Chương 1 - Đoạt Quyền
Vân Lý Minh - con trai trưởng của dòng dõi nhà họ Vân, một gia tộc đã ba đời phò tá vương triều.
Lòng trung thành của họ thấm sâu vào tận xương máu, tận tụy phục tùng hoàng đế.
Dưới danh xưng là con trai trưởng của nhà họ Vân, Vân Lý Minh được dạy dỗ từ bé để phụng sự thánh thượng.
Hắn hành xử chuẩn mực, luôn giữ mình trong sạch, một lòng một dạ phục tùng quân vương.
Nhưng sau lớp mặt nạ điềm đạm, ôn hòa mà hắn cố công xây dựng lại là một quả bom nổ chậm.
Khi hoàng đế vẫn còn mạnh khỏe, đang ngồi vững trên ngai vàng, hắn đã bí mật bắt tay với Nhị hoàng tử Lê Thừa - kẻ có dục vọng và dã tâm lớn nhất trong số các hoàng tử.
Dưới bàn tay thao túng của Lý Minh, những kế hoạch hoàn hảo do hắn lập ra được Lê Thừa thực hiện một cách suôn sẻ.
Các hoàng tử bị gài bẫy, bị sát hại, lần lượt ra đi trong cuộc chiến tranh quyền thừa kế.
Khi hoàng thượng băng hà, Lê Thừa tưởng như đã nắm cả giang sơn trong tay.
Nhưng Lý Minh không để hắn lên ngôi thành công.
Trước ngày đăng cơ, Lý Minh bịt miệng Lê Thừa rồi một dao kết liễu sinh mạng hắn trong im lặng.
Đến lúc ấy, Lê Thừa mới hiểu: bản thân chỉ là nấc thang cuối cùng để Lý Minh đạp lên mà đoạt ngôi.
Triều đình, khi nghe tin, vô cùng lo lắng và bàng hoàng.
Nhưng trong số họ, chỉ có duy nhất một người hội tụ đủ thông minh, uy tín, lý trí, và được thiên hạ tin tưởng tuyệt đối - Vân Lý Minh.
Hắn lên ngôi mà không ai nghi ngờ.
Dân chúng nghĩ hắn là người được chọn bởi số mệnh, và gọi hắn là "Hoàng đế bất đắc dĩ".
Không ai biết được, trong suốt thời gian qua, hắn đã làm những gì để có được ngôi vị này.
Vân đế - giờ đã là vua - dùng sự thông minh và lý trí của mình để trị quốc.
Giang sơn ngày càng phát triển lớn mạnh.
Những quan lại từng phản đối hắn nay cũng chỉ biết cúi đầu nghe lệnh.
Một ngày nọ, Vân đế vô tình gặp Ái Nhung, đem lòng yêu nàng.
Sau đó, nàng được lập làm hoàng hậu và hạ sinh Vân Tầm - Đại hoàng tử.
Về sau, hoàng đế tiếp tục nạp thêm bốn phi tần xinh đẹp vào cung: Chiêu Huệ, Cảnh Mộng, Nhất Phương, và Chi Án.
Chi Án - phi tần thứ tư của hoàng đế - nổi tiếng khắp hậu cung vì nhan sắc khiến lòng người nao núng.
Nàng đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn đem cất giữ làm của riêng, không dám để nàng bị vấy bẩn.
Chi Án là một người yếu đuối và nhu nhược.
Chính sự nhu nhược ấy khiến nàng trở thành miếng mồi dễ nuốt trong chốn cung đình đầy rẫy hiểm nguy.
Khi lần đầu mang thai, nàng từng nghĩ rằng, sau khi có đứa bé này, mình sẽ nhận được chút ít sự quan tâm từ bệ hạ.
Nhưng nàng đã lầm.
Ông trời như trêu ngươi nàng - đứa trẻ sinh ra là một bé gái.
Mọi mộng tưởng của nàng lập tức sụp đổ.
Bệ hạ là kẻ có tư tưởng trọng nam khinh nữ.
Lý Minh thậm chí không thèm liếc mắt nhìn, đã lạnh lùng hạ lệnh đem đứa bé vừa chào đời đi thiêu sống.
Lúc rời đi, hắn chỉ nói:
> "Ngươi chỉ có sắc, chẳng có phúc phần.
Đến một nam hài cũng không sinh nổi thì tồn tại ở đây làm gì?"
Chi Án phát điên, nhưng chẳng ai hay.
Nàng không gào khóc, chẳng vùng vẫy.
Chỉ cúi gầm mặt, cố gắng kìm những giọt nước mắt đang lăn dài.
Từ ngày ấy, nàng thất sủng.
Chi Án dần trở thành một hồn ma lang thang trong phủ Vân Mộng - nơi nàng sống.
Ba năm sau, nàng lại mang thai, sau những lần ân ái như bố thí của hoàng đế.
Nàng không vui cũng chẳng lo âu.
Nàng chỉ đếm ngược từng ngày, xem ông trời lần này sẽ vứt cho nàng thứ gì.
Và đến khi hạ sinh - là một nam hài kháu khỉnh.
Nàng đặt tên con là Vân Nhược Hy - "Nhược" là yếu mềm, "Hy" là hy vọng mong manh cuối cùng mà nàng còn có thể bấu víu.
Nhưng Chi Án không còn là người mẹ của ngày xưa nữa.
Tình yêu thương đã vỡ vụn theo tiếng khóc đầu đời của đứa con gái từng bị thiêu sống.
Trong trái tim vụn vỡ ấy, nàng nuôi dưỡng Nhược Hy không bằng sữa mẹ, mà bằng hận thù và sợ hãi.
Từ nhỏ, Nhược Hy bị chính mẹ ruột bỏ độc vào nước tắm, vào thức ăn hằng ngày, vào thuốc bổ.
Mỗi lần chỉ một lượng nhỏ.
Khi ấy, Chi Án sẽ dịu dàng nói:
-Để rèn luyện thể chất thôi.
Cơ thể cậu dần không còn cảm giác đau đớn, dần trở nên kháng độc.
Mỗi đêm, Chi Án sẽ ôm cậu và thì thầm bên tai:
-Con phải sống...
để thay ?
Mẫu thân nhìn hắn gục ngã.
-Con đừng tin phụ hoàng con.
Hắn đã đốt chị con khi chị ấy vừa sinh ra.
Hắn đã đốt cả ta... trong lòng hắn.
Chi Án không gào thét, không điên loạn.
Cô chỉ nhỏ nhẹ, như một chiếc lá rơi giữa đêm lạnh.
Nhưng chính sự ngọt ngào méo mó ấy đã rót vào đầu Nhược Hy một nhận thức lệch lạc:
- Phụ hoàng cậu là kẻ máu lạnh.
Và sự tồn tại của cậu chỉ để báo thù.
Một ngày nào đó, chính cậu phải là người giết chết tên cẩu hoàng đế ấy.