Bách Hợp Vu Thị Khuynh Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vu Thị Khuynh Thần
Chương 60


Sau khi rời khỏi Biên thành, xe ngựa chạy không ngừng nghỉ hết một ngày thì đoàn chúng ta tới được trạm nghỉ đầu tiên ở Giang thành. Nghĩ ngơi một lúc xong thì ai nấy đều tự trở về phòng của mình,còn ta thì rốt cuộc cũng có cơ hội ở riêng với đại tướng quân. Cả ngày hôm nay, ta bị Phong quân sư níu kéo nên không thể xuống xe, thế là phải trốn trên xe chung với nàng.
Vọt vào phòng riêng của ta và đại tướng quân, mở to hai mắt quét một vòng trong phòng nhưng chỉ nhìn thấy một người đang sửa soạn đồ đạc là Thị Kiếm :" Thị Kiếm, phu nhân nhà ta đâu?"
Thị Kiếm xoay người, mắt trợn ngược lên ra vẻ tức giận chỉ chỉ phía sau tấm bình phong gỗ nói:"Tiểu thư đang tắm." Nói xong lại cúi đầu tiếp tục sắp xếp thứ gì đó.
"Nha ~" Rướn cổ nhìn vài lần về phía tấm bình phong, loáng thoáng nghe được tiếng nước chảy róc rách từ bên trong. Nhìn Thị Kiếm, rồi nhìn bình phong, do dự một hồi, kiềm chế kích động muốn vọt vào trong đó.
Ngồi trên ghế nhìn chằm chằm bình phong rồi nhàm chán hỏi:"Thị Kiếm , cả ngày nay trên xe ngựa,Dạ đại gia có làm gì ~ hay nói gì đó không, ờ......" Nên nói thế nào để có thể tìm hiểu được cái tình huống tế nhị như thế này nhỉ??
"Cái gì?" Thị Kiếm nhặt một hộp gỗ nhỏ trong bao ra cho vào cái thau ở trên bàn.
"Ân, ý là nàng có gì khác thường không á......" Dạ đại gia nữ nhân hồ ly tinh cùng Phong quân sư âm hiểm gian trá, hai người quả nhiên là tuyệt phối!
"Cô gia ~" Thị Kiếm buông vật gì đó trên tay xuống, cau mày, vẻ mặt bất mãn nhìn ta.
"Ân?" Sao đột nhiên lại nhìn ta với ánh mắt đó:"Làm sao vậy?"
"Sao tự nhiên cô gia lại quan tâm Dạ đại gia dữ vậy?" Nói xong còn dùng vẻ mặt nghiêm túc đánh giá ta.
"Không có gì, chỉ muốn hỏi một chút mà thôi ~" Ánh mắt gì thế a!
"Cô gia, nếu người dám làm gì có lỗi với tiểu thư nhà ta thì Thị Kiếm ta chính là người đầu tiên không tha cho người! Hừ......" Nói xong thì không biết lôi từ đâu ra một cây kim khoa tay múa chân về phía ta, ánh sáng từ đầu kim nhọn hoắc lóe ra.
"Ngạch ~" Ta học động tác khi nãy của nàng, mắt trợn ngược ra vẻ tức giận nói:" Thị Kiếm, ngươi cho ta là hạng người nào chứ." Chẳng lẽ trong mắt bọn họ ta là một kẻ hoa tâm háo sắc đứng núi này trông núi nọ sao?
"Không thì tốt ~" Thị Kiếm thu hồi cây kim trên tay, hừ lạnh một tiếng bưng thau đồng đi ra ngoài.
"......" Ta khó chịu nhìn bóng nàng rời đi, thở dài. Đúng rồi, dường như đại tướng quân vẫn còn đang giận ta.
"Làm sao vậy?" Không biết khi nào tiếng nước sau bình phong đã ngừng lại, thanh âm lo lắng của đại tướng quân vang lên.
"Phu nhân ~" Nghe được tiếng của đại tướng quân, ta vui sướng ngẩng đầu nhìn đại tướng quân đang chậm rãi tới gần.
"Ân ~ Vì sao thở dài?" Đại tướng quân bước ra, mái tóc ẩm ướt xõa sau lưng, khuôn mặt vẫn còn có chút ửng đỏ, trên người là một bộ trung y sắc trắng, bên ngoài phủ thêm một lớp áo bào rộng rãi thoải mái, bộ dạng biếng nhác như chuẩn bị đi ngủ.
"Ngô......" Lắc đầu, ngẩn ngơ nhìn đại tướng quân, lúc này đây, khi nhìn thấy đại tướng quân ta mới hiểu được cái gì gọi là ' Một ngày không gặp như cách ba thu ', chỉ mới một ngày không gặp thôi mà ta đã nhớ đại tướng quân đến vậy, nhìn đại tướng quân đang đứng trước mặt, trong lòng ta tràn ngập cảm giác vui sướng và thỏa mãn.
Đại tướng quân nở một nụ cười nhàn nhạt, đi tới, đưa tay sửa lại vạt áo của ta, ôn nhu nói:" Đừng ngẩn ra đó nữa, chạy trên đường cả một ngày trời, mau đi tắm rửa đi......" Nói xong liền kéo tay ta đến bên giường, cầm đống quần áo Thị Kiếm chuẩn bị khi nãy đặt lên tay ta.
"Phu nhân, ta......" Nhưng bây giờ ta không muốn đi tắm liền a......
Đại tướng quân đột nhiên tiến lại gần, môi nhẹ nhàng chạm lên má ta một cái rồi nói:"Đi tắm trước đi......"
"A, nha ~" Ngây ngốc cười che lấy nơi được hôn, ôm quần áo đi đến sau tấm bình phong.
Vui vẻ hớn hở thu thập bản thân một cách sạch sẽ rồi nhanh chóng đi ra ngoài, vừa vòng qua tấm bình phong liền thấy đại tướng quân đang ngồi trên giường lau tóc, bước chân không khỏi chậm lại, từng bước di chuyển tới gần.
Đại tướng quân ngẩng đầu nhìn sang, ta toét miệng cười nhìn nàng nói:"Phu nhân, ta giúp nàng ~"
Đại tướng quân mỉm cười gật đầu, đưa khăn qua cho ta.
Ta vui mừng bắt lấy khăn bông trên tay nàng, vuốt lên mái tóc vẫn còn đang ẩm ướt, si mê dùng tay nâng niu từng lọn tóc đen mượt mang theo mùi hương thơm ngát kia, nhẹ nhàng chà lau.
"Phu nhân, vì sao hương vị trên người nàng lại thơm như vậy?" Rõ ràng ta với nàng xài cùng một loại hương liệu để gội đầu tắm rửa, vì cái gì mùi hương trên người đại tướng quân lại đặc biệt dễ ngửi như vậy?
"Không phải cũng giống với hương vị trên người phu quân sao?" Đại tướng quân cười khẽ.
"Ân, đúng vậy! Rõ ràng là dùng hương liệu giống nhau, vì sao hương vị trên người phu nhân lại đặc biệt dễ ngửi như vậy......" Nói xong liền cúi đầu tựa sát vào hõm vai đại tướng quân hít một hơi thật sâu.
Người đại tướng quân khẽ run một chút,nàng cười khẽ đẩy nhẹ đầu ta ra rồi nói:"Phải không đó!"
"Ân!" Cọ cọ lên hõm vai nàng, hương thơm nhàn nhạt, da dẻ mịn màng nhẵn nhụi.
Cơ thể đại tướng quân đột nhiên "run nhẹ"một cái.
Ngẩng đầu lo lắng nhìn đại tướng quân:"Phu nhân, làm sao vậy?" Vào đêm không khí có vẻ lạnh, mà trên người đại tướng quân chỉ có một bộ áo ngủ mỏng manh, nàng lạnh sao? Nhưng vì sao vành tai đại tướng quân lại đỏ lên như vậy, không những vành tai, mà ngay cả toàn bộ lỗ tai cũng đỏ cả lên......
"Người ~" Đại tướng quân đỏ mặt đứng lên.
"Phu nhân ~" Vẻ mặt đại tướng quân thẹn thùng, ánh mắt hờn dỗi, trái tim của ta theo đó cũng nảy lên rộn rã......
"Người lại nảy sinh ý đồ xấu xa gì đó!" Đại tướng quân đỏ mặt dùng tay béo hai má của ta hỏi.
Ta nắm lấy tay nàng tay nàng ú ớ ra từng tiếng không rõ biện giải:" Không ~ có ~" Sao đại tướng quân vừa nhìn đã biết ta nảy sinh ý đồ nhỉ?
"Còn nói không có, thứ đồ xấu xa!" Nói xong tay lại thêm chút lực.
Nha, ta không phải thứ đồ xấu xa:"Phu ~ nhân ~ đau ~" Như đại tướng quân bây giờ có phải là ' thẹn quá hóa giận ' không?
Đại tướng quân buông tay ra, nhẹ nhàng xoa lên chỗ bị nhéo ban nãy, ôn nhu nói:"Vô sự hiến ân cần*!" Trên mặt lại là vui vẻ pha chút ngượng ngùng.
<i>*Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: Khi không lại lấy lòng, không phải gian trá thì cũng là có mưu đồ</i>
"Không có ~" Lau tóc sao có thể xem là hiến ân cần được.
"Còn không nói thật?" Bàn tay trên mặt lại bắt đầu xoa nhẹ lên vị trí bị nhéo ban nãy.
"Ngô ~" Có nên nói thật hay không nhỉ?
"Không nói sao?" Đại tướng quân mị hí mắt.
Tròng mắt đảo một vòng, tốt nhất vẫn là không nên nói thật, bằng không lát nữa đại tướng quân quê độ sẽ không hay lắm:"Phu nhân, đối tượng buổi yến khách đêm qua của Dạ đại gia là Phong quân sư đúng không?" Phong quân sư và Dạ đại gia quả là một cặp trời sinh.
"Phu quân có vẻ rất quan tâm đến việc Dạ đại gia đãi khách tối qua." Dường như đại tướng quân có vẻ rất bất mãn với sự chuyển đề tài đột ngột của ta, giọng điệu có chút không vui.
Dùng sức lắc đầu:"Ta không có quan tâm Dạ đại gia, ta là quan tâm Phong quân sư!" Đại tướng quân như vậy có được xem là đang ghen không?
"Vậy sao, phải không?" Giọng điệu đại tướng quân thật lãnh đạm.
"Ân ~" Gật đầu:" Cả ngày hôm nay trông Phong quân sư rất ưu thương." Nếu như xem tình trạng lúc thì tự kỷ lúc lại lên cơn xỉa xói ta là sự ưu thương thì quả thật như vậy.
"Ân!" Chân mày đại tướng quân khẽ động.
"Ân ~" Được rồi, phản ứng của đại tướng quân quá sức bình tĩnh, phải đổi một cách nói khác vậy:"Phu nhân, nàng cảm thấy nếu Phong quân sư và Dạ đại gia đến với nhau thì sẽ thế nào?"
"Nha ~" Lại là một âm đơn.
"Phu nhân, nàng không lo lắng hay thắc mắc gì về quan hệ giữa hai người đó sao?" Thật cẩn thận nhìn đại tướng quân, sao phản ứng lại có thể bình tĩnh thế nhỉ, chẳng lẽ ta đoán sai, dấu trên cổ Phong quân sư không phải do Dạ đại gia làm?
"Ha ha ~" Đại tướng quân đột nhiên cười khẽ ra tiếng, sau đó vui vẻ cất giọng:"Đây là chuyện của hai người các nàng, chúng ta là người ngoài không nên nhúng tay quá nhiều."
"Nha!" Gật đầu, ta cũng không tính nhúng tay vào a.
"Phu nhân, nàng đã sớm biết?" Quả nhiên a, thì ra mục đích rình lén trước kia của Phong quân sư không phải là vì phòng ngừa Dạ đại gia gây rối đại tướng quân mà là thăm dò đối phương.
"Ân hừ ~" Đại tướng quân nhướng mày vui vẻ.
"Phu nhân, hôm nay nàng và Dạ đại gia chung xe cả một ngày, vậy ngày Dạ đại gia có còn chung xe với nàng không?" Nếu nàng và Phong quân sư cũng đã tiến triển đến mức độ đó thì chúng ta vẫn là nên để hai người đó có không gian để tâm sự giải quyết với nhau sẽ tốt hơn!
"Ân......" Đại tướng quân cười nhìn ta, câu trả lời không quá rõ ràng.
"Phu nhân, ngày mai ta không muốn chung xe với Phong quân sư......" Sao đại tướng quân lại có thể tà ác như vậy, nhất định nàng hiểu ta đang nói gì ~
"Ân ~ Quan Vân Trường cũng một người một xe......" Đại tướng quân cười nói.
"Ngạch ~" Sao tự nhiên lại nhắc đến đại Quan:"Phu nhân, ta cũng không muốn chung xe với đại Quan......" Ta muốn chung xe với nàng cơ!
"Ồ ~" Đại tướng quân nhướng mày.
"Phu nhân, ta......" Ta rối rắm nhìn đại tướng quân.
Đại tướng quân suy nghĩ một chút rồi nói:"Phu quân không muốn chung xe với biểu tỷ và đại Quan, ân ~ vậy xe của tiểu Thúy các nàng cũng là rộng mở chào đón!"
"Phu nhân, ta không muốn chung xe với người khác, ta chỉ muốn chung xe với phu nhân!" Ta nghiến răng nghiến lợi nhìn đại tướng quân.
"Nha ~" Đại tướng quân thản nhiên đảo mắt qua ta một cái.
"......" Sao lại dùng ánh mắt đó nhìn ta, yêu cầu của ta rất kỳ quái sao?
Nhìn đại tướng quân như đang suy ngẫm gì đó, ta đau đầu, nghĩ nghĩ một hồi rồi nói:"Phu nhân, cái loại băng tằm y gì đó, tuy bền chắc nhưng kỳ thật mặc vào cũng không quá thoải mái, vải lại thiếu, mặc trên người cũng không đủ ủ ấm thân thể, về sau vẫn là nên trả lại cho đại Quan đi......" Hôm nay đại tướng quân đối xử với ta như vậy hẳn là do cái món băng tằm y kia gây họa.
"Nhưng đó là thứ phu quân phải vất vả lắm mới có được ~" Giọng điệu đại tướng quân chứa một ý vị gì đó không rõ.
"Ách ~" Đại tướng quân dùng một biểu tình bình thản và giọng điệu bình đạm như thế này là rốt cuộc có ý gì?
"Thời gian không còn sớm, đi nghỉ sớm một chút, sáng mai còn phải lên đường!" Đại tướng quân nói xong liền nắm tay ta kéo về phía giường.
"Nhưng mà, phu nhân?" Đại tướng quân trưng ra bộ dạng này thì làm sao ta có thể ngủ được?
"Được rồi, ngủ đi!" Đại tướng quân cắt lời ta, đưa tay cởi xuống áo bào khoác bên ngoài, chuẩn bị đi ngủ.
Đưa tay ngăn đại tướng quân lại, cầm lấy tay nàng, nhìn vào mắt nàng nói:" Nhưng mà phu nhân à, nàng đang tức giận, ta cũng ngủ không được!" Nói xong liền đặt tay lên vòng eo nhỏ nhắn của đại tướng quân, ôm chặt lấy.
Đại tướng quân ngây ra một chút, sau đó thả lỏng thân thể, vòng tay ôm lấy thắt lưng ta, thuận thế tiến vào lòng ta. Trầm mặc một hồi lâu mới nói:" Vu Thị, ta không có tức giận!"
"Không có sao?" Ta không tin.
"Ân ~" Đại tướng quân dựa vào vai ta, đầu khẽ nhúc nhích một chút rồi cúi đầu thở dài:"Có một chút, nhưng không phải do Vu Thị." Nói xong liền vùi mặt vào hõm vai ta.
"Ân?" Nơi được tiếp xúc truyền đến cảm giác nóng cháy.
"Chỉ là có chút việc không nghĩ ra thôi!" Đại tướng quân nhàn nhạt nói tiếp.
Nắm thật chặt hai tay, nhắm mắt lại, hít vào hương vị trên người đại tướng quân:"Khuynh Thần, trong lòng ta chỉ có một mình nàng mà thôi!"
"Ân!" Âm điệu tăng cao, qua một hồi lâu đại tướng quân đột nhiên mở miệng nói:" Vu Thị hát vài bài được không?"
"A?" Hát vài bài? Ta cả kinh, cằm thiếu chút nữa là rớt xuống đất.
"Ân!" Đại tướng quân gật đầu.
Đầu óc có chút mờ mịt nhìn đại tướng quân, sau khi thấy nàng khẳng định gật đầu mới yếu ớt hỏi:"Có thể không hát được không?"
"Không thể!" Đại tướng quân cười tủm tỉm ngẩng đầu nhìn ta.
"Nhưng mà ~" Ta rối rắm nhìn đại tướng quân:" Nhưng mà ta hát rất khó nghe."
"Không sao, đêm đó ở từ đường ta nghe không ít, hơn nữa Vu Thị hát không tệ!" Đại tướng quân nở nụ cười, chân mày cũng cong thành nửa vầng trăng, đáy mắt lóe lên luồng sáng nhu hòa.
"Ngạch ~" Đêm đó ở từ đường ta đã làm gì a.
"Khuynh Thần, rốt cuộc đêm đó ta đã làm gì?" Lần trước hỏi thì đại tướng quân lại lơ đễnh nói một câu không làm gì cả.
"Ân ~" Đại tướng quân cười cười, ngẫm một chút rồi nói:"Hát rất nhiều bài, nhảy không ít vũ điệu, còn......" Nói tới đây lại cố ý dừng lại.
"Còn làm cái gì nữa?" Ta khẩn trương nhìn đại tướng quân, kia nhưng là bàn thở liệt tổ liệt tông của họ Tư gia a, nhất định ta còn làm những chuyện mất mặt hơn nữa đi.
"Không có!" Đại tướng quân cười khẽ nói.
"Ngạch ~" Đại tướng quân chơi xấu......
"Lại nghĩ cái gì xấu xa phải không, không chuẩn nói sang chuyện khác, hát đi, ta muốn nghe!" Đến chữ cuối cùng thì âm điệu cực kì ôn nhu, ánh mắt nhu hòa mềm mại, toàn bộ khiến tinh thần và thể xác của ta đều bị khơi lên.
"......"
"Phu nhân, chúng ta không nên hát hò giờ này, làm chút gì đó khác đi......" Ở một nơi thanh bình đẹp đẽ thế này mà lại xuất hiện tiếng sói tru cũng quá sức tàn sát phong cảnh đi.
"Ân?" Đại tướng quân khó hiểu.
"Phu nhân, nhìn xem, đêm nay trăng rất đẹp, chúng ta vẫn nên đi nghỉ sớm một chút......" Cánh môi hoa anh đào sao lại khiến người ta muốn lại gần nhấm nháp đến vậy? đ*ng t*nh thì đ*ng t*nh thôi, tiến sát lại gần, dán lên đôi môi vẫn còn đang khẽ mỉm cười......
 
Vu Thị Khuynh Thần
Chương 61


Đây rõ ràng đã là khoảng cách gần gũi nhất, nhưng cảm giác thỏa mãn vẫn không thể nào lấp đầy được, bắt đầu khát vọng có thể càng gần sát hơn nữa. Cảm giác như một người ở trên sa mạc vài ngày đột nhiên chạm vào dòng suối ngọt ngào thơm mát, không để ý hết thảy, giống như mất đi lý trí mà đoạt lấy. Đầu óc trống rỗng, liều chết dây dưa. Thầm muốn càng nhiều hơn nữa, đại tướng quân bị động mềm nhũn ra, nhưng lại đồng dạng kích động mà nhiệt tình hưởng ứng, thỉnh thoảng lại tràn ra vài tiếng th* d*c, vài tiếng rên khẽ càng làm người nghe thêm mất hồn. Lòng tham của con người khiến ta càng thêm bất mãn với hiện trạng, càng thêm vội vàng đi đoạt lấy công chiếm, ngay cả việc cả hai song song ngã lên giường khi nào cũng không biết, chỉ đến khi lá phổi nghiêm trọng kháng nghị khiến cơ thể không thể chịu đựng nổi nữa mới đành phải chia lìa trong phút chốc, chẳng qua là, ngắn ngủi chia lìa lại đổi lấy càng thêm nhiệt liệt đoạt lấy về sau.
Hơi thở thô ráp gấp gáp, ngẩng đầu, nhìn đại tướng quân bên dưới, nhẹ nhàng th* d*c, đôi môi đỏ tươi ướt át, hai má đỏ ửng, đôi mắt mê ly mang theo khát cầu nào đó.
"Khuynh ~ Thần......" Một loại cảm xúc mềm mại, nồng đậm, khó kiềm nén nở rộ nơi đáy lòng; Thỏa mãn và vui sướng tràn ra bên ngoài; Cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng.
"Ân!" Thanh âm mang theo cảm xúc giống nhau, ngữ điệu nhu hòa uyển chuyển, đáy mắt là tình ý dạt dào khó có thể nào khống chế.
Cố nén cảm giác nhộn nhạo nơi đáy lòng, cúi đầu xuống, chóp mũi nhẹ nhàng cọ cọ chóp mũi đại tướng quân:" Khuynh Thần, thật tốt, có thể gặp được nàng, được yêu nàng!"
Ánh mắt đại tướng quân lấp lánh, đưa tay nâng đầu ta lên, hai tay khẽ vuốt chân mày ta, đầu ngón tay trượt nhẹ từ chân mày tới cánh môi, lưu luyến một lát rồi dời sang cằm, hai tay tách ra, một tay lướt qua vành tai rơi xuống sau cổ, một tay tiếp tục trượt xuống rồi dừng lại trước ngực ta, sau đó, trong lúc ta còn đang rung động và có chút khó hiểu, cánh tay choàng sau cổ dùng sức, cánh môi mềm mại liền dán lên trên.
Sau ngỡ ngàng là sự đáp lại một cách nồng nhiệt và vui sướng, vội vàng dây dưa đổi lại là sự thiếu dưỡng khí khiến lồng ngực kịch liệt phập phồng. Không nỡ mà buông ra đôi môi đại tướng quân, gợi lên khóe miệng, mang theo hơi thở thô ráp gấp gáp vùi đầu vào hõm vai đại tướng quân, vừa lắng nghe tiếng th* d*c bên tai của đại tướng quân,vừa tham lam khẽ cắn, khẽ l**m, khẽ chạm lên vành tai nóng đỏ của nàng, đắc ý cảm thụ được nàng bởi vì động tác của mình mà nhẹ nhàng run rẩy.
"Ngô ~" Đột nhiên lỗ tai bị tập kích, ta nhịn không được khẽ hừ một tiếng, bất mãn trả lễ cho nàng một chút. Có qua có lại một hồi, quần áo nhẹ nhàng trượt xuống, đầu vai quyến rũ nửa che nửa đậy, xương quai xanh hoãn mỹ được bày ra một cách khêu gợi.
Cố nén cảm giác muốn khinh bạc người dưới thân, áp chế xung động muốn kéo bung những thứ quần áo kia ra, nắm chặt lấy tay đại tướng quân, ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt cũng đang mơ màng của nàng, thở phì phò ảo não nói:"Khuynh ~ Thần...... Làm sao ~ làm?" Bước kế tiếp đây?
" Ân?" Đại tướng quân nhẹ nhàng th* d*c, ánh mắt mơ màng mang theo khó hiểu.
" Làm ~ làm ~ sao đây ~" Nhìn đại tướng quân lúc này, ngọn lửa mới vừa rồi thật vất vả áp chế đi nay lại bùng lên kịch liệt, khó chịu mấp máy đôi môi đang nóng rực lên.
" Làm sao vậy?" Giọng đại tướng quân dịu dàng lại trầm thấp, bên trong nồng đậm khát cầu.
" Ta ~" Dùng sức cắn cắn đầu lưỡi, hy vọng áp chế được luồng cảm xúc này, khó nhịn nhìn đại tướng quân nói:"Kế tiếp...... Ta, ta không biết!" Cho dù là xem qua quyển đồ thư kia, đại khái cũng biết được vài thứ, nhưng điều ta muốn chính là đem lại cho đại tướng quân cảm giác tốt đẹp nhất.
Hào quang lưu chuyển nơi đáy mắt, đôi môi khẽ cong tạo nên một nụ cười phong tình cực hạn trên khuôn mặt thánh khiết của đại tướng quân, vào lúc tâm trí ta bị lạc lối thì một bàn tay khẽ choàng lên cổ ta, nhẹ nhàng kéo đầu ta xuống đồng thời ngẩng đầu lên đón chào. Một tay kia lại bắt lấy tay ta, dẫn dắt ta chạm lên cánh cửa mở ra trái tim nàng.
Cảm thụ được nhịp nảy mãnh liệt dưới bàn tay, bắt lấy mỹ thực được dâng lên tận cửa, cuối cùng,một chút lý trí còn sót lại đã hoàn toàn tan biến trước sự chủ động một lần nữa của đại tướng quân, thứ duy nhất còn lại chỉ là d*c v*ng và khao khát đoạt lấy sâu thẳm nơi đáy lòng.
Thật sự tập trung lắng nghe thanh âm trên đỉnh đầu, dưới sự va chạm ma sát, quần áo tan mất. Lần theo sự dẫn dắt trong vô tình lại như cố ý của người dưới thân, thăm dò bảo tàng chỉ thuộc về mình ta, vụng về mở ra từng chút từng chút tốt đẹp chỉ thuộc riêng mình mình.
Có một số việc, cho dù ban đầu có ngây thơ ngu ngốc đến đâu, một khi đã bắt đầu thì sẽ biến về bản năng nguyên sơ nhất, liều chết triền miên, cho đến khi đạt tới rung động cực hạn hòa cùng tiếng nhạc tấu lên vang động lòng người......
Tóc mây lượn, trâm vàng mặt ngọc;Màn phù dung ấm áp trải đêm thâu; Đêm xuân ngắn ngủi ngày nhanh tới, từ đấy quân vương chậm buổi chầu.(<i>Trường hận ca- Bạch Cư Dị</i>)
Trong mơ hồ, cảm giác sự mềm mại trong lòng như muốn trốn khỏi vòng tay ta, bất mãn dùng sức ôm chặt, kéo vào trong ôm ấp.
"Ngô ~" Bên tai vang lên một tiếng thở nhẹ.
"Ngô......" Dùng sức mở mí mắt nặng trịch lên, chớp mắt vài cái, ta còn chưa kịp ngẫm xem sao lại thế này thì người trong lòng ta lại cựa quậy một chút.
Khó hiểu cúi đầu nhìn xuống, chớp mắt vài cái, khóe miệng vểnh lên:"Phu nhân, nàng tỉnh rồi?" Cảm thấy cực kì thỏa mãn ôm lấy đại tướng quân đang đỏ mặt xấu hổ.
"Người ~" đại tướng quân hồng trước ngay cả, hờn dỗi liếc nhìn ta một cái:"Nên tỉnh dậy!"
"Nha ~" Cảm giác mềm mịn nhẵn nhụi trong lòng bàn tay, hình ảnh đêm qua lại như thủy triều ào tới, mặt nóng lên, sau đó nhớ tới hiện giờ chúng ta đang ở sau trạm nghỉ, vành tai cũng đỏ cả lên. Ta ôm lấy đại tướng quân hỏi:"Phu nhân, hiện tại nàng ân...... Cảm thấy ~ thế nào ~ dễ chịu hơn chưa?"
"Người ~" Trên mặt đại tướng quân cũng là một mảng đỏ tươi.
"Phu, phu nhân " Ta có chút ngượng ngùng né tránh ánh mắt của đại tướng quân:"Nàng chờ một chút, ta kiếm chút nước ấm mang vào ~" Ngâm nước ấm hẳn sẽ giảm bớt mỏi mệt ~
Nói xong, không đành lòng buông đại tướng quân ra, thân thể hơi động một chút, toàn thân bủn rủn, ngã về lại ổ chăn.
Bên cạnh truyền đến tiếng cười khẽ của đại tướng quân.
"Phu nhân ~" Ta đỏ mặt, bất mãn nhìn đại tướng quân.
"Khó chịu lắm sao?" Đại tướng quân lo lắng hỏi.
"Ngô ~" Gật đầu sau đó lắc đầu, bây giờ ta rốt cuộc cũng đã hiểu được tình huống võ lâm cao thủ trọng thương không dậy nổi, yêu một võ lâm cao thủ như đại tướng quân cũng sẽ trọng thương không dậy nổi, về sau nhất định phải nghiêm túc luyện võ với Tư Hàn, tuyệt đối sẽ không lười biếng nữa.
"Ta đi bảo Thị Kiếm mang nước ấm đến!" Đại tướng quân nói xong liền chuẩn bị đứng dậy.
"Chờ chút!" Đưa tay ôm lấy đại tướng quân, ta không quên bộ dáng không thoải mái khi nãy của đại tướng quân, sau khi ngăn đón nàng liền nói:"Phu nhân chờ chút, ta đi một lát sẽ về!" Có vẻ tối qua đại tướng quân bị h*m m**n mãnh liệt của ta ép buộc tương đối thảm.
Nói xong, cố chịu đựng cảm giác bủn rùn toàn thân, nhặt đống quần áo bị quăng ở góc giường lên, lung tung tròng lên người,đè xuống cảm giác có chút khó chịu rồi đi ra ngoài, mở cửa phòng, không biết khi nào thì Thị Kiếm đã bưng đồ rửa mặt đứng chờ bên ngoài:"Thị Kiếm, có thể giúp ta mang vài thùng nước ấm lại đây được không?"
Thị Kiếm hồ nghi nhìn ta một lượt từ đầu đến chân, sau đó mở to hai mắt, ánh mắt dừng tại vị trí cằm của ta vài giây, sau đó gật đầu, bưng thau rửa mặt xoay người rời đi.
"A, Thị Kiếm ~" Sao lại bưng cả đồ rửa mặt đi luôn vậy?
Thị Kiếm thẳng lưng, xoay người, trên mặt có một mảng đỏ ửng, bất mãn trừng mắt nhìn ta:" Cô gia, có chuyện gì?"
Chỉ chỉ những món đồ trên tay nàng nói:"Ân, Thị Kiếm, có thể đưa mấy thứ kia cho ta trước được không?" Sao mới sáng sớm đã thất thường như vậy a?
Thị Kiếm sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn xuống, vội vã đi tới, nhét đồ vào tay ta, sau đó không nói một câu nào mà cúi đầu vội vàng chạy mất.
Lắc đầu, ôm vật trên tay về phòng.
"Phu nhân ~ Chút nữa sẽ có nước ấm!" Ngây ngốc nhìn đại tướng quân đang ngồi trước bàn trang điểm, trên người khoác một bộ trung y mỏng manh, phủ bên ngoài là một lớp áo bào trắng. Da thịt lộ ra bên ngoài cũng điểm xuyết vài dấu vết đậm nhạt không đồng nhất, nuốt nước bọt một cái,lấc cấc chạy tới, đặt thứ trên tay qua một bên, tiến đến bên cạnh đại tướng quân, chột dạ nhìn những dấu vết trên cổ nàng nói:"Phu nhân, cái kia......Nàng......" Lo lắng nhìn đại tướng quân.
"Không có việc gì!" Đại tướng quân nói xong liền đứng lên, nhưng mà mày liễu vẫn khẽ cau lại một chút.
"Phu nhân......" Có chút hối hận việc tối qua tham lam liên tục quấn quýt lấy nàng.
Đại tướng quân khẽ nhíu mày một cái, sau đó xoay sang cười trấn an ta.
"Phu nhân, lát nữa có nước ấm mình tắm chung nha ~ Ta sẽ giúp nàng xoa bóp toàn thân để nàng cảm thấy thoải mái ~"Xoa bóp ở trong nước ấm sẽ giúp gân cốt thả lỏng, toàn thân thư thái a.
"Không được!" Đại tướng quân giận dỗi liếc ta một cái, sau đó khuôn mặt đang cười đỏ ửng lên.
"Tại sao?" Lúc chưa thành thân, vì học cưỡi ngựa mà ta bị mệt đến rã rời xương cốt, nhưng khi ngâm mình bên trong làn nước ấm rồi tự xoa bóp cho bản thân thì cơ thể hồi phục rất nhanh a.
"Người ~" Đại tướng quân mím môi, đôi mắt ngượng ngùng nhìn ta nói:" Thứ đồ xấu xa, ban ngày ban mặt không được rục rịch ý đồ đen tối!" Nói xong liền xoay người đi về phía tịnh phòng.
"Phu nhân?" Lần này ta thật sự không có rục rịch ý đồ đen tối gì a!!
"Nếu phu quân có rảnh, không bằng bây giờ ngẫm lại xem nên giải quyết những thứ kia thế nào, một hồi nữa Thị Kiếm sẽ vào đây đó!" Trong khi nói đại tướng quân lại đảo mắt vài lần về phía chăn mền hỗn độn trên giường, vẻ mặt giảo hoạt, nhưng nét ửng đỏ trên mặt lại đậm thêm vài phần.
"Ngạch......" Quay đầu nhìn bãi chiến trường hỗn độn kia, đau đầu, mặt cũng nóng lên, quay đầu nhìn bóng dáng đại tướng quân biến mất trong tịnh phòng.
Nhìn hai đóa hồng mai nở rộ trên tấm trải giường, mặt lại nóng lên, lột tấm trải giường ra rồi cuộn lung tung lại, nhét vô một bộc quần áo nhỏ rồi giấu vào cái rương mang theo trên đường.
Ta vừa lung tung thu dọn chiến trường xong thì Thị Kiếm và Thị Vũ mang theo tiểu Thúy tới, ba người gõ cửa rồi tiến vào, nhìn nhìn ta, rồi lại nhìn nhìn chiếc giường lớn thiếu mất tấm trải giường, Thị Kiếm hiểu rõ liếc nhìn ta một cái, Thị Vũ lại lạnh lùng đảo mắt qua người ta, còn tiểu Thúy lại hồ nghi dòm ta một hồi, sau đó há miệng th* d*c muốn nói gì đó, cuối cùng dưới sự ra hiệu ám chỉ một cách trắng trợn của Thị Kiếm thì tiểu Thúy đành phải kiềm lòng xách thùng nước ấm theo sau Thị Vũ tiến vào tịnh phòng.
Một hồi sau, ba người bước ra khỏi tịnh phòng, chẳng qua là, Thị Vũ vẫn mặt lạnh như cũ, nhưng Thị Kiếm và tiểu Thúy lại đỏ bừng mặt xách thùng nước đi thẳng ra ngoài, cũng không thèm nhìn ta lấy một cái.
Ba người không nhìn tới sự hiện diện của ta tới tới lui lui vài lần, rốt cuộc đến lần thứ tư thì Thị Kiếm đỏ mặt bước ra khỏi tịnh phòng rồi tức giận nhìn ta:" Cô gia, mau đến phòng cách vách!" Nói xong liền mở tủ quần áo bên cạnh, lôi trong tủ ra một bao quần áo, từ trong bao quần áo lại lấy ra một bộ đồ được gấp chỉnh tề.
"A? Tại sao?" Ta ngơ ngác ôm đống quần áo Thị Kiếm nhét vào lòng ta, khó hiểu hỏi.
"Tiểu thư phân phó, để cô gia dời bước sang phòng cách vách tắm rửa!" Thị Kiếm cố ý cường điệu hai chữ tắm rửa, nói xong còn bổ sung một câu:"Tịnh phòng cách vách cũng đã chuẩn bị nước nóng rồi!" Nói xong lại lôi ra một bao quần áo khác, lấy ra một bộ quần áo.
"Nha ~" Ôm quần áo do dự nhìn về phía tịnh phòng, đại tướng quân đang tắm, nhưng Thị Vũ vẫn còn ở bên trong chưa ra......
Nhìn Thị Kiếm ôm đồ vào tịnh phòng, dưới tác động của tính nhỏ nhen, ta bắt đầu ghen tị.
" Cô gia, xin dừng bước!" Khi ta vừa lết đến cửa phòng thì thanh âm lạnh lùng của Thị Vũ vang lên sau lưng.
"Chuyện gì!" Ta hưng phấn xoay người chờ mong nhìn Thị Vũ đang đi về phía ta.
"Đây là thuốc tiểu thư phân phó giao cho cô gia!" Thị Vũ đưa một bình sứ nhỏ màu đen cho ta.
"A?" Ta thất vọng nhận lấy bình sứ nhỏ, không phải đại tướng quân hồi tâm chuyển ý muốn ta tắm chung sao? Thuốc này để làm gì a? Nhìn Thị Vũ khó hiểu.
"Làm tan máu bầm!" Thị Vũ nói xong lạnh lùng xoay người trở lại phòng tắm.
"......" Máu bầm? Theo bản năng sờ sờ cổ, mặt nóng hết cả lên!
 
Back
Top Bottom