Ngôn Tình Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 60: 60: Tình Địch Đến Cửa


- Chú cũng đâu có trả lời câu hỏi của con, sao con phải trả lời chú?
Dương Lục nghe câu trả lời của cô cũng phải bất ngờ.

Từ khi nào cô bé của anh lại có can đảm chống đối lại anh như này chứ?
- Em vừa nói gì?
- Con nói chú đâu có trả lời...
Còn không để cho Ái Nhược Lam nói hết câu, Dương Lục đã lao tới chặn bờ môi của cô.

Anh không muốn bản thân mình thể hiện tình cảm với cô quá sớm nhưng bây giờ anh không thể chịu đựng được nữa rồi.

Người này là của anh cả đời đời kiếp kiếp này cũng chỉ có thể của một mình Dương Lục anh mà thôi.
Nhìn gương mặt của Dương Lục đang gần ngay trước mắt mình, trái tim Ái Nhược Lam đập loạn hết lên.

Môi anh thật mềm, cơ thể anh thoang thoảng mùi hương bạc hà man mát.

Cô muốn đẩy anh ra nhưng cả cơ thể đã không còn một chút sức lực nào chỉ có thể để thuận theo tự nhiên mà thôi.
Mãi đến khi Dương Lục buông môi Ái Nhược Lam ra, cô mới có thể cảm nhận được không khí.

Trái tim vẫn cứ đập liên hồi.

Nhìn hai bên gò má đang đỏ ửng của Ái Nhược Lam, Dương Lục bật cười thành tiếng:
- Làm gì mà ngơ quá vậy? Đâu phải chưa hôn bao giờ chỉ là đổi vị trí khác thôi mà.
- Chú...chú...
Ái Nhược Lam thật sự tức giận với câu trả
lời cho hành động vừa rồi của Dương Lục.

Môi là thứ thích là hôn mà được sao? Huống hồ đây còn là nụ hôn đầu của cô nữa.

Nó đáng quý đến bao nhiêu chứ.

Với cô hôn môi có ý nghĩa rất lớn đâu giống như ai kia.
- Ngoan! Đợi em học xong, tôi sẽ đền bù cho em.
Câu nói này của Dương Lục lại khiến Ái Nhược Lam đêm nay mất ngủ rồi.
Hôm nay là chủ nhật, Ái Nhược Lam không phải tới trường.

Cô nhàn nhã ở phòng khách đọc sách và uống nước cam.

Đang tận hưởng quãng thời gian yên bình thì một người phụ nữ bất chấp sự ngăn cản của bảo vệ cố chấp lao vào.

Nhìn thấy Ái Nhược Lam, Hoa Chi Hà hét lớn:
- Con bé kia, mau gọi Dương Lục xuống cho tao.

Mau lên.
Bảo vệ vừa lôi cô ta ra vừa ái ngại cúi người về phía Ái Nhược Lam:
- Xin lỗi tiểu thư! Làm phiền tiểu thư rồi, tôi sẽ lôi cô ta ra ngoài ngay lập tức.
- Khoan đã!
Ái Nhược Lam nghe giọng nói này rất quen.

Nó giống như giọng nói của người phụ nữ năm ấy cô nghe được vậy.

Hơn hết cô cũng muốn biết người phụ nữ này đến tìm Dương Lục để làm gì.
- Để cô ấy vào đây đi.

Bảo vệ nghe Ái Nhược Lam nói vậy cũng buông tay để cho Hoa Chi Hà bước vào.

Cô ta đi về phía Ái Nhược Lam nở nụ cười đắc ý:
- Cũng ngoan đấy.

Mày là đứa con gái mà Dương Lục nhận nuôi tên Ái Nhược Lam đấy à? Thấy mày cũng biết điều như vậy sau này khi tao làm nữ chủ nhân của ngôi nhà này tuyệt đối sẽ không đối xử tệ với mày.
Thấy Hoa Chi Hà ăn nói khó nghe như vậy, Ái Nhược Lam cũng đến bó tay với cách chọn người phụ nữ của Dương Lục.

Mặc dù tình địch cũng đã kéo tới cửa nhà nhưng Ái Nhược Lam vẫn mỉm cười, nói:
- Cô là ai vậy? Người yêu của chú tôi sao?
- Không hẳn.
Vừa dứt lời, Dương Lục từ trên tầng bước xuống.

Thấy anh, Ái Nhược Lam nhàn nhạt cất tiếng:
- Chú xuống rồi à? Khách của chú.
Nói xong, Ái Nhược Lam cầm quyển sách của mình đi về phòng.

Lúc đi qua Dương Lục liền bị anh kéo lại:
- Sao ai em cũng để vào nhà vậy? Nơi đây loại người nào cũng có thể tiếp đón sao?
Ái Nhược Lam khẽ nhíu mày.

Khi không tự nhiên trách cô.

Không phải Dương Lục cũng từng nói gặp người lớn là phải biết yêu thương và tôn trọng họ sao? Giờ cô thấy người ta là con gái chân yếu tay mềm bị bảo vệ lôi đi, cô thấy bất bình nên ra tay giúp đỡ cũng không được sao?
- Khách của chú mà.

Hoa Chi Hà không muốn chuyện tốt của mình bị Ái Nhược Lam phá đám liền nhanh chân đi tới xà vào lòng Dương Lục.
- Lục Lục, em nhớ anh lắm đó.

Sao anh không quan tâm gì đến em vậy?
Nhìn cánh tay đang ôm chặt lấy hông của Dương Lục, Ái Nhược Lam thật sự nổi cơn ghen rồi.

Sao cô ta có thể tự nhiên ôm người của cô như vậy chứ? Ái Nhược Lam giận dữ rút tay mình ra khỏi tay Dương Lục.
- Chú buông ra.

Con còn phải về phòng.
Dương Lục thấy con nhím nhỏ nhà mình đã xù lông thì vô cùng thích thú.

Đẩy Hoa Chi Hà ra, anh nói:
- Cô mau đi đi.

Chuyện của tôi với cô đã không còn gì nữa rồi.

Cô tự trọng giúp tôi..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 61: 61: Kết Hôn!


-Cô mau đi đi.

Chuyện của tôi với cô đã không còn gì nữa rồi.

Cô tự trọng giúp tôi.
Sau câu nói ấy của Dương Lục, anh không màng đến ánh mắt của Hoa Chi Hà, nắm lấy bàn tay Ái Nhược Lam rồi cùng cô về phòng.
Hoa Chi Hà tức giận hai bàn tay nắm chặt lại.

Từ đằng sau một giọng nói ấm áp vang lên:
-Bị anh ta đá rồi sao?
Hoa Chi Hà cau có quay lại nhìn.

Đập vào mắt cô ta là một chàng thanh niên cao ráo với vẻ ngoài bảnh trai.

Chiếc mũi cao cùng đôi môi mỏng.

Nếu nói về nhan sắc thì thật sự rất đỉnh không hề thua kém Dương Lục dù chỉ là một chút.
-Dương Hoàng?
-Ra là cô cũng biết đến tôi à? Tôi cứ tưởng người ngoài chỉ biết đến anh trai Dương Lục thân yêu của tôi thôi chứ?
Hoa Chi Hà nhếch nhẹ khoé miệng đáp:
-Dương nhị thiếu gia dù sao anh cũng là người của Dương gia, sao mọi người không thể biết đến anh chứ.
-Được đấy! Nếu cô rảnh chúng ta có thể cùng nhau nói chuyện một chút được không?

Hoa Chi Hà bất ngờ nhìn ngó xung quanh, cô ta tỏ vẻ không tin hỏi lại:
-Nói chuyện? Ở ngay đây sao?
-Oh no! Tất nhiên là không rồi.

Phải có chỗ riêng cho chúng ta chứ.

Mời cô!
Hoa Chi Hà không một giây phút chần chừ liền đi theo Dương Hoàng.

Đúng lúc ấy hai người đụng mặt Tạ Hồng Kim.

Thấy họ, Tạ Hồng Kim cũng không mấy để ý đi thẳng lên phòng của Dương Lục.
Khi Dương Lục kéo tay Ái Nhược Lam đến trước cửa phòng, đôi mắt anh nheo lại, cúi thấp người xuống ngắm nhìn cô gái của mình.

Anh còn không quên dồn ép cô đến bức tường.

Đến khi tấm lưng của Ái Nhược Lam cảm nhận được sự lành lạnh và cưng cứng ở phía sau, anh mới buông tha cho cô.

Bờ môi mỏng khẽ cười:
-Người của em sắp bị người ta cướp mất em không lo lắng hay sao?
Hai má Ái Nhược Lam càng lúc càng đỏ, nhịp tim cũng đập nhanh hơn.

Né tránh đi ánh mắt của Dương Lục, Ái Nhược Lam ngập ngừng nói:
-Ai...?
Dương Lục tỏ như không hiểu, nhíu mày:
-Ai gì chứ?
Còn chưa kịp nói xong, giọng Tạ Hồng Kim đã vang lên:
-Dương thiếu.

Vừa gọi Dương Lục xong, Tạ Hồng Kim đã đón nhận ngay ánh nhìn đầy sát khí của Dương Lục.

Biết mình đến không đúng lúc, Tạ Hồng Kim vội vàng rút điện thoại rồi quay lưng đi.

-Alo! Tôi nghe đây! À được rồi, tôi biết rồi, tôi đến ngay.

Giờ khắc này đây, Tạ Hồng Kim phải chạy đi càng nhanh càng tốt nếu không Dương đại thiếu gia mà nổi cáu thì cho dù có phép màu đến cũng không cứu được cuộc đời của kẻ làm thuê như anh.

Nhìn Tạ Hồng Kim đã rời đi, Dương Lục nhìn Ái Nhược Lam bằng ánh mắt dịu dàng đầy thâm tình.

-Sao đây? Không trả lời tôi sao?

Ái Nhược Lam vừa bình tĩnh được chốc lát lại bị Dương Lục làm cho ngượng ngùng.

-Chú muốn con trả lời cái gì?
-Giờ vẫn còn gọi chú sao?
Trong lòng Ái Nhược Lam đang kêu gào dữ dội, cô thầm trách móc người đàn ông trước mặt.

Tại sao anh cứ phải làm khó cô như thế chứ? Không lẽ đây là sở thích của anh sao?
-Chú à! Chú hơn con hơn cả chục tuổi lận,
không gọi chú thì gọi như nào đây?
-Đừng gọi chú nữa.

Gọi anh đi.
Hả? Anh đang nói cái gì vậy? Khi không bắt cô gọi bằng "anh".

Từ nhỏ tới giờ, cô đã quen gọi anh bằng "chú" rồi giờ bảo cô đổi thì sao cô đổi được ngay.

Đưa tay đẩy Dương Lục sang một bên, Ái Nhược Lam tỏ vẻ khó chịu:
-Chú đừng đùa nữa.

Còn chưa bước được mấy bước Ái Nhược Lam đã bị Dương Lục kéo ngược trở lại.

Một tay anh đỡ lấy phần đầu của Ái Nhược Lam, tay còn lại ôm chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn của cô gái nhỏ.

Đôi môi anh bắt đầu chiếm lấy môi của cô.

Vừa hôn, anh vừa cắn nhẹ vào môi dưới coi như trừng phạt cho những hành động ngang bướng của cô.

Ái Nhược Lam vội vàng dùng lực đẩy anh ra nhưng khi cô càng đẩy, anh lại càng ôm chặt lấy cô hơn.

Hôn đến khi Ái Nhược Lam mất hết lý trí, không còn cảm nhận được không khí nữa Dương Lục mới buông cô ra.

Nhìn cô đang cố gắng hít lấy không khí, anh liền bật cười.

Đưa tay vỗ nhẹ vào lưng cô giúp cô thở dễ hơn.

Chả vỗ được bao lâu, tay anh đã bị cô hất ra.

Dùng ánh mắt đỏ hoe nhìn anh, Ái Nhược Lam như muốn khóc, giọng nói nghẹn ngào:
-Chú...sao chú lại cưỡng hôn con?
Nhìn vẻ mặt đầy uất ức của Ái Nhược Lam, Dương Lục vừa thương lại vừa buồn cười, dang tay ôm Ái Nhược Lam vào lòng, mặc kệ cô có đẩy anh ra, có đấm đá vào anh bao nhiêu, anh vẫn dịu dàng v**t v* mái tóc của cô:
-Ngoan! Anh thương em mà! Thật sự anh rất thương em!
Ái Nhược Lam vẫn không hiểu.

Từ "thương" mà Dương Lục nói là thương theo kiểu như nào chứ? Là kiểu người một nhà sao? Hay anh có ý khác.

Không để cho Ái Nhược Lam kịp suy nghĩ, Dương Lục lại tiếp tục lên tiếng:
-Đợi em học xong, chúng ta kết hôn được không? Anh thật sự rất muốn kết hôn với em.
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 62: 62: Người Tình Kiếp Trước


-Đợi em học xong, chúng ta kết hôn được không? Anh thật sự rất muốn kết hôn với em.

Lời cầu hôn bất ngờ của Dương Lục khiến Ái Nhược Lam rơi vào trầm tư.

Cô bắt đầu lạc vào trong chính những dòng suy nghĩ của bản thân.

Cô không biết anh nói như vậy là vì anh thật sự yêu cô hay chỉ là muốn chọc tức người phụ nữ tên Hoa Chi Hà kia.

Thấy cô im lặng, Dương Lục cũng không muốn làm khó cô liền lên tiếng:
-Không cần phải trả lời vội đâu.

Em cứ suy nghĩ thật kĩ đi.

Anh đợi em!
Buổi tối hôm ấy, Ái Nhược Lam rơi vào một giấc mơ.

Giấc mơ ấy chân thực đến lạ thường.

Khung cảnh trong giấc mơ giống như trong những bộ phim cổ trang mà cô thường xem.

Và cô đã thấy Dương Lục trong bộ y phục màu trắng cùng mái tóc dài.

Anh nhìn cô bằng đôi mắt trìu mến, giọng anh ấm áp gọi tên cô:

-Nhược Lam!
Trong mơ, cô cũng rất tự nhiên chạy đến ôm lấy anh.

Giữa hai người dường như không có một chút khoảng cách nào hết.

Và rồi những hình ảnh hạnh phúc của Dương Lục và cô cứ dần dần xuất hiện.

Từ những cái ôm đến nụ hôn ngọt ngào, từ những câu nói quan tâm đến những lời yêu thương.

Tỉnh dậy sau giấc mơ ấy, Ái Nhược Lam nhìn mọi thứ xung quanh mình.

Giấc mơ đêm hôm qua cũng thật là khó hiểu.

Tự nhiên cô lại mơ thấy những thứ không hề có thật như vậy.

Nhưng mà không thể phủ nhận rằng cô ở trong mơ rất hạnh phúc.

Cô được Dương Lục yêu thương và chăm sóc vô cùng cẩn thận.

Và ở đó với anh cô chính là duy nhất.

Những ngày tiếp theo, Ái Nhược Lam luôn mơ đến giấc mơ ấy.

Cô bắt đầu lo lắng thật rồi.

-Hạ Hạ, dạo này tớ hay nằm mơ về một thứ rất lạ.
-Sao vậy?
-Tớ luôn mơ một giấc mơ, nó cứ lặp đi lặp lại.

Mọi thứ trong ấy đều rất thân thuộc với tớ.

Trong đó có một anh chàng luôn xuất hiện đều đặn.

Anh ấy cũng rất yêu thương tớ.
Giang Hạ nhíu mày.

Cô bắt đầu suy nghĩ về lời nói của Ái Nhược Lam.

Sau một hồi suy nghĩ, cô vội nói:
-Liệu có khi nào là...duyên âm không?
-Duyên âm?

-Cậu không biết gì sao? Dạo này tớ thấy có nhiều trường hợp người tình kiếp trước tìm về đó.
Ái Nhược Lam vẫn không hiểu lắm liền hỏi:
-Người tình kiếp trước sao?
-Ừm.

Cậu không biết gì sao? Để tớ nói thế này cho cậu dễ hiểu nhé.

Chàng trai trong giấc mơ mà cậu mơ thấy chính là người yêu hoặc chồng của cậu ở kiếp trước.

Hai người chắc chắn đã trải qua một cuộc tình ngọt ngào.

Sau này sau khi hai cậu không còn sống nữa, cậu đã siêu thoát và trở thành Ái Nhược Lam của kiếp này còn người con trai kia thì không.

Trong lòng anh ấy vẫn luôn nhung nhớ và vương vấn về cậu nên đã sử dụng giấc mơ để có thể đến ở bên cậu.

Cậu hiểu rồi chứ?
Ái Nhược Lam không tin những câu chuyện ma quỷ này lắm nhưng vẫn hỏi tiếp:
-Vậy duyên âm có ảnh hưởng gì đến tớ không?
-Thông thường là không.

Họ chỉ là nhớ cậu quá nên mới xuất hiện thôi.

Nhưng nếu cậu có biểu hiện gì khác thường quá thì nên tới chỗ của các pháp sư họ sẽ giúp cậu loại bỏ duyên âm ấy.

Mà người con trai trong giấc mơ của cậu có đẹp trai không vậy?
Suy nghĩ một chút, Ái Nhược Lam khẽ gật đầu.

Giang Hạ thấy vậy lại càng phấn khích hơn:
-Hai người có những hành động gì thân mật với nhau không?

Ái Nhược Lam nghe câu hỏi này hai gò má liền đỏ bừng, bắt đầu lúng túng:
-Không...không có! Cậu đừng suy nghĩ bậy.

Giang Hạ thấy khuôn mặt xấu hổ của Ái Nhược Lam liền biết được ngay những câu chuyện đã xảy ra không hề đơn giản như Ái Nhược Lam nói.

Nói cho cùng hai người chơi với nhau cũng đã lâu như vậy rồi, Giang Hạ cô đây còn không thể hiểu nổi người bạn thân của mình sao?
-Lam Lam cậu nói dối.

Khuôn mặt của cậu viết rõ chữ "nói dối" rồi đó.

Cậu còn muốn lừa mình sao?
Ái Nhược Lam vội vã chạy về chỗ ngồi của mình.

Cánh tay nhỏ còn không quên phẩy phẩy phủ nhận:
-Không có! Không có thật mà.

Tớ về chỗ đây.

Bye bye!
Ngồi xuống ghế, trong đầu Ái Nhược Lam luôn xuất hiện lại những câu nói của Giang Hạ.

"Người tình kiếp trước...rất yêu mình sao?"
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 63: 63: Đi Bộ


Từ khi Dương Lục thổ lộ tình cảm của mình với Ái Nhược Lam, Dương Lục chăm chỉ đến đón cô trở về nhà hơn.

Lúc đầu Ái Nhược Lam còn không quen với hành động này của anh lắm nhưng lâu dần cô lại bắt đầu hưởng thụ cái cảm giác có người đưa đón, chăm sóc này.

Bước vào trong xe, Dương Lục liền đưa cho cô một túi đồ ăn ngon.

-Đi học một ngày chắc vất vả lắm.

Em ăn đi đừng để bị đói.
Ái Nhược Lam vui vẻ bóc gói bánh ngọt trên tay ra và ăn.

Chỉ còn mười ngày nữa thôi là cô chính thức bước vào kì thi tốt nghiệp.

Khoảng thời gian này quả thật là có chút bận và mệt mỏi.

"Dương Lục" dạo này cũng không còn tới tìm cô trong giấc mơ nữa.

Cứ nghĩ đây sẽ là chuyện tốt nhưng Ái Nhược Lam vẫn có chút thất vọng.
Thấy khuôn mặt tận hưởng của Ái Nhược Lam, Dương Lục không nhịn được mà trêu trọc:
-Ngon không, vợ tương lai?
Câu nói của anh khiến Ái Nhược Lam ho sặc sụa.

Dương Lục thuộc kiểu người lạnh lùng khó gần, cô chưa từng nghĩ anh sẽ nói được những từ như vậy.

Huống hồ giờ cô cũng chưa đồng ý sẽ kết hôn với anh.
-Chú nói gì vậy?
Chỉ với một từ "chú" của Ái Nhược Lam thôi mà đã khiến cho Dương Lục hết vui rồi.

-Không phải anh đã nói đừng gọi anh là chú nữa sao? Gọi như vậy khiến anh cảm thấy anh rất già đó.
Ái Nhược Lam thấy anh cáu kỉnh như vậy liền lẩm bẩm:
-Già thật mà.

Đi cùng chú ra đường không nói người ta còn tưởng chú là ba con đó.
Dù Ái Nhược Lam nói rất nhỏ nhưng Dương Lục có thể nghe được toàn bộ câu nói đó nhưng lại tỏ ra như không nghe thấy gì mà hỏi lại:
-Em nói gì cơ.

Anh không nghe thấy, nói lại anh nghe xem.
Ái Nhược Lam ngoài miệng thì nói không có gì nhưng trong lòng thầm mắng anh mắc bệnh của người già.

Quay đầu ra ngoài cửa sổ nhìn những cặp đôi đang nắm tay nhau cùng dạo phố, trong phút chốc Ái Nhược Lam cũng có chút ghen tị.

Nhìn sang người đàn ông ngôi bên cạnh mình, từ nhỏ anh đã được sống trong sự giàu sang sung sướng chắc không muốn đi bộ với cô đâu.

Nhìn vào ánh mắt có chút u buồn của Ái Nhược Lam rồi nhìn vào gương chiếu hậu, Dương Lục như đoán được suy nghĩ của cô.

Anh kiếm chỗ để xe rồi dừng lại.

Ái Nhược Lam kinh ngạc nhìn anh:
-Sao vậy chú? Xe bị gì rồi à?
-Ừm.

Chắc phải đi bộ một đoạn thôi.
Nói xong, Dương Lục đi xuống xe mở cửa xe cho Ái Nhược Lam rồi dịu dàng đỡ cô đi xuống.

Những người đi lại ở bên đường nhìn thấy cảnh tượng ngọt ngào này đều ghen tị vô cùng.

Ai ai cũng nhìn vào hai người rồi bàn tán xôn xao.

Họ như một đôi công chúa và hoàng tử bước ra từ những câu truyện cổ tích vậy.

Chàng hoàng tử này vừa cao ráo, mặc trên mình chiếc áo sơ mi trắng cùng quần âu sẫm màu, sơ vin cẩn thận trông vô cùng lịch lãm, khuôn mặt thì không thể chê vào đâu được, làn da trắng trẻo mịn màng.

Còn cô công chúa mặc trên mình bộ đồng phục học sinh nhưng khoác bên ngoài chiếc áo vest của "hoàng tử." Chiếc chân váy dài qua đầu gối cùng đôi giày trắng trông giản dị nhưng lại cuốn hút lạ thường.

Mái tóc dài, làn da trắng sáng, đôi môi hồng tự nhiên càng nhìn lại càng say mê.

Đây đúng là một cặp trời sinh.
Dương Lục không ngần ngại lắm lấy bàn tay nhỏ của Ái Nhược Lam.

Ở kiếp trước cô từng nói với anh một khi đã thích ai thì phải chủ động.

Giờ chính là lúc để anh thực hành câu nói ấy.

Ái Nhược Lam bất ngờ với hành động của anh nhưng cô cũng không né tránh.

Chả mấy khi được tận hưởng khoảnh khắc bình yên này.

Thôi thì coi như là thả lỏng trước khi bước vào kì thi căng thẳng vậy.
------------------
Ở một diễn biến khác,
Dương Hoàng đặt một ly rượu vang lên trên mặt bàn rồi đưa về phía Hoa Chi Hà.

Hắn ta vừa lắc lắc ly rượu của mình vừa nói:
-Hoa tiểu thư, hôm nay cô tới đây chắc hẳn đã có quyết định về lời đề nghị của tôi ngày hôm ấy rồi đúng chứ?

Hoa Chi Hà nhận lấy ly rượu mà Dương Hoàng đưa rồi uống cạn:
-Tôi đồng ý kí hợp đồng với anh nhưng anh phải chắc chắn với những điều khoản trong hợp đồng đó.
Dương Hoàng nhếch miệng cười:
-Hoa tiểu thư, không lẽ cô nghĩ tôi là loại người tệ như vậy sao?
Hoa Chi Hà không đáp chỉ liếc nhìn Dương Hoàng một cái rồi lấy bút kí tên vào hợp đồng.

Dương Hoàng vừa đắc ý vừa rót rượu cho Hoa Chi Hà.

Đợi cô ta kí xong rồi đưa ly rượu cho cô ta:
-Nào, Hoa tiểu thư.

Hợp tác vui vẻ!
-Hợp tác vui vẻ!
Uống cạn ly rượu, ánh mắt Dương Hoàng trong phút chốc thay đổi.

Khuôn miệng hiện rõ ý cười.

"Lần này tôi sẽ không để mọi thứ xảy ra dễ dàng với anh đâu.

Dương Lục anh cứ đợi đó."
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 64: 64: Kì Thi


-Các em học sinh, giờ làm bài đã hết, các em đặt bút xuống và dừng làm bài.

Mọi người nhanh tay thu bài theo danh sách cô đọc nhé.

Bắt đầu Tạ Hà Linh, Lộ Lộ,...
Ngày thi cuối cùng của kì thi tốt nghiệp đã diễn ra thuận lợi.

Nhìn hàng cây ở sân trường xanh rập rờn, lá cây vẫn bay phấp phới theo gió.

Nhìn những khuôn mặt quen thuộc cùng chiếc áo sơ mi trắng đồng phục.

Cảm xúc mỗi người không ai giống ai.

Có người vui, có người buồn, có người thất vọng cũng có người không kiềm chế được cảm xúc mà khóc nức nở.

Quay lại nhìn ngôi trường đã gắn bó với mình trong suốt ba năm trung học phổ thông, trong lòng Ái Nhược Lam không lỡ rời đi.

Mọi thứ dường như mới xảy ra vào ngày hôm qua vậy.

Mới ngày nào bước những bước chân đầu tiên vào trường vậy mà giờ đã phải nói những lời chia tay.

Cảm giác này chắc hẳn ai cũng như ai.
Từ đằng sau tiếng nói của Hà Tuấn Minh và Giang Hạ vang lên:
-Lam Lam!
Quay đầu lại nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của hai người bạn thân, Ái Nhược Lam cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm đi phần nào.

Thật may thanh xuân tươi đẹp của cô luôn luôn có những người bạn tốt này.

-Sao rồi? Làm bài được chứ?
Giang Hạ hào hứng hỏi, Ái Nhược Lam cũng vui vẻ trả lời:
-Rất tốt! Các cậu thì sao?
-Bọn tớ cũng ổn.

Cậu dự tính học trường nào vậy? Học ở Kinh Bạch hay Thượng Hà (hai trường đại học nỏi tiếng nhất cả nước).

Nghe hai người bạn đánh giá quá cao bản thân mình, Ái Nhược Lam thở dài:
-Haizzz! Tớ nào được chọn giữa Kinh Bạch và Thượng Hà đâu.

Bây giờ chỉ có số phận lựa chọn tớ thôi.
Giang Hạ nghe vậy liền vỗ vai Ái Nhược Lam thủ thỉ:
-Đi đâu cũng được nhưng mà cậu đừng có quên bữa tiệc chia tay tối nay đó.

-Tớ nhớ mà.

-Vậy thì tốt.

Ba tớ đến đón rồi tớ về trước đây.

Tạm biệt!
-Bye bye!
Nói lời tạm biệt với Giang Hạ xong, Ái Nhược Lam quay lại nhìn Hà Tuấn Minh:
-Cậu thì sao? Dự tính sẽ đi đâu?
Hà Tuấn Minh cố gắng nở một nụ cười, đáp:
-Tôi...tôi đi du học.
-Du học?
Ái Nhược Lam khá bất ngờ với câu trả lời của Hà Tuấn Minh.

Không phải từ trước tới giờ Hà Tuấn Minh luôn lấy Thượng Hà ra làm mục tiêu phấn đấu sao? Sao lại thay đổi vào lúc cuối cùng vậy?
Hà Tuấn Minh gật đầu:
-Ừm.

Gia đình tôi đã tìm hiểu cho tôi một số trường ở Pháp.

Tôi thấy cũng ổn nên nghe theo sự sắp xếp này vậy.

Tôi cũng muốn đi khám phá những điều mới mẻ khác.

-Tôi thấy cũng được đấy.

Pháp cũng rất tốt.

Bao giờ cậu đi?
-Dự tính cuối tháng sau.
-Nhanh vậy sao? Giang Hạ có biết chuyện này không?
-Biết.

Lúc tôi làm thủ tục du học có gặp cậu ấy.
-Vậy tối nay chúng ta phải ăn uống linh đình, quẩy hết sức có thể coi như chia tay cậu luôn được không?
-Được!
Vừa lên xe thôi mà Ái Nhược Lam đã cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bao trùm cả xe.

Ngẩng đầu lên nhìn điều hoà thấy vẫn như mọi khi mà sao hôm nay lạnh quá nhỉ? Không lẽ là do thời tiết bên ngoài đang giảm nhiệt độ xuống sao? Nhưng giờ đang là giữa tháng sáu thì cái chuyện giảm nhiệt độ này là không thể nào xảy ra được.

Quay sang nhìn Dương Lục, Ái Nhược Lam liền nhận ra được ngay vấn đề nằm ở đâu.

Không biết ai lại làm cho Dương đại thiếu gia giận rồi thế này.

Khuôn mặt cau có đến đáng ghét thế kia.

Thấy Ái Nhược Lam đã thắt dây an toàn xong, Dương Lục không nói không rằng đạp ga phóng như bay trên đường.

Ái Nhược Lam nắm chặt lấy dây an toàn, hôm nay anh lại bị làm sao vậy? Đi nhanh như vậy là định muốn giết người sao? Lỡ gặp cảnh sát giao thông, người ta tóm luôn hai người vô đó uống nước chè thì sao?
-Chú, chậm thôi!
Dương Lục làm như không nghe thấy những lời Ái Nhược Lam nói, anh càng lúc càng phóng ga nhanh hơn.

Quả như dự đoán, cảnh sát giao thông đã nhắm vào chiếc xe của anh và chặn lại.

Cửa kính xe vừa hạ xuống, khuôn mặt Dương Lục ngó ra ngoài nhìn thẳng vào mắt cảnh sát giao thông.

Thấy anh, cảnh sát giao thông cũng phải run sợ:
-Dương đại thiếu! Thật thứ lỗi! Anh đi chậm lại một chút, thắt dây an toàn cẩn thận.

Dương Lục dửng dưng đáp:

-Vậy tôi đi được rồi chứ?
-Dạ được, mời Dương đại thiếu!
Chỉ chờ câu nói ấy là Dương Lục ngay lập tức lên ga rời đi.

Ái Nhược Lam giờ mới nhớ đến, người đàn ông này là ai.

Đây chính là Dương đại thiếu gia tiếng tăm lẫy lừng ai ai cũng phải kính nể cơ mà.

Thế này thì làm gì có chuyện được uống nước chè.

Nhìn khuôn mặt cau có của Ái Nhược Lam, Dương Lục cuối cùng cũng đi chậm lại.
-Bị doạ sợ rồi à?
Ái Nhược Lam ngang bướng đáp lại:
-Không có!
Dương Lục gật gật đầu.

Anh cũng không muốn đấu võ mồm với cô nữa.

Người ta hay nói "người lớn không chấp nhặt trẻ con." Và đương nhiên anh cũng sẽ làm như vậy rồi.

Nhưng đây chỉ là khi đi đường thôi.

Về nhà anh sẽ tính sổ với cô sau.
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 65: 65: Buổi Tiệc Chia Tay


Về đến nhà, Ái Nhược Lam liền bị Dương Lục ép vào bờ tường.

Một tay chống lên tường một tay ôm chặt lấy eo nhỏ của Ái Nhược Lam.

Chiếc balo bị anh thẳng tay cởi ra rồi ném xuống đất.

Ái Nhược Lam cũng bị doạ cho giật mình.
-Chú làm gì vậy?
-"Chú" sao?
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Dương Lục, Ái Nhược Lam có chút lúng túng:
-Chú định làm gì?
Vừa dứt lời, Dương Lục cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của Ái Nhược Lam.

Dùng hết sức bình sinh đẩy Dương Lục ra.

Càng đẩy, cô lại càng bị Dương Lục kéo chặt vào trong lòng.

Nụ hôn càng lúc càng kéo dài, càng miên man.

M*t chặt lấy cánh môi đỏ của Ái Nhược Lam, cảm nhận được sự ngọt ngào trong nụ hôn ấy, khoé miệng Dương Lục khẽ mỉm cười.

Hôn đến khi cả hai không còn cảm nhận được không khí nữa, anh mới buông cô ra.

Giọng nói trầm khàn của anh vang lên:
-Cho em một cơ hội nữa.

Em gọi anh là gì?
Ái Nhược Lam không một giây phút do dự nào mà trả lời:
-Chú....
Chưa kịp nói hết câu, Dương Lục lại một lần nữa cúi xuống hôn lên môi cô.

Nụ hôn lần này còn mãnh liệt hơn cả nụ hôn trước.

Hôn như muốn ăn tươi nuốt sống con gái nhà người ta vậy.

-Từ bây giờ, em chỉ cần gọi một tiếng chú, anh sẽ hôn em một cái.

Câu nói của Dương Lục khiến hai má Ái Nhược Lam đỏ bừng mặt.

Cô cũng phải bất lực với anh rồi.

Ai nói ngoài ba mươi tuổi vẫn không phải là trẻ con chứ? Đây không phải là một ví dụ rất điển hình sao? Thấy cô im lặng, Dương Lục tiếp tục lên tiếng:
-Em còn nhớ chuyện anh nói với em
không? Chắc giờ em có câu trả lời rồi chứ?
Trái tim nhỏ bé của Ái Nhược Lam bắt đầu đập nhanh, đôi má đã đỏ giờ lại càng đỏ hơn.

Cố gắng giữ bình tĩnh, Ái Nhược Lam tỏ vẻ ngơ ngác:
-Chuyện gì chứ?
-Em đang giả ngốc đấy à? Giờ em tính sao đây? Em cướp đi trái tim của anh giờ em lại không muốn chịu trách nhiệm là sao?
Con người này cũng thật lắm mưu mô mà.

Cô cướp đi trái tim anh bao giờ chứ? Đây không phải là anh tự nguyện trao trái tim cho cô sao?
-Em đâu có nói là sẽ không chịu trách nhiệm với anh.
Câu trả lời nằm ngoài mong đợi khiến cho Dương Lục nở nụ cười rạng rỡ.

Anh không nghĩ rằng cô sẽ nói như vậy.

Vỡ oà trong hạnh phúc, Dương Lục ôm chặt lấy Ái Nhược Lam trong lòng.

-Em còn chưa nói xong mà.

Em còn muốn học tiếp nên không thể ngoan ngoãn ở nhà làm vợ anh đâu.
-Được! Được! Tất cả nghe em hết.
Sự nuông chiều của Dương Lục khiến cho Ái Nhược Lam cảm thấy mình chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian này.
Đến tối, tại một nhà hàng sang trọng nhất thành phố, buổi tiệc chia tay của mọi người diễn ra vô cùng hoành tráng.

Cả hội trường trang trí toàn hoa với hoa, ngoài ra còn có rất nhiều những món ăn ngon và rượu vang loại thượng hạng.

Mọi người cùng ăn uống và kể cho nhau nghe những câu chuyện mà mình giấu suốt bao nhiêu năm đi học.

Quay sang nhìn Giang Hạ, Ái Nhược Lam hỏi:
-Hạ Hạ, chuyện của Hà Tuấn Minh cậu định tính sao? Không lẽ cậu định cứ vậy mà chia tay với cậu ấy sao?
Giang Hạ uống một ngụm rượu vang rồi mỉm cười đáp:
-Đành vậy thôi.

Cậu ấy không thích tớ.

Tớ muốn để cho mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên.

Giờ tớ chỉ mong cậu ấy sẽ thực hiện được ước mơ, trở thành một người mà cậu ấy mong muốn.
-Cậu còn chưa hỏi cậu ấy mà.

Cậu đành lòng bỏ mối tình này như vậy sao? Không phải chính cậu nói với tớ là phải mạnh mẽ theo đuổi điều mà mình thích, không được để cho bản thân phải hối hận sao?
Nở nụ cười chua xót, Giang Hạ hướng ánh mắt về phía Hà Tuấn Minh đang nở nụ cười vui vẻ nói chuyện với bạn học:
-Không đành lòng thì tớ có thể làm được điều gì chứ? Mọi thứ đã được định sẵn như vậy rồi.

Tớ có thể thay đổi được điều gì chứ.
Nhìn Giang Hạ tuy không nỡ nhưng vẫn lựa chọn buông bỏ thay vì cố gắng, Ái Nhược Lam cảm thấy tức giận vô cùng, cô mắng:
-Cậu nói vậy là có ý gì? Giang Hạ mạnh mẽ dám nghĩ dám làm của tớ đâu? Cậu thích Hà Tuấn Minh bao nhiêu năm như vậy giờ nói bỏ là bỏ sao? Cậu mau tỉnh táo lại đi.

Giang Hạ nghe xong những câu nói ấy, cô như bừng tỉnh.

Hít một hơi thật sâu, Giang Hạ gửi tin nhắn hẹn Hà Tuấn Minh sau khi kết thúc bữa tiệc thì nói chuyện.

Và rất nhanh tin nhắn đã được trả lời.

"Được thôi." Hai từ nhưng lại khiến cho Giang Hạ cảm thấy vui vẻ.

Quay sang nhìn Ái Nhược Lam, cô ôm chặt lấy bạn mình:
-Cảm ơn cậu Lam Lam! Nếu cậu không động viên tớ thì có khi tớ đã không dám hẹn cậu ấy rồi.

Dù kết quả có ra sao, tớ nhất định sẽ thử.

Tớ nhất định sẽ không để bản thân mình phải hối hận.

Kết thúc bữa tiệc Giang Hạ và Hà Tuấn Minh gặp nhau đúng như những gì họ đã hẹn.

Giang Hạ ngại ngùng hỏi:
-Cậu sắp đi rồi nhỉ? Còn điều gì mà cậu chưa làm không?
Hà Tuấn Minh khẽ lắc đầu:
-Không có! Những gì tôi muốn cũng đã làm hết rồi.
Giang Hạ gật đầu như đã hiểu.

Bất ngờ Hà Tuấn Minh ngỏ ý muốn đưa Giang Hạ về nhà.

Hai người cùng đi với nhau cả một đoạn đường dài.

Để phá vỡ đi bầu không khí ngượng ngùng này, Hà Tuấn Minh lên tiếng:
-Hạ Hạ, chúng ta quen nhau cũng đã lâu rồi nhỉ.

Tôi nhớ không nhầm từ khi học mẫu giáo đúng không?
Giang Hạ vô cùng bất ngờ.

Cô thật sự không thể ngờ Hà Tuấn Minh có thể nhớ đến chuyện này.

-Cậu vẫn nhớ sao? Tôi tưởng cậu đã quên rồi.
-Cậu coi thường tôi quá đó.

Những chuyện này sao tôi có thể quên được chứ? Bao nhiêu năm qua cậu luôn ở bên cạnh khiến cuộc sống của tôi trở nên tuyệt vời hơn tôi rất cảm ơn cậu.

Cả Lam Lam nữa.

Hai cậu mãi là những người bạn tốt nhất của tôi.
"Người bạn tốt nhất." Giang Hạ nghe đến đây dường như cô đã hiểu ra một điều gì đó.
-Chỉ là bạn thôi sao?
Hà Tuấn Minh bật cười:
-Người bạn, người thân, người anh em siêu siêu siêu tốt của tôi được không?
Giang Hạ mỉm cười gật đầu:
-Ừm! Người bạn tốt!
Thôi đành vậy, làm bạn cũng được miễn là chúng ta có thể ở bên nhau là được.
-Đúng rồi! Cậu sang Pháp rồi nhớ liên lạc thường xuyên nha.

Ăn uống giữ gìn sức khỏe cẩn thận.

-Oke! Tôi biết mà!
Tối hôm ấy từ buổi tiệc chia tay trở về, trong mơ Ái Nhược Lam đã gặp lại "Dương Lục." Ngoài ra còn có Mạnh Bà.

Mạnh Bà nở nụ cười dịu dàng nhìn Ái Nhược Lam.

Cô cảm thấy Mạnh Bà rất quen nhưng lại không thể nhớ ra mình đã gặp người ấy ở đâu.

Cả khung cảnh quen thuộc này nữa.

Cảm giác trong cô rất lạ, dù mọi thứ trông xa lạ nhưng cô vẫn thấy nó quen thuộc một cách kì diệu.
Nhưng hạnh phúc thường không được lâu.

Theo như đúng lịch, ngày hôm nay Ái Nhược Lam đi tới trung tâm thương mại mua ít quà đem tới cho ba mẹ Dương Lục.

Dương Cảnh Châu vô cùng yêu quý Ái Nhược Lam nhưng Trần Lệ lại trái ngược hoàn toàn.

Trước mặt mọi người bà ta luôn tỏ ra mình yêu thương Ái Nhược Lam nhưng sau lưng lại là một thái độ hoàn toàn khác.

Điều này Ái Nhược Lam vẫn luôn luôn biết.
Đang dạo quanh ngắm nhìn những món đồ tuyệt đẹp ở trung tâm thương mại, từ đằng sau một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên:
-Ái Nhược Lam đấy à!
Quay lại nhìn, thì ra là Hoa Chi Hà.

Ái Nhược Lam lễ phép chào hỏi.

Định như vậy là xong nhưng Hoa Chi Hà lại niềm nở chỉ vào một shop bán quần áo:
-Cô đến đây chắc để mua sắm quần áo nhỉ.

Vào trong kia đi, tôi chắc chắn mọi thứ sẽ không làm cô thất vọng.
Ái Nhược Lam vội từ chối.

Nói chung cô và Hoa Chi Hà đâu có thân nhau tới mức đi chung với nhau để mua sắm chứ.

Nhưng không để cho cô rời đi một cách dễ dàng, Hoa Chi Hà kéo tay Ái Nhược Lam đi vào trong.
-Đi một chút thôi.

Tôi cũng có rất nhiều chuyện để nói với cô mà.
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 66: 66: Bắt Cóc


Miễn cưỡng đi vào trong thử đồ cùng Hoa Chi Hà, nhìn cô ta với khuôn mặt rạng rỡ lựa đồ rồi quay sang nói với Ái Nhược Lam:
-Cô xem chiếc đầm này đi! Đẹp thật đó! Tôi thấy nơi này chính là thiên đường cho chị em phụ nữ chúng ta.

Cô cứ thoả mái xem đi.
Thấy thái độ thân thiết này của Hoa Chi Hà thì đâu ai nghĩ hai người chính là tình địch của nhau chứ.

Bất ngờ, Hoa Chi Hà cầm một chiếc đầm màu đỏ rượu lên.

Cô ta nhìn ngắm rất lâu rồi đưa nó về phía Ái Nhược Lam:
-Nè, cái này cho cô thử đó.

Tôi thấy nó rất đẹp chắc chắn hợp với cô.
Ái Nhược Lam kinh ngạc nhìn Hoa Chi Hà:
-Không cần đâu! Cô thấy đẹp thì cô cứ mặc đi tôi không có nhu cầu.
Hoa Chi Hà không quan tâm tới những gì mà Ái Nhược Lam nói một mực kéo cô vào phòng thay đồ.

Nhân viên nữ bên cạnh thấy vậy liền hồ hởi tiếp lời:
-Cô ấy nói đúng đó.

Tôi thấy bộ váy này rất hợp với cô.

Cô thử thử xem.

Chắc chắn sẽ không làm cô thất vọng.
Một người đưa một người đẩy thế này thì làm sao mà Ái Nhược Lam có thể từ chối được.

Miễn cưỡng bước vào phòng thử đồ, nhìn mọi thứ xung quanh, còn chưa kịp bắt đầu thay quần áo, Ái Nhược Lam đã bị một bàn tay to lớn bịt chặt mũi và miệng.

Rất nhanh sau đó, cô đã bị một người đàn ông đưa đi mà không để lại chút dấu vết nào.
Ở bên ngoài, điện thoại của Ái Nhược Lam không biết từ lúc nào đã nằm trong túi xách của Hoa Chi Hà.

Chuông điện thoại không ngừng reo lên.

Là Dương Lục gọi đến nhưng Hoa Chi Hà không có ý định sẽ nghe máy.
Thấy đầu dây bên kia mãi không nghe máy, Dương Lục bật định vị đã cài trong điện thoại của Ái Nhược Lam lên.

Mặc kệ cuộc họp quan trọng sắp diễn ra, anh vẫn lên xe đi thẳng tới trung tâm thương mại.
Đến nơi, Dương Lục đã mất kết nối với điện thoại của Ái Nhược Lam.

Biết cô đang gặp nguy hiểm anh liền gọi cho Tạ Hồng Kim:
-Mau điều tra cho tôi những nơi hôm nay Nhược Lam đã đi và vị trí của cô ấy.

Nhân tiện gọi cả cảnh sát.
Nói xong, Dương Lục đi thẳng đến phòng bảo vệ kiểm tra camera.

Anh chắc chắn chuyện này là do Dương Hoàng làm.

Nếu đã động vào người của anh nhất định anh sẽ không để cho hắn ta yên ổn.

Ngày hôm nay anh sẽ tống hắn vào tù.

Ở một căn nhà hoang, Ái Nhược Lam bị trói chặt trên chiếc ghế.

Mùi ẩm mốc khó chịu khiến Ái Nhược Lam cau mày tỉnh lại.

Trước mắt là một màu tối đen như mực.

Dù có cố gắng đến mấy cô cũng không thể nhìn thấy gì.

Tiếng của một người đàn ông bất ngờ vang lên:
-Nhị thiếu gia!
Dương Hoàng gật đầu một cái rồi đi thẳng về phía của Ái Nhược Lam.

Hắn thẳng tay giật mạnh chiếc khăn đen đang che đi đôi mắt kia.

Tấm khăn vừa rơi xuống, Ái Nhược Lam khó khăn mở mắt ra nhìn.
-Dương Hoàng?
-Chào! Lâu rồi không gặp không ngờ bé con vẫn nhớ tới ta nhỉ?
Ái Nhược Lam tỏ rõ vẻ tực giận, cô cố gắng vùng vẫy:
-Dương Hoàng chú đang làm gì vậy hả? Mau thả tôi ra.
-Chú chỉ muốn nói chuyện với bé con một chút thôi cũng không được sao?
Ái Nhược Lam cố gắng cựa quậy tay để nới lỏng dây trói, miệng không ngừng hét:
-Tôi không có chuyện gì để nói với chú.

Mau thả tôi ra.

Từ bên ngoài cửa, Hoa Chi Hà bước vào trong:
-Tôi làm xong việc rồi đấy.

Đi trước đây.

Nhớ những gì anh đã kí trong bản hợp đồng đừng làm tôi thất vọng.
-Được thôi.
Nhìn bóng Hoa Chi Hà rời đi, Ái Nhược Lam lúc này mới nhận ra thì ra toàn bộ sự việc ngày hôm nay đều có sự sắp đặt cả.

Thảo nào Hoa Chi Hà lại tỏ ra thân thiết với cô đến thế nhưng giờ không phải để lúc tức giận phải tìm cách thoát khỏi nơi này và liên lạc với Dương Lục.
-Đừng căng thẳng! Rất nhanh Dương Lục cũng sẽ đến đây thôi.

Ái Nhược Lam nhìn Dương Hoàng bằng ánh mắt căm phẫn:
-Chú lấy tôi ra để đe doạ Dương Lục?
-Đúng rồi! Chắc bé con không biết, sắp tới là cuộc họp cổ đông vô cùng quan trọng của công ty.

Chỉ cần ngày hôm nay Dương Lục kí vào tờ giấy chuyển nhượng cổ phần kia thôi, công ty này sẽ thuộc về chú.

Lúc đấy chú sẽ đường đường chính chính đem bé con về nhà.

Thấy thế nào? Thích món quà chú dành cho bé con không?
-Chú nói gì? Chú muốn đưa tôi về nhà chú?
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 67: 67: Tìm Đến


Sự kinh ngạc, sợ hãi ở trong ánh mắt của Ái Nhược Lam khiến cho Dương Hoàng càng lúc càng thêm hưng phấn.

Hắn ta đưa tay vuốt lên khuôn mặt trắng mịn của Ái Nhược Lam, giọng nói đê tiện vang lên:
-Bé con, chú đây thật sự rất thích cảm giác được chạm vào người phụ nữ của Dương Lục.

Huống hồ biểu cảm của bé con lại càng làm chú thích thú đó.
-Chú là tên khốn nạn.
Ái Nhược Lam càng tức giận, Dương Hoàng lại càng nở nụ cười đắc ý.

Đối với hắn ta đây chắc hẳn là một cảnh tuyệt vời nhất trong đời hắn.

Biết bản thân càng tức giận, nóng nảy sẽ càng làm cho mọi chuyện trở nên khó kiểm soát hơn.

Ái Nhược Lam đành phải chịu đựng cơn tức giận.

Khuôn mặt trở về trạng thái bình thường.

Thấy sự thay đổi của cô, Dương Hoàng khẽ cười:
-Sao vậy? Thay đổi ý nghĩ rồi?
-Vâng! Cháu cảm thấy nếu như Dương Lục đã mất tất cả thì cháu cần gì phải ở bên hầu hạ cho chú ấy nữa.

Thay vì đó cháu ở với chú không phải cuộc đời của cháu sẽ tốt hơn sao?

-Thông minh đấy.

Vậy cùng chú đây phối hợp diễn cho tốt xong rồi chú sẽ không làm cháu thất vọng.
Nói xong, Dương Hoàng vui vẻ bước ra ngoài.

Ái Nhược Lam nhìn bóng lưng hắn ta rời đi liền nở một nụ cười nguy hiểm.
--------------------
Ở phía bên Dương Lục sau khi kiểm tra camera thấy hình bóng của Hoa Chi Hà xuất hiện cùng Ái Nhược Lam anh vô cùng tức giận, lấy điện thoại anh bắt đầu cuộc gọi:
-Đi tìm Hoa Chi Hà về đây ngay cho tôi.
Cuộc gọi vừa kết thúc, một dãy số quen thuộc liền hiện ngay trên màn hình điện thoại của Dương Lục.

Không cần lưu số anh cũng có thể biết được đây là số của người con gái anh yêu thương nhất.

Thấy "cô" gọi đến anh vô cùng vui mừng vội bắt máy.
-Alo! Nhược Lam! Em đang ở đâu vậy?
Giọng ở đầu dây bên kia nhàn nhã trả lời:
-Xin chào! Người anh trai thân yêu của tôi!
-Dương Hoàng? Tôi biết ngay chuyện này là do cậu giở trò mà.

Nhược Lam đang ở đâu? Cậu đưa cô ấy đi đâu rồi?
Dương Hoàng hít điếu thuốc rồi trả lời:
-Anh đừng gấp.

Cô gái bé nhỏ của anh vẫn rất bình yên vô sự.

Nhưng mà chẳng bao lâu nữa cô gái ấy sẽ trở thành người của tôi sớm thôi.

Nghe những lời khiêu khích của Dương Hoàng, Dương Lục vô cùng tức giận.

Giờ đây anh như một người điên mất hết đi lý trí hét lớn:
-Dương Hoàng, tao cấm mày động vào cô ấy.

Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì tao sẽ không tha cho mày đâu.

Bàn tay Dương Lục càng lúc càng bóp chặt lấy chiếc điện thoại.

Cảnh sát bên cạnh thông qua cuộc nói chuyện đã định vị được vị trí hiện tại của Dương Hoàng.

Nhìn vào bản đồ, Dương Lục lấy chiếc áo khoác vội vã ngồi lên xe đi đến địa điểm ấy.

Vừa đi anh còn không quên kéo dài thời gian để anh định vị lại ví trí trên điện thoại của Ái Nhược Lam.
-Dương Hoàng mày không được làm chuyện bậy bạ nếu không tao tuyệt đối sẽ không để yên cho mày.
-Anh à! Anh cứ nói xuông như vậy thì làm được gì chứ? Anh còn không mau tới đây đi.
Rất nhanh sau đó Dương Lục đã đến nơi mà Ái Nhược Lam bị bắt cóc.

Đạp mạnh cánh cửa bước vào trong, nhìn người con gái của mình đang bị trói chặt trên ghế, trong lòng Dương Lục cảm thấy đau xót vô cùng.

Chân vừa bước lên, giọng Ái Nhược Lam đã vang lên:
-Anh không được qua đây.

Mau đi đi.

Ở đây có...
Lời còn chưa kịp nói, một bàn tay to lớn đã bịt chặt miệng Ái Nhược Lam lại, đầu súng lạnh lẽo chạm vào thái dương của cô.
-Suỵt.

Chúng ta phải im lặng giữ bí mật với nhau chứ bé con.
Dương Lục lúc này không thể nào giữ được bình tĩnh, anh cất tiếng:
-Dương Hoàng, đừng làm chuyện dại dột, bỏ súng xuống.
-Anh à, nếu anh đã đến đây thì chắc hẳn anh biết mục đích của tôi để trao đổi người với anh là gì rồi đúng không?
Dương Lục khẽ gật đầu:
-Thả cô ấy ra, 30% cổ phần tôi sẽ chuyển nhượng lại cho cậu.
Công ty này được như ngày hôm nay cũng một phần nhờ vào công sức của mẹ "anh" và Dương Cảnh Châu.

Nhớ năm ấy khi công ty của Dương Cảnh Châu đang xảy ra vấn đề lớn.

Mọi thông tin mật bị tiết lộ ra bên ngoài, là Ánh Hoan Trang-mẹ của "Dương Lục" đã đứng ra giúp Dương Cảnh Châu giải quyết hậu quả.

Chính vì vậy mà bà có 15% cổ phần trong tay nhưng Dương gia lại không để tâm đ ến vấn đề ấy mà sau khi giải quyết xong việc, họ để bà ra đi với hai bàn tay trắng nhưng Dương Cảnh Châu thì không ông đã chuyển 15% cổ phần ấy sang cho "Dương Lục".

Vì lúc ấy "anh" còn nhỏ nên không hiểu thế nào là cổ phần.

Mọi thứ đều để cho Dương Cảnh Châu sắp xếp.

Thấy "anh" quá ngốc và vô dụng trong việc kinh doanh của gia đình nên mọi người trong công ty đều rất chán ghét "anh" chỉ có Dương Cảnh Châu là nhiệt tình giảng dạy và hỗ trợ "anh".

Từ sau khi "anh" tỉnh lại sau vụ tai nạn, "anh" như biến thành còn người khác.

Chỉ với năm năm thôi mà anh đã đưa công ty đi lên rất nhiều.

Dương thị vốn đã mạnh nay lại càng mạnh hơn.

Dương Cảnh Châu thấy sự thay đổi của anh nên đã chuyển cho anh 15% cổ phần của ông.

Ở công ty Dương Hoàng có 10% cổ phần giờ thêm 30% cổ phần của Dương Lục nữa chắc chắn sẽ không ai có thể cản bước được hắn ta lên nắm giữ Dương thị.
Nhìn nụ cười đắc thắng của Dương Hoàng, Dương Lục bất lực thở dài.

Không ngờ tiền tài và địa vị lại khiến cho con người ta mất hết đi lý trí như vậy.
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 68: 68: Lý Do Anh Yêu Em


Dương Hoàng rất nhanh sau đó đã cho người cầm bản hợp đồng tới.

Đúng lúc Dương Lục vừa đặt bút xuống chuẩn bị kí thì từ bên ngoài Hoa Chi Hà bị đẩy vào một cách không thương tiếc.

Thấy cô ta bị bắt, Dương Hoàng như phát điên dí chặt súng vào thái dương của Ái Nhược Lam.

Hắn ta nhớ rằng đã đặt sẵn vé máy bay cho Hoa Chi Hà sang nước ngoài rồi mà bằng cách nào Dương Lục lại có thể đem cô ta về đây như vậy.

-Dương Lục anh thật sự muốn người con gái của anh ra đi mãi mãi hay sao?
Dương Lục khẽ lắc đầu:
-Phải nói sao nhỉ? Cậu thật là ngu ngốc khi bắt người mà không tìm hiểu kĩ đó.
Dương Hoàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Ái Nhược Lam đã cầm chặt lấy cổ tay của hắn bẻ ra đằng sau.

Khẩu súng cũng theo đà mà rơi xuống.

Điều Dương Hoàng không hề hay biết chính là lúc trước Ái Nhược Lam từng học takewondo.

Dương Hoàng căn bản không phải là đối thủ của cô.

Lúc hắn đi ra ngoài gọi điện cho Dương Lục, Ái Nhược Lam đã nhân cơ hội đó mà lấy con dao lam luôn mang bên người ra cứa sợi dây thừng.

Cô kiềm chế lực cắt để nó không bị đứt hẳn nhưng lại có thể dễ dàng dứt ra trong lúc cần thiết.

Rất nhanh thôi Dương Hoàng đã bị Ái Nhược Lam khống chế.

Cảnh sát cũng đã vào cuộc bắt giam lại Dương Hoàng cùng đồng bọn của hắn.

Dương Hoàng lúc này nhếch miệng cười:
-Dương Lục, ngươi tưởng ngươi đã thoát rồi sao? Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu.
Lúc này Ái Nhược Lam vội chạy đến kéo tay Dương Lục rời đi.

-Chạy mau, Dương Hoàng có cài bom ở trong toà nhà này, chậm một chút là sẽ nổ tung đó.
Nhận được tin, mọi người vội vã chạy thật nhanh ra ngoài.

Vừa bước ra bên ngoài, tiếng nổ vang lên trong không gian.
Ái Nhược Lam và Dương Lục cũng bị ảnh hưởng không ít liền ngất xỉu phải đưa đến bệnh viện.

Trong cơn miên man, Ái Nhược Lam dường như thấy lại được những chuyện của kiếp trước.

Cô thấy mình là một vị tiểu thư được mọi người yêu thương và được phu quân hết lòng chiều chuộng.

Lúc này Mạnh Bà xuất hiện nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng:
-Sao lại tới đây nữa rồi?
Ái Nhược Lam khó hiểu nhìn bà:
-Lại?
-Không nhớ gì rồi sao? Không sao! Nhưng mà tôi không muốn phải tiếp đón cô lần nữa đâu.

Nếu mà như vậy Dương Lục-phu quân của cô lại đến đây láo loạn mất.

-Là sao vậy?
Mạnh Bà mỉm cười dẫn Ái Nhược Lam đi tham quan những vạn vật ở kiếp trước.

Bà cũng kể cho cô nghe câu chuyện của cô và Dương Lục.
-Chắc hẳn cô rất thắc mắc không biết tại sao trong mơ cô lại hay gặp một người giống hết Dương Lục nhỉ.

Đấy không phải là do cô tưởng tượng ra mà đó là kiếp trước của cậu ấy.

Quang cảnh trong giấc mơ, mọi chuyện diễn ra trong giấc mơ của cô cũng là kiếp trước của cô.

Kiếp trước sau khi cô rời đi, phu quân của cô đã tới đây sống chết đòi được gặp cô.

Chắc cô không nhớ lần trước nữa là cô đã đến đây nằng nặc đòi được trở về nhân gian để gặp lại phu quân của mình và đền đáp tấm chân tình của cậu ấy.

Hai người thật sự rất giống nhau đó.

Nể tình ở cả ba kiếp hai người vẫn là của nhau vẫn yêu nhau, kiếp này ta sẽ vẹn toàn cho hai người ở bên nhau.

Ta sợ hai người làm loạn ở đây lắm rồi.

Sau một cuộc tham quan ngắm nhìn lại cuộc sống của kiếp trước.

Khoé mắt Ái Nhược Lam dưng dưng những giọt lệ.

Cô nhớ ra rồi.

Cô nhớ ra tất cả rồi.

Không phải sự gặp gỡ của cô với Dương Lục là ngẫu nhiên mà nó xuất phát từ tình yêu của anh dành cho cô.

Không ngờ bao nhiêu năm như vậy anh vẫn chỉ có cô trong lòng.

Cuộc đời của cô còn có gì may mắn hơn điều này chứ.

-Nhược Lam! Nhược Lam!
Tiếng gọi quen thuộc đã đưa Ái Nhược Lam trở về với thế giới thực tại.

Mở mắt ra nhìn người đàn ông ở trước mặt, cô vô cùng hạnh phúc ôm chầm lấy cổ anh.
-Dương Lục, em nhớ rồi! Em nhớ ra tất cả rồi! Cảm ơn anh vì đã tìm em và cảm ơn anh vì đã yêu em!

Dương Lục vô cùng hoang mang với thái độ của ÁI Nhược Lam nhưng anh vẫn dịu dàng vuốt v e mái tóc của cô.

Nếu không nói chắc chắn không ai biết anh vừa tỉnh dậy không màng đến sức khoẻ của bản thân mình mà đến ngay phòng bệnh của Ái Nhược Lam để thăm cô.

Điều này đã đủ để biết tình cảm anh dành cho cô lớn đến mức nào.
-Em nhớ lại những chuyện từng xảy ra rồi sao?
-Vâng! Em nhớ rồi! Tất cả mọi thứ, em đều nhớ cả rồi.
Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến cả hai không kiềm được lòng mình mà ôm chặt lấy nhau.

Tiếp đến chắc chắn không thể thiếu được một nụ hôn ngọt ngào chứa đầy tình cảm mặn nồng suốt bao năm tháng.

Ái Nhược Lam lúc này mới cất tiếng hỏi:
-Anh nhớ không? Lúc trước em từng hỏi anh tại sao anh lại yêu em! Anh nói chưa phải lúc để nói cho em biết.

Bây giờ đã đến lúc ấy rồi chứ? Em rất muốn biết lý do đó.

Và anh cũng không được viện cớ rằng anh đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên được.

Anh phải trả lời thật lòng.
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 69: 69: Cầu Hôn!


Nghe câu hỏi của Ái Nhược Lam, Dương Lục mỉm cười xoa đầu cô.

Anh trả lời:
-Nếu anh nói anh thật sự yêu em từ cái nhìn đầu tiên thì sao?
Vào nhiều năm trước ở kiếp trước, khi Dương Lục còn là một chàng trai mười tám tuổi.

Ngày hôm ấy cha của anh ra đi mãi mãi, mưa rơi tầm tã.

Một mình Dương Lục ở bên cạnh mộ cha.

Mẹ mất, cha bây giờ cũng không còn, dù có mạnh mẽ đến đâu anh cũng sẽ suy sụp.

Vào giây phút anh yếu đuối muốn kết liễu cuộc đời mình nhất, một chiếc ô đã nghiêng về phía anh ngăn không cho những giọt nước mưa làm tổn thương anh.

Ngẩng mặt lên nhìn, đập vào mắt anh là bóng dáng của một cô gái xinh đẹp tuyệt trần cùng đôi mắt sáng như trăng rằm.

-Huynh vẫn ổn chứ?
Câu hỏi vô tình của Ái Nhược Lam khi ấy đã khiến cho Dương Lục chết lặng.

Nước mắt kiềm chế bao lâu cũng đã bộc phát.

Anh bật khóc.

Ái Nhược Lam hoang mang vô cùng, cô vội quỳ xuống bên cạnh anh đưa tay vỗ về an ủi.

Đợi anh bình tĩnh trở lại cô ở bên cạnh nói chuyện an ủi anh.

Trước khi rời đi cô còn đặt vào bàn tay anh những chiếc kẹo đầy màu sắc.

-Phụ thân và mẫu thân của muội nói khi buồn chỉ cần ăn đồ ngọt sẽ hết buồn ngay.

Huynh thử xem.

Nếu huynh còn buồn nữa thì cứ đến tìm muội nhé.
Từ sau lần gặp gỡ ấy, Dương Lục thường xuyên đến mộ cha với hy vọng gặp lại Ái Nhược Lam.

Anh mới chỉ biết tên cô nhưng cô vẫn chưa biết tên anh, anh muốn gặp cô để giới thiệu bản thân với cô.

Nhưng điều kì lạ dù anh có đến bao nhiêu lần vẫn không gặp được cô ở đấy.

Cho đến vài năm sau, khi vô tình đi ngang qua khu chợ, anh gặp lại Ái Nhược Lam.

Lúc ấy cô đang ra tay giúp đã một bà lão bán rau khỏi những tên côn đồ.

Sự mạnh mẽ của cô đã được anh thu hết vào tầm mắt.

Chỉ cần nhìn thoáng qua anh có thể nhận ra cô ngay.

Từ giây phút ấy hình bóng của cô luôn in sâu trong trí nhớ của anh.

Ngay lúc ấy anh đã quyết định rằng anh nhất định phải kết hôn với cô bằng mọi cách.

Nghe Dương Lục kể lại câu chuyện ấy, Ái Nhược Lam mới nhớ ra.

Thì ra Dương Lục chính là vị sư huynh năm ấy.

Nói thật thì khi ấy cô cũng bị vẻ đẹp của anh thu hút.

Là con gái ai mà chẳng mê cái đẹp cơ chứ nhưng lâu dần cô cũng quên mất anh là ai.

Dường như trong kí ức của cô anh chưa từng xuất hiện.

Nói thì hơi phũ phàng nhưng mà sự thật thì là như vậy.

Sau khi dưỡng bệnh ở bệnh viện trở về biệt phủ của Dương Lục, Ái Nhược Lam được anh cưng chiều hết mực.

Ngày diễn ra cuộc họp hội đồng, Dương Lục được Dương Cảnh Châu trao lại quyền thừa kế công ty cùng 10% cổ phần của Dương Hoàng.

Vì buôn bán ma tuý trái phép cùng tội danh bắt cóc, giết người không thành ngoài ra Dương Hoàng còn bị đào ra quá khứ từng áp bức một nữ nhân viên đến chết.

Tội danh kinh hoàng này đã khiến hắn ta phải trả giá bằng cách ngồi tù chung thân.

Còn Hoa Chi Hà bị phán 5 năm tù vì tội tiếp tay cho Dương Hoàng làm điều xấu.

Nhưng chắc chắn Dương Lục sẽ không để Hoa Chi Hà chỉ đơn giản là ngồi tù năm năm thôi đâu.

Mọi thứ dường như đã kết thúc trong sự yên bình.
-----------
Năm năm sau,
Vào ngày lễ tốt nghiệp đại học, Ái Nhược Lam được Dương Lục tạo cho một bất ngờ bằng màn cầu hôn hoành tráng có một không hai.

Cả một hậu trường toàn những đoá hoa hồng đỏ chói tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu của hai người.

Ngoài ra còn có hoa mẫu đơn-loài hoa mà Ái Nhược Lam thích nhất.

Một buổi cầu hôn thật sự rất đẹp giống như trong những câu chuyện cổ tích vậy.

Trên màn hình lớn ở toà chung cư B-căn chung cư to nhất, cao nhất và sịn nhất thành phố đang chiếu những hình ảnh ngọt ngào của Dương Lục và Ái Nhược Lam trong năm năm yêu nhau.

Trên bầu trời là những màn pháo hoa được thiết kế dành riêng cho Ái Nhược Lam.

Nào là pháo hoa hình trái tim rồi là dòng chữ marry me.

Nhìn thấy khung cảnh lãng mạn này, Ái Nhược Lam không kìm được lòng mà rơi những giọt nước mắt hạnh phúc.

Đây chính là buổi tối mà cô không thể nào quên được trong đời.

-Nhược Lam!
Tiếng của Dương Lục bất ngờ vang lên ở phía sau, quay đầu lại nhìn anh, trái tim Ái Nhược Lam đập nhanh không thể kiểm soát.

Dương Lục tiếp tục với màn phát biểu của mình:
-Anh không biết phải nói như nào.

Chuyện tình của chúng ta chỉ có hai chúng ta mới biết mình đã trải qua những điều gì.

Anh chắc chắn rằng một quãng thời gian dài đó cũng đủ để chúng ta biết được tấm lòng và tình yêu của mình dành cho nhau.

Tình yêu của chúng ta không phải ngày một ngày hai mới có mà nó đã trải qua được ba kiếp người rồi.

Nhiều người vẫn hay nói yêu lâu sẽ chán nhưng với anh thì không như vậy.

Với anh em vẫn luôn là duy nhất.

Vẫn luôn là ngoại lệ của cuộc đời anh.

Ngày hôm nay anh đứng ở đây, anh muốn hỏi em một câu mà bao nhiêu năm qua anh vẫn luôn muốn hỏi.

Đôi chân dài bắt đầu quỳ một gối xuống, tay mở hộp nhẫn DR tinh xảo ra, bó hoa mẫu đơn to khổng lồ cũng được đưa đến cho anh.

Giọng Dương Lục run run vang lên:
-Ái Nhược Lam! Em có đồng ý gả cho anh không?
Tiếng của mọi người xung quanh reo hò:
-Cưới anh ấy đi!
-Đồng ý đi!
Ái Nhược Lam lau khoé mắt mình, cô đưa tay về phía anh, giọng nghẹn ngào:
-Em đồng ý!
Chiếc nhẫn được trao vào ngón áp út của Ái Nhược Lam.

Từ ngày hôm nay cô chính thức trở thành vợ của Dương Lục anh rồi.

Ôm chặt lấy Ái Nhược Lam vào trong lòng, Dương Lục thủ thỉ:
-Cảm ơn em và anh yêu em! Rất rất yêu em!
-Em cũng yêu anh! Rất yêu anh!
Tiếp theo là một nụ hôn đầy vị ngọt của hạnh phúc.
Giang Hạ nhìn người bạn của mình có được hạnh phúc, cô cũng mỉm cười vui vẻ theo.

Thấy Ái Nhược Lam hạnh phúc là điều mà cô thấy vui nhất.

Bỗng nhiên bên cạnh cất lên giọng nói quen thuộc mà suốt năm năm qua cô chưa được nghe:
-Lâu rồi không gặp, Hạ Hạ!
Quay sang nhìn khuôn mặt mà cô luôn nhung nhớ, trái tim Giang Hạ khẽ lệch một nhịp.

Nở nụ cười, Giang Hạ đáp lại:
-Lâu rồi không gặp, Hà Tuấn Minh!
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 70: 70: End


Sau màn cầu hôn chấn động ấy, Dương Lục và Ái Nhược Lam trở về nhà.

Nằm lên cánh tay của Dương Lục, Ái Nhược Lam hỏi:
-Lục Lục, em rất muốn biết những chuyện xảy ra sau khi em rời đi ở kiếp trước.

Hạ Hạ và Lộ Cảnh Vũ như thế nào rồi? Hai người họ luôn chảnh choẹ đấu võ mồm với nhau liệu có tu thành chính quả không? Còn Lương Ly nữa dù em không thích cô ấy lắm nhưng đến cuối cùng cô ấy vẫn giúp chúng ta.

Giờ cô ấy ra sao rồi? Rồi Lạc Hoa, Quận chúa nữa.....
Dương Lục bất lực thở dài:
-Nhược Lam đây không biết là lần thứ bao nhiêu em hỏi anh về chuyện này rồi đó.
-Em vẫn muốn nghe tiếp.
-Được rồi.

Hạ Hạ và Lộ Cảnh Vũ đã ở bên nhau và cũng bái đường rồi.

Bình thường trông hai người luôn đấu đá nhau nhưng từ khi về bên nhau Lộ Cảnh Vũ luôn nhường nhịn Hạ Hạ, họ cũng không còn chí choé với nhau nữa.

Còn Lương Hạ tuy không thích lắm nhưng vẫn quyết định bái đường cùng Lục Bạch Ngôn.

Họ có một đứa con trai rất mũm mĩm và dễ thương.

Lạc Hoa và Quận chúa thì.....

Dương Lục dù đã kể đi kể lại rất nhiều lần nhưng anh vẫn kiên nhẫn kể lại cho Ái Nhược Lam nghe.

Thấy mọi người ai cũng gặt được cho mình trái ngọt, Ái Nhược Lam vô cùng vui vẻ.

Như vậy thì cô cũng mừng rồi.
Ngày lành tháng tốt đã đến, hôm nay chính là một ngày vô cùng quan trọng đối với Dương Lục và Ái Nhược Lam-đó là ngày hai người chính thức về chung một nhà, ngày kết hôn.

Mới sáng sớm, Ái Nhược Lam đã bị đánh thức bởi các stylist.

Nào là làm tóc, trang điểm, thay váy.

Bộ váy cưới của Ái Nhược Lam là do chính tay Dương Lục thiết kế.

Bộ váy màu trắng tinh khiết cùng những viên kim cương to nhỏ khác nhau lấp la lấp lánh.

Đi kèm với bộ váy còn có chiếc vương miện đính kim cương.

Mặc bộ váy lên mình, Ái Nhược Lam như một nàng tiên nữ bước ra từ thế giới phép màu vậy.
Cánh cửa phòng mở ra, Giang Hạ trong bộ váy màu hồng nhạt bước vào.

Nhìn Giang Hạ vẫn xinh đẹp như ngày nào.
-Lam Lam, tân hôn vui vẻ nha!
Lấy chiếc vòng cổ phiên bản giới hạn được cất cẩn thận trong chiếc hộp bằng nhung đỏ ra, Giang Hạ cẩn thận đeo lên cổ cho Ái Nhược Lam.

Sờ vào mặt dây chuyền, Ái Nhược Lam vui vẻ đáp:
-Cảm ơn cậu Hạ Hạ!
Hai người nói chuyện với nhau được một lúc thì Hà Tuấn Minh bước vào.

Nhìn hai cô công chúa xinh đẹp ở trước mặt, Hà Tuấn Minh không kiềm được lòng mà thốt lên:
-Chết rồi! Tôi đi nhầm phòng rồi đúng không? Tôi muốn đến phòng của bạn thân tôi sao lại đi nhầm vào phòng của các công chúa thế này.
-Hà Tuấn Minh cậu làm trò đủ rồi nha.
Bước đến gần hai cô bạn của mình, Hà Tuấn Minh vui vẻ nói chuyện.

Cả ba vui vẻ ôn lại những kỉ niệm trong quá khứ với nhau cho đến khi tiếng của MC bên ngoài vang lên:
-Mời cô dâu Ái Nhược Lam của chúng ta tiến vào lễ đường.
Bước vào lễ đường, đặt bàn tay mình lên tay của Dương Lục, Ái Nhược Lam hạnh phúc vô cùng.

Đây là lần thứ ba cô gả cho anh rồi nhưng với cô nó vẫn như lần đầu vậy.

Được ở bên anh, được anh yêu thương là điều may mắn nhất của cuộc đời cô.

Chắc hẳn cô đã phải giải cứu cả một dải ngân hà nên cô mới được hạnh phúc như vậy.
Đến màn tung hoa.

Nhìn cô bạn thân Giang Hạ của mình ở phía dưới, Ái Nhược Lam khẽ mỉm cười.

Quay lưng lại với mọi người, Ái Nhược Lam canh đúng lực ném bó hoa ra đằng sau.

Quả như dự đoán, bó hoa nằm gọn trong tay của Giang Hạ.

Giang Hạ lúng túng nhìn bó hoa ở trong tay mình, cô vừa bất ngờ vừa lo lắng.

Mọi người xung quanh không ngừng vỗ tay chúc mừng cho Giang Hạ.

Cô còn chưa có người yêu thì sao có thể kết hôn được đây.
Từ đằng sau, một bàn tay chạm vào vai của Giang Hạ.

Quay lại người lại nhìn hoá ra người ấy là Hà Tuấn Minh.

Nhìn cô gái trước mặt bằng ánh mắt trìu mến, Hà Tuấn Minh lên tiếng:
-Hạ Hạ! Có lẽ cậu không biết rằng bao nhiêu năm đi du học người tớ luôn nhớ đến không phải là Lam Lam mà luôn là cậu nhưng tớ luôn sợ rằng cậu không còn coi tớ là bạn thân như trước nữa.

Tớ rất sợ việc làm phiền cậu nên tớ không dám liên lạc với cậu nhưng cậu có thể hỏi Lam Lam, tớ luôn luôn theo dõi cuộc sống và đồng hành cùng cậu qua cậu ấy.

Tớ mong cậu có thể rộng lượng bỏ qua cho sự hèn nhát này của tớ.

Khi tớ vừa trở về nước, nơi đầu tiên tớ đến không phải là nhà tớ mà chính là nhà cậu.

Gặp được cậu khiến tớ cảm thấy rất vui.

Lúc này tớ nhận ra rằng dường như tớ đã thích cậu mất rồi.

Hạ Hạ, ngày hôm nay dù cho kết quả có thế nào đi nữa tớ vẫn muốn hỏi cậu một câu, cậu có đồng ý làm bạn gái tớ không?
Lời tỏ tình bất ngờ của Hà Tuấn Minh khiến Giang Hạ vô cùng xúc động.

Đây chính là câu nói mà cô đã mong đợi không biết bao nhiêu năm mới được.

Nước mắt đã trào ra khoé mi, Giang Hạ đáp:
-Tớ đồng ý!
Tất cả mọi người có mặt đều vô cùng vui vẻ chúc mừng cho đôi uyên ương.

Nhưng hình như có người đang không được vui lắm.

Hôn lễ của người ta mà dám tỏ tình với nhau ở đây.

Định chiếm sự chú ý chứ gì? Nhìn khuôn mặt cau có của chồng, Ái Nhược Lam nhân lúc mọi người không chú ý mà nhón chân lên hôn vào môi anh:
-Đừng giận mà chồng, tối nay bù cho anh nha.
Nghe câu nói này của Ái Nhược Lam, sắc mặt Dương Lục thay đổi 360 độ luôn:
-Đây là em nói đó nha vợ!
------------end------------
 
Back
Top Bottom