Khác Vực Linh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406532567-256-k261552.jpg

Vực Linh
Tác giả: lau_kim_ngoc
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

*Lưu ý: Đọc kĩ tên chapter, tag, giới thiệu, số chap để tránh việc khó hiểu và nhầm nội dung, có cảnh báo trước trong truyện, hãy cân nhắc với khả năng của bản thân.

Cảm ơn!

Tác giả: Lầu Kim Ngọc


Thể loại: Kinh dị toàn cầu, suy đoán, bí ẩn, chết chóc, high đam, tiểu thuyết dài,...

Văn án:
Nguyễn Nam Khang, người mang trong mình một tâm tư khó đoán.

Có những người bạn tốt.

Trần Hải Thanh, một chàng trai dịu dàng.

Anh luôn hướng ánh mắt dịu dàng ấy với một người, một người mà cả đời muốn ở bên.

Ở nơi "vực linh", nơi lòng người còn độc ác hơn quỷ.



kinhdi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Vực Sâu Chưa Đặt Tên
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vực thẳm
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • |annyeongz| khu vực thử nghiệm số 9
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • KHOÁ THUỶ TINH ( VỰC SÂU VÀ CÁNH BƯỚM )
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [EDIT/REUP] ANH ĐẾN TỪ VỰC SÂU
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • TÔI TÌM THẤY EM Ở VỰC THẲM
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vực Linh
    Chapter 1: Khởi đầu (Season 1: cảm xúc)


    Hơn 10 năm trước, tận thế kinh dị suất hiện trên toàn thế giới.

    Khu vực có Quỷ được gọi là "vực linh".

    1: Vực linh là khu vực Linh Môi tạo ra.

    Linh Môi là người mang oán hận với bất cứ thứ gì, Linh Môi là con người.

    Người mới sau khi tham gia "vực linh" có thể thức tỉnh năng lực.

    Không phải 100% có thể thức tỉnh, số người thức tỉnh chiếm 10% so với 100% con người tham gia "vực linh".

    .

    "Này này, chúng mày có về quê không?", người nói là Lê Mạnh.

    "Tao chịu."

    "Định đi du lịch."

    Một nhóm 8 người tụ tập trong ký túc xá.

    Người ngồi ghế, người ngồi dưới đất.

    Tụm lại một đống nói chuyện.

    "Hay chúng mày về quê tao chơi đi, nói về quê nhưng thực ra nói du lịch đó hơn và còn là làng Vĩnh Phúc đó nha ~~." giọng nói Lê Mạnh kèm theo chút khoe mẽ.

    Vũ Duy hỏi: "Vậy bọn tao ở đâu?"

    Lê Mạnh đáp ngay lập tức: "Tất nhiên là khách sạn rồi."

    Khi Lê Mạnh vừa nói xong mọi người liền nhìn cậu như kẻ ngốc.

    Vũ Duy hỏi theo ý ẩn dụ, ý là ai bao chỗ ở.

    Tuy là quê Lê Mạnh nhưng dòng họ, trong đó có nhà cậu ta đã chuyển đi từ vài năm trước, giờ chỉ còn nhà em họ là ở đấy.

    Nguyễn Nam Khang không nhịn được với đám bạn nữa mà lên tiếng nói: "Nhà tao cũng có khách sạn ở làng Vĩnh Phúc, nếu chúng mày không chê thì tao bao chỗ ở."

    Trong gia tộc Nguyễn có rất nhiều người mở các ngành khác nhau, đầy đủ các ngành nghề và lĩnh vực kinh tế.

    "Yeyeye đại gia Khang lên tiếng rồi kìa, còn chần chừ chi nửa."

    Lê Mạnh nhanh nhảu nói.

    Đang nói chuyện thì bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên "Anh cố giữ hết cảm xúc với cái thằng là bạn thân em.

    Còn yêu hay không thì đéo.

    Anh xin lùi vào màn đêm đen.

    Nên em..."

    "Điện thoại của ai kìa."

    Nguyễn Tố Cẩm lên tiếng nói: "Á!

    Điện thoại tao, hẹ hẹ." cậu cầm điện thoại lên rồi chạy ra ngoài nghe máy.

    Trần Hải Thanh người im lặng nhất trong đám lên tiếng nói: "Sắp 10 giờ rồi, chúng mày không về ký túc xá à?"

    "Thôi về đê, tí nữa ngủ ngoài hành lang giờ."

    Nghe xong lời nói đó, người nào người nấy thu dọn đồ đạc của mình rồi đi về.

    Vì là một phòng kí túc chỉ ở được 2 người nên trong ký túc xá chỉ còn Trần Hải Thanh và Nguyễn Nam Khang.

    Trần Hải Thanh rót cốc sữa ra, vừa rót vừa gọi: "Tiểu Khang, uống sữa rồi đi ngủ."

    "Dạ" Nguyễn Nam Khang chạy ton ton tới bên anh lấy sữa.

    Thói quen uống sữa trước khi đi ngủ là do Trần Hải Thanh tạo ra cho cậu.

    Hồi nhỏ cậu quá gầy và yếu, cũng do gia đình nhờ vả chăm sóc nên anh toàn bắt em bé của mình uống sữa trước khi ngủ.

    Dù Trần Hải Thanh có chăm cậu thế nào thì cậu cũng chẳng tăng cân.

    Trần Hải Thanh coi cậu là em bé, là người thương.

    Có lẽ vì thích thầm nên anh mới muốn làm điều gì đó tốt đẹp cho cậu.

    Trong mắt Trần Hải Thanh thì Nguyễn Nam Khang là một cậu bé ngây thơ.

    .

    Trần Hải Thanh cầm điện thoại lên nhắn tin vào nhóm: [ Này, đi ăn lẩu không? ]

    Minh Quang: [ Yeet ]

    Tố Cẩm: [ Ờ ]

    Vũ Duy: [ Ờ ]

    Đức Khánh: [ Ok ]

    Lý Nam: [ Okey]

    Lê Mạnh: [ Bao thì đi. ]

    Tố Cẩm trả lời tin nhắn Lê Mạnh: [ Thiếu gia này thiếu tiền rồi à? ]

    Lê Mạnh trả lời tin nhắn Tố Cẩm: [ Ông đây thích. ]

    Nguyễn Nam Khang: [ Mí giờ dạ, tao đang ở thư viện. ]

    Trần Hải Thanh: [ 18:30 nhé ]

    Bây giờ là hơn 17 giờ.

    Trần Hải Thanh nhắn rủ trước vì biết bọn này thế nào cũng lề mề.

    Lê Mạnh: [ Ê chơi trò này không? ]

    Vũ Duy trả lời tin nhắn Lê Mạnh: [ Trò gì? ]

    Lê Mạnh: [ Đứa nào tới muộn đứa đó trả tiền, hẹ hẹ ]

    Vũ Duy: [ Khéo khi người đó là mày đấy. ]

    Lê Mạnh trả lời tin nhắn Vũ Duy: [ Cút Cút Cút ]

    Sau đó chẳng ai nhắn tin nữa mà bắt đầu làm việc riêng của người đó.

    18:30 tại quán lẩu

    Vũ Duy cọc cằn phàn nàn: "Tao biết ngay cái thằng Mạnh đến muộn mà, mẹ kiếp."

    Nguyễn Nam Khang vội trấn an Vũ Duy: "Thôi, bình tỏm bình tỏm"

    "Bình tỏm làm thế đéo nào được, tao đang đói."

    Vũ Duy cọc cằn chất vấn.

    Tính cách của Vũ Duy vốn đã cọc cằn, mọi người cũng thông cảm và bỏ qua cho cậu.

    Nguyễn Nam Khang nói: "Mày nên ăn nhiều đá hơn, tính nóng quá."

    "Ừ."

    Quán lẩu mà mọi người đang ngồi là quán thường xuyên đi.

    Trong nhóm ai cũng thích quán này.

    Vừa sạch sẽ lại vừa nhiệt tình, thoáng mát, đồ ăn thức uống đa dạng còn ngon.

    Có nhiều loại bàn với nhiều chỗ.

    Nhưng mỗi lần đi nhóm toàn gọi bàn 10 người.

    Sức ăn của mấy người này cũng chẳng vừa.

    Gọi nhiều rồi quen.

    Minh Quang lên tiếng nói: "Gọi món chưa Thanh?"

    Trần Hải Thanh đáp: "Rồi"

    "Á á, tao tới muộn rồi huhu."

    Lê Mạnh chạy vội vàng vào, vì chạy quá nhanh mà thở hồng hộc.

    Trần Hải Thanh: "Muộn 5 phút"

    Lê Mạnh: "Được rồi, bữa này tao mời."

    Lý Nam: "Rồi có ăn không vậy?"

    Lê Mạnh: "Có mà"

    Sau đó tất cả ngồi cố định vị trí.

    Đức Khánh lên tiếng hỏi nhỏ: "Ê chúng mày, bộ bọn mình đẹp trai quá hay sao mà nhiều người nhìn thế?"

    Quả thật, từ lúc ngồi vào bàn, thỉnh thoảng lại có ánh mắt nhìn 8 người họ.

    Ai cũng biết nhưng làm ngơ, mà Đức Khánh đã hỏi thì Tố Cẩm trả lời: "Tao cũng thấy thế, chắc bọn mình đẹp trai quá hehehehe."

    Thời gian gần 19 giờ tối cũng là giờ cao điểm của quán lẩu này.

    Khách khứa bắt đầu đặt bàn, ngồi ăn kín mít.

    Bàn 8 người họ luôn luôn được những ánh mắt của các cô gái, đôi lúc có những chàng trai nhìn chằm chằm.

    Mọi người dần dần gắp thức ăn nhúng lẩu, vừa nói chuyện.

    Lý Nam: "Đúng rồi, nghỉ hè rồi, ngày nào đi thế?"

    Lê Mạnh đáp: "Trưa ngày 4/6 đi nhé.

    À chúng mày chuẩn bị đồ cho mấy ngày sắp tới đi, hẹ hẹ."

    Nguyễn Nam Khang thầm nghĩ: Sao mình cứ có cảm giác bất an làm sao thế nhỉ?.

    Cậu nghĩ xong liền vội vàng bác bỏ suy nghĩ, giờ là thời đại 4.0 rồi.

    Lê Mạnh lại nói tiếp: "Còn nữa, làng Vĩnh Phúc dạo này thấy bảo có nhiều khách du lịch lắm.

    Có cả người trong lẫn ngoài nước đó.

    Vẫn nên cẩn thận thì hơn."

    Mọi khi Lê Mạnh luôn là người cợt nhả trong lời nói nhất, nhưng hành động vẫn luôn rất uy tín.

    Bàn sau

    "Ê cốt, mấy anh trên đẹp trai quá.

    Mày lên xin Facebook đi."

    "Lỡ người ta có người yêu rồi thì sao?"

    "Mày lên xin đi mà,năn nỉ đó cốt iuu."

    "Tí bao tao ăn kem, nếu không xin được thì thôi đó nha ku."

    "Oge cốt."

    Một cô gái đứng dậy rồi đi lên phía bàn đám Trần Hải Thanh.

    Cô gái nói: "Các bạn ơi, cho mình xin in4 được không ạ?"

    Lê Mạnh phấn khích đáp: "Được chứ, bạn thêm Facebook mình đi, mấy thằng kia có người thầm thương hết rồi."

    Đức Khánh, Lý Nam Trần Hải Thanh, Minh Quang, Tố Cẩm, Nguyễn Nam Khang, Vũ Duy: "..."

    "À cũng được ạ" , sau đó cô gái đi tới bên cạnh Lê Mạnh để make friend²

    2: Make friend là kết bạn.

    Ăn song

    "Chờ tao đi trả tiền"

    Vài người còn lại đứng lên rồi ra ngoài chờ Lê Mạnh.

    Ăn xong thấy đã hơn 8 giờ, bọn họ cũng chẳng có ý định đi dạo hay đi ăn thêm.

    Về chuẩn bị vài thứ cho kì nghỉ hè.

    .

    Lê Mạnh lôi Tố Cẩm đi gọi từng phòng một.

    Sau khi bàn giao phòng kí túc xong thì tất cả đều đã tụ tập ở cổng trường.

    "Ủa ê không thằng nào đặt xe à?"

    Trần Hải Thanh đáp: "Tao đặt rồi, biết ngay thế nào chúng mày cũng quên."

    Lý Nam hỏi: "Mày đặt xe gì?"

    Trần Hải Thanh đáp: "Xe giường nằm."

    Lý Nam phấn khích trả lời: "Đại gia đại gia."

    Trần Hải Thanh bình tĩnh nói tiếp: "Hai phòng, mỗi phòng 4 người.

    Phòng số 7 và số 8."

    "Bíp bíp bíp" tiếng còi xe cắt đứt những lời nói.

    Chiếc xe có màu đỏ, nhìn từ ngoài khá to.

    Nhìn thế nào cũng không hình dung được là sẽ có giường nằm kiểu gì.

    Cửa xe đã mở sẵn chỉ chờ đám người bước lên.

    Khi bước lên, cách phân bố bên trong làm một số thằng chưa được đi xe giường nằm bỡ ngỡ.

    Họ liền đi tìm phòng và phân chia, xem ai sẽ ở với ai.

    Đức Khánh, Lý Nam, Minh Quang, Tố Cẩm phòng số 7.

    Còn lại phòng số 8.

    Khi vừa bước vào phòng lại sảy ra cuộc cãi vã giữa Lê Mạnh và Nguyễn Nam Khang.

    Tuy phòng khá nhỏ nhưng cũng vừa đủ.

    Không được rộng lắm.

    Giường trên xe là giường tầng.

    Mà ai cũng thích giường dưới.

    Lê Mạnh chửi: "Con mẹ nó, tao không biết, tao muốn giường này."

    Nguyễn Nam Khang cũng chẳng chịu thiệt chửi lại: "Thì sao, ông đây cũng muốn."

    Trần Hải Thanh và Vũ Duy: "..."

    Vũ Duy lên tiếng thì thầm vào tai Trần Hải Thanh : "Vợ ai người nấy nhường nhé, cãi một hồi cái quay ra đánh nhau thì chết dở."

    Nghe lời nói thì cứ ngỡ như Vũ Duy rất ghét Lê Mạnh, nhưng thực chất là tình đơn phương.

    Trần Hải Thanh bình tĩnh "ừm" một tiếng.

    Vũ Duy đi tới bên cạnh Lê Mạnh nói: "Được rồi, tôi nhường giường bên kia cho cậu.

    Đừng cãi nữa, ồn chết đi được."

    Lê Mạnh nghe câu đầu còn thấy tên Vũ Duy này biết điều, nghe tới câu sau liền bắt đầu nổi quạo quát: "Con mẹ nó, mày bảo tao ồn á!"

    Vũ Duy, Nguyễn Nam Khang, Trần Hải Thanh: "..."

    Vũ Duy thầm nghĩ: Nhóc này có cần bắt trọng điểm sai chỗ không vậy trời.

    Thích cậu ta khổ thật đấy.

    Thương lượng một lúc cũng tách được Lê Mạnh và Nguyễn Nam Khang ra.

    Phòng bên cạnh thì lại im lặng, bọn họ đa phần đều khá mệt.

    Vào phòng thì mỗi người một giường rồi đi ngủ.

    Chẳng mảy may tới phòng khác.

    Đây là một chặng đường dài 8 giờ đi xe.

    .

    Khách sạn Light³

    3: Light là ánh sáng.

    Lê Mạnh hỏi Nguyễn Nam Khang: "Ê mày, sao để tên khách sạn là Light vậy?"

    Nguyễn Nam Khang trả lời: "Mày hỏi người đặt tên ý."

    "Ủa thế khách sạn nhà mày mà..."

    "Nhà tao nhưng tao có biết đâu, lần đầu tới."

    Đức Khánh chờ Nguyễn Nam Khang nói xong mới lên tiếng: "Đi đường 8 tiếng, chúng mày không mệt hay gì, còn đói nữa chứ.

    Đệt, thằng nào bảo tới đây thì đi dạo chợ hả."

    Lý Nam trả lời: "Tao"

    Tất cả không ngờ tới, đồng loạt nhìn Lý Nam.

    Họ không phải bất ngờ vì câu nói của Đức Khánh.

    Mà bất ngờ vì tất cả đều không biết Lý Nam đã nói câu đó.

    Lê Mạnh hỏi luôn nghi ngờ trong lòng: "Sao bọn tao không biết mày nói khi nào.

    Àaaa, hay là chúng mày nhắn riêng rồi quên nhắn nhóm hả?"

    Lý Nam đáp: "Ủa tao có nhắn mà, lúc ở trên xe đó."

    Lần này thì tất cả đều bất ngờ.

    Trên xe không có wi-fi, mà trong nhóm chẳng ai đang ký 4G trừ Lý Nam và Đức Khánh.

    Trần Hải Thanh hỏi: "Định đứng đây như trai bao à?"

    Lê Mạnh nói: "Đi lấy thẻ phòng cất đồ rồi tụ tập ở sảnh nha."

    Trần Hải Thanh đáp: "Tắm rửa xong thì đi, hôi quá."

    Lê Mạnh "..."

    Lý Nam nói: "Giờ là 18 giờ, khoảng 1 tiếng nữa thì xuống sảnh."

    Nguyễn Nam Khang vội nói một câu: "Tao bảo để sẵn 8 phòng riêng rồi."

    Nghe xong, mỗi người một thẻ phòng rồi đi tới nơi mà mình sẽ ngủ.

    18:30

    "Sao có dòng chữ chảy máu lơ lửng trước mặt vậy?"

    Nguyễn Nam Khang tự hỏi bản thân.

    Cậu nghi hoặc bước ra khỏi phòng tắm thì thấy Trần Hải Thanh cũng có dòng chữ máu ở trước mặt.

    Trần Hải Thanh ở phòng của cậu cũng có nguyên nhân.

    Do Nguyễn Nam Khang để vài thứ linh tinh trong vali anh.

    "Cạch" tiếng mở cửa vang lên, Trần Hải Thanh đang ngờ vực liền quay sang thấy trước mặt Nguyễn Nam Khang cũng có dòng chữ y hệt.

    Nguyễn Nam Khang vừa bước ra, trên người chỉ mặc mỗi áo choàng tắm.

    Nhìn thoáng qua có thể thấy được hai núm hồng hồng thoát ẩn thoát hiện qua lớp vải.

    Những giọt nước nhỏ giọt trượt tự trên tóc xuống mặt, giọt nước dọc theo làn da chảy tới xương quai xanh, thấm vào chiếc áo choàng tắm.

    Nguyễn Nam Khang hỏi: "Đây là gì?

    Trò gì vậy nè?"

    "Trò chơi đoán cảm xúc: Mỗi lượt chọn ngẫu nhiên 2 người.

    Thời gian bắt đầu 00:00 ngày 4/6."

    Trần Hải Thanh: "Đi tắm đã, tí hỏi bọn kia xem thấy dòng chữ đỏ này không."

    Chú thích: Dòng chữ máu chỉ hiện lên với người mới và người tham gia vực linh mới.
     
    Vực Linh
    Chapter 2: Trò chơi đoán cảm xúc


    Nói xong, Trần Hải Thanh chẳng chờ Nguyễn Nam Khang đáp lại mà phi thẳng về phòng.

    Việc nhìn thấy người thương mặc gợi cảm như thế không có phản ứng mới lạ.

    Trần Hải Thanh chạy về phòng mà chẳng mảy may để ý có người đứng ở cuối hành lang.

    Một người có hình dáng kì lạ.

    .

    7:5 Sảnh khách sạn

    Người xuống đầu tiên là Lý Nam, lần lượt là những người còn lại.

    Một đám trai trẻ lại còn đẹp xao xuyến lòng người tụ tập lại ở sảnh khách sạn khiến ai đi ngang qua cũng phải ngước nhìn.

    Lê Mạnh là người đầu tiên mở miệng lên hỏi trước: "Chúng mày có thấy dòng chữ đỏ biết chảy máu ở trước mặt không?

    Lúc nãy ý."

    Cả đám liếc nhìn nhau, đồng thanh nói "có".

    Sau khi nói xong, chẳng ai đoái hoài mà bất đầu lôi lôi kéo kéo ra ngoài để bắt đầu hành trình tìm kiếm món ngon.

    Bước ra khỏi khách sạn, khung cảnh về đêm của ngôi làng khiến ai cũng sững sờ.

    Khi trời còn sáng cũng đã nhìn qua.

    Nhưng khi về đêm, những chiếc đèn đường được bật lên.

    Kèm theo đó là những dải đèn led treo vất vưởng trên cây.

    Đường cho người đi bộ được lát gạch sần.

    Nhìn trông rất sạch sẽ.

    Tới chợ, đám người bắt đầu tách nhau ra.

    Nếu đi cùng nhau thì sẽ sảy ra tranh cãi, mỗi người đều có gu thức ăn riêng.

    Trong chợ tấp nập những người công nhân, người bán hàng rong hay những quán vỉa hè.

    Trông thật chật chội.

    Nhưng chính những thứ chật chội ấy lại toát lên vẻ hoà nhã của mọi người.

    Tiếng cười đùa, tiếng mời chào khách của các cô các chú bán hàng cứ vang mãi như chẳng bao giờ dừng.

    Nhóm được chia 3 sẻ 4.

    Nguyễn Nam Khang và Trần Hải Thanh đi cùng nhau.

    Tuy Trần Hải Thanh không có gu ăn uống giống cậu nhưng vẫn cứ đi theo.

    Ban đầu Nguyễn Nam Khang định chỉ mặc một chiếc áo phông và quần ống rộng.

    Nhưng chẳng hiểu sao thời tiết lại oái om, bắt đầu trở gió.

    Cậu mặc thêm một chiếc áo khoác đồng phục cấp 3.

    Nhìn cứ như học sinh cấp 3 mà chẳng phải sinh viên đại học.

    Sau đó Nguyễn Nam Khang và Trần Hải Thanh dẫn dắt nhau đi ăn từng món ngon.

    .

    Phòng khách sạn của Nguyễn Nam Khang.

    "Em trai, cậu nói xem liệu dòng chữ máu kia nói có phải thật không?"

    "Em không biết."

    Nguyễn Nam Khang: "..."

    Từ nhỏ, Nguyễn Nam Khang bắt đầu thấy được ma.

    Ban đầu cậu còn rất sợ hãi vì hình dạng khủng khiếp của những con ma đó.

    Dần tới sau này, cậu gặp được Tiểu Khanh.

    Chỉ đôi lúc cậu mới thấy Tiểu Khanh.

    "Anh nghĩ chuyện này không giống trò đùa.

    Lúc trước anh từng nghe baba nói về dòng chữ máu này."

    Tiểu Khanh: "Em cũng thấy khá bất an."

    Trò chuyện một hồi, rồi Nguyễn Nam Khang liền lên giường ngủ.

    Nếu chuyện đó là thật thì chắc chắn khác có báo động.

    00:00

    Mọi người được dịch chuyển tới một phòng tối, phải tới hơn 40 người.

    Tất cả được tụ tập ngồi trên một chiếc ghế, người này nối liền người kia tạo thành vòng tròn vừa phải.

    Gần như không thể thấy mặt người ngồi đối diện, đôi phần còn do nơi này tối tăm.

    Trong đám người, có người ngủ, người bấm điện thoại,...

    Những người đang thức giật mình: "Cái gì vậy?

    Đây là đâu?"

    "Đúng đó, đây là đâu vậy?"

    Nguyễn Nam Khang bị tiếng nói làm giật mình tỉnh dậy, cậu vội vã nhìn xung quanh tìm kiếm mấy thằng bạn.

    Mỗi người một vị trí.

    Không xa không gần.

    "Xin chào quý vị, chào mừng đến với trò chơi đoán cảm xúc.

    Mỗi lượt chơi 2 người."

    "Cái gì, tao đếch muốn chơi, mau thả tao về.

    Tao báo cảnh sát bây giờ."

    Nghe vậy một người khác lên tiếng làm dập tắt hi vọng của mọi người: "Bỏ cuộc đi, tôi thử rồi, ở đây không có sóng đâu cậu bạn à."

    Càng nói càng khiến mọi người hoang mang, ở trong mấy chục người này vẫn có vài thành phần giữ bình tĩnh.

    Nguyễn Nam Khang mở miệng hỏi khung sáng giữa vòng tròn: "Chúng tôi được đổi chỗ trước khi chơi không?"

    "Không thể."

    Một số người nghe vậy liền bắt đầu hoang mang, những người ở xa không nghe được câu hỏi nhưng lại nghe được câu trả lời của khung sáng kia.

    Trò chơi cảm xúc: Mỗi vòng 2 người, có 3 vòng, phải đoán được cảm xúc của hình ảnh nhân vật sau.

    Ai trả lời trước thì thắng.

    Thật ra trò chơi này cũng giống trò "Đuổi hình bắt chữ" nhưng nó khác ở một thứ, nếu thua phải trả giá bằng mạng sống.

    "Thua thì sao?"

    Trần Hải Thanh lên tiếng hỏi nhằm thêm hiểu biết.

    "Thua thì chết." khung sáng ấy trả lời một cách bình thản, giọng máy móc nhưng lại mang tới cảm giác lạnh lẽo khiến ai nghe cũng sởn gai ốc.

    Đây không phải tin tốt, nếu là trò đùa thì còn được.

    Nhưng lỡ đâu đây lại là sự thật thì sao?

    Ai đảm bảo?

    "Vòng 1: Người chơi H và Q, xin mời rồi ghế bước vào giữa vòng tròn."

    Những người còn lại liền thở phào may mắn.

    Xung quanh thanh âm hỗn tạp trộn lẫn với nhau, có chửi bới, nguyền rủa,...

    Nhưng trò chơi vẫn bắt đầu.

    "Hãy đoán cảm xúc của cô gái này" kết thúc thanh âm lạnh lẽo ấy là một hình ảnh được chiếu to lên.

    Hình ảnh của một cô gái, tấm ảnh chụp thẳng mặt nên nhìn rất dễ.

    Cô gái có ánh mắt buồn bã, nước mắt chảy dài theo gò má gầy gò.

    H tranh trả lời trước: "Là đau buồn."

    "Xin chúc mừng người chơi H trả lời đúng." kết thúc giọng nói là tiếng "bùm" vang lên.

    Người chơi Q lập tức nổ tung trước bao ánh mắt.

    Mọi người nhìn cảnh này ai cũng sững sờ.
     
    Back
    Top Dưới