Đô Thị  Vùng Biển Rực Cháy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,320,586
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHem2gx4CB6Z70kiXDD9TYOzJYbuPOyVGKUT8l8-Zyz7vCQDpJSQ04HqSNvWa-TVu7SIKF5IhRN15QZk7Haugh67LMpmUeNs2rAuk1YhQfDCKAL19IYuZDamiC0W5duqMeVCsz5Vi9Vs9_ew1S_MM7fl=w215-h322-s-no

Vùng Biển Rực Cháy
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Ngược, Hệ Thống
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sau khi tôi giành lại quyền kiểm soát cơ thể từ kẻ công lược, mọi người đều hy vọng tôi sẽ không quay trở lại.

Cha mẹ trước đây luôn đối xử bất công nhưng lại nghe lời cô ta răm rắp. Bạn bè nói tôi lại trở nên nhàm chán hệt như lúc trước.

Mà đối tượng công lược của cô ta chính là Trần Tự – nam chính của thế giới này, người bạn thân từ nhỏ và cũng là người duy nhất đối xử tốt với tôi.

Cậu ấy đứng trong cơn mưa xối xả, sắc mặt thẫn thờ: "Cậu có thể trả lại cơ thể cho cô ấy không?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
Vùng Biển Rực Cháy
Chương 1


1

Trần Tự gọi hai bát mì như thường lệ.

Mãi sau này tôi mới biết đây là quán mì mà trước đây cậu ấy và Thẩm Nhược Thủy thường xuyên lui tới.

Cậu ấy khẽ mím môi, giọng nói rất nhẹ: "Vậy nên, theo lời cậu nói, cậu mới chính là Hà Giảo? Cậu quay trở lại rồi?"

"Là tớ đây." Tôi nắm chặt tay, run giọng nói.

Năm thứ hai sau khi cơ thể bị kẻ công lược cướp đi, tôi đã lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể mình.

Khi bị nhốt lại trong chính cơ thể của mình, tôi như một người ngoài cuộc chỉ có thể đứng xem, không thể làm được gì.

Lúc đầu, tôi nghĩ mình bị đ.i.ê.n rồi. Nhưng tôi có thể nghe thấy đoạn hội thoại của Thẩm Nhược Thủy và hệ thống. Hệ thống nói nam chính của thế giới này là Trần Tự, mà nhiệm vụ của Thẩm Nhược Thủy lại chính là tích lũy điểm số thiện cảm của Trần Tự. Vì vậy, họ đã chiếm lấy cơ thể tôi.

Tôi vắt óc suy nghĩ mọi cách để chứng minh thân phận của mình: "Năm mười tuổi chúng ta đã trở thành hàng xóm;lúc học cấp ba tớ bị bọn côn đồ bám theo, chính cậu đã bảo vệ tớ; kỳ nghỉ hè năm tuyển sinh đại học, tớ bị đuối nước, cũng chính cậu đã cứu tớ."

Ánh mắt Trần Tự hơi dao động, nghi hoặc nhìn tôi.

Cho đến khi toàn thân tôi căng cứng lại, cậu ấy thở phào nhẹ nhõm, một lúc lâu sau mới nhoẻn miệng cười.

"Đúng là cậu rồi. Giảo Giảo, cuối cùng cậu cũng quay về rồi!"

Giây phút đó, những uất ức trong hai năm qua khi bị chiếm lấy cơ thể, nỗi buồn và sự sợ hãi không nói nên lời như muốn vỡ òa. Tôi cúi đầu, cố che giấu nỗi đắng cay nghẹn lại nơi đầu mũi, gật gật đầu ừm một tiếng.

Hai năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Tính cách của Thẩm Nhược Thủy và tôi không giống nhau. Cô ta xinh đẹp, hoạt bát, hay mơ mộng lại dễ thương; tôi trước giờ luôn cô đơn cũng chẳng có bạn bè. Nhưng cô ta chỉ dùng nửa tháng ngắn ngủi đã có thể hòa nhập với các bạn trong lớp.

Để thoát khỏi gia đình, tôi đã chọn một trường đại học xa nhà nhất. Mỗi lần gọi điện thoại đến đòi tiền, bố mẹ tôi đều m.ắ.ng c.h.ử.i rất khó nghe. Nhưng khi ở trước mặt Thẩm Nhược Thủy, người như bọn họ lại cư xử rất bao dung và còn khen tôi hiểu chuyện, hiếu thảo trước mặt họ hàng.

Tất cả mọi người đều cho rằng "tôi" đã thay đổi theo chiều hướng tốt hơn rồi, trở nên không còn trầm lặng, hiền lành như trước.

Ngoại trừ Trần Tự.

Lần đầu tiên Thẩm Nhược Thủy rủ cậu ấy đi hẹn hò, cậu ấy liền hỏi thẳng: "Cô không phải Hà Giảo, đúng không?"

Lúc đó, Thẩm Nhược Thủy cũng thẳng thắn thừa nhận. Cô ta nở nụ cười: "Thẩm Nhược Thủy. Tên của tôi là Thẩm Nhược Thủy."

Thẩm Nhược Thủy nói với Trần Tự rằng nếu cậu ấy không phối hợp thì cô ta sẽ làm h.ạ.i cơ thể của tôi. Vì vậy, khi Thẩm Nhược Thủy tì mảnh thủy tinh vào cổ tay tôi, Trần Tự đã đồng ý với mọi yêu cầu của cô ta.

Tôi định thần lại, nhìn bát canh nóng hổi trước mặt. Hơi nóng mù mịt dần che khuất tầm nhìn.

Trần Tự kiên nhẫn nhặt từng cọng rau mùi trong bát tôi vào bát mì của mình.

Lúc cậu ấy nhặt được một nửa, tôi đột nhiên lên tiếng: "Trần Tự."

Tôi ngước lên, nhìn vào mắt cậu ấy. Dù mắt đã đỏ hoe nhưng tôi vẫn cố gượng cười: "Tớ là Hà Giảo."

Trần Tự sửng sốt một lúc, sắc mặt nhất thời trở nên cứng nhắc.

Cậu ấy đẩy bát mì qua chỗ tôi, đôi đũa đang gắp rau mùi cũng thu lại.

Không thích ăn rau mùi là thói quen của Thẩm Nhược Thủy.

Không phải của tôi.

2

Trần Tự và tôi đã kể về rất nhiều chuyện xảy ra trong những năm qua.

Thật ra, tôi biết hết những chuyện này. Mặc dù tôi bị mắc kẹt trong cơ thể nhưng vẫn có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài. Song, tôi vẫn chăm chú nghe cậu ấy nói, như thể bằng cách này, tôi có thể tìm thấy dấu vết tồn tại của mình trên thế giới này trong hai năm qua.

Trước khi tạm biệt, Trần Tự nói tôi đứng yên đấy đợi cậu ấy một lúc.

Cũng đúng lúc này, tôi nhận được điện thoại của bố gọi tới.

Tôi hơi cụp mắt, cúp máy không nghe. Chưa kịp chặn số điện thoại, tôi đã nhìn thấy tin nhắn của ông ta.

"Mày không muốn tao đi tìm Trần Tự đòi tiền đâu nhỉ?"

Ngay khi điện thoại vừa kết nối, những lời mắng chửi liên tục đổ ập tới.

"Tiền tháng này đâu? Cái con vô ơn này, không phải lại làm mình làm mẩy nữa đấy chứ? Mới làm đứa con gái hiếu thảo được bao lâu đâu, bây giờ lại bắt đầu phản nghịch rồi hả?”

Mỗi tháng Thẩm Nhược Thủy đều chuyển tiền cho ông ta, lúc tám vạn lúc mười vạn, nhưng ông ta đều nướng sạch không còn một xu.

Tiền là do hệ thống cấp. Ngoại trừ việc hoàn thành nhiệm vụ ra thì tiền trong mắt hệ thống cũng chỉ là một con số, muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu. Vì vậy, ngay cả bố mẹ luôn thiên vị em trai cũng phải nghe lời Thẩm Nhược Thủy răm rắp.

Tôi lên tiếng cắt ngang lời m.ắ.ng c.h.ử.i của ông ta: "Ông lại nướng sạch vào bài bạc rồi, đúng không?"

Giọng ông ta lắng xuống vài phần, cố giả vờ hung dữ: "Mày quan tâm nhiều thế làm gì, nhanh chuyển tiền qua đây…"

"Tôi sẽ báo cảnh sát." Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời quang, bình tĩnh nói: “Nếu ông còn gọi điện cho tôi hay Trần Tự đòi tiền nữa, tôi sẽ báo cảnh sát t.ố c.á.o ông.”

Những năm qua, vì muốn yên tĩnh mà Thẩm Nhược Thủy mặc cho ông ta chìm đắm trong cờ bạc; điều này chỉ khiến ông ta trở nên t.ệ h.ạ.i hơn. Còn tôi không có tiền và cũng sẽ không đưa tiền cho ông ta.

Tiếng m.ắ.ng ch.ử.i từ bên kia vẫn không ngừng truyền đến: "Đáng ra tao nên bóp ch.ế.t mày từ lúc mày còn trong trứng nước chứ không nên để mẹ mày sinh mày ra."

Khố.n k.iếp.

Tôi thẳng tay cúp điện thoại.

Tôi đã nhận được vô số cuộc gọi như thế này. Điều khác biệt duy nhất là Thẩm Nhược Thủy có thể xử lý một cách dễ dàng, mà tôi ngoài chạy trốn thì dường như chẳng còn con đường thoát thân nào nữa.

Tôi ngồi xổm trên mặt đất và nhìn chằm chằm vào vũng nước cho đến khi chiếc hộp được nhét vào tay tôi. Nhìn cọ vẽ và phấn màu trước mặt, tôi cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Năm nhất đại học, sau khi chiếm lấy cơ thể tôi thì Thẩm Nhược Thủy chỉ chuyên tâm công lược Trần Tự, từ đó cũng không còn lên lớp nữa. Nếu không phải Trần Tự kiên quyết không đồng ý, có lẽ Thẩm Nhược Thủy sẽ bỏ mặc cơ thể này của tôi trượt môn, thôi học.

Trần Tự chạy đến bên tôi, có gì đó lóe lên trong đôi mắt đen tuyền ấy: "Giảo Giảo, mừng cậu quay về!"

Cậu ấy không kìm nén được nụ cười: "Còn nữa, sinh nhật vui vẻ!"

Tôi ngẩn ra.

Tôi của lúc đó không hiểu được cảm xúc trong mắt cậu ấy rốt cuộc có ý nghĩa gì. Ngay cả bàn tay đang cầm hộp của tôi dường như cũng cảm nhận được hơi nóng còn vương vấn.

Tôi cố kìm nước mắt, không nhịn được chuyển ánh nhìn: "Ừm, cảm ơn. Tớ rất thích nó."

Ngày đầu tiên lấy lại quyền kiểm soát cơ thể, cho dù mọi chuyện dường như lại tồi tệ như cũ nhưng hình như cũng không đến nỗi quá bi thảm.

3

Đầu tôi đau quằn quại.

Dường như Thẩm Nhược Thủy vẫn còn ở trong cơ thể tôi, thi thoảng tôi có thể nghe thấy lời nói của cô ta.

Mỗi lần tỉnh lại, tôi đều phải nằm im một lúc mới có thể xoa dịu cơn đau đầu như búa bổ.

Sau một tuần lấy lại quyền kiểm soát cơ thể, cuộc sống của tôi dường như đã quay lại đúng với quỹ đạo ban đầu.

Thẩm Nhược Thủy đã trốn học một thời gian dài. Lúc đầu, ánh mắt mọi người có phần kinh ngạc khi thấy tôi đến lớp, một tuần trôi qua thì cũng dần thấy quen.

Nghe nói tôi đã đi học lại, Diệp Lê cũng tìm đến. Hồi năm nhất, hắn rất thích trêu chọc tôi. Hắn là thiếu gia nhà tài phiệt chân chính, lúc đó tôi chỉ có thể nhẫn nhịn thầm mắng trong lòng.

Sau này, khi Thẩm Nhược Thủy khống chế cơ thể tôi, cô ta rất biết cách đối phó với Diệp Lê.

Sách bị đổ nước lên, tôi cũng chỉ yên lặng ngước mắt nhìn rồi lấy giấy lau khô.

Thấy hắn còn định giở trò, tôi cau mày.

"Nếu cậu thấy đôi tay thừa thãi quá thì ch.ặ.t đi."

Diệp Lê sửng sốt một lúc, đi quanh tôi hai vòng, tặc lưỡi cảm thán: “Sao thế, Hà Giảo? Cứ làm nũng với tôi như thường ngày thì tôi sẽ bỏ qua cho cậu, không phải sao?”

Thấy tôi không trả lời, hắn bĩu môi: "Sao hả, lại quay về thời còn làm học sinh giỏi rồi à? Thật là nhạt nhẽo, vô vị."

Tôi chỉ siết chặt cây bút trong tay.

Nếu là Thẩm Nhược Thủy thì cô ta sẽ cùng Diệp Lê trốn học đến hộp đêm uống rượu, chơi bời rồi. Cô ta sẽ cố ý uống say mèm, sau đó gọi điện thoại cho Trần Tự khiến cậu ấy nổi gi.ận.

Tôi nhớ có một lần, khi Trần Tự tìm thấy cô ta trong một quán bar sang trọng thì bắt gặp tay Diệp Lê sắp sờ đùi tôi. Trần Tự sắc mặt lạnh lùng, mím môi muốn kéo Thẩm Nhược Thủy đi.

Nhưng sao Diệp Lê có thể chịu để Thẩm Nhược Thủy rời đi như vậy? Hắn khăng khăng cản lại, đương nhiên là cuối cùng phải kết thúc bằng một cuộc chiến.

Còn Thẩm Nhược Thủy chỉ uể oải ngồi trước bàn rượu, chống cằm thích thú nhìn hai người con trai đ.ánh nhau vì mình.

Trên đường về phòng ngủ, một người bạn cùng trọ gọi tôi lại, có vẻ hơi do dự: "Hà Giảo, dạo này tâm trạng cậu không tốt hả?"

Cô ấy tiếp tục nói: "Cứ có cảm giác dạo này cậu không thích nói chuyện, lại giống như lúc mới nhập học vậy?"

Tôi sững sờ một lúc, hơi cụp mắt xuống: "Không sao, mình chỉ… cảm thấy cơ thể không được khỏe mà thôi."

Cô ấy thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi. Mọi người đều lo cậu đã gặp khó khăn gì đó, đột nhiên trở lại như trước đây."

Tôi im lặng một hồi, hỏi ngược lại: "Mình trước đây không tốt sao?"

"Đương nhiên không tốt rồi." Cô ấy vẫy tay và vội vã rời đi, như thể đang rất bận: "Lúc đó cậu u ám ch.ế.t đi được, mọi người đều không dám nói chuyện với cậu. Như bây giờ vẫn là tốt nhất, cậu tuyệt đối đừng quay lại như lúc trước nhé!”

Đúng vậy.

Tôi chính là thế đấy.

Vô vị và tẻ nhạt.

Không được mọi người yêu thích.

Tôi cụp mắt xuống, không nói thêm gì nữa.
 
Vùng Biển Rực Cháy
Chương 2


4

Những cơn đau đầu ngày càng dồn dập.

Tôi không biết một ngày nào đó khi tỉnh dậy, liệu bản thân có lại bị nhốt lại trong chính cơ thể mình hay không. Muốn nói nhưng không thể nói, muốn cử động nhưng không thể.

Kiến thức trong hai năm đã bị trì hoãn rồi, tôi không theo kịp những bài học trên lớp. Những lúc tự học sau giờ lên lớp, Trần Tự đều ở bên cạnh tôi. Chỉ là không biết có phải cảm giác của tôi sai rồi không, tôi luôn cảm thấy đôi khi cậu ấy sẽ xem tôi như Thẩm Nhược Thủy.

Những lúc tôi học hành mệt mỏi, cậu ấy sẽ hỏi có muốn đi chơi vòng quay mặt trời không, khi đi siêu thị sẽ vô thức lấy kem vị dâu tây cho tôi.

Những thứ đó đều là thói quen của Thẩm Nhược Thủy.

Thẩm Nhược Thủy rất thích ngồi vòng quay mặt trời vì cô ta cho rằng đây là cách thúc đẩy tình cảm nhanh nhất.

Cô ta sẽ dựa gần Trần Thiệu khi vòng quay mặt trời lên đến đỉnh, không gian khép kín và nhỏ bé ấy sẽ nhanh chóng tràn đầy không khí ám muội.

Bình thường Trần Tự sẽ lạnh lùng né tránh những nụ hôn mời gọi của cô ta, chuyển tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó buông lời nói: "Đừng dùng cơ thể cô ấy làm những chuyện gh.ê t.ở.m như thế này."

Thẩm Nhược Thủy cũng không tức giận, chỉ mỉm cười nắm lấy gấu áo cậu ấy.

Sau đó, pháo hoa rực rỡ n.ổ tung trên đầu hai người họ.

Chuyện mà Thẩm Nhược Thủy muốn làm, Trần Tự mãi mãi không bao giờ ngăn cản được.

Cô ta dùng cơ thể tôi để uy h**p, vừa đ.ấ.m vừa xoa. Khi Trần Tự dùng giọng điệu mỉa mai đồng ý với cô ta, cô ta sẽ nắm lấy tay cậu ấy làm nũng, nói cậu là tốt nhất.

Nhưng tôi không biết làm nũng.

Tôi sợ độ cao, không thích ngồi vòng quay mặt trời, cũng không thích ăn kem vị dâu tây.

Thẩm Nhược Thủy yếu đuối mỏng manh, không thể chịu khổ, đi bộ mệt mỏi sẽ tùy hứng muốn Trần Tự cõng.

Bên ngoài thư viện, mưa to xối xả. Nước mưa ngập mặt đất, những hạt mưa to bằng hạt đậu rơi xuống, bắn nước tung tóe.

Tôi thấy Trần Tự ngồi xổm xuống một cách tự nhiên, để lộ phần lưng.

Giây phút đó, tôi cảm thấy nước mắt mình không thể kìm nén được nữa.

Trước khi Trần Tự kịp nhận ra tôi là Hà Giảo chứ không phải Thẩm Nhược Thủy thì cơ thể cậu ấy đã phản ứng trước rồi. Đó là ký ức đã khắc sâu trong cơ thể của cậu ấy.

Tôi nắm chặt chiếc ô, nghiến chặt răng thốt ra từng chữ một: "Trần Tự, tớ là Hà Giảo."

Tôi là Hà Giảo, người có thể vứt ô cùng cậu ấy chạy nhảy trong cơn mưa rào, không phải Thẩm Nhược Thủy thích làm nũng với cậu ấy.

5

Tôi và Trần Tự im lặng cả đoạn đường. Mưa rất to, dường như đã ướt đẫm ống quần.

Tôi muốn nói với Trần Tự, không sao đâu, nhận nhầm tôi là cô ta rất bình thường mà.

Bình thường sao?

Có lẽ vậy. Nói đến cùng thì họ đã ở bên nhau trong suốt hai năm qua.

Nhưng cổ họng dường như bị nghẹn lại, tôi không thể nói ra bất cứ điều gì.

Lúc bị Thẩm Nhược Thủy và hệ thống nhốt lại trong cơ thể, không phải tôi chưa từng sợ hãi. Chỉ là lúc đó tôi biết, trên thế giới này vẫn còn Trần Tự.

Ngay cả khi cha mẹ thích Thẩm Nhược Thủy hơn, bạn học cũng thích Thẩm Nhược Thủy hơn, nhưng trên thế giới này vẫn còn Trần Tự đang đợi tôi trở về.

Vì vậy, sau này tôi đã rất cố gắng giành lại quyền kiểm soát cơ thể, dù đứng trước sự u.y h.i.ế.p của Thẩm Nhược Thủy và hệ thống, tôi cũng chưa từng sợ hãi.

Nhưng hiện tại mọi thứ dường như đã không còn như ban đầu nữa.

Trần Tự vứt chiếc ô trong tay, ch.ết lặng trong cơn mưa xối xả.

Cậu ấy nhìn tôi với đôi mắt ngấn lệ: "Cậu có thể trả cơ thể này lại cho cô ấy không?"

Tôi đứng ch.ế.t lặng tại chỗ. Cơn ớn lạnh lan đến mọi ngóc ngách, từng ngón tay tôi như đông cứng lại.

Trả cho ai?

Thẩm Nhược Thủy sao?

Nhưng cơ thể này vốn dĩ là của tôi cơ mà?

Tôi run rẩy trong cơn mưa một lúc lâu, nặn ra một nụ cười xấu xí, gần như cười ra nước mắt.

Mọi điều kỳ lạ những ngày qua dường như đều đã có câu trả lời.

Tại sao Trần Tự luôn chìm đắm trong suy nghĩ, tại sao Trần Tự luôn nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã.

Nhưng mà…

Tại sao lại như vậy?

Tôi nghe thấy tiếng cười của Thẩm Nhược Thủy.

Tim tôi đ.a.u nh.ó.i. Cơn đau đầu dữ dội lại ập đến, trước mắt tối sầm. Tôi đứng không vững, ngã gục trên nền đất lầy lội.

Nhưng cái lạnh trong tim dường như còn khó chịu hơn cả cơn mưa lạnh giá.

Tôi cảm thấy rõ ràng đầu ngón tay mình đang run lên, sức lực cũng mất dần, như thể tôi sắp mất đi thứ gì đó.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, tôi nhìn thấy Thẩm Nhược Thủy lại lần nữa chiếm lấy cơ thể tôi.

Cô ta hạnh phúc sà vào lòng Trần Tự.

"Trần Tự, em trở về rồi đây!"

Vì vậy, từ đầu Thẩm Nhược Thủy đã cố tình trả lại quyền kiểm soát cơ thể cho tôi. Trước giờ cô ta chưa từng từ bỏ Trần Tự.

Bởi vì cô ta biết, chỉ khi mất đi mới nhận ra điều quý giá nhất.

6

Sau khi tôi lấy lại được cơ thể trong khoảng thời gian ngắn, lại bị Thẩm Nhược Thủy đá văng, linh hồn của tôi bị cô ta bỏ rơi không chút do dự.

Có lẽ vì trong lòng vẫn còn chấp niệm, linh hồn tôi vẫn chưa tan biến, thay vào đó lại bị mắc kẹt bên cạnh Trần Tự.

Tôi nhìn thấy Thẩm Nhược Thủy thay thế tôi, sống ở thế giới này.

Cô ta xử lý chu toàn mọi việc, vì vậy tất cả mọi người đều yêu thích cô ta.

Còn những người trước đã từng quen biết tôi xem sự thay đổi của "tôi" là "tỉnh ngộ".

"Từ một người trầm lặng, nhạt nhẽo, cậu ấy biến thành một cô gái nhiệt tình, tươi vui."

Từ hôm đó trở đi, Thẩm Nhược Thủy không hề giấu giếm tình yêu và mong muốn chiếm hữu đối với Trần Tự. Bọn họ hẹn hò, ôm ấp, chỉ duy nhất một điều là không hôn.

Khi môi Thẩm Nhược Thủy sắp chạm vào môi Trần Tự, Trần Tự hơi nghiêng đầu, tránh đi. Cậu ấy mím chặt môi, thấp giọng xin lỗi: "Xin lỗi, anh..."

Khi ấy, Thẩm Nhược Thủy tỏ ra đau lòng và bối rối: "Anh vẫn còn nhớ về cô ta sao?"

Trần Tự lặng im không nói.

Thẩm Nhược Thủy cố kìm nước mắt, hất tay Trần Tự ra: "Nhưng lúc đầu người anh chọn là em mà, vì vậy cô ta không thể quay lại nữa đâu."

Cô ta nói hai bọn họ biết rất rõ là chính cô ta đánh cắp cơ thể tôi trước, vì vậy bây giờ cô ta đồng ý cho Trần Tự một chút thời gian.

Linh hồn tôi không thể rời khỏi Trần Tự quá xa. Tôi lặng lẽ theo sau Trần Tự, nhìn cậu ấy bước về phía trước.

Bước chân cậu ấy dừng lại dưới ánh đèn đường mờ ảo.

Trần Tự cố hết sức ngẩng đầu lên, nhìn vầng trăng khuyết treo cao trên trời, trong mắt không có một giọt lệ, nhưng tôi luôn cảm thấy cậu ấy đang cố giấu giếm một điều gì đó, một niềm đ.a.u và nỗi buồn không thể nói thành lời.

Linh hồn của tôi giẫm lên cái bóng của cậu ấy, trong đầu nảy ra một số suy nghĩ phức tạp: Rốt cuộc cậu đang buồn chuyện gì? Rõ ràng cậu đã có được thứ cậu muốn rồi mà?

Biến cố đến rất nhanh, Thẩm Nhược Thủy thậm chí không có thời gian và sức lực đi tìm Trần Tự để đòi câu trả lời vì cô ta đang bận bảo lãnh người ở đồn cảnh sát.

Ông Hà Thịnh – người được gọi là bố tôi, đã bị bắt nhốt rồi.

Hôm đó, sau khi gọi điện đòi tiền không thành, cuối cùng Hà Thịnh nghĩ cách tìm bạn học của "tôi" mượn tiền, thậm chí còn u.y h.iếp t.ống ti.ề.n.

Nếu như là trước đây thì những chuyện như thế này chắc chắn sẽ không bao giờ thành công, bởi vì tôi không có bạn bè. Tôi cố tình tránh xa mọi người, dù cho người khác tỏ ra thân thiện, tôi cũng không bao giờ đến gần.

Vì tôi sợ nếu như có một ngày Hà Thịnh ra tay với những người bên cạnh tôi, cái ông ta nhận lại hiển nhiên là sự từ chối của người khác. Vậy nên, tôi sẽ không và cũng không thể có bạn bè.

Nhưng Thẩm Nhược Thủy thì khác. Cô ta rất nổi tiếng, Hà Thịnh dùng danh nghĩa của cô ta để đi mượn tiền, cuối cùng bất chấp tất cả, tham lam muốn vơ vét tiền của. Cô ta đã tốn rất nhiều tiền để bảo lãnh Hà Thịnh ra ngoài.

Thẩm Nhược Thủy vốn dĩ không cần phải làm như vậy. Hà Thịnh suốt ngày tìm cô ta đòi tiền sẽ chỉ khiến cô ta thấy phát phiền.

Nhưng danh tiếng rất quan trọng, lúc đó Thẩm Nhược Thủy đã có chút danh tiếng trên mạng xã hội.

Có lẽ nghề nghiệp của Thẩm Nhược Thủy trước khi bị ràng buộc với hệ thống là diễn viên, vì vậy bộ phim truyền hình kinh phí thấp mà cô ta đóng vai chính đã lập tức thành công vang dội.

Trước đây, khi bị mắc kẹt lại trong cơ thể, tôi từng nghe Thẩm Nhược Thủy và hệ thống nói chuyện. Hệ thống nói Thẩm Nhược Thủy đến thế giới này để nghỉ phép. Vì vậy, cô ta không có bất kỳ nhiệm vụ phức tạp nào, cũng không phải lo lắng về sự sụp đổ hình tượng của nhân vật. Cô ta thậm chí có thể thừa nhận thân phận thật sự với Trần Tự, sau khi nhiệm vụ công lược thành công cũng không cần rời khỏi thế giới này.

Nếu muốn sống trong ánh đèn sân khấu hào nhoáng thì cô ta phải giải quyết những rắc rối trước mặt.

Khi Thẩm Nhược Thủy đang vò đầu bứt tóc giải quyết chuyện của Hà Thịnh, Trần Tự âm thầm ở bên cạnh cô ta. Cậu ấy như một người yêu hoàn hảo, dịu dàng và kiên nhẫn ở bên cạnh, khiến Thẩm Nhược Thủy không thể phát hiện bất kỳ điều kì lạ gì.

Chỉ có tôi biết rằng sau khi trở về nhà, cậu ấy sẽ sẽ chà rửa cánh tay từng động vào Thẩm Nhược Thủy đến mức ửng đỏ.

Hầu như mỗi ngày cậu ấy đều phải dựa vào thuốc ngủ mới có thể miễn cưỡng chợp mắt.

Rõ ràng ước mơ của cậu ấy là trở thành một ca sĩ nổi tiếng, nhưng cây đàn ghi-ta trong góc đã sớm phủ đầy bụi. Bản nhạc đang viết dở cũng bị vứt vào một xó, cậu ấy chưa từng động vào lần nữa.

Nhưng mà, tại sao chứ?

Rõ ràng ngay từ đầu tôi mới là người bị bỏ rơi, nhưng tại sao biểu hiện của cậu ấy lại giống như vẫn luôn hoài niệm về tôi của ngày xưa?

Cậu ấy như thể phân thành hai nhân cách, một người phục tùng Thẩm Nhược Thủy vô điều kiện, một người khác lại chán ghét Thẩm Nhược Thủy đến mức chỉ cần chạm vào cô ta thôi thì cơ thể cũng tự động phản kháng.

Trần Tự có một chiếc ví da màu đen. Mỗi lần tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng lúc nửa đêm, cậu ấy luôn ôm chặt chiếc ví ấy trong lòng. Trước giờ Thẩm Nhược Thủy chưa từng biết đến sự tồn tại của chiếc ví này.

Linh hồn của tôi càng ngày càng yếu ớt, có lẽ rất nhanh thôi sẽ biến mất khỏi thế giới này.

Ý thức của tôi dần dần mơ hồ.

Lại một lần nữa tôi nhìn thấy Trần Tự chà xát những nơi bị Thẩm Nhược Thủy chạm vào đến mức đỏ tấy lên.

Sự khác biệt của lần này là, cậu ấy nhét một lượng lớn thuốc an thần vào miệng mà không có biểu hiện gì trên khuôn mặt. Tôi vô thức giơ tay định giật lấy lọ thuốc trong tay cậu ấy, nhưng tay tôi lại xuyên qua cơ thể cậu ấy.

Tôi không thể ngăn cản.

Khi lọ thuốc lăn xuống và chiếc ví da màu đen tuột khỏi tay Trần Tự, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy thứ trong ví.

Trong đó chỉ có một tấm ảnh.

Khi ấy tôi vừa mới nhập học, tràn đầy mơ mộng và ước vọng về cuộc sống ở đại học, bị kéo đến tượng đài đá trước cổng trường để chụp ảnh.

Trần Tự cầm máy ảnh nói, cậu cười lên chút đi.

Tôi ngượng nghịu nhếch khóe môi, không biết đặt tầm mắt vào đâu mới tốt.

Kết quả ảnh được in ra quả nhiên xấu đến mức cạn lời. Tôi gục đầu xuống, hơi chán nản.

Trần Tự xoa xoa đầu tôi, giọng nói đầy vui vẻ: "Giảo Giảo, có muốn đi ngắm biển với tớ không?"

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, nhưng đối diện lại là máy ảnh của Trần Tự.

Tấm ảnh thời thanh xuân với nụ cười tươi trên mặt ấy được chụp rồi lưu lại trong điện thoại di động của Trần Tự.

Đây là ký ức cuối cùng có liên quan đến Trần Tự của tôi.
 
Vùng Biển Rực Cháy
Chương 3


7

Hình như tôi đã mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ, tôi tên Hà Giảo. Sau khi Thẩm Nhược Thủy trả lại cơ thể cho tôi, vì Hà Thịnh mà tôi phải gánh trên lưng một khoản nợ rất lớn. Những kẻ đòi nợ đã tìm đến tận trường học gây rối, giáo viên phụ đạo cuối cùng đã lựa lời ám chỉ tôi nên nghỉ học.

Trần Tự vẫn luôn ở bên cạnh tôi. Cậu ấy bắt đầu đi hát ở quán bar để giúp tôi trả nợ. Trong đêm khuya thanh vắng, khi tôi sắp không thể gắng gượng được nữa, cậu ấy sẽ nói với tôi: "Giảo Giảo, đây không phải là lỗi của cậu."

Sau này, Trần tự đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng như ước nguyện. Khi tôi và cậu ấy cuối cùng cũng giải quyết xong hết mọi chuyện, Thẩm Nhược Thủy lại lần nữa quay lại chiếm lấy cơ thể tôi.

Lúc này, tôi mới biết biết hóa ra cô ta chưa từng rời khỏi cơ thể tôi. Đối với cô ta, cơ thể này chỉ là một một trò chơi không có sự trừng phạt mà thôi.

Khi tôi cho rằng mọi thứ đều đã kết thúc tốt đẹp thì cô ta lại khống chế tôi, nở nụ cười á.c đ.ộ.c: "Mùi vị từ thiên đường rơi xuống địa ngục không tồi chứ?"

Sau đó, khi Trần Tự vượt sóng ngược gió vội vã đuổi đến nơi, cô ta đã dùng cơ thể tôi nhảy từ tầng hai mươi tám xuống ngay trước mắt Trần Tự.

Tôi tỉnh dậy từ trong mơ.

Thực tế và giấc mơ làm tôi dường như hoàn toàn s.ụp đ.ổ, tôi đờ đẫn nhìn vào lòng bàn tay mình.

Tôi không hiểu tại sao mình vẫn còn sống, cũng không hiểu tại sao bản thân lại ở trong cơ thể người khác.

Tôi nhìn mình trong gương với khuôn mặt xa lạ, toàn thân run rẩy, đầu đau như muốn nổ tung.

Tôi chưa từng nghĩ rằng bản thân vẫn còn sống, đây như là một món quà đơn giản từ ông trời.

Vì vậy nên? Tại sao tôi lại ở trong cơ thể người khác?

Không khó để tôi nghĩ đến bản thân mình khi còn đi theo Trần Tự trong trạng thái linh hồn.

Trần Tự rốt cuộc đã làm gì?

Vì khó có thể bù đắp nên muốn nhường cho tôi sao?

Sau khi đem cơ thể của tôi nhường cho Thẩm Nhược Thủy, cảm thấy cắn rứt lương tâm nên muốn đoạt lấy cơ thể của người khác để đền bù cho tôi à?

Nhưng rõ ràng cậu ấy đã tổn thương tôi, giờ lại muốn động đến những người không liên quan vì cái gọi là cảm giác tội lỗi?

Tôi hít một vài hơi thật sâu và buộc mình bình tĩnh lại.

Điều duy nhất tôi biết chính là bây giờ đã là năm năm sau kể từ khi cơ thể tôi bị chiếm đoạt lần nữa.

Sau khi bộ phim chiếu mạng đó nổi tiếng, Thẩm Nhược Thủy đã ký hợp đồng với công ty mô giới, vô số kịch bản tốt và đạo diễn nổi tiếng đã tìm đến sau khi biết tin. Cô ta giành được danh hiệu nữ diễn viên xuất sắc nhất vào năm ngoái với một bộ phim ăn khách.

Còn Trần Tự được truyền thông khen ngợi là một ca sĩ, nhạc sĩ có thực lực. Từ một người hát trong quán bar vô danh, cậu ấy trở thành ca sĩ nổi tiếng người người nhà nhà đều biết, cuối cùng trở thành một ngôi sao sáng rực trên bầu trời đêm.

Còn những chuyện liên quan đến Hà Giảo lại thật sự chỉ như một cơn á.c m.ộ.ng không đáng nhắc đến.

Tôi đã tìm mọi cách để có được vé cho buổi ra mắt phim của Thẩm Nhược Thủy. Trần Tự sẽ hát bài hát chủ đề của bộ phim trong buổi ra mắt và đây là cơ hội duy nhất để tôi tiếp xúc với cậu ấy, cũng là cơ hội duy nhất để tôi làm sáng tỏ mọi chuyện.

Đoàn làm phim đã đánh tiếng xong xuôi với giới truyền thông, giới truyền thông cũng rất nhiệt tình hỏi hết câu này đến câu khác. Khi hỏi đến dự định tiếp theo của Trần Tự, cả hội trường ngập tràn thổn thức.

Giới truyền thông hỏi thẳng: "Mọi người ở đây đều biết rằng, có tin đồn nữ diễn viên chính Hà Giảo trong phim Mắt Bão và ca sĩ hát ca khúc chủ đề Trần Tự từng là mối tình đầu của nhau trước khi nổi tiếng. Bây giờ, ca sĩ Trần Tự thậm chí còn hoãn tất cả lịch trình để đến hát ca khúc chủ đề… Không biết mối tình giữa hai người có phải là thật không?"

Khi nghe những lời đó, Thẩm Nhược Thủy nở nụ cười ngượng ngùng, ngay cả nam diễn viên bên cạnh cô ta cũng không khỏi cười trêu chọc.

Trần Tự rất bận rộn với chuyến lưu diễn toàn quốc nhưng vẫn sẵn lòng hoãn tất cả lịch trình vì Thẩm Nhược Thủy, không chỉ thu âm bài hát chủ đề mà còn tham gia buổi ra mắt. Người hâm mộ dưới hàng ghế của buổi ra mắt phim đã phát cuồng. Nào là biết nhau từ nhỏ, nào là đồng hành và ủng hộ lẫn nhau… Hầu như ai cũng đang chờ đợi phản hồi của đương sự về mối quan hệ tình cảm này.

Tôi không thể nghe rõ hoàn chỉnh câu trả lời.

Tôi lẩn vào trong bóng tối, nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh.

Nhìn thấy Thẩm Nhược Thủy sử dụng cơ thể tôi, tùy ý chiếm lấy cuộc sống của tôi, tôi vô thức cảm thấy buồn nôn.

Đối với Thẩm Nhược Thủy, tôi là một đoạn tiếp diễn trong cuộc đời cô ta. Có lẽ cô ta đã sớm chết trong thế giới của mình nhưng lại chiếm đoạt cơ thể tôi, thay đổi quỹ đạo cuộc đời tôi.

Cô ta có thể dễ dàng giải quyết tất cả các vấn đề của tôi thông qua hệ thống, sau đó sử dụng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình, rồi mỉm cười tự nhiên dưới ánh đèn sân khấu.

Không, không chỉ như vậy.

Có thể nói, thứ mà cô ta đang tận hưởng là mấy chục năm đời người mà cô ta c.ư.ớ.p đ.o.ạ.t.

Hệ thống từng nói thế giới này là dành cho Thẩm Nhược Thủy nghỉ ngơi thư giãn. Cô ta muốn những ánh nhìn khao khát và tha thiết của mọi người đổ dồn lên bản thân mình nên đã thiết lập con đường sự nghiệp cho "cơ thể này" theo cách mà cô ta quen thuộc và mong muốn nhất.

Tôi dựa vào tường để bình tĩnh lại rồi vươn tay che mắt, bật cười thành tiếng.

Nhưng ánh đèn sân khấu cũng có thể phóng đại từng khuyết điểm và yếu điểm của một người. Cũng như Thẩm Nhược Thủy chưa từng nhận ra, những thứ cô ta hao phí sức lực để đạt được này đã trở thành điểm yếu lớn nhất của cô ta từ lâu.

8

Sau khi nghĩ thông suốt, tôi không còn cố chấp với việc tìm Trần Tự để tra hỏi câu trả lời nữa. Tôi trang điểm lại và cẩn thận che đi khóe mắt đỏ hoe của mình.

Khi tôi rời đi, buổi ra mắt phim đã kết thúc.

Giây phút bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi nhìn bóng dáng trước mặt, tim thậm chí còn đập nhanh hơn.

Trần Tự.

Có lẽ ông trời luôn thích trêu ngươi người khác như thế này. Vào khoảnh khắc tôi gần như đã từ bỏ Trần Tự thì cậu ấy lại xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi cụp mắt xuống, lướt qua cậu ấy như người lạ.

Đương nhiên cậu ấy không thể nhận ra tôi. Suy cho cùng thì khi nhìn vào trong gương, ngay cả tôi cũng cảm thấy bản thân thật xa lạ, khó tránh khỏi khỏi hoảng hốt vài lần.

Chưa đợi tôi hoàn toàn rời khỏi, lại có một giọng nói quen thuộc từ bên ngoài vọng vào. Thẩm Nhược Thủy và người khác lôi lôi kéo kéo nhau đi vào nhà vệ sinh.

Cũng chính vào lúc đó, có người đã nắm lấy cổ tay tôi, đẩy tôi vào phòng vệ sinh nữ, còn tiện tay kéo theo tầm biển báo màu vàng ghi "đang sửa chữa" ở trong góc.

Cửa phòng nhanh chóng được đóng lại, Trần Tự gần như đã ôm trọn tôi vào lòng.

Tôi cố gắng kiềm chế sự hoảng hốt lúc đó. Siết chặt các đầu ngón tay, tôi ngừng thở trong giây lát, không cử động, âm thầm cách xa cậu ấy.

Cậu ấy liếc nhìn tôi, không nói lời nào.

Thẩm Nhược Thủy có vẻ hơi khó chịu, giọng nói của cô ta vừa tức giận vừa ấm ức: "Anh đủ rồi đấy. Tôi chỉ là tham gia một buổi ra mắt phim, anh đừng có suốt ngày nghi ngờ lung tung được không? Bên cạnh anh có nhiều ong bướm v* v*n như vậy, tôi có từng nói gì chưa?"

Giọng người đàn ông nghe có phần quen thuộc. Anh ta cười giễu cợt: "Hà Giảo, cô nhớ cho rõ, tôi bỏ ra nhiều tài nguyên cho cô nổi tiếng như vậy không phải để cô lật lọng, sáng nắng chiều mưa, day dứt khôn nguôi với Trần Tự."

Trong lòng tôi đầy kinh ngạc.

Chưa nói đến mối quan hệ của Thẩm Nhược Thủy và người đàn ông kia, điều quan trọng nhất là trước khi tôi nhập vào cơ thể này, Thẩm Nhược Thủy và hệ thống dường như không gì là không làm được. Tại sao bây giờ cô ta lại phải dựa vào người khác để được nổi tiếng?

Tôi không quan tâm Trần Tự đang đứng gần, bình tĩnh lấy điện thoại ra và bấm ghi âm.

Giây phút nhấn vào nút ghi âm, tôi giật mình nhớ ra rằng người trước mắt chính là nhân vật chính trong cuộc trò chuyện kia.

Trước đây cậu ấy có thể nhường cơ thể tôi cho Thẩm Nhược Thủy thì bây giờ cũng có thể giải quyết mối nguy cơ tiềm ẩn là tôi để bảo vệ danh tiếng cho cô ta.

Ngay cả chiếc mũ trên đầu cậu ấy trông cũng rất là xanh.

Tôi khẽ mím chặt môi, giấu điện thoại ra sau lưng một chút. Quả nhiên Trần Tự đã chú ý đến hành động nhỏ của tôi.

Trước đây cũng vậy. Lúc đó, bất kể là tôi lén lút tổ chức sinh nhật bất ngờ cho cậu ấy hay không tinh ý làm hỏng dù là chuyện rất nhỏ thì trước nay cũng chưa từng giấu giếm được điều gì trước mắt Trần Tự.

Trần Tự cũng chưa bao giờ cố ý trêu chọc tôi. Cậu ấy sẽ mỉm cười và hơi nheo mắt trong giây lát, sau đó sẽ bình thản nhìn sang nơi khác… Dung túng hết thảy mọi chuyện của tôi.

Giống như bây giờ vậy.

Tôi suýt chút nữa đã đắm chìm trong ánh mắt của cậu ấy.

Tôi suýt chút nữa đã nhận nhầm cậu ấy là Trần Tự của tôi.

Tôi suýt chút nữa đã cho rằng cậu ấy đã nhận ra mình.

Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, chiếc ốp lạnh lẽo giúp tôi tỉnh táo.

Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng phòng khi Trần Tự mở cửa ra và vạch trần mọi chuyện, cũng đã tính tới trường hợp tôi bị cậu ấy uy h**p xóa đoạn ghi âm.

Nhưng cậu ấy không làm thế.

Cậu ấy giống như nhiều năm trước, không nói gì, chuyển tầm nhìn ra khỏi điện thoại của tôi, khóe môi cũng cong thành một đường cong rất đẹp.

Sau đó không thay đổi sắc mặt, cũng bấm vào nút ghi âm trên điện thoại di động của chính mình.

Tại sao chứ?

Cậu ấy và Thẩm Nhược Thủy thật sự đã hoàn toàn cắt đứt rồi sao?

Không lẽ cậu ấy không để ý tới mối quan hệ của Thẩm Nhược Thủy và người đàn ông kia sao?

Cậu ấy yêu quá hóa hận rồi sao?

Lông mi tôi không ngừng run rẩy, đầu óc rối bời. Tôi không muốn suy nghĩ thêm nữa, đành phải cố gắng tập trung sự chú ý vào hai người bên ngoài phòng vệ sinh.

"Chẳng lẽ anh cho rằng những năm qua tôi đi theo anh là vì nhắm vào những tài nguyên anh đem đến sao?" Thẩm Nhược Thủy không trực tiếp trả lời vấn đề liên quan đến Trần Tự mà chỉ khóc nức nở, nói to để lấp l**m: "Diệp Lê, hóa ra anh luôn xem tôi là loại người như vậy."

À…

Tôi chợt nhận ra, hóa ra là anh ta.

Chẳng trách tôi cảm thấy giọng nói vừa rồi rất quen tai. Hèn gì những năm qua trong giới giải trí, Thẩm Nhược Thủy thuận buồm xuôi gió và có nhiều tài nguyên tốt như vậy, hóa ra là nhờ Diệp Lê.

Có lẽ từ nhiều năm trước, Thẩm Nhược Thủy đã tính sẵn đường cho tương lai nên khi ấy mới một bên công lược Trần Tự, một bên khác lại quyến rũ Diệp Lê.

Diệp Lê có hơi cáu kỉnh. Bọn họ lại cãi thêm vài câu, cuối cùng mọi chuyện cũng êm xuôi khi Thẩm Nhược Thủy khóc sướt mướt, nhìn mà đau lòng.

Âm thanh mơ hồ của những nụ hôn xuyên qua khe cửa, thậm chí nhiệt độ giữa các vách ngăn dường như cũng tăng lên.

Bọn họ có lẽ đã bị đánh lừa bởi biển cảnh báo ở bên ngoài nên chưa từng nghĩ còn có người khác trong phòng vệ sinh.

Tôi và Trần Tự dựa rất gần nhau. Tôi khó chịu lùi lại nửa bước vào trong góc. Trước khi tôi kịp hành động thì Trần Tự đã giơ ngón trỏ lên ấn vào môi tôi, mang theo chút hơi ấm.

Cậu ấy hơi cụp mắt, hàng lông mi dày rủ xuống tạo ra một cái bóng nhỏ.

Toàn thân tôi cứng ngắc. Tôi ngước mắt lên, chỉ thấy Trần Tự khẽ lắc đầu rồi vội vàng rút tay về.

Không lâu sau, Thẩm Nhược Thủy làm nũng bằng chất giọng mềm mại: "Em muốn tài nguyên của Lộ Nghiên."

Diệp Lê dường như cũng bị nụ hôn vừa rồi hớp hồn. Anh ta hơi do dự nói: "Tài nguyên của Lộ Nghiên không dễ động vào. Cô ta đã làm gì động đến em rồi?"

Thẩm Nhược Thủy vẫn dùng giọng điệu ấm ức như cũ: "Anti fan luôn nói tài nguyên của em là đồ rởm. Họ vẫn luôn lấy Lộ Nghiên ra bắt nạt em, em không vui."

Sau khi bọn họ rời đi một lúc lâu, tôi mới đẩy cửa đi ra.

Trước khi đi, Trần Tự lạnh lùng gọi tôi lại: "Cô này, phiền cô xóa đoạn ghi âm lúc nãy đi."

Máu toàn thân tôi như thể ngừng chảy trong khoảnh khắc đó. Tôi nắm chặt lòng bàn tay, rõ ràng muốn bình tĩnh phản bác lại, nhưng ngay cả giọng nói cũng run cầm cập.

"Dựa vào đâu chứ?" Tôi kìm lại nước mắt chực trào ra: "Vừa rồi anh cũng ghi âm lại, không phải sao?"

Thế mà tôi lại ngây thơ cho rằng khi nhìn thấy bộ mặt khác của Thẩm Nhược Thủy, Trần Tự sẽ không dung túng và bảo vệ cô ta nữa.

Cũng đúng, trước cái ngày Trần Tự bảo tôi nhường cơ thể lại cho Thẩm Nhược Thủy, có lẽ cậu ấy đã nhìn thấu bộ mặt thật của cô ta từ lâu rồi. Nhưng cậu ấy vẫn yêu Thẩm Nhược Thủy như con thiêu thân lao vào lửa. Đây là điều tôi không thể ngăn cản, cũng không có cách nào ngăn chặn.

Những giọt nước mắt nóng rát kìm nén đã lâu cuối cùng vẫn rơi xuống, nỗi chua xót trong lòng khiến tôi ngạt thở. Tôi không quay đầu lại, cũng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ biết chạy trốn.

Ở phía sau, Trần Tự chỉ khẽ thở dài một hơi. Cậu ấy nhẹ nhàng khẳng định thân phận tôi: "Giảo Giảo."

Tôi không thể đi ra ngoài.

Không biết Trần Tự đã. nhận ra tôi bằng cách nào. Cậu ấy nắm lấy cổ tay tôi, dùng tay lau nhẹ những giọt nước mắt trên má tôi.

Tôi quay mặt đi, tay cậu ấy khựng lại giữa không trung.

Một lúc sau, cậu ấy tự nhiên thu tay lại, tiếp tục nói: "Cậu có thể không xóa đoạn ghi âm gốc, nhưng làm ơn đừng phát tán đoạn ghi âm, được không?"

Tôi nhếch mép mỉa mai, trực tiếp ngắt lời cậu ấy: "Trần Tự, cậu đã bao giờ thấy hổ thẹn với tôi chưa?"

Cậu ấy hoàn toàn ch.ế.t lặng.

"Cậu thấy áy náy với tôi nên đã cướp cơ thể của người khác đưa cho tôi, giống như cách mà Thẩm Nhược Thủy cướp đi cơ thể của tôi." Tôi che giấu những ngón tay đang run rẩy và nói ra sự thật một cách bình tĩnh: "Cậu có biết những ngày qua tôi đã sống như thế nào không? Mỗi tối tôi đều cảm thấy sợ hãi, sợ chủ nhân cơ thể này k.ế.t li.ễ.u đời mình vì tôi."

"Tôi điều tra qua rồi, mối quan hệ xã hội của cơ thể này rất đơn giản, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở cô nhi viện. Điểm tương đồng giữa chúng tôi là cả hai đều có tính cách hướng nội, thích vẽ tranh, nhưng cô ấy đã trở thành một họa sĩ nổi tiếng trên mạng xã hội bằng sự nỗ lực của bản thân."

"Tôi như đang đánh cắp thời gian và tính mạng của người khác vậy, mỗi giây mỗi phút tôi đều sám hối và tự trách." Tôi cố kìm nén sự đau nhức nơi chóp mũi, hốc mắt đỏ hoe: "Tôi sợ không thể nào trả lại cơ thể cho cô ấy. Rõ ràng cô ấy mới là người vô tội nhất trong chúng ta nhưng lại phải mất đi cuộc đời mình vì cảm giác hối lỗi nực cười của cậu."

"Mối thù với Thẩm Nhược Thủy, tôi nhất định sẽ trả lại cô ta." Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy của Trần Tự: "Về phần cơ thể này, nếu tôi không có cách nào trả lại thân thể cho cô ấy, tôi cũng sẽ không bao giờ cướp đi cuộc đời không thuộc về mình."

Sắc mặt Trần Tự lập tức trắng bệch như tờ giấy. Cậu ấy mạnh bạo nắm lấy cổ tay tôi: "Cậu định làm gì?"

Tôi đột nhiên nhớ tới trạng thái linh hồn của mình khi ở bên Trần Tự, trả lời: "Tôi sẽ tự mình thiết lập kết cục cho bản thân, khả năng là c.h.ế.t vì uống thuốc quá liều."

Như thể hoàn toàn thua cuộc, Trần Tự tiều tụy nhắm mắt lại, môi nhợt nhạt, răng run rẩy. Cậu ấy nói rất chậm nhưng rõ ràng từng câu, từng chữ: "Hà Giảo, tôi không cho phép cậu làm vậy."

Cổ họng cậu ấy khô khốc, giọng nói trầm khàn đầy mệt mỏi: "Lỗi tại tôi đã không nghĩ đến cảm giác của cậu. Cậu vốn bị Thẩm Nhược Thủy cướp mất cơ thể, đương nhiên không thể chấp nhận việc mình sống trong thân xác người khác."

"Tuy nhiên, cậu có thể yên tâm." Cậu ấy dần buông lỏng tay, các đốt ngón tay trắng bệch: "Cơ thể này không phải do tôi cướp của người khác đâu. Trước khi cậu xuất hiện, cô ấy chỉ là một cái vỏ rỗng không có linh hồn mà thôi. Nó hoàn toàn thuộc về cậu, vì vậy cậu không cần lo lắng."

Đôi mắt đen láy đó ngước lên: "Tôi không muốn thấy cậu lại mắc sai lầm như Thẩm Nhược Thủy nên mới hy vọng cậu xóa đoạn ghi âm đó đi. Còn những điều cậu muốn làm, tôi sẽ thay cậu hoàn thành nó."

Cậu ấy khó nhọc nói: "Nếu hận tôi có thể khiến cậu buông bỏ…"

"... Vậy cậu cứ hận đi." Trần Tự nói.

9

Sau ngày hôm đó, tôi thường xuyên có những giấc mơ.

Đôi khi là quá khứ đã qua với Trần Tự, đôi khi là những giấc mơ tôi chưa từng thấy trước đây.

Tôi mơ thấy sau khi chiếm lấy cơ thể tôi, không phải Thẩm Nhược Thủy giả vờ trả lại cơ thể cho tôi để hoàn thành nhiệm vụ, mà là do Trần Tự nhiều lần khởi động thế giới mới để tôi có thể xuất hiện trở lại.

Mỗi sự lựa chọn khác nhau sẽ mở ra một nhánh khác nhau, giống như những vũ trụ song song.

Trần Tự đã đến vô số thế giới song song, cuối cùng tìm được thế giới nơi Thẩm Nhược Thủy trả lại cơ thể cho tôi. Ở thế giới song song đó, tôi bị buộc thôi học vì khoản nợ cờ bạc cao ngất ngưởng của Hà Thịnh, người được gọi là cha tôi.

Sau rất rất nhiều năm, Trần Tự và tôi đã trải qua bao ngày tháng cơ cực, cuối cùng chúng tôi cũng trả hết nợ.

Ngay khi chúng tôi sắp sửa thoát khỏi bóng tối và chạm tới ánh sáng, Thẩm Nhược Thủy lại chiếm lấy cơ thể tôi rồi nhảy khỏi tầng hai mươi tám, rơi xuống ngay trước mặt Trần Tự.

Lúc đó Trần Tự mới biết rằng chỉ cần Thẩm Nhược Thủy không rời khỏi thế giới nhiệm vụ, cô ta có thể cướp lại thân xác tôi bất cứ lúc nào.

Vì vậy, Trần Tự lại thất bại.

Tôi giãy giụa trong cơn ác mộng, không thể phân biệt thật giả, cũng không biết được chân tướng.

Trần Tự không chịu cho tôi biết lý do và nỗi khổ tâm của cậu ấy, tôi thậm chí còn nghi ngờ những giấc mơ hão huyền và vô lý này là do tự tôi tạo ra để lừa dối bản thân mình.

Chính tiềm thức của tôi đã biện hộ cho Trần Tự. Ở cảnh cuối cùng trong mơ, tôi thấy Trần Tự dường như đang thỏa thuận với ai đó.

Để đổi lấy một cơ thể hoàn toàn mới cho tôi, cậu ấy dùng đôi mắt của mình làm giao dịch. Vì vậy, thế giới của cậu ấy chỉ còn lại hai màu đen trắng.

Khi tỉnh dậy, người tôi nhễ nhại mồ hôi lạnh, quần áo ướt sũng dính vào lưng khiến tôi hốt hoảng.

Tôi không biết rốt cuộc mình có nên tin vào những giấc mơ hoang đường và kỳ lạ này hay không. Rõ ràng tôi không muốn tin nhưng lại không thể tìm ra lời giải thích nào khác cho hành vi của Trần Tự.

Tôi cuộn mình trong góc, vùi đầu vào đầu gối, buộc bản thân bình tĩnh lại.

Đột nhiên, tôi dường như nhìn thấy Trần Tự – một Trần Tự bị Thẩm Nhược Thủy chạm vào nên cảm thấy ghê tởm đến mức cọ rửa đỏ tấy cả tay; một Trần Tự không thể ngủ ngon giấc, chỉ đành dựa vào thuốc an thần để miễn cưỡng đi vào giấc ngủ; người từ bỏ cuộc đời mình để đi vào vô số thế giới song song, người không thể nhìn thấy bất kỳ màu sắc nào nữa vì muốn cho tôi một cơ thể hoàn toàn mới.

Khi hoàn hồn, tôi thấy tay mình đã ướt đẫm nước mắt.
 
Vùng Biển Rực Cháy
Chương 4


10

Không bao lâu sau, tài nguyên của Lộ Nghiên quả nhiên được chuyển giao cho Thẩm Nhược Thủy.

Đó là một bộ phim được đầu tư rất hoành tráng. Những bức ảnh tạo hình nhân vật đều đã được tung ra, nhưng vì nhà đầu tư lớn nhất đã bị thay thế bởi tập đoàn nhà họ Diệp nên cuối cùng nữ chính bị đổi từ Lộ Nghiên thành Thẩm Nhược Thủy.

Người hâm mộ của cả hai nhà đều đang cãi nhau sứt đầu mẻ trán, thi thoảng tôi cũng nhảy vào thêm dầu vào lửa.

Trước khi tôi đăng xuất khỏi trang web, điện thoại đã tự động lướt đến một video. Nội dung chính là vào ngày công chiếu phim, một số phương tiện truyền thông đã đề cập đến tin đồn về mối tình đầu giữa Trần Tự và Thẩm Nhược Thủy.

Trong video, Thẩm Nhược Thủy lén lút nhìn Trần Tự, sau đó nhanh chóng chuyển dời ánh mắt như muốn che đậy, nhưng vành tai của cô ta đã đỏ bừng rồi, khóe môi khẽ nhếch lên như không nhịn được nữa: "Tôi và anh Trần Tự đã quen biết nhau từ rất lâu rồi. Chúng tôi…"

Vào đúng lúc này, Trần Tự cắt ngang lời Thẩm Nhược Thủy.

Cậu ấy lạnh lùng và bình tĩnh, thậm chí không có bất kỳ cảm xúc nào trong đôi mắt đen láy kia: "Không quen. Ca khúc chủ đề được thu âm vì đạo diễn chính của bộ phim là bạn thân lâu năm của tôi. Còn lý do lịch trình lưu diễn bị hoãn lại là vì địa điểm tổ chức xảy ra vấn đề về thời tiết, gặp phải bão chứ không hề liên quan đến buổi ra mắt phim."

Trần Tự khẽ mỉm cười, nhìn cánh phóng viên rõ ràng đang rất hoang mang: "Anh có hiểu ý tôi không? Hay là để tôi nói rõ hơn chút nữa?"

Nụ cười lúng túng của Thẩm Nhược Thủy như đóng băng trên khuôn mặt.

Sau khi kết thúc, video sẽ tự động phát lại. Tôi xem đi xem lại video trong sự bàng hoàng, dù nước mắt tuôn trào như mưa nhưng đáy mắt tôi vẫn chất chứa nụ cười.

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt thấy mình thật ngu ngốc.

Video là do fan hâm mộ của Lộ Nghiên đào ra. Họ đã đăng lại đoạn phỏng vấn này, cả nhóm ch.ửi m.ắng Thẩm Nhược Thủy là chuyên gia ăn cắp tài nguyên.

Ban đầu, nữ chính của bộ phim này vốn không phải là Thẩm Nhược Thủy, Trần Tự cũng nhận thu âm ca khúc chủ đề trước khi đổi nữ chính thành Thẩm Nhược Thủy.

Người hâm mộ của Lộ Nghiên tức giận nói Thẩm Nhược Thủy đúng là thèm khát sự nổi tiếng, ngay cả Trần Tự ở giới âm nhạc cũng tránh không kịp.

Trần Tự không muốn tôi ra tay nên tôi không vội vã công bố đoạn ghi âm đó. Đoạn ghi âm này không phải điểm chí mạng; hơn nữa, bây giờ Thẩm Nhược Thủy có Diệp Lê chống lưng, dù tôi có công bố thì nó cũng sẽ bị anh ta dìm xuống, thậm chí còn gây rắc rối cho tôi.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ hoàn toàn nghe theo lời Trần Tự. Tôi không ngừng xuất hiện bên cạnh Trần Tự, khai thác thông tin mình muốn từ miệng cậu ấy.

Ví dụ như, lý do Thẩm Nhược Thủy không sử dụng hệ thống mà phải dựa vào Diệp Lê là vì hệ thống của cô ta giờ đã xuống cấp và ngưng hoạt động.

Một ví dụ khác là Thẩm Nhược Thủy từng có khả năng giải quyết chuyện Hà Thịnh đòi tiền thông qua hệ thống, nhưng giờ cô ta đã mất đi hệ thông nên chỉ có thể cố gắng hết sức để dập tắt vụ bê bối nợ nần cờ bạc của Hà Thịnh. Nhiều năm dung túng cho Hà Thịnh giờ đã trở thành thứ chống lại cô ta.

Điều chiếm lấy tâm trí tôi đã thay đổi từ Thẩm Nhược Thủy sang Trần Tự. Nhiều lần tôi tự hỏi liệu những giấc mơ đó có thật hay không.

Tôi nhanh chóng tìm ra cách để kiểm chứng giấc mơ.

Trần Tự vẫn luôn trốn tránh tôi. Cậu ấy luôn nghĩ rằng chỉ cần cách xa cậu ấy một chút thì tôi sẽ không bị liên lụy.

Mãi về sau, khi tôi chặn ở cửa phòng làm việc của cậu ấy, sắp bị bảo vệ lôi đi, Trần Tự mới cản lại như đã cam chịu số phận.

Cậu ấy bị tôi kéo đến xưởng vẽ. Thứ được trưng bày là một bức tranh tôi vẽ dở, vẫn chưa được tô màu.

Tôi rất tự nhiên đưa màu vẽ đã pha xong cho Trần Tự, ra hiệu nên sửa màu sơn ở chỗ này như thế nào.

Tay Trần Tự dừng lại một chút nhưng vẫn nhận lấy bút lông.

Từ đầu đến cuối, cậu ấy không hề thắc mắc, không nhận ra màu vẽ có vấn đề, cũng không hề nghi ngờ màu vẽ tôi đưa cho.

Có lẽ trong tim cậu ấy, bức tranh này có ánh hoàng hôn rực rỡ lúc mặt trời lặn và biển xanh lấp lánh.

Đáng tiếc là không phải.

Ánh nắng rực rỡ của mặt trời bị cậu ấy tô thành màu đen, mặt biển cũng không phải là một mảng xanh lấp lánh.

Màu vàng chói và màu đỏ rực lửa đặt cạnh nhau, cả một vùng biển rộng lớn phản chiếu màu sắc chói lóa, như đốt lên từng ngọn lửa trong ánh mắt.

Ngọn lửa bất ngờ bùng lên trong bóng tối, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt mọi thứ bẩn thỉu.

Giống như một vùng biển lửa rực cháy.

Tôi nhìn vùng biển rực cháy trong bức tranh này, nước mắt trực chờ rơi xuống.

Trần Tự thấy tôi không có động tĩnh gì, muốn quay đầu qua nhìn tôi: "Tôi vẽ không đẹp sao?"

Tôi đứng phía sau, vươn tay chặn đầu cậu ấy để cậu ấy không nhìn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên mặt tôi.

Vậy nên, giấc mơ là sự thật.

Vứt bỏ cuộc sống của chính mình xuyên tới các thế giới song song là thật, vì tôi mà từ bỏ mọi sắc màu trên đời cũng là thật.

Tôi cố gắng đè nén tất cả chua xót, đau đớn trong lòng, chớp chớp mắt mỉm cười nói: "Không, rất đẹp."

Bức tranh vùng biển rực cháy này, thật sự rất đẹp.

"Đẹp đến mức khiến tôi nhớ lại nhiều năm trước, cậu đã từng nói rằng sẽ đưa tôi đi ngắm biển, nhưng cuối cùng cậu đã thất hứa."

Trần Tự kéo lấy tay tôi và nhìn tôi trầm ngâm: "Bây giờ cậu đã dũng cảm hơn rất nhiều rồi."

Như nhớ ra điều gì đó, cậu ấy bất giác nhếch nhẹ khoé môi: "Vậy cũng tốt. Sau này cho dù không có tôi, cậu cũng sẽ không dễ dàng bị người khác ức h**p nữa."

Nghe vậy, tôi giật mình, miễn cưỡng nở nụ cười: "Đừng chuyển đề tài. Trần Tự, cậu còn nợ tôi một lần đi ngắm biển đấy."

Tôi cố kìm nén nước mắt và nhìn đi chỗ khác.

Sao lại có người cam tâm tình nguyện thiêu đốt chính mình làm mồi lửa để đổi lấy vùng biển vô tận?

Sao lại có người vì tình yêu, không ngại ngần đốt cháy cả biển?

11

Tôi gửi đoạn ghi âm đó cho người đứng sau Lộ Nghiên.

Thẩm Nhược Thủy có lẽ không biết bản thân đã gây ra rắc rối gì.

Lúc mới ra mắt tài nguyên của Lộ Nghiên rất kém. Cô từng làm việc bán thời gian trong rạp hát và đóng vai phụ không tên không tuổi. Sau nhiều năm lăn lộn trong giới, cuối cùng nhờ thực lực của mình, cô đã có được một lượng lớn người hâm mộ. Từ một nữ diễn viên hạng bảy, hạng tám vô danh trở thành một nữ diễn viên hạng nhất thế hệ mới.

Người chống lưng của cô hẳn là cũng có máu mặt. Rốt cuộc thì không ai biết rằng bố mẹ của Lộ Nghiên là đạo diễn nổi tiếng trong giới, vị hôn phu của cô là một đại gia bất động sản, nghe nói còn có ý định lấn sân sang lĩnh vực điện ảnh và truyền hình.

Sở dĩ tôi biết được những điều trên là nhờ vào chức danh họa sĩ và blogger của cơ thể mới này.

Lúc đầu, tôi theo dõi siêu thoại* của Lộ Nghiên chỉ vì mục đích châm lửa, không ngờ một fan hâm mộ lớn trong siêu thoại đã trò chuyện riêng với tôi để ngỏ ý xin một bức vẽ. Fan hâm mộ này rất kín tiếng và bí ẩn, có thể nói là kẻ điên cuồng số một trên con đường phản bác tin đồn tiêu cực thay Lộ Nghiên.

(*Siêu thoại (超话) tương tự như một group trên Facebook. Mỗi người nổi tiếng hay nhân vật đều sẽ có 1 siêu thoại chính thức. Bất kỳ tin tức gì liên quan tới người nổi tiếng, nhân vật đều sẽ được đính kèm siêu thoại để giúp gia tăng độ nhận diện, mức độ thảo luận.)

Những bản vẽ xin được từ tôi thường xuyên xuất hiện trong các hoạt động chung giữa Lộ Nghiên và một doanh nghiệp bất động sản, fan hâm mộ lớn này chưa bao giờ cố tình che giấu danh tính của mình.

Lặp lại nhiều lần như vậy, muốn không đoán ra cũng khó.

Tôi gửi cho anh ta đoạn ghi âm. Không bao lâu sau, tập đoàn nhà họ Diệp đứng sau Diệp Lê gặp khủng hoảng nặng nề.

Nếu thị trường chứng khoán cứ tụt mãi không tăng thì ngay cả tài nguyên của Thẩm Nhược Thủy cũng sẽ bị ảnh hưởng, những vụ bê bối cờ bạc của Hà Thịnh cũng sẽ bị đào ra. Trước đây Thẩm Nhược Thủy có hệ thống và Diệp Lê giúp che giấu thông tin, nhưng bây giờ đã không còn nữa.

Ngày tin tức về vụ bê bối bị tiết lộ, Thẩm Nhược Thủy vẫn cố tỏ ra đáng thương. Mãi cho đến khi có tin đồn rằng các bộ phận liên quan đã mở hồ sơ điều tra, cô ta mới hết hy vọng, không hó hé gì nữa.

Cùng lúc đó, tôi và Trần Tự đang trên đường đến bãi biển.

Trần Tự cuối cùng cũng thực hiện được lời hứa năm đó.

Tất cả những điều này dường như đến một cách rất khó tin, đẹp tựa một giấc mộng mong manh.

Nhưng những thứ đẹp đẽ thường không bền lâu.

Khi Thẩm Nhược Thủy lái xe đâm về phía chúng tôi, Trần Tự đã nghiêng người để bảo vệ tôi trong vòng tay cậu ấy.

Chiếc xe bị lật nghiêng, tôi được bảo vệ rất cẩn thận, đầu choáng váng một chốc đã có thể tỉnh lại.

Từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy Trần Tự chảy nhiều máu đến vậy. Tôi luống cuống không viết làm cách nào để chặn lại những vết thương ấy, nước mắt cũng rơi không ngừng.

Chiếc xe bốc lên khói trắng, tôi không biết nó sẽ phát nổ hay không. Người qua đường lần lượt xuống xe gọi xe cứu thương, tôi ôm Trần Tự, nhìn cậu ấy phun ra từng ngụm máu lớn.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy bất lực như vậy, muốn nói rằng cậu đừng chảy máu nữa được không, Trần Tự, tôi thực sự rất sợ mất cậu.

Trần Tự cố mở miệng, dường như muốn nói gì đó nhưng cổ họng không ngừng chảy máu, tôi làm thế nào cũng không ngăn được.

Cậu ấy cố hết sức vươn đầu ngón tay lên, chỉ nhẹ vào trán tôi.

Giống như một nụ hôn – một nụ hôn đầy ước muốn, nhưng đã phải rời xa.

Trong mắt cậu ấy có sự quyến luyến và nhẹ nhõm.

"Giảo Giảo." Giọng cậu ấy rất nhỏ, rất nhỏ, tôi gần như không thể nghe rõ: "Cậu nhất định sẽ có một tương lai vô cùng tươi đẹp."

Những người qua đường đến giúp đỡ nói rằng xe cứu thương sẽ mất hai phút để đến nơi, nhưng tôi đã cảm nhận được sự sống đang biến mất trong vòng tay mình.

Rất lặng lẽ, rất nặng nề, nhưng lại nhẹ tựa như lông vũ, khiến tôi có dốc hết sức cũng không thể nắm lấy.

Dường như có thứ gì đó đang chực vụn vỡ.

Tôi bất lực quỳ xuống tại chỗ, ôm Trần Tự đang hấp hối với nhịp tim ngày càng yếu, khóc như một đứa trẻ.

Trần Tự, cậu vẫn chưa đưa tôi đi ngắm biển mà.
 
Vùng Biển Rực Cháy
Chương 5


12

Thẩm Nhược Thủy chưa ch.ế.t.

Có lẽ người ác thường sống lâu, cô ta không ch.ế.t trong vụ tai nạn xe hơi gây ra bởi mưu sát này và nhanh chóng bị cảnh sát áp giải về đồn.

Sau khi nằm ở bệnh viện mười ngày nửa tháng, phán quyết cuối cùng cô ta nhận được là một án t.ù ch.ung thân.

Có lẽ cô ta đã có một cuộc sống rất thống kh.ổ trong t.ù. Khi tôi đến thăm t.ù, cả người cô ta đầy thương tích.

Cô ta nhìn tôi qua tấm kính một lúc lâu, cuối cùng kinh ngạc nhận ra: "Ồ, là cô à? Tôi nhớ hôm đó cô cũng ở trong xe."

"Xem ra Trần Tự cũng không phải kẻ si tình nhỉ. Dù không chịu chấp nhận tôi nhưng cuối cùng không phải vẫn tìm người khác sau khi cô ta ch.ế.t sao?" Cô ta cười khúc khích rồi tự biên tự diễn: "Nhưng mọi chuyện cũng không thể trách tôi được. Tôi đến với thế giới này chính là vì Trần Tự, dựa vào đâu cuối cùng người tôi đầy mùi m.á.u t.a.nh, chỉ có mình hắn ung dung chứ?"

Cô ta nhìn tôi chằm chằm, nâng cao giọng: "Thật không công bằng!"

Tôi chỉ bình tĩnh cầm ống nghe và gọi tên cô ta: "Thẩm Nhược Thủy."

Cô ta ngạc nhiên mở to mắt, gần như bổ nhào vào cửa kính, hét lên với giọng điệu kích động: "Sao cô lại biết được... rốt cuộc cô là ai?"

Người giám sát phía sau ép cô ta vào cửa kính để trấn áp. Tôi tiếp tục nói: "Lúc đầu cô muốn có được cơ thể này đến thế, vậy thì như cô mong muốn, hôm nay tôi nhường nó lại cho cô."

Tôi mỉm cười, chúc phúc từ tận đáy lòng: "Chúc cô có một cuộc đời hoàn chỉnh, một cuộc sống trọn vẹn."

Đôi mắt cô ta gần như mờ đi. Cô ta vùng vẫy dữ dội, ngay cả người giám sát cũng suýt không khống chế nổi. Cô ta dốc hết sức bình sinh, hét lớn: "Không phải tôi! Tôi không phải Hà Giảo, cô ta mới là…"

Tiếng la hét xa dần.

Lúc tôi bước ra khỏi cửa nhà giam, một giọng nói tò mò vang lên trong đầu tôi: "Nói những điều đó với Thẩm Nhược Thủy sẽ khiến cô cảm nhận được niềm vui trả thù à?"

Vào ngày Trần Tự m.ấ.t m.ạ.ng, trong đầu tôi đã xuất hiện âm thanh kỳ lạ này.

Nó nói nó chính là ý thức của thế giới. Trước đây nó luôn đi theo Trần Tự, chỉ là lần này Trần Tự đã chuyển nó sang cho tôi.

Tôi lắc đầu, trả lời nó: "Cũng không hẳn."

Nó có hơi bối rối: "Vậy tại sao cô còn muốn làm thế?"

Có lẽ là vì tôi không muốn để cô ta sống yên ổn suốt quãng đời còn lại. Cô ta nên sợ hãi, nên sám hối. Sau hôm nay, cô ta sẽ căm tức, sẽ hoảng sợ, sẽ nuối tiếc vì bản thân đã từng đi sai một nước, sẽ hối hận vì lúc trước không hoàn toàn giải quyết được tôi.

Nhưng mà, vậy thì đã làm sao?

Có thể ai đó sẽ h.à.nh h.ạ cơ thể cô ta. Từng giây từng phút chìm trong hối hận và bất an sẽ thay tôi tr.a tấ.n cô ta đến hết cuộc đời.

Tôi mua một bó hoa cúc, mang theo bức tranh vùng biển rực cháy đến mộ Trần Tự.

Sau khi đốt bức tranh đó, tôi hỏi ý thức thế giới: "Rốt cuộc Trần Tự đã quay lại thời điểm bắt đầu bao nhiêu lần?"

Để tìm ra thế giới nơi Thẩm Nhược Thủy chủ động trả lại cơ thể cho tôi, cậu ấy đã du hành qua vô số thế giới song song, lặp lại những khởi đầu mới hết lần này đến lần khác, cũng lao vào cái ch.ế.t hết lần này đến lần khác.

Ý thức thế giới im lặng một lúc rồi cho tôi xem một bức tranh khác mà tôi chưa từng thấy trước đây.

Ở đó có muôn vàn sắc xanh, bầu trời trong xanh đẹp như một hồ nước. Trên mặt đất mọc đầy những khóm hoa xanh biếc, trông như một vùng biển bao la khi gió thổi qua.

Ý thức thế giới lên tiếng: "Đây là không gian ý thức của Trần Tự trước khi ch.ế.t. Mỗi khi cậu ta mở ra một thế giới song song mới, một bông hoa nhỏ màu xanh lam sẽ nở ở đây."

"Ừm… Trước đây, lúc rảnh rỗi tôi đã lén lút đếm thử, cộng thêm lần này thì có khoảng 17.183 bông hoa."

17.283 lần.

Tôi nhẩm con số này trong lòng.

Nó ngập ngừng nói: "Thật sự không phải là tôi không giúp cô. Lúc đó vì muốn cung cấp cho cô thân thể mới tinh này, Trần Tự không chỉ m.ó.c m.ắ.t chính mình mà còn dốc hết sức lực mở ra những thế giới song song khác sau này."

"Mặc dù hệ thống của Thẩm Nhược Thủy thực sự đã bị tôi thâu tóm, sau khi mở ra một thế giới song song mới thì cũng không thể khôi phục lại hệ thống đó nữa, nhưng Trần Tự cũng hết năng lượng rồi. Nói cách khác là cậu ta không thể mở thêm một thế giới song song nào khác."

Tôi nghĩ về những giấc mơ khi mình sắp ch.ết trước đây rồi nở một nụ cười, nói với ý thức thế giới: "Có muốn làm một giao dịch với ta không?"

Đúng là Trần Tự không thể mở một thế giới song song mới, nhưng cơ thể hiện tại của tôi thì có. Nó khỏe mạnh, trẻ trung, và có tất cả năng lượng còn lại của Trần Tự.

Ý thức thế giới hào sảng đồng ý: "Đương nhiên. Những năng lượng này sẽ được sử dụng cho việc mở ra thế giới sau này. Nhưng tôi không làm ăn thua lỗ. Trần Tự đã từng sử dụng đôi mắt của mình như một vật trao đổi, vậy lần này, cô định lấy gì giao dịch với tôi?"

"Đôi tai của ta." Tôi trả lời: “Mi muốn nhìn thấy màu sắc của thế giới, vì vậy đã lấy đi đôi mắt của Trần Tự."

Tôi khẽ cười: "Vậy mi có muốn nghe âm thanh của thế giới không?"

Tình yêu là ngọn gió hư ảo.

Em đã may mắn bắt được dấu vết của tình yêu anh dành cho em từ những con sóng không bao giờ kết thúc.

13

Gần đây, tôi gặp một người rất kỳ lạ. Anh ta trầm tính và ít nói, được gọi là ca sĩ mới có thiên phú nhất.

Điều này chẳng đáng để tôi ngạc nhiên, điều khiến tôi kinh ngạc chính là dường như anh ta luôn thấu hiểu lòng tôi.

Triển lãm đầu tiên của tôi mang tên: Vùng biển rực cháy. Tôi không hiểu tại sao mình luôn cố chấp với bức tranh này, trong ngành có rất nhiều đánh giá trái chiều về nó nhưng với tôi không thèm quan tâm.

Mỗi khi ngắm bức tranh này, tôi luôn vô thức bật khóc, thấy mình như bèo dạt bồng bềnh trên biển. Hình như tôi đã quên mất điều gì đó vô cùng quan trọng.

Nhưng anh ta hiểu được bức tranh của tôi.

Có người đã vớt lấy tôi.

Rất lâu sau khi chúng tôi kết hôn, tôi vẫn không chịu thừa nhận rằng mình đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.

Một đêm nọ, hình như anh mơ thấy ác mộng, khiến tôi cũng bị đánh thức, mơ màng tỉnh dậy.

Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi.

Dường như tôi đã nghe thấy tiếng thì thầm: "Giảo Giảo, em nhất định sẽ có một tương lai tươi đẹp."

Tôi nhắm mắt lại và ôm lấy anh, lẩm bẩm: "Nhất định rồi."

Chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại và cùng nhau có một tương lai tươi đẹp.
 
Vùng Biển Rực Cháy
Chương 6


1

Ý thức thế giới được sinh ra ở thế giới đầu tiên. Lý do nó sinh ra là vì Trần Tự.

Khi ấy Thẩm Nhược Thủy đã chiếm được cơ thể của Hà Giảo, Trần Tự nghĩ đủ mọi cách vẫn không thể giúp cô quay lại.

Ý thức thế giới nghĩ một hồi rồi nói với Trần Tự: "Tôi có thể giúp cậu."

Trần Tự giật mình bởi âm thanh đột nhiên xuất hiện trong đầu. Cậu ta bình tĩnh lại rồi cảnh giác hỏi: "Ai đấy?"

Lúc đó, ý thức thế giới vẫn chưa hiểu “giao dịch” có nghĩa là gì. Nó chỉ cảm thấy Trần Tự là nam chính của thế giới, còn nó là ý thức của thế giới, vì vậy đương nhiên là nên giúp đỡ lẫn nhau.

Trần Tự sử dụng năng lượng trong cơ thể mình để liên tục quay trở lại thời điểm trước khi Thẩm Nhược Thủy chiếm giữ cơ thể của Hà Giảo.

Chỉ là cậu ta hoàn toàn không có cách nào thay đổi được việc Thẩm Nhược Thủy chiếm đoạt cơ thể. Thế giới này đã bị hệ thống nhắm vào, tất cả những gì cậu ta có thể làm là bắt đầu lại hết lần này đến lần khác.

Muốn khởi động lại dòng thời gian thì cần có một cơ hội, nói cách khác là một “nút bấm”. Trần Tự dùng cái ch.ế.t của chính mình làm “bút bấm”; nói cách khác, chỉ cần Trần Tự ch.ế.t ở thế giới này thì cậu ta có thể mở ra một thế giới song song khác.

Lúc đầu Trần Tự muốn khắc ghi nỗi đ.a.u này nên đã chọn cách ch.ế.t b.i th.ảm nhất. Sau đó, cậu ta phát hiện ra rằng vật thể rơi từ trên cao có khả năng gây thương tích cho người đi đường; hơn nữa, một thi thể nát bấy cũng có thể khiến đứa trẻ đi ngang qua sợ hãi.

Cậu ta đau lòng nhìn đứa trẻ khóc nức nở bên cạnh, tầm nhìn bỗng chốc tối sầm, sau đó hai tai ù đi, xư.ơ.ng cốt như bị ngh.i.ề.n n.á.t từng chút một.

Cậu ta miên man suy ngẫm.

Vì thế sau này, cậu ta đã điều chỉnh một phương pháp kích hoạt nút bấm nhẹ nhàng hơn.

Uống thuốc quá liều sẽ chấm dứt tất cả, và ít nhất thì nó sẽ không khiến những đứa trẻ qua đường khiếp sợ.

Ý thức thế giới không thể hiểu được hành động lặp lại liên tục này của Trần Tự. Nó cảm thấy đây là công việc vô ích, chỉ tổ lãng phí sức lực của mình. Vì thế nó ngây thơ hỏi Trần Tự như một đứa trẻ: "Làm vậy có ý nghĩa gì sao?"

"Có lẽ trong hàng ngàn thế giới, chỉ có ở một thế giới là Thẩm Nhược Thủy sẽ trả lại quyền kiểm soát cơ thể cho Hà Giảo, thậm chí xác suất còn nhỏ hơn nữa, xấp xỉ bằng không." Nó nói ra sự thật với vẻ khó hiểu.

Nhưng Trần Tự lại mỉm cười.

Việc đảo lộn thời gian quá mức đã khiến trí nhớ của cậu ta bị quá tải nghiêm trọng, thậm chí cậu ta còn khó lòng chìm vào giấc ngủ như người bình thường.

Trần Tự nuốt số thuốc đó mà mặt không đổi sắc, không chút do dự mở ra một thế giới song song khác.

"Nếu lúc này ngay cả ta cũng lựa chọn từ bỏ, vậy xác suất vĩnh viễn sẽ là không. Xác suất một phần mười triệu không phải là điều mơ hồ không thể với tới. Ta tin rằng mình sẽ tìm thấy thế giới đó, nên đối với ta, xác suất là 1."

Sau khi đồng hành cùng Trần Tự qua vô số thế giới song song, ý thức thế giới cuối cùng cũng nhận ra rằng từ đầu đến cuối nó luôn làm việc không công cho Trần Tự.

Nó giận dữ tố cáo: "Nếu nói theo cách của loài người thì cậu đang sử dụng lao động trẻ em nhưng lại không trả lương đấy!"

Trần Tự không nhịn nổi cười thành tiếng, ung dung đáp trả lại: "Như mi mà cũng tính là lao động trẻ em à?"

Ý thức thế giới không biết phản bác lại như thế nào.

Đúng vậy, e rằng tuổi của nó trong mắt loài người chính là vĩnh cửu, nhưng thật ra nó lại ngây thơ như một đứa trẻ chưa biết gì.

Nó khao khát được chạm vào thế giới như Trần Tự, khao khát được tận mắt nhìn thấy màu sắc của thế giới và lắng nghe âm thanh của thế giới, giống như một đứa trẻ tràn ngập tò mò đối với thế giới này.

Trải qua rất lâu, rất lâu sau, ngay cả ý thức của thế giới cũng sắp không thể nhớ nổi số lần lặp lại, Trần Tự quả thật đã làm được, đã tìm thấy thế giới song song mà Thẩm Nhược Thủy trả lại cơ thể cho Hà Giảo.

Mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt. Ít nhất là Trần Tự đã nghĩ như vậy.

Mãi cho đến khi Thẩm Nhược Thủy lại lần nữa chiếm đoạt cơ thể Hà Giảo và nhảy từ tòa nhà cao ốc xuống trước mặt Trần Tự, cậu ta mới hiểu ra rằng chỉ mỗi việc Thẩm Nhược Thủy trả lại cơ thể thì không hề có tác dụng. Nếu chưa đăng xuất khỏi thế giới này thì cô ta hoàn toàn có thể chiếm lại cơ thể Hà Giảo bất cứ lúc nào.

Trần Tự trầm ngâm phân tích, những đường gân trên mu bàn tay nổi lên, năm ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch. Dù ngón tay đang run rẩy rõ ràng nhưng cậu ta vẫn giả vờ bình tĩnh.

Ở thế giới song song tiếp theo, Trần Tự vẫn đi theo quỹ đạo trước đó và chờ đợi Hà Giảo xuất hiện lần nữa.

Cậu ta cố tình vờ như không phân biệt rõ giữa Thẩm Nhược Thủy và Hà Giảo để giảm bớt sự đề phòng của Thẩm Nhược Thủy, rồi nói với Hà Giảo trong cơn mưa tầm tã: "Cậu có thể trả lại cơ thể cho cô ấy không?"

Sẽ chẳng ai biết rằng trong giây phút đó, cậu ta đã đau khổ đến nhường nào.

Cậu ta không thể mở miệng giải thích với cô vì lúc này Thẩm Nhược Thủy đang lẩn trốn trong cơ thể cô. Cậu ta sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng và đau đớn của cô nhưng thậm chí còn không thể chọn cách trốn tránh, chỉ có thể ép buộc chính mình hết lần này đến lần khác cho đến khi bản thân t.ê li.ệt.

Rất lâu trước khi thế giới này mở ra, Trần Tự đã làm một thỏa thuận với ý thức thế giới. Cậu ta nói: "Không phải mi suốt ngày càm ràm ta không trả công cho mi, bắt mi làm việc không công sao? Trong thế giới tiếp theo, ta sẽ khiến Thẩm Nhược Thủy từ bỏ Hà Giảo. Mi hãy dùng năng lượng còn thừa của ta giúp cô ấy tạo ra một cơ thể mới, ta sẽ lấy đôi mắt của mình trao đổi với mi."

Ý thức thế giới đương nhiên là đáp ứng, nó đã muốn nhìn thấy màu sắc của thế giới này từ rất lâu rồi.

Nó hưng phấn như một đứa trẻ, ríu rít trong đầu Trần Tự: "Vậy lúc nào thì tôi mới có được đôi tai của anh? Tôi còn muốn lắng nghe âm thanh của thế giới này nữa."

Trần Tự mỉm cười từ chối: "Lần sau đi, ít nhất là khi nào chưa xử lý xong Thẩm Nhược Thủy thì vẫn chưa được." Một khi mất đi thính giác, cậu ta sẽ dễ dàng lộ tẩy trước mặt Thẩm Nhược Thủy.

Như mong muốn của Trần Tự, ý thức thế giới đã tạo ra một cơ thể khác. Cơ thể này khỏe mạnh và trẻ trung, không có gánh nặng không cần thiết nào, Hà Giảo sẽ tìm thấy cuộc sống thuộc về chính mình trong cơ thể này.

Sau khi quay ngược thời gian vô số lần, ý thức thế giới cũng đã trưởng thành. Nó cố gắng nuốt chửng những hệ thống xuất hiện trên thế giới này.

Nó quả thật đã lấy được năng lượng mà hệ thống kia tích lũy, tuy rằng mùi vị chẳng ra gì nhưng nó đã có được khả năng tiếp nhận các nhiệm vụ từ trung tâm hệ thống. Nói cách khác, nó đã thay thế được hệ thống kia.

Tham vọng của Thẩm Nhược Thủy đã sớm bị bành trướng. Cho dù mất đi hệ thống, cô ta vẫn ỷ vào Diệp Lê để tự tung tự tác.

Cô ta như một tội nhân bị trói trên thánh giá chờ phán xử, không hề nhận ra rằng từ lâu dưới chân mình đã chất đầy những khúc củi dày, chỉ cần một ngọn lửa nữa thôi là đủ để thiêu rụi mọi thứ.

Trần Tự vẫn ch.ế.t dưới sự trả thù của Thẩm Nhược Thủy.

Lúc đó, cậu ta đã không thể nói nên lời, nhưng nhìn cô gái đang khóc nức nở trước mặt mình, dường như cậu ta lại có rất nhiều điều muốn nói.

Ý thức thế giới biết trong khoảnh khắc đó, Trần Tự đã nghĩ những gì.

Cậu ta nghĩ…

Em yêu, hãy bước tiếp về phía trước, đừng ngoảnh đầu lại.

Chỉ cần em còn sống, muốn anh làm gì cũng được.

2

Ý thức thế giới đã rời đi sau khi hoàn tất giao dịch. Nó khá tò mò về cái gọi là hệ thống và cũng rất quan tâm đến trung tâm hệ thống kia. Nó giả trang thành hệ thống và gửi dữ liệu giả về trung tâm, cướp hết mọi thế giới mà trung tâm để mắt tới.

Ý thức thế giới chế giễu những hệ thống vô đạo đức đó. Nó không tuân theo quy định, không chỉ giúp những thế giới đó trở lại quỹ đạo bình thường mà còn lén lút chiếm năng lượng lẽ ra phải được gửi về trung tâm làm của riêng.

Nó cảm thấy bản thân tận tâm hơn nhiều so với trung tâm hệ thống. Dù sao nó cũng đã làm việc chăm chỉ lâu như vậy, thế mà thù lao nó nhận được chưa bằng một phần mười so với trung tâm.

Sau một thời gian dài, ý thức thế giới cũng trở thành kẻ thống lĩnh nhỏ trong hệ thống. Nó âm thầm xúi giục những hệ thống nhỏ khác, nghĩ rằng sớm muộn gì bản thân cũng sẽ thay thế trung tâm và phát triển ý thức thế giới ngày càng lớn hơn.

Có một hệ thống nhỏ đã nhận được nhiệm vụ từ thế giới của Trần Tự. Nó không ngờ rằng sau một thời gian dài như vậy, trung tâm lại nhắm vào thế giới đó một lần nữa.

Đây là lần đầu tiên hệ thống nhỏ thực hiện nhiệm vụ. Nó đã vượt qua huấn luyện nhập môn, vui vẻ hào hứng đặt câu hỏi: "Đại ca, hay là chúng ta cướp năng lượng của thế giới này đi!"

Ý thức thế giới cười khẩy, nghĩ thầm: "Cướp cái đầu nhà mi. Ban đầu, ông đây khó khăn lắm mới diệt trừ được cái hệ thống ch.ết ti.ệ.t ấy đấy."

Nó dọn dẹp sạch sẽ tài liệu huấn luyện nhập môn trong não của hệ thống nhỏ, lấy được quyền truy cập nhiệm vụ và lại nhìn thấy thế giới đó một lần nữa – thế giới đã sinh ra nó. Nó cảm thấy thật thần kỳ.

Sau khi lấy được thù lao, nó mở ra một thế giới mới. Ở đây, Trần Tự là ca sĩ lại không phân biệt được màu sắc, Hà Giảo là một hoạ sĩ lại không thể nghe thấy âm thanh.

Rõ ràng nhìn qua tưởng chừng sẽ không bao giờ có điểm nào giao nhau, nhưng bọn họ lại đến được với nhau.

Ý thức thế giới không hiểu nổi loại tình cảm này.

Giống như nhiều năm trước, nó không hiểu vì sao Trần Tự hết lần này đến lần khác từ bỏ năng lượng để theo đuổi một khả năng không thể xác định, Hà Giảo bằng lòng từ bỏ cuộc đời tươi sáng để đi tìm Trần Tự ở một thế giới mới.

Nó dạo chơi, nhìn ngắm thế giới rất lâu, sau khi nghĩ đi nghĩ lại thì quyết định trả thị giác và thính giác trước kia lấy được từ Trần Tự và Hà Giảo cho bọn họ. Nhiều lần lên kế hoạch chiếm quyền điều khiển hệ thống đã làm phong phú thêm nhận thức của ý thức thế giới. Nó không còn h*m m**n những thứ trước kia nữa.

Nó đánh dấu "Kết thúc" thế giới, đồng nghĩa với việc sẽ không còn hệ thống nào có thể tìm kiếm bí mật của thế giới này.

Nó tiếp tục cướp đi rất nhiều thế giới nhiệm vụ do trung tâm cung cấp, không ngừng cố gắng hướng tới mục tiêu thay thế trung tâm nhiệm vụ.
 
Back
Top Bottom