Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 364


"Đúng đó, con xem đi, vàng sáng bóng như này thật sự rất đẹp, còn chiêu tài nữa."

Đức Phi tươi cười rạng rỡ.

Vân Quán Ninh: "..."

Advertisement

"Bộ trang sức này, bổn cung truyền lại cho con. Sau này con có nhi tức thì lại truyền cho đời sau."

Coi như là vật truyền gia bảo.

Vân Quán Ninh cầm hộp gấm rời khỏi Vĩnh Thọ Cung, chạy tới Cố gia. Nàng thảo luận với Cổ Bá Trọng, sau này mỗi ngày Viên Bảo chỉ học vào buổi sáng, buổi chiều là thời gian tự do.

Advertisement

Trẻ nhỏ mà, cần học tập, nhưng cũng phải cần rèn luyện cơ thể nữa.

Tuy Viên Bảo còn nhỏ, nhưng mà thông minh lanh lợi. Ngay cả những vị hoàng tử mà Cố Bá Trọng đã từng dạy, cũng không ai thông minh được như Viên Bảo.

Vân Quán Ninh muốn cho cậu nhóc có một tuổi thơ vui vẻ.

Sau này khi Viên Bảo nhớ lại tuổi thơ của mình sẽ cảm thấy vui sướng, chứ không phải nhớ những tháng ngày bị nhốt trong phòng học khô khan, nhàm chán.

Nhìn thấy nàng cầm hộp gấm trong tay, Cố Bá Trọng hỏi một câu: "Đây là

gì?"

"Mẫu phi ban thưởng."

Vân Quán Ninh đàng hoàng đáp: "Là một bộ trang sức bằng vàng ròng."

"G? Lần này Đức Phi hào phóng thế sao? Xem ra, thái độ của bà ta đối với người nhi tức là con đã có thay đổi rồi."

Cố Bá Trọng cũng lấy làm kinh ngạc.

Xem ra việc Đức Phi nhỏ mọn không phải chỉ là nhận định của một mình nàng nhỉ!

Vân Quán Ninh tặc lưỡi, dắt Viên Bảo trở về Minh Vương phủ.

"Nhi tử, hôm nay trời rất đẹp, ta dắt con đi câu cá nhé!"

"Vâng!"

Viên Bảo đồng ý hai chân hai tay.

Tiểu tử này hằng ngày đều cứ mãi quanh quẩn ở hai chỗ là Cố gia và Minh Vương phủ, thật sự có hơi nhàm chán. Hôm nay nghe mẫu thân nói muốn dắt nó đi câu cá, Viện Bảo vô cùng phấn kích!

Hai mẫu tử vừa mới ra khỏi Thanh Ảnh Viện đã gặp phải Tống Tử Ngư.

"Các ngươi muốn đi câu cá?"

"Làm sao người biết?"

Vừa nói xong, Vân Quán Ninh lại cảm thấy mình rất đỗi ngu ngốc.

Người này chính là Tống Tử Ngư đó.

Là nhà tiên tri Tống Tử Ngư đó.

Nàng hỏi câu này còn không phải là ngu ngốc quá rồi sao?

Tống Tử Ngư khẽ mỉm cười: "Tuy thời tiết hôm nay rất tốt, nhưng ta không khuyến khích các ngươi đi câu cá đâu."

Vân Quán Ninh nghe thế lại nhíu mày nói: "Đây là chuyện gì?"

Trên vai nàng đang vác cần câu rất dài, tay thì cầm theo hộp thức ăn, trong đó có thức ăn và trái cây. Một tay khác choàng lên vai của Viên Bảo.

Viên Bảo thì mang theo thùng nhỏ, bên trong thùng có để mồi câu.

Mẫu tử hai người đội nón rộng vành, đồng loạt nhìn chằm chằm vào phần thức ăn trong tay của Tống Tử Thư.

Người kia theo tầm nhìn của bọn họ mà cúi đầu nhìn lại, khẽ cười một tiếng.

"Đây là thức ăn ta vừa mới mua, vốn dĩ định mang về núi Vân Vụ cho sự phụ.".

Tống Tử Ngư đưa thức ăn qua cho bọn họ: "Các ngươi cầm lấy ăn trước đi, ta sẽ xếp hàng đi mua cái khác cho sự phụ."

"Vậy sao được chứ."

Vân Quán Ninh mỉm cười khách khí, nhẹ nhàng chọc một cái sau gáy Viên Bảo.

Viên Bảo lập tức nhận lấy thức ăn, ngoan ngoãn nói: "Cảm ơn Tổng thúc thúc!"

Âm thanh vừa lớn vừa giòn tan.

Tống Tử Ngư lắc đầu: "Không sao."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 365


Vân Quán Ninh lại hỏi: "Hôm nay có phải là không thích hợp ra ngoài? Chúng ta không thể đi câu cá?"

Tống Tử Ngư không đáp thẳng, chỉ nói: "Thân phận của Viên Bảo còn chưa rõ ràng, người cứ dắt theo nó ra ngoài như thế sẽ khó tránh rước tới tai họa."

Advertisement

"Đây cũng đúng."

Vân Quán Ninh đăm chiêu gật gù.

Ngay trước mặt của Tống Tử Ngư, nàng móc từ trong không gian ra một cái mặt nạ đưa cho Viên Bảo đeo vào.

Advertisement

Mặt nạ là hình của một con khỉ đáng yêu.

"Lần này sẽ không ai thấy mặt của nó nữa."

Vân Quán Ninh vỗ tay, mỉm cười giảo hoạt.

Khi nãy, nàng ở trước mặt của Tống Tử Ngư đã thẳng thừng lấy mặt nạ từ trong không gian ra, không có kiêng kỵ gì cả. Bởi vì Tống Tử Ngư đã sớm biết, nàng cũng không phải là người thường.

Hắn cũng từng vô tình cốã thử dò hỏi, nhưng đều bị Vân Quán Ninh lấp li3m cho qua.

Tống Tử Ngư có năng lực siêu nhiên, sao không thể biết được bí mật của nàng?

Vân Quán Ninh cười hì hì nhìn hắn ta, cũng không có ý che giấu, trực tiếp lấy ra một túi thịt bò khô đưa cho hắn ta: "Mang về cho Huyền Sơn tiên sinh, cứ nói là của ta biếu ông ấy."

Tống Tử Ngư nhìn sâu vào chiếc vòng ngọc trên cổ tay của nàng, đáp: "Được."

Hắn ta nhận lấy thịt bò khô, bỏ vào trong ống tay áo.

"Các ngươi muốn đi câu cá cũng được, cách sống xa một chút."

Nói xong, Tống Tử Ngư cũng không quay đầu lại, cứ thế rời đi.

Viên Bảo ngẩng đầu lên: "Mẫu thân, vì sao Tống thúc thúc lại bảo chúng ta cách xa nước một chút ạ? Câu cá không phải là nên tới gần nước sao? Cách xa mặt nước vậy làm sao câu cá được?"

Đây cũng là câu hỏi trong lòng của Vân Quán Ninh.

Chỉ là nhìn thấy mặt nạ đáng yêu của Viên Bảo, nàng lại thấy thích thú, nhẹ nhàng búng một cái trên trán của nó: "Không sao."

"Hôm nay không thích hợp để đi câu, mẫu thân dắt con đi chơi thứ khác."

Nàng cất cần câu vào trong không gian: "Chúng ta đi dạo phố nhé?"

Nếu Tống Tử Ngư đã nói như thế rồi, vậy thì không thích hợp để đi câu cá.

Chuyện đó chứng tỏ, có khi bọn họ sẽ gặp phải nguy hiểm gì đó.

Hơn nữa, là có liên quan tới nước.

Viên Bảo có hơi cụt hứng.

Nhưng vẫn ngoan ngoãn gật gù: "Vậy cũng được."

Nó đưa thùng nhỏ lại cho Vân Quán Ninh, tay cầm mặt nạ trên mặt nói: "Mẫu thân, con có thể đeo cái mặt nạ này luôn không? Con thật sự rất thích!"

Trong lòng Vân Quán Ninh dấy lên một trận tê rần, cứ như bị món đồ gì đó đâm vào, đau âm ỉ.

Sau đó, cơn đau kia tràn ra, nàng cảm thấy cả người bủn rủn.

"Có thể."

Nàng ngồi xổm xuống, nâng mặt Viên Bảo lên: "Viên Bảo, nếu như con thích thì sau này mẫu thân sẽ mua cho con mấy cái mặt nạ khác."

"Có được không?"

"Được!"

Viên Bảo hài lòng, nhảy cẫng lên.

Tên tiểu tử này bình thường trầm tính như một ông cụ non, trước mặt của Vân Quán Ninh lại lộ ra vẻ trẻ con hiếm có.

Nàng thở phào nhẹ nhõm: "Đi thôi, chúng ta đi dạo phố!"

Nào ngờ cả hai vừa xoay người lại đã va vào bờ ngực dày rộng của một người, lại nghe một câu: "Đi đâu?"

Mẫu tử hai người xuýt xoa cái trán, đồng thanh nói: "Đi đứng không nhìn đường gì hết vậy!"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 366


Mặc Diệp: ".."

Mới vừa rồi, không phải là mẫu tử hai người họ đụng vào ngực của hắn hay

sao?

Giờ lại còn trách hắn đi đứng không nhìn đường?

Advertisement

Bỏ đi, nữ nhân của hắn, nhi tử của hắn, hắn nhịn!

Mặc Diệp hít sâu một hơi, giọng nói có hơi bất mãn nói: "Hai người đi đâu? Không biết hôm nay là ngày gì sao?"

"Ngày gì cơ?" Vân Quán Ninh dừng lại.

Hai mẹ con rất ăn ý ngẩng đầu nhìn hắn, khuôn mặt nghi hoặc giống nhau như đúc.

Advertisement

“Hai người thật sự không biết?”

Lửa giận trong lòng Mặc Diệp, đã ầm ĩ" vọt lê n đỉnh đầu. Hắn cắn răng, giận dữ nhìn Vân Quán Ninh: "Nàng thật sự không biết?

“Không biết chính là không biết, chàng có cần hỏi nhiều lần như vậy không?”

Vân Quán Ninh mất hết kiên nhẫn.

Mặc Diệp đành phải quay đầu nhìn Viên Bảo: "Viên Bảo, con cũng không

biết?”

Hắn ôn hòa với Viên Bảo hơn rất nhiều.

Tiếc là Viên Bảo lại bày ra vẻ mặt ghét bỏ, bộ dáng nhỏ nhắn kia cứ như một Vân Quán Ninh phiên bản thu nhỏ: "Không biết chính là không biết, phụ thân có cần phải hỏi nhiều lần như vậy không?"

Mặc Diệp: "..."

Như Ngọc đi ở phía sau hắn, chỉ cảm thấy chủ tử nhà mình thật sự quá là

thảm!

Ở trong kinh thành thì có lẽ chủ tử nhà hắn ta là nam nhân kém cỏi nhất.

Vẻ vang trên triều đình có ích lợi gì?

Ở nhà chủ tử nhà mình luôn luôn là người có địa vị thấp nhất!

Thấy thế, Như Ngọc thật sự không nhịn được nữa, hắn ta thay Mặc Diệp đáp: "Vương phi, tiểu công tử, sao hai người có thể quên ngày quan trọng như vậy chứ?”

“Hôm nay là sinh nhật của chủ tử nhà ta.”

Vân Quán Ninh hơi bất ngờ: "Hôm nay là ngày phá vỏ của chàng à?”

“Ngày phá vỏ?”

Trong đầu Mặc Diệp tràn đầy sương mù.

Viên Bảo đứng ở bên cạnh giải thích: "Chính là sinh nhật của huynh đấy! Mỗi năm vào ngày phá vỏ của ta, mẹ đều sẽ làm bánh sinh nhật cho ta."

"Huynh chưa được ăn bao giờ đúng không? Hi hi."

Mặc Diệp càng nhíu mày chặt hơn: "Bổn vương đầu biết mình chui ra từ cái vỏ nào đâu, ngày phá vỏ gì chứ?"

Còn cả bánh sinh nhật gì nữa chứ, có gì lạ lùng đâu.

Hắn tỏ ra là mình không quan tâm. Nhưng vẫn hỏi Viên Bảo: "Bánh sinh nhật là gì?"

"Ngon lắm ạ. Huynh chưa được ăn bao giờ phải không? Khuôn mặt nhỏ của Viên Bảo rất đắc ý.

Như Ngọc tiến lại gần nói: "Tiểu công tử, thật sự ngon như vậy sao?"

Như Mặc bày ra vẻ mặt khinh bỉ: "Nhìn bộ dạng của ngươi cứ như chưa từng thấy cái bánh nó trông thế nào ấy."

“Thế người đã nhìn thấy bao giờ chưa? Ngươi có biết bánh là gì không?” Như Ngọc mất hứng.

Như Mặc hừ nhẹ một tiếng, không cãi cọ với Như Ngọc nữa, hắn ta ngồi xổm xuống nhìn mặt nạ trong tay Viên Bảo: "Tiểu công tử, nói cho Như Mặc ca ca nghe đi, bánh ngọt là cái gì vậy?

Như Ngọc: "Vừa rồi là ai nói ta chưa từng thấy cái bánh bao giờ"

“Đồ nhà quê."

Như Mặc khinh bỉ nói.

Đồ nhà quê Như Ngọc tức điên lên: "Như Mặc, ta muốn giao đấu với người!

“Giao đấu thì giao đấu, tưởng ta sợ ngươi chắc?”

Như Mặc tung người nhảy lên, chạy đến chỗ rộng rãi hơn, đồ nhà quê Như Ngọc đuổi theo, hai người họ nhanh chóng lao vào đánh nhau.

Nhìn hai người họ đánh nhau, Viên Bảo tiểu đại nhân lắc đầu: "Ôi, đúng là không hiểu chuyện! Đánh nhau vì bánh.”

Không chỉ có mình Như Mặc và Như Ngọc chưa từng thấy bánh sinh nhật bao giờ.

Đến cả Mặc Diệp cũng chưa từng thấy, còn chưa nghe đến cái tên này bao giờ!

Đồ nhà quê Mặc Diệp nhíu chặt mày buồn bã: "Nếu bây giờ đã biết rồi thì hôm nay là sinh nhật của bổn vương, chẳng lẽ hai người lại không có bất kỳ biểu hiện nào sao?"

"Biểu hiện, chàng muốn ta biểu hiện như thế nào?"

Vân Quán Ninh vòng hai tay chống cằm, cổ hơi nghiêng về phía trước: "Chúc chàng sinh nhật vui vẻ?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 367


Viên Bảo lập tức bắt đầu vỗ tay, vui vẻ hát: "Chào mừng sinh nhật đáng yêu, chào mừng sinh nhật dễ thương, mừng ngày Mặc huynh sinh ra đời, hát với nhau lời chúc mừng"

Mặc Diệp: "... Hai người có thể qua loa hơn tí nữa.”

Viên Bảo cười hì hì nhào tới ôm đùi Mặc Diệp: "Phụ thân giả, chúc mừng sinh nhật! Chúc huynh già đi một tuổi!"

Mặc Diệp: "..."

Advertisement

Có ai chúc phúc như thế này không hả?

"Phụ thân giả, cung hỉ phát tài, lì xì đầy túi."

Mặc Diệp lại một lần nữa: "..."

Vân Quán Ninh ở một bên sắp cười vỡ bụng rồi.

Đúng là con ngoan của ta! Không hổ là chân truyền của mẫu thân!

Advertisement

(D)

"Viên Bảo, hôm nay là sinh nhật bổn vương. Sao để không tặng lễ vật cho bổn vương, mà ngược lại còn bắt bổn vương đưa lì xì?

Mặc Diệp ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng búng vào trán Viên Bảo một cái.

Trước đây khi Vân Đinh Lan lần đầu lần đầu đến, Viện Bảo đã tìm nàng ta để xin lì xì.

Cho nên Mặc Diệp đã biết bao lì xì là gì.

"Nào có ai lại tìm trẻ con để đòi tiền lì xì, phụ thân giả à, huynh có biết xấu hổ hay không." Viên Bảo nhìn hắn đầy ghét bỏ.

Suy nghĩ một chút: "Tuy nhiên nếu hôm nay đã là sinh nhật của huynh vậy đệ cũng nên tặng quà sinh nhật cho huynh! Đệ sẽ tặng...mặt nạ khỉ nhỏ của đệ cho huynh!”

Nói xong, cậu bé đưa mặt nạ trong tay qua.

“Đệ tặng cho bổn vương thật sao?

Mặc Diệp kích động mà nhận lấy mặt nạ, nghĩ thầm, hắn phải mạ một lớp vàng lên trên mặt nạ, rồi bỏ vào hộp gấm để cất đi!

Đây là món quà đầu tiên con trai tặng hắn!

Nào ngờ mặt nạ cầm trong tay còn chưa nóng thì Viên Bảo đã vươn ra hai bàn tay nhỏ bé ra, ngón trỏ nhẹ nhàng chọc vào nó, bộ dáng vô cùng đáng thương.

"Phụ thân giả, đây là mặt nạ mà đệ yêu thích! Nếu đệ mà đưa cho huynh..."

Nó bĩu cái môi nhỏ nhắn: "Mặt huynh lớn như vậy, cũng không đeo được đúng chứ! Bây giờ huynh trả lại cho đệ có được không?"

Mặc Diệp: "..."

Quà đã tặng cho người ta rồi mà còn bắt trả lại là như thế nào!

Hắn vốn không muốn trả lại cho Viên Bảo, cùng lắm thì mua cho nó một cái khác là xong.

Nhưng thấy tiểu tử này sắp khóc nhìn đáng thương quá, hắn lại vội vàng trả mặt nạ lại cho nó: "Được, được. Cảm ơn Viên Bảo, Viên Bảo bảo nhà chúng ta thật sự rất hiếu thảo!”

Bây giờ Viên Bảo mới vui vẻ ôm mặt nạ vào trong ngực.

Vân Quán Ninh cười nhiều đến mức sắp không thở được nữa rồi.

"Được rồi, ta và Viên Bảo định đi mua sắm. Hôm nay là sinh nhật của chàng, vậy chàng theo chúng ta ra ngoài đi."

Nàng mời Mặc Diệp đi cùng: "Hai mẹ con chúng ta nên chuẩn bị cho chàng một phần lễ vật sinh nhật mới đúng."

Mặc Diệp không dám tin vào tai mình: "Nàng nói thật?"

“Nếu ngươi không muốn thì cứ coi như ta chưa nói gì."

Vân Quán Ninh mỉm cười dắt Viên Bảo rời đi.

"Nam chủ nhân của vương phủ này là bổn vương, các ngươi muốn đi dạo phố mua đồ, bổn vương không có ở đó thì ai tính tiền cho hai người? Đương nhiên là bổn vương phải đồng hành.”.

Mặc Diệp tự cảm thấy mình tìm được một lý do tốt, vui vẻ đi theo hai mẹ con bọn họ ra cửa.

Bất quá, nam nhân này buồn bực mãi nó đã thành thói quen.

Cho dù trong lòng đang vui mừng nhảy nhót thì cũng không hiện lên trên mặt.

Vân Quán Ninh liếc mắt nhìn hắn, vừa đúng lúc nhìn thấy ý cười bên môi hắn

chưa kịp giấu đi.

Lúc đó khóe mắt hắn cũng có nếp nhăn mờ mờ, giống như đang ẩn chứa ý cười.

Nàng có tiền trong tay mà còn cần hắn phải thanh toán sao?

Nhưng mà nếu hắn đã muốn đồng hành... thì cũng được, có thêm một người xách đồ cho nàng!

Vân Quán Ninh mỉm cười.

Nàng vẫn chưa chọc thủng Mặc Diệp, một nhà ba người vui vẻ ra ngoài.

Ngày thường, Viên Bảo đều ngồi xe ngựa đi đến Cố gia. Lúc nhỏ ai mà chẳng hoạt bát hiếu động, mỗi lần đi qua đầu đường, nhìn thấy các loại đồ chơi kỳ lạ cổ quái và những thứ đồ ăn vặt nhỏ nhỏ, nó đều chỉ có thể nhìn mà thèm thuồng.

Trong lòng nó luôn khao khát được cùng mẫu thân ra ngoài du ngoạn từ lâu.

Hôm nay cũng có thể coi như nguyện vọng đã trở thành sự thật!

Viên Bảo đeo mặt nạ, giống như một con ong nhỏ vui vẻ, nắm tay Vân Quán Ninh nhảy nhót trong đám người.

Đột nhiên, Viên Bảo dừng lại.

Cậu nhóc quay đầu nhìn Vân Quán Ninh: "Mẫu thân, con muốn cái này!"

Đó là hồ lô đường.

Vân Quán Ninh còn chưa kịp mở miệng, Mặc Diệp đã vung tay lên: "Mua”

“Con trai, mười xiên ăn có đủ không?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 368


Mười xiên?

Có đủ không?

Advertisement

Vân Quán Ninh: "..."

Đang cho lợn ăn đấy hả?

Advertisement

Ai lại một lần ăn cả mười xiên hồ lô?

Người bán kẹo hồ lô cũng kích động trực tiếp đưa cho hắn cả mấy xiên: "Vị gia này, ở đây có mười một xiên, xem như ta cho vị tiểu công tử này thêm một xiên!”

Mặc Diệp trả tiền luôn không chút do dự.

Viên Bảo thấy của ngon là chạy theo, Mặc Diệp mua kẹo hồ lô cho cậu nhóc, nên đã mua chuộc được nhóc.

Một tay Viên Bảo cầm một cây kẹo hồ lô, tay còn lại nắm tay Mặc Diệp, hai người tiêu sái đi ở phía trước.

Đồ gì mà Viên Bảo liếc mắt nhìn là Mặc Diệp không chút do dự mua luôn.

Vân Quán Ninh nhận lệnh đuổi theo họ, phía sau là mấy xiên kẹo hồ lô, còn có đủ loại túi lớn túi nhỏ, đầu nàng chảy mồ hôi như suối.

Mặc Diệp không thật sự muốn có quà sinh nhật đặc.

Vân Quán Ninh cũng không ép buộc" hắn nên cũng không mua gì cho hắn.

Nàng hạ quyết tâm, đêm nay phải tự mình xuống bếp nấu một bữa tối thịnh soạn, coi như là chúc mừng sinh nhật cho hắn.

Nếu sinh nhật Mặc Diệp là từ mấy tháng trước rồi thì sao?

Nàng không rắc cho hắn một ít thuốc chuột đầu độc chết hắn là đã từ bi lắm rồi.

Nhưng mấy tháng nay, không biết là nam nhân này đã thay đổi từ bên trong hay là thay đổi tính tình rồi, hắn chẳng những thay đổi thái độ đối với nàng mà còn vô cùng che chở, dùng đủ cách để bảo vệ... Chỉ cái thỉnh thoảng hắn có nói năng chanh chua.

Ngay cả đối với Viện Bảo hắn cũng yêu thương hơn gấp ba ngàng lần.

Nể mặt con trai nàng sẽ cho hắn một cơ hội!

Vân Quán Ninh nghĩ thầm.

Nhìn cửa hàng ngọc thạch bên cạnh, thừa dịp hai cha con đang thả diều, Vân Quán Ninh chuồn vào cửa hàng.

Đi dạo đến lúc hoàng hôn đã xảy ra một tai nạn nhở", Viên Bảo bị người ta đụng phải.

Nếu là người khác thì Mặc Diệp nhất định sẽ xắn tay áo xông lên, liều mạng với người đã đụng phải Viên Bảo rồi dậm tay dậm chân các kiểu.

Nhưng người đụng phải Viên Bảo lại là một tiểu cô nương kháu khỉnh bụ bẫm.

Lần này, Mặc Diệp hơi khó xử.

Hắn còn chưa kịp cúi người đỡ Viên Bảo lên thì Viên Bảo đã tự mình đứng lên, rồi còn vỗ vỗ bụi bặm trên người, không nói gì cả.

Vân Quán Ninh vội vàng kiểm tra đầu gối của cậu nhóc: "Con trai, con không bị thương chứ?”

“Mẫu thân, con không sao."

Viên Bảo đeo mặt nạ lên một lần nữa, lúc này cậu nhóc mới nhìn về phía tiểu cô nương đã đụng ngã mình: "Tiểu muội muội, đi đường phải cẩn thận! Cũng may là muội đụng phải ta, chứ nếu muội mà đụng ngã người khác, người ta không chịu bỏ qua thì làm sao bây giờ?

“Nếu muội mà ngã ra đó thì phải làm sao?”

Tuổi còn nhỏ mà cứ như một tiểu đại nhân, dạy dỗ người ta như đúng rồi.

Viên Bảo bị đụng ngã cũng không khóc, ai ngờ tiểu nha đầu kia sau khi bị Viên Bảo "giáo huấn" một trận, thế mà lại khóc òa lên.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 369


Thật là:

Giọng nói này đúng là định tại nhức óc.

Giống như có mấy hàng pháo đang đồng loạt nổ tung bên tai vậy. Loại lực xuyên thấu này khó có thể diễn tả được.

Advertisement

Tóm lại, người đi ngang qua đều nhìn Vân Quán Ninh như đang nhìn "quân buôn người".

Vân Quán Ninh vẫn luôn cảm thấy Viên Bảo quá mập.

Nhưng hai tháng nay dường như cậu nhóc đã bắt đầu gầy đi.

Advertisement

Mắt thường có thể thấy được cậu nhóc đang phát triển chiều cao, không còn phát triển chiều ngang nữa...

Thịt trên người thì vẫn nhiều như vậy, trọng lượng vẫn như thế, nhưng cánh tay và cẳng chân rõ ràng đã dài hơn nhiều.

Tiểu cô nương đang khóc lóc này thì ngược lại rất săn chắc,nhìn giống như một cục thịt!

"Cục thịt" này buộc hai nhúm tóc chắc lên trời, trong tay cầm quả táo đã ăn mất một nửa, khóc nước mắt nước mũi tèm lem.

Viên Bảo bày ra vẻ mặt ghét bỏ: "Khóc như là một cái bình nước vậy.”

Vừa nghe thấy câu đó, tiểu cô nương kia lại càng khóc to hơn.

.

Vân Quán Ninh: "... Con trai à, con là nam nhi, phải có phong độ một chút, không nên học cái thói già miệng của phụ thân giả. Đối với con gái thì phải dịu dàng, không thể độc miệng như v."

Mặc Diệp ở một bên: "... Bổn vương đứng không mà cũng trúng đạn phải không?"

"Chàng thì biết cái gì, cái này gọi là di truyền! Nhà dột từ nóc dột xuống.”

Vân Quán Ninh liếc hắn một cái.

Lời này của nàng tuy không dễ nghe.

Nhưng mặt của Mặc Diệp lại rất cổ quái, trên môi hắn nở nụ cười hài lòng.

Vân Quán Ninh nói những lời này chẳng phải là đang gián tiếp thừa nhận Viên Bảo là con ruột của hắn sao?

Mặc Diệp cảm thấy hài lòng, không cãi nhau với nàng.

"À."

Viên Bảo nghiêm túc gật đầu, quay đầu nhìn về phía tiểu cô nương còn đang khóc, nghiêm trang nói: "Bình nước muội muội, muội đừng khó nữa"

"Bình nước" lại khóc to hơn nữa.

Vân Quán Ninh dở khóc dở cười.

"Cũng không biết đây là con cái nhà ai."

Nàng nhìn quanh bốn phía, đang muốn hỏi thăm thì chợt nghe ở cách đó không xa truyền đến tiếng nói: "Điềm Điềm.”

“Điềm Điềm con khóc ở đâu vậy?”

Giọng nói này có chút quen thuộc.

Tiếp đó chỉ thấy một bóng người dùng tốc độ" chạy nước rút một trăm mét" để vọt tới trước mặt Vân Quán Ninh, nâng “bình nước" đang khóc không ngừng lên: "Sao lại khóc?”

"Ai bắt nạt con hả? Nói cho cô mẫu nghe, cô mẫu làm chủ cho con”

Bình nước khác đến mức khó thở, ngón tay nhỏ mập mạp chỉ về phía Viên Bảo, khuôn mặt mập mạp vùi vào trong ngực cô mẫu, khóc nghẹn không ngừng.

"Được, bổn vương phi muốn nhìn xem ai mà lại to gan như vậy! Dám khi dễ Điềm Điềm của ta..."

Lời còn chưa dứt, hai mắt nàng ta đã sáng ngời: "Ninh Nhi?”

Người tới đúng là Chu Xanh Danh!

Nàng ta ôm Chu Điềm Điềm đang khóc không ngừng, kinh ngạc nhìn mấy người Vân Quán Ninh: "Đã có chuyện gì xảy ra?"

Trong lúc nói chuyện, Mặc Hàn Vũ thở hồng hộc đuổi theo: "Oanh Oanh, nàng chạy nhanh như vậy làm cái gì? Bản lĩnh nghe âm tìm người của nàng càng ngày càng cao rồi đấy.”

Nghe thấy tiếng khóc từ đằng xa lập tức biết đó là Chu Điềm Điềm.

"Ôi, lão Thất, Quán Ninh, thật là trùng hợp."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 370


Mặc Hàn Vũ cười chào hỏi.

"Quá trùng hợp đi ấy chứ"

Advertisement

Vân Quán Ninh cười cười, chỉ thấy Mặc Diệp ở một bên, không nói tiếng nào mà ôm Viên Bảo lên.

Nàng cảm thấy hơi cạn lời.

Nam nhân này đang khoe khoang rằng hắn có con trai sao?

Advertisement

Thật là ngây thơ!

Quả nhiên, Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh lập tức bị hắn và Viên Bảo hấp dẫn.

“Lão Thất, đứa bé này là con nhà ai?”

Mặc Hàn Vũ đến gần, muốn nhìn xem Viên Bảo trông như thế nào, lại bị một tay của Mặc Diệp đẩy ra.

Hắn nhẹ nhàng chỉnh lại mặt nạ trên mặt Viên Bảo.

Lúc này mới hời hợt nhìn lướt qua Mặc Hàn Vũ: "Của bổn vương."

“Phụt.”

Mặc Hàn Vũ lập tức nở nụ cười.

Ngay cả Chu Oanh Oanh cũng tò mò nhìn Vân Quán Ninh: "Ninh Nhi, từ khi nào mà hai người đã có một nhi tử lớn như vậy?”

Mặc Hàn Vũ ở một bên đã cười đến mức ngửa đầu ra sau, chảy cả nước

måt.

Thấy Mặc Diệp còn muốn nói gì đó, Vân Quán Ninh vội vàng nháy mắt với hắn: khiêm tốn, phải khiêm tốn! Tạm thời chưa thể cho người khác biết thân phận của Viên Bảo!

"Vương gia, đừng trêu chọc bọn họ nữa! Đây là con một người bạn của ta, ta đã nhận nó làm con trai nuôi. Gần đây nàng ấy có việc, nên ta mới đón đứa bé về vương phủ ở vài ngày!”

"Đứa nhỏ này từ nhỏ đã không có cha, cùng mẫu thân nương tựa lẫn nhau. Nó cũng trực tiếp gọi ta là mẫu thân cho nên Vương gia mới nói nó là nhi tử của chúng ta.”

Nàng giải thích với một nụ cười.

Dù sao thì đầu óc của Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh cũng không nhanh nhạy cho lắm.

Có lẽ sẽ khá dễ lừa gạt...

"Vậy sao?"

Lời giải thích này cũng khá hợp lý, Chu Oanh Oanh gật gật đầu: "Đứa bé này thật đáng thương! Sao từ nhỏ lại chỉ có mẫu thân mà không có phụ thân chứ? Phụ thân của nó đâu?"

“Chết rồi."

Vân Quán Ninh không suy nghĩ mà nói: "Hắn ta vốn là một nam nhân cặn bã, có lỗi với hai mẹ con bọn họ, chết đi cho đỡ chật đất."

Mặc Diệp: "..."

Sao hắn lại cứ cảm thấy nữ nhân này đang nguyền rủa mình thế nhỉ?

Mặc Diệp nghe ra được Vân Quán Ninh đang cạnh khoẻ hắn.

Nhưng nàng nói không sai, bây giờ Viên Bảo vẫn không nên lộ thân phận ra. Cho dù hắn đã sớm muốn chiếu các thiên hạ, Mặc Diệp hắn đã có nhi tử rồi!

Như vậy chỉ khiến Viên Bảo rơi vào tình thế nguy hiểm mà thôi.

Vì thế hắn chỉ có thể thuận theo gật đầu: “Ninh nhi nói không sai”

Chỉ là hắn thấy dường như mặt mình đang nóng lên vì xấu hổ.

“Đứa trẻ đáng thương!”

Chu Oanh Oanh chậc lưỡi, thương tiếc nhìn Viên Bảo.

Chu Điềm Điềm đang nằm trong lòng nàng ta cũng đã ngừng khóc thút thít rồi, bây giờ bé đang tò mò quan sát mặt nạ trên mặt Viên Bảo. Đôi mắt bé đảo một vòng rồi duỗi tay túm lấy chiếc mặt nạ đó.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 371


Viên Bảo phản ứng cực nhanh, lập tức gạt bàn tay chân heo” của bé, nói: “Ngươi làm gì vậy?”

Nó phản ứng tức thời nên cú hất tay đó khá mạnh, vang lên một tiếng chát.

Advertisement

“Ấm nước thủng” vừa mới ngừng khóc đã bắt đầu ch ảy nước mắt lại rồi.

Chu Oanh Oanh thấy hơi đau đầu: “Điềm Điềm, đừng khóc nữa! Cô mẫu sẽ mua hồ lô ngào đường cho con!”

Advertisement

Vừa dứt lời, Chu Điềm Điềm chỉ tay vào cây kẹo hồ lô trên vai Như Ngọc, nói bằng giọng sữa bập bẹ: “Cô mẫu, ta muốn mua cái này!”

Như Ngọc khó xử: “Cái này không bán.”

Vân Quán Ninh nhìn Viên Bảo, trưng cầu ý kiến của nó: “Viên Bảo, cho muội muội một cây được không?”

Viên Bảo gật gật đầu: “Được, con có thể cho bé hai cây.”

Vân Quán Ninh gỡ hai cây hồ lô ngào đường xuống đưa cho Chu Điềm Điềm, Chu Oanh Oanh vội vàng cảm ơn nàng.

“Hai người đang định đi đâu vậy?”

Vân Quán Ninh hỏi Chu Oanh Oanh.

“Là do Vương gia nhà ta nói, hôm nay là sinh thần của Minh Vương, nên dự định đến vương phủ của Minh Vương để chúc mừng? Đây là con gái của đại ca của ta, tên là Chu Điềm Điềm.”

Chu Oanh Oanh trả lời xong thì nói với Chu Điềm Điềm: “Điềm Điềm, mau gọi thẩm thẩm đi.”

Chu Điềm Điềm?

Mấy người Chu gia chọn tên cho con đều tuỳ ý như vậy sao?

Vân Quán Ninh cười khẽ.

Chu Điềm Điềm chỉ lo ăn hồ lô ngào đường, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm dính đầy nước đường.

Mặc Diệp liếc nhìn Mặc Hàn Vũ, nói: “Nhị ca đi tay không đến chúc mừng sinh thần của bổn vương sao?”

Khuôn mặt già của Mặc Hàn Vũ đỏ lên: “Chúng ta vẫn chưa mua lễ vật đâu! Đừng nóng vội, chẳng phải bây giờ sắc trời vẫn còn sớm sao? Bây giờ bổn vương sẽ mua cho ngươi, cũng không trễ mà.”

Hắn ta cực kỳ chột dạ.

Hai vợ chồng son bọn họ thật sự có dự định đến Minh vương phủ.

Nhưng thực ra không phải vì đến để chúc mừng sinh thần của Mặc Diệp mà là vì... Cọ cơm.

Bọn họ đã biết khả năng nấu nướng của Vân Quán Ninh rất tốt, hôm nay nhất định sẽ tự mình xuống bếp, Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh đã sớm tính toán từ trước, đêm nay muốn đến Minh vương phủ cọ cơm.

Ai ngờ đang đi nửa đường đã đụng mặt.

Cho nên bầu không khí bây giờ đang cực kỳ xấu hổ.

Mặc Hàn Vũ nhìn cửa hàng bán trang sức bên đường thì bước vào đó một lúc rồi đi ra, đưa chiếc trâm cài hắn ta đã chọn lựa cho Vân Quán Ninh, nhưng lại nói với Mặc Diệp: “Lão Thất, chúc người sinh thần vui vẻ!”.

“Ngươi cũng biết nhị ca không có tiền, chủ yếu là tâm ý thôi! Đừng ghét bỏ.”

Mặc Diệp nhìn thoáng qua chiếc trâm cài trong tay Vân Quán Ninh: “Nhị ca, hôm nay là sinh thần của bổn vương”

Không phải sinh thần của Vân Quán Ninh!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 372


“Bổn vương biết là sinh thần của ngươi! Nhưng mà người xuống bếp đêm nay chính là Quán Ninh đúng không? Người ta xuống bếp vất vả như vậy nên phải tặng lễ vật cho nàng ấy là chuyện đương nhiên, còn về phần ngươi thì... chúc

một câu sinh nhật vui vẻ là được rồi, lời chúc phúc nhẹ tựa lông hồng nhưng lại nặng như Thái Sơn!”

Advertisement

Mặc Hàn Vũ tươi cười hớn hở nói.

Vân Quán Ninh bất đắc dĩ.

Advertisement

Quả nhiên là vì co cơm!

“Nếu đã như vậy thì chúng ta mau quay về đi, sắc trời cũng không còn sớm.

nữa.”

Đoàn người trở về Minh vương phủ.

Bọn họ vừa mới đến cửa thì hạ nhân trong vương phủ đã chạy ra báo tin, Cửu công chúa đang chờ ở chính sảnh.

Chắc là nàng ta mang theo lễ vật của Đức phi xuất cung đến chúc mừng sinh thần của Mặc Diệp. Khoé mắt của Vân Quán Ninh liếc nhìn về phía Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh đang ôm Chu Điềm Điềm

Mặc Phi Phi cũng biết thân thế của Viện Bảo.

May mà nha đầu này bây giờ đang cùng một phe với nàng nên nàng ta sẽ không một báo cho Đức phi.

Lỡ như nàng ta lỡ miệng trước mặt mấy người Mặc Hàn Vũ thì...

Ánh mắt của Vân Quán Ninh hơi lóe lên, quay sang nói với Viên Bảo: “Viên Bảo, con dẫn Điềm Điềm muội muội đi chơi đi!”

Viên Bảo là một đứa bé lanh lợi.

Vừa nãy trong lúc đi trên đường, Vân Quán Ninh đã giải thích thân thể của nó với Mặc Hàn Vũ nên hắn cũng hiểu ý phối hợp với mẫu thân của mình.

Hắn gật gật đầu: “Con hiểu rồi, mẹ nuôi.”

Viên Bảo nắm tay Chu Điềm Điềm dẫn về hướng khác, Như Ngọc vội vàng đem cây hồ lô ngào đường cho gã sai vặt, đi theo sau hai người Viên Bảo.

Bây giờ ở vương phủ, hắn ta chính là một “bảo mẫu” tận tâm tận lực, xem nó như con ruột.

Nếu tiểu công tử có chút trầy xước nào thì chủ tử nhất định sẽ đánh gãy chân chó của hắn ta!

Vân Quán Ninh lại phân phó hạ nhân lập tức đến chính sảnh mời Mặc Phi Phi đến phòng bếp: “Mời Phi Phi đến phòng bếp chờ trước đi, đợi lát nữa làm trợ thủ cho ta, ta sẽ lập tức qua đó.”

“Vương gia, chàng hãy ở đây chiêu đãi nhị ca và nhị tẩu.”

Mặc Diệp gật đầu, không hề có ý định phản đối.

Mặc Hàn Vũ nhìn thấy cảnh này thì tặc lưỡi: “Nhìn xem, lão Thất bây giờ đã bị Quán Ninh quản nghiệm rồi!”

“Vậy còn chàng?”

Chu Oanh Oanh liếc hắn ta bằng ánh mắt hình viên đạn: “Thiếp không quản được chàng sao?”

.

“Không phải, bổn vương cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi.”

Mặc Hàn Vũ cười mỉa một tiếng, mấy người đi đến chính sảnh.

Chu Oanh Oanh chà xát tay: “Ninh nhi, ta cũng đến phòng bếp làm trợ thủ cho muội nhé!”

“Không cần đâu nhị tẩu, thân thể của tẩu quý giá như vậy, có lẽ cũng không biết nấu nướng đâu nhỉ? Tẩu ở lại chơi bài lá cùng mọi người đi, bữa tối còn phải đợi một lúc nữa.”

Vân Quán Ninh vội vàng ngăn cản.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 373


Nàng nói không sai, dù là lúc còn ở Chu gia hay sau khi gả vào Hàn vương phủ thì Chu Oanh Oanh chính là người mười ngón tay không dính nước mùa xuân.

Nàng ta nói như vậy cũng chỉ là khách sáo mà thôi.

Advertisement

Chu Xanh Danh nghe Vân Quán Ninh như vậy thì mới thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Ninh nhi, vậy vất vả cho muội rồi!”

Vân Quán Ninh cười cười, nhanh chóng bước vào phòng bếp.

Advertisement

Mặc Phi Phi đã ở phòng bếp chờ nàng: “Thất tẩu tẩu, tẩu cũng biết là bổn công chúa không thể làm trợ thủ được đúng không? Có phải là tẩu có gì muốn nói với muội không?”

Hôm nay nha đầu này cũng thật thông minh.

Vân Quán Ninh gật gật đầu, nói về chuyện của Viện Bảo.

Mặc Phi Phi lập tức đồng ý, vỗ ngực bảo đảm: “Thất tẩu tẩu yên tâm! Thân thế của Viện Bảo chỉ có tỷ và Thất ca ca mới có tư cách tuyên bố.”

“Trước khi hai người công bố chuyện này, ta tuyệt đối sẽ không nói cho bất kỳ ai khác! Bao gồm cả mẫu phi!”.

Vân Quán Ninh nghe nàng ta nói vậy thì rất cảm động, vui mừng nhìn nàng ta.

“Đa diễn trò thì phải diễn cho đủ bộ, muội giúp ta lột tỏi đi.”

Vì tỏ ra biết ơn với Mặc Phi Phi nên nàng đưa một đống tới cho Mặc Phi Phi.

Mặc Phi Phi: “...”

Nàng nhăn mũi, bắt tay vào lột tỏi bằng khuôn mặt đau khổ.

Màn đêm vừa buông xuống thì bữa tối cũng hoàn tất.

Trong lúc các ma ma, nha hoàn bưng thức ăn lên, Vân Quán Ninh đi thay quần áo, nàng mới vừa bước vào phòng ăn thì Viên Bảo đã lập tức chạy đến: “Mẹ nuôi, Chu tiểu béo là một con nhóc mít ướt, con không muốn chơi nó!”

Chu Tiểu Béo?

Thằng bé này hay thật, chưa được nửa canh giờ mà Viên Bảo đã đặt biệt danh cho người ta rồi?

Vân Quán Ninh dở khóc dở cười, nàng đưa một cái mặt nạ đang cầm trong tay cho Viên Bảo: “Con mang tấm mặt nạ này lên đi, rồi cùng dùng bữa thôi.”

Viên Bảo nghe lời đeo mặt nạ lên.

Mẫu tử hai người bước vào phòng ăn thì mấy người trong đó đã ổn định chỗ ngồi rồi.

Vân Quán Ninh vừa ngồi xuống bên cạnh Mặc Diệp thì đã thấy Mặc Phi Phi kinh ngạc nhìn Viên Bảo: “Thất tẩu tẩu, đứa nhóc đáng yêu này là ai vậy?”

“Một đứa trẻ thật đáng yêu! Có phải là con nuôi của tẩu không?”

“Bản công chúa thật sự rất thích nó! Nếu là con nuôi của thất tẩu tẩu thì cũng chính là con nuôi của muội!”

Mặc Phi Phi ôm Viên Bảo, nhéo khuôn mặt lộ ra một nửa của nó: “Con nuôi, mau hôn bản công chúa một cái đi!”

Vân Quán Ninh: “..”

Phi Phi à, muội có diễn kịch hơi quá lố rồi không?

Kỹ thuật diễn cũng quá phô trương rồi đấy!

Có lẽ đã bị khả năng diễn kịch “tinh tế” của Mặc Phi Phi hấp dẫn, Mặc Hàn Vũ tò mò hỏi: “Vân Ninh, vì sao đứa nhỏ này phải mang mặt nạ vậy?”

Vân Quán Ninh cảm thấy hơi căng thẳng trong lòng.

Chẳng lẽ Mặc Hàn Vũ đã nhìn ra điều gì rồi?

Hắn ta đang hoài nghi điều gì sao?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 374


Vân Quán Ninh còn chưa trả lời, Mặc Phi Phi bên này lại như là gà mẹ bảo bọc cho gà con, kéo Viên Bảo vào trong ngực nói:

"Thích đeo mặt nạ thì không được à?"

Advertisement

Nàng ta trừng mắt nhìn Mặc Hàn Vũ: "Nhị ca, có phải là huynh quản nhiều chuyện quá rồi hay không? Rốt cuộc là huynh tới ăn cơm hay là tới để dọa hài tử nhà người ta hả?"

Ở cạnh Vân Quán Ninh đã lâu, Mặc Phi Phi đã dần bỏ đi thói kiêu căng, ngạo mạn của một công chúa.

Advertisement

Cho dù là tính cách hay cách thức nói chuyện của nàng ta cũng đều bám sát vào Vân Quán Ninh.

Người bên đây thấy thế, tỏ vẻ rất hài lòng.

Mặc Hàn Vũ lại có hơi sửng sốt, gãi đầu nói: "Chẳng qua bổn vương là thuận miệng hỏi thôi, làm sao lại thành hù dọa tiểu hài tử chứ?"

"Làm sao lại không phải là hù dọa tiểu hài tử?"

Mặc Phi Phi ôm Viên Bảo, cụt hứng nói: "Đứa nhỏ này đã đủ đáng thương lắm rồi."

"Huynh còn muốn xát muối lên vết thương của nó sao?"

Mặc Hàn Vũ có chút uất ức.

Hắn ta chẳng qua chỉ là thuận miệng hỏi một câu, tại sao lại trở thành sát muối lên vết thương của tiểu tử này rồi?

Chu Oanh Oanh đặt đũa xuống, hiếu kỳ nhìn Mặc Phi Phi: "Phi Phi, không phải muội không biết tiểu tử này là ai sao? Làm sao lại biết nó đáng thương?"

"Ta..."

Cũng may là đầu óc Mặc Phi Phi lanh lẹ, vội vàng nói: "Vừa nãy ta ở trong bếp phụ Thất tẩu, nghe tẩu ấy nói với ta."

Chu Oanh Oanh cũng không hỏi nhiều nữa, lại gắp thức ăn cho Chu Điềm Điềm.

Chu Điềm Điềm và Viên Bảo mỗi người cầm một cái đùi gà, say mê mà gặm.

Tiểu nha đầu này cầm cái đùi gà, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào cái chân gà trong mâm.

Mặc Phi Phi nhanh tay lẹ mắt, ngay lúc tiểu nha đầu kia vừa đưa tay cầm lấy cái chân gà, nàng ta lại dùng đũa gắp cái chân gà đó bỏ vào trong bát của Viên Bảo: "Con trai nuôi, mau ăn đi."

Chu Điềm Điềm bắt hụt, không thể làm gì khác hơn là uất ức cầm lấy một cái cánh gà.

Gặm cánh gà xong, cô bé lại nhắm tới một cái mâm khác, trong đó còn sót một cái móng lợn.

Nhìn thấy cánh tay tròn trịa kia nôn nóng muốn cầm ăn thử, Mặc Phi Phi lại đi trước một bước gắp lấy cái móng lợn, nói: "Con trai nuôi, cho con ăn."

Chu Điềm Điềm nhìn cái mâm trống, thoảng sửng sốt.

Một lúc lâu sau lại òa lên khóc.

Tiếng khóc của cô bé đã làm kinh động tới Chu Oanh Oanh và người ngồi bên cạnh là Mặc Hàn Vũ: "Điềm Điềm, sao thế?"

Chu Oanh Oanh ngơ ngác hỏi.

"Nàng ta!"

Chu Điềm Điểm duỗi tay chỉ vào Mặc Phi Phi: "Nàng ta không cho con ăn!"

Mặc Phi Phi bày vẻ mặt vô tội: "Nhị tẩu, không phải ta không cho nó ăn đầu. Tẩu xem tiểu nha đầu này mập mạp như vậy, lại còn ăn nữa thì về sau phải giảm cân đó, bổn công chúa là nghĩ giúp cho nó mà thôi."

Vừa nghe Mặc Phi Phi nói mình mập, Chu Điềm Điềm càng khóc lớn hơn nữa.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 375


Mặc Phi Phi vẫn tiếp tục gắp đồ ăn cho Viên Bảo.

Mãi tới khi đồ ăn trong bát chất đống thành một cái núi nhỏ, lúc này nàng ta mới đặt đũa xuống, hài lòng nhìn Viên Bảo ngồi ăn.

Advertisement

Dường như cứ nhìn cậu bé ăn cơm, bản thân nàng ta cũng đã no rồi.

Đây chính là một người cô ruột thương yêu cháu trai của mình.

Advertisement

Vân Quán Ninh bất đắc dĩ lắc đầu, Mặc Phi Phi tối nay làm hơi quá rồi... Đối xử với Viện Bảo tốt như thế, vậy sẽ tạo cho Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh sự nghi ngờ.

Nhưng mà, Vân Quán Ninh hẳn là đã lo xa rồi.

Bởi vì sau khi món ăn được mang lên, Chu Oanh Oanh và Mặc Hàn Vũ đều cắm đầu ăn như hổ đói.

Nếu như không phải đã biết trước hai người này vốn không phải là kiểu người quy củ gì, Vân Quán Ninh còn thật sự cho rằng bọn họ đang rất nghiêm túc tuân thủ phép tắc ăn uống của hoàng thất: Ăn không nói.

Hai người này, lúc bình thường mồm miệng liến thoắng.

Hiện tại chẳng qua là bữa cơm này quá mức ngon miệng, cho nên bọn họ chỉ tập trung tinh thần thưởng thức thôi.

Ngay cả Chu Điềm Điềm cũng đều tự mình ăn, Chu Oanh Oanh vốn không có để ý tới.

Vì thế, cho dù Mặc Phi Phi có lại "bắt nạt" Chu Điềm Điềm, đám người Chu Oanh Oanh cũng không nhận ra được có điều gì không đúng, ngược lại còn ngờ vực nhìn họ hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Nhị tẩu, không có gì cả."

Mặc Phi Phi chống cằm: "Mau ăn đi, thức ăn đều nguội cả rồi."

Chu Oanh Oanh và Mặc Hàn Vũ nghe xong, vẫn tiếp tục cặm cụi ăn.

Hai người kia vùi đầu mà ăn, Mặc Phi Phi bên này lại làm mặt quỷ với Chu Điềm Điềm khiến tiểu nha đầu tức giận trừng mắt nhìn nàng ta, lại thèm. thuồng nhìn cái móng lớn trong bát của Viên Bảo.

"Viên Bảo ca ca, có thể cho muội một miếng không?"

Theo khoảng thời gian Viên Bảo lớn lên, mặc dù vẫn còn là một tiểu tử ba tuổi nhưng đã rất hiểu lễ nghi trong bữa ăn.

Lúc dùng bữa, điệu bộ của cậu bé thanh tao, rất có phong thái của người trong hoàng gia.

Chí ít thì so với người Nhị thúc Mặc Hàn Vũ kia, Viên Bảo vẫn còn ra dáng nhiều lắm.

"Cho muội đây, ăn đi."

Viên Bảo đưa cái móng lợn lại cho Chu Điềm Điềm: "Ăn xong bữa này, muội nên giảm cân rồi."

Chu Điềm Điềm trố mắt nhìn, vừa nghe Viên Bảo ca ca nói mình cũng nên giảm béo, phút chốc cô bé lại thấy sơn hào hải vị trước mắt không còn mùi vị gì nữa. Chu Điềm Điềm ủ dột trả móng heo lại cho Viên Bảo, từ trên ghế leo xuống.

Thấy người kia đi về phía cửa, Vân Quán Ninh vội vã đuổi theo: "Điềm Điềm, con muốn làm gì thế?"

"Viên Bảo ca ca nói con nên giảm cân, con ra ngoài chạy bộ."

Chu Điềm Điềm cúi thấp đầu, xem ra rất đỗi buồn bã.

Vân Quán Ninh dở khóc dở cười.

Nàng để tránh nhìn về phía Viên Bảo: "Viên Bảo, muốn tháo chuông thì phải tìm người buộc chuông."

Nàng ra hiệu cho viên bảo khuyên Chu Điềm Điềm về, ai ngờ Mặc Phi Phi lại còn nói thêm một câu: "Nha đầu đó quả thực nên giảm cân, Viên Bảo của muội nói không có sai".
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 376


Chu Điềm Điềm cắn môi, nước mắt uất ức lan ra tới ngoài viền mắt.

Cô bé ra ngoài chạy bộ... Kiên quyết đến mức Vân Quán Ninh có ngăn cũng không được.

Advertisement

Thế là nàng cũng hết cách, chỉ đành gọi Như Yên đi theo, đừng để cho tiểu nha đầu này xảy ra chuyện gì.

Ngược lại, Chu Oanh Oanh và Mặc Hàn Vũ vẫn còn đang sống chết ngồi ăn.

Advertisement

Cơm nước no nê, Mặc Hàn Vũ mới thỏa mãn mà vỗ cái bụng nói: "Quán Ninh, hôm khác để Nhị tẩu của muối tới đây học nấu nướng một chút, đã lâu rồi bổn vương không có ăn no như này."

Chu Oanh Oanh lập tức bùng nổ: "Mặc Hàn Vũ, sao chàng không đi học đi?"

"Còn bảo ta đi học nấu nướng về phục vụ chàng, chàng là cái thá gì?"

"Là Lão Nhị đó."

Mặc Hàn Vũ trịnh trọng đáp.

Nói xong lại thấy Chu Oanh Oanh bắt đầu xắn tay áo lên, hắn ta ngồi bên đây vội vã cười xòa, kéo tay nàng ta qua mà nói: "Bổn vương chỉ là thuận miệng nói thôi, nàng đừng nóng giận, bổn vương tới học."

"Bổn vương tới học, học nấu nướng về để phục vụ nàng, được không?"

"Vậy còn tạm được."

Chu Oanh Oanh thả ống tay áo xuống.

Nhìn hai người kia liếc mắt đưa tình, bên trong đôi mắt vốn không chút cảm xúc của Mặc Diệp lại trở nên phức tạp.

Nhìn kỹ lại, trong mắt của hắn có hâm mộ, cũng có bất mãn.

Mặc Phi Phi cả gan suy đoán, Thất ca là đang hâm mộ tình cảm giữa Nhị ca và Nhị tẩu rồi. Nhìn ánh mắt của Mặc Diệp hướng về phía Vân Quán Ninh, mà người kia lại đang nói chuyện với Viên Bảo nên không có để ý. Mặc Phi Phi bên này lại cười ha hả.

Đáng đời.

Ai bảo lúc trước Thất ca đối xử với Thất tẩu như thế chứ?

Bây giờ cũng nên nếm thử vị đắng đi!

Để cho hắn có thể học được bài học thích đáng, cái gì gọi là nghiệp quật vì trước đó ghét bỏ kiều thê.

Mặc Phi Phi chống cằm: "Đúng rồi Thất tẩu, câu chuyện mà lần trước tỷ kể cho muội nghe, cái gì mà tổng giám đốc trước đó ghét bỏ kiều thế nhưng sau này lại bắt đầu theo đuổi nàng ta đó, rồi cuối cùng có theo đuổi được không?"

Vì để lôi kéo được "cánh tay đắc lực" là Mặc Phi Phi, Vân Quán Ninh đã dùng hết mọi chiêu trò và kỹ năng.

Từ ẩm thực, vung tiền, vung lễ vật, cho tới kể mấy câu chuyện ngôn tình máu chó như chuyện tình của tổng giám đốc Mã Lệ Tô, thậm chí còn mang cả tuyệt chiêu cuối là Viên Bảo ra tới.

Cũng may rất nhanh sau đó, Mặc Phi Phi đã theo phe của nàng rồi.

Bây giờ, Mặc Phi Phi là người hâm một số một của nàng.

Vân Quán Ninh lắc đầu nói: "Đã nói rồi, kiểu người bạc đãi người ta xong rồi về sau mới biết yêu thương như thế, khẳng định là không thể thành công được."

Mặc Phi Phi nhìn Mặc Diệp bằng ánh mắt đầy hàm ý: "Quả nhiên, đúng là ban đầu ngược thế cho đã, về sau nghiệp quật lại đi yêu."

Mặc Diệp: "..."

Nha đầu chết tiệt này, là đang ám chỉ hắn đó à?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 377


Trong lòng Mặc Diệp đầy khó chịu.

Hắn quay đầu lại và giải tỏa hết cảm xúc ra ngoài với Mặc Hàn Vũ: “Không phải nhị ca nói là đến đây chúc mừng sinh thần cho bản vương sao?”

“Đúng vậy.”

Mặc Hàn Vũ không hiểu rõ ý của hắn, thành thật gật đầu.

Advertisement

Mặc Diệp rất muốn hỏi hắn ta, rốt cuộc là đến đây chúc mừng sinh nhật hằn, hay là đến đây ăn chực...

Hắn bình tĩnh lại một chút, sắc mặt nhàn nhạt nói: “Nếu như đã đến đây chúc mừng sinh thần bản vương, vậy thì mời nhị ca nhảy để góp vui cho bọn đệ nhé.”

Mặc Hàn Vũ: “Đệ nói cái gì?”

Nhảy sao?

Làm sao hắn ta biết nhảy?

Advertisement

Hơn nữa, cho dù muốn góp vui, cũng nên mời kỷ nữ nhảy. Sao có thể để người nhị ca như hắn ta đích thân lên sân khấu nhảy góp vui chứ?

“Không được!”

Mặc Hàn Vũ dứt khoát từ chối: “Dù sao bản vương cũng là vương gia, sao có thể nhảy góp vui cho đệ chứ?”

Hắn ta muốn bảo Mặc Diệp mời kỹ nữ nhảy đến đây.

Nhưng hắn ta liếc nhìn Chu Oanh Oanh đang ở bên cạnh, hắn ta rụt cổ lại, quả quyết Xóa bỏ ý nghĩ này đi.

Hắn ta không dám!

“Bản vương không biết nhảy!”

“Nhị ca, huynh đến chúc mừng sinh thần mà không có thành ý rồi đấy.”

Mặc Diệp chống cằm, nhìn lướt qua hắn ta một cách thờ G: “Bản vương nghe nói, khoảng thời gian trước nhị ca đã khổ luyện võ nghệ. Tại sao bây giờ huynh không bằng lòng góp vui cho bản vương vậy?”

“Điều này khiến bản vương rất hoài nghi, rốt cuộc nhị ca có phải đến đây để chúc mừng sinh thần bản vương không.”

Điều mà Mặc Hàn Vũ không thể chịu được chính là chiêu khích tướng.

Lúc trước ở Minh Vương Phủ say rượu, hắn ta bị Mặc Diệp và Vân Quán Ninh nói suông, cũng là bởi vì hắn ta trúng chiêu khích tướng của Vân Quán Ninh.

Hắn ta uống một ngụm rượu xái thì đã ngấm rồi, sau đó thì say đến mức bất tỉnh nhân sự.

Lúc này hắn ta bị Mặc Diệp k*ch th*ch.

Hắn ta lập tức đứng thẳng người: “Lão Thất, cơm có thể ăn bậy, nhưng nói thì không thể nói bậy! Sao bản vương không phải đến đây để chúc mừng sinh thần của đệ chứ?”

“Không phải bản vương đã tặng lễ vật cho đệ rồi sao?”

Chỉ có điều là tặng cho Vân Quán Ninh.

“Chẳng lẽ, đệ còn muốn bản vương phải khắc lên trên trán mấy chữ “Ta đến đây để chúc mừng sinh nhật đẹ” sao?”

Mặc Hàn Vũ giống như một con gà trống với ý chí chiến đấu sục sôi.

“Nếu đã như vậy, vậy nhị ca nhảy đi.”

Mặc Diệp cong môi một cách qua loa.

Mặc Hàn Vũ không cam lòng: “Bản vương khổ luyện võ nghệ! Không phải khổ luyện vũ nghệ!”

“Có gì khác biệt không?”

Mặc Diệp cố ý giả vờ nghe không hiểu.

Mặc Hàn Vũ tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Lão Thất, đệ thật là không biết phải trái!”

Thấy cục diện có chút cứng nhắc, Chu Oanh Oanh vội vàng đứng lên vỗ tay: “Vương gia, nếu như Minh Vương đã mở miệng nói rồi! Hôm nay thọ tinh là lớn nhất, chàng cứ nhảy một bài đi nhé!”

Mặc Hàn Vũ: "..”

Có ai hãm hại người đàn ông của mình như vậy không?

“Oanh Oanh, bản vương là phu quân của nàng!”

Nếu như chuyện hôm nay truyền ra ngoài, mặt mũi của Hàn Vương ta có còn nữa không?

Sau này sợ rằng sẽ bị người khác gọi là “Vũ Vương” đấy?

“Vương gia, lần sau còn muốn đến Minh Vương Phủ ăn chực không?”

Chu Oanh Oanh ghé sát vào bên tại của hắn ta, thấp giọng nói nhỏ: “Chỉ cần có thể đến ăn chực, đừng nói là kêu chàng nhảy một bài.”

“Cho dù là kêu chàng sủa gâu gâu, ta cũng sẽ đẩy chàng ra không chút do dự.”

Mặc Hàn Vũ: "...”

Quả nhiên là vợ của ta!

Thấy Mặc Hàn Vũ bị đẩy ra... trong lòng Mặc Phi Phi rất căng thẳng, tối nay thái độ hùng hổ dọa người của Thất ca ca đối với Nhị ca có chút kỳ lạ!

Hu hu hu lát nữa Thất ca ca sẽ không giết nàng ta...

Để góp vui cho Thất ca ca và Thất tẩu tẩu chứ?

Mặc Phi Phi quay đầu lại nhìn Viên Bảo, cười hề hề nói: “Viên Bảo, chúng ta đi ra ngoài đi nhé.”

Nhìn thấy nụ cười căng thẳng của nàng ta...

Viên Bảo đứng dậy, nắm tay nàng ta đi ra ngoài một cách thân thiết.

Trong lòng Mặc Phi Phi cảm động nghẹn ngào: Hu hu hu yêu thương tên tiểu tử này không phí mà!

Mặc Hàn Vũ giống như ở trên khung bếp lò vậy, sau khi nướng lật mặt trái phải qua lại” xong thì đành phải hạ quyết tâm: “Được rồi, vậy bản vương sẽ bỏ dáng vẻ này xuống để nhảy cho đệ một bài!”

“Ai bảo hôm nay đệ là thọ tinh chứ!”

Sớm biết đến đây ăn chực còn phải nhảy thì từ nay về sau hắn ta phải trốn thằng nhãi Mặc Diệp, nhân lúc hắn không ở Vương Phủ thì mới đến!

Điệu nhảy này của Mặc Hàn Vũ khiến Vân Quán Ninh ngạc nhiên.

Hóa ra Mặc Hàn Vũ không chỉ biết ham ăn!

Mà hắn ta còn thật sự nhảy rất giỏi!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 378


Đừng thấy hắn ta mập mạp, thân thể này rất linh hoạt... đợi bài nhảy kết thúc, vũ đạo cũng hoàn thành, Vân Quán Ninh vỗ tay trước tiên: “Hóa ra Hàn Vương là một Vũ Vương tuyệt thế ẩn trốn đây mà!”

Lời khen này sao nghe có chút chói tai.

Khen hắn ta là “Võ Vượng tuyệt thể” cũng được, một nam nhân to lớn như hắn ta...

Lại đường đường là Hàn Vương, sao có thể được khen là “Vũ Vương tuyệt thể” chứ?

Advertisement

Khuôn mặt già nua của Mặc Hàn Vũ đỏ lên: “Được rồi, bản vương đã nhảy góp vui cho đệ rồi, bây giờ đệ đã hài lòng chưa? Thành ý của bản vương đã đủ rồi chứ?”

“Ừm, cũng không tệ”

Mặc Diệp nhẹ nhàng gật đầu, hiển nhiên hắn rất hài lòng.

Lúc này Mặc Hàn Vũ mới thở hổn hển ngồi xuống rót trà.

Nước trà mới vừa đến cổ họng thì nghe Mặc Diệp hạ lệnh đuổi khách: “Các người ăn cũng ăn rồi, uống cũng uống rồi, có phải nên đi rồi không?”

Advertisement

Chu Oanh Oanh đang ăn: “?”

Mặc Hàn Vũ vừa đặt chén trà xuống: "?”

“Lão Tam, đây là đệ đang qua cầu rút ván đấy! Vừa rồi bản vương đã nhảy cho đệ, đệ lại quay đầu đuổi người sao?”

“Trời không còn sớm.”

Mặc Diệp khẽ mỉm cười: “Bản vương và Ninh nhị cũng phải nghỉ ngơi rồi.”

Vân Quán Ninh tỏ vẻ rất vô tội.

Cái gì mà phải nghỉ ngơi với nàng chứ?

Họ không nghỉ ngơi cùng nhau mà đúng không?

Nàng đang định mở miệng nói thì ánh mắt của Mặc Diệp dừng lại trên khuôn mặt của nàng, hắn lặng yên không một tiếng động đưa một ngón tay ra hiệu với nàng. Ý nghĩa này Vân Quản Ninh biết được, chính là một vạn lượng.

Hai người đập tiền cho nhau cũng đã gần một năm rồi.

Chút động tác nhỏ này, nàng có thể hiểu được.

Cặp phu thể dùng tiền để duy trì tình cảm thì cũng có điểm ăn ý này.

Vân Quán Ninh lập tức vặn vẹo cổ: “Ta hơi mệt rồi.”

Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh đành phải đứng dậy cáo từ.

Nhìn họ dẫn theo Chu Điềm Điềm rời đi, Vân Quán Ninh lập tức quay đầu lại nhìn Mặc Diệp: “Nếu không phải bởi vì hôm nay là sinh thần của chàng, một vạn lượng bạc ta cũng mặc kệ”

“Ai nói cho nàng một vạn vậy?”

Mặc Diệp liếc nhìn nàng.

Vân Quản Ninh kinh ngạc: “Chẳng lẽ chàng chỉ cho ta một nghìn thôi sao? Chàng có lấy tiền ra không?”

Mặc Diệp đi ngang qua nàng, chỉ để lại ba chữ nhẹ nhàng: “Mười vạn lượng.”

“Mười vạn sao?”

Vân Quán Ninh lại kinh ngạc, nàng đuổi theo hẳn với nụ cười trên khuôn mặt: “Vương gia! Hôm nay ta cũng chuẩn bị lễ vật sinh thần cho chàng nữa đấy, hay là chàng cũng thanh toán cho ta đi?”

Nghe đến bốn chữ “Lễ vật sinh thần”, Mặc Diệp dừng bước: “Bánh kem sao?”

Hắn vẫn nhớ đến những lời của Viện Bảo đấy.

Nếu như Vân Quán Ninh muốn bánh kem, không gian phụ thân cũng nhất định sẽ cho...

Nhưng mấu chốt là nàng không muốn cho hắn!

“Không phải, là cái này.”

Nàng lấy ra một miếng ngọc bội đưa cho hắn: “Ta thấy miếng ngọc bội này khá đẹp, chàng có thể tự tìm thợ thủ công khắc tên mình lên đó.”

Chiều nay quá vội, nàng cũng chưa kịp kêu người ta khắc tên của hắn lên đó.

Ngọc bội sao?

Mặc Diệp nhận lấy nó và nhìn kỹ càng, ngọc bội này có tính trong suốt.

Cầm nó trong tay rất ấm áp.

Quả thực là miếng ngọc tốt.

“Bản vương phải làm đồ vật này sao? Trong tiểu nhà kho của Vương Phủ có rất nhiều đấy”

Tuy nói như vậy, nhưng hắn cũng tự giác để ngọc bội này vào trong tay.

Lúc này Mặc Diệp nhìn một cách ghét bỏ, nhưng hắn không biết rằng không lâu sau này... miếng ngọc bội này đã cứu hắn một mạng!

Chuyện Đức Phi và Mặc Tông Nhiên "huề nhau" đã dấy lên một đợt sóng lớn ở trong hậu cung.

Đám phi tần đều cho rằng lần này Đức Phi bị Mặc Tông Nhiên ghẻ lạnh, dĩ nhiên sẽ không còn cơ hội trở mình nữa.

Dù sao, Mặc Tông Nhiên đã độc sủng bà ta hơn hai mươi năm rồi.

Năm tháng cứ thế trôi qua, sao lại không chân được chứ?

Vậy mà lần này hai người đó lại huề nhau rồi, tình cảm hình như còn ngọt ngào hơn so với trước. Mỗi đêm Mặc Tông Nhiên đều ngủ lại ở Vĩnh Thọ cung, đảm phi tần căm ghét đến đỏ måt.

Rõ ràng hơn bao giờ hết, Thục phi lập tức tới Khôn Ninh cung kêu khóc oan ức.

"Nương nương, như này cũng quả là bất công cho người rồi. Đức Phi tuổi già xuống sắc, không biết hoàng thượng rốt cuộc yêu thích điểm gì ở bà ta. Dù cho có là gặm bánh màn thầu, nhưng gặm cũng hai mươi mấy năm rồi phải nên chán chứ, hoàng thượng không muốn thay đổi khẩu vị sao?"

Nàng ta nước mắt giàn giụa, lấy khăn lau nước mắt.

Triệu hoàng hậu chán ghét, quét mắt nhìn nàng ta một cái.

Nói Đức Phi tuổi già xuống sắc?

Đức Phi còn trẻ hơn bà ta bốn, năm tuổi.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 379


Thục phi nói Đức Phi tuổi già xuống sắc, hoàng hậu của nàng ta ở đây không phải sẽ càng xấu hổ hay sao?

"Bánh màn thầu thì làm sao? Hoàng thượng chấp nhận gặm cái bánh màn thầu hai mươi năm. Ngược lại bổn cũng đã có tuổi, với hoàng thượng mà nói chắc chỉ là một bát cháo trắng."

Triệu hoàng hậu cười lạnh: "Ăn vào thì chả bỏ dính răng, cũng không thể no bụng, cho nên mới không được hoàng thượng đếm xỉa tới."

Advertisement

"Hoặc, bổn cung chính là một chiếc bánh đã nhăn nheo, hoàng thượng thấy chán không thèm ăn nữa."

Nói tới đây, bà ta liếc xéo Thực phi một cái: "Đúng là Thục phi trẻ tuổi có bản lĩnh, lại giống như cái bánh màn thầu nhân thịt thơm ngon. Đáng tiếc, nhưng cũng không thể khiến cho hoàng thượng thèm nhỏ dãi."

Thục phi vừa nghe tới đây, sắc mặt đã cứng đờ.

Nàng ta vội vàng quỳ xuống: "Nương nương, khi nãy là thần thiếp không để ý... Thần thiếp lỡ miệng, kính xin nương nương đừng trách tôi."

Advertisement

Nếu đổi lại là ngày thường, Triệu hoàng hậu có lẽ sẽ không tính toán với nàng ta.

Đêm nay, bà ta chỉ lạnh lùng mà quét mắt nói: "Vả miệng"

Thực phi thoáng sửng sốt, không cam lòng mà giơ tay lên tự vả cho mình mấy bạt tai.

Triệu hoàng hậu lúc này mới thấy hả dạ một chút.

Nhưng chuyện khiến bà ta thấy chán ghét, cũng không phải đều do những lời này của Thục phi mà ra.

Nửa canh giờ trước, Mặc Hồi Phong đã sai người vào cung truyền lời.

Hắn ta bị giam hãm trong Doanh Vương phủ, ngay cả Tân Tự Tuyết cũng không tiện ra vào. Hôm qua, Vân Đinh Lan đã lén lút đi tới Doanh Vương phủ, khóc lóc nói muốn sinh hài tử cho Mặc Hồi Phong.

Thứ nhất là vì trong khoảng thời gian gần đây, trong kinh thành có lời đồn đãi không tốt về Vân Đinh Lan.

Thứ hai, nếu như có hài tử thì địa vị của nàng ta mới càng thêm vững chắc, có thể nhanh chóng tiến vào Doanh Vương phủ.

Mấu chốt chính là đây.

Triệu hoàng hậu đau đầu, bà ta nhíu chặt ấn đường, ngây ngốc không nghĩ ra được ý kiến gì hay cả.

Sau khi Thực phi rời đi, Triệu hoàng hậu ngồi trên ghế quý phi xoa trán, đêm đã khuya cũng không muốn lên giường đi ngủ.

Trương ma ma đi tới, cẩn thận mà nói: "Nương nương, đêm đã khuya rồi, người nên đi nghỉ đi"

"Bổn cung không ngủ được."

Triệu hoàng hậu than thở: "Bổn cung chỉ cho rằng đã nắm chắc phần thắng từ lâu, ai ngờ Tôn thị lại là một ả ngu xuẩn, không những không làm Đức Phi bị thất sủng hoàn toàn, ngược lại còn khiến cho ả ta được sủng ái trở lại."

"Phía Phong nhi bên đó, cũng không biết hoàng thượng tới bao giờ mới đồng ý thả ra nữa."

"Diên nhi lại là đứa không có chủ kiến, cho dù có giúp đỡ nó lên ngôi... Cũng chỉ là bùn nhão không thể xây thành tường."

Đối với Mặc Hồi Diện, bà ta chưa từng ôm bất cứ hy vọng gì.

"Chuyện của Vân Đinh Lan và Phong nhi đã lan truyền rộng rãi khắp cả kinh thành rồi. Nếu như bổn cung đứng ra làm chủ để Vân Đinh Lan tiến vào Vương Phủ, thứ nhất sẽ khiến Tần tướng phủ sinh lòng bất mãn, thứ hai là sẽ bị hoàng thượng trách mắng."

Mặc Tông Nhiên cấm túc Mặc Hồi Phong trong Doanh Vương phủ chính là để trách phạt hắn ta, để hắn ta tịnh tâm mà hối lỗi.

Ai ngờ Mặc Hồi Phong lại không hối lỗi, ngược lại còn gây ra cớ sự với Vân Đinh Lan.

Mặc Tông Nhiên nghe xong, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình!

"Hiện tại, hoàng thượng vẫn chưa nói rõ sẽ xử lý Phong nhi như thế nào, điều đó chứng tỏ ngài vẫn chưa hết hy vọng với Phong nhi, Phong nhi nhất định vẫn còn cơ hội."

Triệu hoàng hậu buông tay xuống, nhìn ánh nến lay lắt: "Không thể để cho chuyện này phá hủy đi tương lai của Phong nhi được."

"Nhưng mà..."

Bà ta muốn nói lại thôi.

Triệu hoàng hậu đứng lên, đi qua đi lại trong điện.

Qua một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Với Phong nhi mà nói, nếu như dựa vào mấu chốt đó, nếu Vân Đinh Lan có thể mang thai..."

"Nói không chừng có thể sinh được nhi tử, là hoàng trưởng tôn. Như vậy thì có thể cho Phong nhi một bước lên mây, đứng ở trên tất cả mọi người."

Sắc mặt của Trương ma ma biến đổi, cũng đoán ra được suy nghĩ trong lòng của Triệu hoàng hậu.

Bà ta cũng tán thành chuyện Vân Đinh Lan mang thai với Mặc Hồi Phong.

"Nhưng mà nương nương, Vân nhị tiểu thư cũng không phải là được gả vào Vương Phủ, cho dù có mang thai đi nữa thì cũng là danh không chính ngôn không thuận. Như vậy, không phải sẽ khiến Vương gia càng thêm lâm vào tình thế bị động sao?"

"Bốn cũng biết."

Triệu hoàng hậu sầm mặt lại nói: "Nguyên nhân chính là thế, cho nên bổn cung mới sốt ruột như vậy."

Tiến cũng không được mà lui cũng không xong.

Bây giờ bà ta lại như bị dồn vào ngõ cụt, tiến thoái lưỡng nan, rơi vào tình thế khó xử.

"Vân Đinh Lan nói, nó có tìm mấy phương thuốc dân gian, chỉ một lần sẽ có thể có thai nhi tử."

Trong lòng Triệu hoàng hậu vẫn còn treo một tia hy vọng.

Gương mặt già nua của Trương ma ma lại xoắn xuýt lên: "Nương nương, nô tài nói điều này có hơi khó nghe một chút. Ưng Quốc Công đều đã gần năm mươi tuổi rồi mới cùng với nương tử của mình sinh được một tiểu công tử"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 380


"Từ Minh Vương phi rồi tới Vân tam tiểu thư, đều là nữ nhi."

"Từ lâu rồi nô tỳ có nghe người ta nói, vận khí đàn ông của Vân gia trong mấy năm qua đều rất mỏng manh, Vân nhị tiểu thư thật sự sẽ có được may mắn như thế, chỉ một lần mà mang thai được con trai sao?

Lời này đúng là hơi khó nghe, nhưng cũng có lý mấy phần.

Triệu hoàng hậu do dự.

Advertisement

Minh Vương phủ hiện tại là một mảng yên tĩnh, chỉ có ánh đèn lồng khẽ đung đưa trước gió.

Nhờ vào phúc của Viện Bảo, tối hôm nay Mặc Diệp may mắn được ngủ cùng với mẹ con bọn họ trên cùng một cái giường.

Nhưng mà, hắn ở bên ngoài đường đường là một Minh Vương có thể quát tháo hô mưa gọi gió, nhưng mà ở trong Thanh Ảnh Viện lại chỉ có thể ấm ức mà ngủ dưới chân của Vân Quán Ninh và Viện Bảo.

Viên Bảo nói, một nhà ba người thì phải ngủ chung trên một cái giường, cùng ăn chung một cái bàn.

Cho nên Vân Quản Ninh hỉ xả, chấp nhận cho Mặc Diệp ngủ lại Thanh Ánh Viện đêm nay.

Advertisement

Nhưng mà kiểu ngủ như này, thật sự quá oan uổng rồi.

Trời hè vào ban đêm, gió mát cứ thổi dập dìu.

Vân Quán Ninh có thói quen ngủ để chân trần ra bên ngoài, nhưng Mặc Diệp lại sợ về sau nàng sẽ bị chứng thoái hóa khớp", cho nên dứt khoát cả đêm ôm chân nàng mà ngủ.

Vân Quán Ninh cảm thấy bí bách, lập tức vùng ra.

Mặc Diệp lại kiên quyết kéo chân của nàng qua, bị nàng trong trạng thái mơ màng đạp cho mấy phát.

Như này cũng đành đi...

Viên Bảo tuy tuổi còn nhỏ, chân và tay cũng không gọi là quá dài, nhưng mà mấu chốt chính là đang ở tuổi ăn tuổi lớn.

Cũng không biết nằm mơ thấy cái gì, thỉnh thoảng lại tung cước khiến bắp đùi của Mặc Diệp đau nhức từng đợt.

Trong bóng tối, khuôn mặt tuấn tú của hắn nhăn nhó khổ sở.

Nếu như không phải là Viên Bảo ngủ rất say, Mặc Diệp còn nghi ngờ là cậu bé cố tình đạp

mình.

Tiểu tử này.

Lực chân cũng khá đó.

Hắn thầm nghĩ bụng hai ngày sau sẽ tự mình dạy võ cho Viên Bảo.

Nhưng mà đêm nay, hắn chính là đang trải qua cảm giác đau nhức cùng mất ngủ.

Hai mẹ con người kia lại ngủ say sưa, thậm chí còn có người sưởi ấm cho chân nữa. Mặc Diệp cả đêm đều bị công kích bởi những cú đạp thấm thía.

Hắn mất ngủ suốt cả một đêm.

Trời còn chưa sáng thì Mặc Diệp đã vội vã ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị vào cung tảo triều.

Lúc gần đi còn cố ý dặn dò Như Yên, đừng nên đánh thức hai mẹ con người kia.

Vân Quán Ninh ngủ một giấc tới mặt trời lên cao mới tỉnh dậy, chỉ cảm thấy tối qua ngủ vô cùng ngon giấc.

Nàng chậm rãi xoay người, vừa mở cửa phòng trong ra nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài đã

lập tức trố mắt, kinh ngạc thốt lên: "Như Yên! Ngươi vào đây! Chuyện gì thế này?"

Trên bàn bên ngoài, chất đầy rương hòm.

Đủ thứ kiểu dáng to nhỏ, xếp thành từng tòa núi nhỏ.

Mấy cái rương này đều được niêm phong rất tốt, chưa có bị người khác mở ra.

Nghe thấy tiếng la kinh ngạc của Vân Quán Ninh, Như Yên đã vội vã tiến vào: "Vương Phi, sao thế?"

"Chuyện, chuyện này là thế nào?"

Vân Quản Ninh trừng mắt nhìn: "Ban đầu ta còn tưởng có trộm tới Thanh Ảnh Viện đó, nhưng mà làm gì có tên trộm trẻ con nào lại ngu xuẩn như thế, lại mang tới nhiều đồ vật như này cho ta nhỉ?"

"Tên trộm trẻ con?"

Như Yên vô cùng mơ hồ, không hiểu câu đó là có ý gì.

Nàng ta sửng sốt một lúc mới nói: "Vương gia chính là tên trộm trẻ con đó."

"Vương gia?"

Vân Quán Ninh lấy làm kinh hãi: "Mấy thứ đồ chơi này, đều là Mặc Diệp mang tới?"

"Đúng vậy!"

Như Yên tới gần, mỉm cười chỉ vào một cái rương và hộp gấm bên cạnh: "Vương Phi, Vương gia đã nói rồi, đây đều tạo niềm vui bất ngờ cho người. Bảo là người phải tự tay mở rương, không được cho người khác làm giúp."

"Niềm vui bất ngờ?"

Vân Quán Ninh bày ra vẻ mặt xem thường: "Ngài ấy có thể cho ta niềm vui bất ngờ gì chứ? Hay là nỗi khiếp sợ đây?"

Tuy nói như vậy, nhưng nàng vẫn cảm thấy hứng thú.

Lúc vừa nghe Như Yên nói mấy thứ đồ này đều là Mặc Diệp mang tới, nàng còn tưởng rằng Mặc Diệp là dọn hết đồ đạc của mình tới Thanh Ánh Viện.

Về sau, sẽ ở lại ăn vạ Thanh Ảnh Viện này.

Vừa nghe tới niềm vui bất ngờ, nàng cũng không kịp nhớ tới phải rửa mặt, lập tức ngồi xếp bằng xuống bắt đầu mở rương.

Nhớ lúc đầu khi chưa tới nơi quỷ quái này, chuyện nàng thích làm nhất chính là đập hộp đồ chuyển phát nhanh.

Đập hộp chuyển phát quả thực là một chuyện vô cùng thích thú trong đời.

Vốn dĩ tưởng rằng tới nơi này rồi sẽ không có hàng chuyển phát mà đập hộp nữa... Không ngờ bây giờ, Mặc Diệp lại gửi tới đây nhiều rương cùng hộp gấm như vậy, cũng đủ để nàng đập cho tới giữa trưa rồi.

Vân Quán Ninh xoa tay, bắt đầu tiến hành.

Cái rương đầu tiên được mở ra, bên trong là một bộ quần áo chỉnh tề được xếp chồng lên nhau.

Nàng không nhận ra đây là vải gì, nhưng mà chạm vào lại có cảm giác tơ lụa lành lạnh.

Ngày hè nóng nực như này mặc loại vải như thế là thoải mái nhất.

Mấy thứ vải vóc bên trong rương hòm đó đều là loại mới và tốt nhất, cùng với những y phục cũng đều là hàng cực tốt. Thậm chí còn có hai bộ triều phục chính thống của Minh Vương phi.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 381


Nhìn thấy những bộ triệu phục này, ánh mắt của Vân Quán Ninh có hơi run.

Nàng gả vào Minh Vương phủ đã bốn năm, nhưng mà cũng chỉ hôm nay là có được triều phục vốn thuộc về mình.

Cái tên Mặc Diệp này...

Rốt cuộc là muốn làm cái gì thế?

Nhìn thấy nàng sửng sốt, Như Yên vội hỏi: "Vương Phi, còn nhiều hộp gấm lắm đó."

Vân Quán Ninh lúc này mới phản ứng lại kịp.

Advertisement

Mở hộp gấm ra, bên trong là đầy đủ trâm ngọc, trâm vàng, trâm bạc cùng trâm hoa. Còn có cả mấy bộ vòng tay và nhẫn ngọc, đủ loại dây chuyền, khuyên tai và ngọc bội, thậm chí còn có vài bộ trang sức khác.

Ngoài ra, còn có đủ thứ son và phấn nước thơm nữa.

"Mặc Diệp là có ý gì vậy chứ?"

Nàng chau mày.

Không phải kiểu vui thích như trong tưởng tượng, ngược lại còn khẽ nhíu mi.

Như Yên dò hỏi: "Vương Phi, người không thích mấy món này sao?"

Advertisement

"Vương gia nhà ngươi không biết là đang làm gì nữa?"

Vân Quản Ninh lại hỏi.

Như Yên đặt hộp gấm trong tay xuống: "Nô tỳ cũng không biết, mấy thứ này là được Như Mặc mang tới, nói là mấy ngày trước đó Vương gia có dặn dò là đem toàn bộ những món đồ thịnh hành nhất trong kinh thành, mang tới cho Vương Phi"

"Mấy món triều phục này là được mấy thêu nương khéo tay nhất kinh thành dệt ra đó."

"Khoảng thời gian này, Như Mặc vẫn đang bận bịu huơ hết mấy cửa hàng lớn ở kinh thành."

Lần này, Vân Quản Ninh càng thêm nghi hoặc: "Ngài ấy dư tiền không có chỗ để xài sao? Vung tiền mua mấy thứ đồ này làm gì nhỉ?"

Mặc Diệp là đang... Lấy lòng nàng?

Hay là bù đắp cho nàng?

Hay lại là có âm mưu gì đó cần nàng giúp đỡ, cho nên trước tiên muốn mua chuộc nàng?

Vân Quán Ninh chống cằm, đăm chiêu nhìn mấy cái rương cùng hộp gấm chất đống.

Lúc này, Viện Bảo cũng đã đi ra.

Cậu bé bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức, tự mình ăn mặc gọn gàng rồi ra ngoài. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, cậu bé lại thoảng sửng sốt một chút, tiếp đó lại hân hoan đi tới bên cạnh Vân Quán Ninh.

"Mẫu thân, người nhìn đi, có thích mấy món này không?"

Viên Bảo không hề giật mình, ngược lại còn rất hào hứng.

Vân Quản Ninh mơ hồ hỏi: "Nhi tử, đây là chuyện gì thế, lẽ nào con biết?"

"Vâng."

Viên Bảo trịnh trọng gật đầu: "Đây là con nói đó. Con nói phụ thân giả đối xử với người thật tệ, người chỉ có mỗi một cái vòng ngọc, xem ra là keo kiệt quả rồi."

"Phụ thân giả có thể là xấu hổ, cho nên mới bù đắp như này đó."

Vân Quán Ninh ngạc nhiên đến không khép mồm lại được.

Không phải vì chuyện Viên Bảo đã ra hiệu cho Mặc Diệp mang mấy thứ này tới.

Mà là câu nói "Người chỉ có mỗi một cái vòng ngọc" kia.

Vòng ngọc này của nàng, không phải là không có ai nhìn thấy được sao?

Nhớ lại chuyện hôm qua, lúc Tống Tử Ngư nhìn về phía cổ tay của nàng đã bày ra ánh mắt quái lạ, rõ ràng là nhìn thấy được vòng ngọc của nàng.

Lẽ nào Viên Bảo cũng có thể nhìn thấy sao?

Mặc Diệp không có phản bác Viên Bảo, là bởi vì Mặc Diệp cũng có thể nhìn thấy?

Sao có thể có chuyện đó được?

Vân Quán Ninh cúi đầu nhìn vòng ngọc, trong lòng vô cùng chấn động.

Nàng giơ tay lên, nhìn Viên Bảo hỏi: "Nhi tử, con nói vòng ngọc này... Có hình dáng gì?"

Như Yên vô cùng nghi hoặc: "Vòng ngọc gì? Vương Phi, trên cổ tay của người làm gì có vòng ngọc nào?"

Viên Bảo duỗi tay chỉ vào vòng ngọc, trịnh trọng đáp: "Chỉ là cái vòng ngọc bình thường thôi, chả có gì đặc biệt cả."

Vân Quán Ninh khiếp sợ.

Hiện tại thì có thể xác định được, viên bảo có thể nhìn thấy vòng ngọc của nàng, Như Yên lại không nhìn thấy.

Mặc Diệp và Tống Tử Ngư cũng có thể nhìn thấy, không biết có người khác nhìn thấy nữa không.

Tống Tử Ngư có thể nhìn thấy thì cũng bình thường đi, người ta vốn dĩ không phải là người bình thường.

Nhưng mà Viện Bảo với Mặc Diệp...

Nàng cần phải làm rõ chuyện này.

Vân Quán Ninh xông ra khỏi cửa.

Bà Trường đang phơi nắng ở bên hiên, lười nhác dựa vào lan can thoáng nhếch miệng, bên trong còn khẽ phát ra tiếng ngáy.

Bà già này, sáng sớm đã lười biếng rồi.

Vân Quản Ninh nhẹ nhàng đá một cái: "Bà Trương."

Bà Trương giật mình, vội vã lau nước dãi vượn bên khóe miệng, nhanh chóng bò dậy: "Vương Phi có gì căn dặn?"

"Ngươi nhìn kỹ xem, trên cổ tay này của ta có gì không?"

Vân Quán Ninh đưa cánh tay có đeo vòng ngọc qua, lay lay một cái để người kia xem cẩn thận một chút.

Bà Trương liếc mắt nhìn cổ tay trống không chẳng có gì cả, còn tưởng rằng mình bị hoa mắt nữa. Bà ta dùng sức dụi dụi mắt: "Úi chà, Vương Phi!"

Vừa nghe lời này, Vân Quán Ninh còn tưởng rằng bà ta đã nhìn thấy gì đó.

Vội hỏi: "Sao rồi?"

Bà Trương lại dụi dụi đôi mắt, ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Có lẽ là nô tài tuổi già mắt mờ rồi? Hay là vì già nên bị mù mắt rồi, sao lại không nhìn thấy gì thế?".

Vân Quán Ninh: "..."

Nhìn thấy nàng không nói gì, bà Trương vội vã nói: "Chỉ là Vương Phi à, làn da này của người, nô tài có thể hình dung bằng một từ."

"Chính là vô cùng mịn màng, trắng như tuyết, giống như..."

Bà Trương chau mày, dốc sức suy nghĩ: "Nô tài nghĩ ra rồi, là trắng giống như một cái ngó sen."

Vân Quán Ninh: "... Ta thấy người vẫn chưa có tỉnh ngủ, cứ nằm đó đi."

Nàng chỉ là tới để hỏi, chứ không có tâm tư đầu mà nghe bà già này ở đây nịnh hót.

Chỉ là cũng đã kiểm nghiệm được rồi, bà Trương cũng không nhìn thấy vòng ngọc trên cổ tay của nàng.

Lần này, Vân Quán Ninh càng không nghĩ ra được.

Vì sao Mặc Diệp, Viên Bảo và Tống Tử Ngư có thể nhìn thấy vòng ngọc, nhưng mà người khác lại không thấy?

Tại sao bọn họ lại có thể nhìn thấy?

Đang nghĩ ngợi, Ngụy bả đã gấp gáp chạy vào bẩm báo: "Vương Phi, Tổng công tử có việc gấp tìm người."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 382


Tử Ngư tới?”

Vân Quán Ninh dần khôi phục lại tâm trạng: “Ngươi bảo hắn cứ đến chính sảnh chờ trước đi, ta sẽ ra ngay đây.”

Nàng vào nhà rửa mặt, phân phó hạ nhân dọn dẹp bàn ăn, dẫn theo Viên Bảo đến chính sảnh.

Tống Tử Ngư quả nhiên đã sớm đứng chờ ở đó.

Advertisement

Hắn ta thấy nàng bước vào thì lập tức buông chén trà trong tay, vội đứng lên: “Quán Ninh.”

Tuy rằng hai người chỉ mới quen biết nhau mới mấy tháng, nhưng vì Vân Quán Ninh vẫn luôn kiên trì nên Tống Tử Ngư cũng không nhất quyết gọi này là “Minh Vương phi” nữa.

Gọi như vậy nghe thật sự quá khách sáo.

“Tử Ngư, ngươi tới sớm như vậy có việc gì sao?”

Advertisement

Vân Quán Ninh bước đến gần, trêu chọc hắn ta: “Ngươi không cần phải tảo triều sao? Công việc ở Khâm Thiên Giám của người nhàn nhã như vậy sao?”

“Có đi hay không cũng vậy thôi, ta không được người khác yêu thích lắm”

Tống Tử Ngư nhàn nhạt nói.

Huống chi nếu thật sự có việc quan trọng thì Mặc Tông Nhiên sẽ tự cử người mời hắn ta đến thương nghị.

Mặc Tông Nhiên biết hắn là “thế ngoại cao nhân”, không thích tiếp xúc với đám “phàm phu tục tử” như bọn họ nên ông ấy cũng ngầm chấp thuận việc Tống Tử Ngư không cần ngày ngày tiến cung tảo triều.

“Ta không phải là người sao?”

Vân Quán Ninh trợn trắng mắt.

Tống Tử Ngư cười khẽ: “Ngoại trừ người và Minh Vương ra”

“Đúng rồi, Ngụy bá nói người tìm ta có việc gấp, có chuyện gì vậy?”

Vân Quán Ninh tò mò nhìn hắn ta.

Tống Tử Ngư lấy ra từ trong ống tay áo một tấm bùa bình an đưa cho nàng: “Đây là tấm bùa bình an tối qua ta và sự phụ hợp sức làm ra. Người nhất định phải luôn mang theo bên người, nhất định không được vứt bỏ.”

Bùa bình an?

Vân Quán Ninh tò mò tiếp nhận: “Ngươi cho ta làm bùa bình an làm gì vậy?”

“Sao không làm theo một tấm bùa bình an nữa cho nhi tử của ta?”

TE

“Tấm bùa bình an này chỉ một mình người có thể dùng thôi.”

Tống Tử Ngư nhẹ nhàng lắc đầu: “Viên Bảo không cần.”

Nên ý hắn ta là nàng cần đến bùa bình an?

Nhưng mọi việc đang tốt đẹp thì tại sao nàng lại cần đến bùa bình an?

Vân Quán Ninh thấy cực kỳ mờ mịt,khó hiểu: “Tống Tử Ngư, ngươi nói rõ ràng cho ta biết, vì sao ta lại cần đến bùa bình an? Chẳng lẽ ta sẽ gặp phải chuyện gì đó ngoài ý muốn?”

Nàng đang đeo vòng ngọc trên cổ tay.

Nếu thật sẽ gặp phải chuyện nguy hiểm thì không gian nhất định sẽ nhắc nhở nàng.

Nhưng mà không gian không hề có bất kỳ phản ứng nào...

“Hồn phách của người không ổn định.”

Tống Tử Ngư nhẹ nhàng bâng quơ nói mấy chữ nhưng lại khiến sắc mặt của Vân Quán Ninh lập tức tái nhợt!

“Ngươi nói cái gì?!”

Bởi vì quá mức khiếp sợ nên tay nàng run lên, tấm bùa bình an trong tay suýt nữa đã rơi xuống đất!

Tống Tử Ngư nhìn kỹ biểu hiện trên gương mặt nàng: “Chắc là Viên Bảo vẫn chưa dùng bữa sáng phải không? Trước mắt để nó dùng bữa sáng trước đã. Viên Bảo đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn sáng quá trễ không tốt cho cơ thể đâu.”

Vân Quận Ninh biết ý hắn ta là muốn để Viên Bảo rời khỏi.

Vì thế, nàng gọi Như yên tiến vào dẫn Viên Bảo đến phòng ăn.

Lúc này, chính sảnh chỉ còn lại hai người bọn.

“Ngươi có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, đừng làm ta sợ”

Vân Quán Ninh yếu ớt nhìn hắn tat: “Ta bị người doạ sợ rồi đấy.”

Nếu bây giờ là Huyền Sơn tiên sinh đang đứng trước mặt thì nhất định đã cười nhạo nàng rồi.

Nhưng người đứng đây lại là Tống Tử Ngư.

Bộ dáng thường ngày của hắn ta vẫn luôn ôn nhu như ngọc, như khi thế lúc này của hắn ta lại cực kỳ thanh lãnh. Hắn ta giống như vừa bước xuống từ Cửu Trọng Thiên, dùng tư thế của tiên nhân bước vào hồng trần hỗn loạn này.

Khí thế của Tổng Tử Ngư lúc này vô cùng mạnh mẽ!

Vân Quán Ninh thấy hoảng sợ trong lòng!

“Vốn dĩ người không thuộc về thế giới này.”

Tống Tử Ngư đi thẳng vào vấn đề, câu đầu tiên hắn ta nói đã khiến Vân Quán Ninh kinh hoàng!

Đồng tử của nàng co rụt lại, nhìn hắn ta với anh mắt không thể tin nổi.

"Sư phụ đã từng nói những người vốn dĩ không thuộc về thế giới này thì ba hồn sáu phách đều bị cắn nuốt dần dần, không còn nguyên vẹn. Đây là quy tắc của hai giới âm dương hai giới, không có bất kỳ ngoại lệ nào.”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 383


Quả nhiên!

Tổng Tử Ngư cùng Huyền Sơn tiên sinh biết lại lịch của nàng!

Vân Quán Ninh thật sự kinh hoảng, mãi vẫn không thốt ra nổi nửa chữ.

Advertisement

Đôi tay nàng vẫn đang khẽ run rẩy.

Chỉ vì một câu đơn giản của Tổng Tử Ngư: “Người không thuộc về thế giới này thì hồn phách sẽ bị cắn nuốt dần từng chút một”!

Nói như vậy chẳng phải là hồn phi phách tán sao?

Không thể!

Advertisement

Nếu như nàng hồn phi phách tán thì Viên Bảo phải làm sao bây giờ?!

Vân Quán Ninh cho dù có thể từ bỏ hết tất cả cũng không thể từ bỏ nhi tử!

Nếu Tống Tử Ngư và Huyền Sơn tiên sinh đã biết bí mật của nàng... Vân Quán Ninh đứng lên, vội vàng bắt lấy tay của Tống Tử Ngư, nhìn hắn ta khẩn cầu:"Tử Ngư, nếu người đã biết bí mật của ta.”

“Ngươi có giữ bí mật hay không cũng không sao cả! Ta chỉ cần người, nhất định phải giúp ta, ta không bỏ lại nhi tử của mình được!”.

Bởi vì quá mức sốt ruột và sợ hãi nên môi Vân Quán Ninh lúc nói chuyện. cũng thoáng run rẩy, nước mắt đọng lại ở khoé mắt của nàng chỉ chực trào ra.

Nàng vốn dĩ cho rằng bản thân không sợ hãi bất kỳ điều gì.

Nàng cho rằng bản thân rất kiên cường, có thể bình tĩnh đối mặt tất cả.

Chỉ có nhị tử là uy h**p duy nhất của nàng!

Nàng không thể mất đi nhi tử!

Giờ khắc nàyVân Quán Ninh thật sự rất sợ hãi!

“Quán Ninh, người đừng quá hoàng sợ”

Tống Tử Ngư cúi đầu nhìn thoáng qua chỗ bàn tay bị nàng nắm lấy. Bởi vì nàng dùng lực quá mạnh nên mu bàn tay của hắn ta cũng cho ra vài vật trắng, cảm giác rất đau đớn.

Nhưng mà ánh mắt của hắn ta lại có chút phức tạp.

“Hôm qua, ta cũng vì việc này mới quay về núi Vân Vụ, thương nghị cách giải quyết với sự phụ”

Thì ra hắn đã sớm nhìn thấu bí mật của nàng!

Hôm qua Tống Tử Ngư quay về núi Vân Vụ thì ra đều là vì nàng!

Vân Quán Ninh trong lòng cảm động, nước mắt trào ra chảy xuống hai bên má: “Tử Ngư..”

“Đừng hoảng sợ, vẫn còn ta và sư phụ ở đây mà.”

Tống Tử Ngư mỉm cười: “Bên trong tấm bùa bình an này chứa mười năm pháp lực của sư phụ. Trước lúc tấm bùa bình an này hết hiệu lực, ta và sự phụ sẽ cố hết sức tìm cách gai quyết chuyện này.”

“Cho nên trước lúc đó, bùa bình an không thể rời khỏi người.”

“Ta biết rồi.”

Vân Quán Ninh cúi đầu, nước mắt nhỏ giọt trên giày của nàng.

Nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày nhưu vậy.

Nhưng nghĩ lại thì chuyện này cũng rất hợp lý, âm dương luân hồi vốn chính là quy tắc tự nhiên, đột nhiên lại nàng lại xuất hiện ngược lại với quy tắc như vậy. Tất cả những chuyện này đều không hợp với lẽ thường.

Điều làm cho nàng càng cảm động chính là Tống Tử Ngư và Huyền Sơn tiên sinh nguyện ý vì nàng mà cố hết sức tìm cách giải quyết!

Xem ra nàng nấu những món ngon đó cho Huyền Sơn tiên sinh quả thực không hề uổng phí, huhu...

Vân Quán Ninh lau nước mắt.

“Đúng rồi Tử Ngư, nếu người đã biết bí mật của ta thì ta cũng không gạt ngươi nữa.”

Nàng vươn tay.

Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào cổ tay trắng như tuyết của nàng, vòng ngọc trên cổ tay rực rỡ lấp lánh.

“Vòng ngọc này của ta, lúc mới đến đây ngoại trừ ta thì không có ai nhìn thấy nó cả. Nhưng mà gần đây, Viên Bảo, Mặc Diệp và cả người đều có thể nhìn thấy, có phải là bởi vì hồn phách của ta bất ổn không?”

Tống Tử Ngư gật đầu: “Quả thật là như vậy.”

Giải thích như vậy rất có lý.

Vân Quán Ninh lại hỏi: “Nếu là như hồn phách của ta cứ liên tục bị cắn nuốt thí có phải sẽ ngày càng có nhiều nhìn nhìn thấy vòng ngọc của ta hay không?”

“Đúng vậy.”

Tống Tử Ngư không hề giấu giếm, cũng không truy vấn vòng ngọc này rốt cuộc có chỗ nào thần kỳ.

Hắn ta tôn trọng riêng tư của nàng, bảo vệ nàng chu toàn.

Cảm xúc trong lòng Vân Quán Ninh lúc này vô cùng lẫn lộn.

Có cam chịu, có lo lắng, có cảm động, còn có sợ hãi.

Cuối cùng, nàng cẩn thận đặt bùa bình an vào trong không gian.
 
Back
Top Bottom