Cập nhật mới

Khác Vương Gia Uy ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)

Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 80


Ở bệnh viện lại là một không khí khác hẳn

Những người đàn ông ngồi một phía người đứng người ngồi nhưng mang trong người một cảm giác khó nhau là lo lắng tực độ

Sau vụ này Vương Gia Uy cho thuộc hạ canh gác khá nghiêm ngặt vào chặt chẽ ,

Anh giao cho A Phi và Mạnh Hiên canh chừng hàng cửa ngoài

Hai người còn lại thì đứng như tượng trước cửa phòng

" Lão khốn sau khi Thiên cậu ta khỏi hẳn thì cái mạng lão ta coi chừng "

" Thành bình tĩnh đi đã đây là phòng bệnh về phần lão ta khoan đã vội đợi khi Thiên bình phục hoàn toàn "

-------------------------------------

Màn đêm bắt đầu rươm xuống cũng là lúc một cuộc thảm sát chuẩn bị nổi dậy trong đêm nay chắc có lẽ lại một đêm không dài

Lúc chiếc xe cadilac dừng trước khoảng khu đất trống không xa của toà biệt thự xa hoa lộng lẫy trước mặt

Nhìn từ chổ đứng cô đây có thể nhìn thấy rõ được thuộc hạ đã được ra hiệu bao vây nhắm từng cây súng tỉa vào đúng mục tiêu

" Hạo Hạo làm tốt lắm "

" Bây giờ đợi đến khi gia đình lão ta xum họp là lúc chúng ta tấn công cậu phải làm sao dồn lão ta đến đường cùng lúc đó cứ chờ tôi Còn A Thẩm cậu nhớ bảo vệ tốt cậu ta "

" Tuân lệnh "

Tần Nhi khuôn mặt lạnh tanh nhìn về ngôi biệt thự với vô ngàn cảm xúc

A Thẩm là một trong trợ thủ đắc lực của cô , cậu ta mới hoàn thành nhiệm vụ thì ngay trong ngày được lệnh nhận việc này

Lập tức giả danh một tiểu thụ vào làm nhân viên quét dọn trong biệt thự này

Tất cả lối đi cho đến đường hầm căn cứ , điều nằm trong tay cô như đinh

" Nghe cho rõ chuẩn bị hành động 3...2....1 sẵn sàng "

Cô hô hào tung hoát đạo tất cả thuộc hạ đi vào căn biệt thự Thương Cương Hoằng

Còn cô thì khác dùng một sợi dây leo nhanh như thần lên trên tầng thượng vì đây mới là nơi chôn sống lão ta

---------------------------------------

Còn không khí bên trong lại khác xa hoàn toàn bên ngoài

Ấm áp hạnh phút của gia đình xum họp bên nhau

Hắn có cô vợ xinh đẹp và hai cô con gái chững chạc 7- 8 tuổi

Hắn đâu ngờ rằng đêm nay là lần cuối nhìn mặt vợ con , sống tràn đầy ấm áp hạnh phút như thế này nữa cứ từ từ hưởng thụ thêm trọn vẹn nửa tiếng

" A Thẫm qua này với anh "

Cậu nhìn thấy Nhật Hạo thì lập tức lôi hai tên thuộc hạ đã bị cậu tẩu độc quăng vào trong kho ,

Hai người nhanh chóng thay đổi y phục trên người của mình

" Anh Hạo anh ở đây chị Nhi ở đâu vậy "

" Sân thượng nhiệm vụ của hai ta là dụ hắn lên trên , ở đây chúng ta giết sạch "

A Thẫm nghe thôi cũng đã hiểu được mục đích của Tần Nhi

Đã lập tức nhanh chóng thay đổi bộ mặt nghiêm túc lạnh tanh hơn

Tần Nhi hạ quan tinh thần với tư thế sẵn sàng , ánh mắt sắc bén láo liên liên tục xung quanh

Mọi vật như nằm trong tằm ngắm của cô

Nhật Hạo một ngày quan sát mạnh mẽ kĩ càng hơn ,

Ở phía hai người thuộc hạ đứng có hai tên thuộc hạ đứng gác không cần đến hai người ra tay cũng tự khắc người khác xử lí

30 phút đã đúng giờ đã bắt đầu cuộc tàn chiến ,

Hai khẽ miệng cả hai điều cong lên một đường tuyệt mỹ vô cùng

Và cả hai trở nên hoảng sợ và giả cải hình tượng ,

Nhật Hạo nhẹ mắt đội nón đen cùng chiếc miệng mặt đen nghiêng đầu bóp tay như chuẩn bị sẵn sàng

Anh rút cây súng lục kiểu mới nháy mắt tinh nghịch với A Thẫm đứng bên cạnh mình

A Thẫm thì vào vai một tên yếu đuối từ trong phòng bếp bước ra

Ánh mắt kiên định gật đầu với Nhật Hạo

Bỗng chốc tiếng la hét thất thanh như một thanh âm loa hết cỡ vang dội cả phòng bếp lẫn phòng khách và dĩ nhiên tiếng hét đó đã làm gây sự chú ý cho tất cả người ngoài phòng khách

" Ông chủ ....

ông chủ trộm trộm.... hắn còn mang theo súng.. nữa "

Thương Cương Hoàng nhìn thấy khuôn mặt kia của cậu trở nên xanh xao lo sợ liền bất giác được có người đến ám sát ông

" Mau còn không mau chạy theo "

" Thưa ...

ông .... chủ hắn ta hình như chạy theo hướng sân thượng "

Nghe thấy vậy hắn ta lập tức bỏ ngang vợ con của mình mà lập tức chạy theo đám thuộc hạ của mình

Dưới sự ngỡ ngàng của cậu hắn ta sợ chết vậy ư ? hắn ta còn bỏ trước sự sống chết vợ con mình ư ?

Đúng thật thất cưới nếu vậy A Thẫm này sẽ không tha cho bất cứ ai trong Thương Gia này

A Thẫm không từ bước bấm chiếc nút nhỏ ngang hông của mình ,

Cậu lập tức lui chân lui người khoảng chừng tận tám bước

Và hiển nhiên vì sau khi chiếc nút được khai phá hai ba nút bom mini được sáng tạo kích động

Nhanh như cắt một tiếng nổ tung vộng cả phòng khác lớn

Khói lửa ngùn ngụt cháy lên cao những màng khói xám huyền ảo đó đã hình dung được A Thẫm đã ra tay tàn nhẫn không do dự dù chỉ một lần

Với anh một lời chỉ huy ra lệnh của Tần Nhi cho dù có chết ở đâu cậu vẫn nhảy vào làm tận cùng

" Ba ngươi đừng trách ta tàn nhẫn máu lạnh như thế này nếu muốn trách thì trách lão ta "

Giọng cậu trở nên khàn khàn từ như những lời nói được phát ra từ những khe miệng nghiên nghiến cứng rắc của cậu

Nhìn ra bên ngoài những tên thuộc hạ đã được những người đang công kích bên ngoài trừ khử anh mới yên tâm

Xoay người bên trong sâu trong ánh mắt lạnh lẽo là những vũng máu hôi tanh

Cậu không quan tâm cũng không thiếc nhìn mà lập tức chạy nhanh theo hướng sân thượng

Những tên thuộc hạ chạy theo Nhật Hạo đã tử nạn trước họng súng lục của anh

Nói không ra thì những viên đạn từ súng anh bắn ra điều chứa đựng hận thù căm phẫn vô cùng

Thương Cương Hoằng khi bước đến bục thang sân thượng nhìn rõ quan cảnh đẫm máu trước mặt mà trở nên bàng hoàng , lo sợ trong lòng

Nhưng vẫn hiên ngang hóc hách xông cửa sân thượng , đứng một trời với thân hình to lớn , mụp mạp

" Mày là ai ra đây cho lão xem , dám to gan xông vào cấm cung của ta "

Hắn ta mặc ngoài thì la nhưng trong lòng lại lo sợ cùng với sự rối rắm ,

Hắn suy nghĩ với thế lực này của hắn ngoài Vương Gia Uy , Hàn Thiên , Tống Hiểu Phàm và Vũ Thành thì còn ai có thế lực khủng thế này

Nhưng vẫn tầm ngoài mong đợi ba người họ vẫn đang bên cạnh 24/24 với tên Hàn Thiên kia sao có thể xuất hiện tấn công Thuơng Cương Hoằng ông trong đêm tối như thế này

" Tôi phải gọi ngài như thế nào Thương Tổng hay Thương Lão Đại hay Thương Cương Hoằng "

" Ngươi là nữ ... không thể nào mau ra đây "
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 81: Cuộc Tàn Chiến Khốc Liệt


Tần Nhi giọng lạnh lùng như vẻ kiêu ngợi hắn ta

Như cô dự đoán bây giờ có cố tỏ ra cứng rắn mạnh mẽ đến đâu thì cũng hẳn trong lòng đầy hoài nghi

Đúng ! hắn ta sao khi nghe được tiếng cô thì bắt đầu trở nên mất bình tĩnh hơn

" Chúng ta từng gặp mặt "

Lúc này cô bước ra từ sau khuôn vườn trên sân thượng những bước chân không dài nhưng tao nhã , khiếm nhường

Nhưng cái làm hắn sửng người là ánh mắt đầy lạnh lẽo căn chứa sự hận thù

Đôi đồng tử đen láy không chút tia dao động rốt cuộc cô ta là ai ?

" Hhh ngươi nói từng gặp "

" Đúng chúng ta đã từng gặp mà rất quen thuộc với ông "

Thương Cương Hoằng cau mày suy nghĩ về từng chữ cô nói

Từng gặp tại sao ông không hề có ấn tượng gì hết trong mắt ông

" Tất nhiên là ông sẽ không biết tôi vì lúc đó tôi trang điểm khá đậm "

" Cô nói thẳng ra cô là ai và tại sao đến đây giết hết người của tôi "

Tần Nhi nhếch miệng quăng cho hắn ta một nụ cười khinh miệt

" Đúng tôi đến giết người nhưng không chỉ giết thuộc hạ của ông mà ngay cả toàn bộ Thương Gia ông tin không "

Giọng nói vô cùng lãnh đạm và chậm rãi chứa trong đó là sự khiêu khích đối phương , không một tia sợ hãi khi đứng đối diện với nhau như thế này

" Cô đã làm gì cả Thương Gia tôi "

Trong khoản khắc này có thể nhìn ra được ông ta dần dần mất đi vẻ bình tĩnh và kiểm soát bản thân mình

Và khẳng định rõ ràng ông ta thật sự yêu quý cái gia đình này nhưng chỉ đáng tiếc một lần cũng không gặp

" Làm gì là làm gì tôi còn chưa đặt chân vào cổng Thương Gia thử hỏi cách nào tôi không phải người vô hình "

Thương Cương Hoàng chưa từng đối mặt hay xử xự giống như bây giờ và thứ duy nhất đó là không đối mặt với phụ nữ

Ông cực kì khinh tất cả đàn bà trên thế giới trừ vợ mình

Nhưng người phụ nữ trước mặt ông đây là loại người khá nguy hiểm , lạnh lùng thì cũng không đúng mà vô cảm thì cũng không cho đến tàn ác thì lại không chỉ mang đến cảm giác máu lạnh đến rùng mình

Trong đầu lẫn bên trong mách bảo cho ông rằng loại người phụ nữ nào không có thân phận đơn giản mà vô cùng nổi bật nhưng không hiểu nổi bật ở đâu

" Tôi là Tần Nhi là Vương Phu Nhân giờ đã biết "

" Tần ....

Nhi là cô tại .... sao như thế này được "

Thương Cương Hoằng chợt lùi lại phía sau khuôn mặt cũng dần biến sắt đi ,

Tại sao là cô ?

Tần Nhi ?

Vương Phu Nhân không phải luôn lan toả với vẻ ngoài yếu đuối lí nào lại thành một người khác

" Hahaaaa ... biết thế ông sẽ có phản ứng như thế này , có lẽ ông đây không hiểu rõ chữ hai mặt hai nết hai người "

Nghe đến đây ông mới hiểu rõ thật là quá sắc bén thì ra ngoài bộ mặt đó cô còn một bộ mặt khác , con người khác và nết khác

Cho đến hôm nay nhìn ra được người phụ nữ trước mặt ông mới hiểu rõ được khinh phụ nữ là tự chính lấy con dao đâm thẳng vào ngực của mình thật kinh tởm

" Cô nên nhớ chúng ta chưa từng gây hận thù gì với nhau đến ám sát tôi không thẹn lòng hay sao "

Những câu cuối cùng ông đã cố tình gằng giọng rợn người nói thẳng nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen láy mê người đó

" Thẹn .. hừ ... tôi không dám nhận từ đó "

" Cô .."

Hắn chưa kịp nói hết câu thì đã có một bóng dáng cao to , khuôn mặt thanh tú đang trong bộ dạng hớt hai hớt hải chạy vào hét to

" Ông chủ ...

ông chủ bà .. chủ và hai tiểu thư ... chết rồi ạ "

" Chết .... không thể nào "

Thương Cương Hoằng sau khi nghe tiếng thông báo của A Thẫm nét mặt trở nên xanh xao sợ hãi như một con mèo ướt nhát

Hắn ta lập tức lùi những bước nặng nề ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn hướng đến nhìn cô như muốn bay đến giết cô ngay lập tức

Với hắn giết chết cô như trong tầm tay nhưng bây giờ quan trọng hơn với ông là vợ con

Những bước chân nặng trĩu tinh thần lảo đảo mơ hồ trước mặt của mình

Tần Nhi bĩu môi khinh mắt về ông ta như chuyện gì đó không liên quan đến mình ,

Ánh mắt cô nho nhả nhìn về hướng bóng của A Thẫm với vẻ hài lòng và thích thú với vai trò của cậu hoàn thiện vô cùng

Nhưng khi đi được vài bước thì lập tức hắn tả khuỵ xuống đất trong cơn hoản loạn từ bên ngoài đến tinh thần

" banggggggg "

Tiếng súng thanh âm không vang dội nhưng cũng đủ lớn trong khoản không gian rộng mà hẹp trong phạm vi

Đúng là cô đã mau chóng khuyên chuyển ánh mắt đến hành động tàn nhẫn rút cây súng truy hồn trong ống quần bắn một chút không do dự về bắp chân của hắn
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 82


Làn gió nhẹ nhàng như xôn xao thoáng quá nhanh thoáng chậm lùa ập vào không khí lãnh khốc tàn ác này

Tần Nhi nở nụ cười mỉa mai hướng đến cho thân hình mụp mỉm khuỵ dưới sàn

Với cô đây chỉ là trò chơi nhẹ để thoáng thố mùi vị đau khổ

" Ông thấy thế nào lực bắn ra không tồi "

Thương Cương Hoằng quằn quoại nhìn rõ vào khuôn mặt kiều diễm của cô ,

Thật không ngờ một người có sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành này lại có tâm địa nguy hiểm máu lạnh như thế

Nhìn vào vết thương rồi lại nhìn lên khẩu súng truy hồn lấp la lấp lánh kia khiến hắn hết sức bàng hoàng

Khẩu súng này không phải cử Vương Gia Uy hay sao , anh giữ kĩ như thế chưa từng dùng đến xem như bảo vậy vậy mà có thể yêu chiều tặng bảo vật này

" Cô muốn gì ở tôi ... tiền ... gia tài ...

Thương Thị hay Bang Thương Cương "

" Thứ tôi muốn không những là như ông nói mà ngay cả tính mạng cỏn con này của ông tôi cũng muốn lấy "

" Ông cũng đã sống trên đời này năm mươi lăm năm rồi còn gì cái gì hưởng thụ cũng đã hưởng thụ nên bây giờ chết đi tổng thể là chuyện tốt ông nghĩ thế nào "

Thương Cương Hoằng tưởng chừng nói trao hết cho cô ta tất cả để có thể giữ quản toàn tính mạng này

Ai ngờ cô ta lại tham vọng không những lấy đi tất cả gia tài lẫn công ty ngay tính mạng này cô cũng không tha có phải loại phụ nữ nguy hiểm tột cùng đó hay sao

" Tại sao không nói gì hả Thương Tổng chị Tần tôi đây đã nói hết lời hết điều kiện với ngài rồi hay sao "

" A Thẫm ngươi ... ngươi "

" Tôi thế nào ..

à tôi quên xin tự giới thiệu tôi là Triệu A Thẫm thuộc hạ của Thủ Lĩnh Bang Thần Long Tần Nhi "

Hắn ta đã thật sự bất ngờ với thủ đoạn lẫn kế hoạch chu toàn đến từng xi ti mét này không một lỗ hỏng nhỏ

Trong nhà có gián điệp mà một người trên thương trường đầy rẫy nguy hiểm này vẫn không qua được một nữ trùm có phải thật thất cười

" Muốn giết thì giết đừng vài dòng không mệt sao "

" Huaaaaaa ... trò chơi chỉ mới tới hồi giữa "

Tần Nhi cũng đã nhận ra được sự thay đổi trên khuôn mặt của hắn từ biến sắc đến trắng bệch

Cô có thể nhận ra ông ta đang dần trở nên thua ngay cả một người phụ nữ

Như vậy cũng đúng thôi đó là do ông ta ngu muội lẫn tham vọng về mình quá cao luôn khinh thường con người phụ nữ

" Rốt cuộc vì sao "

Thật chất ông cũng rối rắm trong lòng đã làm gì đắc tội đến cô ta ,

Mà đích thân đến Thương Gia ám sát tận tay ra mặt như thế này

Nhìn là nhìn ông cũng có thể thấy được từ tầm quan sát , tấn công , phòng ngự , ra tay giết người cho đến sự bình tĩnh tuyệt đối này đã chứng tỏ được họ không phải một sát thủ tầm thường

" Vì gì á ? vì ông đã đụng đến anh trai tôi Hàn Thiên "

Hắn ta trợn người với lời nói của cô ,

Lúc đầu ông chỉ định ra tay ám sát Vương Gia Uy nhưng đâu ai ngờ trước được cậu ta dùng thân mình bảo vệ cho Vương Gia Uy

Cũng không ngờ Tần Nhi và Hàn Thiên là anh em ruột của nhau

Đây không phải là do ông tự làm tự chuốc lấy hay sao

Ông cũng chẳng hiểu rõ một người như mình lăn lộn trên chốn nguy hiểm vô số kể chưa từng phải dè chừng ai

Nhưng mà bây giờ lại dè chừng trước một người phụ nữ thì ông càng lo sợ bấy nhiêu

" Sao vậy tại sao ngài lại im rồi "

A Thẫm nhìn vào mặt hắn ta chỉ muốn binh một quyền vào bộ mặt giả nhân giả đức này

Nhưng đã thì sao thật chất cậu biết rõ ông ta đang phải chịu đau đớn từ viên đạn súng truy hồn bắn ra đang dày vò từ cơn từ cơn

" Nhật Hạo , A Thẫm tôi cho hai cậu một lần chơi rồi hẳn kết thúc "

Tần Nhi vừa nói vừa nháy mắt bí hiểm trong sự tinh nghịch lẫn chiêu trò ,

Đã là trò chơi thì phải có thái độ như vậy thì mới trở nên thú vị hơn

Riêng hắn ta vẫn không hiểu được vấn đề rốt cuộc cô nói vậy với hai thuộc hạ là ý gì

Tất nhiên quả như dự liệu Nhật Hạo không do dự rút ngay cây súng lục bắn thẳng vào bắp đùi còn lại

Viên đạn một phát bắn nhanh bắn thẳng làm cho hắn đau đớn ngã quỹ xuống nền nhà dùng sức hai cánh tay gậy xuống nền đất

" Ahhhh "

Thương Cương Hoằng hết lần đau đớn vết thương cũ lại đau đớn hơn vết thương mới này

Ông đã hiểu ra từ hàm ý câu nói của cô nhưng có biết cũng đã muộn

Không dừng hẳn lại đó mà còn A Thẫm đang hết sức thoả mãn cậy vung tay vung chân , bẻ khớp răng rắc mười ngón tay nghe thật giòn

Cậu đưa tay thành nắm đấm dùng hết sức từ trước đến nay đã rèn luyện mài dũa

Vung nắm đấm mạnh mẽ cùng nguỵ lực như gió xẻn mạnh xuống bộ mặt kia của hắn

Tất nhiên một lần nữa bên má phải đã xưng và chảy máu liên tục

Ông từ trước đến nay chưa từng ném vị của một nắm đấm ra quyền mạnh bạo như thế này

Nó như một cú trời giáng vào người ông toàn bộ cơ thể đến bộ não điều như muốn sức mẻ ra từng ti từng tí

" Haizzzz tốt lắm ... bây giờ chắc ông đã thậm được mùi vị hành hạ cho nên kết thúc trò chơi tại đây "

Không nói thì thôi mà cô đã ra miệng chỉ là những lời sắc bén như con dao được rèn ,

Cô từ trước đến chưa từng nhân từ với ai , đã nhân từ thì không phải danh thủ lĩnh đặt trên đôi vai này

Tần Nhi lắc đầu miệng thì cong một đường tuyệt đẹp ,

Bàn tay dơ lên thành một đường thẳng phanh tay bấm còi lập tức viên đạn bạc phăng thẳng vào ấn đường của hắn

Tiếng súng chợt nhỏ dần không như lúc đầu vì lần này cô đã bắn ra với cự li xa

Vì hành sự của cô khá nhanh nhẹn làm cho ông chưa nhìn được hết quan cảnh thành phố đêm nay

Có lẽ ông trời đã đặt sẵn ngày định mệnh đến ngày tử nạn của mình khi mới bước vào tuổi lão niên

Có lẽ ông trờ khá bất công khi ông chưa một lần nhìn mặt vợ con lần cuối đã ra đi trong hoàn cảnh như thế này , điều nực cười lại chết dưới súng của phụ nữ

Tiếng tăm của ta , danh phận lẫn địa vị trên đất Italy đã mãi vùi chôn sâu huỷ hoại một cách nhẹ nhàng

Cũng hiểu dù công an có điều tra thì chưa chắc dám lấn sâu hơn vào vụ án này coi như Thương Cương Hoằng này chết vì tự tử hay lấy đại một lí do để nói với truyền thông

Ông chết không nhắm mắt những dòng nước mắt máu chảy dài

Đã thấy được cái chết này của hắn vô cùng tức tưởi

" Là do ngươi đáng chết chứ không phải do ta "

Tần Nhi cau mày thấp giọng nói một câu cuối cùng với hắn rồi qua người cùng Nhật Hạo và A Thẫm rời khỏi sân thượng

Trên sân thượng những làn gió lạnh thổi hiu hiu trong thời tiết mát mẽ nhưnh trong toàn biệt thự Thương Gia không khí trở nên u ám lạnh lẽo như dưới nhiều tầng băng ngàn năm

" Sau khi rời khỏi ra lệnh cho mấy tên còn lại kích hoạt bom rồi mau quay về bang "

" Rõ "

" À Hạo lần này cậu về bang một mình để A Thẫm cùng tôi "

Tần Nhi nói xong liền cẩm cổ tay của cậu bước vào xe

Tất nhiên người lái là A Thẫm , trong khoảng chốc với cô tối nay không những ra tay một cách máu lạnh mà còn bỏ được nổi căm hận trong lòng
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 83: Hàn Thiên Tỉnh Lại


Trong xe cô không hề mở mắt chỉ an tâm mà tựa lưng vào thành ghế bốn mạng người thì sao

Với cô không hẹn với lòng đó là kết cục mà ông ta phải chịu khi đã làm tổn thương đến anh , làm anh trai cô bị thương là điều đáng chết

" Chị mệt hay sao "

" Không em chạy nhanh về biệt thự cho chị "

A Thẫm không tiếp tục hỏi vẫn mà một mực tập trung an tầm mà lái xe ,

Chiếc xe của cô an toàn khựng trước cổng biệt thự Vương Cung Gia

Tần Nhi cùng A Thẫm một lược bước xuống với mọi sự ngạc nhiên

Có thể họ không biết cô đã ra khỏi biệt thự lúc nào cho nên biểu hiện này mà nói là theo phản xạ tự nhiên

" Tôi phải ra ngoài xử lí việc quan trọng của bang nên phải hành động bí mật "

" Dạ tôi hiểu rồi ạ "

" Mà Uy không về nhà hay sao vậy Má Trần "

" Dạ cả hai thiếu gia không hề về nhà "

" Hai đứa nhóc sao rồi "

Nói được một hồi cô mới nhớ hai bảo bối của mình bây giờ như thế nào rồi

" À hai cậu chủ nhỏ vẫn đang ngủ rất say con đừng lo "

" Con giới thiệu đây là Triệu A Thẫm bác có thể gọi là A Thẫm từ nay sống ở đây cùng con cậu ấy mới tròn 18 tuổi "

" Dạ thưa phu nhân "

Nói xong cô đi thẳng một mạch lên cầu thang , cậu vì mới tới nên chẳng tiếp xúc với ai nên bẽn lẽn đi theo sau Tần Nhi

------------------------------------

" Đi lôi tên Cao Trí đến đây coi cậu ta nói hai ngày mà sao đã hẳn ba ngày trôi mà Thiên cậu ta vẫn chưa tĩnh lại "

Vũ Thành từ trước đến nay luôn là một người bình tĩnh chưa từng khiến bản thân mất đi thần thái như thế này

" Cậu đừng vội không phải tôi cũng từng hay sao "

Vương Gia Uy khi nói ra câu này thì trong lòng lại nhớ đến cô da diết nếu không vì tình trạng của Hàn Thiên anh lập tức bay thẳng qua Trung để bắt cô về

" Bình tĩnh sao mà được hoàn cảnh của cậu lúc đó là khác , Thiên cậu ta thì khác "

" Khác như thế nào thì cũng đã nằm như thế này đau chết đi được nhỉ "

Ba người đàn ông hoảng hốt khi anh lên tiếng dù giọng nói có chút trầm khàn nhưng vẫn đủ nghe

" Cậu giờ cũng chịu tỉnh lại "

" Tôi tưởng cậu cứ nằm im bất động như thế thế này chứ "

" Thật là không làm người khác lo lắng cậu sống không yên à "

Hàn Thiên dù vẫn còn chút thoáng mệt chút đau nhưng khi nhìn thấy ba người anh em này mỗi người một câu trách móc thật khiến anh bật cười

" Tôi chưa chết nếu rồi không biết các người thế nào "

" Còn dám mở miệng nói gỡ cậu tin tôi cho ăn đấm hay không "

" Tôi nghĩ một bệnh nhân như tôi đây cậu không nỡ "

" Được cậu cứ mạnh miệng lo cho sức khoẻ mình đi "

Hàn Thiên sau một hồi trò chuyện trêu đùa cùng ba người họ thì ánh mắt láo liên xung quanh hình như đang tìm người nào đó

" Thiên Thiên tìm em à "

Tần Nhi thật ra đã đứng bên ngoài từ rất lâu cuộc trò chuyện chí khí của bốn người cô điều nghe rõ từng câu từng chữ chỉ là cô không muốn phá ngang thôi

" Em vừa đi đâu về đúng không "

" Từ Trung về anh đừng lo chỉ là giải quyết số vụ còn xót lại bên đó mà thôi "

Thật ra cô không muốn nói dối anh trai mình bất cứ thứ gì nhưng trong tình trạng lẫn tình hình không phải là thời điểm thích hợp

Vương Gia Uy trông thấy cô thì trong lòng thấm thoát một niềm vui sướng khó tả ,

Nhìn thấy cô như thấy những vì sao sáng trên bầu trời có khi cô còn sáng chói hơn

" Uy anh sao thế sao lại ngẩn người ra vậy chỉ mới ba ngày anh bị gì rồi à ..."

Chưa nói được hết câu cô đã bị một cánh tay to lớn ôm trầm lấy cô có thể cảm nhận được anh ôm rất chặt và cũng cảm giác được mấy ngày qua anh thật sự nhớ cô rất nhiều

" Rồi được rồi em không có giận anh , buông em ra bọn họ đang nhìn mình kìa "

" Vậy tại sao lại bỏ đi suốt ba ngày qua một cuộc điện thoại cũng không "

Cô bật cười với vẻ hành sự này của anh câu nói có phần trách móc có phần thương yêu thật khiến đổi làm trái tim tan chảy vì anh

" Vì lúc đó xảy ra vụ việc lớn em không thể bỏ dở chứ không nghĩ bỏ anh không màng đến "

" Này nha đầu em không thấy anh bị thương nặng vậy à coi có người em gái nào vô tâm vậy không "

" Ơ em đâu phải không muốn quan tâm anh , có trách thì anh trách Uy kìa "

Vương Gia Uy ngẩn người với câu đổ thừa ngược lại cho mình nhưng vẫn nở nụ cười gian tà dương vai với Hàn Thiên

" Anh còn đau nữa không "

" Còn đau trong lòng rồi này "

Có lẽ cô đã nhận ra anh trai này của cô chẳng bao giờ nghiêm túc được như ba người anh em ,

Nhưng như vậy mới là anh trai của cô

Nên cũng dịu dàng tiến đến gần ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh đưa bàn tay phải nhẹ nhàng xoa dịu trái tim của anh mình với ánh mắt tươi tắn tinh nghịch

" Vậy đã hết đau chưa anh trai lão đại "

" Hahaaa biết điều rồi nhỡ nha đầu ngoan "

Vương Gia Uy , Vũ Thành và Tống Hiểu Phàm nở nụ cười thoả mãn kể cả ánh mắt cũng trở nên ấm áp hơn

Họ điều gật đầu đồng tình khi hai anh em Tần Gia này ở cùng nhau mọi tính cách giống nhau y đúc

" Các anh sao không quay về nghĩ nghơi và công ty thì sao "

" Em yên tâm vẫn còn người lo "

Tần Nhi ngớ người với câu trả lời như không này của bọn họ ,

Thật là muốn học máu với bọn người cao cao tại thượng này

Hàn Thiên khẽ cười dịu dàng dương tay xoa đầu cô ,

Nhờ vậy mà cô nhanh chóng lấy lại tinh thần ban đầu đáp lại hành độnh ngọt ngào của anh bằng nụ cười đẹp ngất ngây

Trong phòng của họ tràn ngập tiếng nói rì rào , tiếng cười vang dội khắp cả phòng đó là thứ không khí hạnh phút nhất
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 84: Tin Tức


Đã là giờ xế chiều nhưng trong căn phòng lớn này nhanh chóng cũng bị lấp đầy bởi những con người to lớn kia

Tần Nhi thì đang nằm gọn gàng trong lòng của anh , hai người đàn ông kia cũng ngồi yên vị một chổ nhắm mắt định thần

Lúc này cánh cửa phòng chợt hé mở cũng làm cho bọn chợt tỉnh giấc xoay hướng về phía cánh cửa chuẩn bị bước vào

" Minh có chuyện gì sao "

" Dạ lão đại trên tin 24h có tin về Thương Cương Hoằng "

" Mở lên cho ta "

Vương Gia Uy và ba người đàn ông khi nghe đến cái tên đó thì nổi căm phẫn hiện lên rõ ràng

Còn về cô thì cũng rõ được tin tức 24h giờ này là vấn đề này

Nên cô có thể cảm nhận được lạnh lẽo u ám trong căn phòng bệnh này bất chợt thở dài tại sao khí thế của bốn người này lại nguy hiểm hùng hồn đến như vậy

Trên màn hình ti vi một cặp phát thanh viên sức trẻ vừa mặn , bắt đầu tư giải vấn đề thông tin quan trọng này

Cô có thể nhìn ra được đây chắc là một tin tức hot có thể lan rộng ra toàn thế giới đây này ,

Cũng nhìn ra được ánh mắt từng người trong phòng trở nên lạnh lẽo hơn bây giờ cũng đã có Ngũ Tứ trong phòng chính này

" Tin tức 24h được phát sóng trên kênh đài truyền hình thế giới sau đây là về thông tin một vụ giết người kinh rợn

Nạn nhân là một lão tổng tài Thương Cương Hoằng

Trong khi cảnh sát đến kiểm tra hiện trường thì tất cả người trong Thương Gia điều chết một cách tàn ác và máu lạnh

Sau đây là toàn bộ hình ảnh hiện trường vụ án vì cả toà biệt thự đốt cháy rụi cảnh sát hoàn toàn không điều tra sâu

Vụ án kết thúc với nguyên nhân nhà chạp điện nghiêm trọng dẫn đến lây lan "

Bốn người lẫn cả Ngũ Tứ điều mang một nét mặt giống nhau đó là hoang mang trước tin tức sốc hoàn toàn này

" Uy chuyện này là sao là ai ra tay không một tiếng động nào ngoài chúng ta ra thì là ai có khả năng như vậy "

" Nghe tin tức tiếp đi rồi sẽ hiểu hơn "

Một lần nữa họ lại trở nên nghiêm túc hơn nhìn trầm tư vào màn hình ti vi trước mặt ,

Bầu không khí im lặng hẳn đi nó mang một không khí rùng người có làn gió thổi qua cũng làm cho toàn cơ thể lạnh thấu xương

Trên màn hình đó đã chiếu xung quanh toàn khu biệt thự của Thương Cương Hoằng một màu đen xám trụi rụi ,

Từ cổng cho đến cửa chính máu không còn nhìn rõ nhưng những thân xác chết thảm khốc

Họ tiếp tục xoay chuyển vào bên trong phòng khách , là thi thể đen rụi của ba mẹ con

Họ chết không hề nhắm mắt chân tay vẫn còn nắm chặt không rời

Tần Nhi không cảm thấy tội lỗi nhưng chỉ thấy mình quá máu lạnh với hai đứa trẻ , tuy là thế cô vẫn sẽ giết còn hơn là để lại mạng sống coi như cho cả nhà đó xuống dưới đoàn tụ

Màn hình ti vi vẫn tiếp tục thu chiếu những hình ảnh và thi thể rướm máu và đen rụi ,

Lại tiếp tục di chuyển lên sân thượng , dù trên đó cuộc thảm sát không ghê rợn như dưới tầng nhưng những đòn đạn , hành hạ ra tay tàn độc hơn hẳn đi

" Nói cho rằng thủ đoạn đến lẫn kế hoạch thảm sát vô cùng chuyên nghiệp và tàn bạo , giết không còn chừa lại một người cũng không để lại bất cứ chứng cứ nào cho thấy rõ được người ra tay rất sạch sẽ giải quyết ngọn ngành

Điều kì lạ hơn là những viên đạn khác nhau rất kì lạ , trên người của toàn người trên thuộc hạ và người hầu thì được biết do súng tỉa K3 đời mới ra

Còn trên người của ba mẹ con Thương Gia và Thương Cương Hoằng lại không thể truy cứu được là loại súng nào gây ra "

Sau khi một dòng kết luận nêu luận án tràn đầy khẩu từ rõ ràng rành mạch cuối cùng cũng khép lại kênh 24h

Nhưng cô biết tin tức kết thúc nhưnh bàn luận nêu tin ra ngoài nước vẫn còn sẽ lan rộng vẫn sẽ tiếp tục không bao giờ dừng lại có lẽ sẽ là chuyện để đời sau ghi lại

Điều chú ý hơn cái chết thần bí này của Thương Cương Hoằng sẽ bàn bạc tìm đến sát thủ ra tay tàn ác như thế này người lập tức nghi ngờ đến chính là bốn người họ

----------------------------------------

" Nhìn vào hiện trường cũng biết được người ra tay ám sát này không phải dạng người đơn giản "

" Đúng từ khẩu hình địa giết người vô cùng rành mạch và sạch sẽ "

" Súng tỉa còn hai khẩu súng còn lại không điều tra ra được là thế nào "

Ba người mỗi người một câu nhưng những khúc mắt khó gỡ lại không tìm hiểu được , người thì day day thái dương , người thì ngà ngà suy nghĩ

Người thì nằm dài trên sofa gác tay lên trán , người thì mấp mái cau mày khó chịu

Còn anh thì sao vẫn một khuôn mặt vẫn còn ôm chặt cô trong lòng của anh

Có lẽ nào anh đã biết được chính tay cô điều động và lên kế hoạch ám sát Thương Cương Hoằng

" Bốn người suy nghĩ xem ai có thể cao tay như vậy "

" Cái này thì không thể nào suy diễn được ai tên Lư Thông đang ngạo mạn bên Singapore dĩ nhiên giữa hắn và Thương Cương Hoằng cũng luôn đấu chọi nhau nên chuyện có thể hoặc là không "

Những người còn lại cũng gật đầu đồng ý với câu nói của Vũ Thành họ lại một lần nữa rơi vào tình trạng thấp đầu nghiêng chân suy nghĩ

Ngay cả Ngũ Tứ chỉ còn lại hai người còn hai người kia thì từ lúc nào đã biến mất cô cũng không rõ

Cô nhìn vậy cũng vô cùng khó chịu trong lòng nên một lần nữa đã hạ quyết tâm nói rõ cho bọn họ về việc này

" Lão đại Mạnh Hùng đã tra được những vết đạn trên người của ba mẹ con và Thương Cương Hoằng "

Khi nghe Hoàng Minh báo cáo về khẩu hình hai viên đạn do súng nào gây ra thì họ lập tức tập trung một cách khác lạ

" Để em nói "

Cuối cùng cô cũng mở miệng vì nếu không cứ để như vậy bọn họ chắc sẽ ngồi như vậy nguyên ngày

" Để cậu ta vào đó là A Thẫm thuộc hạ của em "

Họ lại một lần hướng ánh mắt quan sát về cậu ,

Và ngạc nhiên hơn bao giờ không tin vào mắt mình một thuộc hạ đắc lực có dáng vẻ trẻ như thế này

Nhưng xét cho cùng tổng thể thân hình cậu cao lớn , khuôn mặt thanh tú sắc hẳn , những đường nét vô cùng hoàn mỹ cậu ta lại có nét điềm tĩnh và lạnh nhạt so với vẻ đẹp này

" Thế nào cũng làm cho mọi người ngạc nhiên nhưng cậu ta chỉ mới tròn 18 tuổi trước kia là một sát thủ xã hội đen , vì tìm được nhìn được thực lực nên em đã thu mua cậu ấy lúc đó cậu ta chỉ mới 14 tuổi thôi "
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 85: Hiểu Lầm


Cô cũng chẳng có muốn giấu diếm gì về vấn đề là đã tự mình ra tay ám sát Thương Cương Hoằng khi chưa khảo ý của mọi người nhưng vẫn không hối hận điều gì

" Thương Cương Hoằng và cả vụ ám sát cả gia đình ông ta là do em làm "

Ai nấy điều trở nên bất ngờ với kết quả hơn mong đợi họ không nghĩ cô có thể ra tay với một Thương Cương Hoằng mưu mô quỷ quyệt như thế này

Mà còn giải quyết trong âm thầm trong bóng đêm không một tiếng độnh rụch rịch quá là thế lực của Bang Thần Long đang dần càng mạnh

" Bằng cách nào "

" Lập mưu nội gián em ra lệnh A Thẫm về nước làm nhiệm vụ tiếp cận biến hoá nội gián trong một ngày "

" Em quả là máu lạnh "

Tần Nhi khẽ nhếch miệng hừ lên một tiếng rồi quay sang nhìn anh

Cô không biết bây giờ anh đang suy nghĩ nhưng chắc chắn một phần anh đang giận

" không máu lạnh thì khó làm nên chuyện "

Với cô mà nói trong giới này cô không còn là một đứa trẻ một thiên kim tiểu thư mà còn những tính cách mè nheo chẳng làm được trò chóng gì

Cô đã luyện tập , lăn lộn giới nguy hiểm bao nhiêu năm qua chưa từng vì ai mà tha thứ cho những kẻ đáng chết

Chỉ có khi trở nên tàn nhẫn máu lạnh như thế mới danh thành quả cô gầy dựng nên

" Em làm như vậy không phải gây hoạ vào thân "

" Tần Tần em làm vậy có nghĩ đến gì hay chưa , làm như thế biết gây nhiều chuyện liên luỵ đến tụi anh "

Hàn Thiên và Vương Gia Uy khuôn mặt vẫn không cảm xúc nhưng hành lông mài rậm bỗng nheo lại

Trong giọng nói có phần gì đó khó chịu và trách cứ

Tần Nhi cảm giác nực cười trong lòng sao cô không biết làm như thế này không thể gây hệ luỵ chứ

Tất nhiên một khi đã ra tay cô sẽ giải quyết đến tận cùng không chừa gai góc

Còn về hoạ cô không màng không quan tâm đến trước khi nhận chức Thủ Lĩnh cũng đã từng trải cô cũng chưa từng sợ

" Em biết làm như thế là có phần gây thêm nổi phiền hà hơn không "

" Nên nhớ trong giới hắc đạo không như em nghĩ "

Cuối cùng hai người đàn ông còn lại cũng đã mở miệng chất vấn trách móc cô

" Mấy người sao lại như vậy ..."

A Thẫm đứng kế bên thành ghế sofa nghe được những lời nói trách móc nặng này với cô

Cậu không muốn nhịn , A Thẫm đã theo cô suốt 4 năm coi Tần Nhi như chị ruột của mình

Cũng chưa nhìn thấy ai dám mở lời trách móc nặng như thế này với cô

Không phải cô làm điều đó vì anh vì anh trai mình hay sao

Tại sao lại quay lưng trách móc nói cô phiền nói cô không hiểu về hắc đạo

Vậy không phải bọn họ khinh thường bang Thần Long khinh thường cô hay sao

Nhưng chưa nói hết câu cậu đã bị cô dùng tay chặn lại , thật ra những lời họ nói cô điều hiểu , họ nói không sai nhưng cũng không quá đáng nói cô không hiểu về hắc đạo nói cô phiền tới họ

" Em ... em từ chức thủ lĩnh bang Thần Long giao lại cho người khác đi "

" Đúng em hãy nghe Uy "

Hàn Thiên và Vương Gia Uy cũng đồng thanh với nhau , nói với cô như thế họ không biết lúc này sẽ mất cô mãi mãi hay sao

Tần Nhi sau khi nghe câu này thì bỗng chốc đứng người đầu óc trống rỗng ,

Tại sao hai người quan trọng nhất trong đời lại có thể thốt ra những lời nói gây tổn thương với cô

Như lúc này trái tim của cô cũng trở nên lạnh lẽo không còn mang trái tim ấm áp của ngày nào

Nếu như hai người đã nói ra những lời nói đó thì cũng đừng trách sao cô nhẫn tâm

Và một khi nhẫn tâm cô sẽ không quay lại và cũng không nhận quan hệ gì với bọn họ

" Tôi nói cho hai người biết dù có áp súng vào đầu tôi thì tôi thề với danh dự Tần Nhi này không mang họ Tần "

" Tôi có thể bỏ mạng bỏ cả gia tài ..... nhất định không bỏ bang "

Tần Nhi cảm giác bốn người xung quanh mình điều là những người đàn ông chỉ nghĩ cho bản thân họ , cô đã vì hai người mà không ngủ không ăn để lên kế hoạch

Còn họ thì sao biết được sự thật đã thốt ra những lời trách móc nặng nề

Xem cô là gì là người ngoài hay là một con rối hay là một công cụ của bốn người thật nức cười

" Em nói vậy là ý gì "

" Ý gì hả là từ nay ngay lúc này tôi không muốn dính dáng gì đến anh nữa , hai đứa trẻ tôi không giữ anh muốn giữ thì giữ còn không thì đưa vào cô nhi viện

Về Hàn Thiên tôi với anh từ nay coi như tôi không phải em gái ruột gì "

Giọng nói của cô điềm tĩnh sắc bén vô cùng , cô không nhìn thẳng cũng không rơi một giọt lệ hay khuôn mặt đau khổ

Với cô khi họ thốt ra những lời nói đó thì chẳng còn tình nghĩa gì với cô

Nếu muốn trách thì trách cái tính cao cao tại thượng của bốn người

Về hai đứa con của họ cô không muốn rời xa cũng không muốn bỏ con có giận có hận thì hai đứa con trai của cô không có lỗi không đáng để chịu sự mất mác

Nhưng cô không làm được gì khác ngoài nhẫn tâm bỏ cốt ruột của cô vì do ai sau này lớn lên nhất định nó sẽ hiểu cho người mẹ trẻ này

Cô ngoảng mặt đi trong vô thức dù là nhìn lại người đàn ông đằng sau dù một lần

Lúc này ngay cả về sau người cô hận là bốn người họ có chết cũng không bao giờ gặp lại

" Tôi không mong bất cứ ai tha thứ nhưng tên Lư Thông đó ngày mai không còn xuất hiện trên Italy

Tôi chưa bao giờ giải quyết ai mà chừa lại một cọng "

A Thẫm vẫn không chịu nổi sự việc trước mặt của mình đành tội gan nắm chặt cổ tay của cô bước nhanh ra ngoài khỏi tầm mắt của bọn họ

Nhưng chợt lúc đó cô khựng trước Hoàng Minh và Mạnh Hùng nhìn hai người bằng ánh mắt đầy phức tạp

" Dù gì cũng cảm ơi hai người những một năm qua có thể sau ngày mai hai cậu không còn gặp tôi nữa đâu "

Đúng lời nói vừa rồi chính là lời khẳng định rõ ràng cô sẽ không bao giờ quay lại nơi này không bao giờ

Câu nói này làm cho hai người chợt hoang mang trong lòng có cảm giác bất an vô cùng

Chưa được như bao giờ cô cùng A Thẫm khoanh xe rời khỏi bệnh viện , nhìn lúc một hồ ao ven bờ cô gỡ bỏ chiếc nhẫn cưới trên tay áp út quăng mạnh xuống hồ không chút do dự hối tiếc

" Em đặt vé máy bay cho chị "

" Dạ được "

Chỉ là một giây một phút cô cũng không muốn ở lại nơi đây nhưng trong Vương Cung Gia vẫn còn có một số văn kiện quan trọng cô vẫn muốn nhìn con lần cuối
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 86: Thư Nhỏ :v


Mình là Thiên Nhi ?

Đây là lần đầu tiên Nhi viết truyện nên đây có thể coi là tác phẩm đầu tiên của mình mong mọi người ủng hộ và dành nhữnh bình luận để cho ý kiến để có thể cho cuốn thứ hai Nhi viết hay hơn 💓💓

Truyện đã được sự ủng hộ của các bạn mình rất vui :v

Truyện đã được 2k người xem và cho đây là lòng thành mình cảm ơn cảm ơn cảm ơn các bạn rất nhiều 🌸

Loveeeeee Youuuuu :v❤️❤️
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 87 : Rời Khỏi Vương Cung Gia


Chiếc xe lavol khựng nhanh trước cổng biệt thự Vương Cung Gia

Vẫn giữ khuôn mặt vô cảm khiêm nhã đi vào bên trong

" Phu nhân người về rồi "

" Từ nay trở đi tôi không phải phu nhân của mấy người "

Câu nói này của cô làm cho tất cả người hầu trong nhà hoang mang vô cùng , không tài nào hiểu được lời nói của Tần Nhi

Cô xoay người bỏ mặc những người hầu đang ngẩn người mà đi một mạch đi thẳng lên lầu

Những bước chân nhanh chợt khựng lại trước cửa phòng con trai của mình

Cô sợ khi bước vào nhìn hai cậu con trai của mình lại không nỡ rời xa rời đi

" Tha lỗi cho mẹ được không nếu muốn trách thì hãy đi trách tội ba con "

Tần Nhi dù vậy vẫn không thay đổi khuôn mặt đó , cô xoay người đi về phòng của mình

Đóng cửa rồi cô mới thay đổi nét mặt trở nên trầm tư hơn hẳn

Vào trong căn phòng này những kí ức của những tháng nào dội về trong lòng cô

Tại sao mọi chuyện lại như thế này không phải anh luôn yêu thương tôi nhưng tại sao bây giờ lại như lại tổn thương cô đến như vậy

Cô vội lấy đầu đập vào đầu chứng tỏ cô phải quên hẳn chuyện vừa rồi quên hẳn người đàn ông đó

Ngay cả người anh trai mà cô yêu quý nhất cũng quay lưng nói những lời thậm tệ với cô không phải hai người quá đáng rồi hay sao

Cô nhanh chóng đi đến chiếc ghế bên cạnh bàn trang điểm lấy ra một tờ giấy trắng A4 viết một cách thuần thục từng nét từng nét như những cây dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của cô

Rồi nhanh chóng soạn vài thứ bỏ vào chiếc balo đen đầu hồ lô , đặt tờ giấy cô vừa viết xuống giường đó không khác chính là giấy li hôn

Xong tất cả một lần nữa cô nhìn lại tất cả quan cảnh của khuôn viên phòng này day lên nổi chua xót khó tả nhưng rồi cái suy nghĩ đó bỗng chốc xua đi nhanh chóng

" Tạm biệt người tôi từng yêu từng coi anh cả sinh mạng "

Bần thần một thời cô đi nhanh ra khỏi phòng cũng đi nhanh xuống lầu đang được A Thẫm đứng chờ như binh bất động

Những người hầu nhìn thấy tôi xách chiếc balo thì ngạc nhiên rướng mặt sợ sệt nhìn tôi

" Phu Nhân người đi đâu sao không báo trước với Thiếu Gia "

Thiếu Gia báo trước cô với anh ta bây giờ đã không còn liên quan điều gì phải thông báo mọi chuyện cho anh ta

Cô không ngoay đầu cũng không đến xỉa đến những người hầu hỏi những câu đáng ghét như thế này

" Nhi Nhi con có chuyện gì phải không "

" Má Trần con không sao đâu bác đừng lo cho con , nhờ bác chăm sóc tốt cho hai đứa nhóc "

" Ta biết rồi con đi mạnh khoẻ "

Tần Nhi nhìn chăm chăm vào Má Trần cũng đủ hiểu với cô mà nói trong lòng luôn luôn tôn trọng bác như mẹ của mình

Cuối cùng vẫn phải để Má Trần tiễn mình cô cũng cảm thấy có phần yên lòng ,

A Thẫm không muốn cô ở lại đây thêm một giây một phút nào cho nên cô cũng sẽ đau lòng

" Chúng ta đi đi Thẫm "

" Dạ được "

" Chị đau lòng hay sao "

" Tôi đau chứ , tôi có con với anh ta mọi điều suy nghĩ luôn vì anh ta vậy mà lại làm tổn thương tôi nặng như thế ,

Cả anh trai tôi cũng vậy đứt ruột chảy một dòng máu anh ta vì tình anh em tri kỉ mà cũng trách tôi như thế "

" Chị còn như vậy em đến đánh cho bọn họ một phát chí đòn "

" Thôi thôi chúng ta đi nhanh "

----------------------------------------

" Tôi nghĩ chuyện này có phải quá hay không "

" Quá hả nói như vậy không phải em ấy càng gây ra những chuyện luôn vì cá thần của em ấy thà như vậy cho em ấy rút ra bài học "

" Thiên nói có phần đúng để cô ấy như vậy là càng sai "

Tuy là lời nói khẳng định không sai có chuyện gì , nhưng Vũ Thành , Tống Hiểu Phàm và Vương Tôn có phần nghĩ không đúng

Khi cô đã nói ra những lời tuyệt tình đó thì chẳng phải là cơn giận nhỏ thường ngày mà nó mang nổi hận sâu sắc sự tổn thương tuyệt cùng trái tim sâu lắng đó

" Lão Đại có chuyện lớn rồi .."

" Chuyện gì sao cứ ngập ngừng hoài vậy "

" Má Trần vừa gọi đến nói rằng là những văn kiện quan trọng đã được cô đem đi theo rời khỏi Vương Gia Uy ,

Và còn gửi lời giúp cô chăm sóc hai cậu chủ cộng thêm lá đơn ly hôn này và giấy tuyệt tử quan hệ "

A Phong nói mà trong lòng thấp thoáng vô cùng Lão Đại nhà họ quá suy diễn tầm thường chị dâu này lần này thật sự hai người đã đánh mất người phụ nữ và em gái của mình

" Sao cậu nói giỡn với chúng tôi "

Cả hai người điều đồng thanh trông nổi lo lắng khiếp người ,

Hai người ngoài thì đã nhìn nhau trong sự thương cảm thật ra họ cũng đã nói nhưng vẫn không nặng như hai tên kia

" Thật hay không hai cậu cũng phải tin , hai người không nhìn rõ những cử chỉ cho đến lời nó của Tần Nhi vô cùng mạnh mẽ quyết đoán hay sao "

Ngay lúc này anh tin vào sự thực là anh đã nói ra những lời gây tổn thương nặng nề đến cô

Và bây giờ cái giá mà anh phải trả là mất người phụ nữ anh yêu bằng sinh mạng làm cho hai đứa trẻ mất mác

Về phía Hàn Thiên cho dù vết thương do đạn gây ra có đau thế nào cũng không bằng nổi đau mất người em gái mà anh có thể hi sinh tất cả vì cô

Thế mà chuyện gì đã xảy ra mất người phụ nữ quan trọng mất cô em gái quý của mình ,

Hai người như đang trong trạng thái sét đánh mạnh vào trái tim
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 89


Trên màn đêm thấm thía bao trùm cả bầu trời đen tối cũng giống như trái tim cô tan nát rồi lại lành nhưng trong đó hoàn toàn chưa khâu

Ánh mắt trầm tư nhìn sâu lấn qua các màn đêm , ánh mắt đó đã nói lên sự tuyệt vọng lẫn buồn phiền trong lòng

" Tiểu Ngư có phải mẹ không tốt đúng không con "

" Mẹ mẹ tốt là người tốt nhất "

Tiểu Ngư năm nay đã tròn được hai tuổi nhưng điều kì lạ cô bé biết nói khá sớm , thường ngày lại rất trầm tĩnh không ít khi nghịch ngợm

" Mẹ hiểu lầm ba con , nhẫn tâm rời xa ba con suốt ba năm qua vậy mà ba con vẫn không tuyên bố mẹ và ba đã li hôn "

" Mẹ hay chúng tay quay về bên cạnh ba ... con nhớ ba con muốn nhìn ba con có đẹp không "

Tần Nhi xúc động nhìn thẳng vào cô con gái bé bỏng của mình , mà bật cười thành tiếng

Cô không biết ai đã dạy con bé tính như thế thế này

" Ba con là một người đàn ông cao lớn , lúc ba con là một thủ lĩnh rất uy nghiêm và hùng hổ lẫn cả rất thương con ,

Còn về đẹp hay không tất nhiên ba con rất đẹp khỏi chê đẹp hơn những diễn viên người mẫu thế giới "

Tiểu Ngư nghe mẹ kể về ba nó mà hai con mắt tròn xoe sáng lên rực rỡ mắt chớp chớp liên hồi

Cô bé vội vàng chợp lấy cánh tay của cô mà lay lay nhẹ

" Mẹ ... mẹ con xin này được không nhỉ "

" Con nói đi "

" Mẹ con muốn về gặp ba chúng ta về đi mẹ được không nhất định ba sẽ vui sẽ hạnh phút lắm "

Tần Nhi lại một lần nữa bất ngờ nhìn con một cách trầm tư hồi lâu chẳng lẽ con bé rất nhớ rất muốn gặp ba nó thiệt hay sao

" Ngư Ngư nói đúng em nên quay về với cậu ta đi "

" Tại sao chứ "

" Tại sao à chẳng lẽ ba năm qua em còn không hiểu em không thể sống thiếu cậu ta , Ngư Ngư cũng vậy nó cũng cần có ba

Nhiều năm rồi anh nghe được nguồn tin xa rằng từ khi em rời xa hai người họ bê bớt sa sút đi rất nhiều

Mọi chuyện trong công ty đến bang Eagle đều một tay Vương Tôn và Ngũ Tứ quản lí "

Nhật Hạo vừa là một người anh một người bạn người chiến hữu đắc lực theo cô từ nhỏ

Cho nên những chuyện tâm tư này của cô anh điều hiểu

Dù sao lúc đầu anh cũng rất trách và muốn đến đập cho hắn ta nhưng sau khi hai năm điều tra mới hiểu rõ được đó là một điều hiểu lầm

Nên anh muốn chọn ít thời gian nói khuyên cô thử một lần , anh biết bên ngoài dù như vậy nhưng bên trong cô còn yêu anh ta rất nhiều

Nếu không cô đã không sinh ra Tiểu Ngư ra đời đó không vì trách nhiệm mà là trong lòng đã thật sự chẳng nỡ bỏ con của anh ta và cô

" Hạo Hạo anh nghĩ vậy sao "

" Đúng "

Cô bỗng chốc suy tư hơn hẳn nhìn sâu qua màn ly thuỷ tinh trên bàn gỗ ,

Hai người như vậy sao tại sao lại hành hạ nặng bản thân mình vì cô như vậy chứ

Thật sự không biết hai người đàn ông đó bây giờ như thế nào

Nghĩ đến lời nói của Nhật Hạo mà trái tim đau nhói lên từng cơn

" Đúng anh nói thế cũng phải nếu em không vì em nhưng cũng phải thử vì Tiểu Ngư nó không có tội vì em mà không nhận ba "

" Rồi em tính thế nào "

Với cô chuyện gì cũng nên đối mặt thôi bản thân không thể nào trốn hai người mãi nếu không vì cô mà làm cho hai người họ tự hành hạ họ hơn thôi

" Anh cùng A Thẫm đi cùng em "

" Được "

Nhật Hạo thở dài rồi bước nhanh chóng ra ngoài ánh mắt thẩn người nhìn Tần Nhi mà hết sức ảo sầu

" Tiểu Ngư mẹ dẫn con về gặp ba được không "

" Dạ được con yêu mẹ vậy chúng ta đi ngủ sớm "

Tiểu Ngư tuột người xuống kéo tay của cô đi về hướng của chiếc giường lớn

Tần Nhi không muốn phá vỡ sự vui mừng của con nên cũng nở nụ cười rồi xoay người ôm cô bé vào lòng của mình

Cô nhìn lên trần nhà mà không biết đang suy nghĩ về điều gì ,

Rằng là anh có trách cứ cô hay không , có đau lòng có hận và ghét cô không

Có như lời của Nhật Hạo kể hai người đã tự trách và tự hành hạ mình không

Nhưng cũng đã nhanh chóng chiềm vào giấc ngủ nhanh chóng không khí căn phòng trở nên im ắng hơn

----------------------------------------

Vương Gia Uy hầu như đêm nào mỗi khi nhắm mắt lại thì lại nhớ đến hình ảnh lúc cô bên cạnh lúc trò chuyện , trêu ghẹo anh

Anh thật sự rất nhớ cô từng ngày từng ngày trôi qua không lúc nào anh không nhớ đến cô

Nhiều lần quá nhớ cô mà cũng nhiều lần anh rơi nước mắt , nhìn và ôm hai cậu con trai vào lòng mà trái tim anh đau như cắt

Luôn tự trách bản thân mình là một người chồng không tốt một người ba tồi tệ

Cứ như thế anh cứ ngồi trong một góc tối thường xuyên tay cầm chai rượu ão nề

" Ba ba ơi đừng khóc nữa "

" Mẹ nhất định sẽ về với ba và con mà thôi "

Vương Gia Uy nghe được tiếng của hai cậu con trai thì mới ngẩn đầu đưa chai rượu quăng sang một bên choàng hai cánh tay lớn ôm hai cậu con trai vào lòng

" Con nghĩ vậy sao , vậy mẹ có ba không có hận ba không "

" Ba đừng như vậy con đau lòng lắm mẹ mà về thấy ba như thế sẽ khóc đấy "

Anh ngẩn người nhìn vào con trai của mình mà trầm tư một hồi

Cô ấy sẽ quay về bên cạnh anh hay sao sẽ tha thứ hết những sai lầm gây tổn thương đến cô

Nếu vậy tại sao ba năm rồi cô chưa chịu quay về bên anh bên con

Cô hận anh đến vậy hay sao nếu như thế tại sao không đến tìm anh rồi bắn một viên đạn mạnh vào tim

Thà rằng anh chết trong vòng tay chết trong súng của người phụ nữ anh yêu anh cũng sẵn lòng miễn sao cô một lòng tha thứ cho anh

" Ba à ba còn yêu mẹ không "

" Ba đau khổ đúng phải không "

Hai cậu bé bây giờ đã tròn ba tuổi rưỡi đầu óc giống anh vô cùng thông minh ,

Nó cũng biết buồn cũng biết đau lòng khi nhìn thấy ba nó tự hành hạ bản thân như vậy

" Ba rất yêu mẹ con là khác , ba đã làm cho mẹ con tổn thương nên đây là điều ba phải chịu "

Hai cậu con trai không chịu được cũng khóc oà lên hai cánh tai nhỏ bé ôm chặt lấy eo của ba nó

Nhưng cũng một phần anh rất biết ơn cô đã để hai đứa con cho mình lấy làm niềm an ủi

Để khi quay về anh sẽ nói với cô anh chăm sóc cho Gia Nghị và Tần Vỹ rất tốt
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 90: Vô Tình Hay Vô Tâm


Trên máy bay đó cô cứ một lòng nắm chặt hai bàn tay với nhau

Trái tim đập nhanh hơn mức tưởng tượng

Tưởng chừng như sắp rớt ra khỏi ngoài ba năm rồi làm sao vẫn còn tư thế mạnh mẽ để nhìn mọi người khi người làm ra mọi chuyện như này là cô

Không biết anh có đuổi cô đi ra khỏi biệt thự hay không , hai cậu con trai có trách mẹ nó đã nhẫn tâm bỏ nó hay không

" Mẹ ơi con hồi hộp quá "

" Con làm gì mà hồi hộp "

" Sắp được gặp ba rồi nên con mới như thế này "

Tiểu Ngư đã mong lòng muốn gặp ba của mình ra sao có đúng như mẹ nói hay không

Chẳng biết ba có chờ đợi mẹ hay không , có tha thứ cho mẹ không và có tự hành hạ bản thân mình vì mẹ hay không

Tần Nhi có thể nhìn ra tâm tư suy suy nghĩ của Tiểu Ngư bỗng chốc cô trầm tư trong im lặng hẳn đi tay vẫn ôm chặt con bé

-------------------/---------------------

Chiếc xe cadilacc khựng nhanh trước cổng Vương Cung Gia

Cô liên hồi nhìn về phía căn biệt thự trước mặt

Trong lòng vẫn còn xao xuyến rung động vì nó đã ba năm ra đi nhưng toàn bộ kỉ niệm đến cách trang trí ấy vẫn không thay đổi

Có thể nhìn ra anh chưa từng quên cô chưa từng hận cô ,

Cặp mắt nhìn về phía trước bỗng nhiên nhắm nghiền lại lộ ra bộ lông mi cong dài thướt

" Mẹ chúng ta vào thôi "

" A Thẫm đưa con bé vào trước "

Đến khi hai người một lớn một nhỏ hiên ngang vào bên trong biệt thự

Cô mới bất giác thở dài nói đúng ra cô không dám bước vào bên trong đó , đối diện với tất cả mọi người

Lúc này cô cảm giác được cánh xe mở toang ra có một ánh mắt yêu chiều đang nhìn vào cô chăm chăm

Lấy hết dũng cãm cô quay người nhìn thẳng vào người đang đứng trước cửa xe , ánh mắt của anh vô cùng đau thương lẫn vui mừng

" Anh hai "

" Em còn dám gọi hay sao Tần Nhi ba năm nay em đã đi đâu , đứa nhỏ là ai "

" Em ..

Là Tiểu Ngư , con gái em với Uy "

Cô không dám mở lời khi chứng kiến cảnh anh trai mình đau khổ như vậy lòng cô cũng đau chứ

Bỗng chốc cánh tay to lớn của anh ôm chầm lấy cô cái ôm đó không nhẹ nó rất chặt chặt đến nổi không thở đều đều được

" Thiên Thiên là lỗi của em em không nên như vậy "

Giật mình cánh tay anh thả lỏng nhẹ ra rồi đặt lên má cô một nụ hôn ,

Mặc dù đã Lớn rồi nhưng với anh mà nói cô em gái này vẫn còn rất nhỏ

Đi vào bên trong trái tim cô càng đập nhanh hơn , nếu không có Hàn Thiên bên cạnh cô không biết mình có thể tự đi vững được hay chăng

" Phu nhân người về rồi tụi tôi nhớ người lắm "

" Tôi ...."

Hàn Thiên đứng bên cạnh có thể cảm nhận được bây giờ cô đang trong trạng thái e nghẹn

Anh nhanh chóng đẩy cô lên trên lầu dùng ánh mắt dịu dàng an ủi

Với anh cô về bên cạnh là tốt không cần gì hết anh chỉ cần cô em gái này đã tha thứ cho mình là đủ

Những bước chân của cô lúc mạnh lúc yếu cô chẳng biết khi gặp anh cô chẳng biết nói gì hơn

" Để con nắm tay mẹ đi lên "

Tần Nhi ngượng nở nụ cười với con , nghe Hàn Thiên kể rằng từ lúc cô ra đi anh liên tục nhiều đêm hành hạ mình không ăn không ngủ tự mình nhốt bản thân trong góc tối

Nghe mà đau lòng hận bản thân vô cùng tại sao lại có thể làm cho anh ấy như thế này

Có phải cô đã quá vô tình hay vô tâm với con người đã yêu cô bằng cả sinh mạng

Bước vào căn phòng quen thuộc vẫn là mùi hương dịu nhẹ đó ,

Cô quan sát xung quanh mới biết được anh không hề thay đổi bất cứ thứ gì

Mà vẫn quét dọn lau chùi sạch sẽ căn phòng , bất ngờ nhìn chằm chằm vào lá đơn li hôn anh chưa từng đụng đến nó chưa từng

Rồi lại nhìn ánh mắt xúc động nhìn hai thân hình nhỏ bé đang ngủ say trên chiếc giường

Thật sự là anh tự chăm sóc con hay sao , hai thằng bé càng lớn càng giống anh

Những ngón tay nhỏ bé lướt ngang những công tắc đèn bật lên hết từng ngọn đèn

Cô không muốn nhìn thấy anh trong bóng tối như thế này

Thì đèn bỗng dưng bật dậy làm cho anh có phần không quen có phần khó chịu mà nheo nheo hai con mắt và cau mày trong khó chịu

Cặp mắt hình chim ưng mở mờ mờ trong ánh mờ mờ đó anh nhìn được cô

Rất hoảng loạn nhưng cũng đủ làm cho anh vui dù đó là ảo ảnh chỉ cần nhìn thấy cô như thế

Tần Nhi của anh từ dáng vóc đến vẻ đẹp đó dù có vài phần thay đổi nhưng vẫn đẹp nghiêng quốc nghiêng thành

Thật sự anh rất muốn bay đến ôm chặt lấy cô vào lòng hưởng thụ hơi ấm của cô

Và cô cũng nhìn anh trong bộ dạng đau khổ đó , tuỳ tiện đó , ánh mắt đó trũng đi xuống hẳn

Trong lòng lại đau lên từng cơn một lần nữa bỗng chốc hai hàng nước mắt rơi xuống

Cô cũng nhanh chóng lấy tay lau nhanh đi những giọt lệ đó rồi buôn tay Tiểu Ngư dùng ánh mắt biểu hiện với con bé

Tiểu Ngư rất thông minh cũng dùng ánh mắt an ủi mẹ mình rồi hôn lên bàn tay cô

" Ba ơ ... baaa "

Tiếng kêu vỡ oà trong không gian im lặng , tiếng gọi đó đã làm cho anh bật chợt tỉnh lại

Nhìn thấy một thân hình nhỏ nhắn khuôn mặt búng sữa đáng yêu , đầu tóc được buột lại gọn gàng

Anh nhìn mãi nhìn mãi khuôn mặt đó sao lại giống anh y đúc như vậy

Tiểu Ngư nhào đến ôm cổ anh thật chặt rồi nhìn anh bằng ánh mắt trẻ con thâm thuý

" Ba ơ cuối cùng con cũng gặp được ba "

" Con là ...."

Anh lại một lần nữa ngẩn người trong mớ hổn độn , ba ....anh với

cô chưa từng có con gái vậy tại sao như thế này

Tần Nhi biết thế nào phản ứng của anh sẽ như thế này mà vội vàng lấy lên sự dũng cảm bước ra đứng trước mặt anh khoảng chừng mười bước

" Nó là con gái của anh anh cũng không nhận ra , tôi không biết đặt nó tên nào nên chỉ gọi Tiểu Ngư "

Vương Gia Uy mở to cặp mắt nhìn cô trong sự bất ngờ lẫn không tin vào sự thật trước mắt rằng là cô đã quay trở về
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 88 : Ba Năm Không Phải Thời Gian Ít


Ba năm trôi qua đó là khoảng thời gian không dài cũng không ngắn nhưng cũng đủ làm cho những vết thương sâu trong trái tim lắng đọng nó còn hay không ?

Với cô cuộc sống ba năm khi rời xa anh vứt bỏ tình yêu dày đặn dù bề ngoài có tỏ ra mạnh mẽ đến đâu thì sâu trong trái tim đó cô vẫn còn nhớ anh và yêu anh chưa bao giờ quên đi hình bóng của anh

Ngày tháng trôi qua cô tuy sống tốt nhưng vẫn còn những nổi thăng trầm về suy tư suy nghĩ

Cô muốn biết anh đang sống như thế nào muốn biết anh sống có tốt không

Và anh có chăm sóc con trai của mình tốt hay không ?

Còn anh trai mình thế nào cô chưa một lần làm gì cho anh mà đã nói ra những lời tuyệt tình rời đi bỏ lại hàng ngàn nổi đau cho anh và Uy

Nhiều lần cô thật sự xua tay những nổi hận trong lòng để quay về vòng tay ấm áp của anh quay về chốn tình yêu say đắm trước kia

Nhưng liệu rằng anh và Thiên có tha thứ cho cô có nhớ đến cô hay không có chờ đợi mình trở về hay không ?

Huống chi sau khi rời xa anh cô mới phát hiện ra rằng nổi nhớ yêu thương anh trong cuộc sống này có thể cô không thể yêu ai khác ngoài anh

Sau khi rời xa anh bản thân mới biết được mình đang mang thêm một đứa con của anh đã được ba tháng

Cô muốn sinh nó ra để khi quay về sẽ nói cho anh biết nó là đứa con thứ ba của anh là con gái của anh

Nhưng vẫn không thể nào đủ lòng đủ chính chắn quay về vì một phần cô không dám đối mặt với anh sau mọi hiểu lầm

----------------------------------------

Anh thế nào ?

Suốt ba năm qua sau khi mất cô anh như một người có thể xác nhưng không hồ ,

Tờ giấy li hôn anh chưa từng động đến cũng chưa từng bước vào căn phòng

Trong quá trình đó với anh như một ngục địa không ấm áp không hạnh phút chẳng còn mục tiêu để tiếp tục sống

Nhưng nghĩ mãi trong suốt ba năm qua nguồn động lực đó là hai cậu con trai và niềm tin cô sẽ quay lại

Anh tự thề rằng nếu cô quay về anh sẽ dùng tất cả tất cả xin cô tha thứ xin cô đừng rời xa

Anh càng ngày càng lấn sâu vào nổi đau tận xương tuỷ , anh không quen uống rượu nhiều không quen hút thuốc nhưng vì nổi nhớ niềm đau đến tận tâm can đã cho anh chọn đến cách này

Hàn Thiên chẳng khác gì anh khuôn mặt luôn luôn như người mất hồn ,

Anh luôn tự trách bản thân mình không bảo vệ tốt cho em , không mang lại niềm vui cho em

Nhiều lần anh đã tự trách mình bằng cách tự đánh mạnh vào trái tim của anh

Nhưng lần nào đánh cũng điều bị A Phong cản lại

Anh đau anh khổ khi chẳng thể nào tìm được tung tích của cô

Vũ Thành và Tống Hiểu Phàm nhìn và chứng kiến được những cảnh thương tâm này cũng trở nên thăng trầm hơn

Trong lúc này hai người vẫn không biết đứng về phe nào Tần Nhi hay hai người anh em

Nhưng vẫn một lòng ngồi cùng họ uống hết ly này đến ly khác rồi đưa hai người về nhà an toàn

Cứ như vậy có khi chết sớm mất vì tình trạng như thế này mất

Vương Tôn vẫn đang trong trạng thái ảo não khi nhìn thấy hai người đàn ônc cao cao tại thượng bao giơ thì hôm nay lại trở nên ma tàn cỏ dại bấy nhiêu

Thật sự trong cõi lòng của anh rất muốn đi tìm cô nhưng cho dù dò xót tất hệ thống an ninh giữa hai nước nhưng đa phần bên Trung luôn bị dò sóng

Ba năm trải qua không khí khuôn viên biệt thự lại càng trở nên cô đơn u ám hơn

Nó không còn sự hạnh phút ấm áp và tươi đẹp của ngày nào

Từ khi cô ra đi anh chẳng về lại Vương Cung Gia thường xuyên chỉ một rồi hai ba bữa như thế cuộc sống khi mất cô anh cứ lập đi lập lại như vậy

Anh đã có nhiều lần trách cô tại sao lại không nghe anh giải thích tại sao lại chọn cách rời xa anh rời bỏ con ,

Tại sao nhiều năm như vậy cô vẫn trốn anh như thế sao , bây giờ quả báo của anh cũng đến rồi phải không thân tàn ma dại

Nhưng lại không thể nào trách bất cứ lỗi lầm gì ở cô lỗi là lỗi lớn nhất ở chổ anh đã làm tổn thương nặng nề đến như vậy

Vương Gia Uy cũng thường xuyên lui lãn đến những nơi mà anh và cô từng đến , đi những nơi cô và anh từng đi

Và như thế những kí ức của anh và cô liên tục dội vào lòng anh vào trái tim rỉ máu bao năm qua

Có nhiều khi anh uống say khướt nằm dài trên những hàng ghế hay bậc thang cũng như lần nào Ngũ Tứ cũng đưa anh về trong vô thức

Về cô thì sao cô đâu khác gì anh không dám đi ra khỏi lãnh địa Bang Thần Long những năm qua cô luôn ở ru rú trong lãnh địa

Không rời nửa bước vì cô sợ sợ anh sẽ dùng truy tìm định vị an ninh tìm ra được cô ở đâu đến lúc đó thì lại không hay

Lúc đó cô chẳng biết đối mặt nói với anh những gì , nhìn anh ra sao càng nghĩ cô càng đau lòng với tất cả mọi chuyện

Vì sự xuất hiện của anh cô mà đã gây ra cho anh biết bao nhiêu lần bị thương nặng nguy hiểm đến tính mạng , bao lần hứng chịu những tính cách của cô

Vậy mà anh vẫn coi trọng yêu thương cô như báo vật đó thôi còn cô yêu anh muốn bên anh suốt quãng đường về sau mà vì những lời nói không rõ hàm ý mà hiểu lầm anh rời xa anh

Tần Nhi không dám về không dám bước đến gần nhìn anh nói với anh :" Uy bao năm qua là lỗi lớn của em anh có thể tha thứ cho em "

Mỗi khi đến câu nói đó cô lại nghĩ anh ấy sẽ cười khinh cô nói cô không biết thẹn lòng
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 91


Anh vỡ oà nhắm nghiền mắt lại nó đã biểu hiện ra được trong lúc này là lúc anh đau khổ nổi tự trách bản thân dâng trào lên đỉnh điểm

Cô sinh con khi không có anh , cô đã chịu những áp lực gì đau khổ như thế nào

Bản thân luôn hận thấu xương với chính mình giờ đây nhìn cô nhìn con gái của mình mà lòng đau như cắt

Tần Nhi gầy đi rất nhiều cô không còn thân hình cân đối như xưa nữa anh không biết cô và con đã chịu những gì

" Ba đừng khóc nữa không phải mẹ và con trước mặt ba hay sao "

" Ba .."

Anh nghe con gái của mình nói ra những lời mực ngọt , lấy bàn tay nhỏ bé sờ lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt của anh

Bàn tay to lớn của anh ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của con bé mà càng ngày càng rơi lệ

Tần Nhi nhìn được cảnh hai ba con ôm lấy nhau mà trái tim cũng dần trở nên vài phần ấm áp

Nhưng nhìn anh trong bộ dạng này cô đau lòng lắm , tại sao anh lại sa sút như thế này

Anh gầy đi khá nhiều quần thâm trên mắt hiện ra rất rõ ràng

Anh đã bao lâu không ngủ rồi so với nỗi đau ba năm trước làm so với nỗi đau nhìn anh như thế này thân tàn ma dại

" Tôi chỉ về giao Tiểu Ngư cho anh rồi sẽ rời đi "

Vương Gia Uy nghẹn lời khi nghe cô sẽ rời xa anh thêm một lần nữa trái tim của anh ngày rỉ máu một nhiều

Thật ra cô đã tha thứ cho anh khi nhìn thấy anh vì cô mà như thế này nhưng bản thân sao có thể tha cho anh dễ dàng

" Mẹ .. mẹ đừng rời xa ba mà không phải lúc bên Trung mẹ đã nói còn yêu ba sao

Không phải những năm qua mẹ luôn nhớ ba sao "

" Hicccc... mẹ ơi đừng đi mà mẹ độc ác quá mẹ không nhìn thấy ba rất đau khổ này "

Tiểu Ngư vừa nói vừa khóc thúc thích trong lòng của anh ,

Anh bất ngờ với những lời của con bé thì ra cô vẫn luôn nhớ anh vẫn luôn yêu anh

Tần Nhi hốt hoảng khi nhìn thấy Tiểu Ngư phản ứng mạnh đến như thế này , thật sự nó rất thương anh rất muốn ở bên cạnh anh

Nhìn thấy ánh mắt cho đến khuôn mặt trầm tư của cô sâu trong trái tim lại nhói quặn lên

Nhẹ nhàng đặt Tiểu Ngư xuống bên cạnh mình rương mắt lên nhìn cô

" Em thật sự muốn rời xa anh "

" Anh thử nghĩ ba năm trước anh đã làm những gì với tôi , đừng nghĩ tôi sinh Tiểu Ngư ra vì anh "

Lúc nói câu này ra cô đã rất hận bản thân tại sao lại nói những lời này với anh

Không phải cô sinh ra Tiểu Ngư vì anh sao vì tình yêu giữa hai người hay sao

"Em ...không vì anh cũng được nhưng hãy vì con được...không "

" ...

"

Vương Gia Uy thều thào từng câu chữ , cho dù cô không còn gì đó với anh nhưng chỉ cần Tần Nhi vẫn còn đứng trước mặt anh , thấy rõ mỗi ngày là đủ rồi ...như vậy đủ rồi

Giọng anh vì không hấp thụ được nhiều nước nên cũng dần khàn khàn có lúc khàn đến nổi anh không thể nói ra lời nhưng vẫn duy trì giải thích cho cô

Anh không biết bản thân đã ngồi tại nơi đây bao lâu rồi nên khi cố gắng đứng dậy muốn đi đến gần cô hơn , thì nơi hai chân không trụ nỗi mà mất thăng bằng cứ thế ngã mạnh xuống nền đất lạnh

Tiểu Ngư bên cạnh thấy vậy liền hốt hoảng , đi đến dùng thân hình nhỏ nhắn chạy đến ôm lấy cánh tay anh , Vương Gia Uy sợ mình làm đau con liền dứt khoát dùng con dao bên cạnh đâm mạnh vào bắp đùi của mình , để kích thích lại cảm giác

Máu từ đó đổ xuống liên tục , Tiểu Ngư bé nhỏ không sợ hãi chỉ là lo lắng lấy hai bàn tay mềm mại bịn lại vết thương

" Ba ơi ...ba chảy máu rồi

Mẹ tại sao mẹ lại như vậy ....tại sao mẹ không chịu tha thứ cho ba ...mẹ ơi ba như vậy rồi mà ''

Tiểu Ngư oà khóc lớn hơn

Vương Gia Uy đau lòng ôm cô bé vào lòng vuốt ve an ủi

Tần Nhi đứng ở đó chứng kiến hết tất cả , cảm xúc bàng hoàng hốt hoảng đến nghẹt thở

Cô thật không ngờ anh vì để tránh làm Tiểu Ngư bị thương mà tự xuống tay với mình

" Uy ...anh sao lại vậy ''

Tần Nhi đau lòng đi đến đỡ lấy thân thể Vương Gia Uy đặt đầu anh xuống đầu gối của mình

" Ngư , con xuống phòng bảo Má Trần chuẩn bị thao nước nóng và hộp cứu thương ''

Tiểu Ngư nghe vậy cũng nhanh chóng dùng thân ảnh nhỏ nhắn chạy khỏi phòng , bây giờ trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng hô hấp cả hai

Vương Gia Uy không quan tâm đến vết thương , người nhích lên để có thể nằm gọn trong vòng tay của Tần Nhi

" Anh xin lỗi , 3 năm đủ rồi Tần Tần , em đừng rời xa anh được không , anh sợ lắm rồi em ''

Tần Nhi có thể nhận ra được thanh âm sốt sắn bàng hoàng , mang nặng vẻ lo sợ và đầy vẻ nức nở

Trái tim cô căng đến mức không thở nỗi , càng ôm chặt lấy anh hơn

" Em ...xin lỗi , em không nên rời đi ''

Còn gì để cô hận anh muốn rời xa anh nữa ngay lúc này cô không muốn rời xa anh dù có chuyện gì vẫn sẽ không rời xa anh

Cô gạt nước mắt đi nhào vào thật mạnh trong lòng anh ,

Nghe được nhịp tim của anh hơi thở phả ra điều điều đó thật sự rất quen thuộc

" Em .... emm ...xin lỗi ... vạn lần xin lỗi Uy em .."

Tần Nhi nói ra trong nghẹn lời tay cô vẫn ôm chặt lấy phần eo của anh áp đầu vào bờ ngực săn chắc của anh mà khóc nức nở , anh bất ngờ khi cô nhào ôm lấy anh

Khi chưa nói được hết câu bờ môi của cô đã bị môi ai đó phủ đi

Hương vị đó mùi vị đó thật sự rất quen thuộc vì thế có con ở đây thì sao Tiểu Ngư cũng đã ngủ rồi cô còn gì do dự

Cô hợp tác với anh vô cùng chặt chẽ vô cùng điêu luyện như hai người thèm khát nhiều năm

Và giờ đây cả hai người đã thực hiện được ước muốn đó

Ba năm chia tay nhau sống xa nhau thì sao nhưng quay lại anh và cô vẫn còn tình yêu như đầu mà còn chặt chẽ nhau hơn

----------------------------------------

Sau một đêm ân ái mệt rã người cả hai người vẫn nằm gọn trong chăn ấm ôm nhau chặt lấy người kia như tưởng sợ chừng đối phương sẽ tiếp tục rời xa

" Uy ...

Uy ..Uy anh dậy đi vào em tắm cho nè "

" Được "

Anh rất khẩn trương khi nghe cô nhắc đến điều anh thích thú nhất

Và tất nhiên anh bật dậy rất nhanh

Choàng hai tay bế bỗng cô lên và tiến thẳng vào nhà vệ sinh , nhẹ nhàng để thân mình xuống bồn tắm đặt cô lên trên đùi của mình

" Anh không thả em ra em đi ra ngoài "

" Được "

Cô cũng lẹ làng thoát ra người anh săn tay áo lên cao , dùng một cuộn Ruy - Băng cột cao tốc của mình lên trên

Nhanh tay thuần thục tháo ống nước vặn vòi nóng ,

Chờ khoảng năm phút cô dùng vòi sen chảy xuống làn da chảy dài trên lưng của anh

Tay kia dịu dàng đặt lên chà nhẹ theo dòng nước ,

Còn người kia thì lại sướng đến khoái cảm nhắm hai mắt lại hưởng thụ vị ngọt này

" Tắm xong em nấu cho anh ăn nha được không "

" Được nhưng tại sao vì thế chứ vợ yêu "

" Anh bỏ ăn bao nhiêu tháng rồi và không sợ bị ung thư dạ dày hay sao "

Đợi đến khi cô cằn nhằn và chửi mắng anh một hơi mới xoay người mà hôn nhẹ lên bờ môi của cô

Sau một hồi ân ái trong phòng tắm thì hai người mới nhanh chóng rời khỏi phòng ,

Chưa bước ra kịp đã bị ba cô cậu chạy vòng tới ôm chặt lấy anh và cô

" Ba .. ba bế con đi "

" Mẹ .. mẹ có nhớ hai tụi con không chứ con nhớ mẹ nhiều lắm "

Tất nhiên anh cũng bế Tiểu Ngư lên trên mình , dùng mũi của mình trêu ghẹo cô bé

Còn cô thì không thể nào hai tay bế hai cậu con trai của mình cho nên đành kéo con đến giường ngồi vào trong lòng của mình

" Mẹ nhớ hai con rất nhiều ha và giờ hai đứa có em gái rồi có thích hay không "

" Dạ thích chứ ạ "

Tần Nhi và Vương Gia Uy vui vẻ cười tươi trong vô ngàn hạnh phút nhìn ba đứa trẻ kéo tay nhau chạy đùa

" Uy sao ba đứa là do em sinh ra tại sao lại không đứa nào giống em hết vậy

Nói em nghe anh dùng phép gì phù thoả cho một trong ba đứa nó giống em đi Uy "

Anh bật cười với dáng vẻ trẻ con này của cô , anh không tin vào mắt mình là đây là bà vợ ba đứa con

" Uy à nãy em mới thử que em .."

" Rồi sao hả em "

" Hai vạch rồi chứ sao "

Nghe được tin sắp đón thêm một quý tử anh vui mừng khôn xiết ôm cô chặt vào lòng khom người hôn nhẹ lên trán của cô tỏ lòng biết ơn với tất cả mọi chuyện mà đã làm cho anh

" Tiểu Ngư anh đặt lại tên cho con bé "

" Vương Mạc Thy "

" Hay hay lắm chúng ta đi xuống nhà thôi "

Vương Gia Uy khẩn trương khoái lạc vô cùng dịu dàng nắm chặt bàn tay ấy quyết không buông đi xuống phòng khách
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 92: Ngày Hạnh Phúc


Bước xuống từ những bậc thang trên sự nâng niu của anh trong lòng của cả hai ngập tràn hạnh phút

Nhưng khi vào bộ mặt yêu nghiệt đó trở nên tuỳ tiện mệt mỏi tim cô đột nhiên thắt lại cái đau đó cứ như từ mười tám tầng địa ngục leo lên

Ánh mắt của cô bỗng mở to khi nhìn thấy dưới sãnh đã có đầy đủ ba người anh em của anh và Vương Tôn cùng Ngũ Tứ

Bất giác trong lòng dâng lên xấu hổ nghẹn ngùng lên đỉnh điểm

Đối mặt với anh như muôn trùng đối mặt với bọn họ sẽ như thế nào

Thế là không chịu nổi cảnh này cô đành bỏ hết sĩ diện núp vào lòng anh

Đi theo sự hướng dẫn của thân thể to lớn kia của anh

Còn anh thì sao lần đầu nhìn thấy cô vợ mình có biểu hiện như thế này lòng anh rất thoả mãn và muốn bật cười thật to

Cứ như thế một người núp một người đi thẳng vào phòng bếp dưới sự ngỡ ngàng lẫn hoà quyện tiếng cười thầm của những con người ngoài phòng khách

" Uy vợ của cậu sau ba năm quay về tính cách có phần thay đổi nhỉ "

" Thế sao "

Vương Gia Uy sau một hồi bị anh đuổi khỏi bếp đành phải lui ra ngoài phòng khách với bộ mặt hầm hực

" Không phải thay đổi tính cách "

" Ý cậu nói là thế nào A Thẫm "

A Thẫm từ đâu bước ra nghe được cuộc nói chuyện của bốn người cũng đành nhiều chuyện mà góp vui thật ra là A Thẫm cậu rất thích như vậy

" Là vì sau khi sinh Tiểu Ngư chị ấy mắc chứng bệnh trầm cảm sau hai năm là tầm ba tháng trước chị ấy mới hoàn toàn khỏi "

" Trầm cảm tại sao "

" Bác sĩ nói là cô ấy có quá nhiều áp lực cho nên lúc sinh không thoải mái mà tạo ra di chứng "

Tất cả những người trong phòng khách bỗng chốc trầm mặc mà nghẹn lòng

Thì ra cô đã trải qua những nổi đau đớn lẫn sự áp lực để đến gây ra chứng bệnh trầm cảm đó hay sao

Người làm anh làm chồng lại để gây ra vấn đề nghiêm trọng như thế này thật sự đáng trách đáng đánh

" Thưa phu nhân đã nấu xong rồi mời các thiếu gia vào bàn "

Vậy là những cái mông cái chân lập tức đều đều đi nhanh vào phòng bếp

Đập vào mắt họ là một bàn ăn thịnh soạn tuy là những món ăn không bằng ngoài nhà hàng năm sao nhưng bài trí trang trí đến mùi thơm cũng chẳng thua kém gì

" Tần Nhi là em nấu hết hay sao "

" Chẳng lẽ Vũ Tổng không tin vào tài nghệ nấu ăn của tôi "

Tần Nhi vừa nói vừa kéo tay Vương Gia Uy vào ngồi xuống bàn ăn chính diện

Hôm nay cô khá tận tình chăm sóc cho anh hết mút vào chén món này đến món khác làm cho anh trở tay không kịp mà miệng thì nhai liên tục

" Ba đứa nhỏ không ăn à "

" Trời anh nhìn lại đằng sau đi là biết "

Những con mắt quay lại nhìn thì phát hiện ra ba tấm lưng anh hùng mạnh mẽ đang cười nói vui vẻ bón cho bọn trẻ ăn rất nhiệt tình

" Nói này cho nghe hai anh chàng Nhật Hạo và A Thẫm có tình ý với nhau "

" Ý em nói là họ yêu nhau "

" Đúng em thấy trai - trai với nhau là lẽ thường chúng ta phải chấp thuận theo miễn sao hai người họ vui vẻ là được "

Tần Nhi không thèm tiếp chuyện với ba người họ mà tiếp tục công việc của mình là chăm sóc cho anh

Còn anh thì sao cũng đang trong tầm ngấm hưởng thụ vị hạnh phúc của cô vợ mình đem đến

" Ba .. ba bế con đi "

" Tiểu Ngư hai tuổi rồi phải không em "

" Dạ đúng rồi "

Hai tay anh dang ra bế cô bé lên đùi của mình bàn tay to lớn xoa xoa nhẹ nhàng lên hai má búng sữa của con

" Ba biết không lúc con với mẹ ở bên Trung mẹ thường xuyên kể cho con nghe về ba "

" Tiểu Ngư sao con lại nói ra "

Tần Nhi tiếp tục nghe lời kể của con mà bất giác hai bên má nổi đỏ ửng lên nhìn thật dễ thương

" Mẹ cũng thường nói với con rằng ngoài ba ra mẹ chẳng thương ai cả lúc đó con ghen tị lắm "

" Tại sao con lại ghen tị "

" Mẹ nói chỉ thương mình ba vậy con với hai anh để ai thương "

Tần Nhi lại một lần nữa bùng nổ sự xấu hổ tại sao cô bé lại nói ra hết vậy nè mình biết lấy cái gì để chui vào đây

" Con buồn lắm chứ cứ mỗi tối mẹ lại cầm tấm hình của ba mà chữi mà khóc hoài "

Cô liên tục rùng mình với từng câu nói của con bé cô không biết con đang kể cho ba nó nghe hay là đang nói xấu mẹ nó

Ánh mắt thâm thuý bỗng liếc con bé đang thoả thích ngồi trong lòng anh nghịch ngợm những ngón tay thon dài của anh
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 93


" Này Tiểu Ngư rốt cuộc con đang bên phe ai vậy "

" Tất nhiên con đang bên phe ba ba ba "

Cô bỗng chốc hoá đá với câu nói của con bé thật không ngờ người lao công nuôi dỗ cho đến hôm nay lại quay sang phe ba nó

Không phải quá bất công hay sao anh chẳng làm gì chẳng nói gì mà đã kéo được con bé bên về phe mình

" Em với ba không được ăn hiếp mẹ của con "

" Í Gia Nghị - Tần Vỹ con theo phe ai "

" Con theo phe của mẹ xinh đẹp "

Hai cậu bé khôi ngô giả bộ chóng nạnh ra dáng anh hùng để bảo vệ mẹ của mình

Cũng làm cho cô lẫn những người xung quanh bật cười thành tiếng

" Mẹ xinh đẹp ai dạy con "

" Là ba lão đại "

Tần Nhi khẽ nở nụ cười rạng rỡ với hai cậu con trai sau đó dùng bàn chân phải đá mạnh vào đầu gối của ai đó

Tất nhiên anh hiểu được cô đang tức giận về việc gì nên cũng đành vươn vai rồi nở nụ cười hài lòng với cô

" Ba hỏi Tiểu Ngư con thương ai nhất "

" Con thương ba "

" Tới lượt hai anh lớn hai đứa thương ai "

" Tụi con tất nhiên là mẹ "

Hai câu nói luôn đồng đều với nhau đã làm thoả mãn cho cô và anh rồi không phải sao

---------------------------------------

Một cái nắng gắt giữa mùa hè những tiếng ve kêu riêu riếu làm cho âm thanh vang dậy sôi động nhẹ nhàng

" Hứa với anh sau này có chuyện gì cũng không được rời xa anh "

Hai người sau khi dỗ dành ba trẻ nhỏ ngủ say rồi mới nhanh chóng quay lại phòng của mình ,

Cả hai thân hình một lớn một nhỏ ngồi cùng nhau trên chiếc ghế nhỏ lan cang hưởng thụ cái làn gió xao động giữa mùa hè

" Em hứa sau này có chuyện gì cũng sẽ không bao giờ rời xa anh một bước "

" Em không muốn có con nữa anh đừng làm chuyện đó nữa được không "

Giọng nói của cô vô cùng nhỏ nhẹ mà dâng lên sự nũng nịu với anh dùng bàn tay mềm mại ôm chặt lấy ngang hông của anh

" Được được có phải mệt lắm đúng không "

" Mang con của anh em rất thoả mãn nhưng một lần mang một lần sinh ra em mệt lắm "

Anh nhìn thấy nét mặt mệt mỏi của năm qua cũng bất giác thông cảm nổi đau mệt mỏi của cô

Bàn tay to lớn xoa xoa bụng của cô đôi môi gợi cảm phủ lấy cánh môi mỏng của anh

Như đáp trả lại ước nguyện của anh , cô có thể vì anh mà leo một nghì bậc thang vì anh làm tất cả

"

Sau này anh sẽ tiết chế lại được không em có thể không cấm nhưng anh phải đeo bao "

" Vẫn là vợ hiểu cho anh "

Nếu như không hiểu anh thì cô cũng không phải vận mình để quay về bên cạnh anh

Thời gian trôi nó nhanh hơn chúng ta tưởng cái gì đã qua nó cũng sẽ trở thành quá khứ

Nhưng tình yêu này của hai người vẫn mãi mãi còn đọng

Chỉ là quãng thời gian chia tay ba năm với cô và anh nó chính là quá khứ đau khổ nhất của cả hai hợp rồi lại tan , tan rồi lại hợp đó gọi là duyên

" Uy em xin lỗi với quãng thời gian ba năm qua điều là do em tự gây khổ cho anh em xin lỗi "

" Đừng bao giờ nói tới hai từ xin lỗi "

Anh không cho phép cô thốt ra từ xin lỗi đó ra người nên nói phải là anh ,

Nếu không vì anh cô cũng đã không phải có những áp lực khi sinh con sanh ra căn bệnh trầm cảm đó là lỗi lớn nhất của anh

" Tại sao em vẫn chọn về bên anh "

" Lúc đầu em không ý định là sẽ quay về nơi đã gây ra bao nhiêu tổn thương nhưng không quay về em hiểu là sẽ mất anh mãi mãi ,

Em quay về là vì con vì hai đứa trẻ và từ khi về nhìn thấy anh trong bộ dạng đó em thật sự rất đau lòng

Em không phủ nhận rằng là ba năm xa cách anh em thật sự nhớ đến từng cử chỉ dịu dàng yêu thương "

" Anh xin lỗi vợ yêu "

Anh vừa nói vừa dùng cằm của mình đặt trên vai cô dụi dụi

Cô có thể cảm nhận được rằng anh không khóc nhưng trái tim lạnh lẽo đó đang từng hồi rỉ máu vì cô

" Uy đừng đau lòng nửa chẳng phải em quay về rồi hay sao trong tình yêu không gì trắc trở cả "

Vương Gia Uy khom người hôn lên đôi môi hồng hào đó của cô

Suy cho cùng lời nói đó mang lại nhiều ý nghĩa tương trợ nhau vô cùng

Trong tình yêu nếu như không gặp phải những trắc trở thì những cặp yêu nhau mới cảm nhận được mùi vị của sự mất mác chia ly

Khi tìm ra vấn đề rồi mới biết được qua bao nhiêu trắc trở chúng ta càng yêu nhau hơn , hiểu là cần có nửa kia nhiều hơn như vậy sẽ làm hai trái tim luôn luôn đập vì nhau
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 94: Vương Gia Uy


Cô ngủ say như khướt trong vòng tay của anh hai cánh tay có thể nhận ra cô ôm anh rất chặt hết sức có thể

Về phía anh thì có cảm giác khác một cách kì lạ không phải vì không quen mà là trong cơ thể như có thứ gây ra sức ép

Khuôn mặt anh đổ mồ hôi hột rất nhiều , cũng không biết vì sao như thế dù đã bắt hết công sức điều hoà nhưng vẫn chảy

Anh như cảm nhận được cái đau tê người từ đâu truyền đến bất giác bàn tay đang ôm cô rút về bóp chặt eo phải

Một cái đau điếng người lên tận trên não của anh mới phát giác ra rằng dạ dày đang gặp vấn đề nặng trầm trọng

Từng cơn đau ập tới anh chỉ có thể cắn rắn chịu đau đớn để không phát ra tiếng động đến cô bên cạnh

Nhưng nào biết cơn đau nó quặn lên từng hồi như những cây kim xuyên thủng qua dạ dày lúc thì anh trở mình lúc thì bàn tay bóp thật eo phải

" Anh sao vậy Uy ngủ không ngon à "

Tần Nhi có vẻ thường ngày tuy ngủ rất say nhưng chỉ cần bên anh một phút động đậy khác thường cô cũn sẽ phát giác ra được

" Anh .. làm em thức "

Cô cảm giác được anh có gì đó rất khác thường ngày , bất giác nhìn lên khuôn mặt cô phát hoảng khi nhìn thấy những giọt mồ hôi đổ rất nhiều ngay cả khuôn mặt cũng trở nên trắng bệnh hai bên miệng vì anh cắn mà trở nên tía máu

" Uy anh bị gì đúng không nói mau đi "

" Dạ .. dày anh đau "

Cô mở to hết hai mắt vùng mình khỏi người anh lưng thẳng tắp nhìn về phía đối diện với anh

Bàn tay nhỏ lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh

Trong lòng cô đau như cắt khi chứng kiến cảnh anh bị cơn đau dạ dạy hành hạ

" Thiên Thiên à anh chạy qua phòng em được không "

" Được anh qua liền "

Tần Nhi buông máy xoay người đỡ anh dựa vào người cô , có gì đi nữa cô vẫn sẽ làm chổ dựa tinh thần cho anh

" Chuyện gì "

" Anh chở Uy vào bệnh viện được không "

Hàn Thiên trở nên bàng hoàng nhưng khi lướt qua nhìn Vương Gia Uy thì mới hiểu ra chuyện được đang xảy ra chuyện gì

" Em đỡ Uy xuống dưới lầu để anh kêu A Phong và Phi "

" Dạ "

Một lượt cô đi nhanh qua chổ của anh cánh tay đặt qua eo của anh , bên tay kia thì kéo cánh tay rắn chắc ấy vòng qua cổ của cô

Còn anh thì hiểu làm sao cô có thể dìu được anh xuống tận dưới lầu như thế này được

Cho nên phần chịu đau nhưng vẫn dựa vào người cô , lưng thì thẳng lên làm cơn đau dạ dày phát tát mạnh hơn

" Ư...ummm ...

Tần Tần em cẩn thận còn con "

" Em biết nhưng bây giờ cơn đau nó đã hoành hành hơn hơn rồi em không sao nên anh cũng không sao nhé "

Cô biết sao không nhưng bây giờ trong đầu của cô anh vẫn còn quan trọng hơn nếu mất anh cô sinh con ra mà không có ba thì ý nghĩa gì hơn

-----------------------------------------

Chiếc xe đẩy kiểu mới được kéo ra trước mặt hai người , cô không màng đến anh có đồng ý hay không thì cô vẫn để anh ngồi xuống

Cô vẫn nắm chặt bàn tay của anh còn anh vẫn thế vẫn nắm chặt tay cô không buông

Anh đang trong trạng thái đau đớn đến nửa tỉnh nửa mê nhưng vẫn không tài nào nhắm mắt được vì anh không muốn rời khỏi cô

" Buông em ra để cho Cao Trí điều trị cho anh ha em ở đây đợi anh "

Nói rồi anh cũng nghe lời cô buông tay của cô để cho hai bác sĩ phụ nam đẩy vào bên trong phòng hồi sức

Cửa phòng đóng lại cũng làm cho tinh thần của cô trở nên căng thẳng hơn ,

Trong lòng thầm phù hộ cho anh chỉ là một cơn đau dạ dày không quá đỗi nghiêm trọng

Khoảng mười phút sau cô lại có cảm giác bụng của mình đau nhói cô đã hiểu ra mình đang gặp vấn đề tay quơ quơ xung quanh

Cô ráng dùng hết sức đi đến chiếc ghế , cô chắc nghĩ là dùng quá sức nên trở thành tức bụng động đến thai nhi

Nhưng không đơn giản là cơn đau bình thường mà là một cơn đau thắt hoành hành nó cơn hơn cơn đau dạ dày của anh

" Thiên Thiên à hình như bụng của em có vấn đề "

" Nhi có phải em dùng quá sức động đến thai nhi rồi không "

" Em nghĩ chắc vậy "

Hàn Thiên hết sức lo lắng bàng hoàng trong lòng ngồi xuống phía cạnh cô , để đầu của cô dựa vào người anh

Anh cũng không biết làm thế nào trong tình trạng này anh sợ nếu trễ thì thai nhi sẽ sảy mất nhưng Cao Trí vẫn chưa ra nên đành cùng cô chóng chọi

" Thiên à Uy cậu ta đã qua cơn nguy hiểm rồi nên đừng lo "

" Mau đưa phu nhân đến phòng khoa sản "

Cao Trí có thể phát hiện ra cô đang gặp vấn đề về thai nhi nên đã nhanh chóng chạy nhanh về phòng khoa phụ sản chuẩn bị mọi thứ để kiểm tra cho cô
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 95: Hồi Phục


Sau khi được kiểm tra tổng thể sức khoẻ cho đến tình trạng thai nhi cô với Hàn Thiên mới được quay trở lại phòng Vương Gia Uy đang nằm

Lúc nghe được con trong bụng không sao thì cô mới thở phào nhẹ nhõm

Vì cô sợ nếu xảy thai rồi biết ăn nói sao với anh đây bây giờ vì cô có thể thấy được anh đặt cả tâm huyết vào cái thai cuối cùng này

Cho nên bằng tất cả cô phải bảo vệ tốt thai nhi này tuy mỗi lần mang rồi mỗi lần sinh con thật rất mệt nhưng vẫn cảm thấy rằng đó là điều trời phù hộ cho anh và cô

" Uy sao rồi anh "

" Ban nãy Tôn nói vì thuốc mê vẫn còn nên cậu ấy chưa tỉnh "

Tần Nhi quên bén đi là anh khắc tinh với thuốc mê mỗi lần bị thương chích gây mê tới tận ba đến bốn tiếng sau mới tỉnh lại

" Mẹ ... mẹ có sao không "

" Ơ ba đứa sao lại ở đây "

Vừa bước vào chân rồi tay cô bị ba cô cậu vay chặt rồi nắm lấy làm cho bỗng chốc cô giật mình vì hành động bất ngờ này

" Dạ là cậu út đưa con vào "

" à vậy à vào đây con còn nhỏ làm được gì nào "

Tay chân cô vẫn bị nắm chặt khư khư cho nên đành để mặt cho ba đứa nhóc vay bua mình

Còn cô thì vẫn bước xuống ngồi gậ anh đang nằm im trên giường

Khuôn mặt sau khi điều trị cũng dần dần trở nên trạng thái thường ngày , ưu tú lạnh lùng đi nhưng vẫn toát ra vẻ uy quyền

" Mẹ chỉ thương ba thôi chẳng thương tụi con gì cả "

" Sao Nghị nói vậy mẹ thương ba cũng thương các con "

Tần Nhi bị câu nói ghen ăn tức ở của cậu con trai mà dở khóc dở cười , biết được sao giờ vì đó là con của cô và anh

" Nghị không nhìn thấy ba bệnh hay sao con không thương ba "

" Nhưng con thuơng mẹ hơn "

" Uầy không được ba nghe ba sẽ buồn lắm biết không , giờ mẹ nói cho con nghe nếu không có ba làm sao mẹ sinh ra được ba đứa "

Cô ngồi nghiêm chỉnh nhìn về hướng của ba trẻ nhỏ đang trầm đầu suy nghĩ

" Con biết rồi , sau khi ba tỉnh con sẽ nói là con thương cả ba ba ba nữa "

" Vậy mới ngoan trái tim của các con có rất nhiều khoan nên hãy bao dung cho những ai con cần yêu thương "

" Dạ con hiểu rồi ạ "

Tần Nhi khoan thai mà nở nụ cười với ba đứa con của mình rồi đặt nhẹ nụ hôn vào má của từng đứa

Cô cũng không hiểu tại sao mình lại trở nên kiên định trước bọn nhỏ như thế chắc là vì anh cô mới như thế này

" Bây giờ Nghị đại diện cho các em trả lời câu hỏi của mẹ được không nè "

" Dạ được "

" Con sắp xếp vị trí mà con coi trọng nhất trong gia đình "

" No.1 là mẹ yêu - No.2 là ba lão đại - No.3 là Cậu Tôn - No.4 là Chú Thiên Thiên - No.5 là các em của con "

Ai nấy trong phòng điều tá hoá với cậu anh trai này chỉ mới vừa ba tuổi đã nói ra những lời như thế này không biết sau này như thế nào nữa

---------------------------------------

Đúng như suy đoán của cô ngay lúc đầu sau bốn tiếng ngấm hết thuốc mê anh đã hoàn toàn tỉnh lại

Nhưng khi anh tỉnh lại đã là xế chiều , Tần Nhi cũng đã ngủ thiếp đi lúc nào rồi

Anh đưa cánh tay của mình xoa xoa đầu của cô rồi nở nụ cười nhẹ nhàng

" Ba ba tỉnh lại rồi "

" Ba đứa sao ở đây "

Anh bất ngờ khi ba đứa trẻ ùa đến bên anh , giống như là kẹo cao su chổ nào dính được là bám vào như đinh

Anh không trách cũng chẳng thấy khó chịu khi mình bị quây bủa như thế này ngược lại còn rất hạnh phúc cười đến híp cả mắt

" Ba không sao rồi "

" Ba ơi ba nói chuyện với tụi con được không "

" Tất nhiên "

Anh trầm giọng hẳn đi bỏ tay ra khỏi đầu tóc cô rương người bế Gia Nghị lẫn Tần Vỹ và Tiểu Ngư lên giường của mình khuôn mặt trở nên nghiêm túc hơn đó chính là tác phong của anh

" Ba ơi có phải hai đứa con không ngoan đúng không "

" Đâu Nghị và Vỹ rất ngoan hai con còn biết tự chăm sóc rồi biết cách an ủi khi ba buồn nữa sao gọi là không ngoan "

" Không phải "

Anh cảm thấy hai cậu con trai này của mình từ trước đến nay rất lạ từ lúc sinh ra đã trầm tỉnh rất nhiều rồi đến lúc biết nói không bao giờ nói nhiều như này

Và điều hiển nhiên anh thấy lạ rằng Nghị và Vỹ tuy là con nít nhưng chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài như ngày hôm nay

" Con chưa từng nói chữ yêu thương ba bao giờ đúng không "

" Và khi con kể cho mẹ nghe mẹ đã nói cho tụi con một tràn là phải bao dung trái tim mình hơn "

" Không chỉ thương mình mẹ mà phải yêu lẫn ba lão đại "

Cả ba đứa trẻ cùng nhau đồng thanh với nhau nguyên một tràn dài làm cho anh ngạc nhiên khôn xiết

Kể từ khi nào Nghị và Vỹ trở nên như vậy Tiểu Ngư thì quá khác anh biết con bé là người rất dễ bộc lộ cảm xúc của mình

Nhưng với hai cậu con trai này thì quá đổi ngạc nhiên anh như không tin vào được hai cậu bé trước mặt là con trai của anh

" Ba đừng ngạc nhiên thế chứ chẳng lẽ ba không thương tụi con "

" Nói bậy ba tét mông "

Hai đứa trẻ kia lại bắt đầu rương bộ mặt ma quỷ với ba nó , đột nhiên hai cặp mắt nhìn nhau láo liên như đang ra hiệu gì đó

" Chụt ... chụt .."

Hai tiếng hôn kêu lên rất to phát rộng ra cả phòng , hai cậu nhóc vẫn còn đinh đinh bờ môi nhỏ của mình trên khuôn mặt ba nó

" Con thương ba ba là duy nhất "

" Vỹ Vỹ cũng yêu ba nữa "

" Thy Thy cũng vậy "

Anh hạnh phút cười híp cả mắt tràn ngập sự vui vẻ trong đó khi được ba đứa con này quay quanh tỏ lộ những lời ngọt ngào như thế này với anh

" Anh nên cảm ơn em đi là vừa "

" Em dậy rồi "

Tần Nhi đã tĩnh được khoảng mười phút nhìn được cảnh tượng của bốn ba con tràn ngập tình yêu thương ngọt ngào đó

Trong lòng cũng cảm thấy hạnh phút vui lây , một người đàn ông cao cao tại thượng không coi ai ra gì nhưng khi ở cạnh cô và con anh trở nên dịu dàng hẳn đi

" Anh coi anh đi dạ dày bị loét hệ cho anh là chỉ nhẹ mà thôi "

" Mẹ đừng trách ba chứ không phải tại mẹ hay sao ...hihi "

Vương Gia Nghị nghịch ngợm trong lòng anh nhìn thấy mẹ tĩnh ngủ bèn nói câu hóng hách y như ba nó

" Con hay quá ...

ừ tại mẹ được chưa ông tướng "

Tần Nhi đành nhẹ lòng chiều theo con nhưng một phần cũng là do cô mà ra chứ đâu có trách thì trách cả hai thì hơn

Đang trầm tư suy nghĩ thì cô cảm giác được môi của mình có hơi ướt ác ngẩn đầu lên mới thấy được là anh đang hôn cô
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 96: Tụ Hợp


Một tuần điều trị tại bệnh viện anh mới được sự đồng ý của cô mà thản nhiên xuất viện ngay lập tức

Nhưng khi nửa đường anh đã tạm biệt cô và con để đến công ty chỉnh đốn lại công việc mà anh đã bõ lỡ suốt mấy năm qua

Đây là điều thấy trách đáng phải kỉ luật nhưng chỉ dành riêng cho người phụ nữ của anh

Còn người khác bất kể hội đồng nguyên lão cũng không làm gì được anh

Về đến nhà dắt ba cô cậu trao lại cho bảo mẫu rồi cô cũng thản nhiên leo lại lên xe

Và tất nhiên ngoài đi đến Vương Gia Ảo thì còn có thể đến đâu được

Trên người mặc chiếc đầm trắng bó sát người tôn những đường cong chuẩn đẹp vô cùng

Đây quả thật không tin được một người ba con trẻ

" Chủ Tịch Phu Nhân chào chị "

Cô ngao ngán khi bước vào đây chỉ muốn nhanh chóng đi lên phòng làm việc của anh

Cô không thích mấy ả ẻo lả này cứ thấy được người tối cao lại ra chiêu nịnh nọt thật kinh tởm

" Em đến đây từ khi nào "

" À mười phút "

Trong đầu cứ lo mãi hằn học mấy người ở dưới sãnh mà đâm ra đến rồi vào phòng anh từ lúc nào không hay

Câu trả lời vừa rồi cô cũng không biết mình trả lời bằng cách vô thức

Anh quẫy tay với cô ra ý đến gần mình khi đến gần rồi anh choàng cánh tay to lớn qua vòng eo của cô kéo xuống đùi của mình

" Cách nhìn của anh bị gì rồi à "

" Ý của em là sao "

" Mấy con tiện tì ở dưới đi làm mà như đi bar nhìn thật kinh tởm "

Vương Gia Uy bật cười khi nhìn thấy cô trong bộ dạng đáng ghét này nhưng là điều anh thích

Nhưng anh không thể hiểu nổi sao cô lại càng trở nên khó tính hơn từ khi nào chắc là đang trong thời kì mang thai

" Đó là mấy người do Vương Tôn tuyển vào anh không biết "

" Vậy anh đuổi đi "

Cô thật không ngờ lời nói của mình chỉ trong vòng nửa tiếng sau đã nghe được lệnh mấy con tiện tì kia liền dồn đồ mà cút ra khỏi Vương Gia Ảo

Tần Nhi lại choáng khi nhìn thấy một chồng văn kiện trên bàn của anh đã chất thành núi , cô thở dài không biết anh giải quyết và phê kiện thế nào

" Em không biết thằng nhóc này đang làm gì nữa , để em phụ anh phê duyệt văn kiện "

" Anh làm được "

Một lần nữa cô mặc kệ anh cứ xem hết đống này đến đống khác , không thèm quan sát rằng anh có đồng ý hay không

" Tần Tần em từng học kinh doanh à "

" 2 năm nhưng em chán nên bỏ "

Vương Gia Uy hỏi vài câu rồi lại cuối đầu làm tiếp việc , thật ra anh làm vậy chỉ để giúp cô thoả mái hơn

Nhưng những lúc ngước mặt lên nhìn thấy cô mỗi lúc một tư thế này đến tư thế khác , rồi lại nhăn mặt nghiêng đầu

Bộ dạng đó làm cho anh thật sự dở khóc dở cười nhưng vẫn không đành lòng bật cười thành kiến nếu không sợ ai đó tức đến xông khói

Nói đi nói lại những văn kiện cô làm anh cũng vẫn phải làm lại vì biết rõ hai năm cô học kinh doanh là ngành marketing không phải ngành của công ty

Nhưng vẫn sẳn lòng để cho cô làm rồi mình phải dùi đầu làm lại

Mặc dù là có mệt nhưng anh vẫn không tỏ ra khó chịu vì rất hạnh phúc khi anh có được một cô vợ như thế này

" Uy ơi em chán rồi không làm nữa anh làm đi "

" Ừa "

Anh biết ngay cô sẽ như thế này cho nên chẳng làm gì khác đành lấy đống văn kiện trên bàn trà và lén hôn cô một cái

----------------------------------------

" Tần Tần chúng ta về thôi "

Vương Gia Uy thật không ngờ cô lại ngủ sâu như thế đã quá năm tiếng từ lúc cô ngủ

Năm tiếng đó cũng đũ cho anh hoàn thành xong hết các văn kiện kia , mệt mỏi nhưng nhìn thấy bộ dạng ngủ kia của cô mệt mỏi điều xua tan đi

" Anh làm xong rồi à "

" Ừ chúng ta về ba mẹ đang chờ "

Nhắc đến hai từ ba mẹ cô bỗng chốc giật nảy mình , tại sao hai người họ lại đột ngột đến Italy như vậy còn không báo trước với ai

" Em sao vậy "

" Không sao "

Anh biết cô đang nghĩ gì sao không như nếu cứ làm rõ rành mạch sẽ càng làm cô căng thẳng hơn

" Uy à họ đến khi nào "

" Ba tiếng trước "

Tần Nhi chỉ gật đầu cho xuôi chuyện rồi ngửa đầu vào lòng anh những ngón tay nhỏ gọn thọc ghẹo vòng bụng của anh

" Em căng thẳng vậy à "

" Sao không ba mẹ biết chuyện rồi là em toi "

À thì ra bây giờ anh mới biết được là cô căng thẳng vì sợ ba mẹ mình trách mánh không phải người vợ này của anh chưa từng sợ thứ gì vậy mà cũng sợ nữa nhỉ

Cũng phải thôi ngay cả anh cũng chưa từng sợ bất cứ thứ gì nhưng điều làm anh sợ đó chính là từ khi cô bước vào cuộc đời anh thì cũng chính thức làm cho anh sợ là mất cô
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 97


Về tới trước cổng biệt thự cô cũng không khỏi ngạc nhiên nhưng trong lòng chứa đầy sự bồn chồn lo lắng không thôi

" Em đừng lo còn anh "

Lời nói này của anh làm cô an tâm hơn phần nào , chữi thì sao dù sao cũng là ba mẹ mình huống chi còn có anh chống lưng cô nữa kia mà

Chưa vào ngồi được xuống ghế cô đã nghe tiếng ba vọng lại như đang có phần tức giận

Thì cô cũng hiểu rõ ba mẹ mình đã biết được chuyện gì giữa anh và cô

" Tần Nhi sao con lại thiếu suy nghĩ như thế hả "

Tất nhiên cô có thể suy đoán ra vấn đề đó rồi nhưng .. nhưng còn cách ứng xử ra làm sao cô thật sự không thể nào mở miệng ra

" Ba .. mẹ hai người muốn gì cũng được nhưng cho con ngồi xuống nhá "

" Không được "

" Ba không cho con ngồi Uy thì sao anh ấy vừa xuất .. viện "

Mấy câu cuối cô không dám nói rõ ra vì có nói ra cũng sẽ biết ba mẹ sẽ đứng về phía anh cô như một bia đỡ vậy

" Uy con ngồi xuống còn Tần Nhi đứng yên cho ba "

Cô cũng đành thở dài đỡ anh ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện hai người lớn trung niên kia

Đưa ly nước ép cam khét vào lòng bàn tay anh

Mới quay lại đứng ở chổ cũ ban đầy tay thì vẫn để trên vai anh

" Ba à đâu có gì cũng trở nên dễ dàng nếu không sao con và anh ấy có thể biết cần nhau hơn "

" Con còn mở miệng nói như vậy hả "

Tần Nhi bĩu môi đanh đá chuyện này đâu trách được mỗi mình cô được chứ

Chuyện đã xãy ra cũng đã ba năm ít nhất anh vẫn thuộc về cô và cô cũng thuộc về anh đó chưa phải là duyên

Đi một vòng rồi cũng trở về bên nhau đó là một định lí hữu duyên tài phận cho nhau rồi !

" Chứ con nên nói thế nào "

" Con nói cho hai người biết con yêu anh ấy nhưng cũng không vì đó mà làm vậy với con "

Vương Gia Uy thật hết cách với cô vợ của mình bị tra vấn như thế mà vẫn cứng miệng không nhận lỗi của mình là không nhận

Nhưng trách sao giờ chỉ là do anh quá nuông chiều cô quá thôi

Có lẽ cô đã học được những thói hư đó của anh lâu rồi nhỉ

" Chuyện đã qua rồi đừng trách vợ con "

Vương Gia Uy vừa nói xong là kéo cánh tay của cô xuống đùi của mình

Bất chấp có hai người ở đây anh vẫn thản nhiên khom người hôn lên đôi môi kia của cô

" Được ta để mặt Uy tha cho con sau vụ này nên biết thế nào cho tốt nhé "

" Dạ "

Tần Phan chỉ nói vài lời như thế chứ làm sao có thể trách nặng cô con gái của ông

Với một người như Vương Gia Uy yêu cô hết sức tưởng tượng ông nghĩ anh để cô cam chịu thế sao

" Ba nghe nói con mang thai thêm đứa con nữa phải không "

" Dạ ba tháng "

Quan Linh Chi hết mức ngạc nhiên trước tình hình này bà từ đó đến giờ bác sĩ nói bà chỉ có thể mang bầu hai lần là cùng vì tình trạng sinh dục cả hai điều yếu

Nhưng bà lại không ngờ tình trạng sinh dục của cả hai người lại mạnh khoẻ như thế

Con gái của bà chỉ vừa hai ba tuổi mà đã bốn đứa con

" Ba .. ba "

Giữa những người lớn đang nói chuyện thì bỗng có ba bốn tiếng gọi ba làm cho bốn người hết sức hơi giật mình

" Ba đứa im lặng nào "

Anh trở nên nghiêm khắc vô cùng sau màn huấn luyện của cô ,

Đúng anh phải dạy bọn nhỏ từ bây giờ nếu không sau này là khó chiều theo

" Ba mẹ con xin lỗi đã làm ồn "

" Ngoan là được còn không ba sẽ không chơi cùng các con "

Bọn trẻ như hiểu ra mình đã làm cho ba giận và cả mẹ nên lập tức vùi mặt ngoan hơn

Từng đứa chèo lên ngọn ngành ngồi kế bên hai người

Tần Phan lẫn Quan Linh Chi bỡ gỡ trước những cháu của mình không ngờ chỉ mới là đứa trẻ hai ba tuổi vậy mà đã hiểu chuyện nghe lời như thế

Nhìn đứa nào cũng giống anh y đúc đó cũng làm cho hai người ngạc nhiên

" Ủa ba mẹ hai người về khi nào "

" Ta tưởng con quên hai ông bà già này rồi chứ Thiên "

Hàn Thiên từ công ty trở về trong trạng thái khá mệt mỏi nhưng khi nhìn thấy ba mẹ mình thì mặt mày trở nên nhiệt huyết hơn

" Đâu tại vì công ty bây giờ có hai ba đối tác lớn đang hợp tác nên con tất bật thế thôi "

Tần Phan đã xem lại các tỉ lệ giá cổ phần lẫn cổ phiếu của Tần Hàn đang đi lên ngày càng cao

Ông khá tự hào với tài năng lãnh đạo luôn khả năng làm việc chuẩn như vậy của cậu con trai lớn không uổng công ông đặt hết tâm huyết cho anh

" Ba mẹ sắp tới ngôi biệt thự con chuẩn bị đón tân gia hai người có thể ở lại "

" Được ta phải ở lại coi chừng nào hai người đang ân ái kia tổ chức hôn lễ "

Anh và cô đang ân ái là thiệt cũng không quan tâm đến giữa ba người đang trò chuyện gì

Nhưng khi ông nhắc đến hôn lễ làm cho hai người mở to hết hai con mắt

" Ba à không vội "

" Sao lại không vội lần trước chỉ là lễ đính hôn rồi thử váy cưới hôn lễ đâu "

Đúng như mẹ cô nói hai người lần đầu chỉ có tổ chức tiệc đính hôn và thử áo cưới nhưng chưa tổ chức hôn lễ vì lúc đó anh phải quay về xử lí việc hệ trọng trong bang

Cô lúc đó không yêu anh anh làm gì thì làm cô không quan tâm , nhưng sau khi yêu nhau rồi hai người vẫn sống cùng nhau hạnh phút thế thôi

Tuy có chia tay rồi lại quay về bên nhau nhưng anh chưa từng nhắc đến hôn lễ với cô dù một lần

" Mẹ không cần vội "

Hai người vẫn luôn yên tâm với lời nói của anh hơn là cô con gái của mình ,

Anh đã nói như vậy là đã tính chắc đâu vào đó trong truyện này nên không có gì để nói nữa

Thật ra anh đã nghĩ đến chuyện này rất lâu nhưng vẫn sợ là cô sẽ không đồng ý nhưng bây giờ sau mọi chuyện rắc rối vừa rồi anh không thể trì hoãn được hơn nữa

" Em nghĩ thế nào "

" Còn nghĩ thế nào bây giờ đã có con cùng anh , yêu anh rồi , áo cưới đẹp như thế kia không mặt uổng cho anh lắm "

Anh thì rất mãn nguyện trước lời nói đâm chọc đó của cô ,

Còn cô thì lại cảm thấy người đàn ông này vẫn bá đạo như ngày đầu

Nhưng thời gian lại trôi rất nhanh một người đàn ông hai mươi tám tuổi mà bây giờ đã ba mươi mốt nhưng thì sao chứ

Anh vẫn như ngày đầu cô biết ngang tàn , cao cao tại thượng và sắc đẹp của anh vẫn không phai mà còn mặn hơn của tuổi ba mươi

Đã cho thấy rằng anh là một đàn ông thành đạt đứng trên ngọn núi đấn cao kia trong miệng ngậm liền nhiều thìa vàng quý

Anh không chỉ là một đàn ông thành đạt mà còn là một người chồng vững vàng độc nhất vẫn luôn là người ba vĩ đại duy nhất

Thứ duy nhất mà cô chỉ có thể nói là cảm ơn anh tất cả vì cô mà làm tất cả
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 98: Đón Tân Gia Đầu Xuân


Sau hai năm căn biệt thự của Hàn Thiên cuối cùng cũng hoàn thành cong

Điều kì diệu là căn biệt thự của anh và Vương Gia Uy thông nhau nhìn vào trông rất đẹp theo kiểu phương Tây

Căn biệt thự lấy màu chủ tông là trắng đen cộng thêm vài đường viền nâu

Nó không khác gì một căn nhà chứa đầy sự u ám lẫn giống như tính cách của anh nhưng kiểu cách đến thiết kế điều theo phương Âu

Khoảng tám giờ tối căn biệt thự đã trang trí cách lộng lẫy để tổ chức buổi lễ tân gia nhưng vào đầu xuân

Khách anh mời đến không nhiều chỉ là những người anh em và một số cổ đông lớn ở công ty

" Thiên cậu giàu từ khi nào "

" Haizz chỉ là làm công lao ra thôi mà "

Hàn Thiên trả lời Vũ Thành một cách đâm chọc ,

Khinh anh này thì chịu câu trả lời một ngửa của anh đi là vừa

" Tôi rất vui khi mọi người đến tham dự buổi lễ tân gia này , nay là đầu xuân nên mọi người ăn chơi thoải mái "

Tâm trạng của anh hôm nay rất tốt dù sao đã bước sang năm mới phải luôn giữ khuôn mặt lẫn tâm trạng tốt hoà quyện với nhau như thế cả năm mới may mắn được chứ

Vương Gia Uy và Tần Nhi cũng đang nhận ra anh đang trong trạng thái vui vẻ nhiệt tình đi hẳn

Nhưng lại quên đi chuyện quan trọng đó là cắt vòng đỏ để khai phá nhà

" À tôi quên chúng ta cần phải cắt để khai phá căn biệt thự của Hàn Thiên tôi "

" Căn biệt thự này tôi làm ra hai phần chính là người đứng tên tôi chia hai cho em gái tôi và người phụ nữ sau này nhỉ "

Ai nấy điều bất ngờ trước lời công bố của anh , bá đạo không khác gì Vương Gia Uy và hai người anh em

Nhà của mình mà để em gái mình đứng tên chiếm hơn bảy mươi phần trăm là thế nào

Cô cũng ngạc nhiên cũng đâu kém gì ai , cô còn không biết được tên mình lại ở trong đó mà còn chiếm diện nhiều nhất nửa chứ

Tại sao chưa nghe anh trai mình kê về chuyện này nhưng nói ra cũng đủ để hiểu sợ cô mở miệng ra từ chối nên anh không cần hỏi mà tự quyết định chứ gì

Thôi mà dù sao anh thương mình muốn tốt cho mình nên cứ nhận cho anh vui vậy anh trai vui thì cô cũng vậy thôi

Anh đi đến gần chổ của cô và Vương Gia Uy đang đứng trên tay như đang cầm gì đó miệng thì vẫn để nụ cười phúc ám dịu dàng kia

" Uy cho anh rễ mượn con nha đầu này xíu nhé "

Tức đến xông khói với anh trai mình cô đã bao nhiêu tuổi sao anh cứ gọi là nha đầu hoài thế nhưng thôi kệ

Vương Gia Uy chỉ vuốt nhẹ tóc cô rồi chuyển đi chổ khác để cô cho Hàn Thiên chăm sóc vậy

" Thiên sao anh lại làm vậy "

" Vì sao ư ? vì em là em gái của Hàn Thiên anh tất nhiên không thua bất cứ thứ gì ,

Và anh thương em anh sẳn sàng cho tất cả "

Tần Nhi nghèn nghẹn trong lòng với tất cả những gì anh làm cho cô còn gì không hài lòng không xúc động thành lời

" Anh ..."

" Uhh đừng khóc ngoan "

Anh nhìn thấy cô em gái mình khóc thì bất chợt đến gần rương cánh tay ôm thân hình nhỏ bé của cô vào lòng bàn tay to lớn xoa xoa nhẹ mái tóc phập phình

" Uy Tần Nhi khóc rồi kìa "

" Không sao Thiên vẫn bên cạnh "

" Cậu không ghen à "

Vương Gia Uy lườm Vũ Thành sau khi thốt ra những lời nói đó ghen á tất nhiên là có nhưng chỉ là lúc đầu , hai người họ là anh em ruột của nhau từ nhỏ đã giống vậy làm sao anh có thể đi ghen với anh trai cô được chứ

" Nhưng nhìn đi nhìn lại Thiên cậu ta không biết từ khi nào bỏ thói quen chơi ăn đêm rồi "

" Chắc khoảng từ khi ba năm rồi "

Ba người đang đứng tay cầm ly rượu hiên ngang như bức tượng trời đẹp hết sức chói sáng

Thì nghe đâu tiếng lấp lánh của sáo rồi tiếng pháo bông văng tung toé lên trời những ánh đèn pháo toả sáng đẹp vô cùng

Nó hoà cùng tiếng reo hò mua vui của tất cả vị khách , không khí lại về đêm càng trở nên náo nhiệt đông vui hơn phần nào

" Thiên à anh không nghĩ anh quá khoa trương hay sao "

" Tất nhiên là không "

Không biết người anh trai này của cô có bày trò trước hay không ,

Mà tự nhiên bao nhiêu hình ảnh từ nhỏ của mình được chiếu trên màn hình LD lớn

Nhìn vào thật sự rất xấu hổ hết cỡ cô chỉ còn cách dụi đầu vào lòng anh như một đứa trẻ lên ba

Thì sao ở cùng anh trai cô sẽ luôn như vậy không phải giấu tính cách thật của mình thế nào
 
Vương Gia Uy Ông Trùm Mafia Thương Chiều Vợ Yêu ( Hắc Đạo , Ngôn Tình , Sủng ,)
Chương 99


Cô chưa từng nghĩ anh sẽ làm món quà lớn thế này cho cô

Điều duy nhất trong đầu của cô đó là rất hạnh phúc khi có một người anh trai như anh

Sau khi cắt vòng khai phá căn biệt thự anh mời tất cả người tham dự buổi lễ vào tham quan tự do

Bước vào bên trong đã làm cho người khác chói mắt vì sự cao sang lộng lẫy của nó

Đẹp như thế cô cũng không nỡ ở mà chỉ để đó để ngắm trong những lúc mệt mỏi nhất

Từ phong cách đến thiết kế trong khuôn viên xung quanh căn biệt thự rất kiêu sa

Màu đen nhưng xen lẫn vàng kim xa xám trắng khiến con mắt người khác nhìn vào không thể tài nào rút ra

" Anh tại sao trang trí nhà như cung điện như thế này anh tính làm điện hạ đấy à "

Tần Nhi nhìn mãi mới suy đoán ra được căn biệt thự đẹp lộng lẫy như thế này đâu khác gì là một toà nhà cung điện như trong cổ tích

Hàn Thiên bật cười với vẻ mặt vô cùng phúc hắc , anh không ngờ cô lại có thể suy diễn ra độc nhất vô nhị vậy nữa

" Em nghĩ vậy sao "

" Tất nhiên "

Cô trả lờ phóng khoáng vì nghĩ đi đây không phải là cung điện chứ là gì nữa

Mãi cho đến khi được anh dẫn lên tầng cao nhất thì cô mới ngạc nhiên với vể đẹp phong lưu từ trần của nó

Bên trên bề mặt được xây theo những đường viền phong trần xanh biển

Những tấm ngọc thạch nếu như chiếu sáng vào đêm nó sẽ nhảy lấp la lấp lánh ánh sáng như vì sao

Nền gạch cũng rất phong phú nhìn vào cô tưởng mình đang đứng dưới đáy của vịnh biển sâu trong lắng

Quan sát hết tất cả quan cảnh thiết kể ở tầng trên cao này thật sự rất đa dạng kiểu cách thiên nhiên , quả là mắt của anh trai mình đâu kém gì một nhà thiết kế đâu nhỉ

" Em không nhận ra toà nhà đây giống như mơ ước của em sao "

Hàn Thiên chờ mãi mà cô em gái này chỉ toàn tâm quan sát một cách tập trung nên bèn không nhịn được mà nói ra những lời trong đầu của mình

" Ước mơ ...

à đúng rồi em nhớ "

" Sao .. sao anh có thể chứ "

Cô không ngờ anh làm chuyện này xây căn hộ xa hoa lộng lẫy như vậy là vì cô ư !

Thật không ngờ anh còn nhớ lại những ước mơ của cô khi còn nhỏ với hay sao

Lúc nhỏ tính cách cô vô cùng hoà nhã ôn nhu sống như một cô thiên kim tiểu thư không giống như Tần Nhi bây giờ lạnh lùng , quyết đoán và máu lạnh

Hồi năm tuổi cô có ngủ cùng anh trai mình đêm nào cũng nói với anh trai mình :"

Sau này lớn lên muốn có một căn hộ biệt thự xa hoa lộng lẫy như cung điện "

Không ngờ anh còn nhớ sâu lắng như vậy , quả thật cô đã không giấu được nổi xúc động lúc này

Tại sao anh lại thương lại yêu chiều cô như thế này

Ngay lúc này nếu như cho câu trả lời kiếp sau muốn làm em gái của Hàn Thiên anh hay không

Tất nhiên cô sẽ đồng ý ngay lập tức ngoài anh ra không ai có thể tốt hơn có thể làm và hoàn thành trách nhiệm anh trai với đứa em như này này

" Anh hai à ..."

Nói rồi cô bất chấp tất cả ở đây dĩ diện của mình mà bật khóc thật ti rồi nhào vào lòng anh một cách yêu thương xúc động

" Em thương anh lắm , anh hai là nhất rồi "

Hàn Thiên sau khi nghe lời nói này mà khuôn mặt cũng trở nên rạng hơn , anh xúc động cũng đâu thua kém gì cô

Bao năm thất lạc không được bên cạnh rồi thể yêu thương với cô em gái bé nhỏ này của mình

Bất chấp là rằng cô có chồng con để yêu thương nhưng với anh cô vẫn là cô

Vì vậy anh vẫn sẽ làm tất cả cho cô em gái này của mình , sẽ bù đắp lại tất cả mà cô mất và sẽ bù đắp lại tình cảm mà anh đã thiếu

" Uy cậu tức hay không hai người đang ôm nhau kìa "

Cậu không trả lời chỉ quăng cho Tống Hiểu Phàm một cú lườm ngoạn mục

Tức tối gì chứ hai người họ là anh em của nhau chuyện này là thường gì liên quan đến chữ ghen

Với lại anh yêu cô anh có thể hiểu được ngoài anh con ra người cô thương nhất là anh trai mình có khi là hơn ba mẹ nữa nhỉ

Anh có em trai với tính cách rất giống cô cho nên anh hiểu , ngoài anh ra cô còn muốn có anh trai mình làm chổ dựa

Cũng như Vương Tôn dù mặc ngoài không thể hiện nhưng sâu bên trong trái tim đó anh thật sự rất yêu anh trai mình

Nên trong ngày hôm nay quả thật cô rất hạnh phúc và tràn ngập những điều bất ngờ từ anh trai cho đến Vương Gia Uy
 
Back
Top Bottom