Khác Vua hỗ trợ [Thực tế ảo]

Vua Hỗ Trợ [Thực Tế Ảo]
Chương 19: Tiến độ trở lại: 2/3.


Sau khi dùng acc phụ kết bạn thành công, Ngư Vi Trạch hài lòng rời đội.

Vừa vui vẻ ngâm nga bằng giọng giả, anh định đi dạo xung quanh thì nhận được hai tin nhắn.

Là hai người bạn duy nhất của cái acc phụ này.

Cuồng Màu Xanh Lá liên lạc với Ngư Vi Trạch, nội dung giống lúc trước, kể về tình huống của Thập Tự Quân.

Mỗi ngày gửi một lần, Phá Quân Bá càng đau khổ thì anh càng vui vẻ.

Đến khi nhận được một tin nhắn khác, Ngư Vi Trạch mới nhận ra cái acc phụ này của anh còn kết bạn với Hồi Xuân Diệu Thủ nữa.

Xuân Thần được mệnh danh là người nhã nhặn lịch thiệp thế mà vẫn chưa xóa anh ra khỏi danh sách bạn bè nữa này?

Tin nhắn được gửi đến vô cùng đơn giản.

【Hồi Xuân Diệu Thủ: Mấy hôm nay không online, xem ra là cậu thật sự chuẩn bị rời Thập Tự Quân?

Thật ra cũng không tệ, muốn đến Huyết Tường Vi của bọn này chơi không?

Tuần sau có boss thì giúp cậu báo thù?】

Chuyện nội bộ của Thập Tự Quân không được công khai, nhưng mà cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.

Đối mặt với những cao thủ trên sân thi đấu, những vấn đề về việc phối hợp đều không thể giấu được họ.

Mặc dù chưa có ai công khai chuyện riêng tư của công hội, nhưng đây cũng là một trong những bí mật công khai rồi.

Sau khi Ngư Vi Trạch trả lời tin nhắn của Cuồng Màu Xanh Lá xong, anh im lặng nhìn tin nhắn của Hồi Xuân Diệu thủ hồi lâu.

Thật ra vừa rồi khi đánh phó bản, Giang Thời đã giải thích rất đúng, xét về nhiều mặt, đến với Huyết Tường Vi là lựa chọn tốt nhất của anh.

Nhưng mà như cậu đã nói, thích hợp chứ không phải là lựa chọn cuối cùng.

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Hai công hội là kẻ thù nhiều năm rồi, chắc là thôi đi.】

【Hồi Xuân Diệu Thủ: Cũng chẳng còn là người của Thập Tự Quân thì còn thù oán gì nữa?】

【Hồi Xuân Diệu Thủ: Sao không nhìn 22 thử xem, đã đổi bao nhiêu cái công hội rồi.】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Tôi chỉ không muốn bản thân bị lôi lên làm bia mắng chửi thôi~ #mỉm cười.jpg】

"22" trong lời nói của Hồi Xuân Diệu Thủ có tên đầy đủ là "Hai Mươi Hai Dặm".

Trước khi ổn định ở công hội cuối cùng có tên là Cương Tâm Lưu thì người này đã liên tục nhảy qua nhảy lại giữa các công hội khác.

Thậm chí còn ở lại Thập Tự Quân và Huyết Tường Vi hơn một tuần, chỉ là luôn đột ngột rời đi khi chuẩn bị ký hợp đồng chính thức.

Nếu chỉ là một người chơi bình thường có kỹ năng bình thường, việc thường xuyên đổi công hội như thế thì cũng chỉ cần bồi thường một ít phí vi phạm hợp đồng là được.

Nhưng mà Hai Mươi Hai Dặm này lại là người chơi sở hữu danh hiệu tank mạng nhất, mỗi lần gia nhập vào một công hội thì sẽ cố gắng cày cuốc, xông pha đến các đội đầu, khiến cho đối thủ sợ nhất là đụng độ với người này, có lần thậm chí anh còn lên hẳn bảng xếp hạng những người mà người chơi không muốn giáp mặt nhất.

Mỗi khi fans của các công hội đấy nghĩ rằng cuối cùng nhà mình cũng đã có một tank cấp thần thì người đàn ông đấy lại rời đi, khiến họ sầu khổ hết lần này đến lần khác.

Cuối cùng vì anh ta chuyển nhà quá nhiều lần nên bị mọi người tức giận đặc cho một cái biệt danh là "22 gia nô ba họ".

Hiện giờ chỉ còn fans của Cương Tâm Lưu là chịu bao lời để bảo vệ anh ta, còn những người khác đều đang chờ ngày Hai Mươi Mai Dặm hủy hợp đồng với Cương Tâm Lưu.

Ngư Vi Trạch có thể nhìn ra Huyết Tường Vi đang thật lòng chiêu mộ anh, lời của Hồi Xuân Diệu Thủ cũng đầy vẻ chân thành nhưng mà anh vẫn cảm thấy buồn cười với ví dụ được đưa ra này.

Suy nghĩ một hồi, anh quyết định không đùa nữa.

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Nếu cậu chỉ đang nhử tôi thì thôi quên đi.】

【Hồi Xuân Diệu Thủ: Sao, nghĩ kỹ rồi à?

Nếu không tới chỗ tụi tôi thì cậu định đi đâu, tiết lộ xíu?】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Chịu, nếu tôi nói không đi đâu cả thì cậu tin không?】

【Hồi Xuân Diệu Thủ: Không đến công hội nào cả?

Không phải đột nhiên cậu lại nổi hứng tham gia vào công hội sinh hoạt ở cái acc phụ này đâu nhỉ?】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: #mỉm cười.jpg】

【Hồi Xuân Diệu Thủ: #mỉm cười.jpg #mỉm cười.jpg】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Cậu ồn, tạm biệt.】

Hồi Xuân Diệu Thủ đơ mặt dòm cái ID trong danh sách bạn bè vèo một cái biến mất.

Quá rõ ràng, đối phương đã xóa bạn anh ta.

Nhìn vào ô bạn trống hồi lâu, Hồi Xuân Diệu Thủ lặng lẽ sờ cằm.

Người bên cạnh đột nhiên mở miệng hỏi: "Sao rồi, từ chối?"

"Ừm, từ chối rồi."

Hồi Xuân Diệu Thủ nhìn về phía đồng đội của mình, "Nhưng mà theo giọng điệu này của Ngư Vi Trạch, có lẽ cậu ta không định gia nhập công hội nào cả."

"Chỉ cần không vào công hội nào khác, không đến chỗ chúng ta cũng chẳng sao."

Cuồng Thải hiện đang đứng đầu bảng xếp hạng Chiến Sĩ, có thêm Mục Sư hạng nhất Hồi Xuân Diệu Thủ, hiện giờ họ đang là người đứng đầu của Huyết Tường Vi.

Chiến lược phối hợp của cả hai lại càng không thể bị phá vỡ.

Ngày thường ở sân thi đấu, anh ta luôn luôn yên tâm để cho Hồi Xuân Diệu Thủ bọc sau lưng bảo vệ mình.

Kể cả khi ở riêng, đầu óc của anh ta vẫn đơn giản hơn mấy kẻ chơi mưu mẹo nhiều.

Sau khi nói xong mà không thấy Hồi Xuân Diệu Thủ trả lời, anh ta mới nhận ra có gì đó không đúng: "Sao vậy, còn vấn đề gì à?"

Hồi Xuân Diệu Thủ nhìn anh ta: "Tôi cảm giác Ngư Vi Trạch có vấn đề.

Cậu ta mấy ngày nay không online acc chính thì có thể coi là cố tình, nhưng mà cậu ta lại dùng acc phụ tham gia một cái công hội sinh hoạt tên Bảy Đồng Bạc, vừa rồi tôi còn thấy cậu ta đi đánh phó bản bình thường lv 75."

Cuồng Thải nhíu mày: "Đi đánh phó bản bình thường làm cái gì?"

Hồi Xuân Diệu Thủ hỏi: "Cậu còn nhớ trận thi đấu tuần rồi không, Dạ Hành Đoàn bị công hội nào cướp Người Điên Tiger*?"

(*Trước đó tên con boss là Người Điên Tate thì phải, chắc là tg bị lộn)

Vốn dĩ Cuồng Thải không chú ý nhiều đến loại tranh cướp ở bản đồ cấp thấp này, nghe vậy thì mới kiếm danh sách hạ gục nhìn sơ qua, hơi bất ngờ: "Bảy Đồng Bạc?"

"Ừ, trùng hợp nhỉ?"

Hồi Xuân Diệu Thủ nói, "Nên tôi chuẩn bị nói chuyện với hội trưởng một chút, xem hội trưởng có thể cho vài người đến Bảy Đồng Bạc tìm hiểu tình hình hay không."

Cuồng Thải: "Cần thiết không?"

Hồi Xuân Diệu Thủ nhìn anh ta: "Lúc trước tôi cũng cảm giác là mình đang làm lớn chuyện, nhưng vừa nãy khi nói chuyện với cậu tôi bỗng nhớ ra một chuyện.

Trước đó Ngư Vi Trạch cố ý giúp Thập Tự Quân tuyển thêm người tôi đã thấy kỳ quặc rồi, còn có thông tin là bọn họ cung cấp những đãi ngộ đặc biệt dành riêng cho tộc Tinh Linh Ánh Sáng nữa.

Tinh Linh Ánh Sáng…Tộc này luôn làm cho người khác nghĩ đến một số chuyện không hay."

"Ý cậu là, người mà lúc trước chúng ta nhắc đến là Sữa Có Độc à?

Cậu nghi ngờ cậu ta trở lại, còn Ngư Vi Trạch làm vậy là do tìm cậu ta?"

Vì Hồi Xuân Diệu Thủ đã nhiều lần nói về các người chơi hàng đầu ở mùa đầu tiên nên bây giờ anh ta bắt nhịp rất nhanh, anh ta cau mày, "Nhưng trở lại thì trở lại, hẳn là không cần lo lắng nhiều làm gì.

Đã nghỉ game nhiều năm như vậy rồi, người chơi trở về từ 5 năm trước……Bây giờ và khi ấy không còn giống nhau nữa."

"Nếu cậu trải qua thời kỳ đó thì sẽ không quan trọng rằng đã trôi qua bao lâu đâu, có vài người xứng đáng được coi trọng vĩnh viễn."

Thật ra thì Hồi Xuân Diệu Thủ có chút hối hận khi xóa bạn với Sữa Có Độc lúc bản thân đang full danh sách bạn bè, giờ chỉ có thể cười khổ, "Dạo gần đây huyệt thái dương của tôi luôn đau, tôi có dự cảm không lành.

Chỉ có thể hy vọng là do tôi nghĩ nhiều quá mà thôi, dù sao thì tôi cũng sẽ sắp xếp người trước, còn cụ thể thì chờ tuần sau giết boss đầu tiên xong thì nói sau."

Nhắc đến việc hạ gục đầu tiên, Cuồng Thải cũng cảm thấy rất là đau đầu: "Vậy nên muốn tập trung tấn công boss ở bản đồ nào?"

Hồi Xuân Diệu Thủ: "Đến tối mở cuộc họp chiến thuật xong thì quyết định."

Bấy giờ, không phải chỉ có mỗi Huyết Tường Vi là đang tích cực chuẩn bị cho trận chiến boss hoang vào tuần tới.

Ngay cả Thập Tự Quân đang quay cuồng vì đối ngoại cũng phải tranh thủ thời gian mở họp để bàn luận về chiến thuật.

Tám con boss xuất hiện trong cúp Thế Kỷ lần này sẽ trở thành boss hoang mới, cũng cập nhật thêm mười bản đồ dã ngoại vào bản cập nhật tuần tới.

Thứ mà các công hội coi trọng chính là thành tựu tiêu diệt boss lần đầu.

Bảng xếp hạng tiêu diệt lần đầu tiên.

Tất cả các công hội mạnh đều cố gắng để có cơ hội được vinh danh mãi mãi trên bảng vàng của lục địa Kỷ Nguyên Sáng Thế.

Mỗi lần cập nhật bảng xếp hạng mới cũng là thời điểm mà các công hội nhỏ vừa muốn thử vận may của bản thân.

Nhưng mà bọn họ cũng không mơ tưởng đến những boss mới được thả lần đầu mà là nhân lúc các công hội lớn tranh giành boss để có thành tựu tiêu diệt đầu tiên, bọn họ sẽ tìm đến những bản đồ trống để quét.

Dù sao thì bình thường bọn họ đâu có với tới được mấy bản đồ này vì nó đã bị các công hội mạnh giữ làm của riêng rồi, giờ nhân lúc không ai quản thì lụm thôi.

Đây là chiến thuật phổ biến của số ít người chơi, nếu là do Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng đề xuất thì Giang Thời sẽ không ngạc nhiên mấy, chỉ là chẳng thể ngờ được người đề ra lại là hội trưởng nổi tiếng dễ tính của Bảy Đồng Bạc.

"Cưng à, cậu xem, tụi mình không đi đánh boss khác tiếp cho vui hả?"

Lúc Rừng Rậm Trên Đảo hỏi câu này, vẻ mặt cô tràn đầy sự mong đợi, Xá Bút Huề Hương bên cạnh cũng tròn mắt nhìn qua.

Giang Thời chẳng ngờ rằng vì một phút bốc đồng của bản thân mà lôi đám người này đi cướp boss rồi kích thích được bọn họ, cậu bật cười.

Đối với cậu, cậu chưa bao giờ từ chối việc tìm niềm vui cho bản thân nhưng mà đối mặt với công hội yêu hòa bình này thì có lẽ là cậu nên nói rõ ràng với họ.

Trước giờ Giang Thời luôn chu đáo tận tình khi cần thiết.

Vậy nên, cậu gọi mọi người lại, phân tích cẩn thận rằng thực lực của boss ở khu 8 trở lên như thế nào, nói rõ những thứ họ có thể đối mặt và rủi ro của nó.

Cuối cùng, sau khi thống kê được những người có thể tham gia, cậu đã nói ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng — với một công hội sinh hoạt như Bảy Đồng Bạc, nhân lực của bọn họ hoàn toàn không đủ.

"Vậy rốt cuộc cần bao nhiêu người nữa?

Tôi nghĩ là mình nên gọi thêm người?"

“Cho nên rốt cuộc muốn bao nhiêu người mới được?

Ta nhìn nhiều động viên một chút?”

Xá Bút Huề Hương xoa tay háo hức chờ đợi cuối cùng lại chờ được tin này, khuôn mặt đầy vẻ tiếc nuối.

"Đúng hơn thì không phải vấn đề về tổng số người mà là thiếu quản lý cấp cao.

Bỏ qua các vấn đề khác, chúng ta phải có ít nhất một tiểu đội mười người, nếu bắt buộc cắt giảm thì ít nhất cũng phải có năm người."

(Trước tui có edit tiểu đội thành đội nhỏ và đoàn đội, giờ thấy nó chưa hợp lý lắm nên từ đây sẽ là tiểu đội, đại đội và đoàn đội nhe.)

Giang Thời đếm ngón tay, "Xét về tình hình của công hội thì có tôi, lão Bệnh, lúc trước đi phó bản còn gặp được một cô nàng Súng Máy, các thao tác quan trọng khá ổn.

Trong trường hợp cô ấy đồng ý đến góp vui, vậy thì chúng ta cần thêm một healer nữa, cậu xem……"

Giang Thời đưa ngón út còn dư lại đến trước mặt Xá Bút Huề Hương, khóe môi cong lên nở nụ cười: "Chúng ta còn thiếu một DPS có tính bùng nổ cao."

Xá Bút Huề Hương vẫn luôn cảm thấy Tinh Linh Ánh Sáng của Giang Thời có khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp, nhìn cậu cười như vậy thì tim hẫng một nhịp, suýt chút thì cười ngu theo.

Sau khi cố gắng bình tĩnh thì mới dốc sức đè khóe môi toe toét xuống: "DPS?

Kỵ sĩ không được à?"

"Kỵ sĩ cũng được."

Giang Thời nở nụ cười thành thật, "Nhưng mà cậu không được."

Xá Bút Huề Hương mất vài giây mới có thể hiểu ý chê bai trong câu này: "……Đệt!"

Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng vẫn luôn im lặng ở bên cạnh lắng nghe, giờ cậu ta gửi tin nhắn đến:【Cướp boss rất vui, nếu bỏ lỡ thì tiếc lắm.

Không thì mấy ngày này kiếm người trong công hội thử xem?】

Giang Thời nhìn cậu ta một cái: "Cậu đi?"

Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng:【Thôi vậy, không thì hai đứa đi quậy cũng được.】

Xung quanh đột nhiên im lặng.

Giang Thời cảm nhận được những ánh mắt đáng thương xung quanh đang im lặng nhìn cậu không nói gì thế mà cậu lại có cảm giác áy náy khó hiểu.

Cậu đang cân nhắc đến việc làm theo lời của lão Bệnh, đến lúc đi kiếm chuyện thì lôi theo mọi người đi cùng luôn thì một thông báo hệ thống quen thuộc đột nhiên hiện lên trước mắt cậu.

【Hệ thống: Chúc mừng, bạn đã thuận lợi ràng buộc với người chơi trở về mà bạn kêu gọi, hãy vui vẻ mà hưởng thụ tháng ngày được hưởng lợi ích! (tiến độ ràng buộc 2/3)】

Click mở danh sách bạn bè, nhìn thấy avt và ID game vừa sáng lên, khóe miệng Giang Thời cong lên vài phần: "Lão Bệnh, đủ người rồi này."

Tất nhiên Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng cũng chú ý đến danh sách bạn bè đột nhiên có một avt sáng lên.

Với việc người nào đó trở lại, cậu ta không thể vui nổi mà lại nhớ đến vài ký ức khó chịu, biểu cảm trên mặt hoàn toàn cứng đơ.

Giang Thời bắt đầu nhận được tin nhắn liên tiếp.

【Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng: A a a a thế quái nào mà thằng nhóc này cũng quay lại thế!】

【Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng: Đcm tôi nên biết là cậu sẽ đếch có khả năng mời mỗi một người trở về!】

【Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng: Cậu cmn mời ai không mời, thế mà lại cố tình kêu tên này quay lại!!!】

【Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng: Tôi chịu cái tên biến thái này đủ rồi, cậu không thể đi tìm người bình thường hơn một chút được à!】

【Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng: Tôi chơi đủ rồi, tạm biệt, đến lúc đó cậu tự mà đi tìm cậu ta, tôi đi trước!】

Giang Thời thấy Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng phản ứng mạnh như vậy cũng không quá bất ngờ.

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Được rồi mà, quen nhau lâu vậy rồi thì cậu cũng phải hiểu tính cậu ta chứ?】

【Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng: Đếch ai có thể quen được với cái tính mưu ma chước quỷ của cậu ta hết!!!】

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Yên tâm đi, cậu không động đến cậu ta thì cậu ta ghẹo cậu làm cái gì?】

【Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng: Tôi không cần biết, tôi có thể nhịn đấy, nhưng mà cmn cậu kêu cậu ta cút xa tôi ra một chút!!!】

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Tôi sẽ cố gắng. #mỉmcười.jpg】

Giang Thời bật cười thành tiếng, sau đó nhanh chóng gửi tin nhắn cho người bạn vừa log in lại:【Chào mừng trở về ~^_^~】

Giây tiếp theo đã nhận được phản hồi từ đối phương.

【Quân Tử Phạm: Lâu rồi không gặp, tên mới được đấy.】
 
Vua Hỗ Trợ [Thực Tế Ảo]
Chương 20: Cựu sát thủ hàng top của chợ đen.


Ngoài Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng thì hai người còn lại không phải là bạn bè với Quân Tử Phạm.

Giang Thời nghĩ ngợi đôi chút, dứt khoát thêm cả đám vào cùng một đội.

Cậu mở mic đội, chậm rãi hỏi: "Đâu rồi, bọn này qua tìm cậu nói chuyện?"

Giọng của Quân Tử Phạm cũng truyền đến, một giọng nam điềm tĩnh pha chút quyến rũ vang lên trong đội: "Chờ chút đi, đang bị đuổi giết rồi."

Xá Bút Huề Hương nghe Giang Thời bảo đã đủ người xong lập một đội có người chơi trở về thì hơi ngơ ngác, giờ lại nghe được câu này thì càng hoang mang khó hiểu hơn.

Cái gì cơ?

Xét theo tình hình thì chẳng phải mới vừa đăng nhập à, sao lại bị người ta đuổi giết rồi?

Chỉ có hai người quen biết Quân Tử Phạm là chẳng thấy bất ngờ với một loạt thao tác kỳ quái này chút nào.

Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng thấp giọng hừ một tiếng đầy ghét bỏ.

Giang Thời cười hỏi: "Lại chọc ai rồi?"

Quân Tử Phạm đáp lại: "Thấy mấy anh em đi ngang qua, muốn thử tay xem có bị ngượng không, thế là họ giận đùng đùng cả lên."

Xá Bút Huề Hương: "......"

Cậu cứ nói thẳng ra là chém người ở ven đường đi, ai gặp mà chẳng bực chứ?!

Giang Thời vẫn điềm tĩnh: "Được rồi, cậu cứ tiếp tục, xong thì kêu tôi."

Xá Bút Huề Hương không nhịn được, hỏi một câu: "Có cần qua hỗ trợ không?"

【[Tiểu đội] Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng: Không cần.】

Giang Thời nhìn kênh chat của đội, cậu cố nén cười: "Không cần, cứ để cậu ta được theo đuổi chút đi."

Xá Bút Huề Hương chẳng thể hiểu được thái độ của hai người.

Cậu ta thấy người này bị đuổi đúng là đáng thật nhưng mà là bạn bè, chẳng lẽ không nên đi giúp một cái à?

Sao lại thấy chết mà không cứu thế này!

Xá Bút Huề Hương nhíu mày định chủ động giúp đỡ thì thấy Quân Tử Phạm gửi tọa độ vị trí vào đội, "Xử xong rồi, mấy cậu lại đây đi."

Giải quyết xong rồi?

Có vẻ như người này chạy rất nhanh.

Xá Bút Huề Hương nghĩ thế, nhìn vào tọa độ trong đội, đi qua tìm trước.

Đến khi đến nơi rồi, cậu ta mới hiểu được câu "Xử xong" là có ý gì.

Cảnh tượng hiện giờ chẳng giống với suy nghĩ của cậu ta chút nào.

Người bị đuổi giết là Quân Tử Phạm này không phải đi trốn, mà là đang ngang nhiên đứng giữa đường giữa xá, tay đút túi quần, đang trong tư thế nửa ngồi xổm.

Bên chân y là một cái "xác" đã cạn máu.

Cảnh tượng này kết hợp với chức nghiệp chiến binh tộc thú rất dễ khiến người ta liên tưởng đến một cuộc thảm sát quy mô lớn.

Vừa hay tọa độ nằm ngay điểm hồi sinh.

Cũng chẳng biết cái xác này đã chấp nhận số phận hay là vì bị giết nhiều quá nên thời gian hồi sinh bị kéo dài quá lâu (trong bản đồ bất kỳ, số lần bị giết càng nhiều thì thời gian chờ đợi để hồi sinh càng dài), người anh em nằm trên mặt đất vẫn bất động, hoàn toàn không có ý định đứng dậy.

Dáng vẻ cô đơn hiu quạnh nhìn vô cùng đáng thương.

Điều khiến Xá Bút Huề Hương ngạc nhiên nhất chính là lúc cậu ta đến gần, cậu ta có thể nghe được cái người đang nửa ngồi xổm này chuyển kênh mic sang lân cận để tám dóc với anh trai đang nằm trên đất.

Vẫn là một giọng điệu anh em tốt.

"Thật ra tôi cảm thấy thời tiết hôm nay khá đẹp, người anh em có giống tôi không?"

"Mặc dù lúc nãy đột nhiên cắt cổ cậu không ổn lắm nhưng mà dù gì thì cậu cũng kêu người ta đuổi theo tôi tận mấy con phố nên chúng ta huề nhau, ổn không?"

"Cuộc sống quá nhàm chán, đôi khi cũng nên tìm kiếm một chút kích thích, cậu nghĩ xem đúng không?"

"Tôi nói có thể cậu không tin chứ tôi vừa mới đăng nhập được 12 phút 32 giây thôi, mà 8 phút trong đó đều dành cho việc chơi đuổi giết cùng cậu, cậu nói xem có phải rất oách không?"

"Một thời gian dài rồi không chơi game, chắc là dao của tôi cùn rồi nhỉ."

"Đều là người chơi trở lại nhưng mà tôi khá là vất vả để giết được cậu.

Giờ cảm giác mất sức ghê đó."

"Anh em à, tôi biết cậu nằm trên đất nên không nói chuyện được, hay là chúng ta kết bạn, cậu gửi tin nhắn cho tôi, chúng ta nói chuyện về kinh nghiệm ám sát?"

"Ôi, sao cậu lại từ chối lời mời kết bạn của tôi rồi?

Hay là cậu đứng dậy để tôi giết cậu thêm phát nữa đi, cậu không thể cứ nằm trên đất mãi vậy được."

Cái xác trên đất: "......"

Xá Bút Huề Hương vừa đi đến: "......"

Mặc dù cậu ta chỉ là người xem nhưng mà hình như cậu ta có thể đồng cảm với đương sự đang nằm trên đất.

Giết người xong sau đó cùng "cái xác" nói chuyện?

Này là giết tâm người ta luôn rồi!

Có lẽ là Xá Bút Huề Hương đứng ngốc ở đấy thật sự quá bắt mắt nên Quân Tử Phạm cũng ngước mắt lên nhìn cậu ta một cái.

Toàn bộ quá trình này, Xá Bút Huề Hương thấy đối phương nghịch chiếc quạt sắt trong tay.

Có một tia sáng lóe qua trong mắt Quân Tử Phạm, sau đó y lại nở nụ cười: "Không ngờ, lại là một người anh em trong đội."

Giang Thời và những người khác cũng chậm rãi đi đến, cậu nhìn sang và nhướng mày hiểu ý.

Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng cố tình thả chậm bước chân đi cuối cùng, cậu ta mím môi.

Quân Tử Phạm vỗ vỗ đùi đứng dậy, chào hỏi từ xa: "Đến rồi?"

"Ừa, đến rồi nè."

Giang Thời bước tới, ánh mắt nhìn cái xác trên đất mang theo vẻ thương cảm, "Không phải bị đuổi giết à, thế những người khác đâu rồi?"

"Chạy hết rồi."

Khi Quân Tử Phạm trả lời, chiếc quạt sắt trong tay cũng đung đưa trong gió, "Chắc là bảy tám người gì đấy, tôi không cản được nhiều người vậy, nên để lại anh em này.

Nhưng mà vừa rồi bọn tôi nói chuyện khá ổn."

Cậu chắc chắn là......nói chuyện khá ổn hả?

Là người chứng kiến tất cả, Xá Bút Huề Hương im lặng ngẩng đầu nhìn trời, cảm xúc phức tạp vô cùng.

"Được rồi, đừng nói chuyện với anh xác này nữa, nói chuyện với chúng tôi này."

Giang Thời vẫn luôn cảm thấy cái sở thích nói chuyện với xác này của Quân Tử Phạm khá là quái, cậu khoác vai y, lôi người qua một bên vô cùng tự nhiên.

Liếc nhìn "cái xác" trên mặt đất đột nhiên dựng dậy rồi chạy trốn trong hoảng loạn, cậu túm Quân Tử Phạm lại trước khi y hành động theo bản năng, cậu cố gắng giữ nụ cười trên mặt: "Nói đơn giản, tuần sau có bảng xếp hạng giết boss lần đầu, chúng ta có thể cướp, cậu hứng thú không?"

Xá Bút Huề Hương nhắc nhở: "Ông Lớn à, cậu nói sai rồi?

Là boss hoang nhưng mà không phải là giết đầu."

"Tôi nghĩ rồi, boss hoang bình thường không thú vị, nên chúng ta sẽ đoạt boss mới, tôi không nói sai."

Giang Thời chậm rãi giải thích, cậu nhìn Quân Tử Phạm, "Sao?"

Quân Tử Phạm khá hài lòng với đề nghị này: "Nghe không tệ."

Xá Bút Huề Hương: "???"

Chưa nói đến Bảy Đồng Bạc bọn họ chính là một cái công hội sinh hoạt bình thường, hai tên trước mặt này vẫn còn đang mang trên mình buff trở về!

Lúc nãy còn nói là cướp boss hoang bình thường cũng không đủ người, thế mà chớp mắt cái lại đòi lấy danh hiệu diệt boss mới lần đầu?

Chúng ta có thể đừng tự tin thái quá như vậy được không???

"Được rồi, dù sao cũng là tìm niềm vui, tất nhiên là nên tìm cái gì đó kích thích để chơi rồi."

Giang Thời mỉm cười hỏi Rừng Rậm Trên Đảo bên cạnh, "Hội trưởng thân mến, cô nghĩ sao?"

Biểu cảm của Rừng Rậm Trên Đảo đầy vẻ chờ mong: "Tôi cảm thấy nó sẽ rất vui!"

"......"

Xá Bút Huề Hương đột nhiên cảm thấy chỉ có mỗi mình cậu ta vẫn còn bình thường trong cái đội này, im lặng hồi lâu, cậu ta đặt hy vọng vào Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng vẫn luôn im lặng.

Nhưng mà Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng không chú ý đến Xá Bút Huề Hương, cậu ta dồn sự tập trung lên người Quân Tử Phạm, nhìn y đầy cảnh giác, có dáng vẻ như giây sau cậu ta có thể quay lưng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Hiển nhiên là Quân Tử Phạm cũng thấy vẻ đề phòng của tên này, y nở nụ cười chào hỏi từ xa: "Lão Bệnh à, cậu chưa chết, đừng lo lắng vậy chứ.

Yên tâm đi, tôi chỉ có hứng thú với xác thôi, hay là cậu rảnh thì chúng ta đánh một trận trước, đánh xong thì tâm sự với nhau?"

Sắc mặt Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng thay đổi, cậu ta giật đùng đùng cả lên, đánh một tràn rồi gửi vào trong kênh chat đội:【Cút cút cút cút cút lăn lăn lăn lăn nhanh cho ông!!】

Xá Bút Huề Hương: "......"

Được rồi, đã có thể xác nhận, thật sự là chỉ có mỗi cậu ta còn bình thường.

Giang Thời đứng ở bên cạnh vùi đầu vào tay cười đến run rẩy.

Chuyện của Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng và Quân Tử Phạm bắt đầu từ một nhiệm vụ ám sát.

Khi đó Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng đang thử chiến thuật mới của bản thân nên cậu ta đã ủi vài đội đột kích của các công hội.

Giá trị thù hận max, sau đó bị người ta hạ lệnh truy sát.

Mà khéo thế nào, nhiệm vụ truy sát lại đến tay của Quân Tử Phạm.

Lúc đó Quân Tử Phạm đã là một sát thủ hàng top trong bảng sát thủ của chợ đen.

Mặc dù không thể một mình chọi một đống nhưng mà nhiệm vụ ám sát một người thì không bao giờ có thể gây khó khăn cho y, y gần như áp đảo lối chơi điên cuồng của Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng.

Không có gì ngạc nhiên, nhiệm vụ lúc đó được hoàn thành một cách suôn sẻ, và việc này cũng đã để lại bóng ma tâm lý cho một người sợ xã hội như Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng.

Hoặc theo cách nói của lão Bệnh, gọi là "Ác mộng".

Cái ác mộng này được hình thành không phải là vì bị đuổi giết quá nhiều lần, mà là do Quân Tử Phạm có một đam mê nhỏ - y không quá quan tâm những người chơi khác, nhưng mà chỉ cần là xác đã chết dưới tay y thì y sẽ cực kì nhiệt tình với họ.

Trong Kỷ Nguyên Sáng Thế, nếu chết rồi thì sẽ không thể nói chuyện được nữa.

Mà Quân Tử Phạm này lại là loại người thích thứ thiết lập này của game.

Sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, y rất thích chơi đùa cùng "Chiến lợi phẩm" của bản thân, sẽ ngồi xổm xuống để bàn luận cuộc sống với người ta.

Ngắn thì nửa tiếng, mà lần y ngồi nói một mình lâu nhất là tận hai tiếng sau, nói từ thơ ca, triết học đến sự lên voi xuống chó của cuộc sống.

Cái sở thích nhỏ không đâu vào đâu này đã khiến Quân Tử Phạm trở thành sát thủ được hoan nghênh nhất trong chợ đen.

Không chỉ là vì năng lực chấp hành mạnh mẽ của y mà còn là vì sự "phục vụ tận tình" của y sau mỗi lần cho người ta ngửi mùi đất.

Sát thương cực kì cao, hơn nữa tính nhục nhã cũng không thấp.

Ai cũng muốn kẻ thù của mình có thể trải nghiệm cảm giác bị giết rồi chết tâm.

Mà xui xẻo là Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng lại là người được trải nghiệm gói dịch vụ "trò chuyện hai tiếng đồng hồ", không thiếu một giây.

Hai tiếng đồng hồ nói chuyện đầy nhiệt tình!

Đây đâu còn là chết tâm nữa, đối với Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng thì đây là một loại tra tấn cực kì khủng khiếp, nó khiến cậu ta muốn chết đi luôn cho rồi.

Nên là sau khi trải nghiệm dịch vụ có một không hai này, cậu ta ngay lập tức tìm tới cửa của mấy đứa đã treo lệnh giết cậu ta một tràn pháo hoành tráng.

Giang Thời đã khá bất ngờ khi biết được chuyện này.

Nói chung thì, đối với một tên sợ xã hội cực nặng như Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng, cậu ta phải trải qua một trường hợp không thể trốn như này mà không cay cú bỏ game thì cũng đã đủ để thấy cậu ta thích Kỷ Nguyên Sáng Thế đến mức nào.

Điều may mắn là Quân Tử Phạm thật sự không có hứng thú với "Người sống", nếu không thì Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng cũng sẽ không để một cục bom lắm mồm còn ở lại trong danh sách bạn bè của mình.

"Khi nào thì cướp lần diệt đầu?"

Quân Tử Phạm rất quan tâm đến việc này.

"Nói chung là, cậu còn khoảng ba ngày để lên cấp."

Giang Thời nói, "Giờ phần thưởng của nhiệm vụ cho người chơi trở lại khá ổn, cậu cứ lên cấp trước đi.

Trước tiên thì tham gia công hội đã, nếu cần thì cậu có thể tìm bọn Xá Bút giúp cậu.

Sau khi tôi quay lại thì sẽ dạo cửa hàng xem mua được gì cho cậu với lão Bệnh không, trang bị cũng nên đổi mới rồi."

Quân Tử Phạm: "Ý hay đó."

Giang Thời nhìn y một cái: "Cậu phải trả tiền lại cho tôi."

"Vẫn keo kiệt như mọi khi ha."

Quân Tử Phạm nói, thản nhiên xoay xoay chiếc quạt, "Được rồi, cứ mua mấy thứ mắc tiền ấy.

Tôi sẽ trả lại tiền cho cậu sau khi hoàn thành mấy đơn hàng."

"Tôi không có thói quen tiết kiệm tiền."

Giang Thời nói, trực tiếp giao nhiệm vụ cho Xá Bút Huề Hương, "Vậy là giao nhiệm vụ cày cấp cho cậu, được không Xá Bút?"

Xá Bút Huề Hương: "Tôi không có ý kiến, cơ mà vừa rồi cậu nói chờ cậu quay lại, là có việc gì vội à?"

"À, cũng không phải chuyện gì to tát, đi ăn một bữa cơm cùng chị gái thôi."

Giang Thời cười nói, "Lâu nhất thì đi mỗi ngày mai thôi, có chuyện gì thì đợi tôi quay lại rồi nói."

Xá Bút Huề Hương gật đầu: "Được rồi, ai bảo tôi làm phó hội trưởng cơ chứ, tôi sẽ lo việc cày cấp cho."

Quân Tử Phạm nhìn qua một lượt danh sách nhiệm vụ trở về, rất nhanh đã thấy được một nhiệm vụ ưng mắt: "Vậy đi, trước tiên chúng ta làm nhiệm vụ tích lũy giá trị thù hận?"

Xá Bút Huề Hương không nghĩ nhiều, trực tiếp gật đầu: "Tùy cậu thôi, tôi sao cũng được hết."

Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng liếc nhìn Xá Bút Huề Hương, muốn nói lại thôi, cuối cùng chọn im lặng.

Trong lòng âm thầm cầu nguyện cho tên này.

Người chơi có thể có hàng nghìn cách tích lũy giá trị thù hận, nhưng đối với Quân Tử Phạm thì y chỉ có thể nghĩ đến một loại thôi.

Đáng tiếc thật.

Quả nhiên giây tiếp theo Quân Tử Phạm đã bắt đầu tự suy nghĩ: "Ừm, vậy chúng ta bắt đầu giết từ làng nào đây..."

Xá Bút Huề Hương: "???"
 
Vua Hỗ Trợ [Thực Tế Ảo]
Chương 21: Ồ, đột nhiên lại không có chuyện gì rồi.


Mặc dù nói là "Mở đầu chuyến giết chóc", nhưng mà thực tế là để tránh gây ra quá nhiều cuộc cãi vã vô nghĩa dẫn đến sự mất cân bằng, lục địa Kỷ Nguyên Sáng Thế có một số cơ chế bảo vệ nhất định cho các NPC và cả người chơi.

Trong điều kiện bình thường, sát thương do người chơi gây ra chỉ có thể khiến máu của NPC giảm còn 5% và ngược lại, nói cách khác là — không thể giết nhau.

Nếu không xét đến hậu quả của một loạt hành động này thì đây quả thật là phương pháp tích lũy giá trị thù hận tốt nhất.

Do đó, Giang Thời cũng đã từng cân nhắc đến phương pháp mà Quân Tử Phạm sử dụng, nhưng lý do chính khiến cậu không dùng nó chính là vì cậu cảm thấy dùng đám gà giăm bông sẽ tiện hơn một chút.

Nhưng mà, đối với anh bạn sát thủ này, bất kể là gà giăm bông hay là vịt giăm bông thì sau một thời gian dài không online, y hẳn là sẽ không thể thỏa mãn được cơn khát máu muốn giết chóc của bản thân nếu không thể cắt cổ được vài người.

Thấy vẫn còn sớm, Giang Thời tự tin giao nhiệm vụ giúp đỡ Quân Tử Phạm lên cấp cho Xá Bút Huề Hương, còn cậu thì sẽ bàn bạc về việc bán đá phù văn với Rừng Rậm Trên Đảo.

Trong kế hoạch của cậu, trước tiên cậu sẽ thử bán đá phù văn cấp trung, chất lượng màu tím trở xuống tại cửa hàng của hội trưởng.

Sau đó sẽ căn cứ vào số liệu bán ra rồi đấu giá công khai đá phù văn chất lượng cao hơn tại sàn đấu giá.

Dựa vào trải nghiệm sử dụng trong phó bản lúc trước, Giang Thời chỉnh sửa lại một số chi tiết của đá phù văn.

Mặc dù không thể thay đổi số điểm năng lượng cần thiết để triệu hồi, nhưng mà cậu đã điều chỉnh thứ tự kích hoạt điểm năng lượng rồi nên độ khó sẽ được giảm bớt đáng kể,

Sau khi bàn bạc xong với Rừng Rậm Trên Đảo, cậu quyết định gửi bán 5 viên đá màu tím và 10 viên đá màu xanh dương để thăm dò thị trường.

Bên này vừa mới thương lượng xong giá cả, đội ngũ vẫn chưa giải tán đột nhiên huyên náo hẳn lên.

Tiếng kêu tuyệt vọng của Xá Bút Huề Hương truyền qua loa đội: "Cứu mạng ——!

Có ai không lại đây cứu tôi với —!

Ai muốn làm cái loại nhiệm vụ này thì cứ làm đi, tôi con mẹ nó đếch làm, về sau tôi sẽ không bao giờ đến cái thôn Tân Thủ quỷ quái này nữa đi, ai đó tới nhanh lên, có người chết mấtttt!!!"

Ngược lại thì giọng điệu của Quân Tử Phạm lại khá bình thản, giống như là mọi thứ chẳng hề liên quan đến y: "Được thôi, đây là phó hội trưởng về sau của chúng ta à, thể lực không tệ.

Chạy nhảy tung tăng như thế này, công hội sau này của chúng ta nhìn có vẻ đầy triển vọng đấy."

Giang Thời cười khẽ: "Tôi cũng cảm thấy rất có triển vọng."

Xá Bút Huề Hương chẳng thể tin nổi hai tên này cứ thế bỏ qua cậu ta để nói chuyện với nhau: "Các người có còn là con người không?

Thế mà còn nói chuyện nữa!

Cứu tôi trước cái coi —!

Mau tới đây cứu tôiiiiii!!!

Cái đám người bản xứ này đều bị điên cả rồi à?!!"

Giang Thời đã lường trước được vài khả năng nhưng mà cậu không trực tiếp chứng kiến nên lúc này nảy sinh một chút hiếu kỳ: "Có chuyện gì đấy?"

Quân Tử Phạm: “Cũng không có gì, giết một vòng ở thôn Harwich, hiện tại cả thôn đang đuổi theo chào hỏi tụi tôi."

Một khoảng lặng ngắn ngủi bị ngắt bởi những tiếng mắng chửi từ xa, mặc dù không được chứng kiến nhưng dường như cậu cảm nhận được y quay đầu lại nhìn tình huống rồi mới nói thêm: "Hẳn là có thêm một đội tuần tra nữa."

Giang Thời nhướng mày: "Nghe có vẻ nhiệt tình đấy."

Quân Tử Phạm: "Ừm, rất là nhiệt tình."

Xá Bút Huề Hương nghe được cuộc đối thoại vô lương tâm này của hai người, giọng cậu ta run lên vì kích động: "Chào hỏi?

Nhiệt tình?

Nếu mà bị đội tuần tra túm được thì chúng ta mẹ nó sẽ bị nhốt trong ngục ít nhất ba ngày!"

Cuối cùng Giang Thời cũng đã có phản ứng: "Không được."

Ngay khi Xá Bút Huề Hương định trả lời lại thì cậu ta lại nghe đối phương nói tiếp nửa câu sau: "Nếu ba ngày sau mới được thả thì danh hiệu tiêu diệt lần đầu sẽ bị cướp mất."

Xá Bút Huề Hương: "???"

Xá Bút Huề Hương: "Vấn đề nằm ở danh hiệu tiêu diệt lần đầu à?!"

So với danh hiệu thì trọng tâm chẳng phải nên nằm ở việc bị tống vô nhà tù chật chội, lạnh lẽo và đầy những màn tra tấn à, đó không phải là nơi không nên dành cho con người ư?

Chỉ cần suy nghĩ một chút thôi thì cũng đủ để biết được sự khủng khiếp mà họ sẽ phải chịu đựng sau khi bị túm.

Xá Bút Huề Hương muốn mở miệng chửi Giang Thời là đồ vô lương tâm theo bản năng, nhưng mà tình hình bây giờ quá mức căng thẳng khiến cho cậu ta không có cơ hội thở dốc chứ nói chi là mắng người.

Cuối cùng vì muốn tìm một đường sống, cậu ta phải cắn răng đổi chủ đề: "Đúng rồi, chính là vì danh hiệu tiêu diệt lần đầu!

Nếu tụi tôi mà bị đám GM này bắt được thì chúng ta sẽ không thể có danh hiệu!

Cho nên tụi tôi tuyệt đối không được bị bắt!

Ông Lớn, cậu mau nghĩ cách tới cứu tụi tôi!!!"

"E rằng chẳng giúp được gì đâu."

Giang Thời bình tĩnh lý trí suy nghĩ một hồi, cuối cùng đưa ra kết luận, "Hiện giờ bất kỳ ai đi qua cũng sẽ cùng bị đuổi với các cậu.

Nên lời khuyên của tôi là các cậu phải tự mình cố gắng thôi, nếu thật sự chạy không thoát thì cũng chỉ đành tiếc rẻ từ bỏ danh hiệu tiêu diệt boss lần đầu."

Xá Bút Huề Hương vô cùng bất ngờ đối với quyết định dễ dàng này của cậu: "Thấy chết mà không cứu?

Tình nghĩa anh em trong công hội chạy đi đâu mất rồi?!"

"Tình nghĩa tồn tại cùng các cậu, hơn nữa, tôi tin các cậu có thể chạy thoát mà."

Giang Thời kiểm tra thời gian, "Được rồi, tôi off trước đây, ngày kia gặp lại."

Nói xong cậu trực tiếp rời đội, không đợi Xá Bút Huề Hương mở miệng trả lời.

Hai giây sau, avt trong danh sách bạn bè cũng tối màu.

【[Tiểu đội] Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng: Đi rồi.】

【[Hệ thống] Người Mắc Bệnh Lạnh Lùng đã rời khỏi đội.】

Xá Bút Huề Hương: "……"

Rừng Rậm Trên Đảo: "Đều đã đi hết rồi à?

Xá Bút ơi cố lên nha, tôi cũng đi giúp Ông Lớn bán đá đây!

Hẹn gặp lại sau, hôn hôn."

Đảo Thượng Sâm Lâm: “Này liền đều đi rồi sao?

Kia Xá Bút ngươi muốn cố lên nha, ta cũng đi giúp Đại Hào bán cục đá đi, quay đầu thấy lạc thân thân.”

【[Hệ thống] Rừng Rậm Trên Đảo đã rời khỏi đội.】

Xá Bút Huề Hương: "…………"

"Thật đúng là một đám người máu lạnh vô tình nhỉ?"

Người duy vẫn còn trong đội là Quân Tử Phạm cười khẽ, "Nhưng mà tôi thích."

Xá Bút Huề Hương: "......"

Ai muốn đi thì đi đi, cậu ta không muốn đánh con boss hoang kia nữa đâu.

Hủy diệt hết đi!

Bây giờ từ chức phó hội trưởng rồi rời hội còn kịp không trời?

-

Nghĩ đến việc đã đồng ý với Giang Nghiên là mọi thứ sẽ suôn sẻ, Giang Thời rời khỏi khoang thực tế ảo sớm, để duy trì tốt trạng thái, cậu nhanh chóng tắm rửa rồi leo lên giường ngủ.

Buổi sáng hôm sau, cậu còn tập thể dục buổi sáng một hôm.

Sau khi về nhà xem TV một lúc, ăn cơm trưa một mình, lại ngủ trưa một giấc thì cậu bắt đầu dọn dẹp đồ, thậm chí còn đứng trước gương để nghịch một hồi lâu.

Chỉ có thể nói rằng gen của nhà Giang quả thật rất tốt.

Giang Nghiên xinh đẹp rạng rỡ, còn Giang Thời lại là kiểu người sẽ thu hút sự chú ý của người khác mỗi khi ra ngoài.

Cũng vì lý do này nên lúc Giang Thời nặn mặt trong game không quá lo lắng.

Cơ bản là cậu không cần lên mạng tìm các số liệu từ các cao thủ nặn mặt, cậu chỉ cần nhập ngoại hình của mình vào là xong, sau đấy thì tiến hành một vài điều chỉnh nhỏ, thế là bùm một phát, cậu biến thành một mỹ nhân ngay lập tức.

Nhưng mà, mỗi chủng tộc ở đại lục Kỷ Nguyên Sáng thế đều có những đặc điểm ngoại hình riêng, vẻ ngoài của tộc Tinh Linh khá khác biệt so với con người, những đặc điểm khác biệt cũng được thể hiện rõ rệt ở các góc nhìn khác nhau.

Đặc biệt là về mặt khí chất.

Lúc này, người đang đứng trước gương có một mái tóc màu nâu sẫm được xõa một cách tự nhiên thay vì màu tóc vàng óng ả, đôi tai cũng không có hình dạng đặc biệt của tinh linh, đồng tử màu xanh nhạt cũng được thay thế bằng màu nâu hổ phách.

Nhìn qua thì vẫn giữ được vẻ nho nhã tinh tế, nhưng so sánh với tạo hình của Tinh Linh Ánh Sáng trong game thì cậu mất đi một phần mâu thuẫn giữa việc kết hợp sự thánh khiết và yêu dị, nhưng mà lại nhiều thêm một phần quyến rũ của riêng cậu.

Trước giờ Giang Thời thay quần áo lúc nào cũng chậm rãi và cẩn thận.

Cậu mặc bộ trang phục đặt may riêng đã được Giang Nghiên chuẩn bị sẵn từ trước, thắt cà vạt gọn gàng, cuối cùng rời khỏi nhà chính xác vào phút cuối cùng.

Rõ ràng là Giang Nghiên rất quan tâm đến bữa tiệc hôm nay, vào lúc Giang Thời xuống nhà, cô chị vẫn luôn đúng giờ đã chờ sẵn ở đó rồi, vừa thấy cậu đã bảo cậu đi nhanh lên.

Vẫn là chiếc xe thể thao nặng lượng mới ấy, hai người cùng nhau đến dự tiệc sinh nhật của Hàn Ý Viễn.

Dựa vào kết quả khám sức khỏe cực kỳ tốt lần trước, ấn tượng của Giang Thời về người anh rể này khá tốt.

Dù sao thì đây cũng xem như là lần đầu tiên Giang Nghiên chú ý đến một người đàn ông như vậy, cậu cũng hy vọng chị gái mình có thể tìm được một hạnh phúc trọn đời, huống hồ hai người khi đứng cùng một chỗ thì quả thực rất giống một đôi trai tài gái sắc.

Địa điểm tổ chức tiệc sinh nhật là một khách sạn cao cấp.

Bắt đầu từ buổi chiều, đã có không ít người.

Hàn Ý Viễn tiếp khách ở tầng dưới, đang tranh thủ về phòng để nghỉ ngơi và uống tí nước.

Anh ta thấy được bóng người đang nằm trên giường nghịch điện thoại.

Sau khi uống chút nước để nhuận họng, rốt cuộc vẫn hỏi thêm một câu: "Chắc chắn là không ăn cơm trước khi đi à?"

Người đàn ông nằm trên giường có đôi mắt và tóc màu đen, khi anh ngước lên, khóe mắt có một độ cong mơ hồ, khóe miệng cong cong lộ ra nụ cười như có như không khiến người ta chẳng thể nào đoán được suy nghĩ của anh.

Khi nghe thấy câu hỏi, cuối cùng anh cũng ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, trả lời khá hợp lý: "Ừm, em cần qua căn cứ của Thập Tự Quân một chuyến, việc chấm dứt hợp đồng cần phải gặp mặt trực tiếp để xử lí."

Hàn Ý Viễn cũng biết Hàn Du Trạch muốn chấm dứt hợp đồng với Thập Tự Quân, nhưng mà thời điểm này rất trùng hợp, rất khó để nghĩ rằng anh không cố tình trốn tránh điều gì đó.

Những lời tiếp theo của anh ta đầy ẩn ý: "Hình như mỗi lần anh mời em ăn cơm cùng nhau thì lúc nào em cũng có việc 'quan trọng' cần giải quyết nhỉ."

Vẻ mặt của Hàn Du Trạch vẫn không thay đổi: "Thật sự không cố ý, lần sau, chắc chắn là lần sau."

"Em nên đếm thử xem em đã nói câu này bao lần rồi.

Vậy cái lần 'lần sau' này của em là khi nào?

Năm sau à?"

Hàn Ý Viễn liếc nhìn người em họ này của mình một cái, anh ta chợt nhớ lại thời điểm mình đưa Giang Thời đi làm kiểm tra sức khỏe, có chút bùi ngùi, "Nhân tiện thì việc em hủy hợp đồng có chút đột ngột, ban đầu anh vốn định nhờ em chăm sóc em trai của Giang Nghiên khi rảnh.

Lần trước anh vừa nói với cậu ấy em là một tuyển thủ chuyên nghiệp, giờ em lại…..."

"Không sao, lần sau anh có thể hỏi chị dâu ID game của người đó.

So với lúc trước thì sau khi rời công hội rồi em sẽ có nhiều thời gian hơn."

Vừa nói, Hàn Du Trạch vừa nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại, anh vươn vai, trực tiếp ngồi dậy từ giường, "Anh hẳn là nên xuống tầng để tiếp tục tiếp khách rồi đó?

Cũng gần đến giờ rồi, em sẽ đi xuống cùng anh."

Ánh mắt của Hàn Ý Viễn nhìn lướt qua Hàn Du Trạch, vốn anh ta muốn nói thêm gì, nhưng cuối cùng lại thở dài: "Được rồi, anh đưa em xuống.

Về ID game, anh sẽ hỏi rồi nói cho em sau."

Hôm nay Hàn Ý Viễn mặc một bộ chính trang lịch lãm, đi chung một chỗ với Hàn Du Trạch mặc đồ thường ngày tạo nên một sự tương phản cực kỳ rõ rệt.

Dáng người của đôi anh em họ này đều cao gầy, phong cách ăn mặc khác nhau cũng toát lên những vẻ quyến rũ khác nhau.

Hai người cùng bước ra khỏi thang máy, khiến một số vị khách đi ngang qua ngoái đầu nhìn lại theo bản năng.

Vừa đến cửa khách sạn, Hàn Ý Viễn đã gặp được vài đồng nghiệp đến dự tiệc và bắt đầu chào hỏi nhau.

Trước đây Hàn Du Trạch bị các y tá ở bệnh viện trêu chọc, thấy thời gian cũng không còn sớm nên anh không định ở lại lâu, thấy Hàn Ý Viễn đang bận thì anh không nói thêm gì, chỉ nói một câu rồi đi ra bãi đậu ra lấy xe.

Sau khi đưa người vào cửa, Hàn Ý Viễn ngẩng đầu chỉ còn thấy được bóng lưng của người đàn ông với đôi tay đang đút trong túi quần.

Anh ta vừa định gọi lại để nói thêm vài câu thì nghe thấy có người gọi mình.

Vừa quay đầu lại, anh ta thấy một bóng người lao đến.

Hàn Ý Viễn vươn tay ra theo bản năng và ôm chặt lấy Giang Nghiên đang lao về phía mình.

Giang Nghiên cười tươi, khóe mắt hơi cong lại: "Chúc mừng sinh nhật!

Không muộn lắm phải không?"

Cú va chạm này hơi mạnh, suýt chút thì gây chấn thương bên trong, nhưng ánh mắt Hàn Ý Viễn đầy ý cười khi thấy Giang Nghiên: "Rất đúng lúc."

Giang Thời vốn đang từ tốn đi cùng Giang Nghiên, nhưng mà nhìn thấy bác sĩ Hàn thì cô chị này của cậu ngay lập tức vọt tới chỗ người ta, để lại cậu đang chậm rãi cất bước với túi quà trong tay.

Cậu đưa quà đúng lúc: "Bác sĩ Hàn, sinh nhật vui vẻ."

"Cảm ơn, trước tiên thì tôi sẽ sắp xếp cho hai người đi lên."

Hàn Ý Viễn mỉm cười nhận quà, trước khi quay người, anh ttavoo thức nhìn về phía Hàn Du Trạch vừa rời đi.

Anh ta phát hiện Hàn Du Trạch đã dừng lại và nhìn về phía này, có vẻ như là nghe thấy tiếng nói chuyện nên ngừng bước.

Sau một thoáng tạm ngừng, anh đột nhiên quay người rồi cất bước trở về.

Hàn Ý Viễn nhìn Hàn Du Trạch đột ngột quay lại: "Sao thế?

Quên lấy thứ gì à?"

"Không.

Chỉ là cảm thấy hôm nay là sinh nhật anh, ở lại ăn chút gì đó cũng không tệ."

Hàn Dù Trạch nói, tầm mắt lướt qua Giang Nghiên, sau đó dừng lại trên người Giang Thời, nói một cách hợp tình hợp lý, "Hẳn là lần đầu em gặp chị dâu nhỉ."

"Ừ, đúng."

Hàn Ý Viễn không thể xác định được Hàn Du Trạch đang muốn làm gì, thế nên anh ta đành dẫn cả nhóm lên lầu, cũng giới thiệu họ với nhau.

Khi giới thiệu đến Giang Thời, Hàn Du Trạch cười khẽ: "Xin chào, tôi là Hàn Du Trạch."

Giang Thời: “Xin chào.”

Sau khi sắp xếp xong chỗ ngồi cho Giang Nghiên và Giang Thời, cuối cùng Hàn Ý Viễn mới có cơ hội gọi Hàn Du Trạch sang một bên, anh ta hỏi ra sự khó hiểu trong lòng: "Không phải có việc quan trọng cần phải quay lại căn cứ à?

Sao em không đi?"

Hàn Du Trạch liếc nhìn bóng người trong tiệc qua khóe mắt: "Ồ, đột nhiên lại không có chuyện gì rồi."
 
Vua Hỗ Trợ [Thực Tế Ảo]
Chương 22: Đây có được tính là gặp mặt tình yêu qua mạng không?


"Sao?

Hôm nay cậu không đến được?"

Giọng của Phá Quân Bá vang lên từ đầu dây bên kia, "Chẳng phải chúng ta đã thống nhất là hủy hợp đồng với cậu trước rồi tặng cậu lần diệt boss đầu tiên làm quà chia tay à?"

Với tư cách là hội trưởng đương nhiệm của Thập Tự Quân, suy nghĩ của Phá Quân Bá ở phương diện này rất lạc quan.

Việc chấm dứt hợp đồng đều đã được xác định cả rồi, thế mà còn suy nghĩ về việc tận dụng lao động miễn phí lần cuối nữa chứ.

Lần này, tám boss mới được tung ra ở lục địa Kỷ Nguyên Sáng Thế được các công hội nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.

Trong một hoàn cảnh cạnh tranh khốc liệt như vậy, Phá Quân Bá hoàn toàn chẳng thể cưỡng lại việc lợi dụng người khác.

Hàn Du Trạch dựa vào tường, anh áp điện thoại vào tai, giọng điệu qua loa trông như đang thất thần: "Ừm, đột nhiên có chuyện rất quan trọng.

Dù sao thì tuần sau mới chính thức hủy hợp đồng."

Giọng điệu của Phá Quân Bá đầy nghi hoặc: "Chuyện quan trọng?"

Hàn Du Trạch điềm tĩnh nói: "Chuyện hạnh phúc cả đời.

Tất nhiên, nếu Thập Tự Quân có thể cho tôi một cuộc hôn nhân trọn đời trước khi tôi đi thì muốn tôi đến ngay bây giờ cũng được."

Phá Quân Bá: "……"

Hàn Du Trạch: "Nếu không còn việc gì khác nữa thì tôi cúp máy trước."

Phá Quân Bá: "Cậu đợi chút!

Còn việc diệt boss lần đầu vào hai hôm nữa……"

"Ồ, đó là 'quà chia tay' của tôi à?"

Hàn Du Trạch nở một nụ cười mỉa.

Anh cũng chẳng tức giận vì đối phương coi mình như thằng ngốc, "Rảnh thì nói."

Anh nói xong, không đợi đối phương trả lời lại mà trực tiếp ngắt máy, sau đó cất điện thoại vào túi.

Không trở lại buổi tiệc ngay mà lên căn phòng suit ở trên lầu trước.

Giang Nghiên đã cùng Hàn Ý Viễn tiếp khách ở dưới lầu.

Giang Thời ngồi một mình ở chỗ của mình, ngẫm nghĩ hồi lâu, đang muốn vươn tay lấy thì đột nhiên có người cầm một ly rượu cocktail đưa đến trước mặt cậu, đúng là loại cậu đang định lấy thử.

Ngẩng đầu nhìn lên, vừa hay đối mặt với đôi mắt đầy ý cười của đối phương, cậu hơi bất ngờ, nhận lấy rồi nhẹ giọng nói "Cảm ơn".

Giang Thời nhận ra đối phương chính là người em họ mà lúc nãy Hàn Ý Viễn đã giới thiệu cho cậu, hình như vừa ra cửa gọi điện thoại, ngắt máy xong thì quay lại.

Cậu thấy Hàn Du Trạch thản nhiên kéo ghế bên cạnh mình ra rồi ngồi xuống, Giang Thời đánh giá đối phương một lượt từ đầu tới cuối.

Thành thật mà nói thì, vẻ ngoài giống hệt người mẫu thời trang cao cấp này của anh rất hợp với gu thẩm mỹ của cậu.

Vừa nãy ở dưới lầu cậu thấy người này mặc một bộ đồ khác, cũng chẳng biết là đã thay đồ ở đâu.

Hiện giờ anh đang mặc một bộ vest đen lịch lãm, so với lần đầu gặp thì trông càng thêm tinh tế hơn.

"Nghe anh họ bảo, cậu cũng chơi Kỷ Nguyên Sáng Thế nhỉ?"

Hàn Du Trạch mở đầu cuộc trò chuyện.

Tất nhiên là anh cũng cảm nhận được ánh mắt dò xét của Giang Thời.

Về lý thuyết thì anh nên bình tĩnh một chút, nhưng mà vì gương mặt này và gương mặt trong game của người nọ thật sự quá giống nhau, khiến anh không khỏi nhìn kỹ hơn một chút.

Giờ đây cách duy nhất để giảm bớt sự khó xử sau khi hành động hơi ngáo là nói chuyện.

Anh thậm chí còn mỉm cười trong bộ dáng điềm tĩnh đầy tự tin, nếu bỏ qua cảm giác bồn chồn khó chịu trong lồng ngực.

"Ừm, vừa mới trở lại không lâu."

Giang Thời đã quen với việc bị người khác nhìn chằm chằm, nói đến Kỷ Nguyên Sáng Thế thì hào hứng hơn chút, cậu nhấp môi một ít cocktail, chậm rãi đổi một tư thế thoải mái, "Bác sĩ Hàn cũng đã nói với tôi rồi, anh là người chơi sinh hoạt hay tuyển thủ chuyên nghiệp?"

Trong Kỷ Nguyên Sáng Thế, người chơi được chia thành hai loại.

Những người tập trung chủ yếu vào việc kinh doanh như hội trưởng của Bảy Đồng Bạc hay là lúc trước Quân Tử Phạm dựa vào class thích khách để nhận đơn ám sát,..

Bọn họ được xem là những người chơi sinh hoạt, tức là trải nghiệm chơi game của bọn họ hầu như gắn liền với cuộc sống hằng ngày;

Mà ngược lại, những người tập trung vào giải đấu chuyên nghiệp cúp Thế Kỷ, bao gồm những người làm quản lý như Phá Quân Bá hoặc những tuyển thủ trực tiếp tham gia vào giải đấu sẽ được gọi là tuyển thủ chuyên nghiệp.

Nói ra thì, mặc dù có một số thuật ngữ đã thay đổi, nhưng loại thứ hai thì gần gũi hơn với các tuyển thủ chuyên nghiệp của thời kỳ esports bàn phím.

Trước đó Giang Thời chỉ nghe Hàn Ý Viễn nói là em họ anh ta cũng chơi game, chứ không đề cập cụ thể là loại người chơi nào, nên cậu cũng không thể tự đưa ra phán đoán chủ quan được.

"Tuyển thủ chuyên nghiệp, nhưng gần đây tôi đang xem xét việc chuyển công hội."

Hàn Du Trạch trả lời khá thẳng thắn, nhưng mà cũng giữ lại một chút tâm tư nhỏ, đơ mặt tìm kiếm sự thương hại không chút ngại ngùng nào, "Cậu cũng biết rồi đó, làm tuyển thủ chuyên nghiệp chẳng dễ dàng gì, muốn tìm được một công hội có triển vọng thật sự rất khó khăn."

Quả thực làm tuyển thủ chuyên nghiệp rất khó.

Những tuyển thủ hàng top như Ngư Vi Trạch và Hồi Xuân Diệu thủ thì không tính, nhưng có rất nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp cố gắng phấn đấu để vươn lên, rốt cuộc cuối cùng lại còn chẳng thể ngồi vào chiếc ghế dự bị chứ nói chi là ra sân thi đấu.

Mặc dù mỗi khi tuyển thủ hàng top tuyên bố chuyển đổi công hội sẽ gây ra một màn náo động trong cộng đồng nhưng thực tế thì sau những sự chú ý đó, có hàng ngàn tuyển thủ chuyên nghiệp bình thường chuyển đổi giữa các công hội khác nhau chỉ để tìm được một chỗ đứng cho bản thân.

Trước đó Hàn Ý Viễn thậm chí còn không nhớ rõ được ID của cậu, thế là Giang Thời vô thức xếp Hàn Du Trạch vào nhóm sau, nhóm những người đang chật vật để tồn tại.

Nghe thế, nghĩ đến việc sau này đối phương cũng có thể được coi là người nhà của mình, cậu nói khẽ với vẻ thông cảm: "Đúng là không dễ dàng gì."

"Nhưng mà không sao cả, hẳn là mọi chuyện sẽ sớm ổn định thôi."

Hàn Du Trạch nói, thò tay vào túi lấy điện thoại ra, giọng điệu bâng quơ như tiện thể nhắc đến, "Đều là lữ khách đến với Kỷ Nguyên Sáng Thế để chơi, gặp nhau là duyên phận.

Hay là chúng ta trao đổi thông tin liên lạc đi, đợi sau khi mọi chuyện ổn định thì tôi liên lạc với cậu?"

Giang Thời nhìn vẻ mặt đầy thành ý của đối phương, suy nghĩ một lát rồi nhanh chóng đồng ý: "Được thôi."

Suy cho cùng, với mối quan hệ của Giang Nghiên và Hàn Ý Viễn, nếu tương lai bọn họ không tương tác trong game, việc có phương thức liên lạc của đối phương có lẽ là sẽ hữu dụng vào một lúc nào đó.

Sau khi hai người xuống lầu tiếp khách trở về, Hàn Du Trạch vừa mới lưu xong số mới vào danh bạ của mình.

Hàn Ý Viễn rõ ràng khá bất ngờ khi thấy Hàn Du Trạch ngồi chung một chỗ với Giang Thời.

Anh ấy nhìn hai người với vẻ nghi hoặc, thấy người sau không hề có ý định đổi chỗ, ánh mắt anh ấy đảo qua đảo lại giữa hai người.

Cuối cùng, dường như là hiểu ra được điều gì đó, anh ấy chẳng nói gì mà xoay người tiếp tục làm thứ khác.

Tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu, khung cảnh trở nên vô cùng náo nhiệt.

Ban đầu Giang Thời nghĩ người em họ này của Hàn Ý Viễn chỉ chào hỏi xã giao mà thôi, cậu thật sự không ngờ rằng anh thế mà ngồi xuống cạnh cậu luôn.

Không chỉ thế, trong suốt bữa ăn, anh thường xuyên nghiêng người đến gần, thấp giọng hỏi cậu muốn ăn gì không.

Đủ nhiệt tình tận tâm, nhưng không quá mức.

Mặc dù mỗi một hành động đều thể hiện sự thân mật tự nhiên nhưng lại vẫn có thể duy trì được sự cân bằng hoàn hảo một cách kỳ lạ, không khiến cho người khác sinh ra cảm giác khó chịu.

Hàn Du Trạch lại múc một bát canh cho Giang Thời.

Là món trứng hấp ngọc bích mà Giang Thời thích, vì anh đã múc một bát cho mình trước nên khi tiện tay lấy thêm bát của Giang Thời để múc cho cậu thì toàn bộ quá trình trông hoàn toàn bình thường.

Nói chung thì, bữa cơm này ăn khá ngon miệng.

Sau khi hầu hết các khách khứa đều đã ra về, Hàn Ý Viễn tiễn Giang Nghiên và em trai cô về, nhìn bọn họ đi khuất thì mới trở lại.

Việc đầu tiên anh ấy làm là kéo Hàn Du Trạch sang một bên: "Nên đây là lý do em tự nhiên không có việc gì nữa?"

Hàn Du Trạch bày ra dáng vẻ 'Em chẳng hiểu anh đang nói cái gì'.

Hàn Ý Viễn cau mày nhìn anh: "Đừng có diễn, lúc ăn cơm anh thấy hết rồi, mắt em gần như dán chặt vào cậu ấy luôn rồi đấy."

"Rõ ràng đến vậy à?"

Hàn Du Trạch sờ đuôi mắt của mình, khóe miệng cong lên nở nụ cười.

Mặc dù là vô ích nhưng Hàn Ý Viễn vẫn nhắc nhở: "Đó là em trai của Giang Nghiên."

"Ừm, em biết là em trai của chị dâu rồi."

Hàn Du Trạch mỉm cười, hơi ngước mắt, "Anh không muốn gia đình có thêm người thân à."

"……"

Xưa giờ ở trên bàn mổ, dù bất kỳ tình huống nào đột nhiên phát sinh thì Hàn Ý Viễn vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối, lúc này khóe miệng của anh ấy không nhịn được mà giật giật.

Cơ mà Hàn Du Trạch quả thực không phải là một tên ăn chơi trác táng, ngược lại, vì anh chỉ mãi tập trung vào thế giới game nên tình trường rỗng tuếch.

Hàn Ý Viễn thấy cái cây khô lâu ngày này cuối cùng cũng chịu nở hoa, xét đến việc mọi người trong nhà vẫn thường hay lo lắng rằng anh sẽ ôm khoang mô phỏng cả đời, cuối cùng anh ấy cũng cảm thấy việc tiếp xúc thực tế như này có vẻ đáng tin cậy hơn so với việc kết hôn ảo đang phổ biến hiện nay.

Còn về mặt giới tính, trong thời đại mà các dự án gen nhân tạo đang thịnh hành như hiện nay thì đồng tính chẳng phải là vấn đề gì lớn.

Sau khi Hàn Ý Viễn cân nhắc xong, cuối cùng anh ấy cũng không nói nhiều: "……Nói chung thì, tùy em thôi, nhưng nhất định phải biết kiên nhẫn, hiểu chưa?"

Hàn Du Trạch vẫn nở nụ cười: "Anh yên tâm."

Anh đã chờ một người online suốt năm năm, chắc là chẳng ai có thể so sự kiên nhẫn với anh đâu.

Anh suy nghĩ, nếu Hàn Ý Viễn đã phát hiện rồi thì anh hỏi thêm một câu cũng chẳng chết ai: "Anh nói xem, em đứng chung một chỗ với Giang Thời thì trông có đẹp đôi không?"

Khóe miệng Hàn Ý Viễn lại giật giật, cuối cùng miễn cưỡng thốt ra một âm thanh: "H……Hợp."

Hàn Du Trạch dường như không nhận ra được ý tứ sâu xa trong ánh mắt của Hàn Ý Viễn, anh cười khẽ, xoay người rời đi: "Vậy thì em cũng về trước đây."

Anh chỉ có thể nói rằng tâm trạng hôm nay thật sự rất tốt, chủ yếu là, Hàn Du Trạch hoàn toàn không nghĩ đến việc sẽ được gặp Giang Thời ở ngoài đời như này.

Mặc dù ban đầu anh thích Sữa Có Độc không phải là vì gương mặt của người kia, nhưng mà sau khi tiếp xúc với cậu vào hôm nay thì anh cảm thấy cậu ngày càng đáng yêu.

Vậy thì, đây có được tính là gặp mặt tình yêu trên mạng không?

Hôm đó Hàn Du Trạch đã tắm rất lâu.

Anh xả nước lạnh lại nhiều lần, sau đó mới lau khô tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Nhìn chằm chằm vào số điện thoại mới được lưu vào danh bạ, anh đột nhiên mất ngủ, sau đó lại tiếp tục chui vào khoang mô phỏng.

Chuyển sang đăng nhập tài khoản đã liên kết, anh mở danh sách bạn bè ra, rất nhanh đã thấy ID game đang sáng lên.

Giang Thời về nhà xong thì online sớm hơn anh.

Hàn Du Trạch gửi một tin nhắn.

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Anh trai ơi, muộn vầy rồi mà sao vẫn chưa ngủ thế?】

Thật ra thì Giang Thời online để xem xem Quân Tử Phạm cày cấp đến đâu rồi, cậu cảm thấy yên tâm khi thấy Xá Bút Huề Hương và y đã thoát khỏi sự truy bắt của đội tuần tra.

Đang đúng lúc cậu phân vân xem có nên đi dạo trong thành chính một chút không thì thấy tin nhắn từ danh sách bạn bè, cậu nhanh chóng mở ra trả lời lại.

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Vừa mới online.】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Online muộn quá dạ, anh bận việc gì hả?】

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Ừm, đi ăn một bữa ở bên ngoài.】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Ăn ngon chứ ~^_^~】

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Cũng được.】

Hàn Du Trạch nhớ lại bản thân hôm nay đã phục vụ tận tình tỉ mỉ đến mức nào, anh nhìn hai chữ 'cũng được' ngắn ngủn mà im lặng một lúc.

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Haiz, chỉ là 'cũng được' thôi hả?

Em còn tưởng rằng anh đi ăn với người anh thích chứ.】

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Không phải, đi cùng người nhà tham gia một bữa tiệc sinh nhật thôi.】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Thì ra là như thế!】

Giang Thời cứ có cảm giác cái cô Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu này đang muốn tìm hiểu cái gì đấy.

Thực tế thì, ngay từ lúc bắt đầu đánh phó bản, cậu cảm thấy cô gái này kỳ lạ từ đầu tới cuối.

Theo cậu nghĩ thì, thực lực thực sự của Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu tuyệt đối vượt xa những gì mà cô đã thể hiện ra.

Việc cô cố tình che giấu cho thấy cô có lẽ là một cao thủ có thực lực vượt xa người bình thường, hoặc phong cách chơi của cô có thể bị đội của bọn họ nhận ra.

Nhưng mà bất kể nguyên nhân của đối phương là gì đi chăng nữa thì khi chưa biết được cô đang tính toán điều gì, chỉ cần không hành động gì quá mức thì cậu vẫn có thể châm chước bỏ qua.

Nhưng mà có một điều cậu có thể chắc chắn, cô gái này có chút giả tạo.

Lại còn giả vờ đến hồn nhiên.

Giang Thời nhướng mày, không chắc chắn lắm về mục đích của đối phương trong cuộc trò chuyện này, cậu cũng không muốn tiếp tục trò chuyện vô bổ.

Cậu vốn có chuyện muốn nói với cô, nhân cơ hội này đi thẳng vào vấn đề vậy.

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Đúng rồi, ngày kia cô rảnh không?

Hẳn là cần cả buổi chiều đến buổi tối đấy, không thể ăn cơm giữa chừng đâu.】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Có rảnh ạ, anh trai muốn dẫn em đi đánh phó bản à?】

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Không đánh phó bản, đi cướp boss hoang.】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Oa, mình cướp boss ở bản đồ nào vậy, em có thể đi cùng hả?】

【Tài Khoản Chính Mua Nguyên Liệu: Sẽ được quyết định vào ngày mai, nếu có ý kiến thì cứ chia sẻ thoải mái, cô có đi không?】

【Cục Cưng Nhỏ Đáng Yêu: Tất nhiên là đến rồi ~^_^~】

Cuộc trò chuyện kết thúc, Hàn Du Trạch nhìn đoạn đối thoại trên khung chat, đáy mắt anh thấp thoáng ý cười.

Mỗi lần muốn làm chuyện gì đó vui vẻ đầy kích thích thì người này vẫn luôn luôn có mặt.

Một lát sau anh lại mở danh sách bạn bè ra, gửi cho Cuồng Màu Xanh Lá một tin nhắn:【Gần đây Thập Tự Quân hẳn là có cuộc họp về việc diệt lần đầu nhỉ?

Cố gắng tìm hiểu một chút xem bọn họ chuẩn bị sắp xếp cho đội chủ lực ở bản đồ nào.】

【Cuồng Màu Xanh Lá: Rõ, đã nhận được!】
 
Back
Top Dưới