Đô Thị  Vương Gia Xuyên Không Bị Ép Làm C

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Gia Xuyên Không Bị Ép Làm C
Chương 20: 20: Ngủ Ngon Trùng Khánh


Giáo viên vũ đạo riêng của Sở Ưng Trừng lúc nhìn thấy Nhạc Quân xuất hiện thì ngơ luôn.
- -Không đúng, trình độ của Sở Ưng Trừng quả thật cần điều chỉnh Nhạc Quân tới góp vui gì đây!
- -Nếu cần phải luyện thêm chẳng phải hẳn là nên tìm những vũ đạo cấp cao trong mấy buổi hòa nhạc sao?
Nhưng Nhạc Quân đối với chuyện ai là giáo viên tựa như không chút ý kiến.

Nói cực đoan chút thì anh hình như chỉ là người cùng luyện đơn thuần, vừa tới đã nói với giáo viên một câu: "Lấy tiến độ của Sở Ưng Trừng làm chuẩn, không cần lo cho tôi."
Giáo viên vũ đạo vô ý thức nhìn về phía Sở Ưng Trừng.
Sở Ưng Trừng cũng không biết nên nói gì.

Cậu vừa nãy ở trên xe đã miêu tả việc tập luyện thêm của mình rồi, nhiều khi sẽ đột nhiên ngừng lại uốn nắn mà không phải nhảy hết cả bài, theo một nghĩa nào đó chính là trò chơi "Người gỗ" quái dị.

Nhưng nói cũng nói rồi cũng không biết Nhạc Quân có phải thật sự hiểu được loại tình huống này hay không.
Bây giờ lại nhắc tới chuyện này Sở Ưng Trừng chỉ đành gãi gãi đầu: "Ơ, anh, dù sao anh muốn nhảy thì nhảy muốn nghỉ thì nghỉ đừng cười tôi là được."
"Cứ mặc kệ tôi, tôi cũng sẽ không cười cậu." Nhạc Quân nói thế còn đứng tới vị trí của chính mình nhìn như là đang muốn nhảy theo.
Giáo viên vũ đạo nhìn Sở Ưng Trừng ra hiệu cứ như cũ, thế là bắt đầu âm nhạc, quyết định tạm thời như cũ.
Nhạc Quân rất nhanh chân chính cảm nhận được cái gọi là "Người gỗ" của Sở Ưng Trừng là kiểu "Gỗ" thế nào.
Giáo viên đối chiếu video trước để Sở Ưng Trừng nhảy hết cả bài một lần.

Sau đó lần thứ hai bắt đầu liền gần như mỗi một lần tám nhịp liền phải kèm theo một giọng nói "NO, Tranh Tử" tạm dừng lại.

Mới đầu Nhạc Quân còn muốn làm bản mẫu cho cậu nhưng dần dần liền biến thành người cùng chỉ dẫn.
Ví như lúc tay Sở Ưng Trừng không đúng vị trí giáo viên còn ở bên cạnh làm mẫu cho cậu nhìn.

Nhạc Quân lại trực tiếp bắt lấy tay của cậu thuận theo đường đó lướt qua: "Lướt tay như thế dừng ở đây, lúc lật tay thì dừng một lúc, có sức một chút, rõ chưa?"
Sở Ưng Trừng có chút không thích ứng được loại tiếp xúc thân mật này nhưng Nhạc Quân giúp chuyện này quả thật có tác dụng, Sở Ưng Trừng hoàn toàn hiểu được chuyển tiếp của động tác: "Ừm ừm, hiểu rồi!"
Lại ví như ngay lúc động tác định vị của Sở Ưng Trừng có chút kỳ lạ thì giáo viên còn đang nói "Tranh Tử, chân kia của cậu, chính là chân đó..." thì Nhạc Quân đã lập tức đi lên trước vươn chân ra đá mắt cá trong của cậu một cái.
Sở Ưng Trừng giật nảy mình: "Anh?!"

Nhạc Quân: "Cậu còn vững lắm.

Mở chân ra chút."
Sở Ưng Trừng: "Ò ò..."
Còn ví như giáo viên đang theo nói quen chỉ dẫn từng chút một phần Sở Ưng Trừng chính mình hẳn là nên "Khoe khoang" thì cậu nên làm như thế nào.

Ví như tay đặt ở đâu, eo phải xoay thế nào, mắt phải nhìn từ đâu tới đâu.

Nhạc Quân lại nói: "Không cần làm gì cả.

Động tác này tôi và Tô Vu Mân sẽ dán sát cậu, cậu chỉ cần nghiêng đầu nhìn ống kính làm chính cậu."
Sở Ưng Trừng còn mờ mịt đó: "Làm chính mình? Phần nào?"
Nhạc Quân: "Thở."
Sở Ưng Trừng: "???"
Vì để nói rõ điểm này Nhạc Quân thậm chí còn trực tiếp đứng đối diện Sở Ưng Trừng gần tới mức mũi giày của hai người đều dính vào nhau.

Giọng nói Nhạc Quân trầm thấp nhắc nhở cậu: "Nhìn vào gương."
Sở Ưng Trừng vô ý thức nghiêng đầu nhìn về phía gương phát hiện trong gương bóng hình của hai người gần như dựa sát vào nhau.

Bụng ngực của hai người cách nhau chỉ tầm mười centimet thôi, trên người hai người đều bởi vì vận động mà phát ra hơi nóng gần như muốn hun nóng người đối phương.
Sở Ưng Trừng sợ mùi thối trên người bản thân giày vò tới Nhạc Quân mà vô ý thức lùi lại một bước, Nhạc Quân lại vươn tay vớt cậu quay lại: "Đừng nhúc nhích."
Sở Ưng Trừng lập tức cứng đơ.
Cậu mới vừa nãy còn đang nhảy kịch liệt, trên người còn mang vật nặng trong chốc lát toàn bộ phòng múa chỉ còn sót lại tiếng th* d*c của cậu.

Nhạc Quân túm lấy eo lưng của cậu nắn cằm của cậu để cậu nhìn xem chính mình trong gương.
Sở Ưng Trừng nhìn thấy là chính mình còn có gương mặt của Nhạc Quân...!giống y đúc Hoàng huynh.
Giờ phút này đầu óc Sở Ưng Trừng tựa như đắm chìm vào trong một loại cảm xúc huyễn hoặc lại càng huyễn hoặc.

Cậu rõ ràng hẳn là cảm thấy gương mặt này rất là quen thuộc nhưng cho dù lúc trước cậu và Hoàng huynh cũng chẳng qua chỉ là lúc nhỏ từng tiếp xúc thân mật như thế.

Sau khi lớn lên tuy bọn họ vẫn thân thiết như cũ nhưng tứ chi tiếp xúc thật sự ít lại càng ít.
Huống chi sau này Sở Ưng Trừng chạy tới biên cương đó thật sự là bốn năm cũng chưa từng gặp người thật.
Nghĩ tới đây Sở Ưng Trừng không khỏi nhìn chằm chằm hai người trong gương.

Vẫn là hai gương mặt quen thuộc này nhưng khoảng cách chung đụng thế này, loại hình chung đụng thế này, đều hoàn toàn xa lạ.
Không biết tại sao Sở Ưng Trừng không hiểu sao ý thức được chính mình hẳn là sẽ nhớ kỹ hình ảnh giờ phút này.
"Ồ, cũng phải!"
Tiếng của giáo viên bỗng ngắt đi bầu không khí vừa ảo diệu vừa yên tĩnh này: "Tranh Tử tới lúc đó cậu khẳng định là nhảy tới đầy người mồ hôi nhìn ống kính th* d*c liền rất gợi cảm.

Tựa như bây giờ!"
Sở Ưng Trừng đột nhiên hoàn hồn đầy đầu dấu chấm hỏi: th* d*c tương đương gợi cảm???
Giáo viên còn muốn nhắc nhở: "Đến lúc đó cậu không mang vật nặng nếu như nhẹ nhàng hơn bây giờ vẫn phải thở tới mức độ này...!Không phải thở mạnh hơn giống như cậu đang vừa mới liều mạng trốn chạy vậy, lồng ngực phải chập chùng với biên độ lớn, hiểu chưa?"
Sở Ưng Trừng hình như có chút hiểu rồi: "Ừm."
"Được, vậy cứ thế đi."
Theo lời của giáo viên Nhạc Quân lúc này mới buông Sở Ưng Trừng ra: "Tôi và Tô Vu Mân tới lúc đó sẽ càng dán sát hơn bây giờ lúc đó cậu tự nhiên chút, đừng có tránh."
Sở Ưng Trừng khẽ ho một tiếng: "Được thôi..."
"Sau đó mấy động tác được gọi là gợi cảm kia cậu không cần nghĩ quá nhiều." Nhạc Quân lại thấp giọng nói, "Làm chính cậu trước, thể hiện thứ cậu muốn thể hiện cậu tự nhiên có được cứ mặc kệ mấy thứ cố ý dạy cậu kia."
Lời này có chút tính khái niệm nếu đổi thành một người có thể nghe không hiểu nhưng Sở Ưng Trừng hình như có chút tỉnh ngộ, gật gật đầu.
"Được rồi." Nhạc Quân không muốn nói chuyện này quá mức nghiêm túc làm cho Sở Ưng Trừng hồi hộp.

Anh vỗ vỗ Sở Ưng Trừng: "Tiếp tục."
Sở Ưng Trừng nhìn lướt qua thời gian: "Anh, sắp mười hai giờ rồi, anh không quay về nghỉ ngơi sao?"
"Đừng nói nhảm, tiếp tục."
Nhạc Quân vất xuống một câu như thế liền đi ra một chút ra hiệu giáo viên tiếp tục.
Giáo viên giống như biến thành trợ lý của Nhạc Quân không chút thắc mắc nào mà lập tức tiếp tục vào quá trình tiếp theo.

***
Kết quả ngày hôm nay Nhạc Quân và Sở Ưng Trừng cùng tan học.

Lúc ra khỏi phòng nhảy đã hơn mười hai giờ rưỡi rồi.
Nhạc Quân tới nhảy cùng Sở Ưng Trừng đương nhiên phải tiễn anh cũng chính là xe Tả Tả lái.

Sở Ưng Trừng nhớ tới món quà Nhạc Quân tặng cho cậu liền tò mò từ chỗ ghế phụ lục lọi trên người mình nhìn thấy hộp quà: "Trong này là cái gì vậy anh?"
Nhạc Quân bình tĩnh trả lời: "Cậu mở ra nhìn chẳng phải liền biết ngay mà."
"Hả? Được không?" Sở Ưng Trừng nói, "Đây cũng không phải là trường hợp chính thức gì mà cứ thế xướng danh mục quà tặng hả?"
"Gì?" Nhạc Quân cảm thấy chính mình cũng không thể hiểu nổi lời của cậu nên dứt khoát bỏ qua, "Không tính là gì cứ tùy ý mở ra."
Anh cũng đã nói như thế rồi Sở Ưng Trừng liền mở luôn, vô cùng hứng chí gỡ hộp ra.

Tả Tả nhanh nhẹn mở đèn ở ghế sau thế là Sở Ưng Trừng có thể trực tiếp nhìn thấy đồ vật ở trong hộp.

ngôn tình hài
- -Bút mực giấy, chỉ là không có nghiên.
Sở Ưng Trừng sửng sốt một lúc rồi vươn tay ra sờ đầu bút lông ngón tay còn lướt qua giấy trắng lập tức liền ý thức được bộ đồ này không rẻ.
"Anh, cái này...!có phải hơi đắt rồi không?"
Vẻ mặt Nhạc Quân không chút thay đổi: "Chỉ có thế? Không đắt."
Sở Ưng Trừng thật ra không biết mấy thứ đồ này đến cùng là bao nhiêu tiền cũng không biết chúng đối với Nhạc Quân đến cùng là đắt hay không nên chỉ đành nói: "Nhưng đồ tôi tặng anh không cần tiền..."
"Rất đáng quý." Nhạc Quân nói, "Tôi đưa cho cậu trái lại không tính là gì."
"Ơ..." Sở Ưng Trừng không biết phải nói gì mà có chút ái ngại sờ sờ bút lông, "Vậy, cám ơn anh rồi."
"Cậu đã cám ơn tôi rồi, không cần nói mãi." Nhạc Quân lại nói, "Nghiên còn đang chế tạo, xong rồi sẽ đưa cho cậu."
Sở Ưng Trừng kinh ngạc: "Còn phải chế tạo nghiên mực! Không cần đâu..."
"Không đắt, không có hàng sẵn mà thôi." Nhạc Quân hời hợt trả lời, "Đúng rồi, cậu có ấn không? Có cần khắc dưới đáy nghiên không??"
"Không có ấn." Sở Ưng Trừng mờ mịt, "Bây giờ còn cần dấu ấn sao?"
"Có thể có." Nhạc Quân hỏi, "Cậu có tên chữ không..."
Tả Tả ở đằng trước lái xe càng nghe càng mờ mịt hai vị đằng sau đều nói gì với gì vậy? Đây là chuyện idol nên nói sao? Nói về giấy bút mực nghiên, con dấu và tên chữ? Mà nói tới "Tên chữ" là gì vậy?
Nhưng hai người ở sau một người dám hỏi một người thật sự dám nói, Sở Ưng Trừng nói: "Có nha."
Cơ thể này vốn có thể không có nhưng Sở Ưng Trừng chắc chắn phải có.

Sở Ưng Trừng lúc trước ở chỗ kia mọi người xưng hô với nhau đều là tên chữ, tên thật còn thật sự rất ít cậu sao có thể không có tên chữ cơ chứ.

Nhạc Quân hỏi: "Là gì?"
Sở Ưng Trừng: "...Trùng Khánh."
"Phì!" Tả Tả nhịn không được vui vẻ nói, "Trùng Khánh??? Sao cậu không tên là Thành Đô luôn đi?"
"Chữ khánh trong khánh ngọc, khánh đá!" Sở Ưng Trừng biết ngay sẽ có phản ứng này, "Chỉ là tiếng vang trùng điệp của nhạc khí ngọc thạch!"
Đằng sau đương nhiên còn có hàm ý rộng hơn nhưng Sở Ưng Trừng chỉ nói nghĩa đen.

Tả Tả cười xong cuối cùng nhớ ra một chữ đồng âm phức tạp: "A, tội lỗi chồng chất?"
"Đó là chữ Phủ ở dưới, của cậu ấy là chữ Thạch ở dưới." Trả lời thế mà lại là Nhạc Quân, "Chữ "Trùng" kia hẳn là thực sự không phải chữ "Trùng" trong Trùng Khánh đâu?"
重磬#重庆
Sở Ưng Trừng gật đầu: "Ừm ừm."
"Biết rồi, tên rất hay, ý nghĩa cũng hay." Nhạc Quân nói, "Cậu thích đồ án gì?"
"Hả?"
"Bình thường các đồ trang trí trong thư phòng, hoặc là hoa văn thêu trên áo quần, ngọc bội kiểu thế."
"Đều được nha." Sở Ưng Trừng ngẫm nghĩ, "Người bình thường chẳng phải đều thích bốn quân tử Mai Lan Trúc Cúc? Hoặc là tiên hạc dơi kéo dài tuổi thọ gì đó...!Nhưng tôi cảm thấy tươi đẹp chút cũng không tệ.

Có phải quá tầm thường không?"
Nhạc Quân hỏi: "Không thích long phụng?"
Sở Ưng Trừng lắc đầu mãi: "Không không không!"
Trước kia tùy ý đeo long phụng chính là tội nặng đó cho dù thân phận vương gia của Sở Ưng Trừng thì số mắt rồng trên áo bào, ngón tay của vuốt rồng cũng có nghiên cứu, không thể làm lung tung được.
Mà lúc Sở Ưng Trừng còn ở đế đô hình tượng công tử bột quán triệt đã quen dẫn đến việc cậu vẫn luôn theo thói quen mà quen với hoa văn rực rỡ mẫu đơn phồn hoa, trăm bướm theo hoa, màu sắc sặc sỡ, cảm thấy mấy thứ này rất náo nhiệt.
Nhạc Quân hiểu rồi: "Vậy là thích mẫu đơn? Điêu khắc và hoa văn của mẫu đơn đều xinh đẹp không tầm thường."
Sở Ưng Trừng thở phào: "Ừm."
Nhạc Quân: "Biết rồi."
Sở Ưng Trừng: Biết gì rồi???
Nhưng mà Nhạc Quân lại không tiếp tục vấn đề này nữa bởi vì tới nhà anh rồi.
Sở Ưng Trừng ở trên xe đưa mắt tiễn anh xuống còn hạ thấp cửa sổ vẫy tay với Nhạc Quân: "Tạm biệt anh! Ngủ ngon!"
Nhạc Quân vốn sắp rời đi rồi nghe thế quay đi tới bên cạnh xe một tay chống lên trên nóc xe cúi đầu nhìn thanh niên trong xe: "Ngủ ngon, Trùng Khánh."
Sở Ưng Trừng: "..."
Tả Tả: "Phì."
Không đúng, sao cảm giác Nhạc Quân như là đang đọc mấy câu W Bác trên mạng "Ngủ ngon, thành phố nào đó" vậy.
Ngủ ngon Trùng Khánh, ha ha ha ha!.
 
Vương Gia Xuyên Không Bị Ép Làm C
Chương 21: 21: Tinh Linh Rơi Xuống


Lại qua một đợt, chỉ còn cách buổi hòa nhạc nửa tháng nữa.
Nhạc Quân và Tô Vu Mân cũng tiến vào thời kỳ tập luyện gấp gáp, làm xong công việc thường ngày liền phải tới thẳng phòng huấn luyện.

Có lúc Sở Ưng Trừng sẽ tới sớm, có lúc còn phải vào trong lều ghi âm bù phần của chính mình hoặc là đi xem chuẩn bị cho buổi hòa nhạc, luyện tập những kỹ năng đặc biệt của chính mình.
Hôm nay lúc gần tới giờ trưa Sở Ưng Trừng tạm nghỉ huấn luyện ở sân huấn luyện kỹ năng đặc biệt.

Cậu nhìn nhìn đồng hồ cảm thấy cũng sắp rồi, định tập xong tổ huấn luyện cuối cùng liền nghỉ ngơi ăn cơm, muộn chút phải đi tới phòng tập vũ đạo.
Tả Tả mở một chai nước mới đưa cho cậu, cậu vừa mới đón lấy thì bỗng nghe được trước cửa truyền tới tiếng động.

Vừa quay đầu thế mà lại là Nhạc Quân dẫn theo trợ lý của anh tới.
Giáo viên ở sân huấn luyện và trợ lý trợ lý có người biết Nhạc Quân muốn tới, có người không biết.

Mấy cô gái bỗng nhìn thấy anh thậm chí ôm mặt đè thấp giọng la hét, bộ dáng gương mặt sắp ngất tới nơi vậy.

Cũng may mấy người trẻ tuổi này chưa l* m*ng tới mất xông tới trước mặt Nhạc Quân mà để mặc Nhạc Quân dẫn theo người đi xuyên qua sân huấn luyện rộng lớn như thế.
Sở Ưng Trừng nhìn thấy hình bóng anh càng đi càng gần ngơ ngẩn một lúc lập tức lên trước chào hỏi: "Anh, sao anh tới rồi?"
"Tôi vừa mới kết thúc phỏng vấn thuận đường nhớ ra cậu ở đây nên tới xem." Nhạc Quân trả lời, "Kết thúc rồi sao?"
"Chưa, còn một tổ cuối cùng là kết thúc." Sở Ưng Trừng ừng ực uống hết mấy miếng nước, "Anh đi ngay sao? Hay là ở đây nghỉ ngơi một lúc?"
Vấn đề này vừa hỏi ra trợ lý của Nhạc Quân liền ở đằng sau lộ vẻ mặt kỳ quái.
Hết cách bây giờ ở nơi này nói là sân huấn luyện thật ra chính là nơi luyện tạp kỹ.

Các thiết bị tích lũy lâu năm ở đây, thanh niên trai tráng ngày ngày ở chỗ này vung vẩy mồ hôi, mùi hỗn hợp...!chỉ có thể nói là vận động hết mức.

Nhạc Quân cho dù không được tính là có bệnh sạch sẽ quá mức cũng không thích ở lại nơi như thế này lâu.
Nhưng mà ngay lúc trợ lý đang vắt hết óc "chờ lát nữa Nhạc Quân từ chối thì làm sao để giảng hòa" Nhạc Quân vừa mở miệng lại nói một câu: "Được."
Chỉ một chữ lời ít ý nhiều như thế làm cho trợ lý không khỏi kinh ngạc một lúc.

Nhưng Sở Ưng Trừng và trợ lý đều không nghĩ nhiều Sở Ưng Trừng chỉ một cái ghế cho Nhạc Quân, Tả Tả đưa một chai nước vẫn chưa mở cho Nhạc Quân, hết sức đơn giản đã tiếp nhận sự thật anh phải ở đây ngồi một lúc rồi.
Nhạc Quân không vội ngồi xuống chỉ là nhìn nhìn chai nước trong tay mình lại nhìn mấy chai nước hoặc đầy hoặc rỗng ở trên ghế bên cạnh, hỏi: "Lúc cậu huấn luyện cứ uống cái này?"
Lúc này trong tay Sở Ưng Trừng chỉ nửa chai nước đó, nghe thế giật mình: "...Đúng thế."
"Bình thường uống không sao nhưng bây giờ mức vận động hàng ngày của cậu quá cao." Nhạc Quân nhíu nhíu mày, "Hẳn là uống chút đồ uống có chất điện giải hoặc là đồ uống vận động như thế mới có thể bổ sung lượng muối trong cơ thể."
Mấy thứ anh nói Tả Tả sao có thể không biết chỉ đành phải lên trước giải thích: "Anh Quân, Tranh Tử chúng tôi không quen mùi vị của mấy thứ đồ uống khác, cho nên cuối cùng chỉ đành uống nước suối mà thôi.

Bổ sung thể lực dựa vào sô cô la và thanh dinh dưỡng..."
Nhạc Quân nghe thế nhìn lướt qua Sở Ưng Trừng: "Kén chọn."
"..." Sở Ưng Trừng có chút không hiểu có phải là anh thật sự giận rồi không, hay là cảm xúc gì khác tóm lại là bị câu nói phê bình này làm cho không biết nói gì.
Chỉ có chai nước trên tay là bị vặn tới lõm xuống hai lỗ lại khôi phục hình dáng ban đầu, lại lõm vào lại khôi phục.

Sở Ưng Trừng thậm chí còn không dám phát ra tiếng động chỉ yên lặng nắn.
Nhạc Quân nhìn thấy cậu như thế cho là mình đùa quá bất ngờ liền quay đầu từ trong tay trợ lý lấy qua một túi đồ, đổi chủ đề nói: "Nghiên của cậu xong rồi."
"Ơ?" Sở Ưng Trừng lúc này thật sự kinh ngạc, "Nhanh như vậy?!"
"Vốn sắp làm xong rồi, lúc mua vừa hay không có hàng sẵn mà thôi." Nhạc Quân giọng điệu hời hợt giống như tặng một món đồ không đáng nhắc tới vậy, "Cầm về thích thì dùng không thích thì để đó làm đồ trang trí."
"Vậy chắc chắn em sẽ thích!" Sở Ưng Trừng cười hì hì nhận lấy mở túi ra nhìn nhìn một chút.

Nhưng trong túi còn có hộp bây giờ Sở Ưng Trừng không tiện mở ra: "Tối nay em mới mở ra nhìn được không? Còn có, em, à, Tả Tả cũng giúp em chỉnh sửa xong cảm nghĩ sau khi đọc, quyển tập chờ lát nữa đưa cho anh nha?"
"Đương nhiên." Nhạc Quân nói, "Cậu huấn luyện đi."
Sở Ưng Trừng cười nói: "Vậy Quân Ca làm khán giả của em sao?"

Nhạc Quân nhìn nhìn sân bãi trống rỗng chỉ có hai đoạn lụa rộng lớn từ trên nóc nhà rủ xuống, cái khác gần như không có gì cả.

Trái lại trên mặt đất cũng có một số đệm an toàn nhưng so sánh với độ cao của nóc nhà thì mức độ bảo vệ làm cho Nhạc Quân không cách nào không nhíu mày.
Chính Sở Ưng Trừng lại mặc quần bó sát, áo thun ngắn tay rộng rãi có thể coi là gọn gàng nhẹ nhàng nhất để ra sân rồi.
Nhạc Quân càng nhìn càng cảm thấy cái này quá mức đơn giản rồi nên nhịn không được nắn cánh tay của cậu nhìn nhìn: "Mấy vết thương bầm tím với trầy da này đều là lúc luyện tập bị hả?"
"Đúng vậy." Sở Ưng Trừng trả lời rất tùy ý tựa như chẳng qua bình thường bất cẩn bị té chút mà thôi, "Chẳng qua gần đây em nắm bắt khá thuần thục rồi, thu lực ở tay cũng quen rồi cho nên tốt hơn rất nhiều rồi."
Tả Tả sợ Nhạc Quân hiểu làm Sở Ưng Trừng làm việc quá sức nên ở bên cạnh bổ sung: "Vẫn phải thường xuyên xịt một ít thuốc ha, Tranh Tử chúng tôi rất cố gắng đó."
Nhạc Quân nhìn chằm chằm vết thương của cậu lạnh nhạt hỏi: "Cậu không có chút biện pháp an toàn nào hay sao?"
"Có bọn họ mấy giáo viên sẽ ở dưới bảo vệ mà." Sở Ưng Trừng bây giờ đã quen rồi, không cảm thấy có gì, "Trên người em nếu như có thứ gì khác lại không thích hợp để vận động sẽ càng nguy hiểm hơn."
Tất nhiên là Nhạc Quân biết nhưng cứ thế nhìn thấy tình hình thực tế vẫn làm cho anh không khỏi nhớ lại mấy chuyện ngoài ý muốn đáng sợ.
- -Sớm biết sẽ luyện loại solo mức độ này không bằng sớm chút phản đối...
Nhưng bây giờ còn chưa nói thái độ của Nhạc Quân, Sở Ưng Trừng chắc chắn sẽ không đồng ý sửa lại.
- -Vậy thì...!nhìn xem tình huống thực tế vậy.
- -Thực sự không ổn liền nghĩ cách tăng thêm biện pháp an toàn của biểu diễn và huấn luyện.
Trong đầu Nhạc Quân nhanh chóng xoay chuyển một đống biện pháp cuối cùng lại lần nữa mở miệng: "Cái ghế kia chính là chỗ đối diện với chỗ cậu biểu diễn sao?"
"Ừm."
"Được, vậy tôi sẽ làm người xem của cậu." Nhạc Quân gật đầu, "Nhưng lúc cậu biểu diễn cứ mặc kệ tôi, lấy chính cậu làm chủ, chuyện nguy hiểm không nắm chắc thì đừng có cố làm."
Sở Ưng Trừng nghe ra anh đang quan tâm trên tay lại lần nữa quấn chút băng vải: "Được, em biết rồi."
Nhạc Quân lại nói: "Lúc chính thức biểu diễn cũng phải như thế cảm thấy không đúng liền nhanh chóng đi xuống, an toàn là quan trọng nhất."
"Tuân chỉ!" Sở Ưng Trừng cười nhìn anh, "Còn không anh Quân?"
"...Tạm thời không còn nữa, đi đi." Nhạc Quân nói, "Đừng căng thẳng."
Sở Ưng Trừng vui vẻ nói: "Em vốn không căng thẳng nhưng anh vừa nói thế em lại thấy căng thẳng rồi."

Vứt xuống một câu như thế Sở Ưng Trừng liền đặt nước xuống tản bộ tới dưới dải lụa.

Huấn luyện viên và trợ lý ở bên cạnh thấy thế nháo nhào qua đó chuẩn bị cho cậu.
Âm nhạc được mở lên.
Đây là một bài nhạc nền được sửa lại từ một bài phối nhạc của phim truyền hình võ hiệp nổi tiếng thế giới, dạo đầu du dương tĩnh mịch, đoạn sau réo rắt dữ dội, dào dạt mà toàn bộ mang một bầu không khí tiêu điều xơ xác.

Sở Ưng Trừng liền dựa theo âm nhạc dựa vào sức lực thể chất mạnh mẽ bò lên trên ở giữa đoạn lụa trắng quay cuồng, xoay tròn, vũ đạo.
Bình thường lúc cậu khiêu vũ sẽ ngay lúc giữa xuất hiện những ngắt đoạn không quá khớp nhưng đoạn lụa trắng trên không trung vừa hay có thể che đi điểm này.

Bởi vì cậu chỉ cần leo lên lúc thay đổi động tác đủ quả quyết, linh hoạt liền có thể nhìn không thể nhìn ra ngắt đoạn.
Mà động tác leo lên chuyển đổi vừa hay tuyệt diệu y như sở trường võ thuật Sở Ưng Trừng.
Trong giai điệu âm nhạc kịch liệt Nhạc Quân nhìn Sở Ưng Trừng theo tiết tấu mà giữa không trung treo mình như móc thánh giá rồi nhìn cậu bỗng nhiên từ động tác thẳng đứng ngửa ra sau chúi thẳng xuống, nhìn cậu chỉ dựa vào một chân ngay lúc xoay tròn...!mà căng thẳng tới mức vẻ mặt cũng lạnh đi mấy phần.
Loại vận động này không hổ là biểu diễn mạo hiểm thật sự quá mức thử thách diễn viên và công chúng.

Huống chi Sở Ưng Trừng chỉ tốn khoảng thời gian ngắn như thế huấn luyện thì thân thủ của cậu có tốt hơn đi nữa cũng không tính là chuyên gia.

Không phải là chuyên gia thì lỡ như xảy ra vấn đề gì kinh nghiệm giải quyết chắc chắn không đủ.
- -Sở Ưng Trừng, thật sự có thể hoàn toàn gánh vác được biểu diễn này không...
Lúc ý nghĩ này vừa lướt qua đầu Nhạc Quân liền trơ mắt nhìn Sở Ưng Trừng đột nhiên từ trên dải lụa trượt xuống!
Nhạc Quân:!!!
Sở Ưng Trừng tựa như không cẩn thật trượt tay ngửa ra sau cực kỳ đột ngột trượt xuống! Dải lụa trắng không ngừng lướt qua chân đùi cậu tốc độ cực nhanh trong một giây liền tựa như sắp đụng trúng nệm an toàn rồi!
Cùng lúc đó Nhạc Quân vô ý thức bật người dậy, chân của Sở Ưng Trừng vừa móc đột nhiên ngừng lại!
Nhạc Quân:...
Lúc này anh mới ý thức được đây thực sự là động tác kỹ thuật.

Mà lúc trước anh rõ ràng đã xem qua rồi nhưng đổi thành Sở Ưng Trừng làm thì lý tính của Nhạc Quân cũng không kịp khởi động trực tiếp đứng dậy.
Cho tới hai giây sau Sở Ưng Trừng vững vàng hoàn mỹ làm xong màn ending pose thì Nhạc Quân mới hoàn hồn.

Lúc tầm mắt anh đối mắt với Sở Ưng Trừng đang nhẹ nhàng lắc lư trên lụa trắng cười với anh.
- -Tựa như tinh linh kết hợp giữa sức mạnh và vẻ đẹp.
***
Sau khi Sở Ưng Trừng xuống thay đồ cùng với Nhạc Quân rời đi.
Tả Tả đi lấy xe, trợ lý của Nhạc Quân ở đằng sau cách hai thành viên hai mét, Sở Ưng Trừng vừa đưa một quyển tập cho Nhạc Quân vừa nhỏ giọng cười nói: "Anh lúc nãy anh có phải là tưởng rằng em xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi không?"
Nhạc Quân nhận lấy quyển vở để vào trong túi: "Không có."
"Gạt người." Sở Ưng Trừng cười hì hì, "Anh cũng đứng lên luôn rồi còn nói là không phải?"
Nhạc Quân lườm cậu.
Cái lườm này đổi thành người khác tiếp nhận thì nói không chừng sẽ sợ.

Nhưng Sở Ưng Trừng ít nhiều cảm nhận được anh không thật sự tức giận thế là lại cố ý trêu chọc anh nói: "Anh, anh sẽ lo lắng cho em chứng tỏ em làm cũng không tệ, đúng không?"
"...Quả thật không tệ." Nhạc Quân cuối cùng cũng lại trả lời, "Nhưng cậu tuyệt đối phải chú ý an toàn cái này thật sự quá nguy hiểm."
Sở Ưng Trừng nói: "Anh, anh đừng có nói nguy hiểm mãi.

Anh cứ nói thế mãi em một khi sợ hãi thì càng nguy hiểm hơn!"
Nhạc Quân ngơ ngác một lúc.
Những lời này Sở Ưng Trừng nói không sai Nhạc Quân trầm mặc một giây trả lời: "Được, tôi không nói nữa."
Anh ngẫm nghĩ rồi lại nói: "Lúc cậu lên sân khấu mấy huấn luyện còn ở phía dưới bảo vệ cậu ha?"
"Có nha." Sở Ưng Trừng nói, "Em nhìn qua thiết kế ánh đèn, tới lúc đó ánh sáng sẽ đuổi theo em và sợi lụa trắng bên dưới không có ánh sáng.

Bọn họ đứng ở dưới luôn luôn sẵn sàng bảo vệ em, khán giả cũng không chú ý tới..."
Cậu nói thế lông mày Nhạc Quân càng nhíu chặt: "Tới lúc đó ánh đèn còn chơi kiểu thay đổi? Cái này khác xa sân tập huấn bình thường có thể dễ dàng ở khoảng cách gần xa phán đoán sai lầm.

Đừng có làm đèn chiếu sáng quá phức tạp."
"Không quá phức tạp không sao cả." Sở Ưng Trừng cười cười, "Tối mai em bắt đầu thử thiết bị rồi bao gồm ánh sáng cũng sẽ phối hợp làm luôn, điều chỉnh chút xíu thôi."
Nhạc Quân vừa nghe cảnh đêm mai sẽ phát sinh, tảng đá lớn vừa đặt xuống trong lòng không lâu ngay lập tức nổi lên..
 
Vương Gia Xuyên Không Bị Ép Làm C
Chương 22: 22: Gợi Cảm Cứ Dựa Vào Truyền Thụ Kinh Nghiệm


Trên đường đi tới phòng vũ đạo Sở Ưng Trừng mở hộp quà nghiên mực Đoan Khê do Nhạc Quân mang tới.
Hộp rất mộc mạc, chỉ một hộp giấy mộc mạc như thế sau khi mở ra bên trong có nhét màng xốp hơi bảo vệ.

Lại mở tiếp nghiên mực Đoan Khê màu đen liền lộ ra.
"Đẹp thật...!" Mắt Sở Ưng Trừng sáng bừng ngón tay khẽ lướt qua điêu khắc mẫu đơn trên nghiên mực, "Kỹ thuật điêu khắc này, quá giỏi!"
Mẫu đơn nở rộ, vinh hoa phú quý.
Sở Ưng Trừng nhớ ra lúc trước Nhạc Quân còn cố ý hỏi chính mình thích hoa văn gì, lúc đó còn tưởng rằng chỉ là thuận miệng nói chút thôi không ngờ lại quyết định nội dung điêu khắc trên nghiên mực.

Bây giờ Sở Ưng Trừng bê nghiên mực trong lòng nói không cảm động không vui đó là giả.
Văn phòng tứ bảo (bút, giấy, nghiên, mực) luôn lấy mai lan trúc cúc làm đầu, thanh cao trang nhã, phong thái văn nhân, lúc trước Sở Ưng Trừng nếu mà đặt nghiên mực như thế thì có thể sẽ bị người khác chế giễu tới chết.

Nhạc Quân lại một câu nghi vấn cũng không có mà trực tiếp đặt giúp cậu, Sở Ưng Trừng thật sự là bê đồ mà nhìn thế nào cũng thấy thích.
Nhạc Quân lại nhìn tư thái của cậu có chút cảm thấy ngoài ý muốn: "Cậu có thể nhìn ra kỹ thuật điêu khắc này...?"
Sở Ưng Trừng: "??? Bằng không?"
Thực ra ông nói gà bà nói vịt rồi, Nhạc Quân tưởng rằng Sở Ưng Trừng có thể phân biệt rõ dấu vết của điêu khắc bằng máy và điêu khắc thủ công, Sở Ưng Trừng thì lại vốn không nhớ ra đầu năm nay còn có thể dùng máy móc giải quyết.

Hai người này mỗi người nói một ý mà cũng có thể liên kết lại cũng thần kỳ.
Nhạc Quân thậm chí còn cảm thấy trạng thái ngữ văn số học anh văn đều không ổn của Sở Ưng Trừng thế này, thế mà chữ đẹp đến vậy rồi còn biết hàng thật sự là càng ngày càng thần kỳ.
Sở Ưng Trừng lại không nghĩ nhiều như thế cầm lấy nghiên mực lên nhìn tới nhìn lui quan sát hết một lượt rất nhanh liền phát hiện ở phần đáy có dấu ấn.
Bốn chữ hết sức vuông vức ngay ngắn—Ấn Sở Trùng Khánh.
"..." Sở Ưng Trừng biết xã hội hiện đại không thường dùng tới ấn nữa nhưng nghiên mực này còn cố ý khắc dấu ấn cho cậu, cậu không khỏi sờ rồi lại sờ thích không rời tay.
Nhạc Quân tựa như vô ý mà nhắc nhở: "Xé màng xốp hơi bên dưới xem thử."
Sở Ưng Trừng nghe lời làm theo lúc này mới phát hiện dưới màng xốp hơi còn có một túi nhỏ.

Vừa xé mở cầm ra một con dấu bằng ngọc.
Con dấu vừa cầm lên đã dính màu mực đỏ tươi, bên trong túi còn có một tờ giấy trắng, mở ra lật lại chính là vết in của "Ấn Sở Ưng Trừng".
"Cái này...?!" Sở Ưng Trừng lúc này mới thật sự ngây cả người.

Lúc trước cậu cảm thấy nghiên mực này đã có chút quá mức quý giá rồi nhưng còn chưa kịp nói thì con dấu này liền làm cho cậu thật sự kinh ngạc một lúc.
"Anh, cái này quá mức quý giá rồi!" Sở Ưng Trừng vừa cầm lên liền cảm giác được xúc cảm khi chạm tay lên miếng ngọc này không tệ.

Dù không biết thời đại này nó đáng bao nhiêu tiền nhưng ít nhất theo kinh nghiệm lúc trước của Sở Ưng Trừng thì thứ đồ này cũng không phải là đồ chơi bày khắp phố.
Tất nhiên đối với hai anh em nhà Sở Ưng Trừng mà nói thì ngọc thạch chất lượng thế này tiện tay liền có thể tặng cho hạ nhân, nha đầu đều không phải vấn đề gì.

Nhưng Sở Ưng Trừng bây giờ chỉ là một người bình thường đối với trình độ cuộc sống phổ thông của bách tính lúc trước thì loại ngọc thạch này cũng không nên tiện tay liền có thể tặng cho bạn bè.
"Con dấu ngọc thạch này hẳn là không ít tiền đi?" Sở Ưng Trừng bê nghiên mực và con dấu cảm thấy có chút bỏng tay, "Nghiên này em cũng cảm thấy có chút quá rồi, bây giờ cộng thêm một con dấu nữa..."
"Đã khắc tên chữ của cậu rồi." Nhạc Quân sớm đã biết cậu có loại phản ứng này nên nói thẳng, "Người khác không dùng được cũng không thể trả lại.

Mà cậu không thích sao?"
"Thích thì thích." Sở Ưng Trừng rũ mắt nhìn đồ vật trong tay không biết làm sao biểu đạt ý nghĩ của mình, "Nhưng mà đồ này...!hay là ít nhất thì em trả một nửa tiền đi?"
Nhạc Quân lườm cậu: "Cậu cảm thấy mạng của tôi không đáng giá? Hay là mặt không đáng giá?"
Sở Ưng Trừng bất đắc dĩ: "Ơ, không phải tính như thế..."
"Được rồi được rồi, Tranh Tử, cậu cứ nhận đi." Trợ lý của Nhạc Quân ngồi ở ghế phụ nhịn không được quay đầu lại ngắt lời, "Anh Quân chúng tôi tận tình chọn lựa đó mà quả thực không có gánh nặng kinh tế quá mức cậu cứ yên tâm...!ờm."
Trợ lý bị Nhạc Quân không chút biểu cảm nhìn chằm chằm một cái suýt chút nghẹn luôn, ậm ừ ngập ngừng nói xong mấy chữ "Yên tâm cầm lấy đi" liền quay lại.
Nhạc Quân lại quay đầu nhìn Sở Ưng Trừng nói: "Cho cậu, cậu cứ nhận đi.

Cứ phải băn khoăn không yên thì sau khi kết thúc buổi hòa nhạc dành chút thời gian viết cho tôi mấy chữ là trừ hết nợ."
"Chữ của em có đáng tiền gì đâu." Sở Ưng Trừng nói, "Chẳng qua anh muốn em viết thì bất cứ lúc nào cũng được, anh muốn viết gì?"
Sở Ưng Trừng trước kia chỉ có nước được hoàng huynh chỉ dạy luyện chữ, bây giờ Nhạc Quân lại muốn chữ của cậu, Sở Ưng Trừng cảm thấy rất mới lạ.
"Không vội cậu lo chuyên tâm chuẩn bị cho buổi hòa nhạc trước đi." Nhạc Quân lại nói, "Chữ cậu viết cho tôi phải dùng đồ tốt nhất cho nên cậu cứ yên tâm nhận đi."
Sở Ưng Trừng còn đang do dự: "Ờ..."
Nhạc Quân nhìn cậu cứ xoắn xuýt mãi cuối cùng đành vứt ra một câu giải quyết dứt khoát: "Cậu cho rằng thu nhập của tôi giống như cậu sao?"
Sở Ưng Trừng: "..."
Vì để cho chính mình nhận quà Nhạc Quân thế mà lại còn diễn loại kịch này, trong lòng Sở Ưng Trừng cảm thấy buồn cười.

Cuối cùng cậu cũng quyết định nhận quà: "Em tất nhiên biết thu nhập của anh Quân cao hơn em, anh là tác giả có tiếng tăm như thế.

Được thôi vậy em liền nhận lấy.

Dùng để viết lời nhắn trong buổi hòa nhạc trước sau đó bất cứ lúc nào cũng chờ anh Quân sắp xếp bài tập cho em?"
Lúc này Nhạc Quân mới dời tầm mắt tới chỗ khác lại lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ: "...Ừm."
***
Sở Ưng Trừng và Nhạc Quân cùng đi vào trong phòng tập vũ đạo, Tô Vu Mân giáp mặt lại đưa tới một túi đồ.
Sở Ưng Trừng mờ mịt: "Gì thế?"
Tô Vu Mân: "Tặng cậu đó."
"Ô, hôm nay đều tặng quà cho tôi?" Sở Ưng Trừng vui mừng, " Không biết còn tưởng rằng hôm nay là sinh thần...!sinh nhật của tôi tới rồi."
"Đều?" Tô Vu Mân nhìn lướt qua Nhạc Quân, "Nhạc Quân cũng tặng đồ cho cậu rồi? Quà gì thế? Đừng có trùng với tôi nha."
Nhạc Quân lạnh nhạt trả lời: "Xem thử cậu tặng gì."
"Nghe lời này của cậu thì đoán chừng của tôi không bằng rồi, tôi chính là một ít đồ vật đơn giản." Tô Vu Mân từ trong túi giấy lấy ra hai hộp nhìn về phía Sở Ưng Trừng, "Lần trước tôi chẳng phải đã nói là trong lúc tham gia chương trình gặp một khách quý là thế gia trung y sao? Chính là XX Đường đó.

Bảo cậu đi để bọn họ xoa bóp một chút, xoa xoa một chút vết bầm của cậu thì cậu lại không chịu đi.

Tôi chỉ có thể nhờ người mua thuốc mỡ của bọn họ thôi."
Sở Ưng Trừng: "Chuyện này có gì đâu chứ có cần thiết tới thế không? Mà đi xoa bóp thì trong chốc lát có thể nhìn nghiêm trọng hơn rất nhiều đó, trong thời gian ngắn còn không thể vận động mạnh, đây chẳng phải là thêm phiền sao?"
"Cậu là thần tượng kiểu sắp phải chuẩn bị cho buổi hòa nhạc rồi chẳng phải là cần đi tham gia chương trình tập huấn quân sự sao.

Cho nên chăm chút cho da và hình thể của cậu chút đi biết chưa?" Tô Vu Mân lật mặt sau của hộp chỉ chỉ sách hướng dẫn, "Thuốc mỡ trị thương của XX Đường rất nổi tiếng, đặc biệt là bản này có lúc còn bán sạch có lẽ hiệu quả không tồi.

Buổi tối cậu quay về tắm rồi dựa theo sách hướng dẫn mà thử xem sao."
Cậu vừa nói thì đồ vật đã được nhét vào trong tay của Sở Ưng Trừng.

Sở Ưng Trừng vừa thốt ra một câu "Thật sự không cần...", Tô Vu Mân liền nhướng mày nói: "Cậu nếu như không nhận nữa tôi liền thảo luận với anh Lý một chút về tình hình da của cậu, anh ta có thể bảo Tả Tả ngày ngày giám sát cậu đắp ba lớp mặt nạ, cậu có tin hay không?"
Sở Ưng Trừng:...Sao mà tên nào tên nấy đều có thủ đoạn đến thế!
- -Quả nhiên cười ôn hòa chỉ là hình tượng mà thôi!

Hết cách, Sở Ưng Trừng chỉ đành phải lại nhận đồ.

Nhưng cái này còn chưa đủ Tô Vu Mân nhìn Tả Tả tới nhận đồ trong tay còn sẵn tiện dặn dò một câu: "Tả Tả cậu xem một chút thuốc mỡ này phải dùng thế nào nhớ nhắc nhở cậu ta dùng."
Tả Tả đồng ý rồi cùng Sở Ưng Trừng đi qua bên cạnh cất đồ rồi thêm vật nặng.
Nhạc Quân cùng với Tô Vu Mân vô ý hoặc cố ý liếc nhìn nhau không nói gì cả, không hẹn mà cùng tách ra.
***
Lần tập luyện buổi chiều nay Sở Ưng Trừng đã có thể thuận lợi nhảy xong toàn bộ quá trình.
Các giáo viên vũ đạo đều thở phào một hơi, biểu hiện lúc đầu của Sở Ưng Trừng làm cho người ta khó có thể tưởng tượng ra, bây giờ cuối cùng cũng đuổi kịp rất tốt rồi.

Dù sao thì phần múa tập thể không đến mức trở thành nhược điểm rõ ràng.
Một tuần sau đó vũ đạo sẽ tiến hành tới bản xác định cuối cùng.

Một tuần cuối chính là cố hết sức không sửa động tác tránh cho lúc lên sân khấu bỗng nhiên nhớ nhầm động tác sai sót.

Cho nên tập luyện của hai tuần tiếp theo cái cần làm đều là không ngừng hoàn thiện động tác nhỏ, cố gắng tinh chuẩn.
Mà vấn đề lớn nhất của Sở Ưng Trừng vẫn là vấn đề kia.
"Tranh Tử, độ gợi cảm của cậu nha..." Giáo viên cảm thán nói, "Có lúc linh lúc không linh, phần lớn thời gian đều là không linh nha.

Có lúc bạn nhảy đều gợi cảm hơn cậu, cậu sao có thể tựa như cọc gỗ vậy? Phúc lợi đâu, service đi! Cậu tốt xấu cũng phải Wink một cái, hôn gió một cái, cái này cũng không nhớ được sao?"
Sở Ưng Trừng bất đắc dĩ nói: "Tôi cũng nhớ được nhưng tôi vừa do dự động tác liền mất dáng, lộ ra có chút ngu ngốc..."
Giáo viên nói: "Cậu làm tốt nhất chính là động tác lúc hai người bọn họ trước sau dán sát cậu, cậu thở hổn hển đó chính là đẹp nhất.

Cậu không thể tìm chút cảm giác này hay sao?"
Sở Ưng Trừng bất đắc dĩ:" Đó làm sao tìm nha? Anh quân nói tôi thở là được mà, tôi cứ thở thôi, thở mà còn cần cảm giác gì?"
"Vậy anh ta quả thật tìm một biện pháp đơn giản mà hiệu quả rồi." Giáo viên ngẫm nghĩ, " Vậy lại nhảy thêm một lần kiểu này? Lúc động tác cuối cùng các cậu đừng vội giải tán đứng ở đó để bọn họ cùng cậu tìm chút cảm giác."
"Tôi thì không ý kiến..." Sở Ưng Trừng nhìn về phía Nhạc Quân và Tô Vu Mân đang uống nghỉ ngơi bên cạnh, "Nhưng bọn họ có phải là còn cần nghỉ ngơi thêm chút nữa..."
Giáo viên biên đạo múa đi hỏi hai người kia một chút cũng nói ra lý do, hai người đặt chai nước xuống đứng dậy.

Sở Ưng Trừng biết rõ bọn họ là tới tập luyện chung nên có chút ngượng ngùng.
Trước đó Nhạc Quân cùng cậu tăng ca luyện tập mấy lần, lần nào cũng bị liên lụy tới mỗi cách tám nhịp là ngừng một lần, còn đứng ra chỉ dạy cậu nữa.

Sở Ưng Trừng cảm thấy như thế làm phiền người ta quá rồi sau cùng nói gì cũng không muốn Nhạc Quân lại cùng cậu "Luyện tập bổ túc ngoài giờ." Bây giờ thế mà phải cần hai người tới cùng luyện chung với chính mình, Sở Ưng Trừng vừa cảm thấy cảm ơn lại vừa cảm thấy buồn bực trong lòng.

- -Một cái là Rap, một cái là gợi cảm sao mà cứ học không được chứ!
Sở Ưng Trừng không hiểu chính mình đến cùng là làm sao rồi nghĩ tới nghĩ lui rồi quy tội cho cách nghĩ trong nội tâm vẫn còn bảo thủ quá mức không thể buông xuống cộng thêm sợ biểu hiện không tốt quá mức vụng về nên dẫn tới việc vẫn luôn làm không tốt.
- -Cùng đám huynh đệ binh lính cùng c** s*ch nhảy xuống sông tắm biết bao nhiêu lần rồi còn xấu hổ gì nữa chứ!
Sở Ưng Trừng bực bội xoay chuyển mấy suy nghĩ này chỉnh sửa lại vật nặng trên tay của mình sau đó nhìn về phía Nhạc Quân và Tô Vu Mân đang đi tới: "Các anh...!có muốn cởi bỏ chút vật nặng không?"
Vì để rèn luyện năng lực thể chức, Nhạc Quân và Tô Vu Mân mấy ngày hôm nay cũng bắt đầu mang theo vật nặng rồi chẳng qua bọn họ chỉ thêm trên hai tay và eo tổng trọng lượng ít hơn Sở Ưng Trừng rất nhiều.
Nhưng Sở Ưng Trừng bây giờ cảm thấy người ta là tới chạy phụ mà còn phải mang vật nặng hình như có chút quá đáng.
"Cởi gì chứ?" Áo thun của Nhạc Quân đều ướt đẫm rồi nhưng một chút vẻ mệt mỏi cũng không có, "Cậu mang còn nhiều hơn tôi mà còn mang lâu như thế vậy mà còn muốn tôi cởi coi tôi là gà bệnh sao?"
Anh cũng đã nói như thế rồi Sở Ưng Trừng liền không kiên trì nữa mà nhỏ giọng nói với hai người một cậu: "Ngại quá làm phiền hai người rồi."
"Không phiền tôi cũng phải củng cố lại." Lúc Tô Vu Mân nhảy không mang kính tóc vuốt về sau mấy phần lộ ra vẻ nghiêm nghị hơn bình thường mấy phần, "Tới đi."
Giáo viên chờ bọn họ đi tới vị trí thì bật nhạc lên, thế là lại nhảy một lần nữa.
Trong lòng Sở Ưng Trừng đang buồn bực lúc nhảy phá lệ nhập tâm.

Ánh mắt của Nhạc Quân và Tô Vu Mân cứ lướt qua người cậu, Sở Ưng Trừng cũng không biết có chú ý tới không dù sao cả người đều nhập tâm tập trung vào trong vũ đạo.
Lúc động tác định vị cuối cùng cậu cũng không cần cố ý phóng đại hơi thở, trước ngực phập phồng cũng đủ kịch liệt rồi.
Nhạc Quân với Tô Vu Mân một trước một sau dán sát cậu, một số bộ phận trên người thậm chí còn thật sự dựa gần nhau.

Nhiệt độ nóng hổi cách áo thun mỏng manh truyền qua lại, tiếng ba người thở gấp cũng đan xen cùng nhau.
Sở Ưng Trừng nhảy nhiều lần như thế sớm đã quen với loại tiếp xúc này.

Cậu chỉ là nhìn chằm chằm chính mình trong gương hơi híp mắt liều mạng muốn tìm ra đây đến cùng là trạng thái gì.

Nhưng ngoài động tác và thở gấp cậu thực sự không thể nhìn ra thứ gì khác nữa.
Nhạc Quân tựa như nhìn ra trong lòng cậu có chút gấp gáp cúi đầu dựa sát bên tai cậu giọng nói trầm thấp mang theo chút th* d*c: "Đừng gấp như thế này rất tốt rồi."
Không biết có phải là vận động quá mạnh hay không mà Sở Ưng Trừng nghe lời của anh mà cứ cảm thấy nhịp tim đập kịch liệt khó mà bình tĩnh được.
Đúng lúc này một cách tay Tô Vu Mân từ đằng sau vươn tới nắn cằm của Sở Ưng Trừng, chỉ chốc lát đã làm cho cậu quay đầu về phía mình.
"!!!" Sở Ưng Trừng bị động tác chưa từng xuất hiện qua dọa giật nảy mình.

Cậu không có cách nào hoàn toàn xoay qua chỗ khác nhưng góc độ của phương hướng đã đủ chuyển động ánh mắt đối mặt với Tô Vu Mân.

Cậu và Tô Vu Mân trong chớp mắt nhìn thẳng vào nhau Tô Vu Mân liền cười mỉm.
"Thần kỳ nha!" Giáo viên vũ đạo vừa vỗ tay liền cảm thấy chính mình tìm được mạch suy nghĩ.
"Tranh Tử, cậu tương tác với bọn họ! Cứ dựa vào kinh nghiệm bọn họ truyền cho là được rồi!".
 
Back
Top Bottom