệ giữa vương phi và nương nương khó khăn lắm. mới được tu sửa lại cho tốt đẹp.”

“Hơn nữa, nô tỳ biết rõ là nương nương rất yêu quý hoàng trưởng tốn điện hạ. Nhưng hoàng trưởng tốn điện hạ cũng là con ruột của vương phi mà! Dù sao con trai cũng phải ở bên cạnh mẫu thân mình chứ.”

Lý ma ma nghiêm túc nhìn bà: “Mấy ngày nay, hoàng trưởng tốn điện hạ đã ở trong Vĩnh Thọ cung rồi.”

“Nô tỳ thấy tuy rằng ngài ấy không có biểu hiện ra bên ngoài, nhưng trong lòng vẫn rất nhớ mong vương phi!”

Đức phi im lặng.

“Nương nương, người cũng là mẫu thân mà! Ngày thấy đấy, hai ngày đầu vương phi đã kiềm chế, không hề tới gặp hoàng trưởng tốn điện hạ rồi. Chính là vì biết người và hoàng thượng muốn hoàng trưởng tốn điện hạ ở bên cạnh!”

“Nhưng làm gì có một người mẹ nào lại không nhớ con trai của mình?”

Lý ma ma bất lực lắc đầu: “Minh vương phi hôm nay đã đến hai lần, thái độ đã quá rõ ràng rồi!”

Đức phi do dự: “Nhưng mà, nhưng mà Viên Bảo mới ở cùng bổn cung được vài ngày... Bổn cung không nỡ!”.

“Nương nương, người keo kiệt rồi phải không?”

Lý ma ma cười nói: “Hoàng trưởng tốn điện hạ ngày nào cũng đều có thể vào cung ở bên nương nương. Nô tỳ thấy vương phi đã rất hiểu lòng người rồi. Nương nương người cũng nên buông tay, làm một người mẹ chồng hiểu chuyện rồi.”

Những lời này cũng chỉ có Lý ma ma dám nói!

Đức phi ủ rũ nằm xuống: “Lão Lý, ngươi nói đúng”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 790


“Vậy, vậy người nói với Ninh Nhi rằng Viên Bảo đã đi đến Ngự Hoa Viên với hoàng thượng rồi. Bảo con bé trực tiếp đến Ngự Hoa Viên. Không cần đến gặp bổn cũng đâu.”

Bà quay người lại, quay lưng vào về phía cửa, đối mặt với tường mà nói.

Dáng vẻ như không muốn để tâm đến ai, chỉ muốn yên tĩnh một mình mà thôi.

Ban nãy còn là Đức phi sinh khí dồi dào, trong nháy mắt đã hóa thành một trái cà tím bị đóng băng.

Advertisement

Lý ma ma đau lòng, thấp giọng thở dài: “Nương nương, vương phi sẽ biết lòng tốt của nương

nương mà thôi.”

Dưới ảnh hưởng của cảm xúc tiêu cực, Đức phi bắt đầu âm thầm rơi nước mắt: “Bổn cung không cần bất cứ ai biết ta lòng tốt của ta! Diệp Nhi và Ninh Nhi là hai đứa khốn nạn”

“Viên Bảo bảo bối lớn đến như vậy, mới cho bổn cung biết!”

“Cứ luôn giấu diếm hoàng thượng và bổn cung thì cũng kệ đi. Lần đó khi bổn cung nghe Phi Phi nói đến, nửa đêm nửa hôm đã vội đến Minh vương phủ để gặp Viên Bảo, nha đầu thổi Ninh Nhi đó thậm chí còn nói đó con của người khác để lừa bổn cung.”

Advertisement

Đức phi càng nói lại càng đau lòng: “Bốn cung dễ dàng lắm sao?”

“Bổn cung còn không hề tức giận, để Viên Bảo bảo bối ở bên cạnh bổn cung nhiều hơn một chút thì đã sao chứ?”

Bà nghẹn ngào, vai cứ giật giật lên: “Bổn cung là tổ mẫu của Viện Bảo mà! Bọn chúng xem bổn cung là cái gì đấy chứ?!”

Nghe thấy ngoài cửa có tiếng động nhẹ truyền đến, Lý ma ma vội vàng quay đầu lại nhìn.

Thì thấy Vân Quán Ninh đang dẫn Viên Bảo đi vào...

Bà ta đang định thành an thì thấy Vân Quán Ninh nhẹ nhàng lắc đầu.

Lý ma ma lập tức hiểu ý, bất lực đứng sang một bên.

Đức phi chìm trong nỗi đau phải ly biệt, khóc lóc thảm thiết đến mức hoàn toàn không hề nhận ra Vân Quán Ninh và Viên Bảo đã bước vào. Không chỉ hai mẹ con bọn họ bước vào mà phía sau còn có Mặc Diệp và Mặc Tông Nhiên đi theo.

“Trái tim của Bổn cung sắp tan nát rồi! Ai hiểu được cho bổn cung chứ!”

Vân Quán Ninh buồn cười nhìn bóng lưng của bà.

“Mẫu phi à, người sao thế?”

Đột nhiên nghe thấy giọng nói của Vân Quán Ninh, Đức phi còn cho rằng mình đã nghe nhầm rồi.

Khuôn mặt bà nhanh chóng thay đổi và quay người lại, quả nhiên nhìn thấy Vân Quán Ninh

đang tươi cười đứng cạnh giường bà.

“Sao mà con lại tới đây?”

Đức phi vội lau nước mắt.

“Tổ mẫu...”

Viên Bảo bổ nhào vào lòng bà, chớp chớp mắt đưa tay ra lau nước mắt cho bà: “Tổ mẫu, người làm sao vậy? Sao lại khóc? Ai đã bắt nạt người? Con sẽ đi trút giận thay cho người!”

Những giọt nước mắt vui vẻ của Đức phi tuôn trào.

Bà nhanh chóng ôm Viên Bảo vào lòng: “Mẫu thân của con bắt nạt bổn cung đấy!”

“Con bé sẽ đón con đi, chia tách hai bà cháu chúng ta đấy...”

Vân Quán Ninh “phụt” một tiếng rồi cười phá lên.

Viên Bảo cũng có chút bất lực: “Một bên là mẫu thân, một bên là tổ mẫu! Cái này còn gọi là lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt, con rất khó xử đấy!”

Cậu nhóc nhẹ nhàng lắc đầu: “Tổ mẫu à, hay là con hôn người và mẫu thân mỗi người một cái nhé!”

Nói rồi cậu nhóc hôn Đức phi một cái, rồi lại hôn Vân Quán Ninh một cái: “Được rồi, tổ mẫu, bây giờ người không tức giận nữa rồi chứ?”

“Không giận nữa, ta không giận nữa rồi!”

Đức phi hạnh phúc ôm lấy Viên Bảo.

Một cục cưng thông minh, lanh lợi, dễ thương thậm chí còn biết quan tâm chăm sóc người ta như vậy làm sao bà có thể nỡ chia tay với thằng bé chứ?!

Ngoài cửa chợt truyền đến tiếng nén cười của Mặc Tông Nhiên và Mặc Diệp.

Đức phi lập tức tìm được chỗ để trút giận: “Hoàng thượng, người vào đi!”

Mặc Diệp cho Mặc Tông Nhiên một cái nhìn "phụ hoàng tự mình cầu phúc đi”.

Khuôn mặt già nua của Mặc Tông Nhiên chợt biến sắc, bất lực bước vào trong điện: “Ái phi, sao vậy?”

“Hoàng thượng, nếu như người đã sớm biết đến sự tồn tại của cục cưng Viên Bảo rồi, tại sao ngài lại giấu không cho bổn cũng biết? Trong lòng người, bổn cung là kẻ lắm mồm, không thể giữ bí mật được à!”

Đức phi bắt đầu luôn mồm giáo huấn ông ấy, Mặc Tông Nhiên ngoan ngoãn đứng bên giường nghe giáo huấn.

Một lúc lâu sau, lửa giận trong lòng Đức phi mới có thể tiêu tan đi đôi chút.

Bà ôm Viên Bảo đi xuống, buồn bực đưa cho Vân Quán Ninh: “Được rồi, được rồi, cả nhà ba người các con mau rời khỏi hoàng cung đi, không còn sớm nữa, bổn cung này sẽ không giữ các con lại ăn tối đâu!”

Bà sợ rằng nếu ở lại lâu hơn nữa, bà sẽ lại giành Viên Bảo với Vân Quán Ninh mất!

Vân Quán Ninh ôm Viên Bảo, hành lễ với Mặc Tông Nhiên và Đức phi, đang chuẩn bị rời đi thì nghe thấy Đức phi hét lên: “Chờ một chút đã!”

“Lão Lý! Thu dọn đồ đạc của Viện Bảo bảo bối và để bọn chúng mang về.”

Đức phi quay lưng về phía họ, nghẹn ngào nói.

Chỉ nghe giọng nói thôi là đã biết bà lại đang khóc lóc rồi.

Lý ma ma thu dọn đồ đạc của Viện Bảo xong xuôi, gia đình ba người của Vân Quán Ninh rời cung điện trở về vương phủ.

Đáng khen cho cái tên gia hỏa này!

Chỉ ở lại Vĩnh Thọ cung vài ngày, đồ đạc của Viện Bảo nhiều đến mức khiến Vân Quán Ninh phải sững sờ!

Có đồ chơi do Mặc Tông Nhiên ra lệnh cho người làm cho cậu nhóc, còn có điểm tâm và đồ ăn nhẹ do Đức phi bảo Ngự Thiện phòng làm, còn có một số y phục gì gì đó, thật là khiến người ta nhìn rồi cả mắt!

20220613041735-tamlinh247.jpg

 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 791


“Thư của ta à?”

Vân Quán Ninh bối rối: “Ai lại viết thư cho ta nhỉ?”

Tất cả mọi người nàng biết đều ở kinh thành, ngoại trừ Huyền Sơn tiên sinh ra... Nhưng lão thần sơn này bản lĩnh cao siêu, không thèm dùng cách viết thư để tìm nàng đầu.

“Nó đến từ núi Tây Hương.”

Advertisement

Vẻ mặt của Như Yên trông rất nghiêm túc.

Chỉ với một câu nói, Vân Quán Ninh đã đoán ra được đó là ai rồi.

Nàng liếc mắt nhìn Mặc Diệp, ngồi xổm trước Viên Bảo, nhẹ giọng nói: “Con trai, con đi chơi cùng với phụ vương một lát trước đi, mẫu thân phải ra hậu viện một chuyến.”

“Hiểu rồi, mẫu thân.”

Advertisement

Viên Bảo nắm lấy tay Mặc Diệp.

Mặc Diệp muốn hỏi rốt cuộc là ai đã gửi bức thư này đến cho nàng.

Núi Tây Hương.

Đó không phải là nơi mà Mặc Hồi Phong đang canh giữ sao?!

Nhưng nhìn bóng lưng của Vân Quán Ninh không hề quay lại, Viên Bảo lại đang nhẹ nhàng kéo hắn: “Phụ vương, Con muốn chơi cầu may.”

Lúc đó, Mặc Diệp mới hồi thần trở lại.

Chỉ vì một tiếng “phụ vương” này, mà hắn đã quên hết mọi thứ, tươi cười rạng rỡ đáp lại: “Được rồi! Phụ vương sẽ chơi cầu may với con!”

Rồi gọi là Như Mặc và Như Ngọc, hai người bọn họ cùng một nhóm, Mặc Diệp và Viên Bảo cùng một nhóm, bốn người bọn họ chơi vui quên đường về.

Như Yên đi theo Vân Quán Ninh quay trở lại Thanh Ảnh Viện.

“Vương phi, có phải là thư của Vân trắc phi gửi đến không?”

“Ừm.”

Vân Quán Ninh không giấu giếm, nàng châm đèn và bắt đầu xem sơ qua nội dung bức thư.

Bức thư này chưa từng bị ai mở ra, có thể thấy Vân Đinh Lan đã gửi thư cho nàng mà không hề bị Mặc Hồi Phong phát giác.

Sau khi đọc lá thư, nàng ném lá thư vào chậu than và đốt nó thành tro.

Vốn dĩ Như Yên muốn hỏi Vân Đinh Lan trong thư đã nói gì... Nhưng nhìn thấy dáng vẻ trầm ngâm của Vân Quán Ninh, nàng ấy không còn cách nào khác đành phải nuốt câu hỏi ngược lại vào trong lòng.

"Tối nay bổn vương phi sẽ tự xuống bếp.”

Vân Quán Ninh dặn dò nàng ấy: “Ngươi đi xuống dặn dò trù phòng chuẩn bị một số nguyên liệu mà ta cần.”

Như Yên nhận mệnh rồi đi.

Viên Bảo đã lâu không được ăn lẩu, trên đường rời khỏi cung điện cậu nhóc đã năn nỉ Vân Quán Ninh nấu lẩu cho cậu nhóc ăn.

Vì vậy, nhân lúc hai cha con đang chơi cầu may, Vân Quán Ninh liền thay y phục rồi đi đến trù phòng, nhanh nhẹn chuẩn bị xào nấu nước canh.

Trong vòng chưa đầy một canh giờ, nồi lẩu nóng hổi đã được đặt lên bếp lửa.

Mặc Diệp và Viên Bảo bước vào trong sân.

“Đi rửa tay đi.”

Vân Quán Ninh đang xào nấu bên trong.

Viên Bảo có lẽ là đã chơi đến đói rồi, vừa vào cửa liền hít hà: “Mẫu thân, có lẽ đã lâu con không ngửi thấy mùi lâu rồi, thơm quá! Thật là tuyệt đó ạ!”

Trong vài năm qua, Vân Quán Ninh đã dạy cậu nhóc rất nhiều tiếng Anh.

Viên Bảo phát âm rất chuẩn, nhưng khi nó lọt vào tai Mặc Diệp, như thể cậu nhóc đang nói tiếng chim vậy.

“Con trai, con nói gì vậy?”

Hắn sững người một lúc, tỏ vẻ không hiểu.

Viên Bảo vừa xoa tay vừa đáp lại: “Phụ vương, người nghe không hiểu à! Đây là...”

“Đây là tiếng mà những người Tây Dương nói!”

Vân Quán Ninh nhanh chóng tiếp lời.

“Tiếng của người Tây Dương à?”

Mặc Diệp nhíu mày: “Người Tây Dương?”

“Đúng, người đến từ các quốc gia phương Tây! Ngoài trừ tứ quốc, còn có các quốc gia phương Tây ở bên kia đại dương cách chúng ta biển cả mênh mông! Chỉ là có rất ít người đã từng nhìn thấy bọn họ mà thôi.”

Vân Quán Ninh nói mà không ngẩng đầu nhìn lên.

“Tại sao bổn vương cũng không biết?”

Mặc Diệp lau tay.

“Thế giới rộng lớn như vậy, chuyện kì lạ gì có mặt khắp nơi! Chẳng lẽ ngài biết tất cả à?”

Vân Quán Ninh phản bác lại.

Những lời nàng nói là sự thật, không hề nói dối.

Tuy nhiên, nàng lại bỏ qua một vấn đề... Trong lòng Mặc Diệp, nàng chẳng qua chỉ là tiểu thư của Vân Quốc Công phủ ở kinh thành, không phải Vân Quán Ninh đã từng được chu du rất nhiều nước ở thế kỷ 21!

Trong thời đại ngày nay, ai mà biết được sự tồn tại của các quốc gia Tây Dương?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 792


Ai mà lại biết đến người Tây Dương?

Còn có thể nói tiếng Tây Dương"?!

“Ninh Nhi”

Mặc Diệp nghiêm túc nhìn nàng: “Nàng còn biết gì nữa không?”

Advertisement

Nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt hắn, vẻ mặt của Vân Quán Ninh hơi thay đổi.

Gay go rồi!

Nàng lỡ miệng rồi!

Những diễn xuất vẫn luôn là sở trường của nàng. Vân Quán Ninh tỏ vẻ nghiêm túc nói ra những chuyện lung tung: “Ta còn biết rằng người Tây Dương ăn đồ ăn Tây Dương sẽ dùng dao và nĩa.”

Advertisement

“Làm sao nàng lại biết được?”

Mặc Diệp từng bước từng bước ép sát.

“Huyền Sơn tiên sinh nói cho ta biết!”

Vân Quán Ninh ra vẻ vô tội: “Tống Tử Ngư đã đi du ngoạn khắp thiên hạ, đã đến mọi nơi trên thế giới, kể cả các quốc gia Tây Dương”

“Sau đó khi quay về đã nói với Huyền Sơn tiên sinh. Để thể hiện trước mặt ta, Huyền Sơn tiên sinh đã đặc biệt dạy em một số tiếng của Tây Dương, còn kể cho ta nghe về rất nhiều chuyện về các quốc gia ở Tây Dương”

Nghe vậy, sự nghi ngờ trong mắt Mặc Diệp giảm đi một chút.

Nếu như đúng là nghe Huyền Sơn tiên sinh và Tống Tử Ngư nói, thì độ tin cậy đã cao hơn rất nhiều.

Hắn không biết Huyền Sơn tiên sinh ở đâu, còn bây giờ thái độ của hắn đối với Tống Tử Ngư... lại càng lạnh lùng hơn rất nhiều.

Không thể tìm Huyền Sơn tiên sinh để hỏi, cũng không thể đổi chất với Tống Tử Ngư.

Vì vậy, đã không còn nghi ngờ gì nữa.

“Được rồi, mau đến ăn cơm thôi!”

Vân Quán Ninh dắt Viên Bảo ngồi xuống, đưa bát đũa cho thằng bé: “Thời tiết này mà được ngồi quanh bếp ăn lẩu là điều hạnh phúc nhất! Không có bếp lò, thì lò lửa cũng miệng cường được!”

Thấy Mặc Diệp định hỏi thêm nữa, Vân Quán Ninh vội vàng nói: “Bếp lò là lò sưởi của các quốc gia ở Tây Dương”

Nàng nhúng một miếng thịt bò cho Viên Bảo, lại nhúng một miếng khác cho Mặc Diệp: “Ăn

Như vậy mới có thể chặn miệng của Mặc Diệp.

Sau khi ăn no uống say, cả ba cùng đi dạo để tiêu hóa thức ăn.

Tới giờ hợi, Viên Bảo đã ngủ rồi.

Lúc này Mặc Diệp mới có cơ hội hỏi về chuyện bức thư: “Ninh Nhi, rốt cuộc là ai đã viết bức thư đó cho nàng vậy?”

“Vân Đinh Lan.”

Vân Quán Ninh nói không chút nghĩ ngợi nói: “Vân Đinh Lan nói với ta rằng Mặc Hồi Phong đã biết về sự tồn tại của Viện Bảo rồi. Hắn tức giận đến mức nổi trận lôi đình, rồi tự làm mình ngã bệnh!”

Mặc Hồi Phong biết đến sự tồn tại của Viện Bảo, Mặc Diệp hoàn toàn không ngạc nhiên chút nào.

Tuy nhiên, Vân Đinh Lan lại viết thư cho Vân Quán Ninh, kể cho nàng nghe nhất cử nhất động của Mặc Hồi Phong...

Thật là kỳ lạ!

“Nàng không phải là đã trở mặt với nàng ta từ lâu rồi sao?”

Mặc Diệp nheo mắt: “Nàng và Vân Đinh Lan trở thành đồng minh từ khi nào thế?” Tại sao quan hệ giữa nữ nhân và nữ nhân lại kỳ lạ như vậy?!

Giây trước còn đối đầu gay gắt với nhau, hận không thể giế t chết đối phương.

Giầy tiếp theo, vậy mà lại có thể bắt tay kết thành liên minh với nhau?!

Mặc Diệp bị sốc.

“Rất đơn giản! Vân Đinh Lan muốn ngồi vào vị trí của tam vương phi, còn muốn sớm mang thai đứa con của Mặc Hồi Phong! Hiện tại Vân Quốc Công phủ đã không xem nàng ta ra gì, người duy nhất nàng ta có thể dựa dẫm là ta.”

Bên cạnh đó, nàng ta và Vân Đinh Lan còn có cùng một mục tiêu: Tần Tự Tuyết.

Có mục tiêu chung, thì liên minh sẽ có ý nghĩa rồi.

Có một câu nói rằng: kẻ thù của kẻ thù chính là bạn!

Cho dù bây giờ, hai tỷ muội bọn họ cũng có thể xem kẻ thù của nhau...

“Chỉ như vậy thôi à?”

Mặc Diệp có chút không thể tin được.

Với trí óc của Vân Đinh Lan không có dễ sai khiến như vậy đâu.

Nếu như Vân Quán Ninh đối phó với Mặc Hồi Phong, đến khi Mặc Hồi Phong ngã xuống, thì Vân trắc phi như nàng ta phải tự lo liệu cho bản thân mình như thế nào đây?! Chỉ lo hiện tại, không nhìn đến chuyện lâu dài...

Vân Đinh Lan quả nhiên là một “thiên tài”, bẩm sinh đã ngu ngốc!

“Vậy là nàng đã thỏa thuận gì với Vân Đinh Lan?”

Mặc Diệp có chút tò mò.

Vân Quán Ninh mím môi cười: “Ta đã hứa với nàng ta rằng ta sẽ cho bất cứ thứ gì nàng ta muốn. Nhưng tiền đề là nàng ta phải ở bên cạnh Mặc Hồi Phong làm tai mắt cho ta, phải kể cho ta nghe mọi hành tung của Mặc Hồi Phong.”

Đây cũng là lý do mà lúc ban đầu Vân Quán Ninh để Vân Đinh Lan gả cho Mặc Hồi Phong, cầu xin Mặc Tông Nhiên ban hôn!

Ngoại trừ việc để nàng ta làm tai mắt, nàng còn có một mục đích khác...
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 793


Để Vân Đinh Lan gả vào Tam vương phủ, ngoài việc làm cho nàng tai mắt...

Đó cũng là khởi đầu cho sự trừng phạt của Vân Quán Ninh dành cho nàng ta!

Ban đầu mgoài việc thành lập liên minh với Vân Đinh Lan, nàng ta còn liên minh với Mặc Hồi Phong nữa!

Nói là thành kết liên minh...

Advertisement

Thực ra đó chỉ là cách áp chế đơn phương của Vân Quán Ninh mà thôi, Mặc Hồi Phong buộc phải đồng ý: Nửa đời sau sẽ giày vò Vân Đinh Lan nặng tay, khiến cho nàng ta sống không bằng chết!

.

“Chẳng trách ban đầu khi ta ca bị phụ hoàng phái đến núi Tây Hương, nàng nói muốn giám sát huynh ấy, để đề phòng huynh ấy lén lút gây chuyện.”

Mặc Diệp cũng đã cử người bí mật giám sát hắn ta rồi.

Advertisement

Chỉ là Mặc Hồi Phong đã trải qua hai lần thăng trầm lớn, hiện tại tính tình đã trầm ổn và cẩn trọng hơn rất nhiều.

Người của Mặc Diệp không thể đến gần hắn ta.

Do đó, những chuyện hắn biết không rõ bằng những gì Vân Đinh Lan biết.

“Chẳng trách tam ca rời kinh thành, nàng lại để Vân Đinh Lan đi theo đến núi Tây Hương với hắn ta.”

Mặc Diệp khẽ cười: “Ninh Nhi, ván cờ này từ đầu đến cuối đều nằm trong sự điều khiển của nàng. Bất giác mọi người đều nằm trong ván cờ mà không hề hay biết. Quả nhiên là cao minh!”

Đây là lần đầu tiên hắn khen ngợi Vân Quán Ninh từ tận đáy lòng mình.

Trước đây có phải là hắn đã bị mù rồi không?

Không ngờ Vân Quán Ninh, người mà hắn vô cùng chán ghét lại có tài năng như vậy?!

“Quá khen rồi!”

Vân Quán Ninh xua tay cười hi hi: “Nếu chàng còn tiếp tục khen ta nữa, ta sẽ ngại mất!”

“Nhưng nếu như Mặc Hồi Phong đã biết sự tồn tại của Viện Bảo rồi, nên bước tiếp theo vẫn nên bảo vệ con trai! Không thể buông lơi một chút nào được!”

Vẻ mặt của nàng dần trở nên nghiêm túc.

“Bổn vương hiểu rồi, nàng cứ yên tâm đi.”

Mặc Diệp gật đầu.

Nhìn thấy tâm trạng của nàng lúc này rất tốt, Mặc Diệp vội vàng hỏi: “Ninh Nhi, vậy chuyện sinh đứa con thứ hai của chúng ta thì sao.”

“Cút!”

Vân Quán Ninh đá một phát: “Nếu chàng còn nhiều lời, thì mau cút về Thỉnh Trúc Viện đi!”

Mặc Diệp im lặng ngậm miệng lại.

...... Gần cuối năm, sắp đến sinh thần của Vân Chấn Tung rồi.

Trong khoảng thời gian này, trong cung đang bận rộn sắp xếp, đóng cửa cung điện để chào đón mùa xuân đến.

Vân Quán Ninh thích mùa xuân nhất.

Nhất là ở thời đại này, có không khí của năm mới nhất. Vì vậy, còn mấy chục ngày nữa, nàng đã ra lệnh cho hạ nhân quét dọn vương phủ sạch sẽ.

Cắt hoa treo cửa sổ, dán câu đối, vv., không thiếu thứ gì.

Hôm nay là một thời tiết đẹp hiếm có.

Tuyết ở kinh thành đã tan, những con phố lớn tràn đầy nước tuyết. Có người đang cầm chổi để quét tuyết, một nhóm con nít cầm đồ chơi reo hò chạy qua đám đông.

Giẫm lên cho nước tuyệt tung toé vô cùng cao!

Có người đang la mắng, một số đang lớn tiếng reo hò, có người lại rao bán

hàng...

Trên các con đường, ngõ hẻm, mọi người đang tất bật chuẩn bị đón năm mới.

Những người bán hàng rong trên đường, cũng chủ yếu chỉ bán câu đối treo tết và những thứ khác thôi.

Kinh thành mấy ngày trước còn phủ đầy màu bạc mấy ngày trước, hai ngày nay đã đỏ bừng khắp nơi.

Viên Bảo đi theo Mặc Diệp vào cung, còn Vân Quán Ninh đang cạp táo.

Nàng cầm quả táo,nhìn quanh vương phủ để kiểm tra tình hình bài trí và dọn dẹp như thế nào rồi.

Như Yên đi theo phía sau bất lực khuyên nhủ: “Vương phi, người đã ăn táo hai ngày rồi! Nếu cứ tiếp tục như vậy, thân thể của người nhất định sẽ chịu không nổi mất!”

“Nô tỳ cầu xin người, ăn một miếng cơm đi mà!”

Nếu như trong tay nàng ấy có thêm một bát cơm, nàng ấy sẽ trông giống như lão mẫu thân đã đuổi theo con mình để đút ăn!

Hao tâm tổn sức!

“Không ăn.”

Vân Quán Ninh dứt khoát từ chối: “Mỗi lần có lễ hội gì ta đều tăng mười cân! Đặc biệt là ngày Tết ăn rất nhiều! Nếu bây giờ ta không giảm cân, thì đến năm mới không phải là ta sẽ béo thành heo sao?”

Như Yên: "... ngày thường người ăn cũng đâu có ít đâu ạ!”

Cứ như thể Minh vương phủ đã bạc đãi chuyện ăn mặc của một vương phi như nàng vậy!

“Hơn nữa người không hề béo chút nào!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 794


Như Yên huyên thuyên không ngừng: “Người nhìn bà Trương đó, thân hình đã tròn trịa rồi! Mà người ta còn không thèm khổ tâm chuyện giảm cân nữa kìa!”

“Ngươi so sánh bình luận ta với bà Trương à?! Tại sao người không đem ta so sánh bình luận với con lợn nái già trong chuồng lợn luôn đi?! Có phải là người đang thiếu đòn không?!”

Vân Quán Ninh thuần thục cập xong quả táo và đưa quả táo sang.

Advertisement

Như Yên vội vàng nhận lấy: “Vương phi, nô tỳ chỉ là so sánh mà thôi!”

“Cách so sánh này của ngươi thật không thỏa đáng! Sao ngươi không so sánh ta với Uông di nương của Sở vương phủ đi? Đi so với bà Trương, có thể có tiền đồ không?”

Vân Quán Ninh trợn trắng mắt: “Bà ta đã từ bỏ bản thân rồi!”

Advertisement

“Nếu không vượt quá hai trăm cân thì không chịu dừng lại, bổn vương phi có thể tự đắm mình trong truy lạc sao?”

Ngay khi đang nói chuyện, hạ nhân liền tới truyền lời, nói rằng Vân Quốc Công cầu kiến.

“Ông ta tới đây làm gì?”

Vân Quán Ninh sốt ruột xua tay: “Không gặp!"

“Nhưng vương phi à, Vân Quốc Công nói rằng nếu người không gặp thì ngài ấy sẽ không rời đi! Cũng không biết đường đường là một Quốc Công đại nhân, lại học cái chiêu vô lại đó của ai. Ngài ấy đặt một chân ở trong ngưỡng cửa, một chân ở bên ngoài ngưỡng cửa!”

Hạ nhân bất lực đáp: “Nói rằng hôm nay hoặc là kẹp gãy chân của ngài ấy, hoặc là bẩm báo lại với vương phi để vương phi đến gặp ngài ấy!”

Hạ nhân vò đầu bứt tai, bất lực vô cùng!

Vân Quán Ninh lập tức cau mày, khoanh tay lại trước ngực: “Thật không?”

Không ngờ Vân Chấn Tung lại không biết xấu hổ như vậy!

Xem ra, nguyên nhân khiến Vân Quán Ninh có thể khốn nạn như vậy, là vì trong trong người có cái gen vô lại của Vân Chấn Tung!

“Ngài ấy có nói đến để làm gì không?”

“Nô tài không biết.”

Hạ nhân lắc đầu: “Thế nhưng nô tài nhìn thấy lồ ng ngực của Vân Quốc Công căng lên, hình như có thứ gì trong y phục!”

“Ồ?"

Vân Quán Ninh tò mò: “Nếu đã như vậy, bổn vương phi sẽ đi gặp ông ta!”

“Vậy nô tài sẽ mời Vân Quốc Công ngồi một lát nhé?”

Hạ nhân vội vàng hỏi.

“Ngồi cái gì mà ngồi?”

Vân Quán Ninh mất kiên nhân nói: “Ngưỡng cửa rộng như vậy, cái mông của ông ta không ngồi đủ à? Ngoài của nhiều bậc thềm như vậy, còn không đủ cho ông ta ngồi sao? Cứ để hắn đợi ngoài cửa là được rồi!”

Như Yên do dự: “Vương phi, như vậy không tốt lắm nhỉ?”

“Vân Quốc Công tốt xấu gì cũng là phụ thân của người. Hiện tại trên đường có nhiều người như vậy, nếu đi ngang qua và nhìn thấy thì...”

Vẻ mặt nàng ấy rối rắm: “Chắc là sẽ không thiếu những kẻ khua môi múa mép! Đến lúc đó, e rằng sẽ tổn hại đến thanh danh của vương phi.”

Tổn hại thanh danh à?!

Vân Quán Ninh không thèm quan tâm: “Bổn vương phi còn quan tâm đến cái danh tiếng nhỏ bé đó sao?!”

Nàng từ lâu đã không cần cái khuôn mặt này rồi, nàng đã từ bỏ nó rồi đó, được không?!

Người mà không sợ mất mặt, thì trên đời này không có sách bằng!

Nàng cảm thấy hiện tại mình là một tồn tại bất khả chiến bại!

Con người không biết xấu hổ và còn rất thoải mái.

Thấy mình thuyết phục không được, Như Yêu chỉ đành thở dài. Không phải là nàng ấy không biết đức tính của vương phi nhà mình... Hơn nữa, Vân Quốc Công quả thực cũng thối tha không biết xấu hổ.

Hôm nay để vương phi làm ông ta đẹp mặt, cũng chính là ông ta tự chuốc và vào mình!

Vân Quán Ninh tiếp tục thong thả ung dung kiểm tra toàn bộ vương phủ, sau đó nàng mới chuẩn bị đi gặp Vân Chấn Tung ở ngoài cửa.

Lúc này, Vân Chấn Tung đã chờ đến mất hết kiên nhẫn từ lâu rồi.

Người ta nói tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan, mới sáng sớm ông ta đã khoác ba lớp áo khoác bông dày cộp, còn lúc này bên ngoài thì đang nắng chói chang.

Dù mùa đông nắng không bằng mùa hè, nhưng ông ta bọc mình kín mít như thế sớm đã toát hết mồ hôi ra rồi!

Ông ta không ngừng lau mồ hôi trên trán, hỏi hạ nhân gác công: “Vương phi của các ngươi rốt cuộc là đang làm cái gì vậy? Khi nào thì mới ra đây gặp ta?!"

“Vân Quốc Công, nếu như vương phi nhà chúng ta đã bằng lòng gặp ngài, thì ngài chỉ cần đợi là được!”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 795


Gia đình lười nhắc nằm sau cánh cửa: “Ngài không phải không biết, vương phi nhà chúng ta rất ghét bị người ta hối thúc!”

“Nếu ngài cứ thúc giục mãi, e rằng vương phi của chúng ta sẽ hối hận không muốn gặp ngài nữa đấy!

Những lời nói này chặn họng khiến Vân Chấn Tung không nói nên lời!

Advertisement

Ông ta đường đường là một quốc công đại nhân, vậy mà lại phải nhìn sắc mặt teen gia đình gác cổng này sao?!

Ông ta vừa mới bị một tên gia đình trách mắng à?!

Khuôn mặt già nua của Vân Chấn Tung đỏ hết cả lên.

May mà lúc này, bóng dáng của Vân Quán Ninh cuối cùng cũng xuất hiện rồi... Nhìn rõ nụ cười trên mặt nàng, Vân Chấn Tung không khỏi cảnh giác, lập tức đoán được e rằng Vân Quán Ninh lại muốn gây chuyện rồi!

Advertisement

Vân Chấn Tung sợ rồi, trong lòng nghĩ rằng lúc này mình mà mau chóng trốn thoát thì chắc là đã không còn kịp nữa rồi đúng không?!

Tuy nhiên, rõ ràng là đã quá muộn rồi.

Ông ta vừa quay người đi, thì giọng nói của Vân Quán Ninh từ sau lưng đã vang lên: “Vân Quốc Công! Nếu như đã đến, làm gì có đạo lý đến cửa mà không vào cửa thế?”

Vân Chấn Tung cứng cả người.

Đồ con gái bất hiếu này!

Kể từ khi nàng hết bị Minh Vương cấm túc, dựa vào sự sủng ái của Minh Vương, đã chưa từng gọi ông ta là “phụ thân” lần nào!

Nhưng thời gian khác nhau, tình thế đã thay đổi.

Vân Chấn Tung từ từ quay lại, tươi cười nhìn nàng: “Ninh Nhi.”

Trước kia, Vân Quán Ninh không được Mặc Diệp sủng ái, nhưng bây giờ không chỉ có Mặc Diệp che chở mà sau lưng nàng còn có hoàng thượng, Đức phi nương nương, Cố gia, quan trọng hơn là nàng đã sinh ra Hoàng trưởng tốn điện hạ!

Trước đây, Vân Chấn Tung ngu ngốc nên không thèm để tâm đến nàng.

Nghĩ rằng nàng làm gì cũng không được, luôn là người đầu tiên gặp rắc rối.

Vì để không bị nàng làm liên lụy, Vân Chấn Tung đã cố tình vạch ra ranh giới rõ ràng với nàng.

Nhưng không nghĩ rằng, rằng trong bốn năm bị cấm túc trong Thanh Ảnh Viện nàng vậy mà lại âm thầm lặng lẽ hạ sinh ra hoàng trưởng tốn điện hạ?!

Nếu sớm biết điều này, ông ta đã không vạch rõ ranh giới với nàng.

Lúc đầu ông ta cũng chỉ nghe nói Vân Quán Ninh có quan hệ bất chính với gia đình trong vương phủ, con sinh ra một "dã chủng” gì gì đó.

Ai mà ngờ rằng “dã chủng” đó vậy mà lại là con trai ruột của Minh Vương, hoàng trưởng tốn điện hạ tôn quý?!

Vốn dĩ Vân Chấn Tung còn đang nghi ngờ thân thế của Viện Bảo.

Nhưng sau khi gặp thằng bé, ông ta phát hiện ra rằng cậu thực sự trông giống Mặc Diệp đến bảy tám phần...

Còn có gì để nghi ngờ nữa chứ?!

“Ta nghe nói rằng người đang rất bận! Ta đã vô tình quấy rầy rồi. Nếu như người rất bận thì ta xin đi trước một bước đây.”

Vân Chẩn Tung đã quên mất mục đích đến đây của mình.

Khi nhìn thấy Vân Quán Ninh, da đầu ông ta như thắt lại, ông ta chỉ mong sao mình có thể nhanh chóng thoát khỏi cái nơi thị phi này.

“Gấp cái gì chứ?”

Vân Quán Ninh dựa vào khung cửa, như cười như không nhìn ông ta: “Nghe nói Vân Quốc Công còn mang quà đến cho ta, ngài đừng có giấu giếm nữa, lấy ra cho bổn vương phi xem đi?”

Quà sao?

Vân Chấn Tung choáng váng.

Ông ta tặng quà nàng khi nào, mang theo quà cáp gì chứ?!

Rốt cuộc là tên vô lại nào đã bấm báo như vậy?!

“Ta, ta.

Vân Chẩn Tung đỏ mặt, một lúc lâu vẫn không nặn ra được một lời nào.

Vân Quán Ninh khoanh hai tay lại: “Có vẻ như Vân Quốc Công không mang quà đến cho ta... Đến thăm nhà mà lại đến tay không, đây là lần đầu tiên bốn vương phi thấy đấy.”

- Nhìn thấy ánh mắt nàng rơi vào lồ ng ngực phồng lên của ông ta, Vân Chấn Tung chợt tỉnh ngộ.

“À! Đó không phải là quà! Là, là...”

Dưới đôi mắt như cười như không của Vân Quán Ninh, Vân Chấn Tung dù thế nào cũng không thể nói ra ý định đến đây của mình.

Ông ta không khỏi suy nghĩ, hôm nay đến gặp Vân Quán Ninh có thực sự là một hành động sáng suốt không?!

“Là gì?”

Đôi mắt của Vân Quán Ninh đã thêm sự tò mò.

Vân Chấn Tung liếc nhìn về phía sau ông ta một cái.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 796


Hôm nay là ngày hai mươi mốt tháng chạp, trên đường phố vô số người dân đi mua sắm đồ Tết. Ngoài đường này kẻ qua người lại, đều lần lượt hiếu kỳ nhìn ông ta.

Vân Chấn Tung đã đợi ở ngoài cửa một lúc lâu, chiếc áo choàng bông ông ta mặc bên trong đã đẫm nước rồi.

Ông ta lau mồ hôi: “Có tiện để ta vào trong nói chuyện không?”

“Không tiện.”

Vân Quán Ninh không chút nghĩ ngợi mà đã từ chối.

Nàng ngồi xuống ngưỡng cửa: “Vương phủ của chúng ta đang được sửa sang lại, chúng ta đi vào cũng không có chỗ tiếp đãi ngài! Nếu Vân Quốc Công có gì muốn nói, thì cứ nói ở đây đi!”

Advertisement

Nói ngay đây à?

Nếu như bị nàng bị từ chối thì sẽ mất mặt biết bao?!

Nhưng nhìn thấy nàng đang trực tiếp ngồi trên ngưỡng cửa, Vân Chấn Tung do dự một lúc, sau đó mới chần chừ bước lên và cũng ngồi xuống ngưỡng cửa.

Tuy nhiên, hai cha con lại ngồi cách xa nhau, dường như bọn họ đang bị ngăn cách bởi một dòng sông vô hình.

Người đi bộ qua sắc mặt đều kỳ lạ.

Hai bố con này khá thú vị, không vào nhà ngồi nói chuyện, vậy mà lại ngồi ngay ở ngưỡng cửa...

Advertisement

Vân Quán Ninh không để ý đến ánh mắt kỳ quái của mọi người, nàng đã quen với điều đó từ lâu rồi.

Nhưng khuôn mặt già nua Vân Chấn Tung đỏ bừng.

Ông ta lấy một thứ gì đó trong lồ ng ngực của mình ra, do dự nói: “Hai mươi ngày nữa, sẽ là sinh thần của phụ thân. Hy vọng, ta hy vọng đến lúc đó người có thể đến một chuyến.”

Anh đưa tấp thiệp nhăn nhúm sang.

Bởi vì đổ mồ hôi, tấm thiệp này đã bị ướt và nhăn nheo lại.

Vân Quán Ninh liếc nhìn, vẻ mặt chán ghét.

Nàng không đưa tay ra nhặt, khuôn mặt già nua của Vân Chấn Tung đông cứng lại, nên mới đưa nó cho Như Yên ở bên cạnh: “Như Yên cô nương, làm phiền người...”

Hiếm khi mới được lịch sự như vậy một lần!

Vương phi của nàng ấy không nể mặt ông ta, nhưng Như Yên vẫn phải nể mặt ông ta.

Nàng ấy cầm lấy tấm thiệp và mở ra: “Vương phi, ngày mười ba tháng giêng a."

“Hôm nay Vân Quốc Công mời một mình ta, hay là mời luôn cả vương gia nhà ta và Viên Bảo nữa?”

Vân Quán Ninh nhướng mày hỏi.

Vân Chấn Tung nghẹn họng.

Ông ta cũng muốn mời Mặc Diệp và Viên Bảo đến cùng, nhưng người ta một người là Minh vương ở trên cao vời vợi, người còn lại là hoàng trưởng tôn điện hạ tôn quý vô song.

Làm sao có thể nể mặt mà đi dự yến tiệc mừng sinh thần của ông ta cho được?!

Chỉ cần có thể mời được một mình vị vị Phật tôn Vân Quán Ninh này, ông ta đã cảm tạ trời đất rồi.

Vì vậy, trong tấm thiệp này, chỉ viết có tên của Vân Quán Ninh...

Thấy ông ta không trả lời được, Như Yên vội vàng nói: “Chỉ mời một mình vương phi thôi ạ.”

Nghe vậy, mắt Vân Chấn Tung chấn động, anh vội vàng nhìn Vân Quán

Ninh...

Chỉ thấy nàng nheo mắt lại, nụ cười trên mặt đã tắt ngấm: “Vân Quốc Công, ngài như vậy là có ý gì? Ngài đang coi thường vương gia nhà ta và Viên Bảo đúng không?”

Coi thường à?

Ông ta dám coi thường sao?!

Là ông ta mới không nổi đó chứ!

Vân Chấn Tung vội vàng giải thích: “Không phải, trong lòng ta nghĩ vương gia bận trăm công nghìn việc, hoàng trưởng tốn điện hạ lại được hoàng thượng và Đức phi vô cùng yêu thương, nhất định là sẽ ở trong cung mỗi ngày cùng hai người họ”.

“Cho nên, cho nên.”

“Vậy Vân Quốc Công cho rằng trong cả cái vương phủ này ta là người rảnh rỗi nhất đúng không?”

Vân Chấn Tung gãi đầu: “Ta...”

Ông ta quả thật là có cái ý đó.

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Vân Quận Ninh đã không được tốt rồi, làm sao ông ta dám nói như vậy được?!

“Nếu như đã là sinh thần của Vân Quốc Công, không biết ngài có mời Tam vương phủ không?”

Vân Quán Ninh lại hỏi.

Vân Chấn Tung vội vàng gật đầu: “Mời rồi!”

“Nhìn xem! Ta đã biết ngay mà, trong lòng Vân Quốc Công đấy mà, rốt cuộc thì Tam vương phủ vẫn đáng để nịnh bợ lấy lòng hơn. Vương gia của chúng ta là cái thá gì chứ?”

Nàng cố tình trở nên kỳ là: “Tam vương gia người ta bây giờ đã là đại vương trấn giữ núi rồi!”

“Vương của một ngọn núi, Mặc Diệp của nhà chúng ta sao có thể sánh được?”

“Không phải, Ninh Nhi, người hiểu lầm rồi! Tam vương gia hoàn toàn không ở kinh thành, ta chỉ đến Tam vương phủ để mời Tam vương phi mà thôi.”

Vân Chấn Tung vội vã giải thích.

Vân Đinh Lan theo Mặc Hồi Phong đến núi Tây Hương, nhưng tốt xấu gì ông ta cũng phải Tần Tự Tuyết chứ, dù sao thì cũng đều đã mời các vương gia vương phi khác rồi.

“Ta biết ngay mà!”

Vân Quán Ninh bĩu môi: “Phần dư lại do người khác không chọn, cũng sẽ không đưa cho ta!”

Vân Chấn Tung sững sờ một lúc, không hiểu ý trong lời nói này của nàng.

Cái gì mà chọn rồi còn phần dư lại?

Ông ta đâu có tặng ai cái gì đâu!

Lúc này, Vân Quán Ninh “Lâm muội muội nhập vào người” tiếp tục nói: “Ta làm sao có thể so với bọn họ, cái gì mà vàng này, ngọc này, ta chỉ là người như cỏ cây mà thôi!”

Vân Chấn Tung tiếp tục sững sờ: “???”

Như Yên cũng sững sờ, hôm nay vương phi của nàng ấy sao vậy nè?

Nàng ấy ngây ngốc đưa tấm thiệp sang: “Vương phi...”

Vân Quán Ninh lấy chiếc khăn gấm ra, chán ghét xua xua: “Cái gì mà nam nhân thổi tha đem đến, ta đều không muốn nó!”

Vân Chấn Tung: “..

Như Yên nghẹn lời nhưng sau đó lại bật cười thành tiếng: “Vương phi, nam nhân thối tha gì chứ, đây là thiệp của Vân Quốc Công gửi đến.”

“Vân Quốc Công không phải là nam nhân sao?”

Vân Quán Ninh hỏi ngược lại.

Vân Chấn Tung mồ hôi nhễ nhại.

Trời ạ!

Hôm nay rốt cuộc là ông ta uống nhầm thuốc gì, mà lại chủ động đến tự chuốc nhục vào thân thể?!

Nhưng bây giờ mới nhận ra điều này thì đã quá muộn rồi!

Còn nhiều “nỗi nhục” nữa ở phía sau chưa đến nữa kìa...
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 797


“Ta, ta là phụ thân của ngươi!”

Vân Chấn Tung nghiến răng nói.

“Phụ thân à?”

Advertisement

Sau đó, Vân Quán Ninh mới đặt khăn gấm xuống, giễu cợt: “Ta sau này sẽ chỉ nhận một người phụ thân duy nhất, đó là hoàng thượng! Nếu người còn dám tự xưng là mình là phụ thân của ta, ngươi cứ việc tự trả lời lại.”

Vân Chấn Tung tức giận đến điên tiết: “Nếu gả vào hoàng thất, người đã không nhận ta là phụ thân rồi sao?”

“Muốn ta nhận ngươi là phụ thân à? Được thôi!”

Vân Quán Ninh đứng dậy.

Advertisement

2

Nàng vỗ về lớp bụi dính trên gấu váy: “Năm đó người là người chủ động vạch rõ ranh giới, bây giờ người quay lại chất vấn ta trở mặt không nhận cũng là ngươi.”

“Ta cũng muốn hỏi lương tâm của Vân Quốc Công ở đâu rồi?”

Vân Chấn Tung cũng không ngờ được rằng vào lúc này nàng sẽ lật lại mọi món nợ cũ.

Kể từ khi nàng bị giải trừ khỏi cẩm túc, nàng đã chưa từng kể lại những món nợ cũ nữa.

Chỉ thấy ông ta cúi đầu không nói gì, Vân Quán Ninh tiếp tục kể lại nợ xưa: “Lúc mẫu thân ta bị bệnh, nhưng người cũng đã cất công lo chuẩn bị của hồi môn cho ta rồi.”

Khi đó, Cố Thị đã sớm biết rằng Vân Chấn Tung không đáng tin cậy.

Vì vậy, trước khi chết, đã chuẩn bị sẵn của hồi môn cho Vân Quán Ninh rồi.

Để tránh việc sau này nàng xuất giá sẽ khiến mọi người cười chê.

“Ta nhớ rất rõ của hồi môn mà mẫu thân ta chuẩn bị cho ta, tổng cộng là một trăm ba mươi tám hương”

Vân Quản Ninh chắp tay sau lưng, đi tới đi lui trước mặt ông ta: “Và khi ta gả vào Minh vương phủ, Vân Quốc Công chỉ bảo người ta đưa tới có chín mươi tám cái.”

“Vẫn còn bốn mươi cái. Đều đã bị Vân Quốc Công ăn hết rồi à?”

Vận Chấn Tung đỏ mặt.

Nếu nhắc chuyện cũ thì nhắc lại chuyện cũ thôi, nhưng làm sao lại kể đến chuyện của hồi môn chứ?

“Ngươi nhớ nhầm rồi đó?”

Vân Chấn Tung không dám thừa nhận: “Năm đó mẫu thân của người chỉ chuẩn bị cho ngươi chín mươi tám rương mà thôi, ta đã đem tất cả đến Minh vương phủ cho ngươi rồi.”

“Ngươi đừng có vu oan cho ta! Nếu người không tin, thì cứ đi hỏi...”

“Hỏi ai?”

Vân Quán Ninh quay lại nhìn ông ta: “Hỏi mẫu thân ta sao? Thật đáng tiếc, mẫu thân ta đã được chôn cất từ lâu rồi.”

Vân Chẩn Tung tin chắc rằng bà ấy chết nên không có đối chứng, vì vậy mới dám đánh chết cũng không thừa nhận!

“Ngươi không thừa nhận cũng không sao. Ta có một cuốn sổ sách về của hồi môn do mẫu thân ta để lại ở đây. Trong đó ghi lại chi tiết rốt cuộc đã chuẩn bị cho ta của hồi môn như thế

nào.”

Nàng nhìn chằm chằm vào Vân Chấn Tung: "Thiếu những món nào, ta đều nhớ rõ mồn một!”

“Nếu Vân Quốc Công không muốn ra công đường đổi chất với ta, tốt hơn hết là trong vòng hai ngày nên đem tất cả bốn mươi rương của hồi môn đến đây cho ta, nếu không...”

Nàng cong môi mình, ý đe dọa đã quá rõ ràng.

Vân Chấn Tung nghiến răng: “Ta không biết người đang nói cái gì nữa!”

“Giả vờ hồ đồ à? Không sao.”

Vân Quán Ninh vẫy tay, rồi lại ngồi xuống ngưỡng cửa: “Bây giờ chúng ta hãy lập tức để người qua đường đến phân xử công bằng.”

“Mấy năm nay, ta niệm tình ngươi là phụ thân của ta, cũng không hề trở mặt với người! Người lại hết lần này đến lần khác đến chọc giận ta, đừng trách ta nhẫn tâm, không giữ lại mặt mũi cho người.”

Nghe nàng nói như vậy, có không ít người qua đường dừng lại xem.

Vẻ mặt già nua của Vân Chẩn Tung không nhịn nhục được, lập tức đứng dậy định rời đi.

“Khoan hắn đi chứ Vân Quốc Công!”

Vân Quán Ninh đuổi theo hai bước: “Đừng quên đấy, ta chỉ cho ngài hai ngày! Nếu hai ngày nữa ngài vẫn không chủ động gửi đến, ta sẽ đến phủ Quốc Công đòi đấy!”

Khi nghe thấy điều này, Vân Chấn Tung càng chạy nhanh hơn, bóng dáng của ông ta nhanh chóng biến mất khỏi đám đông.

Sau đó Vân Quán Ninh mới ngẩng đầu nhìn lên ánh nắng trên đỉnh đầu: “Thời tiết thật tốt, rất thích hợp để đi đòi nợ”

Nàng nhìn đám người đang hóng hớt, mỉm cười nói: “Chúc các vị ăn Tết vui vẻ trước nhé!”

Mọi người đều hưởng ứng.

Vân Quán Ninh xua tay: “Giải tán hết đi!”

Thấy mọi người đã rời đi, nàng chắp tay sau lưng thong thả ung dung đi vào cửa: “Đang yên đang lành lại đến chọc giận ta, Vân Chấn Tung đã không cần cài khuôn mặt già nua đó nữa rồi.”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 798


Bốn mươi rương của hồi môn này bị mất đi rồi lại đòi về được, giống như của cái bất ngờ tìm

đến.

Như Yên đi theo sau: “Vương phi, vậy sinh thần của Vân Quốc Công người có đi không?”

Advertisement

“Đi làm gì chứ? Ông ta chỉ muốn lừa tiền của ta mà thôi!”

Vân Quán Ninh dè bỉu: “Không đi!”

Chiều cùng ngày, Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh đến vương phủ, hai người họ còn mang theo rất nhiều túi lớn túi nhỏ.

Vân Quán Ninh ngạc nhiên: “Hai người đang làm gì vậy?”

Advertisement

“Đến cảm tạ lão thất.”

Mặc Hàn Vũ nói: “Vốn dĩ phụ hoàng không muốn giao Ngũ Quân Doanh cho ta, nhưng lão thất đã nói vài lời tốt giúp ta, phụ hoàng liền giao cho ta Ngũ Quân Doanh”

“Sau này bổn vương cũng sẽ là một nam nhân làm được việc lớn rồi!”

Hắn ta tự hào chống tay lên hông.

Chu Oanh Oanh trợn mắt nhìn hắn ta, mỉm cười nói với Vân Quán Ninh: “Lần này, quả thực cũng may là nhờ có lão thất.”

“Ngoài chuyện đó ra, ta có một tin vui muốn báo cho muội!”

Nàng ta kéo Vân Quán Ninh sang một bên, sốt ruột nói: “Chắc là muội vẫn còn chưa nghe nói phải không? Sở vương phủ vừa làm một trận ầmĩ vô cùng!”

“Hiện tại trong Sở vương phủ có rất nhiều mỹ nữ, Nam Cung Nguyệt đang mang Tiểu Nguyệt Tử, cần bảo dưỡng thân thể. Không thể hầu hạ Sở vương, nhưng lại cho những mỹ nữ đó có cơ hội.”

Vân Quán Ninh nhướng mày: “Không phải Mặc Hồi Diên cũng đang bị thương sao?”

Vậy mà vẫn có thể sủng hạnh những mỹ nữ đó à?

“Bị thương thì đã sao? Nam nhân mà, bọn họ đều là động vật dụng nửa th@n dưới để suy nghĩ.”

Vân Quán Ninh: "... Tẩu nói đúng lắm, ta không còn lời nào để đáp lại"

Mặc Hàn Vũ không vui liên tiến đến gần: “Oanh Oanh, những lời này của nàng ta không thích nghe đâu đấy! Bốn vương đối với nàng là một lòng một dạ.

“Ngài là có tâm sắc nhưng không có gan làm chuyện đó!”

Hai người bọn họ nàng một câu ta một câu chọc Vân Quán Ninh bật cười.

Mặc Diệp bước vào, sau đó đưa Mặc Hàn Vũ đến thư phòng.

Hiện tại hai vợ chồng đã có lòng rồi, những món quà bọn họ mang đến hầu như đều dành cho Viên Bảo...

“Viên Bảo đâu?”

Chu Oanh Oanh hỏi: “Điềm Điềm nói rằng đã lâu không gặp Viên Bảo ca ca rồi, nên rất nhớ thằng bé. Nhờ ta đến hẹn với Viện Bảo khi nào thì đi ra ngoài chơi với con bé.”

Vân Quán Ninh cảm thấy có chút phiền muộn: “Viên Bảo bị mẫu phi đón vào cung rồi.”

“Chắc là ngày mai mới đưa về.”

Khoảng thời gian này, Mặc Tông Nhiên đưa Viên Bảo đến tảo triều, dạy thằng bé xử lý một số công việc đơn giản.

Hoặc là, Đức phi sẽ đến đón Viên Bảo đến Vĩnh Thọ Cung, một hoặc hai ngày sau mới quay lại.

Một mẫu thân như nàng muốn ở bên con trai mình cùng không dễ dàng gì!

Làm thế nào Chu Điềm Điềm có thể xếp được vào hàng cơ chứ?

Cứ chờ đi!

“Đứa nhỏ tội nghiệp!”

Chu Oanh Oanh thở dài: “Viên Bảo là hoàng trưởng tôn, trên vai mang vác trách nhiệm nặng nề. Nhưng tuổi nó còn quá nhỏ, quả thực là đã làm khó thằng bé rồi! Đã không thể vui vẻ chơi đùa như Điềm Điểm được nữa rồi.”

“Đúng vậy.”

Vân Quán Ninh cảm thán.

Vì là hoàng trưởng tôn nên trên vai phải gách vác trọng trách nặng nề.

Viên Bảo được định sẵn là sẽ không thể vui chơi cả ngày như những đứa trẻ bình thường được rồi.

“Nhưng cũng may là sắp sang năm mới rồi, nên chắc chắn là cũng sẽ có thể nghỉ ngơi một thời gian.”

Nàng cười nói: “Qua năm mới là ngày xuân, vạn vật đua nở. Chúng ta hãy đưa hai đứa nhỏ đi du xuân, để Viên Bảo cũng có thể được thả lỏng một tí!”

“Ý hay đấy!”

Chu Oanh Oanh giơ ngón tay cái lên với: “Đúng vậy.”

Nàng ta nhìn ra bên ngoài, vẻ mặt thần bé: “Sáng hôm nay Vân Quốc Công đến Hàn vương phủ, mời ta và vương gia tới dự tiệc sinh thần của ông ta.”

“Hình như cũng có đi mời Tần Tự Tuyết nữa! Nhưng Tần Tự Tuyết đã điên điên khùng khùng roi..."

Còn chưa nói xong, Như Yên đã bước vào báo theo sau là một vài hạ nhân.

Hạ nhân đang vác một cái hộp trên vai, không biết bên trong là thứ gì.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 799


Vân Quán Ninh cau mày: “Đây là cái gì? Ai gửi nó đến?”

Nàng vốn nghĩ rằng là do Vân Chấn Tung sợ rồi, cho nên vừa hồi phủ đã lập tức trả lại bốn mươi rương của hồi môn lại cho nàng.

“Là do Chu vương vhủ gửi tới.”

Advertisement

Như Yên vội vàng đáp: “Vương phi, Chu vương phải người mang hết tất cả những lễ vật này đến, nói đều là chuẩn bị cho Hoàng trưởng tốn điện hạ! Để cho vương phi chê cười rồi.”

Vân Quán Ninh chợt sửng sốt: “Chu vương phủ?”

Mặc Vĩ gửi đến?!

Toàn bộ đều được gửi cho Viện Bảo sao?!

Advertisement

Nàng càng cau mày lại gắt gao hơn: “Bên trong là vật gì?”

Hạ nhân mở ra trước mặt nàng, chỉ thấy bên trong có mấy món đồ chơi kỳ lạ, Vân Quản Ninh nhận ra tất cả đều là đồ chơi của trẻ con.

“Những thứ này từ đầu ra vậy?”

Vân Quán Ninh ngạc nhiên nhặt một con ngựa gỗ nhỏ lên.

Hạ nhân của Chu vương phủ vội vàng đáp: “Hồi bẩm Minh vương phi, lão gia của Trần gia rảnh rỗi ở nhà đã nghiên cứu rất nhiều đồ vật.”

“Chủ tử của chúng ta nhìn thấy, nói rằng hoàng trưởng tốn điện hạ nhất định sẽ thích, cho nên bảo nô tài đem đến đây.”

Cái tên gia hỏa đáng khen này, biết bao nhiêu hộp đầy ắp!

Lão gia của Trần gia là phụ thân của Trần quý phi và là ngoại tổ phụ của Mặc Mĩ.

Nếu nói như vậy thì mấy ngày nay Mặc Vĩ đã đến nhà Trần gia rồi...

“Những thứ này nhìn rất quý giá, tại sao lại không giữ lại? Nghe nói Trần thiếu phu nhân sắp sinh rồi, những thứ này có thể tặng cho tiểu công tử tương lai của Trần gia.”

Vân Quận Ninh mỉm cười nói: “Còn nữa, vương gia của nhà các ngươi sau này cũng sẽ có con nữa.”

“Minh vương phi, vương gia của nhà ta nói đây là một chút tấm lòng.”

Hạ nhân nói đầu ra đấy.

Vân Quán Ninh và Chu Oanh Oanh đưa mắt nhìn nhau.

“Muội đừng nhìn ta, ta hiện tại cảm thấy rất mất mặt!”

Chu Oanh Oanh che mặt: “Ta còn tưởng rằng quà ta chuẩn bị cho Viên Bảo đã đủ nhiều rồi, nhưng không ngờ lão tứ vừa ra tay đã khiến ta phải sốc đấy”

“Ta đột nhiên cảm thấy những thứ chúng ta chuẩn bị so với ngài ấy.”

Vân Quán Ninh thấp giọng cười: “Tẩu muốn làm ta cười chết à?”

Chu Oanh Oanh vốn là người không sợ trời không sợ đất và không biết xấu hổ nhất, vậy mà lúc này lại cảm thấy mất mặt sao?

Nàng lắc đầu: “Nếu như đã do vương gia của nhà người gửi tới, ta cũng sẽ không khách khí mà nhận lấy! Cảm phiền người quay về bẩm báo với vương gia của nhà người rằng cảm tạ tấm lòng của ngài ấy, hôm khác sẽ cùng với vương gia sẽ dẫn hoàng trưởng tốn đến nhà cảm ơn.”

Sau đó, nàng lại hỏi thăm bệnh tình của Mặc Vĩ, rồi hạ nhân mới rời đi.

“Hôm nay là ngày gì nhỉ?”

Vân Quán Ninh cau mày: “Tại sao mọi người ai nấy cũng đều đến tặng quà cho Viên Bảo thế? Sinh thần của Viện Bảo là vào tháng năm, còn sớm mà!”

Chu Oanh Oanh cũng không đáp lại được.

“Tốt hơn là ta nên kể cho muội nghe chuyện của Tần Tự Tuyết.”

Hai tay nàng ta chống cằm: “Nghe nói Vân Quốc Công đi mời Tần Tự Tuyết, nhưng lại bị nàng ta khùng khùng điên điên đánh đuổi.”

“Đánh hay lắm.”

Vân Quán Ninh nhấp một ngụm trà, trầm ngâm gật đầu.

“Đó là phụ thân của muội đấy!”.

Chu Oanh Oanh lắc đầu, khẽ thở dài: “Tuy rằng muội và Vân Quốc Công quan hệ không được tốt, nhưng tốt xấu gì phụ thân của muội vẫn ở kinh thành! Muội xemta này, phụ thân ta đi biên cương cũng đã gần một năm rồi.”

“Đến bây giờ vẫn chưa thể quay về...”

Kết thân với hoàng gia là ước mơ tha thiết của tất cả mọi người.

Nhưng theo quan điểm của Chu Oanh Oanh, đó không phải là chuyện tốt.

Phụ thân ta là đại tướng quân, những ngày tháng ở kinh thành rất ít ỏi. Một khi có quân địch gì, ông ấy cũng đều phải chủ động xin đi đánh giặc, ngay lập tức lao ra chiến trường.” Nàng ta thấp giọng thở dài: “Nếu không, thì chắc chắc sẽ có người đàm tiếu sau lưng”

“Nghe nói ông ta là nhạc phụ của Hàn vương, nhưng lại không hề góp phần một phần sức lực gì gì đó...”

Đây là lần đầu tiên Vân Quán Ninh nhìn thấy Chu Oanh Oanh, người bình thường luôn cởi mở và thoải mái, lại thể hiện một mặt ưu phiền như vậy.

“Tất cả những gì cho đại tướng quân đã làm không chỉ cho toàn bộ Nam Quận, mà còn là vì tẩu!”

Chu Uy thương Chu Oanh Oanh, còn Vân Chấn Tung so với ông ấy, một trên trời và một dưới đất.

Một người là phụ thân ruột thịt, lại giống như kế phụ.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 800


Vì vậy, không có gì để so sánh.

“Nhân tiện, Ninh Nhi à, hôm nay ta có một chuyện muốn nhờ muội.”

Chu Oanh Oanh có vẻ hơi khó mở lời.

Advertisement

“Chuyện gì vậy?”

“Ta đã thành thân với Mặc Hàn Vũ gần bảy năm, nhưng mãi vẫn chưa mang thai một đứa con. Trước đây ta cũng từng nghĩ rằng có con hay không cũng không quan trọng, nhưng trong những năm qua thái độ của phụ hoàng đối với huynh đệ bọn họ ta cũng nhìn thấy rõ.”

Chu Oanh Oanh cắn chặt môi, hạ giọng nói: “Ngay cả Mặc Hồi Phong và những người khác cũng cố tình bắt nạt Mặc Hàn Vũ nhà ta.”

“Chúng ta không có con, vì vậy ngài ấy mãi không thể ngẩng cao đầu với bọn họ”.

Advertisement

“Phụ thân vì muốn chống lưng cho ta, ngần ấy tuổi rồi còn phải lao ra chiến trường”

“Cho nên ta...”

Nàng ta nắm lấy tay Vân Quản Ninh, ánh mắt có chút cấp bách: “Ninh Nhi, ta nói thẳng luôn vậy!”

“Y thuật của muội cao minh. Ta muốn nhờ muội giúp ta xem thử xem rốt cuộc là ta bị sao vậy? Thân thể của ta có phải là không có khả năng mang thai không?”

Nói xong, còn không đợi Vân Quán Ninh trả lời, nàng ta lại sụt sịt.

Giọng điệu của nàng ta có chút nghẹn ngào: “Nếu ta không thể sinh được người nối dõi cho vương gia.”

“Ta sẽ bảo ngài ấy đưa cho ta một bức hữu thư và sớm ngày tìm một nữ nhân hợp ý, rồi sinh con đẻ cái cho ngài ấy. Để tránh ngài ấy là người luôn bị đè ép trong số các vương tử.”

Vẻ mặt của Vân Quán Ninh cảm động.

Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng Chu Oanh Oanh, một người có vẻ vô tự thoải mái, lại có những tâm tự như vậy.

“Đưa tay ra.”

Vân Quản Ninh không khước từ, nàng không nói lời nào đã bắt mạch cho nàng ta.

Sau khi chẩn đoán cẩn thận cả hai tay, nàng khẽ cau mày: “Thân thể của tẩu không có gì nghiêm trọng cả, chỉ là một chút triệu chứng lạnh tử c ung.”

“Lạnh tử c ung? Có nghiêm trọng không? Có khó trị không?”

Chu Oanh Oanh lo lắng nhìn nàng.

“Không đâu.”

Thấy nàng ta căng thẳng, Vân Quán Ninh khẽ cười: “Chẳng qua chỉ là ngày thường tỷ ăn tạp, cho nên trong tử c ung bị lạnh. Tháng nào kinh nguyệt đến, có phải tẩu cũng đều bị đau bụng không chịu nổi đúng không?”

“Cũng không đến nổi đó!”

Chu Oanh Oanh cau mày nhớ lại: “Tuy rằng có hơi đau một chút, nhưng sau khi uống một bát nước đường nâu thì không còn đau nữa.”

“Vương gia nói thái y dặn phải ăn nhiều đồ ngọt! Cho nên mỗi tháng có kinh nguyệt, ngài ấy đều chuẩn bị điểm tâm cho ta, như vậy sẽ không bị đau.”

Vân Quản Ninh: "..”

Lúc này vẫn có thể thấy rõ bản lĩnh ăn uống của nàng ta, nàng rất nể nàng ta có thể háu ăn như heo vậy!

“Vậy ta mãi vẫn không thể mang thai, có phải là vì lý do này không?”

Cơ thể Chu Oanh Oanh căng thẳng.

“Không chắc.”

Vân Quán Ninh suy nghĩ: “Ta sẽ cho tẩu một ít thuốc, khi về tẩu uống nó vào. Điều dưỡng lại cơ thể của mình, rồi xem xem như thế nào! Cơ thể của tẩu không có chuyện gì lớn đâu.”

Vốn dĩ nàng muốn kê một đơn thuốc bắc cho nàng ta, nhưng lại sợ nàng ta thấy đắng.

Sau khi suy nghĩ, nàng lấy ra một hộp thuốc làm ấm tử c ung Ngải Phụ từ trong không gian ra và đưa cho nàng ta: “Cái này có thể làm ấm tử c ung.”

“Ngoài ra, phải vận động nhiều hơn và ăn ít đồ chua cay, đồ dễ lạnh bụng”

Chu Oanh Oanh nhìn vào tay áo của nàng, nàng ta chỉ cảm thấy thần kỳ, nàng ta muốn mở ra xem, nhưng lại sợ Vân Quán Ninh sẽ đánh nàng ta...

Nàng ta nhanh chóng nhận lấy thuốc: “Cảm ơn Ninh Nhi! Ta nhất định sẽ nghe lời đại phu!”

Trong khi cả hai đang nói chuyện, Lý ma ma đã đưa Viên Bảo trở về, lại xách thep túi lớn túi nhỏ khác.

Vân Quán Ninh để trán: “Viên Bảo hiện giờ thực sự là hàng hot! Trong phủ chất đầy đồ đạc của thằng bé! Có một câu nói như thế nào nhỉ, nó là người được yêu thích nhất hiện tại!”

“Mẫu thân, con rất nhớ người!”

Viên Bảo vui mừng bổ nhào vào vòng tay nàng, Chu Oanh Oanh nhìn thấy mà đỏ cả mắt.

Thầm mong đợi nàng ta và Mặc Hàn Vũ có thể nhanh chóng sinh ra một bảo bối dễ thương như vậy!

Sau khi tiễn Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh đi, Vân Quán Ninh cau mày, trông có vẻ tâm sự trùng trùng.

Thấy vậy, Viên Bảo quan tâm hỏi: “Mẫu thân, người sao vậy?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 801


“Nhị bá mẫu của con vừa đến tìm mẫu thân khám bệnh, nàng nói đến tận bây giờ mà bụng của nàng vẫn chưa có động tĩnh gì, nàng sợ rằng mình có khả năng sinh đẻ”

Vân Quán Ninh cũng không giấu diếm Viên Bảo.

Tên nhóc tinh ranh Viện Bảo này, có đôi khi còn có thể quyết định thay nàng đấy.

Advertisement

“Nhưng mà mẫu thân cảm thấy, cảm thấy...”

Nàng dừng lại một lúc rồi nặng nề thở dài một hơi: “Thân thể của nhị bá mẫu của con ngược lại không có vấn đề gì cả, chuyện mẫu thân e sợ chính là vấn đề nằm ở trên người của nhị bá phụ con.”

“Nhị bá phụ?”

Advertisement

Viên Bảo tròn mắt nhìn, ra vẻ thằng bé có thể giải quyết giúp nàng: “Mẫu thân, cái này có gì đâu mà phải buồn phiền, con đi bắt mạch cho nhị bá phụ là được chứ gì?”

Thằng bé không nói, Vân Quán Ninh cũng quết mất con trai đã từng tự học sách thuốc rồi.

Tên nhóc này lại còn có năng lực đã nhìn qua một lần thì không quên.

Ngày bình thường còn cùng nàng nghiên cứu ra không ít thuốc đấy.

Lúc này thằng bé vừa nói xong hai mắt Vân Quán Ninh sáng lên.

Nhưng rất nhanh, ánh sáng trong mắt nàng lại ảm đạm xuống: “Con có tấm lòng này là rất tốt, nhưng con chỉ là đứa nhỏ, bệnh khác còn có thể chứ bệnh liên quan đến sinh đẻ này thì con làm sao có thể biết chứ?”

“Vậy thì có làm sao? Con chỉ cần bắt mạch là có thể biết rồi.”

Viên Bảo tràn đầy tự tin nói: “Mẫu thân, người yên tâm, để mai con sẽ đi bắt mạch cho nhị bá phụ”

Thằng bé là trẻ con, Mặc Hàn Vũ sẽ không ngoan ngoãn để cho thằng bé bắt mạch, cho nên thằng bé phải nghĩ ra một chủ ý mới...

Viên Bảo ngồi ở đó vừa chơi đùa vừa trầm tư suy nghĩ.

Vân Quán Ninh cũng chống hai má, bắt đầu suy nghĩ chuyện giữa Chu Oanh Oanh và Mặc Hàn Vũ.

Thân thể của Chu Oanh Oanh không có vấn đề gì lớn, không đến mức không thể mang thai được.

Điều nàng lo lắng chính là Mặc Hàn Vũ.

Tên này cái gì cũng ăn.

Nếu nhặt một miếng bánh của chó sau đó dùng ít gia vị nấu lên có khi hắn ta cũng cảm thấy đó là mỹ vị nhân gian. Chỉ cần không nói cho hắn ta biết, đảm bảo hắn ta sẽ ăn một cách

ngon miệng.

Khoảng thời gian trước, Mặc Hàn Vũ mập lên hẳn một trăm cần.

Nếu không phải là Mặc Tông Nhiên cưỡng chế cắt giảm lương thực của hắn ta, cấm túc mấy tháng giảm xuống còn chín mươi cân, thì có lẽ hôm nay đã đạt đến mức một trăm hai mươi lăm cân rồi.

Sau khi Mặc Hàn Vũ được giải trừ lệnh cấm túc thì giống như được giải trừ phong ấn vậy, lại bắt đầu ăn uống thả cửa... Vân Quán Ninh rất sợ, hắn ta cứ ăn như vậy thì sẽ ăn đến mức hỏng thân thể thể mất.

+PI

Nhưng lại không thể đứng ở trước mặt Chu Oanh Oanh nói như vậy được.

Nếu mà nàng nói như vậy thì nàng ấy sẽ náo Hàn Vương phủ đến mức giá chó không yên.

“Quá mệt mỏi.”

Viên Bảo đang cưỡi ngựa gỗ, cũng ghé vào thân ngựa gỗ im lặng suy nghĩ, cũng nói một câu: “Quá mệt mỏi.”

Nhìn ngựa gỗ nhỏ dưới thân Viên Bảo, Vân Quán Ninh lại nhớ đến lời nói của hạ nhân trong phủ Chu Vương.

Mấy người đó nói những món đồ chơi thủ công này đều là do lão gia tử Trần gia tự tay làm.

Trong khoảng thời gian này Mặc Vĩ cũng có không ít động tác.

Vừa tới Minh vương phủ, vừa đến Trần gia, lại còn ở trên đường mạnh thay thu mua. Cũng không biết đến cùng là hắn ta muốn làm cái gì, đây là muốn thông báo cho toàn bộ kinh thành biết hắn - Chu Vương có thể nhảy nhót hay sao?

Nhưng trừ những việc đó ra thì Mặc Vĩ cũng không có tiến cũng gặp Mặc Tông Nhiên.

Vân Quán Ninh định sáng mai sẽ tiến cung sơm, bàn bạc chuyện này với Mặc Tông Nhiên.

Một đêm này, một nhà ba người đều tâm sự nặng nề, Vân Quán Ninh lo lắng chuyện của Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh, lại còn lo lắng Mặc Vĩ đang làm chuyện gì mờ ám, cho nên cả đêm mất ngủ.

Viên Bảo lật qua lật lại nghĩ đến chuyện ngày mai làm thế nào để bắt mạch cho Mặc Hàn Vũ.

Lật qua lật lại như bánh nướng áp chảo vậy, rốt cuộc thằng bé chỉ là trẻ con, chơi mệt thì sẽ lăn ra ngủ.

Mặc Diệp thì lo lắng chuyện trong triều, lại nhớ thương chuyện sinh đứa thứ hai...

Lúc đầu coi như thành thật, đến nửa đêm hai tay lại không thể nào thành thật được nữa.

Lại không ngờ, Vân Quán Ninh quay lưng về phía hắn, nhưng hai mắt lại không hề nhắm.

“Làm cái gì?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 802


Vân Quán Ninh quát khẽ một tiếng, không chút lưu tình đạp hẳn một cái lăn xuống giường: “Nếu không chịu thành thật thì cút về Thỉnh Trúc Viện của ngươi đi, lão nương đang phiền muộn đấy.”

Mặc Diệp vô tội.

Vừa rồi không đề phòng, nên đã bị nàng đạp một cước lăn xuống giường.

Advertisement

Hắn đứng lên, ghé vào mép giường giọng điệu yếu ớt nói: “Ninh nhi, người đang phiền chuyện gì? Không bằng người cứ nói ra, bổn vương sẽ san sẻ với ngươi.”

“Ngươi có thể san sẻ thì ta còn phiền cái gì chứ?”

Nhưng lúc này nàng cũng đang cần một người để nói chuyện.

Thấy Mặc Diệp không ngủ, Vân Quán Ninh quyết định tâm sự với hắn.

Advertisement

“Hóa ra nàng phiền muộn vì chuyện của người khác? Ninh nhi, đêm đẹp rất ngắn, hay là chúng ta.”

Vừa nói được một lúc thì Mặc Diệp lại bắt đầu lạc đề.

i ****

**

Vân Quán Ninh cạn lời: “. Mặc Diệp có phải người bị **** ***** lên não hay không vậy?”

Không biết tên đàn ông chó này gần đây đã chịu phải đả kích gì, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện sinh đứa thứ hai, có bản lĩnh thì hắn tự sinh một mình đi.

Hai người đã thành thân năm năm rồi.

Ngoại trừ đêm tân hôn ra, sau đó mang theo hiểu lầm mà bắt nàng lại, lúc này mới có Viên Bảo.

Năm năm này, hắn là một nam nhân khí huyết phương cương, cũng nhìn rất gian khổ mà.

Lúc trước không muốn động vào nàng.

Bây giờ ngược lại ngày nhớ đêm mong, xuất phát từ nội tâm muốn nàng, nhìn thân thể nàng phát sáng ở trước mặt hắn, dù là có xiêm y che chắn kín mít, hắn cũng có thể dùng ánh mắt gỡ hết toàn bộ xiêm y của nàng ra.

Nhưng hết lần này đến lần khác nữ nhân này lại không chịu cho hắn động vào.

“Bổn vương là một nam nhân bình thường, người lại là thê tử của bổn vương. Chúng ta cùng giường chung gối, nếu bổn vương không có một chút nghĩ xấu nào với ngươi, ngươi thử nghĩ xem, có phải ngươi một chút mị lực cũng không có hay không?”

Trong mắt người đời, Minh Vương cao cao tại thượng, băng lãnh lạnh lùng, trầm mặc kiệm lời.

Khi vừa mở miệng không mắng người thì chính là giết người.

Nhưng khi ở trước mặt của Vân Quán Ninh...

Hắn miệng lưỡi trơn tru, dỗ ngon dỗ ngọt, vô liêm sỉ...

Không đợi Vân Quán Ninh lên tiếng, hắn lại cười hì hì áp sát vào: “Bổn vương quấn lấy người như thế, người phải biết người có nhiều mị lực đến mức nào.”

Vân Quán Ninh bị hắn quấn lấy đến phát phiền, lại sợ đánh thức Viên Bảo, chỉ đành phải lấy con dao dưới gối ra...

Một lát sau, Mặc Diệp trên người chỉ mặc một thân áo ngủ ôm gối của chính mình cả đối giày mặt mày xám xịt đi ra khỏi Thanh Ảnh Viện.

Hai huynh đệ Như Ngọc Như Mặc lén lút hiện thân.

“Chủ tử, đêm hôm khuya khoắt, dáng vẻ này của ngài chắc là bị vương phi đuổi ra ngoài

nhỉ?”

Như Ngọc không sợ chết lên tiếng.

Mặc Diệp chỉ quét mắt nhìn hắn ta một cái, lần này không cần hắn phân phó, nắm đấm của Như Mặc đã nện qua.

Như Ngọc bị đánh đập một trận.

Uất khí trong lòng Mặc Diệp tiêu tan chút ít, trở lại Thỉnh Trúc Viện lật qua lật lại mãi vẫn không thể chìm vào giấc ngủ được.

Đã có thói quen ngủ cùng hai mẫu tử bọn họ trên một chiếc giường lớn, bây giờ quay trở lại Thỉnh Trúc Viện, hắn lại cảm thấy gian phòng ngủ này quá lớn, quá trống rỗng. Dù cho chậu than trong phòng đang cháy hừng hực, chăn trên đệm dưới.

Nhưng hắn vẫn thấy chỗ nào cũng lạnh lẽo.

Đập vào mắt là khung cảnh vắng lặng, toàn thân lạnh như băng.

Nhưng hắn là người luyện võ!

Mặc Diệp nằm nghiêng ở trên giường, gọi Như Ngọc và Như Mặc tiến vào cùng hắn thương lượng đối sách.

Chủ đề thượng nghị lần này là: làm thế nào để có thể sớm bắt được trái tim của Vân Quản Ninh.

Tận đến lúc chân trời xuất hiện ánh sáng, Như Ngọc và Như Mặc mới ngáp ngắn ngáp dài đi ra ngoài, Mặc Diệp xuống giường thay quần áo chuẩn bị tiến công vào triều.

Vừa ra đến cửa, Như Ngọc ngáp ngắn ngáp dài hát một câu: “Hoa tuyết bay bay, gió bắc khẽ thổi...”

Hiếm thấy lần này Như Mặc không có đánh hắn ta, Như Mặc cũng lẩm bẩm đi ra ngoài: “Ngược thể thoải mái nhất thời, lúc truy thế thì sấp mặt, con đường truy thế của vương gia còn dài đằng đẵng...”

Động tác của Mặc Diệp dừng lại một chút.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 803


Thôi bỏ đi, hai cái tên vô liêm sỉ này nói cũng không sai.

Ai bảo lúc trước hắn hành hạ Ninh Nhi tàn nhẫn như vậy làm gì?

Đây đều là những điều hắn phải chịu.

Advertisement

Dù cho cả đời Ninh Nhi không tha thứ cho hắn, hắn cũng nguyện ý cố gắng cả đời, để có thể

Đang nghĩ ngợi thì có người gõ cửa phòng...

"Ai?"

Mặc Diệp sửa sang lại triệu phục một chút, lúc này mới tiến lên mở cửa.

Advertisement

Ngoài cửa là Vân Quán Ninh áo mũ chỉnh tề, trong ngực đang ôm Viên Bảo đang ngủ say.

“Ninh nhi, đây là?”

Mặc Diệp khó hiểu.

1

“Tiến cung”

Vân Quán Ninh lời ít ý nhiều.

Nàng cúi đầu xuống nhìn thoáng qua Viện Bảo đang ngủ say: “Hôm nay nhi tử cũng muốn tiến cung, con nói là có chuyện quan trọng cần làm. Ta không đành lòng đánh thức con dậy nên đã trực tiếp ôm con đi.”

Như Yên đang ở sau lưng nàng, trong tay đang ôm xiêm y được sắp xếp chỉnh tế của Viện Bảo.

Vân Quán Ninh dùng chăn dày nhỏ bao kín cả người Viện Bảo, bên trong còn để hai bình nước nóng cho Viên Bảo.

“Không phải Viên Bảo vừa mới quay lại vương phủ hôm qua hay sao? Hôm nay lại tiến cung làm gì?”

Mặc Diệp sợ nàng mệt mỏi nên vội vàng đi qua đón lấy Viên Bảo.

Tên nhóc này đã bốn tuổi rồi, cũng rất nặng đấy.

Vân Quán Ninh lắc lắc cánh tay, đúng là hơi đau nhức.

“Thằng bé cũng không nói là có chuyện gì. Tối qua lúc sắp ngủ thằng bé có dặn ta hôm nay dẫn thằng bé tiến cung, sau đó chỉ nói là có việc. Con cái trưởng thành, không muốn nói ta cũng không muốn hỏi”

Vân Quán Ninh mở to mắt nói lời bịa đặt.

Chuyên Viên Bảo tiến cung, thực ra nàng là người rõ ràng nhất...

Một nhà ba người lên xe ngựa, Mặc Diệp mới nhớ tới hắn còn chưa có rửa mặt.

Thêm vào đó Viện Bảo còn chưa có tỉnh, cho nên xe ngựa chạy như bay, đi trực tiếp vào ngự thư phòng.

Hôm nay nhìn thấy xe ngựa chạy nhanh trực tiếp đi vào ngự thư phòng, chúng đại thần nhìn thấy cũng không dám nói gì nữa rồi.

Nhìn thấy xe ngựa của Minh vương phủ, đã biết là hoàng trưởng tốn điện hạ đang ở trong.

Hoàng trưởng tốn điện hạ chính là điểm chí mạng của hoàng thượng, vào lúc này ai dám liều chết tiên lên khuyên ngăn chứ?

Sau khi đi vào ngự thư phòng, Mặc Tông Nhiên ôm Viên Bảo đặt trên long chẩm của ông ấy

trong nội điện. Mặc Diệp và Mặc Tông Nhiên cùng nhau đi rửa mặt rồi hai phụ tử đi đến Cần Chính Điện.

Vân Quán Ninh ngồi ở trong ngự thư phòng trông coi Viên Bảo.

Lúc hạ triệu, Viên Bảo đã áo mũ chỉnh tề.

Mặc Tông Nhiên vừa vào cửa đã ôm thằng bé không chịu buông tay, Viên Bảo thừa cơ làm nũng: “Hoàng tổ phụ.”

“Người để cho nhị bá phụ đến đây một lúc được không?”

“Con muốn gặp nhị bá phụ của con?”

Mặc Tông Nhiên hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé.

Viên Bảo nhẹ nhàng gật đầu, ông ấy cũng không hỏi có chuyện gì đã vung tay lên ra lệnh: “Tiểu Lương Tử! Lập tức truyền Hàn Vương đến đây.”

Một lúc sau, Lương tiểu công công thở không ra hơi trở về.

“Hoàng thượng, Hàn Vương đã xuất cung rồi! Ngài ấy nói là trước khi vào triều quá vội nên chưa kịp ăn bữa sáng nên muốn về Hàn Vương phủ ăn xong rồi lại đến.”

Đám người Vân Quán Ninh: "..”

Miệng nhỏ của Viện Bảo xẹp xuống.

Mặc Tông Nhiên lập tức nổi giận: “Hỗn trướng.”

Ông ấy trừng mắt lườm Lương tiểu công công: “Đồ vô dụng! Một chút việc nhỏ như vậy mà cũng làm không xong”

“Đi! Truyền ý chỉ của trẫm bảo nó lập tức tiến cung! Nếu nó dám kháng chỉ thì sẽ đánh gãy chân chó của nó.”

Viên Bảo vội vàng khuyên can: “Hoàng tổ phụ đừng nóng giận.”

Chắc là đánh gãy chân quá tàn bạo nên đã dọa sợ bảo bối tốn nhi của ông rồi.

Sắc mặt của Mặc Tông Nhiên lập tức dịu xuống: “Lập tức truyền lão nhị tiến cung, nếu nó phản kháng thì cứ trói nó lại rồi đưa đến đây.”

Lương tiểu công công lại lĩnh mệnh rời đi.
 
Back
Top Bottom