Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 604


Hôm nay tuy là ngày vui của Mặc Hồi Phong.

Nhưng mà chỉ là cưới một tiểu trắc phi mà thôi, huống hồ hắn ta bị cấm túc ở Vương phủ, bị tước đi phong hào, sa vào cõi phàm tục.

Vì thế mà hôm nay chỉ có Mặc Hồi Diên và Nam Cung Nguyệt tới Tam Vương phủ, giúp bọn họ chiêu đãi tân khách.

Advertisement

Xưa có câu trưởng tẩu như mẫu thân.

Triệu hoàng hậu bị cấm túc ở Khôn Ninh Cung, Mặc Tông Nhiên càng không thể tự mình xuất cũng uống rượu mừng. Đức Phi và Thục Phi lại làm như không biết chuyện này, bởi thế cho nên Tam Vương phủ vô cùng thanh vắng.

Tuy là ngày đại hỉ, nhưng mà khách khứa ra vào Tam Vương phủ cũng gom lại không quá nhiều người.

Còn không náo nhiệt bằng ở phủ Ứng Quốc Công.

Advertisement

Dù sao thì bây giờ, nếu như ra vào Tam Vương phủ...

Chắc chắn sẽ bị coi là "bè phái của Mặc Hồi Phong".

Vì thế mà bây giờ, cũng không có người nào dám lui tới cùng với Mặc Hồi Phong.

Cho tới những vị Vương gia khác cũng vậy.

Mặc Hàn Vũ bị cấm túc, Chu Oanh Oanh về nhà thân sinh.

Mặc Vĩ đóng cửa không ra, Mặc Du Du không thích gặp người khác.

Mặc Diệp vào cung thượng triều, Mặc Phi Phi lại không nể tình.

Vì thế, ngoại trừ Vân Quán Ninh ra, cũng không có ai nể mặt mà tham gia ngày thành hôn này.

Giữa lúc hai bên nhà tân lang và tân nương cứ kì kèo không chịu nhượng bộ, giờ lành cũng đã qua. Vân Chấn Tung sốt ruột, liên tục giậm chân: "Lan nhi, Lan nhi, con bảo phụ thân phải nói con như thế nào mới được đây?"

"Bỏ lỡ giờ lành chính là xui xẻo!

"Phụ thân, người sốt ruột như thế làm gì chứ?"

Vân Đinh Lan không hề để ý tới: "Đã bỏ lỡ giờ lành rồi, lẽ nào bây giờ chạy đi thì có thể đuổi kịp giờ lành hay sao?"

"Hơn nữa, không phải phụ thân không thích con gả vào Tam Vương phủ sao? Tại sao bây giờ lại gấp gáp như thế?"

Nàng ta đúng là không hề để ý chút nào.

Đúng như Vân Quán Ninh từng nói, cuộn hôn sự này là do hoàng thượng chỉ hôn.

Cho dù Vân Chấn Tung không muốn gả nàng ta đi, Tân Tự Tuyết không muốn cho Mặc Hồi Phong cưới.

Nhưng mà thánh chỉ đã ban ra, không ai có thể thay đổi.

Bọn họ cứ giằng co qua lại như thế đã không phải là chuyện hay ho gì rồi, đã vậy còn quan tâm cái gì mà giờ lành hay không giờ lành nữa chứ... Chỉ cần hôm nay có thể vào được Tam Vương phủ là được rồi.

Không được vậy thì ngày mai.

"Không phải ta sốt ruột, chuyện này nếu để hoàng thượng và hoàng hậu nương nương biết được."

Vân Chấn Tung lắc đầu thở dài một hơi.

"Biết thì biết thôi!"

Vân Đinh Lan cười nhạo: "Chuyện đều đã vỡ lẽ ra vậy rồi, hoàng thượng nhất định cũng đã sớm biết. Hiện tại cũng không có phải người tới giải quyết, chứng tỏ là không có quan tâm ở đây chúng ta nháo như nào."

"Hơn nữa, chuyện này không thể trách con."

"Cho nên con vẫn định sẽ tiếp tục giằng co như thế?"

Trước ánh mắt không hài lòng của Vân Chấn Tung, Vân Đinh Lan hừ nhẹ một tiếng nói: "Đúng vậy, ả tiện nhân Tần Tự Tuyết đó chính là không đợi được lúc con vào tới cửa mà làm như thế ra oai dằn mặt con trước."

"Nếu như hôm nay con thật sự cúi đầu chịu nhượng bộ, vậy sau này còn ai coi trọng con nữa?"

"Ngay cả mặt mũi của phụ thân người, có thể cũng đều sẽ mất sạch."

Nghe người kia nói thế, Vân Chấn Tung cũng cảm thấy rất có lý.

Vân Đinh Lan vứt tấm giá y mỏng dính kia xuống đất, đạp lên mấy phát cũng vẫn chưa hả giận: "Phụ thân người xem, món đồ này con có thể mặt mà ra khỏi cửa sao?"

Nói tới đây, ánh mắt nàng ta đột nhiên thay đổi.

"Đúng rồi, con nghĩ ra được cách rất hay."

Nhìn thấy hai mắt Vân Đinh Lan sáng ngời, Vân Chấn Tung cũng cảm thấy hồi hộp trong lòng: "Con nghĩ ra cách gì?"

Trực giác mách bảo cho ông ta biết, không phải là chuyện gì hay ho.

Vân Quán Ninh và Vân Đinh Đinh không thể chơi chung được với Vân Đinh Lan.

Vì thế nên trong lúc đợi phía Vương phủ bên kia nhượng bộ, tỷ muội hai nàng cùng ra ngoài tản bộ, lúc quay trở lại đã thấy Vân Đinh Lan mặc bộ giá y hồng nhạt mỏng manh đó vào.

Bên trong chỉ mặt một cái yếm màu hồng nhạt, ngay cả quần váy quấn quanh cũng không có.

Cũng may trong phòng chỉ có chủ tớ hai người Vân Đinh Lan và Lục Dữu.

Nhìn dáng vẻ không biết xấu hổ đó của Vân Đinh Lan, Vân Đinh Đinh đều đỏ bừng mặt, vội vã đưa tay che hai mắt lại: "Nhị tỷ, tỷ, tỷ..."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 605


"Xem dáng vẻ chưa từng va chạm với đời của ngươi kìa."

Vân Đinh Lan hừ nhẹ một tiếng, đứng lên thu dọn một lớp váy.

"Nếu như Tam Vương phủ đưa giá y tới cho ta, vậy ta dĩ nhiên phải mặc cái này ra ngoài rồi. Ta muốn cho tất cả mọi người ở kinh thành đều nhìn thấy rõ ràng, Tam Vương phủ đối xử với ta như nào!"

Advertisement

Vân Đinh Lam bặm môi: "Tốt nhất là chuyện này truyền tới tai của hoàng thượng."

"Để hoàng thượng nhìn thật kỹ càng, vương phi Tần Tự Tuyết đó đã làm ăn như thế nào. Ta còn chưa vào tới cửa đã bắt nạt ta như thế."

Nàng ta đã nghĩ kĩ càng rồi.

Advertisement

Nếu như Tân Tự Tuyết muốn để nàng ta phải xấu hổ.

Vậy thì nàng cứ đánh đòn phủ đầu trước, để người kia phải bị nghìn người chỉ trỏ.

Vân Quán Ninh nhíu mày, khẽ lắc đầu nói: "Vân Đinh Lan, ta sớm đã biết là ngươi ngu xuẩn."

"Nhưng không ngờ rằng, người lại ngu ngốc đến mức này."

"Cách người nghĩ nghe không có gì sai sót. Nhưng mà dùng chiêu đả thương kẻ địch một ngàn nhưng mình bị thua thiệt tám trăm như này, người cảm thấy có lời sao? Ngươi thật sự cho rằng ngươi cứ thế mà đi ra ngoài thì có thể khiến Tần Tự Tuyết bị nghìn người chỉ trỏ?"

Nghe được một tràng chất vấn của nàng, ý cười trên mặt Vân Đinh Lan dần biến mất.

"Đại tỷ, ngươi có ý gì?"

"Ngươi dùng đầu ngón chân của người mà nghĩ đi."

Vân Quán Ninh duỗi tay chỉ vào chân của người kia: "Ngươi cứ vậy mà đi ra ngoài, người bị coi là kẻ hề chính là ai? Người bị dân chúng đứng xem trò cười chính là ai?"

"Ngươi thật sự cho rằng Tần Tự Tuyết là một kẻ ngu ngốc? Nàng ta sẽ không phản bác, nói là người vu oan cho nàng ta?"

Đúng là Vân Đinh Lan không có nghĩ tới điểm này.

Bây giờ vừa nghe như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn kia bỗng trở nên trắng bệch.

"Vậy, vậy ta nên phải làm gì?"

"Còn có thể làm gì?"

Vân Quán Ninh nhìn người kia với ánh mắt ghét bỏ: "Ta là tới nói cho ngươi biết, lúc này có nhận được tin báo, nói là Vương phủ bên kia đồng ý nhượng bộ rồi."

"Tần Tự Tuyết đã nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường."

"Cho nên chốc nữa thôi, người của Tam Vương phủ sẽ tới."

Vân Đinh Lan vào lúc này lại thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chẳng trách sao lúc trước đối đầu với Vân Quán Ninh, nàng ta lại bị nhục nhã lê chề như vậy.

Đầu óc này của nàng ta vốn dĩ không thể sánh được với đầu óc lanh lợi của Vân Quán Ninh.

Hôm nay, nếu không phải là người này ngăn cản kịp thời, chỉ sợ nàng ta đã thật sự mặc như thế để mượn chuyện này vả mặt Tần Tự Tuyết... Để rồi để cuối cùng lại tự chuốc họa vào người rồi.

Vân Đinh Lan nghĩ mà sợ, liếc mắt nhìn Vân Quán Ninh một cái.

"Cũng không biết Tần Tự Tuyết lại nghĩ ra được chủ ý gì nữa."

Nàng ta yếu ớt nói: "Ta luôn có linh cảm không phải là chuyện gì tốt đẹp."

"Ngươi đoán xem chú ý của ả ta là gì?"

Vân Quán Ninh thiếu kiên nhẫn quét mắt nhìn người kia một cái, lại nói: "Mau chóng ăn mặc đàng hoàng lại đi. Ta sợ bị đau mắt hột."

Vân Đinh Đinh nhịn không được, khó chịu cười thành tiếng.

Vân Đinh Lan giận mà không dám nói gì.

Hôm nay nàng ta còn hy vọng Vân Quán Ninh có thể làm chỗ dựa cho nàng ta, đối phó với ả tiện nhân Tần Tự Tuyết kia.

Chứ nếu đổi lại là ngày thường, bị Vân Quán Ninh quở trách như này thì chỉ e là nàng ta sớm đã bùng nổ rồi. Vân Đinh Lan lặng lẽ tiến vào bên trong, thay ra một bộ y phục màu hồng nhạt nổi bật.

Vừa thay y phục xong trở ra, cửa phòng đã nghe vang lên tiếng gõ cửa.

Một nha hoàn đứng bên ngoài cửa nói vào: "Nhị tiểu thư, người của Vương phủ lại tới đón tân nương!"

"Nói là có mang bộ giá y khác tới đây, cho nhị tiểu thư xem qua."

Một bà tử ở Vương phủ đứng ở sau lưng nha hoàn đó, trên tay còn đang bưng một hộp gấm.

Vừa nhìn thoáng qua hộp gấm đó đã biết rất đắt giá.

Có thể suy ra, giá trị của bộ giá y bên trong nhất định cũng không nhỏ rồi nhỉ?

Vân Đinh Lan vui vẻ, vội vã xông ra vẫy tay với bà tử: "Mau vào!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 606


Vân Quán Ninh nhìn hộp gấm kia, lại lộ một nụ cười sâu xa... Xem ra, nữ nhân Tần Tự Tuyết này là quyết tâm, đến cả vốn ban đầu cũng lấy ra cả rồi.

Nhìn nụ cười trên mặt Vân Quán Ninh, Vân Đinh Đinh biết e rằng chiếc hộp bằng gấm này không hề đơn giản.

Nàng ấy nhỏ giọng hỏi: “Đại tỷ tỷ, tỷ có biết trong hộp gấm này có gì không?”

Advertisement

“Em không nghe bà lão kia nói là giá y sao?”

Nụ cười trên môi Vân Quán Ninh trở nên tươi hơn, ánh mắt cười đùa: “Nhưng bộ giá y này còn có một bí mật khác, tuyệt đối không phải thứ mà người bình thường có thể mặc được.”

Nghe đến đây, Vân Đinh Đinh rất khó hiểu.

Nếu đã là giá y, tại sao người bình thường lại không thể mặc được?

Advertisement

Chẳng lẽ, bộ giá y này vẫn điều gì kỳ lạ sao?

Vừa nghĩ tới đó, bà lão đã cung kính bưng chiếc hộp gấm bước vào nhà.

Vân Đinh Lan vui vẻ cầm lấy chiếc hộp gấm và mở ra ngay lập tức.

Sự cung kính này của bà lão khiến nàng ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Nhưng thật không ngờ rằng bà lão này không phải là đang cung kính với nàng ta vị trắc phi sắp cưới về này, mà là đang cung kính chiếc hộp gấm đang cầm trong tay!

Vân Đinh Lan vô cùng vui mừng mở chiếc hộp ra và thấy giá y bên trong...

“Đây, đây là?”

Đập vào mắt là một màu đỏ rực rỡ.

Màu đỏ chói mắt, màu đỏ tôn quý!

Là màu đỏ thuần!

Vân Đinh Lan sững sờ nhìn bộ giá y trong hộp: “Ai chuẩn bị bộ giá y này cho ta?” Không đợi bà lão trả lời, nàng ta lại nôn nóng hỏi tiếp: “Là vương gia

sao?”

“Nhất định là vương gia biết ta đã phải chịu ấm ức, cho nên mới đặc biệt sai người chuẩn bị giá y? Là vương gia đứng về phía ta, cho nên mới chuẩn bị giá y đẹp đẽ và tôn quý như vậy đúng không?!”

Vân Đinh Lan đắm chìm vào trong tưởng tượng của chính mình, tự nói chuyện một mình, không thể nào thoát khỏi được.

Bà lão: "... không phải là vương gia.”

“Là vương phi nhà ta.”

Một câu nói như một cây gậy đập vào đầu khiến Vân Đinh Lan tỉnh mộng.

“Ngươi nói gì?”

Nàng ta chế nhạo xua tay: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào được!”

“Vương phi của các ngươi chỉ mong sao hôm nay ta sẽ bị mất hết thể diện. Làm sao có thể đích thân chuẩn bị giá y như thế này cho ta được?”

Chẳng phải bộ giá y màu hồng giống như vải màn đó là một bằng chứng tuyệt vời hay sao?

Tần Tự Tuyết, con tiện nhân đó, chắc hẳn là không thấy nhìn thấy nàng ta tốt đẹp.

Nàng ta chắn chắn là phản đối và oán hận đối với việc Vân Đinh Lan có thể gả vào Tam vương phủ.

Tần Tự Tuyết làm sao có thể chuẩn bị bộ giá y này cho nàng ta được!

Bà lão nghiêm túc đáp: “Vân Nhị tiểu thư, bộ giá y này quả thật là do vương phi của chúng ta chuẩn bị cho người. Vương gia không hề quan tâm đến chuyện này. Hôn sự này từ đầu đến cuối đều là do vương phi của chúng ta lo liệu.”

Vân Đinh Lan choáng váng.

Mặc Hồi Phong không chút quan tâm đến hôn sự này sao?

Hôn sự này từ đầu đến cuối đều là do Tần Tự Tuyết lo liệu này ư?

“Không thể nào!”

Nàng ta trừng mắt nhìn bà lão: “Ngươi tới đây để ra oai phủ đầu ta thay cho Vương phi của ngươi đúng không?”

Vân Quán Ninh cười nhẹ.

Ban nãy còn nói là Vân Đinh Lan rất ngốc, nhưng bây giờ nàng thấy cũng không đến nỗi cực kỳ ngốc. Ít nhất nàng ta vẫn có thể nhìn ra bà lão này là do Tần Tự Tuyết phái đến để dằn mặt nàng ta!

Tốt xấu gì cũng là bà lão đi theo vương phi.

Bà lão này không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo, bà ta chỉ liếc mắt nhìn Vân Đinh Lan: “Vân Nhị tiểu thư.”

“Cho dù người có gả vào Vương phủ thì cũng chỉ là trắc phi mà thôi. Chủ mẫu của Vương phủ, thê tử chính thất của vương gia là vương phi nhà ta.”

Bà ta chậm rãi nói: “Vương phi nhà ta cần gì phải cho nô tỳ đến để ra oai phủ đầu người?”

Nói trắng ra, Vân Đinh Lan chỉ là một trắc phi mà thôi.

Nói khó nghe hơn một chút, thì chỉ là một món đồ chơi của Mặc Hồi Phong mà thôi.

Ý bà lão là vậy.

Vân Đinh Lan hiểu hết.

Nàng ta tức giận đến mức đỏ mặt tía tai, làm ra vẻ muốn hất hộp gấm trên bàn xuống đất: “Giá y rách gì chứ! Ta không thèm! Mau đem nó đi ngay cho ta!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 607


Vừa dứt lời, nàng ta liền khinh thường nhìn về phía bà lão.

“Vân Nhị tiểu thư, nô tỳ khuyên người hãy bình tĩnh lại một chút.”

Bà ta giữ chiếc hộp gấm lại: “Người nên coi trọng đối với bộ giá y trong hộp gấm này một chút.”

“Chỉ là một bộ giá y quen, ta cần gì phải coi trọng?!”

Advertisement

Vân Đinh Lan hung hăng nói.

Xem ra, nàng ta thực sự không biết phân biệt tốt xấu.

Vân Quán Ninh tươi cười đến gần, cầm bộ giá y trong hộp gấm lên: Nhị muội muội, muội nhìn kỹ đi! Bộ giá y này có gì bí ẩn.”

Vốn dĩ bà lão định ngăn cản lại.

Advertisement

Nhưng đối mặt với Vân Quán Ninh...

Vương gia và vương phi của bà ta không phải đối thủ của nàng, bà ta làm sao dám suồng sã?

Bà lão rụt cổ, lùi lại một bước: “Minh vương phi.”

“Xê ra.”

Vân Quán Ninh liếc nhìn bà ta một cái, rồi mới trước khi nhìn về phía Vân Đinh Lan.

Vân Đinh Lan cầm lấy bộ giá y, nhìn kỹ một lúc lâu, sau đó lắc đầu nói: “Không phải chỉ là một bộ giá y thôi sao? Có cái gì bí ẩn đâu cơ chứ? Ta không nhìn ra.”

“Con trẻ như vậy mà đã bị mù, thật là đáng tiếc.”

Vân Quán Ninh lạnh lùng nói.

Vân Đinh Lan nghẹn lời, nhưng mặt nàng ta xấu hổ đỏ bừng lên, cổ cứng lại: “Vậy, vậy thì tỷ nói xem trong bộ giáp này có bí ẩn gì?”

“Muội không nhìn ra đây là bộ giá y mà năm đó khi gả đi Tần Tự Tuyết đã mặc sao?!”

Ngay khi những lời này được thốt ra, Vân Đinh Lan lập tức chết lặng!

Đây thực sự là giá y mà năm đó Tần Tự Tuyết đã mặc sao?

Nàng ta lật qua lật lại xem rất nhiều lần, sau đó mới nhận ra sợi chỉ vàng trên bộ giá y là sợi chỉ dành riêng cho hoàng gia. Ngoài ra là những bông hoa mẫu đơn lớn trên giá y, kiểu dáng này rõ ràng là giống triều phục của vương phi hơn!

Ban nãy giá y được gấp gọn gàng nên Vân Đinh Lan không nhìn kỹ.

Khi nhìn kỹ, thì sắc màu trên mặt đã nhạt đi!

“Tần Tự Tuyết đây là có ý gì?!”

Nàng ta quay đầu lại và nhìn chằm chằm vào bà lão.

“Chẳng phải là Vân Nhị tiểu thư không hài lòng với bộ giá y ban đầu sao?”

Trên mặt bà lão không chút biểu cảm, nói đầu ra đấy: “Vương phi của ta cho rằng Vân nhi tiểu thư là trắc phi, cho nên chỉ có thể mặc giá y màu hồng.”

“Nhưng vì Vân Nhị tiểu thư không hài lòng”

“Thà trì hoãn giờ lành cũng không muốn xuất giá đúng giờ. Dùng chiêu này để uy h**p vương phủ, khiến mọi người cười nhạo...”

“Vương phi cũng không còn cách nào khác! Dù sao thì cũng không thể đưa ngay cho Vân Nhị tiểu thư bộ giá y mới được, vì vậy chỉ có thể dùng bộ giá y mà năm xưa vương phi đã mặc khi gả cho vương gia.”

Bà lão dừng lại: “Vương phi của ta cũng đã nói rồi.”

“Mặc dù bộ giá y này đã được cất giữ trong nhiều năm, nhưng vương phi chỉ mặc có một lần, hơn nữa cũng được giữ gìn rất tốt.”

“Hy vọng rằng Vân Nhị tiểu thư sẽ không để bụng, cũng không cảm thấy là Vân Nhị tiểu thư đã chịu ấm ức.”

Vân Quán Ninh bình tĩnh nhìn đánh giá bà lão một cái.

Bà lão này miệng lưỡi sắc bén, suy nghĩ rõ ràng, là một người tài dễ uốn nắn! Không giống như bà Trương trong viện.

Thích tỏ vẻ thông mình, tham lam những thứ lặt vặt, hai mặt, ăn cây táo, rào cây sung... Đủ mọi khuyết điểm đều có!

Nếu ở bên cạnh nàng có một nhân tài như vậy, thì nàng cũng không cần phải tự mình ra mặt trong mọi việc!

Vân Quán Ninh ngay lập tức nảy sinh ý định muốn bắt bà lão này về.

Chỉ là nàng không biết bà lão này trung thành với Tần Tự Tuyết đến nhường nào.

Với suy nghĩ sâu xa trong mắt, nàng khoanh hai tay lại, tay phải chống cằm, cẩn thận quan sát bà lão đó.

Chỉ là ánh mắt của nàng rơi vào tầm mắt của bà lão, giống như một đồ tể cầm dao nhìn một con heo béo vậy. Hơn nữa bà ta chính là con lợn béo sắp bị thịt đó!

“Minh vương phi, người, người đừng nhìn nô tỳ như vậy.”

Trong lòng nô tỳ sợ hãi!

Bà lão nuốt nước bọt.

Vân Quán Ninh nở nụ cười tươi, vẻ mặt thay đổi lại như thường: “Bổn vương phi có vài câu hỏi muốn hỏi ngươi!”

Vân Đinh Lan chỉ nghĩ rằng Vân Quán Ninh đang cố trút giận thay cho nàng ta.

Nàng ta mở mày mở mặt, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ lớn tuổi với vẻ “Bà sắp xong đời rồi”.

Lão bà thót cả tim, giọng nói run rẩy đáp: “Không biết Minh vương phi có chuyện gì, nô tỳ nhất định, nhất định sẽ nói hết mọi chuyện mình biết ra mà không giấu diếm gì...”

“Đừng căng thẳng, chỉ một vài câu hỏi nhỏ mà thôi.”

Vân Quán Ninh đưa tay ra và vỗ nhẹ vào vai bà ta.

Bà lão chân nhũn ra, suýt chút nữa là bị cái vỗ vai của cô đẩy xuống gầm bàn rồi.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 608


“Năm nay người bao nhiêu tuổi rồi? Là người của Vương phủ? Hay là người của Tần gia? Ngươi đã đi theo Tần Tự Tuyết bao lâu rồi?”

Mỗi câu hỏi đều nằm ngoài sức tưởng tượng của bà lão.

Bà ta không ngờ rằng Minh Vương phi lại kiểm tra “hộ khẩu” của bà ta.

Còn chưa nghĩ xong phải trả lời nàng như thế nào, bà ta đã nghe thấy Vân Quán Ninh hỏi tiếp: “Chi tiêu mỗi tháng của người là bao nhiêu tiền? Trong nhà còn có người nhà không?”

Advertisement

Bà lão: “...”

Trong đầu là một mớ hỗn độn.

Rốt cuộc là Minh Vương phi muốn làm gì vậy?

Không cho bà ta cơ hội trả lời, Vân Quán Ninh lại vỗ vai bà ta: “Không sao đâu, chẳng qua là bổn vương phi tùy tiện hỏi vậy thôi.”

Advertisement

Bà lão vô cùng kinh hãi.

Đây gọi là tùy tiện hỏi sao?

Không lẽ là Minh vương phi định hỏi ra người nhà của bà và giết hết gia đình

của bà ta sao?

Chân Bà lão mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống trước mặt nàng: “Minh vương phi, xin người hãy thương tình! Trong nhà nô tỳ trên có mẹ già dưới có con

nhỏ...”

“Bổn vương phi cũng đâu có làm gì ngươi, ngươi cầu xin cái gì chứ?”

Vân Quán Ninh cau mày.

Vân Đinh Lan tóm lấy bộ giá y rồi ngắt lời họ: “Đại tỷ, trước mắt tỷ mau giúp muội quyết định đi!”

“Rốt cuộc là muội nên làm gì bây giờ!”

Nàng ta lo lắng nhìn bộ giá y: “Đây là giá y của vương phi, lại là màu đỏ thuần, làm sao muội có thể mặc được?”

“Nhưng nếu không mặc, muội lại phải mất mặt!”

Tóm lại, Tần Tự Tuyết đã đem đến cho nàng ta một vấn đề hóc búa!

Nếu ráng vươn cổ mặc giá y thì sau lưng sẽ bị quy vào tội “phạm thượng, có tâm tư bất chính, ngấp nghé vị trí vương phi”.

Không chỉ hoàn toàn đứng về phía đối diện với Tần Tự Tuyết, mà ngay cả toàn bộ trên dưới kinh thành cũng đều sẽ biết chuyện này. Không nói tới việc Mặc Hồi Phong có tức giận hay không, nhưng Triệu hoàng hậu mà biết nhất định sẽ không buông tha cho nàng ta!

Còn nếu rụt cổ lại không mặc nó.

Vậy chẳng lẽ nàng ta phải thực sự mặc bộ giá y bằng vải mỏng màu hồng lộ liễu đó sao?

Trước mắt đã lỡ giờ lành rồi, nếu nàng ta ăn mặc như vậy mà xuất giá, thì sau này Vân Đinh Lan nàng ta làm sao có thể đi gặp ai được nữa?!

Vân Đinh Lan đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Nàng ta giống như một tên tội phạm đã bị ép vào ngõ cụt.

Trước mặt là ngõ cụt, sau lưng lại là truy binh...

Vân Quán Ninh chống cằm trầm ngâm.

Nàng không ngại để Vân Đinh Lan bị mất mặt, cũng như không ngại để nàng ta bị gán cái tội danh đó. Nhưng lần này, Tần Tự Tuyết rõ ràng biết nàng cũng đang ở trong phủ Quốc Công...

Vậy mà nàng ta lại khăng khăng gây khó khăn cho Vân Đinh Lan, mà còn ngầm đấu đá với nàng!

Vân Quán Ninh không muốn bảo vệ Vân Đinh Lan.

Nhưng thể diện của nàng không thể bị Tần Tự Tuyết giẫm đạp lên được!

Sau khi suy nghĩ, Vân Quán Ninh nắm lấy bộ giá y: “Mặc đi! Sao lại không mặc?!”

Nàng ôm hộp gấm, kéo Vân Đinh Lan vào trong phòng, dặn dò bà lão: “Ngươi cứ đợi ở bên ngoài! Giờ lành đã trễ rồi, chúng ta không thể trì hoãn thêm nữa.”

Một lúc sau, Vân Đinh Lan thay giá y và bước ra.

Chỉ là ngoài bộ giá y này, nàng ta còn khoác một bộ giá y màu hồng mỏng manh nữa...

Chính là “cái màn” mà lúc trước Tân Tự Tuyết đã cho người mang đến.

Vân Đinh Lan lo lắng không yên nhìn nàng: “Đại tỷ, muội ăn mặc như thế này thực sự không có vấn đề gì sao?”

“Sẽ không bị Tần Tự Tuyết nắm thóp đó chứ?”

Vân Quán Ninh đẩy nàng ta ra: “Muội sợ cái gì chứ? Nếu nàng ta dám gửi đi thì muội cũng dám mặc! Nếu nàng ta dám gửi tới hai chiếc, thì muội cũng dám mặc cả hai!”

“Đi! Để cho Tân Tự Tuyết nhìn cho rõ, muội mạnh mẽ như thế nào!”

Vân Đinh Lan: "... Đại tỷ, sao muội lại có cảm giác như chị đang cười nhạo muội vậy?”

“Không có, ta chỉ đang cỗ vũ muội mà thôi!”

Vân Quán Ninh vỗ tay và dặn dò Lục Dữu: “Mau dặm lại lớp trang điểm cho tiểu thư của ngươi đi.”

“Dặn dò người bên ngoài chuẩn bị đón tân nương xuất giá!”

Vân Đinh Đinh khoác cánh tay nàng, ánh mắt nghi ngờ nhìn bộ giá y trên người Vân Đinh Lan.

Bà lão cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 609


Bà ta nhìn trái và phải, chăm chú nhìn Vân Đinh Lan. Nhưng lại không nhìn ra có gì kỳ quái, nên chỉ có thể vò đầu bứt tai đứng sang một bên, sốt hết cả ruột.

Nghe nói rằng tân nương tử có thể xuất giá rồi...

Cuối cùng cũng có thể xuất giá rồi!

Hạ nhân của hai phủ đã giằng co cả buổi sáng nay lần lượt tiến hành chuẩn bị.

Advertisement

Pháo, chiêng, trống, đội đón khách... lần lượt đổ ra cửa.

Vân Đinh Lan đội một chiếc khăn trùm đầu màu hồng và được Lục Dữu dìu bước ra khỏi cửa.

Xuất giá làm chính thất, trước khi bước vào cửa nhà trượng phu thì hai chân không được chạm đất.

DC

Advertisement

Hoặc là huynh đệ cõng đi ra ngoài, hoặc là phu quân ẵm đi ra ngoài.

Khi Vân Quán Ninh xuất gia, ngay cả khi Mặc Diệp vô cùng không tình nguyện, nhưng theo yêu cầu của Cố thái hậu, hắn cũng phải bế Vân Quán Ninh lên kiệu hoa.

Nhưng Vân Đinh Lan là trắc phi, chỉ là một người thiếp mà thôi.

Vân Chấn Tung có một con trai.

Nhưng bây giờ chỉ mới có bốn tuổi, cũng không thể nào cõng Vân Đinh Lan ra khỏi nhà được...

Vì vậy, nàng ta chỉ có thể tự mình từng bước đi ra ngoài.

Vân Chấn Tung không đợi nàng ta khẩu đầu, đã lấy cái cớ cơ thể không khỏe mà trở về phòng nghỉ ngơi, ngay cả khách khứa cũng không muốn tiếp đãi.

Ai lại mà không nhìn ra rằng ông ta đang cố vạch rõ ranh giới với Vân Đinh

Lan?!

Kể từ khi ông ta vạch rõ giới tuyến với Mặc Hồi Phong, đã luôn đi theo lấy lòng Mặc Diệp.

Bây giờ Vân Đinh Lan vậy mà lại gả vào Tam Vương phủ, Vân Chấn Tung đương nhiên cũng nên tránh xa đứa con gái này. Như vậy có thể chứng tỏ sự “trung thành” của ông ta với Mặc Diệp!

Xét cho cùng, trong trận doanh của Mặc Diệp, ông ta vẫn chỉ là một kẻ “ngoài biên” mà thôi.

Là loại mà ngay cả cửa của Thần Cơ Doanh cũng không thể đặt chân vào được...

Cứ như vậy, ngay cả khi chiêng trống rền trời, pháo nổ chói tai, Vân Đinh Lan vẫn cảm thấy đơn độc.

Nàng ta đứng bên ngoài chiếc kiệu hoa một lúc, rồi bước vào mà không hề quay đầu nhìn lại.

Vừa bước lên kiệu hoa, âm thanh của kèn đã thay đổi.

Sống như một người vừa chết.

Nhưng ngay sau đó, lại được khôi phục bằng giai điệu vui mừng.

Vân Đinh Lan ngồi trên kiệu hoa, tức giận đến mức năng nàng ta phát đau. Làm sao nàng ta có thể không biết sau khi bước ra khỏi cánh cửa này, người tiếp theo đến đón nàng ta chính là Tân Tự Tuyết vô cùng khiêu khích và hay làm khó nàng ta?!

Tuy nhiên, ý chí chiến đấu của nàng ta đã sục sôi lên!

Chuyện bộ giá y lần này đã giúp nàng ta và Tần Tự Tuyết kết thú với nhau hoàn toàn rồi!

Chiếc kiệu hoa chòng chành tiến vào Tam Vương phủ.

Vân Quán Ninh và Vân Đinh Đinh đương nhiên là phải đi theo để xem náo nhiệt rồi.

Vốn dĩ Chu Oanh Oanh không muốn cho Tam vương phủ được hưởng cái thể diện này, nhưng sau khi nghe tin Vân Loan Ninh cũng đi tưới uống rượu mừng, nàng ta cũng vội vã chạy từ Chu gia đến Tam vương phủ.

Cả ba người họ đứng cùng nhau, nhìn Vân Đinh Lan băng qua một cái chậu than đỏ.

Sau đó bước vào cửa và khấu đầu dâng trà cho Mặc Hồi Phong và Tần Tự Tuyết.

Chu Oanh Oanh thúc khuỷu tay vào Vân Quán Ninh một cái: “Có phải nàng ta cũng phải khấu đầu và dâng trà cho chúng ta luôn không?”

“Ừm. Hình như cũng có quy tắc như vậy.”

Vân Quán Ninh gật đầu.

Nhưng cả hai cũng không chắc chắn cho lắm.

Dù sao thì trong số các vương gia ở đây, vương phủ của Mặc Hồi Diên và Mặc Hồi Phong đều có các nữ nhân khác, nhưng Mặc Hồi Phong là người đầu tiên được hoàng thương ban hôn, cưới trắc phi.

Còn về phần Mặc Hàn Vũ và Mặc Diệp, vương phủ ngoại trừ vương phi ra, thì không còn nữ nhân nào khác nữa.

Vân Quán Ninh cũng đã từng nghe nói qua về quy tắc này, nhưng chưa từng thấy ai thực hành nó.

“Quy tắc có hơi cũ, nhưng nếu dâng tách trà đó cho tỷ, tỷ nhất định sẽ nuốt không nổi.”

Chu Oanh Oanh ghé sát vào tai nàng, thì thầm nói nhỏ: “Người đàn ông của mình cưới người phụ nữ khác về ngay trước mặt mình, trong lòng ai mà không tức giận?”

“Nhưng muội nhìn Tần Tự Tuyết đi, trông có vẻ rất vui vẻ! Nàng ta còn chuẩn

bị quà gặp mặt cho Vân Đinh Lan nữa? Chậc chậc, thật là rộng lượng mà!”

“Vui sao? Nàng ta rõ ràng đang giấu một con dao trong nụ cười của mình.”

Vân Quán Ninh cười nói: “Muội cứ chờ xem, kế tiếp nhất định phải có một màn kịch hay!”

Quả nhiên, ngay khi nàng vừa nói xong, sắc mặt của Tần Tự Tuyết đột nhiên

thay đổi, lao thẳng về phía Vân Đinh Lan...
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 610


"To gan!"

Chỉ nghe thấy tiếng quát giận dữ của Tần Tự Tuyết, tách trà trong tay bị ném mạnh xuống đất.

Tách trà vỡ tan tành, nước bắn lên tung tóe!

Advertisement

Bộ giá y của Vân Đinh Lan cũng bị ướt hết, ả hấp tấp đứng dậy, nhìn Tần Tự Tuyết với gương mặt hoảng hốt. Ngay cả Mặc Hồi Phong ngồi bên cạnh cũng nhíu mày sửng sốt.

Tử Tô đứng ở một bên, lại thấp giọng nói thầm: " Vỡ vỡ bình an, vỡ vỡ bình an."

"Không biết thiếp thân làm gì chọc giận đến vương phi?"

Vân Đinh Lan không cam tâm, nhưng ngó thấy Mặc Hồi Phong không lên tiếng, ả chỉ đành quỳ xuống thêm lần nữa mà hỏi.

Advertisement

Ngày nay ả đã gả vào Tam Vương phủ. Thân phận của ả thấp hơn Tần Tự Tuyết một bậc, quan khách lại còn đang có mặt đông đủ ở sảnh đường...

Lúc này đây, ả chỉ đành cúi đầu.

"Vân Đinh Lan, người được lắm! Dù cho ngươi là người được phụ hoàng hạ chỉ tứ hôn cho tam vương gia, nhưng người đừng quên rằng, ngươi là trắc phi do phụ hoàng tứ hôn cho tam vương gia!"

Tần Tự Tuyết lạnh nhạt nhìn ả chăm chăm: "Ngươi có biết như thế nào là trắc phi hay không?"

"Muội..."

Vân Đinh Lan hé miệng nhưng không trả lời. Chỉ nghe Tần Tự Tuyết nói tiếp: "Tử Tô, ngươi đến nói cho ả ta!"

Trong thoáng chốc, sắc mặt Vân Đinh Lan đã tái mét.

Không lẽ Tần Tự Tuyết muốn đánh ở ngay trước mặt mọi người hay sao?

"Đã là thiếp thì phải tự biết thân biết phận mình là thiếp! Bộ giá ý này, là chuyện thế nào đây? Còn không phải là leo lên đầu của bổn vương phi hay sao!"

Tần Tự Tuyết chỉ tay về phía bộ giá y của Vân Đinh Lan.

Vân Đinh Đinh lập tức bấu chặt lấy cánh tay của Vân Quán Ninh, lo lắng hỏi: "Đại tỷ, nhị tỷ sắp gặp rủi ro rồi à?"

Người bên cạnh không biết nhưng Vân Đinh Đinh thì biết. Bộ giá y của Vân Đinh Lan rõ ràng là bộ giá y mà Tần Tự Tuyết từng mặc lúc trước!

Vân Quán Ninh đã sớm dự liệu được, Tần Tự Tuyết sẽ có mánh khóe.

Nàng nói với vẻ ung dung thong thả: "Sợ gì chứ? Cũng đều phải muội gặp rủi ro đầu!"

Nàng thản nhiên liếc nhìn Vân Đinh Định: "Vân Đinh Lan cũng chẳng phải loại hiền lành gì mà để cho Tần Tự Tuyết tùy ý làm khó làm dễ. Chúng ta chỉ cần ngồi yên xem kịch hay là được rồi."

Vậy là không cần phải nhúng tay vào ư?

Vân Đinh Đinh tỏ vẻ khó hiểu: "Nhưng mà đại tỷ."

"Chẳng phải muội từng nói là dẹp bỏ mọi mâu thuẫn cùng kề vai tác chiến đối phó người ngoài với nhị tỷ à?"

Chẳng phải Tần Tự Tuyết chính là người ngoài đó sao?

"Muội từng nói là dẹp bỏ mọi mâu thuẫn cùng kề vai tác chiến đối phó người ngoài, nhưng nếu như ngay cả Tân Tự Tuyết mà Vân Đinh Lan cũng không xử lý được, vậy cũng không cần phải hợp tác với muội nữa, muội không hợp tác với kẻ đần độn."

Vân Quán Ninh ngước cằm lên, khoanh hai tay lại.

Vân Đinh Đinh chau mày, tỉ mỉ suy xét: "Chắc nhị tỷ không phải là kẻ đần độn đâu."

"Vậy thì còn chưa chắc."

Vân Quán Ninh cười lạnh, đưa mắt nhìn chằm chằm vào Vân Đinh Lan còn đang quỳ dưới đất.

Hiển nhiên nàng cũng không ngờ rằng, Tần Tự Tuyết sẽ đột ngột gây khó dễ. Thậm chí còn trực tiếp hỏi đến chuyện gia y ngay trước mặt nhiều người.

Đầu óc của Vân Đinh Lan còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy Tần Tự Tuyết lại tức giận hỏi: "Vân Đinh Lan! Ngươi đừng ỷ được phụ hoàng tứ hôn liền không coi Tam Vương phủ của chúng ta ra gì!"

"Hôm nay người đã làm lỡ mất giờ lành, bổn vương phi và vương gia còn chưa truy cứu ngươi."

Nàng ta nhìn chằm chằm vào Vân Đinh Lan với ánh mắt căm hận: "Ai ngờ người lại còn cất giấu ý nghĩ như vậy, thật là tâm tựa trời cao!"

"Không lẽ chưa gả vào Tam Vương phủ mà đã mơ tưởng đến những chuyện không nên nghĩ rồi sao?"

"Vị trí vương phi này của ta, có phải là nên để cho người lên ngồi luôn không!"

Mọi người ngây ra.

Mặc Hồi Phong cũng ngây ra.

Hắn ta chau mày lại, nhìn sang Tân Tự Tuyết, trong ánh mắt có chút kỳ quái.

Tân Tự Tuyết gả cho hắn ta mấy năm nay, luôn nhẫn nhục chịu đựng trước mặt hắn ta, thậm chí trước đó lúc Vân Đinh Lan làm bộ mang thai, Tần Tự Tuyết cũng tận tâm tận lực chăm sóc cho ả. Có thể nói, mấy năm nay hầu như chưa từng nhìn thấy nàng ta tức giận.

Trong trí nhớ của Mặc Hồi Phong, nàng ta là một người rất dễ bị chèn ép. Tính cách không

thể nói là dịu dàng nhưng chí ít cũng không phải là người có tính cách nóng nảy.

Nhưng trước mắt thì...

Trước mặt bao nhiêu quan khách, nàng ta lại quở mắng Vân Đinh Lan như vậy, rốt cuộc khiến cho người ta chê cười.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 611


Mặc Hồi Phong cũng chẳng muốn bảo vệ Vân Đinh Lan, chỉ nghĩ đến... không biết tại sao phụ hoàng lại đột nhiên tứ hôn cho hắn ta và Vân Đinh Lan, nhưng nếu phụ hoàng đã tứ hôn rồi thì cũng nói rõ, phụ hoàng vẫn còn quan tâm đến hắn ta, vẫn chưa hoàn toàn vứt bỏ hẳn ta. Nói không chừng, hắn ta còn có thể trở mình!

Vì vậy nên hắn ta cũng không muốn ngày hôm nay xảy ra sai sót nào.

Advertisement

Hắn ta thấp giọng nói: "Thôi đủ rồi! Có gì muốn nói thì nói riêng sau đi. Bây giờ quan khách vẫn còn đây, chớ để cho người ta chê cười!"

Vân Đinh Lan vừa nghe vậy thì kích động, nước mắt lưng tròng.

Advertisement

Hức hức hức, Vương gia vẫn yêu thương y nhất mà!

Ả nhìn về phía Mặc Hồi Phong với đôi mắt đẫm lệ, chưa đậm tình ý. Ánh nhìn như muốn nhấn chìm hắn ta vào trong đôi mắt: "Vương gia, hức hức hức, đa tạ vương gia nói thay cho thiếp!"

Mặc Hồi Phong không thể kìm nổi trước ánh mắt "thâm tình" của ả, lúc đầu khi Vân Đinh Lan sống ở Vương Phủ... là để sinh con trai cho hắn ta, ngày ngày kéo lấy hắn ta vào phòng.

Những ngày tháng đó, Mặc Hồi Phong suýt nữa là bị ép cạn sức lực.

Nhìn thấy Vân Đinh Lan không chỉ đi vòng đường khác, mà còn trốn vào trong phòng của Tần Tự Tuyết, không dám ở cùng với Vân Đinh Lan.

Bây giờ nhìn thấy ánh mắt đó của ả, Mặc Hồi Phong giật mình một cái rồi hấp tấp dời mắt sang nơi khác.

"Không phải bổn vương bảo vệ cho nàng!"

Hắn ta vội vàng giải thích: "Bốn vương còn cần thể diện nữa."

Quan khách ở khắp cả sảnh đường, sao mà hắn ta không cần thể diện cho được?

Hắn ta cần thể hiện, còn Vân Đinh Lan hiển nhiên là không cần thể diện rồi.

Ở mặc kệ quan khách đang có mặt, mặc kệ sự tức giận của Tân Tự Tuyết, lập tức quỳ lên trước, ôm lấy hai chân của Mặc Hồi Phong: "Vương gia, trong lòng chàng vẫn còn có thiếp. Chàng vẫn yêu thương thiếp nhất có đúng không?"

Tần Tự Tuyết ở bên cạnh, đã tức đến nổi nghiến răng treo trẹo thành tiếng!

Con tiện nhân này! Coi nàng ta như vô hình hay sao?

Chu Oanh Oanh cũng khoác lấy tay Vân Quán Ninh, thầm thì bên tai nàng: "Ta tưởng đầu chỉ có da mặt của ta là đã dày lắm rồi. Không ngờ rằng da mặt của Vân Đinh Lan còn dày hơn!"

"Ta coi như muội đang khen nàng ta."

Vân Quán Ninh bật cười một tiếng: "Nhưng mà màn kịch hôm nay, thật đúng là không chắc chắn, tới cuối cùng ai là kẻ thắng."

Da mặt của Vân Đinh Lan dày nhưng cũng chỉ là một trắc phi, lại còn làm lỡ giờ lành, là người đuối lý trước.

Da mặt của Tần Tự Tuyết mỏng, nhưng là vương phi đường đường chính chính. Bình thường vẫn coi như là có kiêng nể cho thể diện của Mặc Hồi Phong và Vương Phủ. Hôm nay nàng ta có thể thẳng thừng làm khó làm dễ Vân Đinh Lan ngay trước mặt mọi người, nói rõ nàng ta đã thay đổi" rồi.

Một người phụ nữ có vọng tưởng làm hoàng hậu thì sao có thể là một mặt hàng đơn giản được?

Vân Quán Ninh nhìn sang Tần Tự Tuyết với cái nhìn hào hứng.

Lúc trước, bất luận nàng có bức bách nàng ta thế nào thì Tần Tự Tuyết vẫn làm ra vẻ "gái ngoan" chịu điều oan ức. Thế cho nên bọn người Đức Phi năm lần bảy lượt cho rằng nàng ăn, h**p Tân Tự Tuyết.

Nàng không thể ép Tần Tự Tuyết bộc lộ tài năng thật sự của nàng ta ra trước mặt mọi người...

Không ngờ rằng hôm nay, nàng ta ngược lại bị Vân Đinh Lan ép đến nổi phải nổi trận lôi đình trước mặt mọi người. Có thể thấy Tần Tự Tuyết cũng bị ép đến cùng cực lắm rồi, con giun xéo lắm cũng oằn mà thôi!

Mặc Hồi Phong bị kẹt ở giữa hai người phụ nữ, nhất thời cũng có chút do dự, hắn ta xoay đầu nhìn Tần Tự Tuyết, ý muốn kêu nàng ta khuất phục trước: "Tự Tuyết, chẳng phải chỉ là một bộ giá y thôi sao? Bất luận thế nào thì hôm nay cũng là ngày đại hỷ của bổn vương, đừng gây chuyện nữa."

"Vương gia, sao chàng lại nói thiếp gây chuyện chứ?"

Tần Tự Tuyết tức đến nổi đôi mắt đỏ cả lên.

Nàng ta giơ tay ra chỉ vào bộ giá y của Vân Đinh Lan: "Vương gia, người nhìn cho kỹ đi, bộ giá y của ả ta rốt cuộc là giá y nào! Rốt cuộc mặc giả y của ai!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 612


Nghe nàng ta nói vậy, mọi người ở dưới đài cũng ngửa cổ lên nhìn.

Mặc Hồi Phong cẩn thận quan sát Vân Đinh Lan một cái, chau mày trả lời: "Bổn vương thấy không có gì không ổn cả!"

Advertisement

Vân Đinh Lan là trắc phi, bộ giá y mặc trên người chẳng phải là màu đỏ hay sao? Chỉ là một bộ giá y, nhìn thế nào thì cũng rất rẻ tiền.

Chẳng lẽ, bây giờ Vương Phủ của họ đã nghèo đến mức ngay cả một bộ giá y cũng mua không nổi?

Advertisement

Lúc trước, Mặc Hồi Phong đã hạ lệnh tịch thu hơn một trăm vạn lượng bạc. Khoảng thời gian này, cuộc sống của họ quả thực rất túng quẫn, còn cho không hạ nhân nghỉ việc.

Nhưng mà Tần Tự Tuyết cũng có chút của riêng, còn có Tần Tướng phủ âm thầm tiếp tế cho họ, thật cũng không đến mức nghèo rớt mồng tơi.

"Bộ giá y này của ả, diễn trò gì đây chứ?"

Mặc Hồi Phong hỏi ngược lại: "Chuyện này chẳng phải do người lo liệu sao, bộ giáp này cũng do người sai người chuẩn bị mà?"

"Vương gia, thật ra cũng không trách thiếp được."

Tần Tự Tuyết biết Mặc Hồi Phong sẽ chất vấn lại, nàng ta sớm đã tìm lý do thoái thác rồi: "Vương gia cũng biết, tình hình hiện tại của Vương Phủ chúng ta như thế nào. Hôn lễ lần này, thiếp còn âm thầm bỏ vô thêm mấy chục lượng bạc."

Nàng ta ngước cằm lên: "Nói chung cũng không làm mất mặt của vương gia! Nhưng bộ giá y này..."

"Phụ hoàng ban thánh chỉ xuống quá gấp gáp, thiếp tìm đầu ra thợ may giỏi làm gấp một bộ giá y trong mấy ngày cơ chứ?"

Lý do này, cũng thật hợp tình hợp lý!

Vân Đinh Lan không nhịn được: "Vương phi nói rất có lý! Nhưng trước đó, rõ ràng là muội định tự mình chuẩn bị giá ý, là vương phi phái người đến thông báo, nói rằng Vương Phủ đã chuẩn bị xong giá y rồi. Thiếp tin tưởng vương gia, tin tưởng vương phi, nhưng không ngờ thứ mà vương phi chuẩn bị lại chính là cái này?"

Á giơ tay chỉ vào bộ sa y trên người mình.

Lúc sau nhìn lại về hướng Mặc Hồi Phong với vẻ mặt đầy oan ức: "Vương gia chàng nhìn xem, thiếp ăn mặc như vậy có thể ra ngoài gặp ai chứ? Cho dù phủ Quốc Công của bọn thiếp không sánh bằng Vương Phủ, nhưng cũng có tiền mua một bộ giá y mà! Huống hồ đây là do hoàng thượng tứ hôn, qua loa như vậy nếu để hoàng thượng phát hiện được thì..."

Ảgiơ ống tay áo lên lau nước mắt, muốn nói lại thôi.

Đối mày của Mặc Hồi Phong mỗi lúc một chau chặt lại. Cả Tần Tự Tuyết và Vân Đinh Lan đều có lý lẽ của riêng mình, ai cũng tự cho rằng mình đúng. Kẻ là đại lão gia như hắn cảm thấy cả hai phía đều đúng cả?

"Vương gia, hôm nay thiếp làm trễ giờ lành cũng là vì... không thể nào chui lọt vào bộ giá y này!"

Vân Đinh Lan vội vàng nói tiếp: "Nếu chuyện này bị người ta nhìn thấy, không chỉ chế nhạo Vương Phủ keo kiệt, thậm chí ngay cả thể diện của vương gia cũng sẽ không còn, cả kinh thành điều biết! Thiếp chỉ suy nghĩ cho vương gia thôi!"

Ảta che mặt khóc thút thít.

Tần Tự Tuyết nhìn ả với ánh mắt lạnh lẽo: "Vân Đinh Lan, diễn xuất của người thật không tệ. Đáng tiếc bây giờ chuyện mà bổn vương phi truy cứu không phải là chuyện làm lỡ giờ lành."

Nàng ta lạnh lùng nói: "Ngươi một cái gì phía bên trong đó?"

Nói rồi, nàng ta không thèm xoay đầu lại mà căn dặn Tử Tô: "Cởi bỏ xiêm y của ả ta ra cho bổn vương phi! Để vương gia nhìn cho kỹ, xem ả ta mặc gì bên trong!"

Mặc Hồi Phong đang muốn cản lại, Tử Tô giơ tay tóm lấy...

"Xẹt chát" một tiếng, một lớp say đỏ bên ngoài của Vân Đinh Lan đã bị xé toạc một cách dễ dàng!

Vẻ mặt của Tử Tô vô cùng ngượng ngập!

Ảta liếc nhìn Tân Tử Tuyết với vẻ oan ức: "Vương phi, đã sớm nói không cần chuẩn bị những thử thấp kém như vậy, đây cũng..."

Mặc Hồi Phong cũng nhàn nhạt quét mắt nhìn Tần Tự Tuyết: "Tần Tự Tuyết, việc này quả quắt lắm rồi!"

Tần Tự Tuyết không hề để tâm đến. Mục đích của nàng ta đã đạt được rồi, như vậy là đủ lắm rồi!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 613


Vân Đinh Lan là người đầu tiên định thần lại ả vội vàng ôm lấy bả vai che lấy trước ngực: "Vương gia, biết bao nhiêu quan khách ở đây, thiếp còn thể diện gì nữa chứ?"

"Không cần nữa đâu, dù sao thì người cũng chưa từng có thể diện."

Advertisement

Mặc Hồi Phong ho nhẹ một tiếng, nhằm hóa giải sự ngượng ngùng: "Nàng đừng lo lắng, chẳng phải bên trong vẫn còn mặc quần áo sao?"

"Đúng đó, vương gia có thể nhìn cho kỹ, xem xem ả mặc giá y nào bên trong." Tần Tự Tuyết chậm rãi nói.

Advertisement

Theo lời nhắc nhở của nàng ta, Mặc Hồi Phong mới tỉ mỉ quan sát bộ giá y màu đỏ mà Vân Đinh Lan đang mặc bên trong...

Một lúc lâu sau, hắn ta lắc lắc đầu: "Bổn vương không nhìn ra."

Tần Tự Tuyết tức nghẹn họng, thấy đau lòng!

“Vương gia, đây là bộ giá y mà thiếp đã mặt lúc gả cho chàng!" Nàng ta nghiến răng nghiến lợi nói.

Mặc Hồi Phong nhìn kỹ lại lần nữa mới bừng tỉnh hiểu ra: "ỜI Bổn vương nhớ ra rồi! Thảo nào nhìn thấy quen mắt vậy, thì ra là người đã từng mặc."

Gò má của Vân Đinh Lan nóng lên. Bên dưới có không ít khách mời cũng đang bàn tán sôi

nổi.

Nói cái gì, Vân Đinh Lan mặt giá y mà Tần Tự Tuyết từng mặt, chẳng phải đồng nghĩa với việc thừa nhận người đàn ông mà ả lấy là người đàn ông qua tay mà Tần Tự Tuyết đã dùng rồi sao?

Cũng có người nói rằng: "Tam vương phi đang muốn cảnh cáo trắc vương phi, chớ có vênh váo trước mặt nàng ta!"

"Đúng đó! Mặc giá y mà tam vương phi từng mặt đã rất mất mặt rồi!"

Không thể không nói, chiêu này của Tần Tự Tuyết quả thật đã khiến cho Vân Đinh Lan lâm vào cảnh khốn đốn.

Ba người bọn Vân Quán Ninh cùng ngồi uống trà xem kịch, không bình luận gì.

Mặc Hồi Phong vẻ khó hiểu: "Tự Tuyết, bộ giá y này đã là của người thì tại sao lại chạy lên người Lan Nhi chứ?"

"Vương gia hỏi hay lắm."

Tân Tự Tuyết nhìn Vân Đinh Lan, tựa cười lại như không cười: "Còn không phải là do Vân trắc phi của chúng ta quá nghênh ngang phách lối! Không chịu mặc giá y màu đỏ, cho nên không muốn lên kiệu hoa, mới làm trễ giờ lành. Thiếp bị ép buộc không còn cách nào khác, chỉ đành sai người mang bộ giá y của thiếp đến tặng cho ả. Thiếp vốn tưởng rằng Vân trắc phi nhìn thấy giá y, giống như nhìn thấy thiếp! Ảnhất định sẽ sinh lòng kính trọng, từ đó sẽ ngoan ngoãn lên kiệu hoa! Ai ngờ rằng đúng là do thần thiếp tự cho là đúng thôi!"

Nàng ta cười nhạo một tiếng: "Vân trắc phi, người ta không nể nang thân phận của bổn vương phi chút nào. Đúng là mặc thẳng bộ giá y của bổn vương phi lên người! Đây chẳng phải thể hiện rõ quyết tâm của Vân trắc phi, không coi bổn vương phi ra gì sao?"

Lời này vừa thốt ra, số người tán đồng với nàng ta và khinh thường Vân Đinh Lan càng nhiều hon!

Mặc Hồi Phong cũng gật đầu nói: "Lời của vương phi có lý!"

Vân Đinh Lan luống cuống: "Vương già à, rõ ràng là người của vương phi phái đến không nói như vậy! Bà ta nói là vương phi căn dặn bà ta đến tặng giá ý. Nói là nếu thiếp không chê thì cứ mặc vào!"

Ảnhanh chóng đưa mắt tìm kiếm trong đám người. Nhưng đáng tiếc từ đầu đến cuối cùng không nhìn thấy bà lão mang giá y đến.

Cho dù kiếm được bà lão đó thì sao chứ? Bà ta cũng là người của Tân Tự Tuyết, chẳng lẽ nói giúp cho ả hay sao?

Không tìm được bà lão đó, Vân Đinh Lan chỉ đành lo lắng gọi Vân Quán Ninh: "Đại tỷ! Lúc đó tỷ cũng ở đó, tỷ nghe bà lão đó nói cái gì! Đại tỷ, tỷ mau làm chứng giúp muội với!"

Vân Quản Ninh đang cắn hạt dưa xem kịch thì bất ngờ khựng lại, từ từ bỏ vỏ hạt dưa trong tay xuống.

Đối mặt với những ánh mắt khác lạ của mọi người, nàng nhướng mi lên, hỏi: "Ta à?"

"Đúng vậy!"

Vân Đinh Lan sốt ruột giậm chân: "Tỷ có thể làm chứng giúp muội đó đại tỷ! Chẳng phải lúc đó tỷ đẩy muội vào phòng, kêu muội thay bộ giá y này!".

Câu nói này đã đẩy Vân Quán Ninh ra nơi đầu sóng ngọn gió...
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 614


Vân Quán Ninh vờ như chưa nghe thấy tiếng "Ninh Nhi" này, nàng tiếp tục nói những lời vừa rồi: "Sao lại thành ta chia rẽ quan hệ của người và vương gia rồi?"

"Quan hệ giữa người và vương gia nhà ngươi mỏng manh dễ vỡ vậy sao?"

"Chỉ vài ba câu nói của ta đã có thể chia rẽ rồi?"

Vân Quán Ninh lại hỏi: "Trước mặt biết bao nhiêu người ở đây, trước nhiều đôi tại ở đây, có phải người gọi Mặc Diệp nhà ta là Diệp ca ca trước không?"

Advertisement

"Diệp ca ca" vừa bước vào, lập tức cau mày.

24

Như Ngọc lại gần khẽ nói: "Chủ tử, xem ra Tam vương phi rất mau quên! Vương phi hay trách móc ngài cũng không phải không có lý!"

"Chủ tử phải nhân cơ hội này, xóa tan mọi hiểu lầm trong lòng vương phi với

Advertisement

người!"

"Bốn bương biết rồi."

Mặc Diệp giáng một cú tát vào mặt Như Ngọc, ánh mắt vô cùng lạnh lùng.

Thấy hắn đến, khách khứa đều lần lượt đến thỉnh an.

Điều này khiến vẻ mặt Mặc Hồi Phong đang đứng trên đài bỗng chốc cũng trở nên khó coi.

Hôm nay là ngày vui của hắn ta!

Hắn ta là Tam vương gia!

Đây là vương phủ của hắn ta!

Những khách mời này nhìn thấy hắn ta không thèm thỉnh an cũng đã đành. Bây giờ thấy Mặc Diệp lại còn nhao nhao quỳ rạp xuống trước mặt hắn!

Đám người ăn cây táo rào cây sung này!

Nhổ hết những thứ vừa ăn vào ở phủ Tam Vương của hắn ta ra!

Nhưng rất nhanh, Mặc Hồi Phong đã điều chỉnh lại cảm xúc.

Vân Quán Ninh vẫn còn đang ở đây!

Nữ nhân này rất biết tự bênh vực mình, nếu hắn ta trở mặt với Mặc Diệp, chắc chắn nàng sẽ làm hắn khó xử trước mặt mọi người...

Mặc Hồi Phong hít sâu một hơi, tươi cười bước lên nghênh đón: "Lão thất đến rồi à? Huynh đệ chúng đã lâu không gặp, đệ vẫn như xưa."

Không tiến bộ chút nào!

Vừa nhìn đã thấy giống đồ vô dụng!

Mặc Hồi Phong thầm mắng.

"Đa tạ tam ca quá khen."

Hắn coi như Mặc Hồi Phong đang khen hắn vẫn đẹp như trước đây!

Mặc Diệp thản nhiên nói: "Tam ca dạo gần đây lại tiều tụy hơn nhiều rồi, xem ra những ngày tháng bị cấm túc không dễ chịu chút nào."

Mặc Hồi Phong giống như bị chọc trúng chỗ đau, vẻ mặt nhăn nhó, nụ cười cũng trở nên nhạt nhẽo: "Mời vào trong."

Mặc Diệp vẫn như thường, khẽ gật đầu: "Đa tạ."

Hiệp một, Mặc Diệp thắng!

Tần Tự Tuyết nhìn thấy Mặc Diệp, đôi mắt lập tức dán chặt vào người hắn, không thể nào dời đi được.

Vân Quán Ninh thấy vậy trong lòng cũng hơi khó chịu.

Nàng tiến lên chắn trước mặt Mặc Diệp, che tầm mắt đang mê đắm đó của Tần Tự Tuyết lại, nói: "Tam vương phi, vương gia nhà người vẫn còn ở đây đó!"

Tần Tự Tuyết khôi phục lại tinh thần, vội quay đầu nhìn sang, đúng lúc bắt gặp ánh mắt khó chịu của Mặc Hồi Phong...

"Vương gia, thiếp thân..."

Nàng ta định giải thích.

Đáng tiếc lại bị Vân Quán Ninh cướp lời: "Tam vương phi cũng chỉ là thấy Mặc Diệp nhà ta khôi ngô tuấn tú, tinh thần phấn chấn, tỏa sáng chói lọi, nghiêng nước nghiêng thành, phẩm hạnh trời ban..."

Nàng dùng một lèo những tính từ để miêu tả.

Chỉ là những tính từ này dường như không thích hợp lắm.

Mặc Diệp khẽ họ một tiếng, đưa tay ôm lấy eo Vân Quán Ninh, nói: "Ninh Nhi, trong mắt nàng, bổng vượng tốt như vậy thật sao?"

Vân Quán Ninh quay đầu, mỉm cười đưa tay vuốt v3 gương mặt Mặc Diệp.

Trông phu thê hai người vô cùng thắm thiết.

Nhưng Vân Quán Ninh khẽ nặn ra vài chữ trong miệng: "Nói khách sáo, có hiểu không!"

Giọng của nàng rất khẽ, khẽ đến mức Mặc Diệp cũng phải hết sức chăm chú, tập trung lắng nghe mới nghe rõ được.

Huống chi Tần Tự Tuyết bọn họ.

Nàng ta chỉ thấy Vân Quán Ninh đang thân mật lau mặt cho Mặc Diệp, hai người nói cười vô cùng hạnh phúc...

Chướng mắt quá!

Trong lòng Tần Tự Tuyết bị đả kích dữ dội, cố nén nỗi chua xót trong lòng, cười gượng nói: "Tình cảm của Minh vương và Minh vương phi đúng là làm người ta phải ngưỡng mộ."

"Bốn năm trước, ai có thể ngờ được hai người sẽ hạnh phúc vậy chứ?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 615


Nàng ta cố tình vạch trần vết thương trong lòng Mặc Diệp và Vân Quán Ninh.

Nào ngờ, hai người này đã nói rõ ràng chuyện năm đó từ lâu.

Cũng biết được chuyện năm đó do Tần Tự Tuyết giở trò sau lưng.

Chỉ có một mình nàng ta tưởng rằng chuyện mình làm không để lại chút dấu vết nào.

Advertisement

Bây giờ lại gây thêm xích mích, nghĩ rằng sẽ có thể khiến Mặc Diệp vứt bỏ Vân Quán Ninh lần nữa.

"Ngưỡng mộ sao?"

Vân Quán Ninh ôm mặt Mặc Diệp, Mặc Diệp ôm lấy eo nàng. Nàng giống như một con gấu túi, bám chặt vào cơ thể Mặc Diệp, vẻ mặt tươi cười nhìn Tần Tự Tuyết chằm chằm: "Nếu ngưỡng mộ thì người và vương gia nhà ngươi cũng có thể như vậy."

Tần Tự Tuyết: "..."

Advertisement

Nữ nhân này đúng là đang vạch áo cho người xem lưng!

Nàng ta biết rõ Mặc Hồi Phong không hề có tình cảm với nàng ta!

Nhưng Tần Tự Tuyết vẫn cố nhịn cục tức này!

Nàng ta quay người đang định sát lại Mặc Hồi Phong, nhưng đã bị Vân Đinh Lan giành trước.

Chỉ thấy Vân Đinh Lan vùi đầu vào lòng Mặc Hồi Phong, khóc sướt mướt: "Huhuhu vương gia, hôm nay vương phi đối xử với ta như vậy, trong lòng ta rất tủi thân!"

Mặc Hồi Phong không biết phải làm sao.

Thấy Vân Đinh Lan khóc cũng rất đáng thương.

Hắn ta chỉ đành đưa tay, khẽ vỗ nhẹ sau lưng nàng ta nói: "Đừng khóc nữa."

Tần Tự Tuyết: "..."

Người khác đều có đôi có cặp, chỉ mình Tần Tự Tuyết cô đơn một mình!

Tần Tự Tuyết là người dư thừa!

Trước đây, cho dù Mặc Hồi Phong không thích nàng ta... nhưng hai người vẫn ra dáng phu thê đàng hoàng, nàng ta gặp chuyện uất ức tổn thương nào cũng sẽ chui vào lòng Mặc Hồi Phong khóc nức nở tìm kiếm sự an ủi.

Bây giờ thì hay rồi.

Vòng tay thuộc về nàng ta, phu quân thuộc về nàng ta, tất cả đều bị tiện nhân Vân Đinh Lan cướp mất!

Nam nhân của nàng ta, từ nay về sau phải chia sẻ với Vân Đinh Lan!

Nàng ta đứng lẻ loi trơ trọi tại chỗ, giống như kỳ đà cản mũi.

Tần Tự Tuyết uất ức, căm giận, ghen ghét, nóng nảy!

"Minh vương và Minh vương phi đến đây khoe ân ái sao?"

Nụ cười trên mặt nàng ta còn khó coi hơn cả khóc.

"Ngươi đoán đúng rồi."

Vân Quán Ninh khoác cánh tay Mặc Diệp, tựa đầu lên vai hắn bật cười khanh khách nói: "Tam vương phi, bổn vương phi muốn nhắc nhở ngươi."

"Ngươi là Tam vương phi, Mặc Diệp nhà ta là lão thất."

"Từ nay về sau, người phải gọi Mặc Diệp nhà ta là Minh vương, hoặc là gọi lão thất cũng không sao."

Nụ cười trên mặt nàng dần dần biến mất: "Nếu để bổn vương phi lại nghe người gọi một tiếng Diệp ca ca làm loạn vai vế nữa."

DC

"Bổn vương phi sẽ vào cung hỏi phụ hoàng thử, thì ra lão tam lại gọi lão thất là ca ca sao?"

"Vậy sau này, Tam vương gia và Tam vương phi gặp ta cũng phải gọi thất tẩu sao?"

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt mọi người chợt thay đổi liên tục!

Đúng là Minh vương phi!

Những lời to gan như vậy cũng chỉ có nàng dám nói!

Vẻ mặt Mặc Hồi Phong và Tần Tự Tuyết cũng cực kỳ khó coi.

Không cho bọn họ cơ hội nói chuyện, Vân Quán Ninh lại chậm rãi nói: "Bổn vương phi còn muốn hỏi Tần tướng gia, dạy dỗ con gái kiểu gì."

"Gặp bất kỳ nam nhân nào cũng gọi ca ca sao?"

"Hóa ra Tần tướng gia lại có lòng thương người như vậy, nam nhân cả kinh thành đều là ca ca của Tam vương phi sao?"

Từng câu từng chữ nàng nói ra vô cùng khó nghe!

Trái tim mỏng manh của Tần Tự Tuyết đã sắp không chịu được nữa...

Nếu như trước đây Vân Quán Ninh còn nể mặt nàng ta một chút...

Nhưng bây giờ Vân Quán Ninh lại không hề nể nang nàng ta chút nào!

Hiệp hai, Vân Quán Ninh thắng!

Thắng lợi của nàng bỏ xa Tần Tự Tuyết mấy chục con phố!

Tần Tự Tuyết quay đầu nhìn sang, khách khứa người thì chê cười, người thì xem trò vui, người thì buồn cười nhìn nàng ta.

Nàng ta nhanh chóng nghĩ cách làm sao để đối phó tình cảnh khó xử trước mắt.

Tần Tự Tuyết thầm nghĩ, hay là nàng ta giả vờ ngất đi để đối phó tình cảnh hiện tại?

Suy nghĩ xong, nàng ta định trợn mắt định giả vờ ngất đi.

Nào ngờ lúc này Vân Quán Ninh cười lạnh một tiếng, không hề khách sáo chút nào nói: "Nếu ta đoán không lầm thì Tam vương phi bây giờ đang định vờ ngất đi đúng không?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 616


Tần Tự Tuyết vốn đang định ngất đi, nghe thấy lời này hai mắt trợn ngược lên...

Chỉ có thể trợn mắt nhìn Vân Quán Ninh.

Nàng ta nghiến răng nghiến lợi trừng mắt với Vân Quán Ninh: "Vân Quán Ninh, tại sao lúc nào ngươi cũng muốn hơn thua với ta? Hôm nay là ngày vương gia nhà ta cưới trắc phi, ngươi không thể chọn ngày khác để đối đầu với ta sao?"

Trời đất chứng giám!

Advertisement

Chuyện này không trách năng được!

Vân Quán Ninh buồn cười nhìn nàng ta: "Tần Tự Tuyết, ngươi nói ngược rồi."

"Rốt cuộc ai hơn thua với ai? Bây giờ ta không chừa mặt mũi cho ngươi sao? Không phải ta vẫn ngồi yên dưới đài xem trò vui sao?"

Nàng buông tay ra, bước lên phía trước: "Là ai bảo ta đến đây? Ai khiêu khích ta? Ai muốn hơn thua với ngươi?"

Advertisement

"Ta..."

Tần Tự Tuyết chợt căng thẳng.

"Ta khuyên người suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời!"

Vân Quán Ninh nghiêm giọng nói.

"Là ta."

Tần Tự Tuyết cắn răng thừa nhận.

Nàng ta biết, nếu nàng ta thà chết không chịu nhận, nữ nhân này sẽ càng làm ầmĩ hơn thôi, bây giờ sợ là đang muốn làm cho phủ Tam vương của nàng ta rối tung lên mới thôi!

Đến lúc đó mới để cho khách khứa xem trò hề!

"Nhưng không chỉ có mình ta."

Tần Tự Tuyết chỉ tay về phía Vân Đinh Lan: "Là Vân trắc phi bảo người lên làm chứng!"

Cho dù phải chịu đựng cơn giận của Vân Quán Ninh, nàng ta cũng sẽ không ngốc nghếch chịu đựng một mình!

Còn tiện nhân Vân Đinh Lan này cũng đừng hòng thoát.

Vân Đinh Lan nép trong lòng Mặc Hồi Phong, bị Tần Tự Tuyết lôi xuống chịu trận chung, nàng ta sợ hãi nắm chặt vạt áo Mặc Hồi Phong: "Vương gia, ta

sợ..."

Trà xanh chính hiệu!

Vân Quán Ninh trừng mắt nhìn.

Mặc Diệp híp mắt nói: "Tam ca, cho nên hôm nay các người quả thật đã ức h**p Ninh Nhi?"

Mặc Hồi Phong: "... không phải, lão thất, chuyện này có liên quan gì đến đệ?"

"Các người ức h**p vương phi của bổn vương, huynh nói xem có liên quan gì đến ta?"

Mặc Diệp thản nhiên nói.

"Ai ức h**p ai?"

Mặc Hồi Phong bỗng chốc khó chịu nói: "Đệ hỏi khách khứa dưới đài thử xem, kể từ khi Vân Quán Ninh bước lên, nàng ấy đã ức h**p ba người bọn ta hay là ba người bọn ta ức h**p một mình nàng ấy?"

Mắt của mọi người thấy rất rõ.

Thấy hắn ta nổi giận nhìn xuống dưới đài, mọi người vội vàng rời mắt đi chỗ khác.

Có người ngẩng đầu nhìn lên trời, có người cúi đầu nhìn xuống đất, có người cúi đầu ăn.

Không có ai dám nhìn thẳng vào mắt Mặc Hồi Phong.

Hai hổ đánh nhau, đám cừu non bọn họ không dám tùy tiện dây vào.

Nhất là còn có con hổ cái sức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ!

Mặc Hồi Phong giận xanh mặt: "... một đám khốn kiếp!"

Chỉ có Chu Oanh Oanh còn đang cắn hạt dưa, đứng lên làm chứng" cho Vân Quán Ninh: "Lão thất! Ta có thể làm chứng, là do bọn họ khiêu khích Ninh Nhi trước!"

Mặc Hồi Phong chợt thay đổi sắc mặt: "Nhị tẩu!"

"Ta chỉ nói sự thật thôi, người trừng mắt với ta làm gì?"

Chu Oanh Oanh cau mày.

Lúc này nàng ta cũng chỉ trả lời theo góc độ công bằng không thiên vị ai cả!

Vừa rồi không phải bọn họ gây hấn trước sao?

Vân Quán Ninh người ta chỉ ngồi ở dưới bóng chuyện thôi!

"Có phải người muốn ức h**p một nữ nhân như ta không? Nếu ngươi có bản lĩnh vậy thì người đến Hàn Vương Phủ nói với nhị ca ngươi đi, ngươi trợn mắt với ta làm gì?"

Chu Oanh Oanh bực mình.

Nàng ta vứt vỏ hạt dưa trong tay ra, phủi tay nói: "Chuyện gì vậy chứ!".

"Không phải đến uống ly rượu mừng sao? Lại còn trợn mắt với ta, ly rượu mừng này ta uống không nổi nữa!"

Nàng ta bưng ly rượu trên bàn lên uống một hơi cạn sạch, nổi giận đùng đùng quay người bỏ đi.

Mặc Hồi Phong đau đầu.

Bây giờ thì hay rồi, hắn ta còn trêu chọc vào cả nhị ca nhị tẩu nữa.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 617


Hắn ta xoa huyệt thái dương nói: "Lão thất, chuyện không phải như vậy đâu..."

"Không phải thế nào?"

Vân Quán Ninh nhắc lại chuyện vừa rồi: "Không phải lúc nãy Tam vương phi nói giá y nhị muội muội nhà ta mặc, chính là giá y nàng ta từng mặc lúc trước sao?"

"Lẽ nào không phải sao?"

Advertisement

Tần Tự Tuyết mặc kệ.

Nàng ta thầm nghĩ, cho dù hôm nay nàng ta trêu chọc vào Vân Quán Ninh.

Chẳng lẽ nữ nhân này còn ăn tươi nuốt sống nàng ta được sao?

Mặc Tông Nhiên đã hạ lệnh, cấm túc toàn bộ phủ Tam Vương.

Hôm nay chỉ rước Vân Đinh Lan vào phủ, ngày mai vẫn đóng cửa, không ai được tùy ý ra vào.

Advertisement

Nàng ta không tin Vân Quán Ninh còn có thể quang minh chính đại bước vào làm gì nàng ta!

Người khác không dám, nhưng Vân Quán Ninh lại dám thật.

"Hôm nay ta còn nói nhị muội muội còn trẻ đã bị mù mắt. Bây giờ ta tặng câu giống vậy cho Tam vương phi!"

Vân Quán Ninh cười lạnh.

Nàng lôi Vân Đinh Lan ra khỏi người Mặc Hồi Phong.

Vân Đinh Lan đứng không vững, suýt chút đã ngã xuống đất.

Vân Quán Ninh khẽ đỡ nàng ta, chỉ vào giá y trên người nàng ta nói với Tần Tự Tuyết: "Tam vương phi mở to mắt ra xem cho kỹ!"

"Giá y này là bộ người mặc lúc xuất giá thật sao?"

"Lẽ nào không phải sao?"

Tần Tự Tuyết cứng đầu cãi cố.

Nàng ta vừa nói vừa bước đến bên cạnh Vân Đinh Lan.

"Ngươi nhìn kỹ cho ta!"

Vân Quán Ninh tức giận, ấn phía sau gáy Tần Tự Tuyết, ra sức đè đầu nàng ta xuống.

"Vân Quán Ninh người làm gì vậy?"

Tần Tự Tuyết sợ hãi.

Nàng ta vùng vẫy, nhưng không thể nào thoát khỏi bàn tay của Vân Quán Ninh.

Mặc Diệp và Mặc Hồi Phong nhìn nhau, sau đó ngượng ngùng dời tầm mắt... bỏ đi bỏ đi, hôm nay phu thê hai người rõ ràng là đến phá đám!

Hôm nay, hắn ta đã mất sạch thể diện.

Cũng không quan tâm bây giờ Tần Tự Tuyết khó xử đến nước nào.

Nếu như hắn ta mở lời, trái lại sẽ làm liên lụy đến bản thân...

Mặc Hồi Phong lựa chọn khư khư giữ mình.

"Nhìn kỹ chưa?"

Thấy Tần Tự Tuyết chăm chú quan sát giá y trên người Vân Đinh Lan, Vân Quán Ninh lúc này mới buông tay.

Nàng lấy khăn gấm trong tay Mặc Diệp, chán ghét lau tay, sau đó vứt khăn gấm cho Như Ngọc.

Giống như bàn tay bị dính thứ dơ bẩn gì đó!

Tuy Tần Tự Tuyết cúi đầu, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía nàng...

Thấy nàng còn lau tay, nàng ta lập tức nổi giận!

"Vân Quán Ninh, người có ý gì?"

"Giống như những gì người nhìn thấy, còn có ý gì nữa chứ?"

Vân Quán Ninh nhướng mày: "Ta thể hiện còn chưa rõ sao?"

Rất rõ ràng!

Chính vì quá rõ ràng mới làm Tần Tự Tuyết mang lòng thù hận!

Tranh chấp với Vân Quán Ninh, sẽ không chiếm được lợi ích gì, trái lại còn tức chết...

Tần Tự Tuyết thu lại ánh mắt nhục nhã, không muốn tranh cãi với Vân Quán Ninh.

Nhưng vừa quay sang đã thấy vẻ mặt Vân Đinh Lan căng thẳng nhìn về phía Vân Quán Ninh. Chỉ thấy Vân Đinh Lan nuốt nước bọt, hai tay buông thõng hai bên siết chặt.

Có thể thấy lúc này Vân Đinh Lan còn căng thẳng hơn Tần Tự Tuyết!

Người khác không rõ đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng Vân Đinh Lan là người trong cuộc sao lại không biết rõ?

Hôm nay lúc còn ở phủ Quốc Công, Vân Quán Ninh đã đẩy nàng ta vào trong phòng, trực tiếp thay cho nàng ta một bộ giá y...

Mà bộ giá y này chính là giá y Tần Tự Tuyết đã từng mặc!

Trong lòng nàng ta bắt đầu suy đoán.

Chẳng lẽ Vân Quán Ninh muốn nhân cơ hội này diệt trừ nàng ta?

Nàng ta quả thật không nên tin Vân Quán Ninh!

Vân Đinh Lan căng thẳng đến phát khóc.

Vừa rồi nàng ta cứ cứng đầu, bắt Vân Quán Ninh lên làm chứng cho nàng ta... đây đâu phải làm chứng cho nàng ta, rõ ràng là đẩy nàng ta vào trong hố lửa!

Vân Đinh Lan hối hận không thôi!

Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi.

Lúc nàng ta tưởng rằng Tần Tự Tuyết nhận ra bộ giá y này, chỉ nghe Tần Tự Tuyết ngạc nhiên thốt lên: "Chuyện này sao có thể?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 618


Bởi vì quá đỗi kinh ngạc, Tần Tự Tuyết lùi về sau một bước.

Nàng ta nhìn Vân Quán Ninh giống như nhìn thấy quỷ: "Vân Quán Ninh! Rốt cuộc người đã giở trò gì?"

Tần Tự Tuyết hét lên hỏi.

"Giở trò?"

Advertisement

Vân Quán Ninh cong khóe môi, vờ như không hiểu lời nàng ta nói: "Tam vương phi, do ngươi không xem kỹ, rốt cuộc Vân trắc phi nhà người mặc bộ giá y nào."

"Người gây khó dễ trước không phải ngươi sao?"

"Không phải người nói bộ giá y này người đã từng mặc rồi sao? Bây giờ người hỏi ta làm gì?"

Vân Đinh Lan đang cực kỳ căng thẳng!

Vào lúc nàng ta suýt chút đã không kìm chế được cảm xúc...

Advertisement

Bỗng nhiên Tân Tự Tuyết kinh ngạc thốt lên.

Vân Đinh Lan sợ hãi run cầm cập.

Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, cho dù nàng ta có ngốc đến cỡ nào cũng có thể hiểu chuyện này không bình thường. Bộ giá y trên người nàng ta hoàn toàn không phải giá y của Tần Tự Tuyết!

Vân Đinh Lan bỗng nhiên thở phào một hơi.

Cả người nàng ta mềm nhũn, trực tiếp ngã vào người Vân Quán Ninh.

Cảm giác vừa mừng vừa lo này...

Người bình thường thật sự chịu không nối!

"Vô dụng."

Vân Quán Ninh khẽ mắng nàng ta một câu, nhưng vẫn tốt bụng đỡ nàng ta dậy. Trong lòng Vân Đinh Lan có bất mãn thế nào cũng không thể nổi giận vào lúc này, ngầm thừa nhận nàng ta là đồ vô dụng...

Vân Đinh Lan không thể hiểu nổi.

Hôm nay lão bà đó mang giá y đến, Vân Quán Ninh giúp nàng ta mặc vào.

Tại sao khi vào phủ Tam Vương, bộ giá y đó lại biến thành thế này?

Ánh mắt nàng ta dò hỏi Vân Quán Ninh, rốt cuộc chuyện này là sao?

Lúc này, Vân Quán Ninh không có thời gian giải thích với nàng ta.

Nàng đang bận đối phó Tần Tự Tuyết!

"Sao vậy? Tam vương phi? Nói không nên lời à?"

Thấy Tần Tự Tuyết quá đỗi kinh ngạc vẫn nguyên im tại chỗ, Vân Quán Ninh buồn cười nhìn nàng ta: "Không phải chính miệng người nói, đây là giá y người từng mặc rồi sao?"

"Ta nhiều lần bảo người kiểm tra cho kỹ, ngươi cứ khăng khăng người không nhìn nhầm"

"Vậy bây giờ lại thế nào đây?"

Vừa rồi Tần Tự Tuyết còn nhe nanh múa vuốt trách mắng Vân Đinh Lan, nói Vân Đinh Lan có

ý đồ xấu, ngấp nghé vị trí vương phi của nàng ta.

Bây giờ bị bẽ mặt rồi chứ?

Tần Tự Tuyết ngẩng lên, đầu đầy mồ hôi.

Vẻ mặt nàng ta trắng bệch nhìn Vân Quán Ninh: "Chuyện này sao có thể như vậy được?"

"Bổn vương phi đã căn dặn bà Tiền đưa bộ giá y đó đến phủ Quốc Công. Lúc bà tiền quay về hai tay cũng trống không, vậy giá y của bổn vương phi đâu rồi?"

Cho đến bây giờ, nàng ta vẫn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tần Tự Tuyết bỗng quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám người.

Nhìn theo ánh mắt của nàng ta, Vân Quán Ninh vừa khéo nhìn thấy bà Tiên đang nấp trong đám người, vẻ mặt vô cùng hoảng loạn.

"Vậy Tam vương phi đã thừa nhận, hôm nay căn dặn bà Tiền mang giá y đến phủ Quốc Công, chính là để bày cái bẫy cho nhị muội muội ta, để muội ấy tự nhảy vào sao?"

Vân Quán Ninh nhướng mày hỏi.

"Không phải! Ta không có! Ngươi đừng nói bừa!"

Tần Tự Tuyết không nghĩ ngợi gì vội phủ nhận.

"Phải hay không bảo bà Tiến bước lên đổi chất là được."

Vân Quán Ninh nháy mắt ra hiệu với Như Ngọc.

Như Ngọc phỏng xuống, đẩy bà Tiền lên đài.

Bà ta khúm núm nói: "Nô tỳ không biết! Nô tỳ không làm gì hết! Vương phi chỉ dặn dò nô tỳ mang giá y cho Vân trắc phi thôi."

"Muốn để Vân trắc phi hiểu được nỗi khổ tâm của vương phi, nào ngờ Vân trắc phi lại mặc giá y của vương phi nhà nô tỳ!"

Những lời này lại trùng khớp với những gì Tần Tự Tuyết nói khi nãy.

Xem ra bà Tiền này quả thật rất trung thành với Tần Tự Tuyết.

Đời của Vân Quán Ninh, ghét nhất là những người giúp người xấu làm việc ác!

Cho dù Vân Đinh Lan có đáng ghét cỡ nào.

Nhưng Tân Tự Tuyết cậy thế h**p người, làm nhiều việc ác, càng đáng chết hơn!

Vân Quán Ninh không vạch trần suy nghĩ của bà Tiền, chỉ lạnh lùng cười nói: "Bà Tiền, nửa canh giờ sau, ở phủ Quốc Công người sẽ không nói như vậy đâu."

Nàng cũng không nói nhiều, chỉ quay đầu nhìn về phía Mặc Hồi Phong.

"Ngươi nhìn bổn vương làm gì?"

Mặc Hồi Phong lập tức cảnh giác.

"Chắc Tam vương gia cũng biết, ta có cách để các người nghe thấy, rốt cuộc trước kia bà Tiền đã nói những gì."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 619


Bị nàng nói như vậy, Mặc Hồi Phong bỗng nhớ ra.

Ban đầu hắn ta "ngã" trong tay Vân Quán Ninh cũng vì một món đồ chơi vuông vức đó của nàng.

Hắn ta không hề biết, món đồ đó gọi là bút ghi âm.

Nhưng hắn ta vẫn còn nhớ rất rõ.

Advertisement

Quả thật là vì làm người ta quá đỗi kinh ngạc!

Bây giờ Vân Quán Ninh nhắc lại, vẻ mặt hắn ta vô cùng căng thẳng, quay đầu giận dữ nhìn Tần Tự Tuyết và bà Tiền, tức giận quát: "Nói! Rốt cuộc chuyện này là sao?"

Nếu Vân Quán Ninh lấy bút ghi âm ra trước mặt mọi người...

Phủ Tam Vương còn uy nghiêm gì nữa chứ?

Advertisement

Tần Tự Tuyết không dám tin: "Vương gia, chàng không tin ta sao?"

Bà Tiền học theo: "Vương gia, người không tin..."

"Bổn vương tin cái rắm!"

Mặc Hồi Phong nổi giận đùng đùng, hung hăng đạp bà Tiền xuống đài!

Bà Tiên nằm bò trên mặt đất, một lúc lâu sau vẫn không bò dậy.

Vân Quán Ninh khoanh tay nói: "Nếu bà Tiền này không biết tốt xấu, không chịu nói thật... bổn vương phi lại có một cách, khiến bà ta nói ra sự thật."

"Cách gì?"

Mặc Hồi Phong hỏi.

"Đánh."

Vân Quán Ninh khẽ mỉm cười: "Từ xưa đến nay, đây cũng là cách bức cung hiệu quả nhất."

Đánh mười gậy, còn không chịu khai vậy thì hai mươi gậy, ba mươi gậy bốn mươi gậy...

"Nếu đánh chết vẫn không chịu nói thì sao?"

Mặc Hồi Phong cau mày.

Đối với Vân Quán Ninh mà nói, chuyện này cũng chẳng có gì đáng lo.

"Chỗ ta có thuốc làm lành vết thương nhanh chóng. Đánh năm mươi gậy mà bà ta vẫn không chịu khai, vậy thì cho bà ta uống một viên thuốc, sau đó lối bà ta ra đánh tiếp!"

Nàng khẽ cười.

Nhưng những lời nói ra lại vô cùng tàn nhẫn: "Nếu như vậy mà bà ta vẫn không chịu khai."

"Vậy thì trói người nhà của bà ta lại đánh chung!"

Không phải nàng tàn nhẫn thật.

Dù sao thì những lời này Vân Quán Ninh cũng chỉ nói để hù dọa bà Tiên thôi.

Đổi lại là Tần Tự Tuyết, chắc chắn sẽ có thể làm ra những chuyện độc ác như vậy thật!

Nàng nhướng mày: "Thế nào? Bà Tiền, người muốn chủ động thành thật khai báo hay là bổn vương phi dùng cách vừa rồi ép người phải khai báo?"

Ánh mắt Tân Tự Tuyết nhìn về phía nàng cũng thay đổi.

Nữ nhân này đúng là độc ác!

"Vân Quán Ninh, tội ai người nấy chịu, không liên quan người nhà."

Nàng ta muốn lên mặt dạy đời Vân Quán Ninh: "Bà Tiên đã từng tuổi này rồi"

"Trong nhà bà ta có già có trẻ, sao người lại nhẫn tâm như vậy! Có bản lĩnh thì người cứ nhằm vào bổn vương phi đây!"

"Tam vương phi quả nhiên là rất tình nghĩa với người hầu."

Vân Quán Ninh mỉm cười.

Có câu gọi là: Chỉ cần ta vô đạo đức thì không ai có thể lấy đạo đức dạy đời nàng!

Nàng khẽ hừ một tiếng: "Nếu tam vương phi đã chủ động xin chịu trận thay... thân phận của ngươi hơi đặc biệt, ta đành phải sai người bẩm báo phụ hoàng, hỏi ý của phụ hoàng, có thể để người chịu đánh thay bà Tiên không."

"Nếu như được, vậy chủ tớ các ngươi cùng nhau bị đánh, cũng bớt việc!"

Tần Tự Tuyết: "..."

Sao nàng ta lại gặp phải nữ nhân vô liêm sỉ, lại còn miệng lưỡi sắc bén như Vân Quán Ninh chứ?

"Các người không ai phản đối chứ?"

Vân Quán Ninh đảo mắt nhìn quanh.

Mặc Diệp không hề do dự chút nào: "Bổn vương tán thành"

Như Ngọc: "Thuộc hạ đồng ý hai tay hai chân!"

Mặc Hồi Phong: "..."

Vân Đinh Lan run cầm cập, nhưng vẫn yếu ớt gật đầu... nhân cơ hội này dạy cho Tân Tự Tuyết một bài học, sau này chắc chắn Tần Tự Tuyết sẽ không dám làm khó nàng ta nữa!

"Nếu đã như vậy thì đánh đi!"

Vẻ mặt Vân Quán Ninh trở nên lạnh lùng, nói: "Đánh lão bà không biết tốt xấu này trước!"

Thấy bà Tiền đã bị trói lên ghế, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng quát chói tai: "Dừng

tay!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 620


Vân Quán Ninh quay đầu lại nhìn, chỉ thấy người đi tới lại là...

Triệu hoàng hậu với vẻ mặt rất tức giận!

Không phải bà ta bị Mặc Tông Nhiên giam cầm ở Khôn Ninh Cung sao?

Sao hôm nay lại có thể ra khỏi cung được?

Advertisement

Nghi ngờ trong lòng nàng chưa biến mất, thì Triệu hoàng hậu đã giận dữ tiến lại gần: “Vân Quán Ninh, uy lực của ngươi thật sự cũng rất to đấy!”

“Có câu này người đã nghe qua chưa? Trong rừng không có hổ, “khỉ xưng vương xưng bá”!”

Các vị quan khách quỳ xuống, thỉnh an Triệu hoàng hậu.

Bao gồm cả Tần Tự Tuyết cũng quỳ xuống.

Nhưng Triệu hoàng hậu lại không quan tâm tới bất kỳ ai khác.

Advertisement

Bà ta vừa bước vào cửa, đã nhắm chuẩn về phía Vân Quán Ninh mà “phát hỏa”: “Hẳn là người coi phủ Tam Vương này thành Minh Vương Phủ của ngươi đúng không?”

“Hoàng thượng cho phép người làm càn như vậy sao, bổn cung không cho phép!”

Có thể thấy Triệu hoàng hậu đang rất tức giận, gương mặt biển sắc.

Vân Quán Ninh cau mày.

Nàng còn đang muốn thỉnh an Triệu hoàng hậu, nhưng đột nhiên lại bị Mặc Diệp nắm lấy cánh tay, ra hiệu cho nàng không cần phải quỳ.

Vân Quán Ninh cũng hơi cúi đầu thỉnh an Triệu hoàng hậu: “Mẫu hậu.”

Hàng động này, càng chọc tức Triệu hoàng hậu!

“Vân Quán Ninh, người thật to gan! Nhìn thấy bốn cung mà không quỳ sao? Trong mắt người có thấy người mẫu hậu này hay không?”

"Co."

Vân Quán Ninh giơ tay, chỉ lên con mắt của nàng: “Con dâu vẫn có thể nhìn thấy rõ mẫu hậu

a."

Ngay cả sợi lông tơ trên mặt Triệu hoàng hậu, nàng đều nhìn thấy rất rõ!

Sao trong mắt lại không có bà ta được chứ?

“Quỳ xuống!”

Triệu hoàng hậu tức giận hét lên.

Vân Quán Ninh cau mày.

Mặc Diệp bước lên phía trước, bảo vệ nàng ở phía sau, mặt không chút biểu cảm nói với Triệu hoàng hậu: “Mẫu hậu nóng giận quá rồi! Trời nóng như vậy, tức giận dễ làm hại tới sức khỏe”

Thời tiết nóng bức?

Đây là đang mùa thu sắp bước vào mùa đông rồi, ai nói thời tiết nóng nực vậy?

Nhưng mà, Triệu hoàng hậu quả thực đã toát hết mồ hôi.

Bà ta là bị Vân Quán Ninh chọc tức!

“Giọng điệu của hai người các ngươi, bây giờ là đang muốn chống lại bổn cung đúng không?”

Triệu hoàng hậu nghiến răng hỏi.

“Mẫu hậu, con dâu không dám”

Vân Quán Ninh khẽ gật đầu: “Là Tam Vương Phi vu oan cho Nhị muội muội của con dâu, còn muốn kéo cả con dâu xuống nước! Con dâu cũng chỉ là muốn tìm ra chứng cứ, chứng minh bản thân vô tội mà thôi.”

“Người vô tội sao?

Triệu hoàng hậu chỉ cảm thấy rất buồn cười.

Lúc trước bà ta không biết, đồ tiện nhân Vân Quán Ninh này, lại biết cách chọc tức người khác như vậy.

Nhưng sau khi bị nàng chọc tức hết lần này đến lần khác, bị thua trong tay nàng không biết bao nhiêu lần...

Bà ta biết đồ tiện nhân này có bao nhiêu người ghét rồi!

“Nếu người vô tội, vậy thì tất cả người trong thiên hạ này đều vô tội!”

Bà ta hừ một tiếng: “Chuyện ngày hôm nay bổn cũng hiểu rõ rồi! Cho dù bộ đồ cưới mà Vân Đinh Lan mặc không phải là của Tự Tuyết, nhưng đồ cưới của Tự Tuyết lại ở trong tay nàng ta, cũng bắt buộc phải trả lại!”

Vân Đinh Lan lo lắng nhìn Vân Quán Ninh.

Bộ đồ cưới đó, nàng ta căn bản cũng không biết nó ở đâu!

Nàng ta vẫn luôn cho rằng, bộ đồ mà Vân Quán Ninh đưa cho nàng ta mặc, chính là đồ cưới của Tần Tự Tuyết.

Nếu nó không phải...

Vậy bộ đồ cưới đó đang ở đâu?

Vân Quán Ninh nhướng mày: “Đương nhiên là phải trả lại rồi, dù sao thì đó cũng không phải là đồ của nàng ta.”

“Mẫu hậu có thể sai người tới Phú Quốc công để lấy, chính là ở trong khuê phòng của Nhị muội muội”

Vân Đinh Lan càng cau mày chặt hơn.

Nàng ta chưa từng thấy, Vân Quán Ninh để bộ đồ cưới đó vô khuê phòng của nàng ta...

Triệu hoàng hậu trừng mắt nhìn cô một cách giận dữ: “Nếu bộ đồ cưới không có ở đó, bổn. cung sẽ chặt hai tay của Vân Đinh Lan! Ai bảo nàng ta lấy thứ không nên lấy!”

Triệu hoàng hậu đây là đang tưởng rằng, nàng quan tâm đến Vân Đinh Lan sao?

Vân Quán Ninh vui mừng: “Mẫu hậu, tùy ý người.”

Đừng nói là chặt hai tay của Vân Đinh Lan, cho dù là chặt đi cả tứ chi của nàng ta, thì cũng không liên quan tới nàng!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 621


Thậm chí, nàng còn giữ cả hai tay tán thành!

Còn Vân Đinh Lan, khuôn mặt nhỏ bé lập tức trở nên tái nhợt!

Nàng ta khóc nức nở: “Đại tỷ tỷ..”

Vân Quán Ninh không để ý nàng ta, tất cả mọi người đều đang đợi sự chuyển biến của sự việc... Bọn họ rất tò mò, hai tỷ muội Vân Quán Ninh và Vân Đinh Lan, vì sao sắc mặt của hai người lại khác nhau như vậy.

Advertisement

Nhìn những chuyện xảy ra hôm nay, có vẻ như hai tỷ muội bọn họ không hòa thuận cho lắm.

Minh Vương đang bảo vệ cho thê tử của mình, Triệu hoàng hậu đột nhiên xuất hiện, Tần Tự Tuyết bị tát vào mặt, Hàn Vương phi tức giận rời đi...

Hôm nay thật sự là rất náo nhiệt!

Triệu hoàng hậu sai người đi lấy bộ đồ cưới, Mặc Diệp ra hiệu cho Như Ngọc đi cùng.

Trước sự sợ hãi của Vân Đinh Lan, đám hạ nhân rất nhanh đã mang bộ đồ cưới đến.

Advertisement

Vì có Như Ngọc đi cùng, nên đảm hạ nhân không dám động tay động chân.

Sau khi chiếc hộp gấm được mở ra, quả nhiên bộ đồ cưới của Tần Tự Tuyết nằm bên trong vẫn nguyên vẹn không chút trầy xước nào.

Tân Tự Tuyết thở phào nhẹ nhõm, Vân Đinh Lan cảm thấy khó hiểu.

Đại tỷ tỷ biết làm ảo thuật sao?

“Sao rồi? Mẫu hậu có còn gì để nói nữa không?”

Nhìn dáng vẻ Triệu hoàng hậu cau mày, Vân Quán Ninh mỉm cười: “Hôm nay, con dâu ở phủ Tam Vương bị người ta vu oan, xem ra chỉ có thể nhờ phụ hoàng làm chủ cho thôi.”

“Ngươi muốn cáo trạng lên hoàng thượng?”

Triệu hoàng hậu sửng sốt.

Mặc Hồi Phong đã bắt đầu sốt ruột rồi: “Mẫu hậu!”

Triệu hoàng hậu đưa tay ngăn cản hắn ta, chăm chú nhìn Vân Quán Ninh.

Bà ta biết, chắc chắn Mặc Tông Nhiên sẽ thiên vị Vân Quán Ninh.

Đồ tiện nhân này vậy mà dám nói là muốn đi cáo trạng, nhất định không chịu làm hòa...

Hôm nay không khiến nàng cầm cái miệng thối lại, e là lại bị cấm cúng rồi. Thật chí còn có thể làm liên lụy tới đám người Phong Nhi, đến lúc đó càng không có lợi.

Triệu hoàng hậu hít một hơi thật sâu, kìm nén sự tức giận trong lòng.

“Vợ lão thất, hôm nay là bổn cung hiểu lầm người rồi.”

Bà ta nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả lúc khóc: “Chuyện nhỏ như vậy, hà cơ gì phải làm kinh động tới hoàng thượng chứ?”

“Bổn cung kêu Tự Tuyết tạ lỗi với người”

Tần Tự Tuyết ở bên cạnh: “???”

Sở dĩ Vân Quán Ninh muốn cáo trạng với Mặc Tông Nhiên, không phải là vì Triệu hoàng hậu đột nhiên lại xuất hiện, mà là tự nhiên đi tới mắng nàng một trận?

Tự nhiên lại bắt nàng ta xin lỗi?

“Tự Tuyết, sao còn không xin lỗi vợ lão thất đi?”

Triệu hoàng hậu liếc nhìn nàng ta.

Tần Tự Tuyết chỉ có thể miễn cưỡng bước lên phía trước: “Minh Vương phi, đều là tỷ không tốt. Chuyện hôm nay, mong muội đừng để bụng, cũng đừng giận”.

“Ta rất giận.”

Vân Quán Ninh cũng không mắc vào cái bẫy này.

Nàng biết Triệu hoàng hậu là một người nham hiểm, xảo trá, lòng dạ độc ác.

Vì vậy muốn tạ lỗi” với nàng, nàng không chấp nhận!

“Vậy muội muốn như thế nào?”

Triệu hoàng hậu cau mày, nghiến răng nghiến lợi: “Vân Quán Ninh, người đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”

“Con dâu không uống rượu, con dâu bị dị ứng với rượu.”

Vân Quán Ninh cười rạng rỡ.

Mặc Diệp khẽ cười.

Dị ứng với rượu?

Nữ nhân này rõ ràng là tửu lượng tốt hơn cả hắn, còn nói bị dị ứng...

Nhưng nhìn nụ cười trên khuôn mặt Vân Quán Ninh, Mặc Diệp biết rằng, nữ nhân này chắc chắn lại đang có kế hoạch khác. Hôm nay sợ là Triệu hoàng hậu, sẽ bị lột da rồi!

Triệu hoàng hậu nghiến chặt răng: “Vậy ngươi muốn thế nào?”

Vân Quán Ninh đưa tay nhìn bả vai của Mặc Diệp.

Nàng thấp hơn hắn, nên cả người đều đứng đằng sau lưng hắn.

Hành động thân mật như vậy, khiển Mặc Diệp không khỏi cảm thấy xấu hổ...

“Để con dâu nghĩ xem.”

Vẻ mặt Vân Quán Ninh uể oải, đặt lên vai Mặc Diệp, không ngừng nhìn vào mắt Triệu hoàng hậu.

Đối diện với ánh mắt không có ý gì tốt của nàng, trong lòng Triệu hoàng hậu xuất hiện một loại cảm giác bất an.

Quả nhiên, sau một lúc chỉ đứng nghe Vân Quán Ninh mỉm cười nói: “Con dâu nghĩ ra rồi!”

“Mẫu hậu muốn con dâu im miệng, không đi cáo trạng lên phụ hoàng, cũng không phải là không thể! Nhưng mà con người của con dâu đây, trời cho cái miệng nhiều chuyện, thích nhất là đi cáo trạng đó!”

Vẻ mặt Vân Quán Ninh u sầu: "Muốn con dâu im miệng.”

Triệu hoàng hậu không muốn nghe nàng ba hoa khoác lác nữa.

Bà ta sốt ruột hỏi: “Ngươi cứ nói, ngươi muốn như thế nào đi!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 622


Vân Quán Ninh cười ngọt ngào.

Tay của nàng vươn ra khỏi vai Mặc Diệp và dùng ngón tay chỉ về phía Thái hậu.

“Ý của ngươi là?”

Triệu hoàng hậu chưa từng bị nàng “đánh ngã”, cũng không hiểu ý của nàng là gì.

Mặc Diệp lại rất hiểu ý nàng, hắn chỉ nhìn ngón tay của nàng, mặt vô cảm thay nàng giải thích: "Phỉ bịt miệng, mười vạn lượng vàng bạc."

"Mười vạn lượng vàng bạc?! Ngươi cướp đấy à?!"

Advertisement

Triệu Hoàng hậu giận dữ.

Bây giờ Mặc Hồi Phong thậm chí còn không thể kiếm nổi được một vạn lượng bạc chứ chưa nói gì đến mười vạn lượng bạc.

Hắn ta không bỏ ra nổi những Triệu hoàng hậu thì có!

Vân Quán Ninh trừng mắt nhìn, " Mẫu hậu, mấy ngày trước người vừa lấy một trăm vạn lượng bạc của con đi từ chỗ này.”

"Cho dù là tu sửa lại Tích Nguyệt cung thì từng đấy cũng đủ dùng rồi! Lấy ra mười vạn lượng bạc để sửa, đối với mẫu hậu... Không có vấn đề gì lớn, phải không?”

Triệu hoàng hậu:"..."

Bạc thì bà ta có!

Advertisement

Nhưng tiền đã vào túi bà ta rồi thì làm sao mà để Vân Quán Ninh mang đi được?!

Mặc Hồi Phong cũng tràn đầy lo lắng, nhưng hắn ta lại có nỗi khổ khó nói.

Hắn ta biết rằng Mặc Diệp đã giữ hơn một trăm vạn lượng bạc của hắn, sau đó chia cho Vân

Quán Ninh hơn một trăm vạn lượng.

Nhưng nữ nhân này cũng quá tàn nhẫn đi!

Từ nơi này lấy đi một trăm vạn lượng của hắn ta, thế mà vẫn còn mặt mũi muốn bạc của mẫu hậu?!

Xem ra, ban đầu mẫu hậu lấy đi một trăm vạn lượng từ chỗ của nàng thì giờ nữ nhân này muốn phải lấy lại từng chút một!

Cho dù dùng phương pháp nào đi nữa thì một trăm vạn lượng này cũng sẽ nằm trong tay Triệu hoàng hậu và được cất giữ trong một thời gian thôi!

Nhưng cuối cùng, vẫn phải trả lại tài sản cho nguyên chủ” trả lại cho Vân Quán Ninh mà thôi!

Tàn nhẫn, quả thật rất tàn nhẫn!

Trước mặt tất cả khách mời, Mặc Hồi Phong không tự nhiên nói ra được, hắn ta chỉ có thể vẻ mặt táo bón nhìn Vân Quán Ninh mà thôi, "Vân Quán Ninh, người đừng có mà quả đáng!"

“Ta quá đáng ư?"

Vân Quán Ninh lắc đầu, "Nếu các người cho rằng lấy mười vạn lượng bạc là quả đáng vậy thì hai mươi vạn lượng cũng không sao.”

Mặc Hồi Phong thở không ra hơi, suýt chút nữa bị câu nói này của nàng đánh bay đi.

Triệu hoàng hậu muốn dành nhiều thời gian ở với Mặc Hồi Phong và những người khác hơn nữa, thật vất vả mới có thời gian rảnh rỗi nên bà ta không muốn lãng phí thời gian trên người Vân Quán Ninh.

Vì vậy, bà ta khoát tay áo như đuổi ruồi.

"Được, được, được rồi, mười vạn lượng đúng không? Bổn cung sẽ đưa cho ngươi!"

Triệu hoàng hậu tức giận nói: "Đi mau đi."

Bộ dáng chán ghét kia khiến người ta buồn cười.

Vân Quán Ninh cũng không phải là người không biết thức thời."

Nàng nhìn Vân Đinh Lan thật sâu, sau đó cùng Mặc Diệp xoay người xuống đài, Vân Đinh Định nhanh chóng đứng dậy và đi theo bọn họ.

Sự việc hôm nay kết thúc.

Sau khi đưa Vân Đinh Đinh về Phủ Ứng Quốc công, Mặc Diệp nhìn bộ dạng bận tâm của Vân Quán Ninh, quan tâm lo lắng hỏi: “Ninh nhi, nàng đang nghĩ gì vậy?”

“Không có gì.”

Tuy nàng nói thế nhưng nàng lại khẽ nhíu mày lại.

Nhìn thôi cũng biết là nàng có tâm sự.

Mặc Diệp đi tới nắm tay nàng: “Ngay cả nói với bổn vương cũng không muốn nói à?”

2

Vân Quán Ninh ghét bỏ đẩy tay hắn ra: “Ngươi làm gì vậy?

"Muốn nói gì thì nói, muốn đi đường thì đi đường, khua tay múa chân làm gì? Đây là đường chính, chàng không sợ người khác đi qua chê cười chàng à?” Nàng lườm hắn một cái.Còn muốn ôm ôm ấp ấp thế thì còn ra thể thống gì nữa?”

"Bổn vương này sợ cái gì đâu?"

Mặc Diệp câu môi đắc ý, "Nàng là vương phi được bổn vương cưới hỏi đàng hoàng mà."

"Ngay cả khi ôm nàng một cái ở ngoài đường, sao người khác dám lấy làm trò cười để cười được chứ?!"

Vân Quán Ninh: "... Từ khi nào mà chàng lại trở nên mặt dày vô sỉ như thế này vậy?”

“Bổn vương học theo nàng.”

Vân Quán Ninh thà lựa chọn im lặng còn hơn là tiếp tục nói chuyện với hắn.

Nàng không hiểu, trong mắt người khác thì hắn là Minh Vương vừa lạnh lùng vừa cao ngạo khó gần nhưng sao giờ ở trước mặt nàng lại giống như một đứa trẻ ba tuổi vậy?!

Không!

Hắn còn không bằng một đứa trẻ ba tuổi!

Viên Bảo đã gần bốn tuổi rồi nhưng Mặc Diệp hiển nhiên còn không bằng Viên Bảo...

Nàng đang suy nghĩ, Mặc Diệp đã lại gần: “Ninh nhi, bổn vương có chuyện muốn hỏi nàng.”

“Có chuyện gì nói thẳng luôn đi.”

"Hôm nay nàng nói với Tần Tự Tuyết rằng, "Mặc Diệp nhà ta" vừa tuấn mỹ vô song, vừa tinh thần rạng rỡ, một vẻ đẹp rực rỡ đẹp nghiêng nước nghiêng thành...”

Hắn dừng lại, quay lại nhìn khuôn mặt của Vân Quán Ninh.

Mặt Vân Quán Ninh đỏ lên.

Xấu hổ quá!

Nếu không phải nàng muốn làm tức chết Tần Tự Tuyết thì nàng thề rằng cả đời này nàng sẽ không bao giờ nói ra những lời đáng xấu hổ như vậy!

“Ninh nhi, trong lòng nàng nghĩ bổn vương thật sự tốt như vậy sao?”

Mặc Diệp trìu mến nhìn nàng.

Vân Quán Ninh đáp lại cái nhìn “trìu mến”,"Chàng cảm thấy thế nào?"

Hai mắt Mặc Diệp lấp lánh: “Bổn vương cảm thấy, trong lòng nàng bổn vương là người tốt nhất trên đời này.”

Vân Quán Ninh muốn phun ra sự kính trọng.

Nhưng nhìn khuôn mặt đẹp trai này của hắn, nàng yên lặng quay đầu đi: “Chàng tự nghĩ mà xem, những lời ta nói đấy có liên quan gì đến chàng không?”

Cách miêu tả của nàng rõ ràng là phù hợp với nữ nhân hơn mới đúng.

Ngoại trừ cái từ “tuấn mỹ vô song”.

“Bổn vương cảm thấy, có một từ hợp mười phần.”

Vân Quán Ninh tỏ vẻ tò mò: “Cái nào?”

“Mặc Diệp nhà ta.”

Mặc Diệp nở nụ cười.

Đây là lần đầu tiên Vân Quán Ninh nhìn thấy nụ cười của xuất phát từ tận trong trái tim của hắn, chân thành và sáng rực như thế... Trong một khoảnh khắc, thế giới dường như bị lu mờ.

Nàng nhìn đến ngây người.

Cho đến khi, khuôn mặt tuấn tú của Mặc Diệp càng ngày càng đến gần.

Ngay lúc nàng chưa kịp phản ứng thì hắn đã mổ nhẹ một cái lên môi nàng.

Hắn “rút lui” rất nhanh.

Giống như một đứa trẻ ngoan với nụ cười ranh mãnh.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 623


Vân Quán Ninh: "... Lần sau, lần sau, đừng làm thế này.”

Nàng quay đầu bỏ đi.

Vừa mới quay đầu lại, Mặc Diệp đã kéo nàng lại.

Sau lưng nàng là bức tường.

Không đợi Vân Quán Ninh mở miệng, hắn đẩy nhẹ nhàng lùi lại một bước để nàng dựa vào tường.

Khi lưng nàng tựa gần sát vào tường, Mặc Diệp cẩn thận vươn tay chống đỡ tường, dùng lòng bàn tay ngắn nàng ra khỏi tường.

Advertisement

Sau đó mới phòng ngừa lưng nàng tựa lên bức tường lạnh lẽo.

"Chàng làm..."

Vân Quán Ninh còn chưa nói hết câu, Mặc Diệp đã áp sát về phía nàng.

"Um..."

Hai mắt Vân Quán Ninh chấn động, hai mắt trừng lớn như chuông đồng.

Nàng muốn đẩy hắn ra.

Nhưng nhìn thấy đôi mắt hắn nhắm nghiền, bộ dáng rất nghiêm túc... Vân Quán Ninh sững sờ giây lát, sau đó đầu óc trở nên trống rỗng, nàng không biết mình phải làm sao nữa!

Advertisement

Nàng giơ hai tay cứng ngắc lên, lơ lửng trên không trung.

Trong lúc đó, nàng không biết nên đẩy Mặc Diệp ra hay ôm lấy eo hắn.

Mặc Diệp mở mắt ra: “Ninh nhi, nghiêm túc chút.”

Giọng nói của hắn được nhuộm lên khiến người ta khàn khàn mê hoặc.

Tay phải của hắn cũng nhẹ nhàng đặt xuống eo nàng...

Vân Quán Ninh cứng đơ như khúc gỗ, cứ đứng như vậy, đầu óc nàng ở trang thải mê man. Thẳng đến khi Mặc Diệp bật ra một tiếng cười khẽ từ giữa môi và răng thì tinh thần nàng mới phục hồi lại.

“Ninh nhi, nàng rất cứng ngắc, bởi vì căng thẳng sao?”

Vãi!

Nàng thế mà bị tên nam nhân này khinh bỉ lẫn chế giễu sao?!

Chương 321: Mặc Diệp, chàng coi chừng thể diện!

Nàng là người phụ nữ đến từ thế kỷ hai mươi mốt, lại có thể không cởi mở bằng cái tên "người cổ đại" Mặc Diệp này sao?

Vân Quán Ninh không chịu thua.

Hai tay nàng ngay lập tức ôm lấy thắt lưng hắn, nghiêng người thay đổi vị trí với hắn. Ngang ngược mười phần đặt hắn lên trên vách tường, không nói lời nào mà kiễng chân hôn lên môi

hån!

Nhìn thấy dáng vẻ "nhanh như chớp" của nàng, Mặc Diệp vô cùng ngạc nhiên!

Ngoài sự ngạc nhiên ra, hắn còn hưng phấn gấp mười lần.

Quá k ích thích!

Chỉ có điều, sự k ích thích này duy trì không quá hai giây, Vân Quán Ninh đã buông hắn ra.

"Hôm khác đi."

"Há?"

Mặc Diệp không vừa lòng: "Vì sao phải để hôm khác? Nàng và ta đã thành thân hơn bốn năm rồi, Viên Bảo cũng đã lớn như vậy rồi! Nàng và ta cũng đã bốn năm chưa chung giường chung gối."

"Vài ngày trước phụ hoàng còn nói, Viên Bảo đã lớn như vậy rồi, chúng ta có thể lên kế hoạch tạo đứa thứ hai rồi."

Vân Quán Ninh: "..."

Nhanh như vậy đã giục sinh rồi sao?

Sớm biết vậy, nàng đã giấu Viện Bảo thêm một thời gian nữa, để cho Mặc Tông Nhiên bọn họ sốt ruột thêm một lúc nữa!

"Chọn ngày không bằng trúng ngày, bổn vương cảm thấy hôm nay.."

Thấy ánh mắt của Mặc Diệp càng lúc càng nguy hiểm, Vân Quán Ninh lập tức vươn tay, bịt kín môi hắn: "Mặc Diệp, chàng coi chừng thể diện! Giữa ban ngày ban mặt, làm vậy sẽ tổn hại đến uy nghiêm của Minh Vương chàng!"

Nàng nháy mắt một cái nhìn qua bên phải.

Mặc Diệp quay đầu nhìn lại.

Được lắm!

Từng cái đầu một, xếp chồng lên nhau kín cả con đường.

Giống như xây một tầng lô cốt vậy!

Lúc nãy vốn dĩ hắn và Vân Quán Ninh đi tới đầu ngõ rồi, vừa nãy "thú tính" của hắn nổi lên, cho nên mới đẩy nàng vào trong con ngõ nhỏ ở phía sau.

Chẳng qua, ngõ nhỏ này rất ngắn, lại là đầu đường, nơi náo nhiệt nhất phố Trường An.

Hai người bọn họ không coi ai ra gì như vậy, hấp dẫn không ít người qua đường quay lại nhìn.

Con người mà, bất luận xưa hay nay, cho dù nam hay nữ, bất kể già hay trẻ.

Luôn luôn có một bệnh chung: thích hóng hớt.

Có người đầu tiên đứng ra xem, sẽ có người thứ hai, người thứ ba... Liên tiếp không ngừng, phát triển đến thời điểm này, hai tầng đầu chồng chất dày đặc.

2

Cho dù da mặt của Mặc Diệp có dày đến đâu, giờ phút này trên mặt cũng có chút không nên được giận.

Hắn không biết xấu hổ không sao cả.

suy cho cùng hắn cũng là Minh Vương, ai dám chê trách sau lưng hắn?

Nhưng mà Vân Quán Ninh vẫn cần thể diện!

Vì không muốn để cho nàng khó xử, Mặc Diệp đã đặt mặt của nàng vào trong ngực chính mình, ôm nàng nhún người nhảy...

Trực tiếp vượt qua bức tường cao, biến mất ở trước mắt mọi người.

Quần chúng vây xem số một: "Nếu như ta không nhìn lầm, nam nhân vừa nãy là Minh Vương đúng không?"

"Ngươi không nhìn lầm."

Mặt của quần chúng vây xem số hai có chút đăm chiêu: "Ở Kinh thành, Minh Vương là diêm vương! Mà vừa nãy chúng ta nhìn thấy gì? Có phải chúng ta sống lâu quá rồi hay không?"

Có thể đường đường nhìn thấy Minh Vương, ở bên đường "cưỡng hôn" một nữ nhân yếu đuổi...

Quả nhiên là "sống lâu mới gặp"!

Quần chúng vây xem số ba: "Nhưng cô nương kia là ai?"

Bọn họ nghe nói, tình cảm phu thê của Minh Vương và Minh Vương phi không được hòa thuận.

Như vậy cô nương mà Minh Vương hôn nồng nhiệt bên đường, còn thân mật mà bảo vệ riêng tư của nàng, rốt cuộc là ai?

"Rốt cuộc cô nương may mắn kia là ai? Ta hâm mộ muốn chết!"

Quần chúng vây xem số bốn, là một bà cô trung niên. Bà ta gắt gao nắm chặt hai tay, đặt ở ngực: "Nếu mà là ta, ta chết cũng không hối hận!"

Mọi người khinh thường: "Xi..."

Chẳng qua là mọi người đều thầm nghĩ: Minh Vương và nữ nhân khác dây dưa không rõ, không biết Minh Vương phi có biết việc này không?

Cho đến bây giờ ai mà không biết, Minh Vương phi rất hung hăng?

Cũng khó trách Minh Vương không dám đưa cô nương kia về vương phủ, chỉ dám lén lút ở bên ngoài...

Quần chúng vây xem chia làm hai phe.

Một phe thông cảm với Mặc Diệp, cho rằng hắn bị đàn áp quá lâu bởi cọp cái Minh Vương phi.

Cho nên chỉ dám thân mật với cô nương này ở bên ngoài, không dám để cho Minh Vương phi biết được việc này.

Một phe thông cảm cho Vân Quán Ninh.

Cho rằng Mặc Diệp đã có Vương phi, mà lại có thể ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, thật đúng là có lỗi với Minh Vương phi!
 
Back
Top Bottom