Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 464


Chỉ thấy Vân Quán Ninh vẫn cúi thấp đầu...

Dẫu sao thì Cố Thái hậu cũng là người đã ở trong hậu cung nhiều năm, mặc dù bà ấy ở hành cung dưỡng bệnh đã lâu, nếu nhìn từ bên ngoài thì không khác gì mấy vị lão thái thái bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ thì dường như năm tháng đã thiên vị bà ấy rất nhiều, không hề lưu lại quá nhiều vết tích ở trên khuôn mặt bà.

Advertisement

Đột mắt vẫn còn tinh tường kia, lóe ra mấy ánh nhìn rất sắc bén.

"Sao trước đó ai gia lại chưa gặp hai nha đầu này bao giờ?".

Bà hỏi Vương ma ma.

Advertisement

"Lúc nãy nô tỳ nói trà nước hôm nay đặc biệt thơm ngọt. Cũng không phải là bởi vì đổi trà, mà là bởi vì...đổi chấm trà người cho Thái hậu đó ạ!"

Vương ma ma nở nụ cười xán lạn.

"Tại sao lại phải làm thế?"

Cố Thái Hậu nhíu mày, khi bà quay đầu nhìn lại lần nữa thì Vân Quán Ninh đã ngẩng đầu lên: "Thái hậu!"

"Ngươi là, là Ninh Nhi?"

Bởi vì quá kinh ngạc nên Cố Thái Hậu đánh rơi chén trà trong xuống đất, bà ấy lập tức đứng dậy. Không dám tin nhìn trên dưới trước sau người Vân Quán Ninh một lượt...

"Con là Ninh Nhi!"

Vân Quán Ninh quỳ xuống thỉnh an: "Ninh Nhi thỉnh an Thái hậu."

"Ôi chao.”

Cổ Thái Hậu vô cùng xúc động.

Bà ấy lập tức rơi nước mắt, kéo nàng vào trong ngực mình: "Thì ra là Ninh Nhi! Ai gia còn tưởng rằng, Diệp nhi tra tấn con nhiều năm nên con đã sớm ra đi rồi..."

Lần gần nhất bà ấy hồi cùng cũng đã được nửa năm rồi.

Hôm đó khi gặp cái đứa Mặc Diệp hư hỏng kia lại nói với bà ấy rằng Vân Quán Ninh không còn sống được lâu nữa!

Cố Thái Hậu sai người đến Minh Vương phủ nghe ngóng tin tức, cũng nhận được tin Minh Vương Phi bệnh nặng, sợ là không còn sống được bao lâu nữa.

Bởi vậy nên bà mới đau lòng mà trời cung một lần nữa.

Nào biết hôm nay bà ấy lại có thể gặp lại Vân Quán Ninh một lần nữa ở hành cung này?

Thấy Cố Thái Hậu khóc, Vương ma ma cũng rơi lệ theo.

Cảm xúc của Vân Quán Ninh bị hai người bọn họ ảnh hưởng, cũng có cả ảnh hưởng từ cảm xúc của nguyên nên nàng cũng khóc theo, thở không ra hơi: "Thái hậu, con không sao, con không sao!"

Thấy thế, Như Yên cũng rơi nước mắt.

"Không sao là tốt rồi!"

Cố Thái Hậu nức nở, đẩy Vân Quán Ninh ra xa một chút: "Để ai gia nhìn con

kỹ một chút nào."

Bà ấy ngắm nghía Vân Quán Ninh rất kỹ càng, cả nửa ngày sau mới nói: "Gầy! Quá gầy!"

So với bốn năm trước thì bây giờ Vân Quán Ninh đã gầy đi rất nhiều.

Nhưng mà không phải là bởi vì nàng bị cấm túc Thanh Ảnh viện, bốn năm qua phải chịu nhiều “khổ sở” đâu nhé.

Có “không gian” đại ca ở đây, bốn năm nay nàng còn chẳng biết cái gì gọi là khổ sở.

Chỉ là nàng cảm thấy, Vân Quán Ninh trước đây quá béo.

Nàng thấy thon thả một chút sẽ đẹp hơn, cho nên nàng mới cố ý giảm béo!

Cố Thái Hậu không rõ nguyên nhân nên chỉ nghẹn ngào hỏi: "Cái đứa khốn nứa khốn nạn kia (Mặc Diệp), sao nó lại có thể tra tấn con như thế? Con nói cho ai gia nghe đi, ai gia sẽ bắt hắn rồi sai người đánh cho hắn một trận, xả giận cho con!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 465


Khóc một lúc sau, tâm tình cả hai mới có thể bình ổn lại một chút.

Vân Quán Ninh lúc này ngồi bên người của Cố thái hậu, kỹ càng thuật lại chuyện của bốn năm qua cho bà ấy giải sầu.

.

Advertisement

"Con không chịu thiệt thòi là được rồi."

Cố thái hậu cảm thán: "Mẫu thân con ra đi sớm, gã khốn Văn Chấn Tung đó lại không đối đãi tốt với con. Ai gia vốn tưởng rằng gả con cho người con yêu thích, nửa đời sau của con sẽ được hạnh phúc rồi."

20

Advertisement

Lúc trước, chuyện Vân Quán Ninh sắp đặt hãm hại Tần Tự Tuyết và Mặc Diệp, Cố thái hậu sao có thể không biết chứ?

Chỉ là bà ấy cũng hiểu, Vân Quán Ninh là vì yêu thích Mặc Diệp nhiều năm.

Vì muốn toại nguyện cho tình cảm đó của nàng, bà ấy mới dung túng nàng, thậm chí không hề thương tiếc mà hủy bỏ hôn ước giữa Mặc Diệp cùng Tần Tự Tuyết.

Nào ngờ, hành động đó không phải giúp toại nguyện tình cảm của nàng, cho nàng có một cuộc sống hạnh phúc về sau.

Mà chính là đẩy nàng vào hố lửa.

Vân Quán Ninh được thuận lợi gả vào Minh Vương phủ, nhưng không được Mặc Diệp sủng ái, thậm chí còn bị cấm túc ở Thanh Ảnh Viện...

Đã mấy lần Cố thái hậu đứng ra làm chủ cho nàng, ngược lại còn bị Mặc Diệp chọc tức đến bệnh cũ tái phát.

Vì thế, Cố thái hậu mới rời khỏi kinh thành, tới dưỡng bệnh ở Hành Cung.

"Lúc trước, Diệp nhi chết tiệt đó đã bảo đảm với ai gia, nó chỉ là cẩm túc con, sẽ không làm hại gì tới con. Lúc đó ai gia mới không can thiệp vào chuyện này nữa."

Nói tới đây, một bên là Vân Quán Ninh mà bà ấy thương yêu, một bên lại là cháu trai Mặc Diệp của mình.

Môi hở răng lạnh, Cố thái hậu còn có thể làm gì được nữa chứ?

Bà ấy sợ nếu làm căng lên, Mặc Diệp sẽ làm gì đó thật với Vân Quán Ninh.

Hết cách, bà ấy chỉ có thể rời cung, rời xa những thứ xấu xa ở kinh thành đó.

Nhìn Cố thái hậu khóc đến hai mắt sưng đỏ, Vân Quán Ninh cảm thấy kích động trong lòng.

Cố thái hậu thật sự yêu thương nàng.

"Thái hậu, con không sao rồi. Con với Vương gia bây giờ cũng rất tốt. Lần này tới Hành Cung, Mặc Diệp cũng biết chuyện này, còn dặn dò con ở với người thêm vài ngày."

Vân Quán Ninh vội vã lau nước mắt, cười nói: "Không chỉ có bọn con mang đồ tới cho người đâu."

"Ngay cả mẫu phi cũng nhớ người thích ăn bánh khoai tím đường đỏ, đã cố ý sai người làm rất nhiều cái bảo con mang tới cho thái hậu đó."

Vừa nói, Vân Quán Ninh vừa đứng dậy.

Nàng đỡ Cố thái hậu, hai người cùng quay về.

"Thật sao?"

Cố thái hậu có hơi bất ngờ: "Con với Diệp nhị đã hòa thuận rồi sao? Con không lừa ai gia chứ?"

"Dĩ nhiên là không rồi."

Vân Quán Ninh nghiêm túc nói: "Nếu như thái hậu không tin, sáng mai người theo con trở lại kinh thành. Con với Mặc Diệp sẽ dập đầu với thái hậu đàng hoàng, để lão nhân gia người có thể an tâm."

Nghe nàng vẫn luôn gọi "Mặc Diệp", Cố thái hậu lại bật cười.

"Nha đầu con đó, vẫn cứ lớn gan như vậy."

Tuy nói thế nhưng mà giọng điệu cũng không hề mang ý trách mắng, ngược lại còn là cưng chiều đến tận trời: "Kinh thành đã ổn hết rồi à?"

"Vẫn ổn ạ!"

Sau khi vào trong điện ngồi xuống, Vân Quán Ninh dặn dò Như Yên lập tức mang bánh khoai tím đường đỏ tới: "Thái hậu, nếm thử đi. Đây là tấm lòng của mẫu phi dành cho người, hiếu thảo với người đó!".

"Nó biết hiếu thảo với ai gia?"

Cố thái hậu hừ lạnh một tiếng.

Nhưng vẫn há mồm, được Vân Quán Ninh đút cho một miếng bánh: "Tuy là ai gia đang ở Hành Cung."

"Nhưng mà không phải không có ngự trù. Muốn ăn bánh khoai tím đường đỏ thì còn cần nó phải cố ý dặn dò ngự trù, ngàn dặm xa xôi mang tới cho ai gia sao?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 466


Sau khi thưởng thức kỹ càng xong, Cố thái hậu gật đầu nói: "Mùi vị không tệ."

Biết được người kia là khẩu và tâm phật, Vương ma ma cười nói: "Đức Phi nương nương chỉ là tính cách khá thẳng thắn."

"Nhưng mà nô tỳ thấy, muốn ở cùng với nhân tài như thế. Chứ đừng như vài người, ngoài mặt ôn hòa, bên trong lại độc ác."

Advertisement

"Vài người" mà bà ta nhắc tới đó, Vân Quán Ninh cũng đoán được là ai.

Là Triệu hoàng hậu.

"Thái hậu đối xử với Đức Phi sao không phải là thế đi? Rõ ràng là người rất thương yêu Đức Phi."

Advertisement

Nếu không, Cố thái hậu làm sao lại yêu thương Mặc Diệp như thế?

Cho dù lúc trước bị Mặc Diệp uy h**p, bà ấy đã giận tới mức phát bệnh, nhưng trong lòng lại chưa từng tức giận hắn. Ngược lại còn chủ động rời kinh, không để Mặc Diệp sinh lòng tạo phản.

Cũng vì thế, bà ấy mới có thể bảo vệ tính mạng của Vân Quán Ninh

Nếu không, nàng làm sao có thể sống đến tận bốn năm sau?

Có Vương ma ma hòa giảng, Cố thái hậu thoáng trầm mặc lại nói: "Mọi chuyện trong cung đã ổn cả rồi?"

"Đều ổn."

Vân Quán Ninh cầm lấy khăn, lau mấy miếng bánh rơi vụn trên tay người kia, lúc này mới nhỏ giọng nói: "Thái hậu, nghe nói cơ thể của người không được tốt."

"Không biết đã xảy ra chuyện gì?"

Trước lúc gặp Thái hậu, thật ra nàng không cảm thấy thân thiết lắm với vị thái hậu là người Cố gia, sau khi xuyên không chưa từng gặp mặt này.

Ngay cả lúc trước, khi Dương thái y nói chuyện về thái hậu.

Nàng cũng thấy chẳng hề liên quan gì tới mình.

Nhưng mà hôm nay nhìn thấy, mới biết cái gì gọi là huyết thống liền mạch diệu kỳ.

Dù cho đây cũng không phải là cơ thể vốn có của nàng.

Nhưng trong cơ thể của nàng và Cố thái hậu, suy cho cùng là chảy cùng một dòng máu.

Vị thái hậu nương nương cao quý có một không hai ở trước mặt này, với nàng mà nói thì chính là một vị cô nãi nãi yêu thương vãn bối trong nhà vậy.

"Haiz, giá cả rồi, không còn linh hoạt được nữa."

Cố thái hậu nhẹ nhàng lắc đầu: "Còn có gì mà tốt hay không tốt nữa, cứ như vậy mà sống tạm bợ qua ngày thôi."

"Tiên hoàng đã băng hà nhiều năm rồi, ai gia một mình sống chừng ấy năm, cũng đã đủ rồi."

Nghe thế, Vương mà ma lại bắt đầu nước mắt như mưa.

Vân Quán Ninh cũng nhẹ nhíu mày nói: "Sao có thể nói vậy được? Người phải sống lâu trăm tuổi."

Nàng nhẹ giọng nói: "Con bắt mạch cho người."

"Bắt mạch? Con còn biết cả y thuật sao?"

Câu nói đó lại khiến Cố thái hậu bật cười: "Nha đầu như con ai gia còn không hiểu sao, từ thuở nhỏ đã không thích đọc sách. Mấy chuyện như viết chữ, cầm kỳ thư họa... Đều không rành bất cứ thứ gì."

Trước ánh mắt chọc ghẹo của người kia, vẻ mặt hiếm khi thấy ngại của Vân Quán Ninh lại thoáng đỏ bừng.

"Thái hậu!"

Nàng phụng phịu: "Hảo hán không nhắc tới khí chất trước kia."

"Con coi con đó, nói ít đọc sách có sai đâu? Câu hảo hán không nhắc tới khí chất trước kia là áp dụng trong ngữ cảnh này sao? Con có khí chất à?"

Cố thái hậu bật cười ha hả.

"Con là cố ý lấy lòng người đó, ai nói từ nhỏ con không thích đọc sách, không đọc được chữ chứ?"

Vân Quán Ninh hừ một tiếng: "Ở trong Minh Vương phủ mấy năm qua, con đã bỏ công học tập. Con nghiên cứu vô số sách y thuật, bây giờ ngay cả phụ hoàng đều nói y thuật của con còn hơn cả Dương thái y nữa cơ!"

Vẻ mặt của nàng khá là tự hào.

"Thật sao?"

Có thái hậu có hơi ngạc nhiên.

Vương ma ma cười nói: "Nếu hoàng thượng đã nói rồi, vậy thì cũng không sai biệt lắm đâu."

"Úi chà, không nhìn nhìn ra Ninh nhi nhà chúng ta lợi hại như vậy nha. Thậm chí cả y thuật của Dương thái y cũng không sánh bằng?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 467


Ánh mắt của Cố thái hậu cũng được hưởng ứng mấy phần kiêu ngạo: "Tốt, không hổ là cháu ngoại ngữ của ai gia!"

Bà ấy và Cố Bá Trọng là tỷ đệ họ, Vân Quán Ninh là cháu ngoại nữ của Cố Bá Trọng, cũng không phải là cháu ngoại nữ của bà nữa sao?

"Vậy con bắt mạch cho ai gia xem sao."

Advertisement

Cố thái hậu chậm rãi đưa tay ra: "Ai gia là bệnh cũ."

"Ngay cả Dương thái y cũng đều chỉ nói là điều dưỡng, không có cách nào diệt trừ tận gốc được. Trong Hành Cung này cũng có thái y đi theo, nhưng mà ai gia càng muốn nghe con nói thử xem sao."

Trước ánh mắt sâu xa của bà ấy, Vân Quán Ninh nghiêm túc gật đầu.

Advertisement

Nàng đưa ngón tay đặt lên trên mạch đập của Cố thái hậu, từ từ nhắm mắt lại.

Thời gian trôi qua từng phút.

Đám người của Vương ma ma đứng ở một bên, cũng không dám thở mạnh.

Cố thái hậu đưa ánh mắt phức tạp nhìn Vân Quán Ninh.

Khoảng chừng một lúc sau, Vân Quán Ninh đột nhiên mở mắt ra, sắc mặt vô cùng khó coi.

Thấy thế, Cố thái hậu vội hỏi: "Ninh nhi, sao rồi?"

Vương ma ma cũng bị sắc mặt biến đổi đó của Vân Quán Ninh dọa sợ: "Vương Phi, cơ thể của thái hậu nương nương..."

"Không sao cả."

Vân Quán Ninh cười cười, có hơi miễn cưỡng: "Xin thái hậu yên tâm, cơ thể này của người không có vấn đề gì lớn. Mấy hôm nay con sẽ ở lại Hành Cung, sẽ chữa trị thật tốt cho người."

"Kê thuốc xong, chờ sau khi cơ thể của người chuyển biến tốt, con sẽ về

kinh."

Nhìn thấy nụ cười miễn cưỡng của nàng.

Cố thái hậu cũng không phải người bình thường, làm sao lại không nhìn ra nàng đang che giấu gì chứ?

Bà ấy nắm lấy tay nàng: "Ninh nhi."

"Con hãy cứ nói thật với ai gia đi, cơ thể của ai gia đã xảy ra chuyện gì?"

Sắc mặt của Cố thái hậu nghiêm túc, cả người bỗng toát ra khí chất của một người đã nắm giữ chức vị cao trong rất nhiều năm, dày dặn kinh nghiệm. Ánh mắt của bà ấy sắc bén, dáng vẻ uy nghiêm ấy lại khiến trong lòng Vân Quán Ninh không khỏi chấn động.

Quả nhiên, cô nãi nãi của nàng là một người lợi hại.

Bằng không thì làm sao có thể trải qua mấy chục năm đó được?

Mấy chục năm về trước, địa vị bà ấy đã vững vàng.

Dù cho không phải là người sinh ra hoàng đế, nhưng có thể khiến cho Mặc Tông Nhiên hiếu thảo, đối xử với bà ấy như mẹ ruột, còn trực tiếp đưa bà ấy lên làm thái hậu nương nương.

Mấy chục năm sau đó, bà ấy vẫn vững vàng ở cái ghế thái hậu, có thể thấy vị cô nãi nãi này tuyệt đối không phải là người tầm thường.

"Con..."

Vân Quán Ninh há miệng, có chút do dự.

"Ninh nhi, con hãy thành thật nói với ai gia, ai gia không thích ai nói dối."

Ánh mắt của Cố thái hậu càng lúc càng nghiêm túc.

Vương ma ma cũng vội vàng nói: "Vương Phi, có lời gì người cứ nói thẳng đi, nô tỳ đều bị người làm tới đổ mồ hôi khắp người rồi."

Nói xong, bà ta lại lau mồ hôi trên trán.

Vân Quán Ninh bây giờ mới khẽ trầm thấp thở dài: "Thái hậu, sở dĩ cơ thể của người chưa khỏi hẳn bệnh cũ, là bởi vì lúc trước trong Tiểu Nguyệt Tử, đã bị người khác hạ độc!"

"Cái gì?"

Vẻ mặt của Cố thái hậu chấn động!

Trong mắt bà ấy lóe lên một vẻ cả kinh: "Lời đó là thật sao?"

Cố thái hậu cả đời đều không ra đâu được.

Ngay cả nhà mẹ của bà ấy, họ hàng Cố gia, sau đó cũng dần sa sút hẳn.

Đệ đệ năm đó của bà ấy cũng không có con cái, vài năm sau đó thì bệnh chết, họ hàng Cố gia triệt để tuyệt hậu.

Năm đó, Cố thái hậu cũng đã từng có con.

Lúc đó bà ấy vẫn còn là hoàng hậu.

Ai ngờ sau đó lại bỗng sảy thai.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 468


Tiên hoàng đế nổi giận, hạ lệnh điều tra rõ chuyện này.

Nhưng mà, người khắp cả Thái Y viện đều không điều tra ra được lý do bà ấy lại đột nhiên sảy thai.

Advertisement

Cố thái hậu vì đau lòng khôn nguôi, dù cho có ở trong Tiểu Nguyệt Tự nghỉ dưỡng thật tốt, nhưng về sau cũng không thể có thai được nữa... Cho đến khi tiên hoàng đế băng hà, bà ấy mới hoàn toàn nản chí.

Lúc đó, bà ấy mới không còn có cơ hội mang thai được nữa.

"Độc gì?"

Advertisement

Cố thái hậu gằn từng chữ: "Năm đó ai gia sảy thai, có phải cũng là bởi vì người khác hạ độc?"

Vương ma ma cũng kinh hãi nhìn về phía Vân Quán Ninh.

Năm đó khắp cả thái y viện, không ai nhìn ra được nguyên nhân có thái hậu sảy thai.

Nhưng hiện tại Vân Quán Ninh chỉ là bắt mạch thôi, đã có thể phát hiện được rõ ràng rồi?

"Không phải."

Vân Quán Ninh lắc đầu chắc nịch: "Con phân tích được từ trong mạch tượng, sau khi sảy thai ngoài ý muốn thì vốn dĩ sẽ bị tổn hại đến căn cốt. Độc này là lúc ở trong Tiểu Nguyệt Tử bị người khác ra tay, không phải là ra tay trước khi sảy thai."

"Là ai mà độc ác như thế!".

Cố thái hậu tức giận đến mặt mày u ám.

Vương ma ma suy nghĩ kỹ càng: "Thái hậu, có khi nào là Lan quý phi hay không?"

Hậu cung năm đó, ngoại trừ Cố thái hậu ra, người được cưng chiều nhất là Lan quý phi.

Nhưng mà vừa nghĩ tới, Vương ma ma lại lắc đầu: "Không thể nào, lúc đó Lan quý phi với thái hậu là thân thiết nhất, hai người từ nhỏ đã tình như tỷ muội rồi."

"Cho dù là tỷ muội ruột cũng có thể trở mặt thành thù, ngầm hãm hại đối phương. Huống chi là tỷ muội kết nghĩa?"

Vân Quán Ninh đáp: "Cho dù là ai đi nữa, có thể làm ra chuyện ác độc như thế này đều không thể chết tử tế được."

Nàng với Vân Đinh Lan, cũng không phải là như thế đó sao?

Nghe thế, Cố thái hậu sâu sắc nhìn nàng.

Cứ như là không thể nhận ra được Vân Quán Ninh vậy, nàng hôm nay thật sự đã khiến bà ấy có cái nhìn rất khác.

Cháu ngoại nữ này sau khi lớn lên, quả nhiên là khác xa quá khứ.

Ở trong hoàng thất, cần phải có một đầu óc tỉnh táo, phản ứng nhanh nhạy như kiểu của nàng vậy.

Thân đang ở trong hoàng thất, nếu như nàng không tàn nhẫn thì sẽ bị người khác hãm hại.

Nhìn thấy ánh mắt tàn nhẫn của Vân Quán Ninh, trong lòng Cố thái hậu đã rõ nên phải làm gì để chấm dứt cơn ác độc đó.

"Cho dù có là ai hạ độc ai gia đi nữa, chuyện cũng đã qua rất nhiều năm rồi. Lan quý phi hay Lý quý phi gì đó, bây giờ đều đã thành một nắm cát vàng rồi."

Cố thái hậu đột nhiên cảm thán.

Sau khi tiến hoàng băng hà, Lan quý phi đã treo cổ tự tử, cùng đi theo tiên hoàng.

Còn những phi tần khác, đều cũng đã không còn nữa.

Chỉ có bà ấy là còn cô độc ở Hành Cung.

"Bỏ đi!"

Cố thái hậu sâu sắc thở hắt một hơi: "Ninh nhi, cơ thể này của ai gia, con có thể chữa trị không?"

"Dĩ nhiên có thể: Vừa nãy không phải con đã nói với thái hậu rồi sao, ngay cả phụ hoàng cũng khen y thuật của con còn cao minh hơn cả Dương thái y."

Vân Quán Ninh nghiêng đầu, nghiêm túc nói: "Cứ giao cho con là được rồi."

Trước tiên nàng phải biết rõ, Cố thái hậu đã trúng loại độc gì, như vậy thì mới có thể chế ra thuốc giải được.

Chính là xem đúng bệnh, hốt đúng thuốc.

Nàng quay đầu dặn dò Như Yên: "Như Yên, người bảo Như Ngọc lập tức quay trở lại kinh thành một chuyến. Nói với Vương gia là ta phải ở lại Hành Cung một thời gian, muộn nhất là cuối tháng sẽ về."

"Vâng."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 469


Như Yên cung kính nghe lệnh mà đi.

Cố thái hậu nhìn Vân Quán Ninh, trong lòng càng thêm phức tạp.

Nha đầu mà năm đó bà ấy luôn luôn phải che chở, bây giờ quả nhiên đã lớn

Advertisement

rồi.

Sau đó, Cố thái hậu lại dò hỏi chuyện của nàng cùng với Mặc Diệp.

"Con với Diệp nhi thành thân lâu vậy rồi, nếu đã giải trừ được hiểu lầm lúc trước, vậy giờ hai đứa đã viên phòng rồi chưa? Cái bụng của con có động tĩnh gì chưa?"

Advertisement

Chuyện mà trưởng bối thích quan tâm vãn bối nhất, chính là chuyện về cái bụng.

Vân Quán Ninh thẹn thùng: "Thái hậu! Làm sao lại nhanh vậy chứ?"

"Mặc dù chuyện năm đó là hiểu lầm, nhưng mà tên Mặc Diệp chết giẫm..."

Lời còn chưa nói hết, nàng đã bỗng ngừng lại, cười ngượng ngùng: "Ngài ấy thật sự là thấy áy náy với con, cho nên con sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngài ấy đâu!"

Còn chuyện viên phòng...

[

Trước khi nàng chưa tha thứ cho Mặc Diệp, nàng sẽ không cho hắn có bất cứ tiếp xúc thân mật gì đâu.

Cố thái hậu bất đắc dĩ lắc đầu cười khẽ: "Bỏ đi, đây là chuyện của bọn trẻ các con."

"Nhưng mà ai gia cũng phải nhắc nhở con, mấy người huynh đệ của Diệp nhi, không ai là hiền lành cả!"

Bà ấy nói đầy ẩn ý: "Tuy Diệp nhi nhìn bên ngoài lạnh lùng, nhưng thật ra là đứa hiền lành nhất. Còn mấy đứa khác, đều là quen thói ngụy trang thôi, các con chớ có bị vẻ ngoài của tụi nó đánh lừa."

"Nếu như muốn có chỗ đứng, bụng của con nhất định phải hăng hái một chút."

Vân Quán Ninh sao lại không biết Cố thái hậu là đang có ý nhắc nhở nàng, bảo nàng phải dành thời gian để sinh ra hoàng trưởng tôn trước?

Nàng mỉm cười nói: "Xin thái hậu yên tâm, chuyện này con nhất định làm được."

Viên Bảo chính là hoàng trưởng tôn đã có từ rất lâu rồi, cho dù có là người nào cũng sẽ đều không thể vượt mặt nàng được.

Dĩ nhiên là nàng chắc ăn rồi.

Nhìn thấy vẻ mặt ngập tràn tự tin của Vân Quán Ninh, Cố thái hậu còn muốn nói thêm gì đó nhưng cuối cùng chỉ ngậm miệng lại cho qua.

Buổi tối thứ hai rời khỏi kinh thành.

Hai ngày rồi không được gặp Viên Bảo, trong lòng Vân Quán Ninh thật sự rất nhớ thằng bé. Nàng nằm trên giường, lăn qua lăn lại không tài nào ngủ được.

Nỗi nhớ nhi tử cứ như từng hạt giống cắm rễ sâu ở trong lòng của nàng, từ đó mà không ngừng bén rễ rồi nảy mầm lớn lên, mọc thành một cây đại cổ thụ to đùng trong lòng.

Nàng rất nhớ nhi tử!

Đêm đến không thể chợp mắt được, mất ăn mất ngủ.

Cũng may sáng hôm sau, trời vừa sáng thì đã có người tới Hành Cung, cho nàng một niềm vui bất ngờ.

Sáng sớm, Như Yên vội vàng vào tầm điện: "Vương phi, có tin vui!"

"Lại là tin vui gì nữa?"

Vân Quán Ninh ngáp một cái: "Ta ở trong hành cùng, ai có thể làm cho ta vui mừng được chứ? Tin vui cái gì?"

"Nếu đó không phải là tin vui mà là kinh hãi, ta sẽ đánh ngươi."

Như Yên: "... Vương phi, người có thể đừng bạo lực như vậy được không?"

"Bổn vương rất dịu dàng."

Vân Quán Ninh dụi mắt buồn ngủ, bước xuống mặc quần áo và đi giày vào. Giọng nói đầy kích động của Như Yên vang bên tai: "Người vào chính điện sẽ biết tin vui là gì!".

Mặc dù trong hành cùng có rất nhiều cung điện nhưng Vân Quán Ninh vẫn nhất quyết muốn ở cùng với Cố thái hậu trong Triều Huy Đường.

Do đó, Cố thái hậu ở chủ điện, nàng ở thiên điện.

"Thật sao?"

.

Sau khi Vân Quán Ninh chải tóc rửa mặt xong, nàng đi đến chủ điện.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 470


Còn chưa bước vào cửa, nàng đã nghe thấy tiếng "bộp bộp" từ bên trong.

Đó là Cố thái hậu!

Cho dù Vân Quán Ninh ở trong hành cùng hai ngày qua cũng không nghe thấy Cố thái hậu cười vui vẻ như vậy... Lúc này nghe thấy tiếng cười này, Vân Quán Ninh không khỏi sửng sốt.

"Thái hậu làm sao vậy?"

Advertisement

Đối với ánh mắt hoài nghi của nàng, Như Yên không trả lời thẳng vào vấn đề.

Nàng ấy liên tục "xúi giục" Vân Quán Ninh: "Vương phi, người vào trong sẽ

biết!"

F

Advertisement

"Ngươi làm sao vậy, thần bí quá."

Vân Quán Ninh bất lực lắc đầu, ai biết vừa nhấc chân đi vào cửa đã nghe thấy thanh âm quen thuộc: "Cố tổ mẫu, người xem..."

Cố tổ mẫu?

Giọng nói quen thuộc lanh lảnh này là...

Vân Quán Ninh chưa kịp phản ứng thì một bóng người nhỏ bé đã lao nhanh về phía nàng.

"Mẫu thân!"

Viên Bảo lao thẳng vào vòng tay nàng như một viên đại bác nhỏ!

Vân Quán Ninh vô thức ngồi xổm và đón lấy đứa nhỏ.

Viên Bảo giơ hai tay ôm lấy cổ của nàng, hai chân vòng qua eo của nàng, giống như con lười trực tiếp treo ở trên người nàng!

"Mẫu thân! Con nhớ người nhiều lắm!"

Viên Bảo cứ bặm môi trên mặt nàng.

Lúc này, tâm trạng của Vân Quán Ninh có chút phức tạp.

Chỉ có vô số dấu hỏi hiện lên trong đầu nàng: Ta là ai? Ta đang ở đâu?

Không đúng!

Tại sao Viên Bảo lại ở đây?!

Vân Quán Ninh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nhìn Viên Bảo, hai tay ôm chặt lấy đứa nhỏ, nhìn chằm chằm rồi hỏi: "Bảo bối, sao con lại ở đây?"

Thảo nào vừa rồi Như Yên nói có điều bất ngờ dành cho nàng!

Hóa ra điều bất ngờ là nhi tử!

Tất cả những điều bất ngờ đã đến...

Sự kinh hãi cũng tự nhiên ập đến.

Mặc Diệp ngồi đó uống trà, trên mặt không chút biểu cảm, Cố thái hậu nhìn nàng và Viên Bảo, trên mặt nở nụ cười chân thành.

Nhìn đi nhìn lại mà trào nước mắt: "Ai gia hôm nay vui quá! Còn tưởng cả đời này sẽ không được nhìn thấy cảnh tượng này, ai ngờ..."

"Thục Anh, mau mang vò rượu nữ nhi hồng hảo hạng của ai gia ra đây."

Cố thái hậu lau nước mắt, nghẹn ngào dặn dò: "Ai gia, hôm nay phải ăn mừng!"

"Nhưng thái hậu, người không uống được rượu."

Vương ma ma vui vẻ cười, vừa khóc vừa cười.

"Sợ gì? Hôm nay vui vẻ như vậy! Mang lên đây đi!"

Cố thái hậu khua tay và dặn dò một cách độc đoán.

Vương ma ma không còn cách nào khác đành phải đi.

Sau đó, Mặc Diệp đặt tách trà xuống, ánh mắt nhìn vào Vân Quán Ninh và Viên Bảo... Vừa rồi còn lộ rõ vẻ mặt lạnh lùng và lãnh đạm, một vết nứt nhỏ lập tức xuất hiện.

Sự dịu dàng trong mắt hắn dần dần lộ ra.

Ngồi bên cạnh, Cố Thái hậu đang bí mật quan sát hai người họ, nhìn thấy sự thay đổi trong biểu cảm của Mặc Diệp, bà ấy trở nên hài lòng hơn!

Tiểu tử thối này!

Đã quen với việc giả vờ lạnh lùng và thâm trầm, đúng là chỉ được cái tỏ vẻ!

Còn tưởng Vân Quán Ninh đang nói dối, nói mối quan hệ giữa hai người đã khá hơn, còn dám nói dối bà già này.

Nhưng hiện tại nhìn xem đúng là có chuyện như vậy!

Vì vậy, bà ấy đã yên tâm rồi!

Cố thái hậu thở phào nhẹ nhõm, nhìn Vân Quán Ninh đang ngồi ôm Viên Bảo mà rơm rớm nước mắt: "Ninh Nhi, nha đầu này! Ngày hôm qua, ai gia còn cùng người nói về chuyện hoàng trưởng tử."

"Tại sao ngươi không nói sự thật cho ai gia biết? Ngay cả ai gia cũng giấu giếm?"

"Nếu không phải hôm nay Diệp nhi đưa Viên Bảo đến, ai gia vẫn không biết chuyện! Ai gia bị hai người giấu giếm thật khổ sở!"

"Thái hậu..."

Vân Quán Ninh cười ngượng ngùng.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 471


Nàng chưa kịp nói xong đã bị Mặc Diệp nhẹ giọng cắt ngang: "Cái gì mà thái hậu?"

Không gọi là thái hậu thì gọi là gì?

Vân Quán Ninh ngây người nhìn.

Chẳng lẽ phải gọi là Cô nãi nãi?

Advertisement

"Gọi là hoàng tổ mẫu!"

Thấy vẻ mặt nàng ngây ra, Mặc Diệp lại nói: "Ninh nhi, nàng đã quên hiện tại nàng là Minh vương phi sao, đã ở cùng với bổn vương rồi thì phải gọi là hoàng tổ mẫu."

Không nên gọi tên xa lạ như thái hậu, cũng không nên gọi Cô nãi nãi theo bậc vai vế của Cố gia.

Nên gọi là "Hoàng tổ mẫu"!

Đây là biểu tượng địa vị, là biểu tượng nữ nhân của Mặc Diệp!

Advertisement

Nụ cười trong mắt Cố thái hậu ngày càng sâu.

Hai ngày nay, sở dĩ bà ấy không chủ động sửa đổi cách xưng hô cho nàng, cũng không yêu cầu nàng đổi, chỉ muốn xem nha đầu này khi nào thì mới chịu đổi.

Ai ngờ không đợi đến lúc nàng tự mình sửa!

Ngược lại, Mặc Diệp đã sửa cho nàng.

Thật tốt!

Có thể thấy Diệp nhi rất xem trọng và quan tâm đến nàng!

Cố thái hậu mỉm cười hài lòng.

"Được rồi, người làm chủ trong nhà, muốn sao nói vậy."

Vân Quán Ninh gật đầu đáp ứng, quay đầu lại nhìn Cố Thái hậu ngọt ngào gọi một tiếng: "Hoàng tổ mẫu!"

"Hi!".

Cố thái hậu vui vẻ trả lời.

Nhìn thấy vậy, Viên Bảo cũng ngọt ngào kêu lên: "Cố hoàng tổ mẫu!"

"Ai!"

Đôi mắt của cố thái hậu híp lại, mỉm cười: "Cố hoàng tổ mẫu đọc khó quá! Làm khổ bảo bối của ai gia rồi, cứ gọi cố tổ mẫu là được!

Càng thân mật hơn!

"Cố tổ mẫu!"

Viên Bảo miễn cưỡng hét lên.

"A"

Cố thái hậu đáp lại càng dứt khoát, bà ấy mỉm cười.

Viên Bảo chạy vào vòng tay của Cố thái hậu làm nũng, Vân Quán Ninh lúc này mới hỏi Mặc Diệp: "Tại sao chàng lại ở đây?"

"Nhi tử nhớ nàng."

Mặc Diệp đáp mà không cần suy nghĩ.

Ngừng một chút, hắn nghiêm túc nói thêm một câu: "Bổn vương cũng nhớ nàng."

Vân Quán Ninh: "..."

Tại sao cảm thấy má mình nóng ran lên?

Có thể là do đêm qua đạp chăn bông và ngủ không ngon giấc nên bị cảm lạnh đúng không?

Rốt cuộc, hành cung ở đây tương đối lạnh...

Nàng nghĩ thầm, nhưng không để ý đến sự trêu ghẹo lóe lên trong mắt Mặc Diệp, hắn cố ý hạ giọng: "Nàng không nhớ bổn vương sao?"

Vân Quán Ninh: "... Ta nhớ chàng, nhớ chết đi được."

Mặc Diệp cau mày.

Không phải Như Mặc đã nói muốn theo đuổi nữ nhân thì phải mặt dày vô sỉ sao?

Phải trực tiếp dứt khoát?

Đến chỗ Vân Quán Ninh, thủ đoạn này dường như không hiệu quả lắm?

Hắn khẽ họ một tiếng: "Ninh nhi, sao nàng lại đỏ mặt?"

Giọng nói không hề nhỏ thu hút sự chú ý của Cố thái hậu và Viên Bảo. Trong mắt Mặc Diệp hiện lên vẻ đắc ý: "Có phải là bởi vì, vừa rồi nàng nói rất nhớ bổn vương không?"

"Vậy nên nàng mới ngại ngùng?"

Vân Quán Ninh: "..."

Nàng thực sự muốn đấm tên nam nhân này một phát!

Cổ thái hậu đang ở đây, làm sao không biết bọn họ đang tán tỉnh v e vãn chứ?

Viên Bảo nhảy khỏi tay bà ấy, lại chạy vào trong vòng tay của Vân Quán Ninh: "Mẫu thân, phụ thân giả bắt nạt người sao?"

Khi nghe danh hiệu này, Cố thái hậu rất vui mừng: "Phụ thân giả?"

"Diệp nhi, Viên Bảo đang gọi ai vậy?"

Lần này, đến lượt Mặc Diệp đỏ mặt.

Hắn nhìn Cố Thái hậu đầy bất mãn "Người biết rồi còn hỏi", sau đó nhìn Viên Bảo có chút ngượng ngùng nói: "Viên Bảo, gọi phụ vương đi!"

Hắn thầm nghĩ trong lòng: Nhi tử à nhi tử, cho phụ vương chút thể diện đi được không?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 472


Viên Bảo quả quyết lắc đầu: "Không muốn!"

sĩ diện của Mặc Diệp lập tức nứt ra, đổ sụp trên mặt đất, không thể nhặt được nữa rồi.

"Tiểu tử ngoan."

Hắn bất lực trừng mắt nhìn nó.

Viên Bảo ôm mặt Vân Quán Ninh, hôn nàng một cái: "Mẫu thân, có phải con đã trút giận. được cho người rồi không? Người có vui không?"

Advertisement

Khuôn mặt Vân Quán Ninh ngay lập tức rạng rỡ vì vui mừng.

"Vui!"

Cảm giác được nhi tử chống lưng thật tuyệt!

Mặc Diệp: "..."

Mẫu tử nhà này, coi hắn như không tồn tại sao?

Advertisement

Cố thái hậu cười phá lên.

Viên Bảo nghiêm túc nói: "Mẫu thân, Viện Bảo nhớ người lắm! Nửa đêm hôm qua con thức giấc, nhớ người không ngủ được."

"Phụ thân giả nói đưa con đi gặp người, cho nên chúng ta mới tới."

Đứa nhỏ đang cố giải thích lý do tại sao vừa mới sáng sớm nó và Mặc Diệp lại xuất hiện trong hành cung.

Vân Quán Ninh tính tính thời gian...

Không đúng!

Ngày nàng vào hành cung, nàng phải ngồi xe ngựa suốt cả ngày, đến gần nửa đêm.

Nhưng Viên Bảo và Mặc Diệp đã khởi hành vào nửa đêm hôm qua.

Cho dù muốn đến hành cùng thì sớm nhất cũng phải chiều mới đến, đúng không?

Sao mà mới sáng sớm đã đến đây rồi?

"Hai người tới đây kiểu gì? Nhanh như vậy?"

Ngồi tên lửa sao?

Mặc Diệp đang định ngăn lại, Viện Bảo đã thành thật đáp lại: "Phụ thân giả đem con bay đến đây! Rất nhanh, rất nhanh!"

"Phụ thân giả nói sẽ sớm cho con gặp người, quả nhiên không nói dối con!"

Sau đó, đứa nhỏ mới quay đầu lại, liếc mắt nhìn Mặc Diệp: "Phụ thân giả, người thật tốt bung!"

Mặc Diệp bật khóc vì xúc động.

Sau khi bị nhi tử chán ghét nhiều ngày, cuối cùng cũng nhận được lời khen từ nhi tử của mình!

Vân Quán Ninh cau mày: "Mặc Diệp, chàng lại đưa nhi tử dùng khinh công sao?"

"Cái này, à.."

Mặc Diệp đang cố gắng giải thích.

"Chàng im đi!"

Vân Quán Ninh gầm lên một tiếng, làm hắn sợ tới mức lập tức ngậm miệng lại. Chỉ cần nghe những lời khiển trách đốm đốc của nàng: "Chàng không thấy cách làm của chàng không ổn

sao?"

"Nhi tử của thiếp còn nhỏ như vậy, chàng lại dùng khinh công bay đến hành cung?"

"Nếu có chuyện gì xảy ra thì sao? Nhỡ nhi tử bị cảm lạnh thì sao? Chàng đã tính đến hậu quả chưa?"

Vốn dĩ còn tưởng Mặc Diệp giảo biện như vậy nhất định sẽ tranh luận đến cùng.

Ai ngờ hắn lại ngoan ngoãn gật gật đầu: "Nàng nói đúng, là bổn vương suy nghĩ không chu toàn."

"Bổn vương đã sai rồi, lần sau sẽ không bao giờ tái phạm nữa."

Cố thái hậu kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh này.

Còn nhớ bốn năm trước Mặc Diệp ghét Vân Quán Ninh đến tận xương tủy!

Ngay cả một cái nhìn thoáng qua cũng đã chứa đầy hận thù tận xương... Ai biết được trước mắt thấy cảnh hai người hòa hợp lại khiến Cố thải hậu sững sờ!

Ninh nhi thực sự là ngự phu có đạo!

Nhìn thấy Vân Quán Ninh nổi điên, Viên Bảo vội vàng nói giúp cho Mặc Diệp:

"Mẫu thân, phụ thân giả bảo vệ con rất tốt!"

Viên Bảo chỉ vào áo choàng dày ở bên ghế: "Phụ thân giả luôn ôm con vào lòng, dùng áo choàng che chở cho con, ngay cả một cơn gió thổi vào trong cũng không có."

Nam nhân này cẩn thận như vậy sao?

2

"Là con đã thúc giục phụ thân giả, con muốn mau chóng gặp mẫu thân. Vì vậy phụ thân giả mới dùng khinh công đưa con bay đến đây, tốc độ nhanh như vậy để gặp mẫu thân"

Sau đó, Viên Bảo duỗi hai ngón tay ra chọc nhẹ: "Mẫu thân, đừng tức giận!"

"Có trách thì trách Viên Bảo, đừng trách phụ thân giả!"

Nó là một tiểu nam tử hán đỉnh thiên lập địa!

Mẫu thân nói rồi, nam tử hán đại trượng phu phải có trách nhiệm!

Viên Bảo biết lỗi của mình và phải tự chịu trách nhiệm!

Nhìn thấy bộ dạng đáng thương của nhi tử, trái tim Vân Quán Ninh như tan chảy: "Được rồi, được rồi, mẫu thân không trách phụ thân giả của con! Cũng không trách Viên Bảo"

"Mẫu thân khen ngợi phụ thân giả của con được không?"

"Được!"

Viên Bảo vui vẻ giơ tay lên: "Mẫu thân, mỗi lần thưởng cho con đều là hôn, mẫu thân cũng hôn phụ thân giả đi!"

Vân Quán Ninh là "mãnh nam khó xử", còn Mặc Diệp là "kiều nữ chờ mong."

Cố thái hậu rất vui khi xem cảnh tượng này.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 473


Viên Bảo háo hức nhìn Vân Quán Ninh: "Mẫu thân, sao người lại không hôn? Người không phải muốn khen phụ thân giả sao?"

"À cái đó, nhi tử à, khen ngợi có thể chỉ cần một câu nói là được rồi! Hoặc không mẫu thân

sē..."

Nàng chưa kịp nói xong, Mặc Diệp đã kiên quyết lắc đầu: "Không được! Bổn vương không muốn khen suông, cần thưởng thật!"

Advertisement

Nói xong, hắn mặt dày vô sỉ chỉ vào má mình, biểu thị hắn đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.

Vân Quán Ninh: "..."

Nàng lại muốn đấm hắn một phát!

Nhi tử đang ở đây, không thể bạo lực như vậy được.

Thái hậu cũng có mặt, mình nhất định phải duy trì hình tượng thục nữ!

Advertisement

Vân Quán Ninh hít sâu mấy hơi, cuối cùng cũng cổ nặn ra một nụ cười, nhanh chóng hôn lên má Mặc Diệp như chuồn chuồn: "Được chưa?"

"Được rồi."

Mặc Diệp hài lòng gật đầu.

Hắn biết không thể ép Vân Quán Ninh quá mức.

Nữ nhân này mềm không được cứng cũng không xong, thì hãy lấy nhi tử của mình ra!

Quả nhiên, Như Mặc đã đúng, muốn nắm bắt được Vân Quán Ninh... Trước hết phải nắm bắt được nhi tử!

Với sự giúp đỡ của nhi tử, quả nhiên làm ít công to!

Nửa đêm hôm qua, hắn đã thi triển khinh công đưa nhi tử đến gặp Vân Quán Ninh, quả thực là một bước tiến lớn đối với việc mua chuộc nhi tử!

Có hiệu quả đáng kể

Hắn sợ nếu như ép Vân Quán Ninh quá mức, nàng lại phải rút vào trong "mai rùa" của mình. Khi đó, nếu muốn cạy "lớp vỏ” của nàng ra thì cũng khó như lên trời!

Vì vậy, hắn thấy được là được rồi.

Vân Quán Ninh thở phào nhẹ nhõm: "Nhi tử, con ra ngoài chơi với Ngọc ca ca đi."

"Mẫu thân cùng phụ thân giả, còn có một số chuyện muốn nói với cố tổ mẫu, được không?"

"Vâng."

Viên Bảo luôn là một đứa nhỏ ngoan ngoãn.

Nó gật đầu, ngoan ngoãn đi theo Như Ngọc ra ngoài.

Mãi cho đến khi bóng lưng của bọn họ khuất dạng ở cửa, Cố thái hậu mới lau nước mắt: "Viên Bảo quả là một đứa trẻ ngoan!"

"Đó là bảo bối ngoan nhất mà ai gia từng thấy!"

Một giọt máu đào hơn ao nước lã.

Đặc biệt là Cố thái hậu và Viên Bảo, cảm giác Cổ gia và Mặc gia có liên hệ với bà ấy.

Viên Bảo chỉ đơn giản là ruột thịt của bà ấy!

Nữ nhi của Mặc Hồi Diện khả ngoan, nhưng hai đứa nhỏ của Mặc Hồi Phong...

Cố thái hậu cũng đã từng nhìn qua, hai cô nương tuy còn trong tã lót.

Nhưng đại cô nương đã khóc khi nhìn thấy bà ấy, khiến bà ấy cảm giác mình giống như một lão vụ bà chuyên bắn hài tử. Nào có giống như Viện Bảo vừa gặp đã ngoan ngoãn lễ phép!

"Đại thiểu thư của lão tam gia, tiếng khóc của nó định tại nhức óc, làm lỗ tai của ai gia sắp điếc đến nơi."

>

Bà ấy xua tay, như thể tiếng khóc của một hài tử đang bùng nổ trong tâm trí bà ấy.

Cố thái hậu cau mày thấy rất đau đầu.

Vân Quán Ninh cười nhẹ: "Viên Bảo từ nhỏ đã rất ngoan."

"Hai người các ngươi, tẩm ngẩm tầm ngầm đã có hài tử lớn như vậy rồi!"

Cố thái hậu xúc động thở dài: "Viên Bảo là hoàng trưởng tôn, ai gia cũng yên tâm cho các ngươi!"

Vân Quán Ninh và Mặc Diệp nhìn nhau, thần sắc không rõ ràng.

Cố thái hậu lại đột nhiên nói: "Lần trước ai gia trở về cung, cả Diệp nhi và hoàng đế đều không đề cập tới Viên Bảo."

"Các ngươi đang giấu ai gia, hay có chuyện gì vậy?"

Mặc Diệp nhìn có chút ngượng ngùng: "Hoàng tổ mẫu, chuyện này nói ra thì dài lắm"

Cố thái hậu có phải là người thường không?

Chỉ nhìn ánh mắt né tránh của Mặc Diệp, bà ấy đã đoán được đại khái: "Chẳng lẽ là sự tồn tại của Viên Bảo? Ngay cả phụ vương này cũng không biết?"

"Hoàng đế thì sao?"

"Hoàng đế có biết Viên Bảo là hoàng trưởng tôn của mình?"

"Hoàng tổ mẫu."

Vân Quán Ninh sờ sờ cái mũi của mình, Cố thái hậu lộ vẻ kinh ngạc: "Ngươi còn chưa nói cho hoàng để biết?"

"Khi nào thì các ngươi mới cho hoàng thượng biết, hoàng trưởng tôn đã lớn thế này rồi?"

Cảm xúc của Cố Thái Hậu có chút kích động.

Câu hỏi uy h**p của bà ấy lại khiến cho Vân Quán Ninh và Mặc Diệp chần chờ.

“Hoàng tổ mẫu”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 474


Vẫn là Mặc Diệp nói trước: “Người ở hành cũng nên không biết tình hình trong kinh bây giờ. Nếu phụ hoàng biết đến sự tồn tại của Viện Bảo, thì sẽ khiến nó rơi vào nguy hiểm”

“Cho nên các ngươi định giấu diếm hoàng đế sao?”

Ngây người một lúc, Cố Thái Hậu vội vàng nói: “Như vậy không được! Viên Bảo chính là hoàng trưởng tôn đấy!”

Advertisement

Vân Quán Ninh im lặng.

Mặc Diệp cau mày: “Chính vì thân phận của Viện Bảo đặc biệt nên con mới không dám nói cho phụ hoàng biết.”

“Các ngươi."

Một lúc lâu, Cố Thái Hậu mới thở dài một hơi: “Mà thôi, ai gia già rồi! Lại ở hành cũng nên cũng không thể làm chỗ dựa cho các ngươi được.”

Advertisement

“Nhưng sự tồn tại của hoàng trưởng tôn không thể giấu diếm hoàng đế được.”

“Chuyện này cho dù giấu giếm được nhất thời cũng không thể giấu giếm cả đời được.”

Bà ấy trầm giọng nói: “Các ngươi là phu thê, chuyện này để cho các ngươi tự quyết định đi”

“Nhưng mà ai gia nói trước, chuyện này không thể lừa gạt hoàng đế được.”

“Hoàng tổ mẫu dạy phải.”

Mặc Diệp nghe lời gật đầu.

Cổ Thái Hậu: “Diệp Nhi, chắc không phải người lại lòng dạ hẹp hòi đùa ai gia đấy chứ? Ai gia cũng thật lòng đối xử tốt với các ngươi đấy.”

Trong mấy đứa cháu của bà, ngoại trừ Mặc Hàn Vũ miệng lưỡi trơn tru ra thì...

Cũng chỉ có Mặc Diệp là không nghe lời bà ấy nhất, cái tên tiểu tử này rất thích chống đối lại bà ấy.

Không vì điều gì khác.

Chỉ vì bà ấy vẫn luôn không thích Đức phi, nên con trai của Đức phi cũng sẽ không thích hoàng tổ mẫu như bà ấy.

Chuyện Vân Quán Ninh gả vào Minh Vương phủ cũng chỉ là một ngòi nổ khiến bà cháu hai người trở mặt mà thôi.

Cho nên mấy năm nay, Cổ Thái Hậu mới nản lòng thoái chí đi đến hành cung dưỡng bệnh.

Lúc này Mặc Diệp nghe lời như vậy lại khiến bà ấy nghi ngờ có phải hắn lại muốn đối nghịch với bà ấy hay không?

“Hoàng tổ mẫu oan uổng tốn nhi rồi.”

Mặc Diệp ho nhẹ một tiếng: “Lúc trước đều là do tôn nhi trẻ người non dạ, tuổi trẻ kiêu ngạo. Vì vậy mới chọc hoàng tổ mẫu tức giận, mong hoàng tổ mẫu thứ lỗi.”

Cố Thái Hậu khẽ nhướng mày: “Người thật sự biết sai rồi?”

“Vâng.”

Khóe mắt Mặc Diệp liếc qua Vân Quán Ninh: “Tôn nhi biết rõ, hoàng tổ mẫu cũng là muốn tốt cho tôn nhi và Ninh Nhi.”

Lúc này Cố Thái Hậu đã hiểu rõ.

Sở dĩ hắn nhận sai, tất cả là vì Vân Quán Ninh này.

Xem ra Ninh Nhi nói không sai, tình cảm của hai người bọn họ hôm nay đúng là rất tốt...

Nỗi phiền muộn trong lòng Cố Thái Hậu tan biến, nụ cười của bà ấy cũng trở nên thoải mái hon.

Mấy ngày tiếp theo một nhà ba người Mặc Diệp, Vân Quán Ninh và Viên Bảo đều ở hành cung cùng Cố Thái Hậu.

Vân Quán Ninh giải độc cho Cố Thái Hậu, đồng thời điều dưỡng thân thể cho bà ấy.

Mặc Diệp dẫn Viên Bảo ra ngoài leo núi, xuống sông mò cá, sáng sớm còn mang nó đi chạy bộ rèn luyện thân thể. Còn phần lớn thời gian đều dạy võ cho Viên Bảo, hai huynh đệ Như Ngọc và Như Mặc cũng theo hai người luyện võ.

Có thể nói mấy ngày ở hành cung này là khoảng thời gian hiếm hoi của gia đình ba người bọn họ thư giãn, vui vẻ.

Thời gian mỗi ngày của Viện Bảo đều được sắp kín lịch trình.

Ngoại trừ việc viết chữ ra thì việc gì cũng phải làm.

Cả nhà ba người vui vẻ trôi qua trong hành cùng, nhưng trong kinh thành lại loạn thành một mảnh...

Mấy ngày nay vụ án ngũ quân doanh còn chưa được giải quyết thì lại xảy ra chuyện khác.

Trong ngự thư phòng.

Mặc Tông Nhiên đang trong cơn giận dữ, nhìn Mặc Hồi Diên và Mặc Hàn Vũ đang quỳ gối trước mặt, tức giận quát lớn: “Hai người các ngươi thật là vô dụng. Trẫm còn cần các ngươi để làm gì?”

“Vụ án lúc trước còn chưa được giải quyết, đã lại xảy ra chuyện khác rồi.”

“Như vậy thì trong mắt dân chúng làm gì còn uy nghiêm và thể diện của triều đình.”

Trong đêm hôm qua không biết đã xảy ra chuyện gì mà mới hừng đông trước cửa thành đã tập trung rất nhiều dân chúng.

Đang đứng trước mấy xác chết treo trên cổng thành bàn tán xôn xao.

Mấy xác chết kia đến từ ngũ quân doanh.

Không những đang mặc quân phục của ngũ quấn doanh mà còn chết rất thảm.

Trong đám quần chúng có vài người nhát gan đã trực tiếp bị dọa cho ngất xỉu. Lúc này người nhà của mấy xác chết vẫn đang ở trước cửa ngũ quân doanh yêu cầu lời giải thích.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 475


“Lúc trước lão tam quản lý ngũ quân doanh chưa bao giờ xảy ra những chuyện này.”

Mặc Tông Nhiên tức giận đến mức gân xanh trên trán nổi hết lên.

Ông dùng sức đập mạnh lên bàn: “Tại sao hôm nay vừa giao ngũ quân doanh cho ngươi thì lại gây cho trẫm nhiều chuyện như vậy?”

Advertisement

“Chẳng lẽ hai người huynh đệ các ngươi lại còn kém một người là lão tam à?”

Mặc Tông Nhiên nhìn Mặc Hồi Diên và Mặc Hàn Vũ đầy thất vọng.

Không thể không thừa nhận, trong mấy người con trai của ông người có bản lĩnh có thủ đoạn nhất vẫn là Mặc Hồi Phong.

Lúc này ông ấy vẫn chưa nhìn ra, đến cùng lão thất có phải là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi hay không.

Advertisement

Hay chỉ là có mấy phần bản lĩnh, còn toàn bộ đều là Vân Quán Ninh ở sau lưng quyết định.

Nhưng không thể không nói, Vân Quán Ninh này, thật đáng tiếc không phải là nam nhân.

Nếu không, Phủ Ứng Quốc Công dưới sự dẫn dắt của nàng chắc chắn sẽ bước lên một tầm cao mới.

Tuy Mặc Hồi Phong lòng dạ thâm độc, ra tay lại không đủ ác độc. Nhưng nếu muốn làm hoàng đế thì phải thu bớt lại tính đàn bà, và nhiều hơn một chút linh hoạt và ra tay nhanh gọn hơn.

Giống như một thanh đao vậy.

Chỉ cần sắc bén hơn một chút là có thể đả thương người đã hại mình rồi.

Nhưng nếu thiếu một phần sắc bến thì lại không thể gây chết người...

Rõ ràng Mặc Hồi Phong và Mặc Diệp đều là những thanh đao.

Nhưng người phía trước lại nhiều hơn một phần sắc bén, còn người phía sau lại thiếu đi một phần sắc bén này...

Còn về phần lão đại và lão nhị đang quỳ ở trước mặt này, ánh mắt Mặc Tông Nhiên càng thêm thất vọng: “Nếu hai người các người không thể quản lý tốt ngũ quân doanh thì trẫm sẽ đổi thành người khác thích hợp hơn đến làm”.

“Phụ hoàng!”

Mặc Hồi Diên vội vàng nhận sai: “Đều là do chúng nhi thần vô dụng”

“Vô dụng? Chỉ nói vô dụng là có thể điều tra được chân tướng sự việc sao?”

Mặc Tông Nhiên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép trừng mắt nhìn bọn họ: “Trẫm chỉ cho các ngươi ba ngày. Nếu trong ba ngày này mà các ngươi vẫn không tìm ra hung thủ thì..”

“Hai người các ngươi biến đi cho trẫm! Lăn đi đóng ở biên cương đi.”

Thấy ông ấy giận tím mặt, có thể nói ra những lời như vậy có thể thấy ông ấy quá thất vọng về bọn họ rồi.

Mặc Hồi Diện và Mặc Hàn Vũ vội vàng đáp ứng, đứng dậy xám xịt rời đi.

Huynh đệ hai người đi rồi, một lúc lâu sau Mặc Tông Nhiên mới tỉnh táo lại.

Tô Binh Thiện tiến lên, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Hoàng thượng, hiện nay mạch nước ngầm trong triều đã bắt đầu khởi động rồi. Hay là triệu Minh Vương trở về, để tránh có tình huống bất ngờ xảy ra.”

Đương nhiên Mặc Tông Nhiên biết rõ việc Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đến hành cung.

Ông ấy đã quen với việc mỗi ngày đôi vợ chồng đến ngự thư phòng, trong mắt ông đã trở thành “Hộ gia đình không chịu di dời”.

Khi họ ở trước mặt thì ông ấy chỉ cảm thấy hai người này rất phiền.

Đến khi họ không xuất hiện nữa, thiếu mất Vân Quán Ninh ở bên cạnh chọc cười thì ông ấy lại cảm thấy có chút không quen.

Mặc Tông Nhiên vô ý thức nhìn về phía cái ghế bên cửa sổ.

Mọi ngày Vân Quán Ninh thường hay ngồi đó đọc sách uống trà, sách trong ngự thư phòng của ông cũng đã bị lật qua mấy lần.

Có đôi khi, Mặc Diệp ngồi ở chỗ đó phê duyệt tấu chương.

Trong lòng ông có chút phiền muộn: “Kỳ lạ thật. Ngày thường nhìn thấy hai người bọn họ, trẫm cảm thấy rất phiền chán. Nhưng mấy ngày nay không thấy, trẫm lại cảm thấy như đánh mất thứ gì đó.”

“Tô Binh Thiện, người nói xem có phải một người khi đến cái tuổi này, đều đa sầu đa cảm như vậy hay không?”

Nhưng ông đường đường là một đế vương.

Sao lại cũng có lúc đa sầu đa cảm như vậy chứ?

Tô Binh Thiện cười nhẹ: “Hoàng thượng, ngài đây là đang nhớ đến Minh Vương và Minh Vương Phi đấy.”

“Hoàng thượng, nếu ngài không ghét bỏ nô tài vụng về, thì nô tài có một đề nghị...”

“Kiến nghị gì?”

Mặc Tông Nhiên mặt ủ mày chau nhìn ông ta.

“Thực ra, trong lòng nô tài nghĩ rằng việc trong triều đã có có Chu Vương, Hàn Vương, cùng với các đại thần trong triều xử lý rồi. Hoàng thượng bận trăm công nghìn việc, suốt cả năm chưa từng được nghỉ ngơi.”

Tô Bình Thiên cân nhắc rồi nói: “Đúng như Minh phi đã nói.”

“Cơ thể con người giống như là một cỗ máy, tuy rằng không thể quá lỏng lẻo! Nhưng không thể ngày nào cũng căng cứng, tốt xấu gì cũng phải nghỉ ngơi, để tránh không làm tổn hại đến linh kiện nào.”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 476


Đây là những lời mà Vân Quán Ninh đã nói với Mặc Tông Nhiên khi long thể của ông không được khỏe.

Tô Bỉnh Thiện chỉ cảm thấy những lời này khá là mới mẻ, cho nên đã ghi nhớ trong lòng.

Bởi vì không hiểu những lời này là ý gì, nên sau đó ông ta đã phải len lút đi hỏi nàng.

Advertisement

Rồi được nàng giải thích cho một tràn, Tô Binh Thiện mới hiểu được ý nghĩa của những lời này.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, không khỏi cảm thấy Minh phi thật sự rất lợi hại!

Những lời này thực sự rất hình tượng và sống động!

“Thực ra nô tài nghĩ rằng hoàng thượng nên nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe! Hay là hoàng thượng nhân cơ hội này vào hành cung cùng với Thái hậu nương nương cũng ổn đó ạ!”

Advertisement

Nghe vậy, Mặc Tông Nhiên suy nghĩ rồi gật đầu.

“Ngươi nói cũng khá có lý”.

“Nố tài không dám nhận! Nô tài cũng chỉ cảm thấy rằng những lời Minh phi nói rất có lý.”

Ông ta trao tất cả công lao cho Vân Quán Ninh.

Kể từ ngày đó sau khi Vân Quán Ninh giúp ông ta một lần, Tô Binh Thiện dù cố ý hay vô ý cũng đều lên tiếng thay cho nàng...

“Nhưng trẫm vẫn còn hơi do dự.”

Mặc Tông Nhiên trầm ngâm nói: “Nếu như trẫm đến hành cung, hoàng hậu và Đức phi cũng sẽ đi theo. Đến lúc đó thì trẫm cũng sẽ không có những ngày tháng thanh tịnh được nữa rồi, vậy thì có khác gì ở trong cung?”

Phải nghĩ cách để bỏ lại hoàng hậu và Đức phi, một mình ông đến hành cung tự do vài ngày.

“Ngoài ra, lão đại thái vẫn đang do dự không quyết, lão nhị thái không đáng tin cậy, lão tam thì bị giam trong vương phủ, lão tứ lại đang bị bệnh.”

Mặc Tông Nhiên thở dài một hơi: “Giao việc triều chính cho đứa nào trẫm cũng đều không yên tâm được!”

Tô Bỉnh Thiện cũng khó xử: “Hay là hoàng thượng gọi Minh Vương về?”

“Có Minh Vương xử lý chuyện triều chính, hoàng thượng có thể nghỉ ngơi vài ngày rồi.”

“Không.”

Mặc Tông Nhiên lắc đầu, đầu ông khá là đau: “Trẫm cũng mong sao có thể đến hành cung ngay lập tức để tránh những chuyện phiền lòng này! Nếu ta triệu lão thất về thì...”

“Ít nhất cũng sẽ mất mấy ngày, lúc đó đã quá muộn rồi.”

Vừa nói, khuôn mặt của ông đột nhiên biến sắc: “Tống Tử Ngư đâu?”

“Hoàng thượng, Tống đại nhân, ngài ấy... ngài ấy là cao nhận ở bên ngoài, nô tài không biết tung tích của ngài ấy!”

Tô Bỉnh Thiện khó xử, ngập ngừng định nói lại thôi.

Mặc dù bây giờ Tống Tử Ngư đã là Khâm Thiên Giám, nhưng nếu không có đại sự gì, thì thông thường hắn ta sẽ không xuất hiện ở kinh thành.

Càng sẽ không vào cung!

Nếu muốn tìm hắn ta, rõ ràng là còn khó hơn lên trời!

Mặc Tông Nhiên sờ trán: “Rốt cuộc là trẫm phong cái hiệu Khâm Thiên Giám này, hay là trẫm đang tự tìm tìm cho mình một lão gia... Lúc cần hắn, vậy mà hắn lại không có ở mặt?!”

Đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy một người làm Khâm Thiên Giám mà lại ngang ngược đến như vậy!

Tuy nhiên, người ta cũng thực sự là cao nhận ở bên ngoài!

Cho dù Mặc Tông Nhiên có nổi giận muốn trừng phạt Tống Tử Ngư thì cũng không thấy người đâu cả!

Nói chi đến việc ông muốn trói Tống Tử Ngư vào Ngự Thư Phòng, để thay ông xảy lý việc đại sự triều chính trong vài ngày.

Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, không còn người nào thích hợp hơn đề nghị của Tô Bỉnh Thiện nữa rồi, lúc này Mặc Tông Nhiên mới phái người đến mời Mặc Diệp trở lại kinh thành.

Lúc hắn quay lại kinh thành đã là ba ngày sau rồi.

“Đồ khốn kiếp! Con đi hành cùng một lần mất tận nửa tháng, có còn muốn Thần Cơ Doanh nữa không hả? Con có còn đặt người phụ hoàng như trẫm vào trong mắt không?!”

Vừa bước vào Ngự Thư Phòng, đã bị một tràn khiển trách đổ ập xuống đấu.

Khuôn mặt Mặc Diệp không chút thay đổi: “Phụ hoàng, xin hãy nguôi giận”

“Trẫm sẽ cho con một cơ hội lập công chuộc tội!”

Mặc Tông Nhiên liếc hắn một cái.

“Phụ hoàng, xin hãy ra lệnh.”

Mặc Diệp ngoan ngoãn đứng thẳng người dậy.

Mặc Tông Nhiên lạnh lùng “hừ một tiếng, đặt hai tay sau lưng đi đi lại lại trước mặt hắn, sau đó mới nói: “Trẫm có việc phải rời khỏi kinh thành một chuyến! Con thay trẫm xử lý chuyện triều chính đi.”

“Nếu như con làm tốt, trẫm sẽ xem như là con đã lập công chuộc tội”

“Nếu như con làm không tốt... Trẫm sẽ trừng phạt cả hai tội của con, tội sẽ nặng thêm một bậc nữa!”

Mặc Diệp: “..”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 477


Dù có tính toán như thế nào đi chăng nữa, thì hắn cũng là người chịu thiệt!

“Phụ hoàng, trước đây nhi tử rời khỏi kinh thành đã được hoàng thượng cho phép.”

“Trẫm hối hận rồi được không?”

Advertisement

“Phụ hoàng là quân tử, một lời nói của quân tử nặng ngàn cân”

“Trẫm không phải quân tử!”

Mặc Tông Nhiên cao ngạo phủ nhận: “Bây giờ trẫm là cha của con! Chỉ như thế mà thôi! Nào, con ngồi lên đây cho cha, phê duyệt tấu chương cẩn thận đấy.”

Ông đẩy một đống tấu chương đến trước mặt Mặc Diệp.

Advertisement

Mặc Diệp: "..”

Con bò không uống nước vẫn bị đè đầu ép uống sao?

Phụ hoàng hôn quân này!

Tuy nhiên, Mặc Tông Nhiên là vua và hắn là thần, Mặc Tông Nhiên là cha và hắn là nhi tử của ông.

Cho dù có bị ông đè đầu ép buộc, Mặc Diệp cũng phải ngoan ngoãn ngồi xuống phê duyệt tấu chương.

Thấy vậy, Mặc Tông Nhiên mới hài lòng mỉm cười.

“Lão thất à, không phải là trẫm làm khó con! Trong số huynh đệ các con, trẫm coi trọng con nhất! Đại ca, nhị ca, tam ca của con, trẫm không còn mong đợi gì nữa.”

Ông chân thành nói: “Con đừng có phụ lại sự coi trọng và lòng tín nhiệm của trẫm đấy!”

“Phụ hoàng, còn muốn để con làm gì nữa thì người cứ việc nói đi ạ.”

Mặc Diệp rõ ràng đã quen với cái chiêu “tâng bốc” của ông rồi, khuôn mặt hắn vô cảm nhìn ông.

“Trẫm biết ngay là lão thất hiểu chuyện nhất mà!”

Mặc Tông Nhiên mỉm cười: “Trẫm còn có một nhiệm vụ bí mật muốn giao cho con...”

“Tô Bỉnh Thiện, đi đóng cửa lại.”

Sau khi cửa Ngự Thư Phòng bị đóng lại, ông mới thấp giọng nói: “Hai ngày trước Ngũ quân doanh lại xảy ra chuyện rồi! Trẫm chỉ cho lão đại và lão nhị ba ngày để điều tra.”

“Hôm nay đã là ngày thứ ba rồi, nhưng con thấy đấy mặt trời cũng sắp xuống núi luôn rồi mà lão đại và lão nhị vẫn chưa trở lại về cung báo cáo lại, chắc là đã không tìm được manh mối

gì rồi.”

Mặc Tông Nhiên thở dài: “Mấy đứa này, trẫm thật sự không thể trông đợi được gì.”

Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, Mặc Diệp không nhớ là Mặc Tông Nhiên đã nói câu này mấy lần rồi.

“Đó là lý do tại sao trẫm muốn bảo con bí mật để điều tra chuyện của Ngũ quân doanh! Ngày trẫm trở về kinh, con nhất định phải đưa kết quả điều tra đến trước mặt trẫm!”

Mặc Diệp nhíu mày: “Phụ hoàng sẽ rời khỏi kinh thành trong bao lâu?”

Một ngày cũng là rời kinh, ngày mười cũng là rời kinh.

Một giờ cũng là rời kinh, còn một tháng cũng là rời kinh.

Lỡ như Mặc Tông Nhiên vừa rời đi, sau đó liên quay về, thì không phải là hắn đang bị gài

sao?

“Trẫm.”

Mặc Tông Nhiên do dự một chút: “Ít nhất cũng phải là mười ngày!”

Sẽ tốt vô cùng nếu như được thanh tịnh trong vài ngày.

Nhưng nhiều nhất là mười ngày. sự vắng mặt của hoàng đế sẽ khiến cho lòng người phân tán.

Mặc Tông Nhiên rời kinh thành nhiều nhất là mười ngày, trước khi trở lại cung và ngồi trấn ở đó. Nếu không, những bọn yêu ma quỷ quái sẽ nhân lúc ông không có ở đây làm rối ren mọi chuyện lên!

“Được.”

Mặc Diệp gật đầu ngay lập tức mà không cần phải suy nghĩ.

Nhìn thấy hắn đồng ý, Mặc Tông Nhiên khích động đến mức bật khóc: “Trẫm biết mà, con là đứa nhi tử ngoan của trẫm! Chưa từng làm cho trẫm phải thất vọng!”

Khuôn mặt Mặc Diệp Vô cảm: “Phụ hoàng, lần sau không cần phải vòng vo như vậy đâu. Có chuyện gì thì chỉ cần trực tiếp bảo con làm là được rồi.”

“Được, được, được”

Mặc Tông Nhiên liên tục đáp lại.

Trước khi “lừa” Mặc Diệp trở về, ông đã dặn dò Tô Bình Thiện thu xếp hành lý rồi.

Nên lúc này ở trước mặt Mặc Diệp, ông lôi từ dưới bàn làm việc ra hai cái rương lớn: “Vậy thì con nhất định cố gắng đấy! Trẫm nhất định sẽ về sớm thôi!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 478


Lúc nãy ông nói rằng khi ông trở về kinh thành, ông muốn Mặc Diệp đưa ra được kết quả của vụ án ở Ngũ quân doanh.

Vì vậy hiện tại, Mặc Diệp mong rằng ông sẽ không về sớm...

Nhưng điều này rõ ràng là không thể nói ra.

Advertisement

Nếu không, miệng của hắn có thể sẽ bị Phụ hoàng tát cho sưng lên!

Dưới ánh nhìn nặng nề của Mặc Diệp, Mặc Tông Nhiên vui mừng rời đi.

Ông vừa mới đi, Như Mặc liền lặng lẽ xuất hiện: “Chủ tử, đã điều tra rõ ràng rồi. Lần này hoàng thượng rời kinh là vì muốn đến hành cung.”

Hai mắt Mặc Diệp lóe lên: “Hành cung?”

Advertisement

“Vâng.”

Như Mặc gật đầu đáp: “Gần đây hoàng thượng mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, ngài ấy định đến Hành Cùng ở ẩn để an tĩnh.”

“Sao lại mệt mỏi thể xác lẫn tinh thần rồi?”

Mặc Diệp nhíu mày.

“Hoàng hậu cãi nhau với Đức Phi nương nương, hoàng thượng bị kẹp ở giữa. Còn nữa, ản kiện Ngũ quân doanh chưa được giải quyết, Sở Vương cùng Hàn Vương không có chí tiến thủ làm hoàng thượng không vui.”

Như Mặc cố nhịn cười.

Mặc Diệp “A” một tiếng, hắn chống cầm nhìn tấu chương trước mặt.

Lúc Mặc Tông Nhiên rời cung, ông chỉ dẫn Tô Bình Thiện theo.

Tuy rằng ông vui mừng chạy ra khỏi ngự thư phòng, nhưng không ai trong hậu cung biết việc hoàng thượng rời cung.

Như Mặc nhìn vẻ mặt ủ dột của chủ tử nhà mình, nhịn không được hỏi: “Chủ tử, ngài đang lo lăng tiểu công tử bị hoàng thượng phát hiện sao?”

Mặc Diệp ngẩng đầu lên, thở dài một hơi.

Hắn vẫn luôn phân vân giữa việc nên nói cho Mặc Tông Nhiên biết sự tồn tại của Viên Bảo hay không.

Lần này Cố thái hậu nói cũng có lý.

Chỉ giấu được tin này trong chốc lát, chứ không giấu được cả đời.

Đến lúc đó chắc chắn Viên Bảo sẽ xuất hiện trước mặt người khác, khi đó sẽ gây ra sóng to gió lớn.

Hai ngày nay hắn vẫn luôn lo lắng chuyện này.

Lại không ngờ phụ hoàng của hắn lại đến Hành Cung. Chuyện này đối với Mặc Diệp mà nói, thì đây là ông trời lựa chọn thay hắn.

Nếu hoàng để phát hiện ra sự tồn tại của Viện Bảo thì đó không phải là do hắn lựa chọn, cũng không phải hắn mang Viên Bảo đến trước mặt hoàng đế.

Cho nên cứ giao mọi chuyện cho ông Trời.

Mặc Tông Nhiên vừa rời đi không lâu, người của Khôn Ninh Cung lập tức đến.

Nói là thân thể Triệu hoàng hậu không khỏe, mời hoàng để đến xem.

Cùng lúc đó, người của Vĩnh Thọ Cung cũng đến.

Nói thân thể của Đức Phi nương nương không khỏe, mời hoàng để đến xem.

Mặc Diệp đau đầu.

Mặc Tông Nhiên cũng không phải thải y, từng người bị bệnh lại không mời thải y mà mời hoàng đế qua. Không lẽ hoàng đế qua thì ông có thể chữa bệnh cho các bà ta hay sao?

Nhìn thấy Mặc Tông Nhiên không có, cung nhân của hai bên lườm nhau như gà chọi, đi nghênh ngang.

Hoàng đế không ở thì tốt.

Không có người khác, xem như Khôn Ninh Cung cùng Vĩnh Thọ Cung ngang nhau.

Ai cũng không thắng, ai cũng không thua.

Như Mặc tặc lưỡi: “Thảo nào hoàng thượng vội vàng rời khỏi kinh thành như muốn thoát khỏi hố lửa vậy. Thì ra không phải ai cũng có thể hưởng thụ mỹ nhân!”

“Hoàng hậu cùng Đức Phi nương nương đấu nhiều năm như vậy, hai người diễn tuồng tranh giành tình cảm chưa chán hay sao?”

Tuy hai người đấu đá nhiều năm nhưng người thắng luôn là Đức Phi.

Cho nên Như Mặc mới thốt ra câu này.

Không biết nghĩ đến điều gì, hắn ta chợt nói: “Chủ tử, nếu sau này người muốn nạp trắc phi... ban đêm Vương phi và trắc phi tranh giành tình cảm, thuộc hạ cảm thấy, chắc chắn Vương phi sẽ đẩy người ra ngoài mà không hề do dự”

Dù sao cho đến lúc này, chủ tử của hắn ta vẫn không có địa vị gì ở Thanh Ánh Viện.

Vương phi và tiểu công tử, không ai chủ động giữ hắn ở qua đêm.

Chỉ có tiểu công tử đôi khi rủ lòng từ bi tác hợp, thời điểm còn lại thì cho dù hắn có làm nũng khóc lóc om sòm, vô liêm sỉ đến nỗi đem hết mọi chiêu ra dùng thì Vương phi cũng sẽ không liếc nhìn hắn một cái.

Loại tiết mục tranh giành tình cảm này...

“Vừa rồi thuộc hạ nói sai rồi, chắc chắn Vương phi sẽ không giành tình cảm với trắc phi”

Mặc Diệp cảm thấy hơi đau lòng: “... Người chút ngay!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 479


“Chủ tử, vậy sau này ngài có thể nạp trắc phi hay không?”

Tất nhiên Như Mặc sẽ không cút, hắn ta cười hì hì tiến sát bên cạnh hắn nói: “Vài ngày trước Vương phi còn nói.”

“Mấy ngày nay tính tình của chủ tử có hơi kỳ lạ, chắc là tuổi trẻ nhiều sức lực, hỏa khí dồi dào bị kìm nén.”

“Cho nên Vương phi định chọn mấy vị trắc phi cho người, hoặc là chọn vài di nương hoặc nha hoàn động phòng để hầu hạ chủ tử tiết hóa”

Advertisement

Hắn ta vừa dứt lời, Mặc Diệp đã nắm sổ con trong tay ném vào mặt hắn ta.

“Có tin bản vương cắt đầu lưỡi của người hay không?”

Lúc này Như Mặc mới nhảy ra khỏi cửa sổ rời đi.

Hắn ta đi rồi, Mặc Diệp lặng yên suy nghĩ.

Chuyện mà Như Mặc nói, không phải là không thể xảy ra.

Advertisement

Chắc chắn nữ nhân không có lương tâm như Vân Quán Ninh sẽ không tranh giành tình cảm vì hắn...

Nạp trắc phi?

Di nương động phòng?

Không thể nào!

Cuộc đời của Mặc Diệp, có thể đối xử công bằng với một mình Vân Quán Ninh thì cũng đã quá sức rồi. Sao hắn còn có tâm trạng dây dưa với nhiều nữ nhân như vậy?

Chắc chắn hắn sẽ không cưới trắc phi, cũng sẽ không nạp di nương động phòng.

Nhưng vấn đề trước mắt là hắn còn giận Vân Quán Ninh...

Trời tối người yên, Mặc Diệp đau khổ suy nghĩ trong Ngự Thư Phòng.

cũng không phải vì việc triều chính, mà là đang nghĩ nên đối phó với Vân Quán Ninh thế nào.

Mặc Tông Nhiên vừa ra khỏi cửa thành, ông cảm thấy bầu không khí bên ngoài kinh thành thật là trong lành. Suốt đêm, ông “thoát khỏi” cái lồng mang tên hoàng cung này, mặc cho Tô Bỉnh Thiện ngăn cản, ông muốn đóng quân tại khu rừng bên ngoài kinh thành.

Tuy rằng có không ít thị vệ âm thầm bảo vệ hoàng đế, nhưng Tô Binh Thiện vẫn đổ mồ hôi.

Vị tổ tông này!

Sao ngài phải tự làm khổ mình?

Ngài đợi sáng sớm lên đường không tốt ư?

Hoặc cố thêm chút nữa, vượt qua ngọn núi này là một cái trấn nhỏ, có thể nghỉ qua đêm ở khách đi3m mà!

Thị vệ đã đóng quân xong, Mặc Tông Nhiên nhảy xuống xe ngựa.

Vì để chứng minh mình còn trẻ, ông không để cho Tô Binh Thiện đỡ.

Lúc nhảy xuống thì suýt nữa bị đá trẹo chân, mặt của Mặc Tông Nhiên đồ len.

“Hoàng thượng, lỡ như có người thấy thì nguy hiểm lắm!”

Tô Bỉnh Thiện lo lắng.

“Trẫm không khắc hai chữ “hoàng đế” lên ót thì ai biết là trẫm?”

Ông vội vàng sửa lại: “Ai biết là ta?”

Tô Bình Thiên nhìn thoáng qua long bào màu vàng chói của ông, muốn nói lại thôi: “Ngài còn mặc long bào kia mà.”

Màu sắc này, hoa văn này, ngoại trừ hoàng đế ra thì ai dám mặc?

Liên quan đến tội lớn cửu tộc đấy!

Mặc Tông Nhiên cúi đầu nhìn thoáng qua, sắc mặt thay đổi: “Ôi chao! Hôm nay vì ra khỏi cung vui quá nên ta quên đổi long bào trước khi rời cung rồi!”

Tô Binh Thiện: "...”

Ông ta cúi đầu cười: “Hoàng thượng, hay là ngài vào xe ngựa thay đồ!”

Từ xưa đến nay hoàng đế luôn có lòng đa nghi, cũng có chứng hoang tưởng bị hại”.

Ngủ trong rừng rậm đến hơn nửa đêm, bỗng dưng Mặc Tông Nhiên tỉnh lại, vội vàng vào Hành Cùng lúc quá nửa đêm.

Cho nên đoàn người không thể không tiếp tục lên đường, hoàng hôn ngày thứ hai, bọn họ đến cửa Hành Cung.

Lúc này, Cố thái hậu đang dắt Viên Bảo đi dạo bên ngoài Hành Cung.

Vân Quán Ninh vẫn đang mài thuốc bột cho Cố thái hậu, khi nghe Mặc Tông Nhiên tới rồi, nàng nghĩ đến Viên Bảo, sợ đến mức mất hết cả hồn vía.

Nàng vội vàng chạy ra ngoài, bảo Cố thái hậu cùng Viên Bảo tạm thời đừng quay lại.

Vậy mà vừa đến cửa đã bị Mặc Tông Nhiên ngăn chặn.

“Ninh nha đầu, con muốn đi đâu đấy?”

Chết rồi!

Vân Quán Ninh kêu thầm một tiếng, cười gượng nói: “Nghe nói phụ hoàng có chuyện gấp nên gạt Vương gia nhà con trở về.”

“Hóa ra phụ hoàng lười biếng nên hãm hại con trai người.”

Mặc Tông Nhiên bị đâm trúng tim đen: “Trẫm hãm hại nó lúc nào? Đây là trẫm muốn bồi dưỡng nó!”

Vân Quán Ninh: "... Người thật biết nói bậy!”.

Mặc Tông Nhiên bắt đầu xoa tay chuẩn bị đánh người: “Có phải trẫm quả chiều con hay không? Mỗi lần con thấy trẫm thì không nói được lời nào hay ho cả!”

Vân Quán Ninh muốn cãi lại theo bản năng.

Ai ngờ lúc này...

- Một giọng nói của trẻ con truyền đến từ ngoài cửa: “Mẫu thân, chúng ta đã về rồi!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 480


Sắc mặt của Vân Quán Ninh cứng đờ.

Đây là rắc rối lớn nhất!

Tất nhiên Mặc Tông Nhiên cũng nghe được tiếng “mẫu thân” này, ông nghi ngờ móc móc lỗ tai: “Tô Bính Thiện, ngươi có nghe được tiếng gì không?”

“Nô tài vừa nghe thấy tiếng trẻ con, còn gọi mẫu thân nữa.”

Advertisement

Tô Bình Thiên vội vàng đáp.

“Ừ, trẫm cũng nghe được.”

Mặc Tông Nhiên gật đầu, suy tư nói: “Mẫu thân? Đứa trẻ gọi ai là mẫu thân?”

Ông chợt biến sắc, nhìn Vân Quán Ninh với ánh mắt kỳ lạ...

Advertisement

“Phụ hoàng, người, người nhìn con dâu như vậy làm gì?”

Mọi khi Vân Quán Ninh miệng lưỡi sắc bén, thì giờ đây lại ấp úng, đầu lưỡi bị buộc lại. Ánh mắt cũng bắt đầu chớp, không dám đối diện với Mặc Tông Nhiên.

“Quán Ninh, vừa rồi con cũng nghe được đúng hay không?”

Mặc Tông Nhiên nhìn nàng chăm chú.

Vốn tưởng rằng ông sẽ nói gì.

Thế nhưng khi nghe thấy lời của Mặc Tông Nhiên, Vân Quan Ninh kinh ngạc đến nỗi suýt nữa thì há hốc mồm.

Ông suy tư nói: “Mẫu thân? Con không có con với Diệp nhi! Không lẽ mấy năm nay mẫu hậu dưỡng bệnh rồi sinh cho trẫm một tiểu hoàng đệ?”

Suýt chút nữa thì Vân Quán Ninh phun máu ra ngoài.

C

Sao trước giờ nàng không phát hiện, khả năng tưởng tượng của Mặc Tông Nhiên lại phong phú đến vậy?

Cố thái hậu được say mươi bảy mươi rồ, lại là thái hậu của thời bấy giờ thì chạy đi đâu để lấy tướng công rồi sinh con?

“Dựa theo âm thanh, có lẽ đứa bé này khoảng ba tuổi. Mẫu hậu đến Hành Cung dưỡng bệnh bốn năm, nếu người sinh cho trẫm một đứa bé thật thì..”

Mặc Tông Nhiên chống cằm, nghiêm túc phân tích: “Thời gian cũng vừa khớp.”

Vân Quán Ninh: “...”

Đỡ tường, nàng phục khả năng tưởng tượng của Mặc Tông Nhiên.

“Xem ra khả năng tưởng tượng phong phú của nhi tử nhà mình không được truyền từ Mặc Diệp, mà là từ Hoàng tổ phụ của nó:

“Được rồi phụ hoàng.”

Nàng không thể nghe thêm nữa, Mặc Tông Nhiên lại nói nhảm nữa rồi, nàng nhịn không được liếc mắt: “Đứa bé không phải tiểu hoàng đế của người.”

“Mà là tiểu tôn nhi của người.”

Nàng nói sự thật.

“Cái gì? Sao trẫm lại có tiểu tôn nhi?”

Mặc Tông Nhiên chau mày, quét Vân Quán Ninh từ trên xuống dưới: “Chẳng lẽ nửa tháng ở trong cung này, con và Diệp nhi sinh cho trẫm một tiểu hoàng tôn?”

Nói xong, ông cười.

Ông cười đến nỗi nước mắt bay ngang, cười ngả nghiêng: “Con nghĩ trẫm đã có tuổi nên hồ đồ sao?”

Bởi vì Cố thái hậu đi chậm rãi, Viện Bảo lại vừa đi vừa hái hoa dại ven đường.

Cho nên lúc vào cửa, hai người bọn họ vừa thấy cảnh Mặc Tông Nhiên cười ngả nghiêng.

Nhìn thấy Mặc Tông Nhiên, Cố thái hậu hoảng hốt: “Hoàng đế?”

Mặc Tông Nhiên lập tức ngưng cười, cung kính hành lễ với Cố thái hậu: “Nhi tử thỉnh an mẫu hậu.”

Nhìn Mặc Tông Nhiên thường ngày kiêu căng ngạo mạn, lúc này gặp Cố thái hậu thì giống như đứa trẻ ba tuổi gặp được mẫu thân của mình, vừa cung kinh vừa dịu ngoan.

Vân Quán Ninh vui một chút.

“Hoàng tổ mẫu, phụ hoàng không tin Viên Bảo là hoàng tôn của người. Hoàng tổ mẫu giải thích giúp con được không?”

Viên Bảo nhảy đến gần, đưa cho nàng một đóa hoa dại: “Mẫu thân, đây là hoa con hái cùng Cố tổ mẫu.”

“Tặng mẫu thân.”

Hoa dại bên ngoài Hành Cung mọc đầy đất, Viên Bảo lại là một đứa trẻ.

Cho nên đóa hoa dại này vẫn chưa được sắp xếp, một bó rối tinh rối mù.

Vân Quán Ninh cầm lấy, vừa cảm động vừa vui mừng, hôn Viên Bảo một cái thật mạnh: “Cám ơn nhi tử, con giỏi quá!”

“Tới bảo bối, quỳ xuống dập đầu với hoàng tổ phụ đi con!”

Vân Quán Ninh duỗi tay, Như Yên ở phía sau giống như đã sẵn sàng, nàng ấy tiến lên nhận hoa dại.

Nàng quỳ xuống cùng Viên Bảo: “Con dâu có tội, xin phụ hoàng trách phạt.”

Viên Bảo cũng quỳ gối bên người nàng: “Tôn nhi chào hoàng tổ phụ. Mong hoàng tổ phụ hồng phúc ngang trời, sống lâu trăm tuổi! Luôn luôn vui vẻ! Ăn ngon miệng, thân thể khỏe mạnh.”

Lời chúc nối tiếp lời chúc.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 481


Vân Quán Ninh cười khẽ, lúc này Viên Bảo mới ngừng, nó ngẩng đầu ngoan ngoãn nhìn Mặc Tông Nhiên.

Còn Mặc Tông Nhiên thì đã hoàn toàn ngây người.

Ông không ngờ rằng mình đi nghìn dặm xa xôi đến Hành Cung, mới vừa vào cửa mà Vân Quán Ninh đã tặng ông một bất ngờ lớn đến vậy.

Thấy ông không có phản ứng, Cố thái hậu mỉm cười.

Advertisement

Bà ấy khẽ chọc ông một cái: “Sao đấy? Hoàng đế vui quá à?”

“Sẽ không ngất đi đấy chứ?”

Lời của cố thái hậu thành lời tiên tri.

Qúa đỗi kinh ngạc, Mặc Tông Nhiên không còn chút sức lực, ông ngã về phía trước.

Advertisement

“Hoàng thượng!”

Tô Bỉnh Thiện hô lên một tiếng rồi tiến lên đỡ ông theo bản năng.

Nhưng mà sức lực không đủ nên hai người cùng té xuống đất.

Mặc Tông Nhiên không ngất đi, chỉ là vì tin tức này quá đáng sợ...

Vừa rồi té như vậy lại làm ông tỉnh táo hẳn.

Ông không để Tổ Bỉnh Thiện đỡ dậy, mà tự đứng lên.

Ông nhìn Viên Bảo nho nhỏ quỳ trước mặt mình, gương mặt ngẩng lên đầy vẻ ngây thơ...

Dáng vẻ hết sức đáng yêu, làm người khác muốn ôm vào lòng rồi bóp mạnh vài cái!

Viên Bảo ngoan ngoãn.jpg: “Hoàng tổ phụ, ngài làm sao vậy?”

Mặc Tông Nhiên hít sâu một hơi, lúc này mới nói: “Đây, đây, đây, đây, đây là con của lão thất cùng Quán Ninh?”

“Đây là hoàng trưởng tôn của trẫm?”

Hoàng đế ngày thường chỉ tay năm ngón, cao quý không ai sánh bằng, lúc này lại vô cùng luống cuống tay chân.

Đặc biệt là khi nhìn thấy đôi mắt trong suốt sáng ngời, đen trắng rõ ràng của Viên Bảo

Ông không biết đặt tay chân ở đâu.

“Con cảm thấy thế nào?”

Cố thái hậu cười nhìn ông.

Mặc Tông Nhiên nhìn Viên Bảo chằm chằm, thấy đứa trẻ giống Mặc Diệp, cũng giống Vân Quán Ninh.

Thật là quá mâu thuẫn!

Ngoài mâu thuẫn ra thì lại thấy hợp lý một cách lạ kỳ, không có cảm giác bất thường nào cả.

Không cần nói thêm nữa, đứa bé này chính là máu mủ ruột rà của Mặc Diệp và Vân Quán Ninh.

t

Nhưng mà hai đứa khốn này, con đều lớn như vậy mà trẫm chẳng hay biết

gi!"

Mặc Tông Nhiên suy nghĩ, suýt chút nữa ông lại ngã xuống đất.

Ông dùng sức nhéo bản thân một cái, run run nói: “Đứa nhỏ, con tên gì?”

“Viên Bảo.”

Viên Bảo liên tục đáp: “Vân Tiểu Viên! Vân Tiểu Viên, Vân, Vân Tiểu Viên, Vân Tiểu Viên Viên.”

Mặc Tông Nhiên: “... Đứa trẻ này mồm miệng lanh lợi, đầu óc linh hoạt, nói cũng rất rõ ràng! Không hổ là tôn nhi của trẫm, không hổ là dòng máu của Mặc gia!”

Vân Quán Ninh: “.”

Phụ hoàng rất biết dát vàng lên mặt mình.

Không nghe thấy Viên Bảo nói đứa nhỏ họ Vân hay sao?

Thật là biết tìm đường lui cho mình!

Mặc Tông Nhiên vui đến nỗi môi cũng đang run rẩy, ông vội vàng bảo Tô Bỉnh Thiện: “Một đám lơ mơ, còn không nhanh cầm đệm qua đây cho tôn nhi cục cưng của trẫm?”

Tuy ông rất muốn kéo Viên Bảo dậy, không để đứa nhỏ quỳ trên sàn nhà lạnh băng này.

Nhưng đây là lần đầu tiên Viên Bảo thấy ông, tất nhiên phải quỳ xuống dập đầu hành lễ.

Tô Bình Thiên vô thức “A” một tiếng, mới vừa chạy đi lại vòng trở lại, làm động tác khiến ai nấy đều kinh ngạc.

Tô Bỉnh Thiện quỳ gối trước mặt Viên Bảo.

Hắn ta khóc lóc than thở, vô cùng xúc động kêu lên: “Nô tài, nô tài dập đầu cho hoàng trưởng tốn điện hạ!”

Mặc Tông Nhiên đạp một cái: “Đi lấy đệm! Ngươi muốn để tôn nhi của trẫm quỳ trên nền đất lạnh băng này bao lâu? Ngươi, cái tên lơ mơ này!”

Tô Bỉnh Thiện đang định đứng dậy thì Vương ma ma đã lấy nệm qua.

Bà ta vui vẻ nhét nệm dưới gối Viên Bảo rồi lên tiếng: “Xem như tâm nguyện của hoàng thượng đã đạt được.”

Nhân cơ hội này, Vân Quán Ninh lại nói:”Con dâu có tội, xin phụ hoàng trách.”

“Con tránh ra! Trẫm muốn nói chuyện với tôn nhị của trẫm, đừng ngắt lời!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 482


Mặc Tông Nhiên nhìn nàng với vẻ mặt ghét bỏ.

Ông ngồi xổm trước mặt Viên Bảo, cười tươi nhìn nó hành lễ rồi bế đứa nhỏ lên: “Ôi, tôn nhi cục cưng của trẫm!”.

“Thế mà trẫm không biết trẫm có tôn nhi lớn đến vậy!”

Phải biết rằng, cho dù bây giờ Mặc Tông Nhiên đã có ba tôn nữ.

Advertisement

Thế nhưng chưa có tôn nữ nào được đối xử như vậy, chính là được Mặc Tông Nhiên ôm vào lòng.

Không phải ông không thương tôn nữ của mình.

Cũng không phải ông trọng nam khinh nữ.

Chỉ là lần đầu tiên nhìn thấy Viên Bảo, đứa nhỏ này lại đáng yêu như vậy... còn tôn nữ, mỗi lần nhìn thấy ông thì đều sợ hãi, gọi ông cũng không dám gọi lớn.

Advertisement

Cho dù Mặc Tông Nhiên muốn gần gũi thì cũng từ bỏ trước sự nhát gan của mấy đứa nhỏ.

Viên Bảo được ông ôm vào lòng, được nâng lên cao, nó lập tức cười ha ha ha".

Nghe tiếng cười chữa lành của nó, cơn mỏi mệt vì đi đường dài của Mặc Tông nhiên bị quét sạch trong nháy mắt.

“Đi vào rồi nói!”

Cố thái hậu cười nhìn bọn họ.

Đoàn người vào chính điện, Mặc Tông Nhiên vẫn ôm chặt Viên Bảo vào lòng, không muốn buông tay chút nào hết.

Thậm chí, ông còn lấy ngọc bội bên hông xuống đưa cho Viên Bảo để làm quà gặp mặt.

Trái tim của Tô Bình Thiên run rẩy.

Vân Quán Ninh che miệng cười.

Ngọc bội bên hông của Mặc Tông Nhiên không phải ngọc bội bình thường.

Thời khắc mấu chốt, nó còn có thể làm bùa hộ mệnh.

Ngọc bội hình con hổ.

Không những có thể huy động binh lực, mà còn có thể thay mặt cho hoàng đế.

Bây giờ Mặc Tông Nhiên đưa thứ này cho Viên Bảo mà không chút do dự, Vân Quán Ninh thở phào một hơi. Sau này ở hoàng cung, ở kinh thành...

Không phải, nàng là thân vương phi của hoàng thất, ngoài thái hậu cùng hoàng hậu thì địa vị của nàng còn cao hơn Đức Phi.

Sở dĩ cung kinh với Đức Phi là vì bà ta là mẹ chồng của nàng.

Vốn dĩ nàng có thể tung hoành ở kinh thành, thậm chí toàn bộ Nam Quận.

Bây giờ nhi tử được khối ngọc bội này, nàng lại có thể đi lại mà không hề có chút kiêng nể gì cả.

Mặc Tông Nhiên ôm Viên Bảo, đùa với nó một lúc.

Thấy không còn sớm, Vương ma ma tiến lên nói muốn dắt Viên Bảo đi tắm rửa thay y phục.

Lúc này ông mới buông tay: “Hay là trẫm tắm rửa cho Viên Bảo?”

Vương ma ma cười nói: “Hoàng thượng, ngài từng làm việc này chưa? Hoàng trưởng tốn điện hạ cứng cáp rồi. Sau khi tắm rửa thay y phục thì có thể dùng bữa tối.”

Nhìn thấy tay áo của Viện Bảo hơi bẩn, lúc này Mặc Tông Nhiên mới vội vàng nói: “Vậy các ngươi đi nhanh về nhanh!”

“Vâng, thưa hoàng thượng”

Vương ma ma dắt Viên Bảo đi ra ngoài.

Lúc này Mặc Tông Nhiên mới hừ lạnh một tiếng: “Vân Quán Ninh to gan! Con có biết tội của con không?”

Vân Quán Ninh không biết phải làm sao.

Vừa rồi nàng nhận tội hết lần này đến lần khác, không phải ông bảo nàng lui ra hay sao?

Nhưng mà, có cố thái hậu ở đây, nàng cũng không sợ Mặc Tông Nhiên làm gì nàng... cũng biết ông sẽ không làm gì nàng.

“Con dâu có tội.”

Vân Quán Ninh đặt chén trà xuống rồi quỳ ở trước mặt ông.

“Hừ.”

Mặc Tông Nhiên quay đầu về phía cửa sổ, bày ra dáng vẻ “Trẫm đang dỗi con đấy”.

Vân Quán Ninh cạn lời.

Vừa rồi ông còn tức giận mà nháy mắt đã trở nên trong nóng ngoài lạnh rồi.

Vốn dĩ nàng tưởng rằng, ông muốn hỏi vì sao gạt ông việc Viên Bảo tồn tại.

Ai ngờ Mặc Tông Nhiên chỉ “hừ” một tiếng mà thôi.

“Phụ hoàng”

Nàng tốt tính dụ dỗ: “Là do con dâu không tốt! Thế nhưng cũng tại vì Mặc Diệp! Con dâu đã nói muốn báo cho phụ hoàng biết từ lâu.”

"Ai ngờ Mặc Diệp không cho phép.”

Vân Quán Ninh đẩy hết chuyện này lên đầu Mặc Diệp mà không hề do dự.

Mặc Diệp đang phê duyệt tấu chương thì hắt hơi mấy cái liên tiếp.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 483


Như Mặc đứng đếm ở bên cạnh: “Chủ tử, nghe nói hắt hơi cũng có quy luật.”

“Đó là hai mắng ba quan tâm! Vừa rồi người hắt hơi bốn cái, tức là hai cái đôi, cho thấy có người đang mắng chủ tử.”

Advertisement

Mặc Diệp xoa mũi, cau mày.

Lúc này, ở bên trong Hành Cung, đúng là có hai người đang mắn hắn.

ko

Advertisement

“Cái thằng khốn này! Dám ngăn cản trẫm nhìn thấy tôn nhi cục cưng! Chờ trẫm về kinh thành, xem trẫm có rút gân lột da, chặt đứt chân nó không?”

Mặc Tông Nhiên tức giận đến nỗi xắn tay áo lên.

Vân Quán Ninh đang vẩy khăn tay, xoa khóe mắt không có chút nước mắt nào rồi nhìn ông với ánh mắt đầy tủi thân.

“Đúng vậy phụ hoàng, Mặc Diệp quá đáng ghét! Ngài ấy nói người luôn mắng ngài ấy, cho nên không cho người thấy Viên Bảo, còn không cho phép nói cho người biết.”

“Phụ hoàng, Mặc Diệp là tên khốn!”

“Đúng, nó đúng là đồ khốn!”

Mặc Tông Nhiên giận không chịu được: “Chờ trẫm về kinh, trẫm không tha cho nó!”

“Không chỉ có vậy.”

Vân Quán Ninh nắm chặt thời cơ tố cáo: “Có chuyện phụ hoàng không biết, Mặc Diệp một lòng hoài nghi đứa nhỏ này không phải con ruột của ngài ấy.”

“Ngài ấy vẫn nghi ngờ Viên Bảo là con hoang" của con dâu cùng gia đình.”

Nàng khóc: “Mấy năm trước con dâu bị ngài ấy hiểu lầm, cho nên vẫn luôn bị giam ở Thanh Ảnh Viện. Lúc sinh Viên Bảo ra, là tự con đập bình hoa, dùng mảnh sứ vỡ cắt cuống rốn.”

“Bốn năm qua, vì nuôi sống Viên Bảo, con ăn không đủ no, mặc không đủ ấm."

“Thế mà còn bị ngài ấy nghi ngờ là con hoang của gia đình! Phụ hoàng, con dâu oan quá!”

Nàng ôm mặt, khóc đến nỗi không thở được.

Lời này nửa thật nửa giả, nhưng lại làm cho người nghe cảm thấy chân thành.

Nhất là nàng khóc dữ dội như vậy, đến cả Cố thái hậu cũng không nhịn được

mà rơi lệ, nhận lấy khăn gấm từ trong tay nha hoàn rồi lau nước mắt trên mặt.

Mặc Tông Nhiên cũng không ngờ bốn năm qua Vân Quán Ninh chịu nhiều khổ cực như vậy!

Lòng ông phức tạp hỗn độn.

Ánh mắt lúc nhìn về phía nàng cũng có chút đau lòng.

“Trẫm biết con là đứa trẻ tốt.”

Ông đỡ Vân Quán Ninh dậy: “Chỉ là không ngờ lão thất lại vô liêm sỉ đến vậy!”

“Thảo nào con không nói cho trẫm, Viên Bảo lớn đến vậy, hóa ra là lão thất hiểu lầm con, còn không cho phép con nói với trẫm.”

Mặc Tông Nhiên thở dài, vẻ mặt u sầu.

Nhưng nhìn thấy Vân Quán Ninh khóc đến đau lòng, ông nhíu chặt hai hàng chân mày, vỗ bả vai của nàng: “Quán Ninh, con yên tâm! Chỉ cần trẫm còn, chắc chắn trẫm sẽ làm chủ thay con!”

“Đồ khốn lão thất này, chắc chắn trẫm sẽ trừng trị nó thay con!”

“Sau khi trở về kinh thành, trẫm lập tức trút giận thay con!”.

Lúc này Vân Quán Ninh mới hít mũi một cái: “Phụ hoàng, vậy người có còn trách con dâu gạt ngài chuyện Viên Bảo tồn tại không?”

“Đây cũng không phải là lỗi của con, trẫm trách con làm gì?”

Mặc Tông Nhiên xụ mặt nói: “Huống hồ, con sinh hoàng trưởng tôn cho Mặc gia, đây là lập công lớn! Trẫm khen con còn không hết, sao lại trách tội con?”

Có lẽ nghĩ đến việc Vân Quán Ninh chịu tủi thân...

Ánh mắt của Mặc Tông Nhiên nặng trĩu, suy tư trong phút chốc, sau đó bảo Tô Bỉnh Thiện: “Lập tức soạn chiếu chỉ, truyền chỉ của trẫm, về kinh!”

“Hoàng thượng, nơi này là Hành Cung”

Tô Bình Thiên cẩn thận nhắc nhở.

“À, vậy truyền lợi của trẫm, về kinh!”

Mặc Tông Nhiên vung ống tay áo một cái” “Minh Vương phi có công, ban cho một nghìn mẫu ruộng tốt, vô số vàng bạc châu báu, ngoài ra.”
 
Back
Top Bottom