Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 484


Ông chưa dứt lời thì đã bị Vân Quán Ninh cản lại: “Phụ hoàng, như vậy không tốt. Nếu công khai như vậy thì sẽ làm người bên ngoài nghi ngờ.”

CD2

“Thật ra con dâu cảm thấy, Mặc Diệp tạm thời không muốn để phụ hoàng biết việc Viên Bảo tồn tại là cũng có lý.”

Nàng vội nói: “Tất cả cũng là vì sự an toàn của Viên Bảo!”.

Advertisement

“Đúng rồi, nên bảo vệ tôn nhi của trẫm”

Mặc Tông Nhiên suy tư gật đầu: “Nhưng con là thân vương phi, trẫm cũng không thể nâng phẩm cấp của con lên nữa.”

Không thể cao hơn hoàng hậu được.

“Thưởng cho thì con cũng không cần, vậy con nói cho trẫm xem con muốn gi?"

Advertisement

“Con dâu còn chưa nghĩ ra.”

Vân Quán Ninh nghĩ một chút, đột nhiên nói: “Nếu không, sau khi trở lại kinh thành, phụ hoàng cho con dâu một thánh chỉ trong được không?”

Thánh chỉ trống?

Thứ này có ích hơn bất cứ tặng phẩm nào!

Dù sao ai cũng không biết Vân Quán Ninh sẽ viết gì lên thánh chỉ này... Cho dù đến lúc đó nàng viết chặt đầu Mặc Diệp thì cũng không ai có thể ngăn cán!

Bởi vì thánh chỉ này có con dấu ngọc tỷ của Mặc Tông Nhiên, là thay cho lời đồng ý của ông.

Đại diện cho ý chỉ của hoàng đế.

Lệnh của bậc đế vương thì ai dám cãi lại?

Đây chính là quà tặng trời ban!

Mặc Tông Nhiên hơi bối rối: “Con muốn thành chỉ trồng làm gì?”

“Phụ hoàng đừng lo lắng, con dâu sẽ không cầm thánh chỉ này làm chuyện xấu.”

Vân Quán Ninh tỏ ra tủi thân, giải thích: “Người cũng biết đấy, ở kinh thành con đắc tội quá nhiều người, người muốn giết con dâu nhiều không kể hết.”

“Sở dĩ con dâu muốn thánh chỉ này chỉ là vì muốn bảo vệ tính mạng mà thôi.”

Đây là lời nói thật.

Hắc Tông Nhiên suy tư một lát rồi gật đầu: “Nếu vậy thì trẫm đồng ý”

“Cám ơn phụ hoàng!”

Vân Quán Ninh vui mừng dập đầu một cái.

“Đứng lên đi!”

Mặc Tông Nhiên nhìn nàng một cái, trịnh trọng nói: “Con yên tâm, sau này có trẫm che chở con, chắc chắn không kẻ nào dám ức h**p con!”

Vân Quán Ninh tin lời này của ông.

Dù sao thì trước ngày hôm nay, trước khi Mặc Tông Nhiên hứa điều này...

Thì ông đã che chở đứa con dâu luôn làm hoàng cung gà bay chó sủa là nàng.

Cố thái hậu đứng ở một bên cũng cười mãn nguyện.

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Vương ma ma dắt Viên Bảo đã được tắm rửa thay y phục tiến đến.

So với kinh thành, Hành Cung có thể được xem là thánh địa nghỉ hè.

Đến đêm, Hành Cung càng mát.

Khi kinh thành vẫn còn cái nóng của mùa hè thì Hành Cung đã như bước vào thu rồi. Nhất là ban đêm, đến cả Vân Quán Ninh cũng khoác thêm các choàng ngắn bên ngoài.

Viên Bảo không mặc tiểu trường bào.

Nó mặc một chiếc áo kẻ ca rô, khoác bên ngoài là chiếc áo lông trơn màu.

Quần bò và giày kiểu đơn giản.

Tóc vẫn được búi rồi dùng cây trâm ngọc cài vào.

Da của nó trắng nõn, linh khí bức người.

Ở trong Hành Cung đã lâu, đám người có thái hậu đã quen với việc Viên Bảo mặc thay đổi giữa phong cách hiện đại và cổ đại.

Mặc dù Cố thái hậu tò mò Vân Quán Ninh làm y phục đặc biệt cho nó như thế nào, nhưng thấy nó mặc đồ khác với những đứa trẻ khác, bà ấy vô cùng thích.

“Viên Bảo cục cưng, lại đây với Cố tổ mẫu nào!”

Bà ấy vừa mở miệng, Mặc Tông Nhưng chờ không nổi nữa nên đã chen ngang.

Ông đứng dậy, đi đến ôm Viên Bảo vào lòng rồi hôn lên mặt nó một cái thật mạnh.

“Mẫu hậu, người đã ở cạnh Viên Bảo mười mấy ngày rồi, cũng nên nhường cho nhi tử chứ.”

Nhìn Viên Bảo dễ thương nhưng cũng đẹp trai không kém, Mặc Tông Nhiên vô cùng yêu thích.

Ông ôm chặt Viên Bảo không buông tay.

Cố thái hậu bất đắc dĩ lắc đầu: “Con đã giật người đi thì ai gia còn có thể nói gì nữa?”

Mặc Tông Nhiên ôm Viên Bảo ngồi xuống một cách đắc ý, cẩn thận quan sát nó: “Viên Bảo cục cưng giống lão thất khi bé như đúc! Nhìn cái trán này, rất cao!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 485


“Lỗ tai lớn, ắt có phúc!”

“Còn có đôi mắt này, cái mũi này.”

Chỗ nào cũng làm người khác thích, Mặc Tông Nhiên vui mừng kích động đến nỗi ch ảy nước mắt.

Ông nhìn Viên Bảo một cách chăm chú, cũng không nỡ nháy mắt.

Advertisement

Dường như ông sợ, nếu mình chớp mắt thì Viên Bảo sẽ biến mất.

Vân Quán Ninh hơi thẹn thùng.

Từ khi nhìn thấy Viên Bảo, Cố thái hậu cùng Mặc Tông Nhiên đều gọi con trai của nàng là “Viên Bảo cục cưng”. Đúng là ông bà thương cháu hơn không chỉ trong truyền thuyết.

Nhìn thấy Viên Bảo trò chuyện cùng Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh cảm thấy hơi nặng nề.

Advertisement

Bây giờ Mặc Tông Nhiên cũng biết con trai của nàng tồn tại.

Rất giống với tưởng tượng của nàng, đó là ông yêu thương Viên Bảo tận xương tủy.

Đây là chuyện tốt, nhưng cũng làm nàng cảm thấy không yên tâm.

“Phụ hoàng.”

Đột nhiên, nàng mở miệng: “Con dâu có chuyện cần phụ hoàng đồng ý.”

“Chuyện gì? Con nói đi!”

Lúc này đừng nói là một chuyện, cho dù một trăm chuyện... chỉ cần hợp tình hợp lý, thì Mặc Tông Nhiên sẽ đồng ý mà không chớp mắt.

Bây giờ trong mắt ông, Vân Quán Ninh là người lập công lớn.

“Hy vọng phụ hoàng có thể tạm thời giữ bí mật, không cho người bên cạnh biết đến sự tồn tại của Viên Bảo!”

Vân Quán Ninh trở nên nghiêm túc.

“Vì sao vậy?”

Mặc Tông Nhiên tỏ ra không hiểu: “Trẫm biết các con sợ Viên Bảo gặp nguy hiểm.”

“Thế nhưng đứa nhỏ là hoàng trưởng tôn, là cục cưng của trẫm, có trẫm che chở thì ai dám ra tay với Viện Bảo?”

“Phụ hoàng, công kích công khai thì dễ tránh.”

Vân Quán Ninh cắn răng, nói: “Nguy hiểm ở chỗ sáng thì con cùng Vương gia có thể ứng phó, nhưng có người âm thầm nhìn chằm chằm Minh Vương Phủ thì con không biết được.”

Nàng không sợ chết, Mặc Diệp cũng không sợ chết.

Thế nhưng bọn họ sợ Viên Bảo gặp nguy hiểm.

Làm phụ thân mẫu thân, khi có uy h**p, bọn họ sợ chết.

Nếu bọn họ chết thì nhi tử của bọn họ phải làm sao đây?

Cố thái hậu đặt chén trà xuống, thu hồi ý cười trong mắt: “Hoàng đế, thật ra Ninh nhi nói cũng đúng.”

Ban đầu bà ấy cũng cố gắng ủng hộ, bảo Vân Quán Ninh nói thân thể của Viên Bảo cho Mặc Tông Nhiên.

Lúc này Mặc Tông Nhiên đã biết rồi... nếu như thân thế của Viên Bảo bị lộ ra, thì tiếp theo bọn họ sẽ gặp phải công kích ngấm ngầm lẫn công khai.

“Bây giờ thời cuộc căng thẳng.”

Cố thái hậu nghiêm túc nói: “Chắc chắn sẽ có vài người xem Viên Bảo là cái định trong mắt, cái gai trong thịt.”

Sao Mặc Tông Nhiên không rõ Cổ thái hậu nói vậy là có ý gì?

Ông còn chưa lập thái tử.

Nhưng lúc ông chưa lập thái tử thì sóng ngầm trong triều đã cuồn cuộn rồi.

Nếu như Viên Bảo hoàng trưởng tôn bị người ta biết thì sợ là khó có thể đối phó...

Ông hơi híp mắt: “Trẫm hiểu ý của mẫu hậu! Quán Ninh con yên tâm, trẫm hiểu rõ chuyện này, trẫm sẽ không để Viên Bảo gặp chút nguy hiểm nào!”

Tuy rằng ông yêu thương Viên Bảo, hận không thể bên cạnh tôn nhi mãi mãi.

Thế nhưng lúc này còn chưa lộ ra được.

Tôn nhị không thể vào cung cùng ông, nhưng ông có thể xuất cung mỗi ngày, sau đó đến Minh Vương Phủ thăm tôn nhi cục cưng.

Nghĩ đến đây, Mặc Tông Nhiên thở dài một hơi: “Trẫm sẽ không để lộ.”

Ông hôn khuôn mặt trắng nõn của Viên Bảo một cái.

Nhìn thấy ông yêu thương Viên Bảo như vậy, Vân Quán Ninh lại lo lắng, nhịn không được nói: “Phụ hoàng, tuy ngài đã đồng ý rồi.”

“Nhưng con dẫu vẫn hơi lo lắng.”

“Lo lắng chuyện gì?”

Mặc Tông Nhiên nghi ngờ ngẩng đầu lên.

Vân Quán Ninh nhìn ông: “Phụ hoàng, còn có một phiền phức lớn nhất!”

Mặc Tông Nhiên càng nghi hoặc: “Phiền phức gì?”

“Hoàng thượng, nơi này là Hành Cung”

Tô Bình Thiên cẩn thận nhắc nhở.

“À, vậy truyền lợi của trẫm, về kinh!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 486


Mặc Tông Nhiên vung ống tay áo một cái” “Minh Vương phi có công, ban cho một nghìn mẫu ruộng tốt, vô số vàng bạc châu báu, ngoài ra...”

Ông chưa dứt lời thì đã bị Vân Quán Ninh cản lại: “Phụ hoàng, như vậy không tốt. Nếu công khai như vậy thì sẽ làm người bên ngoài nghi ngờ.”

“Thật ra con dâu cảm thấy, Mặc Diệp tạm thời không muốn để phụ hoàng biết việc Viên Bảo tồn tại là cũng có lý.”

Nàng vội nói: “Tất cả cũng là vì sự an toàn của Viên Bảo!”

Advertisement

“Đúng rồi, nên bảo vệ tôn nhi của trẫm.”

Mặc Tông Nhiên suy tư gật đầu: “Nhưng con là thân vương phi, trẫm cũng không thể nâng phẩm cấp của con lên nữa.”

Không thể cao hơn hoàng hậu được.

“Thưởng cho thì con cũng không cần, vậy con nói cho trẫm xem con muốn gì?"

Advertisement

“Con dâu còn chưa nghĩ ra.”

Vân Quán Ninh nghĩ một chút, đột nhiên nói: “Nếu không, sau khi trở lại kinh thành, phụ hoàng cho con dâu một thánh chỉ trong được không?”

Thánh chỉ trống?

Thứ này có ích hơn bất cứ tặng phẩm nào!

Dù sao ai cũng không biết Vân Quán Ninh sẽ viết gì lên thánh chỉ này... Cho dù đến lúc đó nàng viết chặt đầu Mặc Diệp thì cũng không ai có thể ngăn cản!

Bởi vì thánh chỉ này có con dấu ngọc tỷ của Mặc Tông Nhiên, là thay cho lời đồng ý của ông.

Đại diện cho ý chỉ của hoàng đế.

Lệnh của bậc đế vương thì ai dám cãi lại?

Đây chính là quà tặng trời ban!

Mặc Tông Nhiên hơi bối rối: “Con muốn thành chỉ trong làm gì?”

“Phụ hoàng đừng lo lắng, con dâu sẽ không cầm thánh chỉ này làm chuyện xấu.”

Vân Quán Ninh tỏ ra tủi thân, giải thích: “Người cũng biết đấy, ở kinh thành con đắc tội quá nhiều người, người muốn giết con dâu nhiều không kể hết.”

“Sở dĩ con dâu muốn thánh chỉ này chỉ là vì muốn bảo vệ tính mạng mà thôi.”

Đây là lời nói thật.

Hắc Tông Nhiên suy tư một lát rồi gật đầu: “Nếu vậy thì trẫm đồng ý.”

“Cám ơn phụ hoàng!”

Vân Quán Ninh vui mừng dập đầu một cái.

“Đứng lên đi!”.

Mặc Tông Nhiên nhìn nàng một cái, trịnh trọng nói: “Con yên tâm, sau này có trẫm che chở con, chắc chắn không kẻ nào dám ức h**p con!”.

Vân Quán Ninh tin lời này của ông.

Dù sao thì trước ngày hôm nay, trước khi Mặc Tông Nhiên hứa điều này...

Thì ông đã che chở đứa con dâu luôn làm hoàng cung gà bay chó sủa là nàng.

Cố thái hậu đứng ở một bên cũng cười mãn nguyện.

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Vương ma ma dắt Viên Bảo đã được tắm rửa thay y phục tiến đến.

So với kinh thành, Hành Cung có thể được xem là thánh địa nghỉ hè.

Đến đêm, Hành Cung càng mát.

Khi kinh thành vẫn còn cái nóng của mùa hè thì Hành Cung đã như bước vào thu rồi. Nhất là ban đêm, đến cả Vân Quán Ninh cũng khoác thêm các choàng ngắn bên ngoài.

Viên Bảo không mặc tiểu trường bào.

Nó mặc một chiếc áo kẻ ca rô, khoác bên ngoài là chiếc áo lông trơn màu.

Quần bò và giày kiểu đơn giản.

Tóc vẫn được búi rồi dùng cây trâm ngọc cài vào.

Da của nó trắng nõn, linh khí bức người.

Ở trong Hành Cung đã lâu, đám người có thái hậu đã quen với việc Viên Bảo mặc thay đổi giữa phong cách hiện đại và cổ đại.

Mặc dù có thái hậu tò mò Vân Quán Ninh làm y phục đặc biệt cho nó như thế nào, nhưng thấy nó mặc đồ khác với những đứa trẻ khác, bà ấy vô cùng thích.

“Viên Bảo cục cưng, lại đây với Cố tổ mẫu nào!”

Bà ấy vừa mở miệng, Mặc Tông Nhưng chờ không nổi nữa nên đã chen ngang.

Ông đứng dậy, đi đến ôm Viên Bảo vào lòng rồi hôn lên mặt nó một cái thật mạnh.

“Mẫu hậu, người đã ở cạnh Viên Bảo mười mấy ngày rồi, cũng nên nhường cho nhi tử chứ.”

Nhìn Viên Bảo dễ thương nhưng cũng đẹp trai không kém, Mặc Tông Nhiên vô cùng yêu thích.

Ông ôm chặt Viên Bảo không buông tay.

Có thái hậu bất đắc dĩ lắc đầu: “Con đã giật người đi thì ai gia còn có thể nói gì nữa?”

Mặc Tông Nhiên ôm Viên Bảo ngồi xuống một cách đắc ý, cẩn thận quan sát nó: “Viện Bảo cục cưng giống lão thất khi bé như đúc! Nhìn cái trán này, rất cao!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 487


“Lỗ tai lớn, ắt có phúc!”

“Còn có đôi mắt này, cái mũi này.”

Chỗ nào cũng làm người khác thích, Mặc Tông Nhiên vui mừng kích động đến nỗi ch ảy nước mắt.

Advertisement

Ông nhìn Viên Bảo một cách chăm chú, cũng không nỡ nháy mắt.

Dường như ông sợ, nếu mình chớp mắt thì Viên Bảo sẽ biến mất.

Vân Quán Ninh hơi thẹn thùng.

Từ khi nhìn thấy Viên Bảo, Cố thái hậu cùng Mặc Tông Nhiên đều gọi con trai của nàng là “Viên Bảo cục cưng”. Đúng là ông bà thương cháu hơn không chỉ trong truyền thuyết.

Advertisement

Nhìn thấy Viên Bảo trò chuyện cùng Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh cảm thấy hơi nặng nề.

Bây giờ Mặc Tông Nhiên cũng biết con trai của nàng tồn tại.

Rất giống với tưởng tượng của nàng, đó là ông yêu thương Viên Bảo tận xương tủy.

Đây là chuyện tốt, nhưng cũng làm nàng cảm thấy không yên tâm.

“Phụ hoàng.”

Đột nhiên, nàng mở miệng: “Con dâu có chuyện cần phụ hoàng đồng ý”

“Chuyện gì? Con nói đi!”

Lúc này đừng nói là một chuyện, cho dù một trăm chuyện... chỉ cần hợp tình hợp lý, thì Mặc Tông Nhiên sẽ đồng ý mà không chớp mắt.

Bây giờ trong mắt ông, Vân Quán Ninh là người lập công lớn.

“Hy vọng phụ hoàng có thể tạm thời giữ bí mật, không cho người bên cạnh biết đến sự tồn tại của Viện Bảo!”

Vân Quán Ninh trở nên nghiêm túc.

“Vì sao vậy?”

Mặc Tông Nhiên tỏ ra không hiểu: “Trẫm biết các con sợ Viên Bảo gặp nguy hiểm.”

“Thế nhưng đứa nhỏ là hoàng trưởng tôn, là cục cưng của trẫm, có trẫm che chở thì ai dám ra tay với Viện Bảo?”

“Phụ hoàng, công kích công khai thì dễ tránh.”

Vân Quán Ninh cắn răng, nói: “Nguy hiểm ở chỗ sáng thì con cùng Vương gia có thể ứng phó, nhưng có người âm thầm nhìn chằm chằm Minh Vương Phủ thì con không biết được.”

Nàng không sợ chết, Mặc Diệp cũng không sợ chết.

Thế nhưng bọn họ sợ Viên Bảo gặp nguy hiểm.

Làm phụ thân mẫu thân, khi có uy h**p, bọn họ sợ chết.

Nếu bọn họ chết thì nhi tử của bọn họ phải làm sao đây?

Cố thái hậu đặt chén trà xuống, thu hồi ý cười trong mắt: “Hoàng đế, thật ra Ninh nhi nói cũng đúng.”

Ban đầu bà ấy cũng cố gắng ủng hộ, bảo Vân Quán Ninh nói thân thể của Viên Bảo cho Mặc Tông Nhiên.

Lúc này Mặc Tông Nhiên đã biết rồi... nếu như thân thế của Viện Bảo bị lộ ra, thì tiếp theo bọn họ sẽ gặp phải công kích ngấm ngầm lẫn công khai.

“Bây giờ thời cuộc căng thẳng.”

Cố thái hậu nghiêm túc nói: “Chắc chắn sẽ có vài người xem Viên Bảo là cái định trong mắt, cái gai trong thịt.”

Sao Mặc Tông Nhiên không rõ Cố thái hậu nói vậy là có ý gì?

Ông còn chưa lập thái tử.

Nhưng lúc ông chưa lập thái tử thì sóng ngầm trong triều đã cuồn cuộn rồi.

Nếu như Viên Bảo hoàng trưởng tôn bị người ta biết thì sợ là khó có thể đối phó...

Ông hơi híp mắt: “Trẫm hiểu ý của mẫu hậu! Quán Ninh con yên tâm, trẫm hiểu rõ chuyện này, trẫm sẽ không để Viên Bảo gặp chút nguy hiểm nào!”

Tuy rằng ông yêu thương Viên Bảo, hận không thể bên cạnh tôn nhi mãi mãi.

Thế nhưng lúc này còn chưa lộ ra được.

Tôn nhị không thể vào cung cùng ông, nhưng ông có thể xuất cung mỗi ngày, sau đó đến Minh Vương Phủ thăm tôn nhi cục cưng.

Nghĩ đến đây, Mặc Tông Nhiên thở dài một hơi: “Trẫm sẽ không để lộ.”

Ông hôn khuôn mặt trắng nõn của Viện Bảo một cái.

Nhìn thấy ông yêu thương Viên Bảo như vậy, Vân Quán Ninh lại lo lắng, nhịn không được nói: “Phụ hoàng, tuy ngài đã đồng ý rồi.”

“Nhưng con dẫu vẫn hơi lo lắng.”

“Lo lắng chuyện gì?”

Mặc Tông Nhiên nghi ngờ ngẩng đầu lên.

Vân Quán Ninh nhìn ông: “Phụ hoàng, còn có một phiền phức lớn nhất!”

Mặc Tông Nhiên càng nghi hoặc: “Phiền phức gì?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 488


“Mẫu phi.”

Lời của Vân Quán Ninh ít nhưng ý nhiều.

Sắc mặt của Cố thái hậu hơi cứng đờ, rồi lại giả vờ như không có chuyện gì bưng chén trà lên, khẽ nhấp một miếng.

Advertisement

“Ai gia đồng ý”

Mặc Tông Nhiên thì không rõ: “Mẫu hậu, Quận Ninh, bà tôn hai người đang nói chuyện gì mà thần thần bí bí vậy? Có chuyện gì thì cứ nói thẳng, trẫm không đoán được.”

Suy nghĩ của nữ nhân cong cong quẹo quẹo.

Hết lần này đến lần khác, các nàng chỉ cần liếc nhau thì có thể hiểu đối phương muốn nói gì.

Advertisement

Một đại lão gia như ông thì sao có thể đoán ý của bọn họ?”

“Mẫu phi không thể giữ bí mật.”

Vân Quán Ninh bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Điều này thì Mặc Tông Nhiên hiểu.

“Nói có lý”

Ông đồng ý.

Tính tình của Đức Phi.

Nếu biết Viên Bảo tồn tại, biết hoàng trưởng tôn là của Minh Vương Phủ... e rằng bà ta sẽ đứng trên nóc nhà cao nhất của hoàng cung rồi thông báo với toàn kinh thành.

Chưa kể, ngày nào bà ba cũng đến trước mặt Triệu hoàng hậu khoe khoang.

Lần này Triệu hoàng hậu bị vả mặt, Đức Phi đã vội vã ghé thăm từng cửa cung.

Nếu như biết Viên Bảo, sao bà ta lại có thể kiềm chế được?

“Phụ hoàng, thật không dám giấu người.”

Vân Quán Ninh đau đầu đỡ trán: “Cách đây vài ngày, Phi Phi gặp Viên Bào.”

Không đợi nàng dứt lời, Mặc Tông Nhiên đã chen ngang: “Con nói gì? Hóa ra Phi Phi cũng biết Viên Bảo tồn tại?”

“Vâng.”

Vân Quán Ninh thành thật gật đầu.

Mặc Tông Nhiên tức giận đến nắm chặt nắm đấm: “Được lắm, đồ khốn nhà mấy người, thế mà dám gạt trẫm!”

“Ngoại tổ phụ cùng cữu cữu của con cũng biết.”

Vân Quán Ninh chớp mắt: “Được rồi, còn có Tổng Tử Ngư, Trần Bá quản gia của Chu Vương Phủ cũng biết... đến cả Hàn Vương cùng Hàn Vương phi cũng đã gặp Viên Bảo.”

Mặc Tông Nhiên tức đến đỏ mặt.

“Nhưng mà đã mua chuộc Phi Phi, Tống Tử Ngư cũng biết thân phận đặc thù của Viện Bảo nên sẽ không nói cho bất cứ ai.”

Ngay cả Đức Phi cũng có thể bị lừa gạt, có thể thấy được cô cô ruột Mặc Phi Phi yêu thương Viên Bảo đến cỡ nào.

“Còn Trần Bả, con chỉ cần uy h**p một chút là ông ta ngậm miệng”

Vân Quán Ninh suy tư chớp chớp mắt: “Hàn Vương cùng Hàn Vương phi là dễ lừa nhất. Con đeo mặt nạ cho Viên Bảo, lừa bọn họ đó là con nuôi của con.”

“Thế mà hai người không nghi ngờ chút nào!”

Mặc Tông Nhiên: “... Trẫm biết phu phụ lão nhị là khó tin tưởng nhất”

Vân Quản Ninh củi đầu cười cười: “Cho nên phụ hoàng, không còn ai khác biết đến sự hiện diện của Viện Bảo.”

“Hy vọng phụ hoàng có thể bảo vệ sự an toàn cho tôn nhi của người, nhớ đừng nói cho mẫu phi”

Nếu như Đức Phi biết, thì đừng nói là thông báo cho toàn thiên hạ.

Bà ta còn có thể đến Minh Vương Phủ mỗi ngày, hoặc là dẫn Viên Bảo về cung.

Nói chung, bà ta muốn chiếm lấy Viên Bảo.

“Lần trước, sau khi thuyết phục Phi Phi, nửa đêm mẫu phi đến Minh Vương Phủ. Cũng may con dâu có chuẩn bị từ trước, con để bà tôn trong phủ ở Vương Phủ một đêm.

Nói đến đây, Vân Quán Ninh lại nghĩ đến dáng vẻ tức giận đến đóng sập cửa rời đi của Đức Phi.

Nàng cười xán lạn: “Phụ hoàng, người có thể bảo đảm không nói việc này cho mẫu phi sao?”

Cố thái hậu mở miệng: “Đức Phi mãi cũng chưa trưởng thành, giống hệt đứa trẻ lên ba!”

Không biết là bà ấy đang khen Đức Phi lương thiện ngây thơ, hay là đang nói khéo bà ta không thông minh...

Mặc Tông Nhiên đổ mồ hôi: “Mẫu hậu, bây giờ Đức Phi vẫn có chút tiến bộ! Nếu không tin thì người cứ hỏi Quán Ninh, có phải thái độ của Đức Phi đối với nó có thay đổi chiều hướng tốt không”

Một bên là mẫu hậu, một bên là nữ nhân mà ông yêu.

Hai nữ nhân này xảy ra mâu thuẫn thì người khó xử là ông.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 489


Nhìn dáng vẻ đắn đo của ông, Vân Quán Ninh chỉ thấy buồn cười.

Nhớ lại trước đây nàng với Đức Phi đổi chọi gay gắt, dường như Mặc Diệp cũng cảm thấy bất đắc dĩ như thế này...

Làm nam nhân quá khó!

Nàng không nhịn được mà tắt lưỡi.

Advertisement

“Phải không?”

Cố thái hậu lạnh lùng nói: “Nhưng ai gia còn nhớ lúc trước nàng ta đối xử với Ninh nhi như thế nào?

Mặc Tông Nhiên không chịu: “Mẫu hậu, chúng ta nên nói một vài chuyện vui vẻ thôi! Tôn nhi của trẫm thật đáng yêu, đêm nay ngủ với hoàng tổ phụ!”

Mặc Tông Nhiên rời kinh đã được bốn ngày.

Advertisement

Đám người Triệu hoàng hậu cũng đã cảm thấy có gì đó khoogn đúng.

Gần đây, Lương tiểu công công vẫn luôn canh gác ở Ngự Thư Phòng, không cho bất kỳ kẻ nào đến gần.

Ngay cả khi lâm triều, nghe nói là Mặc Diệp vào triều thay chứ không thấy Mặc Tông Nhiên.

Cũng không biết là có chuyện gì.

Là hoàng đế bị bệnh?

Hay là có chuyện khác?

Triệu hoàng hậu hoài nghi nhưng không tìm được ai để hỏi thăm. Đại thần trong triều không biết chuyện gì, cung nhân trong Ngự Thư Phòng và Cần Chính Điện thì không hề nửa lời.

Nghĩ một hồi, bà ta sai người mời Mặc Hồi Diện về.

“Diên nhi, mấy ngày qua con có gặp phụ hoàng của con không?”

“Chưa từng”

Mặc Hồi Diên thành thật lắc đầu: “Mẫu hậu hỏi chuyện này để làm gì?”

“Con biết mấy ngày nay phụ hoàng của con bạn chuyện gì không?”

“Con không biết.”

Mặc Hồi Diên tiếp tục lắc đầu.

Triệu hoàng hậu: "... Con thì được tích sự gì? Nếu là tam đệ của con thì đã biết từ lâu! Còn có, mặc dù hoàng thượng không lên triều, sao không phải là con thay ông ấy xử lý triều chính?”

“Mà là Mặc Diệp? Có thể thấy đây là do con không chịu đấu tranh, phụ hoàng còn chưa hài lòng con!”

Mặc Hồi Phong cúi đầu, không nói được lời nào.

Nhìn bên ngoài, dù hắn ta có bị mắng thì cũng không cãi lại.

Giống như hắn ta đã quen với việc bị Triệu hoàng hậu răn dạy, trách cứ, quen bị bà ta so sánh với các huynh đệ khác từ lâu.

Nhất là với Mặc Hồi Phong cùng Mặc Diệp...

Nhưng thật ra, mắt của Mặc Hồi Diên có chứa đựng sự không cam lòng.

Răn dạy hồi lâu, Triệu hoàng hậu hơi khô miệng khô lưỡi.

Bà ta bưng chén trà trước mặt rồi uống cạn: “Diên nhi, con đừng trách mẫu hậu mắng con! Con là lão đại mà lại kém cỏi hơn những người khác.”

“Bây giờ Phong nhi còn bị giam ở Vương Phủ, mẫu hậu chỉ có thể trông cậy vào con.”

“Nếu như con còn không biết cố gắng thì mẫu tử chúng ta sẽ bị Đức Phi giẫm lên”

“Mẫu hậu dạy phải.”

Mặc Hồi Diên vẫn giữ dáng vẻ kín miệng có đánh chết cũng không nói tiếng nào.

Thấy vậy, Triệu hoàng hậu càng tức thêm, bà ta không thể làm gì khác ngoài vung tay: “Con trở về đi! Còn nữa, bảo lão bà của người qua lại với Vân Quán Ninh nhiều vào.”

“Mẫu hậu muốn xem tiểu tiện nhân kia có bản lĩnh gì mà được hoàng thượng che chở.”

“Vâng, con biết rồi.”

Mặc Hồi Diện xoay người đi ra.

Triệu hoàng hậu càng giận, bà ta cầm chén trà đập vào cạnh cửa.

Cùng lúc đó, Vĩnh Thọ Cung.

Vẻ mặt của Đức Phi căng thẳng: “Diệp nhi, mấy ngày nay không thấy phụ hoàng con đầu, đều cùng là đã xảy ra chuyện gì? Vì sao con lại xử lý chuyện triều chính thay ông ấy?”

“Hay là thân thể của phụ hoàng con không khỏe?”

Mặc dù không khỏe thì cũng phải gặp bà ta chứ.

Bà ta bị chặn ở ngoài cửa Ngự Thư Phòng, hai mươi mấy năm qua, đây là lần đầu tiên đấy!

“Không phải.”

Mặc Diệp giữ kín như bưng.

“Hay hoàng thượng coi trọng con, muốn lập con làm thái tử?”

Đức Phi vội vàng hỏi.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 490


Mặc Diệp hơi đau đầu, hắn đang định phủ nhận thì Như Mặc đã vội vã vào điện nói: “Chủ tử, có manh mối về chuyện của Ngũ quân doanh rồi!”

“Ngũ quân doanh gì chứ? Xảy ra chuyện gì?”

Đức Phi hoài nghi: “Không phải lão đại và lão nhị quản lý Ngũ quân doanh hay sao? Diệp nhi, có quan hệ gì với con?”

Advertisement

“Mẫu phi, con đi trước.”

Mặc Diệp không trả lời mà đứng dậy rời đi.

Sau khi trở về Ngự Thư Phòng, Như Mặc mới báo từng manh mối cho hắn biết: “Chủ tử, người nghi ngờ rất đúng, chuyện này có sự trợ giúp của Doanh Vương”

“Thế nhưng, Doanh Vương vẫn chưa đứng ra.”

Advertisement

“Phải không?”

Mặc Diệp nhướng mày: “Nói tiếp đi!”

Mặc Hồi Phong thật có bản lĩnh.

Hắn sai người giám thị Doanh Vương Phủ, gần đây cũng không thấy hắn ta rời Vương phủ nửa bước. Vậy mà hắn ta còn có thể trợ giúp chuyện Ngũ quân doanh.

Có thể thấy được sau lưng hắn ta có thể lực khác.

“Thật ra chuyện này là do Hàn Vương làm.”

Như Mặc vừa lên tiếng thì Mặc Diệp hơi kinh ngạc: “Sao?”

Hắn nghi ngờ vô căn cứ rất nhiều người, bao gồm Mặc Hồi Diễn cùng Mặc Hồi Phong.

Nhưng hắn không hoài nghi Mặc Hàn Vũ.

Trong mắt hắn, Mặc Hàn Vũ chỉ là một kẻ không làm nên trò trống gì.

Tuy rằng bây giờ hắn ta quản lý Ngũ quân doanh với Mặc Hồi Diện, nhưng thật ra người làm chủ đều là Mặc Hồi Diện, còn Mặc Hàn Vũ chỉ là đánh lận con đen mà thôi.

Không ngờ hắn ta lại là người đứng sau cái án chưa được giải quyết này.

“Nói tỉ mỉ xem!”

Mặc Diệp nghiêm mặt ngồi xuống.

Hóa ra là hắn xem thường vì nhi ca không đáng tin cậy kia rồi.

Như Mặc khẽ nói: “Thuộc hạ phát hiện mấy ngày nay một gã vô danh thường ra vào Doanh Vương Phủ.”

Chuyện này cũng không đáng làm người ta nghi ngờ.

Dù sao Mặc Hồi Phong từng quản lý Ngũ quân doanh.

Mặc dù bây giờ giao cho Mặc Hồi Diễn cùng Mặc Hàn Vũ, nhưng không có nghĩa là mọi người đều ruồng bỏ Mặc Hồi Phong và trung thành với hai vị chủ tử mới.

Có người ra vào Doanh Vương Phủ báo tin cho Mặc Hồi Phong là chuyện bình thường.

“Thuộc hạ tưởng rằng tên vô danh kia báo tin về cái án chưa được giải quyết cho Doanh Vương.”

Như Mặc nói: “Thuộc hạ đoán Doanh Vương cũng muốn nhúng tay vào, phá vụ án chưa được giải quyết để lập công chuộc tội, quản lý Ngũ quân doanh lần nữa.”

Phỏng đoán này khá hợp tình hợp lý.

Mặc Diệp gật đầu, ý bảo hắn ta tiếp tục.

“Nhưng khi thuộc hạ theo sát tên vô danh thì phát hiện hắn ta vòng tới vòng lui ở kinh thành...”

“Sau khi lượn một vòng lớn thì đi vào Hàn Vương Phủ!”

Mặc Diệp hơi híp mắt: “Sao?”

“Thuộc hạ lẻn vào Hàn Vương Phủ thì mới biết đúng là Hàn Vương đứng sau chuyện này. Hàn Vương đã thu mua tên vô danh, làm hắn ta đề nghị Doanh Vương đoạt lại Ngũ quân doanh”

Mặc Hồi Phong muốn đoạt lại Ngũ quân doanh thì cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.

Hắn ta bị giam ở Vương Phủ, cũng không làm được những chuyện khác.

Cho nên chỉ có thể bắt đầu từ bên trong Ngũ quân doanh.

Cho dù là mấy người bỏ mạng tại thanh lâu, hay mấy thành viên của Ngũ quân doanh bị treo cửa thành đều có biểu hiện trung thành với Mặc Hàn Vũ.

Mặc Hồi Phong nhổ từng cái gai.

Những thành viên đi theo hắn ta đã lâu sao lại không biết đây là thủ đoạn của Doanh Vương?

Sao lại không biết hắn ta đang cố ý cảnh cáo, dùng mấy người kia để làm gương cho bọn họ.

Cho nên những người còn lại không dám tiếp tục hành động thiếu suy nghĩ.

“Hàn Vương đã nắm giữ hết thảy chứng cứ của Doanh Vương, đợi hoàng thượng trở về thì ngài ấy sẽ lấy chứng cứ ra.”

Đến lúc đó, Mặc Hồi Phong muốn vùng lên thì quá khó.

Nhưng những chứng cứ mà Mặc Hàn Vũ nằm trong tay, hắn ta sẽ không giao cho Mặc Diệp.

Hắn ta còn định tự tranh công lấy thưởng cơ mà, sao có thể giao chúng cho Mặc Diệp lập công?

“Chủ tử, người xem lúc này chúng ta nên làm gì?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 491


Như Mặc do dự hỏi: “Là cướp chứng cứ từ tay Hàn Vương một cách công khai, hay là ngấm ngầm giành lại từ chỗ Hàn Vương?”

“Cướp?”

Nghe được từ này, Mặc Diệp hơi không vui.

Hắn nhíu mày: “Bản vương là thổ phỉ hay sao?”

Advertisement

“Cướp” cái gì mà “cướp”, từ này không thích hợp chút nào.

Như Mặc ho nhẹ một tiếng: “Chủ tử, vậy người nói xem chúng ta nên làm gì đây?”

“Đi gọi nhị ca vào cung!”

Mặc Diệp hất cằm, cố ý dặn: “Nhớ kỹ, là mời chứ không phải đánh nhị ca ngất xỉu rồi khiêng vào cung.”

Advertisement

>

>

Như Mặc sờ lỗ mũi một cái: “Vâng, chủ tử”

Sao chủ tử biết mình định đánh Hàn Vương ngất xỉu rồi khiêng vào cung?

“Chủ tử, ngài mời Hàn Vương vào cung để làm gì?”

“Không lẽ muốn kết hợp với Hàn Vương?

“Hay là...

“Bản vương tự giành lấy.”

Mặc Diệp thong thả ung dung nói một câu.

Như Mặc: "... Chủ tử thông minh!”

Hắn ta lập tức nhận lệnh đi.

Một lát sau, Mặc Hàn Vũ hùng hổ tiến vào Ngự Thư Phòng: “Lão thất, thị vệ của đệ thật không hiểu phép tắc gì cả! Mời bản vương tiến cũng là mời như thế này sao?”

Mặc Diệp rời mắt khỏi tấu chương chất cao như núi rồi ngẩng đầu nhìn.

Vừa lúc thấy Mặc Hàn Vũ bị Như Mặc “mời” vào.

Nhưng hai tay của hắn ta bị trói, gương mặt phẫn nỗ: “Quả thật buồn cười! Bản vương là nhị ca của đệ! Đệ dám phân phó thuộc hạ làm vậy với bản vương?”

Một đầu dây được buộc vào hai tay hắn ta, còn đầu dây kia thì bị Như Mặc cầm...

Như Mặc dắt hắn ta vào cung như đang dắt trâu!

Mặc Diệp nhíu mày nhìn Như Mặc: “Làm việc kiểu gì đấy?”

“Chủ từ, người nói phải mời Hàn Vương tiến cùng một cách khách sáo”

Như Mặc vò đầu tỏ vẻ vô tội: “Những Hàn Vương không chịu phối hợp! Người nói không thể đánh Hàn Vương ngất xỉu nên thuộc hạ chỉ có thể làm vậy.”

Nói rồi, hắn ta đưa đầu dây kia cho Mặc Diệp.

Mặc Diệp nhận lấy: “Nhị ca, thuộc hạ không hiểu chuyện, đệ xin lỗi nhị ca thay hắn ta.”

Mặc Hàn Vũ hừ một tiếng đầy tủi thân: “Bản vương đang dùng bữa... Không ăn trưa được, đói bụng. Bản vương đang gặm đùi gà thì bị Như Mặc chưởng một cái, đùi gà rơi trên mặt đất.”

“Đùi gà to lắm! Tiếc quá!”

Hắn ta lắc đầu tiếc nuối.

“Tiểu Lương.”

Mặc Diệp lập tức sai bảo vệ Lương tiểu công công ở ngoài cửa: “Truyền lệnh! Nhớ chuẩn bị đùi gà! To một chút!”

“Mời nhị ca ngồi.”

Hắn kéo ghế ra, bảo Mặc Hàn Vũ ngồi xuốn nói chuyện.

Nhưng không có ý định cởi dây...

Lúc này cũng đã đến giờ dùng cơm trưa, Ngự Thiện Phòng đã chuẩn bị xong từ lâu.

Sau khi thức ăn được dọn ra, Mặc Hàn Vũ mới giật giật tay: “Đệ làm vậy thì bản vương ăn thể nào? Đệ muốn tự đút cho bản vương hay là Như Mặc đến làm?”

Gần đây Mặc Hàn Vũ lên cân không ít.

Sợi dây trói đôi tay mập của hắn ta, hằn lên mấy vệt đỏ.

Mặc Diệp cởi dây cho hắn ta: “Mời nhị ca!”

Mặc Hàn Vũ nhìn một bàn đầy thức ăn, nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng cầm một cái đùi gà cắn lên.

Vừa ăn vừa hỏi Mặc Diệp: “Lão thất, đệ không ăn sao?”

“Đệ chưa đói.”

Mặc Diệp chậm rãi lắc đầu, nhìn hắn ta với ánh mắt hứng thú: “Nhị ca, những thứ này ngon không?”

“Ngon chứ! Sao để không ăn?

Mặc Hàn Vũ đang ăn thì cảm thấy ánh mắt của Mặc Diệp có gì đó không đúng. Hắn ta do dự buông đùi gà: “Lão thất, có phải đồ ăn có vấn đề gì hay không?”

“Đừng nói là đệ tính kế bản vương đấy?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 492


Vừa dứt lời, hắn ta nhăn khuôn mặt mập mạp của mình lại rồi ngất trên bàn.

"Lão thất, thức, thức ăn này có độc!"

Gương mặt béo múp của Mặc Hàn Vũ đỏ phồng lên, hắn ta khó chịu ôm bụng: "Bổn vương tin tưởng người như vậy, người lại muốn hạ độc hại bổn vương?"

Hắn ta thật lòng tin tưởng Mặc Diệp!

Advertisement

Dù sao thì hắn ta ăn cơm ở Minh Vương Phủ mấy lần, trước mặt Mặc Diệp mới yên tâm ăn. những món này như thế!

Chẳng trách tên tiểu tử này không ăn, hóa ra những món này quả nhiên có vấn đề!

"Nhị ca đừng lo, không có độc."

Mặc Diệp đứng dậy nói: "Nhưng là thuốc có thể khiến huynh bị liệt tạm thời."

Bị liệt?

Advertisement

Mặc Diệp lại muốn mắng hắn ta bị liệt!

Mặc Hàn Vũ nhíu mày, trên trán rịn mồ hôi hột, rơi xuống cái đĩa trước mặt. Trong đĩa là cái đùi gà hắn ta vừa cắn một nửa, trên đó còn nhỏ mồ hôi, thật đáng tiếc...

Mặc Hàn Vũ thầm nghĩ.

Hắn ta nghiến răng nhìn Mặc Diệp: "Nếu đã làm toàn thân ta tê liệt, vậy tại sao ta lại thấy đau bụng không ngớt?"

"Mấy hôm trước ta lấy thuốc này từ chỗ Ninh Nhi đó."

Mặc Diệp thành thật nói: "Huynh cũng biết, Ninh Nhi rảnh rỗi không có gì làm nên thích tự mình bào chế thuốc! Chắc hẳn thuốc này trừ tác dụng khiến toàn thân huynh tê liệt ra, còn có tác dụng gì đó nữa!"

Nghe quên những lời của Vân Quán Ninh, Mặc Diệp cũng mở miệng nói một tràng.

Mặc Hàn Vũ đau đớn nghiến răng chịu đựng: "Chết tiệt!"

"Hình như lão tử bị tiêu chảy rồi, ta muốn đến nhà xí!"

"Đi đi."

Mặc Diệp để hắn tùy ý.

"Toàn thân lão tử bị tê liệt rồi, đi thế nào?"

Mặc Hàn Vũ đau khổ bắt đầu lẩm bẩm.

Khổ thân Như Mặc, đành phải lập tức công Mặc Hàn Vũ đưa vào nhà xí, rất nhanh trong nhà xí phát ra một tràn âm thanh cùng với một làn hương khó tả...

Mặc Hàn Vũ lùi lại vài bước, tập trung nín thở.

Mặc Hàn Vũ rất nhanh đã được Như Mặc cống ra ngoài.

Cả người hắn ta xụi lơ không có sức lực, nhưng khắp người lại bị tê cứng.

Hiện tượng mâu thuẫn như vậy kết hợp với nhau, chỉ khiến người ta không nhịn được bật

cười.

"Nhị ca, chỉ cần huynh giao chứng của tam ca cho bổn vương, bổn vương sẽ đưa thuốc giải cho huynh."

Mặc Diệp khoanh hai tay tựa vào cột.

"Thì ra người làm vậy với bổn vương là vì muốn lấy chứng cứ của lão tam? Lão thất à lão thất, sao người lại độc ác như vậy chứ! Bổn vương là nhị ca của người đó!"

Mặc Hàn Vũ thở hổn hển.

"Bổn vương còn chưa bắt đầu tranh giành nữa đó." Mặc Diệp ung dung bật cười đáp.

Mặc Hàn Vũ: "Như vậy còn không phải tranh giành?"

"Thủ đoạn của bổn vương, có lẽ nhị ca cũng biết. Nếu bổn vương muốn tranh giành thật."

Hắn còn chưa nói xong, Mặc Hàn Vũ đã thay đổi sắc mặt, gọi liên tục: "Như Mặc, mau mau mau, mau dìu bổn vương vào trong!"

Bị dày vò hết lần này đến lần khác, hắn ta dứt khoát ngồi trên bệ xí không chịu đứng dậy nữa.

"Lão thất có chuyện gì người cứ nói ở đây là được! Chỉ cần người không ngại thối."

Vẻ mặt Như Mặc giống như bị táo bón đứng trước cửa, thầm nghĩ đây sẽ là lần thương lượng nồng nặc mùi hương...

Mặc Diệp đã nín thở từ lâu, đương nhiên sẽ không ngửi thấy mùi gì.

"Giao chứng cứ ra đây."

"Được."

Mặc Hàn Vũ dứt khoát đồng ý.

Vừa rồi Mặc Diệp nói rất đúng, thủ đoạn của Mặc Diệp... hắn ta đã được mở mang tầm mắt rồi.

Nếu không thì cho dù Mặc Diệp không ra tay, sợ là Vân Quán Ninh cũng sẽ ra trận thay phụ quân. Đến lúc đó chỉ sợ sẽ bị hành hạ tàn nhẫn hơn lúc này!

Bản lĩnh hành hạ người khác của nhà đầu thổi đó, Mặc Hàn Vũ càng nghĩ càng thấy tự tin hơn.

Mặc Hàn Vũ uể oải nói: "Ngươi bảo Như Mặc đến thư phòng Vương Phủ đi."

"Ở trong tủ ngăn kéo thứ hai, có một bức thư, đó là thư tay của lão tam, bổn vương hớt tay trên của hắn."

“Ngoài ra, chỉ có thể bảo Đại Tráng ra mặt làm chứng."

Đại Tráng là một tên lính trong Ngũ Quân Doanh.

Tên lính đã phản bội Mặc Hồi Phong, âm thầm làm việc cho Mặc Hàn Vũ.

"Hết rồi?"

Mặc Diệp nhướng mày.

"Hết rồi."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 493


Sắc mặt Mặc Hàn Vũ cũng xám xịt, y phục ướt đẫm mồ hôi: "Ngươi tha cho bổn vương đi! Bổn vương thật sự không xong rồi, còn kéo dài nữa sẽ kiệt sức đó!"

"Đợi Như Mặc lấy thư về rồi tính."

Mặc Diệp nhàn nhã đứng đợi.

Advertisement

Rất nhanh, Như Mặc đã trở lại.

Không những hắn mang thư về, mà còn mang thứ khác...

"Chủ tử người xem."

Như Mặc dâng một mảnh giấy lên cho Mặc Diệp.

Advertisement

Nhìn thấy mảnh giấy đỏ... vẻ mặt Mặc Hàn Vũ trở nên cực kỳ khó coi, không nhịn được nói: "Bổn vương lại quên tiêu hủy mảnh giấy này rồi!"

Thấy hắn ta phản ứng thái quá như vậy, Mặc Diệp lại thấy hơi tò mò về nội dung bên trong mảnh giấy.

Hắn lập tức mở ra, xem lướt qua một lượt.

Trên giấy chỉ có vài ba câu.

Nhưng đủ để chứng minh...

Chuyện của Ngũ quân doanh lần này, chính hắn là người châm đầu vào lửa, Mặc Hồi Phong không phải nguyên nhân gây tội!

Ban đầu Mặc Hàn Vũ muốn vu oan chuyện này cho Mặc Hồi Phong, nào ngờ quên tiêu hủy chứng cứ phạm tội, trái lại còn bị Mặc Diệp lấy được!

Mặc Hàn Vũ thật muốn chết quách cho xong.

Mặc Diệp nhịn cười một tiếng.

Đúng là không cần tốn chút sức lực nào đã lấy được những bằng chứng phạm tội này rồi!

Mặc Hàn Vũ ôm mặt nói: "Lão thất, người tha cho ta đi!"

"Chỉ cần huynh chịu phối hợp, bổn vương dĩ nhiên sẽ không làm gì huynh."

Tuy nói như vậy... nhưng nụ cười trên mặt Mặc Diệp lại khiến Mặc Hàn Vũ thấy càng khó đoán hơn.

Sau khi uống thuốc giải, Mặc Hàn Vũ giống như mất đi nửa cái mạng, nằm thoi thóp trên ghế: "Lão thất người nói cho ta biết, ngươi hạ độc bốn vương lúc nào vậy?"

"Chuyện này chắc người sẽ không để ngự trù làm chứ?"

Trước đây có một tên đồng ý dụ dỗ Hoàng ngự trù, hại Hoàng ngự trù biến thành Hoàng công công.

Chuyện này đã dấy lên một trận sóng gió lớn trong cung.

Chắc hẳn Mặc Diệp sẽ không dùng chiêu này nữa đâu nhỉ?

"Trong thức ăn không hề có độc."

Mặc Diệp cười khẽ: "Độc ở trong miệng bổn vương."

Mặc Hàn Vũ: "Trong miệng ngươi? Đùa gì chứ? Từ lúc bổn vương vào Ngự Thư Phòng đến giờ chỉ cần một cái đùi gà, cũng không có cắn miệng ngươi."

"Nhị ca hiểu lầm rồi."

Mặc Diệp cười khẽ nói: "Bổn vương đã uống thuốc đó từ lâu, chỉ cần nói chuyện với huynh, huynh sẽ trúng chiều."

"Cái gì?"

Mặc Hàn Vũ trợn mắt há mồm nhìn hắn: "Không phải chứ? Vậy sao không thấy người trúng độc?"

"Ninh Nhi thường đem bổn vương ra thử thuốc, bây giờ cơ thể bổn vương... tránh được tất cả các loại độc."

Trong lời của Mặc Diệp còn lộ rõ ý khoe khoang!

Mặc Hàn Vũ bật khóc: "Huhuhu sao bổn vương lại không có thể từ tài năng như vậy chứ?"

Nhìn thê tử nhà lão thất, không những biết uống rượu mà còn biết ủ rượu, nấu ăn lại ngon, chơi xúc xắc giỏi nhất thiên hạ, lại còn được phụ hoàng yêu quý, có thể làm gì tùy thích ở trong cung.

Thậm chí còn một lòng một dạ với Mặc Diệp.

Trong hoàng cung, nàng muốn hạ độc ai cũng dễ như trở bàn tay, hơn nữa còn khó bị phát hiện ra. Mặc Diệp lại có thể tránh được tất cả các loại độc, sau này muốn đổi phó hắn cũng khó hơn nhiều...

Mặc Hàn Vũ ngưỡng mộ rơi nước mắt: "Lão thất, thê tử này người tìm ở đâu vậy."

"Giới thiệu cho bổn vương một người đi! Bổn vương bằng lòng hưu con hổ cái trong nhà..."

Như Mặc nhịn cười.

Con hổ cái?

Nữ chủ tử trong Minh Vương Phủ bọn họ chẳng phải cũng là một con hổ cái sao?

Hàn Vương chỉ nhìn thấy mặt hào nhoáng bên ngoài của chủ tử nhà mình, lại không biết nỗi chua xót đằng sau chủ tử...

Như Mặc rất muốn nói, Hàn Vương dù gì cũng là thanh mai trúc mã tâm đầu ý hợp với Hàn Vương Phi.

Nhưng chủ tử nhà mình và vương phi...

Chủ tử còn chưa được sờ tay của vương phi nữa là!

Rốt cuộc ai thảm hơn ai đây?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 494


Mặc Hàn Vũ đáng thương cầu xin: "Lão thất, nhị ca biết sai rồi!"

"Nhưng bổn vương cũng không có nhằm vào đệ! Ta chỉ nhằm vào lão tam thôi! Tình cảm huynh đệ chúng ta tốt như vậy, lúc trước sinh thần của đệ, bổn vương còn múa góp vui cho đệ nữa!"

Hắn ta giống như đã tìm được lý do.

Advertisement

Hai mắt Mặc Hàn Vũ bừng sáng: "Đệ nể mặt quan hệ của Quận Ninh nhà đệ, khụ khụ khụ, và Oanh Oanh nhà ta tốt như vậy, cũng nể mặt quan hệ của Viện Bảo và Điềm Điềm đi!

Hắn ta không chỉ mang quan hệ giữa Chu Oanh Oanh và Vân Quán Ninh ra, mà còn mang cả Chu Điềm Điềm chỉ mới gặp Viên Bảo có một lần ra để nói.

Nghe thấy hai chữ "Viên Bảo", Mặc Diệp lập tức xụ mặt, ánh mắt càng hung ác hơn.

Nhưng mà vẫn tốt, đến bây giờ Mặc Hàn Vũ vẫn tin Viên Bảo chỉ là con trai nuôi của Mặc Diệp.

Advertisement

"Tuy Viên Báo chỉ là con trai nuôi của đệ, nhưng cũng là con trai mà! Đệ tha cho nhị ca lần này được không?"

Nếu đã nhắc đến Vân Quận Ninh và Viên Bảo, vậy thì hai mẹ con họ là sự uy h**p đối với Mặc Diệp...

"Bổn vương coi như không biết chuyện này."

Mặc Diệp đưa mảnh giấy cho Như Mặc: "Tiêu hủy."

Mặc Hàn Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm nói: "Lão thất, ta nói đệ nghe, hai chúng ta đẩy chuyện này sang lão tam đi! Nếu phụ hoàng biết chuyện này do lão tam làm, chắc chắn sẽ giế t chết tên khốn kiếp nhà hắn!"

Huynh đệ Mặc gia gian ác đều do di truyền.

Bình thường thấy Mặc Hàn Vũ là một tên ngốc chỉ biết ăn cơm, không ngờ lại còn có bộ mặt như thế này.

"Lão thất, hai chúng ta hợp tác đi! Huynh đệ chúng ta hợp sức, để quản lý Thần Cơ Doanh, bổn vương quản lý Ngũ Quân Doanh, chúng ta chắc chắn có thể xưng bá bốn phương!"

Hắn ta tràn đầy tự tin nói.

Dáng vẻ thế này của hắn ta mà còn xưng bá bốn phương...

Ăn khắp bốn phương thì có.

Mặc Diệp nhịn cười đáp: "Nhị ca, ta có một chuyện không rõ"

"Đệ nói đi!"

"Tại sao huynh cứ phải nhằm vào tam ca?"

Lần trước, thư hối lỗi của Mặc Hồi Phong đã bị hắn ta trao đổi, chuyện lần này của Ngữ Quân Doanh cũng lại là Mặc Hàn Vũ làm.

Hắn ta không hại chết Mặc Hồi Phong thề không bỏ qua mà!

Cũng không biết hai người này rốt cuộc có thù oán sâu nặng gì.

Mặc Diệp cẩn thận nhớ lại, từ nhỏ đến lớn quan hệ của Mặc Hàn Vũ và Mặc Hồi Phong cũng không được coi là tốt lắm.

Ba người Mặc Hồi Diên, Mặc Hàn Vũ và Mặc Hồi Phong từ nhỏ đã thích chơi chung.

Mặc Vĩ yếu ớt từ nhỏ, không ở cùng bọn họ.

Mặc Diệp và lão lục cũng thân nhất, mãi cho đến khi lão lục mất...

"Bổn vương nhớ các huynh thân nhau từ nhỏ."

"Ai thân với hắn chứ?"

Mặc Hàn Vũ lạnh lùng hừ một tiếng: "Lão thất, chắc đệ cũng biết, trong ba người thì sẽ có một người bị bài xích. Đại ca và lão tam là huynh đệ ruột, hai người họ đương nhiên sẽ đồng lòng với nhau."

Mặc Hàn Vũ và Mặc Hồi Diện trạc tuổi nhau, hai người họ lớn lên cùng nhau, ban đầu cũng rất thân.

Cho đến khi Mặc Hồi Phong ra đời.

Mặc Hồi Diên đương nhiên sẽ càng thiên vị đệ đệ cùng một mẫu thân sinh ra hơn!

"Mặc Hồi Phong ỷ có đại ca chống lưng, từ nhỏ đã thích giành đồ của ta! Lại còn mắng ta không có bản lĩnh, nói ta chỉ biết ăn, sau này phụ hoàng chắc chắn sẽ đặt tước hiệu cho ta là Dạ Dày Vương!"

"Khốn kiếp! Bổn vương thích ăn thì liên quan gì đến hắn?"

Mặc Hàn Vũ tức giận bất bình mắng: "Dựa vào đầu mà sỉ nhục ta như vậy?"

"Hắn không chỉ cướp đồ của ta, mà còn hay đánh ta! Đệ xem chỗ này của ta."

Hắn ta giơ tay chỉ vào cổ: "Vết sẹo này do hắn cào mà ra đó, lúc đó ta đau đến mức lăn lộn khắp nơi."

"Thù hận giữa bổn vương và hắn có nói ba ngày ba đêm cũng chưa xong! Cả đời này không hại chết tên khốn Mặc Hồi Phong, bổn vương thề không làm người!"

Thấy dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của Mặc Hàn Vũ, Mặc Diệp im lặng không nói gì.

Hắn ta và Mặc Hồi Phong từ nhỏ đã bất hòa.

Có thể ép Mặc Hồi Phong đến nước này, trái lại cũng làm khó Mặc Hàn Vũ rồi...

"Lão thất, bổn vương thành tâm nói với đệ nhiều như vậy, đệ sẽ không nói lại với người khác chứ?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 495


Mặc Hàn Vũ e dè nhìn hắn một cái.

"Không đâu."

Mặc Diệp thu tầm mắt về, sau đó lại xem thư từ trong tay một lượt, gấp lại cẩn thận rồi bỏ vào trong người: "Bổn vương coi như chỉ biết tam ca là người làm chuyện này."

"Đợi phụ hoàng trở về, bổn vương sẽ nói đúng sự thật."

Advertisement

Để xem Mặc Tông Nhiên sẽ xử lý Mặc Hồi Phong thể nào!

"Cảm ơn đệ, lão thất!"

Mặc Hàn Vũ tỏ vẻ biết ơn.

Hắn ta trơ mắt nhìn Mặc Diệp nhét thư vào trong người, ban đầu hắn ta định nhào đến cướp

Advertisement

lại...

Nhưng hắn rụt cổ lại, chỉ dám nghĩ thôi, không dám hành động.

Thứ nhất, hắn ta không đánh lại Mặc Diệp, sau cùng chắc chắn sẽ bị đánh một trận no đòn.

Thứ hai, tuy hắn ta đã uống thuốc giải, nhưng bây giờ vẫn chưa khôi phục hoàn toàn. Ngộ nhỡ tên khốn lão thất này lại nói với hắn vài lời, khiến hắn lại bị tê liệt thì sao?

Mặc Hàn Vũ khóc không ra nước mắt.

Trong hành cùng, tiếng cười nói vang lên không ngớt.

Hành cung vắng lặng đã lâu, mấy ngày nay lại nhộn nhịp vui vẻ trở lại.

Kể từ khi Mặc Tông Nhiên cũng đến hành cung, Vân Quản Ninh bèn tự mình xuống bếp, một ngày ba bữa đổi món liên tục cho ông ấy.

Cố thái hậu già yếu bệnh tật, Mặc Tông Nhiên là trưởng bối, Viên Bảo lại là con trai.

Một ngày ba bữa của bọn họ, Vân Quán Ninh đều phối hợp chay mặn, đầy đủ dinh dưỡng.

Hơn nữa còn không lặp lại!

Nàng làm một số món ăn hiện đại, Mặc Tông Nhiên bọn họ chưa từng thấy, chưa từng nghe và càng chưa từng ăn... nhưng chỉ trong thời gian vài ngày, hầu như bọn họ đều béo lên rồi.

Có cháu trai bảo bối bầu bạn, Mặc Tông Nhiên cảm thấy rất thoải mái.

Hầu như không còn vẻ u ám như thường ngày.

Giờ đây, chẳng qua cũng chỉ là một lão gia tử hiện từ đôn hậu mà thôi.

Cố thái hậu ngồi hóng mát dưới hiên, nhìn Viên Bào và Mặc Tông Nhiên chơi đùa, Vân Quản

Ninh vừa nghiền bột thuốc vừa bật cười vui vẻ.

Viên Bảo lúc này đang cười trên vai Mặc Tông Nhiên.

"Dám cưỡi lên đầu phụ hoàng làm mưa làm gió, Viện Bảo đúng là người đầu tiên đó."

"Chắc hẳn là người duy nhất có một không hai."

Cố thái hậu cười đáp.

"Đúng vậy!"

Vân Quán Ninh thu dọn thuốc bột xong, nàng lại bốc một nắm dược liệu lên, sau đó đưa lên mũi ngửi thử: "Hoàng tổ mẫu, bữa tối người muốn ăn gì?"

Nhắc đến bữa tối...

Hai mắt Cố thái hậu bừng sáng đáp: "Ai gia muốn ăn lẩu!"

"Không được."

Vân Quán Ninh không hề do dự chút nào từ chối bà ấy: "Đó là món ăn có nhiệt lượng cao."

"Thỉnh thoảng chỉ được ăn một lần, đổi khẩu vị, ăn cho đỡ thèm là đủ rồi. Người đã lớn tuổi, cơ thể lại còn chưa khỏi bệnh, không thể ăn thường xuyên."

Nghe thấy lời này, Cố thái hậu mím môi đáp: "Được thôi."

Lúc này Mặc Tông Nhiên đội Viên Bảo đi vào, hai người mồ hôi đầy đầu.

Vừa nghe thấy món lẩu, Mặc Tông Nhiên cũng lập tức hùa theo: "Trẫm cũng muốn ăn lẩu!"

"Không được."

Vân Quản Ninh kiên quyết từ chối.

Mặc Tông Nhiên: "Vậy đồ nướng?"

"Cũng không được."

Vân Quán Ninh từ chối không thương tiếc.

Mặc Tông Nhiên trừng mắt nói: "... cái này không được cái kia cũng không được, vậy con hỏi bọn ta làm gì! Chi bằng con tự làm là cho xong, con nấu gì thì bọn ta sẽ ăn đó!"

Lão gia tử này, đúng là càng ngày càng...

"Vậy thì ăn cháo trắng với dưa leo muối khô đi."

Vân Quán Ninh cố tình chọc bọn họ.

"Nha đầu nhà con, con làm vậy chẳng phải..."

Mặc Tông Nhiên còn chưa nói xong, Tô Binh Thiện đã thở hồng hộc chạy đến: "Hoàng thượng hoàng thượng, chuyện lớn không hay rồi!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 496


"Trong cung vừa truyền tin đến, nói..."

"Ui chao ôi!"

Còn chưa dứt lời, Tô Bỉnh Thiện đã trượt chân một cái, cả người ngã xuống đất!

Vừa rồi chính hai người Mặc Tông Nhiên và Viên Bảo vui chơi thỏa thích đã hại ông ta ngã... hai người họ chơi bắn ná cả buổi trời, bây giờ trên mặt đất toàn là những viên đá nhỏ!

Advertisement

Tô Bỉnh Thiện bị ngã sấp mặt, một hồi lâu cũng không ngồi dậy nổi!

Viên Bảo nhanh trí bước đến dìu ông ta dậy: "Tô công công ông không sao chứ?"

"Đa tạ hoàng trưởng tốn điện hạ."

Tô Bình Thiện nhăn nhó, cả người ngã đau đớn vô cùng!

Advertisement

Răng giả trong miệng cũng suýt chút văng ra ngoài!

A di đà phật, mấy chiếc răng giả đó là bảo bối mấy ngày trước lúc sinh thần ông ta, Minh Vương Phi đã tặng cho ông ta!

Tô Binh Thiện coi như bảo bối thủ động vào răng giả, thấy răng giả còn nằm yên trong miệng, lúc này ông ta mới yên tâm. Ông ta đỡ lưng, nhìn những viên đá vung vãi đầy đất...

V

"Xin lỗi Tô công công, đây đều do ta và hoàng tổ phụ chơi bắn ná vứt ra đó"

Viên Bảo chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội.

Tô Bỉnh Thiện khóc không ra nước mắt đáp: "... lão nô không sao, hoàng trưởng tốn điện hạ yên tâm!"

Mặc Tông Nhiên đã không còn kiên nhẫn được nữa.

2

.

Ông cau mày, mất kiên nhẫn hỏi: "Trong cung truyền tin tức gì đến?"

"Hoàng thượng!"

Tô Bính Thiện lúc này mới phủi bụi trên người, vội vàng đáp: "Trong cung truyền tin đến, nói hoàng hậu nương nương bệnh nặng! Bây giờ dường như đã sắp hấp hối rồi, nói hoàng thượng nhất định phải hồi cung một chuyến!"

Nghe xong, mấy người Vân Quản Ninh chợt thay đổi sắc mặt.

"Tô công công, vừa nãy ngươi nói gì?"

Vân Quán Ninh buồn cười nhìn Tô Binh Thiện: "Mẫu hậu sắp hấp hối rồi?"

"Không phải người ta nói người xấu sống dai sao? Mẫu hậu bây giờ mới bao nhiêu tuổi chứ? Sao lại sắp không xong rồi?"

Lời này quả thật vô cùng to gan, đại nghịch bất đạo!

Nhưng lúc này cũng không ai truy cứu những lời to gan của nàng.

Cố thái hậu nghiêm giọng nói: "Tô Binh Thiện, chuyện này là thế nào?"

"Thái hậu nương nương, nô tài cũng không rõ! Nhưng người đến đưa tin là người của Minh Vương, chắc tin tức này không phải giả đâu! Hoàng hậu nương nương sợ là thật sự..."

Tô Bình Thiện khẽ lắc đầu, không nói gì thêm nữa.

Ánh mắt Mặc Tông Nhiên chợt lóe lên, không biết đang nghĩ gì.

Vân Quán Ninh nhìn ông nói: "Phụ hoàng, hay là người mau hồi cung đi!"

"Nếu hồi cung muộn, sợ là không thể gặp mặt hoàng hậu lần cuối được!"

"Trẫm không về."

Mặc Tông Nhiên giống như một đứa trẻ lên ba, ngồi bệt dưới đất cùng với Viện Bảo, nhặt hết những viên đá nhỏ xung quanh lên, sau đó đưa cho Viên Bảo.

Viên Bảo đang chơi bắn ná.

"Ai biết được hoàng hậu không xong thật hay là giả vờ không xong chứ?

Hẳn lạnh lùng hừ một tiếng: "Trẫm còn chưa chơi với tôn tử bảo bối của ta được bao nhiêu cả, trẫm không đi."

Nữ nhân Triệu hoàng hậu đó.

Bọn họ làm phu thê nhiều năm, sao ông lại không hiểu con người của Triệu hoàng hậu chứ?

Ai biết được nữ nhân này rốt cuộc đang giở trò gì, bà ta cố tình lừa ông ấy trở về, hay là bị bệnh thật đây?

"Hơn nữa, cho dù bị bệnh nặng thật, trong cung có nhiều thái y như vậy, lẽ nào trẫm trở về thì có thể chữa khỏi bệnh cho nàng ta hay sao?"

"Phụ hoàng, nếu mẫu hậu sắp không xong thật, người không về chắc chắn sẽ bị người đời bàn tán!"

Vân Quản Ninh chân thành khuyên nhủ.

"Trẫm mà sợ miệng lưỡi người đời sao?"

Mặc Tông Nhiên hiển nhiên sẽ không sợ.

Vừa rồi ngay cả khi Tô Binh Thiện bị ngã không bò dậy nổi, ông ấy còn không có kiên nhẫn đợi Tô Bình Thiên đứng dậy rồi hỏi chuyện.

Bây giờ nhặt đá cho Viện Bảo chơi bắn ná, ông ấy lại vô cùng kiên nhẫn.

Viên Bảo không ngừng bắn những viên đá trong tay ra, ông ấy cũng không ngừng nhặt chúng về...

Mặc Tông Nhiên không ngại phiền, nhặt đá hết lần này đến lần khác.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 497


Mãi cho đến khi ông mệt không nhặt nổi nữa, cái lưng cũng sắp gãy làm đôi, lúc này mới sai người hầu đến giúp một tay, nhặt hết đá lại cho Viên Bảo.

"Nếu các thải y không chữa cho hoàng hậu được, trẫm sẽ chém đầu chó của chúng!"

"Người đúng là một bạo quân."

Advertisement

Vân Quản Ninh tặc lưỡi: "Cả thải y viện có tổng cộng mấy chục người! Lẽ nào phụ hoàng muốn giết sạch cả thái y viện hay sao?"

"Vậy thì sao?"

Mặc Tông Nhiên hừ lạnh một tiếng.

Tuy nói như vậy, nhưng Vân Quán Ninh biết ông ấy chỉ ra vẻ trước mặt mà thôi.

Advertisement

Đợi sau khi hồi cung, ông ấy chắc chắn sẽ không tàn nhẫn như vậy!

"Phụ hoàng, một bạo quân như người, không sợ "lưu danh ngàn đời" sao?"

"Con đang nói những tên sử quan đó sẽ ghi chép lại tội ác của trẫm sao?"

Mặc Tông Nhiên li3m li3m môi, ánh mắt hiện lên vẻ hung ác nói: "Không thể nào, nếu bạn chúng dám tùy tiện ghi chép lại, trẫm sẽ chém đầu bọn chúng hết!"

Vân Quán Ninh: "..."

Cuối cùng nàng cũng biết tại sao Mặc Diệp lại tàn bạo như vậy rồi.

Hở ra là muốn chặt tay chặt chân, chém đầu người khác.

Hóa ra đều do di truyền!

Nàng rất sợ, con trai yêu quý của nàng sau này cũng sẽ tàn nhẫn như vậy...

Đang suy nghĩ bỗng dưng Cố thái hậu tát Mặc Tông Nhiên một bạt tại nói: "Hoàng đế, con đang nói năng xằng bậy gì đó? Mau thu dọn hành lý, lập tức hồi kinh đi!"

Lúc nãy Mặc Tông Nhiên còn đòi chặt cái đầu chó này, chém cái đầu kia, bây giờ lại ôm đầu kêu đau.

"Mẫu hậu! Trẫm già như vậy rồi, người còn đánh lên đầu trẫm sao?"

Mặc Tông Nhiên tức giận trừng mắt nhìn bà ấy: "Nha đầu Quận Ninh còn ở đây đó! Còn có tiểu hoàng tôn của trẫm cũng ở đây, mẫu hậu có thể giữ chút thể diện cho trẫm không?"

Bây giờ để nha đầu thổi Vân Quán Ninh nhìn thấy cảnh tượng mất mặt của ông ấy...

Chỉ sợ sau này hồi cung, nha đầu này sẽ càng không kiêng nể gì hơn, cưỡi lên đầu ông làm mưa làm gió!

"Ai gia đang giúp con tỉnh táo lại."

Cố thái hậu hừ lạnh một tiếng: "Cho dù hoàng hậu có sắp không qua khỏi hay không, con đường đường là hoàng đế, rời kinh nhiều ngày quả thật cũng đã không ra thể thống gì rồi."

Nếu triều thần đều biết thì cũng đành.

Từ trên triều đến hậu cung, không ai biết Mặc Tông Nhiên đã đi đâu!

"Ừm, phụ hoàng cái này gọi là bỏ nhà ra đi."

Vân Quán Ninh ra vẻ nghiêm túc gật đầu.

"Con im miệng cho trẫm."

Mặc Tông Nhiên lườm nàng một cái: "Mẫu hậu, nhi tử vất vả nhiều năm, chỉ nghỉ ngơi vài ngày cũng không được sao? Trẫm muốn ở cùng Viên Bảo bảo bối không được sao?"

“Đương nhiên không được rồi!"

Thấy dáng vẻ đầy uất ức của ông, Cố thái hậu vui vẻ nói: "Con muốn tránh phiền phức, muốn cùng Viên Bảo"

"Lẽ nào Mặc Nhi không muốn tránh phiền phức? Mặc Nhi không muốn ở cùng Viên Bảo sao?"

Bà ấy hỏi ngược lại.

"Trẫm..."

Mặc Tông Nhiên vò đầu.

"Nếu con muốn để Mặc Nhi gánh vác trọng trách trên vai giúp con, con phải cho nó "thù lao" tương ứng, nếu không thì chẳng phải con đang bóc lột Mặc Nhi làm chân sai vặt cho mình sao?"

Cố thái hậu nghiêm túc nói.

Còn về cho Mặc Diệp thù lao như thế nào...

Trong lòng Mặc Tông Nhiên đã có tính toán.

Chẳng hạn như lập Mặc Nhi làm thái tử, hoặc là trực tiếp truyền ngôi cho Mặc Nhi...

Cố thái hậu híp mắt, đôi mắt hiện ra sự minh mẫn.

Mặc Tông Nhiên nghe ra được ý của bà, ông chợt im lặng không nói gì.

Thấy bầu không khí hơi gượng gạo, Vân Quán Ninh mỉm cười đỡ lấy cánh tay Cố thái hậu: "Vẫn là hoàng tổ mẫu lợi hại! Đôi ba lời đã làm cho phụ hoàng không nói được lời nào!"

"Bình thường có lẽ phụ hoàng đã nổi giận rồi! Bình thường người ấy nổi giận con đều muốn đâm đầu vào tường tự sát đó!"

Nàng giơ ngón tay cái lên bắt đầu nịnh nọt: "Hoàng tổ mẫu, gừng càng già càng cay!"

Cố thái hậu nhìn nàng đầy trìu mến: "Sau này phụ hoàng con không chịu nghe lời, con cứ đến tố cáo với ai gia! Đức Phi và Mặc Nhi có bắt nạt con, con cũng đến tìm ai gia!"

Bà ấy chính là chỗ dựa vững chắc nhất của Vân Quán Ninh, lại còn vững chắc hơn cả Mặc Tông Nhiên!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 498


Chiều hôm đó, trước sự thúc giục của Cố thái hậu...

Mặc Tông Nhiên mang theo đồ đạc, bị đuổi ra khỏi hành công!

Chuyện như thế sợ là cũng chỉ có Cố thái hậu dám làm thôi.

Advertisement

Cố thái hậu không hề nể tình chặn ở trước cửa, sai người đóng cửa: "Con xử lý xong những chuyện rối ren trong cung đó trước đi rồi lại đến gặp ai gia!"

"Mẫu hậu!"

Mặc Tông Nhiên nhếch nhác nhào tới: "Để trẫm nhìn Viên Bảo bảo bối thêm một lần nữa đi!"

Vân Quán Ninh bế Viên Bảo, đứng sau lưng Cố thái hậu, nàng nghe thấy lời này bèn đặt Viên

Advertisement

Bảo xuống.

Viên Bảo sải bước chạy đến ôm cổ Mặc Tông Nhiên, hôm thật sâu lên mặt ông mấy cái liên.

"Hoàng tổ phụ, đi đường cẩn thận! Giữ gìn sức khỏe!"

m thanh non nớt này quả thật đã làm tan chảy Mặc Tông Nhiên!

Ông rất muốn ở lại cùng Viên Bảo một khoảng thời gian nữa.

Thế nhưng, Cổ thái hậu nhẫn tâm đuổi ông ấy đi... nghĩ đến Triệu hoàng hậu "đầu sỏ" khiến ông bị Cố thái hậu đuổi đi, Mặc Tông Nhiên tức giận vô cùng.

Sau khi ông ấy hồi cung, nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nữ nhân phá hỏng chuyện tốt của ông!

Mặc Tông Nhiên ôm lấy Viên Bảo, suýt chút đã bật khóc sướt mướt.

"Được, hoàng tổ phụ bận việc xong sẽ đến đón con!"

Ông lưu luyến nói: "Viên Bảo bảo bối nhất định phải ngủ ngoan, ăn giỏi! Nếu không thích đọc sách thì chúng ta không đọc sách nữa!"

Cháu trai bảo bối của Mặc Tông Nhiên ông, cho dù không thích đọc sách, lẽ nào còn có người dám ý kiến gì sao?

Từ nhỏ đến lớn ông chiều chuộng Mặc Diệp như vậy.

Vì vậy Đức Phi vẫn luôn ghi nhớ: Mặc Nhi không thích đọc sách.

Nhưng có lẽ do hắn là thiên tài hay thần đồng gì đó, từ nhỏ Mặc Diệp không cần tốn chút

công sức nào, bây giờ hắn cũng là người tài giỏi nhất trong các huynh đệ.

"Phải chơi thật vui vẻ! Phải nhớ hoàng tổ phụ!"

Mặc Tông Nhiên có rất nhiều lời muốn dặn dò Viên Bảo.

Cố thái hậu tỏ vẻ chán ghét đứng bên cạnh nói: "Mau đi đi! Trời sắp tới rồi còn không đi nữa! Có phải con tưởng trời tối rồi ai gia sẽ không đuổi con đi nữa không?"

Suy nghĩ của ông đã bị vạch trần, thật ngượng ngùng.

Mặc Tông Nhiên cười khà khà nói: "Trẫm đi ngay đây, đi ngay đây!"

Ông đứng dậy, sau đó không vui nhìn Cố thái hậu một cái nói: "Mẫu hậu, cho dù trẫm có đến hành cung, cũng là vì muốn đến thăm Viên Bảo bảo bối chứ không phải thăm người!"

Cố thái hậu: "..."

Cẩu hoàng đế có cháu trai lại quên mẫu thân!

"Đóng cửa!"

Cố thái hậu lùi lại một bước, ra lệnh vô cùng thô bạo.

Cứ như thế, bóng dáng đám người Mặc Tông Nhiên và Tô Binh Thiện bị ngăn ở ngoài cửa... phía sau cửa vang lên tiếng của Vân Quán Ninh: "Phụ hoàng, đi đường cẩn thận!"

"Nhớ giao ước của chúng ta, bảo vệ Viên Bảo!"

Bảo vệ Viên Bảo, không được để bất kì ai biết sự tồn tại của nó.

Nhất là Đức Phi...

Mặc Tông Nhiên đương nhiên biết chuyện quan trọng trong đó.

Nhìn cửa hành cùng khép lại, ông im lặng thở dài một hơi.

Cố gắng nhìn bóng người sau khe cửa, ông quay người bước lên xe ngựa: "Gấp rút lên đường! Lên đường nhanh lên! Ngày mai trẫm phải đến kinh thành!"

Hồi kinh sớm, giải quyết những chuyện này sớm.

Sau đó sẽ có thể tiếp tục đến ở cùng Viên Bảo bảo bối rồi!

Hôm nay ông ấy định đưa hai người Vân Quán Ninh và Viên Bảo cùng hồi kinh.

Trên đường đi cũng có thể bầu bạn cùng Viên Bảo bảo bối.

Thế nhưng cơ thể Cố thái hậu vẫn cần điều dưỡng, Vân Quán Ninh phải ở lại bào chế thuốc cho bà ấy.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 499


Hơn nữa, nếu bọn họ cùng nhau hồi kinh cũng khó tránh sẽ gây sự chú ý.

Đến lúc đó, Viện Bảo bảo bối chắc chắn sẽ bị phát hiện!

Mặc Tông Nhiên thở dài một hơi, cảm nhận được xe ngựa đang chầm chậm lăn bánh... thật ra đã rất nhanh rồi, nhưng ông đang nóng lòng muốn về, thật muốn lập tức bay về kinh thành.

Advertisement

Xử lý xong mọi chuyện sẽ đến đón Viên Bảo.

Vì vậy mới cảm thấy xe ngựa chạy chậm.

"Sao lại chậm như vậy? Tăng tốc đi! Ngựa đói hay là trẫm để các ngươi đói?"

Advertisement

Thị vệ đảm nhiệm đánh xe ngựa vô cùng đáng thương nói: "Hoàng thượng, đã rất nhanh rồi!"

"Trẫm thấy chưa nhanh! Tăng tốc thêm đi!"

Thị vệ không biết làm sao, đành phải quất ngựa một roi.

Ngựa bị giật mình, bắt đầu chạy điên cuồng... Tô Bình Thiện ngồi cùng thị vệ cũng lập tức bám chặt xe ngựa, suýt chút đã văng ra khỏi xe!

Ngựa chạy bằng băng trên con đường bằng phẳng giữa rừng.

Tô Binh Thiện có thể cảm nhận được gió lớn điên cuồng táp vào mặt, sắp thổi bay cả chiếc mũ trên đầu ông ta.

Ông ta vừa ôm đầu vừa bám chặt xe ngựa.

Gió lùa vào trong khoang miệng, ông ta chật vật phát ra tiếng "vù vù vù" trong cơn gió.

Nhưng Mặc Tông Nhiên vẫn chưa hài lòng, còn ở trong xe quát to: "Nhanh thêm chút nữa!"

Thị vệ: "..."

Đây đã là tốc độ cực kỳ nhanh rồi, còn muốn nhanh hơn nữa sao?

Xe ngựa cũng đâu thể bay được?

Hoàng thượng ngồi trong xe ngựa, không rõ tình hình bên ngoài, Tô công công đáng thương đã không chống đỡ nổi nữa rồi, còn nhanh hơn nữa sẽ bay khỏi xe mất!

Thế nhưng không dám không nghe theo lệnh của hoàng đế, thị vệ đành phải ra sức quất roi vào mông ngựa.

Bây giờ thật khủng khiếp, ngựa hí dài một tiếng, sau đó bắt đầu điên cuồng chạy đi!

Làm kinh động cả vô số chim chóc trong rừng!

"Tốc độ như vậy mới được..."

Mặc Tông Nhiên hài lòng cười, còn chưa nói xong bỗng nhiên ông cảm thấy xe ngựa dường như đang bay vọt lên!

Ngay sau đó, cả người lẫn ngựa đều ngã vào khe núi bên cạnh.

May mà khe núi này cũng không cao, ngã xuống không sao cả, chỉ có xe ngựa bị hư thôi.

Tô công công đã chật vật không thể nhận ra được nữa.

Bím tóc đã bay tán loạn, đầu tóc bù xù giống như vừa bị người ta bắt nạt, cơ mặt còn đang run rẩy, răng giả trong miệng bay sạch không còn cái nào, thậm chí trên mặt còn chi chít vết thương do nhánh cây sượt qua để lại.

"Hoàng thượng."

Tô Bỉnh Thiện uất ức bật khóc: "Răng giả Minh Vương Phi tặng mất hết rồi!"

Ông ta há miệng ra, đưa tay chỉ vào hàm răng lộn xộn không đều: "Mấy chiếc răng giả đó là bảo bối của nô tài đó!"

"Ngươi vẫn còn bảo bối sao?"

Cả người Mặc Tông Nhiên ướt sũng trèo ra khỏi khe suối, ông ngồi một bên vắt nước trong tay áo nói: "Không phải bảo bối của người đã mất từ mấy chục năm trước rồi sao?"

Giết người không dao, giết người không dao mà!

Tô Bỉnh Thiện uất ức ngoảnh đầu đi, ông ta cần yên tĩnh.

Không bình tĩnh trở lại thì không thể nói chuyện vui vẻ với hoàng thượng được.

"Không phải chỉ là răng giả thôi sao? Tuổi người cũng trạc tuổi trẫm, xem xem răng của trẫm tốt biết mấy? Do người ăn nhiều đường, răng rụng hết rồi!"

Mặc Tông Nhiên còn chậm dầu vào lửa nói: "Xem ngươi sau này còn dám ăn đường nữa không"

Tô Binh Thiện: "..."

Hoàng thượng bây giờ sao lại có tác phong này chứ!

Rõ ràng là học theo thói xấu của Minh Vương Phi rồi!

Thấy ông ta uất ức không nói gì, hẳn là giận thật rồi.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 500


Mặc Tông Nhiên nhặt viên đá lên khẽ ném về phía sau cái đầu trọc lóc của Tô Bỉnh Thiện: "Tiểu Tô Tử, giận thật rồi sao?"

Mặc Tông Nhiên đã nhiều năm không gọi Tô Bỉnh Thiện là "Tiểu Tô Tử rồi.

Dù sao thì bây giờ đến từng này tuổi rồi, Tô Binh Thiện lại là thái giám tổng quản.

Advertisement

Trước mặt những thái giám trẻ tuổi đó gọi ông ta một tiếng "Tiểu Tô Tử cũng không ra làm sao cả, Tô Bỉnh Thiện biết giấu mặt đi đâu đây?

Tô Bỉnh Thiện nổi giận đùng đùng không thèm quan tâm Mặc Tông Nhiên, chỉ xoa xoa phía sau đầu.

Mặc Diệp lại đá ông ta một cái, vui vẻ dỗ dành nói: "Đừng giận nữa! Đợi sau này Vân Quán Ninh hồi cung, trẫm bào nàng ấy tặng cho ngươi một bộ răng giả khác là được."

Tuy không biết nha đầu đó lấy đâu ra răng giả kỳ lạ hiếm có này, buồn nôn chết đi được, nhưng lại rất hữu dụng.

Advertisement

Nghe thấy lời này, Tô Bỉnh Thiện lúc này mới cười rạng rỡ đáp: "Hoàng thượng nói thật sao?"

"Nực cười! Có khi nào trẫm nuốt lời chưa? Trẫm nói lời giữ lời!"

Mặc Tông Nhiên đứng dậy: "Tiếp tục lên đường!"

Ông gấp rút muốn hồi cung, xử lý bọn yêu ma quỷ quái đang âm thầm làm loạn đó!

Cả chặng đường đi sớm về khuya, vào buổi chiều ngày hôm sau Mặc Tông Nhiên cuối cùng cũng mau chóng trở về kinh thành.

Nhìn thấy đám quân lính rất chật vật, Mặc Diệp nghi ngờ hỏi: "Phụ hoàng, sao dáng vẻ mọi người trông như gặp phải sơn tặc thể?"

"Sơn tặc gì chứ?"

Mặc Tông Nhiên rất giận dữ trừng mắt nhìn hắn, dặn dò Tô Binh Thiện đợi ông ấy thay y

phục.

Sau khi ăn mặc chỉnh tề, ông ấy lại là đế vương không giận tự uy.

Sự xuất hiện của Mặc Tông Nhiên trong chiếc áo long bào ngay lập tức khiến mọi người kinh

SỢ.

"Bãi giá Khôn Ninh Cung!"

Ông ta đưa cả Mặc Diệp đi đến Khôn Ninh Cung.

Lúc này, Triệu hoàng hậu đang để trán nằm trên giường: "Hoàng thượng sao còn chưa tới? Tin tức bổn cung bệnh nặng còn chưa truyền đến tai hoàng thượng sao?"

"Tình hình bên ngự thiện phòng sao rồi? Có thấy hoàng thượng không?"

Trương ma ma định đáp lời thì Uyên Ương lo lắng chạy vào.

"Nương nương, nương nương, hoàng thượng đến rồi!"

"Hoàng thượng thật sự đến rồi sao?"

Triệu hoàng hậu rất vui mừng, sau đó lại vỗ vỗ mặt mình, ra vẻ sắc mặt suy nhược không còn sức lực.

Bà ta liếc nhìn Dương thái y cảnh cáo: "Dương thái y chắc cũng biết chút nữa nên bẩm báo hoàng thượng ra sao đúng chứ? Nếu người dám nói nhảm..."

Dương thái y vội vàng che miệng: "Vị thần đã hiểu."

Triệu hoàng hậu nhìn ông ta một cái, ánh mắt như muốn nói "coi như người biết điều".

Vừa nói xong, bóng dáng Mặc Tông Nhiên bước vào trong điện: "Hoàng hậu sao rồi? Trẫm nghe nói sắp không xong rồi?"

"Hay là dặn dò bên Bộ Lễ và Khâm Thiên Giảm chuẩn bị hậu sự?"

Triệu hoàng hậu: ".."

Bà ta được Trương ma ma đỡ dậy, yếu ớt ngồi dậy nói: "Hoàng thượng, người đến rồi... Khụ khụ khụ, thân thiếp, khụ khụ khụ, thần thiếp còn tưởng không được nhìn thấy hoàng thượng..."

"Lần cuối cùng?"

Mặc Tông Nhiên ngồi xuống bên giường và nắm lấy tay bà ta: "Hoàng hậu, nàng yên tâm."

"Cho dù ở phương trời xa, trẫm cũng sẽ nhanh chóng về gặp nàng lần cuối! Trẫm đã dặn dò xuống dưới rồi, hậu sự của nàng nhất định phải tổ chức lớn, cả nước cùng tiếc thương!"

Trông mặt ông ấy rất “chân thành”.

Triệu hoàng hậu:"... Thần thiếp cảm tạ hoàng thượng."

Bà ta còn chưa chết!

Hoàng thượng đang nguyền rủa bà ta sao?

"Dương thái y, hoàng hậu rốt cuộc bị làm sao?"

Mặc Tông Nhiên liếc mắt qua, cả người Dương thải y run lên, vội vàng đáp: "Bẩm hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, đây là.."

"Khụ khụ khụ."

Triệu hoàng hậu lại bắt đầu ho khan, như muốn nhắc nhở Dương thái y.

"A... Hoàng hậu nương nương, đây là bị nhiễm hàn khí!"

Dương thái y chợt nhận ra.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 501


"Nhiễm hàn khí sao lại sắp chết được? Chẳng lẽ bị cả dùi bằng xâm nhập vào cơ thể sao?"

Mặc Tông Nhiến cau mày nhìn Dương thái y, tỏ ý không hài lòng: “Đúng là thầy lang băm! Ngay cả hoàng hậu cũng không thể chữa khỏi! Người đâu, kéo xuống đánh hai mươi gây thật nặng cho trẫm!"

Dương thái y ngay lập tức cầu xin.

I

Nhưng ngự lâm quân đã nhanh chóng đi vào, bịt miệng và lôi ông ta ra ngoài.

Advertisement

"Hoàng hậu, nàng yên tâm, nếu đám lang băm này không chữa được cho nàng, trẫm sẽ bảo vợ lão thất đến xem bệnh cho nàng!"

Mặc Tông Nhiên nhìn bà ta đầy "xót xa".

Triệu hoàng hậu run lên: "Hoàng thượng, không, không cần đâu."

Tên tiểu tiện nhân đó đến lại chọc bà ta cho xem!

"Đều là người một nhà, nàng yên tâm, vợ lão thất sẽ chữa khỏi bệnh cho nàng."

Mặc Tông Nhiên "tình cảm sâu đậm".

Advertisement

Trong lòng Triệu hoàng hậu càng thấp thỏm, sợ rằng ông ấy sẽ lập tức hạ lệnh cho cung nhân mời Vân Quán Ninh vào cung. Mặc dù không biết tên tiểu tiện nhân Vân Quán Ninh gần đây đã đi đâu, nhưng chưa bao giờ vào cung...

Chỉ sợ nàng đang giấu đại chiều nào đấy chỉ chờ thời cơ hãm hại bà ta!

"Hoàng thượng, thân thiếp đột nhiên cảm thấy bây giờ tốt hơn rất nhiều! Xem ra, xem ra bệnh cũng không đến mức nghiêm trọng!"

Triệu hoàng hậu vội nói.

"Thật sao?"

Mặc Tông Nhiên cau mày, nhìn bà ta thật sâu, sắc mặt đột nhiên thay đổi: "Tốt!"

"Hoàng hậu, đây là đang diễn kịch với trẫm?"

Ông ấy đột nhiên buông tay Triệu hoàng hậu, đứng dậy trừng mắt nhìn bà ta: "Nói cái gì mà sắp không xong rồi, muốn gặp mặt trăm lần cuối, có phải nàng cố ý lừa gạt trẫm?"

Không ngờ ông ấy nói trở mặt là trở mặt luôn, Triệu hoàng hậu hoảng sợ: "Không phải hoàng thượng."

"Khụ khụ khụ, thần thiếp thật sự bị bệnh!"

Hôm Vân Quán Ninh đến, bà ta đã cảm thấy không thoải mái.

Vốn dĩ nghi ngờ Vân Quán Ninh động tay động chân làm gì bà ta, nhưng đám thái y đều không tìm ra được rốt cuộc là bị làm sao, Triệu hoàng hậu chỉ có thể tương kế tựu kế.

Bà ta vừa khóc vừa nói, hôm Vân Quán Ninh đến đây, sau đó bà ta đã bị ốm cho đến tận bây

giờ.

"Hoàng thượng thần thiếp không phải nghi ngờ vợ lão thất."

Bà ta nhìn Mặc Tông Nhiên đầy oan ức: "Chỉ là thần thiếp thực sự đã bị bệnh từ ngày đó!"

"Ý của nàng là, vợ lão thất đã hạ độc nàng?"

Ánh mắt Mặc Tông Nhiên nặng nề nhìn bà ta.

"Thần thiếp không dám!"

Triệu hoàng hậu oan ức rơi lệ: "Thần thiếp chỉ là nghi ngờ..."

Mặc Tông Nhiên từng bước tiến lại gần: “Vợ lão thất là do trẫm gọi qua đây, nàng nghi ngờ nó, thì chính là đang nghi ngờ trẫm sai khiến nó đến hạ độc nàng?"

"Thần thiếp không có ý đó..."

"Được lắm Triệu Thị! Đầu tiên là khi quân phạm thượng, sau đấy là vu oan nghi ngờ trẫm, nàng còn muốn nói cái gì nữa!"

Mặc Tông Nhiên giận dữ hét lên.

Đã quen biết nha đầu Vân Quán Ninh từ lâu, Mặc Tông Nhiên cũng học được những tuyệt chiêu như "nói trở mặt là trở mặt", "phản đòn đánh đòn phủ đầu", "hung hăng càn quấy"...

Những thủ đoạn này đối phó với Triệu hoàng hậu thực sự hữu dụng!

Triệu hoàng hậu sợ tới mức không nói được lời nào!

"Nàng đã thành công chọc giận trẫm."

Mặc Tông Nhiên hừ lạnh: "Vì nàng đang mang bệnh, trẫm sẽ không truy cứu nữa! Hoàng hậu bị bệnh thì an tâm dưỡng bệnh đi! Chuyện trong lục cung tạm thời không cần nàng phải hao tổn sức lực nữa."

"Hoàng thượng, ý của người là gì?"

Triệu hoàng hậu sửng sốt!

Nghe ý tứ của ông ấy, là muốn tước hết quyền của bà ta sao?

Những năm gần đây, bà ta không được Mặc Tông Nhiên sủng ái, bây giờ con trai của bà ta cũng không được Mặc Tông Nhiên coi trọng

Tất cả những gì bà ta có là quyền hành trong tay!

Nếu ngay cả chút quyền này Mặc Tông Nhiên cũng lấy đi, chẳng phải bà ta sẽ trở thành một xác rỗng sao?

Từ nay về sau Triệu hoàng hậu này chẳng phải sẽ bị người ta chê cười sao?

Triệu hoàng hậu sụp đổ!

Bà ta không còn quan tâm việc mình đang “bệnh nặng không dậy được” nữa, bà ta nhanh chóng xoay người xuống đất, túm lấy chân của Mặc Tông Nhiên: "Hoàng thượng, hoàng thượng, đừng tàn nhẫn với thần thiếp như vậy!"

"Tàn nhẫn? Nếu trẫm thật sự tàn nhẫn, mạng của nàng cũng không giữ được!"

Mặc Tông Nhiên cười lạnh: "Nàng thực sự nghĩ rằng trẫm rất ngu ngốc?"

"Nghĩ kỹ lại đi! Khi nào thân thể bình phục lại, trẫm khôi phục quyền hành cho nàng!"

Nói xong, ông ấy không thèm nhìn Triệu hoàng hậu nữa, phẩy tay áo rời đi!

Nhìn thấy bóng dáng màu vàng rực rỡ rời khỏi Khôn Ninh Cung không chút do dự.

Triệu hoàng hậu mềm nhũn người ngồi dưới đất, lưng đã ướt đẫm mồ hôi, nước mắt cũng không ngừng tuôn ra.

"Nương nương..."

Trương ma ma thận trọng la lên: "Dưới đất lạnh lắm, nô tỳ đỡ người dậy."

Ngay trước khi đến gần Triệu hoàng hậu, bà ta đã hét lên: "A..."

Triệu hoàng hậu hai tay đập mạnh xuống đất, móng tay nhọn xẹt qua sàn nhà, âm thanh chói tai, khiến Trường ma ma không nhịn được rùng mình một cái!

"Đi điều tra! Nghe ngóng xem!"

Triệu hoàng hậu nghiến răng ra lệnh: "Đi nghe ngóng xem hoàng thượng đã giao quyền quản lý lục cung cho ả tiện nhân nào?"

Trương ma ma run rẩy một lúc rồi quay người chạy ra ngoài.

Một lúc sau, bà ta bước vào bẩm báo: "Nương nương, nô tì đã đi nghe ngóng qua."

Triệu hoàng hậu vẫn đang ngồi dưới đất, nghe thấy bà ta bẩm báo bỗng nhiên ngẩng đầu, lên, hai mắt đỏ bừng: "Là ai?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 502


Vĩnh Thọ Cung.

Mặc Tông Nhiên vừa rời đi, Đức phi thất thần ngồi trên ghế quý phi: "Bà Lý, bà

Lý!"

Advertisement

Bà hét lên hai lần, Lý ma ma từ cửa chạy vào: "Nương nương, nô tỳ vừa tiễn hoàng thượng ra ngoài! Nương nương có gì dặn dò nô tỳ?"

"Mau véo bổn cung một cái đi!"

Đức phi ra lệnh.

"Điều này..."

Advertisement

Lý ma ma khó xử, bà ta nhìn cổ tay của Đức phi đang duỗi ra, bà ta không ngừng nói: "Nương nương, vẫn là để người béo nô tỳ đi."

Nương nương nhà mình thân tôn cao quý, bà ta nào dám véo chứ?

Đức phi cũng không nhiều lời.

Bà dùng lực, véo má Lý ma ma.

"A."

Lý ma ma đột nhiên hét lên!

Tuy đã có tuổi rồi nhưng da thịt này giống như một miếng da.

Khuôn mặt của những bà già bình thường không phải gầy gò thì là chảy xệ... Nhưng Lý ma ma đi theo Đức phi coi như cũng được chăm sóc chu đáo.

Trên gương mặt này vẫn còn có da có thịt!

"Ngươi thấy đau ư? Là thật!"

Đức phi như vừa tỉnh lại từ trong mơ, lại VỖ VỖ mặt Lý ma ma: "Bổn cung không nằm mơ!"

Lý ma ma: "..."

"Nương nương, người rốt cuộc bị sao vậy?"

"Bồn cung còn nhớ rõ lúc đầu thái hậu đã nói. Nói bổn cung bất tài, cho dù cả đời này hoàng thượng sủng ái bổn cung như thế nào, thì bổn cung vĩnh viễn không thể làm hoàng hậu."

Đức phi ngây ngốc nói: "Còn nói bổn cung vĩnh viễn không thể chủ trì đại cục."

"Hahahaha, lúc này bổn cũng đang tát vào mặt thái hậu rồi đúng không?"

Bà ngẩng đầu cười lớn: "Hoàng thượng thật sự đã tước hết quyền hành của hoàng hậu rồi, muốn bổn cung xử lý chuyện hậu cung! Hahahaha, bổn cung thật sự rất muốn xem mặt mũi của thái hậu khi biết chuyện này sẽ như thế nào!"

Bà và Vân Quán Ninh tương ái tương sát.

Còn với thái hậu, chẳng phải tương ái tượng sát chứ?

Mặt của Lý ma ma đỏ bừng lên.

Bà ta đau khổ xoa mặt mình, nương nương nhà mình ra tay tàn nhẫn quá...

"Nhưng mà nương nương, hoàng thượng không để cho một mình người cai quản lục cung, còn để Thục phi nương nương hỗ trợ!"

"Vậy thì sao? Chỉ là hỗ trợ thôi!"

Đức phi xem thường, khẽ hừ một tiếng: "Mọi việc đều do bổn cung làm chủ! Nếu Thục phi dám chất vấn quyết định của bổn cung, bổn cung sẽ dùng hoàng thượng ra trấn áp nàng ta!"

"Hoàng thượng sủng ái bổn cung, bổn cung đi nghênh ngang trong cung, nàng ta cũng không dám hé nửa lời!"

Lý ma ma khẽ ho khan một tiếng: "Nương nương đúng là tính tình thẳng thắn."

Đức phi là một người rất thực tế!

Nếu là như vậy, chính mình thầm hiểu trong lòng là được rồi, lại còn công khai nói ra nữa?

Lý ma ma thực sự rất bất lực.

"Bổn cung vốn đang nghĩ, hoàng thượng không ở trong cung, hơn nữa Tô Binh Thiện cũng không ở đây, chắc hẳn đã xảy ra chuyện! Hôm nay thấy hoàng hậu giả bệnh mới có thể triệu hoàng thượng trở về..."

Bà vuốt cằm trầm ngâm.

Sắc mặt Lý ma ma thay đổi: "Chẳng lẽ nương nương muốn bắt chước sao?"

"Bổn cũng không thể làm được!"

Bà ta vội vàng ngăn cản: "Nương nương người xem, hôm nay hoàng hậu giả bệnh, hoàng thượng cũng đối với bà ta không chút lưu tình."

"Hành vi như vậy tuyệt đối không được bắt chước!"

"Hoàng thượng sẽ không đối xử với bổn cung như vậy."

Đức phi đặt tay xuống: "Lập tức bảo Ninh nhi vào cung, lên đối sách với bốn cung, mẹ chồng nàng dâu đây phải bàn bạc một chút chuyện hậu cung!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 503


Ngày thường bà luôn quan sát, Triệu hoàng hậu luôn để Nam Cung Nguyệt hoặc Tân Tự Tuyết vào cung cùng bàn bạc chuyện hậu cung.

Nhìn mẹ chồng con dâu nhà người ta trông thật hòa thuận, ấm áp.

Lần này, đến lượt là nếm thử mùi vị!

Advertisement

Lý ma ma bất lực cười cười: "Chẳng lẽ người quên sao? Vương phi còn ở trong hành cung cùng Thái hậu nương nương, còn chưa hồi cung!"

"Đúng vậy, bổn cung quên mất!"

Đức phi cau mày: "Nhưng mà, nha đầu thối này! Tại sao lại không thèm quan tâm bổn cung vậy chứ?"

Advertisement

"Có phải là bổn cung đang nuôi một đứa bạc tình không!"

Lý ma ma thở dài nói: "Nương nương, người còn chưa nuôi vương phi mà! Vương phi không phải loại người như vậy, người nên cùng vương phi sống hòa thuận rồi hẵng nói!"

Hơn nữa, Cố thái hậu là cô nãi nãi của Vân Quán Ninh, người ta thiên vị thì cũng đúng mà?

Thấy nương nương nhà mình chán nản, Lý ma ma lắc đầu bất lực.

Ngự thư phòng.

Mặc Tông Nhiên nhìn Dương thái y đang quỳ trước mặt mình, buồn bực quát lên: "Cái tên hồ đồ nhà ngươi!"

"Lại dám giúp hoàng hậu lừa ta trở về?"

Mặc dù vừa rồi ở Khôn Ninh Cung đã phạt Dương thái y hai mươi gậy.

Nhưng hiện tại Dương thái y vẫn còn nguyên vẹn, rõ ràng không có dấu vết bị đánh.

"Hoàng thượng, vị thần oan quá! Hoàng hậu đã nói nếu vi thần không làm theo chỉ thị của người thì nhất định sẽ vặn đầu vị thần!"

Dương thái y tự bào chữa cho mình.

"Vậy ngươi không sợ ta lấy đầu chó của ngươi sao?"

Mặc Tông Nhiên hừ lạnh một tiếng: "Cút ngay! Nhìn thấy người là thấy khó chịu!"

Dương thái y như được đặc xá, cầm hộp thuốc đi ra ngoài mà không quay đầu lại.

"Diệp Nhi, chuyện mà trẫm dặn dò con kết quả ra sao rồi? Trẫm trở về sớm hơn dự kiến mấy ngày, nếu không tra ra, trẫm sẽ cho con thêm vài ngày..."

CL

"Không cần, phụ hoàng."

Sắc mặt Mặc Diệp không chút thay đổi: "Nhi tử đã có chứng cứ rồi."

Hắn trình lên bức thư tín: "Người đứng sau chuyện này là tam ca."

Mặc Tông Nhiên không bất ngờ trước kết quả này.

Sau khi đọc kỹ bức thư tín, ông ta hừ lạnh một tiếng đập bức thư tín xuống bàn: "Lão tam này! Xem ra là trẫm quá khoan dung cho nó rồi!"

Cơn giận của hoàng thượng khó mà nguôi ngoai.

Lần này Mặc Hồi Phong đã hoàn toàn cuốn mình vào bên trong.

Không những không cướp về được Ngũ Quân Doanh, hắn ta còn bị tước phong hiệu "Doanh Vương" và bị hạ lệnh chuyển sạch nhà kho vương phủ.

Mặc Hồi Phong của ngày hôm nay không còn là Doanh Vương oai phong lẫm liệt nữa.

Chỉ là một tam vương gia... Tâm thường không có gì nổi bật.

Còn tâm tư muốn làm hoàng hậu của Tần Tự Tuyết, cũng phải đổi “Doanh Vương phi” thành “Tam vương phi”.

Như vậy thì cũng còn đỡ, nhà kho vương phủ bị tịch thu, ngay cả người hầu trong vương phủ cũng không nuôi nổi!

Trong cơn tuyệt vọng, hắn ta đã phải cắt giảm hầu hết hạ nhân của mình, chỉ để lại những nhà hoàn thân cận ngày thường.

Ngoài ra, Mặc Hồi Phong còn lãnh cơn thịnh nộ của Mặc Tông Nhiên, ông ấy đã ra lệnh đánh hắn ta một trận, sống dở chết dở nằm trên giường.

Kết cục này thật là quá thảm!

Ngay sau khi sự việc này được đưa ra, toàn bộ kinh thành đã sôi sục!

Rất nhanh, tin tức đã truyền đến hành cung.
 
Back
Top Bottom