Ngôn Tình Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,384,095
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8Y-OzLnGe_HIwWsDKlDweQ8gQWDi_pChlhUc063pnS7SvCP8KA-jEgOUuvGF7BzvQZCti-_VU_6k2ZLKJxjS4i4pfCRFWHFJkAOkP8PpNm5fnIKQsuzlY80DJmgvjEYr3XHkB8XVdsUO9oGuKwcdV8=w215-h322-s-no

Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Tác giả: Huynh Huyht
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Huynh Huyht

Thể loại: Cổ Đại, Trọng Sinh, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Kiếp trước nàng ngu ngốc vì một tên cặn bã mà bỏ lỡ người thật lòng yêu mình. Kiếp này được trùng sinh, nàng quyết không phụ lòng của chàng.
- Vương gia, nếu lỡ một ngày ta biến mất chàng có đi tìm ta không?
- Ta tuyệt đối sẽ không để nàng biến mất.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 1: 1: Kiếp Sau


-Aaaaaaa.

Vương Bá, nếu ta chết, dù có làm ma ta cũng sẽ không bao giờ để cho ngươi sống yên ổn.
Trong một toà cung điện đã cũ nát, giọng một nữ nhân vang lên.

Chỉ cần nhìn qua thôi cũng đủ biết nàng đã bị đám người trong này hành hạ như thế nào.

Nàng bị chúng trói chặt trên chiếc cọc bằng gỗ.

Bộ quần áo rách rưới, cả thân thể chằng chịt những vết thương.

Những vết thương ấy thậm chí còn đang rỉ máu.

Gương mặt vốn xinh đẹp nay cũng đã bị những vết đánh đập, vết máu kia làm cho xấu đi.

Nam nhân tên Vương Bá ở phía trước bỗng tiến gần về phía nàng.

Bàn tay to lớn, thô bạo của hắn bóp chặt chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng.

Hắn nở nụ cười đầy kinh tởm:
-Ngươi nghĩ ngươi có thể làm được gì khi không có ta? Hahaha! Ngươi nghĩ ngươi là ai?
Vương Bá giơ cánh tay toan muốn dạy dỗ lại nàng, bên ngoài bất ngờ phát ra một giọng nói lạnh đến thấu xương:
-Dừng lại.
Tiếp theo đó là bóng dáng của một nam nhân bước vào, chàng mặc bộ cổ phục màu đen trông vừa cao ngạo lại vừa độc ác.

Ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn Vương Bá.

Nàng tròn mắt ngạc nhiên nhìn về phía nam
nhân ấy.

Đó không phải là phu quân năm lần bảy lượt bị nàng hãm hại sao? Chàng đến đây làm gì? Đến đây để cười nhạo vì nàng ngu ngốc đã yêu và tin sai người sao? Hay chàng đến để xem nàng chết thảm như nào?
Vương Bá đưa mắt nhìn đám thuộc hạ của mình, bọn chúng liền lao về phía của nam nhân ấy.

Gương mặt chàng không một chút lo lắng, rút kiếm ở bên hông, chỉ vài nhát kiếm đơn giản chàng đã hạ gục được đám người không biết tự lượng sức ấy.

Vương Bá nhìn chàng mà toàn thân hắn run rẩy, hắn khép lép đứng vào một góc rồi vội vàng bỏ chạy ra ngoài.

Nam nhân không thèm liếc nhìn hắn mà bước thẳng về phía nàng, sâu trong mắt của chàng nàng có thể thấy được sự đau xót, bi thương đến lạ thường.

Nàng không hiểu thật sự không hiểu, chàng đau xót vì điều gì chứ? Không lẽ lại vì nàng sao?
Đưa chiếc kiếm lên, người nam nhân cắt đứt sợi dây đang trói nàng.

Vừa được thả tự do, nàng yếu ớt ngã xuống nền đất lạnh lẽo.

Người nam nhân ôm chặt lấy nàng trong lòng, bàn tay khẽ vuốt lên mái tóc dài óng ả của nàng, an ủi:
-Không sao nữa rồi! Ta đến cứu nàng đây.

Xin lỗi nàng ta đến muộn quá, để nàng phải chịu nhiều đau đớn rồi.
Nàng kinh ngạc nhìn người mang danh phu quân ở trước mặt mình.

Dù hai người đã thành thân được ba năm nhưng nàng không hề có một chút tình cảm nào với chàng.

Thậm chí nàng còn vì tên cặn bã kia mà phản bội chàng.

Vậy tại sao đến giờ phút này chàng vẫn dịu dàng với nàng như vậy chứ? Chàng không căm hận những gì nàng đã làm sao?
Còn đang chìm đắm vào trong những dòng suy nghĩ của bản thân, một mũi tên không biết từ đâu phi thẳng tới chỗ của hai người rồi ghim vào tấm lưng rộng của người nam nhân.

Nàng hoảng hốt đưa tay lên chạm vào gương mặt nam nhân, giọng yếu ớt lên tiếng:
-Tại sao lại không chạy? Mọi lần thân thể chàng linh hoạt lắm mà?
-Ta mà chạy ai sẽ che chở, bảo vệ nàng đây?
-Ta đã làm nhiều chuyện có lỗi với chàng như vậy, tại sao lại cứu ta?
Đến tận bây giờ, người nam nhân ấy vẫn không tỏ ra vẻ căm ghét nàng, chàng nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt nuông chiều nhìn nàng.

Nén cơn đau ở phía sau lưng, chàng lên tiếng:
-Ta yêu nàng.

Ta thật sự rất yêu nàng.

Cho dù nàng có làm gì đi chăng nữa ta vẫn mãi yêu nàng, vì vậy hãy để cho ta được bảo vệ nàng.
Nói rồi người nam nhân ôm chặt lấy cơ thể của nàng.

Dù cho nàng có đẩy như thế nào người nam nhân ấy cũng không chịu buông tay.

Giờ đây cả cơ thể của chàng đã hoàn toàn mất sức.

Chàng vừa chiến đấu ở kinh thành xong liền phi ngựa tới đây.

Không chỉ có mũi tên này mà chàng còn đang bị thương sau trận đấu.

Chàng biết nếu giờ chàng buông tay thì chàng sẽ không bao giờ còn cơ hội để ôm người mình yêu như này nữa và nàng cũng sẽ gặp nguy hiểm nên chàng càng ôm chặt hơn.
Ba mũi tên nữa bất ngờ lao tới.

Chàng cứ như vậy mà chịu tất cả.

Vương Bá cùng hai tên lính không biết hắn kiếm ở đâu ra đứng ở phía sau cười lớn:
-Đúng là một nam nhân ngu ngốc.
Đôi mắt của người nam nhân nhắm lại, bàn tay cũng bắt đầu buông lỏng.

Vương Bá ra lệnh cho hai tên lính phóng hỏa rồi thong thả bước đi.
Nàng đau đớn nhìn gương mặt trước mắt, dòng nước mắt bắt đầu tuôn rơi.

Nàng đưa tay chạm lên ngũ quan tinh xảo ấy:
-Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ không phụ lòng chàng.
Đến cuối cùng cũng chỉ có chàng và mẹ là đối xử thật lòng với nàng.
Nàng vốn là thiên kim đại tiểu thư của Ái gia tên Ái Nhược Lam.

Ba năm trước nàng bị Vương gia-Dương Lục bắt ép vào cung.

Trong thời kỳ loạn lạc, đại hoàng tử-Thiên Trực lên ngôi vua, nhưng vì đại hoàng tử còn trẻ cũng chưa có đủ khả năng lãnh đạo nên thường xuyên bị các quan trong triều lăm le chức vị.

Dương Lục là người của hoàng tộc, chức vị cao thượng, người có đội quân hùng mạnh giúp đại hoàng tử dẹp loạn.

Từ đó mà Dương Lục như được tiếp thêm thế lực.

Danh chức cao quý, đội quân hùng mạnh đến mức Hoàng Đế Thiên Trực cũng phải nể chàng vài phần.
Làm phu nhân của Dương Lục chàng là giấc mơ của bao cô gái nhưng đối với Ái Nhược Lam thì đây là một ác mộng mà nàng không bao giờ mong muốn nhất vì trong lòng nàng sớm đã có người ngự trị và không ai khác là Vương Bá.

Hắn ta là học trò của cha nàng.

Ngay từ lần gặp đầu tiên nàng đã bị hắn thu hút bởi vẻ ngoài thư sinh cùng những câu nói ngọt ngào của hắn.

Nàng vì hắn mà không từ biết bao thủ đoạn giúp cho hắn lên ngôi, kể cả là phản bội lại phu quân của mình.

Nàng khiến cho Dương Lục mất hết tất cả trong một đêm, khiến chàng trúng độc dược.
Vậy mà đến khi Vương Bá lên ngôi, hắn ta lại thẳng thừng chối bỏ đi công sực của nàng.

Hắn ta cùng cô em gái cùng cha khác mẹ của nàng kết phu thê.

Không những vậy hắn ta còn nhẫn tâm giam giữ, hành hạ và gi3t chết nàng.

Đến giờ thì nàng đã hiểu rồi.

Tên tra nam tệ bạc này cũng chỉ được đến vậy thôi.

Mắt nàng đúng là mù mới đi yêu hắn mà bỏ qua một người thật sự yêu thương quan tâm nàng như Dương Lục.

Nàng hối hận thật rồi.

Nếu có thể thực hiện được mơ ước, nàng ước nàng có thể quay trở về.

Kiếp này Dương Lục đã bảo vệ nàng không màng đến tính mạng, kiếp sau hãy để nàng bảo vệ cho chàng..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 2: 2: Trùng Sinh


Một luồng ánh sáng bỗng loé lên, nàng bừng mắt tỉnh dậy.

Nhìn xung quanh một lượt, đây không phải là toà lâu đài cũ nát kia, đây là căn phòng quen thuộc của nàng ở phủ Dương gia.

Thấy Ái Nhược Lam đã tỉnh, hầu nữ của nàng mừng rỡ liền gọi vọng ra ngoài:
-Vương gia, Ái tiểu thư tỉnh rồi ạ!
"Vương gia" hai từ khiến cho trái tim nàng đập rộn ràng.

Liệu có phải là Dương Lục không? Cánh cửa được mở ra người bước vào đúng như nàng dự đoán đó thật sự là Dương Lục.

Khuôn mặt chàng chứa đầy sự lo lắng.

Khuôn mặt cùng biểu cảm quen thuộc của Dương Lục vẫn y như kiếp trước.

Thật sự rất giống lúc Dương Lục đến cứu nàng.

Bước đến giường Ái Nhược Lam, đôi bàn tay chàng lơ lửng trên không vừa muốn chạm vào nàng lại vừa sợ nàng sẽ càng thêm ghét bỏ mình, chàng lại lặng lẽ thu tay về:
-Nàng thấy trong người sao rồi? Có cần ta gọi đại phu đến khám cho nàng không?
Nghe giọng nói quen thuộc, Ái Nhược Lam liền ngẩn ngơ.

Nàng đã sống lại rồi sao? Nếu đúng như kí ức của nàng thì nàng đã sống lại vào thời điểm nàng đến Dương gia được gần hai tháng.

Đúng vào lúc trước ngày bái đường hai tuần.

Ông trời quả thực có mắt, ông không nhẫn tâm để nàng chết một cách oan uổng như vậy nên cho nàng trùng sinh để báo thù lũ tiện nhân kia.
Thấy Ái Nhược Lam trầm tư không đáp, Dương Lục tiến lại gần nàng, cất giọng lo lắng hỏi:
-Nàng thấy trong người không ổn sao?

Lúc này Ái Nhược Lam mới thoát khỏi những dòng suy nghĩ, nàng khẽ lắc đầu:
-Ta không sao! Chàng đừng lo cho ta.

Chàng có thể đến ôm ta không?
Vừa nói, Ái Nhược Lam vừa dang rộng hai tay của mình như đang chờ Dương Lục tiến đến.

Dương Lục vô cùng ngạc nhiên với hành động của nàng.

Không phải mọi ngày Ái Nhược Lam rất ghét chàng sao? Ở chung một chỗ với chàng cũng khiến cho nàng phải khó chịu.

Không lẽ ngày hôm qua nàng bị ngất xỉu đã ảnh hưởng đến tinh thần rồi sao?
Ái Nhược Lam vẫn dang tay chờ Dương Lục, ánh mắt vô cùng mong chờ.

Trải qua một kiếp nàng mới biết vị nam nhân trước mặt này yêu nàng sâu đậm như thế nào.

Kiếp này nàng sẽ trân trọng những lúc nàng ở bên Dương Lục.

Nhưng kì lạ, Dương Lục lại đứng ngơ ngác nhìn nàng.

Nàng vốn nghĩ rằng Dương Lục sẽ nhào tới ôm chặt lấy nàng trong hạnh phúc chứ không phải là cảnh tượng ngượng ngùng như này.

Gương mặt nàng thoáng chút thất vọng:
-Chàng không đến ôm ta? Không lẽ chàng thấy ta không xứng đáng được chàng ôm sao? Hay chàng căn bản là không có tình cảm với ta?
Nghe những lời chất vấn của Ái Nhược Lam, Dương Lục mới giật mình, vội xua tay:
-Làm gì có chuyện đó.
-Vậy chàng còn không mau lại đây ôm ta.
Lúc này, Dương Lục mới lấy hết dũng khí từ từ bước tới ôm lấy Ái Nhược Lam.

Kể từ từ lúc nàng tới Dương gia tới giờ đây là lần đầu tiên chàng được tiếp xúc thân mật với Ái Nhược Lam.

Điều này không khỏi khiến cho chàng thấy bối rối.

Gương mặt lạnh lùng thoáng đỏ, trái tim đập loạn nhịp.
Bất ngờ, Ái Nhược Lam nhân lúc Dương Lục không chú ý mà đẩy chàng ngã xuống giường còn mình thì hiên ngang đè lên phía trên.

Dương Lục còn đang bất ngờ với hành động của nàng thì một làn môi mềm mại đã bao phủ lấy đôi môi của chàng.

Hương thơm cùng vị ngọt trong phút chốc lan tỏa khắp khoang miệng của Dương Lục.

Cảm giác mới lạ khiến cho chàng say đắm.

Không nói chắc cũng không ai biết một trực nam như chàng thì đây chính là nụ hôn đầu tiên.
Hầu nữ Hạ Hạ chứng kiến hết một cảnh này liền không tự chủ được mà đỏ mặt.

Ái tiểu thư từ lúc nào lại bạo đến vậy chứ? Mới hôm qua còn tỏ ra ghét cay ghét đắng Vương gia vậy mà hôm nay lại cùng Vương gia thân mật.

Không lẽ Ái tiểu thư đã thay đổi suy nghĩ rồi sao? Hạ Hạ nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng để lại không gian riêng tư cho hai người.
Bỗng từ xa một bóng dáng quen thuộc chạy lại gần, vừa chạy hắn vừa hét lớn:
-Vương gia, người đâu rồi....

Hạ Hạ nhìn Lộ Cảnh Vũ mà tức đến nắm chặt tay thành cái nắm đấm.

Lại có một con kì đà cản mũi xuất hiện rồi đấy.

Giờ đây Hạ Hạ chỉ muốn đánh cho cái tên đầu heo kia một trận thôi.

Chạy đến bịt chặt miệng của Lộ Cảnh Vũ, Hạ Hạ cất giọng đe doạ:
-Câm miệng.

Còn la nữa ta sẽ gi3t chết nhà ngươi.
Lộ Cảnh Vũ không phục liền kéo tay Hạ Hạ ra:
-Ta đến tìm Vương gia nhà ta.

Hà cớ gì nhà ngươi ngăn cản ta?
-Ngươi im đi.

Vương gia và Ái tiểu thư đang cùng nhau tâm sự.

Ngươi đừng phá hỏng chuyện tốt này.
-Tâm sự? Vương gia và Ái tiểu thưa?
Lộ Cảnh Vũ kinh ngạc nhìn Hạ Hạ:
-Ta không tin.

Ta phải đích thân đến kiểm chứng mới được.
Nói rồi, Lộ Cảnh Vũ lén đi đến, khẽ mở cánh cửa đang đóng kia ra xem.

Hạ Hạ cũng không vừa.

Học theo Lộ Cảnh Vũ rình mò hai người bên trong.

Nhưng khung cảnh bên trong thật khiến cho người ta phải đỏ mặt vội vàng đóng cửa.
Lộ Cảnh Vũ và Hạ Hạ nhìn được cảnh bên trong liền nhìn nhau cười ngượng rồi vội chạy đi.
Bên trong chính là cảnh Dương Lục đang đè lên người của Ái Nhược Lam.

Đôi môi vẫn dính chặt không có dấu hiệu tách rời.

Chiếc áo khoác bên ngoài của chàng cũng đã được vất xuống dưới đất chỉ còn lại chiếc áo trong mỏng manh.

Còn Ái Nhược Lam chiếc váy cũng đã được kéo lên đến đùi, vai áo cũng bị kéo trễ xuống.
Nụ hôn kéo dài khiến đầu óc cả hai trở nên quay cuồng.

Bỗng Dương Lục dừng lại động tác.

Chàng ngẩn người nhìn người bên dưới thân mình, chàng vội vàng rời khỏi người Ái Nhược Lam:
-Ta xin lỗi! Ta mất kiểm soát khiến nàng hoảng sợ rồi.
Thật sự là trong lòng Dương Lục chưa bao giờ nghĩ bản thân có thể mất kiểm soát tới mức này.

Suýt chút nữa là chàng đã làm chuyện không nên làm rồi.
Ái Nhược Lam bỗng chốc cảm thấy trong lòng có chút trống vắng.

Nàng nhẹ mỉm cười:
-Không sao! Chàng đừng lo quá.
-Ừm.

Vậy thì tốt rồi!
Vừa nói Dương Lục vừa ngại ngùng quay mặt đi.

Đôi tai cũng đã ửng đỏ.

Ái Nhược Lam nhìn chàng mà khẽ cười.

Tên Vương gia mang tiếng lạnh lùng, độc ác này không ngờ cũng có lúc đáng yêu đến vậy..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 3: 3: Gặp Lại Người Tình Cũ


Ăn xong bữa tối, Ái Nhược Lam đi dạo trong vườn, bỗng một bàn tay kéo lấy bàn tay nàng.

Không đợi nàng kịp phản ứng người kia đã cất giọng:
-Lam Lam, đừng sợ, là ta.
Nghe giọng nói này dù có chết Ái Nhược Lam nàng cũng không bao giờ quên người này là ai.
-Vương Bá, ngươi mau buông ta ra.
Vương Bá thấy sự phản kháng của nàng, hắn có chút bất ngờ nhưng rồi cũng buông tay nàng ra.

Gương mặt hắn tỏ vẻ đáng thương:
-Lam Lam, mấy nay không có tin tức của nàng, ta thật sự rất nhớ nàng.

Dạo này nàng sao rồi?
Câu nói tưởng chừng như đang quan tâm Ái Nhược Lam nhưng thật ra lại là muốn lấy thông tin của Dương Lục từ chỗ nàng vì nếu hắn muốn lên ngôi vua thì người đầu tiên hắn ta phải loại bỏ chính là Dương Lục.

Nàng cười nhạt, tại sao kiếp trước nàng không nhận ra sự giả tạo này của hắn sớm hơn chứ?
-Mọi thứ vẫn ổn.

Nếu ngươi đến đây chỉ để nói những thứ vô nghĩa này thì ta đi đây.
Ái Nhược Lam nhàn nhạt trả lời.

Sự lạnh lùng của nàng khiến cho Vương Bá có chút tức giận nhưng vì mục đích của mình, hắn ta kìm nén cơn giận đưa tay muốn nắm lấy bàn tay của Ái Nhược Lam nhưng lại bị nàng né tránh.

Hắn ta sững người, bàn tay vẫn đang lơ lửng trên không.

Mọi lần chỉ cần thấy hắn nàng sẽ như một chiếc đuôi bám chặt lấy hắn không rời, vậy mà mới chỉ hai tuần không gặp nhau nàng lại thay đổi nhiều đến vậy.
-Lam Lam, có phải nàng giận ta vì hai tuần nay ta không quan tâm đ ến nàng không? Quả thực là dạo này ta hơi bận.

Nàng thông cảm cho ta có được không?
Ái Nhược Lam vừa định trả lời thì nghe thấy tiếng gọi của Hạ Hạ.
-Tiểu thư, người đang ở đâu vậy?
Tiếng gọi khiến cho Vương Bá giật mình, hắn ta định kéo tay Ái Nhược Lam để đi tới chỗ khác nhưng Ái Nhược Lam lại lùi lại đằng sau, ánh mắt vô cảm nhìn hắn:
-Ta với ngươi từ nay về sau không nên gặp nhau thì hơn.

Ta không muốn Dương Lục hiểu nhầm.
"Dương Lục"? Từ lúc nào mà Ái Nhược Lam nàng lại có thể gọi một cách thân mật như vậy? Không phải trước đây nàng đều gọi là "hắn ta" sao? Nhìn bóng lưng rời đi của Ái Nhược Lam, Vương Bá nắm chặt tay vô cùng tức giận.

"Ái Nhược Lam, ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám lên mặt với ta? Nếu không vì ngươi còn giá trị lợi dụng thì ta đã gi3t chết ngươi từ lâu rồi."
-Hạ Hạ!
Ái Nhược Lam cất giọng ngọt ngào gọi Hạ Hạ.

Thấy nàng Hạ Hạ vui vẻ chạy lại khoác áo lên người nàng.
-Tiểu thư, đêm đến sương xuống rất dễ nhiễm phong hàn.

Tiểu thư nên cẩn thận một chút.
-Ừm.

Ta biết rồi!
Hạ Hạ đưa Ái Nhược Lam trở về phòng nhưng cũng không quên quay đầu lại nhìn vào chỗ Ái Nhược Lam vừa đi ra.

Hạ Hạ khẽ nhíu mày, dường như thấy một bóng người đang nhìn chằm chằm về phía hai người.

Chuyện này chắc chắn không đơn giản.
Bước vào trong phòng, Hạ Hạ cung kính cúi người:
-Tiểu thư, người nghỉ ngơi đi ạ.

Tiểu nữ xin phép cáo lui.
-Được.

Ngươi về nghỉ ngơi đi.
-Vâng ạ!
Vừa ra khỏi cửa phòng, Hạ Hạ gặp Dương Lục đang đi tới.

Toan mở miệng nói liền bị Dương Lục ngăn lại.

Hạ Hạ biết ý liền cúi người rồi dời đi.

Dương Lục khẽ mở cửa đi vào:

-Nhược Lam!
Ái Nhược Lam đang đăm chiêu suy nghĩ những chuyện đã xảy ra trên giường nghe thấy tiếng gọi liền quay đầu ra nhìn.

Thấy Dương Lục, Ái Nhược Lam vui vẻ:
-Vương gia! Muộn rồi sao chàng vẫn chưa đi ngủ vậy?
Dương Lục không nói, đi thẳng tới chỗ nàng.

Tay nhẹ nâng cằm Ái Nhược Lam, rồi đặt một nụ hôn lên môi nàng.

Vị ngọt ngào trong phút chốc lan toả khắp miệng.

Dương Lục cảm nhận được sự mềm mại từ đôi môi của Ái Nhược Lam.

Chính bản thân chàng cũng không hiểu sao mình lại có đủ can đảm để hôn nàng đến vậy.

Chàng chỉ biết bản thân khi nhìn thấy Ái Nhược Lam liền mất bình tĩnh, thêm việc ngày hôm nay nàng không ghét bỏ chàng khiến chàng càng mất kiểm soát.
Buông cánh môi của Ái Nhược Lam ra, Dương Lục có chút khó xử nhưng Ái Nhược Lam thì khác, nàng khẽ mỉm cười, đưa tay chạm lên khuôn mặt của Dương Lục.
-Chàng thay đổi rồi.

Không còn biết ngại ngùng nữa rồi!
Dương Lục quay đầu tránh đi ánh mắt của Ái Nhược Lam.

Chàng cất lời:
-Ta vốn không ngại.

Ta chỉ sợ nàng càng tiếp xúc với ta, nàng lại càng ghét ta.
Ái Nhược Lam nghe những câu nói này liền nhớ lại quả thật trước kia nàng không hề muốn Dương Lục chạm vào mình.

Chàng càng muốn lại gần thì nàng càng né tránh.

Giờ nghĩ lại vẫn không hiểu sao kiếp trước nàng lại bỏ qua một người yêu thương mình đến thế.
Thấy Ái Nhược Lam trầm ngâm không nói gì, Dương Lục bắt đầu hoảng sợ vội nói:
-Có phải ta khiến nàng không vui rồi không? Sao nàng không nói gì hết vậy.

Ta xin lỗi ta thật sự không cố ý.
Ái Nhược Lam nhìn khuôn mặt đang căng thẳng của Dương Lục mà bật cười.

Ra chiến trường bao nhiêu hiểm nguy mà chàng còn không sợ vậy mà lại lo lắng khi đứng trước mặt nàng như này.
-Không, không phải do chàng.

Chỉ là ta đang nhớ lại một vài chuyện của quá khứ thôi.

Giờ đây ta cảm thấy có chàng thật tốt.
Dương Lục nghe được những câu nói này liền vui mừng trong lòng.

Đưa tay lên khẽ xoa đầu Ái Nhược lam.

Mùi hương trên tóc Ái Nhược Lam khiến cho Dương Lục cảm thấy vô cùng thoải mái.

Bất chợt, Ái Nhược Lam lên tiếng hỏi:
-Vương gia.

Chàng yêu ta từ bao giờ vậy?.
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 4: 4: Ngủ Chung


-Vương gia.

Chàng yêu ta từ bao giờ vậy?
Câu hỏi của Ái Nhược Lam khiến hành động của Dương Lục dừng lại.

Chàng khẽ mỉm cười, nhìn Ái Nhược Lam bằng một ánh mắt dịu dàng và đầy yêu thương:
-Ngủ đi.

Cũng muộn lắm rồi đó.
Thấy Dương Lục không có ý trả lời, Ái Nhược Lam cũng không hỏi nữa.

Nàng nằm xuống giường, kéo chăn lên ánh mắt vô cùng mong chờ Dương Lục nằm xuống bên cạnh mình.

Nhưng điều mà nàng không thể ngờ lại là việc Dương Lục đứng dậy, mắt thấy chàng sắp rời đi, Ái Nhược Lam vội ngồi dậy:
-Vương gia, chàng không ngủ cùng ta sao?
Dương Lục có chút bất ngờ quay lại nhìn Ái Nhược Lam đang ngơ ngác:
-Hai chúng ta? Ngủ chung?
Ái Nhược Lam liền nhanh chóng gật đầu.

Dương Lục tuy bề ngoài vẫn tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng đã gợn sóng, âm thầm mừng rỡ.
-Như vậy có vẻ không ổn lắm.

Ta vẫn nên ngủ ở thư phòng thì hơn.
Ái Nhược Lam liền vội vàng đứng dậy kéo lấy tay chàng:
-Trước sau gì chúng ta cũng sẽ thành thân.

Tập làm quen trước một chút cũng sẽ không sao.
Còn không đợi Dương Lục phản ứng, Ái Nhược Lam đã kéo chàng nằm xuống giường.

Nói thật thì từ kiếp trước đến kiếp này nàng còn chưa ngủ cùng với nam nhân bao giờ.

Đây chính là lần đầu tiên nên nàng cũng có chút căng thẳng.
Nhưng luôn có một sự thật rằng chuyện vui sẽ không bao giờ kéo dài được lâu.

Từ bên ngoài, tiếng của Lộ Cảnh Vũ vọng vào trong:
-Vương gia, thứ lỗi đã làm phiền! Tại hạ đã dọn xong phòng cho ngài.

Mời ngài về phòng.
Nghe tiếng của Lộ Cảnh Vũ, hai người trong phòng mặt ai cũng biến sắc.

Dương Lục chỉ tay ra phía cửa ngỏ ý muốn ra ngoài liền bị Ái Nhược Lam ôm chặt trong lòng.
-Ta không cho chàng đi.

Để kệ Lộ Cảnh Vũ ở ngoài đi.

Gọi không được hắn ta sẽ tự rời đi thôi.
Nhưng điều mà Ái Nhược Lam không thể ngờ đó là tên tiểu tử Lộ Cảnh Vũ này lại cố chấp đứng ở cửa gọi đến vậy.

Không thể chịu đựng được sự ồn ào này, Ái Nhược Lam liền lên tiếng:
-Vương gia của ngươi hôm nay ngủ lại ở chỗ ta.

Ngươi còn không mau rời đi?
Nghe thấy tiếng nói của Ái Nhược Lam, Lộ Cảnh Vũ có chút giật mình.

Trong lòng cũng có chút vui mừng vì tình cảm của Vương gia nhà hắn cuối cùng cũng được đền đáp.

Nhưng thật sự có điều gì đó không đúng lắm.

Ái Nhược Lam không phải mọi ngày không thích Vương gia sao? Ngày hôm nay sao lại lạ lùng đến vậy? Không lẽ Ái Nhược Lam lại định giở trò gì khác sao?
Vừa vui mừng lại vừa bất an trong lòng.

Không cẩn thận Lộ Cảnh Vũ đụng phải Hạ Hạ.

Thấy vẻ mặt như người mất hồn này, Hạ Hạ liền cau mày:
-Này cái tên tiểu tử thối nhà ngươi rốt cuộc có mắt không vậy? Không nhìn thấy bổn cô nương ta đang đi sao?
Lộ Cảnh Vũ nhìn Hạ Hạ, đôi môi liền cong lên:
-Ngươi mà cũng được xem là cô nương sao? Ta tưởng ngươi phải là một nam nhân chính hiệu chứ?
-Lộ Cảnh Vũ! Ngươi có ý gì?
-Ta nào dám có ý gì.

Vương gia và Vương phi tương lai đang ở cùng nhau ta muốn nhắc nhở ngươi một chút để ngươi đừng tới làm phiền họ.
-Cái gì cơ?
Vì quá bất ngờ mà Hạ Hạ hét quá lớn khiến cho Lộ Cảnh Vũ phải lao tới dùng tay chặn cái miệng nhỏ kia lại.
-Nhà ngươi muốn chết sao? Đang đêm hôm khuya khoắt hét lớn như vậy?
-Ta....ta bất ngờ không được sao? Cứ tưởng ngày hôm nay hai người họ chạm môi nhau đã là khủng khiếp lắm rồi vậy mà còn ngủ chung nữa sao? Quả thật là chuyện tốt.
-Tốt hay không thì vẫn chưa chắc chắn được đâu.
Hạ Hạ nghe Lộ Cảnh Vũ nói liền khó hiểu quay sang nhìn:
-Ý ngươi là sao?
-------------
-Chàng nói sao? Ái Nhược Lam mà dám không nghe lời chàng sao?
Ái Kỳ nghe Vương Bá nói mà tròn mắt ngạc nhiên.

Ái Nhược Lam ả đàn bà này vậy mà dám chống đối lại người mà ả ta hết lòng si mê sao?
-Đúng.

Ả ta còn dám tỏ vẻ hống hách trước mặt ta.
Ả ta nghĩ ở được trong phủ của Dương Lục là quyền chức cao lắm sao? Rồi ta sẽ cho ả ta biết tay.
Ái Kỳ bước đến bên cạnh Vương Bá, đưa tay khoác lên vai hắn ta, giọng nói chứa đầy mật ngọt:
-Chàng đừng nghĩ đến ả ta nữa, sắp tới là sinh thần của mẫu thân thiếp, thiếp sẽ lấy lý do này mà đến gặp ả ta.

Chàng yên tâm thiếp sẽ làm chuyện này cho ra lẽ.
Vương Bá phối hợp đưa tay ôm lấy eo của Ái Kỳ, để nàng ta ngồi lên đùi mình.

Bàn tay không yên phận khẽ vuốt lấy gương mặt của Ái Kỳ.
-Đúng chỉ có nàng mới khiến cho ta cảm thấy thoải mái.
Nói rồi Vương Bá nhấc bổng Ái Kỳ lên rồi tiến về phía giường.

Một màn mây mưa diễn ra kịch liệt.
Nếu so về sắc đẹp thì quả thật Ái Kỳ không hề thua kém gì Ái Nhược Lam.

Hai người là hai tỷ muội cùng phụ thân nhưng khác mẫu thân.

Họ đều nổi tiếng về xinh đẹp, lanh lợi.

Ái Kỳ theo hướng dịu dàng, đoan trang, còn Ái Nhược Lam thì khác, nàng theo hướng mạnh mẽ cá tính nên với Ái Nhược Lam mà nói việc ra chiến trường chiến đấu và việc lập kế hoạch cho mục đích của mình thì quá là đơn giản..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 5: 5: Ta Tin Tưởng Nàng


Ngồi trên chiếc giường gỗ, Ái Nhược Lam vừa ung dung suy nghĩ.

Sao muộn vậy rồi mà không thấy chuyện gì xảy ra vậy nhỉ? Theo như trí nhớ của nàng thì đáng lẽ ra giờ này người đó phải đến rồi chứ.
-Hạ Hạ, giờ là chung* mấy rồi?
-Ái tiểu thư giờ là chung hai rồi ạ.
-Ò!
Theo như trí nhớ về kiếp trước của nàng thì người đó đã đến đây rồi.

Không lẽ vì chuyện hôm qua nàng không thực hiện theo kiếp trước nên kiếp này bị thay đổi sao? Dù có thay đổi thì cũng không thay đổi nhiều đến thế chứ.

Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình, Lộ Cảnh Vũ từ bên ngoài bước vào:
-Ái tiểu thư! Có người đến gặp.
Quả nhiên là vậy.

Người đó đến rồi đấy.

Đứng lên đi ra bên ngoài.

Nhìn Lộ Cảnh Vũ, Ái Nhược Lam lộ rõ nét cười:
-Muội muội yêu dấu của ta đến rồi sao?
-Vâng!

Lộ Cảnh Vũ nhìn Ái Nhược Lam đi về phía của Ái Kỳ đang đợi, lòng thầm nghĩ "ngày hôm nay gặp Ái Kỳ chắc chắn còn có mục đích khác.

Vẫn là nên cẩn thận những người này thì hơn."
-Tỷ tỷ!
Vừa thấy Ái Nhược Lam đi đến, Ái Kỳ đã vội vàng lao tới nắm lấy tay của Ái Nhược Lam.

Giọng nói ngọt ngào đầy giả tạo khiến cho Ái Nhược Lam cảm thấy rùng mình.
-Nói đi, muội đến đây có việc gì?
Thấy vẻ mặt thờ ơ của Ái Nhược Lam, Ái Kỳ dường như đã tin vào những điều mà Vương Bá nói.

Quả thật Ái Nhược Lam đã thay đổi rồi.
-Tỷ tỷ, tỷ sao vậy? Muội đến thăm tỷ mà.
-Thật sự là đến thăm ta sao?
-Muội....
Nhìn gương mặt đang cố gắng nở nụ cười gượng gạo che đậy đi sự giả dối kia khiến cho Ái Nhược Lam càng lúc cành cảm thấy ghê tởm.

Nàng thật sự không hiểu sao kiếp trước bản thân lại ngu muội tới mức để cho đám người này lợi dụng như vậy.
-Không phải sắp tới sinh thần của thứ mẫu muội sao? Muội đến đây ngoài lý do muốn ta trở về Ái gia ra thì còn lý do nào khác để muội đến đây sao?
-Đây đúng thật là một trong những mục đích muội đến đây.

Nhưng mà việc đến thăm tỷ muội không hề nói dối.

Thời gian này muội không được gặp tỷ, muội thật sự rất lo cho tỷ.
Nở nụ cười nhạt, Ái Nhược Lam đáp:
-Ta vẫn rất ổn, Dương Lục cũng đối xử với ta không tệ.

Muội yên tâm, đúng ngày sinh thần của thứ mẫu ta sẽ về.
Nghe được câu trả lời như mình mong đợi, Ái Kỳ liền vui vẻ cúi đầu chào rồi rời đi.
Từ phía xa, Lộ Cảnh Vũ liền lên tiếng:
-Vương gia, người thật sự tin Ái tiểu thư sẽ không làm hại chúng ta sao? Tại hạ cảm thấy Ái tiểu thư không hề đơn giản như vẻ bề ngoài đâu.
-Vẻ bề ngoài của nàng ấy đơn giản sao?
Câu nói của Dương Lục khiến Lộ Cảnh Vũ thật sự đứng hình.

Vương gia mà hắn hết lòng trung thành và tôn quý vậy mà lại vì một cô nương mà vả mặt hắn.

Lộ Cảnh Vũ thật sự không thể cam lòng.

Nhưng đúng là như vậy, vẻ bề ngoài của Ái Nhược Lam thật sự không đơn giản.

Ngũ quan sắc sảo, đôi mắt long lanh, lông mi cong dài cùng chiếc mũi cao vút khiến nàng người khác nhìn là chỉ muốn đắm chìm vào trong sắc đẹp ấy.

Nhìn nàng trang điểm nhẹ nhàng, y phục đơn giản nhưng không ai có thể thấy được trên người nàng có điểm gì không vừa mắt.

Trông đơn giản vậy thôi nhưng cũng khó ai có thể thấy được vẻ đẹp sâu bên trong nàng.

Đúng là không đơn giản.
Nhìn bóng dáng Ái Nhược Lam, Dương Lục nắm lấy bàn tay mình.

"Nhược Lam, ta tin tưởng nàng!"
*chung: cách gọi khác của giờ (ban ngày)..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 6: 6: Về Phủ Ái Gia


-Vương gia!
Từ bên ngoài tiếng của Ái Nhược Lam vang lên.

Mở cánh cửa bước vào thư phòng, Lộ Cảnh Vũ, Hải Lệ cùng các tướng binh đắc lực nhất của Dương Lục đều ở trong phòng.

Thấy nàng bước vào ai ai cũng lấy làm ngạc nhiên.

Khung cảnh gượng gạo khiến Ái Nhược Lam ngượng ngùng vội vàng xua tay:
-Xin lỗi làm phiền các vị rồi.

Các vị cứ nói tiếp đi ta ra ngoài trước.
Ái Nhược Lam vừa định rời đi thì Dương Lục liền lên tiếng gọi nàng lại:
-Chờ đã.

Bọn ta bàn chuyện xong xuôi hết rồi.
Ái Nhược Lam ngại ngùng đáp:
-A không sao không sao! Ta cũng không có chuyện gì quan trọng....
Còn không để Ái Nhược Lam nói hết câu, mọi người trong phòng đều cúi người hành lễ rồi đi ra ngoài.

Lộ Cảnh Vũ còn không quên đóng cửa lại để tạo không gian riêng cho hai người.
-Vương gia, như vậy có vẻ không ổn lắm.

-Đối với ta không gì là không ổn.

Nàng mau lại đây.
Vừa nói, Dương Lục vừa vỗ nhẹ lên chỗ trống trên chiếc ghế của mình.

Ái Nhược Lam cũng không ngần ngại mà tiến thẳng tới đó.
-Vương gia, ta muốn trở về Ái gia.
-Không được!
Nghe tin Ái Nhược Lam muốn trở về Ái gia, sắc mặt của Dương Lục liền thay đổi.

Ái Nhược Lam thấy chàng phản đối liền ấm ức:
-Tại sao chứ? Sắp tới sinh thần của thứ mẫu, trong vai trò là một trưởng nữ, ta cũng nên xuất hiện chúc mừng chứ.

Với lại ta ở phủ Dương gia đã lâu như vậy rồi không ra ngoài, thiên hạ còn đang đồn chàng bắt ép, hành hạ ta kìa.
-Ai dám đồn như vậy, ta sẽ cắt lưỡi từng người.
Thấy vẻ mặt phụng phịu không vui của Ái Nhược Lam, Dương Lục liền bật cười, đưa tay lên xoa mái tóc nàng.
-Thôi được rồi, nếu nàng muốn về Ái gia thì ta sẽ đi cùng nàng.
-Hả? Như vậy không ổn lắm.

Vương gia có nhiều chuyện cần giải quyết đi về Ái gia chỉ khiến cho chàng càng thêm mệt mỏi thôi.

Ta tự về được.

Chàng yên tâm xử lý xong việc ở Ái gia ta sẽ ngay lập tức trở về.
Thấy Ái Nhược Lam cố chấp như vậy, Dương Lục cũng không làm khó nàng:
-Vậy được, nghe theo nàng hết.

Ta sẽ cho người đi cùng để bảo vệ nàng.
-Được!
Ngày trở về Ái gia, Dương Lục không những chuẩn bị người mà còn chuẩn bị kiệu, lương thực cùng quà cho Ái Nhược Lam.

Nhìn những thứ xa hoa trước mắt, Ái Nhược Lam ngạc nhiên vô cùng.

Nàng quay sang nhìn Dương Lục:
-Ta chỉ trở về đó có vài ngày, chàng không nhất thiết phải chuẩn bị nhiều đồ cho ta như vậy đâu.
-Vương phi tương lai của ta, ta chuẩn bị cho nàng ấy một chút có gì không tốt sao?
-Tốt! Rất tốt! Nhưng ta chỉ cần Hạ Hạ và một người nữa là đủ rồi.

Không cần nhiều người vậy đâu.
-Được rồi.

Ta nghe nàng!
Vừa đặt chân đến Ái gia, Ái Nhược Lam đã nhìn thấy phụ thân và thứ mẫu đang đứng bên ngoài đợi nàng.

Nhìn thấy nàng bước xuống một mình, Ái Lộ Tử đã ngó nghiêng:
-Dương Lục không về cùng à?
Thì ra Dương Lục mới là lý do khiến cho những người vốn không quan tâm yêu thương gì nàng bỗng chốc thay đổi.

Ái Nhược Lam cười nhạt:
-Phải có Dương Lục đi cùng con mới được chào đón sao phụ thân?
-Không....ý ta không phải như vậy.
Thấy phu quân của mình đang khó xử, Lộ Hà vội vàng giải vây:
-Lam Lam sao con lại nghĩ phụ thân con như vậy chứ.

Phụ thân con cũng chỉ muốn hỏi thăm con thôi mà.
Từ phía trong, một người phụ nữ bước ra:
-Các ngươi mau im miệng hết cho ta.

Những thứ giả tạo như vậy không cần ngươi phải nói ra đâu.
Lộ Hà nghe những lời nói của Kim Lệ liền tỏ ra uỷ khuất nép vào người của Ái Lộ Tử:
-Phu quân, thiếp không hiểu tại sao đại tỷ cứ luôn cáu gắt với thiếp.
Ái Lộ Tử nhìn nương tử nhỏ bé của mình đang tỏ ra yếu đuối liền thương vô cùng, ông ta quát:
-Lộ Hà, nàng quá đáng rồi đó.

-Phụ thân, người không thấy ai mới quá đáng sao? Trong cái phủ Ái gia này ai là người có chức quyền cao nhất vậy?
Nghe câu nói của Ái Nhược Lam, Ái Lộ Tử liền im lặng.

Trong Ái gia dù mang danh là chủ nhưng mọi chuyện trong phủ và tiền nong đều do Lộ Hà quản lý.

Muốn có thứ gì đều phải thông qua Lộ Hà.

Ái gia được thành công như ngày hôm nay cũng phải nhờ công ơn của Lộ gia và Lộ Hà rất nhiều.

Giờ mà đắc tội với Lộ Hà chắc chắn ngày mai Ái Lộ Tử cùng nương tử nhỏ bé của mình sẽ ra đường ở ngay lập tức.

Nếu năm đó không vì Kim Lệ có mang thì ả ta đừng hòng đặt một ngón chân vào phủ Ái gia.
Chạy đến ôm lấy cánh tay Lộ Hà, Ái Nhược Lam vui vẻ lên tiếng:
-Mẫu thân kệ những con người không biết điều ấy chúng ta cùng nhau vào trong thôi.

Dương Lục chuẩn bị cho mẫu thân rất nhiều đồ đó.
-Được chúng ta cùng nhau vào trong.
Bước qua cửa phủ Ái gia, Hạ Hạ cùng Lạc Hoa (một người mà Dương Lục phái đi bảo vệ Ái Nhược Lam) đều quay lại nhìn Ái Lộ Tử và Kim Lệ.

Hai người này đúng là chán sống khi động vào người của Vương gia rồi..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 7: 7: Gặp Thích Khách


-Lam Lam, tên Dương Lục đó thật sự không bắt nạt con chứ?
-Mẫu thân, thật sự không có mà chàng ấy rất tốt với con.
Nhìn gương mặt hạnh phúc khi nhắc đến Dương Lục của Ái Nhược Lam, Lộ Hà biết chắc rằng điều Ái Nhược Lam nói hoàn toàn là sự thật.
-Nếu đúng như vậy thì tốt!
-------------
-Chàng định giải quyết Ái Nhược Lam thế nào?
Trong căn phòng tối, Ái Kỳ và Vương Bá trên người không một mảnh vải che thân đang ôm lấy nhau trên giường.
-Nàng ta có vẻ như đã bị Dương Lục mua chuộc rồi.

Giờ muốn có thông tin của hắn ta từ chỗ Ái Nhược Lam có vẻ như khá khó đấy.

Mà gia sản của Ái gia sớm muộn gì cũng thuộc về nàng ta.

Nếu Dương Lục có được chỗ tài sản đó thì sẽ trở thành mối trở ngại lớn nhất của chúng ta.

Không thể để chuyện đó xảy ra được.

Nàng ta cần phải chết.

Nếu nàng ta chết tài sản sẽ được trao lại cho thứ nữ là nàng.

Lúc đó chúng ta sẽ không cần đến Ái Nhược Lam nữa.

Và ta sẽ đường đường chính chính cùng nàng thành thân.
Ái Kỳ nghe những lời ngon ngọt này liền cười tít mắt:
-Vừa hay Ái Nhược Lam đang ở trong phủ Ái gia, đây là cơ hội tốt của chúng ta.

Chàng cứ việc ra tay thiếp yểm trợ cho chàng.

-Được!
---------------
Nửa đêm canh ba.
Từ trên mái nhà tiếng bước chân bắt đầu vang lên.

Dù tiếng bước chân rất nhỏ nhưng với Lạc Hoa thì khác, nàng nghe rõ từng bước chân một.

Nhẹ giọng gọi Hạ Hạ đang ngủ say dậy.
-Hạ Hạ, có thích khách mau dậy.
Hạ Hạ nghe Lạc Hoa nói mà giật mình tỉnh giấc:
-Nửa đêm đám người nào lại to gan như vậy chứ? Mau ra xem xem.
Lạc Hoa và Hạ Hạ nhìn lên giường thấy Ái Nhược Lam vẫn đang ngủ liền nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Nhưng hai người lại không hề hay biết khi hai người vừa đi khỏi, Ái Nhược Lam liền mở mắt.

Một người trải qua bao nhiêu kiếp nạn như Ái Nhược Lam thì mấy tiếng động kiểu này nàng nghe lại không biết gì sao?
Đi ra bên ngoài, Lạc Hoa đánh mắt liền thấy được ba tên thích khách mặc đồ màu đen, bịt kín mặt đang đi lại trên mái nhà.

Lạc Hoa liền ra hiệu cho Hạ Hạ, ngay lập tức một mũi tên phi thẳng c ắm vào trán của tên thích khách.

Hai tên còn lại hoảng hốt quay về phía Lạc Hoa và Hạ Hạ.

Tiếp đến hai phi tiêu đâm thẳng vào hai người.

Đúng là lũ người ngu ngốc.

Muốn đột kích mà không chịu tìm hiểu xem bản thân đang đối đầu với ai.
Đã là người của phủ Dương gia thì mấy việc xử lý chuyện cỏn con này với họ thì chả có gì là đáng lo.

Trông có vẻ dịu dàng thục nữ nhưng Hạ Hạ lại rất giỏi về võ thuật đặc biệt là bắn cung.

Còn Lạc Hoa thì không phải nói rồi.

Nàng là một trong những binh sĩ lợi hại nhất của phủ Dương gia.

Văn võ song toàn.

Nói về phi tiêu thì bách phát bách trúng.
Xử lý xong ba tên thích khách, Hạ Hạ định trở về phòng thì Lạc Hoa liền lên tiếng:
-Hạ Hạ, cẩn thận xung quanh, vẫn còn thích khách đó.

Đám người này không ít vậy đâu.
Hạ Hạ nghe vậy liền nhíu mày:
-Đám người này từ đâu mà đến vậy? Đây là phủ Ái gia vậy mà có nhiều thích khách đến vậy sao?
-Theo ta đoán không nhầm đám người này muốn giết Ái tiểu thư.

Nhận lệnh bảo vệ Ái tiểu thư của Vương gia, chúng ta phải thực hiện nhiệm vụ thật tốt.
-Được!
Từ đằng sau, tiếng của Ái Nhược Lam liền vang lên:
-Ta không phải một tiểu thư yếu đuối chỉ biết dựa dẫm người khác.

Ta cũng có thể tự bảo vệ mình.

Hai người cũng cần cẩn thận một chút.
Hạ Hạ và Lạc Hoa nghe vậy liền gật đầu.

Ái Nhược Lam mặc lên mình một bộ trang phục mới, mái tóc dài được cột lên gọn gàng.

Tay cầm bảo kiếm của mình.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đám thích khách liền từ trong các bụi cây lao về phía ba người.

Cả ba không ai tỏ ra sợ hãi, cũng chẳng cần ai phải thông báo, cả ba cùng nhau hợp tác đánh đám thích khách.

Nhưng càng đánh bọn thích khách lại xuất hiện càng đông.

Căn phòng của Ái Nhược Lam ở lại là căn phòng phía đông.

Nơi đây cách khá xa gian chính của phủ Ái gia.

Buổi tối Lộ Hà cũng cho người bảo vệ Ái Nhược Lam nhưng nàng nhất quyết không cần, nàng tin vào Hạ Hạ và Lạc Hoa.

Với lại nàng cũng không phải là không biết bảo vệ mình.

Lộ Hà cũng biết tính con gái mình nên nghe theo lời nàng.

Cứ như này thì không thể trông đợi gì vào người của Ái gia rồi.
Trong lúc chiến đấu, Ái Nhược Lam không cẩn thận liền bị một tên thích khách dùng kiếm cứa sâu vào bắp tay.

Dòng máu đỏ tươi bắt đầu chảy ra ướt cả một mảng tay áo.
Hạ Hạ thấy vậy liền lo lắng:
-Ái tiểu thư, người không sao chứ? Người có ổn không vậy?
-Ta không sao! Cẩn thận!
Vừa nói dứt lời, một tên thích khách đang giơ kiếm hung hăng lao tới từ phía sau Hạ Hạ.

Ái Nhược Lam một tay ôm lấy Hạ Hạ sang một bên một tay dùng kiếm của mình chặn lại nhát kiếm của tên thích khách.

Hạ Hạ nhìn gương mặt xinh đẹp của Ái Nhược Lam trong lòng liền cảm thấy rung động nhưng chợt nhận ra hoàn cảnh của mình không đúng lắm, Ái Nhược Lam sắp không chịu đựng được sức nặng đang đ è xuống của tên thích khách kia rồi.

Hạ Hạ liền rời khỏi vòng tay nàng, dùng mũi tên của mình nhân lúc tên thích khách không để ý liền đâm thẳng vào bụng hắn ta.
Nhìn Ái Nhược Lam và Hạ Hạ đang bắt đầu đuối sức đặc biệt là Ái Nhược Lam khuôn mặt đã tái nhợt đi vì vết thương không ngừng rỉ máu nhưng vẫn đang cố gắng chiến đấu mà lũ thích khách này vẫn còn đông, Lạc Hoa liền nhanh chóng lấy ra pháo báo hiệu, rút thanh gỗ ở cuối pháo rồi ném thẳng lên trời.

Pháo vừa được bay lên liền nổ tung làm sáng cả một vùng trời.

Đây là pháo báo hiệu chỉ có những người của phủ Dương gia mới có.

Trước khi đi, Dương Lục đã đưa cho Lạc Hoa và dặn khi gặp chuyện lập tức bắn pháo báo hiệu.
Sau khi bắn pháo Lạc Hoa âm thầm nghĩ "với tốc độ của Vương gia thì từ phủ Dương gia tới đây cũng phải mất nửa canh giờ.

Phải kéo dài thêm thời gian cho Vương gia thôi."
Đám thích khách thấy pháo báo hiệu cũng có chút lo lắng chỉ đơn giản nghĩ là báo hiệu cho Ái gia, lại không hay biết đây là pháo báo hiệu của phủ Dương gia nên cứ ung dung mà đánh tiếp.
Chiến đấu trong một khoảng thời gian dài, Ái Nhược Lam đã hoàn toàn kiệt sức.

Nàng bắt đầu cảm thấy những thứ trước mắt đang dần trở nên mờ ảo.

Một mũi tên bất ngờ lao về phía nàng.

Hạ Hạ vội hét lớn:
-Ái tiểu thư cẩn thận!
Ái Nhược Lam lúc này mới tỉnh hoảng hốt nhìn nhưng chiếc mũi tên đó đã ngay trước mắt nàng rồi.

Lần này nàng thật sự xong đời rồi sao? Nàng còn chưa kịp báo thù, mới sống lại được vài ngày thôi mà.

Chẳng lẽ nàng lại chết sớm vậy sao?.
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 8: 8: Ta Hứa Đấy!


Trong khi còn đang chìm vào mớ hỗn độn, từ đâu một bàn tay to lớn đã nhấc bổng Ái Nhược Lam lên cao.

Sự bất ngờ này khiến cho Ái Nhược Lam vội vàng mở mắt, xuất hiện trước mặt nàng là khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, đẹp trai rạng ngời của Dương Lục.

Ái Nhược Lam mừng rỡ không phải suy nghĩ mà vội ôm chặt Dương Lục:
-Chàng đến rồi!
Dương Lục nhìn người trong lòng mình, nhẹ giọng hỏi:
-Nàng mong ta đến sao?
Ái Nhược Lam nghe câu hỏi không chần chừ mà gật đầu.

Nàng thật sự rất sợ nếu hôm nay Dương Lục không đến, nàng phải bỏ mạng tại đây thì phải làm sao? Thù còn chưa báo, tình cảm cũng chưa được thổ lộ.

Cứ như vậy mà chết thì còn có ý nghĩa gì.
Nhìn cánh tay đang rỉ máu của Ái Nhược Lam, Dương Lục vô cùng tức giận.

Bế Ái Nhược Lam hạ xuống mặt đất, chàng nhẹ giọng nói:
-Đứng yên đây đợi ta.

Ta sẽ giải quyết đám người này.

Còn không đợi Ái Nhược Lam trả lời, Dương Lục rút kiếm từ bên hông, lao thẳng tới chỗ đám thích khách.
-Hạ Hạ, Lạc Hoa mau bảo vệ Nhược Lam, ta lo chỗ này.
-Rõ thưa Vương gia!
Hạ Hạ và Lạc Hoa đồng thanh trả lời rồi tiến tới đứng chắn trước mặt Ái Nhược Lam.
Nhìn thấy gương mặt đằng đằng sát khí của Dương Lục đám thích khách mới bắt đầu run sợ.

Không để cho chúng kịp phản ứng, lưỡi kiếm lạnh lẽo của Dương Lục cứ thế lướt qua người họ.

Chỉ vài phút thôi đám người đã không còn ai sống sót.
-Toàn lũ ngu ngốc.
Giải quyết xong đám người thích khách, Dương Lục vội chạy đến bên cạnh Ái Nhược Lam.

Rút chiếc khăn tay của mình ra, chàng cẩn thận băng bó cho nàng.
Nhìn chiếc khăn tay được thêu hoa cẩn thận.

Không cần phải nói Ái Nhược Lam cũng biết đây là của một vị tiểu thư nào đó tặng cho chàng.

Nhưng người đó là ai chứ? Tại sao chàng lại mang theo chiếc khăn này bên người?
Không kiềm chế nổi sự tò mò, Ái Nhược Lam liền hỏi:
-Chiếc khăn tay này là của ai tặng chàng vậy?
Dương Lục không hề suy nghĩ liền trả lời:
-Một người rất quan trọng với ta.

Mau vào phòng đi ta bôi thuốc cho nàng.
Lạc Hoa và Hạ Hạ dường như cũng biết ý liền tránh đi chỗ khác.

Ở trong phòng, Dương Lục nhẹ nhàng rửa vết thương cho Ái Nhược Lam.

Cũng may trước khi đi chàng có mang theo thuốc bôi bên người phòng trường hợp bị thương.

Giờ đúng phải cần thật.
Thuốc vừa được bôi vào, Ái Nhược Lam liền không chịu được mà nhíu mày.

Thấy sắc mặt không tốt của nàng, Dương Lục cau mày hỏi:

-Đau sao?
Ái Nhược Lam gật nhẹ đầu.

Dương Lục nhẹ nhàng bôi thuốc, vừa bôi vừa dùng miệng thổi nhẹ lên vết thương.
-Nàng cố chịu một chút, như vậy sẽ không đau nữa.
Nhìn gương mặt dịu dàng của Dương Lục, Ái Nhược Lam liền nâng cằm Dương Lục lên rồi đặt một nụ hôn xuống môi chàng.
Bàn tay đang bôi thuốc của Dương Lục bỗng ngừng lại.

Đưa tay ôm chặt lấy eo của Ái Nhược Lam.
Sau một hồi miên man, hai người mới buông nhau ra.

Dương Lục ngại ngùng cúi đầu bôi nốt chỗ thuốc.

Tiếng Ái Nhược Lam vang lên:
-Sao chàng đến đây nhanh quá vậy?
-Ta vốn là đang trên đường đến đây.

Tình cờ nhìn thấy pháo báo hiệu nên biết nàng đang gặp chuyện phải nhanh đến giúp.
Ái Nhược Lam khó hiểu:
-Tại sao chàng lại đến đây?
-Vì nhớ nàng.
Câu nói không nóng cũng không lạnh nhưng lại khiến cho trái tim Ái Nhược Lam đập loạn nhịp.

Khuôn mặt cũng nóng rực lên.

Nhưng khi vừa quay sang nhìn chiếc khăn tay cùng câu nói của Dương Lục lúc ấy:
-Một người rất quan trọng với ta.
Ái Nhược Lam bắt đầu suy nghĩ.

Thật sự người tặng chiếc khăn tay này còn quan trọng hơn cả nàng sao? Nếu không tại sao Dương Lục lại không nói cho nàng biết chứ?
Băng bó cho Ái Nhược Lam xong, nhìn gương mặt thất thần của nàng, Dương Lục liền gõ nhẹ lên trán nàng:
-Bôi thuốc xong rồi, nàng nghĩ cái gì vậy?
Ái Nhược Lam mỉm cười:
-Không có gì! Cũng muộn rồi chàng mau về phủ nghỉ ngơi đi ngày mai còn nhiều việc phải làm.
-Không sao! Nàng mau ngủ đi, ta ở lại canh nàng ngủ.

Ta không yên tâm để nàng ở lại đây.
Ái Nhược Lam gật nhẹ đầu rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Nhìn Ái Nhược Lam đang ngủ, Dương Lục khẽ vuốt mái tóc dài của nàng:
-Nhược Lam, cả đời này ta nhất định sẽ bảo vệ cho nàng thật tốt.

Ta hứa đấy!.
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 9: 9: Buổi Tiệc Hỗn Loạn


Mới sáng sớm, Lộ Hà đã vội vàng đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy con gái vẫn bình an vô sự trên giường bà mới thở phào nhẹ nhõm.

Đến đánh thức Ái Nhược Lam dậy, Lộ Hà vội hỏi thăm:
-Lam Lam ta nghe nói đêm hôm qua có thích khách.

Con không sao chứ?
Ái Nhược Lam nhẹ lắc đầu, ánh mắt liếc nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia.

Dương Lục đã rời đi rồi sao? Xem ra chàng rất bận rồi.
Lúc này Lộ Hà mới phát hiện ra vết thương trên tay Ái Nhược Lam.

Bà vô cùng lo lắng:
-Lam Lam, tay con bị sao thế này? Sao lại bị thương vậy?
Ái Nhược Lam vội xua tay:
-Mẫu thân con thật sự không sao mà.

Chỉ là một vết thương nhỏ thôi.

Hôm qua Vương gia cũng giúp con bôi thuốc rồi.
Lộ Hà nghe vậy liền nhíu mày:
-Ý con là Dương Lục sao?

Ái Nhược Lam mỉm cười khẽ gật đầu.

Lộ Hà cũng vui mừng vì xem ra tên Dương Lục này đối xử với con gái bà không tồi.
-Vậy là tốt rồi.

Con mau nghỉ ngơi đi.
Ái Nhược Lam như nhớ ra điều gì đó liền hỏi:
-Vậy còn tiệc sinh thần của Kim Lệ thì sao ạ?
-Con không phải lo chuyện đó.

Ta đã cho người chuẩn bị thức ăn xong xuôi cả rồi.
-Mẫu thân người định tổ chức một bữa tiệc hoành tráng cho Kim Lệ thật sao?
Lộ Hà nhẹ gật đầu, đưa tay xoa lên mái tóc của cô con gái:
-Ừm dù sao cũng là người của phủ Ái gia, chỉ là một bữa cơm thôi cũng không đáng là bao.
--------------
Tại phòng của Vương Bá.
Ái Kỳ hốt hoảng chạy vào:
-Bá, chàng đã nghe tin gì chưa? Đêm hôm qua có thích khách ở phòng của Ái Nhược Lam đó.

Là chàng làm sao?
Vương Bá nhíu mày:
-Không phải do ta.

Ngoại trừ hai chúng ta ra vẫn còn người muốn giết Ái Nhược Lam sao?
Ái Kỳ bước tới bên cạnh Vương Bá:
-Thiếp tưởng là chàng chưa lên kế hoạch đã vội giết tỷ ta như vậy, thiếp thật sự rất lo lắng đó.
-Nàng nghĩ ta ngu xuẩn vậy sao? Nhưng đằng sau đám thích khách này chắc chắn không đơn giản.

Có khi mục tiêu của người đó vốn không phải là Ái Nhược Lam nhưng lại vô tình bị ả ta phát hiện lên mới ra tay.

Nàng cũng lên cẩn thận một chút.
-Thiếp biết rồi.

Mà Bá, hôm nay sinh thần mẫu thân thiếp, chàng có ghé qua không?
-Có chứ! Dù sao ta cũng là học trò của phụ thân nàng, ghé qua chúc mừng là điều tất nhiên phải làm.
Ái Kỳ nghe vậy âm thầm vui mừng.

Chỉ cần Vương Bá tới phủ Ái gia, nàng ta sẽ ngay lập tức công khai tình cảm rồi nói ngay cho phụ thân và mẫu thân nàng ta biết.
Bữa tiệc đã bắt đầu.

Khách mời xuất hiện đông đủ.

Kim Lệ tỏ ra vẻ rất kiêu hãnh.

Hôm nay bà ta là nhân vật chính nên khá là ra vẻ.

Ái Nhược Lam nhìn gương mặt hống hách của Kim Lệ liền vô cùng khó chịu.

Bộ mặt kiêu căng không coi ai ra gì đó bà ta mang theo từ kiếp trước tới bây giờ vẫn không hề thay đổi.

Nhớ lại kiếp trước phụ thân nàng bị chính nương tử mà mình hết lòng yêu thương gi3t chết.

Chà, cảm giác cũng lạ thật đấy.

Thôi thì dù sao cũng mang ơn sinh thành, kiếp này nàng sẽ giúp đỡ phụ thân mình một chút vậy.
Nhưng dường như có gì đó không đúng lắm.

Từ lúc bữa ăn bắt đầu đến giờ, Ái Nhược Lam luôn có cảm giác rất lạ, giống như có ai đó đang nhìn mình vậy.

Đảo mắt nhìn xung quanh, Ái Nhược Lam bắt gặp ánh mắt của Vương Bá.

Hắn ta đang chăm chú nhìn nàng.

Đôi lông mày khẽ nhíu lại, Ái Nhược Lam khó hiểu nghĩ "hắn ta bị gì vậy chứ? Nhìn mình làm gì?"
Vừa hay cảnh này đã bị Ái Kỳ nhìn thấy, nàng ta vô cùng tức giận.

Nắm chặt đôi đũa trong tay, nàng ta thầm quyết tâm rồi cất giọng:
-Thưa phụ thân và mẫu thân, con có chuyện muốn nói.
Ái Nhược Lam nhìn Ái Kỳ, không cần phải nói nàng cũng biết ả ta định nói gì.
-Phụ thân, con và Vương Bá đang qua lại với nhau mong người và mẫu thân tác thành.
Câu nói khiến cho tất cả mọi người đang có mặt ở đấy đều sững sờ đặc biệt là Vương Bá.

Hắn ta vẫn chưa có ý định sẽ buông tay Ái Nhược Lam mà.
Ái Nhược Lam liếc nhìn Vương Bá một cái rồi nói:
-Muội muội, hình như muội quên rằng ở đây ai mới là người làm chủ nhỉ? Nàng xin phép thứ mẫu vậy còn mẫu thân ta thì sao? Nếu so về vai vế mẫu thân ta vẫn có quyền và vai vế cũng cao hơn mẫu thân muội chứ.

Muội làm thế là không coi trọng mẫu thân ta rồi.
Ái Kỳ trong lòng rất tức giận nhưng vẫn tỏ ra yếu đuối, oan uổng:
-Muội xin lỗi tỷ tỷ là muội sơ ý quá.

Muội thật sự không có ý không coi trọng đại mẫu.
Vẻ mặt giả tạo này của Ái Kỳ khiến Ái Nhược Lam không thể chịu nổi:
-Muội không cần bày ra bộ mặt vô tội đó đâu.

Đâu ai dám nói gì muội trừ ta chứ.
Ái Lộ Tử nhìn cảnh này liền tức giận quát:
-Dừng lại đi.

Đủ rồi đó.

Khách vẫn còn ngồi đây mau dùng xong bữa đi.
Ái Nhược Lam buông đũa:
-Con ăn no rồi!
Nói xong nàng bước thẳng ra khỏi căn phòng ngột ngạt đó mà không quay đầu lại nhìn..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 10: 10: Mâu Thuẫn


Nhìn bóng lưng Ái Nhược Lam ở phía trước, Vương Bá định đi lên kéo lấy tay nàng lại, nhưng mới tiến lại gần nàng, hắn ta đã bị Lạc Hoa và Hạ Hạ cản lại:
-Vương công tử hình như ngài hơi vượt quá giới hạn rồi đó.

Ngài có ý gì với Ái tiểu thư nhà ta sao?
Ái Nhược Lam quay đầu lại nhìn Vương Bá, thấy vậy hắn ta liền nói:
-Lam Lam, ta có chuyện muốn nói với muội.

Muội cho ta chút thời gian được không?
Đôi lông mày khẽ nhíu lại, Ái Nhược Lam đáp:
-Có chuyện gì?
Vương Bá đánh mắt sang phía Lạc Hoa và Hạ Hạ, giọng nói có vài phần khó xử:
-Nói ở đây hình như không tiện lắm.
Hiểu được ý của Vương Bá, Ái Nhược Lam ra hiệu cho hai người đi trước.

Lạc Hoa thấy bất bình lên tiếng:
-Ái tiểu thư, tiểu nữ đi trước cũng không tiện lắm đâu ạ! Với lại Vương công tử đây có chuyện gì mà lại không tiện nói luôn chứ?

Ái Nhược Lam không muốn mất thêm nhiều thời gian liền nói:
-Nghe lời.

Ta sẽ về phòng ngay thôi.
Nghe Ái Nhược Lam nói, Lạc Hoa và Hạ Hạ đành phải rời đi.
Tiến tới đưa bàn tay định lắm lấy tay của Ái Nhược Lam nhưng lại bị nàng né tránh, Vương Bá có chút túc giận nhưng vẫn cố gắng kìm nén cơn giận ấy vào trong lòng vì chỉ cần không cẩn thận là sẽ lộ hết bí mật ngay:
-Chuyện vừa nãy Ái Kỳ nói thật ra không như nàng nghĩ đâu.

Nàng nghe ta giải thích được không?
-Ta vẫn đang nghe đây.

Có gì thì có thể nói nhanh không?
Sự lạnh nhạt của Ái Nhược Lam khiến cho Vương Bá cảm thấy lo lắng:
-Ta và Ái Kỳ thật sự không có quan hệ gì cả.

Nhiều lần ta đến đây thăm phụ thân nàng rồi gặp nàng ta.

Nàng ta đã ngỏ ý với ta nhưng ta không hề đáp lại.

Trong lòng ta chỉ có duy nhất một mình nàng thôi.

Ta cũng chỉ yêu mình nàng.

Nàng tin ta đi.
Ái Nhược Lam nghe những lời nói dối này mà bật cười.

Cả nơi này ai ai cũng biết nàng và Vương Bá là một cặp nhưng lại bị Dương Lục chia cách.

Giờ đây sự vụng trộm mà Vương Bá cất công che giấu bị tiết lộ ít nhiều cũng ảnh hưởng đến danh tiếng của hắn ta.

Hắn ta là muốn lợi dụng nàng để rửa tội sao?
-Chuyện này thì liên quan gì tới ta?
Vương Bá không thể chấp nhận câu trả lời này vội níu lấy tay nàng:
-Ta không hề muốn nàng hiểu lầm ta với Ái Kỳ.

Ta....
Không để Vương Bá nói hết, Ái Nhược Lam cười khẩy:
-Ta vốn không quan tâm ngươi và muội muội tốt của ta có quan hệ như thế nào.

Nhưng ta có tin tốt cho ngươi.

Ái Kỳ mang thai con của ngươi rồi đó.
Nghe được tin này, Vương Bá như chết lặng.

Chuyện này đến hắn ta còn không biết tại sao nàng lại biết? Không thể tin vào sự thật này, Vương Bá liền đi tìm Ái Kỳ.
Đi chưa được bao xa, hắn ta thấy ngay bóng dáng của Ái Kỳ đang đi đến, gương mặt nàng ta trông vô cùng khó chịu.

Đến trước mặt Ái Kỳ, Vương Bá hỏi ngay:

-Ái Kỳ, nàng....
Nhưng còn không để Vương Bá nói hết câu, Ái Kỳ đã tức giận hét lớn:
-Bá, chàng đi tìm ả Ái Nhược Lam sao? Chàng còn lưu luyến ả đúng không?
Sự đa nghi của Ái Kỳ khiến Vương Bá đang tức giận lại càng tức hơn:
-Nàng nói cái gì vậy hả? Ta còn chưa hỏi đến chuyện nàng tự ý công khai mối quan hệ của chúng ta đấy.

Nàng có biết nàng làm vậy sẽ ảnh hưởng đến ta như thế nào không? Tại sao nàng không suy nghĩ gì vậy?
Ái Kỳ vô cùng bất ngờ với hành động của Vương Bá.

Nàng ta không không thể tin được có một ngày Vương Bá sẽ nổi nóng với mình.
-Chàng đang quát ta sao? Chàng vì một chuyện cỏn con mà nổi nóng với ta? Chàng làm ta thật sự thất vọng đấy.
-Chuyện cỏn con? Ái Kỳ nàng nói như vậy mà nghe được sao? Chuyện như vậy mà nàng nói là cỏn con sao? Nàng có biết vì chuyện này mà đã ảnh hưởng tới kế hoạch của ta như thế nào không? Giờ không phải là nàng thất vọng mà chính là ta thất vọng về nàng.
Nói xong, Vương Bá rời đi để lại Ái Kỳ trong màn đêm u tối.

Vốn định hỏi về việc nàng ta mang thai vậy mà lại thành ra như thế này đây..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 11: 11: Về Phủ Dương Gia


Mới về phủ Ái gia vài ngày thôi mà nhiều chuyện xảy ra quá.

Thẫn thờ bên cửa sổ, Ái Nhược Lam bắt đầu thấy nhớ bóng dáng của ai đó rồi.

"Bao giờ mới được trở về phủ Dương gia đây? Sao Dương Lục không đến tìm mình nhỉ?" Trong đầu Ái Nhược Lam bắt đầu xuất hiện hàng vạn câu hỏi tại sao.
Từ phía xa, một con chim bồ câu trắng bất ngờ bay tới đậu trước mặt nàng.

Nhìn kĩ con chim, Ái Nhược Lam liền nhận ra đây chính là bồ câu đưa thư của Dương Lục.

Nghĩ vậy nàng tìm xung quanh con chim xem thử xem Dương Lục có gửi thư gì cho mình không nhưng lại không thấy gì cả.

Cảm giác hụt hẫng bao trùm.
Cánh cửa đột nhiên mở ra, Lạc Hoa bước vào trong, thấy con chim, nàng biết Vương gia nhà mình đã nhớ người ta đến phát điên rồi.

Con chim bồ câu này không chỉ là một con bồ câu đưa thư bình thường.

Ở cổ nó có một nhúm lông màu xanh ngọc, Dương Lục vô cùng yêu quý nó.

Chàng chưa bao giờ dùng nó để đưa thư nên khi nó bay đến đây chứng tỏ có điều bất thường rồi.
Ái Nhược Lam suy nghĩ một lúc rồi khẽ thở dài, quay đầu lại nhìn Lạc Hoa, nàng lên tiếng:
-Có lẽ ta phải trở về phủ Dương gia thôi.

Ở đây ta thấy ngột ngạt quá rồi.
Trước khi đi, Ái Nhược Lam đến chào tạm biệt Lộ Hà.

Nhìn cô con gái mãi mới đến thăm mình, Lộ Hà có chút không lỡ để nàng rời đi.
-Lam Lam, con thật sự phải trở về phủ Dương gia sao?
-Vâng ạ.

Mẫu thân người yên tâm khi có thời gian rảnh con nhất định sẽ về thăm người.
-Vậy được rồi con về cẩn thận.
Vừa trở về phủ Dương gia, từ xa, Ái Nhược Lam đã nhìn thấy bóng dáng Dương Lục đang đứng đợi mình.

Chạy thẳng vào lòng Dương Lục, nàng liền cảm nhận được hơi ấm sau bao ngày xa cách.

Ngước lên nhìn Dương Lục, đôi mắt Ái Nhược Lam trở lên lấp lánh.
-Sao chàng lại đứng ở đây? Chàng đang đợi ta sao?
Khẽ gật nhẹ đầu.

Ái Nhược Lam rạng rỡ hỏi tiếp:
-Sao chàng biết ta về mà đứng đợi vậy?
Dương Lục mỉm cười đưa tay xoa đầu nàng:
-Lạc Hoa dùng bồ câu đưa thư nói cho ta biết.
-À....thì ra là vậy.

Ta đi mấy ngày chàng có nhớ ta không?
Dương Lục ngượng ngùng quay mặt trốn tránh ánh nhìn của Ái Nhược Lam.
-Nhớ!

Nghe được câu trả lời vừa ý, Ái Nhược Lam hạnh phúc siết chặt tay hơn.
-Ta cũng rất rất rất nhớ chàng.
Lộ Cảnh Vũ đứng bên cạnh không chịu được cơm chó liền nhẹ cất giọng:
-Hừm! Hai người đủ rồi đó.

Còn không mau vào trong thôi.

Ái tiểu thư đi đường xa chắc cũng mệt rồi đúng không?
Thấy thái độ của Lộ Cảnh Vũ, Dương Lục quay đầu lại nhìn:
-Lộ Cảnh Vũ ở đây ta hay ngươi là chủ?
Lúc này Lộ Cảnh Vũ mới biết mình sai bèn ngồi xuống ôm lấy đôi chân dài của Dương Lục, khuôn mặt mếu máo:
-Vương gia, tại hạ sai rồi! Mong Vương gia rộng lượng tha cho tại hạ! Tại hạ không dám có lần sau nữa đâu.
Dương Lục không nói gì chỉ dịu dàng đưa Ái Nhược Lam vào trong phủ mặc kệ cho người nào đó đang ở dưới chân mình.

Nhìn Lộ Cảnh Vũ ở dưới đất, Hạ Hạ đi tới không nhịn được mà giở giọng châm chọc:
-Ai dô, không ngờ nhà ngươi cũng có lúc phải ngồi dưới nền đất như này.

Mau đứng dậy đi nền đất này lạnh lắm đó!
Lộ Cảnh Vũ tỏ vẻ tức giận:
-Hạ Hạ, ngươi được lắm dám lên mặt với ta.

Ngươi đợi đấy.

Bày ra vẻ mặt khiêu khích, Hạ Hạ lên tiếng:
-Được thôi! Ta vẫn đang đợi ngươi mà.

Để ta chống mắt lên xem ngươi làm gì được ta.
Lạc Hoa chứng kiến cảnh này liền bật cười, trêu chọc:
-Hai người cứ cẩn thận sau này lại về chung một nhà với nhau đó.

Người ta hay bảo ghét của nào trời trao của đó mà.
Hai má Hạ Hạ bắt đầu ửng đỏ.

Vội vàng bước vào trong phủ:
-Ta còn lâu mới về chung nhà với hắn.
Lộ Cảnh Vũ đứng dậy nhìn theo bóng lưng của Hạ Hạ hét lớn:
- Lộ Cảnh Vũ ta mới là người không thèm về chung nhà với ngươi đó.

Tức chết ta rồi!.
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 12: 12: Lương Ly


-Ái Nhược Lam, ta nhất định sẽ không để ngươi sống yên ổn.

Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá khi đã cướp người của ta.
Trong căn phòng tối, ánh mắt sắc lạnh của một người phụ nữ nhìn thẳng về phía bức tranh.

Người trong bức tranh không ai khác chính là Ái Nhược Lam.

Người phụ nữ ấy phi mũi tên đâm xuyên qua gương mặt nàng trong tranh.

Có vẻ như sự hận thù khiến người phụ nữ đang dần mất đi lý trí.
Trở về phủ Dương gia, Ái Nhược Lam sảng khoái ngủ đến tận trưa.

Hàm Phi-một trong những tướng sĩ tài giỏi của Dương Lục có vẻ như không vừa ý lắm.

Trong buổi triệu tập các tướng sĩ, Hàm Phi lên tiếng:
-Vương gia, tại hạ thấy Ái tiểu thư có vẻ như không coi trọng lễ nghi của Dương phủ lắm.

Giờ cũng quá trưa rồi mà Ái tiểu thư vẫn chưa rời khỏi phòng.

Tại hạ e là.....
Không để Hàm Phi nói hết câu Dương Lục đã chặn lại những lời nói tiếp theo:
-Không sao! Ta cho phép nàng ấy ngủ.

Mấy nay nàng ấy cũng mệt rồi.

Ngươi còn có ý kiến gì sao?
Hàm Phi nghe vậy liền im bặt.

Vương gia nhà hắn đã lên tiếng thì ai dám phản đối nữa chứ.
Từ sảnh ngoài phủ, giọng nói của một người con gái trong trẻo, dịu dàng cất lên:
-Lục ca ca!
Nghe được tiếng gọi này, Dương Lục cũng cho dừng buổi họp.

Mở cánh cửa bước ra ngoài, thân hình nhỏ nhắn nhào tới, cánh tay ôm chặt lấy cổ Dương Lục.

Vẫn là giọng nói ngọt ngào ấy thủ thỉ bên tai chàng:
-Lục ca ca, sao huynh không đến thăm muội? Muội nhớ huynh lắm đó.
Gương mặt không chút thay đổi, kéo cánh tay của Lương Ly ra, giọng có chút nghiêm nghị:
-Lương Ly, muội cũng đã trưởng thành rồi, cũng phải biết ý tứ một chút thôi.

Người ngoài nhìn vào thì đâu còn dáng vẻ của một tiểu thư cao quý nữa.
Lương Ly nũng nịu, khuôn mặt tỏ ra vẻ tủi thân:
-Lục ca ca, lâu rồi không gặp sao huynh lại tỏ ra lạnh nhạt với muội như vậy? Huynh không nhớ muội sao?
Dương Lục không trả lời câu hỏi của Lương Ly, chàng nói:
-Nếu muội muốn ở lại Dương phủ thì để ta cho người chuẩn bị phòng cho muội.
Nói rồi, Dương Lục đi thẳng qua người của Lương Ly.

Nhìn bóng dáng của chàng, Lương Ly tức giận nắm chặt bàn tay mình.
Lương Ly là thanh mai trúc mã của Dương Lục.

Hai người cùng lớn lên với nhau ở kinh thành.

Từ nhỏ Dương Lục đã ra dáng là một vị sư huynh mẫu mực, luôn chăm sóc và bảo vệ cho Lương Ly.

Đến khi mười tám tuổi, Dương Lục theo cha là Dương Khải rời khỏi kinh thành về phủ Dương gia.

Từ lúc ấy hai người cũng ít gặp nhau hơn.

Nhưng trong lòng Lương Ly từ lâu Dương Lục không còn là một vị sư huynh bình thường nữa rồi.
Nghe tin Lương Ly đến phủ Dương gia, Hạ Hạ tức tốc chạy về phòng thông báo cho Ái Nhược Lam biết để chuẩn bị tinh thần chiến đấu.

Nhưng cánh cửa vừa mở ra, nhìn vị tiểu thư nhà mình vẫn đang say giấc nồng trên giường, Hạ Hạ tức giận lao đến hất tung chiếc chăn ra khỏi người của Ái Nhược Lam.
-Ái tiểu thư, người còn không mau dậy, tình địch của người tìm đến tận cửa rồi kìa.
Ái Nhược Lam nhăn nhó, xua xua tay:
-Để cho ta ngủ thêm lúc nữa đi, vẫn sớm mà.
Những câu nói này khiến Hạ Hạ thật sự nổi giận rồi, nàng hét lớn:
-Người mau dậy ngay cho tiểu nữ.

Vương gia sắp bị người khác cướp mất rồi đó.
Câu nói này quả thật rất thành công.

Ái Nhược Lam nghe xong liền lập tức ngồi dậy:
-Cái gì cơ? Vương gia bị ai cướp? Ai dám to gan như vậy chứ?
Hạ Hạ còn chưa kịp trả lời, từ bên ngoài giọng của Lương Ly đã truyền đến:
-Ái tỷ! Nghe danh tỷ đã lâu nay mới được gặp.
Ái Nhược Lam nhìn người con gái chỉnh chu, xinh xắn trước mặt rồi nhìn lại mình vẫn còn đang mặc đồ ngủ, tóc tai rối bời quả thật có chút khác biệt lớn quá rồi.
-Ngươi là...?
Lương Ly nở nụ cười rạng rỡ, đáp:
-À, chưa kịp giới thiệu với tỷ.

Muội là con gái của đại tướng quân - Lương Ly.

Ngoài ra muội cũng là thanh mai trúc mã, người cùng Lục ca ca lớn lên với nhau..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 13: 13: Vương Phi Tương Lai


Lương Ly, cái tên này thật sự rất quen thuộc.

Suy nghĩ một lúc những dòng hồi ức của quá khứ ùa về, Ái Nhược Lam liền nhớ ra.

Thì ra là người ấy.

Bước đến gần Lương Ly, Ái Nhược Lam đưa tay về phía nàng ta.
-Được Lương tiểu thư đến tận đây thật là vinh hạnh của Ái Nhược Lam ta.
Lương Ly mỉm cười đưa tay nắm lấy bàn tay của Ái Nhược Lam:
-Ái tỷ đừng khách sáo.

Muội cũng chỉ là nghe mọi người trong kinh thành nhắc về tỷ rất nhiều tò mò nên muội mới tìm đến đây thôi.
Ái Nhược Lam khẽ gật đầu:
-Ra là vậy.

Vậy mời Lương tiểu thư đây đến gian chính của Dương phủ đợi ta thay y phục rồi sẽ tiếp đón Lương tiểu thư cẩn thận.

-Không nhất thiết phải làm vậy đâu.

Đối với muội Dương phủ cũng như ngôi nhà thứ hai vậy.

Ở đây đâu cũng có thể nói chuyện được mà.
-Tuy là vậy nhưng đây là phòng riêng của ta và Dương Lục e là không tiện.
Dương Lục? Lương Ly nghe Ái Nhược Lam nói khẽ cau mày.

Từ trước tới giờ chưa ai dám nói cả tên Lục ca ca của nàng ta ra cả.

"Ái Nhược Lam này quả thật không biết phép tắc là gì rồi.

Nếu thật là vậy thì nàng ta cần phải dạy dỗ nhiều rồi."
-Tỷ có muốn đi dạo không? Muội nghĩ tỷ mới vào Dương phủ một thời gian ngắn thôi chắc có nhiều chỗ trong phủ mà tỷ chưa biết lắm.

Để muội dẫn tỷ đi.
Ái Nhược Lam mỉm cười, ánh mắt hướng ra bên ngoài:
-Khiến Lương tiểu thư đây phải thất vọng rồi.

Tuy ta mới vào Dương phủ không lâu nhưng với cương vị là một Vương phi tương lai nên với ta Dương phủ cũng quá là quen thuộc rồi.

Mọi ngóc ngách ở đây không có chỗ nào là ta chưa đi và không chỗ nào là ta không biết.
Lương Ly nghe vậy khẽ bật cười:
-Vương phi tương lai sao? Tỷ không sợ chức danh Vương phi tương lai của tỷ chỉ một thời gian ngắn nữa thôi sẽ bị thay bằng người khác sao?
Đôi lông mày khẽ nhướn lên, Ái Nhược Lam đáp:
-Người khác không phải là Lương tiểu thư đây sao?
-Hahaha! Tỷ thật biết đùa.

Nhưng nếu thật sự muội trở thành Vương phi thì khi Lục ca ca tuyển thiếp muội nhất định sẽ chọn tỷ.

Như vậy vẫn hơn việc tỷ không chỉ không được làm Vương phi mà đến thân phận là thiếp cũng không có.
Hạ Hạ nghe những lời nói vô sỉ của Lương Ly liền thấy khó chịu mà phản bác lại:
-Lương tiểu thư hình như có sự nhầm lẫn gì thì phải.

Lương tiểu thư nghĩ Vương gia nhà ta là một người không coi trọng tình nghĩa đến vậy sao? Vương phi của Dương phủ chỉ có thể là Ái tiểu thư thôi không là Ái tiểu thư thì sẽ không là ai khác.

Đây chính là những lời mà Vương gia đã nói.
Chỉ là một người hầu thôi mà dám lên mặt với con gái của đại tướng quân thật sự không thể chấp nhận được.

Lương Ly tức giận đưa mắt nhìn Ái Nhược Lam:
-Ái tỷ, tỷ lại để cho một người hầu nói chuyện với muội bằng thái độ đó sao?
Khoé môi Ái Nhược Lam khẽ nhếch lên:
-Đây là Dương phủ, là nhà của ta, đây là phòng của ta, Hạ Hạ là người của ta và ta cho phép Hạ Hạ có quyền được lên tiếng.

Nếu Lương tiểu thư thấy không thoải mái có thể nói lại với Dương Lục.

Ta cũng thật sự muốn xem thử Dương Lục có cái gan trách phạt ta không và càng muốn xem chàng ấy có gan muốn thay Vương phi không.
Lương Ly dù trong lòng rất tức giận nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười:
-Tỷ à, tỷ như vậy là không được đâu.

Chúng ta phải nghe theo Lục ca ca chứ ai lại để Lục ca ca phải nghe theo mình.

Như vậy thì đâu còn phép tắc gì nữa.
-Nói vậy thì Lương muội đây không biết rồi.

Ở Dương phủ ta chính là phép tắc.

Nếu muội không tin ta có thể cho muội xem.
Dứt lời, Ái Nhược Lam bước đến bên cửa sổ, khẽ lắc chiếc chuông gió.

Âm thanh của chiếc chuông vang lên, một âm thanh nghe thật dễ chịu.
Lương Ly cau mày không hiểu hành động của Ái Nhược Lam là gì liền thắc mắc:
-Tỷ đang làm gì vậy?
-Muội đừng sốt ruột.

Bình tĩnh thôi.
Nói xong, Ái Nhược Lam ngồi xuống chiếc ghế, nâng tách trà lên thong thả thưởng thức..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 14: 14: Lời Hứa Của Dương Lục


Nhìn gương mặt kiêu ngạo của Ái Nhược Lam, Lương Ly tỏ vẻ khó chịu đứng dậy:
-Ái tỷ, nếu tỷ không chào đón muội vậy muội đi trước.
Ái Nhược Lam nhíu mày nhìn:
-Lương tiểu thư vội như vậy làm gì chứ?
Lời vừa dứt, Dương Lục liền bước vào trong.

Thấy chàng Lương Ly liền khựng lại.

Toan định đi tới bên Dương Lục nhưng chàng lại đi thẳng về phía của Ái Nhược Lam mà không hề đoái hoài gì đến Lương Ly.

Mặc cho Lương Ly đang vô cùng chờ đợi chàng.

Đứng trước mặt Ái Nhược Lam, Dương Lục nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng trìu mến, giọng nói hết sức nhẹ nhàng:
-Sao vậy? Nàng tìm ta có chuyện gì à?
Ái Nhược Lam lười nhác ngước mắt lên nhìn Dương Lục, vẻ mặt nũng nịu:
-Chàng nhìn xem, ta vừa mới ngủ dậy, y phục còn chưa thay mà ta cảm thấy trong người không còn sức lực để mặc y phục nữa.

Chàng giúp ta mặc được không?
Dương Lục nghe vậy liền sốt ruột đưa tay lên trán kiểm tra nhiệt độ, chàng lo lắng hỏi:

-Sao lại vậy? Nàng không khoẻ à?
Ái Nhược Lam khẽ lắc đầu:
-Không có.

Ta chỉ là bị lười biếng thôi.

Chàng giúp ta được không?
Lúc này, Dương Lục mới thở phào nhẹ nhõm:
-Được.

Y phục của nàng ở đâu?
Ái Nhược Lam chỉ tay về phía bộ y phục màu hồng phấn đang được treo cẩn thận ở cuối giường.
-Ở kia.
Hạ Hạ vừa định đi lấy y phục cho Dương Lục liền bị chàng cản lại:
-Để ta.
Đi đến cầm lấy bộ y phục, Dương Lục cẩn thận đỡ Ái Nhược Lam đứng dậy rồi mặc y phục vào cho nàng.

Từng cử chỉ hành động đều hết sức tỉ mỉ.
Nhìn đống cẩu lương ở trước mặt, Lương Ly không thể nuốt trôi nổi cục tức.

Thì ra đây chính là bất ngờ mà Ái Nhược Lam dành tặng cho mình.

Bàn tay nắm chặt lại.

Ánh mắt hừng hực lửa giận nhìn chằm chằm hai người.
Mặc xong y phục cho Ái Nhược Lam, Dương Lục cất tiếng hỏi:
-Nàng đói chưa, ta đưa nàng đi ăn.
Ái Nhược Lam vui vẻ đáp:
-Được thôi.

Ta thật sự rất đói rồi.
Cùng Dương Lục bước ra ngoài chợt Ái Nhược Lam dừng lại bước chân, quay đầu nhìn Lương Ly đang tức giận:
-Lương tiểu thư chắc hẳn cũng đang đói rồi.

Từ kinh thành đến Dương phủ không hề gần chút nào, đi đường xa quả thật rất mệt đó.

Lương tiểu thư có muốn cùng đi ăn không?
Lương Ly cố gắng nặn ra nụ cười:
-Cảm ơn Ái tỷ đã quan tâm nhưng ta không đói.

Hai người cứ đi ăn đi.
Ái Nhược Lam gật gật đầu:
-Vậy được thôi.

Hạ Hạ ở lại tiếp đón Lương tiểu thư cẩn thận nhé.

Đây là khách quý của Dương phủ đó.

Ta với Vương gia đi đây.
Hạ Hạ cung kính cúi đầu:
-Vâng thưa Vương phi!
Hai từ Vương phi này càng khiến cơn giận trong lòng Lương Ly càng thêm rực lửa nhưng đối với Dương Lục thì đây lại là niềm vui khó tả.
Ra khỏi phòng, Dương Lục không giấu nổi niềm vui mà nói:
-Hạ Hạ vừa gọi nàng là Vương phi mà nàng không hề phản đối, nàng đồng ý làm thê tử của ta rồi đúng không?
Hai má Ái Nhược Lam thoáng chốc liền đỏ ửng:
-Chàng nói gì vậy chứ?
Nhìn gương mặt thay đổi trong chốc lát, Dương Lục thừa biết Ái Nhược Lam đang ngại ngùng nhưng vẫn giở giọng trêu trọc nàng:
-Nàng sao vậy? Mặt nàng đỏ quá.
Ái Nhược Lam nghe vậy liền ngại ngùng quay mặt lảng tránh ánh mắt của Dương Lục:
-Ta không sao.

Đổi lại là chàng đó.

Lương muội muội của chàng nói nếu ta để nàng ấy làm Vương phi thì khi chàng tuyển thiếp nhất định nàng ấy sẽ chọn ta.

Chàng thấy như vậy có được không?
Dương Lục cau mày:
-Chắc chắn là không được rồi.

Ngoài nàng ra ta không bao giờ chấp nhận những người khác làm thê tử, làm Vương phi của Dương phủ.
-Chàng chắc không?
Nhìn gương mặt đầy sự nghi ngờ của Ái Nhược Lam, Dương Lục không do dự trả lời vô cùng chắc chắn:
-Ta chắc chắn.
-Được.

Vậy chàng hứa với ta đi cả đời này kiếp này của chàng dù là Vương phi hay thiếp của chàng cũng chỉ được có mình ta mà thôi.
-Được.

Ta hứa với nàng cả đời này của ta chỉ có nàng thôi..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 15: 15: Phu Nhân Của Ta


Trời về đêm, đang trong thư phòng xem sổ sách, cánh cửa phòng bỗng chốc mở ra.

Người bước vào lại là Lương Ly.

Nghe tiếng bước chân Dương Lục biết Lương Ly đang đi đến, chàng liền cất tiếng hỏi:
-Có chuyện gì sao? Trời cũng đã muộn rồi sao muội tới đây?
Lương Ly tỏ vẻ uỷ khuất, nhỏ giọng đáp:
-Lục ca ca, muội không ngủ được.
Vẫn không có ý định ngẩng đầu lên nhìn, Dương Lục vừa lật trang giấy vừa nói:
-Lạ giường à?
Thấy Dương Lục vẫn lạnh lùng không mảy may quan tâm đ ến mình nhưng Lương Ly không chịu bỏ cuộc tiếp tục lên tiếng:
-Hình như là vậy.

Huynh có thể đến kể chuyện cho muội nghe như lúc bé không? Muội thật sự rất nhớ quãng thời gian ấu thơ ấy.

Nhớ mỗi tối huynh đều ở bên cạnh kể truyện và dỗ dành muội đi ngủ.

Bây giờ muội cũng muốn được như vậy.
Đến bây giờ, Dương Lục mới gập sổ sách lại ngẩng mặt lên nhìn:
-Muội đâu còn nhỏ nữa đâu.

Trẻ con mới cần nghe truyện trước khi ngủ.

Muội nghe làm gì? Với lại giờ ta cũng phải trở về phòng rồi, có lẽ giờ này Nhược Lam vẫn đang đợi ta về ngủ.
Từng câu từng chữ mà Dương Lục nói như ngàn nhát dao đâm vào trái tim Lương Ly.

Rõ ràng nàng ta mới là người biết và quen Dương Lục trước vậy mà chàng lại không hề đoái hoài gì tới lại đi để ý đến người vừa gặp không lâu.

Lương Ly không phục liền hỏi:
-Lục ca ca chàng thích Ái tỷ tỷ sao?
-Thích sao? Ta không thích nàng ấy.
Ở bên ngoài, Ái Nhược Lam đã nghe được toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện.

Nàng thất vọng rời đi.
Lương Ly đánh mắt ra phía bên ngoài biết ngay Ái Nhược Lam đã đi nên trong lòng vui mừng không ngừng.

Nàng ta đã nhìn thấy Ái Nhược Lam từ lâu rồi nên mới cố tình hỏi Dương Lục câu đó.

Kiểu này có thể chia cách được hai người này rồi.
-Nhược Lam là người con gái duy nhất ta yêu chỉ một từ thích thôi thì làm sao mà đủ.
Câu nói khiến Lương Ly phải sững người.

Ánh mắt dường như đã rưng rưng những giọt lệ.

Nàng ta trăm đời cũng không thể ngờ rằng Dương Lục lại trả lời như vậy.
Không để ý đến Lương Ly nữa, Dương Lục trực tiếp đi qua người nàng ta.

Hai bàn tay Lương Ly nắm chặt lại.

Kí ức hồi nhỏ trong phút chốc ùa về.
-Lương Ly, chậm thôi!
Tiếng Dương Lục ở phía sau vang lên.

Lương Ly đang chạy ở phía trước quay đầu lại, miệng cười thật tươi:
-Lục ca ca mau mau lên nào!
Ánh mắt Dương Lục bỗng tối sầm lại, bước chân cũng nhanh hơn.
-Lương Ly cẩn thận!
Vừa dứt lời, Lương Ly liền vấp phải hòn đá mà ngã nhào xuống nền đất.

Sự đau đớn khiến Lương Ly khóc nức nở.

Dương Lục nhẹ nhàng bước đến an ủi và dỗ dành nàng ta.

Lấy từ trong người ra một viên kẹo, Dương Lục dịu dàng nói:
-Cho muội.

Vị ngọt từ viên kẹo này sẽ giúp muội đỡ đau hơn đó.
Nhận lấy viên kẹo Lương Ly cười thật tươi:
-Cảm ơn Lục ca ca!
Những hình ảnh thân thiết thời thơ ấu ấy tựa như mới xảy ra vào ngày hôm qua vậy mà bây giờ hai người lại có khoảnh cách xa đến vậy.
Dương Lục vừa mở cánh cửa bước vào trong phòng liền bị Ái Nhược Lam kéo lấy cánh tay rồi ép chàng vào tường.

Bàn tay nghịch ngợm vuốt lấy cằm Dương Lục:
-Lục ca ca, có vẻ như vận đào hoa của chàng tốt quá nhỉ?
Dương Lục khẽ nhíu mày:
-Nàng nghe thấy rồi sao?
-Chàng đoán xem nào.
Đôi môi cong lên, Dương Lục đáp:
-Vận đào hoa của ta mhiều cũng đâu nhiều bằng phu nhân được.
Hai từ phu nhân được nói ra từ miệng của Dương Lục khiến Ái Nhược Lam sững người.

Sao chàng có thể nói ra hai từ ấy một cách tự nhiên như vậy chứ? Nhìn gương mặt của nàng, Dương Lục được đà lấn tới:
-Phu nhân của ta, nàng sao vậy?
-Ta....ta không sao.
Nhân lúc Ái Nhược Lam không để ý, Dương Lục xoay người ép ngược lại chiếm thế chủ động.

Ái Nhược Lam giật mình tròn mắt nhìn:

-Vương gia, chàng làm gì vậy?
Dương Lục không đáp lại lời nàng nói mà trực tiếp đặt lên môi nàng một nụ hôn.

Vị ngọt ngào lan toả khắp trong miệng.

Đôi môi mềm mại khiến Dương Lục cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Ái Nhược Lam dù ở trong trạng thái nào chàng cũng thấy nàng thật dễ thương và xinh đẹp.

Mãi một lúc lâu sau Dương Lục mới buông môi nàng ra.
Ái Nhược Lam ngượng ngùng quay mặt đi.

Đưa tay xoa mái tóc nàng, Dương Lục cất tiếng:
-Đi ngủ thôi nào!
Ái Nhược Lam nhẹ gật đầu rồi cùng Dương Lục đi ngủ.

Cũng thật may cho Dương Lục khi Ái Nhược Lam nàng biết được những chuyện sẽ xảy ra và những câu nói vừa rồi của Dương Lục và Lương Ly nàng đã biết trước kết quả rồi.

Dương Lục chàng mà dám từ chối tình cảm của bản thân dành cho nàng sao? Sẽ không có mùa xuân ấy đâu.

Cả cuộc đời này của chàng đã xác định là phải của Ái Nhược Lam nàng rồi..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 16: 16: Tiệm Trang Sức Cát Châu


-Vương gia, ngài có thư từ hoàng cung.
Dương Lục đang xem lại báo cáo của các tướng quân liền dừng tay.

Để tờ báo cáo xuống bàn, chàng đưa tay nhận lấy lá thư từ Lộ Cảnh Vũ, đôi lông mày khẽ nhíu lại.

Đây là lá thư mời đến tham dự tiệc sinh thần của Quận chúa - Ngọc Bảo.
-Cảnh Vũ ngươi đem thư cho phu nhân.

Phu nhân sẽ đại diện cho Dương phủ tới đó.

Ta vẫn còn nhiều việc phải làm.
Cầm lá thư, Lộ Cảnh Vũ liền mang tới cho Ái Nhược Lam.
Hạ Hạ biết tin liền khó chịu:
-Vương gia cũng thật là, cái người Quận chúa đó vừa cáu kỉnh lại khó ở.

Làm gì không vừa ý Quận chúa là y như rằng sẽ có thêm một rắc rối mới.

Ái tiểu thư hay người từ chối đi đi.
Ái Nhược Lam vừa trang điểm vừa mỉm cười:
-Từ chối? Tại sao chúng ta cần phải từ chối chứ? Chỉ là một bữa tiệc thôi mà ta không đến thì mặt mũi của Vương gia để ở đâu? Báo với Vương gia chiều ngày hôm nay ta sẽ đi xem quà cho Quận chúa, chuyện này cứ để ta lo.

Kiếp trước Quận chúa Vương Ngọc Bảo cũng có gửi thư mời cho Ái Nhược Lam tới dự.

Còn Ái Kỳ vì là con riêng nên dù nàng ta muốn đi cũng không được mời.

Nhưng lúc ấy Ái Nhược Lam nàng lại nghe lời Vương Bá mà chuyển lá thư đó cho Ái Kỳ để rồi nàng ta lợi dụng cơ hội tốt này tiếp cận và lấy lòng Quận chúa.
Nếu đã biết kết quả như này rồi thì đại tiểu thư của Ái gia Ái Nhược Lam đây sẽ tới tham gia bữa tiệc đó.
Đến tiệm trang sức nổi tiếng nhất của cả nước, tiệm trang sức Cát Châu - một tiệm trang sức vô cùng lớn.

Mỗi mẫu trang sức ở đây đến cả các tiểu thư cao quý cũng không dám mua hoặc khi mua cũng phải xem xét rất kĩ.

Ở đây đa dạng các mẫu mã trang sức, vừa bước vào cửa thôi sự lấp lánh của các loại trang sức đã khiến cho người khác phải choáng ngợp.
Lộ Hà chỉ cần nhìn lướt qua đã nhìn trúng một chiếc vòng tay màu xanh ngọc.

Ánh sáng mặt trời chiếu vào khiến cho chiếc vòng càng trở nên lấp lánh và đẹp hơn.
-Lam Lam, con xem chiếc vòng tay đó thế nào?
Ái Nhược Lam nhìn theo hướng tay của Lộ Hà mà không ngừng thán phục.

Mẫu thân nàng đúng là người trong nghề trang sức lâu năm.

Chỉ cần nhìn qua thôi cũng có thể tìm được chiếc vòng sịn sò rồi.
-Mẫu thân người quả thật là có mắt nhìn.

Ông chủ cho ta xem chiếc vòng này.
Chủ tiệm thấy hai người nhìn trúng chiếc vòng tay liền cười tít mắt cẩn thận lấy vòng đưa cho hai người xem.
-Hai vị quả thật là rất có mắt nhìn.

Đây là chiếc vòng tay quý nhất của tiệm chúng tôi.

Trên thế gian này chỉ có duy nhất một chiếc vòng này thôi đấy.

Hai vị nhìn mà xem, chiếc vòng tay này được làm từ đá thạch anh, chính giữa còn có viên kim cương hàng thật luôn đấy.

Nhưng mà tiền nào thì của lấy.

Chiếc vòng này giá cũng khá cao đó.
Lộ Hà nhìn ông chủ, khoé miệng khẽ nhếch lên:

-Khá cao là bao nhiêu?
Ông chủ tiệm trang sức còn chưa kịp trả lời từ ngoài cửa tiếng của Lương Ly đã vang lên:
-Ông chủ, ta muốn mua chiếc vòng tay đó.
Lộ Hà cùng Ái Nhược Lam quay đầu lại nhìn.

Lương Ly vẻ mặt huyênh hoang đi đến.

Chỉ tay vào chiếc vòng trên tay Ái Nhược Lam, cô ta lên tiếng:
-Ông nói đi, chiếc vòng đó giá bao nhiêu?
Ông chủ tiệm trang sức khẽ ho nhẹ đáp:
-Giá chiếc vòng này là một trăm nghìn lượng vàng.
Lương Ly nghe xong giá mắt liền trợn tròn kinh ngạc:
-Ông nói gì cơ? Một chiếc vòng tay mà giá một trăm nghìn lượng vàng sao?
-Vị tiểu thư này, đây là chiếc vòng tay quý, hàng thật chất lượng, đắt là điều tất nhiên rồi.

Với lại tiểu thư đây cũng không phải không biết đến Cát Châu chứ.
Lộ Hà đánh mắt nhìn về phía Lương Ly:
-Nếu vị tiểu thư đây không mua thì để ta mua.

Chiếc vòng này rất hợp với Lam Lam nhà ta.
Lộ Hà cho người cầm vàng vào rồi đưa cho ông chủ.
-Ở đây là bảy mươi nghìn lượng vàng, số vàng còn lại trừ vào lượng vàng của Ái gia.

Lộ Hà ta chắc chắn trả đủ không thiếu một đồng.
Nghe tên Lộ Hà, ông chủ liền sáng bừng hai mắt chạy lại:

-Thì ra là Ái phu nhân.

Tại hạ có mắt mà không thấy thái sơn.

Nghe danh tiếng của phu nhân trong làng trang sức đã lâu nay mới được gặp mặt quả thật là vinh hạnh của tại hạ.
Lộ Hà phất nhẹ tay:
-Không cần khách khí.

Chiếc vòng này ta lấy rồi nhé.
-Vâng vâng!
Nói rồi Lộ Hà cùng Ái Nhược Lam ra về.

Phải nói rằng danh tiếng của Lộ Hà quả thật rất nổi rồi.

Bà là một người nghiên cứu trang sức và đá quý.

Ngoài ra còn giám định các bảo vật.

Lương Ly nhìn cảnh này trong lòng không khỏi nổi lên sự tức giận nhìn theo bóng lưng hai người rời đi..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 17: 17: Lục Bạch Ngôn


Rất nhanh buổi tiệc sinh thần của Quận chúa cũng tới.

Trên đường đi đến kinh thành, kiệu của Ái Nhược Lam bất ngờ bị đột kích.

Nghe tiếng động bên ngoài, Hạ Hạ ở trong kiệu liền lên tiếng:
-Ái tiểu thư đợi một chút, tiểu nữ đi xem tình hình bên ngoài.
-Được.
Hạ Hạ rời khỏi kiệu bước xuống xem tên nào dám cả gan chặn đường đi của mình.

Nhân lúc đang hỗn loạn ở bên ngoài, Ái Nhược Lam vừa mở rèm nhìn xem tình hình liền bị một bàn tay bịt chặt miệng và kéo đi mất mà không một ai hay biết.

Đến chỗ vắng vẻ người lạ mặt đó mới buông nàng ra.

Lúc này Ái Nhược Lam mới nhìn rõ được khuôn mặt của người đó.

Hắn ta là nhị công tử của Lục gia - Lục Bạch Ngôn.

Kiếp trước hắn ta cũng không làm hại gì đến nàng.

Kiếp này tự nhiên lại bắt cóc nàng tới đây, rốt cuộc hắn ta có âm mưu gì chứ?
-Ngươi đưa ta đến đây làm gì?
Nhìn khuôn mặt tức giận của Ái Nhược Lam, Lục Bạch Ngôn bật cười:
-Nàng là đại tiểu thư của Ái gia Ái Nhược Lam sao?
Nhướn đôi may lên nhìn hắn, ánh mắt Ái Nhược Lam càng trở nên sắc bén:
-Thì sao? Ai là người ra lệnh cho ngươi bắt ta vậy hả?
-Đừng nóng tính như vậy chứ.

Ta chỉ muốn tâm sự với nàng thôi mà.

Quả nhiên gặp người thật mới biết miệng đời không hề biết nói dối.

Nàng thật sự đẹp như nàng tiên vậy.
Sự nhởn nhơ của Lục Bạch Ngôn khiến Ái Nhược Lam càng thêm tức giận.

Nàng trừng mắt nhìn hắn ta, tay đưa vào trong đai áo lấy ra nắm bột trắng rồi ném thẳng về phía hắn ta.

Vì hành động bất ngờ này mà Lục Bạch Ngôn không chuẩn bị trước liền bị bột bay vào mắt.

Nhân cơ hội này Ái Nhược Lam liền bỏ chạy.

"Lục Bạch Ngôn hắn ta đúng là tên dở hơi mà.

Tự nhiên làm mất thời gian của ta."
Quay trở về kiệu, thấy nàng Hạ Hạ liền mừng rỡ chạy lại:
-Ái tiểu thư người đi đâu vậy? Người làm tiểu nữ lo quá.
-Ta có chút việc cần giải quyết.

Sao rồi? Đám người kia đâu?
-Tiểu thư đừng lo, bọn họ chỉ đến nói chuyện cãi cọ một chút rồi rời đi thôi.

Cũng không có gì to tát cả.
-Vậy thì tốt.

Chúng ta mau đi tiếp thôi.
Khi Ái Nhược Lam đến được tới kinh thành thì bữa tiệc cũng đã được bắt đầu.

Nàng vừa bước vào mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.

Các vị tiểu thư ở đó trong phút chốc quay sang thì thầm to nhỏ với nhau.
-Đây là đại tiểu thư của Ái gia sao?
-Ta nghe nói Ái gia chỉ có một tấm thư mời thôi.

Tấm thư đó đang ở trong tay của Ái nhị tiểu thư mà.
-Nói như vậy thì Ái đại tiểu thư đến đây làm gì chứ? Không có thư mời mà dám đến sao?
Hạ Hạ nghe được những lời bàn tán này liền rút tấm thiệp ra đập lên mặt bàn:
-Mời các vị nhìn cho rõ, Ái tiểu thư đây là người đại diện cho Dương phủ đến để chúc mừng cho Quận chúa.

Các vị còn có ý kiến gì sao?
Nghe đến hai từ Dương phủ tất cả những người có mặt đều im bặt.

Ái Kỳ thấy vậy liền đứng dậy đi đến chỗ Ái Nhược Lam vòng tay ôm lấy cánh tay nàng tỏ vẻ vô cùng thân thiết.

-Đại tỷ, tỷ đến đây muội thật sự rất vui đó.

Muội còn tưởng tỷ ở Dương phủ bị người ta bắt nạt.

Thật may tỷ vẫn đến đây được.

Xem ra Dương phủ đối xử với tỷ thật tốt.
Hạ Hạ nhanh chóng gạt tay Ái Kỳ ra rồi lên tiếng:
-Ái nhị tiểu thư, tiểu thư nói vậy là có ý gì chứ? Nhị tiểu thư nghĩ Dương gia sẽ bạc đãi Ái tiểu thư sao? Nhị tiểu thư nghĩ Vương gia nhà tiểu nữ sẽ tệ bạc vậy sao? Nếu chuyện này để Vương gia biết e rằng cái đầu của Nhị tiểu thư đây sẽ không giữ được lâu đâu.
Ái Kỳ nghe những lời nói đanh thép của Hạ Hạ liền tức giận lên án:
-Đại tỷ, muội đường đường cũng là Nhị tiểu thư của Ái gia vậy mà tỷ lại để cho một nha đầu lên mặt dạy dỗ muội sao?
Ái Nhược Lam bật cười, đáp:
-Thật sự xin lỗi muội, Dương Lục nhà ta cho phép Hạ Hạ được lên tiếng khi có người dám có ý với ta.

Mà thậm chí không chỉ lên tiếng mà còn có thể động tay động chân đó.

Vương gia nhà ta đã như vậy rồi ta cũng đành hết cách thôi..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 18: 18: Đại Thẩm


Thấy cuộc nói chuyện ngày càng căng thẳng, Quận chúa đành phải lên tiếng cắt ngang:
-Thôi đủ rồi.

Hôm nay là tiệc sinh thần của ta, nếu các người đến đây để chúc mừng ta thì ta sẽ đón tiếp, còn nếu đến đây để gây sự thì phiền các người đi ra ngoài.

Ta không rảnh rỗi để tiếp những người như vậy.
Ái Nhược Lam bình tĩnh nở nụ cười dịu dàng đi tới bên cạnh Quận chúa:
-Xin lỗi Quận chúa! Làm cho bữa tiệc của người không mấy được vui vẻ là lỗi của ta.

Để bù đắp cho người ta có món quà nhỏ mong người nhận cho.
Nói rồi Ái Nhược Lam ra hiệu cho Hạ Hạ cầm món quà lên.

Chiếc vòng tay được để cẩn thận trong chiếc hộp màu đỏ thẫm vừa sang trọng lại vừa quý phái.

Quận chúa thấy hộp quà liền vui mừng mở ra xem.

Vẻ đẹp của chiếc vòng thật sự khiến cho Quận chúa phải đứng hình.

Nó thật sự rất rất rất đẹp.

Màu xanh ngọc biếc lấp lánh.

Chỉ cần nhìn qua thôi Quận chúa cũng đã rất thích chiếc vòng này rồi.

Ánh mắt sáng rực lên, miệng cười tươi:
-Cảm ơn đại thẩm! Thẩm quả thật rất có mắt nhìn, ta thích lắm.
Hai từ "đại thẩm" khiến cho Ái Nhược Lam bị hoảng hốt suýt chút là ngã.

Nàng ngơ ngác hỏi lại:
-Quận chúa người vừa gọi ta là gì?
Vương Ngọc Bảo không hề do dự mà đáp:
-Đại thẩm đó.

Thẩm là Vương phi tương lai của Dương phủ mà Vương gia chính là đại thúc của ta vậy người chính là đại thẩm rồi.
Ái Nhược Lam nghe vậy khẽ nhíu mày.

Một cô gái mới hai mươi xuân xanh như nàng vậy mà đã là đại thẩm của người khác rồi.

Người bình thường thì không sao đây còn là Quận chúa của triều đình nữa chứ.

Ôi thật là khó xử mà.

Nàng cũng từng nghĩ Dương Lục có vai vế rất cao nhưng không ngờ lại cao đến mức này.

Ái Kỳ nhìn cảnh trước mắt không nhịn được sự tức giận trong lòng mà đi tới bắt đầu giở giọng điệu nịnh nọt:
-Quận chúa người xem chiếc vòng tay đó quả thật là rất quý hiếm nhưng món quà của ta nhất định cũng sẽ không thua kém gì chiếc vòng tay đó.

Quận chúa có muốn xem thử không? Ta đã chuẩn bị cho người từ rất lâu đó.
Vương Ngọc Bảo không hề tỏ ra vẻ hào hứng như lúc nhận quà của Ái Nhược Lam, chỉ khẽ gật đầu:
-Được.

Quà của ngươi đâu? Mau mang tới đây cho bổn Quận chúa xem.
Ái Kỳ cẩn thận mang hộp quà của mình lên vốn định mở ra cho Quận chúa xem nhưng Vương Ngọc Bảo lại cố tình phớt lờ đi, ôm chặt lấy cánh tay của Ái Nhược Lam, giọng khẽ nũng nịu:
-Đại thẩm, người đường xá xa xôi tới đây có mệt không?
Ái Nhược Lam nghe câu hỏi của Quận chúa liền vội xua tay:
-Ta không sao! Người đừng lo cho ta.

Đến đây chúc mừng cho sinh thần của người là niềm vui hạnh phúc của ta.
-Không được! Đại thúc đã bảo người tới đây rồi thì người yên tâm ta sẽ chăm sóc cho người cẩn thận.
Ái Kỳ không có cách nào xen vào giữa cuộc trò chuyện của hai người.

Nàng ta để hộp quà dưới bàn rồi tức giận rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của nàng ta, Ái Nhược Lam mỉm cười không ngờ Ái Kỳ lại có thể dễ dàng bỏ cuộc đến vậy nhưng mà Vương Bá sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng ta đâu.

Nhớ lại kiếp trước khi Ái Nhược Lam nàng không hoàn thành nhiệm vụ hắn ta giao, hắn ta đã dạy dỗ nàng một trận khiến nàng ám ảnh nhưng chỉ với vài câu nói ngon ngọt của hắn nàng lại mủi lòng mà tha thứ cho Vương Bá.

Đến bây giờ nàng vẫn không thể nào hiểu lý do tại sao kiếp trước nàng lại ngu ngốc lao đầu vào thứ tình yêu mù quáng này chứ.

Thôi thì ai cũng phải có một quá khứ đầy sự ngu xuẩn mới có thể thông minh ra được.

Kiếp trước là nàng kiếp này cầu mong cho Ái Kỳ sẽ bình an..
 
Vương Gia Ta Trùng Sinh Là Để Yêu Ngài!
Chương 19: 19: Vương Phi Chào Mừng Nàng Về Nhà!


-Chỉ có chút chuyện cỏn con như vậy mà nàng cũng làm không xong sao? Ta đã đưa cho nàng kế hoạch hoàn hảo như vậy, vậy mà nàng lại....
Trong một căn phòng, Vương Bá nổi cơn tức giận quát lớn.

Hắn ta đang rất hy vọng Ái Kỳ làm tốt nhiệm vụ lần này ấy thế mà nàng ta lại thất bại.

Hắn ta dù cố gắng mãi nhưng vẫn không biết lý do tại sao từ sau khi Ái Nhược Lam quay lưng lại với hắn mọi kế hoạch hắn đặt ra đều thất bại một cách lạ thường không những vậy lại còn phát sinh chuyện ngoài ý muốn nữa chứ.

Giờ cái thai trong bụng Ái Kỳ ngày càng lớn lên đợi sau này hắn muốn giấu cũng không thể nào giấu được mà không chịu trách nhiệm với nàng ta thì lại càng rắc rối và phiền phức hơn.

Thật là nhiều chuyện phiền phức mà.
Ái Kỳ đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn ta:
-Thiếp thật sự không cố ý chỉ tại Ái Nhược Lam.

Tất cả đều là tại ả ta phá hỏng kế hoạch.

Bá, chàng cho thiếp thêm cơ hội nữa thiếp nhất định sẽ hoàn thành thật tốt.

Chàng tin thiếp có được không?
-Ta không còn nhiều thời gian nữa rồi.

Không thể thất bại hết lần này tới lần khác được.
Suy nghĩ một lúc khoé miệng Vương Bá khẽ nhếch lên.

Một kế hoạch mới lại được hình thành.
-Ta phải đến kinh thành gặp Hoàng thượng một chuyến rồi đây.

Nàng ở đây chăm sóc cho cái thai thật tốt, đừng để ai phát hiện.
-------
Vài ngày sau, tại phủ Dương gia.
Ái Nhược Lam vừa trở về phủ sau vài ngày xa cách.

Mới chỉ thấy nàng ở bên ngoài cổng phủ, Lộ Cảnh Vũ đã chạy đến bên cạnh nàng rồi líu la líu lo:
-Vương phi, người trở về rồi.

Vương gia nhà ta nhớ người lắm đó.
-Vương phi?
Hạ Hạ kinh ngạc nhìn Lộ Cảnh Vũ.

Cái con người này ăn nói xà lơ gì vậy chứ.

Cứ lải nhải mãi thế này Ái tiểu thư nhà cô sợ chạy mất thì sao?
-Lộ Cảnh Vũ nhà ngươi ăn nói lung tung gì vậy hả? Ai là Vương phi của nhà ngươi hả?
Liếc mắt nhìn Hạ Hạ, Lộ Cảnh Vũ không hiểu tại sao trên đời này lại có thể xuất hiện một người ngu ngốc đến vậy nhỉ? Đúng người đời nói không sai "không sợ kẻ địch mạnh chỉ sợ đồng đội ngu như heo".

Ái Nhược Lam người ta còn chưa lên tiếng mà tên ngốc này đã leo ta leo teo lên tiếng trước rồi.
Không thèm để ý đến Hạ Hạ, Lộ Cảnh Vũ niềm nở nhìn về phía Ái Nhược Lam:
-Vương phi chúng ta mau vào trong thôi.

Vương gia đang đợi chúng ta rồi.
Hạ Hạ bị ngó lơ liền tức giận túm lấy cổ áo của Lộ Cảnh Vũ mà lôi lại về phía mình.
-Lộ Cảnh Vũ nhà ngươi dám cố ý ngó lơ ta sao? Nhà ngươi giờ gan to thật đó.
-Hạ Hạ ngươi mau buông ta ra.

Cái tên lợn đần này.

Lộ Cảnh Vũ vừa giẫy giụa vừa la ầm ĩ.

Hạ Hạ không có ý bỏ qua cho Lộ Cảnh Vũ, vòng tay quấn lấy cổ Lộ Cảnh Vũ rồi dùng lực siết lại:
-Ta gi3t chết nhà ngươi.

Dám gọi ta là lợn.

Nhà ngươi tưởng ta không dám làm gì nhà ngươi sao?
-A a a ngươi dám giết ta? Ta mách Vương gia.

Mau thả ta ra.
Ái Nhược Lam nhìn hai con người lớn đầu mà tính tình không khác gì hai đứa con nít này mà ngao ngán lắc đầu.

Hai người này mỗi lần gặp nhau là lại chí choé ầm hết cả lên, đúng thật là đau đầu mà.
-Vương phi, chào mừng nàng về nhà!
Giọng nói khàn khàn ấm ấm quen thuộc này khiến cả ba người quay đầu lại nhìn.

Ái Nhược Lam nhìn thấy Dương Lục, đôi gò má trong phút chốc đỏ bừng.

Dương Lục còn chưa ngỏ lời kết phu thê với nàng mà, hai từ Vương phi của Dương Lục thật khiến cho Ái Nhược Lam nàng thấy khó chịu.

Gọi như này khiến cho nàng cảm thấy mình thật dễ dãi quá mà.
-Chàng còn chưa ngỏ lời với ta...
Lời còn chưa kịp nói hết mà miệng đã bị đôi môi của Dương Lục chặn lại.

Bàn tay Dương Lục đưa xuống ôm chặt lấy cái eo nhỏ bé của Ái Nhược Lam.

Đôi môi không ngừng chiếm lấy cánh môi hồng của nàng.

Cứ hôn rồi lại thả ra không ngừng.
Lộ Cảnh Vũ và Hạ Hạ vội vàng quay người lại.

Lộ Cảnh Vũ quay đầu sang nhắc nhở:
-Hạ Hạ cảnh này trẻ con như nhà ngươi không nên nhìn đâu.

Không được nhìn trộm.
Hạ Hạ cau mày, đáp:
-Nhà ngươi cũng có hơn ta bao tuổi đâu.

Nhà ngươi cũng không được nhìn trộm.
Nở nụ cười đầy chế giễu, Lộ Cảnh Vũ khoác tay lên vai Hạ Hạ:
-Mắt ngươi không thấy ta đang quay lưng lại sao? Đúng là ngốc mà.
-Ngươi...ta sắp bị ngươi chọc tức chết rồi đó Lộ Cảnh Vũ..
 
Back
Top Bottom